THỜI ĐẠI VỢ ĐẸP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thời đại vợ đẹp - Chương 26 - Chương 30

Chương 23: Đám cưới! Động phòng thôi!

Trước một ngày Vật nhỏ kết hôn cùng Park Yuchun, ba mẹ Kim liền kêu cả Kim Jaejoong cùng Jung Yunho về nhà, nói là mở buổi họp gia đình đầu tiên.

Chuông cửa vang lên.

“Su Su, đi mở cửa đi con! Chắc là anh Jae Jae của con tới đó!” Mẹ Kim kêu Kim Junsu ra mở cửa.

“Dạ!”

“Su Su! Để anh nhìn xem Park Yuchun có bắt nạt em không?” Kim Jaejoong vừa mới vào cửa đã ôm lấy Vật nhỏ, hôn lên mặt cậu.

“Jae Jae! Đừng làm thế!” Tổng giám đốc Jung đứng sau đúng lúc giữ vợ mình lại, không cho làm việc xấu.

“Hì hì, em chào chị dâu!” Vật nhỏ gãi đầu, ngọt ngào cười với Jung Yunho. Jung Yunho vừa nghe thầy đầu óc liền choáng váng. Chị dâu ư? Đùa kiểu gì vậy? Chắc chắn là Jaejoong dạy rồi. Mới cho xuống giường em liền muốn phản công à? Máu trong người hắn sôi lên, không nói nên lời, về nhà rồi tính.

“Junsu, gọi anh Yunho là được rồi!” Kim Jaejoong gượng cười.

“Dạ, anh Yunho!”

“Khụ khụ, Su Su à, Park Yuchun chưa tới sao?” Kim Jaejoong làm bộ như không có việc gì, nhanh chóng đổi sang đề tài khác.

“Sắp tới rồi ạ, anh ấy bảo có chút việc, tại sau khi cưới còn đi hưởng tuần trăng mật nên phải sắp xếp chuyện ở bệnh viện nữa.” Dẫn Kim Jaejoong vào nhà, ngồi xuống ghế, Vật nhỏ đỏ mặt nói.

“Jaejoong à, cả con rể Jung nữa, tới uống trà, ăn trái cây đi! Chúng ta đợi con rể Park một chút.” Ba mẹ Kim bưng trà bánh tới.

Mọi người nói chuyện một lát thì nghe thấy tiếng chuông cửa bên ngoài.

“Con đi mở cửa.” Lần này không cần mẹ sai, cậu bạn nhỏ Kim Junsu đã chạy roẹt ra ngoài y như con thỏ nhỏ.

“Haiz, gả con trai đi mà chẳng khác gì đổ bát nước lã.” Ba Kim cười nhạt, lắc đầu.

Su Su mở cửa, thấy viện trưởng nhà mình liền cười tươi, lập tức nhào vào người hắn, hoàn toàn đã quên mất trong phòng khách còn mấy người đang xem phim tình cảm miễn phí.

“Yuchun! Sao anh tới muộn vậy?” Kim Junsu ôm cổ Park Yuchun, hai chân kẹp ngang hông hắn, khuôn mặt trách cứ, giọng nói lại y như đang làm nũng.

“Xin lỗi, Vật nhỏ đợi lâu rồi à?” Một tay nâng mông Vật nhỏ, tay kia đóng cửa lại, cứ như vậy Park Yuchun ôm vật nhỏ đến phòng khách.

“Kim Junsu! Xuống ngay cho mẹ! Con rể Park mệt cả ngày rồi, sao con cứ không hiểu chuyện chút nào vậy? Có biết mình nặng bao nhiêu không?” Mẹ Kim vỗ mông Vật nhỏ, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nói.

“Không sao đâu mẹ vợ! Con không mệt, Su Su chắc mệt lắm nên mới không muốn tự đi, phải không bảo bối?” Park Yuchun cười, giải thích hộ Vật nhỏ nhà mình.

“Con không xuống đâu! Mẹ~ Hôm nay con phải dọn nhiều thứ thế, con mệt lắm. Mẹ ghen tị phải không? Mẹ bảo ba ôm mẹ đi.” Vật nhỏ ở trên người viện trưởng quơ hai cái chân nhỏ, lè lưỡi với mẹ Kim.

“Ai da! Thằng nhóc này! Con học đâu mấy câu đó hả? Con rể Park buông nó xuống, mặc kệ nó đi.” Mẹ Kim tức giận nói. Kim Junsu, con dám khiêu khích uy quyền của mẹ hả?

“Được rồi, bảo bối không được vô lễ với mẹ thế.” Park Yuchun nói với Vật nhỏ xong thì quay qua nói với mẹ vợ “Mẹ vợ, hôm nay chắc Su Su dọn đồ mệt rồi, em ấy không làm nũng đâu, mẹ đừng giận.”

Sau đó cả nhà nói chuyện một lúc thì mẹ Kim lên tiếng bảo muốn nói chuyện riêng với Kim Jaejoong và Kim Junsu, vì thế bà kéo một lớn một nhỏ vào phòng, ba Kim cũng đi theo. Để lại hai anh con rể ngồi ngoài phòng khách chờ đợi.

“Jaejoong, Su Su, hai con ngồi xuống.” Mẹ Kim cùng ba Kim ngồi xuống, giọng nói thản nhiên, không nhận ra cảm xúc thế nào. Mẹ Kim mới ngồi xuống liền lấy hai bọc giấy nhỏ trong tủ đầu giường ra.

“Ba mẹ, đừng làm con lo lắng chứ?” Kim Jaejoong khó hiểu nhìn ba mẹ.

“Jaejoong à, đây là ba mẹ cho con, con phải nhận đấy!” Mẹ Kim đưa một cái bọc nhỏ cho Kim Jaejoonng. Kim Jaejoong nhận lấy, vừa nhìn… sổ tiết kiệm? Con số 0 ở trên cũng không ít “Mẹ? Cái này là?” Sau đó y đưa quyển sổ ra hỏi.

“Jaejoong, lúc con kết hôn với con rể Jung cũng gấp gáp, ba và mẹ con không kịp chuẩn bị của hồi môn cho con. Lúc này nhân dịp Junsu có tin vui, ba mẹ cũng đưa phần này cho con.” Ba Kim đẩy tay Kim Jaejoong lại.

“Ba, mẹ… Con không thiếu cái gì, ba mẹ đối tốt với con như vậy, lại nhận con làm con trai, bây giờ con phải làm sao đây?” Bác sĩ Kim cảm thấy khóe mắt cay xè, cầm sổ tiết kiệm cũng không được, không cầm cũng không xong, cảm giác thật sự rất khó chịu.

“Jaejoong! Vì nhận con làm con trai mới đưa cái này cho con. Có con nào lấy chồng mà ba mẹ không đưa của hồi môn cho chứ. Jaejoong nhà chúng ta cũng đâu phải cô nhi. Con kết hôn đương nhiên ba mẹ cũng phải cho con hồi môn rồi.” Mẹ Kim nắm tay Kim Jaejoong, muốn y nhận lấy.

“Ơ! Mẹ nó! Bà nói cô nhi gì ở đây?” Ba Kim đẩy vợ mình, ý bảo bà đang nói bậy đó.

“Đúng đúng đúng! Xem tôi kìa! Cô nhi gì chứ? Tôi chính là mẹ của Jaejoong! Cho nên con trai cả của chúng ta nhất định phải nhận. Nếu không ba mẹ sẽ giận đó.” Mẹ Kim kiên quyết nói, Kim Jaejoong cảm động đến không biết phải làm sao, mắt đỏ ửng “Ba… mẹ… con…”

“Con gì mà con. Nghe lời mẹ đi, mau nhận lấy. Jaejoong à, con rể Jung có tiền có thế, trông cậu ấy cũng đối tốt với con. Ba mẹ biết bây giờ con không thiếu cái gì, con lại thông minh, tốt bụng, chút tiền của ba mẹ cũng không nhiều, đừng trách ba mẹ cho ít, thật ra ba mẹ cũng muốn cho con nhiều hơn…” Mẹ Kim bắt đầu lau nước mắt.

“Mẹ… ba, con cảm ơn. Vậy con xin nhận ạ.” Kim Jaejoong nắm chặt quyển sổ tiết kiệm, đứng dậy làm lễ với ba mẹ Kim, lúc cúi đầu, nước mắt y rơi xuống sàn nhà.

“Ha ha… còn Su Su. Mai Su Su phải lấy chồng rồi. Không biết con còn nhỏ thế đã gả con ra ngoài có đúng không nữa? Mẹ thật không nỡ rời xa con.” Mắt mẹ Kim long lanh nước mắt, cầm quyển sổ tiết kiệm còn lại giao cho Vật nhỏ. Kéo cậu vào trong lòng, vỗ nhẹ lên lưng, giống như trước kia dỗ cậu ngủ.

“Mẹ~ Ba~ Con không cần! Su Su không kết hôn, con muốn sống chung với ba mẹ. Con không lấy chồng nữa.” Trẻ con vẫn là trẻ con, thật đơn giản, chưa gì đã khóc ướt vạt áo của mẹ Kim rồi.

“Con không được nói bậy! Được gả cho con rể Park là diễm phúc của con. Lau nước mắt đi, cất kỹ sổ tiết kiệm này.” Mẹ Kim vừa nghe đứa nhỏ không muốn kết hôn nữa, liền nhanh chóng ngăn chặn.

“Nhưng con không muốn xa ba mẹ.” Vật nhỏ khóc đến đỏ ửng hai mắt, nói.

“Su Su. Mẹ nói với con~ Con không giống anh Jae Jae của mình. Jaejoong thì ba mẹ còn yên tâm, một là nó lớn hơn con, từng trải hơn con, hai là Jaejoong rất thông minh, hiểu chuyện vợ chồng. Còn con, tuổi nhỏ, cái gì cũng không biết, lại chưa chín chắn, nên con phải giữ kỹ sổ tiết kiệm này. Nhớ giữ chặt nó bên mình…” lỡ ngày nào con gây chuyện với con rể Park, số tiền đó còn đủ con sống vài năm. Câu nói này đương nhiên mẹ Kim không nói ra miệng. Nhưng người thông minh như bác sĩ Kim liền hiểu ra. Tuy tình huống lúc này rất cảm động, nhưng y thật sự rất muốn cười.

“Mẹ… Con~ Ô ô ô ô ô ô… Con không phải chưa chín chắn đâu!” Mặc dù vật nhỏ không hiểu ‘giữ chặt tiền’ là có ý gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhận sổ tiết kiệm.

“Được rồi! Hai đứa đừng khóc nữa, ngày vui không được khóc!” Ba Kim không nhìn nổi nữa, mới lên tiếng “Jaejoong, Su Su, hai con cất kỹ sổ tiết kiệm rồi ra ngoài kêu con rể Jung với con rể Park vào cho ba.”Kim Jaejoong kéo Vật nhỏ còn khóc lóc lễ phép đi ra ngoài.

“Anh Yunho, bên trong nói cái gì vậy? Còn muốn tránh mặt chúng ta… Lạ quá!” Park Yuchun nhìn chằm chằm vào cửa phòng ngủ. Cảm giác có chút ngồi không yên, nói.

“Sao anh biết được. Nhưng cũng lâu quá đấy.” Jung Yunho mới vừa nói xong thì thấy Kim Jaejoong kéo Kim Junsu đi ra, hai chàng rể lập tức bước nhanh tới hỏi.

“Bảo bối, em sao vậy?” Park Yuchun kéo Vật nhỏ nhà mình, nhìn cậu khóc bù lu bù loa lên, mặc dù biết trong nhà không có ai bắt nạt cậu nhưng vẫn cảm thấy đau lòng, hỏi. Jung Yunho cũng nhận ra Kim Jaejoong có chút lạ “Jae Jae, em… không sao chứ?” Kim Jaejoong không đáp lại mà qua một lúc lâu mới nói với bọn họ “Yunho, Yuchun, ba mẹ kêu hai người vào đó.” Mà Vật nhỏ còn dựa trên người Park Yuchun vẫn còn khóc, hắn hỏi nửa ngày cũng không tìm ra nguyên nhân, khiến hắn lo lắng vô cùng. Ai bắt nạt Vật nhỏ nhà hắn chứ? Lại cậu phải không? Kim Jaejoong! Park Yuchun dùng ánh mắt tức giận nhìn chằm chằm Kim Jaejoong đứng đối diện. Kim Jaejoong trừng mắt hắn một cái. Park Yuchun, không muốn mai tôi đánh chết cậu thì yên tĩnh cho tôi chút.

“Ô ô ô ô… Yuchun… Em… em không muốn cưới nữa.” Vật nhỏ nãy giờ chưa nói gì, lời vừa phát ra liền khiến người khác kinh ngạc, lời này của cậu khiến viện trưởng Park muốn hồn lìa khỏi xác ngay. Sao mới vào một chút đã không muốn cưới hắn rồi? Chuyện này là sao?

“Bảo bối! Em…” Park Yuchun càng siết chặt Vật nhỏ trong lòng, muốn hỏi lý do.

“Được rồi! Park Yuchun! Junsu chỉ nói thế thôi, nó không nỡ rời xa ba mẹ, không có chuyện gì đâu, cậu đừng lo lắng. Mau vào đi, đừng để ba mẹ chờ.” Haiz, cái mạng của y! Không biết phải chùi đít cho Vật nhỏ tới khi nào nữa? Kim Jaejoong liếc qua Jung Yunho, Jung Yunho liền hiểu ra mà đẩy Park Yuchun vào phòng, xoay người khép cửa lại. Con rể cả có khác, tốc độ tiếp nhận bao giờ cũng nhanh hơn, xem ra Park Yuchun cần phải học tập nhiều.

Trong phòng ba mẹ Kim.

“Con rể Jung, con rể Park, đến đây ngồi xuống đi!” Mẹ Kim thấy hai anh con rể ‘chất lượng cao’ đi vào, cũng nhanh chóng ngừng khóc, cười, gọi bọn họ. Jung Yunho cùng Park Yuchun ngồi xuống, chờ ba mẹ vợ căn dặn.

“Con rể Jung, dạo này có bận không? Tài sản lớn thế chắc cũng khó quản lý nhỉ?” Ba Kim lên tiếng hỏi.

“Ba vợ, công việc của con vẫn ổn, làm việc nhiều năm nên cũng quen rồi ạ!” Jung Yunho cười trả lời.

“Ừm, là đàn ông thì nên nhân dịp còn trẻ mà cố gắng dựng nghiệp!” Ba Kim nhìn thấy con rể tài giỏi vậy, trong lòng cũng có chút tự hào nói không nên lời.

“Ba nó, ông nói gì vậy! Con rể Jung với con rể Park nhà chúng ta đã dựng nghiệp được như thế rồi, cần gì phải khổ cực nữa. Theo mẹ, hai con nên dành nhiều thời gian cho gia đình đi.” Mẹ Kim liếc ba Kim một cái. Thầm nghĩ trong lòng: Còn muốn người ta cố thế nào nữa? Thế này đã là con nhà chúng ta trèo cao rồi.

“Ha ha, vâng ạ, con sẽ dành nhiều thời gian chăm sóc Jaejoong. Ba mẹ cứ yên tâm ạ.” Nhắc đến vợ mình Jung Yunho cười tươi, đáp.

“Con rể Jung, Jaejoong nhà chúng ta tuy không phải do mẹ và ba nó sinh, nhưng sống chung mấy năm, cũng như con đẻ trong nhà, đứa nhỏ này thật ra rất đáng thương, ở ngoài tuy có chút lạnh lùng, nhưng cũng là vì nó sợ người khác bắt nạt, nó thật sự rất tốt bụng, cũng đơn thuần như Su Su vậy. Mẹ với ba nó luôn cảm thấy chưa cho nó một cuộc sống tốt. Bây giờ gả cho con, nhiệm vụ này giao lại cho con. Lúc trước con xin chúng ta giúp con cưới Jaejoong, ba mẹ cũng nhận ra con rất thích nó, cho nên con rể Jung phải luôn thương Jaejoong nhà chúng ta đấy.”

“Vâng thưa mẹ! Con hứa với ba mẹ, con sẽ thương em ấy, sẽ không để em ấy chịu bất kì thiệt thòi nào.” Jung Yunho nghe mẹ Kim nói xong, càng cảm thấy mình phải cố gắng nhiều, vì thế hắn liền hứa với ba mẹ, nhưng mà Park Yuchun ngồi bên cạnh nãy giờ lại chỉ biết ngẩn người, chính xác là từ lúc vào trong phòng hắn đã không yên, trong lòng thấp thỏm lời vừa nãy Vật nhỏ nói.

“Con rể Park… Con rể Park? Con không sao chứ?” Ba Kim chú ý tới Park Yuchun, nhíu mày hỏi. Nhìn thế nào con rể Park cũng không đáng tin bằng con rể Jung, không biết ông gả Su Su cho hắn có được không nữa?

“Dạ? Ba vợ nói đi.”

“Con rể Park, chuyện ngày mai chuẩn bị thế nào rồi?” Ba Kim hỏi.

“Dạ, đều chuẩn bị xong rồi ạ, nhà thiết kế và trang điểm sáng mai sẽ giúp Su Su chuẩn bị, sau đó xe hoa tới đón ba mẹ với em ấy tới lễ đường.”

“Ừm, con rể Park làm việc thì ba mẹ yên tâm! Su Su, nó vẫn còn nhỏ, cái gì cũng không biết, nếu có làm sai cái gì, mong con rể Park tha thứ cho nó.” Ba Kim nghĩ ngày mai Vật nhỏ nhà mình lấy chồng, trong lòng lại cảm thấy chua xót. Khổ cực nuôi một đứa con trai, giờ phải gả nó cho một người đàn ông khác, thật không cam lòng mà.

“Ba vợ, con đương nhiên sẽ tha thứ cho em ấy. Dù em ấy làm sai cái gì con cũng sẽ hiểu và bỏ qua, giống như ba nói, Su Su vẫn còn trẻ con, con cũng sẽ không đòi hỏi em ấy quá cao.” Park Yuchun không suy nghĩ đã đáp.

“Con rể Park, con nói vậy là không đúng!” Mặt mẹ Kim lạnh đi. Park Yuchun không biết mình nói sai cái gì, lo lắng nhìn mẹ Kim.
“Mẹ đã nói với Junsu, sau khi lấy chồng phải biết hầu chồng, phải kính yêu ông nội, phải yêu thương em chồng. Gả cho con thì là người nhà con, không giống như ở nhà muốn làm gì thì làm. Đạo lý này Su Su nó đều hiểu. Con phải nghiêm khắc với nó, không nghe lời thì phải dạy bảo, cãi lại thì không thể bỏ qua cho nó được. Mẹ nuôi nó, mẹ còn không hiểu nó à. Nuông chiều quá là lại muốn nhảy lên đầu người ta ngồi đấy. Cho nên ngay từ đầu phải cho nó biết đạo làm vợ. Nó không nghe lời, con nói với mẹ, mẹ trị nó giúp con.” Mẹ Kim sợ một ngày con rể chất lượng cao của bà sẽ bỏ con mình, nên trước hết là nói rõ, mất công lại có chuyện.

“A… dạ…” Park Yuchun gượng đáp. Mấy năm nay Junsu sao mà sống qua được nhỉ?

“Được rồi! Dặn dò xong các con, mẹ cũng yên lòng, về sớm một chút, mai bận rộn cả ngày rồi.” Những lời cần nói đều đã nói, không cần nói cũng đã nói xong, mẹ Kim lên tiếng tiễn hai anh con rể. Bà kéo ba Kim, bốn người trở lại phòng khách, thấy Kim Jaejoong đang ôm Vật nhỏ trong lòng an ủi, Vật nhỏ chưa từng trải đời, mai phải lấy chồng đương nhiên cũng có chút lo lắng và sợ hãi.

Hai cái bình dấm chua to đùng liền bước nhanh tới trước kéo hai anh em nhà họ Kim ra, ôm vào ngực mình “Bảo bối, lát lên giường ngủ, mai ông xã tới đón em sớm.” Tâm tình che chở con cái trong lòng viện trưởng Park lại nổi lên.

“Jaejoong~ chúng ta cũng về nhà đi, để Junsu ngủ sớm một chút.” Jung Yunho không giữ chút hình tượng mà cọ lên người bác sĩ Kim. Cặp vợ chồng già thấy hai đôi ngọt ngào với nhau đành phải nhìn lên trần nhà, thật ra là ba mẹ Kim đều vui mừng, chẳng qua thế này có phần… toát mồ hôi thôi.

“Về nhà? Em về nhà làm gì? Hôm nay em ở lại với Su Su! Anh về trước đi. Yunho, lái xe cẩn thận đấy. Mai tới đón em, chúng ta cùng tới lễ đường.” Bác sĩ Kim xua chồng như xua ruồi, phất tay với Jung Yunho, nói.

“Hả? Anh về một mình?”

“Ừ! Còn cậu nữa. Park Yuchun, mau về đi. Mai còn phải làm một chú rể bận rộn đấy.” Kim Jaejoong chẳng thèm quan tâm đến Jung Yunho, liền chuyển qua đuổi cả Park Yuchun về.

“Cậu ở lại làm gì?” Đừng có làm phiền nữa, chị vợ của tôi! À không, anh cả!

“Đương nhiên là an ủi Vật nhỏ. Sáng mai còn chuẩn bị giúp nó, hai người mau đi đi, ra ngoài nhớ đóng cửa lại cho tôi đấy.” Nói xong, bác sĩ Kim liền kéo Su Su ra khỏi người viện trưởng Park đi thẳng lên lầu hai, ngay cả cơ hội tạm biệt hắn cũng không cho Vật nhỏ nói.

“Khụ khụ…. Nếu đã vậy, con rể Jung với con rể Park về đi. Jaejoong ở đây, mẹ cũng đỡ phải dỗ Su Su.” Mẹ Kim liền mở miệng hòa giải. Kết quả hai vị con rể chất lượng cao cứ như vậy bị đuổi ra khỏi cửa.

Tắm rửa xong, Kim Jaejoong ôm Su Su nằm trên giường.

“Anh… em ngủ không được…” Vật nhỏ mở to đôi mắt nòng nọc nhìn trần nhà.

“Su Su ngủ đi, mai còn phải làm một cô dâu xinh đẹp đấy.” Kim Jaejoong vỗ nhẹ vào lưng Vật nhỏ, dỗ.

“Anh~” Su Su xoay người, dùng cả tay chân quấn lấy người Kim Jaejoong, khuôn mặt nhỏ nhắn không ngừng cọ lên cổ y “Anh, em sợ lắm, trước ngày cưới anh cũng không ngủ được à?”

“Em với Park Yuchun yêu đến chết đi sống lại, anh cũng không muốn đâu, nhưng vất vả lắm mới có kết quả như ngày mai, mừng còn không kịp, em còn sợ cái gì.”

“Nhưng em sợ thật mà. Gả cho anh ấy, còn phải sống chung với anh ấy. Mẹ nói phải hầu chồng, kính yêu ông nội, thương yêu em chồng. Thật khó… em ngốc như vậy, sẽ không làm tốt được đâu.” Vật nhỏ càng lúc càng dúi người vào trong lòng Kim Jaejoong, không biết thói quen xấu này hình thành từ khi nào.

“Mai kết hôn rồi, đừng nghĩ linh tinh nữa. Em mau ngủ đi.” Kim Jaejoong ôm Vật nhỏ, hôn lên trán cậu, kiên nhẫn dỗ dành.

“Anh~~~ Anh còn chưa nói với Su Su, trước khi kết hôn anh có cảm giác gì đâu. Nói đi~ nói đi mà~” Vật nhỏ không biết sống chết lắc người Kim Jaejoong.

“Chẳng có cảm giác gì hết, ở nhà ngủ rất ngon, hôm sau bị một tập thể lừa rồi.” Park Yuchun! Vật nhỏ nhà cậu thật khó dỗ. Mau đến nhận đi.

Su Su nhớ tới việc đó, liền lè lưỡi “Vậy… anh hát cho em nghe đi.”

“Kim Junsu! Nhiệm vụ bây giờ của em là ngủ, nhiệm vụ ngày mai là kết hôn với Park Yuchun, bây giờ đừng nghĩ gì nữa, nhắm mắt lại ngủ đi.” Đúng là trẻ con không mắng là không chịu nghe, Kim Jaejoong quyết tâm vỗ lên đầu Vật nhỏ.

“Hứ~ Anh không thương em! Vậy anh ru em ngủ đi~” Vật nhỏ chu môi, nói.

“Haiz, tiểu tổ tông, sợ em rồi đấy.” Kim Jaejoong vỗ nhẹ lên lưng Vật nhỏ, dỗ dành cậu vào giấc ngủ. Lẽ ra mình phải sớm đem nó gả cho Park Yuchun mới đúng, với thói quen này của nó, xem cậu ta làm thế nào. Xem còn dám hô thiếu niên xuất sắc nữa không?

“Su Su à, thật ra anh không muốn xa em đâu.”

“Em cũng không muốn xa anh, cả ba mẹ nữa.”

“Su Su, anh muốn thấy Su Su hạnh phúc, giống như anh bây giờ vậy.”

“Dạ.”

“Su Su à, sau khi kết hôn phải thường xuyên gặp anh đấy, biết chưa?”

“Ưm…”

“Su Su à, Park Yuchun mà lấn át, bắt nạt em, phải nói ngay cho anh, anh thay em chửi cậu ta.”

“…”

“Su Su… Su Su?”

“Ư… ưm…”

“Haiz, em đúng là vô tâm vô phế mà.”

=> Vào đêm tân hôn, sau những ngày được mẹ Kim dạy phải hầu chồng thế nào, Su Su đã thực hiện những gì mình được dạy ra sao? Màn ‘hầu chồng kinh điển’ của cậu bé Su Su mới 17 tuổi này sẽ được bày mở trong chap sau.

_________________

Chương 24: Đám cưới! Động phòng thôi! 2

Ngày cưới, khách quý đến chật như nêm. Cuối cùng Park Yuchun cũng đợi được đến ngày này, bây giờ miệng hắn đã ngoác rộng đến tận mang tai rồi.

Bản nhạc đám cưới vang lên, ba Kim nắm tay Vật nhỏ, chậm rãi đi tới chỗ chú rể đang lo lắng chờ đợi. Mẹ Kim mặc Hanbok, ngồi hàng đầu bên phải giáo đường, cười tươi, bên cạnh bà là vợ chồng nhà Jung Kim, mặc áo vest sang trọng, ngọt ngào cười. Bên trái là ông nội Park hiền hậu nhìn lễ cưới, bên cạnh là em chồng Park Yuhwan không ngừng nhìn chằm chằm vào chị dâu của mình. Ai bảo hôm nay Junsu đẹp như vậy.

Su Su thấy chú em Yuhwan nhìn mình thế liền xấu hổ cúi đầu, từng bước đi tới bên cạnh Park Yuchun. Ba bước… hai bước… một bước… đến rồi! Ba Kim đặt tay Vật nhỏ vào tay Park Yuchun, còn ông thì xoay người ngồi xuống bên cạnh mẹ Kim.

“Yuchun, con có đồng ý lấy Junsu làm vợ, dù ốm đau bệnh tật, giàu sang hay nghèo hèn, cũng nhất định không từ bỏ, bên cạnh cậu ấy suốt đời không?” Cha xứ mỉm cười hỏi.

Park Yuchun dịu dàng nhìn qua Vật nhỏ. Nếu thượng đế đã cho anh gặp em, anh sẽ không buông em ra đâu “Con đồng ý!”

“Junsu, con có đồng ý lấy Yuchun làm chồng, dù ốm đau bệnh tật, giàu sang hay nghèo hèn, cũng nhất định không từ bỏ, bên cạnh…” Cha xứ còn chưa nói xong, Vật nhỏ đã vội vàng mở miệng “Con… con đồng ý! Rất đồng ý!”

Thấy hành động đường đột của Su Su, mọi người đều che miệng trộm cười. Trong lòng viện trưởng nhà cậu lại vui mừng. Bảo bối, hóa ra em còn nóng vội hơn anh.

“A… có ai phản đối sự kết hợp của họ không?” Cha xứ xấu hổ, tiếp tục hỏi. Park Yuchun quay đầu trừng đám đông ở dưới. Ai phản đối? Hắn sẽ thịt người đó. Đổi lại chính là một sự im lặng. Park Yuchun hài lòng quay đầu lại, bảo cha xứ tiếp tục các bước tiếp theo.

“Mời cô dâu chú rể trao nhẫn!”

Park Yuchun kéo bàn tay nhỏ bé của Vật nhỏ, đeo chiếc nhẫn kim cương lên ngón áp út của cậu, sau đó cúi người hôn lên môi cậu qua lớp khăn voan. Kim Jaejoong ngồi một bên thấy khó chịu vô cùng. Park Yuchun, cậu phạm quy, lát mới được hôn mà.

Park Yuchun vừa vặn nhìn thấy Kim Jaejoong. Cứ hôn đấy, tức chết cậu. Hôm nay tôi là chú rể, cậu làm được gì nào? Sau đó lại kéo tay Vật nhỏ, hôn thêm một cái. Vật nhỏ xấu hổ cúi đầu, cầm chiếc nhẫn trong tay đưa tới trước mặt Park Yuchun, đeo cho hắn. Park Yuchun rất phối hợp, căn bản gần như là hắn tự xỏ vào.

“Chú rễ có thể hôn cô dâu!” Cuối cùng cũng đến bước này, Park Yuchun lật khăn voan của Vật nhỏ, giữ lấy mặt cậu, hôn lên. Lần này hắn hôn đến gần năm phút. Cha xứ thấy cô dâu sắp ngất xỉu mới nói nhỏ với hắn “Người trẻ tuổi… được… được rồi…” Lúc này Park Yuchun mới buông Vật nhỏ ra, còn thoả ước mong mà hôn nhẹ lên khóe miệng cậu một cái.

“A… Ta tuyên bố các con chính thức là vợ chồng.”

Bận rộn một ngày, Vật nhỏ mệt vô cùng, nhưng viện trưởng Park lại khỏe như mãnh thú, còn đi tới bên Kim Jaejoong, xỉa xói nói “Cuối cùng hôm nay cũng kết hôn rồi.” Bộ dáng thật sự khiến người ta muốn đấm cho một phát. Mặt bác sĩ Kim tái đi, ‘ái thê’ Jung thị thấy y biến sắc liền nhanh chóng dỗ dành, ý bảo ‘Hôm nay Park Yuchun kết hôn, chúng ta không cần chấp nhặt với cậu ta.’ Vì thế bác sĩ Kim mới nể tình nói “Viện trưởng Park, nhất định phải hạnh phúc đấy!” Mấy chữ sau nghe như nghiến răng nghiến lợi nói.

“Cảm ơn. Cái đó là đương nhiên rồi.” Park Yuchun cười ha ha, rời khỏi chỗ của vợ chồng Jung Kim, đi tới chào hỏi các vị khách khác.

Park Yuchun rời đi còn chưa được hai bước, bác sĩ Kim đã chịu không nổi, gạt tay Jung Yunho ra, tức giận nói “Hừ, làm như có mình cậu ta kết hôn ấy, chảnh chọe cái gì!” Đương nhiên Park Yuchun nghe thấy hết, nhưng hắn làm như không nghe. Làm sao giờ? Hôm nay hắn cưới vợ mà, nên tâm tình rất tốt.

Một ngày bận rộn qua, Park Yuchun trên đường lái xe về nhà, cậu bạn nhỏ Kim Junsu thì ngủ bên cạnh. Vì cậu bạn nhỏ còn đi học, nên ba Kim nhấn mạnh chuyện học hành quan trọng hơn, sau khi bàn bạc thì tuần trăng mật được hoãn lại về sau mới đi. Mặc dù Park Yuchun rất tiếc, nhưng hắn chỉ biết thở dài thôi. Hắn không thể không nghe theo ba vợ được. Mà Vật nhỏ lại sống chết không chịu, hắn phải dỗ mãi, cậu mới đồng ý. Trẻ con dù sao cũng thích đi chơi. Mà ngay của chuyện vợ chồng đêm tân hôn, Park Yuchun phải kiên quyết lắm mới giữ được. Nói thật, để vừa lòng cả một đám người thật khó. Lee Donghae với Lee HuykJae còn dễ đối phó, chứ cậu cả Kim Jaejoong thì có muốn dứt cũng dứt không ra. Hắn tưởng quăng cho Jung Yunho là xong, ai ngờ bây giờ còn khó chơi hơn trước.

Nhìn bảo bối bên cạnh, Park Yuchun hạnh phúc cười. Rốt cuộc đã lấy được rồi “Bảo bối… bảo bối… Vợ ơi~ Vật nhỏ ngoan của anh!” Park Yuchun liên tục gọi Vật nhỏ, nhưng mà Vật nhỏ đang ngủ, đâu có nghe thấy gì.

“Ưm… ư… ông xã…” Tiểu Su Su hình như đang nằm mơ, cậu mơ thấy một giấc mơ ngọt ngào, bên trong nhất định là có chồng của cậu, nên mới phát ra tiếng gọi nho nhỏ bên miệng. Park Yuchun mỉm cười nhìn cậu, nhẹ nhàng đậu xe trong sân, đưa tay sờ soạng lên mặt Vật nhỏ.

“Ưm? Yuchun? Chúng ta… ở đâu vậy?” Xem ra vật nhỏ bị sờ tỉnh rồi. Vừa mới ngủ dậy, giọng nói khàn khàn trong trong, nghe thật đáng yêu.

“Ha ha, bảo bối, chúng ta về đến nhà rồi! Em ngủ được một giấc rồi đó~” Ôm chầm lấy Vật nhỏ, Park Yuchun xoa nhẹ lên lưng cậu.

“Hả? Sao anh không gọi em dậy? Một mình anh lái xe, không ai nói chuyện với anh, chắc anh buồn lắm? Sao không đánh thức em?” Vật nhỏ càng lúc càng có dáng dấp của vợ hiền.

“Nhìn em ngủ ngon như vậy, anh không nỡ! Bảo bối, chúng ta vào nhà ngủ đi, cũng không thể trải qua đêm tân hôn trên xe được!”

“A… đúng vậy~” Vật nhỏ đưa tay muốn mở cửa xe, nhưng lại bị Park Yuchun ngăn lại.

“Đừng nhúc nhích, để anh.” Park Yuchun xuống xe trước, đi vòng qua cửa bên kia, mở cửa ra, ôm lấy Vật nhỏ, bế cậu lên như bế công chúa.

“Ông xã, em tự đi được. Em không mệt đâu.” Vật nhỏ ngượng ngùng cúi đầu, ngoài ra còn vì cậu thương chồng mình mệt nữa.

“Vật nhỏ~ Hôm nay em là cô dâu mới của anh! Đương nhiên ông xã phải bế em qua cửa nhà rồi.” Park Yuchun dùng trán đập nhẹ lên trán Vật nhỏ, nói.

Bế thẳng Kim Junsu lên trên giường phòng ngủ, bây giờ Park Yuchun đúng bộ dạng ‘vợ hiền’, hắn kéo hai chân Vật nhỏ, đặt trên đùi mình, nhẹ nhàng xoa bóp “Hôm nay khiến Su Su mệt lắm phải không? Để ông xã mát xa cho em nhé!”

“Không, không! Ông xã còn vất vả hơn em! Trước đám cưới mọi chuyện đều do Yuchun làm, em cũng không giúp được cái gì. Em thật ngốc, cái gì cũng không biết làm, chỉ có thể chờ ông xã sắp xếp mọi việc thôi. Em thấy áy náy lắm.” Vật nhỏ ngồi dậy, quỳ gối trên giường, bàn tay mũm mĩm xoa bóp bả vai cho Park Yuchun, ấn nhẹ lên.

“Vật nhỏ của anh giỏi quá! Chụt!” Park Yuchun kéo tay Vật nhỏ, hôn một cái thật kêu lên.

“A, đúng rồi, còn có cái này mẹ bảo em đưa cho anh… Em để đâu rồi nhỉ?… Ơ? Chỗ nào nhỉ?” Vật nhỏ đột nhiên nghĩ đến buổi sáng trước khi ra cửa, mẹ đưa cho cậu một thứ, nên cậu vật lộn, sờ mó tìm kiếm trên người mình. Nhìn động tác của Vật nhỏ, mắt Park Yuchun đều phát ra lửa! Vật nhỏ đang cởi quần dài ra, vói tay vào quần lót của mình.

“A, tìm được rồi. May là không mất.” Là một tờ giấy trắng được gấp lại, có thể giấu ở chỗ này, xem ra chỉ có một mình Kim Junsu nghĩ ra thôi “Cho anh nè! Mẹ bảo em đưa cho anh. Hôm nay thay đồ em sợ mất nên mới cất ở đây, em thông minh lắm phải không? A, mẹ nói, cái này vừa về tới nhà là phải đưa cho anh xem, còn không cho em xem nữa. Nó là gì vậy?”

Park Yuchun cầm tờ giấy nhỏ cũng cảm thấy tay mình muốn phỏng luôn. Tờ giấy này ở trong quần lót Vật nhỏ cả ngày cơ đấy, cứ dán chặt lấy cái mông trắng nõn của Vật nhỏ suốt, ngẫm lại hắn thật muốn chảy máu mũi mà.

“Anh mau xem đi. Xem nó là cái gì.” Vật nhỏ còn chưa bỏ ý định liếc liên tục vào tờ giấy, hối thúc hắn. Park Yuchun kiên nhẫn mở ra, chỉ thấy trên đó viết một dòng thật to: Hàng mua rồi, không trả lại. Có vấn đề gì về chất lượng, cũng không được liên hệ với người bán.

“A… Su Su à! Đi tắm thôi! Tắm xong chúng ta còn phải đi ngủ nữa.” Park Yuchun nhìn dòng chữ mẹ Kim viết cho hắn, xém chút nữa là rơi cằm xuống đất, lại sợ Vật nhỏ tiếp tục hỏi, đành phải chuyển sang đề tài khác.

“Anh nói cho em biết mẹ viết cái gì đi. Đi mà~” Trí thông minh ngàn năm của Vật nhỏ mới quay về, cậu chu môi hỏi.

“Sao em hiếu kỳ thế? Vật nhỏ~ Mẹ vợ nói… muốn anh nhất định phải chăm sóc tốt cho em, muốn anh phải yêu thương em cả đời.” Mẹ vợ, con đã tận lực lý giải câu của mẹ rồi đấy!

“A… hì hì. Ông xã xem! Nếu ông xã không đối tốt với em, mẹ em sẽ đón em về đó, cho anh hối hận luôn.” Vật nhỏ vẫn nghĩ mẹ lưu luyến mình, có thể sẵn sàng đón mình về nhà.

“Đúng vậy, anh sẽ đối tốt với bảo bối. A, bây giờ để ông xã hầu hạ ông chủ nhỏ đi tắm nha. Hôm nay chính là đêm động phòng đấy. Đi thôi!” Thấy gương mặt tự tin của Vật nhỏ, Park Yuchun nhanh chóng bế cậu vào phòng tắm.Trong quá trình tắm Park Yuchun cố nén dục vọng đã ngẩng đầu của mình, giúp Vật nhỏ nhà mình tắm rửa sạch sẽ, nhưng vấn đề là ở chỗ Vật nhỏ nhà hắn không biết có phải cố ý hay không, mà cứ vô tư ngồi trên đùi chồng mình, chơi đùa bọt xà bông. Dỗ dành tắm cho Vật nhỏ xong, Park Yuchun bế cậu ra giường, rồi quay trở lại phòng tắm dùng tốc độ nhanh nhất tắm cho mình, một lát sau hắn liền đi ra hầu hạ tiếp tiểu tổ tông kia.

Thật ra hắn chỉ tắm có đúng năm phút thôi, nhưng quay trở lại phòng ngủ đã thấy Vật nhỏ nằm ngủ khò khò trên giường rồi. Lắc đầu, Park Yuchun tắt tất cả đèn, chỉ để lại một chiếc đèn ngủ trên bàn. Bỏ đi, hôm nay Vật nhỏ cũng mệt rồi, dù gì cũng đã kết hôn, em ấy cũng không chạy được, sau này còn nhiều thời gian. Vật nhỏ còn bé, từ từ dạy cũng được. Park Yuchun rón ra rón rén nằm xuống giường, sợ đánh thức bảo bối nhà hắn.

Không được làm thì nhìn thôi vậy. Park Yuchun dùng một tay chống đầu, tay kia xoa nhẹ lên bụng Vật nhỏ, hắn nghe mẹ vợ với Kim Jaejoong nói, từ nhỏ Su Su đã quen được người ta vỗ nhẹ ru ngủ rồi, làm vậy cậu sẽ ngủ ngon hơn.

Vật nhỏ tắm nước nóng xong, trên mặt còn hồng hồng, cảm giác bên cạnh có hơi ấm, Su Su liền xích gần lại phía Park Yuchun.

Ánh đèn màu cam nhạt bị chặn sau tấm lưng dày rộng của Park Yuchun, bàn tay hắn gạt tóc mái trên trán Vật nhỏ, hôn nhẹ xuống. Hắn vừa định nằm xuống, chuẩn bị ngủ thì một cánh tay nho nhỏ, mềm mại bò lên cổ hắn. Hắn chỉ nghĩ là Vật nhỏ đang nằm mơ, nhưng lại nhìn thấy đôi mắt nòng nọc của cậu hé mở ra “Ưm…”

“Bảo bối, anh đánh thức em à?”

Vật nhỏ nhìn hắn, nhưng không lên tiếng.

“Em ngủ đi! Ông xã nằm cạnh em. Hay… hay em muốn ông xã vỗ lưng?” Park Yuchun cúi người xuống, cọ xát lên mặt Vật nhỏ.

“Ưm… Yu… Yuchun… không làm sao?” Vật nhỏ thẹn thùng nói, nhưng lời nói lại rất chủ động, khiến trong lòng Park Yuchun rạo rực, dục vọng mới bị hắn đè ép xuống lại bùng phát lên. Tuy trong lòng rất muốn, nhưng viện trưởng Park vẫn cố tỏ ra bình tĩnh “Bảo bối, muộn rồi. Hôm nay mệt thế, ông xã không nỡ! Mau ngủ đi.”

“Dạ…” Vật nhỏ thất vọng đáp, mặc dù chuyện này với cậu vẫn rất kỳ lạ, nhưng là đêm tân hôn không làm thì hình như mới kỳ quái. Ông xã không thích sao? Hay tại mình ngốc quá, mỗi lần đều khiến ông xã phải làm. Kim Junsu! Thật ngốc! Có phải con trai không đấy!

“Ông… ông xã… anh… anh mệt lắm à? Tuy em không biết… nhưng… nhưng… em sẽ cố gắng học…” Hình như anh Jae Jae từng nói với cậu, đôi khi cần phải chủ động một chút, nhưng… thật ngại quá.

Park Yuchun thấy Vật nhỏ ấp úng, khiến hắn không thể hiểu được, giữ gương mặt của Su Su, tò mò nhìn cậu, Park Yuchun muốn nghe xem rốt cuộc Vật nhỏ muốn nói cái gì. Ánh mắt Vật nhỏ đảo qua đảo lại, không dám nhìn Park Yuchun “Mẹ… mẹ nói… đêm tân hôn… phải… phải…”

“Bảo bối, em nói gì? Phải cái gì?” Park Yuchun càng nghe lại càng không hiểu cậu nói gì. Vật nhỏ hít sâu một hơi, mặt đỏ ửng, nói một mạch “Mẹ nói đêm tân hôn phải hầu chồng.” Park Yuchun nghe xong trong lòng liền nở hoa. Mẹ vợ, mẹ thật biết cách dạy Su Su đấy!

“Vậy bảo bối chuẩn bị hầu anh thế nào?” Park Yuchun giả bộ hỏi. Lần này hắn muốn Vật nhỏ nhà mình tự dâng đến miệng hắn.

“Dạ… em…” Anh Jae Jae nói phải chủ động, phải chủ động. Ừ! Chết thì chết! Su Su, cố lên!  Vật nhỏ cởi cúc áo ngủ của mình ra trước, sau đó kéo một bàn tay của Park Yuchun đặt ở trước ngực cậu, sau đó đẩy đẩy tay hắn, cho hắn ma xát trên làn da non mềm của mình.

Park Yuchun làm sao chịu nổi khiêu khích này, nhưng hắn vẫn muốn nhìn xem bảo bối có thể làm ra hành động can đảm nào. Hắn sẽ không làm gì hết, mặc cho Vật nhỏ làm chủ thôi.

Vật nhỏ thấy viện trưởng nhà mình không phản ứng gì, liền bối rối. Cậu đã chủ động thế này rồi mà. Sao ông xã không mắc bẫy? Hay là ông xã không thích như vậy?

“Ưm… ư~ Ông xã~~~” Anh nhanh lên đi, em quên bước tiếp theo rồi!

“Gì? Bảo bối sao vậy?” Khóe miệng Park Yuchun cong cong, mắt lại nhìn cậu nhóc, giả vờ không hiểu. Park Yuchun, mày cố chịu đựng đi!

Thấy hắn không hiểu như vậy, Vật nhỏ bất dĩ làm động tác tiếp theo. Mẹ ơi, hôm nay con sẽ liều mạng! Tay phải của cậu quàng lên cổ Park Yuchun, cách mặt hắn khoảng một centimet, nói “Ưm… ông xã… không muốn sao? Su Su có chút muốn rồi~”

Không muốn? Đương nhiên là hắn muốn rồi! Hắn còn đang phải xin lỗi hạ thân đang cương cứng của mình kia kìa!

Park Yuchun cởi sạch đồ trên người mình xuống, kéo Vật nhỏ nằm lên trên mình, viện trưởng ôn nhu lúc nãy trong nháy mắt lại trở nên bá đạo như thường, hắn dùng giọng nói trầm thấp, phả bên tai Vật nhỏ “Bảo bối, em tự cởi đồ đi! Anh muốn em dụ dỗ anh!”“Dạ? Không được… không muốn.” Vật nhỏ cắn môi dưới, khó xử nói. Hành động nãy đã là cực hạn của cậu rồi. Nếu tiếp tục như thế… có khi nào cậu thành trẻ hư không?

“Không muốn? Là tiểu yêu tinh nào khơi mào trước vậy? Tiểu yêu tinh, hôm nay em nhất định phải chịu trách nhiệm đấy.” Giọng của Park Yuchun nghiêm lại, khiến Vật nhỏ sợ hãi, cũng không dám phản kháng nữa, mà cởi áo ngủ của mình ra.

Nhưng ngay lúc dục hỏa của Park Yuchun bùng phát đến cực hạn, thì Vật nhỏ đang cởi áo ngủ đột nhiên ngồi dậy. Nếu viện trưởng không phản ứng nhanh chắc đã được thấy Sao Hỏa đụng Trái Đất rồi.

“A!” Kim Junsu mặc kệ mặt viện trưởng Park đã xám đen đi, xoay cái mông, cùng phần ngực rộng mở của mình, xuống giường, mục tiêu của cậu chính là tủ quần áo.

“Su Su, em tìm gì vậy?”

“Dạ? Rõ ràng em để chỗ này mà… A~ Tìm được rồi!” Vật nhỏ vui mừng quay lại giường, trong tay có thêm một thứ.

“Bảo bối, cái gì vậy?” Park Yuchun nhìn đồ vật trong tay Kim Junsu, thật muốn ngất xỉu mà.

“Ông xã! Anh mau đứng lên đi, xuống giường~ xuống giường~” Vật nhỏ liên tiếp xua Park Yuchun như xua ruồi bọ, chân còn không khách khí đá lên đùi hắn hai cái.

Cái gì? Kim Junsu! Có phải anh chiều em quá rồi không? Mới cưới có một ngày mà muốn đá chồng em xuống dưới ư? Phản rồi, phản rồi!

Vật nhỏ quỳ trên giường bò quanh các góc, lát sau lại xoa xoa chỗ này, cọ cọ chỗ kia. Khoảng năm phút sau, Vật nhỏ hưng phấn nhìn viện trưởng nhà mình, kêu “Ông xã, được rồi, lên đi~”

“Bảo bối, cái gì vậy? Em giải thích một chút được không?” Park Yuchun chỉ vào cái drap giường hỏi, hoàn toàn quên mất trên người hắn đang trong tình trạng không có một mảnh vải.

“A, đây là drap giường…. Sau khi cùng ông xã… drap giường đều sẽ dơ… rất khó giặt… em kêu Dong Hae cùng em đi mua đấy, nó nho nhỏ, dễ giặt hơn… Ông xã, anh nói xem Su Su có thông minh không?” Cậu bạn nhỏ Kim Junsu khoanh chân ngồi trên tấm drap giường nhỏ, giải thích với chồng mình. Thật ra, cậu chỉ biết là hồi xem phim cổ trang Trung Quốc, người ta kêu có lạc hồng thôi.

“A, ừ… a… Su Su thật thông minh… nhưng bảo bối… sao lại là cá heo?” Park Yuchun nhìn cái drap giường màu xanh nhạt, trên mặt là một con cá heo nhỏ đáng yêu che kín.

“Dạ? Ông xã không thích à?” Nghe Park Yuchun hỏi vậy, Vật nhỏ lập tức xụ mặt xuống.

“Thích! Bảo bối thích cái gì, anh đều thích.” Thích mới lạ! Hắn có phải trẻ con đâu.

“Vậy… vậy anh còn đứng đó làm gì? Mau lên đi.” Cậu bạn nhỏ đỏ mặt, lột sạch đồ ngủ trên người mình, ném qua một bên, nhanh chóng trùm chăn che kín mình, che cả mũi miệng, chừa lại mỗi đôi mắt nòng nọc nhìn ông xã của mình.

Park Yuchun! Tiếp tục nhịn nữa thì không còn là đàn ông đâu. Hùng phong một lần nữa ngẩng đầu, Park Yuchun vén chăn lên. Mặc kệ là cá heo nhỏ hay cá voi nhỏ, hôm nay trên giường có thả cả một con cá heo thì hắn cũng phải ăn tiểu yêu tinh này.

Có lẽ đêm qua quá kịch liệt, nên Park Yuchun ngủ thẳng đến sáng, không hề phát hiện Vật nhỏ đã lén lút xuống giường, chạy tới phòng bếp làm bữa sáng. Cậu vợ mới Kim Junsu gian nan lê từng bước xuống dưới lầu, vào phòng bếp. Hai chân cậu thế nào cũng không chịu nghe theo lệnh. Xem ra viện trưởng Park đúng là quá dũng mãnh. Đêm qua chiếc drap giường cá heo nhỏ đã bị ướt đẫm, nhăn nhúm hết lại rồi.

Vật nhỏ tuy đau nhưng lại đầy hứng khởi đi làm bữa sáng. Cậu cố gắng lết tới phòng bếp, mở tủ lạnh lấy sandwich, xúc xích, trứng gà, rồi gia vị, may là trước khi kết hôn đã được mẹ Kim cho một lịch dạy học bí mật về làm việc nhà sau tân hôn đấy. Nói thật bây giờ Kim Junsu còn khó làm nổi một món ăn đơn giản chứ đừng nói cả một bữa sáng. Lấy sandwich ra, cộng thêm mứt trái cây, Vật nhỏ cẩn thận trét vào. Trong nồi đang hâm lại sữa, vì để xúc xích với trứng chiên không bị nguội, Vật nhỏ còn cho vô nồi hấp, giữ ấm. Bộ dáng đúng mẹ hiền vợ đảm. Cố gắng nhớ lại lúc anh Jae Jae làm, Vật nhỏ bận rộn nấu cho xong bữa sáng.

Ánh mặt trời chiếu vào phòng ngủ, ánh sáng xinh đẹp lại có chút chói mắt rọi vào gương mặt Park Yuchun đang nằm trên giường, hắn nhíu mày, vừa xoay người định ôm ‘người đẹp’ vào lòng, morning kiss một cái thì không ngờ ‘người đẹp’ đâu chẳng thấy. Chỉ để lại chú rể nằm một mình trong căn phòng trống rỗng. Park Yuchun mặc đại bộ quần áo ngủ, vội vàng tìm kiếm ‘tiểu yêu tinh’ đêm qua không ngừng cao trào kia.

“Bảo bối? Em ở đâu?” Park Yuchun tìm trong phòng tắm trên lầu, nhưng không có ai “Đứa nhỏ này, sáng sớm đi đâu chứ?” Park Yuchun thì thầm, đi xuống lầu, nhìn trái, nhìn phải cũng không thấy.

“Hỏng rồi! Không phải sáng sớm Kim Jaejoong đến trộm Vật nhỏ nhà mình đi chứ?” Đầu óc viện trưởng Park bắt đầu phát huy trí tưởng tượng phong phú. Càng nghĩ càng thấy bất thường. Park Yuchun quơ chìa khóa xe trên bàn, cũng không quan tâm mình đang mặc đồ ngủ, chuẩn bị đến nhà bác sĩ Kim đòi người.

“Ông xã? Anh vội vàng đi đâu vậy?” Đúng lúc này, Vật nhỏ tay trái bưng một cái khay có bánh sandwich đã nướng, tay phải cầm một ly sữa, ánh mắt nghi hoặc nhìn người đàn ông của mình đang muốn ra ngoài.

“Hả? A… Anh không đi đâu hết.” Park Yuchun ấp úng trả lời, sau đó vội vàng chạy đến trước mặt Vật nhỏ nhà mình, nhận cái khay và ly sữa, đặt đại xuống bàn, ôm Kim Junsu vào lòng “Bảo bối, sao em lại bỏ anh ở một mình? Em có biết lúc nãy không thấy em, anh lo lắng thế nào không? Còn tưởng xảy ra chuyện gì nữa.” Park Yuchun ghì chặt Vật nhỏ trong lòng, hai tay xoa lên hông cậu.

“Ha ha… em có thể đi đâu chứ? Em dậy làm điểm tâm thôi.” Thấy chồng mình lo lắng vậy, Vật nhỏ nhanh chóng giải thích.

“Bảo bối, vất vả thế làm gì? Eo còn đau không?” Bàn tay đặt trên eo Vật nhỏ bắt đầu tăng độ mạnh yếu, xoa bóp cho cậu.

“Ưm… có chút chút… Ông xã, mau đi rửa mặt, đánh răng đi. Em làm xong rồi, để lâu là nguội đó.” Vật nhỏ ở trong lòng Park Yuchun mặt đỏ tim đập, nhớ tới tối hôm qua…

“Tiểu yêu tinh. Đêm qua đã mệt muốn chết rồi. Hôm nay còn dậy sớm làm bữa sáng cho anh. Thể lực đúng là tốt thật đấy. Xem ra sau này ông xã phải cố gắng thêm nhiều rồi.” Park Yuchun chu môi, làm nũng với Vật nhỏ.

“Đáng ghét! Đi rửa mặt đi~” Đẩy Park Yuchun về phía phòng tắm, cậu bạn nhỏ xoay người lại lấy xúc xích, trứng chiên. Đợi đến lúc Park Yuchun từ phòng tắm ra, bảo bối nhà hắn đã ngồi trước bàn ăn chờ hắn rồi.

Nhìn Vật nhỏ ngồi đối diện, Park Yuchun nhìn chằm chằm cậu vợ đảm đang của mình, vỗ lên đùi mình, nói “Lại đây!”

“Dạ? Em… em ngồi đây được rồi.” Vật nhỏ cúi đầu nhìn xúc xích, trứng chiên trên bàn.

“Bảo bối~ Lại đây. Ghế cứng thế, mông không đau à? Ngồi trên đùi anh sẽ thoải mái hơn nhiều. Mau lại đây đi.”

Nói thật sau nửa đêm giằng co, thì mông Vật nhỏ đau lắm. Cuối cùng cái mông trắng nõn, vểnh vểnh của cậu cũng dừng trên đùi đại sắc lang. Hai người âu yếm ăn bữa sáng, quá trình này chỉ có thể dùng từ rét run để hình dung. Park Yuchun đúng bộ dạng người hầu phục vụ ông chủ, so với cuồng bạo như đêm qua thì khác một trời một vực.

Park Yuchun nghĩ thầm: Đêm tân hôn thật tuyệt! Đáng tiếc Vật nhỏ còn đi học, bài vở không thể bỏ được. Chậm trễ sợ không tránh khỏi lưu ban thêm một năm. Tân hôn tuyệt thế mà không hiểu sao Kim Jaejoong lại đòi đi làm sau khi kết hôn. Nếu mình không làm viện trưởng, thì ở nhà đi học cùng Vật nhỏ luôn cho rồi. Thế thì có thể ở cùng nhau 24/24.

Viện trưởng Park hình như quên mất mình đã hai mươi bảy tuổi rồi. Hai mươi bảy mà còn đi học cấp ba, người ta nói không phải là dốt mà là bị thiểu não đấy.

Chương 25: Hồ Ly tinh! Hừ! Mau hiện nguyên hình! (1)

Sau hai tháng Park Yuchun cùng Kim Junsu kết hôn, hai người dính chặt như keo sơn, một lúc mà không thấy nhau là bắt đầu hoảng sợ rồi. Vì thế tiền điện thoại của Vật nhỏ lập tức tăng cao, nhưng mà chuyện này cũng không có vấn đề gì, bởi đã có viện trưởng Park trả hết rồi. Điều khiến viện trưởng buồn bực chính là cứ hễ Vật nhỏ tới bệnh viện tìm hắn, thì bác sĩ Kim lại vô lương tâm thò chân vào, chiếm lấy Vật nhỏ nhà hắn, thậm chí còn không cho hắn chạm vào.

“Chị Cao, em tới rồi.” Vật nhỏ tan học liền đi thẳng tới bệnh viện tìm chồng mình, sau đó hai người sẽ cùng nhau về nhà. Ban đầu Park Yuchun muốn đến trường đón cậu, nhưng Vật nhỏ lại không muốn nhiều người biết mình đã kết hôn, nên không chịu cho hắn tới. Park Yuchun nghĩ thấy cũng đúng. Vật nhỏ nhà hắn còn bé, để bạn học biết nhất định sẽ dị nghị này nọ, da mặt Vật nhỏ lại mỏng, chắc sẽ không chịu nổi lời đồn đãi đâu, nên tạm thời cứ để như vậy đi.

“Phu nhân, cậu tới rồi. Viện trưởng nói cậu tới không cần phải hỏi, có thể đi thẳng vào tìm anh ấy.” Tuy rằng Kim Junsu còn nhỏ tuổi, nhưng xét về mặt thân phận, thư ký Cao cũng không dám chậm trễ đón tiếp, mà thật ra cô rất thích đứa bé này, chưa bao giờ cậu tỏ ra kiêu ngạo với người khác cả.

“Phu nhân gì ạ? Chị~ không phải em đã nói gọi em là Su Su à.” Vật nhỏ chu môi, nói. Cậu không thích cách xưng hô này chút nào.

“Vậy sao được. Tuy em còn nhỏ nhưng lại là phu nhân của viện trưởng…” Nhìn gương mặt đáng yêu của Vật nhỏ, thư ký Cao lại nổi lên ý muốn trêu chọc cậu, cô giả bộ bất đắc dĩ, nói.

“Ưm… chị… chị thế, em ngại đó… kêu Su Su đi… kêu là Su Su đi mà~” Kim Junsu kéo kéo tay thư ký Cao, nói.

“Được rồi! Su Su đáng yêu của chúng ta. Mau vào đi. Đừng để ông xã em chờ lâu.” Thư ký Cao cũng không dám đùa quá trớn, viện trưởng Park mà biết, bát cơm của cô sẽ khó giữ lắm.

“Ha ha, lần sau em mời chị đi ăn kem nha.” Su Su ngoan ngoãn cười với cô, sau đó đẩy cửa văn phòng viện trưởng Park ra.

Bên trong phòng làm việc, Park Yuchun đang xem bệnh án, nghĩ Vật nhỏ sắp đến, hắn giơ tay xem đồng hồ, vừa định lấy điện thoại gọi cho bảo bối thì Vật nhỏ đã đẩy cửa vào.

“Hì hì.” Xoay người đóng cửa lại, Vật nhỏ cũng không đi tới, mà đứng ở cửa nhìn Park Yuchun, hồn nhiên cười. Park Yuchun buông điện thoại xuống, tay phải đặt lê ngực trái mình, nhếch mày nhìn Vật nhỏ, không nói câu nào. Vật nhỏ nhà mình ngày càng đáng yêu!

Cậu bạn nhỏ Kim Junsu giơ hai tay, động tác chạy bộ, lấy tốc độ một trăm bước trên một giây tiến tới, đặt mông ngồi lên đùi của Park Yuchun.

“Ông xã~ Có nhớ em không?” Vật nhỏ nắm lấy góc áo của Park Yuchun, ngọt ngào cười.

“Đương nhiên là nhớ rồi. Cả ngày đều không gặp em mà.” Viện trưởng Park giúp Su Su bỏ cặp sách xuống, đặt qua một bên. Đúng là cả ngày hai người không gặp nhau, nhưng mà điện thoại thì lại gọi liên tục ấy.

“Bảo bối có mệt không? Để ông xã xoa bóp cho em!” Vừa nói viện trưởng Park vừa đưa tay sờ mông Vật nhỏ, hắn tự động xem việc xoa mông cho cậu chính là một hình thức mát xa.

Park Yuchun đang trêu ghẹo Vật nhỏ, đột nhiên rầm một tiếng, cửa văn phòng được đẩy toang ra.

“Kim Jaejoong!”

“Gì? Kêu cái gì! Hù Su Su rồi kìa. Su~ Lại đây với anh, tránh xa cái tên biến thái Park Yuchun kia đi.” Bác sĩ Kim cướp lấy Vật nhỏ trong lòng Park Yuchun, nói.

Trơ mắt nhìn Vật nhỏ nhà mình bị cướp đi, viện trưởng Park không cam lòng mà nói “Bác sĩ Kim! Đây là văn phòng viện trưởng! Đang giờ làm việc sao cậu cứ đi lung tung vậy? Không làm việc à? Có nhiều bệnh nhân đang chờ cậu đó.”

“Không phải văn phòng viện trưởng ông đây thèm vào xuống. Hừ, Park Yuchun, cậu càng lúc càng nhỏ mọn đấy. Tôi đi làm là chơi với Su Su, chồng tôi cũng đâu có cần tôi đem tiền lương về nuôi gia đình đâu.” Kim Jaejoong ôm Kim Junsu ngồi trên sô pha, hung dữ trừng viện trưởng Park đã tái mặt đi.

Có thể xem văn phòng viện trưởng Park như chỗ chơi bời, chiếm chỗ ngồi của viện trưởng, ôm vợ của viện trưởng xem ra chỉ có bác sĩ Kim thôi.

“Anh Jaejoong, tổng giám đốc Jung nhà anh sao lại cho anh đi làm vậy?” Jung Yunho, sao anh không quản vợ mình, thả ra để đi gây hại cho người khác vậy?

“Đừng có nhắc tên anh ta trước mặt tôi.” Kim Jaejoong vừa nghe nhắc tới Jung Yunho, mặt liền biến sắc, nói.

“Anh ta lại chọc giận cậu à?” Có bị chọc giận thì cũng đừng gây họa cho hắn chứ.

“Park Yuchun! Cậu đừng cho là tôi không biết cậu đang mắng thầm tôi đâu! Xét biểu hiện tồi tệ của cậu hôm nay, tôi mượn Junsu một chút.”

“Không cho mượn!”

“Su Su à~ Hay để anh kể cho em nghe ngày anh du học bên Mỹ cùng Yuchun nha.”

“Dạ! Yuchun chưa kể cho em đâu.” Vật nhỏ tò mò ngẩng đầu nhìn Kim Jaejoong.

Park Yuchun nghe thấy thế liền lên tiếng “A… chuyện đó… bảo bối, lâu rồi em không có đi chơi cùng anh Jaejoong của em. Anh Jaejoong đã nói thế, hôm nay em đi chơi với anh ấy đi.”

“Dạ, được ạ! Anh Jae Jae phải mua cho em một cái bánh kem dâu đó~” Vừa nghe nói được đi chơi, các tế bào vận động trên cơ thể Vật nhỏ liền hưng phấn lên.

“Không thành vấn đề! Mười cái anh cũng mua cho em.”

Sau khi tan tầm, Park Yuchun lưu luyến chia tay bảo bối nhà hắn, trước khi đi còn kéo cậu cả qua “Kim Jaejoong, cậu sẽ không nói gì với Vật nhỏ nhà tôi đúng không?”

“Phải xem biểu hiện của cậu nữa.”

“Vậy… cậu sớm đưa em ấy về nhé.”

“Biết rồi. Đáng ghét! Càng ngày càng đàn ghét, dùng xong sẽ trả lại cho cậu.” Bác sĩ Kim khinh thường nhìn viện trưởng Park. Chẳng có chút tiền đồ nào. Không phải chỉ là một đứa nhỏ sao? Làm gì ra nông nỗi này vậy?Thấy chiếc xe chạy xa, Park Yuchun bất đắc dĩ lắc đầu. Hắn định dẫn Vật nhỏ đi ăn đồ Pháp, ai ngờ, đành phải về nhà ăn một mình vậy.

Trên xe Kim Jaejoong.

“Anh, chúng ta đi đâu chơi?” Vật nhỏ ngó nghiêng cái xe. Xe mới của anh Jae Jae đẹp quá!

“Su Su, hôm nay không đi chơi, có một chuyện quan trọng anh muốn em giúp.” Kim Jaejoong nghiêm mặt lại, nói.

“Dạ?  Được ạ. Anh Jae Jae, quan trọng lắm sao? Hai chúng ta đi làm chuyện quan trọng ạ? Hay quá, cuối cùng em cũng có thể làm chuyện quan trọng rồi.” Vừa nghe đến nhiệm vụ quan trọng, Vật nhỏ liền vui mừng vô cùng, cho tới bây giờ cậu chưa được làm cái gì gọi là quan trọng đâu.

“Ừ! Rất rất rất quan trọng đấy! Su Su~ Trong số bạn bè, thân thích của anh chỉ có em mới làm được thôi. Anh đang coi trọng em đấy.” Kim Jaejoong nhìn qua Vật nhỏ, nói dối không chớp mắt.

“Còn không phải sao~ không phải em khen mình đâu, thật ra Su Su ứng biến rất nhanh! Anh~ rốt cuộc là nhiệm vụ gì vậy? Bây giờ em không chờ được rồi đấy.”

“Su Su ngồi yên đó đi! Theo anh đi bắt kẻ gian d*m” Nhấn mạnh chân ga, Kim Jaejoong như phát điên rồi.

“Anh, hiện tại chúng ta phải làm gì?” Cậu bạn nhỏ Kim Junsu ngồi xổm dưới một cái cây lớn trước cửa tập đoàn Dongbang.

“Suỵt! Nói nhỏ thôi~ Đương nhiên chúng ta đang chờ Jung Yunho cùng hồ ly tinh kia đi ra!” Bác sĩ Kim ngồi bên cạnh cậu lên tiếng.

Hôm nay bác sĩ Kim đến đây để bắt hồ ly tinh quyến rũ chồng mình, nên chuyện gì y cũng có thể làm ra được.

“Nhưng… anh à… chân em tê rồi, sao anh Yunho vẫn chưa ra?” Vật nhỏ chu môi hỏi, bàn tay mũm mĩm đấm lên bắp chân mình. Cậu đã ngồi xổm thế này hơn một tiếng rồi đấy.

“Chờ một chút, Su Su ngoan, lát về anh sẽ mua cho em hai mươi cái bánh kem dâu.”

“Ứ…” Em không muốn bánh ngọt, em muốn về nhà gặp ông xã… Yuchun~~~ Ô ô ô~~ Chân Su Su tê rần rồi, mau lại ôm Su Su đi~~”

“Su Su! Ra rồi, ra rồi! Em nhìn xem, anh nói có sai đâu.” Kim Jaejoong thấy Jung Yunho cùng hồ ly tinh ra đại sảnh, liền nhắc Su Su chuẩn bị chiến đấu.

“Trời ạ! Anh ơi, hồ ly tinh đó cao quá. Hai anh em mình đánh không lại đâu.” Vật nhỏ thấy ngoại hình của hồ ly tinh kia, liền cảm thán.

Kim Jaejoong thấy tay con hồ ly kia nắm lấy áo của Jung Yunho, lay mạnh, bĩu môi nói gì đó, giống như đang làm nũng với hắn. Là hồ ly đực ư? Thế mà Jung Yunho còn không gạt ra, lại còn cười với tên kia, sau đó hai người còn thân thiết lên xe nữa.

“Su Su! Bám theo!” Kim Jaejoong kéo Vật nhỏ, đón một chiếc taxi. Vì sợ bị phát hiện nên Kim Jaejoong đậu xe ở rất xa, nên giờ mới phải vẫy taxi.

“Anh… chân em tê…” Vật nhỏ bất ngờ bị kéo lên, thiếu chút nữa là té ngã.
“Nhanh lên, trễ một chút là không kịp đâu.” Kim Jaejoong nhét Vật nhỏ vào trong xe, liền ngồi nhanh vào.

“Bác tài, đuổi theo xe Q7 trước mắt cho tôi. Đuổi kịp sẽ trả thêm tiền, không kịp tôi sẽ đập xe đấy.” Vừa lên xe, bác sĩ Kim đã uy hiếp tài xế, bác tài đành phải bất đắc dĩ khởi động xe, đuổi theo xe của Jung Yunho.

Mấy tiếng trước tại phòng làm việc của tổng giám đốc Jung, tầng trên cùng của tập đoàn Dongbang.

“Anh, anh cứu em đi… Em không muốn trở về tiếp quản gia nghiệp đâu. Em còn chưa ăn hết đồ ăn ngon trên thế giới này mà. Em còn chưa nói chuyện yêu đương nữa. Với lại lần này, ông già nhà em còn bắt em đính hôn với một người em không quen không biết gì hết. Em mấy tuổi rồi mà ổng còn bắt ép em thế. Không lẽ anh mặc kệ em bị lão già nhà em ngăn cấm em khỏi những thứ tốt đẹp trên thế giới này à?” Hồ ly tinh vừa ăn khoai tây chiên vừa dùng ánh mắt ai oán nhìn Jung Yunho đang làm việc.

“Shim Changmin! Anh xin em nhìn rõ tình huống được không? Em cho rằng chạy trốn thì cậu không tìm được em à? Tài sản của cậu lớn như vậy, em lại là con trai độc nhất, em không tiếp quản thì ai tiếp quản chứ? Cậu bảo em đính hôn cũng là muốn em yên phận thôi. Cho dù không quen biết, cuộc hôn nhân này có không được thì em không biết ngồi xuống đàm phán à? Sao lại chạy tới đây? Hai mươi mấy tuổi đầu rồi, có thể hiểu chuyện chút được không?” Ném rầm cái văn kiện trên tay xuống, Jung Yunho nhíu mày nhìn cái tên ăn hàng kia, từ lúc vào cửa vẫn chưa thấy dừng miệng lúc nào hết.

“Anh, đừng nhẫn tâm thế chứ. Mà sao anh cứ bày ra khuôn mặt khó coi thế. A, hôm qua chị dâu không cho vào phòng ngủ đúng không? Hừ, em không phải không muốn tiếp quản, chỉ là muốn chơi thêm vài năm thôi. Còn chuyện kết hôn, em sẽ không kết hôn với người mình không biết đâu. Chết cũng không lấy! Anh Yunho, anh đừng bán đứng em. Cho em ở lại Hàn Quốc chơi thêm một chút đi. Đừng nói với ba em em ở chỗ anh, đi mà~” Shim Changmin nài nỉ Jung Yunho, đã trốn ra rồi cậu sẽ không về đâu.

“Haiz, bỏ đi. Đúng rồi, hôm trước em trở lại Hàn Quốc, sao đêm qua mới nhắn cho anh?”

Đêm qua Shim Changmin chính là hồ ly tinh nhắn tin cho Jung Yunho, cũng vì tin nhắn đó mà bác sĩ Kim mới hiểu lầm.

Minnie: Darling, em trải qua trăm cay nghìn đắng, trèo non lội suối, cuối cùng cũng từ Canada trở về Hàn Quốc rồi.

Jung Yunho: Thật không vậy? Sao em lại về? Ông ấy biết không?

Minnie: Đương nhiên là không rồi. Ổng biết em còn có thể tới ư? Không phải vì nhớ anh sao, anh có nhớ em không?

Jung Yunho: Tiểu tổ tông, em lại muốn làm gì? Bây giờ đang ở đâu vậy?”

Minnie: Không muốn gì hết. Chỉ là em nhớ anh quá thôi. Bây giờ em đang ở khách sạn Seoul. Không phải là sản nghiệp của anh à, không cho em ở free là không được đâu đấy.

Jung Yunho: Vậy bao giờ em tới tìm anh? Hay là anh đi tìm em?

Minnie: Xế chiều em qua Dongbang tìm anh, chờ em đó. Đừng quên chuẩn bị món em thích ăn đấy.

Jung Yunho: Ừ. Anh chờ.

Minnie: Cứ vậy đi, chúc ngủ ngon, darling!

“Yunho! Làm gì vậy? Em pha nước tắm cho anh rồi đấy. Hôm nay mà không tắm thì ra ngoài phòng khách ngủ đi.” Kim Jaejoong mặc áo ngủ, lau tóc đi vào phòng.

“A, anh đi ngay đây! Anh không muốn ngủ ngoài phòng khách đâu. Anh sẽ đi ngay giờ mà.” Vừa nghe đến chữ ra phòng khách ngủ, Jung Yunho lập tức ném điện thoại xuống, chạy nhanh đến phòng tắm.

“Hừ, bánh bao ngốc! Có lần nào bắt anh ngủ ngoài phòng khách đâu.” Bác sĩ Kim lộ ra ý cười trên mặt, ngồi xuống giường, bỗng cảm thấy có cái gì ở dưới mông “Haiz, dùng điện thoại xong lại vứt lung tung, thật là.” Cầm  điện thoại của Jung Yunho lên, chuẩn bị đặt nó lên tủ đầu giường, nhưng do nãy y ngồi phải, nên màn hình sáng lên. Kim Jaejoong vô tình nhìn thoáng qua tin nhắn “Cái gì? Chúc ngủ ngon? Còn darling nữa? Minnie là ai? Tên thật khó nghe.” Thấy có chút là lạ, y liền quyết định xem tiếp.

[Xế chiều em qua Dongbang tìm anh, chờ em đó. Đừng quên chuẩn bị món em thích ăn đấy.]

Gì cơ? Ngày mai? Tập đoàn Dongbang? Đồ ăn em thích? Jung Yunho!!! Quen lâu rồi phải không? Nó thích ăn cái gì anh cũng biết hả?

[Không có ý gì hết. Chỉ là em nhớ anh quá thôi. Bây giờ em đang ở khách sạn Seoul. Không phải là sản nghiệp của anh à, không cho em ở free là không được đâu đấy.]

Nhớ quá? Ở khách sạn Seoul? Miễn phí? Jung Yunho! Hai người có quan hệ gì? Thế nào lại bảo không cho ở free là không được hả? Xem ra nó rất thoải mái đấy nhỉ.

[Đương nhiên là không rồi. Ổng biết em còn có thể tới sao? Không phải vì nhớ anh sao, anh có nhớ em không?]

Có chồng rồi? Rất nhớ anh? Cái gì? Jung Yunho! Có chồng rồi mà anh cũng muốn? Hai người quen bao lâu rồi? Có phải quen trước khi lấy tôi không?

[Darling, em trải qua trăm cay nghìn đắng, trèo non lội suối, cuối cùng cũng từ Canada trở về Hàn Quốc rồi.]

Darling? Nó có thể gọi thế sao? Canada? Một con hồ ly tinh? Jung Yunho! Anh ăn vụng còn đưa ra nước ngoài à?

Xem đến tin nhắn cuối cùng, toàn thân bác sĩ Kim đã bốc đầy mùi giấm chua “Jung Yunho… Hừ, được lắm! Có bạn từ xa tới nên vui lắm à! Bao lâu nay là đùa giỡn tôi hả? Tôi muốn nhìn xem có phải anh đang chuẩn bị nối lại tình cũ không! Hừ, cứ chờ đó! Ngày mai chứ gì? Tập đoàn Dongbang phải không? Mai tôi sẽ dẫn Su Su đến phá đám cho biết. Nghĩ là nhà mẹ đẻ tôi không có ai hả?” Kim Jaejoong nắm chặt hai tay, nghiến răng nói. Lúc này, Jung Yunho vừa vặn tắm xong, hắn đi từ phòng tắm ra “Vợ ơi~ Anh tắm xong rồi! Thơm ngào ngạt đây này~ Em ngửi xem~”

“Jung Yunho! Anh cút đi cho tôi! Cút ra ban công mà ngủ.” Kim Jaejoong ném thẳng cái gối vào đầu Jung Yunho, hét lên, bắt hắn ra ngoài ban công ngủ.

Chap sau: Màn đánh ghen của Kim Jae Jae với trợ lý Kim Su Su sẽ ra sao?

Chương 26: Hồ Ly tinh! Hừ! Mau hiện nguyên hình! (2)

“Hôm trước em mới về Hàn đã bị món ăn truyền thống của nước ta hấp dẫn rồi. Anh Yunho là tốt bụng nhất. Mua khoai tây chiên cũng hợp khẩu vị của em.”

“Đừng có nịnh anh mày. Cứ nói thẳng là muốn ăn đi.” Jung Yunho tức giận đáp lại, hôm nay tâm tình hắn vốn không tốt. Hôm qua tắm rửa xong, đi ra bà xã tự nhiên thay đổi một trăm tám mươi độ, đá thẳng hắn ra ngoài ban công, chỉ cho mỗi cái chăn mỏng, ngay cả gối đầu cũng không có.

“Hì hì. Anh, em có mỗi anh là người thân, anh không thương em thì ai thương em chứ?” Shim Changmin liền lộ ra ánh mắt nai con nhìn ông anh họ của mình.

“Lời này mà truyền đến tai cậu, thể nào cậu cũng tức đến tái phát bệnh tim đó. Em là đồ bất hiếu, nói thế không chừng bị sét đánh chết đấy.”

“Không đâu. Ông trời thích em lắm. A… Jung Yunho. Anh nói chuyện không tình nghĩa thế thì đừng trách thằng em này vô tình.” Shim Changmin đột nhiên quăng cái vẻ ngoan ngoãn đi, dựa người lên sô pha, chân vắt lên bàn. Bộ dạng đi đến đòi nợ người ta.

Jung Yunho không nói lời nào mà nhìn cậu, ý: Em có thể vô tình thế nào? Chắc là muốn cướp mấy tấm thẻ ăn uống của anh chứ gì. Hừ, em tưởng anh làm đại ca xã hội đen là ngồi chơi à?

“Haiz, anh, anh đừng tỏ ra không tin như thế. Tuy rằng lúc anh kết hôn, em có chuyện quan trọng không tham gia được, nhưng em nghe nói chị dâu như hoa như ngọc nhà anh là một bình dấm chua. Em ấy, tuy không thích bới móc chuyện xưa của người khác, nhưng chuyện hồi trước anh qua lại với bạn trai, bạn gái, em không cẩn thận có lưu lại một ít… Nếu chị dâu mà thấy… không biết sẽ làm ra cái gì nhỉ?” Shim Changmin vừa sờ móng tay vừa đe dọa đại ca Jung Yunho.

“Chuyện đó… anh sẽ giữ bí mật cho em. Còn em phải giữ chặt miệng mình đấy.” Tổng giám đốc Jung vốn không sợ trời sợ đất, nhưng nhắc đến Kim Jaejonog thì hắn lại chẳng còn là một ‘nam tử hán’ nữa.

“Hì hì. Anh, anh cũng biết em chỉ cần được ăn ngon là sẽ không lỡ miệng gì hết mà. Thật ra em cũng chẳng muốn lật lại nợ tình của anh đâu. Anh có biết vì thu dọn giúp anh mấy chuyện tình cảm vớ vẩn đó mà em phải tổn hại bao nhiêu tinh thần không? Không phải bất đắc dĩ, em cũng không muốn lấy ra uy hiếp anh đâu, em chỉ giữ làm con át chủ bài thôi.”

“Được rồi, được rồi, đừng lải nhải nữa, chỉ cần em giữ mồm giữ miệng là được. Đi thôi!” Jung Yunho bất đắc dĩ lắc đầu, đứng dậy, cầm áo khoác.

“Anh Yunho, anh dẫn em đi đâu ăn cơm?” Shim Changmin thấy mình uy hiếp thành công, tinh thần ăn uống lập tức hồi phục.

“Sao em biết anh đưa em đi ăn mà không phải đóng gói em ném về Canada hả?”

“Đương nhiên anh sẽ không làm thế rồi! Anh làm gì dám lấy hạnh phúc đời mình ra đùa chứ.” Shim Changmin chắc chắn nói. Lần này cậu thắng rồi.

Jung Yunho và Shim Changmin từ văn phòng đi xuống đại sảnh của Dongbang. Cũng là lúc Kim Jaejoong và Kim Junsu thấy được cảnh tượng của hai người.

“Anh Yunho~ Hôm nay em muốn ăn đồ Ý!” Shim Changmin dù cao gần một mét chín, nhưng chỉ cần liên quan đến ăn, thì muốn cậu làm nũng cậu cũng làm. Cậu lay mạnh ống tay áo của Jung Yunho, nói.

“Được rồi. Em to xác như vậy, làm nũng không thấy xấu hổ à.” Jung Yunho thấy Shim Changmin làm vậy cũng vui vẻ, hắn không gạt tay cậu ra, mà bật cười, lộ ra hàm răng trắng đều. Sau đó Jung Yunho cùng Shim Changmin lên chiếc Q7 rời đi. Hắn không ngờ bình dấm chua nhà mình đang mang theo một ‘cục mỡ’ lúc nào cũng có thể xông lên ‘bắt gian’ hắn.

Jung Yunho thấy Shim Changmin gọi nguyên một bàn đồ ăn, liền nói “Changmin, em gọi nhiều quá đấy. Ăn hết không?” Nhìn thôi hắn đã không muốn ăn rồi.

“An Jundo, ỗ ày còn trưa ủ nhâu!” (Anh Yunho, chỗ này còn chưa đủ đâu!) Miệng Shim Changmin nhét đầy đồ ăn, nói.

“Phun ra cho anh! Shim Changmin! Tám kiếp em chưa ăn à. Lau cái miệng heo của em đi.” Jung Yunho nhìn không chịu nổi, liền cầm cái khăn lau miệng hộ cho Shim Changmin. Nhưng chẳng may vô tình cảnh tượng này lại lọt trúng mắt bác sĩ Kim sau khi dẫn Vật nhỏ chạy khắp ngõ ngách tìm bóng dáng hắn.

“Anh~”

“Suỵt! Đừng lên tiếng!” Kim Jaejoong bịt miệng Vật nhỏ lại, thì thầm.

“Anh… anh nhìn kìa, anh Yunho còn lau miệng cho người đó.” Vật nhỏ kéo tay Kim Jaejoong ra, mở to đôi mắt nòng nọc, nhìn Jung Yunho cách đó không xa.

“Hừ! Anh thấy rồi! Anh đâu có mù đâu.” Kim Jaejoong nắm chặt tay lại, các đốt ngón tay đều kêu răng rắc.

“Anh… em đói… em cũng muốn ăn cái đó…” Cậu bạn nhỏ chu môi, ngón tay nho nhỏ chỉ về dĩa bánh mousse xoài Shim Changmin đang ăn, ai oán nhìn Kim Jaejoong nói.

“Hồ ly tinh kia mới ăn đó. Su Su em là hồ ly à?” Kim Jaejoong đang tức giận, nên cũng khó chịu với cả Vật nhỏ mình yêu mến nhất.

“Chuyện này… đâu có liên quan đến hồ ly đâu…” Vật nhỏ ôm bụng, xem ra là đói bụng lắm rồi.

“Su Su ngoan! Chờ chúng ta điều tra kẻ địch xong, anh sẽ đưa em đi ăn một bữa no nê! Hừ, hồ ly tinh này ăn gần hai tiếng rồi, dạ dày to thật đấy. Sao Jung Yunho lại thích một tên dạ dày không đáy như vậy nhỉ? Đồ mắt mù, vong ân bội nghĩa, xấu xa…” Sờ đầu an ủi Vật nhỏ, Kim Jaejoong không tiếc lời mắng thằng chồng của mình.
“Changmin, em ở khách sạn Seoul mãi cũng không được. Anh sẽ tìm nhà, kiếm việc cho em. Nhàn rỗi thế này cũng nhàm chán lắm.” Jung Yunho uống một ngụm cà phê, nói với Shim Changmin đang tập trung chiến đấu.

“Sao cũng được. Anh muốn làm gì thì làm, chỉ cần không đuổi em về Canada là được rồi. Chuyện còn lại em đều nghe theo anh.” Shim Chang ăn hết món này, lại chuyển sang món khác, không quan tâm đáp lại Jung Yunho.

“Em tốt nghiệp trường Y đúng không? Anh cũng có một người bạn đang làm viện trưởng ở bệnh viện quốc gia Seoul. Em đến đó làm đi. Em theo anh mất công lại bị cậu tìm được.” Jung Yunho nhớ hồi Shim Changmin không chịu nghe lời cậu của hắn mà tự ý thi vào trường Y, thời gian đào tạo tám năm cũng được rút ngắn lại còn bốn năm. Nên giới thiệu với Park Yuchun chắc là không có vấn đề gì.

“Chỗ đó có căn tin lớn không?” Shim Changmin buông dao nĩa, mở to hai mắt nhìn Jung Yunho, nghiêm túc hỏi.

“A… là bệnh viện tốt nhất cả nước, chắc căn tin sẽ rất lớn.”

“Được rồi! Em đi!” Nghe được đáp án thỏa mãn, Shim Changmin cúi đầu tiếp tục ăn.

“Để anh gọi điện cho cậu ấy.” Jung Yunho bất đắc dĩ lắc đầu, lấy điện thoại ra, gọi cho Park Yuchun.

[Alo!] Park Yuchun bên đầu kia nhận máy.

“A, Yuchun à, anh Yunho đây. Bây giờ em đang ở đâu?”

[Em à? Ở nhà. Vợ anh kéo vợ em đi dạo phố rồi. Em đang phòng không nhà trống đây.] Nhắc tới chuyện này, giọng điệu Park Yuchun lại bắt đầu ai oán, ý muốn trách cứ Jung Yunho không chịu quản vợ.

“Vậy giờ em qua đây đi, anh muốn giới thiệu một người với em. Nửa tiếng sau tại Ninty Nine nhé.”

[Gì? Ninty Nine. Em kết hôn rồi, không đến mấy chỗ đó đâu.] Viện trưởng Park sau khi cưới vợ liền trở thành người đàn ông tốt, quán bar, bia rượu đều không đụng tới nữa.

“Chỗ đó là sản nghiệp của anh mà. Với lại anh đưa em tới đương nhiên sẽ không để xảy ra chuyện gì.” Jung Yunho nghĩ thầm. Em rể, em đang suy nghĩ nhiều quá đấy.

[ Vậy nửa tiếng sau gặp.]

“Ừm.” Jung Yunho tắt máy nhìn qua Shim Changmin vẫn còn ăn “Changmin, đừng ăn nữa. Bây giờ qua Ninty Nine, gặp sếp tương lai của em.” Jung Yunho đứng dậy, đẩy Shim Changmin, bảo cậu đừng có ăn nữa.

“Ưm, tới quán bar phải cho em ăn thêm đó.” Shim Changmin lưu luyến không muốn rời mấy món còn lại trên bàn.
Kim Jaejoong thấy hai người rời khỏi liền kêu lên, kéo Vật nhỏ đang đói sắp chết đuổi theo hai người kia “Su Su. Em nhìn xem, có phải họ muốn đi không? Lẹ lên, đuổi theo.”

Ra ngoài, Kim Jaejoong vẫy taxi, nhanh chóng leo lên “Bác tài, đuổi theo cái xe Q7 phía trước.”

Tới nơi, Kim Jaejoong đưa tiền cho tài xế, dắt Su Su xuống xe “Nhanh lên, không là mất dấu đấy.”

“Anh… đây là đâu vậy?” Nhìn nơi rộng lớn lại lấp lánh này, Vật nhỏ nghĩ mấy cái đồ trang trí này chắc mắc lắm. Sao anh Yunho của cậu lại tới chỗ xa hoa thế này nhỉ?

“Hừ, quán bar đồng tính lớn nhất ở Seoul. Em còn nhỏ, đương nhiên không biết. Đi thôi, chúng ta vào xem.” Một chai rượu chỗ này cũng mất cả nửa tháng lương của ông đấy, thằng nào lại mở ra thế? Kim Jaejoong rủa thầm, y không biết kẻ rảnh hơi mở quán bar này chính là chồng của mình.

Jung Yunho cùng Shim Changmin đi vào phòng, Park Yuchun đã ngồi đợi trong đó rồi.

“Yuchun, sao em tới sớm vậy?” Jung Yunho có chút hiếu kỳ, sao cậu em rể chạy tới đây thần tốc quá vậy?

“Anh Yunho, em không có việc gì làm, cúp máy rồi qua đây luôn. Người đó là?” Park Yuchun thấy cậu thanh niên phía sau Jung Yunho, cũng đoán là người mà Jung Yunho muốn giới thiệu cho hắn.

“A, đây là em họ anh, Shim Changmin. Là con của cậu anh, hồi trước sống bên Canada, lâu lâu mới về nước một lần.” Jung Yunho kéo Shim Changmin lên trước, giới thiệu với Park Yuchun.

“Changmin à, đây là Park Yuchun, viện trưởng bệnh viện quốc gia Seoul, em phải gọi là anh đấy.”

“Em chào anh!” Shim Changmin ngoan ngoãn chào.

“Ha ha, Changmin phải không? Em họ của anh Yunho cũng là người nhà mà, đừng khách khí như vậy!” Park Yuchun cũng hào phóng chụp vai Shim Changmin cười nói.

Ba người trò chuyện một lúc, ban đầu chỉ là Jung Yunho nói với Park Yuchun về việc làm cho Shim Changmin, Park Yuchun liền vui vẻ đồng ý chuyện nhận Shim Changmin vào làm. Sau đó hai người lái qua bàn bạc một chút về hai đóa hoa nhà họ Kim, cũng là chị dâu lớn nhỏ của Shim Changmin.

“Yuchun à, Changmin nó ngoại trừ thích ăn ra thì không có khuyết điểm gì hết. Nó thông minh lắm, em phải quan tâm nó nhiều đấy.” Jung Yunho tỏ ra bộ dạng ông anh tốt bụng, nhờ vả Park Yuchun.

“Chuyện này còn phải nói. Quan tâm người mới là chuyện đương nhiên mà.” Park Yuchun nhìn qua Shim Changmin đang ăn, vui vẻ nói. Bốn năm đã tốt nghiệp trường y, có phong thái của mình hồi đó. Jung Yunho thấy Shim Changmin chỉ lo ăn, cũng chẳng có tâm tư nói chuyện, vì thế hắn liền bàn chuyện nhà với Park Yuchun.

“Yuchun, anh hỏi em chuyện này. Gần đây Jaejoong có phải có chuyện gì khó giải quyết không?”

“Sao ạ? Không! Ngày nào cậu ta cũng rảnh rỗi chạy tới phòng làm việc của em.” Còn quấy rầy hắn với bảo bối thân mật nữa.

“Dạo này tính của Jaejoong lạ lắm, anh không biết đã đụng chạm gì tới cậu ấy nữa.” Nhớ tới đêm qua phải ngủ ngoài ban công, Jung Yunho lại thấy muộn phiền.

Tám giờ rưỡi tối, Vật nhỏ đã đói bụng kinh khủng, biết thế cậu không theo anh Jae Jae làm đại sự đâu. Cậu nhớ ông xã quá. Kim Jaejoong kéo Kim Junsu đi vào quán bar, Vật nhỏ cũng không còn vẻ hào hứng lúc trước nữa.

“Xin lỗi anh, chỗ này không cho trẻ vị thành niên vào.” Vừa đến cửa, hai người đã bị nhân viên ngăn lại.

“Con mắt nào của anh thấy tôi là trẻ vị thành niên hả?” Kim Jaejoong vốn đang sốt ruột đi bắt kẻ thông d*m, thấy có người giữ lại, liền khó chịu nói. Nhân viên cũng không nói gì, chỉ chỉ vào cậu bé phía sau. Kim Jaejoong vừa quay đầu mới nhận ra cậu nhóc Kim Junsu còn chưa thay đồng phục học sinh ra.

“Su Su, em đứng đây đợi anh. Anh đi lên bắt Jung Yunho với con hồ ly kia, sau đó em phải giúp anh cào lên mặt nó đấy, biết chưa?” Kim Jaejoong chuyển trong trách nặng nề sang Vật nhỏ, nghiêm túc nói.

“Dạ… là cào mặt anh Yunho ạ?” Vật nhỏ cảm thấy thất vọng, cậu tưởng được vào xem bên trong quán bar này chứ.

“Không! Cào mặt tên hồ ly kia ấy. Jung Yunho, anh phải giữ lại từ từ xử. Hừ, tên hồ ly không biết xấu hổ, dám quyến rũ chồng ông! Thật nực cười. Bị mày cướp, ông đây sẽ không gọi là Kim Jaejoong nữa. A, em nhớ đứng chờ ở cửa đấy, không được đi đâu đâu, nhớ chưa? Xong việc anh sẽ dẫn em đi ăn.”

“Dạ! Anh mau đi đi.” Vừa nghe làm xong việc có thể đi ăn cơm, Vật nhỏ liền nhanh chóng thúc giục Kim Jaejoong đi vào trong quán bar.

Chương 27: Hồ Ly tinh! Hừ! Mau hiện nguyên hình! (3)

Kim Jaejoong khiêu khích liếc về cậu nhân viên vừa ngăn mình lại. Thế này còn dám không cho y vào không? Cậu nhân viên có chút khó xử cho Kim Jaejoong vào. Đẹp thật đó, hình như thấy qua chỗ nào rồi. Nhưng có ngoại hình mà đầu lại có vấn đề, tiếc thật.

Vào bên trong Kim Jaejoong liền trợn tròn mắt, nhiều phòng như thế sao tìm đây? Không lẽ gõ cửa từng phòng? Nghĩ thế, bác sĩ Kim liền quyết định sẽ đi gõ từng cửa phòng để tìm ra đôi gian phu d*m phu kia.

Lúc Kim Jaejoong mở đến phòng VIP thứ mười thì thấy trong phòng có mấy tên đàn ông, bọn họ thấy có báu vật tự dâng đến miệng liền không chịu thả y đi.

“Xin lỗi, tôi đi lộn phòng.” Vừa thấy không phải, Kim Jaejoong liền chuẩn bị đóng cửa lại, nhưng bỗng có một tên xấu xí thô kệch ngăn y lại.

“Đừng đi. Đại ca! Tên này trông thật trắng trẻo, mang vào chúng ta cùng nhau chơi đùa đi.” Gã giữ chặt cánh tay Kim Jaejoong không cho y đi.

“Buông ra! Đồ du côn, buông ra!” Kim Jaejoong giãy dụa, kêu lên.

“Ha ha. Kéo nó vào đi. Dám nói tụi tao là du côn hả? Mày biết đại ca của tụi tao là ai không? Bang Phi Hổ, mày đã nghe qua chưa?” Một đám liền vây quanh Kim Jaejoong, cười khuẩy nói.

“Mẹ nó, Phi Hổ cái rắm! Là cá thối tôm vụn à? Buông ông mày ra.” Kim Jaejoong giãy dụa, hai gã đàn ông cao lớn liền túm y giữ chặt lại. Lúc này có một lão già đầu trọc tới gần Kim Jaejoong “Miệng lưỡi thật chua ngoa. Tao thích lắm, đêm nay để nó hầu hạ đi. Lát nhét thuốc vào miệng nó, tao không tin nó không cho tao làm.” Lão già háo sắc nhìn Kim Jaejoong, cười d*m đãng.

“Tôi nói cho mấy người biết, tốt nhất là mau thả tôi ra, nếu không tôi sẽ kêu lên cho mấy người mất mặt đó.” Tuy mạnh miệng thế, nhưng trong lòng y đã bắt đầu hoảng sợ rồi.

“Thả mày? Thả mày thì anh em tao hôm nay biết chơi ai? Muốn làm mất mặt tụi tao à? Ha ha, ban đầu tao tính chơi mày một lần rồi thả mày đi. Nhưng giờ tao đổi ý rồi. Mỗi anh em ngồi đây đều làm một lần cho thỏa mãn.” Lão già sờ soạng cằm của Kim Jaejoong. Bảy tám tên cường tráng cũng đưa tay đè y lại.

“A~~~ A a a ~~~ Khốn kiếp! Đồ lưu manh! Tụi mày dám đụng đến một ngón tay của ông, ông kêu chồng ông bắn chết. A~~~” Kim Jaejoong thấy tình thế không ổn, liền lớn tiếng kêu lên, cánh tay bị giữ chặt cũng liều mạng giãy giụa.

Phục vụ mở cửa đưa rượu với trái cây vào phòng của Jung Yunho.

“Phòng bên cạnh có chuyện gì vậy? Hình như có ai đang kêu thì phải?” Park Yuchun cầm lấy một ly Vodka, thuận miệng hỏi.

“A… bên đó… là đại ca của bang Phi Hổ đang lôi kéo một cậu con trai trông rất xinh đẹp.” Người phục vụ ngại ngùng đáp, vừa nãy cậu đi qua, nhìn thoáng vào bên trong, liền bị mấy tên côn đồ đó trừng mắt, ý nói cậu đừng xen vào chuyện của người khác.

“Không ai quản sao?” Park Yuchun tiếp tục hỏi.

“Vâng, là người của bang Phi Hổ, nên tôi sợ không thể đụng vào.”

“Ha ha, bang Phi Hổ? Anh Yunho, anh có biết bang xã hội đen nào như vậy không? Lá gan lớn đến mức dám giương oai trên địa bàn của anh cơ đấy.” Park Yuchun dùng giọng điệu trêu chọc hỏi Jung Yunho.

“Một đám vô danh tiểu tốt, anh lười quản lắm.” Jung Yunho vẫn đang rối rắm chuyện phải ngủ ban công nên làm sao còn tâm tư lo chuyện sống chết của người khác.

[A ~~~~~~~~~ Jung Yunho!] Bỗng có một tiếng hét to khiến cho mọi người chú ý.

“Anh Yunho, em nghe thấy có người gọi tên anh đó.” Shim Changmin đang vùi đầu vào ăn đột nhiên ngẩng đầu nhìn Jung Yunho, nói.

“Em cũng nghe thấy, anh đi xem thử đi.” Park Yuchun cũng nghe thấy có ai đó đang kêu Jung Yunho.

“Ừ, Changmin em gọi cho thư ký Yin bảo đưa người tới đây cho anh. Cho ba phút, cậu ta đang ở gần đây đấy. Yuchun, chúng ta qua xem.” Thật ra Jung Yunho cũng nghe thấy, trong lòng không tránh khỏi có phần kinh ngạc. Dặn Shim Changmin xong, hắn cùng với Park Yuchun rời ghế.

Shim Changmin gọi điện xong, lập tức theo ra ngoài. Jung Yunho đá văng cửa phòng bên cạnh, nhìn qua một lượt liền khiến hắn thật sự muốn giết người. Hai gã đàn ông cao lớn đang trói một mỹ nhân, bên cạnh là một lão già dùng anh mắt d*m tà nhìn mỹ nhân đó. Mà người bị kẻ khác thèm thuồng nhìn như vậy, không phải ai khác mà chính là vợ của Jung Yunho hắn – Kim Jaejoong.

Park Yuchun cũng choáng váng, trái chuối trong tay Shim Changmin đứng phía sau rơi xuống đất lúc nào cậu cũng không hay. Tuy chưa gặp mặt lần nào, nhưng cậu cũng từng nhìn qua ảnh của chị dâu.

Tụi kia không ai là không biết Jung Yunho, bọn họ đều dừng tay lại, không khí trong phút chốc ngưng kết. Lúc này thư ký Yin dẫn theo một đám mặc đồ đen đi tới, đứng sau Jung Yunho, thấy Kim Jaejoong bị trói chặt, trong lòng đều cho rằng bang Phi Hổ này rồi sẽ bị xóa sổ thôi.

Ban đầu Kim Jaejoong thấy Jung Yunho xông tới, y liền định lên tiếng cầu cứu hắn, nhưng lại thấy ‘con hồ ly đực’ ở sau hắn, bản tính bướng bỉnh lại khiến y cố chịu oan ức, cắn chặt môi mình. Cũng may Park Yuchun phản ứng nhanh, hắn chạy tới cứu Kim Jaejoong ra.

Lão đầu trọc thấy đại ca Dongbang tới, đương nhiên lão không thể đụng vào, liền bước lên, cúi đầu, khom lưng, nói “Tổng giám đốc Jung. Hôm nay sao cậu lại có hứng thú đến quán bar vậy? Tôi đã quấy rầy cậu vui vẻ sao? Thật xin lỗi.”

Lúc này trong mắt Jung Yunho tràn đầy lửa giận “Mày đụng vào chỗ nào rồi?”

“Sao? A… chưa đụng… không phải cậu…” Lão đầu trọc thấy Jung Yunho nhìn về phía tiểu mỹ nhân, liền thông suốt, lão nhanh chóng lấy lòng, nói “Tổng giám đốc Jung thích thì cứ đem đi. Tôi chưa có đụng qua đâu.”

Kim Jaejoong sau khi được Park Yuchun cởi trói cho, liền chửi đổng lên “Mẹ nó, ông mày có thể cho mày chạm vào à? Park Yuchun! Nói cho lão già này biết tôi là ai đi.”

“Haiz, mấy người ai không chọc, lại chọc đến cậu ta. Cậu ta là vợ của Jung Yunho, phu nhân của ông chủ tập đoàn Dongbang, đại ca của bang…” Park Yuchun còn chưa nói xong, bang Phi Hổ đã quỳ dập xuống đất. Chỉ cần nói một thân phận trong đó thôi cũng đủ cho bọn gã đi chầu Diêm Vương rồi.

“Tổng giám đốc Jung… chúng tôi… thật sự không biết là phu nhân. Nếu biết, có cho tôi mười lá gan, tôi cũng không dám.” Lão đầu trọc quỳ trên đất, không ngừng van lạy.

“Hừ! không dám? Không phải ông mới nói muốn cởi sạch quần áo của tôi, rồi cho ông đè lên sao?” Bác sĩ Kim giống như sống lại, nhà của y thì y còn sợ ai nữa.

“Không phải nói không nghe lời sẽ chuốc thuốc tôi sao?” Kim Jaejoong không thấy mặt Jung Yunho càng lúc càng đen đi, tiếp tục nói.

“Không phải nói…” Kim Jaejoong còn chưa nói xong đã bị Jung Yunho cắt ngang “Thư ký Yin, chỗ này giao cho cậu. Một tên cũng không giữ lại.” Nói xong hắn liền hung bạo vác Kim Jaejoong lên vai, mở cửa đi ra.

Mặc kệ bọn kia đang cầu xin, Jung Yunho khiêng thẳng Kim Jaejoong vào phòng, sau đó ném mạnh y xuống sô pha.

“A… Jung Yunho! Anh làm gì vậy? Muốn đánh tôi hả?” Kim Jaejoong kêu đau, y ngồi dậy, xoa cánh tay mình, bướng bỉnh nói. Park Yuchun cùng Shim Changmin cũng đi vào, nếu như nãy qua giúp đỡ, thì bây giờ chỉ đơn thuần xem kịch vui thôi.

“Hôm nay không có anh, em biết sẽ xảy ra chuyện gì không?” Giọng nói của Jung Yunho trầm thấp, có thể thấy rõ hắn đang rất tức giận.

“Anh còn trách tôi? Jung Yunho! Là do anh có lỗi với tôi trước, còn dám lên mặt dạy đời tôi hả?” Kim Jaejoong thấy Shim Changmin đứng ở cửa, sợ hãi ban nãy liền biến mất, cao giọng nói lại. Sau đó nhìn qua Park Yuchun. Cậu cũng tham gia vào chuyện này à?

“Anh làm gì có lỗi với em hả?” Jung Yunho thấy khó hiểu, chẳng lẽ Jaejoong theo dõi hắn tới đây?

“Anh còn muốn chối? Nó là ai? Nói rõ ràng cho tôi, nó là ai hả?” Bác sĩ Kim chỉ thẳng vào Shim Changmin, mở miệng mắng “Đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ. Quyến rũ chồng ông từ lúc nào? Cứ cho là hai người quen nhau trước, thì anh ta cũng kết hôn rồi, cậu còn dây dưa làm gì?”
Shim Changmin mờ mịt nghe, cậu không biết nên giải thích thế nào. Kim Jaejoong nhìn qua Park Yuchun đang cố nhịn cười, lại chuyển qua nói hắn “Park Yuchun! Tôi không ngờ cậu lại vậy đó. Mới kết hôn với Junsu được vài tháng mà đã quay lại đàn điếm. Trước kia chơi bời với đàn bà coi như bỏ qua được, bây giờ còn muốn đùa với đàn ông hả? Thật nhìn không ra con hồ ly đực này có gì tốt đấy. Tôi thật sự hối hận đã gả Su Su cho cậu.”

Đến lúc này, mọi người mới tựa hồ hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ có Kim Jaejoong vẫn còn chìm ngập trong suy đoán của mình, mở rộng trí tưởng tượng phong phú. Shim Changmin cảm thấy chị dâu ghen ghê thật. Hồ ly đực? Thật mạnh bạo, nhưng cũng đáng yêu thật. Nên cậu quyết định lên tiếng giải thích.

“A, anh Jaejoong… Không đúng, chị dâu. Em không phải là hồ ly đực. Em là em họ của anh Yunho, tên là Shim Changmin.”

Kim Jaejoong nhìn qua Shim Changmin, Shim Changmin cười cười với y. Kim Jaejoong nhìn về phía Park Yuchun, Park Yuchun nhún vai, sau đó ôm bụng ngã vào sô pha cười điên cuồng. Kim Jaejoong nhìn qua Jung Yunho, Jung Yunho bất đắc dĩ gật đầu với y, cuối cùng kéo y qua chỗ hắn ngồi xuống “Haiz, Jaejoong à. Changmin là em họ của anh, là con của cậu anh. Trước kia anh có từng nói với em đó. Hôm trước nó mới từ Canada về.” Jung Yunho thở dài, giải thích với bình dấm chua nhà mình.

“Yunho… có phải em… dọa người lắm không?” Kim Jaejoong cúi đầu, hỏi nhỏ Jung Yunho. Park Yuchun ngồi ở một bên liều mình gật đầu, ý nói: Đúng, cậu dọa người lắm!

Kim Jaejoong tự cảm thấy đuối lý, cũng không phản ứng lại. Để cứu vãn sĩ diện, y đứng dậy cười với Shim Changmin “Changmin phải không? Anh gọi em là Minnie được không? Anh là vợ của Yunho. Em gọi anh là anh Jaejoong là được.” Nói xong Kim Jaejoong còn chớp mắt nhìn Shim Changmin.

“Ha ha… anh… Jaejoong.” Shim Changmin ngoan ngoãn gọi.

“Ngoan! Anh sẽ mua đồ ăn ngon cho em.” Nghe thấy Shim Changmin gọi mình, Kim Jaejoong cũng đáp lại.

Mười phút sau, mọi người đem sự tình giải thích rõ ràng.

“Yunho… Anh đừng giận. Minnie cũng thật… sao lại nhắn tin không rõ ràng vậy. Làm anh hiểu lầm hai người.”

“Em đấy, cứ không tin anh như vậy, sao anh không tức giận chứ? Nghĩ lại, nãy không gặp anh, không biết sẽ ra sao nữa.” Jung Yunho nhớ tới cảnh tượng nãy, trong lòng vẫn còn lo sợ.

“Em xin lỗi mà. Tại em đọc tin nhắn mờ ám của hai người mới hiểu lầm chứ bộ. Không muốn bị hai người bắt nạt, em mới dẫn Su Su đi cùng…” Nói tới đây, Kim Jaejoong mới chợt nhớ ra, hình như y đang quên ai đó.

“Su Su. Đúng rồi! Kim Jaejoong! Cậu dẫn Vật nhỏ nhà tôi đi mà. Sao không thấy em ấy đâu?” Park Yuchun đột nhiên nhớ tới Vật nhỏ nhà hắn bị Kim Jaejoong bắt cóc, đứng phắt dậy hỏi.

“Trời ạ. Đúng rồi. Vật nhỏ còn ở cửa quán bar chờ tôi.” Kim Jaejoong cũng lập tức đứng lên, bốn người nhanh chóng chạy ra cửa.

“Ưm… đáng ghét! Sao lâu thế anh Jae Jae còn chưa ra… mình đói quá… cũng lạnh quá… ưm… mình muốn về nhà.” Cậu bạn nhỏ Kim Junsu đáng thương ngồi xổm ở một góc gần cửa quán bar, mếu máo.

“Đáng ghét! Đều tại hồ ly đực kia. Không phải là do tên đó, mình sẽ không phải không được ăn cơm. Hừ, chờ anh Jae Jae bắt được, mình sẽ giật hết tóc cho biết.” Vật nhỏ lạnh đến phát run, răng đập vào nhau, nhưng miệng vẫn có thể phun ra lời có chút chua ngoa, xem ra lớn lên cùng bác sĩ Kim, không nhiễm nhiều cũng nhiễm ít.

Park Yuchun là người đầu tiên chạy ra quán bar. Lúc hắn thấy cậu, Vật nhỏ vẫn còn đang lẩm bẩm “Bảo bối!”

“Dạ? Ông xã? Là anh sao?” Vật nhỏ bất ngờ nhìn thấy ông xã của mình, liền đứng dậy ngay, nhưng do bị đông lạnh, nên chân cậu cứng đơ, lập tức bổ nhào về phía trước. Ngay trước 0.1 giây, Park Yuchun đi tới đón Kim Junsu, thì cậu bạn nhỏ lẽ ra phải nằm trong vòng tay hắn lại chạy ra sau hắn. Lúc này Shim Changmin thấy một con sư tử nhỏ nhằm về phía mình, cậu định xoay người né, nhưng lại lập tức bị cưỡi lên lưng.

“Hồ ly tinh đực đáng ghét! Dám quyến rũ chồng của anh tôi! Hôm nay cho cậu biết lợi hại của Su Su này.” Vật nhỏ dùng hai chân kẹp chặt thắt lưng của Shim Changmin, hai tay mũm mĩm túm lấy tóc Shim Changmin, giằng mạnh tóc cậu. Shim Changmin đáng thương chỉ biết kêu a á lên.

“Gì? Sao lại thế này? Tôi nói lại lần nữa, tôi không phải là hồ ly tinh. A~~~ Mau buông ra. Đau quá…”

“Su Su! Xuống dưới! Mau xuống đây. Em hiểu lầm rồi.” Park Yuchun tiến lên muốn kéo Vật nhỏ nhà mình xuống.

“Yuchun, sao anh lại nói hộ cho người này? A, em biết rồi. Cậu ta không chỉ quyến rũ anh Yunho, mà còn quyến rũ cả anh nữa. Tôi không tha cho cậu đâu.” Vật nhỏ nghĩ Shim Changmin là người thứ ba, liền tăng ‘nhiệt tình’ lên đôi tay mình, dùng sức kéo tóc của Changmin. Nhìn thế này chắc người ta tưởng Kim Junsu là em ruột của Kim Jaejoong đấy. Lối suy nghĩ, sức tưởng tượng y như nhau vậy.

“A ~~~~~~~~ Anh Yuchun! Anh mau đưa cậu ta xuống đi.” Shim Changmin cầu cứu với Park Yuchun. Vợ chồng nhà Jung Kim lúc này mới chậm chạp chạy tới. Kim Jaejoong vừa nhìn là biết mình gây họa rồi, y lập tức đi lên kéo Kim Junsu ra “Su Su, xuống dưới! Xuống dưới! Hiểu lầm… là anh hiểu lầm! Mau xuống đây đi, mất hết mặt mũi rồi.”

“Dạ? Hiểu… hiểu lầm ạ…” Mãi đến khi Vật nhỏ nghe thấy Kim Jaejoong nhấn mạnh là hiểu lầm, cậu mới buông lỏng tay ra, từ lưng Shim Changmin trượt xuống. Park Yuchun đón lấy cậu, ôm vào trong ngực.
“Hô~ Anh Yuchun, chị dâu nhỏ lực tay ghê gớm quá. Tóc của em… Ô ô ô… tóc của em…” Shim Changmin kêu than mái tóc của mình bị Su Su giật đến hai nhúm.

“A… Changmin à, anh xin lỗi. Vật nhỏ không hiểu chuyện, em đừng để bụng. Hôm nào anh mời em đi ăn một bữa.” Park Yuchun cảm thấy có lỗi với Shim Changmin, liền mở lời mời cậu một bữa.

“Sao ạ? A… thật ra cũng không sao. Chị dâu nhỏ cũng thật đáng yêu.” Nghe đến ăn, Shim Changmin lập tức cảm thấy mình không bị ‘tổn thương’ gì cả.

“Bảo bối, là hiểu lầm thôi, Changmin là em họ của anh Yunho, là anh Jae Jae của em ghen bậy đó.” Park Yuchun giải thích cho Vật nhỏ, còn nhấn mạnh thêm mấy chữ ‘anh Jae Jae’.

“Dạ? Em… em… em họ… chuyện này… anh xin lỗi… xin lỗi… tại nãy… tại nãy anh Jae Jae nói… hồ ly… nên anh mới… ưm… xin lỗi…” Vật nhỏ thấy mình có lỗi với Shim Changmin, liền ấp úng giải thích, cuối cùng không biết phải nói sao, liền gập mình 120° xin lỗi cậu.

“A… chị dâu nhỏ, gọi em là Changmin là được rồi. Không sao, giải thích ra là ổn rồi.” Shim Changmin xoa đầu. Không phải đau bình thường đâu.

“Ha ha… hiểu lầm đều đã làm rõ, tôi yên tâm rồi. Yunho, dẫn Minnie về nhà chúng ta đi.” Bác sĩ Kim lấy điệu bộ của cậu vợ nói với Jung Yunho, sau đó quay về Shim Changmin đang trưng ra vẻ mặt ‘hiền lương’, nói “Minnie, theo anh về nhà. Anh nấu món ngon cho em. Su Su ngoan, mai anh sẽ mua bánh ngọt cho em.” Shim Changmin vừa nghe thấy có đồ ăn ngon, lập tức chạy theo sau Kim Jaejoong, đúng bộ dáng con trai ngoan.

“Yuchun, em đưa Junsu về nhà trước đi. Hôm nay em ấy chạy theo Jaejoong cả tối, chắc mệt lắm rồi. Hôm nào anh sẽ bù lỗi với em. Hôm nay anh đưa họ về trước đã.” Jung Yunho nhìn thấy mặt Park Yuchun xanh mét, cũng biết là lỗi tại mình, ai kêu vợ hắn lại là một cái bình dấm chua như thế.

“Jung Yunho! Còn chưa đi à? Có muốn ngủ ban công tiếp không?” Kim Jaejoong hình như không nhận ra lỗi của mình, vẫn la lối om sòm như mọi khi.

“Anh tới ngay đây.” Jung Yunho nhanh chóng đuổi theo Kim Jaejoong.

“Haiz.” Nhìn ba người đi xa, Park Yuchun thở dài một hơi. Vật nhỏ ở trong lòng hắn dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn hắn.

“Vật nhỏ ngốc. Hôm nay Kim Jaejoong tự đi làm mất mặt mình, em còn điên theo cậu ta. Lần sau xem em còn bỏ ông xã, chạy loạn theo cậu ta không.” Mặc dù giọng điệu là trách cứ nhưng Park Yuchun vẫn ôm Su Su vào trong ngực, không ngừng hôn lên mái tóc bị thổi bay của cậu, sau đó hắn cởi áo ngoài của mình khoác lên người Vật nhỏ.

“Ông xã… thật ra thú vị lắm.” Vật nhỏ ngẩng đầu, cười ngây ngốc với Park Yuchun.

“Còn thú vị nữa? Kim Jaejoong là một tên ghen tuông lồng lộn, bảo bối em không được học theo cậu ta đâu đấy.”

“Dạ, em biết rồi…” Vật nhỏ còn chưa nói xong, bụng dưới đã kêu ọc lên một tiếng “Ông xã… em đói…”

“Bảo bối, em đừng nói với anh là Kim Jaejoong chưa cho em ăn cơm đấy.” Lúc này tâm tình của Park Yuchun vô cùng tồi tệ. Vật nhỏ vốn không thể nhịn đói được. Bình thường ăn ít hơn một miếng, hắn đã đau lòng rồi. Huống chi suốt từ chiều đến giờ cậu chưa được bỏ cái gì vô bụng.

Vật nhỏ gật gật đầu, nói “Anh Jae Jae nói, bắt gian xong sẽ mang em đi ăn cơm.”

“Tin được cậu ta mới là lạ đó. Bảo bối, em muốn ăn gì? Bây giờ ông xã dẫn em đi ăn.” Xoa lên bụng của Vật nhỏ, Park Yuchun chỉ muốn lấp đầy nó ngay lập tức thôi. Hắn nhớ tới lúc trước khi kết hôn, Vật nhỏ vì câu nói của Yuhwan mà thắt bụng lại, nhịn đói. Vật nhỏ, sao em cứ làm vậy? Cố ý làm anh đau lòng phải không?

“Dạ… em muốn ăn mấy món anh Yunho mua cho Changmin ở nhà hàng kia. Lúc Changmin ăn em cũng muốn ăn… trông có vẻ ngon lắm.” Nhớ tới một bàn thức ăn vừa nãy, nước miếng của Su Su bắt đầu tiết nhiều ra.

“Đi thôi. Chúng ta đi tới đó.” Park Yuchun kéo cậu bạn nhỏ đến nhà hàng kia.

Trên đường đi, cậu bạn nhỏ lải nhải liên tục “Lúc nãy em nhìn thấy Changmin ăn Mousse xoài.”

“Sẽ mua.”

“Còn có bánh táo thì phải~”

“Sẽ mua.”

“Em còn muốn ăn bánh Crepe.”

“Ừ, mua.”

“A… còn nhiều đồ ăn ngon nữa. Ông xã~ Anh mua cho em hết sao?”

“Mua! Đều mua!”

“Nhưng… nhà hàng đó hình như mắc lắm. Thôi em về nhà ăn là được rồi.” Vật nhỏ nghĩ, mẹ từng nói, ông xã có nhiều tiền cũng không được tiêu xài hoang phí, tiền ông xã kiếm còn phải lo cho mai sau, cậu không được xài linh tinh.

“Em không sợ đói à? Sờ bụng em này, đều xẹp xuống rồi. Em mặc kệ được nhưng anh không nỡ đâu.” Park Yuchun vừa lái xe, vừa nghe Vật nhỏ nói về nhà ăn, hắn vươn tay ra xoa đầu cậu “Bảo bối, em đang tiết kiệm tiền cho anh đấy hả?” Vật nhỏ không nói gì, chỉ gật đầu.

“Chúng ta có rất nhiều tiền! Ai bảo em tiết kiệm tiền cho anh hả? Nói ra người ta sẽ cười ông xã đó. Người ta sẽ nói, kinh doanh kiếm được nhiều tiền vậy, thế mà ngay cả bà xã mình cũng để cho đói. Cho nên em muốn ăn gì thì cứ nói với ông xã. Không cần quan tâm mấy món Tây đó mắc bao nhiêu. Ăn một cái không đủ, thì anh mua mười cái, biết chưa?”

“Dạ, em biết rồi… Nhưng em thấy ông xã khổ cực kiếm tiền như vậy. Bây giờ em tới trường còn phải đóng tiền học, mỗi tháng còn phải cho em tiền tiêu vặt. Còn phải hiếu thuận với ông nội, còn phải cho chú em Yuhwan phí sinh hoạt nữa… Anh lại không muốn em ở nhà nấu cơm. Lúc nào cũng đưa em đi ăn đồ đắt tiền… Em sợ anh vất vả, em… em… thấy đau lòng…” Vật nhỏ còn nhỏ nhưng đã biết người lớn kiếm tiền nuôi gia đình thật không dễ dàng gì.

“Ha ha… Vật nhỏ nhà anh biết đau lòng cho người khác rồi. Tốt quá! Ông xã bây giờ rất hạnh phúc, vô cùng hạnh phúc. Ông xã có rất nhiều tiền, em không biết là cho em tiêu tiền anh vui thế nào đâu. Xài bao nhiêu anh cũng vui.” Cùng trò chuyện với Vật nhỏ, trong lòng Park Yuchun cảm thấy rất ngọt ngào.

Tới nhà hàng, mới vừa vào, Park Yuchun liền cầm thực đơn lên, gọi tất cả các món Su Su thường thích ăn, sau đó lại gọi cả mấy món lúc nãy đi trên đường cậu nhắc tới, cuối cùng còn nói thêm một câu “Nhanh lên, phải đưa nhanh lên đó. Vật nhỏ nhà tôi đói bụng rồi.”

Cuối cùng đến khi Su Su không còn ăn nổi, bữa cơm này mới kết thúc.

“Ông xã… em không đi được, ăn nhiều quá. Hôm nay về nhà sẽ không tiêu hóa được đâu.” Vật nhỏ bĩu môi, oán giận Park Yuchun, nói.

“Không sao, ông xã về giúp em vận động tiêu hóa.”

Vài ngày hắn còn chưa làm chuyện này đâu. Bây giờ phải tranh thủ ‘vận động’ thôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau