THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Bước đi trên lá

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Hai con ngựa tốt chạy băng băng trên đường, một người cưỡi ngựa mặc áo đỏ, một người cưỡi ngựa mặc áo xanh.

Ba tháng trước bọn họ lòng và lòng vòng khó khăn lắm mới tới được Tuyết Nguyệt thành. Ba tháng sau bọn họ lại hăm hở cưỡi ngựa rời thành. Chẳng qua lần này bọn họ cực kỳ tự tin, bởi vì trước khi ra khỏi thành Lôi Vô Kiệt đã chuẩn bị sẵn, một tấm bản đồ!

Lôi Vô Kiệt nhìn lướt qua bản đồ rồi quay đầu ngựa nói: “Đi sang hướng kia?”

Tiêu Sắt nghi ngờ nhìn hắn một cái: “Ngươi có chắc đi Lôi gia bảo là hướng này không?”

Lôi Vô Kiệt lắc đầu cười: “Đương nhiên là không, trước hết chúng ta không tới Lôi gia bảo.”

Tiêu Sắt kinh ngạc: “Thế chúng ta đi đâu?”

Lôi Vô Kiệt nhìn về phía trước, ngẩng cao đầu với vẻ hứng thú: “Tới núi Thanh Thành!”

Tiêu Sắt nhíu mày: “Núi Thanh Thành? Ngươi muốn làm gì?”

“Đương nhiên là lên núi Thanh Thành lôi cả vị thần tiên kia xuống núi. Ngươi nói xem, ba người bạn cũ gặp nhau ở Lôi gia bảo, chuyện này sẽ thú vị tới mức nào?” Lôi Vô Kiệt vung mạnh roi ngựa, bỏ lại Tiêu Sắt phía sau.

Tiêu Sắt bất đắc dĩ nhìn Lôi Vô Kiệt vừa bộc phát ý tưởng, thở dài: “Triệu Ngọc Chân của núi Thanh Thành cả đời đều không xuống núi, liệu có hạ sơn vì cái thằng ngốc nhà ngươi không?”

Triệu Ngọc Chân của núi Thanh Thành, khi sinh ra đã được sáu vị thiên sư của núi Thanh Thành mang lên núi nuôi dưỡng. Ba tuổi đã được Lữ Tố Chân đảm nhiệm chưởng giáo gần bốn mươi năm nhận làm đệ tử quan môn. Sáu tuổi đã tập được Đại Long Tượng Lực, mười một tuổi bắt đầu chuyên tu Vô Lượng kiếm pháp, trở thành đệ tử duy nhất của núi Thanh Thành trong trăm năm qua kiêm tu cả đạo pháp và kiếm thuật, mười sáu tuổi trở thành vị thiên sư thứ bảy của núi Thanh Thành. Khi hắn hai mươi hai tuổi, Lữ Tố Chân quy tiên, Triệu Ngọc Chân đảm nhiệm chức chưởng giáo, là vị chưởng giáo trẻ tuổi nhất của núi Thanh Thành từ khi khai sơn lập phái đến nay, cũng bước lên vị trí ‘Đạo Kiếm Tiên’. Nhưng nhân vật như truyền thuyết giang hồ này cả đời không xuống khỏi núi Thanh Thành. Mặc dù ngôi nhà hắn từng ở nằm ngay trong một thôn xóm dưới núi Thanh Thành, nhưng hắn vẫn chưa từng xuống núi một bước nào.

Lữ Tố Chân từng nói, Triệu Ngọc Chân kiêm cả võ vận và thiên vận của núi Thanh Thành trên người, nếu hắn xuống núi chắc chắn sẽ gây ra bão táp. Nhưng Triệu Ngọc Chân lại quyết tâm không gây ra chút phong vân nào, cứ thế đợi trên núi Thanh Thành hơn ba mươi năm, không xuống núi tới một bước.

Ngày hôm đó, hắn vẫn ngồi trên đỉnh núi nhìn về xa xăm, cứ như thần du ngàn dặm.

Sau lưng Triệu Ngọc Chân là đồ đệ và đồ tôn của hắn. Một cõng rương sách, vẻ mặt như nhà nho thánh khiết. Một lại chỉ là đứa trẻ, lưng cõng một thanh trường kiếm không tương xứng với thân hình. Chính là người đơn độc tới Tuyết Nguyệt thành mong hỏi một kiếm của Kiếm Tiên, Lý Phàm Tùng và Phi Hiên.

“Phàm Tùng, ra ngoài du lịch hơn nửa năm, cuối cùng cũng đã về.” Triệu Ngọc Chân không quay đầu lại, vẫn nhìn về phía trước, giọng điệu của hắn không nghiêm túc như trong tưởng tượng, ngược lại như đang bàn việc nhà với con cháu. Lý Phàm Tùng bước tới đặt mông ngồi xuống bên cạnh Triệu Ngọc Chân: “Hơn nửa năm nay không có đệ tử bầu bạn, sư phụ lão nhân gia sống vẫn tốt chứ?”

Triệu Ngọc Chân mặc đạo bào màu tím, gương mặt tuấn tú, nhìn qua có đôi chút khí chất thần tiên, hắn vuốt râu: “Còn tốt, thanh tĩnh hơn nhiều. Phàm Tùng, một năm qua con đi tới những đâu.”

“Tới Sài Tang thành ngắm hoa, trong sách nói mùa xuân ở Sài Tang thành trên con đường dài trăm dặm có thể thấy hàng ngàn loại hoa dại bất đồng. Còn tới Cô Lạc thành ngắm biển, con xuất một chiêu kiếm làm dấy lên hàng ngàn lớp sóng, những ngư dân ở đó thấy con còn tưởng con là tiểu thần tiên cơ. Đúng rồi, con còn trèo lên núi Côn Luân, hóa ra trên đời này thật sự có nơi quanh năm tuyết không tan, khung cảnh cực kỳ cô quạnh. Thế nhưng có người xây dựng sơn trang ở đó, còn ở liền hai mươi năm.” Lý Phàm Tùng từ từ kể lại: “Thật đấy, thế giới dưới chân núi quá đặc sắc, sư phụ không xuống núi thì thật đáng tiếc.”

“Đáng tiếc à?” Triệu Ngọc Chân mỉm cười nhìn Lý Phàm Tùng một cái.

Lý Phàm Tùng lập tức sửa lại: “Nhưng sư phụ không xuống núi mà dưới chân núi đâu đâu cũng là truyền thuyết về sư phụ. Thiên hạ ngũ kiếm tiên, nho đọa cô nộ nguyệt đều rất nổi tiếng trên giang hồ, người kể truyện trong các quán trà đều kể câu chuyện về bọn sư phụ.”

“Ồ? Bọn họ nói về vi sư ra sao?” Triệu Ngọc Chân hỏi.

“Đơn giản là khi sư phụ ra đời, một luồng hào quang chiếu vào trong phòng, sáu vị thiên sư của núi thanh thành cùng xuống núi nghênh đón, bởi vì sư phụ là thần tiên chuyển thế. Bọn họ còn kể lại trận chiến của sư phụ cùng Lôi Vân Hạc năm xưa, dùng ngàn vạn đạo pháp phá sấm sét chín tầng trời, trận chiến đó còn đánh tới mức khiến bầu trời xuất hiện lỗ thủng. Còn nói sư phụ không chịu xuống núi là vì một cô gái, sợ xuống núi là không muốn về nữa...” Lý Phàm Tùng lén lút nhìn sắc mặt sư phụ.

Triệu Ngọc Chân nhíu mày: “Phía trước còn tạm được, đoạn cuối chắc là ngươi nói bậy hả?”

“Đệ tử không dám, đệ tử không dám.” Lý Phàm Tùng vội vàng xua tay.

Triệu Ngọc Chân giơ tay bắt lấy một chiếc lá rụng, đột nhiên nói: “Phàm Tùng, kiếm của ngươi đâu?” Lý Phàm Tùng sửng sốt, sợ tới mức đứng bật dậy rảo bước định bỏ chạy.

“Phi Hiên.” Triệu Ngọc Chân trầm giọng quát một tiếng.

Phi Hiên lập tức sợ tới mức quỳ rạp xuống: “Sư phụ, con xin nhận, con xin nhận hết.”

“Con nhận cái gì?” Triệu Ngọc Chân đứng dậy, đạo bào màu tím phất phơ trong gió.

“Chúng con... Chúng con tới Tuyết Nguyệt thành.” Phi Hiên ấp úng đáp, hắn có Vọng Khí thuật, sao lại không biết Triệu Ngọc Chân đã nhìn thấy bọn họ từ lâu, vội vàng trả lời đúng sự thật.

“Tới Tuyết Nguyệt thành làm gì?” Triệu Ngọc Chân giơ tay ngoắc nhẹ, thanh kiếm gỗ đào đặt trên mặt đất đã tới tay.

Đây là một thanh kiếm gỗ đào rất đặc biệt, có màu đỏ tươi cực kỳ bắt mắt. Kiếm tên là ‘Đào Hoa’, do Triệu Ngọc Chân dùng gỗ đào đẽo thành năm mười sáu tuổi, nghe nói là thanh kiếm mang hơi ấm cực điểm của nhân gian. Trong ngày đông, Triệu Ngọc Chân từng chôn nó trên mặt tuyết, có thể thôi thúc một cây đào nở hoa trong tháng chạp.

Lý Phàm Tùng lau mồ hôi lạnh trên trán: “Cái này, tới nhìn Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên một cái.”

“Sau đó thì sao?” Triệu Ngọc Chân vẽ thành một đóa kiếm hoa, khiến Lý Phàm Tùng âm thầm căng thẳng. Thật ra Triệu Ngọc Chân tuy đảm nhiệm chức chưởng giáo núi Thanh Thành, đường đường một trong ngũ đại kiếm tiên nhưng vẫn luôn mang hình tượng bình dị gần gũi đối với các đệ tử trẻ tuổi trong núi Thanh Thành, đôi khi còn chỉ đạo các tiểu đệ tử nhập môn một hai chiêu thức kiếm pháp. Nhưng riêng với đệ tử Lý Phàm Tùng lại rất nghiêm khắc.

“Sau đó, hỏi Kiếm Tiên một kiếm.” Lý Phàm Tùng e dè nhìn Triệu Ngọc Chân.

“Kiếm tên là?” Triệu Ngọc Chân hỏi.

“Nguyệt Tịch Hoa Thần.” Lý Phàm Tùng đáp.

Triệu Ngọc Chân đột nhiên ngẩn người, cúi đầu nhìn chiếc lá rụng tới mức thất thần.

Rồi đột nhiên cười. Nụ cười rất ấm áp, trên thân kiếm Đào Hoa tỏa ra ánh sáng đỏ. Lý Phàm Tùng và Phi Hiên liếc mắt nhìn nhau, đều lộ vẻ ngạc nhiên. Phi Hiên tinh thông Vọng Khí thuật, nhanh chóng nhận ra hơi ấm trong lòng Triệu Ngọc Chân lúc này.

“Vận may của ngươi cũng tốt như ta. Khi ta bằng tuổi ngươi cũng lần đầu tiên chứng kiến chiêu kiếm đẹp đến vậy.” Triệu Ngọc Chân đột nhiên ném chiếc lá trong tay xuống chân núi, sau đó bước lên chiếc lá rụng kia đi về phía đại điện trong núi.

Chương 72: Nước của Ám Hà

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Nghe nói trên đời này có một con sống, ngươi không thể nhìn thấy nó, chỉ khi đêm khuya đen tối nhất, theo ánh trăng ngươi mới thấy được lờ mờ. Đi dọc theo con sông này lên thượng nguồn là có thể tìm thấy bọn họ. Bọn họ là sợi tơ đao trong đêm tối, là thích khách hung ác tàn nhẫn nhất.

Con sông này tên là Ám Hà.

Còn bọn họ cũng gọi là Ám Hà.

Ngày hôm đó, bờ sông đổ mưa phùn, người đàn ông mặc áo tím cầm dù giấy đạp lên mặt đất lầy lội bước từng bước một về phía trước. Không biết bao lâu sau, cảm thấy sắc trời đã dần sáng tỏ, nắng sớm hé lộ, hắn mới dừng chân.

Một nam tử cao ráo mặc áo đen đang đứng cuối sông, như đang đợi hắn.

Nam tử áo tím kia cất cây dù đi, phát hiện mưa đã ngừng từ bao giờ không biết, hắn lại nhìn sang phía nam tử áo đen kia hỏi: “Ngươi là?”

Nam tử áo đen có màu da nhợt nhạt, đứng trong góc tối, không thấy rõ thần sắc trên gương mặt, giọng nói rất lạnh nhạt: “Tô gia, Tô Mộ Vũ.”

Ám Hà chia làm ba họ, Tô gia chuyên binh khí, Tạ gia chuyên nội công quyền pháp, Mộ gia chuyên y thuật bí pháp. Trên ba nhà thì đại gia trưởng là người đứng đầu, dưới đại gia trưởng là gia chủ ba họ, mỗi người thống lĩnh sát thủ trong môn hộ. Còn gia chủ Tô gia thế hệ này có vẻ rất trẻ tuổi.

Nam tử áo tím do dự một chút rồi hỏi: “Ngươi là gia chủ Tô gia thế hệ này?”

Tô Mộ Vũ gật đầu, không nói gì tiếp. Nam nhân áo tím đi về phía trước, Tô Mộ Vũ xem ra là người im lặng ít nói, nam tử áo tím lại có vẻ tò mò về hắn: “Tô Mộ Vũ, hình như ta từng nghe thấy tên của ngươi. Ngươi là sát thủ nổi tiếng nhất của Tô gia thế hệ này, cũng là một trong hai người trên đường thoát ly khỏi tổ chức Ám Hà từ xưa tới nay? Nghe nói sau ngươi còn trở thành thủ lĩnh đoàn sát thủ ‘Khôi’ trực thuộc đại gia trưởng, sau đó khi đại gia chưởng thế hệ này nhận chức, ngươi lại trở thành gia chủ Tô gia?”

Tô Mộ Vũ không để ý tới hắn, chỉ đột nhiên vươn tay ngẩng đầu nhìn bầu trời: “Trời lại mưa.” Nói xong mở cây dù giấy trên tay. Đó là một cây dù rất lớn rất đẹp đẽ, khi mở ra gần như che phủ cả hai người bọn họ.

Người áo tím có vẻ cũng lười bung dù, cứ thế thoải mái theo Tô Mộ Vũ đi vào.

Cuối cùng Tô Mộ Vũ cũng tiếp lời hắn: “Ngươi có vẻ rất hiểu chúng ta?”

Người áo tím cười: “Muốn làm ăn với các ngươi đương nhiên phải hiểu biết về các ngươi rồi. Nghe nói cây dù trong tay ngươi là mười tám thanh trường kiếm, khi sát khí bùng lên mười tám lưỡi đao sắc sẽ phóng ra như mưa hoàng hôn, ta cũng rất muốn xem.”

Tô Mộ Vũ mỉm cười rất hiếm thấy: “Ta nghĩ ngươi sẽ không thật sự muốn thấy. Còn nữa, hiểu quá rõ về chúng ta là một chuyện rất nguy hiểm.”

Người áo tím xoa thanh trường kiếm bên hông: “Ta nghĩ, ngươi biết thân phận của ta.” Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Có lẽ đại gia trưởng sẽ biết. Trừ đại gia trưởng ra tất cả Ám Hà đều chỉ là đao. Trong mắt chúng ta thân phận trên đời chỉ có hai loại. Chủ thuê và con mồi.”

Người áo tím gật đầu: “Không biết ta chi trả như vậy có đủ mời sát thủ như ngươi không.”

Tô Mộ Vũ đột nhiên dừng bước, ngẩng đầu lên: “Đến rồi.”

Trước mặt Tô Mộ Vũ là một tòa lầu các hoa mỹ - Tinh Lạc Nguyệt Ảnh các.

Người áo tím hạ giọng mỉm cười, Tô Mộ Vũ hỏi: “Ngươi cười cái gì?”

Người áo tím đáp: “Trên đời này có bao nhiêu người có cơ hội bước vào Tinh Lạc Nguyệt Ảnh các cơ chứ?”

Ngoài các có hai người đang đứng, một ngồi ở bậc cầu thang hút thuốc trong tẩu, một đứng thẳng trước cửa lầu các, tay cầm trường đao, ánh mắt sắc bén.

Tô Mộ Vũ dẫn người áo tím đi qua, người hút tẩu thuốc ngồi trên bậc cầu thang khẽ gật đầu với Tô Mộ Vũ rồi làm bộ lơ đãng liếc mắt sang phái người áo tím, thản nhiên nói: “Hiện giờ, ngươi còn muốn bước vào Tinh Lạc Nguyệt Ảnh các à?”

Mưa như lập tức nặng hạt.

Tô Mộ Vũ thu ô, người áo tím giơ tay, lại phát hiện chỉ là mưa bụi nhỏ bé dừng trên tay. Nhưng khi hắn nhắm mắt lại nghe thấy tiếng tí tách như mưa tầm tã. Hắn lộ vẻ kinh ngạc, người trên bậc thang buông tẩu gõ gõ vài cái lên bậc thang rồi cười nói: “Chuyện nghĩ không ra thì đừng nghĩ nữa.” Người áo tím khôi phục tâm tình, muốn bước từng bước một theo bậc thang lên trên, thế nhưng lại cảm thấy mỗi bước đi đều hết sức gian nan. Hắn cảm thấy mình như đang bị nhốt trong một cái lồng, bên ngoài sóng êm gió lặng, còn bên trong gió như đao cắt. Hắn cố gắng khôi phục tâm trạng, bước tới cửa Tinh Lạc Nguyệt Ảnh các.

Nam tử cao ráo ánh mắt sắc bén đứng thẳng đó nhẹ nhàng kéo cửa ra. Bên trong là một vùng tăm tối lấp lóe ánh nến mờ ảo. Người áo tím và Tô Mộ Vũ cùng bước vào. Tô Mộ Vũ thuận tay đóng cửa lại. Tiếng mưa rơi gió rít bên ngoài lập tức biến mất. Tinh Lạch Nguyệt Ảnh các là gian nhà có thể ngăn cách tất cả mọi âm thanh.

Tô Mộ Vũ cầm kiếm chậm rãi đi tới, những nơi hắn đi qua, ven đường từng chiếc giá cắm nến sáng lên. Tới cuối cùng toàn bộ gian nhà đã sáng rực ánh đèn. Tô Mộ Vũ ngồi vào vị trí cuối cùng bên tay trái trong căn lầu dài này. Bên tay trái của hắn là một ông lão mặc trường bào. Ông lão không ngẩng đầu, chỉ cầm một con dao nhỏ cạo móng tay của mình. Tuy ông ta đã già nhưng ngón tay vẫn trắng lóa như ngọc, lại nhiều thêm chút vẻ kỳ dị. Còn bên tay phải Tô Mộ Vũ là một nữ tử khoảng hơn ba mươi tuổi, dung nhan tràn ngập phong vận. Cô rất hứng thú nhìn người áo tím, trong mắt nhộn nhạo ý thú, mỉm cười dịu dàng.

“Gia chủ Tạ gia, Tạ Thất Đao. Gia chủ Mộ gia, Mộ Vũ Mặc.” Người áo tím nhỏ giọng đọc tên bọn họ.

Còn người ngồi ngay ngắn trên đài cao được tấm màn che phủ đương nhiên là người cầm quyền của Ám Hà - đại gia trưởng.

“Ngươi hiểu rất rõ về chúng ta.” Đại gia trưởng mở miệng nói trước, giọng nói của hắn không già nua như trong tưởng tượng mà hùng hồn mạnh mẽ.

Người áo tím gật đầu: “Nếu hoàn toàn không chuẩn bị chút gì, ai dám bước vào Tinh Lạc Nguyệt Ảnh các này làm ăn với Ám Hà?”

“Nếu ngươi hiểu chúng ta thì chắc cũng biết, làm ăn với chúng ta chính là chuyện rất nguy hiểm.” Mộ Vũ Mặc cười nói, âm thanh đầy quyến rũ.

“Có một số việc càng nguy hiểm càng có ý nghĩa.” Người áo tím nói rất từ tốn.

“Ngươi nói đúng lắm.” Đại gia trưởng đột nhiên đứng dậy, xốc tấm màn che trước mặt lên, từ từ đi xuống. Thân hình hắn cao lớn, mặc áo choàng màu đen, không nhìn rõ gương mặt sau tấm áo choàng: “Cho nên ngươi định đem chuyện thú vị gì tới cho chúng ta đây?”

“Ta muốn con sông vốn chỉ có thể chảy trong bóng tối kia, chảy vào Thiên Khải!” Người áo tím nhìn chằm chằm vào đại gia trưởng Ám Hà, trầm giọng nói.

Đại gia trưởng dừng bước, tuy ngươi đã nhắc tới trong thư nhưng ta vẫn muốn nghe ngươi chính miệng nói lại lần nữa, thân phận của ngươi.”

“Bắc Ly lục vương tử, Tiêu Sở Hà.”

Tiêu Sắt đã từng là vương tử được Minh Đức Đế yêu quý nhất, là ‘thái tử’ mà mọi người đều nhận định, khi mười ba tuổi vì vụ án mưu phản của Lang Gia Vương mà bị đày thành thứ đân, lưu đày ở Thanh Châu, sau này tuy được miễn xá nhưng vẫn không trở lại làm lục vương tử Thiên Khải - Tiêu Sở Hà!

Đại gia trưởng cao giọng cười lớn.

“Được!”

Chương 73: Một kiếm hỏi Thanh Thành

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Đường cổ gió tây, hai người hai ngựa đang từ từ đi trước ánh sáng hoàng hôn.

Lôi Vô Kiệt đột nhiên nhớ ra điều gì, hỏi Tiêu Sắt: “Tiêu Sắt, vì sao mọi chuyện lớn nhỏ trên giang hồ ngươi đều biết rõ như vậy? Nếu tỷ tỷ của ta thật sự có tình cảm sâu xa gì với Triệu Ngọc Chân, vì sao người trong giang hồ không biết?”

Tiêu Sắt hừ lạnh nói: “Người giang hồ còn chẳng biết tỷ tỷ của ngươi là nữ nhân, làm sao biết chuyện giữa cô ấy và Triệu Ngọc Chân được?”

Lôi Vô Kiệt nhíu mày: “Vậy làm sao ngươi biết?”

Tiêu Sắt trừng mắt nhìn hắn: “Sư phụ kể cho ta.”

Lôi Vô Kiệt bừng tỉnh hiểu ra: “Tam sư tôn? Đúng là hắn sẽ biết.”

Tiêu Sắt lắc đầu: “Không phải Thương Tiên nói với ta, là sư phụ cũ của ta. Hắn có quen biết với tỷ tỷ của ngươi và Triệu Ngọc Chân.” Khi Tiêu Sắt nói câu này lại bất giác sờ thanh Vô Cực côn bên hông một cái.

Lôi Vô Kiệt ‘à’ một tiếng rồi không hỏi tiếp. Khi Tiêu Sắt nói tới chuyện của mình lúc nào cũng xé lẻ thành từng mảnh nhỏ, luôn luôn nhắc tới đôi chút là thôi, không chịu kể rõ. Lôi Vô Kiệt nghe mãi cũng thành quen.

Tiêu Sắt đột nhiên hỏi: “Vì sao đột nhiên lại vòng sang núi Thanh Thành? Triệu Ngọc Chân đã hơn ba mươi năm không xuống núi một bước, ngươi nghĩ mình khuyên được hắn thật à?”

Lôi Vô Kiệt nhìn về phía trước, ánh mắt kiên định: “Ta chỉ nghĩ, sư phụ của ta, tỷ tỷ của ta cùng với lão đạo sĩ trong núi Thanh Thành, bao năm qua mọi người đều tự nhốt mình. Thật ra chẳng qua là đều đợi lẫn nhau, xem ai bước bước đầu tiên. Giờ tỷ tỷ của ta đã xuống núi, như vậy cũng đã đến lúc phá tan cục diện bế tắc này rồi.

Tiêu Sắt lắc đầu: “Không đơn giản như vậy, ba mươi năm nay Triệu Ngọc Chân không xuống núi một bước là vì lời châm ngôn mà Lữ Tố Chân lưu lại, nói nếu Triệu Ngọc Chân xuống núi sẽ khiến cả thế giới chấn động, không khéo còn ảnh hưởng tới vị trí tại Thiên Khải. Cho nên cách núi Thanh Thành ba mươi dặm thật ra vẫn luôn có kỵ binh giáp sắt đóng quân. Bọn họ sợ Triệu Ngọc Chân thật sự xuống núi, có điều ba ngàn người đó mà muốn cản Triệu Ngọc Chân cũng chỉ là mơ mộng hão huyền mà thôi, cùng lắm thì có tác dụng báo tin.”

Lôi Vô Kiệt mỉm cười: “Mời được hay không, cứ phải thử cái mới biết được.”

Tiêu Sắt nhìn hai thanh kiếm sau lưng Lôi Vô Kiệt: “Ngươi muốn thử thế nào?”

Lôi Vô Kiệt ngẩng đầu, thần sắc ngạo nghễ, giọng điệu hùng hồn: “Đương nhiên là một kiếm hỏi Thanh Thành.”

Một kiếm hỏi Thanh Thành.

Mười mấy năm trước cũng từng có người một kiếm hỏi Thanh Thành.

Đó là một mùa đông, Triệu Ngọc Chân ngồi trong đình viện của mình, vẻ mặt khao khát nhìn cây hoa đào không đúng mùa kia. Năm đó hắn vừa trở thành thiên sư trẻ tuổi nhất kể từ khi núi Thanh Thành khai sơn tới nay, khiến cho toàn bộ giang hồ chấn động. Nhưng hắn vẫn ôm tâm tính thiếu niên, truyền thuần dương chân khí vào kiếm gỗ đào rồi chôn xuống dưới lòng đất của đình viện. Chuyện này vừa xong, tất cả tuyết trong đình viện tan sạch, chỉ có cây hoa đào kia lập tức trở nên vô cùng sáng lạn.

“Mau lên nào, mau lên nào, hoa đào rơi xuống là có quả đào để ăn rồi.” Triệu Ngọc Chân liếm miệng, ngây ngốc chờ đợi.

Đột nhiên một cơn gió mạnh thổi qua, Triệu Ngọc Chân quay người lại, phát hiện trên bức tường của đình viện có một người mặc áo đen, đeo khăn xám che mặt.

Triệu Ngọc Chân kinh ngạc hỏi: “Cô nương, cô là ai?”

Lý Hàn Y lúc đó luôn mặc đồ nam trên người, đeo khăn che mặt, thậm chí cố tình thay đổi cả giọng nói; nghe vậy lập tức nổi giận: “Sao ngươi biết ta là cô nương?” Triệu Ngọc Chân đã tinh thông Vọng Khí thuật từ lâu, cứ gặp người là thử nhìn khí trước đã, lúc này ra vẻ vô tội, gãi đầu ngây ngô: “Nhưng ngươi đúng là cô nương mà.”

Lý Hàn Y không buồn để ý tới đề tài này, chỉ nhìn đạo sĩ trông hơi ngây ngô này, nghi hoặc hỏi: “Ngươi chính là Triệu Ngọc Chân?”

Triệu Ngọc Chân gật đầu: “Đúng vậy, ta chính là Triệu Ngọc Chân. Ngươi có muốn ngồi xuống một lát không, lát nữa là có đào ăn.”

“Đào?” Lý Hàn Y khó hiểu.

Triệu Ngọc Chân mỉm cười: “Đúng vậy, ta vừa truyền Ly Hỏa Trận Tâm quyết vào kiếm gỗ đào của mình chôn dưới tán cây. Ta tính toán thời gian rồi, nửa canh giờ nữa thôi là mọc quả rồi.”

Lý Hàn Y cau mày: “Ly Hỏa Trận Tâm quyết? Ngươi dùng tâm pháp tối cao của Đạo môn để nuôi trồng quả đào ư?”

Triệu Ngọc Chân buồn bực hạ giọng nói: “Không thì luyện nó có ích lợi gì chứ?”

Lý Hàn Y quyết định không dây dưa với Triệu Ngọc Chân trong vấn đề này nữa, rốt cuộc cũng nói thẳng ý đồ tới: “Ta là Lý Hàn Y của Tuyết Nguyệt thành, nghe nói ngươi là thiên sư trẻ tuổi nhất của núi Thanh Thành từ khi khai sơn tới nay, còn song tu cả đạo pháp kiếm thuật, ta tới muốn hỏi kiếm của ngươi.”

Triệu Ngọc Chân ôm lấy vạt áo: “Tuyết Nguyệt thành, Lý Hàn Y. Sáu chữ này đặt nhau có hơi lạnh. Nhưng đừng làm lỡ thời gian đào của ta lớn.”

Rốt cuộc Lý Hàn Y cũng mất hết kiên nhẫn, rút Thính Vũ kiếm bên hông nhảy tới chém một kiếm về phía Triệu Ngọc Chân.

Triệu Ngọc Chân vội vàng lui lại một bước, đặt ngón tay lên môi cắn nhẹ, vẽ một bùa chú giữa không trung. Khi bùa chú vẽ xong, như có tiếng sư tử gầm thét.

“Thái Ất Sư Tử quyết?” Lý Hàn Y hừ lạnh một tiếng, xuất một chiêu kiếm phá tan bùa chú này: “Ta tới hỏi kiếm thuật, đừng dùng mấy thứ đạo pháp này với ta!”

Triệu Ngọc Chân dở khóc dở cười: “Ngươi làm sao đây? Hiện giờ ta không thể dùng kiếm!”
“Vì sao?” Lý Hàn Y hỏi.

Vẻ mặt Triệu Ngọc Chân uất ức: “Kiếm ta còn ở dưới gốc cây mà? Rút kiếm thì ta không được ăn đào!”

Thế kiếm của Lý Hàn Y bỗng dừng lại, cô nghĩ mất một lúc lâu mới hiểu được lý luận của Triệu Ngọc Chân, thở dài một tiếng.

Triệu Ngọc Chân lại tưởng Lý Hàn Y đã hiểu ý mình, bèn thở phào nhẹ nhõm: “Chuyện gì cũng từ từ giải quyết, chuyện gì cũng từ từ giải quyết.”

Lý Hàn Y ngẩng đầu nhìn về phía gốc cây hoa đào rực rỡ yêu kiều kia, nhỏ giọng nói: “Ăn đào?”

Triệu Ngọc Chân gật đầu: “Ăn đào!”

Lý Hàn Y đột nhiên rút Thính Vũ kiếm ra, kiếm thế mãnh liệt, hoa đào phủ khắp cây lập tức rơi xuống. Lý Hàn Y nhảy lên, hoa đào trên thân kiếm bay lên, áo trắng phất phơ trong gió, cô thản nhiên nâng trường kiếm, thân kiếm tỏa ra ánh trăng.

Hương hoa, ánh trăng, bổ xung lẫn nhau.

Đó là khoảnh chiêu kiếm Nguyệt Tịch Hoa Thần hình thành.

Có thể nói là phong hoa tuyệt đại.

Triệu Ngọc Chân nhìn mà ngây ngốc, mười sáu năm qua, tu đạo dưỡng tính, lần đầu tiên thấy cảm xúc dâng trào.

Nhưng câu nói tiếp theo lập rức rót một gáo nước lạnh lên đầu của hắn.

“Ăn đào à? Ta cho ngươi ăn cái rắm!” Lý Hàn Y xoay thân kiếm, ngưng tụ tất cả hoa đào thành một quả cầu nhỏ sau đó hung hăng đạp thẳng xuống, đạp chỗ hoa đào đó rơi đầy trong sân.

Cuối cùng Triệu Ngọc Chân không nhịn nổi nữa, tức giận gầm lên một tiếng: “Kiếm lên!”

Thanh kiếm gỗ đào đỏ rực đột nhiên mọc lên từ dưới đất. Triệu Ngọc Chân bước lên một bước, cầm thanh kiếm đó chém ra một chiêu. Lý Hàn Y không ngờ đạo sĩ này nói đánh là đánh, vừa dùng một chiêu kiếm đầy uy lực, không kịp ra chiêu thứ hai, chỉ có thể lui lại. Nhưng cô tránh không kịp, chiếc khăn che trên mặt bị Triệu Ngọc Chân chém thành hai nửa, rơi xuống đất.

“Ta đã bảo ngươi là một cô nương mà.” Triệu Ngọc Chân cười nói.

Thế nhưng ngay sau đó, Triệu Ngọc Chân thấy rõ dung nhan đối phương lại như ngân ngẩn cả người, hắn suy nghĩ rồi nói: “Ta nói sai mất rồi. Cô không phải là cô nương... cô, là tiên nữ hả?”

Lý Hàn Y vội vàng quay người, giọng nói mang vẻ khó chịu: “Ba tháng sau ta lại tới hỏi kiếm!” Nói xong tung người nhảy qua tường ra ngoài.

Chỉ còn lại đạo sĩ mười sáu tuổi đã trở thành thiên sư kia ngây ngốc nhìn thanh kiếm gỗ đào chưa đặt tên một lúc lâu, sau đó khẽ mỉm cười, ném kiếm gỗ đào trong tay lên cao, tiếp đó rơi xuống, cắm dưới gốc câu hoa đào đã khô héo trong sân.

Chỉ trong chớp mắt, hoa đào nở rộ như gấm.

“Từ nay trở đi, ngươi tên là Đào Hoa kiếm.” Nếu lúc này Triệu Ngọc Chân có một tấm gương chắc sẽ phát hiện mình cũng như được làn gió xuân thổi tới, mặt như hoa đào.

Chương 74: Bao giờ kiếm lại tới

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Khi đó Triệu Ngọc Chân trẻ tuổi ngồi yên trên tường cao, chờ suốt ba tháng.

Chờ tới khi xuân đi đông tới, hoa đào nở khắp núi, Triệu Ngọc Chân ngồi dưới cây hoa đào, không cần dùng Ly Hỏa Trận Tâm quyết thôi thúc cũng sẽ mau chóng ăn được quả đào vừa to vừa ngọt. Thế nhưng kiếm khách tiên nữ đã nói ba tháng sau sẽ trở lại vẫn không tới.

Triệu Ngọc Chân cảm thấy mất mát, sư phụ Lữ Tố Chân nói nữ nhân xinh đẹp luôn thích lừa người, quả nhiên là đúng. Thôi chờ ăn đào vậy, Triệu Ngọc Chân nằm dưới tán cây, nhắm mắt ngửi hương hoa đào, suy nghĩ tới ngẩn ngơ.

“Đạo sĩ ngốc, còn chờ ăn đào à?” Đột nhiên một giọng nói trầm trầm vang lên, Triệu Ngọc Chân ngẩng đầu nhìn lại, chứng kiến bóng người dùng khăn xám che mặt đang đứng trên cành hoa đào.

“Tiểu tiên nữ, ta rất muốn biết giọng nói thật của cô ra sao.” Triệu Ngọc Chân mỉm cười nói, mười sáu năm qua hắn chưa bao giờ xuống núi, suy nghĩ vẫn trong sáng như làn nước trong, ngày ngày đều tiếp xúc với các nhân nhân tu đạo, mỗi lời đều xuất phát từ tận tâm can, không mang theo chút ý đùa bỡn không thuần khiết nào. Thế nhưng người bình thường nghe được rõ ràng là những lời bại hoại xấu xa.

Ánh mắt Lý Hàn Y lóe lên vẻ phẫn nộ: “Tiểu đạo sĩ, ngươi muốn chết à?”

Triệu Ngọc Chân đứng lên, phủi bụi đất trên người: “Tiểu tiên nữ, ngươi xuống đây nói chuyện đi.”

“Nói cái rắm!” Lý Hàn Y mắng một tiếng, Thính Vũ kiếm trong tay rời vỏ, tay trái thi triển một chiêu kiếm chém về phía Triệu Ngọc Chân. Triệu Ngọc Chân vội vàng lui lại phía sau, ngón tay múa lên, vẽ thành một phù triện, chỉ trong chớp mắt cuồng phong gầm thét, cát bay đá chạy. Lý Hàn Y cầm kiếm lui lại phía sau, tay phải lại rút một thanh kiếm nữa ra, ánh sáng lạnh bùng lên, lạnh lẽo tới thấu xương.

“Tiểu tiên nữ, thanh kiếm này của cô không tệ.” Triệu Ngọc Chân khen.

Đứng hạng ba trong thập đại danh kiếm, đã từng là bội kiếm tùy thân của Côn Luân Kiếm Tiên, Thiết Mã Băng Hà, trong mắt tiểu đạo sĩ này lại chỉ nhận được một đánh giá ‘không tệ’.

“Tiểu tiên nữ, cô tới muộn bảy ngày.” Sự chú ý của Lý Hàn Y có vẻ không nằm trên thanh kiếm tuyệt thế này.

Lý Hàn Y hơi chán chường: “Vì phải đi tìm thanh kiếm này cho nên đến muộn bảy ngày.”

Triệu Ngọc Chân thản nhiên ‘ồ’ một tiếng rồi nói: “Đáng tiếc, hôm nay vẫn không có đào để ăn.”

Rốt cuộc Lý Hàn Y không nhịn nổi nữa, không nhiều lời vô nghĩa với đạo sĩ đầu óc không bình thường này, Thiết Mã Băng Hà thi triển một chiêu kiếm đánh úp lại, kiếm thế cuồn cuộn như hàng ngàn kỵ binh đạp tan đồng bằng lao tới.

Triệu Ngọc Chân lại giơ tay, nhẹ giọng quát: “Ngăn!”

Kiếm thế của Lý Hàn Y đột nhiên tiêu tan, cô cầm kiếm ngây ra tại chỗ: “Đây là võ công gì vậy?”

“Đạo pháp, Đại Long Tượng Lực.” Triệu Ngọc Chân mỉm cười đáp.

“Ta không xứng khiến ngươi xuất kiếm?” Ánh mắt Lý Hàn Y lạnh lẽo thấu xương.

Triệu Ngọc Chân lắc đầu: “Đại Long Tượng Lực là bí tịch đạo pháp tối cao của núi Thanh Thành ta, so với Vô Lượng kiếm pháp chỉ cao hơn, không thấp hơn.”
Lý Hàn Y không phục: “Ta mặc kệ, ngươi xuất kiếm đi.”

Triệu Ngọc Chân mỉm cười nói: “Ngươi dùng giọng thật nói chuyện, ta sẽ xuất kiếm.”

“Ngươi.” Tay phải Lý Hàn Y giơ cao thanh Thiết Mã Băng Hà, tay trái cầm Thính Vũ kiếm, tức giận nói: “Đi chết đi!” Hai kiếm đồng thời chém ra, lập tức bổ thành một rãnh dài trong sân. Bước chân của Triệu Ngọc Chân lảo đảo suýt nữa ngã xuống, Lý Hàn Y thừa thế xông tới, lại thi triển một chiêu kiếm đánh ra.

Đại Long Tượng Lực quả thật là đạo pháp tối cao trong núi Thanh Thành, cho dù là kiếm thuật hai tay cũng có thể đấu được. Nhưng Triệu Ngọc Chân lại nảy sinh lòng hiếu thắng, cao giọng quát: “Đào Hoa!”

Lý Hàn Y sửng sốt, còn tưởng hắn gọi ai, quay đầu về phía sau lại chứng kiến một thanh kiếm gỗ đào chui từ dưới đất lên, bay thẳng về phía mình. Cô nghiêng đầu, kiếm gỗ đào lướt sát qua mái tóc, dừng lại trong tay Triệu Ngọc Chân.

Triệu Ngọc Chân miệng thì thầm: “Một thành một bại, gọi là một kiếp, từ trước khi có thiên địa, đã có vô lượng kiếp.”

Đột nhiên toàn bộ núi Thanh Thành chấn động. Trong rừng chim chóc kinh hãi bay tứ tán, trong núi muông thú chạy như điên, những con thú ngày thường rất hiếm thấy như tê tê, gấu, rắn, thậm chí cả bọ cạp, rết giấu mình dưới đất cũng điên cuồng chạy xuống chân núi. Có khách tới cầu đạo hành hương chứng kiến con gấu lớn bằng hai người chạy qua trước mặt mình, sợ tới mức chân cẳng mềm nhũn. Nhưng con gấu kia lại như không hề thấy bọn họ, chỉ một lòng muốn chạy xuống chân núi.

Môn nhân núi Thanh Thành vội vàng rút kiếm gỗ đào ra, tưởng có đại địch tới xâm phạm, nhưng chỉ thấy toàn bộ sinh vật trên núi Thanh Thành đều bỏ chạy như điên như dại, trong thời gian ngắn cũng chẳng hiểu chuyện gì xảy ra. Vài vị thiên sư đang bế quan luyện khí lục đục xuất quan, sau khi chứng kiến dị tượng này lập tức bấm ngón tay tính toán.

Thế nhưng một giọng nói thiếu kiên nhẫn ngắt lời bọn họ, chưởng giáo núi Thanh Thành thế hệ này, Lữ Tố Chân đi ra khỏi đại điện: “Tính cái gì mà tính, bách thú sợ hãi uy thế của hắn lao nhao chạy xuống núi. Toàn bộ núi Thanh Thành còn ai làm được chuyện này? Lên đỉnh Phúc Lộc, tìm Triệu Ngọc Chân!”

Lý Hàn Y cũng đã nhận ra dị tượng xung quanh, hơi ngạc nhiên: “Đạo sĩ, đây là kiếm pháp gì vậy?”

“Vô Lượng kiếm, vô lượng kiếm, người rơi vào kiếp nạn này, đời đời kiếp kiếp, vạn kiếp bất phục.” Triệu Ngọc Chân nhẹ nhàng nâng kiếm, Lý Hàn Y chỉ cảm thấy phía sau thanh kiếm gỗ đào nho nhỏ kia như từ từ hiện lên một bóng kiếm khổng lồ, trong lòng cả kinh, vội vàng nắm chặt hai thanh trường kiếm trong tay.

“Ta có một kiếm tên Vô Lượng, dùng vô lượng phá vạn pháp, dùng một kiếm phá vạn kiếm.” Triệu Ngọc Chân nhẹ nhàng ngâm nga, một kiếm chém xuống. Trường kiếm như dài cả trăm thước chém thẳng xuống.

“Thính Vũ!” Lý Hàn Y gầm lên một tiếng, Thính Vũ kiếm trong tay ngâm nga liên tục, không ngờ lại rời tay bay ra. Thính Vũ vốn do Kiếm Trủng rèn ra, là kiếm có linh hồn. Giờ phút này nó cảm thấy sợ hãi cho nên tự ý trốn khỏi chiến trường. Lý Hàn Y đành điều khiển Thiết Mã Băng Hà, cao giọng quát. “Ngươi khiến muông thú khắp núi sợ hãi bỏ trốn, ta sẽ khiến hoa đào rơi khắp núi!”

Vừa dứt lời, hoa đào khắp núi lập tức bay lên, chiêu kiếm này gọi hoa đào trong cả ngọn núi, mạnh mẽ ngăn cản kiếm hồn trăm thước kia. Trong sân hoa đào bay lượn, Lý Hàn Y phá tan mưa hoa, lại thi triển một chiêu kiếm. Giờ đang là mùa xuân, chiêu kiếm này của Lý Hàn Y khiến sương lạnh bay khắp nơi, cô cầm danh kiếm Thiết Mã Băng Hà trong tay, cuối cùng cũng bước vào cảnh giới thứ hai trong Chỉ Thủy kiếm pháp của mình - - thấy núi không phải núi, thấy nước không phải nước.

Triệu Ngọc Chân ném Đào Hoa kiếm lên, chớp mắt đã hóa thành hàng chục hàng trăm ảo ảnh thanh kiếm!

“Vớ vẩn!” Lý Hàn Y hừ lạnh một tiếng, lập tức đánh rơi những huyễn kiếm này.

Triệu Ngọc Chân tung người nhảy lên cây hoa đào, nhẹ nhàng bẻ một cành đào mỉm cười: “Vô Lượng kiếp không bằng Đào Hoa kiếp, tiên trên trời không bằng trăng trước mắt.” Nói xong ném cành hoa đào trong tay về phía Lý Hàn Y.

Trường kiếm của Lý Hàn Y muốn ngăn cản, lại thấy Triệu Ngọc Chân nhẹ nhàng giơ tay, dùng Đại Long Tượng Lực điều khiển cành hoa đào kia hạ xuống rồi xoay vòng lên cao, khó khăn lắm mới cắt qua khăn che mặt của Lý Hàn Y. Chiếc kia kia lần thứ hai rơi xuống đất, dung nhan tựa tiên nhân lại xuất hiện trước mặt Triệu Ngọc Chân.

Sáu vị thiên sư đang tới chứng kiến cảnh này đột nhiên dừng chân, một ông lão râu tóc bạc trắng đưa mắt nhìn Lữ Tố Chân thở dài: “Ngăn cản tên đồ nhi này mười sáu năm, rốt cuộc vẫn rơi vào phàm trần.”

Lữ Tố Chân thở dài, trầm giọng nói: “Trong số mệnh có kiếp nạn này.”

“Tiểu tiên nữ, cô trông xinh đẹp như vậy, sao lại luôn che mặt?” Triệu Ngọc Chân ngồi trên cây hoa đào trụi lủi, mỉm cười hỏi.

Lần này Lý Hàn Y không hề né tránh, chỉ nhìn đạo sĩ trẻ tuổi đang mỉm cười trên cây hoa đào, hỏi ngược lại: “Vậy ngươi có kiếm pháp cao siêu, vì sao lại không dám xuống núi tới một lần?”

“Sư phụ nói, ta không thể xuống núi, ta xuống núi sẽ có rất nhiều người chết.” Triệu Ngọc Chân lắc đầu.

Lý Hàn Y kinh ngạc nhìn vẻ mặt chân thành của Triệu Ngọc Chân, thầm nghĩ có thể truyền thuyết là thật, nhưng vẫn nói: “Lần thứ ba ta tới núi Thanh Thành, ngươi theo ta xuống núi.”

Triệu Ngọc Chân suy nghĩ rồi nói: “Ngươi dùng giọng thật nói một lần đi.”

Trong khoảnh khắc Lý Hàn Y chỉ muốn rút kiếm lần nữa, nhưng cuối cùng vẫn nhịn, gật đầu nói: “Lần sau ta tới núi Thanh Thành, ngươi theo ta xuống núi.” Giọng nói của nàng trong trẻo dịu dàng, êm tai như tiếng nước trên núi chảy xuống va vào phiến đá.

Triệu Ngọc Chân do dự một lúc lâu, cuối cùng lại ấp a ấp úng nói: “Ta... hỏi sư phụ đã.”

Lý Hàn Y nhíu mày: “Kiếm pháp của sư phụ ngươi ra sao?”

Triệu Ngọc Chân suy nghĩ: “Giờ thì cao hơn ta một chút, nhưng một năm sau thì không biết được.”

Lý Hàn Y gật đầu: “Một năm sau ta sẽ tới, nếu sư phụ ngươi không đồng ý, ta sẽ đánh tới khi hắn đồng ý!” Nói xong bèn nhặt Thính Vũ kiếm lên cắm vào trong vỏ, không hề quay đầu lại đi thẳng xuống núi. Khi xuống núi cô còn gặp một nam tử trẻ tuổi mặc áo xám. Giờ phút này đôi mắt nam tử đó ngây dại, như bị thứ gì đoạt mất hồn phách.

Lý Hàn Y trừng mắt nhìn hắn một cái, lúc này nam tử mới khôi phục tinh thần, hoảng hốt nói: “Ta... ta tên là Lôi Oanh.”

Chương 75: Thúc ngựa phá thanh sơn

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Còn bốn cái bánh nữa, nếu mỗi người ăn một cái bánh một ngày, chúng ta còn cố được hai ngày nữa.” Lôi Vô Kiệt mở cái bọc, suy nghĩ một chút rồi xé cái bánh trong tay thành hai nửa. “Nếu mỗi người ăn nửa cái thì còn cố được bốn ngày.” Lôi Vô Kiệt đưa nửa cái bánh khô đét trong tay cho Tiêu Sắt.

Mấy ngày nay Tiêu Sắt đã khinh bỉ tới phát chán rồi, bực bội nhận lấy cái bánh kia, ăn rất từ tốn.

Lôi Vô Kiệt lại gặm từng miếng lớn, không bao lâu sau đã ăn xong nửa cái bánh, lấy bình nước bên yên ngựa ra uống mấy ngụm rồi buông bình xuống thở dài: “Vẫn đói.”

Cho dù lần này chuẩn bị sẵn một tấm bản đồ nhưng bọn họ vẫn lạc đường, đi lòng vòng trong một khoảng núi rừng vài ngày vẫn không tới được điểm cuối, lương khô mang theo trước đó cũng chỉ còn lại bốn cái bánh đáng thương.

“Lôi Vô Kiệt, ta xin ngươi đấy, sau khi về Lôi môn lần này thì ngoan ngoãn ngồi trong Lôi gia bảo đi nhé, ra ngoài không thấy mất mặt à?” Tiêu Sắt cắn một miếng bánh.

Lôi Vô Kiệt mỉm cười: “Có gì đâu, hiện giờ ra ngoài hành tẩu giang hồ cần phải tiêu sái tự tại, đi đến đâu tính đến đó. Lần này về Lôi môn là có việc quan trọng phải làm.”

“Ngươi mà cũng có việc quan trọng à?” Tiêu Sắt khinh thường hừ một tiếng.

“Đương nhiên rồi!” Lôi Vô Kiệt cao giọng đáp: “Ta là đệ tử danh môn! Đệ đệ của Kiếm Tiên cơ mà!”

“Vậy xin hỏi vị công tử danh môn, núi Thanh Thành đi hướng nào?” Tiêu Sắt cười lạnh.

Lôi Vô Kiệt đột nhiên thúc vào bụng ngựa, phi thẳng về phía trước: “Phi thẳng về phía trước, chạy không ngừng nghỉ bất kể ngày đêm đến tận cuối trời, chẳng lẽ lại không thấy được núi Thanh Thành?” Tiêu Sắt vội vàng phi ngựa đi theo, hai người phóng như điên khoảng nửa canh giờ, rốt cuộc cũng qua được vùng rừng núi này. Lôi Vô Kiệt vội vàng ghìm ngựa, chỉ thấy bên cạnh bỗng nhiên có rất nhiều người, ai nấy đều đi về phía một ngọn núi phía trước. Hắn nhìn về phía đường lên núi, nơi đó hình như có hai người mặc đồ đạo sĩ, nhìn kỹ hơn lại thấy dưới chân núi có một cái bia đá, trên đó viết ba chữ rất rõ ràng.

Núi Thanh Thành.

“Tới rồi.” Tiêu Sắt thúc ngựa chạy tới nói.

Lôi Vô Kiệt gật đầu, nhảy xuống ngựa tới ngồi trên một tảng đá bên cạnh.

“Ngươi làm gì vậy?” Tiêu Sắt ngạc nhiên hỏi.

Lôi Vô Kiệt mở bọc, lấy một cái bánh nướng lớn từ trong bọc ra, gặm từng miếng một: “Chờ ta ăn xong cái bánh này, có sức rồi lên núi!”

Tiêu Sắt bó tay không biết nói gì, tức tối đặt mông ngồi xuống cạnh Lôi Vô Kiệt, giơ tay phải ra với hắn.

“Sao thế?” Lôi Vô Kiệt không hiểu.

“Đưa ta một cái nữa.” Tiêu Sắt cả giận nói.

Còn trong lúc Lôi Vô Kiệt ăn bánh, toàn bộ núi Thanh Thành lại chấn động.

Triệu Ngọc Chân ngồi trong Càn Khôn điện trong núi Thanh Thành đột nhiên mở mắt, giọng nói run rẩy: “Ngươi đến rồi à?” Hắn đi ra khỏi cửa Càn Khôn điện, nhắm mắt suy nghĩ trong chốc lát rồi đột nhiên đi xuống chân núi.
Đạo Kiếm Tiên - Triệu Ngọc Chân, từ khi ra đời đã lên núi, ba mươi năm chưa bao giờ xuống núi một bước. Trong mười năm gần đây hắn không bế quan trong Càn Khôn điện thì tới đỉnh núi ngắm mây, chưa bao giờ xuống khỏi Càn Khôn điện một bước. Nhưng hôm nay hắn lại bước từng bậc thang một đi xuống.

Lần này Triệu Ngọc Chân thật sự muốn xuống núi!

Bốn ông lão râu tóc bạc trắng chặn trước mặt hắn.

“Ngọc Chân, ngươi muốn xuống xuống núi ư?” Ông lão cầm đầu trầm giọng quát.

“Ân sư bá.” Triệu Ngọc Chân vái chào ông lão. Bốn người trước mặt chính là bốn vị thiên sư thế hệ trước của núi Thanh Thành còn tại thế, cũng là sư thúc hoặc sư bá của Triệu Ngọc Chân, mỗi người đều có cảnh giới Tự Tại Địa Cảnh trở lên. Bọn họ kết trận chặn đường rõ ràng không muốn để Triệu Ngọc Chân xuống núi.

Nhưng Triệu Ngọc Chân chỉ khẽ thở dài một tiếng: “Ta cảm thấy cô ấy đến rồi.”

“Ngươi biết ngươi xuống núi sẽ có ý nghĩa ra sao không?” Ông lão kia nhíu mày hỏi tiếp.

“Thì có sao?” Triệu Ngọc Chân mỉm cười, lắc người một cái đã lướt qua bốn vị thiên sư. Bốn vị thiên sư chưa kịp phản ứng lại, Triệu Ngọc Chân đã đi xuống dưới núi.

Ông lão thở dài: “Ngọc Chân!”

Triệu Ngọc Chân nhẹ nhàng vẫy tay.

Lại có hai bóng người nhanh chóng chạy xuống núi trước Triệu Ngọc Chân!

Phi Hiên vội vàng la lên: “Tiểu sư thúc, ngăn cản sư tổ, người tuyệt đối không thể xuống núi!”

Lý Phàm Tùng mắng: “Sao ngươi không đi mà ngăn? Bốn lão tổ tông còn không ngăn được, ngươi bảo ta ngăn?” Phi Hiên lau mồ hôi trên trán: “Vậy ép người dưới chân núi đi đi!”

Triệu Ngọc Chân bước từng bước một xuống núi, vừa trịnh trọng vừa thong dong, cũng cho Lý Phàm Tùng và Phi Hiên cơ hội. Hai người lập tức chạy qua người hắn, lao thẳng xuống núi. Nhưng Triệu Ngọc Chân lại mỉm cười, với công lực hiện tại của hai người bọn họ làm sao chống được tiểu tiên nữ kia chứ. Nhưng đã gần hai mươi năm trôi qua, tiểu tiên nữ chắc đã biến thành đại tiên nữ rồi.

Lúc này rốt cuộc Lôi Vô Kiệt cũng ăn xong cái bánh, xoay người lên ngựa. Tiêu Sắt buồn bực: “Chúng ta muốn lên núi, sao ngươi còn leo lên ngựa?’

“Ta không muốn bước từng bước một chậm rãi đi lên. Đạo sĩ họ Triệu kia phụ lòng tỷ tỷ ta bao năm như vậy, ta phải cưỡi ngựa đạp vỡ núi Thanh Thành này! Đi!” Lôi Vô Kiệt quất mạnh roi vào mông ngựa, phóng như điên về phía núi Thanh Thành.

Tiêu Sắt cả giận: “Cái tên phí phạm nhà ngươi, ngựa của ta mà!”

“Tới rồi!” Phi Hiên dừng bước, phía xa có một con ngựa phóng tới như điên, đang chạy lên núi. Hắn vội vàng vận Đại Long Tượng Lực, nhẹ nhàng đẩy tay về phía trước.

Lôi Vô Kiệt chỉ cảm thấy con ngựa vốn đang chạy như điên đột nhiên ngừng lại như đụng phải một bức tường chắn. Còn bản thân hắn cũng bị văng thẳng ra ngoài.

“Thính Vũ!’ Lôi Vô Kiệt gầm lên một tiếng, Thính Vũ kiếm sau lưng rời vỏ bay ra, hắn đạp một chân lên thân kiếm, ngự kiếm tiếp tục bay lên trên núi.

“Ngươi dừng lại cho ta!” Lý Phàm Tùng vung tay phải cầm lấy kiếm gỗ đào của một vị đạo nhân đang làm việc bên cạnh, nhảy thẳng lên chém vào đầu Lôi Vô Kiệt.

Phi Hiên đưa tay lên miệng cắn đứt ngón tay, nhanh chóng vẽ thành một bùa chú giữa không trung. Chỉ nghe tiếng sư tử gầm vang, bùa chú kia hóa thành một ảo ảo sư tử lao về phía Lôi Vô Kiệt.

Vô Lượng Thiên Cương kiếm, Thái Ất Sư Tử quyết. Vừa ra tay hai người đã dùng ngay bản lĩnh sở trường của mình.

Lôi Vô Kiệt thầm nghĩ, núi Thanh Thành này đúng là không nói lý, mình chỉ cưỡi ngựa muốn giẫm lên núi thôi, sao lại dùng sát chiêu như vậy để đối phó với mình? Hắn nghiêng người né tránh kiếm của Lý Phàm Tùng, lại xuất quyền đánh ra phá tan ảo ảnh sư tử kia.

Lý Phàm Tùng xuất một chiêu kiếm không có hiệu quả, lại chém một kiếm ra, rồi một kiếm nối tiếp, đánh liền ba kiếm về phía Lôi Vô Kiệt. Thanh kiếm gỗ đào này chỉ do hắn tiện tay mượn được, không bằng tự mình khắc ra, không truyền bao nhiêu Vô Lượng Thiên Cương khí của bản thân cho nên rất yếu ớt. Sau ba kiếm lập tức vỡ tan, mảnh vụn rải đầy đất. Hắn gầm lên một tiếng: “Kiếm trận!”

Chỉ thấy kiếm gỗ đào của những đạo sĩ đứng xung quanh lập tức rời vỏ, gần mười thanh kiếm hạ xuống trên đầu hắn. Hắn vung mạnh tay, lại quát lớn: “Kiếm hạ!” Xoạt xoạt xoạt, mười thanh kiếm đổ xuống người Lôi Vô Kiệt như mưa rơi. Cuối cùng Lôi Vô Kiệt cũng có thời gian quan sát đối phương, hắn kinh ngạc nói: “Ngươi chẳng phải...” Còn chưa nói dứt lời mưa kiếm đã đổ tới trước mặt, Lôi Vô Kiệt đành vung mạnh thanh Sát Phố kiếm sau lưng ra.

“Cao các thính vũ thanh.” (Lầu cao nghe mưa rơi.)

“Bình Địa Nhất Thanh Lôi!” (Sấm dậy nơi đất bằng.)

Tiếng sấm nổ ầm ầm, mười thanh kiếm gỗ đào lập tức bị đánh nát, mảnh gỗ đảo rải rác bên dưới. Lôi Vô Kiệt thu hồi song kiếm ngẩng đầu nhìn Lý Phàm Tùng đã nhận ra kiếm thuật của mình, mỉm cười nói: “Lý huynh quên tình nghĩa hợp lực giao chiến trên Đăng Thiên các ngày trước rồi à? Ta chỉ cưỡi ngựa đạp lên núi Thanh Thành, Lý huynh đã muốn giết ta ư?”

Lý Phàm Tùng và Phi Hiên ngây ra như phỗng: “Sao lại là ngươi?”

Sau lưng bọn họ cũng có một giọng nói vang lên: “Ngươi là ai!”

Lý Phàm Tùng và Phi Hiên vội vàng quay đầu, chỉ thấy Triệu Ngọc Chân mặc đạo bào thiên sư cau chặt hai hàng mi, nhìn Lôi Vô Kiệt, gương mặt nghi hoặc lên tiếng hỏi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau