THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1031 - Chương 1035

Chương 1031: Khiếp sợ bắt nguồn từ chính bản thân

"Nghìn thanh phi kiếm, là sao hả? Lẽ nào là một môn đại đạo pháp vực?!"
"Không phải đại đạo pháp vực, là một môn cường pháp sánh với đại đạo pháp vực! Trời đất, y vừa đột phá Thần huyền tứ trọng, lại thi triển môn cường pháp cỡ này!"
Mọi tu sĩ Đăng Tiên thành lại chấn động.
Ngụy Tác đề thăng tu vi và thần thông như núi lửa phun trào, tạo cảm giác bạo phát căn bản một hữu tận đầu đích khủng phố không bao giờ dừng.
"A! Đăng tiên tiên thai còn chưa luyện hóa xong! Tu vi của y có thể đề thăng nữa!"
Nhiều tu sĩ thông qua pháp khí quan sát Ngụy Tác chợt phát hiện Thủy hoàng trên đầu gã có hoàng sắc quang hoa. Theo tin tức và miêu tả từ Đăng Tiên tông truyền ra, nhiều người hiểu còn một phần ba Đăng tiên tiên thai chưa luyện hóa xong."Y có song thần huyền, tương đương với đồng thời phát ra được hai môn đại đạo pháp vực, lại có cực đạo tiên binh, trừ Hỏa Vực thần vương đạt Thần huyền ngũ trọng ra thì A Tỳ thần vương và Vu thần nữ e không phải đối thủ!"
Quanh Đăng Tiên thành, trừ tu sĩ do nhiều đại thế lực phái đến, ngầm tra xét tình huống còn nhiều đệ tử Đăng Tiên tông đã rời bỏ môn phái, thậm chí có đệ tử Thiên Kiếm tông, hai tông môn này có nhiều đệ tử căm hận Ngụy Tác, chỉ mong xé gã thành vạn mảnh, nhưng mấy ngày ngày nay thấy gã liên tục bạo phát, cộng thêm tình cảnh ban nãy ai nấy lạnh buốt cõi lòng.
"Khẳng định là Phong Ngô Thương mang đồ tốt tới. Thiên khung Thiên Huyền đại lục tan vỡ, nhiều tông môn đã dốc bài tẩy, tuyệt đại đa số tông môn không buồn tích lũy nữa, y dẫn đầu họ chống lại Ngọc Hành đại lục cướp đoạt Toái Ngọc cổ vực, như thành minh chủ Thiên Huyền đại lục, tương đương với hơn nửa Thiên Huyền đại lục đứng sau lưng y, bất quá sau lần này Thiên Huyền đại lục dốc hết tích lũy, không còn gì để trông vào nữa." Cùng lúc, tại hoang sơn cách Đăng Tiên thành không đầy vạn dặm, Vu thần nữ cầm một món pháp khí, không ngừng quan sát tình hình về Ngụy Tác và Đăng Tiên thành, lẩm bẩm.
Nàng ta lẩm bẩm, đầy uy nghiêm của nhất phái nữ vương, tuy không thấy tận mắt nhưng đoán rõ nguyên nhân Ngụy Tác đề thăng tu vi nhanh thế.
"Tiếp theo phải xem thủ đoạn của Hỏa Vực thần vương, một Thần huyền ngũ trọng đại năng bị người ta liên tục vả vào mặt thì cũng nên thể hiện chứ? Bất quá Hỏa Vực thần vương mà bị ngươi dọa cho không dám tới thì ngươi đã không cẩn thận thế, ta sẽ có cơ hội tiếp cận ngươi?"
Thấy tu vi và thần thông của gã, Vu thần nữ không hề khẩn trương, vẫn khí định thần nhàn.
"Cái gì, còn cường pháp điều khiển phi kiếm, như một môn đại đạo pháp vực!"
Cùng lúc, tại một hoang nguyên khác, A Tỳ thần quân cùng Trạm Đài Linh Lan xếp bằng trên Hư không kim hồ bóp nát truyền tấn ngọc phù, thần sắc thập phần chấn kinh. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Thần quân, làm sao bây giờ?" Trạm Đài Linh Lan thập phần kinh hoàng.
"Sợ gì, có Hư không kim hồ thì dù y đánh tới, chúng ta cũng thoát được. Để xem Hỏa Vực thần vương có đến không! Nếu lần này không trừ được y mới là đại hoạn!" A Tỳ thần quân mắt ánh lên hung hãn, tuy ngữ khí vẫn bá khí nhưng đã do dự, dù Hỏa Vực thần vương đến, cũng có nên ra mặt không.
Ngụy Tác bạo phát như hỏa sơn, quá nghịch thiên, vượt ngoài dự liệu của y.
"Còn có hậu chiêu?"
Bên trên sơn môn Đăng Tiên tông, lại chấn nhiếp tất cả đoạn Ngụy Tác tiếp tục khiến Nguyên Âm lão tổ chấn kinh.
Ngụy Tác còn có hậu chiêu, gã ngưng luyện Đăng tiên pháp vực thần văn mà Đăng Tiên tông tông chủ để lại khiến Nguyên Âm lão tổ biết gã còn lấy được bất truyền chi bí Vạn cổ thánh vương kinh của Thánh Vương tông ở Lưu Hỏa đại lục, khả dĩ khắc thêm thần văn, tế luyện nhục thân như rèn thai thể pháp bảo.
"Thánh Vương tông có bất truyền chi bí là môn vô thượng cường pháp như thế sao! Người khác không thể có được ngần ấy đại đạo pháp văn, nhưng các hạ được vô số thần huyền đại năng ủng hộ, có thêm nhiều cường pháp... Đấy mới là tích lũy, chả trách các hạ tự tin như thế, có nên để các hạ qua được kiếp nạn này không, nếu qua được thì chúng sẽ đều không phải đối thủ. Hiện tại các hạ có bao nhiêu đại đạo pháp văn?... Cái gì, cộng thêm đạo này là bốn đại đạo pháp văn?!"
Đọc kinh văn Vạn cổ thánh vương kinh xong, Nguyên Âm lão tổ chấn kinh không nói thành lời.
Lại là một môn vô thượng cường pháp nghịch thiên, sánh với Thủy hoàng phệ nhật quyết.
Dù Thánh Vương tông có truyền thừa này cũng không có bao nhiêu đại đạo pháp văn. Tông môn và đại năng khác tuyệt đối không cung cấp lĩnh ngộ về đại đạo pháp văn cho Thánh Vương tông.
Ngụy Tác thì khác, gã có ba thần văn có được từ Vu thần nữ và Hoàng Đạo Quân, Nguyên Âm lão tổ cũng lĩnh ngộ được ba đại đạo pháp vực, hai môn kia tuy không được như Vô pháp vô thiên nhưng thập phần thích hợp sử dụng trong trường hợp này.
Tông môn hiện nay truyền thừa chỉ mấy nghìn năm, tối đa hơn vạn năm, dù siêu cấp tông môn xuất hiện nhiều thì trong mấy nghìn năm truyền thừa, cũng không mấy đại năng lĩnh ngộ được đại đạo pháp vực, hơn nữa còn có khả năng mất mạng ở ngoài, tự thân truyền thừa cũng không chắc còn lại, hà huống cơ sở để đại đạo pháp văn vẽ lên đại đạo pháp vực là dùng nguyên khí quy tắc vẽ ra nguyên khí pháp tắc. Đối với tu sĩ thông thường, đạo lý này thập phần huyền ảo, cả Ngụy Tác trước đây cũng chỉ đơn giản cho là đại đạo pháp văn là tích tụ đại đạo pháp vực, vô số đại đạo pháp văn dồn lại sẽ hình thành đại đạo pháp vực, như xây gạch thành nhà, thế thôi.
Với tu sĩ tiếp xúc đến đại đạo pháp vực như gã và Nguyên Âm lão tổ thì cảm ngộ rất khác.
Nếu đại đạo pháp vực là một đạo đồ thì đại đạo pháp văn như bút vẽ, đạo đồ do nguyên khí quy tắc tổ thành, muốn thay đổi và vẽ lên nguyên khí quy tắc thì phải dựa vào quy tắc đặc biệt.
Đối với thần huyền đại năng đạt đến mức này cần cảm tri bản nguyên thuật pháp, đến thiên địa nguyên khí, quy tắc vận hành của môn đó rồi cảm ngộ nguyên khí quy tắc để thay đổi và chế định quy tắc mới. Bút vẽ đạo đồ đó là đại đạo pháp văn.
Chỉ có bút mà không có màu và giấy thì cũng không vẽ được tranh.
Với tu sĩ chưa chạm đến bản nguyên thuật pháp thì đại đạo pháp văn, là một phần của đại đạo pháp vực, cũng là thần văn trong điển tịch nói đến, đều vô dụng, trừ phi đại đạo pháp văn đặc biệt mà Linh Lung Thiên cho Ngụy Tác biết, với nguyên khí pháp tắc đặc biệt và có thần diệu riêng, có thể dùng để luyện khí.
Bút này mang nguyên khí pháp tắc, tuy chỉ chứa uy năng gần như đại đạo pháp vực nhưng khác với đại uy năng đạo pháp vực hoàn chỉnh.
Ví như đại đạo thần văn Ngụy Tác hiện tại khăc trong thể nội xuất phát từ băng hệ thuật pháp, nhưng được Vạn cổ thánh vương kinh tăng gia và dệt lại theo cách đặc biệt thì uy năng khẳng định khác với uy năng đại đạo pháp vực của môn băng hệ thuật pháp đó.
Nên những tông môn truyền thừa lâu đời thì lưu truyền lại rất ít thần văn, diễn hóa đại đạo pháp vực rõ ràng như Đăng Tiên tông tông chủ thì trừ tu vi kinh nhân còn cần thuật pháp khiến tu sĩ chết rồi vẫn để lại ý chí để phối hợp.
Ngụy Tác đã nắm vững Đăng tiên pháp vực, trong quá trình này, gã như cây "bút" diễn hóa ra, giờ mà một mình ngưng luyện "bút" dĩ nhiên không khó, tìm hiểu ba đại đạo pháp văn kia hoặc của Nguyên Âm lão tổ sẽ nhanh hơn nhiều.
Gã cần làm thật nhuần nhuyễn, hóa ra thần văn thành công tuyệt đối, vì thi triển giá Vạn cổ thánh vương kinh sẽ khiến thần văn trực tiếp hóa ra tại thức hải chứ không như diễn hóa đại đạo pháp vực ở ngoài thân thể, thất bại cũng không bị thương.
Liên tục ngưng luyện mấy chục lần, Ngụy Tác thành công ngưng thành đại đạo pháp văn của Đăng tiên pháp vực đến mức vạn vô nhất thất.
Đây là một dải bạch sắc thần văn, như một tia bạch sắc hà quang quang ti.
"Keng!"
Ngụy Tác thử ngưng đạo thần văn này tại thức hải, thi triển Vạn cổ thánh vương kinh để khắc vào thể nội, thân thể gã vang lên tiếng thần thiết gõ mạnh, thần văn khắc thành.
"Hà"
Âm thanh cổ quái từ miệng Ngụy Tác phát ra.
Thân thể gã cứng lại như lúc khắc thần văn đầu tiên vào.
Nhưng mắt gã hiện rõ thần sắc cực kỳ chấn kinh, đoạn cánh tay cứng đơ... giơ lên.
"Chuyện đó...?" Nguyên Âm lão tổ và Phong Ngô Thương đã đành, nhưng bọn Kỳ Long Sơn đều cả kinh, họ hiểu lần trước Ngụy Tác thi triển thuật này khắc nhập thần văn thì thân thể bất động khá lâu.
"Tu vi liên tục đột phá, từ Thần huyền lưỡng trọng đến Thần huyền tam trọng, rồi đến Thần huyền tứ trọng, dạo này mỗ không tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật, nhưng nhục thân vì tu vi đề thăng, được thần huyền nguyên khí tưới nhuần mà cũng tăng cường. Vạn cổ thánh vương kinh khắc nhập thần văn thì thần văn đã khắc trước đó gây rối, nhục thân càng mạnh thì chống được lực xung kích càng cao!" Ngụy Tác nhìn lên tay, tuy động tác cứng đơ nhưng đã giơ được lên ngang mặt.

Chương 1032: Đạt tới đỉnh cao

Ngụy Tác lại bước tới, tuy có phần cứng đơ nhưng ung dung đặt xuống đất, vẫn là một bước.
A!
Gã lại hít sâu, như cự mãng hút khí.
"Phong Ngô Thương, tiếp theo cần các hạ trợ giúp tu luyện." Gã chật vật ngoái lại bảo Phong Ngô Thương.
"Giúp các hạ tu luyện?" Phong Ngô Thương hơi ngẩn ra, dáng vẻ Ngụy Tác kỳ quái, mắt sáng lên, nên y không hiểu ý.
"Mỗ biết một môn thuật pháp lợi dụng tinh thần nguyên khí tôi luyện nhục thân." Ngụy Tác nhìn Phong Ngô Thương, mục quang lóe lên, "Mỗ nhờ các hạ thi triển Bắc minh đấu chuyển, nhiên nguyên thiên pháp, dẫn động tinh thần nguyên khí xuống để mỗ tôi luyện nhục thân. Mỗ có không ít đơn dược bổ sung thọ nguyên đủ cho các hạ thi triển thuật pháp nhiều lần. Nhục thân của mỗ chỉ thêm chút nữa là có thể chống được xung kích khi Vạn cổ thánh vương kinh khắc nhập thần văn."
"Cái gì!" Ngụy Tác dứt lời, ngay cả Nguyên Âm lão tổ cũng hít hơi lạnh.
Nguyên Âm lão tổ không phải nhân vật tầm thường, nên hiểu ngay.Nếu nhục thân có thể hoàn toàn chống được xung kích khi khắc nhập thần văn thì thi triển Vạn cổ thánh vương kinh để liên tục khắc thần văn, trong mấy ngày này, Ngụy Tác rất có khả năng không chỉ khắc nhập được một thần văn đến mức đại thành!
Một thần văn đủ giúp nhục thân tăng thêm một mức, như có thêm một lớp phòng ngự bán tiên giai!
"Lợi dụng tinh thần nguyên khí tôi luyện nhục thân! Các hạ còn có hậu chiêu!" Ngay cả Nguyên Âm lão tổ cũng gần như tắt tiếng.
Cảm giác này như đứng ở biển vốn chỉ có sóng cao mười trượng là cùng, nhưng lại thấy sóng mấy chục trượng rồi trăm trượng, mấy trăm trượng, nghìn trượng, thấy sóng nghìn trượng thì những tưởng không thể có song cao hơn, đúng lúc đó lại thấy sóng tới mấy nghìn trượng!
Cảm giác này, không chỉ tu sĩ khác, ngay cả phe Ngụy Tác cũng bị xung kích tâm thần một cách khó tưởng tượng nổi.
"Nguyên Âm tiền bối, vãn bối cả gan muốn xin tiền bối thêm hai thần văn, càng dễ cảm ngộ càng tốt." Ngụy Tác hít sâu một hơi hỏi Nguyên Âm lão tổ.
Tuy nhiều kinh mạch còn tê dại, không thể khống chế, không thể tiếp kế tục thi pháp, nhưng gã đi lại khá dễ, thành thử gã khẳng định nhục thân cách mức có thể hoàn toàn chống nổi xung kích khi khắc nhập thần văn không xa.
Đích xác là hậu chiêu, còn là tuyệt chiêu nữa!
Trước đó đích xác gã có hậu chiêu, nhưng không phải điểm này, thật ra điểm này gã không hề nghĩ tới.
Hậu chiêu gã tính tới trước kia thì một là Phệ tâm trùng, một là Đế tâm tinh quan lấy được ở thiên nhiên thạch tháp tại Thiên Kiếm tông, nơi có Chân giải tiên đơn.
Phệ tâm trùng ngủ say đã lâu, gã từ Tịch Hàn đại lục về Thiên Huyền đại lục rồi Vân Linh đại lục mấy lần mà nó chưa tỉnh, nhưng hai ngày nay, cảm ứng tâm linh đặc biệt cho gã biết Phệ tâm trùng sắp tỉnh.
Phệ tâm trùng trước khi ngủ say đã gần như đủ khả năng diệt mọi Kim đơn tu sĩ, tỉnh lại tuy chưa chắc uy hiếp được đại tu sĩ Thần huyền tứ trọng ngũ trọng nhưng với thần huyền đại năng thông thường sẽ uy hiếp trí mệnh, tương đương với có một trợ thủ một thần huyền cấp. Trong lúc quan trọng, sẽ có tác dụng.
Đế tâm tinh quan là một món pháp bảo phụ trợ để phát uy năng tiên binh.
Thử nghĩ nếu Phong Ngô Thương, thậm chí Hàn Vi Vi, vốn bị A Tỳ thần quân và Hỏa Vực thần vương không coi ra gì, đột nhiên dựa vào bảo vật này kích phát cái bình màu thì rất có thể sẽ thay đổi chiến cục.
Đế tâm tinh quan là hậu chiêu trong kế hoạch của gã.
Chỉ không thể chắc rằng Đế tâm tinh quan còn bao nhiêu uy năng, kích phát được bao nhiêu cực đạo thần uy của cái bình màu.
Phệ tâm trùng có tạo thành uy hiếp trí mệnh đến thần huyền đại năng hay không vẫn chỉ là suy đoán, hai hậu chiêu này còn là câu hỏi.
Nhưng giờ nhục thân của gã mới là hậu chiêu, còn đáng sợ hơn!
Có Phong Ngô Thương phối hợp, không mất bao nhiêu thời gian là có thể dùng Thiên long quần tinh tôi thể thuật đề thăng nhục thân đến mức chống được xung kích khi khắc nhập thần văn.
Duy nhất cần làm là trong vài ngày này khắc được mấy thần văn. So với ba thần văn của Vu thần nữ và Hoàng Đạo Quân thì có Nguyên Âm lão tổ tự thân chỉ dẫn, gã cảm ngộ và ngưng luyện thần văn của lão sẽ nhanh hơn.
"Được, trước hết là Thiên la địa võng thần văn!" Nguyên Âm lão tổ định thần, gật đầu, "Đạo thuật pháp này có pháp vực như tấm lưới, ngăn cản được uy năng bất kỳ thuật pháp và pháp bảo nào của đối phương, trong ba đại đạo pháp vực của lão phu thì nguyên khí quy tắc này giản đơn nhất."
"Đa tạ tiền bối!"
Ngụy Tác đang tê dại kinh mạch, không thể thi pháp, nên tập trung toàn bộ tâm thần xem Nguyên Âm lão tổ diễn hóa thần văn.
"Chát!"
Trong vòng mấy trăm dặm chợt có vô số nguyên khí vô hình bị dẫn động, ngưng thành hôi bạch sắc quang văn trước mặt Nguyên Âm lão tổ.
Ngọc phù từ tay lão bắn ra, hôi bạch sắc quang văn được phong ấn trong đó, lão lấy ra ngọc phù khác, không ngừng khắc vào cảm ngộ về thần văn này.
Đưa cả hai đến trước mặt Ngụy Tác, khi gã cảm tri thần văn thì Nguyên Âm lão tổ liên tục hóa ra thần văn này cho gã xem.
Việc này càng đề thăng tốc độ Ngụy Tác cảm ngộ thần văn, như cho gã con đường tắt.
Bắt đầu cảm ngộ, gã chỉ cần không ngừng cảm tri, nguyên khí và nguyên khí quy tắc được Nguyên Âm lão tổ diễn hóa thần văn kéo ra.
Chỉ nửa ngày sau, mắt Ngụy Tác lại sáng lên lạ lùng.
Từng tia hôi bạch sắc thần quang rực lên, gã cảm ngộ rõ nguyên khí và nguyên khí quy tắc, bắt đầu ngưng luyện thần văn.
Nguyên Âm lão tổ không dừng, theo tiết tấu Ngụy Tác diễn hóa mà mỗi khi gã ngưng luyện thì lão cũng ngưng luyện, như dẫn đường cho gã.
Lại thêm không đầy nửa ngày, trước mắt gã hóa ra hôi bạch sắc thần văn hoàn chỉnh!
"Phong Ngô Thương, tiếp theo nhờ vào các hạ." Liên tục hóa ra hôi bạch sắc thần văn trăm lần, mục quang Ngụy Tác lóe lên bảo Phong Ngô Thương. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Được!"
Phong Ngô Thương hít sâu một hơi, rực lên ngân sắc khí diễm, tinh quang từ hư không trút xuống.
Vù! Vù! Vù! Vù!...
Phong Ngô Thương đã đạt thần huyền tu vi, dẫn động môn thuật pháp này uy thế kinh thiên, đạo đạo tinh thần nguyên khí ngưng thành thực chất, như vô số lưu tinh trút xuống.
"Oành!"
Được y điều khiển, ngân sắc đạo tôn chói lòa hiện ra trên không tan ngay, hóa thành tinh thần nguyên khí kinh nhân.
"Ực ực..."
Tinh thần nguyên khí cực kỳ nồng hậu, như dung dịch nham tương sôi lên.
"Tinh thần nguyên khí cỡ này, có chịu nổi không?"
Ngụy Tác nghiến răng, không hề do dự, lại bày ra một long hình, trực tiếp chui vào tinh thần nguyên khí sôi trào như nham tương.
"A!"
Ngụy Tác thi triển Thiên long quần tinh tôi thể thuật, vô số tinh thần nguyên khí chảy vào thể nội, óc gã ong ong, cơ hồ toàn thân bị luộc chín.
"Ngụy Tác, thế nào!"
Ai cũng thấy sắc mặt gã cực kỳ thống khổ, toàn thân đỏ lên như chảy mỡ.
"Được! Được lắm! Với thần huyền tu vi dẫn động tinh thần nguyên khí, quả nhiên rất mạnh, chỉ thế mới có thể chân chính tôi luyện nhục thân!"
Ngụy Tác cũng thấy như da mình bong ra từng lớp, tan dần đi, nhưng trong lòng gã gầm lên hoan hỉ.
Gã dùng khoái cảm khi tu vi đề thăng để áp chế thống khổ vô tận!
"Ầm!" "Ầm!"
Đạo thuật pháp của Phong Ngô Thương rút tinh thần nguyên khí xuống, chỉ mấy tích tắc sau đã bị Ngụy Tác hút vào thể nội, phun hết phần vô dụng ra.
"Tiếp!" Ngụy Tác gầm lên. Đây là tôi luyện hiếm có không chỉ với nhục thân, mà với cả tâm thần. Giờ đại địch sắp đến, nếu bình thường mà đối diện thống khổ khó nén này, gã còn do dự thì giờ đây, qua nhiều lần bạo phát liên tục thì khí thế của gã đạt tới đỉnh cao!

Chương 1033: Vạn Hoàng công tử cũng định đến

"Cái gì, Vạn Hoàng tông tuyên chiến với Ngụy Tác? Vạn Hoàng cung Vạn Hoàng công tử đến cùng Hỏa Vực thần vương?"
Trong lúc Ngụy Tác thi triển Thiên kiếm tru tà kiếm trận, thể hiện hai môn đại đạo pháp vực thì quanh Đăng Tiên thành không có tin gì mới, tựa hồ đều bị Ngụy Tác triệt để chấn nhiếp, nhưng khi tất cả không dám đứng ra đối địch với gã, thậm chí hoài nghi Hỏa Vực thần vương có đến không thì có tin mới đồn về Vân Linh đại lục.
Vạn Hoàng công tử của Vạn Hoàng cung ở Ngọc Hành đại lục là một đại năng cực kỳ thần bí, cơ hồ mọi tu sĩ Ngọc Hành đại lục đều chưa thấy y xuất thủ, nhưng Vạn Hoàng cung là siêu cấp tông môn tề danh với Đông Lai bí cảnh thì đại năng nào cũng biết, y cũng là Thần huyền tứ trọng đại năng.
Ngọc Hành đại lục tu đạo giới đồn rằng Đông Lai bí cảnh Vu thần nữ muốn lấy Vạn Hoàng công tử, Vu thần nữ tu vi Thần huyền tứ trọng, thiên chi kiêu nữ, Vạn Hoàng công tử trở thành được đạo lữ của nàng ta thì tu vi và thần thông không kém hơn.
"Lại thêm đại năng Thần huyền tứ trọng trở lên?!"
"Vạn Hoàng công tử dùng hành động thực tế ủng hộ đạo lữ."
"Thêm A Tỳ thần quân và Vu thần nữ, ít nhất ba đại năng Thần huyền tứ trọng trở lên và một Thần huyền ngũ trọng đại năng đến giết Ngụy Tác!"
Tin này lan ra lại khiến Vân Linh đại lục chấn động.Lại có một đại năng Thần huyền tứ trọng trở lên đứng ra đòi giết Ngụy Tác, phe gã lại được nhận định là kém thế hẳn.
"Ầm!" "Ầm!"...
Tin đồn vào Đăng Tiên tông đúng lúc Ngụy Tác vẫn không ngừng hút tinh thần nguyên khí, tôi luyện nhục thân.
"Vạn Hoàng cung Vạn Hoàng công tử cũng đến?"
"Oành!", Ngụy Tác đột nhiên chấn động khí tức, hút mọi tinh thần nguyên khí vào thể nội rồi phun phần vô dụng qua khiếu vị, đứng lên, dừng tu luyện Thiên long quần tinh tôi thể thuật.
"Tu vi của y tuyệt đối không bằng Hỏa Vực thần vương, không thì đâu cần cáo mượn oai hùm, mà từ lúc Nguyên Âm tiền bối đến thì y đã phát hiện Kim hoàng nữ chết trong tay mỗ, đến đối phó lâu rồi chứ không chần chừ mãi như thế. Y chưa thể vượt mức Thần huyền tứ trọng điên phong, đến cũng không ngại."
Đáp xuống, Ngụy Tác nói, đồng thời ấn xuống đất, chát một tiếng, vô hình khí kình nổ tung, mặt đất xuất hiện một hố sâu mười mấy trượng.
"Nhục thân lại tới mức này hả!"
"Lưu manh đáng chết, nhục thân hiện tại của ngươi đủ chống lại xung kích lúc khắc nhập thần văn hả?" Ai nấy cả kinh, Hàn Vi Vi trợn tròn mắt, truyền âm hỏi. Ai cũng thấy gã không hề động dụng chân nguyên, hoàn toàn chỉ với nhục thân ép không khí tạo thành uy năng đó. Ngụy Tác tựa hồ chưa dùng toàn lực, uy lực này như thiên long ấn vào hư không.
Dã gã lúc đó bóng bẩy ngân quang, toàn thân triệt để ngưng thành một khối ngân sắc thần thiết.
"Không thành vấn đề."
Ngụy Tác hít sâu một hơi, gật đầu. Thể nội đột nhiên ngân vang, đồng thời thân thể hơi rung lên, như núi lửa phun trào, mấy chục trượng quanh gã nóng rẫy, tỏa rạng ngân sắc thần quang, khí huyết hùng hậu khiến thân ngoại đỏ rực, cơ hồ bốc lửa. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Keng!"
Từng tiếng vang lên. Thân thể gã không hề cứng lại, chỉ hơi rung nhẹ.
Liên tục khắc thần văn!
Ai cũng nhận ra nhục thân của đạt tới mức đủ để chống lại thần văn xung kích.
"Không xong!"
Trong khi tất cả chấn kinh, Âm Lệ Hoa nhận được tin thì hơi biến sắc, "Cơ hồ mọi thủy hệ yêu đơn và linh dược đều bị gom sạch. Tán tu và thương đội nhiều nơi bị đại tu sĩ cảnh cáo, nếu đi lấy thủy hệ yêu đơn thì tự gánh hậu quả."
"Có đại thế lực xuất thủ." Ngụy Tác mục quang lóe lên, lãnh tĩnh nói, "Không chỉ một đại thế lực xuất thủ. Họ định đoạn tuyệt nguồn cho mỗ tiếp tục đề thăng tu vi."
"Thủ đoạn như thế cũng sử dụng. Muốn đơn đấu với ngươi nhưng lại sợ tu vi của ngươi tiếp tục đề thăng." Hàn Vi Vi mắng.
"Nhưng chúng tuyệt đối không ngờ, mỗ còn vô thượng cường pháp Thiên long quần tinh tôi thể thuật phối hợp với Vạn cổ thánh vương kinh, nhục thân vẫn đạt mức này." Ngụy Tác cười lạnh. Đồng thời, thể nội kêu lanh canh liên hồi, không ngừng khắc thần văn.
Nếu không có hậu chiêu bất ngờ này, dù chân nguyên tu vi còn có thể đề thăng không ít nhưng nghe thấy có đại năng Thần huyền tứ trọng trở lên đến, tất gã phải tính trước nước bỏ chạy. Giờ thì gã không ngại gì đại chiến. Mục tiêu khiên thần thông tăng trưởng sắp tới không phải ở uy năng thuật pháp mà là nhục thân.
Khắc thêm hai thần văn, nhục thân của gã khẳng định sẽ đạt mức kinh nhân!
"Keng!" "Keng!" "Keng!"...
Ngụy Tác liên tục ấn thần văn Đăng tiên pháp vực, không đầy một canh giờ, gã đã khắc xong hai nghìn hai trăm đạo thần văn.
Khi hai nghìn hai trăm đạo thần văn được khắc xong, uy năng hùng hồn rung lên, khiến gã có cảm giác như sắp nát xác, có điều hai mắt ánh lên thần quang kinh hỉ.
Uy năng chấn động, xuất hiện vô số quang văn, lạc ấn vào thể nội gã.
Khắc thần văn lần trước, Ngụy Tác tổng cộng dùng tám trăm ba mươi bảy đạo, còn thần văn này là hai nghìn hai trăm đạo mới viên mãn!
"Thành rồi?" Nguyên Âm lão tổ và bọn Phong Ngô Thương đều nhận ra biến đổi của Ngụy Tác mà lên tiếng.
"Chát!"
Ngụy Tác gật đầu, không nói gì, trực phát sức mạnh của hai pháp vực thần văn.
Quanh gã dấy lên hai tầng quang hoa, tầng trong là băng tử sắc quang văn, như vô số băng tử sắc băng phiến vây quanh, tầng ngoài như từng bức tranh vẽ bạch sắc tiên hạc và bạch sắc thọ tùng.
Thần văn này hiển hiện pháp vực uy năng khác với Đăng tiên pháp vực của Ngụy Tác, mà khá giống với đạo thuật pháp của Đăng Tiên tông tông chủ.
"Phong Ngô Thương, dùng Liệt khuyết tàn nguyệt toàn lực giáng vào mỗ." Hóa ra hai pháp vực uy năng, Ngụy Tác bảo Phong Ngô Thương đoạn lấy hết đồ trong nạp bảo thủ ra đưa cho bọn Hàn Vi Vi.
"Trực tiếp dùng Liệt khuyết tàn nguyệt xuất thủ?"
Bọn Hàn Vi Vi giật mình. Họ đều tu luyện Liệt khuyết tàn nguyệt, biết uy năng cơ hồ gấp đôi thuật pháp thông thường, với tu vi của Phong Ngô Thương toàn lực phát Liệt khuyết tàn nguyệt tương đương với một Thần huyền lưỡng trọng đại năng xuất thủ.
"Được! Cẩn thận." Phong Ngô Thương giật giật chân mày. Dù biết Ngụy Tác có lòng tin nhưng dùng nhục thân đón đỡ vô thượng cường pháp vẫn thật chấn động.
"Xoẹt!!"
Liệt khuyết tàn nguyệt xuất hiện trước mặt Phong Ngô Thương rồi ép lên Ngụy Tác. "Ầm!" Ngụy Tác bị quang hoa nuốt chửng rồi văng đi như sao băng.
"Ngụy Tác!"
Bọn Hàn Vi Vi kinh hô, nhưng thân ảnh Ngụy Tác sững lại trên không.
Pháp y của gã gần như tan hết nhưng không mảy may bị thương.
"Chát!"
Ngay cả chân nguyên cũng có thể động dụng, không hề bị thương, trực tiếp hóa thành lưu quang, bắn đến cạnh Hàn Vi Vi, lấy từ nạp bảo thủ trạc ra một tấm pháp y mặc vào.
"Nhục thân của y sánh với thai thể tiên khí." Thấy thế, Nguyên Âm lão tổ thở hắt ra, hoàn toàn yên tâm.
"Nhục thân của các hạ lại đến mức này, dù đứng bất động thì với tu vi của tại hạ cũng không thể đả thương. Nếu khắc thêm hai thần văn, còn đến mức nào!" Phong Ngô Thương hít sâu một hơi, nhãn quang lóe lên kịch liệt, "các hạ biết Động Hư bộ pháp, khắc thêm một, hai đạo thần văn, dù A Tỳ thần quân cũng không chặn được một đòn cận thân!"
"Hôn phu của Vu thần nữ cũng xuất động, Hỏa Vực thần vương còn có thù giết đồ độ với mỗ, Vu thần nữ công khai đối địch nhưng thất bại, giờ còn định thừa nước đục thả câu hả, ả và Vạn Hoàng công tử không đến thì thôi, đến thì sẽ hối hận không kịp."
Mặc pháp y xong, khí thế và lòng tin của Ngụy Tác càng cao, thể nội lại ngân lên, không ngừng khắc "Thiên la địa võng" thần văn. Với tốc độ này, nếu Hỏa Vực thần vương đến theo ước định, gã không chỉ khắc được một thần văn.

"Đồng Bất Cố cũng đến... Y hiểu tính ta, dù đến cũng phải đợi ta tự thân đối phó Ngụy Tác. Đúng rồi, sao ta lại quên Hải Tiên tông! Hiên Viên lão tổ có quan hệ với y, Hiên Viên lão tổ đến thì sẽ được vào Đăng Tiên tông." Lúc đó, Vu thần nữ ẩn giấu hành tung trong một tu sĩ tụ tập điểm tại hoang nguyên ngoài Đăng Tiên thành, chợt sáng mắt.
"Không đúng, Man thiên cổ phù chỉ còn sử dụng được một lần, dù vào Đăng Tiên tông cũng không thể thay đổi mặt mũi, nữ tử chi thân như ta hóa thành một lão đầu thì e nhiều sơ hở, rất có thể bị y phát giác, nên hóa thành đạo lữ của y thì tất y không phòng bị." Vu thần nữ nhíu mày lại, nhận ra linh quang lóe lên vừa nãy không ổn.

Chương 1034: Thần vương đến đầu tiên

"Bắt các tu sĩ rời Đăng Tiên tông cũng vô dụng, lén vào rất có thể bị phát hiện, nếu bị phát hiện trong Đăng Tiên tông thì cực kỳ nguy hiểm, chỉ còn cách thay đổi dung mạo, dùng thân phận đạo lữ nào đó của y lẻn vào, y cực kỳ cẩn thận, không rời tông môn, thật không có cơ hội."
Vu thần nữ mắt ánh lên phẫn hận nhưng không tìm ra cơ hội để lợi dụng.
"Có nên giả bộ đối phó Âm Thi tông hoặc Hải Tiên tông, bức y ra? Thế cũng tốt, y không ra thì không có cơ hội, y thò mặt ra thì dù không có cơ hội đến gần y thì cũng quấy nhiễu chuẩn bị."
Vu thần nữ như quyết chủ ý, chuẩn bị đi khỏi.
"Vị đạo hữu này tu vi thế lại ẩn thân ở đây, xem ra là Đông Lai bí cảnh Vu đạo hữu." Một giọng nói phiêu phiêu hốt hốt vọng vào tai Vu thần nữ.
Vu thần nữ biến sắc, nhìn quanh.Tựa hồ không phải phe Ngụy Tác nhưng cực kỳ phiêu hốt, ngay cả nàng ta cũng không biết do ai nói, cơ hồ nằm ngoài phạm vi thần thức tra xét. Điều đó khiến nàng ta rùng mình.
"Yên tâm, bản vương và đạo hữu không phải địch nhân."
Giọng nói vang lên, Vu thần nữ mới xác định được do ai nói, tức thì càng kinh ngạc.
Người nói là một tu sĩ mặc hắc sắc đại bào đứng trên dốc núi cách sáu trăm dặm, đầu đội mũ rộng che kín nửa khuôn mặt, chỉ có đôi mắt sáng rực nhìn nàng ta, từ từ đi tới.
Dồn thanh âm thành sợi tơ truyền đi sáu trăm dặm, Vu thần nữ cũng không làm được, chứng tỏ tu vi người này cao hơn.
Vu thần nữ cực kỳ chấn kinh, nhưng vẫn tỏ ra bình tĩnh như thường đi tới.
Nàng ta khẳng định, tu sĩ này tuyệt đối không thuộc phe Ngụy Tác vì phe gã, dù là Nguyên Âm lão tổ cũng không có tu vi như thế.
"Các hạ là ai?"
Cách người đó không đầy ba trăm dặm, Vu thần nữ dừng lại, truyền âm hỏi. Nàng ta không dám lại gàn quá, vạn nhất có gì thì không kịp chạy.
"Bản vương Hỏa Vực thần vương." Hắc bào tu sĩ đáp.
"Gì hả! Không phải..." Vu thần nữ cũng là nhân vật chí tôn của tu đạo giới nhưng vẫn run lên, cực kỳ chấn kinh, tỏ ra không dám tin.
Hỏa Vực thần vương!
Là Hỏa Vực thần vương? Y đến trước mấy ngày?
"Vu đạo hữu bất tất cả kinh, tốc độ đề thăng tu vi của y nghịch thiên, bản vương tất cẩn thận, bản vương không phải trẻ con ba tuổi nên chỉ cần vạn vô nhất thất, không ngốc đến mức công bình công chính gì với y." Hắc bào tu sĩ nhạt giọng, thanh âm đầy uy nghiêm, còn trên cả Vu thần nữ.
"Tức là các hạ quyết định ytự thân đối phó y?" Vu thần nữ không tầm thường, nhanh chóng trấn định, truyền âm hỏi.
"Y giết đệ tử của tại hạ, lại công nhiên xúc phạm uy nghiêm, tốc độ tu vi quá nghịch thiên, tại hạ không thể để y sống trên đời." Hắc bào tu sĩ liếc Vu thần nữ, "Vạn Hoàng công tử là vị hôn phu của các hạ, y chưa tới hay luyện bí thuật kinh thiên nào đó, cả tại hạ cũng không nhìn ra?"
"Đồng Bất Cố… Y chưa tới, đến thì sẽ liên lạc với tại hạ." Vu thần nữ nhìn hắc bào tu sĩ: "Tiền bối định động thủ ngay hay theo như ước định?"
"Còn người tới... chỉ cần vị bằng hữu đó tới, bản vương sẽ động thủ." Hắc bào tu sĩ truyền âm, "Không biết đạo hữu có liên hệ với A Tỳ thần quân, đạo hữu ẩn mình ở đây là có tính toán gì?"
"Còn người tới?" Vu thần nữ hít sâu một hơi, người sắp tới khẳng định tu vi kinh thiên, chí ít cũng khiến đại năng này coi trọng.
"Tại hạ muốn xác định thân phận đạo hữu. Đúng là Hỏa Vực thần vương thì tại hạ sẽ cho biết kế hoạch." Hít sâu một hơi, Vu thần nữ mục quang lóe lên như hạ quyết tâm.
"Được, tại hạ thích hợp tác với người hành sự cẩn thận, càng cẩn thận càng đáng tin. Theo tại hạ." Vu thần nữ nói vậy, hắc bào tu sĩ lướt đi.
Từ bốn phương tám hướng, tu sĩ từ các thành trì đến rất đông, quanh Đăng Tiên thành tụ tập trăm vạn tu sĩ trở lên, nhưng hắc bào tu sĩ và Vu thần nữ sử dụng phổ thông độn pháp nên không bị chú ý.
Lướt đi không đầy hai nghìn dặm, hắc bào tu sĩ đáp xuống núi rừng.
Vù!
Chỉ vung tay, một đạo hồng quang ngưng thành phù lục hình vuông y hệt chiến thư.
Phù lục lại tan thành vô số hồng quang, ẩn vào tay y.
"Vu đạo hữu, đã tin bản vương chưa?" Diễn hóa phù lục đoạn hắc bào tu sĩ hỏi Vu thần nữ.
"Quả nhiên là Hỏa Vực thần vương đạo hữu." Vu thần nữ lạnh ánh mắt, phù lục rõ ràng là đại đạo pháp vực, uy năng không giả, trừ Hỏa Vực thần vương thì không ai diễn hóa được.
"Vu đạo hữu có kế sách đối phó y?" Hỏa Vực thần vương gật đầu, hỏi Vu thần nữ.
"Tại hạ có một đạo Man thiên cổ phù, là thượng cổ hóa hình phù cao cấp nhất, có thể biến thành bất kỳ ai. Chân tiên cũng không thể nhận ra nhưng chỉ còn sử dụng được một lần." Vu thần nữ hơi nheo mắt lại, "Tại hạ định hóa thành đạo lữ của y, nhân lúc y không đề phòng mà ra tay, y khó đào thoát."
"Với tu vi của các hạ, dù là bản vương mà trong lúc tu luyện hoặc không đề phòng thì không thể thoát được. Dù có thuật pháp dự cảm được nguyên khí dao động thì ở gần cũng không kịp phản ứng." Hỏa Vực thần vương gật đầu, "Xem ra các hạ nên tìm cơ hội, lén dùng thân phận đạo lữ của y mò vào."
"Y cùng sở hữu đạo lữ, thân hữu không rời Đăng Tiên tông, phong bế sơn môn, cấm chỉ ra vào, cực kỳ cẩn thận, không tìm nổi cơ hội." Vu thần nữ bảo Hỏa Vực thần vương, "Ban nãy tại hạ định đối phó Hải Tiên tông hoặc Âm Thi tông, dẫn dụ y ra."
"Với tính cách của y dù ra ngoài cũng sẽ mang theo toàn bộ, như lúc đối phó Vũ Hóa Ứng Thiên, đạo hữu có chủ động ra tay thì cũng không có cơ hội." Hỏa Vực thần vương lắc đầu, "Nếu đạo hữu muốn thử thì nên đợi vị bằng hữu của bản vương tới."
Hỏa Vực thần vương vung tay, một đạo lam quang bắn đến chỗ Vu thần nữ.
"Đây là?" Vu thần nữ tỏ vẻ kinh ngạc, Hỏa Vực thần vương đưa ra lam sắc cổ ngọc phù, rõ ràng là cổ vật từ thượng cổ lưu truyền lại, phù văn và khí tức thập phần thương tang, nàng ta cũng không đoán ra là cổ phù gì. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Đây là thượng cổ Động cấm thần phù. Vu đạo hữu tuy chưa thấy nhưng chắc đã nghe." Hỏa Vực thần vương liếc Vu thần nữ.
"Đây là Động cấm cổ phù có thể xuyên qua tuyệt đại đa số cấm chế, mà không động đến uy năng?" Vu thần nữ tỏ rõ thần sắc chấn kinh.
"Vị bằng hữu của tại hạ có một món pháp khí như Đăng tiên đài của Đăng Tiên tông, chỉ cần dồn chân nguyên vào là đưa người ta đi mấy vạn dặm. Người khác không ngăn được." Hỏa Vực thần vương nhìn Vu thần nữ, nhạt giọng, "Tại hạ là người cẩn thận nhưng cũng cho các hạ Động cấm thần phù, cộng thêm pháp khí đó tất Vu đạo hữu dù bị nhận ra thì thoát thân không thành vấn đề."
"Nếu Vu đạo quyết tâm, khi nào vào đó thì tại hạ sẽ hiển lộ thần uy bên ngoài sơn môn Đăng Tiên tông thu hút chú ý c." Hỏa Vực thần vương nhìn Vu thần nữ, tỏ vẻ chắc chắn, "Tại hạ biết y và Vu đạo hữu có ước định, muốn tự tay đối phó y, không thì Vu đạo hữu cứ đưa Man thiên cổ phù cho tại hạ, tại hạ sẽ tự tay giết y."
"Nếu như thần vương nói thì không thành vấn đề. Vậy thì, đợi vị bằng hữu đó đến, pháp khí đó không có vấn đề thì tại hạ sẽ lẻn vào." Vu thần nữ không rườm lời, thu Động cấm cổ phù lại.
"Vậy thì, đạo hữu có ngại cùng tại hạ đi tìm A Tỳ thần quân đạo hữu, có lẽ y có đối sách cũng nên." Hỏa Vực thần vương mỉm cười, thấy Vu thần nữ gật đầu thì không nói gì nữa, lướt đi.

Chương 1035: Một ngày cuối cùng

"Keng!" "Keng!" "Keng!"...
Trên mình Ngụy Tác không ngừng phát ra tiếng thần thiết gõ vào nhau.
Liên tục khắc một nghìn ba trăm hai mươi bảy đạo "Thiên la địa võng" thần văn thì âm thanh cao gấp mười lần bình thường từ Ngụy Tác vang lên, mắt gã xuất hiện thần sắc cuồng hỉ.
"Chát!"
Gã lại phát ra pháp vực uy năng.
Trừ băng tử sắc pháp vực uy năng còn bạch sắc đạo đồ, trong hai pháp vực uy năng này có hôi bạch sắc quang hoa thoạt ẩn thoạt hiện, như lưới nhện lan ra.
Vạn cổ thánh vương kinh khắc nhập thần văn tựa hồ chỉ liên quan đến nguyên khí quy tắc của bản thân thần văn, thần văn đầu tiên của Ngụy Tác cần tám trăm ba mươi bảy đạo, thần văn thứ hai tới hai nghìn hai trăm lần, còn dải thứ ba là một nghìn ba trăm hai mươi bảy đạo."Phong Ngô Thương, toàn lực kích phát Liệt khuyết tàn nguyệt đánh mỗ xem sao!"
Khắc thành công đạo thần văn thứ ba, Ngụy Tác lại bảo Phong Ngô Thương thi pháp, thử uy năng.
Vạn cổ thánh vương kinh là hậu chiêu cuối cùng của gã, dùng nhục thân đối địch thì phải hiểu rõ nhục thân chính mình, không thì sẽ tan xác.
"Oành!"
Phong Ngô Thương toàn lực phát động Liệt khuyết tàn nguyệt công kích Ngụy Tác, thân thể gã bị quang hoa nuốt chửng, pháp y rách nát, bị văng đi.
"Nguyên Âm tiền bối, pháp vực này rất đặc biệt!" Nhưng gã nhanh chóng sững lại, quay về, lấy phổ thông pháp y mặc lên, đồng thời thập phần kinh hỉ nói với Nguyên Âm lão tổ.
Đòn của Phong Ngô Thương khiến gã nhận ra "Thiên la địa võng" thần văn của Nguyên Âm lão tổ có khả năng bao lấy và giảm bớt uy năng xung kích.
Nếu hai thần văn còn lại như hai tầng pháp thuẫn lan khắp thể nội và thể ngoại thì đạo của Nguyên Âm lão tổ như lớp keo dính, uy năng giáng vào thần văn này, như ban nãy Phong Ngô Thương phát Liệt khuyết tàn nguyệt, đều như sa vào bùn lầy, khó lòng tiến bước.
Như thế đã giảm nhiều lực va của uy năng Liệt khuyết tàn nguyệt với gã, khiến khí huyết và chân nguyên không bị chấn động nhiều, nếu thi pháp cũng không khó khăn nhiều.
"Xem ra đạo thần văn này hình thành sức mạnh như đại đạo pháp vực."
Nguyên Âm lão tổ nghe Ngụy Tác giải thích thì gật đầu, Thiên la địa võng vốn không phải thuật pháp công kích, mà dùng để ngăn chặn thuật pháp và pháp bảo của đối phương. "Hiện tại nhục thân của đạo hữu thì Thần huyền lưỡng trọng tu sĩ không thể gây tổn hại, khắc thêm mấy đạo thần văn, e Thần huyền tứ trọng đại năng cũng không thể."
"Đây là đạo thần văn thứ hai của lão hủ, "Thiên băng địa liệt", đại đạo pháp vực là phá diệt chi lực, chuyên môn hủy hoại pháp bảo và pháp khí của đối phương." Nguyên Âm lão tổ lại hóa ra thần văn.
Thần văn này đỏ sậm như tịch dương vừa lặn xuống, chân trời chỉ còn lại chút ráng.
"Ngụy Tác, các hạ tập trung tu luyện bọn tại hạ đi chuẩn bị." Biết thời gian Ngụy Tác cảm ngộ thần văn này không ít, bọn Phong Ngô Thương hòa Kỳ Long Sơn, Cơ Nhã rời sơn cốc. Ngụy Tác lấy Đại thừa pháp âm và Hoàng Thiên diệt thức nhãn cho bọn Phong Ngô Thương tham ngộ tĩnh tu, cũng cần thời gian.
Hiện tại gã đạt Thần huyền tứ trọng và bước chân vào cảnh giới đại đạo pháp vực thì những vô thượng cường pháp đó giảm hẳn trọng, tới đây phải xem có cảm ngộ được đại đạo pháp vực của các vô thượng cường pháp đó không. Thứ nghịch thiên nhất của gã vẫn là Thủy hoàng phệ nhật quyết và Vạn cổ thánh vương kinh.
"Vạn cổ thánh vương kinh là bất thế cường pháp do viễn cổ siêu cấp đại năng để lại, mấy vạn năm nay không ai đạt tới mức này." Nguyên Âm lão tổ lại cảm thán khi Ngụy Tác sắp khắc xong thần văn thứ hai.
Vạn cổ thánh vương kinh có thể dung nạp nguyên khí quy tắc khac nhau, chứng tỏ nó là một nguyên khí quy tắc mênh mông. Chỉ kinh thiên đại năng nắm vững vô số nguyên khí mới sáng tạo được thuật pháp như thế. Dù chân tiên trong truyền thuyết cũng chỉ nắm được mấy chục loại đại đạo pháp vực, tối đa hiểu được đến cực trí vài loại.
Vạn cổ thánh vương kinh tạo cảm giác như biển chứa trăm dòng sông, Thủy hoàng phệ nhật quyết khiến Nguyên Âm lão tổ có cảm giác cực kỳ yêu dị, hút được tất cả thủy hệ yêu thú và thủy hệ linh dược, thậm chí thủy linh nguyên khí của đại năng tu luyện thủy hệ công pháp thì không hợp với lẽ thường, không thể tồn tại trên cõi đời.
Thế gian vạn vật đều có "Đạo", bất kỳ đạo nào đều thể cùng tồn tại hài hòa với đạo khác. Theo ghi chép, từng có kinh thiên đại năng đương thế vô song, tại thịnh hội của tu đạo giới, để giảng đạo cho tu sĩ có mặt mà hóa thành một vòng tròn, nói là đạo trên thế gian là thế, có đầu có cuối, từ cuối lên đầu, liên tục luân hồi. Trong vòng tròn có hai sức mạnh liên tục thôn tính nhau, luồng hút của luồng khác thì không ngừng mạnh lên nhưng luồng lại cùng hút của luồng kia, không hề kém đi. Kinh thiên đại năng nói đạo đều tương khắc tương sinh, nếu có thứ gì vượt lên mọi pháp tắc thì sẽ không hợp với đạo, như mọi thứ trong thiên địa tự nhiên đều có thiên địch, không có thiên địch tức là vượt lên tất cả, sẽ không thể tồn tại trên đời.
Nguyên Âm lão tổ không thể cảm ngộ được cảnh giới của kinh thiên đại năng đó, Thủy hoàng phệ nhật quyết khiến lão thấy quá yêu dị.
"Tương lai tất cảnh giới của y ẽ hơn xa ta, không cần lo hộ." Nguyên Âm lão tổ nhanh chóng thích nghi, chứng kiến gã bạo phát như núi lửa, lão khẳng định chỉ cần gã qua được lần này, tương lai thành sẽ không thể ước lượng.
Tiếp đó, Nguyên Âm lão tổ theo tiết tấu của Ngụy Tác, liên tục diễn thần văn, dẫn đạo gã.
"Còn ba ngày rưỡi..."
Thần văn này phức tạp hơn Thiên la địa võng, hơn một ngày sau, được Nguyên Âm lão tổ toàn lực dẫn đạo thì Ngụy Tác mói thành công ngưng được thần văn, thời gian Ly Hỏa Vực thần vương ước định chi còn chừng ba ngày.
"Keng! Keng! Keng!"...
Lần này khắc một nghìn chín trăm sáu mươi lăm đạo thần văn, "Thiên băng địa liệt" sau cùng cũng đại thành. Kích phát là hình thành quanh Ngụy Tác nhiều mảnh ám hồng sắc, lấp lóe hào quang cực kỳ lạnh lẽo, trông cực kỳ nhọn như rèn bằng kim sắc thần thiết.
"Ít nhất khắc thêm một thần văn nữa mới chặn được đòn của Thần huyền tứ trọng đại năng. Ngụy đạo hữu, Vô pháp vô thiên thần văn của lão hủ phức tạp gấp mấy "Thiên băng địa liệt", ba ngày e không đủ. Đành khắc ba thần văn mà đạo hữu có." Ngụy Tác vừa khắc viên mãn một thần văn, thi triển pháp vực của bốn thần văn, Nguyên Âm lão tổ liếc qua rồi thần sắc ngưng trọng nói.
Không cần thử, Nguyên Âm lão tổ cũng khẳng định, nhục thân Ngụy Tác hiện chưa đủ chịu một đòn của lão.
Với đẳng cấp của đối thủ sắp tới, không chống nổi uy lực của Thần huyền tứ trọng thì nhục thân có chặn được uy lực của Thần huyền tam trọng hay không không có ý nghĩa.
"Xin tiền bối giúp cho." Ngụy Tác hiểu ý Nguyên Âm lão tổ, nhanh chóng lấy ba thần văn của Vu thần nữ và Hoàng Đạo Quân ra. Nguyên Âm lão tổ đã đi rất xa về mặt đại đạo pháp vực, tự thân lĩnh ngộ được tới ba môn đại đạo pháp vực, tư chất thập phần kinh nhân, còn Ngụy Tác chỉ vừa nhập môn đại đạo pháp vực. Có Nguyên Âm lão tổ giúp thì sẽ rút ngắn không ít thời gian.
"Nguyên khí pháp tắc của thần văn này khá giản đơn, có không ít thành tố thổ hệ và thủy hệ, khá giống với công pháp chủ tu của các hạ, cảm ngộ và ngưng luyện sẽ nhanh hơn."
Quả nhiên, chủ không đầy nửa canh giờ, Nguyên Âm lão tổ đã ngưng thành thanh sắc thần văn trong hai đạo của Hoàng Đạo Quân cho Ngụy Tác xem.
Ngụy Tác gật đầu, toàn lực cảm ngộ thần văn của Hoàng Đạo Quân.
Nguyên Âm lão tổ cũng không ngừng cảm ngộ thần văn này. Nguồn: http://truyenfull.vn
Một ngày rưỡi sau, trước mặt Nguyên Âm lão tổ lóe quang hoa, bắt đầu ngưng luyện thanh sắc thần văn.
Về đại đạo pháp vực, lão đi trước Ngụy Tác nên cùng cảm ngộ thì tiến độ nhanh hơn, lão cảm ngộ thấu xong là dùng phương thức cũ dẫn đạo Ngụy Tác.
"Chát!"
Liên tục thất bại gần trăm lần, trước mặt Nguyên Âm lão tổ xuất hiện thanh sắc thần văn hoàn chỉnh.
Được lão dẫn đạo, hơn một canh giờ sau, trước mặt Ngụy Tác bắt đầu lóe quang hoa, ngưng luyện thanh sắc thần văn.
"Chát!"
Thanh sắc thần văn hình thành trước mặt Ngụy Tác, thời gian mà Hỏa Vực thần vương giáng lâm chỉ còn một ngày!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau