THỜI GIAN ẤM ÁP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thời gian ấm áp - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Ngày đầu thử việc

Sau khi nhận cuộc điện thoại ngoài ý muốn, Dư Tiểu Noãn không có chút vui vẻ nào. Ai oán liếc mắt nhìn Trần Tinh: "Không biết ở chỗ đó sẽ có ngược đãi tớ như thế nào đâu."

Trần Tinh nghiêng người nhìn cô: "Dư Tiểu Noãn, cậu thấy vậy không tốt hơn sao? Có thể đi thực tập ngay, không tệ."

Cô ấy thờ dài một tiếng, bộ dáng đáng thương khóc không ra nước mắt: "A Ảnh cũng đã tìm được việc, cậu cũng gần như vậy, hiện tại chỉ còn một mình tớ thôi, ông trời ơi!"

Dư Tiểu Noãn đi qua an ủi cô nàng: "Thôi mà, cậu không phải nói tớ có vận mệnh dẫm phải c*t chó sao, xét đến kĩ năng cơ bản tớ còn thua cậu, cho nên cậu không cần phải lo lắng, khẳng định cậu có thể tìm được việc, tớ đảm bảo!"

"Thật?" Trần Tinh bĩu môi: "Tớ đã bị vài nhà tuyển dụng cự tuyệt thẳng mặt, người ta không cần đến tớ."

Cô ấy nói xong, tạo dáng đưa hai tay đến bên người Dư Tiểu Noãn nói: "Tới đây ôm tớ một cái, im lặng ngồi yên 3 phút."

Trần Tinh đem đầu đặt lên vai cô: "Haizz, nếu tớ quen những nhà tuyển dụng ấy thì tốt biết mấy, tớ muốn đi làm liền có thể đi, muốn mức lương cao thấp thế nào thì sẽ có thể đạt được."

Dư Tiểu Noãn muốn cười: "Vậy cậu có thể cầu nguyện người cha thân yêu của cậu là chủ tập đoàn lớn, năm đó bởi vì đủ loại lí do mà lạc mất con, vừa lúc họ đang tuyển nhân sự về mảng PHP, như vậy có thể tình cờ gặp lại nhau, sau đó trình diễn một tiết mục máu chó nhận người thân."

Trần Tinh đột nhiên đứng dậy, khuông mặt u ám: "Nếu ông ấy thực sự là chủ tập đoàn, đánh chết tớ thì tớ cũng sẽ không nhận lại, cho tớ bao nhiêu tiền cũng đừng hòng."

Dư Tiểu Noãn chỉ là muốn đùa một chút, ngoài ý muốn phản ứng của Trần Tinh lại dữ dội đến vậy, không khỏi khiến người ta kinh ngạc: "Cậu làm sao vậy, đang êm đẹp sao lại tức giận?"

Dư Tiểu Noãn có chút buồn bực, trong trí nhớ cô thì Trần Tinh chưa bao giờ nhắc đến nửa chữ liên quan đến cha mình, chỉ có một lần vì quá tò mò, cô ấy cũng chỉ nhàn nhạt trả lời cô: "Đã chết"

Cô không biết những gì Trần Tinh đã trải qua trước kia, nhưng từ khi quen biết thì cô chỉ biết rằng cha chính là vấn đề cấm kỵ của cô ấy, cho nên từ đó về sau liền không đề cập đến.

Sắc mặt Trần Tinh hơi thay đổi, cầm lấy điện thoại nhìn thời gian: "Ai, mau nhìn xem bây giờ đã là mấy giờ rồi, cậu vẫn chậm chạp chưa chuẩn bị gì, không phải chín giờ cậu phải đến công ty sao, nếu không nhanh lên là muộn đấy."

Được Trần Tinh nhắc, Dư Tiểu Noãn lúc này mới nhớ tới chuyện quan trọng, nhất thời không dám nói chuyện nữa, vội vàng đi sửa soạn.

———

Tám giờ năm mươi bảy (8:57), Dư Tiểu Noãn đúng giờ trình diện tại quầy lễ tân công ty công nghệ Phác Tấn.

Giải thích mục đích làm việc cũng như tiếp đón cô là nhân viên bộ phận nhận sự hôm qua cô đã gặp – Phương Mẫn.

"Xin chào cô Dư, hôm nay là ngày cô thử việc, cho nên không cần làm thủ tục, cô có thể trực tiếp đến văn phòng của Cố tổng, ngài ấy sẽ phân bố nhiệm vụ cho cô. Nếu Cố tổng sắp xếp ổn thỏa sẽ tự mình đưa ra mức lương cho cô."

Dư Tiểu Noãn có chút không hiểu: "Mức lương không phải do phòng nhân sự quyết định à, vì nguyên nhân gì mà Cố tổng lại tự mình sắp xếp?"

Phương Mẫn cười nói: "Bởi vì vị trí của cô Dư đây là trợ lý thực tập cho giám đốc Cố, ngài ấy sẽ tự mình quyết định mức lương dựa vào trình độ làm việc và khả năng hoàn thành nhiệm vụ."

"Trợ lý thực tập?" Dư Tiểu Noãn có chút trợn mắt há mồm, cô phỏng vấn ở vị trí nhân viên phát triển PHP, giờ sao lại trở thành trợ lý thực tập của giám đốc?

Mọi việc về sau của cô đều làm dưới sự giám sát của Cố Thanh Thời, hẳn có thể hay không là anh cố ý làm vậy?

Không, người này không thích náo nhiệt, ở bên anh thật đáng sợ, hôm nay cô vẫn nên cố ý mắc lỗi, sau đó sớm rời khỏi chốn nguy hiểm này.

Đúng, chính là như vậy.

"Cô Dư? Cô Dư?"

Phương Mẫn gọi vài tiếng, Dư Tiểu Noãn từ thế giới của mình bình tĩnh lại: "A? Hiện tại tôi nên đi tìm Cố tổng?"

"Đúng vậy, tôi đưa cô đi gặp Cố tổng được chứ?"
"Có thể có thể"

Dư Tiểu Noãn nói xong liền đi theo Phương Mẫn tới văn phòng Cố Thanh Thời.

Dọc trên đường, Phương Mẫn thật không hiểu, cô không nghĩ ra được tại sao Cố tổng đột nhiên lại tuyển người như vậy làm trợ lý của mình, biết rằng trước kia bọn họ nói sẽ tuyển một trợ lý cho anh, chính anh nói không cần, hiện tại không nói hai lời nhận người, vẫn là kỹ thuật của cô ấy như trang giấy trắng, thật không thể tưởng tượng nổi.

Hay là... Cố tổng vừa mắt cô gái này?

Nếu nhìn lướt qua tướng mạo thì cô Dư này cũng không quá nổi bật, nhiều lắm so với người bình thường thì khả ái hơn. Nhưng tuyệt đối không thể gọi là đại mỹ nữ. Địa vị Cố tổng cao như vậy, kiểu người đẹp nào mà chưa từng thấy, lại có thể coi trọng cô gái đó?

Hơn nữa, nghe người ta nói Cố tổng này không phải kiểu người thích quan tâm phụ nữ như những người đàn ông khác. Cô gái kia rất được, có tiếng là tác giả viết tiểu thuyết, ở công ty cũng có nhiều đang theo dõi truyện của cô nhưng chỉ toàn phái nữ.

Từ đó có thể suy ra, Cố tổng không thể có suy nghĩ khác với cô Dư.

Nghĩ cách nào cũng không tìm ra nguyên do, cô cũng không muốn suy nghĩ nữa. Dù sao cô Dư hôm nay cũng chỉ đến thử việc, Cố tổng từ trước đến nay yêu cầu nghiêm khắc, cô ấy có thể tiếp tục ở lại tính ra khả năng cũng không cao.

Sau một hồi suy nghĩ, Phương Mẫn đã dẫn Dư Tiểu Noãn đến văn phòng Cố Thanh Thời: "Cô Dư, Cố tổng đang ở trong đợi cô, mời cô vào."

Phương Mẫn hoàn thành nhiệm vụ nên cất bước tự mình rời đi.

Dư Tiểu Noãn đứng lưỡng lự trước cửa văn phòng chốc lác, hít sâu một hơi, lúc này lấy hết dũng khí đi vào.

Cố Thanh Thời ngồi đối diện máy tính nghiêm túc làm việc, thấy cô đi vào thì đặt tay xuống, nâng đồng hồ lên nhìn: "Xem như đến đúng giờ."

Dư Tiểu Noãn nắm chặt túi xách: "Chuyện đó, tôi... "

Cố Thanh Thời chỉ vào cái bàn bên trái trước mặt anh: "Đó là nơi làm việc của cô, nhiệm vụ của cô thì tôi đã soạn sẵn ở trên máy tính." Nói xong, anh lại tiếp tục vùi đầu làm chuyện của mình, đem Dư Tiểu Noãn coi như không khí.

Dư Tiểu Noãn "Nga" một tiếng, nuốt những nghi vấn về lại trong lòng, ngoan ngoãn đi đến vị trí của mình ngồi xuống.

Đúng là có một nhiệm vụ: vui lòng tạo một bảng biểu ngữ cho trang chủ.
Dư Tiểu Noãn trợn tròn mắt, cái cô được học chính là PHP, trước mắt công việc hôm nay lại phải tạo bảng biểu ngữ cho trang web. Mặc dù CSS, JavaScript và những thứ khác cô đã được học khi vừa vào trung tâm, nhưng căn bản không được tốt lắm.

Bảng biểu ngữ này, lúc trước cô chỉ sao chép theo code của giáo viên có một lần. Bây giờ cư nhiên bắt cô viết? Cô cảm thấy bản thân có chút cẳng thẳng.

Tuy nhiên nếu suy nghĩ một cách cẩn thận, nếu ngay cả việc này mà cô cũng không làm được, cũng khó trách không tìm được việc làm.

Cô thừa nhận bản thân là một tân binh, nhưng không thể mất mặt trước Cố Thanh Thời? Cho nên công việc này, dù có dùng cách gì đi nữa cô cũng phải hoàn thành. Hiện tại Internet phát triển đến thế, lên mạng tìm hiểu cũng học hỏi thêm không ít.

Cố Thanh Thời ngồi ở bàn làm việc của mình, thấy bộ dáng Dư Tiểu Noãn nhập tâm nhìn máy tính, đột nhiên anh có chút xuất thần.

Nha đầu này trước kia ở thời điểm còn đi học lại cà lơ phất phơ, ngoài việc đọc tiểu thuyết thì chưa từng thấy cô làm chuyện gì đến nơi đến chốn.

Với bộ đề tư duy logic hôm qua cô đã trả lời đến mức rối tình rối mù cả lên, có thể thấy cô không có khả năng, muốn ở thành phố S tìm việc cũng sợ không có chuyện dễ dàng. Làm biểu ngữ, anh cho rằng đây là điều rất cơ bản, nếu hôm nay cô có thể hoàn thành, anh sẽ có cách nâng đỡ cô ngày càng tiến bộ hơn.

Anh không biết mình đang làm gì, rõ ràng trong lòng đã hận cô đến chết nhưng khi thấy cô lại không thể khống chế bản thân muốn gần gũi cô, càng muốn giữ cô bên cạnh.

Có lẽ... là vì lời chia tay của cô, đã để lại tiếc nuối trong lòng anh.

Cố Thanh Thời lắc đầu, tiếp tục chăm chỉ làm việc, Anh không muốn thể hiện cảm xúc, bời vì anh biết những tâm tư chôn dấu của mình đến một ngày bị người khác vạch trần, sẽ rất đau rất đau.

Chớp mắt đã đến giữa trưa, Dư Tiểu Noãn nhìn các ký tự trên màn hình đến đầu váng mắt hoa, sớm đã quên chuyện ăn trưa.

Dư Tiểu Noãn không động đậy, chậm chạp làm việc, anh chủ động đi tới: "Công việc đến đâu rồi?"

Dư Tiểu Noãn ngẩng đầu nhìn anh một cái, lại tiếp tục bận rộn: "Rất tốt, buổi chiều là có thể hoàn thành."

Cố Thanh Thời cầm con chuột nhìn qua số liệu cô viết trên màn hình để xem tiến độ, khá hài lòng gật đầu: "Đến giờ cơm trưa, cô có thể đi ăn cơm. Không phải hôm qua cô nói muốn mời tôi ăn?"

Dư Tiểu Noãn nghe anh nói sẽ cùng cô ăn cơm, vội vàng từ chối: "Không cần, tôi hiện tại chưa đói bụng, anh ăn trước đi. Về chuyện mời cơm... để hôm khác."

Cố Thanh Thời cau mày: "Đây chính là lao động trí tuệ, không cần ăn cũng no được sao? Dù sao cô cũng không thể mãi ngồi ở đây, đi thôi, coi như ra ngoài giải tỏa, có lẽ hiệu suất chiều nay sẽ cao hơn."

Đây là lần đầu vì quan tâm cô mà anh có thể nói nhiều như vậy, Dư Tiểu Noãn có chút không phản ứng kịp.

Thái độ của anh đối với cô, giống như thay đổi chỉ sau một đêm, so với cơn giận đêm qua rất khác nhau. Khi đối mặt với cô giống như đối xử với một người bạn lâu năm, không vì khoảng cách thời gian vẫn hiểu rõ cô.

Sự thay đổi như thế này làm cho Dư Tiểu Noãn không hiểu, cũng có chút khỏ xử. Người này thật sự không bị tâm thần phân liệt, đột nhiên dịu dàng như vậy khiến cô chịu không nổi.

"Không cần đâu, tôi tự có thể đi mua đồ ăn, không phiền anh lo lắng, anh đi ăn trước đi."

Cố Thanh Thời gắt gao nhìn chằm Dư Tiểu Noãn một lát, thản nhiên gật đầu: "Cũng được, vậy tôi đi trước."

Thấy anh chịu đi, Dư Tiểu Noãn nhẹ nhõm hơn, ý cười trên mặt cũng tăng lên rất nhiều: "Cố tổng đi thong thả."

Thấy bộ dáng ước gì mình có thể đi sớm hơn khiến anh tức giận trong lòng, nhưng lại không thể cãi nhau với cô, chỉ có thể nhịn xuống, dù chẳng nói gì nhưng mặt đã đen lại.

Thấy anh bước ra khỏi văn phòng, cô thờ phào. Thần sắc anh lúc tốt lúc xấu, dù khó chịu nhưng cô vẫn nên cố gắng tránh đi sẽ tốt hơn.

Dù sao hôm nay cố gắng làm cho xong bảng biểu ngữ để có thể giữ thể diện trước mặt anh. Cô đến đây làm việc này, bất luận thế nào cô cũng không tình nguyện gì cho cam.

Chương 7: Chú chuột tham ăn

Trong một nhà hàng cao cấp kiểu Pháp, Phó Nguyên nhìn thấy người đối diện chỉ lo vùi đầu ăn cơm liền lên tiếng hỏi: "Hôm nay cậu ăn nhanh thế làm gì? Công ty dạo này bận rộn đến thế sao?"

Cố Thanh Thời nhai thức ăn rồi nuốt xuống, nhàn nhạt gật đầu: "Cũng gần như thế, còn mấy hạng mục cuối năm, phải làm thêm giờ là chuyện bình thường."

Phó Nguyên cái hiểu cái không gật đầu: "Có chuyện gì? Tóm lại sao thế này, tuy rằng tớ biết cậu là người cuồng công việc, nhưng thường ngày ăn cơm cũng không gấp như vậy a? Dù sao, cậu là dân kĩ thuật, hạng mục này nọ cậu cũng cần phải làm?"

Cố Thanh Thời suy nghĩ, đang muốn mở miệng nói chuyện thì bị Phó Nguyên chặn ngang: "Tớ nói này, đừng có lừa tớ, thành thật khai báo, thật sự có chuyện gì?"

Cố Thanh Thời nói: "Trước kia tôi đã từng nói với cậu, tớ có một cô bạn chung bạn trong hai năm rưỡi, sau đó sang học kỳ mới lại mất tích, không có chút tin tức về cô gái đó không?"

"Dĩ nhiên tớ vẫn nhớ, cậu còn định tỏ tình với con gái người ta sau khi thi đại học, mà sao lại nhắc đến đây?" Nói xong, anh ta đột nhiên nhận ra điều gì, lại nói: "Khoan, từ từ, người bạn cùng bàn của cậu không phải... Ngày hôm qua người không mang giấy tờ cá nhân khi đến phỏng vấn, bắt tớ phải tự mình đưa đến, đó là Dư Tiểu Noãn?"

Đối với sự khác thường của Cố Thanh Thời ngày hôm qua, anh dễ dàng nhận ra điểm này.

Động tác ăn cơm của Cố Thanh Thời hơi dừng lại, anh nhẹ gật đầu.

Phó Nguyên vỗ bàn: "Tớ đã nói, hành vi hôm qua không giống phong cách ngày thường của cậu. Cậu đường đường là giám đốc nhưng lại đích thân phỏng vấn, căn bản là người thích diễn sát thủ mặt lạnh ở nơi làm việc. Ồ, tớ nên nhận ra chỗ sơ hở này sớm hơn."

Phó Nguyên: "Chẳng khi nói vấn đề này, tớ còn khâm phục cậu, thời trung học chỉ là sự thầm mến ngây thơ trong sáng mà thôi, sao lại phải đặt ở trong lòng lâu như vậy?"

Cố Thanh Thời không đáp trả.

Đúng là vì chưa kịp tỏ tình, mới càng trở nên canh cánh trong lòng.

Từ thời đại học đến giờ, anh cũng chưa từng quen thêm bạn gái, nếu có chia tay cũng cảm thấy không vui. Mà khoảng thời gian chia tay năm nào, lại ngoại lệ khiến anh nhớ mãi đoạn tình cảm thực thực hư hư vô cùng vui vẻ.

Tình cảm ấy trong sáng lại chân thành, ngây ngô lại đẹp đẽ.

"Tớ tính cho cô ấy làm trợ lý của mình." Cố Thanh Thời nhàn nhạt mở miệng.

Phó Nguyên nhất thời sửng sốt, thiếu nữa phun cả họng cơm ra ngoài: "Thật hay giả, cậu không phải bảo trợ lý bên cạnh vướng tay vướng chân sao, mọi việc đều phải đích thân làm, thế nhưng khi gặp lại Dư Tiểu Noãn cậu liền biến thành một người khác?"

Cố Thanh Thời tiếp lời: "Tạo cho cô ấy một công việc, hiện giờ cũng đã cuối năm, thực sự rất khó xin việc, dù sao cũng từng là bạn học, xem như ra tay giúp đỡ một lần."

"Cậu thôi đi, xem ra chính cậu không buông bỏ được thì có. Không phải cậu đã rất hận khi cô ấy nói chia tay là chia sao, hiện giờ sao lại dễ dàng tha thứ vậy được? Cô ấy đã giải thích rõ với cậu?"

Cố Thanh Thời lắc đầu: "Tớ chưa từng hỏi, cô ấy cũng không nói, chắc là có nguyên nhân. Tớ xem lý lịch của cô ấy, thấp hơn so với chúng ta, cấp 3 không chừng đã học lại. Hơn thế, cô ấy cũng đã từng hứa sẽ sẽ ở thi đại học ở thành phố Z."

Cố Thanh Thời cúi đầu trầm mặc.

Phó Nguyên nói: "Cậu lúc trước còn định tỏ tình sau khi thi đại học, nhưng tớ cảm thấy cô ấy rời đi cũng tốt, vô tình từ chối lời tỏ tình non nớt chưa thành. Tớ từng xem cô ấy là nữ thần, nhưng chính kiểu người không tim không phổi như cô ấy không tìm được công việc là đáng, cậu còn đi giúp. Ngày hôm qua may là cậu không nói cho tớ biết cô ấy là bạn cùng bàn năm xưa, nếu tớ mà biết thì tớ đã hỏi rõ sự tình năm ấy rồi."

Cố Thanh Thời nhấp một ngụm rượu vang đỏ: "Chuyện sáu năm trước tớ đã không nghĩ đến, nhận cô ấy cũng chỉ vì nể cũng từng là bạn học tiện tay giúp đỡ, cậu cũng đừng nghĩ quá phức tạp."

Phó Nguyên thở dài mệt mỏi: "Cậu đó không thấy quan tài không đổ lệ**. Thôi tình càm cũng của cậu nên tự mình quyết định, dù sao tớ cũng không quản được. Tuy nhiên tớ có cũng kinh nghiệm nhìn phụ nữ cao hơn cậu, lời thật lòng thường khó nghe, có muốn nghe hay không thì tùy."

Editor: ** Gốc: 不到黄河不死心 – dịch nghĩa: không đến Hoàng Hà không từ bỏ ý định.

Cố Thanh Thời liếc nhìn anh ta: "Chính cậu đã tổn thương nhiều người con gái, giờ còn đến đạy dạy đời tớ. Chỉ đến khi cậu thức sự yêu thật lòng, muốn có một quan hệ nghiêm túc, đến đó dạy tớ cũng chưa muộn."

Nói xong, anh lau miệng rồi gọi: "Ông chủ, gói cho tôi một phần cơm trưa!"

Phó Nguyên bực bội lầm bầm: "Đã thế, bắt tớ giống cậu nhiều năm một lòng chỉ vì một người, tớ tình nguyện giống bây giờ, chơi đùa tự tại, không cần ai thật lòng, không phải tự do hơn sao. Tình yêu vượt thời gian, nếu cậu còn như vậy, chắn chắn sẽ thua thảm hại." "Được, lời cậu nói đều là đạo lý, được chưa?"

"Này, tớ đang dạy cậu triết lý về tình cảm, cậu còn ở đây cảm ơn có lệ vậy à?"

"Thưa anh, cơm anh gọi đã chuẩn bị xong rồi." Hộp cơm trưa được đóng gói cẩn thận được người phục vụ đặt lên bàn.

Cố Thanh Thời nói cảm ơn rồi đứng lên, nói với Phó Nguyên: "Cảm ơn ngài đã quan tâm tôi, nhưng nói thật cậu hãy giữ cái khóa huấn luyện này lại cho con trai cậu ở tương lai đi. Tớ còn có việc, không nói chuyện với cậu được nữa, bữa trưa này cậu mời."

Nói xong, cũng chưa kịp quay đầu thì anh đã đi mất.

Để lại cho Phó Nguyên một lần đau khổ: "Ê, sao tớ có đứa bạn như cậu chứ? Lý do gì mà hôm nay tớ phải mời."

Nhìn xuống đĩa cơm, lúc này ăn đã không còn mùi vị.

Anh có một dự cảm, Cố Thanh Thời khi đã gặp lại Dư Tiểu Noãn, cả người đều thay đổi.

Khi Cố Thanh Thời quay lại văn phòng, thấy Dư Tiểu Noãn đang ngồi ở chỗ của mình, ăn bánh mì cách ngấu nghiến.

Dư Tiểu Noãn vừa mới cắn một miếng bánh đã thấy Cố Thanh Thời khoan thai bước vào, nhất thời kinh ngạc, vội vàng ăn hết bánh mì trên tay, nhưng ăn quá gấp, trong miệng lại nhét quá nhiều, nhất thời bị nghẹn lại ở cổ, không thể nuốt xuống được.

Cô khó chịu trừng mắt nhìn anh, một tay nắm chặt áo, tay khác thì đang vỗ ngực, muốn để bánh mì mau chóng đi xuống. Chuyện này đã làm mặt cô đỏ bừng.

Cố Thanh Thời thấy thế, mang nước đưa cô: "Cô ăn nhanh thế làm gì, sợ có người giành với cô à?"

Dư Tiểu Noãn chả thèm quan tâm lời anh nói, nhận lấy cốc nước uống, nước vừa vào cổ đã thuận lợi giải quyết chỗ bánh mì bị nghẹn trôi xuống, cả người dễ chịu.

Nghĩ đến một màn kia, cô tức khắc cảm thấy xấu hổ vô cùng.

"Chuyện đó, anh tiến vào mà không nghe tiếng, làm tôi hơi sợ."

Cố Thanh Thời ngồi lên bàn làm việc, hai tay đặt lên đùi, chân bắt chéo trước mặt cô: "Đây là phòng làm việc của tôi, chẳng lẽ muốn vào cũng phải cần có sự đồng ý của cô?" Dư Tiểu Noãn cứng mặt lại, sau đó cười to: "Tôi... đương nhiên đây không phải ý của tôi."

Cố Thanh Thời nhìn thoáng qua cô, lấy phần cơm đưa cho cô: "Đừng ăn bánh mì, hôm nay một nhà hàng Pháp mới khai trương, mua một tặng một, thấy cô chưa ăn, tôi đã nhờ người gói lại mang về cho cô, mau ăn đi."

"Không cần đâu, tôi ăn bánh mì là được rồi. Ăn gì cũng như nhau cả, phần cơm ấy lớn thế một mình tôi cũng ăn không hết." Cô khéo léo từ chối.

Cố Thanh Thời trực tiếp đặt cái hộp lên bàn cô, đứng dậy đi về bàn của mình ngồi xuống: "Nếu cô không thích thì ném đi, tôi ăn rồi, thứ này để lạnh ăn không tốt."

Dư Tiểu Noãn le lưỡi, nhìn hộp cơm trên bàn không nói gì.

Cố Thanh Thời thấy cô chậm chạp không nhúc nhích, anh đứng dậy: "Tôi có một cuộc họp vào trưa nay, có thể kéo dài khoảng 1 tiếng, buổi chiều cô tiếp tục làm kế hoạch dang dở tôi giao sáng nay, khi nào hoàn thành bảng biểu ngữ thì chúng ta sẽ bàn về chuyện tiền lương."

Khi nói xong, cũng không đợi Dư Tiểu Noãn trả lời, anh cầm lấy cuốn sổ tay trên bàn rời đi.

Dư Tiểu Noãn ngây người ngồi ở vị trí của mình, một bên cắn móng tay, rồi lại nhìn vào hộp cơm trên bàn, do dự không biết tiếp theo nên làm gì.

Đối với người như cô thì không hề có sức chống cự nào đối với thức ăn, ngửi thấy mùi thơm ngào ngọt phảng phất, cô không khách khí quyết định xơi chúng.

Thế nào thì thức ăn cũng đâu có đắc tội cô, ngoài ra Cố Thanh Thời bảo nếu cô không ăn thì bỏ đi, cô cảm thấy tiếc, còn không thì cô giải quyết cho rồi.

Suy nghĩ nhiều như vậy, cô nhìn xung quanh, nghĩ thầm thời điểm này chắc anh còn đang họp, cô ăn nhanh rồi ném đi là được. Đến lúc đó cô có thể nói mình đã ném đi, anh cũng không đến mức đi kiểm tra thùng rác đâu?

Dư Tiểu Noãn thấy kế sách của mình đã vạch ra vô cùng hoàn hảo.

Mở ra là một phần cơm gà nướng sốt cà ri cũng chính là món "ruột" của cô kèm theo một ly sữa tươi.

Cô liếm môi, tràn đầy yêu thích với bữa ăn hôm nay.

Cố Thanh Thời cầm sổ tay ngồi trong đại sảnh một phòng chờ cách văn phòng của mình không xa, đây là nơi bí mật, người bên ngoài không nhìn thấy bên trong nhưng người trong phòng lại có thể nhìn rõ tất cả sự việc diễn ra bên ngoài.

Vô tình ngẩng đầu lên vừa vặn thấy Dư Tiểu Noãn mang theo hộp cơm rón rén bỏ vào thúng rác, sau đó chạy nhanh về phòng.

Cố Thanh Thời nhìn thấy, khóe môi không tự chủ giương lên.

Hành động này không khác biệt mấy so với những gì trong suy nghĩ, khiến anh nhớ đến những ngày thời trung học, cô thừa dịp anh đi vệ sinh sẽ lục lọi cặp anh tìm đồ ăn vặt, sau khi thấy sẽ dùng tốc độ nhanh nhất ăn hết vào bụng.

Chờ đến khi anh quay lại, cô liền diễn mình chưa từng làm gì khác mà nghiêm chỉnh ngồi làm bài tập.

Khi anh phát hiện đồ ăn của mình không cánh mà bay, cô nghiêm túc mở cặp mình kiểm tra lại xem, sau đó nhỏ giọng than thở: "Có khi nào ở phòng học có chuột không, thật đúng là chẳng an toàn tí nào."

Lúc này anh sẽ hùa theo lời cô nói: "Xem ra đã bị những con chuột tham ăn chén hết rồi, quên đi, không tìm nữa."

Dư Tiểu Noãn không biết, đồ ăn vặt anh để trong cặp, cơ bản là anh chuẩn bị cho cô.

Editor: Nay mình đăng hai chương để một tuần tới có thể nghỉ ngơi một chút 😍

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ - Khế

Chương 8: Tiền bay đầy trời

Suy nghĩ trở về thực tại, anh nhìn thời gian rồi đứng lên, cầm quyển sổ tay rồi quay về văn phòng.

Dư Tiểu Noãn sau khi lấp no cái bụng của mình, đang ngồi uống nước trên ghế, thấy anh vào liền mỉm cười: "Họp nhanh vậy sao, không phải nói khoảng 1 tiếng ư, giờ xem ra cũng chưa đến 30 phút."

Cô thầm cảm thấy may mắn, có thể ăn xong chỉ tốn không đến 20 phút, nếu không khi về có lẽ anh đã ngửi ra được.

Cố Thanh Thời nhìn cô, sau đó trở về ngồi vào vị trí của mình: "Mùi vị thế nào?"

Dư Tiểu Noãn thoáng giật mình, phản ứng lại ngay: "Ách... anh nói khi về phần cơm anh mang về à, tôi ăn no rồi nên đã ném chúng vào thùng rác."

"Thế ư?" Cố Thanh Thời ngôi trên ghế xoay xoay một vòng, góc nghiêng 90 độ, vừa vặn đối mắt cùng Dư Tiểu Noãn. Anh giơ tay chỉ chỉ vào miệng mình, khẽ nhướng mày.

Dư Tiểu Noãn không hiểu: "Sao vậy, miệng anh bị gì à?"

"Tôi đang nói cô." Cố Thanh Thời thực sự bội phục chỉ số thông minh của cô, nhiều năm thế mà vẫn không thay đổi.

Dư Tiểu Noãn lúc này chậm chạp nhận thấy có chỗ không đúng, nhanh chóng mở camera di động, vừa nãy không thấy, do ăn quá nhanh nên ở khóe miệng dính một chút...

Gương mặt ửng đỏ, cô giả vờ bình tĩnh lau khóe miệng, cười ngọt ngào với Cố Thanh Thời: "Cái đó, đồ ăn Pháp của anh mang về, tôi chỉ nếm thử lớp kem bơ phía trên một miếng, rất ngon."

Cố Thanh Thời hiểu cô: "À, hóa ra chỉ nếm thử."

"Dĩ nhiên, tôi ăn bánh mì đã no, bụng đâu còn chỗ để ăn mấy món kia. Tuy là chúng rất ngon, nhưng chỉ có thể nhịn xuống mà bỏ qua thứ mình thích."

Đôi môi mỏng của anh giật giật, đề tài này mau dừng ở đây thôi.

"Đúng rồi, bảng biểu ngữ cô đã làm xong chưa?"

Dư Tiểu Noãn lúc này mới nhớ tới việc chính chưa xong, vội trả lời: "Chắc cỡ 4 giờ chiều này có thể hoàn thành."

Cố Thanh Thời gật đầu: "Vậy cô làm tiếp đi."

Dư Tiểu Noãn nằm nhoài nhìn máy tính trước mặt, dùng màn hình che lại biểu cảm trên mặt, vui như mở cờ trong bụng.

Cô chính là sinh viên tốt nghiệp ở trung tâm huấn luyện kĩ thuật, phía sau còn có cả năm trăm anh em khổng lồ. Thiết kế, lập web, PHP, Java mọi thứ đều có, đại thần ở đây cũng không ít, có bọn họ ở đây chỉ điểm, cô có thể không hoàn thành nhiệm vụ hôm nay sao?

Đại thần còn nói sẽ giúp cô hoàn thành trước 4 giờ, cô mới có thể mười phần đều thả lòng.

Vào lúc 3:45 chiều, nhìn chung Dư Tiểu Noãn đã hoàn thành nhiệm vụ Cố Thanh Thời giao cho.

Cô thở phào một hơi, đứng dậy: "Cố tổng, bảng biểu ngữ đã hoàn thành, anh nhìn thử xem có vừa lòng không."

Cố Thanh Thời nghe thế thì đứng dậy đi tới, ngồi xuống ở chỗ cô, trước mở trình duyệt xem hiệu quả thành phẩm, tiếp đó kiểm tra từng số hiệu.

Nhìn thấy số hiệu trên trình soạn thảo đủ kiểu màu, lại một chuỗi các từ tiếng Anh nằm rải rác, cao thấp so le không đều, định dạng lại không tương đồng, khiến anh nhìn không nổi.

Cố Thanh Thời không nói nên lời với kết quả trước mắt: "Dư Tiểu Noãn, cô có biết số hiệu phải sắp xếp theo khuôn mẫu không? Của cô thì một dòng bên trái lại bên dòng khác bên phải, lung tung cả lên, có biết như thế sẽ ảnh hướng đến trình tự kiểm tra của tôi?"

"Là sao?" Dư Tiểu Noãn không nghĩ mình sai: "Tôi cảm thấy của tôi thật sự ổn, anh không thấy chúng nhìn rất giống một chiếc máy bay, xem xem, hình tam giác này là đầu máy bay, đây là đuôi máy, còn chỗ cao thấp hai bên thì là hai bên cánh. Thế nào nhìn có phải rất giống không?"

Bị cô nói đến như vậy, đúng là khi nhìn lại anh thấy bóng dáng của chiếc máy bay. Cô có thể đem số hiệu ký tự phỏng thành mô hình, thật chỉ có cô nghĩ ra.

"Dư Tiểu Noãn, cô vui lòng kiểm điểm xem bản thân có đủ tư cách trở thành một lập trình viên? Không biết lý giải đã đành, lại trình bày đến bát nháo cả lên, số liệu như vậy có thể dùng sao? Nếu hôm nay bỏ qua, ngày nào đó cô đem số liệu này cho người khác xem thì chỉ có cách nhảy lầu."

Dư Tiểu Noãn không ngờ anh có thể nói cảm nhận của mình kịch liệt đến vậy, cô cũng lập tức nổi nóng: "Này, anh nghĩ rằng tôi không biết, bảng biểu ngữ này đâu có hạng mục nào cần dùng. Anh cũng không nói gì bắt tôi làm, giờ đã gần như hoàn thành, nhiệm vụ cũng đã xong, anh lại quản việc sắp chữ của tôi."

"Còn có, tôi chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ anh giao, anh nhìn vào số liệu để làm gì? Căn bản tôi không tính làm việc ở công ty của anh, hôm nay sở dĩ đến đây cũng bởi mất mặt chuyện hôm qua, tự dưng anh lại nổi giận đùng đùng xong bỏ đi. Anh đường đường là tổng giám đốc cũng không ngừng mắng tôi, lời nói chính nghĩa kia đâu, anh nên đưa nhân viên của mình đi làm đi"

"Đừng tưởng rằng chỉ có anh mới có thể đối xử lạnh nhạt với tôi, la mắng người khác, tôi nói này, chuyện phát sinh trước kia chỉ là vì mặt mũi là bạn học ngồi chung, anh bây giờ vẫn giở thói dạy dỗ tôi, thật sự quá phận. Cố Thanh Thời, tôi nói trước, Dư Tiểu Noãn tôi từ giờ trở đi không bao giờ... nhịn anh nữa!"Nói liền một hơi, mắt hạnh mở to, thở gấp, ngồi trên ghế mặt đầy tức giận nhìn Cố Thanh Thời.

Chợt anh đứng dậy khỏi ghế, thân hình cao lớn đứng trước mặt cô, đôi mắt đăm đăm nhìn cô. Tình huống vừa rồi, giống như cô có thể dùng nấm đấm san bằng chỗ này.

Dưới áp lực không giải thích rõ, Dư Tiểu Noãn trở nên lúng túng.

"Nhìn chằm chằm tôi làm gì, trên mặt tôi thật sự nở hoa sao?" Dư Tiểu Noãn trầm mặc nhìn xuống đất, lặp đi lặp lại dan lòng "bình tĩnh", miễn cưỡng chỗng đỡ.

Bỗng Cố Thanh Thời ngả người về phía cô, sắc mặt Dư Tiểu Noãn trắng bệch, thân hình lảo đảo tránh đi, tận lực nói: "Đây là công ty, anh... "

Lập tức cô không thể nói tiếp được nữa.

Bởi vì...

Cố Thanh Thời sờ tóc cô, nhìn đầy hứng thú: "Xem ra, trưa hôm nay cô đã ăn cơm tôi để trên bàn, hẳn cô đã ăn hết, cảm thấy hương vị ra sao?"

Dư Tiểu Noãn xấu hổ không nói nên lời, ban nãy cậy mạnh để cãi, giờ phút này lại  chán nán như bong bóng xì hơi.

Cô thật sự hận không tìm ra cái lỗ để chui xuống, sao Cố Thanh Thời lại biết rõ đến vậy? Cơm cũng chạy đi dính lên tóc rồi à...

Dư Tiểu Noãn cẩn thận nghĩ nghĩ, hẳn là lúc ăn cơm không cẩn thận dính một chút vào tay, sau đó lại dùng tay gãi đầu. Kết quả tay tì lên tóc lại kéo theo dính lên một hột cơm tròn tròn lên đó, tình ý trong mắt dâng lên, không kịp quay lại.

Rốt cục bàn tay trên đầu cô động đậy, phủi xuống những hạt cơm còn dính.

Dư Tiểu Noãn cảm thấy mình nên viết một quyển tiểu thuyết, đặt tên là <Chuyện tình  về những hạt cơm vươn trên tóc>

Dư Tiểu Noãn cũng không biết tại sao bản thân lại nghĩ ngợi nhiều đến thế, đúng là cô khẩn trương, căng thẳng là liền suy nghĩ miên man. Bộ dáng này có thể giúp cô tạm thời tránh đi không khí xấu hổ oi nóng lúc này.

Nhưng chính Cố Thanh Thời đã kéo cô trở về: "Hiện tại cô có muốn bàn chuyện tiền lương hay không?"

Ánh mắt Dư Tiểu Noãn nhìn Cố Thanh Thời trở nên sáng rỡ, dối trá mở miệng cười.

Dù sao cũng là ăn miệng ngắn của người ta**, nên nói...Chú thích: ** kiểu nhận lấy ân huệ từ người khác, nên suy xét cẩn thận trước khi đưa ra quyết định.

"Tôi cảm thấy quý công ty quả thực không thích hợp với một người mới như tôi, nếu tôi tiếp tục làm ở đây sẽ mang đến rất nhiều phiền toái." Dư Tiểu Noãn trả lời khách sáo với lời đề nghị của Cố Thanh Thời, không biểu hiện dáng vẻ kiêu ngạo nào.

Cô Thanh Thời dựa vào bàn làm việc của cô, trên mặt đều mang vẻ bình tĩnh: "Nói cách khác, cô tính không tiếp tục làm việc ở đây?"

Dư Tiểu Noãn cười rạng rỡ: "Cùng Cố tổng nói chuyện, quả nhiên một chút cũng không mệt mỏi, đó chính là ý của tôi."

Cố Thanh Thời vươn tay: "Tôi cho cô đưa từng này."

"10... 10 nghìn" Dư Tiểu Noãn kinh ngạc nói lắp. Phải biết rằng, cô hiên tại là tay ngang, một chút kinh nghiệm cũng không có, áp lực cạnh tranh ở thành phố S lớn như vậy, một nửa số tiền kia có mơ cô cũng chưa từng nghĩ đến.

Tô Ảnh và Tô Khải đều là những nhân vật làm mưa làm gió, được gọi là "Song Tô PHP", Ngày hôm qua tìm việc, mức lương cũng không đến chừng này, giờ Cố Thanh Thời anh lại đưa ra mức lương cao như vậy?

Không thể không nói, với giá thế này thật sự chọc mù mắt cô rồi!!

"Thành giao" Dư Tiểu Noãn cắn răng giậm chân. Cô quyết định bán đi lòng tự trọng của mình vì mức lương trên mây này.

Không phải mỗi ngày đều chỉ cần ở cùng một chỗ với tên biến thái Cố Thanh Thời này sao, cuối tháng lại nhận được 10 nghìn, có đáng không?

Bất kì ai đều biết rằng, Dư Tiểu Noãn cô rất thích ăn. Nhưng những người quen cô đều rõ, ngoài ăn ra, cô còn rất thích tiền. Thậm chí có thể nói: "quý tiền như mạng".

Cô thừa nhận, những người coi tiền như rác, thật là không chung một thế giới với cô.

Cố Thanh Thời trả lời rất hợp ý cô: "Tốt, hiện tại tôi sẽ liên hệ phòng nhân sự, sắp xếp thủ tục nhận chức."

Dư Tiểu Noãn có chút hài lòng cười ngây ngô: "Không cần, như vậy là được rồi."

Cố Thanh Thời không chút thay đổi: "Phụ nữ là sinh vật dễ thay đổi, mặc dù sự tình hôm nay tốt đẹp cũng chưa chắn đáng tin. Cho nên, tôi càng tin tưởng loại hợp đồng giấy trắng mực đen, kí tên đóng dấu. Cô cảm thấy được chứ?"

Ồ....

Dư Tiểu Noãn vạch đen đầy đầu, cảm giác như việc cô bán thân với chuyên nhận chức ở đây cũng không khác nhau là mấy.

Thời buổi thực đúng ngày nay, "không có tiền sẽ không có tiếng nói" rất đúng trong hoàn cảnh của cô.

Thủ tục nhận chức xong xuôi, không sai lệch mấy đúng ngay giờ tan làm. Cố Thanh Thời nói: "Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm."

Dư Tiểu Noãn nghe anh rủ cô cùng ăn cơm, vội từ chối: "Thôi khỏi đi, buổi tối tôi sẽ ăn cơm cùng bạn."

Hai đầu mày Cố Thanh Thời nhíu chặt, rõ ràng không vui: "Thế nào, tôi tạo cho cô một việc làm tốt như vậy, cô không tính mời tôi một bữa?"

Dư Tiểu Noãn giật mình, thế mới thấy Cố Thanh Thời căn bản anh bắt cô đây mời cơm mà không cho cô cơ hội chạy trốn.

Dư Tiểu Noãn một lòng không muốn, nhưng nghĩ lại kỳ thật cũng nên làm như vậy.

Do dự một phen, cô cắn răng đáp ứng: "Được, để tôi báo cho bạn cùng phòng một tiếng để khỏi khiến cô ấy phải đợi. Tối nay trời lạnh như vậy, hay là chúng ta đi ăn lẩu nhé?"

Giọng anh đầy vui vẻ: "Tuỳ cô"

Dư Tiểu Noãn đảo mắt, qua một bên gọi điện thoại.

Editor: Với tên chương hôm nay, ý của mình là mức lương Dư Tiểu Noãn được nhận khá cao nhé 😍 Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ:>>>>

Chương 9: Anh chưa từng quên em

Biết Dư Tiểu Noãn thuận lợi vượt qua ngày thử việc, hơn nữa mức lương được trả ở thời điểm này thật sự là giá trên trời.

"Dư Tiểu Noãn, làm sao cậu có thể làm được!" Trần Tinh rống lên một tiếng vào điện thoại, hận không thể dùng cách này để người ở đầu dây điện thoại kia có thể ngay lập tức xuất hiện trước mặt.

Dư Tiểu Noãn nhìn đường lớn nơi Cố Thanh Thời đang đứng, cố gắng ép tiếng nhỏ hết cỡ: "Được, lát về nhà sẽ kể với cậu, tối nay tớ ăn cơm ở ngoài, không cần đợi."

Nói xong cô vội vàng cúp máy, đi đến trước mặt Cố Thanh Thời: "Được rồi, đi thôi."

Hai người đi vào một quán lẩu, chọn đủ loại rau, thịt, vừa ăn vừa nói chuyện.

"Cô đang ở ký túc xá?" Cố Thanh Thời nhớ đến bộ dạng nói chuyện điện thoại lúc nãy của cô nên mở miệng hỏi.

Dư Tiểu Noãn gật đầu: "Ừ, một phòng nhỏ, có giường tầng, ban đầu thì phòng đó dùng cho 6 người, nhưng con gái học PHP chỉ có 3 người, cho nên xem ra khá thoải mái. Anh không biết khi ở ký túc xá, tiền thuê là chia theo giường nên quả thật khi ở một thành phố lớn, nếu đem thị trấn nhỏ của chúng ta so sánh thì không cũng đành chịu."

Cố Thanh Thời nói: "Cô đã tìm được công việc, tôi có thể ứng trước cho cô 3 tháng, như vậy liền có thể ở nơi tốt hơn."

Dư Tiểu Noãn liên tục lắt đầu: "Hay là thôi đi, tiền lương nói thật cũng không ít, nhưng tiền lương ba tháng thử việc chỉ được nhận 80%, nếu trừ các khoản thuế, bảo hiểm thì dư cũng không bao nhiêu. Số tiền đó anh vẫn giữ lại đi, bố tôi đã già, em trai tôi cũng còn đi học, số tiền này có thể giúp trang trải phần nào."

Cố Thanh Thời vuốt cằm nghĩ ngợi: "Tính ra, kỳ nghỉ hè năm sau thằng bé cũng thi đại học? Thành tích thế nào?"

Dư TIểu Noãn nhún vai: "Thằng bé học tốt hơn tôi nhiều, so với anh trước kia cũng không khác là bao. ChỈ là nó ít nói, ngay cả khi tôi về nhà, thằng bé cũng chỉ trả lời qua loa."

Nói tới đây, Dư Tiểu Noãn tự trách, mặt mày ủ rủ.

Cố Thanh Thời: "Khi còn nhỏ đã gặp không ít chuyện, tất nhiên sẽ trở nên nhạy cảm. Bình thường cố trò chuyện nhiều hơn, không thể cả đời mãi ám ảnh với tai nạn xe năm đó đúng không?"

Nhắc tới em trai, Dư Tiểu Noãn trở nên buồn bã, cái mũi dần trở nên chua chát: "Hẳn là tôi nên xin lỗi em ấy, có đôi khi tôi hi vọng người bị nạn là tôi sẽ tốt hơn."

Cố Thanh Thời nghe câu này thì chau mày, an ủi cô: "Cô đừng nghĩ vậy, chuyện này đừng nên đùa thế chứ? Vả lại, em trai cô tất nhiên sẽ không đem truyện này ra trách cứ."

Dư Tiểu Noãn miễn cưỡng cười: "Nhìn tôi thế mà lại nói mấy chuyện này với anh, thôi ăn nhanh đi."

Nói xong, cô tiếp tục vùi đầu ăn.

Điện thoại đột nhiên vang không ngừng, điện thoại Cố Thanh Thời ở đối diện cũng reo lên.

Hai người cầm điện thoại lên xem, hóa ra là nhóm lớp hồi trung học đang sôi nổi hoạt động.

Trương Dương: Chu choa, tớ chỉ mới đi công tác hai ngày không mang theo điện thoại, thế sao trong nhóm lại xảy ra chuyện lớn như vậy, náo nhiệt thật a! Tiểu Noãn đâu, sao lại biến mất lâu thế hả. <khóc>

Hàn Húc: Có người như cậu sao, khó khăn mới vào nhóm hoạt động một lần, không hỏi thăm cũng không an ủi, đồ chết bầm! <thẹn thùng>

Đường Dương: <hờ hững> kệ tôi, cậu đừng quan tâm tôi nữa.

Hàn Húc: <tan nát cõi lòng>

Hàn Húc: Mỹ Gia, cậu đá con người phiền toái này, mau xéo đi.

Từ Mỹ Gia: Ha ha ~

Dư Tiểu Noãn nhìn cuộc trò chuyện trên màn hình, xì cười một tiếng: "Hai người này, một người chân thành, người kia lại tinh tế, thật đúng là tổ hợp hoàn hảo! Không nghĩ tới đã nhiều năm như thế, con người vẫn y như cũ, không đứng đắn chút nào."

Cố Thanh Thời cũng cười: "Tôi nhớ ban đầu là cô hay giỡn với hai tên này, còn nói gì mà hai người họ rất xứng đôi, nhất định phải bẻ cong hai người họ."

Dư Tiểu Noãn ngượng ngùng cười cười: "Tôi khi đó vì đọc quá nhiều truyện đam mỹ, ha ha. Nhưng... hai người họ thật không bị bể cong à?"

Cố Thanh Thời liếc cô, rót nước trái cây đưa qua: "Đường Dương đã cùng một chỗ với Từ Mỹ Gia, đến khi lên đại học Hàn Húc theo đuổi Tiết Mộng Khiết, xem ra đến nay cũng không có kết quả."

Dư Tiểu Noãn thiếu chút nữa phun nước trái cây trong miệng ra,ho khan nửa ngày, nhịn không được ôm bụng cười to: "Hàn Húc theo đuổi Mộng Khiết? Cô ấy chấp nhận mới là lạ!"

Tiết Mộng Khiết hơn phân nửa là áo bông nhỏ của cô, mùa đông thời tiết lạnh lẽo, hai người lại có thể nằm chung một chỗ nói chuyện trên trời dưới đất, là bạn thân nhất thời cấp hai của Dư Tiểu Noãn.
Tiết Mộng Khiết thành tích xuất sắc, ngoại hình xinh đẹp. Khi đó là thành viên đội văn nghệ, không hề thiếu người yêu thích. Hàn Húc người này khá hài hước. Mặc dù đôi khi buồn cười, nhưng Tiết Mộng Khiết là người xinh đẹp, suy nghĩ chín chắn, trong mắt cô ấy, hẳn cậu ta không phải kiểu người trong lòng.

Nếu đã nói đến  điều này...

"Trong nhóm sao không thấy Tiết Mộng Khiết? Cô ấy hiện đang làm gì?" Dư Tiểu Noãn tò mò.

Cố Thanh Thời lắc đầu: "Không biết, nghe Hàn Húc nói cô ấy làm quản lý ở một khách sạn 5 sao, thường ngày cũng hay trò chuyện trong nhóm, nhưng hai ngày nay thì không nhận được tin tức gì. Có lẽ... gần đây hơi bận."

Dư Tiểu Noãn "nga" một tiếng, không hỏi nữa.

"Đúng rồi, hai mươi sáu tháng chạp năm nay Đường Dương kết hôn, đến lúc đó chúng ta cùng đi, cô có thể gặp mặt Tiết Mộng Khiết."

"Kết hôn?" Dư Tiểu Noãn kinh sợ nói: "Liệu hai người họ có gấp quá không? Chán thật, bạn tiểu học của tôi kết hôn sinh con cũng không ít, nếu so ra tôi đã là bà cô già."

Cố Thanh Thời nghĩ một chút; "Hai mươi ba tuổi, cũng đã lớn tuổi rồi đấy."

Dư Tiểu Noãn trừng anh: "Vậy nếu tính theo tuổi thật thì anh lớn hơn tôi một tuổi, không phải càng già hơn à. Còn không nhanh chóng kết hôn sớm."

Cố Thanh Thời nhìn cô một lúc, yên lặng cúi đầu ăn: "Không còn sớm, cô mau ăn đi."

Thấy anh như vậy, cô thật không hiểu, nhưng cũng tế nhị không hỏi, chỉ có thể ăn cơm trong yên lặng.

Hai người ăn no uống đủ rời khỏi quán, cũng đã 8 giờ.

Cố Thanh Thời nhìn đồng hồ rồi giục: "Đi thôi, lên xe tôi đưa cô về."

"Khỏi đi, tôi tự mình... "

Dư Tiểu Noãn còn muốn từ chối, lại bị Cố Thanh Thời cắt ngang: "Tôi chỉ lái xe đưa cô về, cô sợ tôi ăn cô sao?"

Dư Tiểu Noãn: "Hôm nay thật không thích hợp, nếu... bạn gái anh biết, lại gây ra hiểu lầm không đáng."

Đến cùng cũng nói ra chuyện cô để bụng, nếu anh có bạn gái sao còn suốt ngày trêu chọc cô.

Cô thừa nhận, Cố Thanh Thời là chàng trai ưu tú, nếu có ý đồ dụ dỗ cô, cô thật sự sẽ động lòng. Tựa như lúc học trung học, cô vô số lần ảo tưởng cảnh hai người học đại học, có thể cùng nhau trải qua quãng thời gian tươi đẹp.

Nhưng cô vẫn chỉ có thể tự dặn lòng mình, Cố Thanh Thời không có khả năng thích cô.Suy cho cùng, bạn gái của anh chắc là một cô gái cực kì xinh đẹp.

Cố Thanh Thời yên lặng nhìn cô, ánh mắt thâm trầm nhìn không rõ cảm xúc: "Sao cô biết được?"

Dư Tiểu Noãn cứng họng, sau đó hừ lạnh một tiếng: "Anh còn quản chuyện tại sao tôi biết, nghe bạn học nói không được sao? Muộn rồi, tôi về nhà đây."

Cô xoay người đi, xong tay cô lại bị Cố Thanh Thời giữ chặt, đôi mắt sâu không thấy đáy của anh gắt gao khóa chặt người cô, một mực muốn nhìn thấu lòng cô: "Cô đến thành phố Z tìm tôi?"

Anh nói khiến cô có chút chột dạ, vội tránh ánh mắt anh: "Cố Thanh Thời, anh đây là tự luyến sao? Tôi căn bản không biết anh đã học ở thành phố Z, sao có thể đến đó tìm người?"

"Vậy sao cô không nói tiếng nào, cùng các bạn học cắt đứt liên lạc, ngay cả Tiết Mộng Khiết cũng không biết cô ở đâu. Sao cô biết tôi có bạn gái? Huống hồ, thời đại học tôi chưa từng giới thiệu bạn gái mình cho bất kì ai, cô lại nói nghe được từ miệng bạn học?" Cố Thanh Thời không từ bỏ ý định.

"Tôi... " Dư Tiểu Noãn không biết nói sao "Tôi đoán, anh ưu tú như vậy, thời trung học đã nhận được nhiều thư tình của bạn học, đại học khẳng định không thiếu. Tôi nhớ rõ, trước kia muốn đưa thư cho anh, đều phải qua tay tôi, nghĩ về trước kia không khó đoán anh chắc chắn có bạn gái."

"Phải không?" Cố Thanh Thời bất động nhìn cô.

Dư Tiểu Noãn không cam lòng yếu thế: "Đương... đương nhiên là thật."

Đáy mắt anh nổi sóng, cười tự giễu: "Tôi còn nghĩ, cô trước kia sẽ đến thành phố Z tìm mình, chỉ trách tôi tự mình đa tình."

Nói xong, anh xoay người lên xe chở cô về.

Dư Tiểu Noãn ngồi ngốc bên cạnh anh, không biết vì sao thấy anh như vậy lại cảm giác vài phần cô đơn.

Năm đó, cô biết anh hoc muốn học đại học ở thành phố Z, nên cô mới kiên trì cố gắng học ở đây.

Sau khi rời đi, mỗi cuối tuần cô đều sẽ viết thư cho anh, thế nhưng anh chưa từng trả lời. Sau đó, cô quyết tâm đến đại học tìm anh, đợi ở ký túc xá rất lâu.

Vì chờ anh, cô ở dưới lầu ký túc xá đợi liên tục hai tiếng, kết quả thấy anh nắm tay một cô gái từ xa đi tới. Cô gái kia rất đẹp, kéo tay Cố Thanh Thời, thần sắc đều toát lên niềm hạnh phúc ngọt ngào.

Tới bây giờ cô vẫn nhớ rõ hôm ấy, trước mắt cô như một màn kịch khiến đứng chết trân tại chỗ.

Sau đó cô tìm ở diễn đàn đại học Z biết dươc, cô gái kia là hoa khôi giảng đường. Cố Thanh Thời cũng là đại thần khoa máy tính. Diễn đàn trường có rất nhiều ảnh chụp hai người, phía dưới đều là lời chúc phúc.

Mãi đến khi biết rõ, Dư Tiểu Noãn cảm thấy chuyện mình đi tìm anh là chuyện buồn cười đến cỡ nào.

Từ đó cô đã hạ quyết tâm, xóa sạch mọi hình ảnh của anh trong tâm trí mình.

Chuyện hai người gặp lại chỉ là một sự trùng hợp ngoại lệ.

Thẳng đến khi Cố Thanh Thời đưa cô đến dưới lầu ký túc xá, hai người chưa từng nói nhau câu nào.

Thấy đã đến nơi, Dư Tiểu Noãn mở cửa, quay đầu nhìn anh nói cảm ơn: "Cảm ơn anh đêm nay đã đưa tôi về."

Nói xong, cô mở cửa bước xuống.

"Tiểu Noãn" Cố Thanh Thời đột nhiên gọi một tiếng, Dư Tiểu Noãn kinh ngạc nhìn qua: "Còn có chuyện gì sao?"

Cố Thanh Thời muốn nói lại thôi, cuối cùng lắc đầu: "Không có gì, ngày mai nhớ đi làm đúng giờ."

Dư Tiểu Noãn gật đầu: "Không còn sớm, anh cũng về đi. Lái xe cẩn thận."

Thấy cô xoay người bước vào, Cố Thanh Thời thở dài, muốn nói với cô rằng bản thân không có bạn gái, nhưng nghĩ lại đành thôi.

Thời gian còn dài, bọn họ có thể tìm hiểu những gì đối phương đã trải qua mấy năm nay.

Chương 10: Cầu thang có ma

Sau khi tạm biệt Cố Thanh Thời, Dư Tiểu Noãn trực tiếp trở về ký túc xá. Phòng cô ở tầng năm, do tòa nhà tổng cộng chỉ vỏn vẹn sáu tầng nên không có trang bị thang máy.

Bình thường vào giờ này đèn hành lang đã mở, nhưng hôm nay không biết vì lý do gì mà từ phía chân cầu thang nhìn lên là một mảnh tối đen.

Cô tự hỏi liệu có phải chủ tòa nhà vì tiết kiệm điện mà đèn hỏng cũng không thay? Hai bàn tay vỗ vỗ, âm thanh liền khuếch đại ra xung quanh, nhưng đèn vẫn không sáng lên.

Cho là âm thanh không đủ lớn, lại dậm dậm chân nhưng đèn vẫn như cũ, không có dấu hiệu sáng lên.

Từ chỗ đứng nhìn xung quanh là một khung cảnh quỷ dị, một mực yên tĩnh không tiếng động. Dư Tiểu Noãn vốn nhát gan, hiện tại lại càng thêm sợ hãi.

Cô thậm chí có cảm giác bản thân đang diễn một bộ phim kinh dị, lát nữa sẽ có một bàn tay hướng tới cô, sau đó nhè nhẹ bóp lấy cổ cô.

Dư Tiểu Noãn lắc đầu chạy nhanh, trong lòng hận chính mình sao lại sợ đến nỗi nghĩ đông nghĩ tây, suy nghĩ trôi dạt miên man, không phải tự đi hù dọa chính mình ư? Cô thật khinh bỉ bản thân lúc này.

Nhưng mà ở tình huống trước mắt, sợ cái gì thì không chừng sẽ xuất hiện cái đó.

Mơ hồ thấy được có cái gì đó ở bên dưới nắm chặt lấy ống quần mình, cô sợ tới mức run cầm cập, đôi mắt sợ hãi nhắm híp.

Cô lo lắng muốn hét lên, nhưng trong lúc hoảng loạn lại quên cách nói chuyện, há miệng thở dốc, đôi môi lại không biết phải cử động thế nào.

"Ai vậy?" Câu hỏi đột nhiên vang lên phía sau, nghe âm thanh hẳn là người bạn học ở trung tâm – Dương Phàm.

Dư Tiểu Noãn kích động quả thực muốn khóc, Dương Phàm này thường ngày luôn trước mặt trêu chọc cô nên cảm thấy người này phiền muốn chết, hôm nay là lần đầu tiên cô thấy may mắn khi anh ta xuất hiện.

Thấy bóng người mờ mờ bất động không lên tiếng, Dương Phàm nheo mắt, đi về trước vài bước: "Có người không? Người đứng đó là ai vậy?"

Dư Tiểu Noãn hoảng đến mức vội lớn tiếng trả lời: "Dương Phàm, là tôi, là tôi."

Dương Phàm nhẹ nhàng thở ra: "Bạn học Dư à, cô đứng ngốc chỗ đó làm gì, làm tôi sợ muốn rớt tim đây này, nếu cô không lên tiếng tôi còn tưởng có ma."

Dư Tiểu Noãn sắp khóc: "Tôi không phải ma, nhưng ở đây thật sự có ma sao.."

"A? Ở đâu cơ?" Dương Phàm ngó quanh bốn phía, hoài nghi Dư Tiểu Noãn này sợ bóng tối.

Hai chân cô run theo tiết tấu: "Có người... có người ở bên dưới, đã nắm lấy chân tôi, Dương Phàm, cậu mau đến cứu tôi."

Dương Phàm hứng thú nhìn cô, kêu lên: "Này, Dư Tiểu Noãn, cô còn đứng đó, không cần giả thần giả quỷ hù tôi."

Dứt lời, anh mở đèn pin di động lên, vừa thấy cảnh này, bộ dáng sợ hãi của cô khiến anh ta ôm bụng cười ngặt ngẽo: "Này cô gái, cô còn có tiền đồ không hả, chỗ này có... có ma đâu!" Vì cười nên anh không thể nói nguyên vẹn cả câu.

Thấy ánh sáng xung quanh, Dư Tiểu Noãn thấy cảnh dưới chân, vạch đen đầy mặt.

Không biết ai lại quăng cái hộp ở đây, nhìn kĩ là đồ được gửi bằng chuyển phát nhanh, miệng hộp đã mở nên giấy gói xung quanh nới lỏng, băng dán phía trên tróc ra, chẳng may Dư Tiểu Noãn đi ngang nên ổng quần xui xẻo dính vào miếng băng thừa ấy...

Thấy rõ sự việc trước mắt, cô lúng túng đỏ cả người, đáng giận hơn là Dương Phàm lại là nhân chứng thấy rõ chuyện xấu mặt hôm nay của cô, sau này càng không kiêng nể gì mà chế nhạo, khi dễ cô?

"Dư Tiểu Noãn à, ở đây tối thế, tốt xấu gì khi cô đi lên sao không mang theo đèn pin? Hoặc là điện thoại đồ cổ của cô không có tính năng này à?"

Xem đi, chưa gì mà anh ta đã trêu chọc cô rồi đấy.

Dư Tiểu Noãn giận không phát tiết được chỉ có cách trừng anh, nhưng đèn pin của anh ta lúc này lại chiếu thẳng vào mặt cô, khiến mắt cô chói đến đau.

"Dương Phàm, tôi nói này, cậu đừng có ở đây làm quá lên!" Cô biết, theo hành vi của anh từ trước đến nay, nói không chừng vừa lên lầu đã kể chuyện này với người khác, phá hỏng mặt mũi của cô.

Chẳng qua nói tiếp, đầu óc cô từ khi gặp Cố Thanh Thời ngay lập tức biểu tình đình công, tình huống thế này ngay cả đèn pin cũng quên bật.

Dương Phàm cực kì đắc ý: "Sao đây, sợ tôi kể chuyện này với người khác? Vậy cô nên hối lộ tôi cái gì nhỉ?"

Dư Tiểu Noãn nóng lòng muốn đem mặt anh ta dán lên tường, đấm đá mấy phát cho hả giận.

Đáng tiếc cô không đấu lại.

"Cùng lắm thì tôi mời cậu ăn cơm, đi không?"

"Ăn cơm?" Dương Phàm tính toán: "Tôi nghe cô đã tìm được việc, chỉ mời tôi một bữa? Nếu không thì đưa tôi đi chơi thành phố S một ngày nhé?"

Dư Tiểu Noãn mở to hai mắt: "Chơi cả ngày? Anh sao lại phung phí thế, không chừng tháng tiền lương của tôi phải toang vì anh à? Quên đi, anh muốn nói thế nào thì nói, tôi cũng không muốn phá sản, không phải chỉ một lần xấu hổ thôi sao? Cùng lắm thì cái chuyện này tôi cũng không sợ người khác biết được."

Nói xong, cô hừ lạnh rồi lập tức rời đi.

Dương Phàm nóng nẩy, vội bước theo cô: "Vậy được, cùng lắm mời tôi một bữa? Người mới như cô thế cũng đã tìm được việc, xem như sấm sét giữa trời quang, thế nào cũng nên chiếu cố tôi một chút. Hơn thế hai người chúng ta cũng quen nhau năm sáu tháng ròng, mỗi ngày đều gặp mặt, cũng có thể gọi là anh em chí cốt, không phải keo kiệt đến nỗi tiếc một bữa cơm?"

Dư Tiểu Noãn khinh thường bĩu môi: "Theo ý anh thì mỗi ngày chúng ta đều gặp nhau, tôi đến đâu thì âm hồn của anh sẽ theo tôi dến đó? Giờ lại giả vở mang danh người tốt, nói cũng hay nhỉ."

"Được rồi được rồi, nếu cô không chịu mởi, tôi sẽ đem chuyện cô khóc lóc chỉ vì một mẩu băng dán lại tưởng là ma, nghe được chắc mọi người không tin nhưng họ có thể cười một trận, cô nghĩ lại xem?"

Dương Phàm dứt lời liền lướt qua, đi trước mặt cô.

Dư Tiểu Noãn túm anh ta lại, đành hạ giọng: "Dương Phàm, anh và tôi dù sao cũng là trò chung một thầy, tôi xin anh đấy được không?"

Dương Phàm bỡn cợt cười hỏi: "Vậy khi nào thì được?"

Dư Tiểu Noãn nghĩ kĩ: "Tôi còn bận đi làm, chờ đến thứ bảy đi."

Dương Phàm búng tay: "Một lời đã định, quyết định thứ bảy."

Nói xong, anh bước nhanh lên lầu, để lại mình cô đứng đó, nỗi sợ lại dâng lên, cô chạy nhanh đuổi theo, sợ bị anh ta bỏ lại.
"Bóng đèn ở đây bị hỏng sao?"

Dương Phàm nói: "Không biết xảy ra chuyện gì, cả khu đều mất điện."

Dư Tiểu Noãn đã hiểu: "Ồ, thì ra bị cúp điện, Trương Bằng hôm nay không mở họp à?"

"Tất nhiên là không, anh ta nghe được cô tìm được việc, chờ cô về thì họp sau. Tối nay xem ra cô sẽ được anh ta khen nước bọt đầy mặt nha."

Dư Tiểu Noãn nổi da gà, vố lưng anh: "Kinh quá, người như vậy ghê tởm thật."

Dư Tiểu Noãn trở về ký túc xá sửa soạng, sau đó điện báo cho quản lý tòa nhà về việc mất điện.

Sau đó cùng Trần Tinh đến ký túc xá nam để họp, không tránh khỏi được Trương Bằng khích lệ một phen. Liên tục nói Dư Tiểu Noãn là nhân viên PHP rất có tiềm năng, tương lai phát triển không ngừng, là nguồn tài nguyên quý báu.

Toàn bộ quá trình Dư Tiểu Noãn chỉ cười trừ, chờ đến khi tan họp, cô cảm thấy cơ mặt cứng đờ.

Về tới ký túc xá, cô thở phào mệt mỏi, nằm vật vờ trên giường.

Trần Tinh vẫn như bao ngày, ngồi trên giường nói chuyện với bạn trai, cười nói làm nũng đủ kiểu, khiến cho chó độc thân như cô chịu không nổi.

Dư Tiểu Noãn không còn cách nào đành đeo tai nghe rồi nằm xuống.

Mở quyển sổ tay, đó là một số tình tiết truyện cô nghĩ ra rồi ghi lại.

Dư Tiểu Noãn tuy đã rời khỏi giới viết truyện, nhưng đôi lúc vẫn tâm huyết dâng trào viết một hai chương cho đã ghiền. Dù sao đây cũng chỉ là sở thích, không nghĩ sẽ kiếm tiền bằng cách này.

Tuy bây giờ cô cũng viết về truyện nhưng do không có áp lực gì nên cảm thấy khá tốt.

Đôi lúc, cô cũng muốn truyện mình viết ra được nhiều người đón nhận, chỉ vì cái mác đạo văn đã dính trên người không thể gỡ ra nên cô chỉ có thể tự viết tự đọc.

Nhớ đến Tiểu Mộng, Dư Tiểu Noãn cảm thấy đôi khi nhân sinh cũng có mặt trái của nó.

Liền nói, ai cũng không nghĩ đến, cô nàng kia từ khi lấy cái chuyện copy đổ hết lên đầu cô, càng ngày càng được lợi, danh tiếng bay xa.Từ đầu khi tiếp cận cô, cô ta đã âm mưu từ trước?

Song, từng bị phản bội một lần, Dư Tiểu Noãn không cho rằng đây là chuyện hiếm gặp.

Cũng là cô ngu ngốc không đủ cảnh giác, cuối cùng bị tiểu nhân leo đầu cưỡi cổ.

-

Trờ thành trợ lý của Cố Thanh Thời, Dư Tiểu Noãn mở ra thời kỳ bận rộn, ngoài số liệu cũng chỉ có số liệu.

Nói bận cũng không đúng vì nhiệm vụ anh giao cho cô mỗi ngày cũng không nhiều, chỉ là kĩ năng không đủ, công việc người ta làm mấy chục phút là hoàn thành còn cô lại làm cả buổi sáng, thậm chí là cả ngày.

Chuyện cơm nước trong công ty, buổi trưa cô ăn ở căn tin dành cho nhân viên.

Dư Tiểu Noãn lại không muốn ăn nơi đông người, cũng không thích ăn chung với Cố Thanh Thời. Cũng may, khi cô đến nhận chức, đều là đi theo Phương Mẫn, cô ấy nhiệt tình, luôn chủ động bắt chuyện với cô, nên quan hệ giữa hai người cũng không tệ lắm.

Thế là cô có bạn cùng ăn cơm.

Hôm đó, Phương Mẫn và Dư Tiểu Noãn đang dùng cơm ở căn tin, không biết nói gì mà đề tại lại lần nữa xoay quanh về Cố Thanh Thời."Tiểu Noãn, cô cùng Cố tổng ngài ấy có quen biết?"

Dư Tiểu Noãn sững sốt, lập tức cười cười: "Sao cô lại hỏi như vậy?"

Phương Mẫn buông đôi đũa trong tay, nghiêm túc nói: "Trải qua phân tích ban đầu, có thể dùng vài giờ đã tìm ra manh mối. Thứ nhất, Cố tổng bình thường không quan tâm đến công tác tuyển người, nhưng lý lịch của cô là Cố tổng đưa cho tôi bảo sắp xếp cô đến phỏng vấn. Tôi đã xem qua, thấy cô cùng đa số người khác đều không khác biệt lắm, nếu có thể thu hút sự chú ý của ngài ấy, chỉ có khả năng là hai người đã quen biết từ trước."

"Thứ hai, thời điểm người đến phỏng vấn, thi vấn đáp đều khó lòng vượt qua, nhưng Cố tổng lại tự mình phỏng vấn cô. Thật không bình thường, càng khiến cho tôi nghi ngờ."

Dư Tiểu Noãn cười gật đầu, đồng ý với cách phân tích của cô: "Nghe cũng có lý, còn gì nữa không?"

"Còn, đương nhiên là còn. Mặt khác, đây cũng là nguyên nhân cốt lõi. Chính là cô có thể làm trợ lý cho Cố tổng nha."

Dư Tiểu Noãn không hiểu: "Làm trợ lý cho Cố tổng lạ lắm sao?"

"Tất nhiên là lạ." Phương Mẫn nói: "Cô không biết, Cố tổng từng nói trợ lý thật sự rất phiền. Cố tổng đáng được xưng là thiên tài, ngày thường làm việc rất nhiều, tổng giám đốc lo Cố tổng làm việc quá sức nên định sắp xếp tìm trợ lý cho ngài ấy, ai ngờ Cố tổng không nghĩ ngợi liền trực tiếp từ chối. Mà lý do là.... trợ lý rất vướng víu, không giúp được gì ngược lại mang thêm phiền toái."

"A" Dư Tiểu Noãn kinh hãi, Cố Thanh Thời có lẽ phiền lắm mới nói tới như vậy? Bất quá điểm này giống anh của thời trung học, vĩnh viễn cảm thấy người khác không bằng mình. Mà thực tế, anh là một nhà tư bản, mặc dù lời nói có chút kiêu ngạo, nhưng không làm người khác cảm thấy phản cảm.

"Thế nào, cô đã thấy được điểm khả nghi? Nói thật đi Dư Tiểu Noãn, kỹ năng của cô.... " Phương Mẫn cố ý dừng một chút, lên tiếng nói tiếp: "Cho nên tôi thấy dược, cô cùng Cố tổng chắc chắn có gian tình không ai biết."

Dư Tiểu Noãn không phủ nhận, Cố Thanh Thời thật ra là chiếu cố cô vì từng là bạn học, để cô làm trợ lý của anh. Nhưng nếu nói đến quan hệ, cô cũng không muốn công ty này biết thêm điều gì.

Cô cúi đầu uống một ngụm canh, cười nhìn Phương Mẫn: "Hương vị súp hôm nay của nhà ăn rất ngon đó."

Phương Mẫn thấy cô không nghĩ tới, cũng không muốn tiếp tục đề tài này.

Dư Tiểu Noãn im lặng ăn cơm, tâm sự chồng chất càng nhiều.

Thẳng đến buổi chiều, Dư Tiểu Noãn có chút không yên lòng, nhìn máy tính đến thất thần, sau lại thở dài một hơi.

Thở dài bảy lần liền, Cố Thanh Thời đã không nhịn nổi, ngẩng đầu nhìn cô: "Làm sao vậy, hạng mục đó có gì không hiểu thì có thể hỏi tôi."

"Không, không có gì." Dư Tiểu Noãn bối rối trả lời, vội vàng nghiêm túc làm việc.

Dư Tiểu Noãn thấy anh bề bộn làm việc, nhân tiện nói: "Cũng không có việc gì lớn, tôi chỉ đang suy nghĩ, anh mướn tôi nhưng thật ra kĩ năng quả thật không đủ, ngoài mặt các nhân viên không nói, nhưng phía sau họ đã đồn ầm cả lên. Hơn nữa tổng giám đốc... "

Cố Thanh Thời nói: "Sức một mình tôi làm có thể bằng ba bốn người họ, hiện giờ có đi cửa sau, ai có thể dị nghị tôi? Kể ra thì tiền lương của cô không bằng một phần mười của tôi, tôi có thể kiếm lợi nhiều hơn từ các hạng mục cho tổng giám đốc, sẽ không ai lấy điểm này ra trách móc được."

Cố Thanh Thời nói vậy tuy cô cái hiểu cái không, nhưng cô quan tâm ý chính. Tiền lương của cô còn không bằng một phần mười của anh? Có ai nói cho cô biết, rốt cuộc tiền lương của anh cao đến mức nào không?

Tiền lương một tháng của cô không thấp, vậy tiền lương anh sẽ rất rất rất cao.

"Còn có điều gì cần hỏi?" Cố Thanh Thời thấy cô ngơ ngác, hỏi lại.

Dư Tiểu Noãn mỉm cười: "Không có, tôi chỉ đang lo lắng đám người kia sẽ bàn tán về quan hệ của tôi và anh, không cẩn thận để bạn gái anh nghe được, thế thì không ổn. Dù sao, anh sắp xếp chúng ta chung một phòng, cô nam quả nữ, nói chung không tốt lắm, phải không."

Dư Tiểu Noãn đem đề tài vừa rồi nói đến trọng điểm.

Nói trắng ra, cô tuy là trợ lý của Cố Thanh Thời, tóm lại vẫn chỉ là một tân binh PHP, cô cảm thấy nhận được đãi ngộ ở chung một chỗ với anh, không khỏi khiến người khác nghi ngờ, lại làm cho cô không được tự nhiên.

Cố Thanh Thời đứng dậy đi tới, trực tiếp ngồi lên bàn cô, biểu cảm dồn nén: "Sao cô lại chắn chắn cho rằng tôi có bạn gái?"

Dư Tiểu Noãn không nói được, cô lúc này một chút cũng không quan tâm anh có bạn gái hay không. Chuyện xưa đã qua tám trăm năm trước, cô không tính nhắc lại, cũng không phải ở chung với anh như này mà lần nữa sống lại trong hồi ức. Nếu Cố Thanh Thời không phải đồ ăn thì cô cũng không muốn để ý.

Nói những lời kia, cô chỉ muốn anh cho cô dời bàn làm việc ra chỗ khác mà thôi.

"Hồi đại học tôi đúng là có một người bạn gái, trước khi tốt nghiệp đã chia tay."

"A" Thình lình nghe một câu như thế, đại não Dư Tiểu Noãn không thông, nhưng cảm thấy không phấn khích, chỉ có chút nghi hoặc, anh.... không cần giải thích với cô.

Cố Thanh Thời rất mau chuyển chủ đề: "Ngày mai là thứ bảy, cô có rảnh không?"

"Ngày mai à, ngày mai tôi có việc." Dư Tiểu Noãn không nghĩ ngợi trả lời.

"Chuyện gì?" Cố Thanh Thời thấy cô nói thế cũng không quá tin tưởng.

Dư Tiểu Noãn có chút buồn bực: "Cố tổng, thứ bảy là thời gian nghỉ ngơi cá nhân của tôi đúng không? Sao tôi phải báo với anh lịch trình của mình."

Sắc mặt anh lạnh xuống, nhìn cô chốc lát, sau đi đứng dậy rời đi.

Nghĩ đến việc biểu cảm trên mặt anh vừa rồi, Dư Tiểu Noãn có chút mềm lòng, không biết những lời nói đó có phải hay không rất khó nghe? Tiếp nữa, bộ dáng anh lúc này thật đáng giận nhưng phần lớn thời gian anh đối xử với cô không tồi. Ví như trả lương cho cô nhiều như vậy.

Dư Tiểu Noãn vỗ vỗ gáy mình, trong lòng thầm mắng chính mình lại tự nhiên để ý anh làm gì. Hai ngày này anh hô to gọi nhỏ, đều thường xuyên chế nhạo cô, sao anh không nghĩ cho cô chứ? Vả lại cô chỉ là một cô nàng yếu đuối không hơn không kém.

Dư Tiểu Noãn không tìm ra lý do để xin lỗi anh, nếu nói cảnh chia tay năm đó, cô cũng đã nói rõ, còn viết thư cho anh, thậm chí lúc học đại học còn đi tìm anh, những điều này không đủ để anh tha thứ cho cô một lần?

Cô không hỏi anh chuyện này, nhưng không có nghĩa không muốn biết. Chính cô cảm thấy vào nhiều năm trước, lúc quan hệ hai người còn tốt đẹp nhưng cũng chỉ dừng ở khái niệm bạn học, không cần phải tìm sâu, tránh cho càng ngày càng sai.

Cô đã từng viết nhiều thư cho anh, anh lại chưa từng hồi âm một dòng, cô cảm thấy bản thân bị ủy khuất không nhỏ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau