THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 251 - Chương 255

Chương 251: Tuyết Nguyệt chi phong

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Tuyết Nguyệt thành.

Tư Không Trường Phong gục xuống bàn, hóa ra đã ngủ. Bên cạnh hắn là một bình rượu đã được uống cạn và thanh trường thương màu ô kim nổi danh thiên hạ của hắn.

Gần đây Tuyết Nguyệt thành rất trống trải, đại thành chủ Bách Lý Đông Quân biến mất đã lâu, nhị thành chủ Lý Hàn Y ra khỏi thành xong không rõ tung tích, Doãn Lạc Hà và đệ tử Lạc Minh Hiên được phái đi trợ giúp nhưng có vẻ không tới nơi mà họ nên đi. Còn đệ tử của ba vị thành chủ Đường Liên, Lôi Vô Kiệt, Tiêu Sắt, Tư Không Thiên Lạc đã rất lâu rồi chưa về thành.

Sau trận chiến ở Lôi gia bảo, đệ tử do Đường môn phái tới Tuyết Nguyệt thành lặng lẽ rút lui, đệ tử Lôi gia bảo cũng nhận lệnh Lôi môn, vội vàng chạy về.

Hình như từ sau lần Ma giáo đông chinh năm xưa, đã lâu lắm rồi Tuyết Nguyệt thành không tiêu điều như vậy.

Tư Không Trường Phong mơ một giấc mộng.

Trong mộng hắn vẫn là kẻ tay ôm một cây trường thương, trên cán thương treo một bình rượu, cưỡi ngựa dạo chơi khắp nơi, say thì tùy ý tìm chỗ ngủ một giấc, tỉnh lại tìm nơi nào có lệnh treo thưởng để nhận, bắt vài tên ác tặc đổi vài bữa cơm ăn. Cuộc sống như vậy không thể nói là tốt nhưng cũng không có gì không tốt. Hắn vốn là người lười biếng như vậy, có quá ít chuyện khiến hắn xốc lại tinh thần.

Mãi tới một ngày, một thiếu niên áo trắng cưỡi ngựa xuất hiện trước mặt mình. Thiếu niên kia là loại mà Tư Không Trường Phong ghét nhất, vừa nhìn quần áo là biết rất lắm tiền, nhưng lời nói của thiếu niên lại khiến hắn không ghét nổi.

“Ta từng nghe danh ngươi, ngươi rất nổi tiếng.”

“Ngươi bắt liền mười ba trọng phạm mà Quốc Thông phủ không bắt được.”

“Người như ngươi không nên mai một như vậy, đi cùng ta thôi.”

“Ngươi muốn tới một tòa thành xem thử không?”

“Đó là tòa thành lớn nhất thế gian, có nữ nhân đẹp nhất, sòng bạc lớn nhất, loại rượu ngon nhất, với ngựa nhanh nhất.”

“Tòa thành đó tên là Thiên Khải.”

Tư Không Trường Phong một tay chống cán thương, trên cán thương là một bình rượu lắc lư, người cũng lảo đảo. Hắn không nghe rõ những lời phía sau của thiếu niên kia, chỉ nghe được câu ‘nữ nhân đẹp nhất’ đã gật đầu lia lịa: “Đi! Đi! Đi!”

Trong mộng, hắn gặp lại nữ nhân xinh đẹp nhất đó.

Nữ nhân vuốt ve dây đàn, ngồi sau tấm rèm che.

Đó là một nơi rực rỡ đầy màu sắc, đâu đâu cũng là những cô nương xinh đẹp.

Nhưng trong mắt Tư Không Trường Phong lại chỉ có cô gái ấy.

“Ngươi có thể có được tất cả các cô gái ở đây, chỉ có cô ấy là không được. Cô ấy là quốc sư cổ cầm, bao nhiêu vương gia trong Thiên Khải thành đều muốn có được cô ấy.”

Tư Không Trường Phong không tin, hắn đi tới, nhẹ nhàng vén tấm rèm lên.

Đúng là một cô gái nghiêng nước nghiêng thành, Tư Không Trường Phong còn muốn đi vào nhưng lại nghe một tiếng: “Cút.”

Một khắc sau, hắn cút thật.

Trong đó còn xảy ra rất nhiều chuyện, hình như ở đâu đó có lửa cháy, hình như có người đang chém, hình như mình trúng vài mũi tên, toàn thân dính đầy máu tươi. Nhưng những hình ảnh đó chỉ là thoáng qua, một khắc sau, hắn đang cưỡi ngựa phi như điên, như phóng thích tất cả lửa giận, cưỡi ngựa chạy liên tục, ngày đêm đều không nghỉ, chạy hơn ngàn dặm, hắn mới nặng nề thở phào một hơi.

Thế nhưng hắn vừa dừng lại, sau lưng lại có một con ngựa trắng đuổi theo. Cô gái nghiêng nước nghiêng thành đó ngồi trên ngựa, không biết lấy từ đâu ra một thanh kiếm, xuất kiếm chém mình xuống ngựa. Sau đó cô lập tức quay đầu ngựa, phóng như điên trở về.

Đây là bản dịch của nhóm Lãng Nhân Môn, đăng tải tại Bạch Ngọc Sách, mấy bạn copy xin tự trọng.

Tư Không Thiên Phong ngây ra một hồi, cũng lập tức tung người lên ngựa, lại đuổi theo.

“Ngươi đừng chạy. Ngươi đuổi theo ta có phải đã đồng ý với lời ta nói đêm hôm đó không?”

“Có phải ngươi cũng yêu ta không?”

“Lạc Thủy Thanh!”

“Lạc Thủy Thanh... Lạc Thủy Thanh... Lạc Thủy Thanh...” Tư Không Trường Phong tỉnh dậy từ giấc mộng, bấy giờ mới phát hiện trên bàn đã ướt nhèm, nước mắt mình chảy dài từ bao giờ không biết. Hắn nhẹ nhàng lau nước mắt đi.

Lại mơ thấy nàng rồi, Thủy Thanh.

Tư Không Trường Phong ngồi dậy, có cảm giác buồn bã mất mát.

Dù sao người đã chẳng còn ở đây, cho dù mơ thấy cũng chỉ thêm buồn mà thôi.

Đột nhiên có tiếng gõ cửa nhè nhẹ vang lên, Tư Không Trường Phong xoa tay, nước mắt trên bàn lập tức bốc hơi, trở nên khô ráo. Hắn đứng dậy nói: “Chuyện gì?”

Đệ tử ngoài cửa cung kính bẩm báo: “Doãn trưởng lão và Lạc sư huynh đã về.”

Tư Không Trường Phong nói: “Ta biết rồi.” Hắn cầm thương lên, đẩy cửa bước xuống lầu.

Doãn Lạc Hà và Lạc Minh Hiên đứng lặng tại đó. Thần sắc Lạc Minh Hiên hơi bất an, trong lòng hắn vẫn khá kính nể vị tam thành chủ nắm thực quyền tại Tuyết Nguyệt thành. Mình ra ngoài tới hai lần mà không dẫn được con gái của ông ấy về, không khéo sẽ bị trách phạt. Doãn Lạc Hà chỉ cười khanh khách, có vẻ chẳng lo ngại gì. Tư Không Trường Phong nhìn Doãn Lạc Hà, thở dài: “Ngươi nói ngươi muốn tới Vô Song thành kiểm tra thực hư ra sao, có thăm dò được gì không?”

Đây là bản dịch của nhóm Lãng Nhân Môn, đăng tải tại Bạch Ngọc Sách, mấy bạn copy xin tự trọng. Tự trọng nhiều vô nha mấy bạn ơi!!!!

“Chuyện Lôi gia bảo, không phải do bọn họ làm.” Doãn Lạc Hà nghiêm trang nói.

“Nói nhảm!” Tư Không Trường Phong trách mắng: “Có phải bọn họ làm hay không, chẳng phải nhìn một cái là ra à? Trừ phi đầu óc Vô Song thành hỏng hẳn rồi thì mới làm chuyện này.”

Doãn Lạc Hà thở dài: “Nhìn ra nhưng không nói ra, tình ý bao năm của chúng ta vẫn đó.”

“Ta với ngươi làm gì có tình ý gì, kẻ có tình ý với ngươi là tên Tống Yến Hồi kia kìa. Đáng tiếc hắn là tên đầu gốc, đáng đời hắn, luyện cả đời kiếm thuật vẫn chẳng bằng Hàn Y.” Tư Không Trường Phong tức giận nói: “Lại không dám gặp ngươi à?”

“Gặp rồi.” Doãn Lạc Hà mỉm cười yêu kiều.

Tư Không Trường Phong kinh ngạc, sau đó hiểu ra: “Vậy cũng nên kết thúc thôi. Lạc Minh Hiên.”

Thân thể Lạc Minh Hiên rúng động: “Có.”

Các bạn đang đọc ở site khác ngoài bns xin hãy lên gg sreach "thiếu niên ca hành bachngocsach" để tìm đến nguồn cội nha.

“Căng thẳng cái gì?” Tư Không Trường Phong cau mày.

“Đệ tử kém cỏi, không dẫn được Thiên Lạc sư tỷ về!” Lạc Minh Hiên cúi đầu nói.

“Không dẫn về cũng không sao.” Tư Không Trường Phong xua tay: “Con bé có người mà mình muốn theo đuổi. Ta gọi ngươi là muốn khuyên ngươi chuyên tâm tập võ, sau này đừng gây thêm phiền toái cho sư phụ ngươi.”

Lạc Minh Hiên đỏ mặt nói: “Tam thành chủ, ngài nhìn ra rồi à?”

“Ngươi bị thương không nhẹ, sư phụ ngươi chữa thương cho ngươi, cũng bị tổn thất nhiều chân khí. Ngươi đi nghỉ đi, ta khai đơn cho ngươi hai thang thuốc, điều trị một chút là được.” Tư Không Trường Phong nói.

“Tam thành chủ!” Đột nhiên có một đệ tử vừa chạy vào vừa thở hồng hộc.

"Chuyện gì?" Tư Không Trường Phong hỏi.

“Nhị thành chủ, nhị thành chủ về rồi!” Đệ tử kia cuống quít nói.

Tư Không Trường Phong vui mừng ra mặt: “Về cùng một thư sinh trung niên à? Vào là được, còn thông báo cái gì?”

“Không phải, là một hòa thượng. Hình như nhị thành chủ đã hôn mê, hòa thương kia đang ôm nhị thành chủ đứng ngoài cửa thành.”

“Hòa thượng?” Tư Không Trường Phong cả kinh: “Hòa thượng ấy trông thế nào?”

“Còn rất trẻ tuổi, mặc tăng bào màu trắng, tự xưng là từ Hàn Sơn tự tới.” Đệ tử kia đáp.

Tư Không Trường Phong ngây ra một hồi, sau đó cười lạnh một tiếng: “Mới đi được bao lâu, sao dám chạy về nhanh như vậy?”

Chương 252: Thương xuất như mây

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Vô Tâm đứng dưới cửa thành Tuyết Nguyệt, nhìn về phía Đăng Thiên các cao cao bên cạnh. Nơi đó có một người trẻ tuổi đang ngồi xổm ngoài cửa các ăn bánh bao thơm ngào ngạt. Vô Tâm mỉm cười, nghĩ tới cảnh Lôi Vô Kiệt một mình một kiếm leo lên đỉnh các, chắc cũng khá uy phong.

Nếu mình leo lên, chắc lên đỉnh các dễ như trở bàn tay. Đừng nói hôm nay Đường Liên không có mặt, cho dù có mặt cũng không phải đối thủ của mình, lúc đó Lôi Vân Hạc cảnh giới sa sút cũng không cản được mình, nhưng sau khi leo lên đỉnh các có nên tiến thêm một bước không?”

Vô Tâm thầm nghĩ, hai tay ôm lấy Lý Hàn Y. Vốn dĩ Lý Hàn Y đã chống đỡ tới lúc sắp tới Tuyết Nguyệt thành, nhưng cuối cùng vẫn kiệt sức hôn mê bất tỉnh. Vô Tâm biết Lý Hàn Y không định để toàn bộ Tuyết Nguyệt thành biết thân phận nữ nhân của mình, cho nên xé một khoảng áo che gương mặt tuyệt sắc của cô lại.

“Hòa thượng, ai bảo ngươi về?” Một giọng nói chẳng chút khách khí vang lên, Vô Tâm ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Tư Không Trường Phong cầm trường thương đứng đó. Có vẻ hắn vừa tỉnh ngủ, mái tóc không buộc lên bay phất phới theo làn gió.

“Tư Không Thương Tiên, đã lâu không gặp.” Vô Tâm vuốt nhẹ cằm.

“Ta đang hỏi ngươi đấy.” Tư Không Trường Phong gằn từng chữ một.

Vô Tâm thở dài: “Không ai bảo ta về, tự ta về.”

“Ngươi quên ước định với ta à?” Tư Không Trường Phong cau mày.

“Không dám, chỉ có điều lúc đó Thương Tiên bảo ta về Thiên Ngoại Thiên, ta cũng đã về thật. Nhưng ta có ước định khi nào về Bắc Ly đâu? Nếu đã không ước định, như vậy ta về lúc nào mà chẳng được.” Vô Tâm lạnh nhạt nói. “Có vấn đề gì không?”

Tư Không Trường Phong cười nói: “Hòa thượng nói giỏi lắm, chỉ không biết công phu miệng lưỡi càng ngày lợi hại như vậy, liệu công phu trên tay có lợi hại hơn không?” Vừa dứt lời, Tư Không Trường Phong nhảy từ trên tường thành xuống, trường thương trong tay vẽ ra một đóa thương hoa, đâm thẳng về phía Vô Tâm.

Vô Tâm nhanh chóng lui lại, buông lỏng tay, Lý Hàn Y lập tức ngã xuống.

Trường thương của Tư Không Trường Phong đâm xuống, sau đó nhấc lên, cướp Lý Hàn Y về bên cạnh. Tay trái của hắn ôm lấy Lý Hàn Y, ngón tay đặt nhẹ lên mạch trên gáy của Lý Hàn Y: “Hàn Y, sao ngươi bị nội thương nặng vậy? Là ai làm?”

Vô Tâm vội vàng chắp hai tay: “Phật tổ phù hộ, thật sự không phải do ta làm.”

Tư Không Trường Phong đột nhiên hất Lý Hàn Y về phía sau, Doãn Lạc Hà đã đứng đó từ bao giờ không biết, nhận lấy Lý Hàn Y rồi lập tức lui lại. Tư Không Trường Phong không buồn để ý tới lời giải thích của Vô Tâm, vung trường thương.

Gió ngừng.

Vô Tâm cảm thấy không khí xung quanh đều như ngưng đọng, mọi động tác đều chậm lại, chậm tới mức chứng kiến rõ tro bụi lơ lửng trong không khí.

Một khắc sau.

Gió nổi lên.

Một thanh trường thương xé gió đâm ra, thân thương đen nhánh trơn bóng, thế như giao long. Vô Tâm chắp tay, vận Bàn Nhược Tâm Chung.

Một thương đập nát.

Vô Tâm nhanh chóng lui lại, vận Thần Túc Thông, thân hình như ý, vận dụng tùy tâm, vừa lùi lại đã tránh được trường thương.

Lại nghe gió nổi lên!

Bước chân của Tư Không Trường Phong không hề chậm hơn Thần Túc Thông, thanh trường thương kia đâm tới càng lúc càng nhanh. Vô Tâm không thể lui lại, chỉ có thể đón đỡ. Hắn đột nhiên vung ống táy áo, trên hai tay áo lấnh lánh ánh sáng bạc, đây là Vô Pháp Vô Tướng công mà Diệp Đỉnh Chi thường dùng năm xưa.

“Biết lắm võ công nhỉ.” Tư Không Trường Phong cười nhạt: “Đáng tiếc tất cả đều không chịu nổi một đòn. Phá!”

Gió lại nổi, bụi mù khắp nơi.

Vô Tâm hạ hai ống tay áo, đứng tại chỗ.

Một thanh trường thương đặt ngay cổ họng.

Vô Tâm có thể dây dưa với Nộ Kiếm Tiên - Nhan Chiến Thiên một hồi lâu mà vẫn bất bại, nhưng giao chiến với Tư Không Trường Phong đến thương thứ ba đã rơi xuống hạ phong. Ánh mắt Tư Không Trường Phong thoáng hiện vẻ tán thưởng: “Ngươi bước vào Tiêu Dao Thiên Cảnh rồi? Còn trẻ như vậy đã tiến vào Tiêu Dao Thiên Cảnh, lão hòa thượng Vong Ưu kia không nhìn lầm ngươi.”

“Vào Tiêu Dao Thiên Cảnh thì đã sao, so với Thương Tiên tiền bối vẫn chỉ là trò cười mà thôi.” Vô Tâm thở dài: “Nhưng trời đất chứng giám, Phật tổ phù hộ. Ta không đả thương Lý Hàn Y tiền bối.”

“Nói nhảm, ngươi có bản lĩnh đó ư?” Tư Không Trường Phong nhíu mày. “Vậy tiền bối đánh ta làm gì?” Vô Tâm ra vẻ vô tội.

“Mặc dù cô ấy ỷ vào chuyện nhập môn sớm hơn, cứ đòi làm sư tỷ của ta, nhưng ta và Bách Lý luôn coi cô ấy như sư muội. Chăm sóc sư muội xinh đẹp này đã hơn mười năm, giờ lại để cho tên tiểu hòa thượng nhà ngươi ôm, ta tức.” Tư Không Trường Phong cầm trường thương vỗ vỗ lên vai Vô Tâm. “Nếu Triệu Ngọc Chân tới, cũng phải ăn một trận đòn mới được.”

Vô Tâm cười khổ: “Tiểu tăng cũng không muốn, tiểu tăng là người xuất gia mà.”

“Nói đi, ai đả thương Hàn Y.” Tư Không Trường Phong thu thanh trường thương lại: “Lúc trước Tạ Tuyên đã nói với ta, Hàn Y chứng kiến cái chết của Triệu Ngọc Chân nên tẩu hỏa nhập ma, hắn đi tìm cô ấy về giúp ta, sao lại là hòa thượng nhà ngươi đưa về? Tạ Tuyên đâu?”

“Lúc đó Lý Hàn Y tiền bối và Lôi Oanh tiền bối bị sát thủ Khôi và ba mươi hai Chu Ảnh của Ám Hà đuổi giết, trước đó hai người từng giao thủ với nhau nên đã bị thương không nhẹ. Lý Hàn Y tiền bối mất đi thần trí nên bị hạ kịch độc. Khi Nho Kiếm Tiên tiền bối chạy đến nơi, Ám Hà đã gần đắc thủ, cuối cùng tiền bối ấy vận công chữa thương cho Lý Hàn Y tiền bối. Lôi tiền bối một mình đối đầu với ba mươi hai Chu Ảnh, tuy Lôi tiền bối có kiếm pháp cái thế nhưng vẫn không địch nổi, cuối cùng kích nổ hỏa dược của Sát Phố kiếm mới miễn cưỡng ngăn cản được. Nhưng sau đó Lôi tiền bối cũng bị trọng thương, không thể cử động. Khôi vẫn còn một đòn cuối cùng!” Vô Tâm đột nhiên ngừng lại.

Tư Không Trường Phong nhíu mày: “Sau đó thì sao?”

Vô Tâm rất hài lòng với câu hỏi phối hợp này của Tư Không Trường Phong, khóe miệng hơi nhếch lên, ánh mắt đầy kiêu ngạo: “Sau đó tiểu tăng ra sân kịp thời, một chiêu Tâm Chung chặn một kiếm của Khôi, lại dùng một đòn Vô Pháp Vô Tướng công đánh bay hắn ra ngoài, sau đó một luồng chân khí Phật môn phá trận Cô Hư, đại bại Ám Hà!”

Thần sắc Tư Không Trường Phong hơi lúng túng, đành hắng giọng một cái: “Thật lợi hại.”

“Không dám không dám.” Vô Tâm ra vẻ khiêm nhường xua tay một cái: “Nếu Thương Tiên tiền bối ở đó chắc còn lợi hại hơn một chút.”

“Người từ xa tới là khách, mặc dù không biết ngươi tới làm gì. Nhưng nếu ngươi đã tìm tới Hàn Y chứng tỏ là vì chuyện của cha mình. Theo ta vào thành thôi.” Tư Không Trường Phong lười nói nhảm với hòa thượng này, quay người sang, đi vào trong thành. Vô Tâm chẳng hề từ chối, phẩy ống tay áo đi theo.

Đột nhiên, cách đó không xa vang lên tiếng ngựa hí.

“Tư Không thành chủ, xin dừng bước.” Tiếp đó là một giọng nói kính cẩn.

Tư Không Trường Phong và Vô Tâm cùng quay lại, chỉ thấy một người đội mũ rộng vành cưỡi một con ngựa màu đen đi tới. Trên mũ là một chữ ‘Bách’ vuông vắn.

Võ công của người này chắc không cao.

Nhưng khinh công của hắn chắc chắn rất cao.

Trong tay hắn là một cuộn sách, một cuộn sách màu vàng.

“Giang hồ Bách Hiểu đường?” Vô Tâm lẩm bẩm.

Tư Không Trường Phong chỉ nhìn cuộn sách kia.

Giang hồ phong ba tĩnh, kim bảng luận võ danh.

Chương 253: Kim bảng luận võ danh (một)

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Giang hồ phong ba tĩnh, kim bảng luận võ danh. Mười chữ này đã lâu rồi không có ai nhắc tới, vì người nói mười chữ này biến mất đã rất lâu rồi.

Đó là đường chủ của Giang Hồ Bách Hiểu đường, người đánh giá võ học nhất phẩm tứ cảnh, đứng phía tây trong Thiên Khải Tứ Thủ Hộ, Bạch Hổ - Cơ Nhược Phong. Trong án mưu phản của Lang Gia Vương, chặn một kiếm của Kiếm Tiên Lý Hàn Y trên pháp trường, đó cũng là lần cuối cùng hắn lộ mặt. Sau chuyện đó hắn biến mất trên giang hồ, ngay cả Bách Hiểu đường thành danh cả trăm năm cũng dần dần biệt tích.

Thế nhưng ai cũng biết, những đệ tử của Bách Hiểu đường rải rác trong chốn giang hồ không hề giải tán, họ vẫn lặng lẽ quan sát giang hồ, viết lại những tư liệu kia, đưa tới Bách Hiểu đường trong truyền thuyết. Chỉ chờ nhân vật truyền kỳ võ học kia xuất hiện trở lại, bởi vì chỉ có hắn mới có tư cách bình luận giang hồ, xếp hạng võ bảng.

Võ bảng thay đổi, có lúc ba năm một lần, có lúc một năm một lần, không phải xem tâm trạng của Cơ Nhược Phong mà là căn cứ theo năm chữ đầu - giang hồ phong ba tĩnh. Mỗi lần sóng gió nổi lên lại có người chết đi, có kẻ quật khởi, có người rời khỏi, cho nên khi sóng gió tĩnh lặng, giang hồ đã đổi thay.

“Cơ Nhược Phong về rồi à?” Tư Không Trường Phong nhìn đệ tử Bách Hiểu đường kia hỏi.

Nhưng đệ tử đội mũ rộng vành kia không trả lời, chỉ ném cuộn sách trong tay tới: “Thương Tiên, mời xem bảng.”

Tư Không Trường Phong vẩy trường thương một cái, mũi thương chặn cuộn sách lại, đột nhiên vung sang phải, mở cuộn sách ra.

Bảng thứ nhất của Kim Bảng, tên là Bách Binh bảng.

Nói tới binh khí, cũng là người dùng binh khí.

Bách binh, thương là vương. Cho nên cái tên đầu tiên chính là Tư Không Trường Phong.

Thương Tiên, Tư Không Trường Phong. Cầm thương: Ô Nguyệt thương.

Kiếm Tiên, Cô Kiếm Tiên - Lạc Thanh Dương, cầm kiếm: Cửu Ca. Nho Kiếm Tiên - Tạ Tuyên, cầm kiếm: Vạn Quyển Thư. Nộ Kiếm Tiên - Nhan Chiến Thiên, cầm kiếm: Phá Quân. Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên - Lý Hàn Y, cầm kiếm: Thiết Mã Băng Hà, Đào Hoa.

Tư Không Trường Phong khẽ thở dài, Đạo Kiếm Tiên đã chết, bây giờ Ngũ Đại Kiếm Tiên đã biến thành Tứ Đại Kiếm Tiên, thật khiến người ta tiếc nuối. Đọc tới đây, Vô Tâm khẽ nhíu mày, vị Lôi Oanh được Tạ Tuyên đánh giá là đã tiến vào cảnh giới Kiếm Tiên không được liệt vào Bách Binh bảng. Xem ra là vì Sát Phố kiếm bị hủy, còn chưa tìm được kiếm mới.

Đao Tiên, phách Đao Đạm Thai Phá, cầm đao: Kỳ Lân Nha. Quỷ Đao Trích Nguyệt Quân, cầm đao: Âm Dương. Ôn Nhu Đao Tô Vũ Lạc, cầm đao: Trì Lạc.

Nam Quyết vẫn là ba vị Đao Tiên, nhưng người quen thuộc với Kim Bảng đều phát hiện, Ôn Nhu Đao vẫn là Ôn Nhu Đao nhưng tên đã từ Diệp Bích Hà biến thành Tô Vũ Lạc, xem ra vị kỳ nữ đao khách kia đã chết, còn vị Tô Vũ Lạc này chắc là đệ tử quan môn trong truyền thuyết của nàng.

Trong lòng Tư Không Trường Phong hơi động, vị đệ tử quan môn kia được Diệp Bích Hà thu nhận tám năm trước, hôm nay tuổi mới hơn hai mươi mới đúng, sao đã được xếp vào Bách Binh bảng?

Những cái tên phía dưới không được danh chấn thiên hạ như bên trên, cũng không ai mang danh tiên nữa. Cho tới cái tên cuối cùng.

Tửu Tiên - Bách Lý Đông Quân. Binh khí: nắm đấm, và mọi thứ.

Cầm kiếm có thể thành Kiếm Tiên, vung đao có thể thành Đao Tiên, nhưng thích dùng hai nắm đấm, tuy được liệt vào Bách Binh bảng nhưng phải dùng danh hiệu Tửu Tiên.

“Rượu có thể tăng can đảm, xốc lại thần trí, sao không thể coi đó là binh khí?” Năm đó Bách Lý Đông Quân hỏi Cơ Nhược Phong như vậy.

Xem ra Cơ Nhược Phong đã nghiêm túc nhớ những lời này.
Bảng thứ hai trong Kim Bảng tên là Lương Ngọc bảng. Chỉ những đệ tử trẻ tuổi trong các môn phái mới được vào bảng, chỉ có tám danh ngạc, hết sức quý giá. Hơn nữa nếu tuổi tác trên hai mươi lăm thì không còn cơ hội vào bảng. Cho nên đây là bảng mà mỗi thiếu niên anh hùng đều khao khát được đề danh, năm xưa Lôi Oanh, Lôi Vân Hạc, Lý Hàn Y, Tư Không Trường Phong, Bách Lý Đông Quân đều từng đứng trong Lương Ngọc bảng.

Không ít đệ tử Tuyết Nguyệt thành đã nghe tin chạy tới, mỗi người đứng sau lưng Tư Không Trường Phong, nhìn về phía xa, muốn xem có tên mình hay không.

Như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng những đệ tử trẻ tuổi kia, đệ tử Bách Hiểu đường tới đưa bảng chậm rãi đọc Lương Ngọc bảng ra.

“Hạng tám Lương Ngọc bảng, đệ tử Tuyết Nguyệt thành, Lạc Minh Hiên.”

Không ngờ cái tên được đọc ra đầu tiên lại là đệ tử Tuyết Nguyệt thành. Lạc Minh Hiên vừa về thành đang đứng đằng sau chăm sóc Lý Hàn Y giúp Doãn Lạc Hà, lúc này nghe được tên mình lập tức hưng phấn gào lớn: “Sư phụ, là ta, là ta đấy! Ta được vào Lương Ngọc bảng rồi.”

Doãn Lạc Hà cười lắc đầu: “Xếp hạng cuối, có gì mà vui.”

“Hạng bảy Lương Ngọc bảng, đệ tử Tuyết Nguyệt thành, Tư Không Thiên Lạc.”

Thần sắc Tư Không Trường Phong không thay đổi, những đệ tử sau lưng xì xào bàn tán: “Thiên Lạc sư tỷ thật lợi hại.”

“Hạng sáu Lương Ngọc bảng, đệ tử núi Thanh Thành, Lý Phàm Tùng.”

Vô Tâm khẽ mỉm cười, nhớ lại thiếu niên khá giống Nho Kiếm Tiên kia, hôm nay hắn lại nhận được một cơ duyên Kiếm Tiên nữa, chắc sau này kiếm thuật sẽ càng ngày càng tinh xảo.

“Hạng năm Lương Ngọc bảng, đệ tử Tuyết Nguyệt thành, Lôi gia bảo, Kiếm Tâm trủng, Lôi Vô Kiệt.”

“Danh hiệu rõ là dài.” Vô Tâm bĩu môi.

“Lôi sư đệ cũng được liệt vào Lương Ngọc bảng? Còn xếp trên cả Thiên Lạc sư tỷ, ghê gớm thật.” Một đệ tử ăn bánh bao mừng rỡ nói.

“Thế còn đại sư huynh thì sao? Chắc chắn đại sư huynh xếp trên hai người bọn họ, chẳng lẽ là hạng nhất?” “Hạng tư Lương Ngọc bảng, đệ tử Đường môn, Đường Trạch.”

Lúc này ngay cả Tư Không Trường Phong cũng ngây ra một chút, Vô Tâm nhướn mày, nhớ ra điều gì đó.

Nhưng các đệ tử Tuyết Nguyệt thành đều lấy làm khó hiểu: “Ai là Đường Trạch? Đường môn có người như vậy từ bao giờ? Chưa từng nghe nói.”

“Hạng ba Lương Ngọc bảng, đệ tử Tuyết Nguyệt thành, Đường Liên.”

“Là đại sư huynh! Nhắc tới đại sư huynh rồi! Nhưng sao mới hạng ba?” Các đệ tử ồ lên.

Nhưng Tư Không Trường Phong lại nghe được nhiều ý hơn. Trước khi đọc tên Lôi Vô Kiệt hắn liệt kê tới ba môn phái sư thừa, còn trước tên Đường Liên chỉ có ba chữ Tuyết Nguyệt thành. Xem ra Bách Hiểu đường biết rất nhiều.

“Hạng nhất Lương Ngọc bảng, đệ tử Vô Song thành, Vô Song.”

Hạng nhất Lương Ngọc bảng? Vô Song thành?”

“Không thể nào!” Có người kinh ngạc hô.

“Đoạn trước mới đọc đến hạng ba mà? Sao đột nhiên đọc sang hạng nhất? Bảng sai rồi à?” Có người không hiểu.

Vô Tâm nhớ lại thiếu niên ôm hộp kiếm, khẽ gật đầu. Đúng là hắn đủ tư cách xếp hạng trước Đường Liên.

Lại thấy đệ tử Bách Hiểu đường dừng lại một chút rồi đọc tiếp: “Hạng nhất Lương Ngọc bảng, đệ tử Thiên Ngoại Thiên, Diệp An Thế.”

Mọi người lại xôn xao, hóa ra không có hạng hai là vì có hai người cùng xếp hạng nhất. Lương Ngọc bảng xếp hai người ngang nhau, đây là chuyện trước nay chưa từng có. Hơn nữa...

“Mẹ nó đây là ai?” Có đệ tử nói ra tiếng lòng của mọi người.

“Đúng vậy, mẹ nó đây là ai?” Có người đồng ý hỏi theo.

Vô Tâm thở dài, thầm nhủ, con mẹ nó là ta.

Lương Ngọc bảng tổng cộng có tám người, Tuyết Nguyệt thành chiếm bốn, không hổ là giang hồ đệ nhất thành. Điểm tì vết duy nhất là có hai người xếp trên Tuyết Nguyệt thành. Mặc dù Vô Song thành chỉ có một người, nhưng có lúc hạng nhất còn đại diện càng nhiều so với số lượng.

Trong lúc mọi người đang xì xào bàn tán, đệ tử Bách Hiểu đường đột nhiên nói: “Quan Tuyệt bảng.”

"Quan Tuyệt bảng!"

Tư Không Trường Phong thu cuộn sách lại: “Cơ Nhược Phong điên rồi à?”

Quan Tuyệt bảng là bảng thứ ba trong Kim Bảng, cũng là bảng cuối cùng, nhưng hơn mười năm trước, Cơ Nhược Phong đã niêm phong bảng này lại!

Chương 254: Kim bảng luận võ danh (2)

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Ý của Quan Tuyệt bảng, là có một không hai thiên hạ.

Nếu Bách Hiểu đường nguyện theo cách giải thích đơn giản như vậy, thế thì Quan Tuyệt bảng cũng giống như Lương Ngọc bảng, chỉ rõ ra thứ hạng nhất, nhì, ba, có điều phạm vi đánh giá mở rộng tới tất cả các môn phái, các đệ tử. Nhưng bảng như vậy quá tuyệt đối, khiến người ta khó lòng tin phục.

Bởi Quan Tuyệt bảng xuất hiện hạng nhất tức là sẽ có hạng nhì.

Thân là hạng nhì mà muốn chiếm ngôi hạng nhất, là hạng nhất sẽ phải đối mặt với sự khiêu chiến của toàn bộ thiên hạ.

Sau khi Cơ Nhược Phong tiếp nhận Bách Hiểu đường, hắn đích thân niêm phong bảng này. Lần này mở ra là vì điều gì? Chẳng lẽ tranh luận thiên hạ đệ nhất bao năm qua tới đây là kết thúc?

Bản dịch do nhóm Lãng Nhân Môn thực hiện, muốn đọc chương nhanh thì vui lòng liên hệ chính chủ tại fanpage fb hoặc diễn đàn bạch ngọc sách, chanh thiu các bạn ~

Tư Không Trường Phong nhìn đệ tử của Bách Hiểu đường, nói: “Trong Bách Hiểu đường ngươi có địa vị gì?”

Đệ tử kia cung kính cúi đầu: “Bách Hiểu đường ngoại trừ đường chủ ra, không phân chia địa cao thấp, chúng ta đều là những kẻ vân du trong giang hồ này. Nếu Tư Không Trường Phong không muốn ta nói ra Quan Tuyệt bảng, vậy ta không nói là được.Chỉ có điều Kim Bảng đã truyền tới các môn phái, toàn bộ thiên hạ sẽ nhanh chóng biết thôi.”

“Được.” Tư Không Trường Phong phẩy thương trong tay một cái, thân thương chìm một nửa vào trong đất, hai tay hắn khoanh trước ngực. “Ngươi đọc đi.”

“Nhóm thứ tư trong Quan Tuyệt bảng.” Đệ tử kia chậm rãi đọc.

Quan Tuyệt bảng tổng cộng chia làm bốn nhóm, nhóm thứ tư bốn người, nhóm thứ ba ba người, nhóm thứ hai hai người, đứng đầu một người. Có thể bước lên Quan Tuyệt bảng là mười người thật sự đứng đầu Kim Bảng. Tất cả đệ tử nín thở chờ đợi. Đương nhiên Quan Tuyệt bảng này sẽ không có tên bọn họ, nhưng điều mọi người quan tâm nhất vẫn là bảng này. Bảng bị niêm phong mười mấy năm giờ được mở lại, ai cũng muốn biết rốt cuộc những cao thủ khuấy đảo phong vân trong giang hồ có thứ hạng ra sao. Chuyện này còn khiến người ta tò mò hơn có được tề danh trong Lương Ngọc bảng hay không.

“Nhóm thứ tư trong Quan Tuyệt bảng, Nhan Chiến Thiên, Đạm Thai Phá, Tạ Tuyên, Ly Thiên.”

Nộ Kiếm Tiên - Nhan Chiến Thiên, Bá Đao - Đạm Thai Phá, Nho Kiếm Tiên - Tạ Tuyên. Ba cái tên này đều rất quen thuộc, chỉ có điều Sát Nhân Vương - Ly Thiên hành tung bất định cũng được liệt kê trong bảng, theo như đồn đại hắn đã chết, xem ra Bách Hiểu đường đã xác nhận tin tức này là giả.

“Nhóm thứ ba trong Quan Tuyệt bảng, Tư Không Trường Phong, Trích Nguyệt Quân, Đường Liên Nguyệt.”

Sau lưng vang lên tiếng hoan hô của các đệ tử Tuyết Nguyệt thành.

Thương Tiên mạnh đến mức nào, rất nhiều người bàn tán nhưng không ai nói rõ được. Cơ Nhược Phong từng nói sức mạnh của người dùng thương trong thiên hạ, một mình Tư Không Trường Phong chiếm tám phần. Nhưng trên giang hồ, người dùng thương vốn đã ít hơn so với người dùng đao dùng kiếm. Nếu hắn mạnh, nhưng mạnh đến mức nào thì không ai biết. Hiện giờ ít nhất cũng có một kết luận, hắn mạnh hơn so với Nộ Kiếm Tiên, Nho Kiếm Tiên. Còn Trích Nguyệt Quân, vị Đao Tiên Nam Quyết với khinh công tuyệt đỉnh, đao pháp quỷ dị, không ngờ còn được xếp hạng cao hơn người từng là số một Nam Quyết, Đạm Thai Phá. Còn người thứ ba, Đường Liên Nguyệt. Đã lâu rồi không ai nhắc tới tên hắn, tới nay có người đọc đến, mọi người mới thấy, Bách Hiểu đường vẫn không quên người trẻ tuổi từng được Đường môn kỳ vọng rất cao này.

Tư Không Trường Phong mỉm cười nói: “Ta còn tưởng mình nắm hạng đầu cơ.”

Vô Tâm nhún vai một cái: “Thương Tiên tiền bối cũng để ý tới thứ hạng trong Kim Bảng ư? Ta còn tưởng tới cảnh giới của tiền bối là có thể siêu thoát thế tục, bất kể danh lợi cơ.

“Nếu ngươi từng gặp Cơ Nhược Phong, ngươi cũng sẽ hứng thú với đánh giá của hắn.” Tư Không Trường Phong thản nhiên nói: “Không ai có thể bỏ qua lời của hắn, đại sư huynh cũng không thể, Cô Kiếm Tiên một mình sống trong một thành cũng không thể.”
“Nhóm thứ hai trong Quan Tuyệt bảng, Lạc Thanh Dương.”

Thương tiên vừa nhắc tới hắn, cái tên Lạc Thanh Dương đã được đọc ra. Các đệ tử sau lưng bắt đầu bàn tán xì xào, ngay cả thần sắc Tư Không Trường Phong cũng hơi đổi. Nếu Lạc Thanh Dương đứng trong nhóm thứ hai, như vậy rõ ràng hắn đã không thể là đệ nhất thiên hạ. Cho nên đệ nhất thiên hạ quả đúng là Bách Lý Đông Quân của Tuyết Nguyệt thành? Nhưng chẳng lẽ trong thiên hạ còn người nào có thể sánh vai với Cô Kiếm Tiên?

Chẳng lẽ là nhị thành chủ Tuyết Nguyệt thành, Lý Hàn Y? Nếu đúng là cô ấy, vậy ba vị thành chủ Tuyết Nguyệt thành chia ra chiếm ba hạng đầu, đúng là chuyện đáng ca tụng.

“Nhóm thứ hai trông Quan Tuyệt bảng, Bách Lý Đông Quân.”

Đệ tử của Bách Hiểu đường gằn từng chữ một, mỗi chữ đều nói rất rõ ràng. Nhưng những đệ tử Tuyết Nguyệt thành đứng ở đây vẫn cho rằng mình nghe lầm.

“Hắn nói là nhóm thứ hai, Bách Lý Đông Quân?”

“Hình như thế, đúng là nhóm thứ hai, Bách Lý Đông Quân.”

“Không thể nào, phải là hạng nhất chứ!”

“Đọc sai rồi à?”

“Chẳng lẽ lần này nhị thành chủ đột phá cảnh giới, vượt qua đại thành chủ?”

Vô Tâm quay đầu lại nhìn về phía Tư Không Trường Phong, hắn biết Lý Hàn Y bị trọng thương, công lực đã tạm thời mất đi. Đừng nói đứng đầu Quan Tuyệt bảng, thậm chí không có tư cách vào bảng: “Thương Tiên tiền bối, chẳng lẽ vị trí đứng đầu bị vị đại tổng quản ở Thiên Khải cầm rồi?”

“Không biết.” Tư Không Trường Phong lắc đầu: “Đừng nói đứng đầu Quan Tuyệt bảng, trong Thiên Khải thành, hắn có xếp hạng đầu hay không cũng là ẩn số.”

“Hay là giam chính của Khâm Thiên giám Tề Thiên Trần?” Vô Tâm suy nghĩ một chút rồi nói. “Không thể nào. Bất cứ ai trong Thiên Khải thành đều không thể vào bảng. Quy của của Kim Bảng là chỉ bàn về dân dã, không nói tới triều đình. Bất cứ cao thủ nào trong triều đều không vào bảng, nếu không những thiên sư, đại tổng quản, lão thái giám trong hoàng lăng sẽ không chịu ngồi yên.” Tư Không Trường Phong giải thích.

“Lão thái giám trong hoàng lăng?” Vô Tâm kinh ngạc.

“Mỗi thời đại đều có Ngũ Đại Tổng Quả, vậy ngươi nghĩ Ngũ Đại Tổng Quản cùng thời với tiên đế chết rồi ư? Bọn họ bị phái tới bảo vệ lăng mộ. Đây là quy định mà hoàng đế khai quốc của Bắc Ly lập ra để đề phòng hoạn quan nhiễu loạn triều đình.” Tư Không Trường Phong nhìn đệ tử Bách Hiểu đường: “Đừng thừa nước đục thả câu. Đọc bảng đi.”

“Để ta nghe xem trong mắt Cơ Nhược Phong, ai mới là đệ nhất thiên hạ?”

“Đứng đầu Quan Tuyệt bảng, Mạc Y.” Đệ tử Bách Hiểu đường đọc cái tên cuối cùng.

Toàn trường tĩnh lặng.

Tư Không Trường Phong cau mày suy tư.

Vô Tâm lắc đầu tỏ ý nghi hoặc.

Các đệ tử Tuyết Nguyệt thành không ồn ào như lúc nghe thứ hạng Lương Ngọc bảng nữa, mặc dù tâm trạng của bọn họ cũng hệt như khi nghe tên hạng nhất Lương Ngọc bảng.

Con mẹ nó đây là ai?

Một lúc lâu sau mới có người không nhịn được nhỏ giọng nói: “Mạc Y, là ai vậy?”

“Đúng vậy, Mạc Y là ai?”

“Chẳng lẽ là cao nhân ẩn thế nào?”

“Ta cũng chưa từng nghe nói, liệu tam thành chủ có biết không?”

“Vì sao nhị thành chủ không được vào bảng?”

Tiếng nghi ngờ càng lúc càng vang, cuối cùng tất cả mọi ánh mắt nghi hoặc đều nhìn về phía Tư Không Trường Phong.

Tư Không Trường Phong cười khổ một cái, đành hỏi đệ tử Bách Hiểu đường: “Thế thì, Mạc Y là ai vậy?”

Hóa ra ngay cả tam thành chủ Tư Không Trường Phong cũng chưa từng nghe tới cái tên này.

Thế thì người này, dựa vào cái gì mà đứng đầu thiên hạ?

Chương 255: Kim bảng luận võ danh (3)

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Tư Không Trường Phong nghiêm túc nhìn đệ tử Bách Hiểu đường, nhưng đệ tử Bách Hiểu đường trả lời lại cũng rất nghiêm túc: “Không biết.”

“Bảng này do đường chủ định ra, thế nhưng đường chủ không giải thích với chúng ta Mạc Y trên bảng là ai.”

Tư Không Trường Phong xoay người, cầm trường thương, chậm rãi nói: “Ta hiểu rồi.”

“Đường chủ còn bảo ta nhắn riêng với Tuyết Nguyệt thành. Ông ấy nói nếu Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên không bị thương nặng, chắc chắn sẽ vào được Quan Tuyệt bảng.”

“Bị thương, nhị thành chủ bị thương nặng?” Những đệ tử kia tuy thấy Lý Hàn Y hôn mê bẩt tỉnh nhưng không ngờ thương thế lại nghiêm trọng đến vậy.

“Biết rồi, bảo hắn có rảnh thì tới gặp ta.” Tư Không Trường Phong đi thẳng về phía trước.

Khi cuộn sách Kim Bảng tới Tân Bách Thảo, vô số đại gia trong giang hồ cũng nghênh đón những sứ giả đội mũ rộng vành tương tự.

Chưởng môn thay mặt hiện tại của Lôi môn, Lôi Vân Hạc cầm tờ danh sách, ngón tay gõ nhẹ lên bàn nhìn vị đệ tử Bách Hiểu đường bên dưới: “Vì sao trên Quan Tuyệt bảng không có tên ta?”

Đệ tử kia uống một hớp trà, kính cẩn trả lời: “Đường chủ nói, Lôi tiền bối hạ cảnh đã lâu, bây giờ trở lại Tiêu Dao Thiên Cảnh, ngày đó trên núi Thanh Thành còn đánh ngang tay với Triệu Ngọc Chân. Có điều lúc đó Triệu Ngọc Chân còn lưu thủ mà tiền bối đã dùng toàn lực. Thế nhưng trở lại đỉnh cao đã là tất nhiên, chỉ cần có thời gian, không nói Quan Tuyệt bảng, chắc chắn sẽ đứng trong ba hạng đầu.”

“Nói thì dễ nghe lắm. Thế nhưng trên Quan Tuyệt bảng, Tuyết Nguyệt thành có hai người, Đường môn có một người, Lôi gia bảo ta lại chẳng có ai, thế chẳng phải mất mặt à?” Sắc mặt Lôi Vân Hạc vẫn rất bình tĩnh, không nhìn ra vui buồn gì.

“Đường chủ còn nói, nếu bàn về thực lực Lôi Oanh tiền bối cũng có thể xưng Kiếm Tiên. Chỉ có điều tiền bối ấy thiếu một thanh kiếm tốt cho nên không vào được Bách Binh bảng và Quan Tuyệt bảng.”

“Ồ, nói vậy đáng ra Lôi gia bảo phải có hai người trong Quan Tuyệt bảng. Thế nhưng thiên hạ này trừ ngươi và ta, có ai biết cơ chứ? Vẫn là mất mặt thôi.” Lôi Vân Hạc thở dài: “Chẳng hay bao giờ Kim Bảng mới đổi bảng đây?”

“Ba tháng nữa.” Đệ tử Bách Hiểu đường chậm rãi đáp.

Lôi Vân Hạc nhướn mày: “Ba tháng nữa? Lần đổi bảng này đã kéo dài suốt bốn năm cơ mà?”

“Đường chủ nói vậy.”

Lôi Vân Hạc vẫn gõ bàn không nhanh không chậm, nhẹ giọng nói: “Xem ra phải tới nhà thông gia vì tiểu tử kia rồi.”

“Có điều tên Mạc Y kia rốt cuộc là ai?”

Trong một gian miếu nhỏ nơi rừng núi hoang vắng, một nho sĩ trung niên mặc áo trắng đang ngồi đó đọc sách uống trà. Một tiểu đạo đồng ngồi bên cạnh nhắm mắt dưỡng khí, trong sân là một thiếu niên cầm kiếm gỗ đào đang luyện kiếm, mồ hôi đầm đìa. Đột nhiên mũi kiếm của hắn quay sang, chỉ thẳng vào cửa miếu: “Ai?”

Một người đội nón lá cầm một quyển sách màu vàng đang đứng đó.

Tạ Tuyên buông sách xuống: “Bách Hiểu đường?”

Lý Phàm Tùng nghe được cái tên này, lại nhìn cuộn sách màu vàng trong tay người đó, đột nhiên nghĩ tới một cái tên đã lâu không nghe thấy: “Kim Bảng?”

Người nọ gật đầu, đưa Kim Bảng tới.

Lý Phàm Tùng đi tới bên cạnh Tạ Tuyên và Phi Hiên, mở cuộn sách ra, đọc một hồi rồi hưng phấn nói: “Ta, ta, ta, ta vào Lương Ngọc bảng!”

Phi Hiên nhìn một cái, khinh thường: “Có gì đặc biệt đâu, Lôi Vô Kiệt nhà người ta còn xếp trước ngươi kia kìa.”

Lý Phàm Tùng đọc tới đầu danh sách, thấy vị trí hạng nhất đề tên Vô Tâm, kinh ngạc một hồi: “Hòa thượng lần trước lợi hại đến vậy à, còn đứng trước đại đệ tử của Tuyết Nguyệt thành. Còn Vô Song của Vô Song thành, chưa từng nghe nói. Đợi đã, đợi đã, còn chưa xong. Quan Tuyệt bảng! Lần này có Quan Tuyệt bảng!”

Ngay cả Tạ Tuyên cũng không nhịn được nhìn sang: “Cơ Nhược Phong mở lại Quan Tuyệt bảng à?”

“Sư phụ, sư phụ ngài vào Quan Tuyệt bảng rồi! Trong nhóm thứ tư!” Lý Phàm Tùng hưng phấn nói. Thế nhưng Tạ Tuyên hoàn toàn không nhìn tới tên mình mà trực tiếp xem tới cuối cùng, miệng lẩm bẩm: “Nhóm thứ hai trên Quan Tuyệt bảng là Bách Lý Đông Quân và Lạc Thanh Dương. Hạng nhất Quan Tuyệt bảng là MẠC Y. Mạc Y này là ai?”

Một quán rượu trống rỗng, một người đội nón lá ngồi trong đó uống rượu, bên cạnh hắn đặt một thanh kiếm lớn. Một canh giờ trước quán rượu này còn hết sức huyên náo, nhưng lúc này lại cực kỳ yên tĩnh. Ngoại trừ chưởng quỹ và tiểu nhị đang nơm nớp lo sợ, trong quán rượu không còn ai khác.

Cho tới lúc một người đội mũ rộng vành bước vào.

Chưởng quỹ vội vàng tiến tới khuyên can: “Khách quan, hôm nay quán tạm thời...”

Người nọ không để ý tới hắn, đi thẳng về phía người đàn ông đang uống rượu trong góc, ngồi xuống trước mặt hắn: “Nộ Kiếm Tiên - Nhan Chiến Thiên.”

Nhan Chiến Thiên không ngẩng đầu lên: “Người có tin ta giết ngươi hay không?”

Người nọ lại gật đầu một cái: “Đường chủ nói ngài không có nhiều bạn, nhưng ông ấy coi như một người.”

“Tên kia còn sống à? Hắn tìm ta có chuyện gì?” Nhan Chiến Thiên không phản bác.

Người nọ đặt một quyển sách gấm màu vàng lên bàn: “Đã ra Kim Bảng, tới báo cho tiền bối.”

Cuối cùng Nhan Chiến Thiên cũng ngẩng đầu, giơ tay cầm Kim Bảng. Hắn mở ra, đọc lướt qua rồi cười lạnh một tiếng.

Phá Quân kiếm lập tức rời vỏ.

Cũng lập tức vào vỏ.

Kim Bảng đã hóa thành mảnh vụn.

Đệ tử của Bách Hiểu đường đứng dậy, cúi đầu nói: “Tiền bối, cáo từ.” Sau đó xoay người rời khỏi.

“Đứng lại.” Nhan Chiến Thiên gọi hắn lại, giọng nói đã mang theo sát ý mơ hồ: “Mạc Y là ai?”

Vùng đất hoang vu phía tây.

Một sa mạc kéo dài cả trăm dặm. Nơi đó có một tòa thành trống ngạo nghễ, rất ít người được bước vào tòa thành này, cho dù tới dưới chân thành cũng phải có dũng khí rất lớn.

Có một người một ngựa đang đứng đó, cửa thành không đóng, thực ra đã lâu rồi tòa thành này không có cửa. Nhưng hắn không định đi vào. Không được thành chủ cho phép, không ai dám tự ý bước vào tòa thành này, cho dù là Tửu Tiên - Bách Lý Đông Quân cũng không ngoại lệ.

Một lúc lâu sau, một người cao gầy mặc áo bào màu xám tro đi ra, bên hông của hắn treo một thanh kiếm rất dài. Thanh kiếm này không được liệt vào kiếm phổ, nhưng còn nổi tiếng hơn rất nhiều thanh kiếm trong kiếm phổ -- trường kiếm Cửu Ca. Người này đương nhiên là Cô Kiếm Tiên - Lạc Thanh Dương.

Người tới thăm ném Kim Bảng trong tay tới, Lạc Thanh Dương giơ tay tiếp lấy, từ từ mở ra rồi tiện tay thu lại, đi vào trong thành. Người tới cũng lập tức quay đầu ngựa, rời khỏi tòa thành này.

Từ đầu đến cuối, hai người không nói một câu.

Thiên Khải thành.

Kim Bảng không bình phẩm về triều đình Thiên Khải, thế nhưng triều đình Thiên Khải vẫn thấy rất hứng thú với Kim bảng. Sứ giả của Bách Hiểu đường không bước vào Thiên Khải nhưng bản sao Kim Bảng được lưu truyền trong Thiên Khải từ lâu. Nó được đưa vào phủ Lan Nguyệt Hầu, được đưa vào Hồng Lư Tự, thậm chí được đưa vào hoàng cung, cũng được đưa vào Khâm Thiên giám.

Trong tay Tề Thiên Trần là một tờ Kim Bảng.

Hắn nhớ lại một số chuyện, một số chuyện vốn đã sắp quên.

Khi đó hắn vẫn còn là thiếu niên, dạo chơi bốn phía cùng sư phụ cao tuổi. Trên đường, trong một tòa thành huyện nhỏ, hắn thấy một đứa trẻ. Một đứa trẻ ngồi ở đó, bên cạnh là một tấm bảng, phía khác là một bọc chăn bông, trên bảng viết sáu chữ đơn giản: “Bán mình mai táng người thân.”

Nghe người ngoài nói, trong bọc chăn bông kia là em gái của đứa trẻ, đã bị bệnh chết. Nó muốn mai táng cho em gái nhưng lại không có tiền nên muốn bán mình, dùng tiền đó để chôn cất em gái. Nhưng năm đó mất mùa, lưu dân ở khắp nơi, nếu là con gái, mua lấy nuôi mấy năm còn có thể bán vào kỹ viện trong thành, nhưng đây lại là một bé trai, mua về còn thành gánh nặng. Tuy rất nhiều người đi ngang qua nhưng không ai tới nói chuyện với đứa bé này.

Bé trai kia đứng đó, ngẩng đầu, có vẻ rất cô độc.

Sư phụ dừng bước, Tề Thiên Trần nghi hoặc. Đoạn đường vừa qua họ đã thấy rất nhiều lưu dân, vô số người còn thê thảm hơn thế này. Còn sư phụ tu theo đại đạo, khó khăn phàm trần bình thường đâu lọt vào mắt ông? Sư phụ nhìn một lúc lâu, cuối cùng gật đầu: “Căn cốt thật tốt.”

Hóa ra sư phụ coi trọng tư chất tu đạo của đứa bé.

Sư phụ từ từ bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt đứa bé. Ngày hôm đó sư phụ mặc đạo bào màu tím của thiên sư, toàn thân không dính một hạt bụi, lại thêm râu tóc bạc trắng, trong mắt người thường chẳng khác nào thần tiên. Bé trai kia nhìn ông, ánh mắt trong trẻo: “Ngài là... thần tiên à?”

“Ta không phải thần tiên, ta chỉ là một người bình thường.” Sư phụ lạnh lùng nói.

“Lão tiên sinh, ngài muốn mua ta à?” Bé trai kia hỏi tiếp.

“Ta có thể giúp ngươi chôn cất em gái ngươi, nhưng ta sẽ không mua ngươi. Có điều ngươi phải làm đồ đệ của ta, đi theo ta tu đạo.”

“Tu đạo? Là tu thành thần tiên à?”

“Cái này không đúng, nhưng ngươi còn nhỏ, tạm thời cứ hiểu như vậy đi.”

“Nghe nói đạo sĩ rất lợi hại, sau này ta tu đạo được rồi, có thể cứu em gái ta về không?”

“Ta không làm được, cũng chưa từng thấy ai làm được. Nhưng sau này có thể ngươi sẽ lợi hại hơn ta, hơn nữa còn lợi hại hơn rất nhiều. Ta không bằng ngươi, đương nhiên không có tư cách nói có thể hay không thể.”

“Được.” Bé trai kia gật đầu một cái: “Ta đồng ý với ngươi.”

Cuối cùng sư phụ mỉm cười, ông giơ tay vuốt ve mái tóc rối tung bẩn thỉu của bé trai, một hành động rất hiếm thấy: “Được, từ nay trở đi, ngươi là đệ tử của ta. Ngươi tên là gì?”

___

Hôm nay có 1 bạn donate cho nhóm, nhưng không có tên nên mình không rõ là ai, nếu bạn đọc được tin này thì cho mình xin mail để gửi ebook full nha ^^

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau