THỜI GIAN ẤM ÁP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thời gian ấm áp - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Bánh ngọt và hoa

Vào thứ bảy, do không có lịch phỏng vấn cũng chẳng có gì làm nên Dương Phàm thưởng cho bản thân ngủ nướng nhiều hơn ngày thường một chút ai ngờ mở mắt ra đã là buổi trưa.

Anh ta dậy trễ, không kìm lòng mà chạy đến gõ cửa phòng Dư Tiểu Noãn, sợ cô đã sớm rời đi, quên lời hứa mời cơm lúc trước.

Trần Tinh hai ngày này không bận phỏng vấn, nghe được có thể ăn cơm "chùa" như vậy, liền không khách khí đồng ý, Dư Tiểu Noãn đã tìm được việc, thật có lỗi với bản thân vì mấy ngày nay chạy đôn chạy đáo đi phỏng vấn nhiều như vậy khiến cả người mệt đừ ra.

Dư Tiểu Noãn không muốn ăn cơm cùng Dương Phàm, dù gì cũng là con gái nhưng hiện tại có thêm Trần Tinh nên cảm thấy phấn chấn hơn. Chính là đau muốn rỉ máu cho túi tiền của mình.

Dựa trên sự biểu biết về độ ăn uống, thì hai người Dương Phàm cùng Trần Tinh bọn họ sẽ gọi món đắt nhất, hơn nữa Dương Phàm anh ta cà lơ phất phơ trước giờ nếu để ý kĩ thì cô cảm thấy nhân sinh phía trước của mình còn bi đát hơn thế.

Có diều cô không hiểu, Dương Phàm không chịu giúp ba anh quản lý tốt công ty, tự nhiên chạy đi học IT. Cô cũng không thấy anh có quá nhiều hứng thú với việc lập trình trang web.

Tuy năng khiếu về công nghệ của cô hơi cùn, nhưng so với Dương Phàm chắc đỡ hơn.

Nói đi cũng phải nói lại, đời này đúng là không công bằng. Tiền học ở trung tâm không rẻ, lại có người không tiếc tiền vung tay không ngớt.

Dư Tiểu Noãn than thở mắng người, cô đã nghèo mà người kia còn muốn lấn tới khiến cô oán càng thêm giận.

Qủa nhiên Dương Phàm chọn đúng nhà hàng ở trung tâm sầm uất, nhìn giá cả cũng đủ lấy mạng người. Anh ta trưng ra bộ dáng đại gia cầm lấy menu gọi món, lát sau thức ăn được bưng lên, nhiều món cô còn chưa từng nghe qua.

Máu Dư Tiểu Noãn rỉ từng giọt một...

Gọi xong, anh đưa thực đơn về phía cô cùng Trấn Tinh ngồi phía đối diện: "Tôi chọn xong rồi, hai người đã chọn gì chưa?"

Dư Tiểu Noãn nghiến răng ken két nhưng cố gắng cười: "Tôi nghĩ thức ăn nhiều thế này cũng đã đủ ăn rồi, gọi nữa ăn cũng không hết, anh có thấy đúng không?"

Cô nói xong quay đầu nhìn về phía Trần Tinh, trên mặt mười phần đều mang ý cảnh cáo. Dưới bàn, cô đã sớm đoạt lấy menu của Trần Tinh, lực cũng đủ mạnh.

Trần Tinh cố nặn ra một nụ cười: "Phải... Tôi cũng cảm thấy gọi nhiêu đó đủ rồi." Nói xong, cô yên lặng cúi đầu uống nước.

Dư Tiểu Noãn thả lỏng, nói với người phục vụ: "Đủ rồi, cứ như vậy đi."

Người phục vụ lấy hóa đơn, đưa cho cô: "Xin chào, tổng công là ba nghìn chín trăm tám mươi bảy tệ, xin hỏi ai sẽ trả ạ?"

Cái gì!!!

Dư Tiểu Noãn suýt kêu lên, cô cố gắng kiềm chế cơn thịnh nộ của mình, nếu không thì đã có một tiếng thét chói tai dọa người phát ra rồi.

Đôi mắt hạnh của cô lườm hết cỡ về phía Dương Phàm, hận không thể ăn sống nuốt tươi anh ta. Ba nghìn chín trăm tám mươi bảy, thực sự cô không dám nhìn.

Cô cũng chỉ vừa mới đi làm, tiền lương còn chưa được nhận, tiền chi tiêu hằng ngày của cô đều tích góp được từ viết tiểu thuyết, học phí, tiền sinh hoạt, cộng thêm tiền tiêu vặt của em trai, cơ bản cũng không còn dư nhiều lắm.

Dương Phàm nhàn nhã huýt sáo, Dư Tiểu Noãn đá chân anh: "Này, còn ngốc ở đó, mau tính tiền đi chứ."

Mặt mày sáng lạn, anh ta cười với người phục vụ: "Cô gái này trả."

Dương Phàm trắng trẻo sạch sẽ, vô số ánh nắng tỏa ra từ người anh, cái nháy mắt vừa rồi đủ khiến cô phục vụ đỏ mặt.

Dư Tiểu Noãn khó chịu, liền không ngừng đá anh thêm một cái, lúc này đứng dậy đi tính tiền.

Dương Phàm đang cười, chỉ vì một cước của cô liền đứng lên nhe răng trợn mắt lấy tay ôm chân, mở miệng mắng người: "Dư Tiểu Noãn, đồ đàn bà nhỏ nhen!"

Trần Tinh không chút chán nản: "Anh cũng đủ tài, ba nghìn chín trăm tám mươi bảy, Tiểu Noãn đá anh mấy cái thế này cũng đủ thánh mẫu rồi."Dương Phàm không nghĩ vậy: "Cô không hiểu đúng hơn, giờ khiến cô ấy đau khổ một chút, sau này tạo bất ngờ cũng hiệu quả sẽ càng cao. Về sau tôi trả cho ấy gấp bội là được."

Trần Tinh tấm tắc hai tiếng: "Anh không nghĩ gì lại chọn nơi sa hoa như vậy, cô ấy cũng đã đủ hận anh, để tôi xem sau này việc của anh đi tới đâu."

Dương Phàm đưa tay vuốt tóc mình, thích thú nhìn Trần Tinh: "Thế nào, cảm thấy anh trai đây không đủ hấp dẫn?"

Dư Tiểu Noãn đen mặt đi tới, trùng hợp nghe câu này của anh ta, nhất thời không muốn về chỗ ngồi.

Cô vịn cái bàn ngồi xuống: "Dương Phàm anh thấy bản thân tuấn tú lắm à? Tôi nói thật so với những người khác, thì anh cùng lắm nhìn thuận mắt hơn, nhưng cũng nên soi gương, đừng biến bản thân tự kỷ như vậy?"

Khóe miệng Dương Phàm co rút, cảm thấy không phục: "Cô nói dài như vậy, thật không có liêm sỉ. Trên đời này cô còn thấy ai xuất sắc như tôi? Tôi đây đẹp trai vạn người mê, cô khen tôi một tiếng, có lẽ tôi sẽ niệm tình mà... "

Dư Tiểu Noãn ôm bụng cười to: "Anh thôi đi, tự đi khen bản thân. Không nói đâu xa, giám đốc công ty kĩ thuật tôi đang làm, cũng đã vượt xa anh mấy con phố. Người ta là nhân vật làm mưa làm gió, thật đáng nể, anh thì chẳng có điểm nào đứng đắn, cũng chả có nghề ngỗng gì."

Dương Phàm đanh mặt: "Giám đốc kỹ thuật à, lợi hại quá nhỉ, tên gì, hôm nào mời anh ta đến đây nhìn xem."

"Anh ấy.. " Dư Tiểu Noãn ngẩn ra, sao lại rảnh rỗi nhắc đến Cố Thanh Thời? Dương Phàm này quá phiền phức, Cố Thanh Thời đúng là giống chim quý.

Lúc này, người phục vụ mang đồ ăn đến, cô mượn cớ nói sang chuyện khác: "Đồ ăn tới rồi, mau ăn thôi."

Dương Phàm ngoài ý muốn nhìn cô: "Tôi còn tưởng cô tiếc tiền nên không còn khẩu vị nhỉ."

Dư Tiểu Noãn lườm anh ta: "Tôi là người có nguyên tắc, nếu đã lỡ tiêu nhiều tiền đến thế thì phải cố mà ăn."

Nói xong, cô ăn trước.

Dương Phàm cùng Trần Tinh thấy cảnh đó liền cười, sau đó yên lặng ăn cơm.

Ăn được một nửa, người phục vụ lại bưng đến một đĩa bánh ngọt cùng bó hoa tươi: "Xin chào cô Dư, có một vị tiên sinh nhờ tôi đưa cô cái này."

Dư Tiểu Noãn nhìn đĩa thủy tinh đựng bánh ngọt và bó hoa kia, hai mắt mở to."Ách... Cái này, cô có nhầm lẫn gì không, tôi không có gọi những thứ này."

Người phục vụ vui vẻ nhìn cô: "Đúng là của cô, bánh ngọt và hoa là tặng cho cô."

"Chính là.... "

Trần Tinh nhìn về phía Dương Phàm rồi kéo tay Dư Tiểu Noãn: "À, tớ nhớ ra rồi, hôm nay không phải là sinh nhật cậu sao, ai lại tốt như vậy, lại tặng một đĩa bánh lớn như vây, rồi có cả hoa hồng cậu thích nhất, xem ra người này cũng hiểu rõ cậu, không có nhầm lẫn đâu."

Dư Tiểu Noãn bối rối nhận hoa, ai lại biết cô đang ở đâu, còn tặng những thứ này cho cô, người này có khả năng đang ở đây?

Dựa theo phân tích, cô nhìn xung quanh, bỗng nhìn thấy người đàn ông một thân tây trang giày da cach đó không xa, ý cười lan ra trên mặt.

Cố Thanh Thời, đúng là anh!

Không nghĩ tói đã lâu rồi nhưng anh vẫn nhớ rõ sinh nhật của cô, ngay cả hoa hồng cô thích nhất anh vẫn nhớ.

Hết thảy chỗ này đều không phải do anh cố ý sắp xếp?

"Tớ biết là ai rồi." Cô cầm hoa tươi đứng lên, đi về phía Cố Thanh Thời.

Dương Phàm cùng Trần Tinh há miệng thở gấp kinh ngạc, nhìn về hướng cô, trơ mắt nhìn nhau.

"Cậu ấy bảo biết người đó là ai, có ý gì thế? Bánh ngọt và hoa tươi đều là anh sắp đặt sẵn đúng không?" Trần Tinh đột nhiên không rõ tình huống này lắm.

Dương Phàm dự định hôm nay sẽ thổ lộ với Dư Tiểu Noãn nên mới tỉ mỉ thiết kế như vậy, Nhưng cô lại bị hấp dẫn chỉ vì bánh và hoa kia, tình huống này sao lại khác xa tưởng tượng của anh ta thê này?

Khóe miệng Dương Phàm run rẩy, đột nhiên sự việc lại phát triển theo một hướng khác. Bối rối lắc đầu, cảm thấy bản thân như đang nằm mơ.

Ở bên kia, Cố Thanh Thời đang bàn kế hoạch dự án với khách hàng.

"Lâm tổng, ngài yên tâm, tôi sẽ mau chóng hoàn thành yêu cầu của ngài. Vấn đề thời gian bởi vì có chút rắc rối, có thể cần đến một tuần, ngài có ý kiến gì không?"

Người đàn ông được gọi là Lâm tổng gật đầu: "Một tuần có thể hoàn thành đã là rất nhanh, Cố tổng quả nhiên là người chuyên nghiệp. Xem ra lần hợp tác này tôi đã không nhìn nhầm. Cậu yên tâm, chỉ cần hạng mục hoàn thành đúng hạn, thù lao sẽ khiến cậu vừa lòng."

Cố Thanh Thời nâng ly: "Vậy mong hợp tác của chúng ta sẽ thành công tốt đẹp"

Lâm tổng cụng ly cười: "Thành công tốt đẹp."

"Cố Thanh Thời" Dư Tiểu Noãn tay cầm bó hoa hồng, vẻ mặt vui sướng đi tới, mười vừa gọi một tiếng mới phát hiện ở đó còn có người khác, lúng túng quên những gì muốn nói, chỉ có thể đứng tại chỗ.

Ngoài dự đoán, Cố Thanh Thời không nghĩ giờ phút này có thể gặp được cô, mày nhíu lại nhưng không nói chuyện.

Lâm tổng thấy cô gái ôm bó hoa đi tới, hơn nữa với thái độ của Cố Thanh Thời, nghĩ cô gái này muốn tỏ tình với anh nên đứng lên: "Thỏa thuận đã xong, tôi còn có việc nên đi trước, tạm biệt!"

Cố Thanh Thời đứng dậy bắt tay ông ấy: "Được, nếu có vấn đề gì thì có thể gọi cho tôi, ngài đi thong thả."

Lâm tổng rời đi, Cố Thanh Thời lần nữa ngồi xuống, thấy Dư Tiểu Noãn ngơ ngác chỗ kia, không sai với tình cảnh này đã hấp dẫn ánh mắt mọi người xung quanh, anh vội kéo cô lại, nhìn hoa trong tay cô, trong lòng một trận vui sướng nhưng vẫn giữ nguyên trạng thái "mặt đơ" như cũ: "Sao cô lại ở đây?"

Chương 12: Nhầm người rồi sao?

Sao cô lại ở đây?

Dư Tiểu Noãn cân nhắc cẩn thận lời này của anh, trong lòng không hiểu, vừa nãy tặng bánh và hoa cho cô giờ lại không muốn thừa nhận?

Có đôi khi anh thật đáng giận nhưng cũng xuất phát vì quan tâm cô, còn có thể nhớ rõ sinh nhật cô, thật không uổng khi lúc đó được làm bạn với anh.

Năm lớp 11, cũng vào sinh nhật cô, đích thân anh đã vẽ cho cô một bó hoa hồng xanh, còn hứa nếu tương lai kiếm được tiền sẽ mua hoa thật tặng cô. Không ngờ lời ước hẹn năm xưa anh vẫn còn nhớ.

Dư Tiểu Noãn đột nhiên cảm thấy vui vẻ không ít.

Cố Thanh Thời vẫn là chàng thiếu niên năm ấy, làm cô không cảm thấy xa lạ.

"Cái đó... cảm ơn anh." Không biết vì sao hai má Dư Tiểu Noãn nóng lên rất nhiều.

Cố Thanh Thời không hiểu, nhìn thấy hoa cô cầm thì nhíu mày: "Cô làm sao vậy?"

Dư Tiểu Noãn ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt ngập vẻ khó hiểu nghi ngờ.

Ý cười trên mặt cô cứng lại, tay siết chặt bó hoa, cuối cùng lấy hết dũng khí hỏi: "Hoa này.. không phải là anh tặng tôi?"

Cố Thanh Thời vuốt cằm, nhìn cô đầy quan tâm: "Dư Tiểu Noãn cô đang làm gì thế, buổi sáng hôm nay tôi có việc nên đến đây bàn chuyện hợp tác, căn bản còn không biết cô đang ở chỗ này. Còn có, hôm qua tôi đã hỏi cô hôm nay có rảnh hay không, cô không phải đã nói mình bận sao? Thế nào lại đi theo tôi, muốn cho tôi bất ngờ?"

Cố Thanh Thời vừa nói vừa thăm dò ý cô, đôi mắt dường như tối lại trở nên mơ hồ, hai má cô trực tiếp đỏ bừng lúng túng.

Beng –

Dư Tiểu Noãn nghe thấy tiếng lòng mình tan vỡ.

Cô không khỏi tự mắng trong lòng, Dư Tiểu Noãn à Dư Tiểu Noãn, mày đang làm gì thế hả, gặp Cố Thanh Thời thì dây thần kinh não ngắn lại hay sao, không rõ tình hình thực tế mà chỉ toàn làm chuyện ngu ngốc. Thường ngày anh chỉ toàn châm chọc cô, sao còn ảo tưởng rằng anh nhớ chuyện năm đó, nói ra có thấy buồn cười không hả?

Cô còn nghĩ nếu hoa này thật là anh tặng, cô không ngại nối lại tình xưa, không thì có thể lại làm bạn thân. Nhưng hiện tại cô hận không thể một phát đá anh biến khỏi mắt cô.

Chẳng qua thì nếu người tặng không phải anh, thì còn ai vào đây? Cô cúi đầu nhìn hoa tươi trong tay, nghi hoặc đứng lên.

Phút chốc cô phát hiện bên trên những bông hoa có bày một tấm thiệp xinh xắn, vừa mở ra liền thấy chữ bên trong.

-

Tiểu Noãn, chúc mừng em đã tìm được công viêc như ý. Trước đó anh muốn nhân cơ hội đi ăn chung thế này sẽ có cơ hội tỏ tình, hiện tại anh sẽ trao em tất cả những gì anh có, cùng em ăn uống cả đời.

Tiểu Noãn, làm bạn gái anh nhé?

Người yêu em – Dương Phàm.

-

Đầu cô "oong" lên, một lát sau mới phản ứng lại được, vội vàng xoay người nhìn về phía Dương Phàm, nhưng bên đó lại trống rỗng, sớm đã không thấy bóng dáng anh ấy.

Trần Tinh ai oán nhìn cô, bất lực nhún vai.

Dư Tiểu Noãn khóc không ra nước mắt.

Trở về ký túc xá, lúc này Trần Tinh mới đem sự thật kể lại cô nghe từ đầu đến cuối."Hôm qua sau khi cậu về gặp Dương Phàm, anh ấy hỏi tớ là cậu có sở thích đặc biệt gì không, anh ta nói cậu có mời mình một bữa cơm, hơn nữa cũng chính là ngày sinh nhật của cậu, anh ấy muốn mượn cơ hội này để bày tỏ lòng mình. Tự nhiên hai người lại cãi nhau, đúng là xứng lứa vừa đôi, cho nên tớ mới nghĩ cách thiết kế mọi việc, là muốn tạo cho cậu một bất ngờ. Nếu thành công thì buổi tối anh ấy sẽ dẫn cậu đi xem phim để lấy lòng cậu. Ai ngờ.... "

Trần Tinh dừng một chút lại nói tiếp: "Đâu ai biết cậu lại nghĩ về người khác, còn cầm hoa chạy đi cảm ơn. Đừng nói Dương Phàm, tớ còn bực không chịu nổi, phía trên có thiệp ghi rõ, cậu không mở ra xem mà liền chạy đi, đúng là khiến Dương Phàm xấu hổ."

Dư Tiểu Noãn không biết làm sao: "Hai người bày mưu tính kế với tớ, quan hệ của tớ với Dương Phàm cũng bình thường, sao có thể nghĩ tới. Cố Thanh Thời đúng lúc cũng ở đó, nên tớ mới... hiểu lầm."

Trần Tinh ngồi lên giường Dư Tiểu Noãn: "Nói về Cố Thanh Thời, người này à, không lẽ cậu cho rằng anh ta tặng cậu, hai người có quan hệ gì, thành thật sẽ được khoan hồng."

Dư Tiểu Noãn thấy vẻ mặt uy hiếp của cô ấy thì đành khai báo: "Hồi trung học, tớ và anh ấy là bạn cùng bàn. Hơn nữa, hiện tại anh ấy là sếp của tớ."

"Thật ư, tớ nói rồi cậu mang vận cứt chó thế mà lại có thể tìm được một công việc tốt, ầm ĩ nửa ngày hóa ra là đi cửa sau. Được lắm Dư Tiểu Noãn, được người đàn ông như vậy giúp đỡ, ôi trời, tớ còn chưa tim được việc đâu"

"Quan hệ của tớ và anh ấy cũng không đơn giản thế đâu... " Dư Tiểu Noãn nhớ lại chuyện trước kia, thờ dài: "Sáu năm cách biệt, giờ gặp lại cũng có chút lúng túng."

Trần Tinh nửa hiểu nửa không gật đầu: "Nói cách khác, Cố Thanh Thời vì lần từ biệt đó đối với cậu lúc tốt lúc không, nên cậu không thể đoán được tâm tư bây giờ của anh ấy?"

Dư Tiểu Noãn không trả lời.

"Người con trai này cũng quá hẹp hòi, cậu viết thư xem như cũng tự hạ mình, anh ta còn muốn thế nào? Chuyện này.. không có hiểu lầm gì đó sao?"

Dư Tiểu Noãn lắc đầu: "Không biết, chắc cũng không có hiểu lầm gì nhỉ? Xa cách sáu năm, giờ lại đi truy cứu chuyện trước kia, sẽ khiến người khác sinh ra hiểu lầm không cần thiết?"

"Cậu cũng thật là, việc quan trọng bây giờ là ăn nói với Dương Phàm thế nào, người ta tỉ mỉ sắp xếp mọi việc để tỏ tình với cậu, không ngờ dẫn đến kết quả này, thật đau lòng mà."

"A" Dư Tiểu Noãn mặt nhăn nhó như trái khổ qua, "Tớ phải nói gì với anh ấy đây? Không biết hai người hợp tác lừa tớ, nếu biết trước tớ sẽ không đến. Tuy rằng mọi chuyện đều là tớ sai, nhưng tớ cảm thấy kết cục này khá tốt, nếu không thì hôm nay tớ còn xấu hổ hơn bây giờ."

Trần Tinh thấy cô như vậy không nhịn được hỏi: "Nếu hôm nay anh ấy tỏ tình với cậu, cậu sẽ từ chối sao?"

Dư Tiểu Noãn: "Nếu sự việc phát triển lớn hơn, có lẽ tớ sẽ không trực tiếp từ chối, nhưng sau khi nghĩ kĩ, có lẽ hai chúng tớ... " cô lựa lời nói: "không hợp nhau."Trần Tinh đảo mắt một vòng, lại nghĩ đến cái gì đó: "Cậu thật không có suy nghĩ khác với anh bạn cùng bàn kia?"

Dư Tiểu Noãn cả kinh, đẩy đẩy cô ấy: "Cậu nghĩ đi đâu đó, hai người đã nhiều năm không gặp, cũng không biết những gì đối phương trải qua trong sáu năm. Sao có thể?"

Trần Tinh nhìn bộ dáng khi cô nói về Cố Thanh Thời, thật không tin được: "Được, vậy trước tìm Dương Phàm nói rõ, dù có chuyện gì thì cũng nên xin lỗi người ta một tiếng."

Dư Tiểu Noãn đứng trên hành lang, nhìn ánh đèn nhấp nháy trong đêm, xe cộ tấp nập, bộ dáng của cô đầy tâm sự.

Dương Phàm đi tới, vỗ nhẹ vào gáy cô: "Đứng đây làm gì?"

Dư Tiểu Noãn đau ôm cái gáy vuốt mấy cái: "Còn làm gì nữa, chờ anh thôi."

Dương Phàm đứng thẳng bên cạnh cô, học theo cô nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ: "Thế nào, giải thích đi."

Dư Tiểu Noãn ấp úng: "Chuyện xảy ra hôm nay, tôi lẽ ra nên có một lời giải thích. Dương Phàm, tôi xin lỗi, tôi thực không biết... "

"Được rồi, đều đã qua cả rồi. " Dương Phàm sờ tóc cô, cười cười, ánh mắt trốn tránh không dám nhìn cô: "Thực ra chuyện này tôi không trách em, không thích tôi cũng đâu phải là lỗi của em, đúng không? Cách tỏ tình hôm nay giúp tôi hiểu được ý em, đó cũng là chuyện tốt. So với việc trở thành trò hề trước mặt mọi người thì bị em cự tuyệt cũng không xấu hổ lắm, tám phần là em lúc nãy chạy đến chỗ anh chàng kia tỏ tình, nếu nói dọa người, em so ra cũng không tốt hơn tôi là bao, tôi cũng không cần quá đau khổ."

Ý cười trên mặt anh ấy càng làm Dư Tiểu Noãn áy náy hơn, cô trước kia rất ghét anh, không nghĩ tới anh còn một mặt tốt như vậy.

"Tiểu Noãn" Dương Phàm vỗ lên gáy cô lần nữa: "Thời điểm khi em thấy bánh ngọt và hoa thì nghĩ ngay đến anh ta, lúc đó tôi đã không còn hy vọng. Tôi rời đi chỉ vì tức giận, cảm thấy... đã không còn ý nghĩa. Nhưng việc không quan tâm cảm giác của em mà tỏ tình nơi đông người như vậy, là do tôi đường đột."

Dư Tiểu Noãn cả người sững sờ, đúng là anh đã hiều lầm quan hệ giữa cô và Cố Thanh Thời.

"Tôi và Cố Thanh Thời không phải có quan hệ như anh nghĩ đâu, chúng tôi chỉ là... "

"Bạn bình thường?" Dương Phàm buồn cười nhìn cô.

Dư Tiểu Noãn gật đầu: "Đúng vậy, chỉ là bạn bình thường thôi."

"Thế em nói cho tôi biết, nếu từ đầu tôi nói với em bánh ngọt và hoa kia không phải anh ta tặng, em có thất vọng không? Mặt khác, nếu hôm nay người tỏ tình với em không phải tôi mà là anh ta thì em sẽ thế nào?"

Dư Tiểu Noãn ngớ ra.

Dương Phàm vỗ vai cô: "Kỳ thật không phải anh ta không thích em, chính là anh ấy không thể xác định em có thích anh ta hay không thôi."

Dương Phàm rời đi, Dư Tiểu Noãn vẫn lặng yên đứng đó, gió thổi vù vù đập vào cửa sổ, khiến cả người run lên bần bật.

Di động lúc này vang lên, vừa lấy ra thì thấy người gọi là Cố Thanh Thời.

Dư Tiểu Noãn thoáng do dự, sau trực tiếp nghe máy: "Alo"

"Alo, Tiểu Noãn, anh hiện giờ đang ở dưới ký túc xá, em xuống đây một chuyến được không?"

Nghe được giọng Cố Thanh Thời, cô ngó đầu xuống nhìn, đúng là Cố Thanh Thời đang đứng tựa bên xe, khoác bên ngoài chiếc áo gió màu cà phê, tay cầm di động áp lên tai.

Cô không hề do dự, ngay lập tức đáp ứng: "Được, anh chờ một chút, tôi xuống ngay."

Chương 13: Tặng hoa cho em như lời đã hứa

"Muộn thế này rồi, anh tìm tôi có việc gì sao?" Dư Tiểu Noãn đứng trước mặt Cố Thanh Thời, nghĩ đến chuyện trưa hôm nay, cảm thấy khó xử nên lúc nói chuyện cũng mất tự nhiên hơn.

Cố Thanh Thời cái gì cũng không nói, ngược lại mở cửa xe lấy ra một hộp quà: "Sinh nhật vui vẻ!"

Dư Tiểu Noãn kinh ngạc nhìn anh, thấy rõ sự chân thành ôn nhu trong ánh mắt anh nhìn cô, đôi mắt đều là ý cười. Bộ dáng này của anh khiến cô không phản ứng kịp.

"Sao thế, giữa trưa em đã muốn anh tặng quà, giờ lại không chịu nhận?"

Dư Tiểu Noãn thấy lời này của Cố Thanh Thời bình tĩnh ôn nhu, nhưng lại mang chút châm chọc. Không ngờ chỉ vì sự cố lúc trưa nên anh đi chuẩn bị quà? Nếu không nhớ rõ ai lại không đâu chạy đi tặng quà vào giờ này? Tuy là vẫn chưa qua ngày sinh nhật.

"Nếu anh không còn việc gì, tôi xin phép về trước."

Dư Tiểu Noãn tựa hồ nói xong xoay người đi, nhưng tay lại bị Cố Thanh Thời kéo cô lại, đầu cô đập thẳng vào lòng ngực anh, hai mắt nhanh chóng nổi sao.

Cái ôm bất ngờ không kịp chuẩn bị, Dư Tiểu Noãn trơ ra, sau đó giãy dụa muốn đẩy anh ra, không ngờ bị anh ôm chặt hơn.

"Tiểu Noãn.... " Tiếng nói trầm thấp của anh truyền vào tai, khiến trái tim cô hẫng đi một nhịp, khung cảnh xung quanh an tĩnh lại, cô chờ anh nói tiếp.

"Ban đầu anh nghĩ chúng ta sẽ không bao giờ... gặp lại nhau. Lại nghĩ sau nếu có duyên gặp lại thì cũng giống người xa lạ, anh sẽ không quan tâm đến em nữa." Lời nói bình thường của anh như bùa mê, nhưng lại khiến cô cảm động, đại não lúc này trở nên đình trệ, quên đi giãy dụa, cũng quên nói chuyện với anh.

Cái ôm ấm áp, hương thơm thoang thoảng xung quanh lại thêm lời bày tỏ chân thành, tất cả những điều đẹp đẽ này như mộng như áo, lại làm người khác say mê không rời.

Đến khi Dư Tiểu Noãn ý thức được thì ngửi thấy được mùi rượu nhàn nhạt trên người anh, xác nhận lần nữa thì quả thật đúng là mùi rượu.

Hôm nay hẳn anh đã uống không ít rượu.

Cũng chỉ vì say nên lời nói anh loạn cả lên...

Cô theo bản năng đẩy nhẹ anh, vừa mới vui vẻ liền thất vọng não nề, nhìn anh: "Ngài Cố à, anh say rồi." Đã uống rượu còn lái xe đến đây tìm cô, người này thật không muốn sống!

"Không có say, anh đây đang rất tỉnh táo."

Nói rồi, anh nắm tay Dư Tiểu Noãn kéo cô ra đuôi xe, mở cốp sau lên.

Một cốp chứa đầy hoa hồng, một dải xanh ngay ngắn hiện ra trước mặt, số hoa này có lẽ đã lấy xuống từ rất nhiều cây. Mỗi đóa hoa đều mềm mại diễm lệ, hương hoa phảng phất xung quanh.Mà ở giữa những bông hồng xanh có rất nhiều hoa hồng đỏ xếp thành chữ "LOVE"

Dư Tiểu Noãn kinh ngạc che miệng không nói nên lời.

"Tiểu Noãn, chúc mừng sinh nhật!" Cố Thanh Thời quay đầu nhìn cô, ánh mắt dịu dàng.

"Thật ra anh đã đem số hoa hồng ở cửa hàng dùng để bán trong ba ngày mua về, tính đến sinh nhật sẽ tặng cho em. Hôm qua anh có hỏi hôm nay em có rảnh không, nhưng chính sự tuyệt tình của em khiến mọi sự kiên quyết trước đây có chút do dự. Có lẽ, nếu không có sự cố vui vẻ trưa nay, anh thật sự đã bỏ qua một ngày này. Tiểu Noãn, cho anh một cơ hội được không em?""

Sự dịu dàng chưa từng thấy, hai bên má vì đèn đường chiếu rọi trở nên đẹp đẽ mê người, hai mắt trắng đen rõ ràng như phát ra ánh sáng, giờ phút này biểu hiện của anh đều mang theo chờ mong. Sức mạnh ở bàn tay phía sau lưng càng siết chặt, sự khẩn trương không tài nào che dấu.

Tầm mắt cô lúc này nhìn về phía về chỗ hoa ấy, không khỏi nhớ đến những lời Dương Phàm vừa nói.

- ---

"Nếu em biết người tặng bánh ngọt và hoa cho em không phải anh ta, em có cảm thấy thất vọng không? Mặt khác, nếu hôm nay người tỏ tình với em không phải tôi mà là anh ta, em sẽ thế nào?"

- ---

Dư Tiểu Noãn cảm động vô số lần muốn chấp nhận anh, nhưng lới nói lại mắc kẹt ở cổ họng. Khoảng cách hai người hiện tại quá lớn, đêm nay anh lại uống rượu, cô không dám cam đoan sáng mai anh thức dậy có còn nhớ những lời này hay không."Anh uống nhiều rượu, để tôi đưa anh về nhà." Dư Tiểu Noãn nói xong liền đỡ anh lên xe.

Cố Thanh Thời cố chấp nhìn cô: "Tiểu Noãn, lời nói hôm nay của anh đều là thật lòng."

Dư Tiểu Noãn cúi đầu mím môi, sau lại nâng mắt nhìn anh: "Nếu đều là thật lòng, vậy chờ đến khi anh tỉnh táo hơn nói lại lần nữa."

Dứt lời, dìu anh lên xe, cô lại tự mình ngồi vào ghế lái, khởi động xe, nhìn anh hỏi: "Nhà anh ở đâu?"

Dư Tiểu Noãn cảm thấy cảnh tượng đêm nay có chút quen thuôc, giống nhu đêm cô đi phỏng vấn trở về. Còn buổi tối hôm nay không nghĩ đến lại là anh, lại còn dám tự mình lái xe.

Cố Thanh Thời dù đã uống không ít nhưng may vẫn còn ý thức. Dư Tiểu Noãn dựa vào địa chỉ anh nói rất nhanh đưa đến dưới tiểu khu.

"Tới rồi, anh tự lên nhà đi, tôi về đây." Dư Tiểu Noãn ném chìa khóa cho anh, chuẩn bị mở cửa xuống xe. Sắc trời đã tối đen, gan cô lại nhỏ, thật không biết vừa rồi dũng khí đâu ra lại dám chở anh về.

"Chóng mặt quá... " Cố Thanh Thời ban nãy chẳng có việc gì, hiện giờ lại hơi mơ hồ, chật vật đứng lên. Nói xong lại dựa cả người vào cô.

Dư Tiểu Noãn nâng đầu anh lên, nhắc nhở: "Này, chưa vào nhà đâu, muốn ngủ thì đợi chút nữa a."

Cố Thanh Thời giống như không nghe thấy, lại gục đầu xuống.

Đã thế, Dư Tiểu Noãn vội vang mở cửa ghế phụ, dùng sức ba bò chín trâu kéo anh xuống xe.

Mới đứng vững thì cả thân hình anh một lần nữa ngã vào lòng ngực cô.

Dư Tiểu Noãn trợn trắng mắt: "Được rồi mà, may cho anh đấy, anh ở tầng mấy tôi đưa anh lên."

Cố Thanh Thời giơ sau ngón tay, sau đó lại tiếp tục ngủ trong lòng cô.

Dư Tiểu Noãn nhăn mặt, nhịn không được mắng anh: "Bình thường thì kiêu ngạo, uống rượu vào thì lại ngủ say như heo, thật không biết nếu nhân viên anh thấy cảnh này thì anh còn nhìn đời bẳng cách nào."

Vừa nói, một bên đỡ anh đi vào thang máy, cô không thấy rằng khóe môi người đàn ông lúc này nhếch lên, lộ ra ý cười nhàn nhạt như vừa đạt được mục đích.

Chương 14: Anh yêu em

Dư Tiểu Noãn đặt anh tựa vào tường, lấy chìa khóa từ trong túi anh mở cửa, tay cô lần mò mở đèn.

Dây là căn nhà rộng khoảng 100 mét xuông, hai phòng khách hai phòng ngủ, rộng rãi sáng sủa. Bên trong rất sạch sẽ, nếu đem nơi này so sánh với ký túc xá của cô thì xem ra chỗ của cô chỉ là ổ chó.

Chỗ ở của cô quá nhỏ còn số đồ dùng lại quá nhiều, chỉ có thể chất chồng trong phòng. Nếu cho cô ở nơi này thì quả thật rất tốt.

Dư Tiểu Noãn nghĩ nghĩ, lại quay đầu nhìn người say khướt đang đựa vào cô: "Phòng ngủ của anh ở đâu?"

Cố Thanh Thời mơ màng chỉ chỉ, Dư Tiểu Noãn nâng cánh tay anh đưa về phòng.

Giường ngủ lớn mềm mại, Dư Tiểu Noãn dùng sức dìu anh, trực tiếp đẩy anh ngã lên giường, nhịn không được oán giận: "Nặng thật! Anh nghỉ ngơi cho tốt, tôi đi đây."

Nói xong cô xoay người đi ra ngoài, lại không nghĩ đến anh lại đứng dậy ôm lấy cô từ phía sau: "Dư Tiểu Noãn, anh yêu em."

Dư Tiểu Noãn nghe thấy thế thì bỗng tim đập nhanh hơn.

Người trong lòng không nhúc nhích, Cố Thanh Thời dùng sức xoay người cô lại, buộc cô phải nhìn thẳng anh. Tác dụng của cồn làm con người hoảng loạn, đại não lại một mảng thanh tĩnh.

Nhìn đôi môi nhỏ nhắn căng mộng của cô, anh cảm thấy cổ họng trở nên khô nóng, không cầm lòng cùi đầu, muốn nhấm nháp vị ngọt anh mong ước từ lâu.

Đại não cô trống rỗng, phát giác động tĩnh của anh khiến cô tỉnh cả người, liền đẩy anh ra, trên mặt phẫn nộ: "Cố Thanh Thời, anh thế lại gạt tôi."

Dưới lầu anh còn bất tỉnh nhân sự, giờ ở nơi này ăn đậu hủ của cô, người này sao lại âm hiểm thế!

Cố Thanh Thời đứng không vững, cô lại dùng sức đẩy anh nên cả người anh ngã lên giường, trên mặt đầy thống khổ.

Dư Tiểu Noãn nóng lòng, cuống quít nhìn anh: "Cố Thanh Thời anh sao rồi, có đụng trúng ở đâu không?"

Cố Thanh Thời đem cô ấn ngã trên giường, ánh mắt kín đáo nhìn cô chăm chú, bởi vì thở dốc nên phả cả mùi rượu ra ngoài.

Tim cô đập kịch liệt, bởi vì quá căng thẳng nên trước ngực phập phồng lên xuống, hình ảnh đập vào mắt anh càng thêm quyến rũ câu hồn.

Cảm thấy được vẻ mặt anh không thích hợp, Dư Tiểu Noãn sợ hãi tránh người anh, không ngờ anh lại nhanh chóng áp người đè lên.

"Nếu em không thích anh, nhân cơ hội vừa rồi liền có thể bỏ đi, vì cái gì mà còn muốn ở lại xem anh có chuyện gì không?" Anh nhìn cô không chớp mắt, nói rõ nghi hoặc trong lòng.

Dư Tiểu Noãn chột dạ, tránh đi ánh mắt của anh.

Ngay lúc cô bối rối, Cố Thanh Thời không do dự nghiêng người chặn môi cô.

Hành động bất ngờ không chút lưu tình của anh khiến cô đứng ngồi không yên, trong lòng rối như tơ vò, nhưng chỉ vì cái hôn này khiến mọi mâu thuẫn không ngừng diễn ra trong lòng chậm rãi tan vào mê luyến.★

Lớp hai ban tự nhiên, dãy sát tường ở bàn số hai, Dư Tiểu Noãn tựa cằm vào bút, lưng dựa vào tưởng ngẩn người.

Cố Thanh Thời đang làm các bài thi thử đại học, vừa mới ngẩng đầu đã thấy bộ dáng ngốc nghếch của cô, nhịn không được lấy chiếc bút của cô ra: "Làm gì thế, giờ tự học thì chăm chỉ làm bài tự dưng lại ngây ra làm gì."

Dư Tiểu Noãn chớp mắt: "Tớ đang nghĩ nếu hai chúng ta một người học bá, một người lại học kém, quá thực khác nhau một trời một vực đó. Đến khi tốt nghiệp chắc chắn chúng ta sẽ sống ở hai thế giới khác nhau. Cậu nói xem, nhiều năm sau cậu còn nhớ tớ là ai không?"

Cố Thanh Thời suy tư: "Vậy cậu thi đại học Z với tớ, ở chung thành phố thì ngày nghỉ cuối tuần vẫn có thể gặp, như thế cậu không cần lo tớ sẽ quên cậu phải không?"

"Nhưng thành tích hiện tại, tớ còn không dám mơ đi thi đại học Z nữa." Điểm mỗi bài kiểm tra miễn cưỡng đạt ba dòng ba¹, ở thành phố nhỏ có thế vào được, nhưng nếu nói đến thành phố Z thì lại tốt hơn so với những nơi khác nhưng cô cũng không có khả năng để vào.

(1): Có nghĩa là có các dòng điểm một, hai, ba. Trong đó dòng thứ ba thuộc dạng hạ điểm sàn nhưng học phí sẽ cao hơn.

Còn nửa năm mới đến kỳ thi, cậu cố gắng hơn, không chừng thành tích sẽ vượt lên?" Cố Thanh Thời cảm thấy chỉ có thể dùng cách này an ủi cô. Nha đầu kia quả thật không thích hợp để học khoa học, vào cuối năm nhất cao trung anh không nên ích kỷ để cô vì mình mà chọn cái này.

"Tiểu Noãn, kỳ nghỉ đông cậu đến trường đi, tớ giảng bài cho cậu." Cố Thanh Thời lại nói.

Dư Tiểu Noãn giật mình sững sờ, lập tức cười cười: "Cậu cảm thấy tớ còn hi vọng à?"

"Không ai là không thể học, chỉ có giáo viên không thể dạy." Cố Thanh Thời mang vẻ mặt cao ngạo nhưng trong lòng lại âm thầm suy đoán, có lẽ.... cô còn chưa dùng hết sức, anh lúc này hẳn là nên giúp cô có thể phát huy hết khả năng của mình.
"Được, nghỉ đông thì khi nào bắt đầu?"

"Nghỉ ngơi hai ngày trước đã, chúng ta sẽ nói với giáo viên chủ nhiệm đến kỳ nghỉ cho chúng ta mượn một phòng, ký túc xá cũng không cần đóng cửa."

"Được, tớ nghe cậu." Dư Tiểu Noãn muốn cố gắng hơn nữa, ngoài ra cô cũng không muốn rời xa Cố Thanh Thời.

Cố Thanh Thời nhìn cô cười: "Được rồi, khoan nghĩ về chuyện đó, giờ học trước đi." Anh lấy ra một xấp tài liệu toán, khoanh tròn vài vòng: "Có ba bài tập giao cho cậu. Sau giờ học tớ sẽ kiểm tra."

"Ồ" Dư Tiểu Noãn ngoan ngoãn đồng ý, cúi đầu làm bài.

Cố Thanh Thời thấy vậy mỉm cười, nghiêm túc làm bài tập của mình.

Chợt, cái đầu nhỏ của cô ngẩng lên nhìn anh: "Cố Thanh Thời, cậu đồng ý với tớ một chuyện nhé?"

"Chuyện gì?" Cố Thanh Thời vẫn chưa ngẩng đầu lên.

"Ở lớp đại học, sinh viên có thể ngồi tự do, đến lúc đó cậu đừng để ai ngồi cạnh mình được chứ?" Cô dù không thể học cùng trường với anh, nhưng cô muốn anh giữ chỗ cho cô.

Quan trọng nhất, cô sợ anh có bạn cùng bàn mới rồi dần quên cô.

Cố Thanh Thời hơi ngây người: "Dư Tiểu Noãn, cậu cũng quản nhiều quá đó."

"Vậy cậu có đồng ý hay không?" Dư Tiểu Noãn đem tài liệu anh giơ ra uy hiếp, nếu cậu không đáp ứng tớ sẽ không trả cho cậu.

"Đồng ý, tớ đồng ý là được." Cố Thanh Thời không có biện pháp đối phó với cô nhóc này.

Dư Tiểu Noãn nghe xong liền vui vẻ, ân cần đặt tài liệu ngay ngắn trước mặt anh, lại cẩn thận vuốt thẳng nếp gấp, trên mặt đều là cười lấy lòng: "Xin mời... "

Cố Thanh Thời lấy cây bút dọa đánh vào đầu cô, Dư Tiểu Noãn sợ tới mức hai tay ôm đầu lùi vào ghế: "Cô giáo đến kìa."

Cố Thanh Thời nhìn thấy cửa phòng chẳng có ai, lắc đầu bất lực, nha đầu kia lần nào tới đoạn mấu chốt đều dùng chiêu này.



Cố Thanh Thời cùng Dư Tiểu Noãn ngồi trên sofa phòng khách, vì chuyện vừa rồi nên trong mắt nhuộm vẻ mong lung.

Cố Thanh Thời đã tỉnh rượu hơn phân nửa, hiện giờ đôi mắt trong suốt đang khóa chặt khuôn mặt Dư Tiểu Noãn: "Ở trường đại học, anh vẫn nhớ rõ chuyện mình đã hứa với em, cũng không ngồi cạnh ai. Em thì sao, đã hứa kỳ nghỉ đông sẽ cùng nhau học, cuối cùng lại không đến? Ngay cả học kỳ tiếp theo không nói năng gì liền làm thủ tục chuyển trường."

Chương 15: Ẩn tình năm xưa

Tay cô cầm tách cà phê nóng, vẻ mặt cứng lại, giọng nói đầy tự trách: "Chuyện đó, không phải em cố ý."

"Vậy nói anh nghe, lúc trước đã xảy ra chuyện gì đúng không?" Cố Thanh Thời nghiêm túc nhìn cô.

Dư Tiểu Noãn cúi đầu uống ngụm cà phê, lúc này mới chậm rãi lên tiếng: "Kỳ nghỉ đông đó dì em bị bệnh phải nằm viện, bố em phải chạy khắp nơi vay tiền, chân em trai em đi lại cũng bất tiện, nên em mới ở bệnh viện chăm sóc dì ấy. Thời gian đó trong nhà là mớ hỗn độn, không có chuyện gì suôn sẻ, đầu óc em không tốt nên quên luôn chuyện đó."

"Đêm 30, dì em cuối cùng cũng không qua khỏi. Trong đám tang, mẹ em có ghé qua, bà cảm thấy không có dì, bố em còn chăm sóc Tiểu Lương, sợ không có nhiều thời gian quản em. Hơn nữa em còn phải thi đại học, liền nghĩ có thể tự lo được cho bản thân, sẵn tiện cùng học với anh nhưng mẹ em lại mang em đến một gia đình xa lạ."

Dù đã trải qua nhiều năm, dù chỉ kể lại, giọng cô vẫn lạc hẳn đi, dường như đó là chuyện của một người khác. Nhưng Cố Thanh Thời lần đầu nghe được, không khỏi đau lòng cho cô.

"Lúc mẹ dẫn em đi, em sống tốt không?"

Tốt? Dư Tiểu Noãn cảm thấy buồn cười.

"Năm em sáu tuổi bố mẹ đã ly dị, sau đó mẹ em lấy người khác. Từ đó về sau em sống với bố, chưa bao giờ gặp lại mẹ. Sau đó bố lấy dì, dì chăm sóc em như con gái ruột, trong lòng em đã xem dì ấy là mẹ. Còn mẹ ruột thì bỏ em khi em còn quá nhớ, ký ức về mẹ cũng ngày càng mơ hồ."

"Mười mấy năm không lo, đột nhiên quay lại bắt em rời xa bố và em trai, đưa đến một gia đình em không quen biết, anh nói xem có bao nhiêu khó khăn? Qủa thật mỗi ngày như đi trên băng mỏng, đều phải nhìn sắc mặt của mọi người mà sống."

"Người đàn ông kia họ Đổng, là con của của giám đốc tập đoàn xây dựng, sau khi kết hôn với mẹ em sinh được hai đứa con. Mẹ ông ta vì sợ em giành sản nghiệp, mõi ngày đều xem em là cái gai trong mắt, khi không có mẹ và dượng ở nhà, bà ta sẽ không ngừng hành hạ em. May mắn một năm ấy đã qua, có lần em cãi lại hai câu lại bị bà ta đuổi đánh, kết quả không cẩn thận ngã trên sàn nhiễm bệnh."

"Thấy thế nên dượng đã tát em, mẹ em cũng mắng em không hiểu chuyện. Em chạy ra khỏi nhà, từ đó về sau em chưa từng quay về."

Mọi chua xót uất ức, Dư Tiểu Noãn muốn kể hết một lần với Cố Thanh Thời, sau khi nói xong cô cảm thấy bản thân thoải mái hơn.

Đúng là thời gian là liều thuốc chữa lành vết thương hiệu quả nhất.

Cố Thanh Thời nhìn cô, hận không thể quay trở lại thời điểm đó, bảo vệ cô trong lòng mình.

"Thế em về nhà ở với bố?"

Dư Tiểu Noãn gật đầu, ánh mắt cô hòa hoãn hơn: "Dì em đã mất, hai chị em cũng đã lớn, nên việc bố chăm sóc bọn em đơn giản hơn so với trước đây."

Do chỉ mải mê kể chuyện, làm không khí giữa hai người có chút lúng túng, trong phòng im lặng không tiếng động khiến cô có chút không thích ứng được.

Cô nhìn quanh nhà Cố Thanh Thời, bày biện đơn giản nhưng lại cao nhã sang trọng.

Ngoái đầu nhìn anh: "Chỗ này anh thuê một tháng bao nhiêu?" Ký túc xá cô ở chỉ đủ bày biện giường ngủ cũng tận sáu bảy trăm tệ, vị trí căn hộ của anh tốt thế này, không biết giá cao cỡ nào.

Cố Thanh Thời chân bắt chéo, ngã người tựa vào sofa: "Nhà này anh mua."

Mua đứt luôn ư? Ngụm cả phê cô mới uống vào miệng suýt nữa đã bị phun ra, khiếp sợ nhìn anh: "Anh... anh nói cái gì? Nhà này anh mua?"

Gia cảnh anh khá giả nhưng bố mẹ anh không muốn chiều hư con nên bắt anh tự lập trong mọi chuyện, cô không thể tưởng tượng được một người vừa mới tốt nghiệp hai năm lại có thể tự mình mua nhà mua xe. Thực lực của anh đúng là có chút... không phải người bình thường.

Cố Thanh Thời nhếch môi: "Thế nào, em không tin?"

Dư Tiểu Noãn lắc đầu rồi gật đầu: "Tin, em tin anh." Đúng là tuy khó tin, nhưng anh cũng không phải người bình thường, không thể đem chuyện của người phàm so sánh với cao nhân đang ngồi đây.

Cô lại ngồi xuống, nhìn anh: "Mọi người nói lập trình viên đều chết sớm sao, rốt cuộc có đúng sự thật không?" Những đại thần ưu tú này, cô chỉ là một tân binh nhỏ nhoi, không thế cảm nhận được những hào quang của anh.

Cố Thanh Thời rất nhanh hiểu ý cô, phải làm nhiều dự án thì đồng thời tốn nhiều chất xám nhỉ? Buổi tối cũng không có thời gian ngủ? Nếu đúng như cô nói, thân thể không sớm thì muộn cũng suy nhược, sao có thể sống thọ?

Dư Tiểu Noãn thường thấy dân mạng đánh giá những lập trình viên thế này: An toàn, cẩn thận, đầu óc nhạy bén, nhiều tiền ít nói, dẫn đến chết sớm.. xem ra cũng rất đạo lý, mỗi ngày không số hiệu thì cũng chỉ số hiệu.Cố Thanh Thời không đồng ý với ý kiến này, oán giận liếc cô: "Năm nhất và năm hai đại học anh tự học ngôn ngữ C, PHP, MySQL, Linux, Java,... cũng làm thử những dự án quản lý theo yêu cầu của nhà trường, được rất nhiều giải thưởng, đại học Z hiện tại vẫn còn lưu giữ những thành tựu này. Đến năm ba, anh liền đi làm thêm kiếm tiền. Năm tư thì đi thực tập tại công ty kĩ thuật Phác Tấn lấy kinh nghiệm sau đó trở thành nhân viên chính thức."

Khi nghe lời nói ngàn vàng thốt ra từ đại thần siêu cấp soái Cố Thanh Thời, cô không khỏi kinh hãi, lại nghe anh khiêm tốn nói tiếp: "Cho nên, đầu óc của anh và người bình thường không giống nhau, họ cho là anh rất vất vả nhưng anh lại cảm thấy không tốn quá nhiều công sức."

Không biết bằng cách nào mà cô có thể thấy hai chữ "người bình thường" đó là anh đang ám chỉ cô.

Cô bĩu môi, chẳng cần quan tâm anh nữa, cô tiếp tục công việc tham quan nhà anh.

Đi đến phòng ngủ khác, bên trọng gọn gàng ngăn nắp, cô hoang mang lo lắng: "Phòng này không có ai ở đúng không?"

"Đó là phòng của Phó Nguyên, cậu ta có việc cần làm ở Thành phố S mấy ngày nhưng không tìm được chỗ ở, nên anh cho cậu ta mượn dùng. Vài hôm trước cậu ta đã đi công tác nước ngoài, phòng tạm thời không có ai dùng, đêm nay em có thể ở đây. À quên nói với em, Phó Nguyên là người hôm trước em gặp ở buổi phóng vấn."

Nhắc đến việc cô quên mang thẻ chứng minh vào hôm ấy, Dư Tiểu Noãn chợt xấu hổ, cười gượng: "Là người đó à, anh ấy rất thú vị."

Dư Tiểu Noãn nhớ rõ lời anh ta nói: Cố Thanh Thời anh là một tên biến thái nha.

Sau đó gặp lại Cố Thanh Thời cô còn không tin, sau lần cách biệt đó anh đối xử với cô lúc tốt lúc xấu. Đối với lời miêu tả của Phó Nguyên về anh, hẳn là nói về phương diện làm việc, cô tiếp xúc với anh chưa lâu, cũng chưa cảm nhận được hai chữ "biến thái" kia.

Cố Thanh Thời đứng dậy: "Không còn sớm nữa, em ngủ sớm đi." Đêm nay anh uống rượu nên sớm đã mệt mỏi.

"À, còn có... anh cho em mượn quần áo dùng đỡ được không, em muốn đi tắm." Đưa Cố Thanh Thời trở về, người cô toàn mùi rượu, nếu không tắm rửa qua một lần cô sợ đêm nay không ngủ được.

"Đợi anh." Nói xong anh quay về phòng ngủ, rất nhanh đưa quần áo cho cô: "Tắm nhanh rồi đi ngủ."

Dư Tiểu Noãn nhận quần áo của anh trở vào phòng.

Rửa mặt sơ qua sau đó nằm lên giường, đầu óc cô hiện ra lời nói nãy giờ của Cố Thanh Thời, lăn qua lộn lại trằn trọc cả đêm.

Tất cả những chuyện hôm nay không phải vì anh uống say nên mới làm vậy? Có phải vì say nên lời nói cũng say theo?

Dư Tiểu Noãn càng nghĩ càng thấy nóng, khiến cả người bức rức không sao ngủ được.Cô vùi đầu vào gối, nằm im trên giường nhưng hai cái chân không an phận đá tới đá lui.

"Ngủ không được, ngủ không được!" Cô oán giận mắng to.

Di động dưới gối rung lên thông báo tin nhắn mới, là nhóm chat trung học.

Lôi Tiên Phi: Có ai còn thức không, lên tiếng đi!

Đường Dương: Đại ca à, giờ cũng đã hai giờ sáng rồi, não cậu bị chó cắn hay sao mà lại nhắn tin giờ này

Lôi Tiên Phi: Thế à, cậu đang ngủ? Cùng Mỹ Gia? <cười xấu xa>

Đường Dương: Cậu chạy nhanh đi coi chừng ông đây bắt được! Muốn nói chuyện phiếm thì tìm Cố Thanh Thời đi, từ trước đến này đều là cậu ta cùng cậu nói chuyện xuyên đêm. Tắt máy, ngủ!

Lôi Tiên Phi: Đừng đi, tôi đây thất tình, cậu cũng nên ai ủi hai câu đi chứ.

Lôi Tiên Phi: Đường Dương cậu là đồ biến thái, nói thế là ngủ luôn sao! Tôi hiện tại cần được dỗ dành a. <khóc lóc>

Lôi Tiên Phi: Cậu không thể quan tâm tớ một chút sao? Được lắm Đường Dương, chuyện cậu làm hôm nay, Lôi Tiên Phi này nhớ kỹ. Chờ đến khi cậu thất tình xem tôi phục thù cậu thế nào!

Lôi Tiên Phi: Có ai đó không? Đến đây an ủi tâm hồn bi thương của tôi đi - <khóc lớn>

Lôi Tiên Phi: Này, Cố Thanh Thời, cậu chắc chưa ngủ đâu, đừng làm mấy hạng mục đó nữa, tán gẫu với tớ đi.

Lôi Tiên Phi: Cố Thanh Thời? Sao cậu không trả lời, muốn tôi tàn sát điện thoại cậu sao?

Dư Tiểu Noãn nhìn người đàn ông liên tục kêu gào tự kỷ kia, cầm lấy di động nhắn mấy chữ.

Hơi Ấm: Đừng gọi, anh ấy hôm nay uống rượu, giờ đang ngủ.

Lôi Tiên Phi: Thật không? Cố Thanh Thời ở đâu mà cậu lại trả lời? Sao cậu biết cậu ấy uống rượu? Hai người đang ở cùng nhau à?"

Lôi Tiên Phi: Ai ui, tin giật gân! Dư Tiểu Noãn, nói mau, hiện tại có phải hai người ở cạnh nhau không? Các người lại đi ngược cẩu độc thân, người mới thất tình như tôi mà các người còn làm vậy, thật không còn gì để nói! <khóc lớn>

Dư Tiểu Noãn: "..... "

Lôi Tiên Phi: Cậu ấm ức sao, lại không trả lời, không được, nói tiếng người đi!

Dư Tiểu Noãn: "...."

Lôi Tiên Phi:....

Lôi Tiên Phi: Quên đi, động tĩnh này là ý không muốn nói chuyện với tôi, tôi đi khóc đây, một đám không có tình người <khóc lớn>

- -

Mật: Ôi chao, anh bạn thân kia đáng yêu quá cả nhà ơi ~

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau