THỜI ĐẠI VỢ ĐẸP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thời đại vợ đẹp - Chương 31 - Chương 35

Chương 28: Tiền xài vặt

Hiếm khi có hai ngày nghỉ, Park Yuchun liền dậy sớm, làm điểm tâm cho bảo bối. Nhắc tới Park Yuchun bây giờ, phải nói hắn đã thay đổi rất nhiều. Một cậu ấm vốn cần người hầu hạ, vì có thể rước được Vật nhỏ đáng yêu về nhà mà phải vừa học nấu ăn vừa học dọn dẹp. Lúc này hắn đã ra dáng một trụ cột gia đình lắm rồi. Mỗi ngày ngoại trừ đi làm, thì thời gian còn lại hắn sẽ đi mua sắm, nếu không sẽ giống mấy bà chị nghiên cứu sách hướng dẫn nấu ăn. Thật ra ngay cả lúc đi làm Park Yuchun cũng không làm việc cho đàng hoàng, mà lại thường xuyên gọi Kim Jaejoong cùng Shim Changmin mới vào làm việc vào văn phòng, bàn về các món ăn, món này phải bỏ cái gì mới ngon, món kia phải nấu thế nào. Theo như ông nội Park thì đàn ông nhà họ Park luôn có chất lượng tốt. Biết yêu thương vợ mình đều là do di truyền từ ông. Làm đàn ông đã khó, làm đàn ông đã kết hôn lại càng khó, mà làm một người đàn ông biết thương yêu vợ lại càng khó hơn. Theo như lời Jung Yunho thì chính là có phúc thì được hầu, vô phúc thì hầu lại. Còn theo Shim Changmin, nghiên cứu sách dạy nấu ăn à? Chuyện tốt mà. Hỏi cậu ư? Không thành vấn đề. Cậu còn cam tâm tình nguyện làm tiểu thái giám thử đồ ăn cho chị dâu nhỏ nữa. Còn bác sĩ Kim thì nói. Không có chuyện gì mà tỏ ra ân cần, không phải kẻ gian thì cũng là phường trộm cắp. Park Yuchun nhất định đã làm gì có lỗi nên mới vậy. Không phải là ăn vụng sau lưng Vật nhỏ nhà y chứ? Theo Park Yuchun thì Vật nhỏ nhà hắn gầy quá! Cơm ở trường ăn được sao? Tối về nhà mà không ăn thêm không biết sẽ gầy đến mức nào nữa. Nhưng đó chỉ là cách nhìn của viện trưởng Park thôi, chứ mặt Vật nhỏ nhà hắn đã tròn lắm rồi.

Sau khi Park Yuchun nấu cháo trứng xong, hắn vẫn đeo tạp dề, đi lên lầu kêu Vật nhỏ nhà mình. Cậu bạn nhỏ nằm trên giường đã đá chăn xuống dưới chân, vểnh cái mông cong cong lên, đầu vùi dưới gối. Park Yuchun bất đắc dĩ lắc đầu. Sắp có tuyết rồi, đá chăn xuống không lạnh sao? Mà đặc biệt là mỗi sáng Vật nhỏ đều có một tư thế ngủ khác nhau. Chỉ chung một điểm là rất kỳ lạ thôi.

Kéo nhẹ chăn đắp lên người Su Su, lấy cái gối trên đầu Vật nhỏ ra, ghé vào tai cậu, nói “Bảo bối, dậy thôi. Mau dậy, ông xã nấu bữa sáng xong rồi.” Vật nhỏ vẫn nằm yên không động đậy.

“Bé ngoan~ đã chín giờ rưỡi rồi! Ăn một chút rồi ngủ tiếp.”

“Ưm~~~” Vật nhỏ không muốn dậy, gãi gãi đùi, kêu lên một tiếng. Nếu lúc này còn ở nhà mẹ Kim. Mẹ Kim nhất định sẽ kéo chăn ra, kêu lên [Kim Junsu, con dậy ngay. Suốt ngày ngủ, sắp thành heo rồi. Mau dậy cho mẹ.] Mặc kệ là xuân hạ thu đông, đều sẽ xốc chăn, tét vào cái mông vểnh của cậu. Nhưng ngày nay Kim Junsu đã lập gia đình. Cỏ dại đã trở thành bảo bối. Mỗi lần gọi cậu dậy, Park Yuchun đều dùng cách dịu dàng nhất.

“Bảo bối~ dậy thôi. Mười mấy tiếng em chưa để ý anh rồi đấy. Hay ông xã bế em đi ăn cơm?” Lật người Vật nhỏ lại, Park Yuchun nhìn gương mặt cậu, nói.

“Ư… Yuchun… Anh ôm em một lát đi, em không muốn ăn, muốn anh ôm một lát thôi~” Vật nhỏ biết ông xã sẽ không dùng cách tàn bạo như mẹ gọi mình, vì thế cậu liền làm tới, ôm chặt cổ viện trưởng Park, không chịu buông ra. Khuôn mặt nhỏ nhắn còn cọ cọ vào cổ hắn, rất giống con mèo nhỏ đòi chủ nhân vuốt ve mình.

“Ưm, ôm một lúc thôi. Năm phút thôi đấy. Lâu quá cơm sẽ nguội hết đó.” Park Yuchun dùng một tay cởi tạp dề, ném xuống sàn nhà, ôm Vật nhỏ nhà mình, nằm trên giường.

“Ông xã, hôm nay ăn gì?” Su Su rúc vào lòng Park Yuchun, mơ màng hỏi.

“Ưm… hôm nay có cháo trứng, bánh pho mát nướng, còn có bánh đào, đều là món bảo bối thích.” Park Yuchun vừa nói vừa vuốt mái tóc rối của Vật nhỏ.

“Dạ? Sao anh không nói sớm? Nguội sẽ không ngon đâu. Yuchun đáng ghét, sao anh không nói sớm cho em biết.” Vừa nghe thấy toàn là món mình thích ăn, Su Su bật dậy ngay lập tức, dọa Park Yuchun giật cả mình. Sau đó Vật nhỏ dùng tốc độ ánh sáng chạy vào phòng tắm rửa mặt, đánh răng. Park Yuchun ở phía sau vừa xách đôi dép lê vừa đuổi theo “Tiểu tổ tông của anh. Em chưa có đi dép. Đi chân đất thế lạnh lắm đấy. Đồ ăn nguội, anh hâm lại cho em, em gấp làm gì.” Đuổi tới phòng tắm, hắn ngồi xổm xuống, đi dép cho Vật nhỏ đang lo vệ sinh cá nhân “Nhấc chân trái lên. Su Su thật ngoan.” Mặc dù Vật nhỏ nhấc chân phải lên.

“Chân còn lại.” Sau khi đi dép cho Vật nhỏ xong, Park Yuchun mới phát hiện hắn không có đi dép, bàn chân cảm thấy lành lạnh, nhưng trong lòng lại rất vui vẻ. Nếu bác sĩ Kim mà thấy tình cảnh này chắc phải khinh thường viện trưởng Park lắm.

Hầu Vật nhỏ đi dép lê xong, Park Yuchun trở lại phòng ngủ, lấy một tấm thảm, bọc lấy Vật nhỏ đã rửa mặt xong, bế thẳng đến phòng ăn.

“Bảo bối, ăn chậm một chút! Không ai tranh với em đâu.” Park Yuchun thấy Vật nhỏ trong lòng đem một miếng bánh phô mát nướng to định cho vào miệng, hắn sợ cậu sẽ bị nghẹn nên liền lên tiếng.

“Wow~ thơm quá! Ngon thật!” Su Su lại chẳng thèm quan tâm lời hắn nói, cho miếng bánh ngọt vào miệng, mắt còn liếc qua dĩa bánh đào trên bàn.

“Ngon cũng không được ăn một miếng to như thế. Từ từ ăn, ông xã đút cho em.” Park Yuchun nhìn thấy không được, liền cầm bữa sáng trong tay Vật nhỏ, bẻ ra thành từng miếng đút vào miệng cậu.

Chờ Kim Junsu ăn xong bữa sáng, Park Yuchun lấy một cái thẻ đặt lên bàn ăn cơm “Bảo bối, cái này cho em.”

“Dạ? Ông xã, cái gì vậy? Cho em à?” Vật nhỏ nhìn cái thẻ trên bàn, lại nhìn qua Park Yuchun, hỏi.

“Ừ, đương nhiên là cho vợ anh rồi. Cái thẻ này em phải cất kỹ, sau này đầu mỗi tháng ông xã sẽ gửi tiền vào đây cho bảo bối tiêu vặt.” Park Yuchun vuốt tóc Su Su, nhỏ giọng nói.

“Hàng ngày Yuchun đã cho em nhiều tiền xài vặt lắm rồi. Em không xài hết đã cho em tiếp… Ông xã~ Chúng ta không cần tiết kiệm tiền à? Mẹ nói… mẹ nói…” Nói đến đây, Vật nhỏ đỏ mặt lên.

“Sao? Mẹ nói sao?”“Mẹ nói… một người vợ biết tiết kiệm cho chồng, thì chồng mới thích…” Vật nhỏ nói bé xíu như tiếng muỗi kêu vậy.

“Hả? Ha ha… không phải đâu, Su Su còn đến trường, cần tiền vào rất nhiều việc. Với lại không phải ông xã không có tiền cho em xài.”

“Nhưng Yuchun vất vả lắm mới kiếm được tiền. Sao em có thể tiêu xài lãng phí được. Em có thể đi làm, như vậy có thể kiếm được tiền tiêu vặt. Chúng ta cũng có thể tiết kiệm được một khoản. Ông xã cũng không cần khổ cực như thế nữa.” Nhớ tới Park Yuchun đôi khi phải xem bệnh án đến đêm khuya, Vật nhỏ liền cảm thấy đau lòng.

“Được rồi! Em chỉ cần ở nhà cho anh thôi. Em muốn đi làm? Hàng ngày ở nhà anh còn không nỡ cho em rót một ly nước, mà em bảo anh cho em đi hầu người khác sao? Không bằng giết anh đi cho rồi.”

“Em biết ông xã thương em mà. Nhưng em không muốn thành gánh nặng cho anh đâu.” Vật nhỏ cười hì hì, nói.

“Cái gì mà gánh nặng, gánh nhẹ chứ? Em gả cho anh thì là vợ của anh, anh không thương em thì thương ai. Với lại anh kiếm tiền nhiều như vậy để làm gì chứ? Không phải là để bảo bối với cục cưng nhỏ của chúng ta sống sung sướng sao. Cho em tiền tiêu là trách nhiệm và nghĩa vụ của anh. Anh đưa tấm thẻ này cho em, vì anh biết Su Su sẽ không bao giờ hỏi anh vụ tiền bạc khi cần dùng. Em giữ cái này, cần tiền cũng không cần nói với anh, cứ rút thẳng ra là được.” Park Yuchun ôm chặt Vật nhỏ, kéo lại tấm thảm bị trượt xuống, bọc lấy cậu.

“Ha ha… ông xã… anh nói làm em xấu hổ quá…” Su Su ngây ngốc cười.

“Sao lại xấu hổ. Vốn dĩ ông xã cho em tiền thì em cứ tiêu. Em xài càng nhiều anh càng vui. Chuyện này chứng minh anh có năng lực, có thể làm cho vợ anh có cuộc sống đầy đủ. Cho nên đưa tiền cho em thì em cứ mua cái gì em thích ăn, quần áo, đồ chơi em thích. Nói chung thích cái gì thì mua cái đó. Không cần hỏi ý kiến của anh, biết chưa?”

“Đáng ghét! Ông xã đáng ghét! Thật đáng ghét. Sáng sớm sao lại làm em cảm động vậy. Đáng ghét, đáng ghét…” Vật nhỏ nghe viện trưởng nhà mình nói thế, trong lòng ấm áp vô cùng, đôi bàn tay nhỏ kéo lấy cổ hắn, đặt cằm lên vai hắn, không ngừng làm nũng.

“Hửm?”

“Ông xã…”

“Hửm?”“Số tiền này mua cái gì cũng được à?”

“Ừ, chỉ cần Su Su thích.”

“Xài linh tinh cũng được sao?”

“Ừ, chỉ cần bảo bối thích.”

“Xài hết cũng được à?”

“Ừ, chỉ cần…” Nâng đầu Vật nhỏ lên, Park Yuchun hôn nhẹ lên môi cậu, nói “Chỉ cần vợ anh thích thôi.” Su Su đặt cằm lại lên vai hắn “Ông xã đáng ghét!”

“Ừ, anh đáng ghét.”

“Ông xã, em yêu anh.”

“Ừm, anh biết.”

“Ông xã.”

“Hửm?”

“Em… muốn thị tẩm… bây giờ được không?” Vật nhỏ chôn mặt trong hõm vai hắn, ấp úng nói.

“Thị… Thị tẩm? Ai dạy em cái này?” Park Yuchun khựng lại. Thị tẩm? Từ ở thời nào vậy?

“Anh Jae Jae dạy… anh… không thích à?”

“Thích! Bảo bối thích anh đều thích!”

“Vậy chúng ta lên lầu yêu yêu đi.” Vật nhỏ ngẩng đầu lên, đôi mắt nòng nọc trong veo, khuôn mặt hình như sau khi ăn đào, cũng không khác gì trái đào mà nhìn chằm chằm ông xã của mình. Vật nhỏ hình như không biết bộ dạng của mình bây giờ quyến rũ người khác biết bao nhiêu. Park Yuchun không nói gì, bỏ lại một đống bát dĩa trên bàn, bế Vật nhỏ nhà mình chạy lên phòng ngủ lầu hai. Từ đợt Vật nhỏ tập trung thi cử, về nhà phần lớn đều lo ôn bài, Park Yuchun cũng bận rộn ở bệnh viện. Vì lúc kết hôn hắn bỏ bê quá nhiều. Nên đã hơn một tuần hai vợ chồng chưa làm ‘đại sự’ rồi. Thành ra lúc này sao có thể không kích động chứ. Nhưng ban ngày ban mặt mà lại vận động càng lúc càng nhiều thế này thì…

Chap sau: Họp phụ huynh

Kết quả học tập của Su Su sẽ ra sao?

Ai sẽ là người đi họp phụ huynh cho cậu?

Chương 29: Họp phụ huynh (1)

“Junsu, Junsu! Này, này, này! Kim Junsu!” Lee Hyuk Jae ngồi xuống, kêu vài lần Vật nhỏ cũng không để ý, vì thế cậu chạy tới trước mặt Junsu, quơ quơ tay.

“Sao? Hyuk Jae, đừng phiền tớ. Đầu tớ đang muốn nổ làm đôi đây nè.” Cậu bạn nhỏ Kim Junsu mệt mỏi đẩy tay Lee Hyuk Jae ra, tức giận nói.

“Cậu vẫn lo lắng buổi họp phụ huynh hả? Có gì đâu mà cậu lại than thở cả ngày, trưa cũng không chịu ăn. Kim Junsu! Tớ không phải viện trưởng Park nhà cậu, cậu giả bộ đáng thương cho ai xem hả?” Lee Hyuk Jae không sợ chết mà nói.

“Con khỉ này! Cậu muốn chết thì cứ nói một tiếng. Có muốn chọn cách chết không? Tớ đã phiền lắm rồi, cậu còn… Lăn ra xa một chút. Đến chỗ tớ không thấy ấy.” Kim Junsu không lên tiếng, người ta lại tưởng cô dâu nhỏ mới về nhà chồng.

“Cậu thật là. Người ta tốt bụng cậu lại cho là người ta lòng lang dạ thú. Tớ thấy trưa cậu không ăn nên sợ cậu đói bụng, mới đem chocolate cho cậu, xem ra là tớ làm chuyện thừa thải rồi.” Lee Hyuk Jae bị Su Su mắng như vậy, thấy oan ức mà than, nhưng không ngờ hiệu quả lại ngược lại.

“Biến đi. Ai cần chocolate hư của cậu chứ. A~~~ Tớ phải làm cái gì đây. Lần này chết chắc rồi.” Su Su gục đầu xuống bàn rên rỉ.

“Đúng là chết rồi đấy. Chỉ cần điểm thi học kỳ này cũng đủ cho dì đánh chết cậu rồi. Cho nên để giữ gìn thể lực, cậu phải ăn hết chỗ chocolate này. Nếu bị đánh chết rồi sẽ không còn được ăn đâu.” Lee Hyuk Jae tiếp tục vô tình đả kích Vật nhỏ.

“Cậu đi chết đi. Con khỉ này, cậu có tin trước khi tớ chết tớ sẽ giải quyết cậu trước không? Tớ chẳng hiểu sao một người tốt như Donghae lại nhìn trúng cậu. Hai cậu sinh hoạt chung mà sao cậu kém thế.”

“Khoan đã! Junsu. Thứ nhất bây giờ tớ với Donghae không còn sinh hoạt chung nữa. Tuy bây giờ lực tớ có hạn, nhưng tớ sẽ cho cậu ấy được sống sung sướng. Thứ hai, thật ra chocolate này là lúc nghỉ trưa Donghae bảo tớ đưa cho cậu. Cậu ấy nói, ăn được bao nhiêu thì cố ăn đi, sau này còn sống cũng không có mà ăn đâu.” Hyuk Jae tự nhận mình ‘hiền lành’ vô cùng, nói rõ mọi chuyện ra. Học sinh Kim Junsu sửng sốt một phút đồng hồ, sau đó kêu lên “A~~ Đôi gian phu d*m phu nhà các cậu. Sao không đi chết đi. À không, tớ không trách các cậu, có trách thì phải trách chính mình. Ai bảo tớ luôn coi hai cậu là bạn tốt nhất. Bây giờ nghĩ lại, sao mấy năm nay tớ có thể coi trọng hai người được chứ.” Nói xong, Vật nhỏ không ngừng đá vào Lee Hyuk Jae.

“Đừng đừng… Junsu... đừng đá nữa… Dong Hae còn nói… Dong Hae còn nói…” Thấy mình sắp chịu không nổi, Lee Hyuk Jae đành phải lôi Lee Donghae ra, cậu nhớ Donghae đã từng nói với mình, nếu nói thế này Su Su sẽ không giận nữa.

“Sao? Còn nói cái gì nữa?” Cậu bạn nhỏ Kim Junsu lại tò mò muốn nghe hết.

“Dong Hae còn nói… dù cậu có bị dì đánh chết cũng không sao. Chỉ cần đem đồ ăn ngon đốt cho cậu, kiếp sau chúng ta lại làm anh em tốt.”

“Lee. Dong. Hae! Cậu cũng chẳng tốt đẹp gì. Con khỉ thối, cậu với cậu ta đúng là nồi nào úp vung nấy. Yên tâm đi, tớ thành quỷ cũng sẽ mang theo hai người. Ai biểu chúng ta là Anh. Em. Tốt.” Kim Junsu đã bị chọc đến suýt ngất xỉu, sao cậu lại có hai thằng bạn vô lương tâm thế này? Không lẽ ngày chết đó không thể vượt qua được? “Lee Huyk Jae, tớ đánh chết cậu.”

Donghae, sao cậu bảo nói vậy Su Su sẽ không đánh tớ. A đau quá… Ô ô ô.

Cậu nhóc này đâu có ngờ mình bị Lee Donghae lừa. Chuyện này trách ai được, chỉ có thể trách tại chậm tiêu thôi.

Vật nhỏ đeo cái cặp nặng trịch, hôm nay hình như cặp sách trở nên nặng hơn mọi khi nhiều, bởi vì bên trong nó có một lá thư mời họp phụ huynh.

“Tiểu Đào! Tiểu Đào! Chỗ này, chỗ này nè.” Xa xa có một cậu thanh niên cao gầy vẫy tay về phía Vật nhỏ.

“Hả… Changmin? Sao em lại tới đây? Với lại… sao lại gọi anh là Tiểu Đào?” Kim Junsu bước nhanh tới trước mặt Shim Changmin, ngạc nhiên hỏi.

“Bởi vì anh giống trái đào nhỏ. Nhìn thoáng qua trông rất ngon miệng.” Shim Changmin đưa tay sờ đầu Vật nhỏ, cứ như mình mới là bậc trưởng bối vậy.

“Hả? À, sao em lại tới trường của anh? Em quen ai trong trường hả?” Vật nhỏ đột nhiên ngẩng đầu, khó hiểu nhìn Changmin.

“A? Đúng vậy, có người quen. Xin hỏi cậu bạn nhỏ có biết học sinh Kim Junsu lớp 10 – 3 không?”

“Cái gì? Anh không phải là cậu bạn nhỏ. Changmin, em quên rồi à? Anh… anh kết hôn rồi đó. Sao còn gọi là cậu bạn nhỏ được.” Vật nhỏ bị gọi như vậy, liền ‘lồng lộn’ nói lại.

“Ha ha. Tiểu Đào, anh thật sôi nổi! Hèn chi anh Yuchun lại mê anh đến vậy. Đi thôi, hôm nay anh Yuchun có ca phẫu thuật nên không tới đón anh được. Anh ấy bảo em tới đón anh đấy.” Nói tới đây Shim Changmin lại thấy muộn phiền, không phải là không muốn đón Kim Junsu mà là cậu đang vô cùng khinh bỉ cái giọng điệu của Park Yuchun khi nhờ mình.

Changmin à, lát nữa anh có ca phẫu thuật, không đi đón chị dâu em được. Em qua đón hộ anh nhé. Nhớ là thấy Junsu là phải gọi em ấy ngay đấy. Su Su tan trường, đi ra thường không có để ý. Nếu em không gọi, em ấy sẽ không thấy đâu. Không được dẫn em ấy ra quán ven đường, nhất là không cho em ấy ăn đồ ăn vặt. Đón được là đưa thẳng tới phòng làm việc của anh. Đừng để mấy cô y tá quấn lấy em ấy. Đến sáu giờ mua cho em ấy một phần cơm lươn, một ly sữa ấm 60°. Không được nóng quá đâu, em ấy uống vội sẽ bị phỏng đó, cũng không được lạnh quá, lạnh sẽ làm hư cổ họng. Nếu anh vẫn chưa phẫu thuật xong, em phải chơi với em ấy một lúc. A, không! Không được chơi, phải phụ đạo bài tập cho em ấy. Làm hết bài mới được chơi. Chắc lúc đó anh cũng xong rồi. Changmin, phiền em rồi. Anh đi chuẩn bị đây, lúc về anh sẽ hậu tạ cho em.

Ở trên xe, Vật nhỏ ngồi ghế sau, phiền muộn cúi đầu. Shim Changmin thấy không khí có chút không ổn, liền nghĩ đề tài mà hỏi một chút.

“Khụ khụ… Anh… anh Junsu, có gì không vui à? A, em biết rồi. Tại anh Yuchun không tới đón nên anh không vui sao?”

“Không… không phải! Không phải đâu! Changmin… anh không có ý này. Chỉ là tâm tình anh không tốt thôi.” Nghe thấy Changmin nói thế, Vật nhỏ đổ người về phía trước ôm lấy ghế lái, dựa đầu vào vai phải của Changmin, nói.

“Hay trong trường có ai bắt nạt anh? Anh nói ra đi? Em dạy nó cho anh.” Changmin đưa tay xoa đầu Junsu.

“Không phải, không ai bắt nạt anh hết… chỉ là… thật ra là thế này, kết quả học kỳ này của anh hơi tệ. Nhưng nhà trường sắp mở hội cha mẹ học sinh rồi. Mẹ nhất định sẽ đánh chết anh. Lúc đó sẽ không thấy được Yuchun nữa.” Vật nhỏ khóc lóc kể lể.

“A, là tại họp phụ huynh. Anh bảo anh Yuchun đi cho anh là được mà, anh ấy sẽ không đánh anh đâu.” Shim Changmin nói như thể chuyện này có gì đâu.

“Sao? Đúng rồi, bảo Yuchun đi là xong. Ha ha, Changmin, em thật thông minh đấy. Sao em lại nghĩ tới vậy? Changmin, em giỏi quá. Changmin, bình thường em ăn cái gì mà thông minh vậy?” Vật nhỏ lập tức sôi nổi lên, chỉ một câu của Changmin là mặt trời lại ló dạng với cậu.

Shim Changmin đưa Vật nhỏ đến văn phòng viện trưởng, rồi dựa theo lời dặn dò của Park Yuchun mà làm. Cuối cùng bảo mẫu Shim cũng xem như hoàn thành nhiệm vụ, đương nhiên sẽ không thể nào tốt bằng chồng người ta được. Nhưng có một vấn đề là quá trình phụ đạo bài tập cho Vật nhỏ thì thật thê thảm. Shim Changmin phát hiện kết quả của Vật nhỏ không phải hơi tệ, mà là quá tệ. Tiếng Anh thì càng thảm hại, hỏi cái gì cũng không biết. Nếu là người khác, Shim Changmin đã đánh một trận cho sáng đầu ra rồi. Nhưng nhìn cái mặt tội tội, cậu mới đành theo gót Park Yuchun, mà nhẫn nhịn dạy tiếp. Nhưng đến lúc cậu bạn nhỏ Kim Junsu lại cứ tiếp tục ‘khiêu chiến’ thế này thì thiên tài Shim cũng không thể nhịn nổi nữa.
“Này, em viết đáp án ra rồi đấy.” Bài toán dễ như vậy, chỉ có đặt công thức vào rồi bấm máy, mà cần phải vò đầu bứt tai sao?

“A… Changmin… sao em viết có hai bước đã ra đáp án vậy, anh không hiểu. Em viết chi tiết ra đi.” Vật nhỏ nhìn đáp án của Changmin, cũng chẳng hiểu sao nó lại thế.

“Hả? Còn muốn chi tiết? Cái đề này không phải liếc mắt là ra đáp án sao? Với lại em đã giảng cho anh rồi mà.” Changmin tiếp tục đau đầu.

“Nhưng… nhưng… anh vẫn chưa hiểu…” Su Su thấy xấu hổ, đầu cúi càng lúc càng thấp.

“Hả? Học sinh Kim Junsu! Theo kết quả và thái độ học tập của anh, anh mà không bị đánh mới lạ đó. Em mà là ba anh, em sẽ cạo sạch đầu anh! Cho anh khỏi ra cửa nữa, chỉ ở nhà chăm chỉ học bài thôi.” Changmin chỉ có ý trêu Vật nhỏ, nên mới nói ra lời tàn nhẫn vậy.

“Ưm~ Changmin. Tại mấy bài này khó mà. Hay là… hay là… em giải hết cho anh, về nhà anh sẽ xem lại.” Kim Junsu dùng ánh mắt tội nghiệp cầu xin Shim Changmin.

“Không được! Bài tập về nhà là phải tự làm. Bây giờ làm hộ anh là hại anh. Không được, anh tự làm đi. Với lại em làm dùm anh, anh Yuchun biết sẽ mắng em đó.”

“Ứ~ Changmin tốt bụng. Anh đã tập trung nghe em giảng mà. Tại vẫn không hiểu thôi. Tại nó khó mà. Chỉ mấy bài này thôi. Yuchun không biết đâu~ Đi mà~ Đi mà~” Vật nhỏ kéo tay áo của Changmin, dùng sức lay cậu.

“Không được! Không được! Nói không là không mà!” Changmin khinh bỉ nhìn Vật nhỏ làm nũng, dùng hai tay làm thành dấu X ở trước ngực.

“Changmin~~~ Minie~ Min Min~ Min Min à~ Đi mà~ Anh xin em đó~” Cậu bạn nhỏ ôm chặt cánh tay Shim Changmin, quyết không buông.

“Không được! Tuyệt đối không được! Em…”

“Bảo bối!” Shim Changmin còn chưa nói xong, Park Yuchun đã đẩy cửa phòng, bước vào.

“Dạ? Ông xã? Làm phẫu thuật xong rồi à?” Vật nhỏ vừa thấy chồng mình bước vào, lập tức có tinh thần, vọt vào lòng Park Yuchun, cũng mặc kệ mặt Shim Changmin càng lúc càng đen đi.

“Ừ, anh mới làm xong. Em ăn cơm chưa?” Park Yuchun đón Vật nhỏ, nhẹ nhàng chỉnh chỗ tóc ở mang tai cho cậu.

“Ăn rồi! Có phần cho ông xã đó. Lát em hâm lại cho anh. Yuchun, phẫu thuật có thành công không? Nhất định là thành công rồi. Yuchun đã ra tay sao lại không thành công chứ.”  Vật nhỏ nhìn ông xã mình, tự hỏi tự đáp luôn.

“Đương nhiên rồi! Anh là ông xã của bảo bối mà.” Hôn lên má của Kim Junsu một cái, sau đó Park Yuchun mới nhận ra còn người thứ ba trong phòng đang ngồi trên sô pha ăn khoai tây chiên, xem phim tình cảm sướt mướt “Ủa? Changmin, em chưa đi à?”

“Anh Yuchun. Giờ mới thấy em à?” Shim Changmin nhếch môi, khinh thường nói.

“Ông xã, Changmin bắt nạt em.” Vật nhỏ liền chơi xấu mà tố cáo Shim Changmin, chỉ vì cậu nhóc không làm bài tập dùm mình.

“Sao?” Park Yuchun sửng sốt.“Anh… anh Yuchun… anh đừng nghe anh ấy nói bậy, em không có bắt nạt anh ấy đâu. Anh ấy bắt nạt em mới đúng đó.” Changmin liền giải thích rõ ràng oan ức của mình, khoai tây chiên trong miệng cũng được nghiền nát thành bột.

Park Yuchun cũng biết hai người chắc đang nói đùa, nhưng hắn không muốn về nhà có người giận hờn, nên đành mở miệng hỏi Vật nhỏ “Bảo bối, Changmin bắt nạt em cái gì? Nói cho ông xã, ông xã làm chủ cho em. Dám bặt nạt Vật nhỏ nhà anh, đúng là không muốn sống rồi.” Changmin  hết đường chối cãi, trong trạng thái chết lâm sàng với đống đồ ăn.

“Dạ, em không hiểu một bài, Changmin lại không chịu giảng cho em.”



Sau đó Shim Changmin thất bại ra ngoài, đóng cửa lại, để hai vợ chồng nhà người ta ở riêng trong phòng.

“Ông xã… mấy bài đó… em không làm được, khó lắm… có phải em ngốc lắm không?” Vật nhỏ rúc vào trong lòng Park Yuchun, lo lắng nói.

“Nào có! Vật nhỏ nhà chúng ta sao lại ngốc chứ? Bây giờ chương trình cấp ba khó quá, có nhiều bài nửa ngày anh mới giải ra đó. Không sao, lát về anh giảng lại cho em.” Viện trưởng Park an ủi Kim Junsu, chỉ sợ đứa nhỏ nhà mình lại nghĩ lung tung.

“Dạ! Bây giờ em đi hâm cơm lại cho ông xã. Ăn xong, chúng ta về nhà.” Vật nhỏ vui vẻ ra mặt chạy đi hâm cơm cho Park Yuchun. Thật ra chỉ đơn giản là đặt cơm lươn vào lò vi ba hâm lại thôi, nhưng viện trưởng Park lại đau lòng cho cậu “Bảo bối, để anh tự làm, coi chừng phỏng đó.” Nói xong, Park Yuchun đoạt lấy hộp cơm trong tay Vật nhỏ.

“Không! Không phỏng! Em biết làm mà. Ông xã, anh vào đó nghỉ đi, em làm cho. Anh đã mệt một ngày rồi, chuyện nhỏ này em làm được.” Kim Junsu đẩy Park Yuchun đến cái giường trong phòng nghỉ. Park Yuchun phải phẫu thuật hơn bốn tiếng, thật sự rất mệt.

“Anh chỉ sợ em bị phỏng thôi. Em phải cẩn thận đấy.”

“Yuchun coi thường người ta. Hồi trước ở nhà em cũng thường làm đấy. Anh ngồi nghỉ đi. A, không đúng, anh nằm nghỉ đi.” Vật nhỏ đẩy Park Yuchun xuống giường, kéo hai chân của hắn, tháo giày ra, sau đó đặt lên giường, còn đắp chăn cho hắn.

“Bảo bối, anh không mệt. Anh có thể tự đi hâm cơm mà.” Park Yuchun vẫn không yên lòng, muốn đứng dậy, nói.

“Đáng ghét! Không cho nói nữa! Nhắm hai mắt lại!” Kim sư tử nhỏ bắt đầu xù lông, đúng bộ dạng trưởng bối ra lệnh. Park Yuchun đành nghe theo lời cậu, nằm trên giường, nhắm mắt lại.

“Lúc này mới ngoan. Chụt~” Thấy Park Yuchun chịu nghe lời, Vật nhỏ hôn lên má hắn một cái, sau đó mới chạy ra hâm cơm.

Sau khi Vật nhỏ đút cơm cho chồng ăn xong, hai người mới bắt đầu nói chuyện nghiêm túc.

“Ông xã… ăn no chưa?”

“Ừ, no rồi. Hôm nay cơm lươn hình như ngon hơn mọi khi ấy.” Được vợ đút cho thế nên đồ nào chẳng ngon hơn.

“Vậy… vậy em có chuyện muốn nói với anh. Anh hứa là không được mắng em đâu đấy.” Vật nhỏ ngồi trên đùi Park Yuchun, hai tay quàng lên cổ hắn, nói.

“Có khi nào anh mắng em chưa? Nói đi, anh hứa sẽ không mắng em.” Park Yuchun nhéo mũi Kim Junsu, nói.

“Ưm… là thế này… kết quả thi học kỳ này… không tốt lắm… sắp tới lại họp phụ huynh…” Vật nhỏ khẩn trương, mồ hôi trong tay đổ đầm đìa.

“Muốn anh đi họp phụ huynh cho em thay mẹ vợ phải không?” Vật nhỏ, em chỉ cần nói thẳng ra thôi mà.

“Dạ? Em chưa nói mà… hì hì… có được không? Xem như cứu em đi, mẹ mà biết, mẹ sẽ đánh chết em đó. Đến lúc đó… đến lúc đó sẽ không được thấy ông xã nữa… Chuyện khác em không quan tâm, nhưng lỡ bị đánh chết, không thấy được anh, em sẽ đau lòng lắm.” Vật nhỏ quơ tay lung tung, nói.

“Em đứng thứ mấy mà lại sợ thế vậy?” Park Yuchun biết Vật nhỏ đang nịnh mình, nhưng mà cảm giác được cậu ỷ lại khiến hắn muốn bay lên trời.

“Ưm…”

“Sao? Bảo bối, em phải nói ra, anh mới giúp được.”

“Ưm, ba mươi lăm trong lớp… bốn trăm hai mươi mốt trong khối…” Cuối cùng Vật nhỏ cũng nói ra khỏi miệng.

“Vậy lớp em có bao nhiêu người?” Park Yuchun bắt đầu đổ mồ hôi.

“Ba… mươi bảy ạ.”

Nghe đến đây, trong lòng Park Yuchun liền dựng thẳng ngón cái ‘thành tích tốt!’. Hắn phải bội phục Vật nhỏ nhà mình đến sát đất đấy. Junsu, em giỏi thật đó, nói thẳng là đứng thứ ba từ dưới đếm ngược lên đi. Kết quả này, em không sợ mới lạ. Mẹ vợ mà biết đúng là sẽ đánh chết em đó.

Chương 30: Họp phụ huynh (2)

“Haiz.” Park Yuchun thở dài một hơi, không lẽ cách dạy của hắn có vấn đề?

“Đưa cho anh.”

“Dạ? Gì ạ?” Thấy Park Yuchun đưa tay ra, Su Su liền khẩn trương hỏi.

“Giấy mời họp phụ huynh, không phải phải ký tên xác nhận sao?”

“Wow, ông xã! Anh đúng là thần đó. Để em đi lấy.” Hòn đá to trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, Vật nhỏ vui vẻ lại, đi lấy giấy mời.

Park Yuchun kí tên lên giấy mời, định thu dọn đồ đạc cùng Vật nhỏ về nhà, bỗng điện thoại Vật nhỏ vang lên.

“Bảo bối, có điện thoại kìa.” Park Yuchun mặc áo khoác vào, nói vọng vào trong phòng rửa tay với Vật nhỏ.

“Ông xã nghe hộ em đi.”

“Ừ.” Park Yuchun cười cười, bắt máy nói “Alo!”

“Junsu à, mẹ đây.”

“Mẹ vợ, con là Yuchun ạ, Su Su đang trong nhà vệ sinh.”

“Là con rể Park à. Ha ha, con rể Park, mẹ nhớ con lắm đấy! Gần đây chắc bận lắm nhỉ? Lúc nào rảnh thì về nhà mẹ nhé.” Mẹ Kim vừa nghe thấy người bắt máy là cậu con rể Park quý hóa, giọng nói liền trở nên nhã nhặn lại.

“Mẹ vợ, dạo này con hơi bận, không đến thăm ba mẹ được, thật có lỗi quá.”

“Ài. Con rể Park lúc nào cũng khách sáo như vậy. Không sao đâu, không sao đâu. Mẹ biết con bận rộn mà. Con phải chăm lo cho cái bệnh viện lớn thế, nhất định là rất vất vả rồi.”

“Ha ha, mẹ vợ, mẹ gọi Su Su có chuyện gì không?”

“Cũng không có việc gì! Yuchun à, Junsu nhà chúng ta còn nhỏ, có rất nhiều chuyện nó đều không hiểu, rất nhiều việc cũng không biết làm, nó… có chọc tức con không?”

“Không ạ! Su Su giỏi lắm. Lúc nào em ấy cũng cố gắng, em ấy đã làm rất tốt rồi. Em ấy cũng hiểu chuyện, biết giúp việc nhà, càng không có chọc giận con, biểu hiện rất tốt ạ.” Nhắc tới Vật nhỏ nhà hắn, viện trưởng Park không tránh khỏi cong khóe miệng lên, hai gò má trên mặt lại càng thêm phúng phính.

“Ông xã, ai vậy?” Vật nhỏ từ WC chạy ra, thấy viện trưởng nhà cậu cầm điện thoại của cậu trò chuyện, liền hỏi.

“A, mẹ vợ, Su Su ra rồi, mẹ nói chuyện với em ấy nhé!” Park Yuchun cưng chiều xoa đầu Vật nhỏ, đưa điện thoại cho cậu.

“Mẹ? Có chuyện gì ạ?”

“Kim Junsu! Không có việc gì mẹ không thể gọi cho con à? Thằng nhóc vô lương tâm.” Thái độ của mẹ Kim liền quay ngoắt một trăm tám mươi độ, không biết cậu bạn nhỏ Kim Junsu hay Park Yuchun mới là con ruột của bà.

“Không có~ Con không có ý đó.”

“Mẹ gọi cho con là muốn hỏi con, học kỳ này đã có thư mời họp phụ huynh chưa?”

“Dạ…” Trong phút chốc Kim Junsu cảm giác như trời sập xuống, khiến cậu chết đứng tại chỗ.

“Alo? Alo? Junsu, con có nghe không vậy?” Đang nói chuyện, tự nhiên đầu bên kia im bặt, mẹ Kim liền hỏi.

“Dạ? A, có… có ạ.” Mặt Kim Junsu đã trắng bệch đi rồi, Park Yuchun thấy vậy, liền đi tới cạnh cậu, nháy mắt ra hiệu. Nhưng lúc này Su Su làm gì còn khả năng hiểu ý nữa. Vì thế Park Yuchun liền cầm điện thoại trong tay cậu “A, mẹ vợ, chuyện này con hỏi Su Su rồi. Nhà trường chưa có gửi thư mời.”

“Ồ, nhà trường cũng thiệt là. Lúc nào có giấy mời, con rể Park nhớ gọi điện cho mẹ đấy.” Vừa nghe Park Yuchun nói như vậy, mẹ Kim cũng không truy hỏi nữa, dù sao trong mắt bà con rể Park vĩ đại sẽ không bao giờ nói dối vì chuyện cỏn con này.

“Vâng! Con sẽ gọi ạ.” Thật ra Park Yuchun cũng cảm thấy chột dạ, nhưng ảnh hưởng đến tính mạng Vật nhỏ nhà hắn, nên hắn phải tự an ủi mình, đây là một lời nói dối thiện chí.. là có ý tốt… nhưng vẫn là nói dối…
Cúp máy, hai người đều đau tim mà ngồi phịch xuống sô pha. Vật nhỏ cọ vào người chồng mình, dựa vào ngực hắn “Yuchun, em xin lỗi, để anh phải nói dối.”

Park Yuchun ôm eo Kim Junsu, nhấc cậu lên. Hai người đối mặt nhau “Không sao. Đây không phải lỗi của bảo bối. Tại anh bận quá, không quan tâm bài vở của em. Xem ra anh phải phụ đạo thêm cho em. Nếu anh không có thời gian, anh bảo Changmin qua dạy thêm cho em được không?”

“Không! Em không muốn Changmin dạy đâu. Changmin dữ lắm.” Vật nhỏ nghe đến cái tên Changmin liền như bị điện giật mà liên tục lắc đầu.

“Nhưng Changmin rất giỏi! Hơn nữa em ấy dạy em có khi còn giúp em tiến bộ nhanh hơn anh nữa.” Xem ra Park Yuchun đã nhận ra kế hoạch dạy kèm của hắn căn bản không có hiệu quả. Nếu không phải vừa học vừa ôm ấp nhau, thì chỉ cần Vật nhỏ nháy mắt vài cái là hắn làm luôn bài tập cho cậu rồi.

“Ứ~ Yuchun bận thì em đi tìm anh Jae Jae. Không cần Changmin đâu, em không muốn~” Vật nhỏ lại bắt đầu nhõng nhẽo.

“Vậy anh không kêu Changmin, anh mời thầy giáo đến nhà dạy kèm cho em nhé.”

“Em không cần gia sư. Hừ, Yuchun xấu xa. Anh không thương em phải không. Chê em phiền chứ gì.” Vật nhỏ cố tình gây sự, dựa vào lòng Park Yuchun kêu, không khác gì còn mèo nhỏ không ngừng cong người, xòe móng vuốt ra.

“Haiz…” Park Yuchun thở dài, chỉ có thể trách hắn chiều Vật nhỏ thành quen thôi “Được rồi, không mời thầy. Ông xã kèm cho em là được chứ gì.”

“Ưm, thế còn được.”

“Được rồi, mặc áo khoác vào đi, chúng ta về nhà.” Park Yuchun bế Kim Junsu đứng dậy, đến giá treo quần áo, lấy áo khoác cho cậu. Vật nhỏ còn chẳng phải tự mặc áo nữa.

“Đưa tay lên nào.” Khoác chiếc áo ấm dày, sau đó quấn khăn cho cậu, Park Yuchun nói “Haiz, bao giờ bảo bối nhà chúng ta mới trưởng thành được đây.”

“Em không muốn lớn đâu. Em sợ mình lớn rồi, Yuchun sẽ không đối tốt với em như vậy nữa.” Vật nhỏ cúi đầu, bộ dáng buồn bã nói.

“Nói bậy, dù em có lớn thế nào, em cũng là bảo bối của anh.” Park Yuchun vỗ nhẹ đầu Kim Junsu, bảo cậu không được suy nghĩ lung tung.

“Nếu em lớn rồi, em còn được nói chuyện vô lý như giờ không?” Xem ra Vật nhỏ cũng biết mình nói chuyện rất vô lý.

“Được, từ khi anh biết em, Vật nhỏ của anh đã vô lý vậy rồi.”

“Vậy có thể làm nũng như bây giờ không?”
“Ha ha, anh muốn còn không được đấy.”

“Vậy sau này có con rồi… anh vẫn thương em như bây giờ sao?” Vật nhỏ đỏ mặt hỏi.

“Dù sau này có con hay không, em cũng là Vật nhỏ của anh. Sau khi có con, Su Su của chúng ta chính là anh cả, sau đó xếp xuống, hai, ba, bốn,… chín, mười, vậy là đủ một đội bóng rồi.”

“Ứ~ Em không làm anh cả đâu, em là mẹ của tụi nhỏ mà.” Vật nhỏ bĩu môi, xem ra chuyện này cậu rất để ý.

“Ừm, Vật nhỏ nhà chúng ta là mẹ tụi nhỏ.” Hai người vừa nói chuyện vừa lái xe về nhà.

Buổi họp phụ huynh vào thứ sáu.

Park Yuchun đậu xe xong, đi vào trường thì thấy rất nhiều học sinh ra cổng, chắc là do họp phụ huynh nên học sinh được về sớm. Vì thế hắn bất giác tìm kiếm bóng dáng Vật nhỏ nhà mình. Nhưng trên đường đến lớp 10 – 3 lại không gặp được cậu. Chỉ là có rất nhiều phụ huynh, đa phần đều là phụ nữ. Có mấy người thì thầm, còn nhìn chằm chằm Park Yuchun nữa. Ngẫu nhiên hắn sẽ nghe thấy một vài câu, đại loại như: “Bà nhìn kìa, đẹp trai thật đó.”

“Ừm, mà trẻ vậy đã làm cha rồi sao?”

“Ừ, lạ thật. Không biết phụ huynh của đứa bé nào?”

Park Yuchun đến tương đối sớm, trong lớp chỉ có vài phụ huynh ngồi thành từng cụm nhỏ, hắn nhìn theo sơ đồ trên bảng đi đến chỗ ngồi của Vật nhỏ ngồi xuống. Lúc này có một phụ huynh đi tới “Ơ? Không phải… không phải… của Junsu…”

“A, chào cô.” Park Yuchun thấy người này có chút quen quen, cũng lịch sự đứng dậy, chào.

“Ha ha, chào cháu. Còn nhớ cô không? Cô có tham gia đám cưới của cháu đó. Cô là mẹ của Hyuk Jae.” Mẹ Lee nhiệt tình giữ chặt tay Park Yuchun, cười nói.

“A! Là mẹ của Hyuk Jae. Chào cô. Cháu là Park Yuchun, là…” Lúc này Park Yuchun mới nhớ tới. Hóa ra là mẹ của thằng nhóc kia.

“Cô hiểu mà. Không cần nói đâu. Mà sao cháu lại tới đây? Không phải mọi khi đều là bà Kim sao?” Mẹ Lee nhìn Park Yuchun, tỏ vẻ bà rất hiểu, sẽ không nói chuyện Junsu đã kết hôn với hắn ra đâu. Park Yuchun tỏ ra cảm kích, Su Su nhà hắn còn nhỏ, chuyện kết hôn vẫn là càng ít người biết càng tốt “A… vâng. Mẹ Junsu hôm nay bận, cũng vừa lúc cháu rảnh.” Xem ra phóng lao rồi thì phải theo lao thôi.

“Hóa ra là vậy, bà Kim thật là có phúc. Không tốn công sức gì lại có người… ưu tú như cháu thế này.” Đương nhiên hai chữ con rể, mẹ Lee đâu dám nói ra.

Nói thật, từ lúc Park Yuchun ra đời đã là một thần đồng rồi. Từ hồi còn ở nhà trẻ, rồi tốt nghiệp cấp ba, sau đó qua Mỹ du học ngành Y, hắn luôn là ‘thiên tài’ trong mắt các giáo sư. Lúc trình bày luận án cũng chưa bao giờ nhăn mặt. Nhưng từ ngày gặp Vật nhỏ thì mọi thứ đều thay đổi, từ lúc bắt đầu họp phụ huynh đến giờ, chưa tới hai mươi phút, mà mặt Park Yuchun đã lúc đỏ lúc trắng rồi. Phát vở bài tập về nhà thì làm rất tốt, nhưng phát đến bài thi thì toàn là điểm thấp. Nguyên nhân đều do viện trưởng Park cưng chiều Vật nhỏ mà ra. Bài tập về nhà hầu hết là do hắn giải.

Kết thúc buổi họp, Park Yuchun còn bị giáo viên chủ nhiệm mời ở lại nói chuyện riêng, gương mặt hăng hái chuẩn bị đi về của hắn dần dần tối sầm lại.

Về đến nhà, Park Yuchun vô lực kéo cà vạt, cầm xấp bài thi của Vật nhỏ, thở dài. Cậu bạn nhỏ đoán sắp có tai ương, liền trốn trong phòng bếp, không dám ra, chỉ ngó cái đầu trộm nhìn ông xã của mình. Park Yuchun ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tội nghiệp của Vật nhỏ, hắn vẫy tay, Vật nhỏ liền ngoan ngoãn đi tới.

Kim Junsu rất khẩn trương, đôi tay nhỏ nhanh chóng buông ra lại nhanh chóng nắm lại “Yuchun… điểm…”

“Bảo bối, bắt đầu từ ngày mai, chúng ta cùng nhau học bài, ông xã cùng em học được không?” Park Yuchun kéo Kim Junsu qua, để cậu ngồi lên đùi hắn, nắm bàn tay toát mồ hôi của cậu, nghiêm túc nói.

“Dạ.” Vật nhỏ tưởng sẽ bị mắng một trận, nhưng ông xã cậu nào nỡ mắng cậu chứ. Chỉ là kết quả tệ như vậy, Park Yuchun lại tự ôm trách nhiệm về mình thôi.

“Em phải hứa với anh, sau này đi học phải tập trung nghe giảng, cái gì không hiểu thì hỏi anh hoặc Jaejoong, bài tập phải tự mình làm, như vậy được không?” Park Yuchun xoa bàn tay Vật nhỏ, nói.

“Được ạ. Mai em sẽ chăm chỉ học hành. Năm giờ sáng em sẽ dậy học Tiếng Anh.”

“Không cần sớm vậy đâu. Năm giờ dậy học Tiếng Anh mệt lắm, em chỉ cần dậy sớm hơn nửa tiếng là được rồi. Ông xã sẽ gọi em dậy sớm.”

“Yuchun, anh đừng đối tốt với em vậy. Anh… anh khiến em cảm thấy mình có lỗi đấy, kết quả tệ vậy còn khiến anh mệt thêm.” Nước mắt của Su Su vòng quanh đôi mắt, Park Yuchun liền nhanh chóng đáp lại “Bảo bối, anh không thích em nói vậy đâu. Anh đương nhiên phải đối tốt với em rồi. Cuộc đời của em là do anh phụ trách, nên đây là nghĩa vụ của anh. Bảo bối đừng nghĩ nhiều. Dù thành tích của em tốt hay không, anh vẫn yêu em.” Lau nước mắt của Vật nhỏ, Park Yuchun hôn nhẹ lên môi cậu.

Đêm nay một lần nữa cậu bạn nhỏ Kim Junsu lại tự nhảy vào miệng sói. Đã ăn sạch con nhà người ta rồi mà còn được Vật nhỏ nói là bồi thường cho hắn bị xấu mặt ở buổi họp phụ huynh. Park Yuchun cũng chẳng cảm thấy mình lợi dụng Vật nhỏ lúc khó khăn gì cả, mà chỉ nghiễm nhiên nhận lấy thôi.

Chương 31: Họp phụ huynh (3)

Sáng hôm sau.

“Bảo bối, dậy thôi! Còn phải học bài nữa!” Nhìn đồng hồ, là bảy giờ, còn hơi sớm nên Park Yuchun phân vân có nên gọi Vật nhỏ dậy không, dù sao hôm nay cũng là thứ bảy mà.

“Ưm… ư~~~ không muốn~” Vật nhỏ trở mình, ngủ tiếp.

“Bảo bối, hôm qua không phải chúng ta đã nói dạy sớm nửa tiếng học bài sao. Em dậy ăn một chút, rồi chúng ta cùng đọc sách.” Park Yuchun lay mông Vật nhỏ, nói.

“Ưm… đau.” Bị Park Yuchun đụng đến ‘vết thương’, Kim Junsu mới chịu xoay người, ngồi dậy.

“Anh xin lỗi. Là ông xã không cẩn thận. Có đau không? Đau lắm à? Để anh xem thử có cần bôi thuốc không.” Park Yuchun xoa mông cho cậu, hỏi.

“Ưm, không sao. Giờ em dậy, đi học bài.” Vật nhỏ thấy xấu hổ, liền xuống giường, đi rửa mặt.

Trong lúc Kim Junsu đi đánh răng, Park Yuchun nhận một cuộc gọi, đầu bên kia bảo hắn mau tới bệnh viện, có một tập thể bị ngộ độc thức ăn, chuyện vô cùng khẩn cấp, mà bác sĩ Kim lại đang nghỉ phép, viện trưởng hắn không thể không đến xử lý được. Park Yuchun không muốn rời xa Vật nhỏ nhà mình, Vật nhỏ lại vừa mới có quyết tâm học bài, nhưng hắn cũng không thể bỏ công tác được. Chuyện này lại đột ngột nên hắn không còn cách nào khác.

Park Yuchun vội vàng thay quần áo, lấy sách Tiếng Anh cùng bài tập ra cho Vật nhỏ “Bảo bối! Đánh răng xong chưa?”

“Dạ, sắp xong rồi.” Cậu bạn nhỏ Kim Junsu nói không rõ ràng, chắc vẫn còn kem đánh răng trong miệng.

“Bảo bối, bây giờ ông xã có chút việc phải đến bệnh viện, em ngoan ngoãn ở nhà học bài, anh giải quyết xong sẽ về ngay. Trưa anh sẽ dẫn em đi ăn.” Park Yuchun vẫn không yên tâm nhìn vào phòng tắm một cái, thấy không vấn đề gì, hắn mới yên tâm ra khỏi nhà.

Trong khi viện trưởng Park đang làm tốt chức trách của mình thì cậu bạn nhỏ bên này hai mươi phút đầu còn cầm sách đọc thật to, hai mươi phút sau, mí mắt bắt đầu khép khép lại, qua mười phút nữa thì nằm gục trên bàn ngủ.

Một lúc sau bỗng có tiếng chuông điện thoại vang lên, đánh thức Su Su đang nằm mơ, nên cậu cứ tưởng là Park Yuchun gọi tới.

“Ông xã, có gì không?” Dụi mắt, Kim Junsu uể oải nói.

“Kim Junsu! Mau dụi mắt cho tỉnh táo lại đi. Mẹ của con đây.”

Cậu bạn nhỏ giật mình, giống như có một chậu nước lạnh đổ từ đầu xuống chân “Dạ? A, mẹ.”

“Tỉnh chưa? Con rể Park đâu? Có ở cạnh con không?”

“Không ạ, nãy ảnh nói bệnh viện có việc gấp, nên ra ngoài rồi. Mẹ tìm Yuchun ạ?”

“À không. Junsu, mẹ nói này, sao con không về thăm nhà một chút? Ba mẹ đều nhớ con lắm đấy. Hôm nay không đi học thì về nhà đi.”

“Dạ! Bây giờ con chuẩn bị qua đây.” Thật ra Kim Junsu cũng nhớ mẹ, nhưng vừa rồi bận rộn thi cử, nên cậu không có về được.

“Ừ, Jun…”

“Junsu à! Phải mặc nhiều đồ đó con. Bên ngoài lạnh lắm.” Mẹ Kim còn chưa nói xong, ba Kim đã đoạt lấy điện thoại dặn cậu bạn nhỏ.

“Dạ.”

Kim Junsu về đến nhà, người mở cửa lại là Kim Jaejoong “Ơ? Anh Jae Jae, anh cũng về ạ? Anh Yunho đâu? Sao anh ấy lại cho anh ra ngoài một mình thế?” Thấy Kim Jaejoong, Vật nhỏ vui mừng hỏi, nhưng lại thấy Kim Jaejoong nháy mắt liên tục với mình “Anh, mắt anh bị sao vậy? Bị bụi vào mắt hả? Su Su thổi cho… Phù…” Kim Jaejoong tiếp tục nháy mắt ra hiệu lại càng làm cho Su Su hiểu lầm là mắt y không thoải mái.

“Su Su! Mẹ có chuyện muốn nói với con!” Mẹ Kim đứng ở phòng khách, cười, vẫy tay với Su Su, nhưng mà nụ cười này hình như có chút khủng bố.
Ba Kim cũng dùng mắt ra hiệu với Vật nhỏ, nhưng Su Su vẫn không biết gì mà hiên ngang đi tới chỗ mẹ Kim. Sau đó ba Kim chỉ biết che mắt lại, không dám nhìn nữa.

“Mẹ~~~ mẹ nhớ Su Su không?” Vật nhỏ chạy qua, ngọt ngào hỏi mẹ Kim.

“Đương nhiên là nhớ rồi! Lại đây, theo mẹ lên lầu nói chuyện một lát.” Mẹ Kim vẫn cười, nắm tay Vật nhỏ, kéo lên lầu.

Kim Junsu còn chưa kịp phản ứng, mẹ Kim đã đóng rầm cửa rồi khóa trái lại.

“Nhóc con Kim Junsu. Học đâu ra cái trò nói dối hả. Hôm nay mẹ không đánh xẹp cái mông của con, mẹ sẽ không là mẹ của con nữa.”

Ngay lúc mẹ Kim đánh mạnh lên mông Kim Junsu, cậu mới hiểu sao ba lại bảo cậu mặc nhiều quần áo vào, bởi vì mặc thêm một cái quần sẽ đỡ đau hơn.

Trong phòng vẫn là tiếng gậy đánh, còn có cả tiếng khóc rung trời rung đất của Vật nhỏ. Ba Kim với Kim Jaejoong đứng trước cửa vừa gõ liên tục vừa nói “Mẹ, có gì từ từ dạy, đừng đánh nữa. Su Su nó không chịu nổi đâu. ”

Mẹ Kim nói vọng ra “Dám nói dối mẹ. Còn kêu Yuchun đi họp phụ huynh thay, nếu mẹ HyukJae không gọi điện bảo, không biết mẹ còn bị lừa đến khi nào. Con biết mẹ bị thằng nhóc này gạt, tâm tình khó chịu thế nào không.”

“Mẹ nó, đừng đánh nữa! Ra ngoài trước đã, chúng ta cùng nhau dạy Su Su! Trước đi ra đã, ra rồi nói sau!” Ba Kim tiếp tục năn nỉ, nhưng vẫn không có tác dụng.

“Mẹ ơi, ra ngoài đã, tiếp tục sẽ đánh chết Su Su đó.” Điều Kim Jaejoong không chịu nổi nhất chính là tiếng khóc của Vật nhỏ. Nghe tiếng khóc thảm thiết của Su Su, nước mắt của y cũng nhanh chóng tuôn xuống.

“Nó như thế này là tại hai cha con các người làm hư. À, còn cả con rể Park nữa. Không ai làm cho tôi bớt lo hết.”

“Jaejoong, như vậy không được! Mau gọi cho con rể Park đi, dù sao Junsu cũng lập gia đình rồi, đánh chết là không nói được với bên người ta đâu. Con rể Park tới mẹ con sẽ dừng tay.”

“Đúng rồi! Gọi điện… gọi điện!” Kim Jaejoong liền nhanh chóng gọi điện cho Park Yuchun.

Park Yuchun bên kia mới vừa xử lý xong công việc, đã bị cuộc gọi của Kim Jaejoong khiến cho hắn vội vàng chạy về nhà mẹ vợ.

Park Yuchun phóng nhanh tới nơi. Ba Kim đã đứng ở cửa chờ hắn.“Ba vợ! Sao lại vậy?” Park Yuchun chạy nhanh tới, thở dốc nói.

“Con rể Park, con tới rồi! Mau vào đi, Junsu đang bị đánh đấy! Đã nửa ngày rồi còn chưa ra, ba với Jaejoong lo lắm.” Ba Kim nhanh chóng dẫn Park Yuchun vào nhà.

“Mẹ, đừng đánh nữa! Mẹ, mẹ ơi, mau ra ngoài đi.” Kim Jaejoong đã gào đến khàn cả giọng rồi.

“Jaejoong! Chuyện là sao?” Park Yuchun bắt lấy cánh tay của Kim Jaejoong, lo lắng hỏi.

“Chuyện cậu đi họp phụ huynh bị lộ, mẹ đang giáo huấn Vật nhỏ. Đã nửa ngày rồi, thật là làm người ta lo sợ mà.”

Park Yuchun cũng liền gia nhập hàng ngũ đứng ngoài cửa kêu “Mẹ vợ! Con là Yuchun đây, chuyện đó là lỗi của con! Mẹ mở cửa ra được không?”

Trong phòng không có tiếng động, điều này làm cho mọi người đều luống cuống, vừa rồi nghe Vật nhỏ khóc còn thấy vấn đề chưa lớn, bây giờ không có âm thanh gì lại thấy có chút đáng sợ. Ngay lúc Park Yuchun với Kim Jaejoong muốn hợp lực phá cửa, thì mẹ Kim đột nhiên mở cửa ra. Mọi người lập tức chạy vào trong nhìn Su Su, liền thấy trên giường có một ‘quả bóng’ cuộn tròn trong chăn. Park Yuchun tới kéo chăn ra, Kim Jaejoong giúp hắn, nhưng Vật nhỏ giữ chặt chăn, không chịu ló ra.

“Mẹ nó, bà cũng nhẫn tâm quá. Nào có ba bốn đứa gì đâu. Tôi chỉ có hai đứa con trai thôi. Ban đầu bảo Jaejoong về cùng dạy bảo nó. Tự nhiên lại lôi nó đánh một trận thế này, bà muốn làm gì hả?” Ba Kim kéo mẹ Kim ra, tức giận nói.

“Được rồi! Ông đi hỏi nó đi, tôi đánh nó có mấy cái thôi. Con của ông, ông còn không biết à. Lúc nào cũng hét như sấm to mưa lớn vậy. Với lại ai cũng chiều nó như vậy nó sẽ hư mất. Trong nhà vẫn cần một người nghiêm khắc răn dạy nó mới được. ” Dù sao cũng là con của mình, mẹ Kim nói ra miệng thì tàn nhẫn, nhưng thực tế cũng không dám thẳng tay đánh. Giọng thét chói tai của Kim Junsu thì ai mà chẳng hiểu. Với lại gần đây lấy chồng, được Park Yuchun che chở quen rồi, nên càng không chịu nổi một chút đau, còn chưa đánh tiếp mà đã mở miệng gào đến thủng màng nhĩ của người khác rồi.

Đợi cho hai bên bình tĩnh lại thì đã là buổi chiều. Mẹ Kim vẫn trưng ra vẻ mặt tức giận, Vật nhỏ thì tội nghiệp ngồi bên cạnh Park Yuchun, cậu đang định dựa vào người hắn thì bị mẹ nhìn khiến cho phải ngồi thẳng lại. Kim Jaejoong thấy cứ chiến tranh thế này sẽ không có cách giải quyết, nên y quyết định mở miệng trước “Khụ khụ… mẹ, mọi người đều mệt rồi. Con thấy hôm nay thế này thôi. Trước hết để Yuchun đưa Su Su về đã. Chuyện học tập thì từ từ củng cố ạ.”

“Haiz, con rể Park, lẽ ra Junsu đã lập gia đình, mẹ cũng không nên can thiệp vào, chúng ta gả Junsu cho con vì cảm thấy con rể Park tài giỏi, lấy con, cuộc sống của nó sẽ tốt. Nhưng mẹ không ngờ… con lại cùng nó gạt mẹ. Con rể Park… con nói xem… chuyện này là sao?”

“Mẹ vợ, thật ra lần này đều là lỗi của con! Vì dạo này con bận quá, không có quan tâm chuyện học hành của Su Su. Con hứa với mẹ, kết quả thi lần sau của Su Su sẽ tốt lên.” Park Yuchun tự nhận lỗi về mình, hắn không thể để Vật nhỏ nhà mình bị mắng tiếp được, nên chỉ có thể vác hết trách nhiệm thôi.

“Con rể Park, mẹ không tức giận vì kết quả học tập của nó tệ. Junsu nó thế nào mẹ hiểu rất rõ. Nó vốn không thích học. Mẹ giận là vì thằng nhóc này dám gạt mẹ là nhà trường không mở họp phụ huynh, còn gạt con nói dối mẹ.” Mẹ Kim nghiến răng nói, bộ dáng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

“Mẹ vợ, con xin lỗi! Tại con không lo lắng chu đáo, mẹ tha thứ cho con lần này đi. Thật ra thầy chủ nhiệm Su Su nói, ngoại trừ học không tốt thì các mặt khác của Su Su đều tốt lắm. Con cũng tính hôm nay dẫn Su Su về giải thích với mẹ, nhưng tại bệnh viện có việc nên mới chậm trễ.” Park Yuchun đã nói như thế này, mẹ Kim cũng đành nén giận. Bác sĩ Kim ngồi bên cạnh tự nhiên lại nổi lên ý xấu “Khụ khụ, mẹ à, mẹ cũng đừng giận nữa, Su Su nhà chúng ta còn nhỏ,  đôi khi không biết cách cư xử ra sao, nên không trách nó được. Đứa nhỏ nào chẳng từng phạm lỗi chứ. Nhưng mà… haiz, Yuchun, cậu thật là, trưởng thành rồi, chút chuyện cỏn con cũng không biết hành xử à?” Kim Jaejoong nhếch mày chỉ trích viện trưởng Park, trong mắt còn viết rõ ràng ba chữ ‘Không phục à?’ Park Yuchun lập tức mở to hai mắt ‘Kim Jaejoong! Định đổ dầu vào lửa hả?’

“Con rể Park, ba biết hai đứa đang trong thời kỳ tân hôn, đôi khi… đôi khi… khó tránh có chút thái quá. Hồi ba còn trẻ cũng trải qua, nhưng… Junsu nó còn đi học, con vẫn nên khắc chế một chút.” Cuối cùng ba Kim cũng nói ra lời ông nghẹn trong lòng mãi.

Thấy mặt cậu bạn nhỏ Kim Junsu dần dần hồng hào lên, ba mẹ Kim đều hiểu rõ, trong thời gian này Vật nhỏ cũng được ‘bồi bổ’ không ít.

“Ba vợ, ba nói rất đúng. Con sẽ kiềm chế bản thân ạ.” Park Yuchun đỏ mặt, nói. Mặt viện trưởng Park vốn dày cả tấc lại biết xấu hổ, khiến bác sĩ Kim sướng muốn chết.

“Sao ba mẹ lại nói Yuchun. Ngày nào Yuchun cũng phụ đạo cho con hết. Tại con ngốc quá, học hoài mà không hiểu thôi. Sao mọi người lại trút qua Yuchun.” Cậu nhóc vẫn ngồi khom lưng nãy giờ đột nhiên đứng dậy, tức giận cãi lại ba mẹ mình.

“Kim Junsu! Thằng nhóc chết tiệt, mông chưa thấy đau hả?” Thấy Kim Junsu bảo vệ Park Yuchun như vậy, ngoài mặt mẹ Kim tuy tức giận, nhưng trong lòng lại rất vui vẻ, bà vẫn tưởng con trai mình chưa hiểu chuyện, bây giờ nó đã biết nghĩ cho chồng thế này, thì bên nhà chồng mới đối tốt với nó được.

Park Yuchun thấy Vật nhỏ khác thường như vậy, liền nhanh chóng ngăn lại, mới yên được một lúc, không thể kích hoạt tức giận trong lòng mẹ vợ được “Bảo bối, đừng nói nữa, ngồi xuống đi, em đừng nói nữa.”

“Yuchun, anh không cần ngăn em. Sao lại không nói? Có phải lỗi của ông xã đâu, ba mẹ dựa vào cái gì nói anh như vậy chứ. Còn anh Jae Jae, không phải lỗi của Yuchun, sao anh cứ chỉ trích anh ấy? Sau này anh làm sai cái gì, mọi người cũng đổ hết trách nhiệm lên anh Yunho thì có được không? Có được không?” Vật nhỏ càng nói càng kích động, ngay cả anh Jae Jae cậu thích nhất cũng bị chỉ trích.

“Cái gì? Kim Junsu! Em là thằng nhóc thối, có chồng rồi quên anh, tự nhiên kéo anh Yunho của em vào làm gì? Hừ, Park Yuchun, mau đưa nó về đi.”

Cứ như vậy, Park Yuchun cùng Vật nhỏ bi tráng bị đuổi ra khỏi nhà.

Chương 32: Cái gì đến rồi sẽ đến (1)

“Anh Jaejoong, em thấy sắc mặt anh dạo này không tốt lắm. Sao mà anh ăn ít vậy?” Lúc nghỉ trưa, bác sĩ Shim Changmin ở khoa Nhi theo chị dâu đến căn tin ăn trưa.

Nhìn một bàn đồ ăn, Kim Jaejoong chẳng muốn ăn chút nào, y chỉ uống vài ngụm canh, liền bỏ muỗng xuống, không ăn nữa. Nếu Jung Yunho nhìn thấy chắc sẽ nói ‘Shim Changmin, thùng cơm nhà em, ăn hết cơm của vợ anh rồi.’

“Changmin, em cứ từ từ ăn, chỗ này cho em luôn.” Kim Jaejoong gắp tôm chiên trong dĩa của mình đặt vào bát của Shim Changmin, nói.

“Anh không sao đâu, chỉ là không muốn ăn thôi. Anh không giống em, Changmin của chúng ta còn phải phát triển thêm, nên ăn nhiều một chút.” Nói xong, Kim Jaejoong lại gắp miếng sườn qua bát Shim Changmin.

Shim Changmin đang chôn trong đống đồ ăn trước mặt đột nhiên ngẩng lên, cười nham nhở nói “Chị dâu, mấy tối nay có phải rất kịch liệt với anh em không? Em biết anh Yunho chỉ biết suy nghĩ bằng nửa thân dưới mà.”

“Suỵt. Changmin, anh đã bảo phải gọi anh là anh Jaejoong mà. Với lại chuyện này em có cần nói lớn thế không?” Kim Jaejoong cầm ngay cái muỗng, đập lên đầu Shim Changmin.

“Đau quá! Anh Jaejoong, em có nói sai đâu. Anh Yunho đúng là động vật động dục mà.” Shim Changmin ôm đầu, vẫn không quên đút một muỗng cơm lớn vào miệng.

“Cũng đúng, nhiều khi Yunho quá đáng lắm.” Kim Jaejoong than thở.

“Em thấy lát vô phòng anh Yuchun, em kiểm tra thử cho anh xem thế nào.”

“Không sao đâu. Em quên anh cũng là bác sĩ à. Chỉ là dạo này có nhiều ca phẫu thuật nên hơi mệt, mấy ngày nữa là khỏe lên thôi.” Kim Jaejoong bảo Changmin không cần lo lắng, cầm đũa ăn tiếp.

“Vậy sao được. Anh Yunho bảo em phải quan tâm đến anh. Nếu anh xảy ra chuyện gì, anh ấy sẽ nói cho ba em biết em ở đâu đấy. Lúc đó, em sẽ lại bị lão già đó bắt kết hôn tùm lum. Em không dám đắc tội đâu. Lát nữa, anh cứ để em kiểm tra thử đi.” Shim Changmin bất đắc dĩ lắc đầu, cậu không có cách khác mà, đứng dưới mái hiên thì không thể không cúi đầu được.

“Hừ, đúng là rỗi hơi.” Kim Jaejoong bĩu môi nói, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp. Jung Yunho, coi như anh còn lương tâm.

“Changmin, rốt cuộc là bị sao?” Trong phòng nghỉ của viện trưởng Park, Kim Jaejoong nằm trên giường, Shim Changmin kiểm tra cho y, Park Yuchun ở bên cạnh chờ xem kịch vui. Hắn chỉ thấy bác sĩ Shim nhíu mày, lắc đầu rồi lại lắc đầu.

“Này, Changmin. Em kiểm tra ra cái gì rồi?”

“Để tôi nói cho, Kim Jaejoong cậu bị Jung Yunho cưng chiều quen rồi. Công việc hồi trước còn nhiều gấp bội bây giờ cũng có thấy cậu bị làm sao đâu. Changmin, tránh ra, để anh xem cho.” Viện trưởng Park khinh bỉ đẩy Shim Changmin ra “Cả nửa ngày mà cũng không khám ra bệnh gì, lẽ ra không nên phát lương cho em đấy.” Nói xong Park Yuchun ngồi xuống, bắt mạch cho Kim Jaejoong, Park Yuchun từng học qua Đông Y, đương nhiên cũng sẽ biết bắt mạch.

Một phút sau.

Ba phút sau.

Năm phút sau.

“Này, Park Yuchun. Không bị gì chứ gì? Tôi đã bảo tôi không sao mà. Changmin cứ thích chuyện bé xé ra to. Được rồi, tôi muốn đi làm việc.” Bác sĩ Kim thấy hai người chẩn đoán bệnh xong cũng không nói, y liền định đứng dậy, đi làm việc tiếp.

“Khoan… khoan đã… Jae… Jaejoong, cậu nằm xuống đi, nằm xuống trước đã.” Park Yuchun ấn Kim Jaejoong nằm trở lại, còn đắp chăn cho y. Kim Jaejoong cũng cảm thấy kỳ quái, sao tự nhiên hắn lại tốt bụng vậy?

“Này, Park Yuchun. Cậu mù rồi à? Tôi là Kim Jaejoong, Kim Jaejoong đấy. Là anh vợ của cậu, không phải Kim Junsu đâu. Tự dưng lại đối tốt với tôi vậy?”

Park Yuchun mặc kệ Kim Jaejoong nói một mình, nhìn Shim Changmin, hai người trao đổi bằng mắt với nhau.

Viện trưởng Park: Em thấy đúng không?

Bác sĩ Shim: Đương nhiên ạ. Rõ ràng thế, ngu ngốc mới không nhìn ra.

Viện trưởng Park: Sao em không nói?

Bác sĩ Shim: Em… em không biết nói sao hết.

Viện trưởng Park: Thì có sao nói vậy thôi.

Bác sĩ Shim: Vậy sao anh không nói?

Viện trưởng Park: …

Bác sĩ Shim: Hừ, anh là viện trưởng mà. Anh nói đi.

“Này, hai người không nói à? Rốt cuộc tôi bị sao? Không lẽ tôi… bị bệnh nan y?” Kim Jaejoong thấy hai người đều không chịu nói, tự nhiên trở lên lo lắng.“Khụ khụ, chuyện này… anh Jaejoong, anh phải bình tĩnh đấy. Thể trạng của anh bây giờ không nên kích động.” Shim Changmin ho khan, chuẩn bị nói ra sự thật.

“Được, anh không kích động. Em mau nói đi.” Kim Jaejoong bị loại không khí này làm cho lông trên người muốn dựng thẳng lên.

“Anh… anh…” Lúc này mặt bác sĩ Shim đỏ bừng, ấp úng nói

“Jaejoong, cậu mang thai rồi.” Lời này là do Park Ychun nói, thuận tiện trừng bác sĩ Shim một cái.

“Gì? Tôi có thai? Là… là trong bụng… có đứa nhỏ?” Kim Jaejoong ngồi bật dậy, khó tin nhìn hai người kia, ánh mắt nóng lòng chờ nhận được lời chứng thực.

“Vâng. Chắc chắn ạ. Có lẽ là được ba tuần đến một tháng rồi. Cụ thể thì anh làm xét nghiệm lại thì biết.” Shim Changmin nói.

“Thật à, thật à? Anh có thai? Anh có con của Yunho? Anh có thai rồi. Rốt cuộc anh cũng có thai rồi. Wow, chồng ơi, anh giỏi quá.” Kim Jaejoong chìm trong hưng phấn, hai người kia thì mặt mày đã trở nên xám xịt.

“Anh Jaejoong, anh bình tĩnh lại đã. Anh có muốn gọi điện báo cho anh Yunho không?” Shim Changmin giữ chặt cánh tay Kim Jaejoong, tránh cho y kích động trên giường.

“Không cần! Bây giờ đừng nói cho anh ấy biết! Anh sẽ tìm một cơ hội lãng mạn, tạo sự bất ngờ cho ba của con anh. Hai người nhớ giữ kín miệng đó, để tôi biết ai lộ ra thì… đợi chết đi. Người dám đối chọi với tôi, không có mấy ai sống yên được đâu.” Kim Jaejoong nhếch mày uy hiếp Park Yuchun với Shim Changmin.

“Hừ, không phải chỉ là mang thai thôi sao. Làm như có mình cậu mới có ấy.” Park Yuchun coi thường, nói.

“Cậu thử mang thai cho tôi xem đi. Park Yuchun, đừng nói với tôi, cậu bị Vật nhỏ nhà tôi đè đấy.” Nghe Kim Jaejoong nói xong, Shim Changmin lập tức nhảy ra xa Park Yuchun, hỏi “Anh Yuchun, không thể nào… không lẽ anh thật sự bị chị dâu nhỏ…”

“Cái gì? Đừng có nói hươu nói vượn. Vật nhỏ nhà tôi nhỏ con như vậy sao được chứ. Park Yuchun tôi là seme chính hiệu đó. Đùa kiểu gì vậy.”

“Thôi, không nói nữa. Park Yuchun, hôm nay tôi nghỉ. Bây giờ tôi là đối tượng cần được chăm sóc, phải về nhà nghỉ ngơi. Nếu không làm con của tôi mệt, ba nó sẽ lột da cậu đó.” Bác sĩ Kim nhấc chăn ra, đi giày vào, chuẩn bị về nhà sớm.

“Vâng, thưa ngài, mau sớm về nhà đi. Sau này đừng tới nữa. Ngài ở đây chỉ thêm phiền cho tôi thôi. Về nhà chăm cái thai trong bụng đi. Tôi cũng không dám đụng vào Jung Yunho đâu. Kim Jaejoong, cậu chẳng khác gì Đát Kỷ của Trụ Vương, Bao Tự của Chu U Vương hết, chính là yêu nghiệt hại dân hại nước.”

“Đi chết đi! Cậu dám nói với anh vợ thế à? Mà lúc nào tôi có hứng thì sẽ đi dạo quanh bệnh viện một vòng, mất hứng sẽ kêu cha của con tôi đốt rụi cái chỗ này.” Nói xong, bác sĩ Kim đóng rầm cửa lại, để lại Shim Changmin cùng Park Yuchun nhìn nhau.

“Anh Yuchun. Xem ra sau này cuộc sống của anh em mình không xong rồi. Người có bầu, tính tình quái gở lắm.” Shim Changmin đau đầu nhìn viện trưởng Park.

“Hừ. Em đúng là thằng nhóc trong cái xác khổng lồ. Kim Jaejoong còn có thể ầm ĩ chạy ra ngoài sao. Jung Yunho mà biết cậu ta mang thai, em nghĩ anh ta sẽ cho cậu ta ra ngoài hại người khác à?”

Lúc bác sĩ Kim còn đang vui mừng, thì mọi người dường như đã quên mất một người.“Anh họ, anh phải giúp em đấy. Em không chịu nổi nữa.” Một cô gái xinh đẹp ngồi trên sô pha, khuôn mặt không giấu vẻ tức giận.

“Seul Gi, em không chịu được thì làm sao chứ? Jung Yunho đã kết hôn rồi, anh khuyên em nên chấp nhận sự thật đi. Đừng có cố chấp nữa.” Người đàn ông khoanh tay, ngồi trước bàn làm việc, bất đắc dĩ nhìn cô nàng.

“Em không muốn. Kim Jaejoong là cái gì chứ. Có khuôn mặt mị hoặc là được lắm sao. Em thấy hắn ta chỉ là một tên lẳng lơ quyến rũ đàn ông thôi. Hơn nữa hắn cũng là đàn ông, là đàn ông thôi.” Bae Seul Gi tức giận, giậm đôi guốc cao đến mười xen ti mét xuống sàn nhà.

“Seul Gi, em nghe anh một lần đi. Đừng có mơ tưởng nữa. Anh nghe nói Jung Yunho với vợ anh ta yêu nhau rất sâu đậm. Tốt nhất em đừng đi quấy rối.” Người đàn ông cúi đầu, bắt đầu xử lý văn kiện trên bàn.

“Anh, từ nhỏ đến lớn không phải anh là người hiểu rõ em nhất sao? Em không nuốt trôi cơn tức này được. Anh, anh muốn thấy em chết à? Có phải muốn thấy em chết không?” Bae Seul Gi tức giận, đi đến trước bàn làm việc, chống hai tay lên bàn, tội nghiệp nhìn người đàn ông.

“Hôm qua anh mới về nước, em thấy anh chưa đủ chuyện để làm à?”

Thấy giọng điệu của người đàn ông có chút dao động, Bae Seul Gi nhanh chóng làm nũng “Anh~~~ Em biết anh thương em nhất mà, anh giúp em đi. Em chỉ cần hả giận là được rồi. Lần trước Kim Jaejoong làm nhục em. Em cùng lắm là muốn hắn ta xấu hổ thôi. Anh, giúp em đi mà~”

“Hôm nay anh phải xử lý rất nhiều tài liệu. Hôm khác chúng ta nói tiếp chuyện này. Em muốn cho Kim Jaejoong xấu mặt thì cũng phải chuẩn bị kế hoạch chi tiết một chút chứ. Em nghĩ Jung Yunho là người dễ chọc vào sao? Về trước đi, chuyện em nói, anh sẽ xem xét.”

“Hì hì, anh, anh nhất định phải giúp em đấy. Đây là tư liệu cơ bản về Kim Jaejoong, em đã cho người điều tra xong rồi, anh nghĩ kỹ đi rồi báo cho em biết.” Bae Seul Gi lấy một tập tài liệu màu đen trong túi xách đưa cho người đàn ông trước mặt.

“Ừ, em về đi!” Người đàn ông cũng không ngẩng đầu, mãi đến khi nghe thấy tiếng đóng cửa mới chậm rãi ngẩng đầu lên, sờ lên tập tài liệu “Haiz, đúng là không khiến người ta bớt lo mà.”

Trên bàn chức vụ viết [Quản lý Choi Dong Wook]

Buổi tối, Jung Yunho có buổi xã giao, không từ chối được, nên đành phải cùng một số thương nhân đi tới khuya mới về. Một giờ sáng, quản gia mở cửa, hắn liền thấy trên sô pha phòng khách có ‘tiểu thiên hạ’ mà hắn ngày nhớ đêm mong.

“Sao lại ngủ ở đây? Haiz.” Than nhẹ một tiếng, Jung Yunho đi về phía sô pha.

Ban đầu hắn muốn vươn tay ôm lấy Kim Jaejoong, nhưng trên người vẫn còn hơi lạnh ở ngoài, nên hắn rút tay lại, lấy một tấm thảm, nhẹ nhàng đắp lên người y. Ngốc, lạnh thế này mà không biết đắp chăn lên mà ngủ. Nhưng lúc ngủ trông thật ngoan, lúc nào cũng ngoan như vậy thì tốt biết bao. Jung Yunho ngồi một bên nhìn vợ mình.

“Ưm…” Kim Jaejoong mơ màng mở mắt, xốc tấm thảm lên, ngồi dậy “Ưm? Yunho? Anh về rồi à? Về lúc nào vậy?”

“Em đó, đã bảo với em nhiều lần là anh có về muộn thì em cũng đừng chờ anh mà. Sao không nghe lời vậy?” Đẩy tấm thảm ra, Jung Yunho ngồi cạnh Kim Jaejoong, thấy tay mình đã ấm lên, hắn mới dám kéo móng vuốt của con mèo nhỏ mà chà xát.

Kim Jaejoong ngáp một cái “Anh nghĩ em muốn thế à. Mỗi lần anh đi xã giao, có ăn được cái gì ra hồn đâu, còn uống rượu nữa. Tuy không đến mức quá chén, nhưng ít nhiều cũng phải uống kha khá. Em đều hiểu, nhưng dạ dày anh hiểu được à? Mỗi lần về không phải đều khó chịu mấy ngày mới hết sao.” Nói xong, Kim Jaejoong đứng dậy “Em vào hâm lại nước sâm cho anh, uống xong rồi mau đi ngủ đi.” Lảo đảo một cái, Kim Jaejoong đã bị Jung Yunho túm vào trong lòng.

“Làm gì vậy? Lại muốn giở trò lưu manh hả?”

“Ôm vợ mình mà cũng gọi là giở trò lưu manh sao? Vậy anh tiếp tục giở trò, không những ôm, mà còn phải hôn nữa.” Jung Yunho đưa miệng tới gần, định đặt Kim Jaejoong xuống sô pha, ‘yêu thương’ y.

“Yun… ưm… Yunho… không được… mau đứng lên đi, thật sự không được.” Bác sĩ Kim sắp chìm trong say mê thì chợt nhớ đến giờ y khác xưa rồi, y đã là mẹ, phải có trách nhiệm với đứa con trong bụng của mình, còn phải có trách nhiệm với ba của con mình nữa, vì thế y liền đẩy mạnh Jung Yunho không biết cái gì ra.

“Jung Yunho! Anh chưa tắm mà dám hôn em, ghê chết. Lại muốn ngủ ở phòng đọc sách hả? Dơ muốn chết. Không sợ ngạt chết em với… a… mau… mau đi tắm đi.” Kim Jaejoong giơ chân lên, đạp Jung Yunho xuống sô pha. Thật là, sắp làm cha rồi, mà chẳng có chút bộ dáng trưởng bối. Kim Jaejoong sờ bụng. Bảo bối, xin lỗi con, cho con một người ba thiếu suy nghĩ như vậy.

“Alo! Park Yuchun, hôm nay tôi không đi làm. Tôi phải đi mua quần áo cho con tôi.” Kim Jaejoong vừa lên xe, liền gọi điện cho Park Yuchun.

“Biết rồi, tốt nhất sau này cậu đừng tới nữa. Với lại hôm nay không đi làm thì sẽ trừ lương đấy.” Viện trưởng Park bên kia đang thương tâm, khó khăn mới tìm được chỗ xả.

“Hừ, cậu tưởng tôi không biết cậu đang ghen tị hả. Có giỏi thì cũng mang một đứa cho tôi xem. Không được thì câm miệng lại. Còn có, cậu phải mua xe em bé đắt tiền cho con tôi đấy. Tiện thể nhắn với Minie, nói nó tặng giường trẻ con, bình sữa với đồ chơi nữa.”

“Có người như cậu à. Bụng còn chưa thấy đâu, mà đã đòi người ta cái này cái nọ rồi. Mấy thứ này phải đợi gần sinh mới chuẩn bị chứ. Cậu mới được một tháng thôi, anh vợ thân ái à.” Park Yuchun ở trong văn phòng cảm thấy đầu mình bốc hơi rồi, hắn cũng biết Kim Jaejoong nói chuyện vô lý rồi, nhưng chưa bao giờ thấy y vô lý đến mức này.

“Sớm muộn cũng phải tặng, không bằng cậu tặng sớm đi. Với lại tôi sẽ ở nhà một thời gian dài. Dù sao cậu cũng là chồng của cậu nó, không nhắc chuyện này chắc cậu cũng không yên tâm phải không.” Kim Jaejoong bắt đầu tự đại nói.

“Cậu này, tự lo cho tâm tình của mình đi. Cậu đang hưng phấn quá độ đấy. Đừng có ngồi đấy dặn chúng tôi nữa, mau về báo cho Jung Yunho đi.” Hắn thật không hiểu Kim Jaejoong muốn sinh em bé hay là chỉ muốn khoe khoang thế thôi.

“Chỉ cần cậu quản chặt cái miệng thì không thành vấn đề. Changmin thì tôi yên tâm rồi. Được rồi, không nói với cậu nữa. Tôi ghé qua trung tâm mua sắm đây.” Kim Jaejoong nói xong, liền tắt điện thoại, không cho viện trưởng Park có cơ hội nói lại, xem ra có thai rồi, tính tình cũng làm người ta đoán không ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau