THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1041 - Chương 1045

Chương 1041: Hoàn toàn khuất phục

Ngụy Tác thấy Vu thần nữ cầu xin thì biết nữ đế cao ngạo cực độ này đã bị đập tan ngạo khí, tâm cảnh bị phá. "Ngươi xin thì ta không để họ vào." Ngụy Tác gật đầu, nói vọng ra, "Ta đang có việc, các vị cứ xử lý mọi sự đi."
"Ta lại cầu xin y... Ta lại cầu xin y..." Vu thần nữ vừa nói xong thì cũng thấy không dám tin.
"Nguyên âm của ngươi sao lại mạnh như thế, lẽ nào ngươi là Diệu lô đỉnh chi thân đặc biệt?" Ngụy Tác cố ý hỏi, tiếp tục công phá tâm cảnh Vu thần nữ. Gã biết tình hình cũng như nữ tu vì các nguyên nhân bị bức đi làm việc bảy trăm linh thạch một lần, lần đầu bao giờ cũng thà chết phản kháng, nhưng cứ phản kháng cũng vô dụng, ngược lại càng bị làm nhục thì sẽ rũ bỏ tất cả, lại chịu phép, thậm chí chỉ cần trả linh thạch là một lần mấy khách cũng xong. Hiện tại gã liên tục phá tâm cảnh Vu thần nữ để nàng ta không còn cao ngạo và ý phản kháng nữa, hai tay không ngừng trượt trên mình Vu thần nữ, thậm chí dùng các thủ đoạn kích thích tình dục thường cùng Cơ Nhã, Hàn Vi Vi sử dụng như "Điện quang độc long", "Du long điểm thủy" khiến người chưa từng biết mùi niềm vui nhục thân như Vu thần nữ cứng người nín thở, muốn kêu lên nhưng lại hổ thẹn cực độ, cứ ô ô mãi.
Ngụy Tác không nói bừa, gã thi triển Huyền Sát đại pháp nên nhận ra dù không có dược lực Xá nữ bồi nguyên đơn thì của nguyên âm Vu thần nữ cũng hơn nữ tu thông thường không biết bao nhiêu lần, ngay cả Hàn Vi Vi bình thường cũng không so được.
"Ta..." Vu thần nữ đinh nói lại thôi, nín thở như nghẹn lại."Thế nào, ta hỏi mà ngươi không đáp, có phải muốn họ vào xem ngươi thế nào không?" Ngụy Tác thấy mình đang đóng vai ác bá, nhưng nếu thương hương tiếc ngọc thì e sẽ công cốc ngay, yếu tố quan trọng nhất ngày mai là có triệt để hàng phục Vu thần nữ được không, có khắc nhập thêm thần văn vào không. Với tu vi và tâm cảnh của Vu thần nữ, phải liên tục bị công phá thế này mới bị chinh phục, nếu lâu dài thì nàng ta sẽ nghĩ thông. Nên hiện tại Ngụy Tác đóng vai ác đến cùng, cứ túm, cứ bóp.
"Ta xin ngươi... đừng." Vu thần nữ bị xung kích tâm thần kịch liệt, không còn phán đoạn được nữa, gần như nức nở.
"Nói mau!" Ngụy Tác ấn mạnh khiến nàng ta run lên, há miệng nhưng không nói thành lời.
"Ta tu luyện hơn một trăm hai mươi năm... nguyên âm còn nguyên..." Vu thần nữ lại hơi cứng người rồi khẽ nói, hai hàng lệ lã chã.
"Hóa ra đã một trăm mấy chục tuổi, công pháp quả thật dung nhan bất lão." Ngụy Tác hơi bất ngờ, bất quá tu sĩ không quan tâm đến tuổi tác, hơn một trăm năm mà đạt Thần huyền tứ trọng, lĩnh ngộ ba môn đại đạo pháp vực, tư chất thập phần kinh nhân. Một trăm năm tu luyện, cộng thêm nhục thân Thần huyền tứ trọng thì nguyên âm tự nhiên không phải nữ tu thông thường so được.
"Ngươi nói gì, ta nghe không rõ." Ngụy Tác hiểu nhưng cố ý đả kích tâm cảnh Vu thần nữ nên nói to.
"Ta..."
"Nói mau!" Ngón tay Ngụy Tác lại lướt qua bộ vị mẫn cảm, không cho nàng ta cơ hội.
"Ta... ta chưa từng bị nam tu... nam tu khác là như thế, nguyên âm tích tụ lâu như vậy, tất nhiên phải nhiều." Vu thần nữ cơ hồ trồng trơn đầu óc, hổ thẹn khôn cùng.
"Hóa ra thế!" Ngụy Tác mục quang lóe lên, cố ý nói, Vu thần nữ bị bức nói ra câu đó, chứng tỏ tân thần đã suy sụp.
"Vu thần nữ, chỉ cần ngươi nghe lời, ta sẽ tha chết cho ngươi." Nhìn thiên chi kiêu nữ đã suy sụp, Ngụy Tác tiếp lời.
"Ngươi... ngươi như thế mà còn muốn ta hàng phục!" Đột nhiên, mắ Vu thần nữ đang nhắm mắt trào lệ chợt mở ra, như định thần lại quát to.
"Ngươi định lợi dụng ta! Ta không đời nào để ngươi thỏa nguyện, ngày mai, Hỏa Vực thần vương đến, ngươi sẽ tan xác." Nàng ta như tỉnh lại, nhãn thần kiên định hẳn.
"Hỏng rồi! Không ngờ ta coi thường nàng ta." Ngụy Tác giật giật chân mày, tâm cảnh tu vi của Vu thần nữ cao hơn dự tính, không ngờ một câu của gã lại khiến nàng ta thoát được tâm cảnh suy sụp.
"Ta cho ngươi cơ hội lựa chọn, nên biết nếu ta muốn, ngươi không đồng ý cũng vô dụng." Ngụy Tác không đổi sắc, âm giai lạ lùng vang lên, đỉnh đầu xuất hiện kim sắc phật tôn, phát ra phật quang trùm lên Vu thần nữ.
Vu thần nữ vừa tỏ vẻ hung hãn thì lại sa vào sợ hãi.
"Ngươi hiểu ý ta! Đây là Phổ độ thần quang của Công Đức tông! Dù ý chí của Đăng Tiên tông tổ sư cũng bị bọn ta thi pháp luyện hóa. Nên ta mới có thể luyện hóa Đăng tiên tiên thai, lấy được đại đạo pháp vực hoàn chỉnh. Với tu vi của ngươi không thể ngăn được Phổ độ thần quang, ta và Nguyên Âm tổ sư liên thủ thi triển thì trước khi Hỏa Vực thần vương tới, ngươi chắc chắn là người của ta, ta bảo ngươi làm gì, ngươi cũng không thể trái lời!" Sự thực thì với tu vi của Vu thần nữ, dù bọn Ngụy Tác toàn lực thi triển thì một ngày cũng không thể xóa được ý thức của nàng ta, vì nàng ta còn nguyên ý thức chứ không phải một phần như Đăng Tiên tông tổ sư. Có điều Ngụy Tác nói rất hùng ồn, cực kỳ bá khí, không thể nghi ngờ gì.
"Ta... ngươi muốn ta làm gì!" Vu thần nữ mấy hết ý chống cự, vừa định cùng Ngụy Tác ngọc thạch câu phần lại tan hết.
"Ngươi lẻn vào thì tất đã cùng Hỏa Vực thần vương thương nghị, trừ Hỏa Vực thần vương và A Tỳ thần quân, Vạn Hoàng công tử cùng Trạm Đài Linh Lan thì còn ai tới nữa?" Ngụy Tác biết Vu thần nữ bị bóp nát ý niệm phản kháng nên hỏi thẳng.
"Trừ ra, Hỏa Vực thần vương còn một bằng hữu, tu vi tương tự với ta, pháp khí ta dùng để thoát thân là của y." Vu thần nữ hoàn toàn như một nữ tử yếu đuối, không dám giấu gì. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Còn một Thần huyền tứ trọng đại năng?" Ngụy Tác hơi biến sắc, "Ai hả?"
"Ta không biết, người đó thập phần thần bí, Hỏa Vực thần vương hành sự cẩn thận, tựa hồ không muốn để lộ thân phận người đó." Vu thần nữ nhắm mắt, hổn hển nói.
"A!" Vừa nói xong thì nàng ta lại kêu to xầu xin, Ngụy Tác vừa bức hỏi vừa tăng tốc, thi triển Huyền Sát đại pháp, khêu gợi tình dục của nàng ta.
"Những người kia đến rồi?" Ngụy Tác hỏi tiếp.
"Họ đã tụ lại." Vu thần nữ thở cũng khó khăn.
"Thần văn ngươi cho ta là đại đạo pháp vực nào? Lúc đấu với ta, ngươi đã thi triển ba đại đạo pháp vực? Trong ba loại này, thần văn nào đơn giản nhất?" Ngụy Tác hỏi liên hồi. Đối phương còn một Thần huyền tứ trọng thần bí thì tình thế với bọn gã thập phần khẩn trương.
"Là đại đạo pháp vực 'Nhất nguyên càn khôn', ta chỉ lĩnh ngộ được ba đại đạo pháp vực, hai loại còn lại là 'Thiên vẫn phàm tâm' và 'Diệu không sinh hoa'." Giọng Vu thần nữ cả nàng ta nghe cũng thấy cổ quái, nhưng tâm thần đã suy sụp, được hỏi là đáp, sợ bỏ qua câu hỏi nào của Ngụy Tác, "Trong ba loại, 'Nhất nguyên càn khôn' thần văn giản đơn nhất."
"Xem ra ngươi cho ta thần văn của đại đạo pháp vực tệ nhất trong ba môn." Ngụy Tác bảo Vu thần nữ.
"A... Ta..." Vu thần nữ định giải thích thêm nhưng mọi âm nguyên đã bị Ngụy Tác chuyển hóa sạch, bị gã công phạt thì chợt dấy lên khoái cảm kinh nhân, thân thể co lại, "Cầu... cầu… cầu xin ngươi tha cho ta..." Nàng ta không nén được bật khóc, tích tắc này có cảm giác như chết đến nơi, như sắp bị Ngụy Tác khiến cho chết đi sống lại. Vốn Ngụy Tác vừa song tu, đùa giỡn nàng ta, vừa bắt trả lời đã khiến nàng ta hổ thẹn đến đầu óc trống trơn, hiện tại lại thấy thần hồn và nhục thân như tách ra, thân thể và tư tưởng không còn là của mình.
"Nguyên Âm tiền bối, Cơ Nhã... vào đi." Cùng lúc, Ngụy Tác lên tiếng.
"Đừng, ta xin ngươi..." Vu thần nữ kinh hãi khóc nấc, Ngụy Tác tuy đã buông ra nhưng nàng ta mềm nhũn, ngón tay cũng không thể động đậy, mồ hôi đầm đìa, toàn thân phát quang như thủy tinh.
"Mặc pháp y vào." Cùng lúc, Ngụy Tác vung tay, giải khai một đạo cấm chế, khiến một làn chân nguyên của nàng ta có thể lưu chuyển, đồng thời đưa pháp y ra.

Chương 1042: Cơ hội trời cho

Pháp y đưa tới, Vu thần nữ chụp lấy nhưng nhũn người, không cầm nổi.
Thấy ánh mắt Ngụy Tác nhìn mình, Vu thần nữ định che những chỗ quan trọng.
"Che cái gì, có chỗ nào ta chưa thấy?" Ngụy Tác thập phần bá khí ôm nàng ta, mặc pháp y vào.
"Ngươi định thế nào với ta?" Vu thần nữ không còn dám phản kháng nữa, sợ đến run rẩy.
"Ta đối với ngươi thế nào phải xem ngươi lựa chọn thế nào." Ngụy Tác cố ý ôm eo, thân thể Vu thần nữ run lên, không dám cản.
..."Bị Vu thần nữ lẻn vào hả."
Thoáng sau, không chỉ Nguyên Âm lão tổ cùng bọn Cơ Nhã, ngay cả Lưu lão luyện chế Xá nữ bồi nguyên đơn cũng vào gian tĩnh thất.
"Lại có pháp khí như thế." Thấy Vu thần nữ y hệt Hàn Vi Vi thì ai nấy cả kinh, Hàn Vi Vi ở cạnh bọn Cơ Nhã, tỏ vẻ phẫn hận khí tức đã bình thường, hiển nhiên cấm chế đã bị Nguyên Âm lão tổ phá giải. Hiện tại khí tức hai người y hệt, nếu nhắm mắt, chỉ dùng thần thức cảm tri thì không thể nhận ra đâu là Hàn Vi Vi.
"Xá nữ bồi nguyên đơn là cho nàng ta uống? Nên các hạ mới phát hiện dị thường, chế trụ nàng ta?" Nhìn nét mặt Vu thần nữ còn đỏ và hai chân hơi run, như không đứng vững, Lưu lão như phát hiện công thức tân kỳ mà kêu lên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Lưu lão kêu lên, Vu thần nữ vốn không dám nhìn ai thì lại càng cúi gằm.
"Ả dùng cổ phù của Hỏa Vực thần vương lẻn vào, trước đó đã gặp Hỏa Vực thần vương." Ngụy Tác ngưng trọng hẳn, "Hỏa Vực thần vương hiện tại đã cùng phe với A Tỳ thần quân, Vạn Hoàng công tử và Trạm Đài Linh Lan, ngoài ra còn một Thần huyền tứ trọng đại năng nữa."
"Đối phương còn một Thần huyền tứ trọng đại năng!" Ngụy Tác khiến tất cả cả kinh, biết sự tình nghiêm trọng thế nào.
"Thần huyền tứ trọng đại năng này thập phần thần bí, trừ Hỏa Vực thần vương thì nàng ta và bọn Vạn Hoàng công tử cũng không biết, e là y có thần thông đặc biệt." Ngụy Tác gật đầu, lấy ra thạch kiều pháp khí, hỏi Vu thần nữ, "pháp khí này đưa được mấy người đi?"
"Pháp khí này chỉ truyền tống được một người." Vu thần nữ thấp giọng đáp ngay, trước mặt Ngụy Tác, nàng ta như người hầu.
"Xem ra phải đưa cái bình màu và Đế tâm tinh quan cho Hàn Vi Vi." Nguyên Âm lão tổ nhíu mày, bảo Ngụy Tác. Vốn Hỏa Vực thần vương gia thượng A Tỳ tổ sư và Vạn Hoàng công tử, họ ứng phó cũng chật vật, thêm một Thần huyền tứ trọng đại năng e khó chống.
Vu thần nữ tuy rơi vào tay họ nhưng không thể để nàng ta trợ lực, bằng không nàng ta trở giáo thì nguy hiểm. Phổ độ thần quang chỉ là chiêu bài Ngụy Tác đem ra dọa, một ngày không đủ để độ hóa.
"Hiện tại có lợi cho chúng ta là chúng chưa biết nàng ta đã bị phát hiện, lại lọt vào tay chúng ta, điểm này có thể lợi dụng." Ngụy Tác gật đầu, "Để Hàn Vi Vi giả trang thành nàng ta, truyền âm cho bọn Vạn Hoàng công tử rồi lợi dụng Đế tâm tinh quan đột nhiên phát động tấn công, rất có thể sẽ quyết định chiến cục."
"Đúng thế, đúng là cơ hội trời cho." Phong Ngô Thương cùng bọn Cơ Nhã hưng phấn gật đầu, Vu thần nữ run lên, mặt nhợt đi.
"Ta nói rồi, ta đối xử thế nào là do ngươi chọn."
Ngụy Tác nhìn Vu thần nữ, "Ngươi muốn bị Phổ độ thần quang độ hóa, hay là nghe lời ta?"
"Ngươi muốn ta làm gì." Ánh mắt Vu thần nữ hoảng loạn, nàng ta không muốn biến thành con rối không có ý thức.
"Giúp ta lĩnh ngộ và ngưng luyện thần văn của ngươi." Ngụy Tác bảo Vu thần nữ, "ta để ngươi vận dụng một phần chân nguyên, ngưng luyện thần văn thế là đủ."
"Ta giúp ngươi lĩnh ngộ và ngưng luyện thần văn thì ngươi tha cho ta?" Vu thần nữ không còn uy nghiêm nữ vương mà như người sắp chết đuối vớ được cọc, mặc kệ tất cả nhìn mình mà van xin.
"Xử trí ngươi thế nào thì đợi ngày mai đã rồi tính." Ngụy Tác cứng rắn bảo Vu thần nữ: "Bất quá Ta đảm bảo không dùng Phổ độ thần quang với ngươi."
"Ta... ta nguyện ý giúp ngươi lĩnh ngộ và ngưng luyện thần văn." Vu thần nữ hoàn toàn khuất phục, cúi cái đầu vốn cao quý và cao ngạo cực độ xuống, tâm cảnh đã hoàn toàn bị Ngụy Tác áp chế, Ngụy Tác chỉ liếc là nàng ta rợn người, sợ gã trước mặt đông người nói ra những việc đã làm. Tâm cảnh này đúng kiểu bị rắn cắn thì sợ cả dây thừng.
"Tiểu tử đúng là có thủ đoạn, khiến một nhân vật thuần phục đến mức đó." Nguyên Âm lão tổ nhìn Ngụy Tác và Vu thần nữ, càng thấy bội phục. Muốn bắt sống khó hơn giết cả nghìn lần, thuần phục một nữ tu thế này còn khó hơn bắt sống cả nghìn lần.
"Vậy thì bắt đầu ngưng luyện thần văn. Giao nguyên khí quy tắc cùng cảm ngộ về thần văn này cho ta." Ngụy Tác không cho Vu thần nữ cơ hội, bỏ mặt cả Phệ tâm trùng vừa tỉnh lại, mà dặn như dặn người hầu.
"Tự nhiên ngươi được lợi." Thấy Vu thần nữ gật đầu, Linh Lung Thiên hừ lạnh, truyền âm cho Ngụy Tác rồi lướt ra.
"Dám đánh lén, mạo nhận ra!" Hàn Vi Vi vốn căm hận nhưng thấy hiện tại Vu thần nữ đáng thương thì lại mềm lòng, chỉ trừng mắt rồi không nhiều lời, cùng bọn Thủy Linh Nhi đi ra.
"Ngụy Tác, dược hiệu thế nào?" Lưu lão quan tâm đến đơn dược, cố ý ghé lại hỏi.
"Tốt lắm! Còn hơn tưởng tượng! Không có đơn dược đó thì chúng ta xong rồi, đúng là Nhất đơn định càn khôn." Ngụy Tác truyền âm cho Lưu lão, tâng bốc viên đơn dược.
"Vậy thì lão phu sẽ nghi cách luyện tiếp một viên!" Lưu lão hớn hởn, nói với Ngụy Tác và Vu thần nữ khiến nàng ta run lên, suýt ngất đi.
Rất nhanh, Vu thần nữ đưa ngọc phù đến trước mặt Ngụy Tác, gã bắt nàng ta không ngừng diễn hóa thần văn.
Thần văn này phức tạp hơn "Thiên la địa võng""Thiên băng địa liệt" của Nguyên Âm lão tổ nhưng Ngụy Tác có kinh nghiệm nên cảm ngộ thiên địa nguyên khí càng mẫn duệ hơn, chỉ hai canh giờ là hiểu rõ nguyên khí quy tắc để bắt đầu ngưng luyện thần văn.
"Keng!"
Rất nhanh, chỉ thử ngưng luyện mấy trăm lần, Ngụy Tác đã ngưng xong, thể nội phát ra âm thanh như thần thiết, bắt đầu khắc nhập thần văn.
"Đây là thuật pháp gì mà có thể khắc nhập thần văn vào thể nội! Như rèn thai thể pháp bảo. Chả trách y cần thần văn, lẽ nào thần văn nào cũng khắc vào được, là cường pháp cỡ nào nhỉ..." Ngụy Tác tuy chưa từng nói với Vu thần nữ về Vạn cổ thánh vương kinh nhưng nàng ta không phải thần huyền đại năng tầm thường, Ngụy Tác khắc thần văn là nàng ta hiểu ngay.
"Nếu Hỏa Vực thần vương đến chậm, chưa biết chừng ta lĩnh ngộ thêm một thần văn!"
"Vu thần nữ, còn hai loại thần văn, loại nào giản đơn hơn? Hóa ra đi. Còn nữa, môn thuật pháp lúc đấu với ta thậm chí khiến thể nội khí huyết chấn động đó, là 'Thiên vẫn phàm tâm' hả, giao ra đi!" Ngụy Tác yêu cầu nàng ta giao thần văn và bí pháp.
Lúc Ngụy Tác đối địch với Vu thần nữ đã nhận ra mấy môn thuật pháp của nàng ta cao cường, nhất là thuạt đi trên hư không khiến khí huyết thậm chí tâm tạng của địch thủ nát tan đủ tạo ra tiên cơ chế địch.
"Ta..." Vu thần nữ định cự tuyệt nhưng rồi không dám, hóa ra thần văn, đồng thời giao môn vô thượng cường pháp của Đông Lai bí cảnh ra.

Chương 1043: Đại chiến mở màn

"Thời gian sắp đến rồi..."
Hỏa Vực thần vương đến sớm một ngày, xác định thời gian đấu với Ngụy Tác thì thêm nhiều tu sĩ từ bốn phương tám hướng đổ về Đăng Tiên thành, Đăng Tiên thành ít nhất tụ tập mấy trăm vạn tu sĩ, đầu đâu cũng là đám đông nghịt, là thịnh hội nghìn năm hiếm có của tu đạo giới, thời gian càng lúc càng đến gần, mọi tu sĩ đều chờ đợi bọn Hỏa Vực thần vương đến.
"Không biết y có sống sót không."
Nhiều tu sĩ chịu ân huệ của Ngụy Tác, trong đó không ít tu sĩ từng đánh vào Thiên Kiếm tông, cả những người thoát khỏi Ma văn hung mạch, nhiều người được bọn Ngụy Tác liều mạng chống lại thú triều ở Bắc Linh thành nên thoát chết. Tổng thể đến mấy nghìn người.
Những tu sĩ này thập phần cảm kích Ngụy Tác nên hi vọng gã thắng nhưng họ hiểu trận chiến giữa gã và Hỏa Vực thần vương thì họ không thể nhúng vào.
Màn đêm đã buông sâu, thiên địa tối tăm, đã đến thời gian Hỏa Vực thần vương và Ngụy Tác ước chiến.
"Gừ!"
Đột nhiên, mục quang tất cả nhìn về chân trời đối diện sơn môn Đăng Tiên tông. Có sinh linh nào đó gầm gào, mây bị xua tan, huyết khí như cự trụ bắn xuống.Tuyệt đại đa số tu sĩ biến sắc, sao lại có cao giai yêu thú đến, hình như không chỉ một còn, còn cách mấy nghìn dặm mà đã nhận ra được yêu khí của cao giai yêu thú.
"Ầm!"
Trên tầng mây đột nhiên thò ra kim sắc trảo tử khổng lồ rực cháy kim sắc liệt diễm.
"Đây là yêu thú gì?"
Cảnh tượng thập phần hãi nhân, ngọn trảo to cỡ nửa thân người khiến không ít người lạnh mình.
Kim quang sáng hơn từ trên mây thấu ra, mười sáu kim giáp dị thú hiển hiện thân ảnh.
Đây là kim sắc lão nha cự hổ lớn hơn hổ thường năm, sáu lần, có vảy như vảy rồng, toát lên Hoang cổ khí tức cực kỳ hung hãn.
Trên mình mười sáu kim giáp dị thú đều có xích vàng, kéo một kim sắc thần đài.
Kim sắc thần đài rộng mấy trăm trượng, khắc đầy phù văn các loại cổ binh cổ qua, sát phạt khí tức kinh nhân, ở giữa kim sắc thần đài có một thần huyền đại năng trẻ tuổi mặc kim sắc ngọc y, quang mang vạn trượng, uy thế như giẫm cả thiên địa dưới chân.
"Đây là Long hổ kim diễm thú! Thất cấp trung giai yêu thú! Yêu thú như thế mà lại kéo xe!"
Nhiều người kinh hô, nhận ra yêu thú đang keo kim sắc thần đài h.
"Chắc là Vạn Hoàng công tử?"
Trong sơn môn Đăng Tiên tông, phe Ngụy Tác đều tụ tập ở tĩnh thất của gã, nhờ pháp khí quan sát tình hình bên ngoài. Thấy mười sáu dị thú kéo kim sắc thần đài giáng lâm, Ngụy Tác vốn không ngừng ngưng luyện thần văn, đột nhiên hỏi Vu thần nữ cũng đang diễn hóa thần văn cùng.
Ngụy Tác và Vu thần nữ đang ngưng luyện thần văn, là "Diệu không sinh hoa" của nàng ta.
Ba môn đại đạo pháp vực của nàng ta là "Nhất nguyên càn khôn", "Thiên vẫn phàm tâm""Diệu không sinh hoa".
Nhất nguyên càn khôn là đại đạo pháp vực dồn uy năng vào một điểm rồi phát ra, lúc Vu thần nữ đấu với gã thì trên ngón tay có một tiểu thế giới hóa sinh, đấy là "Nhất nguyên càn khôn".
"Thiên vẫn phàm tâm" là vô thượng cường pháp của Đông Lai bí cảnh, dùng nguyên khí chấn động khiến khí huyết của đối phương rung lên mà chiếm tiên cơ. Lúc Vu thần nữ đấu với gã, may mà nhục thân gã cực kỳ kinh nhân, đổi lại người khác tất tâm tạng đã tan nát, phải chạy cho xa rồi tính. Thần văn và nguyên khí pháp tắc của đại đạo pháp vực này phức tạp nhất nhưng Ngụy Tác đã buộc Vu thần nữ giao môn thuật pháp này, gã cũng lĩnh ngộ xong.
Ngụy Tác khắc một nghìn bảy trăm sáu mươi dải "Nhất nguyên càn khôn" thần văn thì đại thành. Cộng thêm thần thiết liên hoa chiến y, gã đủ khả năng chống nổi đòn toàn lực của Nguyên Âm lão tổ.
Thần văn này đại thành, Ngụy Tác lại cảm ngộ "Diệu không sinh hoa" thần văn.
"Kia... là Vạn Hoàng công tử Đồng Bất Cố." Vu thần nữ cúi đầu đáp khẽ.
"Hi vọng chúng chậm một chút. Tốt nhất còn bày trò rình rang." Ngụy Tác hít sâu một hơi, ra hiệu, Vu thần nữ không ngừng diễn hóa thần văn.
Hiện tại Vạn Hoàng công tử hiện thân, các đại năng khác cũng sắp hiện thân, trận chiến sắp mở màn.
Ngụy Tác khắc xong Nhất nguyên càn khôn thần văn thì không ngừng cảm ngộ và ngưng luyện "Diệu không sinh hoa" thần văn, cả Phệ tâm trùng cũng đành bỏ mặc, giờ gã cảm ngộ xong nguyên khí quy tắc nhưng chưa ngưng luyện thành, nếu đối thủ không đến nhanh, để gã khắc xong thì có thêm vốn đấu trận này.
"Ầm ầm ầm!"
"Ầm ầm ầm!"...
Vạn Hoàng công tử xuất hiện với phương thức rình rang nhất, thì thanh hồng sắc vân diễm bao trùm mấy trăm dặm cũng trút xuống, rìa là đu loại thần linh cầm cổ binh, pháp khí, gầm vang pháp âm. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Ai cũng biết, A Tỳ thần quân đến rồi.
"Chát!"
Thiên địa rung lên, hư không chấn động.
Hỏa thùy trụ hoành không xuất thế, một thần huyền đại năng cao lớn, rực cháy ba loại thần hỏa màu xanh, đỏ, trắng hiện rõ thân ảnh, hỏa hồng sắc thần quang hình thành chín khung cửa sau lưng.
"Hỏa Vực thần vương đến rồi! Trận chiến sắp bắt đầu!"
"Hỏa Vực thần vương đi cùng một người, cũng là một kinh thiên đại năng!"
Ai cũng biết chính chủ đến rồi, nhưng nhiều tu sĩ kinh hô vì cạnh Hỏa Vực thần vương còn một tu sĩ đứng trong hắc sắc vân khí.
Tu sĩ này không phát ra thần quang nhưng dấy lên khí thế kinh thiên động địa địa và thần huyền khí tức, đứng cạnh Hỏa Vực thần vương mà không kém hơn bao nhiêu, ai thấy cũng nhận ra là đại năng tu vi kinh thiên.
"Lại còn một..."
"Phe Ngụy Tác chưa ai ra, xem ra trông vào cấm chế của Đăng Tiên tông."
Các kinh thiên đại năng vì sao nối nhau tới, thin không cũng rung lên, khí tức kinh nhân như thần trụ chọc thủng trời xanh, nhiều người nhìn về sơn môn Đăng Tiên tông nhưng không ai hiện thân.
"Nhãi ranh Ngụy Tác, còn không ra chịu chết!"
Hỏa Vực thần vương hiện thân thì phát ra pháp âm, uy thế ngút trời khiến nhiều công trình trong Đăng Tiên thành kêu răng rắc.
"Còn đại năng tới?"
Đột nhiên, lại có hai làn thần huyền khí tức từ thinh không dấy lên, khiến bọn Hỏa Vực thần vương dừng lại nhìn.
"Trung thiên tử lôi tông tông chủ, còn lại không phải Bích Tỳ tông tông chủ thì là ai?"
Trong tĩnh thất ở Đăng Tiên tông, phe Ngụy Tác dùng Vạn lý sưu ảnh kính nhìn rõ diện mục hai thần huyền đại năng giáng lâm.
Hai thần huyền đại năng đột nhiên xuất hiện này một là hoàng giả mặc kim giáp, mặt mũi phương chính, một đầu rồng lóe kim quang che kín nửa cái đầu, là Trung thiên tử lôi tông tông chủ. Đại năng của Ngọc Hành đại lục này Thần huyền tam trọng, lĩnh ngộ một môn đại đạo pháp vực.
Cùng xuất hiện với Trung thiên tử lôi tông tông chủ không phải một thần huyền đại năng của Ngọc Hành đại lục mà Ngụy Tác biết, mà là một lão bất tử như Nguyên Âm lão tổ, tu vi ngang ngửa Trung thiên tử lôi tông tông chủ, mặc bạch sắc pháp bào, đầu tóc cho tới lông mày, móng tay đều trắng như lệ quỷ, bạch sắc thần quang hình thành hai cái cánh xương trắng, trên đầu là bạch sắc cốt hoàn
"Bọn ta cùng Hỏa Vực thần vương đến giết y."
Hai thần huyền đại năng vừa hiện thân là lên tiếng.
"Hay lắm, Trung thiên tử lôi tông tông chủ và lão bất tử Minh Thổ tông Hóa Cốt thần quân, họ cũng tới rồi." Vạn Hoàng công tử hơi mỉm cười bảo Hỏa Vực thần vương.
Y giới thiệu hai người, cố ý nói to để ai cũng nghe thấy.
"Lại có hai đại năng... đều ở phe Hỏa Vực thần vương..."
"Là hai Thần huyền tam trọng cường giả! Trời đất! Phe Ngụy Tác làm cách nào ứng phó."
Tu sĩ Đăng Tiên thành biến sắc, ngần ấy kinh thiên đại năng đến giết Ngụy Tác, thật khó tưởng tượng nổi.
"Phù!"
Trước mặt Ngụy Tác lại một thần văn diễn hóa thất bại, tan đi.

Chương 1044: Tự tạo cơ hội

Minh Thổ tông tông chủ bị Ngụy Tác giết tại Toái Ngọc cổ vực nhưng Minh Thổ tông cánh nhiên còn lão bất tử Hóa Cốt thần quân có tu vi ngang ngửa.
Không thấy thần huyền đại năng Bích Tỳ tông tông chủ của Ngọc Hành đại lục đến, rất có thể vẫn ở Thiên Huyền đại lục cầm chân Ngọc Thiên tông tông chủ và Hoàng Đạo Quân.
"Chúng ta hiện thân để kéo dài thời gian."
Hiện tại phe Hỏa Vực thần vương có thêm hai thần huyền đại năng khí tức chấn thiên, Ngụy Tác chưa ngưng luyện thần văn thành công, có điều thần sắc thản nhiên, gật đầu với bọn Nguyên Âm lão tổ.
"Được!"
Nguyên Âm lão tổ và Phong Ngô Thương sáng lên, qua ngữ khí của gã, họ nhận ra thần văn sau cùng này không lâu nữa sẽ ngưng luyện thành công. Đối phương chưa hiểu rõ tình hình về Vu thần nữ thì sẽ không trực tiếp phát động đại chiến.
"Lão phu ra trước!"
Mấy người nhìn nhau, Vũ Hoàng chân nhân đằng không lao lên.
"Oành!"Vũ Hoàng chân nhân toàn lực phát thần huyền khí tức, hư không lại chấn động. Cổ đồ rực rỡ của hoa y thanh niên thần bí được Hoang tộc truyền thừa cũng bừng lên, thần quang như tụ hết màu sắc trên đời, chiếu rọi cả Đăng Tiên tông.
"Phe Ngụy Tác có thần huyền đại năng hiện thân! Họ không chạy mà sẽ giao chiến!"
"Sao lại có thần quang ánh thiên kinh nhân! Phe Ngụy Tác lẽ nào thấy đủ thực lực giao đấu?"
Vũ Hoàng chân nhân hiện thân, mọi tu sĩ Đăng Tiên thành chấn động, phe Ngụy Tác không chạy mà sẽ bạo phát đại chiến kinh nhân.
"Tu vi Thần huyền nhất trọng, pháp bảo gần đạt tiên khí mà thôi." Phe Hỏa Vực thần vương chưa làm gì thì y đã lạnh lùng khinh miệt. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Oành!"
Lại có khí tức từ sơn môn Đăng Tiên tông rung lên, xuất hiện bảy vì sao bạc chói lòa.
Phong Ngô Thương hiện thân, đứng cạnh Vũ Hoàng chân nhân.
"Tu vi Thần huyền nhất trọng mà dám ra tranh phong?" Hỏa Vực thần vương lại lạnh giọng.
"Oành!"
Nguyên Âm lão tổ không hiện thân, thần huyền khí tức như cầu vồng vút lên trời, mây trên sơn môn Đăng Tiên tông dạt ra.
"Chát!"
Nguyên Âm lão tổ toàn lực kích phát cái bình màu, phát ra tiên quang, như đuôi sao băng quét qua khiến tu sĩ quanh sơn môn Đăng Tiên tông rùng mình.
Kích phát cái bình màu đoạn Nguyên Âm lão tổ im lặng đưa cho Hàn Vi Vi rồi lao lên, khí thế và thần quang bừng bừng, từ ngoài nhìn vào, sơn môn Đăng Tiên tông như có vì sao bay lên.
"Nguyên Âm lão tổ, lần trước ngươi đánh rớt phong chiến thư của ta, giờ lại đứng về phe y, chán sống rồi hả."
Hỏa Vực thần vương lại lại giọng, "Tu vi của ngươi tối đa ngang với Vạn Hoàng công tử, A Tỳ thần quân."
"Vù!"
Dương chi điểu, thanh loan và Hỗn nguyên ngân oa đằng không, mười mấy con Băng tuyết thần nguyên định đi theo nhưng bị Hỗn nguyên ngân oa trừng mắt thì đành quay lại.
Ba làn yêu khí của cao giai yêu thú từ sơn môn Đăng Tiên tông dấy lên.
"Hừ!"
Hỏa Vực thần vương hừ lạnh, "Không còn ai hả, trông vào yêu thú lai ra chống chọi?"
"Cực Âm tổ sư chẩm sao còn chưa xuất hiện?"
"Xuất hiện cũng không xong, Cực Âm tổ sư tối đa chỉ cùng cấp Trung thiên tử lôi tông tông chủ..."
Tu sĩ quanh Đăng Tiên tông đều im lặng, thực lực phe Ngụy Tác thể hiện kém xa phe Hỏa Vực thần vương.
"Ra chịu chết đi!"
Hỏa Vực thần vương tựa hồ không muốn lãng phí thời gian, thần hỏa dấy lên, đến sát sơn môn Đăng Tiên tông, thinh không cháy rực, không khí nóng rãy.
Vù!
Trước mặt Ngụy Tác lóe lên quang hoa, thần văn hoàn chỉnh ngưng thành!
"Vu thần nữ, ở lại đây, đừng giở trò gì, không thì ta không nương tay đâu." Ngụy Tác phát ra mấy đạo quang hoa, phong tỏa chân nguyên Vu thần nữ, nói thế đoạn gật đầu bọn Linh Lung Thiên, Hàn Vi Vi và lướt đi.
Để ngưng luyện thành thần văn rồi khắc vào thì cần thời gian, Hỏa Vực thần vương đã tới rồi.
"Ngụy... Ngụy thần quân..." Vu thần nữ đột nhiên run giọng.
"Sao hả?" Ngụy Tác mục quang lóe lên, không hiểu nàng ta hỏi làm gì.
"Ta... ta xin ngươi..." Vu thần nữ tựa hồ hạ quyết tâm, cúi đầu không dám nhìn gã: "Ta xin ngươi không công khai việc ta bị ngươi..."
"Thế nào, thế này rồi còn sợ bị người ta biết?" Hàn Vi Vi bĩu môi.
"Được." Ngụy Tác nhìn Vu thần nữ: "Bất quá lúc đấu pháp mà tình thế không ổn thì ta sẽ truyền âm cho Vạn Hoàng công tử để phá tâm cảnh của y."
Vu thần nữ tỏ vẻ cảm kích nhưng há miệng mà không nói thành lời.
"Lão thất phu, ngươi mang theo đông thế thì ta sợ ngươi chắc!"
"Ngươi luôn bảo muốn giết ta, có dám đơn đấu không!"
Ngụy Tác cùng bọn Linh Lung Thiên, Hàn Vi Vi đằng không, toàn lực phát ra song thần huyền khí tức, cả Đại thừa pháp âm cũng phát động, uy năng trực tiếp bừng lên trên hư không như có một thần vương không ngừng gõ vô hình thần chùy.
"Chết cười, thực lực như các ngươi có tư cách gì to tiếng với bọn ta. Nếu ngươi quỳ xuống cầu xin thì bọn ta sẽ chừa đường sống cho thủ hạ của ngươi." Trung thiên tử lôi tông tông chủ mặc kim long chiến giáp cất tiếng.
Sau trận chiến ở Toái Ngọc cổ vực, y không muốn có gì sơ ý, không dám đơn đấu với Ngụy Tác. Khi đó Vu thần nữ cũng chiếm ưu thế áp đảo nhưng bị gã đánh bại.
"Thủ hạ bại tướng, giết ngươi như giết chó mà thôi, ngươi có tư cách gì nói với ta, nếu không có người khác thì ngươi dám nói thế với ta chắc." Ngụy Tác cười lạnh, đồng thời vẫn không ngừng ngưng luyện thần văn.
"Quả cuồng vọng cực độ, chả trách có nhiều đối thủ thế." Trung thiên tử lôi tông tông chủ tức xì khói, nhưng chưa nói gì thì thần bí đại năng liễu nhiễu hắc sắc vân khí, cả Vu thần nữ cũng không biết lai lịch, đứng cạnh Hỏa Vực thần vương đột nhiên bình tĩnh nói, tựa hồ là một trung niên nhân, "Giết ngươi đâu cần Hỏa Vực thần vương xuất thủ, ta cũng được, chỉ là bọn ta đang chiếm ưu thế áp đảo, đơn đấu với ngươi có lợi gì? Bọn ta nhất tề động thủ thì càng dễ dàng."
"Đây là ai mà dám nói một mình giết Ngụy Tác?" Thần huyền đại năng thần bí này lên tiếng, mọi tu sĩ Đăng Tiên thành xôn xao.
Ai cũng biết Ngụy Tác hiện tại tu vi Thần huyền tứ trọng, lại là song thần huyền, chiến lực hơn xa thần huyền đại năng thông thường, đơn đấu thì A Tỳ thần quân và Vạn Hoàng công tử vị tất là đối thủ.
"Tiểu tử, chúng có vẻ thèm muốn vô thượng cường pháp của ngươi, giết ngươi rồi thì e chỉ giành được ái bình màu, đây là cá cơ hội, ngươi cứ bàn bạc xem, có cơ hội thì hạ một tên." Lục bào lão đầu truyền âm cho bọn Ngụy Tác.
"Đạo hữu nên tạo ra cơ hội, tìm cách cho Hàn Vi Vi truyền âm, chúng sẽ trúng kế." Nguyên Âm lão tổ truyền âm cho bọn Ngụy Tác.
"Nhất tề động thủ thì các ngươi xác định hạ được ta, dù phe ta chỉ có một hai người thoát thì các ngươi còn sống được mấy tên? Lợi lộc? Các ngươi cần gì? Lẽ nào định công khai đối quyết, song phương đặt cược ra?" Ngụy Tác bình tĩnh như thường gật đầu. Đồng thời mở nô thú đại, thả Phệ tâm trùng.
Trước kia gã đã thử năng lực biến hóa của Phệ tâm trùng sau khi tiến giai, giờ thả ra thì thấy ngoại hình của nó không đổi, thần thức quét vào thì nhận ra năng lực ẩn giấu khí tức tựa hồ không khác gì, chỉ cách mấy chục trượng là cảm tri thấy.
"Chát!"
Ngụy Tác dồn ý niệm, trong thần thức cảm tri, Phệ tâm trùng như đột nhiên đổi phương vị, thuấn di xuất hiện cách mấy chục trượng, đồng thời thể hình cũng như to lên.
Không phải thuấn di, Ngụy Tác và Phệ tâm trùng có tâm thần liên hệ đặc biệt, biết nó vẫn bất động.
Đó là thần thức xung kích của Phệ tâm trùng khiến thần thức gã quét qua mà đoán sai!
Phệ tâm trùng vốn có sở trường ẩn thân và thần thức xung kích, lần này tiến giai thì thần thức tựa hồ tăng cường hẳn!
"Vô thượng cường pháp đều do tiền bối đại năng để lại, vì một tu sĩ chết đi mà đoạn tuyệt thì thật đáng tiếc." Cùng lúc, thần bí đại năng lại bình tĩnh lên tiếng, "Nếu ngươi đem vô thượng cường pháp ra đặt cược thì ta để ngươi chết được minh bạch, sẽ đơn đấu với ngươi."

Chương 1045: Đấu với đại năng thần bí

"Hay lắm, vậy thì ta không chối có thêm một môn vô thượng cường pháp."
Đối phương quả nhiên muốn lấy được vô thượng cường pháp của Ngụy Tác nên gã bình tĩnh như thường đáp lời, ra hiệu cho Phong Ngô Thương rồi để Phệ tâm trùng toàn lực phát đòn.
"Cách!"
Một bạch sắc linh quang quang tráo quanh Phong Ngô Thương vang lên tiếng nét nhưng không vỡ hẳn.
Ngụy Tác mục quang lóe lên, kết quả này không ngoài dự liệu, Phệ tâm trùng vốn có sở trường ẩn thân và thần thức xung kích, sau vài tiến giai thì năng lực đề thăng ở hai phương diện, lực công kích của ống nhọn không thể triệt để đột phá phòng ngự của Thần huyền tu sĩ nên chỉ có thể xuất kỳ bất ý đánh lén, khi đối phương toàn là thần huyền đại năng thì không thể áp dụng chiêu này.
"À!"Nhưng rồi lại có biến cố! Ai nấy nhìn lên hư không phía nam.
Khí tức hùng hồn dấy lên, thinh không biến thành màu vàng, cơ hồ đất trời đều nhuộm một màu.
Vô lượng quang phát ra, hai thần huyền đại năng dấy lên vô thượng uy áp và khí tức uy nghiêm cùng tới.
"Tô Thần Huyết! Vương Vô Nhất!"
Phe Ngụy Tác giật giật chân mày.
Một người không lạ gì với bọn Ngụy Tác, là Hóa Thiên giáo tông chủ Tô Thần Huyết, người còn lại giống hệt thần quang pháp thân của Vương Vô Nhất nhưng khí huyết thập phần nồng hậu, là chân thân của y giáng lâm.
Vân Linh đại lục đệ nhất tu sĩ này cao lớn, uy nghiêm cực độ, phát ra khí tức vô thượng vương giả, mặc kim sắc pháp y, kim sắc pháp y cũng là y phục cổ kính của bậc hoàng giả, thêu các loại đạo tôn phù văn. Chân thân y giáng lâm, quanh mình liễu nhiễu vô số kim sắc thần văn ngưng thành chín cây thánh kiếm lớn, tạo cảm giác kinh tâm động phách.
"Vương Vô Nhất, giờ các hạ hiện thân định ngăn cản trận chiến này?" Hỏa Vực thần vương hơi quay người, có vẻ coi thường Tô Thần Huyết mà chỉ đề cập đến Vương Vô Nhất.
"Dù bọn tại hạ xen vào cũng không đủ thực lực. Tại hạ và Tô tông chủ cũng không thấy đề nghị ban nãy có gì không ổn, giảm được không ít thương vong vô vị, không cần khiến nhiều tu sĩ bồi táng." Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết hiện thân xong thì dừng cách phía nam Đăng Tiên thành hơn hai nghìn dặm. "Chỉ là y biết hai môn vô thượng bí thuật của Hoàng Thiên đạo, tại hạ không muốn bị lưu truyền đi nên mới hiện thân, muốn đấu thì đừng đem vô thượng bí pháp của Hoàng Thiên đạo ra cược là được."
"Y quả nhiên có địch ý với chúng ta! Lại coi thường chúng ta, có thể sẽ thừa nước đục thả câu!" Lục bào lão đầu ấm ức.
Ngụy Tác lạnh lùng, Hóa Thiên giáo và Hoàng Thiên đạo chần chừ không biểu lộ thái độ thì gã đã biết hai siêu cấp tông môn này rất có khả năng không đứng về phía mình. Không tính Tô Thần Huyết đoán được bọn gã lấy trộm thần căn Nguyên thủy thần mộc và Hoàng Thiên đạo chân truyền đại đệ tử chết trong tay gã thì mỗi việc hiện tại thế lực Công Đức tông và Đăng Tiên tông giảm nhiều, không có gã thì Hóa Thiên giáo và Hoàng Thiên đạo sẽ thành bá chủ khống chế Vân Linh đại lục, chỉ là Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất đủ lý do không đứng về phe gã.
Không vì Vương Vô Nhất và Tô Thần Huyết lo lắng phe Hỏa Vực thần vương diệt Ngụy Tác xong e cả Vân Linh đại lục lọt vào tay chúng thì họ đã đứng về phe Hỏa Vực thần vương rồi.
Lời Vương Vô Nhất rổn rảng, có ý chỉ trích Ngụy Tác co đầu rút cổ trong sơn môn, hại tu sĩ Đăng Tiên tông hứng chịu kiếp nạn.
Lúc trước gã suy nghĩ thập phần giản đơn, nếu lần này Hóa Thiên giáo và Hoàng Thiên đạo đứng về phe gã thì sau này gã sẽ coi họ là bằng hữu, nhưng Hóa Thiên giáo và Hoàng Thiên giáo có vẻ đứng về phe đối nghịch, chẳng qua vì e dè nên bề ngoài mới tỏ ra trung lập, từ rày trở đi Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất đã thành địch nhân của gã.
"Vương tông chủ cũng có ý này thì Ngụy tiểu tử, không cự tuyệt chứ?" Thần huyền đại năng đứng trong hắc sắc vân khí bức bách Ngụy Tác.
Ngụy Tác vẫn không ngừng ngưng luyện thần văn, đồng thời cười lạnh, "Vậy thì, ta dùng 'Liệt khuyết tàn nguyệt' ra đặt, còn ngươi?"
Liệt khuyết tàn nguyệt!
Đăng Tiên thành vang lên tiếng kinh hô. Liệt khuyết tàn nguyệt không phải bí mật, mọi người đều biết là công phạt thuật pháp mạnh nhất đương thế, không có thuật pháp nào có giá trị cao hơn.
"Hay lắm, ngươi bỏ ra Liệt khuyết tàn nguyệt, ta dùng 'Hồng mông tử kinh'." Thần huyền đại năng thần bí vẫn thập phần bình tĩnh.
"Hồng mông tử kinh! Môn cổ pháp này còn đến giờ, lại xuất hiện nhân thế?!"
Đăng Tiên thành tụ tập mấy trăm vạn tu sĩ, có số ít người từng đọc trong điển tịch nên cả kinh thất sắc.
Đích xác là vô thượng cường pháp sánh với Liệt khuyết tàn nguyệt, môn cường pháp này đủ khiến năng thuật pháp của đối phương thay đổi phương vị, thậm chí đối diện uy năng của tu sĩ tu vi cao hơn nhiều cũng vậy. Chỉ cần biết thuật này, những tu sĩ kém hơn đối phương cũng đấu được. "Đây là vô thượng cường pháp của viễn cổ Hồng mông đế thiên, không ngờ y lại có." Linh Lung Thiên truyền âm cho Ngụy Tác. Tu sĩ đưa ra được thuật pháp đó tất không giản đơn, ít nhất thì Ngụy Tác phát ra uy năng cỡ nào, y cũng thoát được.
"Chỉ cần là Hồng mông tử kinh thì có thể sánh với Liệt khuyết tàn nguyệt." Ngụy Tác cố ý kéo dài thời gian, từ từ nói, "Nhưng ai sẽ tra xem song phương đưa ra kinh văn thật hay giả?"
"Ở đây có đông tu sĩ thế này, tìm ai đó xem thật giả là được. Rồi bảo người đó lên núi đợi. Nếu ta thua thì thua thì mặc các ngươi xử trí, cứ đến đó lấy là xong. Nếu ngươi thua, ta sẽ có cách khiến y quên kinh văn."
"Ngươi giúp bọn ta tra xét kinh văn!"
Thần huyền đại năng thần bí chỉ tay vào một Kim đơn đại tu sĩ.
Đồng thời, y vung tay, một đạo hoa quang bắn lên ngọn núi cách ba nghìn dặm.
Ngọn núi đó tụ tập không ít tu sĩ, thấy thế đều kinh hô bỏ chạy, nhưng phạm vi thần huyền đại năng đó bao trùm không xa đến thế, đạo hoa quang chỉ rõ phương vị, lóe lên là bắn vào lưng núi, như lợi kiếm găm vào. Nguồn: http://truyenfull.vn
Cùng lúc, Kim đơn đại tu sĩ bị y chỉ vào thì nhợt nhạt mặt mày, thân thể run lên, đấy là một tông môn tu sĩ của Vân Linh đại lục nên hiểu rõ giúp song phương trắc nghiệm kinh văn nãy dù không chết cũng sẽ bị người ta dùng thuật pháp trừ đi một phần ký ức. Nhưng thần bí đại năng chỉ trúng nên y không dám cự tuyệt, "Tại hạ sẽ giúp!"
Nhưng lúc đó có một Kim đơn đại tu sĩ chủ động lướt ra, người này mặt đầy sẹo, khi xưa có thù với Thiên Kiếm tông hữu nên cùng Ngụy Tác đánh vào đó. "Tại hạ có lòng tin với Ngụy thần quân nên tự nguyện giúp song phương nghiệm kinh!" Y lên tiếng.
"Hay lắm, như thế thì ta cho ngưỡ thấy ta giết y thế nào!" Thần huyền đại năng thần bí cười lạnh, không nhiều lời mà vung tay, tử sắc đích cổ thạch phù bắn đến trước Kim đơn tu sĩ mặt sẹo.
"Được! Đợi ta chép lại kinh văn."
Ngụy Tác cố ý kéo dài thời gian. "Phù!" "Phù!" "Phù!"... Liên tục năm, sáu thần văn hóa ra, không hề bất ngờ.
"Keng!" Tiếng thần thiết va nhau vang lên trong thể nội.
"Phu quân bắt đầu khắc thần văn này?" Bọn Cơ Nhã đều hớn hở, biết thanh âm đó là gì.
"Đành vừa ra vừa khắc nhập thần văn này. Không thì chúng sẽ nhận ra ta cố ý kéo dài thời gian, chưa biết chừng sẽ bất lợi cho chúng ta." Ngụy Tác gật đầu với bọn Hàn Vi Vi rồi đến gần sơn môn ném ngọc phù ghi Liệt khuyết tàn nguyệt cho Kim đơn đại tu sĩ mặt sẹo.
"Hàn Vi Vi, chốc nữa tìm cơ hội ra hiệu cho Vạn Hoàng công tử." Đồng thời Ngụy Tác lén truyền âm cho Hàn Vi Vi.
"Ầm!"
Ngụy Tác sử dụng cả hai thần huyền pháp thân, khí tức chấn động thiên địa, che hết những âm thanh lúc khắc nhập thần văn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau