THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 246 - Chương 250

Chương 246: Nguyên tắc của hải tặc

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Lang Gia Vương đã chết năm năm, cho dù từng là cái tên nổi danh nhất trên đại lục thì giờ cũng bắt đầu bị người ta quên lãng. Khi nói tới Lang Gia Vương, luôn mang theo ý cảnh còn người mất.

Người từng là vương gia oai hùng trở thành kẻ mưu phản, ngay cả những sự tích anh dũng cũng trở thành cấm kỵ.

Còn những chiến sĩ uy vũ cũng theo đó biến mất trong dòng sông lịch sử. Thiên Khải Tứ Thủ Hộ phát huy tác dụng quan trọng trong loạn bát vương, Ngân Y tướng quân Lôi Mộng Sát dũng mãnh vô song khi viễn chinh ở Nam Quyết, cùng với tam thần tướng của trung quân Bắc Ly. Những cái tên này đã lâu rồi không được ai nhắc tới. Chỉ có Kim Giáp tướng quân Diệp Khiếu Ưng vẫn sống động trong triều đình, chứng minh cho sự tồn tại của thời đại đó.

Cho nên gặp được ba vị cựu thần tướng ở đây là chuyện khiến người ta rất phấn chấn. Mộc Xuân Phong sắc mặt mong chờ muốn tiến tới trò chuyện nhưng không biết vì sao ba vị thần tướng có vẻ không mấy hứng thú. Vương Phách Xuyên nhìn Tư Không Thiên Lạc cùng cây trường thương trong tay cô: “Ngân Nguyệt thương, lâu rồi không gặp. Phụ thân ngươi đã từng truyền thương pháp cho ta.”

“Ta đã thấy.” Vừa rồi Tư Không Thiên Lạc đọ thương cùng với Vương Phách Xuyên, đương nhiên đã nhận ra: “Ngươi và phụ thân ta rất thân quen.”

“Không quen thân lắm. Lần đầu ta thấy phụ thân ngươi là trong Điêu Lâu Tiểu Trúc ở Thiên Khải thành. Ngày đó ta đang uống rượu, thuận tiện bàn luận chút vấn đề về thương pháp. Phụ thân ngươi uống say túy lúy, còn nói chúng ta bốc phét. Bốn người chúng ta vốn định tới đánh hắn một trận, kết quả phụ thân ngươi lấy thanh Ngân Nguyệt thương ra, xuất ba thương là khiến ta tâm phục khẩu phục.” Vương Phách Xuyên cười một tiếng hiếm thấy, có lẽ nhớ lại những năm tháng mà mình chỉ nghe vài lời giễu cợt là muốn lao tới đánh người. “Sau đó tình cờ gặp nhau vài lần, mỗi lần đều được lợi rất nhiều. Chỉ có điều mỗi lần...”

“Mỗi lần làm sao?” Tư Không Thiên Lạc hỏi.

Tiếu Trảm Giang cầm song thương nói tiếp: “Mỗi lần đều muốn đánh phụ thân của ngươi một trận.”

Đương nhiên Tư Không Thiên Lạc cũng hiểu loại cảm giác này, cô gãi đầu một cái: “Không ngờ phụ thân còn từng tới Thiên Khải.”

Tiếu Trảm Giang và Vương Phách Xuyên nhìn nhau một cái, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc: “Ngươi không biết phụ thân ngươi từng tới Thiên Khải à?”

“Không biết.” Tư Không Thiên Lạc sắc mặt vô tội.

“Ngươi chưa từng nghe chuyện ngàn dặm đuổi thần thương, thần thương lui ngàn dặm à?” Vương Phách Xuyên hỏi dò.

Tư Không Thiên Lạc vẫn mang vẻ vô tội: “Không biết.”

Vương Phách Xuyên cười lớn một tiếng càng hiếm thấy: “Thú vị.”

“Có gì thú vị?” Tư Không Thiên Lạc không hiểu.

Vương Phách Xuyên không trả lời, chỉ nói: “Lúc nào về Tuyết Nguyệt thành, ngươi có thể tới hỏi phụ thân của ngươi.”

Tư Không Thiên Lạc quay sang hỏi Đường Liên: “Sư huynh, huynh có biết không?”

Đường Liên lại đứng nhìn Tiêu Sắt và Tiêu Lăng Trần ở một hướng khác: “Không biết bọn họ đang nói gì nhỉ?”

Mộc Xuân Phong cũng nhìn sang: “Một người từng là hoàng tử nổi tiếng nhất Bắc Ly, một người là người thừa kế của vương gia cường đại nhất. Ta cũng rất tò mò không biết bọn họ nói gì.”

Tiêu Sắt nói với Tiêu Lăng Trần: “Mấy lời ngươi vừa nói có câu không đúng.”
Quạt xếp trong tay Tiêu Lăng Trần ngừng lại: “Câu nào không đúng?”

“Chúng ta không gặp nhau đã năm năm rồi, không phải bốn năm.” Tiêu Sắt chậm rãi nói.

Tiêu Lăng Trần ngây ra một chút, ngay sau đó thở dài: “Ngươi vẫn nghiêm túc như vậy.”

“Đúng vậy, ta rất nghiêm túc. Cho nên ta có vài vấn đề luôn muốn hỏi ngươi.” Tiêu Sắt nói.

Tiêu Lăng Trần gật đầu: “Hỏi đi.”

“Năm xưa ngươi đi khỏi như thế nào?” Tiêu Sắt hỏi.

“Ngày Thiên Khải thành xảy ra bạo động, phụ vương mang ta ngồi một chiếc xe ngựa đi về phía cửa bắc, trên đường bị Bạch Hổ sứ ngăn cản. Phụ vương ngừng lại, không phản kháng, Bạch Hổ sứ bèn thả ta khỏi thành. Sau đó trên đường chạy trốn ta gặp được ba vị thần tướng nên mới thoát khỏi truy sát.” Tiêu Lăng Trần nói rất bình tĩnh, như đang kể lại chuyện của người khác.

“Vì sao đêm hôm đó đột nhiên vương thúc muốn rời thành, chẳng lẽ người muốn làm loạn thật? Chẳng lẽ trận hỏa hoạn đó là do vương thúc gây ra?” Tiêu Sắt hỏi.

“Ta không biết. Tất cả mọi chuyện đều xảy ra rất đột ngột.” Tiêu Lăng Trần tiếp tục phe phẩy cây quạt: “Mãi tới trước khi ra khỏi thành gặp ba vị thần tướng ta vẫn không biết vì sao mình lại bị đuổi giết, vì sao phụ thân ta lại bị Bạch Hổ sứ ngăn cản.”

“Theo như lời Hình bộ, Lang Gia Vương mưu toan làm phản, hôm đó cố ý gây rối tại Thiên Khải thành.” Tiêu Sắt chậm rãi nói.

“Đúng là nực cười, nếu phụ vương ta thật sự tạo phản. Như vậy cả nửa Bắc Ly cũng bị hủy diệt rồi. Một vụ náo loạn nho nhỏ trong Thiên Khải thành lại bị nói thành Lang Gia Vương mưu phản, rõ ràng là sỉ nhục phụ vương ta. Năm xưa toàn bộ Nam Quyết không ai đánh nổi phụ vương ta, đám Kim Ngô vệ trong Thiên Khải thành thì làm được gì?” Tiêu Lăng Trần cười nhạt.

Tiêu Sắt gật đầu: “Đúng vậy. Nhưng hoàng đế không nói gì, Lang Gia Vương cũng không nói gì.”

“Giống như...” Tiêu Lăng Trần nhìn Tiêu Sắt. Hai người đồng thanh nói: “Bọn họ đã hẹn trước.”

Tiêu Sắt thu ánh mắt lại: “Ta sẽ trở về Thiên Khải thành, khai mở bí mật này.”

Tiêu Lăng Trần thu cây quạt lại: “Vậy chúc ngươi thành công!”

Tiêu Sắt ngạc nhiên hỏi: “Ngươi không về Thiên Khải với ta à?”

“Đừng nói đùa, ngươi về Thiên Khải là phụng chiếu hồi kinh. Ta về Thiên Khải là đưa dê vào miệng cọp. Ta làm vương gia trên biển không tốt à, việc gì phải về chịu chết?” Tiêu Lăng Trần nói rất thẳng thắn.

“Ngươi làm hải tặc thật à?” Tiêu Sắt hỏi ra câu này, đám hải tặc không chuyện ác nào không làm trong truyền thuyết, thật sự do Tiêu Lăng Trần suất lĩnh?

Tiêu Lăng Trần “xì” một tiếng: “Ta đường đường là người thừa kế đời sau của đại đô hộ Bắc Ly, Lang Gia Vương, sao lại đi làm mấy chuyện giết người phóng hỏa ấy được? Chẳng qua ta thấy đám thuyền buôn kia thì tiện tay cướp ít bạc thôi, không giết người không phóng hỏa! Mặc dù ta là hải tặc nhưng cũng là hải tặc có nguyên tắc!”

Tiêu Sắt không nhịn được nói: “Nguyên tắc gì?”

Tiêu Lăng Trần cười nói: “Một khối bạc lớn, một đao chặt thành hai nửa. Ngươi một nửa, ta một nửa. Tất cả thuyền buôn, ta cướp một nửa.”

Tiêu Sắt gật đầu: “Nguyên tắc tốt.”

Tiêu Lăng Trần đột nhiên giơ tay: “Ngươi cũng đưa ta một nửa!”

Tiêu Sắt đánh văng bàn tay hắn sang một bên: “Ngươi biến đi!”

Tiêu Lăng Trần bất đắc dĩ thở dài: “Biết ngay là ngươi keo kiệt không chịu cho ta mà. Ta thì khác. Bổn vương rất hào phóng. Bổn vương sẽ nói cho ngươi một bí mật.”

Bí mật gì?

“Mấy ngày đó, có một người tới vương phủ Lang Gia Vương.”

“Ai?”

“Tổng quản Cẩn Tuyên công công.”

Tiêu Sắt hít một hơi: “Ta nhớ rồi.”

“Nếu ngươi muốn về Thiên Khải tra xét, có lẽ chỗ tổng quản Cẩn Tuyên công công là nơi thích hợp nhất. Nhưng người kia rất khó đối phó. Ngươi có đồng minh mạnh mẽ nào ở Thiên Khải không?” Tiêu Lăng Trần suy tư nói.

“Bây giờ không có, không có nghĩa là sau này không có.” Tiêu Sắt chậm rãi nói.

Chương 247: Ước hẹn Thiên Khải

Dịch: Lãng Nhân Môn

***

Nghe Tiêu Sắt nói xong, Tiêu Lăng Trần quay người sang, nhìn về phía đám người Lôi Vô Kiệt đang đứng đó nói chuyện, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười đầy ẩn ý: “Bọn họ?”

Tiêu Sắt không gật đầu nhưng cũng không phủ nhận.

“Không biết sau thế nào nhưng giờ trông như mấy kẻ ngu vậy.” Tiêu Lăng Trần đưa ra kết luận: “Nhất là tên áo đỏ kia kìa.”

Tiêu Sắt muốn mở miệng nhưng không biết nên phản bác thế nào.

“Đúng rồi, sao đột nhiên ngươi lại chạy ra biển? Chắc không phải phát hiện tung tích của ta đấy chứ?” Tiêu Lăng Trần thay đổi đề tài.

Tiêu Sắt xua tay: “Ngươi không cảm thấy ta có chỗ nào khác à?”

“Hơi thở của ngươi rất yếu.” Tiêu Lăng Trần giơ tay phải ra, kiểm tra mạch đập của Tiêu Sắt: “Ngươi bị bệnh à? Hơn nữa sao không cảm giác được nội lực của ngươi? Bị người ta đả thương à?”

“Khi ta rời khỏi Thiên Khải đã gặp Nhan Chiến Thiên. Sư phụ ngăn hắn lại nhưng hình như có người khác nhân lúc hai người giao thủ đánh lén ta. Bây giờ ẩn mạch của ta bị thương, không thể vận công.” Tiêu Sắt thu tay lại.

“Trong vùng biển sâu có người chữa được ẩn mạch của ngươi à?” Tiêu Lăng Trần hỏi.

Tiêu Sắt gật đầu: “Có lẽ thế. Chỉ là một khả năng.”

“Nếu là ngươi, như vậy cho dù khả năng này có nhỏ đến đâu đi nữa ngươi cũng sẽ đi. Người kia ở đâu?” Tiêu Lăng Trần trực tiếp hỏi.

“Đi về phía đông xa hơn đảo Tam Xà.” Tiêu Sắt đáp.

“Đảo Tam Xà à. Gần đây tốt nhất không nên tới chỗ đó.” Tiêu Lăng Trần thản nhiên nói.

“Sao vậy, bên kia có hải tặc hay quái vật biển?” Tiêu Sắt để ý tới thay đổi trong ánh mắt Tiêu Lăng Trần.

Tiêu Lăng Trần dùng ngón tay gõ nhẹ lên quạt: “Nơi đó có quan binh.”

“Quan binh?”

“Theo ta được biết, có một số thuyền quan bí mật chạy tới đó. Chiếc thuyền dài Trường Tùng của ngươi đúng là không tệ, nhưng nếu đối đầu với thuyền quan, e rằng không chiếm được lợi thế gì. Hơn nữa lúc đó ta còn cảm thấy hành động của bọn họ rất kỳ quái, rắn độc trên đảo đâu có tác dụng gì, chỉ có đám thương nhân liều mạng mới đến đó. Nhưng giờ suy nghĩ cẩn thận lại, không phải vì ngươi đấy chứ?”

“Ngươi nói là?” Tiêu Sắt khẽ cau mày.

“Gã mù với tên điên kia, dù thế nào đi nữa giờ bọn họ đều là vương gia.” Tiêu Lăng Trần không nói tiếp.

Tiêu Sắt trầm ngâm một chút, lập tức gật đầu: “Được.”

“Nếu có thể, ta sẽ đi cùng ngươi.” Tiêu Lăng Trần dừng một chút. “Thế nhưng bây giờ chưa phải lúc ta lộ diện. Lần tiếp theo ta lộ diện, ta hy vọng mình có thể trở lại Thiên Khải, đoạt lại thứ mình nên có.”

“Ta sẽ chờ ngươi ở Thiên Khải thành.” Tiêu Sắt chỉ nói một câu như vậy rồi quay người trở lại.

“Dùng thân phận gì?” Tiêu Lăng Trần thản nhiên hỏi.
“Có lẽ là hoàng đế.” Tiêu Sắt lạnh nhạt đáp.

“Nhưng ta cũng muốn làm hoàng đế.”

“Vậy để ngươi làm.”

Tiêu Sắt đi tới bên cạnh mọi người, Đường Liên nhìn Tiêu Lăng Trần, lại nhìn Tiêu Sắt: “Nói xong rồi à?”

Thần sắc của Tiêu Sắt không đổi: “Chẳng qua là mấy chuyện cũ mà thôi.”

“Lục hoàng tử.” Tiết Đoạn Vân đột nhiên nói: “Ngài muốn đi đâu?”

“Còn chưa tới lúc gặp lại.” Tiêu Sắt xoay người, nhìn những hải tặc trên biển, những người này đều từng là binh sĩ trung quân của Bắc Ly. “Năm xưa trung quân Bắc Ly không chỉ có bọn họ, khi các ngươi trở lại Bắc Ly, vung tay triệu tập, sẽ có rất nhiều người tới ủng hộ các ngươi.”

“Chúng ta biết.” Tiết Đoạn Vân gật đầu: “Chúng ta thiếu một mồi lửa.”

“Ta sẽ nhen lửa cho các ngươi.” Tiêu Sắt xoa mi tâm: “Sau khi ta điều tra rõ chân tướng năm xưa.”

“Đa tạ lục hoàng tử.” Tiết Đoạn Vân quỳ một chân xuống đất.

“Không cần cảm ơn ta. Nếu muốn cám ơn thì chờ ngày ngươi trở lại Thiên Khải đi.” Tiêu Sắt bước từ từ tới mạn thuyền, tung người nhảy một cái, trở lại thuyền Kim Thác.

Đường Liên và Tư Không Thiên Lạc không hề do dự, cũng tung người nhảy theo.

Lôi Vô Kiệt xoay người hành lễ với ba vị thần tướng, cũng định đi khỏi.

“Đi đường cẩn thận.” Tiêu Lăng Trần áo trắng phất phới, vung quạt xếp tựa người vào sàn thuyền, đột nhiên nói.

“Đương nhiên rồi.” Lôi Vô Kiệt gật đầu. “Ta tin ngươi, vì ngươi là con trai của tướng quân.” Tiếu Trảm Giang nói.

“Ta là Thiên Khải Thanh Long Thủ Hộ, xếp ở phương đông. Đứng đầu Tứ Thủ Hộ.” Lôi Vô Kiệt xoay người đi khỏi.

Mộc Xuân Phong là người không nỡ đi nhất, vốn hắn tưởng nhờ ơn Tiêu Sắt ít nhất cũng có thể ở lại uống một chén rượu, nào ngờ lại phải về nhanh như vậy, đành phải tự mời: “Ba vị thần tướng và... vị vương gia này, nếu không chê mời tới thuyền của ta uống một chén?”

Vừa dứt lời, một mũi tên bắn thẳng về phía mi tâm hắn. Tốc độ cực nhanh, không hề lưu lại đường sống.

Thế nhưng dù sao công lực của Mộc Xuân Phong cũng không yếu, danh kiếm Động Thiên Sơn trong tay phát động, đã chém rơi mũi tên kia xuống đất.

“Chúng ta là hải tặc, ngươi là thuyền buôn. Mời chúng ta lên thuyền, không sợ bị chém đầu treo ở mũi thuyền phơi thành thây khô à?” Tiêu Lăng Trần buông cung tên xuống cười lạnh nói.

Mộc Xuân Phong không hề do dự nữa, điểm mũi chân nhanh chóng lao về thuyền Kim Thác.

Tiết Đoạn Vân quay đầu nhìn về phía Tiêu Lăng Trần. Tiêu Lăng Trần nhún vai một cái: “Sở Hà muốn tới đảo Tam Xà.”

Tiết Đoạn Vân lắc đầu: “Không thể tới đảo Tam Xà.”

“Hắn có lý do không thể không đi.” Tiêu Lăng Trần thở dài đáp.

“Vậy ta cũng đi.” Tiết Đoạn Vân nắm trường đao bên hông.

“Ta bảo hắn ta sẽ không đi, ta không muốn bại lộ thân phận quá sớm. Khi lá cờ của Lang Gia Vương được phất lên, nó nên ở nơi khói lửa ngập trời ngoài Thiên Khải thành, chứ không phải ở biển khơi không ai hỏi đến.” Tiêu Lăng Trần lạnh nhạt nói.

“Nhưng chúng ta sẽ đi.” Tiết Đoạn Vân vẫn nói không nhanh không chậm.

Tiêu Lăng Trần cười một tiếng: “Đúng, đương nhiên phải đi rồi.”

“Ai bảo hắn là Tiêu Sở Hà cơ chứ.”

Tiết Đoạn Vân đột nhiên gầm lớn: “Xuất phát!”

Trở lại trên thuyền Kim Thác, cho dù suýt nữa trúng một mũi tên nhưng trong lòng Mộc Xuân Phong vẫn tràn ngập tiếc nuối: “Sao về nhanh vậy, không ngờ lại gặp được tam thần tướng mà mọi người vẫn đồn, đáng lẽ phải uống một chén chứ.”

Tư Không Thiên Lạc nhìn hắn một cái, thầm nghĩ có phải đầu óc tên này có vấn đề không, sao lại muốn uống rượu với hải tặc?

Đường Liên và Lôi Vô Kiệt lại nhìn Tiêu Sắt. Rõ ràng sau khi về thuyền Tiêu Sắt đã thay đổi một chút. Tiêu Sắt ngẩng đầu nhìn lên trời suy nghĩ một hồi lâu rồi mới xoay người, nhìn về phía Mộc Xuân Phong: “Mộc huynh, e rằng chúng ta phải tạm biệt trước thời hạn.”

Mộc Xuân Phong ngây ra hỏi: “Sao vậy?”

“Có lẽ phải để sau này trả lại rắn trên đảo Tam Xà. Có thể cho chúng ta mượn một chiếc thuyền nhỏ, để chúng ta tự đi không?” Tiêu Sắt chậm rãi nói.

“Ngươi điên rồi à?” Mộc Xuân Phong cau mày. “Bây giờ mà cho ngươi một chiếc thuyền nhỏ, bất luận tới đảo Tam Xà hay về đất liền, chỉ cần gặp gió trên biển, thuyền của các ngươi sẽ bị đánh tan. Sẽ chết.”

“Nhưng nếu chúng ta ở lại đây, tất cả mọi người trên thuyền đều sẽ chết.” Tiêu Sắt nhìn vào mắt Mộc Xuân Phong, gằn từng chữ một.

Chương 248: Giương cung bạt kiếm

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Trong mắt Lôi Vô Kiệt, Tiêu Sắt là một người chưa bao giờ yếu thế. Cho dù đối mặt với Thiên Diện Quỷ quỷ dị khó lường của Ám Hà, thậm chí hai gia chủ Tô Tạ giết người như ngóe, hắn cũng không hề lui bước. Nhưng lần này hắn lại nói rất nghiêm túc, nếu chúng ta ở lại trên chiếc thuyền này, tất cả mọi người trên thuyền đều sẽ chết.

Cho nên ngay Lôi Vô Kiệt cũng cảnh giác hẳn lên, rốt cuộc Tiêu Lăng Trần nói gì với hắn, phía trước sẽ có kẻ địch ra sao.

Nhưng Mộc Xuân Phong lắc đầu rất kiên định: “Không, không ai trong chúng ta chết cả.”

Tiêu Sắt khẽ cau mày, không nói gì.

“Hơn nữa.” Mộc Xuân Phong dừng một chút: “Ngươi đáp ứng ta, phải bắt con Thiết Lưu Ly kia. Nếu không có các ngươi sẽ rất khó khăn.”

“Chuyện tới nước này rồi còn quan tâm tới bệnh của huynh trưởng ngươi à?” Tiêu Sắt hỏi.

“Chuyện liên quan tới truyền thừa của Mộc gia ta, còn liên quan tới danh dự của Mộc gia ta. Không ai được cướp đồ trên thuyền của Mộc gia, bất luận hàng hóa hay là người. Điền chưởng quỹ!” Mộc Xuân Phong đột nhiên bỏ qua phong thái công tử thanh nhã kia, vung ống tay áo: “Treo cờ gia tộc!”

Mộc gia có hai lá cờ, một là cờ buôn, chính là lá cờ Phượng Hoàng Vu Phi. Một lá là cờ gia tộc, bên trên chỉ có một chữ vuông vức -- Mộc!

“Tuân lệnh.” Điền Mạc Chi không biết ở đâu chui ra cúi đầu đáp.

Đường Liên bước tới phía trước: “Làm sao bây giờ?”

“Mộc gia có niềm kiêu hãnh của Mộc gia, vậy ta xin nhận ân tình này của ngươi.” Tiêu Sắt dừng lại một chút: “Có lẽ còn khoảng ba ngày, chúng ta cần dưỡng sức.”

“Phía trước có tử chiến à?” Tư Không Thiên Lạc hỏi.

Tiêu Sắt gật đầu: “Cửu tử nhất sinh.”

“Ta có một ý tưởng, ta muốn thử xem.” Đường Liên đột nhiên nói.

“Ngươi vừa bước vào Tự Tại Địa Cảnh, nếu cưỡng ép vào Tiêu Dao Thiên Cảnh sẽ tẩu hỏa nhập ma.” Tiêu Sắt nhẹ giọng nói.

Đường Liên thở dài: “Nếu thật sự đến lúc đó cũng chẳng có cách nào khác.”

Tiêu Sắt ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, không biết đang nghĩ điều gì.

Lôi Vô Kiệt vuốt ve thanh kiếm trong ngực, như đang nghĩ gì đó.

Tư Không Thiên Lạc cắn môi một cái, muốn nói lại thôi.

Bọn họ đã gặp hiểm cảnh nhiều lần, nhưng lần này lại khác. Biển rộng mênh mông, sẽ không có các sư phụ tới cứu bọn họ. Lần này, bọn họ chỉ có thể dựa vào bản thân mình.

Tiêu Sắt cúi đầu, đột nhiên đi vào trong khoang thuyền. “Ngươi đi đâu đấy?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Các ngươi tập võ, ta đi ngủ.” Tiêu Sắt không buồn quay đầu lại.

Ba người độ nhiên mỉm cười.

Ba ngày liền, ba ngày đều rất bình tĩnh, ngay cả Lôi Vô Kiệt cũng có vẻ trầm tư, chỉ lo tập kiếm. Tư Không Thiên Lạc diễn võ với Đường Liên nhiều lần. Đường Liên không dùng ám khí nữa, không còn chiêu thức mạnh mẽ giết người như trước, nhưng mỗi chiêu mỗi thức đều thể hiện phong độ đại gia. Tư Không Thiên Lạc vừa bước vào Tự Tại Địa Cảnh, thương pháp cũng như lột xác, tiến bộ thần tốc.

Tiêu Sắt vẫn luôn ngủ.

Mộc Xuân Phong luôn nhìn Động Thiên Sơn trong tay, không biết đang nghĩ điều gì.

Ba ngày sau, quả nhiên có hai chiếc thuyền chậm rãi xuất hiện trước mặt bọn họ. Hai chiếc thuyền xuất hiện gần như cùng lúc, nhưng rất rõ ràng, bọn họ không cùng phe.

Bởi một chiếc thuyền thuộc hải quân Cao Thành phủ của Bắc Ly, một chiếc thuộc Quốc Thông phủ. Những châu phủ ven biển này đều có tư cách phái thuyền ra biển sâu tuần tra, nhưng hiếm khi đi sâu vào trong biển như vậy. Trên thuyền quan của Cao Thành phủ, đô đốc hải quân nhìn thuyền Quốc Thông phủ, lạnh nhạt hỏi: “Bọn họ cũng cử người tới à?”

Người mặc đô xám trông như phụ tá sau lưng hắn trả lời với vẻ lạnh nhạt: “Tổng đốc Quốc Thông phủ là em họ của mẹ đẻ Bạch Vương điện hạ.”

“Xem ra chúng ta không cần động thủ rồi?” Đô đốc đại nhân hoãn giọng lại, mặc dù tổng đốc địa nhân có quan hệ không tầm thường với vị Xích Vương điện hạ kia, nhưng mệnh lệnh này cũng cực kỳ khó khăn, khi vừa nhận được tin, sắc mặt vị tổng đốc đại nhân kia đã trắng bệch.

“E rằng bọn họ cũng nghĩ như vậy.” Nam tử áo xám thở dài.

Quả nhiên, sau khi thuyền quan của Cao Thành phủ chậm lại, thuyền của Quốc Thông phủ cũng chậm lại. Hai chiếc gần như sóng vai, hơn nữa càng lúc càng gần.

Đô đốc đại nhân thở dài: “Chuyện này thật không dễ làm.”
“Nam tử áo xám nhấn mạnh: “Nhất định phải làm.”

Đô đốc đại nhân chỉ vào lá cờ trên con thuyền chậm rãi đi về phía bọn họ, nói: “Tiên sinh, ngươi có biết đây là cờ gì không?”

Nam tử áo xám ngẩng đầu lên, lẩm bẩm: “Thanh Châu Mộc gia?”

“Rõ ràng rồi, ngươi nhận được tin người kia muốn ngồi thuyền tới phía đông của đảo Tam Xà, nhưng không biết hắn ngồi chiếc thuyền gì. Thanh Châu Cửu thành là nơi tự trị, trên không có châu phủ, trực thuộc Thiên Khải. Đơn giản là vì chín tòa thành này đại biểu cho toàn bộ của cải của Thiên Khải. Còn Mộc gia ở Vân Gian thành trở thành nhà giàu nhất Thanh Châu không phải vì bọn họ nhiều tiền nhất mà vì bây giờ họ là thủ lĩnh của thương hội. Chỉ cần bọn họ muốn, ngươi có tin không, sang năm sẽ có một nửa số người ở phủ Cao Thành trở thành lưu dân?” Đô đốc đại nhân thở dài: “Không đánh được.”

Mộc Xuân Phong đứng trên mũi thuyền nhìn hai chiếc thuyền chậm rãi lái tới nhưng không hề có ý né tránh, ánh mắt của hắn vẫn rất kiên định: “Mặc dù ta không thích dùng thân phận đè ép người khác, thế nhưng phụ thân thường xuyên nói với ta, làm người có lúc cũng như làm ăn, có lúc phải nhường, có lúc lại không thể lui một bước.”

Trên đỉnh đầu, lá cờ Mộc gia bay phần phật trong gió. Tiêu Sắt khẽ mỉm cười: “Gia chủ đương nhiệm của Thanh Châu Mộc gia, đúng là đáng kính nể.”

“Có sự tích gì à?” Lôi Vô Kiệt tò mò hỏi.

“Trước đây Mộc gia ta cũng là nhà giàu tại Thanh Châu, đời tổ phụ của ta bị kẻ gian hãm hại khiến gia tộc sa sút. Thậm chí phụ thân ta chỉ có thể kinh doanh một hiệu thuốc không lớn lắm. Sau đó phụ thân ta chấn hưng gia tộc, lại trở về gia tộc giàu có nhất thành Vân Gian, ông sai người làm lại một lá cờ gia tộc khác. Phượng Hoàng Vu Phi là cờ gia tộc của Mộc gia trong cả trăm năm nay, nhưng lá cờ chữ lại là do phụ thân mới tạo. Ta rất ít khi treo nó lên, nhưng một khi treo lên, theo ý của phụ thân chỉ mang một ý nghĩa.”

“Nghĩ là gì?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Để người khác biết, chữ Mộc viết như thế nào!” Mộc Xuân Phong đột nhiên rút thanh Động Thiên Sơn bên hông ra, nước biển dâng trào, hào hùng tới khó tả.

Mọi người ở đây đều không khỏi sinh lòng bái phục, bởi gia chủ Mộc gia, cũng bởi khí độ của Mộc gia.

“Gần lắm rồi.” Nam tử áo xám chậm rãi nói.

Đô đốc đại nhân đặt tay lên trường đao ven hông. Bây giờ mục tiêu vẫn còn xa, đương nhiên hắn không cần rút đao nghênh địch, nếu hắn rút đao, đó là ra hiệu lệnh.

Tấn công thuyền của Thanh Châu Mộc gia? Đô đốc đại nhân cười khổ một cái: “Không cần nghĩ tới hậu quả thật ư?”

Nam tử áo xám trầm giọng nói: “Chết trên biển rộng mênh mông, ai biết là ta làm?”

Đô đốc đại nhân nhìn chiếc thuyền quan của phủ Quốc Thông cách đó không xa: “Bọn họ biết.”

Ánh mắt nam tử áo xám lóe lên vẻ dữ tợn: “Cho nên chúng ta cũng có thể nói là họ làm.”

Đô đốc địa nhân lắc đầu một cái: “Ta từng quen biết với Thanh Châu Mộc Phủ, với tác phong của vị gia chủ hiện tại của bọn họ, nếu không phân rõ ai đúng ai sai, hắn sẽ khiến cả hai nhà đều không sống nổi.”

Nam tử áo xám nghe vậy do dự một hồi lâu, cuối cùng mới chậm rãi mở miệng: “Bắn cung.”

“Cao Thành phủ sẽ trả giá rất đắt cho chuyện này.” Đô đốc đại nhân thầm hiểu, e rằng không thuyết phục được đối phương.

“Sau khi chuyện này thành công, thiên hạ đều là của chúng ta, xá gì một phủ Cao Thành?” Ánh mắt nam tử áo xám vẫn rất kiên định: “Bắn tên.”

Chương 249: Vạn tiễn tề phát

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Đô đốc đại nhân chậm rãi rút kiếm ra: “Hy vọng sau này ngươi vẫn nhớ những lời vừa rồi.”

Nam tử áo xám hạ giọng nói: “Ta vẫn nhớ tên ngươi, đô đốc hải quân phủ Cao Thành, Hàn Thừa Chí.”

“Được!” Hàn Thừa Chí đột nhiên giơ kiếm lên cao: “Giương cung!”

Tất cả hải quân trên thuyền quan lập tức kéo căng dây cung, mũi tên nhắm thẳng chân trời, vận sức chờ bắn. Gần như cùng lúc đó, thuyền Quốc Thông phủ bên cạnh cũng giương cung tên trên tay.

Xem ra suy nghĩ của bọn họ giống nhau. Chỉ cần giết chết người trên thuyền kia, có trả giá cao hơn nữa cũng đáng!

Mộc Xuân Phong chứng kiến biến hóa trên hai chiếc thuyền đối diện, đôi mắt căng thẳng, hắn vung ống tay áo, cao giọng quát: “Giương cung!”

Hộ vệ trên thuyền không hề do dự, không chút cố kỵ hai chiếc thuyền quan đối diện. Đây là sức mạnh của Thanh Châu Mộc gia, ngươi là thuyền quan thì đã sao, một khi cản đường Mộc gia, chỉ có nước bị quét văng.

“Bảo mọi người lui về khoang thuyền đi.” Tiêu Sắt đột nhiên nói.

Mộc Xuân Phong không hiểu: “Vì sao?”

“Cung tên không có mắt, đến lúc đó chắc chắn sẽ có người chết. Cùng là tính mạng, ta không quý giá hơn chút nào. Đừng khiến nhiều người chết chỉ vì bảo vệ ta.” Tiêu Sắt lạnh nhạt nói.

Mộc Xuân Phong chỉ suy nghĩ trong chốc lát rồi gật đầu: “Ngươi nói đúng, tất cả cẩn thận lui vào trong khoang thuyền, cầm thuẫn bảo vệ mình cho tốt.” Những hộ vệ kia vẫn không hề do dự, lập tức cảnh giác cầm cung tên lùi vào trong khoang thuyền. Nhưng Mộc Xuân Phong vẫn đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.

Lôi Vô Kiệt hỏi: “Sao ngươi còn chưa đi?”

Mộc Xuân Phong cười nói: “Ta là bằng hữu của các ngươi, chặn tên cho bằng hữu là chuyện nên làm.”

Điền Mạc Chi lặng lẽ đứng bên cạnh Mộc Xuân Phong, vẫn hơi khom lưng, không khuyên can vị công tử trẻ tuổi này, có lẽ hắn biết cho dù có khuyên can cũng vô dụng.

“Người bên phía đối diện có vẻ đã lui lại, chỉ còn có vài người thôi.” Hàn Thừa Chí nheo mắt nói.

“Chắc chắn hắn đang đứng đó. Hắn sẽ không trốn.” Ý tứ của nam tử áo xám rất rõ ràng.

Cuối cùng Hàn Thừa Chí cũng vung đao chém xuống: “Bắn!”

Mưa tên đầy trời, rời cung bắn tới.

Mộc Xuân Phong rút kiếm ra đầu tiên, sát ý trên kiếm của hắn rất yếu nhưng kiếm khí bừng bừng. Một kiếm vừa xuất, động thiên sơn, khởi vạn triều! Chỉ thấy nước biển bị kiếm khí làm dấy lên một đợt sóng lớn, mạnh mẽ ép chỗ tên đang bắn tới xuống. Nhưng mưa tên đầy trời, vẫn còn phân nửa!

Đường Liên nhảy lên, vung mạnh hai tay, chỉ thấy hai làn nước biến dâng lên từ tay hắn, đó là Tích Thủy Thành Uyên mà Tửu Tiên - Bách Lý Đông Quân sáng tạo ra. Ngày trước trong Bách Hoa hội, Đường Liên chỉ mang theo hai vò rượu, nhưng hôm nay hắn thật sự mang theo hai dòng sông!

Đây là uy lực của cảnh giới Đại Tự Tại, nửa bước Thiên Cảnh chân chính!

Hắn vung hai tay lên, dùng hai dòng sông ép chặn tên bắn đầy trời.

Lôi Vô Kiệt rút Tâm kiếm ra, hắn luyện kiếm ba ngày nhưng chưa lần nào thật sự rút kiếm. Hắn đang dưỡng kiếm tâm, cũng là nuôi kiếm y. Hắn vung một kiếm lên trời.

Một ánh sáng đỏ lướt qua.

Hắn không dùng Sát Phố kiếm mà Lôi Oanh truyền cho nữa, nhưng kiếm ý chém ra lần này cực kỳ giống Sát Phố kiếm. Sát sinh tuyệt diệt, tàn nhẫn đáng sợ! Một loạt mũi tên bị chém đứt.

Cuối cùng Tư Không Thiên Lạc vung trường thương, cô nhẹ nhàng quay một vòng quanh mọi người như đang khiêu vũ, trường thương trong tay vung lên như một điệu nhảy. Cô thu thương, cúi đầu.

Mũi tên bị đánh nát rơi đầy mặt đất.

Tiêu Sắt gật đầu: “Không tệ.”

“Dùng năm người đánh với hai nhánh quân đội, quả thật không tệ.” Người nói là Điền Mạc Chi.

“Mộc huynh, bảo người của ngươi mau mau lái thuyền. Chúng ta muốn lên thuyền của bọn họ.” Tiêu Sắt lạnh nhạt nói.

Mộc Xuân Phong cười nói: “Đã ra lệnh từ lâu rồi.”

Tên bắn đầy trời như vậy, cho dù chống được một đợt nhưng nếu đối phương cứ bắn liên tục không ngừng, cuối cùng sẽ có lúc bọn họ kiệt sức. Cơ hội duy nhất là lao lên thuyền của bọn họ.

“Giết bọn họ.” Tiêu Sắt lạnh nhạt nói ra ba chữ này.

Lôi Vô Kiệt nhún vai: “Ta không thích giết người, có thể dọa chạy bọn họ được không?”

Hàn Thừa Chí nhíu chặt chân mày: “Trên thuyền của bọn họ có nhiều cao thủ vậy à?”

“Cao thủ? Đường đường hải quân Bắc Ly, lại sợ mấy tên dã nhân giang hồ à?” Nam tử áo xám hạ giọng nói.

“Nếu dã nhân giang hồ không đáng sợ, vậy năm xưa Nộ Kiếm Tiên - Nhan Chiến Thiên làm sao một mình địch cả vạn người, cuối cùng giết tận hai ngàn đại quân của Nam Quyết, dọa chạy đội quân cả đời kiêu ngạo kia?” Hàn Thừa Chí lại giơ cao thanh trường đao.

“Mấy thằng nhóc vắt mũi chưa sạch, làm sao so được với Kiếm Tiên.” Nam tử oán hận nói.

Hàn Thừa Chí cười lạnh một tiếng, vung trường đao, lại một cơn mưa tên rời cung phóng ra. Nhưng lại bị người đối diện chặn lại.

Thuyền đã càng lúc càng gần.

“Dùng nỏ Lạc Kim.” Hàn Thừa Chí lạnh lùng nói.

Một cái nỏ lớn được vài chục người đồng thời đẩy lên, loại nỏ khổng lồ như vậy nếu là trên đất bằng sẽ dùng để công thành, đặt trong biển là để bắn cá mập. Loại nỏ này nếu bắn vào người, chắc chắn sẽ cắt đứt lìa thân thể.

“Không bắn người, bắn thuyền.” Hàn Thừa Chí lạnh nhạt nói.

Chiếc thuyền bên cạnh cũng lấy nỏ Lạc Kim tương tự ra, đây là vũ khí cao cấp nhất của hải quân châu phủ.

Tiêu Sắt cau mày: “Có phiền toái rồi.”

Điền Mạc Chi đột nhiên huýt gió, chỉ thấy khoang thuyền bên dưới đột nhiên mở ra, bên trong như có binh khí lớn lấp lánh ánh sáng lạnh.

Nỏ Thiên Lang.

Đó là loại nỏ rất lớn, thuyền bè rất khó chuyên chở. Còn hung ác hơn nỏ Lạc Kim vài lần, chỉ có thuyền dài tuyết tùng mới có thể trang bị.

“Nỏ Thiên Lang.” Hàn Thừa Chí nhận ra, khẽ thở dài: “Kết cục hôm nay khó liệu rồi.”

Tiêu Sắt phất tay: “Chậm lại.”

Điền Mạc Chi huýt gió, thuyền Kim Thác lập tức chậm lại.

Hàn Thừa Chí sờ chuôi đao trong tay, nhìn sang bên cạnh, chiếc thuyền Quốc Thông Phủ cũng dừng lại, không bắn tên tiếp. Hắn bực bội nói: “Có cần giống nhau như thế không?”

“Ai động thủ trước, nỏ Thiên Lang sẽ bắn bên đó trước, bên còn lại sẽ có cơ hội.” Nam tử áo xám cho dù không quen thuộc với hải chiến nhưng cũng nghe tới uy lực của nỏ Thiên Lang.

“Thế nhưng hai cái nỏ Lạc Kim cũng đâu phải ăn chay, cho dù là thuyền dài tuyết tùng cũng không có lợi thế gì. Nỏ Lạc Kim kết hợp với vạn tên cùng bắn, e rằng bọn họ không ngăn được vài đợt.” Hàn Thừa Chí dừng một chút. “Chỉ có điều mấy lượt này đủ để hủy một chiếc thuyền.”

“Không thể để chúng đi.” Nam tử áo xám nhấn mạnh.

Hàn Thừa Chí cười một tiếng tự giễu, trong đầu thầm nghĩ, quả nhiên là đại nhân từ Thiên Khải tới, chỉ biết nói mấy yêu cầu ngang ngược như vậy.

“Cho dù ta chết ở đây.” Giọng điệu của nam tử áo xám kiên quyết.

Đang trong cục diện giằng co này, đột nhiên có một chiếc thuyền từ phía xa lái tới. Chiếc thuyền đó rất sang trọng, nếu chỉ xét theo ngoại hình thì nó giống chiếc thuyền của Mộc gia như đúc.

Lại một chiếc thuyền dài tuyết tùng.

Phía trên là một lá cờ lớn.

Cờ Thần Điểu Đại Phong.

Cờ gia tộc của hoàng tộc họ Tiêu ở Bắc Ly.

Chương 250: Uy nghiêm của thiên tử

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Dừng tay.” Nam tử áo xám quát lớn.

Hắn là phụ tá của Xích Vương Tiêu Vũ, nhưng hắn không dám treo cờ hoàng tộc họ Tiêu trong vùng biển sâu này, thậm chí không dám nói thân phận thật sự của mình cho người khác biết. Bên phía thuyền quan Quốc Thông phủ chắc chắn cũng như vậy. Hai vị vương gia nắm thực quyền tại Bắc Ly còn không dám gióng trống khua chiêng như vậy, thế thì kẻ tới là ai trong hoàng tộc?

“Là thuyền Vũ Linh của Đông Cập Hải Thị phủ.” Hàn Thừa Chí cũng thu đao, đừng nói trên thuyền kia đang treo cờ Thần Điểu Đại Phong của hoàng tộc họ Tiêu, cho dù chỉ là Đông Cập Hải Thị phủ, hắn cũng không thể đắc tội. Đó là người thống trị thật sự của toàn bộ vùng biển này, cho dù là hải quân châu phủ như bọn họ cũng phải nghe lệnh.

Nam tử áo xám vắt óc suy nghĩ nhưng không nghĩ ra rốt cuộc trên thuyền là hoàng tộc nào.

“Lại có thuyền tới tham gia náo nhiệt à?” Lôi Vô Kiệt nhíu mày một cái: “Còn là một chiếc thuyền lớn như vậy, e rằng không giải quyết được.”

Tiêu Sắt không nói gì, thần sắc hơi đổi.

Đường Liên nhìn ra chút manh mối: “Hình như không cùng một phe, hơn nữa những người đối diện có vẻ khá e ngại chiếc thuyền này.”

Mộc Xuân Phong nhìn Điền Mạc Chi một cái, Điền Mạc Chi lạnh nhạt nói: “Là thuyền của Đông Cập Hải Thị phủ.”

“Hải Thị phủ cũng ra tay với chúng ta à?” Mộc Xuân Phong lạnh nhạt nói.

Điền Mạc Chi không lắc đầu, cũng không gật đầu, chỉ nói: “Hàng năm, một nửa ngân lượng bổng lộc của Hải Thị phủ là tới từ Thanh Châu.”

Chiếc thuyền dài tuyết tùng tên là Vũ Linh kia càng ngày càng gần. Mộc Xuân Phong tò mò nhìn quanh: “Không biết vị nào trong hoàng tộc đích thân tới? Sau loạn bát vương, phần lớn huynh đệ của Minh Đức Đế bị đuổi khỏi Thiên Khải, phái tới đất phong, hàng năm chỉ khi đại điển tế thiên mới được nhận lệnh vào Thiên Khải. Muốn rời khỏi đất phong của bản thân cần bảo báo cho Thiên Khải, được thánh chỉ ngự duyệt, nhưng bao năm qua có vị vương gia nào dám báo cáo đâu. Còn hoàng tộc ở Thiên Khải thành, người có thể điều động Hải Thị phủ cũng chỉ có Bạch Vương và Xích Vương.”

“Hai chiếc thuyền đối diện là do Bạch Vương và Xích Vương phái tới.” Tiêu Sắt nói.

Mộc Xuân Phong nhướn mày: “Chẳng lẽ là vị mỹ nam đệ nhất Thiên Khải, Kim Y Trường Đao Lan Nguyệt Hầu? Ta ngưỡng mộ tên tuổi vị hầu gia này đã lâu, nếu hôm nay được gặp.”

Cuối cùng bóng người trên thuyền Vũ Linh đã rõ dần. Trên thuyền Kim Thác, ngoại trừ Tiêu Sắt mặt không đổi sắc, những người khác đều giật mình.

Bọn họ biết người này.

Hơn nữa trước đây không lâu vừa gặp.

Thiên Khải Ngũ Đại Tổng Quản, tổng quản chưởng kiếm, Cẩn Uy công công.

“Không ngờ lại là thái giám này.” Mộc Xuân Phong tặc lưỡi.

Không phải vị vương gia nào, cũng không phải vị hầu gia kia, thậm chí còn không phải họ Tiêu mà là một thái giám. Có điều là một trong những thái giám quyền thế nhất. Có điều mặc dù hắn không họ Tiêu nhưng hắn thật sự có tư cách giương cờ Thần Điểu Đại Phong, bởi vì thế nhân đều biết, Ngũ Đại Tổng Quản chỉ nghe lệnh một người, khi bọn họ rời khỏi Thiên Khải, hành động chỉ đại biểu cho ý chí của một người.

Minh Đức Đế, Tiêu Nhược Cẩn.

Cho nên lá cờ Thần Điểu Đại Phong này còn uy phong hơn bất cứ vị hầu gia, vương gia nào. Bởi vì có là uy nghiêm của thiên tử.

Nam tử áo xám kinh ngạc: “Sao Cẩn Uy công công lại tới đây?”

Hàn Thừa Chí nhìn hắn: “Có lui không?”

Nam tử áo xám hơi do dự, vì sao Cẩn Uy công công lại xuất hiện ở nơi này? Xem ra vị hoàng đế bệ hạ ở Thiên Khải thành kia cũng biết chuyện này, hơn nữa còn thể hiện lập trường của mình trong chuyện này.

Cuối cùng thuyền Vũ Linh cũng tới bên cạnh thuyền Kim Thác, đi song song với nó. Tiêu Sắt nhìn Cẩn Uy công công đứng cách đó không xa, nói: “Công công vẫn không yên lòng, định tới đây bắt ta về à?”

Cẩn Uy công công lắc đầu nói: “Nếu vương gia đã tới nơi này, chuyện bắt vương gia về đã là vô nghĩa. Biển sâu mênh mông, dễ thấy nhất chính là chữ ‘chết’. Chắc chắn vương gia sẽ dùng chuyện này uy hiếp ta.”

Tiêu Sắt cười nói: “Công công thông minh.”

“Ý của bệ hạ là bắt ngươi về trước khi ngươi ra biển, đó là vì sợ ngươi mạo hiểm. Nhưng ngươi đã bước chân lên con đường nguy hiểm, Cẩn Uy bất tài, chỉ có thể quét dọn một số chướng ngại cho vương gia mà thôi.” Cẩn Uy công công rút thanh kiếm Uyên Nhãn ra.

“Chuẩn bị nỏ.” Bên cạnh Cẩn Uy công công là một vị tướng quân mặc áo giáp tinh xảo, hai mắt hắn khép hờ, mặt ủ mày chau nói.

Khoang thuyền ở giữa mở ba ô, ba cỗ nỏ nhắm ngay đối diện.

Ba cỗ nỏ Thiên Lang, đây là thuyền chiến của Đông Cập Hải Thị phủ.

“Có lùi không?” Hàn Thừa Chí hỏi lại lần nữa.

Một chiếc thuyền khác lén lút xuất hiện ở phía xa, mũi thuyền treo một lá cờ, trên cờ là hình chim ưng không dầu. Tiêu Lăng Trần mặc y phục màu trắng, tắm gió phe phẩy quạt giấy, thản nhiên nói: “Xem ra ta xuất hiện là dư thừa rồi.”

“Dám trắng trợn treo cờ Thần Điểu Đại Phong trên mũi thuyền như vậy, còn vận dụng chiến thuyền của Đông Cập Hải Thị phủ. Xem ra là ý của Minh Đức Đế.” Vương Phách Xuyên đứng bên cạnh nói.

“Minh Đức Đế có vẻ yêu thương đứa con trai này nhỉ.” Tiêu Lăng Trần phất tay: “Chúng ta đi thôi.”

Vương Phách Xuyên gật đầu một cái, cao giọng quát: “Trở về.”

“Có lùi không?” Đây là lần thứ ba Hàn Thừa Chí hỏi câu này.

Nam tử áo xám vẫn không đáp, hắn đang nghĩ đến chuyện giết người trước mặt sẽ đắc tội với Minh Đức Đế, chuyện này có đáng giá không.

“Đừng nghĩ nữa.” Hàn Thừa Chí nhìn thấu tâm tư của hắn: “Nếu Đông Cập Hải Thị phủ đã tới, như vậy chắc chắn ngươi không thể giết chết hắn được.”

Cuối cùng Tiêu Sắt nhìn Cẩn Uy công công một cái: “Vậy chúng ta đi thôi.”

“Thật ra ta nên đi cùng với vương gia.” Cẩn Uy công công thu thanh kiếm Uyên Nhãn lại: “Nhưng chắc vương gia sẽ không muốn.”

Mộc Xuân Phong nhìn Điền Mạc Chi một cái, Điền Mạc Chi phất tay: “Tiến lên hết tốc lực.”

Hai chiếc thuyền quan kia không lùi nhưng lại lặng lẽ nhường đường. Thuyền Kim Thác đi xuyên qua hai chiếc thuyền, tiến về phía trước. Thuyền Vũ Linh của Đông Cập Hải Thị phủ không lùi lại, khoang thuyền vẫn mở, ba cỗ nỏ Thiên Lang trong đó lấp loáng ánh sáng lạnh.

Vị tướng quân mặt mày ủ rột trên thuyền, hai mí mắt vẫn lờ đờ: “Đây là con trai mà hoàng đế bệ hạ coi trọng nhất à?”

Cẩn Uy công công nhìn về phái xa: “Trước đây thì đúng.”

“Có lẽ sau khi về cũng vậy.”

Trên thuyền Kim Thác, Tiêu Sắt khoanh tay sau lưng, nhìn bầu trời, im lặng không nói gì, một lúc lâu sau mới lạnh nhạt nói: “Phụ hoàng đối xử với ta rất tốt.”

“Thế nhưng chuyện ngươi muốn tra xét lại vi phạm ý chí của Minh Đức Đế. Ngươi muốn chứng minh phụ hoàng ngươi đã sai.” Đường Liên chậm rãi nói.

“Ai cũng có chuyện sai lầm, cho dù là phụ hoàng cũng vậy.” Tiêu Sắt đáp.

“Nếu ông ấy làm sai thật thì sao?” Đường Liên hỏi.

“Vì sao ông ấy lại làm sai như vậy? Ai khiến ông ấy làm sai như vậy? Sao người đó lại khiến phụ hoàng làm chuyện sai lầm đó?” Tiêu Sắt dừng lại một chút rồi chậm rãi nói: “Ta hiểu rõ về phụ hoàng, cũng hiểu rõ về Lang Gia Vương thúc, cái sai này quá bất hợp lý. Ta nghĩ có lẽ có người đứng sau lưng khiến phụ hoàng không thể không ra quyết định như vậy.”

“Ta muốn tìm ra người đó.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau