THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1046 - Chương 1050

Chương 1046: Thánh vương chuyển hoá

"Ngụy Tác ra rồi! Song thần huyền của y thật khó tưởng tượng nổi!"
"Đây là song Thần huyền tứ trọng thật sự, y dựa vào đâu mà dám đấu với song thần huyền."
Song thần huyền từ sơn môn Đăng Tiên tông hiện ra, Đăng Tiên thành liền sôi lên.
Là một phổ thông tiểu tán tu, qua trận chiến Chập Khí hải sau Đại Hóa minh hội rồi san bằng Thiên Kiếm tông, trận chiến Toái Ngọc cổ vực, công chiếm Đăng Tiên tông, Ngụy Tác trở thành truyền kỳ với tu sĩ Thiên Huyền đại lục và Vân Linh đại lục tâm trung, uy thế không thể tưởng tượng.
"Không cần vội, từ từ xem kinh văn, chỉ cần không để đối phương hoài nghi... kéo dài thời gian."
Ngụy Tác rời sơn môn Đăng Tiên tông, hai thần huyền pháp thân phát ra đủ dị tượng, mục quang nhìn thần huyền đại năng thần bí, ngấm ngầm bình tĩnh như thường truyền âm cho Kim đơn tu sĩ mặt sẹo.
Y và gã tuy không có giao tình, nhưng lần đánh Thiên Kiếm tông, y đứng ra đầu tiên, lần này cũng vậy, còn lên tiếng ủng hộ thì cũng là người có tình nghĩa. Nếu qua được nguy cơ lần này, Ngụy Tác sẽ kết giao với y.Kim đơn tu sĩ mặt sẹo trong mắt lóe lên quang mang, nhưng không nói gì, cầm hai ngọc phù lên, thong thả đọc kỹ.
"Thế nào, một thủ hạ bại tướng nữa của ta là Vu thần nữ đâu? Ả bảo hôm nay sẽ xuất hiện cơ mà?" Nhờ hai thần huyền pháp thân che chắn, Ngụy Tác vẫn không ngừng thi triển Vạn cổ thánh vương kinh khắc nhập thần văn, đồng thời nhìn Trung thiên tử lôi tông tông chủ và Hóa Cốt thần quân, cố ý cười lạnh.
"Có thể nàng ta thấy bọn ta đủ đối phó ngươi nên không cần hiện thân." Vạn Hoàng công tử đột nhiên xen lời, y chắp tay đứng trên kim sắc thần đài tỏ vẻ hứng thú quan sát Ngụy Tác và những người sau lưng.
"Ngươi là cái thá gì, ta hỏi họ, ai cho ngươi xen vào." Ngụy Tác cố ý liếc Vạn Hoàng công tử, cười lạnh.
"Muốn chết!" Vạn Hoàng công tử đã bao giờ bị ai nói thế nên biến sắc, âm trầm hẳn.
"Y khá trầm ổn, không dễ đối phó." Ngụy Tác mục quang lóe lên, đối lại tu sĩ khác tấ đã nhảy lên, nhưng Vạn Hoàng công tử tuy biến hẳn sắc mặt, có điều vẫn nén được, không dễ xung động.
"Đừng tranh cãi với y, ngươi định cùng Ngụy Tác đơn độc đối quyết lai lịch thế nào? Tiên binh trong tayi Nguyên Âm lão tổ nên cần cẩn thận lão đột nhiên toàn lực ra đòn." Cùng lúc, Hàn Vi Vi đột nhiên truyền âm cho Vạn Hoàng công tử. Vạn Hoàng công tử cách Ngụy Tác rất xa, Hàn Vi Vi dùng Thất xảo truyền âm thạch của Đăng Tiên tông thì mới truyền âm được cho Vạn Hoàng công tử.
"Nàng đã thành công biến đổi thành một đạo lữ của y?!" Vạn Hoàng công tử mục quang lóe lên, không thấy có gì không ổn, truyền âm cho Hàn Vi Vi, "Y thập phần thần bí, đến giờ ta vẫn chưa biết lai lịch."
"Ta sẽ theo tình hình tìm thời cơ xuất thủ, ngươi truyền âm ccho họ đừng động thủ với ta là được. Ngươi nên cẩn thận, nếu thần thông kẻ này trên Ngụy Tác thì với thực lực đó, rất có thể diệt bọn Ngụy Tác xong sẽ thừa cơ đối phó chúng ta." Hàn Vi Vi hơi nhíu mày, định hỏi dò lai lịch thần bí đại năng nhưng không ngờ đến giờ mà đối phương trừ Hỏa Vực thần vương ra không ai biết. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Được!" Vạn Hoàng công tử lâng lâng, câu dặn "ngươi nên cẩn thận", khiến y có cảm giác được đạo lữ quan tâm. Ngay cả lửa giận bị Ngụy Tác dấy lên tan hẳn, với y gã không khác gì người chết, không nê chấp nhất.
"A Vu... chúng ta kết làm đạo lữ rồi sẽ cùng chơi trò cưỡng bức, nàng không cự tuyệt chứ." Truyền âm cho Hỏa Vực thần vương rằng Hàn Vi Vi là Vu thần nữ thì y ảo tưởng, "Cưỡng bức một nữ đế tất mùi vị đặc biệt cực độ... A Vu, như nàng thì người khác nhìn thẳng cũng không dám, chỉ có ta mới có cơ hội làm như thế."
"Cái gì, Vu thần nữ đã trà trộn vàophe đối phương?" Phe Hỏa Vực thần vương đã biết nhưng Trung thiên tử lôi tông tông chủ và Hóa Cốt thần quân cả kinh, chỉ là không để lộ, không nhìn Hàn Vi Vi.
"Thần bí thế hả, đến giờ còn giấu thân phận, thật ra có thần thông đặc biệt gì?" Ngụy Tác cũng lấy làm lạ, nhưng không sợ mà lén khắc nhập thần văn, Linh Lung Thiên truyền âm cho gã biết đối phương chỉ tu vi Thần huyền tứ trọng trung kỳ, tu vi đó thì dù có tiên khí để kích phát uy năng, với nhục thân và thần thông của gã cũng đỡ được.
"Thế nào, cần gì lắm thời gian thế?" Y không biết Ngụy Tác kéo dài thời gian làm gì nhưng cũng tốn gấp đôi thời gian Kim đơn đại tu sĩ đọc hai thiên kinh văn, tới khi thần bí đại năng lạnh giọng thì y mới gật đầu, khẳng định: "Hai thiên kinh văn này không có vấn đề gì."
"Ta không sợ ngươi giở trò, chọc giận ta thì đạo lữ và bằng hữu của ngươi sẽ thế nào." Thần bí đại năng bảo tu sĩ mặt sẹo, đi về phía ngọn núi, nhìn Ngụy Tác cười lạnh.
"Ta sợ ngươi giở trò nên xem càng rõ càng tốt." Ngụy Tác trả đòn, "Ngươi muốn chết sớm, ta đương nhiên không ngại đưa ngươi lên đường."
"Có bản lĩnh thì theo ta. Ta sợ các ngươi có kẻ giở trò." Ngụy Tác lướt lên hư không.
Gã cần giã cách phạm vi thi pháp, tránh song phương có tu sĩ nào xuất thủ can thiệp, nhưng gã không tỏ vẻ gì là nhanh mà kéo dài thời gian.
Nhờ đủ kiểu kéo dài mà gã liên tục khắc nhập hơn một nghìn hai trăm thần văn, nhưng không biết còn bao nhiêu nữa thì thần văn nàyviên mãn đại thành.
"Hay lắm, chính hợp ý ta." Thần bí đại năng cười lạnh, hóa thành hắc sắc lưu quang, theo Ngụy Tác lên cao, hai bên cách nhai hai nghìn năm trăm dặm.
Thiên địa lặng ngắt, mấy nghìn dặm quanh Đăng Tiên thành đông nghịt tu sĩ cũng lặng ngắt, biết là trận chiến kinh thiên sẽ được ghi vào điển tịch sắp bạo phát.
"Keng!"
Trước mặt thần bí đại năng đột nhiên phát ra tiếng nổ đùng đục vang xa, hắc sắc thần quang hình thành một cây trường đao, chém vào Ngụy Tác.
Khí tức ngút trời bừng lên.
Thần bí đại năng tung đòn, hắc sắc trường đao có đủ các loại nguyên khí quy tắc đặc biệt, không ngừng lưu chuyển, rõ ràng là một môn đại đạo pháp vực.
"Oành!"
Hắc sắc trường đao chém ra thì Ngụy Tác cũng bừng lên hai làn khí tức như núi lửa, đồng thời phát ra Liệt khuyết tàn nguyệt và Đại đề tu di.
"Cách!"
Hắc sắc trường đao bị Liệt khuyết tàn nguyệt và Đại đề tu di ép xuống thì hóa thành vô số hắc sắc lưu quang, thần bí đại năng bước lên tránh được Liệt khuyết tàn nguyệt và Đại đề tu di.
Tạm thời Ngụy Tác chiếm ưu thế nhưng thần sắc gã ngưng trọng hẳn. Song phương đều chỉ thăm dò, chân nguyên tu vi và đại đạo pháp vực của y chỉ ngang với A Tỳ thần quân, theo lý không thể khiêu chiến gã, tất có chỗ dựa khác.
"Oành!"
Vô số bạch sắc hà quang và bạch sắc đạo liên hiện lên trước mặt Ngụy Tác, trước khi hiểu rõ thần thông của đối phương thĩ gã không dám sơ ý, hiển hóa Đăng tiên pháp vực.
Hiện tại gã có song Thần huyền tứ trọng, chân nguyên cực mạnh, không thi triển Thiên kiếm tru tà kiếm trận thì không cần dùng tới Địa Mẫu chân kinh.
Đại đạo pháp vực này của gã xuất hiện là khí tức chấn động thiên địa, bạch sắc quang hoa như ngân hà trút xuống, khí thế kinh nhân.
"Ngươi chưa xứng." Thần bí đại năng lên tiếng.
Nguyên khí dao động kinh nhân từ mắt thần bí đại năng đột nhiên bắn ra thành ngũ sắc tinh quang, y như được tô thêm thần vận, như thánh vương hàng sinh, đổi thành người khác.
"Thật ra là chuyện gì?"
"Không phải pháp vực, là thần thông gì hả?"
Thay đổi quá quỷ dị, thần lực tựa hồ lan tỏa hư không, mây đen quanh thần bí đại năng tan đi, hiện rõ một trung niên tu sĩ mặc áo đen, diện mục tuấn dật, nhưng rất cao lớn, cao hơn Ngụy Tác nửa cái đầu.
Quanh mình y lấp lánh năm, sáu thần quang, như thần minh hóa sinh. Tròng mắt y biến thành vàng nhạt, mái tóc đen cũng trong suốt, thành ra đủ màu.
Da y trong suốt, lấp lóe ngũ sắc ngọc quang, khí huyết hình thành từng dải hoàng kim hà quang, cùng uy áp khôn tả, khác hẳn khí chất.
"Cách!" "Cách!" "Cách!"...
Dưới chân thần bí đại năng laapsl áng quang hoa, như đạp hư không đi đến chỗ Ngụy Tác.

Chương 1047: Dùng vô thượng nhục thân giao chiến

"Thật ra là việc gì? Lẽ nào y là tu sĩ chuyên tu luyện thể thuật?"
Tất cả nằm ngoài dự liệu của mọi tu sĩ, ngay cả Vạn Hoàng công tử cũng thập phần ngạc nhiên, da thần bí đại năng như thần thiết, thần ngọc, thần huy từ thể nội bắn ra, là sức mạnh vốn có chứ không phải uy năng thuật pháp.
"Lẽ nào y là...?"
Ngụy Tác kinh ngạc. "Oành!" Liệt khuyết tàn nguyệt và Đại đề tu di lại phát ra, nhắm vào thần huyền đại năng đó.
"Đừng tưởng chỉ mình ngươi biết vô thượng bí thuật."
Tử quang từ thần bí đại năng quét ra, quét trúng Liệt khuyết tàn nguyệt như vầng trăng đen cong cong trên không.
Tử quang tan đi nhưng Liệt khuyết tàn nguyệt hơi đổi phương vị, trấn áp cạnh sườn y.
Đối diện bạch sắc thần sơn, thần huyền đại năng thần bí ung dung vỗ lên như đuổi muỗi.
Tay gần như trong suốt, nhưng là do thần văn, các loại thần lực lưu chuyển, dệt thành màn sáng.Bạch sắc tu di thần sơn trấn áp xuống, cương phong chấn động, cây cối phía dưới thần huyền đại năng đó nát vụn, sơn cốc như bị bức tường vô hình ép lên.
"Oành!"
Hư không rung lên, mọi người đều thấy khó tin vì tan vỡ là bạch sắc tu di thần sơn do Ngụy Tác dùng tu vi Thần huyền tứ trọng phát ra.
Bạch sắc tu di thần sơn bị thần huyền đại năng đó vỗ tan như tảng đậu hũ đập vào đá.
"Chát!" "Chát!" "Chát!"...
Thần bí đại năng không hề dừng bước, hùng mạnh đến mức khiến tất cả nín thở.
"Đấy là tu sĩ sao, thánh linh thì có! Sao lại có nhục thân như thế được!"
"Thần huyền tứ trọng đại năng phát ra thiên cấp đỉnh giai cường pháp mà không đả thương nhục thân y được? Y là ai!"
Đăng Tiên thành vang lên tiếng hít hơi lạnh và tiếng kinh hô không dám tin, thậm chí vượt cả tiếng bạch sắc tu di thần sơn tan vỡ.
"Ngươi là Thánh Vương tông tông chủ?"
Mắt Ngụy Tác ánh lên.
Nhục thân thần huyền đại năng thần bí này không lấy sức mạnh từ thần văn pháp vực mà bản thân nhục thân đã như một thai thể pháp bảo, rõ ràng sử dụng Vạn cổ thánh vương kinh khắc nhập không ít thần văn đến đại thành, đó là bất truyền chi bí của Thánh Vương tông nên thân phận y coi như đã lộ.
"Bất quá, giờ ngươi mới biết ta là Thánh Vương tông tông chủ, có muộn quá không?" Thánh Vương tông tông chủ nở nụ cười tàn nhẫn, áp sát Ngụy Tác.
"Không ngờ y là Thánh Vương tông tông chủ!"
Phe Ngụy Tác đề khẩn trương. Thánh Vương tông tông chủ có thể chống nổi thuật pháp của Ngụy Tác thì nhục thân không biết khắc nhập lbao nhiêu thần văn, Hỏa Vực thần vương hiển nhiên vì thế nên rất tin vào Thánh Vương tông tông chủ.
"Đối phương không thể biết ta có vô thượng cường pháp như Động Hư bộ pháp, có thể y biết bí thuật, hoặc pháp khí gì đó để đến sát ta. Không thì Hỏa Vực thần vương không thể coi là y ăn chắc ta."
Mắt Ngụy Tác ánh lên, nhưng không tránh mà lao về phía Thánh Vương tông tông chủ.
"Y muốn xem nhục thân Thánh Vương tông tông chủ đến mức nào!"
"Y tương kế tựu kế, nếu nhục thân Thánh Vương tông tông chủ không bằng y thì vài chiêu là mất mạng!"
Phe Ngụy Tác đều hiểu ý gã, nín thở đợi. Lòng tay Hàn Vi Vi đẫm mồ hôi, chuẩn bị kích phát Đế tâm tinh quan.
"Ngụy Tác định làm gì? Lẽ nào ngạnh tiếp đối phương?"
Tuyệt đại đa số tu sĩ Đăng Tiên thành kinh hô không dám tin. Ngay cả Hỏa Vực thần vương và Thánh Vương tông tông chủ đều kinh ngạc.
Ngụy Tác và Thánh Vương tông tông chủ trực tiếp cận chiến. Thánh Vương tông tông chủ diễn hóa hắc sắc pháp đao đại đạo pháp vực cùng Đăng tiên pháp vực của Ngụy Tác tan vỡ, y lại vỗ vào gã, như đập muỗi.
Ngụy Tác không hề tránh, cũng bổ vào Thánh Vương tông tông chủ.
Ngụy Tác diễn hóa thần quang kỳ dị, như biến thành ngân sắc thần thiết, lưu động khí tức khôn tả, trong mình cơ hồ là trời sao lấp lóe.
"Choang!"
Tay Ngụy Tác lóe ánh vạc và tay Thánh Vương tông tông chủ gần như trong suốt va nhau, như hai cái chuông đúc bằng thần thiết ngân nga.
"Lại đấu nhục thân với Thánh Vương tông tông chủ?"
Cơ hồ toàn bộ tu sĩ Đăng Tiên thành tròn mắt, nhìn thấy cảnh tượng không dám tin.
Ngụy Tác và Thánh Vương tông tông chủ cùng văng đi, pháp y trên một tay Ngụy Tác nát vụn, cánh tay bạc vỡ ra, lan đến tận cổ như sắp vỡ nốt.
"Thánh Vương tông tông chủ có nhục thân còn hơn Ngụy Tác!"
Phe Ngụy Tác biến sắc. Nhục thân Thánh Vương tông tông chủ như thường, chỉ cánh tay đó hơi co lại.
"Thể nội y khắc nhập ngần ấy thần văn?!"
Ngụy Tác thập phần chấn kinh, từ băng hệ thần văn do Linh Lung Thiên cho đến Đăng tiên pháp vực thần văn, thần văn của Hoàng Đạo Quân, cộng thêm "Thiên la địa võng""Thiên băng địa liệt" của Nguyên Âm lão tổ và "Nhất nguyên càn khôn" của Vu thần nữ, gã có ngần ấy thần văn đại thành mà nhục thân vẫn không địch nổi Thánh Vương tông tông chủ!
Bọn Ngụy Tác đã xem xét tình hình Thánh Vương tông, cho rằng một tông môn truyền thừa, tối đa chỉ có ba, bốn thần văn nhưng suy đoán đó đã nhầm!
Thánh Vương tông tông chủ không chỉ khắc nhập ba, bốn thần văn.
"Có thể Hỏa Vực thần vương giao dịch với, truyền cho y thần văn cũng nên."
Ngụy Tác thậm chí có ý nghĩ đó nhưng không hoảng loạn, nhục thân của gã tuy kém hơn nhưng biết nhục thân Thánh Vương tông tông chủ không hơn bao nhiêu.
"Keng!"
Ai cũng thấy tay Ngụy Tác như nát vụn nhưng văng đi mà vẫn ung dung, ngân quang lóe lên, mặc thần thiết liên hoa chiến y vào.
Ngụy Tác sững lại trên không, mặc ngân sắc chiến y, như thượng cổ chiến thần trùng sinh.
"Ngươi quả nhiên lấy được Vạn cổ thánh vương kinh, vô thượng bí pháp của Thánh Vương tông!"
"Không ngờ ngươi khắc được ngần ấy thần văn, tiếc là còn kém, hôm nay tất chết trong tay ta!"
"Nếu ngươi ngoan ngoãn thần phục Thánh Vương tông, ta sẽ chừa cho đừng sống."
Thánh Vương tông tông chủ hùng hổ áp sát Ngụy Tác, đồng thời cười lạnh liên hồi.
Ngụy Tác không ngạn tiế mà lướt đi gần bốn mươi dặm hư không!
"Ta đã chuẩn bị Thiên từ thần cầu, ngươi muốn cũng không chạy được."
Thánh Vương tông tông chủ lại cười lạnh, ngân hắc lưỡng sắc cổ phù, tựa hồ do vô số sợi tơ quấn lại được kích phát, hình thành một ngân hắc sắc quang cầu chừng một trượng, như một vì sao nhỏ bắn ra.
Tế xuất vật đó, y và Ngụy Tác như nam châm hút nhau, lao tới với tốc độ càng lúc càng nhanh.
Ngụy Tác lại phát động Động Hư bộ pháp, vẫn không thoát được, Thánh Vương tông tông chủ càng lúc càng như thuấn di, nhanh chóng đến trước mặt gã.
"Choang!"
Thánh Vương tông tông chủ vung tay vỗ vào tay kia Ngụy Tác. Nguồn truyện: Truyện FULL
Ngụy Tác tan hết ngân sắc quang văn, thần thiết liên hoa chiến y tóe lửa, rung lên. "Cách cách... cách cách..." tay gã có tiếng xương vỡ.
"Choang!"
Thánh Vương tông tông chủ và Ngụy Tác tựa hồ chỉ hơi sững lại trên không trung rồi bị ngân hắc sắc quang cầu kéo lại gần, Thánh Vương tông tông chủ lại bổ vào nhưng bị tay Ngụy Tác chặn lại, vang lên tiếng thần chung ngân nga.
"Đom đóm mà đua ánh sáng với vầng trăng? Thêm chiến y cũng vô dụng! Nhục thân của ngươi khôi phục nhanh nhưng liệu được bao nhiêu lần?"
"Ngươi khôi phục bao nhiêu lần, ta dánh nát bây nhiêu lần, đến khi ngươi không thể khôi phục nữa!"
Thánh Vương tông tông chủ dấy động khí thế đến đỉnh điểm, hai tay rực thần quang như có vô số thần lực lưu chuyển, không ngừng bổ vào Ngụy Tác.
"Cách cách... Cách cách..." Ngụy Tác liên tục văng đi, trên mình vang lên tiếng như rang đậu.
Nhưng gã càng lãnh tĩnh, Nguyên thủy thần căn và thần văn của Hoàng Đạo Quân khiến nhục thân khôi phục cực nhanh.
"Keng!" "Keng!" "Keng!"...
Bị Thánh Vương tông tông chủ đánh cho thê thảm nhưng gã bình tĩnh như thường, không ngừng khắc nhập thần văn!

Chương 1048: Đánh vỡ nửa đầu

"Vô thượng nhục thân đối quyết như thần binh va nhau, không thể dùng tiểu xảo, Ngụy Tác bị áp đảo!"
"Thần thiết chiến y không có bao nhiêu tác dụng, dù nhục thân nhanh chóng khôi phục, mỗi lần đều tiêu hao tinh khí, cứ thế sẽ mất mạng!"
"Không ngừng áp sát thế này, thi triển thuật pháp khác cũng không được! Ngân hắc sắc quang cầu trên đầu Thánh Vương tông tông chủ là pháp khí gì nhỉ!"
Thánh Vương tông tông chủ và Ngụy Tác liên tục va chạm nhục thân, trong mắt tu sĩ Đăng Tiên thành thì Ngụy Tác như một khối thần thiết bị Thánh Vương tông tông chủ gõ mãi, không thể trả đòn.
"Choang!"
Lại có tiếng nổ kinh thiên động địa, như hai vì sao va nhau, Thánh Vương tông tông chủ đánh vào ngực Ngụy Tác, hỏa quang tứ tán, vô số quang văn tan vỡ, ngực gã lõm vào, văng đi.
"Choang!"
Chỉ văng đi không đầy hai trượng, cự ly lại bị thu hẹp, Thánh Vương tông tông chủ lại tung đòn đánh cho vai trái Ngụy Tácgần như nát vụn, vô số tinh quang từ thần thiết liên hoa chiến y lóe lên.
"Cách!"
Hoàng sắc thủy tinh đạo liên phong ấn Thánh Vương tông tông chủ nhưng chỉ thoáng sau đã bị y chấn tan."Choang!"
Thánh Vương tông tông chủ ung dung bước tới, tóc như hóa thành vô số nguyên khí pháp tắc, rừng rực ngũ sắc hà quang sau gáy. Y như thánh linh, tung quyền vào vai trái Ngụy Tác khiến vai gã lõm xuống.
"Vô dụng, hôm nay ngươi chắc chết trong tay ta!" Thánh Vương tông tông chủ cất giọng vang vang, như một món nhân hình thần binh, vô thượng uy thế không thể tưởng tượng nổi.
"Đại cục đã định, ta không cần động thủ." Hỏa Vực thần vương lạnh giọng.
Nhiều tu sĩ chịu ơn Ngụy Tác đều lo lắng, lẽ nào nhân vật ngay trong thú triều kinh thiên, rồi nhục thân mộc hóa cũng thoát được mà hôm nay lại chết theo cách này?
"Phù!"
Thánh Vương tông tông chủ đánh trúng tâm mạch Ngụy Tác, gã hộc máu, vô số ngân sắc hà quang như thần hoa bừng nở, lại văng đi.
"Lẽ nào ngươi còn chống chọi?"
Ngân hắc sắc quang cầu trên đỉnh đầu Thánh Vương tông tông chủ rung lên kỳ dị thu hẹp cự ly giữa hai người, y giẫm chân xuống, như định ấn Ngụy Tác xuống đất.
"Choang!"
Ngụy Tác giơ cả hai tay chặn chân Thánh Vương tông tông chủ, tức thì rớt xuống trăm trượng. Lân va chạm này vang lên chói lói, thần thiết liên hoa chiến y như sắp nát, không khí dấy lên như biển giữa hai người.
"Lớn lối, nửa tuần hương nữa là ta giết được ngươi."
Ngụy Tác đáp trả.
"Cái gì?!" Đăng Tiên thành xôn xao.
Tất cả cho rằng Ngụy Tác không thể địch nổi Thánh Vương tông tông chủ, vô thượng nhục thân đấu với nhau cũng như hai khối tinh kim va chạm, phải hủy được một khối thì mới dừng. Nhưng gã nói thế, mà ai cũng thấy uy năng ngân hắc sắc quang cầu trên đầu Thánh Vương tông tông chủ chưa tan, gã e là muốn chạy cũng không được.
"Ha ha, ngươi tưởng ta là trẻ con ba tuổi hả mà định dọa ta?" Thánh Vương tông tông chủ cười vangm cảm thấy Ngụy Tác quá buồn cười, lại liên tục tung cước, định ấn gã xuống cát bụi.
"Chết đến nơi rồi còn mơ mộng." Trung thiên tử lôi tông tông chủ và Minh Thổ tông Hóa Cốt thần quân đều cười lạnh.
"Hai kẻ sâu kiến các ngươi dám cười nhạo ta?" Ngụy Tác bị đánh hộc máu nhưng lạnh giọng bảo Trung thiên tử lôi tông tông chủ và Hóa Cốt thần quân.
"Ngươi..." Trung thiên tử lôi tông tông chủ và Hóa Cốt thần quân nheo mắt lại, nhìn bọn Cơ Nhã với thần sắc không cần nói, ra vẻ ngươi chết là bọn ta đối phó đạo lữ và thân hữu của ngươi.
"Cẩn thận!"
Mắt Hỏa Vực thần vương lóe lên quát to.
"Ta diệt ngươi rồi diệt Thánh Vương tông tông chủ! Ta sẽ cho cả thiên hạ thấy dù ngươi và Thánh Vương tông tông chủ liên thủ cũng không phải đối thủ của ta."
"Oành!" Hỏa Vực thần vương chưa kịp lên tiếng thì Ngụy Tác đang hộc máu đột nhiên phát ra quang hoa chói lòa, áp sát Trung thiên tử lôi tông tông chủ.
"A!"
Trung thiên tử lôi tông tông chủ và Hóa Cốt thần quân kinh hãi, lôi quang hải dương và bạch cốt sâm lâm cùng hóa ra trước mặt.
Cả hai không ngờ Ngụy Tác trong tình huống này mà dám áp sát.
"À!"
Thánh Vương tông tông chủ nhíu máy, mắt ánh lên lệ mang, vung tay bổ vào Ngụy Tác.
Nhờ tác dụng của ngân hắc sắc quang cầu nên Ngụy Tác cơ hồ vừa lướt đi là y đã đến sau lưng gã. Nhưng lúc đó gã lại thấy thật lạ, vì vô hình trung, lúc Ngụy Tác phát động ban nãy, y và Ngụy Tác cách Trung thiên tử lôi tông tông chủ, Hóa Cốt thần quân không đầy một trăm dặm.
Ban nãy y không chú ý, giờ chợt có cảm giác Ngụy Tác vô hình trung cố ý tạo ra cục diện này.
Trung thiên tử lôi tông tông chủ, Hóa Cốt thần quân vốn ở mé nam, cách bọn Hỏa Vực thần vương rất xa nên Hỏa Vực thần vương muốn xuất thủ cũng không kịp.
"Choang!"
Nhiều người kinh hô vì Ngụy Tác không để ý đến đòn của Thánh Vương tông tông chủ.
Đòn của Thánh Vương tông tông chủ giáng vào hậu tâm gã, cơ hồ chấn tan xương sống, lưng lõm vào, máu từ miệng gã phun ra như đóa đóa ngân sắc thần hoa nở trên không.
Ngụy Tác không dừng mà lao đến chỗ Trung thiên tử lôi tông tông chủ, Hóa Cốt thần quân.
"Y định làm gì, còn đấu thêm với hai kinh thiên cường giả Thần huyền tam trọng?!"
Cơ hồ mọi người nín thở.
Đây là cảnh tượng khó tưởng tượng nổi, khiến tâm thần sôi trào.
"Choang!"
Thánh Vương tông tông chủ lại đánh trúng hậu tâm Ngụy Tác, ngực gã nhô lên, thần thiết liên hoa chiến y có vết nứt.
Nhưng Ngụy Tác không dừng, như kéo Thánh Vương tông tông chủ đi, tránh được đòn của Trung thiên tử lôi tông tông chủ và Hóa Cốt thần quân, bước thứ ba là đến sau lưng Trung thiên tử lôi tông tông chủ, nghênh kích lôi quang đại đạo pháp vực của y.
"Oành!"
Trung thiên tử lôi tông tông chủ bị Ngụy Tác phá tan lôi quang hải dương, đại đạo pháp vực do vô tận lôi quang hình thành bị xé rách.
"Choang!"
Cùng lúc, Thánh Vương tông tông chủ bám theo Ngụy Tác như bóng với hình, lại giáng trúng cổ gã khiến cần cổ gần như gãy vụn, đầu cũng cúi xuống.
"A!" Trung thiên tử lôi tông tông chủ chân rực lôi quang, định thừa cơ hội giãn ra.
Bọn Hỏa Vực thần vương cũng lao tới.
"Chát!" Trung thiên tử lôi tông tông chủ chợt tròn mắt, bợ lấy ngực, như tâm tạng sắp vỡ!
Khí huyết và chân nguyên y rung lên, thi pháp bị ngừng lại.
Cùng lúc, tay Ngụy Tác vỗ lên đầu Trung thiên tử lôi tông tông chủ.
"A!"
Trung thiên tử lôi tông tông chủ bị hất bay kim long long thủ trên đầu, trán nát một nửa, máu và nguyên khí phủ kín thinh không.
Vù!
Cùng lúc, lam hắc sắc âm khí từ Ngụy Tác dấy lên, giáng vào Trung thiên tử lôi tông tông chủ, hất y bay đi, hút kim long hoàng giáp đã nát về. Nguồn: http://truyenfull.vn
"A... A... A..."
Tình cảnh thật đáng sợ, lực phòng ngự của kim long hoàng giáp và nhục thân sinh cơ của Thần huyền tam trọng đại năng thập phần kinh nhân, tuy hai lần trúng đòn của gã, nhưng Trung thiên tử lôi tông tông chủ không chết mà nửa đầu còn lại kêu lên thê thảm, loạng choạng lui lại, móc đơn dược ra uống.
"A!"
Hóa Cốt thần quân thấy Trung thiên tử lôi tông tông chủ chảy óc thì rùng mình.
"Y định làm gì!"
Ai nấy nín thở. Ngụy Tác tuy trọng thương Trung thiên tử lôi tông tông chủ nhưng gã cùng ba lần trọng thương. Cứ thế gã không gượng nổi.
"Oành!"
Cùng lúc, Ngụy Tác lại vượt hư không, mang theo kim long chiến giáp cách xa Trung thiên tử lôi tông tông chủ và Hóa Cốt thần quân. Cùng lúc, lại tiếng keng không ai nghe rõ phát ra từ thể nội gã, gã hơi run lên, vô lượng quang hóa sinh, khí vận khôn tả dấy lên.
"Chuyện gì hả?"
Thánh Vương tông tông chủ lại bổ vào hậu tâm Ngụy Tác nhưng chân mày giần giật, nhận ra khí tức của gã thay đổi.

Chương 1049: Ai giẫm ai dưới chân

"Choang!"
Như đồng thần chung rung lên động màng tai, Thánh Vương tông tông chủ lại đánh trúng hậu tâm Ngụy, khí lãng và hà quang khác nào biển động.
"Sao lại thế này!"
Nhiều tu sĩ kinh hô không dám tin.
Thánh Vương tông tông chủ tung đòn nhưng hậu tâm Ngụy Tác không lõm xuống, nhục thân gã và Thánh Vương tông tông chủ giờ cân bằng!
"Sao lại thế được!"
Thánh Vương tông tông chủ hiện rõ thần sắc không dám tin.
Lúc trước y và Ngụy Tác đấu nhục thân, lần nào cũng như sắt gõ vào gỗ nhưng giờ thì như hai khối thần thiết va nhau, tay y tê dại, không thể động đậy!
"Ngươi...!"
Y hiểu ra, càng rúng động!
Khắc nhập thần văn đại thành, Ngụy Tác trong lúc này lại thêm thần văn đại thành! Hóa ra ban nãy gã không ngừng khắc nhập thần văn!"Thế nào, ta giáo huấn mấy tên sâu kiến nói lăng nhăng, các ngươi định xông lên cả hả?"
Ngụy Tác nói với Hỏa Vực thần vương đoạn phát động Động Hư bộ pháp, kéo giãn cự ly.
"Đây là trận chiến giữa ta và y! Các ngươi có nhúng vào cũng khó cứu được y!"
Liên tục phát động Động Hư bộ pháp, giọng Ngụy Tác lại vang vọng, đổi thủ thành công, không ngừng áp sát Thánh Vương tông tông chủ.
"Choang!" "Choang!" "Choang!"
Gã thu thần thiết liên hoa chiến y đã nứt lại, thuần túy dùng nhục thân đấu với Thánh Vương tông tông chủ.
Từng dải thần quang kỳ dị tan đi giữa chưởng chỉ hai người, thể nội chảy vô số thần huy.
"A!"
Ai nấy tròn mắt, Ngụy Tác và Thánh Vương tông tông chủ ngạnh tiếp, nhục thân gã không hề hấn gì, như một khối thần thiết, sáng rực lên như được rèn.
"Không ngờ ngươi lén khắc nhập thần văn, dù thế thì sao, ta cầm chân được ngươi, số còn lại không phải đối thủ của Hỏa Vực thần vương. Các ngươi vẫn không thoát được."
Thánh Vương tông tông chủ kinh nộ dị thường, không ngừng gầm lên, nhiễu loạn tâm thần Ngụy Tác.
"Vậy hả?"
Ngụy Tác cười lạnh.
"Oành!"
Như thể dấy lên thiên long long tức, như có viễn cổ thiên long vượt thời không, đột nhiên hiển hiện trên hư không.
"Ầm!"
Nguyên khí hùng hậu từ thể nội Ngụy Tác tràn ra gột rửa kim long chiến giáp lấy được của Trung thiên tử lôi tông tông chủ.
"Y có thể luyện hóa thiên long nguyên khí?"
"Y có thể lợi dụng thiên long nguyên khí, tôi luyện nhục thân! Trời đất!"
Nhiều người nhận ra kêu lên kinh ngạc.
Ngụy Tác uốn thành long hình, luyện hóa giá kim long chiến giáp thì thỉnh thoảng dừng lại phát động Động Hư bộ pháp, ngạnh tiếp Thánh Vương tông tông chủ nhưng đối phương lần nào cũng run lên, động tác đình đốn, tình thế hoàn toàn do gã chủ đạo. Chỉ tích tắc là nhục thân gã đã cao hơn Thánh Vương tông tông chủ!
"Cách!"
Nguyên khí tuyệt cường giáng vào kim sắc long đầu, long đầu của kim long chiến giáp tan vỡ, kim sắc long khí bị Ngụy Tác hút vào thể nội.
"Oành!"
Thiên long nguyên khí của long đầu chảy vào thể nội Ngụy Tác, huyết khí của gã dấy lên, như có vầng mặt trời sáng rực trên không trung.
"Choang!"
Ngụy Tác vung tay, lấp lóe vô số ngân sắc hà quang và nguyên khí pháp tắc, chạm vào cánh tay Thánh Vương tông tông chủ gần như trong suốt, có vô số tinh quang và thần lực lưu chuyển.
"Lạc!"
Tay Ngụy Tác như thường còn Thánh Vương tông tông chủ văng đi, như tảng gỗ bị hất bay, bàn tay gần như trong suốt nát từ trong ra ngoài, nát đến tận khuỷu, như tảng sứ nứt nẻ.
Đây là hình ảnh rợn người, trong cánh tay gần như trong suốt, vô số quang hoa lấp lóe, thần lực tan đi, qua vết vỡ, vô số quang hoa tràn ra.
"Choang!"
Ngụy Tác lại bổ ra.
"Cách!"
Thánh Vương tông tông chủ co rút tròng mắt, cong người, cánh tay như lưu ly bàn vang lên tiếng nứt vỡ.
"Oành!"
Cùng lúc, bạch sắc hà quang và vô số bạch sắc đạo liên hiển hóa, đạo lực bừng lên giữa Ngụy Tác và Thánh Vương tông tông chủ.
Vô thượng nhục thân đối kháng, Ngụy Tác chiếm cứ ưu thế tuyệt đối về chân nguyên không hề rung động, nắm lấy cơ hội, hiển hóa Đăng tiên pháp vực.
"Cách cách!"
Thánh Vương tông tông chủ run lên, hai tay nát vụn như hai pháp bảo bị đánh vỡ, vô số mảnh lưu ly bay trên không.
"Ngươi định giẫm ta dưới chân mà!"
Ngụy Tác gầm lên, chiến ý ngút trời, kim long chiến giáp tan nát, nguyên khí bị gã hút lấy, gã từ trên không đạp chân vào ngực Thánh Vương tông tông chủ.
"A!"
Thánh Vương tông tông chủ rú lên hãi hùng, quang hoa từ đỉnh đầu bắn ra, ngân hắc sắc quang cầu tan tành thành những sợi nhỏ. Đồng thời thân thể y lao về phía bọn Hỏa Vực thần vương.
"A! A! A! A!..."
Đăng Tiên thành cơ hồ điên cuồng, tu sĩ quan chiến hô vang.
Tình cảnh quá ấn tượng, tâm thần mỗi người đều bị xung kích khó tưởng tượng nổi.
Mười mấy tích tắc trước, Ngụy Tác còn bị Thánh Vương tông tông chủ đánh cho thổ huyết liên tục, nhưng sau khi gã tuyên bố giết đối thủ, đánh nát nửa đầu Trung thiên tử lôi tông tông chủ, lột cả kim long chiến giáp, rồi đánh gãy hai tay Thánh Vương tông tông chủ, buộc y hủy ngân hắc sắc quang cầu mà bỏ chạy.
Có cảm giác Ngụy Tác là ma thần, chiến thần trùng sinh, không thể chiến thắng! Uy thế ngút trời áp đảo nhất thiết!
"Oành!"
Thánh Vương tông tông chủ vừa thoát đi không xa, Ngụy Tác lại vượt hư không, giẫm lên y.
"A!"
Thánh Vương tông tông chủ kêu lên kinh thiên động địa, ngực nứt ra, bị Ngụy Tác giẫm rơi như vẫn thạch.
"Ai thắng?" Giọng Ngụy Tác chấn động thiên địa.
"A!"
Gã lại xuất hiện phía trên Thánh Vương tông tông chủ đang rơi xuống, giẫm mạnh.
"Cách cách!"
"A!" Thánh Vương tông tông chủ kêu thê thảm, ngực bị Ngụy Tác đạp thủng một lỗ, lún sâu xuống nền đất, đá bay tung tóe.
Vù!
Quang hoa từ thể nội Thánh Vương tông tông chủ hiển hiện ra, Ngụy Tác lại đạp xuống thì quang hoa xuyên qua hư không.
"Cách cách!"
Đầu Thánh Vương tông tông chủ bị Ngụy Tác giẫm vỡ. Nguồn truyện: Truyện FULL
Mặt đất rung lên, quanh cái hố Ngụy Tác và Thánh Vương tông tông chủ đặt chân thì đá núi, tro hình thành một cơn sóng quét đi bốn phương tám hướng.
Tâm tạng tất cả như bị gõ mạnh, há miệng không nói thành lời.
"A! Ngụy Tác, ta nhất định sẽ giết ngươi!"
Quang hoa đó hiện ra cách vạn dặm, là một hình người nhỏ xíu do mấy loại thần văn ngưng thành, kêu lên oán độc cực độ nhưng tan biến vào tầng mây.
Nhục thân y bất động, bị Ngụy Tác giẫm dưới chân, mình gã rực xích hà và thần quang thổi tan sóng khí và bụi bặm, uy thế nghẹt thở.
"Thánh Vương tông tông chủ, bị Ngụy Tác đánh cho từ bỏ nhục thân, thi triển bí thuật bỏ chạy..."
"Thánh Vương tông tông chủ mà bị Ngụy Tác đánh cho không giữ nổi nhục thân!"
Tích tắc lặng ngắt qua đi, tiếng hít hơi lạnh vang quanh Đăng Tiên thành, Thánh Vương tông tông chủ bị Ngụy Tác giẫm dưới chân đã đoạn tuyệt sinh cơ, huyết khí tan đi.
Tuy Ngụy Tác chưa giết hẳn được Trung thiên tử lôi tông tông chủ và Thánh Vương tông tông chủ nhưng y đánh nát nửa đâu Trung thiên tử lôi tông tông chủ và đánh tan nhục thân Thánh Vương tông tông chủ thì uy thế đó chấn nhiếp các tu sĩ khác đến tê dại.
"Xem ra vẫn phải chính ta động thủ giết ngươi!"
Hỏa Vực thần vương lên tiếng, cách Ngụy Tác không đầy hai nghìn dặm, thinh không biến thành xích hồng sắc, như bao trùm thần hỏa.
"Oành!"
Hỏa trụ trực tiếp hình thành một vì sao đỏ rực ép xuống Ngụy Tác.
"Thế nào, chuột chạy cùng sao hả?"
Ngụy Tác thu nhục thân Thánh Vương tông tông chủ, đồng thời vượt hư không, đến chỗ bọn Nguyên Âm lão tổ.

Chương 1050: “Nội gián” ra tay

"Giết!"
A Tỳ thần quân cất giọng băng lãnh cực độ, thanh hồng sắc vân diễm hóa thành thần linh cầm cổ qua cổ binh lao về phía Ngụy Tác và sơn môn Đăng Tiên tông.
Không ai ngờ Ngụy Tác đạt mức đó, nhục thân đủ để giết ngược lại Thánh Vương tông tông chủ, ép y chỉ còn lại thần hồn.
Không ai dám đơn đấu với Ngụy Tác nữa, kinh thiên đại chiến triệt để bạo phát.
"Gừ!"
Mười sáu Long hổ kim diễm thú đồng thời gầm lên, phun ra kim sắc quang diễm, kéo kim sắc thần đài áp sát Ngụy Tác và sơn môn Đăng Tiên tông.
"Chát!" "Chát!" "Chát!"...
Trên kim sắc thần đài, Vạn Hoàng công tử Đồng Bất Cố diễn hóa đại đạo pháp vực, hình thành một cây kim sắc tỳ bà.
Đầu kim sắc tỳ bà là đầu một kim sắc thần hoàng, thân đàn là hoa văn lông đuôi. Đại đạo pháp vực này hiển hóa là như gảy đàn, mỗi lần phát pháp âm là như kiếm ngân, bắn ra đạo đạo thần quang kinh nhân, mang theo nguyên khí pháp tắc chém vào bọn Ngụy Tác."A!"
Trung thiên tử lôi tông tông chủ không hiểu uống linh đơn gì mà đầu bị mất một nửa lại mọc ra, chỉ là không có tóc, da đỏ au nên trông có phần nửa người nửa quỷ, lại gào lên điên cuồng, hóa ra lôi điện trường thương, như con rồng chớp bổ vào Ngụy Tác, sấm nổ ầm ầm.
"Giết!"
Hóa Cốt thần quân quát khẽ, bạch sắc quang hoa cùng nguyên khí pháp tắc cua lão xuất hiện, hóa thành bạch cốt đại thụ, chỉ một tích tắc là nở một đóa hoa cao bằng thân người rồi kết bạch cốt đạo quả, rụng xuống như sao bằng, nhám thẳng bọn Ngụy Tác.
Khí tức của thần huyền đại năng khiến thiên địa sôi lên, vô số quang hoa lấp lánh trên hư không, các loại vân khí và nguyên khí pháp tắc va nhau, hình thành hà quang khó tưởng tượng nổi.
Tuy là ban đêm nhưng các loại thần quang chiếu rọi thiên địa, nghìn dặm quanh Đăng Tiên thành sáng hơn ban ngày.
Từng thần huyền đại năng như thượng ma thần đi tới, thân ảnh liễu nhiễu vô số quang hoa, cao lớn vô cùng.
"Trời đất! Y truyền Liệt khuyết tàn nguyệt cho ngần ấy người!"
Tu sĩ quan chiến quanh Đăng Tiên thành cách Ngụy Tác và Hỏa Vực thần vương hơn hai nghìn dặm nhưng khí tức của cả hai khiến họ run lên, cơ hồ yếu quỳ xuống, quá nửa kinh hô.
"Xoẹt!!"
Phe Ngụy Tác phản kích. Thần quang kinh nhân cực độ trải ra, không chỉ gã mà Lý Tả Ý, Phong Ngô Thương, Vũ Hoàng chân nhân cũng phát Liệt khuyết tàn nguyệt.
Có cảm giác cả đám đông cùng phát hôi hắc sắc loan nguyệt.
"Chát!"
Thiên địa sáng lên rồi tối đi.
Song phương phát ra các loại thần uy, thinh không hình thành một khe sâu, núi rừng thành tro, mặt đất cũng nứt sâu hoắm.
Mọi tu sĩ quan chiến đều không biết thắng bại thế nào, vì thiên địa nguyên khí và quang hoa lao ra che kín thị tuyến.
Vù!
Sợi bạc từ thủy triều quang hoa đổ ra.
Ngụy Tác lấp lóe ngân sắc thần quang và xích sắc hà quang, chỉ bằng nhục thân cũng phá được mọi uy năng.
Sau lưng gã là Linh Lung Thiên, Hàn Vi Vi, Cơ Nhã, Thủy Linh Nhi, Nam Cung Vũ Tinh và Âm Lệ Hoa.
"Oành!" "Oành!"
Hiện rõ thân ảnh là hai làn nguyên khí dao động bừng lên, Đăng tiên pháp vực hiển hóa, đồng thời hơn nghìn thanh phi kiếm xé không khí, kiếm khí xung thiên, hình thành một kiếm trận.
"Tô Thần Huyết, Vương Vô Nhất, nói đi! Âm Thi tông và Hải Tiên tông dù gì cũng trong Đại Hóa minh, những kẻ kia lại không phải tu sĩ Vân Linh đại lục, các ngươi bỏ mặc bọn ta, giờ chúng giao đấu công bình với bọn ta những thua, thẹn quá hóa giận, trực tiếp xuất thủ, các ngươi là tu sĩ Vân Linh đại lục, định hợp lực với chúng hả!"
Vừa xuất hiện thân ảnh, Ngụy Tác vận chân nguyên, nói với Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất ở xa.
Hiện tại coi như trở mặt, gã không hề khách khí với Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất.
"Đây ân oán riêng của chúng ta, liên quan gì đến Đại Hóa minh và Vân Linh đại lục tu đạo giới, ta giết ngươi xong sẽ đi ngay." Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất hơi biến sắc, chưa kịp nói gì thì Hỏa Vực thần vương lên tiếng. Cùng lúc, ba khí tức hùng hậu dấy lên, từ một biển do các loại uy năng tan nát hình thành, phân thành ba phương vị, vây lấy Ngụy Tác.
Ba làn khí tức là Hỏa Vực thần vương, Vạn Hoàng công tử và A Tỳ thần quân.
"Lão thất phu, ngươi bảo là ân oán riêng, có dám đơn đấu với ta không?" Ngụy Tác vung tay, tế xuất Sinh tử thư.
"Chát!" "Chát!" "Chát!"...
Phía trên sơn môn Đăng Tiên tông cùng sau lưng Ngụy Tác có khí tức bạo phát. Lại một dải quang hoa dấy lên.
"Không hẳn, bất quá A Tỳ thần quân và Vạn Hoàng công tử không cần xuất thủ đối phó các ngươi. Cho ngươi biết, Vũ Hóa thế gia và Đại Hàn cung còn không ít người tới."
"Ngươi rất mạnh nhưng thân hữu không đáng gì, thuật của Minh Thổ tông có thể tạm thời cầm chân Nguyên Âm lão tổ. Nếu ngươi không chết ngay, chốc nữa nhặt thây cho đồng bạn."
Hỏa Vực thần vương diễn hóa thần vực, tam sắc thần hỏa dệt thành vô số nguyên khí pháp tắc huyền ảo, ngưng tụ thành thần hỏa trường thương.
"Cách cách cách"!
Thần hỏa trường thương thì ngay cả Hỏa Vực thần vương không dám chạm vào pháp tắc, hư không chúng quanh liên tục vụn vỡ.
Thần hỏa trường thương tựa hồ nung chảy tất cả, hư không cũng bị đâm xuyên.
"Đây là ân oán riêng Hỏa Vực thần vương và Ngụy Tác, các đạo hữu khác không nên động thủ!" Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất lên tiếng can thiệp, quanh Đăng Tiên tông càng hỗn loạn, hộ sơn đại trận phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa, tựa hồ phát động đại cấm đô, vô số tu sĩ bị kéo vào trận này.
"Hừ!" Ngụy Tác càng sầm mặt, Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất tuy bề ngoài công khai chen vào ngăn cản trận này, để Hỏa Vực thần vương đaon đấu với gã nhưng cả hai chỉ cản những người khác còn mặc A Tỳ thần quân và Vạn Hoàng công tử vây công gã.
"Lão thất phu, có tin ta dánh cho ngươi thổ huyết không?" Ngụy Tác lại phát động Động Hư bộ pháp, song thần huyền chi uy đưa tất cả lao vào Hỏa Vực thần vương.
Cùng lúc, Hàn Vi Vi ở sau lưng nháy mắt với Vạn Hoàng công tử.
Vạn Hoàng công tử vốn nem chuột sợ vỡ dố, không dám phát động toàn bộ thần uy, thấy Hàn Vi Vi ra hiệu thì tâm lĩnh thần hội, không công kích Ngụy Tác mà đợi "Vu thần nữ" xuất thủ.
"Vậy hả?"
A Tỳ thần quân và Hỏa Vực thần vương cảm tri được Vạn Hoàng công tử khác thường, đồng thời cho Hàn Vi Vi là Vu thần nữ, thành ra cùng cười vang.
"Xoẹt!!"
Ngụy Tác toàn lực kích phát Sinh tử thư, quang tự chói lòa đổ vào Hỏa Vực thần vương.
"Chát!"
Khí tức hùng hậu đột nhiên từ Hàn Vi Vi phát ra.
Hàn Vi Vi ở ngay sau lưng Ngụy Tác, như thể đã tìm được cơ hội.
"Chuyện đó... Lẽ nào y đưa pháp khí lợi hại cho A Vu? Hay là nàng có pháp khí đối phó y?" Vạn Hoàng công tử hơi ngẩn ra, vì nhận thấy khí tức của Hàn Vi Vi có tiên uy.
"Để xem ai thổ huyết." Mắt Hỏa Vực thần vương bắn ra hai con rồng do hỏa nguyên pháp tắc ngưng thành nhưng không phát mà cười nhạo Ngụy Tác.
"A!"
Nhưng rồi nụ cười của y cứng lại, lập tức biến thành kinh hô.
"Chát!"
Khí tức của Hàn Vi Vi bạo phát, tiên quang vô cùng vô tận tràn ra, uy năng khó tưởng tượng nổi khiến thiên địa tựa hồ khóc than.
Tiên quang không giáng vào Ngụy Tác mà như đuôi sao chổi quét vào Hỏa Vực thần vương!
"Sao lại thế được!" Vạn Hoàng công tử và A Tỳ thần quân đang cười vang, thậm chí nhảy lên, thần hồn kinh hãi suýt bay khỏi thiên linh. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Cách!"
Hai con rồng nhỏ trước mặt Hỏa Vực thần vương và thần hỏa trường thương do đại đạo pháp vực kinh nhân ngưng thành có thể đâm xuyên nhục thân Ngụy Tác chợt tan, liên tục lui lại trên không, vô số quang văn sau lưng tan đi, như phá tan hư không, nhưng tiên quang vẫn quét trúng y.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau