THỜI GIAN ẤM ÁP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Thời gian ấm áp - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Cuộc phỏng vấn bất ngờ

"Dư Tiểu Noãn, đến lượt cô, hãy nói về cuộc phỏng vấn vào thứ hai vừa rồi." Người ngồi đó là Trương Bằng đang ngồi kiểu chân bắt chéo trên chiếc giường nhỏ trong ký túc xá tập thể.

Trương Bằng là một giáo viên trong khoa giáo dục và đào tạo Công Nghệ Thông Tin, anh thường mang các sinh viên vừa hoàn thành chương trình tốt nghiệp đến thành phố S tìm việc làm. Hiện giờ đã là cuối năm, công việc lại càng khó tìm hơn, mới đây đã nửa tháng trôi qua, thậm chí hơn hai mươi mấy sinh viên vẫn chưa tìm được một công việc nào. Lúc này anh đã sớm không còn kiên nhẫn tiếp tục đảm nhiệm trách nhiệm "vất vả" này.

Dư Tiểu Noãn nhìn chằm chằm vào cánh cửa ký túc xá, đột nhiên lúc này nghe mình bị gọi tên, theo bản năng "A" một tiếng trong lòng. Cô lập tức phản ứng lại, có chút xấu hổ cúi đầu, giọng nói yếu ớt vang lên: "Không... không có phỏng vấn."

"Cô nói cái gì?"

Trương Bằng cơ hồ rít một hơi, đứng dậy khỏi giường ngủ, đi thẳng đến trước mặt Dư Tiểu Âm, chỉ vào cô: "Cô vừa mới nói cái gì thế? Nửa tháng mà ngay một cả một cuộc điện thoại gọi phỏng vấn cũng không nhận được? Dư Tiểu Âm ơi Dư Tiểu Noãn, cô rốt cuộc có nghe lời người thầy này nói rồi nộp hồ sơ lý lịch không hả?"

Trương Bằng nghiến răng quay đầu trờ vào phòng: "Cô nhìn xem những người khác, một tuần năm ngày thì ít nhất cũng đến phỏng vẩn mười lần, còn cô lại nói một cuộc phỏng vấn đều không có, vậy cô đang làm gì thế cô có biết không hả?"

Dư Tiểu Noãn bần thần không nói lời nào.

Trương Bằng thậm chí còn tức giận hơn: "Tôi nói cho cô nghe, cô có ý gì mà không nói chuyện? Bản hồ sơ điện tử đâu, đưa đây cho tôi xem!"

Dư Tiểu Noãn lấy điện thoại di động từ trong túi ra, mở một bản hồ sơ điện tử được làm theo bản mẫu trên mạng, run rẩy đưa qua. Trương Bằng tức giận cầm lấy, sau khi xem xong còn bực tức hơn, lớn giọng hét: "Dư Tiểu Noãn"

Do tiếng hét quá lớn, ký túc xá đột nhiên im lặng. Trương Bằng cũng phát hiện ra điều mình làm không phải, xoay người qua chỗ khác lau mồ hôi, thở phào một hơi. Quay lại nhìn Dư Tiểu Noãn lần nữa, miễn cưỡng mỉm cười: "Không phải thầy nói điều đó sao, hồ sơ thường phải viết kinh nghiệm thực tập một năm rưỡi, khồng cần viết là mới hoàn thành chương trình học đều không biết làm cái gì, không có kinh nghiệm làm việc người ta tuyển mới là lạ đó."

"Đối với tôi quả thật là vừa hoàn thành tốt nghiệp đi ra, cũng quả thật là không có kinh nghiệm làm việc, thầy như thế mà lại dạy chúng tôi đi gạt người sao?" Dư Tiểu Noãn nói một cách hợp tình hợp lý. Lúc trước thầy cũng không có nói bắt các cô phải làm giả hồ sơ để gạt người ta.

Tuy nhiên, cô cũng không muốn viết có kinh nghiệm làm việc một năm rưỡi kia, chính mình không có làm thì lấy đâu ra công bằng, đạo lý, chính cô cũng không muốn thông đồng với đám người này nói dối gạt người, cô tự thấy bản thân không phải là người kiên định.

Mấu chốt chính là cô sợ hãi, viết có kinh nghiệm làm việc một năm rưỡi, tên công ty và những thứ khác đều là giả, nếu đến lúc người phỏng vấn hỏi về công việc trước đó, cô sẽ chột dạ.

Hơn nữa, cô cũng không có quá nhiều kinh nghiệm, thành tích học tập của cô cũng là từ trung bình có khi còn thấp hơn. Cô không thể ghi có kinh nghiệm một năm làm việc được. Được rồi, cô thừa nhận lý do lớn nhất chính là lời khuyên của cô.

Tuy nhiên, cô đã thật sự chặn họng Trương Bằng vì lí do vừa nãy, dạy sinh viên của mình nói dối đây là sự thật, làm nhiều trò như vậy trước mặt nhiều sinh viên, anh ta có thể nói rằng Dư Tiểu Âm đã nói sai ý của anh. Ngoài hơn 20 sinh viên ở đây, trừ Dư Tiểu Noãn ở ngoài cùng cón có mấy người nhát gan sợ phiền phức, không dám làm giả hồ sơ để gạt người, hiện đã có người can đảm đứng lên phản kháng, liền có nhiều người bên cạnh phụ họa ủng hộ.

Nhất thời Trương Bằng không nhịn được: "Tan họp!" Anh ta hét lớn một tiếng, đấy Dư Tiểu Noãn đang đứng canh giữ ở cửa, mở cửa đi ra ngoài.

Ký túc xá đột nhiên sôi sục.

"Tiểu Noãn, cậu quá lời hại, dám tranh luận cùng Trương Bằng, anh ta có tiếng khó tính, còn tưởng rằng hôm nay cậu thảm rồi." Bên cạnh Trần Tinh sùng bái lôi kéo Dư Tiểu Noãn đầy khích lệ.

Tô Ảnh dùng khuỷu tay đụng phải Trần Tinh: "Có gì mà lợi hại, cậu ấy chính là đang sợ hãi."

Trần Tinh chớp chớp mắt, có chút đồng tình với lời nói của Tô Ảnh. Qủa thật, Dư Tiểu Âm là người nhát gan nhất trong ba người bọn họ, ngày thường lạc đường ở bên ngoài cũng không dám hỏi người đi đường. Hiện giờ bắt cô làm hồ sơ giả, cô ấy có gan mới là lạ.

Dư Tiểu Noãn le lưỡi, từ chối cho ý kiến.

Tô Ảnh nhìn hai người giống như canh giữ ở cửa kia, nhịn không được mở miệng khiển trách: "Mở cửa quay về ký túc xá! Chẳng lẽ đợi tiếp ở ký túc xá nam?" Lần này đến thành phố S để tìm việc, hơn hai mươi mấy người ở bên trong chỉ có ba người bọn cô là con gái, Trương Bằng vì tiện tay nên đem các cô họp ở ký túc xá nam.

Mỗi lần tiến vào ký túc xá nam khó tránh khỏi ngưởi thấy mùi thuốc lạ và rượu hỗn tạp, Tô Ảnh là người sạch sẽ, chỉ cần một lần ở đây cô liền khó chịu. Dư Tiểu Âm và Trần Tinh ngoan ngoãn tránh sang một bên, thủ thế. Tô Ảnh đi ra ngoài, hai người nhìn nhau mỉm cười, đi theo ra khỏi ký túc xá của các chàng trai. Trở lại ký túc xá của ba người, Dư Tiểu Noãn trực tiếp đặt mông nằm lên giường chính mình, trong không khí hai chân bất mãn đá tới đá lui một cách giận dữ: "Tôi muốn đi phỏng vấn, tôi muốn phỏng vấn! Vì sao lại không có cuộc phỏng vấn nào cơ chứ."

Tô Ảnh quăng cái gối lại: "Câm miệng đi, nếu vẫn tiếp tục dùng bản hồ sơ phỏng vấn này, tớ cá là đến cuối tuần cũng chẳng nhận được cuộc gọi phỏng vấn nào đâu."

Trần Tinh đi qua, đưa tay ra vỗ đùi: "Thế trước kia không phải cậu muốn làm tác giả mạng hay sao, vì cái gì đột nhiên muốn đổi nghề này làm gì?" Trần Tinh và Dư Tiểu Âm đích thực là bạn cùng phòng đại học, lúc trước Dư Tiểu Noãn ở ký túc xá viết tiểu thuyết, cũng là người duy nhất biết điều đó. Khi đến thời gian phải đi thực tập, Dư Tiểu Noãn chưa lần nào cùng mọi người đi làm mà lại trở về quê để dùng tất cả thời gian để trở thành một nhà văn. Lúc đó, cô cũng đã nói là muốn trở thành tác giả tiểu thuyết nổi tiếng khắp cả nước.

Một năm sau, khi gặp lại nhau ở lễ tốt nghiệp. Khi Trần Tinh có nói rằng bản thân sẽ đến một trung tâm đào tạo để học công nghệ thông tin, cô cũng không ngờ Dư Tiểu Noãn thế mà lại đi cùng cô. Cô cũng không nghe Dư Tiểu Noãn đề cập đến việc viết tiểu thuyết, Trần Tinh nghi hoặc trong lòng, nhưng cũng không hỏi tới.

Dư Tiểu Noãn cười hì hì hai tiếng, ngồi nghiêm túc nhìn Trần Tinh: "Cuộc sống vẫn tiếp diễn, tự nhiên khi niếm trải mọi thứ, nếu cậu đã chết trên đó không phải sẽ thú vị lắm sao? Huống chi, một người chồng là lập trình viên, chỉ số thông minh cao, tương lai sẽ có một đứa con nói không chừng chính là một thiên tài!"

Trần Tinh cười nhạo một tiếng: "Thôi đi, thiên tài mà có người mẹ IQ thấp như cậu cản trở thì cũng không thiên tài nổi nữa. Ngủ đi." Sau khi nói xong, Trần Tinh đứng dậy rời đi, Dư Tiểu Noãn một lần nữa nằm nghỉ ngơi ở trên giường, ý cười trên mặt dần phai nhạt.

———

Dạ Vũ tiểu thư, nghe nói tác phẩm mới "108 cách để tấn công bạn cùng bàn" là sao chép của người bạn tốt Tiêu Mộng "Cùng bàn với Carnival", có chứng cứ kiểm chứng. Theo xác minh, tác phẩm của Tiêu Mộng thực sự xuất bản sơm hơn. Do thời gian xuất bản của hai tác phẩm, dường như đọc giả tìm kiếm nhiều hơn và họ đã tin vào đạo văn của bạn, bạn còn điều gì để nói không

Tôi đã từng nghĩ bạn là một nữ thần. Không nghĩ rằng bạn sẽ sao chép tác phẩm của người khác. Bạn chỉ là một thứ cặn bã trong thế giới văn học trực tiếp này thôi.

Tiểu Mộng đáng thương, thế nhưng lại trở thành bạn với một người bạn tâm cơ như Dạ Vũ, hiện tại Dạ Vũ công khai xuất bản các tác phẩm của Tiểu Mộng và nói đó là tác phẩm của bạn, thật làm cho người ta ghê tởm!

Cuộc sống đạo đức đen tối, Dạ Vũ là đồ chó, hãy biển mất khỏi giới văn học mạng!

———

Một năm trước cô giống như sống trong một cơn ác mộng kéo dài. Những ngày đó, miễn khi Dư Tiểu Noãn nhắm mắt lại thì những ác mộng ấy lại giày xéo cô tâm trí cô. Nhưng cô lại hết đường chối cãi. Thật sự là cô đã sao chép của Tiểu Mộng?

Cô không có bằng chứng để biện minh...

Ngày hôm sau, Dư Tiểu Noãn bị đánh thức bởi tiếng nhạc chuông điện thoại của mình.

"Xin chào... vâng, là tôi.... một cuộc phóng vấn? Vâng, vâng.... 4 giờ chiều hôm nay, vâng tôi có thời gian... được rồi, hẹn găp lại vào buổi chiều!"

Cúp điện thoại, trái tim Dư Tiểu Noãn đích thị như đang trào ra khỏi cổ họng, phải sự thật không? Lại có người yêu cầu cô đến phỏng vấn? "Ây daaaa" Dư Tiểu Noãn cả người đầy phấn khích, cuối cùng mùa xuân của cô cũng đã tới.

Cô nhanh chóng rời khỏi giường, đi chân trần đứng đối diện giường của Trần Tinh: "Tiểu Tinh, tớ có một buổi phỏng vấn, thực sự có một buổi phỏng vấn rồi!"

Trần Tinh sớm đã bị đánh thức bởi giọng nói của Dư Tiểu Noãn khi nói chuyện điện thoại, hiện giờ bị cô nàng cầm lấy giữ chặt bả vai lay mạnh, nhịn không được đây cô ngồi xuống: "Dư Tiểu Noãn, cậu được rồi nha! Không phải chỉ là một cuộc phỏng vấn thôi, có cần kích động đến thế không?"

Dư Tiểu Noãn tiếp tục đắc ý tự hào: "Còn nói là không đến nỗi quá khích, ngày hôm qua các cậu là ai nói nếu tớ không sửa hồ sơ phỏng vấn thì cuối tuần cũng tiếp tục ngồi không, chẳng có cuộc gọi điện phỏng vấn nào tới, nhìn xem, hiện tại thời đã tới rồi nha!"

Tô Ảnh đập một cái gối lại đây: "Trước nhìn xem cái hồ sơ của cậu viết cái gì rồi quay lại nói tiếp."

Dư Tiểu Noãn buồn cười nhìn lên điện thoại: "Vừa hoàn thành chương trình học, không có kinh nghiệm làm việc. Thật là đẹp nha, tớ chính mình tự viết cái này.. đợi đã, điều này là sao... ai đã viết cái này!"

Dư Tiểu Noãn phát điên, khí lý lịch của cô ấy laị trở thành có một năm kinh nghiệm làm việc?

"Nói đi, có phải các cậu làm không?" Cô nghiến răng nghiến lợi vươn ra bộ móng vuốt của quỷ, làm bộ sẽ bóp cổ Trần Tinh.

Trần Tinh sợ tới mức liên tục lắc đầu, chống lại Dư Tiểu Noãn hận không thể ăn tươi nuốt sống chính mình bằng ánh mắt, đành phải thỏa hiệp: "Được rồi, tớ và Tô Ảnh đã làm đó."

Dư Tiểu Noãn nhất thời sửng sốt: "Hết thật rồi, tớ căn bản là không có kinh nghiệm, kỹ thuật cũng như đồ ăn, nói đến một năm kinh nghiệm để lửa gạt người phỏng vấn, nhất định buổi phỏng vấn chiều nay vẫn diễn ra." Gương mặt cô trở nên đáng thương vô cùng quay lại ngồi trên giường, vẻ mặt tuyệt vọng, cảm thấy ngày mai sẽ không thấy được ánh mặt trời nữa rồi.

Trần Tinh thấy bộ dáng muốn chét của cô, có chút nhịn không được: "Haizzz, đừng sớm kết luận như vậy được không? Kỳ thật là tớ cùng Tô Ảnh cảm thấy kỹ thuât của cậu cũng đâu có kém như vậy, chỉ có cậu không tự tin mà thôi. Cậu đến lúc đó bình tĩnh một chút, không chừng liền có thể lừa gạt qua cửa? Cậu xem tớ cùng Tô Ảnh đều đã phỏng vấn nhiều như vậy, không phải còn sống tốt trên đời sao?"

Dư Tiểu Noãn chột da: "Thật sự sẽ không có chuyện gì sao?"

Trần Tinh vỗ ngực cam đoan: "Yên tâm đi, nghe tớ sẽ không sai đâu. Dù sao cậu cũng vẫn chưa có buổi phỏng vấn nào, chiều nay coi như luyện tập trải nghiệm đi. Chờ lát nữa tớ đem hồ sơ đổi thành tên của cậu, buổi chiều cầm đi thử xem, không nhất định mang vận dẫm sh*t đâu?"

Dư Tiểu Noãn vẫn còn hơi sợ trong lòng, nhưng lại không đành lòng cự tuyệt ý tốt của Trần Tinh, nghĩ nghĩ rốt cuộc cũng gật đầu đồng ý. Một cuộc phỏng vấn mà thôi, chẳng lẽ người phỏng vẫn sẽ thịt cô sao?

🍥🍥🍥

Editor: Ngày đầu tiên mà đã edit được hơn 2k từ, oimeoi sức cùng lực kiệt rồi hahaa ^^ Cảm ơn mọi người đã quan tâm. Đợi chương sau nào ~

Chương 2: Đã lâu không gặp

Buổi chiều hôm nay lúc 15:42, Dư Tiểu Noãn đúng giờ hẹn đã xuất hiện bên ngoài tòa nhà thương mại. Nhìn thời gian, so với giờ hẹn cũng sớm hơn 18 phút, cô thở phào nhẹ nhõm. Cô lấy chiếc gương nhỏ để sẵn trong túi xách để trang điểm, hắng giọng một cái. Lúc này mới nghiêm trang bước vào tòa nhà.

Nói thật, trong một tòa nhà cao tầng như thế, trong cuộc đời Dư Tiểu Noãn vẫn là lần đầu đi vào, trên mặt tuy bình thản nhưng lòng đã sớm không thể khống chế nổi, trái tim nhảy loạn xạ không kiểm soát được. Cô có thể đảm bảo rằng chỉ cần trước mặt xuất hiện một thứ gì đó khủng khiếp thì trái tim không chừng có thể sẽ bay ra khỏi cổ cô thật.

Khi bước vào cửa, một cô gái trẻ mặc váy đen đoan chính bước tới, đưa tay chặn đường Dư Tiểu Noãn: "Xin chào, cho hỏi cô vào để tìm người hay là đến phỏng vấn?"

Dư Tiểu Noãn khẩn trương, lập tức nói lấp, sau đó khôi phục trở lại bình thường: "Chào cô, tôi đến đây để phỏng vấn."

Cô gái ở quầy lễ tân gật đầu, rồi hỏi ngược lại cô: "Xin hỏi cô đến lầu bao nhiêu?"

Đại não Dư Tiểu Noãn lúc này trống rỗng, nhanh tay mở điện thoại xem lại những tin nhắn nhận được liên quan đến buổi phỏng vấn, nở nụ cười mở lời: "Tôi đến tầng 11"

"Cô có mang giấy tờ cá nhân để xác nhận danh tính không?"

"Tôi có mang theo" Nói xong cô định lấy tập hồ sơ trong túi xách. Ngày thường cô có mang theo chứng minh thư nhưng hôm nay lại không thấy đâu, cô bắt đầu cảm thấy hoảng loạn. Tiểu Tinh rõ ràng đã nhắc cô khi ra cửa nhớ đi cùng cô ấy, không lẽ vì quá khẩn trương nên cô để quên ở trên bàn?

Cuối cùng, toàn bộ đồ dùng trong túi xách bị Dư Tiểu Noãn đảo lộn mấy lần nhưng vẫn không tìm thấy chứng minh, đột nhiên cô cảm thấy nản lòng. Đi ra ngoài nhưng không mang chứng minh thư thế này, đây có phải điều cô làm?

"Cái kia... tôi do quá lo lắng nên khi ra cử đã để quên nó ở nhà, nhưng tôi thực sự đến đây để phỏng vấn, cô xem tôi có mang thư phỏng vấn đây." Nói rồi cô đưa điện thoại di động qua để cô tiếp tân có thể đọc được.

Cô gái tiếp tân mỉm cười lắc đầu: "Ngại quá, nơi này của chúng tôi có quy định, không có thẻ không thể vào."

"Nhưng... " Dư Tiểu Noãn có chút sốt ruột nhìn nhìn thời gian trên di động. "Hiện tại đã là ba giờ năm mươi lăm, tôi chỉ còn khoảng 4 phút để đến nơi phỏng vấn, nếu tôi không đi sẽ trễ đó."

Cô gái vẫn giữ nguyên trạng thái xin lỗi: "Thật sự ngại quá, hoặc là cô có thể gọi điện cho người thuộc bên đơn vị phỏng vấn để họ đưa người xuống đón cô."

"A?" Dư Tiểu Noãn có chút muốn khóc không ra nước mắt, chính bản thân quên mang thẻ chứng minh, còn muốn phiền người khác xuống đây đón tiếp, thật sự sẽ lưu lại ấn tượng xấu cho người ta. Hôm nay cõ lẽ 80% cuộc phỏng vấn sẽ thất bại.

Chỉ là cô cũng không đủ tốt liền như vậy lùi bước, dù sống hay chết cô vẫn muốn thử một lần. Vì vậy, cô cắn răng lấy điện thoại ra, mở nhật ký cuộc gọi gần đây, liền gọi đi.

Thái độ nhân viên công ty HR tử tế, không có nói thêm gì, chỉ nói sẽ có người xuống đón cô.

Dư Tiểu Noãn âm thầm thở phào, ngồi lặng lẽ trong khu vực phòng chờ nhưng trong lòng đã sớm loạn cả lên.

Hôm nay đúng là khởi đầu thất bại!

Cô lẳng lặng ngồi nghĩ cách giải thích về việc quên mang chứng minh thư, trước mặt đã có người đi đến.

"Xin chào, cô có phải là cô Dư không?" Một người đàn ông đẹp trai cao to đột nhiên xuất hiện trước mặt Dư Tiểu Âm, độ tuổi khoảng 24, 25, anh mặc một chiếc áo len trắng, khoác một chiếc áo màu nâu bên ngoài. Cả người tỏa nắng, nó mang lại cảm giác thân thiết không rõ lý do.

Dư Tiểu Noãn sững sờ hai giây, sau đó nhanh chóng đứng dậy, cúi đầu chào người đàn ông mới tới: "Vâng, là tôi, thực sự xấu hổ, đã làm phiền đến anh."

Người đàn ông đột nhiên nở nụ cười: "Cô không cần khẩn trương, tôi không phải là nhân viên ở đây. Có người nói cô quên mang chứng minh thư, vừa vặn tôi đi thăm một người bạn cũ, đi thôi, tôi đưa cô lên đó."

Dư Tiểu Noãn dừng lại, nói cảm ơn một lần nữa.

Người đàn ông mỉm cười nhưng không nói gì, xoay người đi, Dư Tiểu Noãn chạy chậm đi theo đằng sau.

Anh ta có lẽ là khách quen ở đây, chỉ chào lễ tân một cái, liền mang Dư Tiểu Noãn vào thang máy. Cô khá hồi hộp khi gặp người lạ, hiện giờ lại đứng chung trong thang máy, nhất thời dưới áp lực vô hình cô không dám nói gì. Toàn bộ quá trình đều cúi đầu, bàn tay nhỏ bé không tự giác cầm chặt khóa kéo túi xách.

Dường như thấy sự căng thẳng của cô, anh ta mở miệng đánh vỡ sự yên lặng giữa hai người: "Đúng rồi, cô là người đến để ứng tuyển vị trí nào?"

Dư Tiểu Noãn ngốc hai giây: "Nhân viên phát triển PHP."

Anh ta đột nhiên cau mày, nói: "Vậy nếu cô được chọn, tương lai sau này sẽ rất thảm."

"Hả?" Dư Tiểu Noãn rốt cục ngẩng đầu nhìn vào mặt anh, đối với lời nói ấy có chút không hiểu.

Lúc này cửa thang máy mở ra, anh ấn mở cửa và ra hiệu cho cô. Dư Tiểu Noãn nói cảm ơn rồi đi ra ngoài, trong đầu vẫn đang suy nghĩ về những lời nói lúc nãy của anh.

Khi được nhận liền thảm? Anh đến trước quầy lễ tân, sau đó gõ bàn vài cái, khách khí nói: "Xin chào"

Cô lễ tân nhìn người tới nói chuyện thân thiết mà đứng lên: "Phó tiên sinh đã tới, Cố tổng ở văn phòng đang chờ ngài."

Phó Nguyên gật đầu: "Tôi biết rỗi, nhưng vị tiểu thư lúc nãy tới đây phỏng vấn, cô sắp xếp một chút."

Anh nói xong lại thì thầm nói nhỏ bên tai Dư Tiểu Noãn: "Giám đốc kỹ thuật của công ty là một kẻ biến thái, cô... chúc may mắn!"

Nói xong, anh không quên nháy mắt với Dư Tiểu Noãn, lúc này mới xoay người rời đi.

Dư Tiểu Noãn có chút chết lặng đần độn đứng đó, từ trước đến nay cô luôn mơ về những cảnh khác nhau về buổi phỏng vấn, sau đó chỉ vì hai chữ "biến thái" kia, da đầu cô một hồi run rẩy.

Mà trong văn phòng giám đốc kỹ thuật, Cố Thanh Thời nhìn vào màn hình máy tính ở trước mặt để theo dõi hình ảnh, cầm lấy micro nói: "Trước hãy phỏng vấn cô ấy bằng bộ câu hỏi tư duy logic, 30 phút sau mang cô ấy đến gặp tôi." Phân phó xong, anh cúp điện thoại, tiếp tục vùi đầu vào làm chuyện của mình.

Phó Nguyên đứng ở cửa chứng kiến toàn bộ quá trình, ý cười trên mặt chưa tan trêu đùa: "Cô gái ấy là ai, gọi điện thoại cho tôi chỉ để mang cô ấy đến, giờ lại phiền cậu hạ mình, tự bản thân trực tiếp phỏng vấn?"

Cố Thanh Thời liếc nhìn anh ta một cái, tiếp tục cúi đầu làm việc. Phó Nguyên bất đắc dĩ nhún vai, tự bước vào.

Mà lúc này, nhân viên trong bộ phận nhân sự - Phương Mẫn dẫn Dư Tiểu Noãn vào phòng họp, trong lòng vạn phần khó hiểu.

Cơ bản, công ty tuyển người đều do các cô bên bộ nhân sự làm. Cố tổng cũng không cần nhúng tay vào, hôm nay trình tự phỏng vấn của Dư tiểu thư đây lại một phần khác biệt, quá nghi ngờ.

Hơn nữa, công ty muốn nhận công tác thì kinh nghiệm làm cũng cần 3 đến 5 năm, nhưng với Dư tiểu thư thì kinh nghiệm không đủ, suýt nữa đã bị phòng nhân sự loại. Ai ngờ Cố tổng đột nhiên gọi tới, nói sắp xếp cho cô phỏng vấn chiều nay.

Cố tổng của bọn họ xưa nay nổi tiếng bận rộn, đột nhiên hôm nay lại quan tâm công việc của phòng nhân sự, đối phương lại là phụ nữ, chuyện này khó tránh khỏi khiến người khác nghi ngờ.

Ngoài ra, các bài kiểm tra trong buổi phỏng vấn đều liên quan dến kĩ thuật, kinh nghiệm làm việc nhưng hôm nay được yêu cầu những câu hỏi tư duy logic, nhưng đề này những người làm kỹ thuật ai mà chưa từng gặp qua một hai lần, không phải rõ ràng là mở cửa xả nước* hay sao?

*ý nói cho không điểm

Tuy nhiên, suy nghĩ của tổng giám đốc xưa nay nổi tiếng khó dò, cô ta chỉ có thể nghĩ ngợi trong lòng chớ chẳng dám nói ra miệng đâu.

Mà Dư Tiểu Noãn ngồi trong phòng họp nhìn sấp bài thi ở trước mặt, cảm thấy bản thân mệt đến sứt đầu mẻ trán. Cô tới đây xin phỏng vấn làm nhân viên kỹ thuật, bọn họ bắt cô làm đống đề ấy cũng không phải quá khi dễ khả năng tư duy của não cô sao?
Miệng cắn đầu bút, một lần lại một lần đọc đề trên trang giấy thứ nhất: "Dùng một lò nướng bánh nhỏ, một lần chỉ có thể nướng hai cái, cả hai mặt đều phải được nướng, mỗi mặt cần 0,5 phút, làm thế nào để nướng ba cái bánh trong một phút rưỡi?"

Dư Tiểu Noãn sắp khóc không ra nước mắt. Cô cũng không phải đến đây để bán bánh, sao lại hỏi cô những câu hỏi thế này.

Hơn nữa phải mất một phút để hoàn thành hai chiếc bánh đầu, còn chiếc bánh thứ ba để hoàn thành thì chỉ có cách là nướng nó một mình nhưng cần đến 1 phút.

Dư Tiểu Noãn nhìn đề một lần nữa, dường như sắp khóc đến nơi.

"Con số thỏa mãn điều kiện này cùng lúc chia cho 10 dư 9, chia 9 dư 8, chia 8 dư 7, ở trong khoảng 100 đến 1000, hỏi có bao nhiêu số thỏa mãn?"

Dư Tiểu Noãn cảm thấy, nếu ở phía dưới tờ giấy, cô có thể dùng để nháp thì cô có thể tính được nhưng hiện tại là thi viết, với cô chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, đến khi nào cô mới tìm được toàn bộ chúng đây?

Huống chi, khả năng tính toán của cô từ lúc đi học đến nay không đủ đạt yêu cầu đâu..

Dư Tiểu Noãn nâng mặt, đôi mắt vô hồn như bài thi, trong lòng suy nghĩ cô lén trộm trốn về nhà để khỏi mất mặt.

Lúc này, cửa phòng họp bị một người đẩy ra, Phương Mẫn lại lần nữa bước tới: "Xin chào cô Dư, xin hỏi cô đã hoàn thành bài kiểm tra rồi sao?"

Dư Tiểu Noãn đứng dậy, trên mặt lúng túng: "Cái kia... tôi... "

Phương Mẫn đến cầm bài thi của cô nhìn một chút, trên mặt lập tức đen lại.

Nộp giấy trắng, Cố tổng còn muốn tiếp tục phỏng vấn hay không? Nếu không lầm chắc chắn hủy bỏ.

"Cô Dư, thời gian để làm bài đã hết, xin cô đi theo tôi." Phương Mẫn nói xong duỗi tay mở cửa phòng họp ra, ý bảo Dư Tiểu Noãn ra trước.

Dư Tiểu Noãn căng thẳng nói cảm ơn, hiện giờ cô đã xấu hổ đến mức hận không thể tìm ra cái lỗ để chui xuống.

Phương Mẫn đưa cô đi đến văn phòng tổng giám đốc, gõ cửa, bên trong truyền đến giọng nói lạnh lùng: "Vào đi". Dù không có độ ấm nhưng tiếng nói khi truyền vào tai lại rất dễ nghe.

Phương Mẫn một mình bước vào: "Cố tổng, cô Dư làm bài có chút... Ngài còn muốn tiếp tục phỏng vấn cô ấy sao?" Nói xong, cô đem bài thi trong tay đưa qua.

Cố Thanh Thời vươn năm ngón tay thon dài nhận lấy, cúi đầu nhìn lướt qua xong nhàn nhạt ngẩng đầu: "Đưa cô ấy vào."

Phương Mẫn hơi ngạc nhiên trước phản ứng của Cố Thanh Thời, nhưng cũng không nói nhiều, đáp một tiếng xong liền đi ra.

Dư Tiểu Noãn nãy giờ suy nghĩ về độ biến thái của vị tổng giám đốc kĩ thuật kia thì Phương Mẫn đã đến bảo cô đi vào.

Tim cô lập tức đập nhanh hơn, không tự chủ mà lùi về sau một bước.

"Cô Dư, cô.. không có việc gì sao?"

Dư Tiểu Noãn tự trấn an bản thân, cười cười: "Không, không sao" Ổn định lại cảm xúc, nhìn phía cửa, thờ phào một hơi xong cô liền đẩy cửa đi vào.

Cố Thanh Thời đang cúi đầu xem văn kiện, nghe tiếng chân cũng chưa ngẩng đầu. Không khí trong phòng có chút là lạ, hơn nữa người sắp phỏng vấn cô vẫn luôn cúi đầu, mặt nhìn không ra cảm xúc. Dư Tiểu Noãn nhất thời không rõ trong lòng.

"Xin chào.." Cô run rẩy đưa ra bản lý lịch trong tay.

"Chào". Cố Thanh Thời nhận lấy bản hồ sơ, thuận tiện ngẩng đầu lên, anh mắt ưu nhã nhìn người trước mặt, cái nhìn chạm phải ánh mắt của Dư Tiểu Noãn trong không trung.

Thấy vẻ mặt kinh ngạc của đối phương, anh nở nụ cười nhàn nhạt: "Đã lâu không gặp!"

🍥🍥

Editor: Chương 2 đã về làng rồi đó mọi người ơi ~ Cùng chờ chương tiếp theo lên sóng nha

Chương 3: Lấy chồng phải lấy lập trình viên

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau khi đã nhìn rõ diện mạo của người phỏng vấn, Dư Tiểu Noãn thực sự muốn chạy nhanh ra khỏi đây.

Cô mở to mắt nhưng không tin những gì xuất hiện trước mặt. Cô nhìn người đàn ông ngồi đối diện, nói: "Cố Thanh Thời, tại sao lại là anh?"

Sáu năm không gặp, cô thật không nghĩ tới hai người sẽ gặp nhau trong trường hợp này, nhất thời không nói nên lời, kích động, xấu hổ, cô chỉ có thể nói tiếp để che đi sự khẩn trương trong lòng:

"Đã không gặp nhau sáu năm, xin lỗi khi nãy tôi không nhận ra anh. Anh là tổng giám đốc công ty kĩ thuật? Thật khéo, thành phố S lớn thế này mà còn có thể gặp người quen ở đây, quả thật rất có duyên nha! Hay lát nữa tôi mời anh ăn cơm? Tôi biết có một quán chuyên bán đồ ăn khuya, mùi vị rất không... "

"Cô Dư" Cố Thanh Thời thản nhiên lên tiếp cắt đứt lời nói lải nhải nãy giờ của cô.

Sắc mặt cô nháy mắt liền cứng đờ, cười cũng không được mà không cười lại không phải phép.

Cố Thanh Thời vẫn bình tĩnh như cũ: "Cô Dư, tôi nghĩ hôm nay cô đến đây để phỏng vấn, chứ không phải nhận người quen."

Dư Tiểu Noãn: "...."

Cố Thanh Thời lạnh nhạt xa cách, làm Dư Tiểu Noãn cảm thấy bị dội một chậu nước lạnh, tất cả kích động trong nháy mắt biến thành hư ảo, đỏ mặt xấu hổ: "Thực xin lỗi"

Cố Thanh Thời hờ hững nhìn cô, ra hiệu cô ngồi xuống, sau đó đứng dậy uống nước sẵn tiện đặt một ly nước ấm trước mặt cô.

Dư Tiểu Noãn quy củ nói một tiếng cảm ơn, mím môi im lặng không dám nói loạn. Trong lòng lại âm thầm thở dài, thời gian quả thật là con dao giết heo, lúc trước khắng khít thân thiết, không giấu nhau điều gì, không ngờ tới có một ngày lại đối xử nhau khách sáo đến vậy.

Chỉ là, Cố Thanh Thời vì sao phải đối với cô như thế? Chẳng lẽ còn hận vì chuyện năm đó? Nhưng cô đã xin lỗi, không cần phải nắm lấy không buông.

"Được rồi, cô có thể tự giới thiệu đôi nét về bản thân." Cố Thanh Thời nhắc nhở, sau đó lại cúi đầu.

Dư Tiểu Noãn nuốt nuốt nước miếng, hai tay đặt lên đùi, tay gắt gao nắm chặt áo. Bắt đầu nói theo những gì đã chuẩn bị:

"Chào anh, tôi tên Dư Tiểu Noãn, tốt nghiệp chuyên ngành điện tử. Tôi đã tham gia các khóa học về vận hành trang web và công nghệ mạng ở trong trường. Tôi rất quan tâm đến việc phát triển trang web, vì thế đã học chuyên ngành máy tính. Năm cuối đã học được một số kiến thức cơ bản, sau đó trong thời gian thực tập, tôi làm kỹ sư PHP cho một công ty kĩ thuật... "

"Dừng" Cố Thanh Thời mở miệng ngắt lời, trên mặt vui giận khó dò, đôi mắt tinh tường gắt gao nhìn Dư Tiểu Noãn, sợ bỏ qua một chi tiết nhỏ nào trên gương mặt cô.

"Cô nói cô là kĩ sư máy tính học chuyên về phát triển trang web, vậy xin hỏi, cô cùng vị học trưởng kia là như thế nào, vậy thì hai người làm sao có thể ngày ngày cùng nhau học tập"

Mắt Dư Tiểu Noãn mở to, chột dạ nhìn anh: "Này... anh cũng muốn biết điều này?"

"Đương nhiên" Cố Thanh Thời lại nói: "Không hỏi rõ ràng, thì làm sao biết những điều cô nói là thật hay giả?"

"Chính là... " Dư Tiểu Noãn có chút luống cuống, cô được học những thứ này từ cơ sở đào tạo, phần lớn các công ty không nhận đào tạo người. Cô chỉ có thể nói rằng bản thân tự học nhiều năm, để khiến công ty cảm thấy cô có hứng thú với nghề, cũng chứng minh khả năng tự học của cô.

Nhưng thực tế thì tiền bối của cô lại ở đây, làm sao có thể nói bản thân được đào tạo từ một trường khác?

"Sao nào, cô Dư không nhớ rõ điều gì sao?" Cố Thanh Thời nhấp một ngụm trà, thái độ vân đạm phong khinh.

"À vâng, tôi và đàn anh kia là.. quen nhau trong một câu lạc bộ."

"Câu lạc bộ nào?"

"À.. là câu lạc bộ cầu lông."

Đầu óc Dư Tiểu Noãn xoay mòng mòng, nhìn khung ảnh chụp một bộ công lông trên tủ sách phía sau liền nói ra. Sau đó lập tức hối hận, hận bản thân không có hai cái miệng.

"Cầu lông?" Cố Thanh Thời suy nghĩ một chút, vuốt cằm nhìn cô: "Cô Dư thích đánh cầu lông từ khi nào?"

Dư Tiểu Noãn gượng cười: "Loại yêu thích này cũng có thể từ từ nuôi dưỡng, lúc học đại học bắt gặp bạn học đang chơi, cảm thấy hứng thú đi xem hai ngày sau đó yêu thích đến tận bây giờ."

Cố Thanh Thời gật đầu: "Xem ra cô Dư có môi trường học rất tốt, ngay cả bản thân không thích chơi nhưng cũng dần sinh ra hứng thú. Tôi nhớ cô đây đã từng nói, cô có chướng ngại tâm lý không biết lại bằng cách nào cô nói liền có thể vượt qua?"

Mặt Dư Tiểu Noãn tối sầm, ra vẻ bình tĩnh: "Đây là việc cá nhân, xin lỗi tôi thể nói tiếp."

Cố Thanh Thời nhíu mày, cuối cùng gật đầu: "OK, câu hỏi tiếp theo, vị đàn anh kia có tên gì, hẳn là cô biết cách liên lạc với anh ta?" Nói xong, anh lấy chiếc iPhone mới nhất của mình ra, đưa cho cô ý bảo cô nhập số vào.

"A?" Dư Tiểu Noãn sốc nặng: "Tôi không thể tiết lộ bí mật riêng tư của người khác, việc này... hẳn là không tốt lắm?"

"Cô Dư xin yên tâm, hiện tại tôi chỉ cần gọi để xác nhận một chút, sẽ không quấy rầy đến cuộc sống của vị đàn anh kia đâu."
Dư Tiểu Noãn trầm mặc.

"Như thế nào, còn có vấn đề gì sao?" Cố Thanh Thời nhìn cô.

Dư Tiểu Noãn xoa xoa hai lòng bàn tay ở dưới bàn: "Chuyện đó... Tôi và anh ấy đã không liên lạc một thời gian... nên tôi... "

"Đợi đã" Cố Thanh Thời lên tiếng. "Tôi không muốn nghe lời giải thích tương tự như vậy về chuyện số điện thoại. Nếu cô Dư không muốn cho tôi, cô có thể đưa ra một lời nói dối hợp lý hơn?"

Dư Tiểu Noãn: "...."

Dư Tiểu Noãn không đáp, Cố Thanh Thời đem máy tính của mình lại đây, nói nghiêm túc: "Đây là bản lý lịch tôi nhận được vài ngày trước, mặt trên ghi rõ một năm trước cô tốt nghiệp chuyên ngành thương mại điện tử, nửa năm sau đến một cơ sở đào tạo về công nghệ để học về ngôn ngữ PHP, nếu tính ra hiện tại cô chỉ mới tốt nghiệp, không có kinh nghiệm làm việc."

Nói xong, anh không để ý Dư Tiểu Noãn đang mở to hai mắt nhìn mình mà lại mở một bản lý lịch khác: "Nhưng vào sáng nay, trong bản lý lịch mới nhất, tôi lại thấy cô ghi là trong lúc học đại học về ngôn ngữ mạng PHP thì đi thực tập trong công ty tại thành phố Z đã hơn một năm, hiện tại đã có kinh nghiệm làm việc gần một năm rưỡi. Vậy cho tôi hỏi, với hai bản lý lịch hoàn toàn mâu thuẫn này, cô giải thích thế nào?"

Dư Tiểu Noãn càng thêm xấu hổ, mặt lập tức đỏ bừng, chỉ có thể cúi đầu chờ đến khi Cố Thanh Thời mở miệng đuổi người. Âm thầm chửi thầm trong lòng, đều do Trần Tinh, một hai giúp cô sửa lý lịch làm gì, tốt chưa thấy đâu, giờ tất cả đều bị lộ.

Lúc này, một nhân viên ăn mặc chỉnh chu gõ cửa tiến vào: "Cố tổng, đã đến giờ tan làm."

Dư Tiểu Noãn nghe thấy tiếng đồng hồ điểm 18 giờ, trong lòng cảm tạ đối với người vừa mới bước vào, cô còn đang lo không biết làm sao giải thích với Cố Thanh Thời, hiện đã hết giờ làm, cô cũng có thể thờ phào một hơi.

Nhưng câu trả lời của Cố Thanh Thời khiến cô có chút thất vọng: "Mọi người về trước đi, việc ở đây còn chưa xong, không cần chờ tôi."

Người nọ nghe vậy liền đi ra ngoài, Dư Tiểu Noãn có chút bực bội, Cố Thanh Thời đây không tính dừng cuộc phỏng vấn? Anh dã biết cô làm lý lịch giả, hiện tại còn lý do gì bắt cô ở đây?

Hiện tại cô cũng không dám tự luyến cho rẳng Cố Thanh Thời vì gặp lại người quen nên phá lệ.

Cố Thanh Thời không nhìn ra sự nôn nóng của cô, tiếp tục xem lý lịch: "Vì sao lại chọn ngành này? Cái cô chọn là thương mại điện tử, tuy nói suông nghe ra khá hợp lý, nhưng tổng thể vẫn thích hợp về văn chương lịch sử, sao lại không đi bán hàng? Hoặc là... phát triển theo hướng quản lý."

"Bởi vì tôi thích." Dư Tiểu Noãn đã mất mặt quá độ, lúc này cũng mặc kệ anh, trong lòng nghĩ rằng chờ lát nữa thì trời đã tối, cô là con gái lại ngồi tàu điện ngầm đến hai tiếng, càng nói càng cảm thấy không sao nghĩ nổi.

Cố Thanh Thời đột nhiên lại cười: "Có thể suy nghĩ trả lời tôi như vậy, còn nói là bản thân thích phát triển trang web?"

Tiếng cười này làm Dư Tiểu Noãn không tự chủ nhớ tới sáu năm trước lúc còn học trung học cùng Cố Thanh Thời.

——————

"Dư Tiểu Noãn, cậu có thể đem bài kiểm tra vật lý làm thành thế này, lại không biết xấu hổ nói mình là kho tàng vật lý."

—————— Dư Tiểu Noãn hồi phục tinh thần, ý cười trên mặt Cố Thanh Thời hiện tại đã không thấy đâu. Anh yên lặng nhìn bản lý lịch trên bàn, vô ý lật mặt trái lên, chỉ thấy hai hàng chứ nhỏ, anh ngẩng đầu liếc mắt nhìn Dư Tiểu Noãn một cái, cúi đầu nhìn kỹ hơn.

Do cách khá xa nên Dư Tiểu Noãn nhìn không rõ, liền duỗi cổ qua.

Đây là bản lý lịch của Trần Tinh, bởi buổi chiều quá gấp, cửa tiệm đóng dấu dưới lầu lại đóng cửa, cho nên cô mới dùng băng dán để thay đổi tên trên đó. Cho nên cô cũng không biết mặt trái lý lịch viết cái gì.

Ai ngờ Cố Thanh Thời lại đọc thành tiếng: "Lấy chồng thì lấy lập trình viên, an toàn, cẩn thận, đầu óc nhạy bén, nhiều tiền, nói ít, chết sớm."

Đọc xong, mặt anh bất đắc dĩ run rẩy, ngẩng đầu nhìn vế Dư TIểu Noãn ở phía đối diên, cong môi cười: "Hóa ra, cô Dư chọn ngành này, mục đích là để tìm chồng "nhiều tiền, ít nói lại chết sớm", xem ra cô đây muốn không để lại dấu vết thừa kế tài sản? Thật đúng là người có phong cách."

Câu cuối cùng, anh cơ hồ nghiến răng nghiến lợi nói ra, nhìn chằm chằm Dư Tiểu Noãn buộc cô thừa nhận.

Nụ cười mạng ý tứ khó phân biệt của anh khiến Dư Tiểu Noãn không được tự nhiên, vội vàng giải thích: "Cái đó không phải tôi viết, kia cũng không phải, anh hẳn có thể nhìn thấy, đây là... "

"Dư Tiểu Noãn cô dựa vào cái gì mà cảm thấy tôi biết đâu là chữ của cô?" Ý cười trên mặt anh đột nhiên biến mất, đôi mắt phân rõ trắng đen nhìn chằm chằm gương mặt trắng mịn mảnh khảnh của cô.

Không khí trong văn phòng lập tức lạnh đi vài phần.

Suy nghĩ Dư Tiểu Noãn mơ hồ, cảm thấy Cố Thanh Thời hôm nay có chút khác lạ, làm cô chỉ muốn mau chóng rời khỏi chỗ này.

Cô đứng lên khỏi ghế: "Tôi nghĩ, buổi phỏng vấn hôm nay với kết quả này thì tổng công ty sẽ không nhận tôi, một khi đã thế, cuộc phỏng vấn kết thúc ở đây đi, tôi còn phải về."

"Đương nhiên tôi sẽ không nhận cô!" Cố Thanh Thời vỗ bàn đứng dậy, nghiêng thân về trước, ánh mắt nhìn thẳng vào Dư Tiểu Noãn, giống như phun lửa đến nơi: "Một người không giữ lời hứa, nói đi là biến mất 6 năm biệt vô âm tính, công ty chúng tôi dĩ nhiên không nhận nổi."

Thân hình Dư Tiểu Noãn run rẩy, nghĩ đến chuyện trước kia cũng có chút áy náy. Nhưng cô đều đã viết thư để giải thích trong khoảng một năm rưỡi, nhưng anh một chữ liền không hồi đáp.

Nếu nói tuyệt tình, vậy anh không phải là người vậy sao?

Mắt cô dần hiện nước, cô không nghĩ tới đến buổi phỏng vấn hôm nay sẽ thế này, nhất thời không nói một lời, cầm lấy một bên túi nhanh chóng xoay người chạy ra ngoài.

Mùa đông ban đêm luôn đến sớm, ra khỏi tòa nhà, sắc trời bên ngoài đã tối, ánh đèn đường lập lòe như điệu nhảy noel của người đàn ông.

Cô ngẩng đầu nhìn lên trời, hung hăng hít cái mũi, cố gắng ép nước mắt đang chảy ra lăn trở về, bước đi trên con đường phía trước.

Nơi này cách ga tàu điện ngầm tầm mười lăm phút, cô một mình đi bộ trên dường, nghĩ đến màn kịch hôm nay, trong lòng trăm loại cảm xúc ngổn ngang.

Cùng Cố Thanh Thời không gặp 6 năm, cô từng ảo tưởng vô số lần cảnh tượng hai người gặp lại, một cái ôm tình cảm mãnh liệt, hoặc nhìn nhau cười, lại có thể như người lạ lướt qua nhau.

Chính là, cô không thể nào nghĩ tới tình huống xảy ra như hôm nay, bị anh chế giễu tàn nhẫn, vô tình chửi bậy.

Trong nháy mắt, khoảng thời gian kỉ niệm tốt đẹp thời trung học đều tan thành bọt biển, mây khói thoáng đưa.

Một mình cô đi trên đường đầy cô đơn, chính vì sự gặp gỡ vừa rồi mà trái tim một hồi đau đớn.

Đột nhiên, phía sau truyền đến một tiếng gọi: "Dư Tiểu Noãn"

Nghe thấy thế, cô quay đầu lại, thấy Cố Thanh Thời bước xuống từ chiếc Audi thời thượng mới tinh, một thân với áo gió đen, khăn quàng cổ trắng đen với họa tiết ô vuông, dáng anh thon dài cao lớn, khí chất hiên ngang.

Đã thế này anh còn muốn chạy đến đây trêu chọc cô.

Editor: Chắc này là xe của anh nhà nhỉ 😬

Màu trắng này



Màu đen này

Chương 4: Đưa em về nhà

Dư Tiểu Noãn không thấy vui vẻ với sự xuất hiện đột ngột của Cố Thanh Thời, mặt không đổi sắc liếc nhìn anh một cái, sau đó xoay người tiếp tục đi.

Vừa mới chế nhạo cô không chút lưu tình, hiện tại thì lại chạy đến đây tìm, anh cho rằng Dư Tiểu Noãn dễ bắt nạt thế sao?

Cố Thanh Thời cau mày, lên xe chạy theo, chiếc xe dừng lại trước mặt Dư Tiểu Noãn, anh hạ cửa kính xe nhìn cô: "Lên xe!"

Dư Tiểu Noãn nhìn xung quanh: "Đây là lối đi bộ, anh lại đỗ xe ở đây, người ta sẽ cảm thấy anh thế nào? Có biết đây là việc làm vi phạm pháp luật không hả?"

Cố Thanh Thời nhìn bốn phía sau đó thúc giục: "Biết trái pháp luật rồi thì mau lên xe."

Theo bản năng Dư Tiểu Noãn lui về sau vài bước: "Sao tôi phải lên xe của anh? Tôi phải về nhà, anh mau lái xe đi đi, đừng cản đường tôi."

"Trời đã tối như vậy, cô một mình không an toàn" Lời nói ngắn gọn, giống như việc nói với cô nhiều hơn anh sẽ cảm thấy lãng phí.

"Không cần, tự tôi có thể về." Dư Tiểu Noãn cảm thấy lời cô nói thật có khí phách.

Lúc này, một người đàn ông ở phía sau đi đến, nhìn hai người giằng co lúc anh một câu tôi một câu, nhịn không được nổi nóng: "Tôi nói hai người rốt cuộc có muốn đi hay không, có muốn nhường đường cho người khác không, đường đi bộ mà chiếc xe lại chiểm hết lối, không chịu để người khác dùng nữa sao?"

Cố Thanh Thời không để ý, tiếp tục nhìn chầm chằm Dư Tiểu Noãn bảo: "Lên xe đi"

Dư Tiểu Noãn bất mãn, nhìn phía sau người đến đợi càng nhiều, cô chậm chạp mở cửa xe ngồi vào chỗ ghế phụ.

Cố Thanh Thời giẫm chân ga chạy đi, anh nhắc nhở: "Nhớ thắt dây an toàn"

Dư Tiểu Noãn ngoan ngoãn thắt dây, ánh mắt chú tâm nhìn về phía trước, không nói gì.

"Cô sống ở đâu?" Cố Thanh Thời xoay tay lái từ vỉa hè trở về đường lớn, quay đầu liếc nhìn cô.

Dư Tiểu Noãn siết chặt dây an toàn: "Không cần, anh đưa tôi đến trạm tàu điện ngầm ở phía trước là được. Tôi có thể tự mình trở về."

Cố Thanh Thời tiếp tục lái xe, không nói chuyện.

Kỹ thuật lái xe của Cố Thanh Thời rất tốt, lại quen đường, bất quá chỉ hai ba phút sẽ tới cửa tàu điện. Tuy nhiên anh không dừng lại mà tiếp tục lái đi.

Dư Tiểu Noãn nhất thời nóng nảy: "Này, đã tới rồi, anh mau dừng lại đi"

Cố Thanh Thời vẫn nghiêm túc chuyển động tay lái: "Tôi tìm chỗ đậu xe rồi đi cùng cô"

"A" Dư Tiểu Noãn bình tĩnh nhìn anh, trái tim bỗng đập nhanh hơn: "Cái kia... không cần, chỗ ở của tôi gần ga tàu điện, tôi có thể tự đi mà."

Anh như vậy, là chủ động giảng hòa với cô? Hừ, vừa nãy chế nhạo cô đủ điều, giờ lại đến đây xin cô tha thứ? Anh không có cửa.

Cố Thanh Thời một mặt vô cảm: "Cô rời khỏi công ty muộn hơn giờ nghỉ 5 phút, tôi lại là người cuối cùng nhìn thấy. Nếu trên đường trở về xảy ra chuyện ngoài ý muốn, sẽ mang tới hàng loạt phiền toái không cần thiết cho công ty, tôi chỉ có thể bận rộn một chút đưa cô trở về."

Dư Tiểu Noãn bật cười, xong vội đưa tay che miệng.

Cố Thanh Thời liếc nhìn sang: "Cười chuyện gì?"

Dư Tiểu Noãn không thể không nói: "Anh có phải vì xem quá nhiều tiểu thuyết lãng mạn đúng không?"

Cố Thanh Thời nhướng mày, tỏ vẻ không hiểu.

Dư Tiểu Noãn nói: "Ý nghĩ của anh hiện tại thật khó hiểu. Có nhiều bộ phim, nam chính sẽ đưa nữ chính về tận nhà. Không phải họ đều là mang mục đích khác sao?" Dư Tiểu Noãn trước kia cũng từng là một tác giả truyện, cái mánh khóe này cô đã dùng thuần thục.

Cố Thanh Thời cong khóe môi, lại nói mang chút mỉa mai: "Ý của cô, cô là nữ chính giống như vậy?"

Mặt Dư Tiểu Noãn cứng đờ lại đỏ bừng, ngượng ngùng quay mặt đi, có chút không dám nhìn anh.

Người đàn ông này lúc nào cũng độc miệng như thế.

"Yên tâm đi, tôi không quan tâm đến các tình tiết trong các bộ phim lãng mạn motip cũ cũng như không có hứng thú với việc nam chính theo đuổi nữ chính ra sao, hơn nữa tôi cũng không còn liên quan gì đến cô. Qua đêm nay mọi người đều ổn, không gặp nhau, cô nghĩ thế nào thì đó cũng chỉ là chuyện của cô."

"......"

Dư Tiểu Noãn cảm thấy, nếu cô và anh gặp lại trong một trường hợp khác, sẽ không cần giữ gìn thể diện. Cô sẽ đi phỏng vấn, cũng sẽ không giận anh nhiều thế này.

Bất quá may mắn thay, chiếc xe của Cố Thanh Thời đã dừng lại khi anh nói: "Đến rồi"

Dư Tiểu Noãn nhanh chóng tháo dây an toàn, mở của đi xuống xe, sắc mặt không tốt. Cố Thanh Thời cũng mở cửa bước xuống, đi vòng đến trước Dư Tiểu Noãn, giơ tay nhìn đồng hồ: "Đi thôi"

"Chuyện đó... anh không cần đi cùng tôi." Dư Tiểu Noãn cảm thấy cô không thể cùng Cố Thanh Thời ở một chỗ, mất đến hai tiếng đi tàu điện ngầm. Nếu họ phải ở cùng nhau, cô nhất định sẽ phát điên.

Cố Thanh Thời không để ý tới cô, đi trước.

"Cùng lắm thì tôi sẽ không đổ lỗi cho công ty anh nếu có sự cố xảy ra là được." Dư Tiểu Noãn hét lên từ phía sau.

Cố Thanh Thời dừng chân, thân hình thon dài quay lại, gương mặt tuấn tú nhìn cô: "Nếu thật sự đến lúc cô xảy ra chuyện nằm trong bệnh viện, ai có thể đứng ra đảm bảo chuyện này không có nửa xu dính liếu đến công ty của chúng tôi?"

Dư Tiểu Noãn hai tay chống nạnh: "Cố Thanh Thời anh có thể nói chuyện với người khác đừng độc miệng được không, coi chừng chết sớm vì bị người đời chửi rủa."

Cố Thanh Thời không để ý tiếp tục đi về phía trước: "Nếu không muốn nghe những lời này thì ngoan ngoãn đi theo tôi."

Dư Tiểu Noãn chán nản dùng chân đá đá phía trước, chỉ muốn phát tiết một chút, ai ngờ lực chân quá lớn, kỹ thuật không tồi, cục đá bên dưới liền trực tiếp bay đến đập vào cái gáy của Cố Thanh Thời.

Trước tình huống bất ngờ, Dư Tiểu Noãn sợ hãi nhắm chặt hai mắt, đáy lòng dâng lên tiếng hò hét: thảm rồi...

"Dư Tiểu Noãn, cô có bệnh à!" Cố Thanh Thời bị đau mắng to một tiếng, trên mặt đầy vẻ phẫn nộ, mọi sự nhẫn nhịn dọc trên đường nãy giờ nháy mắt bùng nổ.

Dư Tiểu Noãn cơ bản muốn tiến lên giải thích, nhìn bộ dáng hùng hùng hổ hổ của anh, một chút áy náy nhất thời đều bay biến, ngược lại càng đắc ý hất cằm: "Thế nào, anh có cách trị?"

"Tôi cảm thấy hình như bệnh tình của cô rất nguy kịch, đã hết thuốc chữa!" Cố Thanh Thời lạnh lùng nhả ra một câu, nói xong tiến lên hai bước kéo Dư Tiểu Noãn đi.

"Này, buông tôi ra, đây là đường lớn, anh lôi lôi kéo kéo tôi làm cái gì."

"Vì đảm bảo an toàn cho bản thân... tôi đề nghị cô đi bên cạnh hoặc phía trước tôi" Câu trả lời không có chút độ ấm.

"Ồ, tôi vừa mới không cẩn thân đá anh, không phải là do vô tình sao? Dù sao tôi đá bóng cũng chưa từng chuẩn đến vậy, nói không chừng là ông trời ngứa mắt anh, mới để cho tôi đá trúng. Anh mau thả tôi ra!" "Được được được, tôi đi là được, tôi lên phía trước rồi thì anh buông tay, không buông thì anh có ý gì hả... "

Dư Tiểu Noãn hét lên, giọng nói hơi trầm xuống: "Này, anh có nhìn thấy không, phía trước nhiều nguời như vậy, xấu hổ quá, anh mau buông tôi ra."

Động tay nắm cổ tay của Cố Thanh Thời hơi thay đổi, nhưng anh chỉ cúi đầu rồi liền mở miệng đe dọa: "Vậy im đi".

"....." Được, xem anh anh lợi hại, tôi im miệng.

Lúc này là giờ cao điểm sau khi tan làm, người trên tàu điện ngầm nhiều đến nỏi chen chúc nhau, khí CO2 tràn ngập cả khoang xe, không gian chật hẹp khác biệt với bên ngoài.

Dư Tiểu Noãn tương đối nhỏ nhắn, với cảnh người chen chúc cuối cùng bị mắc kẹt ở góc cửa chưa mở ra ở phía bên kia.
Mắt thấy cảnh người ùn ùn kéo đến bên này, Dư Tiểu Noãn thở dốc, sắc mặt khó coi nhưng chỉ có thể cố nén cảm giác bất lực, cố gắng đem toàn thân tựa lên cửa, mở ra chút không gian để thở.

Lúc này, Cố Thanh Thời cố gắng tránh khỏi đám đông, đứng thẳng trước mặt cô, hai tay đặt hai bên người cô vừa vặn ngăn cách cô với mọi người, cơ thể cồ dần thả lỏng, mở miệng thở gấp.

Nhưng cô nhanh chóng ý thức được, cơ thể Cố Thanh Thời dần dựa vào cô ngày một gần, hơi thở ấm áp của anh phả ngay đầu cô, khiến cả người cô trở nên cứng ngắc, hai má ửng đỏ, ngay cả hai bên tai đều nóng lên.

Loại cảm giác này giống như cô được vòng trong cái ôm của anh, tim đập càng lúc càng nhanh.

Người trước mặt đã trưởng thành hơn, càng trở nên chững chạc, lại càng mang đậm mùi vị đàn ông, Dư Tiểu Noãn đột nhiên cảm nhận khoảng cách hai người gần đến mức không chút sai lệch.

Sáu năm trôi qua, trong khoảng thời gian đó hai người chưa từng cùng nhau xuất hiện, lại cầng không lưu lại bóng dáng nào trong cuộc sống của nhau. Điều duy nhất chính là từng đoạn kỷ niệm trước đây tồn tại trong tâm trí, mơ mơ hồ hồ trở nên khắc cốt ghi tâm không thể nào quên.

Thời gian dường như nhắc nhở cô, người đang đứng trước mặt cô lúc này, không còn là Cố Thanh Thời của thời trung học, chàng trai nói cô nghe về vật lý, giúp cô canh gác khi cô lén đọc tiểu thuyết, thiếu niên rực rỡ có thể mắng cô ngốc cả ngày dù hôm ấy chẳng có việc gì xảy ra.

Anh hiện giờ là một Cố Thanh Thời lạnh lùng khiến cả cô cũng nhận không ra.

Anh là một người đàn ông chính trực, một chàng trai trẻ đày triển vọng, tốt nghiệp hai năm liền có thể vững vàng trở thành tổng giám đốc công ty kỹ thuật, nghiệp giới tinh anh¹ là người xa đến nỗi cô không tài nào với tới.

* ¹: nhân vật ưu tú, xuất sắc

Bước ra từ một trường trung học, cô hiện tại đang tìm việc trong vô vọng, mà anh lại có văn phòng của riêng mình để tuyển người đây là sự khác biệt gì?

Dư Tiểu Noãn đột nhiên cảm thấy bản thân thấp kém.

Không biết tại sao cô lại nghĩ những vấn đề này, có lẽ là vì chưa từng nhận được điện thoại phỏng vấn nào gần đây. Ngoài ra đột nhiên lại gặp Cố Thanh Thời, lòng tự trọng bị đả kích nặng nề.

Theo bản năng, cô đưa tay đẩy anh ra để hai người không còn đụng chạm thân mật, rồi quay mặt sang một bên không nhìn anh nữa. Chỉ hi vọng qua đêm nay hai người không còn gặp lại.

"Nóng đến thế à?" Cố Thanh Thời nhìn chằm chằm vào hai má đã đỏ ửng lên của cô, nhịn không được quan tâm, nhưng giọng điệu không chút dịu dàng, ngược lại trông có vẻ phiền lòng.

Dư Tiểu Noãn không thích bộ dạng này của anh, hừ lạnh một tiếng, không trả lời anh, ý biểu hiện rõ đang bất mãn anh.

"Cởi áo khoác ra, tôi cầm giúp cô."

Cố Thanh Thời nói một cách nghiêm túc, có lẽ không có ý gì khác, huống chi trong xe lại nhiều người như vậy anh cũng chẳng dám làm gì.

Nhưng lời vào tai Dư Tiểu Noãn lại lâp tức thay đổi.

Cô hung hăng trừng mắt đối phương, liếc mắt một cái, xoay người mà không trả lời.

Cố Thanh Thời khi nhìn thấy một mặt này của cô, cũng không tức giân, thay vào đó nhớ tới khi còn học trung học, đột nhiên nỏi lên ý niệm trêu đùa: "Tôi chỉ lo cô nóng, nghĩ muốn giúp cô cầm áo khoác, đến nơi thì trả lại cho cô, đầu cô đang nghĩ đi đâu đấy?"

Cố Thanh Thời đột nhiên lại nói trúng lòng cô, Dư Tiểu Noãn có chút xấu hổ nhưng mặt không đổi sắc: "Tôi chỉ cảm thấy phiền anh Cố vậy không tốt lắm, dù sao hai chúng ta cũng không quen thân. Không biết anh Cố đang nghĩ gì về tôi?"

Ý cười trên mặt Cố Thanh Thời đông lại, lặng lẽ nhìn Dư Tiểu Noãn một lúc lâu mà không nói gì. Đầu óc anh thât sự bị úng nước mơi đi trò chuyện với cô.

Dọc trên đường rốt cục cũng trở nên yên tĩnh.

Cho đến khi rời khỏi ga tàu điện ngầm, hai người cũng chẳng còn gì để nói, không khí trở nên vô cùng quỷ dị.

"Chuyện đó... Cảm ơn anh đã đưa tôi về, nhà tôi ở phía trước cách chỗ này không xa lắm, chính tôi có thể tự trở về, anh cũng mau đi." Dư Tiểu Noãn lấy hết can đảm để nói.

Với bầu không khí này, cô thật sự không muốn nán lại lâu hơn.

Cố Thanh Thời đột nhiên ngừng lại, kéo cổ tay đẩy cô tới thân cây ngô đồng ven đường, trên mặt đầy vẻ phẫn nộ: "Sao, cô sợ tôi biết hiện tại cô ở chỗ nào thì sẽ ngày ngày đến quấy rầy cô à? Dư Tiểu Noãn, cô nghĩ rằng cô là ai, không nói một lời liền biến mất không dấu vết, Cố Thanh Thời tôi đây không có hứng thú. Được, một khi đã vậy, cô Dư xin cứ tự nhiên, thứ cho tôi không tiễn cô xa hơn."

Giận dữ nói xong, anh thả cổ tay Dư Tiểu Noãn ra, xoay người đi mất.

Dư Tiểu Noãn ngơ ngác dựa trên thân cây lúc lâu, cơn đau ở cổ tay kéo cô về thực tại. Khi nhìn lại, đã không còn thấy bóng dáng Cố Thanh Thời.

"Bệnh thần kinh" Cô tức giận mắng to một tiếng, trong lòng trống rỗng, không biết nên nói đây là vui hay buồn.

Nghĩ đến chuyện xảy ra ngày hôm nay, cô quyết định thưởng cho bản thân bữa tối thật ngon, bồi bổ thân thể thật tốt xem như tự bồi thường cho bản thân.

Chương 5: Nhóm chat quái gở

Có lẽ vì quá đói, sau khi Cố Thanh Thời rời đi, Dư Tiểu Noãn ăn liền hai cái bánh bao rau thịt, một chiếc bánh mè nướng, cộng thêm một bát mì thịt bò.

Khi bước ra khỏi tiệm cơm, chạm vào cái bụng tròn vo qua lớp quần áo khiến mọi bực tức trong lòng cô tan đi phân nửa.

Dù gặp chuyện lớn gì, Dư Tiểu Noãn cô đây chỉ cần ăn uống no nê thì không còn đáng ngại.

Ở ký túc xá, Trần Tinh cùng Tô Ảnh rửa mặt xong đang nằm trên giường lướt di động.

Thấy Dư Tiểu Noãn trở về, Trần Tinh bật dậy khỏi giường: "Trời ơi, về rồi sao. Thế nào, hôm nay thành công không?"

Nghĩ đến những chuyện đã trải qua hôm nay, Dư Tiểu Noãn ủ rủ lắc đầu, đá chiếc giày cao gót ra sàn, đặt túi xách lên bàn, trực tiếp nằm lên giường như chết đi sống lại.

Tổ Ảnh thấy bộ dáng phô trương của cô, đưa đầu lại hỏi: "Phỏng vấn rốt cuộc sao rồi?"

Dư Tiểu Noãn khóc không ra nước mặt: "Có gì đâu mà nói, hai người không nói một tiếng đổi trắng thay đen, tất cả đều bị lộ."

"A" Trần Tinh nhảy khỏi giường chạy tới bên cạnh Dư Tiểu Noãn, lắc tay thúc giục: "Sao lại thế này, mau kể cho tớ."

Dư Tiểu Noãn ngồi dậy giận dữ: "Tớ đã nói rồi mà, công ty này mấy hôm trước đã nhận được bản lý lịch cũ của tớ, hôm nay lại mang đến bản hai người đã sửa hôm qua, hai người cũng hiểu, giờ lại hỏi tớ tại sao thế này, còn không dám xấu hổ ư?"

Trần Tinh há hốc mồm: "Không phải đó chứ, người trong công ty này thật quái gở, đã rõ hai bản lý lịch không giống nhau lại còn bắt người ta đến phỏng vấn, đây không phải cố ý gây khó dễ cho người ta sao?"

Tô Ảnh có chút không hiểu: "Theo lý mà nói, một công ty nhận được cả trăm bộ hồ sơ mỗi ngày, cho dù hai bản lý lịch của cậu có chỗ khác biệt, người ở bộ phận nhận sự cũng không tìm ra được. Hoặc cũng có thể, có người để ý tới cậu, cho nên sẽ hiểu rõ với hồ sơ của cậu."

Dư Tiểu Noãn mở miệng muốn nói sự tình xảy ra với Cố Thanh Thời, nhưng cuối cùng lại nuốt trở lại, dù sao cũng không còn gặp mặt nữa, sao lại phải phí sức lý giải điều này?

"Ai biết được, có lẽ... do tớ xui xẻo, xem ra ông trời cũng không chấp nhận việc tớ viết thêm hơn một năm kinh nghiệm làm việc kia, đáng lẽ tớ nên thành thành thật thật khai báo."

"Đừng" Trần Tinh vội vàng ngăn cản: "Chỉ là một cuộc phỏng vấn mà thôi, cậu phải khôn khéo để lần sau không bị phát hiên. Tớ nói với cậu, Tô Ảnh hôm nay đã tìm được việc, lương lại cao, cậu nghĩ xem tại sao bọn mình không thử lần nữa?"

"Cái gì?" Dư Tiểu Noãn kích động, đứng dậy nhìn về phía Tô Ảnh, vẻ mặt bộ dáng đều mang vẻ hâm mộ: "A Ảnh, cậu quá lợi hại. Khi nào thì bắt đầu đi làm?"

Tô Ảnh nhún vai: "Ngày mốt liền đi"

Dư Tiểu Noãn nghiêng người liếc cô ấy một cái: "Chuyện bé tí thế mà cậu cũng khoe à. Trương Bằng có tìm cậu không, có phải hay không tâng bốc cậu lên trời rồi chăng?"

Trần Tinh nói: "Cậu về muộn nên không kịp tham gia cuộc họp, gương mặt Trương Bằng khi thấy Tô Ảnh hôm nay, ai ui, nhìn mà nổi cả da gà."

Dư Tiểu Noãn cười nói: "A Ảnh tìm được viêc, trung tâm sẽ chia hoa hồng cho anh ta, anh ta sao có thể không vui? Đúng rồi, các bạn nam có ai tìm được việc không?"

"Có Tô Khải" Trần Tinh nói xong, dựa sát vào Dư Tiểu Noãn, thì thầm vào tai: "Hơn nữa, hai người lại ở cùng làm chung một ty, cậu nói bọn họ có thể xảy ra gì không nhỉ?"

"Không phải chứ? Hai đại thần PHP thế nhưng lại có thể cùng làm trong một công ty? Có duyên, rất có duyên nha."

Trần Tinh liếc nhìn cô: "Cậu khoan kích động, còn rất nhiều tin tức thú vị muốn nói cho cậu đây"

Dư Tiểu Noãn khó hiểu: "Tin gì mà thú vị?"

"Khụ khụ " Trần Tinh thì thầm nói nhỏ, giọng nghiêm túc: "Tớ nghe nói, cậu ấy cùng Tố Khải hai người họ thuê một căn hộ gần công ty, ngày mai sẽ dọn đến"

Dư Tiểu Noãn nháy mắt bùng nổ, trực tiếp trèo thang leo lên giường Tô Ảnh, lắc cô: "Tiểu Tinh nói hai người sẽ cùng thuê nhà, có phải thật không? Một phòng hay hai phòng? Hai người có bí mật gì sau lưng đó, nói ngay!"

Tô Ảnh bị cô lắc một trận đến choáng váng cả đầu, đứng dậy đẩy cô: "Đi đi, ai cho cậu leo lên giường của tớ, mau đi xuống"

"Không được, cậu phải thành thật, thật sự có chuyện gì?"

"Có gì đâu mà sao trăng ở đây, bọn tớ chỉ là đồng nghiệp bình thường cùng thuê chung nhà, giá nhà ở thành phố S quá cao, cùng thuê hai người đều có lợi."

"Thật không?" Dư Tiểu Noãn giảo hoạt cười cười: "Hợp đồng thuê nhà là ai đề nghị?"

"Là Tô Khải, tớ nghĩ sẽ thuê một phòng nhỏ gần công ty, không nghĩ tới cậu ấy cũng đã thuê một nơi khá tốt, hai phòng ngủ một phòng khách, cho nên liền cho tớ thuê một phòng trong đó."

Dư Tiểu Noãn gật đầu, ý cười trên mặt không giảm: "Nếu đây thật sự là một bộ phim tình cảm, Tô Khải kia khẳng định có ý với cậu, cho nên cố ý thuê nhà có hai phòng, như thế có thể ở gần người cho thuê hơn... "

"Dư Tiểu Noãn!" Tô Ảnh hét lên: "Tớ nghĩa cậu xem phim hơi nhiều, không cần động não phải không? Hai chúng tớ lúc học ở trung tâm còn chưa nói chuyện với nhau đó, OK?"

Dư Tiểu Noãn dang hai tay: "Bình thường tớ không xem phim, tớ chỉ đọc tiểu thuyết thôi. Nhưng nói một lần nữa, hầu hết các phim truyền hình hiện tại đều là chuyển thể từ tiểu thuyết, cho nên cậu nói như thế cũng đúng một phần."

"Được rồi, nhanh đi xuống, tớ thật sự không chịu nổi cậu." Tô Ảnh thúc giục.

Dư Tiểu Noãn cảm thấy làm loạn đã đủ, cũng không nán lại lâu, từ giường Tô Ảnh leo xuống, cầm khăn mặt cùng với đồ dùng vệ sinh bước vào phòng tắm.

Khi cô bước ra, Trần Tinh mặt hạnh phúc đang ngồi xếp bằng trên giường trò chuyện cùng bạn trai, Dư Tiểu Noãn lén bĩu môi, người này mỗi ngày đều phát cẩu lương, nhưng cô còn đang độc thân đấy, thật đáng thương.

Cô bất lực lắc đầu, ngồi lên giường sấy tóc, không khỏi liền nghĩ tới Cố Thanh Thời.

Dựa theo lời của Tô Ảnh cùng Trần Tinh vừa nói, một công ty có thể chú ý tới hai bản lý lịch khác biệt của cô, đích thật có xác suất vô cùng nhỏ.
Có lẽ khi Cố Thanh Thời nhận được bản lý lịch đầu tiên của cô liền ngoại lệ chú ý, cho nên mới phát hiện ra cô làm giả hồ sơ.

Vậy thì... lời mời phỏng vấn của công ty kỹ thuật của cô là chủ ý của Cố Thanh Thời, anh có hay không chỉ là đơn thuần muốn phỏng vấn cô?

Nhưng rất nhanh cô đã bác bỏ suy nghĩ đó.

Chi bằng nói thái độ của Cố Thanh Thời hôm nay, chỉ sợ là hận không thể giết chết cô, ngay cả muốn nhìn cô thì chỉ là muốn xác nhận cô so với anh hiện tại quá kém cỏi.

Cô lắc đầu không biết làm sao, buộc mình không nghĩ tới anh, thay vào đó nhìn Tô Ảnh ở giường trên: "A Ảnh, ngày mai mấy giờ cậu đi, hành lý cậu nhiều, tớ ngày mai không có phỏng vấn, nếu được thì tớ tiễn cậu nhé?"

Tô Ảnh đang cầm quyển sách <<Định hướng, hình thức và thực tiễn PHP >>, cô ấy đọc cách cẩn thận. Nghe cô nói thì ngây ra một lúc, nói ngay: "Không cần đâu, Tô Khải đã gọi cho công ty vận chuyển, thuận tiện đem hành lý của tớ chở đi"

Biểu hiện rõ ràng như thế! Dư Tiểu Noãn gào thét trong lòng một tiếng, còn nói là hai người không có quan hệ?

Có điều thấy Tô Ảnh không suy nghĩ nhiều, cậu ấy có phải chậm chạp không biết Tô Khải đang theo đuổi mình ư?

Cô định mở miệng nói hai câu, nhưng lại nghĩ, đây cũng chỉ là lý luận suông mà thôi, nếu cô đoán sai chẳng phải xấu hổ lắm sao.

Hơn nữa từ khi gặp Cố Thanh Thời, trái tim cô đã thành một mớ hỗn độn. Thôi quên đi, đi ngủ tốt hơn!

Cô lẩm bẩm trong lòng, chui vào chăn mở di động lên.

Mở QQ ra, phát hiện đột nhiên có thêm một người bạn có tên là [Thời Gian], mở thông tin cá nhận thì phát hiện hóa ra là... Cố Thanh Thời?

Đầu Dư Tiểu Noãn "oong" lên, tối nay anh giận dữ bỏ đi, hiện giờ còn thêm QQ cô để làm gì? Tóm lại cô nên đồng ý... hay phớt lờ nó?

Ngay lúc cô do dự, bàn tay cô đã nhanh hơn so với tốc độ phân tích của não bộ, trực tiếp nhấn chấp nhận.

Sững người hai giây, trong lòng dâng lên tia khác thường.

Nhấn vào khung chat, suy nghĩ xem có nên nói tiếng xin chào, nhưng cuối cùng cô vẫn bỏ cuộc.

Cách biệt nhiều năm, trong lúc này thật không có gì để nói.

Bỗng xuất hiện một tin nhắn thông báo: Thời gian mời bạn gia nhập nhóm chat.

Nhìn màn hình im lặng ba giây, cô tiếp tục nhấn đồng ý.

Ngay sau khi đó, nhóm đã nhốn nháo hẳn lên.

Hàn Húc: Này, Thanh Thời, cậu đã không hoạt động trong nhóm một thời gian, hôm nay sao lại mời một mỹ nữ vào thế hả?

Hàn Húc: Xin chào, mỹ nữ. Tôi là bạn bè chí cốt của Thanh Thời, tôi là một trong hai siêu cấp vô địch soái ca - Hàn Húc, gọi tôi Húc ca là được, xin hỏi mỹ nữ là ai thế? Chúng ta làm quen có được không?

Từ Mỹ Gia; Wow, mỹ nữ, Cố đại thần lại đích thân mời cô vào sao? Ai đây ta? <cười xấu xa>
Lôi Tiên Phi: Này Thanh Thời, khi nào thì cái hội này lại có mỹ nữ ở đây, không phải là giới tính giả chứ? Muốn xem ảnh.

Hàn Húc: Đúng đúng, ảnh, đưa ảnh đây!

.......

Nhìn thấy những cái tên xa lạ bàn tán về sự xuất hiện của cô, Dư Tiểu Noãn cảm giác như mình đang mơ.

Tìm kiếm tên thành viên trong nhóm, tính cả cô có tổng cộng bảy người, tất cả đều là những thành phần ưu tú thời trung học. Tuy nhiên cô không nghĩ tới, có một người sẽ được làm bạn với họ.

Nhìn chằm chằm khung nhắn do dự vài giây, cô tính toán có lẽ nên trả lời vài câu.

Ai ngờ, Cố Thanh Thời đã nhanh chân hơn cô một bước.

Cố Thanh Thời:Cô ấy là Dư Tiểu Noãn.

Nhóm chat lập tức an tĩnh.

Ba mươi giây sau..

Hàn Húc: Tin tức lớn a, thật là Dư Tiểu Noãn? Biến mất sáu năm lại đột ngột trở về, thế nào, hai người lại ở cùng một chỗ?

Lôi Tiên Phi: Chúa ơi, Cố Thanh Thời cậu là lên trời xuống đất tìm Dư Tiểu Noãn trở về?

Từ Mỹ Gia: Tiểu Noãn, thật là cô sao? Mấy năm nay chạy tới chỗ nào, không nói một tiếng liền chơi trò mất tích, khiến chúng tôi đều lo lắng có biết không hả? Cái kia... Cô cùng Cố đại thần đã quay lại với nhau?

Hàn Húc: Tò mò

Lôi Tiên Phi: +1

Hàn Húc: Dư Tiểu Noãn này, rốt cuộc có phải hay không là cô... nói một câu đi.

Lôi Tiên Phi: Đúng đấy, vào nhóm cả nửa ngày một câu cũng đều chưa nói. Ngồi chờ nãy giờ cũng nên nói đi chứ?

Dư Tiểu Noãn nhìn chằm chằm những câu hỏi chặt chẽ nhảy ra liên tục kia, bỗng nhiên cảm thấy vô tội.Bọn họ còn không chừa cho cô cơ hội nói chuyện a.

Thở dài một hơi, cô mở khung chat đánh mấy chữ gửi đi.

Hơi Ấm: Chào mọi người, tôi là Dư Tiểu Noãn, đã lâu không gặp! <mỉm cười>

Hơi Ấm là biệt danh trên mạng của cô. "Tiểu" tức là "Hơi", Tiểu Noãn tức là Hơi Ấm. Đã từ rất lâu, cô còn đắc chí bản thân có thể nghĩ ra cái tện nghệ thuật gần sát tên thật của mình.

Hàn Húc: Tôi phải lau nước mắt, nhân vật nữ chính cuối cùng đã xuất hiện. Bùng nổ bùng nổ.

Lôi Tiên Phi: Xin cô đó, nhiều năm không gặp, một ảnh chụp cô cũng tiếc không cho chúng tôi nhìn một lần?

Từ Mỹ Gia: Đúng đó, tôi cũng muốn nhìn một chút hình ảnh hiện tại của cô đó Tiểu Noãn, niệm một câu thần chú. <kích động>

Dư Tiểu Noãn thấy yêu cầu khó khăn của ba người bọn họ, không khỏi gãi đầu, suy nghĩ cách từ chối.

Ai biết được, Cố Thanh Thời lại mở miệng nói một câu.

Cố Thanh Thời: Tiểu Noãn, ngủ sớm đi, đừng để ý đến bọn họ.

Nhìn chằm chằm vào một câu này của Cố Thanh Thời, Dư Tiểu Noãn nhất thời ngây người, sau đó người khác nói gì cô đều không đọc nổi, không thể nói rõ cảm giác trong lòng.

Chỉ một câu ngắn ngủi như vậy, cô lại nghe mùi cưng chiều. Loại cảm giác này thật tốt, khiến cô lại nhớ lại trước kia, mỗi lần cô gặp vấn đề nan giải thì anh luôn đứng ra giúp cô giải quyết.

Nhưng đêm nay anh rõ ràng đã cãi nhau với cô, sao trong nháy mắt lại thay đổi? Có phải hay không người này bị tâm thần phân liệt?

Nếu có thể đem ra so sánh, cô vẫn thích bộ dạng này của anh hơn.

Cô không khỏi cong môi, đặt điện thoại sang một bên, ngọt ngào mà chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, Dư Tiểu Noãn bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại của mình.

"Vâng, xin chào... là tôi... cái gì?" Dư Tiểu Noãn ngồi dậy khỏi giường, sờ cái trán thông minh của mình, trên mặt biểu cảm có chút quái dị: "Cái kia.... Cô thật sự không có lầm sao, tôi hôm nay đến thử việc?... Được được, tôi nhất định sẽ đến đúng giờ!"

Tắt điện thoại, Dư Tiểu Noãn vẫn cảm thấy khó tin, chuyện này cũng đến quá đột ngột?

Hôm nay Tô Ảnh cùng Tô Khải chuyển nhà, rời đi từ sớm, Trần Tinh buổi chiều có buổi phỏng vấn nên giờ còn chưa thức, khi nghe chuyện công việc của Dư Tiểu Noãn có chuyển biến tốt, nhất thời cơn buồn ngủ tiêu tan, ôm chăn ngồi dậy: "Không phải chứ Tiểu Noãn, cậu mang vận cứt chó đi phỏng vấn, ngày hôm qua đã thế kia mà công ty còn cho cậu cơ hội thử việc?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau