THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Đào hoa am hạ đào hoa tiên

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Đào hoa am hạ đào hoa tiên

(Trong am hoa đào có tiên hoa đào)

Đạo Kiếm Tiên - Triệu Ngọc Chân, số người từng gặp hắn rất ít, số người nghe được truyền thuyết của hắn lại rất nhiều. Nghe nói hắn là tiên nhân chuyển thế, ngồi trên núi Thanh Thành suốt ba mươi năm, chỉ chờ ngày tu thành đại đạo cưỡi hạc phi thăng. Bên ngoài đồn đại hắn cao chừng chín thước, mặc đạo bào màu tím, tỏa ra ánh sáng vàng kim, chân không dính đất, ngự kiếm bay lượn.

Còn Triệu Ngọc Chân đang đứng trước mặt mọi người rõ ràng không giống như trong truyền thuyết. Hắn mặc một bộ đạo bào màu tím, gương mặt thanh tú, dưới cằm để râu mỏng, chẳng những không cao tới chín thước, ngược lại có vẻ nho nhã yếu đuối. Hắn cau mày, nhẹ giọng gọi: “Thính Vũ.”

Thính Vũ kiếm mà Lôi Vô Kiệt vừa thu hồi theo tiếng gọi bay ra, hắn muốn cầm lấy Thính Vũ kiếm nhưng lại phát hiện nó hoàn toàn không chịu khống chế bay thẳng tới bên cạnh Triệu Ngọc Chân. Đây là lần đầu tiên có chuyện như vậy kể từ khi hắn tâm tý tương thông cùng Thính Vũ kiếm.

Triệu Ngọc Chân giơ tay cầm lấy Thính Vũ kiếm, nhìn Lôi Vô Kiệt: “Vừa rồi ta cảm nhận được kiếm ý của Thính Vũ kiếm cùng khí tức rất giống cô ấy, vốn tưởng cô ấy tới nhưng lại gặp ngươi ở đây. Ngươi là ai?”

“Không biết ta là ai à?” Lôi Vô Kiệt mỉm cười, rút Sát Phố kiếm ra chỉ vào Triệu Ngọc Chân: “Vậy ta đánh tới khi ngươi biết ta là ai.”

Lúc này Tiêu Sắt cũng chạy tới, nghe Lôi Vô Kiệt nói vậy không khỏi lắc đầu: “Chắc ngươi điên mất rồi.”

Tuy Lý Hàn Y được tôn là từ sau khi bước vào giang hồ chưa một lần bại trận, nhưng mười mấy năm trước quyết đấu hai lần với Triệu Ngọc Chân rõ ràng đã thua cả hai. Với công lực trước mắt của Lôi Vô Kiệt, có thể đánh đến mức Triệu Ngọc Chân biết tên của hắn? Đúng là nằm mơ nói mộng.

Triệu Ngọc Chân cầm Thính Vũ kiếm vẽ một đóa hoa kiếm: “Được. Xuất kiếm đi.”

Lôi Vô Kiệt rút Sát Phố kiếm ra quát: “Bình Địa Nhất Thanh Lôi!”

“Lôi diệt.” Triệu Ngọc Chân hờ hững vung thanh Thính Vũ trong tay, chỉ thấy sấm sét đang chuẩn bị nổ vang lập tức bị ép xuống. Lôi Vô Kiệt chưa từng gặp tình hình như vậy, lập tức ngây ra như phỗng.

Triệu Ngọc Chân nhíu mày: “Xem kiếm pháp này, hình như ngươi là đồng môn của tên cưỡi hạc kia. Đám người họ Lôi các ngươi thật thú vị, cứ xông lên núi Thanh Thành làm gì?”

Lôi Vô Kiệt cắn chặt răng, lại xuất một kiếm, một kiếm cực kỳ ấm áp. Thôi thúc mưa hoa, thổi gió ôn nhu, đẹp như thời khắc năm xưa. Lộ Hồng Yên Lục, phô bày hết ý cảnh đầu xuân.

Kiếm Tiên - Lý Hàn Y truyền thụ, Lộ Hồng Yên Lục.

Ánh mắt Triệu Ngọc Chân lập tức sáng bừng lên: “Đây là kiếm thuật của cô ấy? Ngươi thật sự là truyền nhân của cô ấy?”

Kiếm khí đã tới gần người nhưng Triệu Ngọc Chân lại chẳng hề sợ hãi, chỉ hỏi: “Cô ấy phái ngươi tới tìm ta à? Cô ấy có khỏe không?”

Rốt cuộc kiếm khí cũng đánh trúng Triệu Ngọc Chân, nhưng thần sắc hắn không hề thay đổi, Lôi Vô Kiệt thu kiếm, nhíu mày.

“Triệu Ngọc Chân đã tu luyện Đại Long Tượng Lực tới chín thành, có khí long tượng hộ thể, cho dù ngươi xuất kiếm một trăm lần cũng không làm hắn bị thương được.” Tiêu Sắt nói rất từ tốn.

Triệu Ngọc Chân cầm kiếm bước từng bước một về phía Lôi Vô Kiệt: “Khí tức trên người ngươi rất giống với cô ấy, ngươi là đệ đệ của cô ấy? Cô ấy ở đâu?”

Lôi Vô Kiệt hừ lạnh: “Nếu ngươi muốn biết đến vậy, sao ngươi không đi tìm tỷ ấy?”

Triệu Ngọc Chân hất nhẹ Thính Vũ kiếm trên tay ra, thanh kiếm trở lại vỏ kiếm chỗ Lôi Vô Kiệt: “Cô ấy nói khi cô ấy lên núi lần ba, ta sẽ theo cô ấy xuống núi. Ta đợi bao năm như vậy nhưng cô ấy vẫn không tới.”

“Tỷ ấy đã tới.” Lôi Vô Kiệt trầm giọng nói.

“Đã tới?” Triệu Ngọc Chân sửng sốt, trên núi Thanh Thành này mỗi ngọn núi mỗi gốc cây, mỗi bông hoa mỗi cọng cỏ đều không thoát khỏi cặp mắt của hắn. Nếu Lý Hàn Y thật sự tới sao hắn lại không phát hiện?

“Năm đó khi ngươi quyết đấu với Lôi Vân Hạc tới tẩu hỏa nhập ma, cuối cùng tuy chặt đứt một tay của Lôi Vân Hạc khiến hắn đại bại bỏ đi nhưng bản thân cũng đại thương nguyên khí, bế quan tu dưỡng trong Càn Khôn điện. Tỷ tỷ của ta lên núi lần thứ ba, giúp ngươi ngăn cản Lôi Oanh của Lôi môn tới bái sơn. Chuyện này tất cả núi Thanh Thành đều biết, chẳng lẽ ngươi không biết?” Tiêu Sắt ở bên cạnh cười lạnh, trong lòng lại thầm mắng: Giờ thì giả bộ như mình hiểu tâm tư của tỷ tỷ lắm, mấy chuyện này chẳng phải hai hôm trước ta lén kể cho ngươi à!

Triệu Ngọc Chân ra vẻ vô tội: “Có ai nói với ta đâu.” Hắn vội vàng quay đầu lại, trừng mắt nhìn Lý Phàm Tùng.

Lý Phàm Tùng vội vàng xua tay: “Sư phụ, lúc đó con còn chưa lên núi mà!”

Hắn lại nhìn sang Phi Hiên, Phi Hiên bị dọa tới suýt khóc: “Sư phụ, lúc ấy con còn chưa ra đời mà.”

Lôi Vô Kiệt mắng: “Chẳng phải ngươi tự xưng là tiên nhân chuyển thế, chân tiên của đạo gia à? Ngươi không biết bói toán chắc?”

Triệu Ngọc Chân lắc đầu: “Mệnh của ta, trời có thể tính, người không thể tính.”

Lôi Vô Kiệt nhổ một ngụm nước miếng xuống đất: “Đạo sĩ dởm!”

Lý Phàm Tùng và Phi Hiên nhìn nhau, thầm thương thay cho hắn. Triệu Ngọc Chân được tôn là chân tiên của đạo gia, nhưng đừng nhìn hắn lúc thường luôn có vẻ hiền hòa, bọn họ đều tận mắt chứng kiến đạo pháp của Triệu Ngọc Chân. Hắn có thể tính rõ ràng tới mức một tháng sau giờ nào khắc nào sẽ có mưa rơi, câu ‘đạo sĩ dởm’ này thật sự oan ức. Chẳng qua đạo gia trước nay luôn kiêng việc bói toán cho bản thân, đặc biệt là người có thân thế đặc thù như Triệu Ngọc Chân. Nghe nói chưởng giáo tiền nhiệm Lữ Tố Chân chính vì tính toán thiên mệnh cho Triệu Ngọc Chân ba lần nên mới gặp phải thiên kiếp mà chết. Cho nên Triệu Ngọc Chân mới nói như vậy.

Nhưng Triệu Ngọc Chân lại chẳng hề tức giận, chỉ hỏi: “Vậy cô ấy không tới à?”

Lôi Vô Kiệt lập tức nổi giận đùng đùng: “Tỷ ấy không tới thì ngươi không đi à? Tỷ ấy nói lần thứ ba tỷ ấy tới ngươi sẽ theo tỷ ấy xuống núi, ngươi cứ chờ tỷ ấy thế à? Tự ngươi không có chân, không biết đường chạy tới Tuyết Nguyệt thành tìm tỷ tỷ à? Huống chi tỷ tỷ của ta làm sao biết được đám đạo sĩ thúi kia không nói cho ngươi. Tỷ ấy vốn là người kiêu ngạo, đã tới ba lần rồi ngươi còn thờ ơ không xuống núi, tỷ tỷ còn đến nữa chắc?”

Triệu Ngọc Chân bị mắng tới mức ngây ra như phỗng.

“Ba tháng nữa, tỷ tỷ của ta sẽ tới Giang Nam Phích Lịch đường Lôi gia, lúc đó ngươi có đi hay không?” Cuối cùng Lôi Vô Kiệt cũng nói ra câu này.

Triệu Ngọc Chân đột nhiên mỉm cười.

Hắn giơ tay ra gọi: “Đào Hoa!”

Chỉ thấy ánh sáng đỏ lóe lên trên đỉnh núi, một thanh kiếm bay thẳng về phía này.

“Là Huyền Dương kiếm, cửu cửu tức huyền, là thanh kiếm ấm áp chí tình nhất trên thế gian.” Ánh mắt Tiêu Sắt nghiêm nghị nói: “Côn Luân Kiếm Tiên đã về cõi tiên có hai thanh kiếm ấm áp và lạnh lẽo. Cuối cùng Huyền Dương bị phá hủy, chỉ còn lại phôi kiếm, nghe nói bị núi Thanh Thành đoạt được, quả nhiên là thật.” “Hiện giờ, nó tên là Đào Hoa.” Triệu Ngọc Chân nhẹ nhàng tung người, giẫm lên thân kiếm: “Tiểu tử, nếu ta không xuống núi thì sao?”

“Tỷ tỷ của ta sẽ gả cho một người tên là Lôi Oanh.” Lôi Vô Kiệt gằn từng chữ một.

Triệu Ngọc Chân lắc đầu: “Còn nếu ta xuống núi?”

Lôi Vô Kiệt nhún vai: “Vậy mọi chuyện trong tay ngươi.”

Triệu Ngọc Chân cười ha hả nói: “Ngươi nói đúng.”

“Thế thì ngươi xuống núi hay không?” Lôi Vô Kiệt nhíu mày.

"Đào hoa ổ lý đào hoa am, đào hoa am hạ đào hoa tiên;

Đào hoa tiên nhân chủng đào thụ, hựu trích đào hoa mại tửu tiễn.

Tửu tỉnh chích tại hoa tiền tọa, tửu túy hoán lai hoa hạ miên;

Bán tỉnh bán túy nhật phục nhật, hoa lạc hoa khai niên phục niên."

(Dịch nghĩa:

Dịch nghĩa

Trong thành hoa đào có am hoa đào

Trong am hoa đào có tiên hoa đào

Người tiên hoa đào trồng cây hoa đào

Lại hái hoa đào thay cho tiền mua rượu

Tỉnh rượu, thấy một mình ngồi trước hoa

Say rồi lại nằm ngủ dưới hoa

Nửa say nửa tỉnh ngày lại ngày

Hoa rụng hoa nở năm này qua năm khác

‘Đào hoa am ca’ của Đường Dần

Nguồn: thivien.net)

Triệu Ngọc Chân nhẹ giọng ngâm nga bài hát này, đột nhiên đá mạnh vào Đào Hoa kiếm, cao giọng nói: “Về núi!”

Một người một kiếm cứ thế về núi.

Chương 77: Ngày mưa phùn giết người

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Lôi Vô Kiệt, Tiêu Sắt cùng với Lý Phàm Tùng, Phi Hiên đều đứng đó ngây ra như phỗng, một lúc lâu sau Lôi Vô Kiệt mới gãi đầu: “Chả hiểu sao lại đọc bài thơ này, rốt cuộc thì Triệu Ngọc Chân xuống núi hay không xuống núi đây?”

"Bán tỉnh bán túy nhật phục nhật, hoa lạc hoa khai niên phục niên." Lý Phàm Tùng nhíu mày: “Suy nghĩ của sư phụ thật khó đoán.”

Tiêu Sắt lắc đầu: “Triệu Ngọc Chân có tới hay không là do tỷ tỷ ngươi, là do chính hắn, chứ không phải do ngươi, ngươi đã nói những lời nên nói rồi, giờ thì đi thôi, ta cảm thấy bất luận Lý Hàn Y và Triệu Ngọc Chân đều có cảnh giới Kiếm Tiên, ngày đi ngàn dặm, muốn tới Lôi gia bảo đâu có vấn đề gì. Còn chúng ta thì sao? Ba tháng nữa mà không tới kịp, ba người bọn họ gặp nhau, chúng ta sẽ thành trò cười đấy.”

Lý Phàm Tùng mở miệng giữ lại: “Khó khăn lắm nhị vị mới tới núi Thanh Thành một lần, chẳng bằng ở lại núi thêm vài ngày. Ta thấy gần đây kiếm thuật của Lôi huynh tiến bộ không ít, tiểu đệ bất tài, vừa hay sau khi đi du lịch về cũng bước vào Kim Cương Phàm Cảnh, muốn lĩnh giáo Lôi huynh một phen.”

“Không có thời gian.” Tiêu Sắt xoay người lên ngựa, cướp lời.” Núi Thanh Thành ở phía bắc, Lôi gia bảo ở phía nam, chúng ta chậm trễ quá nhiều rồi.”

Lôi Vô Kiệt ngạc nhiên: “Tiêu Sắt, ngươi cưỡi ngựa của ta làm gì?”

Tiêu Sắt cả giận nói: “Đây đều là ngựa của ta!” Nói xong quất roi vào mông ngựa, lao nhanh xuống chân núi.

Lôi Vô Kiệt thoải mái chắp tay với Lý Phàm Tùng và Phi Hiên: “Giờ ta đang có việc gấp cần về Lôi gia bảo, nếu thật sự có lòng, ba tháng sau xin hãy dẫn sư phụ các ngươi cùng tới Lôi gia bảo.”

Lý Phàm Tùng cười khổ: “Nếu sư phụ không muốn đi, một trăm ta cũng chẳng kéo được người.”

Lôi Vô Kiệt đột nhiên nghiêm mặt nói: “Nếu sư phụ các ngươi mà xuống núi sẽ gây ra sóng gió thật à?”

Lý Phàm Tùng lắc đầu: “Dẫu sao sư phụ cũng chưa từng xuống núi, ai mà biết được, cũng có thể sư tổ lừa người, muốn hắn ở lại trên núi Thanh Thành cả đời.”

Phi Hiên trừng mắt lườm hắn một cái: “Sư tổ đâu có rỗi hơi như ngươi, số mệnh của chưởng giáo là thiên mệnh, lời của sư tổ rất có thể là thật.”

Lý Phàm Tùng nhíu mày: “Thiên mệnh?”

Phi Hiên nhìn xuống dưới núi như đang suy nghĩ: “Thiên mệnh.”

Lôi Vô Kiệt nghe mà chẳng hiểu ra sao, chỉ có thể cười nói: “Thiên với không thiên, người với không người, mấy chuyện đó ta chẳng hiểu. Ta chỉ tin một điều.”

“Việc là do người làm!” Lôi Vô Kiệt tung người lao xuống chân núi, nhanh chóng đuổi theo Tiêu Sắt.

Tiêu Sắt nhìn hắn một cái: “Giờ thì về Lôi gia bảo được chưa?”

Lôi Vô Kiệt gật đầu: “Về Lôi gia bảo!”
“Không lạc đường đấy chứ?” Tiêu Sắt cười lạnh hỏi.

Lôi Vô Kiệt ngẩng đầu nhìn về phía trước, lúc này hai người đã phi đi tới chân núi, Lôi Vô Kiệt tung người nhảy lên ngựa, vung roi mạnh roi nói: “Không đâu. Ta sống ở Lôi gia bảo đã mười bảy năm, ta nhớ rõ hương vị nơi đó, cả đời này cũng không quên.”

Tiêu Sắt bá đạo mỉm cười, đang định theo sau lại đột nhiên nhớ ra điều gì, lấy tấm bản đồ mà Lôi Vô Kiệt mang theo ra, nhìn cẩn thận một lượt, rốt cuộc không nhịn nổi chửi ầm lên: “Rõ ràng giờ ngươi đang chạy sai hướng rồi! Cút về cho ta!”

Núi Phượng Tề.

Bên ngoài núi Thanh Thành, cây cối um tùm, rừng sâu núi thẳm, chim chóc ríu rít, như hòa cùng tiếng phượng kêu.

Khác với núi Thanh Thành nổi danh thiên hạ một trong tứ đại danh sơn của đạo giáo, núi Phượng Tề lại yên tĩnh hơn nhiều, trên núi chỉ có một thiền viện nho nhỏ. Trong thiện viện là một hòa thượng đang ngồi ngay ngắn đọc kinh. Trước mặt hắn là một nam tử áo đen cầm dù giấy đứng bên vách núi, nhìn xuống chân núi bên dưới.

“Bọn chúng xuống núi rồi.” Nam tử kia nhẹ giọng nói.

Hòa thượng thở dài: “Phải ra tay thật à?”

Nam tử kia không trả lời, chỉ giơ tay phải, đột nhiên nói: “Mưa rồi.”

Mưa phùn phủ xuống, nam tử kia bung dù, vẫn nhìn xuống chân núi, chậm rãi nói: “Ngày mưa phùn giết người.”

Phía sau hắn đột nhiên xuất hiện vài bóng đen lao thẳng xuống chân núi.

Hòa thượng nhỏ giọng niệm phật một tiếng, đứng dậy đi tới bên cạnh nam tử: “Trăm năm qua, Ám Hà có thể trở thành tổ chức sát thủ khiến người ta sợ hãi nhất giang hồ là vì nó ẩn nấp trong bóng tối. Hiện giờ đại gia trưởng làm như vậy sẽ khiến Ám Hạ bại lộ trong mắt mọi người khắp thiên hạ. Mặc dù như vậy sẽ nhận được lợi ích, nhưng cái giá phải trả cũng rất lớn.” “Chúng ta không nên nghĩ tới chuyện này, có lẽ đại gia trưởng tự có tính toán.” Nam tử nhẹ nhàng xoay dù, từng hạt nước mưa chảy qua mặt dù rơi xuống núi đá, làm bắn ra một loạt bọt nước.

“Người đó thật sự là lục vương tử Tiêu Sở Hà?” Hòa thượng đột nhiên hỏi.

Nam tử lắc đầu: “Tuy rất nhiều chỗ nhìn có vẻ không sơ hở gì, nhưng chính vì quá giống cho nên ta nghi ngờ hắn không phải Tiêu Sở Hà. Tiêu Sở Hà đã biến mất tận bốn năm, nếu hắn xuất hiện trở lại, như vậy chắc chắn không thể giống Tiêu Sở Hà trong quá khứ được.”

“Ngươi từng gặp Tiêu Sở Hà rồi à?” Hòa thượng vê nhẹ phật châu.

Nam tử kia gật đầu: “Đã từng thấy hắn từ xa ở Thiên Khải thành, lần đó ta nhận được lệnh giết chết hắn. Nhưng có người ra tay trước, bao năm qua ta vẫn tưởng rằng hắn đã chết.”

Hòa thượng nhíu mày: “Đại gia trưởng biết chuyện này không?”

Nam tử lắc đầu: “Đại gia trưởng có biết hay không không quan trọng, Tiêu Sở Hà là thật hay giả cũng không quan trọng. Ám Hà chỉ cần một cơ hội bước vào Thiên Khải thành kia thôi.”

“Vậy hai người bên dưới thì sao?” Hòa thượng nhìn hai bóng người phi ngựa như điên dưới chân núi.

“Hai người bên dưới, vị áo đỏ tên là Lôi Vô Kiệt, là một trong những đệ tử xuất sắc nhất trong thế hệ này của Lôi môn, tuy chính hắn không biết nhưng thật ra hắn đã được Lôi môn chọn làm gia chủ đời kế tiếp. Đại gia trưởng nói, bước đầu tiên để Ám Hà đi vào ánh mặt trời chính là hủy diệt toàn bộ Lôi môn.” Nam tử kia xoay người.

“Một người khác thì sao?” Hòa thượng kia hỏi đầy ẩn ý.

Nam tử kia không nói gì, đi về phía chân núi: “Ý của đại gia trưởng là bầu trời Bắc Ly sẽ lập tức thay đổi, so với việc chờ đợi loạn thế ập tới rồi như lục bình phất phơ trong gió, chẳng bằng tự mình gây dựng loạn thế này, trở thành người thống trị thời đại mới này. Đây là thời đại mới của Bắc Ly, cũng là thời đại mới của Ám Hà.”

“Ngươi là gia chủ Tô gia, quyết định của ngươi cũng có trọng lượng, ngươi không khuyên đại gia trưởng à?” Hòa thượng gọi hắn lại.

Nam tử dừng bước, lẩm bẩm: “Chúng ta chờ trong bóng đêm lâu lắm rồi.”

Hòa thượng không nói tiếp, chỉ thở dài não nề: “Giờ ngươi định xuống giết hai người trẻ tuổi bên dưới ư? Với thực lực của ngươi đúng là dùng dao mổ trâu giết gà.”

“Không, ta sẽ sẽ đi xuyên đêm về phía nam. Ta muốn cản một người, hình như người này cũng định tới Lôi môn, cô ta sẽ là một biến số trong hành động lần này.” Nam tử nhẹ nhàng xoay cây dù.

“Đừng xoay dù nữa, mỗi lần ngươi xoay dù cứ cảm thấy ngươi muốn giết người.” Hòa thượng xoay phật châu trong tay: “Người nào mà có thể khiến người như ngươi như gặp phải đại địch?”

“Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y.” Nam tử chậm rãi bước xuống chân núi.

Hòa thượng ngạc nhiên một hồi lâu, thở dài một tiếng.

Chương 78: Điệp biến

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Sơn cốc vô danh, đêm trăng tĩnh lặng.

Hôm nay hình như là mười lăm, ánh trăng rất tròn, Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt cưỡi ngựa chậm rãi đi trên đường ngắm trăng sáng trên bầu trời. Tiêu Sắt cảm thấy hơi lạnh, kéo ống tay áo lại sát người, nhìn Lôi Vô Kiệt đang ngẩng đầu ngắm trăng bên cạnh: “Sao vậy? Nhớ nhà à?”

Lôi Vô Kiệt gật đầu: “Nhớ thúc phụ của ta.”

“Thúc phụ của ngươi?”

“Đúng vậy, thúc phụ của ta, Lôi Mộng Thần. Hắn luôn thích uống rượu dưới ánh trăng, trước khi gặp sư phụ ta sống cùng ông ấy. Khi ta tám tuổi, thúc phụ qua đời, lúc đó hắn chỉ mới ba mươi tuổi. Sư phụ nói ông ấy say chết. Khi đó ta mới cảm thấy hối hận, ông ấy là người thân duy nhất của ta, nhưng ta lại không nói chuyện nhiều với ông ấy.” Lôi Vô Kiệt lẩm bẩm.

Đột nhiên giữa sơn cốc vang lên tiếng sáo, giai điệu uyển chuyển ai oán u uất thê lương, vang vọng quanh sơn cốc khiến trong lòng mỗi người có cảm giác trống vắng. Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt đưa mắt nhìn nhau, Tiêu Sắt trầm ngâm một hồi: “Tới xem xem.” Hai người tiếp tục đi về phía trước, chỉ thấy trước mặt là một hồ nước lớn trong trẻo, phản chiếu ánh trăng. Một cô gái áo trắng tóc dài đang ngồi bên bờ hồ thổi sáo, rất nhiều bướm giấy từ từ bay ra từ người cô, được ánh trăng chiếu xuống tỏa ra ánh bạc lấp lánh, cực kỳ mỹ lệ.

“Lôi Vô Kiệt, ngươi đoán xem giờ ta đang nghĩ gì?”

Lôi Vô Kiệt suy nghĩ một chút rồi nói: “Hay cho một con quỷ nữ.”

“Đúng như lời người.” Tiêu Sắt nhìn cô gái áo trắng tóc dài kia, cô gái cúi đầu không thấy rõ thần sắc trên gương mặt, không biết lúc ngẩng đầu có thấy một gương mặt xương khô không.

Cô gái buông cây sáo xuống nhưng tiếng sáo vẫn vang vọng không dứt, cô giơ tay ra, từng con bướm giấy dồn dập bay ra ngoài.

“Không ngờ lại thao túng được phong kình, khiến những con bướm giấy này bay lượn như vật sống.” Tiêu Sắt nhíu mày: “Là cao thủ tinh thông bí pháp.”

Cô gái kia nhìn những con bướm giấy, cuối cùng cũng mở miệng cất giọng lanh lảnh: “Những con bướm giấy này tên là Hồn Dẫn điệp, được dùng để tế lễ những người bị ta giết chết. Chúng ta không quen không biết nhưng không thể không dùng binh khí gặp nhau, đây là chuyện bất đắc dĩ trong thời loạn lạc. Ta không cách nào thay đổi vận mệnh như vậy, chỉ có thể thả những con bướm giấy này bay ra, mong dẫn hồn phách bọn họ tìm được đường trở về.”

“Ngươi là người dẫn đường xuống hoàng tuyền à?” Tiêu Sắt quay đầu ngựa, hạ giọng nói với Lôi Vô Kiệt: “Chuẩn bị chạy.”
“Đúng là quỷ à.” Lôi Vô Kiệt kinh ngạc.

“Không phải.” Tiêu Sắt lắc đầu. “Còn kinh khủng hơn quỷ.”

Đột nhiên ngọn cây bên phải lắc lư, nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng va phải, nhưng Lôi Vô Kiệt vẫn nghe thấy, hơn nữa hắn còn nghe ra đó là một người có khinh công tuyệt đỉnh dẫm nhẹ lên.

Mọi chuyện chỉ trong nháy mắt.

“Bốn người, năm người.” Lôi Vô Kiệt âm thầm đếm người, vừa rồi hắn nghe thấy tiếng ít nhất năm người lao qua phía sau.

“Tiêu Sắt. Ngươi có nghe thấy không?” Lôi Vô Kiệt nhỏ giọng hỏi.

“Có năm người, không chạy kịp.” Tiêu Sắt thở dài.

Lôi Vô Kiệt nắm lấy chuôi kiếm, cơ bắp gồng lên: “Không chạy được thì đánh.”

Tiêu Sắt hạ giọng nói: “Lôi Vô Kiệt, đối thủ lần này khác với những người trước đây. Ngươi phải nhớ cho kỹ, bọn họ tới là để giết người.”
“Ta, cũng cảm thấy thế.” Lôi Vô Kiệt thở hổn hển, trên trán đã lấm tấm mồ hôi. Những con bướm giấy bay lượn trong gió lướt qua ngọn cây xung quanh, không ngờ lại chặt đứt toàn bộ cành cây, vốn là thứ tế lễ người đã khuất nhưng lại hóa thành vũ khí sắc bén giết người.

Lôi Vô Kiệt tung người nhảy từ trên ngựa giẫm lên ngọn cây nhưng lại phát hiện dưới chân không có gì. Hắn kinh ngạc phát hiện trên ngọn cây quán những sợi chỉ bạc cực mỏng cần như trong suốt. “Đao Ti!” Lôi Vô Kiệt kinh hãi hét lên, đã rơi xuống đất. Thế nhưng hắn vừa đứng dậy lại cảm thấy bên tai ấm lên, có người nhẹ nhàng thở một hơi bên tai hắn.

“Thính Vũ!” Lôi Vô Kiệt gầm lên một tiếng, Thính Vũ kiếm theo tiếng gọi rời vỏ, ánh trăng hiện lên, có vẻ cực kỳ ngông cuồng giữa bóng tối. Lôi Vô Kiệt xoay người đâm về phía sau một kiếm, lại phát hiện nơi đó đã chẳng còn bóng người. Tiêu Sắt cũng xoay người xuống ngựa, tới bên cạnh Lôi Vô Kiệt: “Bọn họ biết che giấu khí tức của mình, ngươi phải cẩn thận.”

Lôi Vô Kiệt gật đầu, nhắm hai mắt lại. Hắn biết đối đầu với cao thủ ám sát trong bóng đêm như vậy, chỉ có thể dùng cảm giác chiến đấu, những thứ mắt thấy ngược lại có thể đẩy mình vào chỗ chết. Nghe tiếng gió đoán vị trí, che mắt giết người, đây là bài học đầu tiên mà đại sư huynh Đường Liên từng dạy cho mình.

Bùn đất dưới chân rung động rất nhỏ, Lôi Vô Kiệt vội vàng lướt sang, ngay khoảnh khắc sau một thanh trường kiếm màu bạc đã chui từ dưới đất lên, lướt sát qua vạt áo trước ngực Lôi Vô Kiệt. Thính Vũ kiếm múa lên, thế nhưng thanh trường kiếm kia lại là nhuyễn kiếm. Ngay khi hai kiếm giao nhau nó đã cuốn lấy Thính Vũ kiếm. Lôi Vô Kiệt cau mày, nổi giận gầm lên một tiếng, nâng kiếm bay lên trời, kéo thẳng người cầm kiếm từ dưới đất lên, chân phải đá mạnh vào lồng ngực người nọ.

Lôi Vô Kiệt rút Thính Vũ kiếm ra, lui lại ba bước, chống kiếm xuống đất miệng thở hổn hển nhưng lại không dám bước về phía trước một bước. Bởi vì hắn phát hiện bất luận dưới mặt đất hay trên không trung đều bị những sợi chỉ bạc gần như trong suốt phủ kín. Hắn có thể tưởng tượng được nếu những sợ chỉ bạc này trói chặt lại, thân thể hắn sẽ bị cắt tới mức ra sao.

Lôi Vô Kiệt đổi Thính Vũ kiếm sang tay trái, tay phải vung lên, nắm lấy Sát Phố kiếm, lại thi triển một chiêu kiếm.

Bình Địa Nhất Thanh Lôi!

Trong bóng đêm tĩnh lặng đột nhiên vang lên tiếng nổ, san phẳng toàn bộ con đường trước mặt Lôi Vô Kiệt. Lá cây bay lượn theo gió, Đao Ti thối lui, chỉ có một thứ xuyên qua từng tầng lá cây đánh tới, toát lên vẻ yêu kiều giữa một màu xanh biếc.

Yêu kiều, quỷ dị, đóa hoa đoạt mệnh đột nhiên nở rộ giữa màn đêm.

Nhụy hoa đỏ tươi, hoa có sáu lá,. Hai đóa phi hoa xé gió tay tới, một bay đóa về phía Lôi Vô Kiệt, một đóa bay về phía Tiêu Sắt.

Lôi Vô Kiệt xuất kiếm bổ trúng đóa hoa, nhưng ngay khoảnh khắc ngụy hoa bị chém trúng, sáu chiếc lá đột nhiên tỏa ra, tiếp tục tấn công về phía Lôi Vô Kiệt. Lôi Vô Kiệt cố gắng vung kiếm lên, hất văng năm chiếc lá xuống đất, chiếc lá cuối cùng lướt sát qua râu của hắn.

Còn Tiêu Sắt lại nghiêng người né tránh, trực tiếp giơ tay nắm lấy đóa hoa kia. Thế nhưng thế bay của đóa hoa không giảm, Tiêu Sắt vận Đạp Vân, bước chân biến ảo như nước chảy mây trôi, thế nhưng vẫn phải nắm lấy đóa hoa lượn một vòng lớn mới dừng lại được.

“Được lắm, không uổng công chúng ta đi ngàn dặm tới giết các ngươi.” Một giọng nói hùng hậu đột nhiên vang lên, như lập tức hòa tan bầu không khí giương cung bạt kiếm vừa rồi. Một người cao to cõng một thanh kiếm lớn xuất hiện phía trước Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt, gương mặt mỉm cười ôn hòa. Có điều Lôi Vô Kiệt lại cảm thấy phía sau nụ cười ôn hòa kia ẩn giấu thứ còn nguy hiểm hơn cả bốn người vừa rồi.

Chương 79: Tấm lưới tuyệt sát

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Không hổ là truyền nhân của Kiếm Tiên.” Một bóng dáng thướt ta cũng bước ra từ bóng tối, giọng nói của người này vô cùng yêu kiều quyến rũ, khiến người nghe được cảm giác như tan chảy.

“Ngươi là người đầu tiên có thể dùng tay không tiếp được Lục Diệp Phi Hoa của ta.” Một cô gái áo đỏ khác cầm một đóa Lục Diệp Phi Hoa trong tay, vừa suy nghĩ vừa nhìn Tiêu Sắt.

Gã cao to cõng thanh kiếm lớn cười nói: “Chúng ta chờ nhị vị ở đây đã lâu rồi.”

Tiêu Sắt nhìn ba người ăn mặc khác nhau trước mặt, trầm giọng nói: “Ám Hà.”

“Họ là Ám Hà ư?” Sau lưng Lôi Vô Kiệt đã ướt sũng, đương nhiên hắn từng nghe tới Ám Hà. Bọn họ là tổ chức sát thủ nổi tiếng nhất trên giang hồ, nhưng trên bảng sát thủ lại không có cái tên nào của bọn họ. Đây không phải do bọn họ không đủ mạnh mà do bọn họ quá mạnh, cho nên không để lại chút dấu vết nào. Chính vì vậy mọi người chỉ biết trên thế giới này có một con sông ngầm, đi theo con sông này sẽ tìm được tổ chức sát thủ nổi tiếng nhất giang hồ. Thế nhưng chưa ai từng gặp những sát thủ nguy hiểm tuyệt thế không để lộ danh tính thật này.

“Không sai, chúng ta là Ám Hà.” Nam tử cõng kiếm lớn gật đầu: “Ta họ Tô, Tô Xương Ly của Tô gia.”

Tiêu Sắt mỉm cười, lười biếng nói: “Hình như chưa từng nghe cái tên này.”

Tô Xương Ly rút kiếm lớn sau lưng ra, nắm trong tay: “Ta nói tên của mình cho các ngươi, là vì các ngươi sẽ mau chóng thành người chết.”

Lôi Vô Kiệt ngẩng đầu nhìn lên một ngọn cây: “Hai người khác cũng là Ám Hà à?”

Tô Xương Ly không hề sợ hãi khi bị vạch trần, vẫn mỉm cười thản nhiên: “Đúng vậy, hai người bọn họ cùng với cô gái thả bướm giấy bên kia, chúng ta đều là Ám Hà. Chúng ta có sáu người, trong Ám Hà, sáu người có thể tạo thành một tấm lưới, chúng ta gọi tấm lưới này là...

“Tấm lưới tuyệt sát.” Cô gái áo trắng thả con bướm giấy cuối cùng bay lên rồi nói tiếp lời.

Điệp Biến.

Tất cả bướm giấy đồng loạt lao về phía Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt.

“Lôi Vô Kiệt!’ Tiêu Sắt gầm lên một tiếng.

Chân khí của Lôi Vô Kiệt lập tức bùng lên, áo đỏ không gió mà bay.

Hỏa Chước thuật - Hỏa Nguyên cảnh.

Lôi Vô Kiệt nâng Sát Phố kiếm thi triển chiêu kiếm đầu tiên, những con bướm giấy lập tức hóa thành tro tàn: “Tiêu Sắt, nhắc lại cũng thật thú vị. Lần trước khi chúng ta phiêu bạt giang hồ, đối thủ đầu tiên gặp phải cũng là sát thủ. Lúc đó có đại sư huynh bảo vệ, còn giờ chỉ có thể dựa vào chính chúng ta!” “Không.” Tiêu Sắt nhẹ nhàng lắc đầu.

“Có gì không đúng?” Lôi Vô Kiệt không hiểu.

Tiêu Sắt nhẹ nhàng thở dài một tiếng: “Chỉ dựa vào ngươi thôi.” Dứt lời Tiêu Sắt đã bỏ Lôi Vô Kiệt lại, như mũi tên rời dây cung lao thẳng ra ngoài, trực tiếp lướt qua cô gái áo trắng chạy như điên về phía cửa sơn cốc. Thân hình lao đi cực nhanh, cô gái áo trắng với gương mặt không biểu cảm cũng phải lộ vẻ kinh ngạc.

“Đạp Vân đó hả?” Ánh mắt Tô Xương Ly đầy lạnh lùng, thản nhiên nói: “Tạ Hội, Tạ Linh. Đuổi theo.”

Ngọn cây rung nhẹ, hai bóng người lóe lên đuổi theo hướng Tiêu Sắt bỏ chạy, tốc độ cũng cực nhanh.

Lôi Vô Kiệt thở dài, gật đầu: “Cứ tới lúc quan trọng là bị bỏ lại.”

Tô Xương Ly cười nói: “Người bạn kia của ngươi hơi thở bình bình yếu ớt, rõ ràng không thông thạo võ nghệ, chẳng qua không biết học đươc khinh công đệ nhất thiên hạ Đạp Vân từ đâu, không cần nội lực cũng có cảnh giới khinh công của cao thủ nhất đẳng. Rõ ràng hắn cố ý dẫn người của chúng ta đi, tạo cơ hội cho ngươi. Chẳng qua, một mình ngươi đánh được bốn người chúng ta hay sao?”

Lôi Vô Kiệt cười khổ: “Không thể một chọi một được à?”

Tô Xương Ly lắc đầu: “Chúng ta là sát thủ, chúng ta tới không phải để tý thí mà là để giết người.”

Lôi Vô Kiệt suy nghĩ rồi nói: “Trước đây cũng có một người nói những lời tương tự với ta.”
“Ai?” Tô Xương Ly hỏi.

“Nguyệt Cơ cười đưa thiếp, Minh Hầu giận giết người.” Lôi Vô Kiệt đáp.

Tô Xương Ly gật đầu, thản nhiên nói: “Từng nghe nói.” Tổ hợp sát nhân vương trên bảng sát thủ giang hồ nhưng tới miệng hắn lại chỉ được mấy chữ ‘từng nghe nói’.

Cô gái áo trắng đột nhiên mở miệng: “Xương Ly, ngươi nói nhiều quá.”

Tô Xương Ly nhún vai: “Hiếm khi gặp được một thiếu niên thú vị như vậy, hơn nữa còn sắp chết đến nơi rồi, chẳng lẽ không để ta nói nhiều vài câu được à? Hơn nữa không có ta nói chuyện kéo dài thời gian như vậy, Cảnh Giới Mộng Điệp của ngươi có hình thành nhanh vậy không?”

Lôi Vô Kiệt cả kinh, đột nhiên phát hiện những con bướm đã bị đốt thành tro tàn lại tỏa ra ánh sáng quỷ dị, lại từ từ bay lên.

“Có điều tiểu huynh đệ, ngươi thật may mắn. Ngươi lại gặp một đối thủ thích một mình giải quyết vấn đề. Nhưng ngươi cũng thật xui xẻo, vì ngươi sẽ lặng lẽ chết đi, không một tiếng động.” Tô Xương Ly nhìn những con bướm xung quanh, khóe miệng mang theo nụ cười mờ ám.

“Ngày trước Trang Chu mơ mình hóa thành bướm, vui vẻ bay lượn như bướm thật, không biết mình là Chu nữa. Đột nhiên tỉnh giấc, ngạc nhiên thấy mình là Chu. Không biết Chu nằm mơ thấy mình hóa bướm hay bướm nằm mơ thấy mình hóa Chu? Chu và bướm tất có chỗ khác nhau. Đó gọi là vật hóa.” Cô gái áo trắng quay lại, nhìn Lôi Vô Kiệt, chậm rãi thì thầm.

Tô Xương Ly lui về phía sau một bước, thân thể biến mất ở bên ngoài như tan vào không khí. Thân hình hai cô gái còn lại cũng từ từ mờ đi. Lôi Vô Kiệt chợt nhớ ra mình từng gặp tình hình tương tự trong Tam Cổ thành. Dường như bước vào một giấc mơ, mọi thứ trong mộng vừa như chân thực lại vừa như hư ảo.

“Trận Cô Hư?” Lôi Vô Kiệt nhíu mày.

“Kiến thức của thằng nhóc nhà ngươi không tệ, biết đây là trận Cô Hư. Trận Mộng Điệp này thoát thai từ trận Cô Hư, nhưng ảo diệu trong đó vượt xa trận Cô Hư bình thường.” Giọng nói của Tô Xương Ly lại vang lên không biết từ đâu.

Gương mặt cô gái áo trắng có vẻ không vui, giơ ngón tay lên môi, nhẹ nhàng thốt lên một tiếng: “Trận khởi.”

Chỉ trong chớp mắt, tiếng gió, tiếng cây cùng với tiếng nói của Tô Xương Ly đều biến mất không còn tăm hơi. Trận Mộng Điệp đã khởi động, mọi thứ bên ngoài đều bị ngăn cách. Trong trận chỉ còn hai người, Lôi Vô Kiệt và cô gái áo trắng với gương mặt nhợt nhạt, ánh mắt lạnh lẽo.

Lôi Vô Kiệt cắm Sát Phố kiếm vào vỏ, cầm Thính Vũ kiếm lao nhanh về phía cô gái áo trắng: “Yêu pháp quỷ dị có gì đáng sợ? Chẳng qua chỉ là chuyện một chiêu kiếm mà thôi!” Hắn cầm kiếm chém thẳng xuống người cô gái áo trắng. Thế nhưng Lôi Vô Kiệt lại kinh hãi chứng kiến cô gái áo trắng không hề né tránh, chỉ lẳng lặng đứng đó mặc cho Thính Vũ kiếm của Lôi Vô Kiệt chém mình thành hai nửa.

Chẳng qua miệng vết thương không có chút máu, cô gái áo trắng cũng không ngã xuống, gương mặt đứt thành hai nửa trợn mắt nhìn Lôi Vô Kiệt, sau đó mỉm cười thê lương.

Lôi Vô Kiệt cảm thấy toàn thân lạnh toát, lẩm bẩm: “Hóa ra đúng là quỷ thật.”

Lúc này rốt cuộc thi thể cô gái lại tan ra thành từng hạt bụi nhỏ, hóa thành vô số bươm bướm trắng toát lấp loáng ánh huỳnh quang, bay thẳng về phía Lôi Vô Kiệt.

Chương 80: La Hán Phục Ma

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Sát Phố kiếm trong tay Lôi Vô Kiệt lóe lên ánh sáng đỏ, hắn gầm lên một tiếng: “Dừng!” Chỉ thấy lũ bướm lấp loáng huỳnh quang màu trắng kia như sợ uy thế của Sát Phố kiếm, bay quẩn quanh một chỗ. Lôi Vô Kiệt vung Sát Phố kiếm chém thẳng xuống, chỉ thấy thân kiếm vang lên tiếng sợ hãi, bươm bướm lao nhao né tránh.

Sát khí trong Sát Phố kiếm của ta nặng nề tới mức đứng đầu trong kiếm trên thiên hạ!

Trước mặt ta, ngươi còn dám giở trò quỷ gì?

Lôi Vô Kiệt cầm kiếm cười nhạt, áo đỏ phất phơ.

“Ngươi có một thanh kiếm tốt.” Giọng nói thản nhiên của cô gái áo trắng vang lên không biết từ nơi nào.

“Ngươi cũng có một cái đầu lâu tốt.” Lôi Vô Kiệt đột nhiên giơ kiếm lên, cắm thẳng kiếm xuống đất, gầm lên một tiếng: “Trận phá!”

Chỉ thấy không khí xung quanh xao động kịch liệt một hồi, trận Mộng Điệp hư hư ảo ảo kia lập tức lung lay như sắp đổ.

“Chỉ bằng một thanh kiếm của ngươi?” Cô gái áo trắng hiện lên, vung đầu ngón tay nhẹ nhàng nói: “Huỳnh hỏa.” Chỉ thấy mấy chục con bươm bướm lấp lóe ánh huỳnh quang bay ra từ trong áo cô ta, lao thẳng về phía Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt mỉm cười: “Không, bằng hai thanh kiếm của ta.” Lúc này Thính Vũ kiếm sau lưng Lôi Vô Kiệt mới rời vỏ bay ra, Lôi Vô Kiệt cầm Thính Vũ kiếm lại xuất kiếm chém về phía đám bươm bướm kia. “Chỉ là đám sâu bọ nhỏ nhoi, có gì đáng sợ?” Nhưng ngay khi chém trúng con bươm bướm lấp loáng ánh sáng kia, một chuyện không thể tưởng tượng nổi lại xảy ra. Những con bươm bướm đó đột nhiên hóa thành một ánh lửa, bùng lên nơi thân kiếm. Lôi Vô Kiệt kinh hãi, chỉ thấy đốm lửa trên bươm bướm nối liền thành một con rắn lửa tấn công về phía mình. Trong lúc cấp bách hắn chỉ có thể bỏ kiếm lui lại phía sau.

Cô gái áo trắng bước một bước về phía trước, cầm Thính Vũ kiếm, lạnh lùng hỏi: “Vậy giờ thì sao?”

Cách hai người mười bước, Tô Xương Ly đang ngồi trên mặt đất, thanh kiếm lớn cắm bên cạnh. Lôi Vô Kiệt trong trận không nhìn thấy hắn, nhưng hắn lại thấy rất rõ mọi chuyện trong trận. Còn sau lưng hắn, cô gái áo tím quyến rũ và cô gái áo đỏ cầm hoa đang ngồi trên ngọn cây, hai chân đong đưa, nhìn Lôi Vô Kiệt trong trận cười khanh khách.

“Mộ tỷ tỷ thật bản lĩnh, một thoáng thôi đã cướp được hai thanh kiếm rồi.” Cô gái áo tím cười nói.

Cô gái áo đỏ nghịch đóa hoa nhỏ trên tay nói: “Xem ra không tới phiên ngươi ra tay rồi, Xương Ly.”

Tô Xương Ly nhìn thanh Sát Phố kiếm cười nói: “Hai tiểu nha đầu các ngươi thì biết gì, thanh Sát Phố kiếm kia cắm trong trận đang không ngừng cướp đoạt hấp thu khí quỷ mị của trận Mộng Điệp. Nếu qua thời gian một nén nhang nữa, Mộ Lương Nguyệt còn không bắt được Lôi Vô Kiệt, như vậy sau khi trận bị phá, ảo giác biến mất, Lôi Vô Kiệt chỉ dùng một chiêu kiếm là có thể giết chết cô ấy.”

“Chẳng lẽ thanh kiếm này lợi hại đến vậy ư? Chẳng lẽ nó được truyền đạo pháp tiên thuật gì?” Cô gái áo đỏ kinh ngạc nói. “Không phải kiếm của đạo môn, Sát Phố kiếm là thanh kiếm do Lôi Oanh của Lôi môn dùng thuốc nổ và thiên thạch từ trên trời rơi xuống rèn ra. Nghe nói nó uy lực cực kỳ mạnh mẽ, có thể chém giết vong hồn quỷ vực, vốn là khắc tinh của trận Cô Hư. Xem ra người bất hạnh là Mộ Lương Nguyệt, cô ấy gặp một đối thủ không nên gặp.” Tô Xương Ly thản nhiên nói.

“Ài, còn tưởng lần này đi chấp hành nhiệm vụ cùng cao thủ bí thuật nổi tiếng của Mộ gia thì thoải mái hơn chút.” Cô gái áo tím xoay người nhảy xuống bên cạnh Tô Xương Ly: “Còn chờ gì nữa, chuẩn bị động thủ thôi.”

Tô Xương Ly xua tay: “Đừng nóng vội, Trận Mộng Điệp còn chưa bị phá, Mộ Lương Nguyệt vẫn còn thời gian. Lúc này Lôi Vô Kiệt không thể dùng kiếm, Mộ Lương Nguyệt vẫn có cơ hội.”

Cô gái áo trắng được gọi là Mộ Lương Nguyệt vừa cầm Thính Vũ kiếm lên bỗng cảm thấy thân kiếm tỏa ra ý kháng cự mãnh liệt, tay rung rung, kiếm sắp tuột tay bay ra. Mộ Lương Nguyệt đột nhiên nhảy lên, giẫm thẳng thanh kiếm này xuống đất: “Ngươi đã không có kiếm, còn có sức đánh nữa không?” Nói xong vươn ống tay áo, bầy bươm bướm lấp lánh ánh huỳnh quang lại lao tới.

“Không có kiếm thì ta còn quyền.” Lôi Vô Kiệt xuất quyền đánh ra.

Hỏa Chước thuật của Lôi môn, Cách Không Vô Song quyền, đây vốn là võ công mà Lôi Vô Kiệt quen thuộc nhất. Một quyền đánh ra, quyền phong gầm thét đánh tan những con bươm bướm trúng đòn, còn chưa kịp tới gần đã hóa thành tro tàn.

Mộ Lương Nguyệt đột nhiên giơ tay, trầm giọng nói: “Kết kén!”

Lôi Vô Kiệt kinh ngạc, lại thấy một cái kén lớn đột nhiên chui ra từ dưới đất, bọc lấy người mình!”

“Kết kén?” Tô Xương Ly nhíu mày: “Điệp trận của Mộ Lương Nguyệt đã tu luyện thành công kết kén?”

Con người đương nhiên không thể sinh ra một cái kén được, nhưng Lôi Vô Kiệt bị nhốt trong đó lại cảm thấy bị đè ép nặng nề, hắn cảm thấy cái kén lớn kia đang không ngừng hút lấy lực lượng của bản thân. Lôi Vô Kiệt nhắm mắt lại, liều mạng suy nghĩ cách phá giải trận pháp quỷ dị này. Trận Mộng Điệp này thoát thai từ trận Cô Hư, chính là quỷ đạo. Nghe nói năm xưa Ma giáo đông chinh từng bảy đại trận Cô Hư trải dài trăm dặm, trong đó yêu ma yêu ma bốn phía, bách quỷ dạ hành, phương pháp phá giải chỉ có hai loại rất đơn giản, đạo pháp hàng, phật pháp phá. Đạo pháp thì phải những đạo sĩ trên núi bên kia mới biết, còn phật pháp... vừa hay Lôi Vô Kiệt quen một hòa thượng rất lợi hại. Hòa thượng đó đã từng dạy hắn một bộ võ công. Trong hơn ba tháng tập kiếm vừa qua, mỗi ngày Lôi Vô Kiệt đều đánh bộ quyền này một lượt, chỉ vì sau khi đánh quyền xong lại cảm thấy ánh mắt trong trẻo tâm linh sáng tỏ, thoải mái không nói nên lời.

Lôi Vô Kiệt mở mắt, rốt cuộc cũng đánh ra quyền đầu tiên. Võ kỹ rất bình thường, tiểu tăng bảy tuổi của Thiếu Lâm tự cũng biết, Đại La Hán quyền.

Kén vỡ, ánh mắt Lôi Vô Kiệt như tỏa ra kim quang. Hắn bước thẳng tới, âm thanh hùng hồn như tiếng chuông đồng, quyền phải giơ lên, cao giọng nói: “Ta có một quyền, tên là Tứ Đại Giai Không.”

Áo trắng của Mộ Lương Nguyệt bay phất phơ giữa quyền kình, gương mặt không khỏi hoảng sợ.

Hắn lại giơ quyền trái lên: “Còn có một quyền, tên là Lục Căn Thanh Tịnh.”

Mộ Lương Nguyệt vội vàng nhấc chân lui lại, buông Thính Vũ kiếm ra.

“La Hán hàng ma, yêu ma trốn tránh!” Lôi Vô Kiệt gầm lên một tiếng.

Sát Phố kiếm đột nhiên nhô lên từ mặt đất, xé tan khung cảnh hư hư ảo ảo đó rồi bay về tay phải của Lôi Vô Kiệt. Thính Vũ kiếm cũng nghe theo lời gọi bay về tay trái của hắn. Lôi Vô Kiệt tay phải cầm Sát Phố kiếm, tay trái cầm Thính Vũ kiếm, ngạo nghễ nói: “Trận phá.”

“Nhưng ngươi phải chết.” Một giọng nói mang theo ý cười vang lên, một thanh kiếm lớn đã tới lưng Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt đang định xoay người nhưng lại phát hiện dưới chân đau nhức. Hắn cúi đầu, phát hiện cô gái áo tím vóc dáng thướt tha đang cầm hai thanh đoản kiếm khoát chặt đùi phải của mình. Hắn lại thấy trước mắt lóe lên, như có một đóa hoa rơi xuống, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một cô gái áo đỏ nắm lấy đóa hoa hồng, xoay nhẹ một cái, phần rễ sắc bén của đóa hoa nhắm thẳng vào yết hầu của mình.

“Tô gia, Tô Xương Ly.” Tô Xương Ly cầm kiếm lớn cười nói.

“Tô gia, Tô Hồng Tức.” Cô gái cầm hoa nhẹ nhàng ấn về phía trước, vẽ ra một vết máu.

“Tô Gia, Tô Tử Y.” Cô gái yêu mị như cảm thấy mệt mỏi, nghiêng người nằm trên mặt đất, nhưng song kiếm trên tay như lại xiết chặt thêm.

Tử trận.

Đây mới là một tử trận, chết tới không thể chết hơn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau