THỜI ĐẠI VỢ ĐẸP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thời đại vợ đẹp - Chương 36 - Chương 40

Chương 33: Cái gì đến rồi sẽ đến (2)

Kim Jaejoong tới trung tâm mua sắm Dongbang, cầm thẻ thanh toán Jung Yunho đưa cho đến khu vực chuyên dành cho mẹ và bé. Mà thật ra thì cái trung tâm này cũng là của chồng y, nên căn bản không cần trả tiền, ai dám lấy tiền của phu nhân tổng giám đốc chứ. Nhưng Kim Jaejoong cảm thấy nếu lấy thân phận mình ra mà mua sắm thì giống mấy kẻ nhà giàu mới nổi, tỏ vẻ ta đây, nên y không muốn khoe khoang kiểu đó.

Quần áo của bé với tã lót, Kim Jaejoong đã mua một đống, bây giờ y đang cầm đôi giày em bé lên xem “Đáng yêu thật, sao mà đáng yêu thế? Màu hồng trông dễ thương, màu xanh cũng dễ thương, màu trắng này cũng không tệ, không biết chọn cái nào đây?”

“Màu trắng có vẻ đáng yêu hơn đó.” Giọng nói một người đàn ông truyền sau lưng Kim Jaejoong. Kim Jaejoong quay đầu lại, liền nhìn thấy một người đàn ông nho nhã, lịch thiệp đứng sau mình. Người đó mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh bên trong, bên ngoài là chiếc áo len cổ thấp màu vàng nhạt, trông thật gọn gàng lại nhã nhặn.

“Anh đang nói với tôi à?”

Người đàn ông gật đầu “Ừm, màu trắng trông được đó. Màu này trai hay gái đều đi được, hơn nữa trông thật thuần khiết, thuần khiết giống như những đứa trẻ vậy.” Hắn cầm đôi giày màu trắng lên, đặt vào trong tay Kim Jaejoong.

“A… ha ha, cảm ơn anh. Xem ra anh rất có kinh nghiệm đấy. Anh có con rồi à?” Kim Jaejoong cầm đôi giày, cười với người đàn ông. Nếu không có người này không biết bao lâu y mới chọn được giày cho con mình.

“Chưa, nhưng tôi rất thích trẻ con, cho nên thấy khu vực này bất giác lại ghé vào xem thôi. Còn cậu? Là mua tặng ai sao?”

“Ừm, thật ra là tôi mua cho bảo bối của mình. Chỗ này đã sắp được hai tháng rồi.” Kim Jaejoong ngó nghiêng xung quanh mấy lần, hai tay mới đặt lên cái bụng bằng phẳng của mình, nói nhỏ với người đàn ông kia. Ánh mắt y lúc này thật dịu dàng, có thể nhận rõ tình thương y dành cho con mình. Từ khi có con, Kim Jaejoong đã nghĩ phải chia sẻ niềm hạnh phúc này với tất cả mọi người, chỉ là người cần thông báo nhất y lại chưa chịu thông báo thôi.

“Thật sao? A, chúc mừng cậu. Đứa bé lớn lên chắc sẽ… a… anh tuấn như cậu vậy. Tương lai bảo bối của cậu hẳn sẽ rất đẹp.” Người đàn ông lộ ra một tia kinh ngạc, sau đó bắt đầu khen ngợi Kim Jaejoong.

“Cảm ơn anh. Nhưng mà tôi lại muốn con mình giống ba nó hơn, ba của con tôi tài giỏi lắm.” Nói đến chồng mình, Kim Jaejoong lại cảm thấy tự hào.

“Vậy à? Xem ra cậu rất yêu chồng mình đấy.” Người đàn ông nhếch mày, có chút ý trêu chọc Kim Jaejoong.

“Ừ. Được rồi, tôi đi tính tiền, có cơ hội thì gặp lại.” Kim Jaejoong cho hắn một câu trả lời khẳng định, sau đó lịch sự tạm biệt, chuẩn bị đi tính tiền.

Kim Jaejoong đi rồi, bên miệng người đàn ông lướt qua một nụ cười bất đắc dĩ “Bản thân tôi hy vọng chúng ta đừng gặp lại.”

Sau một lát khi Kim Jaejoong rời đi, người ông ngồi trong quán cà phê ở tầng trên cùng của trung tâm, dựa vào cửa sổ, qua lớp kính thủy tinh nhìn bóng dáng hạnh phúc của Kim Jaejoong ở dưới, hắn lấy điện thoại, nhanh chóng bấm tới một số.

“Seul Gi à? Là anh, Choi Dong Wook đây. Tạm thời đừng làm chuyện gì với Kim Jaejoong, bây giờ tình huống cậu ta có chút đặc biệt.”
[…]

“Gì? Em nói cái gì? Sao em có thể làm vậy được? Em có biết hậu quả sẽ ra sao không? Em, em điên rồi.” Choi Dong Wook nghe Bae Seul Gi nói xong, mặt liền đổi sắc, vội vàng rời đại sảnh quán cà phê, chạy thẳng đến thang máy. Hắn không ngừng nhấn nút ↓, mãi mới vào thang máy được, nhấn nút B2, trái tim hắn như muốn ngừng đập, hai tay ướt mồ hôi nắm chặt thành quyền. Kim Jaejoong, cậu nhất định không được xảy ra chuyện gì đâu. Nếu không sẽ là một xác hai mạng đấy.

Sau khi thang máy tới, Choi Dong Wook nhanh chóng chạy tới chỗ đỗ xe của Kim Jaejoong. Thật ra hôm nay từ lúc Kim Jaejoong ra ngoài, hắn đã theo dõi y, ở trong trung tâm, hắn cũng cố ý tiếp cận y, nhưng không ngờ y lại mang thai. Mà vừa rồi trong điện thoại, Bae Seul Gi nói đã thành công động tay động chân với Kim Jaejoong rồi. Bae Seul Gi biết hắn sẽ không làm mạnh tay, nên lúc Choi Dong Wook đang nói chuyện với Kim Jaejoong về màu sắc đôi giày thì cô ả đã bắt đầu ra tay.

Chết tiệt! Còn vài bước nữa! Nhìn thấy xe của Kim Jaejoong chuyển bánh lái, Choi Dong Wook lập tức chạy tới chỗ xe mình đậu, cũng may đậu chỗ không xa. Lao vào trong xe, hắn dùng tốc độ nhanh nhất khởi động xe, đuổi theo xe của Kim Jaejoong.

“Kim Jaejoong! Kim Jaejoong! Cậu nhất định không được xảy ra chuyện gì đó. Tuyệt đối không được xảy ra chuyện.”

Tâm tình của Kim Jaejoong hiện rất tốt, mua đồ cho bảo bối xong, còn mua rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, y sẽ chuẩn bị một bữa tối phong phú, sau đó cùng Jung Yunho ăn cơm, hai người sẽ thân thiết chút trước khi ăn cơm, cuối cùng nói cho hắn biết, trong bụng y đang có kết tinh của hai người, nghĩ đến điều đó, miệng y bất giác mỉm cười.

“Hửm? Đèn đỏ à.” Thấy đèn giao thông ở ngã tư phía trước đã chuyển màu, Kim Jaejoong phanh nhẹ xe lại.

“Sao vậy? Sao… sao lại thế này? Sao không phanh được chứ?” Y thử lại một nữa, nhưng đạp phanh liên tục, xe vẫn không dừng lại được, Kim Jaejoong bắt đầu sợ hãi, đầu y trống rỗng, mắt thấy một chiếc xe tải vận chuyển hàng hóa đang chạy ngang qua, Kim Jaejoong lập tức bẻ tay lái, muốn tránh đi, nhưng đã không kịp rồi, Kim Jaejoong tuyệt vọng nhắm hai mắt lại. Bảo bối, xin lỗi con. Yunho, em…

Ở ngã tư đường chỉ còn nghe hai tiếng rầm lớn…
Ba mẹ Kim ngồi trên băng ghế ngoài phòng phẫu thuật. Ba Kim cúi người, hai tay ôm mặt. Mẹ Kim cầm khăn tay, không ngừng lau nước mắt, nước mắt chảy liên tục nhưng bà cũng không dám khóc thành tiếng. Junsu ngồi trong góc, vùi đầu vào giữa hai chân, cắn chặt môi mình, không cho bản thân khóc thành tiếng. Đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy thực sự không thể giúp được gì. Anh Jae Jae đã luôn bảo vệ cậu, nhưng khi cậu thấy toàn thân anh trai mình đầy máu, lại không thể làm nổi một cái gì.

Jung Yunho đang ở trong phòng họp thì thư ký Yin đột nhiên xông vào thông báo, hắn liền như một kẻ điên chạy tới xe thư ký Yin đã chuẩn bị, một tia lý trí cuối cùng nói cho hắn biết, đây không phải lúc phát điên, Jaejoong đang chờ hắn.

Trong hành lang bệnh viện, Jung Yunho từ đàng xa chạy tới, bên ngoài bệnh viện phóng viên đã vây chặt như nêm.

“Jaejoong! Jaejoong!” Jung Yunho dùng hết khí lực gọi tên Kim Jaejoong. Ba mẹ Kim nghe thấy tiếng của hắn, lập tức đứng lên, Junsu cũng chạy tới chỗ Jung Yunho.

“Anh Yunho, anh Yunho…. Ô ô ô… anh Jae Jae của em, anh ấy…” Vật nhỏ cuối cùng nhịn không được, khóc òa lên.

“Con rể Jung, Jaejoong còn đang phẫu thuật, Yuchun với Changmin đều ở trong đó. Không sao đâu, sẽ không có việc gì đâu.” Jung Yunho chạy về phía cửa phòng phẫu thuật, mẹ Kim bước nhanh tới an ủi hắn.

“Jaejoong! Kim Jaejoong! Jaejoong của anh, Jaejoong của anh. Park Yuchun, mau mở cửa ra, mở cửa cho tôi vào. Mở cửa. Shim Changmin, mở cửa ra. Tôi ra lệnh cho hai người mở cửa ra.” Jung Yunho không ngừng đập cửa phòng phẫu thuật, mạnh mẽ ra lệnh, nhưng lại òa khóc như một đứa trẻ.

“Ba nó. Ông làm gì đi? Mau ngăn con rể Jung lại. Ông không thấy nó như vậy à.” Mẹ Kim cùng Junsu không thể kéo Jung Yunho ra được. Đội ngũ y bác sĩ bên ngoài cũng sợ hãi mà không dám kéo hắn ra.

“Con rể Jung! Con rể Jung, hãy nghe ba nói! Jaejoong sẽ không có chuyện gì, nhất định sẽ không có chuyện gì, bây giờ con vào sẽ gây trở ngại cho Yuchun phẫu thuật đấy, con bình tĩnh một chút.” Ba Kim giữ chặt Jung Yunho, bây giờ hắn chẳng khác gì một kẻ điên, ai cũng không kéo được. Lúc này, thư ký Yin và các nhân viên y tế mới vội vàng vào giúp kéo Jung Yunho ra. Nhiều năm bên cạnh tổng giám đốc như vậy, đây là lần đầu tiên thư ký Yin thấy hắn như thế. Cậu nghĩ Kim Jaejoong chắc là người duy nhất mới có thể làm tổng giám đốc không kiềm nén nổi hành vi của mình.

Ý thức của Jung Yunho đã không còn tỉnh táo lắm, hắn quỳ rạp trước cửa phòng phẫu thuật, tay vẫn không ngừng đập lên cánh cửa đó.

“Mở cửa! Park Yuchun, cậu mau mở cửa ra! Jaejoong, Jaejoong của tôi! Jaejoong của tôi còn ở bên trong. Kim Jaejoong. Kim Jaejoong, em mau dậy cho anh. Tốt nhất em phải khỏe mạnh chạy ra chỗ anh. Jaejoong à…”

Kim Junsu tiến lên ôm chặt lấy đầu của Jung Yunho, bàn tay nhỏ bé của cậu không ngừng vỗ lên lưng hắn, an ủi “Anh Yunho, anh Yunho, anh bình tĩnh một chút nghe em nói. Bây giờ sống chết của anh Jae Jae đang ở trước mắt, mọi người đều lo lắng. Anh làm vậy chỉ ảnh hưởng đến các bác sĩ phẫu thuật ở trong thôi. Anh Jae Jae cũng không muốn thấy anh vậy đâu. Anh tỉnh táo lại đi, nếu anh có vào trong cũng không giúp được gì đâu.” Chính Junsu cũng không tin nổi cậu có thể nói ra những lời này. Xem ra khi thấy người thân nhất của mình đang chịu đau đớn, trong nháy mắt người ta liền có thể trưởng thành.

Jung Yunho ngừng đập cửa, dần dần yên tĩnh trở lại, thư ký Yin cùng ba Kim kéo hắn tới ghế ngồi. Jung Yunho giống như một thể xác mất đi linh hồn, cơ thể hắn không hề động đậy, đôi mắt mờ mịt không biết nhìn đi đâu.

Khi ta nhận được hạnh phúc, thì trong chớp mắt, ta cũng có thể nếm mùi đau khổ, đời người ai có thể biết trước?

Chương 34: Cái gì đến rồi sẽ đến (3)

Hai tiếng sau, đèn phòng phẫu thuật tắt, cửa cũng mở, Park Yuchun đi ra, Kim Jaejoong được các y tá đẩy trên băng ca ra ngoài, mọi người nhanh chóng tiến tới. Jung Yunho lập tức quỳ gối trước giường, nắm một tay của Kim Jaejoong. Đầu Kim Jaejoong bị băng một mảng lớn, chân trái còn bị cột lên. Vừa thấy y như vậy, nước mắt của Jung Yunho lại chảy xuống, nước mắt hơn hai mươi năm qua có lẽ cũng không nhiều như hôm nay.

“Jaejoong, Jaejoong à! Em mở mắt ra đi, mở mắt ra nhìn anh này, anh là Yunho đây!”

Park Yuchun bước tới nói với Jung Yunho “Anh Yunho, Jaejoong không sao đâu, cậu ấy bị chấn động não nhẹ, gãy xương chân trái nên mới phải phẫu thuật lâu như vậy, bây giờ đã thoát khỏi nguy hiểm rồi. Đứa nhỏ cũng không có vấn đề gì.” Nghe Park Yuchun nói như vậy, mọi người cũng thả lỏng, nhưng Jung Yunho lập tức hỏi lại “Đứa nhỏ? Đứa nhỏ gì?”

“Chuyện này đợi cậu ấy tỉnh lại, để cậu ấy giải thích cho anh đi.” Park Yuchun định quay lại phòng phẫu thuật, thì Jung Yunho đứng dậy, kích động túm cổ áo blouse trắng của hắn, hung dữ hỏi “Park Yuchun, cậu nói cái gì? Đứa nhỏ? Jaejoong có con? Là con của tôi?”

“Đúng vậy, là Jaejoong không cho nói. Chờ cậu ta tỉnh lại, anh tự đi hỏi cậu ta đi. Bên trong còn một người bị thương trong vụ tai nạn này, em phải vào giúp các bác sĩ khác.” Park Yuchun biết chuyện này lộ ra, Jung Yunho sẽ không tha cho hắn và Changmin, vì thế liền tìm lý do nhanh chóng rời đi. Park Yuchun quay qua nói với y tá “Đưa cậu ấy tới phòng bệnh VIP đi.”

“Tổng giám đốc, tôi đã điều tra xong. Phu nhân vốn đi đến trung tâm mua sắm, nhưng có người đã cắt phanh xe của cậu ấy. May mắn tốc độ lúc ấy không quá nhanh. Ngay lúc ở ngã tư đường đụng vào một chiếc xe tải, thì đằng sau có một chiếc xe lao tới chắn trước xe của phu nhân, đụng vào chiếc xe tải kia, nên xe của phu nhân mới không bị va chạm mạnh. Cho nên người lái chiếc xe kia cũng đã được đưa tới bệnh viện, bây giờ cũng qua cơn nguy hiểm rồi, chỉ là…”

Jung Yunho ý bảo thư ký Yin nói tiếp “Chỉ là tôi điều tra được một ít chuyện sau lưng. Người cắt phanh của phu nhân là Bae Seul Gi của tập đoàn Bae Thị, mà người bị thương lại là quản lý của Bae Thị hiện tại, anh họ của Bae Seul Gi – Choi Dong Wook. Tổng giám đốc, tôi thấy đây là một tai nạn có âm mưu trước, nhưng tôi không nghĩ ra tại sao Choi Dong Wook lại chắn cho phu nhân.”

“Cậu tiếp tục điều tra đi, chuyện này không đơn giải như vậy đâu. Dù thế nào, những kẻ tổn thương Jaejoong cũng phải trá giá đắt vì những gì đã làm.” Nói xong những lời này với thư ký Yin, Jung Yunho đẩy nhẹ cửa phòng bệnh, bây giờ âm mưu của ai hay bắt những kẻ đó phải trả giá thế nào cũng không quan trọng bằng người nằm trên giường bệnh kia.

Mẹ Kim đang lau mặt cho Kim Jaejoong, băng gạc bao trên đầu y vẫn còn thấm mảng đỏ của máu. Mẹ Kim thấy vậy, lại không kiềm lòng được mà che miệng khóc.

Thấy Jung Yunho mở cửa vào, Park Yuchun cùng Shim Changmin chột dạ bước tới. Ánh mắt Jung Yunho sắc bén nhìn hai người, giống như nói: Hai người chờ đó, tôi sẽ từ từ tính sổ.

“Khi nào thì tỉnh?” Jung Yunho đi đến trước giường, ngồi xuống, cầm tay không truyền dịch của Kim Jaejoong, tức giận hỏi.

“Anh, thuốc mê vẫn chưa hết. Tính thời gian thì ban đêm mới tỉnh lại.” Shim Changmin cảm thấy run sợ trong lòng, cậu bị chị dâu hại chết rồi.

“Đầu bị sao?”

“A, bị đụng cũng không nặng, chấn động não nhẹ, không có tụ máu.” Park Yuchun đáp.

“Chân?”

“A, chủ yếu là bị cửa xe đè vào dẫn đến gãy xương, chỉ cần tập vật lý trị liệu một thời gian là sẽ khỏi hẳn, sẽ không để lại di chứng đâu.” Shim Changmin thở phào trong lòng, may là chị dâu bị thương không có nặng đó.

“Còn đứa nhỏ?”

“Anh Yunho, thiệt là, hai anh có con mà không nói với em. Yuchun bảo đứa bé không sao hết, còn nói nó rất khỏe mạnh nữa. Anh Yunho à, em thấy đứa nhỏ này nhất định là của anh, anh không cần nghi ngờ đâu. Nó kiên cường, tài giỏi y như anh Yunho ấy. Anh là thần tượng của em… ưm… ưm…ưm…” Cậu bạn nhỏ Kim Junsu vẫn im lặng nãy giờ, nghe Jung Yunho nhắc tới đứa nhỏ, cậu liền giải thích hết tất cả, lại lộ ra vẻ hâm mộ và ghen tị. Junsu càng nói càng hưng phấn, còn giơ hai ngón cái lên tỏ vẻ bội phục, mặt Park Yuchun thì càng lúc càng đen, bước tới che miệng cậu lại. Bảo bối, em đừng có gây phiền cho người lớn nữa, để ông xã đưa em qua một bên chơi. Ba mẹ Kim cũng liếc Kim Junsu một cái, bắt cậu im miệng.

“Park Yuchun.” Jung Yunho nhìn Kim Jaejoong, nói.

“Hửm?”

“Muộn rồi, cậu đưa ba mẹ với Junsu về trước đi.”

“Ừ, để em phân phó y tá trưởng ở đây, có gì anh cứ kêu cô ấy nhé.” Park Yuchun lên tiếng, xoay người kéo Vật nhỏ ở phía sau.

Ba mẹ Kim cũng thấy mình ở đây chỉ quấy rầy hai người họ, nên mẹ Kim cũng lên tiếng “Con rể Jung, con đừng lo lắng quá, con rể Park với Changmin đều nói không sao. Ba mẹ về trước, sáng mai ba mẹ tới thay con.”

“Vâng ạ, ba mẹ đi thong thả.” Jung Yunho vẫn không ngẩng đầu nhìn người khác, mà chỉ nhìn chằm chằm vào Kim Jaejoong.

Đoàn người vừa chuẩn bị rời khỏi thì tổng giám đốc Jung lại hạ lệnh “Shim Changmin, em ở lại. Park Yuchun em kêu y tá trưởng về đi. Hôm nay Changmin trực ban.”

Bác sĩ Shim đành phải nhận mệnh, ở trong lòng thét to. Anh Yunho, một ngày em chưa có ăn cơm rồi. Em đói lắm. Đương nhiên bây giờ cậu có đói chết cũng không dám nói mấy lời này, đành làm như một cậu bé ngoan ngoãn mà ở lại.

Trong phòng bệnh đã không còn ai nữa, Jung Yunho mới thở dài một hơi, kéo bàn tay của Kim Jaejoong, áp vào mặt mình, nhẹ nhàng vuốt ve.
“Jaejoong à, hôm nay anh giống như trải qua một đời vậy. Em làm anh sợ muốn chết đấy. Nếu lỡ hôm nay em xảy ra chuyện gì, để anh… để anh… anh thật sự không dám nghĩ tiếp. Còn có, chuyện con của chúng ta, sao em không nói cho anh biết? Vì sao người làm cha như anh lại là người cuối cùng được biết? Kim Jaejoong, bình thường anh rất cưng chiều em, nhưng chờ em tỉnh lại, anh sẽ từ từ giáo huấn em đấy. Jaejoong à, Jaejoong, Jae Jae… Jae Jae của anh. Em không sao hết, thật tốt quá.” Hôm nay Jung Yunho thật sự rất mệt mỏi, trái tim cũng đau đớn, hắn ghé lên giường, vừa lẩm bẩm tên Kim Jaejoong vừa nhắm mắt lại, nước mắt theo khóe mắt chảy xuống.

Sáng sớm, ánh nắng xuyên qua lớp rèm, chiếu vào phòng bệnh. Jung Yunho nhíu mày, chống cơ thể ngồi dậy, đột nhiên hắn thấy đôi mắt mở to của Kim Jaejoong, Jung Yunho sửng sốt ba giây sau đó xông ra ngoài kêu to “Changmin! Jaejoong tỉnh rồi.”

Không đến một phút, Jung Yunho đã túm bác sĩ Shim đang ngậm miếng cơm trong miệng tới. Lúc này một đội ngũ cũng đi tới, mẹ Kim cầm bình canh giữ nhiệt, ba Kim cầm ăng gô to nhỏ, viện trưởng Park mặc áo blouse trắng đi tới, Vật nhỏ nhà hắn cầm tai nghe đặt lên đầu hắn nghe thử, sau đó lại chuyển xuống dưới cổ.

Sau khi Park Yuchun và Shim Changmin kiểm tra một loạt, xác nhận không có gì đáng ngại, tổng giám đốc Jung mới bắt đầu giáo huấn Kim bệnh nhân. Thật ra thấy Kim Jaejoong bị thương hắn đã đau lòng muốn chết, nhưng nghĩ đến chuyện đứa con, hắn lại cảm thấy tức giận, hắn là ba đứa nhỏ, tại sao lại không cho hắn biết.

“Kim Jaejoong! Sao em không nói chuyện có con với anh? Chuyện lớn như thế sao không nói với anh?” Jung Yunho không kiềm nén được khiến giọng nói có phần hơi lớn. Kim Jaejoong nằm trên giường bệnh, chân trái vẫn bị treo lên, mở to mắt sửng sốt nhìn, sau đó lại chớp mắt liên tiếp với Jung Yunho.

“Nói đi, sao em không nói hả? Chuyện có con ai em cũng nói cho biết, vậy mà lại gạt anh. Sau đó còn để mình bị thương nặng như vậy, khiến cho cả nhà lo lắng. Bây giờ đừng có tỏ ra tội nghiệp thế.”

Kim Jaejoong vẫn không trả lời, chỉ vô tội nhìn người đàn ông nổi giận trước mắt. Jung Yunho thầm nghĩ. Đừng có chớp mắt nhìn anh nữa, còn chớp anh nhịn không nổi sẽ chạy qua ôm em đó.

“Khụ khụ.” Jung Yunho ho khan hai tiếng, chỉnh lại chút biểu cảm, sau đó nói tiếp “Con là của hai chúng ta, Kim Jaejoong, em phải có trách nhiệm báo cho anh biết chứ.”

Khóe miệng Kim Jaejoong vẫn y nguyên, nhìn xung quanh mãi mới phát hiện cậu bạn nhỏ Kim Junsu trong đám người, y suy yếu vẫy tay về phía Vật nhỏ. Junsu nhanh chóng chạy tới, cầm lấy tay y “Anh, anh gọi em à? Anh muốn nói gì?”

“Su Su, sao em lớn quá vậy?”

“Dạ?” Kim Junsu ngạc nhiên, Park Yuchun cùng Shim Changmin ở một bên bắt đầu đổ mồ hôi lạnh. Hai người cùng nghĩ, liệu có giống trong mấy tiểu thuyết tình cảm…

“Chú dì, sao chú dì cũng ở đây?” Kim Jaejoong quay đầu qua, mở to hai mắt hỏi ba mẹ Kim.

Chú dì? Trong lòng ba mẹ Kim đều hiện ra dấu chấm hỏi to đùng. Mà câu tiếp theo của y lại thiếu chút nữa làm cho Jung Yunho muốn ra cửa sổ nhảy xuống.

“Su Su, cái chú vừa rống lên lúc nãy là ai vậy?”

Jung Yunho vừa nghe y nói như vậy, bỗng nhiên không có bất kỳ ngôn ngữ gì có thể hình dung tâm trạng của hắn, cuối cùng thì hắn cũng hiểu được cảm giác “khóc không ra nước mắt” là gì. Jung Yunho xông lên trước, đẩy Junsu ra “Jaejoong, Jaejoong à. Anh là Yunho, Jung Yunho. Anh là chồng của em. Em không nhận ra anh sao? Em nhìn kỹ lại xem.” Ôm hai má Kim Jaejoong, Jung Yunho bắt y phải nhìn thẳng vào mình.

“Ô ô ô… Chú gì này…. Chú làm cái gì vậy? Đầu tôi đau quá… đau quá…” Vành mắt Kim Jaejoong đỏ au, kêu lên.
Shim Changmin lập tức chạy qua kiểm tra cho Kim Jaejoong “Anh Yunho, anh đừng quá kích động, để em theo dõi anh ấy thêm một thời gian đã. Anh ấy nói đau đầu, anh nên tránh ra để em khám thử xem.”

Park Yuchun cùng Kim Junsu kéo Jung Yunho, sợ hắn kích động sẽ làm Kim Jaejoong bị thương.

Cuối cùng, bác sĩ Shim và viện trưởng Park cùng nói ra kết quả chẩn đoán: Do đầu bị va chạm, có thể mất trí nhớ tạm thời, không biết khi nào mới khôi phục.

Hiện tại Kim Jaejoong đang kéo tay cậu bạn nhỏ Kim Junsu không chịu buông ra, Park Yuchun bước tới hỏi trí nhớ của y, hy vọng là không quên quá nhiều.

“Jaejoong, cậu xác định có biết Junsu, ba mẹ Junsu?”

Ba mẹ Kim bước tới gần. Kim Jaejoong gật nhẹ đầu, Park Yuchun tiếp tục hỏi “Vậy cậu có biết tôi không? Có biết tôi là ai không?” Kim Jaejoong lại khẽ gật đầu “Park Yuchun, đương nhiên tôi biết cậu rồi. Sau có một đêm mà cậu già đi thế. Tôi nhớ hai ngày trước, tóc cậu vẫn là màu vàng mà, nhuộm lại rồi hả?”

Park Yuchun thở dài, nghĩ thầm. Haiz, mất trí nhớ mà vẫn không quên đâm chọc tôi. Sau đó hắn kéo Changmin qua “Jaejoong, cậu xem, cậu có biết thằng nhóc này không?” Kim Jaejoong nhìn chằm chằm mặt Changmin hồi lâu, còn ngoắc tay để Changmin dựa sát vào. Nhưng câu tiếp theo lại làm cho mọi người muốn mở cửa sổ nhảy hết xuống.

“Ha ha, đương nhiên là biết rồi. Mỹ nhân, anh tên là Kim Jaejoong, có thể kết bạn với em không?” Nói xong còn liều mạng nháy mắt với Shim Changmin. Tổng giám đốc Jung thấy vậy, giận đến run người, chen vào, nói “Jaejoong à, em nhìn anh này, nhìn kỹ anh đi. Anh là Yunho, em có nhận ra anh không vậy?” Hắn sốt ruột đến giọng nói cũng có phần lớn tiếng.

“Chú này, chú thật kỳ đó. Sao cứ bảo tôi nhìn chú hoài vậy? Tôi nói là không biết chú, không biết, không biết, không biết. Park Yuchun, cậu đá người này ra ngoài cho tôi đi.” Kim Jaejoong kéo tay Changmin để cậu bảo vệ mình, còn liều mạng xua đuổi Jung Yunho.

“Chú? Em gọi anh là gì? Chú ư? Mẹ kiếp, anh không phải là chú của em, anh là chồng em, chồng của em đấy.” Jung Yunho đưa tay đỡ cổ, lúc này chắc huyết áp của hắn tăng cao lắm.

“Chú… chú thần kinh à. Tôi còn chưa kết hôn, sao có chồng được. Còn có, nếu mà tôi có kết hôn với chú thì tôi phải là chồng chú mới đúng. Với lại, tôi có kết hôn cũng không nhìn trúng loại đàn ông chỉ biết gào lên như thế đâu. Nếu có kết hôn thì phải lấy mỹ nhân cơ.” Kim Jaejoong nhịn cảm giác đau ở chân, lảo đảo ngồi dậy, kéo Changmin chắn tại trước mặt mình.

“Jaejoong, em đừng giỡn nữa. Em nhìn kỹ xem, anh là chồng em mà, anh là Jung Yunho. Chúng ta thật sự đã kết hôn rồi, không tin thì em nhìn cái nhẫn trên tay mình đi.” Jung Yunho tiếp tục kiên trì, bắt đầu giải thích với Kim Jaejoong giống như dỗ trẻ con vậy. Kim Jaejoong cúi đầu nhìn thoáng qua chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út, suy nghĩ lại, rồi nói như đã tỉnh ngộ “A, tôi biết rồi. Nhất định là chú thấy tôi đẹp trai quá, muốn chiếm hữu tôi, nên thừa dịp tôi bị thương, mới đeo cái nhẫn này cho tôi, rồi bảo là chồng của tôi. Chú già à, chú thật nham hiểm đó.”

“Kim Jaejoong! Anh nói một lần nữa cho em biết! Em! Kim Jaejoong, đã gả cho anh từ lâu rồi. Hơn nữa, không những gả cho anh, mà bây giờ trong bụng em còn có con của anh. Con của Jung Yunho này. Em là mẹ của con anh, em dám không thừa nhận hả?”

Mọi người thấy tình huống càng lúc càng tệ, Jung Yunho và Kim Jaejoong đều đang kích động. Mẹ Kim nháy mắt. Ba nó, mau tách tụi nó ra đi.

Vì thế ba Kim và Park Yuchun kéo tổng giám đốc Jung đang phát điên ra khỏi phòng, để lại mẹ Kim, Junsu với bác sĩ Shim đang trong tình trạng vô cùng oan ức. Shim Changmin không thể đi theo Jung Yunho ra ngoài vì bệnh nhân Kim đang giữ chặt tay cậu không cho đi, còn nói, mỹ nhân, em không kết bạn với anh, anh sẽ không buông tay đâu. May mà Jung Yunho đã bị kéo ra ngoài, nên không có nghe thấy, chứ không Shim Changmin không biết có thoát khỏi kiếp nạn này không. Cậu còn chưa được ăn hết các món trên thế giới này đâu, sao mà chết sớm được. Nhưng mà ánh mắt của Jung Yunho vừa nhìn cậu… May là anh ấy không đem súng đó, nếu không đã bắn chết mình rồi.

“A, chị dâu… A, không phải… anh Jaejoong. Em còn có bệnh nhân ở ngoài. Em ra ngoài khám xong, sẽ về ngay có được không?” Shim Changmin cố rút tay ra, nhưng cũng không dám làm Kim Jaejoong bị thương. Má ơi, ai bảo người này mới bị đụng xe chứ, còn khỏe như voi ấy.

“Vậy cũng được. Nhưng mà lát em về phải kết giao với anh đó.” Kim Jaejoong cười tươi, nói. Bác sĩ Shim tưởng được đại xá thiên hạ, không ngờ y lại nói ra lời này. Cái này không phải muốn giết cậu sớm sao?

“Em không nói là đồng ý rồi đấy. Đi đi, đi sớm về sớm nha. Anh chờ em.” Kim Jaejoong đẩy Shim Changmin, thuận tiện còn hôn gió một cái.

Shim Changmin xoay người đóng cửa lại, ngồi bệt xuống đất. Mình có làm chuyện ác gì đâu, mà sao… Ba ơi, ba tới rước con về tiếp quản công ty đi. Con không muốn bị anh Yunho bắn chết đâu. Con chưa muốn chết sớm đâu.

“Dì, dì ơi…”

Trong nhất thời mẹ Kim không kịp phản ứng, tại bà quen nghe y gọi là mẹ rồi, bây giờ đổi lại là dì, nên có chút không thích ứng được.

“Dì, cháu gọi dì cả nửa ngày rồi đó.”

“A? Có chuyện gì không? Con nói đi.”

“Dì ơi, cháu hơi khát. Dì đi lấy nước ấm cho cháu được không?”

“A, được. Bây giờ dì đi lấy. Su Su. Nhớ trông chừng anh đó.” Mẹ Kim dặn Vật nhỏ một câu, liền cầm bình nước ra ngoài.

Chương 35: Con à, ba con xấu hổ kìa (1)

Hiện trong phòng chỉ còn lại Vật nhỏ và Kim Jaejoong. Vật nhỏ bước tới gần, khẽ vuốt cánh tay của y, hốc mắt đỏ ửng, nói “Anh Jae Jae, anh đau lắm phải không? Anh đau đến quên cả anh Yunho rồi.”

Kim Jaejoong nhìn chằm chằm Vật nhỏ, không nói gì.

“Anh, sao anh lại mất trí nhớ vậy? Anh thật sự không nhớ anh Yunho sao?” Vật nhỏ nghiêng đầu, đau lòng nói.

Kim Jaejoong nheo mắt, khóe miệng lộ ra nụ cười khó tưởng tượng “Em nói Jung Yunho? Nói vớ vẩn, hóa thành tro anh cũng nhận ra anh ta.”

“Vậy sao anh còn… Anh, anh, anh không mất trí nhớ… ưm… ưm…” Vật nhỏ nói ra phát hiện quan trọng, lập tức bị Kim Jaejoong bịt miệng lại.

“Em không kêu to, anh mới buông. Đồng ý thì chớp mắt.” Kim Jaejoong uy hiếp Vật nhỏ. Kim Junsu sắp hết hơi rồi, nên cậu nhanh chóng chớp đôi mắt nòng nọc của mình, lúc này Kim Jaejoong mới hài lòng buông tay ra.

“Anh, sao anh lại làm vậy? Sao anh lại gạt mọi người? Sao lại gạt anh Yunho chứ? Anh đúng là không hiền chút nào.” Vật nhỏ bây giờ rất giận, nhưng lại không dám nói lớn tiếng.

“Hừ, thế thì sao? Em không thấy lúc anh mới tỉnh, anh ta còn không nói với anh một câu dễ nghe à. Anh bị thương nặng như vậy, anh ta không những không an ủi anh một câu, mà còn quát anh trước mặt mọi người. Anh không phục.” Bác sĩ Kim nhìn Vật nhỏ, ý bảo cậu lấy cái gối đệm sau lưng cho y. Cậu bạn nhỏ Kim Junsu chu môi, tức giận lấy cái gối, không tình nguyện nhét sau lưng Kim Jaejoong. Em không quan tâm anh nữa, càng ngày càng nham hiểm, không hiền chút nào.

“Này, biểu cảm của em là gì vậy?”

“Là coi thường anh đó. Ai bảo anh càng ngày càng xấu tính. Em không ngờ anh lại giả bộ mất trí nhớ gạt tất cả mọi người đấy.” Vật nhỏ đá chân vào cái sô pha, miệng càng chu lên.

“Anh làm sao? Hừ, ai bảo anh ta quát anh. Chuyện có con anh muốn cho anh ta một sự ngạc nhiên, nếu không xảy ra tai nạn, tối nay anh đã định báo cho anh ta rồi. Anh ta dựa vào cái gì mà dám quát anh chứ. Anh đã tội nghiệp lắm rồi, bây giờ chỗ nào cũng đau, vậy mà ngay cả em cũng nói anh như vậy. Kim Junsu, thằng nhóc chết tiệt, gả ra ngoài rồi thì chẳng khác gì đổ chậu nước rửa chân. Ai u, sao hôm đó tôi không chết quách cho rồi.” Kim Jaejoong bắt đầu than vãn. Vật nhỏ vốn hay mềm lòng, nghe y nói thế, liền có chút dao động, chạy qua nói “Anh, anh đau ở đâu? Thật ra ngoài miệng anh Yunho quát anh thế thôi, chứ lúc anh xảy ra chuyện, anh ấy là người lo lắng nhất đấy. Sao anh còn gạt anh ấy?”

“Hừ, Su Su, em đừng có nói tốt cho anh ta. Hơn nữa em quên anh ta đã lừa anh kết hôn thế nào hả? Còn tòng phạm…” Kim Jaejoong lập tức nhắc lại chuyện xưa. Vật nhỏ nghe thấy thế liền bối rối, cậu chỉ nghe theo lời người lớn thôi mà. Sao anh Jae Jae còn nhớ mãi vậy.

“Cho nên, em tính bồi thường anh thế nào?”

“Em… em… em sẽ nghe theo anh hết.” Kim Junsu lập tức đầu hàng.

“Thế này còn được. Thật ra anh không nhờ em làm gì đâu, chỉ cần em làm bộ như không biết là được.” Thấy Vật nhỏ thỏa hiệp, Kim Jaejoong nheo mắt cười. Làm chuyện xấu là không thể hành động một mình được, dù sao cũng phải sắp xếp một người nội ứng ngoại hợp, xảy ra chuyện gì còn có người đệm lưng.

“Vậy anh định giả bộ bao lâu?” Nếu anh Jae Jae của cậu muốn giả bộ hai năm, thì cậu chịu không nổi đâu.

“Một tháng.”

“Không được! Sao anh có thể làm vậy chứ? Anh Yunho tội nghiệp lắm. Không được, không được, em không đồng ý!” Tinh thần trượng nghĩa của cậu bạn nhỏ Kim Junsu liền bay lên. Nghe Vật nhỏ nói Jung Yunho tội nghiệp, Kim Jaejoong cũng ngẫm lại “Ba ngày. Ba ngày là được chứ gì? Anh chỉ muốn nhìn thấy bộ dạng phát điên của Jung Yunho thôi.”

“Vậy… vậy ba ngày. Nếu lúc đó anh đổi ý, em sẽ nói ra đó. Đúng rồi, lúc đó sao anh nhớ lại được? Không lẽ ngủ một giấc là nhớ hết sao?” Bây giờ cậu bạn nhỏ Kim Junsu cũng biết suy nghĩ rồi.

“Ngủ một giấc? Ý kiến hay! Nếu không thế được thì anh đập đầu vô tường, sau đó nhớ hết ra.” Kim Jaejoong cười hì hì, nói.

“Hứ! Anh, em cảm thấy anh càng ngày càng không giống người tốt đó.” Cậu bạn nhỏ ngẩng cao đầu, oán giận Kim Jaejoong.

“Thời đại này, người tốt đều chết hết rồi. Làm gì còn người tốt chứ. Anh của em đã được xem là thiện lương rồi đó.” Kim Jaejoong trợn mắt nói, như thể lời y nói ra là chân lý vậy.

“Haiz~ Đúng rồi, anh, em hỏi anh. Ưm… Changmin… chuyện của Changmin là sao?”

“À, thì chỉ muốn chọc tức Jung Yunho thôi. Cho Changmin làm khách mời.” Nghĩ tới chuyện này, bác sĩ Kim âm hiểm cười.

“Vậy sao anh lại gọi Changmin là mỹ nhân? Changmin sao mà xinh được. Anh còn xinh hơn đó.” Changmin thì đẹp trai chứ sao lại là xinh. Cậu bạn nhỏ vẫn thắc mắc mãi.

“Bảo em ngốc em còn không chịu nhận. Chẳng lẽ bắt anh nói trắng ra. Anh mất trí nhớ rồi, thì em để anh được làm seme một lần đi. Không lẽ cả đời để bị đè? Dù sao về sau cũng quay lại ở dưới. Có cơ hội tán người khác thế này, anh phải tranh thủ chứ. Anh cũng có làm thật đâu.”

“Vậy sao lại chọn Changmin ạ? Anh Yunho sẽ đánh chết Changmin đó.” Vật nhỏ không khỏi bất bình cho bác sĩ Shim tội nghiệp.“Vớ vẩn, không chọn Changmin thì chọn em à? Em thích thế thì anh không có ý kiến đâu.” Kim Jaejoong nheo mắt, bộ dáng lưu manh nhìn Vật nhỏ. Kim Junsu lập tức mở báo động cấp, hai tay che trước ngực, lắc đầu mạnh “Không, không. Anh, em thấy chọn Changmin là phù hợp nhất rồi.” Má ơi, em có chồng rồi đó. Nếu Yuchun biết em gian díu với anh, em sẽ bị đá về nhà. Lúc đó sẽ không giữ được cái mông đâu. Ông xã từng nói: Người tốt là thấy người khác bị giày vò mà mình không giúp được thì thôi lờ đi cho đỡ phiền.

Trong phòng nghỉ của Park Yuchun.

“Anh Yunho, em thấy anh đừng lo lắng. Chuyện mất trí nhớ không phải dễ giải quyết đâu. Nói không chừng sáng mai lại nhớ lại đó.” Park Yuchun rót tách trà, đưa tới trước mặt Jung Yunho.

“Yuchun, em cũng thấy đấy, đừng nói là khôi phục trí nhớ, hiện tại cậu ấy nhìn anh chẳng khác gì nhìn kẻ thù cả. Còn có… em nhìn bộ dạng sắc quỷ cậu ấy nhìn Changmin kìa. Anh… haiz…” Jung oán phu ôm mặt, vừa đau lòng vừa ghen tị, nói.

“Con rể Jung, ba thấy Jaejoong giờ còn chưa thanh tỉnh, lời nói hành động đều không thật lòng. Ba nghĩ nên quan sát nó thêm một thời gian nữa. Nó bị tai nạn, nhưng còn giữ được hai cái mạng. Dù đầu óc nó giờ có vấn đề gì, thì chuyện bồi dưỡng cơ thể là quan trọng nhất. Bây giờ cũng không phải một mình, trong bụng còn đứa nhỏ nữa.” Ba Kim nói. Xem ra trưởng bối vẫn suy nghĩ thấu đáo hơn.

Nhắc tới đứa nhỏ, Jung Yunho càng tức giận. Ngay cả ba của đứa nhỏ mà Kim Jaejoong cũng không nhận ra.

Lúc này, bác sĩ Shim đáng thương đã trốn chạy tới, đẩy cửa vào liền bị mọi người nhìn chằm chằm.

“Anh Yunho… anh… anh không sao chứ?”  Nơm nớp lo sợ hỏi một câu, Shim Changmin tự tìm một góc ngồi xuống.

“Changmin, haiz, anh không trách em đâu.” Jung Yunho không ngẩng đầu, nói.

Shim nạn nhân được giải quyết oan khuất liền bổ nhào tới trước mặt Jung Yunho “Anh, anh thật độ lượng, thật hiểu người khác, thật biết phân rõ trắng đen.”

“Nhưng…” Jung Yunho đột nhiên ngẩng đầu, hai tay giữ chặt cổ áo blouse trắng của Shim nạn nhân, lắc mạnh “Shim Changmin! Em sờ tới chỗ nào rồi. Nói mau.”

“Ô ô ô… Anh, em chưa sờ chỗ nào hết. Là chị dâu sờ em mà. Oan cho em quá.”

Park Yuchun mất nửa ngày mới kéo hai người ra được. Shim nạn nhân được giải thoát liền chạy lại một góc ngồi.

“Anh bình tĩnh lại một chút. Nghe em nói đã.” Park Yuchun là người ngoài cuộc, nên tỉnh táo hơn, hắn phải cố tìm cách giải quyết chuyện này, nếu không sẽ không đem Vật nhỏ về nhà được đâu.

“Anh Yunho, lát trở lại phòng bệnh, dù Jaejoong có nói cái gì anh cũng không được tranh cãi với cậu ta. Bây giờ cậu ta bị thương, lại đang mang thai, không thể kích động quá.” Thấy Jung Yunho gật nhẹ đầu, Park Yuchun mới thở phào nhẹ nhõm, coi như giải quyết được một vấn đề.

“Ba vợ, sáng sớm ra đã loạn lên rồi. Ba mẹ về trước đi. Nấu cho Jaejoong một bát canh gà nữa ạ, cho ít dầu mỡ với ít muối thôi. Nếu được thì cho nhiều câu kỷ với đảng sâm nữa.” Ba Kim gật đầu đồng ý.

End of dialog window.

“A, còn Changmin. Em nghỉ một ngày đi, thích đi đâu thì đi, đừng đến phòng bệnh của Kim Jaejoong là được.” Changmin lệ nóng quoanh tròng gật đầu. Tránh được một kiếp rồi. anh Yuchun, anh là ân nhân của em. Anh yên tâm, sau này anh chết, em sẽ là người khóc thảm nhất cho anh.

Lúc đoàn người Jung Yunho trở lại phòng bệnh của Kim Jaejoong, vừa vặn thấy mẹ Kim đút nước cho Kim Jaejoong. Jung Yunho lập tức nhận ly nước với cái muỗng trong tay mẹ Kim, muốn đích thân hầu hạ bệnh nhân này. Nhưng lúc hắn đưa muỗng tới bên miệng Kim Jaejoong thì y lại không nể mặt mà quay đầu qua nói chuyện với Junsu “Su Su, sao chú già này lại tới đây vậy? Đáng ghét quá, Su Su đuổi chú ta ra ngoài cho anh đi.”

Kim Junsu nghĩ thầm: Anh, đừng có tuyệt tình thế. Nãy nói chuyện với em, anh chẳng mở miệng nói Jung Yunho mãi à. Bây giờ lại giả bộ như không biết người ta. Anh, anh diễn giỏi thật đó.

Ai ngờ bệnh nhân Kim lại hung dữ trừng Vật nhỏ một cái, ý nói: Nói nhăng nói cuội gì đó? Anh diễn giỏi thì sao? Em đang mắng anh đó hả? Anh của em chính là diễn viên có thực lực đó.

Jung Yunho chuẩn bị đứng lên phát cáu, thì bị Park Yuchun ấn xuống ghế “Anh Yunho, không phải mới nói à? Nghĩ đến đứa nhỏ trong bụng đi.” Vì thế hắn mới chịu ngồi xuống, sắc mặt trở nên đen thui. Kim Jaejoong lại lấn tới, hỏi “Park Yuchun, mỹ nhân cao gầy nãy đâu? Bảo đi một lát rồi về mà. Cậu đi bắt em ấy lại cho tôi đi. À, còn đem ông chú già mặt đen này ra ngoài nữa nhé.”

Park Yuchun thầm nghĩ. Kim Jaejoong, cậu đừng có làm loạn lên nữa, mau nhớ lại đi, nếu không chúng tôi chết rất khó coi đấy.

“A, Jaejoong. Cậu nghe tôi nói này. Vì cậu bị tai nạn xe, nên mất trí nhớ tạm thời. Cậu còn nhớ  Su Su với tôi, nhưng lại quên mất anh Yunho với Changmin. Anh Yunho không có gạt cậu. Hai người thật sự đã kết hôn. Hơn nữa bây giờ cậu đang có thai. Tôi đã kiểm tra cho cậu, đã được sáu tuần rồi.” Vậy nên cậu mau nhớ lại đi, sau đó an tâm về nhà nuôi thai, đừng có gây họa cho chúng tôi nữa.

“Cho nên…  ý cậu là?” Kim Jaejoong nhíu mày.

“Ý của tôi là từ bây giờ anh Yunho sẽ ở lại chăm sóc cậu. Hi vọng có thể giúp cậu nhớ ra. Tôi đưa ba mẹ vợ với Su Su về trước. Anh Yunho, anh chăm sóc Jaejoong nhé.” Viện trưởng Park nói rất mạch lạc, sau đó liền kéo Su Su đi “Su Su, chúng ta đi. Có anh Yunho chăm sóc, nhất định không có vấn đề gì đâu. Ba mẹ đang chờ chúng ta dưới lầu đó.”

Cậu bạn nhỏ Kim Junsu thừa dịp mọi người không chú ý, quay đầu lại lè lưỡi với Kim Jaejoong.

Lúc này trong phòng chỉ còn Jung oán phu cùng Kim lừa đảo, không khí có chút ẩm thấp, ai cũng không nói gì. Năm phút sau, Kim bệnh nhân mở miệng “Khụ khụ, tôi… muốn nằm xuống.” Jung Yunho không kịp phản ứng, hiển nhiên là bị chuyện vợ mình mất trí nhớ làm cho phản xạ giảm xuống rồi “Hả? Em nói cái gì?”

Kim Jaejoong liếc mắt “Tôi nói! Tôi muốn nằm xuống!”

“A, để anh giúp em.” Jung Yunho đứng dậy chậm rãi đỡ Kim Jaejoong nằm xuống, đắp chăn cẩn thận cho y, cuối cùng cầm tay y, mà lúc này Kim Jaejoong cũng không phản kháng. Hừ, xem anh muốn nói gì. Dám hung dữ với tôi hả.

“Vợ à, sao em không nhớ anh? Em như vậy, anh đau lòng lắm. Haiz, nhưng em không nguy hiểm đến tính mạng là tốt rồi, làm anh sợ muốn chết. Thật sự làm anh sợ muốn chết. Nếu em và cục cưng xảy ra chuyện gì, anh… Bỏ đi, giờ nói chuyện này em cũng không thể hiểu được. Em xem anh là người lạ mà, bây giờ quan trọng là bồi bổ cơ thể đã. Không nhớ thì từ từ nhớ.”

Nghe Jung Yunho nói vậy, trong lòng Kim Jaejoong nảy sinh một chút áy náy, nhớ tới cục cưng trong bụng kiên cường như thế nào. Dù bị tai nạn như thế cũng khiến y không mất đi nó. Ngẫm lại y còn thấy sợ, huống chi là Jung Yunho. Nghĩ đi nghĩ lại, Kim Jaejoong xoay người cố ý không nhìn Jung Yunho, không muốn để hắn thấy bản thân y rơi nước mắt. Yunho, em chỉ đùa ba ngày thôi. Không, không, hai ngày, hai ngày thôi.

Ngày hôm sau, ba mẹ Kim dẫn Vật nhỏ đem canh gà cho Kim Jaejoong. Vào phòng thì thấy y đã ngoan ngoãn hơn, cũng không kêu gào mỹ nhân nữa. Bởi vì Park Yuchun đã nói “Kim Jaejoong! Đừng tìm mỹ nhân cao gầy kia nữa. Mỹ nhân của cậu giờ đang ở đảo Jeju ăn cua rồi. Nhìn người trước mắt đi, chân dài, tay chắc thế này mà.”

Jung Yunho cũng không chen vào, cứ thế cầm cái muỗng nhỏ khuấy canh gà, mấy ngày nay hình như hắn tiều tụy đi rất nhiều.

Bae Seul Gi vì tội cố ý mưu sát đã bị cảnh sát bắt, thật ra nếu vận dụng theo cách xã hội đen giải quyết ả không phải là không được. Jung Yunho hoàn toàn có thể kêu thư ký Yin sắp xếp cho cô ta ở “cửa ngầm” tiếp khách liên tục trong hai mươi bốn tiếng, đến khi thể xác tàn tạ thì thôi. Nhưng hắn không làm như vậy, mà báo cho cơ quan pháp luật. Còn Bae Thị, thật ra đã sớm là vải rách sơn thon thiếp vàng rồi. Scandal này của Bae Seul Gi vừa được công bố ra, chắc chắn không bao lâu Bae Thị sẽ phá sản. Choi Dong Wook thì vốn là tội ác tày trời, nhưng Jung Yunho vẫn cảm kích cuối cùng hắn đã cứu Jaejoong một mạng. Cho nên không truy cứu nữa. Tất cả chuyện này đều lựa chọn cách khoan dung để giải quyết, bởi vì Jung Yunho muốn tích đức cho đứa con của hai người. Nên nếu chuyện đã qua rồi thì cho qua đi, quan trọng là hai bảo bối của hắn đều không xảy ra chuyện gì.

blackrose: Vậy còn một chap nữa là chuyện nhà YunJae được giải quyết, chúng ta cùng đón đọc biến cố nhà YooSu nhé.

Người tình cũ thời du học Mỹ của Park Yuchun về nước, liệu gia đình YooSu có xảy ra chuyện gì?

Jaejoong, cậu quên rồi à? Nhất định là cậu đã quên Yuchun yêu tôi nhiều bao nhiêu. Tôi đã phải trả giá bao đau khổ mới có thể trở về. Nhưng chuyện này cậu không biết, nên tôi không trách cậu. Còn Yuchun, tôi sẽ không buông tay, bởi vì cậu ấy thuộc về tôi.

Su Su, em không muốn có con với Yuchun à? Nhìn em thích trẻ con thế mà, hay tại cậu ta không thích?

Trong lòng anh, em chỉ là một đứa học hành dốt nát, kết quả thi thì tệ hại, lúc nào cũng bị thầy cô giữ ở lại lớp thôi sao?

Yuchun, anh có hối hận khi lấy em không?

Chương 36: Con à, ba con xấu hổ kìa (2)

Hai ngày này Jung Yunho hình như rất sợ Kim Jaejoong kích động, cho dù luôn như hình với bóng chăm sóc y, nhưng cũng rất ít khi nói chuyện với y, hắn chỉ sợ mình nói gì không đúng, sẽ khiến y tức giận.

Jung Yunho đút canh gà cho Kim Jaejoong xong, liền xoay người cầm cái bát đến bồn rửa sạch. Kim Jaejoong nhìn bóng lưng hắn, nghĩ thầm. Yunho nhà chúng ta khi nào lại phải làm những việc này. Từ nhỏ đã là cậu ấm được nuông chiều rồi, mình làm vậy có phải là làm khó anh ấy không? Mới có hai ngày mà, mặt cũng gầy đi rồi.

Kim Jaejoong ậm ừ với lời quan tâm của ba mẹ Kim, mắt vẫn nhìn theo bóng lưng của Jung Yunho, cảm giác áy náy bắt đầu tràn ngập trong lòng y.

Rửa bát xong, Jung Yunho cầm lấy đồ bấm móng tay, cũng không quấy rầy mẹ Kim với Kim Jaejoong nói chuyện, nhẹ nhàng nâng tay y lên, cắt móng tay cho y.

“Jaejoong à, con nhìn con rể Jung kìa. Từ lúc con xảy ra chuyện, nó vẫn chưa nghỉ ngơi ngày nào đó. Nhìn thật đau lòng. Con mau nhớ ra đi, còn phải xin lỗi người ta nữa. Ba nó mà được một phần mười của con rể Jung, mẹ đã thỏa mãn rồi.” Nhìn biểu hiện mấy ngày nay của Jung Yunho, mẹ Kim cũng thấy cảm động.

“Mẹ nó, sao bà có thể nói thế được. Hai hôm trước, bà kêu đau lưng, không phải là tôi đã dán thuốc cho bà à. Còn hồi trước, ba kêu ăn trúng cái gì nên đau bụng, nửa đêm, tôi phải cõng bà tới bệnh viện đó. Rồi hồi trước nữa, bà bị sốt, là ai thức trắng đêm chăm sóc cho bà hả? Còn lúc bà sinh Junsu, tôi đang công tác ở Inchoen, trời đại tuyết còn chạy về. Mẹ nó, bà thật không có lương tâm.” Ba Kim không phục mà kể công.

“Ba nó, im đi. Sao ông có thể kể công như vậy? Ông nhìn con rể Jung kìa. Quan tâm biết bao nhiêu. Còn dám nói là dán thuốc cho tôi. Lúc bóc xuống thiếu chút nữa là bóc luôn lớp da của tôi rồi. Ra chỗ khác ngồi đi.”

Lúc hai vợ chồng già cãi nhau, thì Vật nhỏ ở bên cạnh nghiến răng nghiến lợi nhìn Kim Jaejoong, giống như đang nói: Anh, anh quá đáng lắm. Anh Yunho đã tiều tụy thế rồi. Anh định giỡn tới khi nào?

Nghe ba mẹ Kim đối thoại, Kim Jaejoong lại càng chột dạ, bất giác cúi đầu. Jung Yunho cầm đồ dũa móng tay, kiên nhẫn dũa từng móng tay của y cho trơn nhẵn. Lúc này, Kim Jaejoong đã không nhìn nổi nữa, mà kêu lên “Ai, phiền chết. Không giả bộ nữa. Yunho, em muốn ngồi dậy, đỡ em ngồi dậy đi.” Kim lừa đảo cuối cùng không chịu nổi áy náy trong lòng, đành phải thừa nhận mình giả bộ mất trí nhớ.

Nhất thời không khí trong phòng bệnh ngưng kết, ba mẹ Kim mở to miệng vì kinh ngạc. Park Yuchun liền kéo Vật nhỏ nhà mình đứng ra một góc, mất công lát bị liên lụy. Sắc mặt Jung Yunho đen đi, hắn nhìn Kim Jaejoong, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại khiến người khác sợ hãi “Hai ngày nay, em giả bộ mất trí nhớ?”

Sau khi tự nói ra, Kim Jaejoong cúi gằm đầu, không dám nhìn Jung Yunho “Em biết anh lo lắng cho em. Nhưng em… nhưng… ai bảo em mới tỉnh lại, anh chẳng thèm nói một câu dễ nghe, lại còn quát em. Em chỉ là… muốn gạt anh chút thôi…”

Sắc mặt Jung Yunho vẫn chưa tốt lên, giọng nói càng lúc càng đáng sợ, cũng chứa đầy tức giận “Em cố ý làm như mất trí nhớ, giả vờ không biết anh? Kim Jaejoong! Em dám gạt anh, em ỷ anh thương yêu em nên em dám làm vậy chứ gì? Em… em… em cũng dám gạt anh hả.”

Kim Jaejoong có chút sợ hãi, không ngờ chuyện lại lớn như vậy, y lập tức kéo Jung Yunho, mở to hai mắt, cố  vắt nước mắt ra “Yunho, em xin lỗi. Em không cố ý gạt anh đâu.” Jung Yunho gạt tay Kim Jaejoong ra, tức giận khiến hắn không hề biết thương hương tiếc ngọc. Kim Jaejoong muốn tiếp tục nắm lấy áo hắn, nhưng Jung Yunho không cho y cơ hội, tức giận vì bị lừa cùng với lòng tự trọng bị tổn thương, khiến hắn không thể dễ dàng tha thứ được.

“Kim Jaejoong!Anh không muốn thấy em nữa. Không bao giờ muốn gặp em nữa.” Kim Jaejoong còn muốn giải thích, Jung Yunho lại xoay người, cả giận nói “Em không cần nói gì hết. Nếu như em ghét anh như vậy, anh sẽ không xuất hiện trước mắt em nữa.” Sau đó hắn xoay người nhìn chằm chằm vào bụng Kim Jaejoong, nói tiếp “Đứa nhỏ anh cũng không cần! Dù sao em cũng đâu muốn nói cho anh biết.”

Jung Yunho tức giận như thế, Kim Jaejoong cũng biết có giải thích thêm cũng không có ích gì, vì thế y lạnh lùng nói “Có phải anh thấy em không bị đâm chết nên tiếc lắm không? Anh thấy em giả bộ mất trí nhớ là gạt tình cảm của anh, làm anh phải rơi nước mắt? Là lỗi của em, đều là lỗi của em, được chưa? Hôm nay em sẽ làm theo ý nguyện của anh là được chứ gì.” Jung Yunho còn chưa hiểu là có ý gì, Kim Jaejoong đã rút kim tiêm ra khỏi tay, không để ý chân trái bị thương, mà chật vật muốn xuống giường. Ba mẹ Kim với Park Yuchun và Vật nhỏ đứng một bên nhìn nãy giờ vội vàng bước tới khuyên can.

“Jaejoong, con làm gì vậy?” Mẹ Kim giữ chặt Kim Jaejoong, đẩy y trở lại giường, ai ngờ hai ngày này Kim Jaejoong được Jung Yunho chăm sóc kỹ quá, nên sức khỏe cũng khôi phục lại, y tiếp tục bước xuống giường “Jung Yunho! Anh không cần đứa con này đúng không? Anh không cần nó, thì tôi giữ lại làm gì. Park Yuchun, bây giờ cậu đi chuẩn bị ca phẫu thuật cho tôi. Tôi không muốn sống nữa. Tôi muốn bỏ đứa nhỏ này.”

Jung Yunho nghe y nói vậy, tim thiếu chút nữa ngừng đập, liền bước tới đè Kim Jaejoong đang khóc lóc la lối um sùm lại. Thấy Jung Yunho đã mềm lòng, Kim Jaejoong liền nói tiếp “Anh không cần con, không muốn thấy em nữa sao? Em sẽ… em sẽ…” Cơn đau từ chân trái truyền tới khiến y nhíu mày, mở to miệng thở dốc. Jung Yunho khẩn trương đỡ y nằm xuống, đắp chăn lại, cầm khăn tay lau mồ hôi trên trán cho y. Lúc này Kim Jaejoong mới oa oa khóc.

Mọi người nhìn vợ chồng son tiêu tan hiềm khích, vì thế mới theo mẹ Kim rời khỏi phòng bệnh, để không gian riêng cho hai người giải thích toàn bộ hiểu lầm.

Nhất thời trong phòng chỉ còn tiếng khóc của Kim Jaejoong và vẻ mặt bất đắc dĩ của Jung Yunho. Jung Yunho cởi áo khoác, nằm lên chiếc giường đôi trong phòng bệnh, đau lòng ôm Kim Jaejoong vào lòng.

“Jung Yunho, anh ngăn em làm gì? Em với con chết không phải anh vui lắm sao?”Được thể, Kim Jaejoong oan ức đập lên ngực Jung Yunho, nói “Em bị tai nạn nghiêm trọng như vậy, còn tốn sức mang thai con của anh. Anh lại nói không cần, trước kia là ai nói sẽ cho em cuộc sống tốt nhất, sẽ thương yêu em suốt đời hả? Nói xong rồi quên, anh đúng là tên xấu xa. Em sẽ không tha thứ cho anh đâu.” Kim Jaejoong lại bắt đầu xuyên tạc sự thật. Y vừa khóc vừa đánh Jung Yunho, thấy y như vậy, cảm giác khẩn trương vừa rồi của Jung Yunho mới được hóa giải. Thấy y khóc thương tâm như thế, hắn không khỏi có chút hối hận, dù nói thế nào cơ thể Jaejoong không có vấn đề, dù thế nào đứa nhỏ cũng là kết tinh của hai người, hi vọng trở thành sự thật, nó lại vừa trải qua tai nạn xe cộ, nhưng vẫn mạnh mẽ ở trong bụng Jaejoong, sao có thể vì nóng giận mà nói không cần được. Còn chuyện mắc mưu của Jaejoong thì đây cũng không phải lần một lần hai.

“Jaejoong à, anh xin lỗi.”

Kim Jaejoong ngẩng đầu, vuốt ve cổ của Jung Yunho, tội nghiệp nói “Không, là em sai. Anh tức giận cũng đúng, là em không tốt, em không nên gạt anh, không nên khiến anh lo lắng. Nhưng… Yunho à, anh thật sự không muốn em với con sao? Anh giận thì cứ đánh em, mắng em vài câu là được, nhưng anh lại không quan tâm em, không cần con nữa sao?” Kim Jaejoong cầm bàn tay của Jung Yunho đặt lên bụng mình, ý bảo: Anh nhìn đi, đây là con anh đấy. Anh mà dám nói là không cần, em sẽ chết cùng con đó.

Y khóc khiến trái tim Jung Yunho như muốn vỡ vụn, hắn thở dài, ôm chặt yêu tinh gạt người này trong ngực, mặc kệ y có đang diễn trò hay không, coi như hắn bất hạnh, nhưng không thể không có y được. Huống chi y đã khóc đến mức độ này, sao hắn có thể nhẫn tâm trách phạt được chứ.

“Lần này tha cho em đó. Lần sau em còn dám gạt anh không?”

Kim Jaejoong ôm chặt cổ hắn, vừa khóc vừa cười, nước mắt nước mũi trét lên vai áo hắn, giọng nói mềm nhũn “Không, sẽ không mà. Cảm ơn Yunho. Yunho của nhà chúng ta là hiểu em nhất.”

“Còn giả bộ! Này! Em gọi anh là gì vậy?” Jung Yunho liền thấy ngọt ngào, Kim Jaejoong chịu đựng cái chân đau, xích người dựa vào sát ngực Jung Yunho, đôi mắt ẩm ướt, khuôn mặt hồng hồng, nói “Hì hì, chồng. Chồng của em. Chồng thân ái. Ông chồng em yêu nhất. Đàn ông của em, người đàn ông ưu tú của em. Là trụ cột gia đình của em, chỉ bảo vệ em với con thôi. Em yêu anh. Sẽ không gạt anh nữa.”

Jung Yunho càng lúc càng mềm lòng, Kim Jaejoong bắt đầu lấn tới, xoa xoa chỗ này, sờ sờ chỗ kia.

“Em nằm yên cho anh, coi chừng con của anh đó.” Tuy nói thế, nhưng giọng điệu của Jung Yunho lại dịu dàng đến mức vắt ra nước.

“Vậy anh hôn nhẹ em đi, hôn xong rồi không được giận nữa. Cũng không được quát em nữa.”

Jung Yunho xoay người qua, đặt cái người đang dán trên cơ thể hắn nằm thẳng xuống, sau đó hôn nhẹ lên mặt y một cái “Được chưa? Bây giờ nhắm mắt lại ngủ đi.”

End of dialog window.

“Chưa được. Cái này không tính, hay anh vẫn chưa tha thứ cho em. Hôn chỗ này nè. Em muốn anh hôn chỗ này ấy.” Nói xong, Kim Jaejoong mân mê miệng, chờ Jung Yunho hôn.

Jung Yunho bật cười, lắc lắc đầu, hôn chụt lên môi y một cái “Được chưa? Bây giờ em cần nghỉ ngơi, con của anh cũng cần nghỉ ngơi, mau ngủ đi.”

“Chưa được. Jung Yunho, anh vẫn giận em chứ gì? Sao không vói đầu lưỡi vào? Hôn nhẹ lên miệng em là đối phó với em hả? Em mặc kệ, con ơi, ba con không thương chúng ta nữa.”

Xem ra cậu bạn nhỏ Kim Junsu nói cũng có phần đúng. Kim Jaejoong càng ngày càng xấu tính, làm sai cũng là mình mà lại vừa đánh trống vừa la làng.

Sắc mặt Jung Yunho nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn, không thương tiếc y cố tình gây sự “Rốt cuộc em có ngủ không? Không ngủ anh đi đấy.”

“Ngủ, ngủ! Bây giờ em ngủ! Anh đừng đi, em không cho anh đi!” Thấy Jung Yunho nhấc chăn lên, Kim Jaejoong giận hờn, nhắm mắt lại.

Jung Yunho nằm bên cạnh y, nhẹ nhàng ôm y, bàn tay đưa vào trong lớp áo của y, sờ lên cái bụng bằng phẳng, xoa nhẹ. Cảm nhận sinh mệnh bên trong nó, khóe miệng hắn lộ ra nụ cười ôn nhu.

“Nhột em. Con à, ba của con nhất định là cảm thấy xấu hổ khi hôn mẹ trước mặt con đó. Ba con xấu hổ kìa.” Kim Jaejoong vẫn đang nhắm mắt, lầm bầm.

“Ngủ!”

“Em đang ngủ.”

“Ngủ mà còn nói được?”

“Nói mớ.”

“Mơ thấy cái gì?”

“Mơ thấy nói chuyện với con của chúng ta.”

“Đang nói chuyện gì?”

“Con nói anh sợ, không dám hôn em, lớn rồi mà còn hay xấu hổ.”

“Em đúng là không chịu yên mà.” Jung Yunho xoay người.

“Ưm… ưm… ưm…” Lúc này mới hợp ý Kim Jaejoong, không hôn ngất y, y lại cho rằng Jung Yunho hắn ngượng ngùng.

Chương 37: Đây chính là tình yêu, tôi không thể cưỡng lại (1)

Hai tháng sau, bác sĩ Kim đã khôi phục lại hoàn toàn, một chút tàn tật cũng không có. Mà chồng y lại càng che chở y, bây giờ mà chịu chút oan ức nào chắc y không chịu nổi quá.

“Yunho à. Ừm, em khỏe. Anh không cần ngày nào cũng gọi nhiều cuộc về nhà vậy đâu.” Kim Jaejoong bắt chéo chân trên sô pha mềm mại, ôm dĩa cherry trong lòng, nghe điện thoại.

“Ha ha, em biết rồi. Hôm nay em ăn rất ngon miệng, không bỏ món nào hết. Anh cứ lo công việc của mình đi, không cần gọi điện cho em đâu.”

“Cái này mà gọi là quan tâm à, là lải nhải thì có. Hôm qua Changmin mới kiểm tra cho em, làm sao mà có chuyện gì chứ. Được rồi, được rồi. Con còn thấy anh phiền nè.” Xoa nhẹ bụng mình, Kim Jaejoong ngọt ngào cười.

“Yunho, em có điện thoại. Em cúp máy trước đây. Được rồi, đừng cằn nhằn mà, hôn một cái là được chứ gì? Chụt! Sớm về nhà nha.” Nghe thấy tiếng Jung Yunho cúp điện thoại, Kim Jaejoong mới nhìn dãy số “Ai vậy?”

“Alo, xin hỏi ai đấy?”

“Jaejoong à? Là tôi đây.”

Quán cà phê trong trung tâm thành phố, ngồi một bên là một cô gái quyến rũ, nhìn cảnh đông đúc bên ngoài của Seoul. Đầu mùa xuân, thời tiết vẫn còn chút lạnh. Buông tách cà phê trên tay, cô vẫy tay về phía người đi tới.

“Jaejoong, chỗ này.”

Kim Jaejoong đeo kính râm, ngồi đối diện cô gái “Chị Ga Hee, lâu rồi không gặp.”

Cô gái này là ai? Có thể chỉ đơn giản là đàn chị của Park Yuchun và Kim Jaejoong hồi du học ở Mỹ, cũng có thể là cô gái mà Park Yuchun đã từng yêu đến si mê.

Hồi ấy Park Ga Hee là một cô gái nổi tiếng trong học viện Y Khoa. Trẻ tuổi, xinh đẹp, quyến rũ, có sức sống. Mặc dù học trên Park Yuchun và Kim Jaejoong hai lớp, nhưng nhờ vào khả năng bắt chuyện rất tốt của Park Yuchun mà chỉ mất hai ba ngày, cả ba đã trở thành bạn của nhau.

Lúc đó Park Ga Hee đã có bạn trai, là một chàng trai người Mỹ điển trai, hai người họ cũng rất yêu nhau. Park Yuchun thường hay nói với Kim Jaejoong, hắn không hiểu sao một mỹ nữ Hàn Quốc lại để một tên Tây lừa như vậy. Sau đó Kim Jaejoong mới biết hóa ra Park Yuchun đã thầm mến người ta lâu rồi.

May mắn nhất trên cuộc đời này là gì? Nắng hạn lâu ngày gặp mưa to, xa quê hương gặp được người đồng hương. Bọn họ là lưu học sinh ở một học viện Y Khoa có tiếng, đương nhiên tài chính cũng không tệ, năng lực cũng không kém, chỉ là không chịu nổi cảnh cô đơn thôi. Nhiều năm sau đó, khi có người hỏi, tại sao Park Yuchun và Kim Jaejoong đều cô đơn lại không sưởi ấm cho nhau. Shim Changmin liền xen vào nói “Nói văn vẻ thế làm gì? Nói thẳng là hai người hồi đó sao không ngủ với nhau đi.” Lời này vừa ra, cậu nhóc lập tức bị Jung Yunho và Junsu tấn công. Nhưng chuyện này về sau hẵng nói.

Quay trở lại Park Ga Hee, cô lớn hơn Park Yuchun và Kim Jaejoong hai tuổi, mà đối với hai chàng trai trẻ thiếu tình thương của mẹ từ nhỏ này thì luôn muốn có một cô gái lớn tuổi che chở mình. Tuy Park Ga Hee sẽ không làm việc nhà, cũng ít khi đi ăn uống cùng Park Yuchun và Kim Jaejoong. Nhưng nụ cười hiền lành lại đầy quyến rũ của cô cũng đủ khiến cho thiếu niên Park Yuchun không thể cưỡng lại.Bởi vì không có trở ngại ngôn ngữ, phong tục, thói quen sinh hoạt, nên Park Ga Hee dần cảm thấy Park Yuchun so với cậu bạn trai người Mỹ kia tốt hơn nhiều. Hơn nữa lúc nào hắn cũng tìm cách làm cho cô vui vẻ. Còn bắt Kim Jaejoong cùng sắp xếp mấy trò thật mất mặt để lấy lòng người đẹp. Cứ như vậy, Park Ga Hee quyết định chia tay với bạn trai hiện tại, rơi vào vòng tay của cậu đàn em.

Ban đầu Park Yuchun cũng rất muốn kết hôn với Park Ga Hee, chỉ là dần hắn cảm thấy, Park Ga Hee đúng là rất quyến rũ, nhất là đường cong tuyệt đẹp ở bờ vai cô, nhưng quyến rũ thì quyến rũ, mà những cô nàng sexy thế này thường xài tiền rất phung phí. Một đôi giày trị giá đến 500 đô, một cái túi số lượng có hạn tới gần 4000 đô. Park Yuchun xuất thân từ con nhà giàu, cũng không để ý tới vụ tiền bạc, nhưng hắn thật sự không thể nào chấp nhận sở thích mua sắm của cô nàng.

Xinh đẹp nhưng lại không bao giờ xuống bếp, thỉnh thoảng còn phung phí tiền bạc. Người ta nói không tốn tiền sẽ không có đàn bà, mà nếu có thì sẽ chẳng dễ nhìn chút nào, mà nắm được trong tay mình thì lại càng không thể nhìn nổi. Hồi đó Kim Jaejoong nghĩ. Tiền Park Yuchun mua đồ cho Ga Hee đủ cho y sống cả đời trên nước Mỹ này. Hắn đúng là coi tiền như rác. Park Yuchun lại có chút thích thú như vậy. Nhưng không biết vì sao đột nhiên Park Ga Hee lại biến mất trước mắt hai người đến một tuần, ai cũng không biết cô nàng đi đâu. Có lẽ đến bây giờ đó vẫn là câu hỏi chưa có đáp án. Nhưng một tuần sau, khi cô nàng xuất hiện trước mặt Park Yuchun, lại nói một câu “Yuchun, chúng ta chia tay đi.” Giọng điệu bình thản như đang nói “Yuchun, chúng ta đi mua quần áo đi.”

Lúc đó Park Yuchun mở to mắt, hỏi lý do nhưng cô nàng không chịu trả lời, chỉ nói với hắn “Chỉ là không còn yêu cậu nữa, cậu cũng đừng cố chấp. Yuchun, chúng ta kết thúc rồi.”

Chỉ như vậy là đã kết thúc rồi.

Park Yuchun nhìn bóng lưng người con gái đi xa phía trước dần dần biến mất. Sau đó hắn trở lại căn nhà trọ cùng Kim Jaejoong thuê, tự nhốt mình trong phòng suốt ba ngày. Kim Jaejoong khuyên giải mãi cũng không mở cửa. Cuối cùng y không chịu nổi nữa, mới tự đi tìm Park Ga Hee để hỏi rõ ràng. Nhưng nghe câu nói đầu tiên của cô, y đã quay trở về “Jaejoong, cậu đừng khuyên tôi. Tháng sau tôi sẽ kết hôn với Jhon. Cậu nên khuyên nhủ Yuchun đi.”

Tuy Kim Jaejoong cố gắng giấu Park Yuchun tin kết hôn này, nhưng cuối cùng hắn vẫn biết. Một tháng sau, hắn xuất hiện trong hôn lễ, hắn thậm chí đã nghĩ sẽ tới hiện trường diễn màn cướp cô dâu rồi bỏ trốn, nhưng cuối cùng hắn lại tới gần cô, nói “Chúc chị hạnh phúc.” Sau đó quay đầu bỏ đi. Kim Jaejoong cũng không thể ngờ Park Yuchun có thể tiêu sái như vậy, hôm qua không phải còn đòi chết trước mặt y sao? Cứ như vậy, Park Ga Hee thôi học, kết hôn, về nhà giúp chồng dạy con. Cứ như vậy, Park Yuchun tuyệt vọng, vùi đầu vào sách vở.

Dù sao chuyện tình oanh liệt một thời của Park Yuchun và Park Ga Hee cũng đã kết thúc. Tuy hắn đã từng rất yêu cô, nhưng cho tới bây giờ, đối với Park Yuchun mà nói, tình yêu này có lẽ chỉ còn chút nuối tiếc thôi.“Jaejoong, muốn uống gì?” Park Ga Hee gọi phục vụ tới.

“Một tách cà phê, cảm ơn. A, chờ một chút. Một ly nước cam đi.” Kim Jaejoong nhớ mấy ngày trước uống trộm cà phê của Jung Yunho, bị hắn bắt được, cằn nhằn một hồi lâu, tuy bây giờ không có hắn bên cạnh, nhưng y bất giác lại muốn làm theo.

“Tôi nhớ hồi trước cậu không thích uống đồ chua mà.” Cô mỉm cười, nhìn Kim Jaejoong nói.

“Khẩu vị hay tình cảm thì cũng sẽ thay đổi theo thời gian thôi. Chị Ga Hee, không lẽ chị không hiểu?” Thật ra từ lúc Kim Jaejoong nhận được điện thoại của cô, đã đoán được mục đích cô về đây chắc chắn là liên quan đến Park Yuchun rồi.

“Có lẽ là vậy. Nhưng con người lại hay hoài niệm, có nhiều thứ một thời gian không chạm vào, một ngày nào đó sẽ tìm trở lại.” Nghe Kim Jaejoong nói như vậy, Park Ga Hee hơi sửng sốt, nhưng lập tức khôi phục lại vẻ thản nhiên.

“Chị không nghĩ là thứ chị từng có, sau nhiều năm nó đã thuộc về người khác sao? Chị Ga Hee, tôi hiểu chị, chị là một người thông minh, tôi cũng rất hâm mộ sự thông minh đó. Cho nên, có chuyện gì chị cứ nói thẳng đi, đừng vòng vo nữa.” Nhận ly nước cam từ người phục vụ, Kim Jaejoong nhấp một ngụm.

“Jaejoong, cậu nói thế đúng là cho tôi không ít thiệt thòi đó. Được rồi, tôi sẽ nói thẳng. Tháng trước tôi ly hôn, sắp xếp xong việc bên đó, nên tôi về đây, là muốn nối lại tình xưa với Yuchun. Vì tình thế bắt buộc, nên… chuyện chính là như vậy.” Vẫn là vẻ mặt tự tin năm xưa, giống như chuyện nối lại tình xưa với Park Yuchun chỉ cần một mình cô đồng ý là được.

“Ha ha, Ga Hee à, chị nói chuyện này đơn giản thật đấy. Chị chẳng khác xưa chút nào. Lúc trước cũng chính chị nói chia tay với Yuchun để kết hôn với người khác. Bây giờ lại là chị muốn quay lại. Chị không biết có một số việc không phải chỉ cần chị muốn là có thể giải quyết sao?”

“Tôi hiểu, Jaejoong. Tôi biết cậu với Yuchun không hiểu rất nhiều hành động của tôi. Tôi chỉ có thể nói năm đó là bất đắc dĩ tôi mới kết hôn với Jhon. Cụ thể thế nào tôi sẽ tự giải thích rõ ràng với cậu ấy.”

“Chị nghĩ Park Yuchun nghe xong sẽ quay lại với chị? Ga Hee, nghe tôi nói một câu. Có một số việc nếu đã qua rồi hãy để nó qua đi, đừng làm chính mình rối rắm, cũng đừng mang tới phiền toái cho đối phương. Tôi chỉ có thể nói cho chị biết, Park Yuchun bây giờ đang rất hạnh phúc, cậu ta kết hôn rồi.”

“Lời cậu nói tôi đều hiểu. Yuchun giờ thuộc về người khác, nhưng tôi đã trở về, cậu ấy sẽ quay lại với tôi.” Park Ga Hee vẫn không thay đổi, vẫn giống như một nàng công chúa kiêu kỳ, nhưng đáng tiếc Park Yuchun không phải chàng kỵ sỹ trung thành với cô.

“Được rồi, Ga Hee, tôi nói với chị, bây giờ Park Yuchun là chồng của em trai tôi. Chị còn nhớ ba mẹ nuôi tôi từng nói với chị không? Là con của họ. Tôi rất thương đứa bé đó. Cho nên tôi tuyệt đối sẽ không cho phép hôn nhân của Park Yuchun và em trai tôi có sứt mẻ gì. Chị hiểu ý tôi chứ? Đương nhiên, nếu chị không làm gì, chúng ta sẽ vẫn như trước đây, dù sao chị cũng là một người bạn tốt của tôi khi ở Mỹ. Được rồi, tôi đã ra ngoài quá lâu, còn phải về nhà nấu cơm cho chồng tôi nữa. Hy vọng lần sau gặp lại, chị đã nghĩ thông suốt. Chào chị.” Kim Jaejoong nói rõ suy nghĩ của mình, nếu người đàn chị này mà đụng đến gia đình em trai y, y sẽ không bỏ qua đâu.

Nhìn bóng lưng của Kim Jaejoong, ngón tay thon dài của Park Ga Hee vuốt mép tách cà phê. Cậu quên rồi à? Nhất định là cậu đã quên Yuchun yêu tôi nhiều bao nhiêu. Tôi đã phải trả giá bao đau khổ mới có thể trở về. Nhưng chuyện này cậu không biết, nên tôi không trách cậu. Còn Yuchun, tôi sẽ không buông tay, bởi vì cậu ấy thuộc về tôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau