THỜI ĐẠI VỢ ĐẸP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thời đại vợ đẹp - Chương 6 - Chương 10

Chương 5: Đừng nói tôi không giúp cậu! (2)

“Jaejoong, cậu lái xe đi, tôi ôm em ấy, nếu không giữa đường xóc nảy, tôi sợ chân em ấy lại càng đau.”

“Ừ, biết rồi.” Tài xế Kim thầm nghĩ: Nhìn xem, tôi đã tạo cơ hội cho cậu, sao cậu cứ làm phiền tôi để nói chuyện yêu đương vậy? Chờ tôi đến Đại Kim Quy, xem tôi xử cậu sao!

Viện trưởng Park bế bảo bối của hắn đặt vào chỗ ngồi phía sau xe, động tác nhẹ nhàng như nâng báu vật, sau đó hắn cũng bước vào, thấy đã ngồi vững, liền đưa tay ôm lấy cậu bạn nhỏ.

“Chú Park, cháu… có thể tự ngồi… không cần… không cần chú…” Cậu bạn nhỏ vừa nãy được viện trưởng Park bế, khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ ửng lên, hoàn toàn quên mất phải gào khóc lên khi thấy chú Park thân mến chủ động đến ôm mình.

“Tự ngồi cái gì? Cậu bạn nhỏ Kim Junsu! Bây giờ em là bệnh nhân, anh là bác sĩ, anh đương nhiên phải có nghĩa vụ chăm sóc em.” Park Yuchun có chút tức giận, vừa ôm vật nhỏ đặt lên đùi, vừa quở trách.

Bác sĩ Kim đang khởi động xe, nhìn qua kính chiếu hậu, trừng ông chủ của y: Bệnh nhân? Bác sĩ? Đừng có nói như thế chứ? Có bệnh nhân nào ngồi trên đùi bác sĩ để khám bệnh không?

“Em nhìn xem, khóc đến mặt đỏ lên rồi, có biết anh… a… ba mẹ em sẽ lo lắng không? Sao em có thể làm người lớn bận tâm như thế chứ?” Tuy là trách cứ, nhưng giọng nói của Park Yuchun vẫn rất dịu dàng.

“Cháu… cháu… vì Hyun Hae… ngáng chân cháu… cháu… mới ngã… cháu… cháu… xin lỗi…” Vật nhỏ trong lòng Park Yuchun cúi đầu, nghiêm túc giải thích.

Kim Jaejoong nghĩ: Ba mẹ sẽ lo lắng. Park Yuchun! Chỉ là tôi không muốn vạch trần cậu thôi! Cậu là ba mẹ nó sao? Sao có thể trách thằng bé nhà chúng tôi chứ? Su Su, em cũng thật là, nghe cậu  ta nói thế, sao em không nói lại? Em là đứa nhỏ nhà cậu ta à? Em họ Kim hay họ Park?

“Ngẩng đầu lên đi. Anh không có mắng em, chỉ đau lòng thôi, em biết lúc anh nghe em bị thương, anh đã lo lắng thế nào không? Lần sau không được thế nữa.” Viện trưởng Park không ngại bẩn mà đưa tay lau nước mắt nước mũi trên mặt bảo bối.

“Sẽ không đâu! Sẽ không có chuyện đó nữa ạ! Cháu sẽ không bao giờ khiến anh Jae Jae lo lắng nữa.” Đầu của cậu nhóc lắc liên lục.

Kim Jaejoong: Đúng là đứa nhỏ nhà mình, còn biết không để anh lo lắng nữa. Park Yuchun, bây giờ tâm trạng sao hả? Ha ha.

Park Yuchun thiếu chút nữa là ngất xỉu, không ngờ hắn đã nói như thế, vậy mà đợi thật lâu, vật nhỏ này lại bảo không để Kim Jaejoong lo lắng nữa. Thế còn hắn? Còn hắn thì sao?

“Chuyện đó… cháu hứa… sau này cũng không làm chú Park… lo lắng nữa… Chú Park, chú còn giận Su Su sao?” Đôi mắt nòng nọc đỏ bừng nhìn ánh mắt giận dữ của Park Yuchun.

Đứa nhỏ này, ai kêu nó ngốc chứ? Nói ra được lời này đương nhiên viện trưởng Park nào dám giận nữa. Trong lòng chỉ cảm thấy ấm áp thôi.

Kim Jaejoong: Kim Junsu! Em đúng là thằng nhóc không có tiền đồ! Mới đánh chưa được hai phút đã xoa rồi.

“Được rồi. Bảo bối, không cần nói nữa! Anh Yuchun không giận, bây giờ ngủ một chút đi, lát nữa sẽ đến nơi.”

Kim Jaejoong: Viện trưởng! Ngài đừng làm tôi mắc ói chứ.

Lúc bác sĩ Kim lái xe vào bãi đỗ ở bệnh viện, cậu bạn nhỏ đã dựa vào người viện trưởng Park ngủ mất tiêu rồi.

Muốn gọi cậu nhóc dậy, nhưng lại không nỡ, viện trưởng Park cứ ôm như vậy, nhìn cậu nhóc ngoan ngoãn ngủ. Bây giờ hắn thật muốn hôn thằng bé một cái.

“Khụ khụ… Su Su a! Dậy thôi! Chúng ta tới rồi.” Kim Jaejoong thấy viện trưởng Park đang có ý xấu, liền lên tiếng. Xem ra y phải chú ý nhiều rồi.

“Ưm~ không muốn~” Kim Junsu cọ cọ lên ‘cái giường’ thoải mái. Cảm giác hơi thở nóng phả vào lỗ tai mình, cơ thể cậu nhóc thì không ngừng ma sát vào cơ thể hắn, Park Yuchun thật sự sắp chịu không nổi rồi, lúc này hắn mới chịu đánh thức đứa nhỏ “Bảo bối ~ Su Su ~ Cậu nhóc ngoan, dậy thôi! Chúng ta chữa cái chân, rồi anh lại ôm em ngủ. Mau dậy đi, ngoan nào!”

“Này! Park Yuchun! Cậu còn muốn cho người ta sống không hả? Su Su! Dậy mau, xuống xe ngay cho anh.” Bác sĩ Kim thật sự không chịu nổi hai người này rồi, tự mình đi lay thằng nhóc dậy. Nhưng kêu cả nửa ngày, Kim Junsu mới chịu khôi phục ý thức, Park Yuchun liền bế cậu nhóc vào cửa bệnh viện.

Các y tá thấy thế lại túm tụm bàn tán “Nhìn kìa! Đó không phải là viện trưởng sao?”

“Không thể nào? Đứa nhỏ viện trưởng bế là ai vậy? Không phải con của viện trưởng chứ? A… viện trưởng của tôi!”

“Cô bị sao vậy? Viện trưởng làm sao mà có con lớn thế được?”

Một y tá nam xen vào “Tôi thấy chắc là vợ của viện trưởng đấy.”

Bỗng các cô y tá im bặt, sau đó lại đồng thanh nói “Biến đi!”

Ngay lúc mọi người còn thì thầm to nhỏ thì viện trưởng Park và bác sĩ Kim đã đem đứa nhỏ đến văn phòng viện trưởng rồi. Viện trưởng Park đặt đứa nhỏ lên chiếc giường lớn trong phòng làm việc, tháo nốt chiếc giày còn lại, đắp chăn cho cậu bạn nhỏ, sờ sờ khuôn mặt của Kim Junsu “Bảo bối, lát nữa có thể sẽ hơi đau, em cố chịu một chút, anh hứa chỉ một lúc sẽ qua thôi.”

Vật nhỏ ngoan ngoãn gật đầu “Nhưng… chú Park…để cháu ngồi trên ghế đi, cơ thể cháu toàn mồ hôi, bây giờ người cũng hôi quá, giường chú sạch vậy, cháu sẽ làm dơ mất.” Kim Junsu xoắn góc áo của mình, ngượng ngùng nói.

“Anh đâu chê em bẩn! Đừng nghĩ lung tung nữa, anh đi lấy thuốc, ngoan ngoãn nằm đây đi.” Giọng điệu Park Yuchun như ra lệnh, nhưng thật ra là xuất phát từ cưng chiều trong đáy lòng.

“Vậy… vậy đợi cháu khỏe lên… cháu giặt chăn nệm cho chú nha.” Cậu nhóc vẫn không hết ngại ngùng, nói.

Viện trưởng Park nghĩ thầm: Để em rót nước cho anh, anh còn không nỡ, huống chi để em giặt chăn nệm. Lúc đó chắc tim anh vỡ mất.

Xoa đầu vật nhỏ, Park Yuchun liền đứng dậy, đi lấy thuốc mỡ và băng gạc. Thừa lúc Park Yuchun đi lấy dụng cụ, bác sĩ Kim mới đến bên cạnh Kim Junsu “Su Su, chân còn đau không? Anh đau lòng lắm đấy, em còn không quan tâm mà đá banh như vậy, anh sẽ méc với mẹ em đó, cho dì mắng em một trận, để em nhớ đời.”

“Anh Jae Jae~ Em biết anh là người thương em nhất mà, anh đừng nói với mẹ! Nếu không em sẽ bị mẹ mắng chết đó! Anh~ Anh cũng không muốn thấy bộ dạng thảm thương của em mà.” Vật nhỏ liền nhõng nhẽo với Kim Jaejoong.

“Haiz, ai bảo anh lúc nào cũng bại trong tay em chứ. Mà Su Su, em cảm thấy chú Park của em thế nào?”

“Chú Park? Ưm…” Kim Junsu tự hỏi bản thân, một lúc mới lên tiếng “Chú Park là người tốt, đẹp trai, tốt bụng, làm cho người ta thấy ấm áp… Nói chung là tốt lắm ạ. Ha ha.” Nói xong, mặt Kim Junsu bất giác đỏ lên.

Kim Jaejoong nghĩ trong lòng: Đẹp trai? Cũng coi như dễ nhìn. Tốt bụng? Cái này là giả nhân giả nghĩa. Cảm giác ấm áp? Cái này là tên đó có mưu đồ quấy rối em đấy. Nhìn xem, biểu tình thẹn thùng của Junsu, đúng là đến thời kỳ phát xuân rồi. Chỉ cần mình kích động thêm. Park Yuchun! Cậu phải thưởng thêm tiền cho tôi đấy.

“Đúng vậy! Chú Park của em cũng là người không tệ. Nhưng mà… nhưng… khụ! Thôi anh không nói đâu.” Park Yuchun! Tôi không thể dối lòng được.

“Nhưng gì ạ? Anh Jae Jae, nói cho em biết đi! Nói cho em đi mà~~” Kim Jaejoong nói lấp lửng kiểu này, khiến cho cậu nhóc sốt ruột đến mặt đều đỏ bừng lên.

“Em muốn biết thật à?” Bác sĩ Kim nhếch lông mày, vật nhỏ gật đầu “Park Yuchun vốn không tệ, chỉ là rất hay trêu ghẹo con gái, cậu ta có rất nhiều người theo đuổi. Ngoại trừ mấy cô gái chưa chồng, còn cả mấy cô vợ trẻ của người khác nữa. Nói chung họ toàn là mỹ nữ cả. Haiz, Su Su cũng thấy mà, đôi mắt đào hoa đó, ai mà không đổ được.” Không phải em cũng thế sao? Vật nhỏ!“A, hóa ra là vậy… Ha ha.” Mặt cậu nhóc lập tức giảm xuống vài độ, cúi đầu, đau lòng: Hóa ra chú Park là người như vậy. Có nhiều người thích chú ấy vậy, nhất định là chú ấy có người yêu rồi. Vậy sao còn đối tốt với mình? Còn gọi mình là bảo bối? Hừ! Chú Park là người xấu! Cứ đi nháy mắt quyến rũ người khác!

Kim Jaejoong nghĩ: Mục đích đạt được rồi! Có trò hay xem đây! Tục ngữ nói, yêu mà quá thuận lợi sẽ không bền được, tôi đang giúp hai người tạo ra biến cố mới có thể nhanh đến bên nhau đấy.

“Jaejoong, hai người đang nói gì thế?” Đúng lúc này, viện trưởng Park đem dụng cụ y tế đã chuẩn bị đầy đủ vào.

“Không có gì. Cậu mau kiểm tra chân cho Su Su đi, nó sưng lên quá. Tôi phải đi làm việc đây. Su Su, phải nghe lời đấy.” Bác sĩ Kim làm như không có gì xảy ra, rời khỏi văn phòng viện trưởng.

“Nào, bảo bối, bây giờ chúng ta lau chân trước, sau đó bôi thuốc.” Viện trưởng Park lấy một cái khăn ấm, đi đến bên chân cậu bạn nhỏ, cẩn thận lau “Em xem, sưng thế này, may là không gãy xương, nếu mà gãy sẽ phiền lắm đó. Sau này phải chú ý, có vui đến cỡ nào cũng không được làm mình bị thương!” Cầm tuýp thuốc mỡ, thoa nhẹ lên chỗ sưng, sau đó lấy băng gạc quấn lại.

Suốt quá trình bôi thuốc, cậu bạn nhỏ Kim Junsu còn không thèm ngẩng đầu lên, đừng nói là nhìn viện trưởng Park: Chú Park, cần gì tốt với cháu vậy? Có phải ai chú cũng đối tốt thế không? Chắc là vậy rồi. Như vậy mới có nhiều người thích chứ. Nghĩ đến chú Park của mình sẽ dịu dàng khám bệnh cho mấy cô gái khác, Kim Junsu lại cảm thấy khó chịu, hốc mắt ngày càng cay “Anh Jae Jae đâu ạ?” Vật nhỏ cúi đầu hỏi.

“Jaejoong đi kiểm tra rồi! Lát nữa sẽ quay lại.” Đã tan ca rồi, có gì mà kiểm tra. Ha ha

“Cháu muốn về nhà, muốn anh Jae Jae đưa cháu về nhà, hoặc kêu Hyuk Jae tới đón cháu cũng được.” Cậu bạn nhỏ bắt đầu kiếm điện thoại của mình.

“Em cứ nghỉ ngơi ở đây chút đi, vừa nãy trên xe không phải vẫn còn muốn ngủ sao? Ngủ thêm một lúc, tỉnh dậy, anh đưa em về.” Viện trưởng Park cũng không để ý tâm tình của cậu nhóc, tiếp tục dọn dụng cụ.

“Không muốn. Cháu phải về nhà! Bây giờ phải về ngay! Anh Jae Jae đâu rồi? Cháu muốn về nhà.” Vật nhỏ cố nhịn không cho nước mắt rơi xuống, tuy bình thường cậu nhóc thích khóc là sẽ khóc liền, nhưng lần này Kim Junsu không muốn Park Yuchun xem thường mình.

“Bảo bối? Em sao vậy? Đau lắm à?” Kéo vật nhỏ vào trong ngực, Park Yuchun cảm thấy kỳ quái, không phải lúc nãy còn tốt sao, nhìn biểu tình này, chắc là đang ấm ức lắm… Bị làm sao vậy?

“Cháu không sao, cháu muốn về, cảm ơn chú Park… cảm ơn chú đã chữa bệnh cho cháu, sau này không phiền chú nữa, về muộn, sẽ bị mẹ mắng mất.”

“Bảo bối, rốt cuộc em sao vậy? Vừa nãy vẫn còn tốt mà… Sao lại nói thế?” Park Yuchun thật sự không hiểu cậu nhóc có ý gì. Sao lại không làm phiền hắn nữa? Vậy có phải là không muốn gặp lại hắn không? Này so với việc bảo hắn chết đi còn đáng sợ hơn.

“Chú Park, đừng gọi cháu là bảo bối nữa, gọi tên cháu đi, gọi là Kim Junsu hoặc học sinh Kim đều được.” Cậu bạn nhỏ đẩy Park Yuchun ra, cố giữ khoảng cách với hắn.

Không đúng! Nãy rõ ràng còn tốt, nhất định là ai nói gì với bảo bối rồi. Hừ~ Ngoại trừ Kim Jaejoong thì còn ai nữa. Bác sĩ Kim! Cậu đúng là không làm tôi ‘thất vọng’ mà!

Kéo cậu bạn nhỏ vào trong ngực lại, Park Yuchun lên tiếng “Bảo bối, nói cho anh biết, anh Jae Jae của em nói với em cái gì?”

“Đã bảo đừng gọi cháu là bảo bối mà! Gọi tên ấy!” Cậu bạn nhỏ giãy giụa trong ngực viện trưởng.

“Anh không muốn, anh cứ gọi em là bảo bối đấy, ngoan nào, bảo bối, mau nói cho anh biết, Jaejoong nói cái gì với em.” Viện trưởng Park xấu tính nói.

“Anh ấy… nói… có rất nhiều cô gái thích chú, họ đều… rất… đẹp.” Cuối cùng cậu nhóc cũng thành thật nói ra, làm cho Park Yuchun cũng hiểu đại khái. Kim Jaejoong! Không giúp tôi thì thôi, còn tìm thêm chuyện! Bảo bối hiểu lầm rồi, tôi sẽ trừ lương cậu cho biết. Ôm vật nhỏ đặt lên đùi, cánh tay ôm chặt cậu nhóc giữ trong lồng ngực: Anh xem em muốn giãy thế nào! Xem em còn dám không muốn gặp anh nữa không! Em có trốn cũng không được đâu. Hừ!

“Đừng nghe cậu ta nói! Có phải em nghĩ ai anh cũng gọi là bảo bối không?” Viện trưởng cố nén giận, nói.

“Dạ.” Cậu nhóc gật đầu lia lịa, gật đến gần mười cái, làm cho mặt viện trưởng Park càng lúc càng đen đi. Đứa nhỏ này thật là…

“Haiz, em đúng là một thằng nhóc đơn thuần, anh Jae Jae của em nói gì em đều tin, còn anh nói cái gì em cũng không tin sao?”

Học sinh Kim Junsu quay mặt đi, không nhìn hắn.

“Vật nhỏ, không phải ai anh cũng đối tốt vậy đâu! Em phải tin anh, thật sự có rất nhiều người thích anh, nhưng anh không thích mấy người đó! Nhiều năm qua anh chưa quen ai cả, em nói xem, có phải anh tội nghiệp lắm không?”“Hứ~ Có nhiều người thích chú vậy, chú còn thấy chưa đủ sao?” Vật nhỏ bĩu môi, mắt nhìn viện trưởng, suy nghĩ.

“Chưa đủ! Bởi vì người anh thích chưa có nói thích anh.” Viện trưởng Park kéo đầu Kim Junsu dựa vào hõm vai mình.

“Nhưng chú có người thích rồi. Cho nên sau này càng không thể gọi cháu là bảo bối được. Chú không sợ người đó càng không thích chú sao?” Chú thích người khác rồi, sao lại đối tốt với cháu chứ? “Chú Park… có phải chú… xem cháu là trẻ con không? Vì vậy chú mới đối tốt với cháu?” Vật nhỏ dựa vào ngực Park Yuchun, sợ hãi hỏi.

“Bảo bối, anh hỏi em, khi Jaejoong nói có rất nhiều người thích anh, em có cảm giác gì?”

“Dạ? Ưm… Cháu… cháu thấy buồn… nghĩ đến chú Park cũng đối tốt với người khác như cháu, cháu thấy khó chịu lắm! Không muốn… chú đối tốt với người khác như vậy… Cháu… cháu… là đứa nhỏ xấu… Ô ô ô…”

“Không sao, không sao, đừng khóc! Anh Yuchun mới là người xấu! Bảo bối, em có thích anh không?”

“Dạ, thích.” Cậu nhóc cúi đầu thấp đến nỗi không thể thấp hơn được nữa.

“Vậy anh làm bạn trai của em có được không?” Park Yuchun nâng mặt Kim Junsu lên, để cậu nhóc đối mặt với mình.

“Có… có…lợi gì không?” Học sinh Kim Junsu lâu lâu mới khôn được một lần.

“Đương nhiên là có rồi! Nếu anh là bạn trai của em, anh có thể cưng chiều em, yêu thương em gấp trăm lần so với bây giờ.”

“Vậy có thể giúp cháu rời xa ba mẹ không?”

“Hả?”

“Không được ạ? Vậy cháu không cần chú đâu.” Vật nhỏ thất vọng, bĩu môi.

“Được, đương nhiên là được rồi. Chẳng những rời xa ba mẹ, còn có thể dạy học cho em, làm bài tập hộ em.”

Park Yuchun ngẫm trong lòng: Vật nhỏ thật khó dụ mà! Không hiểu trong đầu nghĩ cái gì nữa? Ba mẹ vợ! Con xin lỗi! Ba mẹ vẫn nên mở lòng đi, lúc tụi con về đừng đánh là được rồi.

“Vậy… chú có nấu ăn được không?” Nghe câu trả lời của Park Yuchun, Kim Junsu đắc ý ngẩng đầu lên.

“A…” Nấu cơm ư? Không đâu.

“Không nấu được ạ? Anh Jae Jae nấu ăn rất ngon, cháu muốn anh Jae Jae làm bạn trai cơ.”

“Nhà anh có mấy đầu bếp, để họ làm có được không? Nếu bảo bối thích anh nấu, anh sẽ đi học.”

“Chụt! Chú Park nói là phải giữ lời đấy.” Vật nhỏ cảm thấy hắn có thành ý, lập tức rộng lượng hôn vào mặt Park Yuchun. Trong nháy mắt, viện trưởng Park liền hóa đá.

“Bảo bối, bảo bối của anh. Em biết anh vui thế nào không? Bảo bối của anh…” Kéo bảo bối ôm chặt vào trong lồng ngực, hít sâu mùi trên người Kim Junsu, mùi mồ hôi xen lẫn ngọt ngào.

Bác sĩ Kim đứng ở ngoài cửa, chịu không nổi mới lên tiếng “Su Su, em thế nào rồi?”

“Kim Jaejoong! Cậu nên sửa tật xấu không gõ cửa trước khi vào phòng đi.” Quấy rầy chuyện tốt của người khác sẽ bị sét đánh chết đấy.

Bác sĩ Kim khinh thường nhìn: Không sửa đấy! Cho cậu tức chết.

“Su Su, anh đưa em về nhà!” Vòng qua Park Yuchun, Kim Jaejoong ôm lấy cậu bạn nhỏ.

“Anh~ Em có thể qua chỗ anh không? Em… không muốn về nhà… sẽ bị mẹ mắng đó.” Kim Junsu biết về nhà sẽ nhận hậu quả gì, mẹ mà bắt đầu thì ba với anh Jae Jae cũng không ngăn được.

“Nhưng sớm muộn dì cũng biết! Em giấu không được lâu đâu, cậu bạn nhỏ Kim Junsu!”

“Em mặc kệ! Em không về nhà đâu! Anh Jae Jae, anh phải thương em chứ. Không lẽ anh nhìn em nhảy vào hố lửa.” Ánh mắt cậu nhóc đầy ai oán, không biết đã đem cái nhà mình thành cái gì.

“Jaejoong, hay để Junsu ở nhà tôi vài ngày đi.”

Hai người nhìn nhau, trao đổi:

Bác sĩ Kim: Cậu nghĩ tôi với Junsu dốt lắm à? Mang về nhà thì nhảy vô hố lửa, còn mang qua nhà cậu không phải vô chuồng sói sao? Đừng có giả bộ hiền lành.

Viện trưởng Park: Tôi có ý gì đâu.

Bác sĩ Kim: Hứ! Lời này Su Su cũng không tin được! Cậu nghĩ tôi mù à?

“Su Su, lại đây! Anh bế em về nhà anh. Trước mắt sẽ không nói với dì, hôm nay em cũng mệt rồi, ngủ một giấc đã.” Nói xong liền bế cậu bạn nhỏ lên. Haiz, tuy giờ đã là của người ta rồi.

“Jaejoong, tôi đưa hai người về.”

PS: Sao giống em Su tính kế với anh Park quá=))

_________________

Chương 6: Mùa xuân của Kim Junsu

Sau khi Park Yuchun chở hai anh em họ Kim về nhà Kim Jaejoong, lúc về đến nhà hắn thì đã tối rồi. Nhớ lại ngày hôm nay ở cùng cậu bạn nhỏ, trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào, hắn đã từng yêu rất nhiều người, từng quen rất nhiều cô, nhưng chưa ai cho hắn cảm giác như hôm nay cả. Đây mới là tình yêu chân chính! Mặc dù đối tượng là một đứa nhỏ, mãi không lớn được.

Kim Jaejoong thuê một căn hộ hai phòng không quá lớn, tuy với điều kiện bây giờ của y, có thể ở một nơi tốt hơn, nhưng Kim Jaejoong vẫn luôn tiết kiệm, y cảm thấy như thế này là tốt rồi, dù sao trước đây cũng quen sống khổ, không giống với Kim Junsu lớn lên trong một gia đình yêu thương, càng không giống Park Yuchun từ khi sinh ra đã ngậm muỗng vàng. Từ nhỏ Kim Jaejoong đã hiểu kiếm tiền vốn rất vất vả, với lại nếu ở trong một căn nhà quá lớn thì cũng sẽ cảm thấy cô đơn.

“Su Su, em nặng quá! Anh cõng em lên lầu, sắp mệt chết rồi.” Đặt cậu bạn nhỏ xuống ghế sô pha, sau đó xoay người đi đóng cửa.

“Anh không được ghét Su Su! Không phải anh nói mập mạp mới thích sao? Anh ghét em à?” Cậu nhóc lại bắt đầu làm nũng.

“Không phải em còn có chú Park sao?” Kim Jaejoong lấy chai nước trong tủ lạnh ra, uống ừng ực, lau miệng, hỏi cậu bé.

Mặt cậu bạn nhỏ lập tức đỏ lên “Nào có. Không có… không có đâu.”

“Ha ha, Su Su không biết khi mình phạm tội mặt liền đỏ lên à?” Kim Jaejoong đi qua, hôn nhẹ lên mặt Kim Junsu “Được rồi, giờ phải gọi điện cho mẹ em đã, nếu không mẹ em sẽ lo đấy.” Kim Jaejoong lấy điện thoại, gọi qua nhà Kim Junsu.

“Alo.” Là giọng của ba Kim.

“Chú à, cháu Jaejoong đây! Dì đâu ạ?”

“Dì cháu đang xem phim, để chú đi kêu bà ấy.”

“Jaejoong! Là Jaejoong à?”

“Dạ, là cháu! Cháu muốn nói với dì một tiếng, Su Su đang ở nhà cháu, mấy ngày nữa mới về nhà được không dì?  Dù sao giờ cũng đang là nghỉ hè.”

“Nó lại chạy đến chỗ cháu hả? Thằng nhỏ thất đức này! Dì đã nói rõ với nó không được quấy rầy cháu rồi, nó được nghỉ, nhưng mai cháu còn phải đi làm mà.”

“Ha ha, không sao đâu ạ! Cháu ở một mình cũng chán. Dì, cho cháu mượn Su Su vài ngày nhé.” Kim Jaejoong làm nũng.

“Tặng cho cháu luôn đó! Dì nói này, cháu cũng trưởng thành rồi! Bao giờ mới rước Junsu nhà dì về? Đến lúc đó ngày nào nó cũng chơi với cháu, đỡ phải mượn đi mượn lại! Phiền quá.”

Điện thoại này loa rất lớn, dù không để loa ngoài, cũng đủ vang to cho người khác nghe, trong lòng Kim Jaejoong biết thằng nhóc Su ú nhất định là nghe thấy, nên càng muốn chọc nó “Dạ, đương nhiên là phải lấy rồi! Dì không cần lo đâu. Cháu vẫn đang chờ ngày đó mà! Chỉ là muốn đợi Su Su lớn thêm chút nữa thôi.” Kim Jaejoong cố nhịn cười.

“Jaejoong, cháu nói đấy! Đến lúc đó gặp được người tốt lại không muốn kết hôn với Junsu nhà dì! Junsu mà được gả cho người đẹp trai như Jaejoong thì dì đều có thể mở to mắt mà nhìn đời.”

“Ha ha, chỉ sợ Su Su gặp người tốt hơn lại không muốn gả cho cháu thôi.”

“Haiz, Jaejoong, cháu không cần an ủi dì, con dì sinh ra, sao dì không hiểu chứ. Nó mà gặp được người tốt hơn mới là lạ. Tuy bộ dạng đáng yêu, nhưng đầu óc không có cái gì, ai dám lấy. Với lại nếu có thì chắc cũng là phân chó cả.”

Kim Jaejoong nghĩ thầm: Dì à, dì coi thường con trai bảo bối của dì quá đấy, sao lại nói là phân chó mới cần, lần này là hàng cao cấp, kim cương nhiều gara đấy.

“Dì cứ yên tâm đi! Cháu không để Su Su chịu thiệt thòi đâu.”

“Yên tâm! Đương nhiên dì yên tâm rồi! Giao cho Jaejoong là dì yên tâm nhất, nếu cháu muốn gạo nấu thành cơm thì cũng không sao, là cháu dì sẽ không nói gì đâu.”

“Ha hả, mấy ngày nữa cháu sẽ dẫn nó về, cháu sẽ chăm sóc Su Su tốt.” Bác sĩ Kim gượng cười. Su Su, xem ra dì thật sự muốn tặng không em cho anh rồi. Nhưng mà anh không dám, viện trưởng Park mà biết chắc đuổi việc anh mất.

“Được rồi! Jaejoong! Chú cháu muốn nói chuyện với cháu đó, đừng gác máy đấy.”

“A, dạ.”

“Jaejoong à, chú đây! Jaejoong, cháu biết điều quan trọng nhất của đàn ông là cái gì không?”

“…”

“Quan trọng nhất chính là sức mạnh! Sức mạnh đấy! Junsu nó không biết cái gì đâu, cháu phải dạy nó đấy. Đêm nay… cố lên.” Ba Kim đầy phấn khích cổ vũ con rể tương lai.

“A… dạ… dạ…” Kim Jaejoong liền tắt máy. Đất ạ! Ông không hiểu thế nào là tốt xấu hả? Trời ơi! Ông sao ngày càng ngu muội thế! Chú dì, không phải cháu, là viện trưởng của cháu muốn…

“Hì hì… Su Su… Em cũng nghe thấy phải không?” Kim Jaejoong gian xảo nhìn đứa nhỏ bên cạnh.

“Không~ Su Su không nghe thấy gì hết.” Kim Junsu lập tức giả ngu, nhìn lên trần nhà.

“Ha ha, vật nhỏ. Đi thôi! Anh bế em đi tắm.”

“Tắm? Không muốn! Em… em nói…em có thể tự tắm.” Cậu nhóc khẩn trương xoắn góc áo.

“Chân em có được không? Không phải trước kia anh đều tắm cho em sao? Từ trước đến giờ, lúc nào em cũng ôm đùi anh, kêu muốn tắm với anh mà.” Bác sĩ Kim nói lại chuyện cũ có thật.

“Em… em lớn rồi… có thể tự tắm.” Mặt cậu bạn nhỏ đỏ lên, khập khiễng đi tới phòng tắm.

“Vật nhỏ bây giờ còn biết ngượng! Đúng là…” Trong phòng khách chỉ còn một mình Kim Jaejoong lẩm bẩm.

Reng reng, điện thoại vang lên.

“Yuchun à, có gì không?”

“Còn đợi tôi nói sao. Bác sĩ Kim, ngài nói cái gì với thằng nhỏ nhà tôi hả? Tức chết tôi.” Park Yuchun vừa về nhà, hạnh phúc xong liền gọi ngay cho đầu sỏ, hỏi tội.

“Tôi nói có nhiều người theo đuổi cậu là sai à?” Kim Jaejoong trợn trắng mắt, nói.

“Nhưng…” Thì đúng là vậy nhưng mà…

“Tôi còn nói không phải chỉ gái chưa chồng, mà cả gái có chồng, chẳng lẽ không đúng sao?” Mắt Kim Jaejoong lại tiếp tục trợn lên.

“Cái này…” Ừ thì đúng. Mặt viện trưởng Park xụ xuống.

“Tôi còn nói mắt cậu đào hoa, khắp nơi quyến rũ người khác. Có. Nói. Oan. Cho. Cậu. Không?”

“Chuyện này… Cho dù có là thế thì cậu cũng không nên nói trắng ra như vậy.”

“Cậu chưa biết đủ à. Tôi còn chưa nói chuyện cậu tán gái, chơi bời qua đêm đâu, nói cho cậu biết, cậu cầu nguyện đi. Su Su sẽ ở nhà tôi mấy ngày đấy, hay là tôi nên nói cho nó tình sử ở Mỹ của cậu, để cho nhóc con nhà tôi mở mang tầm mắt nhỉ?” Kim Jaejoong đe dọa.

“Kim Jaejoong! Cậu dám!”

“Hừ! Cậu nói xem tôi có dám không? Cậu nghĩ nó sẽ nghe lời ai hả?”

“Hì hì, anh Jaejoong, anh sẽ giúp tôi mà. Mấy hôm trước là ai nói với tôi sẽ giúp tôi chinh phục cậu bạn nhỏ? Bây giờ đổi ý không kịp đâu.” Viện trưởng Park tôi dễ tính lắm à? Park Yuchun vô lực. Vì Junsu, tôn nghiêm, sĩ diện đều đánh mất rồi.

“Bây giờ biết kêu anh rồi hả? Park Yuchun! Chưa thấy bao giờ cậu ngu như thế! Nhờ cậu động não chút đi! Cái trán lớn vậy mà sao dốt thế. Tôi nói với vật nhỏ có nhiều người thích cậu không phải là để nó ghen sao? Thế nên cậu mới dụ nó nói thích cậu được.”

“A, hóa ra là vậy. Không đúng, Kim Jaejoong! Cậu trốn ngoài cửa nghe lén? Nghe được bao nhiêu rồi?”

“Hừ, đại gia đây không cần! Không nghĩ lại đi, hôm nay tôi không có ca trực, tan ca rồi mà bắt tôi đi kiểm tra.”

“Chuyện đó, mai tan ca, tôi đưa cậu về nhà. Hì hì…” Park Yuchun lập tức lấy lòng Kim Jaejoong.

“Nói thẳng là muốn gặp vật nhỏ nhà tôi chứ gì. Cái mánh nhỏ này của cậu không tránh khỏi mắt tôi đâu.”

Đúng lúc này, tiếng động từ phòng tắm truyền ra.

“Anh Jae Jae, em không thấy khăn tắm! Anh lấy khăn cho em đi.” Giọng nói cá heo của cậu bạn nhỏ truyền ra.

“A, đợi anh chút! Park Yuchun, Junsu nhà tôi đi tắm không lấy khăn, tôi đi đưa cho nó, cúp máy đây.”

“Này! Này! Kim Jae…”

Tút tút…

Park Yuchun nghe thấy như vậy, không khỏi tức giận “Cái gì? Tắm? Đưa khăn? Junsu! Sao em lại để người ta chiếm tiện nghi vậy? Sau này phải dạy dỗ lại. Em phải biết, cơ thể của em chỉ được để chồng Park nhìn thôi. A, tức chết! Kim Jaejoong!!!” Park Yuchun hoàn toàn phát điên.

Tắm xong, Kim Jaejoong bế cậu bạn nhỏ lên giường, còn bản thân thì chuẩn bị đi tắm “Su Su, xem ra lần sau phải đem đồ ngủ của em tới rồi, em mặc đồ của anh rộng quá.” Kim Jaejoong kéo tay Kim Junsu ra, giúp cậu nhóc gấp cổ tay áo lại.

“Em ngoan ngoãn nằm đây nha, anh đi tắm.”

“Anh… chờ… một chút! Anh cho em mượn điện thoại dùng đi… Của em hết pin rồi. Em… em muốn… muốn gọi cho Hyuk Jae, em sợ nó lo.” Cậu bạn nhỏ lấy chăn che mũi miệng lại, rầu rĩ nói.

Kim Jaejoong ngẫm: Em muốn gọi cho Park Yuchun chứ gì? Mánh nhỏ của em sao giấu nổi anh. Gọi cho Hyuk Jae ư? Ai tin chứ.“A, đúng rồi, nên gọi cho nó chứ, không thì nó lo lắng đó. Này! Em gọi đi, anh đi tắm.”

Cậu bạn nhỏ Kim Junsu vừa nãy tắm đã nghĩ kỹ rồi: Mình không có số chú Park, nhưng giờ muốn gọi cho chú ấy, phải là sao giờ? Anh Jae Jae chắc chắn có! Đúng rồi! lấy điện thoại anh Jae Jae gọi cho chú ấy. Junsu, thông minh quá! Nhưng lấy lý do gì mượn đây? Đúng rồi! Hyuk Jae! Ừm, lý do tốt! Anh Jae Jae nhất định sẽ cho mượn! Ha ha, mình đúng là thiên tài!

Cậu bạn nhỏ nào biết anh Jae Jae của mình là ai chứ…

Kim Junsu mở danh bạ ra, liền thấy số đầu tiên “Tiểu Đào thân ái là ai nhỉ? Không phải số của mình sao? Anh Jae Jae sẽ không yêu mình chứ? Không đâu, tầm nhìn của anh Jae Jae rất cao, sẽ không nhìn đến mình đâu. Ông chủ Park? Số này phải không? Chắc là số này rồi.”

Tút, tút, tút.

“Xin chào, chủ nhân số máy này đang tức giận, xin vui lòng gọi lại sau. Sorry.” Đối phương tắt máy.

“Hình như là giọng chú Park, tiêu rồi, anh Jae Jae đừng có tắm nhanh nha. Gọi lại lần nữa vậy.” Kim Junsu cảm thấy kỳ quái, chú Park mới nói gì? Đang tức giận? Vì sao?

“Kim Jaejoong! Không để tôi yên hả?” Park Yuchun ở đầu dây bên kia còn rối rắm vụ ‘tắm rửa’, trong lòng khó bình tĩnh mà quát lên.

“…”

“Nói đi.”

“A… Chú Park… là cháu.”

“Junsu? Là bảo bối à?” Viện trưởng Park vốn nằm úp sấp trên giường, nghe thấy giọng nói đứa nhỏ, lập tức từ nhảy dựng lên.

“Dạ… là cháu ạ, không phải nói không được kêu là bảo bối rồi sao.” Cậu bạn nhỏ mất tự nhiên nói.

“Anh cũng đã nói anh vẫn cứ gọi là bảo bối mà. Bảo bối, bảo bối, bảo bối…”  Bác sĩ Kim mà thấy biểu tình này của Park Yuchun, chắc sẽ ói hết cơm ngày hôm qua ra mất.

“Chú Park… chú đừng như vậy… cháu… cháu…” Mặt cậu bạn nhỏ đã đỏ bừng lên rồi, chui vào trong chăn, nghe điện thoại.

“Bảo bối, anh nhớ em, bây giờ rất nhớ em! Chân còn đau không? Mai anh qua thăm em nhé. Em có nhớ anh không?”

“Dạ.”

“Em mau nói em cũng nhớ anh đi! Nếu không hôm nay anh sẽ không cho em cúp máy đâu. Nói em nhớ anh đi.” Giọng nói của viện trưởng Park mềm nhão.

“Hứ! Chú bắt nạt người ta.”

“Bắt nạt em đấy, mau nói đi.” Bộ dạng đầy lưu manh.

“Cháu… cháu nhớ chú.” Kim Junsu nói nhỏ như muỗi kêu.

“Thật ngoan! Bảo bối à, sau này em đừng gọi anh là chú Park được không? Gọi thế giống như anh già lắm ấy.”

“Vậy cháu gọi chú là gì?”

“Ông xã.”

“Không muốn.”

“Vậy mẹ Su Su gọi ba Su Su là gì?”

“Ba nó.”

“Cái này chờ khi chúng ta có con mới gọi thế được.” Viện trưởng Park đã nghĩ đến tương lai thật xa.

“Không được rồi! Hình như anh Jae Jae tắm xong rồi, cháu cúp điện thoại đây.” Tiếng mở cửa phòng tắm vang lên, Kim Jaejoong hình như tắm xong rồi, Kim Junsu khẩn trương nói.

“Vậy em hôn tạm biệt anh đi.”

“Không muốn, cúp máy đây.”

“Bảo bối… bảo… Ha hả, thật đáng yêu!” Viện trưởng Park nhìn chằm chằm vào điện thoại đã bị ngắt, trong mắt tràn đầy ái tình.

“Su Su, sao lại chui trong chăn thế? Mau ra đây, gọi cho Hyuk Jae xong lỡ ngạt thở rồi sao?” Kim Jaejoong vừa lau tóc, vừa đi về phía Kim Junsu, kéo mông cậu ra khỏi chăn.

“Ha ha, em gọi xong rồi. Trả anh nè.” Cậu bạn nhỏ ngượng ngùng cười.

Kim Jaejoong nhận lấy điện thoại liền thấy: Hừ, anh biết là em gọi cho Park Yuchun mà, Junsu, anh biết em đã nghĩ chu đáo rồi, nhưng cuối cùng lại không xóa cuộc gọi. Muốn yêu đương vụng trộm cũng không nên ngốc thế chứ. Kim Jaejoong tắt máy, mất công nửa đêm viện trưởng Park lại quấy rầy, bỏ điện thoại bên cạnh gối “Su Su, nằm vào trong chút đi, cẩn thận chân đấy.” Bảo Kim Junsu nằm xích vào trong, Kim Jaejoong liền nằm xuống.

“Anh~ Ôm em ngủ!” Kim Junsu nghiêng người, nằm úp sấp lên ngực bác sĩ Kim. Nếu nói Kim Junsu vô tâm, trí nhớ kém thì không hề oan chút nào! Lời mẹ Kim nói với Kim Jaejoong lúc nãy, cậu nhóc đều quên hết rồi.

“Em bao nhiêu tuổi rồi? Tự ngủ đi!” Kim Jaejoong có chút tức giận. Thật là, muốn anh ôm? Em muốn bị ăn hả?
“Mặc kệ, mặc kệ! Anh phải ôm em ngủ. Lâu rồi anh không ôm em ngủ! Từ lúc anh rời nhà, sau đó qua Mỹ du học, anh đều không có ôm em ngủ! Em muốn được ôm, phải ôm cơ.” Kim Junsu cọ lên người Kim Jaejoong, đầu chôn ở hõm vai y.

“Cẩn thận chân đó! Thật hết cách với em mà.” Ôm cậu nhóc vào lòng, Kim Jaejoong xoa lên mái tóc ngắn của Kim Junsu.

“Anh hát cho em nghe đi~ Em muốn nghe~” Kim Junsu tiếp tục làm nũng.

“Cậu bạn nhỏ! Bây giờ em đang bệnh! Cần phải nghỉ ngơi, ngủ đi.”

“Không! Anh hát đi, hát rồi ngủ.” Một đôi tay nhỏ quơ quơ thắt lưng của Kim Jaejoong.

“Hay để anh gọi điện cho dì, bảo dì hát ru cho em ngủ nha?” Kim Jaejoong uy hiếp.

“A? Ứ… em ngủ đây.” Để mẹ hát? Trừ phi không muốn ngủ thôi. Kim Junsu lập tức nhắm mắt lại, làm bộ như ngủ rồi.

Tuy ngoài miệng Kim Jaejoong uy hiếp thế, nhưng vẫn vỗ nhẹ lên lưng cậu nhóc, dỗ nó vào giấc ngủ, một lát sau y cũng đi gặp chu công “Haiz, nhóc Su ú, anh còn có thể ôm em ngủ mấy lần đây?”

Sáng hôm sau, lúc cậu bạn nhỏ Kim Junsu chưa thức dậy, bác sĩ Kim đã nấu xong bữa sáng. Đeo tạp dề, bộ dáng mẹ tốt, vợ hiền.

“Su Su, dậy thôi! Con heo lười! Dậy đi~”

“Ưm… Ưm… không muốn…” Kim Junsu trở mình một cái, tiếp tục ngủ.

“Dậy đi! Bữa sáng đều lạnh rồi. Su Su ngoan, mau dậy thôi.” Lay lay thằng nhóc trên giường, nhưng thấy nó chẳng phản ứng gì cả.

“Su ú! Đúng là mình chiều quá sinh hư mà.” Nói xong, Kim Jaejoong xoay người đi ăn sáng trước.

Bỗng chuông cửa vang lên. Kim Jaejoong đi tới cửa, nhìn mắt mèo trên cánh cửa “Hừ! Park Yuchun, sớm vậy đã đến báo danh hả?”

Cửa vừa mở ra, viện trưởng Park liền cười hi hi ha ha, đi vào “Jaejoong à~ Tôi đem bữa sáng đến cho cậu.”

“Hừ! Muốn gặp Su Su nhà tôi thì nói thẳng đi, còn mang đồ đến.” Nhận gói to từ tay Park Yuchun, Kim Jaejoong xách vào trong nhà.

“Bảo bối của chúng ta đâu?” Nhìn khắp xung quanh vẫn không thấy bóng dáng ‘vợ đẹp’ đâu.

“Còn ngủ. Viện trưởng Park, cậu không đi làm à? Bệnh viện đóng cửa, ai phát lương cho tôi?” Bác sĩ Kim dựa vào cánh cửa phòng ngủ, khoanh tay nhìn ông chủ của mình.

“Tôi chỉ đến nhìn vật nhỏ một cái thôi, sau đó sẽ đi làm cùng cậu.”

“À, hôm nay cậu sắp xếp thế nào hả?”

“Hôm nay? Không… không có gì. Chỉ là đi làm bình thường, không có ca phẫu thuật nào đâu.” Viện trưởng Park bắt đầu khẩn trương. Lúc này cửa phòng ngủ đột nhiên mở, vật nhỏ nửa mê nửa tỉnh đi ra “Anh Jae Jae, em muốn uống nước.” Một bàn tay mũm mĩm dụi mắt, tay còn lại theo thói quen gãi đùi. Mái tóc trở nên lộn xộn sau một đêm ‘vật lộn’ với nhiều tư thế ngủ của cậu nhóc, chiếc áo ngủ kẻ sọc xanh truyền thống, nhưng vì hơi lớn, nên mặc trên người có cảm giác bộ dáng cậu nhóc lại càng nhỏ, hơn nữa quan trọng là cậu nhóc Kim Junsu không mặc quần ngủ. Chẳng qua chiếc áo vẫn vừa vặn che được cái mông nhỏ thôi, hai cái đùi trắng nõn bại lộ trong không khí, cái chân bị thương thì không đi dép. Cũng có thể dễ nhận ra Park Yuchun sẽ phản ứng thế nào. Thấy Kim Junsu đột nhiên chạy ra, Kim Jaejoong cũng cả kinh.

“Anh, em muốn uống nước. Su Su khát…” Kim Junsu bước đến ôm lấy cổ Kim Jaejoong làm nũng nói. Nhìn cằm Park Yuchun sắp rụng xuống đất, Kim Jaejoong lại nổi ý xấu lên “Nào! Lên đây, anh bế em đi uống nước.” Hai tay Kim Junsu vòng lên cổ của Kim Jaejoong, cặp đùi trơn nhẵn quấn lấy thắt lưng của y, bác sĩ Kim cũng rất phối hợp nâng mông cậu nhóc lên, bế đi rót nước. Xem ra học sinh Kim Junsu vẫn chưa chú ý tới sự hiện diện của viện trưởng Park, nếu không chắc cậu nhóc sẽ không làm chuyện này trước mặt hắn đâu.

Đặt vật nhỏ lên cái bàn trong phòng khách, cái lạnh của mặt bàn khiến vật nhỏ hơi tỉnh táo lại. Kim Jaejoong cầm một ly sữa từ phòng bếp ra, đưa cho Kim Junsu “Mới dậy không được uống đá, em uống sữa đi, không nóng đâu.”

“Này… Jaejoong… Khăn giấy nhà cậu để ở đâu?” Lúc này viện trưởng Park mới lấy lại tinh thần, lau mũi, có cái gì ướt ướt, xấu hổ hỏi.

Hai người nhìn nhau một hồi.

Bác sĩ Kim: Trời ạ! Viện trưởng của tôi! Mới nhìn một cái mà đã không có tiền đồ rồi! Làm như mình là thiếu niên ngây thơ ấy. Còn chảy máu mũi. Ha ha

Viện trưởng Park: Cười cái gì? Mau lấy khăn giấy cho tôi.

Bác sĩ Kim: Park Yuchun! Không phải cậu đã nhìn thấy đùi của người khác đầy đấy à. So với lần này không phải còn dài hơn sao? Cậu Park ngây thơ!

Viện trưởng Park: Sau này cậu gặp được người mình thích, để cho người đó lắc lư trước mặt mình một vòng xem có cảm giác gì. Đừng ở đó nói vớ vẩn nữa.

Học sinh Kim Junsu đã tỉnh táo hoàn toàn, kinh ngạc quay đầu lại, bỗng phụt một cái “Chú… chú… chú Park… khụ khụ… khụ khụ…”

“Chúa ơi, thần ơi, thượng đế ơi! Kiếp trước tôi làm sai cái gì hả? Sao lại gặp phải hai cái người này?” Kim Jaejoong rút hai tờ khăn giấy, một cái nhấn vào cái mũi đang chảy máu của viện trường Park, một cái lau miệng cho cậu bạn nhỏ “Đúng là một đại oan gia và một tiểu oan gia mà.”

“Park Yuchun! Hôm nay cậu không có việc gì à? Vậy ở đây chăm sóc tiểu oan gia này đi, tôi đi làm.” Kim Jaejoong liền đi đến cửa, đổi giày, cầm túi, chuẩn bị đi làm “À, đúng rồi! Park Yuchun, nhớ dọn dẹp sạch sẽ đấy.” Bác sĩ Kim quay đầu ra lệnh.

Cậu bạn nhỏ ngồi trên bàn còn không kịp phản ứng là chuyện gì đang xảy ra, anh Jae Jae của cậu đã đi mất rồi.

“Bảo bối, anh bế em về phòng.” Viện trưởng Park đi đến trước mặt đứa nhỏ nhà hắn.

“Dạ?… Dạ… Vâng ạ… Ha ha.” Vật nhỏ lắc tay, ngượng ngùng trả lời.

Park Yuchun ôm lấy Kim Junsu: Junsu, từ nhỏ em đã là khắc tinh của anh phải không? Cái chân trắng trắng, toàn thịt, lại trơn trượt này. Em là bé gái à? Không đúng, bé gái cũng không có làn da trơn trượt như em đâu. Thật là làm khó cho viện trưởng mà, chỉ được nhìn chứ không dám ăn.

Đặt vật nhỏ lên giường, đắp chăn lên, hai tay chống hai bên cơ thể vật nhỏ, cứ như vậy ái muội nhìn bảo bối nhà hắn. Biết Park Yuchun đang nhìn mình, cậu nhóc ngại ngùng không dám ngẩng đầu lên.

“Bảo bối~ Hôm qua gọi điện, em còn chưa hôn anh đã cúp máy rồi. Em bồi thường anh thế nào đây?”

“Cháu… cháu… vì anh Jae Jae tắm xong rồi… Cháu sợ…” Cậu bạn nhỏ lắp bắp giải thích.

“Vậy gọi cho anh có phải vì nhớ anh không?” Park Yuchun lập tức tiến thêm một bước, khiêu khích.

“Không phải! Chỉ… chỉ là… vì…” Cậu bạn nhỏ cố che giấu sự thật.

“Em còn dùng điện thoại của Jaejoong gọi cho anh. Tiểu bảo bối, em không thấy như vậy giống yêu đương vụng trộm sao?” Park Yuchun liền phô bày lời thoại trong phim.

“Không… không có đâu. Cháu với chú… không có… yêu đương vụng trộm đâu… Chú Park… chú…” Mặt của viện trưởng Park ngày càng đến gần, giọng nói của cậu nhóc thì ngày càng mất lực.

“Sao còn gọi anh là chú Park? Không phải anh đã dạy em gọi thế nào rồi à? Gọi cho anh nghe đi~”

“Không muốn. Chú… cách… cháu xa một chút.” Cậu nhóc vươn tay đẩy bả vai của Park Yuchun.

“Chỉ cần em gọi anh, anh sẽ đứng lên! Vật nhỏ, mau gọi đi.” Viện trưởng để mặt sát đến cực điểm, bức cung.

“Ông… ông xã.” Chẳng hiểu sao học sinh Kim lại the thé gọi.

“Anh không nghe thấy, em gọi lại đi.” Viện trưởng Park cố ý làm như không nghe được.

“Ông xã… Được chưa ạ? Xa… xa một chút…” Cậu nhóc chu môi, oán giận.

Park Yuchun kéo vật nhỏ vào lồng ngực, ôm chặt, không cho cậu nhóc cơ hội chạy trốn “Thật ngoan! Sau này Su Su cứ gọi anh vậy đi, gọi như thế anh yêu muốn chết.”

“Không muốn, không kêu trước người khác đâu, ngại lắm.” Cậu nhóc ở trong ngực viện trưởng Park, nhát gan nói.

“Không cần kêu trước mặt người khác! Anh sẽ không để họ nghe đâu. Ưm, Su Su của anh, mặt đỏ lên trông thật đáng yêu.”

“Hứ~ Park Yuchun, chú lại bắt nạt người ta~~~” Kim Junsu chu môi lên.

“Bảo bối, em có biết bây giờ bộ dáng của em khiến người khác rất muốn hôn không?”

“Ưm…” Kim Junsu còn chưa kịp phản ứng, Park Yuchun đã bá đạo ngậm lấy cái miệng anh đào của cậu.

Chú… chú Park hôn mình! Mình… mình phải xỉu ngay mới được. Ơ? Cái gì vậy? Mềm mềm. Đầu lưỡi? Lưỡi của chú Park? Đừng tiến vào nữa, sao chú có thể làm vậy? Tim mình muốn nổ tung rồi!

Đây là nụ hôn đầu tiên của bảo bối nhỉ? Thật ngọt, là mùi của sữa.

Nụ hôn kinh thiên động địa này kéo dài đến khi cậu bạn nhỏ không ngừng đập tay vào ngực viện trưởng, viện trưởng Park mới lưu luyến buông ra. Cuối cùng xem như bù lỗi, viện trưởng Park liền liếm liếm khóe miệng cậu bạn nhỏ “Bảo bối, em thật ngọt! Thật không muốn buông em ra mà.” Viện trưởng Park nghĩ thầm: Junsu, gặp được anh, mùa xuân của em đến rồi.

Chương 7: Xem mắt? Oh~ no (1)

Sau khi chân của cậu bạn nhỏ Kim Junsu lành lại hoàn toàn thì ngày khai giảng cũng tới. Vậy chuyện cậu bạn nhỏ bị thương giấu mẹ Kim được bao lâu, ở nhà Kim Jaejoong được bao nhiêu ngày? Một tuần ư? Đương nhiên là không rồi. Thời gian quay ngược lại ngày đó…

Từ ngày hôm đó, viện trưởng Park bắt đầu làm bảo mẫu cho đứa nhỏ nhà hắn, hầu hạ đến không biết mệt, thậm chí khiến cho cậu bạn nhỏ Kim Junsu còn phải áy náy. Kim Jaejoong thấy thế liền nhắc “Su Su! Cậu ta có mục đích, không cần ngại, em cứ sai vặt đi.”

Vào ba giờ chiều, chủ nhân của căn nhà này lấy chìa khóa mở cửa, bảo mẫu Park đang định ôm đứa nhỏ của mình ngọt ngào ngủ chiều thì ảo tưởng liền bị vỡ tan như bong bóng xà phòng bởi bác sĩ Kim sau khi tan ca liền về nhà, vô tình mà phá đám hắn.

“Jaejoong sao cậu về sớm vậy?” Park Yuchun đóng nhẹ cửa phòng ngủ, vẻ mặt ai oán nhìn bác sĩ Kim.

“Cậu bệnh à? Hôm nay tôi được tan ca sớm! Muốn cho cậu có nhiều thời gian biểu hiện, tôi phải ngồi trong văn phòng hơn một tiếng đấy. Cậu còn muốn sao hả?” Kim Jaejoong mở tủ lạnh, lấy chai nước “Hôm nay nóng ghê. Su Su đâu?”

“À, ngủ trong phòng ấy.” Viện trưởng Park thầm nghĩ: Kim Jaejoong! Ông trời phái cậu xuống chọc tôi hả? Sao tôi thấy không bao giờ cậu đi trực đêm, mà ngày nào cũng tan ca sớm nhỉ? Ai sắp xếp thế? Tôi sẽ trừ lương đấy.

“Được rồi, cậu đi đi.” Kim Jaejoong không hề khách sáo, đuổi khách.

“Tại sao?”

“Không sao cả! Đừng có dùng ánh mắt đó nhìn tôi! Tôi không phải thằng nhóc Su ngốc, không dễ bị cậu lừa đâu. Cầm túi lên, về đi. Bye, không tiễn.”

“Ánh mắt gì chứ?”

Bác sĩ Kim không biết móc ra cái gương nhỏ từ chỗ nào, giơ lên cho Park Yuchun nhìn “Nhìn đi, ánh mắt gian d*m dụ dỗ trẻ nhỏ chưa thành công.”

“Kim Jaejoong! Cậu… cậu… Để tôi nói một tiếng với bảo bối đã.” Park Yuchun cố nhẫn nhịn.

“Cậu nỡ đánh thức nó à?” Kim Jaejoong nhếch mày hỏi.

“Vậy nếu em ấy tỉnh lại, muốn tìm tôi thì sao?” Hắn cảm thấy nhất định cậu nhóc dậy sẽ hỏi hắn đâu.

“Viện trưởng! Cậu biết khuyết điểm lớn nhất của mình là gì không? Chính là suy bụng ta ra bụng người.” Bác sĩ Kim đang nói thì chuông cửa vang lên. Kim Jaejoong đi tới cửa, nhìn qua mắt mèo trên cửa, y cả kinh: Trời ạ! Dì! Lấy lại tinh thần, Kim Jaejoong có chút hoảng sợ mở cửa “Dì, ha ha. Sao dì lại tới đây?”

“Jaejoong~ Không mời dì vào sao?” Mẹ Kim đứng ở cửa, sắc mặt không nhìn ra là tốt hay xấu.

“A, dì vào đi!” Kim Jaejoong cũng không rõ tình huống, liền đứng qua một bên cho mẹ Kim vào.

“Ủa? Yuchun cũng ở đây à?” Mẹ Kim thấy Park Yuchun, trên mặt liền lộ ra nụ cười lịch sự, sau đó lập tức khôi phục lại vẻ mặt ban đầu.

“Chào dì!” Park Yuchun lập tức rót trà, đưa tới mặt mẹ Kim.

“Su Su đâu rồi?” Mẹ Kim ngồi trên sô pha, hỏi.

Viện trưởng Park với bác sĩ Kim nhìn nhau.

Bác sĩ Kim bĩu môi: Dì ấy sao sao ấy, rất lạ.

Viện trưởng Park: Bây giờ tôi phải làm gì?

Bác sĩ Kim: Cậu? Cầu nguyện đi!

“Jaejoong, dì hỏi Su Su ở đâu mà.” Mẹ Kim uống một ngụm trà, hỏi lại.

“A, nó ở trong phòng ngủ trưa.” Bác sĩ Kim lo lắng như trẻ con mắc lỗi.

“Kêu nó dậy đi, không cần bế nó ra, bảo nó tự ra đây cho dì.” Mẹ Kim đặt tách trà xuống, nhìn Kim Jaejoong nói. Bác sĩ Kim hoàn toàn đứng hình.

“A, để cháu… cháu đi kêu cho ạ.” Park Yuchun cũng nhận ra có chuyện gì đó, lập tức đi vào phòng gọi cậu bạn nhỏ.

Trong phòng ngủ, Kim Junsu vẫn còn nằm mơ mình đang đá banh. Park Yuchun đến gần, sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nhóc “Bảo bối, dậy thôi! Ngủ nhiều quá tối sẽ không ngủ được đâu.”

“Ưm… ưm… không muốn…” Kim Junsu lầm bầm, trở mình, ngủ tiếp.

Park Yuchun không có cách nào, đành lay nhẹ vai đứa nhỏ “Bảo bối, ngoan. Dậy đi, dậy nói chuyện với ông xã một lúc rồi ngủ tiếp.” Đương nhiên một lát đối với Kim Junsu mà nói cũng không được.

“Yuchun, Yuchun? Sao kêu nó lâu vậy?” Mẹ Kim đợi mãi vẫn không thấy Kim Junsu ra, bà đành tự mình đi tới cửa, mới vào thì thấy viện trưởng Park gọi khẽ Kim Junsu rời giường. Park Yuchun vừa quay đầu, thấy mẹ Kim thì thiếu chút nữa là té nhào xuống sàn nhà: Vừa rồi, mẹ vợ có nghe thấy chữ ông xã không nhỉ?

“Yuchun, cháu gọi vậy nó không dậy đâu.” Mẹ Kim bước tới, kéo roẹt cái chăn ra “Kim Junsu, con heo lười, dậy ngay cho mẹ.” Tiếng sư tử Hà Đông chân chính là đây.

Cậu bạn nhỏ giống như bị đạn bắn, lập tức nhảy lên, quên cả cái chân bị thương của mình “A!”

Viện trưởng Park đứng bên cạnh, tim đau đến muốn vỡ tung, nhưng có mẹ Kim nên không dám đến ôm đứa nhỏ nhà mình an ủi.

“Mẹ, con đau quá.” Mắt Kim Junsu đỏ ửng, bĩu môi nói.

“Cậu bạn nhỏ Kim Junsu! Con cũng biết đau à? Sao lúc chạy như thằng điên ở sân vận động, bị thương thì không biết đau hả?” Mẹ Kim thấy con mình vậy cũng xót, nhưng bà vẫn quyết tâm giáo huấn nó một trận. Thấy con trai cúi đầu, không dám nói lời nào, mẹ Kim nói tiếp “Tưởng con không sáng dạ nổi thì ít nhất còn phát triển thần kinh vận động, bây giờ đá banh cũng để bị thương. Bị thương còn không nói cho mẹ! Con biết mẹ lo thế nào không?” Nghe giọng mẹ Kim dịu dần xuống, Kim Junsu liền khập khiễng đi đến cọ trong lòng mẹ “Mẹ, con bị đối thủ ngáng chân, nó thừa dịp con không chú ý. Mẹ, đừng đau lòng.”

Lúc này Park Yuchun cũng muốn đến nói vài câu dễ nghe với mẹ Kim, muốn bà không trách bảo bối nữa, nhưng nghĩ đến bản thân bây giờ chưa có vị trí gì, nói cũng không hay, dù sao cũng không phải người trong nhà, lấy tư cách gì mà mở miệng chứ. Không được, phải nhanh chóng làm cho mình danh chính ngôn thuận thành người trong nhà mới được.

“Dì, dì đừng trách Su Su, hơn nữa giờ nó lại bị thương, dì cho nó nằm xuống trước đã.” Không biết Kim Jaejoong vào phòng lúc nào, lập tức nói hộ cậu bạn nhỏ.“Jaejoong! Còn cháu nữa. Dì đã bảo cháu đừng chiều nó thế mà. Nó không nói với dì, cháu cũng không nói luôn à? Nếu không có Hyuk Jae gọi điện thoại hỏi chân Junsu đỡ chưa, chắc dì với chú cháu còn không biết gì đâu. Nó đều là do cháu chiều quá sinh hư rồi.” Mẹ Kim tuy nói năng chua ngoa, mồm miệng lợi hại, nhưng vẫn đỡ thằng con nằm xuống.

Bác sĩ Kim, viện trưởng Park, cậu bạn nhỏ cùng nhau thầm mắng một câu: Lee Hyuk Jae! Tên ngốc này.

“Ha ha, dì, mấy năm nay cháu quen rồi. Dì~ Dì đừng trách cháu nha.” Bác sĩ Kim chớp mắt, vô tội nhìn mẹ Kim.

“Còn chuyện tối qua nữa, chú dì đã kỳ vọng vào cháu nhiều thế, hóa ra vẫn không có gì. Cháu làm chú dì thất vọng lắm đấy.” Mẹ Kim ai oán, bày ra vẻ mặt không đạt được tâm nguyện.

“Ha ha, dì cũng thấy mà. Su Su bị thương thế, sao có thể… Ha ha…” Kim Jaejoong gượng cười: Dì, sao lại nhắc tới chuyện này? Nhưng y cũng không dám nói tiếp, y không muốn chìm trong bình dấm chua bên cạnh đâu. Chỉ là đôi khi trời không theo ý người thôi.

“Jaejoong! Yuchun cũng không phải người ngoài.”

Lời này lập tức làm Park Yuchun kích động, tim thiếu chút nữa là nhảy ra: Nhanh vậy đã xem mình là người nhà rồi sao? Mẹ vợ, con sẽ không làm mẹ thất vọng đâu.

Mẹ Kim nói tiếp “Dì đã nói Junsu nó lớn rồi, cũng không phải là không hiểu gì. Cháu nói sẽ kết hôn với Junsu nhà dì mà, không phải giờ hối hận đấy chứ? Hôm qua đã kêu là gạo nấu thành cơm đi, vậy mà… cháu thật làm cho dì thất vọng đấy.”

Cậu bạn nhỏ Kim Junsu nghe thấy liền kéo chăn trùm toàn thân, ngay cả cái đầu, cậu thật sự không dám đối mặt với tình huống này. Kim Jaejoong thì choáng váng tại chỗ: Dì, sao nói ra hết vậy. Viện trưởng Park là người hóa đá đầu tiên, sau đó căm tức nhìn bác sĩ Kim: Kim Jaejoong, sao lại thế? Sao cậu bảo không có gian tình gì?

Park Yuchun, đừng nhìn tôi. Cái này không liên quan đến tôi. Bác sĩ Kim hung dữ trừng lại.

“Được rồi, học sinh Kim, về nhà với mẹ, đừng có quấy rầy anh Jaejoong nữa, nếu con thích thì ở đây luôn đi, mẹ sẽ không quản nữa.” Mẹ Kim kéo Kim Junsu đang chôn trong chăn ra, nhưng lời nói thực ra là muốn cho Kim Jaejoong nghe, ý tứ chính là mau lấy Junsu nhà dì đi, đừng có kéo dài nữa.

“A, dì, cháu đưa dì với em về.” Park Yuchun liền bước đến bên giường, ngồi xổm, giúp cậu bạn nhỏ đi giày. Sau đó lại mặc áo cho cậu bạn nhỏ. Ý muốn thể hiện cho mẹ Kim thấy hắn luôn đặt tâm tư vào cậu bạn nhỏ.

“Yuchun, dì nghe Hyuk Jae nói, hôm qua cháu đi với Jaejoong đến đón Junsu, dì còn chưa cảm ơn cháu đấy. Yuchun thật tốt bụng, lúc nào cũng làm phiền cháu, dì với ba nó đều ngại lắm.” Mẹ Kim thấy Park Yuchun dịu dàng đi giày, mặc áo cho Kim Junsu, vui mừng nói.

“Dì đừng nói thế, không phải dì đã nói không coi cháu là người ngoài sao.”

“Đúng, đúng! Dì thích cháu với Jaejoong còn hơn Junsu nhà dì ấy.” Mẹ Kim nhìn Park Yuchun trìu mến, hai mắt bà phải nói đều sáng lấp lánh lên.

“Kim Junsu! Mau tự mặc đồ đi! Ba con ở dưới lầu chờ đấy. Con đừng có ngồi ngẩn ra đó.” Nói xong, mẹ Kim liền kéo Kim Junsu đi.

Từ lúc mẹ Kim đưa cậu bạn nhỏ về nhà cho tới giờ, Park Yuchun cũng không được gặp lại cậu nhóc ấy, bởi vì Kim Junsu đã bị cấm cửa. Bị cấm đến mức Kim Jaejoong còn không được gặp chứ đừng nói người không danh không phận như hắn. Viện trưởng Park ngày qua ngày không chút hình tượng dựa ghế, thở dài “Haiz…”

“Haiz…”

“Haiz…”

“Park Yuchun! Cậu đừng có đần thối ở đây chứ. Bây giờ tôi sẽ tới gặp dì Kim, bảo mai cưới Junsu làm vợ.” Bác sĩ Kim nhìn không nổi mà, mới thực hiện một ca phẫu thuật xong, liền đến phòng viện trưởng nghỉ một chút, ai ngờ thấy được tạo hình thiếu thẩm mỹ này của viện trưởng Park.

“Cậu dám!” Cuối cùng thì viện trưởng Park cũng phản ứng.

“Không phải đã giải thích với cậu rồi sao? Cậu còn muốn thế nào nữa? Tôi nói sẽ không lấy Su Su mà! Sao cậu vẫn ngồi chết ở đây vậy?” Thật ra, ngày hôm đó, sau khi mẹ Kim đón Kim Junsu về, bác sĩ Kim liền báo cáo hết tình huống cho viện trưởng Park, nhưng hình như không có hiệu quả.

“Jaejoong, tôi tin cậu, nhưng vấn đề là dì muốn cậu lấy đứa nhỏ nhà tôi.”“Park Yuchun! Cậu có chút tiền đồ được không? Cậu là ai? Tình thánh đấy. Sao không biết chinh phục Junsu, rồi đến chinh phục mẹ vợ.” Kim Jaejoong dùng sức vỗ lên cái trán rộng của Park Yuchun.

“A! Phiền chết. Ông nội tôi mới kêu lão quản gia gọi tới, bảo tối nay phải đến chỗ ổng. Ông nội cũng thật là, lúc quan trọng lại quấy rầy tôi.” Park Yuchun đứng lên, duỗi chân, duỗi tay, nói.

“Giáo sư? Lâu rồi không thấy thầy ấy, mà bảo cậu về làm gì?”

“Còn làm gì? Không phải sợ tâm huyết của ổng bị đóng cửa sao, chắc bảo tôi đến báo cáo tình hình công tác thôi.” Viện trưởng Park mới đúng là lười như heo.

“Không phải tôi đã bảo cậu, đôi khi phải đến thăm hỏi người lớn à. Người nhà rất quan trọng, có mà không biết hưởng. Đừng suốt ngày chỉ lo đi tán gái.” Tuy giọng điệu của Kim Jaejoong rất tệ, nhưng trong lòng y thật ra có chút chua xót, y rất hâm mộ Park Yuchun, đã chừng này tuổi, mà ông nội trong nhà vẫn còn khỏe mạnh vậy.

“Tán gái? Giờ tôi có tán gái đâu. Tôi đang lo chuyện của Junsu mà. Tôi còn đi tán gái, chắc đã chết sớm rồi.” Lần này Park Yuchun nói thật. Tuy chẳng ai chứng minh được cả. Từ ngày hắn gặp Kim Junsu, hắn đã không đến quán bar rồi, đừng nói là tán gái. Trái tim hắn giờ đều bị một cậu bé ngốc nghếch tên là Kim Junsu chiếm lấy. Tuy rất hạnh phúc nhưng lại thật vất vả.

Vào bảy giờ tối, viện trưởng Park lái xe tới nhà chính của Park gia, mấy năm trước, sau khi từ Mỹ về, hắn đã dọn ra khỏi tòa nhà này. Ông nội vốn không nỡ để hắn ra ngoài ở, nhưng tư tưởng của ông nội Park cũng rất tiến bộ, không nỡ nhưng vẫn cười nói “Thôi bỏ đi. Lớn rồi thì tùy cháu, không ảnh hưởng đến việc chính là được rồi.”

“Cậu chủ! Cậu chủ về rồi.”

“Chú Yongwan! Gần đây chú khỏe không?” Quản gia Kim năm nay năm mươi tuổi, đã làm việc ở Park gia mấy chục năm rồi. Ông nhìn Park Yuchun lớn lên, nên rất gần gũi với hắn.

“Ừ, tôi khỏe lắm. Cậu chủ, cậu mau vào đi, ông chủ đang chờ cậu.” Quản gia Kim thân thiết nhận cái túi trong tay Park Yuchun, nói với hắn.

Park Yuchun đi dọc hành lang, thấy ông nội hắn đang ngồi trên sô pha đọc sách, Park Yuchun vội vàng đi qua “Ông ơi, cháu đã về.”

“Yuchun, về rồi à? Mau ngồi xuống đây, Yong Wan, mau lấy ly nước trái cây cho Yuchun đi.” Ông nội Park thấy Park Yuchun dường như rất vui mừng, nhanh chóng kêu quản gia Kim lấy nước cho hắn. Chú Yong Wan đưa nước trái cây cho Park Yuchun xong thì đứng qua một bên.

“Ông đọc sách à? Sách gì vậy?”

“A, không… không có gì. Ha ha, ông chỉ tùy tiện xem thôi.” Ông nội Park có vẻ chột dạ, nhanh chóng giấu quyển truyện “Nhóc Maruko” ra sau lưng.

“Ông lại đọc truyện tranh à? Ha ha. Ông nói đi! Bảo cháu về làm gì?” Park Yuchun đưa hai tay gối đầu, ngả ra ghế, bộ dạng rất thư thái.

“Khụ khụ, Yuchun à. Hôm nay gọi cháu về là muốn nói… năm nay cháu hai mươi bảy rồi. Việc quản lý bệnh viện đã đi vào trật tự, lại sắp đến ba mươi, cũng nên lấy vợ đi.” Ông nội Park chỉnh trang lại nét mặt, nghiêm túc nói.

“Ông à, ông lại nghĩ đến cái gì rồi ạ?”

“Chỉ nghĩ cháu đã đến tuổi lập gia đình rồi thôi! Cháu phải lo lắng chuyện nối dõi tông đường chứ. Còn phải làm tấm gương tốt cho Yuhwan nữa, cũng bảo nó bớt phóng túng đi.”

“Nối dõi tông đường? Ông ơi, từ này ở thập niên nào vậy? Bây giờ Yuhwan đang ở Mỹ chơi, cháu làm sao kêu nó về được. Nó về lại nổi giận với cháu. Cháu làm thế có lợi gì.”

“Thằng nhóc này, cháu nói cái gì vậy? Nhớ năm đó, ông bằng tuổi cháu, đã lấy bà cháu được nhiều năm rồi. Ba cháu suốt ngày chạy loạn khắp nơi, bây giờ lại là cháu. Suốt ngày chỉ biết chơi bời, nhăng nhít, cũng không kiếm lấy một cô bạn gái đứng đắn.”

“Ông à! Ông làm như cháu không biết ấy, nếu không phải ngày đó ông nội với bà nội lỡ có ba cháu, thì làm gì kết hôn sớm vậy.”

“Cháu, cháu… Thằng ranh con này! Ông bảo cháu mau kết hôn, sinh con đi, đừng có sống một mình thế mãi. Lại đây! Ông cho cháu xem ông đã chuẩn bị cái gì.” Nói xong, chú Yong Wan đưa cho ông nội Park một xấp tài liệu dày cui.

“Cái gì vậy?” Park Yuchun nghĩ cái xấp đó chẳng tối đẹp gì, nhưng hắn không dám nghĩ đến vấn đề đó.

“Cháu xem thử đi, đây đều là tài liệu về con gái nhà quyền quý cả, quan trọng là khả năng sinh con rất tốt. Cháu mau chóng xem thử đi.” Ông nội Park cười, cầm một đống tài liệu quơ quơ trước mặt Park Yuchun.

Park Yuchun chuyển tầm mắt qua chú Yong Wan đang đứng một bên: Chú Yong Wan, trong này còn có chuyện chú phải làm đấy?

Chú Yong Wan lập tức nhìn lên trần nhà. Hình như trần nhà hơi dơ, phải gọi người đi lau sạch mới được.

“Yuchun! Mau cầm, nhìn xem có thích ai không?” Ông nội Park vội vàng bắt Park Yuchun chọn vợ.

“Ông nội, cháu không xem đâu, chẳng có ý nghĩa gì hết. Nhưng mà cháu thấy mấy cô tiểu thư này nhìn rất được, rất quyến rũ. Ông để tài liệu bảo bối này cho Yuhwan đi.” Park Yuchun không chịu nhận, lập tức đổ qua thằng em trai của mình.

“A, thằng cháu này, muốn làm ông tức chết à. Cháu làm như thế không phải là làm ba mẹ cháu thất vọng sao? Ba mẹ cháu gặp chuyện không may, qua đời năm cháu mới mười tuổi, Yuhwan nó mới có bốn tuổi, ông nội là người xi tè, đút cơm nuôi lớn hai đứa. Cháu nghĩ ông sung sướng lắm sao? Bây giờ mọc cánh rồi, lời ông nội cũng không muốn nghe. Ông chỉ muốn cháu sinh một chắt trai cho ông đỡ buồn, yêu cầu của ông có cái gì quá đáng sao? Ông còn sống được mấy năm hả? Không thấy cháu kết hôn, sinh con, sau này ông nội gặp ba mẹ cháu thế nào đây? Cái thằng con đoản mệnh của tôi, cả con dâu của tôi, Yuchun nó không nghe lời ba nữa, các con đưa ba đi đi, ba không muốn sống nữa.” Ông nội Park thấy Park Yuchun không chịu xem liền bắt đầu vừa khóc vừa nói, quản gia Kim Yong Wan bên cạnh cũng rất biết phối hợp mà đưa khăn tay cho ông chủ.

“Yong Wan, tôi không có mặt mũi đi gặp ba của Yuchun nữa. Đứa nhỏ này nhất định là muốn tức chết ông nội của nó mà. Yong Wan, mấy năm nay hai chúng ta nuôi ra hai đứa bất hiếu rồi. Làm sao mà sống tiếp được.” Ông nội Park tiếp tục lau nước mắt, còn không ngừng nháy mắt với quản gia Yong Wan.

“Ông chủ, ngài đừng đau buồn, cậu chủ là người rất hiếu thuận, chỉ cần khuyên bảo là được, ngài đừng đau lòng nữa.” Quản gia Kim Yong Wan ở một bên phụ diễn.

“Ông nội, cháu thật sự không thích loại phụ nữ chỉ biết nhìn vào vẻ ngoài và túi tiền của đàn ông đâu. Loại ham phú quý thế, không lẽ ông muốn cháu sống cùng cả đời sao?”

“Haiz, bỏ đi. Cháu về trước đi, cháu không thích thì ông không ép nữa, mọi chuyện nói sau, ông đau đầu quá. Cháu đi đi, nhìn cháu ông lại phiền lòng.” Ông nội ôm cái trán rộng của mình. Xem ra trán cũng di truyền.

“Dạ, vậy cháu về. Ông nội phải chú ý thân thể đấy, cháu về trước, mấy ngày nữa lại đến thăm ông.” Park Yuchun nghe thấy vậy, lập tức đứng lên chào ông nội, bước nhanh ra ngoài.

“Cút, cút đi. Thằng này, tức chết ông rồi.”

Chương 8: Xem mắt? Oh no! (2)

“Mệt chết đại gia! Park Yuchun! Lấy cho tôi ly nước đá. Nhanh lên. Trừng cái gì?” Bác sĩ Kim mới làm xong một ca phẫu thuật, bây giờ rất mệt mỏi, y chạy tới chỗ viện trưởng Park tìm người an ủi. Cái được gọi là an ủi chính là đến sai ông chủ vô lương tâm của mình làm cu li.

“Uống cho sặc chết đi. Cậu nhìn xem, cậu làm như mình là chủ cái bệnh viện này ấy. Còn dám sai cả tôi.” Mặc dù viện trưởng Park đã quen với hành vi này của bác sĩ Kim, nhưng ngoài miệng vẫn xấu tính nói vậy.

Bịch!

“Bảo cậu lấy mỗi ly nước. Sao nói nhiều thế? Không tình nguyện à?” Kim Jaejoong lại đặt mạnh cái ly xuống bàn.

“Làm gì có chứ. Bệnh viện của chúng ta tương lai còn phải nhờ vào bác sĩ Kim mà.” Park Yuchun nghĩ thầm: Chuyện của mình và Junsu còn phải nhờ vào cậu ta nhiều.

“Nói vậy cũng đúng. A, không phải mấy hôm trước cậu về nhà cũ sao? Giáo sư có khỏe không?” Kim Jaejoong bỗng nhớ tới hai ngày trước Park Yuchun nói có chút chuyện phải về nhà. Sau đó lại không thấy hắn nói gì hết. Không lẽ có chuyện gì xảy ra?

“À, theo như tình trạng bây giờ, có sống đến một trăm tuổi chắc cũng được! Hơn nữa tính tình ngày càng trẻ ra.” Park Yuchun nói đến đây lại thấy đau đầu.

“Vậy tìm cậu về làm gì? Không phải là báo cáo công tác chứ?” Kim Jaejoong bắt chéo chân, nhếch mày hỏi.

“Thì cũng báo cáo, rồi nghe lệnh chỉ tiêu cần đạt được trong ba tháng cuối năm, quan trọng là chuyện sinh hoạt hằng ngày thôi.”

“A? Xem ra giáo sư ở nhà nhiều quá nên chán rồi. Hôm nào cậu cho tôi nghỉ một ngày, tôi đi thăm thầy ấy.” Bác sĩ Kim không tin Park Yuchun nói thật. Định giấu y à, xem ra hắn còn phải học tập nhiều đấy.

“A… Jaejoong à, tôi hỏi cậu. Cậu thấy chuyện xem mắt thế nào?” Viện trưởng Park sợ hãi lên tiếng.

“Xem mắt? Cậu đi xem mắt?” Kim Jaejoong nhảy từ trên sô pha đến trước mặt Park Yuchun. Đôi mắt biến thành hình bán nguyệt. Phải nói năng lực suy một ra ba của bác sĩ Kim là rất giỏi.

“A…”

“Park Yuchun! Dạo này cậu ngủ không ngon à? Cậu đừng quên đã nói gì với tôi đấy. Junsu nhà tôi tuy ngốc, nhưng không đến mức không ai muốn đâu, mới có mấy ngày không gặp, cậu đã liếc mắt qua chỗ khác rồi hả! Nói đi, cậu nhìn trúng con hồ ly tinh nào? Muốn bỏ rơi đứa nhỏ nhà tôi hả? Tôi đã nói mà, đàn ông có thằng nào tốt chứ. Nhất là mấy thằng như cậu. Mau nói đi, cậu làm vậy không cảm thấy khiến tôi thất vọng, khiến Su Su thất vọng à.” Bác sĩ Kim làm ầm như bắt gian chồng ngoại tình, đương nhiên là bắt gian thay Kim Junsu nhà y.

“Jae… Jaejoong… Cậu bình tĩnh đã.” Park Yuchun cố trấn an Kim Jaejoong. Má ơi, này có phải phản ứng mãnh liệt quá không.

“Bình tĩnh cái rắm. Bây giờ tôi móc hai con mắt đào hoa của cậu ra, xem cậu còn gây họa cho đời không! Nói ngay, là đứa nào dám cướp đàn ông của Junsu?” Kim Jaejoong nói không ngừng nghỉ, túm lấy cổ áo của Park Yuchun, y mà biết ả đó là ai thì sẽ không để yên cho ả đâu.

“Jaejoong, cậu phải giúp tôi, tôi bị ông nội ép.” Park Yuchun cảm giác có tuyết đang bay ngoài cửa sổ, dù bây giờ mới là đầu tháng chín.

“Tình huống thế nào? Nói đi!” Kim Jaejoong buông cổ áo Park Yuchun ra, tạm thời nghe ‘tội phạm’ tường trình. Khuyết điểm lớn nhất của bác sĩ Kim chính là mềm lòng.

Park Yuchun lập tức kể hết mọi chuyện hắn và ông nội nói với nhau cho Kim Jaejoong nghe, nói xong còn thở dài một hơi “Haiz, chuyện là như vậy đấy, Jaejoong, cậu phải giúp tôi. Tuy lúc đó ông nội bảo không ép nữa, nhưng tôi tin chắc chuyện này chưa kết thúc.”

“Lo cái gì? Tôi nói cho cậu biết. Dù tôi có giúp cậu cũng không phải vì cậu mà vì Junsu nhà chúng tôi.” Kim Jaejoong nghĩ thầm: Xem ra phải giúp cậu ta rồi, nếu không mình sẽ phải lấy Su Su mất. Su Su không phải là không tốt, nhưng mà đã là người thì phải yêu mấy lần rồi mới cưới chứ.

“Theo tôi đoán, giáo sư sẽ sớm hành động, còn cả chú Yong Wan nhà cậu nữa, cũng phải đề phòng.” Kim Jaejoong vuốt cằm, não hoạt động với tốc độ 5000m/s. Viện trưởng Park gật đầu như đập tỏi “Tôi cũng nghĩ vậy! Ông nội mà là chủ mưu thì chú ấy sẽ là đồng phạm đầu tiên.”

Bỗng lúc này có tiếng gõ cửa.

“Vào đi.”

“Viện trưởng, anh có bưu kiện.” Người bước vào là thư ký Cao Yin Ying. Việc của viện trưởng cũng rất nhiều nên đương nhiên cũng cần có một thư ký.

“Được rồi, cô ra ngoài đi.” Park Yuchun nhận lấy bưu kiện, tâm tình khó chịu, cũng không nhìn cô thư ký một cái. Thư ký Cao lại tưởng mình chọc đến viện trưởng rồi. Gần đây viện trưởng hình như thường xuyên ‘bị táo bón’ ấy.

“Gì vậy?” Bác sĩ Kim liền tò mò hỏi xem.

“Jaejoong. Tôi xong rồi!” Nói xong, Park Yuchun đưa bưu kiện trên tay cho Kim Jaejoong xem. Ở trong hộp gồm có một tấm phiếu ăn ở nhà hàng Tây Âu cao cấp, một chiếc áo sơ mi mới màu hồng nhạt, một chiếc hộp bằng nhung đỏ, mở ra thì thấy chiếc cà vạt nhãn hiệu Gucci, còn có một tấm thiệp, trên đó ghi hàng chữ nhỏ: Bảy giờ tối thứ sáu, cháu nên tự giác đi, đừng để ông mang tiếng ép cháu. Nếu dám đến trễ hay về sớm, thì cháu sẽ biết hậu quả!

“Park Yuchun, xem ra lần này giáo sư ra tay thật rồi.” Kim Jaejoong nhìn mấy thứ này cũng không kịp phản ứng, cảm giác như có một cơn gió tạt thẳng vào mặt.

“Jaejoong, giúp tôi đi.” Viện trưởng Park liền nhìn qua bác sĩ Kim.

“Cái này… sao tôi giúp được. Giáo sư cũng thật là… nói nghiêm túc như vậy, tôi cũng không có cách.” Kim Jaejoong lắc đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ.

“Không phải cậu nói sẽ giúp tôi sao? Chẳng có chút nghĩa khí nào vậy, tôi sẽ trừ lương đấy.” Vừa nghe Kim Jaejoong nói sẽ không giúp, Park Yuchun lập tức giương móng vuốt lên.

“Tự giải quyết đi. Dù tôi nói giúp cậu nhưng cũng phải xem tình huống thế nào chứ. Bây giờ cậu bảo tôi làm sao đây? Không lẽ bảo tôi đi thế cậu?”

Thời gian: 6: 50 tối, thứ sáu.

Địa điểm: Nhà hàng Tây Âu Altamira.

Sự kiện: Xem mắt

Nhân vật: …

“Thưa anh, phiếu của anh dành cho hai người, xin hỏi anh có muốn gọi món trước không?” Cô phục vụ mỉm cười nhìn người đàn ông đẹp trai trước mắt.

“Chưa cần đâu, chờ người kia đến tôi sẽ gọi.” Người đàn ông đó mặc bộ đồ vest màu trắng, cà vạt cũng màu trắng, áo sơ mi màu hồng nhạt, đương nhiên còn có chiếc kẹp cà vạt đắt tiền, khóe miệng cong mười lăm độ, cầm một ly nước lọc, nhấp một ít. Từ lúc người này bước vào cửa, không biết đã thu hút sự chú ý của bao nhiêu người rồi. Người phục vụ lúc xoay người rời đi, còn ngoảnh đầu nhìn lại đến vài lần.

“Chết tiệt! Park Yuchun, có phải tôi dễ tính quá không? Bây giờ còn phải thay cậu đến ứng phó. Nếu không phải cậu tăng lương với cho tôi nghỉ thì còn lâu tôi mới làm.” Mọi người không nghe sai đâu, nhân vật chính là Kim Jaejoong!

Viện trưởng Park kì kèo, mằng cả một hồi thì bác sĩ Kim cũng đành nhận nhiệm vụ xem mắt này. Tay vuốt cổ áo sơ mi, Kim Jaejoong tiếp tục nhỏ giọng than thở “Hứ, còn màu hồng nữa. Giáo sư, thầy làm như Park Yuchun là gái tơ ấy.” Kim Jaejoong nhìn đồng hồ đeo tay “Còn một phút nữa, nếu không đến tôi đi trước đấy. Chắc đại tiểu thư này có tính giờ dây thung rồi. Dù sao mình cũng đã tới, Park Yuchun cũng không thể trách mình được.” Kim Jaejoong lại tiếp tục làm oán phụ, than ngắn thở dài.

“Xin hỏi, cậu là Park Yuchun phải không?”Kim Jaejoong nghĩ thầm: Đến rồi à? Chuẩn thật đấy, mà khoan đã, có gì là lạ ấy?

“Xin hỏi, cậu là Park Yuchun phải không?” Người đó tuy vẫn hỏi, nhưng đã tự giác ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

“Hả?” Kim Jaejoong hoàn toàn há hốc mồm. Không thể tin vào mắt của mình.

“Xin chào, tôi là Jung Yunho.” Người đó có gương mặt góc cạnh, da màu nâu, đôi mắt sắc bén, tây trang thủ công nhãn hiệu Armani màu đen. Áo sơ mi Dior màu xám, cởi bỏ hai nút trên cùng, cũng không đeo cà vạt. Nhìn Kim Jaejoong có phần hoảng hốt liền lên tiếng giới thiệu.

“Vẫn chưa gọi món à? Chúng ta ăn trước nhé.” Jung Yunho gật đầu ý bảo phục vụ đang đứng ở góc bước tới.

“Một phần ốc sên Pháp, súp đậu xanh, salad bông cải xanh, rượu vang Bồ Đào Nha 89 năm, tạm thời là vậy đi.” Jung Yunho gọi món rất thuần thục, có vẻ là khách quen ở đây. Kim Jaejoong nhìn thực đơn: Má ơi, mắc quá vậy. Mấy cái này có thể tốn tiền lương cả nửa tháng của mình đấy, còn cả tiền đi sớm về trễ để làm phẫu thuật nữa.

“Cậu Park?”

“Cậu Park?” Thấy đối phương không phản ứng, Jung Yunho lại gọi.

“Hả?” Đúng đúng. Bây giờ mình là Park Yuchun! Mình là cậu Park, mình là… Bình tĩnh lại đã. Kim Jaejoong, mày giỏi việc này mà. Ăn cơm xong rồi đi thôi. Cố lên!

“Cậu Park, cậu không ăn sao?” Khóe miệng Jung Yunho cong lên, hỏi. Thật thú vị!

“Hả? Ăn, ăn chứ. Ha ha, ăn thôi…”

“Hình như vừa mới thấy tôi, cậu Park có vẻ ngạc nhiên? Ban đầu tưởng là một cô gái xinh đẹp phải không?”

“Hả? Quả thật… ngoài tưởng tượng đấy.” Kim Jaejoong cúi đầu, mặt đỏ ửng, nói. Cái nhà hàng quái quỷ này, đồ thì mắc như vậy, không khí còn loãng, hại ông đây thấy khó thở quá “Nhưng mà… nói như vậy là anh biết sẽ xem mắt Park Yuchun, a, ý tôi nói là tôi, là một người đàn ông ấy.” Thấy Jung Yunho từ lúc vào đây đều không có chút ngạc nhiên, Kim Jaejoong mới ngẩng đầu hỏi.

“Ừm, từ đầu tôi đã biết rồi.” Jung Yunho thản nhiên nhún vai, bộ dáng biết rõ.

“Vậy… vậy anh cũng đồng ý đến xem mắt?” Kim Jaejoong mở to miệng, càng khó tin nhìn người đàn ông trước mắt. Jung Yunho không trả lời y, hắn chỉ cười rất thâm sâu, kêu Kim Jaejoong ăn cơm “Đói bụng rồi. Chúng ta ăn đi.”

“A…” Biết rõ Park Yuchun là đàn ông mà còn đến gặp, người này không có bệnh gì chứ? Hay đầu bị cửa ép rồi? Không giống, nếu bị ép sao còn đẹp trai vậy? Kim Jaejoong, mày đang nghĩ cái gì vậy? Nhưng người ta thì biết chuyện gì đang xảy ra, còn Park Yuchun lại không biết. Park Yuchun, cậu bị ông nội chơi rồi. Ha ha ha. Bác sĩ Kim thất thần, bước vào thế giới nhỏ của mình, triển khai trí tưởng tượng phong phú. Nghĩ đến cảnh tượng của Park Yuchun liền bật cười.

“Cậu cười cái gì vậy? Có gì vui à?” Jung Yunho quan tâm hỏi. Cậu ta cười lên nhìn thật đẹp.

“Hả? Không… không có gì… tôi… tôi đi WC.” Kim Jaejoong hoảng hốt tìm cớ, mới bị người ta nhìn một cái, y đã cảm thấy mất tự nhiên rồi.

Lúc vào WC, Kim Jaejoong mở vòi nước, hắt nước lên mặt, sau đó nhìn lên gương, tự nói với bản thân “Kim Jaejoong. Mày thật không có tiền đồ. Người ta mới nhìn một cái mà đã vậy rồi.”

“Không phải… chỉ tại tên đó rất đẹp thôi.”

“Còn không biết xấu hổ! Lúc trước đi học ở trường Y, không phải có rất nhiều mỹ nam mỹ nữ theo đuổi sao? Cũng không thấy mày lúng túng như thế.”

“Mấy người trước đó sao mà để vào mắt được? Lúc này hình như là hàng cao cấp đấy.”

“Mày đó, tỉnh lại đi. Người ta đến xem mắt Park Yuchun, chứ không phải là mày.”

Phục vụ đứng ngoài cửa WC nghe Kim Jaejoong tự hỏi tự đáp, cũng không dám bước vào, chỉ thầm nghĩ: Đẹp trai vậy mà đầu óc có vấn đề. Không biết có nên gọi bảo vệ không nữa?“Hừ, Park Yuchun, còn dám gọi điện tới?” Kim Jaejoong đang tự vấn thì điện thoại reo lên “Alo. Nói đi.” Kim Jaejoong tức giận nghe máy.

“Jaejoong à! Thế nào? Tình huống thế nào rồi?” Viện trưởng Park sốt ruột hỏi.

“Tình huống thế nào ư? Cậu còn không biết xấu hổ mà hỏi tôi à?”

“Tôi biết ông nội mà lo chuyện gì thì không thể tin được mà!” Park Yuchun ở đầu dây bên kia cũng cố tỏ ra tức giận nói. Nhưng trong lòng lại nghĩ thầm may mà hắn không đi.

“Được rồi, bây giờ tôi đang trốn trong nhà vệ sinh, tình huống cụ thể thế nào, mai nói. Cúp máy đây.” Kim Jaejoong tức giận nhấn tắt cuộc gọi. Ra khỏi WC.

Thật ra nhân lúc Kim Jaejoong đi vệ sinh, Jung Yunho cũng gọi điện thoại “Là tôi, cậu ở gần đây không?”

“…”

“Ừ, cậu có thấy người ăn cơm cùng tôi không?”

“…”

“Ừm, tôi muốn tài liệu về cậu ta, càng chi tiết càng tốt, trước mười giờ đêm nay phải giao cho tôi. Được rồi.” Jung Yunho vừa tắt máy thì Kim Jaejoong quay trở lại “Cậu quay lại rồi à?”

“Ừm.”

“Mau ăn đi. Nguội hết rồi.” Jung Yunho cầm ly rượu lắc nhẹ, rồi nhấp một ngụm. Kim Jaejoong nhìn đến đồ ăn, lòng lại đau như cắt. Có cần ăn đồ đắt thế không?Lát ai trả tiền đây?

“Cậu Park, tôi có thể gọi cậu là Yuchun không?” Khóe miệng Jung Yunho cong lên, dịu dàng hỏi.

“Hả? A…” Yuchun? Sởn gai ốc quá!

“Cậu không uống rượu sao? Rượu này không tệ đâu.” Jung Yunho nhìn về ly rượu của Kim Jaejoong, ý bảo y uống thử xem.

“Tôi không thích uống rượu. Thật ngại quá, ha ha.”

Một bữa tối đắt tiền trong bầu không khí kỳ dị cuối cùng cũng xong.

“Cậu ăn xong chưa? Nếu rồi, chúng ta đi, tôi đưa cậu về.” Jung Yunho đứng dậy, bước ra khỏi chỗ ngồi.

“Hả? Còn… còn chưa tính tiền mà.” Kim Jaejoong mở to mắt nhìn. Không phải muốn mình trả chứ?

“Ha ha, tôi đã tính vào thẻ rồi. Đi thôi.” Jung Yunho cười với Kim Jaejoong, sau đó tự đi ra trước, để lại một mình Kim Jaejoong vẫn còn mờ mịt ngồi đó.

“Yuchun, tôi đưa cậu về nhà.” Jung Yunho đứng ở bên cạnh xe của hắn, mở cửa phó lái ra.

Hừ, đúng là kẻ có tiền! Pagani Zonda C12s! Ông đây làm ở bệnh viện của Park Yuchun cả đời cũng không mua nổi. Trời ạ, ông thật phân biệt đối xử.

“Ha ha, không cần đâu. Xe của tôi cũng đậu gần đây. Anh Jung cứ về trước đi. Tôi có thể tự về.” Nói xong, Kim Jaejoong lại cảm thấy thương cho mình. Xe ư? Không có, y vẫn đang lo mua một cái đây. Trời ạ!

“Thật là không cần à?” Jung Yunho nhếch mày, nhìn về phía Kim Jaejoong, xác định.

“Ừm, tôi có xe, sao lại nhờ anh đưa về nhà chứ.” Kim Jaejoong thật sự rất tức giận, nhưng vẫn cố kìm nén. Khoe khoang cái gì. Anh có xe thì mặc xác anh, ông đây cũng không phải chưa từng thấy.

“Vậy tôi đi trước, nếu có cơ hội thì hẹn gặp cậu lần sau.” Jung Yunho lên xe, lái đi. Hắn nhìn bóng dáng Kim Jaejoong nhỏ dần qua kính chiếu hậu. Một con mèo nhỏ thì không nên ép buộc nó, có cơ hội thì sẽ gặp lại thôi. Hơn nữa, cơ hội rất nhanh sẽ đến.

Sau khi Jung Yunho lái xe đi, Kim Jaejoong vừa mắng vừa đi bộ về nhà mình “Hừ, ra vẻ cái gì? Mấy người có tiền thì giỏi lắm sao? Có xe thể thao số lượng có hạn thì ghê gớm lắm à? Hừ, bảo tôi ngồi vào ư? Bố thí cho tôi à? Ông đây không phải không mua nổi xe. Đúng là, vừa nhìn đã biết không có thành ý muốn tôi ngồi rồi. Bộ nài nỉ tôi ngồi vào thêm một lần cũng không được à?” Miệng Kim Jaejoong vẫn không ngừng lẩm bẩm “Mẹ nó, xa như thế. Thật là, đến xe buýt cũng không chạy qua chỗ nhà mình. Đáng ghét. Taxi!” Nhà Kim Jaejoong vốn không tiện đi xe buýt, nên chỉ có thể gọi taxi “Hừ, Park Yuchun, trở về xem tôi xử cậu sao. Còn phải trả tiền xe cho tôi đấy.”

Jung Yunho lái xe, tựa hồ tâm tình rất tốt, đeo tai nghe, bấm điện thoại “Thư ký Yin, cậu ở gần đây à?”

[Vâng, thưa tổng giám đốc.]

“Tài liệu tôi bảo cậu tìm đến đâu rồi?” Giọng nói thoải mái khi ăn cơm lúc nãy, giờ đã trở nên nghiêm nghị khiến người ta cảm thấy khiếp sợ.

[Vâng, tôi đã tìm xong, tổng giám đốc muốn tôi đưa đến công ty hay đến nhà ạ?]

“Văn phòng của tôi.”

Tập toàn Dongbang là một trong những tập đoàn lớn nhất cả nước, chiếm vị trí quan trọng trong giới tài chính. Có nhiều chi nhánh mạnh trên thế giới, sản xuất đa hàng hóa, mà đằng sau đế quốc khổng lồ này chính là tổ chức xã hội đen lớn nhất Hàn Quốc ‘Dongbang’. Jung Yunho là tổng giám đốc đương nhiệm của tập đoàn Dongbang, cũng là đại ca của bang Dongbang. Quyền chức, tiền tài của hắn đã không dùng con số để tính. Có thể xem như muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.

Văn phòng tổng giám đốc ở giữa tòa nhà Dongbang ba mươi chín tầng.

“Tổng giám đốc, đây là tài liệu anh muốn.” Một người đàn ông cung kính đưa tài liệu đến trước mặt vị tổng giám đốc này.

“Ừ, cậu ra ngoài đi.” Giọng nói phát ra không chút tình cảm. Thư ký Yin nhẹ nhàng rời khỏi văn phòng tổng giám đốc.

Mở trang đầu tiên của tập tài liệu. Một gương mặt non nớt đập vào mắt hắn, nhưng vẫn có thể nhìn ra nét kiên cường trên tấm ảnh này. Vẻ mặt ấy tựa hồ đã trải qua rất nhiều chuyện… Jung Yunho lật từng tờ từng tờ xem. Xem xong thì đóng tập tài liệu lại, đứng lên, đi đến trước cửa sổ, nhìn xuống Seoul chìm trong màn đêm “Kim Jaejoong? Thật thú vị.” Khóe miệng hắn cong lên, đầy hàm ý.

Chương 9: Làm người yêu của anh được không? (1)

Hôm sau, Kim Jaejoong kéo cơ thể mỏi mệt đến văn phòng viện trưởng.

“Jae… Jaejoong, sao trông cậu giống quỷ vậy? Tối qua ngủ không ngon à?” Park Yuchun thấy bác sĩ Kim rất lạ, không lẽ là do buổi xem mắt ngày hôm qua gây nên?

“Ngủ không ngon? Ông đây không có ngủ được. Ăn cái bữa tối đắt tiền đó xong, tôi bị tào tháo rượt.” Kim Jaejoong leo lên giường nằm, khó chịu nói.

“Lát nữa tôi chích cho cậu một mũi là ổn thôi. Bây giờ kể tôi nghe chuyện hôm qua đi. Đêm qua gọi cho cậu suốt mà cậu lại tắt máy, tối qua không bị phát hiện chứ?” Viện trưởng Park dùng tay lay ‘bệnh nhân’ trên giường, xem y còn sống hay không.

“Chờ cậu chích cho chắc tôi không còn là bệnh nhân mà là cái xác khô rồi. Cũng không nghĩ đại gia tôi là ai hả! Đương nhiên không bị phát hiện rồi.” Kim Jaejoong mất hứng nói.

“Vậy cậu thấy cô ta thế nào? Cậu có nói ẩn ý cho cô ta hiểu là hai người không có khả năng không?” Park Yuchun lại tiếp tục lay Kim Jaejoong.

“Cô ta? Ha ha. Park Yuchun, cậu chắc vậy à?” Chữ cuối cùng vừa dứt, Kim Jaejoong liền hung dữ trừng viện trưởng Park một cái.

“Không phải nữ mà là nam à? Cậu nói cái quái gì thế.” Park Yuchun nhìn Kim Jaejoong nói vòng vo liền phát bực.

“Park Yuchun, bây giờ đại gia không rảnh đùa với cậu, tôi cần ở đây ngủ một giấc. Hôm qua gặp mặt tôi, cũng chính là người đến xem mắt với cậu là một tên đàn ông! Một thằng đàn ông không hơn không kém. Bây giờ cậu đi gọi cho ông nội hỏi rõ ràng đi, sau đó ra ngoài giữ cửa cho tôi. Xéo!” Nói xong, Kim Jaejoong liền nhắm mắt lại ngủ. Có vẻ tối qua bị tào tháo rượt không nhẹ. Park Yuchun nghe xong thì thấy choáng váng. Không thể nào. Đàn ông? Sao ông nội lại làm vậy nhỉ? “Jaejoong! Jaejoong! Cậu nói rõ đã!” Park Yuchun lắc mạnh người trên giường, tiếc là hắn có lắc bao nhiêu Kim Jaejoong cũng không chịu tỉnh. Cuối cùng viện trưởng Park đành gọi điện hỏi ông già nhà mình rốt cuộc muốn làm gì. Hắn ra khỏi phòng nghỉ, đóng cửa lại, bấm điện thoại về nhà chính. Tút… tút… tút…

“Alo, xin chào! Đây là nhà họ Park, xin hỏi ngài tìm ai?” Giọng nói quen thuộc truyền đến, là của quản gia Kim Yong Wan.

Chú cũng góp một phần mà, cháu không muốn vạch trần thôi. “Cháu Yuchun đây, ông nội đâu hả chú?”

“A, cậu chủ. Tôi sẽ chuyển máy cho ông chủ ở phòng đọc sách ngay.” Quản gia Kim cảm giác như có cơn gió lạnh thổi sau lưng mình, hình như có chuyện không hay rồi. Nhưng ông vẫn cố bình tĩnh nói.

“Alo. Yuchun à, hôm qua xem mắt có thuận lợi không?” Ông nội Park vui mừng nhận máy.

“Thuận lợi? Ông nội, ông đang đùa cháu đấy à? Cháu không ngờ tư tưởng của ông lại tan băng đến mức này đâu. Sao lại chơi trò buồn cười thế ạ? Ông bảo cháu lấy một thằng đàn ông hả?” Nếu phải lấy con trai thì hắn chỉ lấy Tiểu Đào nhà hắn thôi.

“Yuchun, tại cháu nói không thích con gái, nên… nên ông mới…”

“Vậy đúng là ông bảo cháu lấy tên kia?” Park Yuchun nổi giận gào vào điện thoại.

“Chuyện này… ông… Yuchun à, ha ha. Ông không bắt cháu lấy cậu ấy… Mà là cháu qua đó…. Hôm qua cậu ấy có gọi điện, bảo rất vừa ý với cháu, muốn chúng ta chọn ngày cưới.” Ông nội Park càng lúc càng nói nhỏ. Park Yuchun hóa đá, không biết là quá kích động hay chết rồi.

“À, sao? Yong Wan, ông Lee gọi tôi đi chơi bóng à? Ừ, tôi đi ngay. Yuchun, mau sắp xếp thời gian về nhà để chuẩn bị kết hôn đi, ông nội có việc, cúp máy trước đây.” Ông nội Park vội vàng nói, sau đó lập tức ngắt điện thoại “Yong Wan à, chúng ta làm thế có được không?” Ông nội Park thấy có lỗi mà nhìn quản gia Kim.

“Ông chủ, không được thì chúng ta cũng đã làm rồi.”

“Ừm, mà là gả cho tổng giám đốc của tập đoàn DongBang lận, là tổng giám đốc đấy, còn là tập đoàn DongBang nữa. Nó còn không thấy thỏa mãn sao? Đúng rồi, nhất định là lúc nãy Yuchun nghe thế liền vui mừng quá đến nỗi không biết nói gì. Ha ha, nhất định là thế rồi. Yong Wan, chắc là thế nhỉ?”

“Tôi cũng nghĩ là vậy.” Chú Yong Wan nhìn ông nội Park lầm bầm, cố nhịn cười đáp lại.

Văn phòng của Park Yuchun.

Đùa kiểu gì vậy? Mình qua đó? Mình? Park Yuchun tôi là seme chính cống mà. Vậy mà bảo mình đi lấy chồng? Để người khác biết không phải chê cười mình cả nửa đời còn lại sao? Khoan đã, lúc nãy ông nội bảo bên kia gọi điện nói rất vừa lòng, ý tứ chính là… “Jaejoong! Hóa ra là cậu!” Park Yuchun đẩy cửa phòng nghỉ ra, đi đến thẳng cái giường Kim Jaejoong đang nằm “Jaejoong à, mau dậy đi. Jaejoong~ Kim Jaejoong. Xảy ra chuyện lớn rồi. Thật sự xảy ra chuyện lớn rồi!”

“Viện trưởng, cậu cho tôi sống đi, tôi mới ngủ được có năm phút à.” Kim Jaejoong rên rỉ trên giường, bộ dạng sống không bằng chết.

“Jaejoong, xảy ra chuyện lớn rồi, đừng ngủ nữa. Bây giờ không phải lúc để ngủ.”

“Này, Park Yuchun. Cậu đủ chưa, ông đây vì ai mới trở thành quỷ thế này? Không phải chỉ mượn giường của cậu một lát sao? Đồ keo kiệt.” Bác sĩ Kim liền quát lên với viện trưởng Park.

“Jaejoong, người hôm qua cậu gặp tên là gì?” Park Yuchun cố gắng dựng Kim Jaejoong dậy.

“Park Yuchun! Không lẽ cậu muốn lấy tên đó? Vậy cục cưng của chúng ta thì làm sao? Không lẽ bỏ đi giống như vắt nước mũi hả?” Bác sĩ Kim nghe hắn nói thế, liền sống lại, nghiêm túc hỏi.

“Tôi có nói lấy tên đó đâu. Jaejoong, cậu phải bình tĩnh đã. Mau nói đi, tên tối qua cậu gặp gọi là gì?”

“Bình tĩnh? Bình tĩnh cái đầu mẹ cậu ấy! Đàn ông của em trai tôi sắp bị người ta cướp đi, cậu bảo tôi bình tĩnh cái gì.” Bác sĩ Kim chửi ầm lên.
“Cậu mau nói đi, hắn ta tên gì?”

“Jung… Jung gì gì… Yunho đó… A, hình như là vậy, tôi không nhớ rõ.” Kim Jaejoong suy nghĩ, sau đó nhếch mày nói.

“Cậu bảo là Jung Yunho? Thật là Jung Yunho à? Jung. Yun. Ho?” Park Yuchun mở to miệng, không thể tin vào tai mình.

“Đúng thế, là Jung Yunho.” Kim Jaejoong kéo lỗ tai Park Yuchun lại gần miệng mình, hét lớn “Park Yuchun! Này, Park Yuchun! Sao cậu không phản ứng? Chết rồi à. Hoàn hồn, hoàn hồn.” Không lẽ mình hét lớn quá làm cậu ta sợ?

“Jaejoong à.”

“Hết chết rồi à? Dọa tôi sợ chết khiếp, kêu cái gì?”

“Chúng ta gây họa rồi.”

“Hừ, hồi ở trường, ngày nào chúng ta chẳng gây ra chuyện.”

“Cậu không biết Jung Yunho là ai à? Thật sự không biết?”

“Còn là ai nữa. Đương nhiên là tên hồ ly tinh cướp đàn ông của Junsu nhà tôi rồi.” Nghe Kim Jaejoong nói thế, Park Yuchun liền nói tất cả những thứ hắn biết về ‘hồ ly tinh’ kia cho Kim Jaejoong nghe. Nghe xong, thì đến lượt bác sĩ Kim chết đứng “A, đau. Park Yuchun, cậu nhéo tôi làm cái gì?”

“Để cậu biết đây là sự thật.”

“Chuyện này không thể nào. Sao giáo sư quen được người đó?”

“Quan trọng là hôm qua cậu đã nói cái gì? Vừa nãy, ông nội nói trong điện thoại với tôi, bảo hôm qua Jung Yunho rất vừa ý ‘tôi’, cũng chính là ‘cậu’. Rất hài lòng, muốn chọn ngày kết hôn với cậu. Haiz! Jaejoong, cậu đừng xỉu. Jaejoong, Jaejoong, tỉnh lại đi.” Bác sĩ Kim nghe thấy thế liền chấn động thần kinh, ngất xỉu tại chỗ.

Ba giờ chiều tại nhà họ Kim.

“Mẹ ơi, con về rồi.” Học sinh Kim Junsu vui vẻ tan lớp về nhà.

“A, sao hôm nay về sớm vậy? Rửa tay trước mới được uống nước đấy. Cũng không được ăn vụng kem đâu, biết chưa?” Mẹ Kim ở trong phòng bếp làm kimchi, nói vọng ra.

“Mẹ, hôm nay là thứ bảy, chiều được nghỉ hai tiết mà. Mẹ, mẹ làm gì vậy? Nhìn ngon quá!” Cậu bạn nhỏ rửa tay xong, nghe thấy mùi, cái mũi nhỏ liền khịt khịt ngửi không khí, sau đó đi thẳng đến phòng bếp.

“Mẹ làm bánh rán kimchi, mẹ còn muối rất nhiều loại kimchi nữa.” Mẹ Kim đem đồ ăn bỏ vào hai cái hộp đẹp đẽ, nói.“Mẹ, cái này ngon. Hì hì, cái này cũng ngon.” Cậu bạn nhỏ đưa bàn tay nhỏ nhắn nhón lấy vài miếng, ăn.

“Được rồi, đừng ăn nữa. Lát con đem hộp này cho anh Jaejoong của con, chắc nó còn đi làm, con đem đến bệnh viện đi, có biết đường không?” Mẹ Kim bỏ miếng cuối cùng vào trong hộp, lấy vải đắp lên, cột chắc rồi đưa cho cậu bạn nhỏ.

“Đương nhiên là biết ạ! Mỗi lần con qua sân vận động đá banh đều đi qua bệnh viện quốc gia Seoul mà. Mẹ, mẹ đừng coi thường người ta. Con còn biết đến đó phải tìm bác sĩ trưởng khoa ngoại, Kim Jaejoong. Đúng không ạ?”

“Ừ, đúng rồi. Junsu nhà chúng ta thật thông minh. Nhớ phải lễ phép, không để cho anh Jae Jae của con mất mặt đấy.” Mẹ Kim gạt tóc mái trên trán Kim Junsu qua một bên, dặn dò.

“Con biết rồi. Ơ? Sao lại có hai hộp hả mẹ? Đều đưa cho anh Jae Jae sao?” Nhìn hai cái hộp được gói kỹ trong tay mình, rõ ràng lúc nãy cậu thấy đồ trong hai hộp giống nhau mà.

“A. Mẹ quên mất. Một hộp cho anh Jae Jae của con, hộp còn lại là đưa cho bác sĩ Park.” Cậu bạn nhỏ Kim Junsu vừa nghe đến ba chữ ‘bác sĩ Park’ mặt liền đỏ lên. Từ ngày bị mẹ cấm cửa, đã mười ngày cậu không gặp chú Park rồi. Không biết chú ấy có nhớ cậu không? Lần trước cậu lại quên không hỏi số điện thoại của chú ấy, nhưng hỏi anh Jae Jae, thì nhất định sẽ bị cười vào mặt. Nhưng mà… cậu nhớ chú ấy.

“Su Su? Su Su? Sao mặt con lại đỏ thế? Không khỏe sao?” Mẹ Kim vừa quay đầu lại thì phát hiện vật nhỏ có gì đó là lạ.

“Dạ? A, con… không sao ạ. Mẹ, con đi đây.” Cậu bạn nhỏ lập tức cầm hai cái hộp, chạy vội ra khỏi nhà.

“Chậm thôi. Haiz, đứa nhỏ này, lúc nào cũng hấp tấp như vậy. Jaejoong phải lấy nó đúng là thiệt thòi rồi.” Mẹ Kim thấy cậu bạn nhỏ chạy như điên ra khỏi nhà, trong lòng không tránh khỏi lo lắng.

Tuy rằng đã là đầu tháng chín, nhưng cậu nhỏ chạy nên cả người đều ướt mồ hôi. Lúc đi đến trước bệnh viện đa khoa quốc gia Seoul, vật nhỏ đều ngẩn ra “Wow, anh Jae Jae với chú Park làm việc ở đây à. Thật lớn. Không biết có bao nhiêu tầng nhỉ? Cao quá, lần trước đến còn chưa có nhìn kỹ.”

Vật nhỏ đi vào đại sảnh của bệnh viện, cũng không có mùi sát trùng như trong tưởng tượng của cậu nhóc. Lần trước chân cậu bị thương, đi vào đi ra đều vội nên không có nhìn kỹ. Tường màu xanh, cảm giác có chút ấm áp “Wow, trang trí đẹp quá. Khám bệnh ở đây chắc mắc lắm.” Vật nhỏ đi từ ngạc nhiên này qua ngạc nhiên khác, cảm thán hô lên. Thấy một y tá đi tới, vật nhỏ liền vội vàng đến hỏi “Chị y tá ơi, cho em hỏi khoa ngoại ở tầng mấy ạ?”

“À, khoa ngoại ở tầng tám, em lên thang máy kia là có thể đến.” Cô y tá thấy cậu học sinh này thật đáng yêu, liền vui vẻ chỉ đường, còn nhiệt tình đưa cậu nhóc đến tận cửa thang máy.

“Cảm ơn chị ạ.” Nói cảm ơn với cô y tá xong, cậu bạn nhỏ liền đi vào thang máy.

“Ông chủ bệnh viện này chắc phải giàu lắm. Ngay cả thang máy cũng đẹp như vậy. Ừm, chắc là nhà giàu rồi.” Cậu nhóc ngốc vẫn không biết chủ của bệnh viện này chính là Park Yuchun.

Đinh! Thang máy đến tầng tám.

Đi dọc hành lang nhỏ dài, đến trước một phòng, vật nhỏ liền kêu lên “A~ Tìm thấy rồi.” Nhìn bảng hiệu viết “Kim Jaejoong, bác sĩ trưởng khoa ngoại.” Sau đó Kim Junsu đưa tay lên gõ cửa. Nhưng gõ vài cái mà không thấy ai ra mở cửa hết “Anh Jae Jae, mở cửa… Là Su Su đây.”

“Anh Jae Jae! Là em đây! Không mở, Su Su sẽ giận đấy.” Cậu bạn nhỏ lớn tiếng gào lên.

“Này, này. Cậu nhóc, đây là bệnh viện, không được làm ồn. Cháu muốn tìm bác sĩ Kim Jaejoong à?” Một y tá khá lớn tuổi đi tới, quở trách cậu bạn nhỏ.

“A, xin lỗi dì. Cháu không cố ý. Cháu… cháu muốn tìm bác sĩ Kim.” Hai tay cậu bạn nhỏ xách hai cái hộp, cúi đầu. Bộ dáng rất tội nghiệp, khiến người ta thấy áy náy khi lỡ mắng cậu.

“Chiều nay bác sĩ Kim không có lịch làm việc. Ở bảng thông báo lầu một có viết đấy. Cháu không thấy sao?”

“A, cháu xin lỗi ạ. Vậy… cho cháu hỏi… khoa tổng hợp ở tầng mấy ạ?” Kim Junsu nghĩ anh Jae Jae không có ở đây, thì nên đi tìm chú Park.

“Khoa tổng hợp? Cậu nhóc, ở đây không có khoa tổng hợp. Dì chưa bao giờ nghe qua hết.” Dì y tá đẩy gọng kính, không hiểu đứa nhỏ này bị làm sao.

“Không có khoa tổng hợp ạ? Mẹ nói là khoa tổng hợp mà!” Cậu bạn nhỏ vội đến suýt khóc, đến tìm anh Jae Jae thì người ta bảo không đi làm, tìm chú Park, người ta lại nói không có khoa nào là khoa tổng hợp cả.

“Đúng là không có khoa tổng hợp đâu.” Sau khi nói xong, dì y tá cầm bệnh án đi làm việc tiếp.

Chú Park là bác sĩ ở đây, anh Jae Jae cũng làm ở đây thì mình ngồi ở cửa bệnh viện chờ chắc sẽ gặp. Cậu bạn nhỏ uể oải mang theo hai cái hộp lớn rời khỏi. Cứ như vậy, học sinh Kim Junsu tội nghiệp ngồi chồm hổm ngoài cửa bệnh viện, chờ chú Park từ trong đi ra.

Park Yuchun đưa Kim Jaejoong về nhà. Lúc quay lại bệnh viện thì đã là sáu giờ chiều rồi. Hắn đưa Kim Jaejoong về nhà, cho y uống thuốc, hai người lại ngồi bàn xem đối phó thế nào với sự kiện xem mắt hoang đường kia, nhưng đến tối vẫn không có cách nào. Nên hắn đành vác cái đầu đau nhức trở về bệnh viện.

Thời tiết đầu thu không quá lạnh, nhưng mặt trời dần xuống núi, mà cậu bạn nhỏ Kim Junsu chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi ngắn tay nên vẫn cảm thấy có chút lạnh. Nhìn người vào trong bệnh viện càng lúc càng ít đi, người đi ra thì càng lúc càng nhiều, cậu bạn nhỏ cảm thấy có chút hi vọng sẽ thấy chú Park. Cậu bạn nhỏ đã đợi ở chỗ này ba tiếng rồi vẫn chưa thấy chú Park ra. Cậu nhóc sốt ruột nhưng cậu lại không mang điện thoại, cũng không mang theo tiền…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau