THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Dùng cả thiên hạ làm bàn cờ

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Tư Không Trường Phong quỳ một gối xuống đất, sắc mặt trầm tĩnh.

Tiêu Sắt lạnh lùng nhíu mày, gương mặt không chút biểu cảm.

Đường Liên và Tư Không Thiên Lạc nhìn nhau một cái, không hiểu sao đường đường Thương Tiên, tam thành chủ Tuyết Nguyệt thành, rốt cuộc Tư Không Trường Phong đang nghĩ cái gì. Dù sao Lôi Vô Kiệt cũng là đệ tử của Lôi môn, còn có võ công xuất chúng trong giới trẻ, không tính hai tầng cuối cùng, mười bốn tầng trước là thật sự đánh lên. Còn Tiêu Sắt là người thế nào? Một ông chủ quán trọ, không biết chút võ công nào, chỉ biết chút công phu chạy trốn.

Vì sao Thương Tiên lại muốn thu hắn làm đồ đệ đến vậy?

Hơn nữa hắn còn có vẻ không ưa như vậy?”

“Nhận ta làm đồ đệ? Dựa vào cái gì?” Tiêu Sắt lạnh lùng nói.

Đường Liên và Tư Không Thiên Lạc đều thầm cả kinh, Tư Không Thiên Lạc chỉ muốn xách thương lên đập cho một nhát.

Tư Không Trường Phong lại chẳng hề để ý, chỉ mỉm cười: “Tại hạ bất tài, võ nghệ trên người cũng tạm được trong chốn giang hồ.”

“Ta không tập võ.” Tiêu Sắt lắc đầu.

“Nhưng bên hông huynh đài chẳng đang dắt theo Vô Cực côn? Côn pháp, thương pháp coi như cùng một mạch.” Tư Không Trường Phong nhìn thanh trường côn bên hông Tiêu Sắt nói.

Tiêu Sắt vuốt cây gậy kia, dọc đường này hắn chưa từng cầm cây gậy này. Lôi Vô Kiệt từng hỏi hắn vài lần, hắn chỉ nói là lúc nào đi núi thì dùng để chống. Nhưng lúc này Tư Không Trường Phong chỉ nhìn một cái đã nói toạc tên của cây gậy này ra.

Vô Cực côn, chủ nhân trước của nó từng một người một côn cố thủ ngoài thành, ngăn cản mười tám vị cao thủ nhất đẳng có ý đồ phá thành đánh vào. Nghe nói một côn đánh ra vô biên vô tận, không có điểm cuối.

“Tuy ta cầm cây gậy này nhưng không có nghĩa là ta biết võ công. Cái này là do một người nợ tiền của ta lấy ra gán nợ.” Tiêu Sắt chạm nhẹ vào cây gậy kia, chẳng buồn để tâm.

Tư Không Trường Phong không hỏi tiếp: “Đương nhiên, ta ngoại trừ võ công không tệ ra, kỳ thuật cũng là thiên hạ vô song. Ngươi có thích chơicờ không.”

“Không thể nói là thích. Bởi vì chưa từng bại.” Tiêu Sắt vẫn không hề dao động.

“Chưa từng bại à. Vậy chúng ta đánh ba ván cờ nhé, nếu ngươi thắng được một ván ta không ép ngươi. Sao nào?” Tư Không Trường Phong quay sang nói với Đường Liên: “Đường Liên, đi lấy một bàn cờ tới đây.”

Tuy Đường Liên không hiểu đầu cua tai nheo thế nào, nhưng khi tam sư tôn nói năng nghiêm túc hắn cũng không dám trái ý, chỉ có thể tới quán rượu ven đường mượn một bàn cờ. Tiêu Sắt cũng không từ chối, bèn ngồi xuống cùng Tư Không Trường Phong trong quán trà gần đó.

“Năm xưa ngươi cũng lừa Lạc Hà Tiên Tử ở lại như vậy đấy à?” Tiêu Sắt cười lạnh nói.

Tư Không Trường Phong chép miệng một cái: “Đã đánh cược thì thua phải chịu chứ, sao lại gọi là lừa. Đường Liên, ngươi mau mau đưa Lôi Vô Kiệt vào trong thành, hắn hao hết thể lực, chắc chắn sẽ ngủ suốt ba ngày ba đêm.” Đường Liên gật đầu, cõng Lôi Vô Kiệt lên nói với Tiêu Sắt: “Ta và Vô Kiệt ở trong thành chờ ngươi.”

Tiêu Sắt lắc đầu: “Không cần chờ ta, sau khi nhận được tám trăm lượng bạc ta sẽ đi. Dọc đường này coi như có duyên với hai người các ngươi, về sau nếu thuận tiện có thể tới Tuyết Lạc sơn trang của ta uống một chén. Không thể không tính tiền, nhưng có thể giảm giá một chút.”

Đường Liên mỉm cười, không nói gì nữa, đi vào trong thành. Tuy hắn không biết vì sao tam sư tôn lại coi trọng Tiêu Sắt như vậy, nhưng hắn biết khi Tiêu Sắt đáp ứng vụ đánh cược này, hắn đã thua. Bởi vì từ khi hắn biết Thương Tiên - Tư Không Trường Phong đến nay đã bốn năm năm, chưa từng thấy hắn luyện thương tới một lần, ngày ngày chỉ thấy hắn ngồi trong sân, quay mặt vào bàn cờ là ngồi im cả ngày.

“Mời đi trước.” Tư Không Trường Phong cầm một quân cờ đen, ý bảo Tiêu Sắt cầm quân trắng đi trước.

Tiêu Sắt không từ chối, cầm một quân cờ trắng ung dung ném xuống bàn.

Tư Không Trường Phong suy nghĩ một chút rồi cũng hạ một quân xuống.

Tiêu Sắt vẫn ném lung tung.

Cứ thế lặp đi lặp lại, Tư Không Thiên Lạc đứng xem bên cạnh càng lúc càng nhíu mày. Cách hạ cờ của hai người hoàn toàn bất đồng, Tư Không Trường Phong hùng hồn trầm ổn, trước khi đánh một quan cờ đều suy nghĩ một hồi. Còn Tiêu Sắt lại như một người ngoại đạo, mỗi lần hạ cờ đều tùy ý ném một cái. Tuy rằng quân cờ hắn đánh xuống như lung tung không có kết cấu, nhìn như lộn xộn nhưng lại có thể hồi sinh trong chỗ chết. Tư Không Thiên Lạc bị ảnh hưởng bởi phụ thân, cũng đánh cờ nhiều năm nhưng chưa từng thấy cách đánh cờ như vậy, rất nhiều lần xem tới mức kinh hồn bạt vía, mồ hôi ướt đẫm lưng.

Ván cờ đánh hết hơn nửa canh giờ, hai người đều im lặng không nói gì, sau khi trầm ngâm một lát mỗi người lại thu cờ về, lại bắt đầu ván mới. Cứ thế lặp lại ba lần.

Ba ván đều hòa, không phân được thắng bại.

Tư Không Trường Phong cười nói: “Kỳ phùng địch thủ?”

Tiêu Sắt cười lạnh: “Cờ vây là quỷ trận, không phải đại đạo. Đường đường tam thành chủ Tuyết Nguyệt thành sao lại đắm chìm trong quỷ đạo?” “Nếu lấy bốn nước làm quân cờ, thiên hạ làm bàn cờ. Có coi là đại đạo không?” Tư Không Trường Phong cất bàn cờ đi.

Tiêu Sắt đứng lên, hắng giọng nói: “Có đại nữa cũng chẳng lớn hơn bạc, đưa tiền đây!”

Tư Không Trường Phong suy nghĩ một chút rồi nói: “Nghe Đường Liên nói ngươi từng là chưởng quầy của quán trọ. Như vậy đi, nếu ngươi bái làm đồ đệ của ta, ngoại trừ dạy thương thuật cho ngươi, ta còn để ngươi phụ trách quản lý tài vụ của Tuyết Nguyệt thành, sao nào?”

Tư Không Thiên Lạc cả kinh, tức giận nói: “Cha! Sao cha có thể tùy tiện giao việc quan trọng như vậy cho một người ngoài được!”

Tiêu Sắt lại chẳng hề bị lay động, chỉ giơ bàn tay ra: “Lương tháng bao nhiêu?”

“Lương tháng tám trăm lượng!” Hiếm khi Tư Không Trường Phong mới trả lời hào phóng như vậy.

Hai tay Tiêu Sắt khoanh trong áo, ngẩng đầu nhìn bầu trời, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Không đủ.”

Tư Không Trường Phong chẳng hề tức giận, chỉ hỏi: “Vậy ngươi thấy cần bao nhiêu?”

Tiêu Sắt chậm rãi đi vào trong thành: “Tám trăm vạn lượng đi. Chờ tới ngày ta ra khỏi thành thì trả hết cho ta.”

“Tám... tám trăm vạn lượng?” Tư Không Thiên Lạc cả giận: “Sao ngươi không nói thẳng ngươi lên làm thành chủ đi?”

Nhưng Tư Không Trường Phong lại đáp rất khí phách: “Được.Thống nhất thế nhé!”

Tiêu Sắt phất phất tay về sau lưng, tiếp tục đi về phía trước, không hề quay đầu lại. Hắn khẽ thở dài, lẩm bẩm: “Dùng bốn nước làm quân cờ, toàn bộ thiên hạ là bàn cờ. Ván cờ như vậy, một khi bắt đầu sẽ định trước mỗi người đều là quân cờ. Chúng ta cũng không ngoại lệ.”

Âm thanh của hắn rất nhỏ, nhưng dường như Tư Không Trường Phong nghe được, hắn nhìn thanh trường thương trong tay rồi lẩm bẩm: “Đúng vậy, không ai ngoại lệ, cho nên chỉ có thể cố gắng chiến thắng.”

Tiêu Sắt không nói tiếp, chậm rãi đi tới, đột nhiên giơ tay ra bắt lấy một đóa hoa sơn trà. Đó là một trong những đóa hoa sơn trà được chiêu kiếm của Kiếm Tiên Lý Hàn Y cuốn lên khắp thành. Lúc này Kiếm Tiên đã đi khỏi, những đóa hoa sơn trà tụ tập lại đã bị làn gió thổi tan. Hắn dừng bước nhìn đóa hoa sơn trà kia, như đang suy ngẫm, nhỏ giọng nói: “Người sinh giữa đất trời, xa...”

“Rầm!” Một tiếng vang lanh lảnh truyền tới. Tiêu Sắt chỉ cảm thấy đầu bị gõ mạnh một cái. Hắn khổ sở quay người, lại thấy Tư Không Thiên Lạc khí khái hiên ngang cầm trường thương trong tay, vẻ mặt đầy tức tối nhìn hắn: “Ngươi đã bái cha ta làm sư phụ, như vậy từ nay về sau phải gọi ta là sư tỷ! Sư tỷ chưa nói cho ngươi đi, ngươi ngoan ngoãn đứng đó cho ta!”

“Người...” Tiêu Sắt cố chịu đau nói.

Tư Không Thiên Lạc lại nâng trường thương gõ thẳng vào đầu Tiêu Sắt.

Tiêu Sắt hai mắt tối sầm, ngã quỵ trên mặt đất.

Tư Không Thiên Lạc đắc ý vung thanh trường thương: “Ai bảo ngươi lắm mồm.” Chẳng biết vì sao, tuy không hiểu vì sao cha mình tự dưng lại nhận tên đồ đệ này, nhưng sâu trong lòng Tư Không Thiên Lạc lại cảm thấy chút vui sướng.

Chương 42: Thiên Khải ngũ đại tổng quản

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Thiên Khải thành.

Hồng Lư Tự.

Một nam tử tuấn mỹ hai bên tóc mai đã hoa râm ngồi trên bồ đoàn, tay trái vê nhẹ phật châu, tay phải đặt lên một thanh trường kiếm, miệng nhỏ giọng tụng niệm kinh văn.

Một trong ngũ đại tổng quản, tổng quản chưởng hương, dùng thân phận thái giám quản lý quyền hạn Hồng Lư Tự, còn từng một mình một thanh hàn kiếm khuấy động phong vân trên giang hồ, Phong Tuyết Kiếm Thảm Tĩnh Chu - Cẩn Tiên công công.

“Sư phụ.” Một tiểu đồng bước vào trong cánh cửa, gọi khẽ một tiếng. Chính là Bá Dong đã theo hắn đi tới Đại Phạm Âm tự ngày trước.

Cẩn Tiên công công không nhìn sang, chỉ ‘ừ’ khẽ một tiếng.

“Tổng quản chưởng sách Cẩn Ngọc công công tới.” Bá Dong hạ giọng nói.

Cẩn Tiên công công gật đầu, phất phất tay, ý bảo Bá Dong đi ra ngoài.

Bá Dong quay người nhanh chóng rời khỏi, bước ra cửa, phát hiện nam tử cao lớn mặc mãng bào màu tím vẫn cung kính đứng trước cửa, đôi tay khoanh sau lưng, ngửa đầu nhìn không trung ngây người. Khác với những vị tổng quản khác, tổng quản chưởng sách là người rất ít khi tới cửa bái kiến, còn mỗi lần tới bái kiến đều có vẻ xa lạ. Đầu tiên để đệ tử vào trong thông báo, sau đó mới vào trong viện, sẽ không thiếu chút lễ tiết nào. Khác với tổng quản chưởng kiếm nghiêm khắc nóng nảy, cũng không có vẻ khéo hoạt bát khéo đưa đẩy của tổng quản chưởng ấn, tổng quản chưởng sách luôn ngồi trong Tàng Thư Lâu đọc sách trông như một nho sĩ trung niên. Nhưng không biết vì sao Bá Dong rất thích tổng quản chưởng sách luôn mỉm cười lễ phép này.

“Công công, sư phụ mời ngài vào trong điện.” Bá Dong cung kính nói.

Cẩn Ngọc công công khôi phục tinh thần, gật đầu rồi đi vào trong điện. Bá Dong phát hiện một con bướm đậu trên vai hắn, trong lòng cả kinh, đừng nói người bình thường cử động sẽ khiến con bướm sợ hãi bay đi, người tập võ có lệ khí rất nặng, con bướm càng không thể tới gần. Rốt cuộc tổng quản chưởng sách tu luyện võ công gì mà có thể che giấu khí thế tới cảnh giới như vậy. Trong lúc Bá Dong đang suy nghĩ, Cẩn Ngọc công công bước chân nhìn như chậm rãi đã đi vào trong điện.

“Cẩn Ngọc.” Cẩn Tiên công công mở mắt ra, tay cũng ngừng vê tràng hạt.

Cẩn Ngọc công công gật đầu, ngồi xuống một chiếc ghế dài.

Cẩn Tiên công công không đứng dậy chỉ cười khẽ nói: “Cơn gió nào đưa ngươi tới chỗ ta vậy.”

“Không phải một cơn gió.” Cẩn Ngọc công công lắc đầu.

“Thế thì là gì?” Cẩn Tiên công công nhìn Cẩn Ngọc công công.

“Là một tràng phong hoa tuyết nguyệt.” Cẩn Ngọc công công trầm giọng nói.

Sau khi im lặng một lúc lâu, Cẩn Tiên công công thở dài não nề: “Quả nhiên, hắn vẫn vào tòa thành đó.”

“Đúng vậy. Từ khi hắn bước vào tòa thành đó, bàn cờ đã bắt đầu, còn giờ chúng ta không thể không xuất hiện trên bàn cờ với thân phận quân cờ. Mà thân là quân cờ, chúng ta phải lựa chọn.” Cẩn Tiên công công cầm một chén trà trên bàn lên.

“Nguội rồi.” Cẩn Tiên công công nhắc.

“Không sao” Cẩn Ngọc công công giơ ngón tay chạm khẽ dưới đáy chén trà, chén trà nguội lập tức sôi trào, tỏa ra hơi nóng hôi hổi, hắn thổi khẽ rồi nhấp một ngụm.
“Dùng Miên Tức thuật để pha trà, sư phụ mà biết khéo tức chết.” Cẩn Tiên công công cười khẽ.

Cẩn Ngọc công công buông chén trà xuống, như đang tự nói với mình: “Chúng ta phải lựa chọn.”

“Chúng ta không thể lựa chọn. Trong triều có ba vương gia, bốn tướng quân, năm thượng thư cùng với mấy tòa thành trên giang hồ, vài đại thế gia, bọn họ đều có thể có lựa chọn của mình. Nhưng ngũ đại tổng quản của đại nội không thể lựa chọn, trên cuộn giấy giấu trong tấm biển trên Thái An điện viết tên ai, chúng ta phải chọn người đấy.” Cẩn Tiên công công ngưng cười, nói với vẻ nghiêm túc.

“Nhưng ta muốn chọn.” Cẩn Ngọc công công nói rất thản nhiên, nhưng mỗi chữ đều như đập mạnh vào trong lòng Cẩn Tiên công công.

“Cẩn Ngọc! Ngươi!” Cẩn Tiên công công kinh hãi.

“Cẩn Ngọc nói rất đúng, giờ phút này trong cuộn giấy trên tấm biển đó còn chưa viết tên!” Ngay lúc này, một giọng trầm đột nhiên vang lên, ánh sáng tím lóe lên, trong điện nhiều thêm một người.

Mắt to mày rậm, không giận mà uy.

Đại tổng quản chưởng kiếm, Cẩn Uy công công.

“Còn chúng ta, có thể ảnh hưởng tới cái tên cuối cùng được viết lên trên cuộn giấy đó, rốt cuộc là ai.” Một giọng nói mang theo ý cười tiếp lời, ngoài điện có thêm một bóng người mập mạp, gương mặt tươi cười nhưng trong mắt ẩn chứa vẻ sắc bén khó lòng phát hiện.

Tổng quản chưởng ấn, Cẩn Ngôn công công.

“Ba tháng trước ngươi triệu tập hội nghị tổng quản, nói với chúng ta ngươi gặp người đó ở Đại Phạm Âm tự. Tới giờ chúng ta lại nhận được tin, người đó đã bước vào Tuyết Nguyệt thành. Chuyện này nói nên rằng trận cờ mà chúng ta tưởng rằng đã tàn cục lại sống dậy. Trước đây chúng ta là quân cờ, nhưng hiện giờ chúng ta có thể trở thành người chơi cờ.” Cẩn Ngôn công công bước vào đại điện.

“Người chơi cờ? Cẩn Ngôn, ngươi quá coi trọng mình rồi đấy.” Cẩn Tiên công công cười lạnh nói.

Cẩn Ngôn công công vẫn mỉm cười đáp: “Khi ngươi vẫn là một tiểu thái giám, có từng nghĩ mình sẽ trở thành tổng quản chưởng hương có thể quản lý cả Hồng Lư Tự không? Giờ ngươi đứng trên địa vị cao, sao không nghĩ tới chuyện bước lên thêm tầng nữa, tay hái sao trời?”

“Tay hái sao trời?” Cẩn Tiên công công cười lạnh, toàn thân tỏa ra kiếm khí mãnh liệt khiến toàn bộ đại điện lay động. “Từ nhỏ hai người các ngươi đã thích cãi nhau, tới khi nào mới sửa được cái tật xấu này đây.” Cẩn Ngọc công công đứng dậy từ trên ghế, tay vung nhẹ lên, ép luồng kiếm khí lạnh lẽo kia xuống.

Cẩn Tiên công công hừ lạnh một tiếng: “Ngũ đại tổng quản nghe lệnh của hoàng thượng hành sự, chúng ta được sư phụ thu dưỡng từ nhỏ, sư phụ đã bao giờ nói những lời đại nghịch bất đạo như tay hái sao trời chưa?”

“Ta chỉ nói tay hái sao trời, chứ chưa nói muốn tranh sáng với nhật nguyệt. Cẩn Tiên, ngươi nhạy cảm quá đấy.” Cẩn Ngôn công công cũng xua tay hòa giải.

Cẩn Uy công công cầm kiếm đứng đó với bộ mặt uy nghiêm, cuối cùng cũng lên tiếng: “Cẩn Ngôn nói không sai. Nếu là trước đây đương nhiên chúng ta chỉ có thể chờ đợi thánh thượng lựa chọn. Nhưng nếu người đó lại xuất hiện, rất nhiều chuyện sẽ thành bất đồng. Hiện nay chỉ có chúng ta biết, nhưng một khi hắn bước vào Tuyết Nguyệt thành, như vậy càng ngày càng nhiều người sẽ biết. Chúng ta không thể chờ được. Lúc trước ngươi cưỡi khoái mã suốt mười ngày từ nước Vu Điền về Thiên Khai, chẳng phải cũng vì nguyên nhân này ư?”

Cẩn Tiên thở dài, không trả lời.

“Một năm qua có tới mấy chục tốp người ngựa rời khỏi Thiên Khải thành. Các ngươi có biết bọn họ đi đâu không?” Một giọng nói trầm trầm đột nhiên vang lên phía sau đại điện.

Bốn người đều kinh ngạc, người nào mà có thể lặng lẽ xuất hiện phía sau bọn họ không có chút khí tức nào? Bọn họ vội vàng quay đầu, chỉ thấy một người đàn ông trung niên mặc mãng bào màu tím, mái tóc bạc trắng đang ngồi trước tượng Phật Đà, bình tĩnh nhìn bọn họ.

Bốn người vội vàng quỳ lạy: “Đại tổng quản!”

Chỉ dùng thân phận bạn đọc sách lớn lên cùng hoàng đế, không quản lý bất cứ sự vụ nào trong đại nội, nhưng về mặt ý nghĩa lại thực sự là thủ lĩnh tối cao của các hoạn quan - Cẩn Tuyên đại tổng quản.

Cẩn Tuyên đại tổng quản nói tiếp: “Bọn họ chia ra đi tới Tuyết Nguyệt thành, Vô Song thành, Mộ Lương thành, Giang Nam Lôi gia, Thục Trung Đường môn, Ôn gia lâu đời ở Lĩnh Nam, núi Thanh Thành, núi Võ Đang, Thiếu Lâm tự, Vân Lâm tự, thậm chí còn tới Thiên Ngoại Thiên ở ngoài lãnh thổ cùng với Ám Hà không thể tìm ra đang ở đâu. Hầu hết các thế lực lớn trong võ lâm đều bị bọn họ phái người tới. Tranh đấu trong triều đình còn chưa kết thúc, tranh đoạt trên giang hồ đã bắt đầu.

Lúc này bốn người đứng dậy, nhìn nhau vài lần, không trả lời, vì bọn họ cũng không hiểu giờ phút này Cẩn Tuyên đại tổng quản định nói gì.

“Cẩn Ngôn, vừa rồi ngươi nói muốn ảnh hưởng tới cái tên trên cuộn giấy kia?” Cẩn Tuyên đại tổng quản đột nhiên nhìn về phía Cẩn Ngôn công công.

Cẩn Ngôn công công béo mập nghe vậy sợ tới mức mồ hôi đổ đầy đầu, vội vàng quỳ xuống: “Đại tổng quản, Cẩn Ngôn nhất thời khoác loác...”

“Đừng lo, ngươi không cần sợ ta như vậy.” Cẩn Tuyên công công vẫy tay: “Chúng ta vốn là sư huynh đệ, nhưng ta không sống cùng các ngươi từ nhỏ, cho nên từ xưa tới nay không thân thiết như các ngươi với nhau. Nhưng chuyện này hết sức quan trọng, giữa ngũ đại tổng quản chúng ta không được có hiểu lầm lẫn nhau. Người nói không sai, đúng là chúng ta có năng lực ảnh hưởng tới cái tên trên đó. Nhưng chúng ta không cần.”

“Không cần?” Bốn người đều khó hiểu.

“Đúng vậy, không cần. Bởi vì cái tên được viết trên cuộn giấy kia, chắc chắn do chúng ta lựa chọn!” Cẩn Tuyên đại tổng quản cao giọng nói.

Sau lưng bốn người đã thấm đẫm mồ hôi lạnh, những lời này có thể giải thích theo nhiều hướng, nhưng có một cách giải thích có thể khiến đám người bọn họ lập tức rơi đầu xuống đất.

“Đại tổng quản, hiện giờ chúng ta có nên phái người tới Tuyết Nguyệt thành không?” Chỉ có Cẩn Ngọc công công sắc mặt vẫn như thường, trầm giọng hỏi.

“Không cần. Đám người đó quá nóng vội. Bởi vì trong lòng họ sợ.”

“Chúng ta đợi ở đây thôi.”

“Hắn vào Tuyết Nguyệt thành chỉ là một khởi đầu, chờ tới ngày hắn bước vào Thiên Khải thành, đó mới là lúc chúng ta vào bàn!”

Chương 43: Sơn Thủy Kiếm cảnh

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Sư phụ, mọi người thường nói võ công trong thiên hạ, trên võ phu tầm thường có bốn cảnh giới. Kim Cương Phàm Cảnh, Tự Tại Địa Cảnh, Tiêu Dao Thiên Cảnh, Thần Du Huyền Cảnh. Cảnh giới sau cao hơn cảnh giới trước, sư phụ, người đang trong cảnh giới gì?” Thiếu niên múa trường kiếm hoa văn ngọn lửa trên mặt đất đầy tuyết, luyện tới mức mồ hôi đầm đìa nhưng vẫn không quên trò chuyện với sư phụ bên cạnh.

Nho sĩ trung niên mặc trường bào màu xám không để ý tới nó, mà chỉ lật từng trang sách một.

Thiếu niên vẫn hỏi tiếp không chịu ngừng: “Sư phụ, người nói võ học nhất đẳng có thể chia ra bốn loại cảnh giới, vậy kiếm thuật thì sao? Kiếm thuật có thể chia ra mấy cảnh giới?”

Nho sĩ mặc trường bào xám buông quyển trách trong tay xuống, chậm rãi đáp: “Sát Phố kiếm của ta không coi là kiếm thuật nhập lưu, không có cảnh giới. Nhưng ta gặp được một vị kiếm tiên, kiếm của hắn chia ra ba tầng cảnh giới.”

“Sư phụ, sao người lại khiêm tốn như vậy, kiếm của ai lại cao thâm hơn người được?” Thiếu niên miệng thì nói chuyện nhưng tay vẫn không ngừng luyện kiếm.

“Có. Kiếm của hắn chia ra ba tầng cảnh giới. Tầng thứ nhất: thấy núi là núi, thấy nước là nước. Tầng thứ hai: thấy núi không phải núi, thấy nước không phải nước. Tầng thứ ba: thấy núi vẫn là núi, thấy nước vẫn là nước.”

Thiếu niên nghe xong cười khổ một tiếng: “Cái này cao thâm quá, nghe chẳng hiểu gì cả.”

Nho sĩ áo xám nhắm hai mắt như đang nhớ lại kiếm thuật của người nọ. Một lát sau hắn đột nhiên giơ tay: “Kiếm lên!”

Thiếu niên cảm thấy thanh kiếm trong tay đột nhiên không chịu khống chế của bản thân, khiến kiếm tuột tay bay ra ngoài, dừng lại trên tay nho sĩ mặc trường bào màu xám. Nho sĩ mở mắt, đột nhiên vung nhẹ trường kiếm lên: “Ta từng học một kiếm của hắn, kiếm này tên là Lộ Hồng Yên Lục, con xem kỹ đây.”

Thiếu niên chỉ cảm thấy thân thể ấm lên, còn chưa kịp thấy rõ, nho sinh đã thu kiếm về.

“Sư phụ, con còn chưa thấy gì mà.” Thiếu niên vội vàng la lên.

Nho sinh mỉm cười, ném trả kiếm cho nó rồi quay người bỏ đi.

Thiếu niên nhận lại kiếm, vẻ mặt buồn bực, đang định đi theo, lại cảm thấy trên mặt hơi ngứa, giơ tay sờ thử lại chạm phải một cánh hoa đào, âm thầm kinh ngạc, vội vàng quay đầu.

Lại phát hiện trong mùa đông khắc nghiệt này, sau lưng lại là một cây hoa đào đỏ bừng. Chiêu kiếm đó khiến hơi ấm bùng lên, thúc giục khiến cây hoa đào lập tức nở hoa!

Lúc này Lôi Vô Kiệt mở mắt ra, tỉnh lại từ giấc mộng.

Cuối cùng cậu cũng biết Kiếm Tiên chia kiếm thành ba cảnh giới non nước rốt cuộc là ai, hắn từng chứng kiến sư phụ dùng Lộ Hồng Yên Lục, còn lần này lại tận mắt chứng kiến chiêu kiếm Nguyệt Tịch Hoa Thần, vị Kiếm Tiên này...

Lôi Vô Kiệt xoa đầu đang đau âm ỉ, lẩm bẩm: “Hiện giờ là sư phụ ta?”

Lôi Vô Kiệt nhìn quanh một chút, phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng xa lạ, chắc là gian nhà nào đó trong Tuyết Nguyệt thành, xung quanh không có ai. Hắn bước xuống khỏi giường, đẩy cửa ra, đi vào một khoảng sân, phát hiện ông chủ quán trọ luôn mặc áo xanh vẻ mặt lười biếng đang nằm phơi nắng trên một cái ghế dài.

“Ngươi tỉnh rồi.” Tiêu Sắt không quay đầu lại.

Lôi Vô Kiệt gật đầu, đi tới một thềm đá bên cạnh Tiêu Sắt ngồi xuống.

“Ngươi ngủ ba ngày.” Tiêu Sắt thản nhiên nói. Lôi Vô Kiệt gãi đầu: “Ta còn tưởng ngươi đã đi rồi.”

Tiêu Sắt hừ lạnh một tiếng: “Muốn ta đi đến vậy cơ à? Biết mình không trả nổi tám trăm lượng cho nên định ăn quịt?”

Lôi Vô Kiệt xấu hổ cười nói: “Ta tới xin đại sư huynh, ngươi chờ chút.”

“Xin cái gì mà xin, tam sư tôn đã đưa tiền cho hắn rồi, đừng bị hắn dọa.” Một giọng nói vang lên sau lưng, Lôi Vô Kiệt quay đầu lại, phát hiện Đường Liên cũng đang nằm phơi nắng trên nóc nhà.

“Đại sư huynh.” Cuối cùng Lôi Vô Kiệt cũng có thể đường đường chính chính gọi câu này.”

“Ờ, lần này xem như gọi đại sư huynh là chuẩn rồi. À mà, vị bên cạnh là tam sư đệ của ngươi.” Đường Liên cười nói.

Lôi Vô Kiệt sửng sốt: “Là sao?”

Tiêu Sắt chỉ quay người, không buồn để ý tới bọn họ.

Đường Liên tiếp tục nói: “Sau khi ngươi bái sư nhị sư tôn, Tiêu Sắt cũng được tam sư tôn thu vào môn hạ. Tuy nói trong Tuyết Nguyệt thành tất cả mọi người đều là sư huynh đệ, nhưng xét riêng ba vị thành chủ thì chỉ có ba chúng ta là đồ đệ. Bất kể thứ tự nhập môn hay bối phận của sư phụ, đều xếp như vậy. Ngươi nói đúng không, tam sư đệ?”

Tiêu Sắt hất mạnh chân, đá cái giày về phía sau.

“Dùng ám khí trước mặt Đường môn?” Đường Liên chẳng buồn nhìn, vung nhẹ tay lên đã hất bay cái giày kia đi.

Thế nhưng Lôi Vô Kiệt lại lập tức chạy hùng hục đi nhặt giày về, để trước mặt Tiêu Sắt, vẻ mặt vui sướng: “Thật không thể tưởng tượng nổi, không thể tưởng tượng nổi. Cuối cùng lại thành đồng môn với Tiêu huynh đệ. Chúng ta đi cùng nhau đã lâu, nghĩ tới chuyện sắp phải chia tay lại thấy luyến tiếc, giờ thì tốt rồi, sau này không cần tách ra nữa.”

Tiêu Sắt sửng sốt, lại đá một cái: “Ai muốn không tách ra với ngươi.” Đường Liên trên nóc nhà mỉm cười: “Lôi sư đệ đúng là trẻ con.”

Lôi Vô Kiệt vẫn mỉm cười vui vẻ: “Sau này ba huynh đệ chúng ta cùng nhau xông xáo giang hồ như ba vị thành chủ khi còn trẻ nhé? Cũng kiếm vài cái danh hiệu thiên hạ đệ mấy gì đó chơi?”

“Không tệ.” Đường Liên gật đầu cười nói.

Tiêu Sắt ngáp một cái, không nói gì.

“Đúng rồi, ngươi ngủ ba ngày rồi, mấy hôm nay có một chuyện lớn, có muốn nghe không?” Đường Liên đột nhiên nói.

“Chuyện lớn gì?” Lôi Vô Kiệt nghe vậy hứng thú hỏi lại.

“Liên quan tới Lôi Vân Hạc, cũng có thể coi là sư bá của ngươi. Sau khi ông ấy rời khỏi Đăng Thiên các bèn cưỡi hạc bay về núi Thanh Thành, lại một chỉ phá núi xanh, hai chỉ hất tung nóc Càn Khôn điện, ba chỉ kẹp lấy Thanh Tiêu kiếm của thủ tọa núi Thanh Thành Triệu Ngọc Chân. Nghe nói hai người đại chiến một đêm, thời gian đó sét đánh ầm ầm khắp núi Thanh Thành, mưa như trút nước, tất cả các đạo sĩ trên núi Thanh Thành xuống núi tránh xa hơn ba dặm. Ngoại trừ lục đại chân nhân lưu lại trên núi quan chiến ra, những người khác chỉ có thể đi tị nạn. Sau một đêm, Lôi Vân Hạc lại cưỡi hạc bay đi, nhưng Triệu Ngọc Chân chính miệng thừa nhận, trận chiến này Lôi Vân Hạc không bại. Nói cách khách, Lôi Vân Hạc tái xuất giang hồ đánh ngang tay với Triệu Ngọc Chân chắc chắn trong mười hạng đầu trên giang hồ. Rất nhiều người suy đoán, bước tiếp theo Lôi Vân Hạc sẽ tới Giang Nam Phích Lịch đường, đoạt lại vị trí gia chủ Lôi môn từ tay Lôi Thiên Hổ. Thế nhưng theo tin tức đệ tử Tuyết Nguyệt thành đưa về, Lôi Vân Hạc bay theo hướng ngược lại với Lôi gia bảo.” Đường Liên chậm rãi nói: “Tam sư tôn nói, chắc chắn Lôi Vân Hạc sẽ về Lôi môn, chỉ là không phải hiện tại.”

Lôi Vô Kiệt gật đầu: “Ông ấy từng nóisẽ cùng ta về thăm sư phụ. Nhớ lại lúc trước không tự lượng sức mình muốn leo qua mười lăm tầng các, thật hổ thẹn. Nếu lúc đó Cửu Thiên Dẫn Lôi của Lôi tiền bối đánh xuống, e rằng ta không thể đứng ở đây được rồi.”

Đường Liên cười nói: “Tam sư tôn còn nói, khi Lôi Vân Hạc tới Tuyết Nguyệt thành, cảnh giới đã xuống dốc không phanh, chỉ là Kim Cương Phàm Cảnh, quả thật xếp sau trong số rất nhiều trưởng lão. Chẳng qua bao năm rồi ông ấy vẫn ở trong các bế quan dưỡng khí, vừa vặn gặp được thiếu niên anh hùng như Lôi sư đệ tới leo các, cả cơ duyên lẫn trùng hợp mới khiến Lôi Vân Hạc trở lại Tiêu Dao Thiên Cảnh. Ông ấy cảm kích còn chẳng kịp, làm sao lại giết ngươi được.”

“Tiêu Dao Thiên Cảnh đã thần thông kinh thiên động địa nhường đó, vậy bước lên Thần Du Huyền Cảnh chẳng phải thật sự là thần tiên rồi à. Tam sư tôn có tới cảnh giới này không? Sư phụ ta thì sao?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

Tiêu Sắt cười lạnh một tiếng: “Bước lên Thần Du Huyền Cảnh có thể tĩnh tọa nhắm mắt mà tinh thần du lãm ngoài vạn dặm. Cảnh giới như vậy mấy trăm năm chưa chắc đã có một người đạt được, ngươi quá đề cao Tuyết Nguyệt thành này rồi.”

“Xem thường Tuyết Nguyệt thành như vậy, thế thì ngươi đừng có ở lại đây ăn vạ tám trăm lượng bạc, không chịu đi.” Đường Liên khinh thường nói.

Tiêu Sắt duỗi người, thản nhiên đáp: “Không phải tám trăm lượng mà là tám trăm vạn lượng.”

“Đúng rồi, sư huynh, vừa rồi huynh nói có vài chuyện muốn nói với ta. Ngoại trừ chuyện này ra còn chuyện gì nữa?”

Đường Liên mỉm cười: “À, còn một chuyện là lúc trước nhị sư tôn bảo ngươi hôm sau tới Thương Sơn gặp sư tôn. Nhưng tới hôm nay đã qua ba ngày, tính khí nhị sư tôn trước giờ đều không tốt, nếu ngươi còn không đi, e rằng cả đời này cũng chẳng cách nào bước vào Thương Sơn.”

Lôi Vô Kiệt nhảy dựng lên như bị sét đánh, hét lớn một tiếng: “Không xong rồi, sư huynh. Ta đi ngay đây.” Nói xong rảo bước chạy thẳng, nhưng mới chạy được một đoạn đột nhiên nhớ ra cái gì lại vòng về.

Đường Liên ném mạnh vật trong tay ra, chỉ thấy ánh đỏ lóe lên, một thanh kiếm phủ kín hoa văn ngọn lửa đã bay tới trước mặt Lôi Vô Kiệt.

“Đi đi. Tam sư tôn bảo ta chuyển cho ngươi một câu.”

“Câu gì?”

“Ông ấy nói, Lý Hàn Y tính khí không tốt. Ngươi đừng chết trên núi Thương Sơn.”

Chương 44: Vì sao rút kiếm?

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Đỉnh núi tuyết đọng, sườn núi mây trắng, ông trời khéo tạo, khác nào kỳ quan.”

Bài hát này miêu tả Thương Sơn, Thương Sơn được tạo thành từ mười chín ngọn núi, mười chín ngọn núi này lần lượt từ bắc vào nam là: Vân Lộng, Thương Lãng, Ngũ Thai, Liên Hoa, Bạch Vân, Hạc Vân, Tam Dương, Lan Phong, Tuyết Nhân, Ứng Nhạc, Quan Âm, Trung Hòa, Long Tuyền, Ngọc Cục, Mã Long, Thánh Ứng, Phật Đỉnh, Mã Nhĩ, Tà Dương.

Giữa mỗi hai ngọn núi đều có một suối nước chảy qua, chảy vào Nhĩ Hải, đây là mười tám khe suối nổi tiếng, tên của các khe suối lần lượt là: Hà Di, Vạn Hoa, Dương Khê, Mang Dũng, Cẩm Khê, Linh Tuyền, Bạch Thạch, Song Uyên, Ẩn Tiên, Mai Khê, Đào Khê, Trung Khê, Lục Ngọc, Long Khê, Thanh Bích, Mạc Tàn, Đỉnh Minh, Dương Nam.

Bất luận tên ngọn núi hay tên khe nước đều hết sức phong nhã, nhưng phong nhã nhất vẫn là tuyết Thương Sơn ngẩng đầu lên là nhìn thấy, đọng trên đỉnh núi quanh năm suốt tháng không tan, là thắng cảnh được mọi người ưa thích nhất trong bốn cảnh đẹp ‘Phong Hoa Tuyết Nguyệt’. Lôi Vô Kiệt bước từng bước một lên trên, hắn không biết Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên Lý Hàn Y ở ngọn núi nào, chỉ có thể lang thang không mục tiêu, bởi vì hắn biết, ngay từ khi hắn bước vào Thương Sơn, nếu muốn tìm được Lý Hàn Y, vậy chỉ có một khả năng, đó là Lý Hàn Y muốn hắn tìm thấy.

Không biết bao lâu sau, cuối cùng Lôi Vô Kiệt cũng cảm thấy mệt mỏi, bèn ngồi xuống một bậc thang, nhìn xuống bên dưới, lúc này hắn mới phát hiện mình đã đi xa như vậy. Hắn nhìn Tuyết Nguyệt thành bên dưới, đột nhiên mỉm cười.

“Cười cái gì?” Đột nhiên có một âm thanh hỏi hắn.

“Chỉ đột nhiên cảm thấy Tuyết Nguyệt thành rộng lớn là vậy, nhưng từ trên núi nhìn xuống lại như một bàn cờ nho nhỏ.” Lôi Vô Kiệt nhếch miệng cười đáp.

“Ngươi thích chơi cờ à?”

Lôi Vô Kiệt lắc đầu: “Ta không biết chơi cờ, từ nhỏ ta đã không ngồi yên được, chỉ thấy sư phụ thường xuyên chơi cờ với chính mình.”

“Lên đây đi.”

Lôi Vô Kiệt đứng dậy, phủi bụi đất trên người, tiếp tục đi lên trên, đi thêm thời gian nửa khắc nữa rốt cuộc cũng tới sườn núi, chỉ thấy một gian nhà tranh không lớn mấy tại đó. Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y người mặc áo trắng, mặt phủ khăn xám đang nhắm mắt ngồi trước gian nhà.

“Sư phụ.” Lôi Vô Kiệt đột nhiên quỳ rạp xuống đất, nước mắt tràn mi.

Lý Hàn Y mở mắt ra, gật đầu.

Sau chuyện này, cặp thầy trò này rốt cuộc cũng bái sư.

Dưới chân núi Tuyết Nguyệt thành, Tiêu Sắt vẫn lười biếng nằm phơi nắng, miệng ngậm một cọng cỏ đuôi chó, nhàm chán nhìn lên không trung. Đường Liên trên nóc nhà thản nhiên nói: “Năm đó khi Liên Nguyệt sư phụ đưa ta tới Tuyết Nguyệt thành, bảo ta phải thay Đường môn ở lại Tuyết Nguyệt thành đợi một người. Ngươi là người đó ư?”

“Không phải.” Tiêu Sắt trực tiếp trả lời.

Đường Liên cười: “Ta cũng cảm thấy không phải.”

Tiêu Sắt đong đưa cọng cỏ: “Ngươi đường đường nam nhi đại trượng phu, có chờ cũng là chờ một cô nương như hoa như ngọc, chờ một ông lão như ta làm gì?”

“Đúng thật ta là nam nhi đại trượng phu, nhưng ngươi có chỗ nào giống ông lão. Ngươi lúc nào cũng ra vẻ trải hết chuyện đời, nhưng thực tế ngươi bao tuổi? Chẳng qua chỉ lớn hơn Lôi Vô Kiệt một hai tuổi chứ mấy.” Đường Liên đáp. Tiêu Sắt bĩu môi: “Không cần ngươi quản.”

“Ai dư hơi quản ngươi, chẳng qua có người sẽ đến quản ngươi, Tam sư đệ.” Đường Liên đột nhiên đứng dậy, khóe miệng nở nụ cười không có ý tốt.

“Hả?” Tiêu Sắt nhíu mày.

“Tạm biệt.” Đường Liên tung người, đã nhảy đi.

Tiêu Sắt thầm hô không ổn, nhảy xuống khỏi ghế, đang định chạy trốn đã thấy một thanh trường thương màu ô kim đánh tới trước mặt. Tiêu Sắt cau mày lui lại một bước, thanh trường thương đập tan cái ghế hắn vừa nằm.

Tiêu Sắt thở dài: “Đại tiểu thư, cô định đánh hết ghết ngồi của ta hay sao?”

Con gái Thương Tiên, Tư Không Thiên Lạc bề ngoài thanh tú, giữa hai hàng mi bừng bừng khí khái, thu hồi trường thương cười lạnh nói: “Lại trốn đây lười biếng rồi?”

“Lười biếng cái gì, ta đã nói với các ngươi rồi mà, ta sẽ không tập võ. Hiện giờ mỗi ngày ta đều chơi ba ván cờ với cha cô, buổi sáng thì xem sổ sách, vất vả lắm rồi mà!” Tiêu Sắt nhổ cọng cỏ đuôi chó ra, bất mãn nói.

“Xì, cứ hết ăn lại nằm như vậy cũng đòi mỗi tháng nhận tám trăm lượng? Cũng xứng làm đệ tử của Thương Tiên?” Tư Không Thiên Lạc vung thanh trường thương đuổi theo. “Bản tiểu thư sẽ không tha cho ngươi, chẳng phải khinh công của ngươi trác tuyệt sao? Sau này ngươi phụ trách giúp bản tiểu thư luyện thương nhé?”

“Hả?” Tiêu Sắt kinh hãi, lắc người một cái, đã chạy tới cửa.

Thiên hạ có vô số khinh công, Thê Vân Tung của Võ Đang, Đạp Tuyệt Vô Ngân của Thiên Sơn phái, Bát Bộ Truy Thiền của Phi Vân các đều là khinh công nhất đẳng. Nhưng Đạp Vân Thừa Phong bộ vẫn được xưng là khinh công đệ nhất thiên hạ, đơn giản là vì khinh công bình thường chỉ có thể tô điểm thêm, còn nó có thể đặt song song với võ công.

“Hừ, ngươi chạy đi đâu được đây!” Tư Không Thiên Lạc cầm thương đuổi theo. Lần trước bị Tư Không Thiên Lạc dẫn gió lớn khắp con phố đánh tan một ống tay áo, nhưng đó là vì khi đó mục đích của Tiêu Sắt là ngăn cản cô, còn giờ tình hình đã khác. Nếu Tiêu Sắt quyết tâm chạy trốn, như vậy trừ phi Thương Tiên đích thân tới, bằng không muốn bắt được hắn thật sự không đơn giản. Tiêu Sắt rảo bước một cái đã lao ra sân, nhưng Tư Không Thiên Lạc đâu cam lòng từ bỏ như vậy, vung thanh trường thương, lập tức đuổi theo.

Một thiếu niên áo xanh, một thiếu nữ áo đen, hai người bắt đầu truy đuổi không ngừng nghỉ trong Tuyết Nguyệt thành.

Lạc Minh Hiên đang đổ xúc xắc với sư phụ Doãn Lạc Hà, thua tới mức thương tích đầy mình, lúc này lại đi ra khỏi đại điện, chứng kiến hai thân ảnh lướt qua trước mặt mình, không khỏi xoa xoa hai mắt: “Trời ạ, đây là khinh công gì vậy? Sao tốc độ nhanh thế?”

Lạc Hà Tiên Tử tuổi đã quá ba mươi nhưng gương mặt vẫn như thiếu nữ, nhíu mày rồi nói: “Đạp Vân?”

Lạc Minh Hiên cười trên nỗi đau của người khác: “Sau này có người chơi với Thiên Lạc muội muội rồi, chúng ta cũng bớt chút phiền phức. mà không biết tiểu tử kia thế nào rồi, đi theo nhị thành chủ tính khí kỳ quái ấy chắc chắn sẽ phải chịu rất nhiều đau khổ.”

Còn trong Thương Sơn, Lý Hàn Y đột nhiên hỏi: “Lôi Vô Kiệt, vì sao ngươi lại rút kiếm?”

Lôi Vô Kiệt đần ra tại chỗ, trầm ngâm một lúc lâu vẫn không trả lời.

“Có người rút kiếm là vì muốn làm anh hùng, dùng uy thế của kiếm để giải quyết chuyện bất bình trong thiên hạ. Có người rút kiếm là vì sợ hãi, vì nếu hắn không rút kiếm, người khác sẽ rút kiếm; nếu không muốn chết chỉ có thể rút kiếm. Như vậy, Lôi Vô Kiệt, ta hỏi ngươi, vì sao ngươi lại rút kiếm?” Lý Hàn Y tiếp tục nió.

Lôi Vô Kiệt vẫn không biết trả lời ra sao.

“Năm xưa vì sao ngươi lại cầm kiếm lên?” Lý Hàn Y nhìn hắn.

Lôi Vô Kiệt nhớ lại một lúc rồi đáp: “Ngày đó sư phụ vung tay áo lên, một thanh trường kiếm đỏ rực như lửa phóng thẳng lên trời, một luồng sáng đỏ nhuộm hồng áng mây. Cả đời ta chưa từng thấy kiếm thuật huyền diệu như vậy, sư phụ hỏi ta có muốn tập kiếm không, lúc đó ta không do dự, chỉ vì rung động trước vẻ đẹp của chiêu kiếm đó.”

“Đúng, kiếm là thứ đẹp nhất trên thế gian. Nếu sư phụ ngươi không chứng kiến vẻ đẹp của chiêu kiếm, chắc đã chẳng đến gặp tình cảnh như hiện giờ. Nhưng ngươi đang nói tới tập kiếm còn ta đang nói tới rút kiếm, hai thứ hoàn toàn bất đồng. Tập kiếm có thể bàn phong lưu, nhưng rút kiếm lại chỉ có thể luận sinh tử!” Khi Lý Hàn Y nói ra lời cuối, hắn cau mày, giọng nói mang theo cảm giác uy nghiêm.

Lôi Vô Kiệt lắc đầu, sinh tử? Đúng vậy, trên giang hồ sinh tử là chuyện rất đơn giản, dường như chỉ một lời không hợp là có thể rút đao chém giết, đao kiếm vạch một vệt trên cổ, chết tới không thể chết hơn. Nhưng Lôi Vô Kiệt nghe nhiều câu chuyện giang hồ như vậy, bất luận say mê giang hồ thế nào, nhưng trước nay lại không ủng hộ giang hồ như vậy. Trên giang hồ thắng bại là chuyện thường tình, nhưng việc gì phải phân sinh tử. Lôi Vô Kiệt chậm rãi nói: “Rút kiếm có thể luận kiếm, không cần phân sinh tử.”

“Ngươi không muốn phân sinh tử nhưng người khác lại rút kiếm với ngươi, muốn ngươi chết. Như vậy ngươi định chịu chết ư?” Lý Hàn Y hỏi.

Lôi Vô Kiệt chỉ cảm thấy đầu óc rối tung, không biết nên trả lời như thế nào.

Lý Hàn Y cười lạnh một tiếng, vung nhẹ tay phải, một thanh trường kiếm từ trong nhà tranh bay ra, cắm trước mặt Lôi Vô Kiệt.

“Thanh kiếm này tên là Thính Vũ, là quà nhập môn mà vi sư tặng cho ngươi.”

Lôi Vô Kiệt bước lên trước một bước, cầm lấy thanh kiếm này, đó là một thanh kiếm trường kiếm tinh xảo thanh tú, hết sức nhẹ nhàng, cầm trên tay như không cảm nhận được trọng lượng. Trong lúc hắn còn đang không hiểu vì sao Lý Hàn Y đột nhiên thay đổi đề tài, thì đã cảm thấy kiếm khí hiện lên xung quanh. Lôi Vô Kiệt lập tức ngẩng đầu, lại phát hiện áo trắng của Lý Hàn Y bay phấp phới, giữa hai hàng mi ẩn hiện chút sát ý!

“Đến đây, rút kiếm với ta!” Lý Hàn Y cao giọng nói.

Chương 45: Thanh kiếm nhận chủ

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Không phải Lôi Vô Kiệt chưa từng rút kiếm với Lý Hàn Y, ngày đó ở Đăng Thiên các, Lôi Vô Kiệt từng dùng hết công lực, chém ra cả chiêu kiếm Liệt Hỏa Oanh Lôi. Nhưng ngày đó là vì Lôi Vô Kiệt muốn tìm cơ hội gặp Lý Hàn Y, hiện giờ, có vẻ hắn không có lý do rút kiếm.

“Đến đây, rút kiếm!” Lý Hàn Y cau mày, kiếm triều tỏa ra mãnh liệt quanh người, toàn bộ sườn núi bao phủ trong tiếng gào thét của cuồng phong, cây cối rung chuyển, từng mảng lá cây rụng xuống bay theo gió.

Lôi Vô Kiệt cảm nhận được uy hiếp chưa từng thấy, thân thể lung lay như sắp ngã, không nhịn được muốn vận Hỏa Chước thuật, nhưng chỉ vừa vận khí đã lập tức bị luồng kiếm khí lạnh giá kia ép xuống.

“Ta nói, rút kiếm.” Giọng nói của Lý Hàn Y vang lên lạnh lùng.

Lôi Vô Kiệt chỉ có thể đặt tay lên chuôi kiếm, nhưng vẫn không rút kiếm.

“Kiếm lên!” Lý Hàn Y vung nhẹ cánh tay, thanh Thiết Mã Băng Hà danh chấn thiên hạ rời vỏ bay tới tay hắn.

Rốt cuộc Lôi Vô Kiệt không còn lựa chọn, nắm chặt lấy chuôi kiếm: “Sư phụ, đắc tội!”

Lý Hàn Y không nói gì, vung mạnh thanh trường kiếm lên. Chỉ thấy trong chốc lát, gió trên núi ngưng bặt, những chiếc lá cây rụng xuống cũng đông lại giữa không trung, chim chóc kinh hãi bay khỏi khu rừng ngừng lại ngay khoảnh khắc giang cánh, sau đó một luồng kiếm khí lướt qua bầu trời, chém áng mây trên trời thành hai nửa.

Sau lưng Lôi Vô Kiệt đã ướt sũng, hắn đặt thanh kiếm xuống thở dài một tiếng, hắn vẫn không rút kiếm ra. Giữa thanh Thính Vũ kiếm này và vỏ kiếm dường như bị cái gì gắn lại, hắn dùng hết sức lực toàn thân vẫn không thể rút ra được. Cũng may cuối cùng khi Lý Hàn Y xuất kiếm lại đột nhiên đổi hướng, nếu không giờ phút này e rằng Lôi Vô Kiệt đã là người chết.

“Sư phụ...” Lôi Vô Kiệt lau mồ hôi, nhìn Lý Hàn Y đầy nghi hoặc.

“Thính Vũ kiếm là thanh kiếm do Kiếm Linh trủng đúc thành, biết nhận chủ. Trong lòng ngươi không có ý chí rút kiếm, cho nên ngươi không rút nó ra được. Ngươi cần tìm ra lý do rút kiếm của mình.” Lý Hàn Y khoanh tay sau người, thanh Thiết Mã Băng Hà lại trở về trong vỏ kiếm.

Lôi Vô Kiệt vô cùng ngưỡng một bản lĩnh ngự kiếm xuất thần nhập hóa của Lý Hàn Y: “Sư phụ, ta phải mất bao lâu mới có thể ngự kiếm như người?”

“Ngự kiếm? Còn chưa rút kiếm đã đòi ngự kiếm, với tư chất của ngươi, ta thấy ít nhất cũng phải mười năm.” Lý Hàn Y không hề lưu tình.

“Mười năm? Nhưng hồi ở nước Vu Điền ta từng gặp một thiếu niên của Vô Song thành, có thể một mình khống chế năm thanh phi kiếm.” Lôi Vô Kiệt hơi chán chường.

“Phi kiếm?” Lý Hàn Y nhíu mày: “Có phải hắn cõng một cái hộp kiếm không?”

“Đúng vậy.” Lôi Vô Kiệt nhớ lại một chút. “Người đó cõng một cái hộp kiếm, trong hộp kiếm có mười hai thanh phi kiếm khá nhỏ cùng một thanh trường kiếm màu đỏ lửa. Mấy thanh phi kiếm kia tên là Vân Toa, Khinh Sương, Nhiễu Chỉ Nhu gì đó.”

“Là Thập Tam Kiếm Hạp của Âu Dương Vô Song. Không ngờ sau trăm năm cuối cùng Vô Song thành cũng có người mở được hộp kiếm này.” Thần sắc Lý Hàn Y hơi đổi.
Lôi Vô Kiệt vội vàng cười làm lành: “Sư phụ ơi, không thì chúng ta thay thanh kiếm khác, bắt đầu luyện kiếm?”

“Luyện kiếm?” Lý Hàn Y lạnh lùng nói: “Chúng ta đã bắt đầu rồi. Sau này cứ mỗi ngày ta sẽ thử kiếm với ngươi một lần, khi nào ngươi rút được kiếm ra trước mặt ta, ta sẽ dạy ngươi kiếm thuật.”

“Hả?” Lôi Vô Kiệt kinh hãi.

Lý Hàn Y đã quay người đi vào gian nhà tranh.

“Rút kiếm! Được, rút kiếm!” Lôi Vô Kiệt vận Hỏa Chước thuật lên thẳng cảnh giới Già Lâu La, dốc hết chân khí toàn thân muốn rút thanh kiếm ra, nhưng thanh kiếm này vẫn không hề lay chuyển, cuối cùng đành phải từ bỏ. Hắn thở dài, thầm nghĩ tính khí Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên đúng là kỳ quái.

Lý do rút kiếm thật sự quan trọng đến vậy ư?

Còn trong gian nhà tranh nhìn như yên tĩnh, thật ra còn một người khác đang ngồi.

Người mặc áo đen, gương mặt mỉm cười, tam thành chủ của Tuyết Nguyệt thành Tư Không Trường Phong đang ngồi trong góc nhà tối đen, chậm rãi thưởng trà, dưới chân là một lư hương tỏa khói tím.

“Ngươi đưa Thính Vũ kiếm cho hắn? Đó là thanh kiếm đầu tiên ngươi nhận được khi bước vào giang hồ, ngươi đúng là hào phóng với tên đồ đệ này.” Tư Không Trường Phong cười nói.

Lý Hàn Y không nói gì, chỉ ngồi xuống bên cạnh Tư Không Trường Phong.

“Thật ra lúc nãy ngươi thực sự hy vọng hắn có thể rút kiếm ra. Khoảnh khắc sinh tử, buộc phải rút kiếm ra, đây vốn là cách tốt nhất. Sợ nhất là người không rút kiếm vì mình mà rút kiếm vì người khác.” Tư Không Trường Phong nói một câu mang chút ẩn ý khó hiểu.
Lý Hàn Y không tiếp tục đề tài này, chỉ hỏi: “Vị đệ tử kia của ngươi thì sao?”

“Khinh công trác tuyệt, ta thấy luyện thêm vài năm nữa sẽ chẳng kém đạo tặc đệ nhất giang hồ Mặc La Sinh bao nhiêu. Năng lực tính toán sổ sách cũng không tồi, mới đến mấy ngày đã xử lý xong khoản nợ để lâu mấy tháng nay.” Tư Không Trường Phong cười nói. “Nhưng...”

“Nhưng sao?” Lý Hàn Y nhướn mày.

“Nhưng ẩn mạch bị tổn thương, e rằng cả đời này không tập được võ công thượng thừa. Ban đầu thấy hắn mang theo Vô Cực côn, ta còn tưởng rằng mấy lời không biết võ công là lừa ta.” Tư Không Trường Phong thở dài.

“Ẩn mạch bị tổn thương!” Cho dù là Lý Hàn Y luôn trấn định lúc này cũng phải kinh hãi: “Sao lại như vậy?”

“Ban đầu ta cũng không tin, nhưng ta xem mạch đập của hắn. Ẩn mạch chết đã đứt, nếu muốn vẫn có thể cưỡng ép vận công, nhưng khí huyết sẽ cuộn lên, lúc nào cũng có thể đứt hết kinh mạch toàn thân mà chết. Đúng là năm xưa trong Thiên Khải thành có người hạ độc thủ với hắn. Nhưng chính hắn không chịu nói ra, ta cũng không hỏi lại.” Tư Không Trường Phong nói.

“Ẩn mạch bị tổn thương, có thuốc gì chữa được không?” Lý Hàn Y nhíu mày.

“Có.” Tư Không Trường Phong trả lời rất dứt khoát.

“Là thuốc gì?” Lý Hàn Y biết tam sư đệ của mình tinh thông y thuật, nếu hắn nói có chắc chắn không phải lời nói xuông.

“Bồng Lai tiên đảo, tiên nhân hải ngoại, Bổ Hồn Thiên thuật.” Tư Không Trường Phong gằn từng chữ một.

Lý Hàn Y trầm ngâm nửa ngày, sau đó khẽ lắc đầu.

Tư Không Trường Phong cười: “Không tập võ cũng là chuyện tốt, đồ đệ kia của ngươi có võ công cao là đủ rồi.”

Lý Hàn Y đột nhiên nghĩ tới điều gì, lại hỏi: “Lần này tới nước Vu Điền, ngươi có gặp thằng nhóc của Vô Song thành không?”

“Ngươi nói thằng nhóc mở được Thập Tam Kiếp Hạp của Vô Song thành hả? Ta gặp rồi.” Tư Không Trường Phong gật đầu.

“Nó đã tập được Phi Kiếm thuật?” Lý Hàn Y hỏi.

“Hiện giờ nó có thể khống chế ít nhất sáu thanh phi kiếm. Lúc đó công lực của nó không đủ, ta giả vờ dùng Lưu Chuyển thần thông, khống chế mười hai thanh kiếm của nó. Mười hai thanh kiếm đều có ý phản kháng mơ hồ đối với ta, không tới ba năm, kiếm thai của mười hai thanh phi kiếm đều sẽ thành hình. Chỉ có thanh thứ mười ba, Đại Minh Chu Tước còn cần chút thời gian.” Tư Không Trường Phong nói.

Lý Hàn Y hừ lạnh một tiếng.

“Sau này bọn chúng sẽ phải đối mặt với kỳ tài trăm năm có một như vậy. Hàn Y, ngươi gánh trọng trách đấy.” Gương mặt Tư Không Trường Phong mỉm cười như đang vui sướng khi người khác gặp họa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau