THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Đạo Kiếm vô song

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Khoảng mười bốn năm trước, trên giang hồ đột nhiên xuất hiện rất nhiều thiếu niên anh tài. Trong đó có năm vị đệ tử mà đại tổng quản Thiên Khải Lý công công phái tới giang hồ, có cả Phong Tuyết Kiếm - Trầm Tĩnh Chu, Tiểu Nho Thánh Mạc Diệc Trần vân vân; còn có cả Triệu Ngọc Chân được xưng là tập hợp cả võ vận và khí vận của núi Thanh Thành trên người, sau này được tôn là Đạo Kiếm Tiên; cùng với ba người đã đẩy Tuyết Nguyệt thành lên tới ngôi chí tôn trong giang hồ gồm Tửu Tiên - Bách Lý Đông Quân, Kiếm Tiên - Lý Hàn Y, Thương Tiên - Tư Không Trường Phong; kể cả Lôi môn cũng xuất hiện hai thiếu niên cực kỳ nổi tiếng. Một người là đệ tử chi phụ Lôi Oanh tái hiện lại Hỏa Chước thuật thất truyền đã lâu. Một người là thiếu chủ của chi chính Lôi Vân Hạc, không chỉ tu luyện võ công Lôi môn mà còn gặp được một đạo nhân áo vàng thần bí trên Long Hổ sơn, học tập đạo pháp ở chỗ hắn, kết hợp hai thứ, cuối cùng có thể giơ tay gọi sấm sét trên chín tầng trời.

Những anh hùng bá chủ danh chấn một phương trong tương lai này khi còn niên thiếu rất thích đi du lịch khắp nơi, cũng vài lần giao thủ với nhau. Hai vị anh tài của Lôi môn tuy một người sinh ra trong chi chính, một người thuộc chi phụ, nhưng hai bên tính tình tiêu sái, rất hợp ý nhau, cho nên bắt tay nhau cùng phiêu bạt giang hồ, trong lòng không hề có khúc mắc gì. Sau này hai người chia tay dọc đường, hẹn một năm sau gặp lại ở Lôi môn. Lôi Vân Hạc lên Long Hổ sơn, gặp được một lão đạo sĩ áo vàng tại Đăng Tiên các. Lão đạo sĩ kia há miệng bảo Lôi Vân Hạc bái sư, Lôi Vân Hạc cảm thấy nực cười, đánh liền ba quyền vào lão đạo sĩ kia. Mặc dù ba quyền không có sát khí nhưng cũng chẳng phải hạng phàm, nhưng lão đạo sĩ chịu liền ba quyền lại chỉ rơi mất sợi râu, còn mỉm cười nói mình khinh thường Lôi Vân Hạc. Lôi Vân Hạc lập tức hiểu mình gặp được cao nhân, chẳng hề e ngại lập tức bái sư, đi theo đạo nhân áo vàng bắt đầu tu luyện đạo thuật.

Còn Lôi Oanh lên núi Thanh Thành. Triệu Ngọc Chân là người thành danh sớm nhất trong số những người cùng lứa, hắn sinh ra trong thôn xóm dưới núi Thanh Thành, khi sinh ra có một luồng hào quang chiếu vào trong nhà. Cha mẹ hắn không biết đây là phúc hay là họa, chỉ thấy toàn bộ sáu vị thiên sư trên núi Thanh Thành đều đồng loạt xuống núi. Khi bọn họ chạy tới, mẫu thân vừa ôm Triệu Ngọc Chân vào trong ngực, đứa trẻ này không khóc cũng không ngừng thở. Người bình thường đều biết, khi trẻ con mới sinh, nếu không khóc quá nửa là đã chết. Nhưng đứa nhỏ này vẻ mặt lạnh nhạt, giữa hàng mi như có ánh cầu vồng ẩn hiện. Mẫu thân của Triệu Ngọc Chân thấy sáu vị thiên sư đến, hết sức kinh ngạc, còn tưởng con trai mình chắc là yêu ma chuyển thế mới khiến những nhân vật thần tiên này tới đây. Nhưng Lữ Tố Chân chưởng giáo núi Thanh Thành tuổi đã hơn thất tuần, dáng vẻ tiên phong đạo cốt lại bật khóc, ôm lấy đứa trẻ mãi vẫn không cất tiếng khóc trong lòng người phụ nữ trước mặt, thở dài: “Núi Thanh Thành khổ sở chờ đợi cả trăm năm, cuối cùng cũng đợi được viên ngọc này.” Bèn đặt tên cho đứa trẻ là Triệu Ngọc Chân, được sáu vị thiên sư mang về núi Thanh Thành nuôi nấng, cũng là đệ tử đầu tiên của núi Thanh Thành đồng thời tu luyện cả đạo pháp Đại Long Tượng khí và kiếm pháp Vô Lượng Kiếm tông. Hắn cũng không phụ hai hàng nước mắt duy nhất trong cuộc đời chưởng giáo chân nhân Lữ Tố Chân, mười sáu tuổi đã trở thành một trong số các thiên sư của núi Thanh Thành. Lôi Oanh lên núi là muốn tỉ thí với Triệu Ngọc Chân. Nhưng rất không may, khi hắn lên núi, Triệu Ngọc Chân đang đọ kiếm với người khác.

Khi đó nhị đệ tử của Tuyết Nguyệt thành Lý Hàn Y vừa nhận được danh kiếm Thiết Mã Băng Hà cũng lên núi luận bàn cùng Triệu Ngọc Chân.

Kết quả của trận chiến đó là hòa, đạo kiếm của Triệu Ngọc Chân vừa xuất hiện đã kinh động khiến toàn bộ núi Thanh Thành chim bay cá nhảy, khi Lôi Oanh lên núi vừa vặn thấy gà rừng, khỉ, báo đốm, thậm chí cả gấu, mãng xà đang ngủ đông cũng bỏ chạy như điên. Tuy kiếm không nhắm vào chúng nhưng bản năng của chúng lại cảm nhận được nguy hiểm. Lôi Oanh đi tiếp lên trên nhưng lại phát hiện tuy đang là mùa xuân nhưng trong gió như ẩn chứa sương tuyết. Đó là vì Chỉ Thủy kiếm pháp của Lý Hàn Y đã luyện tới tầng thứ hai, phối hợp với Thiết Mã Băng Hà đã có thể ngưng thủy thành băng.

Khi Lôi Oanh lên tới đỉnh núi, kiếm gỗ đào trong tay Triệu Ngọc Chân đang bay lượn giữa không trung, đột nhiên hóa thành ngàn vạn thanh trút xuống đầu Lý Hàn Y. Còn Lý Hàn Y cũng dùng một kiếm kêu gọi hoa đào khắp núi, phá tan ngàn vạn thanh kiếm gỗ đào kia. Hai người đều thu kiếm, không nói ai thắng.
Lôi Oanh lập tức quay người xuống núi. Với tu vi lúc đó của hắn vốn không phải đối thủ của Triệu Ngọc Chân và Lý Hàn Y, nhưng chấn động trong lòng hắn không phải chênh lệch về mặt võ học mà là vẻ đẹp tuyệt diệu khi hai người xuất kiếm. Hắn lập tức trở về Lôi môn, nhốt mình trong nhà, khổ sở suy nghĩ suốt ba ngày ba đêm. Trong lúc các trưởng bối Lôi môn đang khó hiểu, rốt cuộc Lôi Oanh cũng mở cửa, việc đầu tiên hắn làm là rèn một thanh kiếm.

Hắn kết hợp thanh kiếm này với thuốc nổ của Lôi môn, đặt tên là ‘Sát Phố kiếm’. Nhưng hành động này đã vi phạm tổ huấn, các trưởng lão mở hội nghị thâu đêm vài lần, muốn ngăn cản Lôi Oanh. Còn lúc này Lôi Vân Hạc đã trở về, thấy lúc này Lôi Oanh đã trầm mê với kiếm, bèn hỏi: “Vì sao đột nhiên lại tập kiếm.”

Lôi Oanh đáp: “Bởi từng thấy vẻ đẹp của một chiêu kiếm.”

Lôi Vân Hạc quay đầu cưỡi hạc bay đi, không tìm được Lý Hàn Y vân du tứ hải không chút hành tung, Lôi Vân Hạc bèn trực tiếp lên núi Thanh Thành tìm Triệu Ngọc Chân cả đời không xuống núi kia. Khác với Lôi Oanh cung kính lên núi bái kiến, Lôi Vân Hạc nói thẳng là tới phá núi, khi cưỡi hạc lên núi còn hét lớn: “Triệu Ngọc Chân, ngươi cút ra đây cho ta!” Kết quả khiến hơn trăm đạo sĩ chặn đường, hắn dùng một chỉ phá mở một con đường lên núi. Lại dùng hai chỉ lật tung nóc Càn Khôn điện, thấy Triệu Ngọc Chân đang bế quan luyện kiếm.

“Ta có một huynh đệ thấy kiếm của ngươi, nói võ học trên đời này đẹp nhất là kiếm. Ta cũng muốn xem thử.” Lôi Vân Hạc giơ ba ngón tay về phía chân nhân trẻ tuổi đang nhắm mắt. Nếu chỉ là Triệu Ngọc Chân khi Lôi Oanh chứng kiến chưa chắc đã đánh thắng được Lôi Vân Hạc, nhưng lúc này Triệu Ngọc Chân đang bế quan, Lôi Vân Hạc dùng hai chỉ lật tung nóc Càn Khôn điện, khoảnh khắc đó Triệu Ngọc Chân bị ép xuất quan suýt nữa tẩu hỏa nhập ma, nhưng công lực lại đáng sợ hơn ngày thường nhiều. Hai người đại chiến một hồi, Triệu Ngọc Chân xuất kiếm chém đứt một cánh tay Lôi Vân Hạc, bản thân cũng phun ra một ngụm máu đen, chân khí tiết ra như điên. Lúc này đại đệ tử Tuyết Nguyệt thành Bách Lý Đông Quân đột nhiên trình diện, cùng chưởng giáo chân nhân Lữ Tố Chân hợp lực ngăn chặn Triệu Ngọc Chân đã nhập ma, mang Lôi Vân Hạc đã trọng thương đi.

Từ đó trở đi Lôi Vân Hạc biến mất trên giang hồ. Còn Lôi Oanh mang theo một thanh Sát Phố kiếm đã đại thành lại bước ra khỏi Lôi môn. Lúc này hắn vẫn lên núi Thanh Thành, nhưng Triệu Ngọc Chân sau khi nhập ma đại thương nguyên khí, đang dưỡng thương. Khi Lôi Oanh bước lên núi Thanh Thành, người đứng trên đỉnh núi nghênh tiếp hắn chính là Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y.

Không ai biết kết quả cuối cùng, chỉ biết Lôi Oanh xuống núi không chút tổn thương, còn Lý Hàn Y vẫn được tôn là chưa một lần bại. Lôi Oanh về Lôi môn, mười mấy năm qua chưa từng bước ra khỏi Lôi môn nửa bước.

“Ngươi không biết trận tỷ thí đó diễn ra như thế nào à?” Lôi Vô Kiệt vội vàng la lên.

Đường Liên uống một ngụm rượu, nói đầy ẩn ý: “Đúng, ta không biết. Bởi vì kể tới đây sư phụ say mất rồi. Ngươi có thể trực tiếp tới hỏi nhị sư tôn.”

“Ai mà dám.” Lôi Vô Kiệt gãi đầu, đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Đúng rồi. Ta tới Tuyết Nguyệt thành cũng mấy ngày rồi, sao chưa từng gặp đại thành chủ Bách Lý Đông Quân.”

Đường Liên mỉm cười lắc đầu; “Không, ngươi gặp rồi.”

Chương 52: Tửu Tiên tiêu dao

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Lôi Vô Kiệt sửng sốt: “Ta gặp rồi? Sao ta không nhớ?” Hắn nhìn sang phía Tiêu Sắt nhưng lại phát hiện Tiêu Sắt vẫn ôm vẻ mặt thản nhiên uống rượu, dường như không hề ngạc nhiên gì trước chuyện này. Lôi Vô Kiệt không nhịn được bèn hỏi: “Tiêu Sắt? Ta từng gặp thật à?”

Tiêu Sắt gật đầu: “Ngươi không chỉ gặp vị Tửu Tiên trong truyền thuyết này rồi, ngươi còn uống Tang Lạc, Tân Phong, Thù Du, Tùng Lao, Trường An, Đồ Tô, Nguyên Chính, Quế Hoa, Đỗ Khang, Tùng Hoa, Thanh Văn, Bàn Nhược tổng cộng mười hai chung rượu cùng với một bình Phong Hoa Tuyết Nguyệt.”

Lôi Vô Kiệt kinh hãi nhảy dựng lên từ chỗ ngồi: “Là hắn?”

Đường Liên mỉm cười: “Thật ra từ khi ngươi nói mình uống một bình Phong Hoa Tuyết Nguyệt, cảnh giới lập tức tăng thêm vài tầng, ta đã đoán người đó là sư phụ. Nhưng mãi đến hôm nay uống mấy bình rượu này mới dám xác nhận, nhưng sư phụ...” Đường Liên quay đầu nhìn tiểu nhị ngồi bên quầy, mỉm cười lười biếng.

“Đại thành chủ đã rời thành đi rồi, nói là đi tìm một loại thuốc dẫn rượu cuối cùng, để ủ Mạnh Bà Thang.” Tiểu nhị nói.

“Không biết kiếp sau nàng là ai, uống canh quên hết chuyện ba đời. Trên đời này thật sự có thứ rượu như Mạnh Bà Thang ư?” Đường Liên thì thào nói.

“Năm xưa đại thành chủ một tay cầm đao một tay cầm kiếm, dùng đao kiếm trên tay tung hoành khắp giang hồ nhưng lại không được đưa tên vào Đao Tiên, Kiếm Tiên mà được xưng là Tửu Tiên. Còn cố ý tới Điêu Lâu Tiểu Trúc ở Thiên Khải thành, dùng bảy chung rượu Tinh Dạ đánh bại Thu Bạch Lộ nổi danh thiên hạ. Rượu mà người như vậy muốn ủ, cuối cùng sẽ ủ được thôi.” Tiểu nhị nói.

Đường Liên đi ra cửa, nhìn về xa xăm thở dài: “Mấy năm nay luôn cảm thấy sư phụ thật tiêu sái nhưng có lúc lại tâm sự nặng nề. Tên đệ tử ta đây lại chẳng giúp được gì cho ông ấy.”

Lôi Vô Kiệt cũng bước tới vỗ vai Đường Liên: “Yên tâm đi, Bách Lý thành chủ là người ra sao? Cho dù không phải thiên hạ đệ nhất thì cũng gần thế.”

Đường Liên cười khổ: “Có một số thứ không phải chỉ suy xét bằng võ công được.”

“Đại sư huynh, hôm nay ngươi có tâm sự à.” Lôi Vô Kiệt nhìn vào mắt Đường Liên, như đang suy tư.

Đường Liên xách một bầu rượu, nhảy lên trên mái hiên: “Ta sinh ra trong chi chính của Đường môn, là đệ tử của trưởng lão Đường môn Đường Liên Nguyệt. Vốn tưởng sẽ sinh tại Đường môn, chết tại Đường môn, thế nhưng đột nhiên bị đưa tới Tuyết Nguyệt thành, còn bái Tửu Tiên - Bách Lý Đông Quân nổi danh thiên hạ làm sư phụ. Bọn họ nói với ta, phải ở đây đợi một người. Nhưng ta đã đợi sáu năm rồi.”

“Ngươi nhớ Đường môn à?” Tiêu Sắt cũng bước ra cửa.

“Không.” Đường Liên lắc đầu: “So với Đường môn, ta thích Tuyết Nguyệt thành hơn. Nhưng ta muốn biết lý do sống của mình.”

Tiêu Sắt cười lạnh: “Người của Đường môn luôn như vậy. Từ khi sinh ra đã bị giao phó quá nhiều sứ mệnh, cho nên mỗi người đều sống quá mệt mỏi. Chuyện của Bách Lý Đông Quân ngươi cũng lo, sứ mệnh của Đường môn ngươi cũng chẳng thể quên. Nhưng thế gian này có bao người như vậy, cuộc sống mỗi ngày chẳng qua là để mình tiếp tục sống, lấy đâu ra nhiều việc cần nghĩ như vậy?”

Đường Liên nhấp một ngụm rượu, hỏi ngược lại: “Thế thì sao ngươi ở lại Tuyết Nguyệt thành, vì tám trăm lượng kia thật à?”

Tiêu Sắt nhảy dựng lên, ngồi bên cạnh Đường Liên: “Ta đã nói bao lần rồi, là tám trăm vạn lượng.”
“Nếu thật sự có nhiều tiền như vậy, ngươi định làm gì?” Đường Liên mặc kệ Tiêu Sắt nói thật hay nói dối, hỏi theo.

“Chiêu binh mãi mã, đạp vỡ Thiên Khải thành!” Tiêu Sắt đoạt lấy rượu trong tay Đường Liên uống một hơi cạn sạch, ném bầu rượu về phía Lôi Vô Kiệt ở dưới lầu.

Lôi Vô Kiệt giơ tay bắt lấy bầu rượu kia, cười nói: “Vậy ta đi cùng ngươi.”

“Đi theo ta làm gì?” Tiêu Sắt nhíu mày.

“Ngươi đi theo ta tới Tuyết Nguyệt thành, ta sẽ theo ngươi tới Thiên Khải thành!” Lôi Vô Kiệt trả lời rất nghiêm túc.

Tiêu Sắt cười: “Được!”

Đường Liên do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn hỏi: “Ngươi thật sự không phải người ta đang đợi?”

Tiêu Sắt trừng mắt với hắn: “Ai muốn một đại lão gia như ngươi chờ!”

Đường Liên cả giận: “Ngươi dám trừng mắt với đại sư huynh? Ta đánh ngươi phát khóc bây giờ?”

Tiêu Sắt chẳng hề sợ hãi: “Ngươi chỉ biết đánh một người không có võ công à? Có dám đọ cái khác không?”

“Đọ thì đọ? Ta sợ ngươi chắc? Đạp Vân thì ghê gớm lắm à? Ngươi nghe tới Nhất Túy Thiên Lý mà Tửu Tiên sáng tạo ra chưa? Có dám thử không?” Đường Liên tưởng Tiêu Sắt định đọ khinh công, vẻ mặt khinh thường cười đáp.
Nhưng Tiêu Sắt lại đột nhiên vỗ mái hiên: “Ai nói muốn đọ khinh công, chúng ta đọ rượu! Tiểu nhị, đưa rượu lên!”

Tiểu nhị vẻ mặt lười nhác kia đã cầm theo một vò rượu xuất hiện sau lưng hai người, hắn mở nắp bình, hương rượu tỏa khắp bốn phương.

“Đây là rượu gì?” Tiêu Sắt ngửi một chút, không khỏi vui mừng.

Hai mắt Đường Liên cũng tỏa sáng: “Là một trong bảy bình rượu Tinh Dạ mà sư phụ đã ủ, Khai Dương!”

Hai người lập tức cầm chén ngồi xuống đọ rượu. Thật hiếm khi Lôi Vô Kiệt không tham gia náo nhiệt, đi tới một gốc cây ven đường hái một chiếc lá, đặt lên môi thổi.

Giai điệu miên man mà âu sầu lạnh lẽo, chính là khúc nhạc Lý Hàn Y và Tiêu Sắt đã từng thổi.

Tiêu Sắt ngây người, buông chẻn rượu trong tay xuống, nhẹ giọng thì thầm: "Xuân đình nguyệt ngọ, diêu đãng hương lao quang dục vũ.

Bộ chuyển hồi lang, bán lạc mai hoa uyển vãn hương. Khinh vân bạc vụ, tổng thị thiểu niên hành nhạc xử. Bất tự thu quang, chích dữ ly nhân chiếu đoạn tràng." Tiếp đó thân hình từ từ đổ ra sau, hai mắt nhắm lại, đã say tới mê man.

Lôi Vô Kiệt ném chiếc lá đi, tung người nhảy lên nóc nhà cười nói: “Xem ra đại sư huynh thắng rồi?”

Nhưng Đường Liên không lên tiếng.

Lôi Vô Kiệt đi tới nghiêng người thăm dò, cuối cùng lại nghe thấy tiếng ngáy nhẹ nhàng, nhìn kỹ lại mới phát hiện Đường Liên đã ngồi đó ngủ thiếp đi từ lúc nào.

“Đại sư huynh giỏi thật, say cũng không chịu nằm xuống.” Lôi Vô Kiệt tán thưởng, thế nhưng trong lòng lại hơi thất vọng. “Lại quên hỏi hắn lai lịch của cô gái áo lục rồi.”

Đang lúc Lôi Vô Kiệt cực kỳ hối hận, đột nhiên sau lưng nổi lên một cơn gió mạnh. Hắn lập tức quay đầu lại, chỉ thấy một bóng đen lướt qua trước mắt, tung người nhảy vài lần đã tới trên nóc nhà phía xa.

Có người muốn nhân ban đêm xông vào Tuyết Nguyệt thành?

Lôi Vô Kiệt cau mày, phát hiện bên dưới cũng có vài bóng đen đang nhanh chóng hành động. Hắn hiểu đây chính là Mạng Nhện của Tuyết Nguyệt thành. Mạng Nhện rải rác khắp các ngóc ngách, bất luận là ai bước vào thành Hạ Quan, tên là gì, lai lịch ra sao, bọn họ đều nắm giữ rõ ràng. Nhưng đại đa số thời điểm bọn họ chỉ quan sát chứ không ra tay. Cũng như lần trước Lôi Vô Kiệt và Lý Phàm Tùng của núi Thanh Thành, tuy hành tung bị nắm giữ nhưng Mạng Nhện lại không hiện thân. Lúc này bọn họ xuất quan chứng tỏ vị bên trên chắc chắn là khách không mời mà tới. Tuy mình cũng từng là khách không mời mà tới, nhưng ít nhất cũng tới giữa ban ngày ban mặt, tới quang minh lỗi lạc, huống chi giờ mình đã là môn nhân của Tuyết Nguyệt thành, theo lý lúc này cũng nên ra tay.

Lôi Vô Kiệt lập tức suy nghĩ một chút rồi vội vàng tung người đuổi theo. Nhưng tốc độ của người nọ quả thật rất nhanh, với khinh công của Lôi Vô Kiệt cũng chỉ có thể miễn cưỡng không bị bỏ xa. Mạng Nhện bên dưới không hổ là cao thủ truy tung của Tuyết Nguyệt thành, đã sắp đuổi kịp. Nhưng sau khi đuổi được ba dặm Lôi Vô Kiệt lại phát hiện những Mạng Nhện vốn đang bám sát lại đột nhiên bỏ đi. Trong lòng hắn thầm buồn bực, chẳng lẽ những người này thấy ta đuổi theo nên để cái chuyện khổ cực này lại cho ta? Nhưng khi nhìn kỹ lại, cuối cùng hắn cũng hiểu.

Hướng người này đi tới không phải Tuyết Nguyệt thành, mà là...

Thương Sơn.

Chương 53: Nhất kiếm đoạn thủy, thiên giang tuyệt lưu

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Nhất kiếm đoạn thủy, thiên giang tuyệt lưu

(Một kiếm rẽ nước, ngàn sông ngừng chảy)

Trên Thương Sơn, lúc này chỉ có một người.

Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y.

Lôi Vô Kiệt thầm kinh hãi, vội vận chân khí rảo bước nhanh hơn.

Trong đêm đen, nam tử đeo khăn che mặt màu đen dừng bước, trên ngực hắn có vẽ hình một con nhện màu đỏ sậm chứng minh thân phận của hắn - Mạng Nhện của Tuyết Nguyệt thành.

Một nam tử khác mặc trang phục giống vậy chạy tới bên cạnh hắn, nhỏ giọng nói: “Có cần báo cáo với tam thành chủ không?”

Nam tử lắc đầu: “Không cần, hắn đi tiếp về phía trước là tới Thương Sơn. Nơi đó có nhị thành chủ.”

“Nhưng hiện giờ Lôi Vô Kiệt cũng đi theo, liệu có nguy hiểm gì không?” Một người khác hỏi.

Nam tử kia hơi nhíu mày: “Không đâu. Người này tới là vì nhị thành chủ, sẽ không gây chuyện đâu. Hắn sẽ không giết Lôi Vô Kiệt.”

“Người vừa đến đúng là...?” Một người khác cả kinh.

Nam tử kia gật đầu: “Đúng vậy. Đây đã là lần thứ tư tới bái kiến.”

Lôi Vô Kiệt đã đuổi tới mức mồ hôi chảy đầy đầu, rất nhiều lần hắn cho rằng mình đuổi theo được, người nọ lại tăng tốc, vẫn giữ khoảng cách nhất định với hắn. Khi người nọ đi thẳng tới chân núi Thương Sơn mới dừng bước, quay đầu lại liếc nhìn Lôi Vô Kiệt một cái, giọng nói trầm trầm uy nghiêm: “Ngươi là ai?”

Lôi Vô Kiệt sửng sốt, có lẽ cũng không ngờ vị khách không mời mà tới này lại lên tiếng hỏi trước, không khỏi cảm thấy nực cười: “Ta còn chưa hỏi ngươi là ai đấy?”

“Ta có thể nói tên của ta, nhưng ngươi có dám hỏi không?” Trong bóng đêm, đôi mắt người nọ đột nhiên lóe sáng, Lôi Vô Kiệt cảm thấy bả vai đau nhức, cúi đầu nhìn xuống lại phát hiện máu tươi đã nhuộm đỏ nơi đó.

“Đây là? Kiêu Đồng kiếm?” Lôi Vô Kiệt kinh hãi, nhớ tới kiếm thuật kỳ lạ trong truyền thuyết này. Không mấy ai biết loại kiếm thuật này, nhưng mỗi người đều nổi danh khắp một phương.

“Mau tránh đường.” Người nọ trầm giọng nói, đầy uy nghiêm.

Lôi Vô Kiệt lại lắc đầu: “Sư phụ đang bế quan, mấy hôm nay người không muốn có ai tới quấy rầy. Nếu ngươi thật sự muốn bái kiến, cứ chờ hai ngày nữa. Sau hai ngày, ngươi lên núi, ta không ngăn cản ngươi.”

“Hả?” Người nọ cười, con mắt lại sáng lên, nhưng lúc này Lôi Vô Kiệt đã học khôn, lập tức nghiêng người né tránh. Người nọ lại chẳng giận chỉ nói: “Ngươi là đệ tử của Lý Hàn Y? Lý Hàn Y nhận đệ tử? Ngươi tên là gì?”

“Lôi Vô Kiệt.” Lôi Vô Kiệt lớn tiếng đáp. |Lôi Vô Kiệt.” Người nọ suy nghĩ một chút rồi nói: “Ta từng nghe tên của ngươi.”

Lôi Vô Kiệt vui mừng, không ngờ mình không chỉ có tiếng trong Tuyết Nguyệt thành mà còn nổi danh bên ngoài như vậy.

“Ta cũng có một đệ tử, trí nhớ của nó không được tốt, nhưng nó lại nhớ rất rõ tên của ngươi.” Người nọ bước lên trước một bước. “Nhưng giờ ta đang cần gặp Lý Hàn Y gấp, không có thời gian dây dưa với ngươi. Tránh ra đi, ta không hại ngươi.”

Lôi Vô Kiệt vẫn cố chấp lắc đầu: “Sư phụ bảo ta ba ngày này không cho ai khác quấy rầy người. Tuy ta vô dụng nhưng không đến mức để ngươi đi qua như vậy được.”

“Vớ vẩn.” Người nọ cười lạnh một tiếng, lắc người một cái đã lao tới sau lưng Lôi Vô Kiệt: “Ngươi ngăn được ta chắc?”

Lôi Vô Kiệt vội vàng quay người, vận Hỏa Chước thuật, xuất quyền đánh ra.

“Lôi môn Hỏa Chước thuật, Cách Không Vô Song quyền. Đến hay lắm.” Người kia vung nhẹ ống tay áo, hấp thu toàn bộ luồng quyền kình kia. “Còn gì lợi hại hơn không?”

Lôi Vô Kiệt hiểu người trước mắt có võ công cao tới mức không thể ước lượng nổi, không dám giấu diếm gì nữa, chỉ trong nháy mắt đã dùng hết mọi công phu của mình. Mấy ngày nay ngoại trừ hàng ngày tu luyện thuật rút kiếm ra, hắn còn ngoan ngoãn đánh bài La Hán Phục Ma quyền kia, đã có chút hiệu quả. Bởi vì hắn phát hiện, khi mình nhắm mắt trầm tư không ngờ có thể chậm rãi chứng kiến bản tướng La Hán trong lòng. Có lúc vung quyền đã không cần phải suy nghĩ, thuận theo bản tướng trong lòng là có thể thi triển như nước chảy mây trôi.

“La Hán quyền?” Người nọ hơi cau mày.

“Là La Hán Phục Ma thần thông!” Lôi Vô Kiệt hét lớn một tiếng, xuất quyền đánh ra, làm dấy lên một cơn cuồng phong.

Người nọ lui lại, nhảy lên đỉnh một gốc cây, cúi đầu nhìn về phía Lôi Vô Kiệt: “Được, xứng với hai chữ thần thông.”

Lôi Vô Kiệt vận hết chân khí toàn thân lên song quyền, áo đỏ tung bay.
“Ta xuất một chiêu kiếm vì ngươi.” Người nọ chậm rãi rút kiếm trong tay, phía mũi kiếm đã gãy.

“Mũi kiếm của ta do sư phụ ngươi đánh gãy.” Người nọ chậm rãi nói.

“Nó tên là Đoạn Thủy, nhưng không phải vì nó là một thanh kiếm gãy, mà vì tám chữ.” Người nọ nhẹ nhàng vuốt ve thân kiếm.

“Nhất kiếm đoạn thủy, thiên giang tuyệt lưu.” Người nọ đột nhiên cúi đầu, giọng điệu vẫn vô cùng uy nghiêm.

“Ngươi vừa hỏi tên của ta, hiện giờ chắc ngươi đã biết tên của ta là gì.”

Lôi Vô Kiệt không nói gì nhưng thân thể lại khẽ run rẩy. ‘Nhất kiếm đoạn thủy, thiên giang tuyệt lưu’, tám chữ này bất cứ ai trên giang hồ đều đã nghe. Người phía sau tám chữ đó tuy không đứng trong năm vị Kiếm Tiên nhưng vẫn là chủ của một trong thiên hạ tứ thành.

Thiên Hạ Vô Song thành, thành chủ Tống Yến Hồi.

Có rất nhiều truyền thuyết liên quan tới Tống Yến Hồi, có người nói nguồn gốc cái tên của hắn là vì khi còn trẻ từng chém một kiếm lên bầu trời, chiêu kiếm kia đẹp tới mức khiến chim én quay đầu bay về, kiếm khí sót lại quanh quẩn giữa không trung. Đáng tiếc là khi hắn ra đời Vô Song thành đã không còn uy thế năm xưa. Mặc dù dưới sự nỗ lực của hắn, Vô Song thành vẫn là một trong thiên hạ tứ thành, nhưng so với Tuyết Nguyệt thành nhất môn tam kiệt vẫn kém hơn một quãng. Sau đó hắn lại thử kiếm với Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y ba lần, lần nào cũng kết thúc bằng thất bại cho nên không được xếp vào hàng ngũ kiếm tiên. Nhưng có lần sông Thương Lan có nước lũ bùng phát, theo truyền thuyết khi đê vỡ Tống Yến Hồi xuất một kiếm, cứng rắn ngăn chặn nước lũ trong thời gian nửa khắc, cứu được hơn ngàn người dân gặp nạn, mới có câu nói ‘nhất kiếm đoạn thủy, thiên giang tuyệt lưu’. Tiên sư bọn ăn cắp truyện.

Nghe nói Tống Yến Hồi thích luyện kiếm bên bờ sông, mọi kiếm thuật đều dùng chữ ‘thủy’ đặt tên.

“Chiêu kiếm này tên là Vạn Thủy Thiên Sơn.” Tống Yến Hồi nâng cao thanh kiếm, đột nhiên bổ mạnh xuống.

Lôi Vô Kiệt chỉ cảm thấy kiếm khí dâng trào mênh mông như nước thủy triều lên, từng tầng nối tiếp nhau đập thẳng về phía mình. Hắn vội vàng vận hết chân khí toàn thân, vung quyền đánh tới.

Chỉ giây lát sau, hai bóng người giao nhau.

Lôi Vô Kiệt quỳ rạp xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi.

Tống Yến Hồi vẫn đứng đó, thân kiếm vẫn còn trong vỏ, hắn thở dài: “Ta nghĩ sai rồi, ngươi không xứng để ta xuất kiếm này.” Hắn quay người, chậm rãi đi về phía trước, khi đi ngang qua Lôi Vô Kiệt, một thanh kiếm đột nhiên ngăn trước mặt hắn.

“Thính Vũ?” Tống Yến Hồi nhẹ giọng nói.

“Ta đã nói rồi, sư phụ lệnh cho ta không để ai quấy rầy người. Ta còn chưa chết, ngươi không thể đi qua.” Lôi Vô Kiệt đứng dậy lau vết máu nơi khóe miệng, giơ tay đặt lên chuôi kiếm.

Trên chuôi kiếm, tiếng sấm vang lên.

Lôi Vô Kiệt chậm rãi rút thanh kiếm này ra, chỉ trong phút chốc, gió núi gầm thét, hoa lá bay lượn.

“Ta cũng có một chiêu kiếm, kiếm tên Nguyệt Tịch Hoa Thần.”

“Kiếm Tiên - Lý Hàn Y truyền thụ!”

Chương 54: Nguyệt Tịch Hoa Thần

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Ngày đó Kiếm Tiên Lý Hàn Y thi triển Nguyệt Tịch Hoa Thần tại Đăng Thiên các, khiến cho hoa sơn trà bay khắp thành, có thể nói là chiêu kiếm tuyệt thế.

Hôm nay đệ tử Lôi Vô Kiệt cũng dùng chiêu kiếm Nguyệt Tịch Hoa Thần kia nhưng lại không thấy hoa rơi cũng chẳng thấy lá rụng, chỉ có một vầng trăng rất sáng!

Thanh Thính Vũ kiếm mang theo ánh trăng này chém về phía Tống Yến Hồi, khiến toàn bộ con vừa rực rỡ vừa lạnh lẽo!

Tống Yến Hồi mỉm cười gật đầu khen: “Đẹp lắm, là kiếm của kiếm tiên.”

“Ta thu hồi lời vừa nói, ngươi thật sự có tư cách tiếp một kiếm của ta.”

“Vậy ta ban ngươi phần sau của chiêu kiếm, Vạn Thủy Thiên Sơn!”

Tống Yến Hồi lại rút thanh Đoạn Thủy trong tay ra, kiếm khí chỉ đưa ra một nửa lại tuôn trào mãnh liệt, không ngờ lại mạnh mẽ xé tan ánh trăng kia. Lôi Vô Kiệt cắn chặt răng, vẫn không ngăn nổi kiếm khí hùng hồn đánh tới, cảm thấy Thính Vũ kiếm như sắp rời tay.

“Nhưng chỉ một chiêu kiếm mà thôi.” Tống Yến Hồi hờ hững thu hồi Đoạn Thủy kiếm, nói.

Lôi Vô Kiệt ngẩng đầu lên, Thính Vũ kiếm đã rời tay.

Vì bị người khác cầm.

Người nọ đạp trên lá cây lao tới, một tay cầm Thính Vũ kiếm, một tay đỡ lấy Lôi Vô Kiệt sắp ngã. Trường bào trắng toát, khăn xám che mặt, tay cầm danh kiếm Thiết Mã Băng Hà.

“Sư phụ.” Lôi Vô Kiệt thều thào gọi.

“Hay cho câu Kiếm Tiên truyền thụ, Nguyệt Tịch Hoa Thần, ta có dạy ngươi kiếm thuật kém cỏi thế không? Nếu chuyện này bị truyền ra, sau này thể diện của sư phụ ngươi trên giang hồ đều mất hết rồi!” Tuy ngoài miệng Lý Hàn Y trách cứ nhưng giọng điệu lại hết sức bình tĩnh.

“Sư phụ, ta rút được Thính Vũ kiếm rồi.” Lôi Vô Kiệt gắng gượng mỉm cười nói.

Lý Hàn Y hừ lạnh một tiếng: “Mới rút được kiếm ra đã vui vẻ vậy rồi à? Sau làm sao mà dạy ngươi kiếm thuật thượng thừa đây?”

“Sư phụ, ta hiểu lý do rút kiếm của mình rồi...” Lôi Vô Kiệt cảm thấy thân thể kiệt sức, mắt hơi nhắm lại: “Là bảo vệ.” Sau khi nói xong hắn ngửa đầu ra hôn mê bất tỉnh.

Lý Hàn Y thở dài, đặt hắn xuống.

“Ngươi có một đồ đệ tốt.” Tống Yến Hồi chậm rãi nói.

Lý Hàn Y lại nhẹ nhàng lắc đầu: “Quả nhiên kết cục vẫn là như vậy.”

Tống Yến Hồi không nói tiếp, chỉ nắm chặt Đoạn Thủy kiếm trong tay, bởi vì ngay khoảnh khắc Lý Hàn Y lắc đầu rõ ràng trên người đã có sát khí.

“Nghe nói ngươi có một đồ đệ, mở được Vô Song Kiếm Hạp? Đang tu luyện Thập Tam Phi Kiếm thuật?” Lý Hàn Y đột nhiên quay sang hỏi. Tống Yến Hồi sửng sốt, gật đầu nói: “Trong vòng năm năm, tất thành Kiếm Tiên.”

“Năm năm? Được, tên đồ đệ này của ta, ba năm thành Kiếm Tiên!” Lý Hàn Y cầm Thiết Mã Băng Hà trong tay, ngạo nghễ nói.

Tống Yến Hồi lui lại một bước, không nói gì.

“Tống Yến Hồi, ngươi với ta thử kiếm ba lần, ngươi bại ba lần. Nhưng đây, là lần cuối cùng ngươi và ta thử kiếm.” Lý Hàn Y cầm kiếm bước từng bước một về phía trước.

“Từ nay trở đi, trong lòng ngươi sẽ không còn lại hy vọng xa vời gì về chuyện chiến thắng ta.”

“Ngươi sẽ biết, khi Kiếm Tiên nổi giận kết quả ra sao?”

“Chạy đi.” Lý Hàn Y đột nhiên cúi đầu, thở dài một tiếng.”

Tống Yến Hồi và Lý Hàn Y thử kiếm ba lần, nhưng không lần nào phân định sinh tử, vẫn lưu lại đường sống. Cho nên có người từng nói nếu tử chiến đến cùng bất kể hậu quả, kết quả cuối cùng ra sao còn chưa biết. Nhưng nếu có người biết trận chiến ngày hôm nay, như vậy chắc chắn bọn họ sẽ có kết quả.

Nếu là dốc hết sức giao chiến, Tống Yến Hồi chắc chắn phải chết!

Lý Hàn Y cũng gọi một vầng trăng tới, chỉ có điều vầng trăng này không hề ôn nhu hiền hòa mà là bá đạo! Một kiếm chặn kiếm thế của Tống Yến Hồi, một kiếm phá tan đường lui của Tống Yến Hồi, một kiếm cuối cùng hủy diệt hoàn toàn chiến ý của Tống Yến Hồi.

Đó là một kiếm từ trên trời giáng xuống, khí thế vô song, một kiếm thật sự của Kiếm Tiên.

Trong Lạc Hà hiên tại Tuyết Nguyệt thành.

Tư Không Trường Phong mặc áo đen đứng từ xa nhìn Thương Sơn lóe lên ánh sáng lạnh, chậm rãi nói: “Lạc Hà, ngươi từng thấy chiêu kiếm của Kiếm Tiên khi nổi giận chưa?”
“Ai cũng nói tiên nhân thái thượng vong tình, không vui không giận, không đau không buồn, trừ bỏ Nộ Kiếm tiên nổi tiếng với Bá kiếm, những người khác đều không mấy khi nổi giận.” Doãn Lạc Hà đi tới bên cạnh Tư Không Trường Phong nói.

“Đúng vậy, bởi vì không mấy khi giận, cho nên khi nổi giận rút kiếm có thể hủy thiên diệt địa.” Tư Không Trường Phong nói đầy ẩn ý. “Bây giờ, Hàn Y nổi giận rồi.”

“Bởi vì Lôi Vô Kiệt? Tống Yến Hồi làm bị thương Lôi Vô Kiệt thật à?” Doãn Lạc Hà nhíu mày, tuy cô chưa gặp Lôi Vô Kiệt mấy lần nhưng trong lòng cũng thầm tán thưởng vị thiếu niên hào sảng kia.

“E rằng vì Lôi Vô Kiệt rút kiếm. Bởi vì đây là lý do rút kiếm mà hắn sợ nhất. Thật ra Hàn Y rất để ý tên đệ tử này, bởi vì Hàn Y đã đợi hắn rất nhiều năm.” Tư Không Trường Phong thở dài: “Lạc Hà, ngươi và Tống Yến Hồi từng trải qua chút chuyện bên bờ sông Thương Lan. Hắn được xưng là ‘Nhất Kiếm Đoạn Thủy’, còn ngươi lại là ‘Nhất Chưởng Đoạn Giang’, ngươi tới cứu hắn một lần đi.”

“Không thì, đường đường thành chủ Vô Song thành một trong thiên hạ tứ thành, hôm nay sẽ chết trong Tuyết Nguyệt thành.”

Doãn Lạc Hà gật đầu, tung người nhảy về phía Thương Sơn. Chỉ có điều bản thân nàng cũng nghi hoặc, với tu vi của mình, liệu có ngăn được cơn giận của Kiếm Tiên không?

Đoạn Thủy kiếm của Tống Yến Hồi đã rơi xuống tay Lý Hàn Y.

Chỉ thấy Lý Hàn Y tay trái cầm Thiết Mã Băng Hà, tay phải cầm Đoạn Thủy kiếm, hơi nâng tay lên, dường như muốn thi triển kiếm thuật hai tay tuyệt thế.

“Thế nhân đều biết Tửu Tiên - Bách Lý Đông Quân từng dùng đao kiếm thuật hai tay tung hoành giang hồ, nhưng rất ít người thấy Lý Hàn Y ta dùng kiếm thuật hai tay. Chết dưới chiêu kiếm này có còn gì tiếc nuối?” Lý Hàn Y lạnh lùng nói.

Tống Yến Hồi phun ra một ngụm máu tươi, cười thảm nói: “Hôm nay thử kiếm này, cuộc đời cũng chẳng uổng.”

“Ngươi bị cả thành kéo mệt rồi, nếu ngươi không phải thành chủ Vô Song thành, chắc chắn tu vi hôm nay không chỉ có thế.” Lý Hàn Y thở dài, đã thi triển kiếm thuật hai tay.

“Hạ thủ lưu tình!” Doãn Lạc Hà từ xa bay tới, thấy cảnh này vội hô.

Nhưng Lý Hàn Y vẫn không dừng lại, hai thanh kiếm vẫn không nhanh không chậm chém ra.

“Không!” Doãn Lạc Hà hét lớn, thành chủ Vô Song thành chết thảm tại Tuyết Nguyệt thành, hậu quả này thật không dám tưởng tượng!

Thiết Mã Băng Hà đột nhiên về vỏ kiếm.

Đoạn Thủy kiếm cắm bên chân Tống Yến Hồi!

Ánh kiếm tan đi, Tống Yến Hồi không chút thương tổn, hắn vốn đã nhắm mắt chờ chết lại hờ hững ngẩng đầu: “Vì sao?”

Lý Hàn Y không trả lời, quay người bế Lôi Vô Kiệt lên, rảo bước lên trên núi.

“Được, kiếm của ngươi là thanh kiếm bảo vệ, giống như mẫu thân ngươi. Tuy đây là kết quả ta không muốn chứng kiến nhất, nhưng ngươi vốn nên như vậy. Bởi vì phụ thân ngươi họ Lôi, mẫu thân ngươi họ Lý. Ta chấp nhận kết quả này.” Lý Hàn Y hạ giọng nói.

Cuối cùng Doãn Lạc Hà cũng chạy tới bên cạnh Tống Yến Hồi, thấy tuy khắp người hắn đâu đâu cũng có vết thương nhưng vẫn còn hơi thở, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Sau khi yên lòng cô lại không nhịn được đá hắn một cái: “Đánh ba lần đều không lại, còn cứng đầu đòi đánh! Ngươi thấy đủ chưa!”

Tống Yến Hồi lặng lẽ nghiêng người né tránh. Nếu nói tới người hắn sợ hãi nhất trong Tuyết Nguyệt thành, hoàn toàn không phải Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên vừa rồi chỉ chút nữa là đẩy hắn vào chỗ chết mà ngược lại là nữ nhân này.

Chương 55: Ẩn kiếm phong lôi, bạt kiếm bát phương

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Ngày hôm sau, Lôi Vô Kiệt mở mắt trong nhà tranh, hắn chạm thấy Thính Vũ kiếm bên mép giường bèn cầm kiếm đi ra ngoài cửa. Chỉ thấy Lý Hàn Y đang ngồi ngoài phòng đưa lưng về phía mình, bên cạnh cắm thanh Thiết Mã Băng Hà này. Lý Hàn Y nghe thấy tiếng bước chân sau lưng nhưng chẳng hề quay đầu, chỉ lạnh nhạt nói: “Từ hôm nay trở đi, ta chính thức truyền cho ngươi kiếm thuật.”

“Kiếm thuật gì vậy?” Lôi Vô Kiệt vui vẻ nói.

“Rút kiếm thuật.” Lý Hàn Y nhỏ giọng đáp.

Lôi Vô Kiệt cảm thấy đầu óc hoa lên: “Sư phụ, sao lại là rút kiếm. Chẳng phải ta rút kiếm ra rồi à?”

Lý Hàn Y đứng dậy đặt tay lên chuôi kiếm. “Ngươi đừng coi thường thuật rút kiếm. Cao thủ so chiêu, rút kiếm cũng là sinh tử, khoảnh khắc khi rút kiếm là quan trọng nhất. Hôm nay ta sẽ dạy ngươi kiếm quyết, ngươi nhớ cho kỹ.”

“Kiếm quyết gì vậy?” Lôi Vô Kiệt vội vàng hỏi.

“Ẩn kiếm phong lôi.” Lý Hàn Y quay người, tay vẫn nắm trên chuôi kiếm nhưng tại chuôi kiếm như có sấm sét ngầm vang lên, tuy Lôi Vô Kiệt đứng cách xa hắn vài bước nhưng vẫn cảm nhận được thanh kiếm này như sắp rời vỏ chém ra.

Khoảnh khắc đó gió xung quanh cũng trở nên lạnh lẽo thấu xương.

Lúc này Lý Hàn Y đột nhiên rút kiếm chỉ vào Lôi Vô Kiệt. Lôi Vô Kiệt chỉ cảm thấy xung quanh như có gần mười thanh kiếm đang chỉ vào mình, mũi nhọn nhắm thẳng vào lưng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng!

Lý Hàn Y thu kiếm, Lôi Vô Kiệt quỳ một đầu gối xuống đất, đầu đầy mồ hôi.

“Bạt kiếm bát phương.” Lý Hàn Y nói nốt nửa câu kiếm quyết sau.

Lôi Vô Kiệt thở hổn hển từng hơi một: “Đệ tử xin ghi nhớ.”

Lý Hàn Y gật đầu, quay người định đi khỏi. Lôi Vô Kiệt do dự một chút nhưng vẫn gọi hắn lại: “Sư phụ!”

Lý Hàn Y dừng bước: “Sao nào?”

“Tống Yến Hồi kia thế nào rồi?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Thua, giờ chắc đã được Doãn Lạc Hà đón xuống dưới chân núi chữa thương.” Lý Hàn Y đáp.

“Ừm.” Lôi Vô Kiệt lên tiếng, lại hỏi: “Vậy bao giờ thì sư phụ đi theo ta về Lôi môn, sư phụ ông ấy... còn muốn gặp người.”

“Khi nào ngươi có thể thử kiếm cùng ta.” Lý Hàn Y nói xong tung người, biến mất trong núi rừng.

Lôi Vô Kiệt bất đắc dĩ gãi đầu. Thử kiếm cùng kiếm tiên, không có tám năm mười năm, làm sao mà làm nổi? Còn dưới chân núi cũng có một người mở mắt.

“Nhất kiếm đoạn thủy, thiên giang tuyệt lưu.” Tống Yến Hồi.

Người ngồi bên cạnh hắn từng là Nhất Chưởng Đoạn Giang - Lạc Hà Tiên Tử.

Trên giang hồ rất ít người biết giữa hai bên từng có chút chuyện xưa, không chỉ là tình nghĩa cùng cứu giúp ngàn vạn người dân gặp nạn, còn là một loại tình cảm kỳ diệu nảy sinh khi sớm chiều bên nhau. Nhưng nam nhân đã định sẵn đời này sống vì kiếm cuối cùng lại vẫn bỏ đi.

“Sao ngươi lại ở Tuyết Nguyệt thành?” Tống Yến Hồi ngồi dậy, xấu hổ nói.

Doãn Lạc Hà cười lạnh một tiếng: “Bị tên khốn kiếp Tư Không Trường Phong kia lừa tới đây. Đánh cược với hắn ba ván, nhưng tên này giở trò, ta thua liền ba ván. Còn nữa, ngươi giả bộ hồ đồ cái nỗi gì, ta không tin ngươi không biết ta ở Tuyết Nguyệt thành.”

Tống Yến Hồi cười: “Ở với không ở có gì khác nhau.”

Doãn Lạc Hà không buồn để ý tới hắn, chỉ dùng lời nói chế nhạo: “Vậy ngươi thắng hay không thắng cũng có gì khác nhau. Ngươi khiêu chiến Lý Hàn Y liền bốn lần, kết quả thua lần sau thảm hơn lần trước, lần này còn thiếu chút nữa thì mất cả mạng. Ngươi còn luyện kiếm cái nỗi gì? Nếu ta là ngươi đã bán thanh kiếm đi, về thôn quê tìm một nữ nhân mà cưới rồi.”

Mười ba năm trước bên bờ sông Thương Lan, cũng từng có thiếu nữ tiên tử nói vậy: “Đừng luyện kiếm, chúng ta bán kiếm đi, về thôn quê dựng nhà cùng ở.”

Nhưng người đàn ông trước mắt vẫn chẳng hiểu phong tình như mười ba năm trước, chỉ lắc đầu nói: “Mấy năm trước ta vừa nhận một đồ đệ, tư chất đó đưa mắt khắp giang hồ không có người thứ hai. Nếu là hắn chắc chắn có thể gánh vác trọng trách tái hiện hưng thịnh của Vô Song thành. Tuy kiếm của ta bại dưới tay Lý Hàn Y, nhưng đồ đệ của ta chắc chắn sẽ không.”

Doãn Lạc Hà thở dài một tiếng: “Phục hưng Vô Song thành quan trọng như vậy thật ư?”

Tống Yến Hồi cúi đầu không nói gì. “Thắng được Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên, quan trọng như vậy thật ư?”

Tống Yến Hồi lặng lẽ đi tới cửa.

“Ta thì sao? Ta thì không quan trọng?”

Tống Yến Hồi đẩy cửa chạy nhanh ra sân, tránh né đề tài đáng sợ này. Doãn Lạc Hà tựa người vào cánh cửa, nhìn bóng dáng hắn bỏ đi, vẻ mặt ai oán. Tống Yến Hồi thờ ơ không nói một lời, nhanh chóng bỏ đi, không dám ngẩng đầu lên như tên lang quân phụ lòng.

Vốn là hình ảnh tĩnh lặng sầu thảm.

Lại bị tiếng gầm đột nhiên vang lên xé tan.

“Cút đi tên phụ tình kia!”

Tống Yến Hồi vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy một cái chân đá về phía mình. Hắn đang định né tránh, bả vai lại đau nhói. Hôm qua đọ kiếm cùng Kiếm Tiên bị thương quá nặng, thế nên tới hiện tại hắn vẫn không thể sử dụng chân khí. Vì vậy thật sự bị một cước này đá bay ra ngoài.

“Ngươi!” Tống Yến Hồi bò lên từ dưới đất nhìn người trước mắt. Một người mặc áo bào trắng giống hệt Doãn Lạc Hà, sau lưng cũng viết một chữ ‘cược’ to đùng, hiển nhiên là đệ tử chân truyền của Doãn Lạc Hà - Lạc Minh Hiên.

“Ngươi cái gì mà ngươi?” Lạc Minh Hiên trợn tròn hai mắt: “Ta đánh chết cái tên phụ tình nhà ngươi!” Lạc Minh Hiên vốn tới chào Doãn Lạc Hà như thường lệ, tiện đó thảo luận thành quả nghiên cứu Tiên Nhân Lục Bác hôm qua, nào ngờ lại thấy cảnh trước mắt. Rõ ràng là sư phụ của mình Lạc Hà Tiên Tử đang ai oán muốn giữ người đàn ông trước mặt lại nhưng người đàn ông này lại kiên quyết cả đời chỉ cưới kiếm của mình làm vợ, không nhịn được muốn đòi lại công bằng cho sư phụ của mình. Chẳng qua tính cách Lạc Minh Hiên luôn là bắt nạt kẻ yếu, nếu biết người trước mặt là thành chủ Thiên Hạ Vô Song thành, e rằng sẽ lập tức quay đầu bỏ chạy...

“Còn dám trừng mắt với ta? Ngươi biết đây là địa bàn của ai không?” Lạc Minh Hiên cả giận nói, xuất chưởng đánh ra, rõ ràng là Thê Đoạn chưởng của Doãn Lạc Hà, hơn nữa còn không lưu thủ.

Y phục trên người Tống Yến Hồi bị đánh rách bươm, thân hình như sắp vỡ vụn. Nếu là ngày thường Lạc Minh Hiên còn chẳng có tư cách để hắn xuất một chiêu kiếm, nhưng lúc này lại khiến hắn chật vật không thể tả. Hiện giờ Tống Yến Hồi cũng hiểu mình không đánh nổi, đánh không nổi, vậy chạy thôi.

Lạc Minh Hiên đuổi theo không tha, còn Tống Yến Hồi không hổ danh ‘yến hồi’ khinh công cũng rất tốt. Né trái trốn phải, hai người bắt đầu chơi trốn tìm trong sân.

“Sư phụ, chờ ta bắt được tên phụ tình này, ta thiến hắn đi giúp người!” Lạc Minh Hiên cao giọng nói.

Doãn Lạc Hà che miệng cười khẽ: “Được!”

Tống Yến Hồi đã quen làm chủ nhân một thành, cho dù tu thân dưỡng tính tốt đến đâu lúc này cũng không khỏi tức giận ngập trời: “Tiểu tử, ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không hả?”

“Ô, lại còn ra vẻ nữa?” Lạc Minh Hiên lao tới trước mặt Tống Yến Hồi, lại giơ chân xuất cước, đá Tống Yến Hồi bay thẳng ra ngoài.

Tống Yến Hồi xoay người đứng trên tường, hắn do dự một chút, nhìn Doãn Lạc Hà vẫn đứng dựa vào cửa một cái rồi quay người nhảy từ trên tường xuống.

“Sư phụ, ta đuổi hắn đi rồi.” Lạc Minh Hiên quay lại mỉm cười nhìn sư phụ. Nhưng Lạc Hà Tiên Tử vốn đang cười rung cả người kia, tuy gương mặt vẫn mang nụ cười nhưng nước mắt lại như đê vỡ tuôn rơi không ngừng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau