THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Già Lâu La

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Đỉnh Thương Sơn.

Nho sĩ trung niên mặc áo đen ngồi ngay ngắn tại đó, trước mặt đặt một bàn cờ, bên cạnh đặt một thanh trường thương màu ô kim.

Thương Tiên, Tư Không Trường Phong.

Tay hắn cầm quân cờ màu trắng, trầm ngâm một lát mới đặt một quân cờ xuống.

“Đùng” một tiếng, hắn đặt một quân cờ xuống, bàn cờ lại có thêm một cái lỗ.

Tư Không Trường Phong cười khổ một tiếng, nói: “Người còn nhớ chuyện ta nói với ngươi mấy hôm trước không. Ở nước Vu Điền ta gặp đệ tử Lôi môn bên cạnh Đường Liên kia, hắn biết Hỏa Chước thuật, nếu ta đoán không lầm, hắn là đệ tử của Lôi Oanh.”

“Nghe nói lúc này hắn đã bước vào Hạ Quan thành, đang leo Đăng Thiên các. Nếu ta đoán không lầm, chắc hắn tới vì ngươi. Ta e ngươi không thoát nổi khoản nợ với Lôi Oanh rồi.”

“Hừ.” Tiếng hừ lạnh vang lên không biết từ đâu.

“Hơn nữa đứa trẻ kia cũng mặc áo đỏ, giống hệt mẫu thân nó năm xưa.” Tư Không Trường Phong lại đặt một quân cờ xuống.

Thế nhưng người nấp trong bóng tối kia lại không dùng kiếm khí đục lỗ nữa, im lặng một hồi lâu rồi mới hỏi: “Ngươi có chắc đúng là người đó không?”

“Nếu ngươi thấy ngươi cũng biết ngay. Ánh mắt đó giống hệt mẫu thân hắn. Nhưng tính cách ngây ngô kia rõ ràng là giống cha.” Tư Không Trường Phong cười nói.

“Hạt giống đã trưởng thành, từng quân cờ đều đã vào ván.” Người trong bóng tối thở dài.

“Đúng vậy, Đường Liên là hạt giống, Thiên Lạc là hạt giống, bây giờ hạt giống thứ ba rốt cuộc cũng bước vào ván. Ước định mười bốn năm trước cũng sắp đến lúc thực hiện.” Tư Không Trường Phong thấy đối phương không còn hứng thú chời cờ, bèn thu bàn cờ lại: “Lần này chưa thủng mấy lỗ, về sửa lại chút, lần sau còn đánh được.”

“Quân cờ đã vào cuộc, vậy người chơi cờ thì sao?”

Tư Không Trường Phong đứng dậy, nhấc thương dưới đất lên: “Trên ván cờ này không có người chơi, ai ai cũng là quân cờ. Nếu nhất định phải nói có người chơi cờ, như vậy khi ván cờ chính thức bắt đầu, hắn đã chết.”

“Chúng ta có thể đi lại không?” Tư Không Trường Phong cảm thấy một đợt lá rụng thổi qua trước mắt, một người mặc áo trắng cầm trường kiếm đứng quay lưng về phía hắn.

Tư Không Trường Phong lắc đầu: “Quân tử không đi lại.”

“Nhưng ta không phải là quân tử.” Người cầm trường kiếm kia đi về phía trước.

Tư Không Trường Phong đi theo: “Định tới gặp đứa bé kia à? Với năng lực của đứa bé kia, vốn dĩ nhiều nhất là lên tới tầng thứ mười hai, nhưng có một kẻ nhiều chuyện mời hắn uống một bình Phong Hoa Tuyết Nguyệt, hiện giờ công lực của hắn tăng liền ba tầng, e rằng có thể bước lên tầng mười sáu thật.”

“Phong Hoa Tuyết Nguyệt? Là hắn à?”

“Đúng vậy, là hắn.”

“Hôm nay hắn đang ở đâu? Sao không đến cùng ngươi?”

“Hắn muốn cất cái Mạnh Bà Thang kia, nói phải tới tiên sơn nơi hải ngoại tìm kiếm thuốc dẫn cuối cùng.”

“Mạnh Bà Thang? Hắn muốn quên chuyện quá khứ đến vậy sao?”

“Hắn chỉ muốn quên một chuyện thôi. Nhưng vì quên chuyện đó, cho dù quên hết mọi việc, hắn cũng hoàn toàn không để ý.”

“Thằng điên.”

“Không phải chỉ mình hắn là thằng điên, ngoại trừ đệ tử của Lôi Oanh ra còn có đệ tử của một thằng điên khác cũng tới, còn giả bộ làm thư sinh, mang theo một tiểu đạo sĩ, cưỡi một con ngựa già nghiêng ngả đi vào thành.” “Đạo sĩ? Ngươi bảo hắn à?” Người cầm kiếm đứng dậy.

“Núi Thanh Thành, Triệu Ngọc Chân.” Tư Không Trường Phong chậm rãi nói, chẳng qua chữ ‘Chân’ cuối cùng còn chưa nói xong, bóng trắng đã lóe lên, người cầm kiếm đã lao vút xuống chân núi.

“Ài. Hôm nay tầng mười bốn do khuê nữ nhà ta trấn thủ, ta còn chẳng vội như ngươi.” Tư Không Trường Phong thở dài, cũng tung người nhảy tới, lao nhanh xuống chân núi.

Đường Liên nhìn con chim lớn như ẩn như hiện sau lưng Lôi Vô Kiệt, cau mày nói: “Đây là cảnh giới thứ sáu của Hỏa Chước thuật, Già Lâu La? Mới là cảnh giới thứ sáu đã có uy lực như vậy rồi, năm xưa Lôi Oanh tiền bối lên tới cảnh giới thứ chín, uy thế còn đến nhường nào?”

“Sư huynh, đắc tội.” Lôi Vô Kiệt bước tới một bước, tay phải vung mạnh quyền ra.

Quyền chưa tới, khí đã tới! Lôi môn Vô Phương quyền!

Ngoài dự kiến của Lôi Vô Kiệt, chiêu Vô Phương quyền này chỉ là hư trương thanh thế nhưng Đường Liên lại chẳng hề né tránh, vai phải dính trọn một đòn. Đường Liên đau đớn trợn mắt nhe răng, ôm bả vai lui lại ba bước, hét lớn: “Thật lợi hại!”

“Hả?” Lôi Vô Kiệt đờ ra tại chỗ..

“Quả không hổ danh cao thủ của Lôi gia bảo! Vô Phương quyền này e rằng đã có công lực chín tầng!” Đường Liên than thở, ra vẻ khâm phục.

“Sư huynh nói linh tinh gì thế? Ta chỉ tùy tiện đánh một quyền thôi mà!” Lôi Vô Kiệt vẫn chẳng hiểu đầu cua tai nheo.

“Xem Thiên La Địa Võng của ta!” Tay phải của Đường Liên vung lên, Thiên La Địa Võng mà Đao Ti của Ám Hà đã bố trí đột nhiên xiết chặt lại, nếu là người thường chắc chắn đã bị xiết tới chia năm xẻ bảy dưới đòn này!

Nhưng Lôi Vô Kiệt không phải người thường. Khi vận Hỏa Chước thuật tới cảnh giới Già Lâu La, xung quanh cơ thể Lôi Vô Kiệt đã được khí của Hỏa Chước thuật bao phủ, binh khí bình thường muốn làm thương tổn tới hắn, trước hết phải phá vớ được luồng khí của Hỏa Chước thuật này đã. Thế nhưng Ám Hà Đao Ti đâu phải binh khí bình thường.

“Phá!” Lôi Vô Kiệt lập tức vận chân khí toàn thân chống đỡ Thiên La Địa Võng trận do Đao Ti tạo thành.

Thế nhưng Đao Ti kia tới cách thân thể Lôi Vô Kiệt hơn một thước đã cháy sạch, Lôi Vô Kiệt đang muốn đánh một trận thật lớn cũng choáng váng đầu óc: “Sư huynh, đây mà là Đao Ti à? Đây là tơ nhện hả, kéo một cái đã đứt rồi.”

“Nói bậy, rõ ràng là Hỏa Chước thuật của ngươi thật sự quá lợi hại! Đao Ti của ta là vũ khí tuyệt đỉnh trong thiên hạ, thế nhưng vẫn bị ngươi phá vỡ.” Đường Liên nói rất đường hoàng: “Người đi đi, ta không phải đối thủ của ngươi.”

Lôi Vô Kiệt dở khóc dở cười: “Sư huynh, ngươi diễn kịch kém quá. Huống chi nơi này chỉ có hai người chúng ta, ngươi muốn nương tay thì cứ nương tay, ta sẽ không nói với người khác đâu mà.”
Đường Liên cả giận nói: “Ta đường đường đại đệ tử Tuyết Nguyệt thành, ngươi nói ai nương tay? Ăn một phát Phật Nộ Đường Liên của ta.” Đường Liên giả bộ định lấy ra. Lôi Vô Kiệt vừa nghe bốn chữ ‘Phật Nộ Đường Liên’ lập tức sợ tới mức run lên bần bật, chân khí vừa buông ra lại nâng về. Kết quả Đường Liên moi chỗ nọ móc chỗ kia cả nửa ngày mới nói: “Lúc ra ngoài vội quá, hình như quên không mang theo.”

“Sư huynh...” Lôi Vô Kiệt đã không còn lời nào để nói.

Trong số các đệ tử đông đảo của Tuyết Nguyệt thành, Đường Liên luôn luôn dùng hình tượng nghiêm túc, ổn thỏa để tiếp xúc với người khác. Lúc này hắn cũng lười giả bộ tiếp, vẫy tay ném một lọ thuốc cho Lôi Vô Kiệt: “Uống nó vào, sau đó lên tầng mười lăm đi.”

“Cái gì đây?” Lôi Vô Kiệt nhận lấy bình thuốc, vẫn không hiểu gì cả.

“Người biết Đường môn là thế gia ám khí đệ nhất giang hồ, vậy ngươi có biết độc của Đường môn cũng nổi tiếng như Ôn gia, Nam Cương Vu gia không.” Đường Liên ngạo nghễ đáp.

“Đương nhiên biết.” Lôi Vô Kiệt vội vàng gật đầu.

“Bình thuốc này tên là Băng Thanh Thủy, người thường uống vào thì máu huyết toàn thân sẽ đóng băng chỉ trong chốc lát, ngã xuống chết ngay. Nhưng ngươi thì khác, sau khi ngươi vận Già Lâu La cảnh cảm thấy ra sao?” Đường Liên hỏi.

Lôi Vô Kiệt cười khổ một tiếng: “Toàn thân nóng bỏng, như rơi vào lò lửa.”

“Quả nhiên là vậy, vừa rồi nhìn ngươi vận công ta đoán nội lực của ngươi đã đủ để vận Già Lâu La cảnh nhưng thân thể của ngươi vẫn chưa thể gánh vác được. Nếu vận công quá lâu, ta sợ ngươi sẽ tự khiến mình bị thương. Cho nên ta cho ngươi bình Băng Thanh Thủy này. Sau khi uống nó vào, ít nhất có thể bảo vệ tâm mạch của ngươi không bị đốt cháy.” Đường Liên nói.

Lôi Vô Kiệt cảm kích gật đầu, cầm bình thuốc uống một hơi cạn sạch, chỉ cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo chảy xuống ngực, vốn là độc dược khiến người ta mất mạng trong chớp mắt nhưng lúc này lại có tác dụng thần kỳ. Hắn chỉ cảm thấy cảm giác nóng bức vừa rồi đã lập tức giảm bớt, chỉ thấy thoải mái không nói nên lời, nhưng Hỏa Chước thuật vẫn giữ ở cảnh giới Già Lâu La, không hề suy giảm. Hắn vui mừng nói: “Quả nhiên hữu dụng, đa tạ sư huynh.”

“Đúng rồi, ngươi nói sau khi ngươi vào thành từng có một người mời ngươi uống ba chén Phong Hoa Tuyết Nguyệt, sau đó giúp ngươi tăng thêm ba tầng cảnh giới.” Đường Liên đột nhiên nhớ ra một chuyện hỏi: “Hắn trông thế nào? Khoảng bao nhiêu tuổi?”

Lôi Vô Kiệt suy nghĩ nói nói: “Chắc khoảng hơn ba mươi tuổi, mặc quần áo màu xanh, không buộc tóc, để ria mép. Trông giống Tiêu Sắt, khi nói chuyện có vẻ khá lười biếng.”

Đường Liên nhíu mày: “Chẳng lẽ là...”

“Sư huynh, ta phải leo các đây. Ngươi có đề nghị gì với ta về tầng mười lăm không?” Lôi Vô Kiệt cầm lấy cái bọc, định leo lên trên.

Đường Liên khôi phục tinh thần, cười nói: “Tầng mười lăm là trưởng lão giữ các. Ở đây, người giữ các mỗi ngày đều thay đổi, nhưng trưởng lão giữ các đã ở đó mười năm rồi. Hơn nữa, nếu ngươi gặp ông ấy, chắc sẽ cảm thấy rất thân thiết.”

“Rất thân thiết?” Lôi Vô Kiệt không hiểu.

“Đúng vậy, rất thân thiết. Bởi vì ông ấy họ Lôi.” Đường Liên chậm rãi nói.

“Lôi?” Lôi Vô Kiệt cả kinh.

“Đúng vậy, cùng chữ Lôi với ngươi. Ông ấy từng rất nổi danh trên giang hồ, chắc ngươi đã từng nghe tới ông ấy.” Đường Liên nhìn theo hướng lên tầng trên: “Ông ấy chính là Lôi Vân Hạc!”

Lôi Vô Kiệt ngây ra tại chỗ.

Đương nhiên hắn từng nghe danh Lôi Vân Hạc, năm đó Lôi môn có hai người trẻ tuổi ra ngoài, dắt tay nhau gần như lật nghiêng cả giang hồ. Một người là sư phụ của Lôi Vô Kiệt, Lôi Oanh, một người là Lôi Vân Hạc. Khác với Lôi Oanh, Lôi Vân Hạc đến từ chi chính của Lôi môn, là con trai trưởng của gia chủ Lôi môn đời trước Lôi Lạc Thạch. Nghe nói Cửu Thiên Dẫn Lôi thuật thất truyền đã lâu của Lôi môn đã từng tái hiện trên tay hắn, thậm chí là người thiếu chút nữa bước lên chức vị gia chủ. Chẳng qua cuối cùng hắn đột nhiên biệt tăm biệt tích, ngay tên của hắn cũng trở thành một cấm kỵ trong Lôi gia bảo. Thậm chí có người đồn đại hắn bị đệ đệ của mình, cũng là gia chủ đương nhiệm của Lôi môn Lôi Thiên Hổ giết chết. Thế nhưng không ngờ hóa ra hắn chỉ ở trong Tuyết Nguyệt thành.

Người như vậy trấn thủ tầng thứ mười lăm? Mặc dù Tuyết Nguyệt thành được xưng là võ lâm đệ nhất thành, thế nhưng như vậy có khoa trương quá không? Với thanh danh của hắn năm xưa, đáng ra phải sánh vai với ba vị thành chủ Tuyết Nguyệt thành chứ.

“Tuyết Nguyệt thành có tất cả là hai mươi tám vị trưởng lão, không có xếp hạng võ lực nhưng mọi người đều công nhận trưởng lão giữ các là yếu nhất trong đó.” Đường Liên thấy vẻ kinh ngạc trong mắt Lôi Vô Kiệt, cười nói: “Chắc chắn ngươi đang nghĩ, Lôi Vân Hạc từng suýt chút nữa lên tới chức gia chủ Lôi môn, sao chỉ có chút trình độ như vậy. Khi ngươi thấy hắn, ngươi sẽ biết.”

Tuy trong lòng Lôi Vô Kiệt vẫn còn kinh ngạc nhiên không hỏi nhiều mà chỉ gật đầu với Đường Liên rồi chạy lên tầng mười lăm.

Đường Liên ở phía sau nói một câu không nặng không nhẹ: “Ta vẫn luôn muốn biết trong cái bọc của ngươi để cái gì.”

Lôi Vô Kiệt không quay đầu lại, lên thẳng tầng mười lăm.

Chương 37: Sát Phố Kiếm

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Thật yên tĩnh.

Đây là suy nghĩ đầu tiên của Lôi Vô Kiệt khi lên tới tầng mười lăm.

Tầng mười lăm giống như một tàng thư các, hai bên là hai kệ sách lớn, trên đó xếp một loạt sách cổ, chính giữa phòng là một lư hương, một người trung niên mặc áo bào màu xám đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế lặng lẽ đọc sách, dường như không chú ý tới Lôi Vô Kiệt đã tới.

Sư phụ? Lôi Vô Kiệt thầm kinh ngạc, thần thái khí chất thậm chí cả diện mạo của người này đều rất giống với Lôi Oanh ẩn thân trong một sân nhỏ ở Lôi gia bảo, chỉ có một điểm hoàn toàn bất đồng. Cũng chính nhờ điểm này Lôi Vô Kiệt mới hiểu, vì sao Lôi Vân Hạc từng danh chấn giang hồ lại chịu nương thân trong Đăng Thiên các.

Bởi vì hắn chỉ có một cánh tay. Toàn bộ cánh tay phải đã bị người ta chặt đứt. Lúc này tay trái hắn đang cầm sách cổ, ống tay áo bên phải trống không. Hắn không hề để ý tới Lôi Vô Kiệt, chỉ lật từng tờ sách một.

Lôi Vô Kiệt đợi một lúc lâu sau mới nhẹ giọng gọi một tiếng: “Tiền bối?”

“Ơ? Vừa rồi còn cảm thấy tầng dưới rất náo nhiệt, hóa ra có người leo lên tầng thứ mười lăm này thật.” Lôi Vân Hạc dường như đột nhiên khôi phục tinh thần, ngẩng đầu nhìn Lôi Vô Kiệt một cái, nhíu mày: “Hỏa Chước thuật, Già Lâu La cảnh? Người là đệ tử Lôi môn?”

“Tại hạ Lôi Vô Kiệt.” Lôi Vô Kiệt vội vàng ôm quyền cung kính thi lễ đáp.

“Lôi Oanh là gì của ngươi?” Lôi Vân Hạc hỏi.

“Chính là gia sư.” Lôi Vô Kiệt vội vàng gật đầu.

Lôi Vân Hạc khép quyển sách cổ lại, đặt nó lên bàn: “Là Lôi Oanh phái ngươi tới Đăng Thiên các? Hắn biết ta đang ở đây?”

“Tiểu bối...” Lôi Vô Kiệt suy nghĩ cả nửa ngày, cuối cùng lại nói ra một câu làm mất lòng người nghe: “Đến đây không phải vì tiền bối.”

Lôi Vân Hạc hơi ngạc nhiên nhưng không tức giận, cười lạnh nói: “Ta hiểu rồi, ngươi tới vì người kia. Nhưng ta nhớ Lôi Oanh đã từng nói, cả đời này sẽ không gặp lại người kia cơ mà.”

“Sư phụ nói người đang bị bệnh nặng, có lẽ chỉ còn sống được một năm. Có một hôm, sau khi say rượu sư phụ nói mình không sợ sinh tử, chỉ còn một tâm nguyện chưa hoàn thành, đó là muốn gặp lại người đó một lần. Nhưng hiện tại sư phụ không thể ra khỏi Lôi gia bảo, chỉ có thể phái đệ tử là ta làm hộ.” Lôi Vô Kiệt nói.

“Vậy ngươi có biết trước khi gặp được người kia, ngươi cần làm một chuyện không.” Lôi Vân Hạc vê hương khói trên lư hương kia, khẽ búng ra. Lôi Vô Kiệt nghiêng người né tránh, tay vịn phía sau lập tức bị nổ tan. “Đó là đánh thắng ta.”

Tiện tay dẫn lôi tới! Đây chính thực lực của người từng nhòm lên ngôi gia chủ Lôi môn!

“Đắc tội.” Lôi Vô Kiệt không hề sợ hãi, bước lên một bước, xuất chưởng đánh ra.

“Vô Phương quyền?” Lôi Vân Hạc đột nhiên mỉm cười, vung nhẹ cánh tay lên, chưởng kình vốn có uy thế vô thượng dưới cái vung này của hắn lập tức biến mất không còn tăm hơi. “Dùng Vô Phương quyền trước mặt ta, ngươi có biết mình đang làm một chuyện hết sức nực cười không? Vô Phương quyền của Lôi môn vốn là võ công do ta sáng tạo ra!” Tay trái Lôi Vân Hạc nhẹ nhàng vung lên, một luồng chưởng kình mãnh liệt đánh ra, khiến cho Lôi Vô Kiệt lui liền ba bước. Ngay sau đó Lôi Vân Hạc cũng rảo bước tiến tới, giơ tay muốn nắm lấy yết hầu Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt lắc mình, lại một quyền đánh ra.

“Tới hay lắm!” Tuy Lôi Vân Hạc chỉ có một bàn tay, nhưng thân hình vẫn rất linh hoạt, hắn vừa thu tay lại đã sắp bắt được quyền của Lôi Vô Kiệt. Ngay lúc chuẩn bị bắt lấy, quyền của Lôi Vô Kiệt lại biến mất.

“Hả?” Lôi Vân Hạc hơi cau mày.

“Ở đây.” Một giọng nói đột nhiên vang lên bên tai hắn, Lôi Vân Hạc lập tức quay đầu lại, chỉ thấy Lôi Vô Kiệt lại xuất quyền đánh tới, thế quyền mạnh mẽ hùng hồn, nhanh chóng tuần tự, chính là võ công mà trong giang hồ hầu như ai cũng biết vài chiêu -- Đại La Hán Quyền! Thế nhưng trong quyền pháp này lại có ảo diệu khác, người bình thường không nhìn ra nổi nhưng trong lòng Lôi Vân Hạc lại âm thầm kinh hãi.

Bởi vì sau một chiêu Đại La Hán Quyền này, tiếp theo lại cực kỳ cao minh, quyền chiêu từ một quyền hóa thành ngàn vạn quyền. Đây mới là sát chiêu chân chính của Lôi Vô Kiệt, Phục Ma quyền.

“Đây không phải là võ công của Lôi môn!” Lôi Vân Hạc gầm lên một tiếng, tay trái duỗi ra, hương khói trong lư hóa thành năm luồng rơi vào tay hắn, lại vung mạnh lên, đánh về phía ánh quyền của Lôi Vô Kiệt.
Một tiếng nổ lớn vang lên.

Ống tay áo của Lôi Vô Kiệt bị nổ tan, quyền kình trong tay lập tức bị phá vỡ, ảo ảnh Già Lâu La phía sau lung lay như sắp đổ, gần như nứt toác ra.

“Ngươi tưởng Hỏa Chước thuật tới cảnh giới Già Lâu La là có thể leo lên tầng mười lăm này? Người quá coi thường Tuyết Nguyệt thành, quá coi thường Đăng Thiên các, cũng quá coi thường ta.” Lôi Vân Hạc lạnh lùng nói: “Hỏa Chước thuật, Vô Phương quyền, thêm cả quyền pháp không biết học trộm từ đâu kia nữa, còn sát chiêu gì, ta khuyên ngươi mau mau dùng đi.”

Lôi Vô Kiệt cười khổ một tiếng, cuối cùng cũng mở cái bọc dài theo hắn suốt dọc đường nhưng chưa từng được mở ra. “Đúng là ta còn con đường cuối cùng có thể lựa chọn. Tuy rằng sư phụ ta nói trước khi gặp người kia đừng mở nó ra. Nhưng hiện giờ có vẻ không còn lựa chọn nào khác.”

“Thuốc nổ lớn như vậy, chẳng lẽ là Kỳ Lân Hỏa Nha?” Lôi Vân Hạc sửng sốt. “Ngươi muốn nổ tan cả Đăng Thiên các này sao?”

Lôi Vô Kiệt lắc đầu, chậm rãi mở cái bọc ra, cuối cùng thứ bên trong cũng hiện lên.

Đó là một thanh trường kiếm đỏ rực như lửa, trên thanh kiếm phủ đầy hoa văn hình ngọn lửa, đầu kiếm có khắc hình một con rồng phun ra lửa.

Đường đường là người của Giang Nam Phích Lịch đường Lôi gia bảo, không ngờ lại lấy ra một thanh kiếm! Từ xưa tiên tổ Lôi môn đã từng tổ chức nghi thức phong đao treo kiếm, người trong Lôi môn không được dùng kiếm, không được dùng đao, chuyên tâm tu luyện hỏa dược, quyền pháp, chỉ pháp. Bao năm như vậy chỉ có một ngoại lệ duy nhất, khi người này ra khỏi Lôi môn hành tẩu giang hồ từng chứng kiến một chiêu kiếm, bị kiếm thu hút, thậm chí to gan vi phạm tổ huấn, sáng tạo ra một thanh kiếm thuộc về bản thân. Nhưng khi đó trong Lôi môn không ai dám nói một lời, không chỉ vì thanh kiếm này vốn được rèn từ hỏa dược khi múa kiếm thường mang theo tiếng nổ như sấm rền, dùng nó không tính là vi phạm tổ huấn; mà còn vì thanh kiếm này thật sự quá mạnh. Khi đó Lôi Oanh cầm thanh kiếm này gần như quét ngang toàn bộ võ lâm, gần như lên tới vị trí Kiếm Tiên đỉnh cao!

Thanh kiếm này có một cái tên rất đáng sợ.

“Sát Phố kiếm.” Lôi Vân Hạc chậm rãi đọc tên thanh kiếm này, như đang gọi tên một người quen xưa.

“Đúng vậy, Sát Phố kiếm.” Lôi Vô Kiệt cao giọng đọc lại, xuất kiếm chém ra, hai kệ sách lập tức bị nổ tan, ảo ảnh Già Lâu La sau lưng vốn lung lay như sắp tiêu tan lập tức bùng lên.

Lúc này người ở dưới các chỉ thấy một ánh sáng đỏ từ trong các chiếu ra!

“Áo đỏ, kiếm đỏ, được! Quả là thiếu niên tốt!” Lôi Vân Hạc cao giọng quát lên, bước lên trước một bước, giơ hai ngón tay, không ngờ lại kẹp lấy Sát Phố kiếm.

“Ta từng một chỉ phá Thương Sơn! Ta chừng song chỉ cắt ngang đất trời!”

“Kinh Lôi chỉ!” Lôi Vô Kiệt gọi ra tên của chỉ pháp từng nổi danh khắp thiên hạ này.
Vài người đứng dưới các ngẩng đầu nhìn lên, đột nhiên đưa mắt nhìn nhau.

“Ngươi cũng nghe thấy chứ?” Tiêu Sắt nhíu mày, quay sang hỏi Tư Không Thiên Lạc.

Tư Không Thiên Lạc kia hừ lạnh một tiếng, quay sang hướng khác không để ý tới hắn.

Thư sinh kia lại hắng giọng một cái, giảm bớt lúng túng rồi gật đầu: “Tiêu huynh, ngươi không nghe lầm nhìn lầm, vừa rồi đúng là trên tầng mười lăm có tiếng nổ lớn, cũng đúng là có ánh sáng đỏ rọi ra.”

“Người kia đã lên tới tầng thứ mười lăm? Chẳng lẽ Đường sư huynh đã thua? Không thể nào!” Tư Không Thiên Lạc cau mày.

“Sao? Thua thì làm mất mặt Tư Không tiểu thư à? Nếu không phải Tư Không tiểu thư chạy ra ngoài thành chơi, đâu tới phiên ta tới thủ Đăng Thiên các.” Một giọng nói trầm ổn đột nhiên vang lên, mọi người quay đầu lại thấy Đường Liên mặc áo đen đang ngồi trên mái hiên bên cạnh, ngửa đầu nhìn phía trên.

“Đường Liên.” Tiêu Sắt chậm rãi nói.

“Tiêu Sắt.” Đường Liên cũng cúi đầu nhìn người quen từng cũng trải qua sinh tử với mình.

“Các ngươi biết nhau à?” Tư Không Thiên Lạc trợn tròn hai mắt, vẻ mặt kinh ngạc.

“Ta đã nói với ngươi rồi mà, gặp Đường Liên ở tầng mười bốn không phải chuyện xấu đối với chúng ta.” Tiêu Sắt nhún vai.

Tư Không Thiên Lạc suy nghĩ một lát rồi cả giận nói: “Ta hiểu rồi. Sư huynh, ngươi nương tay!”

Đường Liên lại gật đầu rất thản nhiên: “Đúng vậy, ta nương tay. Nhưng giờ ta hơi hối hận rồi.”

“Hối hận?” Tiêu Sắt nhảy tới đứng bên cạnh Đường Liên. “Vì sao?”

Đường Liên bước lên trước, trong ánh mắt mang chút âu lo: “Ta đang nghĩ có phải mình làm sai rồi không? Nếu ở tầng mười bốn ta dốc sức đánh một trận, Lôi Vô Kiệt sẽ chỉ thua mà thôi, còn giờ, có thể hắn sẽ phải chết.”

“Người nói không sai. Mọi người đều cho rằng trưởng lão thủ các là người có vũ lực yếu nhất trong số các trưởng lão ở Tuyết Nguyệt thành, nhưng thực tế nếu hắn thật sự dốc hết sức chiến đấu, gọi Cửu Tiêu Thần Lôi tới, e rằng toàn bộ Đăng Thiên các đều bị hắn phá hủy.” Một giọng nói quen thuộc khác vang lên bên tai, Tiêu Sắt quay đầu lại, phát hiện một người mặc áo đen như Đường Liên, tay cầm một trường thương màu ô kim đang đứng đó.

“Thương Tiên - Tư Không Trường Phong.” Lần này Tiêu Sắt thật sự ngạc nhiên.

“Tư Không Trường Phong thì Tư Không Trường Phong thôi, đừng có luôn miệng tiên này tiên kia nữa.” Vẻ mặt Tư Không Trường Phong rất thiếu kiên nhẫn. “Cũng đừng làm cái vẻ mặt kinh ngạc ấy nữa, chẳng lẽ lớn tuổi rồi thì không thể tới chỗ náo nhiệt, xem trò hay à?”

“Cha?” Tư Không Thiên Lạc ở dưới gọi một tiếng có vẻ nghi hoặc.

“Con gái ngoan, chẳng phải hôm nay tới phiên con giữ các à? Sao thế, lại chạy đến chỗ nào chơi à?” Tư Không Trường Phong mỉm cười, có vẻ không có ý trách cứ.

Tư Không Thiên Lạc đỏ mặt: “Làm sao con biết có người leo cao như vậy.”

“Thế gọi là trên trời còn có trời, trên người còn có người. Ngươi nói xem đúng không, tiểu đạo sĩ tới từ Núi Thanh Thành?” Tư Không Trường Phong mỉm cười nhìn cặp thư sinh và thư đồng đang lén lén lút lút định bỏ đi, cao giọng nói.

Thư sinh chạy được nửa đường xấu hổ quay lại, nụ cười cứng lại trên mặt: “Vãn bối Lý Phàm Tùng của Núi Thanh Thành, tham kiến tam thành chủ.”

Thư đồng cũng vội vàng chắp tay thi lễ: “Phi Hiên của núi Thanh Thành, tham kiến tam thành chủ.”

“Đã đến đây rồi còn trốn cái gì mà trốn, chả lẽ ta ăn thịt các ngươi hay sao. Biết các ngươi đến đây không phải vì ta rồi. Ta xem trò hay của ta, các ngươi tìm người của các ngươi, hai bên không mâu thuẫn.” Tư Không Trường Phong hừ lạnh một tiếng. “Thật ra người các ngươi muốn gặp đã tới, chỉ xem vị trên kia có qua được cửa của Lôi Vân Hạc không.”

Chương 38: Cửu Thiên Dẫn Lôi, hạc trong mây

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Song chỉ của Lôi Vân Hạc kẹp lấy kiếm của Lôi Vô Kiệt.

“Ta từng đơn chỉ phá Thương Sơn! Ta từng song chỉ đoạn càn khôn!”

Câu nói này có vẻ ngông cuồng, nhưng thốt lên từ miệng Lôi Vân Hạc lại rất tự nhiên, bởi vì đó là sự thật. Năm đó hắn một mình lên bái kiến núi Thanh Thành, hơn trăm đạo sĩ chặn đường, hắn chỉ tay một cái, phá mở một đường lên núi. Lại dùng hai ngón tay hất tung nóc Càn Khôn điện, gặp Triệu Ngọc Chân đang bế quan luyện kiếm.

“Ta có một huynh đệ, thấy kiếm của ngươi, nói võ học trên đời đẹp nhất vẫn là kiếm. Ta cũng muốn xem thử.” Lôi Vô Kiệt giơ ba ngón tay về phía chân nhân đang nhắm mắt.

Đó là truyền thuyết cuối cùng mà Lôi Vân Hạc lưu lại trong chốn võ lâm, không ai biết kết quả cuối cùng của trận chiến đó ra sao. Sau ba chỉ đó, Lôi Vân Hạc một mình xuống núi, Triệu Ngọc Chân tiếp tục bế quan luyện kiếm, nhưng Lôi Vân Hạc lại biến mất trong giang hồ.

Lôi Vô Kiệt cảm thấy toàn thân hưng phấn hẳn lên, đúng vậy, hắn gặp được. hắn gặp được Kinh Lôi chỉ! Là Kinh Lôi chỉ mà ngay đối với người trong Lôi môn cũng gần như truyền thuyết. Đơn chỉ phá Thương Sơn, song chỉ đoạn càn khôn, mặc dù tên của Lôi Vân Hạc là cấm kỵ, nhưng Kinh Lôi chỉ vẫn là một trong những truyền thuyết giang hồ mà hắn thích nghe nhất. Nhưng giờ phút này, truyền thuyết đang ở ngay trước mặt hắn!

Hắn có cơ hội giao chiến với truyền thuyết đó!

Lôi Vô Kiệt gầm lên một tiếng, Sát Phố kiếm trong tay tuy bị song chỉ kẹp lấy, nhưng thế công vẫn không hề giảm sút, ép cho Lôi Vân Hạc lùi liền vài bước, trên thân kiếm vang lên tiếng nổ như sấm rền!

“Được! Có khí thế của Lôi Oanh thời trẻ!” Lôi Vân Hạc cao giọng cười lớn, đột nhiên song chỉ buông ra.

Sát Phố kiếm không bị giam cầm nữa, Lôi Vô Kiệt quát lớn một tiếng, vung thanh trường kiếm lên, một luồng kiếm khí màu đỏ đánh thẳng về phía Lôi Vân Hạc. Lôi Vân Hạc không lùi mà tiến, lại giơ một chỉ, vị trí chỉ này tới, kiếm khí tan tác, lại giơ tiếp một chỉ.

Song chỉ đoạn càn khôn!

Khoảnh khắc đó Lôi Vô Kiệt cảm nhận được hương vị của tử vong, mặc dù ở nước Vu Điền hắn đã nhiều lần tiếp cận với tử vong, thế nhưng không lần nào hương vị của tử vong mãnh liệt đến vậy. Nghe nói trước khi con người chết đi, mọi chuyện trong quá khứ sẽ hiện lên trước mặt như đèn kéo quân. Còn lúc này trước mắt Lôi Vô Kiệt đã hiện lên từng hình ảnh của quá khứ.

Một văn sĩ trung niên mặc trường bào màu xám hỏi hắn: “Ngươi là đệ tử trong Lôi môn, vũ khí lợi hại nhất thiên hạ là gì?”

“Thúc phụ nói là thuốc nổ.” Lôi Vô Kiệt nhỏ tuổi cắn ngón tay đáp.

“Vậy đẹp nhất là gì?” Văn sĩ trung niên lại hỏi.

Lôi Vô Kiệt lắc đầu không hiểu: “Đẹp là cái gì?”

“Ngươi biết thuốc nổ rất lợi hại, vậy ngươi có biết kiếm không?” Văn sĩ trung niên không đáp, chỉ hỏi tiếp.

Lôi Vô Kiệt lại lắc đầu.

“Muốn thấy kiếm không?” Văn sĩ trung niên lại hỏi.

Lúc này Lôi Vô Kiệt gật đầu.

“Được!” Đột nhiên văn sĩ trung niên kia không còn vẻ uể oải chán trường nữa, mặt mày như sáng bừng lên, hắn vung tay áo một vệt sáng đỏ tỏa ra từ tay áo. Lôi Vô Kiệt lắc đầu, chỉ thấy một thanh trường kiếm màu đỏ lửa bay phóng thẳng lên trời, ánh đỏ kia khiến cả áng mây cũng nhuộm một màu đỏ chót.

“Đây là đẹp ư? Đây là kiếm ư?” Lôi Vô Kiệt ngắm tới thất thần.

“Muốn học kiếm không?” Thanh trường kiếm kia hạ xuống, cắm trước mặt Lôi Vô Kiệt, văn sĩ chậm rãi nói.

Lôi Vô Kiệt đi tới cầm lấy chuôi kiếm, giọng nói run rẩy: “Muốn!”

“Ta sẽ không chết. Ta muốn cầm kiếm của ta đi rất nhiều nơi!” Lôi Vô Kiệt nhớ lại lời của hòa thượng hào hoa phong nhã kia, ảo ảnh như đèn kéo quân trước mặt biến mất, song chỉ Kinh Lôi kia đã đánh tới trước ngực của mình, luồng kiếm khí đầu tiên của hắn đã bị phá, nhưng vì sao không thể có luồng thứ hai! Lôi Vô Kiệt lại vung kiếm, lúc này trên thân kiếm không có tiếng nổ như sấm rền nhưng ánh sáng đỏ lại lập tức bùng lên!

Lôi Vân Hạc kinh ngạc, thở dài. Ánh mắt Lôi Vô Kiệt quen thuộc biết bao. “Cũng như chúng ta năm đó.”Song chỉ Kinh Lôi của Lôi Vân Hạc đột nhiên thu hồi một chỉ, một chỉ còn lại gẩy nhẹ, đè ánh sáng đỏ kia xuống.

Lôi Vô Kiệt nhanh chóng lui lại, một tay ném hết Phích Lịch tử trên người ra.

Lôi Vân Hạc thản nhiên lui lại, lùi thẳng tới bên cửa sổ, hắn nhẹ nhàng mở cửa sổ ra, nhìn mây ngoài cửa rồi thở dài: “Đã lâu lắm rồi không thấy khí thế thiếu niên như vậy, quả nhiên giang hồ không thay đổi, ta nhốt mình trong các đã lâu lắm rồi.” Lôi Vô Kiệt toàn thân ướt sũng, miệng thở hổn hển, ảo ảnh Già Lâu La sau lưng hắn đã hoàn toàn sụp đổ, màu đỏ lập tức lui lại, Hỏa Chước thuật của hắn đã bị một chỉ đó phá vỡ.

“Ta cũng nên hồi tưởng lại khí thế thiếu niên đấy thôi.” Lôi Vân Hạc nhắm hai mắt lại, đột nhiên giơ tay trái lên trời.

“Để ta nhớ lại, lực lượng kia!” Lôi Vân Hạc lẩm bẩm.

Chỉ trong phút chốc mây đen giăng đầy bầu trời!

“Chuyện gì xảy ra vậy?” Đường Liên đứng dưới các nhìn lên kinh hãi nói.

Thư đồng Phi Hiền bên dưới bấm tay tính toán: “Vì sao? Vì sao lại thế? Vì sao đột nhiên trên trời sinh ra dị tượng!”

Ngược lại tiểu nhị của quán trà không mấy ngạc nhiên, chỉ oán hận: “Hôm nay đã hai lần trời đầy mây rồi, rốt cuộc có mưa hay không?”

Tư Không Trường Phong không nói gì, chỉ có trường thương sau lưng không ngừng kêu vang.

Trong Tuyết Nguyệt thành, các trưởng lão đều ra khỏi đại điện của mình nhìn lên không trung như đang suy nghĩ.

“Sư phụ, trời tối đen như thế có gì đẹp đâu.” Lạc Minh Hiên đang chịu phạt thấy sư phụ đột nhiên ra khỏi đại điện, vẻ mặt hoang mang.

Lạc Hà Tiên Tử đã hơn ba mươi nhưng gương mặt vẫn giữ nguyên nét thiếu nữ, nhẹ nhàng đáp lại: “Không phải trời tối đen, lát nữa sẽ có sét.”

Vừa dứt lời, trên bầu trời vang lên tiếng sấm rền như vạn con ngựa lao qua, khiến người ta inh tai nhức óc. Lôi Vân Hạc đứng bên cửa sổ, tắm mưa gió đột nhiên ập tới này, bỗng chốc tựa tiên nhân.

Lôi Vô Kiệt trợn tròn hai mắt: “Đây là thần tiên ư!”

“Tiểu tử, nhờ phúc của ngươi, ta lại bước vào Tiêu Dao Thiên Cảnh.” Lôi Vân Hạc nói một câu khó hiểu.

“Hả?” Tuy thời tiết như vậy nhưng Lôi Vô Kiệt không hề sợ hãi, bởi vì hắn đã không cảm nhận được sát ý trên người Lôi Vân Hạc, ngược lại là một loại... Đúng rồi, hệt như hai chữ trong lời Lôi Vân Hạc, tiêu dao.

“Sấm lên!” Lôi Vân Hạc quát lớn.

Tiếng rền vang khắp trời, nước mưa đổ xuống như trút nước. “Sấm xuống!” Lôi Vô Kiệt giơ tay trái, quát lớn.

Sấm sét chín tầng trời rơi xuống! Hạ xuống tay Lôi Vân Hạc!

“Ta dùng sấm sét chín tầng trời rung chuyển càn khôn, một chỉ phá tan bầu trời chín vạn dặm!” Lôi Vân Hạc vung nhẹ tay trái, luồng sét kia trong tay hắn như món đồ chơi.

Đường Liên đã không phân biệt được trên người là mồ hôi hay là nước mưa. Mọi người đều cho rằng trải qua chuyện ở biên cảnh, tu vi của hắn đã đứng trên trưởng lão giữ các, nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt làm sao mình chống lại được sấm sét chín tầng trời kia, nói chi tới Lôi Vô Kiệt đang trên tầng mười lăm. Hắn quay sang phía Tư Không Trường Phong kêu lớn: “Tam sư tôn!”

“Sao nào? Thấy bằng hữu gặp nguy hiểm mới cuống lên gọi ta là tam sư tôn?” Tư Không Trường Phong không hề nóng nảy, chậm rãi gọi với lên trên Đăng Thiên các: “Chúc mừng Vân Hạc huynh trở lại Tiêu Dao cảnh! Nhưng Đăng Thiên các... tốn bao tiền mới dựng được, khẩn thiết xin Vân Hạc huynh hạ thủ lưu tình, nếu sét này thật sự đánh xuống, Đăng Thiên các không chịu nổi đâu.”

“Tam sư tôn!” Đường Liên vội vàng la lên: “Giờ là lúc lo cho Đăng Thiên các hay sao!”

Lôi Vân Hạc trên các cười nói: “Cho dù có phá Đăng Thiên các của ngươi thì đã sao?”

Tư Không Trường Phong suy nghĩ cả nửa ngày, chỉ nói ba chữ: “Xin ngươi đấy...”

“Xì!” Cuối cùng là con gái duy nhất của hắn, Tư Không Thiên Lạc nói ra tiếng lòng của mọi người.

“Ha ha ha ha.” Lôi Vân Hạc ngửa đầu lên trời cười lớn, tay trái vung về phía trước, không ngờ tia sét kia bị ném lại bầu trời. Mây đen tiêu tan, mưa gió chấm dứt, dường cứ như mọi thứ vừa qua chỉ là ảo ảnh. Hắn quay đầu lại nhìn Lôi Vô Kiệt: “Ngươi muốn lên tầng mười sáu, sau đó dẫn người đó đi gặp sư phụ của ngươi?”

Lôi Vô Kiệt gật đầu, nhưng rõ ràng mới tầng thứ mười lăm này hắn đã chẳng qua được.

Lôi Vân Hạc lại như biến thành người khác, gương mặt như trở lại thời thiếu niên: “Được. Đến lúc đó ta cũng sẽ tới gặp Lôi Oanh. Ta muốn hỏi hắn một câu.”

“Hỏi gì vậy?” Lôi Vô Kiệt không hiểu.

“Con mẹ nó tưởng ta chết thật à? Con mẹ nó không muốn gặp ta à?” Lôi Vân Hạc đột nhiên chửi bậy, khí thế tiên nhân trên người lập tức tiêu tan phân nửa.

“Hả?” Lôi Vô Kiệt ngây ra như phỗng.

Lôi Vân Hạc không buồn để ý tới hắn nữa, gầm lên bên cửa sổ: “A Lý!”

Một tiếng hót lớn vang lên, thê lương lạ thường! Mọi người ngẩng đầu, chỉ thấy từ trong Thương Sơn có môt con hoàng hạc lớn phóng thẳng lên trời, tiến vào áng mây, giây lát sau đã đi tới ngoài Đăng Thiên các. Lôi Vân Hạc bước ra cửa sổ, nhảy lên lưng hoàng hạc. Hoàng hạc kêu ríu rít không ngừng, lượn vòng quanh Đăng Thiên các.

“Thần tiên, thần tiên kìa!” Mọi người trong thành Hạ Quan lập tức quỳ xuống dập đầu.

Tư Không Trường Phong quay sang hỏi Đường Liên: “Năm xưa ta cầm thương đứng trên đỉnh các đánh một thương khiến mọi người xôn xao, phong thái có thế này không?”

Đường Liên hừ lạnh chẳng chút nể mặt: “Còn chẳng bằng nửa người ta.”

“Ai, thua rồi. Thế nhân đều gọi ta là Thương Tiên, thế nhưng làm gì khí thế bằng hô mưa gọi gió, đáp mây cưỡi hạc kia chứ.” Tư Không Trường Phong thở dài.

Thế nhưng trong ánh mắt của thư sinh Lý Phàm Tùng và thư đồng Phi Hiên lại toát lên vẻ kinh ngạc. Phi Hiên chỉ vào hoàng hạc, nhìn sang Lý Phàm Tùng, giọng run rẩy: “Tiểu sư thúc, đây chẳng phải...”

Lý Phàm Tùng giơ tay ngắt lời Phi Hiên, khẽ lắc đầu.

“A Ly, chờ ta ra khỏi các lâu lắm rồi phải không?” Lôi Vân Hạc nhẹ nhàng xoa đầu hoàng hạc.

Hoàng hạc đáp lại bằng một tiếng kêu dài.

“Ta từng nhất chỉ phá Thương Sơn, ta từng song chỉ đoạn càn khôn, nhưng tam chỉ của ta vẫn không phá được Thanh Tiêu kiếm còn mất đi một cánh tay. Hiện nay trở về Tiêu Dao Thiên Cảnh, lại đến gặp Thanh Tiêu kiếm thì sao?” Lôi Vân Hạc lẩm bẩm, không chờ hoàng hạc đáp lại đã vỗ nhẹ lên cánh của nó rồi nói: “Đi thôi, tới núi Thanh Thành.”

Biển mây quay cuồng khắp trời, hoàng hạc hót một tiếng dài, Lôi Vân Hạc như thần tiên cưỡi hạc bay về phía tây.

Chương 39: Một kiếm của Kiếm Tiên lưu truyền cả ngàn đời

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Lôi Vô Kiệt ngơ ngác nhìn tiền bối của mình cưỡi hạc bay về phía tây, không khỏi sinh lòng ngưỡng mộ: “Đây mới thật là cao thủ chứ.” Nhưng cũng may tuy tính cách vị tiền bối này kỳ quái nhưng cũng tính là mình qua được tầng thứ mười lăm, có thể lên thẳng tầng mười sáu. Hắn thở phào một cái, tiếp tục đi lên, nhưng tầng mười sáu lại trống không.

Không có ai, không có một ai.

Lần này Lôi Vô Kiệt không chọn chờ đợi mà nhảy một cái, phá tan nóc nhà, bước lên đỉnh Đăng Thiên các, cao giọng quát: “Môn hạ đệ tử của Lôi Oanh Lôi gia bảo, Lôi Vô Kiệt tới hỏi kiếm Tuyết Nguyệt thành!”

“Cầu kiến Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y!”

Hỏi kiếm Tuyết Nguyệt thành? Cầu kiến Lý Hàn Y?

“Điên rồi.” Tư Không Thiên Lạc nhỏ giọng nói một câu.

Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y, một trong năm vị Kiếm Tiên trên thế gian này, từ khi xuất kiếm tới nay chưa một lần bại, đánh với thành chủ của Thiên Hạ Vô Song thành ba trận toàn thắng. Cho dù hắn là đệ tử Lôi môn, cho dù hắn được chân truyền của Lôi Oanh, nhưng mà...

Hắn có tư cách gì để hỏi kiếm chỗ Kiếm Tiên?

Đường Liên và Tiêu Sắt biết nội tình, sắc mặt không ngạc nhiên, chỉ có điều trong lòng lại dâng lên cảm giác sợ hãi khó tả.

Bản thân ba chữ Lý Hàn Y đã mang theo một cảm giác đáng sợ. Trong ba vị thành chủ của Tuyết Nguyệt thành, Tư Không Trường Phong được tôn làm Thương Tiên độc nhất vô nhị trong thiên hạ nhưng hành xử tiêu sái tự nhiên, là người duy nhất trong ba vị thành chủ thân cận với các đệ tử, cũng là thành chủ duy nhất thật sự quản lý Tuyết Nguyệt thành. Còn đại thành chủ Bách Lý Đông Quân lại như thần long thấy đầu mà không thấy đuôi, cho dù là Đường Liên cũng chưa từng gặp hắn được mấy lần, mỗi lần truyền thụ chỉ là vài câu nói ít ỏi, đôi khi chỉ đơn giản là một phong thư đưa tới. Trong giới đệ tử có lời đồn, thật ra đại thành chủ quanh năm tự do bên ngoài, vốn không ở trong Tuyết Nguyệt thành. Còn nhị thành chủ Lý Hàn Y vẫn luôn cư ngụ trong Thương Sơn, bế quan luyện kiếm, cũng chưa từng xuất hiện trong Tuyết Nguyệt thành. Mọi thứ về hắn đều là câu đố.

“Lý Hàn Y là người ra sao?” Tiêu Sắt hỏi Đường Liên.

Đường Liên lắc đầu: “Không biết.”

“Trông thế nào?” Tiêu Sắt lại hỏi.

Đường Liên vẫn lắc đầu: “Không biết.”

“Ngươi chưa từng thấy hắn à?” Tiêu Sắt không hiểu bèn hỏi.

“Từng gặp nhị sư tôn bảy lần, trong đó có sáu lần nghe tiếng chứ không thấy người, chỉ có một lần nhị sư tôn hiện thân nhưng dùng khăn xám che mặt.” Đường Liên lắc đầu; “Hơn nữa nhị sư tôn chưa bao giờ nói chuyện với ta, cho nên ta cũng không biết nhiều về ôngấy.”

Tiêu Sắt lại quay sang phía Tư Không Trường Phong: “Chắc chắn Thương Tiên tiền bối biết chứ.”

Tư Không Trường Phong lắc dầu thả nhiên đáp: “Tính khí rất tệ! Hơn nữa tiểu tử này phá hỏng đỉnh các, cho dù Hàn Y không ra tay giáo huấn hắn, ta cũng sẽ ra tay!”

Còn Lôi Vô Kiệt hô hào một lúc lâu sau vẫn không ai đáp lại không khỏi xấu hổ, đằng hắng một cái, lại cao giọng hô: “Môn hạ đệ tử của Lôi Oanh Lôi gia bảo, Lôi Vô Kiệt tới hỏi kiếm Tuyết Nguyệt thành!”

“Cầu kiến Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y!”

Vẫn không ai đáp lời, trên đỉnh các gió rất lớn, lúc này Lôi Vô Kiệt cảm thấy hơi lạnh, nhớ lại lúc vừa rồi Lôi Vân Hạc gọi gió dẫn lôi trên đỉnh các, phong thái tựa tiên nhân, thầm nghĩ sao cùng là người với nhau mà chênh lệch lớn như vậy.

“Môn hạ đệ tử...” Lôi Vô Kiệt lại kêu lên.

“Kêu gào cái nỗi gì? Ồn ào chết đi được.” Lôi Vô Kiệt cảm thấy mắt hoa lên, một người mặc áo trắng đeo khăn che mặt màu xám đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn. Người nọ nổi giận quát: “Hỏi kiếm Tuyết Nguyệt thành? Dựa vào cái gì, chỉ bằng cái thanh Sát Trư kiếm của ngươi à?”

“Là Sát Phố kiếm...” Lôi Vô Kiệt nhỏ giọng nói.

“Cút!” Trường kiếm trong tay người nọ vung lên, nửa cái đỉnh các bị kiếm này hất tung.

“Lý Hàn Y, tên khốn kiếp!” Tư Không Trường Phong tiếc đỉnh các kia, tức tối mắng.

Lôi Vô Kiệt bị chiêu kiếm này đánh rơi, ngã thẳng từ tầng mười sáu xuống.

Có lên tầng mười sáu thì đã sao, cũng như Thương Tiên năm đó, chỉ một thương đã gõ rơi lão ăn mày, lúc này Lý Hàn Y cũng chỉ một kiếm đánh ngã Lôi Vô Kiệt.

Nhưng khi Lôi Vô Kiệt ngã tới tầng mười ba, hắn lại dùng kiếm cắm vào Đăng Thiên các, rơi xuống ba tầng nữa mới ngừng. Hắn vận chân khí toàn thân, ảo ảnh Già Lâu La sau lưng lại hiện lên, vận thẳng tới Già Lâu La của của Hỏa Chước thuật! Mũi chân hắn điểm nhẹ, nhảy lên trên, lại bước lên đỉnh Đăng Thiên các.

“Hỏa Chước thuật, Già Lâu La cảnh?” Lý Hàn Y cầm trường kiếm nhíu mày: “Cái trò xiếc này mà cũng đòi lấy ra? Đúng là mất mặt!” Trường kiếm của hắn lại vung lên, toàn bộ đỉnh các đều bị thổi bay. Lôi Vô Kiệt không đứng vững lại ngã xuống.

Tư Không Trường Phong đứng bên dưới đau đớn khôn nguôi, không nỡ xem tiếp.

Khác với hắn là, các trưởng lão trong Tuyết Nguyệt thành lại chen nhau lao tới, tung người lao về phía Đăng Thiên các.

Lạc Minh Hiên đuổi theo Lạc Hà Tiên Tử đang chạy như điên, thở hổn hển hỏi: “Sư phụ, sao mọi người chạy vội như vậy?”

Doãn Lạc Hà nhìn bóng người áo trắng đứng trên đỉnh các, trầm giọng nói: “Xem chiêu kiếm của Kiếm Tiên!”

Lần này Lôi Vô Kiệt ngã thẳng xuống đất, người giữ các tầng một Tạ Yên Thụ đang ngẩng đầu quan sát trận chiến chỉ thấy mắt hoa lên, bóng người áo đỏ kia đã ngã ngay trước mặt mình. Tạ Yên Thụ đi tới vỗ vỗ lên vai hắn, hỏi: “Chết chưa?” Thân thể Lôi Vô Kiệt run nhẹ.

“Còn chưa chết à?” Tạ Yên Thụ lại gõ hắn một cái.”

“Dậy!” Lôi Vô Kiệt đột nhiên đứng lên

“Xác... Xác chết vùng dậy?” Tạ Yên Thụ sợ tới mức lùi liền ba bước.

Lúc này quần áo trên người Lôi Vô Kiệt đã rách, toàn thân dính đầy bụi đất, rút thanh Sát Phố kiếm trong tay ra, nhún người nhảy lên. Lại thấy cách đó không xa bỗng vang lên tiếng hô.

“Môn hạ của Triệu Ngọc Chân núi Thanh Thành, Lý Phàm Tùng. Tới bái kiến Tuyết Nguyệt thành, hỏi kiếm Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y!”

Thanh kiếm gỗ đào trên lưng thư đồng cuối cùng cũng phóng ra, thư sinh Lý Phàm Tùng nhảy lên, nắm lấy thanh kiếm gỗ đào này, bay thẳng lên Đăng Thiên các.

“Không tệ, có phong thái của Triệu Ngọc Chân!” Tư Không Trường Phong tán thưởng.

Lôi Vô Kiệt quay người lại vẻ mặt ấm ức: “Người leo lên các là ta, ngươi muốn hỏi kiếm chỗ Kiếm Tiên thì tự leo từ tầng một lên đi.”

Chiêu kiếm của Lý Phàm Tùng như cầu vồng xuyên qua mặt trời, ánh sáng trắng rực rỡ, phong thái tựa tiên nhân, chiêu kiếm kia bay thẳng tới đỉnh các còn giữ được một tấc kia, chiêu kiếm ngừng lại trước ngực Kiếm Tiên Lý Hàn Y!

“Vô Lương kiếm?” Lý Hàn Y nhướn mày. (Kiếm bất lương)

“Là Vô Lượng kiếm!” Lý Phàm Tùng gầm lên.

“Lượng cái rắm!” Trường kiếm của Lý Hàn Y vẽ thành một vòng tròn, từ trên không chém xuống. Mạnh mẽ hùng hồn, lại là đao pháp Ngũ Hổ Đoạn Hồn Đao hoàn toàn không hề cao minh.

“Nhãi ranh hôi sữa, đánh với ngươi cần gì dùng chiêu kiếm?” Lý Hàn Y ngạo nghễ nói.

Lý Phàm Tùng chỉ cảm thấy có lực lượng nặng tựa ngàn quân bổ xuống đầu. Thế gian có lời đồn, kiếm chiêu của Tuyết Nguyệt thành Lý Hàn Y nhẹ nhàng nhanh chóng, phóng khoáng tới cực điểm. “Phóng khoáng cái rắm!” Lý Phàm Tùng tức tới mức chửi một tiếng, kiếm thế bị ngăn cản, rốt cuộc cũng bị một kiếm bổ xuống, rơi thẳng xuống mười sáu tầng, ngã bên cạnh Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt ngơ ngác nhìn cao đồ núi Thanh Thành chỉ oai phong được một chốc này, do dự một chút rồi hỏi: “Huynh đài, có sao...”

Lý Phàm Tùng đứng dậy, phủi bụi đất trên người rồi thản nhiên nói: “Không đánh nổi.”

Lôi Vô Kiệt vội vàng gật đầu tán thành: “Không đánh nổi.”

Lý Phàm Tùng suy nghĩ một chút rồi đề nghị: “Không thì cùng lên đi?”

Giờ phút này Lôi Vô Kiệt không còn chút kiêu ngạo nào, vội vàng gật đầu: “Được thôi!”

“Môn hạ đệ tử của Lôi Oanh Lôi gia bảo, Lôi Vô Kiệt tới hỏi kiếm Tuyết Nguyệt thành!”
“Đệ tử dưới trướng Triệu Ngọc Chân núi Thanh Thành, Lý Phàm Tùng cũng tới hỏi kiếm Tuyết Nguyệt thành!”

Một thanh kiếm hoa văn lửa đỏ, một thanh kiếm gỗ đào, lần thứ hai phóng lên.

Lý Hàn Y nhìn hai người hầu như không chút do dự liên thủ với nhau, cười lạnh một tiếng, đột nhiên cắm thanh kiếm trong tay vào trong các, nhảy lên, tay áo múa một vòng, hai luồng kiếm khí tan tác trong ống tay áo.

Lý Phàm Tùng đột nhiên phun ra ngụm máu tươi, lại rơi xuống.

Ảo ảnh Già Lâu La sau lưng Lôi Vô Kiệt lại tan vỡ, cũng rơi thẳng xuống.

Doãn Lạc Hà đứng xa xa quan sát trận chiến tán thưởng: “Kiếm pháp hay lắm.”

Lạc Minh Hiên không hiểu bèn hỏi: “Rõ ràng nhị thành chủ đã buông kiếm ra rồi mà, thế này cũng coi là kiếm chiêu à?”

Doãn Lạc Hà liếc mắt nhìn hắn, hừ lạnh nói: “Trẻ nhỏ không dạy được.”

Lạc Minh Hiên gãi gãi đầu: “Cho nên mới bị người ta đánh ngã chứ.”

Đường Liên lại hét lên một tiếng: “Không tốt!” Vừa rồi Lý Phàm Tùng và Lôi Vô Kiệt có chân khí hộ thể nên mới có thể ngã từ tầng mười sáu xuống mà chỉ bị thương ngoài da. Nhưng lúc này chân khí của hai người đều đã bị kiếm khí của Lý Hàn Y phá bỏ, lần này mà ngã xuống chắc chắn sẽ chết.

Lúc này thư đồng Phi Hiên lại bước lên trước, bàn tay vung nhẹ lên, hô lớn một tiếng: “Ngừng!”

Thế rơi của hai người đột nhiên giảm đi.

Bàn tay Phi Hiên đẩy nhẹ lên trên, lại hô một tiếng: “lên!”

Hai người lại bay lên trên.

“Được. Đại Long Tượng khí của núi Thanh Thành! Hóa ra cao thủ đang ở đây.” Tư Không Trường Phong tán thưởng.

Phi Hiên lại chẳng dễ chịu gì, từng giọt mồ hôi lớn chảy ra.

“Ngươi còn xuất kiếm được không?” Lý Phàm Tùng nhìn Lôi Vô Kiệt sắc mặt tái nhợt.

Lôi Vô Kiệt xiết chặt Sát Phố kiếm trong tay: “Còn đánh được một kiếm.”

Lý Phàm Tùng gật đầu: “Vừa hay, ta cũng còn một chiêu kiếm.”

“Vô Kiệt còn một kiếm, kính mong Kiếm Tiên chỉ giáo!” Lôi Vô Kiệt dùng chút sức lực cuối cùng hét lớn.

“Phàm Tùng cũng có một kiếm, kính mong Kiếm Tiên chỉ giáo!” Lý Phàm Tùng cũng cao giọng hô theo.

“Kiếm tên là Liệt Hỏa Oanh Lôi!”

“Kiếm tên là Vô Lượng Thiên Cương!”

Bọn ăn cắp truyện là rác rưởi, đám đọc của bọn ăn cắp cũng là rác rưởi.

Một ánh sáng đỏ, một ánh sáng tím, dầm dần giao thoa giữa không trung, kiếm khí bừng bừng bay lên, xua tan mây trên trời, Lý Hàn Y khẽ cau mày, áo trắng phất phơ trong gió, Đăng Thiên các lung lay như lúc nào cũng có thể sụp đổ.

“Thế này mới xứng hỏi kiếm của Kiếm Tiên chứ.” Tư Không Trường Phong cười nói.

Lý Hàn Y thở dài: “Tên đúng là khó nghe, hai tên sư phụ của các ngươi đều có khiếu đặt tên. Kiếm lên!”

Thanh kiếm bị hắn cắm trong các bay về tay hắn, thân kiếm lóe lên một luồng sáng trắng.

Kiếm tên Thiết Mã Băng Hà, đứng hạng ba trong thiên hạ thập đại danh kiếm!

Lý Hàn Y vung trường kiếm: “Ta cũng có một kiếm, kiếm tên là Nguyệt Tịch Hoa Thần!”

Khác với mấy chiêu kiếm vừa rồi của Lý Hàn Y, chiêu kiếm này rất đẹp, rất mềm mại, rất chậm chạp, như làn khói bếp từ từ dâng lên, trong làn khói là hơi ấm nhẹ nhàng, như hoa tươi sớm mai, vầng trăng buổi tối, ôn nhu tới cực điểm, khiến người ta chỉ muốn say chết trong đó.

Chiêu kiếm cực kỳ đẹp đẽ cũng cực kỳ nguy hiểm, hoa sơn trà trong toàn bộ Tuyết Nguyệt thành đều bay lên, ngàn vạn cánh hoa quay quanh trường kiếm của Lý Hàn Y, đẹp tới mức không thể tả nổi.

“Một kiếm của Kiếm Tiên.” Tư Không Trường Phong khen.

“Lưu truyền cả ngàn đời.” Doãn Lạc Hà nhắm hai mắt lại, ngửi hương hoa trải khắp thành.

Chương 40: Ước định đã thành, vạn núi chẳng ngăn

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Liệt Hỏa Oanh Lôi và Vô Lượng Thiên Tôn, một luồng sáng đỏ một luồng sáng tím, hai luồng kiếm chiêu hội tụ thành một kiếm vô cùng bá đạo.

Nhưng một kiếm lại đánh hạ chúng, lúc này Lý Hàn Y lại cố tình đổi sang một chiêu kiếm cực mỹ lệ cực ôn nhu.

Lôi Vô Kiệt vừa phóng một kiếm ra, gần như mất đi tri giác.

Lý Phàm Tùng cắn răng, liều mạng dẫn theo kiếm khí nhưng chỉ thấy hoa bay khắp trời, hai luồng kiếm khí của bọn họ căn bản không cách nào phá vòng vây.

Thư đồng Phi Hiên rốt cuộc không chống đỡ nổi, quỳ rạp xuống đất, Đại Long Tượng khí lập tức tản đi.

Kiếm khí của Lôi Vô Kiệt và Lý Phàm Tùng cũng đã tiêu tan không còn một mống, hai người đều sức cùng lực kiệt, trường kiếm tuột tay rơi ra, lơ lửng bên cạnh Lý Hàn Y.

”Vẫn đánh không lại.” Lôi Vô Kiệt cười khổ một tiếng.

“Vị huynh đài này, ngươi từng nghe nói tới Long Tưu chưa?” Lý Phàm Tùng đột nhiên hỏi.

“Long Tưu là gì?” Lôi Vô Kiệt không hiểu.

“Long Tưu là một thác nước lớn trong núi Thanh Thành, cách mặt đất mấy trăm trượng, sâu cũng tới vài trăm trượng, đổ xuống giữa hai ngọn núi, hình dáng như mấy trăm con rồng lớn màu trắng đang phun nước. Từ núi Thanh Thành nhìn xuống luôn thấy trên mặt nước so tới mấy trăm cái cầu vồng, còn mấy trăm con rồng lớn đó lật mây làm mưa trong cầu vồng. Chênh lệch giữa chúng ta và kiếm tiên có lẽ là Long Tưu và dòng duối nhỏ.” Lý Phàm Tùng giải thích.

“Huynh đài thật có nhã hứng, lúc này còn nói có sách, mách có chứng.” Lôi Vô Kiệt cười khổ: “Huynh đài có biết chúng ta sắp chết rồi không?”

“Chết thế nào?” Lý Phàm Tùng nghi hoặc.

“Ngã chết chứ sao!” Lôi Vô Kiệt thở dài.

Hai người lại ngã từ trên không trung xuống.

Đường Liên cất bước chạy như điên về phía hai người.

“Đường Liên, với công lực của ngươi không ngăn nổi.” Tư Không Trường Phong thở dài, nói với Lý Hàn Y trên không trung: “Hàn Y!”

Lý Hàn Y hừ lạnh một tiếng, cánh tay khẽ cử động, hoa trà bay lượn khắp trời ập xuống, bao phủ lấy Lôi Vô Kiệt và Lý Phàm Tùng. Hai người vẫn ngã cái rầm xuống đất, hoa sơn trà tan rã, bọn họ đưa mắt nhìn nhau.

“Không chết à?” Lôi Vô Kiệt nói chậm rãi.

“Hắn đã cứu chúng ta?” Lý Phàm Tùng ngẩng đầu, lại thấy một vệt sáng hồng, một vệt sáng tím đang bay về phía mình, kêu thảm một tiếng: “Chạy!”

Vừa dứt lời, thanh kiếm gỗ đào đã nhắm thẳng vào ấn đường của hắn, thanh Sát Phố kiếm cũng ép thẳng tới trước mặt Lôi Vô Kiệt.

Lý Hàn Y chậm rãi hạ xuống đất, lạnh lùng nhìn bọn họ.

Còn Tư Không Trường Phong, Đường Liên, Tiêu Sắt, Phi Hiên và Tư Không Thiên Lạc đều chạy tới đây.

“Ai da, Hàn Y, đừng giận đừng giận. Nổi giận với bọn nhỏ làm gì.” Tư Không Trường Phong giơ thanh trường thương gạt một cái, hất hai thanh kiếm kia xuống đất.

Lý Hàn Y đi tới vài bước: “Các ngươi muốn gặp ta?”

Lôi Vô Kiệt và Lý Phàm Tùng nhìn nhau một cái, vội vàng gật đầu.

“Vì sao?” Lý Hàn Y ngoắc ngón tay, thanh kiếm gỗ đào bay tới trong tay hắn. “Thanh kiếm này tên là gì?”

“Tự mình đẽo gỗ đào ra, còn chưa đặt tên, không thì mời Kiếm Tiên đặt đi?” Lý Phàm Tùng cười bồi nói.

Ngón tay Lý Hàn Y vung lên, kiếm gỗ đào rơi xuống đất, đứt thành từng khúc: “Lười đặt.”

Lý Phàm Tùng không dám đau lòng,chỉ gật đầu lia lịa: “Kiếm tiên nói chí phải.”

“Sao ngươi muốn gặp ta?” Lý Hàn Y hỏi.

Lý Phàm Tùng do dự trong chốc lát rồi nói: “Cái này... nghe sư phụ nhắc tới đại danh của Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên nhiều lần cho nên hâm mộ. Lần này theo lệnh sư phụ ra ngoài du lịch, muốn gặp tiền bối một chút.”

“Giờ gặp rồi chứ?” Ánh mắt Lý Hàn Y lạnh băng.

“Gặp rồi, gặp rồi. Không hổ danh kiếm tiên, vãn bối bái phục.” Lý Phàm Tùng vội vàng nói.

“Nếu gặp rồi, còn không mau cút đi?” Lý Hàn Y vung tay áo, đánh bay Lý Phàm Tùng ra ngoài.

Phi Hiên hừ lạnh một tiếng, vung tay phải lên, đưa Lý Phàm Tùng lên trên con ngựa già đầy vẻ mệt mỏi kia.

“Đại Long Tượng lực?” Lý Hàn Y nhíu mày.

Phi Hiên không để ý tới hắn, xoay người dẫn ngựa đi ra phía ngoài thành.
Lý Phàm Tùng ngồi trên lưng ngựa phun liền ba ngụm máu tươi nhưng nụ cười lại chẳng hề tắt: “Lần này tới Tuyết Nguyệt thành, thật sự đáng giá!”

“Tiểu sư thúc, thiếu chút nữa ngươi bị người ta đánh chết, còn nói đáng giá cái gì? Bị đánh tới hỏng cả đầu rồi à?” Phi Hiên trợn mắt với hắn.

Lý Phàm Tùng cười nói: “Có thể đối mặt chính diện với một kiếm của Kiếm Tiên mà không chết, còn hơn luyện kiếm mấy năm, đạo lý này mà ngươi còn không hiểu, sau này làm sao học được Vô Lượng kiếm?”

“Xì, vừa rồi nếu không nhờ Đại Long Tượng công của ta, ngươi đã ngã chết từ lâu rồi.” Phi Hiên khinh thường nói: “Vừa rồi Thương Tiên còn nói, ta mới là cao thủ chân chính.”

“Cao thủ? Sau này ngươi sẽ là tiên nhân. Cao thủ thôi mà ngươi cũng vui à?” Lý Phàm Tùng nhắm hai mắt lại, không nói gì nữa.

Phi Hiên cũng lặng lẽ kéo dây cương, một thư sinh một thư đồng này chậm rãi đi ra khỏi thành.

Tư Không Trường Phong nhìn bóng dáng hai người, cảm thán: “Lứa này của núi Thanh Thành phân chia võ vận, thiên vận vừa vặn. Xem ra về sau núi Thanh Thành sẽ đoạt mất một nửa giang hồ này từ tay Tuyết Nguyệt thành.”

“Thế thì đã sao?” Lý Hàn Y lại nhìn sang Lôi Vô Kiệt hỏi: “Vậy còn ngươi, vì sao ngươi muốn gặp ta?”

“Khẩn cầu Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên gặp sư phụ ta một lần!” Lôi Vô Kiệt đột nhiên quỳ xuống.

“Lôi Oanh?” Lý Hàn Y cười lạnh một tiếng: “Hắn muốn gặp ta?”

“Sư phụ đang mắc bệnh nặng, không còn sống lâu nữa. Lôi Vô Kiệt cả gan, khẩn cầu Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên gặp mặt sư phụ một lần.” Lôi Vô Kiệt quỳ xuống không đứng lên.

Ánh mắt Lý Hàn Y hơi dao động trong khoảnh khắc, nhưng lại lập tức trở lại vể bình tĩnh: “Lôi Oanh sắp chết?”

“Đúng!” Lôi Vô Kiệt cúi đầu.

“Được, ta đi. Nhưng ta có một điều kiện.” Lý Hàn Y ngoắc tay, Sát Phố kiếm bay tới trên tay hắn.

“Không được!” Lôi Vô Kiệt giơ tay muốn cản. “Sát Phố kiếm là thứ sư phụ ta yêu mến nhất...”

Lý Hàn Y vẽ ra một đóa kiếm hoa. “Sao nào, ngươi tưởng ta cũng định chặt đứt Sát Phố kiếm như lúc phá hủy thanh kiếm gỗ đào kia à?”

Lôi Vô Kiệt chỉ nói: “Kính xin kiến tiên hạ thủ lưu tình.”

Lý Hàn Y vung tay, cắm thanh Sát Phố kiếm này lên đầu tường Hạ Quan thành: “Điều kiện của ta rất đơn giản, ngươi làm đệ tử của ta. Khi nào ngươi tiếp được ba kiếm của ta, lấy thanh Sát Phố kiếm này về. Ta sẽ theo ngươi đi gặp Lôi Oanh.”

Làm đệ tử của Lý Hàn Y? Làm đệ tử của Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên?

Tuyết Nguyệt thành có ba vị thành chủ, Bách Lý Đông Quân nhận Đường Liên làm đồ đệ, Tư Không Trường Phong truyền thụ thương pháp cho con gái duy nhấtw, chỉ có mình Kiếm Tiên - Lý Hàn Y bao năm qua vẫn không nhận đồ đệ, trước nay cũng không để lộ ý định thu nhận đồ đệ.

Lôi Vô Kiệt kinh ngạc, không biết nên trả lời ra sao. Tuy hắn vẫn luôn đùa bỡn gọi Đường Liên là đại sư huynh nhưng thực ra không có ý định gia nhập Tuyết Nguyệt thành, càng không định trực tiếp bái Kiếm Tiên Lý Hàn Y làm sư phụ.

Tư Không Trường Phong thấy Lôi Vô Kiệt còn đần ra ở đó, cười nói: “Chẳng phải giờ đã hành lễ bái sư rồi sao? Cứ gọi thẳng là sư phụ đi.”

Lý Hàn Y nhìn ra vẻ do dự trong mắt hắn: “Ngươi không muốn?”
Lôi Vô Kiệt vội vàng lắc đầu: “Kiếm Tiên kiếm thuật thông thần, Lôi Vô Kiệt vốn đã ngưỡng mộ, được bái làm môn hạ của kiếm tiên là chuyện cầu còn chẳng được. Nhưng chuyện lớn cỡ này, vẫn phải thông báo với sư phụ một tiếng...”

“Ngươi đang nói, trước tiên gặp sư phụ ngươi đã rồi hãng nói tới chuyện bái sư. Ngươi có biết hành động đó của ngươi gọi là gì không?” Ánh mắt của Lý Hàn Y lạnh băng.

“Trên chiêu bạc có một cách gọi.” Tiêu Sắt khoanh tay trong áo, lười biếng nói: “Tay không bắt sói.”

Đường Liên vội vàng la lên: “Vô Kiệt, bái vào làm môn hạ của Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên là chuyện muôn vàn người luyện kiếm chỉ có cầu cũng chẳng được, đừng do dự nữa.”

Lôi Vô Kiệt trầm ngâm một lát, đột nhiên dập đầu liền ba lần, hành lễ bái sư rồi ngẩng đầu lên nói: “Đệ tử Lôi Vô Kiệt bái vào làm môn hạ của Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên. Sau khi ta thu hồi Sát Phố kiếm, về Lôi gia bảo cùng sư phụ, nếu sư phụ Lôi Oanh trách cứ, xin lấy cái chết tạ ơn truyền nghề của hai vị ân sư.”

“Thằng ngốc.” Tiêu Sắt lại mắng một tiếng không nặng không nhẹ.

Lý Hàn Y quay người, im lặng một lát rồi nói: “Thay quần áo đi, ngày mai tới sau núi gặp ta.”

Chỉ có Tư Không Trường Phong đứng cạnh hắn mới thấy, lúc này khóe mắt của Kiếm Tiên bễ nghễ thiên hạ đã hơi ướt, một giọt nước mắt lăn xuống.

Chỉ là một giọt nước mắt của kiếm tiên.

Tư Không Trường Phong thở dài: “Người sinh giữa đất trời, chợt lại như khách xa.”

“Ngươi lắm mồm quá.” Lý Hàn Y vung thanh Thiết Mã Băng Hà lên, ngự kiếm bay đi.

Giọng nói vẫn còn vọng lại: “Ước định đã thành.”

“Vạn núi chẳng ngăn!” Lôi Vô Kiệt đáp lại câu này xong, ngã xuống hôn mê bất tỉnh.

Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, lần leo các kinh thiên động địa này rốt cuộc cũng vẽ một nét chấm tròn. Các trưởng lão và đệ tử chạy ra quan sát trận chiến đều trở về trong điện của mình, các tiểu thương trong thành chỉ cảm thấy cuộc đời này được chứng kiến cảnh tượng vừa rồi đã không còn gì tiếc nuối, vừa bàn tán tiên nhân cưỡi hạc dẫn thiên lôi đánh xuống kia lợi hại hơn hay kiếm tiên cuốn sạch hoa sơn trà trong thành lợi hại hơn, vừa giải tán ra bốn phía. Chỉ có Tiêu Sắt, Đường Liên và Tư Không Trường Phong, Tư Không Thiên Lạc và Lôi Vô Kiệt còn ở lại tại đó.

Tiêu Sắt vỗ Đường Liên: “Đại sư huynh nghe ta nói này, sư đệ ngươi nợ ta tám trăm lượng, hay là ngươi trả nợ cho ta đi, cũng tiện để ta về Tuyết Lạc sơn trang.”

“Ta không có tiền.” Đường Liên đáp rất dứt khoát.

“Vậy ai có tiền?” Tiêu Sắt hỏi.

“Đang ở trước mặt ngươi đấy.”Đường Liên lắc nhẹ đầu sang phía Tư Không Trường Phong.

Tư Không Trường Phong mỉm cười: “Đúng vậy, tất cả tiền bạc phí tổn của Tuyết Nguyệt thành đều do ta phụ trách.”

Tiêu Sắt giơ tay phải ra: “Tám trăm lượng.”

Tư Không Trường Phong lại trực tiếp bỏ qua câu này: “Ta nghe Đường Liên nói, ngươi tên Tiêu Sắt?”

“Sao nào?” Lông mày Tiêu Sắt nhíu lại.

“Tên hay.” Tư Không Trường Phong gật đầu.

“Đừng có nịnh bợ, tiền nên trả vẫn phải trả, ta đang vội lên đường.” Tiêu Sắt không kiên nhẫn nói.

“To gan! Có tin ta lấy thương gõ chết ngươi không!” Tư Không Thiên Lạc tức giận vung trường thương trong tay lên.

Tư Không Trường Phong mỉm cười gạt thương của con gái ra: “Tiền, đương nhiên sẽ trả, chẳng qua chỉ muốn mời Tiêu huynh đệ vào thành ở lại một thời gian ngắn. Trong lòng tại hạ còn chút nghi hoặc, muốn mời Tiêu huynh giải đáp.”

“Ta không đi theo thì sao, ngươi định dùng vũ lực cưỡng bức ta à?” Tiêu Sắt cười lạnh nói.

Tư Không Trường Phong lắc đầu: “Đương nhiên là không. Nói thật, muốn mời Tiêu huynh đệ vào thành, đúng là ta có ý riêng.”

“Ý riêng gì?”

“Trường Phong bất tài, muốn nhận Tiêu huynh đệ làm đồ đệ.”

“Cái gì?” Tiêu Sắt kinh ngạc, Đường Liên và Tư Không Thiên Lạc bên cạnh càng kinh hãi, sợ rằng mình nghe lầm, vội vàng hỏi: “Ngươi (cha) nói gì vậy?”

“Trường Phong bất tài, muốn nhận Tiêu huynh đệ làm đồ đệ.” Tư Không Trường Phong cắm trường thương lên mặt đất, quỳ một gối xuống.

Khác với lúc Lý Hàn Y thu đồ đệ, tư thế thu đồ đệ của Tư Không Trường Phong thật sự khiêm tốn quá mức.

Đường Liên và Tư Không Thiên Lạc đều tưởng hắn điên rồi, nhưng nhìn bộ dáng nghiêm túc đó của hắn, hai người không dám nhiều lời, chỉ đưa mắt nhìn nhau.

Còn Tiêu Sắt lại chỉ cười lạnh.

“Hay cho một Tuyết Nguyệt thành!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau