THỜI ĐẠI VỢ ĐẸP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Thời đại vợ đẹp - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Chú ơi~ Mông cháu đau~

“Mẹ ơi! Con khó chịu, con khó chịu lắm!” Một đứa nhỏ nằm trên giường rên rỉ, mặt nhăn mày nhíu. Khuôn mặt đầy tội nghiệp nhìn mẹ mình.

“Đáng đời! Ai bảo đá banh xong, ra đầy mồ hôi, về đến nhà liền chạy đi tắm. Bây giờ biết khó chịu rồi hả? Đó là do con tự chuốc lấy, nhóc con Kim Junsu!” Mẹ Kim tuy nói tàn nhẫn thế nhưng trong lòng vẫn xót con, đắp chăn lại cho đứa nhỏ vốn không bao giờ chịu nghe lời.

“Mẹ~ Đừng mắng con! Con thật sự không khỏe mà… Ba ơi~” Cậu nhóc lập tức đem ánh mắt ai oán nhìn về phía ba mình.

“Junsu à! Mẹ con nói con cũng là muốn tốt cho con thôi, con bị bệnh, mẹ con là người lo lắng nhất đấy.” Nói xong, ba Kim vỗ nhẹ lên đầu cậu nhóc.

“Mình ơi, mình cũng thật là, bây giờ Su Su đang bệnh, mình đừng mắng nó nữa.” Ba Kim nghĩ trong lòng: Hồi trẻ phải xây dựng nền hòa bình giữa mẹ chồng và con dâu, nhiều khi đứng giữa còn bị giận lây. Lúc bà nội Junsu qua đời còn tưởng về sau sẽ không còn chuyện đau đầu nữa, không ngờ Junsu nó càng lớn lại càng bướng bỉnh… Haiz, thật khó sống mà!

“Ba~ Su Su muốn ăn hamburger~” Cậu nhóc kéo dài câu nói ra, làm nũng với ba.

“Ăn cái gì mà ăn! Bây giờ con đang cảm, lại nóng sốt, sao ăn đồ dầu mỡ được. Ngoan ngoãn nằm đó đi.” Làm nũng vô hiệu, tiếng nói kéo dài của cậu nhóc nhanh chóng được gạt phăng ra.

Vừa thấy ánh mắt bà xã cùng thằng con nhìn nhau như muốn sinh ra lửa, chiến tranh có khả năng sắp xảy ra, ba Kim liền lên tiếng “Khụ, khụ… Có chuyện này… Mẹ nó gọi điện cho Jaejoong chưa?” Phải mau chuyển đề tài mới được, tuy mười phút trước mình đã gọi qua cho Jaejoong rồi.

“Ba nó, đầu óc ông bị sao hả? Bây giờ tôi mới biết Junsu nó giống ai đấy, đúng là gen di truyền mà! Chuyện quan trọng đó không phải vừa nãy ông đã gọi rồi sao?” Mẹ Kim thực hiện món võ ‘sư tử gầm’, ba Kim lập tức chết đứng.

Bính bong~ Bính bong~ Bính bong~

“Chắc là Jaejoong đến, tôi đi mở cửa!” Jaejoong à~ Chú thấy cháu nên đổi tên thành ‘Thánh mẫu Hero Kim’ đi. Chú thay mặt cho bà nội Junsu chào đón cháu đến nhà.

Ba Kim chạy như điên tới cửa, không hỏi một tiếng đã mở cửa ra ngay. Ngay trong lúc ông đang đầy chờ mong được nhìn thấy gương mặt trắng nõn, nhỏ nhắn của Kim Jaejoong, thì qua gần 0.01 giây, một gương mặt trắng, nhỏ nhắn khác xuất hiện, đập vào mắt ông: Đẹp trai quá! Phong độ giống mình hồi trẻ! Cậu ta là ai? Da còn trắng hơn mình, mắt còn đào hoa hơn mình, quần áo so với mình còn quý hơn, túi xách hình như là nhãn hiệu LV số lượng có hạn? Vóc dáng hình như cao hơn mình. Nghĩ vậy, ba Kim lập tức ưỡn thẳng lưng lên, tiếp tục chìm trong suy nghĩ: Quan trọng nhất là trẻ hơn mình! Điểm này thì không thể tha thứ được, cậu ta rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ là… Thư sinh mặt trắng trong tiểu thuyết? Mẹ nó ơi, tôi vẫn chung thủy với tình yêu của chúng ta, không ngờ mình lại phản bội tôi, tìm một thằng giống thư sinh mặt trắng, để nó tìm đến tận cửa nhà. Phản rồi! Tôi giận đấy! Bây giờ trong đầu ba Kim đang miên man suy nghĩ với tốc độ 20.000.000m/giây.

“A… Xin hỏi, đây có phải nhà của bé Kim Junsu không?” Người đàn ông đứng ngoài cửa kinh ngạc, hỏi.

“Đúng vậy, cậu là?” Tìm Junsu ư?

“A, cháu là Park Yuchun, là Jaejoong nhờ cháu đến khám cho cậu bé Kim Junsu.” Cho dù ánh mắt ba Kim vẫn đang muốn giết chết các sinh vật xung quanh như cũ, nhưng Park Yuchun vẫn lịch sự tự giới thiệu. Hazi, bỏ đi, xem như là lọc bầu không khí.

“Ha ha. Hóa ra là Jaejoong gọi cậu đến khám cho Junsu nhà chúng tôi, mời vào, mời vào.”

“Vâng.” Park Yuchun vào cửa, ba Kim lẩm bẩm “May là không phải thư sinh mặt trắng.”

“Dạ? Bác trai, bác nói gì ạ?” Park Yuchun cảm giác như nghe thấy gì đó, hắn quay đầu lại hỏi.

“Hả? A! Không có gì. Ha ha… Không có gì đâu. Phòng Junsu ở trên lầu, tôi dẫn cậu lên.” Nguy hiểm thật, cậu ta mà nghe thấy thì…

Dưới sự dẫn đường của ba Kim, Park Yuchun đi đến cửa phòng của Kim Junsu, mà người mở cửa đương nhiên chính là mẹ Kim.

“Mẹ nó ơi, đây là bác sĩ do Jaejoong nhờ đến khám bệnh cho Su Su nhà chúng ta, gọi là… gọi là…”

“Cháu là Park Yuchun ạ, chào bác gái. Bây giờ Jaejoong đang có một ca phẫu thuật, cháu đến thay cậu ấy.” Nhìn thấy ba Kim ậm ừ không nhớ ra tên mình, Park Yuchun nhanh chóng giải vây hộ ông. Sao lại không nhớ tên mình chứ? Hắn nào biết lúc đó ba Kim vẫn còn suy nghĩ chuyện ‘thư sinh mặt trắng’ nên có nghe rõ cái gì đâu.

“A, là bác sĩ Park! Đẹp trai quá! Bạn của Jaejoong đều đẹp trai vậy sao? Ha ha. Có muốn uống gì không? Trà hay cà phê? Không cần khách khí với dì đâu.” Mẹ Kim nhìn Park Yuchun đầy thưởng thức, hoàn toàn quên mất thằng con đang nằm trên giường kêu trời kêu đất, ốm đau bệnh tật, bà còn tự nhiên đem chữ ‘bác gái’ đổi thành ‘dì’, chẳng phải là để thu hẹp tuổi tác sao. Ba Kim thầm than: Xong rồi! Xong rồi! Mình đã bảo thằng nhãi này là thư sinh mặt trắng mà!

“Chuyện đó… Vẫn nên xem bệnh cho cậu bé trước đã!” Haiz, sức quyến rũ của mình vì sao ở đâu, lúc nào, với ai cũng không thể chắn nổi hả? Thật đáng buồn mà.

“A! Đúng rồi, Junsu! Cháu vào đi, nó ở trong đó.” Lúc này mẹ Kim mới nhớ ra Kim Junsu đang bị bệnh.

Ba Kim lại tiếp tục chìm trong suy nghĩ: Ha ha, bây giờ mới chứng minh được Junsu nó không sáng dạ nổi là vì ai! Đúng là gen di truyền mà, thật là thần kỳ!

Park Yuchun đi vào phòng thì thấy một ‘nhóc con’ tội nghiệp nằm trên giường. Hừ! Kim Jaejoong, đây là Junsu của chúng ta trong miệng cậu hả? Là ‘cậu bé’ trong miệng cậu hả? Nhìn ít nhất cũng mười bốn tuổi rồi, sao còn gọi là bé?

“À… Bé… Cậu bạn nhỏ… Em không thoải mái chỗ nào? Nói cho bác sĩ nghe xem.” Cậu bạn nhỏ, tạm thời là vậy đi.

“Dạ? Anh Jae Jae đâu ạ?” Kim Junsu trùm chăn che cả mũi miệng lại, chỉ để lộ ra đôi mắt nòng nọc sáng ngời, không ngừng chớp chớp, hơn nữa vừa nãy cậu mới hắt hơi xong, nên đôi mắt còn hồng hồng, thoạt nhìn trông rất đáng thương.

“Hôm nay anh Jaejoong không thể tới, nên bảo anh đến khám bệnh cho em? Sao vậy, anh không đẹp trai bằng anh Jaejoong sao?” Park Yuchun dùng đôi mắt đào hoa, đầy phong lưu nhìn Kim Junsu hỏi, à, còn có kèm theo sự tự tin, bởi vì hắn biết đáp án sẽ như thế nào.

“Vâng!” Ai ngờ cậu bạn nhỏ này lại thật thà gật đầu.

Được lắm, gật đầu cơ à, thật là quá thành thật đấy. Thằng nhóc này, mắt có vấn đề à? Mặt Park Yuchun xám xịt. Bỏ đi, Jaejoong đẹp hơn mình, nhưng mình đẹp trai hơn!

“Được rồi, nói cho anh biết em không thoải mái chỗ nào?” Park Yuchun vừa nói chuyện vừa lấy nhiệt kế từ trong hộp y tế ra. Vẩy vẩy, nhìn một cái rồi lại vẩy một chút, động tác đẹp đến hắn nhìn cũng mê.

“Nào, đo thử xem em sốt bao nhiêu.” Park Yuchun đưa nhiệt kế cho cậu bạn nhỏ. Nhưng cậu bạn nhỏ Kim Junsu lại cho rằng mình là ‘đại gia’, nâng cánh tay lên, chờ bác sĩ Park ‘hầu hạ’.

Hả? Cái số của tôi! Kim Jaejoong. Đứa nhỏ này sao yếu ớt vậy? Đo nhiệt độ còn đợi người khác làm cho à! Trời ạ! Ông đang ở đâu vậy?

Park Yuchun bất đắc dĩ cầm nhiệt kế nhét vào trong nách cậu nhóc, lúc rút tay ra thì không cẩn thận đụng trúng ngực cậu bé. Da hơi nóng nhưng… Ha ha, trơn tuột. Quả nhiên vẫn còn nhỏ, cảm giác thật không tồi.

Cậu bạn nhỏ Kim Junsu của chúng ta sau khi được kẹp nhiệt kế vào nách lại tiếp tục lấy chăn che mũi, miệng, khiến Park Yuchun không kịp nhìn kỹ mặt cậu. Đứa nhỏ này, bình thường có thói quen xấu thế sao?

“Đắp chăn như vậy, kín quá cảm sẽ càng nặng hơn đó.” Giọng nói của hắn mềm nhũn như muốn vắt ra nước, hoàn toàn bộ dáng của vú em.

Cậu nhóc vẫn không nói gì, nhưng hành động thực tế lại làm cho người ta rất ‘kinh hỉ’. Kim Junsu nghe Park Yuchun nói thế, liền dùng chân đạp thẳng cái chăn xuống tận chân mình. Trong lòng lại suy nghĩ: Thế này là thoáng khí rồi, nhưng lạnh quá.

Nhưng đối với Park Yuchun mà nói thì ‘kinh’ còn hơn ‘hỉ’ nhiều. Hắn cầm lấy cái chăn bị Kim Junsu đá dưới chân, đắp lại cho cậu “Không bảo em phải thoáng khí toàn bộ, chỉ cần em không che mũi, miệng lại là được.” Giọng điệu có phần trách cứ, nhưng nói chung vẫn rất dịu dàng.

“Chú ơi, sao chú không nói rõ? Rất lạnh đó!” Cậu nhóc có chút buồn rầu, sao lại không nói rõ ràng chứ?“Cái gì? Em… Em… Gọi anh… là cái gì?” Park Yuchun bị cách gọi này làm cho đầu óc choáng váng.

“Chú ạ! Nhìn tuổi chú không phải gọi là chú sao? Chú cũng không lớn hơn ba cháu. Cháu không gọi chú là bác đâu.” Cậu nhóc vẫn trưng ra khuôn mặt thành thật như cũ, nhìn về hắn giải thích sao cậu lại gọi thế.

“Vậy em gọi Kim Jaejoong là gì?”

“Anh Jae Jae ạ.”

“Anh với cậu ta tuổi cũng tương đương nhau, em gọi anh là anh Chun đi.”

“Nhưng anh Jae Jae giống anh hơn, còn chú thì giống chú hơn.” Trong đầu Kim Junsu lập tức hiện ra khuôn mặt của Kim Jaejoong, tỉ mỉ so sánh với ‘ông chú’ trước mặt cậu.

Park Yuchun hoàn toàn đứng hình.

“Lấy nhiệt kế ra đi.” Bỏ đi, không nên so đo với trẻ con.

Nhưng sau đó hắn lại thấy Kim Junsu của chúng ta nâng cánh tay cao quý của mình lên “Dạ, chú lấy đi.” Giọng nói đầy tự nhiên, không giống như đang đùa giỡn.

Không tính toán với trẻ con, mình lấy vậy. Muốn tôi làm vú em cho thằng nhóc này hả! Kim Jaejoong! Trở về tôi sẽ trừ lương cậu!

“38. 7°, sốt cao rồi, có thấy đau ở đâu không?” Park Yuchun nhìn nhiệt kế, sau đó hỏi thăm bệnh tình cậu bé.

“Có ạ! Đau đầu, đau cổ họng, cả người đều đau. A, mông là chỗ đau nhất.”

“Mông? Mông cũng đau?” Park Yuchun cảm thấy kỳ lạ, cảm mà cũng đau mông sao?

“Dạ! Hyuk Jae đá một cái rất mạnh, bây giờ vẫn còn đau.” Cậu nhóc vừa nói vừa xoa mông.

Park Yuchun nghĩ: Đừng xoa mông nữa, em có đắp chăn vẫn có thể nhìn ra nó vểnh lên mà, là bị đá sưng lên sao?

“Hyuk Jae sao lại đá mông em?” Park Yuchun chỉ đơn thuần hỏi vậy thôi, đứa nhỏ này thật kỳ lạ.

“Là do… đi đá banh… Cháu với Hyukjae đang đá banh… Sau đó, nó đá một phát… Trái banh đập vào mông cháu, là do Hyuk Jae đá ạ… Nhưng mà sau đó cháu đã đá lại nó! Hai chân luôn, nó đau đến ngã dập xuống.” Cậu bạn nhỏ không thèm để ý đến từ ngữ diễn tả, cứ đứt quãng nói ra toàn bộ quá trình.

“Cậu ấy không cẩn thận đá trúng em, em liền trả thù người ta hả? Hèn chi em bị bệnh.” Báo ứng! Đương nhiên lời này hắn không có nói ra hết.

Park Yuchun cố tỏ ra vẻ ‘anh hiểu’. Nhưng cậu bạn nhỏ thì cúi đầu không nói, đôi mắt bỗng đỏ hơn “Cháu… Cháu… Tại lúc đó cháu không còn tỉnh táo… Không phải cố ý đâu.”

Sắp khóc rồi à? Mình chưa nói gì mà? “Khụ khụ, vậy là… mông rất đau phải không? Cậu tên Huyk Jae kia cũng thật quá đáng! Sao lại đá mông người ta vậy? Chắc là đau lắm?” Park Yuchun cố nhịn cười, lại bộ dáng vú em, nói.

“Dạ! Đúng vậy đó.” Cậu nhóc gật đầu lia lịa, bác sĩ Park giải thích rất đúng ạ.

Park Yuchun lấy một kim tiêm cùng ống thuốc từ trong hộp y tế ra “Để em mau hạ sốt, anh sẽ chích một mũi, nếu không sốt quá sẽ ảnh hưởng đến não đấy.” Bây giờ cũng đủ ảnh hưởng rồi, thật không thể để ảnh hưởng tiếp được.

“Có thể không chích được không ạ?” Kim Junsu trưng ra đôi mắt tội nghiệp.

“Không được!” Park Yuchun nói.“Bác sĩ Park nói chích thì phải chích! Nhóc con, con phải nghe lời bác sĩ bệnh mới hết được!” Mẹ Kim bưng một cái khay đến.

Kim Junsu dời ánh mắt đến ba Kim đang đứng sau mẹ Kim, ba Kim lập tức né ánh mắt của cậu, huýt sáo, quay đầu đi: Ba không biết, ba không nhìn thấy! Đừng nhìn ba. Nhà này mẹ con là chủ. Lời nói của ba không có giá trị.

“Bác sĩ Park có mệt không? Junsu nhà chúng tôi làm cháu thêm phiền rồi, ăn chút bánh, uống tách trà đi.” Mẹ Kim bưng cái khay đưa về phía Park Yuchun, thật phong phú, nào là dâu tây, trà xanh, lại có bánh quy loại nhỏ…

“Không sao đâu ạ. Dì gọi cháu là Yuchun là được rồi! Không cần phải gọi là bác sĩ Park đâu. Bây giờ cháu chích cho em ấy đã, lát nữa sẽ nếm thử tay nghề của dì.” Park Yuchun mỉm cười, nghiêm túc làm công tác của một nhân viên y tế.

Thật quyến rũ!

Ba Kim lại ngẫm nghĩ: Tay nghề gì đâu. Toàn đồ mua sẵn, sao lại nhìn ra là làm bằng tay chứ? Tên này thật biết nịnh hót.

“Mẹ ơi! Con muốn ăn dâu!” Kim Junsu có chút ghen tị, lâu rồi mẹ không có nói dịu dàng như thế với cậu.

“Này! Kim Junsu! Con có chắc là mình không giả bệnh không hả? Bệnh mà ăn uống tốt vậy?” Mẹ Kim đặt cái khay qua một bên.

“Con bị cảm mà, có phải viêm dạ dày đâu.” Nhóc con, cãi người lớn là tật xấu đấy! Nhìn kìa! Mẹ nhóc sắp phát hỏa rồi đó.

“Trời ơi! Thằng con của tôi… Muốn chọc tức mẹ hả? Con…” Ngay lúc mẹ Kim chuẩn bị chửi ầm lên thì ba Kim chạy đến ngăn sóng dữ lại, kéo mẹ Kim ra ngoài. Ba Kim độc thoại: Con à, đừng trừng ba nữa! Ba muốn giúp con, nhưng lần này thật không được rồi.

Trong phòng chỉ còn lại cậu nhóc Kim Junsu và viện trưởng Park.

“Mẹ cháu lại bắt nạt cháu, nhất định cháu là đứa nhỏ được nhặt về rồi.” Cậu nhóc ai oán nhìn Park Yuchun.

“Suỵt! Để mẹ em nghe thấy lại mắng em đó! Dù thế nào thì chuyện quan trọng bây giờ là phải chích thuốc cho mau khỏe lại đã.” Park Yuchun lấy kim tiêm rút thuốc.

“Nào, xoay người lại, cởi quần ra.”

“Gì ạ? Cởi… quần?” Chú ấy muốn chích ở mông sao?

“Đúng vậy. Cởi quần mới chích được. Nhanh lên.” Vẻ mặt Park Yuchun trấn định.

“Dạ~~” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Kim Junsu liền ửng đỏ. Haiz, hóa ra nhóc con thẹn thùng.

Kim Junsu xoay người lại, dùng hai tay sợ hãi kéo quần xuống một chút, lộ ra cái mông đầy đặn. Park Yuchun bị động tác này của cậu làm cho bất đắc dĩ lắc đầu, hắn đơn giản kéo thẳng cả quần ngủ lẫn quần lót của cậu nhóc xuống: Trời ạ! Quần lót màu hồng ư? Kim Junsu là bé gái? Mà cái mông này nếu không phải bị đá sưng lên chắc cũng rất vểnh.

Cồn, iot, rồi lại cồn, hắn trát vào!

“Chú ơi. Lúc chú sắp chích nhớ nói cho cháu nha… Còn có… Nhẹ một chút được không ạ?” Cậu nhóc chôn đầu vào trong gối, rầu rĩ nói.

“Ừm, sẽ nhẹ nhàng.” Hừ, nhóc tưởng viện trưởng Park tôi lăn lộn nhiều năm trong giới Y Khoa này mà ngay cả chuyện đó cũng làm không được à.

Rút kiêm tiêm ra, nhấn miếng bông lên: Rất co dãn.

“Được rồi! Chích xong rồi, em thả lỏng đi.”

“Dạ? Chích xong rồi ạ? Sao chú không nói cho cháu biết? Nhưng mà… sao lại không đau vậy?” Kim Junsu ngạc nhiên, định xoay người lại thì bị bác sĩ Park ấn trở về “Từ từ hãy chuyển người. Nếu không lỗ kim sẽ chảy máu đó, nên phải ấn bông, giữ một lúc.” Ha hả, cảm giác tuyệt thật.

Thấy không có vấn đề gì, ngón tay của Park Yuchun đang đặt trên mông Kim Junsu nhấn hồi lâu mới buông ra “Được rồi. Xoay lại đây đi.”

Cậu bạn nhỏ Kim Junsu vừa mới xoay người, hai mắt liền nhìn thẳng vào đĩa dâu tây. Park Yuchun thấy thằng nhóc này từ lúc mẹ mình đem dâu vào, hai mắt đã đặt ngay lên cái đĩa. Sao đĩa dâu có thể thu hút hơn cả viện trưởng Park Yuchun chứ?

“Ăn đi! Không phải rất muốn ăn sao? Mặc dù đang bệnh nhưng ăn cái này sẽ cung cấp Vitamin C, tốt cho sức khỏe đấy.”

Park Yuchun lấy cái nĩa nhỏ, cắm vô trái dâu to nhất đưa lên miệng Kim Junsu. Park Yuchun! Nghiện làm vú em rồi à? Ông nội của mày, cũng chưa được viện trưởng Park hầu hạ như vậy đâu. Hôm nay bị sao vậy? Park Yuchun tự cảm thấy mình kỳ quái, nhìn đứa bé này không hiểu sao lại rất yêu thương.

Kim Junsu thì cảm kích đến suýt nữa chảy nước mũi, ăn rất ngon miệng “Cám ơn chú Park! Chú thật tốt, anh Jae Jae cũng hay đút cho cháu như vậy.”

Chú. Park! God! Lại xưng hô này! Nhưng Kim Jaejoong cũng thích làm vú em? Bình thường sao không thấy vậy nhỉ. Đúng là kỳ lạ mà. Trước tiên làm lơ cách xưng hô này vậy. Park Yuchun nhìn bản thân đút từng trái dâu cho thằng bé, thỏa mãn trong lòng phút chốc tăng vọt lên!

“A~ Miếng cuối! Cậu bạn nhỏ, em cũng ăn được lắm đấy!” Đem trái cuối cùng cho vào miệng Kim Junsu, còn vô cùng thân thiết lấy tay lau nước dâu bên miệng cậu nhóc, ai ngờ thằng nhỏ tiếc chút vị ngọt cuối cùng mà vươn đầu lưỡi ra liếm, mà còn liếm phải đầu ngón tay của Park Yuchun chưa kịp rút lại. Này tiểu yêu tinh, biết mình đang phạm vào cái gì không? Sau đó Park Yuchun lại tự rủa mình một tiếng: Hôm qua mới ‘lộn xộn’ ở hộp đêm xong, giờ đừng có gây ‘tai nạn’ nữa “Khụ khụ… À, cậu bạn nhỏ… Phải mau khỏe lên đó. Bây giờ anh còn phải đi nói cho mẹ em giờ giấc uống thuốc, em phải ngoan ngoãn uống thuốc đấy, bây giờ nhắm mắt lại, ngủ một giấc đi.” Park Yuchun cẩn thận dặn dò, chỉ sợ thằng bé không biết tự chăm sóc bản thân.

Lúc này mẹ Kim đi vào hỏi “Yuchun à~ Junsu của nhà dì sao rồi?”

“Cậu bé chỉ bị cảm thôi, không có gì nghiêm trọng, lúc nãy cháu mới chích xong, chờ em nó tỉnh dậy thì dì cho em ấy uống hai viên này và một viên này, nếu không có vấn đề gì thì mai sẽ tốt lên nhiều. Cho em ấy uống nhiều nước nữa. À, đúng rồi! Có thể thì cho em ấy ăn nhiều dâu, tăng vitamin C, vậy thôi ạ.” Nói đến dâu tây, Park Yuchun cố ý liếc mắt về phía cậu bé đang nằm trên giường, cười. Cậu bạn nhỏ Kim Junsu thấy thế liền đỏ mặt lên vì xấu hổ.

“Dì biết rồi! Thật sự cám ơn cháu, đã đẹp trai mà còn chu đáo thế, ba mẹ thế nào mới sinh ra được đứa nhỏ như Yuchun chứ. Năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi? Trong nhà còn ai nữa? Ba mẹ đều khỏe chứ? Mà cháu có bạn gái chưa? Haiz, dì đang nói cái gì thế này. Người như Yuchun của chúng ta, ưu tú thế này sao lại không có con gái theo đuổi chứ. Ha ha.” Mẹ Kim tự biên tự diễn, ba Kim đứng đằng sau thật sự chịu không nổi “Mẹ nó à, bà đang điều tra người ta hả? Mới gặp lần đầu đã hỏi nhiều chuyện như vậy”. Ông xấu hổ nhìn về phía ‘thư sinh mặt trắng’ cười.

“Ha ha. Không có gì đâu ạ. Thưa dì, bác trai, cháu còn có việc, cháu xin phép đi trước.” Một gia đình kỳ quái, cậu nhóc Kim Junsu lớn lên giữa tình thương của cha mẹ thế này mà có thể được như vậy cũng đã là kỳ tích rồi.

“Cậu bạn nhỏ Junsu, em nghỉ ngơi nha.” Nhưng trông đáng yêu thật.

“Yuchun à, lúc nào rảnh thì đến chơi nhé, dì sẽ làm bánh cho cháu ăn, cháu là ân nhân cứu mạng của Junsu nhà dì đấy.” Mẹ Kim kéo tay Park Yuchun, có thể cọ lên tay hắn bao nhiêu thì cọ. Ba Kim lập tức kéo tay vợ mình về “Bác sĩ Park, đi thong thả, không tiễn.”

Chương 2: Cháu không phải là cậu bạn nhỏ!

“Ha ha. Là như vậy à? Dì ấy cứ kéo tay cậu mãi sao? Ha ha! Dì ấy hỏi cậu cái gì?”

“Kim Jaejoong! Còn không phải do cậu sao? Tôi sẽ trừ tiền lương đấy!” Park Yuchun kể hết những gì diễn ra khi hắn vào nhà Kim Junsu, nên Kim Jaejoong mới cười như vậy.

“Không cười nữa. Ha ha… Không cười… Dì ấy mà thấy ai đẹp trai đều kích động thế đấy.” Kim Jaejoong nghe đến ba chữ ‘trừ tiền lương’ liền cố nhịn cười.

“Su Su có khỏe không? Cậu có cho nó thuốc uống không?” Lúc này Kim Jaejoong mới nhớ tới bệnh tình của Kim Junsu.

“Không có việc gì, chỉ bị cảm nhẹ, tôi có để thuốc cảm lại, cũng chích thuốc rồi, sẽ khỏe lại nhanh thôi.”

“Cái gì? Cậu chích cho nó? Oh~ Trời ơi!” Kim Jaejoong bịt hai lỗ tai lại, bộ dáng khổ sở vô cùng.

“Đừng kêu như vậy! Còn Chun ơi nữa. Buồn nôn quá.” Nhưng… Su Su? Sao gọi thân mật vậy? Lại còn bộ dáng này nữa. Chích nhóc đó một mũi thì sao? Kim Jaejoong, cậu đau lòng à? Rốt cuộc hai người có quan hệ gì chứ?

Park Yuchun chắc không phát hiện trong lòng hắn có chút mùi chua chua đang di chuyển đến thần kinh trung ương với tốc độc 120m/s

“Ai gọi cậu đâu? Tôi đang cảm thán mà! Nhưng mà, Yuchun, âm thanh đó đủ rung động chưa?”

“Âm thanh gì?”

“Tiếng khóc ấy! Mỗi lần Su Su bị chích, nó sẽ khóc thét lên, lớn đến mức tôi với chú dì đều không ngăn được nó! Cậu đừng nói với tôi, nó ngoan ngoãn cởi quần ra cho cậu chích đó. Tôi không tin đâu.” Kim Jaejoong tỏ ra không tin nhìn Park Yuchun, chỉ sợ hắn sẽ nói ra đáp án kinh hoàng đó.

“Đúng vậy! Rất nghe lời! Chỉ bảo tôi nhẹ một chút. Sau đó tự giác kéo quần xuống đến tận chân.” Hừ! Ghen tị sao? Viện trưởng Park này là nhân vật có tiếng mà.

“Thằng nhóc Su béo được lắm! Sao mỗi lần tôi chích cho nó, nó liền hét đến thủng màng nhĩ của tôi, lần này đổi qua cậu lại không khóc không nháo. Này! Park Yuchun! Hay cậu đang gạt tôi hả?” Kim Jaejoong mắng thằng nhóc không có chút tình nghĩa kia.

“Bác sĩ Kim Jaejoong! Bộ cậu đi làm rảnh lắm sao, còn có thời gian đến gây chuyện với viện trưởng hả. Vậy phải làm sao nhỉ? À, trừ tiền lương.” Viện trưởng Park không phát uy, cậu lại tưởng tôi là y tá mới đến thực tập hả?

“Được rồi, tôi đi. Đừng có gọi tôi thế! Lúc nào cũng lấy chuyện trừ tiền lương ra dọa. Tôi nghe riết cũng chán rồi, chờ ông nội cậu đi gặp rùa vàng, tôi sẽ mua lại bệnh viện này, đốt chơi.”

“Cậu đốt thì càng tốt! Ngày nào tôi cũng mệt muốn chết, còn không phải vì ổng sao, nếu không phải lão già ấy dọa tự vẫn. Tôi sẽ không thèm quan tâm đâu. Tôi sẽ qua Mỹ sống cuộc sống xa hoa, một đi không trở lại.”

“Hừ! Cậu nói cuộc sống thối nát ở Mỹ hả! Park Yuchun, người khác không rõ, chẳng lẽ tôi không biết à. Cái bụng cậu không phải nghĩ đến tiền, cái đầu nghĩ đến gái sao.” Viện trưởng Park lại bị bác sĩ Kim kinh thường.

“Nhưng mà Jaejoong à, cậu với cái nhà họ Kim đó, rốt cuộc có quan hệ gì?” Viện trưởng Park bị nói thế liền chuyển đề tài.

Kim Jaejoong nghĩ: Không đúng! Park Yuchun có vấn đề… Không phải là…

“Ha hả, Park Yuchun! Cậu muốn hỏi tôi có quan hệ gì với Junsu hả?” Bác sĩ Kim nhếch lông mày, đôi mắt xấu xa, dùng một góc 30° nhìn viện trưởng, vẻ mặt nham hiểm bức bách viện trưởng Park.

“Hả? Không… Ha ha… Nào có chứ? Tôi hỏi về cậu bạn nhỏ đó làm gì chứ?” Viện trưởng Park bắt đầu chột dạ, đưa tay chỉnh lại cà vạt.

Reng… Reng… Tiếng điện thoại di dộng vang lên, phá vỡ sự bế tắc của viện trưởng Park.

“Alo, ai thế? A… Là Su Su của chúng ta.” Kim Jaejoong nghe thấy tiếng chuông, liền kéo dài giọng nói ra.

Mặc dù mặt của viện trưởng Park không đổi sắc, nhưng nội tâm đã hoảng lắm rồi, hệ thống rađa nghe lập tức khởi động.

“Alo. Ừm, hôm đó anh bận, nên bảo ‘người khác’ đến.” Kim Jaejoong cố ý nói lớn hai chữ ‘người khác’. Hừ! Park Yuchun, cứ trừng tiếp đi, tôi sẽ làm cho cậu tức chết.

“Sao cơ? À, anh cũng nhớ ‘bảo bối’ của anh mà!” Giọng nói đầy trầm bổng, nhấn mạnh chữ bảo bối.

“Hả? Ha ha, anh biết rồi. Anh sẽ làm mà. Bảo bối đã mở miệng, sao anh lại không làm chứ. Yên tâm đi.”

Dĩ nhiên sau đầu viện trưởng Park đã có khói bốc nhè nhẹ, màu sắc bây giờ bắt đầu biến chuyển.

“Ừ! Hết giờ làm việc anh sẽ đến tìm em. Ừm… Vậy bảo bối hôn anh một cái đi. Ừm! Ngoan lắm. Anh cũng hôn em một cái nha! Chụt! Bye bye!” Kim Jaejoong tắt điện thoại, vui vẻ cười “Park Yuchun! Hôm nay tôi tan ca sớm, buổi tối có hẹn. Đã xin giấy phép, nên không được trừ tiền của tôi. Tôi sẽ nói với y tá trưởng là do viện trưởng Park đặc biệt phê chuẩn! Bye~”  Nói xong chữ cuối cùng, Kim Jaejoong như cơn gió biến mất khỏi phòng.

“Rắc!” Chiếc bút trong tay viện trưởng Park anh dũng hi sinh “Kim Jaejoong! Cậu dám giả truyền thánh chỉ à! Trừ tiền lương, trừ tiền lương!” Viện trưởng Park tức giận, hậu quả thật nghiêm trọng mà.

Còn nội dung cuộc điện thoại vừa nãy thì sao?

Reng… Reng… Tiếng điện thoại di dộng vang lên, phá vỡ sự bế tắc của Park Yuchun.

“Alo, ai thế?” Kim Jaejoong nghe thấy tiếng chuông, liền kéo dài giọng nói ra.

“Anh Jae Jae! Đoán xem em là ai?”

“A! Là Su Su của chúng ta.”

“Hì hì. Mẹ em bảo em gọi cho anh, hỏi sao hôm đó anh không tới khám cho em? Có chuyện gì sao? Có nghiêm trọng không ạ?”

“Ừm! Hôm đó anh bận, nên bảo ‘người khác’ đến.”“Anh~~~ Ba mẹ đều rất nhớ anh đấy! Em cũng rất nhớ anh Jae Jae!”

“Sao cơ? À, anh cũng nhớ ‘bảo bối’ của anh mà!”

“Mẹ nói hôm nay anh tan ca nhất định phải đến nhà em, mẹ em làm nhiều đồ ăn ngon cho anh lắm. A, đúng rồi… Cái chú… Chú Park ấy… Có thể đến cùng không ạ? Mẹ em muốn cám ơn chú ấy chữa bệnh cho em… A… Là mẹ em nói đấy, không phải do em đề nghị đâu.”

“Hả? Ha ha, anh biết rồi. Anh sẽ làm mà. Bảo bối đã mở miệng, sao anh lại không làm chứ. Yên tâm đi.”

“Em sẽ ở nhà ngoan ngoãn chờ anh đến!”

“Ừ! Hết giờ làm việc, anh sẽ đến tìm em. Ừm… Vậy bảo bối hôn anh một cái đi.”

“Chụt! Hì hì.”

“Ừm! Ngoan lắm. Anh cũng hôn em một cái nha! Chụt. Bye bye!”



Đến giờ tan ca, viện trưởng Park tự nhiên đi kiểm tra cho có lệ. Một vài cô y tá trẻ thì thầm với nhau.

“Nhìn kìa! Là viện trưởng Park! Đẹp trai quá. Sao hôm nay lại tự mình đi kiểm tra nhỉ?”

“Thật quyến rũ, nhất định là đến nhìn tôi rồi.”

Một y tá nam nhìn các cô y tá “Một đám mê trai!” Vừa nói xong liền nghe các cô gái này đồng loạt kêu lên “Biến đi.”

“Khụ khụ… À, các cô có ai thấy bác sĩ Kim Jaejoong không?”

Y tá trưởng liền lên tiếng “Thưa viện trưởng, hôm nay bác sĩ Kim đổi ca sớm, nói là do viện trưởng đặc biệt phê chuẩn. Một tiếng trước đã về rồi ạ.”

“À.” Viện trưởng Park liền xoay người: Giỏi lắm, vì cậu người yêu nhỏ mà bỏ bê công tác! Trở về tôi sẽ trừ tiền lương của cậu! Park Yuchun nghiến răng nghiến lợi, phiền muộn về văn phòng, đặt mông ngồi xuống sô pha…

Tại nhà họ Kim.

“Jaejoong à! Sao lâu nay không đến nhà chú dì chơi? Dì nhớ cháu lắm đấy.” Kim Jaejoong mới vừa vào cửa, liền bị mẹ Kim nhiệt tình giữ chặt tay, mãi cũng không buông.

“Dì ạ, dạo này cháu bận nhiều việc, mà không phải giờ cháu đã đến rồi sao? Hôm Su Su bị bệnh, cháu có việc gấp, nên mới bảo đồng sự đến giúp. Dì~ Dì sẽ không trách cháu chứ?” Kim Jaejoong lập tức nắm lại cánh tay mẹ Kim, làm nũng nói.

“Xem cháu nói kìa! Cháu giống như con của chú dì ấy! So với Junsu nó, chú còn thích cháu hơn! Bà này, sao lạ vậy! Phải kêu Jaejoong ngồi xuống chứ, đừng có kéo cháu nó nói chuyện thế.” Ba Kim đeo tạp dề, từ phòng bếp ngó ra.

“Đúng, đúng! Ông xem tôi này, thấy Jaejoong là nói năng lộn xộn hết lên! Ha ha, ngồi đi.” Mẹ Kim vừa mới kéo Kim Jaejoong đến sô pha. Cậu bạn nhỏ Kim Junsu liền từ trên phòng ngủ lầu hai ‘bay’ xuống. Nói là ‘bay’ tuyệt đối không khoa trương chút nào! Nếu tế bào vận động mà chia cho tế bào thông minh một chút cũng sẽ không dẫn đến tình trạng bây giờ, đứa nhỏ thật khổ.“Anh Jae Jae~ Su Su nhớ anh!”

Kim Jaejoong vừa mới ngồi vào chỗ của mình, đã bị một thứ bay vào người, cậu bạn nhỏ Kim Junsu dùng tư thế đầy ái muội ngồi trong lòng anh Jae Jae của mình. Có thể hình dung là kiểu cưỡi ngựa trong tiểu thuyết. Nhưng có vẻ hai người đều đã quen với cách thức chào hỏi này rồi.

“A~ Nặng quá! Để cho anh xem ai thế này? Nhóc Su béo, em lại béo lên rồi, mập mập, ôm thật thoải mái!” Nói xong, Kim Jaejoong còn véo khuôn mặt nhỏ nhắn của Kim Junsu.

“Hứ! Em mập, anh Jae Jae cũng thích phải không?” Cậu nhóc đã học được cách tự tán thưởng mình rồi.

“Đúng vậy! Mập thế này, anh mới thích! Ưm~ Mông của Su cũng toàn là thịt, xem ra dì đã nuôi Su Su tốt lắm.” Nói xong, Kim Jaejoong lại nhéo mông Kim Junsu một cái.

“Hì hì… A… Hôm đó, Su Su bệnh sắp chết rồi mà anh Jae Jae không đến thăm.” Cậu bạn nhỏ bĩu môi, đầy oán giận.

“Ai nói? Hôm đó anh nghe chú gọi điện bảo Su Su của anh sinh bệnh, tim anh thiếu một xen ti mét là đụng đến yết hầu rồi. Nhưng lúc đó anh có ca phẫu thuật quan trọng nên không đi được, mới phải kêu Park Yuchun tới. Su Su~ Em đừng trách anh nha.” Đầu tiên Kim Jaejoong cố gắng giải thích, sau tỏ ra đầy tội nghiệp lấy lòng cậu bé.

“Không có! Không trách anh đâu! Em… Bởi vì… Em…” Kim Junsu nghĩ Kim Jaejoong buồn, liền cố gắng nói cậu không có trách y.

“Được rồi. Anh biết Su Su không trách anh mà, Su Su của anh là người rất hiểu chuyện, đúng không?”

Thấy Kim Junsu lại khẩn trương giải thích mà dẫn đến ‘chứng nói lắp’, Kim Jaejoong cũng không muốn làm khó cậu nữa, liền nói cho qua việc. Cậu nhóc lập tức gật đầu như đập tỏi, Kim Jaejoong sợ nhóc con gật đến gãy cổ, liền nhanh chóng giữ mặt Kim Junsu lại.

“Kim Junsu! Con mau rời khỏi người anh Jaejoong đi! Mẹ nhịn con nửa ngày rồi đó! Ban ngày Jaejoong phải làm việc mệt mỏi như vậy, con còn ngồi suốt trên người nó không chịu xuống.” Mẹ Kim lên tiếng, ai không dám nghe? Tiếp tục giả điên cũng phải chết.

Cậu bạn nhỏ bĩu môi, không cam lòng từ trên người Kim Jaejoong bước xuống, đặt mông sang bên cạnh, miệng còn lẩm bẩm “Chỉ biết mắng con… Đâu phải con không biết đâu…”

“Kim Junsu, con đang oán giận à?”

“Đâu có! Mẹ vạn tuế, vạn vạn tuế!”

“Xem như con biết điều đấy! Đúng rồi, bác sĩ Park lần trước đến xem bệnh cho Junsu sao không cùng đến? Chú dì muốn cảm ơn cậu ấy.” Mẹ Kim đột nhiên nhớ tới Park Yuchun, không phải nói với Jaejoong bảo cậu ấy cùng đến sao?

“Dạ? A, hôm nay đi làm cháu không gặp cậu ấy.” Bác sĩ Kim! Sao có thể nói dối trước mặt trưởng bối và trẻ con như vậy?

Kim Jaejoong liếc mắt nhìn qua cậu nhóc bên cạnh. Ha ha, xem ra không chỉ có mỗi dì thất vọng.

“Hay là bây giờ cháu gọi điện cho cậu ấy?” Nói xong, Kim Jaejoong lấy điện thoại di động mở ra, nhấn nhanh số 2, màn hình nhanh chóng hiện lên ‘Ông chủ Park’. Máy chuyển, Kim Jaejoong liền nghe được nhạc chờ. Hừ! Nhạc kiểu gì vậy!

Lúc này trong phòng của viện trưởng, ông chủ Park đang ngồi một mình trên ghế dựa, phơi nắng chiều. Chợt nghe tiếng điện thoại vang lên, xem ra là của Kim Jaejoong. Hừ, còn mặt mũi gọi điện?

“Alo! Có chuyện gì? Mau nói đi. Đừng quấy rầy ông chủ của cậu làm việc!” Park Yuchun không kiên nhẫn nói. Hừ, gọi để khoe khoang cậu tình nhân nhỏ hả? Kim Jaejoong, cậu dám yêu trẻ dưới vị thành niên sao! Tôi thề, sau khi cúp mày, tôi sẽ đến khách sạn, hẹn hò với một đám con gái cho cậu biết.

“Kim Jaejoong! Nói chuyện đi! Câm rồi à? Không nói thì tôi cúp máy đấy.”

“Khoan đã… Khoan đã… Có phải số của bác sĩ Park không?” Giọng của một người phụ nữ vang lên.

“Ai vậy?”

“Tôi là mẹ của Junsu… Xin hỏi, có phải… số của bác sĩ Park Yuchun không?”

Hình như là… Park Yuchun nghĩ ra liền giống như đứng trước nòng súng! Phải giả ngu mới được “A… Số này… Gọi nhầm rồi!” Viện trưởng Park ấp úng, cuối cùng cúp điện thoại.

“Kim Jaejoong! Hại chết tôi rồi! Làm tôi mất hết mặt mũi trước mẹ cậu bạn nhỏ! Làm sao đây! Mẹ cậu bạn nhỏ vốn rất thích mình, giờ thì xong rồi.” Viện trưởng Park nóng lòng muốn thăng lên trên, đáng tiếc văn phòng của viện trưởng đã ở tầng cao nhất rồi.

Reng… Reng… Điện thoại lại vang lên.

Điều chỉnh hô hấp, coi như vừa rồi người nhận điện thoại không phải mình “Alo, xin chào, tôi là Park Yuchun.” Giọng nói rất chững chạc.

“Yuchun à, Jaejoong đây.” Sao lại là cậu ta? Tôi đang muốn biểu hiện chút trước mặt trưởng bối mà “Ừ, có chuyện gì không? Jaejoong~” Trở về tôi sẽ tính sổ! Cậu cứ thử về làm việc đi.

“Lần trước cậu khám bệnh cho Junsu ấy, chú dì muốn cám ơn cậu, muốn mời cậu tới nhà ăn cơm, cậu xem có rảnh không? Không có thời gian thì không cần miễn cưỡng đâu, không phải cậu có một ca phẫu thuật sao?” Kim Jaejoong cũng nói chuyện rất nghiêm túc.

“À, ca phẫu thuật hủy rồi, bây giờ tôi cũng rảnh!” Hừ, xem cậu còn nói được cái gì nữa.

“A, vậy tới đây đi! Nhà của Junsu cậu nhớ đúng không? Chúng tôi chờ cậu.” Tiếp tục giả bộ đi. Cái gì mà hủy ca phẫu thuật, bây giờ tôi đang rảnh hả.

“Được, lát gặp!” Tắt điện thoại, hít sâu một hơi. Yes, đi gặp cậu bạn nhỏ.

Chương 3-1: Cháu không phải cậu bạn nhỏ

Ba mươi phút sau, tại cửa nhà Kim Junsu.

Bính bong~ Bính bong~

Quần áo – Hoàn hảo. Khuôn mặt – Hoàn hảo. Kiểu tóc – Hoàn hảo. Dáng người – Hoàn hảo. Quà – Đương nhiên là hoàn hảo. Park Yuchun chính là người tự tin như vậy. Thế nhưng người ra mở cửa lại là Kim Jaejoong. Nụ cười của viện trưởng Park trong phút chốc liền dừng lại “Khiếp! Viện trưởng, ngài tới đây cầu hôn à?”

Park Yuchun không thèm nhìn đến sự hiện hữu của y, vòng qua ‘chướng ngại vật’ “Chào bác trai, chào dì, cháu là Yuchun.”

“Yuchun tới rồi à? Mau! Mau vào đây! Ba nó đi châm trà đi! Nhanh lên đó!” Mẹ Kim mỗi lần thấy cậu nào đẹp trai đều hưng phấn thế cả. Liền đẩy ba Kim đi châm trà. Ba Kim suy nghĩ: Thư sinh mặt trắng lại đến. Muốn đánh bại mẹ Junsu mới chịu sao. Haiz, gia môn bất hạnh, gia môn bất hạnh mà.

“Dì ơi, lần trước tới khám cho bé Junsu, do gấp quá nên không chuẩn bị quà cho dì. Lần này cháu muốn bù lại, nhưng hôm nay cũng vội nên chỉ mua được thế này, hi vọng dì sẽ thích ạ.” Nói năng lịch sự, lễ phép, phong cách con nhà gia giáo.

Kim Jaejoong không thể tin vào tai mình được. Park Yuchun từng đi đóng phim sao? Giả bộ từ cái này qua cái khác.

“Không sao đâu. Bây giờ biết kiếm đâu ra người được dạy dỗ tử tế như Yuchun chứ! A~ Trời ạ~ Là dâu tây? Là thứ Junsu của chúng ta thích ăn nhất đấy. Thật phiền cháu quá. Dì phải làm cái gì đáp lại cháu đây. Vốn kêu Yuchun đến đây là muốn cảm ơn cháu, bây giờ lại khiến cháu tốn tiền như vậy.” Mẹ Kim cười đến hai mắt đều không nhìn thấy ánh mặt trời nữa.

Kim Jaejoong suy nghĩ: Dì, chú ý hình tượng chứ, cười thế sẽ có nhiều nếp nhăn đó.

“Đúng rồi. Thưa dì, cậu bạn nhỏ đâu rồi ạ? Không có nhà sao?” Park Yuchun làm bộ như vô tình hỏi đến.

Kim Jaejoong cười trong lòng: Ha ha ~ Park Yuchun! Giấu đầu lòi đuôi rồi nhé. Đây mới là mục đích chính phải không?

“Nó à? Jaejoong bảo nó vào phòng nằm rồi. Dù sao nó cũng vừa hết cảm, nên cháu không cần phải vào xem đâu, lát nữa nó tự xuống ấy mà.” Mẹ Kim nói xong, liền cầm giỏ dâu tây xuống phòng bếp.

“A… Dì à… Để cháu lên lầu kiểm tra lại một lần nữa xem ạ.” Tâm hắn đã sớm bay lên rồi.

“Khụ khụ… Yuchun, không cần đâu, nãy tôi mới kiểm tra ‘toàn diện’ cho Su Su rồi. Không có vấn đề gì đâu. Chỉ là Su Su nhà chúng tôi rất thích ngủ, tôi mới dỗ nó đi ngủ, để tôi đi gọi nó, cậu ngồi đây đi.” Mắt nhìn Park Yuchun: Đố kị sao? Su Su nhà chúng tôi đấy!

Park Yuchun nhìn lại: Kim Jaejoong! Cậu cứ thế đi! Về tôi sẽ trừ lương cho biết.

Kim Jaejoong tự động không nhìn viện trưởng Park nữa, tức giận xoay người đi lên lầu kêu Kim Junsu.

“Nào, nào. Yuchun à, đừng đứng thế. Cháu cứ xem như nhà mình đi, đừng có giữ phép thế. Uống trà đi!” Mẹ Kim bưng trà lên, viện trưởng Park không thể không ngồi được. Nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi lầu hai nhà này.

Phòng Kim Junsu, lầu hai.

“Su Su, đang làm gì vậy?” Kim Jaejoong ló đầu vào phòng Kim Junsu.

“Không ạ~ Anh Jae Jae~~~ Sao anh không cho em xuống lầu?” Kim Junsu nằm úp sấp trên giường, đạp đạp chân.

“Em phải thận trọng! Biết chưa?”

“Cái gì gọi là thận trọng ạ?” Kim Junsu tò mò hỏi.

“Thôi bỏ đi, không có gì đâu.” Dì à, dì không mua quả óc chó cho Junsu ăn sao? Su~ Lần sau anh sẽ mua cho em!

(Quả óc chó ăn vào thì giúp phát triển trí não)

“Đúng rồi, chú Park của em đến đấy, em mau xuống gặp đi.”

“Dạ? Đã… đã tới rồi ạ? Ở… ở đâu hả anh?” Trong phút chốc, mặt cậu nhóc đỏ lên.

Hừ~ Còn dám nói không có gian tình “Ừm, ở dưới lầu ấy! Junsu chắc muốn xuống lắm nhỉ?” Kim Jaejoong trộm cười.

“Không… không có! Em… em… bởi vì…” Mỗi lần muốn giải thích, chứng nói lắp của cậu bé lại xuất hiện.

“Su Su không muốn gặp cậu ta, Su Su chỉ muốn gặp anh thôi, đúng không? Không muốn gặp cậu ta thì đừng gặp, để anh đem cơm lên, hai chúng ta ăn trên này nha.” Nói xong, Kim Jaejoong liền xoay người muốn ra khỏi cửa.

1 – 2 – 3

“Anh~~~ Em… em xuống với anh… đi… uống nước! Đúng rồi! Uống nước!” Cậu bạn nhỏ lập tức nhảy đến bên cạnh Kim Jaejoong, nắm tay y, cúi đầu thấp đến không thể thấp hơn được nữa.

Kim Jaejoong! Đùa quá rồi đấy “Khụ khụ… À, Su Su, đi xuống cũng được, lên đây, anh bế em xuống.”

“Dạ!” Thằng nhóc này đúng là tiểu quỷ mà. Kim Junsu khi nghe Kim Jaejoong nói muốn bế cậu xuống thì lập tức lấy đà, nhảy lên, nâng mông, hai chân quặp chặt vào người Kim Jaejoong “Đi thôi anh~”

Phòng khách dưới lầu.

“Yuchun~ Jaejoong làm cùng bệnh viện với cháu sao? Jaejoong của chúng ta là bác sĩ ngoại khoa, vậy Yuchun làm ở khoa nào?” Mẹ Kim kéo Park Yuchun hỏi chuyện.

“Cháu là… Cháu.. À, bác sĩ khoa tổng hợp ạ.” Trước mặt trưởng bối vẫn nên khiêm tốn chút.

“Khoa tổng hợp? Có khoa này sao?” Mẹ Kim kinh ngạc.

“Ha ha… Bệnh viện chúng cháu có ạ.” Tao nhã cầm tách trà uống: Văn phòng viện trưởng chắc được xem là khoa tổng hợp?

“Khoa tổng hợp có phải là bệnh gì cũng khám được không? Nghe tên thì chắc là vậy rồi! A~ Yuchun thật giỏi. Bệnh gì cũng chữa được.” Mẹ Kim lại kích động. Junsu nhà mình mà được 1/100000 thì mình đã có thể mở to mắt rồi.“Phụt~” Viện trưởng Park đúng là rất tài giỏi, nhưng mà phun ra nước là vì nghe được lời độc thoại của mẹ Kim sao? Đương nhiên là không rồi. Lúc mẹ Kim đang nói chuyện, thì Park Yuchun tao nhã cầm tách trà lên uống, mắt liếc về phía cầu thang liền thấy một màn khiến người ta ‘phun’ ra. Cái gì vậy? Hai người đó là thật sao? Ánh mắt viện trưởng Park trừng thẳng về phía cầu thang.

Kim Jaejoong nghĩ: Có phản ứng! Park Yuchun, xem cậu còn giả bộ thế nào với tôi hả?

“Này! Junsu! Sao con lại bám trên người Jaejoong thế? Xuống ngay! Không biết mình rất nặng à. Đứa nhỏ này, bao nhiêu năm ăn thịt, sao không thấy đầu to ra hả!” Mẹ Kim đã quen với tư thế này rồi.

Kim Jaejoong liếc mắt về phía viện trưởng Park. Được rồi! Có hiệu quả “Không sao đâu dì, Su Su thích cháu bế như vậy. Không phải thường xuyên thế rồi sao. Đã thành thói quen rồi. Ha ha.”

“Thật là, Jaejoong, tại cháu chiều nó quá, nó mới vậy! Junsu cứ thế sẽ bị cháu dạy hư mất. Không được như vậy nữa, cháu mà càng làm thế nó càng không rời cháu được.” Mẹ Kim đâu có biết lời mình nói là đang đổ thêm dầu vào lửa.

“Dì! Dì nói rất đúng ạ! Ha ha, Su Su~ Mẹ em mắng chúng ta rồi kìa, mau xuống thôi.” Kim Jaejoong nói xong còn thân thiết vỗ vỗ mông Kim Junsu, sau đó liếc mắt về phía viện trưởng: Choáng váng chưa? Có giỏi thì trừ lương tôi đi.

Kim Junsu mới bị Kim Jaejoong buông xuống, vừa quay đầu liền nhìn thấy ánh mắt lang sói của Park Yuchun.

“Này… Yuchun, cậu không sao chứ?” Kim Jaejoong tuy cười nói có vẻ rất quan tâm, nhưng thực tế là có ý: Hiện nguyên hình đi, hiện nguyên hình đi!

“Không… không sao, chỉ không cẩn thận thôi.” Viện trưởng Park cười cười, nhưng trong ánh mắt lại hiện lên vẻ mất mát, cố ý không nhìn cậu bạn nhỏ.

Ai ngờ Kim Junsu lại chạy đến bên bàn, rút tờ khăn giấy “Chú Park~ Chú không sao chứ? Vừa rồi bị sặc à?” Bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng lau nước trà trên khóe miệng Park Yuchun. Lau xong, lại đưa bàn tay mũm mĩm ra sau lưng hắn, đập mạnh vài cái, rồi vuốt xuống vài cái “Chú Park, đỡ hơn chưa? Còn khó chịu không?”

Viện trưởng Park hoàn toàn trợn tròn mắt. Park Yuchun này tung hoàng nhiều năm vậy, số người hầu hạ có thể dùng cả xe tải trọng tấn lớn kéo đi. Hôm nay lại vì động tác không bình thường của một nhóc con làm cho ấm lòng, này là sao vậy?

Mẹ Kim cũng trợn tròn mắt. Nuôi nó nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng nhìn thấy ánh mắt trời. Con à! Thật hiểu chuyện! Mẹ tự hào về con. Kim Junsu, con thật giỏi.

Kim Jaejoong cũng không thoát khỏi tình trạng đó. Định làm bẽ mặt Park Yuchun! Không ngờ thằng nhóc Su ú lại chủ động thế. Không nhìn ra mà, thật sự không nhìn ra đó.

Ba Kim bước ra cũng trợn tròn mắt. Mới từ bếp ra, có chuyện gì vậy? Ai nói cho tôi biết đi. Sao mắt ai cũng trợn lên thế?

“Su Su~ Anh không sao~ Không phải lo lắng đâu! Anh Yuchun không sao.” Viện trưởng Park là người phản ứng lại nhanh nhất, kéo cậu nhóc từ sau ra trước: Thật đáng yêu quá đi.

“A… Vậy… tốt rồi… Ha ha.” Kim Junsu bị Park Yuchun nhìn đầy ái muội như vậy, mặt bất giác đỏ ửng lên.

Bữa cơm hôm nay, có người càng lúc càng nghi ngờ, có người thì một lúc lại thêm vài lời châm chọc, đương nhiên cũng có người chỉ lo ăn.

“Mẹ, con muốn ăn cá sốt chua ngọt.” Cậu bạn nhỏ Kim Junsu với không tới đồ ăn, liền kêu lên.

Đũa của Park Yuchun cùng Kim Jaejoong lập tức đưa về phía đĩa cá sốt chua ngọt. Hai người cùng trừng nhau, rồi cùng gắp vào trong bát mình, gỡ xương.

“Này~ Cậu bạn nhỏ~ ăn đi ~ Không có xương đâu.” Park Yuchun gắp thịt cá vào bát Kim Junsu. Nhưng Kim Jaejoong là ai? Kim Jaejoong chính là Kim Jaejoong! Người có thể lật ngược tình thế lại hoàn toàn.

“Su Su, há mồm nào~ A~” Y trực tiếp đưa miếng cá đến bên miệng Kim Junsu.

Trận này Kim Jaejoong thắng!“A… trú Bark… ì ao nhại ọi áu cẩu ạn ỏ ả?” (Chú Park, vì sao lại gọi cháu là cậu bạn nhỏ hả?)

“Hả? Cậu bạn nhỏ, em nói cái gì?” Park Yuchun nhìn cậu nhóc ăn, trong lòng đầy thỏa mãn.

“Cháu nói là vì sao chú Park lại gọi cháu là cậu bạn nhỏ?” Cuối cùng Kim Junsu cũng nuốt hết đống thức ăn tắc trong miệng.

Vật nhỏ này, ha ha “Chẳng lẽ em không phải là cậu bạn nhỏ sao?” Thật đáng yêu.

“Nhưng cháu mười bảy rồi.”

“Cái… cái gì? Em đã mười bảy rồi hả?” Không có khả năng! Cùng lắm thì mười bốn thôi.

“Đúng đó, Junsu học cấp ba rồi, năm nay nó mười bảy tuổi. Yuchun, cháu ăn nhiều vào.” Mẹ Kim vừa trả lời, vừa gắp đồ ăn vào bát Park Yuchun.

“Ha ha. Tại người cháu hơi nhỏ… Ha ha.. Vậy chú Park bao nhiêu tuổi rồi?” Kim Junsu nhìn qua đĩa thịt bò.

“Su Su~ Chú Park của em năm nay hai mươi bảy rồi!” Kim Jaejoong ở một bên thêm mắm thêm muối.

Viện trưởng Park cúi đầu ăn cơm: Kim Jaejoong, nói ít đi một câu sẽ chết sao?

“Vậy à… Ha ha, thế thì cũng bằng tuổi Jaejoong nhỉ?” Mẹ Kim lại vô ý nói, khiến cho nụ cười trên mặt bác sĩ Kim lập tức dừng lại, cúi đầu ăn cơm.

Park Yuchun thầm khen: Dì à~ Hôm nay trông dì thật trẻ đấy.

Trận này Park Yuchun thắng!

Cơm nước xong, mọi người nói chuyện thêm một lúc thì Kim Jaejoong kéo ông chủ Park chào tạm biệt nhà họ Kim. Trước khi đi, mẹ Kim còn dặn đi dặn lại, bảo hai người nhớ thường xuyên đến chơi.

“Vâng, dì nấu ngon như thế, sau này cháu nhất định sẽ mặt dày đến gõ cửa xin cơm ạ. Đến lúc đó dì không chê cháu phiền là được rồi.” Viện trưởng Park lập tức nắm lấy cơ hội nịnh mẹ Kim.

“Đương nhiên là không rồi! Phải thường xuyên đến đấy! Nhớ là phải thường đến nhà dì chơi đó.” Mẹ Kim lại tiếp tục dặn dò.

“Dì à, hai ngày nữa cháu lại đến thăm chú dì. Yuchun, đi thôi! Su Su, tạm biệt anh đi nào.” Kim Jaejoong vừa kéo Park Yuchun, vừa nhìn về phía Kim Junsu cười.

“Dạ, tạm biệt anh Jae Jae.” Cậu bạn nhỏ vẫy tay, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, cười ngọt ngào.

“Su Su, em không hôn anh một cái sao? Anh thật đau lòng đấy! Trước kia đưa anh ra cửa em đều hôn mà.” Ngay cả cơ hội cuối cùng, Kim Jaejoong cũng không buông tha. Cúi người xuống, đưa mặt lại gần, đòi hôn.

“Hì hì, chụt!” Haiz, cậu nhóc này không biết là do quá đơn thuần hay có khả năng khơi mào lửa trong người khác nữa. Hôn Kim Jaejoong xong, cậu nhóc chạy tới trước mặt Park Yuchun, hai tay kéo cổ hắn xuống “Chụt!” Một nụ hôn dừng ngay trên má viện trưởng Park. Viện trưởng Park đầy uy nghiêm lập tức chết trận.

“A… Chú Park, tạm biệt.” Nói xong, Kim Junsu liền kéo ba mẹ vào nhà.

“Park Yuchun! Park Yuchun? Chết thật hả? Không đến mức đó chứ? Đừng nhìn nữa, người ta vào hết rồi.” Kim Jaejoong quơ tay lung tung trước mắt viện trưởng Park.

“Kim Jaejoong! Vừa rồi… có phải cậu bạn nhỏ hôn tôi không?… A!!! Đau, Kim Jaejoong, cậu nhéo tôi làm cái gì?”

“Cho cậu biết là không phải mình đang nằm mơ.”

Trong xe viện trưởng Park.

“Kim Jaejoong. Tôi hỏi cậu, rốt cuộc quan hệ của cậu với Junsu là sao? Nếu thật là… tôi… sẽ không chen chân vào đâu. Tôi nghiêm túc hỏi cậu đấy, không đùa đâu.” Biểu tình nghiêm túc như vậy, hình như lâu lắm rồi mới thấy qua. Cho dù đang làm việc, Park Yuchun vẫn thường mang theo nụ cười rất bỉ.

“Cậu thật muốn biết à?”

“Ừm.”

“Tôi với Junsu không phải như cậu nghĩ đâu. Nó là cậu em trai tôi yêu mến nhất.” Kim Jaejoong cũng bỏ đi bộ dáng cà lơ phất phơ, nghiêm túc trả lời.

“Thật không? Vậy… tôi…” Nội tâm Park Yuchun nổi lên tia hi vọng.

“Nhưng tôi không đồng ý cậu theo đuổi Su Su đâu! Nó không hợp với cậu! Nó còn rất đơn thuần, tôi lo lắm.”

“Vì sao? Tôi nghiêm túc đấy! Jaejoong, đừng nói cậu không tin, mà chính tôi cũng không thể tin mình được. Nhưng tôi… tôi thật sự đã lãm sâu vào!” Viện trưởng Park quay đầu “Jaejoong, lúc này tôi có một suy nghĩ muốn toàn tâm toàn ý yêu một người.”

“Bỏ đi, coi như tôi chưa nói gì với cậu, tôi đưa cậu về nhà.” Tim hắn có chút đau.

“Park Yuchun! Phải đối tốt với nó đấy! Cậu phải đáp ứng tôi, nếu làm tổn thương nó, tôi sẽ làm cho cậu mất đi tất cả. Tôi nói được thì sẽ làm được.” Kim Jaejoong nói xong, cũng không quay đầu lại, bước xuống xe.

“Jaejoong, cảm ơn cậu.”

Chương 3-2: Ngoại truyện 1: Anh Jae Jae xinh đẹp!

Tôi xuống khỏi xe của Park Yuchun, một mình đi dọc theo ven đường. Lấy điếu thuốc trong gói ra. Ha ha, đã bao rồi không hút thuốc nhỉ? Tôi cũng quên mất trong túi còn có đấy. Châm lửa, hút một hơi. Mùi vị thật khó chịu, cũng không thấy thích nữa. Nghĩ lại hình như tôi đã quen Junsu lâu lắm rồi. Là mười một năm? À, không, là mười hai năm mới đúng. Hồi đó Junsu mới có năm tuổi. Đứa nhỏ này đúng là không thay đổi mà. Tôi rời quê hương từ nhỏ, trong trí nhớ hình như mẹ là một người rất dịu dàng, lúc nào bà cũng nói “Jaejoong à~ Phải mau lớn lên đó, lúc con trưởng thành chắc sẽ rất đẹp trai.” Nhưng trong trí nhớ của tôi lại không hề có ba, lúc lớn lên một chút mới biết từ khi sinh ra tôi vốn là một đứa con riêng rồi.

Hồi đó tôi khóc, hỏi mẹ, vì sao tôi lại không có ba, lúc ấy mẹ tôi chỉ khóc, cũng không nói gì. Vì không muốn mẹ phải khổ sở, không muốn người khác xem thường, tôi chỉ có thể cố gắng học hành, cũng may bản thân không đến nỗi tệ, cuối cùng cũng khiến cho những người xung quanh phải nhìn tôi như một ‘thiên tài’. Thế nhưng cái ‘hào quang’ đó cũng không đủ để che lấp chuyện tôi là một đứa con ngoài giá thú.

Một ngày mẹ đưa tôi lên thành phố, tạo điều kiện cho tôi học hành, còn bản thân bà thì phải làm lụng vất vả ở chốn quê hương. Mới đầu tôi không hiểu, tôi nghĩ bỏ học cũng được, chỉ cần được ở cùng gia đình thôi. Nhưng ngày đó, mẹ đánh tôi, từ lúc sinh ra, đây là lần đầu tiên bà đánh tôi. Thật lâu sau, tôi mới hiểu được, tiền học phí và sinh hoạt của tôi tại thành phố này là do mẹ đã bán căn nhà dưới quê đi. Bà chỉ thuê một căn nhà nho nhỏ để ở.

“Cậu bạn nhỏ, em bị sao vậy?”

“Ba mẹ… em… không thấy… Mẹ ơi…” Cậu bé ngồi xổm dưới đường, khóc lớn.

“Em bị lạc sao?” Tôi ngồi xổm xuống, xoa đầu đứa nhỏ.

“Dạ, Su Su… sợ…” Quả nhiên cậu nhóc này sợ.

“Nhà em ở đâu? Anh đưa em về.”

“Dạ… Ô ô ô…”

“Không biết sao?” Cậu nhóc gật đầu.

“Em tên là Su Su à?” Cậu nhóc lại tiếp tục gật đầu.

“Vậy… Su Su, anh cùng em chờ mẹ em nhé.”  Tôi cởi áo khoác, ôm lấy cậu nhóc. Vì mặt trời đã xuống núi rồi, nên không khí trở nên lạnh đi nhiều.

“Hửm? Được không?” Lúc cậu nhóc mới ngẩng đầu lên nhìn tôi, tôi thấy đôi mắt nòng nọc đó thật đáng yêu, chỉ là đã bị nước mắt làm cho đỏ ửng lên.“Dạ, có thể ạ!” Tôi ôm lấy cậu bé, ngồi ở ven đường chờ.

Thật ra tôi cũng không chắc mẹ cậu bé có tới đón nó không, nhưng lúc ấy chỉ biết làm như vậy, bây giờ lại cảm thấy bản thân thật ngốc! Nếu đứa nhỏ bị người ta cố tình bỏ rơi thì làm sao?

Cậu bé nói nó tên là Kim Junsu, thích bóng đá, thích đi xem cá heo biểu diễn, ba mẹ rất yêu thương nó, nghe đến đó tôi lại có chút ghen tị. Tôi nói với nó tôi tên là Kim Jaejoong, thích đọc sách, không thích cũng phải đọc, muốn trở thành một bác sĩ, có một người mẹ rất yêu thương mình, nói đến câu cuối tôi lại cảm thấy chua xót.

“Su Su! Con chạy đi đâu vậy? Làm mẹ lo muốn chết!” Một người phụ nữ và một người đàn ông chạy về phía tôi, gọi tên vật nhỏ trong lòng tôi.

“Mẹ! Ba!” Vật nhỏ trong lồng ngực tôi thấy hai người lập tức chạy ra.

Nhiệm vụ của tôi cũng hoàn thành! Duỗi người, ngáp một cái: Trái đất đúng là không lớn, còn tròn nữa.

“Thật cám ơn cậu! Không biết phải đền đáp làm sao! Su Su, mau cảm ơn anh đi con! Hôn anh một cái đi!” Người cha ấy nắm lấy tay tôi, cảm kích đến suýt bật khóc.
“Anh Jae Jae, chụt!”

Từ đó về sau, gia đình của Junsu liền bước vào cuộc sống của tôi, à, không, có lẽ là tôi bước vào cuộc sống của họ. Chú dì đối xử với tôi rất tốt, biết tôi thuê phòng ở một mình liền bảo tôi đến nhà ở, xem tôi như con trong nhà mà nuôi đến tận năm năm. Ngay cả khi mẹ tôi đột ngột qua đời, cũng là ba mẹ Junsu giúp đỡ tôi lo hậu sự.

Lúc ấy, tôi cảm thấy chỉ còn mỗi mình trên thế gian này, nhưng may mắn lại nhận được sự ấm áp, dịu dàng ấy. Đó là một điều khiến tôi nhớ mãi.

Từ ngày sống trong nhà họ Kim, quan hệ của tôi với cậu bạn nhỏ Junsu cũng càng phát triển.

Đột nhiên một ngày phát hiện, vật nhỏ của chính mình tuy rằng thật ngốc nhưng cũng có người thầm mến nó, hơn nữa đối phương còn là ‘hàng cao cấp’ Park Yuchun. Lúc này tôi cười, nhưng không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy chua xót. Cái này là sao? Không phải là muốn khóc chứ? Thật là…

Vật nhỏ, em phải hạnh phúc đấy! Anh đã giao em cho một người rồi. Bây giờ thì nhiệm vụ đã hoành thành, thật sự hoàn thành rồi. Anh sẽ giúp em để ý tên đàn ông của em! Nếu cậu ta dám đối xử không tốt với em, anh sẽ thiến cậu ta ngay!

Chết tiệt! Thuốc này hết hạn rồi? Bao nhiêu năm chưa ôn lại chuyện cũ vậy mà ngay cả điếu thuốc cũng không phối hợp.

“Jaejoong, cậu đang nghĩ cái gì vậy? Tôi đợi câu cả nửa ngày rồi đó. Mau lên xe đi, tôi đưa cậu về nhà. Một mình cậu đi trên đường, tôi lo lắm đấy.”

“Chết tiệt! Park Yuchun! Âm hồn của cậu còn chưa tiêu tan hả?” Tuy nói như thế, nhưng tôi vẫn mở cửa xe “Coi như cậu có lương tâm, còn biết quan tâm tôi đi một mình.”

“Jaejoong, tôi lo lắng cho người nào xui xẻo bị cậu bắt nạt thôi.” Park Yuchun cười xấu xa.

“Park Yuchun! Cậu xéo cho tôi.”

“Vậy ai lái xe hả?”

Chương 4: Đừng nói tôi không giúp cậu! (1)

Rầm!

“Ông chủ, cho cậu đấy.” Kim Jaejoong cầm một xấp tài liệu đặt mạnh lên bàn làm việc của viện trưởng, sau đó làm như ‘đại gia’, oai hùng ngồi trên sô pha, vẻ mặt đầy đáng ghét.

Park Yuchun nhìn tập tài liệu đen thùi trên bàn, hỏi “Jaejoong? Cái gì vậy?”

“Tài liệu giúp cậu chinh phục cậu bạn nhỏ của tôi! Cậu tính báo đáp tôi thế nào hả?”

Park Yuchun mở trang đầu tiên, một tấm hình trần truồng lộ ra, đương nhiên đây chỉ là hình của một đứa nhỏ mới được một tháng tuổi, tuy nhiên đôi mắt nòng nọc lại có thể xác nhận rõ ràng đứa bé này là ai. Đóng tập tài liệu lại, Park Yuchun cười “Anh Jaejoong, cám ơn anh. Hôm nay tan ca, tôi sẽ mời anh đi ăn món Âu.”

“Anh? Đúng là chịu không nổi mà! Này, thu lại nụ cười quyến rũ đó đi. Giữ lại cho cậu nhóc của nhà tôi là được rồi, tôi đây cũng không thấy hiếm lạ đâu! Không cần cảm ơn, nếu cảm ơn tôi rồi, sao tôi dám lấy tiền của cậu. Chuyện từ nhỏ đến lớn của Junsu tôi đều viết trong đó đấy, cậu xem thử đi.” Kim Jaejoong một bộ nữ vương vênh váo với viện trưởng Park.

“Nhưng mà… Jaejoong, em ấy liệu có ý gì với tôi không? Sẽ không phải là từ một phía chứ?” Vấn đề này mới quan trọng.

“Không đâu! Thằng nhóc nhà tôi cũng tới kỳ phát xuân rồi. Ánh mắt nó nhìn cậu… À, tự nghĩ đi, chuyện tình cảm của cậu Park còn cần tôi phân tích sao?”

“Hì hì, nhưng ba mẹ Junsu thì sao? Họ đồng ý cho cậu bạn nhỏ ở cùng một người đàn ông khác à?” Vấn đề này lại càng quan trọng.

“Không sao đâu, dì Kim vốn muốn đem Junsu bán cho tôi rồi, nói nó ở cùng con gái thể nào cũng bị lừa, nên tìm lấy một thằng con trai gả đi thì tốt hơn, tôi chính là ứng cử viên số một đấy!”

“Kim Jaejoong! Không phải cậu nói chỉ là anh em với em ấy sao? Cậu vẫn có ý đồ hả?” Park Yuchun lại rơi vào trạng thái cảnh báo gấp.

“Cậu có vấn đề hả? Tôi mà có ý đồ thì giúp cậu làm gì? Cậu không cần phải không? Bỏ đi! Tôi đem đi đốt. Vật nhỏ nhà tôi cậu cũng đừng hòng đụng vào! Hừ.” Kim Jaejoong đứng dậy muốn lấy tập tài liệu kia lại.

“Không, không, không… Cho tôi rồi chính là của tôi! Có chết cũng đừng nghĩ đến chuyện lấy về!” Xem tài liệu mới biết được về cậu bạn nhỏ.

“Hừ, siêng năng ‘học bài’ đi! Nếu thất bại thì đừng có nói tôi đây không giúp đấy! Còn có, tôi đã nói là không được tổn thương nó. Nếu không… tôi nói được thì sẽ làm được đấy.” Kim Jaejoong đi về phía cánh cửa, nói xong thì đóng cửa bước đi.

“Yên tâm đi, tôi sẽ không tổn thương em ấy đâu.”

Park Yuchun mở tập tài liệu ra. Vật nhỏ thật đáng yêu! Hóa ra hồi nhỏ mông đã vểnh như vậy. Ha ha. Hồi bốn tuổi, ở nhà trẻ Dongbang thì quen được bạn tốt, tên là Lee Hyuk Jae. Hyuk Jae? Nghe quen quen? Năm tuổi, lúc ra ngoài chơi, đi lạc thì được Kim Jaejoong đưa về, từ đó liền dính lấy anh Jae Jae. Đến trường, về nhà đều phải bobo một cái. Kim Jaejoong! Cậu cố ý hả? Bảy tuổi học tiểu học, cùng lớp với Lee Hyuk Jae, sau đó quen bạn thân Lee Dong Hae. Mười ba tuổi, khó khăn lắm mới vào được trường cấp hai, nguyên nhân khó vào là do vấn đề thành tích học tập quá thấp. Thời gian rảnh sẽ đi đá banh với Hyuk Jae và Dong Hae. Ước mơ là có một ngày được nhìn thấy thần tượng của mình – Henry.

Hyuk Jae? Thật sự rất quen tai. A! Là thằng nhóc đá vào mông vật nhỏ của mình? Chờ đó, ông xã sẽ trả thù cho em.

Mười bảy tuổi cũng là hiện tại, đang là một cậu học sinh cấp ba (Lớp 10) sống trong một căn nhà bình thường. Nhưng sao lại trễ một năm nhỉ?A, lưu ban một năm? Nguyên nhân thành tích học tập có vấn đề. May là vẫn cùng lớp với Lee Hyuk Jae. Không phải ở lại một năm sao? Sao có thể học cùng lớp nhỉ? Cái gì? Lee Hyuk Jae cũng ở lại một năm? À, là do đầu tháng ba bị té, bị gãy chân, nên tạm nghỉ một năm.

Đọc đến đây, Park Yuchun thật sự bị choáng rồi.

Thành tích học tập học kỳ qua. Kim Jaejoong, cái này mà cũng viết vào được hả? Tiểu đệ bội phục đấy.

Ngữ văn: 70

Toán học: 29

Tiếng Anh: 16

Lịch Sử: 61

Địa Lý: 54

Chính Trị: 42

Sinh Học: 69

Vật Lý: 44

Hóa Học: 38

Thể Dục: 95

Âm Nhạc: 90

Mỹ Thuật: 60

Thành tích thế này thì đúng thật là… Còn đây là cái gì? Ở cuối có một hàng chữ nhỏ. Do thành tích quá kém, nên về nhà bị mẹ đánh đòn đến mông cũng nở hoa. Kim Jaejoong nói hộ với mẹ Kim suốt nhưng cũng không hiệu quả. Cuối cùng bác sĩ Kim phải khám chữa bệnh cho Kim Junsu, cậu nhóc dĩ nhiên phải nằm sấp trên giường ba ngày.

Hừ, dì cũng thật là, học không tốt thì từ từ dạy, sao lại đánh thế? Cũng đâu có đáng bị đánh đâu, ít nhất điểm thể dục với âm nhạc rất tốt mà! Trẻ con thì phải kiên nhẫn dạy chứ.

Yên tâm đi! Từ nay có cháu ở đây, thành tích của vật nhỏ nhà chúng ta nhất định sẽ lên như diều gặp gió, Junsu sẽ đứng trong ba vị trí đầu. Mẹ vợ! Hãy tin tưởng con! Junsu, tin tưởng chồng Park của em.

Hôn lên tấm ảnh cuối cùng, Park Yuchun đóng tập tài liệu lại. Cậu bạn nhỏ, anh đến đây!


“Viện trưởng, tôi nói này, tài liệu tôi đưa cậu lâu vậy, sao cậu không có hành động gì hết thế?  Nếu nói về điển hình thất bại, cậu sẽ rất thành công đấy!” Bác sĩ Kim rảnh rỗi thế sao? Không có việc gì lại chạy đến văn phòng viện trưởng.

“Tôi còn chưa nghĩ ra cách gì hết. Cậu cũng bảo Su Su rất đơn thuần mà, tôi sợ dọa em ấy thôi.”

“Không thể nào, cậu là Park Yuchun mà, chạm đến vật nhỏ nhà tôi thì biến thành con bê à?”

“Bác sĩ Kim, sau này làm ơn đừng nói vật nhỏ nhà cậu! Bây giờ là vật nhỏ nhà Park Yuchun tôi. Hơn nữa trước kia đều là người ta bám lấy tôi. Tôi rất ít khi theo đuổi người khác.” Viện trưởng Park có vẻ rất để ý đến từ ngữ xưng hô.

“Cậu giỏi lắm! Còn biết cách ngụy biện nữa. Park Yuchun đừng để tôi coi thường cậu. Tên nhà giàu không biết xấu hổ. Tôi cứ nói nhà tôi đấy. Hơn nữa, cho dù không phải nhà tôi, thì cũng chẳng phải nhà cậu. Không biết chừng là nhà ai đó.”

“Tôi… Cậu…”

Reng reng, điện thoại vang lên.

“Ai đó? Nói đi.”  Viện trưởng Park có chút không kiên nhẫn.

“Không phải của mình sao?” Hóa ra không phải điện thoại của viện trưởng Park, mà là của bác sĩ Kim.

Này, ánh mắt của cậu là sao? Khinh thường tôi hả?

“Cái gì? Sao lại thế? Anh biết rồi! Ở đó chờ anh đấy! Không được động đậy lung tung, biết chưa?” Vẻ mặt bác sĩ Kim trở nên lo lắng.

Viện trưởng Park nhếch lông mày “Chuyện gì vậy?”

Bác sĩ Kim nhíu mày, cúp điện thoại.

“Xảy ra chuyện gì sao?”

“Park Yuchun! Mặc áo khoác vào đi. Cơ hội của cậu đến rồi đấy! Vừa đi vừa nói chuyện, mang theo hộp y tế nữa.” Bác sĩ Kim tông cửa xông ra.

“Này! Jae… Jaejoong… Chờ tôi chút.”

“Jaejoong, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Bây giờ đi đâu?” Hai người sốt ruột leo lên xe, viện trưởng lại không biết phải đi đâu.

“Đến sân vận động của học sinh! Hôm nay Junsu có trận đấu, bị thương rồi. Park Yuchun! Đây chính là cơ hội tốt cho cậu!”

“Bị… bị thương? Vậy vừa rồi là Su Su gọi?” Tay cầm chìa khóa xe của Park Yuchun trở nên run rẩy.

“Không, là Hyuk Jae! Mau lái xe đi! Thất thần ở đấy làm gì? Bánh có nhân rụng từ trên trời xuống đấy! Lại còn là nhân Junsu nữa, còn không mau lái nhanh qua đó. Đồ ngốc, cậu từ núi nào xuống vậy?”
Park Yuchun lập tức khởi động xe, lái như bay.

“Park Yuchun! Cậu điên rồi à? Đèn đỏ đấy!” Bác sĩ Kim hét lên “Cậu không muốn sống nhưng tôi còn muốn sống đấy! Tôi còn chưa được đến Đại Kim Quy đâu” (một địa danh của TQ)

“Chưa đến thì sau này còn nhiều thời gian đến mà! Su Su đang bị thương! Em ấy chờ tôi đến cứu đấy!” Phải nhanh lên! Còn phải nhanh nữa!

“Hừ! Ai nói chờ cậu cứu! Rõ ràng là gọi cho tôi mà, là chờ tôi! Chờ tôi đến cứu! Cậu đừng có tự nhận!” Kim Jaejoong khinh thường nhìn viện trưởng Park, nhưng trong lòng thật ra lại vui mừng: Như vậy cũng chứng minh cậu ta quan tâm Junsu, hi vọng không phải hai, ba ngày lại đổi hướng. Không phải chỉ là cảm giác mới mẻ, hứng thú tạm thời.

Đường đi vốn phải mất nửa tiếng, nhưng viện trưởng Park đã lập kỷ lục với mười phút! Lộ trình tuy rất thuận lợi, những chắc mai giấy phạt sẽ bay đầy trời.

Trong phòng nghỉ của sân vận động.

“Hyuk Jae! Chân tớ đau quá!”

“Junsu! Cánh tay tớ cũng đau lắm rồi! Cậu đừng kéo tay tớ nữa được không? Tay cậu nặng lắm đó.”

Cậu nhóc ngồi trên sô pha của phòng nghỉ, cứ kêu mãi, hiển nhiên là trong lòng khó chịu rồi.

“Hyuk Jae… cởi giày cho tớ đi, chắc chân sưng lên rồi, đi giày tớ khó chịu lắm.”

“Không được! Vừa nãy anh Jaejoong nói không được tùy tiện động! Chờ anh ấy đến rồi tính.” Cậu nhóc này không hổ là bạn tốt của Kim Junsu.

“Tớ không muốn! Tớ đau lắm! Tớ muốn cởi giày ra! Mau cởi cho tớ đi!” Nước mắt cậu bạn nhỏ liền lã chã rơi xuống.

“Không được! Anh Jaejoong nói không cho động mà! Nếu cậu đau thì cắn tớ đi… A! Junsu, cậu cắn thật hả?”

“Ô ô ô… Oa… Mẹ ơi, con đau quá! Ba ơi, Su Su của ba sắp chết rồi! Anh Jae Jae, Su Su nhớ anh lắm! Chú Park… chú Park…” Ngay lúc cậu bạn nhỏ định kêu hết tất cả những người mình nghĩ đến thì ‘rầm’ một tiếng, cửa phòng nghỉ bị đẩy ra “Su Su!”

Ông trời ơi, ông nghe được tiếng con cầu nguyện sao? Con tưởng ông ngủ quên ở đâu rồi “Chú… Park… Ô ô ô…” Cậu bạn nhỏ thấy người quen đến lại càng khóc thảm hơn, giơ hai cánh tay mũm mĩm, muốn viện trưởng Park ôm. Viện trưởng Park bước nhanh đến trước mặt cậu nhóc, mặc kệ những người trước mắt, kéo đứa nhỏ vào trong ngực mình, miệng không ngừng nói an ủi cậu bé, người không biết lại tưởng viện trưởng Park nói nhảm “Được rồi… Bảo bối không khóc! Anh Yuchun đến đây rồi, không sợ, không sợ!” Vuốt ve lưng cậu bé. Cũng chỉ toàn thịt thôi, có vẻ rất chắc, ôm lại rất vừa vặn.

Nghe thấy lời an ủi, hai tay cậu bạn nhỏ cào lên lưng viện trưởng Park, giống như tìm kiếm chút cảm giác an toàn.

Ngay lúc hai người đang ‘âu yếm’ nhau, thì một giọng nói vô duyên chen vào “Junsu, anh… anh Jaejoong nói… không được lộn xộn.”

“Cậu biến đi!” Con thỏ lúc nóng nảy còn muốn cắn người, huống chi Kim Junsu.

Kim Jaejoong dựa lên cánh cửa phòng nghỉ, nhếch mày nhìn tình trạng trong phòng. Đại tình thánh, quả nhiên không cần người khác dạy, không ra tay thì thôi, vừa ra tay đã làm người ta kinh ngạc rồi. Kim Jaejoong nhìn qua Lee Hyuk Jae, nháy mắt: Lại đây, còn muốn ăn chửi thêm à?

“Anh Jaejoong, anh tới rồi?”

Bây giờ mới thấy anh mày sao? Đứng nửa ngày rồi đó. Nghe thấy Lee Hyuk Jae gọi anh Jaejoong, hai người đang ngọt ngào mới chịu giữ ý tứ.

“Khụ khụ… À… Su Su~ Để anh xem chân của em, xem có bị thương nặng không?” Lúc này viện trưởng Park mới thả cậu nhóc ra.

Ha ha, đại tình thánh Park, không phải mới gọi người ta là ‘bảo bối’ sao? Bây giờ biết ngại rồi à? Kim Jaejoong cầm hộp y tế trong tay, nghĩ thầm, sau đó nhìn về phía viện trưởng Park.

Viện trưởng Park ngồi xổm xuống, đặt cái chân bị thương của cậu nhỏ lên đùi mình, nhẹ nhàng cởi giày của cậu bé ra.

“Chú ơi! Anh Jaejoong nói không được động đậy.” Lee Hyuk Jae đúng là đứa nhỏ cùng Kim Junsu lớn lên, ngay cả tư duy cũng khác người như nhau.

“Không sao, tôi cũng là bác sĩ, là đồng nghiệp của Jaejoong.” Đụng phải đứa nhỏ ngốc nghếch thế này, Park Yuchun chỉ có thể cẩn thận giải thích, động tác trên tay cũng không dừng lại. Ai ngờ bảo bối nhà hắn lại rút chân về “Chú Park… cháu… cháu tự cởi… Nãy mới đá banh xong… có… có chút mùi…” Càng về sau cậu nhóc càng nói nhỏ dần. Nếu Park Yuchun không dựng thẳng lỗ tai lên, chắc sẽ không nghe được.

“Vật nhỏ! Em muốn chọc giận anh hả? Đã bị thương thế rồi còn bận tâm mấy chuyện đó! Sợ anh ngửi thấy mùi chứ không sợ anh đau lòng à?” Túm cái chân lại, tháo giày thể thao ra, vớ cũng được ném xuống mặt đất: Sao sưng thành thế này? Vật nhỏ đá banh đến không muốn sống sao? Đã bị thương thành thế này, còn sợ mấy chuyện vặt vãnh đó.

Nhìn cái chân bị thương của Kim Junsu, Kim Jaejoong vội vàng cầm hộp y tế tới “Su Su, rốt cuộc bị thương thế nào?”

Trước kia Kim Junsu đá banh cũng thường bị thương, nhưng lần này hình như nghiêm trọng hơn nhiều, bị trẹo chân không nhẹ.

Park Yuchun chăm chú kiểm tra chân của cậu bạn nhỏ, xem ra không bị gãy xương “Jaejoong, tôi thấy em ấy bị bong gân rồi, nhưng vẫn nên kiểm tra lại, bây giờ đưa em ấy đến bệnh viện đã.”

Kim Jaejoong vừa bôi thuốc giảm đau lên chỗ bị thương của Kim Junsu vừa dặn dò Lee Hyuk Jae “Hyuk Jae, em dọn đồ cho Junsu đi, anh đưa nó đến bệnh viện, đừng gọi cho chú dì, mất công chú dì lại lo lắng, em cũng về nhà đi.”

“Em cũng đi, em có thể giúp anh chăm sóc Junsu.”

“Không cần đâu, em về muộn sẽ làm ba mẹ lo lắng đấy.” Một tay bác sĩ Kim cầm hộp y tế, một tay xách ba lô của Kim Junsu, còn viện trưởng Park đương nhiên là chịu trách nhiệm bế cậu bạn nhỏ ra xe, đưa đến bệnh viện rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau