THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Một thương từ tây đến

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Người tập được Thần Túc Thông có thể khiến cho thân hình như ý, hành động thoải mái theo suy nghĩ.

Người tập được Thiên Nhãn Thông, có thể trước thấy hoa nở, thấy gió tới, thấy bụi nổi lên, sau có thể thấy thế giới muôn hình muôn vẻ, cho tới khi thấy được cả sinh tử vui khổ của chúng sinh lục đạo.

Còn người tập được Thiên Nhĩ Thông có thể nghe tiếng nói cười trong trăm dặm, mây nổi ngàn dặm, mãi tới khi nghe đươc tiếng vui khổ ưu hỉ của chúng sinh lục đạo.

Trong khoảnh khắc đó Vô Tâm không thông hiểu Lục Thần Thông của Phật môn, chỉ hiểu được ba môn. Nhưng chỉ ba môn này đủ cho hắn rung chuyển đất trời. Năm thanh phi kiếm đó đều bay rất nhanh, rất hiểm, rất bá đạo. Nhưng trong mắt Vô Tâm lại rất chậm, khi kiếm rời hộp hắn đã nghe thấy, kiếm đến trước ngực chỉ trong chớp mắt, nhưng trong mắt hắn đã qua mấy xuân thu, hắn ngửa người một cái, năm thanh kiếm lướt sát qua bên cạnh. Hắn cười khẽ, ngón tay bóp nhẹ lên thanh Phong Tiêu cuối cùng, như Phật Đà nhặt hoa mỉm cười.

Vẫn là vẻ hào hoa phong nhã đó.

Vô Song ôm hộp kiếm, lập tức thối lui ba bước, bốn thanh phi kiếm còn lại cũng lui về nhưng chưa vào trong hộp mà lơ lửng bên cạnh Vô Song.

“Phong Tiêu!” Vô Song quát lên một tiếng, thanh phi kiếm bị Vô Tâm nắm trong tay rung động như muốn đáp lời chủ nhân thoát khỏi tay Vô Tâm. Vô Tâm không ngăn cản, bàn tay nhẹ nhàng thả ra, thanh Phong Tiêu này cũng rơi xuống bên cạnh Vô Song.

Vô Tâm cười nói: “Ngự Kiếm thuật, quả thật mở mang tầm mắt.”

“Phật pháp Lục Thông, tự có ảo diệu.” Vô Song một đòn không trúng nhưng chẳng hề nổi giận, mỉm cười để lộ hàm răng trắng bóc.

Thủ lĩnh đeo khăn che mặt của Vô Song thành nhíu mày, trường thương không nhịn nổi rung động tạo thành một tiếng ngâm.

“Sư huynh của ta không đợi nổi nữa rồi.” Vô Song cười một tiếng, ngón tay vẫy một cái, năm thanh phi kiếm xếp thành một hàng trước mặt hắn. “Nếu ngươi không bị thương, muốn đánh ngươi đúng là phải tốn không ít công sức.”

Sắc mặt Vô Tâm hơi đổi, mặc dù chỉ trong chớp mắt hắn ngộ ra được ba môn thần thông, nhưng lúc ở sườn núi vừa rồi phế bỏ võ công trên người cũng là thật, giờ phút này mặc dù ra vẻ bình tĩnh thoải mái, nhưng sức lực toàn thân lúc nào cũng có thể cạn kiệt.

Lôi Vô Kiệt bước tới một bước: “Hòa thượng...”

Vô Tâm lắc đầu với hắn một cái, Tiêu Sắt cũng ngăn hắn lại: “Đừng quên sau lưng hắn còn ba mươi đệ tử Vô Song thành, cho dù đánh bại tên biết Ngự Kiếm thuật này vẫn là thua thôi.”

Đường Liên, Vô Thiền và Lôi Vô Kiệt vẫn còn sức đánh một trận, nhưng ngoại trừ vị thiếu niên biết Ngự Kiếm thuật này ra, thủ lĩnh cầm trường thương màu bạc rõ ràng cũng là cao thủ không dễ đối phó, sau lưng còn nhiều đệ tử Vô Song thành như vậy, thực lực cách biệt quá xa.

“”mVừa rồi năm thanh kiếm của ta cùng xuất hiện nhìn thì bá đạo nhưng thực chất chỉ là phô trương thanh thế. Giờ ngươi xem cho kỹ, mấy thanh kế tiếp mới thật sự là kiếm của ta. Hòa thượng, nếu ngươi chống được năm kiếm, ta sẽ tránh đường, thế nào?” Vô Song cười hỏi.

“Sư đệ!” Thủ lĩnh thầm than một tiếng, quả nhiên cái tên sư đệ này tới thời khắc mấu chốt lại trở nên tùy hứng.

“Không tệ.” Vô Tâm bước về phía trước một bước.

“Cút.” Vô Song cười một tiếng, ngón tay gõ nhẹ lên thanh Nhiễu Chỉ Nhu trước mặt. “Ngăn hắn lại.”

Thanh Nhiễu Chỉ Nhu này bay tới trước mặt Vô Tâm, bước chân của Vô Tâm như bị ngăn lại, không thể bước một cái lướt thẳng tới trước hộp kiếm như vừa rồi.

“Phá khí môn của hắn.” Vô Tâm gõ Vân Toa một cái, Vân Toa rít lên bay ra, nhắm thẳng vào giữa trán Vô Tâm.

Vô Tâm chắp hai tay gầm lên một tiếng: “Ngưng!” Thanh Vân Toa này ngừng lại theo tiếng gầm nhưng không quay đầu lại, thế đi vẫn không giảm.

“Khinh Sương, lấy thủ cấp của hắn.” Vô Song nhẹ nhàng thổi một cái, thanh Khinh Sương này mang theo một luồng hơi lạnh bay tới.

“Phá!” Vô Tâm lại gầm lên, miệng phun ra một ngụm máu tươi.

Ba thanh phi kiếm lập tức mất đi thế bay, rơi xuống đất.

Vô Song gật đầu một cái: “Hay cho một hòa thượng không sợ chết. Ngọc Như Ý, Phong Tiêu!”

Hai thanh phi kiếm cuối cùng rốt cuộc cũng hành động!

Nhưng Vô Tâm đã ngã nhào trên mặt đất, khoảnh khắc đó sức lực toàn thân đã cạn kiệt, hắn cười khổ một tiếng, không ngờ mình chặn được Trầm Tĩnh Chu trong ngũ đại tổng quản, chặn được Bản Tướng La Hán trận của Cửu Long tự, nhưng cuối cùng lại phải bỏ mạng dưới phi kiếm của một thiếu niên.

“Đừng giết hắn!” Thủ lĩnh của đám người áo đen vội vàng hét lên.

Vô Song cười khẽ, ngón tay vẩy nhẹ. Khoảnh khắc đó Đường Liên suy nghĩ vô số phương pháp

Vô Thiền do dự một chút, cuối cùng bước lên trước một bước.

Nhưng bọn họ đều đã chậm, một bộ quần áo đỏ đã lao tới trước mặt Vô Tâm.

Trong số những người ở đây, tu vi võ công của hắn nông cạn nhất, nếu thật sự có người ngăn được hai thanh kiếm này, vậy tuyệt đối không phải hắn. Nhưng chính vì hắn không ngăn được, cho nên lựa chọn của hắn rất đơn giản.

Hai thanh phi kiếm, một thanh cắm vào vai trái của hắn, một thanh cắm vào vai phải của hắn, máu tươi lập tức bắn ra.

“Lôi Vô Kiệt!” Đường Liên kêu lên một tiếng.

“Đồ ngốc.” Tiêu Sắt mắng một câu không nặng không nhẹ.

Thủ lĩnh đám người áo đen bên kia cũng thở phào nhẹ nhõm.

Vô Tâm ngồi dưới đất cười khổ nói: “Không có cách nào ngu hơn cách này.”

Vô Song rất hứng thú nhìn người trẻ tuổi mặc áo đỏ trước mặt: “Ngươi tên gì?”

“Lôi Vô Kiệt.” Lôi Vô Kiệt cố gắng chịu đau nói.

Vô Song nhíu mày một cái, suy nghĩ trong chốc lát, đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi: “Hình như chẳng có danh tiếng gì.”

Lôi Vô Kiệt chỉ cảm thấy vết thương trên bả vai càng đau hơn.

Vô Song gõ lên hộp kiếm một cái: “Này, kiếm của ta không làm bị thương hạng vô danh. Tiểu tử ngươi phải nhớ cho kỹ, sau này nhất định phải dương danh vạn dặm đấy nhé.”

“Hả?” Lôi Vô Kiệt sửng sốt một chút rồi cười nói: “Đương nhiên rồi.”

Ngón tay Vô Song ngoắc nhẹ một cái, ba thanh phi kiếm rơi dưới đất cùng hai thanh cắm trên bả vai Lôi Vô Kiệt đều bay trở về, hắn vung ống tay áo, lau vết máu trên thân kiếm, năm thanh phi kiếm rơi vào trong hộp kiếm. Vô Song đóng hộp kiếm lại, đứng dậy, thong dong trở lại bên cạnh thủ lĩnh áo đen: “Đại sư huynh, ta đánh xong rồi.”

Thủ lĩnh áo đen lặng lẽ gật đầu, không nói gì thêm, nhấc thương đi tới.

“Đại đệ tử Vô Song thành, Lô Ngọc Địch.” Đường Liên lạnh lùng nói.
“Đại đệ tử Tuyết Nguyệt thành, Đường Liên?” Lô Ngọc Địch bắt chước giọng điệu của hắn.

Trên tay Đường Liên lóe lên ánh bạc, đã cầm Chỉ Tiêm Nhận trong tay.

Lô Ngọc Địch vung thanh trường thương, bay tới như giao long.

Ngay lúc sắp va chạm, Đường Liên chỉ cảm thấy sức cùng lực kiệt, tất cả mọi sức lực đều dồn hết vào đòn thế này. Nhát thương của Lô Ngọc Địch cũng chẳng hề lưu lại chút sức lực nào, đối với đối thủ như Đường Liên, chỉ làm bị thương chứ không giết chẳng qua là chuyện cười, việc duy nhất có thể làm chính là dốc toàn lực đánh một trận.

Phía sau, đệ tử Vô Song thành chưa hề xuống ngựa đồng loạt vung roi, xông thẳng về phía trước.

Vô Thiền vẫn không hề tham chiến nín thở vài khắc, ngửa mặt lên trời gầm lên một tràng dài, tiếng gầm đó mang theo đau khổ khi chứng kiến sư đệ gặp nguy hiểm mà không thể cứu, khí thế phi phàm. Một nửa số ngựa lập tức ngã quỵ, không thể đứng đậy được.

Vô Song thu hồi hộp kiếm chứng kiến cảnh tượng trước mắt, không khỏi lắc đầu: “Đánh thế này thì khó coi quá.”

Đúng lúc này, đột nhiên có một tiếng động vang lên từ hướng tây.

“Viu!’

Đường Liên và Lô Ngọc Địch đều quay đầu lại.

Chỉ thấy một thanh trường thương màu vàng đen từ phía tây phóng tới, phá vỡ bầu trời mênh mông, tiếng thương réo dài như tiếng rồng ngâm hổ gầm.

Đường Liên và Lô Ngọc Địch vội vàng lui lại, thế của nhát thương đó đã vượt xa tu vi của bọn họ, chỉ có thể né tránh.

Mũi thương kia nhắm thẳng vào giữa hai người, một rãnh sâu vài chục trượng đột nhiên xuất hiện, ngăn cản hai nhóm người.

“Ai!” Lô Ngọc Địch gầm lên.

“Ta.” Một giọng nói lạnh nhạt đáp lại lời hắn, một người mặc áo đen từ xa bay tới, hạ xuống vững vàng trên thanh trường thương này.

Gương mặt Đường Liên hết sức vui mừng: “Tam sư tôn!”

Người áo đen quay sang nhìn Lô Ngọc Địch một cái: “Vừa rồi ngươi hỏi ta là ai?”

Lô Ngọc Địch cố nén nỗi sợ trong lòng, trường thương màu bạc trong tay không ngừng kêu vang, nhưng lại không nói ra được một lời.

“Ngươi không nhận ra ta? Thế có nhận ra thanh thương của ta không?” Người áo đen lại hỏi, giọng vẫn lạnh nhạt.

Lô Ngọc Địch chỉ cảm thấy như bị khí thế ngàn quân ép xuống, ngay thở ra cũng khó nhọc, cuối cùng không nhịn nổi gầm lên, đột nhiên vung trường thương trong tay lên, thế nhưng sau khi vung thương lên...

Lại gãy thành từng khúc!

Lô Ngọc Địch lui thẳng về, mỗi bước lùi lại phun ra một ngụm máu tươi, lui thẳng ba mươi bước, cuối cùng được sư đệ Vô Song đỡ lấy mới ngừng lại.

“Còn muốn hỏi ta là ai nữa không?” Người áo đen đứng trên trường thương, cúi đầu nhìn hắn từ xa.

Lôi Vô Kiệt đã nhìn tới mức trợn mắt á khẩu, trong lòng chỉ còn một suy nghĩ: Đây... còn là người không?

Tiêu Sắt vừa băng bó vết thương cho hắn xong quay đầu lại, nhìn người áo đen đứng trên thanh trường thương màu vàng đen, thần sắc nghiêm nghị: “Lôi Vô Kiệt, chẳng phải ngươi thích nghe những chuyện kể giang hồ ư? Ngươi nhất định phải nhớ cho kỹ người này, cho dù ngươi từng thấy những cao thủ nhất đẳng như Phong Tuyết Kiếm - Trầm Tĩnh Chu, Toái Không Đao - Vương Nhân Tôn, nhưng ngươi có thể quên hết bọn họ, còn người này ngươi nhất định phải nhớ.”

“Những người đó chơi kiếm tốt hơn nữa, dùng đao thần kỳ hơn nữa chẳng qua chỉ kiếm được danh hiệu một trong những người mạnh nhất.”

“Người này lại không giống, hắn không phải một trong những người mạnh nhất, hắn chính là đệ nhất.”

“Người dùng thương đệ nhất trên thế gian.”

“Thương Tiên, Tư Không Trường Phong.”

Chương 27: Cung tiễn Diệp An Thế về tông

Dịch: Lãng Nhân Môn

Dịch thơ: Hầm Lạc


***

Trong chốn võ lâm có kẻ ưa chuyện thích liệt kê võ bảng, binh khí phổ gì đó, đưa từng người nổi danh giang hồ lên đó. Lâu dần thì có đủ loại danh hiệu, chỉ riêng binh khí kiếm thôi đã có một loạt cách gọi Kiếm Thánh, Kiếm Thần, Kiếm Vương, Kiếm Bá, Kiếm Hầu, Kiếm Hoàng, Kiếm Quỷ, Kiếm Hào, những binh khí khác chẳng cái nào bằng. Nhưng chỉ có một chữ những người ưa chuyện này đều không dám tùy ý đặt, đó chính là chữ ‘tiên’. Có thể dùng chữ tiên để gọi đều gần như là nhân vật truyền thuyết trong võ lâm.

Nhưng dẫu vậy, vẫn có ba vị đao tiên, cũng có khoảng năm vị kiếm tiên, riêng chỉ có thương.

Chỉ một vị, Thương Tiên - Tư Không Trường Phong, tam tôn chủ của Tuyết Nguyệt thành.

Nghe nói thanh trường thương của hắn có thể chém giết vong hồn ác quỷ, đã từng dùng một thương phá vỡ Cô Hư Quỷ trận mà sáu vị trưởng lão Ma giáo hợp lực bày ra dưới Kỳ Liên sơn. Người liệt kê binh khí phổ từng nói, sức mạnh của người dùng thương trong thiên hạ, mình hắn chiếm tám phần.

Lôi Vô Kiệt nhìn người trung niên trước mắt, người mặc áo đen thần sắc lạnh nhạt, mang theo đôi phần khí tức nho nhã của thư sinh, ánh mắt sáng rực.

Tiêu Sắt thở dài: “Khi đám con cháu ăn chơi trong Thiên Khải thành chứng kiến hoa khôi trong Yêu Nguyệt lâu cũng có ánh mắt tương tự như ngươi vậy.”

Lô Ngọc Địch lau vết máu nơi khóe miệng, cười lạnh nói: “Hay cho một Thương Tiên, vãn bối lĩnh giáo cao chiêu!” Hắn cố ý nhấn mạnh hai chữ ‘vãn bối’, châm chọc Tư Không Trường Phong không giữ thân phận, ra tay với vãn bối.

Hai tay Tư Không Trường Phong vẫn khoanh lại sau lưng, đứng trên trường thương, chân mày hơi nhíu lại, cười nói: “Ta... ra tay à?”

Lô Ngọc Địch tắt tiếng, đúng là Tư Không Trường Phong không đánh tới một chiêu, chỉ là tư thế cưỡi thương bay tới đã ép cho mình không còn đường lui.

“Vô Song thành phái nhiều tinh nhuệ tới như vậy, một hòa thượng có quan trọng đến vậy thật không?” Tư Không Trường Phong tiếp tục cười nói.

Lô Ngọc Địch cười nhạt không đáp.

“Về nói với mấy lão già của Vô Song thành, nếu thật sự nghĩ rằng dựa vào việc bắt một đứa trẻ là có thể lật đổ giang hồ, như vậy sau này các ngươi đừng hòng nói lại bốn chữ thiên hạ vô song, cũng đừng gọi tên của Vô Song thành nữa.” Tư Không Trường Phong nói rất dửng dưng, nhưng lời nói lại cực kỳ khinh người, thế nhưng đúng, hắn chính là một trong ba người có tư cách nóinhững lời này trên đời.

Lô Ngọc Địch giận mà không dám nói gì.

“Còn nữa.” Tư Không Trường Phong nhìn người trẻ tuổi xách theo hộp kiếm: “Vô Song thành khó khăn lắm mới tìm được một khối ngọc đẹp đẽ chất lượng, đừng có cầm dao mổ heo mà điêu khắc. Phiền ngươi chuyển những lời này cho Tống Yến Hồi.”

Vô Song không tức giận như sư huynh, hắn chỉ gật đầu: “Vãn bối chắc chắn sẽ chuyển những lời này của tiền bối. Ừm... Nếu như đến lúc đó ta còn nhớ.”

“Vừa rồi ngươi đã lưu thủ rồi, nếu không với tu vi của ngươi, giết chết hay đánh trọng thương bọn họ đều là chuyện nhỏ.” Tư Không Trường Phong gật đầu nói: “Đa tạ.”

“Không cần cám ơn, chỉ hy vọng khi các vị chữa thương xong có cơ hội tái chiến.” Vô Song mỉm cười để lộ hàm răng trắng bóc.

“Kiếm của ta không sánh được với nhị sư huynh nhưng cũng từng luyện vài năm.” Tư Không Trường Phong đột nhiên giơ tay ra, vung lên. Nắp của hộp kiếm bên cạnh Vô Song lập tức mở toang, mười hai thanh phi kiếm lập tức bay ra, lượn một vòng xung quanh Tư Không Trường Phong sau đó lại tuần tự bay trở về hộp kiếm của Vô Song. Tư Không Trường Phong vung tay lên, nắp hộp kiếm lại đóng lại.

Vô Song trợn tròn hai mắt, không ngờ vị cao thủ được tôn là Thương Tiên này lại tinh thông Ngự Kiếm thuật, còn có thể điều khiển cùng lúc mười hai thanh phi kiếm.

Tư Không Trường Phong cười nói: “Ngự kiếm, ngự thương, cùng một đạo lý cả thôi. Lần này ta giúp ngươi mở thêm một kiếm, nhưng muốn thật sự nắm giữ ý ở trong đó, phải dựa vào chính ngươi.”

Hai tay Vô Song ôm quyền nói: “Đa tạ.”

Tư Không Trường Phong quay người, không nhìn hắn tiếp: “Đi thôi.”

Vô Song đỡ Lô Ngọc Địch đã bị thương nặng lên ngựa, quất mạnh roi, vài chục người cưỡi ngựa khác cũng lập tức rời khỏi theo.

Đường Liên ngẩng đầu nhìn Tư Không Trường Phong một cái: “Tạ sư tôn...”

“Đường Liên, con chịu khổ rồi.” Tư Không Trường Phong nhìn Đường Liên, thở dài.

“Tam sư tôn...” Đường Liên lại gọi một tiếng.

Tư Không Trường Phong buồn bực: “Đường Liên, ngươi định nói gì?”

“Tam sư tôn, ngài có thể xuống dưới này nói chuyện được không? Ngài để chúng ta ngửa đầu nói chuyện không biết là mỏi lắm à?” Cuối cùng Đường Liên không nhịn được nói ra câu này.

“À à à.” Tư Không Trường Phong giờ mới nhận ra, nhảy từ trên trường thương xuống, vung nhẹ tay lên, cầm thanh trường thương màu ô kim này vào trong tay. “Đường Liên, lần này hoàn thành nhiệm vụ không tệ.”

Đường Liên cười khổ: “Suýt nữa thì chết, sao lại hoàn thành không tệ.”

“Không chết là được rồi, không chết là được rồi, nhiệm vụ này chỉ cần không chết coi như hoàn thành không tệ.” Tư Không Trường Phong mỉm cười gật đầu.

Mọi người nghe xong câu này đều trợn tròn hai mắt, chỉ có Đường Liên dường như đã quen với vị Thương Tiên nhìn bề ngoài thì là cao thủ tuyệt thế, thực chất là thần kinh thô. Hắn chỉ nhìn quanh một lượt rồi hỏi: “Lần này tam sư tôn tới một mình à?”

“Vốn là đi một mình, nhưng trên đường gặp hai người quen cũ, lôi kéo nhau hội họp cho nên mới đến chậm. Đừng trách, đừng trách.” Tư Không Trường Phong cười lúng túng.

Vô Thiền bước tới hành lễ: “Tại hạ là Vô Thiền môn hạ của Vong Ưu thiền sư Hàn Sơn tự, vị này là sư đệ của ta Vô Tâm.”

Tư Không Trường Phong gật đầu một cái, đi về phía hòa thượng ngã ngồi dưới đất.

“Tại hạ là Lôi Vô Kiệt của Giang Nam Phích Lịch đường Lôi gia bảo, đang muốn tới Tuyết Nguyệt thành bái sư!” Lôi Vô Kiệt vội vàng ôm quyền, cao giọng nói.

“Ờ.” Tư Không Trường Phong thản nhiên đáp một tiếng, vỗ một cái lên bả vai Lôi Vô Kiệt: “Tiểu huynh đệ, vết thương của ngươi lại vỡ ra kìa.”

Lôi Vô Kiệt mặt mũi đỏ bừng, vội vàng cúi đầu nhìn vai mình.
Tư Không Trường Phong cúi người nhìn hòa thượng sắc mặt nhợt nhạt, thở dài nói: “Tự phế công lực toàn thân, đây không phải chuyện người thường làm nổi, chẳng trách Vong Ưu đại sư coi trọng ngươi như vậy.

Vô Tâm cười thảm: “Ngươi cũng tới mang ta đi à.”

“Không.” Tư Không Trường Phong đứng dậy cúi đầu nhìn Vô Tâm, cao giọng nói: “Tuyết Nguyệt thành đặc phái tới đây, cung tiễn Diệp An Thế về tông!”

“Cái gì?” Tất cả mọi người đều ngây ra tại chỗ.

“Tuyết Nguyệt thành đặc phái tới đây, cung tiễn Diệp An Thế về tông!” Tư Không Trường Phong lặp lại một lần.

Tuyết Nguyệt thành không định bắt giữ hòa thượng này để ngăn cản Ma giáo, cũng không định để mặc cho hòa thượng này trở về Hàn Sơn tự. Quyết định lần này của Tuyết Nguyệt thành là tuân theo ước định mười hai năm về trước, đưa thiếu chủ Ma giáo trở về Thiên Ngoại Thiên!

Vừa là tuân thủ ước định, cũng vừa là một loại uy hiếp. Sau tiếng ra lệnh này, Vô Tâm không còn lựa chọn nào khác.

Đường Liên đột nhiên ngẩng đầu, phía xa có hai bóng người bay tới, hắn định thần nhìn kỹ lại, thầm hô không ổn, lập tức vận chân khí. Một người tóc trắng, một người mặc quần áo tím. Chính là Bạch Phát Tiên và Tử Y Hầu của Thiên Ngoại Thiên.

“Không cần.” Tư Không Trường Phong lắc đầu với Đường Liên: “Hai người quen cũ mà ta nói với ngươi chính là bọn họ.”

“Bọn họ?” Đường Liên ngạc nhiên.

Hai người đã lướt tới bên cạnh đám người, không buồn nhìn bọn họ, Tử Y Hầu luôn mang theo một luồng khí tím đi thẳng tới đỡ Vô Tâm dậy, hắn đặt tay lên lưng Vô Tâm, vận chuyển chân khí cho hắn. Vô Tâm cười một tiếng: “Vũ Tịch thúc thúc.”

“Hừ, thấy ta là chạy, còn nhận ta làm thúc thúc?” Tử Y Hầu hừ lạnh một tiếng.

Bạch Phát Tiên nhìn Tư Không Trường Phong nói: “Chúng ta sẽ mang người đi, Tuyết Nguyệt thành không hối hận chứ?”

“Vẫn câu nói đó, Tuyết Nguyệt thành không sợ Ma giáokhông sợ Tuyết Nguyệt thành, càng không sợ một thiếu niên mười bảy tuổi.” Tư Không Trường Phong thản nhiên đáp.

Bạch Phát Tiên nhìn Đường Liên một cái: “Có phải trong lòng không phục hay không?”

Đường Liên hừ lạnh một tiếng, không nói gì.

“Tiểu Liên, không cần phải không phục. Vị thúc thúc tóc trắng này từng là Mỹ Kiếm - Mạc Kỳ Duyên vang danh thiên hạ, ngươi giao thủ với hắn vài lần, nếu không phải hắn nể mặt sư phụ ngươi, lưu thủ một chút, e rằng ngươi đã chẳng đến được nơi này.” Tư Không Trường Phong mỉm cười giảng hòa.

Mỹ Kiếm - Mạc Kỳ Duyên. Sắc mặt Đường Liên hơi đổi, cái tên này quả thật như sấm rền bên tai, nhưng sắc mặt hắn chỉ hơi tối đi: “Tam sư tôn, đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi con là Tiểu Liên.”

Tư Không Trường Phong dường như hoàn toàn không có chút uy nghiêm nào của tam thành chủ Tuyết Nguyệt thành, hắn mỉm cười vỗ vai Đường Liên một cái: “Sao nào? Muốn trách thì trách Liên Nguyệt sư phụ của ngươi đi, tên mình đàn bà thì cũng thôi, sao còn đặt cái tên đàn bà chẳng kém cho đệ tử của mình.”

Tử Y Hầu đương nhiên không hứng thú nghe hai người bọn họ tán gẫu, vẻ mặt đã sớm mất kiên nhẫn, kéo Vô Tâm định đưa đi nhưng lại thấy một bộ quần áo đỏ ngăn trước mặt mình.

Tử Y Hầu sửng sốt, có phần tức giận: “Tiểu tử, ngươi muốn làm gì?”

Lôi Vô Kiệt nhìn Vô Tâm một cái rồi nói: “Các ngươi muốn dẫn hắn đi, đã hỏi hắn đồng ý hay không chưa?”

Tử Y Hầu cả giận nói: “Hắn vốn là thiếu tông chủ của Thiên Ngoại Thiên, hắn không trở về Thiên Ngoại Thiên chẳng lẽ muốn về Hàn Sơn tự kia?”

Lôi Vô Kiệt lại chẳng hề sợ hãi: “Nếu hắn muốn về Hàn Sơn tự thì sao?”
Luồng khí tím trên người Tử Y Hầu lập tức bùng lên: “Tiểu tử, ngươi muốn chết à? Tưởng ta sợ cái tên Lôi Oanh nấp trong Lôi gia bảo kia, không dám giết ngươi chắc?”

Tiêu Sắt chậm rãi bước tới đứng bên cạnh Lôi Vô Kiệt, không buồn để ý tới Tử Y Hầu, chỉ nhìn về phía Vô Tâm: “Hòa thượng, ngươi muốn đi thật à?”

Vô Tâm cau mày không nói gì, Tử Y Hầu hừ lạnh một tiếng, cũng không nói gì.

Bạch Phát Tiên tay cầm kiếm ngọc lập tức quỳ sụp xuống đất.

“Thiếu tông chủ, Thiên Ngoại Thiên đã chờ thiêu tông chủ về tông suốt mười hai năm!”

“Ngày nay trong giáo chia năm xẻ bảy, chỉ có Thiên Ngoại Thiên chưa từng có một người rời khỏi!”

“Chúng ta đều đang chờ thiếu tông chủ về tông, khống chế lại đại cục!”

Vô Tâm thở dài một tiếng, đẩy Tử Y Hầu đang đỡ ra, đi tới trước mặt Bạch Phát Tiên đang quỳ sụp dưới đất, gọi một tiếng: “Mạc thúc thúc.”

Bạch Phát Tiên không ngẩng đầu lên.

“Ta hiểu rồi!” Vô Tâm bước tới một bước, đi qua bên cạnh hắn: “Đi thôi.”

“Vô Tâm.” Lôi Vô Kiệt gọi hắn.

“Tuyết Nguyệt thành cung tiễn Diệp An Thế tông chủ Thiên Ngoại Thiên về tông.” Tư Không Trường Phong cười nói.

Vô Tâm cũng mỉm cười: “Tư Không Thương Tiên đừng uy hiếp ta nữa. Vô Tâm cũng biết, thật ra lão hòa thượng đã không còn nữa, có về Hàn Sơn tự kia hay không cũng chẳng quan trọng. Lão hòa thượng nói đúng, nhà của ta là chốn bên ngoài, là Thiên Ngoại Thiên.”

“Đương nhiên Diệp tông chủ có thể trở về Hàn Sơn tự, nhưng không phải bây giờ.” Tư Không Trường Phong nói.

“Sư huynh, ta đi đây.” Vô Tâm quay đầu lại nhìn Vô Thiền đứng đằng xa.

Vô Thiền thở dài gật đầu một cái: “Hôm nay sư huynh sẽ về Hàn Sơn tự, bất luận sư đệ có phải tông chủ Thiên Ngoại Thiên hay không, trong Hàn Sơn tự sẽ luôn có một gian thiền phòng, một cái bồ đoàn, một quyển kinh phật, thuộc về sư đệ.”

“Kinh phật thì thôi bỏ qua, thật ra từ trước tới đây nay ta không tụng kinh.” Vô Tâm cười một tiếng, lại nhìn sang phía Lôi Vô Kiệt: “Bộ quyền đã dạy ngươi, phải đánh mỗi ngày. Nhớ lấy, bộ quyền kia quan trọng không phải phục ma mà là La Hán. Nửa trước của bộ quyền có vẻ rất bình thường, nhưng đánh cả ngàn vạn lần có thể lấy lửa trong tro bụi, nở hoa trên đá tảng.”

“Hòa thượng, ngươi phải đi thật à...” Trong lòng Lôi Vô Kiệt không đành lòng, gần như rơi lệ, hắn và hòa thượng này mới quen biết vài ngày nhưng trong lòng đã có tình cảm thân mật.

“Còn thứ ta dạy ngươi...” Vô Tâm lại nhìn sang phía Tiêu Sắt. “Ta hy vọng ngươi vĩnh viễn không có cơ hội dùng nó.”

“Ta quên mất rồi.” Tiêu Sắt nhún vai.

“Quên thì tốt.” Vô Tâm lại quay người, đưa lưng về phía bọn họ, bước tới một bước, tung người nhảy lên, Bạch Phát Tiên và Tử Y Hầu cũng tung người đi theo.

“Ta muốn cưỡi gió, hướng bắc bay

Hiên Viên tuyết lớn, bão đoạ đày

Ta muốn mượn thuyền mà đông tiến

Còn ai đón gió, đứng mê say

Ta muốn tung hoành vạn dặm mây

Rồng ngâm khiêu khích, ta chẳng rầy

Côn Luân tắm ánh dương phơi phới

Tận cùng ngắm biển, núi với cây

Chim kia theo gió về tổ ấm

Dặm xa hun hút, hướng nào bay?”

Bóng dáng hòa thượng càng lúc càng đi xa, thế nhưng âm thanh vẫn vang vọng khắp trời, một lúc lâu mới tiêu tan.

“Hẹn ngày tái ngộ!” Hòa thượng mặc áo bào trắng kia không còn tăm tích.

Vô Thiền cúi đầu niệm phật: “A Di Đà Phật.”

Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt cùng nhìn bóng người biến mất đằng xa, hạ giọng thì thầm: “hẹn ngày tái ngộ.”

Còn Thương Tiên Tư Không Trường Phong danh chấn thiên hạ lại vung vẩy thanh trường thương màu ô kim trong tay, chỉ vào hòa thượng tuyệt thế kia nói với Đường Liên: “Xem xem, năm xưa khi ta và bọn sư phụ ngươi xông xáo giang hồ, cũng phong lưu phóng khoáng như vậy.”

Vẻ mặt Đường Liên coi thường, thốt lên một chữ rất rõ ràng.

“Xì!”

Chương 28: Cho một bình Phong Hoa Tuyết Nguyệt

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Hoàng hôn đã đến, mặt trời ngả về tây, trên con đường hai con tuấn mã đang thất thểu đi về phía trước, thật ra cả hai con đều là ngựa tốt, nhưng đi cả ngàn dặm, dẫu là ngựa tốt lúc này cũng quá mệt mỏi. Một người mặc áo dài nam màu xanh lười biếng ngáp một cái. Một người khác mặc quần áo đỏ, chỉ vào thành trì phía xa, cao giọng hô: “Đến rồi!”

Người còn lại chẳng buồn để ý, chỉ lạnh nhạt đáp một tiếng: “Ờ!”

“Đây là Tuyết Nguyệt thành đấy! Tòa thành đệ nhất trên giang hồ, chẳng lẽ ngươi không hưng phấn ư?” Chàng trai áo đỏ bất mãn nói.

Người áo xanh nhíu mày rất sâu, vẻ mặt không chịu nổi nữa, thấy chàng trai áo đỏ nói đến hưng phấn bèn giơ chân đạp hắn xuống ngựa: “Cút!”

Hai người này đương nhiên là Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt, sau khi tiễn hòa thượng Vô Tâm ở nước Vu Điền, hai người tiếp tục lên đường tới Tuyết Nguyệt thành. Chẳng qua vốn tưởng đi ké tam thành chủ và đại đệ tử thủ tịch của Tuyết Nguyệt thành, đoạn đường này chắc chắn sẽ rất nhẹ nhõm, thế nhưng hòa thượng Vô Tâm kia vừa đi khỏi, Thương Tiên kia vừa mới một thương từ tây tới đã thành một thương đi tới tây khiến Lôi Vô Kiệt thậm chí ko kịp lên tiếng bắt chuyện. Đại sư huynh Đường Liên ngược lại trọng tình trọng nghĩa, nhưng chỉ cho một tấm bản đồ rồi nói mình còn trọng trách trên người, phải về Đường môn một chuyến, sau đó cũng vỗ mông rời khỏi. Hòa thượng Vô Thiền ko nói chuyện mình sẽ đi, nhưng Hàn Sơn tự và Tuyết Nguyệt thành ở hai hướng hoàn toàn khác nhau, cho lên hành trình lần này lại biến thành hai người Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt.

Hai tên mù đường.

Hai người cầm một tấm bản đồ chẳng khác gì thiên thư, vòng vo hết chỗ này đến chỗ khác lại mất ba tháng, đi lòng vòng tới mức cuối cùng Tiêu Sắt nóng quá không chịu nổi đành cởi áo hồ cừu ra đổi thành một bộ áo xanh. Thế nhưng người còn suy tư phiền muộn hơn lại là Đường Liên. Đường Liên trở lại Tuyết Nguyệt thành đã hơn một tháng, nhưng hỏi hết mọi đồng môn, ai cũng nói không có hai người như vậy đến, trong lòng lo lắng không biết trên đường có xảy ra chuyện bất trắc gì không, nhưng hỏi các đệ tử vừa từ ngoài thành trở về ai cũng nói gần đây trên giang hồ gió êm sóng lặng, không nghe nói có đệ tử Lôi môn mặc áo đỏ nào bị giết. Hắn suy nghĩ rất lâu rồi đoán có lẽ tính khí hai người còn trẻ con, không chừng lại tới chỗ nào chơi.

Nhưng mặc dù đường xá gian khổ, cuối cùng bọn họ cũng tới được tòa thành này.

Thiên hạ tứ thành, Bắc Thiên Khải, Nam Tuyết Nguyệt, Tây Mộ Lương, Đông Vô Song. Trong đó Thiên Khải là hoàng thành hội tụ khí vận của thiên hạ. Mộ Lương là tòa thành cô độc, chỉ có một mình kiếm tiên Lạc Thanh Dương cư ngụ. Vô Song thành là võ thành, tất cả mọi người trong thành đều biết võ, hơn nữa không cho người ngoài tiến vào. Ba thành này đều khiến người thường có cảm giác xa cách khó tả, chỉ có Tuyết Nguyệt thành là khác, nó tự xưng là phàm thành.

Năm xưa tòa thành này tên là ‘Đại Trường Hòa’, sau đó có vài người tài hoa tuyệt thế lưu luyến với phong cảnh mỹ lệ độc đáo ở đây, võ đạo của những người này có một không hai trong thiên hạ, càng ngày càng có nhiều người ngưỡng mộ danh tiếng đi tới, nơi này trở thành tòa thành của bọn họ. Bọn họ bèn đổi tên là - Tuyết Nguyệt.

Thế nhưng khi Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt cưỡi ngựa tới dưới thành lại phát hiện trên cửa thành viết hai chữ rất rõ ràng, không phải Trung Nguyên mà là... Hạ Quan.

“Đi nhầm à?” Lôi Vô Kiệt đần ra một lúc.

Tiêu Sắt giơ tay cảm nhận làn gió xuân thổi tới, miệng ngâm nga: “Hạ quan phong, thượng quan hoa, Thương sơn tuyết, Nhĩ Hải nguyệt.” (Ý chỉ bốn cảnh đẹp của nước Đại Lý là đón gió, ngắm hoa, thưởng tuyết trên núi Thương và ngắm trăng ở hồ Nhĩ Hải.)

“Ngươi nói gì vậy?” Lôi Vô Kiệt không hiểu.

“Im miệng!” Tiêu Sắt lại đá một phát.

Hai người xuống ngựa, dắt ngựa vào thành nhưng lại phát hiện tòa thành này khác với những thành trí bình thường. Ven đường đều là tiếng rao bán hàng rong, dọc đường là đủ loại quán rượu lớn nhỏ, có cô gái cầm hoa sơn trà bước chân uyển chuyển chạy qua bên cạnh bọn họ, có tiểu nhị trên người vắt một chiếc khăn lông màu trắng tới chào hỏi: “Hai vị khách quan mới vào thành phải không? Chẳng bằng vào trong quán của chúng tôi uống một chén trà, nghỉ ngơi một chút.”

“Chúng ta không đi nhầm đấy chứ?” Lôi Vô Kiệt vẫn không hiểu nổi.

Tiêu Sắt liếc nhìn hắn một cái, không buồn để ý tới hắn mà theo chân tiểu nhị bước vào trong quán trà. Lôi Vô Kiệt không biết làm thế nào, chỉ có thể đi theo. Hai người gọi một bình trà và một ít bánh điểm tâm, Tiêu Sắt ăn rất từ tốn nhưng Lôi Vô Kiệt chẳng có tâm trạng ăn thứ gì, hắn nhìn xung quanh, thầm nghĩ chẳng lẽ những tiểu nhị, khách uống trà này đều là cao thủ ẩn giấu tài năng? Hắn nghĩ thầm Tuyết Nguyệt thành này thật quá cao thâm khó lường.

Tiểu nhị kia có vẻ đã nhận ra nghi hoặc của Lôi Vô Kiệt, cũng thường xuyên thấy chuyện này bèn cười nói: “Có phải trong lòng khách quan đang suy nghĩ, vì sao cảnh tượng của Tuyết Nguyệt thành này lại bình thường như vậy, chẳng lẽ đi nhầm chỗ?”
“Đúng vậy đúng vậy!” Lôi Vô Kiệt gật đầu.

“Mời khách quan xem.” Tiểu nhị chỉ vào một gian nhà cao tầng nói: “Có thấy tòa Đăng Thiên các kia không?”

“Ta đâu có mù, đương nhiên là thấy.” Lôi Vô Kiệt không hiểu.

“Đi qua Đăng Thiên các kia mới là Thượng Quan, đó mới thật là Tuyết Nguyệt thành. Bên ngoài Đăng Thiên các vẫn là phàm thành. Vượt qua Đăng Thiên các mới có thể thấy Tuyết Nguyệt. Không thì võ lâm chí tôn đệ nhất thành chẳng dễ thấy quá à.” Tiểu nhị cười nói.

“Hóa ra là vậy!” Lôi Vô Kiệt chợt hiểu ra, mọi nghi hoặc trong lòng lập tức quét sạch, uống một hớp trà rồi nói: “Muốn vượt qua Đăng Thiên các khó lắm sao?”

“Nói khó thì không khó, nói không khó thì khó. Nếu có một tấm danh thiếp có thể trực tiếp đi vào. Nếu không có, vậy phải lên Đăng Thiên các, lên mười sáu tầng Đăng Thiên các. Nghe nói nếu ngươi có thể leo lên tới tầng thứ mười sáu, như vậy ngươi có thể thấy vị thành chủ Tuyết Nguyệt thành nổi danh khắp thiên hạ Bách Lý Đông Quân.” Tiểu nhị cười một tiếng. “Nếu hai vị muốn lên các, chẳng bằng gọi một bình ‘Phong Hoa Tuyết Nguyệt” mà tiểu quán ủ riêng, tăng cường can đảm?”

“Phong Hoa Tuyết Nguyệt? Cái tên rượu này thật thú vị. Ta không giỏi vụ này, nhưng vị bằng hữu này của ta hết sức phong lưu, cho hắn một bình đi.” Lôi Vô Kiệt chỉ sang Tiêu Sắt đang ngồi đó nhắm mắt dưỡng thần.

“Vâng vâng.” Tiểu nhị không để ý tới vẻ châm chọc trong lời nói của Lôi Vô Kiệt, vội vàng quay người đi lấy rượu.

“Hạ quan phong, thượng quan hoa. Thương sơn tuyết, Nhĩ Hải nguyệt. Thú vị.” Lôi Vô Kiệt nhìn tòa Đăng Thiên các phía xa, lẩm bẩm: “Tuyết Nguyệt thành đúng là không làm ta thất vọng. Ngươi nói Đường sư huynh là đệ tử của Bách Lý thành chủ, chẳng lẽ hắn leo lên tới tầng mười sáu? Ngươi cảm thấy ta leo được mấy tầng?”

“Phong Hoa Tuyết Nguyệt tới rồi!” Tiêu Sắt bưng bình rượu lên.

Tiêu Sắt không hề khách khí, rót một chén cho mình, kêu một tiếng, chỉ cảm thấy rượu này hết sức trong trẻo, không hẳn đậm đà nhưng lại có cảm giác mát lạnh thanh nhã, tâm trạng cũng khá hơn đôi phần, lần đầu tiên chịu nói vài lời đáp lại Lôi Vô Kiệt: “Đường Liên là đệ tử trưởng lão Đường môn Đường Liên Nguyệt, vốn không cần xông lên Đăng Thiên các kia. Chỉ có hai loại người cần xông lên Đăng Thiên các, một loại là định tới khiêu khích Tuyết Nguyệt thành, một loại khác là muốn bái sư ở Tuyết Nguyệt thành. Leo được năm tầng là có thể gia nhập làm môn hạ của Tuyết Nguyệt thành, leo lên tầng thứ mười là có thể được trưởng lão truyền nghề, leo lên tầng th mười sáu, tức là thành đệ tử của Bách Lý Đông Quân.”

“Vị khách quan này có vẻ hiểu rất rõ về Tuyết Nguyệt thành? Không phải lần đầu tiên tới đúng không?” Tiểu nhị có vẻ hứng thú, nói tiếp: “Nhưng từ nhỏ tới lớn ta lớn lên trong Hạ Quan này, số người leo lên tầng thứ mười chỉ đếm được trên đầu ngón tay, còn về leo được lên tầng thứ mười sáu chỉ thấy có một người, nhưng lần đó lại không gặp được Bách Lý Đông Quân đại nhân.”

“Là cái gã ăn mày Từ Vi được gọi là Côn Đả Giang Hồ hả.” Tiêu Sắt lại uống một chén. “Khách quan quả là người hiểu biết. Chính là lão ăn mày cầm một cây gậy nát đến, lúc đó hắn còn đòi uống trà ở chỗ ta. Khi ấy ta nghĩ, tên này điên rồi à, không ăn nổi một cái bánh bao mà đòi leo lên Đăng Thiên các. Nhưng hắn leo một phát lên tận tầng mười, sau khi leo lên tầng mười lại tới chỗ ta đòi bát rượu uống, ta nào dám không cho, xách một bầu rượu tới. Lão ăn mày kia chẳng hề từ chối nhưng chỉ uống một bình sau đó lại leo một mạch năm tầng. Khi đi lên là một lão ăn mày ăn mặc rách rưới mặt mày ủ dột, nhưng qua hết mười lăm tầng lại cảm thấy toàn thân hắn như phát ra ánh sáng vàng kim chẳng khác gì thần tiên. Sau tầng mười lăm, lão ăn mày kia lại tới quán trà của ta ngồi, lại đòi một bình Phong Hoa Tuyết Nguyệt, cứ thế uống từng chén một, uống từ giữa trưa tới tận hoàng hôn, nhưng bên Đăng Thiên các lại chẳng hề có động tĩnh.”

“Chúng ta nghĩ, hay là Tuyết Nguyệt thành không nhận khiêu khích. Kết quả lão ăn mày ngồi đó uống xong một bình, rốt cuộc trên đỉnh Đăng Thiên các kia cũng có bóng người đứng lên. Tay cầm trường thương màu ô kim, người mặc áo bào đen, khoảnh khắc đó gió khắp thành như ngừng lại, vờn quanh đỉnh các. Ta nghĩ: Vị này mới là chẳng khác gì thần tiên, lão ăn mày kia là cái thá gì.”

“Thương Tiên - Tư Không Trường Phong.” Tiêu Sắt lạnh nhạt nói ra cái tên này.

“Đúng, chính là Thương Tiên - Tư Không Trường Phong! Tam thành chủ của Tuyết Nguyệt thành chúng ta. Sau đó chỉ nghe lão ăn mày kia cười lớn vài tiếng, cầm cây gậy nát kia lên...”

“Sau đó thì sao?” Lôi Vô Kiệt nghe kể chuyện mà hưng phấn, không nhịn được hỏi.

Tiểu nhị ra dấu đồng tiền, không nói tiếp.

Lôi Vô Kiệt rất phóng khoáng phất tay: “Tiểu nhị, thêm một bình Phong Hoa Tuyết Nguyệt.”

Tiêu Sắt ngẩn ra: “Ngươi có tiền à?”

Lôi Vô Kiệt vỗ vai Tiêu Sắt: “Đã đến Tuyết Nguyệt thành rồi cơ mà? Ngươi còn sợ ta quỵt nợ à? Tiểu nhị, ngươi nói tiếp đi.”

Tiểu nhị vui vẻ ra mặt: “Chỉ thấy lão ăn mày kia xách cây gậy, nhảy một cái lên mười sáu tầng, sau đó...”

“Sau đó...” Lôi Vô Kiệt nuốt một ngụm nước miếng.

“Sau đó bị một thương đánh ngã.” Tiêu Sắt lạnh lùng tiếp lời.

Lôi Vô Kiệt chép miệng một cái: “Nói bậy, dẫu sao cũng đánh hết mười lăm tầng rồi, sao có thể bị một thương đánh ngã được chứ?”

Vẻ mặt tiểu nhị không nén nổi cơngiận, chỉ cảm thấy vị khách nhân lạnh lẽo như băng này còn xa mới đáng yêu bằng khách quan áo đỏ, hậm hực đáp: “Vị khách quan này nói không sai, đúng là bị một thương đánh ngã. Chẳng qua lão ăn mày kia lại rất vui vẻ, ngã từ tầng mưới sáu xuống mà không chết, chỉ đứng dậy phủi phủi bụi đất trên quần áo rồi cầm gậy bỏ đi.”

“Đúng là bị một thương đã ngã à.” Lôi Vô Kiệt hơi ngạc nhiên, có điều nghĩ tới khí thế lúc trước của Thương Tiên, một thương từ tây tới, không ra tay đã ép đại đệ tử Vô Song thành lui liền ba mươi bước, một thương đánh ngã lão già cầm côn chắc không phải là hư cấu.

“Thế nhưng sau đó không còn thấy tam thành chủ nữa, đừng nói tầng mười sáu, thậm chí chẳng ai leo được tới tầng mười ba.” Tiểu nhị buồn bã nói.

“Thương Tiên thì thôi vậy, có muốn gặp thử Kiếm Tiên không. Chờ nhé, ta dẫn ngươi thấy chút chuyện mới mẻ.” Lôi Vô Kiệt mỉm cười đứng dậy, uống một chén rượu rồi nói: “Rượu này nhẹ quá, chẳng bằng Lão Tào Thiêu của ông chủ Tiêu nhà ngươi”

Tiêu Sắt lạnh lùng hừ một tiếng.

“Đi, đi leo Đăng Thiên các!” Lôi Vô Kiệt mỉm cười sải bước đi tới.

Chương 29: Cửa tiệm nhỏ có mười hai chén rượu

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Thế nhưng sau khi Lôi Vô Kiệt hết sức hăng hái đi được vài bước, khi quay đầu lại phát hiện Tiêu Sắt vẫn lười biếng ngồi trên ghế, thong dong uống từng chén một.

“Sao không đi?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

Tiêu Sắt nhướn mày: “Đã trả tiền chưa?”

Lôi Vô Kiệt chỉ cảm thấy bầu máu nóng đang dâng lên đầy người bị tưới một chậu nước lạnh, lục trên người được một chút bạc vụn cuối cùng, lại đi về để lên bàn: “Tiểu nhị, tính... tính tiền.”

Ban đầu tiểu nhị thấy hắn uy vũ bất phàm, dung mạo lại tuấn tú như vậy, vốn tưởng rằng công tử giàu có thế nhưng lúc trả tiền lại bủn xỉn như vậy, sau khi thu bạc mặt hắn lạnh tanh đi ra ngoài.

“Giờ đã đi được chưa?” Lôi Vô Kiệt bất đắc dĩ nhìn Tiêu Sắt.

Tiêu Sắt uống một chén rượu, gật nhẹ đầu một cái: “Không đi.”

“Lại vì sao nữa!” Lôi Vô Kiệt nổi giận, thế nhưng bị Tiêu Sắt trừng mắt một cái, lửa giận lập tức tắt ngúm.

Tiêu Sắt chậm rãi nói: “Đi, được. Đăng Thiên các, không leo. Ngươi là đệ tử của Lôi môn, cần gì phải đi leo Đăng Thiên các kia, cầm danh thiếp rồi nghênh ngang vào thẳng là được.”

“Ta không có danh thiếp.” Lôi Vô Kiệt hạ giọng nói.

“Cái gì?” Tiêu Sắt sửng sốt.

“Ta không có danh thiếp.” Giọng nói của Lôi Vô Kiệt nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Lần này Tiêu Sắt lại nghe rất rõ, hắn lặp lại lần nữa mang theo vẻ uy hiếp: “Người không có danh thiếp? Ngươi đường đường đệ tử Lôi gia bảo, ngươi lại nói với ta ngươi không có danh thiếp? Ngươi không có danh thiếp thì tới Tuyết Nguyệt thành làm gì.”

Lôi Vô Kiệt gãi đầu một cái: “Thật ra lần này ta tự ý chạy tới, Trong danh sách Lôi gia bảo đi tới Tuyết Nguyệt thành năm nay không có ta. Bởi vì, ta là...”

“Bởi vì, ngươi là... đệ tử của Lôi Oanh.” Tiêu Sắt nhíu mày một cái.

Lôi Vô Kiệt gật đầu đáp: “Đúng, ta là đệ tử của Lôi Oanh. Sư phụ cũng là một người khác thường trong Lôi gia bảo, ngoại trừ ta ra không có ai nói chuyện với ông ấy. Ngày đó ông ấy cho ta cái bọc này, bảo ta tới Tuyết Nguyệt thành, gặp một người. Vì vậy ta đã tới đây.”

Chân mày của Tiêu Sắt càng nhíu chặt, cuối cùng lại không mắng tiếp.

“Nhưng ngươi yên tâm, ta sẽ leo lên Đăng Thiên các.” Lôi Vô Kiệt thề thốt rất chân thành: “Bạc đang nợ ngươi cũng sẽ trả.”

“Muốn gặp người ngươi nói cần tới tầng thứ mấy?” Tiêu Sắt hỏi.

“Chắc là tầng thứ mười sáu.” Lôi Vô Kiệt mỉm cười đáp.

“Ta đoán được đại khái người mà ngươi muốn gặp là ai rồi.” Tiêu Sắt đứng dậy đi ra ngoài. “Nhưng với tu vi của ngươi hiện giờ, không leo được đến đó.”

Lôi Vô Kiệt đi theo, vỗ vỗ cái bọc dài: “Thật ra dọc con đường này ta vẫn ẩn giấu một thủ đoạn, hơn nữa mấy tháng nay ta đánh đi đánh lại bộ La Hán quyền kia, đã ngộ được đôi chút đạo lý.”

Hai người chỉ chậm rãi đi về phía trước như vậy, khi đi ngang qua một quán rượu, Tiêu Sắt đột nhiên dừng chân, mũi hít hít: “Thơm quá.” Hắn ngẩng đầu thấy trên bảng hiệu có ghi: Đông Quy.

“Ngươi ở đây chờ ta đã.” Lôi Vô Kiệt vỗ lên vai Tiêu Sắt một cái. “Ta đi leo các, khi leo được đến tầng thứ mười sáu, gặp được người ta cần gặp, ta sẽ trở lại tìm ngươi.”

Tiêu Sắt nhìn hắn một cái như đang suy tư.

“Mang năm trăm lượng bạc trở lại tìm ngươi!” Lôi Vô Kiệt vội vàng bồi thêm một câu.

Tiêu Sắt thở dài không nói gì, Lôi Vô Kiệt đã bước nhanh về phía trước. Tiêu Sắt nhớ tới đêm tuyết hôm đó, thiếu niên này cũng sải bước đi thẳng tới Tuyết Lạc sơn trang của mình, toàn thân mang theo khí thế hăng hái. “Ngươi cảm thấy hắn leo được mấy tầng?” Một giọng nói lười biếng đột nhiên vang lên. Tiêu Sắt quay đầu lại, thấy một người đàn ông để ria mép đã đứng bên cạnh mình từ lúc nào chẳng hay. Người nọ mới chừng ba mươi tuổi, thân mặc một bộ áo dài màu xanh, thần sắc lười biếng, mái tóc dài bông xõa, tinh thần có phần mệt mỏi, nhưng giữa hai hàng mi có một luồng khí kiệt xuất không cách nào che giấu, đứng cạnh Tiêu Sắt mặc một bộ quần áo màu xanh, ngược lại như đôi huynh đệ lâu ngày gặp lại.

“Tầng mười một. Chắc là vừa vặn qua được Trưởng Lão các, tầng mười sáu thì không cần phải nghĩ.” Tiêu Sắt quay người lại nói.

Người đàn ông để ria mép kia vuốt ria, lắc đầu: “Nếu mở cái bọc kia ra có thể tới tầng mười hai.”

“Chỉ hơn có một tầng?” Tiêu Sắt nhíu mày.

“Trên tầng mười, mỗi một tầng là một cảnh giới.” Người đàn ông kia cười một tiếng.

“Ngươi hiểu rõ vậy à?” Tiêu Sắt hỏi.

“Ta mở quán rượu ở đây đã hơn mười năm.” Người đàn ông kia đứng dưới tấm biển ‘Đông Quy’, giọng nói khá tự hào.

“Vừa rồi cũng có một tiểu nhị nói mình ở đây đã mười mấy năm, nhưng những thứ hắn biết có vẻ không nhiều như ngươi.” Tiêu Sắt lạnh nhạt nói.

“Cái đấy thì đương nhiên rồi.” Người đàn ông kia chỉ vào trong nhà, sau đó hít mạnh một cái ngửi mùi thơm: “Vì rượu của ta thơm hơn hắn.”

“Có rượu gì?” Tiêu Sắt hỏi.

"Rượu Thiệu Hưng Hoa Điêu Đỗ Khang, rượu Lan Lăng Mỹ Tửu Trạng Nguyên Hồng, rượu Tảo Tập Mỹ Tửu Hồng Mao Tửu, rượu Dương Cao Mỹ Tửu Ngũ Gia Bì, rượu Nữ Nhi Tửu Trúc diệp Thanh, Linh Tửu Hạc Niên Cống, rượu phần hoa hạnh "Đồng Thịnh Kim". Khách quan muốn uống loại nào?" Người đàn ông gọi xong mấy cái tên này cảm thấy cũng mình say ngất ngư.

“Đã đến Tuyết Nguyệt thành, đương nhiên phải uống Phong Hoa Tuyết Nguyệt.” Tiêu Sắt lại chẳng hề lựa chọn.

“Phong Hoa Tuyết Nguyệt?” Người đàn ông kia mỉm cười, vung nhẹ tay lên, một đóa hoa sơn trà trong tay cô gái bán hoa thơm ven đường rơi vào trong tay hắn. “Ta đi cất rượu ngay bây giờ.”

“Bây giờ mới cất có phải hơi muộn rồi không?” Tiêu Sắt chẳng hề kinh ngạc trước cái vung tay ảo diệu thần kỳ của hắn.

“Không muộn, có rượu càng cũ uống càng ngon, có rượu lại càng mới uống càng ngon. Phong Hoa Tuyết Nguyệt, không thể chờ một giây một phút, khi rượu được ủ thành công là lúc nó đẹp nhất. Không cần nôn nóng, tối nay trăng đẹp, uống được.” Người đàn ông kia cầm đóa hoa sơn trà đi vào trong quán rượu.

Tiêu Sắt suy nghĩ một lúc về ý tứ trong lời nói của người đàn ông này, sau đó cũng mỉm cười, định theo chân hắn đi vào nhưng lại vô tình liếc mắt thấy cô gái bán hoa tươi bị hái mất hoa sơn trà. Cô gái ấm ức hai mắt mở tròn, sắp khóc đến nơi. Hắn thở dài, trong đầu thầm nghĩ sao mình cứ luôn gặp mấy chuyện xúi quẩy phải tiêu tiền thế này, chỉ có thể lấy một khối bạc vụn trong lòng ra, ném cho cô gán bán hoa tươi.

Cô gái bán hoa tươi kia thấy thế mỉm cười, nhận bạc nói một câu cám ơn rồi chạy mất. Tiêu Sắt không buồn để ý, chỉ quay đầu sang nhìn người mặc áo đỏ kia đã sắp đi tới chân Đăng Thiên các. Tiêu Sắt đi vào trong quán rượu, phát hiện người đàn ông để ria mép đã đi đâu không biết, trong quán rượu tiếng người huyên náo, làm ăn rất tốt. Tiêu Sắt tìm một góc ngồi xuống, một tiểu nhị bước tới tiếp đón: “Khách quan cần gì ạ.”

“Ta hẹn ông chủ của các ngươi tối nay uống một bình Phong Hoa Tuyết Nguyệt. Bây giờ cứ tùy ý lấy cho ta chút rượu giết thời gian là được.” Tiêu Sắt lười biếng nói.

“Khách quan nói đùa rồi, rượu trong tiểu quán chúng tôi đều là tuyệt phẩm, nào có rượu giết thời gian gì. Tiểu nhân xin tự đề cử. Cứ gọi Tang Lạc, Tân Phong, Thù Du, Tùng Lao, Trường An, Đồ Tô, Nguyên Chính, Quế Hoa, Đỗ Khang, Tùng Hoa, Thanh Văn, Bàn Nhược, mỗi loại một chung đi.” Tiểu nhị nói một lèo tên mười hai loại rượu.

“Trong đó có gì cần chú ý?” Tiêu Sắt hơi cau mày.

“Tổng cộng mười hai chung, bằng hữu của khách quan cứ leo được một tầng các thì uống một chung. Sau mười hai chén, bằng hữu của khách quan cũng sẽ trở về. Lúc đó là uống được Phong Hoa Tuyết Nguyệt kia.” Tiểu nhị vẫn mỉm cười đáp.

Rõ ràng quán rượu này không phải hạng phàm, nhưng lòng hiếu kỳ của Tiêu Sắt lại bị khơi dậy, trong lòng không hề lo sợ, chỉ gật đầu một cái nói: “Được, vậy thì gọi mười hai chung.”

Tiểu nhị nhanh chóng bưng mười hai chung rượu lên, xếp thành hình chữ nhất trên một cái bàn dài, cực kỳ bắt mắt. Mọi người xung quanh không nhịn được quay sang nhìn người áo xanh trẻ tuổi tuấn tú này, nhỏ giọng bàn tán. Tiêu Sắt chẳng buồn để ý tới, chỉ uống từng ngụm một không nhanh không chậm. Thế nhưng mới uống xong chén thứ nhất, Lôi Vô Kiệt mặc áo đỏ đã đạp cửa đi vào, thấy tư thế uống rượu của Tiêu Sắt không khỏi kinh ngạc: “Tiêu Sắt, ngươi có cần gấp như vậy không? Bây giờ đã bày tiệc ăn mừng cho ta rồi à?”

Tiêu Sắt càng kinh ngạc: “Ngươi mới tới tầng thứ nhất đã bị đánh ngã rồi à?”

Lôi Vô Kiệt thở dài, ngồi xuống ngửa đầu lên uống cạn một bát rượu Tang Lạc, lắc đầu nói: “Sao mà thế được.”

“Thế thì sao lại về?” Tiêu Sắt không hiểu.

“Ài, người giữ các nói đã là giờ tuất. Đăng Thiên các đóng cửa, phải chờ đến mai!” Lôi Vô Kiệt đầy tiếc nuối đáp.

Tiêu Sắt á khẩu không trả lời được, chỉ muốn trả lại bàn rượu.

Lúc này, tại cửa thành một con ngựa già nua mệt mỏi lung lay đi vào, một người bộ dáng như thư đồng dắt con ngựa, trên lưng cõng một thanh kiếm gỗ đào. Còn phía trước hắn là một thư sinh cõng rương sách vẻ mặt mừng rỡ nhìn cảnh tượng trong thành, miệng lẩm bẩm: “Tuyết Nguyệt thành này đúng là thú vị hơn Thanh Thành sơn nhiều.”

Vẻ mặt thư đồng cõng kiếm gỗ đào đầy khinh thường: “Tuyết Nguyệt thành là phàm thành, Thanh Thành sơn là tiên sơn. Tiểu sư thúc, ngươi thật quá dung tục.”

“Tục thì tục chứ.” Thư sinh kia cười nói: “Các ngươi là tu đạo, còn ta là luyện kiếm. Đâu có gia nhập tiên môn của các ngươi. Còn nữa, đừng gọi ta là tiểu sư thúc, phải gọi ta là công tử.”

“Công cái rắm.” Thư đồng chẳng hề nể mặt.

Thư sinh lúng túng gãi đầu một cái mắng: “Há mồm là cứt đái rắm, đây là đạo tu tiên của ngươi đấy à?”

Thư đồng khinh thường hừ một tiếng: “"Đạo khả đạo, phi hằng đạo. Danh khả danh, phi hằng danh. Ngươi thì hiểu cái rắm gì.”

“Được, ta không hiểu.” Thư sinh lườm hắn một cái, tức giận nói: “Cũng không hiểu Vô Lượng kiếm thuật kia đâu, ngươi đi tìm người khác mà học.”

“Được thôi.” Thư đồng chẳng hề sợ hãi. “Vậy ta sẽ về nói với sư tổ, ngươi lén lút chạy tới Tuyết Nguyệt thành!”

“Nếu gặp được người kia thật, sư phụ vui còn chẳng đủ, sẽ không trách móc gì ta.” Thư sinh mỉm cười, nhìn tòa Đăng Thiên các phía xa.

“Trên Đăng Thiên các thật sự có người như thần tiên à, ngay cả sư tổ cũng để ý tới.” Thư đồng nghiêng đầu, không hiểu nổi.

“Đương nhiên rồi, để xem xem vị ở bên trên kia có hợp với sư phụ không.” Thư sinh lại cười, nói một câu đại nghịch bất đạo.

“Bao giờ thì lên các?” Thư đồng hỏi.

Thư sinh lấy từ trong lòng ra một cái ống trúc, giả vờ giả vịt vung vung một hồi, sau đó duỗi tay bắt lấy một cây thăm bằng trúc vừa bay lên. Hắn cau mày xem cả nửa ngày rồi mới nói: “Trưa mai.”

Thư đồng chứng kiến hành động đoán thăm của thư sinh kia lập tức nổi nóng. Ngón tay hắn vung lên, một luồng kiếm khí lập tức cắt đứt lá thăm kia, thư đồng nói với giọng chế nhạo: “Công tử, ngươi cầm ngược lá thăm rồi!”

Chương 30: Say lên tận trời cao

Dịch: Lãng Nhân Môn

Dịch thơ: Hầm Lạc


***

Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt cứ thế ngồi đối diện với nhau không nói một lời, Tang Lạc, Tân Phong, Thù Du, Tùng Lao, Trường An, Đồ Tô, Nguyên Chính, Quế Hoa, Đỗ Khang, Tùng Hoa, Thanh Văn, Bàn Nhược, uống từng chung một. Tửu lượng hai người đều rất kinh người, đều không say.

“Vốn dĩ chúng ta đoán ngươi có thể leo lên mười hai tầng, cho nên gọi mười hai chung rượu.” Khi uống tới chung rượu Bàn Nhược cuối cùng, rốt cuộc Tiêu Sắt cũng mở miệng lên tiếng.

“Chúng ta?” Lôi Vô Kiệt sửng sốt hỏi: “Còn ai nữa?”

“Ta.” Một giọng nói lười biếng vang lên, Lôi Vô Kiệt nghe theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một người tóc dài để râu mặc áo sam màu xanh đang uể oải bước tới.

“Ca ca của ngươi à?” Lôi Vô Kiệt suy nghĩ một chút.

Người đàn ông để râu kia ngáp một cái, há miệng ra, chung rượu Ban Nhược cuối cùng đã bị hắn hút thẳng vào trong miệng.

Lôi Vô Kiệt nhìn mà trợn tròn hai mắt, hắn từng nghe nói tới công phu lấy vật từ xa nhưng chưa từng thấy công phu hút rượu từ xa này.

“Ủ rượu xong chưa?” Tiêu Sắt hỏi.

Người đàn ông kia cười lắc đầu một cái, đi tới bên cạnh hai người rồi ngồi xuống: “Còn thiếu một chút ánh trăng.”

“Xin hỏi rốt cuộc vị này là...” Lôi Vô Kiệt biết vị trước mắt là cao thủ, giọng nói kèm theo chút kính ý.

“Ông chủ quán rượu.” Người đàn ông kia híp mắt một cái. “Rượu Bàn Nhược này hơi rượu khá nặng, lại hơi đắng.”

Ông chủ quán rượu? Nhưng sao tửu lượng lại kém vậy. Tiêu Sắt buồn bực nhưng không hỏi ra miệng. Giờ đã không còn rượu, Tiêu Sắt nghịch chén rượu trong tay, rất hứng thú nhìn người đàn ông kia: “Mười hai chung rượu này có thể nói là tuyệt phẩm trên thế gian. Thu Lộ Bạch mà ta từng uống trong Diêu Lâu Tiểu Trúc ở Thiên Khải thành được xưng là có một không hai trong thiên hạ, thế nhưng chỉ ngang tài ngang sức với những thứ này. Rượu này, là do ngươi cất?”

Người đàn ông kia có vẻ đã hơi say, híp mắt lại nói: “Đương nhiên là ta.”

“Phong Hoa Tuyết Nguyệt, có ngon hơn chúng không?” Tiêu Sắt cũng híp mắt lại.

“Như trời cao sinh thành.” Người kia nhắm hai mắt lại, hít một hơi say sưa.

Lôi Vô Kiệt không hiểu phong tình lắc đầu một cái: “Ta vẫn cảm thấy Lão Tào Thiêu của Tuyết Lạc sơn trang uống ngon hơn một chút.”

Người kia mắt hơi hé ra hỏi: “Tuyết Lạc sơn trang?”

Tiêu Sắt đặc ly rượu xuống bàn không nặng không nhẹ: “Đừng nịnh bợ, nhớ trả tiền nợ là được rồi.”

“Chẳng qua Phong Hoa Tuyết Nguyệt vẫn chưa phải ngon nhất.” Người kia đột nhiên nói.

“Ồ?” Tiêu Sắt hứng thú. “Có gì ngon hơn?”

“Mạnh Bà Thang.” Người đàn ông nói gằn từng chữ.

“Mạnh Bà Thang?” Lôi Vô Kiệt nhíu mày một cái: “Thứ này chẳng phải chỉ người ở bên dưới mới uống ư?” Đúng như Lôi Vô Kiệt nói, Mạnh Bà Thang là loại cháo thường xuyên xuất hiện trong những câu chuyện ma quỷ, uống vào có thể quên hết mọi phiền não, mọi yêu hận tình thù. Trong truyền thuyết khi con người trở thành vong hồn đi qua cầu Nại Hà, đầu thai sang kiếp khác, nó sẽ được Mạnh Bà bưng trong tay, lặng lẽ chờ đợi ngươi uống nó vào. Người sống trên đời có biết bao gian khó đau khổ, một bát này cũng là một loại thoải mái, kết thúc triệt để với mọi thứ của kiếp trước.

“Đúng vậy, Mạnh Bà Thang, chỉ cần uống một chén ngươi sẽ quên hết mọi chuyện xảy ra trong quá khứ, sau khi tỉnh lại sẽ là một cuộc đời mới, thật tốt biết bao. Nhưng mãi ta vẫn không cất được.” Đầu của người đàn ông kia càng lúc càng rủ thấp, như đã say khướt, gục xuống bàn ngủ thiếp đi.

Tiêu Sắt nghe được vẻ thất vọng chán nản trong lời nói của người kia, đứng dậy, đi tới cửa quán rượu. Hai người mười hai chung rượu uống từ hoàng hôn tới tận đêm khuya. Khi Tiêu Sắt đi ra cửa, mặt trăng đã lên cao, Tiêu Sắt tắm trong ánh trăng lạnh lẽo đó, ngây ngẩn một lúc lâu. Lôi Vô Kiệt cũng đi ra phía cửa ngồi trên bậc thang nhìn về phía Đăng Thiên các xa xa, đột nhiên hỏi: “Tiêu Sắt, trước đây nhà của ngươi là ở Thiên Khải thành à?”

Tiêu Sắt ngạc nhiên hỏi lại: “Sao tự nhiên lại hỏi vậy?”

“Cứ hay nghe ngươi nhắc tới Thiên Khải, cảm giác như ngươi đã ở đó rất lâu rồi.” Lôi Vô Kiệt chậm rãi nói. “Chỉ là một nơi từng ở mà thôi.” Hai tay Tiêu Sắt khoanh trong ống tay áo, nhìn về phương xa. “Ta không có nhà.”

Hai người không nói tiếp nửa câu, cứ đứng như vậy. Không biết đứng bao lâu, một cơn gió lạnh thổi qua, Tiêu Sắt bỗng cảm thấy hơi lạnh, trong đầu thầm nghĩ ông chủ ngủ say thật, e rằng không uống được Phong Hoa Tuyết Nguyệt tuyệt diệu kia rồi, bèn thở dài: “Lôi Vô Kiệt, chúng ta đi thôi.”

Lôi Vô Kiệt đáp lại một tiếng, thế nhưng vừa quay người đã phát hiện ông chủ quán rượu mặc áo sam màu xanh đã tỉnh lại. Hắn đứng dậy, khẽ mỉm cười nói: “Nhất túy niên niên kim dạ nguyệt. Rượu này, đã xong rồi.”

Người đàn ông kia quay người đi về phía sau nhà, Tiêu Sắt và Lôi Vô Kiệt đưa mắt nhìn nhau, cũng đi theo. Hai người bước vào sân sau, trong sân bày rất nhiều hũ rượu lớn lớn nhỏ nhỏ, còn trên bàn đặt một vò rượu nhỏ, trên vò rượu là một đóa hoa sơn trà lắc lư theo làn gió.

“Nếu rượu đã cất xong, vậy xin uống một chén.”

“Chớ vội.” Người đàn ông kia cười một tiếng, vung nhẹ tay lên, lại kéo hết rượu trong vò ra ngoài. Người kia ôm theo chỗ rượu này nhảy lên nóc nhà, vẫy nhẹ cánh tay. Nước rượu bị kéo ra rất dài, đẹp đẽ như ống tay áo khiêu vũ trắng noãn của người trong cung. Nước rượu ẩn chứa ánh trăng tỏa sáng lấp lánh, như một ngân hà nho nhỏ.

Người kia vung nhẹ tay lên, hai mắt nhắm lại, vừa lơ lửng vừa nhảy múa trên nóc nhà.

"Dục mộng thanh hư quế tử phiêu, nhất bôi trọc tửu hướng thiên yêu.

Hà nhân nhẫm ái kim tiêu nguyệt, dã thượng lâu đầu lộng ngọc tiêu."

(Bài thơ ‘Si nguyệt’, tạm dịch:

Muốn say để mộng chốn cung trăng

Nên mới nâng ly chúc chị Hằng

Là ai mê mẩn đêm trăng sáng

Lầu cao tiêu ngọc cuốn trăng tan...”

Người đàn ông cao giọng đọc thơ bài thơ này xong bèn thu ống tay áo màu xanh lại, ngừng điệu nhảy, giơ tay chỉ một cái, chỗ rượu kia bay trở về trong vò. Người kia nhảy xuống, tay trái cầm một đóa hoa sơn trà rơi ra từ trong rượu, tay phải cầm chén rượu, rót một bát, nhẹ nhàng vung tay một cái, chén rượu hạ xuống trên tay Tiêu Sắt, lại múc một chén, hạ xuống trên tay Lôi Vô Kiệt.

“Uống đi, đây là Phong Hoa Tuyết Nguyệt tuyệt vời nhất.” Người đàn ông không còn mang vẻ lười biếng lúc trước nữa, ánh mắt như phát sáng.

Tiêu Sắt ngửa đầu uống hết chén rượu trước Lôi Vô Kiệt, sau khi buông chén xuống chỉ im lặng không nói gì. “Thấy sao?” Người kia hỏi.

“Thư thái mát mẻ như gió, thanh thoát mỹ lệ như hoa, lặng lẽ trống trải như tuyết, buồn rầu chán nản như trăng.” Tiêu Sắt lẩm nhẩm lời này.

“Rượu ngon có thể thưởng thức được một vị, Thu Lộ Bách của Điêu Lâu Tiểu Trúc thưởng thức được ba vị. Rượu này của ta có thể thưởng thức được bốn vị?” Giọng nói của người đàn ông mang chút tự hào.

“Nhân gian trăm vị.” Tiêu Sắt lạnh nhạt đáp, đột nhiên nhảy một cái leo lên nóc nhà, ngồi xuống nhìn về phía bắc, ngắm vầng trăng sáng trên bầu trời, một lúc lâu sau mới nói rất chậm rãi: “Đúng vậy, nhà của ta là ở Thiên Khải. Một ngày nào đó, ta sẽ trở về.”

Lôi Vô Kiệt nhìn Tiêu Sắt đang quay lưng vào mình ngồi theo hướng bắc, khoảnh khắc đó bỗng thấy hắn xa lạ, cười một tiếng: “Lặng lẽ trống trải như tuyết, buồn rầu chán nản như trăng. Ta không thích rượu như vậy, cảm thấy nó có vẻ thiếu phóng khoáng. Ta thích loại rượu nóng rực như lửa.”

Ngoài dự liệu của hắn, Tiêu Sắt ngồi trên nóc nhà tắm vầng trăng

bi thương lại đáp lời: “Ta biết, Lão Tào Thiêu của Tuyết Lạc sơn trang đúng không.”

“Vẫn là ngươi hiểu ta.” Lôi Vô Kiệt ngửa đầu uống một chén rượu, thế nhưng chén rượu đó không có vẻ mềm mại mỹ lệ như Tiêu Sắt, Lôi Vô Kiệt chỉ cảm thấy rượu kia như ngọn lửa cháy hừng hực, hắn cảm thấy khoảnh khắc đó toàn thân như bị lửa đốt, cháy bừng bừng. Hơi nóng dâng lên trên người, ánh mắt lập tức biến thành màu đỏ chót, không thể khống chế được bắt đầu vận Hỏa Chước thuật. Lôi Vô Kiệt lau mồ hôi đầy đầu, miệng thở hổn hển, nhìn về phía người đàn ông cất rượu: “Sao lại như vậy?”

Người kia không hề ngạc nhiên, chỉ rót một chén rượu rồi chậm rãi nói: “Ta cho ngươi một lời hứa, ngươi cứ uống một ly là có thể lên thêm một tầng Đăng Thiên các, ngươi thấy sao?”

Lôi Vô Kiệt không còn hơi sức đâu để ý tới hắn, cố gắng chống lại hơi nóng dâng loạn trong cơ thể, sau thời gian một nén nhang, hơi nóng trên người mới từ từ tiêu tán. Hắn mở mắt ra, thờ phào nhẹ nhõm, cảm thấy thân thể thoải mái khó nói thành lời. Đương nhiên hắn biết sau chén rượu vừa rồi thân thể của mình đã xảy ra biến hóa ra sao, hắn nhìn về phía người đàn ông kia, ánh mắt đầy khiếp sợ: “Rốt cuộc ngươi là ai? Rốt cuộc đây là rượu gì?”

“Ta là một ông chủ quán rượu, đây là Phong Hoa Tuyết Nguyệt. Bây giờ ta chỉ hỏi ngươi, còn muốn uống chén thứ hai hay không.” Người đàn ông kia giơ chén rượu trong tay lên.

Lôi Vô Kiệt không nhiều lời đoạt lấy chén rượu, lại uống một hơi cạn sạch. Thế nhưng rượu vừa vào bụng đã không nhịn nổi gầm lên một tiếng, trong sân sau, ngoại trừ vò rượu đựng Phong Hoa Tuyết Nguyệt, mười hai hũ rượu còn lại lập tức nổ tung, rượu chảy ra lênh láng khiến khắp sân nồng nặc mùi rượu. Tiêu Sắt lại coi như không thấy biến cố dưới mái hiên, vẫn nhìn về phương bắc xa xôi, không hề quay đầu lại.

“Giờ chắc ngươi đã có thể leo lên tầng thứ mười bốn, chén thứ ba, ngươi có dám uống không?” Người kia vung ống tay áo, lại một chén rượu nữa hạ xuống trước mặt Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt không giơ tay nhận lấy, thời khắc này con ngươi hắn đỏ rực như lửa, cơ bắp nổi lên khắp người, lại bắt chước người đàn ông lúc vừa rồi, hút mạnh một cái, khiến cả chén rượu kia bay vào trong miệng.

“Được.” Người kia mỉm cười, thở dài nói.

Lôi Vô Kiệt ngồi mạnh xuống, nước rượu chảy ra từ hũ xung quanh tràn tới cách hắn ba trượng lập tức hóa thành hơi. Dường như người áo xanh cũng cảm thấy nóng bức, xách vò rượu lui lại phía sau một bước: “Chén thứ tư, ngươi có muốn uống không.”

Lôi Vô Kiệt không nói gì, từ từ đưa tay ra.

“Chén này, ngươi uống vào chắc chắn sẽ chết.” Người đàn ông kia một tay nâng vò rượu, một tay gõ nhẹ.

Cánh tay Lôi Vô Kiệt không hề buông xuống, ánh mắt nóng rực như muốn thiêu cháy người trước mắt.

“Chết, không cần leo Đăng Thiên các nữa, bay thẳng lên trời đấy.” Người kia cười nói, chẳng hề e ngại.

Bàn tay Lôi Vô Kiệt nắm thành quyền, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đưa ta.”

“Ha ha ha.” Người đàn ông kia cười một tràng dài, đột nhiên nhấc vò rượu kia lên, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch. Sau đó hắn buông vò rượu xuống, lau giọt rượu nơi khóe miệng, gương mặt vẫn mang nụ cười thản nhiên: “Ngươi say rồi.”

Thân thể của Lôi Vô Kiệt ngã cái rầm xuống đất.

Sau ba chén rượu, Hỏa Chước thuật của Lôi Vô Kiệt cũng lập tức đột phá ba tầng cảnh giới, theo như lời sư phụ Lôi Oanh từng nói, vốn muốn tự mình đạt tới cảnh giới này phải khổ luyện ít nhất ba năm. Nhưng hôm nay, chỉ là ba chén rượu.

Đúng vậy, hắn say rồi.

Say lên tận trời cao.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau