THÔNG THIÊN CHI LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thông thiên chi lộ - Chương 1001 - Chương 1005

Chương 1001: Cúi gằm cái đầu kiêu ngạo

"Đây là công pháp gì mà có thể trực tiếp luyện hóa thủy hệ yêu đơn và thiên địa linh khí để tu luyện, bổ sung chân nguyên!"
"Có thểtrực tiếp luyện hóa thủy hệ yêu đơn mà không ảnh hưởng! Tốc độ luyện hóa thủy hệ yêu đơn thế này... tốc độ tu vi đề thăng của y sẽ kinh nhân thế nào!"
Không chỉ Vu thần nữ, mọi thần huyền đại năng Ngọc Hành đại lục đều bị phá tâm cảnh, thậm chí Hứa thần quân, Diệp Huyền Thành và hoàng giả mặc kim long thần giáp cùng đạo nhân được đóa đóa thanh sắc đạo liên bao quanh người đều nhợt nhạt, có cảm giác bất lực vì đối phương quá mạnh.
"A!"
Nhiều tu sĩ Ngọc Hành đại lục kêu lên kinh hãi cực độ.
Vu thần nữ triệt để bị đả phá tâm cảnh, không hiển hóa nổi thần vực, cái bình màu kích phát tiên vận tinh quang và Liệt khuyết tàn nguyệt thế như chẻ tre giáng đến, hà quang quanh nàng ta hóa thành tro, trận chiến đã đến hồi kết, ngay cả nữ vương như nàng ta cũng sắp bị Ngụy Tác lấy mạng.
"Choang!"
Đúng lúc đó hỗn kim sắc quang hoa đột nhiên từ thể nội Vu thần nữ bắn ra, ngăn cản đòn đánh của gã, vang lên tiếng như chuông ngân, hư không như có vô số đường vân thấy được bằng mắt thường dấy lên, tựa như đại đạo thần văn mà lại không phải đại đạo thần văn, cực kỳ huyền ảo.
"Phù!"Vu thần nữ hộc máu, nguyên khí tự nhiên ngưng thành ba loại thần văn, một loại màu trắng, một loại dấy động thất sắc hà quang, một loại hơi vàng, cả ba lấp lóe trong máu hộc ra rồi tắt đi.
"Chuyện đó..."
Ngụy Tác và lục bào lão đầu, Linh Lung Thiên đều cả kinh.
Họ không kinh ngạc vì Vu thần nữ lĩnh ngộ được ba loại pháp vực, ba loại này đã thể hiện trong lúc giao phong với Ngụy Tác. Cả ba đồng thời cả kinh vì thứ Vu thần nữ chặn đòn toàn lực của Ngụy Tác.
Hỗn kim sắc tàn phiến cỡ căn phòng hiện lên trước mặt Vu thần nữ ngăn cản đòn toàn lực của Ngụy Tác.
Mảnh vỡ này dày kinh nhân, trông như mảnh vỡ của pháp khí kiểu đỉnh hoặc tháp, bề ngoài và chỗ vỡ có vô số cổ phù văn nhỏ xíu phát quang, mỗi tia khí tức cực kỳ hoang cổ, bàng bạc, khiến người ta rùng mình.
Phù văn cực kỳ mênh mông phức tạp, như có vô số tinh thần nguyên khí tỏa ra, phiến hỗn kim sắc tàn phiến này cũng như mảnh của Ngụy Tác, chắc là của một món pháp bảo!
Hỗn kim sắc tinh kim tàn phiến của Ngụy Tác cũng lớn cỡ căn phòng, lấy được của thanh niên thần bí Lâm Phong Hoa được Tam Hoàng tông truyền thừa, nhưng gã và Linh Lung Thiên, lục bào lão đầu chỉ nhận ra đây là một món cổ bảo khó tưởng tượng nổi chứ không lần ra ảo diệu, càng không hiểu mật văn.
Vu thần nữ đã dung luyện thành bản mệnh pháp bảo, thậm chí còn kích phát được uy năng.
Uy năng này tựa hồ do vô số tinh thần nguyên khí và thần văn đan nhau, ngăn được đòn của Ngụy Tác, hỗn kim sắc tàn phiến không hề tổn hại, chỉ là nhục thân nàng ta không chịu nổi thần uy va nhau mà khạc ra máu.
"Nàng ta cũng có một mảnh, còn luyện hóa thành bản mệnh pháp bảo. Pháp bảo này chỉ mảnh vỡ đã có thần uy cỡ đó, bản thân là chí bảo thế nào... Nàng ta hiểu được viễn cổ mật văn?"
Ngụy Tác nhìn chằm chằm hỗn kim sắc tàn phiến, càng nhìn càng cả kinh, trong mảnh của Vu thần nữ tựa hồ khắc vô số mật văn, pháp trận mênh mông như biển, không có ghi chép chính xác thì đừng nói Thần huyền tứ trọng tu sĩ, dù là chân tiên cũng không đoán được ảo diệu, nói gì đến vận dụng uy năng.
"Tiểu tử, nữ tử này chưa biết chừng hiểu rõ viễn cổ mật văn." Lục bào lão đầu kêu trong tai Ngụy Tác, lão và gã chung ý nghĩ.
Đông Lai bí cảnh truyền thừa hoặc có liên quan đến vật này hoặc Đông Lai bí cảnh lấy được ghi chép về mật văn nên đoán được ý nghĩa khắc trên mảnh vỡ.
"Choang!"
Ngụy Tác tuy cả kinh nhưng không dừng thi pháp, liên tục phát thần uy xung kích Vu thần nữ.
Đối diện với đối thủ như thần nữ, nếu không nhân lúc tâm cảnh nàng ta bị phá mà triệt để chiếm ưu thế, không biết sẽ có thay đổi gì.
"Phù!"
Vu thần nữ run lên, không ngừng hộc máu, quanh mình tơi tả hoa rơi, thiên hoa diệu cảnh chật vật lắm mới hóa ra được không ngừng bị chấn tan, máu và thần huyền dị hương tỏa khắp không trung.
"A!"
Nhiều tu sĩ Ngọc Hành đại lục rú lên, thần nữ trong mắt họ bị đánh thành thế này khiến họ gần như điên cuồng. Tu sĩ không chế cấm chế ở ngọn núi của Ngọc Hành đại lục không nén được, tuyệt thế khí tức trùm xuống Ngụy Tác.
"Cac vị muốn không ai về được Ngọc Hành đại lục hả!"
Tây Tiên nguyên chân truyền đại đệ tử Hoàng Vệ quát to, song mục bắn ra bạch sắc thần quang, ngưng thành lưỡng đạo phù lục, khí tức bao trùm phe Ngọc Hành đại lục.
"Oành!"
Hư không chấn động, trong Toái Ngọc cổ vực, ba bạch bào bạch phát lão giả Kỳ Tiên giáo đứng trên ngọc đài lớn tiếng ngâm xướng, không ngừng khấu bái thiên địa, pháp âm và khấu bái dẫn động khí tức đặc biệt, trên tầng không sơn cốc biến thành bạch sắc.
"Vậy thì triệt để khai chiến!"
Vô số tu sĩ Thiên Huyền đại lục quát to, vô số linh quang và khí tức nối làm một, thiên địa biến sắc.
Phe Ngọc Hành đại lục nhợt nhạt, khí tức từ ngọn núi họ chiếm co lại.
"Thế nào, đến nước này mà không nhận thua, muốn bị mỗ diệt hả?"
"Cứ thế này, các hạ không khống chế nổi hà quang, ngọc thể sẽ lộ hết trước mặt mọi người nhỉ?"
Ngụy Tác hùng hồn cực độ, phát động Động Hư bộ pháp áp sát Vu thần nữ, đồng thời lên tiếng công tâm.
"Phù!"
Vu thần nữ lại ho ra máu, cúi gằm cái đầu kiêu ngạo, "trận này... ta nhận thua, nhưng ngày sau sẽ giết ngươi."
Sơn cốc và thinh không xung quanh lặng ngắt như tờ.
Tu sĩ Ngọc Hành đại lục lạnh buốt người, còn tu sĩ Thiên Huyền đại lục sôi trào nhiệt huyết phí.
"Tu vi tiến cảnh của mỗ hơn xa các hạ, hôm nay các hạ bại thì tương lai càng không phải đối thủ, muốn báo thù nên tìm vị phu quân chưa cưới của Vạn Hoàng cung đi thôi." Ngụy Tác tỏ rõ bản sắc gian thương, bình tĩnh như thường khích bác. Gã cảm giác được cấm chế của phe Ngọc Hành đại lục do người Đông Lai bí cảnh khống chế, Vu thần nữ là giới hạn sau cùng của họ, nếu gã không tiếc giá nào giết nàng ta thì đối phương khẳng định sẽ kích phát cấm chế. Lúc đó hai cấm chế sẽ va nhau, không biết sẽ chết bao nhiêu người, còn sống được bao nhiêu, nên gã không dám mạo hiểm.
"Ta sẽ tự báo thù mối nhục hôm nay, không mượn tay người khác!" Vu thần nữ bản tính cực kỳ kiêu ngạo, thấy Ngụy Tác bảo thế thì nổi giận, lạnh lùng mắng.
Ngụy Tác thập phần nham nhở, không nói gì, nhìn ngực trái Vu thần nữ đầy thâm ý.
Vu thần nữ ngẩn ra, theo ý thức đưa tay che ngực, một tay che bí địa dưới tiểu phúc đoạn thấy nwh thế thật xấu hổ, che hay không cũng thế nên hổ thẹn mà hộc máu tiếp.
"Ngụy Tác, ta sẽ giết người!" Vu thần nữ khó dừng trước mặt Ngụy Tác, gần như gầm lên quang hoa lấp lóe, nàng ta đi mất.
"Các ngươi cùng lên hay từng người?"
Ngụy Tác mỉm cười, nhìn Diệp Huyền Thành và Hứa thần quân đang run lên.
"Niệm tình ngươi có ơn thụ đạo cho Thủy Linh Nhi... nàng ở đây tất cầu xin cho ngươi nên ta để ngươi đi. Nhưng lần tới còn chống đối ta thì không thế này nữa đâu." Ngụy Tác nhìn Diệp Huyền Thành, bổ sung một câu.
"Đấu thì đấu, ta sợ gì ngươi!"
Diệp Huyền Thành lạnh mặt, không rườm lời, thần quang rực lên, quanh mình ràn rạt vô số cương phong, hình thành một vùng thiên địa đầy cương phong.
"A!"
Cùng lúc, Hứa thần quân hú vang, quay người bỏ chạy, thân thể hóa thành tinh quang, như tinh quang cổ lộ bay lên không. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Chát!"
Ngụy Tác kích phát cái bình màu, thần uy như có vô số tiên vương lệ quang chấn tan thần uy của Diệp Huyền Thành.
Diệp Huyền Thành thổ huyết liên tục văng đi.
"Xoẹt!!"
Ngụy Tác lại dấy lên khí tức chấn động thiên địa, phát động Động Hư bộ pháp, đuổi kịp Hứa thần quân.
"Ngươi chạy được sao?"
Đại thừa pháp âm trực tiếp trấn áp lên Hứa thần quân.
"A!"
Tinh quang cổ lộ tan đi, hóa thành từng dải tinh quang tứ tán, thân thể Hứa thần quân loạng choạng rơi ra, mũi phun trào thần huyền nguyên khí.

Chương 1002: Tinh hạch bay đi, cổ địa tan vỡ

"A!"
Nhiều tu sĩ Chân Võ lao lên ngăn chặn Ngụy Tác để Hứa thần quân thoát thân.
Một lão bất tử Chân Võ gầm to, kích phát pháp khí, kim sắc thần quang hóa thành một kim luân khổng lồ.
"Chát!"
Nhưng một hồng kiểm đại hán mặc hắc bào đột nhiên xuất hiện, lão bất tử Chân Võ này tắt hết linh quang, bị đá vỡ ngực, kim luân trăm trượng đang rơi xuống cũng mất phương hướng, không biết bắn đi đâu.
"Không muốn chết đừng động thủ." Hồng kiểm đại hán lạnh giọng.
"Là đồng bạn của y!"
Mọi tu sĩ lại rùng mình, đồng bạn cùng Ngụy Tác san bằng Thiên Kiếm tông xuất hiện. Hiếm ai biết thân phận chân chính của Linh Lung Thiên nhưng ai cũng biết đồng bạn của Ngụy Tác là một thần huyền cấp cường giả.
"A!"
Hứa thần quân rú lên thảm thiết, tự chặt một tay, hóa thành tinh quang trường kiếm chém vào Ngụy Tác.
Chắc là một đạo vô thượng cường pháp của Chân Võ tự chém nhục thân để kích phát uy năng siêu việt thực lực bình thường. Tinh quang trường kiếm phát ra quang hoa khiến không ai nhìn thẳng vào được."A!"
Hứa thần quân lại rú lên, Ngụy Tác bước tới như đã đoán trước được uy năng tinh quang trường kiếm, trực tiếp tránh được.
"Đi thôi!"
Ngụy Tác khiến hoàng giả mặc kim long thần giáp và đạo nhân có vô số thanh sắc đạo liên quanh mình biến sắc, hai đại năng Ngọc Hành đại lục vội phát lệnh cho tu sĩ rút đi.
"Chát!"
Tinh quang lóe lên, cổ phù từ mình Hứa thần quân bắn ra nát vụn, hư không xuất hiện vô số vẫn thạch như gian phòng bắn đi bốn phương tám hướng tựa mưa sao băng.
Cổ phù hiển nhiên là truyền thừa pháp khí của Chân Võ mà vẫn bị đánh tan, Hứa thần quân thân rách tan pháp y, thân thể đứt mấy vết sâu đến xương, máu tung tóe.
"Ngụy Tác, ta chết cũng không tha cho ngươi!"
Hứa thần quân không thể tái chiến, đột nhiên gầm lên tuyệt vọng, đẩu nổ tung, hóa thành nguyên khí, tùy tức, từ đầu đến chân, kể cả thần huyền pháp thân đều tan vỡ.
Cảnh tượng thật khôn tả, một thần huyền đại năng tự hủy, hoàn toàn như một vì sao ảo diệt.
Ánh sáng vô lượng và sóng xung kích hình thành một đạo kinh nhân quang hoàn bắn đi bốn phương tám hướng.
"Oành! Oành! Oành! Oành! Oành!..."
Mọi tu sĩ tại trường đô phát pháp bảo và uy năng thuật pháp ngăn cản, như bị sóng biển vỗ vào.
"Cái gì đó?"
Hoàng giả mặc kim long thần giáp và đạo nhân có vô số thanh sắc đạo liên hiển hóa đang bỏ chạy cũng dừng lại. Ngụy Tác diệt Hứa thần quân là việc tất nhiên với họ, ngạc nhiên chỉ là Hứa thần quân tự hủy, thân thể hoàn toàn tan vỡ thì co quang hoa đen sì lấp lóe, khí tức khôn tả.
Là một khối ô hắc sắc vẫn thạch cỡ đứa trẻ sơ sinh.
Bề ngoài khối vẫn thạch như hoàn toàn dung hóa rồi ngưng kết lại mà thành, hình mũi dùi nhọn, ai nhìn vào cũng cho rằng khối vẫn thạch bay rất lâu ở tinh không chi, xương đất lại được vô tận lôi hỏa nung nấu.
Bên trong và bề mặt khối vẫn thạch có nhiều đường vân tự nhiên hình thành, đan nhau dày đặc, như có vô số đại đạo pháp vực.
"Tinh hạch!"
"Liên quan đến truyền thuyết Chân Võ... Chân Võ thật sự có một viên tinh hạch như thế!"
Nhiều tiền bối của Thiên Huyền đại lục thất sắc.
Là một viên tinh hạch thật sự!
Tu đạo giới có ghi lại rằng đại năng của viễn cổ tu đạo giới thần thông kinh thiên, có thể hút sao từ vô tận tinh không về luyện chế cực đạo tiên binh, thậm chí nhân vật kinh thiên từ thời trước đó có thể ngao du thái hư, trực tiếp tìm nguyên liệu tu luyện thích hợp trong hư không loạn lưu, hái sao luyện chế pháp bảo.
Tương truyền khai sơn tổ sư Chân Võ vô tình lấy được một viên tinh hạch, sau đó ngộ ra thần thông mà khai sơn lập phái, sáng lập cơ nghiệp Chân Võ.
Nhiều tông môn vì giữ uy nghiêm nên ghi chép lại không đúng, thậm chí ngụy tạo vài ba thần tích, lưu truyền cho hậu thế, Chân Võ cũng nhận là mình có tinh hạch Chân Võ Tinh, nhưng các tiền bối Thiên Huyền đại lục không hẳn đã tin, có điều giờ Hứa thần quân chết lại thật sự hiển ra một viên tinh hạch!
Tinh hạch là bản nguyên của một vì sao tụ lại, dệt thành nhiều đại đạo, là thứ thượng cổ đại năng cũng thèm muốn!
"Chát!"
Hứa thần quân chết, tinh hạch mang theo vô số đạo quang văn như cháy lên đổ vào Ngụy Tác.
"Xoạt..."
Hoàng Đạo Quân và Ngọc Thiên tông tông chủ biến sắc hít hơi lạnh, đó là tinh thần chi lực, hư không trước mặt Ngụy Tác bị ép tối lại, vô số tinh thần nguyên khí đặc biệt đan nhau, không thể ngăn đỡ nổi, dù thứ ngang với cái bình màu thì trước uy năng này tất thân thể tan nát, bị chấn thành tro.
Nhiều tu sĩ Ngọc Hành đại lục kinh hãi, thấy thế đều kinh hỉ, Hứa thần quân tự nổ dẫn động sát chiêu, rất có khả năng giết được Ngụy Tác!
"Chát!"
Cùng lúc thân thể Ngụy Tác đột nhiên biến thành hơn trăm, mỗi thân thể đều có khí huyết và chân nguyên, hoàn hoàn toàn toàn như một Ngụy Tác, chạy về bốn phương tám hướng.
"Là bí thuật nghịch thiên gì hả!"
"Y biết quá nhiều bí thuật, thật khó tưởng tượng nổi!"
Tiếng hít hơi lạnh vang lên, tinh hạch chứa ý chí của Hứa thần quân không tài nào phát hiện chân thân Ngụy Tác, tựa hồ thoát khỏi trói buộc, hóa thành một đạo lưu quang, với tốc độ không ngăn cản được, không hiểu bay đi đâu.
"Đúng là thời đại loạn lạc..." Ngụy Tác dừng chân thân lại, đứng trên không trung bất động, thầm cảm thán.
Tinh hạch là một món chí bảo kinh nhân, khống chế được tương đương với có một món cực đạo tiên binh, nhiều nguyên khí quy tắc của nó mà rơi vào tay đại năng thì sẽ lĩnh ngộ được thuật pháp và pháp vực kinh nhân.
Viên tinh hạch bay ra, coi như oạn thế có thêm một món trọng bảo, không biết sẽ gây lên loạn động cỡ nào.
"Đưa y đi."
"Hi vọng sau này các ngươi không đối địch với ta."
Hoàng sắc tinh quang đột nhiên bao lấy Diệp Huyền Thành đã trọng thương, y gầm lên, chấn tan uy năng phong ấn của Tự chuyển thiên trấn ma pháp nhưng Đại thừa pháp âm đã áp tới, khiến y hôn mê, Ngụy Tác không hạ sát thủ, chỉ nói với tu sĩ Huyền Phong môn.
Thả Diệp Huyền Thành cũng là thả hổ về núi, e là có hậu hoạn, nhưng vì Thủy Linh Nhi nên gã không hạ sát thủ, gã hiểu mình có cảm tình đặc biệt với Linh Nhạc thành và Thiên Huyền đại lục thế nào thì Thủy Linh Nhi cũng thế với Huyền Phong môn.
"Để hết mọi thứ lại."
Tu sĩ Chân Võ và tu sĩ Thiên Huyền đại lục đứng về phía Ngọc Hành đại lục thì, Ngụy Tác yêu cầu để lại mọi thứ rồi đi.
"Oành!"
Đột nhiên, mọi người, kể cả Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đều giật mình.
Trên ngọn núi bị Ngọc Hành đại lục chiếm cứ, lục sắc linh quang quang tráo rách tan, khí tức kinh nhân trong hư không tan biến, khi đối phương không còn đại năng thì dù cấm chế phát động, Toái Ngọc cổ vực cũng chống chọi được. Nhưng mấy tu sĩ Ngọc Hành đại lục từ lục sắc linh quang quang tráo lao ra.
Một đạo đài cổ kính hiện lên dưới chân mấy lão nhân, phát ra linh quang, đạo đài cũng như Đăng tiên đài của Đăng Tiên tông, là không gian pháp bảo để trốn chạy, hiện ra là thân ảnh họ mò dần trong linh quang, như tan biến đi.
Đồng thời, đỉnh núi tu sĩ Ngọc Hành đại lục chiếm cứ đột nhiên chấn động rồi sập xuống, mặt đất trong vòng mấy nghìn dặm rung lên, không khác nào nồi cháo sôi.
"Cách!"
Hai linh quang quang tráo trong Toái Ngọc cổ vực tan vỡ.
"Chúng hủy hoại địa mạch! Chúng biết không giành được thiên địa linh khí ở đây nên hủy hoại địa mạch, khiến không thể thành linh khí linh mạch!"
"Thứ mình không lấy được thì không để ai lấy được! Tu sĩ Ngọc Hành đại lục quá độc ác!"
Cơ hồ mọi tu sĩ Thiên Huyền đại lục buông lời mắng.
Sức mạnh hủy diệt lan tràn dưới lòng đất, từng khu vực bị chấn thành tro, mặt đất phía trên sụp xuống.
Sức mạnh này không thể một chốc mà bố trí xong, hiển nhiên phe Ngọc Hành đại lục tuy cử ra bảy thần huyền đại năng, chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng từ đầu đã tính tới khả năng vạn nhất tranh đoạt thất bại nên bày ra cấm chế này.
"Thiên địa linh khí vốn do mọi tu sĩ cộng hưởng, lẽ nào tu sĩ Thiên Huyền đại lục định độc chiếm?"
"Các ngươi định độc chiếm linh khí linh mạch, đừng mơ."
Mấy lão bất tử Ngọc Hành đại lục kích phát cấm chế tỏ vẻ hớn hở vì trả đũa được, cười lạnh.
"Choang!"
Đột nhiên, tiếng nổ khiến Ngụy Tác và Linh Lung Thiên rùng mình, khí tức thậm chí hoàn toàn hơn hẳn cấm chế lúc trước dấy lên dưới đất.
"Chát!"
Trăm dặm bên dưới mấy lão nhân Ngọc Hành đại lục bị lật tung, không có bao nhiêu quang hoa bừng lên như hơn vạn pháp vực đồng thời phát ra. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
"Xoẹt!!"
Hư không chấn động, ai nấy biến sắc,hai làn tuyệt thế khí tức trong Toái Ngọc cổ vực triệt để bạo phát, một đạo bạch sắc thần quang như dòng vũ trụ tinh thần bắn lên, đồng thời, ba lão nhân Kỳ Tiên giáo phát ra một đạo pháp âm, một thân ảnh do vô lượng quang ngưng thành mang theo uy hùng hậu giáng lâm.
"A!"
Mấy lão nhân Ngọc Hành đại lục tắt vẻ đắc ý, sát na sau, đạo đài cổ kính và không gian họ đứng phá diệt, tất cả đều tan thành bụi.
"Oành!"
Hai làn tuyệt thế khí tức phe Thiên Huyền đại lục và dư quang va nhau, ít nhất gần nửa tu sĩ không chịu nổi chấn động vô hình mà thổ huyết.
Dưới mặt đất, quang hoa đủ màu sáng lên, vô số ngọc vỡ, san hô và vỏ sò sáng rực, mảnh vỡ các công trình bay lên.
Mấy đạo kim quang bắn lên, hình thành mấy kim sắc quang trụ.

Chương 1003: Cổ địa đáng để chiêm ngưỡng

Ngụy Tác hãi hùng.
Kim quang diệt được cả thần thức đó thì Ngụy Tác quét thần thức vào là bị hóa giải, không ai nhìn rõ cái gì phát ra kim quang như thế.
Cả đế uy của Bất hủ đế mộc trong thể nội Ngụy Tác cũng chấn động, tựa hồ định đấu với kim quang.
Mấy tích tắc qua đi, kim quang và đế uy của Bất hủ đế mộc đồng thời tiêu tan.
Thinh không văng tung tóe ngọc vỡ, san hô, ngọc thụ, linh bối, cũng nhưng mảnh vỡ khó tưởng tượng, đột nhiên hóa thành tro, như hải thị thần lâu.
Không còn khí tức đáng sợ, những nhân vật tu vi tối cao như Ngụy Tác và Hoàng Đạo Quân, Ngọc Thiên tông tông chủ, Vũ Hoàng chân nhân đồng thời lướt tới."Xoạt..."
Ai nấy hít hơi lạnh, trong vòng trăm dặm bị lật tung, hình thành một sơn cốc lớn, dưới lòng đất, mọ tảng đá, địa mạch, thậm chí bùn lầy cũng đầy đường vân.
Có năm, sáu nơi, đá núi trong vòng mấy trượng đều nhuộm màu vàng như thuần kim.
Những đường vân và màu sắc không phải thần văn do tự nhiên hình thành mà là lạc ấn của các loại uy năng kinh thiên và nguyên khí pháp tắc!
Cũng như Bất hủ đế mộc, vì pháp vực uy năng mà chất liệu đã được triệt để thay đổi.
Lạc ấn không thể tồn tại như Bất hủ đế mộc, vì chỉ là dấu ấn do tu sĩ đấu pháp kịch liệt vô tình để lại, nhờ địa khí đặc biệt nên quện lại, nhưng giờ bị tu sĩ Ngọc Hành đại lục bố trí cấm chế phá hoại, lạc ấn tan dần.
Những đường vân huyền ảo dày đặc và màu vàng của mấy chỗ mờ dần.
"Nhân vật cỡ nào đấu pháp mới để lại lạc ấn cỡ này?" Giọng Phong Ngô Thương vì chấn động mà thập phần quái dị.
Những mảnh vỡ bay ra tan hết ngay, từ năm xưa chúng đã bị hủy trong đấu pháp, nhờ được phong ấn trong lạc ấn mà thôi, thành thử nguyên khí còn lại của lạc ấn không cân bằng là chúng tan biến.
Như hình ảnh từ không biết bao nhiêu vạn năm được giữ trong thời không, hiển hiện lên cho tất cả thấy.
Chỉ dư uy xung kích từ lạc ấn do tu sĩ kịch liệt đấu pháp vô tình để lại đã có uy năng như thế, diệt gọn mấy lão nhân Ngọc Hành đại lục đang bắt đầu truyền tống. Nếu không có Tiên vương độ hư pháo trong Toái Ngọc cổ vực và tam vị lão nhân Kỳ Tiên tông liên thủ thi triển bí thuật, hiện tại tu sĩ Thiên Huyền đại lục trong sơn cốc e đã chết quá nửa.
Hoàng Đạo Quân vung tay chụp một mảnh đá vỡ. Nguồn: http://truyenfull.vn
Mảnh đá trắng ngần, là một vỏ sò, chắc thứ bị uy năng đấu pháp năm xưa ảnh hưởng, giờ đã hóa thành đá.
Mắt Hoàng Đạo Quân tựa hồ có thiên địa diễn hóa, cảm ứng khí tức thần uy lạc ấn đang tan, lại biến sắc, "Hoang cổ khí tức nồng quá, ít nhất từ mười mấy vạn năm trước."
"Mười mấy vạn năm trước?" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau. Nguyên khí uy năng qua ngần ấy năm chưa tan, hòa vào địa mạch thì thần thông của đại năng đấu pháp này còn hơn đại năng trong trận chiến Bắc Mang.
"Thương hải tang điền, nơi này vốn là hải vực, năm xưa thiên địa tan vỡ nên biến thành thế này." Ngọc Thiên tông tông chủ hút một nắm cát lên cảm thán.
"Thương hải tang điền... nguyên khí lạc ấn này... Lẽ nào là chỗ năm xưa thiên địa tan vỡ, xảy ra trận chiến đó?"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đã thấy cảnh tượng hiện lên khi Thiên khung tan vỡ, cùng có ý nghĩ lóe lên, cả kinh thất sắc.
Nhưng mảnh vỡ công trình đầy linh vận, đẹp đến khó tưởng tượng nổi chập vào nhiều hình ảnh trên cửu trọng hoàn đảo hiện lên lúc Thiên khung tan vỡ, khiến trong óc Ngụy Tác và Linh Lung Thiên ong ong.
"Thần thông của tiền bối đại năng thật khó tưởng tượng nổi, không biết tu đạo giới bao giờ mới lại có đại năng sánh vai được." Hoàng Đạo Quân thở dài, "Xem ra nơi này không thể hình thành linh khí linh mạch."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên hơi định thần, nhận ra thiên địa linh khí những nơi khác tựa hồ đã ngừng tụ lại, linh khí của Thiên Huyền đại lục như mất đi trung tâm ngưng tụ nên bắt đầu khuếch tán.
"Quá phức tạp... Họa phúc khó lường." Ngọc Thiên tông tông chủ thở dài: "Như thế cũng tốt, không thì Ngọc Hành đại lục rút đi cũng không biết sẽ dẫn tới đối thủ cỡ nào."
"Thần thông của Ngụy tiểu hữu khiến người ta thán phục, không có đạo hữu thì không biết Thiên Huyền đại lục sẽ chết bao nhiêu tu sĩ." Hoàng Đạo Quân trở lại với dáng vẻ một lão nhân tầm thường, cảm tạ Ngụy Tác: "Không biết vị đồng bạn của Ngụy tiểu hữu danh hiệu thế nào, ban nãy tựa hồ tâm cảnh lưỡng vị rất dao động, lẽ nào biết được điều gì chăng?"
"Ta là Linh Lung Thiên." Linh Lung Thiên không giấu, chủ động nói tên, không ít người dã biết nó nên nó không tiện giấu.
"Nơi này rất có thể là nơi diễn ra trận chiến khiến thiên địa tan vỡ, hoặc là một phần." Ngụy Tác hơi trầm ngâm, truyền âm cho Hoàng Đạo Quân và Ngọc Thiên tông tông chủ.
"Nơi diễn ra trận chiến khiến thiên địa tan vỡ..." Hoàng Đạo Quân và Ngọc Thiên tông tông chủ run lên, toáng sau Hoàng Đạo Quân tỏ vẻ cực kỳ ngưng trọng, "Tất phải phong tỏa nơi này... Những chỗ khác của cổ vực có lẽ còn lạc ấn đại năng năm xưa đấu pháp, tuy với tu vi của chúng ta không thể đoán được ảo diệu nhưng tương lai có người có tu vi đạt trình độ nhất định, có cảm ngộ từ đó mà theo bước tiền nhân đại năng... Nơi này đáng để hậu nhân tu sĩ kính sợ và chiêm ngưỡng."
"Chúng ta thành tựu hữu hạn, Ngụy tiểu hữu tương lai sẽ có thành tựu không thể ước lượng, biết đâu sẽ theo bước được tiền nhân đại năng." Ngọc Thiên tông tông chủ truyền âm cho Ngụy Tác và Hoàng Đạo Quân, "Ngần ấy người tận mắt thấy dư uy đáng sợ này, lạc ấn ở đây dù chân tiên cũng vị tất đoán được nên không dám chạm tới, thành thử mới còn đến giờ, chỉ cần chúng ta giả đò bố trí cấm chế hủy diệt ở đây thì sẽ không ai tới nữa, cổ địa này sẽ còn."
"Ngọc tông chủ quá khen, trừ pháp bảo đi thì thần thông của tại hạ kém xa Vu thần nữ, tại hạ còn chưa biết khi nào lĩnh ngộ được đại đạo pháp vực, Vu thần nữ đã diễn hóa được tới ba loại đại đạo pháp vực kia." Ngụy Tác nhăn nhó, "Bước chân của tiền nhân đại năng đã thông thiên, đi theo cũng bất khả thi."
"Ngụy tiểu hữu không nên tự phỉ bạc, Vu thần nữ còn bại trong tay tiểu hữu, tiểu hữu là thiên tài tu sĩ số một của Thiên Huyền đại lục suốt mấy vạn năm qua." Ngọc Thiên tông tông chủ bảo Ngụy Tác, "Trận này chấn nhiếp bát phương, không có tu đạo giới nào dám coi thường Thiên Huyền đại lục nữa."
"Ngụy tiểu hữu hỏi Vu thần nữ cách diễn hóa một thần văn là vì cớ gì, lẽ nào lại hữu dụng với tiểu hữu?" Hoàng Đạo Quân mục quang lóe lên, hỏi Ngụy Tác.
"Tại hạ tu luyện một môn bí pháp, cần các loại thần văn, có càng nhiều thần văn, uy năng bí pháp càng lợi hại." Ngụy Tác không giấu Hoàng Đạo Quân.
"Vậy thì, lão phu có lưỡng đạo thần văn tặng tiểu hữu tham ngộ." Hoàng Đạo Quân vung tay, lưỡng đạo quang văn một xanh một vàng, dấy động khí tức phản phác quy chân, ấn lên vỏ sò trắng hóa thạch.
"Thần huyền tứ trọng đại năng thần thông quả nhiên bất phàm, nếu đấu với ông ta cũng sẽ hung hiểm như với Vu thần nữ, hơn nữa chưa chắc phá được tâm cảnh của ông ta."
Ngụy Tác có y nghĩ này, lưỡng đạo thần văn của Hoàng Đạo Quân hòa vào vỏ sò tức thì mảnh vỏ sò phát quang, là bí thuật gì đó biến thành pháp khí kiểu ký sự ngọc phù, hai thần văn lúc ẩn lúc hiện, lưu chuyển thần huy, thập phần huyền ảo.
Vu thần nữ như tảng đá mài đối với Ngụy Tác, sau trận này khiến gã tự tin hẳn, với thực lực hiện tại, đối phó tu sĩ Thần huyền tứ trọng trở xuống không có vấn đề gì, nhưng với Thần huyền tứ trọng đại năng như Vu thần nữ, Hoàng Đạo Quân, Vương Vô Nhất thì thắng bại khó nói.
"Oa ha ha ha, lão đầu này quả nhiên không tệ! Ta thấy y khá thuận mắt, đời nào vô duyên vô cớ hỏi ngươi câu đó, quả nhiên cho ngươi hai thần văn! Nếu khắc thêm cả thần văn của Vu thần nữ, nhục thân của ngươi không hiểu sẽ tới mức nào! Ha ha, tiểu tử, chi bằng hỏi y xem có còn cao giai thủy hệ yêu đơn không." Lục bào lão đầu thấy Hoàng Đạo Quân diễn hóa hai thần văn thì hưng phấn kêu ầm trong tai Ngụy Tác.
"..." Ngụy Tác lại tắt tiếng với lục bào lão đầu, thực quá tham lam, người ta cho không hai thần văn mà còn đòi thêm cao giai thủy hệ yêu đơn.
"Tại hạ định bố trí pháp trận ở đây nhưng thiếu nguyên liệu, không biết lưỡng vị tông chủ có giúp được không." Cùng lúc, nhận ra thiên địa linh khí chính đang tan, Ngụy Tác đột nhiên nghĩ ra nên bảo.
"Tiểu tử, ngươi định bố trí Tụ linh trận ở đây?" Lục bào lão đầu kêu lên.

Chương 1004: Sóng trước chưa qua, sóng sau đã tới

Tiếng sóng ào ào, sương mù mênh mông.
Trong lúc ở Toái Ngọc cổ vực, lục bào lão đầu hiểu ra Ngụy Tác chuẩn bị làm gì thì quanh vô danh hoang đảo ở Chập Khí hải thập phần bình tĩnh. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Cách!"
Mặt biển cách vô danh hoang đảo hơn hai nghìn dặm đột nhiên vang lên tiếng rít, hoàng sắc quang trụ hiện rõ trong bạch sắc mê vụ vút lên thinh không.
Rất nhanh, lưỡng đạo quang hoa đột nhiên xuất hiện phía trên hoàng sắc quang trụ rồi đáp xuống, là Dương chi điểu quan mình lấp lánh hai minh hoàng sắc quang hoàn và thanh loan lông như thần thiết, có chảy thanh sắc hỏa diễm óng ả.
Hai con linh điểu lượn vòng quanh, tỏ vẻ nghi ngại đầy nhân tính hóa rồi nhắm hướng vô danh hoang đảo.
Vù!
Hai con linh điểu đi khỏi chừng một tuần trà thì tiếng động khẽ vang lên, từ hư không, bạch quang thoạt ẩn thoạt hiện tan và chập khí....
Trong tĩnh thất của Cơ Nhã có một lam sắc lưu ly đơn bình tỏa ánh lấp lánh, bên dưới là hỏa ngọc lô tỏa nhiệt thật đều giữ nóng cho bình dược dịch.
"Tên đáng chết đó vẫn chưa về." Hàn Vi Vi chống cằm cạnh Cơ Nhã, nhìn đơn bình trên bàn, bĩu môi không vui.
"Yên tâm đi, y có cái bình màu tại và Linh Lung Thiên, cộng thêm thần thông hiện tại thì không đánh lại cũng có thể chạy, đừng lo." Cơ Nhã nhìn dược dịch trong lưu ly đơn bình, đột nhiên nhỏ một giọt chu hồng sắc dược dịch rồi xem biến hóa.
"Sư tỷ đừng cứng miệng, thật ra tỷ lo hơn ai hết, lạ thật, có đại mỹ nữ như tỷ ở đây mà y còn không mau về, làm cái gì nữa." Hàn Vi Vi trêu Cơ Nhã.
"Thiên khung Thiên Huyền đại lục không còn, muội định về xem?" Cơ Nhã chăm chú nhìn đơn bình, bảo, "Y cũng ở Linh Nhạc thành lâu như chúng ta... dù không có việc gì lớn thì ở lại Thiên Huyền đại lục thêm cũng là bình thường."
Hàn Vi Vi trầm mặc, tuy người của phe nàng ta cơ bản đã đến Âm Thi tông và Linh Cữu thành nhưng nghĩ đến Linh Nhạc thành hiện tại không còn thì nàng ta cũng buồn. Nàng ta cũng muốn về Thiên Huyền đại lục nhưng tu vi hiện tại không đủ, về chỉ gây phiền cho Ngụy Tác.
"Đúng rồi, nghe nha đầu Thủy Linh Nhi nói một đạo cấm chế do lão đầu bố trí bị chạm vào?"
"Đúng, Dương Thanh và thanh loan có đến xem xét, bọn Kỳ Long Sơn cũng tới nhưng không phát hiện gì." Cơ Nhã gật đầu, hơi nhíu mày.
Trong lúc đó, ở phía nam Chập Khí hải, tại hải vực cực xa có một dải độn quang đang nhắm hướng vô danh hoang đảo hành tiến.
Tu sĩ đứng đầu có bạch sắc hà quang quanh người, cưỡi Liên hoa kim ngư, phiêu dật siêu nhiên, chính thị Đăng Tiên tông tông chủ.
Đăng Tiên tông dốc toàn lực truy tìm, sau rốt cũng lần ra chỗ của bọn Cơ Nhã!
Sau lưng y, trừ tu sĩ Đăng Tiên tông còn hơn hai mươi tông môn tu sĩ, cộng lại tới mười lăm Kim đơn đại tu sĩ!
"Vù!" "Vù!" "Vù!"...
Các tu sĩ theo Hàn Hi tới, lao nhanh trên không, chỉ vài canh giờ đã cách vô danh hoang đảo không đầy hai vạn dặm.
"Chát!"
Kim quang đột nhiên hiển hiện tại hư không, Trạm Đài Linh Lan tỏa thần huyền dị hương, thần quang hình thành hư ảnh đạo tôn xếp bằng, điều khiển Hư không kim hồ xuất hiện trước mặt Hàn Hi.
"Thế nào?" Đăng Tiên tông tông chủ thấy Trạm Đài Linh Lan thì mục quang lóe lên, hỏi nhanh.
"Không ai rời hoang đảo, nếu đạo lữ của Ngụy Tác ở đó hết thì chúng ta sẽ tóm sạch." Trạm Đài Linh Lan cười đắc ý, "Bất quá bên ngoài có cấm chế, Dương chi điểu của y có tốc độ tiến giai thập phần kinh nhân, e là bát cấp cao giai, còn cả thanh loan."
"Dương chi điểu của y đã bát cấp cao giai? Còn cả thanh loan?" Đăng Tiên tông tông chủ nhíu mày.
"Hàn tông chủ yên tâm, thanh loan đó chưa đến cửu cấp, đối phương khẳng định không có thần huyền đại năng, chúng ta đông thế này có gì phải lo." Trạm Đài Linh Lan cười nhạt khinh miệt, "Nghe nói đạo lữ của y đều thiên hương quốc sắc, cả Âm Thi tông tông chủ Âm Lệ Hoa và Huyền Phong môn đệ nhất mỹ nữ Thủy Linh Nhi đều là đạo lữ của y, nên thử xem cho biết."
"Y chưa biết chừng có để lại đồ bảo mệnh hoặc chạy trốn cho họ, chúng ta nên cẩn thận, không cho chúng cơ hội chạy thoát."
"Hồng trưởng lão, ta sẽ dùng nửa độn tốc, trưởng lão tính kỹ thời gian, cùng Trạm Đài đạo hữu vòng ra sau đảo bố trí cấm chế."
"Lý trưởng lão, cùng Dịch đạo hữu đến mé tả hoang đảo bày cấm chế, nghe lệnh của ta mà phát động." Đăng Tiên tông tông chủ ra lệnh, các tu sĩ tỏa đi vây khốn vô danh hoang đảo.
...
"Cơ Nhã, bọn Trương lão qua Quan khí kính phát hiện có mấy chục tu sĩ đang vây lại!"
Trong hoang đảo động phủ, một đạo âm phong cuốn tới, Âm Lệ Hoa đột nhiên xuất hiện tại tĩnh thất của Cơ Nhã.
"Cái gì!"
Cơ Nhã lấy ra một viên ngân sắc châu tử, một đạo chân nguyên dồn vào bóp vỡ.
Là Khiên cơ cảm ứng châu, Ngụy Tác nhờ hai chưởng quỹ Kỳ Thạch viên giám định mới biết tác dụng, bóp vỡ một viên là viên kia cũng vỡ, gã sẽ biết ngay.
Hiện tại tuy không biết ai đến nhưng đạo cấm chế đó ít nhất tu sĩ Kim đơn ngũ trọng đi qua mới chạm vào, Dương chi điểu và thanh loan cùng bọn Kỳ Long Sơn đều không tìm ra, bọn Cơ Nhã thấy không ổn, nên các lão nhân trong đảo bố trí một đạo cấm chế Quan khí kính, không ngờ vừa bố trí xong thì thấy cả toán tu sĩ đến.
Dù là đối thủ ở đâu thì rình rang thế này cũng không dễ đối phó!
Quan khí kính có phạm vi quan sát bốn nghìn dặm, tức là, đối phương chỉ cách hoang đảo không đầy bốn nghìn dặm.
"Choang!"
Cùng lúc, vô danh hoang đảo vang lên tiếng chuông, toàn đảo bị kinh động, độn quang từ các tĩnh thất lao ra.

"A! A! A! Đa tạ Ngụy thần quân!"
"Ngụy thần quân, tại hạ ghi nhớ ơn này trong lòng!"
"A! A! Một ngày hôm nay bằng mấy năm khổ tu!"
Khi Cơ Nhã bóp vỡ Khiên cơ cảm ứng châu, vô số tu sĩ Thiên Huyền đại lục trong Toái Ngọc cổ vực kêu vang như lấy được bảo tàng.
Như một bảo khố bí tàng mở ra cho mọi người lấy thỏa thích.
Toái Ngọc cổ vực có bố trí sáu Tụ linh trận, linh khí cơ hồ ngưng thành thực chất, như suối phun trào.
Mọi tu sĩ như đứng trong cơn sóng linh khí, khí tức rung lên.
"A! A! Ta lại đột phá nhất trọng tu vi!"
"A! Ta sắp đột phá rồi!"
Đây là cảnh tượng cực kỳ chấn động, nhiều người gần như điên cuồng, trải qua tốc độ tu vi đề thăng chưa từng có kể từ khi tu đạo, nhất là đê giai tu sĩ Phân niệm cảnh trở xuống thì tu vi đột phá với tốc độ kinh nhân, thoáng sau đột phá lưỡng trọng, tam trọng, quang hoa khi thể nội hóa sinh thần hải liên tục lấp lóe trong Tụ linh trận.
"Oành! Oành! Oành!"...
Ngụy Tác đứng trong một Tụ linh trận, Thủy hoàng trên đầu không ngừng hút thiên địa linh khí để luyện hóa tu luyện.
Gã không giấu giếm, bố trí Tụ linh trận cho tu sĩ Thiên Huyền đại lục chung hưởng. Toái Ngọc cổ vực biến hóa về địa mạch, linh khí linh mạch không thể hóa sinh, thiên địa linh khí tụ về Thiên Huyền đại lục tây bộ sẽ tan nhanh, hòa vào thiên địa, coi như một miếng thịt to đang dẫn biến mất. Tốc độ ăn của gã tuy nhưng nhưng miếng thịt này lớn quá, dù một trăm gã cũng không thể ăn hết trước khi nó biến mất, hơn nữa nhưng người đến liều mạng với Ngọc Hành đại lục này đều là chiến hữu, thịt ăn không hết nên với gã cũng nên đem ra ăn chung.
"A! A! A! Tiểu tử, ngươi làm được lắm, xem họ kia, bảo bán mạng cho ngươi cũng được kia! Tu sĩ coi trọng nhất là tự thân tu, ngươi làm thế tương đương với phụ mẫu tái sinh của họ... Tiểu tử, cứ thế này ngươi sẽ trực tiếp tiến giai Thần huyền tam trọng trung kỳ!" Lục bào lão đầu không ngừng kêu ầm trong tay Ngụy Tác. Lão cho rằng gã làm thế để mua chuộc lòng người, tương lai khẳng định sẽ có lợi lớn.
"Cách!"
Trên mình Linh Lung Thiên đột nhiên truyền nổ khẽ, hào quang lóe sáng.
"Khiên cơ cảm ứng châu vỡ rồi! Bọn Cơ Nhã có chuyện!"
Linh Lung Thiên và Ngụy Tác cùng biến sắc, Ngụy Tác ra khỏi Tụ linh trận.

Chương 1005: Ra oai phủ đầu

"Ngụy tiểu hữu, có chuyện gì?" Ngụy Tác thu Thủy hoàng khiến động tĩnh rất lớn, Hoàng Đạo Quân và Ngọc Thiên tông tông chủ lướt tới.
"Mỗ nhận được tin của đạo lữ có kẻ gây hấn, mỗ phải về Vân Linh đại lục ngay."
"Có kẻ gây hấn với đạo lữ của tiểu hữu?"
Hoàng Đạo Quân và Ngọc Thiên tông tông chủ giật giật chân mày.
"Nơi này cách Vân Linh đại lục cực xa, e là tốn thời gian, mong tiểu hữu chỉ dẫn phương vị, bọn lão phu dùng pháp khí đưa tiểu hữu đi!" Mấy lão nhân Kỳ Tiên tông lấy ra thanh sắc thạch đài cổ kính có thanh bạch sắc thần văn lan tỏa.
"Ngụy đạo hữu, tại hạ đi cùng đạo hữu." Vũ Hoàng chân nhân đến cạnh Ngụy Tác. Vô Kỵ thiên cung không còn nên lão định theo Ngụy Tác.
"Cac hạ ở lại tu luyện sẽ có lợi, khi linh khí tan hết thì đến Vân Linh đại lục tìm mỗ, ở đây không có đủ thần huyền đại năng sẽ có biến." Ngụy Tác để Vũ Hoàng chân nhân lại rồi cùng Linh Lung Thiên lên thanh sắc thạch đài, nhắm hướng Chập Khí hải.
"Ngụy tiểu hữu, hậu hội hữu kỳ, sau này bọn lão phu có thành tựu cũng nhờ Ngụy tiểu hữu ban cho hôm nay."Mấy lão nhân Kỳ Tiên giáo trang trọng cảm tạ Ngụy Tác rồi ngâm vịnh, pháp âm và chân nguyên dồn vào thanh sắc đạo đài, hư không biến ảo.
"Chát!"
Thanh sắc cổ đạo đài phát ra thần quang, thân ảnh Ngụy Tác, Linh Lung Thiên tan biến trước mắt chúng nhân.
...
"Phát giác nhanh thế? Xem ra đảo này đích xác bố trí cấm chế, dù động dụng hết những tu sĩ có nghiên cứu trận pháp cấm chế của cả Âm Thi tông và Hải Tiên tông thì cấm chế ở đây cũng không thể so với sơn môn đại tông môn." Một trưởng lão Đăng Tiên tông lấy ra pháp kính, soi rõ cảnh tượng vô danh hoang đảo.
Vô danh hoang đảo vốn bao phủ sương mù sáng lên hai linh quang quang tráo, bao trùm toàn đảo.
"Không ai lao ra, xem ra chúng định chống cự? Vậy thì, không cần che giấu nữa." Đăng Tiên tông tông chủ vung tay, bạch sắc đạo đồ trượt trên không, chập khí bị chấn ta, không trung vang lên tiến trượt đi.
"Oành!"
Bốn phương tám hướng quanh vô danh hoang đảo, đạo đạo linh quang bừng lên, vô số pháp khí tế xuất, xua tan chập khí trong hai nghìn dặm khiến đất trời trong veo.
"Ta là Đăng Tiên tông tông chủ, nếu các ngươi ngoan ngoãn đầu hàng thì ta sẽ tha chết."
Đăng Tiên tông tông chủ cất tiếng, uy áp cuồn cuộn đổ vào vô danh hoang đảo.
"Hàn Hi, đối phó bọn ta thì ngươi đã nghĩ đến hậu quả? Cònn hớ Thiên Kiếm tông không?" Một giọn nữ tu lạnh lùng cất lên, chứa đựng uy nghiêm nhất phái tông chủ, là Âm Lệ Hoa.
"Thừa lời, hàng hay không?" Đăng Tiên tông tông chủ cười lạnh.
"Nếu các ngươi ngoan ngoãn đầu hàng, ta đảm bảo không khó dễ tông môn của các ngươi." Hàn Vi Vi cất tiếng khinh miệt.
"Hỗn xược!"
Đăng Tiên tông tông phát ra bạch sắc hà quang, các tu sĩ vây kín vô danh hoang đảo liền áp sát.
"Còn bố trí một băng đảo, không biết tác dụng thế nào."
Một toán tu sĩ đến gần băng đảo ở sau vô danh hoang đảo, "Tựa hồ không có gì lạ." Một Kim đơn tu sĩ không hiểu của tông môn nào, mặc một mặc lục sắc pháp bào như được vá víu, quét thần thức đoạn phát quang hoa đánh sập nửa băng đảo.
Tu sĩ Đăng Tiên tông đều thoải mái, hành động cực kỳ nghênh ngang.
Khó trách họ ơ hờ và ngông nghênh, có tới hai thần huyền đại năng tại trường, tới mười lăm Kim đơn đại tu sĩ, gầm mấy lão bất tử Đăng Tiên tông, thực lực kinh nhân như thế dù đánh một đại tông môn không có thần huyền cũng có thừa, nói gì một hoang đảo.
Duy nhất Ngụy Tác và Linh Lung Thiên khiến họ sợ đều ở Thiên Huyền đại lục, trong thời gian ngắn không thể về, vô danh hoang đảo cùng lắm có vài Kim đơn tu sĩ, sao có thể là đối thủ.
"Hả..."
Trong một góc đại điện trên đỉnh đảo, mười mấy con vật màu trắng thấy cảnh băng đảo sụp đổ thì không ngừng kêu gào.
Là Băng tuyết thần nguyên được Ngụy Tác và Linh Lung Thiên đem trứng về ấp nở, giờ thấy chỗ ở bị phá thì cực kỳ phẫn nộ.
Cạnh mười mấy con Băng tuyết thần nguyên chưa lớn là Hỗn nguyên ngân oa của Hàn Vi Vi.
Hỗn nguyên ngân oa của Hàn Vi Vi đã lớn không ít, bằng tiểu cô nương mười hai, mười ba. Hàn Vi Vi không ăn vận cho nó mà để nó lấp lánh ngân quang, như mặc ngân giáp, thập phần anh vũ. Hiện tại Hỗn nguyên ngân oa quản thúc đàn Băng tuyết thần nguyên, Băng tuyết thần nguyên tuy nhe răng nhưng không dám đi ra, bị Hỗn nguyên ngân oa quản lý chặt chẽ.
Âm Lệ Hoa, Cơ Nhã, Thủy Linh Nhi, Nam Cung Vũ Tinh, Hàn Vi Vi, bọn Phong Tri Du, Lưu lão... Cơ hồ tất cả, ngay cả hai kẻ đầu óc đơn giản đều tụ tập ở đại điện, thần sắc khẩn trương qua sát tình hình. Nguồn truyện: Truyện FULL
"Có nến kích phát?" Thấy băng đảo bị đánh sập quá nửa, Hàn Vi Vi hơi khẩn trương hỏi.
"Đợi đã." Âm Lệ Hoa lãnh tĩnh, "Đợi chúng đến gần thêm đã, không thì rất có thể chúng kịp phản ứng, không hề hấn gì."
"Cạch... cạch... cạch..." Âm thanh cổ quái đột nhiên vang lên trong đại điện.
"Hừ!" Hàn Vi Vi trợn tròng trắng, "Long Mộc Tinh ngươi ít gì cũng đột phá đến Kim đơn tam trọng mà nhát gan như thế."
"Ta... Cách... cách..." Long Mộc Tinh run cầm cập, nghe Hàn Vi Vi nói thế thì định phản bác nhưng răng va nhau canh cách, không nói thành lời, trách ta sao được, ai thần huyền cơ đấy. Chạy không xong, đánh không lại, mau cầu xin thì đối phương chắc không đuổi tận giết tuyệt. Y thầm cân nhắc.
"Không có gì lạ?"
Mấy tu sĩ đến trên băng đảo được Ngụy Tác dùng nuôi dưỡng Băng tuyết thần nguyên nhưng đã bị đánh tan, chỉ còn từng khối băng lơ lửng trong sóng.
"Hình như để giữ thứ gì đó."
Một tu sĩ quanh mình là hắc khí, ẩn đi bản lai diện mục có vẻ hồ nghi chi vào một tảng băng, khối băng trôi đến rìa băng đảo, ở giữa là một lỗ thủng lớn, như thứ gì đó đã bị lấy ra.
Trạm Đài Linh Lan kinh nghi nhìn lỗ thủng trên tảng băng, tựa hồ có khí tức đặc biệt để lại, như thể yêu nguyên khí tức, nhưng rất nhạt, cơ hồ là do vật chết để lại.
"Lẽ nào lập ra một băng đảo chỉ để giữ thi thể yêu thú?" Trạm Đài Linh Lan không hiểu nổi.
"À!"
Chân mày y chợt giật giật, cơ hồ như mọi tu sĩ cùng nhìn hoang đảo bị vây bốn phương tám hướng.
Nham tương trụ đột nhiên dấy lên cùng hơi nóng kinh nhân, như thể biến thành hỏa sơn phun trào.
Nhưng nham tương như hỏa sơn phun ra lại màu bạc.
Ngân sắc nham tương trụ khổng lồ rải ra trên không, biến thành ngân hoa rợp trời, như cuồng phong bạo vũ trút xuống.
Mỗi đóa ngân hoa lớn cỡ mấy mặt bàn, uy năng kinh nhân.
"Chỉ một hoang đảo động phủ mà bố trí cấm chế kinh nhân đến thế, công kích được bao xa?!"
Trạm Đài Linh Lan biến sắc, phất tay phát thần huy, hất tung ngân sắc cự hoa ngút trời trút xuống y và mấy tu sĩ cạnh đó.
"A!"
Nhưng một số tu sĩ quanh đó không may mắn thế. Một chân truyền đệ tử Đăng Tiên tông đến xem náo nhiệt bị đánh tan linh quang, ngân sắc cự hoa gấp mười mấy lần thân thể giáng vào, tiếng xương gãy vang lên, thân thể y bốc cháy, rú vang rồi thành than.
"Phù!" "Phù!" "Phù!"
Ánh bạc rơi xuống tung tóe mặt nước, hơi nóng khiến mấy trăm dặm sôi ùng ục bong bóng.
Tu sĩ Đăng Tiên tông không còn ơ hờ mà bắt đầu kinh hãi.
"Muốn chết!"
Đăng Tiên tông tông chủ cực kỳ kinh nộ, trực tiếp hóa thành bạch sắc hà quang, như một vì sao lao xuống vô danh hoang đảo.
Công kích đột ngột tuy nhiên thực tế chỉ hạ được vài tu sĩ, đều không phải Kim đơn đại tu sĩ, thanh thế hùng hậu nhưng uy năng chưa có gì ghê gớm. Nhưng vô danh hoang đảo không có thần huyền đại năng trong khi tới hai thần huyền đại năng đích thân tới, mang theo toàn cao thủ mà một chiêu đã mất vài tu sĩ đủ khiến y kinh nộ dị thường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau