THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Bản Tướng La Hán trận

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Ta tới phá trận!” Lôi Vô Kiệt bước lên một bước.

“Ngươi vốn là đệ tử Tuyết Nguyệt thành cơ mà, định đối đầu với Phật môn thánh tông à?” Tiêu Sắt liếc hắn một cái.

“Không sao, chẳng phải ta còn chưa nhập môn à, hơn nữa ta thấy đại sư huynh còn chưa tới, nếu hắn tới ta lập tức bỏ chạy là được.” Lôi Vô Kiệt cười một tiếng.

“Đây là Bản Tướng La Hán trận, rất khó phá.” Vô Tâm nhìn Đại Giác ngồi quỳ chính giữa chắp tay chữ thập giữ trạng thái thiền định, nói đầy ẩn ý.

“Có phá được hay không, phải phá thử mới biết được.” Lôi Vô Kiệt bước tới một bước, bước này đi vào trong trận, chỉ cảm thấy bên tay phải có một quyền đánh tới, là hòa thượng Kim Cương trợn mắt kia.

“Quả nhiên tính tình không tốt.” Lôi Vô Kiệt cũng đánh một quyền ra, cũng dùng võ công Phật môn, còn là loại ngay tiểu đồng bảy tuổi trong Thiếu Lâm tự cũng có thể đánh một lượt ra dáng, Đại La Hán quyền. Hai quyền giao nhau, Lôi Vô Kiệt chỉ cảm thấy khí huyết cuộn lên trước ngực. Hòa thượng kia cũng không chịu nổi, lực trong quyền của hắn thắng ở bá đạo mạnh mẽ, thế nhưng quyền của Lôi Vô Kiệt cũng rất bá đạo. Sau một quyền không ăn thua gì, hòa thượng quát lớn: “Thí chủ là ai!”

“Phó trang chủ Tuyết Lạc Sơn Trang, Tiêu Vô Sắt!” Lôi Vô Kiệt cao giọng đáp.

“Cút!” Tiêu Sắt tức tối mắng một tiếng, Lôi Vô Kiệt mới đi cùng mình có mấy ngày mà đã lây tính láu cá rồi, thuận miệng bịa chuyện mà mặt không đỏ thở không gấp.

Hòa thượng kia nhíu mày một cái, có lẽ đang nghĩ xem rốt cuộc Tuyết Lạc sơn trang là môn phái nào, nhưng cuối cùng lại không nghĩ ra: “Chẳng hay vì sao thí chủ lại chặn đường?”

“Nơi này chỉ có một người muốn về nhà, người chặn đường là đại sư mới đúng.” Lôi Vô Kiệt lắc đầu.

Hòa thượng ngây ra một chút, không ngờ trong lời nói của Lôi Vô Kiệt lại rất cóthiền ý, mặc dù hắn xếp vào vị trí Nộ Mục La Hán trong Bản Tướng La Hán trận, nhưng thật ra tính cách hiền lành, trong số chư vị thánh tăng của Cửu Long tự hắn tinh thông Phật pháp chỉ sau trụ trì Đại Giác thiền sư, lập tức chìm vào trầm tư. Một hòa thượng cầm hàng ma xử bên cạnh thở dài nói: “Đại Hoài sư huynh, đây không phải lúc nhập thiền.”

Đại Hoài vội phản ứng lại: “Lời nói của thí chủ thật sắc bén!”

“Cái gì mà sắc bén với không sắc bén, ta chẳng hiểu.” Lôi Vô Kiệt lắc đầu một cái: “Cứ đánh đi.” Nói xong lại xuất quyền đánh tới, trận chiến này hắn cố tình dùng kế, không muốn bại lộ lai lịch sư môn, chỉ dùng Đại La Hán Phục Ma Vô Địch Kim Cương thần thông mà Vô Tâm truyền thụ đêm qua.

“Đừng coi thường bần tăng!” Đại Hoài thiền sư cũng bước tới một bước, xuất chưởng đánh ra. Hắn thấy quyền pháp mà Lôi Vô Kiệt sử dụng chỉ là Đại La Hán quyền cơ bản nhất của Phật môn, trong lòng vốn đã hơi tức giận, cho rằng đối phương khinh thường mình, đang cố tình khiêu khích, thế nhưng sau vài chiêu lại phát hiện bộ Đại La Hán quyền của đối phương ẩn giấu huyền cơ, tuy quyền pháp vẫn là Đại La Hán quyền mạnh mẽ hùng hồn, nhưng thân pháp lại như nước chảy mây trôi, khó mà đoán trước được, chiêu số nhìn rất bình thường có sát cơ mờ mờ ảo ảo, trong lòng thầm kinh hãi, không ẩn giấu nữa, chưởng lực lập tức tăng lên tới chín tầng uy lực.

Đây là lần đầu tiên Lôi Vô Kiệt sử dụng bộ quyền pháp này, tuy không thuận tay bằng Vô Phương quyền nhưng cảm thấy mỗi quyền đánh ra trong lòng lại thoải mái thêm một chút, lúc đầu đánh còn không lưu loát, nhưng về sang càng đánh càng thuận lợi, thân pháp như tản bước trong sân vắng, quyền kính cuồn cuộn không ngừng như dời non lấp bể.

“Hòa thượng, ngươi cảm thấy thằng ngốc này phá được mấy La Hán?” Tiêu Sắt quay sang hỏi.

Vô Tâm lắc đầu đáp: “Chắc chẳng phá được một ai.”

“Thiếu tin tưởng đến vậy sao?” Tiêu Sắt khoanh tay trong ống tay áo, lười biếng nói: “Đó là phó trang chủ của Tuyết Lạc sơn trang ta đấy, không đánh nổi một người chẳng mất mặt quá ư.”

“Bản Tướng La Hán trận, vốn không phải chuyện một người hay bảy người, khi kết trận bảy người sẽ như một người, một người cũng như bảy người. Lôi... Tiêu Vô Sắt còn chưa rơi xuống hạ phong chẳng qua vì Bản Tướng La Hán trận chỉ mới kết thành hình, chưa tạo thành ý mà thôi.” Vô Tâm nói.

“Xem ra đối thủ còn chưa coi Tiêu Vô Sắt này ra gì.” Tiêu Sắt thở dài ngao ngán.

Đại Hoài thiền sư kia tu luyện Đại Như Lai ấn đã vài chục năm, nhưng tỷ thí với một thiếu niên vài chục hiệp vẫn không chiếm được thượng phong, không khỏi lo lắng. Còn thiếu niên kia càng đánh càng vui vẻ, khóe miệng còn mỉm cười, trong lòng hắn không khỏi nghĩ thầm: Chẳng lẽ thiếu niên này còn lưu lại sát chiêu? Chưởng pháp lập tức rối loạn, mấy lần thiếu chút nữa bị thiếu niên này đánh trúng.

Lúc này Đại Giác thiền sư vẫn luôn nhắm mắt rốt cuộc cũng mở mắt, trầm giọng nói: “Đại Hoài, vào trận.”

Đại Hoài thở dài một tiếng, lui lại một bước, bảy hòa thượng kia lấy Đại Giác làm trung tâm, quây thành một nửa hình tròn, vây lấy Lôi Vô Kiệt.

“Trận thành rồi.” Vô Tâm phẩy ống tay áo, bước tới một bước.

Tiêu Sắt lại phất tay ngăn hắn lại: “Đây là cơ hội hiếm có của hắn, chẳng bằng xem thêm một lúc.”

Lôi Vô Kiệt chỉ cảm thấy sau khi Đại Hoài lui lại một bước, toàn bộ trận pháp đã thay đổi, người vung quyền với hắn vẫn chỉ có mình hòa thượng Đại Hoài kia, nhưng cảm thấy chưởng lực vô cùng vô tận, từng tầng nối tiếp nhau, không dám khinh thường, đôi mắt lập tức đỏ bừng lên.

“Hỏa Chước thuật?” Đại Giác thiền sư lập tức nhìn ra võ công của Lôi Vô Kiệt. “Sư phụ nói trong thiên hạ rất ít người biết môn võ công này, sao ta thấy ai ai cũng biết vậy.” Lôi Vô Kiệt biết giờ đang lúc nguy hiểm, vội vàng vận Hỏa Chước thuật, trong đầu nghĩ môn võ công này không rêu rao như Vô Phương quyền, chắc sẽ không làm bại lộ lai lịch của mình, chẳng ngờ lão tăng trước mặt chỉ nói một lời đã vạch trần.

“Lôi Oanh của Lôi môn cũng coi như một vị cố nhân của bần tăng. Thí chủ là đệ tử của hắn hả?” Đại Giác thiền sư hỏi.

“Lôi môn cái gì? Ta nói rồi, ta là phó trang chủ của Tuyết Lạc sơn trang, đi không đổi tên ngồi không đổi họ, Tiêu Vô Kiệt chính là ta!” Lôi Vô Kiệt lớn tiếng nói.

“Nhưng vừa rồi thí chủ còn nói mình tên là Tiêu Vô Sắt, sao mới đó thôi đã đổi tên rồi?” Giọng điệu của Đại Giác thiền sư vẫn rất bình tĩnh.

Lôi Vô Kiệt lập tức đỏ mặt: “Nói sai tí thôi mà!”

“Vậy rốt cuộc thí chủ tên là gì?” Đại Giác thiền sư lại rất kiên nhẫn hỏi tiếp.

“Nghe kỹ cho ta, ta chính là phó trang chủ của Tuyết Lạc sơn trang, Tiêu Vô Tâm!” Lôi Vô Kiệt hét lớn một tiếng, hết sức khí thế.

Tiêu Sắt lại cảm thấy thể diện của Tuyết Lạc sơn trang đã mất sạch, bất đắc dĩ vỗ vai Vô Tâm: “Hay là ngươi kéo hắn về đi.”

Vô Tâm lắc đầu một cái: “Hay là để hắn bị đánh chết đi.”

“Có lý.” Tiêu Sắt thầm nghĩ cuối cùng hòa thượng này cũng nói một câu thành thật.

Ngay cả Đại Giác thiền sư cũng sửng sốt một hồi, sau đó hắn mỉm cười: “Thí chủ có muốn nghĩ thêm không?”

Cuối cùng Lôi Vô Kiệt lười dây dưa ở vấn đề này, xuất quyền đánh ra, cao giọng nói: “Lôi Vô Kiệt của Lôi môn tới tiếp kiến Bản Tướng La Hán trận của Cửu Long tự! Xin được chỉ giáo!”

“Để lão nạp tiếp quyền của ngươi.” Một hòa thượng khác tiến lên một bước, đẩy một chưởng về phía trước, hắn xuất chưởng rất chậm rãi rất mềm mại, khiến người ta cảm thấy chẳng qua chỉ là chạm nhẹ vào quyền của Lôi Vô Kiệt. Thế nhưng Lôi Vô Kiệt lại âm thầm kinh hãi, chỉ cảm thấy một chưởng nhu hòa kia như đầm sâu vạn trượng, quyền kình của mình lập tức bị hút sạch không còn tăm tích.

Hòa thượng này không như vị Đại Hoài thiền sư Kim Cương trừng mắt kia, hắn mỉm cười híp mắt, bộ dạng rất vui vẻ.

Lôi Vô Kiệt lại chỉ hận không thể đấm thẳng một quyền vào gương mặt cười híp mắt đó, nhưng hắn không làm được, hắn phát hiện nắm đấm của mình như bị dính vào lòng bàn tay của hòa thượng vui vẻ kia, có làm thế nào cũng không rút về được.

“Thật quỷ dị!” Lôi Vô Kiệt tung người nhảy một cái, hai chân đá vào ngực hòa thượng kia. Hòa thượng kia theo Lôi Vô Kiệt nhảy lên cao, cứng rắn chịu một cước của Lôi Vô Kiệt, nhưng vẫn mỉm cười như trước: “Cước pháp của thí chủ không có uy thế như chưởng lực.”
Lôi Vô Kiệt không khỏi cười khổ, hòa thượng này như mềm yếu không có sức lực nhưng vẫn hút cứng bàn tay của mình, lúc này thậm chí không rút được cả chân về.

“Vị thú chủ không biết là Vô Tâm hay Vô Kiệt này, còn có chiêu nào nữa không?” Hòa thượng mỉm cười kia hỏi.

“Tên Vô Tâm hay Vô Kiệt đều không quan trọng.” Lôi Vô Kiệt bắt chước hắn, cũng mỉm cười.

“Hả?” Hòa thượng kia nhíu mày.

“Ngươi quên chuyện quan trọng nhất, quan trọng nhất là ta họ Lôi!” Lôi Vô Kiệt gầm lên một tiếng, chỉ nghe vài tiếng nổ vang lên trên người hòa thượng kia. Hòa thượng vui vẻ kia gầm lên một tiếng: “Lên!”

Lôi Vô Kiệt chỉ cảm thấy chưởng lực vừa phóng ra lập tức trào về, vội vàng lui lại phía sau.

Hòa thượng vui vẻ kia buông Lôi Vô Kiệt ra, nhanh chóng lui lại vài bước ổn định thân hình, thế nhưng cà sa trên người đã bị nổ rách mất một góc, song nụ cười trên mặt hắn không hề giảm đi: “Thí chủ, công phu tốt lắm.”

“Hòa thượng nhà ngươi cũng không tệ.” Lôi Vô Kiệt thở hổn hển đáp.

“Lão nạp Đại Phổ.” Hòa thượng vui vẻ kia chắp hai tay.

“Hòa thượng cứ cười mãi như vậy không mệt sao?” Lôi Vô Kiệt đáp có vẻ rất bình tĩnh nhưng sau lưng đã lấm tấm mồ hôi lạnh, lúc này Bản Tướng La Hán trận đã thành hình, sáu vị hòa thượng khác tuy không xuất thủ nhưng uy thế vẫn ngay đó, Lôi Vô Kiệt cảm thấy áp lực nặng nề, ngay nói chuyện cũng càng lúc càng khó khăn.

“Thí chủ mệt rồi?” Đại Phổ thiền sư cười nói.

“Ta...” Lôi Vô Kiệt nói được một chữ rồi cảm thấy không cách nào nói tiếp.

“Thí chủ mệt rồi.” Đại Phổ thiền sư vừa cười vừa giơ tay lên: “Thí chủ mệt rồi thì ngồi xuống đi.” Đại Phổ thiền sư giơ tay lên rồi nhẹ nhàng đè xuống, Lôi Vô Kiệt chỉ cảm thấy trên người có lực lượng nặng tựa ngàn quân ập tới, không nhịn được phải quỳ về phía trước. Hắn vận chân khí, cố gắng chống cự, thân hình sừng sững không cong xuống, thế nhưng đôi chân lại lập tức chìm xuống đất, lún mất gần nửa bắp chân.

“Thí chủ khỏe lắm, vậy không ngại chìm xuống ba thước chứ?” Đại Phổ thiền sư tăng cường lực lượng trên tay.

Nhưng Lôi Vô Kiệt không tiếp tục lún xuống, gương mặt hắn đỏ lên, gắng gượng rút hai chân ra, bước lên trước một bước, nghiến răng nghiến lợi nói: “Chìm sâu ba thước! Xì!” Sau tiếng xì kia, rốt cuộc hắn cũng đánh ra một quyền bị kiềm chế đã lâu!

Một quyền đế, thế tựa ngàn quân!

Nụ cười trên mặt Đại Phỏ thiền sư vụt tắt.

Lôi Vô Kiệt chỉ cảm thấy trong khoảnh khắc đó, trước mặt đột nhiên xuất hiện sáu hòa thượng, có người Kim Cương trợn mắt, có người cầm hàng ma xử, có người hiền từ nâng bát, có người tay cầm túi vải, có người vê nhẹ hàng mi dài, cũng có người lại trở lại dáng vẻ mỉm cười lúc trước, ngoại trừ Đại Giác thiền sư trầm tư tĩnh tọa, sáu người kia gần như chỉ chớp mắt đã đánh về phía Lôi Vô Kiệt.

Một quyền của Lôi Vô Kiệt có thể đánh lui bao người? Không biết, đánh trước đã rồi nói!

“Vô Tâm!” Tiêu Sắt quay đầu lại hét lớn.

Bóng trắng kia đã sớm lóe lên trước mặt hắn.

“Vô Tâm của Hàn Sơn tự, tới phá trận!”

Lôi Vô Kiệt cảm thấy hoa mắt một cái, khi khôi phục tinh thần bản thân đã đứng bên cạnh Tiêu Sắt, còn lúc này trong trận chính là hòa thượng Vô Tâm với áo bào trắng phất phơ kia.

Bảy vị lão tăng phía đối diện vẫn yên lặng hoặc đứng hoặc ngồi, cười vẫn cười, trợn mắt vẫn giữ dáng vẻ không vui kia, cứ như tất cả những chuyện vừa rồi chỉ là ảo ảnh.

Lôi Vô Kiệt lau mồ hôi trên trán, hỏi Tiêu Sắt bên cạnh: “Vừa rồi ta suýt chết à?”

Tiêu Sắt gật đầu một cái, nhưng không hề nhìn hắn: “Chết tới không thể chết hơn.”

Chương 22: Đại Giác thiền sư

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Đại Giác sư phụ.” Vô Tâm chắp tay về phía Đại Giác thiền sư đang tĩnh tọa.

“Vô Tâm sư chất, đã lâu không gặp.” Đại Giác thiền sư không ngẩng đầu cũng chẳng hề mở mắt, vẫn giữ nguyên bộ dáng tĩnh tọa trầm tư kia.

“Nói đã lâu không gặp, sao không mở mắt ra nhìn vị sư chất này?” Vô Tâm mỉm cười bước tới một bước.

Sau bước đi nhẹ nhàng của hắn, sáu vị tăng nhân khác đều vào thế phòng ngự.

“Cửu Long tự tuy là ngôi chùa đứng đầu vùng biên cảnh, nhưng lại hoàn toàn không sở trường về võ thuật, cho nên có Bản Tướng La Hán trận được truyền thụ đời đời, cho dù là cao thủ nhất lưu trong thiên hạ cũng không cách nào phá vây đi được.” Vô Tâm cười một tiếng, thân hình lóe lên, nhảy tới bên cạnh hòa thượng vui vẻ kia: “Vị đại sư này, cười có mệt không?”

“Mệt, nhưng cũng không mệt.” Đại Phổ thiền sư vẫn giữ vẻ mỉm cười.

“Không, ngươi mệt rồi.” Vô Tâm nhìn chằm chằm vào mắt Đại Phổ, cười nói.

“Sao sư chất lại nói vậy?” Gương mặt Đại Phổ không hề thay đổi.

“Trận chiến vừa rồi, ngươi đã bị thương, cho nên ta chọn ngươi phá trận đầu tiên.” Vô Tâm nói rất thản nhiên.

Đại Phổ nghe vậy, nụ cười trên mặt vụt tắt, hai mắt trợn trừng, xuất chưởng đánh về phía Vô Tâm. Thế nhưng Vô Tâm đã sớm chuẩn bị, nghiêng người né tránh, ống tay áo vung lên, lại đánh bay một tay áo của Đại Phổ. Khi giao chiến với Cẩn Tiên công công ở Đại Phạm Âm tự, Vô Tâm đã từng dùng công phu tương tự, ống tay áo nhìn như mềm mại nhưng tới tay hắn lại trở thành vũ khí mạnh mẽ.

“Đây là công phu gì vậy?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Chắc là tương tự kiếm trong tay áo của Cửu Hoa sơn, nhưng bá đạo hơn kiếm trong tay áo nhiều.” Tiêu Sắt cau mày đáp: “Vô Tâm phá một trận trước đương nhiên chiếm tiên cơ, nhưng...”

Ngoại trừ Đại Giác và Đại Phổ bị trọng thương, năm vị tăng nhân khác đồng thời tấn công về phía Vô Tâm.

“Kim Cương Hàng Ma xử, Đại Như Lai ấn, Niêm Hoa chỉ, Kim Cương bát, Càn Khôn Bố Đại công! Tới hay lắm!” Vô Tâm thản nhiên đọc võ công của năm hòa thượng này, không chút lo lắng, nhẹ nhàng nhảy lên một cái, ống tay áo bay lượn trên không trung, xoay tròn một cái. Năm hòa thượng chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên, Vô Tâm đã đánh tới trước mặt bọn họ.

Năm hòa thượng, cũng có năm Vô Tâm!

Đây chính là võ công Vô Tâm đã từng sử dụng ở Đại Phạm Âm tự, Bát Phương Thiên Ma vũ.

“Tà ma to gan, muốn dụ chúng ta nhập ma ư!” Đại Hoài thiện sư trợn mắt quát lớn.

Thế nhưng Vô Tâm không rõ mặt mũi trước mặt lại không hề đáp lời, ống tay áo chỉ múa nhẹ lên, phong thái diêm dúa tới cực điểm, tựa như đang khiêu vũ nhưng lại lần lượt né tránh mỗi đợt tấn công.

Đại Hoài thiền sư động sát ý, xuất chưởng đánh ra, chính là Đại Như Lai ấn mười thành công lực.

Thế nhưng Vô Tâm cũng xuất chưởng đánh ra, giống nhau như đúc, cũng là Đại Như Lai ấn kia!

Còn lúc này Đại Uy thiền sư dùng Niêm Hoa chỉ cũng đối mặt với một chỉ, hắn kinh hãi hét lên: “Vô Tâm, sao ngươi cũng biết Niêm Hoa chỉ!” Đại Mặc đập Kim Cương bát trong tay xuống với khí thế ngàn quân, lại thấy Vô Tâm cũng lôi ra một cái Kim Cương bát cứng rắn chặn đòn này của mình lại.

Đại Vọng múa thanh Kim Cương Hàng Ma xử trong tay, lại thấy Vô Tâm trước mặt kia cũng cầm một thanh Kim Cương Hàng Ma xử trong tay, đánh thẳng về phía mình.

Dại Quan vung túi vải Càn Khôn trong tay lên, muốn bọc hòa thượng Vô Tâm vào trong, nhưng lại phát hiện Vô Tâm đột nhiên xuất hiện sau lưng hắn, trong tay cũng cầm một túi vải.

Còn Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt đứng bên cạnh quan sát trận chiến lại càng kinh hãi, Vô Tâm kia đã lướt tới cách những hòa thượng kia ba trượng, ống tay áo phất phới nhảy điệu Thiên Ma vũ kia. Thế nhưng những hòa thượng kia vẫn như không hề hay biết, vẫn ra đòn vào khoảng không, ai nấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, như gặp đại địch.

“Bọn họ bị Thiên Ma vũ vây khốn rồi?” Lôi Vô Kiệt nghiêng đầu hỏi Tiêu Sắt.

Tiêu Sắt nhún vai: “Xem ra võ công của đám hòa thượng Cửu Long tự này cũng chẳng ra sao.”

“Chỉ là hòa thượng không ra sao thôi nhưng vừa nãy thiếu chút nữa giết chết ta?” Lôi Vô Kiệt gãi đầu một cái, cảm thấy mình mới thật là ‘chẳng ra sao’.

“Vô Tâm này đã không thể dùng võ công để đánh giá rồi, không thể đánh đồng được.” Hiếm lắm mới có một lần Tiêu Sắt không bỏ đá xuống giếng: “Hơn nữa Bản Tướng La Hán trận còn chưa bị phá.”

Lôi Vô Kiệt nhìn về phía Đại Giác thiền sư ngồi ở chính giữa, tư thế tĩnh tọa: “Tất cả các hòa thượng khác đều ra tay nhưng hòa thượng mặc cà sa màu vàng này lại có vẻ rất dửng dưng.”

“Hắn là Đại Giác thiền sư, trụ trì của Cửu Long tự, sư phụ võ học của Vô Thiền kia.” Tiêu Sắt nhíu mày: “Chỉ riêng Kim Cương Phục Ma thần thông của Vô Thiện đã mạnh hơn sáu vị lão hòa thượng kia rồi. E rằng Đại Giác này không đơn giản.”

“Đại Giác sư phụ, ngươi còn không mở mắt, các sư đệ của ngươi đều sẽ chết.” Vô Tâm đột nhiên cười vang.

“Vô Tâm sư chất, nếu lão nạp mở mắt sẽ ra sao?” Đại Giác thiền sư trầm giọng nói.

“Bản Tướng La Hán trận đại thành, người trong trận ắt phải chết.” Trường bào của Vô Tâm vẫn bay phấp phới, giọng nói dửng dưng.
“Cần gì phải ép lão nạp, lão nạp là bạn chí giao với Vong Ưu đã ba mươi năm...” Đại Giác thiền sư than thở một câu.

“Đại Giác sư phụ, ngươi nhiều lời quá rồi. Ngươi không ra khỏi trận nhãn, ngươi cảm thấy các sư đệ này của ngươi còn chống đỡ được trong thời gian một nén nhang tới không?”

“Ài.” Đại Giác thiền sư thở dài một tiếng, rốt cuộc cũng chậm rãi mở mắt.

Trong chớp mắt đó, tà ma tiêu tán!

Năm hòa thượng Đại Hoài, Đại Uy, Đại Quan, Đại Mặc, Đại Vọng kia vốn đã mệt mỏi kiệt sức, bọn họ sử dụng một chiêu, Vô Tâm trước mặt cũng sử dụng chiêu thức giống hệt, có lúc thậm chí còn đánh ra trước mình. Sau vài chục hiệp không riêng gì thể lực cạn kiệt, chỉ cảm thấy đầu óc mê muội, thiếu chút nữa là ngất xỉu.

Nhưng Đại Giác thiền sư chỉ vừa mở mắt, bọn họ đã cảm thấy đầu óc thanh tỉnh, Vô Tâm như quỷ mị trước mặt lại càng lúc càng mơ hồ. Đại Hoài thiên sư lại xuất Đại Như Lai Thủ ấn tấn công, nhưng đánh vào khoảng không. Hắn định thần nhìn kỹ lại, trước mắt nào có Vô Tâm gì.

Chỉ thấy Vô Tâm đứng cách xa ba trượng, thu ống tay áo về, mỉm cười nhìn Đại Giác thiền sư: “Tâm như gương sáng, chư tà bất xâm. Không ngờ Bồ Đề Tâm pháp của Đai Giác sư phụ đã tiến bộ tới mức này.”

“Tà ma to gan!” Đại Hoài thiền sư tức giận quát.

“Không phải tiểu tăng là tà ma mà là chư vị đại sư đánh mất Phật tâm. Nghe nói khi Phật Đà thành Phật, Thiên Ma sợ hãi bèn sai chúng nữ dưới gối, mỗi người đều có phong thái mỹ miều, xinh đẹp tới cực điểm, còn Phật Đà lại coi tất cả như không, mỹ nữ chẳng qua chỉ là hồng phấn khô lâu, dễ dàng phá tan.” Vô Tâm lắc đầu một cái, khi nhắc tới điển cố Phật gia, khóe miệng hắn vẫn mỉm cười, nhưng giọng nói lại trở nên trịnh trọng.

Đại Hoài thiền sư ngây ra một chút, đáp lời: “Ma tính của sư chất lớn hơn Phật tâm của lão nạp, sư chất muốn lão nạp nhập ma, lão nạp chẳng có cách nào.”

“Lời này đúng thật là...” Vô Tâm nhíu mày suy nghĩ một chút. “Không biết xấu hổ!”

Lôi Vô Kiệt cười ha hả rất không đúng lúc, Tiêu Sắt không nhịn được trợn mắt khinh bỉ.

Đại Hoài thiền sư giận tới mức mặt mũi đỏ bừng, nhưng e ngại thần thông của Vô Tâm, không dám tùy tiện tiến lên.

“Vô Tâm, lão nạp và ngươi gặp nhau lúc nào?” Cuối cùng Đại Giác thiền sư cũng đứng dậy, thật ra thân hình của hắn nhỏ bé nhất trong số các tăng nhân nhưng trên người lại có một cảm giác lạnh nhạt khó tả, cảm giác lạnh nhạt không phải do mấy chục năm đọc kinh niệm phật tu luyện được, mà là lạnh nhạt do thật sự ngộ đạo.

“Đương nhiên còn nhớ, khi đó Vô Tâm vừa vào Hàn Sơn tự bốn tháng, Đại Giác sư phụ từ Cửu Long tự tới, sau khi luận đạo với sư phụ bảy ngày bèn mang sư huynh Vô Thiền đi.” Vô Tâm đáp.

“Vậy Vô Tâm, ngươi có biết lần đầu tiên lão nạp thấy ngươi, suy nghĩ trong lòng ra sao không?” Đại Giác thiền sư bước từng bước một về phía trước.

“Phật gia có ngũ giới, là các giới không sát sinh, không trộm cắp, không dâm ô, không nói dối, không uống rượu. Tiểu tăng đoán lần đầu tiên Đại Giác sư phụ thấy Vô Thiền, đã phá giới đầu tiên.” Vô Tâm vẫn mỉm cười.

Đại Giác thiền sư gật đầu một cái, gương mặt vốn luôn hiền hòa đột nhiên biến thành vẻ tức giận, hét lớn một tiếng: “Không sai! Lần đầu tiên thấy ngươi, ta đã muốn giết ngươi!”

Thân hình Đại Giác thiền sư đột nhiên biến đổi, hắn bỗng cao thêm một tấc, cơ bắp trên người cũng nổi lên!

“Đây là võ công gì vậy?” Lôi Vô Kiệt kinh hãi, hắn chưa từng thấy võ công nào như vậy, có thể khiến cơ thể con người lập tức biến đổi.

“Không gì không xuyên thủng, vạn độc không thể xâm lấn, cương mãnh vô địch.” Thần sắc Tiêu Sắt nghiêm túc hiếm thấy: “Đây là một trong thập đại tuyệt học của Phật môn, Kim Cương Bất Hoại thần công.”

Chương 23: Thiên Hạ Vô Song thành

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Trên sa mạc, một nhóm người ngựa khác đang phi nhanh tới.

Mỗi người bọc mình trong áo khoác màu đen, người cầm đầu đeo khăn che mặt màu đen. Tên thủ lĩnh nhìn về phía trước một cái, đạp mạnh con ngựa Tử Yên bên dưới.

“Sư huynh, đến rồi à?” Người xung quanh vội vàng kéo ngựa lại, một người trong đó kéo mũ trùm đầu ra, để lộ một gương mặt trẻ tuổi. “Đi đường này ta mệt muốn chết mất thôi.”

Thủ lĩnh lại chẳng hề để ý tới hắn, chỉ lấy một cuộn sách da dê từ trong ngực ra, sau khi mở ra đối chiếu với địa thế sông núi trước mặt, quan sát cẩn thận một hồi rồi mới gật đầu: “Đúng là đây rồi, đi thêm năm dặm về phía trước chính là nước Vu Điền. Chắc các vị đại sư của Cửu Long tự đã đến rồi.”

“Sư huynh, hòa thượng này quan trọng đến vậy sao? Dọc đường cứ phi như điên, không dừng lại nghỉ buổi tối, ta mệt lả ra rồi.” Người trẻ tuổi bước tới hỏi.

“Sau khi Vong Ưu nhập ma rồi chết, Thiếu Lâm phái võ tăng tới Hàn Sơn tự nhưng lại phát hiện La Sát đường đã bị Vong Ưu lén lút thiêu hủy từ lâu, ba mươi hai quyển bí kíp trong đó đã hóa thành tro bụi. Trên đời người duy nhất có thể hoàn trả bí kíp này chỉ có một mình hòa thượng Vô Tâm kia, nếu không phải Tuyết Nguyệt thành chiếm trước tiên cơ, võ lâm trong thiên hạ, ai không muốn có hòa thượng này?” Thủ lĩnh lẳng lặng cất bản đồ đi.

“Thế nhưng võ công La Sát đường là bí tịch Phật môn hoặc của Thiếu Lâm, dù thế nào cũng chẳng tới phiên Vô Song thành chúng ta. Cướp bí tịch này chẳng phải sẽ khiến tăng nhân trong thiên hạ công kích à?” Người trẻ tuổi không hiểu bèn hỏi.

“Ngươi nói đúng, thiên hạ có vô số tuyệt học, ba mươi hai bí kíp trong La Sát nội đường đương nhiên tuyệt diệu, thế nhưng vốn không phải của chúng ta, có giành được cũng vô dụng.” Thủ lĩnh gật đầu.

Người trẻ tuổi mỉm cười đắc ý, có thể được vị đại sư huynh trước nay không chịu nể mặt khen ngợi là chuyện chẳng dễ dàng gì.

“Nhưng...” Thủ lĩnh đột nhiên nói: “Hòa thượng kia không chỉ đơn giản như vậy.”

“Chẳng lẽ hòa thượng này còn có lai lịch đặc biệt gì?” Người trẻ tuổi không hiểu.

“Ngươi từng nghe tới cái tên Diệp Đỉnh Chi chưa?” Thủ lĩnh hỏi.

“Sư huynh đừng trêu chọc ta chứ, cho dù ta không được việc gì nhưng sao lại chưa từng nghe tên của giáo chủ Ma giáo cơ chứ? Mười hai năm trước Ma giáo đông chinh thiếu chút nữa đánh hạ cả nửa Bắc Ly, nghe nói lúc đó chỉ cần hô một tiếng ‘Diệp Đỉnh Chi đến rồi!’ với trẻ con sáu tuổi là có thể khiến nó sợ tới phát khóc. Những người chúng ta có ai không nghe chuyện về Diệp Đỉnh Chi mà lớn. Tuy hắn là ma đầu nhưng cũng là kỳ tài trăm năm hiếm gặp trong giang hồ.” Người trẻ tuổi cười nói.

“Mười hai năm trước Ma giáo đông chinh, Diệp Đỉnh Chi giết thẳng tới Thiên Khải hoàng thành, trên đường đánh hết các cao thủ trong thiên hạ không hề gặp địch thủ, sau đó thua mất nửa chiêu dưới tay Bách Lý Đông Quân lúc đó vẫn chỉ là một đệ tử bình thường của Tuyết Nguyệt thành. Tiếp đó hắn lại bị thất đại môn phái vây công, kiệt sức mà chết. Tuy cuối cùng Ma giáo vẫn có sức chiến đấu, nhưng giáo chủ đã chết, bọn họ thiết lập ước định với võ lâm Trung Nguyên, trong mười hai năm không đặt chân vào Bắc Ly nửa bước.” Thủ lĩnh nói.

“Ta biết, ước định Tỏa Sơn Hà mà! Người kể chuyện ngoài đường nói đi nói lại mãi rồi.”Thiếu niên kia chen miệng vào.

“Đúng, thế nhưng điều người kể chuyện không biết là trong ước định kia có một điểm trung tâm. Là con trai của Diệp Đỉnh Chi, một đứa trẻ năm tuổi. Có người nói đứa trẻ kia có phong độ của Diệp Đỉnh Chi khi còn trẻ, thông minh lạ thường, tuy mới năm tuổi nhưng đã có thể so chiêu cùng trưởng lão Ma giáo. Các phe tranh đoạt nhau đứa bé kia, Tuyết Nguyệt thành, Thiếu Lâm tự cùng với Vô Song thành chúng ta đều muốn đứa bé đó. Nhưng cuối cùng người mang đứa bé đó đi là hòa thượng Vong Ưu của Hàn Sơn tự. Mặc dù Hàn Sơn tự chỉ là một ngôi chùa nhỏ nhưng Vong Ưu được công nhận là đại tông sư thiền đạo trong thiên hạ. Nếu hắn đã đồng ý nhận củ khoai lang nóng bỏng tay này, những môn phái khác đương nhiên cũng đồng ý, để trong tay mình sợ người trong thiên hạ nhớ tới, để trong tay người khác lại sợ lợi lộc bị người ta chiếm mất. Để một người không tranh với đời như Vong Ưu đứng ra, đương nhiên là tốt nhất. Thế nhưng Vong Ưu cũng rất khó hiểu, không ngờ lại mở La Sát Đường ra cho con trai của giáo chủ Ma giáo.” Thủ lĩnh có vẻ không vội lên đường, chậm rãi kể lại.

“Cho nên lần này mục đích chúng ta tới cướp hòa thượng đó là...” Người trẻ tuổi nhíu mày một cái.

“Đầu tiên là để võ công của La Sát đường trở về với chủ, Thiếu Lâm cũng được, Cửu Long tự cũng xong, cứ trả cho Phật tông trong thiên hạ. Còn Vô Tâm này sẽ thuộc về Vô Song thành. Lần này không thể để bị Tuyết Nguyệt thành cướp mất được. Năm xưa khi Tuyết Nguyệt thành chưa thành lập, Vô Song thành của chúng ta thật sự là thiên hạ vô song. Hôm nay thì sao? Mấy lão già cứ phải nín nhịn mãi, cơn giận đó, đời của chúng ta phải giành lại.” Thủ lĩnh nhìn về phía trước.

“Bảy vị đại tông sư của Cửu Long tự đồng thời xuất thủ còn không giữ được hắn?” Người trẻ tuổi kia không đắm chìm trong khí khái phóng khoáng của thủ lĩnh, đột nhiên hỏi.

“Thật ra Cửu Long tự không chuyên về võ học, chỉ có Bản Tướng La Hán trận bí truyền có hơi khó đối phó, thế nhưng riêng vị trụ trì thế hệ này Đại Giác thiền sư lại là tăng nhân có thành tự võ học cao nhất kể từ khi Cửu Long tự được xây dựng tới giờ. Ta nghe sư phụ nói, Đại Giác thiền sư đã luyện thành Kim Cương Bất Hoại thần công.”

“Kim Cương Bất Hoại thần công? Không gì không phá nổi, vạn độc không xâm lấn được, chí cương vô địch, một trong thập đại tuyệt học của Phật môn, nghe nói trong Thiếu Lâm tự còn không có hòa thượng nào luyện thành. Chẳng lẽ như vậy rồi còn không giữ được Vô Tâm kia?” Người trẻ tuổi kia kinh ngạc nói.

“Giữ được hay không vẫn phải tới mới biết được. Chúng ta đi suốt ba ngày ba đêm rồi, hiện giờ chỉ cách nước Vu Điền có năm dặm thôi nhưng ta lại đứng đây nói những lời vừa rồi với ngươi, ngươi có biết vì sao không?” Thủ lĩnh quay sang hỏi hắn.

“Sư huynh luôn cao thâm khó lường, sư đệ không đoán nổi.” Người trẻ tuổi gãi đầu một cái.

“Mặc dù rất không muốn thừa nhận nhưng sư phụ nói ngươi là người có thiên phú nhất của Vô Song thành trong trăm năm qua, Vô Song thành muốn trở lại ngôi đệ nhất thiên hạ chỉ có thể dựa vào ngươi. Cho nên trong chiến dịch lần này, sư huynh mong ngươi có thể dốc toàn lực ứng phó.” Thủ lĩnh kéo cương ngựa, gọi mọi người sau lưng: “Phía trước chính là nước Vu Điền, tiếp tục đi tới!” Nói xong vung cương ngựa một cái, phóng đi.

Người trẻ tuổi ngẩn ra, vội vàng vung roi ngựa, kỹ thuật cưỡi ngựa của hắn có vẻ chẳng ra sao, lúc trước cũng luôn xếp sau trong đội ngũ, hao bao công sức cuối cùng cũng đuổi theo được.

Thủ lĩnh thấy người trẻ tuổi kia mệt tới mức thở hồng hộc, không khỏi nhíu mày: “Ngươi còn muốn hỏi gì à?”

“Ta muốn hỏi, vì sao trước khi lên đường không nói, mãi tới khi sắp tới mới nói cho ta?” Người trẻ tuổi kia vừa thở hổn hển vừa đáp.

“Sư huynh...” Thủ lĩnh nhìn dáng vẻ nghi hoặc của người trẻ tuổi, nhớ tới hành động của vị sư đệ này trong ngày thường, thở dài: “Sợ ngươi đi đường quên mất...”

“Hóa ra là thế. Có lý!” Người trẻ tuổi như bừng tỉnh hiểu ra.

Thủ lĩnh quay đầu sang chỗ khác, trong lòng thở dài não nề: Cơ nghiệp trăm năm của Vô Song thành ta phải dựa vào cái thằng ngốc này thật sao?

“Đây là Kim Cương Bất Hoại thần thông mà Vong Ưu nhắc tới ư?” Vô Tâm tung người nhảy tới bên cạnh Đại Giác thiền sư, xuất quyền đánh ra, lại nghe một tiếng ‘keng’ vang lên, như đánh vào tường đồng vách sắt. Hắn ngạc nhiên lui lại phía sau.

“Sao nào?” Lôi Vô Kiệt hỏi hắn.

“Đau quá đi!” Vô Tâm vẫy vẫy tay, nhe răng nói.

“Ha ha ha, có muốn ta dạy ngươi Vô Phương Quyền không. Quyền chưa tới, khí đã tới, bảo đảm ngươi không đau.” Lôi Vô Kiệt cười nói.

“Kim Cương Bất Hoại thần công cực kỳ tốn nội lực, mặc dù tu vi của Đại Giác bất phàm nhưng dù sao cũng hơn bảy mươi tuổi rồi, ngươi câu kéo với hắn một hồi, đừng đối đầu chính diện.” Tiêu Sắt nói.

“E rằng không dùng chiêu này được.” Vô Tâm lắc đầu, chỉ thấy bên phía kia năm hòa thượng khác, kể cả hòa thượng vui vẻ Đại Phổ vừa trọng thương ngã xuống đất, sáu hòa thượng ngồi thành một hàng, hai mắt nhắm lại, nhỏ giọng tụng niệm kinh văn. Còn Đại Giác đứng trước mặt bọn họ, cà sa bay phấp phới.

"Đây là..." Tiêu Sắt cau mày.

“Trận cuối cùng của Bản Tướng La Hán trận, La Hán Quy Nhất. Lúc này nội lực của bảy người đều quy tụ trên người Đại Giác, nếu muốn đấu hao tổn, e rằng người hao tổn tới chết trước sẽ là ta.” Mặc dù lời nói của Vô Tâm rất không thoải mái nhưng gương mặt vẫn mỉm cười. “Vậy ngươi tính sao?” Tiêu Sắt lại không hề lo lắng, xem ra hòa thượng này còn không biết bao nhiêu công phu ẩn giấu chưa sử dụng, một Kim Cương Bất Hoại thần công cộng thêm Bản Tướng La Hán trận, có thể vây khốn được hắn hay không cũng khó nói.

“Hắn muốn làm Đại La Kim Cương, vậy ta đánh cho Kim Cương của hắn tan vỡ! Kim Cương Bất Hoại? Ta đánh ngươi tan tác cả nguyên thần!” Vô Tâm đột nhiên ngưng cười, giậm chân về phía trước, xuất quyền đánh trúng Đại Giác thiền sư, ‘bịch’ một tiếng.

Một quyền nữa! Lại một quyền! Vô Tâm nổi nóng liên túc đánh ra vài chục quyền.

Đại Giác thiền sư kia vẫn chẳng hề nhúc nhích, chỉ có chân mày nhíu lại: “Đại Sưu Hồn thủ?”

Lúc này Vô Tâm đã hoàn toàn biến thành người khác, không còn vẻ thanh nhã ung dung lúc trước, khí thế hùng hổ, quyền khí của hắn mạnh mẽ tới mức khiến cho ngôi miếu sau lưng lung lay như sắp đổ, hắn đáp: “Đại Giác, ngươi có biết vì sao sư phụ ta nhập ma không!”

Đại Giác chắp tay không nói gì, vẫn để Vô Tâm đánh, nhưng thần sắc không hề thay đổi.

“Là bị đám Phật Đà dởm các ngươi ép đến nhập ma!” Vô Tâm quát lớn, sáu vị tăng nhân sau lưng Đại Giác chấn động, chân mày càng nhíu lại chặt hơn, tiếng tụng kinh trong miệng càng lúc càng dồn dập.

“Sư phụ nói ta có ma tâm trời sinh, kiếp này đã định không có phật duyên, cho nên để ta vào La Sát đường, từ ma nhập phật. Thế nhưng lòng trừ ma của các ngươi nặng như vậy, có gì khác ma kia chứ!”

“Ngươi ta đều là người phàm.” Đại Giác thiền sư than nhẹ một tiếng, bả vai rung lên, khiến Vô Tâm bắn ngược trở lại, cuối cùng hắn cũng ra tay.

Dưới núi, Vương Nhân Tôn đặt đao trong tay xuống.

“Lòng trừ ma của các ngươi nặng như vậy, có khác gì ma kia chứ!” Tiếng gầm này của Vô Tâm vang vọng dưới chân núi.

Vô Thiện cũng thu tay lại, chắp hai tay trước ngực, nhỏ giọng niệm phật, hắn đã từng nghe câu nói tương tự khi mới gặp Vô Tâm. Lúc này tăng bào màu xám trên người hắn đã bị đánh tới rách nát không chịu nổi, dáng vẻ hết sức chật vật. Tình hình của Đường Liên bên cạnh còn tệ hơn, xung quanh là ám khí rơi đầy đất, mỗi loại đều có danh tiếng lừng lẫy trên giang hồ, nhưng đều không vượt qua nổi thanh Toái Không đao của Vương Nhân Tôn.

Hơn nữa bọn họ đều biết, mặc dù bị đánh rất chật vật nhưng Vương Nhân Tôn đã sớm hạ thủ lưu tình, nếu không e rằng hai người đã để mạng lại đây từ lâu.

“Các ngươi tìm được câu trả lời cho vấn đề đó chưa?” Vương Nhân Tôn đột nhiên hỏi.

Vô Thiền và Đường Liên nhìn nhau, không nói gì.

Vương Nhân Tôn đột nhiên cười một tiếng, vung mạnh thanh đao trong tay khiến nó bay thẳng lên sườn núi. Khoảnh khắc đó, rốt cuộc Đường Liên cũng cảm thấy thần thoại võ lâm trong lời đồn cuối cùng cũng tái hiện hoàn toàn trước mắt.

Một đao phá tan trời cao!

Đại Giác thiền sư trên núi chợt quay người, gầm lên trên trời: “Vương Nhân Tôn!”

Thanh đao đó xuất hiện giữa trời!

Đại Giác thiền sư xuất quyền đánh ra, quyền và đao giao nhau!

Đao lập tức lộn ngược lại.

Đại Giác thiền sư phun ra một ngụm máu tươi.

Vương Nhân Tôn đứng dưới chân núi tiếp lấy thanh đao trở về, sắc mặt đã trắng bệch, dường như chỉ chớp mắt đã già đi cả chục tuổi, hắn cầm đao đi ngược với hướng lên sườn núi. Khi đi qua bên cạnh Vô Thiền và Đường Liên, nhẹ nhàng nói một tiếng: “Đi đi.”

Chương 24: Bi Thiên Mẫn Nhân

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Sau khi Đại Giác thiền sư phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt sáu vị thiền sư sau lưng vàng như đất, Đại Phổ vốn đã bị thương trực tiếp ngất xỉu.

“Đây... đây... đây...” Lôi Vô Kiệt chỉ lên một đao từ trên trời giáng xuống rồi lại bay lên trời đi mất, hai mắt trợn tròn mồm há hốc, hắn từng chứng kiến đao của Minh Hầu trong một đêm mưa tuyết, cũng hết sức bá đạo, thế nhưng khi một đao trước mắt lại cao minh hơn không biết bao nhiêu lần.

“Thế của chiêu đao này đã phá ít nhất một nửa Kim Cương Bất Hoại thần thông cho Vô Tâm.” Tiêu Sắt thở dài. “Nhưng cũng kích thích sát tâm của Đại Giác lên ít nhất là mười lần.”

Đại Giác lau vết máu nơi khóe miệng, nhìn Vô Tâm quát lớn: “Ảo diệu của Phật đạo há là thứ đám tà ma ngoại đạo các ngươi có thể hỏi!”

Vô Tâm cười lạnh một tiếng: “Phật pháp ảo diệu, đưa mắt ra khắp thiên hạ, sư phụ ta có thể nói câu này chứ ngươi thì không!”

Đại Giác thiền sư rung hai tay một cái, cà sa màu vàng trên người đột nhiên bay lên, chụp xuống đầu Vô Tâm. Vô Tâm không tránh không né, nhảy tới nghênh tiếp, lại xông thẳng khiến cà sa kia nát bấy. Hắn nhảy lên không trung, đột nhiên trong miệng tụng niệm Phạn văn khó hiểu, nhưng âm thanh du dương, giai điệu vui vẻ, như đang ca hát.

“Hắn đang hát gì vậy?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

Tiêu Sắt nhíu mày không trả lời.

Sau lưng Đại Giác vừa có hai vị thiền sư ngất xỉu, phật châu trong tay ba vị còn lại đã vỡ vụn từng viên một, cho dù gấp gáp tụng kinh nhưng vẫn không trấn áp nổi khí huyết cuồn cuộn trong lòng.

“Phạm Âm Trấn Hồn ca!” Đại Giác trợn mắt: “Vô Tâm, ngươi quá đáng lắm rồi!”

Vô Tâm không đáp, miệng vẫn tụng niệm phạm âm, nhưng thân hình lại thối lui.

Cuối cùng Đại Giác không nhịn nổi nữa, da dẻ lập tức biến thành màu đỏ kim loại, chỉ trong chớp mắt đã đánh tới trước mặt Vô Tâm, thân pháp nhanh tới mức Vô Tâm cũng không kịp phản ứng. Đại Giác bóp thẳng lấy cổ Vô Tâm.

Nhưng phạm âm không biến mất.

Vô Tâm đột nhiên cười một tiếng, ánh sáng tím bùng lên trong mắt, vẫn yêu kiều quyến rũ như trước.

Đại Giác chỉ cảm thấy bên tai như có ngàn vạn người cùng tụng niệm Phạm Âm Trấn Hồn ca kia, tinh thần lập tức bị hút ra. Nhưng hắn có Kim Cương Bất Hoại thần công hộ thể, lập tức ổn định lại tâm thần, lại thấy Vô Tâm nắm lấy bả vai mình, hắn cảm thấy chân khí trong cơ thể đột nhiên trút ra ngoài như thủy triều.

“Vô Tâm, ngươi...” Đại Giác thầm kinh hãi. Trên giang hồ thật sự có loại võ công quỷ dị Hóa Công đại pháp, nhưng Đại Giác vốn tinh thông thần thông Phật môn, vốn không sợ loại tà công này. Tuy nhiên thứ Vô Tâm sử dụng rõ ràng không đơn giản là Hóa Công đại pháp.

“Đừng trợn mắt với ta, ta không biết võ công này tên là gì, ngoài bìa bị hủy mất rồi.” Sắc mặt Vô Tâm trắng bệch. “Nhưng ta đặt một cái tên mới.”

“Gọi là Bi Thiên Mẫn Nhân!” (Trách trời thương người)

Vô Tâm xuất chưởng đẩy lùi Đại Giác, sắc mặt Đại Giác xám ngắt như tro tàn, màu vàng kim trên người nhanh chóng thối lui, thân hình vốn cao lớn cũng trở về nguyên dạng, hóa thành lão tăng già nua gầy gò lúc trước, chỉ có điều so với trước đây có vẻ già yếu hơn nhiều. Sau lưng hắn, sáu vị tăng nhân đều đã ngất xỉu, chỉ có mình hắn cố gắng chống đỡ, miễn cưỡng đứng nổi.

“Đại Giác, ta đã hủy hết tu vi mấy chục năm của các ngươi.”

“Nhưng ba mươi hai bí kỹ La Sát Đường của Phật môn các ngươi, ta cũng sẽ không mang đi tới một phần!” Sau khi nói xong Vô Tâm phun ra một ngụm máu tươi, Lôi Vô Kiệt vội vàng đi tới đỡ lấy hắn.

“Hóa hết công lực của mình? Sao phải khổ như vậy, rõ ràng ngươi còn có cách khác cơ mà.” Tiêu Sắt cũng bước tới nhìn Vô Tâm.

Vô Tâm cười một tiếng: “Không hóa hết ma công trên người, e rằng đám hòa thượng này có liều cả mạng già cũng không để ta đi.” Tiêu Sắt định nói gì nhưng do dự một hồi rồi không nói gì.

“Định nói gì?” Vô Tâm hỏi.

Tiêu Sắt cười một tiếng: “Bi Thiên Mẫn Nhân, lần này đặt tên không tệ.”

“Vẫn không tệ mà.” Vô Tâm cười.

Lôi Vô Kiệt nhìn Đại Giác sắc mặt già nua phía trước hỏi: “Đại sư, đánh cũng đánh rồi, võ công của Vô Tâm đã mất, cũng nên nhường đường rồi chứ?”

Đại Giác thiền sư lắc đầu thở dài nói: “Cảm tạ ơn không giết của Vô Tâm sư điệt!”

“Ta là hòa thượng Hàn Sơn tự, đâu thể vi phạm sát giới bừa bãi được?” Vô Tâm muốn đứng dậy lại thấy trước mắt choáng váng, ngã xuống co quắp trên mặt đất.

“Để ta cõng ngươi.” Lôi Vô Kiệt đỡ lấy Vô Tâm.

“E rằng không đi nổi.” Tiêu Sắt lắc đầu.

“Sao vậy?” Lôi Vô Kiệt nhìn theo hướng ánh mắt Tiêu Sắt, chỉ thấy Đường Liên và Vô Thiền đã đến từ lúc nào chẳng hay, đang dùng thần sắc kỳ quái nhìn bọn họ.

Lôi Vô Kiệt lập tức buông Vô Tâm ra, Vô Tâm ngã xuống đất đau đớn kêu ‘hự’ một tiếng. Lôi Vô Kiệt giơ chân đạp nhẹ hắn ra, gãi đầu với Đường Liên: “Sư huynh... thật tình cờ!”

Tiêu Sắt nhìn Lôi Vô Kiệt một cái, hai tay khoanh trong ống tay áo, không nói gì.

Lúc này Vô Thiền đi tới đỡ Vô Tâm trên mặt đất đậy, thở dài: “Sư đệ, ngươi chịu khổ rồi.”

“Sư huynh, bao năm rồi không về Hàn Sơn tự?” Lúc này gương mặt mỉm cười của Vô Tâm không còn vẻ quyến rũ yêu dị lúc trước nữa, trong sáng thanh tịnh như một thiếu niên mười bảy tuổi thông thường. “Sắp mười hai năm rồi.” Vô Thiền trả lời.

“Có nhớ Hàn Sơn tự không?” Vô Tâm hỏi.

Vô Thiền không đáp, chỉ lặng lẽ cõng Vô Tâm lên, bước từng bước một về phía trước, khi bước qua Đại Giác thiền sư, hắn hành lễ bằng một tay: “Đại Giác sư phụ, mười hai năm dạy bảo, Vô Thiền xin khắc ghi trong lòng.”

“Thật ra mười hai năm trước ta đã đánh cược với Vong Ưu.” Đại Giác thiền sư đột nhiên nói.

“Đánh cược cái gì?” Vô Thiền nhíu mày.

“Ai thắng?” Vô Tâm nằm trên lưng Vô Thiền hỏi thẳng kết quả.

“Bây giờ nhìn lại chuyện đánh cược có vẻ chưa từng thành lập, là ý định một phía của lão nạp.” Đại Giác thiền sư cười khổ.

“Xem ra là lão hòa thượng thắng rồi.” Vô Tâm cười nói.

“Bại dưới tay đại tông sư đệ nhất trong Phật đạo, không hề mất mặt.” Đại Giác thiền sư tự mình nghiêng người tránh một bước.

Lôi Vô Kiệt nhìn cảnh tượng kỳ quái đó, trong lòng buồn bực, không phải sư huynh và Vô Thiền đi theo những lão hòa thượng này bắt Vô Tâm à? Sao không khí lại hài hòa vậy?

“Sư huynh...?” Lôi Vô Kiệt tiến tới hỏi Đường Liên.

Đường Liên không để ý tới hắn, chỉ quay người nói: “Đi?”

Lôi Vô Kiệt không hiểu: “Đi đâu?”

Đường Liên chỉ về phía xa: “Tuyết Nguyệt thành.”

Vô Thiền chào Đại Giác thiên sư rồi cũng đi về phía trước: “Chúng ta trở về Hàn Sơn tự.”

Còn dưới chân núi lại có vài chục người cưỡi ngựa chạy tới, cùng mặc áo khoác trùm đầu màu đen, người cầm đầu đeo khăn che mặt màu đen. Người trẻ tuổi bên cạnh tháo mũ trùm đầu nhìn đám người đi từ trên núi xuống hỏi: “Hòa thượng của Cửu Long tự thất bại rồi.”

“Hình như là thế.”Thủ lĩnh lạnh nhạt trả lời.

“Thế nhưng bọn họ có vẻ cũng chẳng dễ chịu gì, người mà tăng nhân mặc áo bào màu xám đó đang cõng chính là người chúng ta muốn tìm phải không? Cũng tức là chúng ta đến đúng lúc?” Người trẻ tuổi hỏi.

Thủ lĩnh gật đầu một cái.

“Thắng cũng chẳng giỏi giang gì.” Người trẻ tuổi bĩu môi.

Đám người Vô Thiền cũng dừng bước, Lôi Vô Kiệt nhìn mấy chục người mặc áo đen cưỡi ngựa trước mắt, nghi hoặc: “Đám người này là ai?”

“Vô Song thành.” Đường Liên lạnh lùng đáp.

Chương 25: Thiếu niên ngự kiếm

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Đất Tây Thục có một thành trì, được xưng là ôm hết nhân tài trong thiên hạ, có tài sản bằng cả một nước, thiên hạ vô song, tên là Vô Song thành.

Nhưng năm trăm trước, Tây Thục bị Bắc Ly tiêu diệt, Vô Song thành tuy may mắn vẫn còn tồn tại, nhưng bị đánh mất hơn nửa khí vận, sau đó tuy ngưng chiến, từ từ khôi phục tám phần mười uy danh. Thế nhưng ngay lúc này trên giang hồ lại có thêm một tòa Tuyết Nguyệt thành, ngay cả thế gia danh môn như Đường môn, Lôi gia bảo cũng sai môn hạ đệ tử bái làm môn hạ nơi này. Thành chủ đương nhiệm của Vô Song thành Tống Yến Hồi được xưng là ‘một chiêu kiếm cắt đứt làn nước, ngàn con sông cũng ngừng chảy’, thế nhưng hắn so kiếm với nhị tôn chủ Tuyết Nguyệt thành Lý Hàn Y ba lần, lại bại cả ba lần. Vô Song thành vẫn được gọi là Vô Song thành, nhưng không còn ai dám nhắc tới bốn chữ thiên hạ vô song nữa.

“Vô Song thành cũng nhúng tay vào vũng nước đục lần này ư?” Đường Liên bước lên một bước, lạnh lùng nhìn người đeo khăn che mặt màu đen.

Người đeo khăn che mặt màu đen kia xuống ngựa, tháo áo choàng đen ra, tay cầm một thanh trường thương màu bạc: “Lần này Tuyết Nguyệt thành tới đây là nước trong à?”

“Ngươi muốn cản đường chúng ta?” Đường Liên khinh thường cười một tiếng.

Thủ lĩnh dùng trường thương chỉ vào Vô Tâm trên lưng Vô Thiền: “Chúng ta chỉ muốn hòa thượng này.”

“Nếu ta không giao thì sao?” Con ngươi của Đường Liên hơi co lại.

“Không cần gắng gượng như vậy.” Thủ lĩnh cười lạnh một tiếng: “Đừng tưởng ta không nhận ra, các ngươi đều đã trọng thương.”

Đường Liên hừ lạnh một tiếng, tên thủ lĩnh kia nói đúng, sau khi hắn và Vô Thiền giao chiến với Vương Nhân Tôn đã hết sức mệt mỏi, Vô Tâm lại còn bị phế hết võ công, Lôi Vô Kiệt cũng bị thương không nhẹ khi phá Bản Tướng La Hán trận, thêm vào Tiêu Sắt không biết võ công, đối mặt với mấy chục cao thủ của Vô Song thành, đúng là hoàn toàn không có phần thắng.

“Vậy các ngươi muốn làm gì? Giết hết chúng ta? Ngươi có tin sau chuyện này Tuyết Nguyệt thành, Đường môn, Lôi gia bảo, Phật môn trong thiên hạ, sẽ đồng lòng đạp nát Vô Song thành của các ngươi không?” Đường Liên lạnh lùng nói.

“Chỉ làm bị thương chứ không giết, chúng ta vẫn làm nổi.” Thủ lĩnh nắm chặt trường thương trong tay.

“Sư huynh, chẳng bằng để ta đi.” Người trẻ tuổi kia cũng xuống ngựa, tay xách theo một cái hộp dài, hắn mỉm cười lộ ra hàm răng trắng bóc. “Sư huynh mà đánh không biết bao lâu nữa mới xong. Ngươi không vội, chứ ta còn đang mong về Vô Song thành cho mau đây.”

Thủ lĩnh sửng sốt một chút, có vẻ không buồn tức giận vì tiểu sư đệ này cười nhạo võ công của mình, chỉ nhỏ giọng nói: “Chỉ làm bị thương chứ không giết, ngươi nhớ kỹ chưa?”

“Biết rồi, ta có phải đại ma đầu suốt ngày nghĩ tới chuyện giết người đâu. Nhưng đao kiếm không có mắt, nếu ta sơ ý không khống chế được, ta cũng chẳng có cách nào đâu.” Người trẻ tuổi cười nói.

Đối mặt với đại đệ tử của Tuyết Nguyệt thành, lời nói của thiếu niên mười mấy tuổi này đúng là không để ai trong mắt, nhưng nhưng thủ lĩnh kia chỉ gật đầu một cái, lui lại phía sau vài bước.

Đường Liên không nhịn nổi tức giận mắng: “Vô Song thành thật lớn lối! Ngươi tên là gì?”

Người trẻ tuổi lại ngồi xuống đất, đặt hộp kiếm phía trước mình rồi cười nói: “Vô Song.”

“Vô Song?” Mọi người sửng sốt một chút, dùng thẳng tên thành làm tên mình, so với những lời người trẻ tuổi này nói lúc trước, cái tên của hắn mới đúng là không để ai trong mắt.

“Có vấn đề gì không?” Thiếu niên tên là Vô Song hỏi với vẻ vô tội.

Mọi người nhìn nhau, hình như không vấn đề gì thật.

“Nếu không vấn đề gì, vậy ta bắt đầu đánh đây.” Vô Song mở hộp kiếm ra, bên trong đặt một thanh trường kiếm màu đỏ rực cùng mười hai thanh kiếm nhỏ bé khác. “Đây là?” Lôi Vô Kiệt trợn tròn hai mắt, vốn là kẻ từ bé đã thích nghe đủ loại truyền thuyết giang hồ, đương nhiên hắn từng nghe tới một loại kiếm thuật tên là Ngự Kiếm thuật, không phải cầm kiếm chém giết với người ta mà là điều khiển đồng thời vài thanh phi kiếm. Ngón tay gảy khẽ, cười nói giết người, lấy tính mạng người ta dễ dàng như tiên nhân hái sao trên trời. Chẳng qua công phu này chỉ tồn tại trong truyền thuyết giang hồ, nhiều người nghe tới nhưng ít người chứng kiến, nghe nói người có thể sử dụng Ngự Kiếm thuật đã đạt tới cấp bậc kiếm tiên. Thế nhưng người trẻ tuổi trước mặt chỉ là một thiếu niên cùng lứa với mình, lần đầu tiên Lôi Vô Kiệt cảm thấy thất bại nặng nề.

“Vân Toa.” Vô Song đọc khẽ một tiếng, ngón tay búng nhẹ vào một thanh kiếm trong hộp, chỉ thấy thanh kiếm kia lượn một vòng trên không trung rồi bay thẳng về phía Đường Liên.

“Khinh Sương.” Một thanh kiếm bay về phía Vô Thiền.

“Nhiễu Chỉ Nhu.” Một thay kiếm bay về phía Lôi Vô Kiệt.

“Ngọc Như Ý.” Thanh kiếm cuối cùng bay về phía Tiêu Sắt.

Cuối cùng Đường Liên cũng tin Vô Song trước mặt không phải không coi ai ra gì, thanh Vân Toa bay về phía hắn nhanh chóng tới cực hạn, Chỉ Tiêm Nhận trong tay vội vàng vung lên, đỡ được một đòn. Thế nhưng Vô Song kia chỉ vẫy nhẹ ngón tay, thanh Vân Toa này lại tấn công về phía Đường Liên.

Vô Thiền không dám đón đỡ, vận chân khí toàn thân, gắng gượng tạo thành một tấm bình phong che chở quanh người mình và Vô Tâm, ngăn thanh phi kiếm này bên ngoài.

Lôi Vô Kiệt lại cảm thấy đầu óc như phình ra, đối đầu với hắn là một thanh phi kiếm được gọi là Nhiễu Chỉ Nhu, thanh kiếm này cũng khó dây dưa như tên của mình, Lôi Vô Kiệt đánh vài quyền đều hụt, chỉ trong chớp mắt thanh phi kiếm này đã lưu lại vài vết thương trên người hắn. Hắn nắm chặt cái bọc dài trên người, dọc đường đi hắn chưa từng mở ra, giờ phút này rốt cuộc không kiềm chế nổi nữa.

Còn Tiêu Sắt lại rất tiêu sái chạy tới chạy lui, hắn có khinh công trác tuyệt, mặc dù không thể ngăn cản phi kiếm như Đường Liên và Vô Thiền, nhưng trong thời gian ngắn cũng không bị thương.

“Phong Tiêu.” Vô Song đọc khẽ một tiếng, ống tay áo vung lên, lại một thanh kiếm nhỏ bay ra ngoài, chém mũi Chu Nhan Tiểu Tiễn đang bay về phía mình thành hai nửa, thanh phi kiếm này lượn một vòng rồi bay trở về. Thiếu niên giơ một ngón tay ra, thanh phi kiếm lượn vòng quanh ngón tay hắn, người trẻ tuổi kia thản nhiên nói: “Đây là lần đầu tiên khống chế đồng thời cả năm thanh kiếm, các ngươi phải cố gắng chơi với ta đấy.”

Tiêu Sắt chạy qua chạy lại bên cạnh Lôi Vô Kiệt, gương mặt lại chẳng hề hoảng hốt: “Lôi Vô Kiệt, nghe ta nói này, có phải giờ ngươi đang chán nản lắm không?”

“Sao vậy?” Lôi Vô Kiệt vội vàng giằng co với thanh phi kiếm, đầu đã đầy mồ hôi.

“Cho rằng mình là thiếu niên anh hùng, hành tẩu giang hồ chắc sẽ vô địch, nào ngờ toàn gặp người lợi hại hơn mình.” Tiêu Sắt nghiêng người, lại né được thanh Ngọc Như Ý kia.
Thật ra trước đó còn đỡ, dẫu sao Minh Hầu Nguyệt Cơ cũng là người thành danh đã lâu trên giang hồ, thứ hòa thượng Vô Tâm dùng vốn không tính là võ công. Nhưng chỉ riêng thiếu niên này, xem ra tuổi tác không chênh lệch mấy với mình nhưng đã là cao thủ có thể nắm giữ Ngự Kiếm thuật, còn có thể điều khiển cùng lúc năm thanh phi kiếm, cho dù đại đệ tử của Tuyết Nguyệt thành là Đường Liên cũng không làm gì được. Lôi Vô Kiệt lại nghĩ tới chuyện mở cái bọc đằng sau, cái bọc đó là do sư phụ dặn riêng, phải tới Tuyết Nguyệt thành, gặp người kia rồi mới được mở ra, nhưng hôm nay tình thế nguy cấp... Lôi Vô Kiệt cắn răng, nhớ tới lời của sư phụ, lại thu tay về.

“Đường huynh có cách gì không?” Tiêu Sắt vẫn như đang tản bộ trong sân, lại lắc lư đi sang bên cạnh Đường Liên.

“Ngươi không biết võ công nhưng khinh công đúng là xuất thần nhập hóa.” Đường Liên hung hăng trừng mắt với hắn.

“Chẳng qua hắn không muốn giết ta thôi.” Tiêu Sắt thở dài. “Ngươi có thấy không, giữa ngón tay hắn còn một thanh nữa, nếu muốn liều mạng không khéo còn lấy được hai thanh nữa ra. Khinh công của ta có tốt hơn, trốn được một thanh thì trốn được hai thanh không? Cho nên phiền Đường Liên sư huynh nghĩ cách đi.”

“Lúc ở dưới núi đánh một trận với Vương Nhân Tôn, sắp dùng hết ám khí rồi. Ngươi muốn ta nghĩ cách, ta nghĩ cách gì đây?” Hiếm khi Đường Liên tức tới nổ phổi như giờ, hắn đường đường là đại đệ tử Tuyết Nguyệt thành, lại bị một đệ tử trẻ tuổi không biết tên của Vô Song thành đánh cho không có cách nào, trong lòng cũng không nhịn nổi dần dần tức giận.

“Sư huynh, đặt ta xuống.” Vô Tâm đột nhiên lên tiếng.

Vô Thiền sửng sốt nhưng vẫn đặt Vô Tâm xuống: “Sư đệ, ngươi trọng thương chưa lành...”

Ai dè Vô Tâm vừa hạ xuống đất, thân hình lại lóe lên, không ngờ lại lướt tới bên cạnh Đường Liên, hắn giơ hai ngón tay búng nhẹ vào thân kiếm Vân Toa, búng nó về hộp kiếm của Vô Song.

Vô Song hơi ngạc nhiên, ngón trỏ vung lên, phóng thanh Phong Tiêu ra ngoài.

Thế nhưng thân hình Vô Tâm lại lóe lên, đã hạ xuống bên cạnh Lôi Vô Kiệt, ngón tay gẩy nhẹ một cái, lại khiến thanh Nhiễu Chỉ Nhu đổi hướng, bay trở về chỗ Vô Song. Ngay sau đó hắn nhắm mắt lại, nghiêng đầu sang một bên, lại tránh được thanh Phong Tiêu này.

Cuối cùng thần sắc Vô Song cũng trở nên nghiêm túc, thanh Ngọc Như Ý đuổi theo Tiêu Sắt cũng đổi hướng tấn công về phía Vô Tâm. Vô Tâm đột nhiên mở mắt, thanh phi kiếm bay tới cách hắn chỉ có một tấc chợt dừng lại, không cách nào tiến thêm tấc nào.

Ngón tay của Vô Tâm vạch một cái, năm thanh phi kiếm cùng trở lại trong hộp kiếm.

Lôi Vô Kiệt trợn tròn hai mắt: “Vô Tâm, chẳng phải ngươi đã phế bỏ hết thần thông trên người rồi sao? Hóa ra là lừa gạt mấy lão hòa thượng kia à?”

“Không, công phu hắn dùng lần này không giống lúc trước.” Tiêu Sắt cau mày.

Vô Thiền sửng sốt một hồi, sau đó hắn mỉm cười: “Chúc mừng sư đệ.”

“Thần Túc Thông, Thiên Nhĩ Thông, Thiên Nhãn Thông. Đây không phải võ công của La Sát Đường, đây thật sự là Lục Thần Thông trong Phật pháp!” Đường Liên thở dài nói.

“Chẳng lẽ đây là từ ma nhập phật mà sư tôn đã nói? Sư đệ phế bỏ Mật thuật trên người ngược lại gián tiếp tập được Lục Thần Thông trong Phật pháp!” Vô Thiền nghi hoặc.

Vô Tâm lắc đầu: “Ta cũng không biết, ngay khoảnh khắc vừa rồi ta đột nhiên cảm thấy trong đầu thanh tịnh, thân thể bỗng khôi phục một chút lực lượng. Ta chỉ từng thấy lão hòa thượng sử dụng những thứ võ công này khi còn bé. Thế nhưng lúc này lại cảm thấy như đã tu luyện cả ngàn vạn lần vậy...”

“Như vậy cũng tốt.” Tuy Vô Song không biết bọn họ đang nói gì, nhưng đã không còn vẻ lười biếng lúc vừa rồi. “Cũng phải thú vị một chút mới đánh tiếp được chứ.”

Vô Tâm bước về phía trước một bước, chỉ là một bước nhưng đã tiến thẳng tới trước mặt Vô Song, giơ tay muốn chạm vào đầu Vô Song: “Ngươi muốn thú vị ra sao?”

Vô Song đột nhiên cười lớn, chẳng qua trong lúc hắn cười, hộp kiếm trước mắt đã như đóa hoa nở rộ, năm thanh khi kiếm đồng loạt đánh tới ngực Vô Tâm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau