THỜI ĐẠI VỢ ĐẸP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thời đại vợ đẹp - Chương 16 - Chương 20

Chương 13: Ký sự nữ vương báo thù (1)

“Cưng à, xin lỗi! Tại tụi đàn em làm việc không ra gì, nên chồng không thể cho em hưởng hết tuần trăng mật được. Thật xin lỗi! Lần này vội vàng như vậy, lần sau chúng ta sẽ đi hưởng tuần trăng mật lại. Lần sau em muốn đi đâu? New York? Paris? Hay là Maldives? Vợ à, em thích chỗ nào?” Tổng giám đốc Jung cố nài nỉ vợ mình.

“Jung Yunho! Ngậm miệng lại, tập trung lái xe đi. Nếu để em còn nghe thấy anh lải nhải, thì anh chết chắc đó. Còn có… buông móng chó của anh ra, nghe thấy không?” Kim Jaejoong ngồi ở vị trí phó lái, nghe Jung Yunho lải nhải liền nổi giận, hơn nữa tên này cứ nói đi nói lại có mỗi một chuyện.

“Vợ à, em phải thông cảm cho anh. Chúng ta sẽ đi hưởng tuần trăng mật lại, mấy hôm nay trong bang có nhiều vấn đề, nên anh không có thời gian bên cạnh em. Em cũng biết anh muốn bên em nhiều thế nào mà.” Nói xong, một bàn tay to lại không giữ ý mà mò lên đùi Kim Jaejoong.

Chát! Ý đồ vuốt ve đùi Kim Jaejoong của Jung Yunho liền bị chặt đứt “Còn mặt mũi nói thế hả? May là về sớm đấy. Cái này giống tuần trăng mật ở chỗ nào chứ? Đi bảy ngày, cho tôi ra ngoài chơi có hai buổi chiều, thời gian còn lại đều trôi qua trên giường. Có chỗ nào giống dẫn tôi đi chơi? Giống chơi tôi hơn đấy. Jung Yunho, đồ con gấu bị t*ng trùng ăn não.”

“Hả? Gấu? Vợ à, sao em có thể nói chồng mình như vậy. Lúc chúng ta ở trên giường làm đại sự, em đâu có nói thế. Khi đó em chỉ gọi ‘chồng ơi’, ‘Yunho~’ rất ngọt ngào thôi mà.” Jung Yunho bắt chước giọng của Kim Jaejoong kêu lên.

“Này! Lát nữa tới nhà Su Su, anh tốt nhất đừng có trưng ra cái mặt đó. Đến lúc ấy thì em là người xấu hổ đấy, biết chưa?” Tổng giám đốc Jung lúc này trông thật ngốc, hoàn toàn khác với bộ dáng lúc làm việc.

“Anh biết mà. Em đừng quên anh là tổng giám đốc của Jung Thị. Còn là đại ca một bang phái. Trước mặt người khác sao làm thế được. Anh chỉ làm vậy trước mặt vợ thôi.”

“Hừ, ai biết tổng giám đốc anh đến lúc đó lại đần thối ra. Gia đình Su Su có ơn với em, anh phải thể hiện hòa nhã, thân thiết, biết xưng hô thế nào, biết nên làm cái gì. Biểu hiện cho tốt vào. Tuyệt đối không được thua Park Yuchun, nhớ chưa?” Kim Jaejoong cẩn thận căn dặn người bên cạnh, còn giúp hắn chỉnh phần tóc bên tai.

“Haiz, làm người khó quá!” Jung Yunho than một câu. Làm người thật khó, làm người đã có vợ, mà còn sợ vợ thì càng khó.

“Hả? Jung Yunho, anh nói cái gì? Lặp lại lần nữa xem.” Một bàn tay liền nhéo lỗ tai của Jung Yunho.

“A, cưng à, đau… Vợ ơi, nhẹ một chút, nhéo rớt thì làm sao đây?” Jung Yunho bị nhéo đến kêu to lên, nhưng cũng không dám kéo bàn tay ‘phạm tội’ của Kim Jaejoong xuống.

“Nhéo rớt thì anh thành kẻ tàn tật, đến lúc đó ông đây đi lấy người khác. Nếu không tái hôn thì cũng làm một người độc thân sống tự tại. Ha ha.” Kim Jaejoong tự cảm thấy mình lời, buông tay ra, cười không ngừng.

Két một tiếng. Chiếc xe Pagani dừng lại giữa đường, mặc cho mấy chiếc xe ở phía sau bấm còi inh ỏi.

“Jung Yunho! Anh điên à? Tự nhiên đậu xe giữa đường.” Kim Jaejoong thật sự không hiểu hắn nghĩ cái gì nữa.

“Jaejoong, rút lại lời vừa rồi đi.” Mặt Jung Yunho trầm xuống, giọng điệu khó chịu.

“Gì?” Vừa rồi, câu nói đùa nãy sao? Hừ, thật trẻ con!

“Anh bảo rút lại lời vừa rồi mà!” Giọng nói đầy tức giận, Jung Yunho quát to hơn, khiến Kim Jaejoong cảm thấy sợ hãi.

“Này! Jung Yunho! Anh điên à? Đầu bị cửa xe đập vào hay sao?” Kim Jaejoong thừa nhận lúc nãy y có hơi sợ, nhưng vẫn cứng đầu cãi lại.

“Em… dễ dàng vứt bỏ anh vậy sao?” Jung Yunho ai oán nhìn Kim Jaejoong.

“Anh…. anh… bệnh à? Mau lái xe đi.” Kim Jaejoong trốn tránh ánh mắt của Jung Yunho, y nhìn ra ngoài, muốn nhanh chóng thoát khỏi bầu không khí xấu hổ này.

“Trả lời anh đi.”

Kim Jaejoong thật sự chịu không nổi, tên này bình thường mạnh mẽ vậy, sao bây giờ lại… Haiz “Bánh bao ngốc, anh là đồ ngốc sao? Nói giỡn mà làm như thật ấy. Không biết anh ăn cái gì mà lớn được vậy. Nhìn cũng thông minh lanh lợi, sao mà ngốc thế? Chẳng khác gì Su Su cả. Không phải em đã bảo sẽ không rời xa anh sao. Sao anh lại cứ có cảm giác không an toàn vậy. Không tin em à?” Kim Jaejoong nghiêng người qua, hai tay ôm cổ Jung Yunho, cả người đều dán vào người hắn, tuy lời nói rất tệ, nhưng giọng điệu lại như đang làm nũng.

“Nhưng em vừa mới nói sẽ bỏ anh.” Cảm nhận người Kim Jaejoong dán trên cơ thể mình, Jung Yunho cũng mềm giọng, nói. Hai tay ôm lấy eo y.

“Đùa với nói thật cũng không phân biệt được à? Đồ ngốc!”

“Xin lỗi, anh… sợ mất Jaejoong … anh… ưm…” Lời còn chưa xong, Jung Yunho đã bị đôi môi nhỏ nhắn chặn lại.

“Yunho, chồng của em. Sau này em sẽ không nói như vậy nữa, được chưa? Em khiến anh không thấy an toàn à? Xin lỗi, sau này em thề sẽ không như thế nữa. Phu quân, đêm nay để nô tì thị tẩm, hầu hạ ngài như hoàng đế có được không?” Kim Jaejoong chủ động hôn môi Jung Yunho, sau đó nói ra mấy lời cố làm dịu hắn. Haiz, ai bảo lấy phải ông chồng bá đạo lại nhạy cảm thế chứ.

Nghe Kim Jaejoong nói như vậy, xương cốt Jung Yunho đều mễm nhũn ra, bây giờ hắn chỉ muốn quay về nhà ngay lập tức “Thề sẽ không thế nữa ư?”

“Ừm, em thề đó.” Kim Jaejoong đưa ba ngón tay chỉ lên trên, làm bộ dạng thề thốt.

“Hì hì, vợ à, em đúng là yêu anh sâu đậm. Anh biết em sẽ không bỏ anh mà. Em có muốn chạy cũng không chạy nổi đâu. Ha ha, để chồng hôn cái nào.” Lúc này Jung Yunho mới lộ đuôi cáo, cười đầy ái muội nhìn Kim Jaejoong.

“Jung. Yun. Ho! Anh là sói đội lốt cừu hả? Không đúng, nói anh là sói còn tốt chán. Anh là chồn. Tối nay hủy bỏ việc thị tẩm.” Đẩy mạnh cái tên xấu xa trên người mình, Kim Jaejoong tức giận, nói. Đụng đến chuột, chuột nó cắn cho là phải.

Bỗng có một cảnh sát giao thông đến gõ cửa xe của Jung Yunho “Này anh, đây là giữa đường đấy, hai người muốn thân thiết thì đi chỗ khác, các anh đang gây trở ngại giao thông, xin trình  giấy tờ và chứng minh nhân dân.” Ở trên đường ngang nhiên ‘liếc mắt đưa tình’ kết quả chính là vậy đó.

Thật vất vả chạy đến cửa nhà Kim Junsu, Jung Yunho xách túi lớn túi nhỏ trong tay, còn Kim Jaejoong thì đương nhiên là không xách cái gì rồi. Đã bao giờ Jung Yunho phải chịu cái cảnh này chứ? Từ nhỏ hắn đã là một cậu ấm, cơm đưa tới tận mồm, quần áo đưa tận tay. Nhưng mà tổng giám đốc Jung đâu nỡ để vợ mình xách.

“Con sói kia! Có muốn em giúp một tay không?” Nhìn Jung Yunho xách nhiều như vậy, Kim Jaejoong cuối cùng cũng có chút lương tâm, hỏi.“Không cần, chút đồ này có gì đâu. Vợ à, lát vào nhà, em cũng không được gọi anh là sói, gấu, bánh bao ngốc đâu đấy, phải cho anh chút mặt mũi chứ.”

“Cái này không cần anh phải dặn. Nhưng mà Yunho, em nói này, lát nữa vào, anh phải chủ động kêu ba mẹ vợ, đừng để ba mẹ nghĩ anh kiêu ngạo. Còn phải lễ phép chào nữa. Cái này thì chắc anh làm được. Đối với ba thì phải khiêm tốn, thật thà, tuy anh không được thế, nhưng cũng phải giả bộ cho giống vào. Với mẹ phải nói lời ngon tiếng ngọt, cái này là sở trường của anh, phải phát huy hết mức cho em. Su Su thì càng phải tỏ ra quan tâm, giống như em trai vậy, không được khoa trương tỏ ra vẻ ‘tổng giám đốc’ hù dọa nó. Còn Park Yuchun, thôi… anh không cần quan tâm cậu ta. À không, hai người là một phe mà. Tốt nhất đừng có làm gì sau lưng em, để em biết hai người có âm mưu gì, thì đời này đừng có nghĩ đến việc thị tẩm. Còn có, còn có, mắt phải tinh lên, thấy cái gì cần phải làm là phải đứng lên làm ngay, phải làm trước Park Yuchun đấy. Dù sao anh cũng là con rể lớn, Park Yuchun là con rể nhỏ, anh không thể thua được. Với lại, dù gì thì anh cũng là con rể chính thức, còn Park Yuchun thì là gì chứ? Chẳng qua là con rể tương lai thôi, anh hơn cậu ta một bậc đấy, biết chưa? Haiz, những lời em nói, anh có nhớ hết không? Phải nhớ kỹ đó.”

Jung Yunho nghe vợ nói liên tiếp, cũng gật đầu liên tục theo, biểu hiện rất thành ý. Thấy vậy trong lòng Kim Jaejoong cũng vui mừng. Yunho nhà chúng ta thật hiểu chuyện. Ha ha.

Bính boong~ Bính boong~

Người ra mở cửa là ba Kim “Jaejoong à, a, còn có… tổng giám đốc Jung! Mau vào đi. Mẹ nó, Jaejoong với tổng giám đốc Jung đến này.”

“Ba, dạo này ba có khỏe không?” Kim Jaejoong cầm một gói to trong tay Jung Yunho, bước vào trong nhà. Trông ba rất khỏe đấy, cả nhà bắt nạt con mà vẫn vui vẻ thế à?

“Khỏe, đương nhiên khỏe rồi. Jaejoong, con gầy đó.” Mẹ Kim đáp lời, còn sờ mặt Kim Jaejoong.

“Ha ha, đâu có ạ.” Đương nhiên là gầy rồi, tối nào cũng bận đến không ngủ được, còn phải đối phó với con gấu kia nữa.

“Su Su, con rể Park, mau xuống đây đi. Jaejoong tới rồi này.” Ba Kim tháo tạp dề xuống, hướng trên lầu, gọi to.

“Ba mẹ vợ! Đây là chút quà nhỏ thể hiện thành ý của con. Xin ba mẹ vui lòng nhận!” Jung Yunho cầm quà trên tay, lễ phép biếu ba mẹ Kim.

“Cái này… tổng giám đốc Jung, cái này, thật ngại quá.” Mẹ Kim tuy ngoài miệng nói ngại, nhưng vẫn đưa hai tay ra nhận lấy.

“Mẹ vợ, mẹ với ba đừng gọi con là tổng giám đốc Jung nữa. Không phải ba mẹ đã nhận Jaejoong làm con cả sao? Vậy con cũng là con rể cả trong nhà. Ba mẹ gọi con là Yunho là được rồi.” Jung Yunho lễ phép nói.

“Haiz, sao… sao có thể gọi thế chứ?” Ba mẹ Kim đưa mắt nhìn nhau. Đây là tổng giám đốc của tập đoàn Dongbang đấy. Trong một đêm lại trở thành con rể của chúng ta… chuyện này…

“Đương nhiên là có thể ạ! Ba mẹ~ Không phải ba mẹ kêu đàn ông của Su Su là con rể Park sao? Huống chi Su Su với Yuchun còn chưa làm đám cưới, thế thì thật bất công ạ.” Kim Jaejoong bĩu môi làm nũng. Đối với ba mẹ Kim thì chiêu này luôn hiệu quả.

“Không bất công. Vậy ba mẹ cũng không khách khí nữa, con rể Jung!”

“Vâng, ba mẹ vợ!”

“Anh Jae Jae~~~” Cậu bạn nhỏ Kim Junsu dùng tốc độ 100m/s lao thẳng vào ngực Kim Jaejoong.

“Nhóc Su ú, em lại nặng thêm rồi! Để anh xem Park Yuchun có ngược đãi em không.” Kim Jaejoong bị cậu bạn nhỏ ôm chầm lấy, suýt té ngửa ra sau, may mà Jung Yunho nhanh tay đỡ lấy y.

“Đương nhiên là không ạ! Yuchun đối với em rất tốt! Anh, anh có nhớ em không?” Vật nhỏ cọ xát vào khuôn mặt Kim Jaejoong.
“Có chứ, mỗi ngày anh đều nhớ đến em!” Kim Jaejoong nhíu mày, khóe miệng cười tươi. Nhớ chứ, mỗi ngày đều nhớ làm thế nào trả thù thằng chồng của em đấy! “Lại đây, lại đây, xem anh đem cái gì về cho em này.”

Tại nhà chính của họ Park.

“Yuchun! Ơ, sao lại về một mình? Su Su của chúng ta đâu? Sao không đem nó đến?” Ông nội Park thấy một mình Park Yuchun về, mặt lập tức trầm xuống.

“Ông nội, Su Su còn phải đến trường! Làm sao mỗi ngày đều đến xem hoạt hình, chơi game với ông được!” Park Yuchun cởi áo khoác, ngồi xuống sô pha. Thật ra hắn rất ngạc nhiên với ông nội, từ ngày hai gia đình gặp nhau, ông nội liền rất thích đứa nhỏ nhà hắn, lúc nào cũng kêu Su Su đến chơi, một già một trẻ vô cùng hợp nhau.

“Còn học cái gì? Lấy bằng cấp cao làm cái gì chứ? Nhà chúng ta không nuôi nổi vật nhỏ sao. Ngoan ngoãn gả qua đây là được rồi.” Sắc mặt của ông nội Park không tốt, nói.

“Ông nội, đây không phải là vấn đề có nuôi được không, mà quan trọng là vật nhỏ không thể ngày ngày chỉ biết chơi như ông được, trẻ con là phải đọc nhiều sách.” Park Yuchun nhìn ông nội Park một cái, nhận tách trà từ chú Yong Wan đưa cho.

“Này, đứa cháu bất hiếu. Cháu đang dạy ông đấy hả? Không biết cháu là ông của ông hay ông mới là ông của cháu đấy. Hừ, cháu chẳng được tích sự gì hết, bảo cháu mau lấy vật nhỏ về nhà, cháu lại kêu kéo dài qua tháng sau. Cháu cố ý không muốn ông được nguyện ý đúng không?” Ông nội Park cầm cái gối ném vào đầu Park Yuchun, tức giận nói.

“Nhưng ông cũng không thể để vật nhỏ thiệt thòi được. Nhất định phải lo một hôn lễ xa hoa, long trọng như Jung Yunho mới được. Cháu mới là người không được nguyện ý đây này. Mỗi ngày đều chỉ có thể nhìn. Ông không biết cháu khó chịu thế nào đâu.” Viện trưởng Park mỗi ngày đều rất khổ, chỉ có thể nhìn nhưng không thể ăn.

“Vậy… vậy… Yong Wan, đã gọi bảo Yuhwan về tham dự lễ cưới chưa?” Ông nội Park có chút chột dạ, lập tức nói qua chuyện khác.

“Đã gọi rồi thưa ông chủ. Cậu Yuhwan nói sẽ có mặt trước hôn lễ ba, bốn ngày. Đúng rồi, buổi trưa ông Lee gọi điện nói có chuyện cần nói với ông.”

“A! Đúng rồi! Ông Lee gọi điện, Yuchun à! Cháu ngoại ông Lee là Yoona, Im Yoona, mới tốt nghiệp ngành điều dưỡng xong, cháu sắp xếp một công việc cho cô bé đi.”

“Ông nội, không phải ông vẫn không thích chuyện đi cửa sau sao?” Park Yuchun nhíu mày. Im Yoona, mặc kệ!

“Thì đúng vậy, nhưng bảo cháu sắp xếp thì cháu cứ sắp xếp đi, nói nhiều như vậy làm cái gì.”

“Ông nội, ông lại chơi bóng thua ông Lee nên mới đồng ý người ta chứ gì?” Park Yuchun nheo mắt, hỏi.

“Park Yuchun! Ông vẫn còn hoài nghi, cháu là ông nội hay ông mới là ông nội hả! Chuyện này ông đã quyết rồi, còn phải đi nói với ông Lee, bảo YooNa đến trình diện nữa.” Nói xong, ông nội Park đứng dậy, đi gọi điện.

“Haiz, hèn chi gần đây vật nhỏ càng lúc càng cãi cùn. Không thể để ông nội dạy hư vật nhỏ tiếp được.” Park Yuchun xoa đầu, bất đắc dĩ thở dài.

Ngày hôm sau, tại văn phòng của Park Yuchun.

“Thưa viện trưởng, có một cô tên là Im Yoona muốn gặp anh.” Giọng nói của thư ký Cao truyền trong điện thoại.

“Im Yoona?” Hình như hôm qua ông nội có nói. “Bảo cô ấy vào đi.”

Một lát sau tiếng gõ cửa vang lên.

“Mời vào!” Park Yuchun vẫn xem bệnh án trong tay.

“Chào viện trưởng! Tôi là Im Yoona, là ông Park bảo tôi đến trình diện.” Cô gái bước vào thoạt nhìn có vẻ mới hơn hai mươi tuổi, dáng người thon gọn, khuôn mặt trái xoan, trông thật xinh đẹp.

“À, cô Im, đưa hồ sơ của cô cho tôi.” Park Yuchun ngẩng đầu, đánh giá cô gái trước mắt. Cũng được thôi, căn bản không so được với vật nhỏ nhà hắn. Vật nhỏ, ông xã nhớ em. Nghĩ sắp đến trưa, hắn có thể gọi điện cho vật nhỏ, trong lòng Park Yuchun liền vui vẻ.

“Vâng!” Im Yoona đưa hồ sơ cho Park Yuchun, mắt vẫn nhìn hắn, giả bộ thẹn thùng cười. Viện trưởng Park đúng là giống lời ông ngoại nói. Thật phong độ, xem ra mình cần tranh thủ một chút!

“Ừm, thành tích rất bình thường, cô Im, cô nên biết với thành tích thế này, thật sự rất khó vào bệnh viện của chúng tôi. Vì vậy mong cô nỗ lực nhiều trong công việc. Cô biết chưa?” Hắn bỏ qua chuyện cô gái này đi cửa sau, nhưng cũng muốn cô nàng phải biết chừng mực.

“Vâng, tôi nhất định sẽ cố gắng, tuyệt đối không để phụ kỳ vọng của viện trưởng.” Im Yoona cố tỏ ra dịu dàng, gật đầu.

“Kỳ vọng? A, ừ, vậy đi. Bây giờ cô qua khoa xét nghiệm trình diện đi.”

Theo con mắt của hắn, nếu là trước kia, hắn nhất định sẽ quen cô nàng này một thời gian, chỉ là bây giờ trái tim của hắn đều đã bị vật nhỏ nắm giữ, một ngày chưa kết hôn hắn liền ăn không ngon, ngủ không yên.

“Vâng, tôi sẽ đi trình diện ngay, cảm ơn viện trưởng.” Im Yoona vẫn còn nhìn hắn lần cuối, sau đó mới ra khỏi phòng, còn Park Yuchun thì đã tiếp tục xem bệnh án, không có phản ứng gì.

“Hừ, nghĩ bản thân rất được sao? Vừa nhìn là đã biết không phải người hiền lành gì. Muốn qua mắt mình hả?” Park Yuchun nhìn đồng hồ đeo tay, kim đồng hồ chỉ 11 giờ 20 “Su Su tan học rồi. Phải gọi điện cho em ấy thôi.”

Chương 14: Ký sự nữ vương báo thù (2)

Park Yuchun nhấn đến số vật nhỏ nhà hắn. Tiếng chuông vang lên.

“Alo~” Giọng nói thì thầm của vật nhỏ vang lên.

“Cục cưng, em đoán xem anh là anh. Đoán đúng sẽ có thưởng!” Bỏ đi vẻ nghiêm túc lúc nãy, viện trưởng Park lại tỏ ra ta đây ngây thơ, giọng điệu hoàn toàn là dỗ dành con nít.

“A, chờ một chút~”

Park Yuchun nghe thấy vậy, cũng cầm máy chờ vật nhỏ.

“Được rồi~ có thể nói!”

“Bảo bối, nãy có chuyện gì à?”

“A, vừa nãy ở căn tin ăn cơm, tụi Hyuk Jae đều bên cạnh, không nói chuyện được, nên Su Su phải chạy ra ngoài.”

“Gì? Em chưa ăn cơm à? Mau quay lại ăn đi, anh cúp máy trước, em ăn xong, anh sẽ gọi lại cho em.” Nghe vật nhỏ vì nghe điện thoại của mình mà không ăn cơm, trong lòng Park Yuchun cảm thấy ấm áp vô cùng, nhưng lại đau lòng, sao có thể không ăn cơm được. Gầy đi một vòng thì làm sao?

“Ha ha, không sao ạ. Cháu bảo Hyuk Jae mua về lớp cho cháu, không sao mà. Đúng rồi, vừa nãy, chú bảo cháu đoán cái gì?” Vật nhỏ nhớ tới lời lúc nãy của hắn, liền hỏi.

“À, anh bảo em đoán anh là ai, đoán đúng sẽ có thưởng!” Park Yuchun cười ha ha, nhắc lại.

“Nói cho cháu biết trước thưởng cái gì đi đã. Nếu không người ta không đoán đâu.”

“Thưởng cho em một nụ hôn ngọt ngào, nồng nhiệt.” Park Yuchun cười đến không thấy mắt.

“Dạ? Vậy cháu không đoán đâu.” Vật nhỏ thấy có hại cho mình, liền lắc đầu từ chối.

“Không được! Nhất định phải đoán! Nếu không ông xã sẽ đánh mông em đấy.”

“Yuchun xấu, lại bắt nạt người ta~”

“Tiểu vô lương tâm. Anh nói đánh vô mông, chứ lần đó anh có đánh đâu. Vật nhỏ, em có nhớ anh không?”

“Nhớ!” Vật nhỏ vừa mới trả lời xong thì nghe thấy có người gọi mình [Junsu, rốt cuộc cậu có muốn ăn cơm không? Không ăn là nguội hết đó.]

“A, có! Cháu đi ăn cơm, chú cũng nhớ ăn cơm đó, biết chưa?” Vật nhỏ ngượng ngùng nói.

“Haiz… anh biết rồi. Su, phải nhớ anh đó.” Park Yuchun nghe vật nhỏ kêu phải tắt máy, không khỏi than thở. Hyuk Jae, thằng bé này bao giờ mới hiểu chuyện nhỉ?

“Bác sĩ Kim, sao anh còn đi làm. Tổng giám đốc Jung không giữ anh ở nhà sao?” Cô y tá vừa sắp xếp lại bệnh án, vừa dùng ánh mắt tò mò nhìn Kim Jaejoong.

“Ha ha, anh ấy nói sẽ không can thiệp chuyện của tôi. Biết tôi muốn đi làm tiếp còn rất ủng hộ.” Kim Jaejoong cười, đáp lại.

“A, bác sĩ Kim, thật hâm mộ anh quá. Tổng giám đốc Jung chẳng những đẹp trai, nhiều tiền, lại hiểu người khác như vậy. Bác sĩ Kim, anh thật hạnh phúc.” Hai mắt cô y tá cong lên, toát ra vẻ hâm mộ bác sĩ Kim.

“Ừm, anh ấy là vậy đấy, tôi thật sự rất hạnh phúc.” Jung Yunho, vì giữ hình tượng cho con gấu nhà anh, tôi đây phải nói dối rất nhiều đấy.

Bởi vì sự thật nó đâu phải như vậy.

“Jaejoong! Mệt à? Sao em ngủ sớm vậy?” Jung Yunho vừa mới vào phòng, cởi áo vest, liền thấy vợ mình nằm trên giường, đắp chăn.

“Anh về rồi à? Mai em phải đi làm, đương nhiên là phải đi ngủ sớm rồi.” Kim Jaejoong cầm chặt cái chăn, nói. Sau đó Jung Yunho lại bắt đầu một tràng như thường lệ. Kim Jaejoong phải hét ầm lên “Sao nói mãi vậy?” Cuối cùng buổi sáng y phải phá cửa mà đi làm.

“Bác sĩ Kim, sao bác sĩ lại đến đây?” Y tá trưởng thấy Kim Jaejoong, liền bước tới chào.

“À, tôi đi làm. Nghe nói bệnh viện chúng ta có nhân viên mới. Là cô ấy sao?” Kim Jaejoong nhìn về phía Im Yoona.

“Bác sĩ Kim, chào anh. Tôi là Im Yoona, mong anh giúp đỡ nhiều.” Im Yoona vừa nhìn thấy Kim Jaejoong đi tới, vội vàng bỏ đồ cắt móng tay xuống.

“Ha ha, nghe nói y tá Im là do viện trưởng giới thiệu.”

“À, vâng, tôi là do đích thân viện trưởng Park giới thiệu.” Im Yoona cố ý nhấn mạnh hai chữ ‘đích thân’. Cô nàng muốn nhân cơ hội này thể hiện rõ uy quyền với mấy y tá khác, khiến cho họ phải kính trọng mình.

“Vậy sao? Cô cố gắng nhé.” Bác sĩ Kim nhíu mày. Im Yoona? Hy vọng cô ta không làm loạn chuyện của vật nhỏ. Sao mình lại thấy bất an nhỉ?

Văn phòng viện trưởng. Tiếng gõ cửa cộc cộc vang lên.

“Viện trưởng, là tôi, tôi vào được không?”

“Anh Jaejoong. Lần sau anh tới cứ việc đi thẳng vào. Thế này em thật không quen đấy.” Park Yuchun thầm nghĩ. Đây là sao? Thật sự muốn làm mẹ hiền vợ tốt à? Anh Yunho đúng là có biện pháp đấy.

“Chết tiệt. Park Yuchun, cậu muốn bị ăn mắng hả. Tôi muốn hiền lành một lúc cũng không cho tôi cơ hội.” Chưa đến ba phút, bác sĩ Kim đã hiện nguyên hình.

“Ha ha, như vậy em thấy hợp hơn đó. Anh Jaejoong, có chuyện gì không?” Jung Yunho đúng là không làm được tích sự gì? Mèo hoang cũng không dạy thành mèo nhà được.

“Nghe nói mỹ nhân mới của bệnh viện chúng ta có quan hệ không nhỏ với cậu.”

“À, cậu nói Im Yoona hả? Là ông nội cho vào làm, không liên quan đến tôi.” Hắn biết Kim Jaejoong sẽ đến hỏi tội mà.

“Không liên quan tới cậu? Nhưng mà y tá Im hình như không nghĩ vậy.”

“Jaejoong! Cậu đừng có nói gì với ba mẹ vợ và vật nhỏ nhà tôi đấy. Tôi thật sự không có làm gì mà.” Park Yuchun bỗng cảm thấy sẽ có chuyện xấu gì đó phát sinh, không hiểu sao hắn cảm thấy lạnh cả sống lưng.
“Cậu nói sao? Chúng ta có quan hệ gì nhỉ? Tôi là anh vợ của cậu, người một nhà cả mà. À, cậu đừng quên vật nhỏ nhà cậu bây giờ vẫn là vật nhỏ nhà tôi. Nếu tôi không cho phép, cậu nghĩ mình có quyền nói thế à?”

“Vâng, thưa anh.” Đầu Park Yuchun đã bốc khói nhè nhẹ, nhưng vẫn cố nhịn mà đáp lại ông anh vợ Kim Jaejoong.

“Su Su! Tan học rồi à? Lại đây~” Kim Junsu vừa mới về đến cửa, liền bị mẹ Kim kêu.

“Dạ, có chuyện gì hả mẹ?” Buông cặp xuống, vật nhỏ ngoan ngoãn đi qua.

“Con đem cái này đến bệnh viện cho con rể Park đi!” Mẹ Kim đưa cái hộp cho vật nhỏ.

“Cái gì vậy mẹ?”

“Đương nhiên là ‘hộp tình yêu’ rồi! Con không nghe nói, muốn nắm được trái tim đàn ông thì phải giữ được cái dạ dày của họ à. Đưa cái này cho con rể Park, nó nhất định sẽ thấy con rất tốt, lại đảm đang. Phải nói là chính con làm đấy.” Mẹ Kim chỉ vật nhỏ cách làm một người yêu tốt.

“Dạ? Nói dối ạ? Vậy không tốt đâu mẹ.” Vật nhỏ cúi đầu nhìn cái hộp trong tay. Mình không muốn nói dối đâu!

“Su Su! Con phải biết nghĩ một chút chứ. Tuy chuyện của con với con rể Park đã sắp xếp ổn thỏa, nhưng không thể làm như đã cho vào tủ sắt được. Đàn ông ưu tú như con rể Park nhất định sẽ có nhiều phụ nữ yêu. Đến lúc đó con có khóc lóc mẹ cũng không lo cho con đâu. Còn sẽ mắng con một trận đấy.” Mẹ Kim chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nói.

“Vậy… vậy… lần sau… mẹ dạy con nấu ăn đi. Con sẽ làm cho chú ấy ăn.” Vật nhỏ ngẩng đầu, tràn đầy tin tưởng, nói.

“Ngoan! Đây mới là bé ngoan của mẹ! Chụt!” Nghe vật nhỏ nói thế, mẹ Kim vui mừng hôn lên mặt vật nhỏ.

“Chị Cao không có ở đây à? Hì hì, mình phải tạo ngạc nhiên cho Yuchun mới được!” Đây là lần thứ ba vật nhỏ đến chỗ này, vì hồi trước sợ ảnh hưởng đến công việc của Park Yuchun nên cậu bạn nhỏ không đến bệnh viện tìm hắn. Không thấy chị Cao lần trước đâu, vật nhỏ liền đi đến phòng viện trưởng, định đưa tay gõ cửa, thì thấy cửa phòng hé ra một khe nhỏ. Vật nhỏ định kêu Yuchun thì nghe thấy một giọng nói từ trong truyền ra.

“Viện trưởng! Em thật sự rất thích anh, xin anh hãy chấp nhận em.”

“Sao? Ý của cô là gì?”

“Viện trưởng! Anh cũng biết quan hệ của ông ngoại em với ông nội anh rất tốt, hai nhà chúng ta đều có địa vị xã hội. Nếu chúng ta quen nhau, nhất định sẽ rất phù hợp.”

“Hả? Cô cho rằng vậy à? Hình như là vậy đó. Xét gia thế của hai chúng ta, đúng là rất xứng đôi.”

Vật nhỏ đứng ngoài cửa đã không muốn nghe nữa, cậu bỏ chiếc hộp trong tay xuống, bỏ chạy. Lúc chạy ra còn đụng phải thư ký Cao đang từ WC đi về. Trong khi người bên trong vẫn không biết gì, mà tiếp tục cuộc nói chuyện.

“Nhưng tôi có người yêu rồi. Tôi rất yêu em ấy, với lại hai tuần nữa chúng tôi sẽ kết hôn. Chắc giờ ông ngoại cô cũng nhận được thiệp cưới rồi.”

“Cái.. cái gì? Viện trưởng. Em không quan tâm đến người đàn bà đó của anh. Xin anh hãy chấp nhận em.” Im Yoona túm lấy cánh tay Park Yuchun, giữ chặt lấy.

“Im Yoona! Tôi thật sự nhịn cô lâu rồi! Con gái sao mà mặt dày thế? Tôi yêu vợ của mình, cô không có cơ hội đâu. Tôi vốn nghĩ đến quan hệ hai nhà, nên không muốn nặng lời với cô, không ngờ cô lại không biết xấu hổ như vậy.” Park Yuchun giằng mạnh tay cô nàng ra.

“Vì sao em phải buông tay? Em không muốn. Viện trưởng, anh cho em chút thời gian, em sẽ thể hiện mình tốt hơn vợ chưa cưới của anh rất nhiều.” Im Yoona từng bước tấn công, từ phía sau ôm lấy thắt lưng của Park Yuchun.

“Đủ rồi!” Viện trưởng Park đẩy mạnh cô nàng ra “Im Yoona, ngày mai cô không cần đi làm nữa. Tôi sẽ bảo thư ký Cao thông báo bộ phận kế toán trả tiền lương cho cô.”

“Thư ký Cao, vào văn phòng của tôi.” Park Yuchun đi đến bàn làm việc, nhấn điện thoại, nói.

“Viện trưởng, có chuyện gì ạ?” Thư ký Cao bước vào, hỏi. Hôm nay thật lạ, mà đứa bé vừa mới chạy ra hình như là đứa bé lần trước…

“Mời cô Im ra ngoài cho tôi, thông báo bên kế toán kết toán tiền lương cho cô ta.” Giọng nói của Park Yuchun lạnh lùng đến dọa người.“Vâng, cô Im, mời cô theo tôi.” Thư ký cao đưa tay ra, mời Im Yoona.

“Không cần, tôi tự đi.” Im Yoona tức giận bỏ ra ngoài. Thư ký Cao không biết phải làm sao, cô quay đầu nhìn viện trưởng “Viện trưởng… chuyện này…”

“Kệ cô ta đi. Cô cũng ra ngoài đi.” Park Yuchun xoa nhẹ mi gian. Thật bực bội mà, tâm tình đang tốt thì bị cô ta phá hỏng.

“À, viện trưởng, có chuyện này… Lúc nãy tôi thấy cậu bé bị thương ở chân lần trước anh đưa đến, hình như khóc, rồi chạy ra ngoài.”

“Cái gì?” Trong lòng Park Yuchun run lên.

“Vâng, là cậu bé đáng yêu đó.”

Xong rồi! Vật nhỏ nhất định đã hiểu lầm cái gì.

“Sao lại như thế? Vì sao? Mẹ ơi, vì sao? Sao mấy cô gái mẹ nói lại xuất hiện nhanh như vậy? Đáng ghét. Chú Park đáng ghét… Ô ô ô… Lúc nào cũng nói yêu mình, thích mình, hóa ra đều là giả…”  Cậu bạn nhỏ vừa chạy ra khỏi bệnh viện liền khóc suốt, người đi bên đường đều nhìn qua, thấy cậu nhóc khóc đến ai cũng đau lòng.

Khóc mệt, vật nhỏ cũng không biết mình đã chạy đến đâu. Thật sự rất mệt, cậu bạn nhỏ liền ngồi xổm bên ven đường. Lúc này mặt trời cũng đã xuống núi.

“Cậu bạn nhỏ, cháu sao vậy?” Một người phụ nữ tốt bụng thấy vật nhỏ tội nghiệp ngồi xổm ven đường, đầu chôn giữa hai tay, liền đến hỏi.

“Dạ? Cháu… cháu không sao ạ. Cảm ơn dì.”

“Không tìm được đường về nhà sao?”

“Dạ. Dì ơi, điện thoại cháu hết pin rồi. Dì cho cháu mượn điện thoại gọi về nhà được không ạ?” Cậu bạn nhỏ lấy điện thoại ra mới phát hiện hết pin. Junsu, thật vô dụng. Hồi nhỏ đã hay đi lạc, giờ lớn rồi vẫn đi lạc. Thật vô dụng, vô dụng. Không thể trách chú Park được.

“Cháu đừng khóc nữa. Đây, cháu mau gọi cho người nhà đi.” Người phụ nữ đưa điện thoại cho cậu bạn nhỏ mượn, nói.

“Cảm ơn dì!” Cậu bạn nhỏ nhận điện thoại, bỗng nhớ tới lời mẹ. Người ưu tú như con rể Park nhất định sẽ có rất nhiều phụ nữ yêu. Đến lúc đó con có khóc lóc mẹ cũng không lo cho con đâu. Còn sẽ mắng con một trận đấy.

Không được, về nhà mẹ sẽ mắng chết. Vậy gọi cho anh Jae Jae.

“Alo! Alo!”

“Anh~ Là em~ Ô ô ô~ Oa~” Vừa mới nghe được giọng nói của Kim Jaejoong, cậu bạn nhỏ liền như thấy mẹ mình, đem tất cả oan ức mà bật khóc thành tiếng.

“Su Su? Là Su Su à? Bây giờ em đang ở đâu? Bọn anh đang tìm em đấy.” Hiển nhiên là Kim Jaejoong đã biết chuyện này.

“Em… em… em ở … đường XX. Anh, em không tìm thấy nhà, em sợ lắm.” Vật nhỏ nhìn bảng tên đường ở góc đường, lại bắt đầu khóc, nói.

“Được rồi. Em đứng yên ở đó, anh sẽ tới ngay. Không được đi đâu đấy, biết chưa?” Nghe vật nhỏ càng lúc càng khóc thảm hơn, tim Kim Jaejoong cũng quặn đau, y đang lái xe đi tìm, lập tức quay đầu xe, chạy về hướng cậu bạn nhỏ nói.

“Dạ, anh mau tới đây đi. Su Su sợ lắm~ Ô ô ô…”

“Anh biết, anh biết. Em chờ anh một chút.” Kim Jaejoong tăng tốc. Vật nhỏ, em nhất định phải không sao đấy, nếu không anh sẽ không để yên cho ả đâu.

“Cảm ơn dì, anh cháu sẽ đến đón cháu ngay. Trả điện thoại cho dì ạ.” Cậu bạn nhỏ lau nước mắt, lễ phép trả điện thoại cho người phụ nữ.

“Vậy là tốt rồi. Lần sau đừng chạy một mình đến đây nữa. Cậu nhóc, cháu phải nghe lời người lớn đấy.” Người phụ nữ cầm điện thoại, nhắc nhở vật nhỏ hai, ba câu liền rời đi.

Mười phút sau, Kim Jaejoong đã đến nơi, thật giống như hơn mười năm trước, trên đường tan học về nhà trọ, y đã gặp được cậu bé này. Không chỉ tình huống giống nhau, mà bóng dáng nho nhỏ, tội nghiệp, không tìm thấy nhà ấy cũng vẫn như vậy, điều này khiến cho nước mắt Kim Jaejoong bất giác rơi xuống.

“Su Su!” Kim Jaejoong tiến đến ôm vật nhỏ vào trong ngực.

“Dạ? Anh Jae Jae? Đúng là anh rồi. Ô ô ô… Anh Jae Jae… Ô ô ô…” Vật nhỏ thấy Kim Jaejoong liền ôm chặt cổ y, khóc hết ra.

“Bảo bối, bảo bối, anh đến rồi! Đừng khóc! Đừng khóc! Chúng ta về nhà, anh mang em về nhà.” Kim Jaejoong bế vật nhỏ lên. Park Yuchun, cậu thật sự chọc đến tôi rồi đấy, nợ mới nợ cũ tôi sẽ tính một lượt. Còn cả Im Yoona, cô chết chắc rồi!

“Anh Jae Jae, em không về nhà có được không? Mẹ sẽ mắng đó.” Cậu bạn nhỏ lên xe, vẫn ôm chặt lấy Kim Jaejoong. Giọng nói còn nức nở.

“Được, chúng ta không về. Anh đưa em về chỗ anh được không?” Đôi mắt Kim Jaejoong cũng ửng đỏ, vuốt mái tóc của Su Su, an ủi vật nhỏ.

Reng… reng… reng… Tiếng điện thoại vang lên.

“Alo.” Giọng nói của Kim Jaejoong rất tệ.

“Jaejoong à, cậu có tin gì không? Có tìm thấy Su Su chưa?” Giọng nói của viện trưởng Park lộ rõ ra lòng hắn đang nóng như lửa đốt, tiếng cũng khàn đi rồi.

“Không có.” Kim Jaejoong cúp rầm điện thoại xuống.

“Anh, vừa rồi em sợ lắm. Su Su thật sự rất sợ.”

“Không sao rồi. Theo anh về nhà, chúng ta không bao giờ để ý đến tên khốn Park Yuchun nữa.”

PS: Chúng ta cùng cầu nguyện cho viện trưởng Park thui.

Chương 15: Ký sự nữ vương báo thù (3)

“Jae Jae, làm sao bây giờ? Có báo cho Yuchun không?”

“Suỵt! Đi ra ngoài nói!” Kim Jaejoong chỉ vào vật nhỏ đang ngủ trên giường sau khi đã khóc rất nhiều, đẩy Jung Yunho ra phòng khách.

Vừa ra khỏi phòng, Kim Jaejoong liền nói “Anh điên à? Lúc này mà báo cho Park Yuchun thì bao nhiêu oan ức vật nhỏ nhà em phải chịu cứ thế mà trả không lại cho tên đó à? Em đã dặn ba mẹ không nói cho cậu ta biết rồi, mặc cho cậu ta phát điên thì thôi.”

“Vậy… có quá tàn nhẫn không?” Jung Yunho nghe Kim Jaejoong nói thế, cũng thấy tội cho Park Yuchun, hắn có làm sai gì đâu, chỉ là vật nhỏ hiểu lầm thôi mà, giải thích rõ ràng là ổn, chắc là Kim Jaejoong muốn trả thù hắn thôi.

“Tàn nhẫn? Vẫn còn lời chán đấy. Hồi cậu ta bán đứng em thì sao, em có thể bị mấy người hại thảm thế à?” Nói đến chuyện này, Kim Jaejoong vẫn cảm thấy tức.

“Bảo bối! Em thù dai quá đó! Bây giờ em trả thù Park Yuchun, có phải ngày nào đó cũng trả thù anh không?” Cảm thấy đuối lý, Jung Yunho cũng không dám lớn tiếng phản bác lại vấn đề này.

“Chuyện đó khác. Bây giờ anh là chồng em. Chúng ta còn bên nhau cả đời, sao em phải trả thù anh? Bắt nạt anh em sẽ đau lòng đấy. Jung tinh gấu, anh chỉ cần phối hợp với em là được rồi.” (Jung tinh gấu gọi tắt của: con gấu bị t*ng trùng lên não)

“Vợ à, anh yêu em. Em nói thế nào anh sẽ làm thế ấy. Anh đều nghe lời em.” Park Yuchun, tự cậu giữ gìn bản thân đi. Jung Yunho nghe thấy thế, liền lập tức quăng tình nghĩa với Park Yuchun ra sau đầu.

“Ừ, ngoan. Chồng à, ngày mốt Dongbang có tiệc rượu kỉ niệm phải không?” Hai mắt bác sĩ Kim tỏa sáng, hỏi.

“Ừm, vì cái tiệc rượu chết tiệt này, mà tuần trăng mật của chúng ta chưa xong đã phải về rồi. Đáng ghét.” Jung Yunho đưa một tay vòng qua eo Kim Jaejoong, một tay ôm lấy mông y, bắt đầu lần mò.

“Nói chuyện đứng đắn đã. Chúng ta @#¥%… &….” Kim Jaejoong nói nhỏ vào tai Jung Yunho “Hiểu chưa?”

“Anh hiểu rồi, anh sẽ sắp xếp.” Jung Yunho vui vẻ đồng ý “Vợ à, hết rồi phải không?”

“Hết rồi.”

“Jae Jae, chồng muốn em. Tối qua chúng ta chưa làm đâu. Hôm nay thị tẩm được không? Hửm?” Jung Yunho lay người Kim Jaejoong, kì kèo.

“Tối qua không làm, nhưng sáng nay anh có buông tha cho em sao? Hại em ê ẩm suốt một ngày.” Nhớ tới một màn xuân sắc sáng nay, mặt Kim Jaejoong đỏ lên.

“Anh biết mà, vợ anh mỗi ngày đều phải đi làm, tan ca về nhà đã rất mệt, anh muốn chạm vào em cũng không nỡ, nhưng cứ thế, sớm muộn anh cũng nín đến hỏng luôn. Ái phi phải thương trẫm chứ.” Tổng giám đốc Jung tài giỏi bây giờ chẳng khác gì một đứa trẻ làm nũng.

“Jung Yunho! Đừng có làm như trẻ con. Chẳng khác gì Su Su lúc nó quấn lấy em năn nỉ làm bài tập cho nó cả.” Kim Jaejoong liếc mắt.

“Vợ à. Đêm nay nếu không làm, anh phải đi tắm nước lạnh.  Mà tắm nước lạnh suốt đêm sẽ bệnh chết đấy. Bỏ đi, lấy vợ mà như không lấy, bệnh chết thì thôi. Anh cũng chẳng muốn sống nữa.” Tổng giám đốc Jung lại bắt đầu chuyện bé xé ra to, nói.

“A~ Được rồi~ về phòng đi! Nhưng anh không được làm quá đâu đấy. Su Su ở phòng kế bên đó, không được dạy hư trẻ con.” Bác sĩ Kim nhìn về phòng cậu bạn nhỏ Kim Junsu, nhắc nhở ông chồng của mình.

“Tuân lệnh!”



“Bảo bối, rốt cuộc em ở đâu? Anh sai rồi, là lỗi của anh.” Đêm khuya, Park Yuchun uống rượu một mình trong phòng làm việc, chạy qua ba mẹ vợ, rồi hỏi Kim Jaejoong, ai cũng không chịu nói cho hắn biết vật nhỏ đang ở đâu, những nơi có thể tìm hắn cũng đã tìm hết, nhưng bộ dáng của bọn họ giống như đều biết Su Su ở chỗ nào, chỉ là không muốn nói cho mình hắn thôi. Park Yuchun lấy điện thoại ra, trên màn hình là khuôn mặt nhỏ nhắn như ánh mặt trời của Su Su, hắn liền bấm một số.

“Số máy quý khách hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau. Tin nhắn của quý khách sẽ được lưu lại sau tiếng bíp.” Vẫn là giọng nói không có chút cảm xúc nào của nhân viên tổng đài.

“Su Su, anh biết bây giờ em rất đau lòng, nhưng hãy cho anh một cơ hội, cho anh được giải thích. Sự thật không phải như em nghĩ đâu. Ông xã chỉ yêu mình em, anh yêu em. Trở về bên anh được không? Trở về bên ông xã của em, anh muốn ôm em một cái. Anh thật sự rất nhớ em.”



“Su Su, dậy thôi. Ăn sáng nào.” Kim Jaejoong bưng sữa, bánh nướng với trứng cuộn mang vào trong phòng, để vật nhỏ ăn.

“Dạ? Anh, em không muốn ăn.” Vật nhỏ đã dậy nhưng vẫn nằm trên giường, ngẩn người nhìn trần nhà.

“Không ăn sao được. Tối qua em cũng không ăn bao nhiêu, nghe anh, mau ăn đi.” Kim Jaejoong kéo vật nhỏ ngồi dậy.

“Giảm béo luôn ạ.”

“Giảm béo cái gì? Béo chỗ nào? Như vậy mới vừa. Gần đây còn không thấy em tròn lên đâu. Mau ăn hết chỗ này cho anh.” Kim Jaejoong đưa miếng trứng cuộn đến bên miệng vật nhỏ, bắt vật nhỏ ăn.

“Anh, điện thoại của em đâu? Em chưa nói với mẹ đã qua đây ở, mẹ sẽ lo lắng đấy.”

Bây giờ mới nhớ tới mẹ à? Nhưng mà hình như sợ người khác lo lắng hơn thì phải.

“Hôm qua em vừa mới ngủ, anh đã gọi cho mẹ rồi, mẹ sẽ không mắng em đâu. Điện thoại của em hôm qua anh đem đi sạc pin luôn. À, có nhiều tin nhắn lắm đấy.” Kim Jaejoong lấy điện thoại của Kim Junsu từ trong túi quần ra, cẩn thận quan sát vẻ mặt vật nhỏ, nói.

“Dạ, em cảm ơn anh. Chụt!” Vật nhỏ cầm lấy điện thoại, muốn ôm cổ Kim Jaejoong, hôn lên một cái, bỗng bị bác sĩ Kim chặn lại “Này, vật nhỏ, không được hôn bậy.”

“Dạ? Anh~ Anh không thương em, có chồng rồi, không thương Su Su nữa.”“Em nhìn miệng mình còn dính mỡ kìa. Muốn làm dơ mặt anh à?” Không biết Kim Jaejoong lấy cái gương nhỏ từ đâu ra, giơ lên cho cậu bạn nhỏ đang làm nũng trên giường nhìn.

“Hứ~” Vật nhỏ càng lúc càng khó bảo, đều tại viện trưởng dưỡng thành mà ra.

“A, nhiều tin nhắn quá.” Kim Junsu mở điện thoại ra liền thấy hơn bốn mươi tin nhắn trong hộp thư thoại.

[Bảo bối. Em đang ở đâu? Em phải nghe anh giải thích.]

[Bảo bối, em mau nghe máy đi, anh đang rất lo lắng.]

[Su Su, mau nghe điện thoại đi.]

[Kim Junsu, em mau nghe điện thoại cho anh.]

[Su, sao em không nghe điện thoại của anh? Em không thể tha thứ cho anh sao?]

[Bảo bối, anh sắp phát điên rồi.]

Vật nhỏ nghe những lời này, nước mắt liền trào xuống. Junsu, em thật không có tiền đồ, sao lại khóc? Kim Jaejoong vẫn đứng bên cạnh nghe, xem ra Park Yuchun cũng chịu kha khá dày vò rồi.

“Su Su, em có muốn tha thứ cho cậu ta không?”

“Em không biết.”

“Anh không có ý nói xấu cậu ta. Park Yuchun tuy là chồng chưa cưới của em, nhưng anh biết cậu ta cũng khá lâu. Trước kia anh đã từng nói với em, cậu ta thích trêu chọc con gái, hơn nữa khả năng tự kiềm chế bản thân của cậu ta tương đối kém, cho nên… theo anh, loại đàn ông này, cần được giáo huấn một chút. Nếu cứ như vậy gả cho cậu ta, cậu ta sẽ thấy em là người dễ bắt nạt đấy.” Bác sĩ Kim nghiêm túc phân tích cho vật nhỏ nghe.

“Giáo huấn? Như vậy tội nghiệp Yuchun lắm.” Trẻ con vẫn là trẻ con, thật dễ mềm lòng.

“Su Su, nếu em thấy tội nghiệp cậu ta, vậy xem như anh chưa nói gì. Sau này có chịu thiệt thòi cũng đừng có chạy tới tìm anh mà khóc lóc đấy.” Kim Jaejoong giả bộ như tức giận lắm. Mới có thế mà đã tội nghiệp à? Còn chưa gả em qua đó, làm gì bảo vệ dữ vậy.

“Không… không phải! Vậy… anh nói làm sao bây giờ? Em đều nghe lời anh.” Thấy Kim Jaejoong tức giận, vật nhỏ không dám nói lại nữa, dù sao từ nhỏ đến lớn cậu đều nghe theo anh Jae Jae.

“Là em nói đấy. Anh không có ép em đâu.” Kim Jaejoong nhíu mày, làm bộ như bất đắc dĩ lắm.

“Dạ.” Vật nhỏ gật đầu như đập tỏi.

“Vậy thì ngày mai…”


Điệu Valse uyển chuyển tràn ngập hội trường, hôm nay là lễ kỷ niệm của tập đoàn Dongbang, có rất nhiều người có tiếng đến tham dự. Mà trong số đó có cả Park Yuchun. Tại sao Park Yuchun lại có tâm tư đến tham gia buổi tiệc này? Bởi vì một tin nhắn của Jung Yunho [Mai là lễ kỷ niệm của công ty tôi, Junsu sẽ đến, chỉ có thể giúp cậu thế thôi.]

Rất nhiều trai tài gái sắc đứng nói chuyện với nhau, khen qua khen lại. Có mấy người trong giới Y Khoa cũng đi đến nịnh hót Park Yuchun. Park Yuchun đáp lại qua loa, hai mắt vẫn không bỏ một giây nào tìm kiếm bóng dáng vật nhỏ.

Bên cạnh Jung Yunho cũng không khác gì, ngoại trừ một số thương nhân muốn nhân cơ hội để làm ăn, thì còn rất nhiều cô gái, con nhà danh giá cũng đến bắt chuyện với hắn, tuy bọn họ đều biết Jung Yunho đã kết hôn, nhưng nhiều cô nàng vẫn muốn làm tình nhân bé nhỏ của hắn. Ai cũng nghĩ hắn là một tên đàn ông lăng nhăng, do dù có kết hôn rồi vẫn dưỡng một vài tình nhân ở ngoài, chỉ đáng tiếc họ đều không biết Jung Yunho là một người đàn ông rất chung tình.

“Tổng giám đốc Jung, đã lâu không gặp! Người ta thật sự rất nhớ anh đó.” Một cô gái xinh đẹp bước tới gần Jung Yunho, dáng người thon thả khoác trên mình chiếc đầm vai trần màu đỏ, hơi trễ phần ngực.

“Cô Bae? Xin chào.” Thật ra Jung Yunho cảm thấy cô nàng này rất phiền, mỗi lần thấy hắn, mắt cô nàng đều tỏ rõ bộ dạng mê trai. Lúc nào cũng cho rằng bản thân xinh đẹp, hoàn cảnh gia đình tốt, muốn trở thành phu nhân của nhà họ Jung. Jung Yunho vốn có một nguyên tắc: Hắn có thể chơi đùa với bất kỳ ai không cần hắn đáp lại tình cảm, còn đối với phụ nữ có dã tâm thì hắn nhất định không chạm đến.

“Hôn lễ của tổng giám đốc, thật xin lỗi vì em không thể tham dự. Em với ba em đang nghỉ ngơi ở Hawaii nên mới vậy, anh không để ý chứ?” Thật ra trước hôm đó, Bae Seul Gi đã khóc suốt ba ngày, mắt sưng lên nên mới không dám ra khỏi nhà.

“Đương nhiên là không để ý rồi.” Jung Yunho mỉm cưởi, lịch sự đáp.

“Vậy đêm nay, sau khi kết thúc buổi tiệc, em có thể cùng tổng giám đốc ra bờ biển hóng gió không?” Bae Seul Gi chớp mắt, đầy quyến rũ nhìn Jung Yunho.

“Không được.” Kim Jaejoong bỗng xuất hiện.

“Jae Jae à, sao em đến muộn vậy?” Jung Yunho thấy vợ mình lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn ghen tuông, bước tới, tâm tình lập tức tốt hẳn lên, thuận tay ôm lấy bả vai của Kim Jaejoong.

“Tại em không biết nên mặc bộ nào thôi.” Kim Jaejoong hơi ngửa đầu, chu môi, ngây thơ nhìn Jung Yunho.

“Cần gì phải chọn. Em mặc cái gì cũng đẹp.” Khen vợ đã là nghĩa vụ của tổng giám đốc Jung rồi “Không mặc là đẹp nhất.” Jung Yunho cười gian xảo, nói thầm bên tai Kim Jaejoong một câu.

“Đáng ghét.” Kim Jaejoong làm nũng, đập lên ngực Jung Yunho “Yunho, không giới thiệu với em à?” Kim Jaejoong liếc mắt qua cô gái kia.

“À, đây là cô Bae Seul Gi, thiên kim của tập đoàn Bae Thị. Bae Thị thường hay làm ăn với công ty chúng ta.” Jung Yunho giới thiệu Bae Seul Gi với Kim Jaejoong. Hắn hào hứng nhìn xem vợ mình sẽ làm ra chuyện hay gì.

“À, Bae Thị? Không biết.” Nghe Kim Jaejoong nói ra lời này, Bae Seul Gi thiếu chút nữa là ngất xỉu.

“Khụ khụ, tổng giám đốc Jung, vị này là?” Bởi vì không có can đảm xem tin tức về hôn lễ của Jung Yunho nên Bae Seul Gi không biết bộ dáng của Kim Jaejoong ra sao, cô chỉ biết vợ của Jung Yunho là một bác sĩ rất bình thường, còn là đàn ông nữa.

“Tôi là vợ của anh ấy. A, cô Bae nhà cô không có TV à? Hay tới giờ vẫn không xem tin tức? Chồng à, nãy em nghe cô Bae bảo, kết thúc tiệc tối muốn mời anh ra biển hóng gió phải không? Nhưng mà làm sao bây giờ cô Bae. Chồng tôi nói tối nay sau khi kết thúc tiệc cần phải về nhà gấp, có chuyện quan trọng cần làm với tôi, cô cũng biết, chúng tôi mới kết hôn mà.” Nói xong, Kim Jaejoong còn nhìn qua Jung Yunho, ngượng ngùng cười “Chồng, không phải bảo mấy hôm nay em để chồng cô đơn à? Đêm nay sẽ bù đắp hết cho anh.” Kim Jaejoong ghé vào tai Jung Yunho ‘thì thầm’, thực chất là muốn Bae Seul Gi nghe thấy.

“Nếu… nếu là vậy, tôi không quấy rầy nữa. Lúc nào tổng giám đốc Jung rảnh, chúng ta hẹn nhau có được không?” Bae Seul Gi thật sự rất tức giận, nhưng vẫn cố nhẫn nhịn, cười nói.

“Thật xin lỗi, chồng tôi dạo này bận túi bụi. Chúng tôi còn chuẩn bị sinh con, cho nên…”

“A… thế thì…” Bae Seul Gi nghẹn lời, không biết phải đáp lại làm sao.

“Yunho, chúng ta qua bên kia đi.” Kim Jaejoong lập tức kéo Jung Yunho đi.

“Bảo bối, nãy em ghen à?” Jung Yunho nắm lấy cằm Kim Jaejoong, trong lòng mừng thầm.

“Đúng! Ông đây ghen đó. Sao? Ai bảo ả không biết thức thời, không nhìn lại chính mình còn muốn quyến rũ đàn ông của tôi. Anh nói tôi có thể buông tha cho ả à?” Kim Jaejoong vẫn còn chưa tỉnh lại sau ‘trận chiến’ vừa rồi.

“Vợ, em ghen trông thật đáng yêu. Mà anh nhớ em vừa mới nói đêm nay…” Jung Yunho chỉ hận bây giờ không thể nuốt ngay tiểu yêu tinh này vào bụng.

“Đêm nay? À, đêm nay anh ngủ ở ngoài phòng khách đi.”

“Cái gì? Nãy em nói sẽ bù đắp cho anh mà. Kim Jaejoong, em nói rồi nuốt lời hả?” Jung Yunho vừa nghe thấy thế liền nóng nảy nói.

“Nuốt lời thì sao? Jung Yunho, hôm nay anh khiến đại gia ghen, này là tội của anh. Phạm tội thì phải trừng phạt. Vừa nãy em mới hiểu rõ được tâm tình của Su Su, biết người khác thích đàn ông của mình khó chịu đến thế nào.”

“Ha ha, ai thích anh anh cũng không để ý. Anh chỉ để ý em có thích anh không thôi. Em có thích anh không?” Ánh mắt Jung Yunho dịu dàng như nước, chăm chú nhìn Kim Jaejoong.

“Vớ vẩn, không thích ai lại ghen chứ? Được rồi, đêm nay cho anh về phòng ngủ. Anh phải an ủi tâm hồn bị tổn thương của em đó, biết chưa? Còn nữa, chuyện cục cưng, anh phải cố gắng đấy.” Càng nói Kim Jaejoong càng ngượng ngùng, hai má đỏ ửng.

“Anh sẽ cố gắng, nhất định không phụ sự mong đợi của em. Em cũng biết cái của chồng em lớn thế nào mà.” Jung Yunho giơ ba ngón tay, thề với Kim Jaejoong.

“A, đúng rồi. Chuyện bảo anh làm, anh đã sắp xếp ổn thỏa chưa?” Bây giờ bác sĩ Kim mới nhớ tới chuyện quan trọng.

“Đương nhiên là ổn thỏa rồi! Lập tức sẽ có trò hay để xem.”

Chương 16: Ký sự nữ vương báo thù (4)

Park Yuchun ở bên kia, cầm một ly Champagne, đổ sạch một hơi vào miệng “Chết tiệt! Kim Junsu, rốt cuộc em ở đâu?” Park Yuchun thấp giọng rủa một tiếng. Đột nhiên hắn nghe thấy tiếng thét chói tai của một cô gái, buổi tiệc đang ồn ào bỗng im lặng.

“Mày là đồ ngốc à? Có biết bộ đồ này bao nhiêu tiền không?” Park Yuchun cảm thấy giọng nói này có chút quen quen. Ở chỗ xa xa đó đã có một đám người vây quanh, hắn vốn chẳng có tâm tình đi xem náo nhiệt, chỉ là giọng nói quen thuộc này tự nhiên lại khiến hắn muốn bước tới thôi.

“Này, rốt cuộc có biết mình đang làm gì không? Một phục vụ nho nhỏ như mày có đền nổi đầm cho tao không? Bộ đồ này phải tốn một năm tiền lương của mày may ra mới mua nổi đấy.” Giọng nói chua ngoa của cô gái vang lên. Cuối cùng Park Yuchun cũng nhận ra người đó.  Tưởng ai, hóa ra là Im Yoona. Hừ, Jung Yunho cũng thật là, sao lại mời ả tới. Park Yuchun vừa định xoay người rời đi, thì chợt nghe thấy một giọng nói thỏ thẻ.

“Xin… xin lỗi. Em… em sẽ giặt sạch cho chị.”

“Giặt sạch? Nói dễ nghe thật đấy. Bây giờ mày phải mua ngay cho tao bộ mới y như bộ này, còn không đừng nghĩ đến chuyện tao bỏ qua cho.” Im YooNa túm cổ áo của cậu phục vụ, không chịu bỏ qua.

“Em… em… em không có tiền… em… sẽ về nhà lấy tiền… sau đó đi với chị được không?” Cậu phục vụ cúi thấp đầu, giọng nói có chút nghẹn ngào.

“Tao không phải kẻ ngốc. Người nghèo như mày, gây chuyện rồi bỏ chạy, mày nghĩ tao không biết à? Bồi thường tiền đây.” Im YooNa vừa muốn đẩy cậu phục vụ đó thì bị một người ngăn lại.

“Dừng tay!” Park Yuchun xông vào đám người, đứng trước mặt Im Yoona, gạt tay cô nàng đang kéo tay cậu phục vụ ra.

“Viện… viện trưởng Park… sao anh lại ở đây?” Im YooNa luống cuống, cô không ngờ Park Yuchun cũng đến đây. Anh ấy có thấy không nhỉ?

“Cô có thể đến còn tôi thì không à? Cô cũng quá đáng lắm đấy. Sao có thể bắt nạt người ta ra mặt vậy?” Park Yuchun kéo cậu phục vụ vào trong ngực, hung dữ nhìn Im YooNa.

“Cái… cái gì? Rõ ràng là nó làm dơ đầm của em. Viện trưởng, sao anh có thể bênh người lạ được?”

“Người lạ à? Cô biết em ấy là ai không?”

“Không phải tên phục vụ bưng chén đĩa ư? Dù sao em cũng là người ái mộ anh, sao anh có thể đối xử với em như vậy?” Im Yoona nghẹn ngào nói, bộ dạng như sắp khóc rồi. Cô nàng càng nói lại càng làm cho Park Yuchun tức giận “Im YooNa! Cô nghe cho kỹ, em ấy không phải là phục vụ. Em ấy là Vợ. Chưa. Cưới. Của. Tôi.” Park Yuchun nghiến răng nghiến lợi nói. Mọi người ở đây đều sửng sốt. Im YooNa mở to miệng, thất thần đứng tại chỗ.

“Bảo bối, chúng ta đi thôi.” Park Yuchun muốn ôm vật nhỏ rời đi, không ngờ vật nhỏ lại đẩy hắn ra, chạy ra ngoài.

“Su Su!” Park Yuchun vội vàng đuổi theo.

Jung Yunho cùng Kim Jaejoong thật ra nhìn thấy hết tất cả, lúc này mới đứng ra làm chủ đại cục “Được rồi, chỉ có một chút sự cố, bây giờ đã giải quyết ổn thỏa, mời mọi người tiếp tục buổi tiệc.” Jung Yunho đứng trong hội trường, nói.

“Su Su! Bảo bối! Đừng chạy!” Park Yuchun chạy ra khỏi hội trường. Thấy sắp đuổi kịp vật nhỏ, hắn liền duỗi cánh tay ra, từ sau kéo vật nhỏ lại “Anh xem em còn chạy đi đâu được.” Vật nhỏ không chịu nghe, giãy dụa trong ngực hắn.

“Bảo bối, bảo bối! Em nghe anh nói đã. Bình tĩnh một chút, nghe anh nói.” Hai tay Park Yuchun ôm chặt lấy cậu bạn nhỏ Kim Junsu.

“Không cần. Ngài Park, ngài buông ra.” Cậu bạn nhỏ vẫn cố gắng giãy dụa.

“Ngài Park? Em gọi anh là ngài Park? Kim Junsu, em…” Hốc mắt của Park Yuchun đỏ lên, vác vật nhỏ lên vai, đi đến xe của mình, may là xe hắn cũng đậu ở chỗ không xa.

“Buông ra, đồ xấu, thả tôi xuống, thả tôi xuống.” Vật nhỏ quơ hai chân, hai tay thì đập loạn xạ vào lưng Park Yuchun. Park Yuchun đi đến trước xe, mở cửa xe ra, ném vật nhỏ vào, sau đó hắn cũng ngồi vào. Vật nhỏ chịu oan ức lớn như vậy cũng không chịu thua, vừa bị hắn ném vào cũng lớn mật muốn mở cửa xe bên kia chạy trốn. Park Yuchun nhanh tay khóa cửa xe lại, không cho cậu nhóc trốn ra ngoài.

“Em còn muốn trốn?” Park Yuchun bắt lấy vật nhỏ, kéo mạnh vật nhỏ vào trong ngực mình.

“Buông ra! Ngài Park, buông ra.” Vật nhỏ giãy dụa, hét lên.

“Vật nhỏ, anh cảnh cáo em, nếu còn gọi anh là ‘ngài Park’, anh sẽ lập tức làm em ngay tại đây, cho em biết anh rốt cuộc là gì của em đấy.” Park Yuchun hung dữ đe dọa, vật nhỏ nghe thấy vậy cũng sợ hãi không dám nhúc nhích nữa.

“Cháu… Ô ô ô…” Vật nhỏ òa khóc. Park Yuchun mới nhận ra giọng nói của mình lúc nãy rất hung tợn, nhưng khi nghe thấy vật nhỏ gọi hắn là ‘ngài Park’, hắn thật sự mất hết bình tĩnh. Từ lúc hắn quen vật nhỏ, chưa bao giờ vật nhỏ gọi hắn xa lạ như thế.

“Chú là gì của cháu? Chú là gì của cháu chứ? Chú chỉ là ngài Park thôi. Ngoài ra chú chẳng là cái gì cả. Chẳng có quan hệ gì với cháu hết.” Vật nhỏ hét toàn bộ oan ức của mình ra.

“Bảo bối, là lỗi của anh, là anh sai. Em giận thì dùng cách gì trừng phạt anh cũng được, nhưng đừng xem anh là người xa lạ. Anh không chịu nổi khi em tỏ ra không biết anh đâu. Su Su, em muốn anh chết à?” Park Yuchun ôm lấy vật nhỏ, để vật nhỏ ngồi trên đùi mình, khuôn mặt hắn đều chôn ở hõm vai cậu nhóc. Thấy Park Yuchun như vậy, nhớ tới tin nhắn trong điện thoại, vật nhỏ lập tức mềm lòng, giơ hai tay, ôm lại hắn.

“Bảo bối, em có biết ngày em bỏ đi, anh đã đi khắp nơi tìm em thế nào không? Anh đi khắp nơi, nhưng không tìm thấy em, sau đó anh đi hỏi ba mẹ vợ, ba mẹ biết rõ em ở đâu, nhưng không nói cho anh biết, không ai nói cho anh biết hết. Em có biết cái cảm giác bị cô lập đó đáng sợ thế nào không? Su, anh thật sự rất tội nghiệp.”

“Ô ô ô ô…” Vật nhỏ khóc nức nở.

“Bảo bối, anh rất lo cho em, lo em không ăn, không ngủ được. Sợ em chịu thiệt thòi. Là lỗi của anh. Su Su, tha thứ cho anh được không?” Park Yuchun dùng tay nâng khuôn mặt Kim Junsu lên, đầy tình cảm nhìn khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của cậu.

“Chú Park… Ô ô ô… cháu… cháu thấy… chú không từ chối chị ấy, hơn nữa chị ấy còn rất đẹp. Cháu suy nghĩ thật lâu, cháu mới biết cháu không xứng với chú, chuyện kết hôn, chú hủy đi. Cháu sẽ xem như mình nằm mơ, sau đó sẽ nói rõ với ba mẹ, sẽ không làm chú khó xử đâu.”

“Cái gì? Ai nói em không xứng với anh? Là tên khốn nào nói thế? Nếu không gặp được Junsu, anh còn phải sống cô đơn một mình, nếu không có em, anh sẽ không bao giờ được nhìn thấy thiên sứ. Bảo bối, mặc kệ người khác nghĩ thế nào, nhưng em chính là bảo bối của anh. Em đã đánh cắp toàn bộ trái tim anh, không để lại cho anh một chút gì, nếu em bỏ anh, không có trái tim, sao anh có thể sống tiếp?”

“Nhưng… họ đều nói cháu ngốc.” Kim Junsu cúi đầu, đôi tay mũm mỉm xoắn góc áo đã nhăn nhúm.

“Vậy người thích em, yêu em có phải ngốc hơn không? Vật nhỏ em gọi anh là ông xã cho anh nghe đi.”

“Không muốn. Ngoại trừ chú đồng ý với cháu, lần sau có người tỏ tình với chú, chú phải từ chối ngay từ đầu. Không phải chú bảo chỉ thích cháu, yêu mỗi cháu thôi sao?” Vật nhỏ lau nước mắt, khuôn mặt đỏ ửng lên vì khóc.

“Được, anh thề sau này sẽ không để chuyện như vậy xảy ra. Anh thề sau này có ai tỏ tình với anh, anh sẽ từ chối thẳng. Bảo bối, em mau gọi anh là ông xã đi. Vừa nãy em gọi anh là ngài Park, anh đau lòng lắm đấy.” Park Yuchun sờ mặt vật nhỏ nhà hắn, làm nũng, nói.

“Ông xã~”

“Ngoan! Hứa với anh không bao giờ được bỏ chạy như thế nữa. Nếu không muốn thấy anh chết, thì em đừng rời xa anh.” Nghe vật nhỏ gọi mình là ông xã, Park Yuchun mới thả lỏng tâm tình ra, ôm vật nhỏ vào lòng, vỗ nhẹ lưng cậu.

“Ông xã, thật ra Su Su biết, Su Su rất ngốc… Mẹ luôn nói Su Su ngốc, ba không nói, nhưng cũng thường gọi là nhóc con ngốc, Hyuk Jae cũng thường kêu ‘Kim Junsu, cậu là đồ ngốc à?’” Vật nhỏ nói ra suy nghĩ của mình.

“Bảo bối…”

“Nghe Su Su nói xong đã, mọi người đều nói Su Su ngốc, chỉ có anh Jae Jae, anh ấy chưa bao giờ mắng Su Su, chưa bao giờ kêu Su Su ngốc, lúc mẹ mắng, anh ấy luôn nói giúp Su Su, lúc kết quả học tập thấp, anh Jae Jae luôn kiên nhẫn dạy Su Su học. Thỉnh thoảng em gây chuyện, anh ấy đều sẽ giải quyết dùm em. Em đi lạc, anh ấy sẽ là người đầu tiên tìm thấy em.”

Tại cậu ta quen em trước anh thôi. Chuyện cậu ta làm được, anh cũng có thể làm. Thôi bỏ đi, cần gì ghen với một tên đã kết hôn chứ.

“Chỉ có anh Jae Jae mới không thấy em ngốc, nên em mới thích anh ấy. Ông xã… em muốn nhờ anh một chuyện.”

“Hả? Chuyện gì anh cũng đồng ý. Ngoại trừ việc em muốn rời bỏ anh, không muốn lấy anh thôi.”

“Nếu… anh có thấy em ngốc, cũng không được ghét em, em có ngốc, anh cũng phải kết hôn với em. Sau khi kết hôn mới thấy em thật ngốc cũng không được vứt bỏ em. Thấy em ngốc thì chỉ được nghĩ trong lòng thôi, không được nói với em như vậy. Mọi người đều nói em ngốc, em sẽ không để ý, nhưng anh cũng chê em, em sẽ đau lòng lắm đấy.” Vật nhỏ dùng khuôn mặt ướt đẫm cọ xát vào ngực của Park Yuchun.

“Anh đồng ý, đồng ý tất cả với em. Dù cả thế giới này có chê em ngốc, anh cũng sẽ không chê em. Vì anh là ông xã của em, là ông xã em yêu nhất.” Nghe Kim Junsu nói thế, khóe mắt Park Yuchun cũng cay cay. Hắn nghiêng đầu qua, hôn lên mặt vật nhỏ, không ngờ bình thường vật nhỏ hồn nhiên như vậy, trong lòng lại hiểu mọi chuyện, tâm sự lại nặng nề như thế.

“Dạ, ông xã thật tốt. Ông xã, hôn nhẹ~” Vật nhỏ nghe Park Yuchun hứa hẹn, liền vui mừng chui ra khỏi lòng hắn, chu môi, đòi hắn hôn nhẹ.

“Nhưng mà bảo bối à, ông xã không chỉ muốn hôn nhẹ, ông xã còn muốn ‘yêu’ em.” Hôn nhẹ lên môi vật nhỏ một cái, Park Yuchun nói ra mong muốn của mình. Vừa nãy vật nhỏ cọ trên người hắn, là đàn ông ai chẳng có phản ứng. Ban đầu hắn sợ dọa đến vật nhỏ, nên mới không dám tiến thêm bước nữa, nhưng qua chuyện này, hắn chỉ hận không thể lập tức biến vật nhỏ thành của mình thôi.

“Yêu? Được ạ, em muốn cùng ông xã yêu. Hì hì.” Xem ra vật nhỏ không hiểu chữ ‘yêu’ ở đây là gì. Cậu nhóc thật sự cần một khóa giáo dục giới tính đấy.

“Thật à?” Park Yuchun lại không ngờ vật nhỏ nhà hắn nghĩ thoáng như vậy.

“Thật ạ. Ông xã, em muốn yêu yêu. Hì hì.” Vật nhỏ tiếp tục gật đầu.
“Vậy bây giờ chúng ta về nhà.” Park Yuchun thật sự không nhịn được nữa, thấy cậu bạn nhỏ dùng đôi mắt nòng nọc ngây thơ, giọng nói mềm nhẹ nói với hắn ‘ông xã, em muốn yêu yêu’ hắn đã thấy máu trào lên rồi. Đặt vật nhỏ vào vị trí phó lái, cài dây an toàn lại, sau đó Park Yuchun khởi động xe, lái nhanh về nhà.

“Anh không có ý nói xấu cậu ta. Park Yuchun tuy là chồng chưa cưới của em, nhưng anh biết cậu ta cũng khá lâu. Trước kia anh đã từng nói với em, cậu ta thích trêu chọc con gái, hơn nữa khả năng tự kiềm chế bản thân của cậu ta tương đối kém, cho nên… theo anh, loại đàn ông này, cần được giáo huấn một chút. Nếu cứ như vậy gả cho cậu ta, cậu ta sẽ thấy em là người dễ bắt nạt đấy.” Bác sĩ Kim nghiêm túc phân tích cho vật nhỏ nghe.

“Giáo huấn? Như vậy tội nghiệp Yuchun lắm.” Trẻ con vẫn là trẻ con, thật dễ mềm lòng.

“Su Su, nếu em thấy tội nghiệp cậu ta, vậy xem như anh chưa nói gì. Sau này có chịu thiệt thòi cũng đừng có chạy tới tìm anh mà khóc lóc đấy.” Kim Jaejoong giả bộ như tức giận lắm. Mới có thế mà đã tội nghiệp à? Còn chưa gả em qua đó, làm gì bảo vệ dữ vậy.

“Không… không phải! Vậy… anh nói làm sao bây giờ? Em đều nghe lời anh.” Thấy Kim Jaejoong tức giận, vật nhỏ không dám nói lại nữa, dù sao từ nhỏ đến lớn cậu đều nghe theo anh Jae Jae.

“Là em nói đấy. Anh không có ép em đâu.” Kim Jaejoong nhíu mày, làm bộ như bất đắc dĩ lắm.

“Dạ.” Vật nhỏ gật đầu như đập tỏi.

“Vậy ngày mai là lễ kỉ niệm công ty của anh Yunho của em, em đến buổi tiệc sớm, rồi giả làm phục vụ, chỗ đó sẽ có người giúp em, sau đó em chỉ cần chờ anh tới, anh sẽ nói em phải làm gì, hiểu chưa?”

“Sao phải giả làm phục vụ ạ? Yuchun sẽ đến ạ? Em giả làm phục vụ rồi phải làm gì?” Vật nhỏ thật sự chưa hiểu.

“Đối phó với loại đàn ông như Park Yuchun, cách tốt nhất là phải giả bộ đáng thương. Để cho cậu ta nảy sinh cảm giác muốn bảo vệ em, như vậy cậu ta sẽ không bỏ rơi em được. Anh chọn chỗ nhiều người thế này, là muốn bọn họ đều chứng kiến cậu ta muốn bảo vệ em thế nào. Nếu có một ngày cậu ta thay đổi, hừ, cậu ta nhất định sẽ phải nghe rất nhiều lời chê trách của dư luận. Loại bội tình bạc nghĩa, thì heo chó cũng không bằng.”

“Giả bộ… giả bộ tội nghiệp ạ?” Vậy có được không?

“Đúng vậy, bây giờ em phải diễn giống như một chú cún bị vứt bỏ vậy.”

Trong buổi tiệc.

“Đúng rồi! Chuyện em bảo anh, anh sắp xếp xong chưa?” Sau khi đánh ghen xong, bác sĩ Kim mới nhớ tới chuyện quan trọng.

“Đương nhiên là xong rồi. Sắp có trò hay để xem rồi.”

“Ừm. Em đi xem Su Su sao rồi. Jung Yunho, nhớ kỹ cho em, đừng để mấy con hồ ly khác quấn lấy đấy.” Kim Jaejoong thấy vật nhỏ xuất hiện ở góc đã sớm sắp đặt trước, liền đi qua. Trước khi đi còn không quên dặn dò Jung Yunho không được để mấy cô nàng kia bám lấy.

“Em yên tâm. Qua đó đi, anh luôn ủng hộ em.” Jung Yunho làm động tác fighting, cổ vũ Kim Jaejoong.

Kim Jaejoong làm bộ như lơ đãng đi đến một góc của hội trường, chỗ này rất kín, mọi người ở trong bữa tiệc hầu như không ai chú ý tới. Với lại hiện tại Kim Junsu đang mặc đồ của người phục vụ, nên càng khiến người khác không chú ý. Đây cũng là nguyên nhân mà viện trưởng Park không phát hiện ra vật nhỏ.

“Khụ khụ, Su Su.” Kim Jaejoong cầm một ly Champagne, nhỏ giọng gọi Kim Junsu, mắt ngó nghiêng xung quanh.

“Dạ? Anh Jae Jae, anh tới rồi.” Vật nhỏ nhìn thấy người nhà, liền vui mừng, đứng ở đây thật lâu mà cậu vẫn không thấy anh Jae Jae đâu, thật sự sợ muốn chết.

“Suỵt! Nhỏ giọng một chút. Su Su, mấy câu anh dạy em tối qua em thuộc hết chưa?”

“Dạ, cũng sơ sơ… Anh cũng biết em không học thuộc lòng được mà.” Những lời anh Jae Jae dạy, vật nhỏ còn không hiểu, chứ đừng nói là nhớ.

“Không phải đưa cho em tờ giấy nhỏ sao? Su Su, em để ý một chút. Có bắt được trái tim của người đàn ông của em hay không thì phải xem biểu hiện lát nữa của em đấy.” Y có thể báo thù thành công hay không còn phải dựa vào biểu hiện của vật nhỏ.

“Em… em biết rồi. Lúc nãy em nhẩm trong đầu ba lần. Có mấy người đi qua đều nhìn em… giống như xem em có phải bị bệnh thần kinh không ấy.” Câu cuối cùng Kim Junsu nói cực nhỏ.

“Su Su ngoan, mục tiêu xuất hiện rồi.” Kim Jaejoong nhìn về một phía, cậu bạn nhỏ cũng nhìn theo.

“Su Su, nhận ra ả không?”

“Có ạ.”

“Được rồi. Hôm qua anh đã bảo chị dâu em (Jung Yunho) làm thêm một thiệp mời. Nếu xét về gia thế của Im YooNa thì chưa đủ tư cách để đến buổi tiệc này đâu. Hôm qua nhận được thiệp chắc ả vui lắm.”

“Anh, lát nữa em phải dùng cái gì đổ vào chị ta?”

“Lát nữa em đi ra, bưng một chén súp củ cải (1 trong 10 món súp tuyệt nhất thế giới, có màu đỏ, xuất phát từ Ukraine), không những làm dơ đầm của ả mà còn phải làm cho ả bỏng đến hiện nguyên hình ra.” Kim Jaejoong nheo mắt, nham hiểm nói.
“Dạ, em hiểu ạ.”

“Lát nữa anh sẽ đứng cách em không xa, phải nhớ nhìn ánh mắt anh đấy, biết chưa? Được rồi. 3, 2, 1, action!” Nói xong bác sĩ Kim tao nhã bước đi tìm chồng của mình.

Cậu bạn bưng một chén canh củ cải nóng hầm hập. Mà cậu nhóc cũng căng thẳng, sợ hãi đến cả người nóng rần lên. Cậu bạn nhỏ hít sâu một hơi, nhìn về phía Kim Jaejoong đứng cách đó không xa, gật nhẹ đầu, xuất phát. Cậu bạn nhỏ cẩn thận bước tới phía sau Im YooNa. Lúc này Im YooNa đang nói chuyện một người đàn ông.

Anh Jae Jae bảo đổ lên mông của chị ta, màu đỏ mà xuất hiện ở mông con gái chắc sẽ rất xấu hổ.

Bác sĩ Kim đúng là đen tối mà.

Vật nhỏ thấy thời cơ đến, liền làm đổ chén canh, cái bát rơi xuống mặt đất vang lên tiếng loảng xoảng.

“A! Nóng quá. Này, cậu làm cái gì vậy? Cậu là đồ ngốc à?” Im YooNa nóng đến suýt chút nữa nhảy vào người đàn ông bên cạnh.

“Xin… xin lỗi… em…”

“Em cái gì mà em? Mày không có mắt à? Canh nóng như vậy, muốn bỏng chết người khác hả?” Im YooNa tức giận, quát lên.

“Em… thật sự xin lỗi. Em bị vấp nên… Em sẽ giặt sạch cho chị.”

Mắt thấy người vây quanh càng ngày càng nhiều, Kim Jaejoong đứng cách đó không xa nhìn Kim Junsu.

“Mày bồi thường nổi không?” Im YooNa dùng ánh mắt miệt thị nhìn cậu nhóc.

Bác sĩ Kim nhìn Kim Junsu, ý bảo: Su Su, khóc đi. Park Yuchun đang qua đấy.

Cậu bạn nhỏ nhíu mày: Anh, em không khóc được, tự nhiên em thấy có chút buồn cười.

Bác sĩ Kim trừng to mắt: Không phải dạy em rồi sao? Nhéo đùi đến khi khóc ra thì thôi.

“Bây giờ… bây giờ em không có tiền… em sẽ về nhà lấy, sau đó trả cho chị.” Vật nhỏ nghe theo lời anh Jae Jae, nhéo đùi mình, nhưng mà đau quá.

“Tao không phải kẻ ngốc. Người nghèo như mày, gây chuyện rồi bỏ chạy, mày nghĩ tao không biết à? Bồi thường tiền đây.” Im YooNa vừa muốn đẩy cậu phục vụ đó thì bị một người ngăn lại.

“Dừng tay!” Park Yuchun xông vào đám người, đứng trước mặt Im Yoona, gạt tay cô nàng đang kéo tay cậu phục vụ ra.

“Viện… viện trưởng Park… sao anh lại ở đây?” Im YooNa luống cuống, cô không ngờ Park Yuchun cũng đến đây. Anh ấy có thấy không nhỉ?

“Cô có thể đến còn tôi thì không à? Cô cũng quá đáng lắm đấy. Sao có thể bắt nạt người ta ra mặt vậy?” Park Yuchun kéo cậu phục vụ vào trong ngực, hung dữ nhìn Im YooNa.

Cậu bạn nhỏ trộm nhìn Kim Jaejoong: Anh, bây giờ em phải làm sao?

Bác sĩ Kim gật đầu: Được rồi! Chú ý ánh mắt, làm như cún con vô tội ấy.

Cậu bạn nhỏ cong khóe miệng: Anh, em không khóc được, mắc… mắc cười quá.

Bác sĩ Kim sốt ruột nhếch mày: Phải khóc cho anh. Mau nhéo mạnh thêm đi.

Vì thế, cậu bạn nhỏ lại thừa dịp người khác không chú ý, cấu mạnh lên đùi mình, do vô tình dùng sức quá mạnh nên đau đến nước mắt chảy ào ào ra.

“Cái… cái gì? Rõ ràng là nó làm dơ đầm của em. Viện trưởng, sao anh có thể bênh người lạ được?”

“Người lạ ư? Cô biết em ấy là ai không?”

“Không phải tên phục vụ bưng chén đĩa ư? Dù sao em cũng là người ái mộ anh, sao anh có thể đối xử với em như vậy?” Im Yoona nghẹn ngào nói, bộ dạng như sắp khóc rồi. Cô nàng càng nói Park Yuchun càng tức giận “Im YooNa! Cô nghe cho kỹ, em ấy không phải là phục vụ. Em ấy là Vợ. Chưa. Cưới. Của. Tôi.” Park Yuchun nghiến răng nghiến lợi nói. Mọi người ở đây đều sửng sốt. Im YooNa mở to miệng, thất thần đứng tại chỗ.

“Bảo bối, chúng ta đi thôi.” Park Yuchun muốn ôm vật nhỏ rời đi.

Cậu bạn nhỏ khẩn trương nhìn Kim Jaejoong: Anh, làm sao đây? Chú ấy muốn ôm em đi.

Bác sĩ Kim liếc mắt: Tối qua không phải anh đã dạy em phải làm sao à?

Cậu bạn nhỏ nhìn nóc nhà: Em quên rồi.

Bác sĩ Kim bất đắc dĩ, mở khẩu hình miệng: Chạy mau!

Vật nhỏ nhận được tín hiệu liền bắt đầu chạy.

“Su Su!” Park Yuchun vội vàng đuổi theo.

Jung Yunho cùng Kim Jaejoong đứng bên cạnh nhìn, lúc này mới đứng ra làm chủ đại cục “Được rồi, chỉ có một chút sự cố, bây giờ đã giải quyết ổn thỏa, mời mọi người tiếp tục buổi tiệc.” Jung Yunho đứng trong hội trường, nói.

“Vợ à, em đang trả thù Park Yuchun đấy hả? Sao anh nhìn thấy giống như em đang giúp cậu ta vậy.” Jung Yunho ôm lấy tiểu yêu tinh gây chuyện, nói.

“Haiz, mấy ngày trước chắc cậu ta đã sống không dễ chịu gì rồi. Anh không thấy mắt cậu ta thâm quầng sao. Chắc là không ăn, không ngủ được rồi. Với lại, không phải em đã nhận lời với ba mẹ rồi sao?” Kim Jaejoong ôm lại Jung Yunho.

“Đúng rồi! Không phải ba mẹ vợ nói xong chuyện phải gọi cho ba mẹ sao?”

“Ừm, để em báo cho ba mẹ.” Nói xong, Kim Jaejoong lấy điện thoại di động ra, bấm đến số nhà họ Kim.

“Alo! Jaejoong à?” Giọng nói của mẹ Kim vang lên.

“Vâng ạ, mẹ, chuyện mẹ dặn đã hoàn thành rồi.”

“Thật à? Ba nó, ba nó. Chuyện tụi nhỏ xong rồi.” Mẹ Kim hưng phấn gọi ba Kim.

“Jaejoong à? Thật sự thành rồi sao?” Ba Kim đoạt lấy điện thoại, nói.

“Vâng thưa ba, chắc chắn gạo sẽ nấu thành cơm ạ. Park Yuchun có muốn rút lui cũng không được.” Nói xong, Kim Jaejoong cười ha ha đầy khoái trá.

=>  Chap 17: Gạo nấu thành cơm!

(Chú Park chính thức thịt cháu Su nhé)

Chương 17: Gạo nấu thành cơm! (1)

Park Yuchun lái xe như bay về biệt thự của mình, vật nhỏ thấy ngôi nhà lớn như vậy, liền ngơ ngác nhìn.

“Bảo bối, đang nhìn cái gì vậy? Về đến nhà rồi!” Park Yuchun vừa giúp vật nhỏ cởi dây an toàn, vừa không quên ăn đậu hũ của vật nhỏ.

“Cái này… là nhà anh hả?” Kim Junsu chỉ lo nhìn ra ngoài xe, không để ý tay Park Yuchun đang đặt trên mông mình.

“Là nhà của chúng ta. Ngày mai chúng ta quay về nhà ba mẹ lấy quần áo với đồ dùng hàng ngày của em tới. Sau khi kết hôn chúng ta sẽ sống ở đây.”

“Nhà của chúng ta? Em có thể ở trong ngôi nhà lớn thế này sao? Nó sẽ không biến mất chứ?” Kim Junsu quay đầu, hiếu kỳ nhìn Park Yuchun, hỏi. Park Yuchun thấy chóp mũi hồng hồng, đôi mắt nòng nọc còn ngập nước của vật nhỏ, dục vọng khó khăn mới kiềm nén được lại bùng phát “Sẽ không biến mất đâu! Bảo bối, không phải em vừa nói muốn ‘yêu yêu’ sao? Chúng ta mau xuống xe đi.” Vật nhỏ còn chưa kịp phản ứng, Park Yuchun đã nhanh chóng bế cậu xuống xe, đi vào trong nhà.

Mở khóa bằng vân tay xong, hai người cùng đi vào trong “Wow~ Trong này còn đẹp hơn ở ngoài. Đây là nhà của chúng ta sao?” Vật nhỏ đột nhiên nhảy xuống khỏi người Park Yuchun, nhiệt tình sờ vào những thứ cậu thấy mới lạ.

“Không được chạy loạn! Sau này có rất nhiều thời gian cho em đùa, bây giờ làm chuyện đứng đắn đã.” Lúc Park Yuchun nhận ra không còn vật nhỏ trong lòng, hắn liền ngó nghiêng xung quanh, mới thấy vật nhỏ chạy lung tung, hắn lập tức chạy theo, kéo vật nhỏ lại trong ngực mình, đi lên phòng ngủ trên lầu.

“Hứ~ Có phải anh thấy em giống mấy người nhà quê, cái gì cũng chưa nhìn thấy không? Nhà em chỉ mua nổi mỗi căn nhà thế kia thôi, thì sao chứ?” Vật nhỏ hình như hiểu lầm, ủ rũ trong lòng viện trưởng, bĩu môi nói.

“Em nghĩ oan cho anh rồi. Vật nhỏ, anh không có ý đó.” Viện trưởng Park vội vàng giải thích.

“Ha ha, đùa anh đấy. Nhìn anh khẩn trương kìa~ Eu kyang kyang~” Thấy phản ứng đó của Park Yuchun, vật nhỏ thoải mái cười to, sau khi đùa thành công liền có cảm giác thỏa mãn, vui mừng vô cùng.

“Được lắm. Em đúng là đứa nhỏ không ngoan, còn học cách gạt người khác. Lát nữa anh sẽ dạy dỗ em, cho em biết đàn ông của em lợi hại thế nào.” Park Yuchun mở cửa phòng ngủ, vừa vào phòng liền ném vật nhỏ lên chiếc giường kingsize, rõ ràng hắn đã nhịn đến cực hạn rồi.

“Dạ? Ông xã, không phải muốn yêu yêu sao? Sao lại ngủ?” Vật nhỏ đến bây giờ vẫn còn không biết chuyện gì sẽ phát sinh tiếp theo.

“Bảo bối ngoan! Đừng gấp, bây giờ chúng ta liền yêu yêu!” Park Yuchun tháo giày của vật nhỏ ra, tháo cả giày của mình, sau đó cởi áo vest, ném trên sàn nhà, tiếp theo đè cả người lên Kim Junsu.

“A…” Sao lại đè mình? Vật nhỏ giãy dụa, muốn thoải mái một chút, nhưng lại vô tình ma sát vào hạ thân của Park Yuchun, bỗng cậu cảm giác có cái gì cứng cứng nhô lên, chạm vào bụng dưới của mình, vật nhỏ tò mò, lại càng cố gắng cọ xát vào.

dương v*t của Park Yuchun vốn đã trướng lớn, lại càng thêm nhạy cảm, vì thế hắn cúi đầu hôn lên môi cậu nhóc đang ‘phạm tội’.

“Ưm… ưm…” Vật nhỏ bị hôn bất ngờ, không biết phải làm sao mà mở to hai mắt nhìn.

Park Yuchun dùng đầu lưỡi mút lấy nước bọt trong miệng vật nhỏ, đùa giỡn với cái lưỡi của cậu, liếm láp khắp khoang miệng ngọt ngào của Kim Junsu. Thấy vật nhỏ khó thở, hắn mới chịu dừng lại, nhưng vẫn không chịu buông tha mà hôn nhẹ lên môi vật nhỏ. Hai cánh hoa hồng hồng bị hắn mút đến hơi sưng lên. Hai tay ban đầu đặt hai bên người vật nhỏ cũng bắt đầu di chuyển, chậm rãi lướt trên người vật nhỏ.

“Yu… Yuchun… đừng như vậy… lạ… lạ quá…” Vật nhỏ cố gắng vặn vẹo cơ thể, muốn Park Yuchun dừng động tác lại.

“Bảo bối, em gọi anh là gì?” Môi Park Yuchun dừng lại bên tai Su Su, thì thầm, thấy vật nhỏ không trả lời, hắn liền mở miệng ngậm lấy vành tai của cậu, khiến vật nhỏ run lên.

“Yuchun… ưm, đừng mà! Ông… xã…”

“Bé ngoan! Ông xã sẽ yêu thương em.” Nói xong, Park Yuchun đưa hai tay đang đặt trên lưng đến trước ngực cậu, tháo nút áo sơ mi. Một nút, hai nút, cái cổ trắng nõn của vật nhỏ lộ ra, ba nút, bốn nút… một mảng lớn của ngực phơi bày ra… năm nút… cuối cùng cái rốn xinh xắn cũng hé mở. Park Yuchun hôn lên cổ của vật nhỏ, đầu lưỡi nóng ẩm liếm lên hầu kết nho nhỏ của Kim Junsu, khiến cho vật nhỏ phát ra tiếng rên rỉ “Ưm… ưm… nóng quá.”

Park Yuchun nhìn phản ứng của vật nhỏ, ngọn lửa trong lòng bốc rực lên, môi đi dọc xuống dưới, tay kéo chiếc áo sơ mi của vật nhỏ qua hai bên, hai tiểu hồng đậu cứ như vậy lồ lộ trước mắt hắn, nhìn hai núm vú hồng hồng, thuần khiết y như trẻ con, Park Yuchun nuốt nước miếng.

“Bảo bối, hai viên bi nhỏ này thật đáng yêu. Anh muốn ăn nó.”

“Ưm… đừng… đừng… khó chịu quá…” Vật nhỏ cố gắng ngẩng đầu lên, muốn phản kháng, nhưng chỉ khiến cho Park Yuchun càng thấy vật nhỏ đang rụt rè. Môi của Park Yuchun ngậm lấy một hạt đậu nhỏ, hạt còn lại hắn cũng không buông tha mà dùng ngón tay xoa bóp. Núm vú bị ngậm lấy lập tức dựng thẳng lên, vật nhỏ khó tin nhìn, hiện tại trông cậu y như cho con bú, nhìn lại có vẻ d*m đãng quá.

“Ưm… ông xã… đừng mà…” Vật nhỏ xấu hổ, chìa bàn tay nhỏ của mình che hai mắt lại.

“Tiểu yêu tinh! Đừng che.” Park Yuchun mút lấy núm vú, để lại một dấu hôn đậm, sau đó dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng vòng quanh hạt đậu nhỏ bé ấy, khiến vật nhỏ cảm thấy ngứa ngáy, mà rên lên “Ưm… ông xã… đừng… A… nhẹ một chút…” Tuy ngoài miệng nói không muốn, nhưng đôi tay mũm mĩm của vật nhỏ lại đặt nhẹ lên đầu của Park Yuchun, giữ chặt như muốn hắn tiến sát hơn. Một tay của Park Yuchun mò xuống hạ thân của vật nhỏ, ngón tay nhẹ nhàng mở nút quần, rồi kéo khóa quần của vật nhỏ xuống. Tay kia hỗ trợ, lột quần dài xuống tận đầu gối của cậu bạn nhỏ Kim Junsu. Cách lớp quần lót màu trắng, Park Yuchun xoa nhẹ lên phân thân đã ngẩng đầu của Kim Junsu. Vật nhỏ bị hắn sờ như vậy, toàn thân như bị điện giật, không ngừng run rẩy, kêu lên “Ưm… ông xã… chỗ đó… không được… buông tay ra…”

“Buông tay cũng được, nhưng bảo bối phải giúp anh làm một chuyện.” Tuy Park Yuchun đã buông lỏng núm vú của vật nhỏ, nhưng hắn vẫn dùng chóp mũi cọ nhẹ lên hạt đậu đã sưng đỏ ấy.

“Dạ… giúp… giúp gì ạ?” Vật nhỏ cảm giác như có một luồng điện chạy qua cơ thể mình.

“Giúp chồng cởi quần áo ra.” Park Yuchun đáp lại. Vật nhỏ không do dự, đưa tay cởi bỏ cà vạt của Park Yuchun ném qua một bên, sau đó bắt đầu giúp hắn cởi áo sơ mi, bởi vì bị dục vọng che lấp, nên tay vật nhỏ run run, động tác trở nên rất chậm. Park Yuchun không kiên nhẫn, ngồi thẳng dậy, cởi áo trên người ra, thắt lưng cũng bị kéo mạnh ra, sau đó là quần dài, đến khi chỉ còn mỗi chiếc quần lót màu đen thì mới bổ nhào lại trên cơ thể vật nhỏ. Vật nhỏ thẹn thùng không dám nhìn hắn, mà chỉ trộm liếc mắt một cái thôi. Wow, dáng người ông xã thật đẹp. Trong lòng vừa mới khen ngợi xong, Park Yuchun đã đè lên người vật nhỏ, lột chiếc áo sơ mi của vật nhỏ ra, cả chiếc quần lót xinh xinh cũng không buông tha.

“A… đừng! Đừng như vậy…” Vật nhỏ bắt lấy bàn tay muốn lột quần lót của mình xuống, nhưng sức lực yếu ớt, thành ra trong mắt viện trưởng Park lại giống như vật nhỏ đang làm bộ không muốn.

“Ha ha…Vật nhỏ! Em còn muốn chống cự à? Ngoan nào, để anh kéo xuống.” Vì vật nhỏ không phối hợp nên chiếc quần lót trong tay Park Yuchun liền roẹt một tiếng, rách toạc ra. Phân thân nho nhỏ dựng thẳng, lộ ra trước mắt Park Yuchun “Bảo bối, em xem này! Thật đáng yêu.” Nhìn tiểu bảo bối phấn hồng của Kim Junsu, Park Yuchun nổi lên ý xấu, chọc ghẹo vật nhỏ. Còn vật nhỏ đang bị dục vọng che lấp, cơ thể đều ửng đỏ lên.

“Ông xã… chỗ đó… em… em muốn… Su Su sợ lắm!” Vật nhỏ chưa bao giờ gặp tình huống như vậy, nên không biết phải làm sao cả.

“Bảo bối đừng sợ! Để ông xã giúp em!” Nói xong, Park Yuchun trượt người xuống, mở miệng, ngậm lấy phân thân của Kim Junsu. Đầu nhấp nhô lên xuống theo quy luật, mút lấy tiểu bảo bối.
“A…Yuchun, đừng… bẩn lắm… sẽ ra nước tiểu đó…” Vật nhỏ đẩy vai Park Yuchun ra, nhưng khoái cảm ập đến khiến vật nhỏ xụi lơ trên giường “Ưm… ưm…ưm… ông xã… Su Su không nhịn được rồi, mau buông ra.” Lần đầu tiên bị dục vọng xâm lấn, vật nhỏ nhanh chóng bắn vào trong miệng Park Yuchun.

“Ông xã… xin… xin lỗi… ông xã mau… mau nhổ ra đi.” Vật nhỏ xấu hổ, sao có thể để thứ bẩn đó trong miệng Yuchun được. Ai ngờ viện trưởng Park lại nuốt ực một cái, cho toàn bộ tinh dịch của vật nhỏ xuống bụng “Bảo bối, không bẩn. Còn rất ngọt nữa.” Park Yuchun tiến lên, hôn môi vật nhỏ. Vật nhỏ vừa trải qua cao trào, toàn thân đều mềm nhũn, vô lực tựa vào lòng Park Yuchun.

“Bảo bối! Đưa tay cho anh!” Một tay Park Yuchun ôm lấy vật nhỏ nhà hắn, tay còn lại nắm lấy tay vật nhỏ, đặt lên dương v*t thô to của mình.

“A! Lớn quá! Lại nóng nữa…” Vật nhỏ vừa chạm vào dương v*t của Park Yuchun, lập tức theo phản xạ rút tay ra, nhưng lại bị viện trưởng Park bắt lại, sờ lên dương v*t cách lớp quần lót của mình.

“Bảo bối~ em xem! Đều tại em nó mới như vậy, em phải chịu trách nhiệm đấy.” Park Yuchun chen cả người vào giữa hai chân vật nhỏ “Bảo bối, mau cầm nó cho anh đi.” Park Yuchun nắm hai tay vật nhỏ, ép vật nhỏ cầm lấy dương v*t của mình.

“Ưm… không muốn… anh… tự cầm đi…”

“Nghe lời ông xã, mau cầm lấy đi.” Park Yuchun thúc giục, vật nhỏ chậm rãi đưa tay vói vào trong quần lót của hắn, vừa mới đụng vào vật nóng thô lớn kia, bàn tay nhỏ bé lại muốn trốn tránh. Park Yuchun đè tay vật nhỏ lại, còn giúp vật nhỏ lấy dương v*t của mình ra. Sau đó hắn cúi đầu hôn bên trong đùi vật nhỏ, lớp da trắng nõn liền in lên dấu hôn. Mở rộng hai đùi vật nhỏ ra, hậu huyệt của vật nhỏ liền lộ ra trước mắt hắn. Bởi vì vật nhỏ khẩn trương nên miệng tiểu huyệt khẽ khép mở, giống như đang chào mời người ta mau tiến vào. Park Yuchun đưa đầu lưỡi, khẽ liếm tiểu huyệt đáng yêu của vật nhỏ.

“Ưm… Yuchun, đừng… đừng làm thế…” Vật nhỏ giãy dụa phản kháng, nhưng vào mắt Park Yuchun trông lại càng quyến rũ. Park Yuchun đưa đầu lưỡi vào bên trong hậu huyệt, bắt đầu rút ra đưa vào, đầu lưỡi chọc vào nội vách, cố ý quét qua một lớp, rồi nhấn mạnh vào một chỗ “Ưm… ư… khó… khó chịu quá… Yuchun, tha cho em đi…” Vật nhỏ rên rỉ, cầu xin ông xã của mình.

Sau khi làm ướt hậu huyệt, Park Yuchun mới rút đầu lưỡi ra, ngẩng đầu, vói một ngón tay vào trong.

“A! Đau quá… đừng… đừng mà…” Vật nhỏ bị vật lạ đưa vào liền cảm thấy khó chịu, không biết phải làm ra, hậu huyệt vô tình xiết chặt lại, muốn đẩy ngón tay của Park Yuchun ra.

“Tiểu yêu tinh, em không muốn sống nữa hả? Miệng nói đừng mà chỗ này lại xiết chặt như vậy! Bảo bối, cố chịu một chút, ông xã nhịn không nổi rồi.” Nói xong, Park Yuchun rút ngón tay ra, cầm cự vật lên, bất ngờ động một cái, tiến vào trong tiểu huyệt của vật nhỏ.

“A! Đau… đau quá… Đi… đi ra… đau quá!” Vì chưa làm tốt tiền diễn đã bị xâm nhập, nên tiểu huyệt của vật nhỏ không chịu nổi dương v*t thô to của Park Yuchun, cậu cảm giác như hậu huyệt của mình bị xé rách ra rồi.

“Bảo bối… Anh xin lỗi! Chịu đựng một chút! Ông xã cũng đau lắm. Em… thả lỏng ra… đừng khẩn trương.” dương v*t của Park Yuchun bị tiểu huyệt của vật nhỏ xiết chặt lấy, vì vật nhỏ kẹp quá chặt, nên dương v*t của hắn không nhúc nhích được, chỉ có thể dịu dàng trấn an vật nhỏ thả lỏng ra.

Từ từ, cảm giác bên dưới vật nhỏ dần thả lỏng ra, Park Yuchun liền thử rút dương v*t ra một chút, sau đó đẩy vào trở lại.

“Ưm… Yuchun… nhẹ một chút…” Vật nhỏ bị động tác ra vào này khiến cho cảm thấy khó chịu, cảm giác đau đớn vừa rồi cũng dần dịu lại, thậm chí còn cảm thấy có chút khoái cảm nói không nên lời.

“Bảo bối, nhịn một chút. Ông xã muốn động.” Sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của vật nhỏ, hôn nhẹ lên má cậu, Park Yuchun bắt đầu luật động, tốc độ càng lúc càng nhanh hơn.

“A… ưm… Yuchun… Ưm… đau quá… tiếp tục… tiếp tục… Chậm lại… Ưm… nhanh… nhanh lên một chút…” Vật nhỏ ôm lấy cổ Park Yuchun, cơ thể chuyển động theo nhịp đưa đẩy của hắn, mơ hồ kêu lên.

“Su Su, gọi anh! Gọi ông xã, gọi anh là Chun!”

“Ưm… Ông… xã… Chun…” Vật nhỏ liên tục bị va chạm, không biết phải làm sao, chỉ có thể ôm chặt lấy bả vai hắn, sợ mình bị hắn thúc ra ngoài.

“Ngoan! Mở đùi ra một chút. Em thật chặt… Ưm… hôm nay em phải thỏa mãn anh đấy… Em là của anh… Nói em yêu anh đi. Nói mau.”“Ưm…  em… em yêu anh… em yêu Yuchun.”

“Bảo bối, nói em sẽ không rời xa anh. Mãi mãi không rời xa anh. Nói mau.” Park Yuchun ép vật nhỏ nhìn vào mắt mình, bắt cậu hứa hẹn, hạ thân thì vẫn tiếp tục điên cuồng thúc vào bên trong. Âm thanh d*m dục cứ như vậy mà phát ra.

“A! Chậm… chậm một chút…”

Chát một tiếng, Park Yuchun đánh vào mông Kim Junsu “Nói mau!”

“Ô ô ô… Em… em… em sẽ không rời xa anh, mãi mãi không rời… Ô ô ô… Ông xã… em đau quá… tha cho em đi…” Vật nhỏ bị Park Yuchun đánh một cái cũng không quá mạnh tay, nhưng vẫn cảm thấy oan ức cho mình mà kêu lên. Đã đối xử với người ta thế, mà còn đánh người ta, thật không công bằng.

“Ngoan ~ vật nhỏ ngoan… vật nhỏ của anh…”

“Ưm… a… lạ quá… ông… xã… nhanh… nhanh một chút!” Vật nhỏ đắm chìm trong dục vọng, không ngừng kêu lên.

“Tiểu yêu tinh!” Park Yuchun thấp giọng mắng yêu một câu, nửa thân dưới lập tức tăng tốc ra vào.

“A! Không được! Em… em muốn…” Vật nhỏ bị thúc mạnh liền sắp lên cao trào.

“Không được ra! Bảo bối, chờ ông xã, chúng ta cùng nhau ra.” Park Yuchun nắm chặt phân thân của vật nhỏ, ngăn không cho vật nhỏ lên đỉnh, không cho vật nhỏ thoải mái trước mình.

“Không được! Thật mà… Yuchun… để cho em… cho em… em muốn ra…”

“Ha ha… Su Su thật nóng vội!” Thấy vật nhỏ chịu không nổi, Park Yuchun đành buông tay ra, vừa buông ra, vật nhỏ liền bắn lên cơ bụng cường tráng của hắn. Sau cao trào, vật nhỏ mệt mỏi, cơ thể chỉ còn biết rung động theo từng đợt va chạm mạnh mẽ của Park Yuchun.

“A! Su… Em là của anh… Ưm…” Vội vàng thúc mạnh vào vài cái, toàn bộ hạt giống của Park Yuchun đều phóng ra, trút vào trong hậu huyệt của vật nhỏ.

“Bảo bối… Anh yêu em… Cuối cùng em cũng là của anh… anh chờ thật vất vả đấy…”

“Ông xã… em… đau… quá…” Vật nhỏ thở hổn hển, giọng nói nức nở.

“Lần đầu là như vậy đó, sau này em sẽ quen. Hôm nay tại anh nóng lòng quá.”

“Ưm.”

“Su Su… thật tốt. Sau này em không thể rời anh nữa.”

“Ưm.”

“Bây giờ trong bụng Su Su có giống của anh rồi! Ha ha.”

“…”

“Su Su, nói yêu anh một lần nữa đi.”

“…”

“Bảo bối?”

“…”

“Bảo bối?”

“Ưm… ưm…”

“Em ngủ rồi à? Sao nhanh vậy? Haiz…” Chẳng lẽ đêm nay chỉ có thể làm một lần? Viện trưởng Park than ngắn thở dài.

PS: Chưa hết H~~ Còn sáng hôm sau nữa ~

_________________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau