THỜI GIAN ĐỀU BIẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Thời gian đều biết - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: (*)

Lương tiên sinh, anh là bảo bối của em.

Sinh hoạt của hai người sau khi kết hôn cũng không có bất đồng nhau. Lương Tích đưa cho cô thẻ lương của anh, đưa tất cả tiền của mình cho cô quản lý.

Lâm Lục hứng thú, "Anh không sợ em cầm hết tiền rồi bỏ đi à?"

Lúc đó Lương Tích đang xem TV, thấy cô hỏi vậy liền nói: "Em nói thật?"

Đương nhiên rồi, nhiều tiền vậy mà.

Lâm Lục gật đầu.

"Lâm Lục, để anh nói cho em cái này," Lương Tích ngoắc tay kêu cô lại, Lâm Lục vội chạy tới nghe, giây tiếp theo liền bị anh ôm vào trong ngực. Lương Tích cúi đầu nói với cô: "Sau này anh còn kiếm được nhiều tiền hơn nữa."

Lâm Lục ra vẻ suy ngẫm rồi nói: "Vậy chờ anh về hưu rồi tính."

"Em là muốn vứt bỏ chồng con à?" Lương Tích không nhịn được mà bật cười.

"Đúng vậy, em sẽ tìm một tiểu bạch kiểm." Lâm Lục cười vui vẻ không biết bao nhiêu.

Lương Tích bóp mặt cô, uy hiếp một chút: "Chuyện này em nghĩ tốt nhỉ."

Cô cũng chỉ là thuận miệng nói thôi nha.

Lâm Lục mới sẽ không không cần Lương Tích đâu.

Mới sẽ không như vậy.

- --------------------------

Gia đình Lục Lâm ở thành phố B, Lương Tích trở về cùng cô vào buổi tối nên liền ở tại căn phòng lúc trước cô đã ở.

Phòng đã được mẹ cô dọn dẹp lại nên đặc biệt ngăn nắp sạch sẽ.

Chẳng qua, Lâm Lục vẫn cảm thấy có cái phải lo lắng. Căn phòng nhỏ của cô có quá nhiều bí mật nên cô luôn lo lắng Lương Tích sẽ phát hiện ra cái gì.

Thật ra sự tình cũng không có gì khó nếu như cô làm bộ cái gì cũng không biết.

Lương Tích không phải đối với người nào cũng cảm thấy thấy hứng thú, càng không thích động vào đồ vật của người khác, nhưng ngay lúc này ở trong phòng Lâm Lục, anh có vẻ thấy đặc biệt thú vị.

Tuy không có cách nào giúp mình tham dự vào quá khứ của cô, nhưng loại cảm giác này tương đương với thông qua nó anh có thể hiểu về cô một chút.

Anh muốn biết toàn bộ về Lâm Lục.

Lúc cô còn nhỏ, thời điểm lớn hơn một chút, anh đều muốn từ từ tìm hiểu hết.

Buổi tối sau khi ăn xong mẹ Lâm cố ý cho anh xem album hình từ nhỏ đến lớn của Lâm Lục. Cô cảm thấy mình như bị chính mẹ ruột bán đứng, có cảm giác buồn bực không diễn tả được.

Lúc còn nhỏ, cô một chút cũng không đáng yêu.

Thời gian lúc cô bị béo phì là từ năm lớp ba đến lúc học lớp 5, cũng chính từ chín đến mười một tuổi. Trước tiên Lâm Lục phải kiểm tra trước một lúc, xác định trong album không có ba năm lịch sử đen tối kia của mình mới dám cho Lương Tích xem.

Hình chụp lúc một tháng cô không mặc gì bị Lương Tích nhìn tới nỗi khiến cô đỏ mặt.

Ánh mắt anh nhìn cô đầy thâm ý mà nói: "Hiện tại anh đã thấy hết người em rồi còn ngại ngùng cái gì?"

Đồ không biết xấu hổ!

Lâm Lục nhào qua đè lên người anh, chưa hết giận nói: "Em đây còn chưa thấy hình anh khỏa thân đâu."

Nhưng anh thật sự không có tấm ảnh nào.

Lương Tích đè lại động tác tay của cô, giọng đầy chân thành mà nói cho cô biết: "Anh không ngại chụp cho em mấy tấm, nhưng không thể để người khác xem được. Hình anh khỏa thân chỉ có thể để một mình em xem."

"Ai mà muốn xem chứ." Lâm Lục dừng động tác, ngại ngùng nói, "Khó coi muốn chết."

"Khó coi sao, anh rất hài lòng." Lúc Lương Tích nói lời này rồi nhìn cô, tiếp tục nói, "Em không hài lòng sao?"

"....."

Đây không phải chỉ đơn giản là cảm hài lòng, mà còn có thêm ý tứ khiến Lâm Lục phản bác không được liền dứt khoát đứng dậy, không để ý tới anh.

Nhưng cô lại không nghĩ tới Lương Tích tiếp tục lật album ra xem, không chừng anh sẽ thật sự nhìn thấy cái gì. Thời điểm mỗi lúc anh đưa tay lật album, Lâm Lục vẫn là đè nén sự lo lắng, sợ bị lộ ra cái gì.

"Em cảm thấy không hài lòng với cơ thể của anh à?" Lương Tích đặt album xuống nhìn cô.

"Lúc trước em không quá vừa lòng người nào cả cho nên em muốn tự mình kiểm tra cơ thể anh xem." Lâm Lục kéo dây quần anh xuống, cười lưu manh.

Nhưng dùng lời Lương Tích nói bây giờ, giấy phút này Lâm Lục không biết có bao nhiêu phần lưu manh.

Đúng, là lưu manh.

Nhưng đối với việc cô lưu manh như thế này, anh cảm thấy không có gì là không tốt cả.

- ------------------------ Hôm sau, lúc ăn cơm, mẹ Lâm Lục nhắc cô dẫn Lương Tích đi dạo. Thành phố B có rất nhiều phong cảnh, cũng có nhiều phố ăn vặt.

Đôi mắt Lâm Lục liền sáng lên.

Cô khi còn nhỏ thích nhất là lôi kéo bố mẹ đi chơi, mà ăn là chủ yếu.

Mẹ Lâm kéo tay Lâm Lục, nhỏ giọng nói: "Con là dẫn Lương Tích đi chơi, đừng có ăn nhiều quá. Con đã lớn như vậy rồi, tham ăn quá thì không như hồi nhỏ nữa đâu."

Lâm Lục ngoài miệng ứng phó, đặc biệt nghe lời.

Lôi kéo Lương Tích ra khổi cửa, liền không đứng đắn như hồi nãy, hướng đến tai anh, "Em dẫn anh đi ăn ngon được không?"

"............"

Lương Tích còn chiều cô hơn so với tưởng tượng của cô. Ít nhất Lâm Lục thật sự cho rằng là như vậy.

Dọc đường cô hết mua cái này tới cái kia, cô chỉ phụ trách mua, còn tiền thì Lương Tích trả.

Tuy rằng đồ ăn vặt đều rẻ, nhưng việc có người trả tiền thay như thế này Lâm Lục vẫn là cảm thấy vui vẻ rạo rực.

Rốt cuộc có thể quang minh chính đại.

Lâm Lục từ lúc còn nhỏ đã không thích chiếm tiện nghi của người khác, mặc dù cùng ai đi ăn cũng vậy, hoặc là cô mời khách, hoặc là cùng nhau chia đôi. Chứ chưa bao giờ có cảm giác này, cảm giác bên người có cây ATM di động.

À, mà cũng không đúng, cũng không phải là lấy từ tài khoản của cô.

Kết hôn thật là tốt.

Tốt quá hiện tại cô không phải tính toán gì cả.

Cô nghĩ như vậy xong lại cảm thấy hốc mắt ướt ướt, nhịn không được nhìn lên bầu trời, trong xanh, như là nhìn thấu qua được vậy.

Xem đi, trước kia Lâm Lục cũng không tin tưởng vào chuyện này, nhưng hiện tại, lại có được hết thảy. Thiếu chút nữa, nếu mà thời gian không vừa vặn như vậy, nếu mà địa điểm không thích hợp như vậy thì bọn họ liền sẽ không gặp nhau.

Ngày đó, cô liền đến sớm hơm một chút. Cô chờ rất lâu, nhưng cũng không bỏ đi, cô đã đợi mười tám năm rồi, mấy tiếng chờ đợi này không là gì cả.

Cô càng sợ hơn là Lương Tích bỗng nhiên không muốn tới.

Nếu vậy thì có lẽ cả đời này hai người liền không có khả năng gặp nhau.

Cho nên thời khắc khi nhìn thấy anh đi tới, Lâm Lục khống chế bản thân không được run rẩy, vô số lần ngăn cản chính mình xúc động mà chạy tới ôm lấy anh.

Đúng vậy, không phải là thói quen, thật sự không phải là vì thói quen.

Chính là bởi vì cô thích anh, đơn giản như vậy mà thôi.

Cô mang trong người tình cảm nhiều năm như vậy kết quả chỉ khổ một mình mình.

Sau đó cô bắt đầu hi vọng được kết hôn cùng Lương Tích. Một lần nữa thích anh, mà anh cũng bắt đầu thích cô. Lâm Lục chắc chắn mình sẽ cố gắng làm Lương Tích vì cô mà vui hơn vì chính cô đã cảm thấy đau khổ. Cô không muốn người cô thích vì cô mà không vui.

Cho nên quá khứ đều đã qua.

- --------------------------------------

Trở về thành phố A, Lâm Lục bắt đầu cố gắng nâng cao trình độ bếp núc của mình. Lần đầu tiên Lương Tích ăn đồ cô làm liền ngăn cản cô, tình nguyện tự mình xào rau không dám để cô làm nữa.

Thật ra là cô đã quen. Một mình tốt nghiệp xong, đều là dựa vào tài nghệ bếp núc của mình mà nuôi sống bản thân.

Nên chỉ có thể nói Lương Tích quá kén ăn, nhưng không có cách nào khác, ai nói anh là người đàn ông của cô đây? Cho nên Lâm Lục tốn tâm tư chuyên ở nhà nghiên cứu xem làm thế nào để nâng cao trình độ nấu ăn của mình, ít nhiều coi nhẹ ông chồng nhà mình.

Lương Tích trên đường trở về từ văn phòng luật sư thấy cửa hàng bán hạt dẻ ngào đường mà Lâm Lục rất thích ăn. Ngày thường quán rất đông, luôn phải đợi thật lâu, hôm nay đại khái là anh tan tầm sớm nên giờ phút này cửa hàng không đông người.

Sau đó anh lại cố tình mua đồ ăn mà Lâm Lục thích ăn, chuẩn bị về nhà làm cho cô ăn.

Lâm Lục lúc mở cửa ra ngưởi thấy mùi thơm, thầm kêu không xong rồi liền cởi giày chạy đến phòng bếp. Lương Tích còn mặc tạp dề xào rau, hành động thấy thế nào cũng như là hành động quen thuộc khi ở nhà.

Nhưng cô không để ý chuyện này đâu, tùm chặt lấy tay anh, nổi giận đùng đùng: "Nơi này là địa bàn của em."

"Anh tan làm sớm nên nhân tiện làm luôn." Lương Tích đi làm có vẻ mệt, nói với cô: "Em ra ngoài ăn hạt dẻ trước đi, anh đặt ở trên bàn đấy."

"Để em làm đi." Lâm Lục không định buông tay anh ra, "Em sẽ làm cho anh no bụng."

"Lâm Lục, lần sau sẽ để em làm. Anh làm lần nay lần cuối thôi, đồ ăn cũng sắp chín rồi."

"Không, em muốn làm." Lâm Lục không thỏa hiệp.

Lương Tích kéo tay cô ra rồi đẩy cô ra ngoài.

Lâm Lục kêu lên, tức giận đến mức dậm chân, liền ôm eo anh giận dỗi nói: "Được rồi, anh làm anh làm, anh cướp chuyện làm của em, em sẽ không đi đâu cả."

Lương Tích ngưng lại một chút, vẫn là không kéo cái tay đang ôm mình ra, tiếp tục xào đồ ăn. Cuối cùng Lâm Lục cũng buông tay ra trước bê đồ ăn ra bàn.

Lúc ăn cơm, Lâm Lục lẩm bẩm: "Anh đẹp hơn em, biết nấu cơm hơn em, dáng người đẹp hơn em, kiếm tiền nhiều hơn em, tính tình tốt hơn em, còn nhiều thứ như vậy em phải làm sao bây giờ đây."

Hóa ra là cô nghĩ tới chuyện này?

Cho nên khoảng thời gian này mới cố gắng nghiên cứu, không biết có bao nhiêu là nghiêm túc.

"Lâm Lục." Lương Tích nghiêm mặt nói.

Lâm Lục biết mình như vậy rất giống oán phụ nên cố tình nhìn anh một cái, không tự tin nói cái gì nữa.

"Anh đã kết hôn với em thì sẽ không có suy nghĩ sẽ li hôn với em. Cho nên em không cần thay đổi gì cả, anh sẽ chiều em, em có mắc lỗi gì cũng được để tránh việc em có suy nghĩ lại đi tìm người khác." Lương Tích lột vỏ tôm rồi bỏ vào miệng ăn.

Anh nói xong mới phát hiện mình vẫn có điểm khúc mắc đối với lời đùa giỡn của lúc ấy.

Hiển nhiên, Lương Tích vẫn nghĩ là Lâm Lục nói giỡn.

"Vậy anh sẽ giúp em lột vỏ tôm sao?" Ở trong phim truyền hình, nam chính đều thật thân mật mà giúp nữ chính lột vỏ tôm, Lâm Lục tỏ ra đáng thương nói.

Lương Tích nhìn mặt cô, dưới cái nhìn chờ mong của cô trịnh trọng lắc đầu, "Lâm Lục, em thích thì em tự đi mà lột."

"......."

Anh vừa mới nói sẽ chiều cô xong, còn nói sẽ bao dung mọi tật xấu của cô.

Mới cách có vài giây thôi đó.

Cuối cùng bọn họ mất thời gian thật lâu mới đạt được thỏa thuận, Lương Tích nấu cơm còn Lâm Lục thì rửa chén, việc nhà thì chia đôi.

Sau khi ăn xong, Lâm Lục bắt chéo hai chân xem phim truyền hình, liếc mắt nhìn Lương Tích chăm chỉ cần cù quét nhà.

Lâm Lục cũng không biết sự đắc ý của mình từ đâu mà có, chính là cảm thấy thật vui sướng, không phải là loại thành công mà cười đến vui vẻ.

Mà là...

Lương Tích đem tất cả việc nhà đơn giản cho cô làm, còn những việc rườm rà thì để cho anh làm.

Ôi loại cảm giác này, Lâm Lục cảm thấy bản thân có thể viết một quyển sách, tựa đề cô đã nghĩ kĩ rồi, tên là 《 Nhà có chồng ngoan 》.

Nhưng cô lại đảo mắt, thôi không cần, cô mới không cần để cho ai khác nhìn thấy mặt tốt của Lương tiên sinh đâu.

Cái này đối với cô không tốt chút nào.

Lương tiên sinh chỉ thích hợp giấu ở nơi không có ai thấy, anh chính là bảo bối của cô.

Chương 7

Cũng không biết bắt đầu từ khi nào, anh trở thành người mà lòng em hướng tới.

Hôm nay, Hà Độ cùng Chương Vũ tới làm khách. Lương Tích chuẩn bị cơm tối trong phòng bếp còn Lâm Lục phụ trách đón tiếp bọn họ.

Chương Vũ mở to mắt hâm mộ: "Tớ cùng Hà Độ kết hôn lâu như vậy mà anh ấy còn chưa vào bếp lần nào."

Lâm Lục nhìn qua người đang bận rộn kia, trầm mặc không nói.

"Em thế mà không biết à, ở trong bếp có nhiều mùi dầu khói khó ngửi như vậy, còn làm hư da nữa." Hà Độ biện minh giải thích cho mình.

Sau khi nghe được lời giải thích của người kia xong, Chương Vũ liền có xu hướng muốn li hôn.

Lâm Lục khuyên Chương Vũ rất lâu mới khiến cho cô nàng nguôi giận.

Đương nhiên lúc Lương Tích nấu ăn, Lâm Lục cũng không phải là không có việc gì làm, cô cũng phải bê đồ ăn ra ngoài mà.

Phân công hợp lý lắm đó.

Lâm Lục nhìn Chương Vũ nháy mắt mấy cái, biểu thị mình cũng phải cần làm việc.

Chương Vũ nhìn thấy cảnh này càng cảm thấy ngứa mắt, nhổ nước miếng nói: "Cái này mà cũng gọi là phân công hợp lý à? Thật sự là một người muốn đánh, một người muốn bị đánh thì có."

Nhưng thật ra cô là cố ý nói cho Hà Độ nghe, lúc Lâm Lục vào phòng bếp bưng đồ ăn ra, cô còn đụng vào khuỷu tay Hà Độ, giọng điệu hung dữ nhắc nhở anh: "Nhớ học tập người ta một chút."

Hà Độ sớm biết chuyện này liền không tới. Học tập một chút? Anh lúc đó mà học xong làm nổ phòng bếp thì làm sao đây?

Lần đầu tiên Lâm Lục có cảm giác ưu việt, đột nhiên cảm giác được việc Lương Tích nấu cơm cũng là một chuyện rất tốt. Ít ra, cô không cần phải làm gì.

Về phần rửa chén hả, thỉnh thoảng Lương tiên sinh sẽ tự mình chủ động dọn hết bát đũa đem đi rửa.

Hahaha.

Trên danh nghĩa là muốn cô làm, nhưng cũng giống như không cần cô làm gì cả.

Lương Tích nói so với cô anh rảnh hơn, cho nên anh nên làm nhiều việc hơn. Nhưng Lâm Lục lại âm thầm nghĩ đến việc anh kiếm được nhiều tiền hơn cô nhiều, như vậy có phải cô mới nên làm nhiều việc hơn anh không?

Nhưng cô không tình nguyện, sau khi kết hôn, Lâm Lục cảm giác cô càng ngày càng lười.

Sau khi Chương Vũ trở về còn nhắn tin cho cô: "Tớ cảm thấy còn may lúc đó tớ không dẫn cậu đi, Lương Tích quả thật là người chồng trong mơ của mọi phụ nữ, là tấm gương của Hà Độ nhà tớ đó."

Cô cười hì hì với Chương Vũ, nói mình có mắt nhìn người.

Nhưng rồi về sau trong đáy lòng lại khó có thể nói ra được loại cảm giác này.

Đúng vậy, Lương Tích tốt như thế, so với việc cô đối xử với anh còn tốt hơn quá nhiều.

Lương tiên sinh ở tuổi ba mươi càng trở thêm chín chắn, nhưng Lâm Lục lại cảm thấy không những như vậy mà anh còn thích trêu chọc cô hơn.

Cũng không biết có phải do vô sự tự thông hay không, mà vốn là Lương Tích đối với chuyện tình cảm chậm hiểu như thế mà khi thuận miệng nói lời tâm tình gì cũng có thể khiến cô không cách nào từ chối được.

Có trời mới biết lúc đó Lương Tích hấp dẫn cỡ nào, Lâm Lục chỉ muốn kéo anh lên giường, tiêu hao sức lực cùng anh. Một chút suy nghĩ trong lòng Lâm Lục liền trở nên rõ ràng.

Ừ, là cô muốn sinh con cho Lương Tích.

- -----------------------

Ngày 20 tháng 7 là sinh nhật Lâm Lục, mặc dù còn sớm, nhưng nghĩ đến mình vậy mà cũng sắp ba mươi tuổi, Lâm Lục cảm thấy nhất định phải trước đó nữa sinh em bé.

Tốt nhất là lúc đó mang thai, một nhà ba người ăn mừng cả thảy.

Lúc Lâm Lục mười một tuổi, cô đã rõ ràng nghĩ đến sau này sẽ kết hôn lúc hai mươi mốt tuổi. Khi đó còn cảm thấy mình muốn chờ Lương Tích cũng qua độ tuổi cho phép kết hôn nên tự mình kéo dài thêm một năm.

Hồi đó còn ngốc nghếch cảm thấy mình làm vậy đã là sự nhượng bộ rất lớn, nhưng bây giờ nghĩ lại thì như thế nào cũng cảm thấy buồn cười.

Lương Tích tự nhiên cảm giác được khoảng thời gian này Lâm Lục rất nhiệt tình. Thời điểm lúc ăn cơm, anh hỏi dò cô, "Có phải mẹ đã nói với em cái gì rồi không?"

Lâm Lục liền vội vàng lắc đầu. Mặc dù nói mẹ anh rất muốn có cháu sớm, nhưng hai người bọn họ mới kết hôn không bao lâu, bà ấy sẽ không nói những lời này.

Còn sớm.

Thật ra vợ chồng mới cưới có khuynh hướng để một hai năm sau mới sinh con.

"Lương Tích, em rất nhanh sẽ ba mươi tuổi, sắp già rồi, mà người gia chỉ hi vọng có tiểu bảo bối chăm sóc." Lâm Lục thấy Lương Tích thờ ơ, bắt đầu dùng chiêu sử dụng tình cảm, đặc biệt biểu lộ nét mặt.

"Anh ba mươi tuổi cũng không cảm thấy già, em sao lại già được?" Lương Tích cảm thấy buồn cười.

"Nam nữ không giống nhau nha."
"Lương phu nhân, nam nữ là bình đẳng."

"Vậy tuổi tâm lý của em lớn hơn anh, nói tóm lại là em già, mà già thì sẽ cô đơn, mà cô đơn thì chỉ mong bên cạnh có một bảo bảo nhỏ đùa giỡn ồn ào." Lâm Lục nói mà ngay cả bản thân cũng trở nên đa cảm.

"Xem ra anh đã quá thất bại, thế mà lại để em cảm thấy cô đơn?" Lương Tích ung dung chậm rãi tiếp tục ăn cơm.

Mới không phải là như vậy.

Lâm Lục yên lặng. Được rồi được rồi, dù sao sinh em bé cũng không cần anh đồng ý, cô lén lút làm cũng được, đến lúc đó mang thai thì Lương Tích cũng không kêu cô bỏ nó đi được.

Vậy là được rồi.

Ở trong lòng Lâm Lục bắt đầu xác định một kế hoạch tạo người vĩ đại, sau khi vừa nghĩ ở trong đầu xong, Lương Tích ăn xong bỗng nhiên hỏi, "Anh có cho em cảm giác là anh không muốn có con sao?"

"Hả?" Lâm Lục ngẩng đầu ngạc nhiên.

"Ăn nhanh đi, ăn xong em đi rửa chén. Anh đi tắm trước sau đó làm ấm giường ở trên đó chờ em." Lương Tích đứng dậy, kéo ghế, trực tiếp trở về phòng.

Ở trên giường chờ em.

Lâm Lục thiếu chút nữa đi theo anh, chén bát khỏi cần rửa có được không? Cô cũng không muốn ăn cơm nữa.

Đâu có ngon bằng Lương tiên sinh đâu.

Nhưng kế hoạch này kéo dài không đến một tuần liền bị tạm thời gác lại vì Lương Tích phải đi công tác.

Lâm Lục giúp anh soạn quần áo, có chút không nỡ. Nghĩ đến việc bọn họ sau khi kết hôn thì chưa xa nhau ngày nào nên muốn khóc.

Lặng lẽ nén xuống bi thương, Lâm Lục đem quần áo đã xếp xong bỏ vào vali hành lý.

Cửa phòng mở, Lương Tích sau khi rửa chén xong đi vào, thấy vợ minh ngồi nghiêm túc soạn quần áo như vậy thì có chút tư vị không nói rõ.

Anh đã ở một mình trong thời gian dài như vậy, mặc kệ là đi công tác cũng được, đi dụ lịch cũng được, đều là sẽ sớm tự chuẩn bị những thứ này. Ở một mình cũng không cảm thấy có cái gì không tốt.

Nhưng thời điểm lúc nhìn Lâm Lục soạn quần áo cho mình, anh lại cảm thấy có vợ thật là tốt.

Loại cảm giác cho dù anh có về nhà rất trễ thì Lâm Lục đều sẽ chờ anh ở nhà.

Lúc đầu Lương Tích hoàn toàn không có để ý những chuyện này, một mình đi công tác một mình trở về nhà đã thành thói quen, nhưng Lâm Lục lại để anh cảm thấy, có người chờ mình chưa chắc đã là chuyện không tốt.

Sau khi kiểm tra toàn bộ quần áo cũng đồ dùng thiết yếu đều không thiếu thứ gì, Lâm Lục mới lên giường đi ngủ. Lương Tích đợi cô nằm xuống xong liền đi tới sát lại gần.

Cơ thể thao bản năng cứng ngắn, Lâm Lục đẩy tay anh đang đặt trên eo mình ra, thấp giọng nói: "Anh phải đi ngủ sớm."

"Ôm em ngủ." Lương Tích đem mặt mình ghé vào cổ của cô thật sự tính ngủ.
Nhưng tiếng thở của anh lại làm cho Lâm Lục cảm thấy ngứa ngứa, ngược lại không ngủ được.

Không ngủ được cũng tốt, cô cứ vậy mà nhìn anh, trong lòng cũng lén lút thấy vui.

Lương Tích nói đúng, kết hôn với anh, có nằm mơ cũng sẽ vui mà tỉnh.

Sao cô có thể may mắn như vậy, gả cho một người tốt như thế. Không phải do lúc nhỏ tác thành, mà là cảm giác nhớ mãi không quên sau khi cảm kích.

Rạng sáng hôm sau, lúc Lương Tích rời đi Lâm Lục vẫn còn ngủ say. Cũng may anh dậy sớm nấu cháo xong mới đi.

Sau khi đóng cửa lại, bỗng nhiên liền có loại suy nghĩ không muốn đi chút nào.

Lương Tích cười nhạo bản thân, đã ba mươi tuổi rồi nhưng dù sao khi còn hai mươi anh cũng chưa từng có tình cảm với ai.

Trước khi gặp Lâm Lục, anh thật sự đối với bất kì nữ sinh nào cũng không để trong lòng. Lúc đó mặc dù cũng có người theo đuổi anh, anh cũng không thấy thích, không thích thì cũng không cần làm người ta ôm hy vọng cho nên mỗi lần ai tỏ tình anh đều cự tuyệt.

Một ngày trước khi kết hôn cùng Lâm Lục, anh cũng đã nghĩ qua vấn đề này, không xác định được tình cảm của mình với cô nhưng mà là anh lại không hiểu được suy nghĩ đối với người phụ nữ này, cho dù anh không đủ thích nhưng anh sẽ không phụ cô.

Vừa nghĩ tới việc sẽ cùng cô kết hôn, cô ở cùng anh đến già. Anh liền cảm thấy đây là một chuyện khiến người ta vô cùng trông đợi. Loại suy nghĩ này không liên quan đến tuổi tác, không liên quan đến áp lực mà chính là do đáy lòng muốn có, loại suy nghĩ muốn mang cô giữ ở bên người.

Đối với chuyện tình cảm Lương Tích không hiểu rõ lắm, anh cũng không xác định quá nhiều, nhưng anh chắc chắn, Lâm Lục đó, là anh muốn cùng cô đi hết cả đời người. Nếu như cuộc đời anh có thích người nào thì không thể nghi ngờ người đó chính là cô.

Cũng may thời điểm lúc hai người bọn họ gặp nhau còn chưa già. Chuyện xem mắt cùng cô, anh cũng cho rằng đó là may mắn của mình.

Ngày đầu tiên không có Lương tiên sinh bên cạnh, Lâm Lục ăn đồ minh nấu đều cảm thấy vô vị. Lúc này cô mới cảm thụ sâu sắc rõ ràng rằng lúc trước Lương Tích nói cô nấu ăn dở tuyệt đối không phải là nói quá.

Lâm Lục nhắn một tin nhắn ngắn cho Lương Tích, "Hôm nay là lần đầu tiên em có thể nấu được món gì đó, lại phát hiện kết quả là món đó ăn không được. Lương tiên sinh, khẩu vị của em bị anh làm cho kén ăn rồi làm sao bây giờ?"

Lương Tích tựa như đang bận, thật lâu sau cũng không nhắn tin trả lời cô.

Lâm Lục cảm thấy nhàm chán nên tùy tiện ăn một chút liền đi rửa sạch chén, ngồi trên ghế sofa xem tin tức, cảm thấy càng chán hơn.

Mắt nhìn đồng hồ, mới có 7 giờ.

Bình thường vào giờ này, cô rõ là cùng Lương Tích ở cạnh nhau nói chuyện về những chuyện đã diễn ra tỏng ngày.

Lương Tích mỗi lần nghe cô nói chuyện bát quái gì đó đều không thích nghe nhưng anh cũng sẽ không cắt lời cô, hoàn toàn vô cùng kiên nhẫn nghe mỗi lời cô nói.

Không lâu sau Lâm Lục liền ngáp một cái, tắt TV phòng ngủ. Lúc cô tắm nghe thấy tiếng chuông liền từ phòng vệ sinh vọt ra, buộc khăn tắm kĩ càng rồi chạy đến bên giường nghe điện thoại.

"Lương Tích." Lâm Lục thấy rõ tên anh liền làm nũng.

"Nếu thật sự ăn không được thì gọi thức ăn ngoài đi, nhất định phải ăn cơm tối." Lương Tích nhắc nhở anh.

Tóc Lâm Lục vẫn còn ướt, cô vừa định nói xong liền hắt hơi một cái.

Lương Tích sau khi nghe được liền nhíu mày, "Em bị cảm?"

"Không phải, em vừa tắm xong, còn chưa lau khô đầu." Lâm Lục oán trách, "Em vẫn luôn chờ anh về, lúc sau không thấy gì cả liền dứt khoát đi tắm, tắm được một lúc thì thấy anh gọi điện, em sợ lát nữa gọi lại anh không rảnh nên trực tiếp ra luôn."

Cô hiển nhiên không ý thức được lời cô vừa nói ra có sức tưởng tượng lớn bao nhiêu, mãi đến lúc Lương Tích không được tự nhiên ho khan một cái liền kêu cô trở lại tắm tiếp.

"Vậy đợi lát nữa anh có còn nói chuyện cùng em được không hả?" Lâm Lục rất muốn nghe giọng nói của anh.

"Trễ thế nào cũng đều sẽ đợi em." Lương Tích bảo đảm.

Cho dù Lương Tích đã nói như vậy, Lâm Lục vẫn dùng tốc độ nhanh nhất sấy khô tóc rồi hưng phấn gọi điện thoại cho anh. Rồi rất đáng thương mà nói anh, "Lương Tích Lương Tích, em muốn ăn cánh gà chiên Coca anh làm."

"Lúc về em muốn ăn cái gì, anh đều làm cho em ăn." Lương Tích cười nói.

"Vậy chừng nào anh về?" Lâm Lục không chờ được.

"Ngày 13."

Lâm Lục tính toán thời gian một chút, nghĩ đến Lương tiên sinh còn một tuần nữa mới về cô liền cảm thấy một ngày dài bằng một năm.

Thật ra, không chỉ là muốn ăn đồ ăn anh làm, mà là cô nhớ anh.

Nhưng vì mặt mũi nên cô không thể nói quá rõ ràng.

Nhưng Lương Tích hẳn là phải biết cô hi vọng anh trở về đến cỡ nào đi?

Chương 8

Bởi vì gặp anh, nên em cảm thấy phúc cả ba đời.

Lúc đầu Lương Tích dự định trở về vào buổi chiều ngày hôm đó, nhưng nghĩ đến thành phố B ở gần đây thế là anh cố ý mua quà, vòng lại đến nhà bố mẹ Lâm Lục.

Lúc Lương Tích gần đến thì bố mẹ Lâm Lục mới biết được là con rể muốn đi qua nhà mình, trong lúc nhất thời chưa chuẩn bị gì cả. Chỉ có cơm trưa còn thừa lại mà mẹ Lâm không muốn tiếp đãi anh như thế, nguyên liệu trong tủ lạnh cũng không còn nhiều thế là xuống lầu mua đồ.

Cho dù Lương Tích trong điện thoại đã nói tối anh đã về rồi.

Lúc Lương Tích đến, bố mẹ Lâm Lục đều ở trong phòng bếp bận rộn, rửa tay xong mới ra mở cửa.

Cầm theo túi lớn túi nhỏ quà cáp Lương Tích mang tới đều đặt trên bàn ở phòng khách, mẹ Lâm ở phòng bếp nói to: "Lương Tích, con ăn cơm xong rỗi hẵng đi, mẹ làm sắp xong rồi."

Lương Tích cười nói được.

Lúc đầu anh thật sự không muốn làm phiền bọn họ.

Trên bàn cơm bày đầy đồ ăn, Lương Tích thấy bố mẹ Lâm Lục nhiệt tình như vậy cũng không nhịn được mà có cảm giác rất thân thiết.

Sau khi cơm nước xong bị bố Lâm gọi lại ngồi nói chuyện, mẹ Lâm rửa chén ở phòng bếp. Chờ lúc Lương Tích cảm thấy thời giand dã không còn sớm thì bên ngoài trời đã đổ mưa rất to.

Mẹ Lâm thấy thế liền kêu Lương Tích ở lại đêm nay. Dù sao trời cũng đang mưa, khả năng xảy ra tai nạn giao thông cũng rất lớn, mặc dù tính chất này cũng thấp nhưng mà người lớn thì luôn không yên tâm.

Lương Tích vì không muốn để bố mẹ lo lắng thế là cười đồng ý.

Nơi Lương Tích ngủ buổi tối dĩ nhiên là phòng của Lâm Lục.

Lần trước còn chưa kịp nhìn kĩ đã bị cô quấn lấy không buông. Sau khi Lương Tích tắm xong mới nhìn kĩ rồi nhắn tin cho Lâm Lục, nói ngày mai anh mới trở về.

Lâm Lục nhắn lại cho anh một tin "được" tức giận bất bình.

Anh cười, ban đầu anh muốn tiếp tục cùng cô nói chuyện tán gẫu, nhưng nhìn trong phòng cô chất đầy những đồ vật nhỏ lại đối với nó cảm thấy thú vị hơn một chút.

Lâm Lục rất thích đọc sách, từng quyển ở trên kệ được sắp xếp lại đặc biệt theo thứ tự, mà phần lớn đều là sách cũ, còn có một số búp bê và đồ chơi đồ hàng mà các bé gái hồi nhỏ thích chơi, anh cũng không nhúc nhích, cứ đứng nhìn như vậy.

Album ảnh lần trước mẹ Lâm lấy ra liền bị Lâm Lục đặt ở trong ngăn kéo, Lương Tích căn bản không xem được mấy, lúc này nghĩ đến liền lấy ra coi lại.

Từ thời điểm lúc nhỏ cho tới sau khi lớn lên, trước năm 29 tuổi của Lâm Lục đều được ghi lại.

Chỉ nhìn mỗi ảnh chụp lại khiến cho Lương Tích có cảm giác thoải mái không nói được lên lời.

Lâm Lục có một quyển sổ ghi chép rất dày, kiểu dáng con gái đặc biệt tinh xảo bị đặt ở dưới vài cuốn sách. Lúc đầu Lương Tích sơ xuất lấy quyển sách nằm phía trên xong sau đó mới để ý.

Lật sổ ghi chép ra, ở trang thứ nhất chụp lại thời điểm cô tốt nghiệp tiểu học.

Lương Tích có chút sững sờ, anh hoàn toàn không biết anh cùng Lâm Lục học chung tiểu học với nhau.

Dù sao thì cũng ở khác tỉnh, ngay cả về sau cho dù biết cô ở cùng thành phố thì anh cũng không nghĩ đến chuyện đó.

Bây giờ trước mắt nhìn thấy thì lại không chỉ là như thế này.

Hồi Lâm Lục học tiểu học, Lương Tích vốn là không nhận ra. Nhưng mà bởi vì đằng sau ảnh chụp có ghi một hàng tên nên anh liền tìm được.

Càng hơn hết chính là không thể tin.

Lâm Lục từng nói với anh, lúc còn bé cô rất mập.

Gương mặt tròn xoe, đúng là có chút mập.

Nhưng mà lại làm cho anh có chút quen thuộc. Thêm nữa đây là lớp năm ban ba chụp ảnh chung với nhau nên trong trí nhớ Lương Tích cho dù không nhớ ra mặt của cô bé mập kia, nhưng lại cảm thấy cô bé đó với Lâm Lục là cùng một người.

Kết hợp với nhau, liền trở thành Lâm Lục của bây giờ.

Đó là Lâm Lục?

Cô biết chuyện này sao?

Có biết hai người bọn họ từng quen biết không?

Hôm đó kết hôn, Hà Độ chỉ nói một nửa, ánh mắt Lâm Lục liền hốt hoảng.

Bây giờ nghĩ lại, cũng không phải không có lí do.

Lương Tích không tiếp tục lật qua, chuẩn bị đặt lại chỗ cũ, bởi vì bên trong sách không nhiều nên bên trong trống không, một quyển sách cứ vậy mà rơi xuống đất.

Anh ngồi xổm xuống, nhặt nó lên, tên sách là "Ông chú chân dài."

Đại khái là bởi vì tựa sách hấp dẫn nên Lương Tích không ngay lập tức cất đi mà là lật ra xem.

Đây thật sự là sách phù hợp với nữ sinh, Lương Tích nghĩ, cho dù là Lâm Lục hai mươi chín tuổi thì anh đại khái cũng không đọc nổi.

Anh thấy tẻ nhạt vô vị nhưng lại có thói quen đọc mở dầu của sách xong cho dù không thích đoạn giữa nhưng lại muốn biết kết thúc. Có điều kết thúc của quyển sách này cũng không phải là kết thúc của nam nữ chính. Cuối cùng ngón tay anh lật qua lật lại đến một trang giấy phía trước, là thư mà Lâm Lục năm mười ba tuổi viết cho anh.

Mở đầu chính là hai chữ, Lương Tích.

Toàn bộ trang giấy đều là chữ, Lương Tích không rõ anh có thể nhìn ra được gì.

Cũng không cách nào hiểu được lúc trước Lâm Lục đã yêu như thế nào.

Lương Tích nằm ở trên giường xem hết tờ giấy đó, cũng không còn xoắn xuýt phải xem hết đoạn kết của quyển sách này nữa. Anh là lần đầu tiên, không ép buộc bản thân nhất định phải xem hết kết thúc của câu chuyện.

Đại khái là còn nhiều thời gian, nên Lương Tích lấy liền mấy quyển trên giá sách. Mục đich của anh không phải là sách, mà là "bút tích" của người nào đó.

Ngược lại thật sự là tìm được hai quyển có vài trang viết tên của anh.

Anh bỗng dưng suy nghĩ, có phải hay không lúc Lâm Lục đang đọc sách thấy chán thì liền viết tên "Lương Tích" vào?

Nếu như không phải xác định rằng bọn họ có quen biết nhau hồi học tiểu học, thì Lương Tích sẽ không cho rằng cái tên này chính là anh, nhưng bây giờ anh chỉ nhìn qua liền nhận ra ngay.

- ----------------------

Ngày hôm sau lúc ăn điểm tâm ở nhà Lâm Lục xong, Lương Tích mới trờ về. Trên đường anh tự hỏi rất nhiều nhưng vẫn là không suy đoán rõ ràng. Cuối cùng, anh dự định giấu Lâm Lục việc đi về nhà cô trước.

Nhưng mẹ Lâm Lục ngay lúc Lương Tích rời đi liền vui vẻ gọi điện cho con gái bảo bối của mình, bà như khoe đồ gì quý nói: "Chồng con thích ăn đầu cá băm với ớt, con nhớ kỹ rảnh thì làm cho nó ăn."

"Hả?" Lâm Lục thấy kì lạ, "Anh ấy thích ạ? Con chưa hề thấy anh ấy làm bao giờ."

"Con không thích ăn thì liền cho rằng người khác cũng không thích à?" Mẹ Lâm tự tin nói, "Hôm qua Lương Tích đến đây gắp món đó nhiều nhất, mẹ chắc chắn rằng nó thích ăn."

Hôm qua?

Anh ấy không phải là đi công tác à?

A, anh ấy đi công tác ở thành phố C, vừa đúng lúc thành phố B lại ở gần đó.

Vậy tối qua...

"Tối qua anh ấy ngủ ở phòng con hả mẹ?" Lâm Lục kêu to.

"Chuyện đó là đương nhiên rồi." Mẹ Lâm không cần suy nghĩ.

Cô sao có thể nói cho mẹ thân yêu của mình căn phòng kia của cô có bí mật.

Nhưng Lương Tích thì sao? Anh lái xe mệt mỏi như vậy, có phải hay không về phòng một lúc rồi ngủ mất.

Anh ấy thật sự ngủ sao?

Lâm Lục ảo não nghĩ sớm biết như vậy liền trực tiếp đem những vật đó ném đi là được rồi. Cô dằn vặt hơn nửa ngày tới tận lúc xế chiều, sau khi lề mà lề mề tan việc liền muốn đi ra ngoài trốn một lúc.

Cô sợ Lương Tích khôn khéo như vậy sẽ phát hiện ra điều gì.

Như vậy quá ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng. Nếu như Lương Tích thật sự biết, anh có thể cho rằng cô là đang trả thù anh không?

Không, cũng không thể nói là trả thù.

Vậy có thể nói cô là có mưu tính từ lâu?

Sau nhiều suy luận vụn vặt, Lâm Lục cảm thấy cô rất dễ dàng bị vứt bỏ.

Mười giờ tối cô mới về nhà, trong lúc đó Lương Tích có gọi điện thoại hỏi cô, cô chỉ trả lời qua loa rằng mình phải tăng ca, nói anh đi ngủ sớm một chút.
Kết quả đối phương nói rằng muốn ngủ ngay bây giờ.

Lâm Lục ngây thơ nghe thấy anh nói lời này liền kích động vô cùng, chạy từ KTV về nhà.

Như thế nào là ôm cây đợi thỏ?

Đại khái chính là lúc đang hưng phấn mở cửa nhìn xem thì phát hiện người nên ngủ - Lương tiên sinh đang ngồi ngay ngắn mà dò xét cô.

Vẻ mặt Lâm Lục lập tức cứng ngắc, cô làm ra vẻ ngáp một cái, nói: "Gần đây em thật là bận, có nhiều việc muốn làm lắm."

Lương Tích không trả lời, anh chỉ đứng lên rồi đi về phía cô.

Lâm Lục làm việc trái với lương tâm bị dọa đến nỗi chân run lập cập, sợ Lương Tích biết chuyện rồi cùng cô ngả bài.

Cô mới không muốn chuyện đó xảy ra, cô mới cùng Lương Tích kết hôn chưa được bao lâu. Cô không muốn, cô còn ngại cả đời này ngắn ngủi.

Dù sao thì mặc kệ đến lúc đó anh nói cái gì, cô cũng đều không đồng ý!

Cố chết giữ lấy chiến tuyến cuối cùng.

Ai mà biết lúc Lương Tích đứng trước mặt cô, cô chưa kịp mở miệng nói gì anh liền dang tay ôm cô vào lòng.

Lương Tích nói: "Anh biết hết rồi."

Lâm Lục vẫn còn không rõ lúc anh nói biết là biết đến mức nào.

Bí mật của cô nhiều như vậy, ngay cả chính cô cũng không biết giới hạn là bao nhiêu.

"Có điều em thế mà lại đem vé xe kẹp trong 《 Tây Du Ký 》, em là muốn học bọn họ đi thỉnh kinh như vậy à?" Lương Tích gõ gõ đầu cô.

Vé xe? 《 Tây Du Ký 》?

A, cô nhớ ra rồi. Năm lớp 12 Lương Tích học ở trường chuyên cấp 3 tại thành phố A. Cho nên cô tích góp một tháng tiền tiêu vặt, lén lút chạy tới thành phố A.

Tất nhiên, cuối cùng không tìm được người, cứ như vậy mà chán nản trở về còn bị mẹ cô ở nhà đánh một trận no đòn, còn tưởng cô bị áp lực gì lớn quá bỏ nhà đi.

Lúc ấy ồn ào rất lớn, còn kém chút nữa là mẹ cô báo cảnh sát.

Lâm Lục hiện tại vừa nghĩ đến chuyện xấu hổ này liền cảm thấy mình hành động thật ngu xuẩn.

Lúc đó cô còn tiếc nuối không tìm được Lương Tích mà không phải là để lại tờ giấy nói mình phải đi ra ngoài giải sầu. Cô chưa nói lời nào liền biến mất không thấy tăm hơi, đối với mọi người xung quanh chuyện này làm người khác lo lắng cỡ nào.

Lâm Lục cúi đầu, không dám trả lời.

Cô hiện tại khẳng định, nhất định là Lương Tích đã biết rất nhiều.

Sao lại chỉ có từng đó được? Lúc trời vừa rạng sáng Lương Tích lại bật đèn lên, đem tất cả sách lật ra hết, sau đó lại tốn thời gian cất hết vào chỗ cũ.

Anh thật sự không biết, người trước mắt anh đã từng thích mình như vậy.

Thích đến mức cho dù lúc còn nhỏ không hiểu chuyện, đối với nhiều thứ đều mơ mơ màng màng nhưng lại khẳng định rõ ràng là cô thích anh.

Chữ Lâm Lục khó nhìn, nhưng viết tên của anh còn dễ nhìn hơn so với việc viết tên của cô.

Viết ra quá nhiều lần, nhắm mắt lại liền có thể viết ra, đã sớm trở thành thói quen.

Không phải tất cả mối tình đơn phương nào cũng đều có kết quả.

Về sau, lúc biết Lương Tích xuất ngoại Lâm Lục thật sự đã từ bỏ. Sau đó cô một mực tự nhủ rằng đây chỉ là thói quen thôi.

Thích Lương Tích tựa như việc ăn cơm vậy, cô cũng không thích, cô chỉ quen thuộc với việc đó thôi.

Nhưng về sau lại cảm thấy, nếu như sau này cô không ăn cơm thì thấy khó chịu cỡ nào.

Nhiều năm qua, cô đều khó chịu như thế.

Lâm Lục muốn né tránh nhưng lại không có hành động gì.

Lương Tích cũng không quan tâm cô có đáp lại hay không, anh đặt cằm lên đầu Lâm Lục, nói tiếp: "Anh không thể chắc chắn anh thích em nhiều hơn em thích anh được, nhưng anh sẽ đối với em tốt hơn nữa, dùng hết khả năng của mình mà đối xử tốt với em."

Ánh mắt cô rung động.

Phía trên đầu cô vang lên âm thanh đặc biệt dễ nghe, khiến người ta mê mệt trong đó, "Lâm Lục, gặp được em là may mắn lớn nhất của anh."

Thật ra cô cũng rất muốn nói, cô cũng vậy.

Có thể gặp được Lương Tích ở độ tuổi như thế, sự xuất hiện của anh như chiếu sáng cuộc sống vốn ảm đạm của một cô bé.

Là anh cho cô dũng cảm để thay đổi bản thân, khiến cô trở nên tốt hơn. Nếu như lúc trước cô không gặp anh, có lẽ hiện tại Lâm Lục vẫn còn là cô bé mập mạp.

Có lẽ, cô còn không biết thế nào là yêu một người.

Chương 9

Biết được bí mật lúc còn nhỏ của em, anh rất vui nhưng lại càng đau lòng hơn.

Về sau khi sự việc được tiết lộ, thì liên tục mấy ngày sau đó đều có chút gì đó không được tự nhiên.

Thật giống như bản thân vốn đang được mặc quần áo, sau đó lập tức bị lột sạch.

Làm cho về sau mỗi khi xem Tây Du Ký, mỗi lúc thấy Tôn Ngộ Không hỏi yêu quái đang trốn ở chỗ nào, Lâm Lục đều sẽ thay bằng cô cùng Lương Tích.

Thật sự là không nói nên lời sự ngớ ngẩn này của cô.

Cũng may những lời này cũng chỉ là trong nội tâm Lâm Lục, Lương Tích cũng không biết, bằng không thì anh cũng sẽ nghĩ rằng đầu óc cô có vấn đề.

Trên thực tế, Lâm Lục thật sự cảm thấy mình có vấn đề.

Nếu không thì tại sao Lương Tích ngược lại càng ngày càng đối xử với cô tốt như vậy?

Lẽ nào thật sự là bị cô làm cho cảm động đến mức đó à?

Nếu như mà là cô, ngay lúc đó mà biết được nửa kia của mình ngay từ khi mình còn nhỏ đã bắt đầu có mưu đồ làm loạn, thì cô khẳng định sẽ rất hoảng sợ đó.

Cô không muốn thừa nhận là mình đã xem kịch quá nhiều, cũng không muốn thừa nhận cô suy nghĩ quá nhiều. Nhưng cho dù không phải như vậy, lúc sau khi biết được cô thích anh, không phải anh nên hoảng hốt sao?

Mấy ngày nay Lâm Lục đều từng li từng tí cẩn thật quan sát biểu hiện của Lương Tích, sau khi xác định không có gì khác mới tạm thời hạ quyết tâm.

Cô gọi điện nói cho Chương Vũ chuyện này, Chương Vũ suy nghĩ một hồi, bỗng nhiên nói với cô, "Cậu vẫn không cảm thấy Lương Tích thật sự thích cậu à?"

Trong nháy mắt, Lâm Lục lập tức im lặng.

Không phải là Lâm Lục không tin, mà là cô không dám tin.

Cho dù cô có tự tin như thế nào, cũng sẽ không đem khả năng này đặt ở trên người Lương Tích.

Bọn họ rõ ràng là gặp nhau ở buổi xem mắt đó.

Trong tiềm thức, Lâm Lục cũng không cảm thấy có phần tình cảm nào trong việc xem mắt, chỉ có điều trong phương diện giải quyết chuyện gia đình thì nếu như hai bên khi gặp mặt không ghét nhau thì đã có thể kết hôn được rồi.

Lâm Lục vẫn luôn nghĩ như vậy.

Cộng thêm Lương Tích là người không thích phiền phức, đại khái là cảm thấy dù có đi xem mắt mấy lần thì cũng không khác mấy.

- ------------------

Thời điểm lúc Lâm Lục đi làm, trong đầu cô vẫn chất đầy y nguyên những phỏng đoán như vậy, mỗi cái đều là dấu chấm hỏi mà cô không xác định được.

Được rồi, cũng lắm thì kéo Lương Tích ra hỏi là được.

Nghĩ là nghĩ như thế, nhưng lúc sau khi nhìn thấy Lương Tích, Lâm Lục lại không có dũng khí. Cô thật sự sợ khi mọi chuyện rõ ràng rồi thì bọn họ đều không khác nhau lắm.

Lâm Lục không phải là một người hồ đồ, nhưng cô lại cảm thấy cùng Lương Tích hồ đồ mà sống hết một đời thì cũng là chuyện rất tốt.

Lúc cắn miếng táo mà Lương Tích gọt cho cô, Lâm Lục chăm chú xem kịch.

Khóe mắt liếc nhìn Lương Tích, anh một chút cũng không chăm chú xem vở kịch này mà là nhìn điện thoại.

Lâm Lục canh chuẩn thời gian liền cố hết sức nâng mông dịch về bên cạnh Lương Tích.

Sau đó, thoáng cái Lương Tích liền cách xa cô một chút, nhích về bên phải.

Lâm Lục tiếp tục di chuyển.

Cuối cùng không còn chỗ, Lương Tích đành phải đứng dậy đi vào phòng ngủ.

....

Không có Lương tiên sinh ở bên cạnh, Lâm Lục không xem được vở kịch này nữa. Cô hấp tấp đi theo sau lưng anh, người mới vừa đi vào phòng, cô liền nở ra nụ cười thô bỉ, tiếp đến khóa trái cửa.

Lương Tích quay đầu lại, vè mặt khó hiểu.

"Sinh bảo bảo thôi." Lâm Lục mặt dày mày dạn nói.

"Hôm nay em tới kì mà."

Cô ngược lại là quên mất chuyện này, liền trợn mắt há hốc mồm nhưng vẫn duy trì tư thế ngả ngớn.

Lương Tích cúi người xuống, nói: "Hôm nay không sinh được bảo bảo, nhưng anh có thể gọi em là bảo bảo."

Lâm Lục lúc này xấu hổ nên mở cửa chạy ra ngoài.

Bị Lương Tích chọc như vậy liền hoàn toàn quên mất lời thề son sắt vừa rồi.

Ban đêm trước khi đi ngủ, Lâm Lục cái gì cũng không làm, chỉ chuyên chú nhìn chằm chằm Lương Tích. Lương Tích cũng không cảm thấy không thoải mái mà để mặc cho cô nhìn.

Cô liền lại gần anh, cố gắng để cho mình có chút ngượng ngùng rồi hỏi, "Anh có phải là thích em hay không?"

"Ừ." Lương Tích trả lời.

Lâm Lục giật mình, cố ý cười hì hì hỏi, "Vậy anh thích em bao nhiêu hả, có phải là thích đến mức chỉ muốn ngủ cùng em, chỉ muốn sinh bảo bảo với em không?"

"Anh cũng không biết anh thích em bao nhiêu nữa, "Lương Tích đặt điện thoại di động để ở một bên, nhìn vào mắt cô, nói vô cùng nghiêm túc: "Anh chỉ biết là anh thích em, thích đến mức đau lòng cho em. Em đã bỏ ra thời gian lâu như vậy để thích anh, anh đau lòng nhưng lại thấy cảm kích."

"Cho nên là anh nghĩ có qua có lại à?" Lâm Lục vẫn không đứng đắn.

Lương Tích lấy tay nâng cằm cô, để Lâm Lục ngẩng đầu lên nhìn anh rồi nói tiếp, "Nếu như mà là người khác, cho dù có thích anh mấy chục năm cũng đều không liên quan gì đến anh. Anh vốn dĩ có loại cảm xúc phức tạp này, chỉ bởi vì người đó là em."

Cho nên ý tứ là bởi vì thích nên mới đau lòng đúng không?

Lâm Lục không xác định, nhưng lại vô cùng khẳng định.

Cô gõ gõ đầu mình, hết sức ảo não: "Em còn tưởng anh kết hôn cùng em là do bố mẹ thúc ép anh, em còn tưởng rằng anh không thích em."

"Không thích em thì sao lại kết hôn cùng em được?" Lương Tích hiển nhiên là không hiểu đầu óc cô.

Lâm Lục không có lời nào để nói, tiếp theo dào dạt cõi lòng mong đợi được xác nhận: "Cho nên anh là vì thích em nên mới cùng em kết hôn?"

Lương Tích không còn tình nguyện trả lời vấn đề siêu cấp nhàm chán này của cô, anh gác chân dài đặt trên đùi cô, thấp giọng nói "Ngủ đi."

"Anh còn chưa trả lời anh có thích em hay không đâu?" Lâm Lục không buông tha.

"Thích, nếu như em kế đến còn muốn hỏi anh thích em bao nhiêu, vậy hiện tại anh nói cho em, là anh chỉ thích em, cái loại thích đó đó."

Quái, làm sao Lương tiên sinh còn có thể đoán được cái mà cô muốn hỏi?

Lâm Lục cười đặc biệt ngọt ngào, cô dỗi, "Vậy anh thích đúng là nhanh đó, nói đi, có phải anh coi trọng ngực lớn với mông của em không?"

"Lâm tiểu thư, em rốt cuộc là tồn tại hiểu lầm gì với dáng người của mình vậy?" Lương Tích nghẹn họng hỏi cô.

Lâm Lục tức giận đến mức nhảy lên trên người anh, nhìn anh chằm chằm.

Được rồi được rồi, không có dáng người thì không có dáng người, điều này nói rõ là Lương Tích là nhìn trúng phẩm chất tốt đẹp của cô.

Dù sao thì chuyện Lương Tích thích cô cũng đã để cô cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Sau khi cưới, hai người càng thêm ngọt ngào khiến cho hai bên thông gia đều cảm thấy vui mừng. Mẹ Lương Tích bắt đầu vô tình hay cố ý nói ra chủ đề sinh em bé, nhưng Lâm Lục vẫn một mực đắm chìm trong sự cưng chiều của Lương tiên sinh nên đã sớm quên đi chuyện này.

Cô về nhà cùng với Lương Tích nói chuyện này, thật ra Lương Tích không có thái độ gì, tất cả đều lấy cô làm chủ.
Nhìn đi nhìn đi, việc gì cũng đều dựa theo cô, trừ khi cô không có chủ ý gì thì Lương Tích mới có thể nói suy nghĩ của mình.

Thật ra thì Lâm Lục là đang chất chứa tư tâm. Về sau khi biết Lương Tích thích cô, cô bỗng nhiên không nghĩ sẽ có con nhanh như vậy mà chia nhỏ tình yêu của Lương Tích. Cô hy vọng Lương Tích cứ chiều cô như vậy, chỉ chiều một mình cô.

Nhưng mà cân nhắc đến tuổi tác của hai người bọn họ, Lâm Lục vẫn là quyết định nên sớm có em bé.

Dù sao đây mới là một nhà ba người ngọt ngào nha.

Lương Tích đặc biệt nghiêm túc thực hiện, đem hết áo mưa (*) đã mua trước đó đều ném đi. Lâm Lục ngồi trên ghế sofa, nhìn anh bận bịu hết chuyện này đến chuyện khác, nghĩ tới sinh hoạt của mình sau khi mang thai, quả nhiên, nhất định càng sẽ tốt đẹp hơn.

(*) BCS

Tốt nhất là đừng nuông chiều người khác quá, nhất là kiểu người càng về sau càng quen càng phóng túng như Lâm Lục. Cô cùng Lương Tích kết hôn mới mấy tháng mà đã suy nghĩ không muốn đi làm.

Thật đáng sợ.

Vợ chồng Lương Tích cứ việc đặc biệt cày cấy, nhưng mà qua một tháng, Lâm Lục vẫn không mang thai.

Cô có chút lo lắng có phải bản thân xảy ra vấn đề hay không, muốn đi bệnh viện kiểm tra. Nhưng Lương Tích lại không cho cô đi, còn cười cô xem nhiều phim truyền hình, không phải cứ nghĩ đến sinh em bé là sinh ra được.

"Thế nhưng mà là đã một tháng rồi đó, có người một lần là có thể mang thai." Lâm Lục lo âu.

"Anh cũng không cần nói cho em xác suất một lần liền mang thai ít cỡ nào." Lương Tích vuốt ve mặt cô, "Cứ từ từ là được, loại chuyện này gấp không được đâu."

Gấp không được, gấp không được,

Nhưng cô rất gấp đó, Lâm Lục sợ là bởi vì cô. Nếu thật là như vậy thì cô cũng không dễ chịu.

Có vài người có tâm tư lớn, rất nhiều chuyện cũng sẽ không suy nghĩ quá nhiều. Nhưng tính cách của Lâm Lục lại không giống như vậy, tâm tư cô đặc biệt nhỏ, lâm vào một tình huống nào đó thì sẽ liên tục suy nghĩ, thậm chí não còn gán ghép đủ loại chuyện.

Ví dụ như bị mẹ Lương Tích buộc phải ly hôn cùng anh hay là anh muốn ly hôn với cô.

Lâm Lục hoảng sợ đổ mồ hôi lạnh tỉnh dậy từ trong mơ, cô lắc đầu, xuống giướng lấy nước uống.

Lại cảm thấy suy nghĩ của mình thật sự kì lạ, âm thầm vỗ vỗ đầu. Ngày mai cô lén lút đi bệnh viện kiểm tra, nếu như không có vấn đề thì càng tốt, còn nếu quả thật mà có, cô liền...

Được rồi, cô vẫn là đến lúc đó nhìn lại đi.

Không thể cứ như vậy mà không hề làm gì, kế tiếp suy nghĩ tưởng tượng dồi dào của cô là vấn đề sinh hoạt, nghĩ làm sao thế nào cũng đều là bi kịch.

Lâm Lục vừa leo lên giường thì Lương Tích liền dựa tới gần cô.

Cơ thể cô run lên một cái, Lương tiên sinh trở mình dậy, dùng tay xoa xoa nước mắt trên mắt cô, nhẹ nhàng hỏi: "Mơ thấy ác mộng à?"

Cô không biết trả lời làm sao liền dứt khoát không nói gì.

Một giây sau góc áo liền bị xốc lên, Lương Tích nhẹ nhàng cắn xương quai xanh của cô, tựa như lại thở dài, thấp giọng hỏi: "Anh không cho em đầy đủ cảm giác an toàn sao?"

"Không phải, không phải như vậy." Lâm Lục vội vàng phủ nhận.

"Anh không nên để em cả ngày lẫn đêm đều xem phim truyền hình gia đình lung tung lộn xộn như vậy được, em ngốc như thế, cần phải đọc nhiều sách hơn." Lương Tích cởi nút áo cô, khẽ hôn hướng lên trên.

Lâm Lục cảm thấy cả người đều run rẩy, cô bất an nói: "Hiện tại đã là hai giờ sáng rồi."

Lúc này mà còn có tình thú thì có phải là có điểm quá kì lạ hay không?

Nhưng Lương Tích nào có tình thú gì, còn không phải là anh nhìn thấy gương mặt kia của Lâm Lục có nước mắt. Anh đối với cô không có yêu cầu gì, nhưng vấn đề ở đây là Lâm Lục đối với bản thân có yêu cầu quá cao.

Không còn cách nào, chỉ có thể làm cho cô nhanh một chút không cần phải lo lắng như vậy.

Lâm Lục vốn đang buồn ngủ thì bị Lương Tích điều khiển, một chút cô cũng không bối rối.

Cô chỉ nhớ rõ là bên trong có một mảnh đen kịt, cùng với mồ hôi trên trán của Lương Tích nhỏ ở trên môi cô.

Kìm lòng không được mà liếm một cái.

Cũng không muốn cái gì khác, trong đầu cô chỉ có suy nghĩ duy nhất, cả người Lương Tích, đều là vị ngọt.

Ngày hôm sau, Lâm Lục cũng không có đi bệnh viện. Giống như là sau khi trải qua chuyện tối hôm qua, hiểu ra việc Lương Tích nói thuận theo tự nhiên.

Vậy thì thuận theo đương nhiên là tốt.

Suy cho cùng thì là phu xướng phụ tùy.

Chương 10

Lương Mộ Lâm, Lương Tích yêu Lâm Lục

Bởi vì nhà của Lương Tích cách đây không xa lắm, cho nên thỉnh thoảng Lâm Lục sẽ cùng Lương Tích đi về nhà anh ăn cơm. Lần nào cũng là mẹ Lương Tích nấu cơm, mặc dù anh làm đồ ăn cũng rất ngon nhưng mà là ăn đồ ăn mẹ anh nấu thì lại thấy hợp hơn một chút, trái lại cô cảm thấy đồ ăn Lương tiên sinh làm cũng chỉ có thế.

Lương Tích biết cô có suy nghĩ như vậy liền từ chối cho ý kiến, để tùy ý cô.

Lâm Lục ngang ngược lại càng thêm đắc ý, sau khi ăn xong còn liên tục khoe khoang. Lương Tích liền nắm cổ áo Lâm Lục, nhấc cô lên rồi đẩy cô lên trên ghế sofa.

Mẹ Lương thấy vậy liền như có như không mà mắng anh, trách cứ: "Con cẩn thận một chút, nếu như mà Lâm Lục đang mang thai thì làm sao bây giờ, đã lớn như vậy rồi mà còn không biết nặng nhẹ."

Lâm Lục lập tức trầm mặc, cơ thể cũng trở nên cứng ngắc lại.

Cô liếc mắt nhìn Lương Tích, thấy vẻ mặt anh thả lỏng nhìn cô như nói không cần phải gấp.

Ai ngờ lúc Lương Tích và bố anh đang ngồi nói chuyện thì mẹ anh ở lại kéo Lâm Lục qua, đưa cho cô một hộp que thử thai.

"Hôm nay mẹ thấy con lúc ăn cơm có chút không thích hợp, có muốn thử xem không?" Mẹ Lương cười nói.

Lâm Lục không dám làm trái lời người lớn, nhìn chằm chằm đồ vật trên tay rồi bị đẩy vào phòng vệ sinh. Cô trốn bên trong đó rất hi vọng mình bây giờ có thể tự động biến mất, vì cô sợ nhìn thấy mình làm người khác thất vọng.

Mẹ Lương Tích chờ một lúc lâu, cảm thấy có chút kì quái nên gõ cửa một cái.

Lương Tích nghe thấy được liền đi tới, nhìn ra ý nghĩ của mẹ mình nên kéo mẹ mình qua, cực kì bất đắc dĩ nói: "Con mới cùng Lâm Lục kết hôn chưa bao lâu, mẹ làm vậy sẽ gây cho cô ấy có áp lực rất lớn."

"Tại mẹ cảm thấy Lâm Lục có dấu hiệu như là mang thai nên mới đi mua que thử." Mẹ Lương Tích cũng không nghĩ tới việc sẽ khiến cho cô có áp lực nên có chút áy náy, "Nếu không mẹ nói Lâm Lục không thử nữa nhé?"

Lúc đang nói chuyện này, Lâm Lục xông ra khỏi phòng vệ sinh, trên tay cầm que thử thai, ấp úng nói: "Hai vạch, đây ý là có thai đúng không ạ?"

Mẹ Lương cực kì kích động liền vội vàng gật đầu.

Lâm Lục cười đến vô cùng vui vẻ, quay sang Lương Tích nói: "Em, em rốt cuộc cũng có con của anh nha."

Lương Tích lại không nói câu nào, anh xoa xoa đầu cô.

Sau khi về nhà, Lương Tích quan tâm săn sóc cho cô. Lâm Lục sau khi lên chức làm mẹ được chăm sóc vô cùng tốt.

Ban đêm lúc Lâm Lục đói bụng, cho dù Lương Tích đang ngủ say cũng sẽ rời giường đi nấu đồ ăn cho cô; ban đêm khi Lâm Lục khát nước, Lương Tích cũng sẽ vì cô mà dậy rót cho cô uống; có đôi lúc Lâm Lục muốn đi vệ sinh, Lương Tích sợ cô trượt chân cũng sẽ chủ động đỡ cô đi.

Điều này làm cho Lâm Lục cảm thấy áy náy.

Cũng may là khối lượng công việc của Lương Tích không nhiều, anh cũng sẽ đi cùng cô đến bệnh viện để kiểm tra. Trừ khi thật sự là không đi được, cũng sẽ để mẹ anh đi kiểm tra cùng cô.

Ngày sinh nhật của Lâm Lục là vừa lúc cô mang thai ba tháng. Tối hôm đó, cô thổi nến với mong muốn là hi vọng con mình sẽ cứng cáp khỏe mạnh, vốn là muốn hi vọng thành sự thật giống với lại kế hoạch của cô.

Lâm Lục thật sự cảm thấy rất thỏa mãn.

Lúc bụng vừa mới lộ ra, Lâm Lục cũng không có cảm giác khó chịu. Chờ đến thời điểm bụng lớn hơn, cô mới phát giác được cái gì gọi là ngồi cũng không thoải mái.

Có đôi khi mỏi quá, Lương Tích liền chạy tới đấm bóp cho cô. Lâm Lục giật giật tóc của anh, phàn nàn nói: "Lương Tích, anh xem con anh ở trong bụng em không ngoan chút nào."

Ban đêm lúc không ngủ được, tâm trạng Lâm Lục cũng sẽ sa sút. Cô cũng không biết những cảm xúc nhỏ này có bình thường hay không, nhưng chính là cô có chút muộn phiền không rõ từ đâu đến.

Nếu như nhất định phải nói về kiên nhẫn, thì như vậy biểu hiện của Lương tiên sinh so với cô còn kiên nhẫn hơn nhiều, tốt không gì sánh được. Có một lần Lâm Lục cảm thán: "Anh nói xem, nếu như anh có thai, anh có còn đối xử với em tốt như vậy không?"

Lương Tích dứt khoát nhìn cũng không nhìn cô.

"Sẽ chứ sẽ chứ, phải không Lương tiên sinh thân yêu?" Lâm Lục đuổi theo hỏi.

"Sẽ không, nếu thật sự là như vậy thì em nên chăm sóc anh." Lương Tích không tình nguyện gạt mất sự vui vẻ của cô.

Nhưng vừa nghe thấy lời anh nói xong Lâm Lục lập tức cảm thấy vẫn là cô mang thai thì tốt hơn. Lương tiên sinh nấu ăn càng ngày càng ngon, nếu như mà là cô, nhất định sẽ khiến cho Lương tiên sinh lúc đó đang mang thai không có dinh dưỡng đầy đủ.

Vẫn còn tốt.

Cũng không biết có phải vì lần nói chuyện phiếm này hay không mà để cô cảm thấy mình quá là may mắn. Lâm Lục bắt đầu cười tủm tỉm, thời điểm nhàm chán liền vỗ nhè nhẹ bụng mình. Đôi mắt Lâm Lục cong cong, lúc cười lên thì đuôi mắt sẽ hướng lên trên, nhìn rất xinh đẹp.

Ngay lúc ấy sau khi thấy vậy Lương Tích chỉ nói một câu, "Em đang nghĩ tới đập bong bóng hả?"

Lương tiên sinh lúc đi xuống nhà định mua bong bóng liền bị Lâm Lục trừng mắt nhìn lại một cái. Sau đó bụng Lương tiên sinh bị vỗ nhiều lần, Lâm Lục bất mãn, "Sao bụng của anh không có tí thịt thừa nào vậy, hiện tại bụng của em còn to hơn bụng anh nhiều."

Chuyện này liền trở thành tâm bệnh thật lâu của cô.

Mãi đến tận lúc Lương Tích thật không muốn nghe cô lẩm bà lẩm bẩm nữa liền bắt đầu không đi tập gym, có đôi khi cũng cố sức mà ăn nhiều hơn một chút, bụng bắt đầu có tí thịt thừa thì Lâm Lục mới bỏ qua.

Tiện thể cô còn bổ sung một câu, "Biết ngay là đàn ông qua ba mươi tuổi liền không quản được miệng của mình, cứ buông thả như vậy, dáng người cũng thay đổi luôn, cũng không hấp dẫn em như hồi trước nữa."

...

Cho nên, người cứ việc mang thai là Lâm Lục, còn người chịu đựng áp lực tâm lý cùng với áp lực sinh lý là Lương Tích thì so với cô còn nhiều hơn.

Nhưng anh lại cảm thấy rất thỏa mãn.

Ngày Lâm Lục sinh em bé là trong thời điểm trời ít nắng, cô được Lương Tích nuôi quá tốt nên sinh tự nhiên.

Cô còn chưa cảm nhận được cảm giác đau gì thì em bé liền chui ra.

Cuối cùng, Lâm Lục vẫn cảm thấy tất cả đều là công lao của Lương Tích.

Là một bé trai.

Âm thanh khóc đặc biệt lớn, Lâm Lục nhìn một cái đã cảm thấy dáng dấp nhìn không đẹp mắt lắm nên cũng không muốn nhìn lại.

Ngược lại là Lương Tích lại rất thích, anh ôm con trai đến trước mặt mẹ mình. Em bé nhìn bà nội rồi ngẫu nhiên cắn cắn ngón tay, kêu í a í ớ.

Lâm Lục đột nhiên cảm thấy, em bé này là em bé đẹp nhất trong số tất cả các em bé mà cô từng gặp.

Haha, dù sao thì cũng là con của cô và Lương Tích sinh ra mà, giá trị khuôn mặt tất nhiên là đẹp rồi.

Liên quan đến tên của em bé, Lâm Lục từng âm thầm suy nghĩ rất lâu, luôn luôn không hài lòng. Lúc Lương Tích ôm em bé đang ngủ đi vào bên cạnh cô, Lâm Lục hỏi anh: "Bố đứa nhỏ, anh đã nghĩ ra bảo bảo tên là gì rồi sao?"
"Lương Mộ Lâm."

"Cũng không được dễ nghe cho lắm nha." Lâm Lục thuận miệng nói, bỗng nhiên nghĩ đến, Lương Mộ Lâm, Lương Tích yêu Lâm Lục?

Cô đã từng cho anh xem qua một câu, "Lòng em tha thiết yêu anh, như hươu tha thiết yêu suối nước."(*)

(*) Lòng ta thiết mộ ngươi, như lộc thiết mộ suối nước.

Dù sao lúc trước cô vừa nhìn thoáng qua anh thì liền động tâm, còn nói đến lúc đó tên của con hai người sẽ lấy từ câu này. Mà Lương Tích rốt cuộc là chỉ lấy một chữ ở đó, hay là cố ý lựa chọn ý tứ ẩn giấu trong này?

Ánh mắt Lâm Lục sáng lên, cố ý hỏi: "Anh có ý tứ gì đây?"

Lương Tích nói rất đơn giản: "Ý là yêu Lâm Lục."

Lương Tích này.

Đều đã là vợ chồng, nói trắng ra như vậy anh không ngại sao?

Xấu hổ quá.

Biểu hiện khoa trương đặc biệt đùa giỡn trên mặt Lâm Lục rơi vào mắt Lương Tích, cũng may anh đã nhiều lần thấy bộ dạng này của cô nên cũng không có kinh ngạc quá lớn.

Tiểu Mộ Lâm hoàn toàn không biết bố mẹ mình đang là nhìn nhau liếc mắt đưa tình, cậu chỉ cảm thấy không thoải mái liền khóc lớn.

Lập tức phá vỡ bầu không khí mập mờ giữa hai người bọn họ.

Lâm Lục luống cuống chân tay ôm lấy Tiểu Mộ Lâm, không biết có phải là do em bé đói hay không.

Lương Tích liếc mắt liền thấy trên giường có vết ướt, thở dài nói: "Quên lót tã nên tè ra quần rồi."

....

Sau đó Lâm Lục ôm con trai, Lương Tích phụ trách trải giường nệm một lần nữa, bận rộn thật lâu mới xong.

Cô dỗ đến mức quá mệt mỏi, thật vất vả mới lên giường được nên rất nhanh liền ngủ thiếp đi.

Tay Lương Tích đặt trên eo cô, anh cười đặc biệt rạng rỡ.

Ở trong mơ, Lâm Lục còn đang suy nghĩ, làm thế nào để nuôi Lương Tích trở nên xấu hơn. Cô thế mà lại thường xuyên nhớ rõ mình nhìn thấy có rất nhiều sinh viên nữ hỏi anh.

Mà lại không phải hỏi về vấn đề chuyên ngành, mà có đôi khi lại kéo theo mấy câu hỏi lung ta lung tung khác.

Mặc dù lúc sau Lương Tích cũng không trả lời lại những vấn đề không quan trọng kia.

Nhưng Lâm Lục cũng không biết là, anh đã chặn các sinh viên sau khi hỏi anh về các vấn đề không liên quan đó.

Mà cũng tiện thể đem chữ kí của mình đổi thành, "Lâm Lục, anh yêu em."

Về sau có một lần bị đồng nghiệp chế nhạo thật lâu.

Không biết cũng tốt, dù sao, hơn mười năm trước, anh cũng không biết là Lâm Lục thích mình.

Mà sau này, Lâm Lục chỉ cần biết anh yêu cô là được, cụ thể như thế nào, cô cũng không cần biết.

Vợ của anh, về sau anh sẽ từ từ dùng thời gian mà cưng chiều.

*

HOÀN.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước