THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Tử Y Hoa Sát

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Lý Phàm Tùng nghe Lôi Vô Kiệt nói vậy thiếu chút nữa không nhịn nổi bật cười, nhưng nụ cười của hắn nhanh chóng tắt ngúm.

Bởi vì ánh sáng tím và ánh sáng đỏ kia bị cưỡng ép chặt đứt!

Kiếm khí quét ngang, Tô Xương Ly dùng một chiêu kiếm chặt đứt kiếm khí rồi lao thẳng tới trước mặt bọn họ, ngẩng đầu, ánh mắt mang theo chút sát ý: “Hiện giờ, còn thấy buồn cười không?”

Lôi Vô Kiệt và Lý Phàm Tùng cười khổ một tiếng, vội vàng lui lại phía sau. Tô Xương Ly mỉm cười, lại xuất kiếm bổ tới.

“Du Long quyết!” Ngón trỏ và ngón áp út tay phải của Lý Phàm Tùng khép lại, giơ một ngón tay, chỉ thấy một luồng sáng tím bắn ra từ ngón tay, thanh Túy Ca kiếm bay thẳng về phía Tô Xương Ly.

“Ngự kiếm thuật của Đạo gia?” Tô Xương Ly nhướn mày, thân hình ngửa ra sau, thanh kiếm gỗ đào lướt sát qua trước ngực của hắn. Hắn đứng dậy, giơ tay trái bắt lấy Túy Ca kiếm.

“Lên!” Song chỉ của Lý Phàm Tùng ngoắc lại, chỉ thấy Túy Ca kiếm rung động muốn thoát khỏi tay Tô Xương Ly.

“Lại lên nào!” Lý Phàm Tùng gầm lên một tiếng, trán nổi gân xanh, thân Túy Ca kiếm ngâm vang không ngừng, Tô Xương Ly cũng cau mày, nắm chặt lấy Túy Ca kiếm không chịu buông tay.

“Lên lần ba!” Lý Phàm Tùng đột nhiên giơ song chỉ lên, thanh Túy Ca kiếm rốt cuộc cũng thoát khỏi tay Tô Xương Ly, bay thẳng lên trời. Tô Xương Ly gật đầu quát lớn: “Được!”

“Xuống!” Song chỉ Lý Phàm Tùng đột nhiên vung xuống, chỉ thấy thanh kiếm gỗ đào kia đột nhiên hóa thành hàng trăm hư ảnh đâm thẳng xuống đầu Tô Xương Ly. Tô Xương Ly vung thanh kiếm lớn đột nhiên bổ thẳng lên trời, quét sạch toàn bộ hư ảnh kiếm khí đó.

“Về!” Lý Phàm Tùng cầm Túy Ca kiếm đã bay về tay, thở phào nhẹ nhõm.

Lôi Vô Kiệt khen: “Hóa ra Lý huynh biết Ngự Kiếm thuật, còn giấu thủ đoạn cơ đấy.”

Lý Phàm Tùng cười khổ một tiếng: “Dùng cả công phu ẩn giấu rồi, nhưng vẫn không đánh nổi.”

“Không đánh nổi cũng phải đánh, Thính Vũ!” Lôi Vô Kiệt đột nhiên gọi lớn, Thính Vũ kiếm theo tiếng gọi bay tới. Hắn giơ chân đá Thính Vũ kiếm về phía Tô Xương Ly, tiếp đó tung người cầm Sát Phố kiếm nhảy tới trước mặt Tô Xương Ly.

“Được, song thủ kiếm thuật của Tuyết Nguyệt thành!” Tô Xương Ly mỉm cười, xuất chiêu chém xuống!

Bên này sát khí bừng bừng, phạm vi mười trượng xung quanh ba người đã bị san thành bình địa.

Bên kia lại là cảnh cánh hoa tứ tán, áo đỏ áo tím bay lượn, hết sức mỹ lệ.

Trận chiến giữa ba cô gái cực kỳ xinh đẹp.

Tay áo Tô Hồng Tức phóng ra mười hai đóa phi hoa nhưng lại bị một thương của Tư Không Thiên Lạc quét sạch, thế nhưng cô nàng chẳng hề bực tức, chỉ nhẹ nhàng ngẩng đầu cười nói: “Hoa sát.” Những cánh hoa rơi xuống đất đột nhiên bay lên, tay Tô Hồng Tức nhẹ nhàng khép lại, những cánh hoa kia lại bay về phía Tư Không Thiên Lạc.

“Thử bao lần nữa cũng vậy thôi!” Tư Không Thiên Lạc lại phất tay bổ một thương ra, thế nhưng lần này có một đóa hoa đỏ lướt sát thân thương, nhanh chóng tấn công tới.

Không phải nhắm vào Tư Không Thiên Lạc mà là Tiêu Sắt.

Tiêu Sắt kinh ngạc, định nghiêng người né tránh nhưng lại thấy một người áo tím ngăn phía sau.

Tấm áo màu tím Tô Tử Y bay phấp phới, nụ cười nhẹ đầy quyến rũ: “Chàng thiếu niên này, định chạy đâu?”

Tư Không Thiên Lạc đột nhiên xoay người ném trường thương trong tay ra, trường thương xé gió bay tới tạo thành tiếng rít vù vù. Mũi thương ghim thẳng lên cánh hoa kia, bay thẳng tới lướt sát qua bên tóc mai của Tiêu Sắt, ép Tô Tử Y liên tục lùi lại phía sau.

“Không còn Ngân Nguyệt thương nữa, giờ thì sao đây?” Tô Hồng Tức lắc mình nhảy tới bên cạnh Tư Không Thiên Lạc, tay vân vê một cánh hoa, mỉm cười khanh khách.

Tư Không Thiên Lạc quay đầu lại cũng mỉm cười, đột nhiên giơ tay xuất quyền.

Cô là con gái của Thương Tiên tại Tuyết Nguyệt thành, tuy thương pháp được chân truyền của Thương Tiên nhưng không có nghĩa là cô chỉ biết mỗi thương pháp. Cô đánh ra một quyền, quyền này uyển chuyển nhẹ nhàng mềm mại như lá rụng, như mặt trời lên buổi sớm, như ánh trăng lẻ loi giữa màn đêm, hơn nữa còn rất hiểm.

Tửu Tiên Bách Lý Đông Quân sáng chế khi còn trẻ, Vong Ưu quyền.

Chỉ một quyền thôi đã khiến Tô Hồng Tức kinh hãi lui liền ba bước.
Nhưng cũng chỉ có một quyền này mà thôi. Tư Không Thiên Lạc biết một quyền này đánh ra sẽ rất bất ngờ nên mới mạo hiểm, nếu luận trình độ chân chính, quyền pháp của cô còn xa mới bằng thương pháp. Chỉ quyền đầu tiên mới có cơ hội, quyền thứ hai đối phương sẽ nhận ra nội tình, không còn sức tái chiến. Cô cần lấy lại trường thương, nhưng Ngân Nguyệt thương đang bay thẳng về phía Tô Tử Y.

Tô Tử Y bị Ngân Nguyệt thương ép cho không thể không lui lại, nhưng cô ta lại đang cười, còn Ngân Nguyệt thương đã không còn chủ nhân, uy thế có mạnh nữa cũng sẽ tan đi. Đến lúc đó Ngân Nguyệt thương sẽ là của cô ta. Đúng như cô ta mong muốn, một đòn xé tan không trung của Ngân Nguyệt thương rốt cuộc cũng yếu bớt, Tô Tử Y xoay người định nắm lấy cán Ngân Nguyệt thương.

Nhưng có một bàn tay nắm lấy Ngân Nguyệt thương trước.

Trắng trẻo như ngọc, tay của một công tử. Tô Tử Y ngửng đầu, thấy Tiêu Sắt mỉm cười với mình, sau đó trường thương rung lên.

Nguy hiểm! Tô Tử Y cảm nhận được một luồng uy thế tập kích trong chớp mắt, đó là cảm giác sợ hãi và sát ý băng lãnh mà cả Tư Không Thiên Lạc cũng không khiến cô ta cảm thấy như vậy! Lạnh lẽo tới thấu xương!

Sau đó Tiêu Sắt chỉ cầm trường thương rồi đột nhiên vung một cái, quăng thương về.

Tư Không Thiên Lạc nhận lấy Ngân Nguyệt thương, xoay người một cái, đánh bay Tô Hồng Tức đang lao tới tấn công. Tô Hồng Tức xoay người giữa không trung, hạ xuống đất. Tô Tử Y cũng cầm song kiếm trong tay lao về phía Tư Không Thiên Lạc.

“Sao cứ đánh bay một người thì người khác lại tới, có chịu thôi không đây!” Tư Không Thiên Lạc mắng, xuất thương đâm về phía Tô Tử Y. Nhưng thân pháp của Tô Tử Y uyển chuyển yêu kiều, thân thể như dán sát vào Tư Không Thiên Lạc. Trường thương của Tư Không Thiên Lạc không thi triển được, lập tức bị Tô Tử Y ép tới mức rối loạn.

“Tiêu Sắt, chẳng phải ngươi bảo chúng ta hai đánh hai à? Ngươi làm gì vậy?” Tư Không Thiên Lạc tức giận mắng.

Không ngờ Tiêu Sắt lại chẳng cãi, chỉ cau mày như đang do dự gì đó.

Tô Tử Y âm thầm căng thẳng, cô là sát thủ đứng đầu của Ám Hà, từ nhỏ đã được gia tộc bồi dưỡng, thân thể nhạy bén vượt xa người giang hồ bình thường. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương vừa rồi tuyệt đối không phải ảo giác. Nhưng rốt cuộc sát ý này tới từ người Tiêu Sắt hay xung quanh có cao thủ khác mai phục? Tô Tử Y cố gắng đè nỗi sợ trong lòng xuống, song kiếm trên tay thi triển chiêu số độc ác cay nghiệt nhất muốn dồn Tư Không Thiên Lạc vào chỗ chết. Thế nhưng đột nhiên cô ta lại thấy người của mình trầm xuống.

Như có lực lượng gì đang đè lên người mình.

Tô Tử Y kinh hãi, thân hình cứng đờ, vội vàng lui lại phía sau. Cô ngẩng đầu lên nhìn Tô Hồng Tức nhưng lại thấy vẻ hoang mang trong mắt đối phương.

Bên kia Tô Xương Ly cũng buông kiếm, trước mặt hắn là Lôi Vô Kiệt và Lý Phàm Tùng đang cầm kiếm thở hổn hển. Hắn không thừa thắng xông tới mà cầm kiếm đi tới bên cạnh Tô Tử Y và Tô Hồng Tức.

“Sao lại như vậy?” Tô Hồng Tức hỏi.

Tô Xương Ly ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, chỉ thấy trên đó có một vầng trăng rất tròn rất sáng rất đẹp, nhưng lại rất không chân thực.

Tô Tử Y nhìn lên theo ánh mắt Tô Xương Ly, kinh ngạc một hồi rồi lẩm bẩm: “Trong như tờ giấy ấy.”

Tô Xương Ly buông kiếm, nhẹ giọng thốt lên hai chữ.

“Cô Hư.”

Chương 87: Đạo pháp huyền môn

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Mộ Lương Nguyệt vẫn quan chiến cũng bước lên trước, ngẩng đầu ngắm ánh trăng trên bầu trời, gật đầu nói: “Là trận Cô Hư.”

Tô Xương Ly nhíu mày: “Ngươi cũng là cao thủ bí thuật, bọn họ bố trí một trận Cô Hư lớn như vậy mà ngươi hoàn toàn không phát hiện hay sao?”

Mộ Lương Nguyệt lắc đầu: “Đây không phải bí thuật, đây là đạo pháp huyền môn.”

“Bí thuật và đạo pháp, cùng là trận Cô Hư, chẳng lẽ lại khác nhau nhiều lắm à?” Tô Xương Ly hỏi.

“Trận Cô Hư vốn xuất phát từ đạo pháp, đạo pháp vận chuyển theo thiên đạo, nhưng tu thiên đạo lại cần thiên vận. Người thường không có thiên vận có luyện cả đời cũng chỉ phí công. Còn bí thuật lại là quỷ đạo là hành động trộm cắp thiên đạo.” Mộ Lương Nguyệt giải thích.

Tô Xương Ly chống kiếm trầm tư,không nói gì tiếp, cảm giác áp lực trên người càng ngày càng lớn, hầu như không nhấc nổi kiếm lên.

Bên kia ánh mắt Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc đầy khó hiểu, không biết vì sao đám người Tô Xương Ly đã chiếm thượng phong lại đột nhiên thu tay. Tiêu Sắt ngẩng đầu nhìn ánh trăng trên bầu trời, thì thầm như đang suy nghĩ: “Cô Hư?”

“Cô Hư? Cô nàng áo trắng kia lại thi pháp à?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

Lý Phàm Tùng cười nói: “Thành công rồi! Thành công rồi!”

Tô Xương Ly đột nhiên quát lớn, nhấc thanh kiếm lớn nhảy thẳng lên, đập mạnh thanh kiếm vào không trung. Mọi người xung quanh cảm thấy ngọn núi như lung lay một chút.

“Phá trận!” Tô Xương Ly quát.

Mộ Lương Nguyệt nhảy lên, áo trắng phất phơ, miệng lẩm bẩm chú ngữ, vô số bươm bướm bay ra từ áo cô.

“Đi thôi!” Lôi Vô Kiệt bỗng cảm thấy có một bàn tay kéo mình, hắn kinh hãi quay đầu nhưng lại phát hiện mình được một người khác kéo ra ngoài.

Chỉ trong chớp mắt đã đột ngột từ một không gian đầy rẫy kiếm khí tới một sơn cốc hết sức tĩnh lặng. Lôi Vô Kiệt kinh ngạc phát hiện xung quanh không một bóng người, người vừa kéo mình ra xoay người một cái biến mất không thấy đâu.

Hôm nay gặp quỷ thật rồi. Trong lúc Lôi Vô Kiệt còn đang gãi đầu chưa hiểu nguyên nhân, Tiêu Sắt đã bị đẩy ra không biết từ nơi nào.

“Sao thế này?” Lôi Vô Kiệt vội vàng hỏi.

“Là tiểu đạo sĩ núi Thanh Thành.” Tiêu Sắt đáp.

Trong trận Cô Hư, Lý Phàm Tùng khen: “Tiểu Phi Hiên, ngươi cũng khá lắm. Không uổng công ta kéo dài thời gian bao lâu giúp ngươi.”

“Ai cần ngươi khen” Phi Hiên trừng mắt với hắn một cái, vung tay lên, đẩy Tư Không Thiên Lạc ra ngoài.

Tô Xương Ly rút thanh kiếm cắm trên mặt đất lên cười nói: “Núi Thanh Thành lại có thiếu niên anh hùng rồi, một đạo đồng thôi mà có thể thi triển trận Cô Hư lớn đến mức này ư?”

Phi Hiên hạ giọng nói: “Tiểu sư thúc mau đi đi, tên này không đơn giản. Trận Cô Hư của ta không vây được hắn lâu đâu.” “Đi?” Tô Xương Ly đột nhiên nhấc kiếm, rảo bước nhanh hơn: “Để mạng lại đã.”

“Dừng!” Phi Hiên đột nhiên giơ tay quát khẽ.

Thân thể Tô Xương Ly cứng đờ, sửng sốt một hồi rồi mới hiểu ra: “Đây là lực lượng đã áp chế chúng ta lúc vừa rồi? Võ công gì vậy?”

“Đạo pháp - Đại Long Tượng Lực.” Mộ Lương Nguyệt sau lưng hắn nhíu mày.

“Lợi hại lắm à?” Lông mày Tô Xương Ly nhướn lên.

“Tuyệt học trấn sơn của núi Thanh Thành.” Mộ Lương Nguyệt gật đầu: “Chỉ những người đứng trong hàng ngũ thiên sư mới có tư cách học tập.”

“Được, chuyến này đi không uổng công.” Tô Xương Ly xách kiếm chậm rãi đi tới, bước đi đầu tiên rất thong thả nhưng tiếp đó càng lúc càng nhanh, cuối cùng đã chạy hết tốc lực.

Hắn còn là người không vậy? Phi Hiên thầm hô một tiếng, mồ hôi đã chảy ròng ròng trên trán, nhưng Tô Xương Ly vẫn gánh Đại Long Tượng Lực chạy thẳng tới. Tay trái Phi Hiên kéo Lý Phàm Tùng đẩy hắn ra ngoài, tiếp đó cắn đứt ngón tay, vẽ bùa chú giữa không trung, chỉ nghe khi bùa chú vẽ xong có tiếng sư tử gầm vang lên.

Tô Xương Ly đã rút kiếm giết tới trước mặt Phi Hiên.

Ảo ảnh sư tử lao tới, Tô Xương Ly giơ kém chém vỡ, Phi Hiên nhân cơ hội này ngửa mặt lên, trốn khỏi trận.

Mọi người ngoài trận thấy Phi Hiên trốn thoát mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng Lý Phàm Tùng tiến tới đỡ Phi Hiên mới phát hiện trên cánh tay hắn đã máu me đầm đìa.

“Ngươi bị thương!” Lý Phàm Tùng vội la lên.

“Chạy mau!” Phi Hiên vươn tay phải lau nhẹ chỗ miệng vết thương, miệng vết thương lập tức ngừng chảy máu. “Đại Long Tượng Lực của ta không chịu nổi bao lâu, bọn họ sẽ mau chóng phá trận thôi! Chạy!”
Lúc này Tiêu Sắt huýt sáo một cái, hai con ngựa Dạ Bắc vừa rồi chạy sang một bên giờ lập tức trở về, hắn nhanh chóng xoay người lên ngựa, giơ tay phải ra cho Tư Không Thiên Lạc.

Tư Không Thiên Lạc ngây ra như phỗng.

“Mau lên đây!” Tiêu Sắt nói.

Tư Không Thiên Lạc hơi đỏ mặt, giơ tay ra, được Tiêu Sắt kéo lên.

Bên kia Lôi Vô Kiệt cũng sải bước lên ngựa, Lý Phàm Tùng cũng cõng Phi Hiên nhảy theo. Nhóm năm người lập tức chạy thẳng xuống núi.

“Về núi Thanh Thành tránh một thời gian nhé?” Lý Phàm Tùng hỏi.

Tiêu Sắt lắc đầu: “Về núi Thanh Thành chỉ tránh được nhất thời, tuy không biết rốt cuộc vì nguyên nhân gì nhưng bọn họ đã quyết tâm muốn giết chúng ta. Ám Hà trước nay luôn không chết không thôi, tránh cũng chẳng tránh được. Chúng ta đi thẳng tới Lôi gia bảo đi, ngươi thuộc Đạo gia tiên môn không nên vọng động sát niệm, đến Lôi gia bảo sẽ khác.”

“Được.” Lý Phàm Tùng gật đầu.

Lúc này trên trán Phi Hiên đột nhiên lấp lóe ánh sáng đỏ, hạ giọng nói một câu: “Trận bị phá rồi.” Tiếp đó hôn mê bất tỉnh.

“Sao vậy?” Lôi Vô Kiệt quay đầu lại hỏi.

“Phi Hiên còn quá nhỏ tuổi, tu vi không đủ. Trận Cô Hư vừa rồi tiêu hao quá nhiều tâm thần của hắn, giờ ta cần tới tìm sư phụ.” Lý Phàm Tùng đáp.

Lôi Vô Kiệt gật đầu: “Lần này may nhờ có Lý huynh tương trợ, các ngươi về núi Thanh Thành đi. Con đường sau này, tự chúng ta đi được!”

Lý Phàm Tùng bế Phi Hiên tung người nhảy khỏi ngựa: “Đi đường cẩn thận, đừng có chết, sau này có cơ hội sẽ...”

“Túy tửu ca lâu, thiếu niên anh hùng!” Lôi Vô Kiệt cao giọng nói.

“Túy Ca!” Lý Phàm Tùng quát khẽ một tiếng, chỉ thấy kiếm gỗ đào bay ra từ trong vỏ, hắn giơ chân đạp lên kiếm gỗ đào, bay về phía núi Thanh Thành.

Trên núi, trận Cô Hư đã bị phá.

Tô Xương Ly đứng trên đỉnh núi nhìn hai con ngựa phóng nhanh dưới chân núi, nhíu mày như đang tự hỏi gì đó. Nếu công lực của hắn trong lúc toàn thịnh có thể nhảy từ trên núi xuống, xuất một kiếm chặt đứt đường núi trước mặt bọn họ. Nhưng trận Cô Hư vừa rồi tiêu hao quá nhiều tâm thần, hắn cảm thấy hơi mệt, thậm chí ngáp một cái.

Mộ Lương Nguyệt mặc áo trắng đi tới bên cạnh hắn hỏi: “Không đuổi à? Chẳng lẽ thả chúng đi như vậy ư?”

Tô Xương Ly lắc đầu: “Không đuổi. Để bọn chúng đi đi, nhưng bọn chúng sẽ mau chóng hối hận thôi.”

“Hối hận?”

Tô Xương Ly gật đầu: “Hối hận. Hối hận vì sao lúc trước không chết trong tay ta, một kiếm bêu đầu, vốn là cái chết thống khoái tới mức nào. Bọn chúng không biết chạy thoát khỏi tay ta nhưng người đang đợi chúng phía trước đáng sợ tới mức nào.”

Chương 88: Thập Bát Đao trận

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Thành Nam An

Mưa dầm kéo dài.

Nhưng vùng đất dưới cửa thành lại cực kỳ yên tĩnh, chỉ có tiếng giọt mưa rơi trên dù giấy trúc vang vọng không ngừng.

Tách, tách tách.

Lý Hàn Y nhìn người áo đen sắc mặt lạnh lùng như nước, nói: “Ngươi đã thu hồi thân phận của mình một lần nữa, không còn là Khôi?”

Tô Mộ Vũ gật đầu, dù giấy hơi nghiêng chặn trước mặt hắn, khiến Lý Hàn Y không thấy được thần sắc của hắn. Tô Mộ Vũ chậm rãi đi về phía Lý Hàn Y, mỗi bước đi đều khiến bọt nước bắt tung tóe, nhưng tiếng bước chân của hắn lại rất nhỏ, gần như không tạo ra âm thanh. Chỉ có tiếng nước mưa gõ trên mặt dù hết sức rõ ràng.

“Cho nên hiện giờ ngươi là gia chủ của Tô gia?” Lý Hàn Y lại hỏi.

Tô Mộ Vũ dừng chân cách Lý Hàn Y năm bước, gật đầu.

“Ngươi ngăn ta ở đây là định giết ta?” Lý Hàn Y lạnh lùng nói.

Tô Mộ Vũ dưới dù không đáp, cũng không tỏ ý kiến gì.

“Dẫu sao cũng không phải tới ôn chuyện.” Lý Hàn Y cười.

Tô Mộ Vũ nâng dù giấy cũng mỉm cười: “Trên thế gian này chắc không ai thật sự giết chết Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên được, ta tới đây chỉ để ngăn cản ngươi.”

“Ngăn cản ta?” Lý Hàn Y nhíu mày.

“Đường tới Lôi môn ta đã cản. Mời Kiếm Tiên về Tuyết Nguyệt thành.” Tô Mộ Vũ nói rất cung kính nhưng ý tứ lại có phần cuồng ngạo.
“Mời ta về?” Lý Hàn Y cười lạnh một tiếng. “Dựa vào ngươi ư?”

Tô Mộ Vũ xoay nhẹ cây dù trúc, từng giọt nước mưa chậm rãi xoay tròn xung quanh chiếc dù. “Dựa vào đao của ta. Ta có mười bảy thanh đao, một thanh kiếm. Hôm nay cho dù gãy ở đây cũng phải ngăn ngươi lại.”

Lý Hàn Y không nói gì, tay trái nhẹ nhàng nâng kiếm.

Ánh mắt Tô Mộ Vũ nhìn sang thanh trường kiếm này: “Hạng ba trong thập đại danh kiếm, Thiết Mã Băng Hà. Nghe nói kiếm thế bá đạo như kỵ binh đạp tan đồng bằng, nhưng cũng ác độc dị thường, khi rút kiếm ra khỏi vỏ có thể chặt đứt tuyết rơi trên bầu trời.”

“Tô Mộ Vũ, thật ra lúc đó gặp ngươi ta đã rất muốn tỷ thí với ngươi một trận. Đáng tiếc lúc đó là minh hữu, giờ coi như bù đắp một tiếc nuối năm xưa.” Lý Hàn Y nắm chặt thanh kiếm trong tay, hàn khí đột nhiên bùng lên trên thân kiếm.

Tô Mộ Vũ mỉm cười, tay vẫn xoay nhẹ cây dù, chỉ có tốc độ xoay càng lúc càng nhanh: “Tiếc nuối như vậy cũng đọng trong lòng ta đã nhiều năm.”

Lý Hàn Y không nói thêm, lệ khí tỏa ra trên người tỏa ra làm căng phồng trường bào rộng thùng thình, ống tay áo không ngừng lay động.

Tô Mộ Vũ đột nhiên ngừng xoay dù, những giọt nước mưa xoay tròn xung quanh dù trúc lập tức đổ xuống. Ngay trong khoảnh khắc đó, cây dù trúc kia đột nhiên nổ ‘ầm’ một tiếng, như đóa hoa nở rộ chỉ trong chớp mắt, tất cả nan dù vỡ tan, để lộ ra lưỡi đao sắc bén bên trong. Mười bảy nan dù nổ tung, mười bảy lưỡi đao mỏng bắn ra, găm trên tường thành. Tô Mộ Vũ cầm thanh kiếm sắc bén trong cán dù, nhảy thẳng tới, đâm về phía Lý Hàn Y.

“Kiếm của ta tên là Tế Vũ (mưa phùn). Thiết Mã Băng Hà của ngươi có thể chặt đứt bông tuyết, nhưng mưa thì sao? Mưa không thể bị chặt đứt.” Nhát đâm của Tô Mộ Vũ bị Lý Hàn Y né tránh, hắn chợt nghiêng người sang phải, né tránh đòn phản kích của Lý Hàn Y.
“Lên!” Lý Hàn Y đột nhiên quát lớn một tiếng, Thiết Mã Băng Hà trong tay phải vẽ thành một đóa hoa kiếm, không ngờ sau đó lại chém thẳng xuống.

Tô Mộ Vũ kinh ngạc, vội vàng lùi lại phía sau: “Năm đó ngươi ra tay kéo hoa sơn trà khắp núi, ta tưởng rằng kiếm pháp nào của ngươi cũng ưu nhã sâu xa như vậy, không ngờ hôm nay ra tay lại sắc bén như vậy, còn là cách dùng đao nặng nữa!”

“Đánh với một sát thủ, cần gì phải nói chuyện ưu nhã sâu xa cơ chứ?” Lý Hàn Y rút kiếm đuổi theo, lại vung kiếm chén tới.

Tô Mộ Vũ cong người xuống, tiết tấu của hắn đã bị Lý Hàn Y áp chế tới tận cùng, trường kiếm trong tay không thể thi triển được, chỉ có thể né tránh liên tục. Mưa đột nhiên nặng hạt, nước mưa gõ lên mặt đất phủ đá xanh tạo thành tiếng vang tí tách, nhưng giờ phút này Tô Mộ Vũ chỉ nghe thấy tiếng hít thở dồn dập của bản thân.

Tay phải Lý Hàn Y vung mạnh Thiết Mã Băng Hà, khí thế như sấm sét, hoàn toàn không giống dáng vẻ Kiếm Tiên lúc bình thường mà như mãnh thú trên chiến trường, nhe nanh giương vuốt. Cô cười lạnh một tiếng: “Chẳng phải bảo ta trở về Tuyết Nguyệt thành à? Vậy thì lấy thành ý của ngươi ra đây.”

Tô Mộ Vũ xoay tròn thanh kiếm trong tay, thanh kiếm được hắn gọi là ‘Tế Vũ’ đột nhiên trở nên vô cùng mềm mại, cuốn lấy Thiết Mã Băng Hà của Lý Hàn Y. Lý Hàn Y cảm thấy lực lượng trên thân kiếm đột nhiên biến mất, trong lòng kinh hãi, vội vàng vung quyền. Lúc này Tô Mộ Vũ cũng rút kiếm về, đạp chân lui lại phía sau.

Lý Hàn Y đứng đó, cầm kiếm trong tay, đột nhiên nhắm hai mắt lại. Hai tay áo vốn bay phần phật đột nhiên yên tĩnh lại, phảng phất như khí thế lôi đình trên người tiêu tan chỉ trong chớp mắt. Tô Mộ Vũ biết, Lý Hàn Y đang tích lũy khí thế, tiếp đó cô sẽ càng thêm đáng sợ.

“Nếu đã vậy, để ta cho kiếm tiên thấy nhiều thành ý hơn nhé!” Tay trái của Tô Mộ Vũ đột nhiên cử động, mười bảy lưỡi đao mỏng đang cắm trên tường thành cũng chuyển động theo. Lý Hàn Y mở mắt, phát hiện rất nhiều sợi tơ gần như trong suốt nối liền tay trái của Tô Mộ Vũ với mười bảy lưỡi đao mỏng kia.

“Đao Ti.” Lý Hàn Y nhẹ giọng nói.

Đao Ti của Ám Hà, binh khí duy nhất trên đời chỉ có lưỡi đao, không có thân đao.

Tô Mộ Vũ quát lớn một tiếng, tay trái kéo mạnh một cái, mười bảy lưỡi đao mạnh bay vụt từ trên tường xuống, đánh úp tới sau lưng Lý Hàn Y. Lý Hàn Y xoay tròn thanh kiếm của mình, mười bảy lưỡi đao mỏng kia bị Thiết Mã Băng Hà đánh trúng đột nhiên tản ra. Lý Hàn Y cũng dừng người lại.

Mười bảy lưỡi đao mỏng bắt đầu múa trong nước mưa, bay lượn không chút quy tắc, như được thần nhân khống chế, tung hoành khắp nơi. Nhưng thực tế kẻ khống chế chúng chỉ là tay trái không ngừng cử động của Tô Mộ Vũ.

Nhưng lúc này Lý Hàn Y lại ngừng hành động, những phi kiếm xoay tròn quanh cô cũng không tấn công nữa. Sau đó có một lưỡi đao mỏng đâm về phía cô, Lý Hàn Y cũng bắt đầu hành động. Cô đột nhiên múa lên. Tay áo bay tứ tán, áo đen múa lượn, Lý Hàn Y vung kiếm, bắt đầu một điệu kiếm vũ tuyệt thế. Mười bảy lưỡi đao mỏng bắt đầu bay múa xung quanh cô, cô vung kiếm, múa tay áo, cúi người, tiếng kim loại vang lên lanh lảnh như tiếng đàn. Thần thái Lý Hàn Y đổi thành phấn chấn, một kiếm một điệu nhảy chẳng khác nào thần nhân. Mười bảy lưỡi đao mỏng không ngừng tiếp cận nhưng không tìm được chút sơ hở nào, còn Lý Hàn Y đứng giữa khu rừng kim loại đó, vung kiếm múa một điệu kiếm vũ tuyệt thế.

Tô Mộ Vũ kéo mạnh tay trái rồi lại đột nhiên buông lỏng tay. Những lưỡi đao mỏng đang múa lượn giữa không trung như mất đi nơi chống đỡ, cũng vung xuống như Tô Mộ Vũ. Nam nhân kia vung thanh kiếm trong tay nhảy về phía Lý Hàn Y. Lý Hàn Y dừng lại, cắm mạnh Thiết Mã Băng Hà xuống đất, kiếm thế lập tức phun trào. Mười bảy lưỡi đao mỏng đang chém xuống lập tức bắn văng ra. Ngay khoảnh khắc này chiêu kiếm của Tô Mộ Vũ xuyên qua làn mưa, đâm thẳng tới yết hầu của Lý Hàn Y.

“Tế Nhận Trường Hồng, đến lúc tất sát lại vung tới, Uyển Nhược Mộ Vũ. Tên hay lắm.” Lý Hàn Y gật đầu.

Chương 89: Mộ Vũ Hàn Dạ

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Tế Vũ kiếm của Tô Mộ Vũ ngừng trước yết hầu của Lý Hàn Y.

Thiết Mã Băng Hà của Lý Hàn Y cũng đã đặt trước ngực Tô Mộ Vũ.

“Nếu chỉ xét riêng kiếm thuật, kiếm của ngươi không yếu hơn bất cứ vị Kiếm Tiên nào.” Lý Hàn Y nhìn Tô Mộ Vũ.

Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Kiếm của ta khác với kiếm của các ngươi. Kiếm của các ngươi là kiếm, còn kiếm của ta lại là hung khí.”

“Cho nên hôm nay nếu ta không giết ngươi, ngươi sẽ không tránh đường?” Lý Hàn Y nhíu mày.

Tô Mộ Vũ gật đầu: “Chuyện Ám Hà phải làm, trước nay luôn không chết không thôi.”

“Được.” Lý Hàn Y gật đầu, đột nhiên đạp bước lướt về sau, bàn chân giậm mạnh lên đất, một loạt bọt nước bay lên, tay phải của cô nâng kiếm quát khẽ một tiếng: “Lên!”

Chỉ thấy những bọt nước kia đột nhiên đóng băng.

Lý Hàn Y vung tay áo, những lưỡi đao băng đó lập tức bay về phía Tô Mộ Vũ.

“Ngươi có mười bảy thanh đao, một thanh kiếm. Nhưng đối với ta, thiên địa vạn vật đều có thể làm kiếm.” Lý Hàn Y ngạo nghễ nói.

Tô Mộ Vũ đột nhiên vung tay trái, mười bảy lưỡi đao mỏng rơi trên mặt đất lại lại bay lên, đột nhiên xoay tròn, trở thành một tấm chắn ngăn trước mặt Tô Mộ Vũ, đập tan những lưỡi đao băng đó.

“Dưỡng Kiếm thuật tổ truyền của Vô Song thành, dùng máu tươi nuôi kiếm, ngày này qua ngày khác, cuối cùng đạt tới mức tâm kiếm tương thông mới thành Phi Kiếm thuật. Đạo gia cũng có đạo pháp Ngự Kiếm thuật, truyền bùa chú vào kiếm gỗ đào, vận dụng đạo pháp vô thượng cũng có thể ngự kiếm bay lượn. Nhưng bất luận Dưỡng Kiếm thuật của Vô Song thành hay Ngự kiếm thuật của Đạo gia đều chú trọng tâm kiếm hợp nhất. Thế nhưng Mộ Vũ, hắn lại khác.” Trên tầng cao của một quán rượu cách đó không xa, một ông lão mặc trường bào quan sát trận quyết đấu này, nói với công tử áo tím đối diện.

Công tử nhà giàu mặc áo tím kia hỏi theo lời hắn: “Ngự Kiếm thuật của gia chủ Tô gia có gì khác?”

Ông lão mặc trường bào chậm rãi nhấp một ngụm trà rồi nói rất từ tốn: “Ngự Kiếm thuật của Mộ Vũ thoát thai từ thuật con rối tổ truyền của Ám Hà, chỉ cần đầu ngón tay đủ linh hoạt, người của Ám Hà Tô gia có thể dùng đầu ngón tay điều khiển Đao Ti khống chế mọi hành động của một người. Trăm năm trước ở Tô gia có một vị tiền bối dùng Đao Ti điều khiển lưỡi đao mỏng, trong thời điểm đỉnh cao nhất hắn cũng điều khiển mười bảy lưỡi phi nhận, thêm vào thanh kiếm trên tay vừa vặn mười tám. Cho nên vị tiền bối kia cũng đổi tên thành Tô Thập Bát. Chỉ có điều sau khi hắn chết, không ai trong Tô gia tái hiện được Thập Bát Đao trận của hắn, mãi tới khi Tô Mộ Vũ xuất hiện. Điểm khác biệt lớn nhất giữa Ngự Kiếm thuật của Mộ Vũ với Vô Song thành và Đạo môn là kiếm của hắn vẫn là kiếm, người vẫn là người, tinh túy của Thập Bát Đao trận vẫn phải dựa vào trình độ kỹ năng. Đó chính là Tô Mộ Vũ, cho nên tuy hắn có thể chặn đường Lý Hàn Y nhưng vĩnh viễn không thể trở thành cũng không muốn trở thành Kiếm Tiên.”

“Một sát thủ dựa vào tài nghệ kiếm thuật thuần túy như vậy lại ngăn được Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên?” Công tử áo tím hỏi.

Ông lão mặc trường bào mỉm cười, đặt chén trà xuống: “Công tử, ta nghe được vẻ khinh thường trong lời nói của ngươi. Ngươi đang thấy bất an à?”

Công tử áo tím nhíu mày: “Ta chỉ không muốn Lý Hàn Y trốn thoát.”

“Mộ Vũ đã ngăn trước mặt Lý Hàn Y, ta thủ bên mạn này, một mạn khác hình như có ba người trong số mấy lão già của tòa thành kia tới. Lý Hàn Y chỉ có một lựa chọn, đó là quay đầu trở về.” Ông lão mặc trường bào gõ nhẹ lên mặt bàn.

“Không thể giết chết hắn à? Một Tô Mộ Vũ đã ngăn được hắn, thêm cả ngươi nữa, Lý Hàn Y chắc chắn phải chết.” Ánh mắt công tử áo tím lóe lên sát khí. “Không ai có thể liên thủ cùng Tô Mộ Vũ, bất cứ ai cũng không. Đao trận của hắn sẽ chém người đó thành từng mảnh. Huống chi chỉ cần Lý Hàn Y không muốn chết, trên giang hồ này bất cứ ai cũng không giết chết được hắn. Cô Kiếm tiên một mình sống trong một thành không làm được, Bách Lý Đông Quân cả đao cả kiếm đều có thể thành tiên cũng không làm được. Chúng ta, cũng không làm được.” Ông lão mặc trường bào vẫn chậm rãi uống trà, nhìn về trận chiến phía xa.

Kiếm thuật của Lý Hàn Y rất đẹp, mỗi chiêu kiếm là một luồng hàn khí, khiến nước đóng băng, phong hoa tuyệt đại.

Kiếm thuật của Tô Mộ Vũ có một vẻ đẹp khác lạ, mười tám lưỡi đao bay lượn giữa không trung tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo dày đặc, khiến người ta kinh hãi tán thưởng tài nghệ tuyệt diệu của hắn.

Lý Hàn Y tung người lui lại phía sau, nhảy tới trên tường thành.

Công tử áo tím vui vẻ nói: “Hắn muốn trốn rồi?”

“Không.” Ông lão mặc trường bào đột nhiên buông chén trà xuống. “Cô ta nhận ra chúng ta rồi.”

Lý Hàn Y đột nhiên giơ thanh Thiết Mã Băng Hà lên, gió mạnh thổi tung làn áo cô, khoảnh khắc đó chẳng khác nào tiên nhân.

Tiếng mưa rơi đột nhiên im bặt.

Trong phạm vi trăm trượng xung quanh tường thành, mưa bỗng ngưng bặt.

Hóa thành bông tuyết trắng xóa.

Tuyết rơi.

Rồi không chỉ là tuyết, bông tuyết đó lướt qua ngọn cây dưới thành, để lại một vết cắt to bằng miệng chén. “Chiêu kiếm này, tên là Tuyết Mãn Trường Không.” Lý Hàn Y cúi đầu nhìn Tô Mộ Vũ.

Tô Mộ Vũ vung tay trái, mười bảy lưỡi đao xếp thành hàng trước mặt hắn. Hắn đột nhiên vung tay, mười bảy lưỡi đao mỏng đồng thời bay tới.

Lý Hàn Y xuất kiếm chém ra, ánh kiếm lạnh lẽo thấu xương.

Một luồng kiếm khí âm hàn, mười bảy lưỡi đao mỏng sắc bén, chớp mắt đã va chạm. Tô Mộ Vũ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn lại nhưng phát hiện Lý Hàn Y đột nhiên ném Thiết Mã Băng Hà trong tay ra, cô tung người nhảy lên, cầm chuôi kiếm bay thẳng ra ngoài. Không ngờ lại chẳng bay về phía Tô Mộ Vũ. Tô Mộ Vũ quay đầu lại, chứng kiến Lý Hàn Y đã đánh tới quán rượu.

Ông lão mặc trường bào đứng bật dậy, rút thanh đao sáng như tuyết bên cạnh, tức giận quát lớn: “Lý Hàn Y!”

Lý Hàn Y xuất kiếm đánh tan cái bàn trước mắt ông lão mặc trường bào, rồi xuất kiếm bổ thẳng về phía lão, cũng hét lớn: “Tạ Thất Đao!”

Gia chủ Ám Hà Tạ gia, Tạ Thất Đao, nghe nói giết người chỉ dùng nhiều nhất bảy đao.

Nhưng chỉ trong chớp mắt hắn đã xuất ba đao, Lý Hàn Y cũng đỡ ba đao.

Tô Mộ Vũ bên dưới quán rượu quay người lại, ánh mắt lạnh băng nhưng không hề có ý tiến tới vây công Lý Hàn Y. Ngay lúc này lại có ba bóng người mặc áo bào xám lao thẳng về phía này.

“Giết chết hắn!” Công tử áo tím hung dữ nói.

Lý Hàn Y đột nhiên quay đầu, nâng thanh Thiết Mã Băng Hà trong tay chỉ thẳng vào hắn.

Khoảnh khắc đó, công tử áo tím cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt xuyên thẳng từ đầu đến chân, cảm giác lạnh lẽo đó như lập tức dồn hắn vào chỗ chết. Hàm răng hắn không nhịn được run rẩy, thân thể không ngừng lui lại phía sau.

Lý Hàn Y rút kiếm bước tới một bước, mũi kiếm chỉ thẳng, một luồng hàn khí bắn ra.

Tạ Thất Đao tung người nhảy tới ngăn trước mặt công tử áo tím, vung đao chém rơi luồng hàn khí.

Lý Hàn Y đột nhiên thu kiếm, lại tung người nhảy xuyên qua cửa số quán rượu, lao thẳng về phía bắc. Tạ Thất Tao phẫn nộ hét: “Tô Mộ Vũ, đừng để hắn chạy.”

Tô Mộ Vũ dưới quán rượu lập tức hành động, đuổi theo phía sau.

Lúc này công tử áo tím mới khôi phục tinh thần, cả giận nói: “Các ngươi đông người như vậy, không ngờ vẫn để hắn chạy!”

Tạ Thất Đao không nói gì, chỉ quay đầu lại nhìn công tử áo tím một cái.

Công tử áo tím lập tức im lặng, vẻ lạnh lẽo trong ánh mắt đó chẳng kém cạnh gì so với kiếm khí của Lý Hàn Y. Hắn không hề nghi ngờ, mặc dù thân phận mình rất đặc thù nhưng nếu mình còn dám nói năng lỗ mãng, ông lão nhìn có vẻ rất hiền từ này sẽ xuất đao chặt đầu mình.

Chương 90: Pháo hoa của Ám Hà

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Đám người Lôi Vô Kiệt phi như bay trên đường, chạy tới chạng vạng tối hôm sau mới tới một tòa thành, hai con ngựa tuyệt phẩm Dạ Bắc cuối cùng miệng sùi bọt mép, lung lay như sắp ngã.

Lôi Vô Kiệt nhảy từ trên ngựa xuống, quay đầu nhìn lại nói: “Cắt đuôi được chúng rồi.”

Tiêu Sắt lắc đầu: “Cách hành sử của Ám Hà vĩnh viễn là không chết không thôi. Không thể cắt đuôi bọn họ được đâu.”

“Vậy làm sao giờ? Chúng ta không đánh nổi bọn họ.” Lôi Vô Kiệt gãi đầu.

Tiêu Sắt quay đầu lại, nhìn chữ trên cửa thành - Cửu Tiêu thành. Hắn nhíu mày suy nghĩ: “Cửu Tiêu thành. Tuyết Nguyệt thành có minh hữu ở đây không?”

Tư Không Thiên Lạc lắc đầu: “Không có, hình như Cửu Tiêu thành không có môn phái thế gia lớn nào.”

Ngay lúc này bụng Lôi Vô Kiệt đột nhiên phát ra tiếng kêu, ba người nhìn nhau một lượt.

Tư Không Thiên Lạc thở dài: “Vào thành mua chút đồ ăn vậy, hai con ngựa này cũng cần nghỉ ngơi. Nhưng ta có một yêu cầu.”

Lôi Vô Kiệt hỏi: “Yêu cầu gì?”

“Lần sau hai người các ngươi cưỡi một con ngựa, ta cưỡi một con!” Gương mặt Tư Không Thiên Lạc hơi nóng lên nhưng giọng nói vẫn rất hùng hồn.

Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt nhìn nhau một cái.

Lôi Vô Kiệt suy nghĩ rồi hỏi: “Tiêu huynh, ngươi ngồi trước hay là ta ngồi trước?”

Tiêu Sắt đột nhiên vung ống tay áo, bỏ mặc hai người đi thẳng về trước nói: “Ngồi cái quái gì, hai người các ngươi cưỡi chung một con.”

Lôi Vô Kiệt quay đầu lại nhìn Tư Không Thiên Lạc, Tư Không Thiên Lạc trừng mắt với hắn một cái, hắn vội vàng quay đầu sang chỗ khác, thản nhiên huýt sáo.

Tiêu Sắt một mình đi tới, chẳng biết làm sao với hai kẻ dở hơi đằng sau. Bọn họ đang chọc phải Ám Hà, lúc nào cũng có thể mất mạng. Thế nhưng lúc này hai người kia vẫn còn tâm tư tranh nhau xem ai ngồi chung ngựa với ai, ai ngồi trước ai ngồi sau?

“Các ngươi là đồ ngốc à?” Tiêu Sắt đứng dưới thành thở dài, tiêu điều như tên của hắn.

Ba người dắt ngựa rảo bước vào Cửu Tiêu thành, giờ đã là chập tối, toàn bộ toàn thành tràn ngập mùi đồ ăn. Lôi Vô Kiệt không nhịn được ồ lên, ngay cả Tiêu Sắt nhìn bánh bao nóng hổi bên đường cũng không nhịn nổi nuốt một ngụm nước miếng.
Nhưng khi hắn lấy túi đeo bên người lại phát hiện túi tiền đã bị rách một lỗ từ lúc nào chẳng hay, bên trong đã rỗng tuếch. Hắn cầm cái túi tiền rách lên nhìn Tiêu Sắt một cái, Tiêu Sắt ngây ra một hồi, sau đó tức giận giơ chân đá lăn Lôi Vô Kiệt: “Ngươi cút ngay cho ta.”

Lôi Vô Kiệt bò từ dưới đất lên, ngượng ngùng gãi đầu: “Kiếm của Tô Xương Ly quá lớn chắc là bất cẩn bị hắn xé rách. Giờ thì làm sao...” Lôi Vô Kiệt suy nghĩ một hồi, bộ quần áo phượng hoàng lửa trên người mình đúng là đắt giá, thế nhưng đã bị Tô Xương Ly đánh tới mức rách bươm rồi, ống tay áo bên phải còn bị xé nát, che được người đã là tốt lắm rồi, nói gì tới chuyện bán lấy tiền. Còn Tiêu Sắt, bảo hắn cởi quần áo trên người ra bán còn chẳng bằng tự mình bán Thính Vũ kiếm đi. Về phần Tư Không Thiên Lạc... Lôi Vô Kiệt nhìn Tư Không Thiên Lạc, Tư Không Thiên Lạc thấy hắn nhìn sang, kinh ngạc một hồi rồi nói: “Ta không có tiền, lần này ta trốn ra.”

Lúc này Lôi Vô Kiệt mới nhớ tới chuyện Tư Không Thiên Lạc đột nhiên chạy tới bèn hỏi: “Đúng rồi, lần này tỷ tỷ trốn ra làm gì vậy?”

“Ta... Ta ra đi dạo không được à?” Tư Không Thiên Lạc trừng mắt nhìn lại.

“Dạo thế nào mà đột nhiên tới bên cạnh Tiêu Sắt?” Lôi Vô Kiệt cố ý hỏi.

Trường thương của Tư Không Thiên Lạc đột nhiên rung một cái, Lôi Vô Kiệt vội vàng nấp sau Tiêu Sắt. Tiêu Sắt giơ chân đá hắn ngã lăn ra: “Họ Lôi kia, giờ ngươi đem cầm hai thanh kiếm nát của mình đi.”

Lôi Vô Kiệt ngồi bệt xuống đất không chịu đứng dậy: “Đem hai thanh kiếm này đi cầm không khéo ra ngoài thành là bị hai sát thủ kia chém chết. Cho dù may mắn thoát khỏi cũng sẽ bị sư phụ kiêm tỷ tỷ chém chết.”

“Chẳng qua chỉ là mấy cái bánh bao thôi mà!” Tư Không Thiên Lạc vung thanh trường thương, chuẩn bị tới đánh cửa hàng bánh bao.

“Sư tỷ, đừng vọng động!” Lôi Vô Kiệt vội vàng đứng dậy kéo Tư Không Thiên Lạc lại: “Ta có một ý tưởng.”

“Ngươi có ý tưởng gì?” Tư Không Thiên Lạc nghi hoặc nhìn hắn.

“Chúng ta...” Con mắt Lôi Vô Kiệt đảo quanh rồi nói: “Biểu diễn võ thuật kiếm tiền đi!”
Tư Không Thiên Lạc kinh ngạc một hồi lâu, cuối cùng mới chậm rãi thở một hơi nặng nề, gằn từng chữ một nói: “Lôi Vô Kiệt, ngươi muốn chết à!”

Thời gian một nén nhang sau.

Chỉ thấy Lôi Vô Kiệt gõ chiêng trống mượn ven đường, cao giọng hô hào: “Mời mọi người đến xem. Ba người chúng ta tới từ Vô Song thành, tiện đường đi qua nơi này, biểu diễn riêng một màn thương thuật cho mọi người, mời mọi người có tiền góp tiền, không có tiền thì tới góp vui!”

Còn Tư Không Thiên Lạc đứng sau lưng hắn vung thanh Ngân Nguyệt thương, mũi thương như hóa thành giao long, thân hình yểu điệu như bươm bướm, thi triển một bộ thương thuật như nước chảy mây trôi. Kết quả vài quần chúng ít ỏi bị hấp dẫn lúc đầu lại quay người chạy sang bãi bên cạnh cổ động.

“Khoa chân múa tay, chả đẹp tí nào!” Có người phủi tay bỏ đi.

“Cô nương phong thái tựa người trời, chẳng hay có hôn phối chưa, tiểu sinh đây...” Cũng có người không đi nhưng lại là kẻ có ý xấu để ý tới dung nhan của Tư Không Thiên Lạc.

Lôi Vô Kiệt vội vàng kéo Tư Không Thiên Lạc lại, bằng không tên xấu xa kia không biết sẽ rụng mất cái tay hay cái chân nào. Tiêu Sắt vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt ở bên cạnh giơ chân đá bay tên đó ra ngoài.

“Ài, bãi bên cạnh có gì đẹp, sao mọi người đều qua đấy vậy?” Lôi Vô Kiệt quay đầu sang nhìn, lại phát hiện một gã cao to nằm trên mặt đất, đặt một cục đá lớn bằng nửa người trên ngực, một gã cao lớn khác cầm một cây búa cực lớn vung mạnh lên, đập tan tảng đá kia. Gã cao to kia đứng dậy, vỗ vỗ ngực, người xung quanh vỗ tay không ngừng.

“Hóa ra là làm trò dọa người.” Lôi Vô Kiệt trầm tư rồi nói.

Tư Không Thiên Lạc giơ thanh trường thương lên, nếu bảo làm trò dọa người đâu phải cô không làm được. Tiêu Sắt vội vàng giơ tay lên cản cô lại: “Ngươi mà làm vậy khéo cả phố chạy hết mất.”

“Thế thì làm thế nào bây giờ? Ta đói!” Tư Không Thiên Lạc buông thanh trường thương, chán nản ngồi xuống ven đường.

Nữ đệ tử xuất sắc nhất Tuyết Nguyệt thành, con gái của Thương Tiên, thế nhưng ngay lần đầu tiên phiêu bạt giang hồ đã phải chịu đói. Tư Không Thiên Lạc càng nghĩ càng giận, Tiêu Sắt cũng chẳng có cách nào, tiếc nuối vuốt vuốt vạt áo, trong lòng thầm nghĩ: Hay là bán bộ quần áo bông Vân Cẩm này đi, mua một bộ rẻ rẻ là được...

Bên kia, Lôi Vô Kiệt có vẻ nghĩ ra điều gì đó, hắn cầm lấy bọc, lôi ra vài thứ hí hoáy một hồi. Một lúc sau hắn cười nói: “Xong rồi.” Con ngươi lập tức đỏ bừng, không ngờ lại vận Hỏa Chước thuật, giơ tay chạm nhẹ vào thứ đó.

Chỉ thấy thứ đó đột nhiên bùng cháy, sau đó bay thẳng lên trời, hóa thành một đóa hoa mỹ lệ trên bầu trời đêm. Tiếp đó hoa lửa lụi tắt, đốm lửa bay xuống, tạo thành một cái đuôi dài, như một com bươm bướm bay nhanh lên trời rồi rơi xuống.

“Đẹp quá.” Tư Không Thiên Lạc nhìn màn pháo hoa trước mặt, ngây ngẩn cả người.

Tiêu Sắt nhìn Lôi Vô Kiệt, lại thấy Lôi Vô Kiệt cũng mỉm cười, giơ tay lại ném một loạt pháo hoa ra, tia lửa của pháo hoa rơi xuống, cánh hoa như mưa, dường như chỉ giơ tay là chạm tới được.

Mọi người xung quanh ngẩng đầu nhìn pháo hoa đột nhiên bùng lên kia, có đứa trẻ vui vẻ vỗ tay, có cô gái trong khuê phòng đẩy cửa sổ, nhẹ giọng tán thưởng.

Lôi Vô Kiệt đứng đậy, cao giọng nói: “Biểu diễn pháo hoa đây, biểu diễn pháo hoa đây. Có tiền mời quyền tiền, không có tiền mời tới góp vui.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau