THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Đường môn Liên Nguyệt

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Thục Trung Đường môn.

Liên Nguyệt các.

Một nam tử thần sắc lạnh lùng đứng bên cửa sổ, hắn mặc một bộ trường bào có hình cánh chim hoa mỹ, đang ngửa đầu ngắm vầng trăng tròn trên bầu trời. Một con bồ câu đưa thư từ dưới bay tới, đậu trên tay hắn, hắn gỡ ống trúc trên chân chim bồ câu, mở tờ giấy bên trong ra, cau mày. Lúc này sau lưng hắn bỗng vang lên tiếng bước chân.

Có hai tiếng bước chân, một trầm ổn mạnh mẽ, một nhẹ nhàng hư nhược.

Nam tử kia không quay đầu lại, chỉ hơi dùng sức, đã vê tờ giấy kia thành bột phấn.

“Liên Nguyệt sư phụ.” Sau lưng có một tiếng gọi vang lên.

“Đường Liên, ngươi về rồi à. Người bên cạnh ngươi là ai vậy?” Nam tử vẫn không quay đầu lại.

“Diệp Nhược Y bái kiến Liên Nguyệt trưởng lão.” Một giọng nói ôn nhu vang lên.

Nam tử hơi ngạc nhiên, cuối cùng cũng quay lại, gương mặt luôn bình thản không chút xao động lại lộ vẻ kinh ngạc, hắn do dự một chút rồi hỏi: “Con gái của đại tướng quân Diệp Khiếu Ưng?”

Diệp Nhược Y gật đầu: “Vâng.”

Đường Liên thấy thần sắc Đường Liên Nguyệt có vẻ kinh ngạc, không khỏi bực bội: “Liên Nguyệt sư phụ, chẳng phải người đưa thư tới nói có phương pháp chữa bệnh, bảo con dẫn cô ấy tới đây à?”

Đường Liên Nguyệt không trả lời, chỉ đi tới giơ tay bắt mạch cho Diệp Nhược Y, nhíu mày, một lúc lâu sau mới lắc đầu: “Tư Không Trường Phong là truyền nhân của Dược Vương, hắn còn không chữa nổi, ta thì có cách gì chứ? Ta cũng đâu có gửi thư cho con.”

Đường Liên kinh hãi: “Sao lại như vậy được, ai giả mạo chữ của sư phụ viết thư cho con?”

“Là ta.” Diệp Nhược Y đột nhiên nói.

Đường Liên Nguyệt gật đầu: “Ta đoán được rồi.” “Vì sao?” Đường Liên không hiểu.

“Nhất đạn lưu thủy nhất đạn nguyệt, bán nhập giang phong bán nhập vân. Đã lâu không gặp, Thiên Khải Huyền Vũ sứ.” Diệp Nhược Y chậm rãi nói.

Đường Liên Nguyệt cười: “Ngươi còn biết nhiều hơn tưởng tượng của ta. Để ta nghĩ cái đã, vì sao ngươi muốn gặp ta, vì người kia xuất hiện ư?”

“Năm xưa trong án mưu phản của Lang Gia Vương, Lang Gia Vương cam tâm chịu chết đồng thời phó thác lục vương tử Tiêu Sở Hà mà hắn coi trọng nhất cho bốn người bạn tốt của hắn, chính là Thiên Khải tứ thủ hộ khi đó. Thiên hạ đều biết thân phận của Thanh Long, Chu Tước và phụ thân ta là người quen cũ, Bạch Hổ không rõ hành tung, còn Huyền Vũ vẫn không rõ tung tích. Nhưng ta biết ngươi vẫn luôn ẩn nấp trong Đường gia bảo. Lần này ta bước vào giang hồ là muốn tìm lại Thiên Khải tứ thủ hộ, dẫn dắt Tiêu Sở Hà trở về Thiên Khải thành.” Diệp Nhược Y vẫn hiền dịu như ngày thường nhưng khi nói những lời này ánh mắt toát lên vẻ sắc bén.

Đường Liên nghe vậy kinh ngạc: “Thiên Khải tứ thủ hộ? Chẳng lẽ người sư phụ muốn con đợi ở Tuyết Nguyệt thành chính là...”

Đường Liên Nguyệt nhìn Diệp Nhược Y: “Nhưng sao ngươi phải làm thế này? Đại tướng quân Diệp Khiếu Ưng đặt cược lên người lục vương tử à?”

“Khi còn bé gặp hắn đã cảm thấy người như vậy nên bước lên vị trí đó. Ta bất kể phụ thân lựa chọn ra sao, nhưng ta, chọn hắn.” Diệp Nhược Y trả lời rất kiên định.

Ngươi rất giống mẫu thân ngươi. Tâm mạch của ngươi bị tổn thương bẩm sinh, khi ngươi mới sinh ra thật ra ta đã từng gặp ngươi. Khi đó ta nói ngươi chắc chắn không sống quá ba tuổi, cho dù sống được cũng là phế nhân phải nằm trên giường cả đời. Thế nhưng giờ ngươi lại có thể đứng trước mặt ta, khí thế trên người lại chẳng kém gì phụ thân đại tướng quân của ngươi.” Đường Liên Nguyệt gật đầu: “Đáng tiếc, ngươi tới muộn mất rồi.”

“Ta tới muộn mất rồi?” Diệp Nhược Y kinh ngạc. “Ngươi nhìn xuống dưới đi.” Đường Liên Nguyệt xoay người nhìn xuống dưới lầu, chỉ thấy vài chục đệ tử Đường môn chạy tới, bao vây xung quanh Liên Nguyệt các.

“Sao lại như vậy?” Đường Liên kinh ngạc.

Tuyết Nguyệt thành ngoại trừ thế lực của chính mình ra, sau lưng có tam đại thế gia ủng hộ. Lần lượt là Thục Trung Đường môn, Giang Nam Phích Lịch đường Lôi gia cùng với Ôn gia lâu đời. Trong đó Lý Hàn Y là con gái của Lôi Mộng Sát, có căn nguyên sâu xa với Lôi gia. Mẫu thân của Bách Lý Đông Quân là trưởng lão đời trước của Ôn gia. Tuyết Nguyệt thành kết minh với hai đại thế gia này từ trước khi lập thành rồi. Chỉ có Đường môn và Lôi gia bảo vẫn không hòa thuận, kết minh với Tuyết Nguyệt thành chỉ do tình thế đưa đẩy và vì ta có giao hảo với ba vị thành chủ. Giờ tình thế đã đổi thay, mấy lão già trong Đường môn có ý nghĩ khác.” Đường Liên Nguyệt nhìn những người bên dưới, thần sắc không đổi.

“Ý nghĩ khác?” Diệp Nhược Y cau mày.

“Ba tháng trước đại thành chủ Bách Lý Đông Quân biến mất khỏi Tuyết Nguyệt thành, nhị thành chủ Lý Hàn Y đột nhiên xuống khỏi Thương Sơn, bị hai vị gia chủ Ám Hà ngăn cản tại thành Nam An, sau khi phá vây không rõ tung tích. Chỉ một mình Thương Tiên đã không trấn áp được mấy lão già của Đường môn rồi. Hơn nữa ta vừa nhân được tin, có người âm thầm bái kiến bọn họ, ngươi kia đưa ra lợi ích có lẽ cao hơn lợi ích mà Tuyết Nguyệt thành đưa ra nhiều.” Đường Liên Nguyệt đột nhiên nhảy lên, đứng trên lan can: “Các ngươi tới không đúng lúc rồi, hình như mấy lão già kia không định để ta chạy khỏi Đường môn.”

Đường Liên tính cách trầm ổn lúc này cũng không khỏi luống cuống chân tay, đột nhiên sư môn và gia tộc của mình đứng đối lập, hắn nhìn về phía Đường Liên Nguyệt: “Liên Nguyệt sư phụ...”

Đường Liên Nguyệt quay đầu nhìn sang phía Đường Liên: “Đường Liên, Bách Lý Đông Quân dạy con những võ công gì?”

“Bách Lý sư phụ dạy con một bộ nội công tâm pháp tên là Thùy Thiên cùng một bộ quyền pháp tên là Hải vận. Người nói là tâm pháp cường thân, quyền pháp hộ thân, khi chiến đấu bình thường vẫn sử dụng tuyệt kỹ ngoại phòng của Đường môn là chính.” Đường Liên đáp.

Đường Liên Nguyệt gật đầu: “Chắc Bách Lý Đông Quân nhận ra tính cách của ngươi quá thật thà nên mới truyền hai môn võ công này cho ngươi. Tinh túy của hai môn võ công này ở hai chữ ‘tiêu dao’ nhưng hiện giờ có vẻ ngươi còn chưa minh bạch. Cho nên hiện giờ ngươi vẫn chưa lựa chọn được sư môn hay gia tộc đúng không?”

Đường Liên do dự một chút rồi lắc đầu: “Xin sư phụ chỉ đường.”

“Năm xưa Đường môn có nhiều đệ tử như vậy, ta chọn con vì con thật thà. Nhưng người thật thà cũng sẽ hại con, sống trên đời chung quy cũng phải lựa chọn lấy hay bỏ.” Đường Liên Nguyệt lấy từ trong lòng ra một tấm lệnh bài ném vào tay Đường Liên: “Đây là Huyền Vũ lệnh. Diệp cô nương, năm xưa chúng ta đáp ứng Lang Gia Vương, truyền nhân các đời sẽ bảo vệ chu toàn cho lục vương tử. Giờ ta giao Huyền Vũ lệnh cho đồ đệ mà ta coi trọng nhất. Nhiệm vụ bảo vệ lục vương tử quân lâm Thiên Khải cũng giao cho nó.”

Đường Liên vội vàng quỳ xuống: “Sư phụ, con...”

“Con không cần lo lắng, ta giao Huyền Vũ lệnh cho con, còn con có nhận không là chuyện của con. Dẫu sao Đường môn cũng là gia tộc của con. Từ nhỏ con đã không còn cha mẹ, trước khi con tới tay ta chính những lão già kia nuôi dưỡng con. Nhưng cho dù con có tiếp nhận tấm lệnh bài này hay không, hôm nay có một việc con nhất định phải làm.” Đường Liên đột nhiên xoay người, trên nóc nhà đối diện đã có ba người đang đứng.

Đường môn Đường Hoàng, Đường Huyền, Đường Thất Sát.

“Dẫn Diệp Nhược Y cô nương đi đi.” Đường Liên Nguyệt rung trường bào, những cánh chim màu đen trên đó đột nhiên bay lên.

Chương 97: Thiên Điểu Kinh Minh

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Đường môn Đường Liên Nguyệt, cao thủ ám khí xuất sắc nhất trong thế hệ trước của Đường môn.

Mười ba tuổi đã nắm giữ ba mươi sáu tuyệt kỹ ngoại phòng, mười bốn tuổi đã thuần thục thủ pháp ám khí tối cao của Đường môn Vạn Thụ Phi Hoa, mười lăm tuổi quản lý Luật Giới đường của Đường môn, phụ trách đuổi bắt phản đồ trong môn phái. Trong vòng ba năm diệt trừ tổng cộng sáu mươi tư phản đồ. Không chỉ người của môn phái khác trên giang hồ, ngay người trong Đường môn khi nghe tới ba chữ Đường Liên Nguyệt cũng như tên gọi của quỷ thần. Mười chín tuổi rời khỏi Đường môn, hành tung không rõ. Tám năm sau trở lại Đường môn, quản lý cơ cấu lớn nhất của Đường môn, cũng chính là phụ trách ngoại phòng dạy võ học cho đệ tử. Sau đó rời khỏi, xây Liên Nguyệt các, tập trung nghiên cứu ám khí riêng của mình.

Không có bất cứ ai nghi ngờ, chỉ cần Đường Liên Nguyệt muốn, như vậy vị trí Đường lão thái gia đời kế tiếp chính là hắn. Cũng không có bất cứ ai muốn đối địch với một người như vậy.

Tuy người xuất hiện bên ngoài các là ba vị sư phụ ngoại phòng hiện tại: Đường Hoàng, sư đệ của Đường Liên Nguyệt, người quản lý tối cao của ngoại phòng hiện tại, tự nghĩ ra ám khí Huyễn Hoàng, trộn lẫn hỏa kình vào ám khí, được xưng xát thế liên miên bất tuyệt, lửa thiêu trăm dặm đồng bằng; Đường Huyền, một trong những sư phụ quản lý ngoại phòng, tập trung nghiên cứu độc thuật, là người dùng độc giỏi nhất Đường môn; Đường Thất Sát, một trong những sư phụ quản lý ngoại phòng, truyền nhân găng tay bí truyền của Đường môn ‘Thiên Yết’, khác với những người khác tinh thông ám khí, hắn tu luyện theo thuật phá tất cả ám khí trong thiên hạ. Nhưng cho dù bọn họ có đến cũng không muốn giao thủ với Đường Liên Nguyệt.

Nhất đạn lưu thủy nhất đạn nguyệt, bán nhập giang phong bán nhập vân. Nghe nói sau ba mươi tuổi Đường Liên Nguyệt không mang một món ám khí nào trên người, hắn dùng thiên địa vạn vật làm ám khí, hắn dùng chính mình làm ám khí!

“Liên Nguyệt, lần này chúng ta tới không phải để động thủ với ngươi!” Đường Hoàng cuống quít mở miệng nói.

Đường Liên Nguyệt không buồn để ý tới hắn, vung tay lên, những cánh chim màu đen lơ lửng trên không trung đột nhiên bay tới, tiếng xé gió ầm ầm như tiếng kêu kinh hãi của hàng ngàn con chim.

“Đây là ám khí gì vậy?” Đường Huyền nhíu mày.

“Mặc kệ ám khí gì.” Đường Thất Sát bước tới, trên tay hắn là cặp găng tay chế bằng tơ tằm, được xưng có thể phá tất cả ám khí trong thiên hạ, Thiên Yết. Hắn đột nhiên nhảy tới, đôi tay vẽ một vòng tròn giữa không trung, ôm hết cánh chim màu đen vào tay. “Ám khí gì cũng chẳng thoát nổi Thiên Yết!”

Đường Liên Nguyệt cười lạnh một tiếng, tháo trường báo trong tay xuống, cánh tay phẩy một cái, chỉ thấy tất cả cánh chim trên đó đều bay lên: “Ám khí này tên là Thiên Điểu Kinh Minh. Thiên Yết của ngươi có thể đỡ hết ám khí trong thiên hạ chẳng qua vì ám khí đó đều là chết, còn ám khí của ta, là sống.”

Chỉ thấy những cánh chim kia đột nhiên bay về phía Đường Thất Sát, Đường Thất Sát trong lòng run rẩy, vung tay lên định ngăn cản ‘Thiên Điểu Kinh Minh’ lần thứ hai. Thế nhưng lúc này thanh thế vượt xa lần trước, đang lúc hắn do dự, sau lưng bỗng vang lên tiếng nói: “Để ta giúp một tay!”

Chỉ thấy Đường Hoàng bước lên một bước, đôi tay vung lên, phóng ra ám khí tuyệt thế của hắn, Huyễn Hoàng. Đó là một ám khí đỏ rực như lửa, xung quanh là từng đốm lửa nhỏ, nơi Huyễn Hoàng bay qua những cánh chim liên tiếp bốc cháy, rơi xuống như mưa, tạo thành một khung cảnh mỹ lệ quỷ dị trong màn đêm.

Đường Liên Nguyệt chứng kiến cảnh tượng này nhưng thần sắc vẫn bình thản như nước, không nhận ra chút dao động nào.

“Liên Nguyệt sư huynh, chúng ta tới đây làn này chỉ để truyền lệnh của lão gia tử, ba tháng này xin đừng ra khỏi Liên Nguyệt các nửa bước.” Một giọng nói âm trầm vang lên, ngay lúc Đường Liên Nguyệt giao thủ cùng Đường Thất Sát, Đường Huyền đã lẳng lặng lướt tới bên cạnh Đường Liên Nguyệt, giơ tay đặt lên vai hắn.

“Cẩn thận.” Diệp Nhược Y kinh hãi hét lớn một tiếng, cô thấy bàn tay Đường Liên Nguyệt có màu xanh thẫm. Người như vậy bản thân đã là một loại kịch độc, bị hắn đặt tay lên vai không phải cử chỉ thân thiện gì. Hơn nữa dưới chân Đường Huyền dường như có một làn sương đang tỏa ra.

“Chút tài mọn.” Đường Liên Nguyệt hừ lạnh một tiếng, làn sương lan ra dưới chân Đường Huyền đột nhiên đảo ngược trở lại, từ ngoài vào trong, từ dưới lên trên, từ từ lui về.

Đường Huyền kinh hãi biến sắc: “Thuật Nghịch Độc...”

“Năm xưa ám khí của ta là đệ nhất, nhưng ngươi đừng quên, độc thuật của ta cũng là đệ nhất.” Đường Liên Nguyệt xoay người vươn tay đặt lên vai Đường Huyền: “Còn ngươi vĩnh viễn là hạng hai.”
“Liên Nguyệt, ngươi đừng quá tự phụ. Dừng tay.” Lúc này Đường Hoàng cũng tới bên cạnh Đường Liên, tay mở một cái hộp, trong hộp lóe lên ánh sáng bạc, tràn ngập sát khí.

Tuyệt kỹ ám khí của Đường môn, Bạo Vũ Lê Hoa Châm.

Đường Liên Nguyệt không thu cánh tay đặt lên vai Đường Huyền, sắc mặt Đường Huyền càng lúc càng khó coi.

“Liên Nguyệt, thu tay lại ngay!” Đường Hoàng gầm lên một tiếng.

“Ngươi có thể ấn cái hộp đó, nhưng ngươi có tin không, cuối cùng người chết dưới Bạo Vũ Lê Hoa Châm lại là Đường Huyền.” Đường Liên Nguyệt thản nhên nói.

“Ta tin, bởi vì ngươi là Đường Liên Nguyệt.” Đường Hoàng gằn từng chữ một. “Đường Liên Nguyệt đệ nhất Đường môn. Nhưng hôm nay ngươi không thể đi, cho dù ba người chúng ta đều chết ở đây, ba mươi đệ tử dưới kia chết hết ở nơi này cũng phải giữ ngươi lại.”

“Ta cũng đâu muốn chạy. Nhưng ngươi thả hai người trong phòng đi đi.” Đường Liên Nguyệt nói.

“Trong phòng một người người là một trong những đệ tử ưu tú nhất thế hệ này của Đường môn, không có lý do gì để đi. Một người khác lão gia tử đang muốn gặp nàng. Ta không làm chủ được.” Đường Hoàng nói.

“Có lý đo đi hay không phải xem lựa chọn của chính họ.” Đường Liên Nguyệt quay đầu sang nhìn Đường Liên: “Đường Liên, dẫn Diệp cô nương rời khỏi nơi này đi.”

Đường Liên ngây ra tại chỗ không biết phải làm sao: “Nhưng thưa sư phụ...”

“Con vẫn chưa lựa chọn được à?” Đường Liên Nguyệt quay đầu lại hỏi hắn. “Nghe nói ngươi quen vài người bạn tốt ở Tuyết Nguyệt thành, giờ bọn họ đang trên đường tới Lôi gia bảo. Rất trùng hợp, Đường môn cũng có người đang trên đường tới Lôi gia bảo. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, không lâu sau những bằng hữu đó của con đều sẽ chết trong Anh Hùng yến của Lôi gia bảo. Nếu con còn không lựa chọn được, chẳng bằng cứu bằng hữu của mình trước đi.”

“Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt...” Đường Liên kinh hãi. “Còn chưa lựa chọn được à? Xem ra Bách Lý Đông Quân không dạy được đệ tử như ta mong muốn.” Đường Liên Nguyệt thở dài.

Đường Liên gật đầu, ánh mắt đột nhiên sáng bừng lên: “Giờ khắc này con vẫn chưa lựa chọn được, nhưng Bách Lý sư phụ đã dạy con bốn chữ.”

“Bốn chữ gì?” Đường Liên Nguyệt hỏi.

“Hành động tùy tâm.” Đường Liên đột nhiên ôm Diệp Nhược Y bên cạnh nhảy thẳng tới bước qua rào chắn, rảo bước chạy ra ngoài.

“Ngăn hắn lại!” Đường Hoàng gầm lên.

Đường Thất Sát lao tới ngăn trước mặt

“Cút hết cho ta!” Đường Liên Nguyệt đột nhiên nhướn mày, tóm lấy Đường Huyền ném về phía Đường Hoàng, rồi xoay người, tay ngưng tụ một luồng khí độc. Hắn nhẹ nhàng búng tay, luồng khí độc kia bay thẳng về phía Đường Thất Sát. Đường Thất Sát sửng sốt phất tay đánh tan luồng khí độc kia. Thế nhưng chỉ chốc lát thôi, Đường Liên đã lướt qua người hắn, đứng trên nóc nhà đối diện.

Sau đó Đường Liên đột nhiên ngây ra như phỗng.

Một ông lão đang ngồi bên cạnh hắn, hút thuốc rất thoải mái. Ông lão này có gương mặt rất hiền từ, thậm chí quay sang mỉm cười với Đường Liên. Nhưng Đường Liên lại như cứng đờ ra ở đó, sau lưng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, không dám bước tiếp dù chỉ một bước.

Mãi tới khi một giọng nói mang ý cười ung dung vang lên bên tai.

“Lão gia tử, ngài cũng tới rồi.” Đường Liên Nguyệt đứng trên nóc nhà cúi người ngồi xuống cạnh lão gia tử.

“Lâu rồi không gặp, đến thăm ngươi.” Lão gia tử buông tẩu xuống, gõ gõ cái tẩu..

“Đường Liên, ta nói chuyện với lão gia tử, ngươi đi trước đi.” Đường Liên Nguyệt đột nhiên nói.

Đường Liên do dự một chút, liếc mắt nhìn lão gia tử một cái.

“Đi thôi, đi thôi. Trẻ nhỏ rồi cũng lớn, không giữ lại nổi.” Lão giả tử thờ dài.

Đường Liên lập tức xoay người, chạy thẳng về phía xa.

Đường Liên Nguyệt nhìn bóng dáng Đường Liên xa dần, cuối cùng lại khẽ thở dài: “Lão gia tử, lần này ta khiến ngươi thất vọng rồi.”

Lão gia tử hít một hơi thuốc thật sâu rồi lắc đầu: “Ai mà biết được.”

Chương 98: Thuật con rối giết người

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Tiêu Sắt, trận pháp này lợi hại như vậy sao lúc ở núi Thanh Thành ngươi không dùng. Nếu không lúc đó đã chẳng bị đánh thảm tới vậy.” Lôi Vô Kiệt cảm thấy chân khí mênh mông mãnh liệt trong cơ thể, không chỉ nội lực được khôi phục mà mọi mệt nhọc đi đường một ngày một đêm cũng lập tức biến mất.

“Mấy ngày nay ta vẫn luôn xem quyển sách mà Nho Kiếm Tiên đưa tặng, trong sách có nhắc tới một số quan hệ giữa chân mạch và ẩn mạch, ta cũng chỉ vừa ngộ ra trận Lưu Chuyển này thôi. Hơn nữa vừa vặn lúc này nội lực các ngươi mất hết ta mới có thể vận dụng trận Lưu Chuyển này. Nếu là lúc bình thường, hai luồng nội lực sẽ xung đột lẫn nhau, không dễ dàng như hiện giờ đâu.” Tiêu Sắt hít một hơi dài, hạ giọng nói: “Ta không chống đỡ được lâu đâu, tốc chiến tốc thắng.”

Tư Không Thiên Lạc rung thanh trường thương, uy phong lẫm liệt: “Xem chúng ta đây. Tên kiêu quái kinh tởm kia, để ta cho một thương đập chết hắn.”

Mộ Anh vẫn không nhúc nhích, gương mặt không biểu cảm có vẻ cực kỳ quỷ dị.

“Sao không nói gì? Sợ à?” Tư Không Thiên Lạc nhảy thẳng tới vung thương đánh thẳng vào đầu, không ngờ lại thật sự đánh trúng gương mặt trống không kia. Sau đó toàn bộ gương mặt bị đập sụp xuống, một bộ trường bào trống rỗng rơi trên mặt đất.

“Chạy rồi?” Tư Không Thiên Lạc kinh ngạc.

“Thuật con rối giết người.” Tiêu Sắt cả kinh.

“Vị huynh đài này kiếm thức thật thâm sâu.” Một giọng nói lạnh lẽo vang lên, Tiêu Sắt quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một gương mặt mỉm cười vui vẻ hiện lên phía trước mình, lại đột nhiên hóa thành vẻ từ bi, chốc lát sau lại thành vẻ khóc lóc, chỉ trong thời gian ngắn đã thay đổi ba gương mặt.

“Trò ảo thuật, cút ngay cho ta!” Lôi Vô Kiệt nghiêng người ngăn cản trước mặt Tiêu Sắt, xuất quyền đánh Mộ Anh bay thẳng ra ngoài. Lại thấy trường báo kia bị xuyên thủng một lỗ, lướt thẳng ra ngoài, bên trong không hề có ai. Lôi Vô Kiệt cười khổ một tiếng nói: “Thế này chẳng khác gì ảo thuật cả.”

Tư Không Thiên Lạc xuất một thương vô ích bèn lui lại, nắm lấy tay Tiêu Sắt. Luồng nội lực kia không phải lưu lại trong cơ thể không biến mất, nhất định phải nắm lấy tay Tiêu Sắt, hấp thu nội lực.

“Trò ảo thuật này của ta ra sao?” Một cái đầu đột nhiên nhô ra, xoay ngược lại giữa không trung rồi mỉm cười nhìn bọn họ.

“Chẳng ra gì.” Tư Không Thiên Lạc xuất thương quét tới.

Mộ Anh lại vung chưởng lên, thân thương lập tức bị một luồng băng sương bao phủ. Tư Không Thiên Lạc cảm thấy thế thương bị ngăn cản, trong lòng kinh hãi nhưng đột nhiên thấy thân thể ấm áp. Chỉ thấy đôi mắt Lôi Vô Kiệt đã đỏ bừng, đã vận Hỏa Chước thuật. Áo đỏ bay phấp phới chớp mắt đã hòa tan chỗ băng sương kia. Tư Không Thiên Lạc vui mừng, xuất thương đánh ra, quét rách ống tay áo bên phải của Mộ Anh. Lại thấy Mộ Anh xoay người, xuất chưởng đánh sang phía Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt xuất chưởng đón đỡ, Hỏa Chước thuật lập tức vận dụng tới cảnh giới thứ sáu = Già Lâu La.

Mộ Anh cười nói: “Được lắm, nghe đại danh của Hỏa Chước thuật đã lâu. Thử xem có bằng Sương Huyền chưởng của ta không?”

“Vậy thử xem.” Lôi Vô Kiệt gầm lên một tiếng, Hỏa Chước thuật tăng thêm một tầng, cảnh giới thứ bảy - Hỏa Nguyên cảnh!

Ánh mắt Mộ Anh lóe lên sắc lạnh, giọng nói mang theo vẻ ngạc nhiên: “Với tuổi tác của ngươi đạt được tới cảnh giới này cũng thật hiếm có. Thế nhưng giết kẻ thấy tiếc như ngươi mới là vui sướng.” Ngoài miệng tuy khen nhưng gương mặt hắn không chút dao động, bàn tay hơi vận sức, hàn khí đột nhiên bùng lên. Lôi Vô Kiệt, Tiêu Sắt và Tư Không Thiên Lạc đột nhiên rùng mình một cái.

Tiêu Sắt buông tay Tư Không Thiên Lạc, đưa chưởng sang đánh vào người Lôi Vô Kiệt, gầm lên một tiếng: “Lôi Vô Kiệt!”

Lôi Vô Kiệt cũng hét lớn một tiếng: Tiêu Sắt!”

Không ai biết vì sao hai người đột nhiên hô to tên của đối phương. Nhưng sau tiếng hô này, áo xanh trên người Tiêu Sắt đột nhiên bay phất phơ, chân khí toàn thân thông qua hai cánh tay truyền vào cơ thể Lôi Vô Kiệt. Khoảnh khắc đó trong hai đồng tử của Lôi Vô Kiệt như tỏa ra ánh lửa!

Mộ Anh âm thầm kinh hãi, hàn khí của hắn lập tức bị ép ngược lại, một luồng khí tức nóng rực không ngừng đánh sâu vào nội tức của hắn.

“Đây là...” Mộ Anh vẫn giữ gương mặt lúc vui mừng lúc buồn bã kia.

Lôi Vô Kiệt đầu đầy mồ hôi, thở hổn hển nặng nề, gằn từng chữ một nói: “Hỏa Chước thuật, Thiên Hỏa cảnh!”

Một Anh đột nhiên thu chưởng Hỏa Chước thuật tầng tám cho dù với lực lượng của hắn cũng không dám tùy tiện thử nghiệm. Thế nhưng hắn vừa thu chưởng, Lôi Vô Kiệt đột nhiên lao tới, vung liền ba chưởng.

Võ kỹ bình thường, Đại La Hán quyền của Phật môn.

Ba chưởng.
Lại như trước lúc núi lở, động đất rung trời.

Mộ Anh liên tục lui lại nhưng không tránh khỏi. Tướng mạo hắn biến hóa, vận dụng thuật con rối.

Lại bị phá liền ba tầng.

Lôi Vô Kiệt chỉ cảm thấy sau khi bước vào Hỏa Chước thuật tầng thứ tám, toàn thân khoai khoái không nói nên lời, bước đi như đạp trên đám mây, vung quyền như trong lòng suy nghĩ, mỗi khi đánh ra một quyền, trong lòng lại sảng khoái thêm một phần.

“Đạm yên lưu thủy họa bình u, tự tại phi hoa khinh tự mộng." Lôi Vô Kiệt mỉm cười: “Ta bước vào Tự Tại Địa Cảnh rồi.”

Đánh ra quyền thứ tư.

Mộ Anh phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bay ngược ra ngoài ngã cái rầm xuống đất.

Lôi Vô Kiệt giơ tay phải, cầm Sát Phố kiếm, lại nghe Tiêu Sắt ở sau lưng nhỏ giọng nói: “Đừng vọng động, đứng yên ở đó, giữ nguyên khí thế.”

Lôi Vô Kiệt vốn định cầm kiếm đi tới dạy cho tên Thiên Diện Quỷ kia một bài học nhưng lúc này cũng đành bỏ qua suy nghĩ đó, cầm kiếm đứng yên tại chỗ, chân khí bùng lên mãnh liệt, trong mắt như có ngọn lửa rực cháy.

Mộ Anh đứng dậy, chứng kiến trạng thái của Lôi Vô Kiệt, trong lòng thầm kinh hãi. Nếu Lôi Vô Kiệt chỉ bước vào Tự Tại Địa Cảnh chắc chắn mình sẽ không bị ép tới mức như hiện giờ, thế nhưng một quyền vừa rồi của hắn rõ ràng đã có uy thế mơ hồ tiếp cận với Tiêu Dao Thiên Cảnh. Bản thân tuyệt đối không phải địch thủ. Hắn đổi sang gương mặt tức giận, trầm ngâm một hồi lâu.

“Tiêu Sắt.” Lôi Vô Kiệt thấy Mộ Anh đứng bất động đã lâu, trong lòng không khỏi lấy làm lạ, không biết nên tới thử hay giữ nguyên tư thế bất động như hiện giờ, đành phải hỏi Tiêu Sắt.

Chỉ thấy Tiêu Sắt đột nhiên thu hồi song chưởng, hai chân mềm nhũn, ngã thẳng xuống.

Tư Không Thiên Lạc vội vàng cúi người đỡ lấy hắn: “Tiêu Sắt, ngươi bị sao vậy?”

Lôi Vô Kiệt lo lắng quay lại nhìn Tiêu Sắt rồi lại cuống quít quay sang phía Mộ Anh. Sau khi Tiêu Sắt rút tay về, chân khí trong cơ thể hắn lập tức tiết ra, đừng nói Đại Tự Tại Cảnh, thậm chí còn không vận được tầng thứ nhất của Hỏa Chước thuật. Nếu Mộ Anh ra tay, chắc chắn bọn họ đều phải chết! Thế nhưng Mộ Anh vẫn giữ nguyên gương mặt giận dữ kia, không hề nhúc nhích.

“Đừng nhìn nữa, hắn đi rồi.” Tiêu Sắt thều thào.

Lôi Vô Kiệt đi tới, cầm Sát Phố kiếm chém thử một nhát, quả nhiên lại lại một túi da trống rỗng.

Tiêu Sắt lấy từ trong lòng ra một cái chai, đưa vào tay Tư Không Thiên Lạc: “Uống viên thuốc trong đó, vận chuyển chân khí nửa canh giờ, Độc của Đạn Chỉ Túy sẽ được giải. Sau đó lập tức lên đường tới Lôi gia bảo.” Nói xong câu này, sức lực trong người Tiêu Sắt như trút sạch, hai mắt nhắm lại, ngất đi trong lòng Tư Không Thiên Lạc.

Chương 99: Tuyết lớn gặp giai nhân

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Ngoài biên cảnh Bắc Ly, phía bắc Phật quốc Tây Vực là một sa mạc khổng lồ.

Toàn bộ sa mạc đó không có tới một ngọn cỏ, đưa mắt nhìn ra xa chỉ thấy vô biên vô hạn, nghe nói mười người đi qua đây thì có tới chín chết trên đường, cho nên khu vực sa mạc này được gọi là sa mạc Vô Sinh.

Thế nhưng đi qua sa mạc đó lại có thể tới một nơi.

Nơi đó tuyết rơi quanh năm, núi tuyết sông băng san sát, nghe nói khi chạng vạng có thể thấy hào quang bảy màu sáng lên cuối sông băng, được vị tiên Nho gia Tạ Tuyên khen là một trong ba cảnh đẹp nhất thế gian.

Nơi đó được gọi là thế giới bên ngoài, là Thiên Ngoại Thiên.

Một đoàn người ngựa tổng cộng có bốn người gian nan chịu gió lạnh đi giữa mặt đất phủ đầy tuyết. Bọn họ cưỡi ngựa từ ngoài ngàn dặm tới, tới ngoài sa mạc thay lạc đà, sau đó tất cả lạc đà đều chết trước khi ra khỏi sa mạc Vô Sinh. Bọn họ chỉ có thể đi bộ giữa gió lạnh. Thế nhưng rốt cuộc bọn họ phải tới đâu, không ai trong đoàn người có đáp án cụ thể.

“Chẳng phải nói bên ngoài sa mạc Vô Sinh là thế giới bên ngoài, là thiên ngoại thiên à. Sao vẫn chỉ thấy sông băng dằng dặc thế này, người bình thường làm sao vượt qua băng nguyên này được. Chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ kiệt sức, nhưng một khi không đi nổi nữa, nhiệt độ cơ thể sẽ nhanh chóng hạ xuống, máu huyết trong cơ thể chúng ta đều sẽ đông cứng, sau đó chết ở đây.” Một người cao lớn mặc áo khoác màu đen tháo mũ trùm, gió lạnh thổi qua mái tóc hắn, lưu lại một màn sương lạnh.

“Thế nhưng cũng có một điều đáng ăn mừng, chỉ cần khí hậu nơi đây không xảy ra biến đổi quá lớn, chắc có qua mấy trăm năm nữa thi thể của chúng ta cũng không thối rữa.” Một người trẻ tuổi để ria mép bên cạnh gã cao to kia mỉm cười nói, chòm râu hắn đã bị nhuộm trắng, thấy rõ cả vệt băng đọng trên đó.

“Thế thì người của Thiên Ngoại Thiên làm thế nào vượt qua băng nguyên này đây?” Vị công tử gầy gò được mọi người bao bọc ở giữa đột nhiên mở miệng nói. Hắn có vẻ rất yếu nhưng đôi mắt lại hết sức trong trẻo, dường như không hề sợ hãi gió tuyết và băng nguyên trước mặt.

“Nghe nói Thiên Ngoại Thiên có đường hầm của mình, có thể tránh né sa mạc Vô Sinh cùng khu vực băng nguyên này, đi thẳng tới thế giới bên ngoài của bọn họ. Nhưng con đường chúng ta đang đi không phải tới Thiên Ngoại Thiên mà tới Lang Nguyệt Phúc Địa. Tất cả bí kíp võ học của Thiên Ngoại Thiên đều giấu trong Lang Nguyệt Phúc Địa. Con đường này ngoại trừ đi thẳng qua không còn cách nào khác.” Gã cao to trả lời.

Công tử gầy yếu cũng tháo mũ trùm đầu xuống, mỉm cười nhìn con đường không có điểm cuối trước mặt: “Phía cuối con đường này là Lang Nguyệt Phúc Địa à?”

“Tuy thuộc hạ chưa từng tới nhưng chắc không sai đâu. Thật ra lúc đó nên để Bạch Phát Tiên đi theo.” Người trẻ tuổi để râu nhìn về phía trước, hơi cau mày.

Vị công tử yếu ớt mỉm cười: “Long Tà, ngươi đang trách ta ư?”

Người trẻ tuổi tên Long Tà lắc đầu: “Thuộc hạ chỉ cảm thấy công tử không nên mạo hiểm như vậy. Thiên Ngoại Thiên đã đồng ý hợp tác, cần gì phải để ý tới một người trẻ tuổi.”

“Một người trẻ tuổi? Ngươi đang nói một người mười bảy tuổi có thể ngang tài ngang sức với Cẩn Tiên công công, là người trẻ tuổi một tháng bình ổn nội loạn trong Thiên Ngoại Thiên; khiến cả Tuyết Nguyệt thành, Vô Song thành, mã tặc Tây Vực, Phật môn trong thiên hạ đều không bắt được ư? Ngươi cũng là người trẻ tuổi, ngươi có muốn gặp hắn một lần không? Ta thật sự rất mong chờ.” Vị công tử yếu ớt kia đội lại mũ trùm đầu: “Ta từ Thiên Khải xa xôi ngàn dặm tới đây, giờ đã chẳng chờ nổi nữa Các ngươi, ai có thể mở đường giúp ta?” Bên cạnh công tử yếu đuối đó là một người nam tử mặc áo đen, hết sức cường tráng khiêng một thanh đao lớn như ván cửa. Hắn nhìn điểm cuối băng nguyên như đang suy nghĩ gì đó, một lúc lâu sau mới giơ cao thanh đao lớn, chém mạnh xuống đất.

Mặt đất diện tích vài chục trượng xuất hiện một vết nứt lớn.

Long Tà không khỏi chép miệng: “Nham Sâm, ngươi nhìn sức lực của người ta kìa. Ngươi cũng cao to như vậy, nhưng có mạnh bằng một nửa hắn không?”

Gã cao to tên là Nham Sâm hừ lạnh một tiếng, không nói gì, chỉ cúi người, đôi tay đặt trên khối băng. Đột nhiên hai bàn tay hắn đỏ chót như lửa, mặt băng trong phạm vi mười trượng, trừ lớp băng bọn họ đang đứng, tất cả đều lập tức tan chảy.

lập tức đột nhiên giơ hai tay, đi tới sau lưng mọi người, tay trái đột nhiên ôm một cái, không ngờ lại ôm lấy một cơn cuồng phong, nhẹ nhàng đẩy về phía trước.

Gió đổi!

Tảng băng mà bốn người đang đứng lập tức lao thẳng theo hướng vết nứt. Nam tử áo đen cắm thanh đao lớn trước mặt, không ngừng mở đường. Hai tay Nham Sâm vẫn ấn xuống, hòa tan lớp băng trên mặt đất, Long Tà xuất từng chưởng một đẩy bọn họ đi tới. Công tử yếu ớt đứng chính giữa hơi cau mày nhìn điểm cuối băng nguyên.

Thật ra hắn cũng tò mò, nếu đi đến tận cùng băng nguyên vẫn là băng nguyên chứ không phải Lang Nguyệt Phúc Địa trong truyền thuyết, vậy bọn họ nên làm gì? Chẳng lẽ chết trong khu vực băng nguyên không người qua lại này ư? Với thân phận của hắn, vì một người, đi cả ngàn dặm tới đây, kết quả còn chưa gặp được đã mất mạng. Nếu chuyện này lan truyền chắc sẽ thành một trò cười trong thành Thiên Khải. Nghĩ tới đây hắn không khỏi mỉm cười.

“Long Tà, chúng sẽ chết thật ư?” Vị công tử yếu ớt kia đột nhiên hỏi.

“Có lẽ chúng ta sẽ chết nhưng công tử thì không.” Long Tà cười nói. “Vì sao?” Công tử yếu ớt kia hỏi.

“Bởi vì công tử, ngài còn phải làm hoàng đế! Làm sao ngài lại chết ở nơi này được.” Long Tà đột nhiên quát lớn, song chưởng đẩy mạnh ra. Tốc độ di chuyển của bốn người tăng vọt.

Đột nhiên một vệt sáng chiếu tới.

Đó là luồng sáng xuyên qua tầng sương tuyết, xuyên qua băng tuyết vạn dặm chiếu xuống khu vực băng nguyên này. Ánh sáng đó rực rỡ mỹ lệ, như một ngọn lửa dài.

“Đây là ánh sáng cuối băng nguyên ư? Trong sách cổ ‘Sơn Hải Kinh’ có nói: Người mặt rắn, màu đỏ sậm, thân cao ngàn dặm, như thần của Chung Sơn. Bọn họ cho rằng luồng sáng này là hóa thân của thần linh, không ngờ cuộc đời này thật sự được thấy phong cảnh mỹ lệ đến vậy.” Công tử yếu ớt cảm thán.

“Công tử!” Nham Sâm đột nhiên đứng dậy, thân hình to lớn chặn Long Tà đang muốn tra xét diện mạo vị thần của Chung Sơn này.

Long Tà cả giận nói: “Nham Sâm, ngươi làm gì vậy?”

“Công tử, ngài nhìn đi.” Nham Sâm chỉ về một hướng, chỉ thấy nơi đó có một ngọn núi tuyết, trên sườn núi tuyết là một hang núi, ở cửa hang núi là một bóng người màu trắng.

“Đến rồi?” Long Tà lập tức xốc lại tinh thần, vung chưởng về phía trước như điên.

Khoảng cách càng lúc càng gần, cuối cùng bọn họ cũng thấy rõ bóng người đó. Đó là một nam tử tuấn tú mặc trường bào màu trắng, hắn đứng giữa ánh sáng lấp lánh, gió tuyết phất phơ, cầm một cái giá cắm nến, trên giá cắm nến có một ngọn lửa nhỏ đang cháy, tuy lung lay như sắp đổ nhưng vẫn không tắt. Nam tử kia như đang lẩm bẩm gì đó.

“Đến rồi.” Vị công tử yếu ớt kia tháo chiếc mũ trùm, ngẩng đầu nhìn bóng người mặc áo bào trắng: “Là hắn.”

Người kia có vẻ cũng để ý tới bọn họ, hắn bước lên vài bước, cúi người nhìn bốn người bên dưới.

Nụ cười đó, vẫn phong hoa tuyệt đại như xưa.

Tông chủ Tuyết Nguyệt thành, Diệp An Thế.

Cũng là hòa thượng tà dị của Hàn Sơn tự, Vô Tâm.

Chương 100: Xích Vương Tiêu Vũ

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Long Tà thu chưởng, xoay người, nhìn hòa thượng với áo bào trắng phất phới bên trên, ngạc nhiên nói: “Là hắn à?”

“Giống hệt như trong truyền thuyết.” Công tử suy yếu sửa lại ống tay áo, cao giọng nói: “Có khách thì xa tới, xin bái kiến Diệp tông chủ!”

Diệp An Thế cúi đầu nhìn hắn, ánh mắt mang ý cười: “Từ xa cỡ nào? Vì sao khách tới?”

Vị công tử yếu ớt kia cười nói: “Xa ngoài ngàn dặm, Thiên Khải hoàng thành. Đến để gặp tông chủ.”

“Chỉ là để gặp ta?” Diệp An Thế có vẻ mất hứng, ngẩng đầu nhìn ánh sáng dần nhạt đi phía xa như đang suy tư: “Vậy ngươi đã gặp rồi rồi đấy, có thể đi được rồi”

Vị công tử yếu ớt kia lắc đầu: “Còn chưa gặp được.”

“Ồ?” Diệp An Thế giơ tay phải bắt lấy một bông tuyết.

Vị công tử suy yếu kia nói rất chậm rãi: “Phật dạy: có tâm vô tướng, tướng từ tâm sinh; có tướng vô tâm, tướng tử tâm diệt. Ta chỉ thấy được tướng mạo của tông chủ chứ không thấy được tâm của tông chủ, không tính là đã gặp.”

“Ngươi muốn gặp tâm của ta?” Diệp An Thế đột nhiên búng tay phải, bông tuyết mềm mại kia loáng cái đã hóa thành một mũi gai băng, bay thẳng về phía công tử yếu ớt.

Nam tử áo đen cầm thanh đao lớn đứng cạnh vị công tử vung thanh đao, mặt không biểu cảm, một đón đập nát mũi ai băng. Mảnh băng bay tứ tán, vị công tử kia mặt không đổi sắc, vẫn ngẩng đầu nhìn Diệp An Thế.

“Ngươi biết tên trước đây của ta chứ?” Diệp An Thế hỏi hắn.

“Vô Tâm.” Vị công tử kia chậm rãi trả lời.

Diệp An Thế đột nhiên xoay người, đi vào trong Lang Nguyệt Phúc Địa.

Long Tà và Nham Sâm nhìn nhau một cái, Nham Sâm cúi người bế vị công tử kia lên, bốn người vội vàng tung người lao lên sườn núi. Không bao lâu sau bọn họ đã tới cửa Lang Nguyệt Phúc Địa, Nham Sâm đặt vị công tử kia xuống, hỏi: “Công tử, chúng ta?”

“Đi vào.” Vị công tử kia bước lên một bước, đi phía trước.

Bốn người bước vào Lang Nguyệt Phúc Địa, lập tức cảm thấy thân thể ấm áp, chỉ cách có một trượng thôi như lại như hai thế giới hoàn toàn khác biệt.Bên ngoài một trượng là trời đổ tuyết đất đóng băng, bên trong một trượng lại ấm áp như xuân. Trong Lang Nguyệt Phúc Địa xếp đầy những kệ sách, ngoài cùng đun một bình chè thơm, một lư hương, trên mặt đất phủ một tấm da bạch hổ mềm mại. Diệp An Thế lười biếng nửa nằm trên đó, lại khiến những người trước mặt cùng nghĩ tới một từ ngữ kỳ quái.

Khoan thai phú quý. Từ ngữ này thật sự không thích hợp để mô tả hang núi nho nhỏ này, càng không thích hợp để tả một nam tử. Nhưng bọn họ đều nghĩ tới từ này.

“Vị này hình như là người quen cũ?” Diệp An Thế ngẩng đầu nhìn nam tử áo đen cầm đao.

“Nguyệt Cơ cười đưa thiếp, Minh Hầu giận giết người. Vị này đúng là Minh Hầu, hai người các ngươi từng gặp mặt, ngươi kích thích ký ức bị người ta hủy đi của hắn.” Vị công tử yếu ớt kia chậm rãi nói.

Minh Hầu tháo thanh đao lớn như ván cửa đang cõng trên lưng, cắm xuống đất, không nói gì.

“Nhưng giờ xem ra, có vẻ hắn không nhớ bất cứ chuyện gì.” Diệp An Thế hơi nhíu mày.

“Đúng vậy, Minh Hầu bị trọng thương, lúc Nguyệt Cơ đưa hắn tới chỗ ta, hắn đã gần như là người chết.” Vị công tử kia đáp.

“Nhưng tuy hiện giờ hắn không chết, nhưng đã thành một dược nhân.” Diệp An Thế bưng chén trà trên bàn, chậm rãi nhấp một ngụm: “Hắn đã hoàn toàn mất đi thần trí, hiện giờ hắn chỉ nghe lệnh ngươi làm việc.”

“Mọi việc đều có cái giá của nó, hắn muốn cứu mạng chính mình, vậy phải trả cái giá nhất định.” Vị công tử kia cười đáp.

“Đáng tiếc, ta đã không dùng được môn võ công kia, không thể giúp ngươi lần nữa.” Diệp An Thế thở dài, không nhìn sang phía Minh Hầu nữa: “Còn ngươi, giờ có thể nói vì sao lại muốn gặp ta rồi chứ.”

“Ta họ Tiêu.” Vị công tử kia ngồi xuống đối diện với Diệp An Thế, cầm lấy một chén trà.

“Thật trùng hợp, ta cũng có một bằng hữu, cũng họ Tiêu.” Khóe miệng Diệp An Thế mang theo nụ cười ám muội khó hiểu. Vị công tử kia cầm chén trà, ngửa đầu lên uống một ngụm, sắc mặt hơi đổi, ngạc nhiên nói: “Đây là rượu à?”

Diệp An Thế lại rót cho mình một chén: “Là rượu hay là trà, có quan trọng không? Dẫu sao cũng không quan trọng bằng làm hoàng đế đúng không?”

“Xem ra ngươi đã biết ta là ai.” Vị công tử kia buông chém trà, sắc mặt hơi đỏ lên, có vẻ tửu lực không tốt lắm.

“Xích Vương Tiêu Vũ, hoàng tử thứ bảy của Minh Đức Đế, cũng là vị phong lưu khí phách nhất trong số rất nhiều hoàng tử của Minh Đức Đế. Bề ngoài nhìn như một vị vương gia thích thơ thích rượu nhưng thực chất bao năm qua vẫn âm thầm liên hệ với Thiên Ngoại Thiên. Khi ta chưa về tông, có qua lại mật thiết với Bạch Phát Tiên và Tử Y Hầu. Trong chuyện ta trở về Thiên Ngoại Thiên cũng có không ít sắp xếp của ngươi, bề ngoài là cuối cùng Tử Y Hầu và Bạch Phát Tiên cướp được ta, thực tế sau lưng ngươi phái rất nhiều người âm thầm ngăn cản những cao thủ vốn định bao vây. Hơn nữa ngươi còn một thân phận càng bí mật, ngươi là nghĩa tử của Cô Kiếm Tiên - Lạc Thanh Dương.” Diệp An Thế chậm rãi nói, vị công tử yếu ớt hóa ra là hoàng tử Bắc Ly kia vốn vừa nghe vừa gật đầu, khẽ mỉm cười, dường như không hề kinh ngạc về chuyện Diệp An Thế biết những điều này, mãi tới khi Diệp An Thế nói xong câu cuối cùng ánh mắt hắn mới lóe lên vẻ kinh ngạc: “Ngươi biết?”

Diệp An Thế không trả lời câu hỏi của hắn: “Tuy Bạch Phát Tiên và Tử Y Hầu âm thầm ủng hộ ngươi, nhưng Thiên Ngoại Thiên vẫn nội loạn liên miên, cho nên ngươi mới muốn đưa ta về nơi này, lấy danh nghĩa thiếu tông chủ chấp chưởng Thiên Ngoại Thiên. Tiếp đó lại dùng ta như con rối, để Bạch Phát Tiên và Tử Y Hầu đứng sau lưng khống chế. Cuối cùng cả Thiên Ngoại Thiên cùng Ma giáo nơi ngoại vực đều trở thành thế lực của ngươi.”

“Đúng vậy, ngươi nói không sai.” Tiêu Vũ gật đầu. “Nhưng ta không ngờ năng lực của ngươi lại vượt xa tưởng tượng của ta, chỉ mấy tháng thôi đã hoàn toàn khống chế Thiên Ngoại Thiên. Cho nên ta mới không ngại ngàn dặm xa xôi tới đây, hy vọng kêt sminh với ngươi.”

“Vì sao ta lại phải kết minh với ngươi?” Diệp An Thế lung lay chén trà trong tay.

“Ta họ Tiêu, nhưng mẫu thân của ta họ Dịch.” Tiêu Vũ nhìn Diệp An Thế.

Bàn tay Diệp An Thế ngừng lại, ánh mắt bỗng mờ mịt, mờ mịt tới mức không như chính hắn.

“Năm đó mọi người phát hiện cây trâm của bà ấy bên hồ nhưng không thấy bóng dáng của bà ấy đâu. Tất cả mọi người đều cho rằng bà ấy đã chết, ban đầu ta cũng nghĩ vậy. Nhưng nếu bà ấy thật sự qua đời, vì sao cha lại không hề đau thương, ngược lại hết sức tức giận, rồi một ngày nọ đột nhiên luyện kiếm bất kể ngày đêm. Sau đó, có lần cha say rượu ta mới biết, hóa ra bà ấy chỉ về với nam tử đã từng yêu mến mà thôi.” Diệp An Thế nhìn Tiêu Vũ nói: “Ta chỉ nhớ bà ấy họ Dịch, còn quên mất tên bà ấy rồi.”

“Dịch Văn Quân.” Tiêu Vũ nhẹ giọng nói.

“Cái tên thật xa lạ, với ngươi với ta, thậm chí với chính bà ấy, đều là cái tên rất xa lạ.” Diệp An Thế thở dài: “Cái tên mà mọi người vẫn nhớ là gì?”

“Tuyên Phi nương nương.” Tiêu Vũ đáp.

Diệp An Thế nhoẻn miệng cười, cúi đầu nhìn Tiêu Vũ, giữa hai hàng mi đầy ý mỉa mai: “Cho nên ngươi là đệ đệ của ta?”

Tiêu Vũ lắc đầu.

Diệp An Thế sửng sốt: “Không ngờ ta lại đoán sai.”

“Khi ta một tuổi mẫu thân theo Diệp Đỉnh Chi đi khỏi, sau đó mới có ngươi. Ngươi không đoán sai, chỉ sai mất thứ tự. Năm nay ta mười chín tuổi, là ca ca của ngươi!” Tiêu Vũ mỉm cười đắc ý.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau