THỜI GIAN ĐỀU BIẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Thời gian đều biết - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Có thiện cảm với đối tượng xem mắt lần đầu gặp mặt, loại xác suất này hẳn là nhỏ đi?

Khi Lương Tích vội vàng chạy tới thì Lâm Lục đã ngồi ở bên kia chờ anh rất lâu. Anh bước qua thật nhanh, vẻ mặt mang theo sự áy náy, "Cô Lâm, thật xin lỗi, trên đường kẹt xe."

Đây giống như là cái cớ kém nhất có thể viện ra nhưng lại miêu tả chính xác tình thế hiện tại.

Lâm Lục không có vẻ gì là khó chịu, cô mỉm cười, "Vậy anh nhất định là đã khát rồi, có muốn uống nước trước không?"

Ngồi trước mắt anh là một gương mặt con gái tinh tế, nụ cười nhã nhặn. Lương Tích không suy nghĩ nhiều liền nói, "Được."

Lâm Lục thừa dịp anh đang uống nước, cẩn thận đưa mắt nhìn rồi im lặng. Chờ lúc Lương Tích uống nước xong cho tới khi anh ngẩng đầu, cô đã rất nhanh điều chỉnh lại nét mặt, hơi mỉm cười rồi giới thiệu mình, "Tôi là Lâm Lục, tên rất đơn giản vì mẹ tôi họ Lục."

Đây là lần đầu tiên Lương Tích đi xem mắt, nhất thời cũng không có phản ứng nào, chỉ cố gắng duy trì nụ cười trên gương mặt cứng nhắc, chân thành lắng nghe từng lời cô nói.

Ngược lại Lâm Lục là người mở miệng trước, cô nghi ngờ, "Có phải tôi đã nói nhiều quá hay không?"

"Không có." Anh vội vàng trả lời.

Trong lòng Lâm Lục lúc này mới thoáng thả lòng, tiếp tục chủ động nói đủ loại đề tài.

Trông thấy cô nói chuyện tự nhiên như vậy, Lương Tích không suy nghĩ nhiều trực tiếp hỏi, "Có phải cô đã từng đi xem mắt rất nhiều lần hay không?"

Lâm Lục bất ngờ, im lặng trong giây lát nhưng rất nhanh tiếp tục cười rồi nói, "Đúng thế, cho nên hoàn toàn quen thuộc với quá trình này."

Thấy cô biểu hiện thái độ tự nhiên không chút xấu hổ nào, Lương Tích đột nhiên cảm giác được nụ cười của cô lúc này so với hồi nãy đẹp hơn một chút.

Sau khi nhận được câu trả lời của Lâm Lục, đối với lời xin lỗi còn chưa được nói ra, anh đã cảm thấy rằng điều đó là hoàn toàn không cần thiết.

Ăn cơm xong, Lương Tích đi tính tiền, thấy Lâm Lục đang ngẩn người ngồi đó mới tiến lên hỏi cô, "Cô muốn về nhà không?"

Lâm Lục nghiêng đầu nhìn anh không nói.

Sau đó nhìn thẳng vào anh, thấp giọng, "Hiện tại tôi không có ý định về nhà."

Lương Tích vốn nghĩ là tối nay sau khi đưa cô về nhà sẽ trở lại chuẩn bị làm việc tiếp, nhưng có thể thấy được cô thật sự không quá tình nguyện về nhà. Anh do dự giữa hai phương án.

Tiếp tục theo cô hay trực tiếp bỏ đi?

Anh dường như đã suy nghĩ rất lâu, nhưng cũng giống như rất nhanh bởi vì qua một lúc anh đã chủ động hỏi, "Nếu không chúng ta đi xem phim?"

Lâm Lục đang cúi đầu nhìn điện thoại di động, nghe anh hỏi xong lập tức ngẩng đầu, "Được."

Cái ngẩng đầu trong giây phút đó, Lương Tích tựa như nhìn thấy đáy mắt cô như có chứa ánh sao. Ánh mắt có mang chút đặc biệt hấp dẫn người khác, đơn thuần và sạch sẽ, còn không che dấu sự vui vẻ của mình.

Anh cho rằng cô rất thích xem phim.

Nhưng Lâm Lục đối với việc xem phim gì đều không để ý, cô để anh tự chọn. Hôm nay lại là đúng hai ngày trước lễ Quốc Khánh, phim ra rạp rất nhiều, Lương Tích thấy nhiều như vậy liền không muốn chọn.

Đối với người không hay xem phim như anh mà nói việc lựa phim này là một việc khó khăn. Anh tùy tiện nhìn một chỗ, sau đó chọn phim tình cảm. Giống như vừa đúng lúc, không phải vô tình lựa chọn mà là mắt anh trực tiếp bỏ qua những tựa phim kia.

Đây là lần đầu tiên trong vòng 29 năm qua anh muốn xem một bộ phim tình cảm, mà việc này lại có liên quan đến Lâm Lục.

Lâm Lục không thích ăn uống gì trong lúc đang xem phim, cô cầm túi đi sau Lương Tích, nhìn theo bóng lưng của anh có chút xuất thần, mím môi từng bước một đi ngang qua anh.

Sau đó, hai người ngồi cách xa nhau.

Ngẫu nhiên có tiếng cười vang lên, xung quanh toàn là các cặp đôi đang ôm lấy nhau. Lâm Lục đặc biệt chán nản ngồi bên trái một cặp đôi kia. Người con gái trực tiếp ngồi lên đùi cậu con trai, hai người hoàn toàn không để ý đến cái nhìn của người khác, mà thỉnh thoàng, chân của người con gái đó lúc mang động tác trêu trọc người yêu lại đá trúng cô.

Lâm Lục cũng không để ý đến bọn họ, sau khi mấy lần bị đá trúng, cô liền ngồi xích lại gần Lương Tích rồi tiếp tục xem phim.

Lương Tích muốn đổi chỗ với cô, nhưng thấy cô nghiêm túc xem phim như vậy nên không hỏi.

Toàn bộ tình tiết của phim đều không làm cho Lương Tích cảm động, anh chỉ cảm thấy bộ phim này nhàm chán. Nếu đổi lại là hồi trước, có lẽ anh sẽ chỉ cúi đầu chơi điện thoại, nhưng lần này anh lại cố tình ngồi xem hết bộ phim dài hai tiếng đồng hồ này. Có lẽ bị Lâm Lục ngồi bên cạnh ảnh hưởng nhưng nguyên nhân cụ thể thì chính anh cũng không rõ.

Ra khỏi rạp chiếu phim, trời đã tối. Mỗi lúc có gió thổi, Lâm Lục cảm thấy có chút lạnh. Cô tự trách bản thân đã không suy nghĩ chu đáo, chỉ chăm chăm suy nghĩ mặc thế nào cho đẹp.

Lúc ngồi vào trong xe cô mới cảm thấy ấm áp, ở ngoài mặt Lâm Lục không có biểu tình gì, nhưng trong lòng cô đã sớm nhảy nhót.

Trên đường đi Lương Tích nói chuyện phiếm câu được câu mất cùng cô, sau khi đến chung cư của Lâm Lục mới dần đần không nói thêm gì nữa. Lâm Lục xuống xe, nhưng lại có suy nghĩ muốn cho động tác của mình chậm hơn một chút. Đóng cửa xe phía sau lại, tim cô đập loạn, hoàn toàn không nhìn thấy vẻ thoái mái vừa rồi, cũng không nghĩ đến lí do vì sao Lương Tích lại cùng cô xem phim, nhanh chóng quay người qua, gõ cửa sổ xe.

Lương Tích thắc mắc, quay cửa xe xuống nghiêng người ra.

Tay cô lắc lắc điện thoại, hỏi anh, "Có muốn lưu số điện thoại không?"

Lương Tích trái lại là đã quên mất chuyện này, anh nói được.

Sau đó điện thoại được đưa đến, anh nhìn số rồi bấm máy.

Chốc lát, điện thoại liền reo lên.

Lúc Lương Tích đưa điện thoại lại cho Lâm Lục, cô cố gắng kiềm chế bản thân mình vì khẩn trương mà xúc động, cô đứng tại chỗ, mặt không biểu lộ gì nhiều.

Anh nói: "Số điện thoại của tôi ở hàng trên cùng. Tôi là Lương Tích, Tích trong "minh bạch""

Rõ ràng là vốn nên giới thiệu từ lúc gặp nhau, vậy mà đến bây giờ anh mới nói.

Lâm Lục gật gật đầu, cười với anh rồi nói hẹn gặp lại.

Lương Tích.

Lương Tích.

Cô đã sớm biết anh tên Lương Tích qua lời của người giới thiệu.

- ---------------------------------------

Lâm Lục ném túi lên ghế sofa rồi nằm xuống, dụi dụi mắt, nhưng càng dụi càng đỏ, cô dứt khoát nhắm mắt lại.

Trong đầu hiện lên hàng loạt cảnh tượng lúc xem mắt, cảnh Lương Tích chạy tới xin lỗi cô, cảnh anh đưa cô đi xem phim, cảnh anh đưa số điện thoại cho cô.

Giây phút lúc hỏi anh số điện thoại, cô thật sự đã nghĩ tới khả năng mình bị từ chối.

Nhưng lại là không có, biểu hiện tốt nha.

Cô khịt mũi rồi đứng dậy đi tắm rửa.

Buổi tối trước khi đi ngủ, cô cẩn thận nhắn tin cho Lương Tích, "Ngủ ngon." Sau đó lại cảm thấy quá mức đột ngột, thế là lại nhắn tiếp một tin, "Hôm nay cảm ơn anh, đây là lần đi xem mắt vui vẻ nhất của tôi."
Thật lâu sau cũng không thấy có tin nhắn trả lời, cô thở dài, tắt điện thoại rồi đi ngủ.

Cô làm thế nào cũng không ngủ được, vô cùng tỉnh táo lăn qua lăn lại. Lục Lâm bắt đầu đếm cừu, đếm tới rất nhiều lần một trăm tinh thần mới có chút mệt mỏi, mí mắt bắt đầu nặng nề, áp má vào gối dần dần ngủ.

Màn hình điện thoại bỗng nhiên sáng đèn, âm báo tin nhắn vang lên.

Hai mắt của Lâm Lục lập tức mở ra, nhìn điện thoại, là tin nhắn Lương Tích gửi tới.

Anh chỉ nhắn lại hai chữ, "Ngủ ngon."

Nhưng lại hoàn toàn làm Lâm Lục mất ngủ.

Cô nhìn chằm chằm hai chữ kia đến xuất thần, hoàn toàn không có vẻ gì là buồn ngủ. Nhìn đồng hồ, đã 12h10, cô ngồi dậy uống nước.

- -----------------------------------

Thời điểm Lương Tích hẹn cô lần thứ hai là cách hôm đi xem mắt hai ngày, đúng đợt nghỉ Quốc Khánh dài hạn. Lâm Lục đặc biệt ăn mặc cẩn thận, thay hết bộ này đến bộ khác.

Trong điện thoại, Lương Tích hỏi cô có muốn đi leo núi không, mặc dù không thích vận động nhưng vì đối phương là anh nên cô vui vẻ nhận lời.

So với lần trước cách ăn mặc của cô có sự khác nhau. Lúc trước Lâm Lục để tóc dài, hôm nay tóc cô búi tròn. Dựa theo gu thẩm mỹ của Lương Tích, trên mặt cô thoạt nhìn thì không thấy trang điểm, nhưng thật ra thì có trang điểm rất nhẹ.

Không cần nói, mắt anh đúng là có cảm giác khác. Lúc này Lâm Lục nhìn rất trẻ, thoạt nhìn giống như là sinh viên, nụ cười không có chút miễn cưỡng, là một dáng vẻ ngây thơ hồn nhiên.

Leo được một nửa, Lâm Lục cảm thấy đau nhức lạ thường. Cô đi theo sau Lương Tích, không dám dừng lại quá nhiều, chỉ có thể an ủi bản thân đi nhanh một chút, chân bước nhanh hơn. Nào biết được Lương Tích bỗng nhiên quay đầu lại, cô lúc này đang ở bên phải anh bị bất ngờ, chân phải trẹo một cái, lại nghĩ tới lát nữa phải đi tiếp, cả người cô đều đau.

Lương Tích nhận ra Lâm Lục có chỗ khác thường, ở một bên đỡ cô, thấp giọng hỏi thăm.

Cô bĩu môi, chỉ chỉ chân phải, dáng vẻ vô cùng đáng thương, "Đau."

Chân cô đã sưng lên một cục lớn. Lương Tích cởi giày cùng vớ của cô ra, giúp cô xoa bóp.

Ban đầu Lâm Lục rụt chân về, không tình nguyện để anh làm như vậy. Dù sao đường cũng dài như thế, không thể không đổ mồ hôi, ít nhiều thì cũng có mùi. Nhưng Lương Tích hoàn toàn không quan tâm những chuyện đó, chăm chú nhìn chỗ sưng của cô, Lâm Lục đành phải để anh tiếp tục xoa bóp.

Toàn bộ quãng đường sau đó là Lương Tích cõng cô đi. Lâm Lục ghé trên lưng anh, nhìn chằm chằm vào mái tóc đen ngắn của anh, hai tai sạch sẽ, miệng mang theo ý cười, cảm thấy đặc biệt thỏa mãn.

Trời xui đất khiến, cô hỏi: "Anh có phải đã từng cõng qua người phụ nữ khác không?"

"Không có." Lương Tích nói, "Lúc học đại học tôi chỉ chuyên tâm thi cử. Tính cách lúc đó rất nhàm chán, không có bạn gái. Sau khi thi đậu nghiên cứu sinh thì bận tối mày tối mặt, càng không nói tới lúc thi lên cao nữa. Lâm Lục, tôi không có bạn gái."

Lúc nói chuyện, anh mang theo chút thở dốc. Lâm Lục không nói ra được là vui hay không vui, chỉ hỏi tiếp: "Vậy bây giờ thì sao?"

"Hả?"

"Hiện tại anh có nghĩ tới việc có bạn gái không?" Lòng bàn tay Lâm Lục ra đầy mồ hôi nhưng giọng nói lại vô cùng bình tĩnh.

Thật tốt là lúc này Lương Tích không nhìn được rõ được mặt cô, dây là chuyện cô cảm thấy vô cùng may mắn.

Anh đứng lại, đẩy cô lên trên một chút, nghiêm túc trả lời cô: "Lâm Lục, tôi là người rất nhàm chán. Tôi không muốn chậm trễ cô."

Lâm Lục không nói chuyện.

"Tôi cảm thấy chúng ta không hợp nhau. Cô là người hoạt bát cởi mở, tôi sợ về sau cô sẽ chán ghét sự cứng nhắc của tôi."

"Tôi cũng không hoạt bát giống như anh tưởng tượng đâu." Lâm Lục nói, cô cho rằng Lương Tích là khéo léo từ chối mình nên cũng không nói rõ nguyên nhân.

Anh cười, "Nếu như cô không ngại những lời tôi nói vừa rồi vậy thì chúng ta thử xem sao."

Sau khi Lương Tích nói xong, thật lâu sau không có câu trả lời.

Nếu một cặp đôi mà nhìn Lâm Lục lúc này, họ sẽ thấy cô đang cười một cách hạnh phúc như thế nào.

Im lặng một phút, cô kiềm chế tâm trạng của mình, nói: "Được."

Chương 2

Nếu người kết hôn cùng em là anh, em cầu còn không được.

Đêm đó lúc trở về nhà, Lâm Lục nắm chăn cười đến vui vẻ. Cô ôm gối hôn lấy hôn để, rồi bỗng nhớ đến chuyện gì đó, lập tức ngồi dậy gọi điện cho bạn thân lâu năm của mình.

Sau khi điện thoại vừa kết nối, cô hưng phấn nói: "Tiểu Vũ, tớ đang yêu."

Chương Vũ đang vừa đúng lúc định đi ngủ, cảm giác được Lâm Lục đang kích động, cô cũng cười vô cùng vui vẻ: "Vậy đến lúc đó cậu nhớ mời tớ một bữa nhé."

"Nhất định," khóe miệng Lâm Lục cong lên, đặc biệt xinh xắn. Suy nghĩ một lât, cô bỗng nhiên nói thêm một câu, "Về sau nếu có cơ hội, tớ dẫn anh ấy đến gặp cậu."

Người đã độc thân 29 năm Lâm Lục rốt cuộc cũng thành công có người yêu. Chương Vũ cảm thấy vô cùng kinh ngạc nhưng cũng vui vẻ theo cô.

Đêm nay, Lâm Lục có một giấc mơ đẹp. Trong mơ xuất hiện một cậu bé vẫn còn mang dáng vẻ non nớt, người đó giang hai tay định sẽ đón lấy cô khi cô nhảy xuống, nhưng lại là không đón được khiến cô trực tiếp té lăn trên đất. Thế là cậu bé đó cõng cô trên suốt quãng đường về nhà.

Lúc ấy là năm 11 tuổi, dù cho cõng một người vô cùng mệt mỏi, nhưng lại không muốn thừa nhận là mình cần nghỉ ngơi.

Lúc sắp đến nhà cô, cậu bé bỗng nghiêng đầu nói, "Cậu nặng quá."

Tình tiết xảy ra giữa cô và Lương Tích lại trùng hợp với tình tiết xảy ra giữa cô và cậu bé kia. Lâm Lục giật mình tỉnh giấc, trên trán đổ mồ hôi. Cô bắt đầu bình tĩnh lại.

Nằm mơ cũng có thể mơ thấy anh ấy, quả thật là làm cho cô không biết phải làm sao.

Lâm Lục nằm lại trên giường, đọc đi đọc lại hai chữ kia rồi chốc lát ngủ mất.

- --------------------------------------

Hôm sau Lương Tích tới đón cô tan làm. Lâm Lục sáng đi làm lúc 9h, chiều về lúc 5h nên đủ các loại thể loại bận. Không giống với Lâm Lục, Lương Tích là giảng viên dạy Luật pháp ở Đại học kinh tế, anh cũng có tiếng tăm trong ngành luật, thời gian làm việc rất thư thả, khiến cho Lục Lâm phải mở rộng tầm mắt.

Cô là lần đầu tiên hưởng thụ được cái gọi là đãi ngộ của bạn trai.

Loại cảm giác này nếu như phải nói rõ thì đại khái là trong lòng cô cảm thấy không có gì là không tốt cả.

Như Lương Tích đã nói, thật sự là anh không có thú vui yêu thích nào. Phần lớn thời gian đều sẽ không cười, tính cách trầm ổn không phù hợp với tuổi của mình. Nhưng vẫn là trong mắt của Lâm Lục, loại trầm ổn thành thục này của anh không thừa phần nào cũng không thiếu cái gì, rất phù hợp.

Nói trắng ra cô chính là cảm thấy anh chỗ nào cũng tốt.

Đối xử với cô cũng tốt.

Hôm nay khi cô tan tầm, Lương Tích tạm thời muốn đi đến trường học một chuyến. Lúc mới vừa lên xe, Lâm Lục liền không biết mình nên đi xuống hay là vẫn tiếp tục ngồi ngốc tại đó mà Lương Tích cũng không tỏ vẻ gì là anh muốn cô xuống xe, vì thế nên cô chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi ghế trước.

Cô cho rằng Lương Tích sẽ giải quyết công việc nhanh chóng, nhưng lúc anh đến trường học một hồi mới biết được giảng viên lúc sắp vô lớp thì bị viêm ruột thừa cấp phải mổ, nên kêu anh qua để dạy thay.

Hiện tại Lâm Lục ở chỗ này, Lương Tích cũng không biết nên nói cô đi thăm quan trường học hay để cô ở gần anh nên đành phải hỏi, "Em muốn đến lớp anh dự thính không?"

Lâm Lục bắt đầu khẩn trương, có chút do dự, "Nếu anh gấp thì đi trước đi, em đi dạo xung quanh một chút."

"Lâm tiểu thư." Anh nhìn cô đầy hứng thú.

Lâm Lục càng không biết phải làm sao.

"Ngồi nghe anh giảng so với việc đi tham quan còn thú vị hơn nhiều."

Cuối cùng Lâm Lục vẫn là đi theo anh lên lớp.

Cô đi dến phòng học nhanh hơn Lương Tích, tìm một vị trí trên đầu ngồi xuống. Cũng may cách ăn mặc của cô không quá già dặn nên nhìn vẫn như sinh viên.

Lương Tích nhìn chỗ cô vừa ngồi xuống xong liền bước vào lớp, bầu không khí đang yên lặng bỗng nhiên bị phá vỡ trở nên ồn ào.

Đây là lần đầu tiên Lâm Lục nhìn thấy cảnh tượng kì lạ này.

Càng khiến cô cảm thấy kì lạ hơn là, môn Lương Tích dạy không phải là luật kinh tế mà là luật lao động.

Dáng vẻ anh lúc đứng trên bục giảng đặc biệt ưu tú, ống tay áo được gấp lên lộ ra cánh tay trắng bóc. Lâm Lục cũng được tính là có nửa tính tay khống, cô nhìn chằm chằm tay anh đến mức ngẩn người.

Ở sau lưng cô là hai sinh viên nữ đang bàn luận về vẻ đẹp trai của giảng viên này. Lâm Lục dứt khoát ngồi thẳng lưng, nhìn chăm chú vào anh như học sinh ngoan ngoãn.

"Em sinh viên ngồi ở giữa hàng thứ ba." Lương Tích gọi cô.

Lâm Lục lập tức biết anh đang nói cô liền tức giận đứng lên.

"Theo nội dung tôi vừa giảng, theo em trong lúc làm việc mà bị thương thì có tính là tai nạn lao động hay không?"

Cô buột miệng nói ra, "Tính."

Lương Tích nói cô ngồi xuống, bắt đầu hỏi mọi người khác.

Có trời mới biết Lâm Lục khẩn trương đến mức nào, cô hy vọng những người khác cũng sẽ trả lời giống mình nếu không thì cô sẽ rất xấu hổ.

Kết quả là những người khác đều nói là không tính.

Đùa chứ, ngay từ lúc thầy hỏi cô thì bọn họ sớm đã tra câu trả lời trên baidu rồi.
Cho nên là nói, người đầu tiên bị hỏi luôn làm cho người khác cảm thấy đồng tình.

Đáp án của câu trả lời này đến tận cuối giờ vẫn không được giải đáp. Lương Tích nói với bọn họ tự mình làm bài tập rồi giao cho giảng viên nhờ anh dạy thay lúc đầu.

Trong chốc lát đủ các thể loại âm thanh than vãn vang lên không dứt.

Lương Tích mỉm cười, có sinh viên nữ kia cố gắng nói to, "Thầy Lương thầy lại cười với chúng em một cái, chúng em tình nguyện mỗi ngày đều làm bài tập."

Thế là Lương Tích lập tức trở nên nghiêm túc, nhìn qua Lâm Lục, đến trước mặt cô nói, "Đi thôi."

Cũng bởi vì hành động này của anh mà kéo theo đủ loại âm thanh ồn ào náo nhiệt. Mặt sinh viên nữ kia có chút đỏ, ai có thể nghĩ tới việc thầy Lương có bạn gái, mà bạn gái thầy lại ngồi ngay chỗ hàng đầu chứ?

Lâm Lục đứng lên đi theo sau anh.

Nhìn giống cô vợ nhỏ.

Có sinh viên nam kia thay mặt mọi người chạy đến trước mặt họ, hỏi, "Thầy Lương, lúc nào thầy mới kết hôn cùng sư mẫu ạ? Đến lúc đó chúng em sẽ chuẩn bị tốt quà cưới, thầy cũng nhớ phát kẹo mừng cho chúng em."

Lương Tích năm tay cô, mặt có chút bất đắc dĩ, "Cái này em hỏi bạn gái thầy đi, thầy còn chưa làm cho cô ấy muốn kết hôn cùng thầy đâu."

Lâm Lục tức giận giơ tay đánh anh.

Trên đường trở về, Lâm Lục không nén được tò mò, nghiên đầu hỏi, "Là tính hay không tính là tai nạn lao động vậy anh?"

Lương Tích mỉm cười, trả lời không suy nghĩ, "Tính hết."

...........

Cô thà hỏi baidu còn hơn.

Kỳ thật Lâm Lục luôn cảm thấy nghi ngờ thái độ của Lương Tích, bọn họ ở chung với nhau quá lãnh đạm. Từ trước đến nay cô không hề có kinh nghiệm yêu đương nên cũng không biết chuyện này là bình thường hay không bình thường. Cùng lắm, loại này cũng rất giống như kiểu vợ chồng ở chung với nhau sau khi cưới đi.

Vợ chồng.

Lâm Lục suy nghĩ đến câu trả lời của Lương Tích, cũng không biết tính chân thật trong câu nói kia có nhiều hay không. Cô chỉ cảm thấy, người này đã từng có suy nghĩ muốn kết hôn cùng cô hay chưa. Còn cô đã bắt đầu nảy sinh ý nghĩ muốn sống hết đời cùng anh.

Mà nếu là như vậy thật, cô phải làm sao cho anh biết cô là nguyện ý muốn kết hôn cùng anh đây?

Vấn đề này làm cho Lâm Lục bối rối suốt một tuần. Lương Tích phần nào phát hiện ra tâm trạng của cô không đúng lắm nhưng lại không biết nguyên nhân cụ thể là gì, chỉ có thể lóng ngóng bảo cô uống nước ấm nhiều hơn một chút.

Sau đó anh liền không chủ động rủ cô đi chơi nữa, chở cô về nhà lập tức lái xe đi.

Lâm Lục choáng váng, hoàn toàn không biết lí do vì sao anh làm như thế.

Về sau mãi đến khi nghe anh gọi điện thoại nhắc cô uống nước ấm đến lần thứ mười, cô mới bất chợt hiểu rõ ý tứ của Lương Tích.

Người đàn ông không hiểu chuyện tình cảm này...
Nhưng vì sao lại làm cho cô cảm thấy vui vẻ như vậy chứ?

Em rất yêu thích sự cô độc của anh chính vì thế mà em có thể bổ sung cho anh tất cả các sắc thái mà anh còn thiếu.

Trong lòng Lâm Lục đã nở hoa nhưng ngoài miệng cô vẫn nói, "Lương Tích, không phải là em đang tới kì."

"Ừ, vậy thì là gì?" Lương Tích nghi ngờ hỏi.

Sao cô có thể nói cho anh suy nghĩ thật của cô đây.

Tư duy Lương Tích trở nên chậm chạp, anh nói tiếp, "Nếu đã không phải vì cái kia vậy ngày mai anh đưa em tới một nơi."

"Được." Cô thuận miệng đáp lời.

"Em nhớ mặc đẹp một chút." Giọng điệu Lương Tích nghe rất vui vẻ.

"Dẫn em về nhà anh, bố mẹ anh đã muốn gặp em từ lâu." Anh cười, "Chúng ta đã hẹn hò hơn 1 tháng, cũng nên đi gặp người lớn."

Lâm Lục mém nữa lăn qua lăn lại nhưng chỉ ngồi trên ghế sofa cười. Sau đó cô phát hiện bụng có chút không thoải mái, thầm tính toán thời gian, cô bày ra một vẻ mặt đáng thương.

Đều do Lương Tích làm hại.

Mặc dù bụng đau, Lâm Lục vẫn là mang quần áo từ trong tủ đồ ra xem rồi chọn bộ vừa ý nhất, nhìn qua rất có dáng vẻ lấy lòng phụ huynh.

Bọn cô đi từ giữa trưa. Có đôi khi nhìn Lương Tích đặc biệt như người thất nghiệp vì đa số thời gian anh rất rảnh rỗi. Việc này khiến Lâm Lục có cảm giác không cam lòng. Tiền của anh kiếm được so với cô không biết là nhiều hơn bao nhiêu, mà khối lượng công việc lại ít. Có đôi lúc khi cô thu thập thông tin vụ án mà thời điểm đó lại đang là cao trào thì hoàn toàn có thể lấy đi của cô hơn mấy tháng tiền lương.

Trong lòng Lâm Lục chăm chỉ cần cù thật sự là loại thù người giàu.

Bố mẹ Lương Tích đều là giáo sư đại học, khi nhìn thấy Lâm Lục thì cười vui vẻ đến mức không thể vui hơn. Mẹ Lương Tích cầm tay cô, càng nhìn càng thích.

Lâm Lục nở nụ cười ngọt ngào cần thận nghe bà nói.

Người lớn nói tới nói lui thì cũng chỉ là những chuyện kia, đơn giản là có muốn kết hôn sớm hay không, sau khi cưới khi nào thì muốn có con.

Câu hỏi này cô không biết nên trả lời làm sao.

Lâm Lục không có tí ngại ngùng nào, cô nhìn qua bố Lương Tích nói chuyện về anh, đầu hơi cúi.

Cho dù mẹ anh có nói bây giờ muốn hai người kết hôn thì cô cũng đồng ý, chỉ là cô càng muốn nghe câu trả lời của anh hơn.

Chuyện kết hôn này đối với người đã 29 tuổi như Lâm Lục thì không còn quá nhiều ngạc nhiên hay lãng mạn để nói. Bố mẹ cô nhiều năm qua đã giục cô kết hôn, cô từ lâu đã thấy chán nản, thế nhưng mà nếu là gả cho Lương Tích thì coi như đây là chuyện lãng mạn nhất đi.

Cho nên Lâm Lục cũng không mong chờ gì nhiều. Nhất là khi Lương Tích lại là người hoàn toàn không hiểu chuyện tình cảm, làm cho anh cầu hôn cô đã là làm khó anh, chứ nói gì đến việc anh nói anh yêu cô.

Xét cho cùng, nếu gặp đúng người, mọi chuyện khác đều dễ nói.

Cơm nước xong, trò chuyện một lát thì bọn họ liền đi.

Mẹ Lương nói với Lâm Lục khi nào rảnh thì đến, đối với cô đặc biệt hài lòng.

- --------------------------------------

Ở trên xe, Lâm Lục nghịch ngón tay của mình, không mở miệng nói chuyện. Lương Tích thật muốn biết cô cùng mẹ mình nói cái gì.

"Lương tiên sinh, anh phải tự đoán được chứ." Lâm Lục bĩu môi, không nói thẳng.

"Không tiện nói à?" Anh cười cô.

"Ai nói không tiện?" Lâm Lục cáu kỉnh, "Còn không phải là hỏi chừng nào chúng ta kết hôn."

"Em thì sao?"

"Em cái gì?" Lâm Lục nhìn anh chằm chằm.

"Muốn kết hôn đó." Lương Tích dừng xe bên lề đường, nghiêng đầu nhìn cô.

"Anh hỏi em hả?" Tim Lâm Lục siết chặt, cô cố ý để cho mình nhìn như không thèm để ý chút nào, hỏi anh vấn đề quấy nhiễu bản thân cô đã lâu, "Anh đồng ý cùng em kết hôn à?"

"Anh đồng ý." Lương Tích nhích lại gần, nửa người anh như đè lên người cô.

Lâm Lục không biết vì sao anh lại trả lời như vậy, còn chưa kịp nói gì thì đã bị anh hôn lên môi.

Từ lúc hẹn hò đến nay, bọn họ chỉ là nắm tay, ngay cả ôm cũng rất ít, tựa như là thiếu một cái gì đó, luôn có chút khoảng cách. Nhưng ngay tại giây phút khi anh hôn cô, Lâm Lục cảm thấy khoảng cách đó cuối cùng đã bị phá vỡ.

Một khắc này, Lâm Lục như cảm nhận được cô đã nghe thấy âm thanh của tình yêu.

Chương 3

"Lâm Lục, kết hôn với anh, anh nhất dịnh sẽ làm em vui vẻ."

Sau đó cho dù Lâm Lục có hối hận đến thế nào đi nữa, thì lại vừa khéo giống như là giải quyết dứt khoát chuyện gia trưởng hai bên gặp nhau, lập kế hoạch hôn sự cho hai người bọn họ.

Không phải là cô canh cánh trong lòng, nhưng đối với chuyện hôm trước giống như cô bị Lương Tích cầu hôn thì vẫn có chút không thoải mái.

- ---------------------------

Bảy giờ tối thứ sáu Chương Vũ gọi cho Lâm Lục, đúng lúc khi cô đang ở nhà Lương Tích ăn cơm, cô liền ra khỏi chỗ đi ra ngoài nghe máy.

Giọng Chương Vũ như không vui vẻ lắm, "Hôm nay tớ nghe Hà Độ nói, Lương Tích muốn kết hôn."

Cô sững sờ.

"Là ở trong nhóm bạn cấp 3 của cậu ấy, Lương Tích mời bọn họ tới." Chương Vũ cũng không biết tại sao bỗng nhiên lại muốn gọi điện thoại cho cô, nói tiếp, "Có lẽ cậu cũng không nhớ rõ cậu ấy nhưng tớ chính là muốn nói cho cậu một tiếng."

Lâm Lục thoải mái cười một tiếng, "Tiểu Vũ, lần trước tớ có nói nếu có dịp mời cậu đi ăn thì sẽ thuận tiện giới thiệu bạn trai tớ cho cậu gặp."

"Ừ, hiếm khi thấy cậu suy nghĩ thông suốt." Chương Vũ cảm thấy vô cùng không dễ dàng. "Lần cuối cùng tớ nói chuyện với cậu thì còn là người yêu, bây giờ anh ấy đã thành vị hôn phu của người khác, mà năm ngoái tớ đã kết hôn."

Lâm Lục im lặng một giây, nói tiếp, "Chuyện trước kia cậu hãy quên hết đi."

"Tớ biết, tớ chỉ là không muốn cậu kỳ vọng quá nhiều."

"Ừ." Gió ngoài ban công có chút lớn, thổi bay loạn tóc mái của Lâm Lục nhưng cô không để ý.

Lương Tích thấy cô đi ra ngoài lâu nên cũng ra theo cô, ôm cô từ phía sau thấp giọng hỏi, "Sao vậy?"

"Không có việc gì." Lâm Lục lắc đầu.

"Giọng em sao khàn thế, "Lương Tích xoay mặt cô lại, "Sao mắt cũng đỏ lên thế này?"

"Gió lớn quá." Lâm Lục nhìn anh cười cười định lấy tay chuẩn bị dụi mắt.

Lương Tích lấy khăn giấy ra, chậm rãi giúp cô lau khô nước đọng lại trên khóe mắt cô.

Lâm Lục chỉ cảm thấy có loại uất ức không nói ra được, nhưng lại cảm thấy bản thân mình già mồm. Dưới cái nhìn chăm chú của anh, cô kêu một tiếng liền khóc.

Người đàn ông ôm cô vào trong lòng mình, xoa xoa đầu cô.

Lâm Lục khóc đến nỗi nước mắt nước mũi chảy một đống, liền chùi vào áo Lương Tích.

Kết quả chính là người đàn ông lại ôm cô chặt hơn một chút.

Lâm Lục đột nhiên cảm giác được, đừng nói tới trước kia xảy ra chuyện gì, cũng không cần phải lại để ý tới bất kì tình cảm gì lúc trẻ, khổ tận cam lai cũng được, rốt cuộc toại nguyện cũng được, buông bỏ hay không buông bỏ.

Ở bên cạnh Lương Tích, cô cảm thấy tất cả đều không là gì cả.

Lâm Lục vẫn khóc suốt, cho tới khi mệt liền bắt đầu im lặng. Trên đầu vang lên giọng nói ấm áp của Lương Tích, anh nói, "Lâm Lục, kết hôn cùng anh, anh sẽ nhất định làm cho em vui vẻ."

So với câu "Đừng khóc, anh ở đây." Cô chỉ cảm thấy câu nói này càng khiến tâm tư cô như dao động hơn, làm cô khóc nhiều hơn.

- ---------------------------

Người lớn hai bên đều muốn cho con mình kết hôn trước ba mươi tuổi. Sinh nhật Lương Tích là ngày 1 tháng 2, năm sau liền lên ba mươi. Nghĩ đến việc hai người trẻ tuổi ở chung hòa hợp với nhau, người lớn hai nhà không nói hai lời liền thật sự tổ chức hôn lễ ngay năm nay.

Sau đó bọn họ liền sắp xếp công việc để trước tiên đi chụp ảnh cưới. Lúc Lâm Lục nhìn ống kính tay chân liền vô cùng cứng ngắc, hai người bọn họ nhìn cũng không giống cặp đôi trong tình yêu cuồng nhiệt mà thân mật. Thợ quay phim chụp ảnh khăng khăng bảo bọn họ sát lại một chút, lại gần thêm chút nữa, Lâm Lục cảm thấy mặt cô cùng Lương Tích dán lại với nhau thì đỏ đến phỏng người.

Đổi mấy bộ quần áo, kết thúc một ngày từ sáng tới tối quay phim chụp ảnh, Lâm Lục cảm thấy cả người đều mỏi. Ngồi trên xe cô cũng không muốn nói nhiều, Lương Tích cũng không có lái xe nên ngồi bên cạnh giúp cô xoa chân.

Lâm Lục cười, "Anh thật sự không mệt à?"

"Cũng có." Anh thành thật trả lời.

"Vậy mà còn giúp em xoa bóp? Chính anh mới nên đi nghỉ ngơi đi." Cô đập tay anh.

Động tác trên tay Lương Tích không dừng lại, chẳng qua anh cảm thấy buồn cười, "Vợ anh đã mệt mỏi như vậy, nếu anh lại chỉ xoa bóp cho bản thân thì chẳng phải là quá không thích hợp rồi?"

Vợ. Đây là lần thứ nhất Lương Tích gọi cô là vợ.

Nhà mới của cô và Lương Tích là căn nhà gần căn chung cư kia của anh, phòng rất lớn. Trong khoảng thời gian trang trí lại, Lương Tích chuyển về nhà mình. Bố mẹ Lâm Lục không ở thành phố nên đa số thời gian Lâm Lục đều bị kêu đến nhà anh ăn cơm, sau đó anh đưa cô về.

Nhưng đến thời giau sau, khi công việc càng bận rộn hôn thì Lương Tích dứt khoát để Lâm Lục ở lại, chính là ở trong phòng của anh.

Lâm Lục cũng không thấy ngại ngùng gì lắm vì dù sao cũng nhanh chóng sẽ kết hôn.

Ban đêm lúc tắm xong Lâm Lục thay đồ ngủ, nhìn giường Lương Tích đến xuất thần, yên lặng leo lên giường anh, làm tổ ở chỗ xa anh nhất làm sao cũng không dám cứ động.

Ngược lại Lương Tích cảm thấy hành động này của cô quá mức buồn cười, xích lại gần thấp giọng nói nhỏ bên tai cô: "Anh đêm nay cũng không còn sức nên em yên tâm đi."

Lâm Lục nghe anh nói vậy liền làm bộ muốn đánh anh, một giây sau tay liền bị anh nắm lại. Lương Tích nhìn chằm chằm cổ cô rồi tinh tế hôn xuống.

Người dưới thân anh bất mãn phàn nàn: "Không phải anh nói là anh không làm được gì hết sao?"

Cổ áo ngủ bị vén lén, Lương Tích tăng thêm sức lực tựa như muốn phản bác lại lời cô nói.

Ở trên giường trăm ngàn lần không được nói tới việc đối phương không làm được quả nhiên là chân lý từ trước tới nay.

Ba mươi phút sau Lâm Lục nằm ngây ngốc ở trên giường, đối với việc vừa xảy ra có một chút không chấp nhận được. Thật ra cô là người bảo thủ, không quá tình nguyện phát sinh quan hệ trước hôn nhân, nhưng cũng vì độc thân đã lâu cho nên nhất thời phóng túng.

Sau cùng, Lương Tích chỉ lướt qua rồi thôi, cùng lắm là thấy hết cơ thể cô, cũng không có làm tới bước cuối cùng.

Dù vậy, Lâm Lục vẫn cảm thấy có rất nhiều chuyện cũng không giống nhau.

Chẳng hạn như Lương Tích bây giờ, cho dù đã mặc quần áo rồi thì cô cũng có thể tưởng tượng ra lúc anh không mặc gì, giống như vừa rồi cảm xúc mới vừa chạm vào vẫn còn trên tay. Lâm Lục càng thêm che mặt lại.

Lương Tích sau khi mặc quần áo tử tế liền tiếp tục áp lên người cô, đội nhiên hỏi: "Em có từng thích người nào không?"

Cô lắc đầu.

"Lúc còn đi học thì sao? Cũng chưa từng thích người nào à?" Lương Tích không quá hài lòng với câu trả lời của cô, anh giống như đối với vấn đề này đặc biệt cố chấp.

Lâm Lục suy nghĩ một hồi, thấp giọng nói, "Lúc em học lớp 5 thì rất thích bạn nam kia."

"Sau đó thì sao?" Anh đối với chuyện này rất hứng thú.

"Sau khi tốt nghiệp tiểu học thì bạn ấy chuyển trường, về sau cũng không liên lạc, mà lúc đó cũng chưa từng nghĩ tới việc phải liên lạc với nhau." Lâm Lục nói xong liền mím môi không chịu nói nhiều hơn một câu. "Về sau cũng không có tin tức của đối phương à?" Lương Tích hỏi cô.

Nhưng Lâm Lục tựa như không quá muốn nhắc tới người này, một mực không chịu trả lời. Cuối cùng khi bị hỏi đến không còn cách nào cô liền dứt khoát nói, "Mấy ngày trước biết người đó vội vã muốn kết hôn."

Sau khi nghe cô nói xong Lương Tích không tiếp tục hỏi nữa, quay về chỗ của mình nằm xuống đưa lưng về phía cô.

Lâm Lục còn muốn mắng anh vì đã hỏi chủ đề này, cô càng lúc càng không vui. Cũng không chú ý tới người bên cạnh đã đổi tư thế mấy lần.

Lương Tích không nói câu nào liền tắt đèn. Lâm Lục cảm thầy ban ngày đã mệt mỏi như vậy, nhất là vừa rồi còn tiêu hao chút thể lực liền càng có cảm giác buồn ngủ.

Lúc thiu thiu ngủ Lương Tích hỏi cô, "Em có nghĩ tới việc theo đuổi người đó không?"

Cô hoàn toàn không muốn trả lời anh.

"Quá khứ đã qua lâu như vậy, em còn có thể biết được tin tức của người đó. Điều đó chứng tỏ em nhất định chú ý người đó đi, tất nhiên là nhớ mãi không quên. Em có nghĩ tới chuyện lúc người đó kết hôn liền đi cướp rể không?"

Trong giọng nói Lương Tích nhìn không có cảm xúc nào.

Lâm Lục lúc này mới hối hận vì sao vừa rồi nói cho anh nghe chuyện này, đầu óc cô lúc đó cũng thật sự không suy nghĩ quá nhiều. Hiện tại thấy phiền phức nên cô không khỏi lên giọng, "Anh chưa từng thích qua người nào à?"

"Chưa từng." Lương Tích lập tức trả lời cô.

"Chuyện này đã qua lâu lắm rồi, em lại không ngốc như vậy, nếu thật sự thích người đó thì đã theo đuổi từ sớm rồi," Lâm Lục tức giận, "Chỉ đơn giản là có ấn tượng tốt mà thôi, đã nhiều năm như vậy rồi, em không yêu đương cũng là vì cảm thấy không có ai thích hợp không có lí do khác."

"Vậy em bây giờ kết hôn là do tuổi tác hay thật sự thấy anh hợp với em?" Lương Tích mở đèn, quyết định cùng cô nói rõ ràng chuyện này.

"Em không muốn cãi nhau với anh." Lâm Lục đang quen trong bóng tối, bị ánh đèn chiếu vào mắt có chút đau.

"Anh chỉ là muốn cho em nhìn rõ nội tâm mình, thừa dịp bây giờ còn kịp."

Lâm Lục dứt khoát ngồi thẳng dậy, không chớp mắt lấy một cái, dứt khoát quả quyết nói: "Có phải anh cảm thấy trong lòng em sẽ nhất định nhớ tới người kia, có phải anh phát hiện ra em cũng không phải là người vợ lý tưởng như anh nghĩ đúng không?"

"Em bình tĩnh một chút."

Cô cũng rất muốn tỉnh táo, thế nhưng lại cảm thấy hoàn toàn không thể nói bản thân lý trí được. Lâm Lục biết lúc này cô giống như cố tình gây sự đến chừng nào nhưng mặt khác lại thấy mình tủi thân.

Đúng, đã nhiều năm như vậy, cô trốn tránh không muốn suy nghĩ đến những khả năng kia nhưng điều đó cũng không có nghĩa là không có.

Nhưng điều đó quan trọng sao?

Kết quả cuối cùng là cô đem toàn bộ thanh xuân của mình dùng trên người anh, cô thậm chí chưa từng nghĩ tới việc kết hôn cùng người đàn ông khác thì sẽ có cảm giác gì. Không phải không có người theo đuổi cô, nhưng cô sẽ không kìm chế được mà đem người con trai kia so sánh với những người còn lại, so đi so lại càng cảm thấy mình thà độc thân chứ càng không muốn bản thân bị trói buộc.

Thứ cô vẫn muốn chính là chờ ngày nào đó gặp lại, cô không hi vọng bên người anh có người nào khác để cô phải buông tay, mà là về sau khi gặp lại, cô vẫn có khả năng ở bên cạnh anh như cũ.

Nhưng thực chất đã nhiều năm như vậy, khả năng này là một chuyện vô cùng khó xảy ra. Trên thế giới này có ngàn vạn người, sao anh lại nhất định phải coi trọng cô?

Cho dù là bây giờ Lâm Lục đang nằm trên giường của Lương Tích, cô cũng cảm thấy thời khắc này có phải là do cô tưởng tượng ra hết hay không?

Có hay không người nào giống cô, không xác định tình cảm của mình lại kiên quyết đợi một người hơn mười năm, điều này nói ra có vẻ khoa trương nhưng ai biết được?

Đã qua nhiều năm như vậy, đây là một loại thói quen của bản thân hay là bởi vì người nào đó thì đã không còn rõ nữa.

Thấy Lâm Lục trầm mặc, Lương Tích cũng không muốn ép buộc cô nói thêm gì nữa, liền xoay người tắt đèn đi ngủ.

Lần này là anh thật sự muốn ngủ.

Lâm Lục vẫn như cũ nghĩ đến chuyện đã xảy ra, qua hồi lâu mới thấp giọng nói: "Em kết hôn với anh không phải bởi vì anh hợp với em, mà là em cố gắng để chính mình hợp với anh."

Đây là chuyện mà em vẫn luôn muốn làm.

Cô không biết Lương Tích có nghe cô nói hay không nhưng cũng không hỏi nữa, đưa tay qua ôm lấy eo của anh rồi nhắm mắt lại.

Chương 4

Mong cho chúng ta sau khi kết hôn sẽ yêu thương lẫn nhau, vĩnh viễn không tranh cãi, vĩnh viễn không nghi ngờ.

Tối hôm đó, Lâm Lục mơ thấy một giấc mơ rất dài.

Đứt quãng.

Năm cô học lớp 5, vì liên quan đến việc công tác của bố mẹ nên Lâm Lục chuyển trường mới. Khi đó cô rất mập, tóc cắt đặc biệt ngắn.

Có lẽ mọi người đều biết, cái từ "béo" này là từ bé cho đến lớn rất dễ dàng để người khác chế giễu.

Lâm Lục cũng không ngoại lệ.

Mà cô lại là học sinh chuyển trường, các bạn nhỏ chơi với nhau hòa hợp thì đều thân thiết, hai bên chơi với nhau không nói câu gì quá phận, nhưng đối với cô thì liền không giống vậy.

Không giống như thế nào?

Chẳng hạn như nếu có ai đó nói chính mình mập thì người khác liền nói, "Đâu có, so với Lâm Lục cậu là gầy lắm đó nha."

Hoặc là thời điểm ai đó nói bụng mình có hơi to một tí thì một người khác liền sẽ nói: "Cậu nhìn Lâm Lục đi, cậu ấy thích mặc áo thun trắng vào mùa hè ngồi tại chỗ kia làm thịt chất thành một đống, giống như thịt heo."

Những lời nói này nói ra ở bất kể thời gian địa điểm trường hợp nào, mọi người không thèm để ý đến việc có bị Lâm Lục nghe được hay không. Lâm Lục không có bạn bè, đa số thời gian trừ đi vệ sinh thì đều ở trong phòng học cho nên thường xuyên nghe thấy mấy lời này.

Nhất là thời điểm học thể dục.

Bởi vì khi cô học thể dục sẽ nhận được những bình luận cùng những ánh mắt khinh bỉ. Lâm Lục lúc đó sợ nhất là tiết thể dục nên cô luôn luôn kiếm cớ trốn học. Nhưng nói nhiều lần lí do như bị cảm mạo đau đầu liền không dùng được nữa.

Cô vẫn luôn nhớ kĩ một lần kia học nhảy xa, bị mọi người chế giễu cô liền chạy về phòng học khóc nức nở.

Lương Tích vốn muốn đến lớp cô tìm lớp trưởng nhưng lúc đến thì chỉ thấy mình cô, đợi cô khóc xong liền đưa cô khăn giấy. Lúc đó anh vẫn là một cậu bé, không tự nhiên nói được câu an ủi nhưng lại cố tình nói ba chữ, "Đừng khóc nữa."

Trong chốc lát liền gõ trúng vào nội tâm yếu ớt của Lâm lục.

Cô muốn khóc quá đi, còn không phải do bọn họ bắt nạt cô sao.

Lần đầu tiên được người khác đối xử ấm áp như vậy, cô ngẩng đầu lên nhìn cậu bé kia khóc càng dữ hơn, khăng khăng nói với cậu bọn họ đối xử với cô rất tệ.

Cậu bé nghiêng đầu, cảm thấy như thế này không đúng, cậu vỗ ngực nói: "Như thế này đi, nếu như không ai chơi với cậu thì về sau tớ chơi cùng cậu. Ở cùng tớ, tớ có thể khiến cậu quên hết những chuyện khiến cậu không vui."

Khi đó cô giàn giụa nước mắt nước mũi gật lấy gật để, nhưng người đến người đi, cô cũng không biết cậu bé ấy là ai, học lớp mấy, tên là gì.

Về sau còn có một lần cũng là tiết thể dục, cô xung quanh lại phát hiện anh đang trèo tường.

Đó là lần thứ hai Lâm Lục nhìn thấy anh, cách hôm đó ròng rã nửa tháng. Lòng cô tràn đầy vui vẻ chạy tới, cậu bé vừa mới nhảy xuống liền bị gọi lại.

Cô uy hiếp anh, muốn anh giúp cô.

Năm đó Lương Tích cũng thật ngây thơ, không nghĩ tới việc trực tiếp chạy đi mà lại lanh trí đứng phía dưới, mở hai tay ra định tiếp cô. Chẳng qua cô thật sự quá nặng đi, anh không đỡ được nên cô quả thật là té xuống.

Cuối cùng Lương Tích không cõng nổi cô, mệt không còn sức lực.

Thật ra lúc đó, khi nằm trên lưng anh Lâm Lục liền nghĩ về sau nhất định phải giảm béo. Nếu như không phải vì cô mập như thế, anh cũng sẽ không mệt như vậy.

Cho nên về sau, Lâm Lục rất nghiêm túc kiên trì giảm béo.

Cô biết được tên của anh như thế nào?

Rất đơn giản nha, ngay đó trên đường cõng cô về, chính anh nói: "Tớ tên là Lương Tích, Tích trong "minh bạch", lớp trưởng lớp 5 ban hai."

Cô lúc đó giữ im lặng không dám nói tên mình.

Lâm Lục suy nghĩ rất đơn giản, cô nghĩ lần tiếp theo gặp nhau sẽ dùng một hình ảnh hoàn toàn mới xuất hiện trước mặt Lương Tích.

Khi tới kì thi lên cấp, Lâm Lục dự định sẽ nỗ lực hơn bất kì ai.

Cuối cùng, cô thi đậu trường trung học trọng điểm tốt nhất thành phố.

Đáng tiếc là Lương Tích lại đi học ở trường khác.

Ròng rã cả mùa hè cô đều mong đợi mình với Lương Tích sẽ gặp nhau, rốt cuộc đến lúc khai giảng, Lâm Lục mới nhận thức được sự thật.

Cái gọi là tốn công vô ích, chính là chỉ chính cô.

- --------------------------------------------

Ngày hôm sau khi Lương Tích tỉnh lại nhìn thấy Lâm Lục nằm bên cạnh mình khóc trong lúc ngủ, đoán chừng cô đang mơ thấy ác mộng. Anh đánh thức cô dậy.

Lâm Lục mở to mắt, nhìn anh chằm chằm không nói chuyện. "Ngày hôm qua anh sai rồi, em đừng nghĩ về chuyện đó nữa." Lương Tích chủ động nhận sai.

Dáng vẻ nhất thời trông vô cùng đáng thương.

Lâm Lục không trả lời.

Nói thật, cô rất sợ Lương Tích bỗng nhiên nói không muốn cùng cô kết hôn. Cô tình nguyện duy trì hiện trạng như thế này, ít nhất là cô bằng lòng với kết quả đó.

Lương Tích thấy cô không nói gì chỉ có thể thở dài, trực tiếp mặc quần áo xong, xoay người lại ngồi đối diện Lâm Lục muốn cố gắng cùng cô nói chuyện: "Nghe anh nói này, kết hôn là chuyện cả đời người."

Không phải là Lâm Lục muốn né tránh anh, nhưng cô sợ Lương Tích nói ra gì đó khiến cô hối hận. Cô không dám nghĩ cũng không dám nghe, đẩy anh ra chạy vào nhà vệ sinh.

Lâm Lục sống gần ba mươi năm, ghét nhất khi gặp vấn đề lại không trực tiếp đối mặt cùng người khác. Tránh né không giải quyết được vấn đề gì, ngược lại còn khiến chuyện vốn đơn giản trở nên tồi tệ hơn.

Nhưng cô nghĩ giây phút Lương Tích mở miệng nói chuyện với cô, cô đã cảm thấy sự tình trở nên tệ hại nhất.

Vỗ vỗ mặt, Lâm Lục nhìn tóc tai người phụ nữ trong gương rối vô cùng, tuyệt nhiên trông không đẹp mắt.

Cô muốn khóc, nhưng lại coi thường cảm giác khóc lóc sướt mướt này của mình.

Nếu như thời gian quay trở lại hai tháng trước, nếu như người ngồi đối diện Lương Tích không phải là cô thì như vậy, kết quả giữa cô và Lương Tích không phải như bây giờ đi.

Mẹ anh nói rất đúng, "Tính tình Lương Tích mặc dù trầm mặc, nhưng anh rất dễ nói chuyện, chưa từng quá khắt khe với người khác."

Lâm Lục hi vọng biết bao nhiêu cô là kết quả sau khi Lương Tích khắt khe chọn lựa, coi như cô sợ khi vừa vặn gặp cô Lương Tích không ghét nên mới có được kết quả này.

Người kia là người cô thích đã lâu, nhưng cuối cùng lại vì tuổi tác và bố mẹ thúc giục nên chọn đại một người cả gia đình lẫn anh không chán ghét.

Cô có phải hay không nên cảm thấy may mắn vì người đó là mình?

Lâm Lục, mày thật đúng là không có tự trọng đi.

Cảm thấy mờ mịt luống cuống, cô ra sức nhéo mặt mình.

Sau đó thì làm như thế nào chính cô cũng không xác định.

Lề mề lâu quá, chờ lúc Lâm Lục đi ra thì trong phòng đã không thấy bóng dáng Lương Tích. Cô mở cửa ra, trong phòng khách nhìn Lương Tích đặc biệt tao nhã, ngón tay thon dài của anh cầm thìa húp cháo, nghe thấy tiếng động quay đầu nhìn thấy Lâm Lục liền cười.

Nụ cười kia quá đẹp đẽ khiến chính Lâm Lục cũng hoảng hồn.

"Bố mẹ đi rồi, em đến ăn cháo đi. Anh vừa giúp em lấy thêm chén nữa bây giờ có thể ăn được rồi."

"Được." Cô đón lấy chén chào trong tay Lương Tích, bắt đầu ăn.

Tính toán để cho mình nhìn như rất đói, không có sức để trả lời anh nên không dám nói nhiều hơn một câu. Cũng may Lương Tích cũng không có vướng mắc đề tài vừa rồi, chờ cô ăn xong liền cầm áo khoác trên ghế lên nhẹ nhàng nói: "Đợi lát nữa đi đến phòng mới nhìn thử. Anh thấy trang trí không khác biệt lắm. Xế chiều hôm nay chúng ta đi chọn mua đồ dùng trong nhà, hai ngày sau liền có thể chuyển vào."

Lâm Lục nâng mắt lên, nặng nề gật đầu một cái.

Cô thật sự, không dám nói lời nào.

Thời điểm ly hôn chỉ còn lại một tuần, suy nghĩ của Lâm Lục bắt đầu xấu đi, một tuần này cùng lắm thì giảm bớt thời gian ở chung với Lương Tích, dù sao chịu đựng mấy ngày này là được rồi.

Chỉ cần cùng Lương Tích kết hôn là được rồi.

Đến lúc đó anh còn muốn đổi ý thì đó cũng không phải là chuyện đơn giản.

Cô đại khái là hư hỏng như vậy đấy.

Đem toàn bộ hơn nửa tình cảm của mình đặt trên một người đàn ông, mà người đó hết lần này đến lần khác cái gì cũng không biết, quên đi người lúc còn nhỏ là cô.

Mà cô lại như kẻ trộm, cẩn thận từng li từng tí, trong lòng sợ hãi, sợ bị nhìn trộm nên bất an.

Sợ bị anh phát hiện ra tâm tư đó,

Càng quan trọng hơn là Lâm Lục rất khó tưởng tượng, nếu dựa theo tính cách Lương Tích, có trời mới biết cô đã thích anh lâu như vậy. Anh có thể hay không cảm thấy cô rất đáng sợ, chỉ muốn trốn khỏi cô.

Yêu là xiềng xích, mấy ngày nay Lâm Lục mới cảm nhận được sâu sắc, nó trói cô khiến cô không thể cử động được, muốn buông ra thì lại không thể thuyết phục được bản thân.

- ---------------------------------

Lúc chọn chăn nệm, hai người chọn hai bộ khác nhau.

Lâm Lục đặc biệt thích bộ xanh đậm kia, Lương Tích lại bị mẹ mình căn dặn đi căn dặn lại phải mua màu đỏ chót.

Nhưng màu đỏ không dễ nhìn nha.

"Vậy mua luôn cả hai bộ đi, ngày chúng ta kết hôn phải dùng màu đỏ, sau đó thì đổi sang bộ xanh đậm kia." Đối với chuyện này Lương Tích không để ý lắm.

Nhưng Lâm Lục lại hết lần này đến lần khác nghĩ anh tốt tính, lẩm bẩm, "Anh không thể duy trì quan điểm của mình một chút sao?"

"Anh không có ý kiến gì cả." Lương Tích chỉ cảm thấy kì quái. Nói thật, đối với chuyện chăn mền đàn ông yêu cầu rất đơn giản, có thể đắp kín là được. Về phần hình thức này nọ anh thật không có yêu cầu gì.

Nhưng Lâm Lục lại cố chấp, nhìn anh chằm chằm vỏn vẹn mười giây, đối với sự tùy ý của anh rất bất mãn, cuối cùng nói: "Vậy anh cũng đối xử với vợ anh giống như chăn mền à, chỉ cần là nữ là được?"

Lương Tích nhíu mày, giống như đối với câu hỏi của cô rất nghiêm túc, suy nghĩ một hồi liền nói: "Còn phải đẹp nữa."

Lâm Lục bị chọc giận, lúc sau lại nghĩ đến việc hóa ra là anh khen cô xinh đẹp, cô vừa bực vừa buồn cười.

"Cười là tốt rồi." Lương Tích bóp mặt cô, tủm tỉm nói, "Vợ của anh đương nhiên là xinh đẹp như vậy."

Cuối cùng vẫn là mua hai bộ. Lâm Lục là người thích sạch sẽ, mua nhiều vỏ chăn nệm để thường xuyên thay đổi, thế là cô còn chọn màu tím nhạt.

Lương Tích tất nhiên tùy ý cô, ngay cả khi chọn kiểu dáng ghế sofa cũng thuận theo cô, nhìn nhỏ nhắn mát mẻ.

- ----------------------------------

Bọn họ đi lĩnh chứng vào mấy ngày cuối tháng 12. Ngày ấy Lâm Lục chọn một bộ trang phục tương đối phù hợp với bầu không khí vui mừng này, lúc thắt caravat cho Lương Tích cô cười, "Lĩnh chứng xong anh chính là người của em."

Đối với lời này của cô Lương Tích có chút bấc đắc dĩ có điều cũng không nói gì, chỉ cưng chiều mà nhìn cô.

Lâm Lục chạm phải ánh mắt của anh liền cúi đầu xuống, len lén cười.

"Lâm Lục, kết hôn với anh xong đoán chừng cho dù em có ngủ cũng vui muốn tỉnh." Lương Tích cao hơn cô một cái đầu nên nhìn rõ ràng từng động tác nhỏ của cô.

"Lương tiên sinh, ai cho anh tự tin như vậy?" Lâm Lục giương mắt nhìn anh, hai mắt đặc biệt sáng.

Lương Tích nhìn đến ngây người, trực tiếp nói ra năm chữ: "Là Lương phu nhân cho."

Lương phu nhân.

Lâm Lục đánh anh, dứt khoát không giúp anh đeo caravat nữa, xoay người sang chỗ khác: "Còn nói sẽ không nói lời ngon tiếng ngọt mà còn nói nhiều hơn so với người khác nữa."

Lương Tích thật sự muốn nói cho cô biết, việc nói với cô những lời này hoàn toàn là xuất phát từ bản năng.

Chương 5

Luyện tập nhiều như vậy, cũng đều chỉ vì có thể cho anh một ấn tượng tốt.

Tối hôm đi lĩnh chứng, bố mẹ Lâm Lục cũng tới. Bố mẹ Lương Tích bận rộn trong phòng bếp, Lương Tích cũng phụ giúp bố mẹ mình một tay.

Mẹ Lâm Lục đối với con rể tương lai đặc biệt hài lòng. Bà đã lo lắng cho cô nhiều năm như vậy, đã sớm cảm thấy con gái của mình nếu gả đi được là tốt lắm rồi chứ đừng nói là gả cho người đàn ông có điều kiện tốt như vậy.

Lúc ăn cơm, người hai nhà bàn đến chuyện sinh em bé. Mẹ Lâm nói trước: "Con gái tôi nhất quyết không có suy nghĩ đến việc kết hôn. Cuối tháng chín năm nay cuối cùng cũng chịu nghe lời tôi đi xem mắt, kết quả thật may mắn, lần đầu đi xem mắt liền chọn chúng chồng tương lai của mình."

Mẹ Lương cười đặc biệt thoải mái, lôi kéo tay của mẹ Lâm nói: "Cũng không khác gì mấy, Lương Tích nhà tôi cũng là lần thứ nhất đi xem mắt."

Nói cho cùng, quả thật đúng là duyên phận.

Lâm Lục cúi thấp đầu xuống, chỉ nhìn chằm chằm vào chén cơm. Lương Tích ngồi bên cạnh gắp cho cô tôm hùm mà cô thích nhất, giọng nói đặc biệt nhẹ nhàng, "Chờ chút nữa về phòng, chúng ta nghiêm túc nói về chuyện đi xem mắt một tí."

Làm sao cô có thể nói bản thân quên đi chuyện này đây?

Hôm đó cô dõng dạc nói mình sở dĩ quen thuộc bởi vì đã đi xem mắt rất nhiều lần rồi. Nhưng bây giờ, trong thời gian ngắn thế này Lâm Lục thấy phải nghĩ ra một cái cớ hoàn hảo để giải thích sự tình lúc trước thì thật là khó cho cô.

Tiễn bố mẹ về xong, Lâm Lục cùng Lương Tích lần lượt đi vào phòng. Vừa vào xong cô liền tính chạy vào nhà vệ sinh thì cổ áo lập tức bị người đàn ông phía sau giữ lại. Lâm Lục thiếu chút nữa là bị nhấc lên, Lương Tích cũng không dễ nói chuyện như vậy, anh không mấy vui vẻ nói: "Tại sao lại muốn gạt anh?"

"Bây giờ em rất muốn đi vệ sinh, đợi em đi xong lại nói tiếp." Lâm Lục nhắm mắt lại, không dám đối mặt với anh.

"Nói xong rồi đi."

Lâm Lục cảm thán. Đừng cản cô chứ, nếu tình hình cho phép cô có thể trốn cả một đêm.

Đại khái lần trước việc Lâm Lục trốn trong nhà về sinh khiến Lương Tích đã có kinh nghiệm, nên anh không để ý tới việc cô có bao nhiêu lo lắng chút nào.

Cuối cùng thật sự không còn cách, Lâm Lục quay người lòng đầy phẫn nộ nói: "Còn không phải đều tại anh hả. Hai người chúng ta đi xem mắt, anh cả buổi không nói gì, em mà không nói thì cũng quá lung túng đi. Kết quả là lúc em đang nói hăng say anh lại hỏi em có phải đã từng đi xem mắt nhiều lần hay không, em chẳng lẽ lại nói mình vô sự tự thông à nên dứt khoát liền giả vờ nói vậy."

"Nhưng loại chuyện này nói thật cũng có gì đâu." Lương Tích vẫn không nghĩ ra.

"Nhưng anh có làm tổn hại đến mặt mũi em đó. Nếu như em nói đây là lần đầu tiên em đi xem mắt, không chừng anh vì thế mà cảm thấy em vì để cho anh có ấn tượng tốt nên đã bí mật tập luyện nhiều lần." Lâm Lục chột dạ.

Lương Tích thở dài, "Sao anh lại nghĩ như vậy chứ?"

"Sao lại không chứ?" Cô chính là sợ anh nhìn thấu cô nên mới nói như vậy.

"Anh cũng không biết em là ai mà em cũng như thế. Mà anh lại không có tự luyến như vậy." Anh nói tiếp.

Nhưng sau khi nghe anh nói lời này xong, Lâm Lục lại không vui, bĩu môi, "Đúng đúng đúng, luật sư lớn như anh làm sao mà biết em là ai?"

"Giọng em sao lại chua như vậy hả?" Lương Tích nhéo mũi cô, "Không biết không phải chuyện rất bình thường à?"

Thật đúng vậy, quá bình thường.

Anh sao mà nhớ tới cô bé mập mạp hồi xưa được.

Lâm Lục hất tay anh ra, chạy tới phòng vệ sinh.

- -------------------------------------

Ngày mùng 6 tháng 1 này Lương Tích kết hôn với Lâm Lục.

Lúc Chương Vũ đến đám cưới mới biết được chú rể là Lương Tích.

Lương Tích? Chương Vũ không hiểu lắm. Lâm Lục nở nụ cười thoái mái nhìn bạn mình, giải thích nói: "Anh ấy trùng hợp là đối tượng hẹn hò của tớ."

Nhưng nụ cười kia nhìn qua không ung dung như mọi người nghĩ, Chương Vũ cũng không biết làm thế nào để biểu đạt nội tâm của mình nên xoắn xuýt lại. Về lí thuyết mà nói, nếu đổi lại là cô, cô hẳn là sẽ vui mừng mới đúng.

Mong muốn khi còn bé trở thành sự thật, việc này khó tới cỡ nào.

Nhưng Lâm Lục bây giờ không còn là thiếu nữ hai mươi tuổi nữa, cô đã sắp ba mươi. Nhiều năm vậy, hai phần ba tình cảm đều hướng về Lương Tích. Chương Vũ cảm thấy Lâm Lục thật không dễ dàng.

Đã từng có toàn bộ liên quan tới Lương Tích mà anh lại hoàn toàn không biết gì. Đến ba mươi tuổi vì gia đình thúc ép nên mới cưới cô.

Lí do kết hôn có thể đoán được.

Chương Vũ bỗng nhiên kéo tay Lâm Lục, "Nếu không thì cậu đừng kết hôn nữa."

"Hả?" Lâm Lục bị cô bất thình lình làm giật mình.

"Tớ cảm thấy rất quá đáng, nếu là tớ, tớ sẽ không chấp nhận được." Sao có thể chấp nhận được chứ? Lương Tích không phải vì thích Lâm Lục nên mới kết hôn với cô.

Sau này Lâm Lục hẳn là sẽ tủi thân lắm.

Lâm Lục sờ đầu cô, bắt đắc dĩ nói: "Cậu đừng suy nghĩ quá nhiều, cuối cùng anh anh chọn tớ, tớ rất mãn nguyện."

"Cậu mãn nguyện thật à?"

"Thật ra trước đó tớ đã nghĩ tới việc hi vọng Lương Tích sẽ nghiêm túc một chút tìm người nào đó anh ấy thích, hoặc là làm quen với nhiều người khác nhưng lại không dám nghĩ như vậy, tớ sợ khi anh ấy nghiêm túc thật rồi thì sẽ không cần tớ nữa.

Mũi Chương Vũ cay cay, ôm lấy bạn mình.

"Lâm Lục cậu thật ngốc." Chương Vũ mắng cô.

"Nhưng bây giờ tớ là người được lợi nhiều nhất." Lâm Lục ra vẻ nhẹ nhõm, trầm mặc mấy giây rồi thấp giọng nói, "Hẳn là tớ cũng không thích anh ấy nhiều như vậy đi, thật ra thì đến bây giờ tớ cũng không có biểu hiện bộ dạng đặc biệt thích anh ấy ra ngoài. Hai chúng tớ cứ như vậy mà cố qua ngày, tớ rất sợ nếu như anh ấy biết thì khẳng định sẽ cảm thấy, ôi vợ của mình thế mà lại đáng sợ như vậy, nói không chừng sẽ còn trốn tránh tớ."

Loại lời này nói ra sao cũng làm người nghe khổ sở.

Chương Vũ cũng không có cách nào khác, chỉ có thể vỗ ngực cam đoan, "Tớ đã rõ tối hôm đó vì sao cậu lại nói tớ chuyện trước kia đều quên hết đi. Cậu cứ yên tâm, tớ sẽ không để cho ai biết được chuyện này đâu, chuyện này vẫn luôn chưa từng xảy ra, hai người các cậu cùng nhau hạnh phúc là được.

Quên đi quá khứ không khó chút nào, dù sao cái cô và Lương Tích có được là tương lai của hai người.

Lương Tích mang cô giới thiệu với từng bạn học của anh, còn có mấy người chơi thân. Bạn học chung cấp ba Hà Độ ngồi trên bàn nhìn thấy Lâm Lục mở trừng mắt, lấy kính mắt xuống lau một hồi một phát hiện mình không nhìn lầm, chỉ vào cô, "Lâm Lục!"

"Ừ, Hà Độ." Lâm Lục lịch sự trả lời.

"Ôi ta nói, sao lại có thể trùng hợp như vậy nha. Lâm Lục và vợ tớ là bạn thân hơn mười năm trời, thật đúng là có duyên phận."

Hà Độ tiến lên trước mặt bọn cô, ngay sau đó nói, "Lương Tích, cậu thế nhưng lại không biết đâu, lúc Lâm Lục học tiểu học..."

"Hà Độ, anh đừng uống rượu rồi nói nhảm đó." Chương Vũ thấy bất thường liền bước nhanh về phía anh ta, hung tợn uy hiếp chồng mình, "Về nhà tính sổ với anh sau."

Hà Độ ôm một bụng nghi hoặc, lại bị lôi kéo sang một bên để "tỉnh rượu". Anh ta rõ ràng chưa say nha.

Lương Tích có thể cảm giác được Lâm Lục đứng bên cạnh có chút mất tập trung, anh kéo tay cô mới thấy tay cô có chút run rẩy nên thấp giọng hỏi.

Lâm Lục chưa hoảng hồn, bối rối nhìn anh.

"Không thoải mái?" Anh quan tâm hỏi.

"Ừ, em đi về nghỉ trước." Lâm Lục nhìn anh cười cười. "Anh trò chuyện cùng bọn họ đi, em không tiện nói tránh làm bọn anh mất hứng." "Trò chuyện có thể để lần sau cũng được. Hôm nay là ngày kết hôn của chúng ta, sẽ không có lần thứ hai." Lương Tích nắm chặt tay cô, nhìn một bàn toàn đàn ông nói, "Xin lỗi, lần sau tớ sẽ tự phạt mình một ly. Các cậu trò chuyện tiếp đi, tớ phải đi theo vợ về nhà."

"Đi đi đi đi." Một đám đàn ông dùng loại ánh mắt mập mờ không rõ kia nhìn tới, thúc giục anh đi mau.

Cuối cùng giống như là bị đám người kia đuổi đi vậy.

Cũng may không khác nhau lắm, Lương Tích dứt khoát để một người bạn tốt của anh chở bọn họ về.

Trên đường đi Lâm Lục đều cúi đầu, giống như cô làm sai cái gì, hai tay quấn vào nhau.

Khẩn trương lo lắng.

Sau khi về đến nhà, Lương Tích mở cửa. Trên người anh vẫn đầy mùi rượu, lúc anh cúi người xuống Lâm Lục mới phát hiện.

Trong lúc nhất thời liền muốn đẩy anh ra.

Lương Tích là người khôn khéo cỡ nào, anh cắn lỗ tai Lâm Lục hỏi: "Em hồi tiểu học như thế nào?"

Thân thể Lâm Lục cứng ngắc lại.

Một giây sau liền ôm lấy Lương Tích, hai chân đưa lên kẹp lấy eo của anh. Lương Tích cười thật trầm tiếp tục hướng phía dưới mà hôn xuống.

Không phải nói là rất mệt mỏi nên muốn ngủ à, sao tới anh ấy liền không như vậy thế?

Đổ chút mồ hôi cũng không sao cả, so với chuyện này Lâm Lục còn lo lắng chuyện anh hỏi cô hơn, sợ anh nhận ra manh mối gì đó.

Trước mặt Lương Tích, cô cẩn thận giấu diếm từng li từng tí một.

Còn đang suy nghĩ nên dùng lí do gì cho hợp lí thì người đàn ông kia đã cởi sạch váy cưới của cô. Lâm Lục bị ném lên giường khi không mặc gì cả, váy cưới bị ném xuống đất ngay sau đó là sơ mi cùng áo khoác của Lương Tích.

Cô co người lại, tay sờ tới tấm chăn định đắp lên người thì một giây sau tay bị Lương Tích nắm lấy. Anh cúi đầu hôn môi cô.

Mặc dù đã uống rượu, nhưng mùi vị tuyệt đối không khó ngửi mà ngược lại còn mang đến cảm giác bị mê hoặc, khiến cho cả người Lâm Lục nóng lên nhiệt tình đáp lại anh.

Lương Tích cười, bắt đầu hôn sau gáy cô rồi từ từ hướng xuống.

Ngày thứ hai tỉnh lại, Lâm Lục nằm trên người Lương Tích. Cô sờ lên ngực anh, cảm thấy trơn bóng vô cùng sau đó liền lập tức ngoan ngoãn quay đi.

Một giây sau người kia tiến lại gần, đặt tay lên bụng cô, không buông tha hỏi, "Hồi học tiểu học em như thế nào?"

Anh ấy sao vẫn còn nhớ vậy trời.

Lâm Lục thở dài, nghĩ giả ngu không được nên chỉ có thể dùng giọng điệu đặc biệt đau thương nói, "Em lúc đó rất mập."

"Mập cỡ nào?"

"So với bây giờ còn mập hơn. Lúc đó em tương đối thích ăn, nhưng thể trạng hết lần này tới lần khác lại là dễ mập nên rất dễ gây sự chú ý. Tối hôm qua đoán chừng Hà Độ muốn để anh biết chuyện này tiện thể cho anh cơ hội để chọc em."

Lương Tích cầm tay cô, "Có mập chút xíu cũng không sao cả."

"Đó là anh không tưởng tượng được lúc đó em mập bao nhiêu thôi." Lâm Lục rất không hài lòng với câu trả lời của anh, cô có chỗ nào là mập chút xíu đâu?

"Lúc anh còn bé cũng có thấy qua một cô bé kia rất mập, cô bé ấy rất dễ thương." Lương Tích an ủi cô, "Chắc là cô bé đó mập giống em đi, anh nhớ kĩ như vậy cũng là vì do cô bé ấy béo quá nên bị các bạn trong lớp xa lánh."

"..." Lâm Lục vốn định vui vẻ vì anh còn nhớ rõ cô, nhưng nghe được câu sau của anh liền cảm thấy có gì đó chặn trong lòng, càng không giải thích được.

Thấy Lâm Lục trầm mặc, Lương Tích nói tiếp: "Có một lần anh trốn học leo tường bị cô bé ấy bắt gặp, về sau cô ấy liền cũng trốn học theo. Sau đó bị ngã, anh không còn cách nào liền cõng cô bé đó về. Cả đời anh cũng không quên được chuyện đó, vì nó mà hơn nửa tháng sau tay anh đau kinh khủng. Em bây giờ tưởng tượng được cô bé ấy mập đến cỡ nào chưa?"

Nếu bây giờ dùng một từ để diễn đạt cảm xúc của Lâm Lục, thì đó chính là muốn chặn miệng thối của Lương Tích lại để anh ngậm miệng không nói nữa.

Thật bực mình mà.

Suy nghĩ của cô và anh lúc đó tuyệt đối không giống nhau!

Hiện thực cùng mơ mộng sao lại chênh lệch nhiều như vậy chứ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau