THỜI GIAN ẤM ÁP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Thời gian ấm áp - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Anh rớt giá quá rồi

Khi Cố Thanh Thời tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao, Dư Tiểu Noãn đang trong bếp chuẩn bị bữa sáng, hai chén cháo Bát Bảo, hai quả trứng luộc kèm thêm một lồng bánh bao hấp và một đĩa dưa muối.

Dư Tiểu Noãn bày bát đũa, thấy anh đi tới liền cười nói: "Anh rửa tay rồi ra ăn sáng."

Cảnh tượng này đã là mơ ước tha thiết từ lâu của anh, hiện giờ hóa thành sự thật hiện trước mặt, cảm giác này giống như người lạc trong cõi mộng.

Hai người ăn ý không nhắc đến chuyện tối hôm qua.

Cố Thanh Thời rửa mặt rồi ngồi vào bàn, nhìn thấy quả trứng luộc và bát cháo trước mặt, ngẩng đầu hỏi cô: "Những món này là em làm?"

Dư Tiểu Noãn gật đầu: "Đúng vậy, nhà anh cái gì cũng không có, em chỉ có thể đun nước luộc trứng nấu cháo, còn bánh bao và dưa muối thì mua bên ngoài." Tuy rằng không đề cập chuyện tối qua, nhưng Dư Tiểu Noãn cũng có chút xấu hổ.

Dù sao cũng là chyện anh uống say, hiện giờ có nhớ hay không cô cũng không rõ.

Điện thoại cô bỗng reo lên.

Dư Tiểu Noãn cúi đầu nhìn thấy là Trần Tinh, nhất thời luống cuống, cô cũng thật là ở ngoài cả ngày thế nhưng không nói một tiếng cho cô ấy.

"À... để em nhận điện thoại." Cô miễn cưỡng mỉm cười, cầm di động ra ban công.

"Alo, Tiểu Tinh, tớ.... "

"Dư Tiểu Noãn, cậu sao thế, cả đêm không về ký túc xá tớ chưa nói, cũng không gọi báo tớ một tiếng? Hôm qua tớ gọi cậu rất nhiều nhưng đều tắt máy, đây là chuyện gì hả? Cậu tốt nhất một lời nói rõ ràng, có phải hay không chạy đi tìm người bạn học kia? Nói."

Dư Tiểu Noãn vội làm lành: "Không phải.... chuyện là tối qua Cố Thanh Thời uống say, tớ sợ anh ấy có chuyện nên tớ đưa anh ấy về. Sau đó thì.... "

"Tốt, cậu không cần nói nữa, cái gì tớ cũng biết. Tối qua anh ấy uống rượu, cho nên thuận lý thành chương xảy ra rất nhiều chuyện đi? Sau đó cậu ở đó cả đêm? Hơn nữa hiện tại cậu vẫn còn ở cùng anh ta? Hihi.. Được rồi, cậu cứ chơi từ từ, tớ không quấy rầy thế giới riêng tư của hai người."

"Khoan đã, chuyện không giống như cậu nghĩ... Alo? Alo?" Dư Tiểu Noãn rên rỉ với chiếc điện thoại, âm thầm đau khổ, cô gái nhỏ này đã hiểu lầm thật rồi!

Tắt máy, cô đứng ngoài ban công hít thở không khí, cảm thấy thoải mái hơn mới trở vào nhà.

Cố Thanh Thời một tay ăn cháo, tay còn lại thì đang lướt đi động, thấy cô vào nhưng cũng không ngẩng đầu: "Bạn cùng phòng gọi em à?"

"Dạ." Dư Tiểu Noãn không thấy quá để bụng nói: "Cả đêm em không về, nên cô ấy có chút lo lắng."

Cố Thanh Thời đưa bánh bao cho cô: "Em nhanh ăn đi."

"Cảm ơn." Dư Tiểu Noãn nhận bánh, cắn một miếng nhỏ, tiếp tục ăn cháo.

Ăn xong, Dư Tiểu Noãn nhanh tay thu dọn bát đĩa, Cố Thanh Thời đứng lên bắt lấy tay cô: "Để anh làm cho."

Dư Tiểu Noãn nhìn cái nắm tay kia của anh, ngơ ngẩn quên cả giãy dụa, cũng không có phản ứng gì dư thừa.

Mà Cố Thanh Thời, sắc mặt dịu dàng nhìn cô.

Thời gian dường như vì khoảnh khắc này mà dừng lại.

Dư Tiểu Noãn khôi phục tinh thần, bối rối rút tay về, không ngờ lại bị anh nắm lại. Cô vốn đứng bên cạnh anh, do anh hơi dùng sức nên theo quán tính cả người cô ngã vào lòng anh.

Cái mũi chạm vào lồng ngực rắn chắt, đau đến nỗi chảy nước mắt, nhịn không được nhỏ giọng kêu lên.

Lòng của cô sớm đã rối loạn, đôi mắt mở to không dám nhìn tư thế của cô lúc này.

Anh ôm cô, anh đúng là chủ động ôm cô!
Khác hơn chính là hôm nay anh không uống rượu.

Ý tứ của anh là gì, anh chắc là nhớ những gì bản thân nói hôm qua? Cô còn chưa có đồng ý đâu?

Du Tiểu Noãn từng mơ một ngày khi gặp lại anh, thậm chí có thể ở bên cạnh anh. Nếu thành thật thì chỉ xuất hiện trong truyện cổ tích, còn khó tin hơn cả tiểu thuyết cô từng đọc.

Trước kia Dư Tiểu Noãn đã từng yêu đương, nhưng cũng đã thất bại chia tay. Cố Thanh Thời cũng đã chia tay bạn gái thời đại học, hai người lại có duyên gặp lại ở thành phố S. Nói ngẫu nhiên không bằng trùng hợp, hai người bọn họ thực sự là ngẫu nhiên gặp lại.

Miên man suy nghĩ, càng ngày càng không khống chế nổi dòng suy tư, cô nhanh chóng bay vượt lên để có thể tóm chúng trở về.

Dựa theo cốt truyện, nữ chính dù muốn hay không thì cũng nên từ chối một chút, không nên hạ giá bản thân nhanh như vậy.

Nhưng cô lại tham lam cái ôm này của anh. Không có mùi rượu, ấm áp lưu luyến, làm cho người khác vô lực mà dựa dẫm, cô thậm chí chỉ muốn đứng đây ôm anh mãi như vậy.

Cô biết nếu anh không trêu chọc cô hẳn cô không kháng cự nổi. Thời trung học là vậy, dù đã qua tuổi yêu đương cuồng nhiệt nhưng cô vẫn là kẻ si tình chân chính.

"Anh hiện giờ rất tỉnh táo, tối hôm qua nói những gì anh đều nhớ,vậy.. em có đồng ý làm bạn gái anh không?" Cố Thanh Thời nhỏ giọng nỉ non bên tai cô.

Hai tai cô nóng lên, khóe môi không khỏi mỉm cười, lại ôm anh khóc vì cảm động, ngoan ngoãn gật đầu, giống như nữ sinh ngây thơ làm nũng trong lòng người yêu.

Dư Tiểu Noãn thật ra không muốn chấp nhận anh nhanh như vậy, nhưng bản thân cô lại làm việc nhanh hơn não, đã sớm đồng ý với anh rồi.

Cô không thích bản thân mình, sao lại có thể dễ dàng nhận lời. Cô như vậy... có phải hay không quá dễ dãi?

Nhưng cô dám thề bản thân mình không phải loại người tùy tiện, lúc học đại học, người bạn trai kia cũng phải mất ba tháng mới nhận được cái gật đầu của cô nhưng yêu không quá một tháng liền chia tay mất rồi.

Dư Tiểu Noãn nghĩ lại, cảm thấy may mắn lúc ấy thấy rõ bộ dáng tra nam chính hiệu của anh ta.

Vì cái gật đầu của cô làm anh thật sự vui sướng dâng trào, không khỏi đem cô ôm chặt hơn.

Dư Tiểu Noãn hít thở không thông, không muốn... tham lam cái ôm này nữa, vội vàng đẩy anh ra, cả khuôn mặt cô đỏ bừng.
Cố Thanh Thời nhìn vẻ mặt này, nới tay ra một chút, thân thiết hỏi: "Em sao rồi?"

Dư Tiểu Noãn ho khan vài tiếng, miệng thở dốc, lúc này mới khoát tay bảo mình không hề hấn gì. Không nghĩ tới, Cố Thanh Thời yếu đuối, ngày thường mang bộ dạng thư sinh nho nhã nhưng sức lại rất lớn.

Cô chỉ vừa mới nghĩ vậy, hai cánh môi mềm mại của anh liền chạm vào môi cô, dịu dàng ôn nhu, mang theo cả sự yêu thích không rời. Cô theo bản năng nhắm mắt, lưỡi anh vuốt ve viền môi sắc sảo của cô, từ từ miêu tả, nhẹ nhàng cắn mút.

Dư Tiểu Noãn vòng hai tay ôm cái eo của anh, cả người mềm nhũn vô lực, sắc mặt trở nên ửng hồng rực rỡ.

Cố Thanh Thời cơ bản chỉ muốn trao cho cô nụ hôn chuồn chuồn lướt nước, ai ngờ khi đụng chạm thì không thể cứu vãn, đôi môi mềm mại ngọt ngào làm cho anh muốn ngừng cũng không được. Khuôn ngực không ngừng phập phồng như mồi lửa thiêu cháy cả người anh.

Hai tay anh đỡ gáy cô, hôn càng thêm sâu, cơ thể ngày cảng nóng.

Cô chỉ muốn thưởng thức khoảnh khắc tốt đẹp này, nhưng nhanh chóng kích thích đến nỗi không thể thở nổi.

Cô đẩy anh ra, sau đó ho kịch liệt, cô cảm nhận được người đàn ông trước mặt không ngừng thay đổi, khi thì tức giận nóng nẩy, khi lại ôn nhu khiến người khác trầm mê, hiện giờ thì giống... lòng lang dạ sói.

Anh như thế, nói cô sao có thể chịu nổi?

Cố Thanh Thời phát hiện việc làm của mình đã dọa cô sợ, không khỏi ảo não. Chỉ vì lúc đó anh không dằn được bản thân.

Dư Tiểu Noãn đối với anh mà nói, giống như bảo vật trân quý, làm cho anh yêu thích không thể rời tay, lòng cũng không kiềm chế nổi.

"Tiểu.... Tiểu Noãn.... " Có Thanh Thời không biết dỗ cô thế nào.

Dư Tiểu Noãn rất nhanh bình tĩnh như không có việc gì, hai má đỏ ứng, cấp tốc xoay người: "A... Em đi rửa chén."

Cô chạy lấy bát đũa, sau đó đem vào phòng bếp chà rửa.

Đưa lưng về phía anh, Dư Tiểu Noãn lúc này mới tạm thời hô hấp bình thường. Vươn đầu lưỡi chạm vào chỗ anh vừa hôn, cô không giận anh, ngược lại cảm thấy rất vui.

Đơn giản vì người hôn cô cũng là người đàn ông cô yêu. Đây cũng là chàng thiếu niên cô thích thời trung học – Cố Thanh Thời.

Dư Tiểu Noãn cảm thấy biết ơn ông trời cho cô gặp lại anh, lại cho cô một lần nũa có thể bên anh, cuối cùng có viết thêm đoạn thời gian đẹp đẽ cho mối tình thanh xuân ngây ngô này.

Cố Thanh Thời thấy cô không hề sợ hãi, mà đó chỉ là biểu hiện của sự thẹn thùng. Môi anh giương lên, chậm rãi từ phía sau ôm lấy cô, cầm lấy cái bát trên tay cô: "Đến nhà anh lần đầu đã bắt em nấu cơm rửa chén, sợ em về sau không dám đến nữa, thôi để anh làm cho."

Dư Tiểu Noãn cười anh: "Có gì đâu, em cũng chỉ giúp anh rửa chén thôi." Tuy cô nói như vậy nhưng cũng buông cái đĩa xuống, tùy ý đứng bên cạnh nhìn anh, hai bàn tay to lớn của anh đang cẩn thận rửa bát.

Cố Thanh Thời nhìn cô: "Nếu như vậy, em dọn vào đây đi, anh sẽ tính tiền thuê hằng tháng rẻ thôi. Ký túc xá tập thể cũng không tiện đi lại, đến đây thì anh có thể đưa đón em đi làm. Thế nào?"

Dư Tiểu Noãn không ngờ anh lại nói trực tiếp vấn đề này, cô chỉ vừa đồng ý làm bạn gái anh thôi, sao lại bảo cô dọn vào ở chung. Việc làm này.... tiến triển cũng cấp tốc quá?

Sống ở đây tiết kiệm không ít tiền thuê nhà, hoàn cảnh lại tốt, điều kiện đúng là dụ người. Nhưng đây không phải nguyên tắc làm việc của cô.

Cô muốn ở bên anh là môt chuyện, nhưng cũng có nguyên tắc của bản thân. Hai người cũng chưa đến đạt đến loại tình yêu cao sang đó.

Có câu: Ăn miệng ngắn của người khác, nắm lấy tay mềm của người khác¹. Nếu cô dọn vào đây, tự nhiên sẽ xem anh là chủ nhà, tôn nghiêm của cô sẽ còn đâu?

(1) - Nghĩa: Ý câu này là nếu bạn nhận một thứ gì sẽ phải khép nép cúi đầu với người khác. Ở đây Dư Tiểu Noãn không muốn sống chiều theo ý anh, phá hủy nguyên tắc của mình.

Hai người cũng đã chia cắt nhiều năm, tương lai không biết có xảy ra tranh chấp gì không, chẳng phải sẽ băn khoăn, cô không còn là chính mình khi ở nhà anh, đúng không?

Chương 17: Dụ em à, anh còn non lắm

Thấy Dư Tiểu Noãn thoáng do dự, Cố Thanh Thời nghi ngờ: "Còn có vấn đề gì sao?"

Dư Tiểu Noãn nở một nụ cười tiêu chuẩn: "Đề nghị này em thấy khá ổn, nhưng em còn có bạn cùng phòng, nếu em dọn đi có thể cậu ấy sẽ giận quá hóa điên đó. Hơn nũa, hai chúng ta làm chung một công ty, vòng vo nãy giờ em chỉ muốn nói, anh không cảm thấy phiền nhưng em là trợ lý của anh, cũng có chút khó nói."

Cố Thanh Thời xoay người lại, nhìn người đối diện: "Được bên em, anh không bao giờ thấy chán, nếu không lúc học trung học đã không ngồi cùng bàn với em lâu như vậy. Nếu em lo cho bạn cùng phòng, vậy suy nghĩ vài hôm đã, nhưng em cũng không thể nào ở với bạn em mãi được."

Dư Tiểu Noãn cười cười, cũng không trả lời anh, cô chuyển đề tài: "Vậy anh có thể đồng ý với em một chuyện được không?"

"Chuyện gì?"

"Đừng nói với mọi người chúng ta đang quen nhau." Dư Tiểu Noãn nói thẳng, nhưng khi vừa nghe lời này của cô, mặt anh liền nhăn lại, bộ dáng tỏ vẻ mất hứng.

"Em muốn bỏ anh?"

"Không phải, nói thế nào nhỉ. Chính là em vừa mới vào làm, không nhiều thì ít cũng đã có vài lời đồn không hay, nếu chuyện này loang ra, khẳng định những lời dị nghị kia sẽ ngày một nhiều. Trước kia em có thể tự dặn lòng mình chúng ta không có gì với nhau, cố gắng không để ý lời ra tiếng vào. Nhưng bây giờ... em sẽ chột dạ." Dư Tiểu Noãn nói lời thật lòng.

Lúc trước cô còn không muốn làm ở công ty anh vì lo lắng ngày nào đó anh điên điên dại dại sẽ mang cô ra đày đọa. Dù sao anh là người vui buồn lẫn lộn, nhưng hiện tại cô sợ người khác sẽ thổi phồng về mối quan hệ của cô và anh nếu bị họ phát hiện.

"Được." Cố Thanh Thời sảng khoái chấp nhận: "Đã vậy thì anh sẽ giúp em lần này, anh sẽ nói với họ là những trợ lý trước đây không khiến anh hài lòng nên mới nhận em để đào tạo. Nếu thế, có còn ai không tin lời anh nói?"

Dư Tiểu Noãn đồng ý: "Ý kiến hay đấy, em cũng nghĩ như vậy." Nếu được như vậy cô mới có thể an tâm làm việc, từ từ tiến bộ, từng bước kiếm thật nhiều tiền.

"Khóa đào tạo này rất vất vả, em nên chuẩn bị tinh thần cho tốt."

"Không sao, em không sợ cực đâu." Dư Tiểu Noãn cảm thấy cả người phấn chấn, hồn nhiên không để ý tới anh.

Cố Thanh Thời lắc đầu bất đắc dĩ, thật mong cô có thể kiên trì chịu đựng. Công ty cũng đã từng huấn luyện không ít thực tập sinh, làm việc cực khổ, cuối cùng không chịu nổi áp lực, chủ động từ chức.

Nhưng với tính cách của Dư Tiểu Noãn, anh tin cô không phải người chịu không nổi mấy chuyện đó.

Một lời đã định, Dư Tiểu Noãn đúng như dự đoán được điều đến bộ phận kỹ thuật PHP làm việc.

Tổ công tác gồm có bốn người, ba nam một nữ, hiện giờ tính cả cô là nhân viên thực tập thì có năm người.

Ngày đầu tiên, ý chí chiến đầu tràn trề làm việc, nhưng rất nhanh có thể thấy được anh không hề dọa cô.

Vừa nghĩ về chuyện trước đó của hai người, tổ trưởng bên cạnh đã bố trí xong nhiệm vụ cho cô, bảo cô dùng ajax đánh một văn kiện gửi đi.

Dư Tiểu Noãn ngu người tại chỗ.

Lúc còn đi học, Ajax là một trong những thứ cô học kém nhất, có thể hình dung là dốt đặc cán mai. Còn nữa, hạng mục của bọn họ chính là dùng cơ cấu ngôn ngữ YII làm sườn dự án, Dư Tiểu Noãn muốn khóc. Cô có học ở trung tâm về cơ cấu TP, đối với YII này cao hơn một bậc.... Cô hình như chưa từng nghe qua?

Đúng là cô không thích hợp làm lập trình viên, bởi vì với cái ngành khoa học này, cô không phải là một người chủ động tích cực học hỏi. Tất cả những gì cô học đều là do thầy giáo quá nghiêm khắc, cô chỉ có thể cố gắng nhét hết vào đầu, được chữ nào hay chữ đó.

Cô lại hồi tưởng thực ra làm trợ lý của anh cũng rất tốt, mỗi ngày anh giao công việc cũng không nhiều, nếu không hiểu còn có thể hỏi anh.

Bây giờ thì sao, cô chính là từ văn phòng anh bị đuổi đến đây, thực sự mặt không đủ dày mà đi hỏi người ta.

Đến bước đường cùng, cô chỉ có thể yên lặng mở tìm kiếm, gõ chữ <Cách dùng Ajax>, mong có thể nhận được câu trả lời vừa ý.

Dư Tiểu Noãn xưa nay tin trên mạng cái gì cũng có. Tuy nhiên... kết quả hiện ra khiến cô muốn nổ não.

Hai giờ sáu, Dư Tiểu Noãn cảm thấy bản thân căng ra như quả bóng, cô không hiểu trên mạng họ viết cái gì, cô cũng sửa số liệu theo hướng dẫn nhưng vẫn không chạy được.

Cô chỉ còn cách vác thân già đi hỏi người khác, nhưng xung quanh ai ai cũng làm công việc của mình. Cô chỉ là người mới đến, không thể không biết điều mà làm phiền người khác đúng không? Ngoài ra, cô cũng không quen họ.

Nhất thời, cô vò đầu bứt tai nhìn máy tính.

Tổ trưởng ở đây là một người đàn ông trẻ chỉ khoảng ba mươi tuổi, nhìn rất trắng trẻo sạch sẽ, có một chòm râu nhỏ dưới cằm khiến anh ta trở nên trưởng thành hơn. Phong cách lích sự tao nhã, nhìn qua rất phong độ.

Tới thời điểm tan ca, mọi người theo thường lệ báo cáo tình hình làm việc.

Đến phiên Dư Tiểu Noãn, cô lắp bắp không nói nên lời, anh ta nhìn cô một chút liền hiểu rõ. Vỗ vai cô, anh ta an ủi: "Đừng nóng lòng, cô chỉ là sinh viên vừa tốt nghiệp, hạng mục này xem ra quá sức với cô, cô cứ đem về tìm hiểu trước đã, nếu thật không nghĩ ra được thì mai mang đến đây tôi hướng dẫn sau. Người mới ai cũng thế, tôi tin sau lần này cô sẽ tiến bộ rất nhiều."

Dư Tiểu Noãn không ngờ anh ấy lại tốt tính như vậy, giống như người anh trai đang an ủi đứa em gái của mình, cô thiếu chút nữa đã ở chỗ này khóc òa lên, có một người tiền bối như anh, quả thực những ngày tháng sau này cô cũng không quá khó khăn.

Trước mắt Dư Tiểu Noãn thấy được ánh sáng của hy vọng.

Cô bỗng dưng lại thấy tổ trưởng của cô đẹp trai hơn hẳn, rất có mị lực. Là một người dịu dàng, mẫu hình lý tưởng người đàn ông của gia đình, là chàng trai trong mộng của nhiều cô gái. Cô quyết định quyển truyện tiếp theo, nam chính sẽ mượn hình ảnh của anh làm nguyên tác.

Quyển truyện hiện tại, nam chính của cô là một tổng tài bá đạo, nhan sắc thượng thừa với hình ảnh người đàn ông mặt lạnh, còn tổ trưởng của cô mang phong cách thân sĩ, chàng trai thư sinh nho nhã, nam chính điển hình của dòng văn lãng mạn nhẹ nhàng.

Cô có thể chắc chắn bản thân thích tiểu thuyết hơn là làm lập trình, bất luận chuyện gì cô cũng có thể đặt bút thành văn.

"Cảm ơn tổ trưởng." Tự đáy lòng cô thấy rõ: Ở nơi làm việc lại có một người sếp hiểu rõ điểm yếu của mình mà không ngại chỉ bảo, chăm sóc cấp dưới, quả đúng là chuyện may hiếm có trong đời.

Nhưng có lẽ tổ trưởng cô ngày xưa cũng không may, vì sếp của anh ta là Cố Thanh Thời.

Hôm nay trong nhà ăn cô vô tình nghe thấy biệt danh của Cố tổng lại là "sát thủ mặt lạnh"

Vì anh đối xử với cấp dưới của mình cực kì hà khắc, ngày thường ít khi ra mặt. Cho nên danh hiệu này cũng không sai. nhưng Dư Tiểu Noãn cô lại thấy anh ở một trạng thái khác lại không đúng lắm.

Ở đây ngoài cô ra chưa ai thấy được mặt khác của anh, sắp xếp cô thực tập ở phòng PHP, nói không chừng mọi người không nghĩ vì thấy kĩ năng cô không đủ mà do anh không có cách ở chung với người lạ.

Từ lúc ấy Dư Tiểu Noãn không khỏi sinh lòng thương hại cho anh.

Du Tiểu Noãn cảm thấy sự tận tình của tổ trưởng dành cho cô có lẽ bắt nguồn từ suy nghĩ này.

Nhưng cô không thể lợi dụng sự đồng cảm của mọi người với cô mà có thể lười biếng ở công ty, cô không thể làm vậy.

Khi đã quyết tâm, cô chỉ có thể làm tốt nhất, hết sức làm việc chứng minh khả năng của mình mới khiến người khác tin tưởng.

Hiện tại chưa đủ thực lực, cô vẫn nên nhờ vả Cố Thanh Thời.

Xem ra đêm nay cô phải đối xử với anh tốt nhất thì hơn, thậm chí anh bắt cô ôm đùi thì cô cũng cắn răng mà làm.

- -

Like page Sweetint ủng hộ tôi nha ~

Chương 18: Yêu em từ cái nhìn đầu

Rời khỏi công ty, đang trên đường đến ga tàu điện, cô nhìn thấy chiếc xe Cố Thanh Thời đậu sẵn ở đó.

Trong lòng nở hoa, cô chạy chậm hai bước gõ lên cửa xe, Cố Thanh Thời nhìn qua cửa thủy tinh, ánh mắt dịu dàng: "Lên xe đi."

Dư Tiểu Noãn vòng qua đầu xe ngồi ở ghế lái phụ, vừa thắt dây an toàn vừa nói chuyện: "Em tưởng anh đã về nhà rồi."

Cố Thanh Thời nhìn cô rồi khởi động xe: "Em yên tâm, anh sẽ hoàn thành tốt vai trò bạn trai của mình."

Nghe chính anh thừa nhận thân phận bạn trai, Dư Tiểu Noãn sướng rơn cả người.

"Vậy hiện tại chúng ta là... hẹn hò lén lút phải không?"

Cố Thanh Thời xoay vô lăng, mỉm cười: "Anh không ngại chúng ta quang minh chính đại yêu đương, nhưng không thể để em bị người khác nói *đi cửa sau nên được nhận* vào làm."

Dư Tiểu Noãn cười cười: "Em cũng vì công việc thôi. Đúng a, hôm nay em được giao một nhiệm vụ nhưng vẫn chưa hoàn thành, dùng cách nào đi nữa em cũng không nghĩ được ý tưởng."

Nói đến việc này, cô có chút nản lòng.

Cố Thanh Thời an ủi: "Không sao cả, em sang chỗ anh, lúc ăn cơm anh xem giúp em. Tối nay em muốn ăn gì, anh làm cho em."

Dư Tiểu Noãn kinh ngạc: "Anh biết nấu ăn? Có ổn không đó?"

Cố Thanh Thời đắc ý: "Không chỉ ổn, mà kỹ thuật nấu ăn của bạn trai em không tê."

Dư Tiểu Noãn đánh giá anh, có chút đăm chiêu suy nghĩ: "Em thấy anh đã thay đổi rất nhiều, hai ngày trước em cũng không cảm thấy rõ. Thái độ khi nóng khi lạnh khi đó của anh có thể khiến em muốn trầm cảm nha... "

Cô nhún nhún vai, bắt chước bộ dáng lạnh lùng của anh.

Cố Thanh Thời: "Hai ngày trước vì anh có chút hiểu lầm, nhưng hiện tại... em đã là bạn gái anh, nên có thể hợp tình hợp lý đối xử tốt với em hơn?"

Lòng Dư Tiểu Noãn rạo rực, cô thích cách hành xử tinh tế của anh, mấy năm nay đúng là biến đổi lớn, nhưng tiếp xúc lâu dần cô vẫn còn thấy bóng dáng chàng trai năm xưa.

Cố Thanh Thời đưa cô đến siêu thị để mua nguyên liệu nấu ăn cần thiết, sau đó quay về căn hộ của anh.

Dư Tiểu Noãn thích ăn, biết Cố Thanh Thời tài nghệ siêu phàm nên đã sớm vứt mọi phiền muộn sau đầu. Vừa về đến nhà đã nhanh chóng đặt những nguyên liệu nấu ăn lên bếp, lại bừng bừng khí thế hỏi: "Con cá này giải quyết thế nào đây anh?"

Cố Thanh Thời mua cá sống, cô cũng không biết giai đoạn làm cá bắt đầu từ đâu.

Cố Thanh Thời thay giày, cởi áo khoác đi qua, nắm bả vai cô đẩy ra ngoài: "Được rồi, em cũng đừng quan tâm, để anh làm cho."

"Em chỉ muốn giúp anh mà, đến nhà anh ăn chùa thế này nếu không làm gì thì thật xấu hổ đó." Dư Tiểu Noãn nghĩ một đằng nói một nẻo. Tuy cô lười nhưng không để lộ trước mặt anh như thế, một chút việc cỏn con này cô có thể làm.

"Vậy em giúp anh nhặt rau, sau đó rửa qua nước một lần." Cố Thanh Thời đưa bó rau cho cô.

Dư Tiểu Noãn vui vẻ nhận lấy bỏ rau rồi đặt lên bàn, tùy tiện bật nhạc trên điện thoại, vừa nghe nhạc vừa nhặt rau.
Di động đang phát bài <Vi Vi Mỉm Cưởi Khuynh Thành> của Dương Dương, bộ phim đã chiếu đến những tập cuối trên TV vài ngày trước.

**Bài hát trong phim Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên do Dương Dương và Trịnh Sảng đảm nhiệm vai nam, nữ chính.

Cô không phải mọt phim truyền hình, nhưng cô rất thích Dương Dương. Khi nghe giai điệu bài hát, cô có thể cảm nhận được sự cưng chiều ngọt ngào của đại thần.

Dư Tiểu Noãn cảm thấy những ca từ này rất bắt tai, mõi lần nghe cô đều cảm thấy tràn trề hy vọng.

Những tình tiết đó đểu là hư cấu, nhưng cô lại mong chờ tình yêu tốt đẹp. Có cô gái nào không muốn bạch mã hoàng tử đời mình xuất hiện? Có cô gái nào không khao khát bản thân được người yêu quan tâm?

Thật may mắn, đời này của Dư Tiểu Noãn đã có Cố Thanh Thời bên cạnh.

Nghĩ đến đây, cô không khỏi nở nụ cười ngọt ngào, quay đầu thấy anh bận rộn trong phòng bếp, cô cảm thấy anh là chân ái đời mình. Hồi đại học, cô cũng từng yêu đương, nhưng đến khi gặp Cố Thanh Thời, cô mới cảm nhận được mùi vị tình yêu thật sự, đơn thuần, say đắm, nhớ nhung.

Ban đầu cô dùng tai nghe, Cố Thanh Thời nấu ăn bên cạnh nhìn thấy, nói: "Nghe bài gì thế, mở loa ngoài để anh cùng nghe."

Dư Tiểu Noãn thấy thế, lúc này mới rút tai nghe ra, lại tiếp tục rửa rau.

Giai điệu bài hát vang vọng khắp phòng.

"Đưa em đến chân trời góc bể

Nghe nhịp đập con tim em

Muốn ôm em vào lòng

Để cả thế giới đều biếtGặp được em anh mới nhận ra em quan trọng với anh đến nhường nào

Không ai có thẻ cảm nhận được nụ cười ngọt ngào nhất của em

Anh cũng không cần tìm kiếm thêm nữa

Bởi vì anh đã tìm thấy em rồi

....

Xuất hiện quanh em mỗi giây mỗi phút

Em đối với anh quan trọng nhường nào"



Vừa làm vừa ngân nga hát, cô không biết Cố Thanh Thời đứng sau lưng cô từ khi nào, lúc cô không phòng bị liền ôm lấy cổ cô: "Giai điệu đơn giản, em cũng có thể nghe đến thất thần như vậy."

Mặt Dư Tiểu Noãn nóng lên, quay đầu cười với anh: "Anh cảm thấy thế nào?"

Cố Thanh Thời hôn lên vành tai cô, thấy bộ dạng trốn tránh của cô thì khẽ cười: "Lời nhạc không tệ, ý nghĩa chân thành. Lời bài hát này chính là tiếng lòng của anh."

Dư Tiểu Noãn giãy giụa tránh né cái ôm của anh: "Em không tin anh đâu, anh chỉ biết dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ em."

Cố Thanh Thời làm sao để cô thoát được, nhanh tay nhốt cả người cô lại: "Cho dù là lời ngon tiếng ngọt thì anh cũng chỉ nói với em. Chẳng lẽ em không thích nghe?"

"Em... " Dư Tiểu Noãn không biết trả lời thế nào, hai tai nóng rực.

"Tiểu Noãn, em có tin định mệnh không? Tựa như chúng ta vậy, cách biệt sáu năm, song có duyên gặp lại. Ngay cả khi đã từng có người yêu cũ, chúng ta lại không thể quên đi ngày tháng ngây ngô bên nhau. Chính vì trái tim luôn hướng về nhau, ông trời mới cho chúng ta một lần nữa ở bên nhau."

Nội tâm Dư Tiểu Noãn lắng lại, áp tai vào ngực anh: "Đúng vậy, có lẽ cuộc gặp gỡ này chỉ vì chữ "duyên". Khi lớn lên, em cảm thấy khoảng thời trung học có chút mơ hồ, xa lạ, sau đó may mắn gặp lại anh, em cảm thấy những kĩ niệm kia vẫn vô cùng rõ ràng."

"Chúng ta còn rất nhiều kỉ niệm của nhau, giờ lại gần nhau như vậy, đúng là duyên phận. Ở bên em, những kỉ niệm đó lại một lần nữa trở nên rõ ràng khắc sắc trong lòng anh."

Dư Tiểu Noãn nhẹ gật đầu, nhắm mắt lại. Cô rất thích nghe những lời đường mật, làm cho bản thân cảm thấy thư thả, cảm nhận rõ ràng sự quan tâm của người mình yêu.

Quan trọng hơn là, những lời ngon ngọt xuất phát từ ai, nếu đổi là người khác, chính bản thân cô sẽ không thấy hạnh phúc đến vậy.

- ---

Cô gái bánh bèo up chương mới rồi đây ~

Chương 19: Em không ngốc

Tay nghề nấu nướng của anh thật không chê vào đâu được, cả bàn thức ăn thịnh soạn. Sườn xào chua ngọt, thịt kho tàu, cá chiên sốt dấm đường, miến xào, đậu kho...

Dư Tiểu Noãn ghé lên bàn nhìn một lượt, tất cả món ăn tối nay, sắc hương có đủ, nhìn tới thôi đã muốn chảy nước miếng.

Cố Thanh Thời nhìn bộ dạng con mèo tham ăn của cô, đem đôi đũa đưa tới: "Em ngồi xuống rồi nếm thử xem."

Dư Tiểu Noãn gấp một miếng sườn chua ngọt bỏ vào miệng, khen không dứt lời: "Ngon, ngon lắm, ban đầu em không tin khả năng của anh, giờ thì rõ rồi."

Cố Thanh Thời đẩy đĩa rau lại gần cô: "Trước đây bố mẹ anh bân công tác, không có nhiều thời gian nấu ăn cho anh, thế nên anh mới từ từ học. Lúc học trung học, cơ bản chúng ta chỉ gặp nhau ở lớp nên em chưa có cơ hội nếm thử tay nghề của anh."

"Không phải thật chứ? Từ trung học anh đã biết nấu cơm sao?" Dư Tiểu Noãn cảm thấy ngờ ngợ, bố mẹ cô ly hôn từ khi cô còn bé, nhưng bố vẫn rất thương cô, không cho cô đụng đến ngón tay.

Đến khi đi học xa, cô chỉ có thể nấu vài món đơn giản, hương vị cũng được xem là đạt tiêu chuẩn nhưng cũng không đủ tầm để so với anh.

Cố Thanh Thời nói tiếp: "Lúc ở cùng bố mẹ anh cũng thường xuyên xuống bếp, nhưng khi học đại học thì ít làm hơn, ăn uống cũng không yêu cầu quá cao, hiện tại cô em nên anh mới tiếp tục nấu."

"Em sẽ đóng vai giám khảo chuyên nghiệp mà thưởng thức, bù lại anh chỉ được nấu cho mỗi mình em thôi. Có được không?" Dư Tiểu Noãn hai tay chống cằm, nhìn anh đầy mong đợi.

Cố Thanh Thời thân thiết bóp cái mũi nhỏ của cô: "Nấu ăn cho em? Anh có lợi gì không?"

Dư Tiểu Noãn nhai thức ăn trong miệng, cảm thấy không vui: "Nấu cho em ăn thôi còn cần ưu đãi, đồ nhỏ mọn."

"Trên đời này không có bữa cơm nào miễn phí." Cố Thanh Thời cười, cúi người áp lên đôi môi anh đào của cô, cắn lên đôi môi tinh xảo một cái liền buông ra, ngồi ngay ngắn: "Đều là mùi dấm chua."

Dư Tiểu Noãn nóng bừng cả mặt, liếc anh: "Ăn cơm đi, xong thì anh giúp em nhìn xem số hiệu một chút nha."

Nói xong, cô gấp một miếng thịt đưa lên miệng anh.

Nhìn cô gái nhỏ đang lấy lòng, ánh mắt anh nhu hòa đông đầy hạnh phúc.

Cơm nước xong xuôi, hai người bắt đầu thảo luận về số liệu của nhiệm vụ dang dở kia.

Nói thảo luận cũng không đúng, bởi toàn quá trình đều là Cố Thanh Thời hướng dẫn, Dư Tiểu Noãn hiển nhiên lâu lâu sẽ chêm vào một câu, cô không hiểu chỗ anh vừa nói, hoặc là vấn đề linh tinh khác mà một tân binh chưa nắm rõ.

Sau cùng, Cố Thanh Thời bị Dư Tiểu Noãn hỏi đến mức không trả lời nổi.

Mỗi ý anh đều nói đến năm lần, nhưng cô vẫn hỏi rất nhiều, căn bản là chẳng hiểu gì. Anh đột nhiên nhận ra sau sáu năm đầu óc cô vẫn vậy, nếu giảng số hiệu cho cô thì cũng có thể xem bản thân tự biên tự diễn, giống hệt hồi trung học anh chỉ bài vật lý cho cô.

Có câu: "Chỉ có giáo viên không thể dạy, không ai không thể học." Nhưng Dư Tiểu Noãn đối với những vấn đề logic khoa học thật không thể xem là người bình thường.

Cứ lấy cái dễ nhất mà nói, Newton đã tìm ra lực hấp dẫn khi quả táo rơi trúng đầu. Những người biếng học sẽ oán giận ông ấy rảnh rỗi, tự nhiên lại tìm ra một định luật khiến bọn họ phải sống dở chết dở cố học.

Nhưng lối suy nghĩ của Dư Tiểu Noãn với người khác lại cực kì khác biệt.

Cô lại chú ý đến quả táo kia có vẻ tiện ích hơn logo hình táo của Apple, vì cái kia chỉ là mẫu quảng cáo mà thôi.

Hoặc là từ vấn đề đó những người làm thương mại sẽ nghĩ ra hướng kinh doanh?

Có lẽ Cố Thanh Thời không đủ tư cách làm thầy, anh không thể theo kịp mạch suy nghĩ của cô, một học sinh có thể từ trọng tâm của học thuyết Newton lại liên tưởng đén nhiều thứ như vậy.

"Tiểu Noãn, ngoại trừ lập trình ra, em còn có hứng thú với điều gì khác không?" Cố Thanh Thời hiểu rõ cô không hợp với lình vực này.

"Không có." Ngoài tiểu thuyết, cô chưa từng cảm thấy thích cái gì khác. Nhưng việc cô viết truyện thì không nên nhắc lại.

"Vây em thật sự thích lập trình?"
"Rất thích." Tiền lương cao như vậy, ai mà không thích.

"....." Được rồi, anh không nên hỏi nữa.

Dư Tiểu Noãn phát hiện Cố Thanh Thời muốn nói gì đó với cô nhưng không chịu mở miệng, nên cô chủ động hỏi anh: "Anh cảm thấy em không thích hợp có đúng không?"

"Tiểu Noãn, anh thực sự cảm thấy em.... "

"Anh không cần nói nữa, thực ra em biết, lúc ở trung tâm đào tạo đã có người nói nếu học không tốt là vì ham chơi, mà trình độ của em thế này là do chỉ số thông minh em không tốt thật. Có thể.... em thật không quá thích hợp với những vấn đề khoa học tự nhiên này."

Dư Tiểu Noãn cảm thấy có chút buồn bực, cô đã cố gắng hết sức nhưng đối với cô những số liệu này rất khó tiếp thu.

Nhưng nếu nói về khả năng, cô không làm lập trình thì biết làm gì bây giờ. Cô đã rời khỏi diễn đàn viết truyện, cũng không nghĩ có ngày trở về. Đi học một ngành khác thì phải bắt đầu lại từ đầu, không bằng cô cố gắng nâng cao trình độ hiện tại còn tốt hơn.

Đây là kế hoạch tạm thời của cô, nhìn vào tiền lương mỗi tháng cô nhận được thì cô đã không muốn suy nghĩ thêm nữa.

Nhìn thấy cô ảo não, Cố Thanh Thời không đành lòng đả kích lòng nhiệt huyết cô gầy dựng, nhẹ nhàng sờ tóc cô: "Em nghĩ đi đâu đấy, em đã làm bao lâu mà thấy bản thân không phù hợp? Hai năm đầu đối với một người mới như em phải trải qua rất nhiều khó khăn, cần bình tĩnh mà từ từ chiến đấu. Vả lại em giờ đã có anh bên cạnh."

"Vậy anh cảm thấy em có làm được hay không? Em thừa nhận bản thân không giỏi, rất nhiều chuyện em không làm được nhưng không có thời gian bắt đầu lại nữa."

Cố Thanh Thời tính toán một chút: "Rất nhiều người nói học là phải có thiên phú, nhưng anh cảm thấy cốt lõi nhất là sự chăm chỉ cố gắng. Nhiều lập trình viên như vậy, đâu phải ai nhìn qua là biết đúng không? Quan trọng là ở bản thân em, tuy rằng em nghĩ khả năng mình không đủ, nhưng em có trí nhớ tốt. Hồi trung học mõi bài văn của em đều đạt điểm rất cao, không phải bản thân em đã quên?"

Dư Tiểu Noãn ngượng ngùng: "Viết văn đâu có thể gộp chung với lập trình? Cái đó không thể kiếm tiền." Hơn nữa, cô không nghĩ sẽ dùng khă năng viết của mình để kiếm tiền.

"Được, đông viên em thôi, đừng quá tự ti về bản thân, đừng đem mình so sánh với người khác, có tin tưởng mới có động lực bước tiếp. Nhớ rõ, cảm xúc chi phối rất nhiều thứ.

Dư Tiểu Noãn gật đầu đồng ý: "Anh đừng lo, em sẽ cố gắng."

Cố Thanh Thời cọ cọ chóp mũi của cô: "Đúng rồi. Về ajax, anh sẽ soạn một bản Word cho em, ngày mai đi làm em có thể nghiên cứu thêm, anh cảm thấy nó không quá khó với em."

Dư Tiểu Noãn xúc động nhào vào lòng anh: "Có anh thật tốt." Bằng không, cô không thể bước tiếp trên con đường này.

"Nha đầu ngốc, nhớ kỹ anh tốt là được."

Chương 20: Em bệnh thật rồi

Khi cô về đến ký túc xá đã là mười một giờ khuya.

Trần Tinh vừa mới kết thúc cuộc gọi với bạn trai, nằm trên giường chuẩn bị đi ngủ, thấy Dư Tiểu Noãn về đến cửa thì nhất thời quên luôn cả ngủ, nhích nhích mông từ trên giường leo xuống: "Cậu còn biết đường về nhà à, tớ tưởng hôm nay cậu ở nhà bạn trai, tính đóng cửa luôn rồi."

Dư Tiểu Noãn ném túi xách đi, vẻ mặt tươi cười nịnh nọt nhìn Trần Tinh: "A Ảnh đã đi rồi, tớ không thể bỏ cậu một mình ở nơi này đúng không? Hơn nữa tớ là loại người trọng sắc khinh bạn sao?"

"Cậu còn dám nói một câu nữa xem?" Trần Tinh giơ nắm đấm trước mặt Dư Tiểu Noãn, tư thế sẽ dùng một đòn đánh chết cô.

Dư Tiểu Noãn nắm lấy tay bạn mình: "Chúng tớ chỉ mới ở giai đoạn đầu của tình yêu, không thể giống người bình thường được đúng không?"

Editor: Mấy ai còn bình thường khi yêu ~

"Đúng rồi, phỏng vấn gần đây thế nào? Cậu có tìm được việc không?" Dư Tiểu Noãn đổi chủ đề, nếu nói nữa... không chừng sẽ tạo cơ hội cho cô nhóc này thừa dịp mắng cô một trận.

Đúng như ý cô, nhắc đến chuyện công tác là khiến cô ấy không nháo lên nổi.

"Cuối năm nên tìm việc khó hơn bình thường, hôm qua tớ tìm được một chỗ, tiền lương năm nghìn tệ một tháng, Trương Bằng không vừa lòng với chuyện này. Nhưng tạm thời tớ không tìm được nơi phù hợp, chỉ có thể làm tạm."

Dư Tiểu Noãn nhíu mày, đầu năm nay người tài đều phải đi đường vòng, tìm công việc khắp nơi cũng không có.

Cửa ký túc xá lúc này bị đẩy ra, hai người quay đầu nhìn không khỏi ngạc nhiên: "A Ảnh?  Sao cậu lại trở về?"

Tô Ảnh đem túi đồ đặt lên bàn, tháo khăn quàng cổ dệt kim màu đỏ thẫm xuống: "Tô Khải quay về lấy quần áo, tớ tiện đường qua thăm các cậu."

Dư Tiểu Noãn vui mừng túm cô ngồi lên giường, đầu dựa vào vai Tô Ảnh làm nũng: "Cậu đi làm mêt mỏi rồi, thế mà còn có thời gian nhớ bọn tớ nữa à."

Tô Ảnh bắt đấc dĩ đẩy đầu cô ra, xoay mặt hỏi Trần Tinh: "Cậu mấy nay tìm việc được chưa?"

Trần Tinh não nề lắc đầu: "Không tìm được việc vừa ý. Nhưng có một chuyện khó hiểu, vào buổi phỏng vấn ngày mai, họ bảo tớ phải mang theo hộ khẩu để xác nhận danh tính. Còn nói nếu không mang theo bên người, thì đem tất cả thông tin người trong nhà tổng hợp lại, mai đem qua bên đó cho họ."

"Phỏng vấn thôi mà cũng cần hộ khẩu?" Dư Tiểu Noãn chen vào một câu, chuyện này cũng quá kì quái.

"Ai biết được, hai cậu nói xem tớ có nên đi không?" Trần Tinh thoáng băn khoăn.

Dư Tiểu Noãn không có ý kiến, nhưng yêu cầu đó cũng không hợp lý: "Trương Bằng nói thế nào?"

"Trương Bằng nói anh ta biết công ty này, trước kia cũng có người ở trung tâm làm ở đó, công ty khá tốt bảo tớ nên tới thử."

Dư Tiểu Noãn thở phào một hơi: "Nếu đã vậy cậu cũng không cần lo lắng, đi thử xem. Cậu mang theo bản photo hộ khẩu với vài tấm ảnh người nhà mang theo, cũng không quá khó. Có lẽ do người ở công ty chưa nói rõ mục đích thôi."

"Nhưng mà... " Trần Tinh muốn nói lại thôi.

Dư Tiểu Noãn bồn chồn: "Sao thế, cậu còn băn khoăn cái gì sao?"

Sắc mặt Trần Tinh trắng bệch, ánh mắt nhuộm đầy đau thương: "Tớ có nghe mọi người nói, công ty này rất chú trọng quan hệ gia đình của nhân viên, họ cảm thấy gia đình có sự ảnh hưởng trực tiếp đến thái độ làm việc. Tớ nghĩ, có lẽ họ bảo tớ mang theo hộ khẩu là vì nguyên nhân đó sao?"

Dư Tiểu Noãn nhìn vẻ mặt lo lắng bất an của Trần Tinh, đoán rằng chuyện gia đình của cô ấy không đơn giản. Cô ấy cũng chưa bao giờ nhấc đến ba của mình, hay là.... bố mẹ Trần Tinh cũng đã sớm ly hôn?

Hôn nhân bây giờ đã thoáng hơn, vì thế những vụ ly hôn cũng tăng cao.

Trong khi Dư Tiểu Noãn còn đang đoán già đoán non, lại nghe Trần Tinh nói tiếp:

"Hai cậu có lẽ không biết, tớ sinh ra ở nông thôn, người trong thôn ý thức về luật pháp chưa cao, nam nữ kết hôn đều là nhà trai đem sáo trống rình rang đón tân nương vào cửa, chỉ mở một lễ nhỏ cùng bàn đầy rượu thịt để mọi người chứng kiến hôn sự của cả hai, thế là thành vợ chồng. Đợi đến khi có con mới đến cục dân chính đăng ký kết hôn. Tục lệ này dần dần lan truyền, hai người khi có con rồi mới được đi đăng ký hợp pháp."Dư Tiểu Noãn ngơ ngẩng: "Không phải bây giờ những tư tưởng lạc hậu như vậy vẫn tồn tại chứ? Chẳng lẽ nếu hai người không có con thì không thể đi lĩnh chứng?"

Tô Ảnh nhìn Dư Tiểu Noãn: "Cậu lớn lên ở thành phố có lẽ không biết, hiện giờ tuy là xã hội pháp trị, nhưng người dân ở quê đều còn lưu truyền thái độ trọng nam khinh nữ không phải một sớm một chiều xóa bỏ được. Những tình huống này ở quê nhiều vô kể, chính phủ đâu có thể quan tâm đến những chuyện lông gà vỏ tỏi thế được."

"Vậy làm sao cậu có thể hiểu rõ như vậy? Cậu cũng lớn lên ở nông thôn?" Dư Tiểu Noãn nhìn Tô Ảnh, cô không biết gia cảnh của cô ấy, nhưng vì Tô Ảnh hiểu biết rộng, cô theo bản năng cho rẳng có lẽ hoàn cảnh sống của cô ấy không tệ, mới có thể sinh ra đứa con gái hiểu chuyện, tài sắc vẹn toàn.

Nhưng với những lời Tô Ảnh vừa nói, cô nghe ra sự phẫn nộ cùng ủy khuất nghẹn ngào trong đó, giống như chính cô ấy cũng sống trong hoàn cảnh như vậy.

Tô Ảnh ý thức được sự thất thố vừa rồi của bản thân, trên mặt lúng túng, lập tức trừng mắt nhìn Dư Tiểu Noãn: "Đang nói chuyện của Tiểu Tinh, cậu kéo tớ vào làm gì?"

Dư Tiểu Noãn bất mãn bĩu môi, không muốn nói thì thôi, cậu đừng có khinh bỉ tớ như vậy.

Trần Tinh nói tiếp: "Bố mẹ tớ cũng giống như người dân trong thôn mà làm theo, chỉ tổ chức một nghi thức đơn giản. Nửa năm sau, bố tớ ra ngoài làm ăn, mẹ cũng vừa lúc mang thai tớ không lâu sau đó. Nhưng bố tớ một đi không về, đến nay vẫn chưa có tin tức. Trên pháp luật bố mẹ tớ vẫn chưa kết hôn, cho nên tớ và mẹ đều nằm trong hộ khẩu nhà bà ngoại."

Dư Tiểu Noãn khiếp sơ, cô không nghĩ cô gái luôn tỏa sáng như ánh mặt trời cũng có hoàn cảnh không tốt hơn cô là bao, khó trách cô ấy chưa từng kể với ai về bố của mình.

"Hơn hai mươi năm, chẳng lẽ một chút tin tức đều không có?"

Trần Tinh lắc đầu: "Không có, sống hay chết tớ cũng không biết. Người trong thôn đều đồn rằng bố tớ có vợ khác ở bên ngoài nên bỏ mặc hai mẹ con, nhưng chân tướng thế nào cũng không ai rõ. Cuộc sống  không có bố bên cạnh, tuy khó khăn nhưng mẹ con tớ vẫn ổn."

Trần Tinh thoải mái nói cười, nhưng tơ máu nén hận lấp đầy trong mắt cô đã biểu hiện tất cả.

Tổ Ảnh trầm mặc nghe thế, cũng có chút đau xót đồng cảm, kéo Trần Tinh an ủi: "Đều qua rồi, đừng nghĩ chuyện không vui nữa. Chưa chắc bắt cậu mang theo hộ khẩu là tra bối cảnh đâu? Cậu chưa thử mà, đừng để suy nghĩ miên man dọa sợ. Được rồi, thời gian không còn sớm, tớ đi giúp Tô Khải đây, hai cậu cũng ngủ sớm đi."

Nói xong, cô lấy khăn quàng cổ choàng lên rồi đi ra ngoài.

Dư Tiểu Noãn và Trần Tinh nhìn nhau, họ cảm thấy Tô Ảnh hôm nay là lạ.

★"Hắt xì"

Đi làm tuy chưa đến nửa tiếng, Dư Tiểu Noãn đã hắt hơi hơn chín lần. Cô cảm thấy cái đầu lúc này như không còn là của mình, rã rời đau nhức, căn bản không nhìn nổi mấy số liệu trên màn hình.

Tối qua vì cám thấy thương cho cuộc đời Trần Tinh, cô sợ cô ấy đau lòng nên ngồi trên giường an ủi cả đêm. Hiện tại đã vào tiết trời đông lạnh giá, cái chăn trên giường của Trần Tinh lại không thấy đâu, cuối cùng cô ngồi đến nổi tay lạnh chân run.

Do nói khá nhiều nên khi trời đã khá khuya hai cô mới đi ngủ, buổi sáng thức dậy đi làm, vừa ngồi dậy khỏi giường cô liền bị cảm.

Tổ trưởng nhìn thấy cô, ân cần hỏi thăm: "Bị bệnh à? Nếu thấy không thoải mái thì đứng cố, bị cảm thế này làm việc cung không hiệu quả. Cô có muốn đi mua ít thuốc không?"

Dư Tiểu Noãn từ chối: "Không sao đâu ạ, chỉ là cảm mạo bình thường thôi, chút nữa sẽ đỡ hơn. Cảm ơn tổ trưởng đã quan tâm."

Anh ta không khỏi mìm cười, ẩn hiện hai lúm đồng tiền: "Không cần khách khí, chúng ta đều là người chung tổ, đều là đồng nghiệp của nhau, quan tâm lẫn nhau nên cô đừng thấy ngại."

"Không đâu, em cảm thấy cũng không quá nghiêm trọng, thời tiết mùa đông khô lạnh, bị cảm cũng bình thường thôi ạ. Anh yên tâm, em sẽ không làm trễ nãi tiến độ công việc."

Cố Thanh Thời tay cầm tài liệu đi ra từ văn phòng, thấy sắc mặt Dư Tiểu Noãn rất kém thì không khỏi chau mày, nhưng vì e ngại xung quanh nhiều người nên anh đứng cách đó không xa nhìn hai người nói chuyện.

Trưởng nhóm thấy anh liền vội vàng bước qua: "Cố tổng có gì phân phó?"

Cố Thanh Thời đưa tài liệu cho anh, ngữ khí thản nhiên, khuôn mặt cứng ngắc vô cảm: "Dự án này tôi đã chỉnh qua vài chỗ, trực tiếp làm theo số liệu mới."

Anh ta nhận lấy xấp giấy: "Cố tổng yên tâm, tôi cùng mọi người nhanh chóng bắt tay làm ngay."

Cố Thanh Thời ừ một tiếng, ánh mắt hướng lên người Dư Tiểu Noãn, mặt mày khó coi.

Tổ trưởng nhớ đến danh hiệu "Sát Thủ Mặt Lạnh" mà nhân viên không chút lưu tình đặt cho anh, nhanh chóng tiến lên giải thích: "Cố tổng, thực tập sinh bị cảm nên thân thể có chút khó chịu, vì công việc cũng đã hoàn tất, tôi đề nghị cho cho cô ấy đi mua thuốc."

Nói xong tổ trưởng thầm nghĩ Dư Tiểu Noãn cũng không có tài cán gì, Cố tổng sẽ không để chuyện cỏn con này ở trong lòng. Anh giải thích đến vậy chỉ vì lo cho thực tập sinh, vừa mới bị giám đốc đuổi khỏi văn phòng trợ lý, hiện tại lại thấy cô không làm việc mà đứng đây nói chuyện, sợ ấn tượng của cô trong mắt sếp tổng sẽ càng ngày càng kém.

Tổ trưởng cảm thấy việc mình làm thật đáng tuyên dương.

Nhưng câu trả lời của Cố tổng khiến nhóm lập trình viên mở rộng tầm mắt: "Nếu cảm thấy không thoải mái thì đừng cố chịu đựng. Tôi vừa vặn có chuyện phải đi ra ngoài một chuyến, không bằng tôi giúp cô mua thuốc?"

Ngữ khí bình thản của anh giống như việc nhỏ nhặt này chỉ đơn giản như ăn cơm uống nước hằng ngày nhưng đã đủ khiến cho cả đám người có mặt ở đây trợn mắt há mồm, Cố tổng của bọn họ đổi tính khi nào, lại có thể quan tâm đến sức khỏe của nhân viên?

Dư Tiểu Noãn sững người, định đứng lên từ chối, cảm thấy bệnh vặt nên cũng không cần uống thuốc làm gì.

Lời chưa nói ra đã thấy tổ trưởng đứng phía trước khua tay, cảnh cáo cô đừng có không biết thân phận mà từ chối ý tốt của sếp.

Dư Tiểu Noãn đành sửa miệng, ngoan ngoãn ứng phó: "Cảm ơn Cố tổng."

Khi cô và anh rời đi, người xung quanh mang đủ loại biểu cảm, tò mò, bát quái, hóng hớt hoặc có người mang ánh mắt thương cảm cho cô gái đáng thương.



Mật off hơi lâu do bận xem phim, các chị thông cảm cho em nó nha (▰˘◡˘▰)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước