THỜI ĐẠI VỢ ĐẸP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thời đại vợ đẹp - Chương 46 - Chương 50

Chương 43: Tạm biệt tình yêu của em (1)

Kim Jaejoong miễn cưỡng ngồi trên sô pha. Đã mang thai đến năm tháng, nên bụng y đã nổi lên rất rõ ràng. Gần đây lại rất dễ ngủ, có khi ngồi trên sô pha một lúc cũng ngủ thiếp đi.

“Anh Jae Jae, có thể kể cho em một chút chuyện anh du học ở Mỹ với Yuchun không? Em muốn… muốn nghe lắm đó…” Vật nhỏ dựa đầu vào vai Kim Jaejoong, một tay vẫn không thành thật mà vuốt ve cái bụng của y.

“Hửm? Sao tự nhiên em lại hỏi chuyện này?” Kim Jaejoong ôm bả vai Junsu, sờ lỗ tai của cậu, hỏi.

“Ha ha… Không có gì, chỉ là muốn biết thôi~ Lúc Yuchun học đại học, chắc em mới học tiểu học nhỉ? Hồi đó anh ấy thế nào?”

Kim Jaejoong nghĩ trong lòng: Cậu ta khi đó còn thế nào chứ. Lăng nhăng, quan hệ bừa bãi. Loại nào cũng không bỏ, thấy nhỏ nào xinh xinh liền nhìn chằm chằm.

“Cậu ta hả? Là người rất tốt. Đàn ông của em có hình tượng là một chàng trai u buồn, đầy tình cảm mà nhìn những người xung quanh. Những người đàn ông như thế rất có sức hút. Khiến rất nhiều người yêu thích.” Hừ, u buồn cái rắm, tình cảm nhìn người xung quanh là tại mắt hắn bị cận, nên nhìn ai cũng mơ hồ hết thôi.

“Đúng rồi. Yuchun chính là người như vậy. Thân thiện với mọi người, nói chuyện cũng rất dịu dàng. Ai cũng sẽ chìm trong ánh mắt anh ấy. Yuchun xuất sắc lắm phải không anh?” Junsu tuy nói chuyện với Kim Jaejoong, nhưng ánh mắt lại thả ở chỗ khác, giống như cậu đang tự nói với chính mình vậy.

“Ừ. Junsu của chúng ta gả cho đúng người rồi.” Kim Jaejoong nghe cậu nói như vậy, cũng lười phản bác, vì thế y đồng tình cho qua.

Ông xã của em thật xuất sắc. Xuất sắc đến sáng chói, giống như chàng hoàng tử đứng dưới ánh mặt trời. Chói mắt… chói mắt đến nỗi… em bắt đầu không nhìn rõ nữa…

Mấy ngày nay Junsu có chút rầu rĩ, thật ra là đã lâu lắm rồi, nhưng thời gian này Park Yuchun lại bận rộn, nên hắn không nhận ra. Hắn vẫn suy nghĩ không biết là do hắn nói bậy hay làm sai cái gì mà Vật nhỏ lại không vui. Nhưng hỏi cậu thì cậu không chịu nói. Đúng là làm cho người ta chẳng khác gì ngồi trên đống lửa mà. Sau đó hắn lại nghĩ, chắc tại hắn bận rộn ở bệnh viện, không có thời gian ở bên Vật nhỏ, nên cậu mới có cảm giác hắn không thương mình nữa.

Vật nhỏ đang ở phòng khách xem TV, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, không biết là đang xem cái gì. Quảng cáo nồi cơm điện bộ hấp dẫn thế sao? Park Yuchun thật sự nhìn không được, liền bước tới ngồi xuống cạnh cậu.

“Bảo bối! Xem cái gì đấy?” Ôm bả vai Junsu, Vật nhỏ lại gạt cánh tay hắn ra, mông dịch ra xa, cầm điều khiển từ xa chuyển sang kênh khác.

Park Yuchun cũng dịch theo, không biết Vật nhỏ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì “Vợ ơi. Sao em không để ý tới anh? Sao không nói chuyện với anh? Sao lại gạt tay anh ra? Sao chỉ chu cái miệng nhỏ nhắn lại không thèm nhìn anh thế?” Park Yuchun kéo Vật nhỏ qua, không cho cậu tiếp tục né tránh, ai oán nói.

“Yuchun…”

“Ông xã.” Vật nhỏ, em lại gọi sai rồi.

“Yuchun…”

“Ông xã!” Vẫn không chịu sửa? Không sửa anh sẽ chỉnh mãi đó.

“Ưm, ông xã…” Vật nhỏ không chịu nổi sự cố chấp của Park Yuchun, đành phải sửa miệng.

“Lúc này mới ngoan! Em nói cho anh biết, dạo này sao vậy? Có phải trách ông xã bận rộn với công việc không ở cùng em không? Em cũng biết là anh Jae Jae của em đang nghỉ phép. Changmin lại bị anh Yunho kêu về công ty hỗ trợ, để anh ấy về nhà chăm sóc Jaejoong. Hai người nghỉ cùng lúc, nên công việc của anh cũng nhiều hơn.” Nói đến đây, hắn lại oán giận Jung Yunho. Tên hôn quân này, chẳng biết nghĩ cho người khác. Vì tai họa nhà mình mà không tiếc hy sinh hạnh phúc của người khác.

“Em biết anh bận mà.” Junsu biết mỗi ngày Park Yuchun đều phải xem một xấp bệnh án dày tới tận đêm khuya. Cậu biết có rất nhiều ca bệnh khó cần nghiên cứu. Biết có rất nhiều ca phẫu thuật cần hắn phải đích thân làm. Cậu biết tất cả, nhưng cậu lại không thể giúp gì. Chị ấy nói đúng, bên cạnh Yuchun cần phải có một người xứng đôi với anh ấy.

“Su Su, bây giờ rõ ràng em đang không vui mà. Nói cho ông xã vì sao đi. Nói đi, em đừng để anh sốt ruột nữa. Em thấy anh có chỗ nào không tốt thì anh sẽ sửa.” Thấy thái độ ôn hòa của Vật nhỏ, Park Yuchun thật sự cảm thấy rất lo lắng, bất ổn, cảm giác như da đầu hắn đang run lên.

“Ha ha… Không có gì, chỉ là gần đây hơi mệt thôi… Thật sự không có việc gì đâu! Bài học càng ngày càng khó, anh cũng biết em học không tốt mà.” Anh không tốt ở đâu ư? Không có, cái gì anh cũng tốt hết.

“Không đúng… Nhất định không phải nguyên nhân này! Em phải nói thật với anh. Nói mau đi. Nếu không hôm nay anh sẽ không tha cho em đâu.” Chuyện học hành cũng không phải chuyện ngày một ngày hai, trước kia hắn đâu thấy Vật nhỏ như thế. Định gạt hắn hả?

Park Yuchun đưa một bàn tay sờ lên mông Vật nhỏ, dùng sức nhéo một cái, khiến Junsu giận dỗi kêu “Đáng ghét! Đại sắc lang.” Trốn móng vuốt của ông xã nhà mình, Vật nhỏ nhảy qua một bên.“Em gọi anh là gì? Đại sắc lang? Đúng, anh chính là đại sắc lang đó. Thì sao chứ? Anh là chồng em, luật pháp cho anh quyền được sờ mó em. Biết điều thì nhào vào lòng anh để anh sờ đi. Đừng để anh phải đi bắt em đấy. Nếu như bắt được thì không phải sờ đơn giản vậy đâu.” Vẻ mặt Park Yuchun đầy lưu manh, mở hai tay ra, chờ Vật nhỏ hắn yêu thương nhào vào.

“Hứ, luật pháp cũng cho em cái quyền không cho anh sờ. Anh định làm gì nào? Sao em phải cho anh sờ chứ?” Anh tốt, cái gì anh cũng tốt mà, là tại em không tốt thôi. Tuy ngoài miệng bướng bỉnh nói lại thế, nhưng trong lòng Vật nhỏ rất buồn rầu.

“Em giỏi lắm! Học ai cái kiểu nhanh mồm nhanh miệng thế? Lại chạy đi tìm Kim Jaejoong chứ gì? Anh đếm 1, 2, 3, em tự qua đây, mở đùi ra ngồi trên người anh đi. 1… 2… 2,5…” Bụp một tiếng, một cánh tay nhỏ đập vào gáy của Park Yuchun.

“Ya! Kim Junsu, phải dạy em lại mới được. Mau qua đây cho anh. Hôm nay sẽ giáo huấn em một trận cho biết.” Một tay Park Yuchun ôm gáy, tay kia bắt lấy Kim Junsu chưa kịp chạy trốn.

Ban đầu hai người náo loạn trên sô pha một lúc, sau đó Vật nhỏ bị Park Yuchun đè ở trên sàn nhà, thở hổn hển. Hai cánh tay mũm mĩm vòng quanh cổ hắn, đôi mắt nòng nọc chớp chớp, cái miệng nho nhỏ mấp máy. Park Yuchun vừa định cắn xuống thì Vật nhỏ lên tiếng cắt đứt “Ông xã, mai chúng ta đến khu giải trí được không? Chúng ta chưa đi bao giờ đâu, hơn nữa lâu rồi chúng ta chưa có hẹn hò.”

“Ưm? Khu giải trí? Sao đây? Mai anh có hai ca phẫu thuật phải làm. Bảo bối, cuối tuần chúng ta đi nha. Anh sẽ dẫn em đi chơi cả ngày.” Park Yuchun nghĩ nghĩ, mặc dù hắn cưng chiều Vật nhỏ, nhưng hắn không giống Jung Yunho, chỉ cần hậu cung không cần thiên hạ. Dù sao hắn cũng là người có nguyên tắc.

“Mai không được sao?” Nếu em nói… có lẽ cuối tuần, anh sẽ không nhìn thấy em nữa, thì có được không?

“Ừ, mai chỉ sợ không được. Bảo bối, em hiểu cho anh mà phải không?”

“Nhưng… nhưng… không thể đổi thời gian phẫu thuật sao?” Vật nhỏ muốn đi khu vui chơi giải trí với hắn một lần, vì cậu nghe người ta nói, ngồi trong vòng đu quay, ở nơi cao nhất, những người yêu nhau hứa bên nhau cả đời thì dù có bất ngờ xảy ra biến cố gì, cuối cùng cũng sẽ đoàn viên lại. Cậu muốn cùng hắn mãi mãi ở bên nhau.

“Su Su. Rốt cuộc em làm sao vậy? Hồi trước em cũng không như thế…” Park Yuchun đoán không ra, hồi trước Vật nhỏ đâu có nói vô lý đến mức này.

“Ha ha… Không có việc gì… Không sao, công việc quan trọng hơn, khi nào rảnh thì chúng ta đi.” Vật nhỏ nén cảm giác đau nhức trong lòng, vừa vuốt mái tóc của Park Yuchun vừa nói.

“Hì hì, anh biết Vật nhỏ nhà anh thấu tình đạt lý mà. Bảo bối, vài ngày rồi chúng ta chưa làm đâu. Về phòng được không? Muốn ôm em quá.” Park Yuchun đưa mặt tới cọ nhẹ lên má Vật nhỏ, đòi hỏi.

“Ừm.” Bỏ đi cái dáng vẻ thẹn thùng dĩ vãng, Junsu chủ động hôn lên cổ hắn, một cử động này của cậu đã phá vỡ vẻ bình tĩnh của người nào đó. Park Yuchun bế Vật nhỏ lên, nhanh chóng trở về phòng ngủ.
Một lần rồi lại một lần va chạm, giống như muốn phá vỡ Vật nhỏ, nhưng miệng cậu vẫn không ngừng gọi tên người mình yêu.

“Yuchun… Yuchun… Ông… xã… em yêu anh… A~~~ Ông xã… em… em yêu anh…ưm… ưm… em muốn… em còn muốn…”

“Ông xã… tiếp tục… sâu hơn một chút… A~~~ Ưm~~ em yêu anh… em là của anh.” Từng tiếng rên rỉ của cậu càng làm người ở trên thêm mạnh mẽ thúc vào.

“Vật nhỏ của anh hôm nay sao vậy? Hôm nay sao khỏe thế. Có phải định viện cớ vô cái này, để mai quang minh chính đại xin nghỉ học không? Tiểu yêu tinh… em thật chặt đó!” Park Yuchun nhấc eo Vật nhỏ lên, xoay người cậu, tiến công từ mặt sau.

“Ưm… không… không muốn… em không muốn thế. Yuchun… xin anh cho em quay mặt lại đi, xin anh…” Junsu nắm lấy drap giường, kêu gào lên, muốn Park Yuchun quay người cậu lại.

“Bảo bối… Như vậy anh mới có thể dễ dàng tiến sâu vào em. Sẽ rất thoải mái. Ngoan, nghe lời ông xã, hạ eo xuống, rồi nhấc mông lên, cảm nhận anh… bảo bối…” Park Yuchun chỉ đơn thuần nghĩ Vật nhỏ thẹn thùng, cho nên vẫn tiếp tục thúc mạnh vào từ phía sau.

Junsu đành phải nghe lời hắn hạ eo xuống, áp cả ngực lên giường, nhấc cái mông căng tròn lên, để hắn dễ dàng ra vào hơn. Cậu còn bịt miệng mình lại, để cho bản thân không khóc thành tiếng. Yuchun… ông xã…. Em không muốn đưa lưng về phía anh. Như vậy em sẽ không thấy mặt anh, em muốn nhớ kỹ anh. Làm sao đây… Nhưng chuyện này không quan trọng, chỉ cần anh thích là được. Junsu chỉ có thể làm điều này vì anh. Trước mắt thì chỉ có vậy, sâu thêm một chút, sâu thêm. Như vậy anh sẽ không quên em. Trong thời gian em cố gắng để có thể xứng đôi với anh, xin anh đừng quên em.

Bởi vì Vật nhỏ nhiệt tình, nên hôm nay Park Yuchun làm rất nhiều lần. Sau khi rửa sạch cho cậu, hắn ôm Vật nhỏ lên giường, ngủ say. Junsu thì vẫn tỉnh như cũ.

Nhìn gương mặt ngủ say của hắn, Vật nhỏ thở dài trong lòng. Có lẽ là lần đầu tiên, lần đầu tiên chúng ta làm xong, mà em không có ngủ. Yuchun, Yuchun ưu tú nhất, Yuchun mà em yêu nhất… Em cũng muốn trở thành một Junsu ưu tú. Em muốn mình có thể xứng với anh. Muốn đứng bên cạnh anh, thì em phải làm cho mình không còn nhỏ bé nữa. Không phải là một đứa nhỏ mờ nhạt nữa. Ha ha… Nhìn anh ngủ thật ngon kìa! Có thể ngủ mãi thì thật tốt. Như vậy anh sẽ không phải buồn chán chờ đợi. Tốt nhất lúc mở mắt ra, có thể nhìn thấy em, khi đó em… em đã trở nên không giống như lúc trước nữa.

Sáng sớm, Park Yuchun khẽ mở mắt ra, nhìn cậu nhóc ngủ say bên cạnh, khóe miệng hắn cong lên đầy nhu tình, hôn lên trán cậu. Lạ thật, mỗi sáng đều có tư thế ngủ rất quái, hôm nay lại nằm thật ngay ngắn. Ha ha… Càng ngày càng ngoan. Bảo bối làm sao đây? Hình như mỗi ngày anh lại yêu em hơn một chút. Haiz, anh phải làm sao bây giờ? Junsu, em không được rời xa anh đó, nếu không nhất định anh sẽ phát điên mất.

Đợi đến khi Park Yuchun rời đi, Vật nhỏ mới mở mắt. Nước mắt như dòng lũ vỡ đê mà tràn xuống. Cậu đứng dậy muốn đi rửa mặt, nhưng đau đớn phía sau truyền tới khiến cậu ngã trở lại giường. Sau khi đỡ hơn một chút, Junsu mới gắng gượng đi vào phòng tắm, cầm hai chiếc khăn mặt đôi. Đây là món quà Park Yuchun tặng cho cậu. Hai chiếc khăn ban đầu giống nhau như đúc, nhưng sau đó ở góc phải của một chiếc lại có thêm chữ “Yuchun”, chiếc còn lại có chữ “Junsu”, là do Park Yuchun theo thư ký Cao học một thời gian rất dài rồi tự thêu lên. Lúc đó hắn còn bị Kim Jaejoong cười suốt. Bây giờ Kim Junsu vẫn còn nhớ rõ, mười ngón tay của hắn đều phải dán băng cá nhân. Còn cả vẻ mặt tươi cười của hắn lúc cầm cái khăn tới trước mặt cậu. Khi đó cậu cảm động đến không biết phản ứng sao. Cảm giác đó thật hạnh phúc.

Đi bồn rửa, hai chiếc ly đôi, một cái đặt ngay ngắn trên giá, cái còn lại đựng đầy nước đặt bên phải, bên trên là chiếc bàn chải đã bóp sẵn kem. Đã bao lâu rồi, không biết từ khi nào, mỗi sáng sớm, hắn đều chuẩn bị kem đánh răng, nước súc miệng cho cậu, vì thế cũng không thể trách cậu càng ngày càng làm biếng được. Đặt ly nước bên phải là vì cậu thuận tay trái, chính cậu cũng đã quên mất, nhưng… Park Yuchun, anh thật đáng ghét!

Đánh răng xong, Junsu trở lại phòng ngủ, góc giường đã đặt ngay ngắn sẵn một bộ quần áo, còn có đôi vớ trắng tinh bên cạnh đã được kéo căng ra. Được rồi, cậu thừa nhận mình rất ghét mấy đôi vớ cứ dính dính lại với nhau, vậy nên ngày nào Park Yuchun cũng tự tay kéo ra giúp cậu. Còn áo sơ mi thì ngày nào cũng ủi phẳng, hại cậu đều không nỡ mặc, đã thế còn cướp hết việc nhà của cậu. Park Yuchun, anh càng ngày càng đáng ghét.

Sau khi mặc xong, Junsu đi đến trước bàn trang điểm. Đây là nước hoa trước kia Yuchun rất hay dùng. Nhưng bây giờ hình như đã lâu lắm rồi không còn dùng lại nữa, chỉ vì cậu đã nói một câu. Mùi này khiến con gái rất thích. Đúng vậy, mùi này dễ làm người ta mất phương hương. Nếu hắn không cần nữa, cậu có thể mang đi không? Ít nhất khi nhớ hắn, cậu có thể ngửi được một chút hương vị của hắn.

Trên tay xách theo túi hành lý nặng trịch, đi đến phòng khách, nhìn bữa sáng đã đặt sẵn trên bàn, bánh pudding dâu, thịt hun khói, trứng chiên, bánh mì nướng bơ, và một ly sữa ấm.

Cái gì vậy? Nhắn cho mình hả?

[Bảo bối,

Anh đã gọi điện cho nhà trường xin cho em nghỉ hai tiết đầu rồi, không được nghỉ thêm đâu. Phải ăn hết đồ ăn trên bàn cho anh. Anh sẽ kiểm tra thùng rác trong nhà đấy. Junsu của chúng ta phải cố gắng học bài. Tối ông xã sẽ đem cơm lươn về cho em. Hay muốn ăn canh gà nhân sâm? Haiz, tùy em đó. Còn có, hôm qua ông xã kích động nên quên đeo đồ bảo hộ, nếu hôm nay bụng thấy không thoải mái, nhất định phải gọi ngay cho anh đấy.

P.S: Hôm qua em thật tuyệt đó, anh cảm thấy rất hạnh phúc. Cảm ơn em, bảo bối của anh. Cuối tuần chúng ta nhất định sẽ đi hẹn hò (*^__^*) hì hì…

Càng ngày càng yêu em: Ông xã Park Yuchun]

Nếu có thể, em không muốn nhìn nữa. Yuchun, anh càng đối tốt với em như vậy em càng cảm thấy mình không xứng với anh. Cùng là đàn ông, sao em có thể yếu đuối ỷ lại anh như vậy? Yuchun, em yêu anh. Cho nên, em phải đi…

Junsu hít sâu một hơi, lau nước mắt không ngừng rơi trên mặt, quay đầu nhìn thoáng qua ngôi nhà này. Nơi mà cậu và Park Yuchun đã chung sống với nhau “Ông xã… em yêu anh…”

Chương 44: Tạm biệt tình yêu của em (2)

Bảy giờ tối, sau khi làm xong hai ca phẫu thuật, tuy Park Yuchun cảm thấy rất mệt mỏi, nhưng nghĩ tới tiểu giai nhân ngọt ngào ở nhà, trong lòng hắn liền như một cái mô tơ điện, muốn chạy nhanh chóng về để nhìn thấy cậu. Trên đường lái xe, Park Yuchun đeo tai nghe của điện thoại, nhấn đến số của Vật nhỏ “Quái lạ, sao lại tắt máy? Hôm qua rõ ràng sạc pin cho em ấy rồi mà. Ha ha, nhất định là trên lớp Tiếng Anh, nghe trộm nhạc nên mới hết pin. Đứa nhỏ này, chắc cũng không phát hiện ra, thật sơ ý.” Park Yuchun vừa lải nhải, vừa hiện lên nụ cười cưng chiều.

Sau đó hắn gọi về số máy bàn ở nhà, nhưng điện thoại vang nửa ngày cũng không có ai đón “Chắc đang chơi game, điện thoại cũng lười bắt. May là mình đó, nếu là mẹ vợ, cậu bạn nhỏ Kim Junsu, mông em đã gặp họa rồi.”

Park Yuchun vội vàng lái xe về nhà, chỉ vì muốn nhìn thấy Vật nhỏ sớm hơn hai phút. Dù đã kết hôn hơn nửa năm, nhưng bây giờ hắn lại giống như thằng nhóc mới biết yêu. Không thấy một chút là đã lo lắng rồi.

Thật vất vả về đến nhà, sau khi mở cửa lại phát hiện trong nhà là một mảng tối đen. Park Yuchun đưa tay mở đèn ở cửa, cởi áo khoác, đổi giày.

“Vật nhỏ, em đang làm gì vậy? Sao không mở đèn? Junsu~ Bà xã~ Bảo bối, em ở trên lầu hả? Ông xã về rồi này.” Park Yuchun ngó nghiêng xung quanh, không ngừng kêu to, nhưng mãi mà vẫn không thấy Kim Junsu đi ra.

“Thằng nhóc này, lại muốn chơi trốn tìm à. Junsu, em trốn ở đâu, mau ra đây.” Nhưng chờ một lát vẫn không có ai đáp lại “Anh thấy em rồi đó, đừng trốn nữa, mau ra đây đi.” Trong ngôi nhà lớn này, chỉ có tiếng hắn vọng lại. Dù có kêu thế nào cũng không có người trả lời, Park Yuchun bắt đầu nôn nóng, hắn bước nhanh tới cửa phòng ngủ lầu hai “Nhất định là ở bên trong. Vật nhỏ, để anh bắt được là chết đấy.” Lời này không biết là đang uy hiếp Vật nhỏ hay là hắn đang tự trấn an chính mình. Park Yuchun cầu nguyện trong lòng, cầu mong trong phút chốc hắn mở cửa phòng ra, Vật nhỏ sẽ bổ nhào vào người hắn nói “Ông xã, sao về muộn vậy? Em đói.”

Nhưng sau khi mở cửa ra, vẫn là một mảng tối đen như mực. Trong lòng Park Yuchun lạnh đi, hắn cầm ngay điện thoại di động gọi cho mẹ Kim.

[Alo.]

“Mẹ, con, Yuchun đây. Su Su có ở bên đó không ạ?” Lúc này Park Yuchun có chút khẩn trương. Lỡ mẹ Kim bảo không có, mà lại mắng Vật nhỏ nhà hắn thì sao?

[Không có, Su Su không tới. Nó không có ở nhà sao?]

“A… a! Chuyện đó… có thể là qua nhà Jaejoong ạ, để con gọi thử cho Jaejoong.”

[Thằng nhóc chết tiệt này. Có chồng rồi mà tối lại chạy lung tung. Nhưng mà, con rể Park à. Gần đây mẹ thấy Junsu có chút là lạ. Hôm qua nó tới, nó nói một loạt lời kỳ quái với mẹ. Nói cái gì mà, rất yêu mẹ, luyến tiếc mẹ, linh tinh gì đó. Con rể, gần đây hai đứa cãi nhau à?] Vừa lúc con rể Park gọi tới, mẹ Kim nghĩ lại lời Junsu nói với bà hôm qua, lại cảm thấy không hiểu ra sao cả.

“Không ạ, không có cãi nhau đâu mẹ. Có thể là gần đây công việc con hơi bận, nên không có thời gian ở bên cạnh em ấy. Chắc là giận dỗi thôi. Lẽ ra con nên bỏ nhiều thời gian quan tâm em ấy hơn.” Park Yuchun đột nhiên nhớ tới đêm qua, Junsu nói với hắn chuyện đi chơi, có phải vì hắn từ chối, nên cậu không vui không?

[Hả? Sao nó có thể không hiểu chuyện thế được. Thật là, mai con bắt nó qua chỗ mẹ. Mẹ thay con dạy nó. Thằng nhóc này sao lại không thông cảm cho người lớn chứ. Con rể Park, con đừng giận, Junsu nó có chút không hiểu chuyện, nhưng nói rõ đạo lý với nó, nó sẽ thông suốt. Con có khó chịu cũng đừng cãi nhau với nó, bình tĩnh nói với nó có được không?] Mẹ Kim vẫn cảm thấy Park Yuchun ưu tú như thế, Junsu có thể kết hôn với hắn đã là nhờ phước tổ tiên tám đời rồi.

“Mẹ vợ, mẹ đừng nói thế, Junsu rất hiểu chuyện. Thật sự là rất hiểu chuyện. Lần này là con không tốt, mẹ đừng trách em ấy. Con sẽ không cãi nhau với em ấy. Junsu còn nhỏ, con lớn hơn em ấy nhiều tuổi như vậy, chắc chắn sẽ không bắt nạt em ấy. Mẹ vợ cứ yên tâm.”

[Ha ha… Đương nhiên mẹ yên tâm rồi! Yuchun của chúng ta thật hoàn mỹ, đối tốt với Junsu, lại hiếu thuận với mẹ và ba nó như vậy. Con rể à, con phải khoan dung thật nhiều với Junsu đó.]

“Vâng thưa mẹ. Bây giờ con đi gọi cho Jaejoong đây. Chắc là chơi cùng Jaejoong, dạo này Su Su hay tìm cậu ta chơi lắm.” Park Yuchun khẩn trương tới tay toát ra mồ hôi lạnh.

Sau khi cúp máy, hắn vọt xuống lầu, cầm chìa khóa xe, cũng không mặc áo khoác mà lái thẳng qua nhà Jung Kim.

Dọc đường đi, hắn liên tục nhấn đến số của Kim Jaejoong, nhưng mỗi lần đều không có dũng khí nhấn nút gọi. Không hiểu sao hắn cảm thấy có chuyện gì đó không ổn. Lỡ Vật nhỏ của hắn không có ở nhà Kim Jaejoong thì sao? Nếu không tới đó, thì trễ thế này Vật nhỏ có thể đi đâu? Không biết. Park Yuchun lắc đầu, đừng có nghĩ lung tung nữa, nhất định là chơi chỗ Jaejoong, rồi quên mất giờ về nhà. Vô tình điện thoại lại hết pin. Nhất định là thế, ừ, nhất định là như vậy.

Tay phải của Park Yuchun túm chặt tay lái, tay trái nắm lại đặt trên miệng, răng đã cắn lên một vết sâu mà không biết đau.

Tới cửa nhà Jung Yunho, sau khi thông qua người gác cổng, hắn cơ hồ chạy tới, lần đầu tiên hắn chán ghét hoa viên nhà Jung Yunho. Vì sao lại rộng như vậy, khoảng cách vào đến nhà xa lắm có biết không?

Jung Yunho đã ra mở cửa, nhìn Park Yuchun ở xa xa chạy tới, liền ra đón hắn “Yuchun, sao vội vã vậy? Có chuyện gì à?” Vỗ bả vai Park Yuchun, ý bảo hắn vào bên trong.

“Anh Yunho, Jaejoong đâu?” Park Yuchun thở hổn hển vì lúc nãy mới chạy băng băng cộng thêm tâm tình lại nôn nóng, vẻ mặt mỏi mệt hỏi Jung Yunho.

“Jaejoong trong phòng ngủ. Em tìm cậu ấy?” Jae Jae nhà y cũng đã ngủ suốt buổi trưa, chiều tối hắn phải gọi dậy ăn cơm, nếu không Shim Changmin với cái dạ dày không đáy đã ăn sạch rồi. Từ lúc Jung Yunho giao công việc cho Changmin quản lý, phần lớn thời gian hắn đều ở nhà làm bảo mẫu, ngoại trừ một số hội nghị bắt buộc hắn phải tham gia, hắn mới tới công ty. Họp xong, cũng không chậm trễ một phút mà về nhà ngay, chăm vợ.

Vì để cho Kim Jaejoong ăn ngon miệng hơn một chút, Jung Yunho lại mời thêm hai vị đầu bếp nổi danh về nhà. Vì vậy bây giờ tập đoàn Dongbang liền mặc cho tổng giám đốc Shim toàn quyền quyết định. Đương nhiên là lúc đến giờ cơm chiều, cậu cũng sẽ nói là hắn bóc lột sức lao động của mình mà phải bồi thường bằng vật chất. Jung Yunho cũng không đá cậu đi, dù sao Kim Jaejoong cũng không ăn hết chỗ đồ ăn này. Không biết sao từ lúc mang thai, càng ngày càng ăn ít, khiến cho hắn đau lòng lắm. Mỗi bữa cũng không ăn hết vài miếng, cả ngày đa số đều ngủ. Đồ ăn ngon cuối cùng lại vô hết bụng thằng nhãi kia.

“Anh Yunho, Su Su nhà em có tới đây không?” Park Yuchun nhìn chung quanh, đều không thấy bóng dáng cậu nhóc nhà mình. Ngược lại chỉ có bác sĩ Shim cầm cái đùi gà to, nhét đầy miệng, gật đầu một cái xem như chào hắn.

“Không có, Junsu không tới. Em ấy không ở nhà sao?” Jung Yunho kêu người giúp việc pha cà phê cho Park Yuchun, tự mình tiếp đãi hắn ngồi xuống.

“Ở nhà thì em còn chạy tới đây làm gì. Em vừa về nhà thì thấy trong nhà tối đen. Gọi điện thì tắt máy. Rốt cuộc chạy đi đâu chứ?” Park Yuchun làm sao ngồi yên được, hắn đang vội muốn chết.
“Em hỏi mẹ vợ chưa?” Jung Yunho nhăn mày, thằng nhóc đó có thể chạy đi đâu chứ, Park Yuchun đúng là làm quá rồi.

“Hỏi rồi, nói là không có. Vừa cúp máy, em đã tới chỗ anh ngay. Em tưởng em ấy đến đây, nhưng…A! Rốt cuộc là đi đâu chứ. Trước kia em ấy chưa bao giờ như vậy hết.” Park Yuchun nóng lòng, tự lớn tiếng với chính bản thân mình. Changmin chưa thấy qua viện trưởng Park như vậy, miếng cơm trong miệng cũng không dám nuốt xuống, mắt trợn tròn nhìn hắn. Jung Yunho cũng không biết làm sao cho hắn bình tĩnh lại, chỉ có thể nói “Yuchun, em đừng lo. Anh đi kêu Jaejoong cho em. Em chờ một chút.”

Không quá năm phút, liền thấy Kim Jaejoong vác cái bụng to, một chân lết chiếc dép lê, chân còn lại để chân trần nặng nề chạy xuống cầu thang. Đằng sau Jung Yunho vẫn còn cầm một chiếc dép lê chạy theo.

“Jae Jae à, đi dép vào. Lát lạnh sẽ đau bụng đấy. Này, em đừng chạy, coi chừng ảnh hưởng đến con anh.”

Kim Jaejoong cũng không thèm quan tâm hắn ở sau hô to gọi nhỏ, chạy chậm tới trước mặt Park Yuchun, vội vàng hỏi “Sao lại thế? Junsu đâu? Chỗ mẹ cũng không có sao?”

“Đúng vậy. Tôi hỏi qua rồi, nói là không có tới. Jaejoong, hôm nay cậu có nói chuyện điện thoại với Junsu không?” Park Yuchun đáp, sau đó cũng vội vã hỏi lại.

“Không. Hôm nay tôi ngủ cả ngày. Không có nhận cuộc gọi nào hết. Yunho, anh có nhận điện thoại của Junsu không?” Kim Jaejoong quay qua hỏi Jung Yunho, sợ Vật nhỏ gọi lúc y đang ngủ, nên không nhận được.

“Không, hôm nay Junsu không gọi qua. Anh cũng không nghe người giúp việc nói em ấy có gọi.” Jung Yunho ngồi xuống đi nốt chiếc dép cho Kim Jaejoong, sau đó đứng dậy, lắc đầu, vẻ mặt phủ định.

“Nó có thể đi đâu chứ? A, Yuchun, cậu đã gọi cho thầy chủ nhiệm của Junsu chưa? Không chừng ở trường có hoạt động gì đó.” Kim Jaejoong kiếm điện thoại “Jung Yunho, điện thoại em đâu? Mau đưa đây cho em.”

“Anh cất rồi, anh sợ sóng điện thoại không tốt cho con. Để anh đi lấy cho em.” Dám sai ông trùm mafia, xem ra chỉ có mỗi Kim Jaejoong thôi.

Jung Yunho lấy di động ra, bấm đến số thầy chủ nhiệm của Junsu, sau đó đưa cho Park Yuchun.

Chờ đến lúc đối phương vừa nhận máy, Park Yuchun liền vội vã hỏi “Chào thầy, tôi là phụ huynh của em Kim Junsu. Cho tôi hỏi hôm nay trường có hoạt động gì đặc biệt không? Sao bây giờ Junsu vẫn chưa về nhà?”

“Cái gì, thầy nói cái gì?”

“Thầy bảo hôm nay Junsu không đi học?”

“Đúng, buổi sáng tôi có xin phép nghỉ 2 tiết đầu cho em ấy. Nhưng… em ấy không hề đi học?”

“Vâng, tôi biết rồi. Thầy đừng lo lắng. Tìm được em ấy tôi sẽ hỏi rõ nguyên nhân rồi báo cho thầy.”
Cúp điện thoại, cơ thể Park Yuchun nặng trĩu, phịch xuống sô pha. Jung Yunho với Kim Jaejoong cũng nghe được nội dung cuộc gọi mà lộ ra vẻ lo lắng, ngay cả Changmin cũng đã lau sạch tay, theo chân mọi người nhăn mày lại.

Nửa tiếng sau, Park Yuchun gọi gấp cho ông nội Park, Hyuk Jae, Dong Hae. Thậm chí còn dò hỏi các bạn bè khác, ngay cả Hyun Hae từng thầm mến Junsu trước kia. Nhưng đáp án đều như nhau. Junsu không đi học, cũng không gọi điện cho tụi nó.

“Jaejoong, phải làm sao đây? Tôi đánh mất Junsu rồi… Junsu của tôi…” Một tay Park Yuchun ôm đầu, ngón tay nắm chặt lấy tóc, tay kia đập lên sô pha, có thể nghe thấy rõ giọng nói hắn đã trở nên run rẩy.

“Anh Yuchun, anh đừng như vậy. Có khi anh Junsu chỉ ham chơi. Học sinh nào chẳng từng trốn học. Theo em, bây giờ chúng ta về nhà anh đi, không chừng anh Junsu đã về đó.” Shim Changmin nãy giờ chưa lên tiếng, đột nhiên mở miệng.

“Đúng, đúng, đúng! Changmin nói đúng. Park Yuchun, bây giờ cậu về đi. Không phải, chúng ta cùng tới nhà cậu. Không chừng Su Su đã ở nhà chờ cậu đó. Yunho, mau kêu tài xế đi. Lẹ lên.” Kim Jaejoong tiếp lời Changmin, hy vọng có thể an ủi Park Yuchun một chút.

Đoàn người nhanh chóng di chuyển tới nhà Park Yuchun, Park Yuchun run rẩy lấy chìa khóa mở cửa. Nhưng vẫn không có ai. Trong không gian yên tĩnh này, không một ai dám lên tiếng, bọn họ cũng không biết phải làm sao mới có thể trấn tĩnh hắn.

“Park Yuchun, bây giờ không phải lúc đần mặt ra. Chúng ta kiểm tra xem trong nhà có thiếu gì không. Cho dù rời nhà cũng phải đem theo chút đồ. Nếu không bị mất gì, ít nhất cũng không phải bị bắt cóc.” Kim Jaejoong đỡ cái bụng to, nói.

Tất cả mọi người liền đi vào phòng ngủ của Park Yuchun và Kim Junsu, bắt đầu lục tìm.

“Anh Yuchun, anh xem cái này nè.” Changmin vừa nói, ba người còn lại liền xúm tới, hóa ra ở dưới gối có một lá thư.

Park Yuchun giật lấy lá thư trong tay Changmin, hai tay run rẩy xé phong bì. Mấy người còn lại tựa hồ đã có suy đoán, lá thư này có thể chính là…

Park Yuchun nhìn lá thư, biểu tình vừa rối rắm vừa thống khổ, run rẩy lan truyền khắp toàn thân hắn. Kim Jaejoong rất muốn biết nội dung lá thư, nhưng lại không dám đoạt lấy.

Đột nhiên, Park Yuchun ngẩng đầu, trong mắt tràn ngập nước mắt cùng phẫn nộ “Kim Junsu! Sao em có thể…”

Sau đó hắn té xỉu. Jung Yunho với Shim Changmin phải vội vàng lái xe đưa hắn tới bệnh viện. Kim Jaejoong có chút cố sức cúi người xuống, nhặt lá thư rơi trên đất. Ngồi trên giường bắt đầu xem. Vật nhỏ, rốt cuộc em viết cái gì lại có thể làm cho một Park Yuchun luôn mạnh mẽ ngã xuống như vậy?

[Yuchun ưu tú nhất của em,

Xin lỗi anh. Lúc anh nhìn thấy lá thư này, em đã rời khỏi. Cho dù em không thể bỏ được tất cả, nhưng em vẫn chọn lựa rời đi.

Yuchun của em, xin cho phép em tùy hứng một lần nữa. Em biết hàng ngày em đều không ngoan, nhưng anh vẫn luôn bao dung với em. Chỉ cần em nói, cho dù nó không hợp với hình tượng của anh, anh cũng đều đồng ý vô điều kiện.

Yuchun của em, xin hãy cho em tiếp tục tùy hứng lần nữa. Em từng nói em không thích anh bị người khác chăm chú nhìn. Nhưng nhất định anh không biết, lúc người khác nhìn anh, em ghen tị biết bao nhiêu. Trong đám đông, Yuchun của em thật chói mắt.

Yuchun của em, xin hãy cho em tiếp tục tùy hứng lần nữa. Anh đã nói anh thích quấn chặt lấy em. Nhưng nhất định anh không biết, giữa chúng ta, em mới là người quấn lấy anh. Bên anh, em thật sự thiếu mất cảm giác an toàn.

Yuchun của em, xin hãy cho em tiếp tục tùy hứng lần nữa. Em biết là một người đàn ông, lẽ ra phải rộng lượng. Biết rõ trước kia anh đa tình nhưng em tình nguyện xem như không biết. Nhưng nhất định là anh không biết, em thật sự muốn anh chỉ yêu mỗi mình em thôi.

Yuchun của em, xin hãy cho em tiếp tục tùy hứng lần nữa. Lúc em oan ức, anh sẽ luôn là người đầu tiên xuất hiện, an ủi em. Anh yêu thương em thậm chí vượt quá giới hạn của em.

Yuchun của em… làm sao đây… Anh thật sự quá xuất sắc, cùng là con trai, nhưng em lại chỉ là một đứa nhỏ yếu đuối. Có chuyện gì khó khăn liền trốn sau lưng anh, để cho anh giải quyết hộ.

Yuchun của em. Em thật sự rất yêu anh. Yêu đến chính em không biết sâu đậm thế nào. Nhưng em không xứng với anh. Anh quá hoàn mỹ, còn em lại là một đứa ngu ngốc. Không thể làm bất cứ điều gì cho anh. Yuchun à, làm sao đây? Em muốn trở thành một Kim Junsu có thể xứng đôi với Park Yuchun.

Yuchun của em… ông xã của em… xin tha thứ cho sự tùy hứng này của em. Hãy cho em chút thời gian. 5 năm, 5 năm chắc là đủ. Lúc đó, em sẽ trở về làm một Kim Junsu xuất sắc, một Kim Junsu xứng đôi với anh.

Yuchun của em… chờ em nhé… nhất định phải chờ em đấy… Xin anh… chờ em…

Vợ yêu của anh: Junsu]

Kim Jaejoong kiên trì xem hết lá thư trong tay “Junsu, đồ ngốc. Em không biết mình đi lần này, bỏ lại Park Yuchun, sẽ cho người khác cơ hội sao… Năm năm này, họ có thể thay thế vị trí của em đó…”

Chương 45: Anh là gì của em? (1)

Từ ngày Kim Junsu rời đi, Kim Jaejoong liền kêu Jung Yunho không ngừng phái tay chân của hắn đi tìm kiếm. Lùng tìm khắp nước nhưng kết quả lại chẳng có gì, ngay cả nước ngoài cũng có tra xét, nhưng vẫn là tìm kim trong đáy bể. Jung Yunho sai người đi tra sổ ghi chép xuất nhập cảnh, nhưng lại không có ai tên là Kim Junsu. Nếu nói cậu còn ở trong nước, vậy sao mãi vẫn không có chút tin tức nào?

Mà sau khi Kim Junsu rời đi một tuần, Park Ga Hee ban đầu với âm mưu tiếp cận Park Yuchun lại xảy ra chuyện. Cõ lẽ chính cô ta cũng không thể ngờ, tuy Kim Junsu đã rời đi, nhưng ông trời lại không cho cô một cơ hội đến gần Park Yuchun. Trên đường lái xe đi Incheon, Park Ga Hee đã gặp tai nạn giao thông.

Mấy ngày này, trời mưa to liên tiếp khiến mặt đường trơn ướt, bốn chiếc xe đâm dọc vào nhau, mà xe của Park Ga Hee lại bị kẹp ở giữa, chiếc xe tải lớn phía sau đã đâm mạnh vào chiếc xe thể thao của cô, khiến nó văng ra ngoài. Trong đợt tai nạn này có năm người chết, hai người bị thương nặng.

Park Yuchun cùng Kim Jaejoong đến tham gia tang lễ của cô. Kim Jaejoong nhớ tới lần trước Park Ga Hee tới gặp mình, tuy là nói về Park Yuchun, nhưng chung quy cũng là lần cuối cùng y và cô ta gặp nhau. Y không muốn nhắc chuyện đó với Park Yuchun, bởi vì Ga Hee đã qua đời, cũng không nên phá hỏng hình tượng của cô gái này trong lòng hắn. Nếu nói với hắn, Park Ga Hee đã từng muốn phá hoại gia đình hắn, chuyện này đối với Park Yuchun chắc chắn sẽ là đả kích rất lớn. Kim Jaejoong nghĩ Park Ga Hee còn chưa kịp hành động đã xảy ra chuyện, nhưng y không ngờ, Junsu rời đi lại do chính cô sắp đặt. Mà tin tức của Vật nhỏ cũng theo cái chết của cô mà không thể tìm ra cái gì.

Park Gae Hee yêu Park Yuchun là không sai, Kim Junsu yêu Park Yuchun cũng không sai, nhưng cô gái này lẽ ra không nên lợi dụng tình cảm của Junsu dành cho Park Yuchun để đoạt lấy tình yêu của mình. Yêu vốn là rất ích kỷ, nhưng một khi ích kỷ đến mức mặc kệ tình cảm của người khác và nhân sinh thì sẽ có báo ứng…

Ngàn tính vạn tính, có lẽ vẫn không biết hết được chữ “ngờ”. Quả báo đôi khi đã quá sức tưởng tượng của bản thân cô.

Cộc cộc.

“Mời vào!” Trước bàn làm việc là một người đàn ông mặc âu phục màu xám, phù hợp với chiếc áo cao cổ màu đen bên trong. Park Yuchun nghiêm túc nhìn kế hoạch sửa chữa lại các phòng khám ở bệnh viện. Mái tóc màu nâu nhạt trước đây giờ đã nhuộm lại thành màu đen, cũng cắt ngắn đi không ít. Trên sống mũi cao cao còn có gọng kính không viền, có thể nhìn rõ người đàn ông này đã có bao nhiêu cố gắng, điên cuồng vùi đầu vào công việc.

Két một tiếng, cửa mở ra, một cái đầu nhỏ ló vào xem xét. Park Yuchun ngẩng đầu, khóe miệng lộ ra ý cười.

“Cha nuôi, cha đang bận à?” Một cậu nhóc kháu khỉnh chạy tới bên cạnh Park Yuchun.

“Ai u, Ji Hyun của cha, sao hôm nay con có thời gian đến thăm cha vậy? Mẹ con đâu?”

Jung Ji Hyun còn ba tháng nữa là tròn bốn tuổi, bé là kết tinh của Jung Yunho và Kim Jaejoong. Chính là đứa bé vẫn kiên cường sống sau khi đã trải qua vụ tai nạn hồi ấy. Ji Hyun là một bé trai rất kháu khỉnh, nó giống Jung Yunho rất nhiều, từ vóc dáng cao cao, trông khỏe mạnh, giống y như một chú nghé vậy. Mỗi lần thằng bé bổ nhào vào người lớn, nếu không có sức lực chắc không đón nổi nó đâu.

“Mẹ đang đỗ xe, con tự chạy lên trước đó. Cha nuôi, cha có nhớ con không? Sao cha không đến thăm con?” Ji Hyun ngồi trên đùi Park Yuchun, chu cái miệng nhỏ của bé lên, oán thán, trách Park Yuchun không chịu tới thăm nó.

“Cha còn công việc, đâu có giống mẹ con, chẳng cần phải đến bệnh viện làm. Ngày qua ngày chỉ có mỗi nhiệm vụ chăm sóc con thôi.” Park Yuchun cũng bắt chước Ji Hyun, chu môi lên làm nũng lại với thằng bé.

Rầm một tiếng, cửa phòng viện trưởng Park đã bị đá văng ra.
“Này, Kim Jaejoong, cậu không biết gõ cửa hả? Nhiều năm như vậy mà không biết sửa sao? Con cậu còn giỏi hơn cậu đó. Ji Hyun à, con không được bắt chước mẹ thiếu lịch sự vậy đâu nha.” Park Yuchun tháo mắt kính xuống, nhìn Kim Jaejoong nằm ườn trên sô pha, vẻ mặt bất đắc dĩ nói.

“Hứ, có bản lĩnh thì trừ tiền lương tôi đi. Giờ tôi muốn nghỉ ngơi một chút. Jung Ji Hyun, lại đây con.” Vừa nghe Kim Jaejoong gọi, Ji Hyun liền nhảy khỏi đùi Park Yuchun, chạy tới sô pha “Mẹ, mẹ gọi con à?”

“Con lại đây cho mẹ. Chạy nhanh thế làm gì? Mẹ con già rồi, không đuổi kịp con đâu, lần sau nhớ chạy chậm thôi đấy.” Kim Jaejoong túm lấy thằng bé, để nó nằm úp sấp trên ngực mình, nhéo cái mũi nhỏ của nó, giáo huấn.

“Dạ~ Con biết rồi. Nhưng mà mẹ ơi, mẹ cũng nên rèn luyện chút đi. Nếu không tập thể dục, sẽ béo lên đó, lúc đó coi chừng ba không thích mẹ nữa. Sau đó ba sẽ tùy tiện ngoắc một ngón tay, rồi sẽ có hàng ngàn hồ ly tinh bám vào. Haiz, đến lúc đó, mẹ cũng đừng bắt con ôm mẹ khóc đấy.” Thằng nhóc tuy ngoại hình rất giống Jung Yunho, nhưng mở miệng ra thì biết ngay đích thị con của Kim Jaejoong rồi.

Park Yuchun thầm kêu trong lòng. Jung Ji Hyun, con đúng là con ruột của mẹ con đó. Anh Yunho, anh nhìn đại yêu nghiệt Kim Jaejoong sinh cho anh một tiểu yêu nghiệt kìa, vừa mở miệng là đã thấy sợ rồi.

“Con có ý gì hả? Jung Ji Hyun, mau thành thật khai báo cho mẹ, con biết ba con làm chuyện gì lén lút sau lưng mẹ đúng không?” Trong đầu Kim Jaejoong vang lên báo động cấp một.

“Không có ạ. Con chỉ thấy, ba thừa dịp mẹ ngủ, chụp ảnh nude của mẹ thôi. Cho nên mẹ phải giữ gìn dáng người đó. Nếu không sau này bị chụp tiếp, ảnh sẽ xấu lắm.”

Kim Jaejoong vừa nghe liền phát hỏa, tét bộp bộp lên mông của Ji Hyun “Thằng nhóc chết tiệt này, câm ngay lại cho mẹ. Sớm biết con không biết kính trên nhường dưới thế, mẹ đã chẳng thèm tốn sức sinh con ra rồi. Con có biết lúc đó mẹ đau thế nào không, con tưởng mẹ sinh con dễ lắm sao? Còn cái thằng cha ngu ngốc, vô lương tâm của con nữa. Chừng này tuổi rồi, mỗi ngày vẫn không biết tiết chế, sinh sinh hoài, chỉ biết cho mẹ sinh, bộ sinh con dễ lắm sao? Lần sau đổi sang anh ta sinh.”

Park Yuchun thật sự là nghe không nổi nữa, vội vàng cắt lời Kim Jaejoong “Tôi nói này, Jung phu nhân. Bác sĩ Kim! Ngài làm ơn đừng nói mấy lời này trước mặt trẻ nhỏ. Sẽ dạy hư Ji Hyun đó.”
“Tôi? Tôi dạy hư nó? Nó có người ba như Jung Yunho, còn cần tôi dạy hư sao? Bây giờ thằng nhóc này mỗi ngày không biết tốc độ đồi bại phát triển thế nào đâu. Đầu óc phát triển nhanh như vậy, mồm miệng lại lợi hại, không biết giống ai nữa.” Kim Jaejoong liếc mắt qua, sau đó túm thằng con trên ngực mình, chụt một cái lên môi nó.

Park Yuchun chỉ cười, nhìn hai mẹ con “dở hơi” trước mắt, trong lòng vừa hâm mộ lại vừa ghen tị.

Junsu, bốn năm rồi… Rốt cuộc em đang ở đâu? Em có biết, mỗi ngày ông xã đều chờ em về không?

“Yuchun, không phải đã bảo hôm nay chúng ta cùng đến nhà mẹ sao. Lâu rồi bà ấy cũng chưa gặp Ji Hyun. Hôm nay Yunho có cuộc họp, nên tối anh ấy sẽ qua thẳng. Cậu cũng thu dọn đi, chúng ta đi ngay.” Kim Jaejoong ôm Ji Hyun, đứng dậy.

“Ừm, tôi sẽ dọn dẹp ngay. Tuần trước cũng chưa có thời gian thăm ba mẹ vợ. Hai người chờ một chút.” Hôm qua hắn đã gọi qua mẹ Kim, bảo hôm nay sẽ tới, nên Park Yuchun lập tức thu dọn bản kế hoạch công tác trên bàn.

Hai lớn một nhỏ mới đi tới hiên liền nghe thấy tiếng quát lớn của mẹ Kim, Kim Jaejoong và Park Yuchun cùng nhìn nhau, sau đó lập tức chạy tới gõ cửa.

Gõ mãi, ba Kim mới ra mở cửa “Jaejoong… Con… con rể Park… Vào, vào đi. Ji Hyun, lại đây, ông ngoại ôm cái nào.” Vẻ mặt ba Kim có chút khẩn trương, bế Ji Hyun lên, vừa bảo hai người vào vừa liếc mắt vô phòng khách.

Park Yuchun cùng Kim Jaejoong đều cảm thấy kỳ quái, hình như mẹ Kim đang khóc mắng, chắc là vô duyên vô cớ hai vợ chồng già lại cãi nhau, nhưng càng đi vào trong lại càng thấy lạ. Thẳng đến khi thấy mẹ Kim ngã xuống sô pha khóc, cùng với “tên đầu sỏ” quỳ trên mặt đất kia, hai người mới hiểu ra.

“Tự con nói đi. Con làm vậy là có lỗi với ai? Chưa kể tới con rể Park, chẳng lẽ con không thấy có lỗi với ba mẹ sao? Kim Junsu, mẹ tưởng con chỉ ngu ngốc, nhưng mẹ không ngờ con lại là một thằng hư hỏng như vậy. Bốn năm trước để lại mỗi lá thư như thế rồi bỏ đi. Con có biết, mấy năm nay con rể Park sống khổ sở thế nào không?” Mẹ Kim đứng dậy, chửi mắng người quỳ trên sàn nhà.

Park Yuchun cùng Kim Jaejoong nhìn thấy tình cảnh này đều sững ra “Jun… Junsu… là em sao? Là Junsu à?” Kim Jaejoong xông lên phía trước, kéo cánh tay Kim Junsu lôi dậy.

Đôi mắt Junsu hồng hồng, khuôn mặt còn rõ dấu bàn tay, Kim Jaejoong vừa giận lại vừa đau lòng ôm cậu vào ngực “Kim Junsu! Rốt cuộc em chạy đi đâu? Em có biết anh lo lắng thế nào không? Em thật nhẫn tâm, thật nhẫn tâm.”

“Anh… em… em nhớ anh lắm.” Hai tay Kim Junsu ôm eo Kim Jaejoong, ánh mắt lại nhìn tới Park Yuchun ở phía sau Kim Jaejoong.

Park Yuchun chậm chạp phục hồi thần trí, bốn năm nay, người mà hắn ngày nào cũng nhớ mong đột nhiên lại xuất hiện trước mặt hắn. Kim Junsu, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra? Năm ấy, nói đi là đi, bây giờ đột nhiên lại xuất hiện, em… bảo anh phải gì bây giờ?

Lúc này Park Yuchun tức giận nhiều hơn là nhớ nhung. Hắn bước tới kéo Kim Junsu ra khỏi ngực Kim Jaejoong, dùng lực mạnh đến nỗi làm Kim Junsu lảo đảo ngã vào trong ngực hắn. Không đợi cậu đứng vững, hắn đã cúi người xuống, khiêng bổng cậu lên, chẳng có chút dịu dàng nào mà rời đi. Bỏ đi cái vẻ lịch thiệp trước đây, mặc kệ mẹ Kim còn đang lau nước mắt, mặc kệ vẻ mắt bất đắc dĩ của ba Kim, mặc kệ cảm xúc phức tạp của Kim Jaejoong, đương nhiên cũng không quan tâm đến bé Ji Hyun đang mở to miệng, cứ như thế, mà khiêng người đi.

Chương 46: Anh là gì của em? (2)

Ném Kim Junsu vào ghế phụ lái, Park Yuchun leo lên xe lái đi, dọc đường, hai tay hắn vẫn nắm chặt tay lái, không ai nói một câu nào. Kim Junsu cũng chỉ cúi đầu, nghịch ngón tay, không dám hé miệng với hắn.

Mới vừa đến nhà, mở cửa xe ra, Kim Junsu còn chưa kịp chạm chân xuống đất, đã bị hắn khiêng trên vai đi vào trong nhà. Dùng một tay lấy chìa khóa. Mọi thứ vẫn không thay đổi, tất cả bài trí trong nhà đều y chang cái năm cậu rời đi.

Còn chưa tới phòng, hai người đã bắt đầu dây dưa với nhau. Kim Junsu bị Park Yuchun ôm lên lầu, chân còn chưa chạm đất đã bị hắn ôm lại.

Nhiều năm không ở cùng nhau như vậy, chỉ một nụ hôn, toàn thân Junsu đã run rẩy. Một tay Park Yuchun mở cửa phòng, tháo roẹt cái thắt lưng, cởi quần áo xuống, đôi môi lúc này mới luyến tiếc rời ra một lát. Hắn không nhịn được tới lúc ném cậu lên giường, đã lột sạch cả quần lót và vớ của cậu, đè cậu lên ván cửa.

Junsu bị Park Yuchun hôn vài cái, tựa hồ cũng nhận ra hắn đang kích động, cơ thể cậu hơi run rẩy, hỏi “Sao vậy?  Em cảm thấy khẩn trương…”

Park Yuchun cắn lên cổ Kim Junsu một lát, đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nước nhìn chằm chằm cậu. Ngực Kim Junsu phập phồng, có chút vô lực nhìn hắn.

“Không… không tiếp tục nữa sao?” Kim Junsu dùng tay nâng khuôn mặt hắn, giọng nói có chút rầu rĩ.

“Anh sợ quá kích động, sẽ đòi lại bốn năm thiệt thòi em gây ra cho anh.” Park Yuchun lấy tay Kim Junsu ra, ghé sát mặt lại, hôn lên môi cậu, sau đó nói “Anh sợ anh sẽ không kiềm chế được bản thân mình.”

Một chút hổ thẹn trong cậu như đang chết lặng, cậu cảm nhận rõ ràng hai tay Park Yuchun đang vuốt ve mình, đang dừng lại ở nơi nào. Park Yuchun cắn cổ, vành tai của Kim Junsu, bàn tay mất trật tự tìm kiếm một chỗ nào đó trên cơ thể cậu có thể làm cho hắn không mất khống chế, nhưng hắn lại phát hiện ra, mỗi một bộ phận trên cơ thể cậu đều làm hắn không khống chế nổi.

“Ưm… Yuchun…” Quần áo của hai người đã bị Park Yuchun kéo hết ra, áo sơ mi cũng chỉ để hờ trên người, nửa người dưới cả hai càng lúc càng không có kẽ hở. Kim Junsu dù trì độn cũng có thể cảm nhận rõ ràng hạ thân thô sáp của Park Yuchun đang đội lên mình. Park Yuchun cũng không biết tại sao hắn lại bối rối như thế, biết rõ người dưới thân là chân thật, làn da trơn nhẵn ấy, ngón tay thon dài ấy, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu như trước, nhưng vì sao… vì sao hắn vẫn không có dũng khí tiến tới? Cảm giác hạnh phúc nhưng không biết có thể bắt lấy không?

Tâm tình hắn như một thiếu niên ở thời kỳ trưởng thành, hồi hộp như lần đầu mới biết yêu, lúc lại giống như một ông lão tang thương, ai oán.

Dùng đầu gối mở hai chân Kim Junsu ra, ngón tay hắn vội vã vói vào nơi thuộc về mình. Nhìn lại người vợ vừa giận lại vừa yêu, hắn nói ra oan ức trong lòng “Bảo bối… bảo bối của anh… Sao em có thể bỏ anh đi như vậy? Chỉ vì lý do hoang đường đó mà rời xa anh. Vừa đi liền đi tới bốn năm… Kim Junsu chết tiệt… em… em phải làm sao bồi thường anh hả?”

Junsu cảm thấy lửa nóng của Park Yuchun đang cọ sát lên người cậu, nó như thiêu đốt, trêu đùa cơ thể cậu. Sẽ rất đau, nhưng cậu cũng không muốn để hắn chờ đợi thêm nữa. Bởi vì chút đau đớn này sao có thể bằng nỗi nhớ nhung của hắn suốt bốn năm qua.

“Yuchun… vào đi…”

Park Yuchun sớm kìm nén không được, hai tay hắn đỡ đầu gối của cậu, đưa cơ thể Kim Junsu hướng vào hạ thân của mình, hông dùng sức đỉnh về phía trước, nhấn mạnh vào, chỉ mong sao không bao giờ phải tách ra nữa.
Một trận tình cảm mãnh liệt qua đi, Park Yuchun đưa lưng về phía Junsu, tự mình nằm một bên giường. Vật nhỏ không biết hắn có ý gì, không biết hắn đã tha thứ cho cậu chưa. Dù sao chuyện này do cậu gây ra, nên cậu cũng phải chịu tội. Park Yuchun có oán hận cậu thế nào, cậu cũng không trách.

“Em không có gì nói với anh sao?” Park Yuchun lên tiếng, hắn biết hiện tại hắn rất muốn ôm Kim Junsu vào lòng, vừa nãy hoan ái, mặc dù đã giải bớt nỗi tương tư, nhưng chỉ thế này thì chưa đủ. Mấy năm nhớ nhung, trong giây phút sao có thể đòi lại hết. Park Yuchun cảm thấy không cam lòng. Dựa vào cái gì mà em muốn đi thì đi, muốn về thì về. Còn không thèm hỏi qua ý kiến anh. Em bảo em không xứng với anh, nhưng em có biết trong lòng anh nghĩ thế nào không? Kim Junsu, em là thằng nhóc ích kỷ. Anh không thể cứ như vậy bỏ qua cho em được. Em nhất định phải cho anh một lời giải thích hợp lý.

“Ưm…” Kim Junsu nghẹn lời, cậu không nghĩ Yuchun mới lên tiếng lại hỏi cậu chuyện này, vừa rồi không phải mới yêu yêu sao? Bây giờ hắn bảo cậu nói cái gì đây?

“Kim Junsu.” Park Yuchun đột nhiên quay người lại, ngồi dậy nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, đỏ ửng trên giường “Em không có gì muốn nói sao?”

Trải qua hoan ái, có vẻ Kim Junsu càng thêm kiều mị, so với mấy năm trước thậm chí có phần quyến rũ hơn.

“Em… em…” Junsu miễn cưỡng ngồi dậy, dùng drap giường vây trước ngực, muốn che kín một chút dấu vết Park Yuchun lưu lại trên người cậu. Có lẽ cậu không biết hành động này đủ để làm người đàn ông trước mắt nổi điên. Park Yuchun nghĩ thầm trong lòng. Kim Junsu, đừng tưởng rằng em quyến rũ anh thế này anh sẽ tha cho em. Mẹ kiếp, Park Yuchun, mấy năm nay, mày bị em ấy giày vò nội tâm như thế nào chẳng lẽ quên hết rồi? Mày nhịn xuống cho tao, cũng đâu phải chưa thấy qua. Chẳng qua là lâu lắm mới không thấy tiểu yêu tinh lẳng lơ này thôi. Nhìn mày kìa, chẳng có chút tiền đồ. Mau nhịn cho tao. Không được cương lên. Mau nhịn xuống. Nhịn xuống.

“Được lắm, em không có gì để nói thì sau này nghĩ kỹ rồi hãy tới tìm anh.” Park Yuchun cố ý quay đầu sang chỗ khác, nhặt quần áo tán loạn trên mặt đất, khoác lên người, còn chưa mặc chỉnh tề lại đã đẩy cửa rời đi. Mặt ngoài tuy là tức giận bỏ đi, nhưng thực tế chỉ có hắn hiểu, hắn đang chạy trốn.

Kim Junsu không biết cậu phải làm thế nào, nản lòng trở về nhà mẹ đẻ. Nhưng mẹ Kim lại vô tình, không những đuổi cậu ra ngoài cửa, còn đánh cho cậu thêm một trận mới vừa lòng hả dạ. Cuối cùng vẫn là Kim Jaejoong không đành lòng, cùng bé Ji Hyun dẫn Kim Junsu về nhà ở trước đã.

Trên bàn cơm, Kim Jaejoong tự mình xuống bếp, nấu toàn những món Junsu thích “Su Su, ăn cái đi. Anh đặc biệt nấu cho em đó. Em nhìn xem, gầy đi nhiều quá. Haiz, rốt cuộc em phải chịu bao nhiêu khổ cực hả? Mặt gầy đến chỉ bằng một nửa hồi trước.” Kim Jaejoong nói xong, nước mắt lại rơi xuống, hai má phúng phính trước kia giờ đã trở nên gầy ốm, lúc ôm, eo cũng nhỏ vô cùng, chỉ còn mỗi cái mông là giữ đúng được cảm giác khi xưa thôi.
“Ji Hyun, đừng có vùi đầu ăn như thế, mau gắp đồ ăn cho cậu con đi. Không phải lúc nào con cũng ầm ĩ đòi gặp cậu sao? Bây giờ thấy rồi sao lại thẹn thùng thế?” Kim Jaejoong vỗ vỗ đầu Ji Hyun, bảo bé gắp đồ ăn cho Kim Junsu.

“Con biết rồi. Con định gắp mà. Mẹ, mẹ dong dài quá đó. Ba, ba quản lý vợ ba đi. Lải nhải suốt.” Ji Hyun liền gắp một miếng sườn non bỏ vào trong bát Kim Junsu, miệng thì nói liên tục. Không đợi Kim Jaejoong nổi giận, Jung Yunho đã lấy đũa gõ vào đầu thằng nhóc “Sao con lại nói thế với mẹ con chứ? Thằng nhóc vô lương tâm. Mẹ con thế nào, ba cũng thích.” Nhiều năm trôi qua, công lực nịnh hót của tổng giám đốc Jung càng ngày càng tăng. Kim Jaejoong liếc qua Ji Hyun, nói “Con nghe chưa. Mẹ có thành cái gì ba con cũng đều thấy là đồ quý hiếm đó.”

Ji Hyun tự thấy mất mặt, nó bĩu môi, quay đầu nhìn sang Junsu “Cậu, sao cậu không ăn? Cậu không thích sườn non hay không thích Ji Hyun ạ?”

“Không có. Sao lại thế chứ. Ji Hyun của chúng ta thật ngoan, cậu thích ăn sườn non Ji Hyun gắp lắm.” Tuy rằng Kim Junsu ăn không vô, nhưng cũng không muốn làm tổn thương một đứa bé, cậu gắp miếng sườn to trong bát nhét vào miệng.

“Hì hì, cậu ơi, cậu nếm thử cái này đi.” Ji Hyun thấy Junsu ăn sườn non, liền vui vẻ, liên tiếp gắp đồ ăn vào bát cậu, gắp đến nỗi đồ ăn rơi rụng ra cả bàn.

“Su Su, em nói thật với anh đi. Sao đột nhiên lúc đó em lại rời đi? Em không biết ba mẹ lo lắng thế nào đâu. Còn để một lá thư cho Park Yuchun nữa. Haiz, cậu ta nằm liệt giường suốt một tháng. Khó khăn lắm mới khỏe lại được, liền bắt đầu ngày đêm làm việc. Lần này em quá đáng lắm đó. Anh cũng không bênh em được. Thằng nhóc này, phải biết suy nghĩ chín chắn một chút chứ.” Kim Jaejoong nhìn Kim Junsu, kể nỗi nhớ nhung của mọi người suốt năm tháng vừa qua cho cậu.

“Khụ khụ…” Jung Yunho ho khan hai tiếng. Ji Hyun thì vẫn đang tập trung gắp con tôm to vào bát cậu Junsu của bé.

“Chồng, anh đá em xong chưa?” Kim Jaejoong liếc Jung Yunho một cái, rồi quay lại nhìn Junsu đang cúi thấp đầu “Haiz. Cũng khó trách Yuchun đối xử với em như vậy. Về phía ba mẹ, anh sẽ khuyên giải giúp em. Còn chồng của em, em tự lo đi. Mau nói cho anh biết, mấy năm qua sống như thế nào? Anh Yunho của em luôn phái người đi tìm em, sao lại không có tin tức?”

“Em… mấy năm nay em… đều ở Pháp… ở đó… học làm hộ lý.” Kim Junsu ấp úng trả lời.

“Cái gì? Pháp? Kim Junsu! Em giỏi thật đó, dám đi xa như vậy, một mình đến đó học làm hộ lý?” Kim Jaejoong đứng dậy, giọng nói bất giác nâng cao lên.

“Jung Yunho! Anh còn đá em? Anh còn mặt mũi đá em hả? Nhiều năm thế, anh đã tìm khắp nơi rồi đấy hả? Nhiều năm thế mà không kiếm ra nổi một tin tức? Thật không hiểu sao lúc trước em lại gả cho một tên bất lực như vậy.”

“Khụ khụ, vợ à. Em để Junsu ăn cơm xong đã. Sau đó từ từ hỏi. Chuyện phát sinh mấy năm nay không thể một hai câu là nói rõ được. Ăn cơm trước, ăn cơm trước đi.” Tổng giám đốc Jung ở nhà không còn chút địa vị, bất đắc dĩ ấn vợ mình ngồi xuống ghế.

“Khụ khụ. Ăn cơm đã. Này, Jung Ji Hyun, sao con để vương hết đồ ăn lên bàn thế. Thiệt là, lớn nhỏ đều không làm tôi bớt lo. Hai cha con nói xem, thiếu tôi, hai người sẽ ra sao hả?” Kim Jaejoong cảm thấy Jung Yunho nói cũng đúng, nhưng liên quan đến sĩ diện của mình, nên mở miệng ra lại mắng cả lớn cả nhỏ. Thuận tiện khoe mẽ bản thân một chút. Tổng giám đốc Jung cùng Jung Ji Hyun phụ họa. Vâng, thiếu Kim Jaejoong, hai cha con sẽ không sống nổi.

“Nào, vợ ơi. Em ăn gì, anh gắp cho.”

Chương 47: Anh là gì của em? (3)

Buổi tối, Junsu nằm trên chiếc giường lớn trong phòng dành cho khách. Hôm nay giống như một thước phim vậy. Bốn năm trước, nghe Park Ga Hee nói, chính cậu đã suy nghĩ thật lâu. Thời gian đó, Park Yuchun lại càng ngày càng đối tốt với cậu, nên cậu mới càng có cảm giác mình không xứng với hắn. Cuối cùng quyết định nhận sự sắp xếp của Park Ga Hee. Cô ta giúp cậu lấy một thân phận khác, xin cho cậu học ở trường Y chuyên ngành hộ lý. Giúp cậu sắp xếp tất cả mọi thứ bên Pháp. Nguyên nhân Jung Yunho tìm nhiều năm như vậy mà không ra, là bởi vì cậu không lấy cái tên “Kim Junsu” để xuất ngoại.

Mấy tháng đầu, cậu không biết làm sao có thể chống đỡ được, bất lợi ngôn ngữ khiến cậu ở Pháp giống như một người câm điếc. Lúc ấy cậu thật sự rất bất lực, thậm chí cậu còn muốn tự mua máy bay về nhà. Nhưng nghĩ đến Park Yuchun, ngay cả chút khổ cực đó cậu cũng không chịu nổi thì sao có thể  nói muốn xứng đôi với hắn. Với lại không biết chuyện gì đã xảy ra. Cậu không liên lạc được với Park Ga Hee nữa, muốn trở về cũng khó. May là gặp được bạn học Kim Kibum. Cậu ta không những giúp cậu học Tiếng Pháp, mà hai người còn đi tới một cửa hàng bánh ngọt làm công. Thời gian cậu gặp nhiều khó khăn, thời gian cậu sống ở đó đều là nhờ Kim Kibum giúp đỡ.

Khi mọi thứ bắt đầu ổn định lại thì lại có “nó”. Có thể nói, mấy năm qua, nó là lý do duy nhất để cậu có thể chống đỡ tới bây giờ, cũng là người duy nhất tạm thời thay thế Park Yuchun. Cứ như vậy, mang theo bóng hình của Park Yuchun để cố gắng. Dù bài học có khó hiểu, khó nhớ, cậu cũng sẽ thức đêm học bài. Tuy thành tích vẫn chẳng tốt là bao, nhưng điều đáng mừng, là chính cậu cảm thấy nếu cậu cứ đứng dưới bóng của Park Yuchun, cậu sẽ không bao giờ có khả năng tiến tới.

Có lẽ càng ngày càng trưởng thành, có lẽ chính cậu đã không chịu nổi nỗi nhớ nhung. Khiến cậu không thể tự cho mình mạnh mẽ nữa. Cậu bắt đầu hoài nghi, lựa chọn ngày xưa có đúng không? Tuy rằng ý định đột nhiên bỏ đi cũng không phải là không tốt. Nhưng cậu không phủ nhận, mình làm vậy chính là đã tổn thương đến ba mẹ, anh Jae Jae và Park Yuchun. Đặc biệt là “nó”, đã khiến “nó” sống thiếu thốn nhiều lắm rồi. Vì thế Kim Junsu quyết định chạy về, mặc kệ lòng tự trọng, mặc kệ lời hứa hẹn với Park Ga Hee, mặc kệ bài vở. Cả Kim Kibum, cả nó nữa. Bỏ mặc tất cả. Cậu nhớ Park Yuchun, nhớ đến nỗi nếu không được nhìn thấy, chắc cậu sẽ chết mất. Biết rõ trở về sẽ bị ba mẹ mắng chửi, biết rõ anh Jae Jae với anh Yunho sẽ không ngừng tra hỏi cậu. Biết rõ giải thích với mọi người mấy năm qua sẽ thật khó. Cậu cũng biết Yuchun… có thể sẽ không tha thứ cho cậu, nhưng những điều này không quan trọng. Cậu sợ, sợ phải tiếp tục chờ đợi. Đến bây giờ đã là trễ lắm rồi.

Làm ngược lại ước hẹn năm năm của bản thân, nỗi nhớ nhung cứ tràn ngập như thế khiến cậu học hành cũng chẳng xong. Cậu đâu phải Kim Jaejoong, Park Yuchun hay Shim Changmin. Cậu vốn là một thằng ngốc chứ đâu phải là thiên tài. Nếu như vậy, không học tiếp thì sẽ ra sao? Đã sai một lần thì không thể sai tiếp được, đã lãng phí thời gian thì không thể tiếp tục lãng phí nữa. Vì thế, cậu mượn tiền Kim Kibum mua vé máy bay, một phút cũng không chờ được nữa mà lên máy bay trở về Hàn Quốc. Không mang theo hành lý, không dẫn theo Kibum, cũng mang theo nó. Cứ như vậy mơ hồ chạy về.

Nghĩ khi ba mẹ thấy mình sắc mặt chắc sẽ không tốt, nhưng không ngờ, sau khi mẹ sửng sốt nhìn cậu năm giây, liền cho cậu một cái bạt tai thật mạnh. Bây giờ trên mặt vẫn cảm thấy rát. Nghĩ rằng Yuchun sẽ tức giận với cậu, nhưng không ngờ hắn không hề nói một câu lại khiêng cậu lên giường “ôn tập bài học”. Chính cậu cảm thấy lỗi do mình, nên cũng dốc sức lấy lòng hắn, trong quá trình “ôn tập” không ngừng thử qua những động tác khó từ trước đến giờ chưa làm. Sau khi bị hắn “ôn tập”, chỗ đó cảm thấy vừa buốt lại vừa đau.

Ba đã về hưu, không biết từ lúc nào, mái tóc ba đã bắt đầu có tóc bạc. Mẹ cũng phát tướng hơn, khóe mắt đã hiện rõ nếp nhăn. Anh Jaejoong trở nên có phần lải nhải, có lẽ là do làm mẹ rồi, nên việc lải nhải cũng khó trách, chuyện này có thể thông cảm. Anh Yunho vẫn chân chó như vậy với vợ mình, khác hẳn với địa vị xã hội của anh ấy. Còn Yuchun… vì sao vẫn đẹp trai như vậy? Vì sao lúc “ôn tập” rõ ràng rất mãnh liệt nhưng sau đó lại lãnh đãm như thế? Haiz, đúng rồi, còn bé Ji Hyun nữa, thật đáng yêu. Năm ấy, khi cậu rời đi, thằng bé vẫn còn trong bụng anh Jaejoong. Bây giờ đã lớn như thế rồi. Cậu lại không thể nhìn nó ra đời. Xem ra, cậu thật sự sai rồi. Đã phạm một lỗi thật lớn.

Đang suy nghĩ thì có một cậu bé đẩy cửa phòng cậu ra, cái đầu nho nhỏ ngó vào dò xét. Đôi mắt sáng long lanh nhìn cậu chớp chớp. Junsu vẫy tay với nó, thằng bé liền cười tươi, chạy nhanh tới, giống như một chú khỉ nhỏ mà nhảy lên giường cậu, dùng tốc độ nhanh nhất chui vào trong chăn. Junsu vươn tay ôm chầm lấy thằng bé.

“Cậu à, cậu đáng yêu quá. So với trong hình còn đáng yêu hơn ấy. Còn đáng yêu hơn Mi Yoen lớp con nữa. Con thích cậu nhất.” Thằng bé dùng hết lời ngon tiếng ngọt ra, khiến người ta cảm thấy nổi hết cả da gà lên. Cậu bạn nhỏ Jung Ji Hyun định dùng cách dụ dỗ mấy bé gái để ngâm cậu mình à?

“Eu kyang kyang. Ji Hyun của chúng ta cũng rất đáng yêu. Cậu cũng thích con nhất.” Mấy năm nay Kim Junsu có một điểm không thể tiến bộ được, đó là đối mặt với lời ngon tiếng ngọt vẫn không thể nào chống cự.

“Con đẹp trai cơ. Cậu, con là đẹp trai cơ mà.” Xem ra điểm này Jung Ji Hyun rất giống Kim Jaejoong, cứ luôn nhấn mạnh ta đây đẹp trai chứ không đáng yêu. Vừa nghĩ đến đây Junsu đã cảm thấy buồn cười.

“Cậu à, chúng ta xích gần thêm chút nữa được không ạ? Con sợ cậu không ngủ được, con ôm cậu, cậu sẽ ngủ rất ngon đó.”

“Con ôm cậu? Eu kyang kyang, vậy cũng được.” Junsu siết chặt tay mình lại, ôm trọn thằng nhóc quỷ này vào lòng, thế này cũng coi như thằng bé đang ôm cậu.

“Cậu à, cậu thơm quá. Giống mùi trên người con. Đêm nay, con ngủ với cậu được không?” Ji Hyun vươn bàn tay ngắn của bé, mắt híp híp, vuốt tóc Kim Junsu.

Kim Junsu nghĩ thầm. Anh Jaejoong, sao em thấy… em thấy… hình như anh sinh ra một tiểu sắc quỷ vậy. Nhưng là một tiểu sắc quỷ đáng yêu… eu kyang kyang.
“Cậu ơi, con hỏi cậu cái này nha. Cậu kết hôn chưa?”

“Hửm? A… kết… kết hôn rồi.” Tiểu quỷ, hỏi cái này làm gì nhỉ?

“A, có phải cậu kết hôn với cha nuôi không?”

“Cha nuôi?”

“Chính là Park Yuchun đó.” Thằng nhóc liếc mắt, vẻ mặt tỏ ra khinh bỉ tên cái người được nhắc tới. Nhưng mà nét mặt khinh khi người khác cũng y chang như mẹ nó.

“Đúng vậy. Cậu đã kết hôn với cha nuôi con.”

“Haiz, cậu à, cha nuôi là người không thú vị phải không? Con nói thiệt nha, có phải vì cha nuôi không thú vị, không lãng mạn nên cậu mới bỏ đi không?”

“Không thú vị? Không lãng mạn? Con đang nói Park Yuchun?” Kim Junsu kinh ngạc nhìn thằng bé trong lòng.

“Vâng, cha nuôi ấy. Tuy bề ngoài nhìn phong nhã, lịch thiệp, nhưng chỉ biết công việc với công việc thôi. Cho tới giờ cũng không có đòi trai xinh gái đẹp. Cậu nói xem có phải cha nuôi không thú vị không? Con nghĩ bởi vì thế nên cậu mới không chịu nổi. Sau đó mới bỏ nhà đi đúng không?” Thằng nhóc càng nói càng hăng say, hoa chân múa tay, vui sướng diễn đạt.
Kim Junsu nghe xong lời nó nói, trong lòng cảm thấy rất chua xót, Yuchun trở nên điên cuồng công việc, bỏ qua tình cảm như thế là vì cậu?

“Cậu, thật ra, cậu chính là mẫu người Ji Hyun thích đó. Hay là, cậu chờ con lớn lên, rồi gả cho con đi.” Ji Hyun nói nghe vừa có vẻ nghiêm túc lại vừa có vẻ như thằng bé đang đùa.

“Hả? Eu kyang kyang. Cái đầu nhỏ của con nghĩ cái gì vậy? Cậu lớn hơn con nhiều lắm đấy. Đợi con lớn, cậu đã già rồi. Hơn nữa, gả cho con, thì cha nuôi con tính sao?” Kim Junsu xoa đầu thằng bé, đây là chuyện buồn cười nhất năm nay cậu nghe được đấy.

“Cha nuôi thương con lắm. Con đi nói với cha nuôi một tiếng, cha chắc chắn sẽ đồng ý.” Ji Hyun ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, tràn đầy tự tin nói với Kim Junsu.

“Đồng ý cái rắm. Jung Ji Hyun, lúc tắm không phải mẹ đã nói với con rồi sao. Không được tới quấy rầy cậu ngủ. Sao con không chịu nghe lời.” Kim Junsu còn chưa nghĩ ra phải trả lời thằng bé thế nào, cửa đã bị đẩy ra, sau đó tiếng nói của Kim Jaejoong liền vang lên.

“Mẹ, con đang nói đến điểm mấu chốt. Sao tự nhiên mẹ xông vô thế? Thêm một phút nữa là cậu đồng ý gả cho con rồi.” Bị quấy nhiễu chuyện tốt, cậu bạn nhỏ Jung Ji Hyun đương nhiên là không vui, miệng chu lên, chân lại giãy đành đạch.

“Có thêm một năm nữa, cậu con cũng không gả cho con đâu. Cậu con sống là người của cha nuôi con, chết cũng là ma của cha nuôi con. Từ nay về sau thấy Park Yuchun là phải gọi là “mợ” đó, biết chưa? Mau xuống giường, về phòng con ngủ đi.” Kim Jaejoong cứ thẳng miệng vạch trần sự thực.

“Không muốn! Con không đi. Hôm nay con muốn tìm người ngủ chung.” Ji Hyun ôm chặt eo Kim Junsu, như thế nào cũng không chịu buông. Tuy bé mà lực tay thằng bé cũng không tệ, nó kẹp chặt khiến hông Kim Junsu cảm thấy đau đau.

“Buông tay ra. Sao con mạnh tay vậy?” Kim Jaejoong ngồi chồm hổm trên giường phân cao thấp với thằng nhóc kia “Muốn có người ngủ chung chứ gì? Lại đây, mẹ chỉ cho con. Ra khỏi cửa phòng này, rẽ trái, đi thẳng lên phòng đầu tiên, mở cửa ra, leo lên giường, ở đấy có sẵn một người họ Jung nằm đó. Ôm lấy là ngủ được ngay. Đi đi, ba con đang chờ con đó.”

“Chờ con? Làm gì có! Chờ mẹ ấy. Hơn nữa, người ba thô lắm, chẳng thoải mái chút nào, y như ôm cái cây ấy. Với lại, lúc ba ngủ, mắt với miệng còn mở to. Mỗi lần con đều phải nhét vớ vào miệng ba đó. Con không đi, con muốn ôm cậu mềm mềm thơm thơm ngủ cơ.” Ji Hyun tránh cánh tay của Kim Jaejoong, đầu chôn sâu vào ngực Kim Junsu, nói.

“Suỵt! Cậu bạn nhỏ Jung Ji Hyun. Lời đại nghịch bất đạo này mà để Jung Yunho nghe được, con sẽ bị phạt đứng đó. Biết điều thì về phòng ngủ đi. Mẹ sẽ không nói chuyện vừa rồi với ba con đâu.” Kim Jaejoong nhìn thằng bé, cứng rắn không được, thì phải dùng mưu kế. Y cao giọng đe dọa thằng bé.

“Hứ. Con biết mẹ với ba là một phe mà.” Biết rõ bé ghét bị phạt đứng, nên lần nào cũng đem ra uy hiếp hết.

“Đừng nói nhảm, mẹ với ba không phải một phe thì có thể có con sao? Đi đi, về phòng ngủ đi. Mẹ có chuyện muốn nói với cậu con.” Lúc này đổi lại là Kim Jaejoong ngồi bên cạnh Kim Junsu, còn thẳng thừng đuổi cậu bạn nhỏ Jung Ji Hyun xuống giường.

Cuối cùng Ji Hyun muốn Junsu hôn nó một cái. Đây là yếu tố quan trọng trong lần hiệp thương này. Nhưng Junsu cũng rất hào phóng, thơm lên hai má nó, mỗi bên một cái, lúc này thằng bé mới không cam lòng “lên đường hồi phủ”.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau