THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 256 - Chương 260

Chương 256: Muốn vào Quan Tuyệt

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Tư Không Trường Phong rời tay khỏi cánh tay của Lý Hàn Y, thở dài nặng nề: “Trọng thương chưa lành lại đau lòng đến mức tẩu hỏa nhập ma, khi tẩu hỏa nhập ma lại bị trọng thương. Chỉ ra ngoài thành một chuyến thôi mà, sao lại lận đận đến vậy?”

Lúc này trong phòng khách chỉ có bốn người Tư Không Trường Phong, Lý Hàn Y, Doãn Lạc Hà, Vô Tâm. Doãn Lạc Hà không nhịn được hỏi: “Thương thế hiện giờ còn cứu được không?”

“Cái này phải cám ơn vị tông chủ Thiên Ngoại Thiên này. Mạng của Hàn Y coi như giữ được, chỉ có điều võ công của cô ấy...” Tư Không Trường Phong cau mày nói.

Doãn Lạc Hà cả kinh: “Phế võ?”

“Võ công của Tuyết Nguyệt thành ta muốn phế cũng chẳng dễ vậy, huống hồ còn có đệ tử của Dược Vương là ta.” Tư Không Trường Phong dừng một chút rồi tiếp tục nói. “Chỉ có điều trong vòng ba năm, nếu muốn trở lại cảnh giới Kiếm Tiên, sẽ rất khó.”

Trong lòng Doãn Lạc Hà trầm xuống. Với tình hình hiện tại, Tuyết Nguyệt thành lại mất đi một vị Kiếm Tiên, đây thật sự không phải chuyện nhỏ.

Trong lúc trò chuyện, Lý Hàn Y dần dần tỉnh lại, miễn cưỡng mở mắt, nhìn người trước mặt rồi nhỏ giọng nói: “Tư Không...”

“Ngươi tỉnh rồi.” Tư Không Trường Phong mỉm cười nói: “Ngươi về nhà rồi, nơi này là Tuyết Nguyệt thành.”

“Tư Không, ta...” Lý Hàn Y định nói gì đó.

“Hàn Y.” Tư Không Trường Phong ngắt lời cô: “Ta biết hết mọi chuyện rồi, ngươi không cần nói gì đâu. Từ hôm nay trở đi, ngươi đừng lên Thương Sơn nữa. Ngươi ở lại Tuyết Nguyệt thành đi, ở cạnh phòng ta.”

“Mỗi ngày ngươi phải uống thuốc đúng giờ, vận công dưỡng khí, không nên tùy tiện dùng kiếm, không nên tức giận. Ta sẽ dùng hết khả năng giúp ngươi khôi phục như lúc ban đầu.”

"Tư Không, ta..."

“Chuyên này không thể thương lượng được, tính ngươi quá cứng đầu, luôn làm việc tùy hứng. Lần này ta không để ngươi làm bừa nữa đâu, lúc đầu cũng không nên để ngươi ra khỏi thành. Ta biết ngươi giả bộ muốn tới Lôi gia bảo, thật ra muốn tới tìm tên đạo sĩ thối kia.”

"Tư Không, ta..." Lý Hàn Y thở dài: “Ta đói.”

Rời nhà bôn ba ngàn dặm, toàn thân nhuốm đầu gió bụi về nhà, một khi cảm giác căng thẳng biến mất, mọi mệt nhọc đều ập lại. Nếu là Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên trong quá khứ, liệu có nói tới chữ đói không.

“Để ta bảo nhà bếp làm bát mì.” Doãn Lạc Hà cười đi ra.

Tư Không Trường Phong hơi lúng túng, hắng giọng một cái: “Ăn mì xong thì nghỉ ngơi đi.”

“Biết rồi, ta mới là sư tỷ. Tư Không sư đệ.” Lý Hàn Y bất đắc dĩ nói.

Tư Không Trường Phong càng bất đắc dĩ: “Chẳng phải nhập môn chậm một chút nên phải chịu thiệt cả đời à?” Không bao lâu sau, Doãn Lạc Hà bưng một bát mì đi vào. Lý Hàn Y nói cám ơn rồi nhận lấy bát mỳ, ăn từ từ. Ba người trong phòng không nói gì, cứ thế lẳng lặng chờ cô. Ăn xong bát mì, Lý Hàn Y đặt bát lên bàn, chậm rãi nói: “Tư Không, ta...”

Ánh bạc lóe lên trên tay Tư Không Trường Phong, một mũi châm bạc đã đâm vào ngực Lý Hàn Y. Lý Hàn Y lập tức mê man. Hắn giơ tay rút mũi châm vạc, lắc đầu một cái: “Không nên nói nhiều.”

Doãn Lạc Hà đi tới, vươn người bế Lý Hàn Y lên: “Ta đưa cô ấy về phòng.”

Tư Không Trường Phong gật đầu một cái: “Khổ cho ngươi rồi, ngươi cũng mau về phòng nghỉ ngơi đi. Ta đã thông báo, hàng ngày đều có người đưa thuốc tới cửa phòng của ngươi. Phải uống thuốc đúng giờ.”

Doãn Lạc Hà cười khổ: “Có thể cho thêm đường không?”

“Thuốc đắng dã tật. Bảo tên đồ đệ của ngươi cũng phải uống thuốc đúng giờ đấy.” Hiếm khi Tư Không Trường Phong nhấn mạnh giống một thầy thuốc như vậy.

“Hắn không có trong phòng, ngươi đem lên Đăng Thiên các đi.” Doãn Lạc Hà cười nói.

“Hiểu thông rồi? Tiên Nhân Lục Bác thuật, ta cũng đang mong đợi đây.” Tư Không Trường Phong nói.

“Ai mà biết được, có lẽ lúc ở Vô Song thành bị người ta dọa sợ rồi.” Doãn Lạc Hà ôm Lý Hàn Y đi ra ngoài.

“Thương Tiên tiền bối đối xử với Lý Hàn Y tiền bối thật tốt.” Cuối cùng Vô Tâm mở miệng nói.

“Đương nhiên phải đối tốt rồi, ta và Bách Lý Đông Quân luôn coi cô ấy như tiểu sư muội mà. Cô ấy cứ cứng đầu đòi làm sư tỷ. Ta và Bách Lý vẫn muốn lên núi Thanh Thành, đánh cho đám đạo sĩ thối kia một trận, nhưng cô ấy không chịu, cứ muốn chờ tên đạo sĩ kia tới.” Tư Không Trường Phong thở dài một tiếng: “Thế nhưng tên đạo sĩ thối kia lại chết như vậy. Mặc dù tên đạo sĩ thối kia rất xấu, nhưng dẫu sao cũng là hôn phu của Lý Hàn Y. Khiến Hàn Y thành quả phụ, ta sẽ tuyệt đối không bỏ qua cho Tô Xương Hà.”

Vô Tâm đột nhiên chắp tay hành lễ: “Tiểu tăng đã làm xong chuyện cần làm. Tiền bối, xin cáo từ.” “Ta đã đoán ra vì sao ngươi lại tới tìm Hàn Y, cũng đã đoán ra Hàn Y đã nói gì với ngươi.” Tư Không Trường Phong nhìn Vô Tâm: “Ngươi muốn tới Thiên Khải?”

“Vâng.” Vô Tâm gật đầu.

“Tới Thiên Khải không dễ, ai cũng nói Tuyết Nguyệt thành là giang hồ đệ nhất thành, nhưng nếu xét về cao thủ, Thiên Khải nhiều hơn Tuyết Nguyệt thành nhiều. Ngũ Đại Tổng Quản, Khâm Thiên giám, còn mấy lão thái giám canh giữ hoàng lăng, cao thủ trong thiên hạ mà các vương phủ chiêu mộ. Cho dù ngươi là hạng nhất Lương Ngọc bảng, tới Thiên Khải cũng chẳng có lợi thế gì đâu!” Tư Không Trường Phong nói.

Vô Tâm cười một tiếng: “Có phải tiểu tăng tới Thiên Khải để đánh nhau đâu.”

“Ngươi thân là hạng nhất Lương Ngọc bảng, tông chủ Thiên Ngoại Thiên, nói tới Thiên Khải không phải để đánh nhau. Thế nhưng người của Thiên Khải lại muốn đánh với ngươi.” Tư Không Trường Phong đi tới bên cạnh cái bàn, rót một chén trà. “Quá mạo hiểm. Mặc dù ngươi thông minh hơn mấy tên đệ tử không nên thân của chúng ta một chút, nhưng so với người của Thiên Khải thành, ngươi vẫn còn hơi non.”

“Thương Tiên định ngăn cản tiểu tăng?” Vô Tâm nhướn mày.

“Ngươi cứu Hàn Y một lần, ta cũng giúp ngươi một lần. Ngươi có vội tới Thiên Khải không?” Tư Không Trường Phong lắc nhẹ chén trà.

“Thật ra cũng không vội lắm.” Vô Tâm thản nhiên đáp.

“Vậy thì ở lại Tuyết Nguyệt thành vài ngày đi.” Tư Không Trường Phong đưa chén trà cho Vô Tâm.

Vô Tâm do dự một chút rồi nhận lấy.

“Tiêu Dao Thiên Cảnh không tính là gì, Lương Ngọc bảng cũng chưa đến đâu cả, vào Quan Tuyệt bảng đi.” Tư Không Trường Phong cười nói.

Lúc này, trên biển cả.

Vùng biển bao la bát ngát nhưng chỉ có một chiếc thuyền dài tuyết tùng đang lướt nhanh. Nhưng cho dù nó có to đến mức nào đi nữa, so với biển cả mênh mông này, nó vẫn rất nhỏ bé.

Trên thuyền Kim Thác treo cờ Phượng Hoàng Vu Phi vang lên tiếng hoan hô.

Cho dù Bách Hiểu đường thần thông quảng đại tới mức nào, Kim Bảng cũng không thể đưa kịp lên chiếc thuyền đã tiến vào biển sâu này, cho nên đám người Lôi Vô Kiệt, Đường Liên đương nhiên không biết mình đã vào Lương Ngọc bảng. Lý do bọn họ hoan hô là vì chuyện đang gặp. Có điều cho dù họ có biết chắc cũng không vui. Dù sao ngày trước bị Vô Song của Vô Song thành đánh một trận, hôm nay lại bị hắn đè bên dưới, đương nhiên thấy không phục.

Điền Mạc Chi khoanh tay trong áo, nhìn ba hòn đảo san sát nhau, lạnh lùng nói: “Đến rồi.”

“Đến rồi, đến rồi!” Mộc Xuân Phong hưng phấn hô: “Cuối cùng cũng tới rồi. Đại ca, huynh được cứu rồi.”

Gương mặt đám người Lôi Vô Kiệt cũng đầy vui mừng, ngay cả khóe miệng của Tiêu Sắt cũng hơi nhếch lên.

Đảo Tam Xà.

Chương 257: Mọi chuyện đều có giá của nó

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Sau khi thuyền Kim Thác cập bờ, hai xà thủ mặc áo choàng đen dẫn những người bắt rắn được chiêu mộ ở cảng xuống thuyền. Trên người bọn họ mặc áo da hộ thân bó sát người, bên ngoài mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ sắt, phòng hộ cực kỳ nghiêm mật.

“Kim Tuyến xà độc đến vậy à?” Lôi Vô Kiệt không hiểu.

Đường Liên gật đầu: “Nếu bị Kim Tuyến xà cắn một cái, như vậy thời gian ngươi có thể sống được còn khoảng một chén trà. Kim Tuyến xà mà chúng ta thấy trên bờ là loại được thuần phục để nuôi dưỡng, đã bị rút đi phân nửa độc tố. Nhưng nếu bị cắn một cái, người bình thường vẫn sẽ ngất xỉu.”

Lôi Vô Kiệt thở dài: “Độc đến vậy sao lại để những người này mạo hiểm. Chỉ chế một thang thuốc thôi mà, để một người đi là được... Ách, chắc là được...”

“Người chết vì tiền, chim chết vì thức ăn. Bọn họ đã nhận vàng, hơn nữa cũng đã biết nguy hiểm trong chuyện này.” Tiêu Sắt thấy Lôi Vô Kiệt không nói được tiếp, bèn chen miệng vào.

“Lôi huynh đang nói ta làm giàu bất nhân à?” Mộc Xuân Phong cười nói: “Vì ý của bản thân mà không tiếc mạng những người này.”

Sống chung một thời gian, Lôi Vô Kiệt cũng hiểu tính cách Mộc Xuân Phong, biết hắn không phải vậy như vậy. Nhưng nghĩ cẩn thận thì chuyện lại thực sự như vậy, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói gì.

“Nhưng ngươi nhìn chỗ vàng ta cho bọn họ đi, bọn họ đánh cá vài chục năm cũng không thể kiếm được. Dựa vào chỗ vàng đó, một số ngư dân có thể có một chiếc thuyền đánh cá riêng của mình. Một số ngư dân chưa lập gia đình có thể chi trả tiền ăn hỏi đắt giá. Bọn họ biết nguy hiểm trong chuyện này nhưng vẫn tranh nhau nhận chuyện khó khăn đó, ngươi có biết là vì sao không?” Mộc Xuân Phong lạnh lùng nói.

“Vì sao?” Lôi Vô Kiệt rất phối hợp.

“Bởi vì mọi chuyện đều có giá của nó.” Thời khắc này Mộc Xuân Phong lại đột nhiên giống như công tử của Thanh Châu Mộc gia. “Mộc gia ta tôn thờ quy tắc này, cho nên ta đích thân tới. Không ai có thể đảm bảo an toàn tuyệt đối trong biển cả, đây là cái giá mà chúng ta trả.”

Tiêu Sắt đột nhiên nói: “Thật ra ta cảm thấy ngươi rất thích hợp thừa kế Mộc gia.”

“Kế thừa Mộc gia hay không không quan trọng, quan trọng là giúp đại ca ta tìm mùa xuân về.” Mộc Xuân Phong đột nhiên quay lại, cõng túi thuốc lên: “Hơn nữa có ta ở đây, không ai chết được đâu.”

Đám người Tiêu Sắt lập tức đi theo. Những người bắt rắn đã tản mát ra trên đảo, nhưng cảnh tượng trên đảo hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng của Lôi Vô Kiệt. Nhìn lại thì đây là một hòn đảo rất bình thường, hoa cỏ cây cối um tùm, chim chóc hót vang, khác với hòn đảo toàn Kim Tuyến xà trong tưởng tượng của hắn. Mộc Xuân Phong cứ như nhìn thấu nghi vấn trong lòng hắn: “Cho dù đảo Kim Xà là hòn đảo có nhiều Kim Tuyến xà nhất nhưng không đến mức khắp đảo chỗ nào cũng có rắn đâu. Muốn tìm vẫn phải phí chút thời gian.”

Hai canh giờ trôi qua, mọi người vòng vo cả nửa ngày vẫn không thấy con Kim Tuyến xà nào, bèn tìm một chỗ râm mát nghỉ ngơi uống nước. Một xà thủ mặc áo choàng đen đột nhiên xuất hiện bên cạnh hắn: “Công tử.”

Mộc Xuân Phong uống một ngụm nước, hỏi: “Mấy con?”

“Ba mươi con.” Xà thủ trả lời.

“Không ai bị thương chứ?” Mộc Xuân Phong lại hỏi. “Bộ đồ bắt rắn mà công tử thiết kế rất kín kẽ, tới giờ vẫn chưa ai bị thương. Nếu bị thương sẽ thả tín hiệu mời công tử qua.” Xà thủ cung kính đáp, không phải hắn đang nịnh bợ mà là bộ đồ bắt rắn kia thật sự hữu dụng.

Mộc Xuân Phong cười nói: “Đi thôi.”

Tiêu Sắt thấy xà thủ kia đi khỏi bèn hỏi: “Lần này định bắt bao nhiêu Kim Tuyến xà?”

“Nếu là để làm thuốc thì chỉ cần vài con Kim Tuyến xà là đủ. Nhưng muốn kiếm lại khoản chi tiêu của chuyến đi này, vậy ít nhất phải hai trăm con mới đủ.” Mộc Xuân Phong thản nhiên trả lời.

Đường Liên lại cả kinh: “Hai trăm con Kim Tuyến xà? Nếu lấy hết độc của hai trăm con Kim Tuyến xà, có thể độc chết cả một tòa thành.”

“Ta không hứng thú với chuyện hạ độc, nhưng mật rắn và độc rắn của Kim Tuyến xà đều là đồ tốt, còn phải nhét không ít tiền cho quan phủ để được vào biển sâu. Mộc gia không làm chuyện lỗ vốn, cho nên lần này chiêu mộ nhiều người bắt rắn như vậy chủ yếu là vì việc này.” Mộc Xuân Phong nói.

Tiêu Sắt lắc đầu: “Tốc độ hiện giờ quá chậm. Chúng ta không chờ được.”

Mộc Xuân Phong nhìn Tiêu Sắt một cái, đương nhiên hiểu hắn đang nói gì. “Đúng vậy, với y thuật của ta đúng là sắp không chờ được rồi. Ta có thể cho các ngươi mượn thuyền, ngươi cứ đi thẳng về phía đông đi, ước định vẫn như trước.”

“Không.” Tiêu Sắt lắc đầu: “Vừa nãy ngươi đã nói rồi, mọi chuyện đều có giá của nó.”

Mộc Xuân Phong cười một tiếng, lại uống một ngụm nước, không tỏ ý kiến.

“Đại sư huynh, trả phí thuyền đi.” Tiêu Sắt cũng uống một ngụm nước. Đường Liên gật đầu, lấy từ trong lòng ra một bọc bột rồi vung lên, bột phấn vẽ một vòng tròn quanh mọi người. Thứ bột này khá hăng, Tư Không Thiên Lạc vừa ho vừa trách móc: “Đại sư huynh, huynh ném cái gì vậy, hăng chết mất thôi!”

Lôi Vô Kiệt quen với thuốc nổ lập tức nhận ra: “Lưu huỳnh à?”

Đường Liên lại lấy từ trong lòng ra một nén nhang, cúi người cắm nén nhang xuống đất, sau đó tay vê nhẹ, nén nhang lập tức cháy lên. Một mùi thơm thoang thoảng xen lẫn một mùi hôi kỳ quái, khiến mọi người ngồi đây không nhịn được nhíu mày.

“Đây là cái gì?” Tư Không Thiên Lạc hỏi.

Đường Liên đứng dậy: “Đây là hủ hương, mọi độc vật trên thế gian đều không kháng cự được mùi vị của nó.” Hắn nói như đinh đóng cột nhưng lại rất có sức thuyết phục, vì nói tới chuyện dùng độc, ngoại trừ Lão Tự Hào Ôn gia, chỉ có Đường môn là nhất.

Chốc lát sau, xung quanh vang lên tiếng xì xì. Mọi người vội vàng nhìn quanh, chỉ thấy trong bụi cỏ là hàng loạt rắn vàng kim, trên nhánh cây cũng đầy những rắn. Tất cả xoay người, lè lưỡi, nhìn chằm chằm vào mọi người nhưng có vẻ sợ vòng lưu huỳnh nên không dám bò lên phía trước.

“Ngươi còn bao nhiêu ám khí Đường môn?” Tiêu Sắt hỏi.

Đường Liên nhún vai: “Chưa đếm thử, nhưng cũng không ít.”

“Dùng hết trước khi về Bắc Ly đi, coi như một kết thúc.” Tiêu Sắt nói đầy ẩn ý.

Đường Liên gật đầu, thân hình hơi động, đã đi qua cái vòng. Bóng người của hắn nhanh chóng xuyên qua, cánh tay lấp loáng ánh bạc, từng con Kim Tuyến xà nhảy lên đều rơi xuống nhanh chóng.

Lôi Vô Kiệt xách kiếm định tiến tới nhưng lại bị Tiêu Sắt ngăn cản: “Ngươi rút kiếm, Kim Tuyến xà sẽ bị ngươi chém đứt. Người ta muốn lấy mật rắn, không phải hầm thịt rắn để ăn.”

Lôi Vô Kiệt nhướn mày: “Hay là tối nay ăn canh rắn đi?”

Tư Không Thiên Lạc lập tức lộ vẻ buồn nôn.

Khi nén hương đốt được một nửa, Đường Liên trở lại trước mặt mọi người, cúi người bóp tắt nén hương rồi lạnh lùng nói: “Đủ rồi. Bảo người tới nhặt đi.”

Tiêu Sắt gật đầu một cái, cùng đám người Lôi Vô Kiệt, Tư Không Thiên Lạc điềm nhiêm theo sau Đường Liên đi về thuyền. Nhìn bóng lưng bọn họ, Mộc Xuân Phong đột nhiên nghĩ tới, ngoài đường ở Thanh Châu, đám lái buôn thô tục luôn mắng những quý tộc giàu có câu này.

“Lũ ngạo mạn chết tiệt.”

Hiện mình đang tổ chức một buổi thiện nguyện trung thu dành cho các bé ở chùa Bửu Tích - Vũng Tàu, do bản thân không có gì nhiều ngoài truyện, nên mình xin nghĩ ra cách "chơi xấu" này vậy, cứ mỗi 10.000vnd nhận được từ việc donate đọc truyện thì mình sẽ up thêm 1 chương truyện lên. Mọi người được đọc truyện nhanh, mình cũng có thêm kinh phí mua sữa cho các bé.

Chương 258: Đốt lửa đêm trên biển

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Tiêu Sắt quay đầu lại nhìn Mộc Xuân Phong: “Còn đờ ra đó làm gì, tới đảo Ngân Xà thôi.”

Mộc Xuân Phong nghe vậy mỉm cười đắc ý, nghĩ thầm trong đầu mình đọc nhiều sách như vậy vẫn có chỗ tốt, chậm rãi nói: “Ngân Y xà chỉ xuất hiện lúc bình minh, phải chờ sáng mai.”

“Ừ.” Tiêu Sắt lạnh nhạt đáp một tiếng rồi xoay người rời khỏi.

Lôi Vô Kiệt nghe vậy lại tò mò, bước chân chậm lại đi tới bên cạnh Mộc Xuân Phong: “Sao Ngân Y xà lại chỉ xuất hiện lúc bình minh?”

“Bởi vì da của Ngân Y xà rất mỏng, thường chúng chỉ sống được trong chỗ tối, sẽ không xuất hiện. Thân thể của chúng tối đa là tiếp nhận được ánh sáng bình minh, cho nên hàng ngày chỉ khi sáng sớm mới thấy được bóng dáng bọn chúng.” Mộc Xuân Phong nói.

Lôi Vô Kiệt gật đầu một cái: “Vậy hôm nay nghỉ ngơi được rồi?”

Mộc Xuân Phong cười nói: “Có lẽ vậy.”

“Đại sư huynh.” Lôi Vô Kiệt cao giọng nói.

Đường Liên phất tay: “Nấu canh rắn!”

Tư Không Thiên Lạc lại lộ vẻ buồn nôn.

Rất nhanh, người của Mộc Xuân Phong thu dọn sạch sẽ tất cả những Kim Tuyến xà trên mặt đất. Những người được chiêu mộ để bắt rắn vốn đã chuẩn bị tâm lý cửu tử nhất sinh, không ngờ lại hoàn thành nhiệm vụ dễ dàng như vậy, ai nấy vui vẻ ra mặt. Hai xà thủ kiểm kê xong bèn tới chỗ Điền Mạc Chi nói gì đó. Điền Mạc Chi gật đầu, đi tới bên cạnh Mộc Xuân Phong: “Hai trăm ba mươi sáu con.”

“Lấy mật rắn, tách độc rắn. Nhanh lên chút, đừng ném Kim Tuyến xà đi, cầm về đây.”

Điền Mạc Chi không hiểu: “Lấy xác rắn làm gì?”

Mộc Xuân Phong bất đắc dĩ nói: “Ăn!”

Có lẽ do đợi trên thuyền quá lâu, ngoại trừ hai xà thủ trở lại thuyền xử lý chỗ Kim Tuyến xà và vài thủy thủ ở lại trên thuyền, tất cả mọi người còn lại đều ở lại trên đảo, không muốn đi. Nhưng bọn họ cũng không dám đi xa, dù sao trên đảo này cũng có rất nhiều Kim Tuyến xà. Đường Liên và Lôi Vô Kiệt bê một nồi sắt to, trong nồi đầy những nước biển.

Lôi Vô Kiệt cười nói: “Đây là lần đầu tiên ta ra biển, giờ mới biết hóa ra đại sư huynh còn nấu nướng giỏi như vậy.”

“Ta phải xử lý nhiều chuyện của Tuyết Nguyệt thành, thường xuyên ra ngoài dãi nắng dầm mưa, còn ngươi? học nấu ăn từ đâu vậy?” Đường Liên vừa châm lửa vừa nói.

Lôi Vô Kiệt gãi đầu: “Ta có một sư phụ tốt, mỗi lần ông ấy đều bảo ta nấu món ngon cho mình rồi mới chịu dạy ta võ công.”

Mộc Xuân Phong đi tới trước mặt hắn nói: “Thịt rắn trắng nõn tươi non, là mỹ vị hiếm thấy trên thế gian. Nghe danh lâu rồi mà chưa được thử, xem ra hôm nay được ăn no lộc rồi?”

Tư Không Thiên Lạc ngồi cách đó không xa khinh thường nói: “Người của Nam Quyết mới ăn thứ đó. Ta không ăn!”

“Nghe nói người của Nam Quyết cái gì cũng ăn, đúng là ăn thịt rắn thịnh hành ở Nam Quyết.” Mộc Xuân Phong gật đầu.

Đường Liên cười nói: “Với người Nam Quyết, ăn rắn không coi vào đâu. Bọn họ có một món ăn tên là Tam Chi Nhi. Đó mới là cao cấp nhất trần gian, ta cũng không dám ăn.”

Tư Không Trường Phong suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Đó là món gì vậy? Nghe tên thật thú vị.” “Đúng là thú vị, trong khay để một đống chuột non vừa sinh ra, còn chưa mọc lộng chưa mở mắt. Ngươi dùng đũa kẹp đầu nó, chỉ nghe chít một tiếng. Sau đó chấm chút tương, lại nghe tiếng chít nữa, cuối cùng cắn trong miệng lại nghe một tiếng chít. Tổng cộng ba tiếng chít cho nên gọi là Tam Chi Nhi. Nghe nói cuối cùng nước dịch chảy ra, rất ngon...”

“Đại sư huynh, ngươi im ngay cho ta!” Tư Không Thiên Lạc tiện tay vớ một viên đá ném tới.

Đường Liên dù sao cũng xuất thân Đường môn, ám khí như vậy làm sao đánh trúng được hắn. Hắn nhấc chân đá một hòn đá trên bãi cất lên, va vào hòn đá ném tới, vỡ thành hai nửa. Hắn cười một tiếng: “Thiên Lạc sư muội, ta đang kể chuyện mà.”

Mộc Xuân Phong lắc đầu: “Chuyện này đúng là buồn nôn.”

Lôi Vô Kiệt nuốt một ngụm nước miếng: “Đại sư huynh, ngươi thật độc ác.”

Ngay cả Tiêu Sắt đứng cách đó không xa cũng hừ lạnh một tiếng.

Đường Liên lúng túng gãi đầu một cái: “Thật ra ta cũng không dám ăn.”

Nhưng những người khác không buồn để ý tới hắn, mặt ai cũng lộ rõ vẻ không tin. Dù sao Đường Liên nói quá sống động, ngay cả những thủy thủ ở bên cạnh cũng dùng ánh mắt kỳ quái nhìn về phía hắn. May là lúc này hai tên xà thủ mang một sọt xác rắn tới, hóa giải bầu không khí lúng túng này.

Đường Liên nhận sọt Kim Tuyến xà kia thở dài: “Nếu có gà mẹ thì tốt.”

Lôi Vô Kiệt nhướn mày: “Sư huynh quả đúng là đồng đạo.”

“Đây là điển cố gì?” Mộc Xuân Phong tuy đọc nhiều sách nhưng chắc hẳn trong đó không có công thức nấu ăn.

Món này tên là Long Phượng bảo, một con gà đi cộng ba con rắn, hầm cùng nhau, ăn rất ngon.” Lôi Vô Kiệt liếm môi.

“Trên thuyền có nuôi gà, lấy mấy con xuống.” Mộc Xuân Phong nói với một thủy thủ.

“Trên thuyền còn nuôi gà à?” Lôi Vô Kiệt ngây ra hỏi.
Cuối cùng Mộc Xuân Phong cũng có cơ hội khoe khoang, hắn ho khan một tiếng, đang định nói lại bị một giọng lười biếng cắt đứt: “Trên thuyền nếu chỉ ăn thịt cá, các thủy thủ sẽ sinh bệnh sốt rét, mưng mủ, cho nên phải nuôi một ít gà vịt.”

“Không chỉ có gà vịt, trên thuyền của ta còn có một con heo đấy.” Mộc Xuân Phong bổ sung.

“Làm phiền Mộc huynh chuẩn bị cho ta chút thịt cá là được, không cần canh rắn đâu.” Tiêu Sắt nói tiếp.

Tư Không Thiên Lạc vui mừng: “Tiêu Sắt, ngươi cũng không ăn cái thứ đáng ghét đó à?”

Tiêu Sắt lắc đầu, lạnh nhạt nói: “Bây giờ ta không ăn thịt rắn được, sẽ chết.”

Tư Không Thiên Lạc thầm căng thẳng, cô cảm thấy gần đây Tiêu Sắt càng lúc càng ít nói, cảm giác đó khiến cô rất bất an.

Màn đêm từ từ hạ xuống.

Lôi Đường Liên và Lôi Vô Kiệt lấy mười mấy cái nồi lớn nấu hơn hai trăm con Kim Tuyến xà mà bọn họ bắt được ban ngày. Hương thơm tỏa ra, ngay cả Tư Không Thiên Lạc cũng không nhịn được nuốt nước miếng một cái.

“Hương vị của thịt rắn thật sự không tệ, đừng sợ, nếm thử đi.” Tiêu Sắt nhẹ nhàng nói.

Tư Không Thiên Lạc lại lắc đầu: “Ta không ăn đâu.”

Tiêu Sắt cười, uống một ngụm.

Mọi người vừa uống rượu cười đùa vừa ăn thịt rắn.

Tiêu Sắt và Tư Không Thiên Lạc ngồi bên nhìn bọn họ, có vẻ hơi cô đơn.

Tư Không Thiên Lạc chỉ thấy ảo não, trong đầu thầm nghĩ rõ ràng mình cảm nhận được sa sút trong lòng Tiêu Sắt, sao bọn Đường Liên và Lôi Vô Kiệt lại như không thấy, vẫn đứng đó làm đầu bếp vậy?

Nhưng lúc này, Lôi Vô Kiệt đột nhiên uống một ngụm rượu, vung ống tay áo. Thanh Tâm kiếm lập tức rời vỏ, hạ xuống tay hắn.

Tiếng hoan hô vang đội.

Lôi Vô Kiệt vung kiếm, phất tay áo, y phục đỏ rực múa lượn.

Chính là Nhược Y Kiếm Vũ tại Tuyết Nguyệt thành ngày trước.

Đường Liên mỉm cười, cầm một bình rượu ném lên trời.

Lôi Vô Kiệt tung người nhảy lên, tiếp lấy bình rượu, hạ xuống trước mặt Tiêu Sắt.

Hắn đưa bình rượu cho Tiêu Sắt.

“Uống nước làm gì, uống rượu.”

“Ngươi yên tâm, có chúng ta ở đây, sẽ không để ngươi chết đâu.”

Chương 259: Ngân Y, Thủy Long Du

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Tiêu Sắt nhìn Lôi Vô Kiệt, thần sắc lạnh nhạt. Lôi Vô Kiệt tay phải cầm kiếm, mũi kiếm ngoắc bình rượu, thần sắc như đang khiêu khích.

“Đâu thể để chúng ta uống rượu ăn thịt rắn, mình ngươi uống nước cưa sư tỷ được.” Khóe miệng của Lôi Vô Kiệt hơi nhếch lên.

Tiêu Sắt cầm bình rượu, uống một hơi cạn sạch, sau đó đặt bình rượu xuống: “Sợ ngươi chắc?”

Một giây sau, Tiêu Sắt ngất xỉu.

Lôi Vô Kiệt cũng ngất.

Bởi vì Tư Không Thiên Lạc xách Ngân Nguyệt thương lên, một thương đập ngất Lôi Vô Kiệt.

“Ngươi mau giải thích cho ta, thế nào là cưa sư tỷ?” Tư Không Thiên Lạc cả giận hỏi.

Mộc Xuân Phong cõng hòm thuốc tức tốc chạy tới, vừa lấy châm bạc ra vừa lau mồ hôi đầy đầu: “Các ngươi có thể yên tĩnh chút thôi, đừng để đại phu ta đây thêm phiền được không?”

Bên kia Đường Liên uống rượu say bắt đầu múa quyền, quyền pháp Hải Vận được truyền thụ bởi Bách Lý Đông Quân đúng là uống say rồi còn có uy phong hơn so với lúc bình thường, mỗi quyền đánh ra đều khiến sóng triều hưởng ứng, khiến đám thủy thủ tấm tắc khen hay.

Đệ tử Tuyết Nguyệt thành duy nhất còn tỉnh táo Tư Không Thiên Lạc che trán, trong đầu thầm nghĩ đường đường đại đệ tử của giang hồ đệ nhất thành không ngờ lại xuống cấp tới mức đánh quyền trên hòn đảo trống vắng, đúng là mất mặt.

Mộc Xuân Phong thi châm xong lau mồ hôi cười nói: “Sư muội có muốn lên cướp danh tiếng không?”

Tư Không Thiên Lạc ngạc nhiên hỏi lại: “Sao cơ?”

“Trong dạ hội lửa trại như vậy không phải lúc mọi người thể hiện thần thông, so đấu xem ai lợi hại hơn à? Ngươi là nữ nhân hiếm có trên thuyền, mọi người đều mong đợi ngươi biểu diễn đấy.” Mộc Xuân Phong vừa nói vừa cẩn thận từng chút một đặt Tiêu Sắt dựa người vào một tảng đá lớn.

“Được thôi.” Tư Không Thiên Lạc cầm trường thương lên nhảy vào giữa vòng tròn của mọi người, Đường Liên vừa lảo đảo đánh xong bộ Hải vận đã lăn sang một bên ngủ. Tư Không Thiên Lạc cầm trường thương, vẽ một đường tròn hoàn mỹ.

Mọi người trầm trồ khen ngợi.

Ngân Nguyệt thương kéo theo một vầng trăng trắng lóa, như vẩy ánh trăng lấp lánh, cảnh tượng tươi đẹp. Lại thêm dung nhan mỹ miều của Tư Không Thiên Lạc, khiến các thủy thủ nhìn một lúc là chẳng thấy thương đâu, chỉ thấy nụ cười chúm chím lúc vung thương, hai hàng mi mang khí khái bất phàm.

Tư Không Thiên Lạc nghiêng người vung thương tạo thành một ánh trăng. Cô thấy trên mũi thuyền Kim Thác dường như có một bóng người, tà áo bay trong gió.

Bóng người kia thật quen thuộc.

Hạ thương, Tư Không Thiên Lạc lại ngẩng đầu nhìn lên, trên mũi thuyền không một bóng người.

“Nhìn nhầm à?” Tư Không Thiên Lạc thu thanh trường thương lại, nhỏ giọng nói.

Bình minh ngày hôm sau. Ngân Y xà không sánh được với Kim Tuyến xà, không phải dược liệu đắt giá, hơn nữa số lượng cũng thưa thớt hơn nhiều, cho nên những người bắt rắn được chiêu mộ đã không còn tác dụng. Bởi vậy những người tới đảo Ngân Xà chỉ có Mộc Xuân Phong, Tiêu Sắt, Lôi Vô Kiệt, Đường Liên, Tư Không Thiên Lạc và hai xà thủ mặc áo choàng đen.

Sau một đêm, đã tỉnh rượu, ba người Tiêu Sắt quên sạch chuyện đã làm hôm qua. Đường Liên tối qua còn đứng biểu diễn quyền pháp bên bờ biển, lúc này lại có vẻ rất nghiêm túc đứng đắn: “Khi mặt trời lên, Ngân Y xà sẽ xuất hiện, nhiều nhất trong bao lâu?”

“Tối đa nửa canh giờ, sau nửa canh giờ Ngân Y xà sẽ trở lại hang của mình.” Một xà thủ mặc áo choàng đen đáp.

Mọi người từ trên thuyền Kim Thác xuống một chiếc thuyền nhỏ, chèo về phía đảo Ngân Xà. Lôi Vô Kiệt ngồi xổm xuống, gõ nhẹ lên thuyền: “Tiếp đó chúng ta phải ngồi cái thuyền này đi về phía đông à? Sao ta có cảm giác không đáng tin cậy?”

Mộc Xuân Phong lắc đầu: “Lôi huynh yên tâm, đến lúc đó đương nhiên sẽ cho ngươi một chiếc thuyền tốt rồi. Hoặc chúng ta đi cùng nhau là được.”

“Chuyện này liên quan tới sinh tử, cảm ơn hảo ý của Mộc huynh.” Tiêu Sắt nhẹ nhàng từ chối.

Mộc Xuân Phong gật đầu, hắn là người thông minh, biết giọng điệu gì là thật sự từ chối.

Mọi người nhanh chóng tới đảo Ngân Xà, dưới sự hướng dẫn của hai xà thủ, bọn họ đi sâu vào trong đảo Ngân Xà, thế nhưng dọc đường không có dấu vết gì của rắn, thậm chí còn hiếm thấy dấu vết gì của sinh vật.

“Sao lại như vậy?” Tư Không Thiên Lạc không hiểu.

Đường Liên ngắt một chiếc lá, ngửi một cái: “Độc tính của một con Ngân Y xà tương đương với mười con Kim Tuyến xà. Thực vật trên đảo hoặc nhiều hoặc ít đều đã dính một chút độc tính, đi đường cẩn thận một chút, đừng để lá cây làm bị thương.”

“Đây là một hòn đảo đầy độc à?” Tư Không Thiên Lạc bĩu môi, nhìn đóa hoa hồng kiều diễm, không hiểu nổi: “Hoa đẹp như vậy đúng là phí phạm.”

Đường Liên ngồi xổm xuống ngắt một đóa hoa hồng, nhẹ nhàng nói: “Là Hồng Nhan Lệ, thứ càng đẹp lại càng nguy hiểm. Chất lỏng của hoa này có thể độc chết một con trâu.” Hắn sờ sờ mó mó, lấy từ trong lòng ra một chai thuốc, đổ nước đó vào.

“Không sợ trúng độc à?” Một xà thủ cau mày nói. Đường Liên cười một tiếng, không trả lời, cất bình thuốc vào trong lòng rồi đi tiếp.

“Nếu lát nữa ngươi bị Ngân Y xà cắn, nhớ xin Đường huynh một giọt uống vào.” Mộc Xuân Phong vỗ nhẹ lên bả vai tên xà thủ kia.

“Công tử nói vậy là sao?” Xà thủ không hiểu.

“Hễ là độc vật, trong phạm vi bảy trượng thường có thuốc giải. Đương nhiên độc vật có thể làm thuốc giải, thuốc giải cũng có thể thành độc. Ngươi ấy, chỉ biết về rắn, không biết về độc.” Mộc Xuân Phong thở dài.

Mọi người đi tiếp về phía trước, không bao lâu sau đã tới dưới một thác nước. Chỉ thấy thác nước lấp lánh ánh bạc, như có vô số nhảy nhót, khung cảnh rất tươi đẹp. Thế nhưng nhìn kỹ lại mới phát hiện đây không phải là cá, mà là... rắn.

Hơn trăm con rắn bạc nhảy khỏi thác nước, bơi lội, tắm ánh mặt trời, tỏa ánh sáng lóng lánh.

“Cái này...” Tư Không Thiên Lạc ngây ra, hình ảnh này khiến người ta cảm thấy vừa mỹ lệ vừa kinh khủng. Những con rắn này tuy lớp da có chút màu bạc nhưng nhìn kỹ sẽ phát hiện da nó gần như trong suốt. Chẳng trách loài rắn này chỉ có thể hoạt động lúc bình minh, hơn nữa còn phải bơi trong nước. Dù sao da của nó yếu như vậy, chỉ bị chiếu sáng chút thôi cũng có thể bị thương.

“Châm hủ hương không?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

Đường Liên lắc đầu: “Hủ hương không thu hút được nó, nó cũng không mạo hiểm bị đốt chết để chạy tới.”

“Thế thì qua bát vài con đi.” Tư Không Thiên Lạc vung trường thương định đi tới.

“Nếu sư muội không muốn bị rắn cắn thành cái sàng thì đừng vọng động.” Đường Liên giơ tay cản Tư Không Thiên Lạc lại.

Hai xà thủ nhìn nhau một cái, đi tới. Một người nhảy đến bờ bên kia, hai người giơ tay kéo lên, mở một tấm lưới nhỏ.

Đường Liên gật đầu: “Cách hay.”

Tiêu Sắt cau mày: “Phải mất bao lâu?”

“Xem vận may, theo kinh nghiệm của bọn họ, cùng lắm ba ngày là bắt được một con.”

“Quá muộn.” Tiêu Sắt thở dài.

Lôi Vô Kiệt cũng thở dài, bước tới: “Mọi người tránh ra.”

Hai xà thủ nhìn hắn một cái, lao nhao lui lại.

Lôi Vô Kiệt lấy từ trong lòng ra một thứ, đột nhiên ném vào trong thác nước. Vật đó đụng phải thác nước, lập tức nổ tung. Chỉ chớp mắt đã có hơn hai mươi con Ngân Y xà bị nổ bay. Lôi Vô Kiệt lao tới, cầm giỏ trúc đã chuẩn bị từ trước đón lấy chỗ Ngân Y xà này: “Tìm tòi cẩn thận chút đi, chắc có con chưa bị nổ vỡ mật đâu.”

“Hỏa khí Thiên Tự của Lôi gia bảo, Thủy Long Du, lại bị lôi ra bắt rắn. Nếu bị các sư huynh trong Lôi gia bảo biết được, chắc sẽ đánh ta chết tươi.”

Chương 260: Cương Thiết Lưu Ly

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Đã bắt đủ số lượng Kim Tuyến xà, Ngân Y xà cũng đã tới tay. Ba loại mật rắn mà Mộc Xuân Phong nhắc tới chỉ còn loại cuối cùng. Chỉ có điều con Thiết Lưu Ly kia...

“Tiếp đó nên tới đảo Lưu Ly, nhưng thứ cho ta nói thẳng.” Đường Liên nhìn hai tên xà thủ.“ Trên đời này có Thiết Lưu Ly thật sao? Nếu có, sao mọi người chỉ biết Kim Tuyến, Ngân Y mà không biết tới Thiết Lưu Ly?”

“Câu hỏi này của Đường huynh rất hay, như vậy ta cũng hỏi Đường huynh một câu.” Mộc Xuân Phong nói: “Nếu mọi người chỉ biết tới Kim Tuyến, Ngân Y, vậy sao nơi này lại được gọi là đảo Tam Xà?”

Mọi người kinh ngạc. Đúng vậy, nếu trên đảo Lưu Ly không có rắn, vậy sao nơi này lại được gọi là đảo Tam Xà?

“Đô đốc của thành phố Đông Cập Hải tiền triều từng viết trong ‘Đông Hành Hải Vực chí’, từng có người đi qua đảo Ngân Xà tới đảo Lưu Ly, cuối cùng chỉ có một người trở về. Người đó nói trên đảo Lưu Ly có rắn lớn, con mắt to như đèn lồng nhưng không thấy gì, khứu giác và thính giác lại hết sức nhạy bén, có thể há miệng nuốt trọn một người trưởng thành. Hơn nữa cơ thể nó cứng rắn như sắt thép, đao thương đâm không vào. Thế nhưng lúc ấy người đó đã phát điên, sau đó còn nói đó không phải là rắn mà là rồng. Có điều dù sao cũng là quái vật ở đảo Tam Xà xa xôi, hơn nữa cho dù nó có tồn tại thật không, ít nhất cũng khó đối phó, cho nên không ai tìm kiếm kết quả này. Ta là người đầu tiên.” Mộc Xuân Phong đắc ý nói.

“Chưa ai đến đó thử à?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Có, nhưng rất khó tới đảo Lưu Ly, bởi vì có sương độc, người bình thường chỉ lên đảo mười bước là hôn mê.” Mộc Xuân Phong lấy từ trong lòng ra một chai thuốc đưa cho mọi người: “Cho nên mới cần cái này.”

Đường Liên nhìn sang: “Tị Trùng đan?”

“Trước khi tới đây ta đã chuẩn bị chu đáo rồi, ta nhất định phải mang ba loại mật rắn về.” Mộc Xuân Phong ngạo nghễ nói.

Mọi người uống viên Tị Trùng đan vào, tiếp tục đi về phía trước. Thực ra đảo Lưu Ly ngay bên cạnh đảo Ngân Y, chỉ cần đi qua mấy tảng đá ngầm là đến được bờ bên kia. Nhưng đảo Lưu Ly lại như ngâm mình trong một làn sương mỏng manh, có chim chóc bay qua bầu trời nhưng khi tới gần đảo Lưu Ly lại đột nhiên rơi thẳng xuống đất.

“Quả nhiên là khí độc.” Lôi Vô Kiệt nhíu mày một cái.

Mọi người nín thở, cẩn thận đi về phía trước. Bọn họ đã uống Tị Trùng đan, tuy có thể tạm thời chống đỡ được khí độc nhưng đầu óc vẫn hơi choáng váng.

“Hòn đảo này thối quá đi.” Tư Không Thiên Lạc cau mày.

Quả thật vậy, trong không khí tràn ngập mùi hôi thối nồng nặc, khiến người ta buồn nôn.

“Làm sao tìm con rắn kia đây?” Lôi Vô Kiệt hỏi. “Đợi thêm lút nữa, e rằng có nuốt hết cái bình kia cũng bị mùi thối hun chết mất.” Mộc Xuân Phong trầm giọng nói: “Có thể nó đã tìm ra chúng ta.”

Mọi người đột nhiên cảm thấy một cái bóng đen lướt qua đỉnh đầu, vội vàng ngẩng đầu lên, nhưng không thấy thứ gì.

“Á!” Một tiếng hét thảm vang lên, mọi người vội vàng quay đầu, chứng kiến một xà thủ bị một cái đuôi rắn khổng lồ cuốn đi chỉ trong chớp mắt. Đuôi của con rắn đó vài tới máy trượng, chẳng khác nào mãng xà trưởng thành. Xuất hiện chỉ trong chớp mắt rồi lập tức biến mất.

“Ca ca!” Xà thủ còn lại kinh hãi hét lên, lúc này mọi người mới biết hóa ra hai người là huynh đệ.

Chỉ chốc lát sau, một cái bóng đen đập xuống, mọi người né sang một bên, định thần lại mới phát hiện là xà thủ mặc áo choáng đen kia. Chỉ có điều hắn đã nằm thành một đống, xương cốt trên người đã bị bóp vỡ vụn.

Xà thủ còn lại định tiến lên nhưng bị Đường Liên kéo lại: “Thiên Lạc, ngươi bảo vệ Tiêu Sắt. Mọi người cẩn thận, đừng lạc đàn.”

Suy nghĩ của Lôi Vô Kiệt vừa động, Tâm kiếm đã rời vỏ bay ra, hắn vung kiếm lên chặn đuôi rắn khổng lồ vừa đánh tới.

Chỉ nghe ‘keng’ một tiếng, Tâm kiếm như đụng phải một khối sắt lớn. Kiếm rất sắc bén nhưng vẫn không tạo thành vết tích gì.

“Công phu nghe gió đoán vị trí lại tiến bộ rồi.” Đường Liên cười nói.

Lôi Vô Kiệt không hề đắc ý, chỉ gật đầu, nghiêm túc rất hiếm thấy: “Trong sách cổ nói không sai, thân thể con rắn này cứng như sắt, đao thương đâm không vào.” “Quan trọng nhất là thân thể khổng lồ như vậy làm sao ẩn giấu?” Đường Liên cau mày, cái đuôi rắn khổng lồ hiện thân một lần xong lại đột ngột biến mất.

Tiêu Sắt hơi cúi người, đặt tay lên mặt đất.

“Sao vậy?” Tư Không Thiên Lạc hỏi.

“Dưới đất hình như có thứ gì đó đang bơi.” Tiêu Sắt đột nhiên đứng dậy hét lớn với mọi người: “Cẩn thận! Nó ở dưới đất!”

Vừa dứt lời đã thấy mặt đất bị xốc lên, mọi người đồng thời nhảy lên. Xà thủ còn lại võ công không tốt, tốc độ hơi chậm, bị thân rắn vừa lao lên đè xuống đất, chết ngay tại chỗ. Mọi người vội vàng điểm chân, lao ra phía xa. Lúc này ngẩng đầu nhìn lại mới thấy dung mạo thật của con Thiết Lưu Ly kia.

Thân thể nó phủ đầy vẩy màu đồng cổ, lấp loáng ánh lạnh, trên đầu có hai khối thịt lớn đỏ bừng như đèn lồng. Theo như sách cổ ghi lại, đây là đôi mắt của nó, tuy rất lớn nhưng lại không nhìn được. Còn thân thể của nó dài tới gần mười trượng. Nó há to miệng để lộ hàm răng, một luồng gió tanh thổi tới, tanh hôi không khác gì mùi trên đảo, chỉ nồng đậm hơn nhiều.

“Hóa ra khí độc trên đảo là do con rắn này phát ra. Bản thân nó sẽ độc tới mức nào?” Mộc Xuân Phong hít một hơi lạnh.

“Chẳng qua là một con rắn mà thôi, còn tưởng mình là rồng chắc? Tuy ta không biết rồng trông thế nào nhưng chắc chắn không xấu như ngươi.” Lôi Vô Kiệt tung người một cái, vung kiếm chém về phía con rắn lớn. Kiếm của hắn chém vào lưng con rắn, vạch thẳng xuống.

Lại một loạt tiếng leng keng thanh thúy, như chém lên khối sắt.

Thân thể con rắn lớn uốn lượn, hất văng Lôi Vô Kiệt ra ngoài. Lôi Vô Kiệt hạ xuống đất, trượt về phái sau mười mấy bước mới dừng lại được. Hắn lau mồ hôi, thở dài: “Thế này đúng là có dùng chiêu số gì cũng vô dụng.”

Vừa dứt lời, con rắn lớn kia đã tung người đập tới.

Đường Liên lại lắc đầu: “Trừ phi độc chảy thẳng vào máu nó, nếu không với độc tính của bản thân nó, những thứ độc bình thường không làm gì được.”

Mộc Xuân Phong nhìn hai con ngươi đỏ bừng của con rắn: “Có lẽ cặp mắt kia là nhược điểm, phải nghĩ cách đánh trúng chỗ đó.

Đường Liên lắc đầu: “Nơi đó quá gần đầu rắn, quá nguy hiểm, nếu ai không đủ nhanh sẽ bị nó nuốt mất.”

“Vậy chỉ cần người đó đủ nhanh là được.” Tiêu Sắt đột nhiên đi tới, giơ tay với Lôi Vô Kiệt: “Đưa kiếm cho ta.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau