THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 266 - Chương 270

Chương 266: Thái Thượng Vong Tình

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Thời gian ba ngày không lâu, nhưng khi chờ đợi lại thấy quá dài.

Trong gian nhà lầu này có mười căn phòng lớn lớn nho nhỏ, mỗi phòng đều được quét dọn tới không dính một hạt bụi, thậm chí được xếp chăn đệm chỉnh tề, rất khó tưởng tượng đây là một hòn đảo cô quạnh chỉ có một người ở. Nhưng quả thật là vậy, bọn họ ở trong gian nhà này hai ngày liền nhưng chưa từng thấy bất cứ ai.

Thậm chí cả Mạc Y cũng biến mất.

Chỉ có một số động vật ra ra vào vào gian nhà lầu này, có những chú khỉ đứng thẳng đi lại như con người, có tiên hạc ngậm trái cây rừng tươi mới tới cho bọn họ, lại có những con sóc nhỏ chạy vòng qua vòng lại quanh Tư Không Thiên Lạc và Diệp Nhược Y. Bọn chúng có linh tính hơn nhiều so với đồng loại trên đất liền, dường như hiểu được tiếng người.

Tiêu Sắt nhận một trái cây rừng mà tiên hạc đưa tới, cắn một cái: “Xem ra Mạc Y thuần hóa động vật trên đảo này rất tốt.”

“Đạo pháp ảo diệu, kẻ ở gần sẽ nhận được linh khí. Khi tu luyện tới mức độ của hắn, không cần cố ý thuần hóa, những chim chóc muông thú này sống cạnh hắn lâu ngày, đương nhiên sẽ dính chút linh khí.” Diệp Nhược Y xoa đầu một con sóc nhỏ nhảy lên vai cô.

Lôi Vô Kiệt nhìn con sóc nhỏ đầy hâm mộ: “Diệp cô nương có nghiên cứu đạo pháp à?”

“Thân thể ta có thiếu hụt bẩm sinh, không cách nào tu luyện đạo pháp chính thống, chỉ có thể theo quốc sư học một số bí pháp trộm thiên vận. Nhưng nghe quốc sư nói nhiều, đương nhiên cũng hiểu được một chút.” Diệp Nhược Y mỉm cười với Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt lập tức xuân tâm rạo rực, mỉm cười ngây ngô. Tiêu Sắt lại hơi nhíu mày: “Nhược Y, mấy hôm trước cô từng nói khí tức trên người Mạc Y và Tề Thiên Trần rất giống nhau, chẳng lẽ Mạc Y cũng xuất thân Khâm Thiên giám?”

Diệp Nhược Y lắc đầu: “Trước khi bước vào Khâm Thiên giám, quốc sư từng bái tu tiên sĩ Thanh Phong đạo nhân trên núi Hoàng Long làm thầy. Ta từng nghe ông ấy nói, khi tuổi già Thanh Phong đạo nhân đã nhận một đệ tử. Đệ tử đó thiên phú hơn người, thậm chí còn trên cả quốc sư. Thanh Phong đạo nhân đặt kỳ vọng rất lớn vào đệ tử đó, ba lần liền dẫn đệ tử quan môn này ra ngoài tìm kiếm tiên duyên. Tốc độ trưởng thành của đệ tử này cũng cực kỳ nhanh chóng. Dưới trướng Thanh Phong đạo nhân có sáu mươi chín đệ tử. Trong ba năm ngắn ngủi, tu vi của đệ tử này đã xếp thứ hai trong môn phái, chỉ còn dưới quốc sư. Nhưng lúc đó quốc sư đã tu đạo suốt mười sáu năm, còn tiểu đệ tử này mới chỉ tu luyện ba năm, khi đó chỉ mới chín tuổi.”

"Chín tuổi?" Lôi Vô Kiệt lấy làm kinh hãi.

“Đúng vậy, chín tuổi. Theo lời giải thích của ông ấy hôm đó, quốc sư nói hắn đã bước vào Tiêu Dao Thiên Cảnh. Chín tuổi đã vào Thiên Cảnh, dõi mắt khắp Bắc Ly, từ trước tới nay chưa một ai đạt tới cảnh giới như vậy. Nếu hắn tiếp tục ở Bắc Ly, như vậy tương lai chắc chắn sẽ thành đệ nhất thiên hạ. Thế nhưng, hắn chỉ một lòng muốn ra biển tìm kiếm tiên duyên, muốn rời xa phàm trần, trở thành tiên nhân chân chính. Thanh Phong đạo nhân không lay chuyển được hắn, đành theo đệ tử của mình ra biển tìm kiếm tiên duyên. Thế nhưng lần đó đi rồi không bao giờ trở lại.” Diệp Nhược Y tiếp tục nói.

Tiêu Sắt suy nghĩ một chút rồi nói: “Hắn chỉ là một đứa trẻ chín tuổi, vì sao lại cố chấp với việc thành tiên như vậy?”

“Nghe nói khi đứa trẻ đó bái lạy làm đệ tử của Thanh Phong đạo nhân, đã hỏi Thanh Phong đạo nhân một câu.”

“Câu gì?” “Hắn hỏi, nếu ta tu đạo, tương lai có thể cứu sống muội muội của ta không? Thanh Phong đạo nhân trả lời là, ta không thể, nhưng không nghĩa là sau này ngươi không thể.”

“Chẳng lẽ mục đích tu đạo thành tiên của đứa bé ấy là muốn cứu sống muội muội của mình?” Tiêu Sắt buông trái cây rừng trong tay xuống: “Đứa bé năm xưa chính là Mạc Y ngày nay? Như vậy Thanh Phong đạo nhân đâu?”

“Quốc sư nói, năm đó khi Thanh Phong đạo nhân đi khỏi đã một trăm mười hai tuổi, trong lòng ông chỉ còn đệ tử quan môn, ngoài ra trần thế đã chẳng còn chuyện gì khiến ông quan tâm. Nếu ta không đoán sai, đã nhiều năm như vậy, e rằng ông ấy đã về coi tiên lâu rồi.” Diệp Nhược Y nói.

“Hắn nói chuyện thay đổi thiên mệnh, chắc là cứu sống muội muội của mình. Thế nhưng người này đã chết nhiều năm như vậy, thậm chí hài cốt cũng đã tiêu tan không biết ở đâu, như vậy rồi còn cứu sống được không?” Lôi Vô Kiệt cau mày.

“Sinh lão bệnh tử là thiên đạo. Cưỡng ép nghịch chuyển sinh tử, là quỷ đạo, cũng là đại kỵ của tiên gia.” Diệp Nhược Y đột nhiên quay lại nhìn mọi người, nói rất kiên định: “Nhưng phải chữa cho Tiêu Sắt, chúng ta đã không có đường lui. Chuyện tiếp theo, mọi người nhất định phải nghe cho kỹ, đây là cơ hội duy nhất của chúng ta vào ngày mai.”

Trên đỉnh tiên sơn, mây mù lượn lờ, Mạc Y toàn thân mặc áo trắng rảo bước giữa mây nước, tuyệt thế như tiên nhân. Hắn khoanh tay nhìn lên trời, nhẹ giọng cười nói: “Muội muội, cuối cùng chúng ta cũng được gặp lại.”

Khi chín tuổi cúi người bái lạy, hắn đã kiên định với niềm tin này.

Sau đó hắn trở thành đệ tử có thiên phú nhất trên núi Hoàng Long, đọc hết cả vạn ngàn đạo pháp, chứng kiến vô số trường sinh, nhưng chung quy lại, vẫn không thấy phục sinh.

Về sau, hắn đứng giữa bến bờ thiên địa tu luyện thành địa tiên tuyệt thế, nhưng vẫn phải chứng kiến sư phụ chết đi trước mắt mà không thể làm gì. Thế mới biết thiên đạo vận chuyển, sức mình vẫn rất nhỏ bé.

Mãi tới tận lúc này thấy cô gái áo lục, hắn mới ngộ ra khâu quan trọng nhất trong phương pháp phục sinh. Mạc Y mỉm cười, cúi đầu, nhìn tòa tiên đảo này, ánh mắt đầy ý cười.

Mãi tới tận khi chứng kiến bộ áo đen hối hả chạy trên đảo, hắn đã chạy suốt một ngày một đêm, chạy gần nửa hòn đảo Bồng Lai này. Mạc Y biết hắn đang tìm cái gì, thứ mà hắn tìm kiếm rất có thể sẽ thành biến số vào ngày mai.

Mà hắn không cho phép khâu cuối cùng này có biến số nào xuất hiện.

Mạc Y tung người nhảy một cái, ống tay áo phất phới, cưỡi gió bay đi. Chỉ trong chớp mắt đã tới trước mặt người áo đen.

Người áo đen kia đương nhiên là Đường Liên đang điên cuồng tìm kiếm tung tích của Bách Lý Đông Quân trên đảo. Thấy Mạc Y đột nhiên xuất hiện trước mắt mình, hắn không khỏi kinh hãi nhưng tiếp đó lập tức khôi phục tâm trạng, cung kính nói: “Mạc Y tiên sinh.”

“Tuy là hạng giun dế nhưng cũng thật chướng mắt.” Lúc này trong mắt Mạc Y đã không còn vẻ ôn nhu và ý cười hòa hoãn như lúc trước, giọng nói lạnh lẽo kiêu ngạo.

Cũng tức là Thái Thượng Vong Tình, đây mới là dáng vẻ chân thực của tiên nhân.

Ngay khi hắn xuất hiện, Đường Liên đã giữ cảnh giác tuyệt đối, lúc này nghe Mạc Y nói vậy, lập tức vận chân khí toàn thân, không hề do dự dù chỉ một chốc.

Mạc Y bước một bước về phía trước.

Đường Liên lập tức xuất chưởng đánh ra. Nội công Thùy Thiên, quyền pháp Hải Vận, không hề do dự chút nào, xuất cả mười thành công lực, thanh thế như sóng biển trào dâng ập tới!

Thần sắc Mạc Y vẫn không hề thay đổi, hắn nhẹ nhàng vung ống tay áo.

Đường Liên cảm thấy một luồng nội lực mạnh hơn thế quyền của mình tới vài lần phả thẳng vào mặt, công pháp lập tức bị phá tan, thân thể bị đánh bay ra ngoài.

Đây là uy lực của Thần Du Huyền Cảnh, địa tiên chốn nhân gian. Hắn đã là cao thủ đứng thứ ba trong Lương Ngọc bảng, đạt tới Tự Tại Địa Cảnh mà nhiều người cả đời cũng không sánh kịp. Nhưng trước mặt Mạc Y, hắn thậm chí không thể đáp trả.

Mạc Y lại vung ống tay áo.

“Lần này, ngươi phải chết.”

Chương 267: Giấc mộng mười năm

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Từ khi trở thành đại đệ tử của Tuyết Nguyệt thành, Đường Liên đã trải qua không biết bao nhiêu trận chiến sinh tử, nhưng từ trước tới nay hắn chưa từng có cảm giác như bây giờ, cảm thấy cái chết tới nhanh như vậy, không có chút cơ hội phản kháng.

Trên người hắn còn cất giấu vài chục loại ám khí.

Quyền pháp của hắn mới thi triển thế thứ nhất.

Thế nhưng hắn không có chút cơ hội nào để phóng một món ám khí hay thi triển một chiêu quyền pháp. Hắn thậm chí không thể có viện binh, bọn Lôi Vô Kiệt không thể chạy tới vào lúc này, mà cho dù có tới, Đường Liên cũng sẽ khuyên bọn họ mau mau chạy trốn, đừng quay đầu lại!

Mạc Y này vốn không phải hải ngoại tiên nhân gì, mà là một tên ma quỷ!

“Hóa ra là vậy à?” Đường Liên khẽ thở dài, nhắm hai mắt lại.

Ống tay áo của Mạc Y đã đánh tới trước ngực hắn.

Thế nhưng đột nhiên có một luồng quyền phong đập thẳng xuống đầu Mạc Y!

Uy thế chiêu quyền này mạnh hơn Đường Liên lúc vừa rồi không chỉ mười lần, ngay cả Mạc Y cũng không thể khinh thường, đành thu ống tay áo, nhẹ nhàng phất lên, hóa giải luồng quyền phong kia.

Đường Liên lảo đảo rơi xuống đất, hắn mừng rỡ nhìn xung quanh. Hắn rất quen với luồng quyền phong đó, lớn tiếng hô: “Sư phụ!”

“Hắn tỉnh rồi à?” Mạc Y khẽ cau mày, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không thể nào, nếu đã tỉnh thì phải ra ngoài tìm ta từ lâu rồi mới đúng chứ.”

Quả nhiên, sau một luồng quyền phong đó không có ai xuất hiện, cũng không có động tĩnh gì khác.

“Sư phụ, người đang ở đây phải không?” Đường Liên nhìn bốn phía xung quanh nhưng không ai đáp lời hắn.

“Xem ra hắn vẫn chưa tỉnh, chỉ có điều hắn quá quen thuộc với khí tức của người này nên mới ra tay bảo vệ theo bản năng.” Mạc Y cười khẽ, giậm mũi chân, chớp mắt đã tới trước mặt Đường Liên.

Đường Liên không kịp phản ứng lại, thấy mình sắp mất mạng dưới ống tay áo của Đường Liên. Lại thấy luồng khí tức quen thuộc xuất hiện lần thứ hai, Đường Liên bị một luồng chân khí kéo về phía sau, lại tránh được sát chiêu của Mạc Y. Luồng chân khí đó mãnh liệt dị thường, nhanh chóng kéo Đường Liên vào một huyệt động bên cạnh.

Mạc Y thở dài: “Thôi được.” Rồi vung ống tay áo đánh vào phía trên hang động, một loạt đá vụn rơi xuống che lấp cửa hang.

“Uống Mạnh Bà Thang vào là không thể tỉnh lại. Đôi thầy trò các ngươi cùng nhau ngủ tới chết trong đó đi.”

Đường Liên bị luồng chân khí đó kéo vào trong hang động, sau đó lại thấy cửa hang bị đá vụn mà Mạc Y đánh rơi che phủ, trong lòng thầm hô không tốt. Thế nhưng hắn lại thay đổi suy nghĩ: Chẳng lẽ sư phụ ở trong hang? Vội vàng nhìn bốn phía xung quanh, chỉ thấy trên vách đá bốn phía trong hang đều châm đầy nến, ở giữa đặt một cái bàn đá to, bên trên bày một vò rượu và ly rươu. Rượu trong đó có vẻ đã bị uống cạn, nhưng mùi rượu vẫn đọng lại, khiến toàn bộ hang động tràn ngập hơi rượu nồng nặc. Một người đàn ông nằm trên bàn đá, hắn mặc quần áo màu xanh, để hai hàng râu ria mỏng nhưng tuấn mỹ, hai mắt nhắm chặt, có vẻ đã say ngất.

Chính là Tửu Tiên - Bách Lý Đông Quân nổi danh giang hồ.

“Sư phụ!” Đường Liên vội vàng đi tới, lớn tiếng gọi.

Thế nhưng Bách Lý Đông Quân thậm chí không nháy mắt tới một cái, vẫn ngủ rất say.
“Sư phụ, mau tỉnh lại!” Đường Liên đẩy nhẹ Bách Lý Đông Quân mấy cái, thấy hắn vẫn không có phản ứng gì, vội vàng cầm chén rượu trên bàn lên. “Rốt cuộc là uống rượu gì mà ngủ say đến vậy?” Hắn cầm chén rượu lên, ngửi một cái, chỉ thấy thần thức trong đầu đột nhiên hỗn loạn, thiếu chút nữa thì say tới hôn mê bất tỉnh. Hắn vội vàng buông chén rượu xuống, nhớ lại loại rượu trong truyền thuyết.

Mạnh Bà Thang.

Trong truyền thuyết khi người thành vong hồn, đi qua cầu Nại Hà, trước khi tới kiếp sau, nó đã được Mạnh Bà bưng trong tay, lẳng lặng chờ ngươi uống vào. Người sống trên đời, bao nhiêu khó khăn khổ cực, uống bát canh này vào là một loại thư thái, cắt đứt hoàn toàn với kiếp trước.

Nhưng theo lời Bách Lý Đông Quân, Mạnh Bà Thang là thứ rượu thần kỳ nhất trên đời. Nó có thể khiến người ta rơi vào một giấc mộng, trong mộng những chuyện xưa kia đã quên đi đều được nhớ tới, người đã đi khỏi cũng sẽ trở lại, chỉ đắm chìm trong giấc mộng tươi đẹp nhất như vậy mãi tới lúc chế đi. Cũng có người sẽ tỉnh lại, hắn sẽ quên đi tất cả mọi chuyện, sau đó là một cuộc sống mới.

Hắn vẫn thiếu một loại rượu dẫn cuối cùng, xem ra đã tìm thấy ở đây.

Có điều ngủ mơ như vậy, liệu hắn có tỉnh lại không?

“Ngươi là ai?”

“Ngươi không biết ta à? Phụ thân ta tên là Bách Lý Thành Phong, mẫu thân ta tên là Ôn Lạc Ngọc. Trong thành này không ai không biết ta cả.”

“Ngươi nghe sai câu hỏi của ta rồi, ta hỏi, ngươi là ai?”

“Ta là ai? Đang hỏi tên ta à. Ta tên là Bách Lý Đông Quân.”

“Đông Quân? Cái tên này rất dễ nghe. Đông Quân đeo ngọc bước đinh đang, Cởi ngựa xuống trần quá cửu quan,

Mới biết trời cao muôn vạn dặm, Gió xuân chưa thổi đến nhân gian. Ngươi có biết bài thơ này không?”

(Lập Xuân Hậu Tác của nhà thơ của Vương Sơ đời Đường)

“Chưa từng nghe nói.” “Đây là câu thơ ở quê chúng ta. Tại quê hương của chúng ta, Đông Quân là chỉ thần mùa xuân. Thần mùa xuân đại diện cho hy vọng.”

“Quê của ngươi đẹp lắm à? Nghe bài thơ này cảm thấy rất đẹp.”

“Đúng là rất đẹp nhưng lại hoàn toàn khác với bài thơ ấy. Nơi đó không có mùa xuân, một năm bốn mùa đều có tuyết rơi. Có đôi lúc nó quả thật rất đẹp nhưng đại đa số thời gian lại khiến người ta có cảm giác rất cô độc. Chúng ta mong ánh mặt trời ngày xuân có thể chiếu đến đó, khi đó chúng ta có thể trở lại quê hương mình.”

“Nếu vậy, ta có thể giúp ngươi à?”

“Ngốc, ngươi chỉ tên là Đông Quân mà thôi chứ có phải thần mùa xuân thật đâu. Ta phải đi đây, có dịp chúng ta sẽ gặp lại.”

“Sau này ta làm sao tìm được ngươi?”

“Đến lúc đó chắc sẽ khá phiền toái, ta không thể hành động tự do được. Như vậy đi, ngươi trở thành người nổi danh thiên hạ, đến lúc đó ta sẽ biết ngươi đang ở đâu. Ta tới tìm ngươi.”

" Được."

“Phụ thân ngươi tên là Bách Lý Thành Phong, mẫu thân ngươi là Ôn Lạc Ngọc. Đúng là bọn họ rất nổi tiếng. Nhưng còn chưa đủ, ngươi phải trở thành người nổi tiếng hơn nữa mới được.”

" Được."

“Đi nhé. Chờ khi nào ngươi nổi danh thiên hạ, chúng ta sẽ gặp lại.”

“Uống chén rượu đi, coi như lời thề.”

“Sao ngươi còn nhỏ vậy đã biết uống rượu rồi?”

“Vì rượu uống rất ngon.”

Đường Liên thấy khóe miệng Bách Lý Đông Quân nhếch lên, hắn đã nằm mơ suốt mười ngày, cuối cùng cũng mơ thấy câu chuyện bắt đầu.

Năm đó, lần đầu tiên bọn họ gặp nhau.

Hắn mười hai tuổi, là công tử bột tiểu ác bá nổi danh trong thành Càn Đông, trong khắp thành trên thì gia gia của hắn Trấn Tây Hầu, dưới thì quán rượu hàng rong bên đường, ai ai cũng sợ hắn.

Còn nàng mười lăm tuổi, mỗi lần xuất hiện trong thành đều rực rỡ như minh châu. Vẻ đẹp của nàng khiến người ta kinh ngạc, nhưng nàng lại chưa từng nói với ai một câu, mãi tới khi gặp hắn.

Khi đó, còn cách lần gặp mặt thứ hai của Tửu Tiên uy chấn giang hồ và con gái Bắc Khuyết Đế mười năm.

Mười năm sau, Tuyết Nguyệt thành, hoa sơn trà đầy trời, bọn họ gặp nhau lần nữa.

Lại mười năm qua đi trong giấc mộng.

Chương 268: Mộng dài ai tỉnh trước

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Sư phụ, con đã đứng đầu Lương Ngọc bảng năm năm liền rồi. Con có coi là nổi danh thiên hạ không?”

“Lương Ngọc bảng? Chẳng qua là thứ để khích lệ trẻ con mà thôi.”

“Vậy phải làm thế nào mới là nổi danh thiên hạ?”

“Nổi danh thiên hạ phải là có một không hai trong thiên hạ. Phải vào Quan Tuyệt bảng mới được.”

“Quan Tuyệt bảng? Được, vậy thì vào bảng.”

“Con mới hai mươi hai tuổi đã nghĩ tới chuyện vào Quan Tuyệt bảng rồi à?”

“Khi con vừa rời thành Càn Đông, bọn họ đâu có nghĩ con có thể đứng đầu Lương Ngọc bảng.”

“Không hổ là đệ tử của Lý Trường Sinh ta, có chí khí.”

“Không phải con có chí khí, con chỉ kể lại với sư phụ một việc mà thôi. Cái thứ chí khí này không có tác dụng gì, cứ làm là được.”

Đó là mùa đẹp nhất ở Tuyết Nguyệt thành, hoa sơn trà đầy trời, Bách Lý Đông Quân và sư phụ hắn Lý Trường Sinh đứng trên tường thành nhìn khung cảnh hưng thịnh bên dưới, thản nhiên trò chuyện. Cho tới khi sứ giả Bách Hiểu đường đội nón lá cưỡi con ngựa màu đỏ thẫm chậm rãi đi về phía Tuyết Nguyệt thành.

Giang hồ phong ba tĩnh, Kim Bảng luận võ danh.

“Ngôi đầu bảng lần thứ sáu của con sắp tới rồi, xem như một giai thoại.”

“Chỉ là giai thoại mà thôi.”

Tất cả các đệ tử Tuyết Nguyệt thành chạy ra như ong vỡ tổ, lúc trước Tuyết Nguyệt thành chỉ là một tòa thành có cái tên rất phong nhã mà thôi, tuy có vài vị võ giả truyền thuyết trấn thủ nhưng không cách nào sánh vai với Vô Song thành, Lôi gia bảo. Nhưng những năm gần đây, đệ tử Bách Lý Đông Quân đứng đầu Lương Ngọc bảng năm năm liên tục, ép đám đệ tử của Đường môn, Lôi gia bảo, Vô Song thành không ngẩng đầu lên được.

“Năm nay Tiểu Bách Lý của chúng ta lại đứng đầu phải không?”

“Năm nay Tuyết Nguyệt thành có đệ tử nào khác vào bảng không?”

“Thành chủ đâu rồi, thành chủ năm nay có cơ hội lên nhóm thứ hai trong Quan Tuyệt bảng không?”

Sứ giả cầm Kim Bảng ngẩng đầu lên nhìn Bách Lý Đông Quân và Lý Trường Sinh trên tường thành.

Lý Trường Sinh khẽ mỉm cười: “Đi đi.”

Bách Lý Đông Quân tung người nhảy một cái, giẫm lên từng đóa hoa sơn trà bồng bềnh hạ xuống. Hắn nhận lấy Kim Bảng từ tay sứ giả, đột nhiên kéo mạnh sang bên. Cuộn sách màu vàng rất dài bị kéo ra, ánh mắt tất cả các đệ tử đều tập trung vào tờ Kim Bảng, bọn họ đọc từng cái tên một trên đó thế nhưng mãi vẫn không thấy tên mình.

“Đứng đầu Lương Ngọc bảng, Đường môn, Đường Liên Nguyệt.”

“Bách Lý đâu! Bách Lý ở đâu?”

“Quan... Quan Tuyệt bảng!”

“Nhóm thứ tư trong Quan Tuyệt bảng, không có... Nhóm thứ ba trong Quan Tuyệt bảng, nhóm thứ ba! Tuyết Nguyệt thành, Bách Lý Đông Quân!!”

“Nhóm thứ ba trong Quan Tuyệt bảng, lần đầu bước vào Quan Tuyệt bảng đã lên thẳng nhóm thứ ba?”

Bách Lý Đông Quân đột nhiên đưa tay về, thu hồi Kim Bảng, ngẩng đầu lên nhìn sư phụ Lý Trường Sinh: “Sư phụ, con nổi danh thiên hạ rồi.”

Lý Trường Sinh lắc đầu: “Sư phụ trêu ngươi đấy. Mấy năm gần đây, trên giang hồ không mấy ai nổi tiếng hơn con. Từ ngày con bước vào Điêu Lâu Tiểu Trúc, toàn bộ giang hồ đều đang bàn tán về con.” Bách Lý Đông Quân lắc đầu: “Thế nhưng, con có một ước định. Chờ ngày con nổi danh thiên hạ, nàng sẽ tới tìm con.”

Lý Trường Sinh nhìn về phía xa, lạnh nhạt nói: “Hình như nàng ta đã tới.”

Bách Lý Đông Quân đột nhiên quay đầu lại, chỉ thấy giữa hoa rơi lá rụng, một con ngựa trắng kéo một chiếc xe ngựa tuyệt đẹp từ từ đi tới. Sứ giả Bách Hiểu đường nghiêng đầu, nhẹ nhàng vung roi, tránh sang bên nhường đường. Không chỉ có hắn, tất cả mọi người đều bất giác nhường đường.

Bọn họ không biết người trong xe là ai, nhưng họ đều cảm thấy, lúc này họ nên tránh sang một bên.

Bởi vì Bách Lý Đông Quân vẫn luôn nhìn nóc chiếc xe ngựa đó. Từ trước tới nay bọn họ chưa bao giờ thấy Bách Lý Đông Quân có ánh mắt như vậy, thiếu niên tuyệt thế luôn bất cần đời, luôn say khướt này có vẻ không thèm để ý tới bất cứ chuyện gì, không cảm thấy hứng thú với bất cứ thứ gì. Thế nhưng chỉ trong khoảnh chớp mắt, ánh mắt của hắn như đốm lửa bị đốt cháy.

Xe ngựa chậm rãi dừng lại.

Thị nữ cầm cương ngựa đứng dậy vén tấm rèm che màu trắng, mọi người ai nấy nghểnh cổ, muốn xem thử người ngồi trong là thần thánh phương nào.

Bách Lý Đông Quân đứng đó, đột nhiên thấy tay chân luống cuống, nhẹ nhàng xoa tay, ánh mắt lấp lánh.

Cô gái từ trong xe ngựa đi ra, chân giẫm nhẹ lên một vùng hoa sơn trà. Cô đứng dậy, khẽ mỉm cười.

Phong hoa tuyệt đại.

Cô chậm rãi bước từng bước một về phía trước, đi tới trước mặt Bách Lý Đông Quân.

Cuối cùng Bách Lý Đông Quân cũng thu hồi ánh mắt lấp lánh đó, nhìn cô gái trước mặt.

Vẫn như lần đầu gặp gỡ, chỉ có điều so với mười năm trước, có vẻ càng thêm mỹ lệ.

“Đã... đã lâu không gặp.” Thậm chí Bách Lý Đông Quân bắt đầu nói lắp.

"Đã lâu không gặp." Cô gái cười một tiếng.

“Ngươi... còn đẹp hơn năm đó.” Bách Lý Đông Quân nói.
Cô gái ngẩng đầu lên: “Ngươi cũng cao hơn trước nhiều.”

“Ta đã vào Quan Tuyệt bảng, hoàn thành ước định của chúng ta.”

“Cho nên ta cũng tới thực hiện ước định, gặp ngươi.”

“Ừm.”

Gặp mặt rồi, sau đó thì sao?

Dường như chưa ai nghĩ tới vấn đề này.

Các đệ tử của Tuyết Nguyệt thành, sứ giả của Bách Hiểu đường, thành chủ Lý Trường Sinh đều đang nhìn bọn họ.

Bọn họ làm gì được đây?

“Nghe nói ngươi cất rượu là tuyệt thế trong thiên hạ, ta muốn uống uống rượu mà ngươi chưng cất.”

“Được, muốn uống mười hai bình rượu tuyệt phẩm Tang Lạc, Tân Phong, Thù Du, Tùng Lao, Trường An, Đồ Tô, nguyên Chính, Quế Hoa, Đỗ Khang, Tùng Hoa, Thanh Văn, Bàn Nhược; hay là bảy bình rượu Tinh Dạ gồm Thiên Xu, Thiên Tuyền, Thiên Ki, Thiên Quyền, Ngọc Hành, Khai Dương, Dao Quang, đều đã ủ sẵn.” Nói tới rượu, Bách Lý Đông Quân mới không còn vẻ ngốc nghếch như vừa rồi.

“Nếu đã tới thành này, vậy phải uống Phong Hoa Tuyết Nguyệt.”

Bách Lý Đông Quân ngẩng đầu lên nhìn trời, gật đầu cười nói: “Tối nay trăng đẹp, có thể uống.”

“Phong Hoa Tuyết Nguyệt, cả bốn đều đủ chứ?”

“Còn thiếu tuyết Thương Sơn, cùng ta đi hái nhé.” Bách Lý Đông Quân giơ tay ra dắt cô gái theo, tung người nhảy về phía Thương Sơn, bỏ lại đống đệ tử Tuyết Nguyệt thành đờ ra tại đó.

“Đúng rồi, tỷ tỷ. Ngươi tên là gì? Mười năm trước ta quên không hỏi.”

“Ta tên là Nguyệt Dao.”

Trên tường thành, Lý Trường Sinh nhìn hai bóng lưng từ từ đi xa, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Con gái Bắc Khuyết Đế?”

“Sư phụ, sư phụ.” Đường Liên nhìn Bách Lý Đông Quân ngủ say lẩm bẩm, tưởng rằng hắn đã tỉnh, không nhịn được lên tiếng gọi.

Thế nhưng Bách Lý Đông Quân vẫn nhắm chặt hai mắt, chân mày giãn ra như đang mơ chuyện rất đẹp.

Trong giấc mơ, đó là lần thứ hai bọn họ gặp nhau.

Sau này mỗi lần nhớ lại lần gặp nhau đó Bách Lý Đông Quân lại nảo não, vì sao lúc đó lại nói mấy lời mở đầu tệ đến vậy, vì sao rõ ràng lúc đó đã vào nhóm thứ ba trên Quan Tuyệt bảng nhưng vẫn căng thẳng như một đứa trẻ. Thế nhưng nghĩ tới cuối cùng lại không khỏi mỉm cười thoải mái.

Không lần nào gặp nhau lại hoàn hảo như lúc đó.

Bởi vì hắn phát hiện cho dù có chuẩn bị nhiều năm nhưng tâm tính ban đầu chưa từng thay đổi.

Như vậy rất tốt.

Như vậy mới là lần đầu gặp mặt.

Giấc mộng này, ai sẽ nhận ra trước, ai lại chịu tỉnh dậy.

Chương 269: Mộng nhập thần du

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Lại một năm qua đi, hoa sơn trà bay lượn.

Chỉ có điều lần này, mưa núi trút xuống, máu nhuộm hoa trắng, mọi thứ đã là cảnh còn người mất.

Cô gái mặc áo đỏ máu chậm rãi hạ xuống.

Bách Lý Đông Quân thu quyền, kinh ngạc nhìn cô gái trước mặt.

“Sao lại là nàng.” Giọng nói của Bách Lý Đông Quân run rẩy: “Sao lại là nàng?”

Cô gái mặc áo đỏ máu nhìn vết máu tử từ lan ra trên người, gương mặt không có vẻ đau đớn, chỉ mỉm cười sầu thảm, nhìn Bách Lý Đông Quân: “Ngươi giết ta.”

“Lại giết ta lần nữa.”

“Lại một lần nữa.” Đầu óc Bách Lý Đông Quân đau âm ỉ.

Có chỗ nào không đúng, hình như có chỗ nào không đúng! Vì sao mình lại giết chết nàng? Vì sao nàng lại nói một lần nữa!

“Ngươi quên rồi ư, ta đã chết lâu rồi.” Nguyệt Dao vẫn cười: “Ta đã chết rất nhiều năm trước rồi, chết trên tay ngươi. Ngươi không cảm thấy quen thuộc ư?”

“Chúng ta gặp nhau, chúng ta gặp lại.Những chuyện này đều khá quen thuộc phải không, bởi vì, chúng ta đang trong giấc mộng.” Nguyệt Dao giơ tay vuốt ve gò má của Bách Lý Đông Quân.

Nước mắt Bách Lý Đông Quân bất giác chảy dài: “Từ đầu nàng đã biết rồi à?”

“Uống Mạnh Bà Thang, chuyện đã quên sẽ nhớ lại, người đã đi sẽ trở về.” Nguyệt Dao nhẹ nhàng đặt tay lên ngực, vết máu từ từ lùi về. “Tất cả mọi chuyện đều có thể thay đổi.”

Bách Lý Đông Quân kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, không nói được ra lời.

“Chàng muốn tỉnh lại, hay muốn đắm chìm trong giấc mộng này?” Nguyệt Dao buồn bã hỏi.

Bách Lý Đông Quân gật đầu: “Ta muốn sống mãi trong thế giới có nàng, ta đợi rất lâu rồi, chờ ngày này rất lâu rồi.”

“Chàng ngốc.” Nguyệt Dao thở dài: “Ta đã chết rồi. Trên thế giới này vốn không còn ta. Đời người vốn là một giấc mộng, sau khi chết mới là tỉnh lại. Cuối cùng sẽ có ngày chúng ta gặp lại nhưng không phải là hôm nay. Chàng nên tỉnh lại đi.”

“Không! Ta không muốn tỉnh!” Bách Lý Đông Quân lắc đầu: “Uống Mạnh Bà Thang, sau khi tỉnh lại sẽ quên hết mọi chuyện.”

“Sau đó là một khởi đầu mới, thật tốt biết bao.”

“Ta cũng từng nghĩ vậy, nhưng được gặp lại nàng, ta không muốn tỉnh lại nữa. Trên đời này có Bách Lý Đông Quân với không có Bách Lý Đông Quân cũng chẳng khác nhau là bao.”

“Chàng đã lớn rồi, đâu phải đứa trẻ năm xưa nữa, đừng nói mấy lời tùy tiện như vậy.” Nguyệt Dao nhẹ nhàng vung tay, vết máu lại lan tràn, nàng bước tới một bước. “Sống là giấc mộng dài, chết là tỉnh giấc say. Khi chúng ta gặp lại, ta mong chàng...”

“Đừng hối hận!”

Nguyệt Dao giơ tay đẩy mạnh một cái, thân thể Bách Lý Đông Quân đột nhiên rơi về phía sau. Hắn giơ tay phải ra định kéo tay nàng nhưng cuối cùng lại rơi vào khoảng không.

"Nguyệt Dao!" Việc đời như giấc mộng dài, đời người mấy độ thu sang? Không ngờ lần này gặp lại chẳng qua là bi kịch tái diễn. Thế nhưng sao nàng lại khuyên ta đừng hối hận? Nàng có biết bao năm qua ta vẫn luôn hối hận không.

Bách Lý Đông Quân đột nhiên ngẩng đầu lên, mở mắt, nước mắt không nhịn được trào ra. Mọi chuyện trong mơ như hiển hiện trước mắt, nhưng giờ khắc trở lại trong hang núi rộng rãi trống trải, khó tránh khỏi cảm thấy buồn bã mất mác. Chỉ có điều...

“Ta không quên.” Bách Lý Đông Quân nhìn tay phải lẩm bẩm: “Vì sao ta vẫn nhớ rõ mọi chuyện. Lẽ nào truyền thuyết là giả, hay là...”

“Sư... sư phụ.” Đường Liên đứng bên cạnh nhìn Bách Lý Đông Quân cuối cùng cũng tỉnh lại, ban đầu vô cùng ngạc nhiên và vui mừng, nhưng thấy tinh thần Bách Lý Đông Quân có vẻ hỗn loạn, trong lúc nhất thời không biết có nên quấy nhiễu hay không.

Bách Lý Đông Quân quay đầu lại nhìn Đường Liên, ngây ra hỏi: “Đồ đệ, sao con lại ở đây?”

“Con tới tìm người.” Đường Liên vội vàng nói.

“Đến tìn ta? Sao con biết cách tới đây?” Bách Lý Đông Quân không hiểu.

“Là Nho Kiếm Tiên tiền bối nói cho chúng ta. Đúng rồi, mọi chuyện đang rất cấp bách, bây giờ có thể bọn Tiêu Sắt đang gặp nguy hiểm!” Đường Liên vội vàng la lên.

“Tiêu Sắt?” Bách Lý Đông Quân khẽ cau mày: “Con nói Tiêu Sở Hà đến Tuyết Nguyệt thành ngày hôm đó à? Sao hắn lại tới đây? Hắn muốn chữa kinh mạch bị tổn hại của mình à?”

“Đúng vậy, nhưng Mạc Y...”

“Mạc Y nhập ma rồi.” Bách Lý Đông Quân nhỏ giọng nói: “Bây giờ hắn đang trong cảnh giới quỷ tiên, gọi là tiên nhưng thực chất là quỷ. Vốn dĩ ta định trừ ma cho hắn, thế nhưng hắn lừa ta uống chén Mạnh Bà Thang này trước.”

“Vậy chúng ta phải tới đó ngay lập tức.” Đường Liên nhìn đống đã ngăn cửa hang, cau mày nói: “Ngoại trừ Tiêu Sắt còn có Lôi Vô Kiệt của Lôi gia bảo, Diệp Nhược Y con gái Diệp tướng quân, còn cả Thiên Lạc cũng đang ở đó.”

“Con có biết đây là đâu không? Chỉ mấy người các con mà cũng dám tới đây à? Hơn nữa có mấy tảng đá thôi mà cũng cản được con à?” Bách Lý Đông Quân nhìn lướt qua rồi bĩu môi: “Đúng là đồ đệ vô dụng.”

Đường Liên vội vàng cúi đầu: “Đúng là do đệ tử vô dụng.”

“Ài. Tên đệ tử này chẳng khác gì tảng đá, chẳng biết đùa gì cả!” Bách Lý Đông Quân giậm mũi chân, nhẹ nhàng vung ống tay áo, đá tảng đều tan thành tro bụi, quay đầu lại nhìn Đường Liên đang ngây ra tại chỗ: “Còn nhìn cái gì? Đi thôi.” “Sư phụ, người uống Mạnh Bà Thang rồi à?”

“Uống rồi?”

“Ra sao?”

“Ngọt hơn một chút so với trong tưởng tượng.”

“Chẳng phải nói uống Mạnh Bà Thang là cắt đứt chuyện trước kia, thế nhưng sao sư phụ vẫn như không việc gì, không quên gì cả?”

“Đúng vậy, không giống như trong truyền thuyết.”

“Sư phụ, có phải vừa rồi người nằm mơ không? Con nghe người gọi tên người khác.”

“Đó không phải người khác.”

“Thế thì là ai?”

“Là sư nương của con.”

“Sư nương? Sao trước giờ con chưa từng nghe mình có một sư nương?”

“Nàng tên là Nguyệt Dao.”

Trong gian nhà lầu bên sườn núi, Tiêu Sắt, Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc cùng với Diệp Nhược Y đang đứng ở đó. Từ một khắc đồng hồ trước, trong gian nhảy xảy ra một chuyện kỳ lạ.

Tất cả động vật đều rời khỏi gian nhà này, bầy khỉ, những con tiên hạc cùng lũ sóc đều bỏ chạy như điên. Một lúc sau, bọn họ phát hiện đất đai xung quanh như có dị động. Tiêu Sắt tiến tới kiểm tra mới phát hiện rắn và bò cạp đang chui từ dưới đất lên, bỏ chạy theo những động vật khác. Trong số chúng vốn có một số loài là thiên địch của nhau, nhưng bây giờ lại chẳng hề đấu đá.

“Thế này là sao?” Lôi Vô Kiệt không hiểu.

Tiêu Sắt suy nghĩ một chút rồi đáp: “Thiên tai.”

“Thiên tai? Là động đất hay núi lửa phun trào?” Lôi Vô Kiệt nhìn bốn phía.

“Có lẽ là thứ còn đáng sợ hơn thiên tai.” Tiêu Sắt nói.

Vừa dứt lời, một bộ áo trắng đã từ xa bay tới, chậm rãi hạ xuống đất.

Vẫn cưỡi gió bay tới như trước, vẫn tiêu sái dị thường, chỉ có điều khi Mạc Y ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn đã lấp loáng một màu tím quỷ mị.

“Thời hạn ba ngày đã đến, ta tới lấy thứ mà mình muốn.”

“Thứ gì?” Diệp Nhược Y hỏi.

Mạc Y giơ một ngón tay, ngón tay tinh tế như ngọc chỉ thẳng vào Diệp Nhược Y: “Ngươi!”

Chương 270: Hồn hề quy hề

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Mọi người trong lòng căng thẳng, Diệp Nhược Y cau mày: “Ta?”

“Ngươi.” Mạc Y cười, giơ tay phải ra: “Tới.”

“Bày trận!” Tiêu Sắt đột nhiêm gầm lớn một tiếng.

Lôi Vô Kiệt rút kiếm ra, Tư Không Thiên Lạc vung thương nhảy lên, Diệp Nhược Y vung hai ống tay áo, bóng đen lượn lờ! Ba người cùng nhảy ra vây thành một vòng quanh Mạc Y.

“Tam Tài Khu Ma trận?” Mạc Y lại chẳng hề kinh ngạc, chỉ nhìn Diệp Nhược Y: “Chẳng trách khí tức trên người ngươi lại quen thuộc như vậy. Ngươi là đệ tử Hoàng Long sơn? Nhưng thân thể ngươi đáng lẽ ra không tu đạo được mới đúng.”

“Chính tâm!” Diệp Nhược Y không để ý tới hắn, dẫn đầu hô to một tiếng.

“Khứ ma!” Lôi Vô Kiệt hô theo.

“Tinh vẫn!” Tư Không Thiên Lạc hô cuối.

Sau tiếng hô của bọn họ, một tấm thẻ gỗ bên hông bọn họ lặng lẽ bay lên, trên tấm thẻ có ánh sáng mơ hồ.

“Thẻ Thiên Sư?” Mạc Y hứng thú quan sát tấm thẻ gỗ kia. “Khí tức trên đó thật quen thuộc, hẳn là Tề sư huynh rồi. Toàn bộ Hoàng Long sơn, ngoại trừ ta và sư phụ, chỉ mình Tề sư huynh có cảnh giới như vậy. Ngươi là đệ tử của Tề sư huynh?”

"Xuất kiếm!" Diệp Nhược Y quát lên.

Lôi Vô Kiệt rút kiếm, vừa ra tay đã là “Bình Địa Nhất Thanh Lôi’ khí thế mạnh mẽ nhất, Tư Không Thiên Lạc nối tiếp phái sau đập thẳng thương xuống. Được Tam Tài Khu Ma trận gia trì, một đòn hợp lực của bọn họ thậm chí cả cao thủ Thiên Cảnh cũng không thể coi thường.

Nhưng Mạc Y chỉ nhẹ nhàng phất ống tay áo, xung quanh hắn xuất hiện một lớp bình phong ngăn cản chiêu thức hợp lực của Tư Không Thiên Lạc và Lôi Vô Kiệt. Mạc Y không để ý tới bọn họ, vẫn nhìn Điền Mạc Chi: “Bọn họ không hiểu đạo pháp, Tam Tài Khu Ma trận chỉ dựa vào mình ngươi chống đỡ, ngươi giữ được bao lâu đây?”

Sau lưng Diệp Nhược Y đã ướt đẫm mồ hôi lạnh: “Giữ được đến lúc ngươi chết!”

Cô vốn là một cô nương ôn hòa, luôn mặc áo lục, rất ít khi nói chuyện to tiếng. Do thân thể không được tốt nên đại đa số thời gian cô ngồi trong nhà không nói một lời. Nhưng lúc này, hai mắt cô trợn tròn, toàn thân thỏa ra khí thế bá đạo không thể coi thường.

Đây là di truyền từ danh tướng số một Bắc Ly.

“Nại lạc!” Diệp Nhược Y nói ra hai chữ tuyệt theé này.

Thân thể cô tiêu tan như làn khói xanh.

“Thú vị.” Mạc Y xoay người, thấy một khắc sau Diệp Nhược Y xuất hiện bên cạnh mình. Bên hông Diệp Nhược Y lấp loáng ánh bạc, cô cầm một thanh trường kiếm cực mỏng trong tay, xuất kiếm đâm về phía Mạc Y. Mạc Y nghiêng người né tránh, trường kiếm lướt sát qua ống tay áo của hắn.

Lớp bình phong kia lập tức biến mất.

Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc nhanh chóng đánh về phía Mạc Y.

Mạc Y nhẹ nhàng nhảy lên, mũi chân giẫm trên Ngân Nguyệt thương của Tư Không Thiên Lạc.
Tư Không Thiên Lạc lập tức cảm thấy như có sức nặng ngàn cân đặt trên trường thương của mình, định vận sức né tránh nhưng lại thấy Mạc Y nhảy lên một lần nữa. Tay cô thoát lực, lảo đảo lui về phía sau. Khi Mạc Y nhảy lên đã phẩy ống tay áo quét về phía Lôi Vô Kiệt. Trường kiếm của Lôi Vô Kiệt đâm vào ống tay áo nhưng như bùn đất rơi vào biển rộng, không tạo chút tiếng vang nào. Hắn vội vàng thu kiếm lui lại, nhưng lại cảm thấy có người đỡ lấy mình vội vàng nghiêng sang bên cạnh. Chỉ thấy Diệp Nhược Y cầm thanh nguyễn kiếm đâm xuyên qua ống tay áo của mình về phía Mạc Y.

Lôi Vô Kiệt từng thấy chiêu kiếm này, lập tức hiểu ý, đâm một kiếm theo cô.

Chiêu kiếm này đẹp tới đáng kinh ngạc.

Vì nó vốn không phải kiếm pháp mà là một điệu múa kiếm.

Nhược Y Kiếm Vũ.

Tam Tài Khu Ma trận, thẻ gỗ Thiên Sư, thêm vào Nhược Y Kiếm Vũ.

Có thể đánh với tiên nhân không?

Mạc Y giơ hai ngón tay, nắm lấy Tâm kiếm của Lôi Vô Kiệt.

Kiếm thế lập tức thối lui.

Nhưng còn một thanh kiếm, nhuyễn kiếm của Diệp Nhược Y đâu? Diệp Nhược Y khó lòng tin nổi nhìn chuôi kiếm trên tay mình, thân kiếm đã không còn, tan thành làn nước thép chảy xuống dưới đất.

“Ngươi có một thanh kiếm tốt đấy.” Mạc Y lạnh nhạt nói rồi vung ống tay áo đánh văng Lôi Vô Kiệt ra ngoài. Ánh mắt hắn lẫm liệt nhìn về phía Diệp Nhược Y: “Các ngươi giỏi lắm. Chỉ có điều ta là tiên nhân, các ngươi dám sử dụng Khu Ma trận với ta ư? Sao ngươi dám!” Mạc Y vươn tay trái nắm lấy cổ họng của Diệp Nhược Y.

“Dừng tay!” Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc định cùng lao tới.

Ngay cả Tiêu Sắt cũng lấy Vô Cực côn ra.

“Các ngươi đã gặp tiên nhân, vì sao không quỳ!” Mạc Y giơ tay phải ra, đột nhiên ấn xuống.
Mọi người đều cảm thấy một luồng uy thế nặng tựa ngàn quân ập thẳng xuống đầu, ba người bị đè thẳng xuống đất. Đừng nói ngăn cản Mạc Y, bọn họ thậm chí còn còn sức để động đậy.

Đây là chênh lệc giữa bọn họ, hóa ra từ khi bắt đầu bọn họ đã không có chút cơ hội nào. Bất luận Tam Tài Khu Ma trận hay thẻ gỗ Thiên Sư đều không có tác dụng gì. Khi bọn họ bước lên hòn đảo này, mọi thứ đã là nhất định.

Không, không có chuyện gì là nhất định cả.

“Nhược Y!” Lôi Vô Kiệt cắn răng muốn đứng dậy, lập tức vận Hỏa Chước thuật lên tới Nghiệp Hỏa cảnh. Ánh mắt hắn đỏ rực như lửa, khớp xương vang lên lách cách nhưng hắn thật sự đứng dậy. Lần trước khi cưỡng ép phá cảnh, hắn thậm chí không thể đứng vũng, nhưng lúc này ánh mắt hắn đày kiên định, mạnh mẽ chống cự lại lực lượng ngàn quân kia, bước từng bước một về phía Mạc Y.

Mạc Y khẽ cau mày: “Cưỡng ép vào Tiêu Dao Thiên Cảnh?”

“Đi chết đi!” Lôi Vô Kiệt nổi giận gầm lên một tiếng, tung người nhảy lên, đâm một kiếm về phía Mạc Y.

Kiếm pháp được truyền thụ bởi Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên, chiêu kiếm lạnh lẽo nhất thế gian, Bát Nguyệt Phi Tuyết!

Trường kiếm đâm vào bả vai Mạc Y nhưng không có máu chảy ra, ánh mắt Mạc Y nghiêm nghị, hắn gật đầu: “Ngươi rất giỏi.”

“Nhưng vẫn chưa đủ.”

Con ngươi của Lôi Vô Kiệt lập tức ảm đạm.

Hắn rút Tâm kiếm ra, lảo đảo lui lại vài bước rồi ngất xỉu.

“Rốt cuộc ngươi... muốn làm gì?” Diệp Nhược Y vùng vẫy hỏi.

Mạc Y vung cánh tay phải, chỉ thấy vô số tảng đá lớn từ phía xa bay tới. Hắn ấn tay phải xuống, đá tảng lập tức tan thành bụi phấn, trải rộng từ sườn núi tới bờ biển. Hắn lại vung tay lên, chỉ thấy vô số cây cối bay lên, trải rộng khắp tiên sơn, cao cao thấp thấp, chập trùng bất đồng.

Diệp Nhược Y trợn tròn hai mắt, chỉ có cô biết Mạc Y đang làm gì.

Mạc Y dùng ngôi sao trên trời làm mẫu, biến cả tòa tiên sơn này thành một tinh đồ.

Tinh đồ lớn như vậy, rốt cuộc Mạc Y định làm gì?

Mạc Y quay lại nhìn về phía ngọn núi cao thẳng tới trời mây, hắn nhỏ giọng nói với Diệp Nhược Y: “Bây giờ chắc ngươi đang rất tò mò, không biết ta làm gì đúng không?”

“Ngươi sẽ biết ngay thôi.”

Mạc Y mang theo Diệp Nhược Y tung người nhảy một cái, đứng trên đỉnh gian nhà. Hắn giơ tay phải ra, vung về phía vách núi. Tên vách núi cũng hiện ra một số phù triện hình dạng kỳ lạ.

“Đây, đây là...” Diệp Nhược Y thầm kinh hãi, cuối cùng cô cũng biết Mạc Y định làm gì. Nhưng đây chỉ là một truyền thuyết, một cấm kỵ, chưa một ai làm thật, cũng không ai biết rốt cuộc có làm được thật không. “Đây là Quỷ Môn trận, ngươi muốn dẫn hồn.”

Mạc Y xoay người nhìn biển rộng mênh mông vô tận, ngửa mặt lên trời hét dài:

“Hồn hề, quy hề!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau