THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 276 - Chương 280

Chương 276: Tiên nhân Mạc Y

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Âm trung siêu thoát, thần tượng bất minh, quỷ quan vô tính, tam sơn vô danh.

Tên là tiên nhưng thực ra là quỷ.

Không mượn uy của đại đạo mà dùng lực lượng âm quỷ.

Khi trăng lên, âm lực trong thiên hạ cường thịnh nhất, dương khí suy yếu nhất. Mạc Y đứng trên đỉnh các, từ trên cao nhìn xuống mọi người. Ánh mắt đó lạnh lùng như nhìn người chết.

“Quốc sư, lại phải liều mạng rồi.” Bách Lý Đông Quân cao giọng nói.

Tề Thiên Trần nâng song chỉ, râu tóc dựng đứng lên trời, hắn đã là một ông lão nhưng giọng nói vẫn đầy khí khái thiếu niên: “Cầu người được người, cũng có thể ngậm cười nơi chín suối. Ta đã là lão già sắp chết, liều mạng với kẻ khác là ta được lợi rồi.”

Bách Lý Đông Quân đột nhiên vỗ vai Lôi Vô Kiệt một cái, truyền một phần chân khí còn sót lại cho Lôi Vô Kiệt: “Ngươi được lắm, rất giống phụ thân của ngươi, cũng rất giống tỷ tỷ của ngươi. Đáng tiếc không mấy người được chứng kiến trận chiến này, nếu không ngươi cũng có thể đánh một trận mà nổi danh.”

“Lên!” Lôi Vô Kiệt không kiềm chế nữa, lao thẳng tới.

Bách Lý Đông Quân và Tề Thiên Trần cũng nhảy lên theo Lôi Vô Kiệt.

Trong mắt của bọn họ như bừng cháy.

Còn trong ánh mắt của Mạc Y lại là băng đá đã đông cứng cả trăm ngàn năm, cô quạnh, lạnh lẽo; không mang chút tình cảm nào, không chút dao động nào.

Hắn chỉ giơ một ngón tay nhưng cản được một đòn hợp lực của cả ba.

Tiêu Sắt đứng dưới gian các, khép chặt cổ áo, lạnh nhạt nói: “Thiên Lạc, còn sức không?”

Tư Không Thiên Lạc gật đầu một cái, thật ra người còn khỏe nhất là cô, ngoại trừ lúc đầu giao thủ với Mạc Y vài chiêu, cô vẫn luôn nằm ngoài chiến đấu, vốn không tiêu hao bao nhiêu sức lực.

“Ném Ngân Nguyệt thương vào đầu hắn.” Tiêu Sắt nghiêm túc nói.

Tư Không Thiên Lạc ngạc nhiên, nhìn Ngân Nguyệt thương trong tay, không tự tin nói: “Với năng lực của ta, có tác dụng không?”

“Phải tin ta, cũng phải tin chính mình.” Tiêu Sắt cười với cô nói: “Chúng ta có thể thay đổi mọi chuyện.”

Thấy Tiêu Sắt mỉm cười hiếm thấy, Tư Không Thiên Lạc đầu tiên ngẩn người, sau đó gật đầu đáp: “Được.” Cô xoay người, vung trường thương.

Phụ thân của cô đã từng xuất thương pháp vỡ Cô Hư quỷ trận do hơn mười trưởng lão ma giáo lập thành dưới núi Kỳ Liên, cứu gần ngàn con cháu anh hùng. Hôm nay nàng cũng có thể làm được chuyện mà người khác không thể.

Cô đột nhiên ném trường thương tới, mũi thương xé gió như trăm tiếng chim kêu!

Nhưng ngay lúc này, Tiêu Sắt bước lên trước một bước, một tay nắm chặt cán thương. Thanh Ngân Nguyệt thương mang theo Tiêu Sắt bay thẳng lên, nhắm về phía Mạc Y.

Tiêu Sắt cúi đầu, nhìn Tư Không Thiên Lạc bên dưới, nhẹ nhàng mỉm cười.

Ánh mắt Tư Không Thiên Lạc đẫm lệ, giậm chân: “Ngươi lừa ta!”

Ngân Nguyệt thương đã đi tới trước người Mạc Y. Mạc Y không buồn để ý tới mũi thương bạc đó, hắn xuất chưởng đánh bay Bách Lý Đông Quân, Tề Thiên Trần và Lôi Vô Kiệt. Bách Lý Đông Quân và Tề Thiên Trần rơi xuống đất còn miễn cưỡng đứng dậy được, còn Lôi Vô Kiệt rốt cuộc hôn mê bất tỉnh, ngã rạp xuống đất. Mạc Y lại giơ ngón tay, búng bay Ngân Nguyệt thương mà hắn vốn không để trong mắt ra ngoài. Lúc này Tiêu Sắt đã bỏ thương, giơ hai tay ra đặt lên hai vai của Mạc Y. Trong mắt Tiêu Sắt cũng lấp lánh ánh sáng tím, cực kỳ giống với Mạc Y.

Tâm Ma Dẫn.

Mạc Y ngây ngốc, trong khoảnh khắc đó, Tiêu Sắt biến mất, Tề Thiên Trần biến mất, Bách Lý Đông Quân biến mất, tất cả mọi người tại đây đều biến mất.

Ngay cả gian lầu các kia cũng biến mất.

Hải ngoại tiên sơn ở đây biến mất.

Biển cả vô biên biến mất.

Nhưng đôi tay đặt lên bả vai mình lại không hề biến mất, Mạc Y nhìn theo đôi tay như bạch ngọc đó, tới người trước mặt.

Chỉ thấy người kia mặc quần áo màu trắng, lay động theo làn gió, mỉm cười như gió thoảng, chẳng khác nào tiên nhân hàng thế.

“Tiên nhân nói Thái Thượng Vong Tình, nhắc tới vong tình chứ không phải vô tình. Ngươi không quên chấp niệm trong lòng nhưng lại khiến mình trở nên vô tình. Ta rất thất vọng về ngươi.” Người kia nói rất nghiêm khắc nhưng vẫn mỉm cười như làn gió xuân.

“Ngươi... là ai?” Mạc Y do dự nói.

“Ta là Mạc Y.”Người mặc áo trắng kia buông hai tay, ống tay áo bay phất phới, múa lên như tuyệt thế.

Mạc Y ngây ra nhìn người đột nhiên khiêu vũ trước mặt, lạnh nhạt nói: “Mạc Y?”

Lá rụng bay tứ tán, ống tay áo hạ xuống, lại để lộ gương mặt tuyệt thế kia, người áo trắng vẫn cười.

Nụ cười xinh đẹp như làn gió xuân, hoa đào dần nở, những chú nhạn xinh xắn bay qua, khói bếp từ từ dâng lên, ánh trời chiều mỹ lệ dần hạ xuống, để lại một cái bóng dài trên biển trời mênh mông. Người áo trắng gật đầu: “Tiên nhân Mạc Y.”

“Không, ta mới là Mạc Y.” Mạc Y đột nhiên lắc đầu. Chớp mắt, tất cả ảo ảnh tan biến.

Đôi tay đặt lên hai vai hắn gầy nhom và ảm đạm. Mạc Y ngẩng đầu nhìn lại: “Đây là võ công gì?”

“Đây không phải là võ công.” Ánh tím trong mắt Tiêu Sắt tan đi: “Chỉ khiến ngươi thấy tâm của mình thôi.”

“Tâm của ta?” Mạc Y lẩm bẩm.

“Bách Lý thành chủ!” Một tiếng gầm vang lên, chỉ thấy trong khi tinh thần Mạc Y phân tán, Tề Thiên Trần đã tới sau lưng, ôm lấy hắn, kéo hắn lùi nhanh về phía sau.

“Được!” Bách Lý Đông Quân giẫm mạnh chân xuống, đuổi về phía trước.

Tiêu Sắt không được ai giữ nhanh chóng rơi xuống, hắn lấy cái bình ngọc tinh xảo trong lòng ra, ném mạnh về phía Bách Lý Đông Quân: “Bách Lý thành chủ, nhận lấy.”

Bách Lý Đông Quân lập tức hiểu ý Tiêu Sắt, giơ ngón tay điểm vào bình ngọc tinh xảo đó: “Phá!”

Bình ngọc lập tức tan thành từng mảnh, rượu trên trong tỏa ra, hương rượu tỏa ra khắp phương viên một dặm.

“Sư đệ, quay đầu đi.” Tề Thiên Trần lớn tiếng nói.

“Sư huynh, ngươi lùi lại đi!” Mạc Y rung hai cánh tay, đánh văng Tề Thiên Trần. Hắn xoay người, ống tay áo bên trái còn nguyên vẹn không hề lưu tình đánh về phía Tề Thiên Trần.

Thân thể Tề Thiên Trần bị hắn đánh tan thành tro bụi, biến mất không còn tăm hơi.

“Quốc sư!” Bách Lý Đông Quân hét lớn.

Trong thành Thiên Khải cách xa ngàn dặm, Khâm Thiên giám.

Bốn vị thiên sư đồng thời phun máu tươi, rời khỏi trận pháp.

“Tầm Long, Tầm Long trận bị phá? Không thể nào, với lực lượng của giam chính, sao Tầm Long trận lại bị phá được?” Một thiên sư bị thương hơi nhẹ kinh hãi nói.

“Giam chính, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?” Một thiên sư khác nhìn về phía Tề Thiên Trần đang ngồi ngay ngắn tại đó.

Lúc này Tề Thiên Trần mới khôi phục tinh thần, chậm rãi mở mắt.

Chỉ nhắm mắt ngồi đó khoảng một canh giờ mà dung mạo của hắn đã như già đi vài chục tuổi.

“Giam chính, sao rồi?” Một vị thiên sư lau máu tươi nơi khóe miệng, cố nhịn nỗi đau hỏi: “Có thành công không?”

Tề Thiên Trần sắc mặt ảm đạm, ngồi yên tại đó không nói một lời.

“Giam chính?” Một vị thiên sư khác bất an gọi.

Tạ Tuyên giơ hai ngón tay, điểm vào bảy đại huyệt trước ngực, sau đó há miệng, một luồng khói đen chậm rãi phun ra. Đến lúc này sắc mặt hắn mới hòa hoãn lại nhưng vẫn không trả lời câu hỏi của vị thiên sư kia, chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm: “Mọi việc đành nhờ Tuyết Nguyệt thành.”

Chương 277: Sống trong giấc mộng say

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Bách Lý Đông Quân giơ ngón tay, nhẹ nhàng kéo một cái.

Chỗ rượu Mạnh Bà Thang vẩy ra cuối cùng hội tụ thành một làn nước, chảy trên đầu ngón tay hắn.

“Là Tích Thủy Thành Uyên.” Đường Liên ngẩng đầu lên, tất cả mọi cơ hội của bọn họ đều tập trung vào người duy nhất còn sức chiến đấu là Bách Lý Đông Quân. Chỉ có điều sao cuối cùng sư phụ lại dùng một môn công phu không quá cao thâm như vậy?

“Ta là Tửu Tiên trên trần thế, mượn say lên thẳng chín tầng trời xanh. Không cầu chiêm ngưỡng Cửu Thiên Tiên Nữ khiêu vũ trước gió, chỉ mong thấy một lần say rượu của tiên nhân.” Bách Lý Đông Quân mang làn nước đó tiến thẳng về phía Mạc Y.

“Tiên nhân? Rốt cuộc thế nào là tiên nhân? Ta có phải là tiên nhân không?” Mạc Y chậm rãi hạ xuống đất, miệng lẩm bẩm: “Vậy người vừa rồi là ai? Vì sao tự xưng là tiên nhân? Vì sao tự xưng là Mạc Y?”

“Xin hỏi tiên nhân, có dám uống chén rượu này không?” Bách Lý Đông Quân búng hai ngón tay, làn nước bay thẳng về phía Mạc Y.

Mạc Y ngẩng đầu lên, mũi hít một cái, nhỏ giọng nói: “Mạnh Bà Thang?”

“Trần thế chẳng gì vui, chẳng bằng sống trong giấc mộng say, tiêu dao một hồi.” Bách Lý Đông Quân lại vung song chưởng.

“Không uống.” Mạc Y lạnh nhạt đáp, hai tay vung lên, đánh làn nước đó văng ra.

Bách Lý Đông Quân nhẹ nhàng nhấc tay: “Lên!”

Tất cả nước lập tức hóa thành hơi, xung quanh Mạc Y lập tức bị làn hơi nước bao phủ.

Một hương rượu vô cùng đậm đà lan tỏa, nơi nó đi qua ngay cả cỏ cây cũng từ từ mềm xuống. Tiêu Sắt, Tư Không Thiên Lạc, Đường Liên đứng ở đó, ngửi được hương rượu đều lảo đảo như muốn ngã, suýt nữa không đứng nổi.

Bách Lý Đông Quân cách đó gần nhất vừa lui nhanh lại vừa tham lam hít hơi rượu: “Thơm quá, thơm quá. Tiếc là sau lần này thế gian không còn hương thơm tuyệt thế đó nữa.”

Đây là loại rượu tuyệt phẩm đệ nhất thế gian được ghi trong ‘Tửu Kinh’, Mạnh Bà Thang. Uống một chén có thể mơ một giấc mộng dài mười năm, sẽ nhớ lại mọi thứ đã quên, sẽ gặp lại người đã khuất. Sau khi tỉnh mộng, sẽ quên đi tất cả mọi chuyện.

Làn hơi nước xung quanh Mạc Y từ từ tan đi, mọi người căng thẳng nhìn sang. Chỉ thấy Mạc Y ngồi ngay ngắn ở đó, hai mắt nhắm chặt, như đã ngủ say.

“Có hiệu quả.” Tiêu Sắt che ngực, ngã quỵ xuống đất.

Tư Không Thiên Lạc vội vàng đi tới đỡ hắn: “Nhân lúc này, chúng ta mau đi thôi.”

Bách Lý Đông Quân lui lại bên cạnh bọn họ, gấp gáp nói: “Nhân lúc này chạy mau, bên dưới có một chiếc thuyền, các ngươi cứ đi thẳng về phía tây là được. Khẩu quyết trở về giống như lúc đến, nhớ kỹ, đừng quay đầu lại.”

“Sư phụ, còn ngài thì sao?” Đường Liên hỏi.

Bách Lý Đông Quân lắc đầu: “Ta đoạn hậu. Nếu hắn tỉnh lại ta có thể tranh thủ một chút thời gian cho các ngươi.”

“Thế nhưng.” Tư Không Thiên Lạc đỡ Tiêu Sắt, lo lắng hỏi: “Tiêu Sắt sắp không chịu nổi nữa rồi.”

Bách Lý Đông Quân nhìn Tiêu Sắt một chút, thở dài nói: “Đã dùng mất chỗ Mạnh Bà Thang cuối cùng có thể cứu mạng, cho dù là ta cũng không có cách nào.”

“Ta không sao, chỗ ta còn một ít thuốc do Hoa Cẩm để lại.” Tiêu Sắt khẽ gật đầu một cái: “Mau đi đi, tới tìm Mộc Xuân Phong.”
“Sư phụ, ngài không đi à?” Đường Liên vội vàng la lên.

“Yên tâm đi, tuy không đánh được hắn, nhưng vẫn bỏ chạy được. Huống hồ bây giờ ta chưa muốn trở về Bắc Ly.” Bách Lý Đông Quân lắc đầu nói.

“Được.” Đường Liên gật đầu, đứng dậy nhảy lên trên gian các, đưa Diệp Nhược Y đã hôn mê bất tỉnh xuống rồi nhấc cả Lôi Vô Kiệt đã ngất xỉu ở đó, chạy cùng Tư Không Thiên Lạc cõng Tiêu Sắt về phía bờ bên kia.

Bách Lý Đông Quân xoay người nhìn Mạc Y đã chìm vào giấc mộng.

Trong một gian miếu đổ nát.

Hai đứa trẻ tựa sát vào nhau, đứa lớn hơn có vẻ là ca ca, đang vỗ nhẹ lên vai muội muội: “Đừng khóc, đừng khóc. Cha ra ngoài tìm mẹ thôi, sẽ về sớm thôi.”

Muội muốn hắn vẫn khóc thút thít: “Ca ca lừa muội. Cha sẽ không về đâu.”

“Đâu có, cha tìm được mẹ là về liền mà.”

“Mẹ đã chết rồi, ca ca.”

Ca ca buông muội muội ra, nhìn đôi mắt muội muội một hồi lâu rồi gật đầu một cái: “Đúng vậy, cha đã chết, mẹ cũng đã chết. Bọn họ sẽ không về. Sau này chỉ có hai người chúng ta sống với nhau, nhưng ca sẽ chăm sóc cho muội.”

Trong gian miếu đổ nát, bọn họ sống như vậy một thời gian dài.

Mãi tới khi thiên tai đến, tất cả mọi người đều trở thành lưu dân, tất cả mọi người đều như hắn, mất nhà, mất người thân của mình.

“Ca ca, bán muội đi. Như vậy muội cũng sống được.” Muội muội đã đói tới mức choáng váng, hơi thở mong manh.

“Ca sẽ không bán muội đâu. Ca nói rồi mà, ca sẽ chăm sóc cho muội.” Ánh mắt ca ca sáng rực lên.

“Ca sẽ chết đói đấy, ca ca.” Muội muội lạnh nhạt nói. “Chúng ta đều sẽ sống, sẽ cùng sống.” Ca ca đứng dậy: “Ca ra ngoài tìm ít thức ăn, muội chờ ca ở đây nhé.”

Ca ca chạy ra ngoài cả một buổi chiều, cầu xin tất cả những người hắn có thể cầu xin. Thế nhưng một số hàng xóm trước đây vẫn có tình nghĩa nay không phải thành nhà không lầu trống thì cũng đóng chặt cửa, cho dù hắn gõ thế nào cũng không mở.

“Cho ta một cái bánh bao đi. Đợi sau này ta trưởng thành, ta sẽ dốc hết tất cả báo đáp cho ngươi.”

“Có thể cho ta chút cháo loãng không? Muội muội ta sắp chết rồi, ta có thể làm thợ cho ngươi, không cần tiền công một tháng, có thể cho ta một bát cháo loãng ngay bây giờ không?”

“Năm xưa là cha ta đã cứu thúc! Nếu không có cha ta, bây giờ thúc thúc đã chết rồi! Vì sao hôm nay thúc thấy ta sắp chết mà không cứu!”

Ban đầu còn trịnh trọng, càng về sau càng thấp kém, cuối cùng nói những lời tan nát cõi lòng nhưng hắn vẫn không xin được một hạt gạo, cuối cùng đành kéo lê thân thể mệt mỏi về gian miếu.

Có lẽ trên đường sẽ nhặt được chút thức ăn thừa do người khác vứt đi.

Nhưng mãi tới khi vào miếu, hai tay hắn vẫn trống không.

Phải rời khỏi nơi này. Hắn nghĩ thầm trong lòng.

“Ca ca, ca về rồi.” Muội muội thấy ca ca về, mỉm cười gọi, không giống vẻ mệt mỏi kiệt sức lúc hắn vừa đi. Bây giờ muội muội có vẻ rất phấn chấn.

“Có chuyện gì vậy?” Ca ca hỏi.

Muội muội lấy một cái bánh nướng nóng hổi từ trong lòng ra: “Ca ca, vừa rồi có một vị đại sư tốt bụng đi ngang qua, cho muội hai cái bánh. Muội ăn một cái rồi, để lại một cái cho ca.”

Ca ca kinh ngạc, chạy tới như phát điên, đoạt lấy cái bánh nhai từng ngụm một. Cái bánh vốn không to, hắn ăn sạch chỉ trong chốc lát. Muội muội cứ thế ngồi bên cạnh mỉm cười nhìn hắn.

Tới tối, ca ca ôm muội muội, nhìn xuyên qua lỗ thủng của gian miếu ngắm sao trên bầu trời, nhỏ giọng nói: “Ngày mai, chúng ta sẽ rời khỏi đây. Còn ở lại đây, chúng ta sẽ chết đói.”

Muội muội không nói gì, chỉ nằm trong lòng hắn, khẽ thở hổn hển, mãi tới khi tiếng thở càng lúc càng nhỏ, rồi không còn chút âm thanh nào nữa.

“Tiểu Lục Nhi! Tiểu Lục Nhi!” Ca ca đột nhiên phát hiện bất thường, lắc mạnh muội muội trong lòng.

Nhưng không còn tiếng trả lời của muội muội.

Mạc Y lệ rơi đầy mặt, nhìn cảnh tượng trước mắt. Hắn đưa tay vạch nhẹ một cái.

Chỉ thấy trong gian miếu đổ nát đó, bé gái áo lục dập đầu nặng nề trước mặt một hòa thượng xa lạ. Hòa thượng kia thở dài, buông một chiếc bánh xuống.

Một chiếc, chỉ có một chiếc duy nhất.

“Tiểu Lục Nhi! Tiểu Lục Nhi!” Ca ca gào lên tan nãi cõi lòng, xé tan cảnh tượng này.

Cô bé đã chết trong lòng tỉnh lại, giơ bàn tay gầy gò vuốt ve gò má ca ca: “Ca ca, đừng nhớ muội nữa. Muội chết là để ca ca sống vui vẻ hơn.”

“Tiểu Lục Nhi sẽ luôn ở bên ca ca.”

Chương 278: Tái tạo thân thể

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Mọi người dùng hết chút sức lực cuối cùng chạy thẳng lên bờ, quả nhiên thấy nơi đó còn một chiếc thuyền nhỏ.

“Đi, đi nhanh lên.” Đường Liên ném Lôi Vô Kiệt trong tay lên thuyền, nhưng khi chuẩn bị đặt Diệp Nhược Y lên lại phát hiện có điểm không đúng.

Hình như gió đã ngừng.

Không chỉ gió ngừng, hắn cảm thấy thân thể của mình cũng ngừng lại.

Tất cả vạn vật đều dừng lại.

Hắn chậm rãi chuyển ánh mắt sang, thấy phía xa, một bóng trắng như khẽ cử động.

Mạc Y trước mặt Bách Lý Đông Quân đột nhiên mở mắt.

Cho dù cường đại như Bách Lý Đông Quân, sau khi uống Mạnh Bà Thang cũng ngủ say suốt mấy ngày, thế nhưng đối với Mạc Y, chìm vào giấc mộng của Mạnh Bà Thang, mơ một giấc kéo dài mười năm, chẳng qua chỉ là một chớp mắt trên trần gian.

Chỉ có điều ánh mắt Mạc Y như đã thay đổi, luồng sáng tím yêu dị đã tiêu tan, lưu lại một vẻ thanh minh và trầm tĩnh như vạn cổ.

Sau đó bộ áo trắng đó đột nhiên hành động.

Bách Lý Đông Quân cũng xuất thủ, hắn giơ tay phải ra định ngăn cản nhưng chỉ miễn cưỡng chạm đến góc áo của Mạc Y. Mạc Y giơ tay phải, nhẹ giọng nói: “Dừng!”

Âm thanh vừa lên, còn chưa dứt, Mạc Y đã hạ xuống bên bờ. Một tay hắn đặt lên Diệp Nhược Y, một tay kéo Tiêu Sắt, dậm mũi chân một cái, không bao lâu đã trở lại trên đỉnh các. Khi hắn đi khỏi, cấm chế trên người Đường Liên và Tư Không Thiên Lạc mới được giải trừ, mọi thứ trở lại bình thường. Đường Liên xốc Lôi Vô Kiệt lên: “Đuổi theo!”

Hai người lại chạy tới dưới gian các, thấy Bách Lý Đông Quân đứng yên tại chỗ. Đường Liên vội vàng la lên: “Sư phụ, nên làm gì đây?”

Bách Lý Đông Quân lắc đầu một cái: “Chờ chút đã.”

“Nhưng Diệp cô nương vẫn trong tay hắn!” Đường Liên không hiểu: “Nếu hắn lại dùng tà thuật chiêu hồn kia thì sao?”

Bách Lý Đông Quân không trả lời hắn, chỉ cau mày, nghiêm túc nhìn Mạc Y.

Mạc Y nhìn Tiêu Sắt, Tiêu Sắt cũng nhìn hắn.

“Ngươi có muốn ta cứu ngươi không?” Mạc Y hỏi hắn.

Tiêu Sắt gật đầu một cái: “Muốn.”

Mạc Y cười một tiếng: “Ta có thể cứu ngươi.”

Tiêu Sắt cười nhạt: “Nhưng ta sẽ không cầu ngươi.”

Mạc Y nhẹ nhàng đặt tay lên bả vai hắn: “Thật khí phách.”

Tiêu Sắt nhìn tay hắn: “Ngươi định làm gì?”

Mạc Y thu tay về, xuất chưởng đánh thẳng vào ngực Tiêu Sắt! “Dừng tay!” Tư Không Thiên Lạc phẫn nộ gầm lên, đang định tung người nhảy lên lại bị Bách Lý Đông Quân kéo về. Thần sắc của Bách Lý Đông Quân rất nghiêm túc, trầm giọng nói: “Chờ một chút!”

Tiêu Sắt lập tức phun ra một ngụm máu tươi.

Mạc Y thu tay về bắt mạch trên tay Tiêu Sắt: “Lực âm nhu này quá quỷ mị. Trong ẩn mạch của ngươi luôn có một luồng lực lượng âm nhu. Chỉ cần ngươi vận công, hai luồng nội lực xung đột, ngươi sẽ bị trọng thương.” Mạc Y nói xong lại xuất chưởng đánh vào ngực Tiêu Sắt.

Tiêu Sắt chỉ cảm thấy trước ngực như dời núi lấp bể, chân khí trong cơ thể đại loạn, cảm thấy tất cả nội lực dâng trào.

“Chỉ có một cách cứu ngươi, hủy hết tất cả nội lực của ngươi, kể cả lực lượng âm nhu đó. Nhưng từ nay về sau ngươi là một kẻ không có võ công, có điều mất võ có thể luyện lại, nội công có thể tích lũy lần nữa. Nếu ngươi có lòng, trở lại đỉnh cao chỉ là vấn đề về thời gian.” Mạc Y lại đánh một chưởng.

Tiêu Sắt ngửa mặt lên trời hét dài, một cơn cuồng phong lấy đỉnh các làm trung tâm tỏa ra xung quanh. Tư Không Thiên Lạc và Đường Liên không nhịn được giơ tay che mắt, cuồng phong quét ra phía ngoài, khiến cây cối trên núi lay động không ngừng.

“Hủy nội lực của người khác không phải lợi hại, rất nhiều người làm được. Nhưng hủy nội lực của người khác những vẫn giữ người này còn sống, chỉ có ta làm được.” Mạc Y nói.

Bách Lý Đông Quân đứng dưới các lẩm bẩm: “Hắn muốn hủy nội lực của Tiêu Sắt.”

“Hủy nội lực của Tiêu Sắt?” Đường Liên nghi hoặc nói: “Hắn định làm gì?”

“Hắn định cứu Tiêu Sắt.” Bách Lý Đông Quân chậm rãi nói.

“Cứu Tiêu Sắt? Nhưng ta nghe nói nếu hủy nội lực của người khác, cuối cùng người đó sẽ chết vì kinh mạch khô kiệt?” Đường Liên vội vàng la lên.

“Đúng.” Bách Lý Đông Quân gật đầu: “Thế nhưng hắn là Mạc Y.”

“Đi!” Mạc Y lại xuất chưởng.

Tiêu Sắt lại gầm lên một tiếng, lông tóc dựng đứng.

“Làm vậy rất đau, rất nhiều người không chịu được. Nhưng ngươi chắc chắn không thành vấn đề.” Mạc Y cười, một tay nắm chặt Tiêu Sắt: “Đó là nội kình của ta, ta cho ngươi một luồng, chỉ một luồng nhưng đã đủ cho ngươi bước vào cảnh giới cao thủ. Nó có thể bảo vệ kinh mạch của ngươi không khô kiệt, sau này ngươi từ từ tu luyện nội công của mình, nó sẽ từ từ tan đi.” Nội nội kình đó tiến vào cơ thể Tiêu Sắt, sắc mặt Tiêu Sắt đã hòa hoãn lại, hắn cắn răng: “Vì sao ngươi lại cứu ta?”

“Ta là Mạc Y, chỉ quan sát một lần là hiểu được tình hình người đó. Ngươi là viên ngọc tuyệt thế, còn ta là người mang thuật đồ long, mến tài vốn là chuyện thường của con người thôi.” Mạc Y lạnh nhạt nói.

“Thế nhưng ngươi là tiên nhân.” Tiêu Sắt nhỏ giọng nói.

“Trên đời nào có tiên, ngươi ta đều là phàm nhân.” Mạc Y cười một tiếng.

Tiêu Sắt kinh ngạc: “Ngươi... hình như không giống lúc vừa rồi nữa.”

“Sống là giấc mộng, chết là tỉnh giấc. Thế nhân đều biết uống Mạnh Bà Thang sẽ say rượu chìm vào giấc mộng, tỉnh lại quên đi chuyện phàm trần. Bây giờ nghĩ lại, quên không phải là quên mà là buông xuống.” Mạc Y thở dài: “Ta ngã xuống ma đạo, ngươi cứu ta. Bây giờ ta cứu ngươi cũng là chuyện nên làm.”

Tiêu Sắt thở phào nhẹ nhõm: “Đa tạ.”

“Ta còn một chưởng, ngươi có chịu được không?” Mạc Y cao giọng nói.

"Xin chỉ giáo." Tiêu Sắt cúi đầu.

“Được.” Mạc Y giơ một ngón tay, đầu ngón tay như có sấm rền vang.

Tiêu Sắt nhắm hai mắt lại.

Khi một chỉ cuối cùng tới trước trán Tiêu Sắt, chỉ nhẹ nhàng ấn một cái.

Thân thể Tiêu Sắt lập tức xụi lơ.

“Ngủ đi.” Mạc Y cười một tiếng, giơ tay nắm lấy Tiêu Sắt, vung xuống bên dưới: “Cô nhóc, nhận lấy người yêu của ngươi này.”

Tư Không Thiên Lạc vội vàng đứng dậy, đỡ lấy Tiêu Sắt.

“Đại thành chủ, ngài mau kiểm tra xem Tiêu Sắt sao rồi?” Tư Không Thiên Lạc vội vàng la lên.

Bách Lý Đông Quân giơ tay bắt mạch bên cổ của Tiêu Sắt: “Không sao, hắn chỉ ngủ thiếp đi thôi.”

Mạc Y xoay người nhìn Diệp Nhược Y vẫn đang ngủ say: “Muội thì sao, Tiểu Lục Nhi.”

Sau tiếng gọi này, Diệp Nhược Y từ từ tỉnh lại, cô thì thầm: “Tiểu Lục Nhi.”

“Đúng vậy, Tiểu Lục Nhi của ca.” Mạc Y cúi người, giơ tay vuốt ve gò má của Diệp Nhược Y: “Nếu Tiểu Lục Nhi của ta trưởng thành, chắc cũng có dung mạo tuyệt sắc như ngươi. Đáng tiếc, muội ấy không có phúc phận đó.”

“Ngươi... định...” Diệp Nhược Y hơi thở mong manh.

“Ta muốn một muội muội.” Mạc Y cười một tiếng: “Tiểu Lục Nhi không sống được, ta sẽ coi ngươi như Tiểu Lục Nhi. Ta muốn cứu ngươi, thế nhưng ta không chữa được bệnh của ngươi. Ngươi khác với Tiêu Sắt, hắn bị thương trong ẩn mạch, bị thương đương nhiên chữa được. Thế nhưng trái tim ngươi trời sinh thiếu hụt, cho dù là ta cũng không thể nào tái tạo trái tim được.”

“Nhưng năm xưa ta không thể cứu sống Tiểu Lục Nhi, còn hôm nay ta không thể bỏ mặc.”

Chương 279: Tạm biệt tiên đảo

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

Mạc Y giơ ngón tay ấn nhẹ lên mi tâm của Diệp Nhược Y: “Ta cũng ban cho ngươi một luồng chân khí, luồng chân khí này sẽ bảo vệ tim của ngươi, chỉ cần không bị nội thương quá nặng, từ nay về sau ngươi không khác gì người thường. Luồng chân khí này rất quý giá, ngươi phải quý trọng nó.”

Diệp Nhược Y nhỏ giọng nói: “Sao ngươi lại giúp ta.”

“Vì bộ áo lục đó.” Mạc Y cười vang, thu ngón tay lại, tung người nhảy về phái sau, hạ xuống gian lầu các.

“Mạc Y tiên sinh.” Bách Lý Đông Quân khom người hành lễ.

“Tiểu Bách Lý, không ngờ lâu rồi mới gặp mà lại khiến ngươi gặp nhiều phiền toái đến vậy.” Mạc Y ngồi xếp bằng chính giữa gian lầu các. “Rất xin lỗi.”

“Còn phải cảm tạ Mạc Y tiên sinh cứu hai vị tiểu hữu này.” Bách Lý Đông Quân cúi đầu nói.

“Không cần cám ơn, là ta phải cám ơn chén rượu của ngươi.” Mạc Y duỗi người: “Ta hơi mệt rồi. Nói thật, đã mấy chục năm rồi ta không ngủ, vừa rồi say một lần khiến ta thư thái hơn nhiều. Ta muốn ngủ một giấc nữa.”

“Ý của tiên sinh là?” Bách Lý Đông Quân kinh ngạc.

“Nghe nói thế nhân đồn đại ngọn tiên sơn này của ta có vạn phật triều bái, thiên nữ rắc hoa, ban ngày vang tiếng đàn trống, ban đêm ánh sao như mưa rơi, là tuyệt cảnh trên đời. Đâu ai biết nó là nơi cô độc như vậy?”

“Mọi người nói tiên nhân có thể cưỡi gió bay đi, sống thọ bằng nhật nguyệt. Đâu ai biết sống thọ bằng nhật nguyệt là cô độc nhường nào.”

“Ta muốn mơ một giấc. Mộng dài mười năm, tỉnh lại như giác ngộ, sau khi tỉnh lại đi tới phàm thế một chuyến, lại trải qua một đời người thật sự.”

“Mệt mỏi, mệt mỏi quá.” Mạc Y ngáp một cái, cuối cùng nhắm hai mắt, để lại câu nói cuối cùng: “Trong thời gian ta nhập mộng, chẳng hay Tiểu Bách Lý có nguyện hộ pháp cho ta không?”

Tuy Mạc Y nói “mười năm” không rõ là một lời diễn giải khoa trương hay mười năm thật sự, nhưng Bách Lý Đông Quân lại không hề do dự, cười nói: “Vô cùng vinh hạnh.”

Đáng tiếc Mạc Y đã ngủ say, không nghe được câu trả lời của hắn.

Ngay khi hắn nhập mộng, sương mù trên ngọn tiên sơn bỗng đậm hơn, chim chóc muông thú vừa bỏ trốn đều trở về. Lũ khỉ, lũ sóc đều chạy vào gian lầu các, không ngừng chạy quanh Mạc Y. Tư Không Thiên Lạc cảm thấy có thứ gì rơi trên mặt, giơ tay chạm thử, mở lòng bàn tay ra kinh ngạc nói: “Hoa đào?”

Cô xoay người, phát hiện tất cả hoa đào trên tiên đảo đều đã nở rộ.

“Đây là tiên nhân nhập mộng trong truyền thuyết, không ngờ được thấy kỳ quan như vậy!” Bách Lý Đông Quân cảm thán.Đường Liên nhảy tới trên các ôm Diệp Nhược Y xuống: “Sư phụ, vì sao Mạc Y lại đột nhiên ra tay giúp đỡ?”

“Đúng như lời hắn nói, Mạnh Bà Thang trong truyền thuyết có thể khiến người uống rơi vào một giấc mộng dài, tái hiện lại chuyện xưa, cũng có thể gặp lại người đã khuất xa, nhưng sau khi tỉnh lại sẽ quên hết những chuyện đó. Từ quên trong chuyện này hẳn là buông xuống chứ không phải quên thật.” Bách Lý Đông Quân cười nói: “Cho nên lần các ngươi tới đây lần này coi như đạt được ước nguyện. Nghỉ ngơi vài ngày là về được.”

Tư Không Thiên Lạc lắc đầu: “Không nghỉ ngơi được.”

Đường Liên gật đầu: “Đúng là không nghỉ ngơi được, đã sắp tới thời điểm ước định với Mộc công tử, chúng ta phải mau mau trở về.”

“Mộc công tử?” Bách Lý Đông Quân nhướn mày.

Đường Liên vội vàng đáp: “Là tam công tử của Thanh Châu Mộc gia, Mộc Xuân Phong. Hắn tới đảo Tam Xà bắt rắn chế thuốc cho anh trai, chúng ta ngồi thuyền của hắn tới. Bây giờ hắn đang ở đảo Tam Xà chờ ta, ước định là bảy ngày sau chúng ta sẽ trở về.”

“Thanh Châu Mộc gia, thú vị.” Bách Lý Đông Quân gật đầu một cái, vỗ vai Đường Liên: “Không tệ, vậy các con lập tức lên đường đi. Trên đảo có ít trái cây, mang theo một chút, lúc nào tỉnh thì ăn vào, bổ sung thể lực.”

“Sư phụ.” Đường Liên gãi đầu một cái: “Sao nghe ý ngài nãy giờ, cảm thấy ngài không định về cùng bọn con vậy?”

“Mạc Y tiên sinh nói muốn nhập mộng mười năm, bảo ta hộ pháp. Ta cũng muốn ở lại trên đảo chờ một thời gian ngắn nữa. Ta còn một số chuyện chưa nghĩ rõ ràng, nơi này rất yên tĩnh, không có nhiều phiền toái như Bắc Ly.” Bách Lý Đông Quân cười nói.

“Nhưng Mạc Y nói mười năm lận!”“Sư phụ của con biết thuật trú nhan, mười năm không là gì cả.”

“Vậy ngài không quan tâm tới Tuyết Nguyệt thành ư?”

“Chẳng phải có cha của Thiên Lạc à?”

“Vậy ngài cũng không để ý tới tên đồ đệ là con ư?”

“Đâu phải con chỉ có một sư phụ là ta?”

Đường Liên bất đắc dĩ nói: “Sư phụ, ngài thật tuyệt tình. Có điều gần đây trên giang hồ xảy ra một số chuyện, con cảm thấy người nên biết.”

“Được, vừa đi vừa nói.”

Trong thời gian bọn họ chạy ra bờ biển, Đường Liên nhanh chóng thuật lại những chuyện xảy ra trên giang hồ cho Bách Lý Đông Quân. Từ chuyện Ám Hà đột nhiên xuất hiện trên giang hồ, thành Vô Song đột nhiên đổi một thành chủ trẻ tuổi, Đạo Kiếm Tiên một mình xuống núi dùng mạng mình cứu nhị thành chủ, nói tới cả chuyện Đường môn ruồng bỏ minh ước với Tuyết Nguyệt thành, tập kích Lôi gia bảo. Ban đầu thần sắc Bách Lý Đông Quân không hề thay đổi, tới lúc nghe được Triệu Ngọc Chân, Đường lão thái gia, Lôi Thiên Hổ bỏ mình, hắn không khỏi kinh hãi: “Đây đều là chuyện lớn. Không ngờ tên đạo sĩ thối kia thật sự xuống núi vì Hàn Y, không ngờ Đường lão thái gia vẫn không bỏ được thù hận với Lôi gia bảo.”

“Vậy ngài còn không mau mau trở vê Bắc Ly?” Đường Liên nghĩ có thể xoay chuyển: “Chỉ cần ngài về Bắc Ly, mọi chuyện đều được giải quyết. Hơn nữa bây giờ ngài là cao thủ Thần Du Huyền Cảnh, Cô Kiếm Tiên ở thành Mộ Lương không cách nào tranh đoạt hạng nhất thiên hạ với ngài nữa.”

Bách Lý Đông Quân cười nói: “Sao cứ phải ta về mới được?”

“Năm xưa ngài là đại anh hùng cứu vớt Bắc Ly, cục diện hiện tại, Tuyết Nguyệt thành đã không còn uy thế năm xưa, hơn nữa hai mặt thụ địch. Không biết bây giờ nhị thành chủ đã về chưa, chỉ mình tam thành chủ quản lý, e rằng rất khó khăn.”

“Sao nào, mười ba năm trước ta cứu Bắc Ly một lần, mười ba năm sau vẫn phải do ta cứu à?” Bách Lý Đông Quân lắc đầu một cái, Vỗ vai Đường Liên: “Tuyết Nguyệt thành đã có Tư Không Trường Phong. Còn những chuyện khác, lần này tới phiên các con.”

Đường Liên cười khổ: “Chúng con thôi à?”

“Chính các con. Hơn nữa lần này chuyện các con phải làm khác với ta năm đó. Con biết thân phận vị Tiêu huynh đệ này rồi đó, chắc Đường Liên Nguyệt cũng đã nói cho con thân phận chính của con. Phân tranh trong triều đình không như trong giang hồ. Trong triều đình khó phân chính tà, lập trường là quan trọng nhất, sau này phải cẩn thận.” Bách Lý Đông Quân nói.

“Nhưng sư phụ...”

“Rõ là lắm mồm, sao bảo đang sốt ruột cần đi ngay hả?” Bách Lý Đông Quân không nhịn được xách Đường Liên lên, đột nhiên ném hắn lên thuyền, sau đó xuất chưởng đẩy thuyền đi xa ba trượng. “Đi đi, chung quy sẽ có ngày chúng ta gặp nhau thôi. Đừng để vi sư thất vọng đấy.”

Chương 280: Trở lại Bắc Ly

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

Chiếc thuyền nhỏ nhanh chóng đi vào màn sương mù.

Khi bọn họ đến, nhìn từ xa không thấy lớp sương mù dày đặc này. Khi bọn họ trên đảo cũng không thấy lớp sương mù dày đặc đó, thế nhưng khi rời đảo vài chục trượng, toàn thân lại bị che phủ trong sương mù.

“Lần này coi như chỉ bị kinh hãi chút thôi chứ không nguy hiểm gì.” Cuối cùng cũng rời khỏi Bồng Lai tiên đảo, Trường Cung Truy Dực, Bách Quỷ Dạ Hành thở dài một cái, trái tim nặng trĩu cuối cùng cũng buông xuống.

“Còn chưa tới lúc yên tâm.” Đường Liên vừa chèo thuyền vừa nói: “Nghĩ cách gọi tên Lôi Vô Kiệt này dậy đi, một mình ta chèo, e rằng không kịp.”

“Nhưng Lôi Vô Kiệt cưỡng ép phá cảnh, bây giờ đang hôn mê bất tỉnh. Nếu gọi hắn dậy có bạc bẽo quá không?” Tư Không Thiên Lạc cau mày.

“Đừng nói bạc bẽo, chúng ta không đuổi kịp thuyền là không về Bắc Ly được. Bị thương cỡ nào cũng là toi công. Mau lên, gọi tên này dậy cho ta, ngươi xem Tiêu Sắt còn mấy viên Bồng Lai đan, nhét hết vào miệng hắn đi.” Đường Liên tính toán thời gian, trong lòng vô cùng nóng nảy, đã lo lắng tới nổ phổi.

“Để ta chèo.” Một giọng nói miễn cưỡng vang lên.

Hai người kinh ngạc quay đầu, thấy Tiêu Sắt đã mở mắt.

Tiêu Sắt có vẻ không khác gì ngày thường, vẫn bộ dáng lười biếng ấy, chỉ có cặp mắt đã bất đồng.

Trở nên vô cùng thanh thản, rất có tinh thần.

Đó là thứ mà Đường Liên và Tư Không Thiên Lạc thấy, còn Tiêu Sắt lại cảm thấy rõ ràng hơn rất nhiều. Hắn cảm thấy trên người sung sướng thoải mái khó tả, đây là một cảm giác đã lâu không gặp. Kinh mạch của hắn bị tổn hại đã nhiều năm, khí huyết vận hành không lưu loát, đã lâu không thoải mái như vậy cho nên không nhịn được muốn đứng dậy hoạt động một chút.

“Nhưng ngươi bị thương nặng vừa mới khỏi...” Tư Không Thiên Lạc do dự nói.

“Không có gì đáng ngại.” Tiêu Sắt đi về phía trước, nhận lấy mái chèo trong tay Đường Liên: “Đoạn đường vừa qua, cám ơn mọi người.”

“Cám ơn.” Đường Liên nhìn Tiêu Sắt với vẻ khó lòng tin nổi: “Ngươi mà cũng nói cám ơn.”

Tiêu Sắt vẫy mái chèo, lắc đầu nói: “Trong lòng đại sư huynh, ta là loại người gì?”

“Tự đại, ngạo mạn, bướng bỉnh, thiếu lễ phép?” Đường Liên suy nghĩ một chút.

Tư Không Thiên Lạc thở dài: “Đại sư huynh, ngươi đừng thẳng thắn quá mức vậy chứ!”

“Không sao.” Tiêu Sắt nhún vai một cái, tiếp tục chèo thuyền.

Không biết bao lâu sau, cuối cùng bọn họ cũng rời khỏi làn sương mù dày đặc đó. Tiêu Sắt dừng thuyền lại, nhìn lên trời. Chờ tinh tượng chỉ xuất hiện bảy ngày một lần.

“Chúng ta ở trong màn sương bao nhiêu lâu rồi?” Tư Không Thiên Lạc không hiểu.

“Không biết. Ta luôn cảm thấy trong màn sương đó, thời gian trôi qua khác hẳn bên ngoài.” Đường Liên lạnh nhạt nói.

“Dao Quang mọc lên ở phương đông, Đế Quân bay lên ở phương tây.” Tiêu Sắt nhìn bầu trời lẩm bẩm: “Xem ra chúng ta tới kịp, bây giờ cách lúc đó đúng bảy ngày.”

“Đế Quân có vẻ còn mờ nhạt hơn.” Một giọng nói mệt mỏi vang lên, mọi người nhìn lại, thấy Diệp Nhược Y cũng đã tỉnh.

“Bảy ngày?” Đường Liên cau mày: “Ước định với Mộc Xuân Phong cũng là bảy ngày, bây giờ hắn có thể đi bất cứ lúc nào.”

“Không sao.” Tiêu Sắt lắc đầu: “Ta tin tưởng Mộc Xuân Phong.”

Hơn nữa ngày sau, rốt cuộc bọn họ cũng thấy đảo Tam Xà. Mà bên cạnh đảo Tam xà, chiếc thuyền dài tuyết tùng khổng lồ vãn đang đậu ở đó, lá cờ Phượng Hoàng Vu Phi bên trên tung bay theo làn gió.

“Bọn họ vẫn ở đó.” Tư Không Thiên Lạc vui vẻ nói.

Nhưng khi đến gần, Tiêu Sắt lại nhíu mày: “Hình như có cái gì không đúng.”Khi tới gần nữa, hắn mới thấy rõ cảnh tượng ở đó.

Chỉ thấy trên thuyền dài Tuyết Tùng, tất cả hộ vệ trên thuyền cầm cung tên, dây cung kéo căng, nhắm thẳng vào người dưới thuyền.

Còn dưới thuyền dài tuyết tùng, Mộc Xuân Phong ngồi xếp bằng, trước mặt là thanh danh kiếm - Động Thiên Sơn.

Vài chục người chèo thuyền ăn mặc bình thường đứng đối diện với Mộc Xuân Phong, ai nấy trợn mắt nhìn hắn.

“Thế này là thế nào?” Đường Liên nhỏ giọng nói.

“Không biết, tới xem thử đi.” Tiêu Sắt giậm mũi chân, bước về phía bọn họ.

“Cẩn thận.” Tư Không Thiên Lạc vội vàng la lên, lập tức đi theo.

Đường Liên giơ tay định cản nhưng không cản được. Trên thuyền còn hai người đang nằm đó không nhúc nhích, hắn đành tăng tốc độ chèo thuyền: “Một đám lỗ mãng, chỉ biết hại sư huỵnh.”

Thấy Tiêu Sắt và Tư Không Thiên Lạc hạ xuống, Mộc Xuân Phong vui vẻ: “Các ngươi về rồi.”

Tiêu Sắt nhìn xung quanh một lượt, lấy làm khó hiểu: “Thế này là sao?”

Mộc Xuân Phong vội vàng đi tới bắt mạch cho hắn, suy nghĩ cẩn thận một chút rồi vui vẻ ra mặt: “Chữa khỏi thật rồi, trên hòn đảo đó có người tuyệt thế như vậy cơ à. Tiêu huynh, lần sau ngươi phải dẫn ta tới xem thử đấy!”

“Mộc huynh đúng là hứng khởi, bên phía ngươi còn đang nhìn nhau bằng đao kiếm, còn có tâm trạng nghĩ tới tiên nhân cơ à?” Tiêu Sắt nhìn đám người chèo thuyền sắc mặt căng thẳng, còn một số hộ vệ trên thuyền đang nhìn chằm chằm vào nơi này.

“Ài. Mấy người chèo thuyền này lên đảo rồi la hét đòi về, nửa đường còn định cướp thuyền nên bị hộ vệ của Mộc gia ta đuổi xuống. Điền chưởng quỹ nói làm loạn trên biển, không thể tha mạng, nói phải bắn chết bọn họ. Trong lòng ta không nỡ, dù sao bọn họ cũng không làm được gì, cho nên đành ngồi chung một chỗ với bọn họ, ngăn cản Điền chưởng quỹ với bắn tên. Thế nhưng ta vừa ngồi cùng bọn họ.” Mộc Xuân Phong gãi đầu: “Bọn họ lại muốn giết ta, ta đành cắm Động Thiên Sơn ở đó uy hiếp họ. Cho nên cục diện này đã kéo dài một ngày một đêm.”

“Nếu chúng ta đã về, vậy không cần náo loạn nữa.” Tư Không Thiên Lạc nói.

Mộc Xuân Phong gật đầu: “Đúng đúng đúng, chư vị. Bây giờ có thể về nhà rồi, mọi người đừng đánh, đừng đánh nữa.”

Nhưng đám hộ vệ vẫn không buông cung tên xuống.

“Điền chưởng quỹ.” Mộc Xuân Phong cao giọng nói.Điền Mạc Chi đi từ trên thuyền xuống: “Công tử.”

“Trói những người này lại, lúc nào gần về đến bờ mới cởi trói cho họ.” Mộc Xuân Phong nói.

Điền Mạc Chi suy nghĩ một chút: “Được. Người đâu!”

Đám người chèo thuyền lại xôn xao: “Để các ngươi trói, xong lát nữa bỏ chúng ta lại thì sao!”

“Im đi cho ta!” Mộc Xuân Phong rút Động Thiên Sơn ra, lộ vẻ tức giận hiếm thấy: “Nếu ta muốn giết đám người các ngươi, bây giờ ta sẽ bảo bọn họ bắn cung, sau đó vứt các ngươi lại cho rắn cắn. Cung tên không giết chết được các ngươi, ta còn có thể dùng kiếm giết. Còn lảm nhảm lắm lời như vậy, thấy thiếu vàng à? Lúc nào lên bờ cho mỗi người thêm mười lạng! Còn ý kiến gì nữa không! Còn lảm nhảm nữa không?”

Đám người chèo thuyền lần đầu thấy công tử nổi giận, đều đờ ra tại đó, không biết nói gì.

“Trói lại cho ta!” Mộc Xuân Phong tức giận quát.

“Vâng.” Điền Mạc Chi cúi đầu.

Lúc này Đường Liên đã chèo thuyền tới, Lôi Vô Kiệt cũng vừa vặn tỉnh dậy.

Hắn thấy cảnh tượng xung quanh, lấy làm kinh hãi.

“Chẳng phải đang ở đảo Bồng Lai à? Sao lại tới đảo Tam Xà rồi?”

“Mạc Y đâu? Ơ, Mộc huynh, lại gặp nhau rồi.”

“Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?”

"Ta là ai?"

"Ta đang ở đâu?"

Lôi Vô Kiệt mặt đầy mê mang.

“Ngươi ngủ tiếp đi.” Đường Liên tát một phát cho hắn choáng tiếng.

Thuyền Kim Thác đã kéo buồm lên.

Đám người Đường Liên sức cùng lực kiệt vào trong khoang nghỉ ngơi, định ngủ mấy ngày mấy đêm rồi tính. Chỉ có Tiêu Sắt không vào trong khoang thuyền, Điền Mạc Chi đi qua bên cạnh hắn. Tiêu Sắt nói đầy ẩn ý: “Khi đi ta đã biết có biến số, mà biến số như vậy là ở ngươi.”

“Sai rồi, không phải ở chỗ ta.” Điền Mạc Chi âm u nói: “Ở chỗ công tử.”

“Mộc Xuân Phong?” Tiêu Sắt nhỏ giọng nói.

“Công tử nhân đức, theo ta thấy là mềm yếu. Nhưng nếu công tử nhân đức mà lòng lại kiên định, vậy là minh chủ.” Điền Mạc Chi đi qua bên cạnh Tiêu Sắt: “Thanh Châu Mộc gia, sau này là của tam công tử.”

Tiêu Sắt cười một tiếng, tiếp tục đi về phía mũi tàu.

Mộc Xuân Phong đang đứng đó, nhìn lá cờ gia tộc trên đỉnh cầu: “Về nhà thôi.”

Tiêu Sắt đi tới bên cạnh hắn, gật đầu một cái, lẩm bẩm: “Về nhà thôi.”

(Hoàn thành phần ‘Hải ngoại tiên sơn’)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau