THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Ba bát mỳ Dương Xuân

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Tiêu Sắt và Tư Không Thiên Lạc cứ thế đứng ven đường, lẳng lặng nhìn Lôi Vô Kiệt phóng từng quả pháo hoa lên. Hai người vẫn luôn cãi vã lúc này lại rất yên tĩnh.

“Đang nghĩ gì vậy?” Tiêu Sắt hỏi.

“Nhớ lại lúc nhỏ, mỗi năm Tết Nguyên Tiêu đến đều đi ngắm đại hội pháo hoa, khi ta còn thấp bé, luôn bị người ta che khuất. Phụ thân bèn cõng ta lên vai.” Tư Không Thiên Lạc nhẹ giọng nói: “Ngươi thì sao, đang nghĩ gì vậy?”

Tiêu Sắt mỉm cười nói: “Ta đang nghĩ, nếu người của Lôi gia bảo biết thuốc nổ của mình bị dùng như vậy, khéo sẽ tức chết mất.”

Tư Không Thiên Lạc cũng mỉm cười, không nói gì nữa.

Lôi Vô Kiệt ở bên kia xé một miếng vải rách trên người xuống, giơ trước mặt, mọi người lao nhao mở hầu bao, từng đồng tiền nối tiếp nhau được ném lại. Không bao lâu sau trước mặt Lôi Vô Kiệt đã hóa thành một đống tiền đồng nho nhỏ. Lôi Vô Kiệt vui mừng ra mặt, Tiêu Sắt khẽ lắc đầu: “Đúng là đồ chưa hiểu chuyện đời.”

“Ngươi hiểu chuyện đời rồi chẳng phải giờ cũng phải chịu đói à.” Tư Không Thiên Lạc nói.

Lúc này lại có cô bé ôm đóa hoa đi qua bên cạnh bọn họ, nhìn Tư Không Thiên Lạc một cái rồi ngừng lại nói: “Tỷ tỷ, tỷ xinh đẹp như vậy, bảo tướng công của tỷ mua cho tỷ một bông hoa đi.”

Tư Không Thiên Lạc kinh ngạc, lắc đầu: “Ta không thích hoa.”

Tiêu Sắt cũng kinh ngạc, nhẹ giọng nói: “Trọng điểm là chuyện tướng công chứ...”

“Nhưng tỷ nhìn xem, tất cả mọi người đều có hoa mà, giờ đang là lễ Hoa Thần của Cửu Tiêu thành. Các cô gái nơi này đều có phong tục cắm hoa đấy.” Cô bé bán hoa hai mắt rưng rưng không chịu đi.

Tư Không Thiên Lạc còn định nói gì đó, Tiêu Sắt lại bước tới, nhận lấy một đóa hoa sơn trà trong tay cô bé, xoay người cắm lên búi tóc của Tư Không Thiên Lạc.

“Nhập gia tùy tục vậy, coi như xin Hoa Thần phù hộ cho chúng ta.” Tiêu Sắt nói.

Tư Không Thiên Lạc có võ nghệ cao cường nhưng lại cố tình không né tránh hành động nhẹ nhàng bâng quơ này của Tiêu Sắt. Cô ngẩn người, gương mặt lập tức đỏ bừng, không biết mình nên phản ứng ra sao, chỉ có thể quay người đi.

Gương mặt Tiêu Sắt vẫn mang nụ cười nhẹ nhàng thản nhiên, nhìn đóa hoa trà trên búi tóc tới ngẩn người.

“Cái này...” Cô bé bán hoa nhỏ giọng gọi.

“Tiêu Sắt khôi phục tinh thần hỏi: “Sao cơ?”

Ánh mắt cô bé bán hoa vẫn điềm đạm đáng yêu: “Công tử, công tử còn chưa trả tiền mà...”

Tiêu Sắt cảm thấy thời gian như đột nhiên ngưng đọng, luồng chí khí tiêu sái vừa rồi đột nhiên mất sạch, chỉ còn nụ cười lúng túng cứng đờ trong gió.

“Hóa ra không có tiền mới là trọng điểm.” Tiêu Sắt cười khổ một tiếng.

“Nhận lấy.” Một giọng nói sang sảng vang lên. Cô bé bán hoa vội vàng quay đầu lại, một đồng tiền rơi xuống bông hoa. “Cầm lấy đi.” Lôi Vô Kiệt ngồi dưới đất mỉm cười nhìn sang bên này.

Cô bé bán hoa lập tức gật đầu, xoay người chạy đi.

Lúc này Lôi Vô Kiệt đột nhiên đứng dậy, hai tay đẩy ra, chỉ thấy một đốm lửa hiện lên trên tay hắn. Hắn tung người nhảy lên mái hiên.

“Công phu tốt lắm.” Gã cao to vừa rồi còn trình diễn màn dùng ngực đập đá không nhịn được tán thưởng.

Hai tay Lôi Vô Kiệt kéo thành một vệt lửa, nhìn Tiêu Sắt dưới lầu mỉm cười.

“Hắn cười gì vậy?” Tư Không Thiên Lạc hỏi.

“Hắn vẫn luôn thích cười ngây ngô như thế, ai mà biết cười cái gì.” Tiêu Sắt nhún vai.

Lôi Vô Kiệt đột nhiên phẩy ống tay áo, đóa hoa lửa kia đột nhiên kéo dài. Hắn tung người đột nhiên khiêu vũ trên mái hiên. Áo đỏ quay cuồng, tia lửa bay lượn, còn rực rỡ mỹ lệ hơn pháo hoa nổ giữa không trung.

“Đây là... thần tiên à?” Trên đường có đứa bé kinh ngạc há hốc miệng cảm thán.

“Là Nhược Y Kiếm Vũ. Là điệu nhảy mà Diệp Nhược Y đã truyền thụ cho hắn trong Bách Hoa hội ngày trước.” Tiêu Sắt nói.

Lôi Vô Kiệt đột nhiên nhảy xuống, ngọn lửa trong tay hắn đã như một con rồng dài. Hắn hạ xuống đất, nhẹ nhàng vung ống tay áo, chuỗi lửa kia bay thẳng lên trời, tổ tung giữa không trung.

“Tiêu Sắt, chúng ta sẽ không chết.” Lôi Vô Kiệt trầm giọng nói.

“Nếu ngươi còn rêu rao như vậy khiến người ngoài trăm dặm đều biết nơi này có đệ tử Lôi môn thả pháo hoa. Thế thì cho dù chúng ta không chết nhưng cũng sắp chết đến nơi rồi.” Tiêu Sắt lười biếng nói. Lôi Vô Kiệt mỉm cười, xoay người cuốn đống tiền đồng trên mặt đất, mỉm cười bước vào một quán rượu bên cạnh: “Đi thôi, không nói chuyện chết hay không chết, dẫn các ngươi đi ăn một bữa đã. Giờ tới phiên ta có tiền.”

Tiểu nhị trong quán rượu lập tức dùng ánh mắt sùng kính tiếp đón: “Các vị đại hiệp, muốn gọi gì không?”

Lôi Vô Kiệt lập tức vui vẻ: “Đại hiệp, nhìn ta giống đại hiệp à?”

Tiểu nhị lập tức gật đầu: “Đúng là có phong phạm của đại hiệp!”

“Được rồi, vậy cho ba bát mỳ Dương Xuân, ba chén Lão Tào Thiêu!” Lôi Vô Kiệt hào sảng nói.

Sắc mặt tiểu nhị lập tức chán nản, thấy Lôi Vô Kiệt nói rất nghiêm trang, chỉ có thể chạy đi, miệng lẩm bẩm thì thầm: “Đại hiệp cái quái gì, đồ quỷ nghèo!”

Tiêu Sắt và Tư Không Thiên Lạc cất bước định đi, đáng tiếc trong bụng trống trơn. Mỳ Dương Xuân cũng là mỳ, chỉ đành ngồi xuống trước mặt Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt thấy thần sắc bọn họ bèn thở dài: “Ai, đừng như vậy chứ. Tiếp theo đường xá xa xôi, chúng ta chỉ có chút tiền này. Bớt được chút nào hay chút đấy, ta dùng hết thuốc nổ rồi, không thể thả pháo hoa nữa, vả lại...”

“Im miệng!” Tiêu Sắt trừng mắt lườm hắn một cái.

Lôi Vô Kiệt lập tức im miệng, vừa vặn lúc này tiểu nhị bưng mỳ đi lên, lập tức cầm lên ăn vèo vèo. Tiêu Sắt và Tư Không Thiên Lạc cùng cầm đũa, ba người cứ thế lẳng lặng ăn mỳ.

“Ăn đi nào, ăn no rồi lên đường.” Lôi Vô Kiệt thấy bầu không khí xấu hổ lại mở miệng nói.

“Ngươi im ngay!” Tiêu Sắt vỗ bàn. Ăn no rồi lên đường, đây là lời nói với phạm nhân bị hành hình.

Lôi Vô Kiệt vội vàng cúi đầu ăn mỳ tiếp, lại phát hiện mỳ đã hết, chỉ có thể cầm chén Lão Tào Thiêu bên cạnh, định ngửa đầu uống một ngụm. Đúng lúc này lại phát hiện có một bàn tay ngăn hắn lại.

Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc đều kinh hãi, người này gần như lặng lẽ không chút tiếng động tiếp cận bọn họ, thậm chí khi hắn giơ bàn tay chạm vào tay Lôi Vô Kiệt, bọn họ mới cảm thấy người này tiếp cận.

Ám Hà!

Lôi Vô Kiệt lập tức rụt tay về, lật tay đè xuống nhưng lại đánh vào khoảng không. Người kia đã cầm chén rượu nâng lên, thản nhiên nói: “Xét công phu trên tay, Lôi Vô Kiệt còn kém đôi chút.”

Giọng nói có vẻ quen thuộc.

Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc ngẩng đầu nhìn kỹ lại, đồng thời kinh hãi biến sắc.

Chỉ thấy người này mặc áo đen, gương mặt mang vẻ trêu cợt, con ngươi như toát ra mấy chữ ‘đệ tử thủ tịch danh môn đại phái’ -- Đường Liên.

“Đại sư huynh ~~” Lôi Vô Kiệt kéo dài câu gọi, cảm giác xa nhà gặp người quen, lâu ngày mới thấy mặt, cứu tinh đã đến dâng lên trong lòng.

Chương 92: Thành chủ Vô Song

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Thiên Hạ Vô Song thành

Thiên hạ đệ nhất võ thành.

Thủ Khả Trích Tinh các.

Tòa các nghị sự của Vô Song thành, cũng từng là nơi phán quyết mọi việc trong võ lâm.

Thành chủ Tống Yến Hồi ngồi trên ghế cao nhất, nhìn năm ông lão bên dưới, sắc mặt lạnh lùng. Năm ông lão này đã nhiều năm rồi không ra khỏi nhà của mình, đại đa số thời điểm bọn họ đều ngồi trong phòng vạch kế hoạch vào tấm bản đồ giang hồ của mình, sau đó sai tôi tớ đem ý kiến từng người đưa tới tay ông lão nhiều tuổi nhất. Ông lão ấy sẽ căn cứ theo những thứ đó để đưa ra quyết sách, sau đó đưa quyết định tới tay Tống Yến Hồi.

Mọi người đều cho rằng thành chủ Vô Song thành là Tống Yến Hồi nhưng người trong Vô Song thành lại biết người khống chế quyết sách chân chính là năm ông lão này. Bọn họ là sư thúc của Tống Yến Hồi, cũng là năm vị trưởng lão tồn tại từ đời trước. Nhưng ngày hôm nay năm vị trưởng lão này đột nhiên tổ chức họp bàn, tất cả các đệ tử lớn nhỏ đều đến Thủ Khả Trích Tinh các. Không ai biết rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, chỉ có Tống Yến Hồi mang vẻ mặt lạnh lùng, không khí trong các hết sức nặng nề.

“Yến Hồi, mấy năm nay ngươi làm tốt lắm.” Ông lão râu tóc bạc trắng cầm đầu mở miệng, nói một câu như vậy.

Không ai dám chắc ý tứ thật sự trong câu này.

Nhưng ai cũng biết, câu này tuy là khen nhưng lời tiếp theo lại chẳng hay ho gì.

Tống Yến Hồi cười một tiếng, lắc đầu, vuốt thanh kiếm trong tay mình: “Đại trưởng lão có chuyện gì xin cứ nói thẳng.”

Đại trưởng lão sắc mặt trầm tĩnh, không lộ chút vui buồn nào: “Mấy năm qua Vô Song thành quật khởi từ đáy dốc, rất nhiều việc đều dựa vào Yến Hồi ngươi lo liệu. Nhưng hiện tại giang hồ đã bất đồng, chỉ là một trong thiên hạ tứ thành không phải vinh quang mà Vô Song thành mong muốn. Ngươi là người tài để phục hưng, rất giỏi, thế nhưng thứ mà Vô Song thành đang cần là một người có thể mở mang bờ cõi.”

“Một người dã tâm bừng bừng?” Tống Yến Hồi cười lạnh.

“Đúng vậy!” Đại trưởng lão đáp rất thản nhiên.

Tống Yến Hồi vuốt thanh Đoạn Thủy kiếm trong tay, khẽ nhíu mày. Mười mấy năm qua năm vị trưởng lão đưa giấy tới, hắn hoặc nhiều hoặc ít trả lại một chút, đều là những quyết sách dấu diếm đôi chút dã tâm, nhưng các trưởng lão đều thản nhiên tiếp nhận. Nhưng mấy ngày trước Tống Yến Hồi trả lại một tờ giấy, sau đó tờ giấy đó được đưa lại nguyên vẹn, Tống Yến Hồi lại trả lại, nhưng tùy tùng đưa tin vẫn đứng ở cửa không chịu đi.

Mãi tới hôm nay, ngũ lão đột nhiên xuất quan, tổ chức họp bàn.

Nội dung trên tờ giấy đó là muốn đón một người vào thành, người đó họ Tiêu, đến từ Thiên Khải.

“Vô Song thành là tòa thành giang hồ, cứ nhất quyết phải nhúng tay vào chuyện của triều đình hay sao?” Lúc đó Tống Yến Hồi trả lời các trưởng lão như vậy.

Còn các trưởng lão trả lời là -- giang hồ là nằm xa ngoài triều đình, triều đình nằm cao trên giang hồ.

Tống Yến Hồi nhìn đại trưởng lão, trầm giọng nói: “Cho nên ngươi đã chọn được người rồi?” “Đúng vậy, Yến Hồi, từ nay trở đi mọi chuyện lớn nhỏ trong thành không cần ngươi vất vả nữa. Sư thúc biết thật ra ngươi chỉ thích luyện kiếm, từ nay trở đi ta nhường Kiếm Lư sau núi cho ngươi, còn việc trong thành cứ để Đào Tùng phụ trách thôi.” Đại trưởng lão giọng điệu hòa hoãn.

Các đệ tử trong các ồ lên. Diệp Đào Tùng, đó là sư đệ của Tống Yến Hồi, sử dụng Đoạn Hổ đao cũng coi như nhân vật phong vân trong thành, có điều hắn mất tích đã nhiều năm. Hắn về rồi?

“Sư huynh, đã lâu không gặp.” Một giọng nói hùng hồn vang lên, đệ tử trong các đột nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy một người lướt qua trên đầu bọn họ, hạ xuống bên cạnh ngũ trưởng lão, là một người cao to thân hình cường tráng. Hắn đột nhiên cắm đao xuống đất, non nửa thanh đao chìm xuống mặt các.

“Chỉ bằng hắn?” Tống Yến Hồi đột nhiên rút Đoạn Thủy trong tay ra một đoạn nhỏ, ánh sáng lạnh lóe lên!

Áo choàng của năm vị trưởng lão đột nhiên vung lên, chân khí toàn thân lập tức vận chuyển. Một luồng chân khí mãnh liệt quay cuồng trong các, những đệ tử thế hệ trẻ hầu như không đứng thẳng nổi.

“Tống Yến Hồi!” Đại trưởng lão quát.

“Sư phụ.” Một đệ tử bước lên trước một bước, chính là Lô Ngọc Địch đại đệ tử Vô Song thành đã chặn đường Vô Tâm ở nước Tất La. Hắn nhảy tới đứng cạnh Tống Yến Hồi, lạnh lùng nhìn năm vị trưởng lão dưới đài.

Một thanh kiếm chưa đạt tới cảnh giới Kiếm Tiên của Tống Yến Hồi có địch nổi một đòn hợp lực của năm vị trưởng lão không? Đại đệ tử hiện giờ Lô Ngọc Địch có địch nổi Diệp Tùng Đào không?

Tống Yến Hồi đột nhiên cắm kiếm trở lại.

Không khí lập tức hòa hoãn hơn, năm vị trưởng lão cũng khôi phục thái độ bình thường, đại trưởng lão tiếp tục nói với giọng hòa giải: “Yến Hồi, có một số việc ngươi nên suy xét rõ ràng.”

“Chức thành chủ Vô Song thành này, ta vốn chẳng hứng thú. Có điều, Tùng Đào, hắn không có tư cách đó.” Khi Tống Yến Hồi nói vậy thậm chí không buồn nhìn Diệp Tùng Đào tới một cái.
Diệp Tùng Đào giận tới tím mặt, định xách đao lao tới nhưng lại bị đại trưởng lão giơ tay ngăn cản.

Tống Yến Hồi cười: “Ta có thể không làm thành chủ nữa, nhưng ta cũng có quyền để cử. Thân là thành chủ cũ, cũng phải có quyền lực này chứ.”

“Đương nhiên.” Đại trưởng lão gật đầu.

Diệp Tùng Đào cầm đao chỉ vào Lô Ngọc Địch: “Là thằng nhóc này à? Tên nhóc con nhà ngươi cũng muốn làm thành chủ, hỏi đao của ta trước đã!”

Lô Ngọc Địch đột nhiên mỉm cười, đột nhiên nghĩ nếu hắn còn bị coi là thằng nhóc, vậy người kia còn nhóc hơn cả nhóc. Thành chủ thật sự mà Tống Yến Hồi đã lựa chọn trong lòng.

“Không, không phải hắn.” Tống Yến Hồi đột nhiên hạ giọng quát: “Vô Song!”

“Tới rồi, sư phụ.” Một giọng nói biếng nhác vang lên, các đệ tử quay đầu lại, chỉ thấy một thiếu niên mặc áo trắng, gương mặt tuấn tú cõng một cái hộp kiếm lớn đang chậm rãi đi vào trong các. Chính là đệ tử mà Tống Yến Hồi để ý nhất - Vô Song.

“Vô Song Kiếm Hạp!” Đôi mắt đại trưởng lão sáng rực lên.

Diệp Tùng Đào lại tức giận quát: “Là thằng nhãi này à?”

Vô Song đi qua bên cạnh hắn, trừng mắt nhìn hắn một lượt: “Đại thúc, ngươi là ai?”

“Diệp Tùng Đào!” Diệp Tùng Đào cả giận nói.

Vô Song đi tới bên cạnh Lô Ngọc Địch và Tống Yến Hồi, gãi đầu suy nghĩ cả nửa ngày rồi mới nói: “Hình như không có danh tiếng gì.”

Diệp Tùng Đào tức tới mức run lên bần bật.

Lô Ngọc Địch đã quen với cử chỉ của sư đệ mình, cũng lười giải thích với hắn, chỉ gật đầu: “Ừ, không có danh tiếng gì. Lần này ngươi không nhớ nhầm.”

“Vô Song, đánh thử một trận với vị sư thúc của ngươi dưới kia đi. Nếu ngươi thắng, ngươi sẽ là thành chủ Vô Song thành.” Tống Yến Hồi đột nhiên nói.

“Được, ta biết rồi. Chẳng phải ta đã đồng ý với ngài rồi sao?” Vô Song nhún vai, đột nhiên xoay người ngồi xuống cạnh Tống Yến Hồi nói: “Đánh thôi nào.”

Diệp Tùng Đào nhíu mày: “Ngươi ngồi đó, chúng ta đánh thế nào được?”

Vô Song ngây ra một chút, nói: “Chưa hiểu việc đời.” Sau đó nhẹ nhàng mở hộp kiếm, năm luồng sáng lạnh đột nhiên bay ra từ trong hộp kiếm.

“Vân Toa, Thanh Sương, Phong Tiêu, Nhiễu Chỉ Nhu, Ngọc Như Ý. Chơi với vị đại thúc này chút nào.”

Chương 93: Thanh kiếm sát sinh

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Năm vị trưởng lão nhìn nhau một lượt, không phải bọn họ chưa nghe nói mấy năm nay Tống Yến Hồi nhận một đệ tử thiên phú tuyệt hảo, thế nhưng chẳng qua chỉ là một đệ tử trẻ tuổi, liệu gây được bao nhiêu sóng gió? Chẳng qua là nhiều năm nữa sẽ trở thành một Tống Yến Hồi khác mà thôi. Thêm một kiếm khách như vậy có vẻ không lợi ích gì cho Vô Song thành. Cho nên bọn họ không để ý tới, thế nhưng lúc này trong mắt họ đều toát ra ánh sáng sắc bén.

Như một con chim ưng.

Vô Song Kiếm Hạp, đó là một thứ vũ khí mà các đời thành chủ Vô Song thành quý trọng như mạng nhưng lại không thể không gác xó. Trong hộp kiếm này có mười hai thanh phi kiếm, một thanh trường kiếm, do thành chủ đầu tiên lưu lại, năm đó thành chủ dùng máu nuôi kiếm, cuối cùng đạt tới mức tâm kiếm hợp nhất, có thể khống chế cùng lúc tất cả các thanh kiếm trong hộp kiếm, phi kiếm bay lượn lấy đầu người, một mình độc bộ thiên hạ. Nhưng năm trăm năm sau lại không ai đánh thức được hộp kiếm nữa, không ngờ Tống Yến Hồi lại tìm được người như vậy.

“Hơn nữa với tuổi tác của hắn không ngờ lại khống chế được năm thanh phi kiếm.” Đại trưởng lão nhíu mày.

Diệp Tùng Đào kinh hãi, đương nhiên hắn cũng nghe nói tới truyền thuyết về Vô Song Kiếm Hạp, nhưng thấy thiếu niên trước mắt vẫn trẻ tuổi, hoàn toàn không ngờ trong tay hắn lại là Vô Song Kiếm Hạp trong truyền thuyết. Năm luồng hàn quang lóe lên, hắn vội vàng rút đao ngăn cản. Hắn cũng là đệ tử kiệt xuất trong số đệ tử Vô Song thành đời trước, chẳng qua không địch lại Tống Yến Hồi nên rời khỏi Vô Song thành, một mình xông xáo giang hồ. Nhưng hiện giờ cảnh giới của hắn kém xa Tống Yến Hồi, năm vị trưởng lão tìm hắn về chẳng qua do thân phận của hắn, đồng thời hắn dễ khống chế hơn Tống Yến Hồi võ nghệ cao siêu, làm một con rối có tiếng mà không có miếng là được.

Nhưng Diệp Tùng Đào không muốn bỏ qua cơ hội này, hắn nhẫn nhịn mấy chục năm mới có một cơ hội như vậy, không muốn bỏ qua. Cho nên hắn rút thanh Đoạn Hồn đao, chém thẳng một đao tới. Đao khí như nước, hùng hồn bá đạo.

Hắn lao nhanh tới quát: “Phi kiếm thuật thì đã sao, Đoạn Hồn đao của ta sợ ngươi chắc?” Một đoa chém bay hai thanh phi kiếm, xoay người lại tránh né một thanh khác, lại vung đao chém rơi một thanh nữa.

Chỉ còn một thanh! Diệp Tùng Đào thầm nghĩ, thanh Nhiễu Chỉ Nhu đột nhiên đổi hướng, bay từ dưới người chếch lên, hắn đột nhiên vươn tay phải nắm lấy thanh phi kiếm này, trong lòng hết sức vui mừng: Chặn được rồi! Chặn được rồi! Ta chặn được cả năm thanh phi kiếm rồi!

Lại thấy một luồng sáng lạnh đột nhiên đánh úp tới, hắn ngẩng đầu, chứng kiến một thanh phi kiếm bay thẳng tới, nhắm thẳng vào giữa trán hắn, thân kiếm nhanh chóng xoay tròn như lúc nào cũng có thể đâm thêm một tấc. Hai chân Diệp Tùng Đào mềm nhũn, suýt nữa thì quỳ xuống.

Vô Song cười nói: “Đao của ngươi tên là Đoạn Phách, thanh phi kiếm này của ta tên là ‘Sát Sinh’, cũng coi như hợp với ngươi.”

“Là Đoạn Hồn, không phải Đoạn Phách.” Lô Ngọc Địch nhắc nhở.

Vô Song gật đầu: “À, là Đoạn Hồn đao của Điệp Tùng Tử.”

Lô Ngọc Địch bất đắc dĩ đáp: “Là Diệp Tùng Đào.”

Vô Song tặc lưỡi: “Thèm ăn hạt thông quá!”

“Yến Hồi, ngươi nhận một đệ tử tốt, có thể khống chế đồng thời sáu thanh phi kiếm. Tư chất như vậy, trăm năm qua Vô Song thành còn không có tới một người.” Đại trưởng lão mở miệng: “Có điều giơ kiếm vào trưởng bối sư môn như vậy có phải bất kính quá không.”

“Bất kính?” Vô Song đột nhiên ngoắc ngón tay, thanh Sát Sinh đột nhiên xoay vòng bắn thẳng về phía đại trưởng lão.

Đại trưởng lão mặt không đổi sắc, chỉ nhẹ nhàng vung ống tay áo, thanh phi kiếm này dừng lại cách người hắn một thước. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve thân kiếm, thản nhiên nói: “Còn trẻ mà thiên phú cao siêu như vậy, đáng được khen ngợi. Nhưng làm vậy thật đúng là không để trưởng bối vào mắt.”

“Lão già nhà ngươi thật lợi hại, sao ngươi không làm thành chủ?” Vô Song hứng thú nhìn ông lão với gương mặt có vẻ hiền từ này.

Đại trưởng lão lắc đầu: “Ta đã già rồi.” “Ta còn rất trẻ, ngươi cảm thấy ta có làm thành chủ được không?” Vô Song nhướn mày.

Đại trưởng lão quay đầu lại nhìn Tống Yến Hồi, trầm giọng nói: “Yến Hồi, ngươi bồi dưỡng được một chủ nhân Vô Song Kiếm Hạp.”

Tống Yến Hồi gật đầu: “Đúng.”

“Người như vậy nên dẫn Vô Song thành trở lại thời khắc thiên hạ vô song chân chính.” Ánh mắt đại trưởng lão lạnh băng.

Ánh mắt Tống Yến Hồi đột nhiên trở nên mờ mịt, miệng lẩm bẩm: “Vận mệnh một tòa thành phải đặt lên tay một đứa trẻ hay sao?”

“Sư phụ, tuy trí nhớ của ta không tốt nhưng ta không phải trẻ con đâu nhé. Ta là Vô Song, vô song trong thiên hạ vô song. Từ khi ta được gọi như vậy có phải đã định sẵn sẽ lên làm thành chủ rồi không?” Vô Song thu lại năm thanh phi kiếm, cõng hộp kiếm đứng lên nói: “Sư phụ, nhường chỗ nào.”

Không ngờ Tống Yến Hồi lại thật sự đứng lên theo câu nói này, Vô Song xoay người định ngồi xuống.

“To gan!” Một vị trưởng lão đứng dậy gầm lên: “Cho dù ngươi là chủ nhân của Vô Song Kiếm Hạp, không được ngũ lão chúng ta tán thành, ngươi cũng không thể ngồi lên vị trí này!”

“Ta cứ ngồi đấy.” Vô Song đặt hộp kiếm trước mặt, rồi ngồi thẳng xuống: “Thì sao?”

Trưởng lão kia đột nhiên bước tới một bước, Vô Song lập tức mở hộp kiếm.

Phi kiếm.
Mười thanh!

Vân Toa, Khinh Sương, Phong Tiêu, Hồng Diệp, Hồ Điệp, Tuyệt Ảnh, Sát Sinh, Phá Kiếp, Ngọc Như Ý, Nhiễu Chỉ Nhu.

Đồng loạt bay tới trước mặt trưởng lão kia. Trưởng lão kia dừng bước, kinh hãi tới biến sắc.

Vô Song mỉm cười: “Ông già, ngươi nói xem, ta có ngồi vào chỗ này được không?”

Đại trưởng lão gật đầu nói: “Được.”

“Hay lắm.” Vô Song cười nói: “Nghe năm vị trưởng lão nói có khách sắp tới, vậy mời dẫn bổn thành chủ tới gặp nào.”

Ngoài Vô Song thành, một đội nhân mã đang chuẩn bị vào thành. Chính giữa đoàn xe là một cỗ xe ngựa nóc vàng, người ngồi trong xe vén mành, để lộ một gương mặt non nớt, là một đứa trẻ mười hai mười ba tuổi. Đứa trẻ kia liếc mắt nhìn ra ngoài rồi nói với một người khác trong xe ngựa: “Chủ nhân, đến rồi!”

Người kia ngồi rất ngay ngắn tại đó, gương mặt tuấn tú, thần thái nho nhã, nhưng vẫn luôn nhắm mắt, chỉ gật đầu: “Dựa theo ước định, mấy lão gia tử kia chắc đã chuẩn bị. Bảo với đoàn xe trực tiếp vào thành.”

Đứa bé kia lại lắc đầu đáp: “Người giữa cửa nói là không cho vào.”

“Không cho vào?” Giọng nói của người kia toát lên vẻ kinh ngạc.

“Xin hỏi công tử dưới thành họ Tiêu phải không?” Một giọng nói bỗng truyền tới.

Đứa bé vội vàng vén mành nhìn lên trên.

“Ai vậy?” Người trong xe ngựa hỏi.

“Là một thiếu niên mặc đồ màu trắng, bên cạnh là một cái hội rất dài.” Đứa bé đáp.

Đứa bé vừa nói xong, thiếu niên trên thành đã ôm chiếc hộp nhảy xuống trước mặt hắn, trực tiếp kéo tung tấm mành của xe ngựa.

“To gan!” Đứa bé quát lớn. Đồng thời, tất cả người hầu xung quanh xe ngựa lập tức rút đao.

“Tại hạ tân thành chủ Vô Song của Vô Song thành, có việc muốn tâm sự với Tiêu công tử.” Vô Song nhếch miệng cười.

Đứa bé trợn tròn hai mắt nhìn chằm chằm vào công tử vẫn nho nhã chẳng khác gì lúc trước, nhưng công tử kia chỉ do dự một chút rồi gật đầu đồng ý.

“Hân hạnh được gặp mặt, tại hạ Tiêu Sùng.”

Chương 94: Thiên nhân thiên diện

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Cửu Tiêu thành.

Lôi Vô Kiệt ôm chặt lấy Đường Liên kêu khóc: “Đại sư huynh, gặp được ngươi thật tốt quá. Một bầy sát thủ chẳng hiểu sao lại muốn giết chúng ta, hơn nữa chúng càng lúc càng lợi hại. Ngươi tới thật tốt quá. Nào Tiêu Sắt, chúng ta dẫn đại sư huynh quay ngược lại, đánh cho đám người kia một trận!”

Tiêu Sắt lạnh lùng nhìn Lôi Vô Kiệt, không buồn để ý tới hắn, chỉ nói với tiểu nhị: “Tiểu nhị, cho một vò Điêu Hoa Nhưỡng, thêm bốn năm món điểm tâm. Nghe nói bánh hoa quế của Cửu Tiêu thành không tệ, cho một phần luôn nhé.”

Đường Liên bất đắc dĩ: “Hai người các ngươi, một coi ta là thị vệ, một coi ta như túi tiền. Không xốc được chút khí khái của đệ tử Tuyết Nguyệt thành à?”

“Khí khái cái gì đây, ngươi không thấy sát thủ đó thôi, thanh kiếm lớn như cái ván cửa mà tới tay hắn lại linh hoạt như mũi kim thêu hoa. Ta và Lý Phàm Tùng đệ tử Đạo Kiếm Tiên hai người liên thủ đánh không lại một mình!” Lôi Vô Kiệt tức tối nói.

“Sát thủ nào mà mạnh vậy?” Đường Liên cũng kinh ngạc.

“Là Ám Hà, còn là năm sát thủ đỉnh cao. Người Lôi Vô Kiệt vừa nói là sát thủ của Tô gia, dùng một thanh kiếm lớn, tên là Tô Xương Ly.” Tiêu Sắt gạt Lôi Vô Kiệt đang định nói tiếp một tràng, lên tiếng trước.

Lôi Vô Kiệt gật đầu: “Đúng vậy, tên là Tô Xương Ly.”

Đường Liên suy nghĩ rồi nói: “Ám Hà là tổ chức sát thủ thần bí nhất trên giang hồ, tồn tại từ thời tiền triều, còn sớm hơn Tuyết Nguyệt thành cả trăm năm. Nhưng trên giang hồ lại rất ít tin tức về bọn họ. Tuy nhiên dẫu sao cũng có chút dấu vết lưu lại, không ít sát thủ tuy không rõ tên thật nhưng người giang hồ lại đặt danh hiệu cho họ. Tô Xương Ly mà các ngươi gặp chắc là sát thủ có danh hiệu ‘Đại Kiếm’, bên cạnh hắn còn hai người.”

“Có, một cô gái mặc áo đỏ chơi hoa, với một cô mặc áo tím.” Lôi Vô Kiệt gật đầu nói.

“Đó là ‘Hoa Yêu’ và ‘Tử Mị’, ba người này thường hành động cùng nhau, xem như khá nổi danh trong số sát thủ của Ám Hà.” Đường Liên nói.

“Như vậy mà mới là ‘xem như khá nổi danh’?” Lôi Vô Kiệt kinh ngạc nói.

“Đúng vậy, rất nổi danh thì phải là ‘Tri Tán Quỷ’. Nghe nói thường cầm dù xuất hiện trong ngày mưa, đoạt mạng như ma quỷ. Đó là sát thủ tầm cỡ truyền thuyết rồi, nhưng đã mười mấy năm rồi chưa hiện thân. Nghe nói đã chết rồi.” Đường Liên gật đầu nói.

Tư Không Thiên Lạc vẫn im lặng đột nhiên lên tiếng: “Ta từng nghe phụ thân nhắc tới Tri Tán Quỷ rồi, hình như năm xưa hắn là sát thủ đệ nhất của Ám Hà.”

“Vậy sư huynh, ngươi nói xem bốn người chúng ta quay trở lại có đánh thắng được họ không?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Cái này thì không vấn đề.” Đường Liên cười nói.

“Sư huynh thật khí phách, không như ai đó chỉ biết chạy!” Lôi Vô Kiệt giơ ngón tay cái: “Nhưng bỏ qua thôi, chúng ta người lớn không chấp trẻ nhỏ. Cứ mau mau chạy về Lôi gia bảo đã.” “Ngươi vội về Lôi gia bảo như vậy là muốn tham gia ‘Anh Hùng yến’ của Lôi gia bảo?” Đường Liên đột nhiên hỏi.

“Đúng vậy, mãi năm nay Lôi gia bảo mới được tổ chức Anh Hùng yến. Ta thân là đệ tử xuất sắc nhất trong thế hệ này của Lôi gia bảo, có nóng lòng trở về cũng dễ hiểu thôi mà.” Lôi Vô Kiệt bị nói trúng tâm tư, bèn gãi đầu: “Đúng rồi... sư huynh...”

“Cái gì?” Đường Liên thấy Lôi Vô Kiệt đột nhiên ngó đông ngó tây, có vẻ khó hiểu.

Tiêu Sắt lạnh lùng lườm Lôi Vô Kiệt một cái nói: “Hắn muốn hỏi ngươi, ngươi đã đến đây, vậy Diệp Nhược Y đâu rồi?”

Đường Liên giờ mới hiểu ra, cười nói: “Lôi Vô Kiệt ơi là Lôi Vô Kiệt, bị người ta đuổi giết tới chân trời góc biển rồi còn nghĩ tới nhi nữ tình trường.”

Tiêu Sắt rót một chén Điêu Hoa Nhưỡng vừa được đưa lên, nhấp một ngụm rồi nói: “Năm đó sư huynh bị đuổi giết tới chân tời góc biển, chẳng phải cũng gặp tình nhân cũ à?”

Đường Liên nhận lấy rượu uống một chén: “Là chuyện thường của con người thôi mà.”

Tiêu Sắt mỉm cười, ánh mắt bỗng lóe lên sắc tím.

Đường Liên rót một chén rượu, đưa cho Lôi Vô Kiệt: “Ngươi cũng uống một chén đi.”

Lôi Vô Kiệt nhận lấy chén rượu, lại thấy Tiêu Sắt đột nhiên vung tay áo, đánh bay chén rượu kia lên trời. Nước rượu chảy xuống, khóe miệng Đường Liên nhếch lên thành một nụ cười lạnh, ngón tay vạch một cái, làn nước lập tức đóng băng. Đường Liên nắm lấy mũi băng đó đâm thẳng vào đầu Tiêu Sắt.

“Sư huynh!” Lôi Vô Kiệt kinh hãi. Tiêu Sắt mặt không đổi sắc, một thanh trường thương lướt sát qua qua tóc hắn, đánh tan mũi băng đó. Đường Liên mỉm cười lui lại ba bước, gương mặt chẳng còn vẻ chính nghĩa lẫm liệt vừa rồi mà nở nụ cười âm tà: “Sao ngươi nhìn ra?”

“Ngươi trông rất giống Đường Liên, giọng điệu cũng giống, ngay ngữ điệu khi nói chuyện cũng giống hệt, thậm chí bắt chước cả dáng vẻ chính nghĩa lẫm liệt. Thế nhưng có một điều ngươi không biết, chỉ cần nhắc tới việc nam nữ, Đường Liên sẽ đỏ mặt. Hình như ngươi không học được điểm này.” Tiêu Sắt thản nhiên uống một chén rượu.

Lôi Vô Kiệt kinh ngạc hỏi Tiêu Sắt: “Tên này không phải đại sư huynh?”

“Công phu đóng băng nước vừa rồi cần nội lực cực kỳ âm hàn mới có thể làm được. Đại sư huynh tu luyện nội lực chân truyền của đại sư tôn, đi theo con đường thuần dương chí cương. Người này không thể là đại sư huynh.” Tư Không Thiên Lạc cầm trường thương trong tay, thần sắc nghiêm túc.

Đường Liên kia bị vạch trần cũng chẳng hề sợ hãi, chỉ nhìn Tiêu Sắt nói: “Lời ngươi nói ta tin tám phần, còn hai phần ta không tin. Vừa rồi ta thấy trong mắt ngươi lóe lên ánh sáng tím, đó là võ công gì vậy?”

“Ngươi muốn biết lắm sao?” Tiêu Sắt xoay chén rượu trong tay.

“Rất muốn biết.” Đường Liên giả gật đầu.

“Tiêu Sắt buông chén rượu xuống: “Vậy nói cho ta, ngươi là ai?”

Đường Liên giả đột nhiên xoat tay lên mặt, lộ ra một gương mặt xinh đẹp tuyệt trần: “Ta là cô ấy.”

Lôi Vô Kiệt kinh hãi biến sắc: “Nhược Y?”

Đường Liên giả lại mỉm cười âm tà, giơ tay quệt lên mặt một cái: “Hay là hắn?” Lại một gương mặt góc cạnh rõ ràng, mang vẻ nghiêm túc, chính là Tô Xương Ly đã đuổi giết bọn họ hôm qua.

“Là ngươi!” Lôi Vô Kiệt kinh hãi.

“Không, không phải.” Tiêu Sắt lắc đầu.

Đường Liên nhanh chóng giơ tay quệt lên mặt, lúc thì là cô gái xinh đẹp, lúc lại là nam nhân mặt có vết sẹo đao, lúc lại là bà lão tám mươi tuổi, lúc lại là một gương mặt đứa trẻ, chỉ có nụ cười âm tà trước sau vẫn không đổi. Lôi Vô Kiệt càng nhìn càng kinh hãi, tay cầm thương của Tư Không Thiên Lạc đã đổ mồ hôi, bàn tay nắm chén rượu của Tiêu Sắt cũng càng ngày càng chặt.

Hình ảnh này thật quá quỷ dị.

Cuối cùng gương mặt kia ngừng lại ở một vẻ kỳ quái nhất. Không ngờ một nửa là cô gái xinh đẹp, một nửa là nam tử mặt sẹo. Hắn mỉm cười với Tiêu Sắt, giọng nói cũng hóa thành lúc nam lúc nữ: “Ám Hà Mộ gia, Mộ Anh.”

Tiêu Sắt trầm giọng thốt lên danh hiệu khiến rất nhiều người trên giang hồ nghe danh mà sợ vỡ mật: “Thiên Diện Quỷ.”

Chương 95: Trận lưu chuyển

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Nửa mặt nữ nhân xinh xắn của Mộ Anh mỉm cười, nửa mặt nam nhân đáng sợ lại tức giận: “Không sai, ta chính là Thiên Diện Quỷ.”

Tiêu Sắt xiết chặt chén rượu, sắc mặt âm trầm: “Đường Liên thân là đại đệ tử của Tuyết Nguyệt thành, trên giang hồ không ít người từng gặp hắn, ngươi có biến thành gương mặt hắn cũng không khó. Nhưng không mấy ai biết đến Diệp Nhược Y, làm sao ngươi cải trang thành nàng được?”

Mộ Anh cười lạnh: “Ngươi sai rồi, thứ ta dùng không phải thuật dịch dung. Mỗi tấm da của ta đều lột từ mặt người thật xuống.”

“Cái gì!” Lôi Vô Kiệt kinh hãi, tay phải đột nhiên rút Sát Phố kiếm ra nhảy bổ về phía trước.

“Không được!” Tiêu Sắt tức giận vội vàng quát lớn.

Nhưng Lôi Vô Kiệt đã vung kiếm đâm thẳng về phía Mộ Anh.

“Đây là Chỉ Thủy kiếm pháp mà Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên truyền thụ à?” Mộ Anh đột nhiên xoay người, vươn song chỉ, lập tức kẹp được Sát Phố kiếm của Lôi Vô Kiệt: “Ta được tôn là thiên nhân thiên diện, ngày thường luôn giết người trong vô hình, rất hiếm khi ra tay. Nhưng chỉ bằng một thanh kiếm vừa bước vào Kim Cương Phàm Cảnh không giết nổi ta đâu.”

“Thêm mũi thương này thì sao?” Tư Không Thiên Lạc bước tới một bước, xuất thương, thế thương bá đạo chém cái bàn bên cạnh Mộ Anh thành hai nửa.

Nhưng Mộ Anh chỉ tung người đạp mũi thương xuống đất. Tư Không Thiên Lạc kinh hãi, võ công như vậy hầu như không thua kém gì Tư Không Trường Phong!

Lôi Vô Kiệt không rút kiếm về được, thương của Tư Không Thiên Lạc cũng bị ép chặt, hai người vận chân khí toàn thân nhưng không thể xê dịch được vũ khí trong tay tới nửa tấc. Còn Mộ Anh nửa mặt nữ nhân vẫn mỉm cười thản nhiên, nửa mặt nam nhân lại càng hung thần ác sát.

“Sao lại như vậy?” Sau lưng Lôi Vô Kiệt đã đầm đìa mồ hôi lạnh, từ khi bước vào giang hồ chỉ có một đối thủ duy nhất khiến mình có cảm giác áp lực tuyệt đối như vậy, đó chính là Kiếm Tiên - Lý Hàn Y. Chẳng lẽ tên sát thủ Thiên Diện Quỷ trước mặt đã lên tới cảnh giới Kiếm Tiên rồi?

Tiêu Sắt đứng dậy nhíu mày: “Đạn Chỉ Túy?”

Hai nửa mặt của Mộ Anh đột nhiên hóa thành dáng vẻ nam nhân trung niên lông mày trắng như tuyết, lộ vẻ kinh ngạc: “Ngươi biết cả Đạn Chỉ Túy?”

“Lôi Vô Kiệt, Thiên Lạc, không được vọng động chân khí.” Tiêu Sắt trầm giọng nói.

“Ngươi biết ta có ngàn tướng mạo nhưng lại không biết ta cũng là cao thủ dùng độc. Vừa rồi tuy ngươi đã hất đổ chén rượu nhưng Đạn Chỉ Túy của ta chỉ cần dính một giọt lên da thôi cũng có thể lập tức tiêu hủy công lực của các ngươi, còn các ngươi lại không hề phát giác.” Mộ Anh cười lạnh nói.

“Ngươi đắc ý quá rồi.” Tiêu Sắt đánh giá chén rượu trong tay.

Mộ Anh gật đầu: “Vì các ngươi đều sắp chết rồi.”
“Nhưng ta đâu có dính Đạn Chỉ Túy.” Tiêu Sắt bước lên trước một bước.

“Đừng có lừa ta, tình báo của Ám Hà tuyệt đối không sai, ngươi không biết võ công.” Mộ Anh vẫn một tay cầm Sát Phố kiếm của Lôi Vô Kiệt, một chân đạp Ngân Nguyệt thương của Tư Không Thiên Lạc.

“Ngươi có thể thử xem.” Tiêu Sắt bước tới trước mặt Mộ Anh, trong mắt lóe lên ánh sáng màu tím.

Mộ Anh kinh hãi, tinh thần lập tức hốt hoảng. Tiêu Sắt giơ chân đá về phía Mộ Anh. Thế nhưng cú đá này chẳng có lực đạo mạnh mẽ gì, chỉ khiến thân thể hắn hơi ngửa ra sau một chút. Nhưng chỉ như vậy thôi đã đủ khiến Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc rút vũ khí của mình về.

“Rút lui!” Tiêu Sắt mỗi tay nắm một người lui lại bên cạnh cửa.

“Muốn chạy ư?” Mộ Anh ổn định thân hình, vung tay, cửa sổ quán rượu lập tức bị hắn đóng lại.

“Tiêu chưởng quỹ, lúc trước ta cũng thấy ngươi dùng chiêu này.” Lôi Vô Kiệt cười nói.

Tiêu Sắt lườm hắn một cái: “Im đi!”

Tư Không Thiên Lạc nhìn một lượt xung quanh: “Các ngươi vẫn còn tâm tư nói chuyện khác cơ à, rốt cuộc Đạn Chỉ Túy mất bao lâu mới tan đây, không có nội lực chúng ta vốn không phải đối thủ của hắn.”

Cái đầu của Mộ Anh lắc nhẹ, lại thay một gương mặt trẻ thơ đáng yêu, chỉ có nụ cười âm tà lại càng quỷ dị. Hai tay hắn nhẹ nhàng vung lên, trong tay tỏa ra hàn khí dày đặc.

“Tên này biết rõ lắm võ công tà môn.” Lôi Vô Kiệt cầm kiếm ngăn trước mặt Tiêu Sắt và Tư Không Thiên Lạc: “Ta ngăn cản hắn, các ngươi đi trước đi.”
“Ngươi không ngăn nổi hắn, với nội lực của ngươi hiện giờ, hắn đánh một chưởng là giết chết được ngươi.” Tiêu Sắt nói.

“Ngươi đừng coi thường người của Lôi gia bảo, các ngươi đi rồi ta có thể đồng quy vu tận với hắn.” Lôi Vô Kiệt đột nhiên cắm Sát Phố kiếm xuống đất: “Ta còn sát chiêu cuối cùng.

“Ngươi muốn chết à?” Tiêu Sắt nhướn mày.

“Ta không muốn chết, ta còn rất nhiều nơi muốn đi.” Lôi Vô Kiệt quay sang nhìn Tiêu Sắt mỉm cười: “Muốn tới tiên sơn nơi hải ngoại, muốn leo lên đỉnh Côn Luân. Nhưng nếu ta không đi được, như vậy trong hai người chúng ta ít nhất cũng có một người phải đi. Ngươi chạy trốn nhanh hơn ta, ta nhường cơ hội này cho ngươi.” Sau khi nói xong Lôi Vô Kiệt đột nhiên xoay tay, một tay nắm lấy Sát Phố kiếm, đột nhiên áo đỏ tung bay, chân khí bùng lên.

“Dừng tay.” Tiêu Sắt thờ ơ nói.

Nhưng Lôi Vô Kiệt lại thật sự dừng tay, vì hắn biết chỉ cần Tiêu Sắt dùng giọng điệu thờ ơ như vậy nói chuyện, chắc chắn hắn đã nghĩ ra cách.

“Thiên Diện Quỷ, ngươi tính toán tốt lắm, nhưng có một điều ngươi tính sai rồi. Tuy bọn họ tạm thời mất đi nội lực, nhưng nội lực của ta vẫn còn.” Tiêu Sắt chậm rãi nói.

“Nội lực của ngươi?” Mộ Anh cười lạnh: “Nếu ngươi có nội lực cú đá vừa rồi đã chẳng yếu ớt như vậy, ngay một võ phu tầm thường cũng mạnh hơn ngươi một chút. Thế nhưng võ công mê hoặc tâm trí người khác của ngươi lại rất đặc biệt, nếu ngươi chịu dạy ta, như vậy ta sẽ cho ngươi chết thống khoái một chút. Ít nhất cũng để lại một tấm da mặt hoàn chỉnh.”

“Lôi Vô Kiệt, Thiên Lạc, cầm lấy tay của ta.” Tiêu Sắt đột nhiên giơ tay, cao giọng quát. Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc đều nhìn sang hắn, chỉ thấy Tiêu Sắt lúc thường luôn biếng nhác lại như thay đổi hẳn, ánh mắt lạnh băng, tay áo phất phới, dường như có một khí thế khó tả toát ra. Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc tuy trong lòng khó hiểu nhưng vẫn giơ tay, nắm lấy tay Tiêu Sắt.

Khoảnh khắc đó Tư Không Thiên Lạc và Lôi Vô Kiệt đều cảm thấy một luồng nội lực cuồn cuộn không ngừng truyền từ tay Tiêu Sắt sang tay bọn họ. Hai người đều kinh hãi, nội lực kia cực kỳ mãnh liệt, do dù chia đôi vẫn vượt qua nội lực của bản thân họ nhiều.

“Tiêu Sắt, thế này là...” Tư Không Thiên Lạc kinh hãi nói.

“Ẩn mạch của ta bị thương, không thể sử dụng nội lực nhưng nội lực của ta vẫn còn. Đây là trận Lưu Chuyển mà ta lĩnh ngộ được từ quyển sách vô danh mà Nho Kiếm Tiên tặng cho. Ta cho các ngươi mượn nội lực!” Tiêu Sắt nhíu mày, Tư Không Thiên Lạc và Lôi Vô Kiệt đều cảm thấy luồng nội lực truyền vào cơ thể mình bùng lên!

“Tiêu Sắt, hóa ra ngươi thật sự là cao thủ.” Lôi Vô Kiệt kinh ngạc cảm thán.

“Cao thủ với không cao thủ gì không quan trọng, quan trọng là phải sống sót.” Tiêu Sắt nói.

Tay trái Tư Không Thiên Lạc nắm lấy tay Tiêu Sắt, tay phải vung trường thương, chỉ thấy mũi thương làm gió nổi ào ào, còn mạnh hơn lúc vừa rồi.

“Đến đây nào, chẳng phải ngươi bảo muốn lột da mặt ta ư? Tới đây mà thử!” Tiêu Sắt cao giọng quát.

Lôi Vô Kiệt mỉm cười nói: “Lần đầu tiên nghe ngươi nói chuyện hăng hái như vậy đấy.”

Mộ Anh kinh ngạc, đột nhiên xoa tay một cái, không ngờ lại xóa hết gương mặt mình đi, hóa thành một người không mũi không mắt không miệng không mặt, nhưng giọng nói lạnh lùng vẫn vang lên: “Thú vị.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau