THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Phi Diệp Nhược Y

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Từ khi Lôi Vô Kiệt lên núi đến giờ đã sắp một tháng.

Toàn bộ Tuyết Nguyệt thành bước vào mùa đẹp nhất trong năm, Thượng Quan hoa đua nở, Hạ Quan gió vẫn mạnh, hương hoa theo gió lan khắp tòa thành.

Nhưng vẻ đẹp của Tuyết Nguyệt thành, đứng đầu vẫn là Thương Sơn.

Lôi Vô Kiệt đang ngồi trên một gốc cây, ngửi mùi hoa, để gió thổi qua mái tóc, thảnh thơi thoải mái. Nhớ lại những ngày tháng tập võ tại Lôi môn, đi theo Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên tu luyện kiếm thuật thật quá nhẹ nhàng. Lôi Vô Kiệt nhắm mắt lại, cảm thụ hoa sơn trà khắp nơi, gió khắp thành.

Nửa tháng trước, Lý Hàn Y từng hỏi: “Ngươi ngửi được mùi hoa xa cỡ nào?” Lôi Vô Kiệt đáp: “Chắc là trong sườn núi này. Sư phụ, người thì sao?” Lý Hàn Y mỉm cười, đáp không nhanh không chậm: “Ta có thể ngửi thấy cả Thương Sơn.”

Lý Hàn Y nói với hắn, lý do chiêu kiếm của Kiếm Tiên mạnh mẽ đến thế, một kiếm đánh ra có uy thế vô thượng là vì chiêu kiếm không bàn mà hợp với thiên đạo. Trong số Kiếm Tiên, Đạo Kiếm Tiên - Triệu Ngọc Chân cố thủ núi Thanh Thành mấy chục năm chưa từng rời núi một bước, kiếm đánh ra hợp với đạo pháp núi Thanh Thành, cho nên kiếm hắn ở núi Thanh Thành mới là mạnh nhất. Còn Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên Lý Hàn Y lại luyện kiếm ở Thương Sơn, không bàn mà hợp ý với mỗi cọng cỏ mỗi gốc cây mỗi bông hoa mỗi giọt nước của Thương Sơn, cho nên thậm chí có thể thi triển một chiêu kiếm khiến hoa sơn trà phủ khắp nơi. Còn trong ngũ đại kiếm tiên, người phụ lòng sinh mệnh nhất là Cô Kiếm Tiên - Lạc Thanh Dương một mình ở một thành, độc chiếm cả tòa thành quách hiu quạnh. Cho nên nghe nói người tới thử kiếm với hắn, trong vòng trăm bước cô đơn lạnh lẽo, nước mắt không kiềm được chảy ra. Nhưng hễ là Kiếm Tiên đều có thể mang theo Thiên Đạo đi, chỉ có thời gian dài ngắn bất đồng. Tuy nhiên cũng có Kiếm Tiên bất đồng, Nho Kiếm Tiên vốn dựa vào đọc sách để lên tới Tiêu Dao Thiên Cảnh.

Cho nên hiện giờ việc Lôi Vô Kiệt phải làm chính là để bản thân ngầm hợp với thiên đạo của Thương Sơn. Tuy Lôi Vô Kiệt nghe không hiểu nhưng mỗi ngày đều luyện tập nội công tâm pháp của Lý Hàn Y sau đó ngồi trên cây không ngừng hít thở không khí.

“Có người.” Lôi Vô Kiệt đột nhiên mở mắt.

Có người đi lên chân núi, hơn nữa còn là hai người. Bước chân đều rất nhanh, chẳng qua một người bước chân trầm ổn mạnh mẽ, người còn lại bước chân phù phiếm phiêu đãng. Lôi Vô Kiệt lập tức nhận ra, cao giọng gọi: “Đại sư huynh! Tam... Tiêu huynh đệ!”

Hai người đang lên núi đưa mắt nhìn nhau, Tiêu Sắt nhíu mày: “Sao hắn biết hai chúng ta tới?”

Đường Liên vui mừng ra mặt: “Xem ra đã bước vào tầng thứ nhất trong Chỉ Thủy kiếm pháp của nhị sư tôn. Không ngờ mới một tháng không gặp mà cảnh giới của hắn đã tăng lên rồi. Không như ai kia, chỉ có chạy trốn càng lúc càng nhanh.”

Tiêu Sắt không buồn để ý tới lời châm chọc của Đường Liên, chỉ rảo bước nhanh hơn.

Khi hai người chạy tới, Lôi Vô Kiệt đang ngồi trên nhánh cây, nâng đầu ngón tay phải, trên đó là một con bướm nhỏ xinh đẹp. Đường Liên mỉm cười: “Xem ra nhị sư đệ rất nhàn nhã.”

Lôi Vô Kiệt gãi đầu: “Sư phụ bảo ta mỗi ngày khi không luyện kiếm thì ở đây ngửi hương hoa, ngươi nói xem có công phu nào tu luyện nhẹ nhàng như vậy không?”

“Tu luyện công phu này chẳng thoải mái thế đâu. Động vật trên Thương Sơn đều có linh tính, con bướm kia đậu trên đầu ngón tay của ngươi, không sợ không bay, người làm được như vậy không nhiều.” Đường Liên đột nhiên ngừng cười, nhảy tới, đầu ngón tay lóe lên ánh sáng bạc, đã cầm thanh Chỉ Tiêm nhận chém về phía con bướm: “Ta muốn cặp cánh của nó.”

“Đại sư huynh, sao ngươi lại thành ra mất nhân tính như vậy?” Lôi Vô Kiệt cười nói, xoay người một cái rồi nhảy xuống, tay vung nhẹ lên, con bướm trên đầu ngón tay chậm rãi bay đi.

“Vậy lấy đầu của ngươi!” Đường Liên đuổi theo.

“Thính Vũ!” Lôi Vô Kiệt gọi một tiếng, thanh Thính Vũ kiếm đặt dưới gốc cây theo tiếng gọi rời vỏ.

“Được lắm, không chỉ rút được kiếm mà còn ngự kiếm được rồi.” Đường Liên khen.

“Sư huynh, xem kỹ chiêu Tịch Nguyệt Hoa Thần của ta!” Lôi Vô Kiệt cao giọng hét lớn, khí thế hùng hồn, đột nhiên chém về phía Đường Liên. Chỉ thấy cuồng phong gầm thét xung quanh, trên thân kiếm là... Một đóa hoa sơn trà đang lẳng lặng nằm đó.

Lôi Vô Kiệt đần ra tại chỗ.

Đường Liên cũng ngây ra như phỗng.

Tiêu Sắt quay đầu sang chỗ khác, không nỡ nhìn.

Đường Liên đi vài bước về phía trước, giơ đao chém nát đóa hoa sơn trà đó rồi nói: “Ngươi gọi cái này là Nguyệt Tịch Hoa Thần, nhị sư tôn có đồng ý không?”

Lôi Vô Kiệt xấu hổ thu kiếm lại, xua tay nói: “Tuyệt đối đừng nói cho sư tôn.”

Đường Liên cũng thu hồi Chỉ Tiêm nhận: “Nhị sư tôn đi đâu rồi?”

Lôi Vô Kiệt đáp: “Mỗi ngày nhị sư tồn đều vào trong núi luyện kiếm, ngoại trừ mỗi buổi sáng hàng ngày truyền thụ cho ta vài câu, hầu như không thấy bóng dáng đâu cả. Có điều đến giờ cơm thì về rất đúng lúc.”

Tiêu Sắt giơ chân đạp hắn một cái: “Ngươi đang oán hận đấy à?”

Lôi Vô Kiệt lắc đầu: “Đâu dám đâu dám. Ta chỉ nghĩ về sau có nên thôi luyện kiếm, xuống núi làm một đầu bếp không. Đúng rồi, hôm nay hai người các ngươi lên núi là để tìm ta hay nhị sư tôn?”

“Tìm ngươi, kể cho ngươi chuyện về một người.” Tiêu Sắt cười nói.

“Ai cơ?” Lôi Vô Kiệt không hiểu.
“Một cô gái. Tên là Diệp Nhược Y.” Đường Liên đáp.

“Ta đâu có biết.” Lôi Vô Kiệt suy nghĩ.

“Không, ngươi biết cô ấy.” Tiêu Sắt mỉm cười ám muội.

“Không chỉ ngươi biết cô ấy, cô ấy còn băng bó miệng vết thuong cho ngươi.” Đường Liên và Tiêu Sắt kẻ xướng người họa.

Lôi Vô Kiệt lập tức nghĩ ra, chính là cô gái áo lục từng gặp trong Tuyết Nguyệt thành. Diệp Nhược Y? Cái tên này quả thật rất hợp với cô ấy. Lôi Vô Kiệt hơi đỏ mặt, gãi đầu nói: “Sao lại kể chuyện của cô ấy cho ta? Ta đâu có hỏi.”

“Được. Chúng ta đi đây.” Tiêu Sắt quay người vờ xuống núi.

“Được được được được, các ngươi nói đi, các ngươi nói đi.” Lôi Vô Kiệt vội vàng kéo hắn lại.

Đường Liên mỉm cười nói: “Nhược Y đến Tuyết Nguyệt thành cùng năm với ta. Các đệ tử trong Tuyết Nguyệt thành đều biết thân phận của cô ấy. Cô ấy cũng không phải người bình thường, là con gái của đương kim Trấn Quốc đại tướng quân, Diệp Khiếu Ưng.”

“Con gái đại tướng quân? Vì sao lại tới Tuyết Nguyệt thành?” Lôi Vô Kiệt kinh ngạc.

“Dưỡng bệnh.” Đường Liên chậm rãi đáp.

Lôi Vô Kiệt đột nhiên nhớ ra, ngày hôm đó khi cô gái ấy ho khan, hắn đã hỏi cô có phải đang bị bệnh không, cô ấy đã gật đầu. Nhưng bị bệnh gì mà phải tới Tuyết Nguyệt thành tĩnh dưỡng?

Đường Liên liếc mắt một cái là đoán ra suy nghĩ của Lôi Vô Kiệt: “Cụ thể bị bệnh gì thì không ai biết, tuy tam sư tôn có y thuật thiên hạ vô song nhưng tĩnh dưỡng bao năm như vậy vẫn không thấy thân thể cô ấy có tiến triển gì. Nghe nói các thiên sư của Khâm Thiên giám tại Thiên Khải cũng từng tới xem bệnh cho cô ấy nhưng không có kết quả gì. Nói vậy bệnh này chắc chắn không đơn giản.”

Lôi Vô Kiệt nhíu mày, không nói gì.

“Được rồi, không cần nghĩ tới chuyện này nữa. Ngươi có muốn làm quen với cô ấy không?” Tiêu Sắt đột nhiên nói.

“Hả?” Lôi Vô Kiệt kinh ngạc.

“Ba ngày nữa là tới Bách Hoa hội mỗi năm tổ chức một lần của Tuyết Nguyệt thành, đến lúc đó tất cả các đệ tử trong thành đều sẽ tới tham gia. Diệp Nhược Y bình thường không ra khỏi cửa nhưng hôm đó cũng sẽ tới, ngươi có muốn tham gia không?” Đường Liên vỗ vỗ lên vai Lôi Vô Kiệt.

“Bách Hoa hội? Sư phụ ta có đi không?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

Đường Liên lắc đầu: “Ngàn vạn lần đừng nói cho sư phụ ngươi, tam sư tôn nói ai cũng có thể tới, Lý Hàn Y tuyệt đối không nên tới.”

“Vì sao?” Lôi Vô Kiệt nghi hoặc hỏi.

Đường Liên cười: “Chắc là sợ sư phụ ngươi thi triển một chiêu kiếm, sau đó tất cả hoa trong Bách Hoa hội đều rụng sạch.”

Chương 57: Tuyết Thành có giai nhân

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Tuyết Nguyệt thành, Bách Hoa hội.

Tuyết Nguyệt thành tên thật là ‘Đại Trường Hòa’, vốn chỉ là một thành thị bình thường ở phía nam, nhưng phong cảnh mỹ lệ, khí hậu bốn mùa dễ chịu. Sau đó lại có vài người có thể xưng là tuyệt thế trên giang hồ đi ngang qua nơi đây, vì rượu ngon tại đây mà dừng chân vài ngày, sau đó trong một buổi tối rượu say đám người hứng chí bước lên căn gác cao, ngắm trăng treo trên núi tuyết Thương Sơn, đột nhiên sinh lòng cảm thán: Tới ngoài Đăng Thiên các, vẫn chỉ là phàm thành. Vượt qua Đăng Thiên các mới thấy cảnh trăng tuyết. Vì vậy bọn họ ở lại trong thành. Do bọn họ thật sự quá nổi danh, cái tên ‘Tuyết Nguyệt thành’ cứ thế lan truyền, ngược lại tên cũ của nó đã bị lãng quên.

Trong các cao nhân đó có một cô gái thích trồng hoa, đã từng trồng được loại hoa hồng trắng độc nhất vô nhị, bên rìa cánh hoa đó có đường viền màu tím, được đặt là Tử Mị Cơ. Những người khác ở lại Tuyết Nguyệt thành là vì cảnh sắc trăng tuyết, cô ở lại là vì hương thơm tỏa khắp thành mỗi tháng tư. Cô gái này khơi mào Bách Hoa hội, từ đó trở đi Bách Hoa hội mỗi tháng tư hàng năm đều là sự kiện lớn nhất trong Tuyết Nguyệt thành, những đệ tử thế gia tự nhận mình phong lưu thanh nhã sẽ tụ tập tại Vụ Vũ hiên ngắm hoa thưởng rượu, ngay cả các thành chủ Tuyết Nguyệt thành cũng có người đích thân tham dự.

“Đáng tiếc Bách Hoa hội mỗi năm mở một lần, nhưng rốt cuộc không còn thấy cô nương tuyệt thế như vậy xuất hiện.” Một công tử mặc áo trắng phe phẩy cây quạt tím chậm rãi nói.

“Nghe nói Lạc Hà Tiên Tử cũng là mỹ nhân tuyệt thế, đáng tiếc là chưa bao giờ xuất hiện trong Bách Hoa hội. Nhưng trong môn phái chúng ta cũng có không ít cô nương thế gia xinh đẹp, ca ca không lọt mắt ai à?” Một người khác đứng bên cạnh hắn nói, người này giống công tử áo trắng kia tới tám phần, chẳng qua trông trẻ hơn vài tuổi.

Trong các khắp nơi đều là hoa tươi cỏ đẹp, âm nhạc thanh nhã, hương hoa thơm ngát, ngày thường Tiêu Sắt luôn có vẻ hờ hững nhưng trong cảnh đẹp như vậy cũng nở một nụ cười hiếm thấy, nhìn sang bọn họ: “Giang Nam Đoàn gia?”

Đường Liên bên cạnh gật đầu: “Đúng vậy, ‘Non xanh mơ hồ nước xa xăm, cuối thu cỏ Giang Nam chưa tàn’, Đoàn gia ở Giang Nam nổi tiếng phong nhã. Người ít tuổi chính là đệ tử của Tuyết Nguyệt thành Đoàn Tuyên Hằng, người khác là ca ca của hắn, gia chủ tương lai của Đoàn gia, Đoàn Tuyên Dịch.”

“Phong nhã? Rõ ràng là phong lưu.” Tiêu Sắt không cho là đúng hừ một tiếng.

“Tạ huynh, Bách Hoa hội lần này có khiến huynh hài lòng không?” Người duy nhất chịu xuất đầu lộ diện trong cùng lứa của Tuyết Nguyệt thành, tam thành chủ Tư Không Trường Phong ngồi trong một gian phòng trang nhã trên tầng cao nhất của Vụ Vũ hiên, nhấp một ngụm rượu, ngắm cảnh phồn hoa bên dưới, mỉm cười híp mắt. Thường ngày hắn luôn tiêu sái phóng túng, hiếm khi để lộ phong độ thanh thoát như hiện tại.

Văn sĩ áo trắng bên cạnh sắc mặt vẫn bình thản như làn nước, khẽ thở dài nói: “Đúng là cảnh phồn hoa hiếm thấy, nhưng có cảnh đẹp mà lại thiếu mỹ nhân, đúng là đáng tiếc. Ba ngàn nhân sĩ thanh nhã, thi văn tải kín tường, nhưng lại không có mỹ nhân, rượu ngon này cũng thành vô vị.”

Tư Không Trường Phong lại chẳng để đổi sắc chỉ nói: “Vụ Vũ hiên là nhạc phường đệ nhất trong Tuyết Nguyệt thành, có nhiều vũ nữ ca sĩ như vậy, hơn nữa hôm nay có biết bao con cháu thế gia tới tham gia Bách Hoa hội này, chẳng lẽ không ai lọt mắt xanh của Tạ huynh?”

Văn sĩ áo trắng cúi đầu cười nhạt: “Mỹ nhân như tuyết, thuần khiết thanh cao, người xứng danh mỹ nhân trên thế gian này đâu có mấy. Cũng như Tuyết Nguyệt thành này tuy lớn nhưng ta mới chỉ gặp được hai mỹ nhân. Đáng tiếc một người thích đánh bạc, một người tính khí quá tệ, hơn nữa đều không tới Bách Hoa hội này.”

“Ngươi có giỏi thì nói câu này trước mặt hai nàng ấy đi.” Tư Không Trường Phong nhấp một ngụm rượu cười nói.
Văn sĩ kia cười khẽ: “Cái này thì chịu. Mỹ giân kia nổi giận, chớp mắt đã nghiêng thành.”

Hai người không nói chuyện nữa, Tư Không Trường Phong có vẻ hết hứng thú, không ngắm cảnh dưới lầu nữa, chỉ tự uống rượu phần mình. Văn sĩ áo trắng vẫn mỉm cười nhìn xuống, nhưng lần này vừa nhìn lập tức thấy một bóng người áo lục.

Văn sĩ áo trắng này có thể ngồi cùng bàn uống rượu với Tư Không Trường Phong đương nhiên không phải hạng phàm; nhưng vị nam tử có thể xưng tuyệt thế đó lại đột nhiên nâng chén rượu tán thưởng.

Rất nhiều năm trước, văn sĩ áo trắng từng tình cờ xuất kiếm cắt đứt một chiếc khăn che mặt, chứng kiến một cô gái tuyệt thế. Ngay khoảnh khắc thấy gương mặt của cô, suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu hắn là: Mỹ nhân nên như vậy. Rất nhiều năm sau cuối cùng những lời này cũng lại vang lên trong đầu hắn.

Mỹ nhân, nên như vậy.

Văn sĩ áo trắng nhẹ nhàng buông chén rượu xuống: “Tư Không thành chủ, ta thu hồi lời vừa nói. Bách Hoa hội năm nay là lần khác biệt nhất so với bao năm ta từng tham dự. Tuyết Nguyệt thành không hổ danh Tuyết Nguyệt thành.”

“Hả?” Tư Không thành chủ hơi ngạc nhiên, nhìn theo ánh mắt văn sĩ áo trắng, chứng kiến bóng người áo lục kia, gật đầu như đang suy nghĩ gì đó. “Là cô bé đó à, đúng là một mỹ nhân.”

Văn sĩ áo trắng phe phẩy cây quạt, thuật miệng ngâm nga: “Tuyết thành có giai nhân, trăng gió không tì vết.”

Hai câu này hắn nói rất nhỏ, nhưng cô gái áo lục lại đột nhiên ngẩng đầu, mỉm cười về phía văn sĩ áo trắng, rõ ràng là nghe thấy lời trò chuyện bên này.
Văn sĩ áo trắng ngạc nhiên, sau đó mỉm cười: “Xem ra còn là một mỹ nhân khó lường.”

“Đương nhiên rồi. Ngươi cũng biết sư phụ cô bé đấy, là Tề Thiên Trần.” Tư Không Trường Phong thản nhiên nói.

Văn sĩ áo trắng kinh ngạc, hạ giọng nói: “Giám sát chính của Khâm Thiên giám?”

“Đúng vậy.” Tư Không Trường Phong gật đầu; “Cô bé ấy là con gái của Diệp Khiếu Ưng, chắc ngươi từng gặp nó rồi.”

“Là đứa bé đấy à.” Văn sĩ áo trắng gật đầu, thần sắc tiếc nuối: “Đúng là ta từng gặp cô bé này, lúc đó nó mới ra đời, tất cả mọi người đều cảm thấy nó không sống nổi. Sao cô bé lại ở Tuyết Nguyệt thành, chẳng lẽ ngươi chữa được cho nó rồi à?”

Tư Không Trường Phong nhẹ nhàng lắc đầu. Văn sĩ áo trắng cau mày tiếp tục uống rượu, không nói gì nữa.

Tiêu Sắt và Đường Liên bên dưới cũng thấy Diệp Nhược Y mặc áo lục, hai người đưa mắt nhìn nhau, nôn nóng đảo mắt qua một hồi nhưng vẫn không thấy bóng dáng Lôi Vô Kiệt đâu, chắc đã bị Kiếm Tiên quản thúc, không cách nào xuống núi.

“Tiêu Sắt thật không ngờ ngươi lại quan tâm tới chuyện chung thân đại sự của Lôi Vô Kiệt.” Đường Liên cười nói.

Tiêu Sắt lại chẳng hề nể mặt: “Ta cũng rất quan tâm tới chuyện chung thân đại sự của đại sư huynh, chẳng hay gần đây Thiên Nữ Nhụy trong Mỹ Nhân trang kia có viết thư cho ngươi không?” Sau khi nói xong Tiêu Sắt lại phát hiện không có tiếng trả lời, quay đầu nhìn sang không ngờ lại phát hiện đại sư huynh ngày thường nghiêm túc không nói năng tùy tiện lúc này mặt lại đỏ như bị lửa đốt, bỗng cảm thấy buồn cười.

Thế nhưng ở một hướng khác, hai vị công tử họ Đoàn tự xưng phong nhã cũng chứng kiến Diệp Nhược Y. Vị công tử Đoàn Tuyên Dịch phe phẩy quạt, ánh mắt tỏa sáng như chim ưng: “Tuyên Hằng, vị cô nương kia là sư muội của ngươi à?”

Đoàn Tuyên Hằng đưa mắt nhìn sang, lắc đầu;” Hình như chưa từng gặp cô gái này. Chắc là đệ tử thế gia nào tới xem lễ hội.”

Đoàn Tuyên Dịch xếp quạt lại, tiện tay cầm một chén rượu đi tới: “Chờ vi huynh lên đánh trận đầu.”

Ánh mắt Tiêu Sắt lạnh băng: “Đại sư huynh.”

Đường Liên gật nhẹ đầu, búng ngón tay. Chỉ thấy chén rượu trong tay Đoàn Tuyên Dịch đột nhiên nổ tung, rượu bay tứ phía. Đoàn Tuyên Dịch cau mày, đột nhiên duỗi tay, rượu trong ly đang nở rộ như đóa hoa đột nhiên ngưng đọng giữa không trung!

Chương 58: Một kiếm gọi hoa tới

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Văn sĩ áo trắng ngồi trong gian phòng trang nhã hơi nhíu mày: “Non xanh mơ hồ nước xa xăm, cuối thu cỏ Giang Nam chưa tàn. Ẩn Thủy quyết của Giang Nam Đoàn gia, hơn nữa xem ra công lực không tệ, đại đệ tử nhà các ngươi đánh giá thấp người ta rồi.”

Tư Không Trường Phong lại rất tò mò: “Tên đại đệ tử nhà chúng ta trước đây luôn giữ cái vẻ đau khổ kiểu thù sâu như biển, mấy tháng trước ra ngoài một chuyến, sau khi trở về ngược lại có thêm chút ý người. Chỉ mấy ngày không để ý tới, đã học được cách tranh giành tình cảm với người khác rồi à?”

“Đại sư huynh, ngươi thất thủ rồi.” Tiêu Sắt ở bên cạnh thản nhiên nói.

“Im ngay, đừng nhìn hắn, giả bộ không phải hai ta làm!” Đường Liên trầm giọng nói.

“Thì vốn có phải ta làm đâu.” Tiêu Sắt quay đầu sang một bên.

Đoàn Tuyên Dịch lạnh lùng nhìn quanh bốn phía, thấy Đường Liên và Tiêu Sắt ngồi cách đó không xa. Tuy lúc này bọn họ không có hành động gì đặc biệt nhưng có một số người cho dù không làm gì đặc biệt chỉ đứng yên tại đó cũng có thể khiến người khác cảm thấy hắn đặc biệt.

“Bọn họ là?” Đoàn Tuyên Dịch hỏi.

“Một người là đại sư huynh Đường Liên, một người khác là đệ tử tam sư tôn mới nhận Tiêu Sắt.” Đoàn Tuyên Hằng trả lời.

“Là đệ tử của hai vị thành chủ Tuyết Nguyệt thành à. Nhưng mà, Đường Liên? Thật ra đã nghe cái tên này rất lâu rồi.” Đoàn Tuyên Dịch cười lạnh, đột nhiên nhấc tay lên. “Nghe nói Đường môn có môn ám khí tên là Thiên Nữ Tán Hoa, không biết có phải thế này không.” Chén rượu kia bị hắn ném lên, rơi vào không trung, đột nhiên phóng về phía Đường Liên và Tiêu Sắt.

“Thiên Nữ Tán Hoa?” Đường Liên hừ lạnh một tiếng, tay nhấc lên, đóa hoa nước đó lại ngưng đọng giữa không trung.

“Ta không biết có phải Đoàn Tuyên Hằng vừa thi triển Thiên Nữ Tán Hoa hay không, nhưng chiêu này của Đường Liên trông rất giống Ẩn Thủy quyết cực kỳ chính tông.” Văn sĩ áo trắng mỉm cười.

Tư Không Trường Phong lắc đầu nói: “Không phải Ẩn Thủy quyết, đây là võ công do sư huynh tự nghĩ ra, tên là Tích Thủy Thành Uyên.”

Hắn vừa nói xong đã thấy nước rượu quay xung Đường Liên đột nhiên chảy ra, tập trung vào khoảng không trên đầu hắn. Chỉ thấy hương rượu lan khắp bốn phương, khối rượu kia hội tụ thành một con sông dài. Đường Liên vung nhẹ tay, con sông dài từ từ chuyển động. Tiêu Sắt đột nhiên nhớ lại đêm trăng hôm ấy, người áo xanh cũng chạy trên mái hiên kéo nước rượu thành một con sông dài, lúc này mới cảm thấy hai người này thật sự là một cặp thầy trò.

“Ca ca.”Đoàn Tuyên Hằng thầm lo lắng, hắn từng so chiêu với vị đại sư huynh mà mọi đệ tử trong môn phái đều kính nể này, hiểu rõ sự đáng sợ trong võ công của hắn.

Đoàn Tuyên Dịch lại bước lên trước một bước, cười nói: “Đây là Tích Thủy Thành Uyên trong truyền thuyết ư?”

“Sao nào?” Đường Liên chậm rãi hỏi.

“Uyên ư? Chẳng qua là cái ao nhỏ thôi.” Đoàn Tuyên Dịch nhảy lên, xuất cước đá lên con sông.

Đường Liên nhẹ nhàng vung tay, con sông dài đánh về phía Đoàn Tuyên Dịch. Đoàn Tuyên Dịch vận Ẩn Thủy quyết, không lùi mà tiến, thử điều khiển con sông đó.

Ngươi dùng Tích Thủy Thành Uyên, ta sẽ đoạt vực của ngươi!

Đường Liên lại mỉm cười thản nhiên, kéo con sông dài kia ra tay trước đập thẳng xuống người Đoàn Tuyên Dịch.

Đoàn Tuyên Dịch đột nhiên cầm cây quạt dài bên hông, mở bật ra, chặn một đòn của con sông kia, lùi lại phía sau vài bước, lại lấy trường tiêu bên hông trái đâm về phía Đường Liên. “Nhị thập tứ kiều minh nguyệt dạ, ngọc nhân hà xứ giáo xuy tiêu.” Văn sĩ áo trắng nhẹ giọng ngâm nga.

(Dịch nghĩa: Đêm trăng sáng trên hai mươi bốn cây cầu, người đẹp đang dạy thổi tiêu ở nơi đâu.)

Trên chiếc quạt kia có vẽ hai mươi bốn cây cầu, thanh trường tiêu kia cũng có một cái tên rất dễ nghe, gọi là Minh Nguyệt Dạ! Tay phải múa quạt, tay trái cầm tiêu, khí khái phong lưu chốn Giang Nam, mình Đoàn thị ta độc chiếm tám phần! Đây là lời tuyên bố hào sảng mà gia chủ Đoàn gia đã từng nói.

“Xem ra Đoàn gia kỳ vọng rất cao đối với trưởng tử này, còn trẻ tuổi như vậy đã kế thừa cây quạt cùng thanh trường tiêu này. Võ công như vậy, trong số các đệ tử thế gia cũng coi là xuất sắc.” Tư Không Trường Phong cảm thán nói.

“So với đại đệ tử nhà ngươi thì sao?” Văn sĩ áo trắng hỏi.

“Ẩn Thủy quyết, Nhị Thập Tứ Kiều phiến, Minh Nguyệt Dạ tiêu, đều là võ công rất lợi hại. Nhưng đại đệ tử nhà chúng ta từ nãy đến giờ chỉ dùng một chiêu ‘Tích Thủy Thành Uyên’. Đây còn chẳng phải một trong năm võ công sở trường của hắn. Đường Liên không dùng tới một món ám khí đã ép gia chủ tương lai của Đoàn gia phải rút Nhị Thập Tứ Kiều phiến, ngươi cảm thấy ai lợi hại hơn?” Tư Không Trường Phong chậm rãi uống một chén rượu.

“Đường huynh võ công được lắm.” Đoàn Tuyên Dịch trầm giọng nói, hắn đã dùng hết mọi võ công am hiểu, đánh liền hơn mười chiêu nhưng Đường Liên vẫn thản nhiên dịch chuyển con sông dài kia, không ép tới nhưng cũng không để lộ chút sơ hở nào cho hắn lợi dụng.

“Chịu thua rồi à?” Đường Liên chậm rãi nói.

“Mơ đi!” Đoàn Tuyên Dịch cắn răng một cái, đột nhiên đảo ngược cây quạt.

Ánh bạc hiện lên!

Trường thương của Tư Không Trường Phong lập tức bay tới tay hắn.

Trường kiếm bên cạnh văn sĩ áo trắng đột nhiên ngâm nga.

Nhị Thập Tứ Kiều phiến, mặt chính có hai mươi ba cây cầu, Minh Nguyệt, Thanh Phong, An Bình, Phong Vũ, Hoa Mãn, Ngũ Bình, Ngọc Đái, Ngũ Âm, Quan Nguyệt, Thính Phong, Đăng Lư, Tử Yên, Nguyệt Tức, Diệp Khởi, Tuyết Lai, Dạ Quy, Cầm Âm, Thất Quyết, Đông Thanh, Xuân Lôi, Quý Hiểu, thể hiện hết khí khái phong nhã. Mặt trái chỉ có một cây cầu, tên là Đoàn. Phong nhã đã ngừng, chỉ luận sinh tử!

Một vệt sáng bạc lóe lên, vô số phi châm bắn về phía Đường Liên.

“Ám khí! Đê tiện!” Có người không nhịn được quát lên.

“Ta dùng ám khí giết người của Đường môn, sao lại là đê tiện?” Đoàn Tuyên Dịch quát lớn.

Đường Liên nhanh chóng lui lại, nhưng chiêu ‘Đoàn’ trong Nhị Thập Tứ Kiều phiến cũng do người trong Đường môn dùng ám khí tuyệt đỉnh của Đường môn là Bạo Vũ Lê Hoa Châm tạo ra, cực kỳ nguy hiểm!

“Để ta.” Văn sĩ áo trắng đứng lên định xuất kiếm cứu Đường Liên. Giờ phút này trong Vụ Vân hiên chỉ có ba người có thể cứu được Đường Liên: Hắn, Tư Không Trường Phong cùng với chính Đường Liên.

Tư Không Trường Phong có thể cứu nhưng đường đường đại đệ tử Tuyết Nguyệt thành thua trận trong nhà của mình, còn phải nhờ thành chủ cứu mạng, như vậy thật quá mất mặt.

Còn nếu Đường Liên tự cứu chính mình sẽ có một kết quả, đó là Đoàn Tuyên Dịch chắc chắn sẽ chết.

Giờ phút này văn sĩ áo trắng ra tay là thích hợp nhất, cho dù hắn không muốn bại lộ thân phận bản thân.

Đột nhiên lại có một luồng kiếm quang đánh tới.

Mang theo hàn khí nhưng lại lộ ra sắc đỏ.

Luồng kiếm khí thứ nhất chém vô số phi châm kia xuống.

Một người áo đỏ đứng trong sân.

Lại phóng một luồng kiếm khí.

Ép Đoàn Tuyên Dịch lùi tới hơn mười bước, mãi tới khi miệng phun máu tươi, quỳ rạp xuống đất.

Lại phóng một luồng kiếm khí.

Văn sĩ áo trắng buông thanh kiếm trong tay xuống, ánh mắt lóe lên vẻ vui mừng: “Nguyệt Tịch Hoa Thần?”

Chỉ thấy dưới luồng kiếm khí này, tất cả hoa cỏ của Bách Hoa hội trong Vũ Vụ hiên đều hưởng ứng, chỉ trong chớp mắt toàn bộ cánh hoa rời nhánh bay về phía thanh kiếm kiếm này. Đủ mọi màu sắc giao thoa đan xen bay xung quanh thanh trường kiếm, trăm hoa múa lượn, hưng thịnh tới cực điểm. Còn điểm cuối của biển hoa đó chính là Lôi Vô Kiệt.

Giờ phút này rốt cuộc có thể được gọi là truyền nhân của Kiếm Tiên, Lôi Vô Kiệt!

Tư Không Trường Phong vỗ bàn đứng bật dậy: “Mẹ nhà hắn, đúng là sư phụ gì thì dạy là ra đồ đệ như vậy! Thế này là muốn làm rụng hết cả Bách Hoa hội của ta à!”

Chương 59: Nhược Y Kiếm Vũ

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Ba ngàn đóa hoa.

Ta đâm ngươi một chiêu kiếm.

Lôi Vô Kiệt giơ kiếm chỉ thẳng vào Đoàn Tuyên Dịch, luồng kiếm khí thứ ba liên miên bất tuyệt, hương hoa tỏa ra bốn phía đều ẩn chứa sát khí.

Đoàn Tuyên Dịch nhanh chóng lui lại, vận Ẩn Thủy quyết nhưng lập tức bị kiếm khí phá tan. Hắn bộc phát chân khí, lại định dùng ‘Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ’ nhưng phát hiện quạt và tiêu vốn đã luyện tới mức lô hỏa thuần thanh lại mơ hồ có ý kháng cự bản thân mình. Hắn nhớ tới lời phụ thân nói khi truyền thụ võ nghệ cho mình năm xưa, Hai mươi ba cây cầu của mặt chính hết sức phong nhã, có phong thái của quân tử. Còn một cây cầu bên mặt trái ‘Đoàn’ là chiêu đập nồi dìm thuyền, tuy lợi hại nhưng vi phạm đạo của quân tử, không tới lúc vạn bất đắc dĩ không được sử dụng. Vốn hắn còn không cho là đúng, thầm nghĩ binh khí thì là binh khí thôi, cần gì phải tính toán kỹ càng như vậy. Nhưng tới hôm nay rốt cuộc cũng hiểu lời mà phụ thân nói.

Đáng tiếc, hắn sắp chết!

“Tuy Giang Nam Đoàn gia không bằng Đường môn hay Lôi gia bảo nhưng cũng coi như thế gia lớn, con trai trưởng chết ở đây cũng không được hay cho lắm.” Văn sĩ áo trắng ngồi xuống, lần này không tới lượt hắn ra tay.

Tư Không Trường Phong lại chẳng vội, buông thanh trường thương xuống: “Ai cũng vậy thôi, đều không thể chết ở Tuyết Nguyệt thành.”

Tuy Đường Liên vừa thoát chết nhưng nhìn thấy cảnh này vẫn mở miệng quát: “Vô Kiệt, dừng tay!”

Lúc này cánh hoa bay vòng quanh người Lôi Vô Kiệt, kiếm khí như nước. Nhìn thoáng qua tuấn tú tựa tiên nhân. Thế nhưng trong lòng hắn lại không ngừng kêu khổ, hắn đâu có định giết chết Đoàn Tuyên Dịch thật. Chẳng qua vừa rồi tình huống cấp bách, bất ngờ sử dụng được Nguyệt Tịch Hoa Thần hàng thật giá thật, nhưng hắn lại không khống chế được luồng kiếm khí cường đại đó nên không cách nào thu hồi!

“Lôi Vô Kiệt!” Đường Liên lại quát lên một tiếng, bước lên trước một bước định lao thẳng tới, nhưng đã không còn kịp.

Đoàn Tuyên Dịch sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, đã không còn đường lui, đầu gối mềm nhũn tới mức nửa quỳ xuống đất, hoàn toàn không còn khí khái phong nhã lúc vừa rồi.

Ngay khoảnh khắc này, một bóng người màu xanh biếc bước vào trong biển hoa. Cô rảo bước rất tự nhiên, hoàn toàn không sợ kiếm khí đang dâng trào kia; rồi cứ như vậy che trước mặt Lôi Vô Kiệt, nhẹ nhàng bắt lấy một đóa hoa sơn trà bay xung quanh.

Là cô ấy, Diệp Nhược Y.

Lôi Vô Kiệt kinh hãi tới biến sắc nhưng vẫn không khống chế được kiếm thế trong tay. Diệp Nhược Y đột nhiên bước lên trước một bước, bàn tay chạm nhẹ lên thanh Thính Vũ kiếm. Chỉ thấy Thính Vũ kiếm lướt sát qua người cô, cắt đứt dây buộc tóc của cô. Mái tóc màu đỏ sậm trút xuống như thác nước.

Lôi Vô Kiệt nhìn mà mê mẩn, Diệp Nhược Y xoay người một cái, đột nhiên nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, nhỏ giọng nói: “Ngươi có một thanh kiếm tốt.”

Lôi Vô Kiệt không biết nên trả lời ra sao, chỉ ngơ ngơ ngác ngác đáp lại: “Ừ.”
Diệp Nhược Y vung nhẹ cánh tay hắn, mang theo biển hoa xung quanh. Chỉ trong nháy mắt kiếm khí tràn ngập sát ý kinh người đột nhiên trở nên ấm áp, tuy vẫn là kiếm khí như nước nhưng không còn mang theo chút sát khí nào. Diệp Nhược Y giậm chân, kéo Lôi Vô Kiệt lui lại một bước rồi đột nhiên buông tay Lôi Vô Kiệt ra nói: “Làm theo động tác của ta.”

Lôi Vô Kiệt chỉ có thể lẩm bẩm gật đầu, giọng nói của Diệp Nhược Y dịu dàng êm tai nhưng lại có một loại ma lực gần như mệnh lệnh.

“Đúng là chàng ngốc.” Diệp Nhược Y nhoẻn miệng cười, lui lại một bước, vung tay áo lên, ống tay áo phất phới, không ngờ lại bắt đầu khiêu vũ.

Lôi Vô Kiệt gần như không hề do dự, nâng kiếm đuổi theo bước chân của Diệp Nhược Y.

Cánh hoa bay lượn xung quanh, ảo đỏ của Lôi Vô Kiệt quay cuồng, cầm thanh kiếm mỹ lệ khiêu vũ. Còn bên cạnh hắn, cô gái tuyệt thế có thể được tôn là ‘mỹ nhân’ hai ống tay áo phất phới, bước chân uyển chuyển.

Lúc này trong lòng mọi người chỉ có bốn chữ: hào hoa phong nhã.

“Đây mới thật là phong nhã.” Văn sĩ áo trắng cười nói: “Giang Nam Đoàn gia? Còn kém xa.”

“Đây là... Nhược Y Kiếm Vũ.” Tư Không Trường Phong trầm ngâm nói.

“Đúng vậy, Nhược Y Kiếm Vũ. Vũ đạo mà tướng quân Diệp gia sáng chế trên chiến trường. Nghe nói hai mươi năm trước khi Diệp gia quân hành quân có một cô gái áo trắng cầm kiếm khiêu vũ, từ xa nhìn lại chẳng khác nào thiên nhân hạ phàm. Điệu Kiếm Vũ này có hai phần trên dưới, phần trên tên là Vân Môn, như nước chảy mây trôi, chậm rãi nhàn nhã, phần dưới lại là sát trận, sát khí tung hoành, ngàn dặm cũng có thể chứng kiến. Điệu nhảy này chắc là Vân Môn rồi.” Văn sĩ áo trắng cười nói: “Nhưng chỉ có khiêu vũ chứ không có nhạc, quả là đáng tiếc.”

“Vụ Vũ hiên có nhiều ca cơ nhạc sư như vậy, sao lại không có nhạc?” Tư Không Trường Phong nói.

Văn sĩ áo trắng lắc đầu: “Không phải ta coi thường Tuyết Nguyệt thành của ngươi, nhưng không dễ tìm được nhạc sư xứng với Nhược Y Kiếm Vũ.” Vừa dứt lời bỗng nghe một tiếng sáo vang lên. Văn sĩ áo trắng sửng sốt nhìn theo hướng âm thanh, chỉ thấy một chàng chai dáng người cao ráo mặc quần áo màu xanh đang cầm một cây sáo đứng đó thổi. Sắc mặt hắn bình thản như nước, âm thanh không lớn nhưng trong tiếng sáo lại ẩn chứa tình cảm phong phú. Hơn nữa tiếng sáo này phối hợp hoàn mỹ với bước nhảy của hai người trong sân. Dường như giai điệu này được viết riêng cho điệu Kiếm Vũ hai người đang nhảy.

“Không! Không phải dường như, giai điệu này chính là bản nhạc của Nhược Y Kiếm Vũ. Là ‘Thiều’, khúc nhạc đã thất truyền ‘Thiều’! Tư Không Trường Phong, người kia là ai, sao Tuyết Nguyệt thành của ngươi lại có đệ tử như vậy.” Văn sĩ áo trắng lại đứng bật dậy, hai mắt tỏa sáng.

“Là đệ tử của ta, Tiêu Sắt.” Tư Không Trường Phong đắc ý nói.

“Được được được. Lần này ta tới Bách Hoa hội không uổng rồi.” Văn sĩ áo trắng hứng thú hẳn lên, nhìn xung quanh một lượt rồi nhảy ra khỏi gian phòng, hạ xuống trong sân. Nhạc sư cạnh đó đang ngây ngẩn quan sát mọi chuyện trong sân lại bỗng thấy một người đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, càng ngây ngốc.

Còn văn sĩ áo trắng sắc mặt nho nhã này lại vẫy tay với hắn: “Làm phiền rồi, mượn đàn dùng một chút.”

Nhạc sư gật đầu, bối rối đứng bật dậy. Lại thấy cánh tay của văn sĩ áo trắng vung nhẹ lên, cây đàn cầm cổ này đã hạ xuống tay hắn. Văn sĩ không ngồi xuống, tay phải nâng đàn cầm, tay trái đột nhiên quét qua dây đàn.

Như thiên quân vạn mã, đạp tan đồng hoang!

“Ai?” Trong sân, Lôi Vô Kiệt, Diệp Nhược Y và Tiêu Sắt đều cả kinh, khí thế của tiếng đàn này quá mạnh, bọn họ khó lòng sánh kịp.

Văn sĩ trung niên mỉm cười, lui lại một bước, đặt cây đàn cầm về bàn, thản nhiên ngồi xuống cao giọng nói: “Không cần để ý tới ta! Cuộc đời này được chứng kiến một điệu Nhược Y Kiếm Vũ chân chính, là vinh hạnh của ta!”

Kiếm vũ không hề dừng lại, tuy ba người âm thầm kinh ngạc nhưng chân vẫn rảo bước, tiếng sao không rối loạn. Văn sĩ trung niên nhắm mắt lại, yên lặng lắng nghe, ngón tay điểm nhẹ lên dây đàn cầm. Đây là lần đầu tiên hắn được nghe khúc nhạc Nhược Y Kiếm Vũ chân chính -- Thiều, nhưng với tài hoa thông thiên của hắn, ngay từ khi chạm vào cây đàn cầm, hắn đã hiểu hết cả khúc nhạc.

Mọi việc trên đời đều tuân theo đạo. Một pháp thông, vạn pháp cùng thông.

Ngay khoảnh khắc hắn ngồi xuống, Tiêu Sắt đã đoán ra thân phận của văn sĩ áo trắng này. Có người luyện kiếm cả đời mà võ nghệ vẫn tầm thường. Còn người đọc sách cả nửa đời, tự xưng thông hiểu hết việc trong thiên hạ. Có người trêu hắn, vậy thư sinh nhà ngươi có biết dùng kiếm không, rồi đưa cho hắn một thanh kiếm.

Hắn trầm ngâm một lúc lâu, cầm lấy kiếm; sau khi vung kiếm khá trúc trắc lại đột nhiên thi triển một chiêu kiếm.

Chiêu kiếm này có thể xưng là tuyệt thế!

Chiêu kiếm này cũng khiến giang hồ có thêm một vị Kiếm Tiên.

Nho Kiếm Tiên - Tạ Tuyên.

Chương 60: Tiểu bạch liên phù tam thập bôi, chỉ tiêm hạo khí hưởng xuân lôi

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Tiêu Sắt thổi sáo, Tạ Tuyên đánh đàn, Diệp Nhược Y múa ống tay áo, Lôi Vô Kiệt múa kiếm trợ trận, Đường Liên đứng bên cạnh bỗng thấy phiền muộn, có cảm giác như bị cho ra rìa nhưng ý chí sục sôi trong lòng cũng bi kích thích. Hắn theo đó nhảy một cái bước lên nóc nhà, làn áo đen tung bay theo gió, cao giọng hát vang.

“Ta muốn cưỡi gió bay về bắc, Hiên Viên tuyết lớn tựa bão dông.

Ta muốn mượn thuyền chèo về đông, tiên tử yểu điệu đứng đón gió.

Ta muốn cưỡi mây ngàn vạn dặm, long ngâm trong triều làm gì ta?

Trên đỉnh Côn Luân tắm nắng dương, tận cùng biển cả ngắm núi xanh.

Gió thổi vạn dặm yến về tổ, không thấy chân trời chẳng về đâu!”

Đây là bài ca Vô Tâm đã từng hát vang ở nước Vu Điền, Đường Liên chỉ nghe một lần đã nhớ kỹ, chỉ cảm thấy khí phách muốn đi tới nơi ‘sơn cùng, biển tận’ trong bài hát khiến mình ngưỡng mộ. Giờ phút này rốt cuộc không nhịn được hát vang lên. Hắn luôn nổi tiếng trầm ổn cẩn thận, rất hiếm khi phóng túng như vậy. Nhưng Đường Liên lúc này mới khiến người ta cảm thấy giống đệ tử của Bách Lý Đông Quân. Bởi vì Bách Lý Đông Quân được tôn là Tửu Tiên, khi thiếu niên nổi tiếng phóng túng tiêu sái.

Giai điệu kết thúc.

Tiêu Sắt buông cây sáo xuống, Nho Kiếm Tiên - Tạ Tuyên cũng rời tay khỏi cây đàn cầm, Diệp Nhược Y thu tay áo lại, còn Lôi Vô Kiệt cũng vung mạnh kiếm lên. Tất cả cánh hoa bay thẳng lên trời rồi phủ xuống như thiên nữ tán hoa, tạo thành một cơn mưa hoa muôn màu muôn vẻ.

Sau khi mưa hoa hạ xuống, Lôi Vô Kiệt ngẩng đầu, gương mặt ngại ngùng nhìn Diệp Nhược Y, do dự trong chốc lát rồi mới nói: “Thật tình cờ. Lại gặp nhau rồi.”

Nếu những người ưa chuyện trên giang hồ cũng xếp một bảng những lời mở đầu tệ nhất, như vậy câu này chắc chắn sẽ nằm trong đó.

Tiêu Sắt cất ống sáo lặng lẽ đi sang một bên, Đường Liên nhảy từ trên nóc nhà xuống, lén lút hỏi Tiêu Sắt: “Tuy ta không hiểu chuyện này lắm nhưng mở đầu bằng câu này có phải hơi tệ không?”

Tiêu Sắt bĩu môi: “Phải là tệ tới không còn gì tệ hơn.”

Diệp Nhược Y khẽ mỉm cười, vén tóc lên nói: “Đúng vậy, lại gặp nhau rồi.”

Bầu không khí ngượng ngùng. Uổng cho chiêu thức Kiếm Tiên của Lôi Vô Kiệt, tuyệt mỹ lay động lòng người, gây dựng một khung cảnh mở màn cực kỳ khí phách, cuối cùng lại bị một lời chào làm lãng phí mất cả một điệu kiếm vũ tuyệt diệu.

“Có mỹ nhân hề, thấy là chẳng quên. Một ngày không thấy hề, nhớ nhung tới điên cuồng.” Tạ Tuyên vuốt nhẹ dây đàn cầm nhẹ nhàng ngâm nga, khiến không khí bớt chút xấu hổ. Hắn đứng dậy nhìn về phương xa, đột nhiên nói: “Có người quen sắp tới.”

“Còn không mau chạy đi?” Tư Không Trường Phong đứng trên phòng khách trang nhã nói với Tạ Tuyên. Tạ Tuyên tung người nhảy lên phòng khách đó, cõng cái rương sách đặt bên cạnh lên, lại nhảy xuống sân nói với mọi người: “Hôm nay được thấy đệ tử thiếu niên trong thành Tuyết Nguyệt mới biết giang hồ đệ nhất thành không phải lời nói xuông. Lần này tới Bách Hoa hội thật chẳng uổng công. Giờ xin tạm biệt tại đây, không có gì để tặng, đành đưa mọi người vài quyển sách.” Hắn vung tay lên, một quyển sách cũ kỹ từ song rương sách bay ra, hạ xuống tay Diệp Nhược Y.

Diệp Nhược Y nhìn bìa sách, thần sắc ngạc nhiên: “Đây là...”

“Tuy Nhược Y Kiếm Vũ là vũ điệu rất hay nhưng khí sát phạt quá nặng, ngươi là con gái hơn nữa thân thể còn không tốt, không thể thường xuyên nhảy được. Vũ điệu này có tên Kinh Hồng, khu nhảy như hồng nhạn bay lượn trên không trung, chú trọng ôn nhu, bớt phần sát phạt, có lợi cho ngươi.” Tạ Tuyên cúi đầu cười nói.

Diệp Nhược Y cũng gật đầu: “Đa tạ tiên sinh.”

Tạ Tuyên lại đưa một quyển sách ngoài bìa không có chữ cho Tiêu Sắt, đột nhiên nói: “Vị huynh đệ này, có phải chúng ta từng gặp mặt rồi không?”

Tiêu Sắt ngày thường còn chẳng để Tư Không Trường Phong trong mắt nhưng lúc này lại cung kính lễ độ, gật đầu, trả lời rất ngắn gọn: “Tắc Hạ học cung.”

“Chẳng trách.” Thần sắc Tạ Tuyên vẫn bình thản như lúc trước. “Vậy ta đưa quyển sách này không sai rồi, quyển sách này vốn không có tên, vì nó do ta viết, còn chưa nghĩ được tên để đặt. Nếu ngươi đọc xong nghĩ ra cái tên gì hay có thể tự viết lên.”

Quyển sách không tên của Nho Thánh - Tạ Tuyên? Một số người ở đây đã nhận ra thân phận của hắn, trong lòng không khỏi rung động. Ai cũng biết Tạ Tuyên uyên bác hiểu thông thiên cổ, về mặt học thức đã có thể sánh vai với Thánh Nhân tiền triều, nhưng khi viết sách không hề đề tên. Hắn từng nói, khi người khác đọc sách của ta, hiểu được điều gì, vậy nó đã không liên quan gì tới hắn. Những thứ người đó hiểu được, những điều đọc sách mà nhớ tới đều là thứ của người khác. Cho nên hắn không đặt tên, giao chuyện này cho người đọc sách. Chỉ tiếc là trên giang hồ số người có tư cách được hắn tặng sách không tên chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Tạ Tuyên lại quay sang phía Đường Liên: “Ta thường nghe sư phụ ngươi oán hận nhận phải một tên đồ đệ giả vờ đứng đắn. Nhưng vừa rồi chứng kiến tiểu hữu cao giọng hát vang, rất có phong thái của sư phụ ngươi khi còn trẻ tuổi. Ta tặng ngươi một quyển sách, đây cũng là quyển sách sư phụ ngươi thích đọc nhất khi còn trẻ.”

Đường Liên ngạc nhiên, vội vàng nhận lấy quyển sách cổ kia, lại thấy bên trên có viết hai chữ: ‘Tửu Kinh’. Hắn dở khóc dở cười: “Khi còn trẻ sư phụ đã thích cái này rồi à?”

“Sư phụ ngươi được tôn làm Tửu Tiên, ngày thường thích rượu như mạng. Khi ta mười hai tuổi gặp hắn, hắn đã như vậy rồi. Lúc đó hắn đã nói mình cảm thấy rượu trên đời không còn mùi vị gì cả, bèn hỏi mượn ta quyển ‘Tửu Kinh’ này, rượu trong đó không phải rượu bình thường, "Tiểu bạch liên phù tam thập bôi, chỉ tiêm hạo khí hưởng xuân lôi", đừng lãng phí.” “Vãn bối xin ghi nhớ.” Đường Liên vội vàng ôm quyền.

“Quả nhiên là người nghiêm túc.” Tạ Tuyên lại quay sang phía Lôi Vô Kiệt, đưa cho hắn một quyển sách nhỏ bìa ngoài tinh xảo.

Lôi Vô Kiệt nhận lấy, nhìn tựa sách lấy làm khó hiểu: “Tiền bối, đây là cái gì?”

Tiêu Sắt liếc mắt nhìn tên sách, thì thầm như đang suy tư: “Vãn lai tuyết?”

“Tối nay trời đổ tuyết, có thể uống một chén không. Đây là lời mà tài nữ Giang Nam Tạ Phi Tuyên ghi lại, tình ý lay động lòng người, ngay cả các nương nương trong cung cũng vừa xem vừa khóc. Tặng ngươi một quyển ‘Vãn lai tuyết’ này, học tập nhân vật chính, sau này gặp mặt đừng nói mấy câu xấu hổ ấy nữa.” Tạ Tuyên cười nói.

Gương mặt Lôi Vô Kiệt lập tức đỏ bừng, còn Diệp Nhược Y lại rất bình thản, vẫn mỉm cười nhẹ nhàng.

“Được rồi, ta phải đi đây.” Tạ Tuyên đột nhiên quay người.

Phía xa có tiếng nói truyền lại: “Ta vừa mới tới ngươi đã định đi. Sợ ta đến vậy cơ à?”

Tạ Tuyên nhanh chóng bỏ chạy, miệng ngâm nga: “Gặp nhau không bằng không gặp, không gặp cũng như đã gặp, mắt không thấy, lòng đã thấy.”

“Thư sinh chết tiệt.” Giọng nói phía xa lạnh lùng mắng.

“Dữ...” Tạ Tuyên càng chạy càng xa, mấy chữ cuối cùng khó mà nghe ra được.

Vẻ mặt của Lôi Vô Kiệt hốt hoảng, quay đầu cũng định chạy lại bị một thanh kiếm cản đường. Hóa ra người vừa nói đã chạy tới, mặc một bộ áo trắng, mặt phủ khăn che màu xám, chính là Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y.

“Sư phụ.” Lôi Vô Kiệt cúi đầu khom lưng, như vừa làm sai chuyện gì.

Lý Hàn Y lạnh lùng nhìn hắn một cái: “Vừa nãy ta ngồi trên Thương Sơn, đột nhiên trông thấy nơi này có một luồng kiếm khí.”

“Chiêu kiếm này, không tệ.” Lý Hàn Y chậm rãi nói.

“Sư phụ, người khen ta?” Lôi Vô Kiệt trợn tròn hai mắt, vui mừng tới mức khó tin.

“Nhưng, ai cho phép ngươi chạy xuống núi!” Lý Hàn Y nâng kiếm, đánh bay Lôi Vô Kiệt còn đang há miệng cười to.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau