THỜI ĐẠI VỢ ĐẸP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Thời đại vợ đẹp - Chương 56 - Chương 60

Chương 53: Có ngọt ngào nào sánh bằng! (2)

Ra khỏi cửa, nhìn bên ngoài, trời đã bắt đầu đen lại, đèn đường cũng sáng lên.

“Ông xã, em ăn no quá, chúng ta đi tản bộ một chút rồi về nhà được không?” Kim Junsu túm tay áo ông xã mình, lắc lư.

“Ừ, cũng được.” Park Yuchun bế Inhwan, buông một tay ra, ôm eo Kim Junsu. Dù sao xe đậu ở đây cũng không mất, chỗ này cũng cách nhà không xa. Park Yuchun xốc con mình lên một chút, cùng vợ tản bộ. Chuyện tốt đẹp thế này, ngày hôm qua, hắn còn không dám nghĩ tới, thế mà hôm nay đã thành hiện thực. Có phải hắn đang nằm mơ không?

Đi một lát, Park Yuchun phát hiện Inhwan ghé trên vai mình ngủ mất rồi, có vẻ hôm nay bé mệt lắm.

“Yuchun~ có mệt không? Để em bế con một lát cho.”

“Không mệt. Sao lại mệt chứ? Em không biết tâm trạng anh bây giờ thỏa mãn thế nào đâu.” Park Yuchun thản nhiên cười.

“Su…”

“Ưm?”

“A… Anh hỏi em, năm đó, sao em phát hiện mình có thai?” Park Yuchun cố gắng lựa chọn ngôn từ, tránh cho Vật nhỏ nhớ chuyện cũ lại thương tâm.

“Sau khi em đến Pháp được ba tháng. Em nhớ hôm đó trời mưa, đường rất trơn. Ở trường không cẩn thận trượt chân ngã, cũng không có bị gì, nhưng bụng lại thấy đau âm ỉ. Có một người tốt bụng đỡ em dậy, còn đưa em tới bệnh viện. Sau khi kiểm tra, bác sĩ nói cái gì đó, em cũng không hiểu lắm. May là người kia dịch ra cho em, cậu ấy nói, em có thai, ba tháng rồi. Lần này té dẫn đến động thai, nhưng may là không sao hết.”

Park Yuchun nghe đến đây, trong lòng kinh hãi. Ba tháng? Ba tháng, trẻ nhỏ vẫn chưa ổn định đâu. Té như thế rất có thể xảy thai.

“Anh đoán xem người tốt bụng đó là ai? Eu kyang kyang, chính là Bum Bum đó.” Kim Junsu nhớ lại, từ ngày đó, Kibum liền giúp đỡ cậu, chăm sóc cậu. Kibum nhỏ tuổi hơn cậu, nhưng lại rất chững chạc. Tuy bên ngoài luôn tỏ ra lạnh lùng, nhưng trong lòng lại rất ấm áp. Nếu không có cậu ấy, bây giờ cũng sẽ không có Kim Junsu và Kim Inhwan.

“Ừm, Kibum đúng là người tốt. Chúng ta phải tìm một cơ hội đền đáp cậu ấy.” Park Yuchun nghĩ nếu hắn tính không lầm thì đứa nhỏ này có vào đêm trước khi Junsu rời đi. Lại nghĩ đến chuyện Junsu té, thiếu chút nữa là không còn được thấy con nhỏ, Park Yuchun bất giác hơi siết cánh tay lại, để đầu Inhwan tựa sát hơn lên bả vai mình.

“Vâng, Bum Bum tốt lắm. Lúc em sinh Inhwan, cũng là do Bum Bum chăm sóc em. Cậu ấy còn lo cho tiền viện phí nữa.”

Park Yuchun thở dài một hơi “Bảo bối, anh xin lỗi. Lúc em cần người chăm sóc, anh lại không ở bên cạnh em.” Park Yuchun thật sự tự trách bản thân, hắn cho rằng, dù Junsu bỏ đi, nhưng nếu lúc trước hắn nghiêm túc tiếp tục tìm, cậu cũng sẽ không phải chịu nhiều khổ cực như vậy.

Kim Junsu vừa nghe Park Yuchun nói như vậy, càng cảm giác mình không còn nhỏ nữa, rõ ràng là cậu gây tội thì phải chịu tội, sao hắn lại cứ đem lỗi lầm về phía mình “Ông xã, anh đừng nói thế. Anh nói thế khiến em cảm thấy mình thậy đáng ghét. Tuy năm đó, lúc mang Inhwan, em vừa phải đến trường, vừa đi làm thêm, quả thật chịu không ít khổ cực, nhưng chỉ cần nghĩ tới có thể sinh con cho anh, em liền cảm thấy mình thật giỏi. Đều là lỗi của em, anh không sai, nên đừng tự trách mình nữa. Em nghĩ… nếu thời gian có thể quay trở lại, em nhất định sẽ không rời xa anh.” Kim Junsu cúi đầu, đoán không ra cậu có phải đang khóc không, nhưng giọng nói của cậu đã có chút không bình thường.

“Ừm, anh biết Su Su của anh tài giỏi mà. Thật sự rất giỏi. Bảo bối, đã chịu nhiều khổ cực rồi. Tuy em nói vậy, nhưng trong lòng ông xã vẫn thấy mình đáng trách. Là anh không chăm sóc tốt cho em, mới khiến em chịu khổ nhiều như thế, em không biết anh đau lòng bao nhiêu đâu.” Từ ngày Kim Junsu trở về, Park Yuchun liền cảm thấy hắn trở nên yếu ớt đi. Chỉ nhìn bóng lưng gầy gò của cậu, trong lòng hắn lại đau đớn, nước mắt lại muốn trào ra.

“Anh đừng nói thế. Em xin lỗi, là tại em… khiến Yuchun bỏ lỡ lúc sinh Inhwan, không được nhìn nó lớn lên trong thời gian vừa rồi… em…”

Park Yuchun thật sự không đành lòng nhìn Vật nhỏ tiếp tục thương tâm, vì thế hắn nắm chặt tay cậu “Bảo bối… bà xã… đừng nói “em xin lỗi” anh nữa. Về sau chúng ta đừng nói xin lỗi được không? Ba chữ này thật đáng ghét. Đổi thành “em yêu anh” đi. Sau này chúng ta còn cả quãng đời còn lại ở bên nhau, không thể mãi đắm chìm trong những đau buồn ngày xưa được. Bốn năm xa cách này, xem như chưa phát sinh. Chúng ta hãy xem nó là giấc mộng đi. Tỉnh mộng, mọi thứ đều trở lại bốn năm trước. Có một điều thay đổi duy nhất, đó là chúng ta có thêm một tiểu bảo bối.” Park Yuchun không muốn chứng kiến chuyện Vật nhỏ cả đời cảm thấy thua thiệt hắn, hắn hi vọng bảo bối của hắn sẽ sống như trước, giống như ánh mặt trời, hạnh phúc, vui vẻ như bốn năm về trước, không có một tia lo lắng nào.

“Nếu bảo bối thật sự cảm thấy không xứng với anh. Anh có một cách, có thể trừng phạt em, cũng bù đắp lại cho anh.” Vẻ mặt Park Yuchun thoải mái nhìn Vật nhỏ.

“Cái gì?” Kim Junsu lập tức ngẩng đầu, đôi mắt phiếm hồng nhìn chằm chằm Park Yuchun.

“Ư… phạt em sinh cho anh thêm mấy tiểu bảo bối đáng yêu như vậy nữa. Sinh mấy đây? Anh nhớ trước kia, Su Su nói với anh, sẽ sinh cho anh mười đứa. Sau đó tạo thành một đội bóng, phải không nhỉ?” Park Yuchun kéo vạt áo ra, bao lấy Inhwan trong lòng, trông có vẻ rất thành thạo.

“Hồi đó chỉ nói đùa, anh còn xem là thật hả? Ai muốn sinh cho anh nhiều như vậy chứ. Mệt chết, anh không biết lúc em mang Inhwan cực khổ thế nào đâu. Em không muốn.” Vật nhỏ xấu hổ, cậu nào có bản lĩnh đó chứ.

“Mặc kệ, em đã hứa với anh rồi. Chúng ta đi nhanh lên, nhanh lên.” Một tay Park Yuchun kéo tay Kim Junsu, chân bước nhanh hơn.

“Sao đi nhanh vậy? Gấp thế làm gì?” Vật nhỏ thất tha thất thểu đi theo, đầu óc quay cuồng, có chút mông lung.

“Gấp chứ. Đương nhiên là gấp rồi. Phải vội về nhà tạo con nhỏ với em chứ.” Viện trưởng Park biến thành sắc lang, giọng điệu nói nghe có vẻ rất đơn giản.

“Suỵt~ Inhwan sẽ nghe được đấy.”

“Không đâu, con ngủ say rồi.”

“Đêm nay em không muốn làm. Em muốn ngủ với con. Lâu rồi không gặp nó, thằng bé cần em ngủ cùng.”

“A~ Bà xã~ Hôm qua ở nhà ông nội cũng chưa làm, hôm nay cũng không được làm. Anh thấy đồ ăn mặn ở phía trước mà lại không được ăn.” Viện trưởng Park giữ môi dưới của Kim Junsu, hôn lên.

“Không được, Inhwan nó giống em, phải ngủ quen giường. Hôm nay em phải ngủ với nó.” Vật nhỏ từ chối lời cầu hoan của viện trưởng Park.

“Haiz, cũng vì thái tử nhà chúng ta. Hôm nay trẫm bỏ qua cho ngươi đó.”

“Ha ha, tạ ơn bệ hạ. Hôm nào, nô tì nhất định hầu hạ tốt ngài.” Hai vợ chồng nhà này lại bắt đầu tự biên tự diễn phim cổ trang rồi. Bộ vui lắm sao?

Dây dưa như thế cho đến khi về tới nhà, Kim Junsu tắm cho Inhwan xong, rồi tắm rửa cho mình. Sau đó cậu bế thằng bé tới phòng trống bên cạnh ngủ.
Park Yuchun vài lần muốn tới giúp con trai mình tắm rửa, nhưng bây giờ hắn mới phát hiện, tay hắn lóng ngóng như móng heo. Kinh nghiệm chăm sóc con nhỏ còn thiếu nhiều lắm. Xem ra sau này phải luyện tập nhiều hơn.

Park Yuchun đứng ngoài cửa phòng, dùng ánh mắt vô cùng oán niệm nhìn cậu vợ trẻ đưa lưng về phía mình, dỗ con ngủ. Kim Junsu đột nhiên cảm thấy sau lưng có cảm giác nóng rực, giống như bị ai đó nhìn chằm chằm. Lúc quay đầu lại thì thấy viện trưởng Park đứng đó, đôi mắt tội nghiệp vô cùng. Kim Junsu nhìn hắn, ý bảo hắn về phòng ngủ đi. Lúc này Park Yuchun mới rời đi.

Tắm xong, một mình hắn nằm trên chiếc giường lớn, nhớ đến những gì trải qua ngày hôm nay, thật giống như nằm mơ vậy. Su Su sinh cho hắn một đứa con trai. Đứa bé mũm mĩm đáng yêu, mở miệng gọi hắn là “ba”, không phải gọi người khác, mà chính là gọi hắn. Cảm giác này thật tuyệt vời. Cho tới bây giờ Park Yuchun chưa từng cảm giác mình thành công như thế. Khi đến trường được khen ngợi, khi công tác đạt được những thành tựu đáng kiêu ngạo cũng không bằng một tiếng non nớt của Inhwan khi gọi hắn là “ba”.

Từ nay về sau rốt cuộc không cần nhìn ba người nhà Kim Jaejoong mà ghen tị nữa. Hắn cũng sẽ được trải qua cuộc sống hạnh phúc của một gia đình. Trong lòng Park Yuchun cảm ơn Vật nhỏ nhà hắn, tuy xa cách bốn năm, nhưng đã cho hắn một cuộc sống tốt đẹp như vậy. Thật đẹp!

Park Hoàng nghĩ đi nghĩ lại, không khỏi bật cười thành tiếng, đưa lưng về phía cửa phòng, say mê với suy nghĩ của mình. Căn bản không nghe thấy Kim ái phi của mình lén lút đẩy cửa vào.

Kim Junsu chìa một ngón tay, chọc chọc lưng hắn, thỏ thẻ “Ông xã, anh ngủ chưa?” Lúc này Park Yuchun mới quay đầu lại, giật mình hỏi “Su Su? Không phải em… ru con ngủ sao? Sao lại…”

“A… Inhwan ngủ được một lúc lâu rồi, không phải em… sợ anh ngủ một mình sao. Chỉ là qua xem anh một chút. Em… em về phòng đây.” Kim Junsu nhăn nhó, túm góc áo của mình, nói xong liền chậm chạp rời đi.

Đào tới miệng sao có thể để bỏ chạy. Park Yuchun cầm tay Vật nhỏ, nài ép, lôi kéo đưa cậu lên giường, đè lên “Bảo bối, anh ngủ không được, em dỗ anh ngủ đi.” Giọng điệu đầy lưu manh, nói.

“Đừng có đùa em.” Vật nhỏ đẩy ngực Park Yuchun, nhưng mà hắn vẫn bất động. Càng đẩy hình như lại càng nhen nhóm lửa trong hắn.

Park Yuchun đưa tay vén áo ngủ của Kim Junsu, thuận thế sờ eo cậu “Không phải em tới để anh trêu chọc em sao. Đều làm mẹ con nhỏ rồi, sao còn thẹn thùng thế? Su Su của anh, bao giờ mới trở nên mạnh dạn hơn nhỉ.” Ừm, đã đầy đặn hơn chút, sờ cũng thoải mái. Còn phải tăng cường nuôi nấng. Đồ ăn cũng phải tăng lượng lên.

“Anh thích mạnh dạn? Vậy tìm người khác đi.” Trong lòng Vật nhỏ khó chịu. Mạnh dạn? Biết rõ cậu thuần lương rồi, thế này không phải là có ý ghét bỏ cậu sao. Vội vàng muốn đẩy Park sắc lang bên trên ra, nhưng tên lưu manh này liền nhân cơ hội sờ hai điểm trước ngực cậu. Khiến cậu bất giác phát ra một tiếng rên rỉ.

“Người khác thì anh không thích, nhưng anh thích em mạnh dạn trước mặt anh. Đừng lộn xộn, để anh sờ.” Không những sờ mà Park Yuchun còn kéo áo ngủ của cậu lên cao, cúi đầu xuống, không ngừng mút núm vú của cậu. Cơ thể nhỏ bé liền nhanh chóng không chịu nổi, biết thế cậu sẽ không chui đầu vô rọ rồi. Chỉ nghe chụt một tiếng, Park Yuchun buông tiểu hồng đậu bị hắn mút thành một đóa hoa hồng ra, ý loạn tình mê, cười tà, nhìn Vật nhỏ “Kiểm tra xong rồi.” Nghe được bốn chữ này, Su Su đột nhiên mở to mắt “Cái… cái gì? Kiểm tra… xong rồi?”

“Ừ, kiểm tra xong, kết quả kiểm tra là không có sữa.”

“…” Trời ạ, đất ạ, trả tôi ông chồng nho nhã hồi trước của tôi đi. Tên lưu manh này là ai? Tôi không biết. Xem ra bây giờ Vật nhỏ mới nhận ra sự thực, chỉ tiếc là đã quá muộn rồi.

Park Yuchun nhìn thấy Vật nhỏ nhà hắn ngoài việc đen mặt đi, cũng không có phản ứng gì khác, vì thế lại tiếp tục giở trò “Anh kiểm tra nốt bên này. Biết đâu lại có kinh hỉ ngoài ý muốn.” Nói xong lại cúi người xuống.

Cuối cùng Tiểu Đào bị Park sắc lang cắn đến mình đầy thương tích, kiểm tra cả đêm, chỗ nào cũng kiểm, kiểm xong thì chỉ nhận ra có một tên lưu manh ở đây thôi.

Haiz, vợ chồng nhà này, muốn làm “nghiên cứu thực nghiệm” cũng cần đóng kỹ cửa lại chứ.

Cả nhà ba người hạnh phúc bên bàn cơm, Park Yuchun cầm cái muỗng nhỏ đút cháo cho Inhwan, nhưng bé không chịu mở miệng. Trong lòng hắn lo lắng, không phải hôm qua rất tốt à. Sao ngủ một giấc lại trở nên sợ người lạ vậy?

Inhwan cúi thấp đầu, không nói lời nào, chính là mọi người đều có thể nhìn ra bé đang buồn, bộ dạng như sắp khóc.

“Con à, sao vậy? Không thoải mái sao?” Park Yuchun sờ trán bé, không nóng mà.“Inhwan… Sao không ăn cơm? Ba đút cho con, sao con không há miệng?” Kim Junsu buông cái muỗng trong tay xuống, nghiêm mặt, nhìn con trai. Park Yuchun cau mày nhìn về phía Kim Junsu, lắc đầu, ý bảo: Đừng nói nó, chắc con nó còn thấy lạ.

Ôm lấy Inhwan, Park Yuchun hôn lên mặt bé một cái “Bảo bối, nói cho ba biết, sao vậy? Không vui sao? Ai bắt nạt con trai bảo bối của ba? Ba thay con đi đánh mông người đó được không?” Inhwan vẫn không nói chuyện, vặn vẹo trong lòng Park Yuchun một lát, sau đó giơ tay muốn Kim Junsu ôm bé “Ưm~ Mẹ~ Con muốn mẹ…” Kim Junsu không biết phải làm sao, đón lấy đứa con, nhìn khuôn mặt tội nghiệp của bé, trong lòng cũng ngượng ngùng không biết nói cái gì, nhìn lại mặt Park Yuchun, so với con trai còn tội nghiệp hơn, chỉ thiếu ngồi một góc, cắn cái khăn thôi.

“Inhwan, trước kia không có ba, không phải con đều ầm ĩ đòi ba ôm sao? Sao bây giờ lại không muốn?” Sờ đầu đứa con, Kim Junsu thật không biết nó đang nghĩ gì. Không hỏi thì thôi, vừa hỏi đến Inhwan liền òa khóc, Kim Junsu phải dỗ bé mãi. Lúc này viện trưởng Park á khẩu, hắn muốn tiến tới ôm con, nhưng lại sợ nó đẩy mình ra.

Khóc nửa ngày, Inhwan mới ngẩng đầu, nói đứt quãng với Park Yuchun “Ba… mẹ tội nghiệp lắm… ba đừng đánh mẹ… Inhwan không muốn ba mẹ ly hôn đâu~~~ Ô ô ô~~ Oa~~~” Trẻ con nói một câu, hai người lớn lại không hiểu sao. Park Yuchun vội vàng giải thích “Không có, ba mẹ sao lại ly hôn chứ. Con, ba không có đánh mẹ con. Sao con lại nói ba đánh mẹ con?”

“Ô ô ô ~~~ Con… tối… hôm qua, con nghe thấy âm thanh kỳ lạ… Sau đó, con ra xem, con thấy… ô ô ô ~~~~” Bé khóc đến lợi hại, còn chưa nói xong, đã nấc lên nấc xuống. Park Yuchun phải vỗ nhẹ lên lưng bé, cho bé dễ chịu hơn “Bảo bối, đừng khóc… khóc tiếp ba sẽ đau lòng đó, từ từ nói, con thấy cái gì?”

“Inhwan thấy ba mẹ… ở trong phòng đánh nhau...” Lúc này nước mũi của bé cũng chảy ròng ròng.

“Đánh nhau? Không có à.” Kim Junsu nhanh chóng rút tờ khăn giấy, lau mũi cho Inhwan, Park Yuchun thì hình như đã hiểu ra chút gì rồi.

“Có mà. Con nhìn thấy. Con thấy ba đánh mẹ, ba bóp ti mẹ, còn đánh vô mông mẹ nữa… con… con thấy mẹ khóc rất thảm… Ô ô ô ~~~ Ba đừng đánh mẹ. Inhwan không muốn ba mẹ ly hôn.”

“…” Nhất thời Kim Junsu muốn tìm một cái lỗ chui xuống, không bao giờ lên nữa. Không ngờ cậu cùng bệ hạ của mình hành phòng lại bị thái tử a ca ngây thơ bắt gặp, còn bị hiểu lầm là đánh nhau. Park Yuchun cố nín cười, thấy bộ dạng thẹn thùng của Kim Junsu, hắn lại không dám cười ra. Kim Junsu dùng chân đá đá hắn, ý hỏi: Làm sao đây? Giải thích thế nào bây giờ?

Park Yuchun gật đầu với cậu, cứ giao cho anh “Khụ khụ…” Park Yuchun ho khan hai tiếng “Inhwan à, ba nói với con, ba mẹ không đánh nhau, cũng không ly hôn. Ưm, hôm qua con nhìn thấy là ba mẹ đang muốn tạo em gái cho con đấy. Inhwan của chúng ta sắp làm anh rồi.”

Kim Junsu ở dưới lại đá cho hắn vài cái “Ông xã, sao lại nói như thế. Thiệt là, Inhwan, nghe mẹ nói. Ăn cơm trước đi, ăn xong còn qua ông cố nội. Chỗ đó còn có ông Yong Wan mua thiệt nhiều, thiệt nhiều đồ chơi cho Inhwan nữa.” Giải thích không được, Kim Junsu đành hướng qua chuyện khác.

“Ưm… vậy… em gái đâu ạ? Sao con không thấy?” Bé nhìn xung quanh, tìm em gái của mình.

“Con à, em gái con đang ở trong bụng mẹ con đó. Phải thật lâu mới ra ngoài được.” Park Yuchun một lần nữa cầm lấy cái muỗng, múc ít cháo, đưa đến bên miệng Inhwan. Lúc này bé mới há miệng ăn cháo, không giận hờn nữa “Thật lâu ạ? Nhưng Inhwan muốn chơi với em gái.”

Park Yuchun lại múc muỗng tiếp theo, nhìn thoáng qua khuôn mặt đỏ bừng của Kim Junsu, cười nói với con “Không lâu lắm đâu, ba hứa với Inhwan đó.”

Buổi tối qua nhà ông nội Park, Inhwan bị ông nội đưa vào phòng, hai ông cháu ngủ với nhau.

“Su Su~ lại đây. Haiz, em nằm xa anh vậy làm gì? Lại đây cho anh ôm một cái.” Mắt thấy bảo bối nhà mình sắp rớt xuống giường, Park Yuchun vươn tay kéo cậu lại gần.

“Ông xã, hôm nay… không được, nếu lại để con thấy, em đúng là không còn mặt mũi nào để sống đâu.” Kim Junsu tránh tay hắn, nằm xích ra ngoài giường.

“Không sao đâu! Con đang ngủ cùng ông nội mà, sẽ không thấy đâu. Su Su, em dùng cái gì tắm vậy? Thơm quá.” Em không lại đây, thì anh qua. Mặt Park Yuchun đầy ngọt ngào xích tới bên cạnh Vật nhỏ nhà hắn, đôi tay lại bắt đầu không thành thật, sờ loạn lên.

“Park Yuchun, sao da mặt anh dày vậy? Chuyện này để con nó bắt gặp, anh còn thản nhiên như vậy? Em xấu hổ muốn chết.” Kim Junsu sống chết nhất định không cho hắn chạm vào mình hôm nay.

“Bà xã, sao lại bảo anh mặt dày. Anh hứa với con, cho nó một cô em gái. Làm ba không được nuốt lời đúng không?” Park Yuchun tiếp tục dán lên người cậu.

Lúc hai người đang “xô đẩy” nhau, thì Inhwan lại đẩy cửa, ôm gối của bé vào. Park Yuchun sợ tới mức thiếu chút nữa ngã xuống sàn nhà.

“In… Inhwan, sao vậy? Không phải đang ngủ cùng ông cố nội sao? Mơ thấy ác mộng hả?” Kim Junsu cũng sợ tới mức mặt trắng bệch, xuống giường ôm lấy con, hoài nghi có phải con mình mộng du không.

“Không ạ, Inhwan không có mơ thấy ác mộng.” Bé ngọt ngào cười, nhìn thế nào cũng không thấy giống mộng du.

Bây giờ Park Yuchun mới hiểu vì sao càng ngày Jung Yunho càng trưng ra cái vẻ mặt “cấm dục”. Xem ra là không thể vẹn toàn đôi bên, vất vả hưởng thụ tình cha con, nhưng thỏa mãn nhu cầu của hắn lại càng ngày càng ít. Trời ạ.

Park Yuchun muốn đưa tay ôm con vào trong chăn ngủ, nhưng bé lại không hợp tác, ôm cái gối nhỏ, ngồi khoanh chân trên giường, mắt nhìn hai người.

“A… mẹ ôm con ngủ. Muộn rồi, cậu bạn nhỏ phải đi ngủ thôi.” Kim Junsu nghiêng đầu nhìn Inhwan.

“Không, con chưa muốn ngủ. Con muốn nhìn ba mẹ tạo em gái cho con. Hôm nay con muốn thấy em gái, con muốn ngủ cùng em gái.” Bé ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn của mình lên, nói nhất định hôm nay phải ngủ cùng em của bé…

Hoàn chính văn.

Ma tỷ: Inhwan à, dì Ma nói cho con biết, em gái con bây giờ vẫn ở trong vũ trụ đó. Nhưng mà dì hứa với con, nhất định sẽ cho con một cô em gái.

Blackrose: Hẹn gặp mọi người ở 7 ngoại truyện của Thời đại vợ đẹp.

Cùng đón xem cuộc sống của vợ chồng YooSu khi cùng nhau chăm sóc những đứa con nhỏ của hai người nhé.

Chương 54: Ngoại truyện 4: Báo thù kẻ đào hôn (1)

Âm nhạc du dương tràn ngập không gian quán cà phê. Ngồi trong một góc có ba người đang nói chuyện với nhau.

“Bum Bum~ Sao em không về nhà tụi anh ở? Một mình em ở khách sạn buồn lắm.” Kim Junsu vừa ăn kem vừa nói, Park Yuchun ở bên cạnh cẩn thận chùi mép cho cậu.

“Anh Junsu, em gọi anh ra đây là có chuyện đứng đắn muốn thương lượng với hai người. Có thể đừng ăn nữa được không?” Mặt Kim Kibum xám xịt, từ lúc vào cửa, Kim Junsu liền gọi một bàn đồ ngọt, có thể ăn cả một đời. Mới vài ngày không gặp, dáng người “gợi cảm” sau khi sanh con đã say goodbye mất tiêu rồi, mặt đã tròn lên, cằm cũng không còn nhọn nữa.

“Ha ha. Kibum, em cứ để Junsu ăn đi. Gần đây Su Su mới ăn uống tốt lên, lúc trước không chịu ăn gì hết, làm anh lo muốn chết.” Park Yuchun liền vội vàng rửa sạch án xử sai cho vợ mình.

Kibum liếc mắt. Hừ, hồi trước nghe anh nói ông chồng của anh chiều anh lắm, em còn không tin, giờ thì đúng là không có chút nghi ngờ rồi.

“À, đúng rồi. Kibum kêu tụi anh ra chắc có chuyện quan trọng gì. Cần anh giúp gì thì em cứ nói. Thời gian bên Pháp em đã chăm sóc vợ con anh nhiều, anh còn chưa có cơ hội báo đáp em.” Park Yuchun nhìn qua Kim Junsu một cái. Chuyện đứng đắn để anh nói, bảo bối chỉ cần phụ trách ăn nhiều vào thôi. A, bánh pudding có ngon không? Ăn đi, ăn đi, ăn trắng béo lên, anh ăn em mới ngon.

“A… là có chút chuyện.” Kim Kibum cầm tách cà phê lên, nhấp một ngụm “Các anh… quen một người tên là Shim Changmin phải không?” Cuối cùng cậu cũng nói ra lời này, bàn tay nắm chặt lấy cái tách, các khớp tay cũng trắng bệch ra. Park Yuchun, Kim Junsu cùng ngẩng đầu. Xem điệu bộ có vẻ là tới trả thù? Changmin lại gây họa ở đâu rồi? Trưởng thành rồi mà còn trêu chọc tới Kibum? Hay hai người có chuyện gì đó sâu xa?

“A, Changmin hiện đang làm ở bệnh viện của anh. Kibum, hai đứa có va chạm gì sao?” Park Yuchun thầm nghĩ, nếu không phải đụng chạm nhau, sao lại hận đến nghiến răng kèn kẹt thế kia.

“A… em với anh ta là kẻ thù không đội trời chung. Shim Changmin, tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu.” Rầm một tiếng, tách cà phê vỡ vụn trong tay Kim Kibum “Phục vụ, làm phiền đổi cho tôi tách khác.”

Viện trưởng Park kinh ngạc nhìn. Hắn đã nói Kim Kibum này nhất định là cao thủ võ lâm mà, bên ngoài thì tỏ vẻ lạnh lùng, nhưng thật ra là người có công phu rất thâm hậu.

“Bum Bum à~ Sao Changmin lại chọc tới em? Sao cho tới giờ em chưa từng nói với anh?” Kim Junsu mở to đôi mắt nòng nọc, dò hỏi, cậu không ngờ Kibum lại có quan hệ với Changmin đó “Bum Bum~~ Em mau nói cho anh biết đi. Changmin là gì của em? Kẻ thù giết cha? Hay cướp phụ nữ của em? Không lẽ em ấy cướp đàn ông của em?” Thấy Kimbum không nói gì, Vật nhỏ lập tức truy hỏi. Viện trưởng Park cũng tò mò. Sao hai thằng nhãi đó lại quen nhau? Không phải tình cờ gặp thù cũ đấy chứ?

Kibum đã không còn khí thế lúc trước, cậu cúi đầu, hai má hơi đỏ lên, khiến người ta khó nhận ra “Haiz, không phải… Shim Changmin… là chồng chưa cưới của em.”

Phụt một tiếng, Kim Junsu đang uống trà chanh, nghe được câu này liền phun toàn bộ nước trong miệng vào thẳng mặt ông chồng đang quay mặt về phía mình, sau đó ho khan không ngừng. Viện trưởng Park vốn cũng đang khiếp sợ nói không ra lời, nhưng bị Kim Junsu phụt nước vào mặt cũng tỉnh táo lại, không quan tâm lau mặt cho mình, mà vội vàng vỗ nhẹ lên lưng của Vật nhỏ nhà hắn.

Sau khi hai vợ chồng Park Kim bình tĩnh lại, mọi người mới tiếp tục đề tài.

“Bum Bum, nói như vậy, hồi trước em từng kể với anh, chú rể bỏ trốn một ngày trước hôn lễ là… Shim Changmin?” Giọng nói của Kim Junsu cực lớn, trong lòng thì dậy sóng.

“Đúng, chính là Shim Changmin.” Kibum bình tĩnh trả lời.

“A… Kibum, em xác định Changmin tụi anh quen chính là vị hôn phu chạy trốn kia?” Park Yuchun cảm giác chuyện này quá mức kì lạ, chẳng lẽ trùng hợp đến thế?

“Shim Changmin, quốc tịch Hàn Quốc và Canada, năm nay 25 tuổi, từng học ở Đại học Y Khoa McGill, ba là chủ tịch tập đoàn viễn thông lớn nhất, mẹ là người Hàn lai, ông ngoại là một trong những người sáng lập tổ chức xã hội đen lớn mạnh ở Canada. Mà Shim Changmin trong vòng năm năm sẽ trở về kế thừa gia sản, em nói không sai chứ?”

“Đúng vậy, đúng vậy. Yuchun, xem ra đúng là Changmin chúng ta biết rồi. Em nhớ hồi trước Bum Bum nói với em, nó bị chồng chưa cưới đào hôn, nên mới đau lòng một mình đến Pháp học hộ lý.” Vật nhỏ bây giờ cảm thấy Kibum thật đáng thương, còn Changmin lại xấu vô cùng. Người xinh đẹp lại thiện lương như Bum Bum, sao Changmin lại đào hôn chứ?

“Anh Junsu, anh đừng nói bậy, em đâu có đau lòng. Vì em thích đọc sách nên mới tới Pháp học. Không phải là do đau lòng đâu.”

“Sao em lại không đau lòng, anh đều thấy hết ấy. Anh thấy tối em vừa ngồi chơi PSP vừa khóc. Lúc ấy anh còn nghĩ, thua thì thôi, cần gì buồn dữ vậy. Còn có một lần, anh tò mò xem nhật ký của em, trên đó viết [Người đó thật sự khiến mình đau lòng] linh tinh gì đó. Bum Bum, rõ ràng là em đau lòng mới tới Pháp học mà. Sao em không thừa… ưm…” Viện trưởng Park tức thời bịt miệng Vật nhỏ lại. Bà xã à, em đang đụng chạm vào vết thương lòng của người ta đó, hơn nữa, xem lén nhật ký của người ta mà cũng ngang nhiên đem ra nói được sao?

Thấy mặt Kibum biến từ hồng sang đen, Viện trưởng Park mà không chặn miệng cậu lại, chắc Vật nhỏ đã bị Kim chưởng môn phế võ công rồi. Này giang hồ tình cừu, sao những người như vợ chồng hắn có thể trêu vào.

“A… Kibum, sao em biết tụi anh quen Changmin?”

“Không gạt hai anh, lần này về Hàn cũng vì bác Shim nói cho em biết anh ta đang ở Hàn làm bác sĩ. Qua mấy ngày điều tra, em mới biết Changmin có một anh họ hàng xa tên là Jung Yunho, mà vợ của Jung Yunho chính là Kim Jaejoong, anh của anh Junsu, bây giờ đang làm việc ở bệnh viện của anh Park, sau đó em mới biết hóa ra đều là người quen.”

“Cái gì? Bum Bum, em thuê thám tử tư sao? Em nói sớm cho anh biết cái tên vứt bỏ em chính là Shim Changmin thì được rồi, còn tốn tiền thuê người ta đi tìm hiểu làm chi. Hỏi thẳng anh, anh sẽ nói hết cho em.” Xem ra thời gian Kim Junsu trưởng thành được một chút lại biến mất tiêu, bắt đầu trở lại cái thời nói chuyện quá hồn nhiên rồi.

“Anh có nghe Changmin nhắc qua chuyện này, nó bảo gia đình nó sắp xếp một vụ hôn nhân cho nó, chưa thấy mặt vợ sắp cưới, nó đã bỏ chạy về Hàn rồi, hai đứa thật sự có chuyện như vậy sao? Không lẽ là… ép hôn?” Park Yuchun chợt nhớ tới hồi trước hình như Changmin có nói qua với hắn chuyện này.

“Ép hôn? Cũng không phải. Thật ra em với Shim Changmin có quen biết, chuyện kết hôn là do anh ta nói trước, nhưng… hình như anh ta không còn nhớ nữa…” Kim Kibum thở dài, bất đắc dĩ lắc đầu.Mười sáu năm về trước…

“Changmin, mau xuống đây con, có khách tới.” Ba Shim đã bảo người giúp việc lên gọi nhiều lần, nhưng thằng nhóc này vẫn không chịu xuống.

“Ông Kim, ngồi đi, đừng có đứng thế.”

“Ha ha, ông Shim, bao nhiêu năm rồi chúng ta không gặp nhỉ? Từ sau khi tốt nghiệp… Chín năm hay là mười năm?” Ba Shim cùng ba Kim là anh em tốt thời đại học, cùng nhau ăn uống, cùng nhau đi tán gái. Nếu không phải cuộc làm ăn lần này, hai người chắc cũng không được gặp lại nhau.

“Ừ, cũng khoảng mười năm rồi. Ai u, đây là con ông hả? Đáng yêu thật đấy.” Ba Shim phát hiện ra cậu nhóc trốn sau lưng ba Kim, liền lên tiếng khen thằng bé.

“Ừ, đây là con trai tôi, tên là Bum Bum, năm nay nó 5 tuổi. Bum Bum, mau lại đây, chào chú Shim đi con.” Ba Kim kéo bé ra trước, bảo bé chào người lớn. Nhưng đứa nhỏ này lại liên tục cọ sau người ba, không chịu ra gặp người khác.

“Haiz…” Ba Kim thở dài một hơi “Ông Shim… ông đừng chê trách, từ nửa năm trước, sau khi mẹ nó qua đời, nó liền nhút nhát như thế. Trước kia nó không vậy, là một đứa trẻ rất hoạt bát. Có lẽ là mẹ nó đi như thế đã khiến nó chịu một đả kích lớn. Ông cũng biết, người làm cha như chúng ta đều thương con, nhưng cũng không thể cho nó cả tình thương của người mẹ được… haiz.”

“Sự đời thật khó lường trước, em dâu còn trẻ vậy sao lại…” Ba Shim cũng hiểu đứa nhỏ này có thể đã bị tổn thương nhiều, lúc Changmin bằng cỡ thằng bé còn suốt ngày chui vào lòng mẹ làm nũng.

“Ba, khi nào dọn cơm?” Changmin chạy từ trên lầu xuống, ba Shim bất đắc dĩ vẫy tay với nó “Chỉ biết ăn thôi. Lại đây.”

“Ông Kim, đây là con trai tôi, năm nay 9 tuổi, Changmin, chào chú đi con.”

“Chào chú ạ.”

“Ôi~ Thằng bé khôi ngô quá. Trông không giống ông, là giống chị dâu hả?” Ba Kim thấy Changmin, vừa nhìn ông đã biết thằng nhóc này chắc rất thông minh, đôi mắt to, cũng có vẻ khéo nói chuyện. Vóc dáng cao, khỏe mạnh. Nhìn lại Bum Bum, haiz, khi nào nó mới có thể trưởng thành đây.

“Có giống bà ấy không thì ông sẽ biết ngay. Nghe nói ông sẽ dẫn con tới, sáng sớm bả đã ra ngoài làm đẹp rồi. Haiz…” Ba Shim bất đắc dĩ thầm cảm thán. Đàn bà đúng là hư vinh mà. Nhưng ông không dám nói ra, sợ thằng con Shim Changmin chết tiệt sẽ cáo trạng với mẹ nó.

“Changmin à, đây là Bum Bum, con của chú Kim, con dẫn em lên lầu chơi đi. Ba với chú Kim còn phải nói chuyện một lúc, cơm dọn lên, ba sẽ gọi hai đứa. Nhớ không được bắt nạt em đấy.” Ba Shim dặn dò Changmin, ba Kim sờ đầu Kibum, ý bảo bé theo Changmin lên lầu.

Kibum lại vội vàng bước tới, ba Kim thật sự không dám tin, ông biết thằng bé cho tới giờ đều không muốn rời mình nửa bước, sao hôm nay nó lại đồng ý đi chơi với Changmin? Ha ha, có lẽ cùng là trẻ con, nên đã thu hút nó.Dưới lầu, ba Shim cùng ba Kim ôn chuyện cũ. Changmin kéo Kibum lên phòng của mình trên lầu. Đặt Kibum lên giường mình, nó ngồi xuống, hỏi “Em tên gì? Nãy ba anh nói, anh không có nghe rõ.”

“…”

“Anh tên là Shim Changmin, em có thể  gọi anh là anh Min.”

“…”

“Này, sao em không nói chuyện? Em bị câm à?”

“…”

“Rốt cuộc em tên là gì? Nhìn mặt em tròn tròn, em không nói thì anh kêu em là bánh bao nhỏ đó.” Changmin cố ý khiêu khích bé, xem bé có chịu nói hay không.

“…”

“Em bị câm thật hả? Lại đây, em nhìn anh nè, bắt chước theo anh, gọi anh là anh Min.” Vặn đầu Kibum qua, Changmin nhấn mạnh từng chữ.

“Em không phải là bánh bao nhỏ, em tên là Bum Bum.” Kibum cậy tay Changmin ra, nói.

“Hả? Không câm à?”

Kibum lắc đầu “Không.”

“Ha ha~ Bum Bum? Tên đáng yêu thật. Anh gọi em là Bum Bum, em phải gọi anh là anh Min, anh hơn em mấy tuổi đó.” Bum Bum? Ăn ngon lắm (Bum = Phạn = cơm trong tiếng Trung)

“Bum Bum~ mẹ em không đi với cha con em sao?” Changmin cảm thấy kỳ lạ, không phải trẻ con đều có ba mẹ đi cùng sao? Sao Bum Bum không đi cùng mẹ?

“Em… em… em không có mẹ… mẹ em chết rồi, mắc bệnh chết…” Kibum cúi đầu, nhắc tới mẹ nước mắt bé liền chảy xuống, khiến cho Changmin sợ hãi. Changmin đã hiểu chút chuyện nên nó cảm thấy mình nói sai rồi, liền vội vàng an ủi bé, lấy ra cái khăn tay không biết từ đâu “Ai, Bum Bum, em đừng khóc. Anh không biết mẹ em… chuyện đó… em đừng khóc. Đừng khóc nữa. Anh chia mẹ của anh cho em một nửa nha, em cũng gọi bà ấy là mẹ đi, thế có được không?” Kibum lắc đầu “Em không phải con của mẹ anh.”

“Chuyện này…. Hay là thế này… lớn lên, em kết hôn với anh, vậy mẹ anh chính là mẹ em rồi.” Changmin thấy bé khóc mãi, cũng thấy phiền, lát nữa người lớn vào, lại tưởng nó bắt nạt thằng nhóc này, nên nó chẳng nghĩ gì, chỉ là muốn dỗ thằng nhóc này đừng khóc nữa thôi.

“Kết hôn là gì?” Lau nước mắt, bé ngẩng đầu nhìn Changmin.

“A… kết hôn chính là… chính là… em có thể kêu mẹ anh là mẹ, có thể mỗi ngày cùng anh ăn cơm, cùng đi chơi.” Changmin cố gắng suy nghĩ định nghĩa kết hôn để giải thích cho bé.

“Vậy… mẹ anh sẽ thích em sao? Mẹ anh có dữ không?”

“Mẹ anh nhất định sẽ thích em, mẹ anh không dữ đâu, mà còn hơi ngốc ấy.”

“Thế nào gọi là ngốc ạ?”

“A… ngốc chính là… chính là…”

“Min Min à, mẹ về rồi này. Nghe nói trong nhà có một thằng bé rất đáng yêu, mau dẫn ra cho mẹ xem cái. Lần đầu gặp mà đem người ta vô phòng ngủ rồi. Con trai mẹ háo sắc quá đấy nha. Hai đứa đừng xấu hổ, ra đây, ra đây~” Còn chưa thấy bóng dáng, Changmin đã nghe thấy tiếng hò hét của mẹ nó. Lúc này Kibum nhất thời lĩnh ngộ thế nào gọi là ngốc.

Blackrose: Với sự “giúp đỡ” của Vật nhỏ, công cuộc báo thù của Bum Bum sẽ ra sao~ Sau khi nếm trải màn giựt tóc của Su Su, Min Min còn phải gánh chịu điều gì nữa?

Chương 55: Ngoại truyện 5: Báo thù kẻ đào hôn (2)

“Sau đó em theo ba về Mỹ, không gặp lại anh ấy nữa. Nhưng năm đó, em bảo ba nói với chú Shim chuyện kết hôn. Chú Shim liền vui vẻ đồng ý, dì cũng rất vui mừng, nhưng Shim Changmin lại nói không biết em, còn không chịu gặp em đến một lần đã nói không biết, không chịu kết hôn với em.” Kibum chống cằm, bộ dáng giống như rất khổ sở.

Kim Junsu cầm khăn tay, khóc đến thở không ra hơi “Ô ô ô~~~ Ông xã~ Em phải làm sao bây giờ? Bum Bum thật đáng thương, Changmin xấu quá. Chuyện cũ này thật làm người ta tan nát cõi lòng. Ô ô~ Em phải làm cái gì đây?” Park Yuchun ngồi bên cạnh vừa giúp Vật nhỏ vuốt lưng cho thoải mái vừa nghĩ thầm: Shim Changmin, được lắm. Em đúng là đồ vô lương tâm. Anh sẽ trừ tiền lương cho biết. Bé xíu mà đã biết nợ phong lưu. Hồi trước đúng là xem thường em rồi. Bây giờ người ta tìm tới tận cửa đòi em chịu trách nhiệm kìa. Xem em xử lý làm sao.

“Cho nên nói, Kibum, lần này em tìm tụi anh là muốn tụi anh giúp em ép Changmin kết hôn với em hả?” Park Yuchun hỏi.

“Kết hôn? Hừ, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy. Không giáo huấn đủ anh ta, em nuốt không trôi cục tức này.” Rầm, cái ly nữa đi đời nhà ma “Phục vụ, đổi tôi tách khác.”

“Ừ, ừ. Đúng đó. Changmin là phải giáo huấn. Bum Bum, em yên tâm, anh Junsu sẽ giúp em dạy dỗ em ấy. Dù anh có không làm được gì, thì em phải nhớ rõ còn anh Jaejoong mà anh đã từng nói với em. Chúng ta kêu anh ấy, giáo huấn người khác là sở trường của anh Jaejoong của anh đấy. Em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không để cho Changmin bắt nạt em như vậy đâu.” Vật nhỏ ném cái khăn trong tay xuống, căm giận, phút chốc trong lòng liền được kích hoạt tinh thần trượng nghĩa muốn bênh vực cho kẻ yếu Kim Kibum. Viện trưởng Park ngồi bên cạnh chỉ có thể âm thầm cảm thán: Bác sĩ Shim… Bổn viện trường lần này không giúp được nhóc rồi, tự mình tạo nghiệt thì tự đi trả đi. Xem ra vị hôn thê của em cũng chẳng phải cọng rơm lương thiện gì. Hơn nữa thêm tiểu yêu tinh nhà anh cùng yêu nghiệt nhà Jung Yunho… Haiz, nhóc con, nghĩ đến tình anh em, anh với anh Yunho sẽ sắp xếp tốt hậu sự cho em. Bây giờ tạm thời không trừ lương nữa.

Buổi tối tại quán bar Ninty Nine, nam nữ trẻ tuổi điên cuồng nhảy ở sàn nhảy.

“Anh, chúng ta làm thế được không? Chồng anh với chồng em có mắng chúng ta không?” Su Su nắm góc áo của Kim Jaejoong, hai người ngồi trong góc chờ xem kịch vui.

“Su à, sao em vẫn nhát gan như vậy? Em đừng quên, giờ em lớn rồi, em đã là mẹ của sấp nhỏ, em như vậy chẳng có khí phách chút nào.” Kim Jaejoong uống một ngụm bia, vuốt ve tay của Vật nhỏ.

“A… Em không nói nữa là được chứ gì, nhưng mà… Yuchun mà nổi giận thì đáng sợ lắm. Em… em không dám chọc giận anh ấy đâu.” Giọng nói của cậu càng lúc càng nhỏ. Chỉ nói thôi cậu cũng đã thấy sợ rồi. Kim Jaejoong nhíu mày, có chút hứng thú nhìn cậu “Sao? Đáng sợ thế nào? Lột sạch rồi ném lên giường, sau đó chạm vào mông em?”

“Hả? Sao anh biết…” Vật nhỏ giật mình ngẩng đầu, trợn tròn đôi mắt nòng nọc, thật sự bội phục năng lực nhìn thấu của anh Jaejoong.

Kim Jaejoong liếc mắt, cái gì mà năng lực nhìn thấu chứ! Chẳng qua là y đã quá quen thuộc, bởi mỗi lần y làm sai, Jung Yunho cũng có mỗi chiêu này. Ai nói quạ trên thế giới thường màu đen? Thật ra còn có một thứ đen hơn nhiều, y thừa biết Park Yuchun cũng chẳng phải lương thiện gì.

“Được rồi. Bảo bối! Đừng tự làm mình rối nữa. Em không nghĩ cho Bum Bum à? Nó đáng thương thế. Mặc dù Changmin là em chồng của anh, nhưng anh cũng không thể nuông chiều nó thành hư được, không giúp Bum Bum nhổ cục khí tức này, hai chúng ta còn mặt mũi nào làm anh nó, Bum Bum sẽ khinh thường chúng ta đấy.”

Từ hôm Vật nhỏ dẫn Kibum đến gặp Kim Jaejoong một lần, kể toàn bộ sự tình giữa cậu và Changmin, đương nhiên không cần nói cũng biết, bác sĩ Kim của chúng ta vốn thích lo chuyện bao đồng, sao lại không ra tay trượng nghĩa. Với lại gần đây thằng nhóc Ji Hyun cùng bé Inhwan nhà Junsu đang “yêu nhau nồng thắm”, rất ít khi gây phiền phức cho y, nên y đang rất rảnh, không tìm chút chuyện thú vị, sao mà sống qua ngày được.

Vật nhỏ nhớ tới, trong lòng tràn đầy căm phẫn đã lỡ nói chuyện của Kibum với anh Jaejoong, bây giờ có muốn rút lui cũng không được. Kim Junsu bĩu môi nói “Em biết rồi. Anh, sao Changmin còn chưa tới? Anh có tính gọi qua giục khéo nó không?”

“Không cần, lát nó sẽ tới. Với đầu óc đẳng cấp như Changmin, gọi tới nó sẽ nghi chúng ta có động cơ. Chờ một chút. Su, em phải bình tĩnh, đừng có trưng cái bộ dạng chưa từng trải đời như thế.” Bọn họ đã hẹn Shim Changmin trước, bác sĩ Shim nói được nghỉ sẽ chạy qua ngay, xem thời gian thì cũng gần tới rồi.

Hai người vừa nói chuyện với nhau xong thì thấy Changmin mặc chiếc áo sơ mi kẻ sọc, màu xám nhạt, bên ngoài khoác chiếc áo gió màu vàng nhạt nhãn hiệu Gucci số lượng có hạn, trên cổ tay là chiếc đồng hồ kinh điển Vacheron Constantin, khiến cậu trông thật sang trọng. Bởi vì thân hình cao to, nên dù có lẫn trong đám đông cũng có thể nổi bật hẳn lên.

Đi đến trước mặt Kim Jaejoong và Kim Junsu, Changmin nói “Anh Jaejoong, anh Junsu, hai người không ăn gì à? Em chết đói rồi đây này.”

Kim Junsu suy nghĩ. Được lắm, sự thật nói rõ cho chúng ta, nhất định không thể trông mặt mà bắt hình dong được, bộ dạng đẹp trai mà mở miệng ra thì toàn là ăn với ăn. Thật không hiểu Bum Bum tốt như vậy sao lại thích Changmin nhỉ? Bề ngoài cũng là con người, mà dạ dày lại không đáy, ruột sắt thép, ăn nhiều cũng không thấy không tiêu hóa được.“A, Changmin, sao đến muộn thế? Muốn ăn gì thì em cứ kêu đi. Hôm nay anh mời.” Kim Jaejoong bình tĩnh nói. Changmin nghe vậy liền vui sướng cười ngây ngốc, mà không biết tương lai thảm hại đang chờ mình ở phía trước.

Shim ăn hàng không biết chút gì, gọi một bàn mỹ thực, sau đó cắm đầu vô ăn, Kim Jaejoong và Kim Junsu làm bộ nói chuyện nhà.

“Anh, vừa rồi em nghe anh giám đốc nói, hôm nay có một MB tới, lát sẽ biểu diễn. Anh~ MB là gì vậy?” Kim Junsu cầm một miếng dưa hấu ăn, ngọt quá.

“Ai, Su Su, em có chắc mình đã trưởng thành rồi không? MB mà cũng không biết. MB chính là trai bán thân xác đó. Chỉ cần đối phương có tiền, thì có thể ngủ với bất kỳ ai, thật thảm.” Kim Jaejoong liếc Kim Junsu một cái, sau đó oang oang nói thế nào là MB.

“Hả? Vậy không phải rất tội nghiệp sao? Sao phải bán mình hả anh?” Biểu cảm của Kim Junsu thật phù hợp, nhưng thực chất là cậu đã tập thoại cả buổi chiều mới được như thế này.

“Ừ, có rất nhiều nguyên nhân, đa phần là do gia đình quá nghèo, ba mẹ thiếu nợ, hay có người bị bệnh nặng, hay muốn đi học nhưng không có tiền, cũng có thể… Nhưng mà, Su Su à, anh cho em biết, có một loại thảm nhất, là một chàng trai bị người yêu ruồng bỏ, nghĩ quẩn mà sa đọa vào chốn này. Haiz, tâm bị tổn thương nên nhìn thế gian này cái gì cũng xấu xa, lúc đó em chỉ có hai chọn lựa, một là xuất gia, hai là lên sàn diễn.” Kim Jaejoong liên tục lắc đầu, kèm theo tiếng thở dài.

Hai người trộm liếc qua Shim Changmin một cái. Trời ạ, có đang nghe không? Hay là chỉ biết ăn thôi. Hai người trao đổi mắt với nhau rồi quyết định đi bước tiếp theo.

“Changmin à~” Su Su đặt mông ngồi xuống bên cạnh Changmin, kéo tay áo cậu “Em nói xem, bị người yêu vứt bỏ rồi đi bán mình có đáng thương không?”

Shim ăn hàng cũng không thèm nâng mắt lên “Không đáng thương, đắm mình trong trụy lạc, đáng thương chỗ nào chứ? Chỉ cần tìm người yêu mới là được, bán mình có đáng không.”

Kim Jaejoong và Kim Junsu cùng hò hét trong lòng: Shim Changmin! Sao em không còn chút nhân tính nào vậy! Đồ cầm thú.“Changmin à, nhất định là tại em chưa yêu nên mới có thể nói vậy. Yêu một người sâu đậm rồi em sẽ không tùy tiện nói đổi như đổi áo được đâu. Cho dù thân xác không ngừng đổi người, nhưng linh hồn chỉ tiếp nhận có một người thôi.” Bây giờ Kim Jaejoong cảm thấy bác sĩ Shim chính là tảng đá, không tình cảm, không diễn cảm.

“Hừ, ai nói em không yêu ai. Em có người yêu trong lòng rồi, nên mới không chịu vụ ép hôn của ông già nhà em. Còn nói em không biết yêu, hừ, không ai si tình hơn em đâu.” Shim Changmin ngẩng đầu, không phục nói.

Cái gì? Sao lại có tin chấn động thế này? Cục đá Shim Changmin mà có người yêu sâu đậm? Là mẫu người nào chứ? Hai anh em nhà họ Kim há to miệng, nhất thời không lấy lại tinh thần.

Lúc này trong quán bar, âm nhạc rồ dại đột nhiên dừng, tạo cảm giác huyền bí, thật đúng là tạo nên thú vị mới. Ngọn đèn ở sân khấu tối xuống, mọi người đều biết sắp có kịch hay, nên liền tiến tới trước mặt sân khấu gào thét. Đột nhiên, có một người từ không trung trượt theo cột thép xuống, ánh sáng màu hồng nhạt tối mờ chiếu lên cơ thể của người này. Người này đưa lưng về sân khấu, chậm rãi ngoái đầu lại nhìn, nháy mắt đầy khêu gợi với những người ở dưới, lập tức làm cho những người dưới sân khấu kích động hô to lên.

Bây giờ nói gì cũng đã muộn, vốn định kích Shim ăn hàng, nhưng giờ trong lòng người ta đã có người khác rồi. Hai anh em nhà họ Kim bất đắc dĩ nhìn nhau. Làm sao giờ? Không lẽ Bum Bum thật sự phải bán? Sau đó lại nhanh chóng quay đầu đi, ý tứ, em đừng nhìn anh, anh không biết, anh cũng đừng nhìn em, em không biết gì hết.

Trên sân khấu, người nọ mặc chiếc áo sơ mi màu trắng hơi trong suốt, dưới ngọn đèn màu hồng nhạt lại càng nổi bật, có thể nhìn thấy rõ hai hạt đậu đỏ thẫm trên tấm ngực trắng nõn, hai bên sườn chiếc quần da đen thay vì may đường chỉ, lại dùng dây đan lại, kéo từ thắt lưng tới mắt cá chân.

Khuôn mặt không có son phấn, cũng không có nhiều biểu cảm, nhưng bất kỳ động tác nhỏ nào cũng làm cho dưới sân khấu cuồn cuộn lên. Đã có một số người buông lời dung tục “Cởi, cởi đi.”

“Cởi đi, anh đây sẽ đưa em đi.”

“Cho tụi anh kiểm hàng đã, thẹn thùng cái gì, đã bán rồi thì còn sợ cởi ra sao?”

Người trên sân khấu nghe những lời này, cũng không keo kiệt nụ cười, sau đó một tay nắm cái cột, một tay hào phóng cởi ba cúc áo trên cùng, kéo xả ra hai bên, bả vai trắng nõn cứ thế lồ lộ ra, đúng là đầy quyến rũ.

Kim Jaejoong cùng Kim Junsu thật không ngờ Kim Kibum sẽ đùa quá trớn như vậy, nói thật trong lòng hai người đều có chút sợ hãi, mặc dù quán bar này là của người nhà mình mở, nhưng Jung Yunho không có ở đây, lỡ có chuyện gì… Lúc hai người đang giậm chân không biết làm gì, thì bác sĩ Shim bên cạnh đã phẫn hận vung cái muỗng trong tay mình, xách áo khoác của mình lên, xô đám đông ra, đi lên sân khấu.

Mở áo khoác ra, bao cái tên lẳng lơ ngày nhớ đêm mong này lại, không quan tâm người dưới sân khấu mắng nhiếc, mà khiêng tên này lên vai, chạy ra khỏi quán bar.

Kim Jaejoong cùng Kim Junsu mở to hai mắt, há to miệng “Anh… vừa rồi… là Changmin phải không?”

“A… hình như…”

“Anh, thế này có tính là chúng ta đã thành công không?”

“Chắc là được tính.”

Chương 56: Ngoại truyện 6: Báo thù kẻ đào hôn (3)

Kim Kibum nghĩ thầm: Anh Junsu với anh Jaejoong đều là người tốt, nhưng mà… cách này có tác dụng sao? Mặc kệ, đằng nào Shim Changmin cũng không chịu nhận nợ, thử đại vậy, Kim Kibum tôi đánh cược, xem Shim Changmin có nhớ tôi không, nếu anh ta thật sự quên, tôi… cũng đành bỏ cuộc thôi, dù sao cũng chỉ là lời hứa khi còn bé. Không thể xem là thật được… Khoan đã. Shim Changmin đang làm gì vậy? Bỏ tôi xuống. Mẹ nó, bộ coi ông đây bán thật hả? Tên khốn kiếp, đồ khốn, tay anh để chỗ nào thế? Không được sờ mông tôi! Đồ lưu manh, thả tôi xuống.

Trong lòng Shim Changmin cũng bề bộn suy nghĩ: Anh Jaejoong nói những lời đó, đừng cho là tôi đây không nghe thấy, bị người yêu bỏ nên mới làm MB? Hừ, ông già sắp xếp vụ đính hôn kia, tôi đây còn lạ gì, chẳng qua là tôi muốn dẫn Bum Bum bỏ trốn thôi. Ở Hàn Quốc làm bác sĩ có gì không tốt chứ. Shim Changmin đây, một lời nói một gói vàng, nói sẽ lấy Bum Bum thì nhất định sẽ lấy em ấy. Nhớ đến bánh bao nhỏ kia đã cảm thấy thích rồi, ừm, năm nay nhất định phải dành thời gian đến tìm em ấy nói chuyện kết hôn. Khoan đã. Bum Bum? Mình… mình không nhìn lầm đâu. Chính là Bum Bum. Em giỏi lắm, thừa dịp anh cực khổ ở Hàn làm bác sĩ, em lại dám đi làm MB? Bán mình ư?Trừ anh ra, ai dám mua em? Đừng nhúc nhích, thành thật một chút, để đại gia đây khai bao cho em.

Mặc dù chẳng khác gì chó ngáp phải ruồi, chiêu thức lại hơi bỉ ổi, hơi nguy hiểm, nhưng coi như Jung phu nhân và Park phu nhân đã thành công, nhưng mà trễ thế này hai người còn chồng con ở nhà lại ngồi ngẩn ở quán bar làm gì? Mau mau về nhà giúp chồng dạy con đi.

Nửa năm sau…

“Kim Jaejoong! Anh có ý gì? Em là em chồng anh đó, anh không giúp em thì thôi, vậy mà dám hùa nhau làm việc xấu. Rốt cuộc em gây tội gì với anh? Sao anh lại giới thiệu bạn gái cho Bum Bum? Sao mỗi tuần lại mai mối cho em ấy? A, anh nói đi, nói cho rõ ràng.” Bác sĩ Shim tràn đầy tức giận, phá cửa vào, chỉ thẳng vào mặt Kim Jaejoong, quở trách.

Kim ma ma vác cái bụng gần sáu tháng, cố gắng nhìn cậu một cái, sau đó lập tức tỏ ra oan uổng nhào vào lòng chồng mình “Chồng, anh xem em anh kìa, nó mắng em. Em đang mang con gái của chúng ta đấy, lỡ hù đến nó thì em phải làm sao? Yunho, em sợ lắm.” Nhắc đến bé gái trong bụng y, lại nhớ tới nửa năm trước ở quán bar kia. Ngày đó hình như là không có gì, nhưng thật ra lại không phải vậy. Hai anh em nhà họ Kim đã gạt ông xã mình, đi tới quán bar vào đêm khuya. Chỗ này, cái xấu xa gì chẳng có, hai mỹ nhân đi tới đương nhiên là rất nguy hiểm. Uổng cho Kim Jaejoong một đời vang danh lừng lẫy, cứ nghĩ Jung Yunho sẽ không biết, nhưng hắn lại không biết ư? Chỗ đó là của hắn mở mà. Xem ra bác sĩ Kim ở cùng Junsu, IQ cũng giảm không phanh rồi. Jung Yunho biết, đương nhiên Park Yuchun cũng sẽ biết. Cậu bạn nhỏ Kim Junsu luôn biết nhận lỗi, viện trưởng Park lại hay luyến tiếc Vật nhỏ nhà mình, nên sau khi về nhà “đùa giỡn” một hồi cũng cho qua. Nhưng Park Yuchun nhà bọn họ không so đo, không có nghĩa là Jung Yunho cũng không so đo. Jung Yunho là ai chứ? Đại ca xã hội đen, tuy rằng hàng ngày đều rất thương vợ, có chút cưng chiều, cho chút kiêu ngạo, nhưng có những chuyện không thể phạm vào, và đụng tới thì không thể bỏ qua. Hơn nữa Kim Jaejoong lại ương bướng không chịu nhận lỗi, quát ầm lên rồi đập chén bát, chồng y đương nhiên tức giận, liền lột thẳng đồ, ném lên giường, cho nên bây giờ trong bụng mới có một bé gái, đây chính là kết quả trời phạt đó.

“Kim Jaejoong! Sao anh lại mai mối cho Bum Bum nhà em? Anh làm thế này, rõ ràng là ép trai nhà lành vào con đường tà đạo. Anh Yunho, anh họ của em, anh họ thân ái của em, anh quản lý anh ấy đi, anh ấy được chiều riết không coi ai ra gì rồi.” Bác sĩ Shim vẫn tức giận, đá đá chân, trách móc.

Jung Yunho ôm yêu nghiệt nhà mình, cong môi, không muốn phát biểu câu nào, Kim Jaejoong chỉnh quần áo, ánh mắt sắc bén, ngồi thẳng dậy “Shim Changmin, Bum Bum nhà em? Hừ, đừng quên, nếu không có anh “ép trai nhà lành”, liệu nó có thành Bum Bum nhà em không? Đúng vậy, là anh sắp xếp cho nó đi xem mắt đó. Sao nào? Em định đánh anh hả? Em cứ thử xem, anh có thể làm cho hai đứa bên nhau, cũng có thể làm hai đứa chia tay đó, đừng có hoài nghi năng lực của anh mày.” Haiz, xem ra Kim ma ma cũng chỉ yếu đuối được ba phút. Shim Changmin đương nhiên không dám đánh, chỉ là trong lòng hậm hực. Rõ ràng mình là người bị hại, cuối cùng gặp yêu nghiệt này lại thành kẻ gây hại. Không được, cứng không được thì mềm vậy.

“Ô ô ô, anh Jaejoong, anh thương thằng em này với. Anh xem em lớn thế này rồi, không dễ dàng mới tìm được đối tượng, không thể để mất được. Anh Jaejoong à, chị dâu thân ái, thằng em này muốn cưới vợ, em cũng muốn có hạnh phúc mà. Chị dâu chính là thiên sứ chuyển kiếp, là Quan Thế Âm Bồ Tát, làm ơn tha cho em đi mà.” Shim Changmin đặt mông xuống sàn, hai tay ôm chân Kim Jaejoong, khóc lóc thảm thiết.

“Bây giờ biết anh mày tốt rồi hả? Hừ, Changmin, không phải anh không muốn giúp em, nhưng em nghĩ lại đi. Lúc trước em sống chết không chịu nghe theo gia đình kết hôn với Bum Bum, em đã tổn thương người ta rồi. Bây giờ nó muốn trả thù em, muốn anh mai mối giúp nó, anh có thể không làm sao? Em cũng đừng tìm anh nữa, anh không giúp gì được đâu.” Kim Jaejoong mở hai tay ra, vẻ mặt bất đắc dĩ nói.

“Anh Jaejoong, không phải em đã giải thích rõ ràng rồi sao. Năm đó em không biết người đính hôn với mình chính là Bum Bum. Ông bà già nhà em chỉ bảo là con trai nhà họ Kim, mà họ Kim thì đầy rẫy, sao em biết chính là Kim Kibum chứ. Nếu biết là em ấy, em cần gì bỏ trốn, làm gì phải lãng phí bốn năm trời.” Changmin càng nói càng cảm thấy oan ức, giọng nói càng lúc càng nhỏ.

“Haiz…” Kim Jaejoong thở dài, y cũng biết sự kiện này khiến cả hai đứa nó đều cảm thấy đau lòng, oan ức cho chính mình.

“Nhưng Kibum nó không nuốt trôi cơn tức này. Nó nghĩ thích em nhiều năm như vậy, kết quả em lại đào hôn. Sau đó thật vất vả mới gặp được, không ngờ, ngay hôm đó lại bị em ăn sạch. Haiz, vì em là em chồng anh, anh sẽ giúp em, đưa tai lại đây.” Nhéo lỗ tai Shim Changmin kéo qua, Kim Jaejoong thì thầm “Em… cứ như vậy~¥! &#%¥*&… @¥#¥@% @*@%@, hiểu chưa?” Shim Changmin gật đầu như giã tỏi “Vâng, em hiểu rồi. Đại tẩu không hổ là cao thủ đó nha, tiểu đệ bội phục, vô cùng bội phục.”

“Hừ, đồ ngốc, học đi. Yunho, em muốn ăn, con nhóc trong bụng em nói nó đói rồi, em muốn ăn bò bít tết, mực chiên, sủi cảo nhân tôm.” Nói xong, Kim ma ma nghiêng đầu, gã lên đùi chồng mình, lần này mang thai không giống hồi mang thằng tiểu quỷ Ji Hyun, lần đó thì ngủ suốt, lần này thì phải ăn suốt.

Cuối tuần, một ngày đẹp trời để xem mắt.

Trong quán cà phê sáng ngời, từng đôi bạn trẻ ngồi với nhau, lúc thì cúi đầu khẽ cười, lúc thì tỏ ra lắng nghe người kia nói chuyện. Giữa chốn thành thị bận rộn lại tìm được một nơi êm ái để yêu đương với nghỉ ngơi thế này. Đương nhiên ở đó cũng sẽ xảy ra một vài trường hợp đặc biệt… như bắt gian chẳng hạn.

Shim Changmin nhìn đồng hồ “Ừ, đã đi vào mười lăm phút rồi. Hừ, giới thiệu con gái cho Bum Bum còn chưa tính, lần này lại là đàn ông. Gì vậy, mặt dài như trái chuối, trông chẳng khác gì con ngựa, nhìn mặt lại sở khanh nữa.” Trốn sau cái cột ngoài lớp cửa thủy tinh, thỉnh thoảng liếc vào trong, bác sĩ Shim vừa trưng ra vẻ mặt hâm mộ lại vừa ghen tị.
“Chú à, khi nào chúng ta vào cứu dì? Cái bác kia nhìn hình như không phải là người tốt.” Ji Hyun ôm đùi Changmin, ngẩng cổ lên nói.

“Nhóc con, thật tinh mắt. Ji Hyun, con nhớ kéo quần áo chú đấy. Inhwan, hì hì, lời chú Changmin nói, con còn nhớ kỹ chưa?” Bế “bình dầu” bé nhỏ kia, Shim Changmin kiên nhẫn hỏi. Inhwan gật gật đầu “Con nhớ hết rồi ạ. Lát nữa gặp chú Bum Bum phải gọi là mẹ, còn bảo chú ấy về nhà với chúng ta, nếu không chịu đi, con sẽ khóc, nếu khóc không được thì liền nhéo vô đùi, đúng không ạ?”

“Bingo! Wow, Inhwan của chúng ta đúng là thiên tài.” Anh Junsu, anh khẳng định tiểu bảo bối lanh lợi này là do đích thân anh sinh? Sao chẳng có chỗ nào giống anh vậy?

“Chú, chú xem kìa. Ông bác đó nắm tay dì.” Ji Hyun vỗ mông Changmin một cái, mặt tỏ ra đầy lo lắng cùng bất đắc dĩ nói.

“Cái gì?” Một tay bế bé Inhwan, một tay kéo bé Ji Hyun, Shim Changmin phá cửa vào, lần này có toàn thắng hay không phải dựa vào hai tiểu bảo bối này cả.

“Xin chào quý khách. Xin hỏi quý khách đi mấy người?” Bồi bàn lập tức bước tới chào hỏi, nhưng Shim Changmin không rảnh bận tậm, nói một câu “tìm người” liền bước tới mục tiêu.

Kibum mới nhấp tách cà phê, còn chưa buông xuống, đã thấy lớn nhỏ bước nhanh về phía mình. Chân Shim Changmin vốn dài, bước một bước bằng cả năm bước của bé Ji Hyun, đáng thương thằng nhóc thất tha thất thểu chạy theo cậu.

“Chang… Changmin?” Kibum đã sớm biết lúc xem mắt thể nào Changmin cũng tới, nhưng không ngờ lần này lại đến với tình trạng này. Chuyện này ít nhiều cũng khiến cậu có chút không tiêu hóa kịp.

“Bum Bum~~ Sao em có thể như vậy? Không phải anh đã nói rồi sao, ba của anh tuy không chấp nhận chúng ta, nhưng anh sẽ không để cho em chịu khổ. Anh có bằng bác sĩ, anh có thể đi làm, anh sẽ nuôi em và con của chúng ta. Bà xã, xin em đừng bỏ anh.” Giờ phút này bác sĩ Shim khóc lóc kể lể, đầy biểu cảm mà ai oán “Bà xã, anh biết năm đó anh không cho em một lời hứa hẹn, mới qua tuổi mười sáu đã khiến em sinh Ji Hyun, lúc sinh Inhwan em còn chưa tròn mười tám, để em phải chịu nhiều khổ sở như vậy, là do anh không đúng. Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ sẽ rời bỏ em. Một nhà bốn người chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc, phải không em?” Đẩy bé Ji Hyun lên trước mặt Kibum, Changmin nghĩ thầm: Cháu ngoan, chú trông cậy vào cháu, với khả năng diễn xuất trời phú của mẹ cháu, chú tin cháu cũng làm được.

Ji Hyun kéo một bàn tay Kibum, cúi đầu nhìn sàn nhà “Mẹ… đừng bỏ con với em. Mẹ… con không cần đồ chơi đâu, con sẽ chăm chỉ học Tiếng Anh, con sẽ không cãi nhau với em nữa. Mẹ, đừng vứt bỏ tụi con. Con không muốn bị bạn bè cười chê là không có mẹ đâu.” Nói tới đây, bé Inhwan chưa tới phiên diễn đã òa khóc lên, nhất thời khiến mọi người trong tiệm cà phê đều chăm chú nhìn qua “Ô ô ô ~~~ Oa~ Mẹ~ Inhwan cần mẹ, mẹ, ôm Inhwan đi.” Đúng giọng tiểu cá heo vô địch, thằng bé ở trong lòng Changmin ra sức giãy giụa, chìa hai cánh tay nhỏ xinh đòi Kibum ôm.
Lúc này mặt mày Kim Kibum xám xịt, bất đắc dĩ đón Inhwan, xoa đầu Ji Hyun, rồi quay qua trừng Shim Changmin.

Lúc này “thanh niên mặt ngựa” xấu hổ lên tiếng “Chuyện này… Kibum… đây có phải là hiểu lầm không?”

Kibum quay qua mỉm cười mới y, lại kích hoạt ổ dấm chua Changmin đã chua nay còn chua hơn. Hừ, em còn không an phận, dám cười? Còn cười đẹp đến thế? Cho ai xem, cho tên đó hả?

“Học trưởng Si Won, để anh chê cười rồi.”

Cái gì? Học trưởng? Tình đàn anh đàn em? Lại càng dễ thông d*m, nói không chừng lúc học hành đã cấu kết với nhau.

“Anh này, anh nên nhớ người có chồng rồi không nên chạm vào. Tôi mặc kệ quan hệ của anh với vợ tôi ra sao, nhưng xin anh đừng dây dưa với cậu ấy. Cậu ấy là người đã có chồng con, nếu anh qua lại với cậu ấy chính là bại hoại đạo đức, sẽ bị người đời khinh thường, là hành vi mất nhân tính đấy.” Shim Changmin mở to hai mắt trừng Choi Si Won.

“A… cậu này, hình như cậu hiểu lầm rồi… tôi… tôi…” Nhìn đôi mắt tức giận của Shim Changmin, Choi Si Won bị dọa đến nói lắp bắp, đành phải quay qua nói với Kim Kibum “Kibum à, vợ con anh chắc mua đồ xong rồi, anh đi qua trung tâm đối diện đón họ đây, a… nếu có cơ hội hi vọng chúng ta gặp lại.” Đồng chí Choi Si Won hoàn toàn không muốn bị liên lụy, bỏ lại một câu liền bỏ chạy. Thật không ngờ tiện thể gặp đàn em mà suýt mất cái mạng.

Changmin thở ra một hơi, ngồi xuống cái ghế đối diện Kibum “Bum Bum, sao em không nói rõ với anh. Hóa ra em đi gặp đàn anh. Ha ha~”

“Tôi làm gì cũng phải báo với anh sao? Anh có quan hệ gì với tôi chứ?” Kim Kibum cúi đầu, cười yếu ớt, đối với hành động vừa rồi của Changmin, cậu vừa thấy buồn cười vừa bất đắc dĩ.

“Em nói xem. Khụ khụ, em là mẹ của hai đứa con trai của anh, em nói chúng ta là quan hệ gì?” Vẻ mặt của Shim Changmin xấu xa, cố ý nâng cao giọng, y như muốn tuyên bố “chúng tôi là vợ chồng đấy”.

“Hừ, anh dám lợi dụng hai đứa nhỏ vào mục đích xấu. Shim Changmin, anh không thấy xấu hổ hả?’

“Vợ mình theo đàn ông khác sống vất vưởng, nếu không giám sát kỹ thì sẽ bị đội nón xanh. Anh mà còn bình tĩnh được thì còn là người sao?”

“Shim Changmin! Anh làm gì phải đội nón xanh, đừng có làm trò trước mặt trẻ con. Thật thô bỉ, Ji Hyun, Inhwan, theo mẹ… a… không phải, theo chú đi ăn kem, chúng ta mặc kệ tên điên này đi.” Kibum nhất thời cảm thấy làm mẹ hai tiểu quỷ này cũng không tồi, khi nào cậu cũng sinh một đứa. Kéo hai đứa nhỏ, đi tới gần bồi bàn “Phiền anh, anh kia sẽ tính tiền.” Nói xong, cậu kéo hai bảo bối rời đi.

“Haiz~ Bum Bum, Bum Bum, chờ anh một chút.”

“Thưa anh, a… anh còn chưa tính tiền.” Cô phục vụ cầm hóa đơn, ngượng ngùng nhìn Shim Changmin. Trẻ thế mà đã làm cha rồi, vị khách nãy cũng đẹp trai, đầu năm nay sao các soái ca đều thành đôi hết vậy, con gái như mình tính sao đây?

Shim Changmin bối rối lấy ví ra, miệng lầm bầm “Cái gì thế này, em ăn anh nhìn, em ngồi anh đứng, em đi anh tính tiền, làm gì có cái lý đó chứ.”

Chương 57: Ngoại truyện 7: Báo thù kẻ đào hôn (4)

Hai năm sau…

“Anh, chúng ta làm thế được không?” Su Su sờ sờ bụng của mình, rõ ràng mới ba tháng sao lần này bụng lại to thế.

“Cái gì mà được không? Em có biết sau lưng Jung Yunho với Park Yuchun, anh sắp xếp tất cả chuyện này thật không dễ dàng không? Hôm nay Changmin với Kibum kết hôn, chúng ta đương nhiên phải canh chừng bọn nó, lỡ trong đêm động phòng mà đánh nhau thì chúng ta còn khuyên can.” Đồng chí Kim Jaejoong nhìn chằm chằm vào màn hình, ngay cả chớp mắt cũng thấy luyến tiếc.

Trong khách sạn Dongbang sang trọng, không ai ngờ trong phòng VIP lại có gắn camera bí mật.

“Anh… nhưng… nhưng…” Su Su đỏ mặt, đừng tưởng cậu vẫn là trẻ nhỏ mấy năm trước, cậu đã là mẹ tụi nhỏ rồi, chuyện này bộ cậu không rõ sao? Rõ ràng là nhìn lén người ta “yêu yêu” mà.

“Có xem không? Anh hỏi em có xem không, đồ sát giữa tảng đá kiêm dạ dày không đáy Shim Changmin và chưởng môn phái cổ mộ Kim Kibum, em muốn xem hay không thì tùy em, không muốn xem thì tự bắt xe về nhà đi.” Kim Jaejoong tức giận nói, gọi cho tới xem hiện trường còn kêu la, em không thích thì anh tự xem một mình.

“A… em đâu có nói là đi đâu. Thiệt là, dáng người Bum Bum đẹp không? Em cũng muốn xem.” Ôi, vẻ trong sáng của Vật nhỏ đâu rồi?

“Kibum nằm trên giường nửa ngày rồi, cứ thế coi chừng ngủ mất đó. Suỵt, mau nhìn, Changmin ra rồi. A… cái gì vậy? Hừ, Shim Changmin, sao em dám làm thế?” Thật ra tại hiện trường, chú rể Shim đã quăng cái khăn cắm, vô tình che kín camera luôn. Lại có chuyện trùng hợp thế này à?

“A! Thiệt là, vứt chỗ khác là tốt rồi.” Vật nhỏ cũng thất vọng, phồng mồm lên.

“Suỵt! Su, em nghe kìa!” Kim Jaejoong vểnh tai lên, cầm điều khiển, tăng âm lượng lên. Mặc dù không nhìn thấy, nhưng nghe cũng được rồi.

[A… a… ưm…]

“Trời ạ, là… là giọng của Changmin. Không phải… không phải Ki Bum.” Kim Junsu kinh ngạc hô lên, sao cậu nghe thấy có gì đó không đúng nhỉ.

[Bum Bum… ưm… hơi đau đó… Ưm…]

[Anh cố chịu một chút, không dùng lực không có tác dụng đâu.]

Hai anh em nhà họ Kim nhìn nhau “Anh, anh nói cho em biết, có phải là thật không? Kibum phản công thành công?”

“Anh không biết. Nghe tiếp xem sao.” Kim Jaejoong cũng nghẹn họng, trân trối nhìn, hai người họ phân chia công thụ thế nào đây?

[Anh đừng động, em sẽ nhẹ một chút.]

[Ô ô~ Đau quá. Bum Bum, đừng làm nữa.] Tiếng rên rỉ thống khổ của Shim Changmin lại vang lên.

[Anh chịu thêm chút nữa đi… cố chịu thêm một chút…] Kibum cố gắng dỗ dành.

[Ưm… ưm… ư…] Tiếng thở dốc của Changmin càng ngày càng phóng đãng, hai anh em dán lỗ tai nghe cũng xấu hổ đến đỏ cả mang tai. Changmin mà lại phát ra tiếng rên mê người như thế? Thật không thể tin.

Ngay lúc hai người đang nghe đến hào hứng thì cửa bị đẩy ra “Tôi nói này, hai anh em chưa thực hành qua à? Sao lại trốn đây nghe trộm người ta làm chuyện phòng the thế?” Tổng giám đốc Jung bước vào, nói.

“Biết ngay là sau hôn lễ cậu dẫn Junsu chuồn đi là không có điềm tốt rồi. Cái gì mà về nhà mẹ đẻ, cuối cùng lại trốn ở đây nghe lén. Bà xã, thật không biết phải nói sao với em mới được.” Park Yuchun cũng thở hổn hển bước vào, đầu tiên là tắt TV, để không cho âm thanh xấu bên trong phát ra nữa, trong bụng Junsu nhà hắn còn hai bảo bối song sinh đó, dưỡng thai kiểu này là tiêu rồi.

“Bảo bối, sao em đang mang thai lại chạy lung tung thế?” Park Yuchun trừng Kim Jaejoong, miệng lại dỗ Vật nhỏ “Theo ông xã về nhà. Hôm nay còn chưa cho hai đứa nó nghe nhạc đâu.” Ôm lấy tiểu dựng phu, hắn nghĩ. Ừm, gần đây nặng lên không ít, sờ lại toàn thịt, béo lên ôm mới thích.

Park Yuchun dẫn Vật nhỏ rời khỏi, trong phòng chỉ còn lại vợ chồng Jung Kim mắt to trừng mắt nhỏ.

“Em đó, sao cả Changmin cũng đùa được. Thiệt là.” Jung Yunho nhịn không được lại nói hai ba câu.

“Chồng à, tin giật gân đây. Anh không biết đâu.” Nhìn chung quanh một chút, Kim Jaejoong ghé vào tai Jung Yunho “Changmin, hóa ra là nằm dưới.”

“Gì cơ? Không có đâu, em họ anh sao lại nằm dưới được. Em có nghe lầm không đấy?” Vẻ mặt Jung Yunho không tin, đánh chết hắn cũng không tin.“Anh không tin em à? Vừa rồi em nghe thấy đó. Changmin kêu lẳng lơ lắm. Thật đó, thật đó.” Kim Jaejoong hưng phấn kể, hoa chân múa tay chứng minh lời mình nói là thật.

Jung Yunho bất đắc dĩ vuốt cái trán “Được rồi, anh mặc kệ vợ chồng Changmin ai nằm trên ai. Anh cũng không quan tâm hai đứa nó ai kêu lẳng lơ hơn ai, anh chỉ biết em trên giường kêu là lẳng lơ nhất. Em lên giường cho anh đi.” Quản không được yêu tinh này, Jung Yunho đành dỗ y lên giường, may ra trên giường còn quản lý được.

“Không được, à mà cũng được, em ở trên.” Khóe miệng y cong lên, mờ ám nhìn chồng mình.

“Được.”

Kim Jaejoong vui mừng, nhảy tâng tâng lên “Wow, tuyệt quá. Chồng em thật rộng rãi. Mau, mau cởi ra. Bây giờ làm liền.” Vừa nói y vừa cởi, không những cởi quần áo của mình mà còn loạn xạ kéo cà vạt của Jung Yunho xuống.

Lúc hai người cởi sạch rồi, Jung Yunho liền nhấc bổng Kim Jaejoong lên, ném lên giường sau đó đè lên “Em ở trên? Trên cái đầu ấy. Có phải em quên đàn ông của mình là ai rồi không? Đừng động đậy, vài ngày rồi anh chưa có làm, hôm nay cùng nhau ôn chuyện cũ đi. Lại đây, đừng để anh ra tay.” Dám phản công? Em cứ thử xem.

“Ô ô ô~~~~~~~ Yunho~ Em không dám… thật đó! Đừng mà~ A… ưm…”

Cho chừa cái thói nghe lén, chuyện này thực hành vẫn tốt hơn nhiều, tổng giám đốc Jung nhà y mạnh mẽ như vậy mà.

Phòng hai vợ chồng mới cưới.

Kibum ngồi ở mép giường, Changmin đang bán nằm ở trên giường, chân phải gác lên đầu gối đối phương, một quyển sách mở ra, đặt bên cạnh hai người [100 cách mát xa lòng bàn chân]

“A, hóa ra là vậy.” Kibum nhìn sách tham khảo bên cạnh, cong ngón tay ấn xuống lòng bàn chân Shim Changmin.

“A!” Changmin bật dậy “Bum Bum, sao đau thế?”

“Anh chịu một chút, ai bảo hàng ngày anh ăn nhiều làm chi. Dạ dày anh không đau mới lạ đó.”

“Không xoa bóp nữa không được à?” Shim Changmin buồn rười rượi, hôm nay là đêm tân hôn mà, haiz, chẳng có chút tình thú nào.

“Ấn mạnh thế này mới hiệu quả, cũng vì xem trọng Shim Changmin anh, em mới làm đó, người khác không có chuyện đó đâu.” Kim Kibum lại hơi dùng sức.

“Ưm… a… đau quá…”“Xin anh đừng có kêu đến phóng đãng thế được không? Người khác nghe thấy lại tưởng em… làm gì với anh…” Nói xong, Kim Kibum cũng cảm thấy ngại ngùng.

“Làm gì anh? Hả? Em nói đi, làm gì anh chứ?” Vừa nghe lời này, chú rể Shim liền tỉnh táo hẳn ra, cố ý hỏi lại.

“Tới địa ngục đi. Hôm nay em mệt rồi, ngủ thôi.” Ý tứ chính là đừng nghĩ tới việc chạm vào tui.

“Đừng ngủ mà~ Bum Bum, hôm nay là đêm đầu tiên của chúng ta đấy.” Shim Changmin chu môi, nói.

“Vậy… cũng không được tính là đêm đầu tiên.” Mặt Kibum đỏ rực lên, cúi thấp đầu, sống chết không chịu ngẩng lên.

“Em còn dám nói vậy sao. Từ cái đêm ở quán bar khiêng em về xong, em đều không cho anh chạm vào, hai năm rưỡi rồi đó. Anh làm hòa thượng hơn hai năm rồi.” Nói tới đây, Changmin lại thấy giận. Lâu như vậy, mà dù cậu có hướng dẫn Kibum vào khuôn khổ thế nào, Kibum cũng nhất quyết không chịu theo, khiến cậu buồn bực lắm.

“Anh mặc kệ. Hôm nay đã chính thức được làm rồi. Bây giờ tới giờ ăn “cơm”.” Shim Changmin đừng nói nữa, trực tiếp tiến công là được rồi.

“A… Shim… Shim Changmin… anh ấy nhẹ thôi.”

“Em nên đổi sang gọi là ông xã đi. Chưa được nghe em kêu lần nào hết.”

“Đồ quỷ, nhẹ thôi.”

“Gọi ông xã, không sẽ cắn em đó.”

“Chang… Changmin… ưm…”

“Mau gọi đi.”

“Ưm… không…”

“Gọi!”

“A~ Mẹ nó, cắn thiệt hả?”

“Em có gọi không? Không gọi bên này cũng cắn đó.”

“Ưm… ưm…”

“Nhanh lên ~ Anh không nhẫn nại được lâu đâu.”

“Ông… ông … ông xã.”

“Ừ, thế này còn được. Mở chân ra, cho anh nhìn ở dưới coi.”

“Khốn kiếp, đồ lưu manh.”

“Mở rộng một chút, để lưu manh này nhìn rõ cái coi.”

“Ưm… a… đừng…”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước