THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 241 - Chương 245

Chương 241: Truyền thuyết biển sâu

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Vào biển sâu rồi.”

Kim Ngôn chưởng quỹ Điền Mạc Chi đứng trên sàn thuyền, nhỏ giọng nói.

Trên mặt biển vẫn sóng êm gió lặng, không thấy bất cứ dấu hiệu kỳ lạ nào, không khác gì so với lúc trước vừa đi vào biển. Nhưng tiếng cảm thán của Điền Mạc Chi lại như vừa vượt qua biên giới gì đó.

Lôi Vô Kiệt luyện kiếm mệt, đang ngồi đó nghỉ ngơi, tò mò hỏi: “Điền chưởng quỹ, biển cạn với biển sâu có gì khác nhau?”

“Trong biển sâu có quan binh.” Điền Mạc Chi nói đầy ẩn ý.

“Có quan binh?” Lôi Vô Kiệt không hiểu, đã vài ngày nay bọn họ không thấy một bóng người, thi thoảng thấy một số thuyền lớn đang bắt cá. Đại đa số thời gian nhìn khắp biển cả chỉ có một chiếc thuyền của bọn họ, nơi thế này lấy đâu ra quan binh?”

Điền Mạc Chi chỉ một hòn đảo đơn độc ở phía xa: “Thấy chứ, hòn đảo lẻ loi kia gọi là đảo Tuyệt Sinh. Trên đó giam giữ rất nhiều tội phạm cùng hung cực ác. Do một số nguyên nhân đặc thù, không thể xử tử bọn chúng cho nên nhốt lại trên hòn đảo đó. Trên đảo đó không có thuyền đi khỏi, mỗi tháng lại có thuyền quan đưa nước uống và lương thực tới, các binh sĩ trông coi tội phạm trên đảo cũng không thể rời khỏi, cho nên gọi là Tuyệt Sinh. Mỗi lần thấy nó ta đều biết đã đến biển sâu.”

“Nếu sợ đám tội phạm này rời khỏi đến vậy, chắc bọn họ đã phạm tội nặng, nhưng lại không nỡ xử tử, thế này là sao?” Lôi Vô Kiệt không hiểu.

“Bởi vì giữ bọn chúng lại vẫn còn hữu dụng.” Điền Mạc Chi lấy tẩu thuốc ra, chậm rãi nhả một ngụm khói. Trên biển không khí rất ẩm, hút một ngụm khói có thể khiến toàn thân khoan khoái hẳn lên. “Có kẻ trong miệng có tình báo quan trọng, có kẻ giữ lại sẽ kiềm chế được một số người, có kẻ bị người ta trả thù ném tới đây.”

Lôi Vô Kiệt gật đầu một cái: “Tiền bối, ngài biết nhiều chuyện thật. A, tiền bối, phía xa có thuyền tới kìa.”

“Biển sâu ẩn chứa rất nhiều bí mật khiến người ta kinh ngạc, cho nên thường không cho ngư dân bình thường đi vào, nhưng thuyền quan và một số thuyền của hộ buôn lớn vẫn có thể đi vào. Thấy một cái thuyền thôi mà, có gì đâu mà ngạc nhiên.” Điền Mạc Chi thản nhiên nói.

Từ nhỏ Lôi Vô Kiệt đã thích nghe những câu chuyện giang hồ, từ cao thủ tuyệt đỉnh trên bảng sát thủ đến Kiếm Tiên tuyệt thế trấn thủ tứ phương, còn có cao thủ ẩn giấu trong Thiên Khải thành có thể thay đổi triều đại. Thế nhưng những câu chuyện này rất ít khi liên quan tới trên biển. Cho nên câu chuyện mà Điền Mạc Chi kể khơi dậy lòng hiếu kỳ của hắn, đặc biệt là cảm giác chứng kiến hết mọi tang thương trong giọng nói của hắn, khiến trong lòng Lôi Vô Kiệt càng thêm ngứa ngáy khó chịu. Lôi Vô Kiệt lại hỏi: “Rốt cuộc trong biển sâu có bao nhiêu nơi mới lạ? Điển chưởng quỹ kể cho ta đi.”

“Không luyện kiếm nữa à?” Đường Liên đứng trên nóc thuyền cúi người cười nói. Lôi Vô Kiệt xua tay: “Ngày nào cũng luyện kiếm mệt lắm rồi, hôm nay muốn nghe kể chuyện.”

Điền Mạc Chi chẳng hề để ý, mặc dù gương mặt vẫn giữ vẻ không quan tâm tới mọi việc nhưng vẫn kể chuyện: “Đi về phía đông ba trăm hải lý có một hòn đảo đá quý. Trên đảo đều là đá quý tuyệt đỉnh, mỗi viên đều được hình thành tự nhiên, chất lượng cực tốt, cho dù đưa tới Thanh Châu Cửu Thành cũng là bảo vật hiếm có. Nhưng xung quanh hòn đảo đó có rất nhiều đá ngầm, quan binh bảo vệ quanh đó. Thế nhưng cho dù là quan binh cũng không mấy người đi vào hòn đảo đó được. Cho dù ra khỏi hòn đảo đó cũng không mấy ai về được tới đất liền. Lòng người là thứ rất đáng sợ, cho nên quan viên bảo vệ quanh đảo cũng rất ít khi phái người vào đảo.”

“Hòn đảo này rất hợp với Tiêu Sắt.” Lôi Vô Kiệt lẩm bẩm.

“Đi tiếp về phía bắc có một hòn đảo tên là Long Hỏa, đó là hòn đảo núi lửa. Khi núi lửa phun trào, dung nhao phun cao vài trăm trượng, dung nham rơi vào trong nước, gặp phải nước biển khiến lập tức bối hơi, hơi nước bốc lên khiến toàn bộ hòn đảo bị bao phủ trong hơi nước. Từ xa nhìn lại, khung cảnh đó thật đáng kinh ngạc, chẳng khác nào đi tới điểm cuối của bầu trời.” Ánh mắt Điền Mạc Chi lóe lên ánh sáng.

Lôi Vô Kiệt gật đầu: “Có cơ hội phải tới đó xem thử.”

“Cái này thì khó, có núi lửa cả trăm năm cũng không phun trào một lần, có núi lửa mỗi năm phun hai ba lần, không tính trước được. Nhưng có thể đi phía đông, có thể đi phía bắc nhưng tốt nhất không nên đi về phía nam.” Điền Mạc Chi lại nói.

“Vì sao?” Lòng hiếu kỳ của Lôi Vô Kiệt lại nổi lên.

“Nghe nói phía nam có quái vật biển, quái vật đó được gọi là quái xà chín đầu, nghe nói chỉ có một thân hình nhưng có chín cái đầu rắn. Thân thể nó lớn bằng một chiếc thuyền dài Tuyết tùng, có thể vặn đứt cột buồm. Tuy ta chưa từng thấy nhưng đúng là những thuyền buôn đi về phía nam hiếm có cái nào về được.” Điền Mạc Chi hít một hơi thuốc. “Ta có một người bạn từng đi về phía nam, hắn chỉ đi một đêm là quay về. Hắn không nói mình gặp quái vật biển nhưng khi trời tối hắn luôn nghe phía xa có tiếng quái vật gầm gừ. Tiếng gầm đó uy nghiêm đáng sợ, khiến hắn sợ hãi lập tức quay thuyền trở về. Phía nam không có thuyền quan cho nên cũng có thuyền buôn không giấy thông hành lén lút đi về phía nam. Thỉnh thoảng cũng có kẻ trở về cũng là lấy hạt dẻ trong lò lửa, cửu tử nhất sinh, hơn nữa đa số lén lút chạy về đất liền, không nói chuyện biển phía nam nữa, cho nên vùng biển phía nam rất thần bí.”
“Còn phía tây thì sao? Phía tây có chuyện gì không?” Lôi Vô Kiệt vội vàng hỏi.

Điền Mạc Chi ngây ra một hồi, sau đó nhìn Lôi Vô Kiệt, ánh mắt như nhìn một thằng ngốc. Lão buông tẩu thuốc xuống, chỉ về phía tây: “Tiểu huynh đệ, ngươi nhìn phía tây đi.”

Lôi Vô Kiệt quay đầu lại, vẻ mặt mờ mịt.

“Phía tây chính là nơi chúng ta đi tới. Nơi đó không có biển, chỉ có đại lục, gọi là Bắc Ly! Quê hương của ngươi!” Điền Mạc Chi liếc mắt khinh bỉ.

Lôi Vô Kiệt lập tức đỏ mặt.

Điền Mạc Chi thở dài, gương mặt nghiêm túc trở lại: “Nhưng bất luận đảo núi lửa hay quái vật biển đều không đáng sợ. Biển rộng mênh mông, đáng sợ nhất lại là lòng người.”

“Lòng người?” Lôi Vô Kiệt nhớ lại câu chuyện về Điền Mạc Chi mà Tiêu Sắt đã từng kể, không khỏi nhíu mày.

“Biển rộng mênh mông, trên một chiếc thuyền một người thay lòng, toàn bộ thuyền đều phải chôn theo.” Điền Mạc Chi lẩm bẩm.

Chiếc thuyền mà Lôi Vô Kiệt vừa nhìn thấy càng lúc càng gần. Lôi Vô Kiệt nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy trên chiếc thuyền đó treo một lá cờ lớn, trên cờ là một con chim diều hâu giương cánh, có điều con diều hâu kia không có đầu.”

“Thật kỳ quái.” Lôi Vô Kiệt lẩm bẩm.

Điền Mạc Chi lại biến sắc: “Nguy rồi.”

Chỉ nghe một tiếng gầm vang lên, một mũi tên xé gió bay tới, bắn thẳng về phía Lôi Vô Kiệt. Thanh thế của mũi tên cực lớn, lực cánh tay của người giương cung không nhỏ, khiến Lôi Vô Kiệt nhớ lại “Trường Cung Truy Dực, Bách Quỷ Dạ Hành’. Nhưng bây giờ nào phải ngày xưa, mũi tên đó không lọt được vào mắt Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt vung tay, chém rơi mũi tên đó: “Đây là cái gì?”

Điền Mạc Chi hít một hơi lạnh: “Vừa rồi quên nói với ngươi, trên biển ngoại trừ quan binh và thương nhân, còn có hải tặc.”

Chương 242: Vua của vùng biển ngàn dặm

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Hải tặc?” Lôi Vô Kiệt chẳng những không sợ hãi, ngược lại càng hưng phấn. Đương nhiên hắn từng nghe tới hải tặc. Đám người này thường kết bè kết đảng, sở hữu một chiếc thuyền lớn sau đó cướp bóc đốt giết trên biển, không việc ác gì không làm, nhưng từ trước tới nay hắn chưa từng thấy. Nghe nói hải tặc thường chỉ có một con mắt, hắn vẫn rất muốn thấy.

“Thú vị.” Lôi Vô Kiệt gật đầu một cái, thuận tay chém rơi một mũi tên.

Điền Mạc Chi lắc đầu: “Chẳng có gì thú vị.”

Lôi Vô Kiệt nhếch miệng cười một tiếng: “Sao lại không thú vị? Thứ chưa từng thấy, đương nhiên thú vị rồi.”

Điền Mạc Chi chỉ vào lá cờ kia: “Do lá cờ kia nên mới không buồn cười. Cờ Vô Thủ Chiến Ưng, đám hải tặc đối diện gọi là đầu ưng, là hải tặc đáng sợ nhất trong biển sâu.”

“Lợi hại lắm à?” Lôi Vô Kiệt vẫn khinh thường.

“Vùng biển ngàn dặm, đầu ưng làm chủ. Giết quan binh, hắc ăn hắc, không chuyện ác nào không làm. Nơi đám Vô Thủ Chiến Ưng đi qua, máy chảy khắp biển.” Điền Mạc Chi đột nhiên quát lớn một tiếng: “Xuất trận!”

Sau tiếng lệnh này, tất cả võ sĩ trên thuyền đều nâng cung tên trong tay, kéo căng dây cung, nhắm ngay thuyền đối diện.

Mộc Xuân Phong, Tiêu Sắt và Tư Không Thiên Lạc nghe tiếng động đi ra, vẻ mặt khó hiểu. Mộc Xuân Phong nhìn Điền Mạc Chi: “Chuyện gì vậy?”

“Có hải tặc.” Điền Mạc Chi cúi đầu nói.

“Hải tặc?” Tuy Mộc Xuân Phong là tam công tử của Mộc gia nhưng hiểu biết về chuyện trên biển kém xa Điền Mạc Chi. “Hải tặc nào mà dám cướp thuyền của chúng ta?”

“Là đầu ưng, vua của vùng biển sâu trải dài ngàn dặm này. Tốt nhất bây giờ chúng ta nên dùng mũi tên chấn nhiếp, sau đó tránh né mũi nhọn.” Điền Mạc Chi hạ giọng nói.

“Chúng ta sợ bọn chúng à?” Lôi Vô Kiệt căm tức nói.

“Trên đất bằng, đao kiếm thương có thể xưng vương, thế nhưng trên mặt biển cung tên mới là vương đạo. Tuy trên thuyền của chúng ta có không ít hộ vệ, nhưng đám đầu ưng này vốn nổi tiếng về kỹ thuật bắn cung. Nếu đánh thật, chưa chắc chúng ta đã là đối thủ.” Điền Mạc Chi lạnh nhạt nói: “Ta biết kiếm thuật của Lôi công tử vô song, nhưng trên biển thế này, tốt nhất đừng nên mạo hiểm.”

Mộc Xuân Phong cau mày: “Chẳng phải chúng ta có nỏ Thiên Lang à?”

“Nỏ Thiên Lang chỉ có bốn phát, dùng xong là hết. Nó chỉ có thể dùng để uy hiếp, nếu thật sự dùng tới cũng là lúc sinh tử tồn vong.” Điền Mạc Chi nhắc nhở: “Bây giờ chúng ta chỉ mới vào vùng biển sâu mà thôi.”

“Điền chưởng quỹ, ông nói mấy câu ấy, sai rồi.” Lôi Vô Kiệt đột nhiên quay đầu lại nói.

“Có câu nào sai?” Điền Mạc Chi nheo mắt hỏi lại.

Lôi Vô Kiệt bĩu môi, giơ tay, bắt lấy mũi tên thứ ba bay tới.

“Ba mũi tên thị uy, nếu đầu hàng thì hạ cờ, sau đó treo cờ trắng. Bằng không nửa canh giờ sau bọn chúng sẽ cướp thuyền.” Điền Mạc Chi nhìn mũi tên trong tay Lôi Vô Kiệt nói.
“Không hổ là vua của vùng biển ngàn dặm này, danh tiếng thật lớn. Điền chưởng quỹ, ta tiếp tục trả lời câu hỏi của ông. Ông nói sai rồi, ta không chỉ dùng kiếm lợi hại, dùng tên thực ra cũng không tệ.” Lôi Vô Kiệt đánh giá mũi tên trên tay, đột nhiên ném lên trời: “Ông nói lá cờ kia không thú vị, vậy ta đánh nát nó.”

Mũi tên kia bay thẳng về phía cờ Vô Thủ Chiến Ưng.

Điền Mạc Chi kinh hãi, khiêu khích như vậy thật sự rất nặng.

Mộc Xuân Phong lại vỗ tay khen hay, trên lá cờ của bọn họ là phượng hoàng tắm lửa, có lý nào phượng hoàng lại e ngại chim ưng?

Thế nhưng khi mũi tên kia sắp chạm vào lá cờ Vô Thủ Chiến Ưng, lại bị một mũi tên xé gió khắc đánh gãy.

Lôi Vô Kiệt bĩu môi, mỉm cười.

Điền Mạc Chi hạ giọng nói: “Tam công tử, đây là chuyện rất nguy hiểm.”

Mộc Xuân Phong lại khoát tay một cái: “Không sao, cũng chẳng có gì khác nhau. Chẳng lẽ Thanh Châu Mộc gia ta thấy một lá cờ lại phải chạy à? Vua của vùng biển ngàn dặm gì chứ, chẳng qua là hải tặc mà thôi, cũng là phường đạo tặc, như trong sách nói, là hạ cấp! Đáng đánh!”

Nhưng lại có một mũi tên bay về phía lá cờ Phượng Hoàng phất phới của bọn họ.

Những võ sĩ trên thuyền định bắt chước người đối diện bắn rơi mũi tên kia, thế nhưng nơi đó thật sự quá cao. Tuy kỹ thuật bắn cung của bọn họ có thể bắn lên cao như vậy nhưng không thể chính xác.

Lại thấy một bóng đen nhảy lên, bước chân của hắn cực kỳ nhẹ nhàng, đạp lên cột cờ bước từng bước một lên, cuối cùng nhảy một cái, xuất chưởng đánh tan mũi tên. Sau đó thân hình hắn xoay vòng, nhảy lên trên lá cờ Phượng Hoàng Vu Phi, giẫm trên lá cờ, đứng vững tại đó. Thật sự có khí phách đứng trên đỉnh cao nhất ngắm chúng sinh bên dưới.

Tư Không Thiên Lạc vui vẻ nói: “Công lực của đại sư huynh lại tiến bộ rồi.”

Tiêu Sắt gật đầu: “Hắn đã tới đỉnh cao của Tự Tại Địa Cảnh, nửa bước nữa là tiến vào Tiêu Dao.” Lôi Vô Kiệt đột nhiên quay đầu lại nhìn Tiêu Sắt, ánh mắt mang ý hỏi.

Cho dù bây giờ Lôi Vô Kiệt không còn là thiếu niên ngây thơ bị Tiêu Sắt dọa tới mức xoay lòng vòng, thậm chí thi thoảng còn chế nhạo ngược lại Tiêu Sắt, nhưng trong lòng hắn, Tiêu Sắt là người mà hắn dựa vào. Ít nhất hắn biết, một số chuyện mà hắn muốn làm hiện giờ có thể sẽ không ổn, liên lụy tới những người ngồi trên con thuyền này. Thế nhưng hắn thật sự rất muốn làm chuyện này, cho nên hắn muốn hỏi ý kiến của Tiêu Sắt.

Bởi vì từ trước tới nay, Tiêu Sắt chưa bao giờ quyết định sai lầm.

Tiêu Sắt thở dài, khoanh tay trong áo, bất đắc dĩ nói: “Đi đi.”

Một chiếc thuyền buôn, cho dù là thuyền buôn lớn đến đâu đi nữa, khiêu chiến vua hải tặc của vùng biển ngàn dặm cũng chẳng phải quyết định sáng suốt. Nhưng có một số chuyện quả thật không có cách nào, ví dụ như đối với Tiêu Sắt, chạy trốn là không thể tiếp nhận. Thế nhưng chủ nhân của chiếc thuyền này là Mộc Xuân Phong, còn Mộc Xuân Phong là người ra sao?

Một người có học, người có học có khí phách, thấy phường trộm cướp lại bỏ chạy, thế thì còn ra thể thống gì?

“Đánh chúng đi.” Tiêu Sắt lười biếng bỏ thêm một câu.

Lôi Vô Kiệt xoay người, trong lòng có sức hơn hẳn, nhấc Tâm kiếm, tung người một cái, một chân giẫm lên nước biển, lại tung người nhảy lên, rồi lại nhảy lên.

Lướt sóng lao tới!

Kẻ vừa giương cung trên thuyền hải tặc kinh ngạc. Ba mũi tên đầu là để thị uy, chưa dùng tới bản lĩnh thật sự, nhưng mũi tên bắn cờ vừa rồi đã không hề nương tay mà vẫn bị người ta chặn lại dễ dàng như vậy đã khiến hắn đã rất kinh hãi, không ngờ trên chiếc thuyền kia có người mang khinh công chưởng pháp tuyệt đỉnh như vậy, song càng không ngờ còn có kẻ thần thông kinh khủng có thể bước đi trên sóng!

Hai chiếc thuyền vốn còn cách nhau gần trăm trượng, thế nhưng nam tử mặc áo đỏ cầm kiếm đã càng ngày càng gần.

Gã cầm cung kia xoay người, nhìn một nam tử một mắt sau lưng, chờ chỉ thị của hắn. Trong mắt nam tử kia lên vẻ hung ác: “Giết hắn.”

Gã cầm cung không hề do dự, xoay người, kéo căng dây cung. Vài chục cung thủ lập tức đứng thành một hàng, đồng loạt kéo cung.

“Giương cung.” Tên cầm đầu quát lớn, tất cả hải tặc kéo căng dây cung

“Bắn.” Vài chục mũi tên xé gió bay tới, vẽ một nửa vòng tròn hoàn mỹ trên bầu trời rồi đánh về phía Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt ngẩng đầu, vung một kiếm, chém gãy tất cả mũi tên.

Quả thật, ở trên biển, cung tên hữu dụng hơn đao kiếm, nhưng có lúc, một số chuyện không theo đạo lý bình thường.

Đó chính là, khi ngươi đủ mạnh.

Lôi Vô Kiệt tung người một cái, cúi người hạ xuống đất, đứng thẳng dậy vung kiếm, vẩy nước biển dính trên thân kiếm. Hắn ngẩng đầu, đột nhiên cười ha hả với nam tử đứng phía cuối.

“Hóa ra hải tặc có một mắt thật! Ha ha ha ha!”

Chương 243: Hải tặc áo trắng

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Lôi Vô Kiệt mỉm cười vui vẻ, cho dù cách xa cả trăm trượng, đám người Tiêu Sắt trên thuyền vẫn nghe rất rõ. Ngay cả Tư Không Thiên Lạc cũng nghi hoặc: “Hắn khiêu khích người ta như thế có được không?”

Tiêu Sắt lắc đầu một cái: “Không phải hắn đang khiêu khích người ta đâu, có lẽ hắn thấy buồn cười thật.”

“Không nên lên cái thuyền ấy.” Điền Mạc Chi lạnh lùng bỏ lại một câu rồi lui xuống.

Mộc Xuân Phong hỏi: “Chúng ta có sang thuyền kia không?”

Tiêu Sắt lắc đầu: “Không lên được. Muốn đi trên sóng thì phải có khinh công của Lôi Vô Kiệt hoặc là phải là cao thủ Tiêu Dao Thiên Cảnh, chúng ta không làm được.”

Mộc Xuân Phong suy nghĩ một chút: “Vậy thì lái thuyền sang.”

Đây đúng là cách duy nhất nhưng ngay cả Tiêu Sắt nghe xong cũng lấy làm kinh hãi. Hắn biết Mộc Xuân Phong to gan nhưng không ngờ lại to tới mức kinh thế hãi tục như vậy, chỉ thấy thuyền hải tặc lái tới cướp thuyền buôn, có ai thấy thuyền buôn chạy đi tìm thuyền hải tặc. Lúc trước Tiêu Sắt từng nghe Mộc Xuân Phong đọc sách tới phát ngốc, không ngờ lại ngốc tới vậy.

Nhưng hắn rất tán thưởng, hắn gật đầu: “Được.”

Mộc Xuân Phong rút thanh danh kiếm tuyệt thế Động Thiên Sơn ra, vung kiếm gầm lên: “Khởi hành.”

Thuyền dài Tuyết tùng Kim Thác lập tức xoay mũi thuyền, lái về phía thuyền hải tặc.

Còn trên chiếc thuyền đó, Lôi Vô Kiệt mới cười được một nửa đã thấy một mũi tên bắn về phía miệng cười của mình. Hắn vung kiếm dễ dàng chém xuống, lắc đầu một cái: “Quả nhiên tính khí hải tặc không được tốt.”

Gã một mắt đứng dậy, cầm thanh đao trong tay lên, sống đao treo đầy những vòng sắt, khi hắn bước đi vòng sắt va vào nhau kêu leng keng. Hắn nhìn Lôi Vô Kiệt: “Ngươi là ai?”

“Lôi Vô Kiệt.” Lôi Vô Kiệt cười đáp.

“Ngươi lên thuyền của ta làm gì?” Gã một mắt hỏi hắn.

Lôi Vô Kiệt suy nghĩ một chút rồi cau mày: “Tới xem hải tặc trông thế nào.”

Gã một mắt giận dữ cười hỏi: “Giờ ngươi thấy chưa?”

“Thấy rồi.” Lôi Vô Kiệt gật đầu một cái: “Có điều làm hải tặc là không tốt, dù sao cũng là thủ đoạn giết người cướp của, thương thiên hại lý, không nên làm. Cho nên ta khuyên các ngươi nên bỏ đao đồ tể xuống, quay đầu là bờ. Vì vậy ta còn phải làm một chuyện.”

“Chuyện gì?” Gã một mắt nâng đao.

Lôi Vô Kiệt đột nhiên xoay người, ngẩng đầu nhìn lá cờ chim ưng bay phần phật trong làn gió, đột nhiên cười một tiếng. Sau đó hắn tung người nhảy lên, học theo lúc Đường Liên giẫm lên cột buồm lao lên trên, trong tay hắn lấp loáng ánh lạnh, đã nâng kiếm chém về phía lá cờ chim ưng kia.

Hắn muốn xuất kiếm phá hủy lá cờ Vô Thủ Chiến Ưng!

Lại thấy gã một mắt kia cũng lên theo, khinh công của hắn cũng khá tốt, nắm lấy cột buồm nhảy lên, vung trường đao trong tay chém về phía Lôi Vô Kiệt.

Lôi Vô Kiệt không thể không thu hồi Tâm kiếm, cản thanh trường đao này trước, sau đó giơ chân xuất cước muốn đá gã một mắt kia xuống. Gã vội vàng nghiêng người, dùng đao ngăn cản nhưng bị Lôi Vô Kiệt đá vào trường đao, trường đao va vào ngực, rơi xuống đất, rớt thẳng xuống sàn thuyền tạo thành một cái hố to.

Lôi Vô Kiệt xoay người, hạ xuống đất.

Đám hải tặc trợn tròn hai mắt, lại thấy một tên hét lớn: “Bọn chúng, sao bọn chúng cũng tới?”
Đám hải tặc cả kinh, lúc này mới phát hiện chiếc thuyền dài tuyết tùng đang lái về phía mình. Làm hải tặc bao năm như vậy, đây là lần đầu bọn chúng thấy kỳ quan thế này, không khỏi bối rối.

Lôi Vô Kiệt cười một tiếng, đang định đứng dậy chém lá cờ kia xuống.

“Đừng khinh người quá đáng.” Một giọng nói trầm trầm vang lên.

Âm thanh đại biểu cho khí, khí của âm thanh này rất mạnh. Lôi Vô Kiệt lập tức dừng lại, nhìn về phía có tiếng nói.

Chỉ thấy một người mặc áo trắng từ trong khoang thuyền đi ra. Hắn mặc đồ trắng khắp người, sạch sẽ không tì vết, mặt mũi tuấn tú như ngọc, trên ngón tay đeo một chiếc nhẫn ngọc. Hắn dùng ngón tay cái bấm nhẹ, rất giống hành động của các công tử thế gia ở Thiên Khải thành. Hắn rất nho nhã, cũng rất trẻ tuổi, nhìn qua thậm chí còn chưa tới ba mươi. Hình tượng này rất khác với hải tặc trong tưởng tượng của Lôi Vô Kiệt.

“Ngươi cũng là hải tặc?” Lôi Vô Kiệt ngây ra hỏi.

“Không giống à?” Công tử áo trắng lấy từ trong lòng ra một chiếc quạt xếp, nhẹ nhàng phe phẩy.

“Không giống.” Lôi Vô Kiệt đáp rất dứt khoát.

“Hải tặc cũng phải có khí phách của hải tặc chứ, cổ nhân có câu, xếp quạt phẩy gió, lúc nói cười biến cột chèo thành tro bụi.” Công tử áo trắng thản nhiên cười nói: “Ta khinh thường làm hải tặc thô tục dã man, ta muốn làm kẻ mặc áo trắng, hai tay không dính máu nhưng lại khiến vùng biển ngàn dặm trải đầy máu.”

“Bởi vì ta chính là vua của vùng biển ngàn dặm này.”

“Vương gia, bọn họ tới kìa.” Có hải tặc tiến tới nhỏ giọng nói.

Nam tử áo trắng xoay người nhìn chiếc thuyền kia, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc: “Trên đời có kẻ không sợ chết như vậy à?”

“Đừng xem thường bọn họ.” Một giọng nói khác vang lên, là một nam tử trung niên cầm trường thương mặc chiến giáp. Bộ giáp của hắn có vẻ khá cũ, đã mòn đi nhiều. Gương mặt hắn rất uy nghiêm, nhìn Lôi Vô Kiệt: “Tâm kiếm trong tay ngươi, ngươi là đệ tử môn phái nào ở Bắc Ly?”

“Cái này nói ra thì thật phức tạp.” Lôi Vô Kiệt gãi đầu, tiếp tục nói: “Tại hạ Lôi Vô Kiệt.”

“Nội công, được truyền thụ bởi Lôi Oanh của Giang Nam Phích Lịch đường Lôi gia bảo.”
“Kiếm pháp, được truyền thụ bởi nhị thành chủ Tuyết Nguyệt thành, Lý Hàn Y.”

“Kiếm quyết, được truyền thụ bởi trủng chủ tiền nhiệm của Kiếm Tâm trủng, Lý Tổ Vương.”

Bối cảnh môn phái như vậy, trong giang hồ Bắc Ly, bất luận là nói ra ở đâu cũng đủ khiến người ta kinh hãi. Nhưng sắc mặt công tử áo trắng và nam tử cầm thương chỉ hơi đổi, nhìn nhau một cái.

Ánh mắt công tử kia như có vẻ hỏi dò, nhưng nam tử cầm thương chỉ khẽ lắc đầu.

“Vậy còn các vị, cũng nên báo tên rồi chứ.” Lôi Vô Kiệt chậm rãi nói: “Ngươi là vua của vùng biển ngàn dặm này, ta nên gọi ngươi ra sao? Vua hải tặc à?”

“Vương gia, tránh ra.” Nam tử cầm thương lạnh lùng nói.

Nam tử áo trắng do dự một chút rồi tránh người nhường đường.

Lôi Vô Kiệt nhìn thương trong tay hắn: “Ngươi muốn đánh với ta à?”

Nam tử cầm thương gật đầu: “Thỉnh giáo.”

“Ngươi tên là gì?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Giờ ta còn chưa biết, ngươi có tư cách hỏi tên ta không.” Nam tử cầm thương bước lên trước một bước.

Lôi Vô Kiệt nắm chặt Tâm kiếm, cười nói: “Tiền bối rất tự tin.”

“Ngươi có sư môn tốt, cũng có cảnh giới hiếm có. Nhưng còn chưa đủ.” Nam tử vung trường thương, gương mặt mang theo ý giận mơ hồ.

“Có chỗ nào không đủ?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Ngươi còn chưa biết sinh tử. Trải qua sinh tử quan trọng hơn cảnh giới!” Nam tử cầm thương bước lên trước một bước, vung thương về phía Lôi Vô Kiệt.

Thương được gọi là vua của bách binh, là binh khí mà quân đội thường sử dụng. Trong giang hồ cũng có không ít môn phái dùng thương, nhưng mấy chục năm nay lại điêu tàn hơn trước. Lý do là vì một mũi thương quá nổi tiếng. Trong thiên hạ có năm vị Kiếm Tiên, ba vị Đao Tiên, nhưng chỉ có một vị Thương Tiên.

Bách Hiểu đường từng nói, sức thương trong thiên hạ, mình vị Thương Tiên ấy chiếm tám phần!

Đó là Thương Tiên Tư Không Trường Phong, tam thành chủ của Tuyết Nguyệt thành. Xét theo tuổi tác thì lớn hơn Lý Hàn Y vài tuổi nhưng nhập môn khi tuổi đã cao nên xếp hạng sau. Nhưng giang hồ và các tiền bối quen biết Tuyết Nguyệt thành đều biết, Tư Không Trường Phong mới thật sự là thành chủ trên ý nghĩa của Tuyết Nguyệt thành.

Lôi Vô Kiệt và Tư Không Trường Phong có quan hệ không tệ, cho nên khi đối mặt với chiêu thương đó hắn rất kinh ngạc. Bởi vì chiêu thương này mặc dù không bá đạo kéo sạch gió bão như Tư Không Trường Phong, nhưng cực kỳ giống nhau!

Tâm kiếm của Lôi Vô Kiệt va chạm với trường thương, tuy trong lòng hắn rất kinh ngạc nhưng kiếm khí không hề thối lui, mạnh mẽ ép thanh trường thương kia xuống. Trường thương kia lui lại, thân thương rung một cái, như một con giao long đâm thẳng vào cổ họng Lôi Vô Kiệt. Lôi Vô Kiệt vẽ một đóa kiếm hoa, dễ dàng ngăn mũi thương lại.

Nam tử gật đầu: “Ngươi không tệ.”

“Vậy ta sẽ nói tên của ta cho ngươi.”

“Ta tên là Vương Phách Xuyên.”

Cái tên này thật sự quen tai, có vẻ từng nghe được ở đâu rồi. Lôi Vô Kiệt thu kiếm lùi lại một bước, suy nghĩ cẩn thận một hồi, lập tức kinh ngạc!

Chương 244: Thần tướng lại tới

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Cái tên Vương Phách Xuyên thật ra rất nổi tiếng, nhưng lại không mấy khi được người ta nhắc riêng một mình. Hắn thường được nhắc tới cùng những cái tên khác.

Vương Phách Xuyên, Tiếu Trảm Giang, Tiết Đoạn Vân. Tam thần tướng của trung quân Bắc Ly.

Bốn năm trước đây, ba cái tên này vẫn mang tiếng tăm lừng lẫy. Khi nhắc tới bọn họ, không chỉ người Bắc Ly thầm thấy rung động, ngay cả người Nam Quyết cũng cảm thấy kinh khủng.

Trong quân ngũ, đứng trên bọn họ, chỉ có Kim Giáp - Diệp Khiếu Ưng, Ngân Y - Lôi Mộng Sát cùng với người từng là đại đô hộ của Bắc Ly, Tiêu Nhược Phong.

Nhưng sau án mưu phản của Lang Gia Vương, bọn họ đều đã biến mất, biến mất khỏi Bắc Ly như bốc hơi khỏi nhân gian, không ai tìm được bọn họ.

Vương Phách Xuyên thu thương đứng đó.

Lại một nam tử mặc áo giáp đi từ trong khoang thuyền ra, cũng là bộ giáp đã hao mòn không ra bộ dạng gì, cũng là ánh mắt sắc bén như ưng. Điểm khác biệt duy nhất là nam tử đó cầm hai thanh đoản thương. Tam thần tướng của trung quân Bắc Ly, Tiếu Trảm Giang.

Đi theo phía sau hắn là một người với trang phục tương tự, chỉ có điều tuổi của hắn có vẻ cao hơn một chút, hai bên tóc mai đã hoa râm. Bên hông hắn dắt một thanh trường đao, sau lưng đeo một cây trường cung. Người đứng đầu trong tam thần tướng của trung quân Bắc Ly, Tiết Đoạn Vân.

Những người này đặt ở Bắc Ly, tới ngày nay vẫn là nhân vật trong truyền thuyết. Ngay cả Lôi Vô Kiệt cũng ngây ngốc, hắn dừng một chút, đột nhiên thu kiếm, quỳ một gối xuống: “Bái kiến ba vị thúc bá.”

Tiết Đoạn Vân nhìn gương mặt hắn, ánh mắt bỗng lóe lên vẻ kinh ngạc: “Gương mặt ngươi rất giống một người quen cũ của ta, ngươi là?”

“Hắn cầm Tâm kiếm, đó là vũ khí của Lý tẩu.” Vương Phách Xuyên nhắc nhở.

Tiếu Trảm Giang kinh ngạc: “Chẳng lẽ...?”

Lôi Vô Kiệt gật đầu: “Gia phụ Lôi Mộng Sát, gia mẫu Lý Tâm Nguyệt.”

Ánh mắt Tiết Đoạn Vân lóe lên vẻ vui mừng: “Hóa ra là thế.”

Lúc này thuyền Kim Thác đã từ từ tiếp cận thuyền hải tặc. Nam tử áo trắng tự xưng là vua của vùng biển ngàn dặm cau mày đánh mắt một cái, cho nên những hải tặc kia không ra tay ngăn cản.

Mộc Xuân Phong đột nhiên thấy Lôi Vô Kiệt quỳ một đầu gối xuống, kinh hãi nói: “Đối diện với hắn là ai vậy? Sao Lôi Vô Kiệt lại quỳ xuống?”

Tiêu Sắt cũng cau mày: “E rằng có chuyện ngoài dự liệu của chúng ta.”

“Ta tới xem xem.” Tư Không Thiên Lạc tung người nhảy một cái, hạ xuống thuyền, cô thấy Lôi Vô Kiệt quỳ ở đó, cả giận nói: “Không đánh lại thì thôi, sao lại quỳ như vậy được.”

Lôi Vô Kiệt đang định mở miệng giải thích, thế nhưng Tư Không Thiên Lạc đâu chịu chờ tới lúc giải thích xong, xuất thương đánh về phía Vương Phách Xuyên đang ngăn trước mặt.

“Ngân Nguyệt thương, khốc đoạn trường!” Vương Phách Xuyên nhận ra mũi thương đó, tiếp đó cũng xuất một thương.

Khi Tư Không Trường Phong còn ở Tuyết Nguyệt thành đã bước vào Kim Cương Phàm Cảnh, hôm nay Đường Liên và Lôi Vô Kiệt cũng lặng lẽ tiến vào Tự Tại Địa Cảnh, vừa rồi Đường Liên còn thể hiện thực lực đỉnh cấp trongTự Tại Địa Cảnh, Lôi Vô Kiệt cũng từng cưỡng ép bước vào Tiêu Dao Thiên Cảnh. Chuyện này khiến cô không khỏi lo lắng, cho nên mấy ngày nay cô khổ luyện như điên trên thuyền.

Cho nên một thương này mang theo khổ luyện mấy ngày nay của cô.
Cô không muốn ngã xuống, cô không muốn trọng thương được người khác cứu, cô muốn trở thành mũi thương của hắn, mang hắn quân lâm thiên hạ. Giống như phụ thân đã nói.

Một thương đâm tới, sóng nổi lên bên mạn thuyền.

Một thương, vào Tự Tại.

Thương của Vương Phách Xuyên đánh vào thương của Tư Không Thiên Lạc. Động tác giống nhau, tốc độ giống nhau, đáng tiếc là cảnh giới bất đồng.

Là Vương Phách Xuyên thắng.

Sau nhát thương này, Tư Không Thiên Lạc lui nửa bước, Vương Phách Xuyên không rời nửa bước.

Thần sắc Mộc Xuân Phong có vẻ lo lắng: “Tư Không cô nương cũng không phải đối thủ, cảnh giới của người này thật đáng sợ.”

Tiêu Sắt lại nhìn nhận thấu đáo hơn hắn: “Miễn cưỡng thắng được Thiên Lạc, nhưng không phải đối thủ của Đường Liên.”

Đường Liên bên cạnh hắn gật đầu một cái tỏ vẻ đồng ý: “Tiếc là bên cạnh người đó còn hai người, có vẻ cảnh giới của bọn họ còn cao hơn một chút.”

Mộc Xuân Phong thở dài: “Không hổ danh hải tặc đáng sợ nhất vùng biển sâu, đánh giá thấp bọn chúng rồi.”

“Có đánh giá thấp thế nào cũng phải cứu Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc về mới được.” Đường Liên điểm nhẹ mũi chân, nhảy tới bên cạnh Tư Không Thiên Lạc.

Nam tử áo trắng nhìn hắn đầy hứng thú: “Hôm nay thật hiếm có, được thấy nhiều cao thủ như vậy cơ à? Lão già không chịu chết kia không đợi được nữa, muốn ta chết rồi à?”

Đường Liên đứng bên cạnh Tư Không Thiên Lạc, vung nhẹ tay nhìn ba nam tử trung niên mặc giáp: “Xin chỉ giáo.”

Tiết Đoạn Vân nhìn ra nội lực mà Đường Liên thể hiện sau hành động vung tay đó, hơi ngạc nhiên: “Nội công Thùy Thiên?”
Tư Không Thiên Lạc nhướn mày: “Hình như các ngươi biết rất rõ về chúng ta, nhận ra Ngân Nguyệt thương thì thôi, còn nhận ra cả Thùy Thiên?”

“Các ngươi đều là đệ tử Tuyết Nguyệt thành?” Tiết Đoạn Vân hỏi.

“Gia sư Bách Lý Đông Quân.” Đường Liên hơi cúi đầu.

“Gia phụ Tư Không Trường Phong.” Tư Không Thiên Lạc lại ngẩng cao đầu.

Tiết Đoạn Vân gật đầu, nói một câu vô cùng khuôn sáo: “Danh sư xuất cao đồ.”

Vương Phách Xuyên thu hồi trường thương nhìn Tiết Đoạn Vân: “Chắc không phải do người đó phái tới, hơn nữa người đó có bản lãnh lớn hơn nữa cũng không mời được Tuyết Nguyệt thành bán mạng cho hắn. Huống chi còn có hậu nhân của tướng quân ở đây...”

“Không thể cả tin.” Tiếu Trảm Giang ngắt lời hắn: “Trước đây có rất nhiều chuyện chúng ta cũng cho rằng sẽ không xảy ra, nhưng nó vẫn xảy ra.”

Tư Không Thiên Lạc nhíu chặt chân mày: “Rốt cuộc các ngươi đang nói cái gì? Còn đánh nữa hay không?”

Lôi Vô Kiệt đứng lên đang định giải thích nhưng lại bị Tiếu Trảm Giang rút thương ra cản lại.

“Vì sao?” Lôi Vô Kiệt không hiểu.

Tiếu Trảm Giang im lặng không nói gì, thần sắc Vương Phách Xuyên hơi ảm đạm, Tiết Đoạn Vân cau mày như đang suy nghĩ điều gì.

“Chúng ta cũng tới xem xem.” Rốt cuộc Mộc Xuân Phong không nhịn được, nhảy một cái tới bên cạnh Đường Liên: “Thế này là sao?”

Đường Liên cũng không hiểu, lắc đầu một cái: “Xem không hiểu.”

“Vị này là ai?” Tiết Đoạn Vân hỏi.

“Mộc Xuân Phong.” Mộc Xuân Phong lễ phép trả lời.

Tiết Đoạn Vân nhìn chiếc thuyền dài tuyết tùng sang trọng, suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Thanh Châu Mộc gia?”

“Đúng, là Thanh Châu Mộc gia lắm tiền nhiều của nhất. Ta biết ngươi muốn cướp của chúng ta, nhưng, đừng có đùa.” Mộc Xuân Phong rút thanh Động Thiên Sơn ra.

Công tử áo trắng cười nói: “Nên tới cũng đã tới rồi, vị trên thuyền kia, ngươi cũng nên lên đi. Đến bái kiến vua của vùng biển ngàn dặm này!”

Tiêu Sắt thở dài, tuy còn chút khoảng cách nhưng hắn đã nhận ra ba vị thần tướng, dù sao bọn họ cũng từng quen biết. Cho nên, đương nhiên hắn cũng nhận ra vị công tử mặc áo trắng nhẹ nhàng thanh thoát kia.

Kẻ tự luyến như vậy, cuồng vọng như vậy, cùng cách xưng hô tục tĩu khó nghe như vậy, trên đời này, Tiêu Sắt không tìm được người thứ hai. Hắn lắc đầu, tung người nhảy một cái, vận Đạp Vân Thừa Phong bộ đi tới trước mặt mọi người.

Ba vị thần tướng thấy hắn xong, thần sắc kinh hãi, gần như không hề do dự, lập tức vứt bỏ binh khí khom người quỳ xuống.

“Tham kiến lục hoàng tử!”

Chương 245: Vương gia nổi tiếng nhất

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Lục hoàng tử?” Mộc Xuân Phong kinh hãi: “Tiêu Sắt, ngươi là Thiên Khải lục hoàng tử!” Mặc dù Tiêu Sắt từng nói mình là công tử của một nhà giàu tại Thiên Khải thành, thế nhưng không ngờ nhà giàu này lại giàu đến mức độ đó.

Chẳng trách hắn họ Tiêu.

Chẳng trách truyền nhân của Dược Vương cũng khám cho hắn!

Hơn nữa còn là lục hoàng tử trong truyền thuyết, từng được toàn bộ triều đình nhất trí cho rằng sẽ kế thừa ngôi báu.

Tiêu Sắt lại không buồn để ý tới hắn, chỉ lặng lẽ nhìn thủ lĩnh hải tặc mặc y phục màu trắng thanh thoát kia. Nam tử kia cũng cười khẽ, nhìn Tiêu Sắt.

Tư Không Thiên Lạc không nhịn được nói: “Trông hai người các ngươi thật giống nhau.”

Lúc này mọi người mới phát hiện hai người quả thật rất giống nhau. Chỉ có điều hải tặc áo trắng có vẻ lớn hơn vài tuổi, thần sắc cũng kiêu ngạo hơn một chút. Còn Tiêu Sắt luôn ra vẻ lười biếng, nhưng xem kỹ mặt mày, quả thật rất giống nhau.

Nam tử áo trắng phẩy nhẹ cây quạt: “Đã lâu không gặp.”

Tiêu Sắt nhẹ nhàng nâng tay, nói với ba vị thần tướng: “Miễn lễ, ta đã không còn là lục hoàng tử, xin đừng quỳ nữa.”

“Cũng đúng, không phải lục hoàng tử. Nghe đám người ngu xuẩn tới từ đất liền kia nói ngươi đã được phong làm Vĩnh An vương? Vĩnh An, Vĩnh An, lão già họ Tiêu kia chơi ẩn dụ quá nhỉ.” Nam tử áo trắng nói đầy ẩn ý.

“Vẫn hay hơn vua của vùng biển ngàn dặm gì đó. Ngươi vẫn tự luyến như vậy, tự đặt cho mình đâu có phải danh hiệu. Người như ngươi, tìm khắp thiên hạ cũng không ra được kẻ thứ hai.” Tiêu Sắt lắc đầu.

Nam tử áo trắng nhướn mày: “Ngươi quên mình rồi à? Giờ ngươi tên gì? Tiêu Sắt? Chậc chậc chậc, thật chua xót, không phải vừa tự luyến vừa khó nghe à?”

“Vương gia, khó khăn lắm hai huynh đệ mới gặp nhau, đừng đấu võ mồm nữa.” Tiết Đoạn Vân đứng đầu trong tam thần tướng, trước nay luôn nghiêm túc thận trọng nhưng lúc này khóe miệng cũng hơi mỉm cười.

Đám người Đường Liên, Tư Không Thiên Lạc cũng hiểu đám người đối diện là bạn không phải địch, thu binh khí lại, lục đục tới bên cạnh Tiêu Sắt. Mộc Xuân Phong hơi cau mày: “Vương gia? Đây là vị vương gia nào? Bạch Vương Tiêu Sùng, hay là Xích Vương Tiêu Vũ?”

“Hai người mà ngươi nói, một tên là người mù, một tên là người điên. Sao lại là ta được?” Nam tử áo trắng nhìn Mộc Xuân Phong.

Mộc Xuân Phong suy nghĩ một chút: “Trong triều hiện nay, giới trẻ chỉ có hai vị vương gia, những vương gia khác đều cùng bối phận với Minh Đức Đế, người trẻ nhất cũng hơn bốn mươi tuổi rồi. Lan Nguyệt Hầu coi như trẻ tuổi, nhưng phải gọi là hầu gia mới đúng chứ.”

“Chỉ có hai vị vương gia thôi à?” Nam tử áo trắng cười nói. Mộc Xuân Phong lại cau mày suy nghĩ một hồi, rồi lắc đầu một cái.

“Ngươi từng nghe câu này chưa, là cha truyền con nối?” Nam tử áo trắng hỏi hắn.

Mộc Xuân Phong thuộc lòng sách luật, đương nhiên biết chuyện cha truyền con nối. Cha truyền con nối, còn gọi là vương gia mũ sắt, chỉ những vị vương gia có quân công cực cao mới có tư cách nhận vinh dự này, con trai trưởng của mình có thể thừa kế ngôi vương của mình mà không cần bị xuống làm hầu gia.

Trước đây Bắc Ly có bốn vị vương gia khai quốc cha truyền con nối, nhưng rất kỳ lạ, bọn họ không để lại hậu nhân. Cho nên đã lâu rồi Bắc Ly không có vương gia mũ sắt.

Cho đến thời Minh Đức Đế lên ngôi mới xuất hiện một vị vương gia có quân công cực cao, có tư cách trở thành vương gia cha truyền con nối!

Mộc Xuân Phong kinh hãi, đây mới thật sự là bất ngờ. Hắn dám cam đoan, nếu chuyện này được truyền về đất liền, mỗi người hiểu luật pháp của Bắc Ly đều kinh ngạc!

Hai mắt Đường Liên sáng lên.

Tâm kiếm trong tay Lôi Vô Kiệt bỗng réo dài.

Thần sắc của ba vị thần tướng đều nghiêm nghị.

Nam tử áo trắng rất hài lòng với bầu không khí như vậy, hắn nhẹ nhàng phe phẩy quạt xếp, mỉm cười nói: “Vua của vùng biển ngàn dặm, cái tên khó nghe như vậy đương nhiên không phải danh hiệu vốn có của ta. Ngươi đã đoán ra, vậy có thể gọi danh hiệu đó.”

“Lang Gia Vương.” Vị vương tử oai hùng từng nâng huynh trưởng lên ngôi vị hoàng đế, chấn nhiếp Nam Quyết, đại đô hộ của Bắc Ly đánh đâu thắng đó, do có ý mưu phản mà bị diệt trừ. Trước khi hành hình khiến Thanh Long Thủ Hộ của Thiên Khải, Lý Tâm Nguyệt một mình một kiếm độc hiến tứ đại tổng quản, cùng với Tâm Kiếm một kiếm ép thẳng tới thiên tử. Cho dù đã qua bốn năm nhưng cái tên này vẫn khiến người ta kính nể.

Tuy hắn đã chết nhưng ai cũng biết, mặc dù vương phi của Lang Gia Vương mất sớm song vẫn để lại một đứa con cho Lang Gia Vương. Sau án mưu phản của Lang Gia Vương, người con này cũng biến mất không còn tăm tích, rất nhiều người nói là bị Minh Đức Đế bí mật xử quyết. Thế nhưng không ai chứng minh được chuyện này, mà Minh Đức Đế tuy xử tử Lang Gia Vương nhưng không khai trừ tước vị của hắn. Cho nên trên danh nghĩ, đúng là trên thế gian vẫn có một vị Lang Gia Vương.

Mặc dù chuyện này khiến người ta không thể tưởng tượng nổi, thế nhưng thân là người có thể phát biểu ý kiến với chuyện này, Tiêu Sắt lại không phản đối. Ai cũng biết hắn có quan hệ rất tốt với Lang Gia Vương, đương nhiên quan hệ cùng con trai Lang Gia Vương cũng không quá tệ. Hắn chỉ ngáp nhẹ một cái, hắn vẫn luôn thích làm vậy, hờ hững ngắt đứt mấy trò thối hoắc của người khác.

Tư Không Thiên Lạc cũng ngáp một cái. Suy nghĩ của cô đơn giản hơn, cô không hiểu gì về triều chính, cũng chỉ nghe nói đến Lang Gia Vương mà thôi. Cô ngáp là vì thấy Tiêu Sắt ngáp, bản thân cũng thấy mệt mỏi mà thôi.

Nam tử tự xưng là Lang Gia Vương thần sắc hơi lúng túng, hắn hắng giọng một cái: “Có cần phải vậy không?”

Tiêu Sắt nhún vai một cái: “Muốn nói chuyện à?”

“Đương nhiên là nói chuyện rồi, chẳng lẽ ta lại đi cướp thuyền của ngươi thật à?” Nam tử áo trắng ‘bộp’ một tiếng gấp cây quạt xếp lại.

“Ta thấy sợ thật đấy, vua biển cả Tiêu Lăng Trần!” Tiêu Sắt cười nhạt.

“Lang Gia Vương! Lang Gia Vương!” Tiêu Lăng Trần bị Tiêu Sắt gọi tên thật, ảo não nói.

Hai người một trước một sau đi về phía mũi thuyền. Có lẽ Mộc Xuân Phong còn chưa phục hồi tinh thần sau tình cảnh này, không hiểu sao hoàng tử nổi tiếng nhất lại xuất hiện bên cạnh mình; lại không giải thích được vì sao gặp hải tặc cường hãn nhất trên biển, nhưng người đó lại tự xưng là hậu nhân của vị vương gia nổi tiếng nhất. Bên này còn có ba nam tử trung niên mặc áo giáp, nghĩ lại những câu chuyện trong truyền thuyết kia, chắc chắn là tam thần tướng của trung quân Bắc Ly rồi. Chuyện này thật sự... thật sự rất giống trong tiểu thuyết.

Đường Liên nhìn hắn một cái: “Hối hận vì dẫn chúng ta lên thuyền?”

Mộc Xuân Phong lắc đầu, tay hơi run run: “Không, chuyện này thật quá tuyệt vời! Chuyện này đáng để đem khoe với phụ thân!”

Tiêu Lăng Trần và Tiêu Sắt từ từ đi tới mũi thuyền. Hắn mở quạt xếp, Tiêu Sắt nhìn kỹ lại phát hiện trên đó viết bốn chữ to.

Vương tôn công tử.

“Bốn năm, đã bốn năm rồi không gặp.” Vị vương tôn công tử tự luyến này vung vẩy cây quạt xếp, cảm thán.

Tiêu Sắt gật đầu: “Thật ra ta từng lén lút đi tìm ngươi một thời gian, nhưng không phát hiện, ngươi chạy tới đây làm hải tặc?”

“Ta là vương giả trời sinh, nếu không làm vương hầu trên đất liền được thì tới biển rộng mênh mông này cũng tốt mà. Đâu có nhỏ hơn Bắc Ly của lão già họ Tiêu kia!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau