THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Bình Địa Nhất Thanh Lôi

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Một tiếng sấm rền, vang lên tại đồng bằng.

Mũi kiếm Thiết Mã Băng Hà lấp loáng ánh sáng xanh, gió núi rít gào, kiếm khí như con ngựa hoang đạp tan đồng bằng, ập thẳng tới.

Khác với những chiêu kiếm Lý Hàn Y đã từng dùng, chiêu kiếm này rất bá đạo, không có ý thơ, chỉ có sát ý kinh khủng tới đáng sợ.

Chiêu kiếm vô cùng bá đọa này không phải kiếm thuật của bản thân Lý Hàn Y mà là chiêu kiếm do kẻ khác biệt trong Lôi môn Lôi Oanh sáng tạo ra.

Năm đó, thiếu niên hăng hái tới Tuyết Nguyệt thành, cầm theo một thanh trường kiếm rất đặc biệt, gương mặt ngượng ngùng, giọng nói lại hết sức ngông cuồng: “Phượng hàm kim bảng xuất môn lai, bình địa nhất thanh lôi. Ta có một chiêu kiếm, tên ‘Bình Địa Nhất Thanh Lôi’. Xin được chỉ giáo.”

(Phượng ngậm bảng vàng bay ra cửa, tiếng sấm rền vang nơi đất bằng.)

Lúc này Lý Hàn Y đang nhắm chặt hai mắt, chiêu kiếm đang đưa ra lại thu về.

“Lôi Oanh, cuối cùng chúng ta cũng gặp lại.” Lý Hàn Y lẩm bẩm.

Lôi Vô Kiệt tay trái Sát Phố kiếm xuất chiêu ‘Liệt Hỏa Oanh Lôi’, tay phải Thính Vũ kiếm thi triển ‘Chỉ Lạc Vân yên’, đây đã là kiếm thuật đỉnh cao của hắn. Nhưng dưới uy thế của chiêu kiếm Bình Địa Nhất Thanh Lôi này lại chỉ có thể lui lại không ngừng. Lý Hàn Y đã thu kiếm nhưng kiếm thế không hề suy giảm, Bình Địa Nhất Thanh Lôi đó dẫn dắt sấm sét cuồn cuộn khắp bầu trời, chỉ trong chớp mắt mây đen đã phủ kín, mưa lớn lập tức đổ xuống tầm tã.

Lý Hàn Y quay đầu lại nhìn hắn, nước mưa trút xuống nhưng chẳng thể làm ướt nổi vạt áo.

Lôi Vô Kiệt lại bị tưới ướt đẫm, đứng trong làn mưa kinh ngạc một hồi lâu, đột nhiên lại thi triển một chiêu kiếm. Một chiêu kiếm vô cùng bình thường, như chiêu kiếm mà một đứa trẻ đánh ra, không có kết cấu, cũng chẳng mang theo kiếm ý.

Lý Hàn Y đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên không trung, ngón tay khẽ nhấc lên, một giọt nước dừng lại trong tay hắn, hắn nhẹ nhàng vạch một cái, giọt nước kia kéo thành một chuỗi ngọc nước, rồi từ từ hiện thành hình một thanh kiếm. Hắn đột nhiên ngẩng đầu, chiêu kiếm của Lôi Vô Kiệt đã tới trước mặt. Lý Hàn Y cúi đầu tập trung quan sát, thanh kiếm bằng nước trong tay lập tức nổ tan, kiếm ý vô vận nhưng lại không có sát ý.

“Chiêu kiếm này của ngươi tên là gì?” Lý Hàn Y hỏi.

“Tam Tài kiếm pháp, Bình Thứ.” Lôi Vô Kiệt đáp.

Lý Hàn Y mỉm cười xoay người lại, chiêu kiếm hết sức bình thường của Lôi Vô Kiệt đã cắt qua khăn che mặt của hắn. Chiếc khăn che chậm rãi rơi xuống đất, kiếm khí vây quanh người hắn lập tức rút lại, nước mưa gội thẳng xuống người hắn. Kiếm Tiên thế hệ này mặc cho nước mưa thấm ướt vạt áo, mái tóc của mình, im lặng không nói gì. Lôi Vô Kiệt thu kiếm, gương mặt đột nhiên giàn giụa nước mắt.

Giờ phút này rốt cuộc Tư Không Trường Phong và Đường Liên, Tiêu Sắt cũng chạy tới đỉnh núi, chứng kiến cảnh tượng này. Chỉ thấy dưới uy thế của Bình Địa Nhất Thanh Lôi, Lôi Vô Kiệt chỉ đâm ra một chiêu kiếm Bình Thứ không có gì đặc biệt. Tam Tài kiếm, đây là kiếm phổ nhập môn cho người tập kiếm trên giang hồ. Ra hiệu sách bỏ mấy chục đồng là mua được một quyển, một đứa bé chưa tới mười tuổi cũng dùng được vài chiêu. Chiêu kiếm này có thể làm một Kiếm Tiên thế hệ này bị thương?

Nhưng chính chiêu kiếm này đã cắt đứt khăn che mặt vẫn luôn phủ trên dung nhan của Kiếm Tiên.

Dưới chiếc khăn che mặt này lại lộ ra một gương mặt tuyệt thế.

Đường Liên ngây ra tại chỗ: “Nhị sư tôn, không ngờ lại là nữ?”

Tuy tuổi đã không còn trẻ, nhưng gương mặt dưới chiếc khăn che kia vẫn có thể xưng là tuyệt thế, chỉ có điều vẻ mặt lạnh lẽo như băng tuyết, tỏa ra một luồng uy nghiêm không cho phép tới gần.

Chẳng trách Lôi Oanh thấy một kiếm của cô, gọi đó là vẻ đẹp của kiếm.

Chẳng trách Nho Kiếm Tiên - Tạ Tuyên nói Tuyết Nguyệt thành có hai mỹ nhân, một là Lạc Hà Tiên Tử - Doãn Lạc Hà, một người khác có hơi dữ.

Lôi Vô Kiệt đột nhiên quỳ một gối xuống đất, nhẹ giọng gọi: “Tỷ tỷ.”

Lý Hàn Y cúi đầu nhìn hắn, thần sắc vẫn lạnh nhạt như trước: “Ngươi đã biết từ trước.” Lôi Vô Kiệt nói lần đầu hắn luyện kiếm là thấy Lôi Oanh dùng một chiêu kiếm, mới biết vẻ đẹp của kiếm, từ đó muốn học kiếm. Thế nhưng từ khi hắn còn rất nhỏ đã từng cầm kiếm. Lúc đó, hắn và phụ thân, mẫu thân cùng với tỷ tỷ ở trong một tòa thành rất lớn. Phụ thân luôn ra ngoài, mẫu thân cũng không hay ở nhà, tỷ tỷ thường luyện kiếm trong sân, lúc buồn chán lại kéo hắn khi đó còn nhỏ cùng luyện kiếm. Từ đó mới có chiêu kiếm Bình Thứ này, khi đó hắn còn nhỏ sức yếu, chiêu thức duy nhất sử dụng được cũng là Bình Thứ.

Cho nên khi Lôi Vô Kiệt nhắc tới kiếm Lý Hàn Y đã biết.

“Tam sư tôn, sao lại thế này?” Đường Liên quay sang hỏi Tư Không Trường Phong.

Tư Không Trường Phong thở dài: “Tuy Hàn Y nhập môn sớm hơn ta một tháng nhưng thực ra nhỏ hơn ta bốn tuổi. Mẫu thân của cô ấy là truyền nhân của Kiếm Trủng, Lý Tâm Nguyệt. Phụ thân của cô ấy là tiền bối Lôi môn, Lôi Mộng Sát. Cô ấy không gia nhập Lôi môn, theo họ mẹ.”

“Lôi Mộng Sát? Lý Tâm Nguyệt? Đó là...” Đường Liên kinh hãi.

“Đúng vậy. Kiếm tâm hữu nguyệt, thụy mộng sát nhân. Bọn họ từng rất nổi tiếng. Hai mươi năm trước xảy ra loạn lạc tại Thiên Khải thành, bọn họ thân là hộ vệ của đương kim thánh thượng, bảo vệ đương kim thanh thượng giết vào Bình Thanh điện. Sau đó Lôi Mộng Sát trở thành một trong tám trụ cột của quốc gia, viễn chinh Nam Quyết, chết trận nơi sa trường. Lý Tâm Nguyệt lại trở thành người đứng đầu bốn hộ vệ Thiên Khải, thủ hộ vị trí phía đông, danh hiệu Thanh Long. Bốn năm trước sau vụ án Lang Gia Vương bà ấy rời khỏi Thiên Khải, không rõ tung tích.” Tư Không Trường Phong thở dài: “Lôi Mộng Sát và Lý Tâm Nguyệt có địa vị rất cao trong giang hồ, cho nên đã đưa con cái ra khỏi Thiên Khải từ sớm. Một người tới Tuyết Nguyệt thành, một người trở về Lôi gia bảo. Trên giang hồ rất ít người biết chuyện này, tuy Hàn Y là Kiếm Tiên nhưng lại hầu như không bao giờ rời thành, trên giang hồ cũng rất ít người biết thật ra cô ấy là nữ.”

“Cho nên ngươi tới tìm ta không phải vì Lôi Oanh sắp chết?” Lý Hàn Y nói.

Lôi Vô Kiệt lắc đầu: “Đúng là sư phụ bị bệnh rất nặng, cũng đúng là vì ông ấy ta mới chạy tới Tuyết Nguyệt thành. Có điều ngày đó nhìn thấy tỷ tỷ bỗng có cảm giác quen thuộc khó tả, chẳng qua vừa rồi mưa như trút nước đột nhiên nhớ tới khi còn bé, ta lén ra ngoài chơi, lạc đường. Trời đổ mưa rất to, ta không tìm thấy đường về nhà, đứng đó khóc lớn. Tỷ tỷ đột nhiên xuất hiện trong mưa, như lập tức chiếu sáng thế giới của ta. Vừa rồi mưa tầm tã, ta đột nhiên nhớ tới cảnh tượng đó. Lúc đó tỷ tỷ cũng nhìn ta như vậy, như có hơi vui mừng nhưng cũng như đang hơi tức giận. Ta không biết làm thế nào, không biết nên cúi đầu nhận sai hay lập tức chạy tới gục vào lòng tỷ tỷ khóc lóc.”

Lý Hàn Y tra thanh Thiết Mã Băng Hà về vỏ, thở dài, chậm rãi bước tới, đột nhiên cúi người nhẹ nhàng ôm lấy Lôi Vô Kiệt: “Tiểu Kiệt, bao năm qua ngươi đã chịu khổ rồi.”

Lôi Vô Kiệt tuy lệ rơi đầy mặt nhưng chỉ lắc đầu, không nói gì.

Tư Không Trường Phong lặng lẽ xoay người, đi xuống chân núi, miệng khẽ ngâm nga: “Tương khứ vạn dư lý, các tại thiên nhân nhai.” (Cách nhau hơn vạn dặm, mỗi người một phương trời.)

Đường Liên lặng lẽ đi theo, tình cảnh như vậy không thích hợp cho bọn họ ở lại. Nhưng Tiêu Sắt vẫn ngơ ngác đứng đó như đang thất thần. Đường Liên kéo vạt áo của hắn: “Ngươi đang nghĩ gì vậy?”

Tiêu Sắt lẩm bẩm: “Ta nghĩ, có một số việc đúng là như định mệnh.”

“Cái gì?” Đường Liên không hiểu.

Tiêu Sắt lắc đầu rồi lập tức rảo bước xuống chân núi.

Chương 67: Ghi chép chuyện Thiên Khải - Loạn bát vương

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Hai mươi năm trước, tiên hoàng đột nhiên mắc bệnh nặng, Thiên Khải thành xảy ra bạo động. Tám vị vương tử mỗi người một phe, tranh đoạt vị trí cửu đỉnh kia, sử gọi là ‘Loạn bát vương’. Trong đó thất vương tử Lang Gia Vương - Tiêu Nhược Phong tài trí võ công đều là hạng nhất, cũng rất có uy tín, vốn là lựa chọn tốt nhất cho vị trí thái tử. Nhưng thất vương tử lại không thích quyền lực địa vị đó, kết giao với nghĩa sĩ trên giang hồ, quanh năm không ở trong Thiên Khải. Hắn trở lại Thiên Khải trong cơn bão ‘loạn bát vương’ không phải để đoạt ngôi vị chí tôn mà là để ủng hộ ca ca ruột thịt, tam vương tử Tiêu Nhược Cẩn. Đồng thời hắn còn mang theo một số bạn bè mà mình kết giao được khi du lịch trên giang hồ, đều là thiếu niên anh tài trên giang hồ năm đó, trong đó có cả Lôi Mộng Sát của Lôi môn và Lý Tâm Nguyệt truyền nhân của Kiếm Trủng.

Đêm hôm tiên vương băng hà, các thế lực khắp nơi đều mang theo binh mã của mình chạy tới Bình Thanh điện, bởi vì ai có thể trở thành cái tên trên tờ chiếu thư đó là có thể trở thành cữu ngũ chí tôn đời tiếp theo. Trong đó tam vương tử Tiêu Nhược Cẩn không chiếm ưu thế về binh mã, chỉ có ba trăm Hổ Bí tướng, vốn không có hy vọng gì. Thế nhưng ngày hôm đó ngoài Bình Thanh điện đã lưu lại rất nhiều truyền thuyết.

Tỷ như Lý Tâm Nguyệt truyền nhân Kiếm Trủng mặc một bộ áo trắng như tiên nữ, một chiêu kiếm phá cả trăm quân mặc giáp mở đường vào điện.

Còn có Lôi Mộng Sát của Lôi môn đứng ngoài trăm mét xuất quyền đánh ra, cách mấy chục người đánh nát đầu tứ vương tử.

Còn có một thiếu niên chưa đầy mười lăm tuổi một tay cầm trường thương, ngăn cản gần mười cao thủ của quân địch.

Còn có một nam tử tóc dài cầm trường côn, một người một côn cố thủ phương tây Thiên Khải thành, ngăn cản mười tám vị cao thủ nhất đẳng có ý đồ phá thành đột nhập. Có người nói một côn đánh ra, không thấy bờ bến, vô cùng vô tận, không điểm kết thúc.

Còn bản thân Lang Gia Vương - Tiêu Nhược Phong cũng là một cao thủ, tuy những vị vương tử khác cũng mời các cao thủ đỉnh cao trên giang hồ tới trợ giúp nhưng hắn lại dùng sức mình mình mạnh mẽ ngăn chặn vài vị vương tử hợp lực. Cuối cùng khi che chở cho Tiêu Nhược Cẩn giết đến trước Bình Thanh điện, toàn thân đã tắm đẫm máu, gần như không thể đứng thẳng, nhưng những người khác lại không dám tiến lên nửa bước. Chỉ có hai huynh đệ Tiêu Nhược Phong và Tiêu Nhược Cẩn đứng ngoài Bình Thanh điện, chờ đợi chiếu thư truyền ngôi. Đại tổng quản đại nội khi đó mang theo tổng quản chưởng hương, tổng quản chưởng ấn, tổng quản chưởng sách và tổng quản chưởng kiếm; đồng thời bưng chiếu thư truyền ngôi đi ra. Khi đó các vị vương tử, bao gồm cả tam vương tử Tiêu Nhược Cẩn đã chiếm ưu thế tuyệt đối đều không dám vọng động, bởi vì mặc dù trong số họ có truyền nhân Kiếm Trủng, cao thủ Lôi môn, nhưng khí thế của ngũ đại tổng quản Thiên Khải vẫn không dễ động tới.

Tất cả mọi người trơ mắt nhìn năm vị tổng quản, đặc biệt là những vị vương tử khác. Rõ ràng phương diện vũ lực đã thua dưới tay tam vương tử, như vậy hy vọng cuối cùng của bọn họ đó là mong đợi trên tờ chiếu thư kia có viết tên của mình. Như vậy dựa vào chiếu thư kia bọn họ là người danh chính ngôn thuận, hơn nữa có ngũ đại tổng quản trợ giúp, có lẽ còn có thể liều mình lần nữa, leo lên ngôi vị hoàng đế.

Nhưng năm vị tổng quản chỉ bưng chiếu thư, mãi vẫn không nói một lời.

Cuối cùng vẫn là Lang Gia Vương phá tan cục diện khó xử này. Hắn bước lên phía trước, cầm lấy chiếu thư truyền ngôi trong tay đại tổng quản, nhìn lướt qua ngay trước mặt mọi người sau đó xé nát tấm chiếu thư kia, cao giọng tuyên bố: “Bản vương đã xem, thánh thượng có lệnh, truyền ngôi cho tam vương tử Tiêu Nhược Cẩn!”

“Truyền ngôi cho tam vương tử Tiêu Nhược Cẩn!” Trước mặt bao người như vậy, hành động này của Lang Gia Vương Tiêu Nhược Phong có thể nói là đại nghịch bất đạo, nhưng điểm kỳ lạ là ngũ đại tổng quản Thiên Khải phụng chỉ truyền hoàng lệnh lại giữ im lặng, không hề ngăn cản. Cho nên sau khi Tiêu Nhược Phong hét tới lần thứ ba “Truyền ngôi cho tam vương tử Tiêu Nhược Cẩn”, ngũ đại tổng quản quỳ xuống trước tiên. Mấy vị vương tử còn sống thấy tình cảnh như vậy đành ném binh khí trong tay, quỳ xuống, tiếp đó tất cả binh sĩ hầu cận trong hoàng cung đầu quỳ xuống, đồng thanh hô ‘Vạn tuế’.

Ngày hôm sau, tam vương tử Tiêu Nhược Cẩn đăng cơ, Lang Gia Vương - Tiêu Nhược Phong được phong làm một trong bát đại trụ quốc, tôn làm ‘Bát Ly Đại Đô Hộ’ thống lĩnh tam quân. Những cao thủ hộ tống Tiêu Nhược Cẩn vào thành tối hôm đó chỉ có Lôi Mộng Sát tiếp nhận chức quan, trở thành một trong bát đại trụ quốc, còn những người khác lại trở về bóng tối, không nhận chức tước, không vào quân ngũ, xưng là Thiên khải tứ thủ hộ, lấy Thanh Long, Chu Tước, Bạch Hổ, Huyền Vũ làm danh hiệu bảo vệ hoàng thành.

Sau đó có người suy đoán, trên chiếu thư kia đúng là viết cái tên khác, không phải tam vương tử Tiêu Nhược Cẩn mà chính là thất vương tử Tiêu Nhược Phong. Thế nhưng hắn lựa chọn xé bỏ tấm chiếu thư này, nếu tân hoàng đã tự nguyện thoái vị, như vậy đương nhiên ngũ đại tổng quản sẽ không nói gì thêm. Thế nhưng vì sao Tiêu Nhược Phong lại làm vậy, mỗi người nói một kiểu. Có người nói là vì Tiêu Nhược Phong thích cuộc sống giang hồ tiêu dao tự tại, không muốn bị vây trong Thiên Khải thành, thế nhưng sự thật là sau ‘loạn bát vương’, Tiêu Nhược Phong nhận chức Bắc Ly đại đô hộ, bốn năm liền không rời khỏi Thiên Khải thành nửa bước, sau bốn năm rời thành cũng là để tới sa trường. Mãi tới khi hắn chết đều không bước vào giang hồ. Vì vậy có người nói, Tiêu Nhược Phong làm như vậy là vì khi còn bé Tiêu Nhược Phong từng bị bệnh rất nặng, gần như sắp chết, khi đó mẫu hậu của bọn họ không được sủng ái, người trong cung đối xử rất lạnh lùng với bọn họ, ngay thái y cũng chẳng buồn để tâm. Tiêu Nhược Cẩn dùng thân thể vương tử quỳ xuống trước mặt thái y vốn định vội vàng tới khám xét qua loa, mới khiến thái y không thể không dốc hết sức chữa trị, cuối cùng bảo vệ được tính mạng của Tiêu Nhược Phong. Thế nhưng chân tướng thật sự ra sao, cho tới chết Lang Gia Vương cũng không nói tới một lời.

Sau đó, khi Lôi Hàn Y mười một tuổi, Lôi Mộng Sát vi phạm tổ huấn ‘không vào quân ngũ’ nên bị Lôi môn trục xuất. Lôi Hàn Y không bước vào Lôi môn, kế thừa Kiếm Tâm quyết của Kiếm Trủng, theo họ Lý của mẹ, đổi tên thành Lý Hàn y. Sau đó cô bái vào làm môn hạ của thành chủ Tuyết Nguyệt thành Lý Trường Sinh, trở thành đệ tử nhập thất thứ hai. Lý Hàn Y tiếp tục tập kiếm tới năm mười bốn tuổi, không trở lại Thiên Khải thành. Mãi tới sau khi đệ đệ ra đời cô mới vi phạm mệnh lệnh của cha mẹ, một mình tới Thiên Khải thành.

Sau đó lại đợi trong tòa thành này năm năm, mười chín tuổi mới cầm kiếm rời Thiên Khải, cùng với Bách Lý Đông Quân, Tư Không Trường Phong phiêu bạt giang hồ. Lúc đó cô đeo khăn che mặt, tay cầm Thính Vũ kiếm, kiếm pháp uyển chuyển nhẹ nhàng, được giang hồ gọi là ‘Liễu hạ thính vũ kiếm vô ngân’. Năm đó Ma giáo đông chinh, Tuyết Nguyệt thành thân là thế lực chính phái trong giang hồ đứng lên chống lại. Lý Hàn Y dùng sức mình mình đánh nát trường kiếm trong tay tám trưởng lão Ma giáo.

Từ ngày đó trở đi, cô được gọi là Kiếm Tiên. Nhưng trên giang hồ không ai biết cô là con gái của Lôi Mộng Sát và Lý Tâm Nguyệt, thậm chí ngay bản thân cô cũng từ từ quên lãng. Mãi tới bốn năm trước, Lý Hàn Y mới trở lại Thiên Khải thành.

Chuyện xảy ra năm đó được sách sử gọi là ‘Án mưu phản của Lang Gia Vương’. Trong chuyện này có ít nhất mấy chục quan viên giữ trọng trách trong triều xuống ngựa, hơn mười tướng quân cởi giáp về quê, tứ thủ hộ vốn trấn thủ Thiên Khải tan rã.

Còn khi đó Lý Hàn Y bước vào Thiên Khải thành, trong tay đã đổi thành thanh kiếm hạng ba trong thiên hạ thập đại danh kiếm, ‘Thiết Mã Băng Hà’. Khi đó một kiếm của Kiếm Tiên gần như đặt vào yết hầu của thiên tử.

Chương 68: Ghi chép chuyện xưa Thiên Khải - Án mưu phản của Lang Gia Vương

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Năm thứ mười sáu Bắc Ly Minh Đức Đế, cũng là mười sáu năm sau ‘loạn bát vương’ tại Thiên Khải thành, Lang Gia Vương đột nhiên làm phản. Nguyên nhân ở chỗ Minh Đức Đế ban bố ‘Mười hai điều thuế pháp’. Thuế pháp này được coi là thuế pháp nghiêm khắc nhất kể từ khi triều đình Bắc Ly được thành lập tới nay. Lang Gia Vương phản đối ngay trong triều, cãi nhau kịch liệt với Minh Đức Đế. Đây cũng là lần đầu tiên triều thần chứng kiến hai người cãi nhau.

Sau lần cãi vã đó, Minh Đức Đế tuyên bố ngưng triều ba ngày, Lang Gia Vương trở lại vương phủ của mình.

Mãi tới ba ngày sau, Thiên Khải thành cháy lớn.

Ngày đó đột nhiên có một đám loạn dân không biết từ đâu chạy tới, bắt đầu phóng hỏa khắp nơi trong Thiên Khải thành, sau đó bị cấm quân chạy tới ngăn cản. Thế nhưng trong cấm quân ẩn giấu một số kẻ phản bội, bắt đầu đốt lửa giết người bắt bớ cướp bóc trong thành, khiến cho Thiên Khải thành đại loạn. Mãi tới khi Vũ Lâm tướng quân Tạ Lăng Vân suất lĩnh một vạn Vũ Lâm quân vào thành mới miễn cưỡng ngăn cản được loạn thế. Còn lúc này cửa thành phía tây lại lặng lẽ mở rộng, một chiếc xe ngựa lén lút rời khỏi cửa sau của Lang Gia vương phủ. Khi xe ngựa tới cửa tây không có trọng binh canh gác, chỉ có một người ngồi trên tường thành.

Đó là một nam tử tóc dài cầm trường côn, người bảo hộ phương tây trong Thiên Khải tứ thủ hộ - Bạch Hổ.

Năm đó Thiên Khải tứ thủ hộ đều là bạn bè của Lang Gia Vương khi du lịch giang hồ, nhưng hôm nay họ ở Thiên Khải thành đã mười sáu năm, rốt cuộc họ sẽ coi trọng tình nghĩa năm xưa, hay sẽ trung thành với hoàng thất?

Bạch Hổ không ra tay, chỉ lẳng lặng ngồi đó. Cuối cùng Lang Gia Vương xuống xe, tay cầm lấy kiếm, đánh mạnh lên con ngựa, xe ngựa nhanh chóng phóng ra ngoài thành. Bạch Hổ không hạ cửa thành, thu hồi trường côn quay người rời khỏi. Lang Gia Vương ném trường kiếm trong tay xuống, quay người lặng lẽ giơ hai tay ra. Trước mặt hắn là giám sát chưởng hình của Hình bộ khi đó, Tiêu Trường Lễ.

Cuối cùng Lang Gia Vương bị phán mưu phản, một người không có lý do mưu phản nhất lại mưu phản. Hầu như không ai tin tưởng đây là sự thật, nhưng từ ngày đầu tiên Lang Gia Vương tự đi vào tù hắn luôn giữ im lặng, không nói tới một câu, không nhận tội nhưng cũng không phản bác lại gì cho mình. Cho nên mặc dù có người đồng ý ra mặt nói thay cho hắn nhưng đều không giúp được gì. Huống chi, cho dù ngày thường nhân duyên của Lang Gia Vương trong triều vô cùng tốt, cũng không ai còn dám đứng ra. Trong bảy ngự sử Thiên Khải thẩm vấn hắn có ba người cho rằng hắn vô tội, ngày hôm sau đã được phát hiện chết trong nhà mình.

Chỉ cần là người sáng suốt đều có thể nghĩ ra, đây không phải ai muốn hãm hại Lang Gia Vương, đây là đương kim thiên tử Minh Đức Đế muốn hắn phải chết.

Ngay lúc mọi người đều giữ im lặng không dám nói gì, rốt cuộc cũng có một người đứng ra, lại là một người có thân phận cực kỳ đặc biệt - lục vương tử Tiêu Sở Hà. Đây là vương tử mà Minh Đức Đế yêu quý nhất, năm đó mười lăm tuổi, bất luận là võ học, binh pháp thậm chí văn học đều được coi là thiên tài, là ứng cử viên cho vị trí ‘thái tử’ mà tất cả mọi người đều nhận định. Nhưng vương tử mà Minh Đức Đế sinh ra này lại bị nhiều người cho là có phong thái của Lang Gia Vương khi còn nhỏ tuổi, mà bản thân hắn cũng rất thân thiết với Lang Gia Vương, Lang Gia Vương là sư phụ của hắn trên phương diện đánh cờ.

Tiêu Sở Hà một thân một mình vào trong triều, thị vệ ngoài điện ngăn cản nhưng bị hắn dùng một chiêu đánh bại. Lúc đó cả triều đình chấn động, Tiêu Sở Hà đứng thẳng trước điện không quỳ, nói liền mười ba chỗ khả nghi trong án mưu phản của Lang Gia Vương, âm thanh hùng hồn, tình cảm lay động lòng người, khiến cho có lão thần trong triều đình rơi lệ. Thế nhưng chuyện này lại khiến Minh Đức Đế tức giận, giáng lục vương tử thành thứ dân, lưu đày tới Thanh Châu.

Triều thần không ai dám nhiều lời, ngay vương tử còn bị phế truất, như vậy tới cuối cùng chỉ còn bốn người có thể ngăn cản chuyện này. Khi đó Lôi Mộng Sát đã chết trên chiến trường ở Nam Chiếu, trong Thiên Khải thành bằng hữu của Lang Gia Vương chỉ còn có Thiên Khải tứ thủ hộ. Trong đó Bạch Hổ đã tỏ rõ lập trường, Chu Tước đã rời khỏi Thiên Khải thành sau loạn bát vương, lúc này Huyền Vũ vừa vặn nhận mật lệnh phải ra ngoài. Chỉ có Thanh Long là biến số lớn nhất trong án mưu phản này.

Thanh Long, truyền nhân Kiếm Trủng - Lý Tâm Nguyệt. Nhưng Lý Tâm Nguyệt cũng giữ im lặng, bởi vì kể từ ngày Lang Gia Vương bị cầm tù xung quanh phủ của nàng đã có mười mấy cao thủ đang bao vây. Bảy ngày liền Lý Tâm Nguyệt đều không bước ra khỏi phủ nửa bước. Mãi tới bảy ngày sau, Lang Gia Vương bị xử trảm. Dựa theo luật pháp, phạm nhân bình thường sau khi bị định tội còn phải chờ tới sau mùa thu mới xử trảm, hoàng thân quốc thích còn phải chờ xét xử rất lâu ngày. Thế nhưng Khâm Thiên giám xem thiên tượng, truyền thiên lệnh, nói là hình phạt của Lang Gia Vương không thể chậm trễ.

Ngày đó ánh mặt trời chói chang, Lang Gia Vương người mặc áo trắng, tay đeo xiềng xích, chậm rãi đi lên đài hành hình. Tuy sắp chết nhưng phong độ không hề giảm sút, vẫn là vị vương hầu nhanh nhẹn tuy đứng trong triều đình nhưng lại mang hơi hướng giang hồ. Triều thần tới xem lễ đều nhỏ giọng thở dài, chỉ có vị quân vương sau tấm rèm vẫn giữ vẻ im lặng lạnh lùng.

Lúc này Lý Tâm Nguyệt rốt cuộc cũng ra khỏi phủ đệ của mình. Lý Tâm Nguyệt dưỡng kiếm bảy ngày, thế của Kiếm Tâm quyết hùng hồn không thể đỡ nổi, các cao thủ bao vây bà liên tiếp bại trận thối lui, lui thẳng tới trên pháp trường. Lúc đó Lang Gia Vương đứng trên đài hành hình, áo bào trắng phất phơ. Lý Tâm Nguyệt cầm kiếm đi tới, mặt như băng giá.

Vị quân vương phía sau màn chỉ nói một câu: “Lý Tâm Nguyệt, ngươi cũng định mưu phản sao?”

Lý Tâm Nguyệt đáp: “Ta chưa từng mưu phản, thánh thượng lại muốn ép ta mưu phản.”

Quân vương không nói gì, chỉ phát nhẹ tay.

Ngũ đại tổng quản Thiên Khải, bảy vị thiên sư Khâm Thiên giám, cùng với vị cuối cùng còn sót lại trong Thiên Khải tứ thủ hộ - chủ nhân Vô Cực côn, lập tức tỏa ra bảy phần sát khí.

Trong ngũ đại tổng quản Thiên Khải, ngoại trừ Cẩn Tuyên bốn người còn lại xông lên trước tiên. Lý Tâm Nguyệt cười vang nói: "Ngã hữu côn ngô kiếm, cầu xu phu tử đình. Bạch hồng thì thiết ngọc, tử khí dạ kiền tinh. Ngạc thượng phù dong động, hạp trung sương tuyết minh. Ỷ thiên trì báo quốc, họa địa thủ hùng danh." Sau đó rút kiếm, người trong phương viên mười trượng xung quanh đài hành hình đều bị kiếm khí ép lui. Nhưng cho dù Lý Tâm Nguyệt dưỡng kiếm bảy ngày, khiến Kiếm Tâm quyết đại thành vẫn không đánh nổi tứ đại tổng quản liên thủ.
Nhưng vị giam chính Tề Thiên Trần của Khâm Thiên giám vốn đứng trên đài cao ngẩng đầu nhìn bầu trời lại đột nhiên kinh hãi nói: “Có một kiếm từ tây tới, uy hiếp tới thiên tử!”

Minh Đức Đế nhìn Lý Tâm Nguyệt toàn thân nhuốm máu bên dưới, nhíu mày: “Cô ta? Nhưng cô ta sắp chết rồi còn gì.”

Tề Thiên Trần thân là giam chính của Khâm Thiên giám, đứng đầu thất đại thiên sư, ngày thường rất ít khi ra khỏi Khâm Thiên giám, trong lòng các vị triều thần là nhân vật nửa người nửa tiên. Thế nhưng lúc này hắn lại rất nghiêm túc nói: “Không phải cô ta, xin hoàng thượng mau mau né tránh! Thế của kiếm này có thể phá cả vạn thành!”

Minh Đức Đế thân là đương kim đế vương, lúc này chẳng hề sợ hãi: “Có kiếm gì mà phá được cả vạn thành?”

“Kiếm của Kiếm Tiên.” Nam tử cầm Vô Cực côn đi lên một bước: “Cô ta tới rồi.”

Vừa dứt lời, chỉ thấy phía xa có một bóng trắng hiện lên, đang dùng tốc độ không thể tưởng tượng nổi lao về phía này như một tia chớp, áng mây trên không trung bay lượn như tiên nhân giáng thế.

“Kéo cung!” Vũ Lâm đại tướng quân Tạ Lăng Vân thấy bóng người kia bèn giơ cao đao trong tay, quát lớn. Các binh sĩ trong pháp trường lập tức kéo căng trường cung trong tay.

Bóng trắng đã lướt tới ngoài pháp trường.

“Bắn!” Tạ Lăng Vân chém mạnh đao trong tay xuống.

Tên bắn như mưa, đen nghìn nghịt, như cơn mưa tầm tã dưới áng mây trắng.

Thế nhưng bóng người kia đã lướt qua đài hành hình, trực tiếp đứng dưới đài thiên tử.

Lúc này Vô Cực côn cũng xuất thủ, một côn đánh ra không bờ không bến, vô cùng vô tận, không có điểm cuối. Tề Thiên Trần cũng ra tay, hắn vẫy cây phất trần trong tay, phất trần kia như con chim trắng đột nhiên giương muôn vàn cánh chim, mỗi cánh chim vừa sắc bén lại vừa nguy hiểm. Đại tổng quản đương nhiệm Cẩn Tuyên công công cũng nhẹ nhàng xuất chưởng đẩy ra.

Nhưng kiếm khách áo trắng kia vẫn chẳng hề sợ hãi, chỉ xông thẳng về phía trước. Nếu ba người này không thu tay lại chắc chắn cô sẽ phải chết. Tuy nhiên, một người cũng sẽ chết theo!

Minh Đức Đế, Tiêu Nhược Cẩn!

Chương 69: Ghi chép chuyện xưa Thiên Khải - Lời hứa của Thanh Long

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Ngươi là ai?” Minh Đức Đế ngẩng đầu, mũi kiếm đặt trên cằm hắn.

Người tới im lặng không nói gì, mũi kiếm tiến về phía trước một tấc.

“Lý Hàn Y to gan!” Cẩn Tuyên công công phẫn nộ quát lớn: “Ngươi tưởng mình bước vào cảnh giới Kiếm Tiên là thật sự vô địch thiên hạ chắc?”

Minh Đức Đế gật đầu: “Hóa ra là nhị thành chủ Tuyết Nguyệt thành, hình như chúng ta chưa bao giờ gặp nhau, nhưng ta thấy gương mặt ngươi lại khá quen thuộc. Ngươi là con gái của người bên dưới đúng không?”

Tuy Lý Hàn Y dùng khăn xám che mặt, nhưng vẫn bị nhận ra thân phận, cô hơi nhíu mày, im lặng không nói gì.

“Ngươi muốn điều kiện gì?” Cuối cùng Minh Đức Đế cũng nói câu này ra miệng, hắn thân là cửu ngũ chí tôn, có gần vạn binh sĩ hộ giá, bên cạnh có không dưới năm vị cao thủ Tiêu Dao Thiên Cảnh nhưng vẫn không thể không mở miệng bàn bạc điều kiện với đối phương.

Cuối cùng Lý Hàn Y nói: “Ta muốn mang hai người bên dưới đi.”

Minh Đức Đế lắc đầu: “Hai người bên dưới, ngươi chỉ có thể mang một đi.”

Thần sắc Lý Hàn Y hơi tức giận, trường kiếm trong tay ngâm vang.

Tề Thiên Trần thở dài: “Lý thành chủ, có một số việc không phải dùng một thanh kiếm là giải quyết được, xin ngài thu tay lại.”

Ánh mắt Lý Hàn Y lạnh lẽo như băng giá: “Tề thiên sư, ngươi định cản ta?”

Tề Thiên Trần phẩy nhẹ phất trần, từ từ xê dịch kiếm của Lý Hàn Y ra: “Cha mẹ ngươi đưa ngươi ra khỏi Thiên Khải thành là vì không muốn ngươi động chạm vào những chuyện trong triều đình như thế này. Sao ngươi phải phụ tấm lòng khổ nhọc của bọn họ?”

Lý Hàn Y hừ lạnh một tiếng, bước vào trong pháp trường, đánh một kiếm ép lui tứ đại tổng quản, nâng Lý Tâm Nguyệt đang ngã ngồi dậy, sau đó dưa mắt nhìn Lang Gia Vương vẫn luôn lẳng lặng đứng yên chính giữa pháp trường. Ánh sáng lạnh chợt lóe lên trong tay Lý Hàn Y, xích sắt trên tay Lang Gia Vương rơi thẳng xuống đất.

“Ngăn hắn lại!” Minh Đức Đế đứng bật dậy. Nhưng không ai hành động, thất đại thiên sư, ngũ đại tổng quản, thậm chí cả nam tử tóc dài cầm Vô Cực côn kia đều không vọng động. Bởi vì bọn họ đều thấy vị vương gia mặc áo trắng kia đột nhiên mỉm cười, dường như trong nụ cười đó còn mang theo chút bi ai và trào phúng. Hắn đi tới trước mặt Lý Tâm Nguyệt đã trọng thương nằm trên mặt đất, nhỏ giọng nói vào tai bà vài câu, tiếp đó lại nhặt thanh kiếm của Lý Tâm Nguyệt rơi trên mặt đất, đưa mắt nhìn Minh Đức Đế ngồi trong triều, nói câu cuối cùng trong cuộc đời này.

“Ca ca.”

Lang Gia Vương nâng kiếm cứa mạnh một đường trên cổ mình, máu tươi phun ra ào ào.

Mọi người trong pháp trường lẳng lặng chứng kiến hết thảy, máu tươi phun cao ba thước, nhuộm đỏ toàn đài hành hình. Minh Đức Đế lùi lại ba bước, người cứng đờ ngã xuống trên ghế ngọc. Nam tử tóc dài thu hồi Vô Cực côn, quay người bỏ đi. Bạch Hổ trong Thiên Khải tứ thủ hộ, sau hôm đó không một ai thấy hắn. Ngũ đại tổng quản lập tức hô nâng loan giá thiên tử, đưa Minh Đức Đế về cung. Tục truyền sau khi Minh Đức Đế hồi cung tới Bình Thanh điện, ngồi trong điện không ăn không uống đờ đãn suốt ba ngày ba đêm.

Còn trên pháp trường vẫn chưa yên tĩnh lại, gần vạn Vũ Lâm quân tạo thành một vòng vây xung quanh Lý Hàn Y, từ từ ép sát vào trong. Lý Hàn Y xuất kiếm phá tan không trung, chỉ thẳng vào yết hầu của thiên tử, đây đã là tội nghịch thiên. Nếu Vũ Lâm quân buông tha cho cô, như vậy Tạ Lăng Vân cũng khó mà thoát tội.

Nhưng Kiếm Tiên có thể giết bao nhiêu người? Ngày trước Lý Tâm Nguyệt có thể dùng một chiêu kiếm phá trăm quân mặc giáp, Lý Hàn Y thân là kiếm tiên, một khi nổi giận liệu có giết tới mấy ngàn người không? Tạ Lăng Vân do dự, Vũ Lâm quân từ từ đẩy tới. Lúc này Tề Thiên Trần vẫn chưa hề rời khỏi lại đi xuống, hắn ngăn chính giữa Vũ Lâm quân và Lý Hàn Y. Tạ Lăng Vân lập tức phất tay ý bảo binh sĩ dừng lại. Tề Thiên Trần thân là giam chính của Khâm Thiên giám, tuy chức quan không quá cao nhưng chắc chắn là một trong những người lợi hại nhất trong Thiên Khải thành.

Tề Thiên Trần chỉ nói một câu: “Dùng sáu ngàn quân giáp sắt đổi lấy một lời hứa của bệ hạ, Tạ tướng quân thấy có đáng không?”

Tạ Lăng Vân do dự một chút rồi gọi quan truyền lệnh: “Truyền lệnh xuống, tam quân lui binh, về doanh!”

Lúc này Lý Tâm Nguyệt đã mất đi thần trí, Tề Thiên Trần đi qua, vuốt trán Lý Tâm Nguyệt, truyền chân khí vào cơ thể bà. Lúc này Lý Tâm Nguyệt mới từ từ tỉnh lại. Tề Thiên Trần hỏi: “Vừa rồi Lang Gia Vương đã nói gì với ngươi?”

Lý Tâm Nguyệt lắc đầu không đáp.

Tạ Tuyên không hỏi tiếp, đứng dậy chậm rãi đi ra ngoài pháp trường.

Lý Hàn Y đỡ Lý Tâm Nguyệt dậy hỏi: “Mẫu thân, tới Tuyết Nguyệt thành hay Kiếm Trủng?”

Lý Tâm Nguyệt lắc đầu: “Tới Lôi gia bảo.”

Lý Hàn Y ngồi trước cửa gian nhà tranh, nhớ lại những chuyện trong quá khứ. Năm đó cô dẫn mẹ về Lôi gia bảo, nhưng Lý Tâm Nguyệt không cho phép cô đi vào, chỉ một mình bước vào gặp một người. Đó là đệ đệ của Lôi Mộng Sát, Lôi Mộng Thần, cũng là thúc phụ của Lôi Vô Kiệt. Còn họ nói gì, rốt cuộc Lý Tâm Nguyệt có gặp Lôi Vô Kiệt hay không, Lý Hàn Y đều không biết. Cô chỉ biết khi Lý Tâm Nguyệt đi ra có giao cho cô một tấm lệnh bài, nếu một ngày nào đó Lôi Vô Kiệt đủ tư cách thì đưa lệnh bài này cho hắn.

Đó là một tấm lệnh bài tinh xảo được tạo bằng vàng ròng, trên đó có khắc một con rồng phun lửa.

Cuối cùng Lý Tâm Nguyệt trở lại Kiếm Trủng, trải qua thời gian cuối đời tại đó. Ngày trong pháp trường, bà đã bị trọng thương, dựa vào luồng tiên thiên cương khí mà Tề Thiên Trần truyền vào cơ thể mới miễn cưỡng sống sót. Thật ra bà chưa chắc đã phải chết, Tề Thiên Trần có cách cứu bà mười ngày đương nhiên cũng có cách cứu bà mười năm. Nhưng lời nói cuối cùng Lang Gia Vương thì thầm vào tai bà, Lý Tâm Nguyệt lại không thể nói cho Tề Thiên Trần. Bà ở lại Kiếm Tâm nhai trong Kiếm Trủng mười ngày, đó là nơi bà và Lôi Mộng Sát gặp nhau. Mười ngày sau, Lý Tâm Nguyệt nhắm mắt bình yên rời khỏi trần thế.

Bà và Lôi Mộng Sát quen nhau trong giang hồ, bà là truyền nhân của Kiếm Trủng, vốn chỉ chìm đắm trong kiếm thuật nhưng Lôi Mộng Sát lại có khí hướng với thiên hạ, cho nên bà đi theo Lôi Mộng Sát đánh tới Thiên Khải thành. Thật ra Thiên Khải tứ thủ hộ, bát trụ quốc gì đó, bà đều không để tâm, trong lòng bà chỉ có Lôi Mộng Sát. Thế nhưng người đàn ông đó đã chết trận trên sa trường. Cuối cùng bà lựa chọn đứng về phía Lang Gia Vương, không ngại xung đột với Minh Đức Đế, tất cả chỉ là vì Lang Gia Vương là bằng hữu duy nhất trong cuộc đời của Lôi Mộng Sát, chỉ thế mà thôi.

Lý Hàn Y lấy tấm lệnh bài kia ra, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve, ánh trăng như nước chiếu lên tay cô khiến kiếm tiên tuyệt thế bỗng cảm thấy lạnh lẽo. Cô xoay người, phát hiện đệ tử của mình, cũng là em trai mình Lôi Vô Kiệt vẫn đứng yên tại đó, sắc mặt trầm tĩnh, an nhàn.

Tất cả đều là số mệnh, Lý Hàn Y nhẹ nhàng thở dài, đi tới vài bước, đặt tấm lệnh bài đang cầm vào tay Lôi Vô Kiệt.

“Đây là lệnh bài của mẫu thân, từ nay về sau nó được truyền tới tay ngươi.”

“Ngươi chính là tứ thủ hộ Thiên Khải thế hệ này, vị trí phía đông, Thanh Long!’

Lôi Vô Kiệt lặng lẽ nhận lấy tấm lệnh bài này: “Con trai Lôi Vô Kiệt, chắc chắn sẽ không phụ sứ mệnh của mẫu thân.”

Chương 70: Ngăn tiếng ve kêu, ngày rời thành

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Sông rộng mây dài, ngăn tiếng nhạn ve.”

Tư Không Trường Phong cầm trường thương đứng trên đỉnh Đăng Thiên các đã được sửa chữa, nhìn về xa xăm, nhẹ nhàng ngâm nga câu này.

Đệ tử trên danh nghĩa của hắn Tiêu Sắt đứng phía sau, lười biếng ngáp một cái.

Tư Không Trường Phong cười nói: “Khi còn trẻ leo lên mười sáu tầng các này chỉ cảm thấy núi cao sông dài, rất muốn ra ngoài du ngoạn. Hiên giờ đứng trên Đăng Thiên các lại thấy sông rộng mây dài, có cảm giác phiền muộn khó tả. Cứ như chỉ bước ra một bước thôi là không thể về được.”

Tiêu Sắt đi tới bên cạnh Tư Không Trường Phong: “Có một số nơi luôn phải trở về, bởi vì đó là nhà của ngươi. Nghe nói năm đó quân đội Bắc Ly nam chinh Nam Chiếu, có tới ba vạn người chết trên chiến trường, bọn họ không thể về nhà, thi thể mai táng thi thể được quay đầu theo hướng bắc. Không thể về quê hương, cũng phải ngắm quê nhà.”

Tư Không Trường Phong quay đầu nhìn sang phía Thương Sơn: “Có người phải về nhà.”

Chàng trai áo đỏ vừa xuống khỏi Thương Sơn, lưng cõng hai thanh kiếm, gương mặt mỉm cười sang sảng. Hắn đi xuống dưới chân núi, quay đầu nhìn lại mười chín ngọn núi Thương Sơn, mỉm cười: “Ta sẽ còn trở về.” Nói xong quay đầu đi xuống dưới núi. Còn Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên người mặc áo trắng, mặt đeo khăn che màu xám lại không ở bên cạnh hắn.

Lôi Vô Kiệt cứ thế chậm rãi rảo bước đi đường, tới dưới Đăng Thiên các, thấy Tư Không Thiên Lạc chống trường thương đứng đó. Người giữ các ăn bánh bao ở tầng một năm đó giờ đang ngồi bên cạnh cô ăn bánh bao, thấy Lôi Vô Kiệt tới lập tức vẫy tay chào hỏi hắn.

Lôi Vô Kiệt suy nghĩ rồi nói: “Tạ gia ở Lĩnh Nam, Tạ Yên Thụ?”

Gương mặt Tạ Yên Thụ lập tức mỉm cười vui vẻ: “Không ngờ Lôi huynh còn nhớ đến ta? Thật vinh hạnh!”

“Ngươi im ngay!” Tư Không Thiên Lạc giơ chân đá bay hắn ra ngoài. “Cái tên nhà ngươi, sáu tháng rồi còn ngồi giữ các tầng một, ngươi không cố gắng luyện công đi còn ngồi đó ăn bánh bao làm gì!”

Bánh bao trong miệng Tạ Yên Thụ rơi xuống đất, hắn đứng dậy tiếc nuối phủi phủi bánh bao dính bụi nói: “Ai có chí nấy chứ, ta không có hứng thú với việc tập võ thì có cách nào đây.”

Tư Không Thiên Lạc không buồn để ý tới tên đồng môn không nên thân này, chỉ hỏi Lôi Vô Kiệt: “Ngươi phải đi rồi? Về Lôi gia bảo?”

Lôi Vô Kiệt gật đầu: “Đúng vậy, thế nhưng ta sẽ về sớm thôi.”

Tư Không Thiên Lạc liếc mắt nhìn hắn: “Vậy ngươi đi luôn đi, còn tới nơi này làm gì?”

Lôi Vô Kiệt lè lưỡi: “Sư tỷ, ngươi dữ quá đi.”

Tư Không Thiên Lạc nắm lấy trường thương: “Ngươi có im không?”

Lôi Vô Kiệt đột nhiên ngẩng đầu, gọi với lên Đăng Thiên các: “Tiêu Sắt!”

“Đã bảo ngươi im ngay cho ta!” Tư Không Thiên Lạc nhấc thường thương lên, đâm thẳng tới.

Ngân Nguyệt thương, khốc đoạn trường. Đầu mũi thương vang lên tiếng khóc, nhát thương này của Tư Không Thiên Lạc gợi lên một luồng gió mạnh.

Tư Không Trường Phong trên Đăng Thiên các nhíu mày: “Mới mấy ngày không để ý tới con bé, sao lại vô thanh vô tức bước vào Kim Cương Phàm Cảnh rồi?”

Lôi Vô Kiệt mỉm cười nói: “Ta hiểu rồi.” Nói đoạn lui lại phía sau một bước, Thính Vũ kiếm sau lưng rời vỏ. Lôi Vô Kiệt nhẹ nhàng vung tay, trường kiếm cản trước mũi thương, ngăn cản nhát thương xé tan không trung này. Lôi Vô Kiệt bước lên trước một bước, cầm lấy chuôi kiếm, tung người nhảy qua đỉnh đầu Tư Không Thiên Lạc: “Ngươi sợ ta dẫn hắn đi.”

Tư Không Thiên Lạc nổi giận: “Ngươi nói bậy bạ gì đó!” Lại đâm một thương tới. Lôi Vô Kiệt từ trên trời hạ xuống, Thính Vũ kiếm và Ngân Nguyệt thương lại va chạm. Hai người đều vừa bước vào Kim Cương Phàm Cảnh, một lòng muốn so tài cao thấp, đều vận chân khí toàn thân. Thương kiếm giao nhau, không ai lui lại nửa bước.

“Kim Cương Phàm Cảnh, cao thủ thiếu niên?” Giọng nói mang theo ý cười vang lên, hai người lập tức ngẩng đầu, chỉ thấy một bóng người đột nhiên hạ xuống đứng trên thương và kiếm của hắn, người mặc áo đen, tiêu sái tự tại. “Tam sư tôn.” Lôi Vô Kiệt gọi.

“Cha!” Tư Không Thiên Lạc nhăn mày.

“Ngày nào cũng đánh tới đánh lui, có yên tĩnh một chút được không?” Tư Không Trường Phong thở dài, chân hơi vận sức, Tư Không Thiên Lạc và Lôi Vô Kiệt lập tức cảm thấy trên thân thương thân kiếm như có sức nặng ngàn quân ép xuống. Hai người không chịu yếu thế, không nói gì nhưng liên thủ rất ăn ý, cùng vận sức đẩy lên. Tư Không Trường Phong mỉm cười, nhìn hai người đầy hứng thú, chân lại vận sức.

“Không được, không chịu nổi.” Mồ hôi của Lôi Vô Kiệt đổ ra như tắm.

Tư Không Thiên Lạc lại chẳng chịu yếu thế, tức giận nói: “Đồ thiếu ý chí.”

Tư Không Trường Phong không còn hứng thú, đạp mạnh xuống một cái. Thương kiếm lập tức chia lìa, hai người lui lại hơn mười bước mới miễn cưỡng dừng lại được.

Lúc này Tiêu Sắt mới chậm rãi đi ra khỏi Đăng Thiên các. Lôi Vô Kiệt thu kiếm, vui vẻ nói: “Tiêu Sắt, ngươi theo ta về Lôi gia bảo đi. Sư phụ ta có y thuật cao minh, không khéo chữa được thương thế trên người ngươi.”

Tư Không Thiên Lạc hừ lạnh nói: “Y thuật cao siêu, ngươi biết trước khi cha Tư Không Thiên Lạc ta gia nhập Tuyết Nguyệt thành, là đồ đệ của ai không?”

Lôi Vô Kiệt sửng sốt lắc đầu.

Tiêu Sắt khoanh tay trong áo nói: “Dược Vương Cốc, Bình Thiên Vấn.”

Tư Không Trường Phong lắc đầu: “Hổ thẹn hổ thẹn, phụ lòng của sư phụ lão nhân gia, trong Tuyết Nguyệt thành này có hai người bệnh nhưng ta lại chẳng chữa được cho ai cả.”

“Hai người bệnh?” Lôi Vô Kiệt ngạc nhiên, quay người lại rồi thấy cô gái mặc áo lục và Đường Liên đang từ từ đi về phía này.

“Sư huynh.” Lôi Vô Kiệt vội vàng chào hỏi: “Cái này... Diệp cô nương.”

Diệp Nhược Y mỉm cười nhẹ nhàng. Đường Liên vỗ lên vai Lôi Vô Kiệt: “Nghe nói hôm nay ngươi phải đi, tới đây tiễn ngươi một quãng. Nhị sư tôn đâu rồi? Chẳng phải nhị sư tôn cũng đi cùng à?”

Lôi Vô Kiệt gãi đầu: “Sư phụ nói một ngày người có thể đi được nghìn dặm, bảo ta đi trước, đến lúc đó chắc chắn sư phụ sẽ theo kịp.” Đường Liên gật đầu: “Hôm nay ta cũng muốn đưa Diệp cô nương về Đường môn một chuyến. Đến lúc đó nếu xử lý xong xuôi mọi việc mà còn đủ thời gian, ta sẽ tới Lôi môn tìm ngươi.”

“Diệp cô nương cũng phải tới Đường môn à?” Lôi Vô Kiệt kinh ngạc.

Diệp Nhược Y gật đầu, Đường Liên giải thích giúp cô: “Hình như Liên Nguyệt sư phụ tìm ra cách chữa trị thân thể Diệp cô nương rồi. Mấy ngày trước người đưa thư về, bảo ta dẫn Diệp cô nương tới.”

Tư Không Trường Phong thở dài: “Hai người bệnh, một người phải tới Lôi gia bảo, một người phải tới Đường môn, chỉ trách cái tên truyền nhân Dược Vương ta đây vô dụng.”

Tư Không Thiên Lạc bất mãn nói: “Ai dám đảm bảo bọn họ chữa được?”

Lôi Vô Kiệt đi tới vỗ vai Tiêu Sắt: “Sao nào? Đi cùng ta nhé, đi một mình thì cô đơn lắm.”

Tiêu Sắt liếc mắt nhìn hắn: “Ngươi biết đường không?”

Lôi Vô Kiệt vỗ ngực đầy tự tin: “Đường về Lôi môn đương nhiên phải nhớ rồi.”

Tiêu Sắt ngáp một cái, không nói gì chỉ, chậm rãi đi tới. Phía trước có hai người hầu của Tuyết Nguyệt thành dắt hai con ngựa đang đứng chờ. Đó là hai con ngựa Dạ Bắc tốt nhất, tuy trước đó trải qua một quãng đường cực khổ, hai con ngựa gầy tới mức chỉ còn da bọc xương, nhưng được Tuyết Nguyệt thành nuôi dưỡng một thời gian đã khôi phục vẻ mạnh mẽ trước đó. Tiêu Sắt xoay người lên ngựa, quay đầu lại nhìn Lôi Vô Kiệt đang đứng ngẩn ra tại chỗ: “Đi thôi.”

Lôi Vô Kiệt do dự một chút rồi lập tức đi theo, có điều chỉ đi được vài bước đã lại quay đầu nói với Diệp Nhược Y: “Cái này... Diệp cô nương, nếu Đường môn không chữa được cho cô... thì tới Lôi môn nhé!”

Diệp Nhược Y nhoẻn miệng cười: “Được.”

Gương mặt Lôi Vô Kiệt lập tức đỏ bừng, xoay người bỏ chạy.

Tiêu Sắt nhíu mày: “Lôi Vô Kiệt, ta có một nghi vấn. Chẳng phải ngươi nói Lôi Oanh sắp chết rồi à? Ngươi giao bệnh tình của chúng ta cho một người không sống được bao lâu nữa?”

Lôi Vô Kiệt cười nói: “Ta nói bậy đấy, thân thể sư phụ đang khỏe mạnh, chẳng qua ta thấy ông ấy ngày nào cũng nhớ tới tỷ tỷ của ta nhưng lại không dám gặp mặt nên nói dối thế thôi.”

Tiêu Sắt nhướn mày: “Ngươi cũng nhiệt tình nhỉ, ngươi biết Lôi Oanh thích tỷ tỷ của ngươi, vậy ngươi có biết tỷ tỷ của ngươi thích ai không?”

Lôi Vô Kiệt kinh ngạc: “Chẳng lẽ không phải sư phụ ta?”

Tiêu Sắt lắc đầu, nói ra một cái tên: “Núi Thanh Thành, Triệu Ngọc Chân.” Nói xong vung mạnh roi ngựa, phóng như điên về phía cửa thành.

Lôi Vô Kiệt còn chưa kịp hiểu ra, vội vàng quay đầu nói với mọi người: “Tạm biệt’, sau đó cũng vung roi ngựa chạy theo.

“Nhược Y, ngươi cảm thấy vị sư đệ của ta thế nào?” Đường Liên hỏi Diệp Nhược Y.

Diệp Nhược Y nhìn bóng người màu đỏ từ từ đi xa, cười nói: “Mang đầy khí thế thiếu niên.”

Đường Liên mỉm cười không nói gì.

Tư Không Thiên Lạc ảo não vứt thanh trường thương trong tay. Tư Không Trường Phong cười nói: “Yên tâm đi, hắn sẽ về thôi.”

“Ngày hắn trở lại Thiên Khải thành, con sẽ đứng bên cạnh hắn.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau