THÔI MIÊN SƯ ĐÍCH TÍNH PHÚC SINH HOẠT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thôi miên sư đích tính phúc sinh hoạt - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Chờ đến khi Lý Vân Thiên dừng lại, mông Lục Á Sanh đã đỏ rực, làn da trắng nõn bên hông còn nổi mấy dấu tay màu đỏ.

Lý Vân Thiên nhìn thấy phân thân dưới thân ca vương cư nhiên lại đứng thẳng, cười nói: “Vừa bị đánh mông, vừa là lần đầu bị lộng dâm huyệt phía sau, ngươi cư nhiên có thể ngạnh lên, thực tiện a.”

Lục Á Sanh lẳng lặng quỳ, Lý Vân Thiên nắm cánh tay Lục Á Sanh, dùng tư thế ca vương đưa lưng về phía hắn mạnh mẽ kéo y lên.

Nhưng mà, hắn nhìn thấy Lục Á Sanh đang lặng lẽ rơi lệ.

“Ngươi cảm thấy nhục nhã?”

Lục Á Sanh gật đầu, nước mắt không ngừng rơi xuống.

“Ngươi hối hận rồi sao?” Lý Vân Thiên hỏi.

Lục Á Sanh lập tức lắc đầu, gương mặt xinh đẹp của y tràn đầy nước mắt, lại vừa khóc vừa nói, “Chủ nhân ta không hối hận, cầu ngươi đừng không cần ta…”

Vẫn giữ tâm trí bình thường, thậm chí vì là minh tinh, thể diện càng nặng hơn người thường, lại tiếp thu cảm giác xa lạ từ hậu đình bị dạy dỗ, chảy lệ gọi một người nam nhân là “Chủ nhân”, muốn hắn đừng vứt bỏ y…

Khóe miệng Lý Vân Thiên nhếch lên. Hắn buông tay Lục Á Sanh ra, kéo y dậy, đứng thẳng, ngồi vào ghế bên cạnh. Hắn duỗi ngón tay đến bên miệng Lục Á Sanh, Lục Á Sanh lúc này lại học thông minh, lập tức hé miệng liếm lên.

“Cảm giác hiện tại thế nào? Liếm ngón tay mới rút từ PI ‘YAN của mình ra.”

Lục Á Sanh nhắm mắt lại, lông mi dài khẽ run rẩy, làm Lý Vân Thiên cảm thấy thập phần đáng yêu, không hề bức bách.

Nói chung nam nhân lông mi dài dày luôn khiến người ta có cảm giác nữ khí, Lục Á Sanh lại là ngoại lệ, đường nét của y sâu sắc, lông mi phủ bóng ma, cho người ta loại lỗi giác như một loại u buồn mà văn nhã, bị y nhìn chăm chú, luôn có cảm giác được yêu sâu đậm.

Lý Vân Thiên duỗi ngón tay vào miệng Lục Á Sanh, gảy đầu lưỡi y.

Môi vô pháp khép kín, khiến Lục Á Sanh nước bọt đều chảy ra.

Ngón tay tàn sát bừa bãi trong miệng ca vương, phát ra tiếng nước dâm mĩ, nước bọt theo khóe miệng chảy xuống cái cổ thon dài, lưu lại trước ngực đường ngân tuyến lóng lánh.

“Đây là nơi ca vương dùng để đạt kỷ lục doanh số tiêu thụ a.” Ngón tay Lý Vân Thiên lại tìm kiếm xuống dưới, tiếp cận cổ họng.

Lục Á Sanh cuối cùng chịu không được, phát ra một tiếng nôn khan.

Lý Vân Thiên săn sóc rút về ngón tay, chùi nước bọt dính trên tay lên mặt Lục Á Sanh.

“Coi như có tiềm lực thâm hầu.” Hắn nhận xét.

Lý Vân Thiên để Lục Á Sanh đứng lên, hắn ngồi vào ghế, ôm lấy ca vương trần trụi.

Lý Vân Thiên ăn mặc chỉnh tề cùng Lục Á Sanh trần như nhộng hình thành đối lập rõ ràng, cũng bởi vậy khiến y có một loại xấu hổ kỳ dị. Nhưng tư thế thân mật làm Lục Á Sanh liền quên điều đó, y vui mừng lộ rõ trên nét mặt, lỗ tai cũng phiếm đỏ.

“Hát ta nghe một bài, ca khúc nổi danh nhất của ngươi.” Lý Vân Thiên phân phó.

“Dạ!” Lĩnh vực đắc ý nhất, phương diện kiêu ngạo nhất được thể hiện trước mặt chủ nhân, Lục Á Sanh nóng lòng muốn thử. Y nhẹ nhàng khụ một tiếng, điều tiết cổ họng vừa mới khóc, sau đó mở miệng hát lên.

Lục Á Sanh không hổ là ca vương, thanh âm của y trong trẻo mà đủ dày hết sức cuốn hút, cảm tình dung nhập trong đó làm cho người ta cảm thấy toàn bộ thế giới lãng mạn toàn bộ chỉ yêu một người.Lý Vân Thiên vừa nghe, vừa đem ngón tay sáp nhập hậu đình của ca vương.

Giai điệu của Lục Á Sanh lập tức ngắt quãng.

“Tiếp tục, không được phân tâm.” Lý Vân Thiên bất mãn nói.

Lục Á Sanh cực lực áp chế dị thường phía sau, bình tĩnh tiếp tục hát.

Ngón tay thứ hai của Lý Vân Thiên đi vào, hậu đình mới bị khai thác miễn cưỡng tiếp nhận vị khách chưa từng ghé qua. Tay kia của hắn thì sờ viên thịt nổi lên trước ngực Lục Á Sanh, nhu niết vuốt ve, rất nhanh liền trướng lên.

Lục Á Sanh trước nay chưa từng kéo lời ca của y lên tới quãng tám như vậy! Thanh âm của y run rẩy, khi hai ngón tay Lý Vân Thiên bắt chước động tác giao hợp trừu sáp hậu huyệt y, tiết tấu của Lục Á Sanh liền chạy theo tiết tấu trừu sáp của Lý Vân Thiên.

Khi Lý Vân Thiên dùng sức niết viên thịt trước ngực Lục Á Sanh, thanh âm của Lục Á Sanh sẽ cao ngất, ngón tay đỉnh đến điểm mẫn cảm, y sẽ phát ra tiếng kêu rên đáng yêu, lúc trừu sáp thần tốc, tiếng ca của Lục Á Sanh sẽ run rẩy theo.

Có cảm giác như đang điều khiển tiếng hát của ca vương…

“Ngươi dựa vào ca khúc như vậy đoạt thưởng sao?” Lý Vân Thiên nghiêm khắc nói.

Lục Á Sanh vì bị đỉnh đến điểm mẫn cảm, hô hấp nặng nề, chớ nói chi y còn phải phân tâm hát, đành phải lung tung lắc đầu. Nhìn trên mặt ca vương còn có nước mắt và nước bọt chưa kịp lau, Lý Vân Thiên tăng nhanh tốc độ ngón tay trừu sáp.

Lục Á Sanh ngẩng đầu lên, tựa như con cá thiếu dưỡng khí, há to miệng lại phát không ra tiếng. Ngay khi y ngân câu cuối trong bài, liền bị Lý Vân Thiên dùng ngón tay sáp bắn!

Lý Vân Thiên nhanh tay nhanh mắt đón được JING ‘YE bắn ra, bôi lên mặt Lục Á Sanh.

“Nếm thử hương vị của mình.” Ngón tay lưu luyến trên mặt lại xâm nhập vào trong khoang miệng có thể cất ra tiếng ca tuyệt vời của Lục Á Sanh. Ca vương còn đắm chìm trong dư vị theo bản năng nghe theo mệnh lệnh của Lý Vân Thiên, vươn ra đầu lưỡi hồng phấn, từng chút từng chút liếm ngón tay.

Nhưng câu kế tiếp của Lý Vân Thiên lập tức kéo y về hiện tại.“Không tồi, tiện nô ngươi ta đành thu vậy.”

Lục Á Sanh kinh hỉ nhìn chủ nhân của y.

Lý Vân Thiên nghiêm mặt.

“Còn không quỳ xuống!”

Lục Á Sanh bùm một tiếng liền quỳ xuống sàn nhà.

“Từ nay về sau ngươi gọi là Ca nô đi.”

Lục Á Sanh cúi thật sâu, cơ hồ cực hỉ mà khóc.

Mặt còn lưu lại mạt đỏ ửng, minh tinh một lần nữa bao kín nghiêm nghiêm thực thực đi ra khỏi phòng, đã gần chạng vạng.

Lý Vân Thiên bảo Lục Á Sanh lên xe, thuận tiện hỏi địa chỉ của y.

“Cái gì, ở nơi nào!?” Lý Vân Thiên cơ hồ không thể tin được hảo vận của mình —— địa chỉ của ca vương giống hệt khu biệt thự của tổng giám đốc, hơn nữa còn ngay sát vách!

Quả thực chính là cách một bức tường, thật đúng là quá tiện!

Lý Vân Thiên trong lòng cao hứng, lái xe chạy về phía công ty của tổng giám đốc.

“Hát cho ta nghe đi.” Lý Vân Thiên một bên lái xe, một bên sử dụng quyền lợi làm chủ nhân của hắn.

Tới cửa công ty, tổng giám đốc đã sớm đứng đợi. Trước kia đều là Lý Vân Thiên lên mời xuống, hiện tại đương nhiên không cần, Tư Đồ Trường Phong cũng không có lá gan ấy.

Tổng giám đốc mới định ngồi vào ghế phó, liền phát hiện nơi đó đã có người. Lý Vân Thiên một bên lái xe, một bên nhàn nhã đùa bỡn nam nhân sắc mặt đỏ bừng lại vẫn ca hát ngồi ở ghế phó.

“Chủ nhân…” Tư Đồ Trường Phong có chút ủy khuất nhìn Lý Vân Thiên.

“Đừng tranh sủng, tổng giám đốc của ta.” Lý Vân Thiên mỉm cười, giọng điệu cảnh cáo.

Tư Đồ Trường Phong cả kinh, bản thân tựa hồ có chút được sủng mà kiêu, chủ nhân tuyệt đối sẽ chán ghét vứt bỏ mình a!

Y gục đầu mở cửa sau xe, ngồi lên, trên đường về nhà không ngừng nghĩ vạn nhất chủ nhân không cần mình nữa phải làm sao bây giờ.

Lý Vân Thiên đánh xe về nhà tổng giám đốc.

Lục Á Sanh còn nghi hoặc nhìn nhà mình ở cách vách.

“Hôm nay trước ở đây.” Lý Vân Thiên vỗ vỗ mông Lục Á Sanh, “Hiện tại, Tư nô, Ca nô của ta, các ngươi cởi hết quần áo ra!”

Chương 7

Ở trước mặt nam nhân không phải chủ nhân cởi quần áo làm Tư Đồ Trường Phong cùng Lục Á Sanh đều có chút ngượng ngùng, bọn họ cởi bỏ y phục giá trị xa xỉ ra xong, tay cũng không tự giác che lấp bộ vị quan trọng.

Lý Vân Thiên cách băng dính plastic màu vàng trên mông tổng giám đốc, thống thống gậy mát xa trong cơ thể y, nghe được tiếng tổng giám đốc rên rỉ.

“Một ngày không gặp mặt, miệng nhỏ phía dưới của ngươi có nhớ ta không?” Lý Vân Thiên mỉm cười hỏi.

Tư Đồ Trường Phong sắc mặt đỏ bừng, ấp úng không mở miệng.

“Ân?” Lý Vân Thiên tiếp tục đùa, “Ngươi xem phía trước của ngươi cũng đã ngẩng đầu, nhìn thấy ta hưng phấn như vậy?”

Hắn xé băng dán che hậu huyệt của tổng giám đốc, rút gậy mát xa ra, ngón tay dò xét đi vào.

“Ngươi xem, ngón tay ta vói vào tiểu huyệt của ngươi còn có thể hé ra hợp lại hoan nghênh ta a. Cái miệng phía dưới của ngươi thành thật hơn miệng phía trên nhiều, còn nhiệt tình như vậy.”

Lý Vân Thiên nói xong, lại quay đầu nói với Lục Á Sanh, “Ca nô ngươi cũng vậy, cái miệng phía dưới thiếu thao có phải bắt đầu ngứa rồi không? Đừng gấp, chủ nhân một hồi sẽ giúp ngươi khai bao.” Lý Vân Thiên dùng tay kia cắm vào hậu đình của Lục Á Sanh, nhu lộng.

Tổng giám đốc cùng ca vương lộ ra trọn vẹn vai sóng vai mà đứng, phía sau là chủ nhân của bọn y, hai tay chiếm cứ PI ‘YAN hai người, nhanh chóng trừu sáp. Hai nô lệ liếc nhau, cùng trong tình cảnh này, cảm giác quẫn bách chậm rãi tiêu thất.

Lý Vân Thiên trên tay dùng sức, thúc về phía trước. Hai nô lệ cảm thấy phía sau truyền đến đụng chạm mạnh mẽ, nhịn không được bước về phía trước mấy bước.

“Không sai, cứ như vậy đi về phía trước.” Lý Vân Thiên thống Tư Đồ Trường Phong cùng Lục Á Sanh, dùng ngón tay cắm trong hậu huyệt khống chế hướng đi của bọn họ, dẫn bọn họ đến phòng tắm.

“Công khóa mỗi ngày, bắt đầu súc ruột đi.” Lý Vân Thiên mang cam du ra, nói với hai nô lệ của hắn.

“Tư nô là tiền bối, làm mẫu trước cho Ca nô đi.”

Tư Đồ Trường Phong có chút run rẩy đưa lưng về phía Lý Vân Thiên và Lục Á Sanh quỳ xuống, nhếch lên cái mông. Y cầm lấy cam du đặt bên cạnh, khẽ cắn môi nhét vào hậu đình của mình.

Trước mặt hai nam nhân chủ động giương mông, hơn nữa tự mình biểu diễn súc ruột cho mình để bọn họ xem, cho dù trong đó một người là chủ nhân, mà một nam nhân xa lạ khác là nô lệ khác của chủ nhân, đối với tổng giám đốc cao ngạo lạnh lùng mà nói, nội tâm đã bị kích thích tuyệt đối không chịu nổi.

Giống như ngày hôm qua rót 1000 ml vào bụng, Tư Đồ Trường Phong từ từ nhắm hai mắt nhẫn nại cảm giác cồn cào trong bụng. Lý Vân Thiên đưa cho tổng giám đốc một cái giang tắc, ý bảo y nhét vào.

Tư Đồ Trường Phong cầm lấy muốn đưa vào, bị Lý Vân Thiên một phen bắt lấy cánh tay.

“Quá nóng vội đi, tổng giám đốc của ta, trước dùng miệng trên của ngươi làm trơn nó, ta cũng không muốn tiểu huyệt của ngươi bị ngươi làm bị thương.”

Tư Đồ Trường Phong mặt đỏ lên, hé miệng từng chút từng chút liếm lên giang tắc.

Lý Vân Thiên vỗ vỗ mông Lục Á Sanh đang đỏ bừng mặt đứng bên cạnh, hiển nhiên chính mắt thấy một nam nhân tuấn mỹ không thua gì y ở trước mặt y súc ruột gây kích thích khiến y trở nên hưng phấn.

“Học tiền bối của ngươi, ngươi cũng bắt đầu đi.” Lý Vân Thiên nói.

Chưa từng bị nam nhân tiến vào hiển nhiên Lục Á Sanh ngượng ngùng cơ hồ vô pháp nhúc nhích, Lý Vân Thiên cười nói: “Đại minh tinh thẹn thùng? Xuất ra phong phạm đứng trên sân khấu của ngươi đi nào.”

Lục Á Sanh đáng thương nhìn Lý Vân Thiên.Lý Vân Thiên mặt nghiêm, “Không muốn nghe ta nói? Ngươi không muốn làm nô lệ của ta sao?”

Lục Á Sanh biết sự tình không có đường cứu vãn, đành phải cắn răng quỳ xuống. Y run run rẩy rẩy dùng tay lần ra phía sau của mình, điều này đối với y của một ngày trước mà nói vẫn là một chuyện vô cùng khó tin. Hậu huyệt xử nam ngượng ngùng nhắm chặt, ngón tay không hề kết cấu ngay cả một đốt cũng không thể đi vào.

Lục Á Sanh sốt ruột nước mắt đều muốn rơi xuống, ngón tay cố gắng đâm chọc.

“Thật là ngu ngốc.” Lý Vân Thiên nói, hắn bắt lấy tay Lục Á Sanh, “Ta lúc trước cũng đã giúp ngươi mở rộng, ngươi còn không vào được, PI’YAN thiếu dạy dỗ của ngươi còn kém xa lắm!”

Hắn kéo cả tay kia của Lục Á Sanh ra phía sau y, như vậy Lục Á Sanh cũng chỉ có thể sử dụng bả vai cùng đầu chống đỡ thân thể.

“Hai tay giữ lấy mông của ngươi, đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng, ta giúp ngươi súc ruột.”

Thẳng đến khi phun ra chất lỏng trong suốt, Lý Vân Thiên mới cho Tư Đồ Trường Phong cùng Lục Á Sanh trở lại phòng khách.

Ngày hôm qua hắn vội vã cáo biệt thân xử nam của mình, trên cơ bản cái gì cũng chưa làm đã đề thương lên thượng Tư Đồ Trường Phong, hôm nay hắn đã bình tĩnh hơn.

Hắn để tổng giám đốc cùng ca vương mở chân nằm trên sô pha, cạo đống hắc mao trên hạ thân họ.

“Các nô lệ thiếu điều giáo của ta, dùng nửa thân dưới loạn thất bát tao như vậy hầu hạ chủ nhân của các ngươi, thật sự là không có giáo dưỡng.” Lý Vân Thiên nghiêm khắc nói.

Hắn lấy dao cạo râu, xoa phân thân Tư Đồ Trường Phong bán đĩnh, bắt đầu chậm rãi cạo.

Tư Đồ Trường Phong nhỏ giọng rên rỉ.

“Đừng nhúc nhích.” Lý Vân Thiên cảnh cáo, “Cạo hỏng ngươi liền ngay cả nô lệ cũng làm không được!”
Cạo xong phía trước Lý Vân Thiên để Tư Đồ Trường Phong xoay người, quỳ sấp lộ ra hậu đình.

Bốn phía hậu đình có hắc mao tinh tế, lần trước khi Tư Đồ Trường Phong bị sáp nhập, hắc mao cũng sẽ tiến vào theo… Dù thế nào cũng không thoải mái bằng cảm giác bóng loáng sạch sẽ.

Còn Lục Á Sanh, khi cạo thể mao cho ca xương xử nam, hậu đình mẫn cảm của y bị kích thích, phía trước liền bắn một lần.

“Khóa giáo dục tiếp theo, các ngươi cần luyện tập độ linh hoạt và độ chặt của cái miệng nhỏ phía sau.” Lý Vân Thiên nói, hắn lấy ra một cây gậy mát xa, sáp nhập vào phía sau Tư Đồ Trường Phong, kéo tay y, để tổng giám đốc tự nắm đoạn gốc gậy mát xa.

“Tự mình trừu sáp, khi sáp nhập thì thả lỏng, rút ra thì buộc chặt PI ‘YAN của ngươi, cứ như vậy lặp lại 300 lần.” Lý Vân Thiên lộ ra nụ cười gần như đê tiện. Khiến người ta tự dạy dỗ hậu đình của mình, sau đó lại nhếch mông để hắn kiểm tra thành quả dạy dỗ, chính là ảo tưởng trước khi Lý Vân Thiên nhận được năng lực thôi miên.

Tư Đồ Trường Phong đỏ mặt, bắt đầu trừu sáp cự vật nhét phía sau.

“Phải đến ra, khoảng cách giữa hai lần quá lâu hoặc đếm sai sẽ phải bắt đầu lại.” Lý Vân Thiên bổ sung.

“Dạ, 1… 2, 3… A… 4…” Tư Đồ Trường Phong phát ra tiếng rên rỉ gần như nức nở.

Lý Vân Thiên quay đầu nhìn Lục Á Sanh quỳ gối hàm chứa phân thân của mình.

“Yết hầu của ca vương quả nhiên không giống người thường.” Lý Vân Thiên trêu đùa.

Hắn vỗ vỗ đầu Lục Á Sanh, “Giờ nằm lên bàn đi, hai tay ôm đầu gối, mở đùi ra.”

Lục Á Sanh nằm lên chiếc bàn làm từ thủy tinh công nghiệp, hai tay ôm chặt lấy hai chân, bởi vậy tách ra mà có thể rõ ràng nhìn thấy phân thân đứng thẳng cùng nhục huyệt hồng nhạt thỉnh thoảng khép mở bại lộ dưới ánh mắt Lý Vân Thiên.

Bởi vì phía sau còn lưu lại cam du súc ruột lúc trước, ngón tay Lý Vân Thiên không chút cố sức tham nhập vào bộ vị còn lóe lượng thủy quang. Hắn theo sau động thân mà vào.

“Ân…” Ca vương phát ra một tiếng kéo dài, áp lực rên rỉ.

Lý Vân Thiên bắt đầu tiến công tới điểm mẫn cảm ngón tay đã tra xét được, Lục Á Sanh hiển nhiên có phản ứng thật lớn, mỗi lần ma xát đều khiến phía sau của y mãnh liệt co rút. Y cắn môi dưới, chỉ khi khoái cảm quá mức mãnh liệt mới có thể phát ra một hai tiếng kêu rên.

“Cái miệng có thể phát ra thanh âm êm tai như vậy, không cần lãng phí.”

Lý Vân Thiên vói ngón tay vào miệng Lục Á Sanh, Lục Á Sanh bất đắc dĩ đành phải há to miệng, nước bọt theo khóe miệng không thể khép kín chảy ra.

Tiếng rên rỉ của Lục Á Sanh lớn dần lên, mà bên cạnh là Tư Đồ Trường Phong đang tự trừu sáp còn đếm sắp đến 100.

Cảm nhận được ca vương sắp đến giới hạn, Lý Vân Thiên mãnh liệt va chạm, Lục Á Sanh thét chói tai đạt tới đỉnh, phân thân y bị đỉnh đến bụng bắn ra bạch trọc, vẩy đầy ngực y. Bởi vì Lý Vân Thiên mạnh mẽ va chạm, PI ‘YAN Lục Á Sanh đã đối diện trần nhà.

Lý Vân Thiên hưởng thụ tràng đạo kịch liệt co rút mát xa khi Á Sanh cao trào, người dưới thân bắn ra xong liền đeo khấu hoàn cho y.

“Phóng đãng thân mình như vậy, cũng không nên vì bị ta thao thích mà tinh tẫn nhân vong a.”

Chương 8

Sau khi bắn vào trong cơ thể Lục Á Sanh, Lý Vân Thiên bài khai cánh mông Lục Á Sanh, nhìn JING ‘YE bên trong y chậm rãi chảy ra.

Mà Tư Đồ Trường Phong sớm đã tự làm xong 300 cái trừu sáp đang nằm úp sấp bên cạnh sô pha chờ mong nhìn Lý Vân Thiên.

Đáng nhắc tới là, vì trong quá trình trừu sáp chịu khoái cảm quá mức mãnh liệt, Tư Đồ Trường Phong mấy lần đếm sai, bị Lý Vân Thiên phát hiện, cưỡng chế bắt đầu lại từ đầu.

Chờ y đếm đến lần thứ 300, số lần trừu sáp thực sự đã không biết là bao nhiêu.

“Chờ ta đến thượng ngươi sao?” Lý Vân Thiên buông Lục Á Sanh đã thoát lực, để hậu huyệt vì vô pháp bắn tinh mà càng thêm mẫn cảm một mực cơ khát co rút được tạm nghỉ.

Tư Đồ Trường Phong trên mặt lạnh lùng hơi hơi đỏ lên, y vẫn duy trì tư thế nằm sấp mở đùi ra, nhếch cao mông, hơn nữa hơi hơi đong đưa.

“Chủ nhân, mời vào…”

Lý Vân Thiên sờ sờ hậu huyệt phiếm hồng của Tư Đồ Trường Phong.

“Vậy để ta kiểm tra một chút tình hình luyện tập của ngươi, dựa theo phân phó vừa rồi, khi đi vào thì thả lỏng, đi ra ngoài thì chặt lại.” Lý Vân Thiên giống như đang nghiêm túc nói một nội dung công tác bình thường.

Lúc này Lý Vân Thiên quần áo còn chỉnh tề, chỉ giải khai dây lưng, lộ ra phân thân thật lớn, đứng trước hai nô lệ toàn thân trần trụi, hậu đình mấp máy, càng có vẻ bọn họ dâm đãng không chịu nổi.

Càng đừng nói Lý Vân Thiên dùng giọng điệu đứng đắn như vậy để tổng giám đốc làm ra hành động phóng đãng đâu.

Phân biệt thượng Lục Á Sanh và Tư Đồ Trường Phong một lần, sau khi tẩy rửa, nhìn nơi hai người cất chứa mình phun ra nước trong, hơn nữa còn đáng yêu hé ra hợp lại, Lý Vân Thiên lấy ra đạo cụ kế tiếp ——

Một khối thịt bò, lớn nhỏ không sai biệt lắm cỡ phân thân của hắn.

Lại lấy một cái hộp sắt, mở ra bên trong là loại mỡ dạng rắn trắng noãn. Đây là phối phương từ xưa, mỡ heo trộn thêm tinh chất hạnh nhân, sau khi tỉ mỉ ngao nấu một chút mùi mỡ đều không có. Luôn dùng dầu bôi trơn khoáng vật sẽ làm da thô ráp, tuy rằng tiện dụng, nếu chỉ muốn làm các nô lệ một lần hai lần đương nhiên không thành vấn đề, thế nhưng trường kỳ thì ai cũng không muốn biến nhất phẩm trong tay thành thứ đẳng.

Lý Vân Thiên nhét khối thịt bò vào hậu đình của hai người.

Loại thịt tự nhiên trường kỳ sáp nhập hậu đình, tràng đạo sẽ bị kích thích, tự chủ phân bố dịch ruột non. Nếu rèn luyện thích đáng, Lý Vân Thiên hi vọng có thể hoàn toàn thay thế được dầu bôi trơn, vừa tiện lại khỏe mạnh.

“Hiện tại các ngươi luyện tập hậu huyệt đi, PI ‘YAN nới lỏng quả thật tiện để ta đi vào, nhưng không chặt đùa không thích thích.” Lý Vân Thiên phân phó như vậy.

Ngày hôm sau, lại tiễn tổng giám đốc trong mông cắm gậy mát xa đi làm xong, Lý Vân Thiên hỏi Lục Á Sanh chưa có hướng đi.

“Ngươi không cần đi công tác sao, thu âm, hay tham gia thông cáo linh tinh.”

Lục Á Sanh vẫn như cũ lộ trọn vẹn, lắc đầu, “Ta còn có thể nghỉ ngơi một ngày, có điều ngày mai sẽ phải đi thu album mới.”

Đang nói chuyện, di động của Lục Á Sanh bỗng nhiên vang lên.

Lý Vân Thiên ý bảo y bắt điện thoại.
Mà nghe nội dung đối thoại của Lục Á Sanh, sau đó Lý Vân Thiên hỏi kỹ càng tỉ mỉ mấy vấn đề, Lý Vân Thiên lần thứ hai hưng phấn lên.

Nô lệ thứ ba của hắn, đến rồi!

Không phải ai khác, chính là đệ đệ ngày hôm qua cho Lục Á Sanh leo cây, là một bộ đội đặc chủng.

Viên Bằng Phi là đệ đệ thân sinh của Lục Á Sanh, về phần khác họ, là bởi cha mẹ ly hôn, một người theo họ mẹ.

Y kém Lục Á Sanh hai tuổi, tuy rằng người sống với cha người ở cùng mẹ, nhưng tình cảm hai anh em vẫn tốt lắm, trong quân được nghỉ, Viên Bằng Phi sẽ đi thăm hỏi người ca ca nhân khí cực cao này.

Lý Vân Thiên nhìn y trong di động của Lục Á Sanh thần sắc kiên nghị thân hình cao ngất, mặc một thân chiến phục anh tuấn, thầm nghĩ, đệ đệ bộ đội đặc chủng tuyệt đối sẽ không nghĩ đến, chỉ vì y ngày hôm qua lâm thời lỡ hẹn, khiến hai anh em bọn họ đều phải biến thành khố hạ chi thần của hắn, trở thành nô lệ tối nghe lời, tối thấp hèn!

Lý Vân Thiên đưa Lục Á Sanh đến biệt thự của y, hơn nữa bố trí tốt mọi thứ, bảo ca vương hẹn đệ đệ bộ đội đặc chủng đến biệt thự, mọi chuyện đã xong, chỉ thiếu gió đông!

Tính toán Viên Bằng Phi đại khái phải nửa giờ nữa mới tới, Lý Vân Thiên ngay tại phòng khách nhà Lục Á Sanh đẩy ngã y, để hai chân ca vương nâng lên bờ vai hắn, mãnh liệt tiến công vào tiểu huyệt y.

Lý Vân Thiên một bên làm, một bên đánh giá bố trí phòng khách của Lục Á Sanh.

“Thật không hổ là ca sĩ, ngay cả phòng khách cũng bố trí như phòng Karaoke.”

Trong phòng khách có màn hình siêu lớn, dưới đặt hai cái micro không dây, hiển nhiên chỉ cần mở ra, có thể lựa chọn đủ loại ca khúc.

Lục Á Sanh một bên đắm chìm trong khoái cảm bị làm, một bên lo lắng đệ đệ sắp tới.

Bản thân một mặt dâm đãng như vậy có thể sẽ bị người thân nhìn thấy, thống khổ bối đức cùng cảm giác vặn vẹo làm cho ca vương nghĩ tới phân thân liền lập tức đứng thẳng lên!Tiếng cửa mở ra truyền tới, sau đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng…

“Đại ca, các ngươi đây là!” Phía cửa phòng khách truyền đến tiếng nam nhân khiếp sợ.

Lục Á Sanh kinh hãi, hậu huyệt mãnh liệt co rút, phía trước trực tiếp phun ra.

Lý Vân Thiên quay đầu qua, nhìn soái ca còn mặc bộ đội đặc chủng chế phục.

Hai mắt tràn ngập sắc thái thần bí lập tức làm cho Viên Bằng Phi tiến nhập trạng thái thôi miên, Lý Vân Thiên không để ý tới bộ đội đặc chủng dại ra đứng ở đó, lại thôi miên Lục Á Sanh còn đang rên rỉ dưới thân hắn.

“Ngươi không nhớ rõ ký ức ta sử dụng tới thuật thôi miên, chỉ nhớ tới cảnh tượng trước khi đệ đệ ngươi đến bị ta thao đến ngất xỉu. Ta đếm một hai ba, ngươi sẽ trực tiếp ngủ đi, đến khi ta gọi tỉnh ngươi, bất kể thanh âm hay đụng chạm gì, đều không thể làm ngươi tỉnh lại.”

“Một, hai, ba!”

Hai mắt Lục Á Sanh lập tức không mở ra được, hậu huyệt y còn đang trong dư vị cao trào kịch liệt co rút, người đã tiến vào giấc ngủ sâu.

Lý Vân Thiên rút ra phân thân còn cứng rắn, hắn đi đến trước mặt Viên Bằng Phi đứng ngốc như con ma nơ canh, đóng cửa phòng khách, như vậy, phòng khách bởi vì phỏng theo thiết kế phòng Karaoke mà trải cách âm thật dày liền vô pháp truyền ra ngoài thanh âm gì.

“Khí lực, tốc độ của ngươi đều giảm bằng một phần mười lúc đầu, hơn nữa ngươi sẽ không phát giác ra cái gì dị thường.

Sau khi ngươi tỉnh lại sẽ phát giác ngươi vô luận thế nào cũng không thể rời khỏi phòng khách.

Thân thể của ngươi sẽ mẫn cảm gấp mười, mà PI ‘YAN của ngươi, sẽ mẫn cảm một trăm lần.”

Đặt xong tố chất thân thể cho bộ đội đặc chủng, Lý Vân Thiên lại bắt đầu đặt ra tình cảnh trước mặt.

“Khi ngươi phát hiện ra ta và ca ca ngươi làm tình, cảm thấy vô cùng kinh ngạc, hơn nữa cảm thấy sợ hãi. Ngươi cảm thấy ta cực kỳ có tính uy hiếp, nhưng vô luận thế nào cũng không dám ra tay công kích ta, chỉ có thể nơi nơi chạy trốn. Cho dù bị ta cường bạo, ngươi cũng chỉ có thể vừa cao trào, vừa nghĩ đào thoát, hơn nữa cảm thấy xấu hổ cùng sỉ nhục đối với thân thể dâm đãng của mình. Sau khi ta đếm xong một hai ba, ngươi sẽ tỉnh lại, và bắt đầu chạy trốn.”

“Một, hai, ba!”

Viên Bằng Phi khôi phục biểu tình linh động nhìn thấy gương mặt Lý Vân Thiên tựa tiếu phi tiếu, sợ hãi kêu một tiếng, xoay người muốn mở cửa lao ra ngoài.

Nhưng cánh cửa không khóa trong tay Viên Bằng Phi lại vặn thế nào cũng không ra, y sốt ruột không ngừng toát mồ hôi lạnh.

Lý Vân Thiên cố ý phát ra tiếng bước chân vang dội, Viên Bằng Phi quay đầu nhìn thấy Lý Vân Thiên tới gần, lập tức run rẩy buông nắm cửa trong tay, chạy vào phía trong phòng.

Viên Bằng Phi không phát hiện, tốc độ mà y nghĩ là toàn lực để chạy trốn, chỉ tương đương với tốc độ một người tản bộ.

Lý Vân Thiên đi hai bước đã bắt được bả vai Viên Bằng Phi, Viên Bằng Phi dùng sức giãy dụa, nhưng khí lực giảm mười lần, y vô lực tựa như đứa trẻ mới sinh.

Chương 9

Lý Vân Thiên vỗ vỗ mặt Viên Bằng Phi, “Tiểu dâm hóa, muốn trốn đi đâu!” Nói xong một tay cố định hai tay bộ đội đặc chủng sau lưng. Bởi vì khí lực chỉ còn một phần mười, Viên Bằng Phi chỉ biết giãy dụa vô ích, hoàn toàn không có biện pháp đào thoát.

Lý Vân Thiên lấy ra con dao nhỏ, cắt chiến phục của Viên Bằng Phi, y phục xanh đậm xanh nhạt loang lổ bị khoét một cái miệng lớn, lộ ra quần lót bên trong cũng là trang bị quân lục chế phục.

Nhìn Viên Bằng Phi còn đang vặn vẹo, Lý Vân Thiên dùng dao nhẹ nhàng ấn ấn mông y.

“Đừng lộn xộn, cái chuôi dao ngươi cũng cảm thấy đi, vải dày vậy mà dễ dàng bị cắt nhỏ, nếu muốn cắt mông ngươi thành hoa bốn cánh, tuyệt đối là dễ dàng đi?”

Bộ đội đặc chủng cường tráng nghe vậy, thân thể cứng còng một cử động nhỏ cũng không dám.

Lý Vân Thiên chậm rãi lướt qua bộ vị được quần lót bao lấy, vải bông mềm mại lập tức rách ra, lộ ra cấm địa bên trong chưa có ai thăm dò qua.

Lý Vân Thiên thu dao, búng mông Viên Bằng Phi.

“Hồng nhạt nha. Trước chưa từng bị người thượng sao?”

Viên Bằng Phi nan kham quay đầu, một tiếng cũng không phát.

“Không nói lời nào, ta liền trực tiếp gian ngươi.”

“… Không có.” Bộ đội đặc chủng vẻ mặt kiên nghị hồi lâu mới miễn cưỡng mở miệng.

Lý Vân Thiên nắm Viên Bằng Phi, kéo y đến phòng tắm, thô bạo lấy một ống dẫn nước cắm vào hậu huyệt của bộ đội đặc chủng không biết nhân sự.

Tay bị bắt trụ chân Viên Bằng Phi vặn vẹo giãy dụa.

Lý Vân Thiên đạp Viên Bằng Phi một cước, chân đi giày da nặng trịch đá vào bụng dưới của y, quả thực có thể cảm nhận được xúc cảm của bắp thịt mềm dẻo dưới chân.

“Dạy ngươi tẩy trừ hậu huyệt dơ bẩn kia của ngươi có gì sai sao?” Lý Vân Thiên vừa nói, vừa mở vòi nước. Nước máy lạnh lẽo chảy vào tràng đạo của Viên Bằng Phi, rất nhanh, bụng dưới Viên Bằng Phi nổi lên, cách áo lót chiến phục còn có thể nhìn thấy đường nét cơ bụng giống như mang thai chậm rãi nổi lên.

Ngay từ đầu Viên Bằng Phi nhẫn nại một câu không nói, nhưng khi dòng nước tùy ý lẻn vào trong tràng đạo khiến y cảm giác như bị tiêu chảy, cảm giác ngày càng đau làm cho y sắc mặt tái nhợt. Thế nhưng bộ đội đặc chủng ý chí kiên định cho dù bị như vậy, cũng vẫn cố nhẫn nại, một câu cũng chưa nói.

Lý Vân Thiên vặn vòi nước, lúc này bụng Viên Bằng Phi đã nổi lên như gò đất. Khi Lý Vân Thiên rút ống nước ra, ý niệm không thể bài tiết trước mặt địch nhân mãnh liệt thôi thúc trong đầu khiến Viên Bằng Phi gắt gao kẹp chặt cơ vòng, cơ hồ đều không có giọt nào tràn ra.

“Không tồi, còn biết sau khi súc ruột không thể lập tức bài xuất nước ra, ngươi cũng có kinh nghiệm nha.” Lý Vân Thiên cười nhạo Viên Bằng Phi.
Sắc mặt Viên Bằng Phi đổi đổi, lúc này Lý Vân Thiên lấy ra một cái giang tắc bơm khí, trong khi y cắn răng nhẫn nại liền nhanh chóng nhét vào, sau đó bắt đầu bóp bơm khí.

Hậu huyệt bị vật thể lấp đầy biến thành lớn, Viên Bằng Phi hoàn toàn không có kinh nghiệm lập tức kêu lên, y giãy dụa mông hi vọng thoát khỏi ma thủ của Lý Vân Thiên, thế nhưng đây là chuyện hoàn toàn không có khả năng. Bên trong PI ‘YAN của bộ đội đặc trủng cắm ống dẫn, khi Viên Bằng Phi vặn vẹo có vẻ phi thường dâm mĩ. Lý Vân Thiên một chút cũng không thương hại bơm giang tắc thành lớn đến hoàn toàn không có biện pháp trực tiếp rút ra mới thôi.

Khóe mắt Viên Bằng Phi chảy ra nước mắt sinh lý, không liên quan đến ý chí, hoàn toàn là vì đau. Y không biết sự tình sao lại biến thành như vậy, nam nhân giao hoan với ca ca này, cư nhiên mạnh đến mức y hoàn toàn vô pháp chống cự! Y chính là bộ đội đặc chủng lấy kỹ xảo tác chiến cao siêu mà nổi tiếng! Huống chi hiện tại cư nhiên lại xảy ra chuyện như vậy y hoàn toàn không thể lý giải, bị cắt quần, thủy quản nhét vào hậu đình, mặc cho dòng nước tiến vào, sau đó còn bị chặn bên trong…

Lý Vân Thiên sờ soạng một vòng quanh hậu môn, xác nhận huyệt khẩu Viên Bằng Phi không bị xé rách.

Lý Vân Thiên dùng chân đạp đùi Viên Bằng Phi, bày y thành tư thế ngồi bệt dưới đất. Mặt đất đụng chạm đến huyệt khẩu cắm giang tắc, xúc cảm cự vật đỉnh lên khiến Viên Bằng Phi lại kêu rên ra tiếng.

Lý Vân Thiên siết mở cằm Viên Bằng Phi, răng trắng noãn chỉnh tề sắp hàng bên trong khoang miệng, đầu lưỡi phấn hồng thủy nhuận, bởi vì miệng bị mạnh mẽ mở ra mà bất an cuốn khúc. Sau đó Lý Vân Thiên cầm thủy quản vừa rút ra từ hậu đình của bộ đội đặc chủng, nhét vào trong miệng Viên Bằng Phi.

Mở van nước ra, dòng nước ào ào xông vào khoang miệng Viên Bằng Phi, y lập tức bị sặc, liên tục ho khan.

“Thật sự là cái miệng thiếu dạy dỗ a.” Lý Vân Thiên nắm cằm bộ đội đặc chủng còn đang ho sặc sụa, buộc y ngẩng đầu lên, “Nột, Binh ca, ta hiện tại rót nước cho ngươi, ngươi nếu còn phun nước ra như bây giờ, ta sẽ trực tiếp cắm ống vào yết hầu của ngươi, rót đầy dạ dày ngươi.”

Viên Bằng Phi cùng Lý Vân Thiên liếc nhau.

Hắn nói thật… Bộ đội đặc chủng trong lòng hiểu ra, nếu không làm theo lời đối phương, mình tuyệt đối sẽ há to miệng, bị thủy quản trực tiếp thống thẳng vào họng!

Lý Vân Thiên nhìn ánh mắt bộ đội đặc chủng vẫn lấp lánh quang mang không chịu thua như cũ, vừa lòng gật gật đầu. Thuần phục một con sư tử hay một con thỏ mang đến cảm giác thành tựu tuyệt không giống nhau, hắn thực vừa lòng hiện tại đã bắt trụ được loại động vật hoang dã thị huyết mà hung mãnh, mà không như ca ca Lục Á Sanh loại động vật dưỡng trong nhà cao quý mà yếu ớt.Nước theo ống dẫn chảy vào miệng Viên Bằng Phi, bộ đội đặc chủng nuốt ừng ực, hầu kết cao thấp di động, tiếng nuốt nước có thể làm người ta nghe rõ ràng. Lý Vân Thiên chăm chú nhìn Viên Bằng Phi uống gần hai lít nước… Không có biện pháp, cho dù uống không nổi nữa, nhưng đối mặt với uy hiếp bị trực tiếp cắm vào cổ họng rót nước, bộ đội đặc chủng đã dùng nghị lực đến cực hạn khi huấn luyện, cắn răng cố nuốt xuống!

Sau khi lấy ống nước ra, Viên Bằng Phi ho khan đều mang theo tiếng nước. Lý Vân Thiên nhìn bụng Viên Bằng Phi, chỗ dạ dày giống như cái trống, hắn động tác mềm nhẹ giơ lên phân thân uể oải của Viên Bằng Phi, lấy ống nhựa chuyên dụng, chậm rãi sáp vào.

Viên Bằng Phi hoảng sợ mở to hai mắt, phân thân yếu ớt bị người sáp nhập là chuyện tuyệt đối vượt qua lẽ thường.

Lý Vân Thiên sáp tốt xong, dùng kẹp kẹp chặt lối ra đường đạo niệu, sau đó mang khẩu gia cho bộ đội đặc chủng.

Hai sợi thép chắc chắn cố định hàm răng của Viên Bằng Phi, khiến y không thể ngậm lại, Lý Vân Thiên đỉnh phân thân lúc trước rút khỏi hậu đình của ca ca y, thống tiến vào trong miệng Viên Bằng Phi.

“Để bồi thường việc quấy rầy ta và ca ca ngươi làm tình, giúp ta hấp ra đi.”

30 phút sau, nước miếng từ khóe miệng chảy ra, ngực đều ướt một mảng lớn, Viên Bằng Phi chảy mồ hôi lạnh khóc lên.

Hậu đình tràn đầy nước bị giang tắc ngăn chặn tuyệt đối không bài xuất được, cuộn trào mãnh liệt khiến y đổ mồ hôi lạnh liên tục, mà nước bị ép rót vào đều tụ tập ở bàng quang, phân thân bị chặn, quyền khống chế bài tiết trước sau đều rơi vào trong tay người khác, y hiện tại cơ hồ bị ép buộc điên rồi!

“Muốn bài xuất ra?” Lý Vân Thiên vẫn như cũ không nhanh không chậm thao miệng Viên Bằng Phi, hỏi.

Viên Bằng Phi vội vã không ngừng gật đầu.

“Vậy dùng cái miệng nhỏ này của ngươi làm cho ta bắn đi, ta liền đồng ý.”

Viên Bằng Phi sắp bị tra tấn đến thần chí không rõ làm sao còn lo lắng đến tôn nghiêm linh tinh, y khẩn cấp dùng đầu lưỡi liếm lên phân thân thô to trong miệng, ma xát đỉnh quy đầu.

Một hồi, Lý Vân Thiên dùng sức thống vào, xâm nhập tới tận yết hầu y, còn dừng bên trong một hồi lâu, mới bắt đầu bắn.

Yết hầu bị sáp nhập thật sâu, cảm giác hít thở không thông bao phủ Viên Bằng Phi, y nâng cánh tay vô lực lên muốn đẩy Lý Vân Thiên, nhưng khí lực bị nhược hóa y sao có thể làm được. Thẳng đến khi Lý Vân Thiên rắn rắn chắc chắc bắn hết vào miệng y, còn đợi Viên Bằng Phi nuốt hết xuống, Lý Vân Thiên mới rút phân thân ra.

Nước miếng chảy ra từ khóe miệng, Viên Bằng Phi mãnh liệt ho khan, còn nôn khan. Lý Vân Thiên cong thắt lưng mở van khí của giang tắc trong người Viên Bằng Phi, rút giang tắc cùng đạo niệu quản ra.

Đầu tiên là dòng nước nho nhỏ, lúc sau liền giống như hồng thủy trút xuống, Viên Bằng Phi trước sau đồng thời phun ra ngoài.

Chương 10

Viên Bằng Phi một bên khóc lóc một bên thả ra chất lỏng trước sau, khuôn mặt đều bị nước mắt cùng nước miếng biến thành bẩn hề hề, huống chi y chỉ bị cởi dây lưng, quần khoét lỗ, lộ ra phân thân cùng hậu huyệt, chiến phục vốn anh dũng bất phàm nay sũng nước, Viên Bằng Phi thoạt nhìn cực kỳ chật vật.

“Thực bẩn a.” Lý Vân Thiên ghét bỏ nói, mở quạt thông gió, đồng thời mở nước mức lớn nhất, hướng vòi nước về phía Viên Bằng Phi.

Viên Bằng Phi bị phun nước, thần trí chậm rãi hồi phục lại, y ngẩng đầu nhìn Lý Vân Thiên, trong mắt có sợ hãi, cũng có phẫn hận.

“Không phục ta quản giáo sao? Nhìn bộ dạng bẩn thỉu của ngươi xem, gương mặt anh tuấn như vậy, trong mông lại giấu nhiều thứ bẩn như vậy.”

Lý Vân Thiên giẫm lên Viên Bằng Phi, dùng chân gảy phân thân lộ ra ngoài, phân thân bị khi dễ thực thảm vẫn hồng phấn đáng yêu, run run rẩy rẩy phun ra nước mắt hưng phấn.

“Nam nhân thấp hèn vì bị sáp nhập đạo niệu quản, bị súc ruột mà ngạnh lên, thì có tư cách gì lộ ra vẻ mặt này chứ?”

Lý Vân Thiên dùng dòng nước cẩn thận cọ rửa bộ đội đặc chủng, sau đó tay không ngừng, lột quần áo y.

Dáng người Viên Bằng Phi vô cùng tốt, rèn luyện đều đặn khiến bắp thịt y rắn chắc, cũng không phải loại bắp thịt như vận động viên thể hình, đường cong của y lưu sướng, giống một con báo hung mãnh.

Tắm xong cho bộ đội đặc chủng bị lộ ra trọn vẹn, Lý Vân Thiên thả lỏng áp chế cho y, quả nhiên Viên Bằng Phi lập tức dùng thân mình thoát lực bỏ chạy ra ngoài.

Trên mặt đất in những dấu chân ướt sũng.

Lý Vân Thiên nhàn nhã nhìn Viên Bằng Phi nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía trước. Bộ đội đặc chủng trải qua huấn luyện khắc nghiệt vốn không đến mức yếu ớt như vậy, chẳng qua trước sau hàm chứa gần 4 lít nước hơn nửa giờ làm cho thể xác và tinh thần y đều mệt mỏi, huống chi y bị thôi miên khí lực và tốc độ đều chỉ bằng một phần mười ban đầu.

“Nghĩ đến, Viên Bằng Phi chính là một Binh ca phi thường ưu tú a!” Lý Vân Thiên trong lòng nghĩ.

Viên Bằng Phi vừa cố gắng chạy, vừa muốn tháo khẩu gia cố định miệng y xuống.

Nhưng y làm thế nào cũng không tháo được…

Đây cũng là một nội dung thôi miên, vô luận thế nào bộ vị bị buộc chặt cũng không thể giãy khỏi, là nội dung Lý Vân Thiên thêm cho Viên Bằng Phi khi đeo khẩu gia lên.

Vì thế Viên Bằng Phi đáng thương đành phải mang theo khẩu gia khiến y khuất nhục vạn phần, miệng không thể ngậm lại, vô vọng mà bỏ chạy. Khi y chạy đến phòng khách, muốn lay tỉnh ca ca vẫn mê man mở rộng hai chân, hiển nhiên cố gắng của y chỉ là phí công, muốn cõng Lục Á Sanh rời khỏi đây, lại thế nào cũng không thể xê dịch người đang ngủ say. Thấy Lý Vân Thiên lần thứ hai tới gần, Viên Bằng Phi đành phải bỏ chạy một mình.

Chậm rãi đẩy con mồi vào tuyệt cảnh, sẽ có khoái cảm thi ngược. Nhìn bộ đội đặc chủng bất lực giãy dụa, khí lực vốn tráng kiện cùng kỹ thuật đánh đấm cao siêu để y tuyệt đối không e ngại đối kháng cận thân, nhưng bị nhược hóa rồi, y chỉ có thể như tiểu động vật lưu lạc trốn trong góc, e ngại tùy thời sẽ bị bắt. Nội tâm vẫn là bộ đội đặc chủng hung mãnh, nhưng thân thể đã ở thời điểm y không biết mà biến thành nhu nhược phế tài.

Lý Vân Thiên chậm rãi đi đến bên Viên Bằng Phi làm thế nào cũng trốn không thoát, đành phải cuộn mình giấu sau sô pha.

Viên Bằng Phi nghe thấy tiếng bước chân thì run rẩy một chút, tuy rằng sợ hãi, nhưng vẫn ngẩng đầu lên nhìn Lý Vân Thiên, mà không phải yếu đuối chôn đầu giữa đầu gối.

Lý Vân Thiên nắm tay y kéo lên. Bởi vì trong tiềm thức vô luận thế nào cũng vô pháp địch nổi, thêm hạn chế không thể ra tay công kích, Viên Bằng Phi mới có thể biểu hiện nhu nhược như vậy, dù sao Lý Vân Thiên vẫn muốn cam đoan an toàn cho mình. Hiện tại Viên Bằng Phi trên cơ bản đã buông tha chống cự, Lý Vân Thiên vuốt cơ bụng mềm dẻo rắn chắc của y, trêu đùa: “Sao không chạy nữa?”

Viên Bằng Phi nhắm mắt lại, miệng mang khẩu gia vô pháp nói ra, y cũng không muốn phát ra âm thanh khiến đối phương đắc ý.

Nếu thân thể vô pháp chống cự, ít nhất y có thể tiêu cực không phản ứng lại.“Nếu nhắm mắt không muốn nhìn, ngươi cũng không cần mở mắt ra.” Lý Vân Thiên nói, tiếp theo lấy một cái che mắt, cột vào sau đầu Viên Bằng Phi, lại dùng máy trợ thính chặn lỗ tai y.

Thị giác và thính giác đều bị phong bế, bộ đội đặc chủng bất an xoay đầu, rất nhanh bị cố định. Lý Vân Thiên mang y đến một phòng trống, vỗ vỗ mặt y, đè chân y xuống.

Phía dưới là một cái ghế dựa, hai bên là tay vịn đệm mềm, sau lưng là da lông mềm mại thoải mái, chỗ ngồi cũng là mặt gỗ bóng loáng. Lý Vân Thiên để Viên Bằng Phi ngồi vào ghế xong, lấy dây thừng trói chặt y lại. Đầu tiên là trần trụi nửa thân trên, hắn vừa trói, vừa nâng hai chân Viên Bằng Phi lên, khoát lên tay vịn, tay và chân cột chặt vào nhau. Chân y gấp xuống, vừa hay có thể cột vào chân ghế.

Chân bị nâng lên, nửa thân dưới của Viên Bằng Phi không hề che dấu hoàn toàn bại lộ dưới tầm mắt Lý Vân Thiên.

Lý Vân Thiên dùng ngón tay sờ sờ cúc lôi vì bất an mà co rút, Viên Bằng Phi mãnh liệt run lên một chút.

Ánh mắt lỗ tai đều bị phong bế, thân thể Viên Bằng Phi trở nên càng mẫn cảm, y chỉ có thể dựa vào xúc giác cảm thụ thế giới bên ngoài.

Lý Vân Thiên cười khẽ một chút, động tác mềm nhẹ lật ghế, lưng ghế chạm đất, như vậy hậu huyệt bị bại lộ bên ngoài của Viên Bằng Phi liền vừa vặn đối diện trần nhà.

Lý Vân Thiên lấy mấy khiêu đản, nhét hết vào cúc lôi hoàn toàn không có biện pháp chống cự, sau đó mở công tắc.

Chấn động rất nhỏ từ trong cơ thể Viên Bằng Phi truyền ra, thân thể bộ đội đặc chủng run rẩy, phân thân đứng lên.

Lý Vân Thiên dùng ngón tay khuấy vài cái trong miệng Viên Bằng Phi, cuối cùng vừa lòng đứng lên, đóng cửa rời khỏi phòng này.

Đi vào phòng khách, Lý Vân Thiên ngồi xuống bên cạnh Lục Á Sanh, vỗ vỗ mặt y.

“Ca nô, tỉnh lại.”
Lục Á Sanh rên rỉ một tiếng, chậm rãi mở mắt ra.

“Ta đây là…” Y nhớ tới cảnh tượng lúc trước — đương nhiên là sau khi bị thôi miên —

“Bị chủ nhân làm đến ngất đi?”

Lục Á Sanh cảm thấy thập phần hổ thẹn khốn quẫn, y nhớ tới đệ đệ y sắp tới đây, mở miệng hỏi: “Chủ nhân, đệ đệ của ta…”

“Tỉnh lại đã mở miệng nhắc nam nhân khác, chủ nhân rất không hài lòng a!” Lý Vân Thiên xụ mặt nói.

Lục Á Sanh vội vàng bò xuống sô pha, quỳ gối dưới chân Lý Vân Thiên, “Chủ nhân, ta không phải ý này, ta không phải quan tâm nam nhân khác…”

Ca vương đối mặt với ngàn vạn người xem vẫn tự nhiên, hào quang bắn ra bốn phía giờ phút này lại giống một nam nhân chất phác vụng về, càng muốn giải thích, càng tìm không được ngôn ngữ thích hợp.

“Đệ đệ của ngươi…” Lý Vân Thiên chậm rãi mở miệng.

Lục Á Sanh ngẩng đầu.

“Còn nói không quan tâm.” Lý Vân Thiên cười lạnh một tiếng.

Lục Á Sanh gấp muốn khóc.

Lý Vân Thiên trọc người quỳ dưới chân một hồi, sau đó thiện tâm đại phát, bịa một lý do dỗ y, “Đệ đệ ngươi vừa mới gọi điện, hôm nay y lại có chuyện không tới được.”

Cảnh mình mở chân hầu hạ dưới thân nam nhân không bị đệ đệ bắt gặp, điều này làm cho Lục Á Sanh thở ra một hơi.

“Vậy, ngươi muốn dùng cái gì bồi tội đây? Vì ngươi ngất xỉu đi, chủ nhân ta còn chưa tận hứng đâu.”

Lục Á Sanh nghe vậy, đỏ mặt ghé lại, hé miệng bắt đầu liếm phân thân thật lớn của Lý Vân Thiên.

Lý Vân Thiên sờ sờ đầu Lục Á Sanh, tỏ vẻ cổ vũ.

Lục Á Sanh hàm chứa phân thân của Lý Vân Thiên, miệng không tự chủ được mỉm cười, y càng thêm ra sức dùng đầu lưỡi hầu hạ chủ nhân.

“Ngồi lên đi.” Lý Vân Thiên mở miệng, “Miệng nhỏ phía dưới của ngươi vẫn là thiếu thao, nhanh như vậy đã ngất xỉu đi, thật sự là không giữ bổn phận của nô lệ.”

“Dạ…” Lục Á Sanh mới được khen ngợi, tâm tình mới bay lên liền hạ xuống, ngoan ngoãn lên sô pha, mở đùi ra, lấy tay cố định phân thân của chủ nhân đỉnh vào giữa hai đùi mình, chậm rãi ngồi xuống.

Ca vương ngồi trên thân nam nhân chủ động phun ra nuốt vào phân thân trong cơ thể, tuyệt đối không thể tưởng được đệ đệ y giờ phút này không chỉ ở cách y một vách tường, hơn nữa hai chân mở rộng cột vào ghế, hậu huyệt đối diện trần nhà, bởi vì khiêu đản trong thân thể mà cao trào liên tục đâu!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau