THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1011 - Chương 1015

Chương 1011: Mang ra cho ta

"Đăng tiên tiên thai là nguyên khí của một chân tiên độ kiếp thất bại với kết hợp linh mộc mà hình thành thiên địa chí bảo!"
"Tổ sư dùng không biết bao nhiêu thủ đoạn, đánh tan ý chí còn lại của chân tiên đó mà thay một đoạn ý chí của mình vào."
"Với tu vi hiện tại của ta, ý thức có thể bị tiên thai nuốt chửng nhưng sau khi dung hợp, ít nhất khiến ta đột phá tu vi Thần huyền tứ trọng hậu kỳ! Thậm chí có thể ngộ ra pháp vực của tổ sư để lại."
Trên ngọn núi trắng hình trụ, Đăng Tiên tông tông chủ cầm hoàng sắc tiên thai có chân tiên khí tức cực kỳ kinh nhân, lẩm bẩm.
"Không cần bốn canh giờ, tối đa một canh giờ ta sẽ giết được ngươi!"
Đột nhiên, mục quang Đăng Tiên tông tông chủ liếc hình ảnh trong thanh sắc pháp kính, thấy Ngụy Tác vẫn ngồi trên đỉnh Phi Tiên sơn lạnh lùng nhìn Đăng Tiên tông thì y méo mó mặt mày gầm lên: "Mạc trưởng lão, Tỏa khí trận chuẩn bị xong chưa!"
"Chuẩn bị gần xong rồi." Một hoàng bào lão nhân nhìn Ngụy Tác trong hình ảnh, nghiến răng nói.
"Đi thôi!"
Không hề dừng lại, Đăng Tiên tông tông chủ hóa thành bạch sắc hà quang, lao đến một đại điện bạch sắc vân hà liễu nhiễu trong sơn môn, mọi tu sĩ sau lưng cũng hóa thành lưu quang bám theo.
"Phương thái thượng trưởng lão, Tô trưởng lão, các vị chuẩn bị Đăng tiên hóa phàm cấm, lần này Đăng Tiên tông dốc hết bài tẩy, không để y thoát!"Vào đại điện, Đăng Tiên tông tông chủ bảo lão bất tử chỉ còn như bộ xương khô.
"Được!"
Hai lão bất tử nghiến răng, không rườm lời, lướt đi.
Đại điện bố trí một pháp trận đã được triệt để kích phát, hình thành một thanh sắc quang tráo mười mấy trượng, trong quang tráo không toát ra khí tức nhưng thiên địa khí tức và linh khí cũng không tiến vào được.
"Ngọc phù này ghi lại mọi sự của ta, nếu ta không còn nhiều n ý chí, bị tiên thai thôn tính xong mà không phân rõ tình hình thì các ngươi đưa ra, tiên thai tự nhiên sẽ rời sơn môn giết y!"
Đăng Tiên tông tông chủ liếc pháp trận đoạn tỏ vẻ quyết liệt, bước vào.
"À!"
Đột nhiên, Đăng Tiên tông tông chủ biến sắc, quát: "Lý Hồng Minh, sao ngươi lại ở đây!"
Đăng Tiên tông tông chủ quát một tu sĩ trẻ tuổi mặc tử hồng sắc pháp y đứng trước hơn mười đệ tử khác, mặt bẹt ra. Các tiền bối theo tông chủ vào đây đều chú ý đến tông chủ và minh hoàng sắc tiên thai nên quên hết những thứ khác.
"Lý Hồng Minh, ngươi ở đây làm gì?" Đăng Tiên tông tông chủ mắng thế, mọi tiền bối Đăng Tiên tông nhận ra không ổn, họ Lý là thân truyền đệ tử của một thái thượng trưởng lão, thân phận trong tông môn cực cao, nhưng y phụ trách điều hành truyền tin, không nên ở đây mới đúng.
"Ha ha! Hàn Hi, không phải ngươi không dám ra gặp ta sao, ta vào gặp ngươi vậy!"
"Lý Hồng Minh" vốn đứng co cúm đột nhiên cười vang, huyết khí như thiên địa hồng lô bàn cùng thần thức uy áp và thần huyền khí tức cuồng bạo cực độ bao trùm đại điện!
"A!" Mọi tu sĩ Đăng Tiên tông hãi hùng, tâm tạng như nhảy khỏi lồng ngực.
"Ngươi... Phù!"
Đăng Tiên tông tông chủ căn bản không ngờ nên không kịp phản ứng, uy năng vô hình đã giáng lên mình y, hất y văng đi hộc máu, pháp y cơ hồ tạc tan nát, da như bị cắt vụn.
"Đăng tiên tiên thai, không ngờ Đăng Tiên tông có thứ nghịch thiên thế này, đưa cho ta!"
"Chát!", "Lý Hồng Minh" bừng lên lam hắc sắc âm khí, ngưng thành quỷ trảo đáng sợ bắt lấy tiên thai văng khỏi tay Đăng Tiên tông tông chủ!
"Ngụy Tác!"
Tận lúc đó, Đăng Tiên tông tông chủ và mấy lão bất tử mới hiểu ra, rợn tóc gáy, "Sao lại thế được!" Họ không hiểu vì sao "Ngụy Tác" còn ở trên đỉnh Phi Tiên sơn, khí tức chấn thiên mà lại đột nhiên đến đây!
"Oành!"
Bạch ngọc đại điện tan nát, bắn đi bốn phương tám hướng, quang hoa thổi cho tan hẳn.
"A!"
Đăng Tiên tông tông chủ, cùng mọi tu sĩ tại trường đều điên cuồng.
Đăng tiên tiên thai là truyền thừa chí bảo trọng yếu nhất của Đăng Tiên tông, vốn để đối phó Ngụy Tác nhưng hiện tại lại lọt vào tay gã!
"Phát động Đăng tiên hóa phàm cấm!" Đăng Tiên tông tông chủ bị đánh bay khỏi ngọc điện, liền gầm lên. Nguồn: http://truyenfull.vn
"A! Ha ha a a!" Lục bào lão đầu cũng gầm lên, gầm to cực kỳ hưng phấn, điên cuồng, "Không ngờ lại có một thứ thế này, không biết có lợi lộc gì nữa! Hoàn toàn có thể bù lại tổn thất Tụ linh trận!"
"A!"
Một bạch bào lão nhân vừa kích phát một đạo cổ phù, hóa thành từng dải lưu tinh nhưng đã mất bóng Ngụy Tác. Gã tránh thoát rồi vòng ra sau lưng đá nát tâm mạch lão.
"Phương thái thượng trưởng lão, Tô trưởng lão!"
Đăng tiên hóa phàm cấm không phát động, hai lão bất tử được phái đi ban nãy đã thất tung.
"Đồng bạn của y đã lén vào tông môn của chúng ta!"
"A!"
Đăng Tiên tông tông chủ rực hà quang, nhiều vết thương toác ra như bị chém mấy chục đao, bạch sắc hà quang đạo đồ trước mặt ép tới Ngụy Tác.
"Tông chủ, đi mau! Nếu không đi thì Đăng Tiên tông căn bản ngay cả cơ hội báo cừu cũng không có!" Đăng Tiên tông tông chủ vừa hóa ra đạo đồ thì năm, sáu trưởng lão chặn trước mặt gào to.
"Muốn chạy, không dễ đâu!"
Ngụy Tác phát động Động Hư bộ phạt, trực tiếp tránh khỏi quang hoa xung kích, cái bình màu bị được lấy ra, đồng thời uy năng Đại thừa pháp âm ép lên Đăng Tiên tông tông chủ.
"Cạch! Cạch!"
Đăng Tiên tông tông chủ tan hết xương cốt và kinh mạch.
Khí tức ngút trời từ cái bình màu của Ngụy Tác phát ra, uy năng kinh nhân dấy lên.
"A!" Đăng Tiên tông tông chủ tỏ rõ vẻ điên cuồng, trán đột nhiên bắn ra một đạo bạch sắc hà quang.
"Còn truyền thừa pháp khí nữa hả!"
Đạo bạch sắc hà quang phun ra là Ngụy Tác cảm giác được khí tức hủy diệt khí.
Không phải sức mạnh Đăng Tiên tông tông chủ có thể kích phát, rõ ràng là một món dụng truyền thừa pháp khí dấy lên pháp vực uy năng khác thường.
"Tông chủ đại tông môn được thiên cổ truyền thừa không phải thần huyền đại năng bình thường, lúc đối địch Minh Thổ tông tông chủ may mà ta giả heo ăn cọp không thì không biết y có thủ đoạn gì."
Sắc mặt gã cực kỳ ngưng trọng, đề thăng chân nguyên đến mức cao nhất, kích phát cái bình màu.
"Oành!"
Tinh quang của cái bình màu và bạch sắc hà quang trụ va nhau.
Bạch sắc hà quang trụ chững lại một chút rồi tan dần.
"Xoẹt!!"
Một bạch sắc đạo đài cổ kính hóa ra trước mặt Đăng Tiên tông tông chủ.
Đăng tiên thai!
Đăng Tiên tông tông chủ còn có Đăng tiên đài!
Thấy y sắp cùng Đăng tiên đài biến mất vào hư không.
"Tiếc là Đăng Tiên tông hiện tại quá thiếu tu sĩ lợi hại, những người nà không ngăn được ta một chốc, không phải do ngươi mang theo ngần ấy người chết ở Chập Khí hải thì có họ trợ lực, có lẽ ngươi thoát được."
"Tốc độ thi pháp của ngươi kém ta, ta có song thần huyền, tương đương với hai đánh một, ngươi còn muốn thoát sao?"
Đúng lúc đó, tiếng Ngụy Tác thở dài vang lên.
Đăng Tiên tông tông chủ kêu lên thê thảm, thân thể nát thành mười mảnh.
"Oành!"
Liệt khuyết tàn nguyệt dấy lên khí tức hủy diệt bắn ra, mấy tu sĩ chặn trước Đăng Tiên tông tông chủ văng đi. Liệt khuyết tàn nguyệt chưa tan dư uy, Đăng tiên đài cùng nhục thân Đăng Tiên tông tông chủ biến thành tro.
"A!"
Mọi tu sĩ Đăng Tiên tông gầm lên hãi hùng cực độ.
Tông chủ, Thần huyền tam trọng đại năng, ngay trong sơn môn tông môn mà bị người ta giết!
"Bỏ pháp khí và nạp bảo nang xuống, ta để các ngươi đi!"
Giọng Ngụy Tác vang như sấm trong sơn môn Đăng Tiên tông. "Chát!" Một quang tráo do hắc sắc thần văn ngưng thành được kích phát, bao trùm mấy chục dặm, bao hết mọi nhân vật trọng yếu lại.

Chương 1012: Nhận cung phụng

Đăng Tiên tông tích lũy còn hùng hậu hơn Thiên Kiếm, trong sơn môn, các loại điện vũ linh quang bức nhân mênh mông, khác nào tiên vực.
Nhưng lần đấu với Đăng Tiên tông này, đối với Ngụy Tác lại nhẹ nhàng hơn Thiên Kiếm tông nhiều.
Lúc đấu với Thiên Kiếm tông, gã chưa phải thần huyền, nhưng giờ đã đột phá tu vi Thần huyền tam trọng, có thêm nhiều cường pháp cùngch cực đạo tiên binh, cả truyền thừa pháp khí cũng không ngại.
Đại đa số nhân vật đỉnh nhọn của Đăng Tiên tông đã chết, không ngờ gã lẻn vảo nên hầu hết tập trung ở một nơi, bị gã quét sạch một mẻ, thành quần long vô thủ.
"Báo thù cho tông chủ!"
Bị hắc sắc thần văn cấm chế bao trùm, mấy chục tiền bối và chân truyền đệ tử của Đăng Tiên tông không ai đầu hàng, cứ lao ra dùng tính mạng liều với Ngụy Tác.
Nhưng cộn glại không tới mười Kim đơn đại tu sĩ, đối diện Ngụy Tác cũng như một đàn đê giai yêu thú lưỡng giai, tam giai gặp phải Hoang cổ cự thú bát giai, cửu giai.Ngụy Tác không nương tay, giết sạch mọi tu sĩ động thủ với gã, máu nhuộm tầng không.
Tu sĩ của siêu cấp tông môn luôn có tâm thái cao cao tại thượng nhưng sự thực nhắc họ là trong tu đạo giới cá lớn nuốt cá bé thì họ là nhược giả, ai cũng nên biết kính sợ.
"A!"
Tu sĩ Đăng Tiên tông rợn người, mấy chục nhân vật cốt lõi thì trừ hai chân truyền đệ tử quá sợ mà giao hết ra thì còn lại chỉ sau mười mấy tích tắc đã mất mạng, máu rải tầng không, bạch sắc điện vũ bị nhuộm đỏ.
"Oành!"
Trong một bạch sắc điện vũ ở giữa Đăng Tiên tông, bạch sắc thần quang hiển hiện thì cả điện vũ đột nhiên rung lên sập xuống.
"A!"
Tông chủ trực tiếp bị giết trước mặt tất cả, gần như mọi Kim đơn tu sĩ và nhân vật cao cấp bị giết theo, nhiều tu sĩ Đăng Tiên tông đã lạnh người, chỉ với tu sĩ Phân niệm cảnh và Chu thiên cảnh thì làm sao đấu nổi một thần huyền đại năng, hơn nữa Ngụy Tác từng san bằng Thiên Kiếm tông, Thiên Kiếm tông dốc vô số mạng nhưng không ngăn được. Không ít tu sĩ Đăng Tiên tông mất hết chiến ý, chạy khỏi tông môn.
"Lẽ nào các ngươi coi lời ta là gió thoảng qua tai! Giao pháp khí và nạp bảo nang ra, ta để các ngươi đi."
Giọng Ngụy Tác như sấm vang khắp sơn môn Đăng Tiên tông.
Đạo đạo thanh sắc kiếm khí từ tay gã không ngừng bắn ra, một tu sĩ Đăng Tiên tông bị chém rớt, nhiều người thậm chí đã chạy được mấy trăm dặm cũng không thoát được thanh sắc kiếm khí.
Trong sơn môn Đăng Tiên tông ít nhất có mấy vạn tu sĩ, bỏ chạy đồng loạt thì Ngụy Tác không thể giết được nhưng gã làm thế lại chấn nhiếp nhiều người. "A!" Nhiều tu sĩ đã chạy rồi vội ném lại pháp khí và nạp bảo nang. Nguồn truyện: Truyện FULL
Tình hình đó lan đi khắp nơi, từng toán đệ tử Đăng Tiên tông ném lại, nhiều tu sĩ định liều mạng thì mất hết đấu chí, cũng ném lại pháp khí và nạp bảo nang.
Nhất thời, trong sơn môn Đăng Tiên tông, các loại pháp khí và nạp bảo nang rơi xuống như mưa.
Một lão nhân Đăng Tiên tông đầu tóc hoa râm vốn đang lướt về phía một điện vũ, thấy thế thì thân ảnh sững lại trên không trung.
Thở dài đoạn lão nhân ném pháp bảo và nạp bảo nang ra, đi về phía Ngụy Tác, "tu sĩ Đăng Tiên tông nghe lênh, tất cả đình thủ!"
Lão nhân toàn lực quát to khiến tuyệt đại đa số tu sĩ Đăng Tiên tông chững lại rồi lão đứng dưới Ngụy Tác, dùng tư thế chiến bại hành lễ, "Ngụy thần quân, Đăng Tiên tông muốn hòa đàm."
"Các hạ là ai, có tư cách gì, hoặc giả Đăng Tiên tông có tư cách gì bàn với mỗ?" Ngụy Tác bình tĩnh như thường nhìn lão nhân, rất lấy làm kinh ngạc.
"Lão hủ Ngô Thanh Tuyền, là truyền pháp trưởng lão của Đăng Tiên tông. Đăng Tiên tông bây giờ không địch nổi Ngụy thần quân, đích xác không có tư cách bàn bạc với Ngụy thần quân." Lão nhân lại hành lễ với Ngụy Tác, "Nhưng mong Ngụy thần quân nể tình Đăng Tiên tông mấy nghìn năm truyền thừa mà không hủy hết bản tông. Chỉ cần Ngụy thần quân không đuổi tận giết tuyệt, Đăng Tiên tông nguyện ý mỗi năm cung phụng thần quân linh đơn và linh thạch."
"Cung phụng?" Ngụy Tác hơi ngẩn ra, hoàn toàn không ngờ lão nhân này nói vậy.
"Ngô Thanh Tuyền, ngươi muốn Đăng Tiên tông thần phục y thì sẽ là tội nhân của bản tông! Chết thì chết, sợ gì!"
Lão nhân tóc hoa râm vừa dứt lời, gần trăm tu sĩ Đăng Tiên tông kêu lên.
"Để mấy nghìn năm cơ nghiệp của Đăng Tiên tông tan biến mới là tội nhân! Các ngươi định để Đăng Tiên tông trừ danh khỏi tu đạo giới hả!"
Lão nhân phẫn nộ kêu lên, "Thật ra ai mới là tội nhân?"
Gần trăm tu sĩ Đăng Tiên tông tắt tiếng.
"Ngụy thần quân, tại hạ biết ngài không phải người hiếu sát. Lão hủ mong ngài đại nhân đại lượng, nể tình Đăng Tiên tông truyền thừa tới nay không dễ mà chừa cho bản tông sinh lộ." Lão nhân lại hành đại lễ, đoạn thỉnh cầu.
Ngụy Tác hơi nhíu mày lại, gã định trút giận, chấn nhiếp tất cả rồi vơ vét những gì cần thiết, không ngờ Đăng Tiên tông lại có người đứng ra thương lượng.
"Tiểu tử, đề nghị này không tệ, giết gà lấy trứng không bằng để lại con gà mái tiếp tục đẻ!" Lục bào lão đầu thập phần hưng phấn, kêu lên trong tai Ngụy Tác.
"Sao ta tin các vị được?" Ngụy Tác mục quang lóe lên, hỏi lão nhân tóc hoa râm, "Nếu hôm nay mỗ đáp ứng, các vị có thời gian lấy hơi rồi tương lai lại đối phó mỗ thì sao"
"Ngụy thần quân có thể hạ cấm chế lên mấy người bọn lão phu, thậm chí sai người vào giám sát mọi sự của Đăng Tiên tông." Lão nhân tóc hoa râm nhìn Ngụy Tác: "Chỉ cần thần quân che chở, Đăng Tiên tông sẽ coi thần quân là cung phụng chân chính."
"Để y hạ cấm chế, giám sát Đăng Tiên tông có khác gì bảo y làm tông chủ! Ngô Thanh Tuyền, ngươi định bán đứng hay để Đăng Tiên tông truyền thừa tiếp!" Nhiều tu sĩ kêu lên.
"Chúng ta được chọn lựa sao, không có thần huyền đại năng tọa trấn, Đăng Tiên tông sớm muộn cũng lạc vào tay thần huyền đại năng khác hoặc triệt để hủy diệt. Muốn tìm thần huyền đại năng che chở thì phải tìm người tin được. Nếu các ngươi không tán thành thì cứ như ban nãy, để lại nạp bảo nang và pháp khí mà đi." Lão nhân tóc hoa râm lạnh giọng.
"Mỗ có thể đáp ứng điều kiện." Ngụy Tác hơi trầm ngâm, gật đầu, "Mỗ thậm chí đảm bảo chỉ phái người giám sát chứ không can thiệp vào mọi việc bình thường của Đăng Tiên tông, không can thiệp đến Đăng Tiên tông truyền thừa, có ai định chèn ép thì mỗ sẽ ra mặt, nhưng nếu tu sĩ Đăng Tiên tông chèn ép kẻ yếu, bị mỗ biết thì mỗ là người đầu tiên ra tay với kẻ đó. Còn nữa, mỗ không tổn hủy sơn môn, thậm chí không lấy linh thạch và pháp bảo vô dụng với mỗ nhưng những thứ hữu dụng thì khác."
"Còn về cung phụng, mỗ muốn xem các vị đưa ra điều kiện gì?" Ngụy Tác nhìn lão nhân Đăng Tiên tông tóc hoa râm.
"Bọn tại hạ có thể chi ra ba phần thu nhập mỗi năm của Đăng Tiên tông, đổi thành linh thạch... Nếu thần quân cần gì, bọn hại tìm giúp, cũng đổi thành linh thạch khấu trừ.." Hôi y lão nhân gật đầu.
"Ba phần thu nhập mỗi năm là bao nhiêu linh thạch?" Ngụy Tác hơi hiếu kỳ.
"Như trước là gần hai nghìn vạn hạ phẩm linh thạch." Hôi phát lão nhân nhìn Ngụy Tác.
"Nhiều thế hả!" Lục bào lão đầu kêu lên, nghẹn họng.
"Siêu cấp đại tông môn đích xác hơn xa tông môn thông thường..." Ngụy Tác mục quang hơi lóe lên, lúc ở Hải Tiên tông gã được Hiên Viên lão tổ cho biết Hải Tiên tông mỗi năm chỉ tích lũy được bất quá trăm vạn linh thạch, bình thường kho Hải Tiên tông chỉ có mấy trăm vạn hạ phẩm linh thạch. Đăng Tiên tông chỉ một năm mà gấp Hải Tiên tông sáu mươi mấy lần.
Số lượng tu sĩ Đăng Tiên tông gấp Hải Tiên tông sáu mươi mấy lần, khống chế số phường thị và thế lực cũng không biết bao nhiêu mà kể, tính ra một năm hơn sáu mươi mấy lần thì không ghê gớm quá nhưng năm nào cũng vậy mà tích lũy lại thì cực kỳ kinh nhân.
"Ta đáp ứng điều kiện này." Ngụy Tác lại hơi trầm ngâm, gật đầu với lão nhân Đăng Tiên tông, đoạn nhìn các tu sĩ, "Nếu không đáp ứng điều kiện này thì các ngươi bỏ lại toàn bộ rồi đi, từ rày sẽ thoải mái đấu với ta!"

Chương 1013: Tự cầm đá đập vào chân mình

Không ai dám đấu với Ngụy Tác nhưng không ít tu sĩ Đăng Tiên tông ném lại mọi pháp khí và nạp bảo nang rồi đi.
"Sau này có thành tựu, ta sẽ quay lại báo thù này."
Thậm chí có những đệ tử trẻ tuổi huyết khí phương cương còn nói với lại.
"Y không phải nhân vật cùng cấp chúng ta..." Nghe các đệ tử trẻ tuổi nói thế Ngô Thanh Tuyền lắc đầu thở dài.
"Lão đầu này tuy nhiên tu vi không cao nhưng kiến thức không tệ." Lục bào lão đầu nghe Ngô Thanh Tuyền thở dài thì lẩm bẩm.
Ngụy Tác không chỉ song thần huyền, đã đạt Thần huyền tam trọng, lần này hạ được Đăng Tiên tông thu được bao nhiêu lợi lộc kinh nhân nên không sợ những hậu bối đó truy đuổi, chặn được gã tiến bước chỉ có những đại nhân vật.Sau rốt một phần ba tu sĩ Đăng Tiên tông bỏ đi.
"Sao thế?"
Từng toán đệ tử Đăng Tiên tông lẳng lặng rời sơn môn khiến Đăng Tiên thành không biết gì đến thay đổi kinh thiên trong đó, các tu sĩ còn đợi sự việc diễn biến cực kỳ kinh ngạc.
"Gì hả! Trên Phi Tiên sơn chỉ là hư ảnh do pháp bảo hóa thành?!"
"Ngụy Tác thật đã lẻn vào Đăng Tiên tông diệt gọn tông chủ và các nhân vật đỉnh nhọn, bức Đăng Tiên tông phải hòa giải..?!"
Rất nhanh, một tin tức kinh thiên lan đi khiến hơn mười vạn tu sĩ quanh Đăng Tiên tông tê dại.
Nhiều người không dám tin là thật, Đăng Tiên tông tông chủ là Thần huyền tam trọng đại năng, một tán tu vào một siêu cấp tông môn giết cả tông chủ và một toán nhân vật trọng yếu là khái niệm gì? Vân Linh đại lục tu đạo giới mấy nghìn năm nay chưa từng có.
Không ai dám lên Phi Tiên sơn xem Ngụy Tác ở đó là thật hay giả nhưng nhanh chóng có một toán tu sĩ từ sơn môn Đăng Tiên tông lao ra, đến đỉnh Phi Tiên sơn mang thanh sắc thân ảnh về thì mọi tu sĩ mới thấy thân ảnh có khí tức đáng sợ đó không phải nhục thân chân chính, đích xác là hư ảnh do một món pháp bảo phát ra.
"Bảo tất cả giao hết thủy hệ yêu đơn và thủy hệ linh dược ra, kho của Đăng Tiên tông có những gì cũng ghi rõ ra..."
Trong sơn môn Đăng Tiên tông, Ngụy Tác đạt thành hòa đàm với Ngô Thanh Tuyền và tu sĩ Đăng Tiên tông.
Hiện tại cả Đăng Tiên tông chỉ còn lại Ngô Thanh Tuyền và một trung niên trưởng lão là Kim đơn tu sĩ, đều tu vi Kim đơn nhất trọng.
Theo ước định, Ngụy Tác hạ cấm chế với bọn Ngô Thanh Tuyền, tu sĩ Đăng Tiên tông còn lại cùng trong kho phải giao hết thủy hệ yêu đơn và thủy hệ linh dược cùng những thứ gã có thể đem tu luyện. Đoạn Đăng Tiên tông ghi chép hết những gì có thể để gã xem lấy được những gì.
Bất quá gã không nói rõ ngay mà bảo Ngô Thanh Tuyền yêu cầu tu sĩ Đăng Tiên tông tụ tập lại, giao hết pháp khí và nạp bảo nang.
Gã hiểu rõ, các tu sĩ Đăng Tiên tông chỉ sợ thần thông của gã, không có người của gã giám sát thì họ sẽ tự giấu đồ đi nên gã bảo Ngô Thanh Tuyền phái nhân người đưa tin cho Âm Thi tông thông tri cho Âm Lệ Hoa cùng Cơ Nhã đến.
Linh Lung Thiên vốn ẩn sẵn trong Đăng Tiên tông cũng hiện thân, thay gã tìm được vài cấm địa, không cho người Đăng Tiên tông vào. Mọi tu sĩ Đăng Tiên tông đều thấy bất lực, mấy nơi đó là pháp trận khống chế mấy đại cấm chế.
Mấy đại cấm mới uy hiếp được Thần huyền tu sĩ nhưng đều bị Linh Lung Thiên phát hiện và khống chế.
Ngụy Tác thần thông như thế, cộng thêm thượng Linh Lung Thiên thì tu sĩ Đăng Tiên tông không dám phản kháng.
"Ngần này thủy hệ yêu đơn! Đăng Tiên tông sao lại có nhiều thế!" Chỉ qua trong kho và tu sĩ Đăng Tiên tông cộng lại, thủy hệ yêu đơn và linh dược chất trước mặt Ngụy Tác khiến lục bào lão đầu kêu lên không dám tin, gã cũng cả kinh.
Số thủy hệ yêu đơn trong kho cực kỳ kinh nhân, cộng lại tới hơn bảy vạn viên, tuy Đăng Tiên tông truyền thừa mấy nghìn năm, thực lực trên Thiên Kiếm tông nhưng số lượng như thế cũng bất thường.
"Đây là tông chủ trước kia hạ lệnh ngầm thu mua." Ngô Thanh Tuyền nhăn nhó giải thích, "Trước kia Đăng Tiên tông tra ra tung tích, phát hiện Hải Tiên tông và Âm Thi tông ngầm mua thủy hệ yêu đơn, từ đó biết được Hải Tiên tông liên quan đến động phủ của thần quân... Từ lúc nghi ngờ thủy hệ yêu đơn liên quan đến thần quân, tông chủ hạ lệnh ngầm thu mua, nâng cao giá khiến Âm Thi tông và Hải Tiên tông phải trả giá cao hơn."
"... Đúng là cầm đá tự đập vào chân mình, tính toán mãi thành không chỉ cho ngươi một tiên thai còn thu lượm giúp ngần ấythủy hệ yêu đơn." Lục bào lão đầu tắt tiếng, Đăng Tiên tông tông chủ lần này đúng đã đã mất phu nhân lại mất quân.
"Tiên thai thật ra là gì?" Ngụy Tác tắt tiếng, chả trách Đăng Tiên tông tông chủ tỏ vẻ chết không nhắm mắt. Thu hết thủy hệ yêu đơn đoạn gã lấy Đăng tiên tiên thai ra hỏi Ngô Thanh Tuyền và mấy người đứng đầu của đối phương.
"Đây là truyền thừa chí bảo trọng yếu nhất của Đăng Tiên tông. Truyền thuyết cho biết năm xưa tổ sư bản tông phát hiện tại Hoang cổ cổ địa." Ngô Thanh Tuyền không giấu, "Đó là một động phủ phế khư, tổ sư nhận ra là nơi một chân tiên độ kiếp nhưng mọi bố trí đã tổn hủy, chân tiên đó độ kiếp thất bại nên tiêu tan nhưng tổ sư thấy ở đó có một nhánh thần mộc, chân tiên đó khi độ kiếp thất bại đã thi triển chuyển sinh bí thuật nào đó nhưng cũng không thành công, chỉ có một phần linh nguyên với kết hợp thần mộc may mắn còn tồn tại đó, hóa sinh tiên thai như đạo quả."
"Đăng Tiên tông tổ sư dùng thần thông làm tan thần niệm tàn dư trong tiên thai của chân tiên đại năng đó, thay ý chí của mình vào rồi để lại làm truyền thừa chí bảo, đạt tới tu vi nhất định thì có thể luyện hóa, đề thăng tu vi, cảm ngộ pháp vực mà tổ sư lưu để lại hoặc hóa ra thần vực."
"Tiểu tử, chân tiên linh nguyên trong tiên thai thập phần kinh nhân, cộng thêm số thủy hệ yêu đơn thì ngươi có thể đạt Thần huyền tứ trọng cũng nên, nhưng Đăng Tiên tông tổ sư có thể phong ấn chân tiên linh nguyên, thủ đoạn tất cực kỳ kinh nhân, ý chí tàn dư khẳng định rất mạnh, nếu ngươi trực tiếp luyện hóa thì cũng như Đăng Tiên tông tông chủ, thần thức và ý chí yếu sẽ bị mất, tương đương với bị đoạt xá." Lục bào lão đầu đề tỉnh Ngụy Tác.
"Thần mộc còn lại qua chân tiên thiên kiếp, tất phi phàm, có thể đem luyện chế thành pháp bảo chống lại thiên kiếp." Linh Lung Thiên nhạt giọng truyền âm cho Ngụy Tác.
"Đưa bọn mỗ đến xem thần mộc."
Ngụy Tác bảo bọn Ngô Thanh Tuyền đưa đi.
"Vật này như đã qua thiên kiếp, hiện tại không biết thành thế nào."
Trên đỉnh núi, thần mộc như cây đào đã nát, không còn sinh cơ nhưng dấy lên các loại khí tức, khiến bọn Ngụy Tác cả kinh.
Nhánh thần mộc đã cháy này tạo cảm giác như một món pháp khí có vô số vết thương, trải qua vô số kinh thiên đại chiến, ánh sáng và nguyên khí còn lại là thiên uy lạc ấn.
Vì có chứa tiên thai đã lâu nên thần mộc toát ra chân tiên khí tức, cực kỳ đặc biệt.
"Nguyên khí lạc ấn phức tạp thế này e không thể khắc thêm pháp trận... Trừ phi ngươi là chân tiên đã độ kiếp không thì không thể luyện chế nó, mà chỉ có thể lợi dụng uy năng." Lục bào lão đầu kết luận. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Chắc không thể luyện chế, những thứ này đã qua thiên kiếp, tựa hồ tự nhiên hóa sinh ra thần vực, có thể dùng khi gặp thiên kiếp." Linh Lung Thiên nghiên cứu một lúc rồi bảo. Trong thần mộc có nhiều thiên uy loạn xa, như mảnh vỡ của các loại pháp thuật, dệt thành một pháp vực hoàn chỉnh, như một món tiên binh tự nhiên sinh thành, có điều không thể tìm ra cách vận dụng, khả năng chỉ coi nó là pháp thuẫn, gặp thiên kiếp thì thử. Nếu lĩnh ngộ được thần mộc pháp vực thì uy năng càng cao."
Ngụy Tác gật đầu, đào cả nhánh thần mộc khỏi vách núi đoạn thu lại. Gã biết pháp vực trong thần mộc liên quan đến uy năng mạnh nhất thiên địa, diễn hóa được thiên kiếp chi lực, nếu gã hóa ra được pháp vực đó coi như phát ra được uy năng của chân tiên độ kiếp, nhưng rồi gã chật vật gãi đầu, biết mình nghĩ quá xa, muốn lĩnh ngộ pháp vực này e là khi chân chính vượt thiên kiếp thì hiểu rõ các loại thần uy và nguyên khí pháp tắc.
Cần nhất trước mắt là nghĩ cách luyện hóa Đăng tiên tiên thai.

Chương 1014: Không nén được, muốn mạnh lên

"Gì hả! Ngụy Tác lẻn vào Đăng Tiên tông, giết Đăng Tiên tông tông chủ, bức Đăng Tiên tông hòa đàm, rồi làm thái thượng cung phụng?!"
Trong một đại điện hoa mỹ lợp ngọc xanh, tường khảm toàn bảo thạch, linh châu, và phù điêu đẹp đẽ, một nữ vương da như bạch ngọc, đội mũ phượng đứng phắt dậy khỏi kim sắc bảo tọa, ngọc phù bị khí tức chấn vỡ.
Là Vu thần nữ từng đấu với Ngụy Tác tại Toái Ngọc cổ vực, kết quả bị đánh đến mức chỉ còn hà quang bọc mình.
"Siêu cấp đại tông môn cỡ Đăng Tiên tông như một bảo khố khổng lồ, lạc vào tay y thì không biết tu vi tiến cảnh còn đến mức nào!"
"Không được, phải mau đối phó!"
"Ngụy Tác, ngươi là thần huyền đại năng mòn còn dùng thủ đoạn đánh lén, lẽ nào ta lại không!"
Bóp nát ngọc phù, Vu thần nữ nghiến răng lẩm bẩm, đi về tòa điện vũ."Truyền tin cho Vạn Hoàng cung Vạn Hoàng công tử đến Trục Nguyệt hồ gặp ta!"
Giọng nói sung mãn uy nghiêm nữ vương vang lên.
Mấy đạo quang hoa xung thiên, ngoài xa lóe sáng đạo đạo quang hoa, tích tắc sau đã vượt không biết bao nhiêu vạn dặm.
Bên ngoài cung điện là thủy vực mênh mông có ít nhất mấy trăm hòn đảo, bên trên xây dựng lâu các điện vũ đẹp đẽ, vân hà liễu nhiễu, linh điểu bay lượn.
Thủy vực quanh mấy trăm hòn đảo trong suốt, đáy trải bạch sắc sa thạch, khiến thủy vực thập phần thánh khiết.
Thủy vực nở bừng nhiều loại dị chủng liên hoa, đóa nhỏ chỉ cỡ ngón tay, đóa lớn như mặt bàn, khiến thủy vực và mấy trăm hòn đảo như được bao trong bạch sắc linh quang.
"Chát!"
Vu thần nữ hạ lệnh xong là hóa thành lưu quang, rời bạch sắc linh quang cấm chế.
Bên ngoài cấm chế là Hoang cổ cự trạch, Thiên khung ở ngoài xa lấp lánh quang hoa, nơi này lại nằm ngoài Thiên khung.
Vu thần nữ vượt hư không, đi về phía Thiên khung.
Xuyên qua Thiên khung, trước mặt là một ngọn núi xanh biếc như thanh long.
Trên núi không chỉ mọc nhiều cổ thụ mà đá cũng xanh biếc, trải dài ít nhất hơn ba nghìn dặm.
Sau ngọn núi là bình nguyên mênh mông, nhìn từ xa cũng thấy có một tòa thành trì quy mô gấp ba Linh Nhạc thành, vượt qua ngọn núi là Vu thần nữ không vào thành mà đi theo một hướng, thêm bảy, tám nghìn dặm thì trước mặt xuất hiện một vùng gò đồi, phía sau nữa là một hồ nhỏ chừng mấy trăm khoảnh.
"Ầm!"
Vu thần nữ vừa đến thì hư không đối diện đột nhiên xạ ra vạn đạo kim quang, chiếu sáng mặt hồ, khí dấy lên như có một thứ gì kinh nhân đang giáng lâm.
Tiên âm từ hư không vọng xuống.
Mười sáu kim giáp dị thú buộc dây xích kim sắc tinh kim kéo một kim sắc thần đài tiến ra.
Mười sáu kim giáp dị thú đều mọc vảy như vảy rồng, chân rực kim quang, là Liêu nha cự hổ linh thú, thể hình gấp năm, sáu lần hổ thường, toát lên Hoang cổ khí tức hung hãn.
Kim sắc thần đài hình tròn, đường kính mấy trăm trượng, dị thú kéo sợi dây xích tinh kim lớn cỡ đùi người lớn, thần đài khắc cổ binh phù văn, bề ngoài giống đài sen nhưng tạo cảm giác sát phạt khí tức kinh nhân, là chiến xa của thượng cổ đại năng để lại. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Trên kim sắc thần đài là một thanh niên mặc kim sắc ngọc y đứng chắp tay sau lưng.
Thanh niên mặt vuông tai lớn, ấn đường rộng rãi, toát lên khí tức duy ngã độc tôn, kim sắc ngọc y thêu đầy hình phượng hoàng rực rỡ, thần quang ngưng thành hơn vạn kim sắc thần hoàng quang ảnh, khí thế hùng hậu cực độ.
"A Vu, vội tìm ta có chuyện gì?"
Thanh niên xuất hiện là mỉm cười, hỏi Vu thần nữ.
Vu thần nữ hơi giật giật chân mày, tựa hồ không thích thanh niên xưng hô mình là A Vu nhưng không tỏ rõ, vẫn thể hiện uy nghiêm của nhất phái nữ vương, "Ta muốn mượn Man thiên cổ phù!"
"Man thiên cổ phù? Nàng định dùng để đối phó tiểu tử Ngụy Tác?" Thanh niên mục quang hơi lóe lên, như đã đoán tiền nhân hậu quả, tiếp tục đi đến chỗ Vu thần nữ, "A Vu, nếu trước lúc vào Thiên Huyền đại lục mà chúng ta biết thế thì đã không bại."
"Đây là ta sai lầm, sau này không thế nữa, chúng ta chưa kết thành đạo lữ, sau này thành rồi thì phu thê đồng tâm, việc gì cũng cho ngươi biết." Vu thần nữ liếc thanh niên. Rõ ràng thanh niên là Vạn Hoàng công tử, thần huyền đại năng của một đại tông môn thần bí khác của Ngọc Hành đại lục: Vạn Hoàng cung.
"Hay cho câu phu thê đồng tâm, có câu này, A Vu, nàng không cần đến Vân Linh đại lục, ta sẽ tới dó giết y, lấy thủ cấp làm chén rượu cưới của chúng ta." Vạn Hoàng công tử đến trước mặt Vu thần nữ dịu giọng nói.
"Ta đã thề phải giết bằng được y, phải tự thân giết y!" Vu thần nữ lắc đầu, "Chỉ cần cho ta mượn Man thiên cổ phù là được, ta hóa thành chí thân của y rồi đột nhiên ra đòn thì y không thể thoát được."
"Cạnh y có nhân vật lợi hại, e là nguy hiểm." Vạn Hoàng công tử hơi nhíu mày.
"Yên tâm đi, lẽ nào ngươi không tin vào thực lực của ta?" Vu thần nữ nhướng mày, đột nhiên dịu giọng, "Đợi ta giết y rồi về Ngọc Hành đại lục, chúng ta sẽ cử hành đại hôn. Lúc đó tiên binh của y sẽ rơi vào tay chúng ta, không chỉ Ngọc Hành đại lục, thậm chí cả Thiên Huyền đại lục, Vân Linh đại lục, sớm muốn gì cũng là của chúng ta!"
"Ta chỉ lo lắng chứ sao lại hoài nghi thực lực của nàng. Vậy thì, nàng nên cẩn thận." Vạn Hoàng công tử dịu giọng, đưa thổ hoàng sắc mộc chất cổ phù điểm cho Vu thần nữ, "Chỉ là cổ phù này của Vạn Hoàng cung chỉ còn kích phát được một lần, duy trì được hai mươi tư canh giờ, đủ cho nàng có cơ hội."
"Hóa ra cổ phù chỉ còn kích phát được một lần. Chả trách..." Vu thần nữ đón lấy cổ phù, nói.
"Sao ta lại tiếc, chúng ta sắp kết thành đạo lữ, dù nàng muốn sao trên trời ta cũng hái xuống." Vạn Hoàng công tử mỉm cười, ôm eo Vu thần nữ.
"Ngươi tìm đi, lúc Chân Võ tông chủ Hứa Thiên Ảo chết, thể nội bắn ra một viên tinh hạch, không biết văng đi đâu. Vật đó mà đủ tu vi điều khiển, tương đương với một món đại đạo tiên binh." Vu thần nữ nói đoạn tránh khỏi tay Vạn Hoàng công tử.
"Đợi ta về, nếu ta tìm được tinh hạch, nàng lấy được tiên binh, phu thê chúng ta ẽ thật ự uy nhiếp thiên hạ."
Vu thần nữ gật đầu với Vạn Hoàng công tử đoạn quay đi, hóa thành lưu quang biến mất khỏi tầm mắt y.
"A Vu... nàng không biết là ta gặp biết bao nữ tu xinh đẹp trên đời rồi nhưng chỉ uy nghiêm nữ vương trời sinh như nàng càng khiến sắc đẹp kinh nhân, mê hoặc khôn tả khiến ta mê mẩn. Mỗi lần gặp nàng ta chỉ muốn... Bất quá không lâu nữa, khi nàng quay lại, là sẽ được vui vầy cá nước."
Thân ảnh Vu thần nữ tan biến, Vạn Hoàng công tử mới cười tà quái lắc đầu, mục quang lóe lên, mười mấy kim sắc man hoang dị thú kéo chiến xa, kim quang bay lên không, thân ảnh y cũng tan đi.
...
"Y quả nhiên hạ được Đăng Tiên tông! Lén vào trong... thủ đoạn quả giảo trá dị thường, may mà ta nghĩ được trước, còn ở lại Đăng Tiên tông thì dù có Hư không kim hồ cũng rất có thể bị y đánh lén giết chết."
Cùng lúc, tại một man hoang hoang nguyên khác, một thanh niên ràn rạt thần huyền khí tức lẩm bẩm.
Chân y đứng trên một kim sắc hồ lô thoạt ẩn thoạt hiện, chính thị Trạm Đài Linh Lan.
"Chát!"
Y vừa lẩm bẩm vừa lao đi, trên một man hoang đại sơn cách rất xa đột nhiên lóe lên thanh hồng lưỡng sắc thần quang, khí tức kinh nhân dấy lên khiến đê giai yêu thú trong vòng vạn dặm, thậm chí trùng trĩ cũng cắm cổ chạy như sắp có đại nạn lâm đầu.
"Chát!"
Thoáng sau, thanh hồng lưỡng sắc thần quang lóe lên nhưng kéo dài lâu hơn.
"Chả trách y không vội đến, hóa ra đang cảm ngộ một đạo đại đạo thần vực. Xem ra y sắp cảm ngộ được!" Trạm Đài Linh Lan tỏ rõ thần sắc cuồng hỉ.

Chương 1015: Các phương biến động

"Cái gì, Ngụy Tác là Ngụy trưởng lão của Hải Tiên tông từng tham gia Hải liệp đại hội? Cả hai là một!"
"Công pháp của y cực kỳ quỷ dị, không chỉ có thể trực tiếp luyện hóa thủy hệ yêu đơn để tu luyện, nhục thân cũng sánh với thần thiết!"
Vân Linh đại lục triệt để chấnh động.
Đăng Tiên tông có một phần ba tu sĩ ra đi nên nhiều của bí mật Ngụy Tác được tiết lộ.
Rồi tin từ các đại thương đội và tông môn tu sĩ vào Thiên Huyền đại lục đa về, lại tin khác lan khắp Vân Linh đại lục.
"Ngụy Tác tại Toái Ngọc cổ vực đã đại biểu cho tu sĩ Thiên Huyền đại lục đấu với lục đại siêu cấp tông môn Trung thiên tử lôi tông, Minh Thổ tông, Bích Tỳ tông, Đông Lai bí cảnh của Ngọc Hành đại lục cùng Chân Võ, Huyền Phong môn, bảy thần huyền đại năng cùng đến! Giết Chân Võ tông chủ, Minh Thổ tông tông chủ, thậm chí đánh bại Thần huyền tứ trọng đại năng Vu thần nữ của Đông Lai bí cảnh! Bức tu sĩ Ngọc Hành đại lục phải rút khỏi Toái Ngọc cổ vực."
Tin này càng chấn kinh hơn việc Ngụy Tác dùng một món pháp bảo lừa gạt tất cả, lẻn vào Đăng Tiên tông, diệt gọn tông chủ và cơ hồ mọi nhân vật trọng yếu. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Bảy thần huyền đại năng cùng tới là khái niệm gì?Nhưng vẫn bị phe Ngụy Tác bức lui, gã còn giết được hai đối thủ!
Cộng thêm Hoàng Phủ Tuyệt Luân, Công Đức tông tông chủ, Đăng Tiên tông tông chủ, số thần huyền đại năng mà đại đa số mọi người biết là chết trong tay Ngụy Tác lên tới năm.
Nhất thời, uy thế của Ngụy Tác tại Vân Linh đại lục không tưởng tượng nổi.
Tu sĩ thông thường của Vân Linh đại lục chỉ biết thế nhưng những đại thế lực tất nhiên biết nhiều hơn.
"Thật ra là việc gì? Tiên khí sao lại trong tay y."
Tịch Hàn đại lục Tiểu Cực giới, trong tông chủ đại điện, Cực Âm thần quân nhăn nhó nhìn hình ảnh trong một viên pháp châu.
Pháp châu hiện lên hình ảnh Ngụy Tác mặc thanh y kích phát cái bình màu.
Là Lưu ảnh châu, lúc Ngụy Tác đấu với Vu thần nữ tại Thiên Huyền đại lục thì có người dùng viên châu này ghi lại hình ảnh rồi đưa về cho Cực Âm thần quân.
"Tiểu Cực Cực, đúng là óc lợn." Hoàng bào lão đạo Nguyên Âm lão tổ đầu tóc khô vàng rối bù, hiền hòa nhìn Cực Âm thần quân nói.
Cực Âm thần quân giật mình, nhận ra mục quang Nguyên Âm lão tổ lạnh lẽo, "Sư thúc sao lại nói vậy."
"Quá giản đơn, khẳng định là y mạo danh con làm việc tốt. Giết Vũ Hóa Nhược Tinh và đệ tử của Hỏa Vực thần vương cũng là y." Nguyên Âm thần quân cười hắc hắc nhìn Cực Âm thần quân, "Bất quá Tiểu Cực Cực, sư thúc không hiểu sao y không giả thành ai mà lại là con để giá họa nhỉ?"
"Có khi y thấy sư điệt đẹp trai hơn?" Cực Âm thần quân mặt dày.
"Tiểu Cực Cực, con thấy sư thúc dễ gạt hay quan điểm thẩm mỹ của sư thúc đặc biệt?" Nguyên Âm lão tổ cười ha hả, lộ ra ba cái răng vàng, "Không thật thà tí nào."
"A! Sư thúc, tiểu điệt đùa thôi, thật ra là trước kia có chút mâu thuẫn với y." Cực Âm thần quân toát mồ hôi lạnh, muốn khóc mà không có nước mắt: "Khi đó tiểu điệt bảo cùng y đối phó Vũ Hóa Ứng Thiên, kết quả thấy không thắng được nên con đã thừa cơ chạy trước."
"Đánh không lại thì chạy, an toàn làm đầu không có gì sai." Nguyên Âm lão tổ bảo.
"Vậy thì sư thúc, chi bằng chúng ta lén đến cướp tiên khí của y?" Cực Âm thần quân sáng mắt. "A!" Nhưng chưa dứt lời, y lại kêu lên thê thảm, bị Nguyên Âm lão tổ dùng một đạo quang hoa đánh trúng mông văng đi.
"Đánh không lại thì chạy, an toàn làm đầu không sai, còn hơn mất mạng, nhưng trong óc nhất phái tông chủ lại là não lợn, làm việc liên lụy người khác thì đáng đánh." Nguyên Âm thần quân cười ha hả, vẫn hiền hòa như thể không phải lão ra tay.
"Sư thúc, sao tiểu điệt lại óc lợn được." Cực Âm thần quân nhăn nhó sờ mông.
"Đối phương cả Thần huyền tứ trọng cũng đánh nổi, đạo lữ đánh cho hai thần huyền đại năng tơi tả, ngươi tưởng có cửa sao?" Nguyên Âm lão tổ nhìn Cực Âm thần quân, cười hắc hắc: "Tiểu Cực Cực, y bày ra lắm trò như thế, luận về âm hiểm thì hơn con nhiều. Con để người ta căm hận, mang tới một đối đầu như Hỏa Vực thần vương mà còn không lo giải quyết, lại muốn tìm chết thì không phải óc lợn là gì?"
Cực Âm thần quân nhăn nhó, "sư thúc bảo chúng ta nên làm sao đây, vạn nhất không đối phó... Y nhân chiếm Đăng Tiên tông, không biết thu được những gì, rồi thì tu vi thần thông đại tiến, lẻn vào Tiểu Cực giới thì chúng ta nguy to."
"Đúng rồi, ta có một cách."
"Cách gì... A!" Cực Âm thần quân chưa nói xong lại kêu lên thê thảm, bị Nguyên Âm lão tổ đanh bay, lần này là một đạo lôi hệ thuật pháp nên tóc y dựng đứng, miệng xì khói.
"Sư thúc... tiểu điệt không thể nhận ra, hơi tí là đánh. Vô pháp vô thiên của sư thúc khiến người ta không nhận ra linh lực dao động khi xuất thủ, tiểu điệt lại không cùng sư thúc đối địch, làm sao tránh nổi, đánh nữa là chết người đấy." Cực Âm thần quân vừa miệng xì khói vừa muốn khóc mà không có nước mắt.
"Dánh vẻ con lúc này không tệ, y mà thấy tất bớt giận nhiều." Nguyên Âm lão tổ cười hòa ái đầy thâm ý, "Qua tư liệu thì y có thể thương lượng được. Ta đưa con với dáng vẻ này đến thỉnh tội tất y nể mặt, ít nhất không đối phó chúng ta nữa."
"Sư thúc muốn nói là... chúng ta đến thỉnh tội để y đại nhân không chấp tiểu nhân?" Cực Âm thần quân ngẩn người.
"Đi thôi, mau lên, không thì người ta chắc gì đã gặp tại Đăng Tiên tông, hoặc người muốn lấy lòng y quá đông, chúng ta đến cũng vô vị." Nguyên Âm thần quân thấy Cực Âm thần quân tựa hồ chưa muốn đi thì lại một đạo thần quang giáng vào khiến Cực Âm thần quân nhảy lên, "Tiểu Cực Cực, biết rõ là an toàn làm đầu, sao lại không biết theo gió bẻ măng, năng khuất năng thân, kết giao quý nhân hả? Chỉ tính hiện tại, tuy hơi mất mặt nhưng có quan hệ với y, chưa biết chừng tương lai có bao nhiêu là lợi lộc. Còn còn bất động, thật khiến ta không yên tâm."
"Sư thúc... tiểu điệt không phải không nghe lời mà đang tính nên mang thứ gì để tỏ thành ý." Cực Âm thần quân khóc thật, nước mắt lưng tròng.
"Tạm được. Mấy đạo lữ của y không phải vẫn Kim đơn cảnh hả, Cửu âm tiên quả còn mấy trái, cứ mang theo." Nguyên Âm lão tổ vừa ý gật đầu.
"Được, y cần thủy hệ yêu đơn ma, có thủy hệ yêu đơn thì mang theo." Cực Âm thần quân lau mặt kêu kêu lên, "Người đâu, có việc cần!"

"Hóa ra là y!"
Vũ Hóa thế gia, trong một điện vũ, trước mắt Vũ Hóa Ứng Thiên lơ lửng hình ảnh Ngụy Tác kích phát cái bình màu.
"Mau phái người đến Lưu Hỏa đại lục, truyền tin cho Hỏa Vực thần vương là Vũ Hóa Ứng Thiên khả ta đảm bảo kẻ giết đệ tử của y là kẻ này."
Vũ Hóa Ứng Thiên mắt lóe hàn quang, vẫy tay với một lão nhân, "Cho Hỏa Vực thần vương biết Vũ Hóa thế gia toàn lực giúp y giết kẻ này."
...
"Nhiều quá...!"
Trong Đăng Tiên tông, Ngụy Tác và Âm Lệ Hoa, Cơ Nhã, Hàn Vi Vi đều tụ tập ở tông chủ đại điện. Nhận được tin của Ngụy Tác, vô danh hoang đảo triệt để đại thiên di, tất cả mọi người cùng mười mấy con Băng tuyết thần nguyên đều đến Đăng Tiên tông gặp gã.
Âm Lệ Hoa ghé qua Âm Thi tông đưa nhân thủ đến tạm thời tiếp quản Đăng Tiên tông, hiện tại những thứ của Đăng Tiên tông đã được thống kê thành danh sách.
Danh sách này khiến Ngụy Tác cùng bọn Cơ Nhã hít một hơi lạnh, lục bào lão đầu không nói thành lời.
Nguồn lực của Đăng Tiên tông thì tông môn bình thường khó tưởng tượng nổi.
Linh thạch, linh đơn, pháp khí khố, pháp bảo... Trừ những thứ của tu sĩ Đăng Tiên tông thì còn lại đều được ghi thành danh sách.
Chỉ lượng linh thạch cũng đủ chấn kinh!
Các loại linh thạch hạch toán thành hạ phẩm linh thạch tới gần mười ức!
Con số này tuyệt đối kinh hãi. Nên biết đó chỉ là lượng còn lại, bình thường không dùng đến, là tích lũy của tông môn, hoàn toàn đã trừ trừ đi mười mấy vạn đệ tử Đăng Tiên tông tông tiêu hao thường nhật.
Con số đó khiến bọn Ngụy Tác lại hiểu rõ thêm siêu cấp tông môn bình thường không thiếu linh thạch, chỉ vì để phổ thông đệ tử thèm muốn mà vươn lên, cống hiến cho tông môn mà phát linh thạch có phần hạn chế. Dù mọi linh thạch khoáng mạch đoạn tuyệt thì kho của các siêu cấp đại tông môn vẫn đủ dùng rất lâu.
Đạt đến mức kim đơn thì những thứ hữu dụng với kim đơn và thần huyền đều có linh thạch không mua được, không thì các thế lực đại tông môn còn đến thế nào nữa. Dù vậy, các tông môn không lo lắng đến linh thạch vẫn có ưu thế khó tưởng tượng nổi, trong tông môn không thiếu đệ tử thiên tư cao cường, những thứ cần thiết cho tu sĩ chưa đạt kim đơn tu luyện đều mua được, lại có thể dùng linh thạch thuê tán tu và phường phục vụ, nên mồi đời của siêu cấp đại tông môn đềucó số lượng kinh nhân Kim đơn đệ tử. Tiểu tông môn phải vài đời mới có một Kim đơn đại tu sĩ.
Trừ linh thạch ra, lượng linh đơn và pháp khí cũng dị thường kinh nhân, tổng cộng tám kho, theo bọn Ngô Thanh Tuyền nói thì đủ cho mười mấy vạn đệ tử dù không được bổ sung từ bên ngoài cũng đủ dùng ba năm!
Những tiêu hao phẩm như linh đơn và pháp khí cũng đủ cho ba năm.
Nếu đem hết ra, cộng với những thứ đựng trong nạp bảo nang thì chất thành núi!
Lúc Ngụy Tác làm tiểu tán tu tại Linh Nhạc thành có mong ước rải linh thạch khắp nhà rồi ngủ trên đó, giờ gã muốn ngủ trên núi linh thạch và linh đơn cũng được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau