THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Đạp Vân thiên lý

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Sư phụ, nếu sau này con hành tẩu giang hồ, cần phải nhớ những điều gì?”

“Chỉ cần nhớ mấy chữ, võ công trong thiên hạ, chỉ có nhanh là không thể phá.”

“Ồ, thế nếu nhanh vẫn không đánh nổi thì làm sao?”

“Vậy con phải nhớ mấy chữ nữa, đánh không lại thì... chạy!”

“Vâng, đồ nhi xin ghi nhớ!”

Tiêu Sắt cười khổ một tiếng, chân bước như gió, trong lòng lẩm bẩm: Sư phụ, người đúng là tính toán như thần, chỉ riêng lần này ra ngoài hành tẩu giang hồ, không liên quan gì tới mấy chữ trước nhưng lại có duyên với mấy chữ sau. Khinh công trong thiên hạ, Thê Vân Tung của Võ Đang, Đạp Tuyết Vô Ngân của Thiên Sơn phái, Bát Bộ Cản Thiền của Phi Vân các, vị sư phụ đó của Tiêu Sắt không gì không tinh thông, nhưng lại cố tình truyền thụ Đạp Vân Thừa Phong bộ cho hắn. Đơn giản là những võ công khác đều xây dựng trên tiền đề nội công tâm pháp xuất sắc, còn Đạp Vân Thừa Phong bộ lại đơn thuần dựa vào thân pháp, người không có nội lực cũng có thể tập luyện. Năm xưa sư phụ của Tiêu Sắt lựa chọn bộ thân pháp này cho hắn chỉ vì một đoạn trò chuyện.

“Tiêu Sắt, con muốn học kinh công ra sao?”

“Chính là loại ngày đi ngàn dặm, hôm nay con uống rượu ở Thiên Khải thành, ngày mai có thể tới Thiên Phủ thành ăn một bát đậu hũ Ma Bà.”

“Sao các hạ chẳng cưỡi gió mà đi, như con diều lướt thẳng chín vạn dặm?”

“Sư phụ, người mắng con đấy à?”

“Không phải, trong thiên hạ đúng là có một môn võ công như vậy, Đạp Vân Thừa Phong bộ. Cảnh giới đầu tiên của nó là Đạp Vân, nhanh như tia chớp, ngày đi ngàn dặm. Cảnh giới thứ hai là Phù Diêu, cưỡi gió mà đi, như tiên nhân giáng trần.”

Sư phụ ơi là sư phụ, cái gì mà ngày đi ngàn dặm, con chạy không tới nửa canh giờ đã chẳng chạy nổi nữa rồi. Uổng cho người nói đường đường chính chính như vậy, lúc đó con còn tin là thật. Tiêu Sắt vừa chạy trốn vừa thở hồng hộc, hai người phía sau vẫn đuổi sát không tha, luôn duy trì khoảng cách mười mấy trượng. Dù sao hắn cũng không biết võ công, mặc dù Đạp Vân Thừa Phong bộ không cần nội lực nhưng vẫn cần thể lực, chạy nửa canh giờ đã khiến hắn thở hồng hộc. Cuối cùng Tiêu Sắt quay người, đột nhiên đứng lại.

Hai người phía sau cũng dừng bước.

Tiêu Sắt thở dài một tiếng, hét lớn: “Lôi Vô Kiệt!”

Không ai đáp lời.

“Lôi Vô Kiệt!”

Vẫn không ai đáp lời.

Tiêu Sắt thở dài, vốn dĩ kế hoạch của hắn là dẫn vài người đi cho Lôi Vô Kiệt cơ hội đánh bại những người còn lại rồi quay về cứu mình, nhưng xem tình hình trước mắt mình đã chẳng chạy nổi nữa mà Lôi Vô Kiệt vẫn bị nhốt ở đó.

Tiêu Sắt đột nhiên nở nụ cười cao thâm khó lường: “Tạ gia của Ám Hà?”

Hai người mặc áo đen nấp trong chỗ tối đưa mắt nhìn nhau.

“Các ngươi muốn giết ta như vậy chắc đã điều tra rõ ràng về chúng ta. Bốn người để lại bên kia đối phó với đệ tử của kiếm tiên. Nhưng bên này chỉ phái có hai người tới, vậy các ngươi có biết ta là đệ tử của ai không?” Hai sát thủ của Ám Hà Tạ gia đương nhiên không tiếp lời.

“Thương Tiên - Tư Không Trường Phong.” Tiêu Sắt nhẹ nhàng chạm vào thanh trường côn bên hông, khóe miệng vẫn mỉm cười ngạo nghễ. “Thương pháp đệ nhất thế gian, Thương Tiên có một không hai. Chỉ là hai sát thủ của Ám Hà, có thể giết được ta ư?”

Hai sát thủ kia đều kinh ngạc, từ nhỏ họ đã được huấn luyện nghiêm khắc, có thể từ hành động và hô hấp để phán đoán cảnh giới nội lực của đối phương. Tiêu Sắt này rõ ràng là một kẻ không biết võ công, còn chẳng bằng người thường, nhưng trên đời đúng là có người biết che giấu hơi thở của bản thân, ví dụ như Nho Kiếm Tiên - Tạ Tuyên, khi không xuất kiếm hắn không khác gì một thư sinh bình thường. Tuy không biết Tiêu Sắt nói thật hay nói dối, nhưng nếu đặt cược sai, cái giá phải trả sẽ rất lớn.

“Ngươi nói ngươi là truyền nhân của Thương Tiên, vậy đâm một thương vào ta xem nào?” Vừa dứt lời, một người áo đen đã đứng trước mặt Tiêu Sắt.

Tiêu Sắt một tay cầm trường côn bên hông, lực lượng nói: “Ngươi có chắc là mình muốn thử không?”

Cơ bắp toàn thân người áp đen đột nhiên căng cứng, một lúc lâu sau mới chậm rãi gật đầu: “Không sai.”

Ai ngờ Tiêu Sắt lại ngẩng đầu, thần sắc ngạo nghễ, giọng điệu nặng thêm vài phần, lặp lại: “Ngươi có chắc là mình muốn thử không?”

Người áo đen bước lên trước một bước, trầm giọng nói: “Ra tay đi.”

Tiêu Sắt bước lên trước một bước, cao giọng nói: “Ngươi có chắc là mình muốn thử không?”

“Chết luôn đi!” Người áo đen khác ẩn mình trong chỗ tối cuối cùng không nhìn nổi, tung người nhảy khỏi cây, cánh tay lóe lên ánh sáng bạc, một thanh loan đao bổ thẳng xuống người Tiêu Sắt.

Cuối cùng Tiêu Sắt cũng ra tay.

Ánh mắt lạnh lẽo thấu xương, sát khí tỏa ra bốn phía!Tay phải vung lên trời.

Người áo đen đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Sắt, bỗng thấy rùng mình, xoay người giữa không trung nhảy về đứng bên cạnh đồng bọn.
Nhưng trong tay Tiêu Sắt rỗng tuếch, hai sát thủ Tạ gia hai mặt nhìn nhau.

“Ngươi đùa bỡn ta à?” Sát thủ vừa hạ xuống đất hung hăng hỏi.

Tiêu Sắt gật đầu thở dài: “Xem ra, ta chỉ có thể thi triển đòn sát thủ rồi!”

“Giết!” Sát thủ còn lại trầm giọng quát.

Hai người cùng cầm đao nhảy thẳng tới.

Tiêu Sắt thở dài một tiếng, một tay lấy đồ trong áo ném ra ngoài.

Giang hồ hiểm ác, ai chẳng có vài đòn sát thủ. Tiêu Sắt một có Đạp Vân giữ mạng, hai có cao thủ Lôi môn Lôi Vô Kiệt hộ thân. Còn khi Lôi Vô Kiệt không có mặt, còn vài món bảo vật Lôi Vô Kiệt đưa tặng. Cho dù quyền pháp của Lôi Vô Kiệt cao siêu, kiếm thuật được chân truyền chỗ Kiếm Tiên, nhưng dẫu sao hắn vẫn họ Lôi, vẫn có bản lĩnh giữ nhà.

Thuốc nổ của Lôi môn, bá đạo vô song.

“Như Lôi Quán Nhĩ!”

“Bình Địa Phong Lôi!”

“Bố Cổ Lôi Môn!”

Nếu có đệ tử của Lôi gia bảo ở đây thấy cảnh này khéo sẽ tức tới ói máu. Ba món thuốc nổ này trong Lôi môn đều cực kỳ quý giá, xếp hạng cấp chữ Thiên trong kho thuốc nổ của Lôi môn. Đệ tử bình thường khéo cả đời chẳng lấy được một viên nhưng Tiêu Sắt lấy một lèo ba viên, còn ném hết ra ngoài.

Mà lại là ném ra như ném một viên đá.

Nhưng khí thế quả thật như sấm dậy nơi đồng bằng, như sấm bên tai. Mặt đất mấy chục trượng phía trước đều bị nổ tới mức bụi đất mù mịt, cây cối phía xa cũng bị xô đổ mấy gốc. Ban đầu hai sát thủ Ám Hà cũng bị uy lực của thuốc nổ này dọa cho phát sợ, lập tức lui lại phía sau. Nhưng sau ba phát thuốc nổ này Tiêu Sắt lại lục lọi trong ống tay áo, cười khổ một tiếng rồi hạ giọng lẩm bẩm: “Uy lực không nhỏ, nhưng sao chỉ có ba viên? Hết rồi à?”

Hai sát thủ áo đen kia nhìn nhau, không lập tức lại gần.

Tiêu Sắt hắng giọng một cái rồi to tiếng nói: “Giờ chạy vẫn còn kịp đấy.”

Hai người áo đen lập tức nhảy lên cầm đao đánh tới.

Tiêu Sắt kinh ngạc, thở dài một tiếng, xoay người bỏ chạy!

Vừa rồi coi như nghỉ ngơi đôi chút, muốn chạy thêm thời gian một nén nhang nữa cũng không vấn đề! Chỉ trong chốc lát Tiêu Sắt đã lao xa tới mười trượng. Nhưng sát ý của hai sát thủ kia có vẻ đã bị khơi đậy, bước chân nhanh hơn lúc trước, khoảng cách với Tiêu Sắt càng lúc càng gần.

Nhưng lúc này hai sát thủ lại đột nhiên run rẩy. Bởi vì bọn họ cảm nhận được sau lưng dường như có hàn khí truyền tới, uy thế không thể coi thường. Hai người vội vàng quay đầu, chỉ thấy một mũi thương bạc tắm ánh trăng đang nện thẳng xuống đầu mình.

Môt giọng nữ đầy tức giận vang lên: “Các ngươi là ai? Chỉ có ta được đuổi tên khốn kiếp Tiêu Sắt này, các ngươi không được phép đuổi!”

Chương 82: Thương cuốn mây dài

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Một thanh trường thương màu bạc.

Tuyết Thương Sơn, thương Ngân Nguyệt.

Mạnh mẽ nện thành một cái hố lớn trên mặt đất.

Hai gã sát thủ nhanh chóng lui lại, né tránh nhát thương đoạt mệnh kia nhưng không thể thoát khỏi thương kình liên miên, lui liền mười bước mới đứng vững nổi. Bọn họ hít một hơi dài, nhìn người trước mặt như gặp đại địch.

Một cô gái mặc áo đen cầm trường thương màu bạc đang mỉm cười khó tả nhìn Tiêu Sắt.

Tiêu Sắt ngây ra như phỗng, nhìn oan gia không biết từ đâu chui ra này, trợn mắt há hốc mồm: “Sao ngươi lại rời khỏi Tuyết Nguyệt thành?”

“Chỉ cho các ngươi đi, ta không đi được chắc? Ta là phạm nhân à?” Giọng điệu Tư Không Thiên Lạc vẫn bực bội như trước.

Dẫu sao đối phương cũng vừa cứu mạng mình, Tiêu Sắt không cãi lại, chỉ nói: “Cẩn thận hai người bọn chúng.”

“Tên vô dụng nhà ngươi, không đánh nổi hai tên nhãi nhép này thì thôi, còn nghĩ ta cũng vô dụng như vậy hay sao?” Tư Không Thiên Lạc khinh thường nói.

Kẻ hơi cao hơn trong hai sát thủ cười lạnh nói: “Cho dù là chủ nhân của Ngân Nguyệt thương đi nữa, nói mấy câu này cũng quá cuồng vọng rồi.”

Lúc này Tư Không Thiên Lạc mới dời mắt khỏi Tiêu Sắt, bực bội nhìn hai sát thủ kia: “Các ngươi tên là gì?”

Người cao hơn đáp: “Ám Hà Tạ gia, Tạ Hội.”

Một người khác cũng đáp: “Ám Hà Tạ gia, Tạ Linh.”

Tư Không Thiên Lạc suy nghĩ một chút, lung lay cán thương rồi mắng: “Cái quỷ gì vậy, chưa từng nghe nói.”

“Ngươi sẽ nhanh chóng ghi nhớ thôi.” Thân hình Tạ Hồi chợt lóe lên, đột nhiên biến mất. Chỉ trong chớp mắt Tư Không Thiên Lạc đã cảm thấy một nắm tay đánh tới trước mặt. Ngân Nguyệt thương của Tư Không Thiên Lạc không kịp múa lên, chỉ có thể lui lại phía sau, nhưng thân hình của Tạ Hồi vẫn cực kỳ nhanh chóng, vẫn truy kích Tư Không Thiên Lạc trong phạm vi ba thước. Tư Không Thiên Lạc cầm trường thương trong tay, phạm vi ba thước vốn không đủ để múa trường thương, bị ép cho không thể không né tránh liên tục.

“Yến Tử Xuyên Vân Tung?” Tiêu Sắt nhíu mày, giờ mới hiểu vì sao hai người này có thể đuổi kịp bản thân. Khác với Đạp Vân bộ, Yến Tử Xuyên Vân Tung là một môn tâm pháp khinh công có yêu cầu cực cao đối với nội lực. Hai người này tới từ Ám Hà Tạ gia nổi bật về nội công quyền thuật, chẳng trách thi triển được môn khinh công cực kỳ phức tạp này.

Tư Không Thiên Lạc trước nay vốn thích lớn tiếng dọa người, lần này không ngờ bị Tạ Hồi ép tới mức không múa thương được, trong lòng không khỏi bực tức. Tạ Hồi thấy Tư Không Thiên Lạc chỉ có thể né tránh, cười lạnh nói: “Giờ đã nhớ kỹ tên ta chưa?”

“Không nhớ.” Tư Không Thiên Lạc tức giận đáp.

“Vậy giờ thì sao?” Một giọng nói khác đột nhiên vang lên sau lưng Tư Không Thiên Lạc.

“Cẩn thận!” Tiêu Sắt hét lớn.

Tạ Linh vốn đang đứng bên quan sát trận chiến, lúc này đột nhiên xuất hiện phía sau Tư Không Thiên Lạc. Thân pháp hai người giống nhau như đúc, Tạ Linh vươn tay phải, làm lóe lên một vệt sáng bạc.

Đây là vũ khí của hắn, quyền nhận. (Lưỡi đao gắn với nắm đấm)

Tư Không Trường Phong thân là con gái của Thương Tiên, được gọi là một trong ba người đứng đầu thế hệ này của Tuyết Nguyệt thành, trấn thủ tầng thứ mười bốn Đăng Thiên các chỉ dưới trưởng lão thủ các, không lâu trước đây còn bước vào Kim Cương Phàm Cảnh, được cho là thực lực gần với Đường Liên. Tuy thực lực hiện nay của cô còn cao hơn Thương Tiên khi còn trẻ, nhưng có một điểm cô lại chẳng bằng một số tên lưu manh bất nhập lưu trên giang hồ. Cô trăm trận trăm thắng, nhưng chưa từng trải qua tử chiến.

Đao đao thấy máu, ngươi sống ta chết, tử chiến giang hồ thật sự.

Hiện giờ cô phải đối mặt với một trận tử chiến như vậy, hai tên sát thủ, một người ngăn cản thế công của cô, một người đánh lén sau lưng cô.

Không ngại chuyện lấy nhiều thắng ít.

Càng không quan tâm chuyện đánh lén sau lưng.

Bởi vì, việc ta muốn, là giết ngươi.

Tạ Hồi và Tạ Linh đột nhiên cười lạnh, nụ cười khi thợ săn bắt được con mồi.

Nhưng bọn họ lại quên mất một người.

Một người mà bọn họ vốn tưởng là phế nhân, chỉ biết ra vẻ hù dọa, đánh không lại chỉ có nước bỏ chạy, Tiêu Sắt. Hắn đột nhiên giơ tay, ống tay áo như có thứ gì bắn ra.

Thứ này tới từ một người luôn ghét bỏ Tiêu Sắt.

Bởi vì người này chính trực còn Tiêu Sắt lại giảo hoạt. Cùng là người cực kỳ quan trọng đối với Lôi Vô Kiệt khi xông xáo giang hồ, người này phụ trách dạy Lôi Vô Kiệt thổi lửa trong tro tàn, sống sót trong tuyệt cảnh, còn Tiêu Sắt lại dạy Lôi Vô Kiệt --- đánh không lại, chạy.

Người này chính là thủ tịch đại đệ tử thế hệ này của Tuyết Nguyệt thành, Đường Liên. Ngày đó hắn đấu rượu với Tiêu Sắt, kết quả là hai người say tới hôn mê bất tỉnh. Thế nhưng sáng sớm hôm sau, Tiêu Sắt tỉnh lại sớm hơn một chút, cho nên Đường Liên tự nhận thua nửa bậc, bèn đưa một thứ cho Tiêu Sắt.

Thứ này, các cao thủ ám khí trên giang hồ nguyện trả ngàn vàng mua lấy.

Phật Nộ Đường Liên, thú ám khí tuyệt mỹ trên thế gian, khi sử dụng sẽ nở rộ như một đóa hoa sen. Nó chia thành Thất Biện Liên, Phục Biện Liên, Trọng Đài Liên và Thiên Biện Liên. Thứ Đường Liên đưa tặng là một đóa Thất Biện Liên, vốn ám khí này có yêu cầu cực cao đối với thủ pháp sử dụng, người thường khó lòng nắm bắt. Thế nhưng Tiêu Sắt lại bước vài bước lướt tới bên cạnh hai người, giơ tay ném thẳng đóa Phật Nộ Đường Liên kia ra ngoài. “Tên đầu gỗ Đường Liên từng nói, ba bước Đường Môn, một bước Diêm Vương. Các ngươi, cách ta quá gần!

Đóa hoa màu đen yêu dị quỷ mị lập tức nổ tung.

“Cái gì!” Tạ Hội kinh hãi hét lên!

“Lui!” Tạ Linh thu hồi quyền nhận mau chóng lui lại.

Tạ Hồi chậm một bước, bả vai bị một đóa hoa sen xuyên qua.

Những cánh hoa khắc lướt sát qua búi tóc của Tư Không Thiên Lạc, làm rớt vài sợ tóc đen. Tiêu Sắt vội vàng đi hỏi hỏi: “Không sao chứ?”

Tư Không Thiên Lạc cả giận nói: “Ngươi không sợ đánh trúng ta à?”

Tiêu Sắt nhún tai: “Cũng chẳng có cách nào, ta không họ Đường, chỉ có thể ném bừa.”

Tư Không Thiên Lạc tức giận vung trường thương, quay người chỉ vào hai sát thủ Tạ gia vừa lui sang một bên: “Hai tên các ngươi chết chắc rồi!”

Thân thương ngâm vang, trên trời mây đen quay cuồng. Tư Không Thiên Lạc đột nhiên nâng thương lên rồi giậm mạnh: “Xuống!”

Thương cuốn mây dài, thế thương ngập trời đánh xuống. Hai người kia thi triển Yến Tử Xuyên Vân Tung, đang định lao tới nhưng lại bị thế thương đó ép xuống.

“Chiêu thương này, tên là Phiên Vân Phúc Vũ!”

Tư Không Thiên Lạc múa trường thương trên tay, chỉ thấy chim chóc trong rừng kêu vang, lá rụng lả tả.

“Chiêu thương này, tên là Bách Điểu Triều Phượng!”

Hai người của Tạ gia đột nhiên tung người, lần này không phải lao về phía Tư Không Thiên Lạc mà là hướng hoàn toàn ngược lại.

Bọn chúng bỏ chạy.

Tư Không Thiên Lạc chỉ thiếu kinh nghiệm giang hồ cho nên tuy thương pháp cao siêu nhưng không tránh nổi bị đối phương đánh lén. Nhưng giờ hai người Tạ gia phối hợp thất bại, Tư Không Thiên Lạc đã xuất thương thi triển chiêu thức, thế thương liên miên bất tuyệt. Hai người không còn cơ hội áp sát lần nữa cho nên không hề do dự, lập tức bỏ trốn.

Nhưng Tư Không Thiên Lạc không muốn để hai tên này bỏ chạy, cô vung trường thương lên. Tiêu Sắt đương nhiên rất quen với tư thế này. Tại Tuyết Nguyệt thành hắn đã bị Tư Không Thiên Lạc ném không biết bao nhiêu lần. Chẳng qua Tư Không Thiên Lạc chỉ có ý ném dọa hắn, nhưng sẽ không lưu tình với hai sát thủ kia.

Tuy nhiên Tiêu Sắt lại giơ tay cản cô lại.

Tư Không Thiên Lạc nhíu mày: “Sao thế?”

Tiêu Sắt lắc đầu: “Giặc cùng chớ đuổi, mau mau về tìm Lôi Vô Kiệt. E rằng hắn sẽ gặp nguy hiểm, ta sợ mình coi nhẹ kẻ tên là Tô Xương Ly kia.”

Tư Không Thiên Lạc ngẩn người nhưng vẫn thu hồi trường thương, tức tối nói: “Trong lòng ngươi chỉ có Lôi Vô Kiệt là quan trọng nhất.”

Chương 83: Mưa lớn tại Nam An

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Mưa rơi tại Nam An suốt bảy đêm, giọt mưa gõ khắp nơi trên tòa thành tinh xảo mà mỏng manh này, hơi nước mờ mịt khắp nơi khiến toàn bộ thành trì như hóa thành tiên cảnh. Từng cây dù mở ra như những đóa hoa nở rộ, những cô gái thanh nhã mảnh mai cầm chúng bước trên con phố lát đá xanh, nam tử tuấn lãng thúc ngựa chạy qua, khiến bọt nước bắn tung tóe dưới đất.

Nơi này như một thế giới vô cùng yên tĩnh, khắp nơi là một mùi hương ẩm ướt khó tả.

“Nam An, đúng là một tòa thành đẹp.” Một nam tử trên quán rượu cúi đầu ngắm một cô gái vóc dáng thướt tha cầm dù giấy đi qua, trên dù thêu một đóa đỗ quyên tím, thản nhiên nói. Nam tử dáng vẻ cực kỳ tuấn tú, tuy tán thưởng cảnh đẹp của Nam An nhưng gương mặt vẫn phủ một lớp sương lạnh, không nhìn ra cảm xúc chân thực.

Nam tử trung niên trên ở bàn bên cạnh đã uống tới mức mặt mũi đỏ bừng, nghe câu nói này cười ha hả. Hắn dựa vào ghế, gương mặt mập mạp mỉm cười hèn mọn: “Vị tiên sinh này chỉ biết một cảnh đẹp của Nam An này nhưng lại không biết hai. Thế mưa mông lung như vậy, cảnh sắc bầu trời và nhân gian đương nhiên phong nhã, nhưng cảnh đẹp thật sự của Nam An...”

Gương mặt lạnh nhạt của nam tử kia không ngờ lại hơi dao động, hỏi: “ Là gì?”

Người trung niên đắc ý rót một chén rượu: “Đương nhiên là mười dặm đỏ thắm.”

Nam tử nhìn rượu trong chén nói: “Ta biết trong số cảnh sắc Nam An có mười dặm sương đỏ, mùa thu ngồi thuyền ngắm hoa, hai bên bờ sông đỏ rực như lửa cháy...”

Người trung niên xua tay ngắt lời nam tử: “Hai ta không nói tới cùng một thứ, cái mười dặm sương đỏ kia toàn hoa hoa cỏ cỏ có gì mà đẹp.”

Nam tử kia không nói tiếp, người trung niên đã đứng lên, người hầu bên cạnh vội vàng phủ thêm áo khoác cho hắn. Hắn không để ý tới nam tử bên cạnh, trực tiếp xuống lầu.

Một tùy tùng trẻ tuổi thấy nam tử này vẫn còn ngạc nhiên không nhịn được mỉm cười khúc khích. Đợi lúc nam tử nhìn sang phía mình, hắn mới bắt đầu giải thích: “Mười dặm đỏ thắm là chỉ nơi phong nguyệt lớn nhất trong thành Nam An, biển hoa tường vi, đó là chỉ nơi ở của Mạn Sa Tiên Tử trong đó.”

Nam tử kia cầm chén rượu cười nói: “Hóa ra là một kỹ viện...”

Tùy tùng trẻ tuổi thấy hắn mặc quần áo xa xỉ, hơn nữa gương mặt tuấn tú, khí khái bất phàm, vốn tưởng là công tử thế gia từ ngoài tới, câu nói này của mình sẽ khiến hắn hứng thú, sau đó dẫn đường cho hắn tới ‘mười dặm đỏ thắm’ đó. Thế nhưng nam tử kia dường như không hứng thú gì, chỉ nói một câu rồi tiếp tục uống rượu. Hắn suy nghĩ một chút rồi lắc đầu nói: “Không thể nói vậy được, biển hoa tường vi như tiên cảnh chốn nhân gian, Mạn Sa Tiên Tử còn là...”

Tùy tùng còn định nói thêm, nhưng nam tử kia đột nhiên ngẩng đầu liếc mắt nhìn một cái, tùy tùng kia lạnh toát từ trong ra ngoài, vội vàng đi xuống.

Ca nữ trong quán rượu ôm đàn tỳ bà nhẹ giọng hát:

"Yên chi tuyết, hồng trần túy. Điêu hoa lạc hồng kỷ đa lệ.

Tóc bạc nữ, khóc làm dây cung. Chôn vùi một khi phong liên."

Nam tử lại uống một chén, đột nhiên có người ngồi xuống trước mặt hắn, người kia trông đã nhiều tuổi, cầm một cái tẩu, hút một ngụm rồi lại chậm rãi nhả khói, một lúc lâu sau mới nói: “Cơn mưa này đã kéo dài bảy ngày.”

“Giờ đang là mùa mưa của Nam An mà.” Nam tử thản nhiên đáp, không tỏ ra bất mãn trước vị khách không mời này.

Vị khách không mời này là ông chủ của quán rượu, sống trong thành Nam An đã vài chục năm. Hắn thích nhất là nói chuyện phiếm với những vị khác tha hương từ xa tới, thấy chàng trai công tử thế gia kia đáp lời, trong lòng không khỏi vui sướng: “Đúng vậy, dù sao mưa bụi mông lung như vậy mới là cảnh đẹp của Giang Nam. Công tử tới Nam An lần đầu à?” “Rất nhiều năm trước đã từng tới rồi, đi cùng một bằng hữu.” Nam tử đáp.

Chủ quán nhìn lại nam tử, hỏi: “Công tử năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

“Hai mươi tám, năm đó ta tới Nam An mới chỉ mười bảy.” Nam tử uống một ngụm rượu.

“Ài, công tử này, thật trùng hợp. Khi ta tới Nam An cũng mười bảy tuổi, vốn tưởng rằng chỉ đi ngang qua tòa thành này thôi nhưng lại tình cờ gặp một cô gái trong thành. Không thể không nói nữ nhân trong thành Nam An đúng là biết trói người. Bị trói một lần này, ta không đi nổi nữa.” Ông lão hít một hơi thuốc.

Nam tử mỉm cười không nói gì.

“Công tử, ngươi thấy cô nương của thành Nam An chưa?” Chủ quán đột nhiên nghiêng đầu tới, hỏi một câu gian xảo.

Nam tử gật đầu: “Thấy rồi, bằng hữu ta vừa nói chính là người ở thành Nam An.”

Ồ, bằng hữu ngươi vừa nói là nữ à.” Ánh mắt chủ quán lóe lên ý cười mờ ám: “Vậy giờ cô ấy đâu rồi??”

Nam tử nhẹ giọng đáp: “Chết rồi.”

Chủ quán há hốc miệng, không biết nên nói gì tiếp. Nam tử đột nhiên đứng dậy, đặt một thỏi bạc lên bàn rồi chậm rãi xuống lầu. Chủ quán vội vàng đi theo nhưng xoa xoa tay không biết nên nói gì. Trong lòng hắn thầm buồn bực bản thân lắm miệng nói sai lời không nên nói, gợi chuyện thương tâm của người ta.

Nam tử đi ra khỏi quán rượu, chống cây dù giấy mang theo bên cạnh.
“Quả là một cây dù tốt.” Chủ quán khen.

Nam tử gật đầu: “Theo ta đã nhiều năm rồi.” Nói xong không hề quay đầu bước vào trong làn mưa.

Chủ quán thở dài một tiếng, khỏi khỏi tiếc nuối, gọi với theo: “Công tử, lần sau lại tới quán ta uống rượu nhé, ta mời ngươi.”

Nam tử không nói gì, chậm rãi bước đi.

“Sương mù mông lung, người ấy nơi núi xa. Cách cả ngàn núi, cũng chẳng ngăn nổi ngàn vạn ý tình.” Có đứa trẻ đọc thơ đi qua bên cạnh.

Đi thẳng tới gần cửa thành, rốt cuộc nam tử cũng dừng chân, ngẩng đầu nhìn lên. Trên cửa thành có ba chữ ‘Nam An thành’ được viết ngoáy. Là do năm xưa quận trưởng Tiêu Minh Lễ say rượu viết lên.

Thành Nam An dẫu sao cũng một tòa thành bình an ở phía nam.

Còn là một tòa thành yên ổn tới hiếm có.

Nam tử đột nhiên ngẩng đầu, trên cửa thành có một người đang đứng. Người kia mặc áo trắng, đưa lưng về phía nam tử, không bung dù nhưng xung quanh như có một tấm chắn, nước mưa xung quanh không cách nào chạm tới vạt áo của cô. Cô như cảm nhận được sát khí lẫm liệt sau lưng, đột nhiên xoay người.

Khăn xám che mặt, ánh mắt lạnh lùng. Chính là Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y vừa xuống khỏi Thương Sơn.

Nam tử giơ tay phải, đầu ngón tay vẽ một vòng, những giọt nước xung quanh đều bị hắn hút lại.

Tiếng mưa rơi xung quanh lập tức nhỏ đi.

Thế giới đột nhiên yên tĩnh lại.

Chỉ còn một thanh thủy kiếm càng lúc càng lớn trong tay nam tử kia, ẩn chứa kiếm thế vô thượng, như có tiếng long ngâm vang vọng.

Lý Hàn Y nhíu mày, như nhận ra người trước mặt, chần chừ hỏi: “Khôi?”

Nam tử khẽ nâng dù giấy, ánh mắt mỉm cười, ngón tay nhẹ nhàng vung lên, luồng thủy kiếm kia bay thẳng về phía Lý Hàn Y.

“Ám Hà Tô gia, Tô Mộ Vũ.” Nam tử nhẹ giọng nói.

Lý Hàn Y rút thanh Thiết Mã Băng Hà bên hông ra, cũng vẽ ra một kiếm, chém thủy kiếm kia thành hai nửa. Tiếp đó cô nhảy xuống, khiến thủy kiếm rơi xuống làm bọt nước bắn ra đầy trời.

Lý Hàn Y thu kiếm ngẩng đầu: “Tuyết Nguyệt thành, Lý Hàn Y.”

Chương 84: Chim hót trong rừng

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Sơn cốc vô danh

Tử trận tuyệt sát.

Một người vây khốn hai chân của Lôi Vô Kiệt, một người dùng lưỡi đao hoa sắc bén ngăn phía trước của Lôi Vô Kiệt, một người cầm thanh kiếm lớn cản đường lui của Lôi Vô Kiệt.

Như con mồi ngã vào lưới nhện, không thể động đậy, kết quả duy nhất chính là bị nhện ăn thịt.

“Ta.... còn một câu muốn hỏi.” Lôi Vô Kiệt không dám thở mạnh, thấy đối phương có vẻ không định giết chết mình ngay, do dự một chút rồi hỏi.

Tô Xương Ly nâng thanh kiếm lên: “Vấn đề gì?”

“Vì sao lại giết ta?” Lôi Vô Kiệt cẩn thận từng chút một nghiêng đầu muốn né rễ hoa sắc bén kia nhưng lại phát hiện cô gái áo đỏ mỉm cười ấn bông hoa tới trước một phân. Tuy hai người cùng mặc áo đỏ nhưng cô gái kia có vẻ không định hạ thủ lưu tình.

Tô Xương Ly cười nói: “Chúng ta là Ám Hà, Ám Hà là sát thủ. Sát thủ giết người, trước nay không hỏi lý do.”

“Tô Xương Ly, ngươi nói nhiều quá.” Mộ Lương Nguyệt vừa bị đánh lui vài chục bước chậm rãi đi về, lạnh lùng nói với Tô Xương Ly.

“Người thắng mới được nói.” Lời nói của Tô Xương Ly mang đôi chút ý khiêu khích.

Mộ Lương Nguyệt hừ lạnh một tiếng: “Nếu không có trận Mộng Điệp của ta làm mồi, làm sao các ngươi tìm được thời cơ hoàn mỹ như vậy?”

“Thế thì cám ơn ngươi.” Tô Xương Ly cười nói.

Mộ Lương Nguyệt không buồn để ý tới vẻ mặt ngả ngớn của Tô Xương Ly nữa, chỉ nhìn thanh kiếm lớn, đột nhiên nói: “Vì sao ngươi còn chưa ra tay?”

Sau lưng Lôi Vô Kiệt lập tức đổ mồ hôi lạnh.

Tô Xương Ly thở dài: “Tiểu huynh dệ, ta thật sự rất muốn nói thêm mấy câu nữa với ngươi, nhưng vị tỷ tỷ này của ta thúc giục rất gấp rồi. Trên đường xuống Hoàng Tuyền đừng trách ta nhé!” Sau đó hắn nâng cao thanh kiếm lớn, vung mạnh xuống.

Nhưng bị một thanh kiếm đột nhiên bay tới chặn lại.

Khác với thanh kiếm lớn uy lực phi phàm của hắn, thanh kiếm này có vẻ rất yếu ớt, như chỉ một đòn là vỡ vụn.

Bởi vì đó là một thanh kiếm được khắc bằng gỗ đào!

“Đạo sĩ thối của núi Thanh Thành tới rồi?” Tô Xương Ly cau mày, lại vung mạnh thanh kiếm lớn, hất văng thanh kiếm gỗ đào ra ngoài.

Sau lưng Lôi Vô Kiệt đã không bị thanh kiếm kia phong tỏa, lập tức lui nhanh lại. Tay trái hắn ngự kiếm, Thính Vũ Kiếm đánh thẳng tới đầu cô gái áo tím, tay phải vung lên, Sát Phố kiếm ngăn cản Lục Diệp Phi Hoa vừa rời tay cô gái áo đỏ. Lại lui về sau, tới cạnh chủ nhân thanh kiếm gỗ đào.

Núi Thanh Thành, Lý Phàm Tùng. “Sao Lý huynh lại tới đây?” Lôi Vô Kiệt vui mừng nói.

Lý Phàm Tùng cầm thanh kiếm gỗ đào bị đánh bay: “Sư phụ ta là Đạo Kiếm Tiên hàng thật giá thật, người tính ra lần này hai người các ngươi xuống núi sẽ có kiếp nạn. Vốn dĩ với tính cách của sư phụ sẽ không quan tâm tới, nhưng nơi này trong phạm vi mười dặm xung quanh núi Thanh Thành, thân là chủ nơi này dẫu sao cũng phải bỏ chút công sức ra.”

Lôi Vô Kiệt gật đầu: “Vậy xin đa tạ Lý huynh, không ngờ sau khi từ biệt ở Tuyết Nguyệt thành, chúng ta lại có cơ hội liên thủ.”

Lý Phàm Tùng nhìn quanh một lượt: “Tiêu Sắt đâu?”

“Tiêu Sắt dẫn hai sát thủ đi rồi. Hắn muốn để ta giải quyết những người này trước rồi tới tìm hắn. Nhưng những người này khó đối phó hơn trong tưởng tượng nhiều.” Trong lòng Lôi Vô Kiệt đang rất nóng ruột, với thể lực của Tiêu Sắt, hiện giờ hắn đã tới cực hạn.

“Là hai sát thủ kia à?” Lý Phàm Tùng nhíu mày.

Chỉ thấy hai bóng đen lóe lên, đã đứng bên cạnh Tô Xương Ly.

“Thất thủ.” Tạ Hồi gật đầu.

Tô Xương Ly lắc đầu: “Chúng ta cũng không đắc thủ. Chẳng qua bên phía chúng ta còn có một đệ tử của Đạo Kiếm Tiên, một đệ tử của Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên, chẳng lẽ các ngươi lại không trị được một tên không biết võ công à?”

Tạ Hồi lắc đầu: “Có người tới.”

“Ai?”

“Cầm một thanh trường thương màu bạc, xem công phu chắc là đệ tử của tam thành chủ Tuyết Nguyệt thành, Tư Không Trường Phong.” Tạ Hồi đáp.

Tô Xương Ly ngạc nhiên một hồi, sau đó gật đầu: “Càng ngày càng thú vị.”
Lôi Vô Kiệt bên kia không nghe rõ bọn họ nói gì, vội vã la lên: “Chẳng lẽ Tiêu Sắt đã bị bọn chúng giết rồi?” Nhưng ngay sau đó hắn lập tức lắc đầu: “Không thể nào, không thể nào. Tên hồ ly Tiêu Sắt kia làm sao lại bị giết được, chắc chắn là chạy mất rồi.”

“Nếu ta không tới, tên hồ ly ấy đã bị giết rồi.” Một giọng nói mang chút kiêu ngạo vang lên. Lôi Vô Kiệt quay đầu lại, thấy Tư Không Thiên Lạc mang thanh trường thương màu bạc và Tiêu Sắt đang đi về phía mình.

“Thiên Lạc sư tỷ.” Lôi Vô Kiệt vui vẻ nói.

Tư Không Thiên Lạc mỉm cười cầm trường thương gõ lên đầu Lôi Vô Kiệt: “Cái câu Thiên Lạc sư tỷ này được lắm, ta rất thích nghe. Lôi Vô Kiệt, công phu của ngươi không tồi, một mình đánh bốn người mà không thua. Ai như tên hồ ly này, một người đánh hai thôi đã chẳng phải đối thủ.”

Lôi Vô Kiệt gãi đầu: “Thật ra nếu Lý huynh không tới kịp chắc ta đã là một thi thể. Chẳng qua giờ nếu các ngươi đều đã tới thì....” Lôi Vô Kiệt cầm Sát Phố kiếm, vẻ mặt ngạo nghễ nhìn Tô Xương Ly.

Lông mày Tô Xương Ly nhíu mày: “Thì sao?”

Sát khí thấu xương, chim chóc trong rừng kinh hãi bay tứ tán.

Bên này có hai vị đệ tử Kiếm Tiên, một đệ tử Thương Tiên, đều đã bước vào cảnh giới Kim Cương Phàm Cảnh. Với tuổi tác của bọn họ, có tu vi như vậy đã đủ khiến người ta kinh ngạc tán thưởng.

Còn bên kia lại là sáu sát thủ đứng đầu của Ám Hà. Mộ Lương Nguyệt sau khi đánh với Lôi Vô Kiệt đã bại trận, Tạ Hồi và Tạ Linh đuổi giết Tiêu Sắt nhưng lại bị mũi thương Ngân Nguyệt đánh lui. Ba người này có vẻ không đáng sợ, nhưng ba sát thủ họ Tô còn lại đều chưa thật sự xuất thủ.

Tô Hồng Tức dùng hoa giết người.

Tô Tử Y ôn nhu quyến rũ tới tận xương tủy.

Cùng với Tô Xương Ly cầm thanh kiếm lớn, từ đầu đến giờ vẫn luôn hờ hững.

Thực lực của bọn họ rốt cuộc ra sao?

Tiêu Sắt âm thầm tính toán, ngoại trừ hắn ra, bên mình ít nhất mỗi người phải một chọi được hai mới có chút sinh cơ. Nhưng khi ánh mắt lơ đãng của Tô Xương Ly bỗng trở nên lạnh lẽo thấu xương, Tiêu Sắt mới hiểu suy nghĩ của mình ngây thơ tới mức nào.

Tô Xương Ly nâng kiếm bước lên trước một bước.

Lý Phàm Tùng cau mày: “Cẩn thận, người này rất lợi hại.”

Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc nhìn nhau, gật đầu. Tuy bọn họ bước vào giang hồ không lâu nhưng chỉ xét riêng sát khí lẫm liệt mà Tô Xương Ly bộc phát đã đủ khiến bọn họ cảm nhận được, cảnh giới của đối phương tuyệt đối không thấp hơn Kim Cương Phàm Cảnh, có thể là Kim Cương Phàm Cảnh đỉnh phong, thậm chí đã đạt tới Tự Tại Địa Cảnh.

“Tạ Hồi, Tạ Linh, Mộ Lương Nguyệt, ba người các ngươi lui ra đi. Hồng Tức, Tử Y, tiếp theo tới phiên Tô gia chúng ta ra sân.” Tô Xương Ly nhìn Mộ Lương Nguyệt một cái: “Ngươi cũng đứng xem đi, không có cơ hội giết người hoàn mỹ mà ngươi tạo cho chúng ta, chúng ta giết người ra sao.”

Dùng ba đấu ba.

Tiêu Sắt khẽ cau mày, chuyện này không đáng để bọn họ vui mừng. Bởi vì nếu Tô Xương Ly đã quyết định như vậy chứng tỏ hắn có lòng tin tất thắng.

Khóe miệng Tô Xương Ly hơi nhếch lên, trầm giọng nói: “Giết.”

Chương 85: Cự kiếm Đằng Không

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Lập tức ‘giết’ tới.

Tô Xương Ly nhấc thanh kiếm lớn nhảy lên, Tô Hồng Tức và Tô Tử Y phía sau cũng tung người nhảy tới.

Lao nhanh như tia chớp, chỉ trong chớp mắt đã tới nơi.

“Thối lui!” Lôi Vô Kiệt gầm lên một tiếng, tung người nhảy lên phía trước, hai tay vung về phía trước, cũng nhảy lui lại.

Tô Xương Ly vung thanh kiếm lớn xuống làm dấy lên một cơn cuồng phong. Lôi Vô Kiệt đứng dậy cầm song kiếm chặn thanh kiếm lớn này lại.

“Kiếm tốt! Xin hỏi tên kiếm là?” Lôi Vô Kiệt lớn tiếng khen.

“Cự kiếm Đằng Không.” Tô Xương Ly tăng thêm sức trên tay, đánh văng Lôi Vô Kiệt ra, thân hình rơi trên mặt đất, lại tung người nâng kiếm chém tới.

Lúc căng lúc lỏng, tung hoành khắp nơi. Kiếm trong tay Tô Xương Ly tuy lớn tới đáng sợ nhưng kiếm pháp lại lưu loát liền mạch như nước chảy mây trôi.

Còn sau lưng hắn là hai cô gái thân hình yểu điệu.

Một người áo đỏ, một người áo tím.

Một mũi thương bạc ngăn trước người bọn họ, Tư Không Thiên Lạc giành trước Lý Phàm Tùng, trường thương trong tay như giao long bay vút tới.

Mũi chân Tô Hồng Tức giẫm nhẹ lên thanh thương, nhoẻn miệng cười: “Ngân Nguyệt thương?”

“Khốc đoạn trường!” Tư Không Thiên Lạc vung thương hất văng Tô Hồng Tức ra ngoài, sau đó cánh tay rung lên, nện thẳng thanh thương vào đầu Tô Tử Y. Tô Tử Y vươn song kiếm lên muốn ngăn lại nhưng chỉ ngăn một chút lại nhíu mày, mũi chân điểm xuống, vội vàng thối lui.

“Không đơn giản.” Giọng nói của Tô Tử y toát lên vẻ trịnh trọng hiếm thấy.

“Đây là thương pháp do Thương Tiên truyền lại ư?” Tô Hồng Tức cười nói, hai tay áo khép lại, chỉ thấy sáu đóa hoa đẹp đẽ yêu mị được cô ta nắm trong tay. Tô Hồng Tức nhẹ nhàng nhảy lên, ống tay áo như hóa thành gợn sóng. Cô vung ống tay áo, sáu đóa hoa hồng bay thẳng tới.

“Đẹp lắm!” Tiêu Sắt khen.

Tư Không Thiên Lạc quay đầu lại trừng mắt với Tiêu Sắt một cái, nâng thanh trường thương lên bổ ngang, lập tức đập sáu bông hoa rơi xuống đất. Thương hạ như sấm, hoa rơi tứ tán, Tư Không Thiên Lạc hung dữ nói: “Này thì đẹp này!”

Lý Phàm Tùng nhìn mà trợn tròn hai mắt, hai hốc mồm: “Hóa ra con gái Thương Tiên bá đạo như vậy, đúng là khiến ta mở mang tầm mắt!”

“Mở với mang cái gì, mau tới giúp Lôi Vô Kiệt. Cái tên cầm kiếm lớn kia khó đối phó, nơi này giao cho ta.” Tư Không Thiên Lạc cầm trường thương ngăn trước mặt Tô Hồng Tức và Tô Tử Y.

Lý Phàm Tùng do dự một chút: “Nhưng nơi này...”

Tô Tử Y mỉm cười yêu kiều: “Một mình ngươi ngăn được hai chúng ta sao?”

Tô Hồng Tức vung tay áo, lại mười hai đó hoa hồng yêu mị bay ra.

Tiêu Sắt chậm rãi bước lên trước một bước: “Ai bảo một mình, ngươi mù à? Rõ ràng ở đây còn có ta cơ mà?”

“Ngươi?” Tô Hồng Tức nhẹ nhàng vung ống tay áo.

Bên kia cũng đã hỗn loạn. Trong phạm vi mấy chục trượng hầu như bị san thành bình địa, vài gốc cây lớn đã bị chém thành hai nửa ngã trên mặt đất.

Bởi vì thanh kiếm lớn bá đạo có tên Đằng Không này.

Tô Xương Ly mỉm cười vác thanh kiếm lớn lên vai nhìn Lôi Vô Kiệt dựa vào thân cây thở hổn hển: “Sao nào?”

Lôi Vô Kiệt cũng mỉm cười, xé ống tay áo đã rách toang: “Không tệ.”

Tô Xương Ly lại nâng kiếm, nhưng đột nhiên cảm thấy một cơn gió mạnh đánh tới phía sau. Hắn vội vàng xoay người, lại thấy một thanh kiếm gỗ đào đánh úp lại.

Rồi đột nhiên hóa thành mười thanh, trăm thanh, ngàn thanh.

Hư hư ảo ảo, không thể miêu tả.

Đạo khả đạo, phi thường đạo. Danh khả danh vi phường danh.

Một thanh kiếm gỗ đào đến từ núi Thanh Thành.

Nhưng cho dù ngươi có trăm thanh ngàn thanh, thậm chí cả vạn thanh đi nữa, ta dùng một kiếm chặt đứt thì đã sao?

Tô Xương Ly vung thanh kiếm lớn lên, xoay một vòng, phá tan hết hư ảnh.

Lý Phàm Tùng cảm nhận được kiếm kình với uy thế bất phàm, vội vàng thu hồi kiếm gỗ đào, tung người lướt qua Tô Xương Ly, hạ xuống bên cạnh Lôi Vô Kiệt.

“Kiếm của ngươi rất tốt, có tên chưa?” Tô Xương Ly quay người lại, chống thanh kiếm lớn trên tay xuống đất.

Lý Phàm Tùng vẽ một đóa kiếm hoa: “Không có tên gì, tự mình gọt lấy. Trước có một thanh khác bị Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên bẻ gãy, thanh này chiều qua vừa gọt, chưa có tên. Lôi huynh, chúng ta rất có duyên với nhau, chẳng bằng ngươi đặt tên đi.”

Lôi Vô Kiệt kinh ngạc, gãi đầu: “Ta không đọc sách nhiều như Tiêu Sắt, đáng lẽ phải để hắn đặt tên. Nhưng nếu ngươi đã hỏi, ta đặt bừa một cái tên vậy, ngươi thấy gọi ‘Túy Ca’ thì sao?” “Có ý gì?” Lý Phàm Tùng hỏi.

“Túy tửu ca lâu, thiếu niên anh hùng. Lý huynh, nếu lần này thoát khỏi nguy hiểm, có cơ hội cùng liên thủ xông xáo giang hồ nhé.” Lôi Vô Kiệt vẻ mặt thành khẩn.

Lý Phàm Tùng đánh giá thanh kiếm gỗ đào trong tay: “Túy Ca? Lôi huynh này, nói thật nhé, ta hơi hối hận rồi đấy. Ngươi đặt tên đúng là chẳng ra sao. Còn cái câu ‘túy tửu ca lâu, thiếu niên anh hùng’. Xì, có ai tự nhận mình là anh hùng hả.”

Lôi Vô Kiệt bất đắc dĩ: “Chẳng phải ngươi bảo ta đặt à?”

Tô Xương Ly đột nhiên rút thanh kiếm lớn trên mặt đất ra, khóe miệng mỉm cười nhưng ánh mắt lạnh lẽo: “Thật hâm mộ các ngươi.”

“Hả?” Lôi Vô Kiệt và Lý Phàm Tùng đều kinh ngạc.

“Trẻ tuổi vô tri, nghĩ chuyện hoang đường như ‘túy tửu ca lâu’.” Tô Xương Ly vung thanh kiếm lớn về phía bọn họ: “Nhưng lại rất hâm mộ các ngươi, có thể chết trong tuổi vô tri nhất này.”

“Bảo chúng ta chết ư?” Lôi Vô Kiệt tay trái cầm Thính Vũ kiếm cắm trên mặt đất, tay phải nắm chặt lấy Sát Phố kiếm.

Lý Phàm Tùng thở dài: “Người vô tri rõ ràng là ngươi.”

Lôi Vô Kiệt đột nhiên vung Sát Phố kiếm trong tay lên, ánh đỏ lóe lên.

“Ta có một chiêu kiếm, mời các hạ thử kiếm, kiếm tên Liệt Hỏa Oanh Lôi.”

Lý Phàm Tùng khẽ nhấc tay, kiếm gỗ đào đâm về phía trước, tạo thành vài chục bóng kiếm hư hư ảo ảo.

“Ta có một chiêu kiếm, mời các hạ thử kiếm, kiếm tên Vô Lượng Thiên Cương.”

Nói tới chuyện đặt tên, thật ra cả hai người đều chẳng có thiên phú.

Tô Xương Ly cau mày, lại thấy một luồng sáng tím, một luồng sáng đỏ giao hòa giữa không trung, kiếm khí hùng hồn, cuốn theo cuồng phong khắp núi.

Song kiếm hợp bích này từng xuất hiện tại Đăng Thiên các Tuyết Nguyệt thành, ép cho Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y cầm danh kiếm hạng ba thiên hạ Thiết Mã Băng Hà sử dụng chiêu kiếm có thể vang danh thiên cổ. Chiêu kiếm này, Tô Xương Ly liệu có đỡ nổi không?

Trong nguyên tắc phiêu bạt giang hồ của Tiêu Sắt có châm ngôn bốn chữ -- đánh không lại, chạy.

Lôi Vô Kiệt và Lý Phàm Tùng có châm ngôn sáu chữ còn lợi hại hơn -- đánh không lại, thì cùng đánh!

Khi đó tu vi bọn họ không tới nhất phẩm còn có thể liên thủ ép cho kiếm tiên thi triển chiêu kiếm kia. Giờ hai người đều đã bước vào Kim Cương Phàm Cảnh, uy lực chiêu kiếm liên thủ này đâu chỉ như ngày trước?

Tô Xương Ly nhíu mày, đôi tay cầm kiếm lớn nâng lên cao, đột nhiên chém thẳng xuống, gầm lên như sấm: “Ta cũng có một chiêu kiếm, mời các hạ thử kiếm.”

“Kiếm tên, Bàn Cổ Khai Thiên!”

Lôi Vô Kiệt kinh ngạc, xì một tiếng bật cười, Sát Phố kiếm trong tay run run khiến kiếm thế đột nhiên tiết ra. Lý Phàm Tùng sau lưng toát mồ hôi lạnh, vội vàng la lên: “Ngươi làm gì thế?”

Lôi Vô Kiệt vội vàng ổn định lại tâm thần, ánh đỏ lại hiện lên trên Sát Phố kiếm, hắn cố gắng nhịn cười nói:

“Nhưng tên chiêu kiếm này của hắn khó nghe quá mà?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau