THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 261 - Chương 265

Chương 261: Đạp Vân Thừa Phong

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Lôi Vô Kiệt nhìn hắn như nhìn thằng điên: “Ngươi điên rồi à?”

“Chỉ cần vung kiếm thôi, không dùng nội lực là được. Đưa kiếm cho ta.” Tiêu Sắt nói rất kiên quyết.

“Nói thì đơn giản, lực lượng của con Thiết Lưu Ly kia mạnh như vậy, hất một cái thôi là đập chết ngươi rồi.” Lôi Vô Kiệt vội vàng la lên.

“Ngươi có cách tốt hơn không?” Tiêu Sắt hỏi.

Lôi Vô Kiệt cau mày, khẽ lắc đầu một cái.

Tiêu Sắt đi tới, đoạt lấy Tâm kiếm trên tay hắn, Đường Liên giơ tay ngăn cản.

"Tránh ra."

Đường Liên thở dài, lấy một chai thuốc từ trong lòng ra, rót Hồng Nhan Lệ vừa lấy được lên thân kiếm: “Không nên cưỡng ép bản thân, chỉ một con rắn thôi mà, cố gắng suy nghĩ thể nào cũng có cách thôi.”

Đuôi rắn của Thiết Lưu Ly lại quét tới.

Tiêu Sắt tung người nhảy một cái, giẫm lên đuôi con rắn kia.

Tư Không Thiên Lạc nhíu mày, nắm chặt thanh Ngân Nguyệt thương trong tay.

Bước chân của Tiêu Sắt bỗng hóa nhanh, thi triển Đạp Vân Thừa Phong bộ tới cực hạn, đạp lên thân rắn nhanh chóng chạy về phía đầu.

Thiết Lưu Ly như phát giác có người đang giẫm lên thân của mình, vung vẩy điên cuồng.

Nhưng bước chân của Tiêu Sắt nhanh nhạy tới cực hạn, giậm chân nhảy một cái, rơi xuống đất, lắc mình, lại nhảy một cái đã hạ xuống. Đã đứng trên đầu rắn.

Mộc Xuân Phong trợn tròn hai mắt: “Thiên hạ có khinh công thần kỳ vậy à?”

“Chết đi.” Tiêu Sắt vung thanh trường kiếm đâm thẳng vào cái bướu thịt màu đỏ chót. Trường kiếm đâm sâu ba thước, thân thể Thiết Lưu Ly lập tức cứng đờ, tiếp đó nó vung vẩy như điên. Tiêu Sắt đứng trên đầu rắn đung đưa trái phải, muốn vận Đạp Vân Thừa Phong nhưng cuối cùng thể lực không chống đỡ nổi nữa, đành nắm chặt lấy một chỗ vậy mới không bị quăng xuống.

“Không được.” Lôi Vô Kiệt bước tới một bước.

Đường Liên cũng định đứng dậy.

Ngay cả Mộc Xuân Phong cũng định ra tay.

Thế nhưng bọn họ đều không nhanh hơn một mũi thương bạc. Chỉ thấy Tư Không Thiên Lạc cầm thương bạc lập tức lướt tới. Cô đâm một thương vào đuôi rắn đang vung vẩy kịch liệt kia, mượn lực lượng hùng hồn đó lao nhanh tới: “Tiêu Sắt, nhảy xuống!”

Tiêu Sắt cắn răng, tung người nhảy về phía Tư Không Thiên Lạc.

“Hình ảnh này...” Mộc Xuân Phong cau mày.

Lôi Vô Kiệt gãi đầu một cái: “Sao cứ thấy thân phận hai người này bị ngược nhỉ.” Tư Không Thiên Lạc ôm lấy Tiêu Sắt, trường bào phấp phới, cực kỳ mỹ lệ. Nhưng tiếp đó cô xoay người, cảm thấy một mùi hôi thối khiến người ta muốn nôn mửa ập tới. Chỉ thấy con Thiết Lưu Ly kia há to miệng lớn, cái mồm lớn như chậu máu đối diện với bọn họ.

“Thật kinh tởm.” Tư Không Thiên Lạc giơ Ngân Nguyệt thương chống lên hàm của Thiết Lưu Ly, mượn lực lui nhanh về phía sau. Một tay cầm thương một tay ôm Tiêu Sắt, hạ xuống yên ổn bên cạnh mọi người.

“Sư tỷ, được!” Lôi Vô Kiệt thở dài nói.

Tư Không Thiên Lạc chống thương xuống đất, mọi chuyện vừa rồi chỉ trong một chớp mắt ngắn ngủi nhưng lại vô cùng mạo hiểm. Cô há miệng thở hổn hển, người đã đầm đìa mồ hôi.

Do mồ hôi đầm đìa cho nên quần áo dính sát vào da thịt.

Do đang há miệng thở dốc cho nên hai gò núi đẫy đà lên lên xuống xuống.

Đường Liên vội vàng quay đầu đi, Lôi Vô Kiệt đỏ mặt, không dám nhìn nhiều. Mộc Xuân Phong còn chưa nếm trải sự lợi hại của Tư Không Thiên Lạc, nhìn thêm vài lượt, nhưng cuối cùng tự nhận là quân tử chuyển ánh mắt sang nơi khác.

Nhưng Tư Không Thiên Lạc vẫn đang ôm một người trong lòng.

Tiêu Sắt.

Trước đây trong triều đình Tiêu Sắt có thể quát mắng vương hầu, sau đó trong chốn giang hồ từng xuất côn đánh tông sư, vừa rồi trong lúc mọi người không có cách nào còn xuất kiếm chém Thiết Lưu Ly. Thế nhưng giờ phút này hắn lại đột nhiên không biết làm thế nào, cánh tay như đụng phải thứ gì đó.

Mềm mềm.

Ừm, đương nhiên hắn biết là thứ gì.

Cuối cùng hơi thở của Tư Không Thiên Lạc đã ổn định trở lại, hỏi hắn: “Không việc gì chứ?”

Tiêu Sắt gật đầu một cái: “Không việc gì.” Tư Không Thiên Lạc thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng yên tâm.

Do đã yên tâm, nên tâm trạng đã bình thường trở lại, sau đó cô phát hiện một việc. Phát hiện cánh tay của Tiêu Sắt chạm vào nơi không nên chạm vào.

“Không việc gì thì ngươi làm cái gì thế! Cút ngay!” Tư Không Thiên Lạc quẳng Tiêu Sắt xuống đất.

“Ta đi xem thử con rắn kia đã chết hẳn chưa.” Sau khi Tư Không Thiên Lạc lui lại, con Thiết Lưu Ly kia vẫn vùng vẫy một hồi, nhưng giờ đã không còn động tĩnh gì nữa. Đám người Đường Liên tung người lao về phía nó.

“Để ta rút kiếm của mình.” Lôi Vô Kiệt cũng bước tới.

Mộc Xuân Phong thở dài: “Biết thế không dẫn bọn họ tới đây.” Hắn đang nói tới hai xà thủ mặc áo choàng đen, hắn bắn một mũi tên tín hiệu lên trời, ra hiệu cho Điền Mạc Chi phái người tới.

Đường Liên giơ tay vuốt ve vảy trên người Thiết Lưu Ly, thở dài nói: “Vảy rắn thôi mà cứng rắn như vậy, rốt cuộc con rắn này sống bao lâu rồi?”

Lôi Vô Kiệt rút kiếm ra, thấy thi thể hai xà thủ mặc áo đen dưới mình rắn, thở dài: “Đúng là bọn họ không nên tới, con rắn này đã nằm ngoài hiểu biết của bọn họ về rắn rồi.”

“Bọn họ là người của trấn Khê Nam, từ nhỏ đã sống bằng việc nuôi rắn. Hành trình lần này ngoại trừ bắt rắn giúp ta, quan trọng hơn là muốn xem thử con Thiết Lưu Ly trong truyền thuyết này. Thế nhưng thật không ngờ, hồn nằm lại tại đây.” Mộc Xuân Phong lắc đầu nói.

Điền Mạc Chi nhanh chóng dẫn người tới, trên Thiết Lưu Ly quá nhiều khí độc, đám người chuyển thi thể hai xà thủ về đảo Kim Xà, tìm một chỗ cao mai táng. Đám người còn lại cầm dụng cụ, lột từng miếng vẩy trên người Thiết Lưu Ly ra, chuẩn bị lấy mật rắn trên người nó.

Những người khác theo Mộc Xuân Phong trở lại thuyền Kim Thác. Điền Mạc Chi đã chuẩn bị sẵn cho bọn họ một chiếc thuyền nhỏ và nước uống cho khoảng bảy ngày.

Mộc Xuân Phong thở dài nói: “Thật sự phải ra ngoài ranh giới biển ư? Nghe nói chưa từng có người trở về.”

“Có, sư phụ ta đã từ đó về.” Đường Liên nhìn về phía xa, chậm rãi nói: “Hơn nữa có thể bây giờ ông ấy cũng đang ở đó.”

“Đi đến đâu? Chưa có bản đồ hàng hải, làm sao các ngươi phân biệt rõ phương hướng được?” Mộc Xuân Phong hỏi.

Lôi Vô Kiệt kinh ngạc: “Cứ đi thẳng về phía đông là được, sao phải phân biệt phương hướng?”

“Gió thổi nhẹ một cái, thuyền của ngươi xoay một vòng ngươi cũng không biết. Cứ đi thẳng về phía đông, thế nhưng hướng nào là đông? Có lẽ ngươi đi suốt cả ngày nhưng lại đi ngược về cả trăm dặm.” Mộc Xuân Phong lắc đầu.

“Vậy ngươi làm thế nào phân biệt phương hướng?” Lôi Vô Kiệt không hiểu.

“Trên thuyền có la bàn, hơn nữa có người từng tới đảo Tam Xà cho nên có bản đồ hàng hải, quãng đường tới đây đương nhiên không có vấn đề gì. Thế nhưng nơi mà ngươi muốn tới...” Mộc Xuân Phong cau mày.

Tiêu Sắt nhẹ giọng nói: “Ta từng học một chút về quan sát ánh sao. Ta có thể phân biệt phương hướng.”

Mộc Xuân Phong gật đầu: “Ừ, nếu quan sát ánh sao thì không vấn đề gì. Thật ra để đề phòng chuyện bất trắc, thuyền Kim Thác cũng mời một vị quan tinh sư.”

“Chút kỹ thuật xem sao nhỏ nhoi đó của ngươi, không tác dụng gì đâu.”

Một giọng nói ôn nhu vang lên, mọi người lập tức quay đầu lại rồi ngẩn ra tại chỗ.

Chương 262: Ngắm trăng xem sao

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Người mặc áo lục, miệng cười chúm chím, mái tóc phất phơ, nhẹ nhàng bước tới, càng thêm ôn nhu.

Hóa ra bóng người mà Tư Không Thiên Lạc thấy lúc múa thương đúng là cô ấy.

Diệp Nhược Y, con gái Diệp Khiếu Ưng.

Chẳng trách cô ấy nói mình biết xem sao, cô coi như nửa đệ tử của giam chính Khâm Thiên giám Tề Thiên Trần. Nếu bàn về thuật xem sao, trong thiên hạ khó tìm ra ai lợi hại hơn Tề Thiên Trần.

“Sao ngươi lại tới đây?” Người hỏi câu này là Đường Liên, giọng điệu không được tốt. Mặc dù từng quen biết, thậm chí trải qua sinh tử với nhau, nhưng thái độ của Diệp Khiếu Ưng trong Lôi gia bảo khiến hắn thầm cảnh giác.

“Đương nhiên là để giúp hắn.” Diệp Nhược Y nhìn Tiêu Sắt, lạnh lùng nói: “Ta không biết phụ thân nghĩ ra sao, ta chỉ muốn giúp hắn trở về Thiên Khải.”

“Chỉ vì hồi bé ta từng giúp ngươi?” Tiêu Sắt hỏi.

“Không.” Gió biển vén làn tóc của Diệp Nhược Y lên, cô gẩy nhẹ một cái: “Bởi vì chúng ta là bằng hữu.”

“Đúng, ngươi là hữu.” Cuối cùng Lôi Vô Kiệt chen miệng vào: “Vì bằng hữu thì đi cả ngàn dặm tới tương trợ cũng là việc nên làm, mọi người bàn bạc chút xem lúc nào khởi hành.”

Tư Không Thiên Lạc gõ nhẹ mũi thương vào sau eo Lôi Vô Kiệt: “Ngươi vui quá nhỉ.”

Diệp Nhược Y nhìn Lôi Vô Kiệt, cười khẽ: “Đã lâu không gặp.”

Lôi Vô Kiệt đỏ mặt, gật đầu một cái: “Đúng vậy, đã lâu không gặp. Cô vẫn đẹp như xưa.”

Lúng túng.

Bầu không khí lúng túng lập tức lan khắp thuyền.

Ngay cả Mộc Xuân Phong đọc vạn quyển sách cũng không biết nên nói tiếp câu này ra sao. Ngược lại Diệp Nhược Y ngạc nhiên một chút rồi mỉm cười: “Ngươi vẫn đáng yêu như xưa.”

Lúng túng.

Càng thêm lúng túng.

"Ha ha ha ha ha ha." Mộc Xuân Phong lúng túng cười một tiếng: “Ta có một nghi vấn, vì sao những cao thủ mà ta tìm được đều tới vì Tiêu Sắt nhà ngươi? Vị cô nương này tới khi ta chiêu mộ quan tinh sư, tuy tuổi còn trẻ nhưng năng lực còn cao hơn những vị đại sư tập trung nghiên cứu thuật xem sao đã vài chục năm, khiến ta rất ngạc nhiên đấy.”

Tiêu Sắt xoay người, không để ý tới hắn: “Chúng ta đi thôi.”

Mộc Xuân Phong lại chẳng ngại: “Tiêu huynh, ta phải ở đây chờ ngươi mấy ngày?”

“Theo suy đoán của ngươi, ta còn sống được mấy ngày?” Tiêu Sắt không dừng bước. “Năm ngày.” Mộc Xuân Phong đáp rất dứt khoát.

“Vậy thì chờ ta bảy ngày.” Tiêu Sắt đi lên chiếc thuyền nhỏ kia. Đây đã là chiếc thuyền lớn nhất mà thuyền Kim Thác chở theo, thế nhưng nó không lớn hơn những thuyền bắt cá của ngư dân bao nhiêu. Giữa biển rộng mênh mông nó lại càng thêm nhỏ bé. Mọi người chuyển từ thuyền Kim Thác lên thuyền nhỏ, đều thấy hơi bất an.

“Nghe nói từ đảo Tam Xà tới Bồng Lai tiên đảo phải mất hơn một ngày đó, liệu thuyền của chúng ta có bị lật giữa đường không?” Lôi Vô Kiệt nhỏ giọng nói.

“Im mồm!” Tư Không Thiên Lạc và Đường Liên bị nói toạc tâm sự, đồng thời quay đầu lại mắng hắn.

“Tiêu huynh.” Mộc Xuân Phong đứng trên thuyền Kim Thác gọi bọn họ.

Tiêu Sắt ngẩng đầu lên nhìn Mộc Xuân Phong.

“Nhất định phải sống đấy!” Mộc Xuân Phong hô.

Tiêu Sắt gật đầu một cái, nhỏ giọng nói: “Ta sẽ.”

Lôi Vô Kiệt đong đưa nhẹ mái chèo, chiếc thuyền nhỏ từ từ lướt đi.

Mọi người ngồi trên thuyền tuy không mở miệng nói chuyện nhưng tâm trạng của bọn họ đều giống nhau. Biển khơi mênh mông, một chiếc thuyền nhỏ nhoi, con đường trước mặt không thể dự đoán, đây là một trải nghiệm hoàn toàn khác so với lúc bọn họ bước lên chiếc thuyền Kim Thác kia. Ngay cả đại sư huynh Đường Liên luôn trầm ổn, lúc này trong lòng cũng tràn ngập bất an.

Cứ đi như vậy được hơn nửa ngày, đầu tiên là Lôi Vô Kiệt cầm lái, sau đó đổi thành Đường Liên, sau nữa lại đổi thành Lôi Vô Kiệt. Sắc trời tối dần, Diệp Nhược Y nhìn ánh sao trên bầu trời, thi thoảng lại nói vài câu để bọn họ điều chỉnh phương hướng.

“Nhìn ánh sao thôi mà cũng phân biệt được đông nam tây bắc, đúng là mở mang tầm mắt.” Lôi Vô Kiệt buông mái chèo xuống, đi tới bên cạnh Diệp Nhược Y. Đường Liên thở dài, bước tới nhận mái chèo.

“Lúc nào mới tới chỗ sóng ngầm kia đây.” Tư Không Thiên Lạc bất an nói.
Vừa dứt lời, con thuyền lắc lư kịch liệt. Đường Liên đẩy một chưởng về phía trước, mượn chưởng phong khiến thuyền nhanh chóng lui lại hai ba trượng: “Xem ra, đã đến nơi rồi.”

Tiêu Sắt và Diệp Nhược Y im lặng không nói gì, chỉ ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.

Lôi Vô Kiệt cũng nhìn lên theo, mỉm cười nói: “Tối nay ánh trắng rất đẹp.”

Đây là lời thoại mà hắn đọc được trong quyển ‘Vãn Lai Tuyết’, một nam nhân trong truyện hỏi nhân vật nam chính, làm sao để thể hiện tình yêu trong lòng mình? Nhân vật nam chính hỏi ngược lại hắn, ngươi thấy thế nào? Nam tử kia đáp, là nói ta nhìn nàng muốn một cái là thấy yêu mến; còn nói là nguyện chung sống với nàng cả đời, cùng nhau đầu bạc răng long. Câu đầu là vừa gặp đã yêu, câu sau là thiên trường địa cửu, ý nghĩ khác nhau nhưng mỗi bên một vẻ. Thế nhưng nhân vật nam chính lại nói, không cần phải nói vậy, chỉ cần ban đêm đi cùng nàng trên con đường nhỏ, cùng ngẩng đầu lên nói một câu Ánh trăng tối nay rất đẹp. Là được.

Đáng tiếc, bây giờ không phải lúc nói lời yêu đương.

Diệp Nhược Y gật đầu: “Đúng là rất đẹp.”

Tiêu Sắt cau mày: “Ta không thấy ngôi sao đó.”

“Sắp rồi, ta có thể thấy mơ hồ.” Diệp Nhược Y nói.

“Bọn họ nói gì thế?” Tư Không Thiên Lạc không hiểu.

“Hôm đó Tạ tiên sinh nói, khu vực sóng ngầm này cứ bảy ngày lại ngừng lại một đêm, chủ yếu xem ánh sao chuyển động trên trời. Khi trăng tròn, Dao Quang mọc lên ở phương đông, Đế Quân lên ở phía tây, chúng ta phải đợi thời khắc ấy. Nhưng sao Diệp cô nương lại biết?” Đường Liên không hiểu.

“Trên biển thùy triều lên xuống vốn căn cứ theo ánh sao trên bầu trời chuyển động, nếu các ngươi nói khu vực sóng ngầm này sẽ dừng, như vậy chắc chắn có liên quan tới chuyển động của ngôi sao trên bầu trời. Ta tính ba tháng, tính được kết quả cuối cùng. Dao Quang mọc lên ở phía đông, Đế Quân mọc ở phía tây, chính là nối nay.” Diệp Nhược Y vẫn ngẩng đầu lên nhìn trời, cau mày.

Đường Liên nhanh chóng hiểu ra: “Chẳng trách Tiêu Sắt vội vàng như vậy.”

Tiêu Sắt lại nhẹ nhàng lắc đầu: “Thế nhưng Dao Quang đã lên, sao mãi vẫn không thấy Đế Quân.”

“Sao Đế Quân ảm đạm, e rằng sắp có chuyện không tốt xảy ra ở Thiên Khải.” Diệp Nhược Y như đang suy tư: “Nhưng đây không phải chuyện chúng ta nên quan tâm vào hôm nay. Đường sư huynh, mau khởi hành!”

Chỉ thấy phía tây có một ngôi sao lấp lánh mơ hồ, chắc là sao Đế Quân.

“Chậm hơn nửa canh giờ so với tính toán của ta.” Diệp Nhược Y buồn bã nói.

“Lên chậm, e rằng sẽ hạ xuống sớm.” Tiêu Sắt nói tiếp.

Lôi Vô Kiệt lập tức đứng dậy, song chưởng đẩy về phía lái thuyền. Đường Liên cũng nhanh chóng tăng tốc chèo thuyền. Chiếc thuyền nhanh chóng lái về phía trước.

“Nói vậy có phải là nếu ngôi sao Đế Quân kia hạ xuống, chúng ta đều phải chết ở đây?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

Tiêu Sắt gật đầu: "Phải!"

Lôi Vô Kiệt tăng tốc vận chưởng, sau đó quay sang nhìn Tư Không Thiên Lạc đang ngây ngẩn ở đó: “Thiên Lạc sư tỷ, giúp với!”

Chương 263: Tiên nhân áo trắng

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Ngày mùng mười tháng mười hai Bắc Ly năm hai mươi mốt, ngày hai mươi chín thuyền Kim Thác của Thanh Châu Mộc phủ tới đảo Tam Xà. Gió nhẹ, trời trong, cập bến đảo Tam Xà. Đã bắt được hai trăm ba mươi sáu con Kim Tuyến xà, lấy được hai trăm mười sáu túi mật rắn nguyên vẹn, hai bình độc rắn. Mười bảy con Ngân Tuyến xà, mười bảy túi mật rắn nguyên vẹn. Một con rắn Thiết Lưu Ly, lấy được một túi mật rắn nguyên vẹn. Xà thủ đồng hành từ trấn Khê Nam, Khuê La, Khuê Bạt mất mạng khi bắt Thiết Lưu Ly. Tiêu Sắt, Lôi Vô Kiệt, Đường Liên, Tư Không Thiên Lạc mượn thuyền đi về phía đông, bảy ngày sau về. Người viết: Kim Ngôn chưởng quỹ của Thanh Châu Mộc phủ, Điền Mạc Chi.” Điền Mạc Chi ngồi dưới ánh sao, lặng lẽ viết nhật ký hàng hải sau đó cẩn thận từng chút một đặt nó vào trong hộp.

Mộc Xuân Phong ngồi xuống bên cạnh hắn: “Điền chưởng quỹ, ngươi nói xem bây giờ bọn Tiêu Sắt tới đảo Bồng Lai chưa?”

“Công tử nói đùa rồi, ta chưa từng tới, làm sao biết đảo Bồng Lai đó có tồn tại thật không?” Điền Mạc Chi lắc đầu.

“Hy vọng hắn sống sót trở về.” Mộc Xuân Phong lẩm bẩm.

“Công tử, phải đợi bọn họ bảy ngày thật à?” Điền Mạc Chi đột nhiên hỏi.

Mộc Xuân Phong ngạc nhiên đáp: “Đương nhiên rồi.”

“Bao năm qua, chưa từng nghe nói có ai đi về phía đông đảo Tam Xà mà còn sống trở về. Những người đó tuy võ công cái thế, nhưng biển rộng mênh mông, công phu trên người liệu có bao nhiêu tác dụng, ta khuyên công tử nên...” Điền Mạc Chi nói đầy ẩn ý.

“Im miệng.” Mộc Xuân Phong luôn cung kính với Điền Mạc Chi nhưng lần này lại đột nhiên trách mắng: “Cho dù hy vọng có mong manh nhưng lời hứa đã nói, sao lại thu hồi được? Thanh Châu Mộc gia ta đã nói là làm, chẳng lẽ Điền chưởng quỹ nhà ngươi muốn ta bội tín bội nghĩa?”

“Không phải bội tín bội nghĩa, chẳng qua những người bắt rắn được chiêu mộ trên thuyền có vẻ nóng lòng trở về.” Điền Mạc Chi lấy tẩu thuốc ra, nhẹ nhàng hít một hơi thuốc.

Mộc Xuân Phong khẽ cau mày: “Nóng lòng trở về à?”

Điền Mạc Chi lấy tẩu thuốc ra, đập vài cái trên sàn thuyền.

“Sáng rồi.”

Diệp Nhược Y nhìn sao Thái Bạch ở phía đông, nhỏ giọng nói.

Lôi Vô Kiệt, Đường Liên và Tư Không Thiên Lạc đều mệt mỏi kiệt sức ngồi trên thuyền, bọn họ đã không còn sức lực nữa. Vận khí đẩy thuyền cả đêm, bọn họ thậm chí không biết mình đã ra khỏi khu vực sóng ngầm chưa. Chỉ có điều bất luận Dao Quang ở phía đông hay Đế Quân ở phía tây đều đã ảm đạm tới mức không thể nhìn thấy, mà dòng chảy siết lúc đầu lại không hề xuất hiện. Có thể coi đây là một tin tức tốt.

Chỉ có điều, sương mù dâng lên trên biển.

Bọn họ đi vào màn sương, cảnh sắc xung quanh dần dần mơ hồ. Tiêu Sắt ngồi trên mũi thuyền từ từ phe phẩy mái chèo, dè dặt tiến tới từng chút một.

“Chúng ta đi qua quãng sóng ngầm đó rồi?” Lôi Vô Kiệt nhỏ giọng hỏi.

Tư Không Thiên Lạc và Đường Liên đưa mắt nhìn nhau, Tiêu Sắt khẽ cau mày không nói gì. Chỉ có Diệp Nhược Y do dự một chút rồi trả lời hắn: “Đúng là chúng ta không trong sóng ngầm nữa rồi.”

“Vậy hải ngoại tiên sơn đâu?” Lôi Vô Kiệt nhìn về phía xa, nơi đó có một ngọn tiên sơn từ từ hiện lên, không khỏi vui vẻ: “Đến rồi!”

Đường Liên và Tư Không Thiên Lạc cùng đứng bật dậy: “Quả nhiên truyền thuyết là thật! Đến rồi!” Tiêu Sắt vẫn cau mày, sắc mặt không chút vui mừng.

Lôi Vô Kiệt thở phào nhẹ nhõm: “Thế thì chúng ta dùng nốt chút sức cuối cùng, đến đó cho sớm.”

“Đợi đã.” Diệp Nhược Y đột nhiên đi lên trước, nhìn tòa tiên sơn càng lúc càng rõ. Cô cau mày, giơ tay phải lên, nhẹ giọng nói: “Tản đi.”

Chỉ thấy sương mù dày đặc trước mặt như đang rung chuyển, ngọn tiên sơn vốn như ẩn như hiện đột nhiên tiêu tán.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” Lôi Vô Kiệt không hiểu.

“Là ảo ảnh.” Tiêu Sắt lạnh nhạt nói.

“Sách cổ có ghi, trong biển Đăng Châu, có lúc mây khói, như cung điện, thành quách, bóng người, xe ngựa, quan lại, có thể thấy rất rõ ràng, gọi là thành phó trên biển. Còn viết có thể là “khí của Giao Thận gây ra.” Nghe nói là do khí mà quái vật Giao Thận thở ra tạo thành, nếu bước vào đó cũng là vào trong miệng của Giao Thận.” Diệp Nhược Y giải thích.

Lôi Vô Kiệt ngây ra hỏi: “Quỷ dị đến vậy cơ à?”

“Thật ra không hẳn là vậy, có lúc ảo ảnh sẽ tái hiện lại một số cảnh tượng thời xưa, có lúc lại thể hiện trước một số cảnh tượng ở cách xa ngàn dặm. Ít nhất bây giờ chúng ta có thể tin chắc một chuyện. Bất luận đã từng có hay cách xa ngàn dặm, phía ngoài đảo Tam Xà đúng là có đảo.” Diệp Nhược Y nói.

Đường Liên cười khổ: “Không biết chuyện này có coi là an ủi không nữa.”

Tiêu Sắt đột nhiên buông mái chèo xuống, nhìn về phía trước, trầm giọng nói: “Có người.”

“Có người à?” Mọi người cả kinh, vội vàng ngẩng đầu nhìn lại.
Chỉ thấy phía xa thấp thoáng bóng một chiếc thuyền nhỏ, trên thuyền rõ ràng có bóng một người đang đứng, tay vung vẩy một mái chèo dài, đẩy thuyền đi về phía bọn họ.

“Lại là ảo ảnh à?” Lôi Vô Kiệt nắm lấy trường kiếm.

“Không phải.” Diệp Nhược Y cảm thấy lòng bàn tay bắt đầu toát mồ hôi: “Lần này là thật.”

Làn sương mù dày đặc che phủ, khó lòng nhận ra mặt mũi người trên thuyền, chỉ thấy hắn đẩy một cái, sau đó thu mái chèo lại. Chiếc thuyền nhỏ kia đột nhiên tăng tốc, lướt thẳng về phía bọn họ.

“Cẩn thận.” Đường Liên trầm giọng nói.

Tư Không Thiên Lạc, Lôi Vô Kiệt đồng thời nắm binh khí trong tay, đi tới bên cạnh Tiêu Sắt. Tiêu Sắt thở dài một tiếng, nhẹ giọng nói: “Đến đi.”

Chiếc thuyền nhỏ kia phá tan làn sương dày đặc, mũi thuyền chạm vào thuyền của bọn Tiêu Sắt, để lộ dáng dấp của người trên thuyền.

Liệu có phải tiên nhân hải ngoại cưỡi gió bay lượn không?

Hay là khách không mời mà tới ẩn giấu trong biển sâu?

Người nọ đứng trên thuyền, không nói gì.

Bởi vì nó vốn không biết nói chuyện.

Lôi Vô Kiệt trợn mắt há hốc mồm: “Chuyện này... sao lại là con vượn đi thuyền?”

Trên thuyền đúng là một con vượn lớn, vóc dáng cao to, đứng thẳng người, nhìn từ xa lại không khác gì người thường. Nghe Lôi Vô Kiệt nói vậy, con vượn có vẻ bất mãn, không nhịn được kêu chi một tiếng.

“Ta đoán, chắc là tiên nhân phái ngươi tới dẫn đường?” Diệp Nhược Y suy nghĩ một chút rồi hỏi.

Con vượn kia có vẻ hiểu tiếng người, nghe vậy quay sang nhìn Diệp Nhược Y một cái, gật đầu rồi lại kêu chi một tiếng. Nhưng tiếng kêu lần này mang theo ý ưa thích.

“Vậy chúng ta đi theo thuyền của nó là được?” Đường Liên nghi hoặc nói: “Thế nhưng nhìn thế nào cũng thấy nó tới cản đường mà.”

Tiêu Sắt lắc đầu: “Ta nghĩ ta hiểu ý nó.” Sau khi xong hắn nhấc chân đạp lên mũi thuyền rồi nhẹ nhàng nhảy một cái, đã nhảy sang chiếc thuyền của con vượn.

“Nguy hiểm!” Tư Không Thiên Lạc vội vàng la lên.

Thế nhưng con vượn chỉ gật đầu một cái, nhìn Tiêu Sắt tán thưởng rồi lùi sang bên.

“Hóa ra là thế, nó chúng ta lên thuyền của nó.” Mọi người lập tức hiểu ra, tiếp đó lần lượt từng người lên theo. Con vượn kia thấy mọi người đều đã lên thuyền, lại cầm mái chèo lên, gạt mạnh một cái, mang mọi người đi sâu vào nơi sương mù dày đặc.

Chương 264: Tiên nhân cưỡi gió

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Con vượn mang theo mọi người chậm rãi tiến về phía trước, dọc đường mặt biển vô cùng tĩnh lặng, không chút sóng gợn, như đang trong hồ nước.

“Này, vượn huynh.” Lôi Vô Kiệt hỏi: “Bao nhiêu lâu nữa chúng ta mới tới đảo Bồng Lai?”

Con vượn thậm chí không buồn quay đầu lại.

“Nó chỉ hiểu tiếng người thôi chứ có phải thành tinh đâu, không thể nói chuyện với ngươi được.” Diệp Nhược Y cười nói.

Con vượn ngẩng đẩu lên, nhe răng cười với Diệp Nhược Y một cái rồi thu mái chèo lại, hai tay chắp sau lưng như những lão tiên sinh ở Bắc Ly. Đồng thời, chiếc thuyền nhỏ đã đi qua khu vực sương mù dày đặc kia.

Một hòn đảo khổng lồ xuất hiện trước mặt bọn họ. Trên đảo cây cao chọc trời, chim chóc bay lượn, trên đỉnh núi có thể thấy mây mù lượn lờ.

“Quả không hổ danh hải ngoại tiên sơn.” Đường Liên nhìn cảnh tượng hùng vĩ trước mặt, cảm thán.

Chiếc thuyền nhỏ lại gần bờ, con vượn đột nhiên rít một tiếng lên không.

Tất cả mọi người ngẩng đầu lên, chỉ thấy một người mặc áo trắng nhảy từ trên vách núi xuống. Người đó giang hai tay, chân giẫm nhẹ xuống, áo trắng bay theo làn gió, chỉ trong chớp mắt đã hạ xuống trước mặt bọn họ.

Hải ngoại có tiên sơn, có thể cưỡi mây cưỡi gió bay lượn, sống ngang với trời đất, tuổi tác bằng nhật nguyệt.

Truyền thuyết đó, cứ thế hiện ra trước mắt bọn họ.

Tiên nhân áo trắng mặt mũi cực kỳ tuấn tú, làn da trắng nõn, mặt như bạch ngọc, nếu nhìn hai hàng mi đó thậm chí ngay Tư Không Thiên Lạc và Diệp Nhược Y cũng không thể sánh bằng. Thế nhưng diện mạo đó rõ ràng là một nam tử. Còn tuổi tác của hắn lại càng khó đoán, gương mặt của hắn rất trẻ trung, thế nhưng đôi mắt lại tịch mịch như vực sâu thăm thẳm, như đã sống cả trăm nghìn năm. Hắn vung ống tay áo, mỉm cười với mọi người: “Khách quý giá lâm, thật vinh hạnh.”

Phàm nhân tới bái kiến, tiên nhân lại nói vinh hạnh trước. Đám người nhìn nhau một hồi, không biết nên nói gì. Con vượn kia lại vung người nhảy tới bên cạnh tiên nhân. Tiên nhân xoa đầu nó: “Khổ cho ngươi rồi, tới chỗ khác chơi đi.”

Con vượn kia đáp lời rồi lập tức chạy đi.

Tiên nhân lại nhìn sang mọi người: “Chắc quý khách đã mệt, chẳng bằng tới đảo nghỉ ngơi đôi chút?”

Mọi người khôi phục tinh thần, Đường Liên chắp tay nói: “Tiên nhân, mạo muội tới bái kiến, mong ngài thứ lỗi.”

Tiên nhân cười một tiếng, ánh mắt nhìn qua đám người, nhìn về vùng biển mênh mông kia: “Đã nhiều năm rồi, rất hiếm khi có người tới được đây. Nếu đã tới đây tức là có duyên, sao lại nói mạo muội với không mạo muội.”

Mọi người nhìn theo ánh mắt hắn, trong lòng thầm kinh ngạc. Vùng sương mù dày đặc kia đã lặng lẽ tản đi từ lúc nào không biết, chỉ có vùng biển rộng mênh mông ánh vào mắt bọn họ. Mọi người khôi phục tinh thần, lại thấy tiên nhân đã từ từ bước vào trong đảo. Khác với lúc trước cưỡi gió đi tới, lần này tiên nhân chỉ chậm rãi bước từng bước một như đang cố ý đợi bọn họ.

“Xem ra vị tiên nhân này rất dễ nói chuyện. Chúng ta đi thôi.” Lôi Vô Kiệt không nghĩ nhiều, cười hì hì bước theo.

Diệp Nhược Y không khỏi lo lắng, Tiêu Sắt nhận ra thần sắc cô thay đổi, bèn hỏi: “Sao vậy?”
Diệp Nhược Y cau mày, lẩm bẩm: “Cứ cảm thấy khí tức trên người hắn rất quen thuộc.”

Tiêu Sắt ngạc nhiên: “Ngươi từng gặp hắn?”

“Hình như đã từng gặp, lại hình như chưa từng gặp.”

“Lát nữa hỏi là biết.” Tư Không Thiên Lạc cũng cầm trường thương đi theo.

Mọi người theo tiên nhân bước lên núi, đi được chừng nửa canh giờ, tiên nhân dừng lại.

Mọi người đều kinh ngạc.

Trên một hòn đảo cô quạnh giữa biển sâu lại có một gian nhà thủy tạ. Chỉ thấy dưới đất là một suối nước nóng đang tỏa sương mù. Bên trên làn hơi là một gian nhà lầu tinh xảo, có rất nhiều động vật nhỏ như khỉ, sóc đang chơi đùa tại đó. Tiên nhân tung người nhảy một cái, tiến vào trong gian nhà.

Mọi người nhìn nhau, cũng lập tức vào theo.

Tiên nhân giơ ngón tay chỉ mấy cái ghế mây bên cạnh, mỉm cười nhìn mọi người: “Mọi người từ xa đi tới, đã mệt rồi.”

Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc đã mệt mỏi kiệt sức, thấy có ghế lập tức đạt mông ngồi xuống. Đường Liên kiềm chế hơn, cúi đầu nói: “Chúng ta muốn gặp tiên nhân nên từ Bắc Ly đi cả vặn dặm tới đây.”

“Bắc Ly?” Tiên nhân vẫn mỉm cười, ánh mắt toát lên vẻ tưởng niệm: “Lâu lắm rồi không nghe thấy cái tên này.”

“Tiên nhân biết Bắc Ly ư?” Hỏi xong, Đường Liên lại hối hận. Nếu sư phụ đã tới đây, vậy đương nhiên sư phụ nghe tới Bắc Ly từ miệng sư phụ rồi.

“Ta không chỉ biết Bắc Ly, ta sinh ra ở đó, cũng sống ở đó một thời gian rất dài.” Tiên nhân đi tới trước mặt Đường Liên, ngón tay điểm nhẹ lên mi tâm của hắn: “Đã đến đây rồi, không cần gắng gượng nữa.” Đường Liên chỉ cảm thấy một làn nước ấm từ ngón tay đó truyền vào mi tâm rồi lan khắp toàn thân của mình. Cảm giác mệt mỏi sau khi chèo thuyền cả đêm lập tức tiêu tan, chỉ cảm thấy thoải mái sung sướng khó tả. Hắn vui vẻ nói: “Đa tạ tiên nhân.”

Tiên nhân thu ngón tay lại, đi tới bên cạnh Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt cười nói: “Tiên nhân, có thể không dùng ngón tay chọc ta không? Hay là dùng tay sờ đầu ta một cái?”

Tiên nhân tò mò hỏi: “Sao lại muốn thế?”

“Trong sách có nói, tiên nhân xoa đầu ta, kết tóc cùng trường sinh.” Lôi Vô Kiệt vẫn mỉm cười: “Ta muốn trường sinh.”

“Trước kia cũng có người bảo ta xoa đầu hắn.” Tiên nhân lạnh nhạt nói.

“Sau đó thì sao?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Sau đó ta cho một chưởng vỗ nát sườn núi mà hắn tu đạo.” Tiên nhân giơ tay xoa nhẹ lên đầu Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt lập tức nhắm hai mắt lại, thở dài một cái thoải mái.

Tiên nhân lại nhìn về phía Tư Không Thiên Lạc.

Tư Không Thiên Lạc vội vàng nói: “Ngươi điểm một cái lên mi tâm của ta là được.”

Tiên nhân mỉm cười, giơ ngón tay nhẹ nhàng đưa tới, điểm vào mi tâm của Tư Không Thiên Lạc. Sau đó hắn xoay người, nhìn Diệp Nhược Y và Tiêu Sắt vẫn đứng tại chỗ, chậm rãi nói: “Thế là hai người các ngươi có chuyện cần tìm ta?”

Tiêu Sắt hỏi: “Sao lại đoán là hai người chúng ta?”

“Bởi vì tuy thân thể ba người bọn họ mệt mỏi nhưng thực chất nội lực thâm hậu, cho dù ta không ra tay, bọn họ ngủ một giấc là thân thể thoải mái. Thế nhưng hai người các ngươi.” Tiên nhân nhìn Tiêu Sắt một cái, lại nhìn sang Diệp Nhược Y: “Một người hơi thở hỗn loạn, đã sắp chết. Một người trời sinh thiếu hụt, đáng lẽ đã chết.”

Quả nhiên là thần tiên, không cần bắt mạch, chỉ nhìn một cái là nhận ra chứng bệnh trên người bọn họ.

Diệp Nhược Y gật đầu: “Tiên nhân nói không sai.”

Tiên nhân chậm rãi đi tới trước mặt Diệp Nhược Y, nhìn cô nói: “Trên người ngươi có một luồng khí tức rất quen thuộc.”

Diệp Nhược Y kinh ngạc: “Tiên nhân, chúng ta từng gặp nhau rồi à?”

“Ngươi không cần gọi ta là tiên nhân, cứ gọi thẳng tên ta là được.” Tiên nhân xoay người đi về phía xa.

“Ta tên là Mạc Y.”

Chương 265: Tiên nhân cải mệnh

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Mạc Y.” Diệp Nhược Y lặng lẽ ghi nhớ cái tên này.

Lúc này bọn họ còn chưa biết, cái tên này đã leo lên Quan Tuyệt bảng lừng danh thiên hạ, đứng trên hạng đầu, thậm chí trên cả Bách Lý Đông Quân và Lạc Thanh Dương. Nhưng chuyện này không ngăn bọn họ cảm nhận được, đây là một cái tên tuyệt thế.

“Mạc Y.” Vị tiên nhân áo trắng thản nhiên lặp lại câu nói: “Nghe nói hải ngoại có tiên sơn, núi tại hơi hư vô mịt mờ. Lầu các lung linh mây ngũ sắc, trong có tiên tử yểu điệu thướt tha. Khi còn tấm bé ta cũng từng nghe người ta đọc câu thơ đó, trong lòng cũng say mê hải ngoại tiên sơn kia. Thế nhưng không ngờ có ngày mình lại trở thành tiên nhân trong lòng mọi người.”

“Mạc Y... tiên sinh.” Diệp Nhược Y khó khăn lắm mới nghĩ ra cách xưng hô: “Xin hỏi, rốt cuộc ngài đã thành tiên nhân hay là...”

“Năm nay ta đã sáu mươi bốn tuổi.” Mạc Y chậm rãi bước một bước, thân hình đã lướt đi vài trượng.

Sáu mươi bốn tuổi? Mọi người đều kinh ngạc, Mạc Y lúc này, chỉ nhìn dung mạo thì nhiều nhất chỉ hơn hai mươi tuổi, sao lại là ông lão sáu mươi bốn tuổi được? Cho dù là tiên pháp đạo gia có thuật giữ gìn nhan sắc, nhưng cũng không thể cản nổi bước chân của thời gian.

“Sư phụ ta từng nói với ta, cảnh giới tiên nhân có điểm bất đồng, như ta hôm nay, chỉ có thể coi là địa tiên.” Mạc Y khoanh tay, xoay người đưa lưng về phía bọn họ.

“Địa tiên?” Tiêu Sắt khẽ cau mày.

“Địa tiên, có thể thay đổi chuyện dưới đất, không thể cải biến mệnh trên trời.” Mạc Y đột nhiên giơ tay ra như muốn chạm vào thứ gì đó trên trời. “Đến bước đó, ta chỉ muốn trở thành tiên trên bầu trời kia.”

“Tiên sinh, chuyện của chúng ta có coi là chuyện dưới đất không?” Tư Không Thiên Lạc không nhận ra thâm ý trong lời của Mạc Y, chỉ sợ Mạc Y không chịu chữa cho Tiêu Sắt, vội vàng hỏi.

Mạc Y thu tay lại, gật đầu: “Đương nhiên rồi. Ta chữa được cho hai người, cũng có thể chữa.”

Tư Không Thiên Lạc vui vẻ nói: “Vậy thì tốt quá.”

“Chỉ có điều.” Mạc Y xoay người lại nhìn Tiêu Sắt, ý cười trong ánh mắt bớt dần: “Ta có một điều kiện.”

Tư Không Thiên Lạc lập tức trợn tròn mắt: “Thần tiên cũng ra điều kiện à?”

“Đương nhiên rồi, ta giúp ngươi chuyện dưới đất, ngươi giúp ta thay đổi mệnh trên trời.” Mạc Y chậm rãi nói.

Tiêu Sắt nhìn Mạc Y hỏi: “Ngươi muốn thay đổi thiên mệnh gì?”

“Ta muốn làm cho một người đã chết trở lại thế giới này.” Ánh mắt Mạc Y đột nhiên thay đổi, con ngươi vốn lạnh nhạt đột nhiên cháy bỏng đầy khao khát, loại khao khát đó khiến cả Diệp Nhược Y và Tiêu Sắt đều thầm kinh hãi.

Tiêu Sắt cau mày: “Ta giúp gì được ngươi?”
“Người còn sống được ba ngày.” Mạc Y thản nhiên đáp: “Ba ngày sau, ta sẽ hỏi một thứ của các ngươi, các ngươi cho ta, ta chữa khỏi cho ngươi.”

“Thứ gì?” Tiêu Sắt hỏi.

“Đến lúc đó các ngươi sẽ biết.” Mạc Y mỉm cười đi tới, như định rời khỏi.

“Mạc Y tiên sinh!” Đường Liên vội vàng gọi, giơ tay định cản hắn lại.

Chỉ thấy áo trắng của Mạc Y lấp lóe, bóng người đã đứng sau lưng Đường Liên: “Chuyện gì?”

“Mạc Y tiên sinh, ngài từng gặp sư phụ ta chưa? Sư phụ ta tên là Bách Lý Đông Quân, rất nhiều năm trước ông ấy từng tới nơi này. Một năm trước sư phụ ta rời thành, nói là muốn tới hải ngoại tiên sơn một chuyến nữa cầu một loại rượu dẫn. Chẳng hay tiên sinh có thấy sư phụ ta không?” Đường Liên chắp tay nói.

“Bách Lý Đông Quân, đúng vậy, rất nhiều năm trước ta từng gặp hắn. Hắn là một người rất thú vị, rượu hắn chưng cất uống rất ngon. Nhưng sau lần từ biệt đó hắn không tới nữa. Có lẽ hắn lừa ngươi.” Mạc Y lạnh nhạt nói.

“Cái gì?” Đường Liên ngàn vạn lần không ngờ mình lại nhận được đáp án như vậy, kinh hãi nói.

Mạc Y lại vung ống tay áo như không có chuyện gì, đột nhiên biến mất trong gian lầu. Thế nhưng tuy bóng dáng đã biến mất, âm thanh vẫn còn lưu lại: “Sau ba ngày, ta cho ngươi thể phách mới, các ngươi đưa ta thứ ta muốn.”

Sau khi Mạc Y đi khỏi, Lôi Vô Kiệt tức giận nói: “Đây là loại tiên nhân gì vậy? Còn định giao dịch với chúng ta?”

Tiêu Sắt lắc đầu: “Cho dù ngươi vào trong miếu lạy Phật cầu phù hộ cũng phải đốt ba nén nhang, huống chi nhờ tiên nhân ra tay giúp đỡ, đương nhiên phải trả giá tương ứng rồi. Chỉ có điều, ta rất tò mò, trên người chúng ta có thứ gì mà tiên nhân cần có?”

Đường Liên lắc đầu nói: “Ta có một suy nghĩ.” “Suy nghĩ gì?” Mọi người hỏi.

“Ta cảm thấy so với thần tiên trong truyền thuyết, hắn gần với một cảnh giới mà người trong giang hồ bàn luận hơn.” Đường Liên nói.

Mọi người nhìn nhau, cùng bật thốt lên: “Thần Du Huyền Cảnh?”

Thần Du Huyền Cảnh, có thể tĩnh tọa nhắm mắt, tinh thần lại thỏa thích du lãm ngoài vạn dặm. Đây là cảnh giới chí cao trên cả Tiêu Dao Thiên Cảnh, ngay cả Tửu Tiên - Bách Lý Đông Quân cũng chưa từng đạt tới cảnh giới này, còn Mạc Y cưỡi gió đi tới, thân pháp di chuyển trong chớp mắt, quả thật rất giống với Thần Du Huyền Cảnh.

“Bất luận là thần tiên hay Thần Du Huyền Cảnh.” Tư Không Thiên Lạc lầm bầm: “Ta cứ thấy Mạc Y này có điểm lạ.”

“Ta từng theo quốc sư Tề giam chính tu luyện một thời gian rất dài, khí tức trên người hắn rất giống quốc sư, có vẻ xuất thân từ cùng một Đạo môn. Thế nhưng tiên khí đạo gia trên người Mạc Y còn cao hơn quốc sư, là người nhận chân truyền của Đạo gia, đáng lẽ không có vấn đề gì.” Diệp Nhược Y nói: “Thế nhưng vừa rồi khi nói ra tâm nguyện của mình, ánh mắt hắn đột nhiên thay đổi.”

“Thay đổi? Thay đổi như thế nào?” Lôi Vô Kiệt tò mò hỏi.

Người trả lời hắn là Tiêu Sắt: “Từ tiên hóa ma, không rét mà run.”

“Đúng vậy.” Diệp Nhược Y gật đầu: “Vị Mạc Y tiên nhân này, xem ra không giống như trong tưởng tượng của chúng ta.”

“Vậy nên làm gì đây? Tính mạng của Tiêu Sắt chỉ còn lại có ba ngày thôi.” Lôi Vô Kiệt vội vàng la lên.

Diệp Nhược Y suy nghĩ một chút rồi nói: “Chỉ có thể ngồi yên theo dõi tình hình thôi, xem trong ba ngày này chúng ta có phát hiện được manh mối gì không. Cũng có thể do chúng ta lo xa quá thôi.”

Đường Liên lắc đầu một cái: “Các ngươi đợi ở đây, ta cần ra ngoài một chuyến.”

“Ra ngoài làm gì?”

“Sư phụ đã nói làm gì thì chắc chắn sẽ làm. Ta tin ông ấy chắc chắn đã tới tòa tiên sơn này. Ta cảm thấy Mạc Y đang nói dối, ta cần tìm thấy ông ấy.” Đường Liên nói xong bèn bước nhanh ra ngoài.

Lôi Vô Kiệt nhìn Tiêu Sắt hỏi ý, Tiêu Sắt gật đầu một cái: “Ta cũng nghĩ Bách Lý Đông Quân đã tới hòn đảo này.”

Lôi Vô Kiệt thở dài: “Xem ra chuyện này không dễ xử lý.”

Diệp Nhược Y đột nhiên nhớ ra Tề Thiên Trần từng kể một câu chuyện cho nàng. Tề Thiên Trần nói sư phụ mình khi tuổi già có một đệ tử quan môn, thiên phú cực cao. Sau đó có một ngày sư phụ dẫn đệ tử đó ra cửa tìm kiếm tiên duyên khắp nơi, chưa từng trở lại. Đệ tử đó từng nói với Tề Thiên Trần mình muốn thành tiên, không vì cầu trường sinh, không cầu được phi thăng, chỉ cầu một chuyện.

Thế nhưng chuyện đó, sao lại cần tới bọn họ giúp kia chứ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau