THỜI ĐẠI VỢ ĐẸP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thời đại vợ đẹp - Chương 11 - Chương 15

Chương 10: Làm người yêu của anh được không? (2)

Park Yuchun khóa xe, bỏ chìa khóa vào túi quần, mơ hồ thấy một bóng dáng nhỏ bé ngồi chồm hổm ở cửa bệnh viện. Con mèo nhỏ đó dưới ánh nắng chiều trông thật chói mắt, nhìn lại quen quen. Sao càng nhìn càng thấy giống đứa nhỏ nhà hắn nhỉ? Trời ạ! Đúng là vật nhỏ!

Park Yuchun bước nhanh tới bên cạnh cậu bạn nhỏ. Mà học sinh Kim Junsu vẫn còn đang lẩm bẩm “Đáng ghét! Không ai đến hết, chân đã tên rần rồi. Đáng ghét!” Cậu bạn nhỏ lặp đi lặp lại, nhưng vẫn không quên ôm chặt hai cái hộp trong lòng.

“Bảo bối! Đúng em rồi!” Park Yuchun đi đến định ôm đứa nhỏ nhà hắn, nhưng mới vừa đưa tay ra, cậu bạn nhỏ đã bổ nhào vào người hắn.

“Chú Park! Cháu đang đợi chú đó.” Vật nhỏ lập tức ném hai cái hộp qua bên cạnh, bởi vì ngồi chồm hổm lâu quá nên hai chân đều tê rần, vốn muốn đứng lên nói với chú Park của mình nhưng cuối cùng lại thành ra cứ ôm như vậy mà nói.

“Bảo bối, sao em lại ở đây?” Park Yuchun ôm đứa nhỏ trong ngực, vừa nãy nhìn mặt của cậu nhóc có vẻ oan ức lắm.

“Mẹ bảo cháu tới đưa đồ ăn cho anh Jae Jae, nhưng cô y tá nói anh Jae Jae không đi làm. Cháu muốn qua tìm chú thì cô ấy lại bảo bệnh viện không có khoa tổng hợp. Nên cháu mới ra cửa đợi.” Cậu bạn nhỏ ở trong ngực Park Yuchun, đầy oan ức kể lể.

“Em chờ ở đây từ mấy giờ?” Viện trưởng Park vỗ nhẹ lên lưng cậu bạn nhỏ, thật làm hắn đau lòng mà.

“Hình như là ba rưỡi.” Kim Junsu ngẩng đầu, đôi mắt ngập nước nhìn viện trưởng Park.

“Trời ạ. Sao em lại ở đây đợi đến ba tiếng?” Park Yuchun tức giận, vật nhỏ nhà hắn vậy mà đợi ở cửa bệnh viện đến ba tiếng, hắn giận nhưng không biết mình giận cái gì, giận vật nhỏ không biết quan tâm đến bản thân mình hay giận hắn lẽ ra đưa Kim Jaejoong về nhà rồi phải quay lại đây ngay, như vậy thì vật nhỏ đâu phải ngồi chồm hổm chờ thế này chứ. Quan trọng là hắn rất đau lòng, cho nên giọng nói cũng có chút trách cứ và hung dữ.

Kim Junsu vốn đã cảm thấy oan ức rồi, bây giờ Park Yuchun còn hung dữ như vậy, nước mắt đảo quanh rất muốn rơi xuống, nhưng cậu nhóc lại cắn răng để nó không rơi “Cháu… cháu chỉ… chỉ là… rất nhớ chú… rất muốn gặp chú… chỉ là muốn đợi chú để gặp chú thôi… nên… nên mới… chờ ở đây.” Cậu bạn nhỏ chính là vậy, mỗi lần muốn giải thích thì lại bị nói lắp, bộ dạng tội nghiệp như vậy hoàn toàn bắt lấy trái tim của viện trưởng Park làm tù binh. Park Yuchun bế đứa nhỏ nhà hắn, rồi nhấc cả hai cái hộp bên cạnh đi vào trong bệnh viện, đến thẳng văn phòng của mình.

Thang máy đến tầng cao nhất, vừa đi đến văn phòng viện trưởng, thư ký Cao nhìn thấy hắn liền bước tới chào. Nhìn cậu nhóc trong ngực viện trưởng, cô cảm thấy quen quen. Hình như cậu bé đó được bác sĩ Kim bế ra một lần.

“Viện trưởng, anh về rồi. Có cần tôi giúp gì không?”

“Cô Cao, nếu có người tìm tôi thì bảo tôi không có ở đây, không cho ai vô quấy rầy tôi, biết chưa?” Park Yuchun dặn dò. Đứa nhỏ trong ngực hắn dùng hai tay ôm lấy cổ hắn, cúi đầu không dám nhìn Park Yuchun.

“Vâng. Tôi biết rồi.”

Viện trưởng Park đá cánh cửa phòng, đi vào trong. Hắn đặt hai chiếc hộp lên bàn tiếp khách, mở cửa phòng nghỉ ra, đặt đứa nhỏ nhà mình lên chiếc giường lớn, định cúi xuống tháo giày cho vật nhỏ thì hắn phát hiện vật nhỏ không chịu buông tay ra khỏi cổ hắn. Vì thế Park Yuchun đành phải khụy đùi ngồi xuống. Nhìn vật nhỏ vẫn cúi đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn dán chặt vào ngực hắn. Park Yuchun định nâng cằm cậu bé lên thì Kim Junsu đã lên tiếng trước “Chú Park… chú đừng giận cháu nha. Cháu… cháu thật sự… là muốn gặp chú… cháu không muốn làm phiền chú đâu… xin lỗi chú… đừng giận Junsu nữa. Cháu… cháu không bao giờ… ngồi xổm trước bệnh viện khiến chú thấy phiền đâu. Đừng ghét cháu.” Vật nhỏ căn bản không biết Park Yuchun giận cái gì, cậu nhóc còn tưởng là tại mình làm phiền hắn, nên vẫn tự trách từ nãy giờ. Trong lòng Park Yuchun chấn động, lúc nghe vật nhỏ nói ‘rất muốn gặp chú’, hắn có cảm giác như được uống một ngụm sữa ấm giữa trời tuyết rơi, không chỉ là ấm áp mà còn là cảm động. Nhưng khi nhận ra vật nhỏ hiểu lầm mình, hắn lại cảm thấy tự trách, chỉ muốn cho mình hai cái bạt tai. Chậm rãi nâng cằm cậu bạn nhỏ lên, thấy nước mắt che kín khuôn mặt, hắn hôn nhẹ lên những giọt nước mắt đó “Bảo bối, xin lỗi em! Là anh không đúng. Vừa nãy anh không nên hung dữ với em, chỉ là anh đau lòng em xách đồ nặng lại đứng tại cửa bệnh viện ba tiếng thôi. Đau lòng em bỏ ba tiếng để chờ anh. Em không biết anh cảm động thế nào đâu. Bảo bối, đừng khóc. Sao anh có thể giận em được. Sao lại ghét em chứ.” Park Yuchun hôn tất cả nước mắt trên mặt vật nhỏ. Học sinh Kim nghe vậy, cánh tay ôm Park Yuchun lại càng siết chặt, dúi cái đầu nhỏ của mình vào hõm vai hắn “Thật sự không ghét cháu ạ? Cháu rất muốn gặp chú Park, nhưng cháu không có số của chú. Cháu nhớ chú… thật đấy… cháu chưa bao giờ nói dối đâu.”

Park Yuchun ôm cái eo mập mạp của cậu bạn nhỏ, để cho cậu áp sát vào mình, giữa hai người lúc này hoàn toàn không có khe hở. Park Yuchun biết, lần ôm này hắn sẽ không bao giờ buông tay nữa “Anh biết, anh biết mà. Bảo bối làm người yêu của anh được không? Để Yuchun yêu em, nếu anh nói anh muốn lấy em, em có đồng ý không?” Park Yuchun vừa liếm lỗ tai đứa nhỏ, vừa thủ thỉ.

“Lấy cháu? Là làm vợ chú Park ạ?” Giọng nói của cậu bạn nhỏ có chút run rẩy.

“Đúng vậy. Su Su không chỉ là người yêu của anh mà còn là bảo bối của anh, đứa nhỏ của anh, là tâm can, là vợ của anh, còn là mẹ của tụi nhỏ trong tương lai nữa.” Park Yuchun xoa vòng eo mập mập của Kim Junsu, xấu tính nói.

“Nhưng… nhưng… anh Jae Jae cũng nói sẽ lấy cháu… hơn nữa… mẹ cháu…” Kim Junsu nghĩ đến Kim Jaejoong, trong lòng không tránh khỏi cảm giác mất mát.

“Không đâu, anh Jae Jae của em sẽ không lấy em. Còn mẹ em, anh sẽ nói chuyện với dì ấy, vật nhỏ, em không cần lo lắng.” Nói xong, Park Yuchun hôn lên đầu mũi tròn tròn của cậu bạn nhỏ. Chờ anh Jae Jae của em lấy em? Ha ha, chỉ sợ chưa đến ngày này, cậu ta đã phải đến một chỗ rồi, còn có thể trói buộc em sao? Em chỉ có thể thuộc về anh thôi.

“Chú Park, cháu phải về nhà. Hộp của anh Jae, mai chú đưa cho anh ấy nhé.” Kim Junsu nghĩ mình đi lâu vậy chắc mẹ sẽ lo lắng, liền lên tiếng kêu muốn về.

“Bảo bối, sao em vẫn gọi anh là chú Park? Không phải đã dạy em rồi sao”

“Không muốn. Cháu còn chưa lấy chú, sao phải gọi chú… gọi chú… như vậy chứ.” Mặt cậu bạn nhỏ đỏ lên, nói.

“Như vậy là sao? Bảo bối nói không muốn gọi anh là gì?” Viện trưởng Park tiếp tục chọc cậu nhóc.

“Dạ? Đáng ghét! Chú lại bắt nạt người ta. Cháu… cháu muốn về nhà.” Vật nhỏ giãy dụa trong ngực Park Yuchun.
“Không cho em đi. Để ông xã hôn em một cái nào.” Park Yuchun lập tức tỏ ra bộ dáng lưu manh, đưa sát miệng vào mặt vật nhỏ nhà hắn, tay thì sờ loạn lên.

“Ưm… ngứa quá. Chú đừng… sờ… không được sờ…” Vật nhỏ bị viện trưởng Park làm cho lúng túng, tay chân luống cuống cả lên.

“Bảo bối, hàng ngày em ăn cái gì mà cả cơ thể đều có thịt thế này? Ha ha.” Viện trưởng tiếp tục giở trò trên người cậu bạn nhỏ. Cả khuôn mặt tròn trịa, bả vai mập mập, cái eo đầy thịt, cả mông nữa… Nhất định là được cung cấp nhiều dinh dưỡng lắm đây.

“Tại cháu ăn được. Nên mới mập vậy. Sao ạ? Anh Jae Jae nói thích cháu mập. Chú không thích thì tìm người gầy đi. Cháu không cần chú. Hứ~” Vật nhỏ không quan tâm mình còn đi giày, liền đá loạn xạ lên đùi của Park Yuchun.

“Anh thích Su Su mập mập mà. Lại đây, để ông xã sờ coi.” Nói xong, Park Yuchun liền mở hai chân cậu bạn nhỏ ra, kéo qua hai bên thắt lưng của mình, còn bản thân thì chen mạnh vào giữa hai chân cậu bạn nhỏ, tạo nên tư thế cực kỳ ái muội.

“Không muốn! Chú đi tìm mấy người gầy đi. Đừng có sờ cháu.” Vật nhỏ dường như chưa chú ý tới tư thế này có bao nhiêu nguy hiểm, tiếp tục giận hờn. Hơi thở của viện trưởng Park rõ ràng trầm đục đi rất nhiều, ánh mắt hắn không còn vẻ dịu dàng nữa mà tràn ngập tình dục. Cậu bạn nhỏ nhìn thoáng qua ánh mắt của Park Yuchun, hình như nhận ra cái gì, liền vội vàng khép chân lại, nhưng cơ thể viện trưởng Park lại đang ở giữa, nên hành động khép chân này vô tình kẹp chặt viện trưởng Park lại. Hai đùi bất giác ma sát hai bên sườn của Park Yuchun.

“Em không muốn sống nữa hả tiểu yêu tinh! Hôm nay nhất định phải dạy em một chút.”Ánh mắt của Park Yuchun đã muốn bắn ra lửa, tay lập tức đưa về mông cậu bạn nhỏ, bóp nắn liên tục.

“Reng… reng… reng…” Tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên phá vỡ khung cảnh hồng hồng ở đây “Reng… reng… reng…”

“Chú… chú… nghe đi.” Nhìn Park Yuchun không chịu bắt máy, vật nhỏ liền khẩn trương nhắc nhở.

“Chết tiệt! Mặc kệ nó đi.” Viện trưởng Park vẫn tiếp tục đùa giỡn với vật nhỏ nhà mình.

“Nghe… nghe đi chú… nghe trước đã.” Cậu bạn nhỏ đẩy đại sắc lang trước mặt mình ra. Park Yuchun không còn cách nào đành phải ủ rũ ra ngoài phòng nghỉ, vừa nhận máy hắn liền quát lên “Ai thế?”

“Park Yuchun! Cậu quát cái gì? Junsu nhà tôi ở cùng cậu phải không?” Giọng nói của bác sĩ Kim còn lớn hơn so với hắn.

“Sao cậu biết?” Viện trưởng Park vẫn tức giận nói, lúc quan trọng mà bị người ta quấy rầy thì tâm tình làm sao mà tốt được.

“Lúc nãy dì Kim gọi cho tôi nói Su Su nó đem đồ cho tôi nhưng giờ vẫn chưa thấy về, nó lại không đem điện thoại, nói chung là dì ấy sốt ruột. Tôi đoán cậu giấu người đi rồi. Park Yuchun, nói cho cậu biết, cậu đừng có suy nghĩ đen tối. Junsu đến chỗ cậu thế nào thì phải đưa nó về nhà đúng thế ấy. Thiếu một sợi tóc, ông đây sẽ thiến cậu ngay.” Kim Jaejoong cũng không phải đồ ngốc, vừa nghe giọng điệu của viện trưởng Park, y đã biết là quấy rầy chuyện tốt của hắn rồi.

“Kim Jaejoong! Không phải cậu bị bệnh à? Sao còn nhiều sức lực quan tâm chuyện người khác vậy?” Viện trưởng Park bị vạch trần âm mưu liền khó chịu nói.“Tôi bệnh thật, nhưng chưa có chết. Cậu đừng mơ đến việc không lấy nó mà đã dùng hành động yêu thương thực tế rồi. Cậu là ai tôi không biết à? Cậu mà làm bự cái bụng của nó, tôi có chết cũng sẽ biến thành quỷ ám cậu.” Tuy rằng Kim Jaejoong đang bệnh, thể lực có thể kém, nhưng mồm miệng thì không thua được.

“Kim Jaejoong! Cậu đừng có chưa ăn đào mà kêu đào chua. Tốt nhất là tự lo cho bản thân đi. Bên kia nói cậu chọn ngày cưới đó. Đừng có quên. Cậu vẫn còn rảnh rỗi quản chuyện của tôi à?”

“Tôi muốn ăn đào thì sớm được ăn rồi. Còn đến phiên cậu nhớ thương, lấy nó sao? Cậu còn không biết xấu hổ. Ông đây bị ai hại thành ra thế này hả? Cái đồ vong ân phụ nghĩa.” Bác sĩ Kim liên tục át viện trưởng Park, giành thế thượng phong “Tóm lại, cậu mau đưa Su Su về nhà cho tôi. Cho cậu hai mươi phút. Hai mươi phút sau tôi muốn nghe được tin Junsu đã có mặt ở nhà nó.” Kim Jaejoong nói xong liền cúp điện thoại rầm một cái.

Viện trưởng Park bất đắc dĩ, ai bảo Kim Jaejoong đã giúp hắn chứ. Đành phải để cho người anh em ở hạ thân chịu thiệt thòi vậy. Hừ, chờ ông đây cưới được vật nhỏ, sẽ làm trước mặt cho cậu xem em ấy kêu la thế nào!

Trở lại phòng nghỉ, Park Yuchun thấy đứa nhỏ nhà mình đã trong tư thế sẵn sàng để chuẩn bị về nhà.

“Cháu phải về nhà rồi. Mẹ sẽ mắng cháu mất.” Kim Junsu chu môi, khuôn mặt vẫn còn ửng hồng vì tình huống xấu hổ lúc nãy.

“Bảo bối, em mà còn nhìn anh như vậy, hôm nay anh sẽ không thả em về đâu. Sao em cứ quyến rũ anh thế?” Thấy bộ dáng ngượng ngùng của cậu bạn nhỏ, viện trưởng Park lại nhịn không được ôm cậu nhóc vào lồng ngực.

“Cháu… cháu không có! Chú mau đưa cháu về nhà đi.” Kim Junsu đẩy ‘kẹo cao su’ siêu lớn cứ dính lấy người mình ra.

“Được rồi. Ông xã đưa em về nhà mẹ đẻ. Lại đây, để anh bế em ra.” Park Yuchun túm Kim Junsu lại, bế cậu nhóc lên. Em có thể trốn khỏi anh sao?

“Không muốn. Ở ngoài nhiều người lắm. Người ta sẽ nói đó. Sau này làm sao chú làm việc được.” Nghĩ đến cảnh bị người khác bế ra bế vào, Kim Junsu liền thẹn thùng. Lần trước là tại chân bị thương, lúc nãy là không kịp phản ứng, mà chú Park lại giận. Bây giờ tỉnh táo, khỏe mạnh thì nhất định không để thế nữa.

“Người ta? Bọn họ dám ư? Mấy người đó ngoại trừ không muốn làm ở đây nữa thôi. Bảo bối, tin ông xã đi. Ông xã của em là chủ của bệnh viện này đấy. Toàn bộ bệnh viện này đều là của anh. Họ đều sợ anh cả.” Viện trưởng Park nhân cơ hội khoe với đứa nhỏ nhà mình.

“Dạ? Chú… nói… bệnh viện này là của nhà chú? Chú là viện trưởng ạ?” Học sinh Kim khó tin mà mở to đôi mắt nòng nọc, nhìn viện trưởng Park không chớp mắt.

“Đúng vậy. Anh tưởng em biết rồi, ở cửa ghi rõ ‘Phòng viện trưởng’ mà.”

“Cháu… cháu không để ý.” Kim Junsu gượng cười.

“Ông xã của em rất tuyệt phải không? Được rồi, giờ anh đưa em về nhà, nếu không không chỉ mẹ em mà cả anh Jae Jae của em cũng xử anh mất.” Nói xong viện trưởng Park bế đứa nhỏ ra ngoài, đưa cậu nhóc về nhà.

“Buông… buông cháu xuống. Cháu tự đi. Cháu cũng biết đường.” Cậu bạn nhỏ tức giận Park Yuchun lợi dụng người ta gặp khó khăn.

“Em ngoan ngoãn cho anh. Em cứ dán trên người Jaejoong anh còn chưa nói đâu. Anh không cần biết em quen từ nhỏ hay sao. Trước không tính nhưng từ bây giờ vật nhỏ em chỉ được để anh bế thôi, biết chưa? Em còn để anh thấy em gần gũi với tên đàn ông khác, anh sẽ giết tên đó, rồi ôm em nhảy xuống sông. Nhất là Kim Jaejoong đấy!” Giấm chua của viện trưởng Park đang lan khắp bệnh viện quốc gia Seoul. Cậu bạn nhỏ trong ngực hắn liền ngừng giãy dụa, nhưng lại bĩu môi, nói nhỏ một câu “Bạo chúa.”

“Em nói cái gì? Dám nói anh là bạo chúa hả?” Viện trưởng Park liền hôn mạnh lên mặt đứa nhỏ để báo thù.

“Đáng ghét. Chú chính là bạo chúa! Độc tài!” Cậu bạn nhỏ cũng không chịu yếu thế, chu mỏ lên khẳng định.

“Em còn nói ông xã mình vậy, anh sẽ ném em xuống đấy.” Nói xong, Park Yuchun liền đưa Kim Junsu ra, định hù cậu nhóc sẽ ném cậu xuống.

“Đừng, đừng, cháu không dám. Chú đừng ném cháu.” Thấy Park Yuchun sắp ném mình, cậu bạn nhỏ liền theo phản xạ ôm chặt cổ của Park Yuchun, miệng không ngừng xin tha, giọng nói mềm mại, đáng thương vô cùng. Nếu thời gian và không gian thích hợp chắc viện trưởng Park sẽ hóa sói ngay lập tức.

“Vật nhỏ! Anh không nỡ đâu. Làm thương đứa nhỏ của anh, anh sẽ đau lòng chết đó.” Hai người lại bắt đầu nói chuyện sến súa. Park Yuchun vẫn bế Kim Junsu, cứ ấm áp với nhau như vậy, mặc cho ánh mắt của những người trong bệnh viện. Phía sau đã ồn ào đến tận trời rồi, nếu tin này mà bán cho tạp chí lá cải chắc sẽ lời lắm.

=> Chap 11: Mẹ vợ, xin yên tâm!

Chương 11: Mẹ vợ, xin hãy yên tâm!

Nói đến chuyện viện trưởng Park đưa đứa nhỏ ngọt ngào nhà hắn về nhà mẹ đẻ, trên đường nếu không phải nhớ tới thời hạn hai mươi phút của Kim Jaejoong, hắn đã quấn quýt bên cạnh vật nhỏ thêm một lúc rồi. Xe đi đến dưới lầu nhà Kim Junsu, lúc đậu xe xong, cậu nhóc đã sốt ruột cởi dây an toàn, bởi vì cậu biết trong nhà mình sắp có ‘bão tố’, nếu tranh thủ thời gian chạy về thì khả năng cao sẽ tai qua nạn khỏi, còn không thì sẽ phải ‘giáp lá cà’ với nhau.

“Bảo bối, em muốn rời xa anh nhanh vậy hả?” Viện trưởng Park dùng đôi mắt cún con nhìn vật nhỏ đang lẩm bẩm.

“Dạ?” Vật nhỏ ngừng động tác phân cao thấp với cái dây an toàn trong tay, vội vàng giải thích “Không… không phải… chỉ là… cháu muốn về nhanh, chắc mẹ đang giận.”

“Không sao đâu, em đừng lo. Bảo bối của anh, anh vào cùng em, rồi giải thích rõ với mẹ em.” Park Yuchun bỏ đi vẻ mặt ngây thơ, cưng chiều nhìn vật nhỏ, bàn tay to xoa nhẹ lên đầu đứa nhỏ nhà hắn.

“Thật ạ? Chú sẽ giải thích với mẹ cháu? Muôn năm~ Vậy mẹ sẽ không mắng nữa. Chú Park~ Chụt!” Vật nhỏ nghe Park Yuchun sẽ giải thích dùm mình, nghĩ đến tránh được một ‘kiếp nạn’, liền quên tất cả, ôm cổ viện trưởng Park, thơm lên mặt hắn một cái. Viện trưởng Park lập tức hóa đá, từ khi gặp học sinh Kim, số lần hóa đá của viện trưởng Park càng ngày càng gia tăng.

“Chú Park? Chú Park?” Vật nhỏ quơ tay trước mắt Park Yuchun “Chú… chú đổi ý à?”

“Hả? Không, sao lại đổi ý chứ. Đi thôi, chúng ta lên nhà.” Nói xong, Park Yuchun nhẹ nhàng giúp Kim Junsu cởi dây an toàn. Tiểu yêu tinh! Sau này sẽ cho em biết quyến rũ người khác là rất nguy hiểm. Đến lúc đó, anh có thể… Ha ha.

Bính boong~ Bính boong.

“Kim Junsu, con còn biết về nhà hả!” Chưa thấy bóng dáng mẹ Kim đâu đã nghe thấy tiếng bà vọng ra. Trong phút chốc, cửa mở ra, mẹ Kim lập tức đập một phát vào đầu người ngoài cửa. Vật nhỏ biết mẹ mình sẽ thực thi bạo lực, nên từ ngoài hành lang đi vào, vật nhỏ đã đứng sau Park Yuchun, ôm lấy thắt lưng hắn mà không dám thò đầu ra trước. Ai ngờ mẹ Kim mở cửa ra là đã đụng tay đụng chân.

“Dì… là cháu.” Park Yuchun ôm đầu, kinh ngạc nhìn mẹ Kim, hơn nữa hắn cảm giác hai tay của vật nhỏ ở phía sau càng ôm chặt hắn.

“Yuchun? Yuchun! A, xin… xin lỗi cháu… Dì tưởng Junsu nhà dì.” Mẹ Kim thấy rõ người tới, liền không ngừng xin lỗi, lúc này ba Kim cũng đi ra “Mẹ nó! Bà sao vậy? Mau mời bác sĩ Park vào nhà đi. Ha ha, bác sĩ Park có đau không?” Thấy vợ mình đánh lộn người, ba Kim cũng cảm thấy ngại, liền mời người ta vào nhà.

“Ha ha, bác trai, cháu không sao ạ.” Đối mặt với ba vợ tương lai, Park Yuchun vẫn tươi cười, mặc dù đầu hắn đau lắm. Bây giờ hắn mới biết tại sao đứa nhỏ nhà hắn không thông minh nổi. Mẹ vợ! Mẹ ra tay nặng quá đấy!

Vật nhỏ ở phía sau vẫn sợ hãi thăm dò tình hình, mới thò đầu ra liền bị mẹ Kim bắt lấy “Kim Junsu, ra đây cho mẹ. Núp sau người Yuchun làm gì? Đứa nhỏ này, bảo con đi làm có chút việc, con lại khiến mẹ lo như vậy. Con nói xem, như thế này bảo mẹ làm sao không biết xấu hổ gả con cho Jaejoong hả? Jaejoong tốt như vậy, nó quyết định lấy con, ba mẹ đã phải thắp hương cầu Phật rồi. Con còn không biết tốt xấu. Con muốn làm ba mẹ tức chết phải không?” Mẹ Kim vừa nói vừa muốn túm lấy vật nhỏ sau lưng Park Yuchun. Mà Park Yuchun lại tựa như gà mái bảo vệ gà con đang chạy trốn khỏi ‘ma chưởng’ của mẹ Kim. Nghe mẹ Kim nhắc đến chuyện Kim Jaejoong lấy Kim Junsu, trong lòng Park Yuchun lại cảm thấy khó chịu. Mẹ vợ thật là, sao cứ đụng chạm đến ‘vết thương’ của mình vậy!

“Mẹ… con…” Vật nhỏ đột nhiên buông lỏng đôi tay đang ôm thắt lưng Park Yuchun ra, muốn đi lên giải thích với mẹ.

“Bảo bối, để anh nói. Thưa dì…” Park Yuchun thấy đứa nhỏ nhà mình bước ra, nghĩ đến khả năng biểu đạt ngôn ngữ của vật nhỏ, hắn thấy để mình giải thích vẫn tốt hơn. Nên hắn kéo vật nhỏ giấu lại sau lưng.

“Yuchun, lại đây ngồi đi.” Mẹ Kim vẫn còn áy náy chuyện vừa rồi, nên nhanh chóng đẩy Park Yuchun đến sô pha ngồi. Vật nhỏ bị Park Yuchun kéo về phía trước, để cậu nhóc ngồi lên đùi mình. Mẹ Kim thấy thế liền trừng Kim Junsu một cái “Kim Junsu, con ngồi ở đâu vậy?” Vật nhỏ sợ tới mức lập tức đặt mông sang bên cạnh.

“Ba nó! Mau rót trà cho Yuchun đi!” Mẹ Kim bắt đầu triển khai nữ quyền. Ba Kim trắng mắt, nghĩ: Nhìn thấy thư sinh mặt trắng là quên ngay mình, sao bà có thể sai chồng mình như lao công thế? Hừ! Mặc dù bất mãn, nhưng ba Kim vẫn ngoan ngoãn tuân lệnh bà xã.

“Dì à, chuyện hôm nay không thể trách Junsu được! Đều là lỗi của cháu, thật ra hôm nay vật nhỏ cũng thiệt thòi nhiều. Em ấy phải ở bệnh viện chờ đến ba tiếng để đưa đồ ăn cho cháu với Jaejoong. Hôm nay ngẫu nhiên Jaejoong cũng không khỏe, nên cháu đưa cậu ấy về nhà, mới khiến Junsu về trễ vậy.” Park Yuchun giải thích rất lịch sự, khiêm tốn, mẹ Kim thấy bộ dạng này của hắn, cũng nhã nhặn đáp lại “Yuchun, sao trách cháu được. Chỉ là thằng nhóc này ngốc quá, cũng không biết đường gọi điện về nhà.” Mẹ Kim cầm lấy tách trà từ ba Kim, đặt lên phần bàn trước mặt Park Yuchun.

“Su Su sốt ruột đem đồ ăn đến bệnh viện nên quên đem điện thoại phải không?” Viện trưởng Park sờ khuôn mặt nhỏ nhắn tội nghiệp của vật nhỏ, hỏi.

“Dạ, đúng vậy ạ.” Thấy viện trưởng Park giải thích rất hợp lý, vật nhỏ liền gầu đầu liên tục.

“Còn không phải tại nó hấp tấp, đãng trí à! Đứa nhỏ nhà dì vốn có tật xấu đó mà. Yuchun, cháu cái gì cũng tốt, nhưng mà lại giống Jaejoong ở một điểm, lúc nào cũng che chở, tìm cơ hội giải vây cho nó.” Lúc này, cơn tức giận của mẹ Kim đã giảm một nửa, còn có chút xót con, dù sao con mình cũng ngơ ngác đợi đến ba tiếng cơ mà. Nhưng bà vẫn sĩ diện, mạnh miệng nói. Park Yuchun chỉ cười, nhưng mâu thuẫn trong lòng lại tăng cao. Mẹ vợ, đừng so sánh con với Kim Jaejoong. Có cái gì giống nhau chứ.

“Đúng rồi, cháu mới nói Jaejoong bị sao vậy? Nó bệnh à? Sao lại thế?” Mẹ Kim nhớ tới lúc nãy Park Yuchun bảo Kim Jaejoong bệnh, liền hỏi, hơn nữa trong lòng lại có chút suy nghĩ.

“A. Không có gì nghiêm trọng đâu ạ, chỉ là bị tiêu chảy nhẹ, cháu chích cho cậu ấy rồi. Bây giờ đang ở nhà nghỉ ngơi.” Viện trưởng Park cẩn thận đáp.

“A. Vậy Junsu, con mau dọn đồ đạc, hôm nay qua ở với anh Jae Jae đi, Jaejoong bệnh nhất định cần có người bên cạnh. Con phải chăm sóc cho anh Jae Jae của mình đấy.” Park Yuchun nghe xong lời này, lông mày thiếu chút nữa là nhếch lên. Cái gì? Bảo vật nhỏ nhà hắn đi hầu người khác. Thế nhưng hành động của vật nhỏ mới là nguyên nhân chính làm cho viện trưởng Park cảm thấy bầu trời trước mắt trở nên đen tối.

“Dạ! Con đi ngay đây.” Kim Junsu ngoan ngoãn đứng dậy, chuẩn bị lên lầu thu dọn đồ đạc. Thật ra cậu nhóc chỉ nghĩ hôm nay đã đắc tội với mẹ, nên không được cãi lại, căn bản không nghĩ đến tầng nghĩa khác. Còn người thông minh như Park Yuchun và ba Kim đều có thể nhận ra, mẹ Kim đang tận dụng cơ hội để Kim Junsu và Kim Jaejoong gạo nấu thành cơm. Ngay trong tình cảnh màn chuông treo sợi tóc thì tiếng chuông cửa vang lên, giọng nói của một người lập tức truyền vào “Nhóc Su ú, mau ra mở cửa cho anh.” Người đến không phải ai khác mà là bác sĩ Kim.

“Dạ? Anh Jae Jae~” Vật nhỏ nghe thấy giọng của Kim Jaejoong, liền vui mừng chạy ra mở cửa. Mẹ Kim cũng đi theo ra.

“Su Su~ Có nhớ anh không? Anh nhớ em muốn chết đây này!” Cửa vừa mở ra, Kim Jaejoong liền thấy viện trưởng Park ngồi ở trong, nhân tố bất an trong lòng y chạy ra, chỉ tiếc là đã lỡ nói rồi. Vật nhỏ thấy khó trả lời, liếc qua viện trưởng Park một cái, không biết nói sao, đành ngây ngô cười hì hì. Mẹ Kim lập tức cầm lấy tay Kim Jaejoong, kéo y vào trong nhà.

“Jaejoong, dì nghe Yuchun nói cháu bị bệnh. Haiz, sao Jaejoong của chúng ta không biết tự chăm sóc bản thân vậy? Nhìn xem, sắc mặt còn chưa tốt đâu. Khiến dì đau lòng quá.” Đúng bộ dáng mẹ vợ nhìn trúng con rể, càng nhìn càng thuận mắt.

“Cháu không sao ạ, chỉ là ăn trúng đồ hư, nên bụng có chút vấn đề, giờ thì khỏe rồi ạ.” Kim Jaejoong liếc qua Park Yuchun một cái, sau đó làm nũng như mọi khi với mẹ Kim.

“Jaejoong còn yếu, sao lại chạy tới đây? Vừa nãy dì tính bảo Junsu qua chăm sóc cho cháu đấy.” Mẹ Kim kéo tay Kim Jaejoong, ân cần hỏi han.

“Su Su còn nhỏ, sao nó chăm sóc người khác được. Với lại cháu cũng không nỡ.” Thật ra bác sĩ Kim muốn nói: Su Su? Dì tin tưởng nó hay muốn hại chết cháu? Bảo nó đến chăm sóc cháu? Không bằng bảo người bệnh cháu đây chăm sóc thêm một người nữa đi.

“Haiz, Jaejoong của chúng ta thật biết nghĩ cho người khác. Giao Junsu cho cháu, chú dì đều an tâm cả. Ba nó!” Mẹ Kim nhanh chóng nháy mắt với ông xã của mình.

“Hả? A, đúng, đúng. Rất yên tâm!” Ba Kim gật đầu phụ họa. Viện trưởng Park bị bỏ quên, mặt đã tái nhợt lắm rồi. Sắc mặt có thể nói còn khó coi hơn so với Kim Jaejoong bị tiêu chảy. Hắn nhìn qua cậu bạn nhỏ Kim Junsu, cậu nhóc cúi đầu, hai cái tai hồng hồng lộ rõ chủ nhân của nó đang thẹn thùng.

“Ba nó! Ông đi nấu cơm đi, sau đó nấu nồi cháo hạt thông cho Jaejoong. Yuchun, Jaejoong đều ở lại ăn cơm với chú dì nhé.” Mẹ Kim cười, nhìn qua cậu bạn nhỏ Kim Junsu. Biết đỏ mặt rồi sao? Thằng con ngốc, cuối cùng cũng biết thẹn thùng. Tín hiệu tốt!

Ba Kim vừa định đi vào phòng bếp thì có người gọi lại.

“Bác trai, chờ một chút. Cháu có lời này muốn nói với bác và dì.” Park Yuchun thật sự không nhẫn nhịn được nữa, còn danh bất chính, ngôn không thuận thế này, hắn sẽ nghẹn chết mất. Khi nào hắn phải chịu cái cảnh này chứ? Dù hôm nay có thế nào, hắn cũng phải nói ra tất cả.

“Sao? Yuchun, cháu nói đi.” Mẹ Kim cười, nhìn Park Yuchun. Ba Kim quay trở lại, ngồi xuống sô pha. Bàn tay mũm mĩm của cậu bạn nhỏ Kim Junsu đã bị viện trưởng Park nắm chặt, bác sĩ Kim thì nhếch mày ngồi hóng chuyện vui. Đối với hành động này của Park Yuchun, bác sĩ Kim không cảm thấy kỳ lạ chút nào. Cuối cùng thì Park Yuchun cũng không nhịn được.

“Bác trai, dì. Xin hai người gả Junsu cho cháu. Cháu không thể không có em ấy, cháu có thể cam đoan cháu yêu Junsu hơn Jaejoong nhiều.” Park Yuchun hít sâu một hơi, hơn nữa còn dùng ánh mắt cực nóng nhìn vật nhỏ. Mẹ Kim không kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra, đương nhiên ba Kim càng chậm hiểu hơn.

Một phút…

Hai phút…

Năm phút…

“Chuyện này… Yuchun, cháu… vừa… vừa nói cháu muốn dì gả Junsu cho cháu… ý cháu là… cháu muốn kết hôn với Junsu?” Năm phút sau, mẹ Kim mới phục hồi tinh thần, gượng cười hỏi.
“Vâng ạ.”

“Ý cậu là muốn kết hôn với Junsu nhà chúng tôi? Là kết hôn sao?” Ba Kim cũng không thể tin nổi mà hỏi lại.

“Vâng. Cháu muốn kết hôn với Junsu, chăm sóc em ấy cả đời, thương yêu em ấy suốt đời, đương nhiên cũng sẽ cùng em ấy phụng dưỡng bác trai và dì ạ. Cháu sẽ làm cho bác trai, dì và em ấy có cuộc sống hạnh phúc, thoải mái.” Viện trưởng Park vội vàng tỏ thành ý.

“Nhưng… Junsu nhà dì… nó… ngốc lắm. Dù thế, cháu cũng muốn lấy?” Mẹ Kim tiếp tục hỏi, bà thật sự không hiểu, đàn ông ưu tú thế sao lại thích con của bà?

“Cháu thích Junsu như vậy. Tuy quen em ấy không lâu, nhưng cháu đã lãm sâu vào. Mong dì chấp nhận. Nếu không có Junsu, cháu sẽ tìm đến cái chết.” Lời này khoa trương thật, nếu không được đồng ý thì cùng lắm hắn với vật nhỏ trốn đi, chứ chết làm cái gì.

“Nhưng dì đã hứa gả Junsu cho Jaejoong rồi, hơn nữa Jaejoong nó cũng đồng ý.” Mẹ Kim khó xử nói. Tuy Kim Junsu và Kim Jaejoong là anh em nối khố, bà lại hiểu rõ Kim Jaejoong, nhưng Park Yuchun cũng rất tốt. Thật khó chọn mà.

“Dì à, chuyện này nên hỏi người trong cuộc. Tuy cháu cũng muốn lấy Junsu, nhưng… cháu nghĩ nên tôn trọng lựa chọn của em ấy.” Bác sĩ Kim vẫn im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng, vẻ ngoài tỏ ra đau lòng, nhưng nội tâm đã muốn cười lên. Ha ha, Park Yuchun, biểu hiện đó của cậu rất tốt đấy!

“Jaejoong, chuyện này… dì thật sự rất thích cháu.” Mẹ Kim thấy Kim Jaejoong buồn, lại nhanh chóng vỗ lưng an ủi y. Kim Jaejoong gượng cười, giống như rất khổ sở “Dì, cháu muốn Junsu được hạnh phúc, nếu em ấy nghĩ rằng Yuchun yêu thương em ấy hơn, cháu tình nguyện rút lui. Huống hồ cháu chỉ là một thằng con trai nghèo, cháu không có gì cả, Junsu theo cháu nhất định sẽ phải chịu khổ. Thật ra Yuchun cũng không hẳn là đồng nghiệp của cháu. Cậu ấy là viện trưởng cũng là giám đốc của bệnh viện chúng cháu. Cậu ấy có thể cung cấp mọi thứ cho Junsu. Về vấn đề đó, thì cháu không thể so bì được.” Kim Jaejoong lấy hai tay che mặt, thoạt nhìn trông đau lòng vô cùng, thật ra là y sợ nhịn cười không nổi, mà làm lộ mọi việc. Người khác đều nghĩ Kim Jaejoong buồn khổ, nhưng Park Yuchun thì nhìn thấu đuôi con hồ ly này. Ở cùng y nhiều năm vậy, hắn còn không biết sao? Nếu không phải đang trong giây phút quan trọng, hắn đã đứng lên đạp cho y một phát rồi.

“Viện… viện trưởng? Giám đốc? Giám đốc bệnh viện đa khoa quốc gia Seoul?” Mặc dù thời tiết đang tốt, nhưng ba mẹ Kim đều như bị sét đánh ngang tai.

“Đúng vậy. Dì, bác trai, cháu xin lỗi. Lúc trước cháu không nói là bởi vì cháu không muốn dì với Junsu cảm thấy xa cách. Cũng không muốn dì cảm thấy cháu quá tự đại, cho nên… Xin dì hãy tin là cháu thật lòng yêu Junsu.” Park Yuchun nhận ra nếu không lên tiếng thì hắn sẽ bị bác sĩ Kim hại chết.

“Ba nó. Ý của ông sao?” Mẹ Kim khó xử nhìn chủ gia đình, xem ra đến lúc quan trọng, thì chính chủ mới có quyền hành.

“Khụ khụ, Jaejoong à, cả viện trưởng Park nữa, hai người lên phòng Junsu nghỉ ngơi chút đi. Chú với mẹ Junsu, cả Junsu nữa cần nói chuyện một lúc.” Ba Kim vuốt cằm nói.

“A… vâng.” Hai người cùng đứng dậy, lên lầu, trong lòng đều có suy nghĩ.

Mẹ Kim thấy tiếng đóng cửa trên lầu vang lên, liền vội vàng vui mừng ngồi bên cạnh thằng con của mình. Vật nhỏ từ nãy giờ vẫn nhìn chằm chằm vào đùi của mình, hai bàn tay giày xéo nhau.

“Su Su. Con của mẹ! Thật giỏi, ba mẹ cuối cùng cũng có thể hãnh diện vì con. Ai dô, nói như vậy, Su Su nhà chúng ta thật đáng yêu đó. Ha ha, bây giờ đứa nhỏ của nhà chúng ta cũng được người ta tranh nhau rồi. Mẹ tự hào về con.” Mẹ Kim kéo tay cậu bạn nhỏ, liên tục đập lên.

“Mẹ nó, mau vào vấn đề chính đi. Hỏi xem Su Su nó muốn gả cho ai?” Ba Kim đẩy bà xã đang hưng phấn quá độ.

“Đúng rồi, ông xem tôi này, vui quá lại quên mất. Su Su! Mau nói cho mẹ biết, Yuchun, Jaejoong, con muốn gả cho ai? Hửm?”

“Con… con… con đều thích ạ.” Hình như cậu bạn nhỏ vẫn chưa hiểu khái niệm ‘lấy chồng’.

“Su Su, không được tham lam chọn cả hai vậy đâu. Chọn một người thôi.” Mẹ Kim tỏ ra vẻ mặt chán nản. Ba nó, con của chúng ta có hiểu không vậy? Ông đúng là không biết dạy con mà.

“Mẹ… thật ra… anh Jae Jae là anh trai. Su Su thích anh ấy là vì anh ấy là anh trai của con… Nhưng chú Park… không phải thích giống anh trai… con… con cũng không biết.” Vật nhỏ ngây ngô trả lời quanh co.

“Vậy là muốn gả cho viện trưởng đúng không? Jaejoong là anh trai, còn viện trưởng Yuchun là muốn ở cùng cả đời, giống ba mẹ phải không?” Mẹ Kim thấy vật nhỏ trở lời hàm hồ vậy, liền sốt ruột phân tích cho cậu nhóc.

“Dạ.” Vật nhỏ khẽ gật đầu.

“Nhưng Jaejoong rất thương con. Hơn nữa ba mẹ lại hiểu rõ nó. Còn viện trưởng Park thì không đáng tin chút nào.” Ba Kim có chút không vui, nhìn ngang nhìn dọc Kim Jaejoong vẫn hơn nhiều.

“Ba, đáng tin, đáng tin ạ! Con thấy chú Park rất đáng tin.” Nghe ba Kim có ý lệch về phía Kim Jaejoong, vật nhỏ liền ngẩng đầu, lập tức nói tốt cho chú Park.

“Bảo bối của mẹ! Vậy là con thích viện trưởng Park rồi. Để mẹ đi kêu con rể Park xuống.” Mẹ Kim cười tươi như hoa, sờ mặt vật nhỏ, chuẩn bị lên lầu kêu ‘con rể Park’.“Mẹ nó, Jaejoong cũng ở trên đó đấy. Bà làm vậy không thấy nhẫn tâm sao? Jaejoong đối xử tốt với chúng ta vậy. Làm thế có phải là quá tàn nhẫn không?” Ba Kim cản mẹ Kim lại. Mẹ Kim cũng cảm thấy khó xử, dù sao Kim Jaejoong cũng sống nhà bọn họ một thời gian dài, đã sớm xem y là con trong nhà rồi, vốn là đề cử số một cho chức ‘con rể’, bây giờ lại…

“Tôi hiểu. Nhưng chẳng phải Jaejoong nó nói muốn Junsu nhà chúng ta hạnh phúc sao? Dù sao thì đây cũng là do Su Su chọn. Sau này con rể Park đối tốt với nó, thì đây là phước của nó, nếu cậu ấy không đối tốt, thì cũng là do nó chọn. Chuyện này không thể trách chúng ta được.”

“Haiz, vậy gọi hai đứa đó xuống đây đi.” Ba Kim tuy không thích kết quả này, nhưng dù sao cũng là do con mình chọn. Con trai lớn rồi, không quản mãi được. Tự nó chọn, hi vọng nó sẽ không hối hận.

Trong khi đó trong phòng của Kim Junsu.

“Kim Jaejoong! Cậu được lắm. Bệnh rồi còn có dư sức đến quản chuyện nhà người khác. Định phá hỏng chuyện tốt của tôi hả. Tôi trừ lương đấy.” Vừa mới đóng cửa phòng lại, viện trưởng Park liền nổi trận lôi đình, đương nhiên giọng nói lại rất nhỏ.

“Hừ! Chuyện của Jung Yunho không phải cậu cũng chơi tôi à?” Kim Jaejoong lười biếng nằm trên giường của Kim Junsu, bị tiêu chảy, nên chân của y cứ mềm nhũn ra. Y liếc mắt nhìn qua Park Yuchun.

“Tôi… không có… tôi không nghĩ việc lại ra nông nỗi vậy. Nói tóm lại chuyện đó tôi sẽ tìm cách giải quyết, còn bây giờ tôi đang cầu hôn, cậu đừng phá chuyện của tôi, biết chưa?” Kim Jaejoong nhắc lại chuyện của Jung Yunho, Park Yuchun cảm thấy đuối lý, liền hạ giọng xuống.

“Hừ, tôi mặc kệ. Tôi không cần biết cậu dùng chiêu gì, nhưng phải nói rõ với cái tên Jung Yunho đó chuyện xem mắt không liên quan tới tôi. Nếu được, tôi sẽ giúp cậu rước vật nhỏ về nhà, thế nào?” Kim Jaejoong nói rất nhẹ nhàng.

“Được, tôi sẽ nghĩ cách. Cậu mau giúp tôi chinh phục ba mẹ vợ đi.” Park Yuchun đồng ý ngoài mặt, hắn đồng ý sẽ đi giải thích, còn tên Jung Yunho kia có nghe hay không là chuyện khác. Xã hội đen đấy, hắn cũng chẳng dám đắc tội đâu.

“Ok!” Nghe Park Yuchun nói sẽ giải quyết vụ xem mắt kia, tâm tình của Kim Jaejoong liền tốt hẳn lên. Lúc này ở ngoài cửa cũng vang lên tiếng gọi của mẹ Kim “Jaejoong, Yuchun, hai đứa xuống đây đi. Chúng ta nói chuyện.”

Ba mẹ Kim ngồi trên chiếc sô pha đặt ở giữa, cậu bạn nhỏ Kim Junsu ngồi trên chiếc ghế nhỏ đối diện ba mẹ, thoạt nhìn chẳng khác gì phạm nhân. Park Yuchun vừa thấy liền đau lòng, chỉ muốn chạy đến ôm lấy đứa nhỏ, để vật nhỏ ngồi trên đùi mình, nhưng bây giờ không phải là lúc có thể làm thế. Haiz, hắn nên đau lòng vợ hay lấy lòng mẹ vợ đây?

“Lại đây, Yuchun, Jaejoong. Hai đứa ngồi ở đây.” Mẹ Kim chỉ định cho hai người ngồi ở hai chiếc sô pha đơn hai bên, nếu lát có bất hòa, hai người cũng không đánh nhau được. Chờ hai bên đều ngồi xuống, ba Kim mới lên tiếng “Jaejoong à, cháu rất thương Junsu, chú dì đều biết, nhưng chuyện hôn nhân cả đời thì phải theo ý của Su Su… cho nên…”

“Chú, nghe cháu nói trước đã.” Kim Jaejoong cắt ngang lời ba Kim, nhịp tim của viện trưởng Park liền tăng lên 120 lần/giây.

“Chú dì mấy năm nay đều xem cháu như con trai trong nhà. Ngoài chú dì, cháu thật sự chưa được nhận tình cảm của ba, mẹ cháu thì đã sớm qua đời. Nên cháu thật sự rất cảm kích chú dì. Đúng là cháu rất thích Junsu, thích vẻ đơn thuần, hiền lành của em ấy, thích em ấy hay chạy theo cháu kêu anh Jae Jae. Nhưng cháu luôn xem em ấy như em trai của mình, một người em trai cháu muốn bảo vệ. Thật ra, từ lúc Yuchun đến khám bệnh lần đầu cho Su Su, cậu ấy đã nói với cháu là thích Su Su rồi. Cháu biết cậu ấy rất yêu Su Su, nhưng ban đầu cháu không đồng ý, bởi vì cháu sợ vật nhỏ mà mấy năm cháu khổ cực che chở sẽ gặp phải người xấu.” Nói đến đây, bác sĩ Kim liếc qua viện trưởng Park một cái “Nhưng qua một thời gian kiểm tra viện trưởng Park. Cháu thấy cậu ấy đủ tư cách. Chú dì cũng sẽ đồng ý chứ?” Park Yuchun nghe đến câu này, trong lòng càng bội phục. Người anh em, đã đến trình độ này rồi à!

“Jaejoong à, cháu làm dì cảm động đến không biết phải nói sao. Cháu có đồng ý làm con của chú dì, làm anh trai ruột của Junsu không? Thật ra dì với ba nó rất thích cháu, dì nói rồi, dì thích Jaejoong còn hơn Junsu nữa. Cháu có đồng ý không?” Mẹ Kim nói xong, đưa tay lên lau nước mắt.

“Đúng vậy. Không làm con rể thì có thể làm con trai cả nhà chúng ta. Từ nay về sau cháu cũng kêu chú dì là ba mẹ giống Junsu được không?” Mắt ba Kim cũng đỏ lên, giọng nói nghẹn ngào.

“Vâng ạ. Ba, mẹ~” Kim Jaejoong cũng kích động bước qua ngồi giữa ba mẹ Kim.

“Khụ khụ, còn chuyện… Yuchun, bây giờ nói về chuyện của cậu với Junsu.” Ba Kim giờ mới nhớ tới nhân vật quan trọng.

“Yuchun, tuy dì biết cháu đối xử tốt với Junsu nhà dì, nhưng gia đình cháu thế nào thì dì lại không biết. Cháu giới thiệu một chút đi.” Mẹ Kim nói.

“Vâng. Thưa dì, cháu năm nay hai mươi bảy tuổi, trong nhà có ông nội và một em trai. Ba mẹ cháu bị tai nạn qua đời năm cháu mười tuổi. Bệnh viện đa khoa quốc gia Seoul là do ông nội cháu tạo dựng. Bây giờ ông về hưu, nên giao mọi thứ lại cho cháu tiếp quản. Em trai cháu tên là Park Yuhwan, đang sống ở Mỹ. Cơ bản là vậy ạ.” Park Yuchun nói một hơi tình trạng nhà hắn.

Ba Kim nghe vậy thì cảm thấy rất vừa lòng. Đơn giản là vì xem ra viện trưởng Park còn trẻ lại có sự nghiệp, Junsu sau này sẽ không khổ. Mẹ Kim cũng vừa lòng, nguyên nhân là ba mẹ viện trưởng Park đều đã mất. Tuy đáng thương nhưng Junsu qua đó sẽ không phải chịu cảnh mẹ chồng con dâu. Kim Jaejoong rất vừa lòng. Bởi vì từ nay y đã là anh vợ của Park Yuchun. Chuyện tiền lương, tiền thưởng, phúc lợi, nghỉ ngơi… một cái cũng không thể thiếu.

“Vậy Yuchun của chúng ta ở cùng ông nội hay ở một mình?” Mẹ Kim lập tức nâng địa vị cho viện trưởng Park thành ‘Yuchun của chúng ta’.

“Ông cháu ở nhà chính ạ, bây giờ cháu đang sống một mình ở khu Cheongdamdong (nơi giàu có nổi tiếng ở Seoul). Nếu Junsu không thích, cháu có thể mua một căn nhà mới.” Park Yuchun nghĩ rằng nói như thế ba mẹ vợ sẽ vừa lòng. Nhưng ba Kim lại không thoải mái “Cậu nói vậy là ý gì? Tôi gả Junsu cho cậu không phải vì mấy thứ đó.” Vì con trai mình, ba Kim nhất định phải nghiêm khắc với con rể Park.

“Không phải! Không phải ạ. Bác trai, cháu chỉ muốn Su Su sống thoải mái, muốn cho bác và dì an tâm. Cháu không… thật sự không có ý gì khác.” Thấy ba vợ bới lông tìm vết, viện trưởng Park liền cuống quýt giải thích.

“Ba nó. Sao ông lại có thể nghĩ Yuchun như vậy? Yuchun của chúng ta là người biết nghĩ cho người khác mà.” Ba Kim liền bị mẹ Kim liếc cho một cái “Yuchun, thế ông nội cháu có đồng ý cho cháu lấy con trai không? Người già thường hay bảo thủ lắm.”

“Có! Chắc chắn đồng ý ạ! Ông nội cháu tư tưởng thoáng lắm. Junsu đáng yêu như vậy, ông cháu nhất định sẽ rất thích.” Tư tưởng của ông nội hắn nói thật là quá thoáng ấy chứ. Suýt nữa là quăng hắn qua nhà người ta rồi.

“Vậy cháu xem, sắp xếp thời gian trong mấy ngày nay để hai gia đình gặp nhau bàn bạc đi.” Mẹ Kim vốn có châm ngôn ‘Rèn sắt khi còn nóng’, mất công người ta lại hối hận. Lỡ mấy ngày nữa bên đó phát hiện Junsu ngốc hơn so với tưởng tượng, rồi bỏ thì sao.

“Vâng ạ. Vậy giờ con về nói với ông nội. Sẽ sắp xếp thời gian sớm nhất, còn thời gian cụ thể thì ba mẹ vợ chọn đi ạ.” Viện trưởng Park cười tít mắt, lộ hai gò má phúng phính, đổi ngay cách xưng hô.

“Ha ha. Được. Ơ? Ba nó, còn chưa đi nấu cơm à. Lâu vậy mà còn chưa xong. Bọn nhỏ đều đói rồi.” Mẹ Kim thấy mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa, tối chắc sẽ vui đến không ngủ được, nhớ đến mọi người chưa ăn gì, liền lấy lại quyền làm chủ, sai ba Kim đi nấu cơm.

“Ừ, đúng rồi. Tôi đi nấu ngay đây.” Hiếm khi ba Kim mới không oán hận mà đứng dậy đi làm thế.

“Ba, con phụ ba.” Con trai cả liền hiếu thuận chạy theo ba Kim vào phòng bếp.

“Mẹ vợ, con cũng đi phụ.” Park Yuchun cũng muốn biểu hiện hắn là anh con rể không tệ chút nào.

“Không cần, không cần! Sao lại để viện trưởng Park của chúng ta nấu cơm chứ. Junsu, con còn thất thần ở đó làm gì? Dẫn con rể Park lên phòng xem đi. Nhanh lên. A, đúng rồi. Mẹ cũng đi giúp nấu cơm.” Mẹ Kim liền tạo cơ hội cho vợ chồng son ở chung. Hi vọng đứa con ngốc nghếch của mình có thể giữ chặt tâm viện trưởng Park thêm một chút, mất công người ta lại bỏ chạy. Nói xong, mẹ Kim liền đi về phòng bếp. Cậu vợ mới vẫn ngoan ngoãn ngồi cả buổi trên chiếc ghế nhỏ giờ mới ngẩng đầu, xấu hổ nhìn viện trưởng Park. Viện trưởng Park nhìn thấy ánh mắt này liền chống cự không nổi. Vốn đang giả bộ dè dặt với mẹ Kim, liền hóa lang sói bước đến trước mặt đứa nhỏ nhà hắn “Bảo bối, mẹ bảo chúng ta lên lầu kìa.” Vuốt nhẹ lỗ tai của Kim Junsu, Park Yuchun nhỏ giọng nói.

“Dạ, nhưng chân người ta tê rồi~” Vật nhỏ nhìn xung quanh một lát, thấy không có ai, mới nói tiếp “Hay là… chú bế cháu lên đi.” Cái này là ước mơ của viện trưởng Park từ lâu rồi, đương nhiên hắn sẽ cam tâm tình nguyện đảm đương nhiệm vụ cũng thu chút lợi tức cho bản thân này, mà bế đứa nhỏ nhà mình lên lầu.

Mới vừa đóng cửa phòng lại, viện trưởng Park liền giam vật nhỏ giữa cơ thể hắn và cánh cửa. Vật nhỏ vẫn bám trên người Park Yuchun, hai chân quặp hai bên thắt lưng Park Yuchun, hai tay ôm cổ hắn, cứ như vậy mà giữ tư thế ái muội này.

“Chú…”

“Gì? Em gọi anh là cái gì?” Vật nhỏ vừa mở miệng đã bị cắt ngang, bây giờ thì Park Yuchun đã danh chính ngôn thuận rồi.

“Dạ… ông xã~” Hai mắt vật nhỏ long lanh, chứa đầy xuân sắc, môi chu ra, trông thật đáng yêu “Ưm~” Park Yuchun hôn lên đôi môi của đứa nhỏ, mút lấy cánh môi, dùng đầu lưỡi linh hoạt không ngừng liếm hàm răng của đứa nhỏ, ý đồ khiêu mở miệng cậu bạn nhỏ ra, mà tiến thêm một bước, thưởng thức vị ngọt bên trong.

Chương 12-1: Vợ ơi, cười cho chồng xem cái nào~

Sau khi ăn xong cơm chiều, một phút Park Yuchun cũng không chờ được, hắn lái chiếc Lamborghini tới nhà chính, nói rõ mọi chuyện với ông nội Park.

“Ông nội! Ông nội! Mau xuống đây đi! Ông nội! Ông nội!” Park Yuchun vừa mới bước vào cửa đã hô to, lúc này chắc ông nội Park đang xem phim hoạt hình.

“Cậu chủ, bây giờ ông chủ đang ở phòng đọc sách, cậu cũng biết là ông chủ không thích lúc giải trí và đọc sách lại bị người khác quấy rầy mà.” Chú Yong Wan nghe thấy Park Yuchun gọi ầm lên, liền bước đến nhắc nhở.

“Chú Yong Wan, cháu có chuyện quan trọng muốn nói với ông nội. Chuyện hôn nhân cả đời đấy, không chậm trễ được!”

“Sao? Để tôi đi báo với ông chủ một tiếng, cậu ngồi đây chút đi, tôi đi rót trà cho cậu.” Chú Yong Wan nghe đến chữ ‘hôn nhân cả đời’ liền nghĩ Park Yuchun vì sự kiện xem mắt kia mà đến tính sổ với ông chủ. Nhưng nhìn mặt hắn hình như vui vẻ lắm, không giống… Chẳng lẽ thấy tổng giám đốc Jung đẹp trai, lại tài giỏi quá nên mới đồng ý? Đây quả là một chuyện tốt mà.

Bây giờ Park Yuchun đang nóng lòng, hắn đi qua đi lại trong phòng khách. Ông nội Park ở trên lầu nghe quản gia Yong Wan nói ra suy luận của mình, cũng thấy có lý, liền bỏ ‘thời gian đọc sách’, vội vàng xuống lầu.

“Yuchun à, về rồi sao? Có gì quan trọng vậy?” Ông nội Park làm bộ rất bình tĩnh, nhưng trong lòng đã vui mừng đến mức ngồi liệt kê trong đầu những người cần mời đến tiệc cưới rồi.

“Ông nội! Cháu có chuyện quan trọng muốn nói với ông! Ông lại đây ngồi đi!” Park Yuchun kéo ông nội Park ngồi xuống sô pha “Ông nội, ông ngồi xuống đây, nghe cháu nói cũng không được giật mình đâu đấy.”

“Ừ, cháu nói đi. Cả đời ông nội ngoại trừ trước khi kết hôn, nghe bà nội cháu đột nhiên báo có thai ba cháu thì chưa có chuyện gì dọa được ông hết. Nói đi.” Ông nội uống ngụm trà, không nhanh không chậm nói.

“Hì hì, vậy được rồi ạ. Ông nội, cháu muốn kết hôn.”

“Hả? Tốt, đây là chuyện tốt mà.” Đã bảo lần này rất hợp mà. Ông nội Park cười, đáp.

“Nhưng cháu muốn kết hôn với một cậu con trai. Ông nội không phản đối ạ?” Park Yuchun cẩn thận hỏi.

“Ha hả. Không phải cháu bảo ghét mấy cô tiểu thư nhăn nhó sao? Chuyện muốn kết hôn với con trai cũng có thể hiểu mà. Ông nội sẽ không phản đối đâu.” Thằng bé này. Lại còn nói cậu con trai. Tổng giám đốc Jung lớn hơn cháu đấy.

“Thật ạ? Tốt quá. Cháu cảm ơn ông. Vì cháu yêu em ấy, nên cháu muốn mau chóng kết hôn. Vậy có được không ạ?”

“Được chứ! Yuchun à, cháu kết hôn, cuộc sống mới ổn định được, ông nội cũng an tâm, thấy công việc đã tốt, ông cũng hy vọng cháu lo liệu chuyện gia đình.” Bên Dongbang cũng đang hối ngày cưới mà.

“Tốt quá, ông nội, cháu… thật sự… cám ơn ông! Cám ơn ông đã hiểu cho việc cháu yêu một người con trai. Cám ơn ông… A… hai bên có thể xếp thời gian gặp nhau ngay được không ạ?”

“Ha hả, bây giờ biết ông nội thương cháu rồi hả. Được, sẽ xếp thời gian ngay.” Haiz, xem ra là an tâm được một đứa rồi. Park Yuhwan, đến lượt cháu đó.

“Ông nội! Ông yên tâm đi, tuy em ấy là con trai, nhưng đáng yêu lắm!”

“Cháu… cháu thấy thế sao? Cháu thấy đáng yêu là được rồi, ông nội đều thích.” Tổng giám đốc Jung đáng yêu? Đáng sợ thì có. Yuchun, cháu thật lạ đấy.

“Cháu không nói quá đâu. Em ấy đáng yêu lắm, rất đơn thuần. Lấy được em ấy, cháu sẽ rất hạnh phúc.”

“Lấy? Cháu… lấy cậu ấy?” Không lẽ cậu Jung là uke?Không ngờ đấy, nhưng Yuchun thấp hơn liệu có được không?

“Vâng ạ. Cháu muốn kết hôn với em ấy. Cả đời này chỉ lấy một mình em ấy thôi.”

“Không phải cháu qua đó sao?”

“Ông nội, ông cũng quá xem thường cháu đấy. Park Yuchun cháu là seme chính hiệu. Bảo cháu lấy chồng, người ta nghe thấy chắc cười rụng răng đó. Đương nhiên là Junsu qua đây rồi.” Viện trưởng Park không khỏi nhíu mày, nhìn ông nội Park đang há to miệng.

“Junsu? Ai là Junsu? Không phải Jung Yunho sao? Jung Yunho của tập đoàn DongBang?” Ông nội Park thiếu chút nữa là té nhào xuống sàn nhà.

“Jung Yunho nào? Là Junsu, Kim Junsu ạ! Là bảo bối đáng yêu Kim. Jun. Su của cháu.”

“A, không phải là cháu đi xem mặt Jung Yunho à? Sao lại ra cái người tên là Kim Junsu? Nhưng mà… bên tổng giám đốc Jung đã gọi điện bảo vừa lòng, còn nói chọn ngày cưới. Cháu… Park Yuchun! Cháu muốn hủy bỏ hả?”

“À, ông nội. Thật ra hôm đó đi gặp Jung Yunho không phải là cháu, mà là bác sĩ của bệnh viện chúng ta, quân át chủ bài của bệnh viện – Kim Jaejoong.”

“Cái gì?”

Nửa tiếng sau, Park Yuchun liền kể hết mọi chuyện xem mặt với Kim Junsu cho ông nội Park nghe.

“Haiz.” Ông nội Park mệt mỏi thở dài.

“Ông nội, chuyện là như vậy đó. Tóm lại cháu sẽ không rời đứa nhỏ nhà cháu đâu. Ông không đồng ý, cháu sẽ dẫn vật nhỏ bỏ trốn. Bệnh viện cũng mặc kệ, ông quay lại làm viện trưởng tiếp đi. Tiếp tục những ngày không làm hết việc, ký văn kiện không xong. Tăng ca đột xuất, rồi nhiều ca phải vô làm phẫu thuật. Đến lúc đó ông cũng sẽ không có thời gian đi chơi bóng với ông Lee, không có thời gian xem hoạt hình, đọc truyện tranh. Hơn nữa, cháu sẽ báo cho Yuhwan biết. Bảo nó ở Mỹ cả đời luôn, dù sao nó cũng chỉ ước được ở đó thôi.”

“Haiz, trời định… trời định à.” Cháu cũng nhẫn tâm quá đấy. Ông nội cháu già rồi, cháu không nghĩ cho ông nội chút sao? Sớm biết thế thì sẽ không cho cháu biết ông đi chơi bóng cùng ông Lee, đọc truyện tranh với xem phim hoạt hình rồi. Đỡ đến lúc quan trọng, lại lôi ra uy hiếp ông.

“Vậy ý ông nội là sao ạ?” Park Yuchun thăm dò.

“Cứ vậy đi, nếu đã để đứa nhỏ nhà người ta thiệt thòi qua đây, thì để cho nhà bên kia chọn ngày gặp mặt đi. Vấn đề quan trọng là bên tập đoàn Dongbang thì phải làm sao?” Ông nội Park nhíu mày, nói.

“Ông nội, nếu Jung Yunho để ý bác sĩ Kim, thì chúng ta tận dụng thời thế luôn. Dù sao Jaejoong cũng chưa có đối tượng, đưa qua đó không phải phù hợp sao? Với lại hồi trước ông thương cậu ấy như vậy, ngay cả chi phí du học ở Mỹ ông cũng tài trợ, đã thế còn nhiều hơn cho cháu ấy.  Ông xem như người nhà mà lo chuyện hôn nhân cho cậu ấy đi.” Park Yuchun lập tức đưa ý tưởng của mình. Căn bản là hắn không muốn Kim Jaejoong quấy rầy chuyện của mình nữa thôi.

“Hả? Cháu nói đúng. Nhưng tốt nhất là nên giải thích rõ với bên đó đã.” Mắt ông nội Park sáng ngời. Cho Jaejoong qua đó cũng như nhau cả. Sao ông không nghĩ ra nhỉ?

“Ông cứ yên tâm! Cháu sẽ tự đi giải thích rõ ràng với bên đó.” Park Yuchun cười ha ha. Kim Jaejoong, cậu cũng có ngày hôm nay rồi.

“Mẹ vợ! Là con! Yuchun đây!” Viện trưởng Park mặc tây trang truyền thống, trong tay túi lớn túi nhỏ, nhấn chuông nhà họ Kim.
“Ai da, là con rể Park tới à? Mau, mau vào. Ba nó! Con rể Park tới rồi.” Mẹ Kim mở cửa ra, thấy Park Yuchun cười tươi đứng ở trước cửa, trong tay còn cầm theo không ít đồ, khóe miệng bà liền cong đến tận mang tai.

“Ha hả… Viện trưởng Park tới rồi à?” Ba Kim từ trong nhà đi ra.

“Ba vợ, đừng gọi con là viện trưởng Park, nghe vậy xa lạ lắm. Gọi con là Yuchun thôi ạ, cho dù con là viện trưởng của một bệnh viện thì cũng là vai dưới.” Park Yuchun khiêm tốn nói.

“Được, nhưng mà ba gọi giống mẹ nó, gọi con là con rể Park vậy.” Sau đó Ba Kim liền kêu hắn vào trong nhà ngồi.

“Ba mẹ vợ, đây là một chút đồ thể hiện thành ý của con. Hi vọng ba mẹ thích.” Park Yuchun lập tức tỏ ra vẻ anh con rể tuyệt vời.

“Cái gì vậy? Tổ… tổ yến? Còn… nhiều thuốc bổ như vậy? Con rể Park, sao mua nhiều đồ quý thế? Này… sao ba mẹ nhận được.” Mẹ Kim mở chiếc hộp ra, hoảng sợ, bên trong toàn là thuốc bổ đắt tiền, tiền mua mấy thứ này cũng đủ cả nhà sinh hoạt trong nửa năm. Thật lãng phí!

“Đương nhiên là nhận được ạ. Mẹ vợ phải nhận chứ! Thật ra mấy thứ này là ông nội con bảo con biếu ba mẹ. Ông nội biết con trước kia mua mấy thứ chẳng ra sao, liền mắng con một trận. Bảo con không hiểu chuyện. Còn nói như vậy là không tôn trọng ba mẹ, bảo con phải biếu mấy cái này, nếu ba mẹ không nhận, chẳng những con bị mắng tiếp mà ông nội con cũng sẽ rất buồn đấy.” Park Yuchun lập tức nói một tràng lấy lòng ba mẹ vợ.

“Haiz, ông nội bên thông gia cũng khách khí quá. Biết tìm đâu ra người tốt hơn con rể Park chứ? Ngược lại làm ba mẹ ngại ngùng, phải nhận quà quý như thế này.” Mẹ Kim thấy Park Yuchun hiểu chuyện như vậy, liền an tâm rất nhiều. Con rể giàu như thế, có thể khoe với bạn bè, hàng xóm, cái này cũng nói rõ Junsu nhà bà có bản lĩnh!

“Ha ha. Mẹ đừng nói thế. Chúng ta là người một nhà mà. A, đúng rồi, ba mẹ vợ, ông nội con bảo muốn gặp mặt ba mẹ để bàn bạc cụ thể việc kết hôn. Thời gian thì để ba mẹ chọn. Ông nội con về hưu rồi nên lúc nào cũng rảnh.” Park Yuchun cười, liền chuyển qua chuyện hai bên gặp mặt.

“Ơ… thế thì không hay lắm. Ông nội của con rể Park là trưởng bối, nên để ông ấy chọn chứ.” Ba Kim uống một ngụm nước, mắt nhìn mẹ Kim.

“Không sao ạ. Ông nội con nói, Junsu là con trai, phải gả cho con đã là thiệt thòi của em ấy rồi. Nên muốn ba mẹ vợ chọn ngày. Ba mẹ từ chối, ông nội con sẽ khó xử lắm.” Viện trưởng Park quả là một anh con rể hiếu thuận.

“Haiz, con rể à. Bây giờ chúng ta đã là người một nhà. Mẹ cũng nói thật với con. Junsu nhà chúng ta không phải là một đứa nhỏ thông minh. Mẹ sợ sau này nó bị con gái lừa, nên muốn tìm một người đàn ông hiền lành, gả cho. Yuchun à, mẹ biết Su Su nó không giỏi giang gì, nhưng con phải đối tốt với nó đấy.” Mẹ Kim nói xong, liền khóc.

“Mẹ nó, bà xem kìa, ở trước mặt con rể làm cái gì vậy?” Ba Kim nhanh chóng rút tờ khăn giấy lau mặt cho mẹ Kim.

“Ba mẹ vợ đừng lo lắng. Su Su rất hoàn hảo trong lòng con. Con sẽ đem lại hạnh phúc cho em ấy. Ba mẹ hãy tin tưởng con.” Đứa nhỏ nhà chúng ta tuy không thông minh, nhưng rất đáng yêu, tuy thật ngây thơ, nhưng quan trọng là đã lớn.

“Đương nhiên là tin rồi. Ba mẹ tin con rể Park mà. À, ba nó, ông chọn ngày đi.”

“Ừ, để thuận tiện thì tối thứ sáu đi. Địa điểm thì để bên thông gia chọn. Chờ Junsu tan học, chúng ta cùng đi, được không?” Ba Kim chọn ngày, thứ sáu chỉ làm buổi sáng, chiều nghỉ ngơi còn chuẩn bị tốt mọi thứ nữa.

“Vâng, toàn bộ nghe ba vợ. A, Su Su đi học ạ? Bao giờ em ấy tan? Con đi đón em ấy.” Viện trưởng Park đã muốn đến trường đón vợ rồi.

“Bốn rưỡi chiều nó tan lớp, con rể, con đừng nuông chiều nó quá. Trẻ con chiều quá là sẽ sinh hư đó.” Mẹ Kim vừa nghe thấy Park Yuchun muốn đón Kim Junsu, liền bảo hắn đừng quá chiều cậu nhóc, cách nói thân thiết như ba mẹ với con cái chứ không phải là con rể.

“Ha ha, Su Su cũng còn nhỏ mà ba mẹ.” Bảo hắn đừng cưng chiều vật nhỏ? Hắn không làm được đâu.

Cổng trường trung học nam sinh Jiu Yang, chiếc xe Lamborghini màu bạc đậu bên lề đường, một người đàn ông từ trên xe bước xuống, bóng dáng cao gầy, tóc đen bay theo gió, thân trên đã cởi bỏ chiếc áo vest bên ngoài, chỉ còn chiếc áo sơ mi màu tím sậm, tạo cảm giác lịch lãm. Viện trưởng Park tựa vào thân xe, hai chân bắt chéo, hai tay khoanh trước ngực, mỉm cười nhìn cổng trường học. Bên trong có một vài học sinh lác đác đi ra. Mặc dù là trường dành tiêng cho nam sinh, đi ra cũng chỉ có các học trò nam nhưng các cậu trai này đều dùng ánh mắt cực kỳ hâm mộ nhìn hắn, còn túm năm tụm ba bàn tán xôn xao. Park Yuchun cũng không thấy kỳ lạ, hắn tới đâu, phản ứng cũng thế thôi, không có gì ngạc nhiên cả. Nên hắn chỉ nhìn về phía trước, tập trung tìm bóng dáng nho nhỏ ấy.

“Junsu, hôm nay tớ không đi đá banh đâu. Dong Hae bảo tớ đi mua quần áo với nó.” Lee Hyuk Jae vừa đút sách vào cặp vừa chạy đến phía trước cậu bạn nhỏ, lớn tiếng kêu.

“Ừ! Cậu không đi thì tớ cũng không đi! Tớ nói này, cậu với Dong Hae dạo này toàn hoạt động riêng lẻ đấy. Có âm mưu gì à?” Cậu bạn nhỏ bĩu môi, mất hứng nói.

“Làm gì có. Tụi tớ có âm mưu nào chứ. Cậu… cậu đừng nói bậy.” Lee Hyuk Jae chột dạ, không dám nhìn Kim Junsu, nói.
“Hừ! Có cho các cậu cũng không dám! Cậu về trước đi. Tớ làm xong sẽ về. Mẹ tớ còn ở nhà chờ tớ nữa.” Kim Junsu thật dễ gạt, nói như vậy là cho qua rồi.

“Hì hì, tớ về trước đây. Mẹ tớ bảo hôm nào kêu cậu với Dong Hae qua nhà tớ chơi, mẹ tớ sẽ làm lẩu kimchi cho chúng ta ăn.” Khoác cặp lên lưng, Lee Huyk Jae chuẩn bị đi, nói.

“Thật không? Thứ mấy?” Cậu bạn nhỏ vừa nghe đến lẩu kimchi liền hào hứng hỏi.

“Thứ năm, tớ đi tìm Dong Hae đây. Hôm đó mình về cùng nhau luôn. Cậu nhớ nói trước với mẹ đấy. Mất công ăn được một nửa, dì ấy lại đến nhà tớ kéo cậu về.” Lee Hyuk Jae làm mặt quỷ về phía Kim Junsu.

“Biết rồi, nói mãi.” Kim Junsu lè lưỡi, nói.

“Đi nha, bye!”

“Bye!”

Cậu bạn nhỏ Kim Junsu thật ra là một đứa nhỏ rất nhiệt tình, tuy thành tích học tập không tốt, nhưng thường xuyên giúp bạn trực lớp. Cho dù hôm đó không phải là ngày cậu trực nhật. Nên thầy giáo cũng rất có thiện cảm với cậu. Lau bảng đen xong, cậu bạn nhỏ đeo cặp lên lưng, đi ra ngoài cổng trường, vừa đi cậu nhóc vừa lẩm bẩm “Dạo này Hyuk Jae với Dong Hae lạ lắm. Lúc nào cũng đi chơi riêng, vì sao nhỉ?”

“Junsu!” Bỗng có một người chạy tới, ôm lấy cổ cậu bạn nhỏ. Cậu bạn nhỏ hoảng sợ la lên “Ai vậy? Hyun Hae? Cậu làm tớ sợ muốn chết!” Là nam sinh lần trước khiến Kim Junsu bị bong gân.

“Ha hả, lần trước làm cậu bị thương, tớ vẫn muốn giải thích với cậu, nhưng không có cơ hội. Giờ hết chưa?” Hyun Hae là bạn lớp bên cạnh, cùng khối với Kim Junsu và Lee Hyuk Jae, học giỏi, đẹp trai, thể dục thể thao tốt, là lớp trưởng, nên có rất nhiều người đố kỵ, ghen ghét. Kim Junsu gia nhập đội bóng mới quen tên này.

“Ha hả, không sao, sớm hết rồi. Cậu không cần để trong lòng đâu.” Kim Junsu nhớ tới vẻ mặt cẩn thận băng bó cho cậu lúc ấy của viện trưởng Park, mặt bất giác đỏ lên.

“Junsu, cậu thật tốt! Tớ mời cậu ăn một bữa để bù đắp nhé!” Hyun Hae thấy cậu bạn nhỏ đỏ mặt, liền khen cậu tốt bụng, còn đáng yêu nữa, chỉ là vế sau Hyun Hae không nói ra thôi.

“Ha hả, không được đâu. Mẹ tớ bảo tớ phải về nhà ăn cơm.” Nói xong, hai người cũng đã đi dần tới cổng trường.

“Đi đi, nếu không tớ thấy cắn rứt lương tâm lắm. Đi mà, đi mà.” Hyun Hae không chịu, ôm cổ Kim Junsu, muốn mạnh mẽ túm cậu đi. Cậu bạn nhỏ vẫn lo ứng phó với Hyun Hae nên không có để ý đến người đang đứng ngoài cổng trường.

“Dừng tay! Cậu làm cái gì vậy?” Park Yuchun chờ ở cổng nhìn một lúc. Ban đầu chỉ nghĩ bạn bè bình thường, không ngờ càng lúc càng thấy kỳ quái, cứ kéo qua kéo lại. Park Yuchun kéo đứa nhỏ nhà mình ra khỏi bàn tay tên học sinh kia. Cậu bạn nhỏ Kim Junsu liền lảo đảo nhào vào ngực hắn.

“Chú… chú hiểu lầm rồi. Hyun Hae không có ý gì đâu, chỉ là muốn kéo cháu đi ăn cơm thôi.” Cậu bạn nhỏ ngẩng đầu, nhìn thấy mặt viện trưởng Park đen đi, Kim Junsu lâu lâu thông minh ra cũng nhận thấy hắn đang hiểu lầm.

“Kéo em đi ăn cơm mà phải ôm ấp thế hả?” Park Yuchun kích động khiến giọng nói trở nên nghiêm lại, âm lượng cũng lớn hơn hẳn. Hắn hung dữ nhìn đứa nhỏ nhà mình, nhưng chẳng qua hắn chưa nhận ra mình đang làm vậy thôi.

“Cháu… cháu…” Vật nhỏ khẩn trương, không biết nói sao, muốn giải thích nhưng lại sợ Park Yuchun mắng.

“Junsu sẽ không theo cậu ăn cơm đâu. Sau này đừng có rủ em ấy đi ăn.” Nói một câu bất lịch sự với Hyun Hae xong, Park Yuchun liền thô lỗ kéo đứa nhỏ nhà hắn, nhét vào trong xe. Gặp tình huống như thế, viện trưởng Park vẫn luôn bình tĩnh đã trở nên nhạy cảm vô cùng.

Đóng rầm cửa lại, Park Yuchun lái thẳng xe đi, chỉ còn lại Hyun Hae đứng ở cổng trường với vẻ mặt mất mát “Junsu… hóa ra tớ đã chậm rồi.”

Park Yuchun đi thẳng về phía trước, thật ra hắn cũng chẳng biết mình đang muốn đi đâu, chỉ là cứ lái đi vậy thôi. Cậu bạn nhỏ ngồi ở vị trí phó lái cũng không dám nói câu nào. Đột nhiên xe phanh gấp lại, Park Yuchun chịu không nổi, ôm lấy đầu của Kim Junsu, hôn mạnh lên môi cậu bạn nhỏ, không quan tâm cậu bạn nhỏ phản kháng, mà cứng rắn cậy răng Kim Junsu ra, mút lấy cái lưỡi bên trong, còn không ngừng giày xéo đôi môi của vật nhỏ. Bả vai của vật nhỏ bị Park Yuchun xiết chặt đến đau lên, nhưng cậu có phản kháng cũng vô ích. Nụ hôn lần này khác với những lần trước, nó mang theo dục vọng nồng đậm cùng chiếm hữu.

Vật nhỏ sợ hãi, Park Yuchun vẫn luôn dịu dàng với cậu, cho tới giờ chưa từng hung dữ như thế. Bỗng Park Yuchun cảm thấy có cái gì nóng ấm thấm lên mặt hắn, từ má chảy xuống rồi dây dưa trong miệng. Vị mặn? Là nước mắt của bảo bối? Buông nhanh môi đứa nhỏ ra, nhẹ nhàng tạo ra một khoảng cách, Park Yuchun mới thấy tóc tai vật nhỏ lộn xộn, đôi mắt nòng nọc không ngừng chảy nước mắt, hốc mắt đỏ ửng, đôi môi tròn bị hôn kịch liệt mà sưng đỏ lên. Nhìn thấy cảnh tượng này, tim Park Yuchun co rút lại. Hắn đang làm cái gì vậy? Sao có thể làm cho bảo bối biến thành như vậy. Park Yuchun muốn ôm vật nhỏ vào trong ngực, không ngờ vật nhỏ lại sợ hãi lùi ra sau. Tim hắn càng thêm đau đớn. Sợ anh sao? Park Yuchun! Mày đúng là thằng khốn!

“Bảo bối, xin lỗi em. Là anh không tốt. Anh thấy cậu ta ôm em như vậy, anh điên rồi… Bảo bối, đừng sợ anh. Lại… lại đây…” Park Yuchun dỗ dành. Vật nhỏ lại càng lùi về sau hơn, đầu lắc mạnh, Park Yuchun có nói sao cậu nhóc cũng không chịu cho hắn chạm vào.

“Bảo bối, đừng như vậy. Anh ghen đến mê muội đầu óc, nên mới… mới làm ra chuyện khốn kiếp này! Bảo bối, em đánh anh đi. Đánh anh, em sẽ hết giận phải không?” Park Yuchun đưa tay muốn kéo đứa nhỏ về mình. Nhưng Kim Junsu vẫn lắc đầu, khiến cho hắn không biết phải làm sao.

“Bảo bối, tha thứ cho anh được không? Anh biết sai rồi. Tha thứ cho anh đi mà. Là anh không đúng.” Chát một tiếng, Park Yuchun tự tát vào mặt mình, hắn định đánh tiếp, nhưng vừa đưa tay ra đã bị một bàn tay mũm mĩm, ươn ướt giữ lại.

“Đừng… chú đừng đánh…”

“Bảo bối… anh…” Park Yuchun nhìn hai mắt đỏ ửng của vật nhỏ, cái môi bị hắn cắn đến sưng lên, tim lại đau đớn.

“Ô ô ô…” Kim Junsu nhìn Park Yuchun tự tát mình, liền bổ nhào vào người hắn, khóc rống lên. Park Yuchun cũng không dám dùng lực, chỉ ôm nhẹ lấy vật nhỏ, nhưng đứa bé lại cứ rúc chặt vào người hắn “Ô ô ô, chú thật đáng ghét… dữ như vậy… thật đáng sợ…” Khuôn mặt của vật nhỏ dán sát ngực Park Yuchun, nức nở lên án.

“Xin lỗi! Xin lỗi! Là do anh ghen đến mê muội rồi…. Anh… thấy em thân mật với cậu ta, anh liền ghen đến phát cuồng. Bảo bối, xin lỗi. Tha thứ cho anh được không?” Nghe vật nhỏ trong ngực khóc thương tâm như thế, nhưng cũng không giống trách cứ, mà như đang làm nũng vậy, trong lòng Park Yuchun thả lỏng ra, dịu dàng vỗ nhẹ lên lưng vật nhỏ.

“Không phải… như vậy đâu. Hyun Hae là bạn, giống các bạn học khác… hức…Nhưng chú Park… hức… là ông xã Yuchun, Su Su chỉ thích chú thôi… không thích người khác… hức.” Vật nhỏ càng khóc dữ, có vẻ rất oan ức, khóc đến nấc lên, cơ thể run rẩy, nói. Viện trưởng Park vội vàng vỗ nhẹ lưng giúp vật nhỏ thuận khí “Đúng, Yuchun là ông xã. Ông xã mà bảo bối yêu nhất.” Đây là lần đầu tiên bảo bối chủ động gọi hắn là ông xã đấy.

“Ông xã, tin Su Su nha. Cho dù người khác có thích Su Su. Su Su cũng chỉ thích ông xã thôi. Ông xã có tin không?” Giọng nói của Kim Junsu càng nhỏ dần, khuôn mặt hồng hồng giờ đã đỏ bừng lên.

“Anh tin, bảo bối. Ông xã hứa sẽ không để xảy ra chuyện như hôm nay nữa. Nào, ngẩng đầu cho ông xã xem. Haiz, khóc đến nở hoa rồi.” Cái miệng nhỏ cũng bị hắn vô lương tâm hôn đến sưng tấy lên.

“Ưm… ông xã… miệng đau… hôn nhẹ đi~” Cậu bạn nhỏ đơn thuần chu cái môi sưng đỏ lên, đòi ông xã hôn nhẹ.

“Ừm, hôn nhẹ. Chụt, bảo bối còn giận không? Nếu còn giận thì cứ đánh ông xã cho hết giận đi. Có thể khiến bảo bối nguôi giận, ông xã đều nguyện ý bị đánh.” Park Yuchun hôn nhẹ lên môi vật nhỏ, nói bảo bối đánh, nhưng hắn biết bảo bối không nỡ đâu.

“Không muốn! Su Su không giận Yuchun, ông xã đẹp trai như vậy, Su Su không nỡ đánh.” Nói xong, Kim Junsu còn đưa khuôn mặt nhỏ nhắn của mình dán lên khuôn mặt đẹp trai của viện trưởng Park cọ cọ.

Cuối cùng sau cơn mưa trời lại sáng…

Chương 12-2: Ngoại truyện 2: Rốt cuộc ai mới đùa ai?

“Chào cô, xin hỏi anh Jung Yunho có ở đây không?” Park Yuchun tháo kính râm xuống, đi về quầy tiếp tân, mỉm cười, hỏi.

“Vâng. A… Tổng… tổng giám đốc Jung đang làm việc, xin hỏi anh có hẹn trước không?” Nhân viên tiếp tân thấy một anh chàng đẹp trai đến hỏi, cũng không khỏi mê mẩn, nước miếng thiếu chút nữa là chảy ra.

“Không, cô có thể nhắn với anh ta là viện trưởng Park Yuchun của bệnh viện đa khoa quốc gia Seoul muốn gặp được không?” Park Yuchun nhã nhặn hỏi. Hắn nghĩ chắc Jung Yunho cũng biết rõ chuyện này rồi.

“Vâng, xin anh chờ một chút.” Cô tiếp tân nhấc điện thoại, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng vẫn nhìn Park Yuchun “Thư ký Yin, viện trưởng Park Yuchun của bệnh viện đa khoa quốc gia Seoul muốn gặp tổng giám đốc.”

“Vâng, vâng!”

“Anh Park, văn phòng tổng giám đốc ở tầng 39, đến đó thư ký Yin sẽ tiếp đón anh.”

“Cảm ơn!”

Tới tầng ba mươi chín, Park Yuchun gặp một người đàn ông trẻ tuổi đứng ở cửa thang máy “Anh là viện trưởng Park? Chào anh, tôi là thư ký Yin, tổng giám đốc đang chờ anh.”

“Chào cậu, phiền cậu dẫn đường.” Park Yuchun đi theo thư ký Yin đến cửa phòng làm việc của Jung Yunho. Thư ký Yin gõ cửa, đợi tiếng bên trong truyền ra “Vào đi.” sau đó mới mở cửa, dẫn Park Yuchun vào.

“Tổng giám đốc, viện trưởng Park đến!”

“Ừm, lấy cho tôi hai tách cà phê Blue Mountain.” Jung Yunho đang đứng ở trước cửa sổ, thấy người tới, liền dặn dò thư ký mang cà phê lên.

Park Yuchun cảm thấy Jung Yunho ngoài đời còn có khí phách hơn cả trên TV, tây trang thẳng tắp, ngoại hình cao ráo, mắt kính gọng đen phù hợp, khóe miệng hơi cong. Thoạt nhìn cũng có phong cách của người trí thức.

“Viện trưởng Park, mời ngồi.” Jung Yunho mời Park Yuchun ngồi song song với mình.

“Cộc, cộc… Tổng giám đốc, cà phê anh cần đây.” Thư ký Yin đi vào văn phòng, đặt hai ly cà phê lên bàn.

“Một tiếng tới, đừng sắp xếp việc gì.”

“Vâng.” Thư ký Yin đi ra ngoài, đóng cửa lại.

“Viện trưởng Park, tìm tôi có chuyện gì không? Cứ nói thẳng đi.” Jung Yunho bưng tách cà phê lên, nhấp nhẹ, lộ ra khí chất phi thường.

“Mục đích tôi tới gặp tổng giám đốc Jung lần này tôi nghĩ anh đã biết. Nếu không anh sẽ không đồng ý gặp tôi đâu.” Park Yuchun vẫn duy trì nụ cười, bâng quơ nói.

“Đúng vậy, tôi thích những người thông minh, cũng biết viện trưởng Park sẽ đến tìm tôi. Chuyện xem mắt lần trước tôi sẽ xem như không biết. Cũng không muốn truy cứu… nhưng…”

“Anh muốn quen Kim Jaejoong phải không?” Park Yuchun hiểu rõ suy nghĩ của Jung Yunho.

“Không. Không phải là quen, mà muốn lấy làm vợ.” Ánh mắt Jung Yunho lóe sáng.

Park Yuchun nghĩ thầm: Hừ, tôi không biết anh muốn lấy sao? Mục đích của tôi cũng là đem Kim Jaejoong gả đi mà. Anh không muốn cưới thì tôi đến đây làm gì?

“Không biết viện trưởng Park có thể giúp tôi không?”

“Tôi có thể nói ‘không’ sao? Nếu tôi không giúp, chỉ sợ là tôi phải đi thay thôi.” Park Yuchun hắn giờ đã là người có vợ, mà tên anh vợ đáng sợ kia thì hắn nhất định phải gả đi, may ra hắn với đứa nhỏ nhà mình mới bình an mà sống được.

“A, vậy bây giờ tôi với viện trưởng Park là cùng một phe sao?” Tổng giám đốc Jung nhíu mày, nhưng vẻ mặt lại gian xảo như hồ ly.

“Đúng vậy! Tôi có thể gọi anh là anh Yunho không?” Park Yuchun cũng trưng ra vẻ mặt hồ ly không kém.

“Đương nhiên là được rồi. Yuchun!”

Viện trưởng Park cùng tổng giám đốc Jung cùng nghĩ trong lòng: Kim Jaejoong, cậu không trốn được đâu.

“Hắt xì. Híc, ai đang rủa mình vậy?” Bác sĩ Kim đang trực ở bệnh viện bỗng hắt hơi một cái.

Tổng giám đốc tập đoàn Dongbang sẽ kết hôn vào cuối tuần này, chân dung cô dâu đến nay vẫn chưa lộ diện. Tin tức do báo Thái Dương đưa.

Tổng giám đốc Jung có ý định lấy vợ, các thiếu nữ đừng quá đau lòng. Tòa báo Nhĩ Thần đưa tin.

Nhà tài chính đứng thứ năm chấm dứt cuộc sống độc thân. Tựa đề do Seoul Times đưa.

Tổng giám đốc Jung Yunho của tập đoàn Jung Thị sắp cưới vợ, ai là người may mắn làm vợ của anh? Tựa đề do báo Cuộc Sống đưa.

Ngay sau ngày viện trưởng Park và tổng giám đốc Jung ‘mật đàm’ với nhau, thì sáng sớm của Hàn Quốc đã trở nên náo nhiệt hơn rất nhiều. Mọi người đều cầm tờ báo trên tay, dù quen hay không quen cũng túm tụm bàn tán…

Kim Jaejoong ăn hết điểm tâm, chuẩn bị đi làm, vừa ra cửa đã cảm thấy sống lưng lành lạnh “Mới đầu tháng chín mà! Chắc năm này trời trở lạnh sớm, mai phải mua thêm áo khoác mới được.” Kim Jaejoong xoay người, khóa cửa, đi xuống lầu. Đi bộ đến trạm dừng xe buýt, Kim Jaejoong lại càng cảm thấy kỳ quái. Sao mọi người đều cúi đầu đọc báo nhỉ? Có mình mình không xem, thấy kỳ quá… làm sao giờ?

Bước lên xe buýt, ngồi vào chỗ, Kim Jaejoong thấy một người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh, trong tay cũng cầm một tờ báo. Y tò mò đưa mắt nhìn qua, liền thấy một gương mặt anh tuấn chiếm cả trang nhất của tờ báo. Trông quen quen… Là ai nhỉ? Sau đó nhìn lên trên dòng tựa đề ‘Tổng giám đốc Jung có ý định lấy vợ, các thiếu nữ đừng quá đau lòng!’

Tổng giám đốc Jung… Tổng giám đốc Jung… Jung… “Jung Yunho? A!” Kim Jaejoong giật lấy tờ báo của người bên cạnh, giống như bị sét đánh giữa trời quang mà đứng bật dậy. Bác sĩ Kim bị sét đánh xong, hình như toàn thân đều tích điện, tới bệnh viện liền xông thẳng đến văn phòng viện trưởng.

“Park Yuchun! Park Yuchun! Có tin tốt cho cậu đây này!” Cửa bị đẩy mạnh ra.

“Bác. Sĩ. Kim. Cậu lại quên gõ cửa.” Mặt Park Yuchun xám xịt.

“Yuchun à~ Cậu đọc đi! Jung Yunho sắp kết hôn! Cuối tuần đã cử hành hôn lễ rồi! Ha ha, tên đó nhất định là thấy bùn không chống nổi tường nên đã kiếm người khác. Ha ha…” Kim Jaejoong hưng phấn đem tờ báo cướp được lúc nãy bày lên bàn làm việc của Park Yuchun.

Park Yuchun nghĩ thầm: Anh Jaejoong à, tôi sớm biết rồi. Hơn nữa là người đầu tiên ngoại trừ Jung Yunho biết tin này. Đừng có cười vui vẻ thế, cẩn thận tương lai…

“Nhưng mà tên Jung Yunho này cũng lạ thật. Hai ngày trước không phải gọi tới kêu lấy tôi sao. A, lấy cậu. Nhanh thế đã phản bội rồi. Đúng là con nhà giàu, đứng núi này trông nói nọ, vong ân bội nghĩa, khốn nạn, không bằng cầm thú…” Tuy thấy tin Jung Yunho kết hôn, Kim Jaejoong rất vui, nhưng không hiểu sao trong lòng y lại có chút khó chịu.

“Này, Jaejoong, đừng chửi người ta thế, nghe không hay đâu.” Dù sao thì người kia tương lai cũng là…

“Chửi hắn? Chửi thế là nhẹ đó. Lần sau mà gặp lại, ông đây sẽ chặt bỏ hai tay của hắn.” Kim Jaejoong muốn che dấu tâm tình khó chịu của mình, liền mạnh miệng nói muốn đánh người.Năm ngày sau…

Trong bầu trời thu se lạnh, mùa thu hoạch của vạn vật, trăm hoa đua nở, chim hót ríu rít. Bác sĩ Kim vác túi xách trên lưng giống mọi ngày, miệng ngậm cái bánh bao, chuẩn bị đi làm. Hôm nay tâm tình bác sĩ Kim rất tốt. Vì sao ư? Bởi vì hôm nay là ngày phát lương.

Mới vừa xuống dưới lầu, trước mắt liền hiện ra một đống đồ đen thùi. À không, là người. Bọn họ nhìn chằm chằm về phía Kim Jaejoong. Đồng phục đen cùng kiểu, kính đen, sau đó có hai người đến giữ tay Kim Jaejoong, hai người túm lấy chân y, cứ như vậy mà nhét y vào trong xe. Cái bánh bao còn tắc trong miệng nên bác sĩ Kim không kêu được lời nào “Ưm… ưm… ưm…” Mấy người là ai vậy? Muốn bắt tôi đi đâu?

Mấy tên đồ đen bắt y lên xe xong cũng chỉ nhìn về phía trước, một tên lái xe, mấy tên còn lại thì im như tượng.

“Phụt! Hộc, hộc. Mấy người là ai? Muốn đưa tôi đi đâu?” Cuối cùng cũng nhổ được cái bánh bao ra, Kim Jaejoong kêu to lên “Nói đi. Ai bảo mấy người đến bắt cóc tôi? Tôi chỉ là một bác sĩ nho nhỏ, mỗi tháng chỉ có vài đồng tiền lương. Nhưng viện trưởng vô lương tâm của tôi còn thường xuyên tìm lý do trừ tiền của tôi. Bây giờ trên tôi không có ba mẹ, dưới không có con cái. Mấy người bắt cóc tôi cũng không lấy được tiền đâu.”

“Mấy người muốn bắt tôi đi đâu? Bình thường tôi luôn hòa đồng với mọi người, đối xử tốt với người già, quan tâm chăm sóc trẻ nhỏ, bảo vệ động vật, sống không có lỗi với trời đất, không có lỗi với người dân nghèo đói, làm hết trách nhiệm của một nhân viên y tế. Làm việc cũng không đến muộn, về sớm. Tôi chưa từng đắc tội với ai. Mấy người thả tôi về đi.”

“Thật ra tôi biết các anh cũng không dễ chịu gì. Những xã hội đen như các anh mỗi ngày phải đi sớm về tối thu phí bảo kê, thu không được lại phải vất vả đánh người ta, gặp phải mấy người dữ dằn cũng khó tránh việc đánh nhau một hồi, đàn em không nghe cũng khiến các anh phải động tay động chân. Nhất là cảnh sát luôn không bỏ qua cho các anh. Haiz, các anh cũng thật khó sống mà. Cho nên cần phải làm việc thiện tích đức. Người ta nói gì nhỉ? A, bái thần còn hơn gặp quỷ. Không đúng! Là bái thần còn hơn được thần phù hộ… Thả tôi ra đi.”

Suốt đường đi, Kim Jaejoong đều nói lảm nhảm một mình, hi vọng có thể thay đổi vận mệnh, nhưng mà mặt mấy tên áo đen vẫn không thay đổi. Khoảng hai mươi phút sau, xe dừng lại ở cửa khách sạn. Một tên áo đen mở cửa xe, kéo Kim Jaejoong ra. Kim Jaejoong cho rằng bọn họ định giao dịch y với tên nào liền hung dữ ôm lấy cửa xe, hét lên “Tôi không đi. Tôi không đi! Đồ khốn, rốt cuộc muốn đem ông đi đâu? Cứu tôi với, cứu tôi~”

Mấy tên áo đen bất đắc dĩ, đành phải túm lấy cánh tay y, kéo vào trong đại sảnh khách sạn.

“Thả tôi ra. Khốn nạn! Có bản lĩnh thì đấu tay đôi đi. Đồ xã hội đen đáng ghét. Cứu tôi với.” Kim Jaejoong kêu ầm lên, y muốn mọi người xung quanh chú ý đến mình. Tiếc là y có gọi sao cũng chẳng ai thèm quan tâm. Kỳ lạ hơn là những người đó còn nhìn y mà cười, không ai chịu đến cứu y cả.

Một tên áo đen đem y tới một căn phòng, mở cửa ra liền ném y vào trong.

Tiêu rồi! Thật sự tiêu rồi! Điện thoại? Gọi cho Park Yuchun đến cứu. Trong toàn bộ bạn bè, chỉ có tên đó mới có khả năng thôi.       

Kim Jaejoong vừa định tìm di động, một đám người khác lại xông tới, lúc này nam nữ đều có. Y bị hai người phụ nữ bắt vào một phòng nhỏ, hai người này bắt đầu cởi đồ của y ra. Kim Jaejoong nghĩ thầm: Gì vậy? Không lẽ là bị xã hội đen bán làm trai bao? Đừng, tôi còn chưa có lần đầu đâu.

Lúc Kim Jaejoong vẫn còn chìm trong suy nghĩ, quần áo trên người đã bị cởi sạch. Lúc này y mới nhớ tới việc phải phản kháng “Đừng, đừng. Các người không thể làm thế với tôi được. A… không được đụng vào quần của tôi. Cô kia, cô không biết xấu hổ hả. Đã bảo không được cởi quần của tôi mà!” Đáng ghét, sao hai người phụ nữ này khỏe vậy? Không lẽ là dân chuyên nghiệp?

Đến lúc Kim Jaejoong bị đẩy ra khỏi phòng, hình dạng đã thay đổi hoàn toàn. Váy trắng dài thướt tha, trên cổ còn đeo một chiếc vòng kim cương, kiểu dáng cũng đơn giản, nhưng có mặt trái tim được thiết kế rất đặc biệt. Khăn voan che cả mặt, xuyên thấu qua lớp voan mỏng là một gương mặt trắng nõn. Tất cả mọi người trong phòng đều bị cảnh tượng này làm cho ngây người. Thật đẹp!

“Các người có thể nói cho tôi biết đây là sao không?” Đài truyền hình giấu camera sao? Thế nhưng chẳng ai thèm để ý đến câu hỏi của y, hai người phụ nữ vừa cởi đồ của y tiến đến giữ lấy cánh tay y, kéo y đi ra ngoài phòng.

“Chết tiệt! Trò gì đây? Mấy người từ đài truyền hình nào? Tôi muốn kiện mấy người. Sao dám bắt ông đây mặc thế này hả?”

Mấy tên áo đen ngoài cửa nhận lấy, tiếp tục đưa Kim Jaejoong đến giáo đường sau khách sạn.

Từng lớp từng lớp cửa mở ra.

“Được lắm. Muốn đùa hả? Hôm nay ông đây đùa với mấy người. Ông muốn xem tên khốn nào bày ra cái trò này.”

Cánh cửa cuối cùng cũng mở ra, bỗng nhiên đèn flash nháy lên liên tục, giống y như trong phim ấy.

“Chết tiệt! Muốn chạy cũng không được!” Kim Jaejoong lẩm bẩm. Sau đó y nghe thấy người trong giáo đường nói  “Mời cô dâu tiến vào!” Trong phút chốc, tiếng vỗ tay vang lên rần rần, ánh đèn flash lại nhấp nháy khiến mắt Kim Jaejoong thật muốn đui luôn. Đáng sợ hơn là ở phía sau còn có một ‘chú rể’ mặc áo đuôi tôm màu đen, đi tới chỗ y, chìa tay ra trước mặt y.

“Cô dâu của tôi, chúng ta cùng vào!”

“…” Kim Jaejoong ngơ ngác nhìn.

“Đưa tay cho anh.”
“Jung Yunho? Tôi có thể phá hỏng đấy.” Tuy âm lượng chỉ đủ hai người nghe, nhưng cũng rất đáng sợ.

“Nếu em muốn thấy bệnh viện mình làm đóng cửa, ba mẹ Kim Junsu thất nghiệp, cậu nhóc đó phải bỏ học, thì em cứ việc.” Jung Yunho ghé vào tai Kim Jaejoong, nói thầm. Bởi vì góc nhìn nên nhiều người tưởng Jung Yunho hôn lên tai Kim Jaejoong. Ánh đèn flash một lần nữa lại chớp liên tục, tiếng tách tách không ngừng vang lên, còn kèm theo tiếng hoan hô của mọi người.

“Cút.” Giọng điệu của Kim Jaejoong còn lạnh hơn lúc nãy. Jung Yunho chỉ cong khóe miệng lên, tỏ ra suy nghĩ mà nhìn y.

“Cút về chỗ anh nên đứng đó. Không phải tôi Cần. Lên. Sân. Khấu sao?” Mấy chữ cuối cùng giống như nghiến răng nghiến lợi mà nói. Jung Yunho tự nhiên xoay người, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người mà đến vị trí của mình. Lúc này, ba Kim đột nhiên xuất hiện trước mặt Kim Jaejoong, Kim Jaejoong thấy ba Kim trong phút chốc liền muốn lăn ra xỉu. Ba Kim cười với y, lại chỉ về phía trước. Mẹ Kim mỉm cười, vẫy tay với y, sau đó lại cúi đầu lấy khăn tay lau khóe mắt, đúng bộ gả con đi. Cậu bạn nhỏ Kim Junsu thì cười toe toét, hưng phấn ngồi trên ghế, vẫy tay rồi lại hôn gió với y. Bên cạnh cậu nhóc là Park Yuchun với vẻ mặt hóng kịch vui. Vừa đủ một nhà luôn. Gì vậy? Cả thế giới này đang đùa tôi hả?

Ba Kim cầm tay Kim Jaejoong, đặt trên cánh tay mình, vỗ nhẹ vài cái, ý bảo y tiến về phía trước. Kim Jaejoong cắn chặt răng, nghĩ đến ‘lời ngon tiếng ngọt’ Jung Yunho vừa nói bên tai mình, y đành chịu đựng đi về phía trước. Âm nhạc vang lên, là tiếng nhạc quen thuộc trong lễ cưới…

Đi đến trước mặt Jung Yunho, ba Kim đưa tay Kim Jaejoong giao cho hắn, xoay người đứng qua một bên. Jung Yunho nắm tay cô dâu, ghé vào tai y nói “Cưng à, cười một cái đi, hôm nay là ngày cưới của chúng ta mà.”

Jung Yunho! Anh là xã hội đen, thì cũng phải giữ lời đó. Tôi không thể chọc đến anh, nên hôm nay sẽ diễn với anh hết vở này. Xong việc nhà ai người nấy về! “Vâng, chồng thân yêu.” Kim Jaejoong cứng ngắc cười.

Sau khi hẹn thề, thì linh mục nói “Bây giờ chú rể có thể hôn cô dâu.” Mọi người ở dưới im lặng, các phóng viên thì chờ đợi để chụp lấy khoảnh khắc này. Jung Yunho chậm rãi đưa mặt tới, càng lúc càng gần. Mắt thấy hắn sắp hôn mình, Kim Jaejoong liền cố trốn ra sau, bỗng nhiên y bị người trước mắt túm lấy “Ưm…” Jung Yunho, diễn nhập tâm quá đấy. Hôn thật hả? Bỏ đi, coi như bị chó cắn vậy. Nụ hôn kéo dài đến khi Kim Jaejoong không thở nổi, Jung Yunho mới chịu buông ra. Lúc Kim Jaejoong nghĩ đã kết thúc, thì thật ra đây mới là sự khởi đầu. Nghi thức hôn lễ xong, Jung Yunho đưa Kim Jaejoong về phòng VIP của khách sạn.

“Jaejoong, em nghỉ chút đi. Hai giờ chiều chúng ta bay qua Vienna hưởng tuần trăng mật.” Jung Yunho đưa Kim Jaejoong đến giường, sau đó cởi cà vạt.

“Jung Yunho! Trả bộ đồ lúc tôi tới cho tôi. Tôi muốn về nhà.” Tay của Kim Jaejoong cũng không rảnh, y ngồi gỡ cái đống rối rắm trên người mình.

“Góc trái tủ có đồ ngủ đấy, em đi tắm rồi ngủ một giấc đi. Hôm nay cũng mệt rồi, dù sao chiều mới lên máy bay.”

“Jung Yunho! Đừng đùa nữa. Tôi muốn về nhà.”

“Bây giờ em không thể ra được. Bên ngoài vẫn còn phóng viên chờ lấy tin đó. Có cô dâu nhà nào mới kết hôn xong lại đòi về nhà mẹ đẻ đâu. Như thế không phải khiến người ta chê cười sao?” Jung Yunho quay đầu, lộ ra hàm răng trắng bóng, cười với Kim Jaejoong.

“Con mẹ nó, anh có điếc không vậy? Tôi nói muốn về nhà! Anh chơi chưa chán à? Thả tôi về nhà.” Kim Jaejoong không nhịn được nữa, nhảy trên chiếc giường king size, chỉ vào mặt Jung Yunho, mắng.

“Đã cưới rồi, em là người của anh, còn muốn về đâu?” Jung Yunho đến bên giường, ngẩng đầu nhìn cậu vợ dữ dằn. Hai người cứ như vậy trừng nhau.

Năm phút sau…

“Ô ô ô…” Tiếng khóc vang lên, Kim Jaejoong đặt mông xuống giường, nước mắt nổi lên như bão tố. Lúc này tổng giám đốc Jung mới bối rối, nói “Jae… Jaejoong à. Em sao vậy? Sao lại khóc?”

“Jung Yunho! Đồ khốn nạn, tìm một đám người bắt cóc tôi, sau đó tìm hai người phụ nữ biến thái cởi quần áo của tôi. Bắt tôi vào giáo đường với anh, cuối cùng làm cho cả thế giới này đùa giỡn tôi. Con mẹ nó, đồ khốn. Tên khốn kiếp. Tôi không muốn đùa. Oa…”

“Được rồi, được rồi, đừng khóc. Ai đùa bỡn gì chứ. Nếu nói là đùa, thì cũng là em đùa anh trước. Không phải sao? Em giả làm Park Yuchun đến gặp anh, còn không phải đùa giỡn anh à?” Jung Yunho bước tới ôm chầm lấy eo Kim Jaejoong, đưa y vào trong lòng, nhẹ nhàng an ủi.

“Không phải tôi. Là do Park Yuchun. À không, cho dù là tôi sai, thì tôi xin lỗi. Nhưng cầu anh đừng dùng cách này đùa giỡn tôi.” Kim Jaejoong đẩy Jung Yunho ra, đôi mắt vốn trừng lên liền tỏ ra có chút tội nghiệp.

“Anh không đùa với em. Từ đầu đến cuối đều không đùa với em. Mọi thứ hôm này đều là thật… là thật lòng.” Jung Yunho nồng nàn nhìn khóe mắt đỏ ửng của Kim Jaejoong.

“Ý… ý của anh là gì?” Không phải đùa mình? Tất cả đều là sự thật?

“Ý của anh là dù em có giả làm Park Yuchun đến đùa giỡn với anh thì anh cũng nguyện ý cứ như vậy mà rơi vào bẫy của em. Cho nên… Kim Jaejoong, em đã trêu chọc anh thì em phải chịu trách nhiệm.”

“Nhưng…. Nhưng… anh có thể từ từ nói rõ với tôi… Bây giờ là sao? Cưỡng hôn ư?” Nghe Jung Yunho nói chuyện tình cảm như vậy, Kim Jaejoong đỏ mặt, chu cái môi, ấp úng nói.

“Anh… anh sợ nếu chậm em sẽ bị người khác cướp mất. Anh cũng muốn cho em một ngạc nhiên… Anh… anh yêu em, cho nên không muốn mất em.” Jung Yunho ôm Kim Jaejoong vào lòng, chôn mặt vào cổ y, hít lấy mùi trên cơ thể y.

“Yêu tôi? Yêu tôi mà để những người tôi quen và không quen cười nhạo tôi? Như vậy mà gọi là yêu tôi? Còn ngạc nhiên… đúng là quá ngạc nhiên đấy.” Lúc này Kim Jaejoong không giãy dụa, mà im lặng tựa lên bờ vai rắn chắc của Jung Yunho.

“Anh chỉ sợ em không yêu anh… không muốn lấy anh.”

“Này! Jung Yunho, nếu… tôi nói là nếu. Nếu tôi yêu người khác, theo như lời anh nói, người đó sẽ cướp tôi đi. Anh sẽ làm sao?” Tự nhiên nghĩ đến điều này, Kim Jaejoong sợ hãi hỏi.

“Em có người yêu? Là ai?” Đẩy Kim Jaejoong ra, Jung Yunho dùng ánh mắt hung tợn nhìn y, sống chết muốn bắt tên ‘gian phu’ kia.

“Tôi nói nếu mà. Là nếu đấy.” Kim Jaejoong liếc mắt. Tên này nghe không hiểu à? Sao mà leo lên tận chức đại ca xã hội đen vậy?

“Không có nếu. Không được nếu. Tuyệt đối không được!” Ánh mắt Jung Yunho toát ra vẻ nguy hiểm.

“Lỡ thì sao.”

“Giết.”

Quên mất, hắn là là đại ca tổ chức xã hội đen lớn nhất Hàn Quốc mà.

“Ngu ngốc!” Kim Jaejoong thấy không khí càng lúc càng tệ, liền mắng Jung Yunho một câu, nhưng nghe vào tai tổng giám đốc Jung lại giống như mắng yêu “Jae Jae à, gả cho anh như vậy, em có thấy thiệt thòi không?” Thấy mỹ nhân dịu xuống, Jung Yunho liền mừng rỡ hỏi.

“Tôi nói thiệt thòi thì anh thả tôi ra sao?” Vớ vẩn, giờ còn hỏi người ta câu ngu ngốc như thế. Đồ đần!

“Không thả, chết cũng không thả!” Cánh tay Jung Yunho như vòng sắt giam cầm Kim Jaejoong trong ngực.

“Haiz, bỏ đi. Coi như xúi quẩy, sống đến từng này tuổi lại để một con heo nó cắn cho. Này Jung Yunho, ông đây sẽ phụ trách, nhưng mà, nếu anh dám đùa với tôi lần nữa, tôi sẽ lôi anh nhảy xuống biển đó.” Kim Jaejoong cam chịu số phận. Ông trời ơi, nhớ cho con cái bao kim cương đấy. May là hàng kim cương nhiều gara đấy.

“Đương nhiên rồi. Vợ à, chồng không dám.” Jung Yunho cười thầm: Yuchun, cậu nói đúng. Cứ theo cách của cậu, Jaejoong nhất định sẽ nằm trong lòng tôi. Ha ha.

_________________

Chương 12-3: Ngoại truyện 3: Đêm tân hôn!

Kim Jaejoong đứng bên cửa sổ, từ cao nhìn xuống thành phố Vienna xinh đẹp. Lúc mới tới đây, y vẫn còn có cảm giác không chân thật, dù sao mọi chuyện cũng đến quá nhanh.

“Jae Jae, em nhìn cái gì vậy?” Một cơ thể nóng ẩm dán vào lưng Kim Jaejoong, từ sau ôm lấy eo y. Cái mũi không an phận cọ lên lỗ tai của y.

“Không có gì, chỉ là bây giờ vẫn có chút không thể tin nổi đây là sự thật.” Kim Jaejoong thấy ngứa mà né ra.

“Là thật, đều là thật. Em phải tin chồng của mình chứ.” Khuôn mặt Jung Yunho liền đuổi theo Kim Jaejoong, y né đến đâu thì hắn tiến đến đó.

“Người như anh có thể tin à?” Kim Jaejoong liếc cái tên đầu sỏ gây ra chuyện.

“Bây giờ sẽ khiến cho em hoàn toàn tin tưởng. Chúng ta động phòng đi~” Một tay Jung Yunho ôm lấy eo của Kim Jaejoong, một tay ôm lấy chân của y. Cứ như vậy bế đến trên giường, còn bản thân thì nằm đè lên.

“Này! Này! Jung Yunho! Jung… Yunho! Anh nghe tôi nói đã.”

“Chuyện gì?” Jung Yunho bị ngăn lại, tâm tình có chút khó chịu.

“Tôi nói cho anh biết. Tôi… tôi… là lần đầu đấy! Tôi… tôi không biết gì hết!” Mặt Kim Jaejoong đỏ ửng, ấp úng nói. Sau đó cúi đầu, không dám nhìn vào mắt Jung Yunho.

“Một chút cũng không?”

“Ừm, lý thuyết thì biết chút chút… thực hành… thì…” Đầu Kim Jaejoong càng lúc càng cúi thấp, thấp đến nỗi sắp dán lên ngực rồi.

“Ha ha, thực hành thì không biết gì? Ha ha, vợ thật đáng yêu! Để chồng em dạy cho em.” Nhìn người dưới thân ngượng ngùng, Jung Yunho liền cảm thấy có một dòng nhiệt nóng bỏng chảy trong bụng.

“Hừ, anh thì nhiều kinh nghiệm rồi! Jung Yunho, anh nói mau, anh đã ăn nằm với bao nhiêu người rồi? Hôm nay không nói rõ thì đừng có đụng vào tôi.” Kim Jaejoong nghe xong liền tức giận.“A… Trước kia cũng có nhiều… Sau này chỉ có mình em thôi.” Jung Yunho lập tức có chút kinh ngạc. Bị người ta bắt lấy điểm yếu rồi.

“Hừ, bây giờ tôi cũng tìm con gái phá thân. Nếu không thiệt thòi cho tôi quá.” Kim Jaejoong thấy bộ dạng bối rối của Jung Yunho, liền muốn trêu chọc hắn.

“Em dám làm thế, anh sẽ ôm em nhảy từ trên này xuống đó.” Jung Yunho đưa mặt đến gần Kim Jaejoong, giọng nói rất đáng sợ.

“Ha ha, đồ ngốc!” Kim Jaejoong phì cười, kéo cổ hắn về phía mình, hôn lên một cái.

“Jae Jae! Nếu anh không phải tổng giám đốc của tập đoàn Dong Bang, không phải đại ca của một bang, em có lấy anh không?” Jung Yunho thâm tình nhìn người trước mắt.

“Còn hỏi cái đó làm gì? Không phải đã bị anh cướp đến đây rồi sao?” Tên này ngốc thật, còn ngây người ở đó à?

“Vợ à, cho dù em vì tiền hay quyền của anh mới đồng ý kết hôn với anh, thì anh cũng muốn giữ em bên mình suốt đời.”
“Jung Yunho! Anh rốt cuộc có chịu động phòng không?”

Một đêm tình cảm mãnh liệt đi qua, Jung Yunho dịu dàng rửa sạch giúp Kim Jaejoong. Hai người cùng nằm trên giường, ngủ. Kim Jaejoong nghe tiếng hít thở đều đều bên tai. Chắc anh ta đang ngủ. Kim Jaejoong dùng một tay chống đầu, nhìn gương mặt khi ngủ của Jung Yunho, vươn tay còn lại, nhẹ nhàng sờ lên khuôn mặt hắn.

“Chồng em thật đẹp trai. Ha ha, Yunho, bánh bao ngốc. Nếu anh không phải tổng giám đốc của Dongbang, không phải đại ca của xã hội đen, không phải em cũng bị anh cướp về sao? Cho dù không có tiền, không có quyền, cái gì cũng không có… thì anh còn có em… Em cam chịu số phận. Đã nói đến tuổi này, củ cải trắng chờ heo lên ăn mà. Kim Jaejoong sẽ không rời xa anh đâu, mãi mãi không rời…” Nói xong, Kim Jaejoong hôn lên đôi môi khêu gợi của Jung Yunho.

“Hóa ra vợ anh yêu anh như vậy? Chúng ta làm thêm một lần nữa đi! Lại đây~” Jung Yunho đột nhiên ôm cổ cậu vợ đang ‘xằng bậy’ trên cơ thể mình. Xoay người, đè lên cơ thể của y.

“Jung… Jung Yunho! Anh chưa ngủ?” Kim Jaejoong kinh ngạc nhìn hắn.

“Ngủ rồi thì làm sao nghe được lời sâu kín của vợ chứ. Jae Jae, em hôn trộm anh, anh phải đòi lại!”

“Cút!”

“Jae Jae, một lần nữa thôi.”

“Một lần cái đầu anh ấy. Mau lăn khỏi người tôi.”

Đêm xuân đáng giá ngàn vàng…

PS: Đêm đầu tiên của YooSu, Ma tỷ sẽ miêu tả, mọi người hãy yên tâm!

Chap sau YooSu của chúng ta come back nhé!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau