THỜI ĐẠI VỢ ĐẸP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thời đại vợ đẹp - Chương 21 - Chương 25

Chương 18: Gạo nấu thành cơm! (2)

Sáng hôm sau.

Ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa sổ, vì có rèm che, nên ánh mặt trời trở nên dịu dàng hơn, chiếu vào người vật nhỏ. Vật nhỏ trở mình trên giường, liền động đến miệng vết thương ở sau.

“A! Đau quá! Mẹ ơi, đau quá!” Kim Junsu ngồi dậy, lập tức ngã xuống giường. Sáng sớm thức dậy, cả người vật nhỏ đều đau nhức, eo còn mỏi nữa. Dụi đôi mắt nòng nọc đáng yêu của mình, vật nhỏ cố tỉnh táo lại, cậu thấy căn phòng này không phải của mình, cái giường lớn này cũng không phải của mình. Đây là đâu nhỉ?

Cố gắng chống người dậy, vật nhỏ túm một cái gối, để sau lưng dựa vào. Hôm qua hình như… có rất nhiều chuyện xảy ra… Mình với Yuchun…. Đúng rồi, là nhà của Yuchun… Tối qua… Mặt vật nhỏ đỏ ửng lên, tim đập mạnh, xấu hổ đến mức lấy chăn trùm lên đầu. Vật nhỏ cúi đầu nhìn dấu hôn trên người mình, khuôn mặt nhỏ nhắn một lần nữa đỏ ửng lên “Ơ, Yuchun đâu?”

“Yuchun? Yuchun~ Yuchun?” Vật nhỏ nhìn xung quanh, căn phòng lớn như vậy cũng không có bóng dáng ai khác.

“Ưm~ không phải bỏ mình chứ?” Vén chăn lên, vật nhỏ muốn xuống giường, nhưng cậu lại phát hiện mình không có mặc gì, xung quanh cũng không thấy quần áo của mình đâu, thật xấu hổ!

“Ưm~ ưm~ Phải gọi cho anh Jae Jae, nói cho anh ấy biết Yuchun bỏ mặc mình mới được… Anh Jae Jae, đón em về.” Mắt vật nhỏ ứa nước mắt, muốn tìm điện thoại của mình, cậu miễn cưỡng lấy chăn vây quanh người, bước xuống giường.

Do tối qua bị ai đó ép quá đáng nên hai chân vật nhỏ vừa chạm đất liền ngã nhào xuống, vật nhỏ nhịn không được òa khóc lên “Oa, đồ xấu! Tối qua bảo không cho mình rời đi, bây giờ lại chạy trước. Ô ô ô~~~” Giọng thét cá heo vô địch vang ầm lên. Vật nhỏ quỳ rạp trên đất, khóc thê thảm, cảnh này vừa vặn đập vào mắt viện trưởng Park đang bưng bữa sáng vào.

Park Yuchun thấy vậy, liền cảm thấy đau lòng, nhanh chóng bỏ cái khay xuống sàn nhà, chạy qua. Thật ra hắn dậy từ sớm, thấy vật nhỏ còn ngủ say, nghĩ tối qua chắc mệt mỏi lắm, nên mới không nhẫn tâm gọi dậy. Ôm vật nhỏ vào lòng, hôn nhẹ lên trán cậu, cũng không dám làm mạnh, chỉ sợ sẽ đánh thức bảo bối thôi. Vì muốn cho vật nhỏ một sự ngạc nhiên nên hắn mới rón rén dậy, chuẩn bị bữa sáng cho bảo bối. Ai ngờ đang hạnh phúc bưng bữa sáng về phòng thì thấy cảnh tượng thê thảm này của vật nhỏ.

“Bảo bối! Sao vậy? Sao em lại ngồi dưới đất.” Nhanh chóng ôm lấy vật nhỏ đang khóc rống lên, hai tay bế vật nhỏ trở lại giường.

“Ô ô ô ô ~~~~~~~~~” Cậu bạn nhỏ Kim Junsu khóc suốt, không chịu ngẩng đầu nhìn Park Yuchun một cái.

“Bảo bối, đừng khóc! Nói cho ông xã biết, em làm sao vậy? Em đau à? Đau chỗ nào?” Park Yuchun đau lòng, ôm vật nhỏ vào lòng, dỗ dành.

“Đau! Toàn thân đều đau! Chỗ này đau nhất!” Su Su ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt, oan ức nhìn viện trưởng, chỉ vào trái tim mình.

“Chỗ này? Ngực? Bảo bối, anh xin lỗi. Chắc là do tối qua ông xã không cẩn thận làm đau em. Không biết có sưng lên không? Đến đây, ông xã xoa cho nào.” Viện trưởng Park nghĩ tại do hôm qua hắn giày vò nụ hoa vật nhỏ nên mới vậy.

“Đáng ghét. Người ta đau lòng. Sao tỉnh dậy không thấy anh đâu?” Vật nhỏ chu môi, lên án hắn.

“Hả? À, anh đi làm bữa sáng cho bảo bối.” Hóa ra là vậy! Park Yuchun, mày thật đáng chết, sao lại để vật nhỏ đau lòng như vậy.

“Bữa sáng? Em không muốn bữa sáng, em chỉ muốn Yuchun thôi. Em muốn sau khi dậy phải nhìn thấy ông xã đầu tiên. Muốn thức dậy trong lồng ngực ấm áp của ông xã, không muốn sau khi dậy chỉ có mình em đâu. Em sợ lắm, thật sự rất sợ… Em còn tưởng anh bỏ em rồi.” Cơ thể cậu bạn nhỏ Kim Junsu vắt trên người viện trưởng Park, thút thít nói.

“Su Su, anh xin lỗi! Anh không biết. Sau này anh không bao giờ thế nữa. Anh hứa mỗi ngày khi bảo bối mở mắt ra đều nhìn thấy ông xã đầu tiên.” Park Yuchun nắm chặt lấy tay của vật nhỏ. Để đầu vật nhỏ tựa vào trái tim của mình, cho vật nhỏ nhà hắn biết những lời hắn nói đều là thật.

“Ưm, lần này tha cho anh đấy. Lần sau mà vậy, em sẽ rời xa anh, cho anh không tìm thấy em luôn.” Vật nhỏ nghe nhịp tim đập của Park Yuchun, cảm giác an toàn cũng quay trở lại.

“Em đúng là cậu nhóc hư! Em muốn anh chết à? Em cứ thử nói thế nữa xem, còn dám bảo rời ra anh, anh sẽ làm cho em không xuống giường được một thôi. Haiz, Su Su à, rốt cuộc em muốn anh phải làm sao đây? Nhiều lúc anh muốn chặt chân em đi luôn, cho em nằm trên giường cả đời, mất công ngày nào đó em lại rời xa anh.” Nghe vật nhỏ nói muốn rời xa hắn, Park Yuchun phát điên tựa như dã thú, lông toàn thân đều dựng thẳng lên. Tuy lời nói có phần đáng sợ, nhưng rơi vào tai vật nhỏ lại có biết bao ngọt ngào. Cậu dùng cả tay chân cào vào người hắn “Ông xã, em yêu anh! Em hứa sẽ không rời xa anh, anh cũng không được rời xa em đâu đấy.”

“Ừm, không rời. Ai cũng không thể tách chúng ta ra. Bảo bối của anh.” Ôm lấy vật nhỏ đang cọ loạn trên người mình, Park Yuchun hôn lên cái cổ trắng nõn của cậu. Ngón tay của vật nhỏ đang để trước ngực Park Yuchun, lúc đầu rất thành thật, nhưng lát sau liền nghịch ngợm, xoa nhẹ lên hạt đậu của hắn qua lớp áo sơ mi. Ngực của Yuchun thật rắn chắc, không giống với mình, mềm y như con gái ấy.

“Em yên cho anh. Haiz, rốt cuộc em là vật nhỏ nhà ai vậy? Sao giống tiểu yêu tinh quyến rũ người khác thế?” Dục hỏa trong người Park Yuchun bị khơi mào, hắn thở nhẹ bên tai vật nhỏ.“Của nhà anh.” Vật nhỏ cười hì hì, nói.

Đùi của Park Yuchun vô tình đụng vào mông của vật nhỏ, hình như đụng vào vết thương phía sau, khiến vật nhỏ kêu lên “A! Đau quá!” Vật nhỏ lập tức nhảy khỏi người Park Yuchun, ngoan ngoãn nằm sấp trên giường, không dám nhúc nhích.

“Ha ha… Đau lắm à? Để anh bôi thuốc cho tiểu yêu tinh nhà anh nhé.” Park Yuchun lấy một tuýp thuốc trên tủ đầu giường, kéo chăn ra, tách hai cánh mông của vật nhỏ. Chuyện này khiến hắn nhớ tới lần đầu tiên gặp vật nhỏ, lúc hắn chích thuốc cho cậu. Khóe miệng hắn bỗng cong lên. Hắn biết sớm muộn cái mông này cũng là của hắn mà.

“Em… em… em tự bôi được.” Vật nhỏ xấu hổ như lần đầu gặp mặt.

“Em còn thẹn thùng với anh à? Đêm qua không phải thấy hết rồi sao? Không chỉ thấy mà còn…” Park Yuchun lấy thuốc mỡ màu xanh nhạt bóp vô đầu ngón tay, nói.

“Không cho anh nói.” Cậu bạn nhỏ Kim Junsu đỏ mặt, nâng thân trên lên, đưa bàn tay mũm mĩm đánh lên cánh tay Park Yuchun.

“Được, được! Không nói, không nói nữa. Em nằm sấp lại đi, bôi thuốc xong thì tiếp tục đánh.” Đặt vật nhỏ nằm sấp lại, Park Yuchun tách cái mông đầy đặn của vật nhỏ ra, tiểu huyệt tối qua bị yêu thương quá độ bây giờ đã sưng đỏ lên, khiến người ta thật đau lòng. Hắn cẩn thận bôi thuốc mỡ lên mặt trên chỗ sưng. Tại tối qua nóng lòng quá, hắn không khuếch trương tốt đã vội vàng đi vào nên tiểu huyệt như bị xé rách ra vậy. Park Yuchun bôi nhẹ lên tiểu huyệt, vật nhỏ thấy đau, kêu lên “A~ đau ~”

“Phù… phù…” Park Yuchun vội vàng thổi thổi “Chịu đựng một chút, không bôi thuốc sẽ sưng đó. Su Su ngoan, ông xã sẽ nhẹ tay.” Viện trưởng Park dỗ dành vật nhỏ nhà mình.

“Được chưa ạ?” Tư thế bây giờ trông thật xấu hổ, Park Yuchun vì thổi cho vật nhỏ mà để sát mặt vào mông vật nhỏ, còn vật nhỏ thì chôn mặt trong gối, rầu rĩ hỏi.

“Được rồi, bảo bối chỉ cần tiếp tục nằm sấp thêm một chút nữa thôi.” Buông mông vật nhỏ ra, nhìn hai cánh mông cong cong còn đầy dấu hôn đêm qua để lại, Park Yuchun nhịn không được mà cúi đầu hôn chụt lên nó một cái.

“Đáng ghét! Không cho anh hôn.” Vật nhỏ từ trong gối ngẩng đầu lên, trong lòng còn oán giận mà phản kháng.

“Em là bà xã của anh, sao lại không cho anh hôn? Chụt~” Nói xong, Park Yuchun lại hôn bên mông kia một cái, so với lúc này còn phát ra tiếng to hơn.
“Anh… anh! Lưu manh!” Vật nhỏ vốn đã thẹn thùng, bây giờ mặt đã đỏ y như trái đào chín.

“Anh là lưu manh đó! Anh chỉ lưu manh với em thôi! Chụt, chụt, chụt!” Viện trưởng lúc này đúng bộ dáng ‘lưu manh’ mà hôn liên tiếp lên mông vật nhỏ nhà hắn. Vật nhỏ cảm thấy phía sau được bôi thuốc mỡ đã thoải mái hơn, đột nhiên xoay người, hay tay ôm lấy cổ viện trưởng nhà mình, dùng sức kéo xuống, cả hai liền ngã ở trên giường. Thật ra vật nhỏ không có ý gì, chỉ muốn trừng phạt tên lưu manh đáng ghét này thôi. Nhưng mà cậu nhóc ngốc nghếch này lại không biết mình đang vô tình quyến rũ người khác.

“Không được hôn mông em nữa.” Vật nhỏ trừng đôi mắt nòng nọc, uy hiếp người nằm trên mình.

“Vậy bảo bối muốn ông xã hôn ở đâu? Chỗ này à?” Thấy vật nhỏ xấu hổ, bộ dáng tức giận trông thật thú vị, lại càng thêm hấp hẫn, dục vọng Park Yuchun liền tăng vọt, bàn tay lặng lẽ đi tới ngực vật nhỏ, xoa lên núm vú mềm mại của vật nhỏ. Núm vú của vật nhỏ hình như rất mẫn cảm, huống chi tối qua đã trải qua một trận chà đạp, bây giờ chỉ cần chạm nhẹ vào, liền cảm thấy một luồng điện chạy qua toàn thân “Ưm… đừng… chỗ này… không được…” Cơ thể vật nhỏ cương lên, mắt vốn mở to cũng dần híp lại, miệng thoát ra vài tiếng rên rỉ. Sau khi trải qua ân ái, vật nhỏ trở nên nhạy cảm hơn hẳn “Ông… xã… phía dưới…” Ở dưới khó chịu, khiến vật nhỏ kêu lên, muốn Park Yuchun phóng thích cho mình.

“Bé ngoan của anh… Bứt rứt à? Để anh tới giúp em.” Nói xong Park Yuchun vươn tay sờ lên phân thân của vật nhỏ “Ha ha… Đã cứng thế này rồi à? Bảo bối thật d*m quá đấy~” Ngoài miệng tuy trêu chọc vật nhỏ của mình, nhưng tay hắn liền vội vàng di chuyển lên xuống theo quy luật.

“Ưm~ Ông… xã… em… A!” Vật nhỏ run rẩy, sau đó phóng tinh ra tay Park Yuchun.

Vật nhỏ có vẻ rất mệt mỏi, toàn thân vô lực nằm trên giường, mặc kệ Park Yuchun sờ bậy trên cơ thể mình.

“Bảo bối! Xoay người lại đi.” Park Yuchun chống hai tay, lật vật nhỏ lại, để vật nhỏ nằm sấp trên giường. Bàn tay xoa nhẹ lên cái mông trắng nõn “Bảo bối ngoan, nhếch mông lên.” Park Yuchun dùng tốc độ sét đánh lột tất cả quần áo trên người mình ra. Vật nhỏ đang nằm uể oải trên giường mới nhớ tới đêm qua. Cậu nhớ cái đó của ông xã làm cho mông mình đau, thật sự đau lắm. Vật nhỏ muốn từ chối, nhưng nhớ tới nãy mình mới được phóng thích, còn Park Yuchun bây giờ nhất định là rất khổ, không giúp hắn có vẻ không hợp lý đâu.

“Ông xã… cái đó… có thể đừng…. Chỗ đó của em còn đau lắm, của anh… lớn thế… em sợ đau!” Mắt vật nhỏ long lanh nước mắt, quay lại nhìn Park Yuchun.

“Su Su, sao ông xã không làm được? Yên tâm, giao cho anh, anh sẽ không để bảo bối đau đâu.” Park Yuchun thấy vật nhỏ như thế, liền cảm thấy đau lòng, nhưng mà súng đã lên nòng thì không thể không bắn được.

“Vậy… vậy… anh phải nhẹ nhàng đó…” Vật nhỏ lo lắng, dặn một câu, cũng chậm chạp quay người lại, nằm sấp trên giường, vểnh mông lên.

Thấy tiểu huyệt hồng nhạt hiện lên trước mắt mình, trên mặt còn thuốc mỡ lúc nãy mới bôi, dưới ánh sáng trông nó bóng lên như dầu, dương v*t của Park Yuchun lại lớn thêm một vòng, hắn vội vàng cầm cự vật đặt giữa hai đùi vật nhỏ, nói “Bảo bối, kẹp đùi lại.” Tuy giữa đùi vật nhỏ không thể bằng tiểu huyệt ấm nóng, nhưng dù sao cũng đem lại một khoái cảm khác.

“Ưm… ông xã… Ưm… ư…” Làn da mềm mại của vật nhỏ không ngừng bị dương v*t của Park Yuchun ma sát.

“Ưm… bảo bối… em thật chặt.” Khoái cảm dâng lên, Park Yuchun cảm thán. Nghe thấy ông xã khen mình, vật nhỏ lại kẹp đùi mình chặt thêm một chút, thiếu chút nữa làm Park Yuchun phóng ra “Đứa nhỏ này! Muốn mạng của chồng em sao?”

“Ư… ưm…”

“Vật nhỏ! Nói em yêu anh đi.”

“Dạ… Em… em yêu anh!”

Park Yuchun không ngừng ra vào giữa hai đùi của vật nhỏ, tốc độ càng lúc càng nhanh “Bảo bối, anh cũng yêu em.” Sau một tiếng gầm nhẹ, Park Yuchun bắn tinh dịch màu trắng đục ra giữa đùi vật nhỏ.



Có phải tiểu cúc hoa sưng đỏ của vật nhỏ là đáng thương nhất không? Hay là hạt đậu trước ngực bị chà đạp? Không phải đâu. Là bữa sáng để trong góc phòng bị bỏ quên đều nguội hết rồi.

Chương 19: Chị dâu là một cute boy? (1)

Sau ngày hai người quan hệ thân mật với nhau, ngày kết hôn cũng gần tới, chỉ còn cách hai tuần lễ thôi. Tuy mỗi ngày viện trưởng Park đều nghiêm túc đi làm, nhưng trong đầu hắn không ngừng hiện ra cái đêm ngọt ngào cùng vật nhỏ nhà mình.

“Park Yuchun! Park Yuchun! Hoàn hồn~” Kim Jaejoong ngồi trên bàn làm việc của Park Yuchun, quơ tay trước mặt viện trưởng. Từ lúc y bước vào, Park Yuchun đã thế này, không biết có phải là hắn đang ‘nhớ xuân’ không?

“Hả? A, có chuyện gì?” Viện trưởng Park sau khi bị bác sĩ Kim gọi to mới lấy lại tinh thần.

“Kí tên!” Bác sĩ Kim đưa một văn kiện cho viện trưởng Park, nói.

“Hả? Thư ký Cao đâu? Sao cậu lại đem vào?”

“Vừa nãy thư ký Cao có tới, nhưng cậu cứ ngẩn người ra, nên tôi nhận thay.”

“Kim Jaejoong! Hiện tại là giờ làm việc, sao cậu có thể đi lung tung vậy. Bây giờ cậu nên đi làm chứ không phải ở đây đùa. Thật không biết anh Yunho nghĩ sao mà lại thích người như cậu? Xảo quyệt, tự tiện, miệng lưỡi chua chát. Chẳng có chút ngoan ngoãn, dịu dàng nào. Tôi thật nghi Yunho có bệnh thích bị ngược đấy.” Park Yuchun cúi đầu ký vào văn kiện, bắt đầu quở trách bác sĩ Kim.

“Này! Park Yuchun! Ông đây đâu có bị điên. Cần gì phải dịu dàng cho cậu xem? Nhìn biểu tình d*m đãng lúc nãy của cậu… Haiz, nước miếng sắp chảy cả xuống đấy.” Kim Jaejoong đâu phải đồ ngốc, muốn cãi nhau với y thì cần phải xem lại trình độ à.

“Tôi… Tôi… tôi đau lòng hộ Jung Yunho thôi.” Park Yuchun không cãi lại được, liền nói thương thay cho Jung Yunho.

“Cậu thành thật khai báo cho tôi. Hôm đó cậu đưa vật nhỏ đi đâu? Cả đêm cũng không đưa nó về chỗ tôi. Có phải quấn lấy bảo bối nhà tôi làm chuyện xấu không?” Kim Jaejoong duỗi tay duỗi chân, bộ dạng uể oải ngồi vào sô pha.

“Tôi nhắc lại lần nữa. Junsu là bảo bối nhà tôi.”

“Hừ, có đóng dấu không? Có công chứng không? Có bỏ vốn ra nuôi nó không?” Bác sĩ Kim lên tiếng, viện trưởng Park liền nghẹn lời, không biết nói sao.

“Không đóng dấu, không công chứng, không bỏ vốn nuôi, sao là của cậu được? Còn dám nói thế với tôi à. Đừng quên tôi là anh vợ tương lai của cậu đấy.”

“Ha ha. Đúng vậy! Nhưng chúng tôi động phòng rồi. Cậu anh vợ thân ái của tôi à~” Ăn rồi thì là người của hắn, đây là sự thật.

“Ăn rồi? A~~~ Mẹ ơi, ba ơi, là Jaejoong không tốt. Không bảo vệ tốt thằng nhóc ngốc đó, để tên lưu manh này chiếm tiện nghi. Park Yuchun! Ô ô ô~~~ Sao cậu có thể khiến tôi có lỗi với ba mẹ như vậy? Cậu có coi tôi là bạn không đấy? Mau trả lại trong sạch cho Su Su nhà tôi~~~” Bác sĩ Kim bắt đầu khóc ầm lên, bắt đền viện trưởng Park.

“Anh Jaejoong à. Tôi gọi cậu là anh đấy. Cái này không phải kế hoạch của anh à?” Là cậu đưa Su Su vào miệng tôi, đâu trách tôi được.

“Hừ, đừng có vừa ăn cướp vừa la làng.  Tôi không có đưa kế hoạch gì hết.” Kim Jaejoong chột dạ, túm lấy góc áo, cãi.

“Ai vừa ăn cướp vừa la làng chứ? Là cậu đấy. Cậu xem, cái này là cái gì?” Park Yuchun kéo ngăn tủ ra, lấy một cuốn sổ nhỏ màu đen trong đó.

“Ha ha… Ơ~ Cái… cái gì vậy?” Kim Jaejoong nhìn qua, lắp bắp hỏi.

“Cậu không biết à? Đừng giả bộ, bác sĩ Kim à. Chữ trên này không phải của cậu sao?” Park Yuchun lấy ra tờ giấy nhỏ cỡ 5cm, trên đó viết đầy những lời cảm động lòng người.

Junsu, em đúng là con gấu nhỏ mà. Não không có nếp nhăn à? Dùng xong sao không ném đi sao? Để cho bị bắt quả tang thế này. Bác sĩ Kim xấu hổ, uống ngụm nước.

“Trưởng thành rồi mà cậu không biết cái gì tốt cho trẻ con à? Tôi cũng biết vật nhỏ nhà mình đâu có khả năng nói ra mấy câu đó chứ. Sau này cậu đừng sinh con. Sinh con cũng sẽ bị người như cậu dạy hư thôi.” Park Yuchun cười thầm trong lòng, cuối cùng hắn cũng có thể lấy lại công bằng.

“Này, không được rủa tôi. Tôi cứ sinh con đấy. Mà đúng là tôi dạy vật nhỏ đó. Tờ giấy này cũng là tôi viết đấy, vật nhỏ làm phục vụ cũng là tôi bảo Yunho sắp xếp, sao nào? Hả?” Bị vạch trần, bác sĩ Kim liền không sợ gì nữa mà làm vò đã mẻ còn thêm sứt.

“Hì hì, không sao. Em còn phải cảm ơn anh đấy. Nếu không sao em biết được vật nhỏ yêu mình vậy.” Park Yuchun phòng ngừa cậu cả nhà họ Kim làm loạn thêm, liền khen y một cái, mất công chó cùng cắn dậu.

“Hừ, câu này còn giống của người nói đấy. Nhưng mà… thế nào? Hương vị của vật nhỏ không tệ chứ?” Kim Jaejoong thấy hắn nhận sai, cũng tốt bụng không tính toán nữa. Khuyết điểm lớn nhất của Kim Jaejoong y chính là rất thiện lương mà.

“Được nhiên rồi. Thơm mát, trơn nhẵn, ngọt ngào, hương vị rất tốt!” Park Yuchun lại rơi vào tình trạng mơ màng vô hạn.

“Ợ, buồn nôn quá đi! Viện trưởng, làm ơn chú ý biểu cảm chút. Haiz, tôi phải đút cơm, bưng nước nuôi lớn bảo bối vậy mà lại bị cậu cướp mất đêm đầu tiên của nó như vậy.” Bác sĩ Kim thở dài, nói.“Được rồi, không nói nhảm với cậu nữa. Tôi phải đi đón bảo bối nhà mình, hôm nay hứa qua chỗ ông nội rồi. Cậu cũng tan ca đi.” Viện trưởng Park đứng dậy, cầm áo khoác, bỏ công văn vào cặp, vui mừng chuẩn bị tới trường đón vật nhỏ tan học.

“Hyuk Jae! Cậu lại muốn đi tìm Dong Hae à?” Kim Junsu dọn sách vào cặp xong, nghe thấy Lee Hyuk Jae gọi điện cho Lee Donghae, liền hỏi.

“Ừm, hôm nay tụi tớ đi chọn quà, lúc cậu kết hôn thì tặng.” Lee Hyuk Jae cười tươi, bô bô nói  ra mục đích của mình.

“Này! Suỵt! Nhỏ giọng chút! Cậu muốn tất cả các bạn biết à? Biết thế không nói cho cậu biết. Hyuk Jae miệng rộng! Cậu xem Dong Hae kìa, thật kín miệng, không hiểu sao DongHae lại thích cậu.” Vật nhỏ vội vàng che miệng Lee Hyuk Jae lại, có chút giận hờn nói.

“Hừ, tớ còn thấy lạ là sao Park Yuchun lại thích cậu đấy. Đầu cậu còn không bằng tớ đâu.” Lee Hyuk Jae không chịu thua, nói.

“Cậu nói cái gì? Cậu muốn chết hả? Phải kêu là chú Park~ Không biết lớn nhỏ gì hết, chẳng lễ phép chút nào.” Vật nhỏ nắm bàn tay lại, đập vào lưng Hyuk Jae.

“Anh ta là chồng cậu, cậu lại là bạn tớ, sao tớ phải gọi chồng của bạn là chú? Cậu có gọi Donghae là chú không?”  Lâu lâu Hyuk Jae mới thông minh một lần mà nói vặn lại.

“Cậu… dù sao… dù sao cậu cũng không được gọi thẳng tên anh ấy. Được rồi, cậu xéo đi. Coi như nể mặt cậu đi mua quà cưới cho tớ đó.” Vật nhỏ không nói lại được, liền đuổi người ta đi.

“Tớ đi đây. Thứ bảy tuần này đúng không? Còn có bốn ngày nữa à? Này, Junsu, dưỡng da đi. Cậu định làm cô dâu xấu xí hả? À, đúng rồi, Donghae nói tớ đưa cậu mấy cái mặt nạ, cho cậu dưỡng da, lát nữa đưa cho cậu.”

“Hì hì. Vẫn là Dong Hae tốt nhất. Hơn cậu gấp một vạn lần ấy.” Vật nhỏ mở to cặp mắt nòng nọc, nói.

“Nhưng là tiền của tớ mà.” Hyuk Jae than thở nhìn cái ví của mình càng lúc càng xẹp xuống.

“Biết rồi~ Nhớ nói với ba mẹ cậu đấy, cả ba mẹ Dong Hae nữa, bảo họ nhất định phải tới tham dự hôn lễ đấy. Còn cậu với DongHae phải đến sớm đó.” Vật nhỏ đúng bộ cô dâu sắp cưới, căn dặn bạn thân của mình.

“Ừ. Sáng sớm qua nhà tìm cậu. Bye!”

“Bye~” Nói xong hai đứa cũng đã đi đến cổng trường. Sau khi tạm biệt với Hyuk Jae, vật nhỏ liền thấy người quen vẫy tay về phía mình.

“Yuchun~ Hì hì.” Vật nhỏ dùng tốc độ 100m/s xông thẳng vào lòng viện trưởng nhà mình. Park Yuchun cũng rất phối hợp, giang hai tay ra, chờ ‘tên lửa’ lao tới “Bảo bối có mệt không? Đưa cặp cho anh.” Park Yuchun gỡ cặp sách nặng trịch trên vai vật nhỏ xuống, ném vào chỗ ngồi phía sau.“Không mệt! Hôm nay, suốt tiết Anh em không có ngủ đấy. Em giỏi không?” Vật nhỏ vô cùng hào hứng, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, muốn Park Yuchun khen mình.

“Rất giỏi! Junsu của chúng ta càng ngày càng giỏi.” Park Yuchun không tiếc lời khen vật nhỏ. Đúng là người tình trong mắt hóa Tây Thi. Dù vật nhỏ có ngốc thế nào thì trong lòng hắn cũng rất thông minh và ngoan ngoãn.

“Nhưng mà… rõ ràng là không ngủ, nhưng mà thầy giáo nói gì em đều không hiểu.” Vật nhỏ ngồi vào vị trí phó lái, nói. Viện trưởng Park cẩn thận cài dây an toàn hộ cậu, tiện thể hôn trộm lên đôi môi nhỏ nhắn “Chụt! Không trách vật nhỏ nhà chúng ta được. Đó là tại trình độ của ông thầy đó không những khiến bảo bối không hiểu mà còn muốn ngủ gật nữa.” Viện trưởng Park dỗ dành vật nhỏ, lập tức đổ tội tại thầy dạy dở, sau đó bước vào xe ngồi, khởi động, lái đi.

“Ơ? Không phải đường về nhà. Ông xã, chúng ta đi đâu vậy?”

“Giờ ghé qua chỗ ông nội đã, lát nữa chúng ta về nhà mẹ.” Park Yuchun quay qua, cười với vật nhỏ, một tay còn xoa tóc Su Su.

“A. Vậy em sẽ cùng ông nội ăn bánh ngọt, xem phim hoạt hình.”

“Su Su, không cho em ăn bánh ngọt với ông nội nữa. Lần trước anh nói gì quên rồi à?” Park Yuchun làm bộ như rất tức giận, hai ngày trước đưa vật nhỏ tới chỗ ông nội, hai người gặp nhau liền hào hứng hẳn lên, già không ra già, nhỏ không ra nhỏ. Ông nội còn kéo vật nhỏ đi ăn nguyên một cái bánh ngọt to đùng. Ngấy đến nỗi ba ngày sau, hai ông cháu ăn cơm đều không thấy ngon.

“Chị dâu? Nhưng… mấy tuổi vậy? Anh, sao anh lại thích kiểu hình này? Trước kia không phải anh thích eo thon, mông to, ngực to à? Ông nội bảo anh muốn kết hôn, nói em về, em còn tưởng siêu mẫu chứ. Này thì chỉ là vị thành niên thôi. Anh, anh thú vị thật đấy.” Park Yuhwan nhìn chị dâu tương lai, đánh giá.

“Im ngay! Park Yuhwan, cháu mà nói thêm một câu nữa, ông sẽ khóa hết thẻ của cháu đấy.” Ông nội Park đang nhàn nhã ngồi trên sô pha ăn dâu tây, thấy Tiểu Su Su nghe Park Yuhwan nói, mặt bắt đầu xanh đi, ông liền vội vàng quát lên, bắt thằng cháu của mình im miệng “Tiểu Su Su, mau lại đây. Xem ông nội chuẩn bị cái gì này? Là dâu tây cháu thích nhất đấy. Lại đây~ Cùng ăn với ông nội, không cho hai đứa nó ăn.”

“Ông nội… Cháu nhớ ông!” Vật nhỏ vòng qua Park Yuchun, chạy tới chỗ ông nội Park, đặt mông ngồi bên cạnh ông, mở miệng nhận trái dâu to đưa tới. Hứ, cắn chết anh nè, Park Yuchun.

Park Yuchun vỗ vào gáy Park Yuhwan “Lát tính sổ với em.” Sau đó bước tới vật nhỏ nhà mình, cầm một trái dâu đưa tới trước mặt cậu “Bảo bối, há mồm ra nào~”

“Anh tự ăn đi, ông nội đút em ăn.” Vật nhỏ lườm hắn một cái, không chịu há mồm ra. Park Yuchun quay qua trừng Park Yuhwan. Hai anh em nhìn nhau trao đổi.

Viện trưởng: Park Yuhwan! Em xem, tại cái miệng của em đấy. Làm chị dâu của em tức giận rồi.

Yuhwan: Hả? Em có nói gì đâu.

Viện trưởng: Em đúng là đứa nhóc hư hỏng. Trở về chỉ gây thêm chuyện thôi.

Yuhwan: Anh~ Sao anh lại nói thế? Em có nói sai gì đâu. Anh vốn thích eo thon, mông to, ngực to mà, trước kia không phải đều thế sao?

Viện trưởng: Em còn dám nói? Mau dỗ vợ anh đi, nếu không em đến quản lý bệnh viện đi.

Yuhwan: Được rồi. Quyền sinh sát nằm trong tay anh hai mà.

“Hì hì, chị dâu à~ Mai đi thử đồ cưới phải không? Em đi cùng được không? Đến lúc đó em còn có thể giúp xách đồ về nữa.” Park Yuhwan ngồi xuống bên cạnh ông nội Park, cầm nĩa xiên trái dâu, bỏ vào miệng ăn.

“Dạ? Được ạ… Anh Yuhwan, cám ơn anh.”

“Chị dâu sao lại gọi thế? Đừng gọi em là anh. Tuy chị dâu nhỏ hơn em năm tuổi, nhưng vai vế vẫn là bề trên, chị dâu gọi em là Yuhwan là được.” Park Yuhwan lập tức phô diễn khả năng chân chó di truyền của nhà họ Park.

“Bảo bối, em phải gọi nó là chú em.” Viện trưởng Park đưa tay muốn xoa đầu vật nhỏ, nói.

“Em biết rồi. Chú… Chú em Yuhwan~” Vật nhỏ tránh tay của hắn, ngọt ngào gọi.

“A… A” Thật ngọt, đúng giọng trẻ con, nghe xong xương cốt Park Yuhwan đều mềm nhũn, bây giờ cậu mới biết chị dâu mình có sức quyến rũ ở chỗ nào đấy.

Chương 20: Chị dâu là một cute boy? (2)

Trước khi ăn cơm chiều, Su Su với ông nội Park liền lên lầu xem phim hoạt hình, hai anh em nhà họ Park chỉ biết ngồi với nhau ‘tâm sự’.

“Anh nói em đấy. Là em đấy, Park Yuhwan. Đừng có giả bộ vô tội với anh. Sao em không làm cho người ta bớt lo hả? Em có biết anh phải đánh đổi thế nào mới rước được chị dâu em về không? Bây giờ vẫn còn phải đề phòng tên hồ ly Kim Jaejoong đấy. Em cũng không còn nhỏ, 21 tuổi rồi, hiểu chút chuyện đi.”

“Em có chỗ nào không hiểu chuyện chứ? Em chỉ nói thật thôi.” Park Yuhwan không cho là đúng, nói.

“Thật cái rắm! Lời nói cũng phải xem cái gì cần nói thật chứ. Lời này có thể tùy tiện nói sao? Em có đầu óc không vậy? Ba mẹ sao lại sinh ra cái đồ nghiệp chướng như em. Không biết chia sẻ khó khăn với người lớn mà còn làm phiền thêm.” Anh trai như cha, viện trưởng Park bắt đầu quở trách thằng em của mình.

“Anh, bây giờ anh mới là bất công đấy. Anh có chị dâu rồi liền không thương em nữa.” Park Yuhwan chu môi, kéo ống tay áo hắn, làm nũng.

“Anh không thương em mà mỗi tháng đều gửi thêm tiền xài vặt cho em? Không thương em mà mặc kệ em gây chuyện ở bên Mỹ? Không thương em mà anh phải giả bộ không biết gì để gạt ông nội cho em? Nhóc con, lương tâm em bị chó tha rồi à? Không đúng, lương tâm em chó nó cũng chẳng thèm tha.” Viện trưởng Park sau khi được bác sĩ Kim huấn luyện cũng phun ra lời độc ác không kém.

“Hì hì. Anh~ Em biết sai rồi. Anh xem biểu hiện ngày mai của em đi. Ngày mai em sẽ làm người hầu cho chị dâu, không oán hận câu nào hết. Nhất định sẽ nhiệt tình, thành thật, cam tâm tình nguyện. Hì hì, anh hiểu em nhất mà.” Park Yuhwan lập tức trưng ra bộ dáng cậu em ngoan ngoãn.

“Thế này còn tạm được. Xem mai em biểu hiện thế nào.” Thật ra hắn cũng chẳng mong thằng em của mình giúp gì đâu, chỉ cần nó không gây chuyện là được rồi.

Một bữa cơm rất kỳ lạ, Park Yuchun không ngừng gắp đồ ăn cho vật nhỏ, ông nội Park cũng vui vẻ gắp đồ ăn cho cháu dâu, vật nhỏ sẽ ăn sạch đồ ăn ông nội gắp, còn gắp đồ ăn của viện trưởng thì bỏ vào bát Park Yuhwan, miệng còn nói không ngừng “Chú em Yuhwan, ăn nhiều một chút.”

“Dạ! Cám ơn chị dâu.” Park Yuhwan gắp miếng cá vật nhỏ đưa cho, nhét vào miệng. Mới vừa nuốt xuống liền phát hiện có một ánh mắt lạnh lẽo nhìn về mình, hóa ra là do ông anh hai trừng cậu.

Park Yuchun lại gắp cho vật nhỏ nhà hắn “Bảo bối, ăn đi. Không phải em thích ăn cá chua ngọt nhất sao? Anh gỡ xương hết rồi.”

“Ừm.” Vật nhỏ cũng không từ chối, nhưng sau đó liền xoay người gắp qua bát Park Yuhwan “Chú em, chú ăn đi, không có xương đâu~”

Park Yuhwan ngại ngùng nhìn anh trai mình, ăn cũng không được, không ăn cũng không được “Cái này… anh, anh cũng ăn đi.” Đi một vòng, miếng cá chua ngọt liền quay về bát của Park Yuchun. Haiz, chị dâu với anh hai giận nhau, mình còn bị kẹp ở giữa. Biết thế đừng về, ở lại Mỹ sống cho sung sướng.

Ăn cơm tối xong ông nội còn muốn giữ Su Su ở lại chơi thêm một lát, nhưng vật nhỏ nói phải về nhà. Viện trưởng Park nghe vậy liền chào ông nội, rồi kéo vật nhỏ ra ngoài ngay.

Ngồi ở trong xe, hai người thật lâu đều không nói gì, Park Yuchun cuối cùng cũng lên tiếng trước “Khụ… Bảo bối, sao vậy? Không vui à?”

“Dạ? Không có. Em không sao.” Vật nhỏ buồn rầu trả lời.

“À, Yuhwan nó vốn thế đó, không biết ăn nói gì cả, nó bị anh với ông nội làm hư rồi, em đừng giận.”

“Không có gì mà.” Vật nhỏ đâu có để ý chuyện chú em Yuhwan, mà là để ý chuyện của viện trưởng Park.

“Vậy sao lại không vui? Ai chọc vật nhỏ nhà chúng ta à?”

“Không ai hết~ Anh đừng đoán mò, đã bảo là không sao mà.” Vật nhỏ giận dỗi nói.

“Không đúng! Vật nhỏ, em…” Thật ra Park Yuchun biết rõ là vật nhỏ nhà mình không vui, nhưng hắn chỉ nghĩ vật nhỏ không vui vì thằng em trai của mình.

“Không có gì mà. Đến nhà rồi, anh cũng sớm về nhà đi. Sáng mai còn phải tới đón em đó. Em tự mình lên lầu.” Thấy xe dừng ở dưới lầu, vật nhỏ cởi dây an toàn, mở cửa xe, bỏ chạy.

Viện trưởng Park cảm thấy tình huống bất thường, liền vội vàng đuổi theo “Bảo bối, quay lại đã, đừng chạy!” Vật nhỏ chạy được vài chục bước đột nhiên quay đầu chạy lại, bổ nhào vào người hắn, ôm mặt Park Yuchun, chụt một cái lên khóe miệng hắn “Ông xã, em yêu anh.” Nói xong, vật nhỏ chạy đi, tốc độ của cầu thủ vàng là không thể nghi ngờ, Park Yuchun căn bản không kịp ôm lại, cậu nhóc đã chạy mất tiêu.

Park Yuchun không tiếp tục đuổi theo nữa, hắn dựa vào thân xe, nhìn vật nhỏ biến mất trên con đường, thấy phòng cậu sáng đèn, hắn mới khóa xe, đi vào nhà.

Bính boong~ Bính boong~

“Ai vậy? Con rể Park~ Sao không cùng vào với Su Su nhà chúng ta?” Mẹ Kim ra mở cửa, thấy Park Yuchun, bà liền đứng qua một bên cho hắn vào.

“Mẹ vợ, nãy con tìm chỗ đậu xe, nên mới để Su Su vào nhà trước.” Park Yuchun đứng ở cửa nói.

“A~ Thằng nhóc Su Su thật là, vừa nãy mới vào cửa đã xông lên phòng, khóa cửa lại, không biết làm cái gì trong đó nữa.” Mẹ Kim lải nhải liên tục “Ơ? Sao không vào nhà? Mới bảy giờ à, con rể Park vào ngồi một chút rồi về. Ba nó qua nhà hàng xóm chơi cờ, lát sẽ về ấy.” Thấy Park Yuchun còn đứng ở cửa, mẹ Kim liền kéo hắn vào.

“Thôi mẹ ạ, sáng mai phải đi chụp hình, con cũng về chuẩn bị. Mẹ vợ~ Phiền mẹ lát nhớ đốc thúc Su Su ngủ sớm ạ. Tám giờ sáng mai con đến đón mọi người.” Park Yuchun nhìn lên lầu một cái, sau đó mỉm cười nói với mẹ Kim.
“Ừ, vậy cũng được. Su Su đúng là phúc khí mấy đời mới có thể gả cho Yuchun đấy. Con rể Park của chúng ta thật chu đáo. Vậy con về trước đi, nhớ ngủ sớm một chút. Đi đường lái xe phải cẩn thận đấy.” Mẹ Kim cười khanh khách giúp Park Yuchun sửa sang lại cổ áo sơ mi. Đúng bộ dáng mẹ vợ nhìn trúng con rể, càng nhìn càng thuận mắt.

“Vâng! Mẹ vợ, con về trước đây, hẹn gặp mẹ ngày mai ạ.” Park Yuchun lễ phép cúi người chào, rồi xoay người rời khỏi nhà họ Kim.

Phòng của vật nhỏ trên lầu.

Vật nhỏ khóa cửa lại, liền vội vàng lột bộ đồng phục ra, mặc một chiếc áo thun rộng thùng thình, đứng trước cái gương lớn trong phòng tắm, lầm bầm.

“Eo thon… Ngực to… Mông to…”

“Hình như chỉ có mông là được… Có một phần ba à… A a a~~~ Làm sao đây?”

“Ngực to… Hèn chi anh ấy cứ thích cắn ngực mình… nhưng mà… chỗ này… của mình. Hóa ra anh ấy thích ngực lớn. Kim Junsu, cái này là không được rồi!”

“Eo thon… Haiz, Kim Junsu, ai bảo bình thường tham ăn như vậy. Nhìn xem, bụng toàn là mỡ, anh ấy nhất định sẽ không thích đâu. Làm sao đây? Quỷ tham ăn, eo tròn thế này, anh ấy sẽ không muốn đâu.”

“Phải có cách sửa chữa mới được? Ưm~~~ không nghĩ ra được. Đúng rồi! Gọi anh Jae Jae, anh ấy nhất định có cách!” Vì thế vật nhỏ lấy điện thoại trong cặp ra, nằm trên giường gọi cho anh Jae Jae của mình.

[Tút… tút… tút… Số máy quý khách gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.]

“Ư?” Vật nhỏ thấy lạ, lại tiếp tục gọi cho Kim Jaejoong.

[Tút… tút… tút… Số máy quý khách gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.]

“Sao không ai nhận?” Vật nhỏ lại tiếp tục gọi.

[Tút… tút… tút… Số máy quý khách gọi hiện đang khóa máy, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.]

“Ưm? Sao anh Jae Jae lại không nghe? Sao anh ấy không nghe điện thoại của mình?”

Nhà Jung Kim.

“Ưm… ư… ưm… Yunho~ Điện thoại… nghe… máy…”
Tổng giám đốc Jung liền đưa tay nhấn tắt máy.

“Ưm… ưm… không được, nhanh quá! Yun… Yunho… điện thoại…”

“Lo cho bản thân em đi.” Tổng giám đốc Jung không chịu nghe theo.

“A! Đau quá! Nhẹ một chút… A… Yunho… chồng à… A… ưm… sâu một chút… sâu hơn một chút…”

“Ưm… Yunho… điện thoại… điện thoại…”

“Chết tiệt!” Jung Yunho tháo mạnh pin điện thoại ra.

“Làm sao bây giờ? Anh Jae Jae đang làm gì vậy? Sao không nhận điện thoại của mình? Hay là gọi cho Hyukjae hỏi xem? Hừ, với cái đầu của nó thì bên trong toàn lòng trắng trứng với nước thôi~ Đúng rồi, gọi cho Dong Hae, Donghae thông minh vậy chắc sẽ có cách.” Hai mắt vật nhỏ sáng lên, bấm đến số của Lee Dong Hae.

“Alo.” Giọng của Lee Dong Hae vang lên.

“Alo ~ Dong Hae à! Tớ là Su Su đây~ cậu đang ở đâu vậy?” Vật nhỏ hưng phấn nói.

“Tớ à? Tớ mới tạm biệt Hyuk Jae xong, bây giờ còn ngoài đường, có chuyện gì không?”

“Ưm… có chút chuyện…” Một tay vật nhỏ nắm góc áo, dùng sức xoắn nó.

“Cậu nói đi.”

“Là thế này… Cậu có cách gì khiến một đêm eo nhỏ lại không? Có cách nào tốt không?”

“Cho cậu hả? Sao tự nhiên lại muốn thế vậy?”

“Haiz, Donghae, tớ thật sự rất hâm mộ cậu với Hyuk Jae đấy, ăn cái gì cũng không béo lên được. Không giống tờ, người tròn vo à… thật đáng ghét.”

“Ha ha… Mẹ tớ còn hay mắng tớ ăn hoài mà chẳng béo lên, ăn cũng như không đấy.”

“Donghae, cậu giúp tớ đi. Anh Jae Jae không chịu nghe điện thoại, bây giờ chỉ có cậu thôi. Mai phải thử đồ cưới rồi, mà eo tớ to thế này, tớ xấu hổ lắm.”

“A, đồ cưới là phải dáng đẹp mới mặc được. Ưm, đúng rồi, có cái này nhất định có thể.”

“Cái gì? Cái gì?” Vật nhỏ bật người dậy, đầy tinh thần, hỏi.

“Giờ cậu đang ở nhà hả?”

“Ừ.”

“Cậu chờ tớ một chút. Một tiếng nữa tớ qua nhà cậu đưa cái đó cho cậu. Rất thần kỳ đấy.”

“Thật hả? Ô ô ô ~~ Donghae~ Cậu thật giỏi! Cảm ơn cậu.” Vật nhỏ cảm động cảm ơn cậu bạn của mình.

“Sao cậu lại khách khí với tớ thế? Cậu vui tớ cũng vui, được rồi, chờ tớ nhé.” Cậu gả đi tớ mới vui được, không ai còn cướp con khỉ ngốc của tớ nữa.

“Donghae à, tớ không biết nói gì hết. Chờ tớ lấy chồng rồi, nhất định sẽ nhờ ông xã tìm một người tốt cho cậu.” Vật nhỏ lã chã nước mắt vì tình cảm của thằng bạn mình.

“A? Không cần đâu, lát gặp nhé.” Lee Donghae lập tức cúp máy, mất công vật nhỏ lại nói tiếp vấn đề này.

=> Chap sau: “Eo thon” của Kim nhỏ

Chương 21: “Eo thon” của Kim nhỏ (1)

“Su Su à~ Dong Hae đến đấy.”

“Dì! Chú đâu ạ?” Lee Dong Hae vào cửa, cười tươi chào mẹ Kim.

“Chú của cháu qua nhà đối diện chơi cờ rồi, sẽ về ngay đấy. Dong Hae à, cháu chuyển thiệp mời cho ba mẹ giúp dì chưa?” Mẹ Kim kéo Lee Dong Hae vào nhà, nói.

“Đương nhiên là rồi ạ! Ba cháu nói nhất định sẽ tặng Su Su phong bì đỏ đó.”

“Haiz, là người một nhà cả, gia đình cháu đến là chú dì vui rồi. Không cần phong bì đâu. Thằng nhóc Kim Junsu này, sao còn chưa xuống?” Mẹ Kim cười nói với Lee Donghae, sau đó lập tức nhìn lên lầu hét thằng con xuống.

“Dì~ Để cháu lên gặp cậu ấy.” Lee Dong Hae cười, xách cái bịch to lên lầu.

Cộc cộc cộc.

“Junsu, mở cửa~ Tớ là DongHae đây.”

Vật nhỏ trở mình, từ trên giường lăn xuống, nhanh chóng chạy ra mở cửa “DongHae, cậu tới rồi à? Mau vào đi.” Kéo Lee Dong Hae vào, vật nhỏ vội vàng khóa cửa lại.

“Cái đó đâu?”

“Xem cậu vội vàng chưa kìa. Đây, cho cậu.” Lee Dong Hae thần bí đưa cái bịch to cho vật nhỏ. Cậu bạn nhỏ Kim Junsu cực kỳ hứng thú lấy cái đó ra “Dong Hae… đây là cái gì? Dùng thế nào?” Nhìn trái, nhìn phải, vật nhỏ vẫn không biết đây là cái gì.

“Cậu không biết à? Trên TV ngày nào cũng quảng cáo đó. Đây là ‘thắt lưng’ còn gọi là dây nịt bụng ấy. Hai hôm trước mẹ tớ mới mua, tớ về bảo với mẹ cậu muốn dùng, mẹ tớ liền lấy ngay ra, kêu tớ đưa cho cậu. Thế nào? Mẹ tớ có tốt không?” Lee Dong Hae khoe khoang mẹ mình tốt bao nhiêu.

“Hì hì… Dì thật tốt! Nhưng mà… cái này dùng sao? Mấy cái móc nhỏ này làm gì?” Vật nhỏ mở to mắt nhìn, tỏ vẻ hiểu rồi, cuối cùng lại tiếp tục nghiên cứu đồ vật mới mẻ trong tay.

“Đồ ngốc! Đứng lên, tớ mặc cho cậu.” Lee Dong Hae cầm lấy cái dây nịt bụng, khinh bỉ nhìn Kim Junsu một cái.

“A… nhưng mà nhỏ quá, có mặc được không?”

“Cái này rất đàn hồi, chỉ cần cậu chịu hóp bụng lại nhất định sẽ mặc vào được.” Xoay đúng hướng, Lee Donghae nhìn Kim Junsu, ý bảo cậu kéo áo lên.

“Ha ha. Su Su, cậu đúng là ú thật đấy.” Lee Dong Hae thấy vật nhỏ có một vòng mỡ, liền cười lên tiếng.

“Tớ đã rầu lắm rồi, cậu còn cười tớ.” Vật nhỏ bĩu môi, bộ dạng giận hờn.

“Được rồi! Có cái này cậu không cần phải sợ nữa. Cậu giúp tớ cầm bên này, tớ vòng qua bên kia, tớ đếm 1, 2, 3 thì cậu hít sâu vào nhé.”

“Ừm! Cái này có ba nấc, tớ phải để nấc thứ mấy?” Vật nhỏ cố sức hít sâu vào, còn chưa mặc xong cậu đã sắp thở không nổi rồi.

“Đương nhiên là nấc trong cùng rồi. Không phải cậu muốn ‘eo thon’ trong mấy tiểu thuyết à? 1, 2, 3 hít vào~”

“Dong Hae… chặt quá… tớ khó chịu… hết hơi rồi…” Mắt thấy sắp cài nấc thứ ba xong, vật nhỏ đã khó chịu vô cùng.

“Cậu cố chịu đi. Haiz, ai bảo bình thường cậu ăn nhiều đồ ngọt như vậy. Hô, được rồi.” Cài nốt cái móc cuối cùng, Lee Dong Hae cũng mệt mỏi nằm lăn xuống giường.

“Dong… Hae… tớ không thở được… chặt quá…” Vật nhỏ không thở được, mặt đỏ bừng lên.

“Cố chịu đi, vậy cậu mới đi lấy chồng được. Chỉ cần chịu lúc chụp ảnh với hôm cưới là được rồi. Nhịn một chút đi. Su Su~ Cậu phải cố lên. Nhất định phải gả đi thành công, không được để lộ ra đâu.” Cậu thành công, tớ mới không cần phải đề phòng cậu cướp con khỉ của tớ nữa.

“Ừ. Donghae nói đúng. Vì Yuchun, tớ phải chịu đựng… Nhưng mà mai thì làm sao? Một mình tớ sao mà mặc nó vào được? Khó lắm đó.” Vật nhỏ cổ động chính mình, hít sâu vào, nói.

“Haiz, Junsu, tớ nợ cậu cái gì à? Mai tớ sẽ xin phép đi chụp hình với cậu, với lại không được làm lộ đâu, lộ ra là chết đấy.” Lee Dong Hae nằm trên giường của Su Su, ngẩng đầu nhìn vật nhỏ đang soi gương ngắm eo của mình.

“Donghae, vậy mai cậu phải đến sớm chút đó. Tớ… tớ phải cám ơn cậu thế nào đây? A, hay là tớ hôn cậu một cái nha.” Tuy không thoải mái, nhưng thấy vòng eo của mình trong gương đã nhỏ đi rất nhiều, vật nhỏ cảm thấy rất đáng.

“Để dành cho chồng cậu đi. Mai bảy giờ tớ tới.”

Hai thằng đang nói chuyện với nhau thì tiếng cửa phòng bỗng vang lên.

“Su Su~ Mở cửa cho mẹ.” Hai thằng nhóc này khóa cửa ở trong đó làm cái gì nhỉ?

“Dạ? Mẹ… mẹ chờ con một chút.” Vừa nghe thấy tiếng của mẹ, vật nhỏ liền bổ nhào đến trước mặt Lee Donghae, để cậu cởi dây nịt bụng cho mình “Donghae, mau lên! Đừng để mẹ phát hiện.”

Cộc cộc cộc. Tiếng cửa lại vang lên.

“Su Su, con có ở đó không? Mở cửa ra.” Mẹ Kim không kiên nhẫn tiếp tục gõ cửa, gọi vọng vào.

“Dạ~  hô~ con ra ngay!” Lee Dong Hae giúp vật nhỏ cởi cái móc cuối cùng, còn chưa thở ra, vật nhỏ đã chạy ngay đi mở cửa. Lee Dong Hae cũng nhanh tay giấu cái dây nịt bụng xuống dưới gối, nhìn về phía mẹ Kim, cười.

“Mẹ~ ha ha.”
“Đang làm gì đó? Chậm chạp thế~ Dong Hae, ăn trái cây đi cháu!” Mẹ Kim bưng một đĩa trái cây đưa cho Lee Dong Hae.

“Hì hì, dì~ Cũng không còn sớm, sáng mai cháu đi chụp hình cùng Junsu, mai gặp lại dì.” Lee Dong Hae cầm lấy một miếng táo, nhét vào miệng, nói.

Mẹ Kim thấy cậu phải đi, lập tức lấy hai miếng táo nhét vào tay Lee Dong Hae “Ừm, mai gặp. Nhờ cháu vậy, lúc thay đồ có cháu cũng tiện cho Su Su hơn, dì cảm ơn cháu trước nha.”

“Không có gì đâu ạ. Dì cứ khách khí với cháu hoài. Cháu về đây, chào dì. Tạm biệt Su Su!” Lee Dong Hae nháy mắt với Kim Junsu liền đi xuống lầu.

“Con không xuống tiễn Donghae à? Ngẩn ra đó làm gì?” Mẹ Kim vỗ mông Kim Junsu, vật nhỏ mới vội vàng chạy xuống.

Tới cửa, vật nhỏ vẫn lưu luyến không muốn tạm biệt Lee Dong Hae, phút cuối còn không quên nhắc một câu “Donghae, mai nhớ tới sớm đó.” Nhìn theo Lee Dong Hae đi xa, vật nhỏ mới xoay người quay lại phòng mình.

“Su Su~ ăn hết chỗ trái cây này đi con! Sau đó tắm rửa rồi đi ngủ sớm một chút, mai sẽ bận lắm đấy.”

“Mẹ~ Mẹ nói xem, có phải con mập lắm không? Con không ăn trái cây đâu, con muốn giảm béo.” Vật nhỏ ủ rũ, vò đầu nói.

“Vậy cũng được, con mau lên phòng ngủ đi. Đừng uống nước, nếu không mai khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Su Su sẽ sưng lên đó.” Mẹ Kim véo má vật nhỏ, thúc giục cậu đi tắm rồi ngủ sớm.

“Dạ, chúc mẹ ngủ ngon. Con đi ngủ đây.” Chúc mẹ xong, vật nhỏ liền đi lên lầu. Vừa mới đóng cửa phòng, thì nghe thấy chuông điện thoại reo lên không ngừng, là của Park Yuchun gọi, vật nhỏ có chút do dự sau đó mới nghe máy “Alo.”

“Bảo bối, sao nãy không nghe điện thoại?” Park Yuchun dịu dàng hỏi, hắn vẫn lo vật nhỏ còn giận chuyện ở nhà ông nội.

“Dạ~ Nãy Donghae tới, em mới tiễn cậu ấy về.”

“Ưm, bảo bối à. Hôm nay, anh xin lỗi.”

“Dạ? Ha ha, không sao mà. Em không để ý đâu.” Thật ra vật nhỏ chính là người thích để ý đó.

“Thật à? Vậy em hôn ông xã một cái đi.”

“Chụt~”

“Ừm, bé ngoan. Mau ngủ sớm đi, mai ông xã tới đón em.”

“Dạ! Ông xã cũng đi ngủ sớm nha.”

“Bảo bối ngoan, ông xã cúp máy đây.”

“Đợi một chút… em…”

“Hửm?”
“Em… em yêu anh…” Vật nhỏ nói xong liền cúp điện thoại.

Park Yuchun vẫn cầm điện thoại, bên trong chỉ còn tiếng tút kéo dài, khóe miệng hắn cong lên, trong lòng ngọt ngào vô cùng “Bảo bối, anh cũng yêu em.”

Chín giờ tối, cậu bạn nhỏ Kim Junsu ngoan ngoãn nằm trên giường, hạnh phúc vì mai cậu sẽ có ‘eo thon’ rồi.

“Kim Junsu! Cậu tiếp tục hít vào đi. Cố lên!” Lee Dong Hae dùng sức kéo ‘bí mật’ của hai người, buộc chặt lên người vật nhỏ.

“Tớ… tớ vẫn đang hít… Còn mấy móc nữa?” Vật nhỏ lại hít một hơi, hóp chặt bụng lại.

“Còn bốn móc thôi. Sắp xong rồi… Hô, được rồi.” Sau khi cài hết mấy cái móc vào, hai người đều thở phào ra.

“Donghae… khó chịu quá… tớ… không thở nổi…” Bây giờ vật nhỏ cũng không dám ngồi xuống, chỉ sợ ngồi một cái sẽ bung cái dây nịt này ra.

“Chịu một chút đi, lát nữa gặp người khác cậu không được nói mình khó chịu đâu đấy. Lỡ bị ông xã cậu phát hiện thì sao.”

“Ừm. Vậy tớ phải đeo cả ngày à?”

Lee Dong Hae gật gật đầu “Ừ, khó chịu thì cậu cứ kêu tớ, lúc hai chúng ta vô phòng thay đồ, tớ nới lỏng ra cho cậu thở.”

“Su Su~ Dong Hae~ xuống ăn cơm đi hai đứa!” Mẹ Kim nấu xong bữa sáng, liền gọi hai người xuống ăn.

“Dạ~ Con xuống ngay.” Lee Dong Hae liếc xuống ‘eo thon’ của vật nhỏ, vỗ lên vài cái, liền mở cửa, xuống lầu.

“Đáng ghét. Nhưng mà hình như… muốn giảm béo cũng phải ăn ít! Kim Junsu, fighting!” Nhìn vào gương, làm động tác cố lên, vật nhỏ liền chạy xuống lầu.

“Su Su, mau ăn cơm đi, lát nữa con rể Park tới đón chúng ta đấy.” Ngồi xuống bên cạnh Lee Dong Hae đã bắt đầu ăn, mẹ Kim đưa ly sữa tới trước mặt vật nhỏ.

“Mẹ, con ăn kiêng. Con… con không muốn ăn.” Trứng chiên với thịt hun khói… thơm quá~

“Su Su, không ăn sáng là không được! Hôm nay sẽ rất mệt đó. Đúng rồi, hôm nay ba phải đi làm, không trốn ra được, nên không thể đi cùng con, dù sao cũng có mẹ con với Donghae đi cùng. Phải nghe lời con rể Park đấy.” Ba Kim buông tờ báo xuống, uống một hơi hết ly sữa, đứng dậy đi làm.

“Dạ~ Ba đi làm ạ.”

“Cháu chào chú.”

Ba Kim đứng ở cửa đổi giày, cầm cặp công văn, mẹ Kim tiễn ba Kim ra cửa, sau đó quay trở vào.

“Nghe ba con nói gì chưa? Phải nghe lời con rể Park đó. Bây giờ ăn sáng trước đi.” Mẹ Kim xúc một miếng trứng kèm thịt hun khói đang đưa tới miệng vật nhỏ thì chuông cửa vang lên. Nghe thấy tiếng chuông, mẹ Kim đứng dậy đi mở cửa.

Thừa dịp mẹ đi mở cửa, Su Su liền nhét hết cái bánh mì nướng vào miệng Lee Dong Hae “Dong Hae, ăn mau đi, đừng để mẹ tớ phát hiện.”

“Ưm… ưm~~~ cậu muốn… ưm…” mưu sát tớ à~ Lee Dong Hae bị nhét bánh mì vào miệng, kêu lên, mấy từ còn lại cũng nghẹn trong cổ họng.

“Suỵt~ yên nào! Dong Hae~ coi như cứu mạng tớ đi.” Vật nhỏ dùng đôi mắt long lanh nhìn Lee Donghae, cầu xin cậu bạn mình.

“Ưm… ưm…” Lee Dong Hae trừng vật nhỏ một cái, sớm muộn cậu cũng bị vật nhỏ hại chết.

Bên kia, mẹ Kim mở cửa, người nhấn chuông không phải ai khác mà là con rể Park bà cực ưng ý, ở sau hắn còn có một cậu giúp việc đi theo.

“Mẹ vợ, nãy con đi lên có gặp ba vợ, ba bảo có việc nên không thể đi cùng.” Park Yuchun vào cửa, liền nhanh chóng kéo cậu giúp việc ôm cái hộp đứng ở sau lên.

“Ừm, hôm nay ba Su Su có việc, không sao đâu! Ai u~ Cậu bé này là ai? Đáng yêu quá!” Mẹ Kim kéo cậu giúp việc qua, véo má cậu một cái.

“Mẹ vợ~ Con là Park Yuhwan!” Cậu giúp việc ôm cái hộp, ngẩn ra, sau đó cười với mẹ Kim.

“Là mẹ vợ của anh! Ha ha, mẹ đừng để ý. Đây là em trai con, Park Yuhwan, mấy hôm trước nó mới từ Mỹ về nên không hiểu lễ giáo gì hết.” Park Yuchun liền kéo em trai mình ra, cười hì hì giải thích với mẹ Kim.

“Không sao! Ai dô! Yuhwan phải không? Lớn lên thật đẹp trai, đẹp trai y như anh trai vậy. Cháu bao nhiêu tuổi? Có bạn gái chưa?” Mắt mẹ Kim lại sáng long lanh, đúng trạng thái khi gặp trai đẹp.

“Ha ha, dì xinh đẹp, cháu tên là Park Yuhwan, năm nay hai mươi mốt tuổi, chưa có bạn gái, cũng chưa có bạn trai. Nếu tương lai có cô bạn gái đẹp bằng một nửa của dì cháu đã thấy thỏa mãn rồi.” Park Yuhwan lại khoe bản năng chân chó của nhà họ Park.

“Ha ha… Con rể Park! Yuhwan của chúng ta còn nhỏ mà miệng ngọt quá. Vào đi, ngồi xuống cùng nhau ăn sáng. Dì nấu nhiều lắm.” Mẹ Kim cười hiền hòa, nói.

Park Yuhwan đặt cái hộp to trong tay xuống, ngồi xuống bàn ăn, Park Yuchun cũng bị mẹ Kim kéo ngồi xuống.

Chương 22: “Eo thon” của Kim nhỏ (2)

Lee Dong Hae vừa mới nuốt hết cái bánh mì, thiếu chút nữa là nghẹn chết, thì Park Yuchun đã ngồi xuống cạnh vật nhỏ nhà mình, Park Yuhwan ngồi đối diện bọn họ.

“Bảo bối~”

“Chị dâu! Yuhwan nhớ chị dâu lắm đó~”  Park Yuhwan ngồi đối diện, nháy mắt với vật nhỏ mấy cái, tuy lớn hơn vật nhỏ vài tuổi, nhưng xem ra tính cách cũng chẳng khác là bao, chỉ có điều cậu biết ăn nói hơn vật nhỏ nhiều.

“Hì hì. A đúng rồi, Yuchun~ chú em Yuhwan, đây là Donghae, là bạn tốt nhất của em. Hôm nay cậu ấy đi theo giúp em chụp ảnh~” Vật nhỏ ngại cách xưng hô của Park Yuhwan, sau đó chợt nhớ tới Lee Dong Hae, liền lên tiếng giới thiệu.

“Em là Lee Dong Hae. Chào ông xã và chú em của Su Su.” Lee Dong Hae biết hai người kia đều lớn tuổi hơn mình, vì thế cậu chủ động chào.

“Chào em. Anh là Yuchun.”

“Chào em, anh là Yuhwan. Em trông đáng yêu thật đó. Bạn của chị dâu đều đáng yêu thế à?” Park Yuhwan tỏ ra quyến rũ nhìn Lee Dong Hae. Lee Donghae bị nhìn như vậy, trong lòng cũng không thoải mái. Hừ, anh trai cũng không tệ, nhưng mà cậu em thì… mắt bị gì à?

“Park Yuhwan! Đừng làm mất mặt anh.” Park Yuchun trừng Park Yuhwan, nói.

“Lại đây, ăn điểm tâm đi. Con rể Park, sữa của con. Yuhwan, cho con một ly lớn.” Mẹ Kim từ phòng bếp bưng ra hai ly sữa nóng, tươi cười nói.

“Mẹ vợ, mẹ cứ để đó! Tụi con tự lấy được mà.” Park Yuchun đứng lên, nhận lấy cái ly, sau đó liếc qua Park Yuhwan, ý bảo cậu đứng lên nhận, thế nhưng Park Yuhwan vẫn ngồi yên ăn ngon lành. Haiz, trẻ con đúng là khó dạy.

“Su Su~ Bánh mì của con đâu?” Mẹ Kim không buông tha cho vật nhỏ, hỏi.

“Dạ? Ăn… ăn rồi ạ…” Vật nhỏ cùng Lee Dong Hae liếc nhau, chột dạ nói “Chú em… cái này… cho chú em ăn đó.” Kim Junsu bỏ trứng, thịt hun khói vào bát của Park Yuhwan. Park Yuhwan cũng không nghĩ ngợi gì, liền cho vào miệng ăn.

“Bảo bối, sao em lại không ăn? Ăn anh của anh này!” Park Yuchun bất đắc dĩ liếc Park Yuhwan, sau đó muốn đưa phần của mình cho vật nhỏ.

“Em… em vừa ăn rồi. Donghae bảo cậu ấy muốn ăn kiêng, em ăn phần của cậu ấy rồi, phải không Donghae?” Vật nhỏ nói dối.

“Ừm.” Lee Dong Hae phối hợp gật đầu.

“Ông xã ăn đi~” Park Yuchun nghe thấy vật nhỏ nói đã ăn rồi mới yên tâm ăn phần của mình. Ban đầu vật nhỏ nói hắn ăn đi vốn không có ý gì, nhưng tự nhiên cậu lại nhớ tới cái đêm hôm đó, lúc ‘yêu yêu’ với viện trưởng nhà mình, Park Yuchun đã nhìn ngực cậu nói… Hai má vật nhỏ liền đỏ ửng lên.

Ăn xong bữa sáng, mọi người xuất phát tới studio áo cưới. Mẹ Kim với Lee Dong Hae ngồi trên xe của Park Yuhwan. Vật nhỏ đương nhiên bị nhét vào xe của viện trưởng Park. Park Yuhwan khởi động xe đi trước. Park Yuchun lại không vội khởi động xe, mà kéo lấy bàn tay vật nhỏ nhà mình không ngừng cọ xát.

“Bảo bối, anh nhớ em.” Từ hôm đó, sau khi đưa vật nhỏ về nhà, hắn không còn được thân mật với vật nhỏ nữa, mặc dù biết ngày cưới sắp tới, nhưng hắn vẫn không kiềm chế nổi ham muốn với cơ thể mềm mại và tiếng rên rỉ đầy quyến rũ của cậu.

“Em cũng nhớ anh.” Vật nhỏ chỉ đơn thuần ‘nhớ’ hắn thôi, nên cậu rất vui vẻ trả lời.

“Bảo bối…” Park Yuchun ôm chầm lấy Kim Junsu, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn, không ngừng giày xéo cái lưỡi của cậu, hắn chỉ muốn lập tức làm thịt vật nhỏ thôi.

“Ưm… ông xã… ư…” Vật nhỏ chìm trong nụ hôn say đắm, đầu óc trở nên mộng mị.

Một tay Park Yuchun nâng đầu vật nhỏ, tay kia từ bả vai vật nhỏ sờ xuống, đi tới trước ngực, cách lớp áo xoa hạt đậu mềm mại, khiến vật nhỏ phát ra tiếng rên rỉ. Sau đó tay hắn lại muốn tiếp tục đi xuống. Đột nhiên một tia lý trí dâng lên trong đầu vật nhỏ. Không thể bị phát hiện được.

“Ưm… ông xã… không được… chú em Yuhwan lái xe đi rồi.” Kim Junsu đẩy viện trưởng Park ra, nói.

“A… bảo bối cài dây an toàn đi, chúng ta xuất phát.” Park Yuchun buông vật nhỏ ra, bất đắc dĩ nói. Tối nay nhất định phải xin mẹ vợ cho mượn vật nhỏ một đêm mới được, nhịn nữa chắc điên mất.

Lúc này vật nhỏ mới thở phào. May là không bị phát hiện.

Trong studio áo cưới.

“Su Su sao chậm vậy? Nhìn con rể Park của chúng ta kìa~ Đúng là bạch mã hoàng tử!” Mẹ Kim vốn muốn đi theo vật nhỏ vào phòng thay đồ, ai ngờ vật nhỏ sống chết kéo Lee Dong Hae bỏ chạy. Mẹ Kim đi theo thì thấy cửa phòng đã bị khóa lại.

Park Yuchun mặc chiếc áo đuôi tôm màu đen, áo sơ mi trắng do một nhà thiết kế nổi tiếng thiết kế. Khoác trên người hắn đúng là càng tôn lên vẻ cao quý.

Trong phòng thay đồ, vật nhỏ cùng Lee Dong Hae vẫn còn đang hăng hái chiến đấu với cái áo cưới “Wow, đẹp thật đó. Su Su, ông xã cậu đúng là đại gia đấy. Bộ này chắc mắc lắm.”

“Donghae, cái này đeo sao?” Cậu bạn nhỏ cầm đồ nâng váy, đưa lên cổ, không biết phải đeo thế nào.

“Đồ ngốc, đây là đồ chống cái váy lên, không phải vòng cổ. Nhấc chân lên… chân kia.” Lee Dong Hae giật cái đồ nâng váy, đeo cho Kim Junsu “Cậu xem, may mà đeo nịt bụng nên mặc đồ cưới trông mới đẹp đó.” Sau đó giúp vật nhỏ chỉnh trang đồ lại.

“Dong Hae, còn cái này thì sao?” Vật nhỏ lại cầm một miếng vải lụa trắng dài, quơ quơ trước mặt Lee Dong Hae.

“Đây là khăn voan! Đội trên đầu. Su Su, cậu rốt cuộc có biết nhìn không đó?” Lee Dong Hae bất đắc dĩ liếc vật nhỏ một cái.

“Tớ… tại tớ chưa bao giờ đeo mấy cái này mà. Donghae, mau giúp tớ đi. Chắc Yuchun đang rốt ruột chờ đó.” Vật nhỏ bắt đầu lo lắng loạn lên.
“Biết rồi! Cậu đừng ầm ĩ nữa.” Lee Dong Hae đeo khăn voan lên cho vật nhỏ, sau đó cầm bó hoa cưới đưa cậu.

“Junsu~ trông cậu đẹp lắm.” Nhìn Kim Junsu mặc xong, Lee Dong Hae không thể không khen ngợi.

“Đẹp… đẹp thật hả?” Mặt vật nhỏ đỏ lên, thẹn thùng cười.

“Ừ, thật đó. Mau ra thôi.” Lee Dong Hae đưa tay mở cửa.

Ngay khi cửa mở ra. Trong phút chốc, tất cả mọi người đều ngây ngẩn. Nhân viên tiệm cưới nhìn chăm chú. Đẹp thật! Đúng là trời sinh một đôi. Chú em Yuhwan thì không ngừng tán thưởng. Good! Good! Mẹ Kim cũng không nằm ngoài. Xinh quá, chỉ có người như mẹ mới sinh ra đứa nhỏ đẹp như vậy thôi. Viện trưởng Park thì chết lâm sàng tại chỗ, không còn kịp trăn trối câu nào.

“Wow~ Chị dâu! Đẹp quá~ em muốn chụp chung với chị dâu một tấm!” Park Yuhwan chạy vội qua, kéo tay vật nhỏ, lấy điện thoại di động ra, muốn ‘tự sướng’ một tấm.

“Park. Yu. Hwan! Đó là vợ của anh.” Park Yuchun tiến tới, đẩy Park Yuhwan ra, kéo tiểu mỹ nhân vào ngực mình.

“Su Su.” Khác hẳn với lúc nãy, bây giờ viện trưởng Park dịu dàng nhìn vật nhỏ nhà mình.

“Ông… xã~ Có đẹp không?” Vật nhỏ xấu hổ không dám nhìn Park Yuchun, nói.

“Bảo bối đẹp lắm! Anh yêu em chết mất.” Park Yuchun hôn lên khuôn mặt hồng hồng của vật nhỏ, thì thầm vào tai cậu.

“Anh Park! Đã chuẩn bị xong chưa, chúng ta có thể bắt đầu chụp được không?” Nhiếp ảnh gia bước tới thúc giục. Nếu không chẳng biết buổi chụp hình bao giờ mới xong.

“Xong rồi. Bảo bối, chúng ta đi chụp ảnh.” Park Yuchun nắm tay bảo bối, kéo cậu đi vào studio chụp ảnh. Vật nhỏ âm thầm quay đầu làm chữ V thắng lợi với Lee Dong Hae, Lee Dong Hae cũng mỉm cười với cậu, giơ ngón cái. Mong rằng sẽ không xảy ra chuyện gì. Chắc là không có vấn đề gì đâu nhỉ?

Trong studio, hai người ngọt ngào làm các tư thế thân mật. Cứ như vậy chắc phải chụp tới hơn hai giờ chiều mới xong. Tuy xuất phát ở nhà từ tám giờ sáng, nhưng tới studio áo cưới còn phải thay quần áo, nên cũng tốn nhiều thời gian. Bây giờ cũng đã là mười hai giờ trưa rồi.

“Yuchun… Còn phải chụp nhiều nữa không? Em…” Vật nhỏ tuy rất vui nhưng không hiểu sao cậu thấy mí mắt mình càng lúc càng nặng.

“Bảo bối, em đói à? Chúng ta nghỉ ăn cơm đã.” Park Yuchun ôm ‘eo thon’ của vật nhỏ, quan tâm hỏi. Chỉ có điều hắn thấy có chút kỳ lạ. Hình như hôm nay bảo bối có vẻ gầy đi. Thịt trên bụng  chẳng thấy đâu nữa. Sờ lại có vẻ thô thô.

“Không… ạ… chúng ta chụp tiếp đi…” Giọng nói của Kim Junsu càng lúc càng nhỏ, đến cuối cùng không còn nghe thấy nữa. Park Yuchun không nhận ra, chỉ nghĩ cậu thẹn thùng thôi.

“Vậy chúng ta chụp thêm vài tấm rồi đi ăn cơm. Mẹ, Yuhwan với Donghae cũng phải ăn cơm trưa nữa.”

“Ưm… tiếp tục… chụp thêm… mấy…” Mấy chữ cuối còn chưa thoát ra, vật nhỏ đã té xỉu trong lòng Park Yuchun.

“Bảo bối? Bảo bối? Em sao vậy?” Park Yuchun kích động nhìn vật nhỏ trong lồng ngực mình.

Mẹ Kim ở bên ngoài nghe thấy giọng nói của hắn, liền vội vàng chạy vào trong phòng, nhiếp ảnh gia cũng lo lắng nhìn, ông từng chụp cho rất nhiều đôi, nhưng chưa bao giờ thấy cô dâu mới hạnh phúc đến ngất xỉu thế này cả.“Sao vậy? Su Su sao vậy?” Mẹ Kim chạy tới, thấy sắc mặt tái nhợt của vật nhỏ, nước mắt rơi xuống, đau lòng hỏi.

“Mẹ vợ, để con đưa bảo bối vào phòng nghỉ.” Sắc mặt Park Yuchun cũng trắng bệch, bế vật nhỏ vào phòng nghỉ của studio. Đặt vật nhỏ nằm lên sô pha. Park Yuhwan cùng Lee Dong Hae lập tức vây quanh “Chị dâu bị sao vậy?”

“Té xỉu đột ngột! Sao lại thế?” Park Yuchun xua hai đứa ra cho thông khí, bắt mạch, kéo mí mắt vật nhỏ nhìn. Thở yếu, mí mắt trắng, mạch nhanh, mặt tái nhợt là triệu chứng của hạ đường huyết và thiếu dưỡng khí.

“Em biết chuyện gì. Mau cởi đồ cho Su Su đi.” Lee Dong Hae chen vào, nói với Park Yuchun.

“Yuhwan~ em đưa mẹ vợ ra ngoài đi, ở đây có anh rồi.”

Park Yuhwan nghe thấy thế liền đưa mẹ Kim ra ngoài. Tuy mẹ Kim rất lo lắng, nhưng biết con rể mình là bác sĩ, bà có ở trong cũng không giúp được gì, nên đi theo Park Yuhwan ra ngoài.

“Anh Park, anh giúp Junsu cởi quần áo ra là biết, còn có… sáng nay Junsu không ăn gì hết. Cậu ấy nói vì muốn anh càng thích cậu ấy nên cậu ấy muốn giảm béo. Em… em ra ngoài trước đây.” Nói xong, Lee Donghae chạy vụt ra ngoài, không chạy lúc này thì đợi đến lúc nào chứ?

Lee Dong Hae xoay người đóng cửa lại, trong phòng chỉ còn Park Yuchun và Kim Junsu. Park Yuchun nhanh chóng cởi bỏ bộ đồ cưới của vật nhỏ, kéo khóa xuống, động tác rất nhẹ, sợ tổn thương đến cậu. Sau khi cởi áo cưới ra, hắn liền thấy bụng vật nhỏ quấn một lớp dây nịt bụng màu trắng. Cơn tức giận bùng phát, cuối cùng cũng tìm ra nguyên nhân, hắn liền nhanh tay cởi bỏ mười mấy cái móc ra. Lúc tháo xong hết, mới nghe thấy vật nhỏ thở dốc một hơi.

“Su Su?” Nhìn cái bụng trắng nõn lằn từng vết đỏ, tim Park Yuchun như bị kim đâm vào, đưa tay xoa nhẹ lên bụng cậu.

“Ưm? Ông xã~ Em bị sao vậy?” Được tháo lớp nịt bụng ra, vật nhỏ cảm thấy thoải mái hơn nhiều, cậu chậm rãi mở mắt ra, hỏi.

“Em ngất xỉu. Kim Junsu, em muốn hại chết anh à?” Hốc mắt Park Yuchun đỏ ửng, nước mắt vòng quanh rơi xuống. Vật nhỏ cũng không quan tâm mình không mặc gì, liền ngồi dậy, giúp viện trưởng nhà mình lau nước mắt “Ông xã~ không khóc! Anh làm sao vậy? Sao lại khóc?”

“Mặc quần áo vào! Về nhà ngay!” Park Yuchun gạt tay vật nhỏ ra, quát lên, lấy quần áo mặc cho cậu. Sau khi mặc xong, hắn liền bế vật nhỏ lên, mở cửa đi ra.

“Su Su~ Con bị sao vậy? Con rể Park, Junsu nhà chúng ta sao lại té xỉu?” Mẹ Kim thấy hai người ra, liền vội vàng lên hỏi. Vật nhỏ ngẩng đầu lên, sụt sịt mũi, nước mắt vẫn còn đua nhau chảy. Xem ra là bị viện trưởng Park dọa sợ rồi.

“Anh giận à?” Vật nhỏ lau nước mắt, ngơ ngác nhìn viện trưởng Park.

“Anh không giận, nhưng anh đau lòng. Em nhìn xem, bó bụng thành ra cái gì rồi? Không bao giờ được nói muốn giảm béo nữa, biết chưa?” Park Yuchun kéo áo vật nhỏ lên, bàn tay không ngừng vuốt ve cái bụng phải chịu thiệt thòi nhịn từ sáng tới giờ.

“Đói bụng phải không? Một lát nữa rồi ăn, giờ em nghỉ ngơi chút đi.” Hôn nhẹ lên mặt vật nhỏ một cái, Park Yuchun bế cậu đi xuống lầu, trở về nhà.

Vừa lúc chú Yong Wan cho người đưa đồ ăn tới cho hắn. Park Yuchun bưng cái khay lên lầu, mở cửa phòng ra. Lúc này vật nhỏ đang cởi quần ngoài, thấy Park Yuchun vào liền vội vàng chui vào trong chăn, đỏ mặt, nhắm mắt giả bộ ngủ.

“Đừng làm bộ! Vật nhỏ dậy ăn cơm nào.” Ý cười hiện rõ trên mặt viện trưởng Park, hắn ngồi xuống bên giường, bưng bát cháo hạt thông đút cho cậu.

“Hì hì, anh đút cho em à? A~” Vật nhỏ đã đói bụng lắm rồi, mở to miệng ăn sạch tô cháo.

“Haiz, vật nhỏ đói lắm phải không? Anh kêu pizza với cơm lươn rồi, nhưng tối mới được ăn, bây giờ ăn dạ dày em không chịu được đâu.” Thấy vật nhỏ của mình ăn ngon như vậy, lúc này Park Yuchun mới thả lỏng tâm tình ra được.

Park Yuchun cũng ăn một chút, sau đó thay quần áo ở nhà, nằm xuống bên cạnh vật nhỏ nhà mình. Ngày xưa người ta nói ‘Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi, tòng thử quân vương bất tảo triều’ (Tạm dịch: Đêm xuân ngắn ngủi trời lên cao, từ nay quân vương không tảo triều. Ý nói quân vương sủng phi tần mà quên việc triều chính.) còn Park Yuchun hắn thì ‘Bệnh viện không quản, giờ làm không đi, toàn bộ tâm ý đều vây quanh vợ’.

“Ông xã… Anh… có thích bảo bối không?” Vật nhỏ nằm trong lòng Park Yuchun, khẽ hỏi.

“Hửm? Chẳng lẽ anh chưa biểu hiện đủ sao? Tiểu vô lương tâm, em còn hỏi ông xã có thích em không à?” Park Yuchun nhéo cái mũi nhỏ của Su Su, làm bộ giận hờn nói.

“Không phải! Đương nhiên em biết Yuchun rất yêu em. Anh nói nhiều lần như vậy, em lại không có ngốc~ Em nói là… em nói… tiểu bảo bối~ nho nhỏ ấy…” Cậu bạn nhỏ Kim Junsu ngại ngùng giải thích.

“A, thích. Đương nhiên là thích rồi. Bảo bối tính sinh cho anh mấy đứa?” Hiểu rõ ý của vật nhỏ, trong lòng Park Yuchun càng vui vẻ, bàn tay sắc lang lại bắt đầu mò lên bắp đùi non nớt của cậu.

“Ưm? Em… em chưa nghĩ tới… anh muốn em sinh thật sao?” Vật nhỏ rút chân vào trong chăn, tránh đi tập kích của viện trưởng Park.

“Vật nhỏ, em thật biết nghĩ xa đấy. Tuy anh rất muốn, nhưng chúng ta không cần vội có tiểu bảo bối, ít nhất là phải đợi Su Su tốt nghiệp cấp ba rồi mới tính.” Mặc dù hắn rất muốn có kết tinh tình yêu với vật nhỏ, nhưng vật nhỏ còn bé, bây giờ mà mang thai thì không tốt cho cậu, với lại vật nhỏ vẫn còn trẻ con, sao mà làm mẹ được.

“A… chờ em lớn thêm một chút, em sẽ sinh bảo bối cho ông xã! Sinh bao nhiêu đây? Mười nha! Tạo thành một đội bóng, em làm thủ môn, Yuchun làm huấn luyện viên, sau đó chúng ta sẽ tham gia giải đấu quốc gia được không?” Vật nhỏ ngây ngô nói.

“Được! Đến lúc đó Su Su không được thất hứa đâu đấy!” Park Yuchun ôm vật nhỏ vào lòng, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cậu, nói “Bảo bối, bây giờ khỏe hơn chưa? Có khó chịu ở đâu không?”

Vật nhỏ lắc lắc đầu “Ăn xong thì khỏe rồi. Đói bụng thiệt khó chịu~”

“Vậy là tốt rồi. Su Su, tiểu bảo bối chúng ta không cần sinh vội, nhưng quá trình tạo tiểu bảo bối thì phải luyện tập nhiều. Lại đây, đừng lộn xộn, để ông xã sờ cái.” Hiện tại mới có hai giờ trưa, giữa ban ngày ban mặt, viện trưởng Park liền vịn cớ ‘sinh con’ mà bắt đầu giở trò lưu manh với vật nhỏ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau