THỜI ĐẠI VỢ ĐẸP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thời đại vợ đẹp - Chương 51 - Chương 55

Chương 48: Anh là gì của em? (4)

Chờ Ji Hyun đi ra ngoài, Kim Junsu cùng Kim Jaejoong nằm song song xuống, tựa như lúc trước hai người chưa kết hôn. Nhớ lại lúc đó, trên chiếc giường nhỏ, dưới ánh đèn mỏng manh, Kim Jaejoong vỗ nhẹ lên lưng Kim Junsu, ru cậu ngủ. Kim Jaejoong thầm nghĩ. Junsu à, nhiều năm rồi, anh chưa dỗ em ngủ đâu. Tuy sinh được một đứa con, nhưng cá tính Ji Hyun mạnh mẽ lắm, nó không thích anh vỗ nó ngủ như thế. Cũng không biết giống ai nữa? Junsu ngoan của chúng ta, anh sinh được đứa con trai như em thì tốt rồi. Không, không đúng, giống Junsu thì sẽ bỏ nhà đi. Người làm mọi người lo nhất mới là em đó. Anh không cần đứa con như thế. Hừ.

“Su Su, đều do anh. Anh chỉ biết Park Ga Hee sẽ phá đám em với Yuchun, nhưng không ngờ… Lẽ ra ngay từ đầu anh nên nghĩ tới. Lúc đó Junsu của anh cũng không phải rời đi. Su, anh hỏi em, mấy năm qua vất vả lắm phải không?” Thấy Kim Junsu bây giờ gầy như vậy, Kim Jaejoong chỉ biết nhất định cậu sống không tốt. Đối với một đứa nhỏ chưa từng nếm khổ như cậu mà nói, mấy năm nay chắc chắn là rất cực khổ, nghĩ đến lại cảm thấy đau lòng.

“Anh, sao em trách anh được. Là em không tốt. Mấy năm nay, cuộc sống cũng ổn, chỉ là em nhớ mọi người. Ngày nào cũng nhớ.” Junsu rúc đầu vào trong ngực Kim Jaejoong, cọ xát.

“Không phải nói năm năm sao? Bốn năm là không chịu nổi rồi hả? Lúc trước vung bút lên không phải rất hiên ngang sao?” Tuy ngoài miệng tức giận như vậy, nhưng y vẫn xoa đầu Vật nhỏ.

“Chịu không được, mà em cũng không muốn chịu nữa. Nếu ở lại em sẽ nhớ mọi người đến chết mất. Anh, anh nói xem, mẹ… mẹ có còn giận em không?”

“Haiz, tính mẹ em còn không biết. Anh sẽ đi nói hộ em, không có chuyện gì đâu, chỗ mẹ không phải lo. Có anh ở đây, em không phải sợ.” Kim Jaejoong đã sớm biết mẹ Kim là người nói năng thì chua ngoa, tâm lại mềm như đậu hũ, mặt ngoài còn tỏ ra tức giận, nhưng thấy Kim Junsu bình an trở về, cũng đã không tính toán với cậu nữa. Cùng lắm thì mắng chửi một trận, qua hai ngày là hết thôi.

“Ưm… Anh~~~ Anh cũng không biết có người gánh tội hộ, cảm giác thích thế nào đâu.” Junsu chu môi làm nũng.

“Hừ, thích thế nào hả? Có thích bằng lúc xế chiều em với Park Yuchun quần nhau trên giường không?” Kim Jaejoong xấu xa nhíu mày lại, chỉ chỉ mấy dấu hôn đỏ, to nhỏ trên cổ Kim Junsu.

“Anh! Đáng ghét. Sao cứ chọc vô chuyện buồn của người ta vậy. Em đã phiền muộn lắm rồi. Anh, em phải làm sao đây? Yuchun, anh ấy không tha thứ cho em…” Nhớ tới chuyện đó Kim Junsu cảm thấy thật oan ức cho mình, mặc dù cậu cũng thích thế thật.

“Em còn thấy oan ức? Lúc này người cảm thấy oan ức là Park Yuchun mới đúng. Anh quen cậu ta nhiều năm như vậy, còn chưa bao giờ thấy cậu ta oan ức hơn lúc này đấy. Anh mà là cậu ta, anh cũng không dễ dàng tha thứ cho em đâu. Trước mắt sẽ lạnh nhạt với em một năm rưỡi, dù sao em cũng là một thằng nhóc vô lương tâm.”

“Ô ô ô~~~ Em phải làm sao giờ? Có thật anh ấy sẽ không quan tâm em nữa không?” Kim Junsu vừa nghe Kim Jaejoong nói thế, liền cảm giác như trời sập. Cậu đã dùng hành động thực tế giải thích rồi mà, sao Yuchun không bỏ qua?

“Đừng nói bậy. Yuchun thương em nhiều lắm đó. Cậu ta á, quả thực yêu em muốn chết rồi. Em còn bảo mình không xứng với cậu ta, chẳng thèm hỏi ý kiến cậu ta thế nào. Em có biết cháu trai Park Yuchun này đã đau lòng nhiều thế nào không?” Không nhớ em? Sao có thể chứ, mấy năm nay hắn đều nhìn trong mắt, nhớ trong lòng, ngóng trông em về đó.

“Hứ. Nhưng em cảm thấy anh ấy không nhớ em. Nếu không sao lại lạnh nhạt với em thế. Lúc làm thì rõ là tốt, làm xong thì liền hỏi em [Em không có gì nói với anh sao?] Em cảm thấy, đã lên giường rồi, thì em biết nói gì nữa chứ. Cháu trai Park Yuchun rõ ràng là bới lông tìm vết.” Kim Junsu phẫn hận nói, bộ dạng to gan chẳng khác Kim Jaejoong khi bức ép Jung Yunho, nếu là trước kia, có đánh chết, cậu cũng chẳng dám nói.

“Trời ơi, Su Su à, có phải tối nay em ăn cơm nhiều quá không? Vừa rồi em kêu Park Yuchun là gì? Cháu trai? Em nói như vậy đúng không?” Kim Jaejoong mở to hai mắt nhìn, biểu cảm khoa trương nhìn Kim Junsu trong lòng. Hừ, Vật nhỏ, em cướp lời thoại của anh.

“Anh, em bắt chước anh đó.”

“Thật ra em học theo anh cũng không tốt. Lời chửi mắng người khác không nên học đâu.” Hóa ra Kim Jaejoong cũng biết chửi người là không tốt, vậy mà cứ tưởng y không bao giờ ý thức được điều này.

“Anh, anh đừng chọc em nữa. Anh nói em phải làm sao Yuchun mới tha thứ cho em? Anh, em vẫn cảm thấy chuyện của chúng em, anh ra tay là tốt nhất. Xin anh đó, giúp em tìm cách đi. Không có Yuchun, em sẽ chết mất.” Vật nhỏ ôm lấy eo Kim Jaejoong lắc mạnh.

“Này, này. Đừng lắc nữa. Ăn thì cũng cho người ta ăn rồi, đương nhiên anh sẽ giúp em nắm chặt cậu ta. Nhưng mà trong thời gian này, em phải đi làm cái đuôi cho anh. Dù cháu trai có đối xử với em thế nào, em cũng phải chịu đựng.” Kim Jaejoong vạch kế hoạch trong lòng, y biết Park Yuchun nhất định sẽ luyến tiếc Vật nhỏ nhà hắn.

Thật ra tối nay, lúc Junsu tắm rửa, Kim Jaejoong có nhận được điện thoại của Park Yuchun.

Park oán phu: “Kim Jaejoong, là tôi.”

Jung Kim Thị: “Tôi biết là cậu rồi, nói đi, muốn hỏi cái gì?” Hừ, biết ngay là cậu sẽ gọi mà.

Park oán phu: “Em ấy… ở chỗ cậu hả? Tôi đã gọi cho mẹ vợ, mẹ nói cậu đón em ấy đi rồi.”

Jung Kim Thị: “Ừ, ở chỗ tôi. Bây giờ nó đang tắm. Tôi nói này, Yuchun, cậu cũng dũng mãnh quá đấy. Chiều hôm nay chắc kịch liệt lắm nhỉ?” Ở trên cổ toàn dấu ô mai, cởi hết ra không biết “hoa lệ” tới mức nào đâu. Thôi bỏ đi, xem như cậu ta “xuất gia” bốn năm, lúc này cho tiện nghi chút.Park oán phu: “Cậu… đều nhìn thấy?”

Jung Kim Thị: “Vớ vẩn, rõ như thế mà. Mù mới không thấy. Chuyện kể rằng Park Yuchun nhà ngươi đã dùng lực cắn rất lớn, xin hỏi giờ miệng còn đau không?”

Park oán phu: “Khụ khụ… tôi… tôi muốn hỏi…”

Jung Kim Thị: “Muốn hỏi cái gì? Hỏi đi.”

Park oán phu: “Chính là… Jaejoong à, bây giờ em ấy có sao không? Có sốt không? Có đau bụng không? Có chỗ nào không thoải mái không?”

Jung Kim Thị: “Đều không có, chỉ là cảm xúc không tốt. Khóc suốt, tôi dỗ mãi mới nín đó.”

Park oán phu: “A, vậy em ấy ăn cơm tối chưa? Có phải ăn ít lắm không? Gầy như vậy, mấy năm qua ở bên ngoài chắc là không được ăn ngon rồi.”

Jung Kim Thị: “Ăn rồi, ban đầu ngồi đếm hạt cơm, may là con tôi cố gắp đồ ăn vào bát, nó mới ngượng ngùng ăn. Haiz, cũng ăn không ít đâu.” Park Yuchun, còn giả bộ cái gì, đau lòng thì nói đại đi.

Park oán phu: “Vậy cậu dặn Ji Hyun, bảo nó lúc nào ăn cơm thì gắp nhiều đồ ăn cho em ấy. Sau này Ji Hyun muốn cái gì tôi cũng sẽ mua cho nó.”

Jung Kim Thị: “Ừ, không cần dặn, Ji Hyun của chúng ta thích Junsu lắm.”

Park oán phu: “Jaejoong à… em ấy mới về, nhất định còn chưa điều chỉnh tốt thời gian. Hay là tối nay, cậu dỗ em ấy ngủ đi. Em ấy đổi chỗ sẽ ngủ không tốt đâu. Trước kia là vậy, không biết bây giờ có đỡ chút nào không.”

Jung Kim Thị: “Được rồi, hôm nay tôi sẽ dỗ nó ngủ. Yuchun à, nếu cậu lo lắng vậy, sao không qua đón nó về? Để lại một lá thư rồi bỏ nhà đi là nó không đúng, nhưng không phải giờ đã về rồi sao? Bây giờ có khi nó lại bán tín bán nghi là chó không đợi chủ nữa đấy, cậu còn lạ gì.” Cậu trực tiếp đến đón nó về rồi ru ngủ không phải tốt hơn à, kẹp tôi ở giữa làm gì?

Park oán phu: “Tôi… haiz, đau lòng thì đau lòng, nhưng tôi không nuốt trôi cục tức này. Hôm nay tôi hỏi em ấy. Có điều gì muốn nói với tôi không, cậu đoán em ấy đáp lại sao? Mở to hai mắt nhìn tôi, không thèm nói một câu. Vật nhỏ nhà cậu chỉ cần hạ mình nói hai, ba câu, hoặc tùy tiện làm nũng chẳng hạn, cho dù là gạt tôi cũng được. Tôi làm gì phải làm khó em ấy chứ. Vật nhỏ xấu xa này, sao chẳng hiểu chuyện chút nào.”
Jung Kim Thị: “Cậu đừng có đổ qua Vật nhỏ nhà tôi, cũng là của cậu mà. Chắc là nhiều năm không gặp, sợ người lạ thôi.”

Park oán phu: “Sợ người lạ? Em ấy sợ ai lạ cũng không thể sợ tôi lạ được. Với lại lúc chiều em ấy còn chủ động cho tôi “đi vào” đó. Cậu bảo em ấy sợ người lạ, nói thế này ai tin nổi.”

Jung Kim Thị: “Yuchun, nghe tôi nói này. Cậu đừng giận dỗi nữa. Khó khăn lắm nó mới về. Tôi thấy cậu nên nhường bước đi, cần gì cố chấp thế chứ. Đã lãng phí bốn năm rồi, cậu còn muốn mất thêm bao lâu? Chuyện nào tốt thì nên làm đi.”

Park oán phu: “Haiz, cậu để tôi suy nghĩ đã. Nói thật, chuyện hôm nay xảy ra, tôi vẫn có cảm giác như nằm mơ vậy. Tôi không muốn tra tấn em ấy, là em ấy đang tra tấn tôi.”

Jung Kim Thị: “Tôi hỏi cậu một câu. Cậu còn yêu Junsu không?”

Park oán phu: “Cậu hỏi cái gì vậy? Cậu còn hỏi tôi còn yêu em ấy không? Ngay cả khi em ấy mắc sai lầm lớn như thế tôi vẫn còn yêu em ấy, cậu nói xem có phải tôi rất đáng khinh không?”

Jung Kim Thị: “Đúng, cậu rất đáng khinh. Hai người đều đáng khinh như nhau. Bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi trò đuổi mèo bắt chuột hả, trẻ con!”

Park oán phu: “Haiz, được rồi. Trước tạm thế đã. Để tôi suy nghĩ, cậu cũng sớm nghỉ ngơi đi.”

Jung Kim Thị: “Cậu muốn tôi đi nhìn bảo bối của cậu, cho nó nghỉ ngơi sớm chứ gì.” Y biết tỏng hắn, làm gì tốt bụng thế chứ.

Park oán phu: “Vậy… vậy cậu nhớ lấy thêm chăn cho em ấy, đừng để em ấy gối cao đầu quá. Còn có, bữa sáng mai, nhất định phải bảo Ji Hyun nhìn em ấy ăn đó. Ăn không vô cũng phải ép ăn cho bằng được.”

Jung Kim Thị: “Được rồi, được rồi. Cậu yên tâm, nó bây giờ lạnh không tới, nóng không chạm, không đói, không khát. Cậu nghĩ là nó gầy đi, tôi không đau lòng à? Đừng nói mấy câu nhảm nhí thế nữa, nếu lo thì mau đón về cho khỏe đi.”

Park oán phu: “Giao cho cậu là tôi yên tâm rồi. Cậu nhớ không được quên lát pha cho em ấy một ly sữa ấm đâu. Nhìn em ấy uống sạch rồi ru em ấy ngủ. Tôi cúp máy đây.”

Jung Kim Thị: “Ừ.”

Park oán phu: “Cậu đừng quên lời tôi nói đấy.”

Jung Kim Thị: “Nhớ rồi. Cúp máy đi. Nếu cậu không cúp, tôi sẽ đá Junsu ra ngay đó, cho nó lưu lạc đầu đường xó chợ luôn.”

Park oán phu: “Không được, tôi nói cho cậu biết. Kim Jaejoong, Vật nhỏ nhà tôi mà thiếu một cọng tóc, tôi sẽ không để yên cho cậu đâu.” Mặc dù biết Kim Jaejoong đang nói đùa, nhưng Park Yuchun vẫn không yên lòng.

Jung Kim Thị: “Biến đi. Cậu còn nói, ông đây sẽ không thèm hầu hạ nữa.”

Park oán phu: “Được rồi, tôi cúp máy, tôi cúp máy ngay đây.” Đúng là không thể nào chọc vào cậu cả mà.

Sau khi Kim Jaejoong tắt máy, liền tháo pin ra, mất công nửa đêm Park Yuchun lại gọi tới, bảo y lấy thêm chăn đệm cho Kim Junsu. Lúc đó y sẽ không nhịn được mà chửi ầm lên mất.

Park Yuchun, tôi biết cậu luyến tiếc nó, vậy còn giả bộ làm cái gì? Đã già rồi, còn cố chấp thế làm gì? Hừ, cậu đó, sớm bị thằng nhóc ngốc nhà chúng tôi ăn tận xương tủy rồi. Vừa đau lòng lại vừa không thông suốt. Junsu nó bỏ nhà đi không thể trách người khác được, cũng tại cậu chiều quá sinh hư thôi. Nhưng mà, phải dạy nó, cho nó biết bỏ nhà đi chỉ được một lần này. Không thể để thành thói quen được.

PS: Chap cuối trong ngày, chúc mọi người cuối tuần vui vẻ <3

Chương 49: Là đàn ông của em

Kim Junsu về nước đã hơn mười ngày, cũng chỉ gặp Park Yuchun được có một lần, giống như hắn đang cố ý trốn tránh cậu vậy. Mỗi lần cậu đi tìm hắn, đều bị thư ký Cao chặn ngoài cửa, nói viện trưởng đi họp rồi.

“Chị Cao à, chị cho em vào đi.” Kim Junsu cọ xát vào người thư ký Cao, làm nũng, nhưng “tử lệnh” ban xuống, cô nào dám cho cậu vào.

“Junsu à, không được đâu. Haiz, chuyện này… a… viện trưởng… anh ấy… đi vắng rồi.” Thư ký cao ấp úng trả lời.

“Chị ơi, chị Cao tốt bụng, chị ruột của em. Em biết anh ấy ở bên trong mà. Chị cho em vào đi. Em sẽ cảm ơn tám đời tổ tông nhà chị, à không, là em đại diện tám đời nhà em cảm ơn chị. Đi mà~ Đi mà~” Kim Junsu bây giờ cũng đã hai mươi hai tuổi rồi, làm nũng thế này không thấy nổi da gà sao?

“Haiz, Su Su à, em đừng làm khó chị.” Thật ra thư ký Cao cũng không đành lòng, mười ngày rồi, đứa nhỏ này ngày nào cũng tới, mà ngày nào cũng bị cô chặn ở ngoài cửa không cho vào. Rõ ràng là viện trưởng Park ở bên trong, không hiểu sao lại cứ làm khó như thế. Lúc trước cậu nhóc bỏ đi là không đúng, nhưng giờ về rồi, ai chẳng vui mừng, viện trưởng thiệt là! Bao nhiêu tuổi rồi, còn hờn giận như con nít thế.

“Chị… chị thay đổi rồi. Hồi xưa chị thương em lắm. Bây giờ chị hết thương em rồi. Em ghét chị.” Mấy ngày trước Vật nhỏ đều không khóc không nháo, nghe thư ký Cao nói Park Yuchun đi vắng, cũng không làm khó cô mà rời đi, nhưng xem ra hôm nay đã không chịu nổi rồi. Bây giờ liền kêu nhao nhao lên đòi gặp hắn.

“Su Su à, chị rất thương em, em đừng ghét chị. Nhưng… nhưng… viện trưởng…” Thư ký Cao vội vàng giậm chân mạnh xuống sàn. Không nghe lời viện trưởng mà cho em ấy vào, thì đúng là không muốn kiếm cơm nữa. Nhưng bị phu nhân viện trưởng ghét, thì càng không muốn kiếm cơm. Vợ chồng thôi mà, đầu giường đánh nhau, cuối giường hợp, đợi lúc hòa hợp, không phải viện trưởng lại phải nghe lời phu nhân sao? Nghĩ thế, thư ký Cao liền đưa ra một quyết định trọng đại.

“Hay là như vầy… Su Su à. A, sao tự nhiên chị đau bụng quá… Ai u, đau quá! Chị phải đi WC đây. Chắc là phải đi lâu đó… Ai u… Sao mình lại đau bụng thế này… ưm… Không được rồi, phải đi nhanh thôi.” Thư ký Cao cố ý nói lớn tiếng, để cho viện trưởng Park biết, không phải cô cho Junsu vào. Sau đó liền ôm bụng, cố gắng nháy mắt với Kim Junsu. Ghé vào tai cậu thì thầm “Junsu, phải nắm chắc cơ hội này đó. Có gì nói rõ ràng hết đi. Viện trưởng Park già như vậy rồi mà y như trẻ con ấy, quan trọng là nịnh vài câu là cho qua thôi.” Cuối cùng cô còn làm động tác fighting với Kim Junsu, rồi bay đi.

Trong lòng cậu bạn nhỏ Kim Junsu vui mừng. Chị, chị không phải là chị ruột em, mà là mẹ ruột em đó. Hôm nay em đến đây chính là muốn làm nũng đấy.

Sửa sang lại quần áo một chút, lấy cái gương nhỏ trộm được của Kim Jaejoong, cậu soi mặt “Kim Junsu, đi đi. Mày không phải người bình thường đâu. Fighting!” Sau đó vươn tay ra chuẩn bị gõ cửa. Khoan đã, đột nhiên cậu nhớ tới lời dặn sáng nay của anh Jae Jae: Cửa phòng viện trưởng là cái rắm, cứ đạp thẳng vô là được. Vật nhỏ chìa chân vàng bên trái của mình, nhiều năm không đá banh, không biết sức chân có đủ không.

Rầm một tiếng, cửa phòng viện trưởng thiếu chút nữa là đổ xuống. Hiển nhiên Park Yuchun giật mình, nhưng sau khi thấy người tới, trong mắt hắn lại thoáng qua tia hưng phấn khó ai có thể phát hiện. Sau đó hắn nhấn điện thoại, nói “Thư ký Cao, sao cô lại cho người nhàn rỗi vào đây? Thư ký Cao? Thư ký Cao? Lại biến đâu rồi. Tôi sẽ trừ lương cho biết.” Hắn kêu vài tiếng mà không có ai trả lời, thế là bắt đầu cầm cây viết, cúi đầu giả bộ làm việc.

Ngoài cửa thư ký Cao cầm ly cà phê, nghĩ thầm. Tôi nghe thấy rồi. Mà tôi có thả người vào hả? Đâu có, tôi không biết có người vào à nha. Cái gì? Anh bảo người nhàn rỗi? Vợ anh đấy.

Kim Junsu thấy hắn không để ý tới cậu, liền quyết định mở miệng trước “Yuchun, anh không thấy em sao?”

“Thấy, anh đang viết bệnh án. Không có gì quan trọng thì em về trước đi.” Viện trưởng Park không ngẩng đầu. Trời biết mấy ngày nay, hắn muốn thấy cậu biết bao nhiêu. Mỗi ngày đều không có hình tượng úp sấp vào cửa nghe cậu đến tìm mình, mặc dù hắn bảo thư ký Cao đuổi cậu đi, nhưng mà… Kim Junsu, thằng nhóc không có tình nghĩa. Bảo đi thì đi à? Cũng không biết tự đẩy cửa đi vào hả? Khiến hắn đành bỏ mặc sĩ diện, ngại ngùng đi nói với thư ký Cao bảo cô cố ý thả cho cậu vào. Hừ, cuối cùng hôm nay cũng thông suốt. Thư ký Cao! Công lớn của cô, viện trưởng tôi sẽ nhớ kỹ, về sau sẽ tăng thêm tiền lương cho cô.

“Viết bệnh án mà anh lại cầm ngược viết?” Vật nhỏ đi tới phía trước, cúi người, nhìn bàn làm việc của Park Yuchun. Viết cái gì chứ? Cầm thế này mà viết được, em sẽ cho anh đập em ngay tại chỗ.

“A… khụ khụ… chuyện này không liên quan đến em. Không có gì quan trọng, thì đừng quấy anh làm việc.” Viện trưởng Park bị người ta bắt quả tang tại hiện trường, xấu hổ ho hai tiếng, lại nhẫn tâm đuổi cậu đi.

Trên đời có một loại người rất đặc biệt, thích nói trái lòng mình, trong lòng muốn cái gì, ngoài miệng lại kêu chán ghét. Kim Jaejoong là người như thế, Park Yuchun cũng là người như thế. Haiz, hình như người có chút văn hóa đều vậy. Làm tội tình người khác lại tự tra tấn chính mình, cần gì phải thế chứ.

Park Yuchun tuy bảo Junsu không có gì thì đi đi, đừng có quấy rầy hắn công tác, nhưng trong lòng lại niệm đừng đi, đừng đi. Em đừng có đi, khó khăn lắm mới chờ em trở về, công việc là cái thá gì, hắn đã sớm bỏ từ lâu rồi.

Lúc này lòng bàn tay Park Yuchun ứa mồ hôi, lỡ Kim Junsu thật sự quay đầu bỏ đi, hắn có nên xông tới giữ lại không?

Kim Junsu ban đầu nhíu mày, bĩu môi, giận Park Yuchun đuổi cậu, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cần phải dỗ hắn, lúc này còn lo sĩ diện cái gì. Kim Junsu, tự vấn đi, cần Park Yuchun hay sĩ diện? Ừ, mình cần Yuchun.

Sau đó cậu lập tức lẻn tới phía sau hắn, đưa tay xoa bóp bờ vai hắn, không nhẹ không nặng mà mát xa “Yuchun, anh mệt không? Em đấm bóp cho anh, anh nhắm mắt nghỉ ngơi chút đi.”

“Anh bảo anh cần làm việc mà, em đừng như vậy, về đi.” Nếu có bác sĩ Kim ở đây, chắc phải đập lên cái trán to của hắn. Hừ, Park Yuchun còn giả đò này nọ làm gì chứ. Nhìn mặt hắn bây giờ đã d*m lắm rồi, đã thế còn đầy hưởng thụ nữa chứ.

“Em không đi, em không đi đâu. Em sẽ ở đây với anh, không đi đâu hết. Anh có đuổi em, em cũng không đi. Gọi bảo vệ em cũng không đi. Mẹ em tới em cũng không đi, cảnh sát tới cũng không đi.” Vật nhỏ chuyển tới trước mặt Park Yuchun, đặt mông ngồi trên đùi hắn, rõ ràng là đang giở trò.

“Không đi? Không phải em để lại lá thư bảo đi sao? Sao lúc này bảo lại không chịu đi?” Park Yuchun liếc mắt nhìn cậu. Giở trò với anh hả? Chiêu này vô dụng.

“Không đi, anh đánh em đi, mắng em đi. Lúc này có chết em cũng không đi. Không cho anh đuổi em đi nữa.”

Park Yuchun nghe xong trong lòng liền nở hoa, nhưng mặt vẫn ra vẻ “Này, đứng lên. Ai bảo em ngồi đây? Ra sô pha ngồi đi. Nặng chết.” Kỳ thật trong lòng hắn lại nghĩ. Ngồi đây đi, không cho đi đâu hết. Mai hắn sẽ cho người quăng sô pha đi. Kim Jaejoong chưa cho em ăn cơm à? Sao lại nhẹ thế?

“Em không đi, ngồi trên đùi anh là thoải mái nhất. Em nhìn trúng mảnh đất này rồi, đây là địa bàn của em, em cứ ngồi đó. Với lại sao em lại nặng chứ. Trước kia chưa bao giờ anh chê em nặng hết, bây giờ còn nhẹ hơn hồi trước đó.” Hai tay Vật nhỏ quàng lên cổ Park Yuchun, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ liên tiếp lên ngực hắn. Nhưng ngừng cọ xát, trong lòng viện trưởng Park lại ngưa ngứa. Tiếp tục thế này sẽ xảy ra chuyện lớn đó.Nói về vấn đề mập ốm, trong lòng hắn liền tức giận. Hóa ra thịt trên người mất hết rồi. Không phải nói sẽ tự chăm sóc chính mình sao? Chính là chăm sóc thành thế này hả? Toàn thân, chỉ còn mỗi cái mông là nguyên vẹn. Thiệt là, thịt trên người là của mình em sao? Cũng có phần của anh đó. Bắt đầu từ ngày mai, một ngày ăn tám lần, không ăn được cũng phải nuốt cho hết. Cho em một tháng để đầy đặn trở lại.

“Đừng cọ nữa, chà khó chịu quá.” Park Yuchun lấy tay ấn đầu Vật nhỏ. Không phải hắn khó chịu đâu, mà là ngứa à.

“Không cọ cũng được. Vậy hôn một cái đi.” Vật nhỏ đúng là lòng tham không đáy, chu môi để Park Yuchun hôn cậu.

“Miệng heo, ai muốn hôn chứ. Anh còn phải viết bệnh án đó, em đừng quấy rối.” Park Yuchun cố gắng không nhìn đôi môi hồng hồng kia.

Nhưng chưa đến bốn giờ chiều, viện trưởng Park đã đầu hàng, ôm Vật nhỏ về nhà tiếp tục ân ái. Lúc chuẩn bị đi còn nói với thư ký Cao “Gọi Yuhwan cho tôi, bảo nó về một chuyến, có việc gấp.”

Thư ký Cao cười đầy mờ ám, nhìn Vật nhỏ trong lòng viện trưởng. Hì hì, phu nhân, đạt được chưa? Nhìn thế này là biết thành công rồi.

“Vâng thưa viện trưởng. Tôi sẽ gọi ngay. Anh đưa phu nhân về sớm nghỉ ngơi đi. Mấy ngày nay vất vả cho cậu ấy lắm.” Thư ký Cao nháy mắt với Kim Junsu mấy cái, Park Yuchun nghĩ thầm. Thư ký Cao, cô đúng là rảnh rỗi thật đấy. Ba mươi mấy tuổi rồi, sao chưa thấy ai rước nhỉ?

Lúc Vật nhỏ nằm trong lòng viện trưởng Park, đột nhiên cậu có cảm giác, hòa thuận rồi sao, anh Jae Jae nói không sai chút nào, đối phó với người đàn ông thế này, chỉ cần ghé vào lỗ tai hắn, không ngừng nói em yêu anh, hắn liền hết giận ngay. Ha ha, Kim Junsu! Thành công rồi! Kế tiếp chính là đón “nó” về. Ha ha.

Sau khi về đến nhà, hai người ở trên giường ngọt ngào ngủ một lúc. Đến khi Vật nhỏ tỉnh lại, thì không còn Park Yuchun bên cạnh nữa. Cậu vội vàng mặc đồ vào, chạy xuống lầu. Phòng khách thì tối thui, phòng bếp lại lộ ra ánh sáng màu cam ấm áp, người đàn ông của cậu đang nấu cơm trong đó. Nhìn bóng lưng thuần thục kia, Kim Junsu cảm giác hồi nhỏ cậu thật không hiểu chuyện, Park Yuchun là người đàn ông tốt như vậy, sao cậu lại mù mắt, mê muội muốn rời khỏi hắn chứ?

Park Yuchun tựa hồ cảm giác được phía sau có người nhìn hắn. Quay người lại, tìm kiếm, vừa quay đầu hắn thấy người kia đứng trong bóng tối ở phòng khách. Khóe miệng hắn cong lên, tựa lưng vào kệ bếp, mở hai tay ra, chờ Vật nhỏ mà hắn nhung nhớ. Kim Junsu cũng rất phối hợp, chủ động nhào vào lòng hắn. Park Yuchun đỡ lấy mông cậu, để Kim Junsu cưỡi trên người mình.

“Sao không đi dép? Tuy trong nhà không lạnh, nhưng coi chừng bị tiêu chảy đó.” Thói quen xấu nhất, mãi vẫn chưa thay đổi, nhưng mà hắn thích.

“Lúc dậy không thấy anh đâu hết. Anh lại không quan tâm em rồi.” Vật nhỏ mới ngủ dậy, giọng nói còn khàn khàn, giống như đang oán giận, lại như đang làm nũng.

“Không quan tâm em? Không quan tâm em thì anh ở đây nấu cho ai ăn. Cậu bạn nhỏ, lương tâm của em bị chó tha rồi hả?” Park Yuchun thuận tay vỗ lên mông Kim Junsu, nói.

“A~ đau, đau…” Kim Junsu liền không an phận, vặn vẹo vài cái.

“Chính là muốn em đau đấy.” Phải đánh cho một trận, xem lần sau em còn dám bỏ trốn không? Lúc đó anh sẽ cho em không xuống giường được nữa.“Yuchun, em sai rồi.” Vừa nói xong câu đó, Park Yuchun liền ôm cậu, xoay người, để cậu ngồi trên kệ bếp, vẻ mặt kỳ lạ, chăm chú nhìn cậu.

“Ông xã… em xin lỗi…” Kim Junsu cúi đầu, không dám nhìn Park Yuchun.

Một tay Park Yuchun xoa cằm Vật nhỏ, chậm rãi nâng đầu cậu lên, hỏi “Sai chỗ nào?”

“Sai ở chỗ không tin tưởng anh, sai khi dễ dàng rời anh đi như vậy, sai ở chỗ nhiều năm như vậy, bây giờ mới biết đường quay về.”

Hóa ra em đều biết. Kim Junsu, không thể phủ nhận, em đã tiến bộ. Cái này không phải Kim Jaejoong dạy chứ?

“Biết mình sai rồi?” Park Yuchun nhíu mày, tuy tức giận nhưng thấy bộ dạng nhận sai của cậu,  hắn lại thấy đau lòng. Haiz, ai kêu Vật nhỏ này đã ăn sạch hắn như vậy chứ. Thật ra Kim Jaejoong nói không sai, Kim Junsu chính là nhược điểm của hắn, là tử huyệt của hắn, là kẻ thù của hắn, cả đời này hắn sẽ không chạy thoát khỏi số mệnh.

“Dạ, biết rồi ạ. Yuchun tha thứ cho em được không? Em hứa với anh, sẽ không để anh lo lắng nữa, cũng không làm anh tức giận nữa.” Kim Junsu tựa đầu vào ngực Park Yuchun, rầu rĩ nói.

“Junsu, nghe anh nói. Sau này… em có thể không nghe lời, có thể làm anh lo lắng, có thể chọc giận anh, nhưng nhất định phải trong phạm vi quan sát của anh. Chỉ cần em không rời xa anh, thì em làm gì, anh cũng không trách.” Có thể thấy yêu cầu của Park Yuchun thật sự không cao, ý tứ chính là chỉ cần em không chạy trốn, có đốt nhà, cũng chẳng sao.

“Yuchun, em thấy mình thật xấu. Anh không cần tốt với em như vậy đâu. Anh cứ mắng em đi, như vậy em mới thấy thoải mái hơn chút.” Bổ nhào vào lòng Park Yuchun, cố nhịn thật lâu, nước mắt vẫn không có tiền đồ mà rơi xuống. Cảm giác trên ngực nóng ẩm, Vật nhỏ vẫn thích khóc như vậy, nhưng hắn thích. Ôm cậu khóc, cũng là một loại hạnh phúc của hắn.

“Được rồi, được rồi. Đừng khóc. Chuyện này cho qua, anh sẽ không nhắc tới nữa. Haiz, bảo bối, em biết không? Em vừa mới đi, quả thật anh có chút hận em, nhưng càng nghĩ lại càng không thể trách em hết được. Anh cũng có lỗi, có lẽ là anh chưa thể hiện đủ tình yêu với em, em mới sinh ra cảm giác tự ti như thế. Anh đã tự kiểm điểm, sau này sẽ yêu em nhiều hơn nữa, không cho em chịu thêm bất cứ thiệt thòi nào.”

“Ông xã, anh thật đáng ghét. Anh nói thế, em càng thấy mình xấu xa.”

“Ha ha, vốn em xấu xa mà. Em xấu như thế anh cũng yêu em. Nếu em không xấu xa, thì cuộc sống của anh cũng không sinh động. Nhưng mà bảo bối… em cũng đừng oán hận Ga Hee. Cô ấy cũng đã phải chịu trừng phạt rồi. Nếu cô ấy còn sống, nhất định cũng sẽ hối hận hành động lúc trước của mình. Vì vậy chúng ta đừng hận cô ấy, được không?” Nhớ tới người con gái kia, Park Yuchun cảm thấy cô cũng vì nặng tình mới cực đoan như thế. Tuy rằng cô đã từng vì ham muốn của bản thân mà chia cắt hắn cùng Kim Junsu, nhưng bây giờ người cũng đã đi rồi, Junsu cũng đã trở lại. Nếu cứ tính toán thì đúng là không phải đàn ông.

Hai mắt Kim Junsu ướt đẫm, lắc đầu “Không, em không trách chị ấy. Tuy vì chị ấy, em với anh mới xa nhau bốn năm, nhưng cũng vì chị ấy, hai chúng ta mới biết chúng ta quan trọng với nhau như thế nào, cho nên em không hận chị ấy.”

“Vậy là tốt rồi, sau này chúng ta không được rời xa nhau nữa, vĩnh viễn không rời xa nữa, được không?” Hôn lên môi Vật nhỏ, Park Yuchun thâm tình nhìn cậu.

“Được, không rời xa nữa, anh đuổi em, em cũng không đi.” Kim Junsu hôn đáp lại Park Yuchun.

“Em thật là… biết rõ anh sẽ không bao giờ đuổi em mà. Haiz, làm sao đây. Su Su của anh còn trẻ như vậy, mà anh đã hơn ba mươi tuổi rồi. Bảo bối, sinh cho anh một đứa con đi. Mỗi ngày nhìn gia đình anh Yunho vui vẻ bên nhau, anh đều ghen tị muốn phát điên rồi.”

Nghe Park Yuchun nhắc tới chuyện con cái, trong mắt Kim Junsu liền hiện lên chút hoảng hốt “A… chuyện đó… a, em… em đói, anh bế em đi ăn cơm được không? Buổi trưa em chưa có ăn, tắm xong liền tới bệnh viện tìm anh, bây giờ đói lắm.”

“Hả? Chưa ăn trưa? Kim Jaejonog thiệt là, sao không cho em ăn? Sao em không nói sớm, em xem, bây giờ cũng chín giờ rồi. Em ra bàn ăn ngồi trước đi. Anh hâm lại canh, chúng ta cùng ăn.” Đề tài dễ dàng bị chuyển hướng, Park Yuchun vội vàng mở bếp, xua Vật nhỏ đến bàn ăn ngồi.

“Không, em muốn anh bế em qua cơ. Mông em đau lắm, không muốn tự đi đâu.” Giọng của Kim Junsu càng lúc càng thấp, ôm chặt cổ Park Yuchun, không chịu buông ra.

Viện trưởng Park ôm eo thon của Vật nhỏ nhà hắn, lại thấy đau lòng. Kim Junsu, em đúng là không làm người ta bớt lo mà. Hắn phải bắt đầu thực hiện kế hoạch “vỗ béo” thôi. Lát nữa phải ăn nhiều cho anh đấy.

“Được rồi, sẽ bế qua, bảo bối của anh.” Park Yuchun ôm lấy Vật nhỏ, đưa cậu tới bàn ăn.

“Ỷ lại anh thế này, anh cũng không được chê em phiền đâu.” Cậu bạn nhỏ Kim Junsu bắt đầu lên mặt.

“Anh có muốn cũng không được.” Đặt Kim Junsu xuống ghế, Park Yuchun khẽ hôn lên trán cậu. Xoay người trở lại phòng bếp, bưng thức ăn ra cho Vật nhỏ.

Kim Junsu nâng cằm lên, mỉm cười. Ông xã, niềm vui sum họp gia đình sắp tới rồi. Hì hì, chỉ là hiện tại vẫn là bí mật nha.

Chương 50: Bí mật của Kim Junsu (1)

Hôm sau ngày hai người hòa thuận, Park Yuchun dẫn Vật nhỏ về nhà mẹ đẻ. Kim Jaejoong dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn hai vợ chồng Park Kim hòa hảo như cũ, nghĩ thầm. Hừ, không có tôi, không biết hai người còn cương tới bao giờ đâu. Ba Kim thật ra rất đau lòng con trai của mình, cứ hỏi han ân cần mãi, còn mẹ Kim thì sao?

Mọi người tán gẫu trong chốc lát, viện trưởng Park đang lột vỏ nho cho Vật nhỏ, còn bỏ cả hột mới đưa tới miệng cậu. Mẹ Kim chứng kiến cảnh tượng này cũng rất vui mừng, nhưng trong lòng vẫn bất bình thay con rể Park, dù sao Kim Junsu cũng là do bà sinh, sinh ra cái thằng không ra gì thế này, thật đáng buồn. Theo như mẹ Kim nói: Kim Junsu, mẹ không sinh ra cái đứa chết tiệt như con. Thật hoài nghi hồi đó có phải người ta ném đứa nhỏ đi, rồi cho mẹ nuôi cuống rốn không nữa.

“Khụ khụ… Mẹ đi nấu cơm. Kim Junsu! Con lăn vào bếp giúp mẹ đi.” Mẹ Kim đứng dậy, đá vào mông cậu bạn nhỏ, Kim Junsu đang tập trung ăn, liền bị mẹ Kim làm cho hoảng sợ.

“Dạ? Vâng ạ.”

“Mẹ vợ, để con phụ ạ.” Con rể Park lập tức xung phong nhận việc, xoa xoa tay, chuẩn bị đi vào phòng bếp phụ giúp.

“Con rể Park, con ngồi xuống! Lát nữa con rể Jung sẽ đón Ji Hyun tới, Changmin không phải cũng bảo sẽ tới sao. Ba nó, không phải ông muốn đánh bài chắn à? Lát ông cùng mấy đứa nhỏ chơi đi.” Ý tứ của bà chính là con rể Park không cần vô phụ. Kim Junsu không trốn thoát kiếp cu li đâu.

Nghe mẹ Kim cao giọng uy hiếp, ba Kim cũng đành phụ họa vào “Đúng vậy, đúng vậy. Con rể Park, con để Junsu đi giúp mẹ nó nấu cơm đi. Chắc nó có nhiều lời muốn nói với mẹ lắm. Chúng ta cho hai mẹ con nó chút không gian riêng đi. Jaejoong, lấy bài chắn ra, chúng ta vừa chơi vừa chờ Changmin, con rể Jung với cháu ngoại của ba.”

Kim Junsu nhìn Park Yuchun, trong lòng cầu khẩn. Ông xã, em không muốn đi. Mẹ nhất định sẽ xỉ vả em không ra gì đâu. Cứu em, em không đi~

Đôi mắt ai oán này của Vật nhỏ, đương nhiên viện trưởng Park đâu thể chịu nổi, tính “bao che cho con” lại nổi lên “Ha ha, chuyện này… Mẹ vợ, lát Changmin tới, cần phải nấu nhiều lắm. Mẹ với Su Su làm, sợ không kham hết được. Con cũng rảnh, không có gì đâu.”

“Con rể Park thật sự rảnh quá không có gì làm à. Vậy ra ban công tưới hoa cho mẹ đi.” Mẹ Kim quyết tâm không cho Park Yuchun bao che cho thằng con của mình. Ánh mắt sắc bén trừng Vật nhỏ “Kim Junsu, con còn đứng đó làm gì? Còn không mau vào cho mẹ.” Mẹ Kim quát lên một tiếng, Su Su đành ủ rũ đi vào phòng bếp, quả thực trong lòng đang chuẩn bị tâm lý “hi sinh lừng lẫy”.

Kim Jaejoong cầm bài chắn qua, thuận tiện cho viện trưởng Park một ánh mắt khinh bỉ. Park Yuchun, đến mức đó à? Mẹ kêu nó vô giúp việc bếp núc thôi, có ăn nó được đâu. Là mẹ ruột của nó đấy.

Viện trưởng Park lại làm lơ cậu cả, cầm bình tưới nước ba Kim đưa cho, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào phòng bếp, chỉ cần nghe bên trong có tiếng cầu cứu, là hắn sẽ xông vào cứu ngay.

Lúc này chuông cửa cũng vang lên, Kim Jaejoong không so đo với hắn nữa. Sau khi mở cửa, chồng y xách theo bịch to bịch nhỏ đồ ăn vào, còn kèm tặng bà xã một “nụ cười thương hiệu gốm sứ trắng sáng” nữa. Changmin thì cõng Ji Hyun đi sát phía sau.

Jung Yunho buông đồ trong tay, chào hỏi ba Kim, liền nhìn thấy Park Yuchun vẫn đứng nguyên tại chỗ, mắt nhìn vào phòng bếp. Hắn cởi áo khoác cho Ji Hyun, hỏi vợ mình “Jae Jae, Yuchun sao thế? Sao đứng yên, không động đậy vậy?”

“Mặc xác cậu ta đi, trúng độc đó.”

Changmin cũng chạy tới giúp vui “Ai trúng độc hả anh? Ai trúng độc vậy? Trúng độc gì? Anh Yuchun trúng độc rồi hả? Không giống trúng độc nha, giống như bị điểm huyệt ấy.”

Lúc này Park Yuchun mới quay đầu lại “Em mới trúng độc đó. Cả nhà mấy người mới trúng độc. Shim Changmin, bao giờ em về bệnh viện làm hả? Tạm thời cách chức, trừ lương bổng.”

“Anh Yuchun, xin anh thương xót. Tháng trước em mới thoát khỏi móng vuốt của ba em. Anh cho em nghỉ ngơi vài ngày đi. A, đúng rồi, chị dâu nhỏ đâu? Không phải bảo hòa thuận rồi à?” Mấy năm nay Changmin cứ phải qua lại giữa Hàn Quốc và Canada, ba cậu nghĩ hết cách để cậu quay về thừa kế gia sản của công ty và bang phái, nhưng mà cậu lại sống chết muốn về Hàn làm bác sĩ Shim. Chuyện này, tháng trước ông già Shim cũng thông suốt, thừa dịp ông còn khỏe mạnh, cho nó chơi thêm vài năm cũng không sao. Nhưng năm năm sau, nhất định phải về nhà thừa kế gia sản, còn lại không bàn nữa.

Bác sĩ Shim vô tâm, chỉ cần ăn uống thêm được giây nào hay giây đó. Cứ về Hàn làm bác sĩ rồi tính tiếp.

“Vô bếp phụ mẹ. Chị dâu nhỏ của em hôm nay tránh không khỏi bị ăn chửi rồi. Có người muốn giải cứu, mà mẹ không cho.” Jung Kim Thị vừa gảy tóc, vừa xỉa xói ai kia.

Lúc này, Ji Hyun nãy giờ vẫn chơi đùa với ba Kim chạy tới “Mẹ! Cậu ở đâu ạ? Sao cả ngày hôm qua con đều không thấy cậu? Cậu cũng không về nhà ngủ nữa. Con nhớ cậu lắm.” Ji Hyun ôm đùi Kim Jaejoong, dùng sức cọ xát, nghĩ đến ngày hôm qua không có cậu Junsu mềm mềm, thơm thơm, bé lại nổi giận.

“Ngủ cái gì mà ngủ? Nhớ cái gì mà nhớ? Cậu con hôm qua ngủ ở trên giường người khác rồi.” Đối với vấn đề giáo dục giới tính, dạy như Kim Jaejoong là không được, tệ hại hơn là Jung Yunho lại không quản, cứ mặc kệ vợ mình thích nói sao thì nói.

“Vậy hôm nay cậu có về nhà không? Hôm nay con sẽ cho cậu ngủ trên giường con, dù sao giường con cũng rất lớn.” Ji Hyun vừa nói, tay còn vòng ra, mô tả độ lớn cái giường của bé.

Nghe xong lời này, sắc mặt viện trưởng Park hơi xanh đi, hắn bế Ji Hyun lên, muốn hỏi rõ thằng bé, nhưng Ji Hyun đã lên tiếng nói trước “Cha nuôi, Ji Hyun muốn thương lượng với cha chuyện này.”

“Hả? Ừ, con nói đi.”

“Con muốn… muốn…” Cậu bạn nhỏ đỏ mặt, ấp úng nói.

“Muốn cái gì?” Chỉ cần không phải muốn Kim Junsu, cái gì hắn cũng cho.

“Con muốn cậu ạ, cha đưa cậu cho con được không?”

“…” Được lắm, sợ cái gì là cái đó tới.
“Ji Hyun, xuống dưới! Mẹ nói cho con biết, bây giờ cậu con bị bà ngoại con nhốt trong phòng bếp rồi. Đang ở trong nước sôi lửa bỏng, chờ con vô cứu đó, đi đi, con cứu cậu ra, cậu sẽ là của con.” Kim Jaejoong vỗ vỗ mông của bé, ý là Kim Junsu đang gặp nạn, muốn bé đi làm anh hùng cứu mỹ nhân.

Viện trưởng Park làm sao mà bình tĩnh được. Vất vả chờ người về, hiểu lầm cũng hóa giải, chuyện cũng không nhắc lại nữa, cũng chui vô chăn rồi, trong chăn cũng làm đủ chuyện cần làm rồi. Bây giờ đột nhiên lại xuất hiện một tiểu quỷ muốn Junsu? Thằng nhóc này, kê kê mới bao nhiêu mà theo hắn cướp người chứ? Làm gì có cái lý đó. Vì thế, mọi người liền thấy một lớn một nhỏ tranh nhau chạy vào phòng bếp. Changmin âm thầm cảm thán: Chị dâu nhỏ, từ nước ngoài về liền biến thành hàng thượng hạng. Sức mạnh của tình yêu thật vĩ đại à.

Hai phút sau, liền thấy Vật nhỏ đang đeo tạp dề, bên trái thì bị Park Yuchun ôm eo, bên phải bị Ji Hyun kéo tay, ôm chân, cứ như vậy bị lôi ra phòng bếp. Phía sau còn có vẻ mặt tức giận của mẹ Kim, nói “Ba nó, vào giúp tôi” Sau đó nhanh như chớp xoay người vào, đương nhiên còn nói thầm một câu “Sinh ra cây thịt xiên còn tốt hơn sinh ra thằng nhóc Kim Junsu này.”

Thân thể Kim xiên que lúc này cứng đờ, không thể làm gì, trái phải, hai bên mạnh ngang nhau, không thể đắc tội ai được.

“Cha nuôi, cha mau buông tay, con cướp được trước mà.”

Park Yuchun liếc mắt “Cái gì mà con cướp được trước hả? Rõ ràng là cha ôm eo Junsu trước. Tiểu quỷ! Con buông tay mới đúng!”

“Hả? Cha gọi con là gì? Tiểu quỷ ư? Cậu ơi, cha gọi con là tiểu quỷ, ô ô… Cha nuôi mắng con.” Ji Hyun liền ỷ mình còn nhỏ, ôm đùi Kim Junsu, mắt chớp chớp lên án Park Yuchun.

“Bảo bối, em đừng để ý nó. Anh sớm nhìn ra thằng nhóc này có ý xấu với em rồi. Hồi trước mỗi lần đến bàn làm việc của anh, thấy hình của em, nó đều chảy nước miếng hết. Nhóc con tưởng cha không biết hả?” Nhưng mà già như viện trưởng Park cũng có cái để lên mặt, hắn siết chặt cái tay đặt ở eo Junsu lại, còn trộm hôn lên má cậu một cái.

Vừa thấy Park Yuchun hôn Kim Junsu, Ji Hyun liền không chịu buông tha, bé ôm chân Kim Junsu, ngẩng đầu lên, nói “Cậu, con cũng muốn hôn, cho con hôn một cái đi.”

Kim Junsu đỏ mặt, giãy ra khỏi cái ôm của Park Yuchun, đưa tay bế Ji Hyun lên, hôn lên mặt bé một cái “Park Yuchun, sao anh lại bắt nạt Ji Hyun thế. Ji Hyun à, theo cậu đi tưới hoa cho bà ngoại nha.”

Vẻ mặt Ji Hyun hạnh phúc cười cười, còn thừa dịp Kim Junsu không chú ý, mà lè lưỡi với Park Yuchun, lần này Jung Ji Hyun thắng.

Park Yuchun ngoài miệng thì nói “Hừ, không phải là tại còn nhỏ sao. Nhóc con mới năm tuổi thôi, cho con mượn xíu đó.” Nhưng trong lòng lại ghen tị vô cùng, oán niệm vô hạn. Jung Ji Hyun, bộ dạng đắc chí của con chẳng khác gì Kim Jaejoong hết.

Hai vợ chồng Jung Kim lại hừng hực khí thế thảo luận, chế giễu ai kia.

“Yunho à, anh không biết con chúng ta thật phúc hắc sao? Điểm này đúng là di truyền từ anh đó.”

“Thật không? Anh không biết.”

“Hừ, anh đương nhiên không biết, người ta nói không sai mà, vợ nhà người ta thì tốt, con nhà mình mới tốt.”

“Thằng nào nói thế? Vợ với con đều là nhà mình tốt. Vợ anh là tốt nhất.”
Nghe xong lời này, Shim ăn hàng luôn ngồi trên sô pha ăn nho đột nhiên bị sặc hạt nho, ho khan một trận. Cuối cùng thưởng cho Jung thê nô một ánh mắt xem thường, sau đó cầm trái táo, cắn “rộp” một miếng thật to.

“Yunho, anh có thấy, Junsu vừa rồi ôm Ji Hyun giống như rất có tình thương mẫu tử không? Junsu thật sự lớn rồi.” Mấy ngày nay, Kim Junsu ở nhà của Kim Jaejoong, y phát hiện ra Kim Junsu đối với Ji Hyun tốt lắm, lúc đầu y tưởng tại con mình thích bám người, nhưng hôm nay y mới phát hiện, Junsu dường như đã trưởng thành lên rất nhiều.

Viện trưởng Park chịu đựng một rổ oan ức, thật vất vả mới chờ đến giờ ăn cơm, ai ngờ tiểu quỷ Jung Ji Hyun kia lại quấy rối, lúc này còn ngồi trước mặt hắn, trợn trắng mắt nhìn. Park Yuchun thật sự không biết sao hắn có thể bình tĩnh duy trì phong độ đến tận bây giờ. Nhưng cũng may là, cuối cùng Kim Jaejoong nhìn không được, kéo Kim Junsu vào ngồi giữa hai người, thực hiện chính sách chia đều, lúc này mới bình an vô sự được. Park Yuchun bóc xong vỏ một con tôm liền đưa đến bên miệng Vật nhỏ nhà hắn, nói “A~ Su Su, há miệng.” Kim Junsu lại ngượng ngùng nhìn qua mẹ Kim, mẹ Kim cúi đầu ăn cơm làm như không phát hiện, cái này có lẽ là ngầm đồng ý! Nhưng cậu vừa mở miệng ra, đã thấy có người túm góc áo cậu, quay đầu lại thì thấy một đôi mắt ai oán nhìn mình.

“Su Su, con cũng muốn ăn tôm.” Sau khi thành công đoạt được Kim Junsu từ tay viện trưởng Park, Ji Hyun liền không thích gọi là “cậu” nữa, mà bắt trước Park Yuchun gọi là “Su Su”.

“A, để cậu gắp cho con.” Nhận con tôm từ Park Yuchun, Kim Junsu liền bỏ vào trong miệng Ji Hyun, còn đưa tay lau nước tôm bên khóe miệng cho nó, động tác dịu dàng như một người mẹ lo cho con mình vậy.

Ngay lúc viện trưởng Park nghiến răng nghiến lợi chìm ngập trong dấm chua, thì điện thoại của Kim Junsu vang lên. Cậu cúi đầu nhìn thoáng qua, vẻ mặt liền khẩn trương, chạy ra ban công, nghe điện thoại.

“Điện thoại của ai vậy? Bí mật thế làm gì, còn chạy đi đón máy nữa. Có bí mật gì không thể nói cho gia đình à?” Mẹ Kim lên tiếng, dù sao trong lòng bà, bây giờ nhìn thằng con mình thế nào cũng không vừa mắt.

“Mẹ, nói đến chuyện này, con cũng muốn nói…” Kim Jaejoong buông đũa xuống, nhíu chặt mày lại.

“Chuyện gì? Cậu mau nói đi.” Cảm giác chuyện này nhất định có liên quan đến Kim Junsu, Park Yuchun lập tức dựng thẳng lông lên, muốn hỏi cho rõ.

“Chính là Junsu, hai ngày trước nó đều ở chỗ tôi. Tôi phát hiện… mỗi ngày nó đều nhận được một cuộc gọi, nghe có vẻ là của cùng một người. Hơn nữa, hai người nói chuyện rất thân thiết. Có một lần tôi định nghe máy, thì bị nó phát hiện.” Kim Jaejoong sờ cằm, tò mò kể.

Ban đầu viện trưởng Park đã khẩn trương, nghe Kim Jaejoong nói xong, thì làm sao ngồi yên được nữa. Đường đường là viện trưởng của một bệnh viện, mà bây giờ hắn lại bị Vật nhỏ nhà mình khiến bản thân phải lén lút đứng sau tấm rèm nghe trộm, rõ ràng là làm chuyện cười cho cả nhà mà.

Kim Junsu đưa lưng về phía hắn, ôm điện thoại, nói rất nhỏ, Park Yuchun chỉ có thể nghe loáng thoáng vài câu.

“Ừ, ừ, đúng vậy, nhớ con lắm.”

Park dưa chua: Em nhớ ai? Ngoại trừ anh, em còn muốn nhớ ai hả?

“Thật à? Bảo bối, giỏi quá.”

Park dưa chua: Bảo bối? Rốt cuộc là ai hả? Ngoại trừ anh, em dám có bảo bối khác?

“Ừ, biết rồi. Ha ha, yêu con, yêu con lắm. Được chưa?”

Park dưa chua: Em yêu ai?

“Đương nhiên rồi, yêu con nhất mà.”

Park dưa chua: Kim Junsu! Hôm qua trên giường em còn nói yêu anh nhất mà. Vật nhỏ chết tiệt, sao ngày đêm khác nhau thế.

“Ừ, ừ, vậy nha… chụt… tạm biệt.”

Park dưa chua: Còn… còn… còn hôn nữa? Phản rồi, phản rồi. Đúng là phản rồi.

Kim Junsu cúp điện thoại, quay đầu liền hoảng sợ “Ông… xã… anh đứng sau rèm làm cái gì?”

Viện trưởng Park còn đang rối rắm thì bị người ta bắt quả tang, nhưng hắn cũng không thể nói toạc móng heo ra là “Anh trốn sau rèm để nghe lén gian phu d*m phụ hai người thân mật.”

“A? Chuyện này… mẹ vợ à, con thấy cái rèm này hơi cũ, mai con sẽ bảo người tới thay cái mới.”

Mẹ Kim trợn tròn mắt “Con rể Park, rèm này sao cũ được? Mẹ mới mua tuần trước mà.” Xem ra lúc này mẹ vợ hắn cũng không nể mặt hắn, xem hắn làm sao đây.

“A… nhìn kỹ thấy cũng còn tốt. Ha ha, không cũ chút nào. Ha ha, rất tốt. A, Su, mau ăn cơm thôi. Em cũng chưa ăn được mấy miếng. Anh múc cho em một chén canh nha.” Park Yuchun cảm thấy xấu hổ muốn chết, chỉ muốn tìm một cái hố chui xuống, liền chuyển sang đề tài ăn cơm. Tất cả mọi người đều nhìn ra hành động của hắn thật hoang đường, nhưng trên thế giới này chắc cũng chỉ có mỗi Kim Junsu nhà hắn là nhìn không ra. Còn kéo tay hắn, trở lại bàn, tiếp tục ăn cơm.

Chương 51: Bí mật của Kim Junsu (2)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tạm biệt ba mẹ Kim, viện trưởng Park chuẩn bị dẫn Junsu đến chỗ ông nội, nhưng tới cửa Vật nhỏ lại sống chết không chịu vào, bướng bỉnh ngồi chồm hổm trên mặt đất.

“Em… em không đi. Yuchun, chúng ta về nhà đi, mấy ngày nữa rồi tới.”

“Bảo bối, cũng tới cửa rồi, sao không vào? Lại đây, nghe lời, theo anh vào đi.” Park Yuchun kéo tay Kim Junsu, muốn túm cậu đi vào trong.

“Em không đi. Ông nội sẽ mắng chết em đó. Em không đi, em sợ lắm.” Mới vừa đứng lên, Kim Junsu lập tức ôm chặt lấy cây đại thụ không chịu buông ra.

“Su Su~ Em ngoan một chút! Ông nội sẽ không mắng em đâu! Ông nội nhớ em lắm đó. Sao lại chửi mắng em được. Còn chú Yong Wan, dì Wu nấu ăn nữa, bọn họ đều rất nhớ em. Chúng ta mau vào đi, mọi người đang chờ đó.” Thật ra chút chuyện này, Park Yuchun đã sớm chuẩn bị thay cậu rồi. Sau hôm Kim Junsu trở về, hắn đã về nhà chính, nói với ông nội. Ban đầu ông nội còn để ý chuyện này, nhưng thấy hắn vừa khóc lóc ầm ĩ, vừa kêu sẽ thắt cổ tự vẫn nếu ông nội không tha thứ cho vợ hắn, vấn đề này mới được giải quyết.

Lúc ấy hắn nói với ông nội và chú Yong Wan “Nếu hai người khó chịu với vợ cháu, cháu sẽ không sống trên đời này nữa. Em ấy về rồi, mọi người đừng hung dữ mắng em ấy. Đừng hỏi nhiều chuyện. Nếu để em ấy tức giận bỏ đi, cháu sẽ cắt đứt quan hệ với hai người đó.”

Ông nội Park cũng không phải sợ uy hiếp của hắn, nhưng nghe nói đứa bé kia mấy năm ở nước ngoài cũng chịu không ít khổ sở. Vì để xứng với cháu trai mình, một đứa nhóc không thông minh lại có thể cố gắng lâu như vậy. Tuy cách làm không đúng, nhưng chung quy cũng là có ý tốt. Haiz, nghĩ vậy, tức giận trong lòng cũng thả trôi đi. Cho nên nói, Vật nhỏ lo lắng đúng là có chút dư thừa rồi, ông nội Park căn bản sẽ không mắng cậu. Biết hôm nay cậu đến, sáng sớm ông còn kêu chú Yong Wan đi mua những đồ cậu thích ăn, còn đặc biệt mua một con cá heo bông thật lớn cho cậu. Bây giờ trong phòng khách, mọi người đều chờ cậu tới. Nhưng hình như không ai biết Kim Junsu không dám vào, Park Yuchun khuyên thế nào cũng không nghe. Cuối cùng, hắn phải vác cậu lên vai. Lúc này Vật nhỏ mới không kêu gào nữa, ngoan ngoãn nằm trên vai chồng mình, không dám nhúc nhích. Thật ra không dám ầm ĩ là vì cậu rất quý trọng bờ vai của chồng mình, nên không dám làm tổn thương bờ vai ấy.

Park Yuchun vỗ mông Vật nhỏ, nói “Sớm biết thế anh đã không thương hương tiếc ngọc rồi.  Tốn thời gian nói nhiều làm gì. Làm thế này thật đơn giản, Vật nhỏ, sau này em mà giương oai trên đường, anh sẽ trực tiếp khiêng em về nhà, ném lên giường, sau đó lột sạch em, xem em còn dám ầm ĩ không.”

Đi được hai bước, Vật nhỏ oan ức mới lên tiếng “Có khi nào em giương oai trên đường chưa. Hứ, mà anh cũng lột sạch em, rồi ném lên giường thôi. Anh sắp biến thành anh Yunho rồi đấy.” Xem ra hành vi của tổng giám đốc Jung đã thành bóng ma cho Vật nhỏ rồi. Không biết hắn có biết đường tự kiểm điểm không.

Park sắc lang tiếp tục chìa móng vuốt sói, xoa nhẹ lên mông Vật nhỏ nhà hắn “Ừ. Ném em lên giường trước, sau đó mới lột sạch. Ông xã nghe ý kiến của em, chúng ta dân chủ.”

Kim Junsu nghĩ thầm: Dân chủ? Dân chủ ở đâu chứ? Dù sao thì em cũng không thoát khỏi việc bị ném, bị lột. Đương nhiên câu này không thể nào nói ra, nếu không “lang tính” trong người Park Yuchun sẽ không đảm bảo lát nữa ném thẳng cậu lên giường ở nhà ông nội đâu.

Cả nhà đều kinh ngạc đến sững ra khi thấy Kim Junsu bị khiêng vào. Kim Junsu xấu hổ đập vào lưng Park Yuchun một cái “Bỏ em xuống.” Vẻ mặt Park Yuchun xấu xa cười, cúi người, để Vật nhỏ xuống  “Thẹn thùng cái gì. Ài, thật đáng yêu, mặt đỏ hết rồi nè.”

Lúc này vẫn là ông nội Park, người lớn nhất, nhưng hệ thống dẫn truyền lại nhanh đến kinh người, hồi phục tinh thần.

“Khụ khụ… Junsu tới rồi à? Yong Wan, đi lấy dâu với điểm tâm đi. Xem đứa nhỏ gầy thế này. Lại đây, lại đây, mau cho ông nội nhìn cái.” Ông nội Park thấy Junsu khẩn trương, liền chủ động kéo cậu đến sô pha ngồi. Nghe ông nội cũng không có ý trách cứ mình, Vật nhỏ càng thấy xấu hổ. Cậu đã làm sai như thế, nếu người khác phê phán, cậu còn có thể cố gắng giải thích. Nhưng họ lại khoan dung tha thứ cho cậu, càng khiến cậu cảm thấy xấu hổ vô cùng. Xem ra người như Kim Jaejoong “vạn năm hữu lý” cũng là hiếm thấy trên đời.

“Su Su, cháu ăn cái này đi. Sáng sớm chú Yong Wan của cháu bảo người đi mua đó.” Cắm cái nĩa vô trái dâu, ông nội Park đưa tới miệng cậu, nói. Vật nhỏ thật lâu không mở nổi miệng, nước mắt đảo quanh, Park Yuchun vừa nhìn, là thấy đau lòng, lại sắp khóc rồi. Sau đó hắn nhanh chóng liếc qua ông nội. Ông nội Park thấy oan uổng cho mình, trừng lại hắn. Ông chưa nói gì hết, sao Vật nhỏ lại muốn khóc? Cháu không được trách ông.

“Ông nội… Cháu… là cháu không tốt… cháu… cháu chỉ muốn… Ông nội, cháu sai rồi. Ông nội, cháu xin lỗi. Sau này cháu sẽ không như thế nữa. Ông tha thứ… tha thứ cho Su Su một lần đi… Lần sau cháu sẽ không dám nữa.” Vật nhỏ lập tức quỳ xuống mặt đất, cảm xúc kích động nhận lỗi với ông nội Park. Park Yuchun đứng ở phía sau muốn ôm cậu đứng dậy, nhưng Kim Junsu nhất định không chịu đứng lên, cứ quỳ như thế xin lỗi.

“Bảo bối, ông nội không trách em. Thật đó, không phải ông xã đã nói với em rồi sao.”

Ông nội Park cũng đứng dậy, đỡ cậu lên “Đúng, đúng. Cháu ngoan, mau đứng lên. Ông nội không trách cháu. Yuchun đã nói hết với ông rồi. Sau này sống tốt là được. Yong Wan, mau giúp tôi đỡ Su Su đứng lên.”

Cuối cùng cũng trấn an được cảm xúc của Vật nhỏ, ông nội Park không những giữ hai vợ chồng ở lại ăn cơm tối, còn nói với Park Yuchun “Hôm nay đừng về. Ở lại ngủ đi. Lâu rồi ông không xem hoạt hình cùng Su Su. Park Yuchun, cháu đồng ý không?”

Thật ra Park Yuchun thật sự muốn nói “Không được ạ.” Nhưng nghĩ đến biểu hiện đạt đến trình độ cao siêu của ông nội với chú Yong Wan, nếu không đồng ý thì có vẻ hắn rất nhỏ mọn, vì vậy mới nói “Được ạ. Hôm nay không về.” Chỉ cần tối, ông nhớ trả vợ cho cháu là được. Ông nội, bây giờ cháu đang thời kỳ tiểu biệt thắng tân hôn đó.
Buổi tối, Park Yuchun nhìn đồng hồ, đã mười giờ mười lăm phút rồi. Hắn cũng đã tắm xong, còn Vật nhỏ vẫn ở trong phòng đọc sách của ông nội chơi game. Park Yuchun bĩu môi, quyết định đi “xách người” về.

Không nói hai lời liền xông vào phòng đọc sách của ông nội, nói “Hơn mười giờ rồi. Hai ông cháu còn chơi cái gì thế? Su Su, theo anh về phòng ngủ. Ông nội, ông cũng sớm tắm rửa rồi ngủ đi. Người già ngủ trễ không tốt đâu. Không được chơi nữa, tan cuộc!” Một tay che màn hình, tay còn lại kéo Vật nhỏ vào ngực, ép hai ông cháu tắt máy. Sau đó hắn khẽ cúi người, khiêng Vật nhỏ lên vai. Xem ra gần đây, cậu bạn nhỏ Kim Junsu đảm đương vai trò “bao tải” ngày càng nhiều.

Về phòng, hầu hạ ông chủ nhỏ tắm xong, hai người nằm trên giường. Park Yuchun liền đi thẳng vào vấn đề chính “Bảo bối, em không lạnh à? Có muốn anh ôm em không?”

“Dạ? Không lạnh.” Không biết Vật nhỏ giả khờ hay khờ thật đây.

“Em không lạnh thì anh lạnh. Lại đây, để anh ôm một cái.” Xem ra sau này hắn phải thực hiện chính sách bá quyền mới được, nếu không chẳng biết bao giờ mới xong. Vật nhỏ bĩu môi, bất đắc dĩ xích tới, cho hắn ôm vào ngực “Ông xã… anh không thích Ji Hyun à?”

“Hửm, trước kia thích, giờ tranh với anh, nên không thích nữa.” Thằng nhóc thối kia, lông còn chưa mọc đủ đã biết làm kẻ thứ ba rồi. Thật không hiểu Kim Jaejonog dạy dỗ thế nào. Trẻ con bây giờ đúng là khó hiểu mà.

“Em thấy Ji Hyun thật đáng yêu. Vui vẻ như ánh mặt trời, dễ mến, lại rất hiểu chuyện nữa.” Khóe miệng Kim Junsu dịu dàng mỉm cười, ánh mắt cũng híp lại thành một đường nhỏ.

“Được rồi, với em là đáng yêu. Nhưng trong lòng anh, em là đáng yêu nhất.” Siết chặt cánh tay, Park Yuchun hôn lên mặt Kim Junsu, nói.

“Sao lại so em với trẻ con? Em đã hai mươi hai rồi.”

“Em chính là trẻ con nhà chúng ta. Là vợ cũng là con của anh. Anh muốn dành hai tình yêu này cho em hết.”

“Nịnh người ta vừa vừa thôi. Miệng ngọt như mứt trái cây ấy. Anh đừng động, để em nếm thử xem là mứt đào hay mứt dâu đây.” Vật nhỏ giữ chặt đầu Park Yuchun, tự mình dâng miệng lên.

Sau nụ hôn nồng nhiệt, Kim Junsu dựa trên ngực Park Yuchun, thở hổn hển.
“Nếm ra vị nào rồi?”

“Ưm, là vị của ông xã. Là vị em thích nhất.”

“Ô, Kim Junsu, lần này em buồn nôn thật đó.” Park Yuchun nghe cậu nói như vậy, trong lòng vui mừng vô cùng, nhéo khuôn mặt như trái đào của cậu.

“A, đúng rồi. Su Su, hôm nay ở nhà mẹ vợ, ai gọi cho em vậy?” Việc này quả thực tra tấn viện trưởng Park cả một ngày rồi.

“A… Không… không ai hết. À, chỉ là bạn học ở Pháp… a… là bạn. Đúng rồi, là bạn thôi.” Kim Junsu lập tức khẩn trương, tự động nằm xích ra, mắt cũng không dám nhìn Park Yuchun, hiển nhiên là đang nói dối.

“Vật nhỏ, em gạt anh.” Mỗi lần nói dối, cậu đều hốt ha hốt hoảng, nghĩ hắn không nhận ra sao?

“Em… được rồi, là em gạt anh… không phải bạn. Chính là, chính là… hiện tại em không thể nói cho anh biết.”

Viện trưởng Park mất hứng “Người nào vậy? Vì sao không thể nói? Kim Junsu, không lẽ em có đàn ông sau lưng anh?” Em dám ừ, anh sẽ làm cho em hối hận.

“Anh nói bậy bạ gì đó. Làm gì có chuyện này.” Có đàn ông sau lưng, sao nói khó nghe vậy.

“Nói mau. Có thằng tóc đỏ mắt xanh nào bên Pháp hả? Dám đụng tới người của anh, đúng là chán sống rồi.” Park Yuchun càng nói càng tức giận.

“Không có! Thật không có mà! Anh tốt như vậy, đầu em có vấn đề mới đi tìm người khác. Với lại, em ngốc thế, ngoài anh ra, ai thèm để ý chứ.”

“Hừ, nói thế còn chấp nhận được. Nói cho em biết, em ngoan ngoãn ở nhà giúp chồng nuôi con đi. Nếu để anh phát hiện đào vượt tường(*), hừ, anh sẽ làm cho em không xuống giường được nữa đấy.” Xem ra viện trưởng Park không còn cách thức trừng phạt nào khác.

(*) Câu này là từ câu “hồng hạnh vượt tường”, ý chỉ phụ nữ có chồng rồi còn ngoại tình với người khác. Anh Park thay chữ “đào” ám chỉ bạn Su.

“Em biết rồi.” Vật nhỏ gật đầu như đập tỏi.

“Vậy em nói cho anh biết, tên đó là ai?” Hừ, thái độ coi như thành khẩn.

“A… em mệt, mai nói đi.” Kim Junsu ngáp một cái, trở mình, chuẩn bị đi ngủ.

“Không được ngủ. Nói rõ ràng đi.”

Kim Junsu nghĩ thầm. Không nói cho anh đâu, đằng nào mai anh cũng biết. Đêm nay có chết cũng không nói. Nhưng em hứa, đây là bí mật cuối cùng của em với anh. Cho nên không thể nói, ha ha. Mai sẽ cho ông xã một kinh hỉ. Ông xã nhất định sẽ hạnh phúc đến ngất đi đó.

Ps: Vậy là còn 2 chap thôi nhé mọi người 

Chương 52: Có ngọt ngào nào sánh bằng! (1)

“Ông xã, lái nhanh một chút.” Hai giờ mười lăm phút chiều, Kim Junsu cùng Park Yuchun lái xe chạy tới sân bay quốc tế InCheon.

“Su Su à, em nói cho anh biết rốt cuộc chúng ta đi đón ai vậy?” Viện trưởng Park đã phiền muộn lắm rồi, từ tối qua đến giờ, hỏi Vật nhỏ nhà hắn không dưới trăm lần, mà cậu vẫn không chịu nói cho hắn biết là ai.

“A… sẽ biết ngay mà. Yuchun, anh nhìn phía trước kìa, lo lái xe đi.” Kim Junsu liếc mắt nhìn qua hắn, không ngừng thúc giục hắn tăng tốc.

“Su Su… Em nói thật với anh đi. Rốt cuộc là ai? Sao em quan tâm dữ vậy? Nam hay nữ? Em chỉ cần nói cho anh biết nam hay nữ là được rồi, anh sẽ không hỏi cái khác.” Giấm chua nhanh chóng tràn đầy tim Park Yuchun, khiến hắn rất khó chịu.

“Haiz, là nam. Con trai, được chưa.” Vật nhỏ chột dạ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Thật vất vả tới sân bay, Vật nhỏ không lãng phí một giây liền kéo Park Yuchun chạy tới đại sảnh sân bay, đứng ở cửa chờ, lo lắng nhìn.

Thấy Vật nhỏ một lát lại vò tóc, một lát lại bứt tai, Park Yuchun cũng khẩn trương theo. Trạng thái này của Kim Junsu nói rõ cậu rất quan tâm đến người này. Park Yuchun thầm cầu nguyện với ông trời. Đừng xảy ra chuyện gì, chỉ cần không ảnh hưởng đến cuộc sống hôn nhân của hắn với vợ mình, ngoài ra chuyện gì cũng được. Tuổi hắn lớn rồi, không chịu nổi giằng co với Vật nhỏ nữa đâu.

Sau đó Kim Junsu đang chăm chú nhìn liền kêu lên, mắt càng mở to ra, thấy được người quen, cậu đưa tay vẫy liên tục. Park Yuchun đứng bên cạnh lúc này trợn tròn mắt: Kim Junsu! Em có thể nói cho anh biết chuyện gì đang xảy ra không? Em còn gạt anh những gì?

Một cậu bạn nhỏ mặc chiếc áo thủy thủ đỏ xen trắng, quần đùi vàng nhạt, hai vai đeo một cái túi du lịch nhỏ màu đỏ thẫm, đang dùng tốc mộ 10m/s chạy tới chỗ bọn hắn.

“Mẹ~~~” Dùng một giọng cá heo nhỏ kêu lên.

“Inhwan~~~ chậm một chút! Chạy chậm thôi.” Kim Junsu bước nhanh về phía trước, mở hai tay, chờ cậu nhóc chạy vào lòng mình. Chật vật ôm bé con lên, Kim Junsu ủng bé vào ngực, hôn lên mặt bé “Con có nhớ mẹ không?”

“Nhớ lắm ạ. Mẹ, Inhwan nhớ mẹ nhiều lắm. Nhiều như vầy nè.” Inhwan mở hai tay ra, vẽ lên không trung một vòng tròn, miêu tả bé nhớ mẹ bao nhiêu.

“Eu kyang kyang~ Mẹ cũng rất nhớ con. Bảo bối, con khỏe chưa? Có chỗ nào không thoải mái không?” Hai tay Kim Junsu nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của bé, trái xem, phải xem mãi.

“Dạ, khỏe lắm ạ. Tiểu đậu đậu đều bay hết rồi! Inhwan không ngứa, cũng không đau nữa. Mẹ hôn nhẹ đi.” Bé đưa miệng nhỏ của mình tới trước mặt mẹ, đòi hôn. Lúc trước Kim Junsu biết Inhwan bị thủy đậu, trong lòng lo lắng vô cùng. Hơn nữa thời gian đó, Park Yuchun lạnh nhạt với cậu, tim cậu đau muốn chết. May là tiểu bảo bối không sao. Cám ơn trời đất, mọi chuyện đều tốt.

Kim Junsu cũng rất phối hợp khẽ hôn xuống. Đột nhiên nhớ tới Park Yuchun, cậu dắt bé tới trước mặt hắn, nói “Inhwan, đây là ba con. Gọi ba đi con.”

Đương nhiên Park Yuchun vẫn còn chưa tỉnh mộng, hắn không biết đối diện với mình là ai. Một cậu bé mũm mĩm, đáng yêu ư?

Đứa bé này đúng là kết tinh của hai người, lông mi cong cong, đôi mắt nòng nọc linh động, cái mũi tròn tròn, nho nhỏ, đôi môi chúm chím như cánh hoa, cười lên lại lộ rõ gò má phúng phính của Park Yuchun.

“Bảo bối, không phải luôn ầm ĩ đòi ba sao? Đây là ba con đó, mau gọi đi.” Inhwan thẹn thùng trốn sau lưng Kim Junsu, hiển nhiên là có chút sợ người lạ.

Kim Junsu không có cách nào, ba thì ngây dại như bị điểm huyệt, con thì thẹn thùng y như mình, không dám gọi. Cuối cùng cậu lấy tấm ảnh đã chuẩn bị trước ra, dỗ cậu con trai “Inhwan, con xem, ai đây?”

Inhwan đưa tay cầm lấy tấm hình, đây không phải là tấm hình quý báu của bé sao? Mẹ từng nói cho bé biết, người đẹp trai trên này là ba của bé “Là ba ạ.”

“Đúng rồi! Con xem, người trong hình có phải người này không?” Kim Junsu chỉ tấm hình, sau đó chỉ Park Yuchun.

“Ba~” Cuối cùng nhận ra người, Inhwan ngẩng đầu, vẫn còn sợ sệt gọi một tiếng.

Sao lại có một bảo bối gọi hắn là ba. Trời ạ, nói cho hắn biết đây có phải sự thật không? Lúc này trong lòng Park Yuchun tràn ngập ngọt ngào, nhưng miệng lại không biết phải thốt lên thế nào.“Ông xã, con gọi anh đó.” Kim Junsu kéo tay áo Park Yuchun. Không phải anh muốn có con sao, con tới, sao anh không nói câu nào?

“Hả? A… Con? Anh… anh có con sao? Con… con của anh?” Lúc này Park Yuchun mới kịp phản ứng, hắn vui mừng ôm lấy Inhwan, nói “Con, mau gọi ba đi.”

“Ba~” Mới nãy bé còn sợ người lạ, nhưng giờ đã hết rồi, đúng là cốt nhục tình thâm thật kỳ diệu. Hai cha con dù mới gặp mặt nhưng chưa tới năm phút đã thân thiết như luôn sống chung với nhau.

Bây giờ Park Yuchun đang bị vây quanh bởi cảm xúc vui mừng, hắn bế Inhwan không ngừng xoay vòng quanh trong đại sảnh sân bay, miệng còn không ngừng kêu “Con của ba, con của ba.” Gặp ai cũng khoe, căn bản không quan tâm xung quanh toàn người lạ. Người đi đường đều tưởng hắn bị thần kinh, đoàn người xung quanh đều vây vào xem náo nhiệt.

“Cậu bạn nhỏ Kim Inhwan! Con chạy nhanh thế, có biết sẽ bị lạc không?” Bên ngoài đám người, có một người đàn ông bỏ mặc xe hành lý qua một bên, hai tay khoanh trước ngực, nhìn xuống thằng nhóc mới trải qua cơn bệnh.

Kim Junsu thấy rõ người tới, lập tức đẩy đám đông, bổ nhào vào người đàn ông kia “Bum Bum, anh nhớ em lắm.”

“Anh Junsu, em đã bảo nhiều lần rồi mà, không được gọi em là Bum Bum. Còn có, anh nặng lắm, xuống đi.” Đầu người đàn ông bốc khói, đẩy Kim Junsu ra, chỉnh lại quần áo của mình.

“Được rồi, Kibum, anh rất nhớ em.” Kim Junsu thay đổi cách xưng hô, nhưng vẫn nhào người tới. Park Yuchun đang ôm Inhwan xoay quanh đột nhiên dừng lại, bế đứa con tới, kéo bà xã mình ra khỏi người ta.

“Bảo bối, có thể giới thiệu một chút không?” Hắn nhếch mày, nhìn người đàn ông trước mắt, đánh giá. Nhìn cũng khá, chỉ là gương mặt lạnh lùng, không quan tâm người khác, xem ra cũng cỡ tuổi Junsu, chắc không có uy hiếp gì.

“Yuchun! Đây là Bum Bum.” Cậu con trai nghe vậy liền liếc một cái, Kim Junsu thè lưỡi, sửa lại “Đây là bạn học với bạn cùng phòng ở Pháp của em, cũng là người bạn tốt nhất của em. Mấy năm nay đều là cậu ấy giúp đỡ em.”

“Chào anh, tôi là bạn của anh Junsu, tên là Kim Kibum.” Kim Kibum chìa tay phải, chủ động chào hỏi viện trưởng Park.

“Chào cậu. Park Yuchun, chồng của Junsu.” Park Yuchun cũng đưa tay ra, lịch sự đáp lại, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. May là không phải kẻ thứ ba. Kim Junsu, em đúng là cho anh tản bộ giữa thiên đường và địa ngục đó. Park Yuchun từ lúc bế Inhwan cũng không buông tay, bé cũng không mắc cỡ nữa, ôm chặt cổ ba, cười đến ngọt ngào.

Kim Kibum lái xe, ba người ngồi sau ngọt ngào cười đùa. Là do bạn học Kim Kibum giành lái xe, để ba người hưởng thụ hạnh phúc đoàn tụ. Riêng điểm này, viện trưởng Park đã cảm kích không thôi. Trong lòng nghĩ thầm, Junsu nhà mình toàn quen bạn tốt. Hắn đã bảo Vật nhỏ nhà hắn rất có con mắt nhìn người mà.
Cậu nhóc trong lòng viện trưởng Park chính là bản sao của vợ hắn, đáng yêu vô cùng. Bây giờ trong mắt hắn, chỗ nào là không khí chứ, toàn bong bóng cả thôi.

Đang lái xe, Kibum đành bất đắc dĩ phá bong bóng của viện trưởng, hỏi “A… anh Park, tiếp theo đi sao?” Cậu thừa nhận cho ba người đó có cơ hội thân mật là do mình rất tốt bụng, nhưng mà cậu nhiều năm mới về Hàn đó, ít nhất cũng phải chỉ cho cậu biết phải đi thế nào chứ.

Kibum thật vất vả lái xe tới nhà mẹ Kim, lúc đi phải quẹo đi quẹo lại, vì viện trưởng Park với Inhwan cứ “âu yếm” nhau mãi, cũng chẳng chú tâm chỉ đường, khiến cậu phải dừng xe lại hỏi người đi đường nhiều lần. Ba người kia lại vô tâm, chẳng biết Kibum xuống xe làm gì.

Xe dừng ở dưới lầu, Junsu nói “Kibum không ở nhà chúng ta đâu. Em ấy bảo ở khách sạn là tốt nhất. Lần này về Hàn chủ yếu là có chuyện quan trọng muốn làm.” Viện trưởng Park lại thấy ngại. Người ta đã chăm sóc vợ con mình suốt thời gian ở Pháp, lần này lại đưa con mình về. Dù sao cũng phải cảm tạ người ta, nên bảo người ta ở nhà mình mới đúng. Nhưng Kim Junsu lại nói “Ông xã, em không khuyên nó đâu. Bum Bum đã quyết định gì thì khó thay đổi lắm. Em ấy nói muốn làm gì, thì đó nhất định là chuyện quan trọng mà. Cứ nghe theo Bum Bum đi.”

Giúp Kim Kibum đón xe taxi xong, viện trưởng Park một tay bế Inhwan, một tay dẫn vợ về nhà mẹ vợ.

Trong lòng hắn thầm nghĩ: Sao Kim Kibum này thần bí vậy? Không lẽ là Kim chưởng môn trên giang hồ, thần long đầu không thấy, đuôi không lộ? Haiz, mặc kệ đi. Lúc này vợ con đều đông đủ. Mình cùng cần vài năm tiêu dao. Park Yuhwan, bây giờ em mới là viện trưởng Park, năm nay đổi lại.

Từ lúc bé Inhwan tới, cả nhà mẹ Kim liền vây quanh, hai ông bà thấy cháu ngoại đương nhiên là rất vui mừng. Thấy Kim Junsu sinh ra một bảo bối đáng yêu như thế liền xá trọng tội trốn nhà của cậu. Mẹ Kim nhìn cháu, nước mắt lại rơi xuống, miệng mắng Kim Junsu “Thằng nhóc chết tiệt, một mình ở ngoài sinh con. Con có biết sinh con nguy hiểm thế nào không? Lỡ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, con bảo con rể Park phải làm bây giờ? Có thai mà con dám bỏ ra nước ngoài, phải cạo sạch đầu con, khóa trong tủ mới được.” Miệng thì mắng, nước mắt lại liên tiếp rơi, không phải bà đang đau lòng cho thằng con phá sản của mình sao. Sinh con bộ dễ dàng lắm à? Bà sinh một lần nên biết, không phải là đi một vòng ở quỷ môn quan sao?

Bé Inhwan vừa vào cửa, ba mẹ Kim liền giành nhau ôm, ai cũng không buông tay, mà tiểu bảo bối lúc này lại rất ngoan, mới đầu còn hơi sợ người lạ, nhưng sau đó liền mở miệng ngọt ngào gọi “Ông ngoại, bà ngoại.”

Mẹ Kim làm một bàn đồ ăn ngon, không phải cho Kim Junsu, mà hoàn toàn là lấy lòng cháu ngoại.

Thật vất vả ăn cơm xong, Kim Junsu nói mệt, muốn về nhà. Mẹ Kim đương nhiên là không cho, tự nhiên có một cháu ngoại trắng mập từ trên trời rơi xuống, sao bà bỏ được. Mặc dù Ji Hyun cũng rất đáng yêu, nhưng mà đứa bé đó y như ông cụ non, bình thường ôm một cái, hôn một phát là kêu ông bà buồn nôn rồi. Còn đứa bé này, không sợ buồn nôn, tiểu bảo bối hình như rất thích được ôm, tùy tiện bẹo má, xoa nắn thế nào cũng được, cặp vợ chồng già đã yêu đến muốn ngất đi rồi.

“Ba nó, ông nhìn xem, Inhwan nhà chúng ta giống y như Su Su hồi nhỏ vậy. Đúng là khuôn đúc của mẹ nó.” Mẹ Kim lại hôn lên má bé một cái, cảm thán nói.

“Đúng rồi, đúng rồi. Bà xem này, mắt còn to hơn Su Su hồi nhỏ nữa, còn sáng hơn nhiều.” Ba Kim phụ họa.

“A~ Ông không nói, tôi cũng không để ý nha. Cái miệng nhỏ nhắn chúm chím này, cả cái mũi tròn tròn nữa, còn cao hơn mũi Junsu hồi nhỏ đó.” Mẹ Kim là điển hình có cháu trai thì không cần con trai nữa.

“Đúng vậy, tóc cũng đẹp hơn Junsu hồi nhỏ nữa. Bà xem, bà xem, cười rộ lên còn có hai gò má phúng phính, giống y như con rể Park vậy.” Ba Kim cũng chẳng kém gì.

“Đúng rồi, cười rộ lên đẹp trai như con rể Park vậy. Haiz, tôi không phải nói lời vô nghĩa đâu. Con rể Park là có một nửa công lao đấy. À, hơn một nửa. Không có con rể Park, Junsu nó sao sinh ra được đứa con xinh đẹp, đáng yêu thế này. Ai u~ tiểu bảo bối của bà sao lại đáng yêu thế này.” Mẹ Kim càng nhìn càng thích, ôm Inhwan, lại hôn lên một cái.

Kim Junsu ở một bên bĩu môi, nhỏ giọng than thở “Hứ, cái gì vậy. Trong mắt mọi người con vô dụng thế sao? Tốn biết bao công sức mới sinh nó ra được. Ba mẹ lại bảo Yuchun chiếm hơn nửa công lao. Hứ, con biết mọi người không thương con mà.”

Ba mẹ Kim đắm chìm trong thế giới có bé Inhwan nên cũng chẳng quan tâm Kim Junsu đang nói cái gì. Nhưng ba mẹ không quan tâm, không có nghĩa là viện trưởng Park cũng mặc kệ. Hắn liền dỗ vợ mình “Bảo bối, công lao là của em, đều là của em. Không phải do bảo bối nhà chúng ta cố gắng, sao có thể có tiểu bảo bối như vậy. Ai nói không thương em chứ? Ông xã đâu có nói. Ông xã hiểu em nhất, thương em nhất, đau lòng đến máu chảy trong ruột luôn đây này.” Park Yuchun ôm mẹ của con hắn, cũng không quản làm trò trước mặt ba mẹ vợ và con trẻ, mà hôn chụt lên mặt cậu.

“Ô ô ô~~~ Ông xã, anh là đối tốt với em nhất. Chúng ta về nhà đi, không ở đây nữa.” Kim Junsu ôm cổ Park Yuchun, làm nũng.

“Được, được. Ông xã đưa em về.” Park Yuchun cưng chiều sờ tai Kim Junsu, sau đó quay sang nói “Mẹ vợ, giờ không còn sớm nữa, con muốn đưa vợ với con con về trước.”

Mẹ Kim nghĩ Junsu cũng đã về, con rể Park cũng sẽ không cho nó cơ hội bỏ chạy nữa. Tuy bây giờ bà không muốn buông tay cháu ngoại, nhưng tương lai còn dài “Ừ, vậy về sớm một chút, Inhwan nhà chúng ta chắc cũng mệt lắm rồi. Hai đứa trở về, nhớ tắm cho nó, dỗ nó ngủ sớm một chút.” Mẹ Kim lưu luyến giao Inhwan lại cho Park Yuchun, nói.

“Vâng, tụi con nhớ rõ ạ. Ba mẹ vợ, tụi con về trước. Ba mẹ muốn bế cháu, mai chúng con lại đưa Inhwan tới.” Con rể Park thật biết làm người, nhiều năm thế vẫn rất biết cách dỗ dành ông bà già.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau