THÔI MIÊN SƯ ĐÍCH TÍNH PHÚC SINH HOẠT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thôi miên sư đích tính phúc sinh hoạt - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Mấy giờ sau, Lý Vân Thiên buông Lục Á Sanh ánh mắt đã mê ly.

Trong miệng, trong hậu huyệt y bị rót đầy JING ‘YE của Lý Vân Thiên.

Lý Vân Thiên sờ sờ hậu huyệt đã sưng đỏ, chậm rãi chảy ra chất lỏng màu trắng của Lục Á Sanh, cúi đầu nhìn dục vọng của mình còn đang giương cung bạt kiếm.

Từ khi có được năng lực thôi miên, phân thân của hắn tựa hồ càng ngày càng kéo dài, đây là một chuyện tốt, thế nhưng nếu trong tay chỉ có một nô lệ, luôn không thể tận hứng trở thành phiền não nho nhỏ của Lý Vân Thiên.

Lý Vân Thiên nhẹ nhàng vỗ lưng Lục Á Sanh, tùy tay cho y cái thảm lông, từ đường mới mở nối thông hai căn biệt thự ôm Lục Á Sanh trần trụi qua nhà Tư Đồ Trường Phong.

Khi đi ra ngoài, bởi vì thân thể lộ ra trọn vẹn, Lục Á Sanh cứng ngắc cuộn mình trong ngực Lý Vân Thiên, nắm chặt vật che chắn trên người.

Lý Vân Thiên trước tắm rửa cho ca vương, dùng chút nước ấm súc sạch sẽ JING ‘YE trong cơ thể y, lại đưa tới phòng ngủ, giúp y đắp chăn.

“Mệt chết đi? Hảo hảo ngủ một giấc.” Lý Vân Thiên nói.

Lục Á Sanh nhẹ nhàng cọ cọ vào tay Lý Vân Thiên, an tâm nhắm mắt lại.

Viên Bằng Phi còn bị trói ở biệt thự của Lục Á Sanh tạm thời còn chưa tới lúc chấm dứt dạy dỗ, Lý Vân Thiên trong lúc nhất thời không có việc gì làm.

Giờ mới đầu giờ chiều…

Bỗng nhiên di động của Lý Vân Thiên vang lên, ấn nghe, thì ra thứ hắn đặt mua trên mạng đã tới rồi, hiện tại chuyển phát nhanh đang ở cửa.

Vừa mở cửa ra, đã thấy một tiểu ca chuyển phát nhanh thập phần tinh thần, mặc áo lam nhạt, quần bò, trên mặt mang theo tươi cười như ánh mặt trời.

Nếu là lâm thời giải quyết một chút vấn đề dục vọng, y cũng là một lựa chọn không tồi… Lý Vân Thiên âm thầm nghĩ, nhận kiện phẩm tiểu ca chuyển phát nhanh đưa qua, đồng thời thôi miên y.

Lý Vân Thiên kéo tay y vào sân, đóng cổng lớn, để tránh trên đường có người đi qua.

“Ngươi tên là gì?”

“Vương Lập Hải.”

“Những lời của ta sẽ trở thành thường thức cuộc sống của ngươi, loại thường thức này sau khi ngươi rời khỏi đây sẽ tự động bị ngươi quên đi, chỉ khi đối mặt với ta mới nhớ tới. Đồng thời ngươi chỉ nhớ rõ ngươi thuận lợi giao hàng cho ta rồi ly khai, nhưng những gì ta nói sau khi ngươi rời cổng lớn, ngươi sẽ nhớ kỹ nó trong lòng, hơn nữa tuân theo mệnh lệnh của ta.”

“Dạ…” Vương Lập Hải thì thào lặp lại như lời Lý Vân Thiên.

“Ta nói ba hai một ngươi sẽ hồi tỉnh, ngươi không nhớ rõ nội dung bị ta thôi miên, nhưng chỉ lệnh thôi miên sẽ in trong tiềm thức của ngươi, ảnh hưởng tới hành vi của ngươi.”

“Ba, hai, một!”

Vương Lập Hải tựa hồ như vừa ngủ gật bừng tỉnh dậy, y nhìn Lý Vân Thiên, tiếp tục lộ ra tươi cười như ánh mặt trời của y.

“Mời ngài nhìn xem nếu không có vấn đề gì liền ký nhận đi.”Lý Vân Thiên xé mở bao gói chuyển phát nhanh, bên trong là ít đạo cụ hắn đặt trên web tình dục mấy hôm trước. Hắn vuốt cằm tựa hồ đang đánh giá thương phẩm.

“Đồ thoạt nhìn không tồi… Có điều, nếu không dùng thử, ta sao biết có vấn đề hay không, sao có thể ký nhận đây?”

Vương Lập Hải tựa hồ cũng bị vấn đề này làm khó, “Đúng vậy, làm sao bây giờ?”

Lý Vân Thiên nhìn nhìn Vương Lập Hải, “Ngươi là người phụ trách giao hàng tới cho ta, đương nhiên là ngươi phụ trách đến thử hàng rồi.”

Vương Lập Hải gật đầu, “Như vậy cũng đúng.”

“Như vậy mời cởi quần áo ra, ta sẽ dùng thử trên người ngươi, nếu không có vấn đề gì ta liền ký nhận.”

“Cởi quần áo…” Vương Lập Hải do dự nói.

“Không sai a, nếu thử dùng sản phẩm ta đặt hàng cần cởi quần áo, vậy cũng không có biện pháp khác đi? Nắm chặt thời gian đi.”

“Đúng… là như vậy…” Vương Lập Hải có chút mê mang nói. Y bắt đầu cởi bỏ áo khoác lam nhạt, cởi quần bò.

Vương Lập Hải thoạt nhìn chỉ có mười tám, mười chín tuổi, tựa hồ là phát dục tương đối muộn nên dáng người khá đơn bạc. Thân hình bằng phẳng cơ hồ không có bắp thịt, thịt trụ trắng nõn ngủ say giữa hai chân. Hai đùi y vẫn là có nét tinh tế thuộc về thiếu niên, cẳng chân đường cong gọn gàng, khớp xương cổ chân tinh xảo, phi thường hấp dẫn.

“Mời nằm lên bàn, mở hai chân ra.” Lý Vân Thiên chỉ vào bàn đá trong đình ở giữa sân.

“Được.” Vương Lập Hải đi qua, khi động đến mặt bàn đá bị khí lạnh kích thích, run rẩy cả người. Y mở hai chân, hai tay do dự đặt hai bên chân.

Lý Vân Thiên lấy một cái hộp từ gói bọc ra, mở ra bên trong là một đống áo mưa đủ loại.
“Cần ta làm thế nào?” Căn cứ theo ý niệm tích cực công tác trong đầu, Vương Lập Hải mở miệng hỏi.

“Chỉ cần ngoan ngoãn nằm tốt, chờ bị ta sáp nhập là được. Ân… Nếu Vương tiên sinh thực tích cực trong việc dùng thử, mời tự khuếch trương PI ‘YAN của ngươi một chút đi.”

“Sáp, sáp nhập? Đó không phải là làm tình sao?” Vương Lập Hải cực kỳ hoảng sợ.

“Ngươi đang nói gì vậy?” Lý Vân Thiên làm bộ kinh ngạc, “Đây chỉ là việc dùng thử sản phẩm bình thường mà thôi, thế nào lại liên tưởng đến làm tình, ngươi rất sắc đi?”

“Như vậy a… Bởi vì không có kinh nghiệm, có thể là ta lầm.” Vương Lập Hải lộ ra biểu tình ngượng ngùng, vươn tay dò xét hậu đình của mình, động tác trúc trắc khuếch trương.

“Như vậy mời thử dùng đi.”

Lý Vân Thiên đội áo mưa mình mua, phân thân bị bó lại, đội mũ giương cung bạt kiếm đứng lên.

Vương Lập Hải tách đùi ra, nhìn cự căn đang tiếp cận y, cùng với gai mềm phủ kín phía trên, đạo cụ chỉ xuất hiện ở phim có tính ngược, có chút sợ hãi nuốt nuốt nước miếng.

“Như vậy, ta bắt đầu dùng thử.” Lý Vân Thiên lộ ra tươi cười lễ phép, côn th*t đặt tại hậu huyệt của Vương Lập Hải.

“Được, được rồi.”

Nhục động vẫn là xử nam gian nan tiếp nhận phân thân của Lý Vân Thiên, Vương Lập Hải thống khổ nhíu mày, phát ra tiếng hô đau đứt quãng.

“Vương tiên sinh cảm thấy thế nào?” Lý Vân Thiên hoàn toàn tiến vào rồi mới hỏi.

Vương Lập Hải há mồm thở dốc: “Quá lớn… Thật sự là…”

Lý Vân Thiên nhíu mày, biểu tình rất không hài lòng, “Ta đang hỏi ngươi cảm tưởng về áo mưa thế nào, Vương tiên sinh rất không chuyên nghiệp.”

Vương Lập Hải vội vàng bổ sung cảm thụ của mình: “Gai mềm đều tiến vào trong cơ thể… A… Thực, thực kích thích…”

“Vậy sao.” Lý Vân Thiên từ chối cho ý kiến bắt đầu động đậy.

“A…”

Vương Lập Hải bị đau đớn cùng khoái cảm xa lạ trong cơ thể làm cho ưỡn ngực, giống thiên nga sắp chết duỗi dài cổ.

“Mời nói tiếp cảm thụ dùng thử của ngươi.” Lý Vân Thiên một bên làm, một bên phân phó kẻ đáng thương lần đầu tiên bị tiến vào còn dùng tới đạo cụ kích thích.

“Gai mềm… Đỉnh vào trong cơ thể, a! Chính là nơi này… Thật nhiều gai nhỏ ma xát … Cảm giác rất kỳ quái.” Vương Lập Hải sắc mặt chậm rãi biến hồng, thành thành thật thật trả lời.

Lý Vân Thiên lộ ra tươi cười, hắn đẩy nhanh tốc độ, tại trong chòi nghỉ tại tiền viện làm tiểu ca chuyển phát nhanh.

Chương 12

Gần chạng vạng, Lý Vân Thiên rút ra khỏi cơ thể Vương Lập Hải đã xụi lơ.

Hắn tỏ vẻ buồn rầu nhìn một hộp đạo cụ muôn hình muôn vẻ, “Còn rất nhiều đồ còn chưa dùng thử, làm sao bây giờ?”

“Ta ngày mai tiếp tục đến để ngài dùng thử đi, đến khi hoàn thành tất cả mới thôi…” Vương Lập Hải suy yếu nói.

“Vậy thật đúng là phiền toái ngươi.” Lý Vân Thiên để Vương Lập Hải quỳ gối trên bàn nhếch mông lên, đặt phiếu ký nhận lên ký tên mình.

“Tiểu ca chuyển phát nhanh chuyên nghiệp.”

Tiễn Vương Lập Hải rời khỏi cổng lớn, Lý Vân Thiên nói với Vương Lập Hải, “Chỉ cần ta gọi điện cho ngươi, nói ta có nhu cầu dùng thử, ngươi phải lập tức chạy tới, cho dù là buổi tối cũng không ngoại lệ. Bởi vì ngươi chưa thuần thục nghiệp vụ xử lý tình huống như vậy, ngươi tuyệt đối không thể nói với người khác chuyện này, để tránh sếp của ngươi nghi ngờ năng lực của ngươi.”

Vương Lập Hải cảm kích nói với Lý Vân Thiên: “Cảm ơn ngài lo lắng cho ta, Lý tiên sinh!”

Lý Vân Thiên cố nén cười nhìn tiểu ca chuyển phát nhanh rời đi, lái xe đi đón Tư Đồ Trường Phong về nhà.

Tổng giám đốc vừa lên xe, đã bị Lý Vân Thiên quấy rối. Lý Vân Thiên cách quần sờ mông Tư Đồ Trường Phong, dùng sức đỉnh thật sâu gậy mát xa khảm nhập cơ thể y.

“Hôm nay cái miệng nhỏ bên dưới của Tư nô có phải rất ngoan không?”

Bởi vì bảo trì thường thức cùng thể diện bình thường cho tổng giám đốc, tuy rằng đã trở thành một nô lệ quỳ gối dưới chân Lý Vân Thiên, đối mặt với chủ nhân đùa giỡn, Tư Đồ Trường Phong vẫn xấu hổ mà mặt đỏ bừng.

Lý Vân Thiên vừa lái xe, vừa nói: “Hôm nay có thứ tốt chuyển đến, cái miệng nhỏ tham ăn với côn thít phía trước của Tư nô ngươi đều có phúc hưởng!”

Tư Đồ Trường Phong không cần nghĩ cũng biết chủ nhân y lại tìm chút đạo cụ kỳ kỳ quái quái định dùng trên người mình. Vài ngày trước y còn cho rằng đây là chuyện chỉ có biến thái mới làm, ngay cả liếc cũng không muốn liếc một cái, mà hiện tại, y lại phải ngoan ngoãn mở đùi, lộ ra côn th*t cùng huyệt động chưa từng nghĩ tới sẽ có tác dụng khác.

“Chờ mong sao?” Lý Vân Thiên dừng xe trước đèn đỏ quay đầu hỏi Tư Đồ Trường Phong.

“… Chờ mong.” Tổng giám đốc gục đầu xuống, nói. Ở ánh hoàng hôn chiếu rọi, tóc y bị nhiễm một tầng quang mang ấm áp, sườn mặt tinh xảo tựa hồ được năm tháng chiếu cố.

Lý Vân Thiên nhìn tổng giám đốc, nhéo cằm y để cho y nhìn vào ánh mắt mình. “Hài tử không ngoan sẽ bị trừng phạt a, nói thật cho chủ nhân nghe.”

“Không muốn bị những đạo cụ này dạy dỗ sao? Rõ ràng ngươi cũng cảm thấy thực thích.” Lý Vân Thiên bình tĩnh hỏi.

“Khoái cảm thân thể ta vô pháp khống chế… Nhưng trong nội tâm của ta, bị mấy thứ kia sáp nhập…” Tư Đồ Trường Phong nhíu mày nói, bị thôi miên mà hình thành nô tính cùng giới trị thể hệ hai mười mấy năm dưỡng thành đang kịch liệt đối kháng, khiến y cảm thấy phi thường hỗn loạn.

“Chỉ là ở trước mặt ta như thế, cũng đã làm ngươi vô pháp tiếp nhận rồi sao?” Lý Vân Thiên hỏi, hắn bình thường sẽ có ưu đãi một chút đến nô lệ đầu tiên hắn thôi miên, cho dù Tư Đồ Trường Phong có khi sẽ bị giá trị quan thế tục trong thế giới ảnh hưởng, làm ra hành động phản kháng rất nhỏ, Lý Vân Thiên cũng sẽ khoan dung làm như không thấy.

“Để ngươi bảo trì thể diện, cuộc sống công tác cũng đều duy trì như trước, bảo vệ ngươi chẳng lẽ là cho ngươi lý do phản kháng ta sao?” Lý Vân Thiên nhìn Tư Đồ Trường Phong vẫn như cũ đắm chìm trong tư tưởng xung đột kịch liệt, tiếp tục hỏi.

Lý Vân Thiên thở dài một hơi.

“Muốn thoát khỏi ta sao?”Tư Đồ Trường Phong lập tức lắc đầu.

Lý Vân Thiên cười lạnh, “Muốn trở thành nô lệ của ta, được ta yêu thương, còn muốn có tôn nghiêm làm người bình thường, tổng giám đốc dã tâm của ngươi đúng là không nhỏ đâu.”

“Không, không phải…” Tư Đồ Trường Phong thống khổ lắc đầu.

Đèn xanh sáng lên, Lý Vân Thiên tiếp tục lái xe về phía trước.

“Tự mình ngẫm lại, không phải chủ nhân nào cũng khoan dung với nô lệ như vậy.”

Về tới biệt thự, Lý Vân Thiên nhìn Tư Đồ Trường Phong vẫn đang hãm giữa mê mang, nhẹ nhàng ôm y, vùi đầu y vào ngực mình.

“Nếu cho ngươi nhiều tự do ngược lại khiến ngươi mờ mịt, vậy ngươi không cần nghĩ nhiều nữa, chỉ cần nghe theo lời ta nói là được rồi.”

Lý Vân Thiên bỏ quần áo Tư Đồ Trường Phong đi, rút ra gậy mát xa trong cơ thể y.

“Nghe theo nội tâm của ngươi, là ngươi muốn làm nô lệ của ta.” Tay Lý Vân Thiên tham tiến vào hậu huyệt cả ngày hàm chứa đồ vật, ướt át xốp củaTư Đồ Trường Phong.

“Muốn ta đi vào sao?”

Tư Đồ Trường Phong nhìn Lý Vân Thiên lộ ra côn th*t thật lớn, khi sáp nhập sẽ mang đến cho y khoái cảm kịch liệt cỡ nào y đã tự thể nghiệm qua.

“Muốn…”
Tư Đồ Trường Phong nghe thấy chính mình nói.

Lý Vân Thiên lộ ra ý cười cao cao tại thượng.

“Thế nhưng nô lệ không nghe lời, nếu ta không trừng phạt ngươi, ngươi chẳng phải sẽ càng ngày càng làm càn?”

Tư Đồ Trường Phong lộ ra vẻ mặt bất an như nai con.

“Là đạo cụ hôm nay mới đến, sản phẩm công nghệ cao nga!” Lý Vân Thiên lấy ra một đạo cụ dài nhỏ, thoạt nhìn phi thường tinh vi.

“Nhét nó vào côn th*t của ngươi, sau này vô luận là bắn tinh hay bài tiết nước tiểu, quyền chủ động đều giao cho ta. Cho dù lại có xúc động, ngươi đều không có biện pháp làm chủ, chỉ có thể cầu ta cho ngươi giải thoát.”

Lý Vân Thiên vừa nói, vừa bắt lấy côn th*t của Tư Đồ Trường Phong, thật cẩn thận cắm niệu đạo tắc vào.

Tư Đồ Trường Phong sắc mặt trắng bệch, nhưng trong đó còn có chút hưng phấn khó phát hiện.

Lý Vân Thiên tươi cười thực tàn khốc, “Nếu để ngươi tự làm chủ đổi lấy chính là phản nghịch, vậy hết thảy của ngươi liền do ta tiếp quản đi.”

“Trước dùng đầu lưỡi liếm ngạnh cho ta, sau đó ngồi lên tự mình động.”

Tư vị khi muốn bắn tinh lại bị ngăn chặn, hoàn toàn vô pháp phóng thích là dạng gì? Tư Đồ Trường Phong nghĩ đến trước đây chủ nhân vì phòng ngừa y cao trào mà cho hắn đeo khấu hoàn đã để cho y hưởng qua tư vị này.

Nhưng mà hiện tại y mới biết lúc đó chủ nhân là dịu dàng cỡ nào.

Niệu đạo tắc chế tác công nghệ cao nhét vào côn th*t thì cơ hồ không có cảm giác dị vật, nhưng tới thời điểm cao trào lại hoàn toàn phát huy uy lực, vẫn đang không cảm thấy bên trong côn th*t có cái gì ngăn chặn, nhưng mà y chính là vô pháp bắn ra!

Tổng giám đốc hai chân mở lớn quỳ ngồi trên người Lý Vân Thiên trong mắt mang theo lệ, phóng đãng cao thấp phun ra nuốt vào dục vọng của Lý Vân Thiên. Thịt trụ của y thẳng tắp giương lên, sớm đã tới đỉnh cao trào, nhưng bên trong lại không có gì có thể phun ra.

“Chủ nhân, ta muốn bắn…” Tư Đồ Trường Phong mang theo tiếng khóc.

Lý Vân Thiên bất vi sở động, “Ngươi ngày đầu tiên không phải đã học được cách chỉ dùng mông đạt tới cao trào rồi sao? Như nữ nhân co rút cơ vòng, tràng đạo liên tục mấp máy, tràng thịt đỏ tươi co rút mát xa côn th*t của ta… Cứ như vậy đạt tới cao trào đi.”

Tựa hồ xác nhận lời chủ nhân có thật hay không, khoé mắt Tư Đồ Trường Phong hồng hồng nhìn hắn, ánh mắt bình thường nhìn qua hẹp dài lại lạnh lùng lúc này nhiễm đầy mị sắc. Lúc sau y nhẹ nhàng nức nở một tiếng, thuận theo tiếp tục cao thấp di động.

Bởi vì vô pháp bắn tinh, sau khi đạt tới cao trào cơ hồ vẫn không mềm xuống. Tư Đồ Trường Phong liên tục đỉnh một giờ, cuối cùng chống đỡ không được, nằm trên người Lý Vân Thiên.

“Làm không tồi, Tư nô, để tưởng thưởng, ngươi có thể hưởng thụ một lần đỉnh điểm trước nay chưa từng có.” Lý Vân Thiên nói xong mở chốt niệu đạo tắc.

Khoái cảm màu trắng dâng lên phủ lấy toàn thân tổng giám đốc giống như toàn bộ thế giới trước mắt đều tạc nứt ra, Tư Đồ Trường Phong một bên thét chói tai, phun ra trọc dịch màu trắng sau liền hôn mê bất tỉnh.

Chương 13

Lý Vân Thiên ôm Tư Đồ Trường Phong lên giường, trải qua một hồi tính sự hàm sướng lâm li, tổng giám đốc kiệt sức rất nhanh liền ngủ.

Lý Vân Thiên qua biệt thự của Lục Á Sanh, mở cửa phòng nhỏ giam giữ Viên Bằng Phi.

Mấy giờ thị giác và thính giác bị phong bế, khiến cảm giác của bộ đội đặc chủng trở nên cực độ linh mẫn, thân thể trần trụi của y cảm thấy không khí lưu động khi cửa mở ra, Viên Bằng Phi bất an quay đầu.

Lý Vân Thiên đi đến bên cạnh Viên Bằng Phi còn bị cột trên ghế, hậu đình hướng lên trên, hai chân mở lớn.

Lý Vân Thiên cởi bỏ khẩu gia cho y, lau khô nước miếng chảy ra.

“Nhìn ngươi xem, còn chảy nước miếng như tiểu hài tử.”

Tuy biết y không nghe thấy, Lý Vân Thiên vẫn nói hết.

“Không… Không cần…” Viên Bằng Phi có chút sợ hãi chống cự lại Lý Vân Thiên tới gần.

Hắn túm dây điện từ trong cơ thể Viên Bằng Phi kéo ra, khiêu đản màu sắc diễm lệ từng viên từng viên chậm rãi rời khỏi hậu huyệt ướt át của y.

Hậu huyệt xử nam chưa hiểu sự đời, lại bị món đồ chơi tình thú nhét vào mà lần đầu biết làm thế nào dùng mặt sau đạt đến khoái cảm, còn liên tục đến khi hết điện mới thôi, khoái cảm địa ngục tuyệt đối không chịu buông tha làm cho thân thể y cực độ mẫn cảm. Trước kia chưa không từng biết cách thức đồng tính hoan ái nay hoàn toàn bại lộ đi ra, thậm chí vì tư thế thân thể, khoái cảm bị khai phá hoàn toàn bộ đội đặc chủng mấy lần phun JING ‘YE lên mặt mình…

Đây là một màn rất đáng thưởng thức, hậu huyệt chưa từng bị vật thể lớn tiến vào vẫn duy trì độ chặt tuyệt hảo, khiêu đản bị lôi ra ngoài cơ thể chậm rãi tạo ra giọt sương do tràng đạo tự phân bố, từng chút từng chút rời khỏi thân thể nam nhân kiên nghị này.

Có lẽ bởi vì thời gian dài vô pháp tiếp thu thanh âm từ ngoại giới, khả năng tự phán đoán âm lượng của Viên Bằng Phi cũng trở nên mơ hồ.

Mới bị cởi bỏ khẩu gia, mấy khỏa khiêu đản bị nhất nhất kéo ra ngoài cơ thể, y liền phát ra tiếng rên rỉ thập phần vang dội.

Lý Vân Thiên khẽ cười một tiếng, Viên Bằng Phi hiển nhiên không biết thanh âm của mình “to rõ” cỡ nào. Cũng khó trách, bình thường ở quân doanh không phải được huấn luyện thanh âm hô khẩu hiệu phải to rõ ràng sao, lỗ tai không thể phán đoán âm lượng nên cổ họng tự phát tiếng theo độ to quen dùng.

Lý Vân Thiên cơi bỏ trói buộc ở tai Viên Bằng Phi, rút máy trợ thính ra.

Đột nhiên nghe thấy thanh âm của mình lớn như thế, Viên Bằng Phi lập tức ngậm miệng, biểu tình có vẻ thập phần ảo não.

“Không kêu nữa sao? Bộ đội đặc chủng tiên sinh là người vì nhét đạo cụ biến thái vào cơ thể mà phát ra thanh âm đáng yêu nha.”

“Không, không phải…” Viên Bằng Phi thống khổ mà cố sức lắc đầu.

Khiêu đản đều đã rời khỏi thân thể, hậu huyệt mẫn cảm của Viên Bằng Phi co rút lại, tựa hồ thập phần cơ khát.

Ngón tay Lý Vân Thiên tham nhập vào cơ thể y, vừa lòng cảm nhận nội bích ướt sũng lập tức nịnh nọt quấn lên, hé ra hợp lại muốn hút nó vào!Sau khi tra xét độ mẫn cảm bên trong, Lý Vân Thiên cho cả hai tay ra trận, hai ngón tay kéo hậu huyệt ra, nhuyễn thịt màu đỏ bên trong trực tiếp bại lộ dưới mắt Lý Vân Thiên.

“Xem ra Viên tiên sinh đặc biệt yêu thích ngón tay của ta nha… Dùng hậu đình đạt được khoái hoạt, này cũng là một trong những chương trình huấn luyện của bộ đội đặc chủng sao?”

Biết rõ đã xảy ra chuyện gì, Viên Bằng Phi nhục nhã cực kỳ, có thể mở miệng nói chuyện lúc này lại không biết nói gì cho phải. Hậu huyệt của y biểu hiện dâm đãng, mong muốn kẻ cầm tù y kia, mang đến càng nhiều lạc thú. Cho dù lý trí có ngăn cản thế nào, phản ứng của thân thể vẫn rõ ràng nói cho y, ít nhất tại giờ phút này, y thập phần hoan nghênh côn th*t của nam nhân… Hoặc bất kể đồ vật nào khác tiến vào.

Lý Vân Thiên cởi bỏ trói buộc trên ghế cho bộ đội đặc chủng, thời gian dài bị buộc chặt khiến y động một chút cũng là cố hết sức.

Lý Vân Thiên nhìn Viên Bằng Phi chật vật nằm trên mặt đất, bởi vì thời gian dài cố định mà thân thể cứng ngắc, chỉ có thể bảo trì tư thế mông cong ra phía sau, dùng chân đá y, nghe được tiếng kêu thống khổ của y.

“Thoát khỏi trói buộc trên ghế, ngươi cư nhiên lại thống khổ đứng lên, ta chỉ có thể nhận định ngươi là một tên ngược cuồng không hơn không kém.” Lý Vân Thiên tà ác cười, nói với Viên Bằng Phi.

“Hỗn, hỗn đản!” Viên Bằng Phi lúc này cư nhiên còn có ý chí chống cự, điều này làm cho Lý Vân Thiên cảm thấy thực vui vẻ.

Dù sao muốn cho con mồi khuất phục, đối với hắn hiện tại chỉ là một lần thôi miên, rất đơn giản. Mà chính vì như vậy, gặp được một soái ca bộ đội đặc chủng ý chí kiên cường, hảo hảo cảm thụ một chút thể nghiệm cưỡng chế, cũng không không khó hiểu.

Lý Vân Thiên lấy ra một đạo cụ mới, đó là một cái đuôi chó mô phỏng, phần sáp nhập vào cơ thể đã cố ý xử lý, có thể bơm lớn để không thể rơi ra khỏi cơ thể.

“Nếu trong tay ta có một Binh ca, hiển nhiên muốn dạy dỗ hắn thành một quân khuyển… Rất lâu trước kia ta từng ảo tưởng như vậy.” Lý Vân Thiên chậm rãi nói.

Viên Bằng Phi thần sắc đại biến, y ẩn ẩn đoán được kế tiếp y sẽ trải qua cái gì.
“Chó sao có thể không có đuôi chứ? Nếu không nhìn được ngươi dùng cái mông dâm đãng kia vẫy vẫy đuôi, ta sẽ giảm rất nhiều lạc thú a.” Lý Vân Thiên một bên đá đá thân thể vẫn chết lặng của Viên Bằng Phi, để hậu huyệt y đối diện trần nhà, một bên không chút thương hại cầm đuôi chó sáp vào bên trong. Chỉ chốc lát, một quân khuyển trong mông cắm đuôi chó sinh động như thật, liền ra lò!

“Không! Không cần!” Viên Bằng Phi mạnh mẽ giãy dụa, thế nhưng khí lực đã bị giảm bớt, thân thể lại cứng ngắc y sao có thể giãy khỏi tay Lý Vân Thiên đây? Sau khi Lý Vân Thiên sáp nhập, còn bơm phồng cố định, điều này làm cho bộ đội đặc chủng chưa từng chứa vật thể quá lớn như vậy trong cơ thể lại giãy dụa một phen.

“Đã bắt đầu vẫy vẫy đuôi, ngươi vào vai cũng thực mau a.” Lý Vân Thiên nói.

“Đáng giận…” Hậu huyệt hướng lên trên. mặt Viên Bằng Phi dính sát vào sàn nhà, ngừng vặn vẹo. Y nắm chặt hai tay vô lực, lệ tràn ra khóe mắt.

Lý Vân Thiên chậm rãi chờ thân thể Viên Bằng Phi khôi phục tri giác, rồi mới cầm tóc y ép y ngẩng đầu lên.

Bị sáp nhập đuôi chó tựa hồ làm Viên Bằng Phi chịu đả kích rất lớn, tuy rằng kiệt ngạo ở đáy mắt không hoàn toàn rút đi, nhưng y cũng đã không hề phản kháng động tác của Lý Vân Thiên.

“Tựa hồ trở nên ngoan ngoãn hơn rồi, cún con.” Lý Vân Thiên mỉm cười nói ra lời tàn nhẫn, “Thế nhưng muốn làm một con chó tốt, ngươi hiển nhiên còn thiếu một cái cẩu liên. Ta là chủ nhân đầu óc tiến bộ lại bảo vệ sủng vật, sẽ cho ngươi cơ hội lựa chọn. Ngươi muốn đeo khẩu gia, hay muốn đeo hạng quyển đây?”

Bề ngoài là cho cơ hội chọn lựa, nhưng để Viên Bằng Phi chủ động mở miệng nói muốn khẩu gia hay hạng quyển, đối với bộ đội đặc chủng mà nói, đều quá mức khó khăn.

“Không nói thì để ta chọn…” Lý Vân Thiên trầm tư, “Cún con ngươi mang khẩu gia, nước miếng không nuốt được mà chảy ra ngoài, cảnh tượng này tựa hồ thực hấp dẫn a.”

“Hạng quyển.” Viên Bằng Phi gian nan mở miệng, tuy rằng lựa chọn hạng quyển đối với y mà nói cũng là sỉ nhục, nhưng vẫn dễ sống hơn khẩu gia ngay cả nước miếng cũng không thể khống chế để chảy ra ngoài.

Lý Vân Thiên tiếc nuối thở dài, “Còn tưởng ngươi sẽ không mở miệng chứ, cún con.”

“Ta không phải chó.” Viên Bằng Phi nghiêm túc phản bác.

Lý Vân Thiên bừng tỉnh đại ngộ, “Cũng phải, gia đình bình thường đều sẽ cho cho chó một cái tên, mà không phải kêu chó đến chó đi. Như vậy… gọi ngươi là Phi nô đi.”

“Không, ngươi sao có thể…” Viên Bằng Phi vội vàng phản bác.

“Như vậy vẫn gọi ngươi là cún con?”

Viên Bằng Phi há to miệng, không biết nói gì cho phải. Y vốn không biết ăn nói lúc này rơi vào tay Lý Vân Thiên, hết thảy phản kháng chẳng qua cũng chỉ để gia tăng hứng thú cho nam nhân kia thôi, chẳng lẽ thật sự có thể dựa vào phản bác mà thay đổi được cái gì?

Lý Vân Thiên lấy hạng quyển, nói với Viên Bằng Phi, “Đưa lưng về phía ta ngồi xổm xuống đất, hai chân mở lớn, bắp chân kề sát đùi. Tay nắm chặt thành nắm tay, để chống đất giữa hai chân, chủ nhân ta đeo hạng quyển cho Phi nô.”

Đây là tư thế chó ngồi… Viên Bằng Phi cảm thấy vô cùng khuất nhục.

Chương 14

Viên Bằng Phi hiểu được phản kháng tuyệt không cho mình trái lành, nhưng lòng tự trọng của y vô luận thế nào cũng không cho phép bản thân bày ra tư thế như vậy.

“Phi nô không ngoan a.” Thanh âm Lý Vân Thiên mang theo ý cười khiến y mao cốt tủng nhiên. Bởi vì mắt còn bị che, Viên Bằng Phi chỉ có thể thông qua thính giác và xúc giác cảm nhận ngoại giới.

“Cần ta giáo dục ngươi làm một con chó chân chính là thế nào không? Cho ngươi ăn ngủ với chó, lại bị cự bổng của chó sáp nhập…”

Trước mặt hiện lên cảnh tượng ma quỷ mà nam nhân miêu tả khiến Viên Bằng Phi không rét mà run, nếu thật sự bị một con cẩu sáp vào…

Viên Bằng Phi đành dựa theo phân phó của Lý Vân Thiên đi làm. Cẳng chân kề sát đùi, còn dùng tư thế bàn chân chấm đất gắt gao kẹp đuôi chó sáp nhập hậu huyệt y, Viên Bằng Phi hít sâu một hơi, chưa từng có thứ gì lớn như vậy, bị đỉnh sâu như vậy.

Đeo hạng quyển cho Viên Bằng Phi xong, Lý Vân Thiên kéo một đầu dây, “Phi nô, bò về phía trước.”

Viên Bằng Phi vẫn không nhúc nhích.

“Ngươi cho rằng ta vừa mới nói chỉ là uy hiếp? Hay ngươi tình nguyện cảm thụ một chút khoái cảm thú giao?”

Đã thỏa hiệp một lần, thỏa hiệp lần nữa sẽ đến rất nhanh.

Viên Bằng Phi cúi đầu, nhận mệnh dùng tay và đầu gối chấm đất, bò về phía trước.

“Vẫy vẫy cái đuôi của ngươi.”

Lý Vân Thiên lôi ra một cái roi ngựa, quật mông Viên Bằng Phi.

Viên Bằng Phi phát ra rên rỉ như sắp chết, lay động cái đuôi sáp nhập phía sau.

Lý Vân Thiên hạ roi ngựa trên eo Viên Bằng Phi, mang theo uy hiếp để y hạ thấp thắt lưng, mông nâng lên.

“Cái đuôi rủ đến tận chân ngươi rồi, giống con chó mất nhà. Cong mông lên, ta muốn xem cái đuôi cao kiều của ngươi.”

Viên Bằng Phi chết lặng nghe theo.

Cảnh tượng hiện tại là, một nam nhân lộ ra trọn vẹn kiều mông, phía sau cắm đuôi chó, hơn nữa phe phẩy như một con chó thực sự. Y tứ chi chấm đất, chậm rãi bò về phía trước, trên cổ đeo hạng quyển, đầu dây bị người phía sau y nắm trong tay.

“Dần dần có điểm giống cún rồi.” Lý Vân Thiên vừa lòng nói.

Viên Bằng Phi bò đến vị trí vừa lòng, Lý Vân Thiên kéo dây, ý bảo y ngừng bò.

“Nâng một chân sau lên đi tiểu.”

Mệnh lệnh vừa ra, Viên Bằng Phi toàn thân cứng ngắc.

Lý Vân Thiên nhìn con mồi lòng tự trọng mãnh liệt trước mắt, “Không muốn sao? Đừng quên, ngươi đã ở trước mặt ta đồng thời bài tiết trước sau, nhưng mà tiểu huyệt của ngươi còn chưa hưởng qua tư vị cự trụ của chó đi?”

Viên Bằng Phi thống khổ cúi đầu xuống đất.

“Chọn một trong hai, chẳng lẽ ngươi tình nguyện thân thiết với chó?” Lý Vân Thiên tiếp tục hỏi.“Đừng nói nữa, ta làm…” Viên Bằng Phi suy yếu nói. Y run rẩy nâng một chân, phân thân trước người nhẹ nhàng lay động.

Trên thực tế hiện tại bàng quang của Viên Bằng Phi cũng toàn chất lỏng. Lúc trước bị rót gần hai lít, không thể một lần đã bài tiết được hết. Mấy lần bị khiêu đản tra tấn mà cao trào, Viên Bằng Phi cũng đã cố nén dục vọng bài tiết.

Một dòng nước trong trẻo trút ra, ước chừng chảy gần một phút đồng hồ.

Lý Vân Thiên không hề dự báo giải khai che mắt của bộ đội đặc chủng.

Ngọn đèn cũng không chói mắt, chỉ ở biên sườn mở hai ngọn đèn nhỏ công suất thấp làm Viên Bằng Phi thời gian dài quen trong bóng tối rất nhanh thấy rõ tình huống trước mắt ——

Đó là một cái gương to chạm đất, nam nhân trước mắt toàn thân trần trụi, phía sau cắm đuôi chó, còn dính JING ‘YE tự mình bắn ra, nâng một chân, không biết liêm sỉ tùy chỗ tiểu tiện, không phải là chính y sao?

Không chuẩn bị tâm lý mà chứng kiến bản thân nhục nhã như thế, Viên Bằng Phi cuối cùng khóc lớn lên. Hành vi bài tiết nước tiểu một khi bắt đầu sẽ rất khó dừng lại, cho dù càng khổ sở, Viên Bằng Phi vẫn hai mắt đẫm lệ mơ hồ bản thân nhìn trong gương liên tục phóng nước tiểu, nước dưới thân đều tích một bãi lớn. Một ngày liên tục trải qua những chuyện này, cuối cùng áp suy sụp bộ đội đặc chủng kiên cường.

Viên Bằng Phi lúc sau giống như buông tha ngồi xụp dưới đất, mặc kệ nước tiểu chậm rãi chảy xuống dưới thân y.

Lý Vân Thiên túm dây đi về phía trước, Viên Bằng Phi cũng không phản kháng theo động tác của hắn dùng đầu gối đi theo, thẳng đến khi một dòng nước đổ ập xuống.

“Bẩn muốn chết.” Lý Vân Thiên cau mày, hắn cầm vòi nước cọ rửa Viên Bằng Phi, Viên Bằng Phi vẫn như khúc gỗ không có phản ứng gì.

Tựa hồ kích thích đắc quá mức… Lý Vân Thiên nghĩ lại.

Hắn súc sạch xong ném một cái khăn tắm lên trên người bộ đội đặc chủng toàn thân ướt sũng, cho y lau bọt nước. Sau lại mở máy sấy, bắt đầu thổi lên cái đầu bảy tấc tiêu chuẩn của Viên Bằng Phi.

Gió ấm khiến Viên Bằng Phi quay đầu qua, ngơ ngác nhìn Lý Vân Thiên, tựa hồ vì bản thân được đối đãi ôn nhu mà cảm thấy bất khả tư nghị.
“Sủng vật giao phó trung thành, chủ nhân hồi báo che chở, không phải là đương nhiên sao?” Lý Vân Thiên mỉm cười nói, Viên Bằng Phi lần đầu tiên không cảm thấy sợ hãi.

Tóc Binh ca khô rất nhanh, Lý Vân Thiên cầm cảnh quyển của Viên Bằng Phi, khiến mặt y để sát vào mặt mình.

Viên Bằng Phi cảm thấy có chút khẩn trương, tim cũng đập gia tốc. Y gắt gao nhắm mắt lại, chờ đợi nam nhân trước mắt gia thi trên người mình ——

Thanh âm cười khẽ từ nơi xa hơn tưởng tượng truyền tới. Viên Bằng Phi mở mắt ra, nhìn thấy Lý Vân Thiên đứng trước mình, cầm thủ hoàn trên tay.

“Ngươi cũng không kháng cự đụng chạm của ta như trong tưởng tượng của ngươi.” Lý Vân Thiên nói xong, “Còn nhắm mắt lại, lộ ra thần sắc chờ mong đáng yêu như vậy, quả nhiên là quân khuyển lý tưởng của ta.”

Viên Bằng Phi trầm mặc bò theo sau Lý Vân Thiên.

Vừa mới, y cho rằng sẽ là một cái hôn…

“Chuẩn bị tốt giao chính ngươi cho ta rồi chứ, cún con đáng yêu của ta.” Lý Vân Thiên quay đầu hỏi.

Viên Bằng Phi ngẩng đầu lên nhìn Lý Vân Thiên, thần sắc mê mang.

Lý Vân Thiên cười nhu nhu đầu Viên Bằng Phi.

Đây là một gian phòng trống trải, chỉ có một cái bàn và một mặt gương lớn.

Nhìn thấy gương, Viên Bằng Phi hiển nhiên nhớ tới thống khổ vừa mới trải qua.

“Cái gì cũng đừng nghĩ, ” Thanh âm của Lý Vân Thiên vang lên bên tai y, hiện tại nghe lại ôn nhu triền miên, “Chỉ cần nghe lời ta nói là được.”

Lý Vân Thiên dẫn đường Viên Bằng Phi quỳ sát trên bàn, hai chân mở lớn đỡ thân thể, mông hướng về phía sau, cái đuôi trong huyệt động phía sau đã bị lấy ra, lúc này nhục động đối diện giữa hai chân Lý Vân Thiên.

“Ngươi cần làm, là cảm thụ ta, cảm thụ ta mang đến cho ngươi sung sướng… cùng thống khổ.” Theo những lời này, Lý Vân Thiên tiến nhập Viên Bằng Phi.

Viên Bằng Phi ngẩng đầu lên, bắp thịt toàn thân buộc chặt lên. Không phải bởi vì đau, mà là hành vi nam nhân nhân lúc y mê võng mà giữ lấy y…

Bỗng nhiên ôn nhu như thế, như là một đạo quang chiếu xuống thế giới đen tối.

Đánh nát tất cả kiên trì cùng hi vọng của một người, tái tùy tiện cho y một ít ấm áp, y sẽ cho rằng đó là sợi dây cứu chuộc cuối cùng nắm chặt không buông, đây là một loại hội chứng Stockholm.

Lý Vân Thiên dùng sức trừu sáp, thân thể Viên Bằng Phi chậm rãi trầm tĩnh lại. Phía sau truyền đến khoái cảm y cũng không xa lạ, nhưng mà khiêu đản lạnh như băng sao có thể với so sánh cự vật lúc này?

Viên Bằng Phi nhìn sắc mặt của mình bắt đầu hồng nhuận trong gương, cao cao nhếch mông hàm chứa thịt trụ mang đến hưởng thụ cực lạc, hơn nữa không tự giác chuyển động theo tiết tấu.

Mà nam nhân kia… Nam nhân lấy phần eo của mình, mạnh mẽ xung kích…

Viên Bằng Phi quay đầu, lần đầu tiên dùng giọng điệu thành kính, nói: “Chủ nhân…”

Chương 15

Nhìn thấy sự phục tùng trong mắt Viên Bằng Phi, nội tâm Lý Vân Thiên một trận sảng khoái, trong nội tâm hắn hưng phấn cơ hồ muốn át cả khoái cảm từ thân thể trừu sáp trong cơ thể bộ đội đặc chủng. Bởi vì đây là nô lệ đầu tiên hắn dạy dỗ thành công không hoàn toàn ỷ lại vào thuật thôi miên từ trên trời giáng xuống.

Đạt được quá đơn giản luôn làm người ta không có cảm giác thành tựu, mà vận dụng thủ đoạn như với Viên Bằng Phi, sử dụng một ít tâm cơ, hơn nữa trải qua chờ đợi, thành quả có vẻ đặc biệt ngọt.

Đương nhiên, vì để bảo đảm, Lý Vân Thiên lại thôi miên Viên Bằng Phi.

“Trong tâm của ngươi, ta là người như thế nào?” Lý Vân Thiên hỏi, đồng thời côn th*t thô to không ngừng ra vào.

“Người không thể địch nổi, phi thường uy nghiêm, là chủ nhân của ta.” Ánh mắt dại ra, Viên Bằng Phi ngoan ngoãn thừa nhận tiến công, trả lời.

Lý Vân Thiên nở nụ cười, “Ngươi phải giữ lại ấn tượng này đối với ta, cho dù sau này sức mạnh của ngươi hơn ta, cũng không có biện pháp thay đổi.”

Viên Bằng Phi lặp lại lời Lý Vân Thiên.

“Hiện tại lực lượng, tốc độ, độ mẫn cảm của ngươi, khi đối mặt với những người khác đều khôi phục nguyên trạng, nhưng khi ngươi đối mặt với ta, mẫn cảm độ của thân thể, nhất là mẫn cảm độ của PI ‘YAN bảo trì thiết lập đã đặt ra không thay đổi.” Lý Vân Thiên tà ác nói. Thật vất vả lọt bộ đội đặc chủng vào tay, đương nhiên không thể thôi miên y thành nhược kê, vậy không phải không khác gì đùa bỡn người thường sao?

Viên Bằng Phi đáng thương tân tân khổ khổ rèn luyện ra thân thể rắn chắc cường hãn, sẽ phải biến thành món đồ chơi phục tùng trong tay Lý Vân Thiên!

“Ta nói một hai ba, ngươi sẽ từ trong thôi miên tỉnh lại, ngươi không nhớ rõ tình huống khi thôi miên, nhưng hết thảy chỉ lệnh của ta đều sẽ in dấu giữa tiềm thức của ngươi, trở thành chỉ lệnh trong cuộc sống của ngươi sau này.”

“Một, hai, ba!”

Viên Bằng Phi như chưa từng trải qua thôi miên, tiếp tục thở dốc dồn dập, rên rỉ. Y đã sớm bị khoái cảm phía sau cắn nuốt.

Lý Vân Thiên điều chỉnh tư thế của Viên Bằng Phi, khiến huyệt động phía sau thừa nhận tiến công của y đối mặt với gương.

“Nhìn gương.” Lý Vân Thiên nói.

Viên Bằng Phi theo bản năng tuân theo chỉ lệnh.

Bản thân trong gương dùng hậu huyệt đã sưng đỏ mà ẩm ướt không chịu nổi nuốt hết côn th*t thẳng đứng của nam nhân, giữa hai đùi đều bị dâm dịch thấm ướt, theo côn th*t rút ra, còn có thể mang ra niêm dịch cùng mị thịt đỏ tươi. Mà sắc mặt mình, đỏ hồng đến độ trước nay chưa từng có, không chỉ là mặt, lỗ tai, cổ, trong ngực…

Bị người làm đến mặt đỏ tai hồng, điều này làm cho Viên Bằng Phi vừa mới thành nô lệ nhục nhã không chịu nổi.

Lý Vân Thiên tách đùi Viên Bằng Phi ra, để y cẩn thận xem kỹ quá trình bản thân bị người thao khoái cảm liên tục.

“Mông của ngươi thực chặt, có phải tham gia quân ngũ đều như vậy không?” Lý Vân Thiên hỏi.

Viên Bằng Phi nâng cánh tay che mắt mình, vô pháp trả lời.

Lý Vân Thiên kéo cánh tay y, lấy tay dùng sức vỗ mông y.

Thanh âm “ba, ba” truyền tới lỗ tai Viên Bằng Phi, cảm giác như là tiểu hài tử bị cha mẹ trừng phạt làm cho y càng thêm xấu hổ.

Viên Bằng Phi bắp thịt rắn chắc, bị tay dùng sức vỗ nửa ngày, vẫn không biến hồng. Cái mông trách gầy đã bị khoái cảm tập kích, bắp thịt buộc chặt, thành từng khối nổi lên.

“So với ca ca ngươi, tựa hồ thao ngươi sảng khoái hơn một chút a, ít nhất muốn chơi thế nào liền chơi thế ấy, không cần lo lắng ngươi sẽ bị chơi hỏng.” Lý Vân Thiên tiếp tục nói.
Đại não Viên Bằng Phi bị khoái cảm nhồi nhét tựa hồ mới nhớ lại y vì sao lại đến đây ——

“Ca ca? Ca ca ta hắn thế nào?”

Lý Vân Thiên vuốt ve lưng y trấn an, “Hắn tốt lắm, tốt như ngươi hiện tại vậy.”

Viên Bằng Phi không dám tin, “Ngươi nói…”

Lý Vân Thiên cho y một cái mỉm cười tà ác, “Vài ngày nữa cho hai huynh đệ các ngươi cùng lên giường, cảnh tượng hai người cùng quỳ sấp đối ta lộ ra PI ‘YAN nhất định rất thú vị.”

Viên Bằng Phi giống như bị một cái đấm thật mạnh, mất đi khí lực ngã xuống bàn.

Đêm này trôi qua rất không tệ, bộ đội đặc chủng tố chất thân thể vô cùng tốt chịu thao lộng, thời gian thừa nhận còn dài hơn Tư Đồ Trường Phong cộng với Lục Á Sanh.

Mà sáng sớm tiễn bước Tư Đồ Trường Phong, lại nhìn Lục Á Sanh bị người đại diện đón đi, Lý Vân Thiên lại lâm vào trạng thái không có việc gì.

Về phần Viên Bằng Phi, ngày hôm qua y bị tra tấn cả ngày, buổi tối lại bị thao đến mấy lần bắn tinh, bây giờ còn mê man không dậy nổi đâu.

Lý Vân Thiên nghĩ tới tiểu ca chuyển phát nhanh Vương Lập Hải, và “công tác nghiệm hóa” với y, lửa nóng trong lòng dấy lên.

Nghĩ liền làm! Lý Vân Thiên bắt đầu gọi điện thoại, nhưng mà tiếp điện thoại là thanh âm một nam nhân trung niên.

“Này?”

“Ta tìm Vương Lập Hải.” Lý Vân Thiên nghe thanh âm đầu kia có từ tính, giật mình.

“Tìm con trai của ta a, hắn còn đang ngủ.”
Lý Vân Thiên không để ý, “Tìm đại thúc ngươi cũng vậy.”

Thực ra vòng tay Lý Vân Thiên có được có vài loại phương thức thôi miên, có thể thông qua ánh mắt, thông qua thân thể tiếp xúc, cũng có thể thông qua thanh âm.

Thanh âm Lý Vân Thiên chậm rãi trầm xuống, “Đại thúc ngươi tên là gì, làm nghề gì?”

Thanh âm đầu bên kia trở nên dại ra, “Ta tên Vương Kiến Quốc, là một kiện mỹ giáo luyện.”

“Vương Kiến Quốc, cho ta biết địa chỉ của ngươi đi, ta đi tìm ngươi.”

Nhà kiện mỹ giáo luyện là một gian diện tích không nhỏ tại khu chung cư náo nhiệt. Lý Vân Thiên đi vào quan sát phòng, Vương Kiến Quốc bị thôi miên trạng thái dại ra đi theo sau hắn.

Vương Kiến Quốc có hai người con trai, con trai lớn đã đi làm, làm bartender tại một quán bar bình thường, con trai nhỏ chính là tiểu ca chuyển phát nhanh Vương Lập Hải ngày hôm qua, đang học đại học, chuyển phát nhanh là việc làm ngoài giờ. Mà vợ Vương Kiến Quốc, đã qua đời nhiều năm.

“Nhà các ngươi đang muốn cho thuê?” Lý Vân Thiên nhớ biển cho thuê nhà ở cổng tiểu khu.

“Phải, còn có một gian phòng ngủ còn thừa, ta muốn cho thuê đỡ phần tiền nhà.” Vương Kiến Quốc dại ra nói.

“Ta chính là khách muốn thuê phòng.” Lý Vân Thiên lập tức nghĩ tới chủ ý tà ác.

“Phải…”

“Nhưng mà, vì thỏa mãn nhu cầu cơ bản của khách trọ, gia đình chủ nhà phải nghe theo yêu cầu của khách trọ. Lời ta nói sẽ trở thành thường thức cơ bản của các ngươi, các ngươi sẽ không hoài nghi, cũng sẽ không phản đối, đồng thời cũng sẽ không nói với người khác. Cho dù ta nói các ngươi là vật phẩm mà không phải người, các ngươi cũng sẽ không cảm thấy khác thường. Nhưng mà khi đối mặt với người ngoài, thường thức của các ngươi vẫn bình thường.”

Vương Kiến Quốc lặp lại.

“Ta đếm một hai ba, ngươi sẽ hồi tỉnh, ngươi cũng không nhớ rõ chuyện ta thôi miên ngươi, nhưng mà chỉ lệnh ta cho ngươi sẽ in trong tiềm thức của ngươi.”

“Một, hai, ba!”

Vương Kiến Quốc như sửng sốt chuyển tầm mắt qua Lý Vân Thiên, “Thực xin lỗi ta vừa rồi thế nào lại thất thần chứ? Ngươi là đến thuê phòng đi, gian phòng của chúng ta phi thường tốt, thích hợp ở lâu dài!”

Y vừa nói vừa đẩy cửa gian phòng đã chuẩn bị tốt.

Lý Vân Thiên tùy ý đánh giá, “Gian phòng còn tạm được, có điều những phương diện khác ngươi còn chưa cho ta xem đâu!”

“Phương diện khác?” Vương Kiến Quốc tựa hồ không rõ.

“Chính là trạng huống thân thể của gia đình chủ nhà a, dáng người, bộ dạng, còn có trạng thái PI ‘YAN. Đó đều liên quan đến chất lượng sinh hoạt ta vào ở sau này, ta đương nhiên phải hỏi trước.” Lý Vân Thiên nghiêm mặt nói.

Vương Kiến Quốc bừng tỉnh đại ngộ, “Thì ra là chuyện đó, thật có lỗi thật có lỗi, ta quên mất. Như vậy ta trước triển lãm bản thân đi? Hai người con trai của ta tạm thời không có đây.”

Lý Vân Thiên gật đầu, “Cởi quần áo, cho ta xem bắp thịt của ngươi đi, kiện mỹ giáo luyện.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau