THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Đảo ngược cuồng phong

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Hai vị thành chủ Tuyết Nguyệt thành danh chấn thiên hạ trò chuyện câu được câu không như vậy được một lúc, Lý Hàn Y vốn không nói nhiều nhanh chóng im lặng, ngồi xuống đất nhắm mắt tu khí. Tư Không Trường Phong lại chẳng có vẻ gì là muốn đi, chỉ chậm rãi uống trà, nhưng đang uống lại đột nhiên hít một cái nói: “Thơm quá.”

Vừa dứt lời đã nghe tiếng bước chân dồn dập truyền lại, Lôi Vô Kiệt đẩy cửa bước vào thấy cảnh trong phòng hơi ngạc nhiên: “Tam sư tôn, ngài cũng tới à.”

Lúc này tay trái Lôi Vô Kiệt đang cầm thanh Thính Vũ không rút được ra kia, tay phải cầm một cây gậy gỗ dài, bên trên xuyên một con gà đã nướng vàng, đang tỏa mùi hương mê người.

“Vô Kiệt, ngươi đang...” Tư Không Trường Phong nuốt một ngụm nước miếng.

Lôi Vô Kiệt gãi đầu: “Ta luyện kiếm một lúc thì đói bụng quá bèn vào trong núi bắt một con gà rừng, vốn định nướng ăn, thế nhưng nghĩ tới sư phụ còn chưa ăn cơm cho nên muốn đưa tới cho sư phụ ăn trước. Nhưng mà...”

Lý Hàn Y sắc mặt lạnh băng, thanh Thiết Mã Băng Hà đặt trên bàn rung rung, như đang định rút kiếm chém tên đồ đệ không nên thân này.

Tư Không Trường Phong lại mỉm cười, nói với Lôi Vô Kiệt: “Nhưng sao?”

Lôi Vô Kiệt cười ngượng ngùng: “Nhưng tam sư tôn cũng ở đây, e rằng con gà rừng này không đủ cho ba người ăn.”

Tư Không Trường Phong đứng dậy cầm con gà rừng trong tay Lôi Vô Kiệt: “Chắc sư phụ ngươi không thích...”

Nhưng vừa cầm vào tay đã thấy một luồng kiếm khí đánh tới, Tư Không Trường Phong lui nhanh lại một bước, con gà nướng trên tay lập tức bị chém thành hai nửa. Lý Hàn Y giơ tay, đoạt lấy nửa con gà nướng vẫn cắm trên cây gậy. Nửa còn lại rơi xuống, Lôi Vô Kiệt nhanh mắt nhanh tay vội vàng đưa Thính Vũ bên tay trái ra đỡ lấy nửa con gà nướng còn lại.

Lý Hàn Y cười lạnh: “Không ngờ Thính Vũ kiếm còn có tác dụng như vậy.”

“Có thịt mà không có rượu, thật đáng tiếc. Sư phụ ngươi dùng bữa chưa bao giờ để người ngoài thấy, chúng ta ra bên ngoài đi. Ta có chôn một vò rượu bên ngoài gian nhà, ngươi đi nướng thêm một con gà, chúng ta cùng uống.” Tư Không Trường Phong đi qua bên cạnh Lôi Vô Kiệt, vỗ vỗ lên vai hắn, Lôi Vô Kiệt vội vàng ra ngoài theo.

Lúc này sắc trời đã hoàng hôn, Lôi Vô Kiệt lại bắt một con gà rừng trong núi, đốt một đống lửa ở bên cạnh nướng gà. Tư Không Trường Phong lại đào một bầu rượu từ dưới đất lên thật, mới mở bình đã cảm thấy hương thơm tỏa khắp bốn phía. Lôi Vô Kiệt lập tức hít một cái: “Rượu ngon.”

“Ngự kiếm cưỡi gió bay, trừ ma trong thiên địa, có rượu ta tiêu dao, không rượu vẫn túy lúy, một chén cạn sông hồ, hai chén trôi nhật nguyệt, ngàn chén say không ngã, mình ta tửu kiếm tiên. Vô Kiệt, ngươi từng nghe bài thơ này chưa?” Tư Không Trường Phong rót hai chén hỏi.

“Đương nhiên từng nghe.” Lôi Vô Kiệt vừa xoay gậy nướng vừa tỏ vẻ ngưỡng mộ: “Là bài thơ do Tửu Kiếm Tiên - Tư Đồ Chung Sở của Thục Sơn làm ba trăm năm trước.”

“Bây giờ Thục Sơn đã trở thành truyền thuyết, Tửu Kiếm Tiên kia cũng đã chết già. Thế nhưng kiếm ý trong rượu kia vẫn lưu lại tại nhân gian, thật khiến người ta thán phục.” Tư Không Trường Phong chạm nhẹ vào chén rượu, chén rượu kia bay thẳng ra ngoài, tới tay Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt nhận lấy chén rượu, nói một câu cám ơn.

Tư Không Trường Phong quơ nhẹ chén rượu trong tay, đột nhiên hỏi: “Lôi Vô Kiệt, giang hồ trong tưởng tượng của ngươi ra sao?” Lôi Vô Kiệt suy nghĩ rồi đáp: “Thiếu niên rượu ngon, thúc ngựa ngắm hoa. Dưới trăng hoa nở, uống rượu hát vang.”

“Giang hồ không phải như vậy.” Tư Không Trường Phong uống một chén rồi nói: “Giang hồ với triều đình giống nhau, chỉ có dã tâm vô tận.

“Mỗi người đều có giang hồ bất đồng, giang hồ mà ta muốn chính là như vậy.” Lôi Vô Kiệt đáp rất kiên quyết.

Tư Không Trường Phong uống một ngụm rượu rồi nói: “Lúc nói cười dựng xây bá nghiệp, chẳng bằng một trận say giữa đời. Đúng là rượu ngon. Vô Kiệt, ngươi đừng trách Hàn Y, hắn mong ngươi hiểu lý do rút kiếm. Chỉ khi biết vì sao mình rút kiếm mới thật sự khống chế được kiếm của mình.”

Lôi Vô Kiệt mỉm cười, cầm con gà nướng đặt lên bàn rồi ngồi xuống nói: “Đương nhiên không trách sư phụ rồi. Sư phụ là Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên, sư phụ nói luôn luôn đúng.”

“Ta nghe Tiêu Sắt nói, hòa thượng Vô Tâm từng nói ngươi là người có trái tim trong sáng trời sinh, không bị phàm trần quấy nhiễu. Xem ra quả thật là vậy. Đúng rồi, ngươi có biết, trên đời này có năm vị kiếm khách được gọi là Kiếm Tiên, là những ai không?” Tư Không Trường Phong hỏi.

Lôi Vô Kiệt gật đầu: “Đương nhiên biết, Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y, Cô Kiếm Tiên - Lạc Thanh Dương, Đạo Kiếm Tiên - Triệu Ngọc Chân, Nộ Kiếm Tiên - Nhan Chiến Thiên, Nho Kiếm Tiên - Tạ Tuyên.”

“Trong năm vị kiếm tiên này, ngươi nghĩ ai có cảnh giới cao nhất.” Tư Không Trường Phong hỏi một câu hỏi khó lòng trả lời.

Lôi Vô Kiệt bỗng chốc không biết trả lời ra sao.

“Đừng ngại, cứ nói thẳng.”

Lôi Vô Kiệt suy nghĩ rồi đáp: “Lạc Thanh Dương.”
Tư Không Trường Phong cười vang: “Ha ha ha. Chính xác! Thiên hạ tứ thành, Thiên Khải Mộ Lương, Tuyết Nguyệt Vô Song. Cô Kiếm Tiên - Lạc Thanh Dương một mình chiếm một tòa thành, đúng là khí thế có vô song. Nếu bảo ta nói ta cũng cảm thấy hắn mạnh nhất. Thế nhưng sư phụ ngươi không phục, hắn vẫn luôn mong chờ ngày tái giao chiến với Lạc Thanh Dương. Cho nên Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên này là người chịu khó nhất trong số những người luyện kiếm tại Tuyết Nguyệt thành.”

Tư Không Trường Phong vừa dứt lời, Lý Hàn Y đã ra khỏi nhà tranh, tung người nhảy lên đỉnh núi.

“Đi thôi, dẫn ngươi đi xem Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên luyện kiếm ra sao.” Tư Không Trường Phong uống một hơi cạn sạch rượu trong chén, kéo Lôi Vô Kiệt cùng đi.

Lý Hàn Y đi thẳng một lèo không hề quay đầu lại, có người nói núi cao có bốn mùa, Lôi Vô Kiệt xem như cảm thụ rõ rệt. Khi tới đỉnh núi chỉ cảm thấy gió lạnh tiêu điều, còn lạnh hơn nhiều so với ba tháng chạy trong đêm tuyết. Thế nhưng Lý Hàn Y vẫn như không cảm nhận được gì, đứng trên đỉnh núi, cầm thanh kiếm Thiết Mã Băng Hà, nhắm mắt trầm tư, làn gió lạnh lẽo thấu xương thổi bay vạt áo trắng của hắn.

“Thế này là...” Lôi Vô Kiệt trợn tròn hai mắt.

“Nhìn cho kỹ đi.” Tư Không Trường Phong mỉm cười.

Lý Hàn Y đột nhiên tung người nhảy xuống giữa hai vách núi, hắn cầm kiếm lơ lửng giữa không trung chẳng khác nào thần tiên. Đột nhiên trường kiếm vung lên, cuồng phong cầm lên trong khe tuyết, thổi tới mức Lôi Vô Kiệt suýt nữa không đứng nổi.

“Lên!” Lý Hàn Y vung kiếm lên trời, cuồng phong trong khe tuyết như thuận thế phóng thẳng lên, tuyết đọng trên đỉnh núi không ngừng trút xuống. Lý Hàn Y đạp lên lớp tuyết bước từng bước một lên trên, hắn nâng kiếm trong tay xuất một chiêu kiếm như ngưng đọng cuồng phong khắp núi, lại xoay một vòng.

“Ta hiểu rồi!” Lôi Vô Kiệt đột nhiên hiểu ra, rốt cuộc cũng biết Lý Hàn Y đang định làm gì. Lý Hàn Y muốn dùng thế của một chiêu kiếm đảo ngực cuồng phong trong khe tuyết này.

Nhưng chỉ dùng võ học có làm vậy được không?

Chiêu kiếm này của Lý Hàn Y chỉ đánh ra đc một nửa đã ngừng lại, sau khi kiếm thế ngừng lại, cuồng phong khắp núi lại ập về, từng tầng tuyết đọng đổ sập xuống đầu Lý Hàn Y. Lý Hàn Y vội vàng thu kiếm trong tay, thân hình nhảy một cái, trở về trên đỉnh núi, tra kiếm vào vỏ nhíu mày im lặng.

Cuồng phong vẫn gầm thét trong khe núi.

Tư Không Trường Phong thở dài: “Đây là tầng cuối cùng trong Chỉ Thủy kiếm pháp mà sư phụ ngươi tu luyện, Thiên Đạo. Khi hắn luyện được chiêu kiếm này sẽ xuống núi tới Mộ Lương thành. Chẳng qua...”

“Chẳng qua sao?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

Tư Không Trường Phong lắc đầu: “Không sao.”

Khi hai người đang nói chuyện, đã không thấy bóng dáng Lý Hàn Y đâu nữa.

Tư Không Trường Phong thở dài, vỗ nhẹ lên vai Lôi Vô Kiệt: “Ta cảm thấy sư phụ ngươi luyện được Chỉ Thủy kiếm pháp hay không đều dựa vào ngươi.”

Lôi Vô Kiệt cười khổ một cái. Dựa vào ta, một kẻ luyện kiếm mà còn chẳng rút được kiếm?

Chương 47: Chích dữ ly nhân chiếu đoạn trường

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

(Chiếu rọi người xa ánh thê lương)

Ba ngày liên tiếp, Lôi Vô Kiệt chỉ luyện tập thuật rút kiếm.

Sáng sớm mỗi ngày, Lý Hàn Y đều ra khỏi nhà tranh, đánh một chiêu kiếm với Lôi Vô Kiệt. Nhưng bất luận kiếm của Lý Hàn Y có uy thế ra sao, Lôi Vô Kiệt vẫn không cách nào rút kiếm ra. Nhưng sau vài lần Lý Hàn Y rõ ràng không nể tình nữa, sau vài kiếm trên người Lôi Vô Kiệt đã chồng chất những vết thương.

Lý Hàn Y đánh một kiếm xong lại quay người bỏ đi, có khi vào trong nhà tranh cả ngày không buồn ra cửa, có lúc lại nhảy vào trong núi sâu luyện kiếm. Việc Lôi Vô Kiệt có thể làm hàng ngày là suy nghĩ lý do rút kiếm của mình cùng với phụ trách mỗi ngày ba bữa cơm cho Lý Hàn Y. Thật ra vốn mỗi ngày đều có đệ tử từ dưới chân núi đưa cơm lên, nhưng Lôi Vô Kiệt chỉ ăn một miếng rồi đuổi thẳng cổ, sau đó tự mình dựng một cái bếp, bắt đầu nấu cơm. Thương Sơn có tới mười chín ngọn núi, vô số rau dại nấm rừng, chim bay cá nhảy, vừa vặn từ nhỏ sở thích của Lôi Vô Kiệt ngoại trừ tập võ chính là nấu cơm, cho nên hắn xung phong nhận việc này. Lý Hàn Y thấy vậy không nói được cũng không nói không được, thế nhưng vẫn không dạy một chiêu kiếm thuật nào.

Sáng sớm ngày thứ tư, Lôi Vô Kiệt đang làm bữa sáng, Lý Hàn Y đi từ trong gian nhà tranh ra.

Lôi Vô Kiệt vội vàng chào: “Sư phụ, hôm nay dậy sớm thế?”

Lý Hàn Y ngửi mùi, giọng nói mang theo ý cười khá hiếm thấy: “Nếu thiên phú tập võ của ngươi bằng được một hai phần của nấu ăn thì tốt.”

Lôi Vô Kiệt lập tức vui mừng khôn xiết: “Sư phụ, hôm nay tâm trạng người có vẻ rất tốt.”

Lý Hàn Y vẫy ống tay áo: “Ngươi xuống núi đi.”

Lôi Vô Kiệt ngây ra tại chỗ, cái nồi đất trên tay rơi xuống: “Sư... sư phụ, tuy ta hơi ngốc nhưng xin người đừng đuổi ta đi.”

Lý Hàn Y lắc đầu: “Không phải ta đuổi ngươi đi. Ta muốn bế quan ba ngày, ba ngày tới ngươi xuống núi đi, đừng để ai vào núi.”

Lôi Vô Kiệt từ buồn chuyển vui, gật đầu nói: “Không vội, ta làm bữa sáng cho sư phụ xong rồi sẽ đi.”

Lý Hàn Y không nói gì, chỉ lẳng lặng quay đầu, nhảy lên ngồi trên nóc nhà, nhìn về phương bắc thở dài: “Giống quá.” Hắn giơ tay ra, bắt lấy một chiếc lá bay qua rồi đặt lên môi thổi. Khúc nhạc lạnh lẽo cô đơn như một bầy én lẻ loi bay qua bầu trời, Lôi Vô Kiệt cảm thấy quen quen, đột nhiên nhớ ra ngay trước Tiêu Sắt cũng ngồi trên nóc quán rượu thổi khúc nhạc này. Lôi Vô Kiệt quay sang nhìn theo thân hình của Lý Hàn Y, đột nhiên cảm thấy quen thuộc.

Lý Hàn Y buông chiếc lá xuống, nhẹ nhàng ngâm nga: "Xuân đình nguyệt ngọ, diêu đãng hương lao quang dục vũ. Bộ chuyển hồi lang, bán lạc mai hoa uyển vãn hương. Khinh vân bạc vụ, tổng thị thiểu niên hành nhạc xử. Bất tự thu quang, chích dữ ly nhân chiếu đoạn tràng."

(Dịch nghĩa: Buổi tuối mùa xuân trong vườn, trăng đang lên cao. Ánh trăng bạc lấp loáng trên ly rượu đong đưa như điệu nhảy mỹ lệ. Đi qua hành lang uốn khúc, hoa mai hơi rủ xuống tỏa hương thơm.

Làn gió nhẹ thổi tan ướng mù bao phủ ánh trăng xuân, chiếu xuống nơi thiếu niên đang vui chơi. Ánh trăng sáng khác hẳn trời thu rọi xuống người đi xa cô độc, càng tăng vẻ thê lương.)

“Sư phụ.” Lôi Vô Kiệt gọi một tiếng.

“Có phải hôm nay còn chưa luyện kiếm không?” Lý Hàn Y đột nhiên quay người.

“Hả?” Lôi Vô Kiệt sửng sốt.

Lý Hàn Y vung nhẹ tay phải, chiếc lá rụng kia đột nhiên làm dấy lên một cơn gió mạnh bay thẳng về phía Lôi Vô Kiệt.

Hái hoa phóng lá, vô cùng thần kỳ! Lôi Vô Kiệt đột nhiên cầm Thính Vũ kiếm bên cạnh, rút mạnh một cái, thế nhưng thân kiếm vẫn không hề lay chuyển. Chứng kiến chiếc lá kia đã đánh tới trước mắt, hắn chỉ có thể lui lại. Nhưng thế đuổi của chiếc lá kia không hề suy giảm, Lôi Vô Kiệt lùi liền bốn bước vẫn cảm nhận được kiếm khí vô thượng trên chiếc lá, bèn quay người chạy xuống chân núi.

“Sư phụ, ba hôm sau gặp lại!” Lôi Vô Kiệt hét lớn.

Lý Hàn Y tháo chiếc khăn che mặt màu xám ra, đột nhiên mỉm cười.

Lôi Vô Kiệt chạy như điên xuống núi, mau mau chóng chóng về trong Tuyết Nguyệt thành. Hắn lên núi đã mấy ngày, thật ra đã rất nhớ Tiêu Sắt và Đường Liên từng ở chung với mình thời gian trước, vào trong thành muốn tìm tới chỗ họ ngay. Hắn nhìn xung quanh một lượt, phát hiện một bóng người quen thuộc.

Màu da tái nhợt, thân hình cao ráo, người mặc áo choàng màu trắng, phía sau viết một chữ ‘cược’ lớn, chính là người giữ các ở tầng thứ mười ba, Lạc Minh Hiên. Bên cạnh hắn là một cô gái gương mặt xinh xắn, vóc dáng yểu điệu, giữa hai hàng mi tràn ngập phong tình, dáng vẻ chỉ mới khoảng hơn hai mươi nhưng Lôi Vô Kiệt lại biết cô là Lạc Hà Tiên Tử - Doãn Lạc Hà, cũng là sư phụ của Lạc Minh Hiên. Bởi vì cô mặc một cái áo choàng màu trắng giống như đúc, chẳng qua chữ ‘cược’ trên đó to hơn một chút.

“Lôi Vô Kiệt?” Lạc Minh Hiên mỉm cười xấu xa với hắn: “Tám trăm lượng nợ ta đâu?”

Lôi Vô Kiệt gãi đầu: “Cái này...”

“Thua người ta còn không biết xấu hổ đòi tiền? Đừng làm ta mất mặt.” Doãn Lạc Hà bước tới một bước, tuy tức giận mắng mỏ nhưng giọng nói vẫn hiền dịu thánh thót, cô mỉm cười nhìn Lôi Vô Kiệt: “Ngươi là Lôi Vô Kiệt hả, ta là Doãn Lạc Hà.”

“Lạc Hà Tiên Tử, ngưỡng mộ đã lâu.” Lôi Vô Kiệt thấy vậy kinh ngạc, vội vàng ôm quyền đáp lễ.

Doãn Lạc Hà cười khanh khách: “Sao hôm nay lại xuống núi, sư phụ ngươi đâu?”

“Sư phụ nói muốn bế quan, bảo ta mấy hôm tới xuống chân núi đợi, đừng quấy rầy ông ấy.” Lôi Vô Kiệt đáp.

Doãn Lạc Hà gật đầu như đang suy nghĩ gì đó, hạ giọng nói: “Bế quan? Chẳng lẽ lại có bằng hữu cũ tới?”

Lôi Vô Kiệt không nghe rõ, nghi hoặc hỏi lại: “Tiên tử nói gì cơ?” Doãn Lạc Hà khôi phục tinh thần, mỉm cười lắc đầu: “Không có gì, giờ ngươi định đi đâu?”

Lôi Vô Kiệt hơi nhíu mày: “Ta muốn tìm một bằng hữu của ta, là vị bằng hữu cùng ta vào thành ấy.”

“Tiêu Sắt à?” Lạc Minh Hiên cười khẽ một tiếng.

“Lạc huynh đệ cũng biết hắn à?” Lôi Vô Kiệt vui vẻ nói.

“Không riêng gì ta.” Lạc Minh Hiên ngẩng đầu nhìn về phía xa; “Tất cả mọi người trong Tuyết Nguyệt thành đều biết hắn. Sư phụ, người đoán xem hôm nay mất bao lâu mới đến Lạc Hà điện của chúng ta? Ta cược tốn thời gian một khắc.”

Doãn Lạc Hà nghe tới chữ ‘cược’ là hai mắt sáng bừng lên: “Ta cược hiện tại.”

Vừa dứt lời một bóng người đã nhảy qua nóc đại điện nhanh chóng chạy về phía này. Người này mặc áo xanh, gương mặt tuấn tú, chính là Tiêu Sắt!

“Càng ngày càng nhanh.” Lạc Minh Hiên than thở.

“Tiêu Sắt!” Lôi Vô Kiệt vội vàng gọi to.

Tiêu Sắt nghe vậy sửng sốt, bước chân chậm đi đôi chút, chỉ thấy một thanh trường thương màu ô kim đã đuổi từ sau tới, hắn nghiêng người bỏ trốn nhưng ống tay áo vẫn bị đâm rách một lỗ. Hắn nổi giận nói: “Ngươi biết ngươi làm rách gì không? Là vải Vân Yên đấy! Một ngàn lượng một tấm đấy!”

“Ta mặc kệ nó là cái gì!” Vẻ mặt cô gái kia chẳng buồn để ý, vẫn xuất thương đâm tới.

Tiêu Sắt khó khăn lắm mới tránh được, tiếp tục rảo bước chạy trốn với tốc độ nhanh hơn.

“Đạp Vân quả đúng là khinh công đệ nhất thiên hạ. Thiếu niên này không hề có chút nội lực nào nhưng lại có khinh công tầm cỡ cao thủ Tự Tại cảnh.” Doãn Lạc Hà nhìn theo bóng dáng Tiêu Sắt, lên tiếng khen ngợi.

Tiêu Sắt vừa chạy vội vừa hét lớn: “Lôi Vô Kiệt!”

“Tới đây!” Lôi Vô Kiệt rất ăn ý bước tới đánh một quyền lên trời.

Đây là võ công biểu tượng của hắn, Vô Phương quyền của Lôi môn, quyền chưa tới, khí đã tới.

Lôi Vô Kiệt không mấy ấn tượng về Tư Không Thiên Lạc, ngày đó khi leo Đăng Thiên các, Tư Không Thiên Lạc tự tiện chạy ra khỏi thành, tuy nghe tin chạy về nhưng lại bị Tiêu Sắt cuốn lấy. Cuối cùng tuy gặp mặt một lần nhưng lúc đó đông người lại hỗn loạn, hai người đều không báo tên cho nhau. Thế nhưng chỉ Lôi Vô Kiệt không biết Tư Không Thiên Lạc, Tư Không Thiên Lạc tuyệt đối không quên được Lôi Vô Kiệt.

Thương của cô ngừng lại, cô cũng dừng bước, đứng trên nóc nhà nhìn Lôi Vô Kiệt bên dưới, ngạo nghễ nói: “Được. Hôm nay ta thu thập cả hai tên các người.”

“Ngày đó Lôi Vô Kiệt leo các, trên tầng mười sáu nhị thành chủ chỉ dùng một kiếm đã đánh bay hắn, Lôi Vân Hạc ở tầng mười lăm còn gọi sấm sét chín tầng trời, nếu hắn không hạ thủ lưu tình khéo Lôi Vô Kiệt đã chẳng còn mạng sống. Đại sư huynh ở tầng mười bốn lại nương tay, nói trắng ra Lôi Vô Kiệt chỉ xông qua mười ba tầng các. Gặp người thật sự giữ các tầng mười bốn, hắn thắng được không?” Lạc Minh Hiên quay sang nhìn sư phụ.

Hai hàng mi như thiên thần của Doãn Lạc Hà hơi nhíu lại, vung vẩy viên xúc xắc trên tay: “Hay là cược cái nhỉ?”

Chương 48: Tuyết Thương Sơn, thương Ngân Nguyệt

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Tư Không Thiên Lạc đứng trên nóc nhà nâng mũi thương trong tay, nhắm thẳng vào Lôi Vô Kiệt đứng bên dưới.

“Nghe nói ngươi một mình leo lên tầng thứ mười sáu, là thiếu niên cao thủ của liều mạng?”

“Nghe nói một mình ngươi ép tới mức khiến đệ nhất nhân của Lôi môn năm xưa Lôi Vân Hạc bước lên lại Tiêu Dao Thiên Cảnh, giơ tay gọi sấm sét chín tầng trời, thiếu chút nữa phá hủy Đăng Thiên các?”

“Nghe nói ngươi hỏi Kiếm Tiên một kiếm, kiếm tên ‘Liệt Hỏa Oanh Lôi’ khí thế vô song, ngay Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên cũng phải thi triển một chiêu kiếm ‘Hoa Thần Nguyệt Tịch’, khiến hoa sơn trà bay khắp toàn thành?”

Tư Không Thiên Lạc hỏi liền ba vấn đề, nhưng Lôi Vô Kiệt chỉ gãi đầu gãi tai hỏi: “Vì sao ngươi đánh tam sư đệ của ta?”

Tiêu Sắt đứng bên cạnh giơ chân đá một cái lên người Lôi Vô Kiệt: “Cút, thử kêu sư đệ lần nữa xem”

Lôi Vô Kiệt cười xấu hổ, nhìn Tư Không Thiên Lạc trên nóc nhà, đổi lời: “Vì sao ngươi lại đánh Tiêu huynh đệ của ta?”

Tiêu Sắt vẫn bất mãn: “Tiêu huynh thì là Tiêu huynh, lấy đâu ra chữ đệ?”

Tư Không Thiên Lạc đột nhiên nhoẻn miệng cười: “Ta không đánh Tiêu huynh đệ của ngươi.”

Nhưng nụ cười lập tức tắt vụt, ánh mắt ngạo nghễ: “Ta đánh ngươi.”

Quần áo của Lôi Vô Kiệt lập tức phình lên, áo đỏ phất phơ, ánh mắt sáng rực, sau lưng mơ hồ hiện lên ảo ảnh đại bàng cánh vàng.

Hỏa Chước thuật - Già Lâu La cảnh.

Chỉ trong nháy mắt, Lôi Vô Kiệt đã cảm nhận được uy thế của cô gái cầm thương này: “Ngươi là ai?”

“Là người đúng ra phải chờ ngươi ở tầng thứ mười bốn.” Tư Không Thiên Lạc nâng cao thanh trường thương, lui lại một bước.

Doãn Lạc Hà và Lạc Minh Hiên nhìn nhau một cái, nhảy từ bên cạnh Lôi Vô Kiệt lùi lại phía sau. Lạc Minh Hiên vẫn mỉm cười không chút ý tốt: “Lôi huynh, trước khi hai ta tái chiến, đừng có chết nhé.”

Lôi Vô Kiệt không có thời gian trả lời, không cần Lạc Minh Hiên nhắc, hắn cũng biết sự kinh khủng của thanh trường thương này, nếu không hắn đã chẳng vận thẳng Hỏa Chước thuật lên cảnh giới cao nhất.

Tư Không Thiên Lạc bước lên trước một bước, cuối cùng cũng phóng thanh trường thương trong tay ra.

Lúc ở trên đường cô đã từng dẫn dắt gió khắp phố, đâm ra một thương cực mạnh phá tan Đạp Vân của Tiêu Sắt.

Còn lúc này trường thương của cô lại xé tan bầu trời, mũi thương gầm thét như tiếng kêu của trăm loài chim, lớp vỏ màu ô kim của trường thương bắt đầu bong ra từng mảnh, lộ ra bộ dáng nguyên bản của thanh thương này.

Trắng bạc như tuyết.

Lôi Vô Kiệt đột nhiên nghĩ tới truyền thuyết hắn từng nghe, khi còn trẻ Thương Tiên cũng cầm một thanh trường thương màu trắng bạc, nghe nói khi múa nó lên như giao long bay lên trời, như rắn bạc khiêu vũ, thanh thương đó tên là Nguyệt Ngân

Tuyết Thương Sơn, thương Ngân Nguyệt.

Cuối cùng Lôi Vô Kiệt cũng hiểu ra người trước mắt là ai, hắn cũng bước lên trước một bước, đấm mạnh một quyền ra, một luồng khí đỏ rực tạo thành hình vòng tròn bao phủ lấy hắn vào trong, ngăn cản thanh trường thương bên ngoài vòng. Nhưng thế thương không giảm, nhanh chóng xoay tròn bên ngoài vòng khí, muốn xuyên thủng vòng tròn hoàn mỹ đó.

Đại bàng cánh vàng sau lưng Lôi Vô Kiệt đã biến lớn hết cỡ, nhưng cũng lung lay như sắp đổ, từng giọt mồ hôi lớn như hạt đậu chảy xuống. Lôi Vô Kiệt cắn chặt răng, gầm lên một tiếng: “Đi!” Ống tay áo của hắn vung lên, đột nhiên lại đánh ba quyền. Mỗi quyền đều tan rã một tầng thương kình, sau ba quyền thanh trường thương xoay tròn, như sắp rơi xuống đất.

Tư Không Thiên Lạc đột nhiên nhảy xuống nắm lấy thanh trường thương. Cô khẽ mỉm cười: “Tốt lắm, đáng lẽ ta nên chờ ngươi.”

“Ngươi tên là gì.” Lôi Vô Kiệt vẫn hỏi.

“Tư Không Thiên Lạc.” Tư Không Thiên Lạc chậm rãi trả lời.

“Được.” Lôi Vô Kiệt gật đầu.

Chỉ một câu đó, Tư Không Thiên Lạc đã cầm trường thương, đâm ra ba nhát, Lôi Vô Kiệt cũng đánh ra sáu quyền.

Doãn Lạc Hà đứng cách đó không xa quan chiến bỗng nhìn sang đệ tử của mình, cười nói: “Sao nào?”

Lạc Minh Hiên suy nghĩ rồi nói: “Ta vẫn đặt Thiên Lạc sư tỷ! Không đúng, vẫn là đặt Lôi Vô Kiệt đi, dù sao hắn cũng là người từng thắng ta.”

Doãn Lạc Hà lại mỉm cười không nói gì.

Lạc Minh Hiên gãi đầu: “Sư phụ, người mua ai thắng?”

Doãn Lạc Hà quay lại đi về điện: “Ta đặt ngươi thắng.”

“Ta?” Lạc Minh Hiên sửng sốt: “Ta đâu có đánh với bọn họ, hơn nữa trước đó ta từng đánh với Lôi Vô Kiệt rồi, ta thua rồi mà.”

“Ta mặc kệ, ngươi là đệ tử của ta, ta chỉ đặt ngươi thắng. Trước đó có thua cũng không sao, chỉ cần ngươi còn chưa chết, trận cược vẫn còn.” Giọng nói của Doãn Lạc Hà mang theo vẻ tùy hứng của thiếu nữ.

Lạc Minh Hiên nhìn bóng lưng sư phụ, đột nhiên thất thần.

Còn lúc này trên đại điện cũng có hai người đang quan sát trận chiến bên dưới. Hai người đều mặc áo đen, trông hệt như một cặp thầy trò. Tam thành chủ Tuyết Nguyệt thành Tư Không Trường Phong và đại đệ tử Đường Liên. “Ngươi thấy ai sẽ thắng?” Tư Không Trường Phong mỉm cười nhìn Đường Liên.

Đường Liên lắc đầu: “Khó mà nói được, nhưng nếu Vô Kiệt không dùng kiếm, chắc chắn sẽ thua.”

“Hắn là đệ tử của Kiếm Tiên, sao lại không dùng kiếm cơ chứ?” Tư Không Trường Phong thản nhiên đáp.

Đường Liên lại hơi nhíu mày, cứ cảm thấy hình như trên người Lôi Vô Kiệt có chỗ nào không đúng.

Bên dưới, sau vài hiệp đấu, Lôi Vô Kiệt đã mệt tới mức mồ hôi đổ ra đầy đầu, bộ áo đỏ trên người đã bị cắt rách vài chỗ. Tiêu Sắt nhíu mày: “Còn may cái áo này là tiện tay mua ven đường, có rách cũng không tiếc. Vô Kiệt, nếu ngươi thắng ta tặng ngươi một chiếc phượng hoàng lửa, giống hệt cái trước của ngươi!”

Lôi Vô Kiệt lại không thấy được cổ vũ mấy, tuy rất không muốn thừa nhận nhưng theo tình hình trước mắt, hắn đã dần dần rơi xuống hạ phong. Hắn cười khổ một tiếng: “Ngươi hào phóng như vậy từ bao giờ thế?”

Tiêu Sắt vốn gặp chuyện gì cũng không dao động, nhưng mấy hôm nay đã dồn nén không ít uất ức: “Nếu ngươi có thể đánh ngã cô nàng này, ta cho ngươi tám trăm lượng! Không! Tám ngàn lượng cũng được!”

Tư Không Thiên Lạc cười lạnh một tiếng: “Đánh ngã ta? Ngươi chờ đấy cho ta, hôm nay hai ngươi đừng hòng trốn thoát.” Cô nâng thanh trường thương lên, vung về phía trước, ép Lôi Vô Kiệt lui liền ba bước.

“Ta có một thương, tên Phiên Vân Phúc Vũ.”

Mũi thương gây gió vù vù, Lôi Vô Kiệt lại lui ba bước.

“Còn có một thương, tên Liệu Nguyên Bách Lý.”

Thế thương kéo dài, Lôi Vô Kiệt lại lui sáu bước.

“Lại có môt thương, tên Bách Điểu Triều Phượng.”

Thân thương lại kêu vang, như trăm loài chim cùng hót, ánh mắt Tư Không Thiên Lạc trở nên sắc bén, từ từ ép sát tới: “Ta từng thấy kiếm của ngươi ở dưới thành, trình độ của ngươi đâu chỉ có vậy, kiếm của ngươi đâu?”

Tuy thanh Sát Phố kiếm bị cắm trên tường thành Hạ Quan, nhưng ai cũng thấy bên hông Lôi Vô Kiệt treo một thanh trường kiếm khác.

Kiếm tên Thính Vũ.

Ngân Nguyệt thương, Thính Vũ kiếm, Kinh Lôi đao.

Ba món binh khí này đã từng nổi danh trên giang hồ như nhau, bởi vì chúng từng nằm trong tay ba người trẻ tuổi sau này nổi danh khắp thiên hạ.

Thương Tiên - Tư Không Trường Phong, Kiếm Tiên - Lý Hàn Y, cùng với Tửu Tiên - Bách Lý Đông Quân.

Lúc này Thính Vũ kiếm phảng phất nghe thấy tiếng gọi của bạn cũ, kêu vang trong hộp kiếm, thân kiếm khẽ rung như muốn tự rời vỏ bay ra. Lôi Vô Kiệt chưa từng thấy nó dao động mãnh liệt như vậy. Lúc này hắn đã không còn đường lui, cuối cùng cũng đặt tay lên chuôi kiếm.

Tiếng ngâm đột nhiên biến mất, nhưng chuôi kiếm lại như có tiếng sấm rền vang lên.

Lôi Vô Kiệt thở pháo nhẹ nhõm, cuối cùng cũng ngừng lui về phía sau, con mắt vốn dần ảm đạm lại bừng cháy, hắn xiết mạnh chuôi kiếm.

“Xem kiếm.”

Chương 49: Nại Lạc Ngự Giới

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Con ngươi của Tư Không Thiên Lạc đột nhiên co lại, trường thương trong tay đâm tới với khí thế ngàn quân. Nàng có thể cảm nhận được tiếng sấm vang lên mơ hồ ở chuôi kiếm, nàng không biết kiếm này rút ra không biết sẽ có uy thế ra sao, cho nên chỉ có thể dốc toàn lực xuất thương ứng phó.

Nhưng Lôi Vô Kiệt lại không rút ra được! Hắn dùng hết sức lực toàn thân cầm chuôi kiếm nhưng vẫn đờ người ra, chứng kiến bàn tay trống trơn.

Vốn hắn đang rất tự tin, nghĩ rằng lúc này chắc chắn mình sẽ rút được kiếm ra, nào ngờ tuy thân kiếm và vỏ kiếm ngo ngoe như muốn hành động nhưng vẫn không hề có ý định rời khỏi nhau. Lôi Vô Kiệt sửng sốt một giây, sau đó đột nhiên nhảy lên cao. Thanh Ngân Nguyệt cắt đứt vai hắn, máu tươi chảy ròng ròng.

Tư Không Thiên Lạc ngây người, vốn đã chuẩn bị để nghênh chiến vơi chiêu kiếm cực mạnh, nào ngờ Lôi Vô Kiệt lại đột nhiên thu kiếm. Cô vội vàng thu hồi thế thương, cho nên chỉ cắt đứt bên vai Lôi Vô Kiệt, không xuyên thủng cả vai hắn.

Mọi người quan chiến đều ngây ra như phỗng.

Tư Không Trường Phong trên nóc nhà chỉ mỉm cười, không nói gì.

Đường Liên lại nhíu mày: “Lôi Vô Kiệt, ngươi nghĩ cái gì thế?”

Tiêu Sắt đưa mắt nhìn Lôi Vô Kiệt một cái, Lôi Vô Kiệt sờ miệng vết thương trên vai, cười khổ lắc đầu nói với Tiêu Sắt.

“Không đánh nổi.” Lôi Vô Kiệt nhỏ giọng nói.

Tư Không Thiên Lạc còn đang ngây ra tại chỗ, không hiểu vì sao Lôi Vô Kiệt lại đột nhiên thu hồi chiêu kiếm kia.

Đúng lúc này Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt không hẹn mà cùng quay người, nhanh chân bỏ chạy!

Một người là truyền nhân của khinh công đệ nhất thiên hạ Đạp Vân, một người không biết được hòa thượng Vô Tâm đả thông kinh mạch nào, xét theo công phu chạy trốn bọn họ không thua kém bất cứ ai. Chỉ trong giây lát đã chạy xa mấy chục bước!

Tư Không Thiên Lạc khôi phục tinh thần, xách trường thương lên đuổi theo: “Hai tên rác rưởi kia, chạy đâu!”

Lôi Vô Kiệt vừa chạy vừa than thở: “Tiêu huynh, rốt cuộc ngươi rước đâu ra cô nàng lợi hại như vậy?”

“Ta rước á?” Tiêu Sắt trợn mắt khinh bỉ: “Ai rảnh rang đi trêu loại con gái như vậy?”

Tư Không Thiên Lạc cách đó không xa nghe thấy câu này, nổi giận mắng: “Loại con gái nào?”

Tiêu Sắt nhảy dựng lên, cao giọng nói: “Chính là cái loại con gái không biết xấu hổ suốt ngày chạy theo đàn ông con trai ấy!”

“Tiêu Sắt, ngươi muốn chết à?” Tư Không Thiên Lạc dừng bước, nâng thanh trường thương lên ném mạnh ra, thế nhưng chưa ném được bao xa đã bị một bàn chân đá văng trên mặt đất.

Bàn chân này từ trên trời giáng xuống, cực kỳ bá đạo đá văng nhát thương uy thế hùng hồn kia!

Đương nhiên cũng vì bản thân thanh thương này do chính hắn truyền lại.

“Ngân Nguyệt thương đã lộ chân thân rồi vẫn không giữ được người ta, đúng là uất ức.” Thương Tiên - Tư Không Trường Phong khẽ giơ tay, thanh trường thương như cảm ứng được, bay lên tay hắn.

Tư Không Thiên Lạc bất mãn bĩu môi: “Ai bảo không giữ được, chiêu vừa rồi chắc chắn giữ bọn họ lại được.”

“Đừng quậy nữa, nhát thương này của con cố ý ném trệch đi. Nói dối trước mặt Thương Tiên, con gái à, con thật đáng yêu.” Tư Không Trường Phong mỉm cười xấu xa.

“Không chỉ hôm nay, bốn ngày vừa rồi hôm nào chẳng ném lệch.” Đường Liên đứng bên cạnh bổ sung. Tư Không Thiên Lạc lập tức đỏ mặt, bước lên trước một bước đoạt lại Ngân Nguyệt thương, nói với vẻ tức tối: “Được, vậy con ném không trượt cho cha xem! Xem hôm nay con trừng trị hắn ra sao!”

“Hắn?” Tư Không Trường Phong nhướn mày.

“Bọn hắn!” Tư Không Thiên Lạc giơ chân đá bay phụ thân mình.

Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt chạy một lèo, rốt cuộc phát hiện sau lưng không còn bóng dáng Tư Không Thiên Lạc nữa, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc này trên vai Lôi Vô Kiệt đầm đìa máu tươi, Tiêu Sắt liếc mắt nhìn một cái bèn nói: “Phải mau mau băng bó lại thôi.”

Lôi Vô Kiệt gật đầu, đang định xé áo ra, lại phát hiện quần áo của mình đã bị Ngân Nguyệt thương đánh tới mức rách bươm, không còn chỗ nào hoàn chỉnh để xé. Hắn nhìn Tiêu Sắt một cái, Tiêu Sắt lập tức lui lại một bước: “Đây là vải bông vân yên!”

“Đắt lắm à?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Không phải... cái này, cái này không thấm máu.” Cuối cùng Tiêu Sắt cũng nghĩ ra cách giải thích.

Hai người không còn cách nào, chỉ có thể đi vào một gian nhà gần đó. Tuyết Nguyệt thành vốn như vậy, có lầu các lớn lớn nhỏ nhỏ, cũng có rất nhiều gian nhà nhỏ, đủ loại người cư ngụ trong đó, có người thậm chí không biết võ công, nhưng ai nấy tuyệt đối không phải người bình thường.

Hai người đẩy cửa ra, phát hiện bên trong là một khoảng sân tĩnh vắng vẻ, trong sân phủ đầy màu xanh, có một cái bập bênh được dây mây quấn quanh đang lung lay, trên đó không có người ngồi. Trong sân có cái đình nhỏ, trên đó đặt một cây đàn cổ. Tiêu Sắt đi tới, vuốt nhẹ lên cây đàn: “Rất sạch sẽ, gian nhà này chắc có người ở.”

Lôi Vô Kiệt gật đầu, cao giọng nói: “Mạo muội tới bái kiến, xin chủ nhân ra gặp mặt.”

Vừa dứt lời, cửa nhà bị đẩy ra, một cô gái dáng vóc mảnh khảnh mặc áo xanh lá bước ra.

Kinh Thi có nói: thủ như nhu đề, phu như ngưng chi, lĩnh như tù tề, xỉ như hồ tê, tần thủ nga mi. Xảo tiếu thiến hề, mỹ mục phán hề.

(Dịch nghĩa: Tay của nàng trắng và mềm như ngó tranh mới mọc,

Da của nàng trắng như mỡ đông lại,

Cổ của nàng cao mà trắng như hình con mọt gỗ,Răng của nàng trắng, vuông và sắp nhau đều như hột bầu.

Trán của nàng vuông mà rộng như trán con tần, và lông mày nhỏ, dài, cong như râu con ngài.

Nàng cười rất khéo, trông rất đẹp ở bên khoé miệng có duyên.

Mắt của nàng đẹp đẽ, tròng đen, tròng trắng phân biệt long lanh.

Nguồn bản dịch nghĩa: https://www.thivien.net/)

Thơ cổ cũng có nói: Phương bắc có giai nhân. Tuyệt trần nhưng đơn độc. Ngoảnh đầu lại nghiêng thành. Lại ngoảnh đầu nghiêng nước. Lẽ đâu ai không biết, nghiêng thành và nghiêng nước, giai nhân đâu dễ gặp.

(Giai nhân ca - Lý Diên Niên)

Lôi Vô Kiệt không đọc sách nhiều như Tiêu Sắt, nhưng khoảnh khắc đó câu chữ lại hiện lên rõ từng lời một trong đầu hắn như đèn kéo quân, những khung cảnh vốn tưởng rằng chỉ tồn tại trong sách vở, lúc này lại thật sự hiện lên trước mắt hắn.

Tiêu Sắt đẩy nhẹ Lôi Vô Kiệt đang đần ra tại chỗ, Lôi Vô Kiệt ngơ ngác quay lại hỏi: “Sao thế?”

“Lôi Vô Kiệt, ngươi muốn chảy hết máu à?” Tiêu Sắt lạnh lùng đáp.

Lôi Vô Kiệt cúi đầu nhìn lại, cảm giác như sắp ngất.

Cô gái áo lục đã đi tới, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng lấy ra một chiếc khăn tay, đặt lên bả vai Lôi Vô Kiệt, đôi tay rất thuần thục và tự nhiên, mau chóng băng bó vết thương lại. Lôi Vô Kiệt cúi đầu nhìn cô, hơi thở bỗng như tắc nghẽn, ấp a ấp úng nói: “Làm... làm phiền rồi. Cái khăn tay này...”

Tiêu Sắt mắt sắc bén lập tức tiếp lời: “Là gấm hoa la. Cái khăn này chắc cũng phải tám mươi lượng.”

Cô gái áo lục nghe vậy chỉ cười khẽ, lắc đầu.

“Cô tên là gì, sao lại ở đây.” Lôi Vô Kiệt hỏi.

Cô gái áo lục đang định đáp lời lại đột nhiên biến sắc, che miệng lại, ho khẽ vài tiếng.

Lôi Vô Kiệt nhíu mày: “Cô bị bệnh à?”

Cô gái áo lục gật đầu. Lúc này, cách đó không xa lại vang lên tiếng gầm: “Tiêu Sắt, Lôi Vô Kiệt, các ngươi chạy đâu!”

“Không xong, đuổi đến nơi rồi! Chạy mau!” Tiêu Sắt đi tới kéo Lôi Vô Kiệt, định lôi hắn bỏ chạy.

Cô gái áo lục lại kéo tay Lôi Vô Kiệt, khẽ lắc đầu.

Âm thanh kia đã càng ngày càng gần, Tiêu Sắt nghe thấy tiếng Tư Không Thiên Lạc nhảy xuống ngoài cửa gian nhà, đã sắp bước vào đây.

Cô gái áo xanh chỉ nhẹ nhàng giơ tay, rốt cuộc cũng nói thành lời, giọng nói ôn nhu êm tai, chỉ hai chữ hết sức đơn giản nhưng có thể tôn là tuyệt thế.

“Nại Lạc.”

Chương 50: Ra là người quen tới

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Sau khi cô gái áo lục nói ra hai chữ này, chỉ thấy một làn sương đen nửa trong suốt tỏa ra quanh người Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt. Lôi Vô Kiệt trợn tròn hai mắt, kinh ngạc nhìn Tiêu Sắt. Tiêu Sắt cau mày, hạ giọng nói: “Bí thuật? Nại Lạc Ngự Giới?”

Nếu nói võ học là chính đạo, đạo pháp là kỳ đạo, như vậy bí thuật nghiêng theo hướng tà đạo. Hòa thượng Vô Tâm của Hàn Sơn tự tu luyện thần thông La Sát đường xen giữa võ đạo và bí thuật, đã được coi là tà môn quỷ dị. Có rất ít người thật sự tu luyện bí thuật, nghe nói chỉ có Khâm Thiên tự ở Thiên Khải có vài vị thiền sư cùng một ít bí thuật sư lác đác trong dân gian có trình độ cực cao trong phương diện này. Nguyên nhân có hai, một là vì tu luyện bí thuật cần tinh thần lực siêu cường, người thường không có thiên phú như vậy, hai là vì tu luyện bí thuật có phần vi phạm thiên đạo, người tu luyện thường ốm yếu tiều tụy, cuối cùng không thể chết già. Cô gái áo lục này là một trong số mười mấy bí thuật sư trong thiên hạ ư?

Hơn nữa hai chữ cô niệm rõ ràng là Nại Lạc! Tiêu Sắt đã từng nghe thấy từ này, từ miệng một người vô cùng đáng sợ.

Làn sương đen kia bao phủ lấy người bọn họ, lúc này Tư Không Thiên Lạc đã bước một chân vào trong gian nhà, nhưng dường như cô hoàn toàn không chứng kiến làn khói đen quỷ dị này, chỉ nhìn lướt qua sân một lượt rồi mỉm cười với cô gái áo lục: “Xin chào Diệp tỷ tỷ.”

Cô gái áo lục gật đầu đáp: “Thiên Lạc cô nương.”

Tư Không Thiên Lạc vẫn nghi ngờ đi lòng vòng trong sân, thanh trường thương trong tay đung đưa không an phận. Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt nhìn nhau một cái, coi như hiểu biết thêm đôi chút về bí thuật này. Làn khói đen kia tạo ra một tấm bình phong, hai người có thể nhìn thấy mọi việc bên ngoài, nhưng người bên ngoài lại không nhìn thấy người ở trong, cũng không thấy làn khói đen đó. Công phu như vậy quả thật vượt ngoài tưởng tượng của võ học, chẳng trách mọi người e ngại bí thuật sư.

Cuối cùng Tư Không Thiên Lạc đành từ bỏ, không cam lòng nhíu mày nói với cô gái áo lục: “Diệp tỷ tỷ, nếu tỷ thấy hai tên tiểu tử thối chạy trốn tới chỗ tỷ, nhất định phải nói cho ta đấy!”

Cô gái áo lục che miệng cười đáp: “Hai tên tiểu tử thối ra sao?”

Tư Không Thiên Lạc nói với giọng căm tức: “Một tên mặc áo đỏ, một tên mặc áo xanh, đều rách lung tung rồi. Một tên cầm kiếm, một tên đeo gậy bên hông. Trông không giống người tốt!”

Tiêu Sắt vô thức trợn mắt khinh bỉ, Lôi Vô Kiệt lại đặt tay lên chuôi kiếm, muốn thử xem có rút được kiếm ra không.

Cô gái áo lục suy nghĩ rồi lắc đầu: “Chưa từng gặp hai người như vậy, nếu ta gặp chắc chắn sẽ báo cho Thiên Lạc cô nương.”

“Vậy được rồi. Hai ngày tới thời tiết chuyển lạnh, thân thể Diệp tỷ tỷ không được tốt, nên nghỉ ngơi trong phòng thôi.” Cuối cùng Tư Không Thiên Lạc từ bỏ, tung người nhảy ra khỏi gian nhà.

Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt thấy thế đang định chạy khỏi làn khói đen, nhưng lại phát hiện làn khói đó như dính trên người bọn họ, có làm sao cũng không bỏ đi được, trong lòng hơi hoảng sợ. Đúng lúc này, Tư Không Thiên Lạc lại đột nhiên đẩy cửa đi vào, nhưng trong mắt cô vẫn chỉ là cái sân trống rỗng, chính giữa sân là cô gái luôn khiến người ta có cảm giác tĩnh lặng thanh nhã. Cô gái áo lục mỉm cười với Tư Không Thiên Lạc: “Thiên Lạc cô nương làm rơi cái gì à?”

Tư Không Thiên Lạc đi vào, nhặt một cái lục lạc nhỏ trên mặt đất lên: “Vừa nãy làm rơi cái này.” Sau khi nói xong mới đóng cửa đi khỏi.

Lúc này cô gái áo đen mới vung tay lên, làn sương đen từ từ tản mát, cô nhỏ giọng nói: “Nại Lạc Ngự Giới của ta mới chỉ là sơ cảnh, không thể che giấu hết khí tức của các ngươi. Tuy Tư Không Thiên Lạc còn trẻ tuổi nhưng đã nhận được chân truyền của Thương Tiên, cho nên vừa rồi cô ấy đã phát hiện gì đó, quay lại lần nữa rồi mới đi hẳn.” Lôi Vô Kiệt gật đầu, ôm quyền: “Đa tạ cô nương. Xin hỏi tôn tính đại danh của cô nương...”

Cô gái áo lục lắc đầu: “Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, đâu có tốn công sức gì. Ta gặp Thiên Lạc cô nương đâu phải một hai lần, cũng quen rồi.”

“Đi thôi.” Tiêu Sắt kéo Tiêu Sắt, nói với cô gái áo lục: “Đa tạ.”

“Đợi đã...” Tiêu Sắt còn định phảng kháng nhưng bị Tiêu Sắt kéo đi, nhảy ra ngoài. Hắn vội vàng quay đầu lại, phát hiện cô gái áo lục vẫn đứng yên tại chỗ, gương mặt vẫn mỉm cười nhẹ nhàng.

Một lúc lâu sau, rốt cuộc cô gái áo lục cũng quay người, đẩy cửa bước vào trong phòng. Cô nhẹ nhàng khép cửa lại, hạ giọng lẩm bẩm: “Đã lâu lắm rồi.”

Lúc này Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt đã đi qua vài gian nhà, đương nhiên không nghe thấy câu này của cô gái áo lục. Lôi Vô Kiệt tức giận nói: “Sao ngươi lại kéo ta đi?”

“Chắc ngươi muốn hỏi đầu tiên là tôn tính đại danh của cô nương, rồi lại hỏi bao nhiêu cái xuân xanh, cuối cùng hỏi đã có hôn phối gì chưa?” Tiêu Sắt cười lạnh: “Thế nhưng cô gái kia lại không trả lời câu hỏi đầu tiên của ngươi, còn nói chuyện như vậy đã xảy ra nhiều lần rồi, không phải cố tình cứu chúng ta. Làm vậy rõ ràng đang thể hiện thái độ vạch rõ giới hạn với chúng ta. Không mau mau chạy đi còn ở lại cưa với cẩm cái gì? Mà ngươi muốn gặp lại cô nàng cũng khó gì đâu, nếu Tư Không Thiên Lạc biết cô ấy, vậy ngươi cứ hỏi Đường Liên là biết.”

“Hỏi ta cái gì?” Một giọng nói trầm trầm quen thuộc vang lên, hai người lập tức dừng bước, chỉ thấy phía xa có một người xách theo một bầu rượu đang quay sang mỉm cười nhìn bọn họ.

Lôi Vô Kiệt vui mừng đi tới: “Đại sư huynh.” “Còn chẳng đánh nổi Tư Không Thiên Lạc, ta chẳng muốn làm sư huynh của ngươi.” Đường Liên mỉm cười, ném bầu rượu trong tay cho Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt vội vàng đón lấy, ngửa đầu uống một ngụm: “Nếu có Sát Phố kiếm trong tay, ít nhất cũng đánh được ngang tay.”

“Vì sao?” Đường Liên đột nhiên nghiêm mặt nói: “Vì sao không rút kiếm?”

Lôi Vô Kiệt buông bầu rượu xuống, thở dài, xoay thanh trường kiếm một vòng: “Thanh kiếm này.”

Đường Liên nhíu mày: “Thính Vũ?”

“Đúng, sư phụ nói đây là Thính Vũ kiếm do Kiếm Linh trủng rèn ra, là thanh kiếm biết nhận chủ, nếu không có ý chí rút kiếm phân sinh tử không thể rút được nó ra.” Lôi Vô Kiệt nhìn thanh trường kiếm, vừa rồi khi đối mặt với Ngân Nguyệt thương nó còn ngâm nga không ngừng, nhưng giờ lại cực kỳ yên tĩnh.

“Kiếm do Kiếm Linh trủng của Bình Giang đạo Lý gia rèn ra quả thật khác biệt, nghe nói khâu cuối cùng trong rèn kiếm là cắt đứt bàn tay, dùng máu nuôi kiếm. Cho nên thanh kiếm rèn ra được xưng có hồn phách bám trên đó. Nghe nói hai thanh cổ kiếm nổi tiếng nhất Chuyển Phách, Diệt Hồn còn là dùng người nuôi kiếm.” Tiêu Sắt chậm rãi nói.

Đường Liên mỉm cười: “Với tư chất của ngươi, rút được kiếm ra chỉ là vấn đề thời gian. Khó khăn lắm mới có cơ hội xuống núi, hay là cùng đi uống một chén.”

Hai mắt Lôi Vô Kiệt sáng bừng lên: “Ta biết một quán rượu không tệ tại Hạ Quan thành.”

Đường Liên hỏi: “Chính là quán rượu mà ngươi uống một chén tăng một tầng cảnh giới?”

“Đúng vậy, quán rượu Đông Quy. Nhưng ta dẫn sư huynh tới đó, sư huynh phải đáp ứng một điều kiện của ta. Ta muốn hỏi một việc.” Lôi Vô Kiệt nói.

Tiêu Sắt huấn luyên một tiếng, không ngờ mới đó thôi Lôi Vô Kiệt đã mê mẩn cô gái áo lục tới mức như vậy.

Nhưng lời tiếp theo của Lôi Vô Kiệt lại khiến hắn kinh ngạc.

“Ta muốn hỏi, giữa Lôi Oanh, Triệu Ngọc Chân, Lý Hàn Y rốt cuộc có chuyện gì?”

Đường Liên ngây ra một chút, gật đầu cười nói: “Đúng vậy, không phải tùy tiện tìm quán trà nào cũng nghe được chuyện về bọn họ.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau