THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1016 - Chương 1020

Chương 1016: Các tông tìm đến

"Lần này cả Độc Cô Vũ Vân và Diệp đại ca, Tiểu Vi muội muội sắp xung kích kim đơn cũng được đảm bảo rồi."
Nhìn danh sách linh đơn và linh dược, Ngụy Tác bảo Độc Cô Vũ Vân và Diệp Cố Vi, Diệp Tiêu Chính.
Tuy không có linh dược như Tử hồ hoa nhưng số lượng đạo giai, thậm chí tiên giai linh đơn không ít, nhiều loại là để xung kích kim đơn.
Nhờ linh đơn và linh dược, không chỉ Độc Cô Vũ Vân và Diệp gia huynh muội xung kích kim đơn sẽ vạn vô nhất thất, ngay cả Cơ Nhã và Thủy Linh Nhi cũng sẽ tu vi đại tiến.
Về linh thạch, Ngụy Tác không lấy khối nào, gã không định khai sơn lập tông, chỉ cần đề thăng tu vi người cùng phe chứ không cần tích lũy để ngày sau thu đệ tử. Nhưng với linh dược và linh đơn hữu dụng cho phe mình, gã không khách khí.
"Lão đại, đừng quên bọn đệ." Cả hai xô đẩy nhau đến trước mặt Ngụy Tác, ra vẻ đương nhiên đi theo lão đại là phải có lợi, chính thị tổ hợp đầu óc đơn giản.
"Yên tâm đi, không thiếu các ngươi."Ngụy Tác vừa bực vừa buồn cười, với số lượng kinh nhân linh đơn này thì hai gã đột phá kim đơn là chắc chắn, còn hơn hơn bọn Độc Cô Vũ Vân và Diệp Cố Vi. Hai kẻ như thế cũng tu thành kim đơn quả thật một người đắc đạo, gà chó lên trời.
Nếu cả hai là đệ tử thì với tư chất đó, Đăng Tiên tông tuyệt đối không lãng phí nguồn lực cho họ mà cho những người có tư chất, có tiềm lực hơn.
"Lưu lão đưa huynh đệ khứ của mỗ xem xem linh dược linh đơn nào hữu dụng thì lấy." Ngụy Tác ra hiệu cho Lưu lão chiếu cố thỏ huynh đệ Lý Tả Ý.
Hiện tại thỏ huynh đệ đang trong tình trạng khó tả, tu vi tiến cảnh đã đạt Kim đơn ngũ trọng sơ kỳ. Có ngày thật sự đột phá đến Thần huyền cảnh cũng nên.
Tại vô danh hoang đảo đã bị Lý Tả Ý ăn mất không ít nguyên liệu luyện đơn nên nghe Ngụy Tác nói vậy, luyện dược lão đầu này không vui nhưng vẫn gật đầu, hậm hực kéo Lý Tả Ý đi.
"Lưu lão, nếu có linh đơn và linh dược để các vị tu luyện và đề thăng thọ nguyên thì cứ lấy là được." Ngụy Tác mỉm cười nói.
"Đa tạ lão đại." Lưu lão hòa và lão nhân đang đi rahơi sững lại, tỏ rõ thần sắc cảm kích. Khả năng vì bị hai kẻ đầu óc đơn giản ảnh hưởng, không biết từ bao giờ, họ cũng xưng hô gã là lão đại.
Ngụy Tác lấy danh sách ghi lại công pháp cùng thuật pháp của Đăng Tiên tông.
"Đăng tiên hóa đạo kinh... Đăng tiên đạo đồ... Huyền nữ phi tiên vũ..."
"Không hổ là tông môn mấy nghìn năm truyền thừa, có một môn thiên cấp đỉnh giai công pháp và hai môn thiên cấp đỉnh giai thuật pháp, Đăng tiên hóa đạo kinh này vô dụng với ta, bất quá Đăng tiên đạo đồ và Huyền nữ phi tiên vũ thì có thể tham ngộ."
Ngụy Tác xem qua rồi bảo bọn Cơ Nhã.
Đăng tiên hóa đạo kinh là công pháp tu luyện chân nguyên, Đăng tiên đạo đồ là thuật pháp Đăng Tiên tông tông chủ thường sử dụng. Chỗ đáng sợ của đạo thuật pháp này là dùng chân nguyên mô phỏng được đại đạo pháp vực, nếu chân chính lĩnh ngộ ra đại đạo pháp vực thì uy năng sẽ hòa cùng pháp vực uy năng.
Đăng Tiên tông tông chủ chưa lĩnh ngộ được bản nguyên của thiên thuật pháp này, không thể tìm ra quy tắc thiên địa nguyên khí để hóa thành pháp vực, không thì uy năng không chỉ có có thế.
Huyền nữ phi tiên vũ là một môn mê hồn nhiễu thần cường pháp chỉ nữ tu mới sử dụng được, khi thi triển thì nguyên âm đặc biệt và tự thân chân nguyên sẽ kích phát ảo cảnh kiểu như Minh thần hoang nguyên, như trong tích tắc bày ra mê hồn đại trận.
"Thiếp biết phu quân thích lưỡng môn thuật pháp này nên đã ghi lại, đây là Đăng tiên đạo đồ." Nam Cung Vũ Tinh mỉm cười đưa ngọc phù đến trước mặt Ngụy Tác.
Ngụy Tác mắt ánh lên đoạn đưa ngọc phù cho Ngô Thanh Tuyền và Long Mộc Tinh, "Ngô trưởng lão, thuật pháp này mõ trừ truyền cho đạo lữ và thân hữu thì không truyền cho ai nữa, còn trong Đăng Tiên tông thì trưởng lão tự tu luyện, hoặc truyền cho ai, mỗ sẽ không can thiệp. Long Mộc Tinh, đạo thuật pháp này ngươi cứ tham ngộ."
Ngô Thanh Tuyền gật đầu không nói gì, Long Mộc Tinh giật mình không ngờ tới, "Chủ nhân ban đạo thuật pháp này cho tiểu nhân?"
"Đúng thế, không chỉ đạo thuật pháp này, Đăng Tiên tông cóthiên cấp thuật pháp nào ngươi thích thì cứ việc luyện." Ngụy Tác bảo, "Ngươi tạm thời thay ta trông nom Đăng Tiên tông."
"Chủ nhân cần tiểu nhân giám sát Đăng Tiên tông?" Long Mộc Tinh ngẩn ra, mặt nhợt đi.
"Không phải chứ, ngươi bảo y?" Lục bào lão đầu và Hàn Vi Vi kêu lên.
"Y sợ chết như thế, tại Đăng Tiên tông đương nhiên càng cẩn thận, trừ phi bị cao thủ lợi hại bắt chứ không dám phản lại chúng ta." Ngụy Tác truyền âm cho lục bào lão đầu cùng bọn Hàn Vi Vi. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Để Long Mộc Tinh giám sát là ý riêng của gã, gã không định ở lại Đăng Tiên tông lâu, những người khác với gã lại càng trọng yếu, ở lại Đăng Tiên tông chưa biết chừng sẽ nguy hiểm. Long Mộc Tinh vạn nhất gặp nguy hiểm thì với tính cách đó sẽ đầu hàng, không bị họa sát thân.
"Với tu vi của tiểu nhân sao có thể trông coi Đăng Tiên tông." Long Mộc Tinh sững người rồi run lên sợ hãi.
"Yên tâm đi, với tu vi và pháp bảo của ngươi, Đăng Tiên tông hiện tại không ai là đối thủ. Ta cũng không bảo ngươi làm Đăng Tiên tông tông chủ, mà chỉ giúp Ngô trưởng lão phòng bị những tu sĩ Đăng Tiên tông sinh sự. Nếu bọn ta rời Đăng Tiên tông, có việc gì ngươi và Ngô trưởng lão không giải quyết được thì cho ta biết là xong." Ngụy Tác không cho Long Mộc Tinh chối.
"Ngụy thần quân!"
Cùng lúc trung niên Kim đơn đại tu sĩ còn lại của Đăng Tiên tông tiến vào, y đang là đại trưởng lão, quản lý việc đối ngoại. "Thần quân, hai lão nhân Đại Doanh phong của Công Đức tông cầu kiến, đang đợi ngoài sơn môn."
"Hai lão nhân Đại Doanh phong?" Ngụy Tác hơi ngẩn ra rồi bảo Kim đơn đại tu sĩ đó dẫn đường, thấy hai lão nhân đợi ngoài sơn môn là gã tự ra đón.
"Lưỡng vị tiền bối, sao lại đến tìm tại hạ." Ngụy Tác trực tiếp rời sơn môn, đến trước mặt hai lão nhân hành lễ.
Là Trương Vân và Tiền lão nhân. Lúc gã giả thành đệ tử Đại Doanh phong Mã Đằng thì cả hai rất quan tâm, nên gã cũng thập phần thân cận với hai lão nhân.
"Không ngờ thần quân là Bá Khí chân nhân đại danh đỉnh đỉnh, ở cùng lâu như vậy mà bọn tại hạ không biết." Hai lão nhân tỏ vẻ lạ thường, đáp lễ, "Bọn tại đến đây là phụn mệnh Công Đức tông tân nhậm tông chủ đến hòa đàm."
"Công Đức tông muốn hòa đàm?" Ngụy Tác không ngờ nên hơi ngẩn ra.
"Thần quân thần thông cái thế, lại có chữ tín, Công Đức tông không muốn đối địch, mong thần quân nể mặt hòa đàm." Trương Vân và Tiền lão gật đầu.
"Lưỡng vị tiền bối không cần gọi mỗ là thần quân, gọi Ngụy Tác là được." Ngụy Tác đưa hai lão nhân vào sơn môn Đăng Tiên tông, coi như thượng khách, "Tuy vì Minh Đức mà mỗ mới đến Công Đức tông, nhưng quả thực từ đâu mỗ đã thèm muốn Đề hồ thánh quả, lại ngầm lấy đồ trong Thất bảo mật địa, lưỡng vị tiền bối có thể về bảo hiện nhậm tông chủ là việc này mỗ có lỗi trước. Nếu Công Đức tông thật lòng hòa đàm, mỗ nợ các vị một món lớn, sau này Công Đức tông gặp nạn, giúp được thì mỗ sẽ giúp. Nhưng nếu chỉ vì e dè thần thông hiện tại của mỗ, sau này vẫn đối phó thì mỗ không nương tay."
"Bọn lão phu thân phận không cao, không dám hứa nhiều nhưng là đệ tử Công Đức tông, nên phải đến tìm các hạ bàn bạc, hi vọng các hạ hiểu." Hai lão nhân nhăn nhó, "Các hạ hứa như thế, ít nhất Đại Doanh phong đều hiểu tâm ý, sau này Công Đức tông vi phạm song phương ước định thì bọn lão phu không còn mặt mũi nào nói gì nữa, các hạ đối phó Công Đức tông cũng không cần lưu tình."
"Đây phần Công Đức tông cung phụng, các hạ đáp ứng hòa đàm, Công Đức tông mỗi năm sẽ cung phụng ngần này."
Hai lão nhân lại cảm tạ, lấy ra mấy cao giai nạp bảo nang đựng toàn thủy hệ yêu đơn, tới bảy, tám vạn viên.
"Số thủy hệ yêu đơn này mỗ nhận." Ngụy Tác thu mấy nạp bảo nang, bảo hai lão nhân: "Bất quá hai tiền bối chuyển lời cho quý tông chủ, phần cung phụng mỗi năm không cần đưa đến tay mỗ và chuyển cho Đại Doanh phong. Toàn bộ do Đại Doanh phong sử dụng."
"Chuyện đó..." Hai lão nhân cả kinh, nhìn Ngụy Tác không dám tin.
"Dù gì mỗ cũng từng là đệ tử Đại Doanh phong... thân hữu của mỗ vốn không nhiều, hiện tại Thiên khung Thiên Huyền đại lục tan vỡ, thân hữu lại càng ít." Ngụy Tác nhìn lưỡng vị lão nhân, "coi như một phần tâm ý của mỗ, hi vọng lưỡng vị tiền bối đừng cự tuyệt. Không thì hai vị có đưa đến, mỗ cũng sai người đưa về Đại Doanh phong."
"Ngụy Tác, các hạ khác với mọi tu sĩ, ngày sau mọi phong khác của Công Đức tông thế nào cũng mặc, Đại Doanh phong vẫn coi các hạ từng là... đệ tử." Hai lão nhân thập phần cảm động, Ngụy Tác giữ cả hai lại Đăng Tiên tông một lúc mới để họ đi.
"Tự Nhiên tông cầu kiến..."
"Quảng Pháp thiên cung cầu kiến..."
"Tử Dương cung cầu kiến..."
"Quy Phàm tông cầu kiến..."
"..."
Hai lão nhân Đại Doanh phong đi khỏi không lâu thì tiếng báo tin không ngừng vọng vào sơn môn Đăng Tiên tông, liên tục có các tông môn đến cầu kiến Ngụy Tác.

Chương 1017: Đấy là tình cảm

"Như đi chợ ấy, các tông môn này nhanh nhạy thật." Trong một nơi bố trí đại cấm của Đăng Tiên tông, bị Linh Lung Thiên tạm thời coi là cấm địa, lục bào lão đầu nghe tiếng báo tin liên tục thì cười lạnh.
"Có tới ngần ấy tông môn đến."
Ngụy Tác ngẩn ra, hai lão nhân Đại Doanh phong đi khỏi chưa được nửa canh giờ đã có nhân vật trọng yếu thậm chí tông chủ của mười mấy tông môn tự thân đến cầu kiến.
Các tông môn này đều truy sát Ngụy Tác sau Đại Hóa minh hội nhưng các tông chủ và lão bất tử bị gã giết sạch nên gã không có ý định báo thù mấy phái này. Nhưng họ sợ gã truy cứu nên liên tiếp đến thỉnh cầu bái kiến.
"Ngụy thần quân", Âm Lệ Hoa vẫn đùa như bình thường với Ngụy Tác, cố ý gọi, "Có nên ra tiếp kiến họ? Chắc họ mang tới không ít lợi lộc."
"Âm đại tông chủ, phiền tông chủ tiếp kiến hộ." Ngụy Tác cũng mỉm cười: "Với Âm đại tông chủ thì việc này không đáng gì.""Thế nào, thần quân định luyện hóa Đăng tiên tiên thai?" Âm Lệ Hoa hơi mỉm cười, không cự tuyệt, vốn định đi ra thì chân tiên khí tức bao trùm đại điện, Ngụy Tác lấy Đăng tiên tiên thai ra, khiến nàng ta cả kinh.
"Đầu óc ngươi không sốt chứ." Hàn Vi Vi cả kinh, sờ trán Ngụy Tác, "Ngươi bảo là với tu vi hiện tại luyện hóa thứ này sẽ bị đoạt xá, lấy ra làm gì?"
"Bình thường thì tu vi hiện tại của ta không thể luyện hóa Đăng tiên tiên thai, nhưng lưỡng vị lão nhân Đại Doanh phong đến đã nhắc ta một cách có thể an toàn luyện hóa." Ngụy Tác đắc ý mỉm cười.
"Luyện hóa Đăng tiên tiên thai? Bằng cách nào?"
Không chỉ lục bào lão đầu kêu lên, ngay cả Linh Lung Thiên không biết đang ăn tinh kim gì cũng đi tới.
Theo ghi chép của Đăng Tiên tông, Đăng tiên tiên thai do một phần chân tiên linh nguyên hóa thành, chỉ lượng linh nguyên còn lại cũng rất có thể khiến Ngụy Tác đạt tu vi Thần huyền tứ trọng, hà huống còn chứa một bộ phận truyền thừa của Đăng Tiên tông tông chủ.
Truyền thừa chí bảo kinh nhân cực độ này mà có thể hoàn chỉnh luyện hóa như lời Ngụy Tác thì không chỉ tu vi đại tiến, rất có thể trực tiếp biết thêm một môn đại đạo pháp vực!
"Nếu dùng Phổ độ thần quang tiêu tan ý chí của Đăng Tiên tông tổ sư trong tiên thai thì có thể an toàn luyện hóa Đăng tiên tiên thai." Ngụy Tác cười bảo.
"Đúng! Phổ độ thần quang! Sao ta không nghĩ ra nhỉ!" Lục bào lão đầu kêu lên, "Dùng Phổ độ thần quang, tương đương với triệt để thuần phục đoạn thần thức của Đăng Tiên tông tổ sư, không chỉ không lo bị đoạt xá mà còn khiến tiên thai chủ động tương dung, đại đạo pháp vực truyền thừa trong đó vẫn còn! Coi như Đăng Tiên tông tổ sư ngoan ngoãn truyền công truyền pháp!"
"Phổ độ thần quang... thuật pháp của Công Đức tông chuyên môn luyện hóa thần thức, y lấy được từ tay Minh Đức."
Bọn Cơ Nhã và Hàn Vi Vi hiểu ngay. "Với tu vi của huynh có thể thi triển Phổ độ thần quang?" Cơ Nhã hỏi. Ngụy Tác có nhắc đến môn thuật pháp với nàng, nói thi triển cực hao tổn chân nguyên và tâm thần, tu vi như gã cũng cật lực, Minh Đức từng nhờ hai thái thượng trưởng lão Công Đức tông giúp mới thi triển được, thời gian thi pháp cũng rất dài, nhất thời đạo thuật pháp này vô dụng, thành thử nàng cũng không nghĩ ra.
"Đạo thuật pháp này Kim đơn tứ trọng trở lên mới có thể thi triển, chỉ là quá lâu, cần nhiều người hợp lực, càng nhiều người thì Phổ độ thần quang càng mạnh, luyện hóa càng nhanh, các nàng tu vi không đủ, mình ta thi triển thì ít nhất tám, chín ngày mới xong." Ngụy Tác gật đầu.
"Tiếc là thỏ huynh đệ ngốc quá, không thể lĩnh ngộ thuật pháp mới này, không thì giúp được một tay." Hàn Vi Vi bĩu môi.
"Ngụy đại thần quân, nên cẩn thận. Vạn nhất môn thuật pháp này vô hiệu thì hậu quả khôn lường." Âm Lệ Hoa thần sắc ngưng trọng dặn.
"Ta sẽ cực kỳ cẩn thận, Minh Đức từng dùng thuật pháp này đối phó ta nhưng không thành, ta sẽ không để tình hình lặp lại." Ngụy Tác gật đầu, "Bất quá đây chỉ là thần thức tàn dư, phong ấn uy năng cố định, không có hình thể nên khó phát ra được uy năng gì chống lại Phổ độ thần quang, thi triển chắc không thành vấn đề."
"Dù thế nào, càng cẩn thận càng tốt." Âm Lệ Hoa gật đầu mỉm cười, đi ra, "Được rồi, Ngụy đại thần quân, để tỷ giúp thân quân hòa đàm với họ."
"Phu quân định ở lại Đăng Tiên tông hay không? Chuẩn bị khi nào luyện hóa Đăng tiên tiên thai?" Ngụy Tác là chủ yếu nên bọn Cơ Nhã đều hỏi dự định của gã.
"Ta định luyện hóa Đăng tiên tiên thai ở đây." Ngụy Tác nhìn tiểu nhân bảy tấc, bảo quang lưu chuyển trong tay, bảo bọn Cơ Nhã.
"Vội thế? Lần này có ngần ấy thủy hệ yêu đơn, tới đây các tông môn khẳng định còn hiến lên không ít bảo vật, phu quân cứ luyện hóa thủy hệ yêu đơn thì tu vi cũng đề thăng không ít, sau đó mới luyện hóa vật này thì hơn." Thủy Linh Nhi tựa hồ không muốn bị chú ý nên rụt rè đề nghị.
"Lần này tại Toái Ngọc cổ vực ta đấu với bọn Vu thần nữ, lại hạ được Đăng Tiên tông, đủ chấn nhiếp tuyệt đại đa số đối thủ. Nhưng nhân vật nhất lưu như Vu thần nữ và Vũ Hóa Ứng Thiên khẳng định không sợ. Tại Toái Ngọc cổ vực và Đăng Tiên tông, ta đã sử dụng hết mọi thuật pháp có thể, Sinh tử thư và cái bình màu cũng đã tế xuất, với tai mắt của các siêu cấp tông môn thì sẽ nhanh chóng nối lại mọi sự, đoán ra người đoạt được tiên khí tại Luân hồi tháp là ta, mạo danh Cực Âm thần quân cũng là ta, thậm chí đoán ra ta là người giết đệ tử của Hỏa Vực thần vương." Ngụy Tác nhìn Thủy Linh Nhi lắc đầu, "Ta chấp nhận ra mặt ở Toái Ngọc cổ vực là đã chấp nhận sóng gió, muốn thu mình cũng không được, dù muốn trốn tránh như trước cũng không được, còn phải lo cho Hải Tiên tông, hiện tại ai cũng biết quan hệ giữa ta và họ. Đối đầu sẽ không cho ta nhiều thời gian, bất quá đã đứng ra thì ta cũng không sợ, chỉ cần tu vi đột phá, chỉ với cái bình màu là ta không sợ ai!"
"Đúng thế, với tu sĩ Vân Linh đại lục thì hiện không ai làm gì được bọn ta nhưng ai biết được sẽ gặp tiếp những đối thủ nào, nếu Hỏa Vực thần vương đích thân tới thì chúng ta nguy hiểm. Hiện tại ngần ấy tông môn đã tới mà Tô Thần Huyết và Vương Vô Nhất còn chần chừ, rõ ràng đang quan sát xem có nhân vật nào tới đối phó chúng ta rồi mới quyết định." Nam Cung Vũ Tinh hơi trầm ngâm, gật đầu.
"Bọn thiếp không quấy nhiễu để phu quân luyện hóa thứ này." Bọn Cơ Nhã đều đi ngay.
"Đúng rồi, thuận tiện nhắc Âm đại tông chủ và Ngô Thanh Tuyền là trong thời gian này không cho ai vào Đăng Tiên tông, kể cả tu sĩ Đăng Tiên tông, ai ở trong thì cứ tu luyện, ở ngoài thì cứ đợi đã, linh thạch và linh đơn cần thiết thì cứ phát, ai đến hòa đàm thì cũng gặp ngoài sơn môn. Không để lộ tin ta chuẩn bị luyện vật này." Ngụy Tác nhớ ra, đột nhiên dặn.
"Biết rồi, Ngụy đại thần quân nhát gan, sợ người khác cũng như mình, lẻn vào đối phó hả." Hàn Vi Vi quay lại, làm vẻ khinh miệt.
"Lâu rồi không gặp, Hàn đại tiểu thư, luyện hóa xong thứ này chúng ta lại chơi trò mới nhé." Ngụy Tác cười hắc hắc, truyền âm cho Hàn Vi Vi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Chết đi!" Hàn Vi Vi lao đi không ngoái lại.
"Không nói thế ngươi chết à!" Linh Lung Thiên vốn định ở lại xem gã luyện hóa nhưng tức thì trừng mắt rồi thân ảnh loáng lên, lướt đi.
"Cương nha muội, ngươi biết cái gì, đấy là tình cảm."
Ngụy Tác cười ha hả, nhìn Đăng tiên tiên thai là thần sắc ngưng trọng hẳn.
Hiện tại Đăng Tiên tông có không ít tu sĩ ra đi, việc gã lấy được Đăng tiên tiên thai không giữ được bí mật nhưng Đăng Tiên tông đều biết tu vi của gã không thể luyện hóa tiên thai.
Gã phải nhanh chóng luyện hóa để có ai gây hấn, gã sẽ khiến thiên hạ cả kinh.
...
"Không phải chứ, các tông môn này gió chiều nào che chiều ấy nhanh thật, có ngần này tông môn đến rồi?"
Trong lúc Ngụy Tác lẩm bẩm kinh văn, thử kích phát Phổ độ thần quang thì hai lão đạo dùng pháp khí che đi khí tức đã đến ngoài sơn môn Đăng Tiên tông.
"Tiểu Cực Cực, con nói thế ta lại muốn đánh con." Một lão đạo mặc hôi hạt sắc đạo bào thật rộng, che kín khuôn mặt nói với lão đạo mặc hắc sắc đại bào vừa lên tiếng.
"Sư thúc sao lại thế." Cực Âm thần quân rùng mình.
"Tức là họ thông minh hơn con. Ngần ấy người đều hiểu rõ tình thế, còn vẫn ngây ra, ta không nhắc chắc con không biết làm gì." Nguyên Âm lão tổ hòa ái nhìn Cực Âm thần quân.

Chương 1018: Đánh thành lôi công vui lắm

Nguyên Âm lão tổ tuy trông hòa ái, nhưng Cực Âm thần quân sởn gai ốc.
"Ha ha... đúng là cảnh tượng như thượng cổ đại năng khai sơn lập phái, bách tông đến triều bái." Nguyên Âm lão tổ chỉ cảm thán, "Nếu tu vi và thần thông của y tiến thêm một bước, thật sự khai sơn lập phái, phát thiếp mời rộng rãi thì chưa biết chừng sẽ thành cảnh tượng nghìn vạn tông môn đến dự như khi thượng cổ vô địch đại năng khai sơn lập phái."
Trước mặt Nguyên Âm lão tổ và Cực Âm thần quân, sơn môn Đăng Tiên tông tụ tập càng lúc càng đông tu sĩ các tông môn.
Để an toàn nên không ai được vào Đăng Tiên tông, bên ngoài sơn môn dựng hẳn một bạch ngọc điện vũ để những tông môn chưa đến lượt chờ đợi.
Nguyên Âm lão tổ đi thẳng đến bạch ngọc điện vũ còn Cực Âm thần quân như bé ngoan bám theo.
"Chuyện gì hả, tông môn nào mà không tuân thủ thứ tự hả."
Nguyên Âm lão tổ trực tiếp chen vào hàng khiến nhiều người đang đợi ở ngoài Đăng Tiên tông bất mãn, không ít người bực bội kêu lên."Thứ lỗi, tại hạ và Ngụy Tác là bằng hữu." Nguyên Âm lão tổ cười hiền hòa.
"Bằng hữu?" Mọi tu sĩ đều không dám nói gì nữa.
"A!" Nguyên Âm lão tổ và Cực Âm thần quân tẩu đến trước bạch ngọc điện vũ thì tu sĩ ban nãy to tiếng nhất đột nhiên kêu lên thê thảm, mông không hiểu sao chợt đen xì.
"..." Cực Âm thần quân chợt sờ mông, tỏ vẻ muốn khóc mà không có nước mắt. Nguồn: http://truyenfull.vn
"Không biết hai vị ở tông môn nào? Đến có việc gì?" Nguyên Âm lão tổ và Cực Âm thần quân vừa đến bạch ngọc đại điện, thân ảnh Kỳ Long Sơn và Thanh Bình xuất hiện.
"Phiền lưỡng vị thông báo một tiếng là Cực Âm thần quân và Nguyên Âm lão tổ của Tiểu Cực giới đến... bọn tại hạ đến cầu hòa." Nguyên Âm lão tổ nháy mắt với Kỳ Long Sơn và Thanh Bình đoạn truyền âm.
"Gì hả!" Kỳ Long Sơn và Thanh Bình cả kinh. Cả hai nhận ra Nguyên Âm lão tổ và Cực Âm thần quân bất phàm nhưng không ngờ là hai thần huyền đại năng của Tiểu Cực giới.
Hỏa Vực thần vương phát chiến thư vượt hai đại lục, tới sơn môn Tiểu Cực thì bị Nguyên Âm lão tổ đánh rơi, tu vi của Nguyên Âm lão tổ hơn xa Cực Âm thần quân, chí ít Thần huyền tứ trọng.
"Lưỡng vị tiền bối đợi một chút, tại hạ sẽ vào thông báo."
Hai thần huyền đại năng này chiến lực cực kỳ kinh nhân, Kỳ Long Sơn và Thanh Bình không dám dẫn vào Đăng Tiên tông mà báo cho Âm Lệ Hoa đang cùng hội đàm một tông môn trong điện, nàng ta chấn động, một đạo truyền tấn quang hoa bắn lên.
"Cái gì, Cực Âm thần quân và Nguyên Âm lão tổ đến! Họ chắc đã biết chuyện ta giả mạo. Cương nha muội, cùng ta ra xem có chuyện gì."
Rất nhanh, một đạo quang phù bắn vào điện vũ Ngụy Tác bế quan luyện hóa Đăng tiên tiên thai, chỉ quét thần thức vào là gã dù đang thử luyện Phổ độ thần quang chợt nhảy lên quát to, lao ra ngoài sơn môn.
Tử quang lóe lên, Linh Lung Thiên không biết từ đâu lao ra sau lưng Ngụy Tác.
Cực Âm thần quân tu vi Thần huyền lưỡng trọng, Nguyên Âm lão tổ là Thần huyền tứ trọng đại năng, vạn nhất giao đấu thì mình Ngụy Tác vị tất là đối thủ. Linh Lung Thiên bình thường tuy có vẻ không hợp với gã nhưng thực tế thì cùng qua vô số đại chiến, đối địch cực kỳ ăn khớp, dù sư huynh đệ cũng không thể tâm ý tương thông như thế.
"Quả nhiên là y... Thần huyền tứ trọng trung kỳ, Nguyên Âm lão tổ ít nhất không kém hơn Vu thần nữ." Chưa ra khỏi Đăng Tiên tông, Linh Lung Thiên đã truyền âm cho Ngụy Tác.
"Ngụy Tác và đồng bạn? Hai người này lai lịch thế nào mà họ cũng bị kinh động??"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên từ Đăng Tiên tông lao ra, nhiều người nhìn thấy đều cả kinh thất sắc, biết hai lão đạo lai lịch phi phàm.
"Chào Ngụy đạo hữu, bất quá lão hủ và sư điệt bất thành khí này hiện không thể công khai thân phận, không thì tin tông môn không có thần huyền tọa trấn lan ra, chưa biết chừng sẽ sinh chuyện." Thấy Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, Nguyên Âm lão tổ không ngừng quan át, đồng thời chủ động hành lễ, truyền âm.
"Chào lưỡng vị đạo hữu, không biết các vị đến đây vì việc gì?" Ngụy Tác bình tĩnh như thường, không hề thập phần khách khí, đưa tay mời vào bạch ngọc đại điện, gã không có hảo cảm gì với Cực Âm thần quân. Tại Luân hồi tháp, y bỏ chạy khiến y và Linh Lung Thiên suýt mất mạng.
"Lão phu đưa sư điệt này đến cầu tình Ngụy đạo hữu. Sư điệt của lão hủ nhát gan nên suýt nữa liên lụy đạo hữu, hoàn hi vọng đạo hữu đại nhân không chấp tiểu nhân mà tha cho." Thấy Ngụy Tác chỉ mời vào điện vũ ở ngoài chứ không có ý mời vào trong tông môn Đăng Tiên tông, Nguyên Âm lão tổ không giận mà khiêm cung nói.
"Đạo hữu tu vi hơn tại hạ, không cần làm thế." Ngụy Tác biết đối phương hiểu rõ tiền nhân hậu quả, nên đưa thẳng Nguyên Âm lão tổ và Cực Âm thần quân vào bạch ngọc đại điện đoạn nó.
"Không hẳn, đạo hữu tương lai thành tựu không thể ước lượng, lão phu chỉ là lão đầu sắp chết, không dạy dỗ sư điệt bất thành khí này được mấy năm nữa." Nguyên Âm lão tổ bảo Ngụy Tác: "Đạo hữu muốn trút giận thì cứ đánh y một trận được chăng? Muốn đánh thế nào cũng được, chỉ cần đừng để y chết, đạo hữu không tiện hạ thủ thì lão phu sẽ thay mặt, không cần khách khí, nói đi, định đánh gãy mấy lóng xương của y, hay đánh thành lôi công? Đánh thành lôi công vui lắm."
"Đánh thành lôi công? Là ý gì?" Tiểu Cực giới có hai thần huyền đại năng đến, bọn Hàn Vi Vi cũng tụ tập tại bạch ngọc đại điện, Nguyên Âm lão tổ nói vậy thìHàn Vi Vi hiếu kỳ hẳn.
"Vị tiểu muội muội này chắc là đạo lữ của Ngụy đạo hữu, quả là đẹp như thiên tiên, băng tuyết thông tuệ. Còn là thị băng, hỏa song hệ linh căn, mấy năm đã đột phá đến kim đơn, lão đầu này không hoa mắt thì muội muội còn tu luyện vô thượng cổ kinh, bất phàm quá. Lão phu không có gì, chỉ có mấy trái Cửu âm tiên quả làm quà ra mắt." Nguyên Âm lão tổ vung tay, đưa một đạm lam sắc hàn băng hạp tử cho Hàn Vi Vi.
Hàn Vi Vi nghe mấy câu của Nguyên Âm lão tổ thì lòng hoa nở rộ, còn bốn chữ Cửu âm tiên quả khiến cả bọn Cơ Nhã cũng cả kinh.
Cửu âm tiên quả là loại linh dược không kém Tử hồ hoa, Kim đơn tu sĩ luyện hóa cũng có thể đề thăng tu vi, sánh với một viên tiên cấp linh đơn, dược lực có tác dụng trú nhan với nữ tu khiến dung nhan bất lão.
Nguyên Âm lão tổ lại nói không một quả, Thủy Linh Nhi, Cơ Nhã, Âm Lệ Hoa và Thanh Bình đều sắp đột phá, đây tuyệt đối là hậu lễ kinh nhân.
"Còn lôi công thì vui lắm, da đen cháy, mắt trợn trắng, đầu tóc dựng lên, mũi và miệng xì khói hoặc tỏa điện hỏa hoa." Nguyên Âm lão tổ cười ha hả.
"A! Đừng, sư thúc!" Cực Âm thần quân biến sắc kêu lên.
Vù!
Y cha kịp làm gì, bọn Hàn Vi Vi cũng không hiểu nguyên cớ thì thân thể y đột nhiên co rút lại, bị lôi quang cuốn cho quay tròn, đầu tóc rối bù, mũi và miệng xì khói, thấy rõ hai tia điện hỏa hoa.
"Đấy, thế đấy. Ha ha, vui chứ." Nguyên Âm lão tổ cười ha hả, bảo Hàn Vi Vi: "Có cần làm lại một lần nữa, lần này khói phun ra càng đặc, tu vi hiện tại của y bị mười bảy, mười tám lần cũng không thành vấn đề, lúc y còn ở Thần hải cảnh phạm lỗi, lão phu làm ba lần liền cũng không sao."
"..." Hàn Vi Vi và Thủy Linh Nhi tròn mắt, miệng và mũi Cực Âm thần quân xì khói, cả hai bật cười.
"... Hả. Khổ nhục kế?" Lục bào lão đầu tròn mắt.
"Người này thuật pháp thập phần bất phàm..." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên ngưng trọng hẳn, nhìn nhau. Công pháp cùng thuật pháp của Nguyên Âm lão tổ rất đặc biệt, thi pháp không hề có linh khí dao động, chỉ có khí huyết hơi rung lên, tựa hồ nguyên khí lưu chuyển tại thể nội là đủ dẫn động thiên địa uy năng.
Với thủ đoạn này mà giả thành đê giai tu sĩ đánh lén thì...
Đối phương với tu vi Thần huyền tứ trọng, thủ đoạn như thế mà chịu lép, khiến Ngụy Tác biết được thành ý của Tiểu Cực giới, liền thay đổi thái độ, nghiêm túc bảo Nguyên Âm lão tổ và Cực Âm thần quân: "Hai vị đã vậy thì tại hạ không dám chối từ, tự nhiên nguyện ý hóa địch thành bạn."
"Lão hủ đã bảo đạo hữu là người thông hiểu lý tình." Nguyên Âm lão tổ cười ha hả, lộ ra ba cái răng vàng, "Đạo hũ nói vậy thì chúng ta là bằng hữu. Tại hạ mang theo chút thủy hệ yêu đơn mong đạo hữu nhận, còn gì cần giúp thì cứ nói, sau này Tiểu Cực giới cần đạo hữu giúp gì thì lão phu cũng không khách khí." Nguyên Âm lão tổ lấy ra một nạp bảo nang, đưa đến trước mặt Ngụy Tác.
"Đa tạ tiền bối." Ngụy Tác hơi trầm ngâm: "Quả thật có việc cần hai vị giúp."
"Hả? Có người đến đối phó nên cần bọn lão phu trợ trận? Đương nhiên khả dĩ." Nguyên Âm lão tổ cười cười.
"Đó chỉ là một việc." Ngụy Tác bảo Nguyên Âm lão tổ và Cực Âm thần quân, "Chủ yếu muốn nhờ lưỡng vị tiền bối trợ giúp thi pháp, luyện hóa một thứ."

Chương 1019: Chiến thư lại xuất hiện

"Phu quân định nhờ họ giúp luyện hóa Đăng tiên tiên thai? Chúng ta không hiểu họ, e có nguy hiểm." Ngụy Tác dứt lời, Cơ Nhã và Âm Lệ Hoa đã truyền âm.
"Với thực lực của họ đủ đấu với chúng ta, nhưng có thái độ đó lại mang tới nhiều thứ đề thăng tu vi thì tất thật lòng hòa đàm. Ta để họ vào Đăng Tiên tông, có mấy đại cấm phối hợp, vạn nhất có gì thì họ sẽ không phải là đối thủ, họ cũng hiểu điều đó, nếu chịu vào cùng thì tất không có ý đồ gì." Ngụy Tác truyền âm cho Cơ Nhã và Âm Lệ Hoa, hiện tại phe gã có mặt đủ, binh cường mã tráng, chỉ với Cực Âm thần quân và Nguyên Âm lão tổ thì Ngụy Tác không sợ gì.
"Hả? Không biết luyện hóa thứ gì mà cần xuất động đông thế?" Nguyên Âm lão tổ hơi nheo mắt, chợt sáng lên lạ lùng, "Xem ra Đăng Tiên tông đồn tin vè Đăng tiên tiên thai không giả? Đạo hữu lẽ nào có cách luyện hóa?"
"Không sai." Ngụy Tác không hề bất ngờ, biết tin mình lấy được Đăng tiên tiên thai từ Đăng Tiên tông tông chủ đã lan đi, chỉ là ai cũng biết gã không đủ tu vi, tạm thời không thể luyện hóa.
Ngụy Tác gật đầu nói tiếp, "Mỗ biết một môn thuật pháp có thể làm tan ý chí tàn dư của Đăng Tiên tông tổ sư nhưng môn thuật pháp này tiêu hao chân nguyên và tâm thần kinh nhân, mình mỗ thi triển sẽ rất tốn thời gian."
"Đạo hữu có phương pháp luyện hóa vật này!"
Nguyên Âm lão tổ và Cực Âm thần quân đều chấn động, Cực Âm thần quân quên cả việc mình đang là "Lôi công".Công dụng của Đăng tiên tiên thai đã bị tu sĩ rời Đăng Tiên tông truyền bá đi, mọi người đều biết vật này có thể khiến thần huyền đại năng trực tiếp đột phá nhất trọng tu vi.
"Môn thuật pháp này thập phần an toàn với người thi pháp, nếu lưỡng vị đạo hữu nguyện ý giúp, mỗ sẽ để hai vị xem." Ngụy Tác nhìn Nguyên Âm lão tổ và Cực Âm thần quân đang chấn kinh, bình tĩnh như thường nói.
"Được." Nguyên Âm lão tổ ngưng trọng gật đầu, "Nếu môn thuật pháp này đúng như đạo hữu nói, đương nhiên bọn lão phu sẽ giúp."
Ngụy Tác đưa ngọc phù ghi Phổ độ thần quang cho Nguyên Âm lão tổ và Cực Âm thần quân.
"Phổ độ thần quang... Đây là vô thượng thuật pháp của phật tông..."
Thần thức quét qua, Nguyên Âm lão tổ ngẩng nhìn Ngụy Tác, "Chỉ môn thuật pháp này cũng là bảo vật vô giá, cho bọn lão phu xem môn vô thượng thuật pháp này thì đạo hữu đích xác có thành ý, đúng như lời đồn bên ngoài, nói được làm được, rất có chữ tín."
"Đi thôi." Nguyên Âm lão tổ bảo Ngụy Tác đưa lão và Cực Âm thần quân vào Đăng Tiên tông.
"Sư thúc, đừng... tiểu điệt chưa nhìn rõ." Cực Âm thần quân muốn khóc mà không có nước mắt nhưng không dám nói gì, vừa đọc vừa đi theo Nguyên Âm lão tổ.
"Tiểu tử, càng lúc ta càng thấy hai lão đầu này thuận mắt." Lục bào lão đầu lẩm bẩm.
"Ngần ấy tông môn xếp hàng cung phụng, như thượng cổ thần vương xuất thế, đạo hữu luyện hóa Đăng tiên tiên thai, cộng thêm những thứ họ dâng lên thì đương thế hiếm có địch thủ." Rời bạch ngọc đại điện, thấy cả hàng tông môn tu sĩ, Nguyên Âm lão tổ cảm khái, lộ ra ba cái răng vàng, truyền âm cho Ngụy Tác.
"Chỉ là bề ngoài, ai biết được những chỗ không nhìn thấy hung hiểm thế nào." Ngụy Tác và Nguyên Âm lão tổ tùy ý trò chuyện, vào sơn môn Đăng Tiên tông.
"Ở vị trí cao mà không kiêu căng, hiếm có... Phổ độ thần quang quả nhiên thập phần huyền diệu." Nguyên Âm lão tổ hóa ra kim quang, như có vô số phật đà xuất hiện.
"..." Bọn Ngụy Tác giật mình, Nguyên Âm lão tổ chỉ nhìn một lần là có thể lĩnh ngộ, thi triển Phổ độ thần quang. Lão đầu Tiểu Cực giới trông không ra thế nào này tư chất cực kỳ kinh nhân, là thiên tài của tu đạo giới, chả trách có tu vi kinh nhân như thế.
"Sư thúc... đừng..." Cực Âm thần quân lại khóc, Nguyên Âm lão tổ làm thế càng tạo áp lực, y chỉ hiểu đại khái Phổ độ thần quang chưa chưa hoàn toàn lĩnh ngộ thì thi triển kiểu gì.
"Tiểu Cực Cực, thế nào, định so với sư thúc hả?" Nguyên Âm lão tổ hòa ái nhìn Cực Âm thần quân.
"Sư điệt không dám." Cực Âm thần quân bật khóc, truyền âm, "sư thúc, đừng có trước mặt đông người gọi tiểu điệt là Tiểu Cực Cực được không?"
"Phù!"
Nghe Nguyên Âm lão tổ xưng hô Cực Âm thần quân là Tiểu Cực Cực, Cực Âm thần quân cơ hồ rơi lệ thì Hàn Vi Vi và Thủy Linh Nhi bật cười.
"Lão nhân này đích xác không phải nhân vật tầm thường."
Ngụy Tác cũng thấy thuận mắt với Cực Âm thần quân, thậm chí có phần đồng tình, xem ra Cực Âm thần quân từ bé đá nếm đủ mùi vị với Nguyên Âm lão tổ. Quan trọng nhất là tuy ở Luân hồi tháp, y gạt gã và Linh Lung Thiên nhưng y và Nguyên Âm lão tổ không có khí tức cao cao tại thượng vốn có của kẻ bề trên.
Khí tức cao cao tại thượng khí tức đó tự nhiên hình thành, không có khí tức đó chứng tỏ Nguyên Âm lão tổ và Cực Âm thần quân bình thường đối nhân xử thế khá bình đẳng, không như đệ tử môn nhân của siêu cấp tông môn khác, lúc nào cũng thấy mình là cao nhân nhất đẳng.
Để an toàn, Ngụy Tác không vào đại điện chuẩn bị sẵn để luyện hóa Đăng tiên tiên thai mà đổi địa điểm, bảo bọn Âm Lệ Hoa khống chế mấy đại cấm, sẵn sàng kích phát.
Đối với Ngụy Tác, chỉ có bằng hữu đã qua thử thách mới là bằng hữu chân chính nên dù thấy Nguyên Âm lão tổ và Cực Âm thần quân đáng tin nhưng vẫn đề phòng, nếu lần này họ thật lòng giúp, từ sau gã sẽ đối đãi họ như với bọn Kỳ Long Sơn.
"Chân tiên khí tức! Còn thứ thế này trên đời, thật khó tưởng tượng nổi!"
"Luyện hóa vật này xong sẽ đề thăng tu vi nhiều, có nó đúng là phúc duyên to lớn."
Ngụy Tác lấy Đăng tiên tiên thai ra, chân tiên khí tức và bảo quang lưu chuyển, Nguyên Âm lão tổ cùng Cực Âm thần quân lồi mắt, thần huyền đại năng nào cũng nhận ra linh nguyên trong đó bàng bạc như biển.
"Chát!" Nguyên Âm lão tổ kháo mạnh đầu Cực Âm thần quân, "Nhìn ngươi kìa,mắt lồi ra, không phải đồ của mình, đừng sáng mắt, tham ngộ xong thuật pháp Ngụy đạo hữu đưa cho chưa."
"Sư thúc..." Cực Âm thần quân nhòa lệ, cơ hồ điên cuồng, "Sư thúc không phải cũng lồi mắt, cùng sáng mắt!"
"Nhưng ta không nhểu nước miếng như con." Nguyên Âm lão tổ hòa ái liếc qua. Cực Âm thần quân mã nhợt nhạt mặt mày run lên, "Cho sư điệt một tuần trà là có thể thi triển."
"Thế còn được..." Nguyên Âm lão tổ vừa y, vẫn sáng mắt, tiếc rẻ nhìn Đăng tiên tiên thai hỏi Ngụy Tác, "Không biết Ngụy đạo hữu chuẩn bị khi nào chính thức khai sơn lập tông? Lão phu đã thấy trước một siêu cấp tông môn sắp xuất hiện tại tu đạo giới."
"Mỗ không định khai sơn lập tông." Ngụy Tác tĩnh tâm đợi Cực Âm thần quân tham ngộ thuật pháp, đồng thời đáp, "Khai sơn lập phái quá phiền hà, không bằng chuyên tâm đề thăng tu vi."
"Không khai sơn lập tông? Đạo hữu xem ra một lòng cầu đạo." Nguyên Âm lão tổ ngạc nhiên, mục quang từ Đăng tiên tiên thai vòng về Ngụy Tác.
"Không hẳn, tán tu không đánh nổi thì chạy, nhưng lập tông môn thì nhiều lúc không thể chạy." Ngụy Tác nhìn Nguyên Âm lão tổ và Cực Âm thần quân, "Tiền bối là tông môn tu sĩ, chắc hiểu rõ điểm này."
"Đại tông môn có số lượng kinh nhân đệ tử thu gom giúp mọi thứ và tin tức, trợ lực không nhỏ, đạo hữu hiện tại cũng gần như thế, Đăng Tiên tông thì đạo hữu có thể bỏ mặc chứ Âm Thi tông và Hải Tiên tông thì không." Nguyên Âm lão tổ nhìn Ngụy Tác, bật cười, "Chi bằng khai sơn lập tông, kiến lập một tông môn không ai dám chạm vào."
Ngụy Tác mắt ánh lên, trầm ngâm như quyết định rồi bảo Nguyên Âm lão tổ, "Nếu mọi Thiên khung đều sập, tu đạo giới bị hủy hết thành trì thì khai sơn lập tông còn ý nghĩa gì nữa?"
"Ngụy đạo hữu tựa hồ có thâm ý." Nguyên Âm lão tổ biến sắc, Cực Âm thần quân cũng nghe ra mà dừng lại, chấn kinh nhìn gã. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Thiên khung Thiên Huyền đại lục tan vỡ chỉ là khởi đầu, mỗ dám chắc thọ nguyên mọi Thiên khung sắp hết." Ngụy Tác bảo.
"Cái gì!"
Nguyên Âm lão tổ và Cực Âm thần quân run lên biến sắc.
"Đạo hữu, tin này quá chấn động, đối với Tiểu Cực giới thì sánh với một món tiên khí, đa tạ đạo hữu tín nhiệm." Chốc sau, Nguyên Âm lão tổ hít sâu một hơi, không hỏi Ngụy Tác lấy tin từ đâu mà thần sắc ngưng trọng cảm tạ.
Lão nhân này là thiên tài hiếm có ở tu đạo giới, lại hiểu hết nhân tình thế thái, qua việc Ngụy Tác trầm ngâm là biết quyết định nói ra việc này cũng là một phương thức thể hiện thành ý. Lão mang tới cho gã nhiều thứ để đề thăng tu vi làm qua ra mắt, tin tức này là thứ gã đáp lễ lão và Cực Âm thần quân. Ngụy Tác cũng không đặt mình cao cao tại thượng.
"Xong chưa." Nguyên Âm lão tổ cảm tại Ngụy Tác xong thì nghiêm túc giục Cực Âm thần quân.
"Sắp được rồi." Thần sắc Cực Âm thần quân hiện tại muốn khóc mà không có nước mắt, nhưng rồi ngưng trọng hẳn, gật đầu.
Cùng lúc, trên tầng không man hoang hoang nguyên giữa Vân Linh đại lục và Lưu Hỏa đại lục đột nhiên xuất hiện một đạo hồng quang.
Chiến thư!
Hồng quang là chiến thư như thần sơn lướt đi!

Chương 1020: Thần linh đầy trời

Đạo thần quang kinh nhân là hồng sắc pháp phù hình vuông, như sao băng lao đi, tỏa ra khí tức, khiến mọi sinh linh kinh sợ.
"Chiến thư của Hỏa Vực thần vương tái hiện!"
Rất nhanh, ở rìa Vân Linh đại lục lại có tu sĩ phát hiện ra đạo thần quang, nhận ra hồng sắc pháp phù y như tấm lần trước từ Lưu Hỏa đại lục tới, rõ ràng lại là Thần huyền ngũ trọng đại năng phát chiến thư!
"Phong chiến thư này đến đâu?"
Những người phát hiện nhận ra chiến thư không hướng về phía Tiểu Cực giới!
...
Bọn Ngụy Tác trong Đăng Tiên tông không biết gì.
"Úm... Ma... Ni... Bát... Mê... Hồng..."
Trong đại điện, Ngụy Tác và Cực Âm thần quân, Nguyên Âm lão tổ xếp bằng trên bạch ngọc liên đài bắt pháp quyết, không ngừng ngâm vịnh.Đỉnh đầu ba người hóa ra kim phật để trần ngực và bụng, cao chừng một tấc, ngồi xếp bằng.
Quang hoa từ ba kim phật hình thành từng vòng kim sắc phật quang, ánh lên vô số cổ tự phạn văn.
Đăng tiên tiên thai lơ lửng trước mặt ba người. Dưới đất bố trí linh quang quang tráo cấm chế cách tuyệt linh khí tiết ra, ánh lên lục quang bao lấy Đăng tiên tiên thai.
Kim sắc phật quang như nước triều không ngừng xung kích Đăng tiên tiên thai.
"Oành!"
Đột nhiên, Đăng tiên tiên thai rực kim quang, uy nghiêm phát ra như có thần huyền khí tức hùng hậu đột nhiên giáng lâm.
Kim quang ngưng lại hóa thành đạo phù.
"Chát!"
Kim sắc đạo phù thoát ra, Đăng tiên tiên thai như sống dậy, lao bổ ra ngoài, nhưng bị khí tức của Ngụy Tác và Nguyên Âm lão tổ, Cực Âm thần quân ép chặt, không ngừng giãy giụa.
"Oành!"
Kim sắc đạo phù đột nhiên biến đổi, hóa thành một nhân vật như một tiên tôn mặc kim sắc đạo bào, râu dài đến ngực, đội cổ đạo quan, do mấy chục quang văn quấn thành.
"Cac ngươi không được ta truyền thừa! Các ngươi là ai!"
Quang ảnh cao ba thước, vừa hiển hiện là biến sắc, phát ra thanh âm sung mãn uy nghiêm, như thần vương.
"Các ngươi định diệt thần niệm của ta! Các ngươi là ai!" Thoáng sau, nhân vật như tiên tôn này vừa sợ hãi vừa gầm lên hung hãn.
Ngụy Tác và Nguyên Âm lão tổ, Cực Âm thần quân giật giật chân mày, không nói gì. Nguồn truyện: Truyện FULL
Chỉ là một đoạn ý chí từ mấy nghìn năm trước còn lại, không hoàn chỉnh như của Thiên Kiếm tông Kiếm Vương lão tổ, thành ra đối thoại không có ý nghĩa.
"A!"
Thoáng sau từng vòng Phổ độ thần quang không ngừng bao lấy, kim sắc thân ảnh kêu lên thê thảm, liên tục uốn cong, ý thức mơ hồ dần, chỉ còn khí tức hung hãn cùng sát cơ không ngừng hóa sinh.
"Ngụy đạo hữu, xem ra không sai, Đăng Tiên tông tông chủ để lại thần uy phong ấn Đăng tiên tiên thai. Ý còn lại thì ba chúng ta hợp lực, chỉ yếu ba, bốn này là có thể luyện hóa." Nguyên Âm lão tổ đột nhiên lên tiếng.
"Tiền bối, thần niệm mạnh hơn tại hạ nhiều, không biết đã luyện hóa linh dược có thể đề thăng thần thức chăng?" Ngụy Tác hỏi.
Gã nhận ra Phổ độ thần quang do Nguyên Âm lão tổ phát ra mạnh hơn mình nhiều, Phổ độ thần quang trừ chân nguyên tu vi thì uy năng phụ thuộc vào thần thức, như liên tục rút thần thức hóa thành thần binh trảm sát. Cảm tri của Nguyên Âm lão tổ tựa hồ cũng hơn hẳn gã, lúc đấu với Vu thần nữ thì thần thức nàng ta không hơn gã bao nhiêu, không bằng được Nguyên Âm lão tổ.
"Hắc hắc, lão hủ lúc trẻ được một nữ tông chủ yêu mến, được dùng chung một nhánh linh dược." Nguyên Âm lão tổ cười hắc hắc.
"..."
Trừ mấy người Âm Lệ Hoa hòa Kỳ Long Sơn ở ngoài tiếp kiến các tu sĩ thì Linh Lung Thiên, Cơ Nhã và Hàn Vi Vi, Thủy Linh Nhi đều ở trong đại điện chi xem cảnh luyện hóa, nghe Nguyên Âm lão tổ nói thế thì bọn Hàn Vi Vi toát mồ hôi, hiện lão chỉ còn ba cái răng vàng, không thể tưởng tượng ki xưa làm cách nào được nữ tông chủ gì đó thương yêu, cùng hưởng một nhánh linh dược.
"Còn hai ngày, chắc có thể luyện hóa xong vật này."
Một ngày sau, Nguyên Âm lão tổ lại khẳng định. Đúng như lão và Ngụy Tác dự liệu, mọi thứ thập phần thuận lợi, thân ảnh ba thước trên Đăng tiên tiên thai đã im tiếng, sát cơ giảm hẳn.
"Việc gì hả!"
Chỉ sau nửa canh giờ, đột nhiên cả Đăng Tiên tông vang lên tiếng chuông cảnh báo.
"Có thần huyền đại năng đến!"
Ngụy Tác và Nguyên Âm lão tổ, Cực Âm thần quân không dừng thi pháp, một tin tức đã đồn đến.
"Đối thủ đến rồi?"
Ngụy Tác và Nguyên Âm lão tổ, Cực Âm thần quân dừng lại, thu Đăng tiên tiên thai rồi cùng Linh Lung Thiên rời gian đại điện, bay lên.
Từ bên ngoài không thể thấy rõ cảnh tượng trong sơn môn Đăng Tiên tông nhưng từ trong nhìn ra chỉ như cách một lớp bạch sắc linh sa mỏng.
"Tu vi người này e không dưới lão phu." Nguyên Âm lão tổ liếc qua đoạn nhíu mày, bảo Ngụy Tác và Linh Lung Thiên.
"Vù!"
Mấy đạo quang hoa lướt tới, Âm Lệ Hoa và bọn Kỳ Long Sơn quay về sơn môn Đăng Tiên tông.
Từ vị trí bọn Ngụy Tác nhìn xuống, thinh không ngoài xa phía đối diện sơn môn Đăng Tiên tông đã biến thành thanh hồng sắc.
Thanh hồng sắc vân diễm bao trùm mấy trăm dặm xô tới. Thanh hồng sắc vân diễm không ngừng biến hóa, như có nghìn vạn thần ma gào hét, khí tức nghẹt thở từ chân trời dồn về.
"Đại đạo pháp vực của y uy năng rất mạnh." Linh Lung Thiên hơi giật giật chân mày.
"Có đại năng đến Đăng Tiên tông, khí thế hung hung thế này khẳng định là giao chiến với Ngụy Tác!"
Đăng Tiên thành sôi lên, cơ hồ tu sĩ trong thành đều nhận ra nguy hiểm, ni nhao rời đi để tránh bị vạ lây.
"Ai đến mà uy thế cỡ này!"
Thoáng sau, thanh hồng sắc vân diễm cách sơn môn Đăng Tiên tông không đầy năm nghìn dặm, cơ hồ ai cũng nhìn rõ là từng dải thanh hồng sắc thần văn như điện mang lấp lóe, trông như ngưng thành vô số thần linh cao một trượng, đều mặc khải giáp, cầm các loại cổ binh, pháp khí.
Những thần linh này đều có thần văn lấp lóe, khí tức hùng hậu, tạo cảm như một tu sĩ có thể lao ra đối địch!
"Thần vực của y tương tự Thiên lao thần vực của một đại năng ở thời đại của ta. Đây là pháp vực cực mạnh, các thần linh sẽ bám theo đối phương, như một tu sĩ chân chính giết địch." Linh Lung Thiên truyền âm.
"Ầm ầm ầm! Ầm ầm ầm!"
Thanh hồng sắc vân diễm áp sát, tiếng động như vô số thần linh hô hấp tạo cảm giác rợn người.
Kim quang đột nhiên thoạt ẩn thoạt hiện trong thanh hồng sắc vân như một hồ lô.
"Ngụy tiểu tử, cực đạo tiên binh không phải nhân vật như ngươi đáng sở hữu. A Tỳ thần quân đến nơi, nếu ngươi ngoan ngoãn hiến tiên binh và bí pháp thì sẽ tha mạng cho ngươi." Một giọng nói trẻ tuổi như ấm động hư không.
"Là Trạm Đài Linh Lan, A Tỳ thần quân là ai?" Ngụy Tác nghe ra giọng Trạm Đài Linh Lan, hỏi Nguyên Âm lão tổ và Cực Âm thần quân.
"A Tỳ thần quân? Không biết là thần huyền đại năng ở đâu mà bọn tại hạ chưa nghe tới." Nguyên Âm lão tổ và Cực Âm thần quân tỏ vẻ kinh ngạc.
"Nguyên Âm tiền bối, y được Hư Không đạo nhân truyền thừa, pháp bảo có thể ẩn vào hư không, các vị biết thuật pháp hoặc pháp bảo phá được không?" Ngụy Tác mục quang lóe lên, hỏi tiếp.
"Lại có pháp bảo khó đối phó như thế? Bọn lão phu không có thuật pháp và pháp bảo xuyên thấu hư không." Nguyên Âm lão tổ há miệng, nhìn Ngụy Tác, "Xem ra bọn lão phu cùng hiện thân... A Tỳ thần quân gì đó, dù lão phu ẩn thân đánh lén cũng bị phát hiện."
"Xem tình huống đã." Ngụy Tác gật đầukhông hề khách khí buông lời, "Cút!"
"Oành".
Ngụy Tác buông lời, cách đó mấy trăm dặm, hư không trước thanh hồng sắc vân diễm mờ đi như lõm xuống rồi nổ tung, hình thành vô số gió lốc.
"..."
Tu sĩ quanh Đăng Tiên tông ngẩn người, Trạm Đài Linh Lan cũng sững lại, y đang đắc ý dương dương, không ngờ Ngụy Tác đáp gọn có một chữ.
"Hỗn xược!"
Thanh hồng sắc vân diễm vang lên tiếng hừ lạnh, như vô số thần binh rời vỏ.
"Chát!" "Chát!" "Chát!"...
Tiếng xé không khí kịch liệt vang lên, thần linh trên thanh hồng sắc vân diễm lao ra như vô số lưu tinh, đổ xuống sơn môn Đăng Tiên tông!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau