THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 226 - Chương 230

Chương 226: Thiếu niên đi trên biển

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Tư Không Thiên Lạc ngừng thương, Mộc Xuân Phong cũng thu kiếm.

Trận tỷ thí này quả thật quá bắt mắt, ngay cả hắn cũng muốn biết kết quả cuối cùng.

Rốt cuộc là Đường Liên công lực thâm hậu trầm ổn kiên nghị Đường Liên sẽ thắng, hay Lôi Vô Kiệt bộc lộ sắc bén, khí phách ngập trời sẽ chiến thắng?

Tiếng ho nhẹ vang lên phía sau bọn họ, chỉ thấy Tiêu Sắt đã rút mũi châm bạc giữa trán, khoác tấm da cừu kia đi từ trong khoang thuyền ra, dựa người vào tường quan sát trận tỷ thí này.

Đó là ngân hà và hoa kiếm va chạm

Chỉ thấy hoa tươi lập tức khô héo, ngân hà lại càng lúc càng rực sáng!

Lôi Vô Kiệt không phục, ánh mắt lập tức trở nên đỏ chót, hơi nước lượn lờ xung quanh. Hắn muốn thiêu đốt ngân hà này!

Đường Liên cười lạnh một tiếng, chỉ thấy tay trái của hắn vung lên, ánh sáng của ngân hà còn chưa dứt đã có một ngân hà khác dâng lên!

“Lên!” Lôi Vô Kiệt xoay người, định thi triển một chiêu nữa.

Nhưng Đường Liên đột nhiên vung ngân hà đánh thẳng vào đỉnh đầu Lôi Vô Kiệt, sau đó mũi chân đạp nhẹ lên ngân hà, tung người nhảy về thuyền. Hắn không có võ công qua lại tự nhiên trên mặt biển như Lôi Vô Kiệt, cho nên sau khi xuất chưởng đắc thủ lập tức lui về.

Bên kia Lôi Vô Kiệt thua một kiếm, thân thể bị đập ngã xuống biển, đột nhiên nhảy ngược lên. Một tay hắn cầm Tâm kiếm, một tay vỗ liên tục xuống biển, một tay vỗ sóng liên tục, đâu còn vẻ khí thế phi phàm lúc vừa rồi. Hắn chỉ vừa sặc nước vừa la ó: “Ta... ta không biết bơi! Cứu với! Ta không biết bơi!”

Chưởng vừa rồi của Đường Liên dùng quá nhiều chân khí, lúc này đang nhắm mắt xếp bằng, yên lặng vận công.

Tiêu Sắt có vẻ không quan tâm tới sống chết của vị huynh đệ này, sau khi chứng kiến kết cục là hết hứng thú ngáp một cái rồi trở về trong khoang thuyền.

Tư Không Thiên Lạc ôm vẻ mặt vô tội nhìn Mộc Xuân Phong: “Ta... cũng không biết bơi.”

“Cứu mạng!” Lôi Vô Kiệt gào muốn rách họng: “Ta không biết bơi, cứu với!” Mộc Xuân Phong xốc mặt nạ lên, bất đắc dĩ nói: “Vớt hắn lên.”

“Rõ.” Lập tức có người nhận lệnh, cờ lệnh vung cao, chỉ thấy một tấm lưới đánh cá từ trong thuyền được bắn ra, bọc lấy toàn thân Lôi Vô Kiệt cách đó không xa. Vài thủy thủ hợp lực kéo hắn vào. Lôi Vô Kiệt toàn thân ướt sũng, dáng vẻ chật vật bò từ trong lưới đánh cá ra, nằm luôn lên boong thuyền, vừa ngửa đầu nhìn bầu trời vừa thở hổn hển.

“Sư huynh cuối cùng vẫn là sư huynh, Vô Kiệt bái phục!” Lôi Vô Kiệt khó nhọc nói.

Đường Liên vận khí được một nửa, mở mắt, chậm rãi nói: “Không dạy dỗ tiểu tửu ngươi một chút, ngươi lại chẳng đặt sư huynh vào mắt.”

Mộc Xuân Phong đột nhiên cất tiếng cười lớn. Hắn rất vui, mặc dù còn chưa tới đảo Tam Xà, mặc dù chưa bắt được con Thiết Lưu Ly khổng lồ kia, còn chưa chế được thuốc cho huynh trưởng của mình, nhưng hắn đã thấy chuyến đi này nhận được thứ còn hiếm có hơn. Cho dù lúc này phải lập tức về phủ, hắn vẫn cảm thấy giá trị, thật sự rất đáng giá! Hắn cười không ngừng, không hề có ý dừng lại.

Tư Không Thiên Lạc nhìn hắn như nhìn kẻ ngu: “Rốt cuộc ngươi cười cái gì vậy?”

Mộc Xuân Phong ngưng cười nói: “Ở Thanh Châu Mộc gia, ta luôn như một kẻ lập dị, các ngươi có biết vì sao không?”

“Bởi vì ngươi không đi buôn bán mà lại học y thuật?” Tư Không Thiên Lạc nghi hoặc nói.

“Đây là một điểm, nhưng ngươi biết ta là tam công tử của Mộc gia mà không biết tình huống cụ thể trong thế hệ này của Mộc gia ta. Dưới ta còn hai muội muội. Trên ta còn một nhị ca đã chết yểu từ khi còn bé, còn có một đại ca mắc bệnh có thể sẽ không con cháu. Cho nên ta chính là gia chủ Mộc gia thế hệ tiếp theo, nhưng ta không muốn kế thừa chỗ của cải thông tiên đó mà muốn chữa khỏi cho đại ca. Nếu đại ca khỏi bệnh, vậy theo truyền thống của Mộc gia, chức gia chủ sẽ thuộc về huynh ấy. Cho nên trong mắt người ở Thanh Châu chúng ta, ta là một kẻ ngu ngốc.” Mộc Xuân Phong cười nói: “Thế nhưng, Thiên Lạc cô nương, ngươi có thấy ta là kẻ ngu không?”

Tư Không Thiên Lạc cả giận nói: “Gia tài bạc triệu nhưng không có tình người, thế thì thông minh ở đâu? Người ở Thanh Châu các ngươi mới là kẻ ngu.” “Đúng vậy, lúc đó trong thất chưởng quỹ có bốn chưởng quỹ lén lút tới tìm ta, ngăn cản ta làm việc này. Bọn họ đều nói mình là người ủng hộ ta, sau này chắc chắn sẽ dốc hết sức phụ giúp ta, bảo ta đừng làm chuyện điên rồ nữa.” Mộc Xuân Phong ngẩng đầu lên nói: “Thế nhưng đối với ta mà nói, tương thử hữu bì, nhân nhi vô nghi. Nhân nhi vô nghi, bất tử hà vi?"

“Bọn họ nói ta đọc sách tới mức ngu ngốc, trong đầu toàn nhân nghĩa đạo đức, thế nhưng kẻ ngu là bọn họ. Đời người chỉ có trăm năm, của cải đâu mang được xuống mồ nhưng tình nghĩa có thể lưu lại trong thiên địa, bên nào nặng bên nào nhẹ, bọn họ không nghĩ ra.” Mộc Xuân Phong tiếp tục nói: “Cho nên ta rời khỏi Thanh Châu, rời xa những người đó, gặp các ngươi, ta rất vui.”

“Chúng ta thì sao?” Tư Không Thiên Lạc còn chưa hiểu.

“Ta cảm thấy các ngươi và ta là người giống nhau.” Mộc Xuân Phong nói: “Từ võ công có thể nhìn ra lòng người, ta thấy các ngươi rất tốt! Ta rất thích!”

“Người ra sao?” Tư Không Thiên Lạc hơi ảo não, nếu người đứng nói chuyện cùng Mộc Xuân Phong là Tiêu Sắt, chắc chắn hắn không như mình, chỉ biết hỏi vì sao.

“Thiếu niên.” Mộc Xuân Phong chậm rãi thốt lên hai chữ.

“Ta cũng là thiếu niên. Lúc thưa không buồn, lúc thắng chẳng khiêm tốn. Tay cầm kiếm, lòng có nghĩa. Thấy biển cả xa xôi nảy sinh lòng dũng cảm, thấy hoa nở rộ chẳng che nổi vui sướng trong lòng. Con đường phía trước tuy có nguy hiểm, có sợ hãi mà mình không biết, nhưng có bằng hữu bên cạnh là chỉ muốn uống rượu hát vang. Muốn cười thì cười, muốn mắng thì mắng, đạo lý chốn nhân gian trong cả vạn quyển sách, nhưng chỉ cầu được tùy tâm tùy tính!” Mộc Xuân Phong nói liền một mạch.

Tư Không Thiên Lạc bị lời này làm cho kinh ngạc, hai người chỉ giao chiến trên biển một trận, nói thẳng ra là chỉ so đấu một chiêu, nhưng Mộc Xuân Phong đã nảy sinh hàng loạt cảm khái. Trong lòng cô thầm nghĩ, đúng là không hiểu nổi người có tiền, người có tiền lại đọc sách nữa thì đúng là đầu óc có bệnh.

“Quan trọng nhất là chúng ta còn một điểm giống nhau.” Mộc Xuân Phong lại mỉm cười, ấn nhẹ ngón tay, đi ra khỏi Bá Vương giáp, y phục trắng phau lay động trong làn gió, như mang theo chút tiên khí: “Chúng ta đều rất đẹp.”

“Đẹp thì gọi là thiếu niên, không được đẹp, chẳng qua là người trẻ tuổi.” Cuối cùng Mộc Xuân Phong đưa ra kết luận.

Nhưng những lời này như đi sâu vào trong lòng Tư Không Thiên Lạc. Cô không có nhiều cảm xúc muốn bày tỏ, cô chỉ là một cô gái, một cô gái đang độ hoa nở, không có chuyện gì khiến cô vui vẻ hơn được người khác khen xinh đẹp. Cô gật đầu một cái: “Ngươi nói đúng lắm!”

Lúc này Đường Liên và Lôi Vô Kiệt đều đã điều tức xong, bọn họ cũng nghe được những lời vừa rồi của Mộc Xuân Phong, trong lòng bùng lên hứng khởi. Trong mắt bọn họ, cuối cùng Mộc Xuân Phong không còn là người mà họ ôm đùi dọc con đường này nữa, mà là... người chung đường.

Bọn họ nhìn nhau mỉm cười.

Mộc Xuân Phong phất ống tay áo gọi: “Chuẩn bị rượu!”

Những bạn từng donate cho nhóm mà chưa nhận được ebook full dịch thì liên hệ với mình qua nick 4rum hoặc sdt 0908007401 nhé, thân!

Chương 227: Đạp sóng uống rượu hát ca

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Rượu này tên là Thu Lộ Bạch, do Điêu Lâu Tiểu Trúc ở đế đô Thiên Khải chưng cất, nghe nói mỗi tháng chỉ ngày mười lăm Điêu Lâu Tiểu Trúc mới lấy ba bình Thu Lộ Bạch ra chiêu đãi khách quý. Cho dù là Thanh Châu Mộc gia chúng ta cũng phải tốn bao công sức mới lấy được một bình ở Thiên Khải.” Mộc Xuân Phong cười giới thiệu.

Thiên Khải Thu Lộ Bạch là rượu ngon nổi tiếng khắp thiên hạ. Trong lòng Mộc Xuân Phong hết sức đắc ý, nhưng cả bốn người đều mang vẻ hờ hững. Cho dù là Đường Liên lễ phép nhất cũng chỉ ‘Ồ’ khẽ một tiếng.

“Rượu này là Hàn Đàm Hương, là danh tửu của Lạc Tương thành tại Nam Quyết. Rượu này sau khi đặc chế được chôn dưới đầm lạnh sâu trăm thước, một năm sau mới lấy ra, vị rất mạnh, lại mang theo hương hoa đào nhẹ nhẹ. Còn sâu hơn Thu Lộ Bạch một bậc!” Mộc Xuân Phong đành lấy bình rượu mà lúc thường mình cũng không dám uống ra.

Kết quả Đường Liên, Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc vẫn lạnh nhạt như cũ. Ngược lại Tiêu Sắt vốn lạnh nhạt nhất lại trả lời: “Ồ, Hàn Đàm Hương, đúng là rượu ngon hiếm thấy.”

Mộc Xuân Phong thiếu chút nữa là sụp đổ, hắn cho rằng bọn họ cùng là thiếu niên, thiếu niên cũng là người yêu rượu, nhưng mấy vị trước mắt chứng kiến rượu ngon cao cấp như vậy vẫn chẳng hề lay động, chỉ có một khả năng --- bọn họ vốn không hiểu rượu. Trong mắt bọn họ, hương vị của Thu Lộ Bạch chẳng khác gì Lão Tào Thiêu của quán trọ ven đường! Mộc Xuân Phong đột nhiên thấy tiếc bình Hàn Đàm Hương.

“Các ngươi, không thích uống rượu à?” Cuối cùng Mộc Xuân Phong đành hỏi.

“Thích uống.” Đường Liên đáp rất dứt khoát.

“Cực kỳ thích uống.” Lôi Vô Kiệt bổ sung.

“Các ngươi thích uống rượu gì?” Mộc Xuân Phong cẩn thận từng chút một hỏi.

Mộc Xuân Phong suy nghĩ một chút: “Phong Hoa Tuyết Nguyệt hơi nhẹ nhưng là rượu thường uống nhất. Có điều ngày lễ bất đồng cũng nên uống thứ rượu khác nhau, Tang Lạc, Tân Phong, Thù Du, Tùng Lao, Trường An, Đồ Tô, nguyên Chính, Quế Hoa, Đỗ Khang, Tùng Hoa, Thanh Văn, Bàn Nhược, đều là rượu ngon. Nhưng ngon nhất là bảy bình rượu Tinh Dạ, đáng tiếc là rất hiếm khi được uống, chỉ thi thoảng được dựa hơi tam thành chủ. Thiên Xu, Thiên Tuyền, Thiên Ki, Thiên Quyền, Ngọc Hành, Khai Dương, Dao Quang, thật sự tuyệt diệu!”

Ban đầu nghe vậy Mộc Xuân Phong hết sức ngạc nhiên, những thứ Đường Liên nhắc tới đều là rượu nổi tiếng, nghĩ thầm hóa ra hắn cũng là người hiểu rượu. Thế nhưng đoạn sau càng nghe càng kinh hãi. Bảy bình rượu Tinh Dạ! Đây là rượu ngon vượt xa Thu Lộ Bạch! So với nó, ngay cả Hàn Đàm Hương cũng chẳng đáng nhắc tới.

Bởi vì bảy bình rượu Tinh Dạ là thứ mà chỉ một người chưng cất được.

“Ngươi được uống bảy bình rượu Tinh Dạ rồi à!” Mộc Xuân Phong kinh hãi nói.

Tư Không Thiên Lạc ngây ra: “Ta cũng hay uống, có gì hiếm có đâu. Ta cảm thấy còn không ngon bằng Phong Hoa Tuyết Nguyệt, nặng quá, không được ngọt!”

Lôi Vô Kiệt suy nghĩ một chút: “À, là rượu ấy à. Đêm đó chúng ta cũng uống rồi.”

Tiêu Sắt gật đầu: “Đúng vậy, đêm đó chúng ta đã uống rượu Tinh Dạ từng chiến thắng Điêu Lâu Tiểu Trúc.”

Đường Liên thấy Mộc Xuân Phong kinh ngạc như vậy, suy nghĩ một chút rồi nói: “Có phải ngươi quên mất sư phụ ta là ai không?”

“Sư phụ ta, là Tửu Tiên - Bách Lý Đông Quân.”

Trong lòng Mộc Xuân Phong thầm chấn động, mãi mới phản ứng lại, đối diện với mình là đệ tử của ba vị thành chủ Tuyết Nguyệt thành. Năm xưa vị đại thành chủ Bách Lý Đông Quân tràn ngập sắc thái truyền kỳ chỉ còn là thiếu niên, hắn từng mang bảy bình rượu Tinh Dạ tới Điêu Lâu Tiểu Trúc, chiến thắng Thu Lộ Bạch, nhận được danh tiếng lẫy lừng thiên hạ. Mộc Xuân Phong lúng túng cười một tiếng, tiếp đó rót rượu: “Nào nào, uống thử Hàn Đàm Hương đi.”

Tiêu Sắt uống một chén, nhắm mắt lại khẽ gật đầu rồi đặt chén rượu xuống.

Hai mắt Tiêu Sắt sáng bừng lên: “Hương hoa đào thật thơm, rượu này không tệ.”

Lôi Vô Kiệt cũng khen: “Rượu ngon, uống tiếp nào.” Mộc Xuân Phong nâng chén rượu nhìn Đường Liên, dò xét: “Xuân Phong cũng là người thích rượu, chẳng hay sau chuyện lần này về Bắc Ly, Đường huynh có thể mời ta uống rượu Tinh Dạ được không?”

Đường Liên lắc đầu một cái: Bình cuối cùng bị chúng ta lén uống hết rồi, sư phụ ra ngoài dạo chơi, không biết lúc nào mới về.”

Mộc Xuân Phong lộ vẻ thất vọng: “Hóa ra là vậy, thật quá đáng tiếc.”

Tiêu Sắt đột nhiên nói: “Chẳng phải lần trước Nho Kiếm Tiên đưa ngươi một quyển ‘Tửu Kinh’ à? Chẳng lẽ trong đó không có phương pháp chưng cất bảy bình rượu Tinh Dạ?”

“Có thì có, nhưng ta không phải là sư phụ, không hứng thú gì với việc chưng cất rượu. Có thì uống, không có để uống cũng không đến mức tự mình đi ủ.” Đường Liên nhún vai.

“Tửu Kinh?” Hai mắt Mộc Xuân Phong bừng sáng: “Đường huynh có thể cho ta xem không?”

“Ngươi còn thích chưng cất rượu nữa à?” Đường Liên lấy quyển Tửu Kinh trong lòng ra, tùy ý đưa tới: “Thật không hiểu nổi sở thích của đám công tử nhà giàu các ngươi.”

Mộc Xuân Phong cầm lấy quyển Tửu Kinh, càng xem càng kinh ngạc: “Quả nhiên là quyển sách này! Hóa ra là quyển sách này!”

Đường Liên thấy vậy cũng ngạc nhiên: “Quyển sách này quý giá lắm à?”

“Thật quá quý giá, không được, ta không thể xem tiếp, xem tiếp thì có khác gì ăn trộm đâu!” Mộc Xuân Phong khép cuốn sách lại đưa trả cho Đường Liên.

Đường Liên lấy làm khó hiểu: “Chẳng phải chỉ là một quyển sách chưng cất rượu ư, ta không hứng thú, ngươi xem thêm cũng có sao đâu. Chẳng qua có một tiền bối tặng cho ta, ta không tiện tặng lại cho ngươi. Hay là ngươi cầm thêm hai ngày mà đọc?”

“Hồ đồ!” Mộc Xuân Phong nổi giận quát.

Đường Liên và Tiêu Sắt nhìn nhau, không hiểu sao Mộc Xuân Phong lại đột nhiên nổi giận.
“Tiểu bạch liên phù tam thập bôi, chỉ tiêm hạo khí hưởng xuân lôi! Ngươi tưởng trong này chỉ nói tới cất rượu thôi ư?” Mộc Xuân Phong vội vàng la lên: “Bảy bình rượu Tinh Dạ mà ngươi uống có lẽ chỉ là rượu bình thường, nhưng sư phụ ngươi Bách Lý Đông Quân lại có thể chưng cất ra loại rượu Tinh Dạ đang sợ hơn. Uống một bình là võ lực tăng thêm một cảnh giới, trong Tửu Kinh ghi thuật chưng cất rượu, nhưng là loại rượu tuyệt thế giúp gia tăng công lực!”

Đường Liên bị giọng điệu của Mộc Xuân Phong làm cho kinh hãi, nuốt một ngụm nước miếng: “Đúng là rượu mà sư phụ chưng cất có thể giúp người ta tăng cường cảnh giới, nhưng có thật là học được từ quyển sách này không?”

Tiêu Sắt nghĩ lại đêm hôm đó, Lôi Vô Kiệt uống Phong Hoa Tuyết Nguyệt được chưng cất dưới ánh trăng, công lực tăng liền vài cảnh giới, chỉ cảm thấy cuốn sách này bỗng trở nên nặng hơn. Hắn quay đầu lại nhìn Lôi Vô Kiệt, lại thấy hai mắt Lôi Vô Kiệt và Tư Không Thiên Lạc đã đỏ bừng.

Trong lúc mọi người nói chuyện, hai người ngồi đối diện tiếp tục uống từng chén một. Nhưng cả hai lại không hiểu Hàn Đàm Hương, mặc dù có hương hoa đào ngòn ngọt, nhưng là loại rượu mạnh trong rượu mạnh rất hiếm thấy. Ngay cả người có tửu lực như Tiêu Sắt và Đường Liên cũng không dám uống nhiều, cho nên Tiêu Sắt chỉ uống một chén rồi đặt xuống.

“Rượu... rượu ngon!” Lôi Vô Kiệt cười vang nói, đột nhiên rút kiếm xông ra ngoài.

“Lôi Vô Kiệt, ngươi muốn... đi đâu... chúng ta, uống tiếp nào!” Tư Không Thiên Lạc đầu óc choáng váng, đã ngủ gục.

Chỉ thấy Lôi Vô Kiệt xách kiếm, lại tiến vào trong biển, cầm kiếm múa lượn giữa sóng biển lên lên xuống xuống.

“Ta muốn cưỡi gió bay về bắc, Hiên Viên tuyết lớn tựa bão dông.

Ta muốn mượn thuyền chèo về đông, tiên tử yểu điệu đứng đón gió.

Ta muốn cưỡi mây ngàn vạn dặm, long ngâm trong triều làm gì ta?

Trên đỉnh Côn Luân tắm nắng dương, tận cùng biển cả ngắm núi xanh.

Gió thổi vạn dặm yến về tổ, không thấy chân trời chẳng về đâu!”

Hắn đạp sóng trên mặt biển, cao giọng hát.

Mộc Xuân Phong đuổi theo, kinh ngạc: “Bài thơ này ý vị phóng khoáng, nhưng đây là lần đầu ta nghe được, chẳng hay do ai viết?”

Tiêu Sắt cười một tiếng: “Do một hòa thượng viết.”

Chào các bạn, chắc mấy hôm nay cũng có nhiều người nghĩ thầm “Ơ cái con đăng truyện này nó chết ở đâu mà không thấy lên chương mới thế?” lắm nhỉ? Uyên xin thưa là dạo này Uyên bị shock tâm lý nhè nhẹ từ việc đăng bán ebook full của Thiếu Niên Ca Hành, nên mới tạm dừng vài hôm để quyết định xem tiếp theo mình nên làm thế nào.

Đầu tiên, việc tặng ebook full dịch TNCH cho những bạn yêu thích, cũng như các mạnh thường quân đã ủng hộ từ tinh thần lẫn hiện vật cho nhóm từ đầu được tiến hành khá suôn sẻ. Uyên cũng nhận vui lây khi thấy có nhiều người yêu mến bộ truyện do nhóm thực hiện đến vậy.

Trong số những bạn hỏi mua ebook, có những em vẫn còn là học sinh trên ghế nhà trường, Uyên thì quán triệt tư tưởng của các anh chị đi trước, học sinh sinh viên giảm giá 50%. Học sinh thì thường làm gì đã có tiền, nên khi các em ấy quyết định bỏ tiền (200k) để mua 1 bộ truyện đọc onl như thế thật sự khiến Uyên rất trân trọng. Với những độc giả tôn trọng công sức và tác phẩm của nhóm, Uyên không tiếc gì cả, thậm chí là share đọc free cũng được.

Nhưng bên cạnh đó vẫn có những câu chuyện dở khóc dở cười, mà thật ra là khiến Uyên muốn khóc nhiều hơn. Đó là có 3 bạn hỏi mua ebook, nhưng khi nghe Uyên báo giá thì các bạn lại bảo “Thu như thế có đắt quá không? Bạn cũng đăng hơn phân nửa rồi, giờ mua phần sau thì mình mua chứ sao bắt mình mua từ đầu được.”, thậm chí là “Bên khác thu phí mỗi chương tối đa có 300d thôi, bạn giảm giá thì mình mua”. Uyên nghĩ thế này, Uyên không phải con buôn, đây cũng không phải cái chợ để trả giá từng đồng vì với Uyên, công sức của nhóm mình đã bỏ ra là không thể định giá.

Thật ra dù không ai donate, không ai hỏi mua thì một khi đã đăng ký xin treo thông tin donate, tức là Uyên đã xác định sẽ không bỏ ngang giữa chừng với BQT, điều này thì các bạn cứ yên tâm.

Chẳng qua nếu các bạn cảm thấy bỏ tiền để đọc một bộ truyện dịch thật nhanh và không phải chờ đợi lâu là “quá đáng” thì xin hãy nhìn lại xem, số chương trước đó các bạn đã đọc có phải tốn đồng nào không? Và nếu vẫn không muốn tốn tiền thì các bạn vẫn có thể tiếp tục đọc free, vì đằng nào Uyên vẫn sẽ đăng tiếp chứ có drop đâu.

Từng ấy nghe thì có vẻ to tát lắm, ăn cũng được vài bát phở, hoặc đủ cho sinh viên tiêu hơn cả tuần. Nhưng nó chỉ đủ để Uyên thanh toán tiền vài chương dịch cho mem trong nhóm thôi ạ, và tất cả những bộ đang đăng tải free hiện tại đều được trích từ tiền nhịn ăn nhịn uống, là tiền thức đêm bán mạng gõ chữ dịch cái khác để đắp vào của Uyên, đừng xem nó rẻ rúng quá! Uyên xin cảm ơn các bạn đã đọc những dòng tâm sự này.

Chương 228: Hàn Sơn hiểu tự

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Bốn trăm năm trước, các nước phân tranh, phía nam có một họ lớn là Cô Tô, chiếm non nước một vùng. Sau này thiên hạ thống nhất, họ Cô Tô biệt tăm biệt tích nhưng để lại một tòa thành Cô Tô, mượn tên đại tộc đã biến mất này. Họ Cô Tô tôn sùng Phật, bên ngoài thành có một ngôi chùa, tên là Hàn Sơn tự. Trong ngọn lửa chiến tranh, ngôi chùa này bị thiêu hủy ba lần nhưng vẫn đứng sừng sững không hề ngã xuống, hương khói vẫn cường thịnh, cho tới một năm trước.

Một năm trước, trụ trì Hàn Sơn tự tên là Vong Ưu, Hàn Sơn tự không lớn, ít nhất so với Thiếu Lâm và Vân Lâm nó chỉ được coi là một ngôi miếu nhỏ. Nhưng Vong Ưu được công nhận lại đại tông sư đệ nhất trong Phật giáo. Nghe nói ông tinh thông Phật Pháp Lục Thông, kẻ phạm cả thập ác, được ông điểm hóa cũng có thể giác ngộ. Cho tới một năm trước, Vong Ưu đột nhiên nổi điên, cầm rút thanh kiếm gỗ dài bảy thước trong tay bức tượng Trì Quốc Thiên Vương chém bay đầu khách tới dâng hương. Từ đó trở đi, không còn ai tới Hàn Sơn tự dâng hương, các hòa thượng trong chùa cũng lần lượt rời khỏi.

Lúc này, có hai người đang trên đường lên núi, bọn họ muốn tới Hàn Sơn tự, bởi vì Hàn Sơn tự là nhà của một trong số họ.

Tăng bào màu trắng phất phơ theo làn gió, hòa thượng ngẩng gương mặt không một sợi tóc nhưng vẫn vô cùng tuấn tú, lau mồ hôi trán nói: “Đường lên núi vẫn khó đi như trước.”

Hắn nhớ lại nhiều năm trước, lần đầu tiên theo sư phụ lên núi. Sư phụ từ từ bước đi trước mặt, hắn theo sát phía sau. Cứ đi được một quãng, sư phụ lại dừng lại, cùng hắn ngồi nghỉ chân trên tảng đá ven dường, sau đó lấy ra một cái bánh bao, xé một nửa cho hắn. Có lúc ông còn gãi đầu nói: “Con cứ coi như ra ngoài chơi một chuyến đi, tuy hơi lâu nhưng cuối cùng cũng có ngày con trở về nhà thôi.”

Lần đó lên núi, hắn nghỉ ngơi sáu lần, ăn ba cái bánh bao, sư phụ lặp lại câu này mười một lần.

“Có lẽ do đường lên núi quá khó đi, cho nên đã đi lên là không muốn xuống nữa.” Vô Tâm cười nói.

Minh Hầu đứng bên cạnh hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ đi theo.

Nhưng dù sao cũng không còn là đứa trẻ gầy gò bé nhỏ nữa, hôm nay Vô Tâm đã là cao thủ Tiêu Dao Thiên Cảnh, cho dù cố gắng đi chậm tới mức nào, sau thời gian ba nén nhang, hắn đã đứng trước cửa Hàn Sơn tự.

So với một năm trước huyên náo đầy tiếng người, Hàn Sơn tự hiện giờ có thể dùng câu ngoài cửa giăng lưới bắt chim để mô tả. Tầm bảng hiệu lớn trên cửa đã loang lổ.

“Sư phụ, đồ đệ về rồi.” Vô Tâm thu hồi nụ cười bất cần đời, trịnh trọng chắp tay hành lễ rồi dẫn Minh Hầu vào trong chùa.

Bên trong Hàn Sơn tự rất sạch sẽ, mặc dù đã tới mùa thu nhưng lá cây rụng xuống đã được người ta quét gọn thành một đống, trên mặt đất không một hạt bụi, hoàn toàn không giống một nơi không có người ở, nhưng lại rất yên tĩnh, không nghe thấy chút tiếng động gì, nói chi một bóng người.

Lúc này Minh Hầu lại đột nhiên xoay người, vung thanh đao lớn như cánh cửa ra phía ngoài!

“Dừng tay!’ Vô Tâm vội vàng quát bảo ngưng, nhưng đã muộn.

Chỉ nghe ‘keng’ một tiếng, lá rụng dưới đất cũng chấn động.

Áo đen của Minh Hầu lay động, tay cầm đao vận sức cũng không tiến được thêm chút nào. Hắn trợn mắt nhìn người phía trước. Ngăn cản hắn không phải một thanh đao, cũng không phải một thanh kiếm, càng không phải một cây thương. Mà là một nắm đấm, một nắm đấm xiết chặt.

Người nọ đột nhiên vận sức, Minh Hầu cầm đao lui lại, múa thanh đao trong tay vài vòng, còn muốn tiến lên nhưng bị Vô Tâm giơ tay ngăn lại. Vô Tâm nhìn người trước mặt, thân mặc áo bào màu xám, đeo một chuỗi phật châu lớn, gương mặt hòa thượng mang đầy chính khí, nhẹ giọng nói: “Sư huynh, Kim Cương Phục Ma thần thông lại tiến bộ không ít, sắp luyện thành Kim Cương Bất Hoại thần thông rồi.”

“Vô Tâm sư đệ?” Vô Thiền vội vàng thu quyền, vừa mừng vừa sợ: “Sao đệ lại về đây.”

“Bởi vì sư huynh nói, Hàn Sơn tự vẫn để lại một gian thiền phòng, một cái bồ đoàn, một quyển kinh phật cho sư đệ.” Vô Tâm cười nói.

Vô Thiền cũng cười: “Bây giờ Hàn Sơn tự có tới mười tám thiền phòng trống, ba trăm bồ đoàn, đều cho sư đệ cả. Nhưng chẳng phải sư đệ bảo không thích kinh phật à?”

“Có một quyển đệ đang cần dùng.” Vô Tâm chậm rãi nói.

Thần sắc Vô Thiền biến đổi, vào đại điện nói chuyện.

Trong Hàn Sơn tự lúc này, ngoại trừ đệ tử của Vong Ưu là Vô Thiền, không còn người thứ hai. Từ khi Vô Thiền trở về Hàn Sơn tự, hắn vẫn lặng lẽ chăm sóc ngôi chùa này. Không có khách dâng hương, hắn tự trồng rau ở phía sau, thi thoảng lại xuống núi làm lễ cho người ta kiếm ít bạc. Lần này thấy Vô Tâm về núi, trong lòng hắn rất vui mừng nhưng vẫn ôm một bụng nghi vấn: “Một năm trước, đệ vừa đáp ứng ước định với Thương Tiên trở lại Thiên Ngoại Thiên, sao lại về Bắc Ly sớm vậy. Chẳng lẽ ở bên kia có gì bất mãn ư?”

Vô Tâm lắc đầu: “Đệ ở Thiên Ngoại Thiên nghe tin đám người Đường Liên, Tiêu Sắt, Lôi Vô Kiệt gặp nạn nên chạy ngàn dặm tới giúp bọn họ vượt khó. Bọn họ không cảm ơn đệ thì thôi, còn đuổi đệ đi chắc?”

“Đệ nói là, chuyện ở Lôi gia bảo?” Vô Thiền nghe người trong thành Cô Tô nhắc tới. “Đúng vậy.” Vô Tâm nói.

Vô Thiền gật đầu một cái: “Cũng phải, hiện giờ sát thủ Ám Hà đột nhiên hiện thế, Lôi Thiên Hổ của Lôi gia bảo bị giết, lão thái gia của Đường môn cũng bỏ mạng, Vô Song thành ở phía đông cũng rục rịch, Tuyết Nguyệt thành một cây chẳng làm lên non. Đúng là không có ai quản tiểu tông chủ nhà đệ, huống chi sư đệ không có lòng tranh hùng...”

“Ai bảo ta không có lòng tranh hùng?”

Vô Thiền hơi cau mày: “Ý của Vô Tâm sư đệ là?”

“Huynh xem Hàn Sơn tự hiện tại đi, đệmuốn chấn hưng Hàn Sơn tự.” Vô Tâm nói rất chân thành.

Vô Thiền hiểu ra, lắc đầu cười một tiếng: “Thanh tĩnh một chút cũng tốt mà. Sư đệ, đệ lén lút chạy về Bắc Ly, đừng gây động tĩnh quá lớn thì hơn.”

“Thế thì hơi khó.” Vô Tâm thở dài: “Ta còn không định về Thiên Ngoại Thiên.”

“Ở lại Hàn Sơn tự là tốt nhất.” Vô Thiền nói.

“Không, sư huynh. Ngày mai đệ sẽ đi khỏi, ta sẽ về Hàn Sơn tự nhưng không phải là bây giờ, đệ còn rất nhiều chuyện cần làm.” Vô Tâm nghiêm nghị nói.

“Vậy lần này đệ về làm gì?” Vô Thiền lấy làm khó hiểu.

“Huynh nhìn vị bằng hữu sau lưng đệ đi.” Vô Tâm nói: “Thấy sao?”

“Ánh mắt không có thần, lực lượng rất mạnh nhưng rõ ràng đã mất đi thần chí. Nếu sư phụ còn sống có thể cứu được hắn. Công phu của đệ mà chưa mất cũng có thể cứu được hắn.” Vô Tâm đã để ý tới Minh Hầu từ lâu.

Vô Tâm gật đầu: “Vốn dĩ Tiêu Sắt cũng có thể cứu được hắn. Tiêu Sắt được đệ truyền thụ Tâm Ma Dẫn, thế nhưng khi đệ gặp hắn, hắn đã bị trọng thương. Cho dù Tâm Ma Dẫn không cần nội lực nhưng với trạng thái lúc đó của hắn, tâm thần không được ổn định, không sử dụng được công phu này. Cho nên đệ cố ý tới Hàn Sơn tự, muốn cứu vị bằng hữu này.”

Vô Thiền do dự trong chốc lát rồi gật đầu nói: “Nếu sư đệ đã nói thế, vậy mời vào.” Hắn đứng dậy, đi tới trước tượng phật trong đại điện, xoay nhẹ lư hương, chỉ thấy tượng phật từ từ dịch sang, để lộ một gian điện nhỏ khác.

Trước gian điện treo một cái bảng màu đen, bên trên viết ba ch

La Sát đường.

Chương 229: La Sát đường

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

La Sát đường

Cái tên này rất nổi tiếng, vì nghe nói trong La Sát đường ẩn giấu mật thuật của Phật môn. Những chỉ cần học được những mật thuật này là có được thần thông. Có điều những thần thông này thường đi ngược với giáo lý nhà Phật, cho nên vừa là mật thuật vừa là cấm thuật. Cũng chính vì vậy rất ít người được thấy La Sát đường. Có người nói nó nằm tại Thiếu Lâm tự, có mười bảy vị võ tăng canh gác cả ngày cả đêm, cho dù là cao thủ Thiên Cảnh cũng có lòng sánh nổi. Có người nói nó ở Vân Lâm tụ, giấu trong kỳ môn trận pháp, nguy hiểm dị thường, người tới không ai trở lại được.

Thế nhưng nó lại nằm trong Hàn Sơn tự phong cách cổ xưa, đã dần dần bị người ta quên lãng. Vài chục năm qua chỉ có một lão tăng ngồi trước La Sát đường, ngày ngày tụng kinh, mãi tới một ngày, lão tăng giữ đường đột nhiên tự mình mở La Sát đường ra.

Vô Tâm chỉ mất bảy năm ngắn ngủi đã tu luyện thành công tất cả võ công trong La Sát đường, sau đó cứ ba ngày hắn lại vào La Sát đường ôn lại một lượt. Cho tới một ngày, khi hắn lại bước vào La Sát đường...

Chỉ thấy ngọn lửa cao ngất, tượng phật trong La Sát đường đều bị đốt đen xì, những bí tịch mà nhân sĩ trong giang hồ coi như bảo bối đã bị đốt thành tro bụi. Vong Ưu đại sư mặc tăng bào rách nát ngồi một mình trong đó, chắp hai tay, nhỏ giọng tụng niệm kinh phật. Hóa ra Vong Ưu đại sư cho rằng mình tự tiện mở La Sát đường, phạm vào tội nghiệt, hiện giờ muốn dùng cái chết của mình để sám hối lần cuối.

Cuối cùng Vô Tâm cứu Vong Ưu đại sư ra, thế nhưng La Sát đường đã bị hủy diệt hoàn toàn, những bí tịch quý giá đã hóa thành tro bụi, tượng Phật ẩn chứa võ công tinh xảo cũng chia năm xẻ bảy, thế nhưng trên tường có thêm một bức họa --- đó là mức họa Địa Ngục Bách Quỷ, vô số quỷ dữ nhe răng, hồng liên nghiệp hóa cháy rực, chỉ có một tăng nhân ngồi trên lửa, ngồi giữa liệt quỷ, bố trí thi pháp.

“Ngày hôm đó ta mở La Sát đường chứng kiến bức họa này cũng vô cùng kinh hãi.” Hòa thượng Vô Thiền hạ giọng nói: “Đệ kể cho ta lý do của bức họa này, ta đã cảm thấy bức tranh này không đơn giản, mỗi lần quan sát lại thấy tâm thần phiêu tán, khó mà định tâm được.”

“Cái này là đương nhiên thôi.” Vô Tâm cười một tiếng: “Trước mặt bức tranh này, không ai định tâm được.”

“Đệ nói muốn đọc một quyển kinh phật, ta đoán là quyển này.” Vô Tâm thở dài: “Chắc chắn trong đó có bí ẩn riêng.”

“Người hiểu ta chỉ có sư huynh. Sư phụ để lại bức vẽ cuối cùng, quả thật là quyển kinh Phật, cũng là môn võ công cuối cùng được lưu lại trong La Sát đường. Đó chính là...” Vô Tâm dừng một chút, cuối cùng cũng nói nốt ba chữ sau: “Tâm Ma Dẫn.”

“Tâm Ma Dẫn!” Vô Thiền kinh hãi, đây rõ ràng là một trong những võ công nổi tiếng nhất tại La Sát đường, không ngờ lại ẩn giấu trong bức tranh này.

“Đúng vậy, không ai ngờ môn võ công Tâm Ma Dẫn lại được giấu trong một bức tranh.” Vô Tâm cười nói: “Bức trước ta xem suốt ba tháng mới hiểu được chân lý, bức sau ta xem suốt chín tháng.”

“Tâm Ma Dẫn có hai bức tranh?” Vô Thiền kinh ngạc.

“Đúng vậy, đây là bức trên - Địa Ngục Truyền Đạo đồ. Tâm Ma Dẫn chia làm hai phần, phần trên có thể thấy được tâm ma của mình, phần dưới có thể xem tâm ma của người khác. Có lẽ lão hòa thượng cảm thấy phần trên có thể độ người nên mới lưu lại, phần dưới, cho dù đệ từng tập luyện nhưng cũng biết nó là thứ rất nguy hiểm!” Vô Tâm trầm giọng nói.

Vô Thiền thở dài: “Sư phụ đã nhọc lòng rồi.”

Vô Tâm cười nói: “Lão hòa thượng nghĩ quá nhiều. Cho nên đệ muốn tạm thời để vị Minh Hầu huynh đệ này ở lại chỗ huynh, để hắn ngắm Địa Ngục Truyền Đạo đồ hàng ngày, có lẽ cũng lĩnh ngộ được Tâm Ma Dẫn, thức tỉnh hồn trí.” Hắn quay đầu nhìn lại, nhưng chỉ thấy hai mắt Minh Hầu đã nhìn chằm chằm vào bức tranh, rõ ràng không thấy bất cứ thứ gì khác.

Xem ra ta nghĩ đúng rồi. Vô Tâm lặng lẽ suy nghĩ, tiếp đó nói với Vô Thiền: “Sư huynh, chúng ta gì ra ngoài trước rồi nói.” Vô Thiền gật đầu một cái, hai người ra ngoài, chỉ để lại Minh Hầu ngồi ngay ngắn tại đó, lẳng lặng xem bức tranh kia.

“Sư đệ, lần này đệ còn muốn đi đâu?”

“Sư huynh có biết Lý Hàn Y không?” Vô Tâm hỏi ngược lại.

Vô Thiền gật đầu: “Đương nhiên biết rồi. Nhị thành chủ Tuyết Nguyệt thành, một trong Thiên Hạ Ngũ Đại Kiếm Tiên, con gái đại tướng quân Bát Trụ Quốc Lôi Mộng Sát. Người trong võ lâm ai lại không biết.”

“Đúng vậy. Nhưng có một điều huynh quên không nói, giang hồ đồn đại, cô ấy là một trong những người giết chết phụ thân ta năm xưa.” Vô Tâm đột nhiên nghiêm mặt nói.

Vô Thiền kinh ngạc, lấy làm khó hiểu: “Chẳng lẽ trong lòng sư đệ còn thù hận ư?”

Vô Tâm nhướn mày: “Trong lòng sư huynh, đệ là người như vậy sao?”

Vô Thiền khẽ lắc đầu: “Sư đệ rộng rãi thấu triệt, sư huynh còn xa mới bằng, đương nhiên không nghĩ rằng đệ là người cố chấp vào chuyện báo thù. Chỉ có điều đột nhiên nhắc tới chuyện này, trong lòng khó tránh khỏi nghi ngờ.”

Vô Tâm quay người: “Năm xưa Bách Lý Đông Quân và phụ thân đệ tỷ thí, thắng được nửa chiêu. Phụ thân đệ bị trọng thương phá vòng vây ra, cuối cùng bị giết chết ở Giang Nam. Giang hồ đồn đại người dẫn đầu giết chết ông ấy là Lý Hàn Y, nhưng trước giờ Lý Hàn Y chưa từng thừa nhận. Đệ chỉ thấy tò mò, rốt cuộc ngày hôm đó có chuyện gì?”

“Cho nên đệ muốn tìm Lý Hàn Y ư?” Vô Thiền hỏi: “Nếu đúng là cô ấy, sư đệ có định báo thù không?”

“Sẽ không.” Vô Tâm lắc đầu: “Người xuất gia sao lại giữ khư khư thù hận. Đệ chỉ muốn biết đáp án mà thôi. Lúc trước luôn bị lão hòa thượng ngăn cản, sau này lại bị cưỡng ép về Thiên Ngoại Thiên. Hôm nay nhân lúc Tuyết Nguyệt thành suy thoái, vừa vặn hoàn thành một tâm nguyện.” Vô Thiền gật đầu: “Vậy lần này sư huynh cần tới Tuyết Nguyệt thành?”

“Không, hôm đó trong Lôi gia bảo, Lý Hàn Y đã hiện thân. Hiện giờ cô ấy đã bị đại gia trường của Ám Hà hãm hại, đã tẩu hỏa nhập ma. Lần trước đuổi giết đại gia trường, còn hiện giờ đang tìm Ám Hà khắp nơi như phát điên. Đệ phải tìm thấy cô ấy, nếu đệ đoán không sai, Ám Hà chắc chắn sẽ phái sát thủ tinh nhuệ nhất đối phó với cô ấy. Sau khi tẩu hỏa nhập ma, tuy Lý Hàn Y có vẻ rất lợi hại nhưng chỉ là một người mất lý trí, đối với bọn chúng, lại càng dễ đối phó.” Vô Tâm nói.

“Ngay cả Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên Lý Hàn Y cũng bị Ám Hà làm hại... Chẳng lẽ thời thế giang hồ sắp đổi rồi ư?” Vô Thiền kinh hãi.

“Không.” Vô Tâm lắc đầu nhìn bầu trời: “Là thời thế toàn bộ Bắc Ly sắp đổi rồi.”

“Thôi được, Phật môn chúng ta không nên để ý tới những chuyện linh tinh đó.” Vô Thiền chắp tay gật đầu một cái.

“Sư huynh, Phật môn nói hàng yêu phục ma, nếu Bắc Ly thật sự thay đổi, chắc chắn sẽ trở thành bách quỷ dạ hành, sinh linh đồ thán, không ai đạt mình ở ngoài được. Người trong giang hồ không thể, người của Phật môn cũng không thể.” Vô Tâm dừng một chút rồi cho thêm một câu: “Trừ đệ ra.”

Vô Thiền nghe đoạn trước nhiệt huyết dâng trào, nhưng không hiểu nổi ba chữ sau: “Vì sao?”

“Bởi vì đệ không phải người Bắc Ly, đệ là ma giáo ở ngoại vực mà.” Khóe miệng Vô Tâm nhếch lên thành một nụ cười tà mị: “Bắc Ly tốt hay xấu có liên quan gì tới đệ.”

Vô Thiền dở khóc dở cười: “Lời này của sư đệ rất có lý, sư huynh cũng chẳng cách nào phản bác.”

“Sư huynh, mai này gặp lại.” Vô Tâm đột nhiên đi tới.

Vô Thiền chắp tay, không giữ lại: “Sau khi gặp Lý Hàn Y, sư đệ có về Hàn Sơn tự không?”

Bước chân của Vô Tâm không ngừng lại: “Không, sau khi gặp Lý Hàn Y đệ còn phải tới một nơi. Cho nên phải nhờ sư huynh trông coi Minh Hầu đầu óc mơ hồ kia rồi.”

“Đi đâu?” Trong lòng Vô Thiền bỗng có dự cảm xấu.

Vô Thiền điểm nhẹ mũi chân, thân hình lao về phía xa: “Thiên Khải thành!”

“Không được!” Vô Thiền cả giận nói, bước lên trước một bước, tức giận tới giẫm nát một viên gạch. Hắn muốn tung người đuổi theo, thế nhưng khinh công của Vô Tâm lợi hại tới mức nào, chớp mắt đã không còn bóng dáng, làm sao đuổi kịp được. Huống hồ, với hiểu biết của hắn về sư đệ mình, không ai có thể khiến quyết định của hắn dao động, ngoại trừ lão hòa thượng đã khuất.

Lão hòa thượng từng nói, chờ một ngày Vô Tâm rời khỏi Hàn Sơn tự, có đi đâu cũng được, chỉ không thể tới Thiên Khải thành.

Vô Tâm thở dài: “Vẫn là chấp niệm đó thôi.”

Chương 230: Gặp nhau giữa đường

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Trên đường núi, một thư đồng cõng một thanh kiếm dắt một con ngựa màu đỏ thẫm chậm rãi đi trên đường. Trên lưng con ngựa đỏ thẫm là một người trẻ tuổi cõng rương sách, tay trái cầm một cọng cỏ đuôi ngựa, gãi đầu không chút lo âu.

“Công tử, lần này chúng ta đi đâu?” Thư đồng hỏi.

“Thiên hạ tứ thành, bắc Thiên Khải, nam Tuyết Nguyệt, tây Mộ Lương, đông Vô Song. Thiên Khải thành để đi cuối cùng, Tuyết Nguyệt thành từng tới rồi, Mộ Lương thành thì không dám đến, chúng ta qua Vô Song thành thôi.” Thư sinh nói.

“Nghe nói Vô Song thành không cho phép người bình thường vào, chúng ta vào thế nào được?” Thư đồng lấy làm khó hiểu.

“Ngốc, người ta không cho ngươi vào thì ngươi không vào à? Lao vào, lao không được thì lẻn vào. Nghe nói bọn họ vừa thay một thành chủ trẻ tuổi, nghe nói còn trẻ hơn ta, hơn nữa cũng là cao thủ dùng kiếm. Rốt cuộc lợi hại tới mức nào, ta đang rất muốn chứng kiến đây.” Thư sinh nói.

Thư đồng gật đầu: “Được rồi, vậy chúng ta tới Vô Song thành. Có điều thời gian tới công tử nên luyện kiếm cho tốt đi.”

“Đợi đã.” Thư sinh đột nhiên cất quyển sách đi, cọng cỏ đuôi ngựa trong tay đang vẫy vẫy nhưng lúc này chỉ còn cọng trống rỗng.

Một làn gió thổi qua cắt đứt cọng cỏ.

Phong kình thật lợi hại.

Trong phong kình có kiếm khí!

Thư sinh bật người dậy, không còn vẻ lười biếng lúc trước, nghiêm mặt nói: “Phi Hiên, cẩn thận!”

Hai người này đương nhiên là Lý Phàm Tùng và Phi Hiên phụng lệnh sư môn xuống núi Thanh Thành du lịch khắp nơi. Trước đó hắn đã đi tới vài chỗ nhưng lại cảm thấy uổng phí thời gian cho nên hạ quyết tâm muốn tới Vô Song thành xem thử. Nhưng vừa hạ quyết tâm kết thúc cuộc du lịch không có gì lạ lẫm này thì có khách quý tới thăm.

Phi Hiên gật đầu: “Kiếm khí thật mạnh!”

“Túy Ca!” Lý Phàm Tùng gọi khẽ một tiếng, một thanh kiếm gỗ đào từ trong rương bay ra. Hắn nắm kiếm trong tay, nhìn quanh bốn phía, rõ ràng là người ở đâu không biết, nhưng kiếm khí đã tới trước. Hơn nữa rõ ràng kiếm khí kia không nhắm vào mình.

Những chiếc lá từ trên cây rơi xuống đều bị chém thành hai nửa, cỏ dại trong phương viên mười trượng cũng ngắn đi một thước.

“Kiếm khí thật mạnh.” Phi Hiên nuốt nước bọt: “Tới nay ta chỉ thấy một người có kiếm khí mạnh như vậy.”

“Sư phụ.” Lý Phàm Tùng chậm rãi nói, kiếm khí như vậy đã đạt tới cảnh giới Kiếm Tiên!
“Tới rồi!” Phi Hiên vung ống tay áo, Đại Long Tượng Lực nổi lên.

Chỉ thấy một cô gái áo tím tóc trắng đột nhiên xuất hiện phía trước. Cô gái xinh đẹp tới động lòng người, nhưng màu môi hơi tím, con ngươi đỏ rực, mái tóc tím tung bay theo làn gió, tà mị yêu dã khó tả.

“Đẹp quá!” Lý Phàm Tùng khen.

“Tiểu sư thúc! Đừng nhìn người!” Phi Hiên vội vàng la lên: “Nhìn kiếm của cô ấy đi!”

Lý Phàm Tùng vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy tay phải của nữ nhân này cầm một thanh trường kiếm thanh tú, trên trường kiếm sương khí quẩn quanh, tay trái cầm một thanh kiếm gỗ đào, quanh kiếm gỗ lấp loáng ánh đỏ.

“Thiết Mã Băng Hà! Còn có cả Đòa Hoa kiếm!” Lý Phàm Tùng kinh ngạc: “Ngươi là ai!”

Nữ nhân kia nhìn Lý Phàm Tùng một hồi, ánh tím lấp loáng trong mắt. Cô đột nhiên vung kiếm, một luồng sương khí mang theo ánh sáng ấm áp đánh về phía hai người.

“Tiểu sư thúc.” Phi Hiên tung người nhảy tới sau lưng Lý Phàm Tùng, xuất chưởng đánh vào lưng hắn. Đại Long Tượng Lực lập tức truyền vào cơ thể Lý Phàm Tùng, Lý Phàm Tùng nhấc kiếm Túy Ca, vung về phía trước. Hai người hợp lực dốc hết sức toàn thân thi triển chiêu kiếm mạnh nhất nhưng vẫn không chống nổi một kiếm tiện tay của nữ nhân đó, bị đánh lùi lại vài bước.

“Kiếm khí này.” Nữ nhân kia đột nhiên thu kiếm, lẩm bẩm: “Rất quen thuộc.”

Lý Phàm Tùng và Phi Hiên nhìn nhau, lúc này khí huyết đã cuộn lên trong ngực, đều thấy vẻ bất an trong mắt nhau. Với năng lực của họ căn bản không đánh được với nữ nhân này.

“Ngọc Chân!”Ánh tím trong mắt cô gái càng lúc càng thịnh, lúc này lại nghe có người gọi một tiếng: “Hàn Y!” Giọng nói đó mang theo nội lực, khiến toàn bộ rừng cây rung chuyển, lại một cao thủ đỉnh cao tới!
Cô gái nghiêng đầu, đột nhiên tung người nhảy về phía trước, xuyên qua rừng cây biến mất không còn tăm hơi. Tiếp theo đó, một người trung niên mặc áo xám chạy tới. Chỉ thấy tướng mạo của hắn rất bình thường nhưng giữa hai hàng mi ẩn chứa uy thế, chắc là người vừa lên tiếng.

“Thanh kiếm này!” Phi Hiên cả kinh.

Chỉ thấy trong tay nam nhân áo xám cầm một thanh trường kiếm màu đỏ, chuôi kiếm có hình đầu rồng phun lửa, rõ ràng là thanh kiếm mà Lý Phàm Tùng và Phi Hiên từng thấy ở Tuyết Nguyệt thành --

‘‘Sát Phố kiếm!’‘

Nam nhân áo xám nghe tiếng nhìn về phía hắn, nhưng không lên tiếng, xoay người đuổi theo hướng cô gái kia vừa đi khỏi.

“Tiểu sư thúc, người này là ai? Sao lại cầm Sát Phố kiếm của Lôi Vô Kiệt?” Phi Hiên nghi hoặc.

Lý Phàm Tùng suy nghĩ một chút rồi đáp: “Chắc chắn là chủ nhân của Sát Phố kiếm, Lôi Oanh, một trong Lôi Môn Song Tử năm xưa. Hắn là sư phụ của Lôi Vô Kiệt ở Lôi môn.”

“Vậy cô gái vừa rồi là ai?” Phi Hiên cau mày.

“Người kia gọi cô ấy là Hàn Y.” Lý Phàm Tùng lẩm bẩm: “Thanh kiếm kia rõ ràng là Thiết Mã Băng Hà, có thể là Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên Lý Hàn Y, trước đây ta đã từng thấy rồi. Ngày đó cô ấy dùng khăn che mặt, không ngờ lại là một nữ nhân!”

“Hơn nữa thanh kiếm bên tay trái cô ấy rõ ràng là Đào Hoa kiếm của sư phụ, sao thanh kiếm gỗ đào này lại nằm trên tay cô ấy? Chẳng lẽ ngày đó sư phụ xuống núi là vì Lý Hàn Y?” Phi Hiên đột nhiên tỉnh ngộ.

“Đuổi theo!” Lý Phàm Tùng xoay người, vội vàng la lên: “Hỏi rõ mọi chuyện đi!”

“Hai vị bằng hữu.” Một giọng nói văn nhã đột nhiên vang lên. Lý Phàm Tùng và Phi Hiên quay đầu lại, chỉ thấy một nho sinh trung niên cõng rương sách xuất hiện tại đó. Với công lực của Lý Phàm Tùng và Phi Hiên cũng hoàn toàn không phát hiện được hắn xuất hiện lúc nào.

“Ai!” Lý Phàm Tùng kinh hãi đâm kiếm tới.

“Chưa hỏi rõ trắng đen đã vung kiếm với người ta, thật thiếu lễ phép.” Nho sĩ trung niên cười khẽ, bước lên trước một bước, xoay tay một cái đã đoạt lấy Túy Ca kiếm.

“Sư điệt!” Lý Phàm Tùng kinh hãi hét to một tiếng rồi tung người nhảy lên.

“Tiểu sư thúc, tiếp kiếm!” Phi Hiên vung tay, ném trường kiếm bên hông lên trời. Thanh kiếm vẽ thành một vệt sáng mờ, hạ xuống tay Lý Phàm Tùng. Lý Phàm Tùng cầm kiếm, khí thế mạnh mẽ hơn vừa rồi vài phần, hắn mỉm cười, chém về phía nho sĩ trung niên.

Nho sĩ trung niên gật đầu một cái: “Thanh Tiêu kiếm, hạng sáu trong thiên hạ danh kiếm. Là một thanh kiếm tốt, Vỗ Lượng kiếm cũng là kiếm pháp tốt. Chỉ tiếc là...” Nho sĩ trung niên lại xoay nhẹ tay phải, vung thanh Túy Ca kiếm về phía trước, giọng nói vẫn thanh nhã, không chút tức giận: “Chẳng phải vừa rồi ta đã nói rồi sao? Chưa hỏi rõ trắng đen đã vung kiếm vào người ta là thiếu lễ phép.”

@Hôm nay có một MTQ ẩn danh donate cho nhóm dịch, nếu bạn có đọc được tin này thì hãy nhắn tin mail của bạn qua nick 4rum, momo, zalo hoặc nick fb để mình gửi ebook TNCH cho bạn nha.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau