THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1051 - Chương 1055

Chương 1051: Binh bại như núi đổ

"Oành!"
Cả sơn môn Đăng Tiên tông rung lên, từng mảnh lưu ly quang hoa quay tít trên không.
Mấy tầng hộ sơn cấm chế đều bị công phá.
Bạch sắc hà quang từ đại điện trong sơn môn Đăng Tiên tông bắn lên, hai lão nhân khí tức hùng hậu không tránh kịp, biến thành tro.
Màn sáng quét khắp mấy trăm dặm hư không, thần uy không ngừng phát ra như có cự nhân cầm tấm bia lớn gõ vào thiên địa, Hóa Cốt thần quân và Trung thiên tử lôi tông tông chủ đứng cạnh nhau, thần sắc cực kỳ khẩn trương quan sát màn sáng.
Bạch sắc quang mạc quét khắp trời đất, vây lấy Nguyên Âm lão tổ và phe Ngụy Tác, tựa hồ không địch nổi nên lùi về sơn môn Đăng Tiên tông.
Ai nấy bình thường nhưng Phong Ngô Thương không hiểu bị pháp khí lợi hại nào đánh trúng mà thủng bụng, bên trong có quang hoa lấp lánh khiến y nhất thời khó lành.
Mấy trăm tu sĩ áp sát sơn môn Đăng Tiên tông, có những lão giả mặt mũi cực kỳ âm trầm dấy lên nguyên khí dao động hoàn toàn không kém gì thần huyền đại năng, rõ ràng tế truyền thừa pháp khí.
Hư không kim hồ của Trạm Đài Linh Lan thoạt ẩn thoạt hiện trong hư không như tấm vải bố rách, đang đấu với Vũ Hoàng chân nhân.Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất nhanh chóng áp sát sơn môn Đăng Tiên tông, Vương Vô Nhất chém kim sắc thánh kiếm tới, tựa hồ hòng cách tuyệt mấy trăm tu sĩ tiến công sơn môn Đăng Tiên tông khỏi phía Ngụy Tác.
Thời gian như ngừng lại, mọi người dừng lại.
Cảnh tượng thật đáng sợ, tinh quang như nước mắt tiên vương quét ra, mỗi tia hàm chứa vô lượng pháp tắc, mỗi tia đều như cực đạo thần quang do chân tiên kích phát, công phạt chi lực nghịch thiên!
"..."
Hỏa Vực thần vương hú vang lùi lại, hai con rồng do đại đạo pháp vực hình thành và thần hỏa trường thương do đại đạo pháp vực càng kinh nhân ngưng thành, tựa hồ có thể đâm xuyên hư không đều nátthành mấy chục đoạn, bị uy năng giữ cứng trên không rồi hóa thành tro.
"Phù!" Mấy chục tia tinh quang đna nhau tựa hồ chỉ chạm vào thân thể Hỏa Vực thần vương thì tốc độ tránh né của y thật khó tưởng tượng nổi, cả thuật pháp bỏ chạy cũng diễn hóa xuất ra đại đạo pháp vực, vô số thần văn sau lưng vươn lên như dây leo. Nhưng trên mình y vẫn xuất hiện mười mấy quang văn, uy năng kinh nhân nổ tung trong thể nội, thân thể y đứt làm ba!
Đây là sức mạnh cỡ nào, khiến Hỏa Vực thần vương bất khả nhất thế đứt làm ba!
"A! Đây là sao!"
"Tung đòn đó là một đạo lữ của Ngụy Tác!"
Vô số người thất sắc, Hỏa Vực thần vương tu vi cao nhất ở đây, tam sắc thần hỏa trường thương tạo cảm giác có thể xuyên qua cả nhục thân Ngụy Tác, một phong chiến thư uy nhiếp cả một đại lục, lại thêm có mặt A Tỳ thần quân, Vạn Hoàng công tử thì ai cũng thấy Ngụy Tác mạnh đến dâu cũng bị ba người liên thủ lấy mạng.
Nhưng không ai ngờ Hỏa Vực thần vương với một phong chiến thư vượt hai đại lục, khiến bát phương nổi sóng, lại chỉ một chiêu, ngay cả thần thông của Thần huyền ngũ trọng đại năng còn chưa kịp thi triển thì đã bị đánh thành ba khúc!
Nếu Hỏa Vực thần vương cũng như Thánh Vương tông tông chủ, đại chiến với Ngụy Tác rồi bị gã đánh bại thì tất cả còn chấp nhận được, nhưng thần vương vừa giáng lâm đã thành ba khúc thì kết quả đó thật khó tiếp nhận nổi!
"..."
Ngay cả Hàn Vi Vi cũng ngẩn ra.
Đế tâm tinh quan và cái bình màu lơ lửng trước mặt, khí tức rùng mình đã tan đi, chỉ còn Đế tâm tinh quan và cái bình màu còn lưu chuyển quang hoa.
"Phát đạt rồi..." Lục bào lão đầu ngẩn ra, không biết nói gì.
"Tiếp đi!"
Ngụy Tác hớn hởn, gào to với Hàn Vi Vi.
Hàn Vi Vi mạo danh Vu thần nữ, dùng Đế tâm tinh quan kích phát cái bình màu, đó là con cờ sâu nhất của gã, nếu chiêu này vô hiệu thì e trận này lành ít dữ nhiều.
Biến số lớn nhất là Đế tâm tinh quan còn bao nhiêu uy năng, đủ kích phát cái bình màu đáo đến mức giết được Hỏa Vực thần vương hay không!
Hiện tại, đáp án đã lộ ra!
Tuy Hỏa Vực thần vương diễn hóa xuất đại đạo pháp vực chạy mất, không thể giết y nhưng đòn này đủ đánh y làm ba!
Đế tâm tinh quan vẫn còn quang hoa, uy năng chưa tan hết, còn phát được một đòn nữa hoặc hơn!
"A Vu... Ngươi!"
Kinh hãi nhất là Vạn Hoàng công tử. Y không sao ngờ Vu thần nữ lại trở giáo!
"Chát!"
Ngụy Tác gầm lên, Hàn Vi Vi run người, theo ý thức lại dồn một đạo chân nguyên vào Đế tâm tinh quan, Đế tâm tinh quan và cái bình màu nối thành một, phát ra quang hoa kinh thiên!
"... Nàng ta không phải Vu thần nữ! A!"
Tu sĩ đô nhưng chỗ khác dừng lại, linh hồn như nghẹt lại, cảnh tượng không thể hình dung bằng ngôn ngữ, quanh Hỏa Vực thần vương quấn quít vô số thần văn, tụ ba khúc thân thể lại, liên tục bay lùi, như phá tàng mảnh hư không, diễn hóa nguyên khí pháp tắc, thần thông khó tưởng tượng nổi, nhưng vẫn bị thần uy của Ngụy Tác toàn lực phát ra và tiên quang của Hàn Vi Vi triệt để áp chế, lại bị tinh quang quét trúng rìa, thân thể vừa tụ hợp đứt làm năm khúc.
Khí huyết và thần huyền nguyên khí bắn ra, như thần nhận chém lên hư không thành tiếng nổ chói tai.
"Đúng thế, Vu thần nữ và Vạn Hoàng công tử đều đứng về phe ta, các ngươi bị lừa rồi." Ngụy Tác cười lạnh.
"Ta..." Đang bị tâm thần xung kích nên Vạn Hoàng công tử nghe thế thì rùng mình. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"A!"
A Tỳ thần quân phát ra vô số thanh hồng sắc diễm khí, hình thành vô số thần linh cầm cổ binh cổ qua, đổ vào bọn Ngụy Tác, đồng thời hóa thành hơn mười làn thanh hồng sắc lưu quang, điên cuồng lao đi.
"Cách!" Đế tâm tinh quan trước mặt Hàn Vi Vi đột nhiên tắt quang hoa rồi nứt nẻ trước khi vỡ hẳn.
"Ha ha! Thêm chút uy năng thì đã giết được thần vương rồi!" Lục bào lão đầu kêu lên. Đế tâm tinh quan đã sắp hết uy năng, gã nhận ra đòn thứ hai này kém xa đòn đầu, không thì Hỏa Vực thần vương đã không tránh được, bị đánh thành tro.
"A!"
Nhưng ai nấy đều lạnh mình. "Ngươi xử trí A Vu thế nào!" Vạn Hoàng công tử cũng hiểu ra, gào lên bỏ chạy.
Đại năng nào liên tục bị đánh đứt thân thể hai lần thì dù có bí thuật cũng đại thương nguyên khí, phát huy được ba, bốn thành thực lực cũng khá lắm rồi, không thể đấu nổi với Ngụy Tác. A Tỳ thần quân đã chạy, nên y hiểu rõ, có giải thích mình và Vu thần nữ không cùng bọn Ngụy Tác cũng vô dụng.
"A!"
Trung thiên tử lôi tông tông chủ vỡ mật, kích phát cổ phù, lôi quang hải dương nuốt chửng y, tan biến vào hư không. Hóa Cốt thần quân cũng kinh hãi kêu lên, hóa thành bạch quang lao lên trời. Trạm Đài Linh Lan nhợt nhạt mặt mày, Hư không kim hồ rung lên, tan biến vào hư không.
"Vậy thì, nơi này không cần bọn tại hạ có mặt nữa." Ngay cả Tô Thần Huyết hòa Vương Vô Nhất cũng run lên, sợ Ngụy Tác hạ thủ nên chạy mất.
"Ầm!" Bạch quang thiên địa bị chấn tan, tấm bia do đại đạo pháp vực hình thành từ dưới biển lao lên, sừng sững giữa đất trời, Nguyên Âm lão tổ ràn rạt uy nghiêm, như trẻ lại mấy chục tuổi đi ra.
"A! A! A!..."
Tu sĩ Vũ Hóa thế gia, Hoàng Phủ thế gia, Đại Hàn cung, thậm chí Đăng Tiên tông, Thiên Kiếm tông tham gia vào trận chiến này đều hoảng hốt bỏ chạy như chó nhà có tang.
Binh bại như núi lở, thoáng sau phe Hỏa Vực thần vương đã tan rã.
"Cẩn thận!"
Nguyên Âm lão tổ vừa lao ra rống lên.
Hỏa Vực thần vương hóa thành thần hỏa, lao về phía sơn môn Đăng Tiên tông!
"Xoẹt!!"
Ngụy Tác toàn lực phát động Động Hư bộ pháp, nhưng và đến sát Hỏa Vực thần vương thì vang lên tiếng nổ, như lột da ra, Hỏa Vực thần vương hóa thành thần hỏa bừng lên, một hỏa nhân diễn hóa vô số nguyên khí pháp tắc, với tốc độ càng kinh nhân, lao vào sơn môn Đăng Tiên tông.
Ngụy Tác phát uy năng đánh tan thần hỏa sau lưng thành tro.
"Đây là Thần hỏa trùng sinh pháp tự giảm nhất giai tu vi!" Linh Lung Thiên lên tiếng.
"Oành!" Phong Ngô Thương ngoan cường lao lên, nhắm Hỏa Vực thần vương phát ra Liệt khuyết tàn nguyệt.
Nhưng tam sắc thần hỏa lóe lên, Liệt khuyết tàn nguyệt bị đánh tan. "A!" Bọn Hàn Vi Vi kinh hô, lại một vầng Liệt khuyết tàn nguyệt do Lý Tả Ý phát ra đánh đứt đôi hỏa nhân của Hỏa Vực thần vương nhưng y hú vang, lao đến trước mặt Diệp Cố Vi và Diệp Tiêu Chính.

Chương 1052: Ngươi xong rồi

Sắc mặt Ngụy Tác thập phần khó coi.
Phe Ngụy Tác sững lại, tuy chưa từng coi thường Thần huyền ngũ trọng đại năng nhưng không ai ngờ trong lúc trọng thương mà Hỏa Vực thần vương có thi triển được bí pháp này, cả Động Hư bộ pháp cũng không ngăn được.
Tiếng đấu pháp ngừng bặt, thân thể đứt làm đôi của Hỏa Vực thần vương lóe quang hoa, đang tụ lại, thần vương với một phong chiến thư khiến khắp nơi nổi sóng này đang không ngừng hộc máu, quang hoa lấp lóe trong từng ngụm máu, thập phần thê thảm.
Diệp Cố Vi và Diệp Tiêu Chính bị y chế trụ, không thể động đậy.
A!
Chỉ một tích tắc, những tu sĩ bị tiên khí của Hàn Vi Vi chấn nhiếp mới định thần, hít hơi lạnh. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Hỏa Vực thần vương bị bức đến mức này, phải bắt con tin!""Y cũng hết cách, thân thể bị đánh nát mấy lần, dù tốc độ bỏ chạy không kém Động Hư bộ pháp của Ngụy Tác thì lâu dài cũng bị Ngụy Tác bắt kịp."
Nhiều người không biết Hỏa Vực thần vương dùng bí pháp gì nhưng nhận ra y biết Ngụy Tác không tha cho mình nên liều mạng vào sơn môn Đăng Tiên tông đã bị phá hộ sơn đại trận để bắt con tin.
"Thả họ ra, ta để ngươi đi."
Ngụy Tác không rườm lời, dừng lại trên không bảo Hỏa Vực thần vương.
"Ngươi dùng âm mưu quỷ kế ám toán nên ta mới bại, cứ thế này mà đi, ngươi suy nghĩ đơn giản quá?"
Hỏa Vực thần vương lên tiếng như vô số thần hỏa gầm gào. Liều mạng tự giảm nhất trọng tu vi thi triển bí pháp đã đành, có một thân thần thông mà không kịp thi triển, đã bị bức đến mức này thì y cực kỳ ấm ức.
"Ngươi định thế nào?" Ngụy Tác lạnh lùng nhìn Hỏa Vực thần vương.
"Giao Vạn cổ thánh vương kinh ra, đồng thời tự chặt nhục thân." Hỏa Vực thần vương nhìn Ngụy Tác cười lạnh.
"Gì hả!"
Mọi tu sĩ Đăng Tiên thành sôi lên.
Trận chiến giữa Ngụy Tác và Thánh Vương tông tông chủ thì ai cũng nhận ra Vạn cổ thánh vương kinh là nghịch thiên địa cường pháp, dù không thể giúp lĩnh ngộ cao hơn về thiên địa nguyên khí nhưng có thể tôi luyện nhục thân thành vô thượng thần binh, đấy là con đường thành thánh từ thời viễn cổ, khi ấy từng xuất hiện thần vương luyện pháp quyết này, chiến lực hoàn toàn không kém gì những thần vương khác, là chí tôn của tu đạo giới.
Tu sĩ như gã tự chém nhục thân, không biết sẽ tổn hao bao nhiêu nguyên khí, tu vi sẽ kém đi không ít.
"Ngụy Tác sẽ đáp ứng?"
Ai nấy chờ đợi gã thể hiện thái độ, ngay cả Vu thần nữ ở trong Đăng Tiên tông cũng nghe rõ, qua những lời lúc trước thì nàng ta cũng hiểu rõ.
"Y có đáp ứng không? Nữ tu đó không phải đạo lữ của y..." Vu thần nữ lé lên suy nghĩ.
"Đó là mọi điều kiện của ngươi?" Ngụy Tác không thể hiện ngay, nhìn Hỏa Vực thần vương, băng lãnh nói, "Ta không thích mặc cả, còn điều kiện gì nói luôn ra."
Hỏa Vực thần vương ngẩn ra, vốn định yêu cầu gã giao cực đạo tiên binh những bị ánh mắt gã quét qua thì y lạnh buốt trong lòng, không thể mở miệng, sợ chạm đến giới hạn của gã, gã sẽ bất chấp tất cả mà giết y. Y không biết quan hệ cụ thể giữa Diệp gia huynh muội và Ngụy Tác, chỉ biết là thân hữu, nhưng hai người này quan trọng thế nào với gã thì không chắc, mấy đạo lữ lại đều ở cạnh gã nên y không có cơ hội.
"Chỉ hai điều kiện đó thôi." Hỏa Vực thần vương nói ngay, "Chỉ cần ngươi đáp ứng hai điều kiện này thì ta chừa đường sống cho họ."
"Được! Ta đáp ứng nhĩ!" Ngụy Tác gật đầu.
"Gì hả!"
Mọi tu sĩ Đăng Tiên thành, kể cả Vu thần nữ đều cả kinh, không ai ngờ gã đồng ý gọn gàng thế.
"À!" Hỏa Vực thần vương đã tụ lại hai đoạn thân thể, thần hỏa tan dần, lộ ra ngũ quan, mắt nheo lại không hiểu nghĩ gì.
"Thả họ ra trước, ta sẽ giữ lời, để ngươi đi." Ngụy Tác bình tĩnh bảo Hỏa Vực thần vương.
"Chết cười, ngươi có chữ tín hơn nữa ta cũng không tin." Hỏa Vực thần vương cười lạnh: "Đáp ứng xong hai điều kiện của ta đã."
"Thả họ ra! Đại năng như ngươi bắt kẻ kém hơn, không sợ bị ghi vào điển tịch, bị vạn thế cười nhạo hả." Phong Ngô Thương bước về phía Hỏa Vực thần vương, "Muốn bắt thì bắt ta này."
"Hả?"
Hỏa Vực thần vương mục quang lóe lên, nghĩ ra gì đó nên phát một đạo quang hoa chặn Phong Ngô Thương lại, liếc Hàn Vi Vi cùng bọn Cơ Nhã, cười lạnh, "Muốn đổi thì ngươi không đủ tư cách, đạo lữ của y còn được."
"Gian thương, y tuyệt đối không chỉ đơn giản là cần một môn thuật pháp và bắt ngươi tự giảm tu vi." Linh Lung Thiên lạnh lùng truyền âm cho bọn Ngụy Tác.
"Ngươi trọng tình nghĩa như thế... ta sẽ lợi dụng điểm này đối phó ngươi, dù tu vi của ngươi cao hơn nữa cũng không thể đấu với Vô thượng hỏa vực và nhiều đại năng liên thủ!" Linh Lung Thiên đoán không sai, Hỏa Vực thần vương đã định nuốt lời, chỉ cần Ngụy Tác tự chém nhục thân, nhất thời không đuổi được thì y sẽ bỏ chạy, mang theo một người thân của gã, rồi bức gã muốn cứu người thì một mình đến Lưu Hỏa đại lục, với cấm chế và các thế lực ở đó tất giết được gã.
"Âm Lệ Hoa, định làm gì!"
Cùng lúc, bọn Cơ Nhã đột nhiên kinh hô, Ngụy Tác khẽ biến sắc, Huyền sát âm khí cuốn về phía Âm Lệ Hoa.
Âm Lệ Hoa tránh khỏi gã cùng bọn Cơ Nhã, toàn lực lao về phía Hỏa Vực thần vương.
"Oành!"
Âm Lệ Hoa kích phát thanh sắc cổ du đăng đoạn toàn lực phát Liệt khuyết tàn nguyệt chặn Huyền sát âm khí của Ngụy Tác, lao về phía Hỏa Vực thần vương, "ta đổi lấy họ."
Ngụy Tác mục quang lóe lên, hoàng sắc thủy tinh đạo liên nở bừng trước mặt Âm Lệ Hoa.
"Cách cách", hoàng sắc thủy tinh đạo liên bị hai con rồng từ mắt Hỏa Vực thần vương bắn ra đánh tan. "Được." Hỏa Vực thần vương cười vang, "Ta chấp nhận, ném hết mọi pháp khí và nạp bảo nang đi!"
"Âm Lệ Hoa!"
Ngụy Tác gầm vang!
Âm Lệ Hoa không dừng, mỉm cười tuyệt mỹ với gã. Đồng thời, thanh sắc cổ du đăng và nạp bảo nang cùng mọi pháp khí bắn về phía bọn Ngụy Tác.
"Đừng loạn động, không thì ta không ngại giết một người đâu!" Hỏa Vực thần vương đắc ý, Ngụy Tác lần đầu tiên tỏ ra giận dữ khiến y thấy thoải mái vô cùng. Trên đỉnh đầu y dấy lên hai làn hỏa quang, biến thành hai xích hồng sắc hỏa tráo, bao lấy Diệp Cố Vi và Diệp Tiêu Chính, hỏa nguyên như hỏa ngọc có thể nung chảy thai thể pháp bảo. Chỉ cần động tâm niệm, Diệp Cố Vi hoặc Diệp Tiêu Chính sẽ bị thiêu thành tro.
"Được rồi! Thả họ ra, nếu ngươi không giữ lời thì phu quân của ta sẽ bàn bạc gì với ngươi nữa."
Âm Lệ Hoa thậm chí phát động Động Hư bộ pháp, gần như hao tận hết chân nguyên, đến trước mặt Hỏa Vực thần vương. Thần sắc nàng ta cực kỳ trấn định, làn da ngọc được hỏa quang chiếu vào thì ánh lên rực rỡ, gọi Ngụy Tác là phu quân như vẫn trêu đùa bình thường.
"Được lắm! Âm tông chủ đến trao đổi thì ta không nuốt lời." Hỏa Vực thần vương tỏ vẻ cực kỳ đắc ý, đồng thời phất tay, Diệp Tiêu Chính và Diệp Cố Vi bắn đi về phía bọn Ngụy Tác, hồng quang bắn vào thể nội Âm Lệ Hoa. Đồng thời y đến cạnh nàng ta.
"Có Âm tông chủ thì ta yên tâm rồi, coi như tuyệt đối an toàn." Hỏa Vực thần vương ngó lơ Ngụy Tác, đắc ý bảo Âm Lệ Hoa.
"Đối với y, Âm tông chủ ít nhất cũng ngang với cực đạo tiên binh?" Hỏa Vực thần vương truyền âm cho Âm Lệ Hoa.
"Ngươi sai rồi, không chỉ ta mà Diệp gia huynh muội với y cũng sánh ngang cực đạo tiên binh. Còn nữa, ngươi xong rồi." Tức thì thần sắc đắc ý của Hỏa Vực thần vương cứng lại, Âm Lệ Hoa bình tĩnh nói đoạn ngoái nhìn Ngụy Tác.
"Đừng!" Ngay khi Âm Lệ Hoa ngoái nhìn, Ngụy Tác đột nhiên gầm lên điên cuồng! "Chát!" Cùng lúc, thể nội Âm Lệ Hoa tựa hồ có khí tức không chịu ngoại lực khống chế nổ tung.
"A!" Đồng thời, Hỏa Vực thần vương cũng điên cuồng nhảy lên, mười mấy đạo quang hoa bắn vào thể nội Âm Lệ Hoa.

Chương 1053: Vì sao lại làm như vậy

Vù!
Mười mấy đạo quang hoa của Hỏa Vực thần vương như sức mạnh cấm cố nhưng khí tức âm trầm cực độ nhanh chóng lan khắp thể nội Âm Lệ Hoa.
Nàng mỉm cười nhìn Ngụy Tác, nhưng ánh sáng trong mắt mờ đi, ai cũng nhận ra sinh cơ đang tắt nhanh.
Ngụy Tác vượt hư không, trước mặt rải quang hoa, không phải do cái bình màu kích phát nhưng là nước mắt như của tiên vương rơi xuống.
"A!"
Hỏa Vực thần vương sợ hãi thật sự, không phải từ Ngụy Tác đag dấy lên khí tức điên cuồng, liên tục phát động Động Hư bộ pháp, mà từ Âm Lệ Hoa.
Kêu lên kinh hãi, Hỏa Vực thần vương ném Âm Lệ Hoa cho Ngụy Tác, đồng thời chân nguyên lại kích phát đến cực trí, diễn hóa thần văn sau lưng, phá nát hư không lao đi.
"Chuyện đó..."
Mấy trăm vạn tu sĩ Đăng Tiên thành ngẩn ra."Âm Lệ Hoa đem bản thân ra đổi lấy hai người rồi phát động bí pháp tự tận... Hỏa Vực thần vương không thể uy hiếp Ngụy Tác."
"Vì Ngụy Tác, Âm Lệ Hoa quyết liệt như thế, không tiếc gì..."
Không ai ngờ đến tình cảnh này.
Cảnh tượng phía trên sơn môn Đăng Tiên tông khiến tất cả rúng động. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Vẻ diễm lệ của Âm Lệ Hoa chợt sáng lên, như vì sao lao đi, Ngụy Tác quả nhiên dừng lại ôm lấy nàng ta.
"Chát!"
Tinh quang chói lòa va vào các loại thần quang của Hỏa Vực thần vương.
Đây là khí tức tiên binh, từng vạt hư không tan đi, cả thanh âm cũng tựa hồ tan đi, tinh quang do Nguyên Âm lão tổ phát ra, cái bình màu đã trong tay lão.
"Oành!"
Thanh sắc, xích sắc và bạch sắc thần hỏa quét qua không trung, một vì sao đỏ chói xuất hiện trên đầu Hỏa Vực thần vương.
Ít nhất mấy lại đại đạo pháp vực xuất hiện quanh Hỏa Vực thần vương, Thần huyền ngũ trọng đại năng này tuy tự giảm nhất giai tu vi, nhưng vẫn thể hiện thực lực hơn hẳn Thần huyền tứ trọng đại năng, diễn uy năng hùng hậu, tránh khỏi đòn toàn lực của Nguyên Âm lão tổ cầm tiên binh.
Thần hỏa cháy lên, thần uy như thần vương chân chính nhưng thần sắc y đầy hốt hoảng.
"A!"
Bị Nguyên Âm lão tổ chặn đường, y lao sang hướng khac nhưng cũng thấy Hỗn nguyên ngân oa, Dương chi điểu, thanh loan, Lý Tả Ý, Phong Ngô Thương, Vũ Hoàng chân nhân tụ lại, các loại uy năng hình thành kinh đào hãi lãng xô tới.
Không cần quét thần thức mà chỉ liếc Ngụy Tác đang ôm Âm Lệ Hoa thì khí tức rợn người toát ra, cứ áp sát y.
Hỏa Vực thần vương rùng mình kinh hoàng.
"Chát!"
Thậm chí, y đột nhiên cảm giác được có ẩn hình yêu thú, mang theo cảm giác lạnh lùng, cách đỉnh đầu y không đầy trăm trượng, nhưng y càng kinh hãi vì thần hỏa bắn về phía đó lại trượt, yêu thú đó tựa hồ không hề tồn tại.
"..."
Đăng Tiên thành lặng ngắt, chỉ còn tiếng thần uy va nhau trên không trung, tất cả đều nhìn thấy đại năng thần vương cấp liên tục bị bức chạy quanh, như chó nhà có tang.
"A!"
Hỏa Vực thần vương lại kêu lên càng hãi hùng.
Ngụy Tác cách y không đầy ba trăm dặm, y cuống cuồng phát ra một ngôi sao đỏ nhưng gã lách người tránh được.
Y đã nằm trong cự ly thi pháp nhưng Ngụy Tác chỉ lao nhanh tới.
"Vì sao nàng làm như thế!" Ngụy Tác không nhìn Hỏa Vực thần vương, ôm chặt Âm Lệ Hoa, như ôm một sợi lông có thể bay mất bất cứ lúc nào.
"Bọn thiếp hiểu phu quân, chỉ cần bất kỳ ai trong bọn thiếp lọt vào tay y, y yêu cầu gì tất phu quân cũng đáp ứng. Dù chết chắc, phu quân cũng không từ nan..." Giọng Âm Lệ Hoa nhỏ dần, nhưng cực kỳ vui vẻ, "Kiếp này, thiếp không hối hận vì là đạo lữ của phu quân..."
"Chát!" Trước mặt Ngụy Tác lại trút xuống quang hoa, gã đã xem qua mọi thuật pháp Âm Thi tông, không ai hiểu Âm Lệ Hoa phát động bí thuật gì bằng gã.
"Ai giải được Tử tâm chú của Âm Thi tông sẽ nhận được bất kỳ bí phá của mỗ, mỗ cũng sẽ giúp đột phá thần huyền!" Ngụy Tác nói to, trong mấy nghìn dặm như sấm vang.
Tu sĩ Đăng Tiên thành biến sắc, trận này phe Ngụy Tác đại thắng nhưng nghe tiếng gầm thì ai cingx nhận ra lời hứa vô thượng.
Ai cũng nhận bí thuật của Ngụy Tác, dù Động Hư bộ pháp hayVạn cổ thánh vương kinh đều là chí bảo khó tưởng tượng nổi, gã lại có song Thần huyền tứ trọng, sau trận chiến này thì uy thế và thực lực không biết sẽ tới mức nào, lời hứa của gã tuyệt đối đán tin hơn bất kỳ siêu cấp đại tông môn nào. Không siêu cấp đại tông môn nào dám đưa ra lời hứa biến một tu sĩ thành thần huyền đại năng nhưng với thực lực của gã e sẽ đủ để giúp một phổ thông đê giai tu sĩ thành tựu thần huyền.
"Tử tâm chú là thuật pháp gì?" Dù có muốn giúp Ngụy Tác hay không thì tất cả đều động lòng, thậm chí tu sĩ có địch ý với gã cũng nghe ngóng xem là thuật pháp gì.
"Xoẹt!!" Hư không chấn động, quang hoa lấp lánh rải trước mặt Ngụy Tác, hoàng sắc thủy tinh đạo liên xuất hiện trên mình Âm Lệ Hoa, phong ấn lại, đồng thời, Ngụy Tác tế xuất Bất diệt tịnh bình thu nàng ta vào.
"Oành!"
Động Hư bộ pháp vẫn áp sát Hỏa Vực thần vương đã cùng đường.
"...!"
Hỏa Vực thần vương tưởng chừng rách mí, chân nguyên lưu động đến cực trí, đầu tóc bị các loại nguyên khí quy tắc thổi cho dựng đứng. Giờ y chỉ còn thực lực Thần huyền tứ trọng trung giai, uy căn không ngăn được Ngụy Tác, gã không tránh vì sao đỏ mà dùng Đăng tiên tiên vực va vào rồi đánh nát.
"A!"
Hỏa Vực thần vương lại rú lên hãi hùng.
Ngụy Tác trực tiếp xuất hiện cách y không đầy mấy trượng.
Hỏa Vực thần vương rùng mình diễn hóa pháp vực mạnh nhất, cả mấy bí pháp mạnh nhất cũng phát ra, tâm tạng bay khỏi lồng ngực, hiện rõ bảy lỗ, chảy ra bảy tử sắc tiểu long, hòa cùng tam sắc thần hỏa hình thành thần hỏa trường thương diễn hóa vô số nguyên khí pháp tắc.
Vù!
Ngọn thương đâm trúng Ngụy Tác khiến tất cả giật mình như chính bản thân bị đâm trúng.
Ngụy Tác bị xuyên ngực, huyết nhục hóa thành tro.
"A!" Hỏa Vực thần vương lại rú lên càng sợ hãi.
Ngụy Tác không dừng lại, vỗ vào y.
Như tảng đá vỡ, Hỏa Vực thần vương lại bị đánh thành ba khúc văng đi.
Ngụy Tác đi tiếp, thần hỏa trường thương xuyên qua ngực gã, bắn về phía chân trời, không biết bay đi bao nhiêu dặm.
"Ngụy Tác! Ngươi giết ta sẽ không có kết quả tốt đâu!"
"Ngươi quá nghịch thiên, tu vi tốc độ hơn hẳn những người cùng thời đại, thần thông hơn hẳn đồng giai tu sĩ, người như ngươi không thể tồn tại trên đời, không đại năng nào hi vọng ngươi sống sót! Ta đã thấy trước kết quả ngươi mất mạng!"
Hỏa Vực thần vương gầm lên những lời gần như nguyền rủa.
"Ngươi định giết ta cũng chết đến nơi mà ta vẫn sống, ngươi có gì mà kêu gào." Hỏa Vực thần vương tắt tiếng, nhục thân chưa kịp tụ, Ngụy Tác kích phát Sinh tử thư, Thiên kiếm tru tà kiếm trận và Đăng tiên pháp vực, uy năng ép lên Hỏa Vực thần vương.
Hỏa Vực thần vương tan nát, hóa thành tro, thần huyền nguyên khí bị chấn tan.
Hỏa Vực thần vương là Thần huyền ngũ trọng, vượt hai đại lục đến giết Ngụy Tác nhưng không kịp cả chạy trốn đã mất mạng!
"Hỏa Vực thần vương bị y diệt rồi!"
"Vì sao, vì sao Âm Lệ Hoa làm thế..." Trong sơn môn Đăng Tiên tông, Vu thần nữ mất hết khả năng suy nghĩ.
Tin tức về Âm Thi tông Tử tâm chú lan khắp Đăng Tiên thành.
Đây là cấm chế của Âm Thi tông mà chỉ Kim đơn kỳ nữ tu mới có thể phát động, mà phải là Kim đơn kỳ nữ tu đó khi mất nguyên âm lần đầu, khắc cấm chế của Âm Thi tông vào thì mới thi triển được.
Môn cấm chế này do một Kim đơn kỳ nữ tu của Âm Thi tông bị bỏ rơi mà sáng tạo ra, thi triển xong là tâm mạch co lại, khí huyết biến thành âm khí.
Thuật pháp được sáng tạo do bị đạo lữ bỏ rơi mà chết cả cõi lòng, nhưng ai cũng biết Âm Lệ Hoa không thích thấy Ngụy Tác bị uy hiếp mà thi triển thuật này.
Thà mất mạng cũng giúp đạo lữ san bằng chướng ngại.
Thần uy tan đi, cuồng phong vẫn gào rú trên không, ai cũng thấy nát lòng.

Chương 1054: Đối địch với cả thiên hạ

"Hỏa Vực thần vương chết rồi, một Thần huyền ngũ trọng đại năng cùng ngần ấy đại năng đến giết Ngụy Tác, thế mà thất bại."
"Ai phá giải được Tử tâm chú? Nghe nói cần bố trí "Vi quân tỏa ngọc quan" cấm chế thì mới có thể kích phát, nhiều cấm chế chi lực nhất tề phát động, ai có thể phá giải?"
"Ai phá giải được thì là cơ hội trời cho, có thể sẽ thành tựu thần huyền."
Ai nấy bàn luận, Hỏa Vực thần vương bị giết, Âm Lệ Hoa vì đạo lữ mà không ngại hi sinh, Ngụy Tác đưa ra phần thưởng kinh thiên… tất cả đều chấn động.
Đêm đó được ghi vào điển tịch nhưng không ai giữ nổi bình tĩnh.
"Không ai có thể pháp phá giải đạo cấm chế này của Âm Thi tông?" Không ai dám đứng ra cứu trị Âm Lệ Hoa.
"Y định làm gì?"
Đột nhiên có người kinh hô.
Ngụy Tác tế xuất một tấm gương nhỏ, toàn thân rực quang hoa, phát động Động Hư bộ pháp, lại vượt hư không.Thoát sau gã khuất vào hướng bắc.
"Ầm!"
Thinh không phía bắc có bạch quang lóe lên, khí tức đấu pháp cùng bạch quang thoạt ẩn thoạt hiện tiêu tan ngay.
"Hóa Cốt thần quân bị Ngụy Tác bắt kịp!"
"Giết rồi! Cường giả nắm được nhất phương pháp vực mà cũng không thoát được!"
Mười mấy tu sĩ có quan khí pháp khí kêu lên, như gió lạnh quét qua khiến tất cả rùng mình.
Lại một thần huyền đại năng mất mạng, không ai thoát được xuất Ngụy Tác truy sát.
Ban đầu giết một Thần huyền tứ trọng đại năng có vô thượng nhục thân rồi giết một Thần huyền ngũ trọng đại năng, đuổi kịp và giết một Thần huyền tam trọng đại năng. Thần uy này ai dám tranh phong?
Tu sĩ Đăng Tiên thành run lên nhìn về phía bắc.
Thinh không hiện ra một thân ảnh đi tới, ngân sắc thần huy liễu nhiễu, nhưng Ngụy Tác không có vẻ gì vui mà khí tức nghịch thiên và lạnh lẽo dấy lên.
Những tu sĩ có địch ý với Ngụy Tác đều rùng mình, toát mồ hôi lạnh.
Gã tạo cho người khác cảm giác là ai chạm vào thì gã sẽ phát cuồng, bất chấp tất cả.
"Không thể trực tiếp hóa giải Tử tâm chú, chỉ cần giảm tốc độ sinh cơ đoạn tuyệt cho nàng thì ta cũng trả thù lao cao."
Ngụy Tác đến trước sơn môn Đăng Tiên tông lại phát ra pháp âm.
"Lệ Hoa... Ngụy Tác, Tử tâm chú thật ra là thuật pháp gì!"
Phe Ngụy Tác đều đến cạnh gã, Cơ Nhã, Nam Cung Vũ Tinh, Hàn Vi Vi và Thủy Linh Nhi nhợt nhạt hỏi.
"Khí huyết đã hoàn toàn chuyển hóa thành thi khí!" Lưu lão và mấy luyện dược lão đầu xuất hiện, tra xét qua qua là đều run lên.
Cấm chế này chuyển hóa khí huyết của Âm Lệ Hoa thành thi khí, không nhờ Hỏa Vực thần vương trước đó đã dùng thuật pháp gì đó dồn uy năng vào bảo vệ tâm mạch, Ngụy Tác dùng thuật pháp tạm phong ấn nàng ta khiến thể nội khí huyết và chân nguyên không thể lưu động, thì Âm Lệ Hoa đã chết rồi.
Nhưng kiểu chuyển hóa đó khác với nhục thân suy bại, khí huyết suy kiệt, bọn Lưu lão cũng bó tay.
Uy năng của Hỏa Vực thần vương và phong ấn của Ngụy Tác không thể tồn tại lâu, nếu không có cách cứu trị, tối đa mấy ngày, Âm Lệ Hoa sẽ chết.
"Nhất định có người cứu trị được Âm Lệ Hoa, ít nhất cũng có thể kéo dài mạng sống... không thì sẽ máu chảy thành sông."
Nhiều tu sĩ Đăng Tiên thành định thần lại, càng thấy lạnh mình, kích phát các loại pháp khí, truyền tin đi. Ai cũng biết, Âm Lệ Hoa mà chết, Ngụy Tác tuyệt đối sẽ phát cuồng, lúc đó những thế lực đối nghịch với gã sẽ phải hứng lửa giận.
Với thực lực của gã, trong mấy đại lục không tông môn nào chống nổi.
Giết xong Hỏa Vực thần vương thì Ngụy Tác được mọi tu sĩ coi là thần vương, thần vương nổi giận tất dậy sóng.
Đêm đó có không biết bao nhiêu thế lực kinh hoàng, những tông môn và thế lực từng hoặc lần này chống lại Ngụy Tác đều sợ phải đối diện với lửa giận của gã.
"Thế nào, không ai có thể tục mệnh cho nàng sao?"
Ngụy Tác đáp xuống bạch ngọc điện vũ ngoài sơn môn Đăng Tiên tông ngoại, giọng nói băng lãnh cực độ.
Bọn Nguyên Âm lão tổ đáp xuống, Đăng Tiên tông bắt đầu tu bổ sơn môn cấm chế. Nguyên Âm lão tổ thở dài sau lưng Ngụy Tác, biết với tính gã thì lúc này có khuyên cũng vô dụng.
Hỏa Vực thần vương bắt con tin uy hiếp gã tuy không thành công, nhưng ở phương diện nào đó thì đã thành công.
Vì Âm Lệ Hoa, hoặc ai đó trong bọn Cơ Nhã, Ngụy Tác tuyệt đối không ngại đối địch với cả thiên hạ!
Vẫn không ai đứng ra.
Tông môn thường không truyền thuật pháp ra ngoài, hơn nữa Tử tâm chú lại là thuật pháp lạ lùng bậc nhất, ngay cả tuyệt đại đa số tu sĩ Âm Thi tông cũng không biết.
Lưu lão nói rõ tình hình của Âm Lệ Hoa nhưng mấy trăm vạn tu sĩ tại trường hiển nhiên không ai chắc chắn chữa được.
"Nếu nàng chết... Vũ Hóa thế gia, Hoàng Phủ thế gia, Đại Hàn cung, Minh Thổ tông, Trung thiên tử lôi tông, Bích Tỳ tông, Thánh Vương tông, Hóa Thiên giáo, Hoàng Thiên đạo... đều phải bồi táng!"
Nguyên Âm lão đầu giật giật chân mày, quả nhiên, Ngụy Tác thấy không ai đứng ra thì ngữ khí băng hàn, chấn động thiên địa.
"A!"
Phong vân biến sắc, vạn dặm quanh Đăng Tiên thành như giữa mùa đông, nhiều tu sĩ kêu vang.
Ngụy Tác lại nói thế!
Các tông môn này đều là siêu cấp thế lực của các thế lực, gã thậm chí cho luôn cả Hóa Thiên giáo và Hoàng Thiên đạo vào. Các siêu cấp thế lực tích lũy siêu phàm, nếu bị uy hiếp trí mệnh sẽ thể hiện ra bao nhiêu thực lực, Ngụy Tác làm thế là tuyên chiến với cả thiên hạ!
"Nàng..." Trong gian điện vũ ở Đăng Tiên tông, thân thể Vu thần nữ lại run lên, trong lòng có cảm giác khôn tả.
Ngọc Hành đại lục, Thiên Huyền đại lục, Vân Linh đại lục, thậm chí Lưu Hỏa đại lục đều chấn động. Nguồn truyện: Truyện FULL
Kết quả trận chiến và câu nói của Ngụy Tác với tốc độ kinh nhân truyền khắp mấy đại lục.
Kết quả trận chiến khiến tất cả rúng động nhưng câu nói của gã càng rúng động hơn, không ai dám hoài nghi.
"Hoàng Phủ thế gia hiện nhiệm gia chủ Hoàng Phủ Phi Kỳ cầu kiến."
Nhiều thế lực không ngồi yên được, Hoàng Phủ thế gia xuất hiện dầu tiên, hiện nhiệm gia chủ và những người từng xuất thủ quá trong trận vừa rồi đến Đăng Tiên thành, quỳ trước mặt Ngụy Tác.
Hoàng Phủ thế gia vốn không phải siêu cấp thế lực như Vũ Hóa thế gia, liên tục trọng thương thì thực lực tiêu hao rõ rệt, Ngụy Tác mà tới thì Hoàng Phủ thế gia khẳng định bị san bằng. Nên các nhân vật trọng yếu đều tới thỉnh tội, quỳ xuống, thậm chí thỉnh cầu Ngụy Tác giết hết họ nhưng tha cho Hoàng Phủ thế gia.
"Nếu trước đại chiến mà các ngươi nghị hòa, ta chắc chắn chấp nhận nhưng hiện tại..."
Ngụy Tác không tỏ thái độ, mấy nhân vật chủ chốt Hoàng Phủ thế gia cứ quỳ dưới đất. Hoàng Phủ thế gia tuy mang tới nhiều thủy hệ yêu đơn và linh dược nhưng không có cách cứu trị Âm Lệ Hoa.
"Tại hạ có một nhánh Thượng thanh hoàn dương thảo, theo điển tịch thì có thể hóa giải thi khí thấm vào thể nội, không biết có thể cứu trị đạo lữ của thần quân không." Nửa ngày sau, một lão nhân mặc bạch bào xuất hiện, hiến một nhánh linh dược.
"Vật này rất có thể hữu dụng." Bọn Lưu lão sáng mắt, đem linh dược cứu trị Âm Lệ Hoa.
"Tối đa chỉ kéo dài được vài ngày thọ mệnh, không thể giải quyết tình hình." Bọn Lưu lão lắc đầu thở dài, bảo Ngụy Tác. Thượng thanh hoàn dương thảo hóa giả gần hết thi khí trong thể nội Âm Lệ Hoa nhưng không ngăn được sinh cơ tan đi, thể nội nàng ta toàn thi khí.
"Ngươi cần đổi bí pháp hay thứ gì khác?" Ngụy Tác gật đầu, hỏi lão nhân.
"Tại hạ thuộc Thiên Dục tông, sau Hóa Thiên minh hội thì một thái thượng trưởng lão của bản tông tại Chập Khí hải từng xuất thủ với thần quân, bản tông chỉ mong thần quân bỏ qua, Thiên Dục tông không dám chống lại." Lão nhân nói rõ thân phận, hóa ra là tông môn tu sĩ từng đối địch với gã.
"Được!" Ngụy Tác đáp ứng lão nhân. Thêm một ngày nữa, Đại Hàn cung xuất hiện, cũng như Hoàng Phủ thế gia, quỳ trước mặt Ngụy Tác, thỉnh cầu gã chừa đường sống cho Đại Hàn cung.
Các tu sĩ biết tin thì trong lòng càng lạnh. Đại Hàn cung tuy giao ra không ít bảo vật, nhưng không có cách cứu trị Âm Lệ Hoa. Ai cũng biết đã, đã một ngày rưỡi rồi, những siêu cấp thế lực bị Ngụy Tác đề cập đến, nếu xuất hiện thì tất cũng đã như Hoàng Phủ thế gia và Đại Hàn cung, còn không xuất hiện thì đã chuẩn bị giao chiến với gã.
Trận chiến này mà bạo phát sẽ là trận liên quan lớn nhất tu đạo giới mấy nghìn năm nay, không biết sẽ dính đến bao nhiêu tu sĩ. Cũng không ai biết những siêu cấp đại thực lực đó sẽ thể hiện thực lực cỡ nào.
"Không có phương pháp cứu trị được nàng sao?"
Ngụy Tác hơi run lên, hai ngày rồi mà không ai có thể cứu trị Âm Lệ Hoa hay thậm chí giúp nàng ta tục mệnh.

Chương 1055: Vảy nghịch của ta

Không ai đi mà càng đông tu sĩ đến Đăng Tiên thành.
Ai cũng biết Ngụy Tác đã nói thế thì dù Âm Lệ Hoa chết hay không, trận chiến giữa gã và Hỏa Vực thần vương không phải là kết thúc, mà đại chiến càng kinh thiên động địa sẽ bắt đầu.
Âm Lệ Hoa mà chết, trận chiến đó sẽ bạo phát.
Âm Lệ Hoa không còn sống được bao lâu, ai cũng chờ đợi kết quả, như đợi thời đại mới bắt đầu.
"Tại hạ có cách."
Trong lúc này, Ngụy Tác bề ngoài thần uy vô hạn, thật ra đang đau xót, chán nản hỏi "Không có phương pháp cứu trị được nàng sao" thì một hoàng bào tu sĩ trẻ tuổi đến trước sơn môn Đăng Tiên tông.
"Các hạ có cách?" Ngụy Tác sáng mắt."Tại hạ có một viên Luân hồi đại đơn, phối hợp với một đạo thuật pháp thì có thể kéo dài mạng sống không ít." Thanh niên tu vi Chu thiên ngũ trọng, tướng mạo phổ thông này gật đầu.
"Luân hồi đại đơn?" Bọn Lưu lão hít sâu một hơi, tiên giai đơn dược này không chỉ cường hóa sinh cơ, thậm chí tăng cường thần hồn, đề thăng thần thức.
"Quả nhiên là Luân hồi đại đơn!" Hoàng bào thanh niên không rườm lời, lấy ra một đạm lam sắc đơn bình, đựng một viên hôn đơn dược màu vàng lớn cỡ trứng chim câu, khí tức cay nồng, có phù văn như hình cái bát nhỏ xíu, bọn Lưu lão lại chấn động, quả không khác gì ghi chép, đúng là Luân hồi đại đơn.
"Cần giải trừ phong ấn thì tại hạ mới có thể cứu trị." Thấy bọn Lưu lão tra kiểm Luân hồi đại đơn xong thì hoàng bào thanh niên bảo Ngụy Tác. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Được!" Ngụy Tác thấy có hi vọng, thì toàn thân như phát quang, hoàng sắc thủy tinh đạo liên quanh Âm Lệ Hoa tan nhanh.
"Cách!"
Ai nấy nhìn vào hoàng bào thanh niên, không ngờ y vung tay đánh Luân hồi đại đơn đả thành tro, đồng thời giáng một đạo quang hoa vào Âm Lệ Hoa!
"Ngươi thuộc tông môn nào! Vì sao định giết nàng?" Sát ý lạnh buốt lại bao trùm nghìn dặm, quang hoa của hoàng bào thanh niên vừa bắn ra bị Ngụy Tác chặn trước Âm Lệ Hoa đánh tan, gã không xuất thủ nhưng thần uy ép cho hoàng bào thanh niên quỳ xuống, "Ngươi cả gan thật!"
"Thế lực nào mà lúc này còn dám chọc vào Ngụy Tác."
"Thế lực nào nhỉ, điên rồi!"
Tu sĩ Đăng Tiên thành tròn mắt, một tu sĩ Chu thiên ngũ trọng định giết Âm Lệ Hoa trước mặt Ngụy Tác thì quá khó. Trước mặt Ngụy Tác mà đánh tan tiên đơn cứu mạng Âm Lệ Hoa rồi xuất thủ tập kích nàng ta thì là gây hấn rõ rệt. Thế lực nào mà điên cuồng đến thế, định rước lấy lửa giận của Ngụy Tác?
"Ta không thuộc tông môn nào mà chỉ là một tán tu Thanh Vũ thành." Hoàng bào thanh niên hơi run lên, không thể đứng dậy nhưng vẫn quật cường nghiến răng nhìn Ngụy Tác.
"Tán tu ở Thanh Vũ thành?" Ngụy Tác sững người, tất thảy đều sững người.
"Ngươi vì một đạo lữ mà khai chiến với cả thiên hạ, không sai, ngươi có thực lực đó, là thần vương cao cao tại thượng nhưng có bao giờ ngươi nghĩ đến người khác." Hoàng bào thanh niên nghiến răng, "Ta có hai hảo hữu, chết trong lần ngươi đến Thanh Vũ thành diệt Vũ Hóa Ứng Thiên, vì các ngươi đấu pháp!"
Ngụy Tác nhợt nhạt mặt mày, lòng như thắt lại.
"Ta..." Nhất thời gã thậm chí không nói rõ được.
"Hôm nay ta không thành công, ngươi thích cứ giết!" Hoàng bào thanh niên đứng dậy, gầm lên với Ngụy Tác.
"Ngươi đi đi..." Nhưng hoàng bào thanh niên và tu sĩ Đăng Tiên thành không ngờ là Ngụy Tác lại xua tay bảo y đi, "Đó đúng là lỗi của mỗ... Lúc đó vì Vũ Hóa Ứng Thiên có bí thuật, bọn mỗ chỉ kịp sơ tán đại bộ phận tu sĩ... Bọn mỗ không ngờ y nhận ra quá nhanh, trong lúc đấu pháp sau đó, mỗ đã cố gắng cứu mỗi người, mỗ cũng không muốn người thân mất mạng nên chăm chú đối phó Vũ Hóa Ứng Thiên... Nhưng đó đúng là lỗi của mỗ, sau này ngươi định báo thù, mỗ không trách."
Không ai ngờ hoàng bào thanh niên hủy đơn dược vốn có thể cứu trị Âm Lệ Hoa đi thì Ngụy Tác lại xin lỗi y.
Nhất thời, ngay cả hoàng bào thanh niên cũng ngẩn ra.
"Y không nói sai, lúc đó ta cách tĩnh thất của Vũ Hóa Ứng Thiên không xa, bị thần uy của y hất văng, trong lúc đấu pháp sau đó Ngụy Tác đã cố công bảo vệ ta và mấy đạo hữu." Một hồng bào trung niên lướt ra, người này trừ kính sợ Ngụy Tác thì không có hảo cảm gì với gã, nhưng lúc này cũng đứng ra chứng thực lời gã nói.
"Lẽ nào đó là nhân quả mà Linh Lung Thiên nói... ta có thần thông thế này mà vẫn phải thấy nàng chết trước mặt..."
Ngụy Tác lúc này không để tâm đến hoàng bào thanh niên và trung niên tu sĩ vừa lên tiếng, lòng gã lạnh băng, thậm chí cảm thấy bất lực, muốn khóc thật to.
Từ lúc là tiểu tán tu Linh Nhạc thành, đến lúc gặp Hàn Vi Vi, gặp lục bào lão đầu, rồi gặp Cơ Nhã, hựu chạy đến Vân Linh đại lục, gặp Âm Lệ Hoa... Từng hình ảnh trôi nhanh trước mắt, gã chưa bao giờ nhàn nhã, dù là cứu Nam Cung Vũ Tinh, hái Tử hồ hoa, vì cứu Hàn Vi Vi cùng Cơ Nhã mà bắt thiếu chủ Đông Dao thắng địa... gã đều lấy mạng ra liều, mới có được thần thông hôm nay, cả Hỏa Vực thần vương cũng bị gã giết, Hoàng Phủ thế gia và Đại Hàn cung đều quỳ dưới chân.
Gã chưa từng có ý bắt nạt kẻ yếu, gặp việc bất bình luôn tận lực xuất thủ tương trợ.
Nhưng như thế mà vẫn khiến người vô tội chết oan, đến nỗi không thể kéo dài mạng sống cho nàng?
"Phu quân... sao còn ở đây... đưa bọn Cơ Nhã đi đi, thiếp không muốn vì thiếp mà các vị vì thiếp mà sa vào cực độ nguy hiểm." Âm Lệ Hoa đột nhiên nói.
Phong ấn giải trừ xong, nàng ta tỉnh lại, bảo Ngụy Tác.
Ngụy Tác run lên, nước mắt nhỏ xuống hư không.
"Ta chưa từng có lòng hại người nhưng người muốn diệt ta, ta buộc phải chống lại, nếu được chọn, ta muốn an lành cả đời, không tranh đua với ai..." Ngụy Tác lại lên tiếng, câu này gã lẩm bẩm, đồng thời nói cho hoàng bào thanh niên nghe. Câu tiếp theo là cho cấp Âm Lệ Hoa, cho cả thiên hạ nghe: "Nàng muốn cho tất cả các nàng sẵn sàng chết vì ta thì ta cũng cho cả thiên hạ thấy điều tương tự, ai muốn đối phó chúng ta tất gánh hậu quả!"
"Vì nàng ta nguyện đối địch với cả thiên hạ!" Ngụy Tác đứng thẳng người, phong ấn Âm Lệ Hoa, cảm giác bất lực hoàn toàn tan đi, thay vào là nghịch thiên khí tức lạnh lùng của thần thiết đã trải qua kiếp hỏa.
"Vì nàng ta nguyện đối địch với cả thiên hạ!"
Giọng Ngụy Tác vang vọng hư không, mọi người đều cảm nhận được ý chí không thể nghịch chuyển, sát phạt khí tức kinh nhân tựa hồ từ thể nội gã lan khắp trời.
"Nếu không thể cứu trị Âm Lệ Hoa, đại chiến kinh thiên chắc chắn sẽ xảy ra."
Hiện tại Ngụy Tác hiện rõ trong lòng mọi người, ai cũng hiểu những người thân của gã chính là vảy nghịch.
Trong gian điện vũ của Đăng Tiên tông, thân thể Vu thần nữ lại run lên.
Nàng ta cảm nhận rõ, lúc này dù không phải Âm Lệ Hoa mà là bất kỳ ai thân cận với Ngụy Tác thì gã đều thế.
Tuyệt đối là xung động, nếu phủ an mấy đại thế lực, đàn áp các đại thế lực khác rồi nhờ vào cung phụng của các tông môn, Ngụy Tác sẽ tăng tiến tu vi rất nhanh, thậm chí đạt được thành tựu vô thượng. Nhưng gã lại chọn hướng đi ngược lại, không còn đất để lui bước nữa.
Nhưng gã làm như thế, cứng cỏi như thế... cả sức mạnh càng chấn động lòng người, càng khiến người ta sợ hãi.
"Ta chỉ hi vọng sau này ngươi đấu với người ta, đừng chọn những có thành trì tu sĩ tụ tập..." Hoàng bào thanh niên trước khi đi chỉ nói như thế, không ai biết y có tha thứ cho Ngụy Tác không nhưng đều biết y hiểu ý gã, hiểu được khí tức của gã.
"Ta đồng y với ngươi, trừ phi bất đắc dĩ, ta sẽ không động thủ với người ta ở thành trì có đông tu sĩ... Nếu ta buộc được những kẻ đó cúi đầu, ta sẽ định lại mọi pháp tắc." Ngụy Tác nói.
Đăng Tiên thành lại yên lặng, mọi tu sĩ càng thấy nặng nề.
Cơn bão kinh thiên sắp dấy lên, không ai hay thế lực nào có thể cứu trị Âm Lệ Hoa.
"Đành dùng Bất lão minh đơn."
Đột nhiên, Linh Lung Thiên nãy giờ không nói gì truyền âm cho bọn Ngụy Tác.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau