THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 206 - Chương 210

Chương 206: Khôi

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Ám Hà.

Tinh Lạc Nguyệt Ảnh các.

Ngoài các treo một dải lụa trắng, đong đưa theo làn gió, mang đầy vẻ xơ xác tiêu điều và lạnh lẽo thê lương. Với quy củ của Ám Hà, có chết vài sát thủ cũng không đáng treo lụa trắng rêu rao như vậy, bọn họ phải vô tình, tổ chức tế lễ vong nhân quá khác lúc thường.

Nhưng lần này người chết lại khác, Tạ gia Tạ Thất Đao. Trong một buổi tối mà mười năm qua người trong Ám Hà luôn gọi là ‘Huyết Dạ’, Tô gia,Tạ gia, Mộ gia và đại gia trường, tất cả các cao thủ thế hệ trước đều chết trong buổi tối hôm đó, chỉ có Tạ Thất Đao còn sống. Đối với sát thủ trong Ám Hà, mặc dù Tô Xương Hà mới là đại gia trường, nhưng Tạ Thất Đao mới là người có bối phận cao nhất. Huống hồ...

“Gần đây chắc đám người Tạ gia không yên tĩnh nhỉ?” Một người mặc áo đen đứng ngoài Tinh Lạc Nguyệt Ảnh các, hắn đeo một chiếc mặt nạ quỷ màu đỏ máu, mái tóc dài rối tung, đáng sợ tới khó tả.

Hai người canh ngoài các, một ngồi trên bậc thang hút thuốc, từ từ nhả khói, một người khác tay cầm trường đao, lưng ưỡn thẳng, ánh mắt sắc bén.

“Ngay tên yêu quái này cũng ra, xem ra lần này xảy ra chuyện lớn rồi.” Nam tử hút thuốc lạnh nhạt nói.

Nam tử cầm trường đao cười lạnh: “Lần trước cả đại gia trường cũng ra tay, đương nhiên là chuyện lớn rồi. Lần này gia chủ Tạ gia bỏ mạng, nếu đại gia trường vẫn không chịu lấy thủ đoạn thật sự của mình ra, e rằng người của Tạ gia sẽ không đáp ứng.”

Lúc này cửa Tinh Lạc Nguyệt Ảnh các từ từ bị đẩy ra. Một người áo đen vóc dáng cao ráo đi từ trong ra ngoài. Nam tử áo đen nghiêng người tránh sang một bên, hơi cúi mình. Nam tử đang hút thuốc cũng không còn vẻ lười biếng, buông tẩu thuốc xuống vuốt cằm.

Gia chủ Tô gia, Tô Mộ Vũ.

Hắn đứng đối diện với nam tử đeo mặt nạ, như đối mặt với cái bóng trong hồ nước. Điểm khác biệt duy nhất là một người đeo mặt nạ, một người không.

“Ngươi đến rồi.” Tô Mộ Vũ nhẹ giọng nói.

“Đúng vậy, ta đến rồi.” Nam tử đeo mặt nạ cười nói: “Gia chủ ba nhà cùng động thủ vẫn không hoàn thành được nhiệm vụ, thật khiến người ta tiếc nuối. Hiện giờ không thể không phái tên ác quỷ ta ra, giúp Tạ Thất Đao đòi mạng.”

Nam tử hút thuốc ánh mắt thoáng hiện vẻ tức giận, giả bộ muốn đứng dậy.”

“Tạ Ngự.” Nam tử cầm trường đao đột nhiên bước tới vài bước, đặt sống đao lên vai hắn: “Đừng để ý tới tên điên này.”

“Tên điên?” Nam tử đeo mặt nạ cười lớn: “Ha ha ha ha, đúng, ta là kẻ điên.”

“Đại gia trường đang đợi ngươi, vào đi.” Tô Mộ Vũ xoay người bước vào trong Tinh Lạc Nguyệt Ảnh các. Nam tử đeo mặt nạ vào theo. “Vừa rồi ngươi định động thủ à?” Nam tử cầm đao hỏi.

Nam tử tên Tạ Ngự đáp: “Ừ, mặc dù ta là người giữ các của Tinh Lạc Nguyệt Ảnh các, nhưng ta cũng là người của Tạ gia, hắn sỉ nhục gia chủ, đáng chết.”

“Ngươi không phải người xúc động như vậy mới đúng?” Nam tử cầm trường đao lắc đầu nói.

Tạ Ngự kinh ngạc: “Đúng vậy, vừa rồi đột nhiên ta cảm thấy tâm thần rối loạn, không nhịn được muốn xuất quyền. Vừa rồi đột nhiên thấy tức giận, nhưng giờ lại chẳng hiểu gì cả.”

“Là hắn cố ý dẫn ngươi động thủ.” Nam tử cầm trường đao thở dài: “Ngươi nhìn vào mắt hắn phải không?”

Tạ Ngự cả giận: “Đúng là kẻ điên.”

“Chu Ảnh đoàn, Khôi. Đại gia trường thật sự lôi thủ đoạn ra rồi.” Nam tử cầm trường đao lạnh nhạt nói: “Có điều một kẻ điên như vậy có đáng tin cậy không?”

Trong Tinh Lạc Nguyệt Ảnh các, nam tử tên Khôi’ nhìn bóng lưng Tô Mộ Vũ, chậm rãi nói: “Bây giờ ta có ít nhất hai mươi cách có thể giết chết ngươi.”

Tô Mộ Vũ vẫn bước đi không nhanh không chậm, cũng không nói gì.

Khôi cười lạnh một tiếng: “Ngươi từng là Khôi, mọi người đều nói ngươi từng là vua sát thủ của Ám Hà, ta vẫn rất muốn giao thủ với ngươi. Nhưng sát thủ không giao thủ, phân thắng bại là phải rõ sinh tử. Đại gia trường không cho ta ra tay, thế nhưng càng lúc ta càng không nhịn nổi.”

Tô Mộ Vũ vẫn không quay đầu, thậm chí không phát ra âm thanh nào. Khôi vẫn nói không ngừng: “Hắn luôn nói ta là tên sát thủ lắm lời, ngươi là tên sát thủ câm. Hai đời Khôi nhưng lại có thói quen hoàn toàn bất đồng. Nghe nói năm xưa đại gia trường tiền nhiệm muốn ngươi kế thừa vị trí của hắn, ngươi trả ơn cứu mạng nên nhường chức đại gia trường ra? Nếu ta là ngươi, ta sẽ không làm vậy.”

Cuối cùng Tô Mộ Vũ cũng dừng bước, chậm rãi xoay người, thần sắc không đổi, giọng nói bình tĩnh: “Im miệng.”

“Ngươi tức à?” Giọng nói của Khôi đầy ngạc nhiên và vui mừng, hắn vẫy tay một cái, một thanh đoản kiếm đã xuất hiện trong tay.

Tô Mộ Vũ nhíu mày: “Nơi này là Tinh Lạc Nguyệt Ảnh các.”

“Ta biết, đại gia trường ở đây phải không. Yên tâm, ngay khi ta giết chết ngươi, hắn sẽ ngăn ta lại.” Khôi tung người nhảy tới, cầm đoản kiếm đánh về phía Tô Mộ Vũ.

Tô Mộ Vũ xua tay, hai ngón tay kéo lại, đâm về phía trước, phóng ra một luồng kiếm khí lạnh lẽo. Đoản kiếm của Khôi va chạm với kiếm khí, lập tức ngưng lại. Tô Mộ Vũ nghiêng người lướt tới bên cạnh hắn, ngón tay điểm nhẹ ba cái lên thanh đoản kiếp. Đoản kiếm gãy thành ba khúc, ngón tay Tô Mộ Vũ vung lên, khiến một mảnh kiếm bay tới đâm vào mặt Khôi.

“Tới hay lắm!” Khôi giơ tay nắm lấy mảnh kiếm này, bàn tay hơi dùng sức, mảnh kiếm bị bóp thành bột.

“Khôi, dừng tay. Không được quá đáng với gia chủ Tô gia.” Một giọng nói mang chút uy nghiêm vang lên.

Khôi lập tức lui lại phía sau một bước, khom lưng: “Đại gia trường.”

“Ta biết ngươi muốn thử đao, không cho ngươi đi cùng chấp hành nhiệm vụ lần này nên trong lòng ngươi đang rất bất mãn.” Đại gia trường bước từng bước một về phía hắn.

“Nếu là Khôi, chắc chắn nhiệm vụ lần này không phải tay trắng đi về.” Khôi nói.

“Không, lần này ta không về tay trắng. Lôi môn và Đường môn đã bị thương nặng, hai nhà trở mặt thành thù, hơn nữa còn giết chết Triệu Ngọc Chân, khiến Tiêu Sở Hà trọng thương. Chúng ta làm vậy là đủ rồi.” Đại gia trường chậm rãi nói: “Tuy nhiên vẫn có một số hậu hoạn, cho nên lần này cần ngươi ra tay giúp ta.”

Khôi cúi đầu nói: “Xin nghe lệnh đại gia trường.”

“Điều động tất cả Chu Ảnh, bao gồm cả chính ngươi. Giúp ta giết một người.” Đại gia trường trầm giọng nói.

“Tất cả Chu Ảnh? Một người?” Giọng nói của Khôi đầy kinh ngạc.

“Chẳng phải ngươi luôn muốn thử đao ư, chẳng phải luôn cảm thấy người ta bảo ngươi giết không đủ mạnh à? Lần này chắc chắn ngươi sẽ hài lòng.” Đại gia trường hạ giọng cười nói: “Cô ta tên là Lý Hàn Y, đứng trong Ngũ Đại Kiếm Tiên, tay cầm danh kiếm hạng ba thiên hạ - Thiết Mã Băng Hà.”

“Đa tạ gia trường!” Khôi cao giọng đáp, tiếp đó lại mỉm cười âm trầm. Tiếng cười lạnh lẽo vang vọng trong Tinh Lạc Nguyệt Ảnh các phủ đầy lụa trắng, mang theo cảm giác đáng sợ tới khó tả.

Chương 207: Ba bức thư

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Tuyết Nguyệt thành.

Tư Không Trường Phong ngồi một mình trên gian gác cao, mấy ngày nay liên tục có bồ câu đưa thư bay vào trong Tuyết Nguyệt thành. Một bức là Doãn Lạc Hà gửi tới, đại ý là nguy cơ của Lôi gia bảo đã được hóa giải, các đệ tử đều không chết, mình nghi ngờ chuyện này có liên quan tới Vô Song thành, phải tới Vô Song thành tìm hiểu thực hư.

Tìm hiểu thực hư? Tư Không Trường Phong cười lạnh bỏ phong thư này vào ánh nến. Ai mà chẳng biết Doãn Lạc Hà và Tống Yến Hồi có quan hệ mập mờ, nghi ngờ chuyện này có liên quan tới Vô Song thành gì chứ, rõ ràng là mượn cơ hội này tới nối lại mối nghiệt duyên của hai người mà thôi.

Bức thứ thứ hai là Đường Liên gửi tới, vị đại đệ tử Tuyết Nguyệt thành này báo cáo lại toàn bộ mọi việc, từ Đường môn phản bội cấu kết với Ám Hà ám toán Lôi gia bảo, đến Đường lão thái gia chết trận, ép Lôi gia bảo tuyên bố với giang hồ Đường lão thái gia chết do bảo vệ anh hùng trong thiên hạ, cùng với Tiêu Sắt bị bệnh nặng, mọi người quyết định dẫn Tiêu Sắt đi tới hải ngoại tiên sơn xa xôi tìm người chữa trị.

“Hải ngoại tiên sơn?” Tư Không Trường Phong thở dài, cũng đốt bức thư này đi. Đương nhiên hắn cũng nghe Bách Lý Đông Quân nhắc tới chuyện này. Chỉ có điều chuyện về thần tiên dẫu sao cũng rất huyền diệu, khó lòng giải thích. Mặc dù hắn cũng rất tò mò nhưng lại không muốn lên đường đi thử. Nhưng trong bức thư này, chuyện mà hắn lo lắng nhất lại là chuyện của Đường môn...

Bức thư thứ ba do Tạ Tuyên gửi tới, chỉ có điều Tư Không Trường Phong vừa nhận được thư là lập tức bỏ nó vào trong nến. Bởi vì khi bức thư này tới, người gửi thư đã ngồi ngay trước mặt hắn.

Nho Kiếm Tiên, Tạ Tuyên.

“Ngươi thấy chuyện Đường môn ra sao?” Tư Không Trường Phong hỏi.

“Đường lão thái gia đã chết, Đường môn Tam Lão cũng đã chết. Đường Huyền, Đường Hoàng, Đường Thất Sát, ba người này không đủ năng lực để chống đỡ một gia tộc khổng lồ như vậy. Lần này trong trận chiến tại Lôi gia bảo xuất hiện một người trẻ tuổi tên là Đường Trạch. Người trẻ tuổi này không đơn giản, chắc là thủ đoạn mà Đường lão thái gia lưu lại.” Tạ Tuyên đáp.

“Ta thấy Đường Liên có nhắc tới Đường Trạch trong thư, có lẽ sau này sẽ là một nhân vật. Nhưng giờ hắn còn quá trẻ tuổi. Đường môn sẽ không phục hắn.” Tư Không Trường Phong nói.

Tạ Tuyên cau mày: “Ngươi đang nói tới Đường Liên Nguyệt?” “Nhất đạn lưu thủy nhất đạn nguyệt, bán nhập giang phong bán nhập vân.” Tư Không Trường Phong rót hai chén trà, chậm rãi nói: “Đường môn Đường Liên Nguyệt, lúc này chỉ hắn mới cứu được Đường môn. Có điều ngươi vừa nói Đường Môn Tam Lão cũng đã chết?”

“Đúng vậy, đã chết. Tuyết Nguyệt thành của ngươi chắc cũng đã nhận được tình báo rồi. Toàn bộ núi Thanh Thành để đồ tang ba tháng liền, vì chưởng giáo Triệu Ngọc Chân đã chết. Hiện giờ chuyện này loan truyền còn mơ hồ hơn trận chiến ở Lôi gia bảo. Dù sao người chết cũng là Đạo Kiếm Tiên, ai giết được Đạo Kiếm Tiên?” Tạ Tuyên nói.

“Đường Môn Tam Lão?” Tư Không Trường Phong lắc đầu: “Bọn họ còn kém quá xa.”

“Đúng vậy, nhưng Đường Môn Tam Lão cộng thêm Tô Mộ Vũ, Tạ Thất Đao và Tô Xương Hà của Ám Hà. Ngươi thấy sao?” Tạ Tuyên hỏi ngược lại.

“Vì sao phải điều động chiến trận lớn như vậy để giết Triệu Ngọc Chân?” Tư Không Trường Phong nhíu mày một cái.

“Cho dù bọn họ bày chiến trận lớn như vậy, nếu Triệu Ngọc Chân không xuống núi, làm sao giết chết được chưởng giáo núi Thanh Thành? Triệu Ngọc Chân xuống núi vì ai?” Tạ Tuyên hỏi ngược lại.

Tư Không Trường Phong cả kinh: “Hàn Y!”
“Đúng vậy. Mục đích của Ám Hà và Đường môn là giết chết Lý Hàn Y, nhưng ngay lúc mấu chốt Triệu Ngọc Chân chạy tới. Hắn xuất một chiêu kiếm giết chết Đường Môn Tam Lão, đánh lui đại gia trường và hai vị gia chủ Ám Hà, mang Lý Hàn Y phá vòng vây bỏ đi. Nhưng Lý Hàn Y trúng Lê Hoa Châm, Triệu Ngọc Chân đã trọng thương nhưng vẫn cưỡng ép chữa thương cho cô ấy, dùng mạng của mình đổi mạng của Lý Hàn Y. Sau khi Lý Hàn Y tỉnh lại không chịu nổi đả kích này nên tẩu hỏa nhập ma, công lực tăng tiến. Ngay cả ta và Nộ Kiếm Tiên Nhan Chiến Thiên liên thủ cũng không cách nào chế phục cô ấy. Cuối cùng ở Lôi gia bảo, thiếu chút nữa cô ấy đã giết chết Tô Xương Hà nhưng cuối cùng Tô Xương Hà vẫn chạy thoát. Lý Hàn Y đuổi theo phía sau. Tên si tình của Lôi môn Lôi Oanh cũng đi theo cô ấy.” Tạ Tuyên nói xong câu chuyện này bèn uống một hớp trà.

Thần sắc Tư Không Trường Phong đầy lo lắng: “Thật không ngờ chuyện này lại nghiêm trọng đến thế. Hàn Y tẩu hỏa nhập ma. Không được, ta phải rời thành một chuyến.”

“Ngươi không thể đi được.” Tạ Tuyên lắc đầu: “Gần đây liên tục có chuyện xảy ra, có thể thấy có người muốn diệt Lôi gia bảo, có người muốn giết Tiêu Sở Hà, có người muốn giết Lý Hàn Y, có người muốn gián tiếp diệt trừ Đường môn. Bất luận là chuyện nào cũng có liên quan tới Tuyết Nguyệt thành của ngươi. Có người muốn làm tan rã Tuyết Nguyệt thành. Ngay cả Nộ Kiếm Tiên Nhan Chiến Thiên cũng đã xuất hiện, giờ ngươi đã không thể khống chế mọi chuyện. Hiện giờ còn chưa rõ lập trường của Đường môn, Lôi gia bảo mất Lôi Thiên Hổ, Lôi Oanh lại không rõ tung tích. Tuy Lôi Vân Hạc võ công cao cường nhưng vẫn khó lòng ngồi vững chức môn chủ tại Lôi môn. Ôn gia trước nay đứng ngoài mọi chuyện, không tham gia vào phân tranh giang hồ. Tam đại đồng minh của Tuyết Nguyệt thành đều không nhờ cậy được. Hai vị thành chủ lại không rõ tung tích, ngay cả Lạc Hà Tiên Tử cũng đi tìm tình nhân cũ của mình. Nếu cả ngươi cũng đi, vậy chẳng mấy chốc Tuyết Nguyệt thành sẽ sụp đổ.”

“Có người muốn diệt Tuyết Nguyệt thành của ta?” Tư Không Trường Phong trầm ngâm: “Ta nên nghĩ ra từ lâu rồi mới phải, trên bàn cờ, chúng ta đều là quân cờ.”

“Đúng vậy. Đáng tiếc người đánh cờ đã chết. Hắn trói chặt Tuyết Nguyệt thành với Tiêu Sở Hà. Hiện giờ trong Thiên Khải thành rất nhiều người muốn hủy diệt Tuyết Nguyệt thành. Trong giang hồ Vô Song thành cũng đang nhìn chằm chằm như hổ đói, cho nên lúc này ngươi không thể đi được. Ngươi là Thương Tiên, Thương Tiên độc nhất vô nhị trong thiên hạ. Chỉ cần có ngươi, Tuyết Nguyệt thành chắc chắn sẽ bình yên đợi những người khác về.” Tạ Tuyên trầm giọng nói: “Còn về Lý Hàn Y, để ta đi.”

“Ngươi đi?” Tư Không Trường Phong kinh ngạc.

“Chúng ta cùng được tôn là Kiếm Tiên, cũng có giao tình mười mấy năm. Tuy cô ấy rất hung dữ, mỗi lần gặp mặt đều đòi thử kiếm với ta. Nhưng lần này bất kể là giúp bằng hữu hay giúp Tuyết Nguyệt thành, chắc chắn ta sẽ tìm được cô ấy.” Tạ Tuyên đứng dậy, đeo rương sách lên: “Lần này tới đưa tin, không ở lại lâu.”

Tư Không Trường Phong nhìn hắn không chút hảo ý: “Ngươi cũng thấy Hàn Y xinh đẹp, người thương lại đã mất nên định nhân cơ hội nhảy vào à?”

Tạ Tuyên lắc đầu: “Ta là người đọc sách, thích ngắm dung nhan mỹ nhân, đây là chuyện thường của thiên hạ, chưa bao giờ có suy nghĩ không an phận. Ta không muốn cô ấy chết, là vì thiên hạ này mất đi một mỹ nhân như vậy sẽ rất đáng tiếc.”

Tư Không Trường Phong gật đầu một cái, tiếp tục nói: “Tạ huỵnh, ta thấy trong thư Đường Liên có nói, tiểu nữ sẽ về cùng ngươi. Thế nhưng mãi vẫn không thấy bóng dáng tiểu nữ đâu, chẳng hay...”

Tạ Tuyên gãi đầu một cái, thở dài nói: “Ban đầu đúng là lệnh ái đồng hành cùng ta. Chỉ có điều tuy võ công lệnh ái không cao nhưng lại thông minh hơn người, ba lần chạy trốn bị ta bắt lại ba lần, lần thứ tư lại không tìm ra. Nhưng với tài trí và... nghị lực của lệnh ái, chắc sẽ tự về Tuyết Nguyệt thành được.”

Tư Không Trường Phong cũng dở khóc dở cười, thở dài não nề: “Mong là vậy.”

Chương 208: Thiếu niên xuống núi Thanh Thành

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Núi Thanh Thành.

Toàn bộ núi để tang suốt ba tháng.

Hôm nay, hai vị đệ tử xuất sắc nhất đồng lứa của núi Thanh Thành, truyền nhân Vô Lượng Kiếm Pháp của Triệu Ngọc Chân - Lý Phàm Tùng, truyền nhân Đại Long Tượng Lực của núi Thanh Thành - Phi Hiên cởi bỏ bộ quần áo màu trắng. Bọn họ quỳ gối trước bức tượng Tam Thanh tổ sư trong điện Thanh Tiêu, trước bài vị các đời đại tông sư của núi Thanh Thành.

“Sư thúc tổ, hôm nay đệ tử Phi Hiên phụng lệnh sư môn hạ sơn. Trong vòng ba năm ta sẽ chứng kiến mọi chuyện trong thiên hạ, gặp hết mọi người trong thiên hạ, xin hãy đợi ngày đệ tử về núi!” Phi Hiên khấu đầu trước bài vị.

“Sư phụ, đồ nhi Lý Phàm Tùng bất hiếu, kiếm pháp chưa thành, không báo thù được cho sư phụ. Đợi đồ nhi hạ sơn rèn luyện, trong ba năm chắc chắn sẽ tự tay đâm kẻ thù!” Lý Phàm Tùng cúi người quỳ lạy.

Người có bối phận cao nhất trong núi Thanh Thành ngày hôm nay, quyền chưởng giáo núi Thanh Thành, Ân Trường Tùng đứng sau bọn họ, bất đắc dĩ thở dài: “Mấy đời nay núi Thanh Thành luôn có nhân tài kiệt xuất, không biết là may mắn hay là bất hạnh của núi Thanh Thành.”

Lý Phàm Tùng và Phi Hiên đứng dậy thi lễ với Ân Trường Tùng. Phi Hiên nói: “Thái sư tổ, hôm nay Phi Hiên và tiểu sư thúc xuống núi, xin thái sư tổ bảo trọng.”

“Khi ta còn nhỏ, chưởng giáo khi đó, sư tổ của ta mất. Khi ta tới tuổi trung niên, sư phụ ta mất, sau đó khi ta tới lục tuần, sư đệ ta chết. Hôm nay ta thất tuần nhưng lại phải đưa tiễn vị chưởng giáo thứ tư của núi Thanh Thành.” Ân Trường Tùng cười một tiếng: “Chỉ mong khi ta chết có thể thấy vị chưởng giáo thứ năm được lựa chọn nhậm chức, Phi Hiên.”

Phi Hiên lắc đầu: “Phi Hiên tự thấy không gánh vác nổi.”

“Nếu so với Triệu Ngọc Chân, như vậy e là núi Thanh Thành sẽ không có chưởng giáo cả trăm năm rồi. Phi Hiên,ngươi học được đạo pháp của Triệu Ngọc Chân, hơn nữa lòng cầu đạo còn cao hơn Triệu Ngọc Chân. Sớm muộn gì ngươi cũng sẽ ngồi lên vị trí chưởng giáo núi Thanh Thành. Đừng từ chối, đây là ý của Ngọc Chân.” Ân Trường Tùng vuốt râu nói.

Phi Hiên cúi đầu, không nhiều lời tiếp: “Phi Hiên xin nhận lệnh.”

“Sau này ngươi là chưởng giáo, phải là ta nhận lệnh của ngươi mới đúng. Sư phụ ngươi ra đi rất sớm, vừa nhận ngươi về núi Thanh Thành đã mắc bệnh qua đời. Ngươi xem như được Ngọc Chân nuôi lớn, đừng phụ lòng hắn. Phi Hiên!” Ân Trường Tùng quay sang: “Phàm Tùng!”

“Có Phàm Tùng!” Lý Phàm Tùng vội vàng nói.

“Từ nay trở đi ngươi không phải đệ tử núi Thanh Thành nữa.” Ân Trường Tùng bình tĩnh nói.

“Cái gì!” Lý Phàm Tùng và Phi Hiên đều giật mình. “Thật ra ngươi chưa bao giờ là đệ tử núi Thanh Thành ta. Ngươi chỉ là đệ tử của Ngọc Chân mà thôi. Năm xưa cha mẹ ngươi là bạn cũ với sư đệ, cha mẹ ngươi mất sớm, giao phó ngươi cho hắn. Từ nhỏ ngươi đã rất có thiên phú về kiếm pháp, năm đó Ngọc Chân cũng có tính thiếu niên, ngươi chưa đầy sáu tuổi đã nhận ngươi làm đệ tử. Mấy năm nay Vô Lượng kiếm pháp của ngươi đã rất có thành tựu. Ngọc Chân không ở đây, toàn bộ núi Thanh Thành này không ai dạy được ngươi nữa.” Ân Trường Tùng nói.

“Nhưng mà...” Lý Phàm Tùng gấp tới mức đổ mồ hôi đầy đầu: “Đệ tử chưa bao giờ muốn rời khỏi núi Thanh Thành, xin Ân sư tổ nghĩ lại!”

“Đâu phải đuổi ngươi khỏi sư môn. Ngươi muốn làm đệ tử núi Thanh Thành, nhưng ngươi tự hỏi lại mình xem, ngươi có lòng cầu đạo không? Ngươi phải rời núi Thanh Thành mới có thể tìm được kiếm đạo của mình.” Ân Trường Tùng chậm rãi nói: “Ngọc Chân từng nói trong số mệnh của ngươi có hai phần duyên phận sư môn, một phần là với hắn, còn một phần ẩn giấu trong nơi sơn dã giang hồ. Ngươi đi tìm đi.”

Lý Phàm Tùng lau nước mắt, im lặng hồi lâu rồi mới gật đầu: “Vâng.”

“Đừng khóc. Ngọc Chân nói kiếm pháp của người đó không thua gì hắn. Nộ Kiếm Phá Quân, Cô Kiếm Cửu Ca, Nho Sinh Nhã Kiếm, Tuyết Nguyệt Tuyệt Đại. Sư phụ ngươi chắc chắn trong bốn thanh kiếm này, đây là cơ duyên tốt, phải quý trọng.”

“Đệ tử tuân lệnh!”

Nhìn bóng lưng hai vị đệ tử bước từng bước xuống núi, Ân Trường Tùng thở dài não nề. Ba vị thiên sư thế hệ trước cũng đi tới bên cạnh hắn.

“Một nhận được đạo pháp, một được truyền kiếm thuật.” Một thiên sư nhìn bóng lưng hai người, chậm rãi nói: “Coi như Ngọc Chân có truyền nhân.”

“Một tiểu đạo đồng có thể kế thừa vị trí chưởng giáo núi Thanh Thành được không?” Một thiên sư khác hỏi, giọng nói lo lắng.

Ân Trường Tùng lắc đầu: “Được hay không được, phải xem ba năm du lãm này.” “Nghe nói Ngọc Chân vẽ cho hai người bọn họ một tấm bản đồ. Nghĩ lại cũng buồn cười, Ngọc Chân chưa bao giờ tự xuống núi, làm sao vẽ được bản đồ?” Một thiên sư nghi hoặc nói.

“Ta xem bản đồ đó rồi, trên đó chỉ có hai nơi, bắt đầu là núi Thanh Thành, kết thúc cũng là núi Thanh Thành.” Ân Trường Tùng dừng lại một chút: “Còn giữa lúc đó, Ngọc Chân chỉ hướng dẫn tới một nơi. Còn lại tùy theo ý muốn mà đi.”

“Là đâu vậy?” Ba vị thiên sư cùng hỏi.

“Thiên Khải.” Ân Trường Tùng ngửa đầu lên nhìn bầu trời: “Khâm Thiên giám.”

Lý Phàm Tùng cõng rương sách, Phi Hiên dắt một con ngựa màu đỏ sẫm đi bên cạnh hắn, hệt như năm xưa bọn họ xuống núi du lịch. Chỉ có điều lần này tâm cảnh và tâm tính đã hoàn toàn bất đồng. Hai người đi xuống dưới núi, Lý Phàm Tùng quay đầu lại, nước mắt bất giác chảy ra.

“Ngươi đang nghĩ gì vậy?” Phi Hiên hỏi hắn.

“Ta nhớ năm xưa ta theo cha mẹ lần đầu tiên tới núi Thanh Thành. Khi đó còn chưa tới sáu tuổi, vừa theo cha mẹ lên núi đã thấy một thiếu niên ngồi trên bậc thang, ngậm một cọng cỏ đuôi ngựa nhìn về phía xa. Người hỏi ta, dưới núi ra sao. Lúc đó ta thấy sau lưng người có dắt một thanh kiếm gỗ đào bèn nói: Ngươi dạy ta kiếm thuật, ta sẽ kể cho ngươi chuyện dưới chân núi. Cha mẹ trách ta mạo phạm, nhưng người lại đáp ứng rất sảng khoái. Sau đó ta mới biết người là Triệu Ngọc Chân, đạo pháp đệ nhất, kiếm thuật đệ nhất núi Thanh Thành trong trăm năm qua.” Lý Phàm Tùng vừa rơi lệ vừa cười nói: “Nhưng lúc đó chỉ cảm thấy người có vẻ hơi ngốc nghếch, tùy tiện kể vài chuyện dưới chân núi người cũng vui vẻ rất lâu. Giờ nghĩ lại quả thật có lỗi với người.”

“Sao vậy?” Phi Hiên hỏi.

Lý Phàm Tùng lau nước mắt một cái: “Lúc ấy còn nhỏ tuổi, ta đâu có trải qua nhiều chuyện như vậy, chỉ là những câu chuyện nghe được từ miệng cha mẹ mà thôi. Thậm chí có một số là bịa ra, thế nhưng sư phụ tin hết. Lần này xuống núi, không biết sư phụ chứng kiến cõi phàm nhàm chán như vậy liệu có thất vọng không.”

Phi Hiên cũng cười: “Không đâu, với bộ dạng của sư phụ, cho dù là chuyện nhàm chán, người cũng thấy hứng thú.”

“Cũng đúng, sư phụ không thể thấy hết, vậy để chúng ta chứng kiến thay.” Lý Phàm Tùng xoay người cao giọng nói: “Tiểu thư đồng, chúng ta lên đường.”

“Được, tiểu sư thúc!” Phi Hiên đáp.

“Đừng gọi tiểu sư thúc, phải gọi là công tử.” Lý Phàm Tùng gõ nhẹ lên đầu Phi Hiên.

Phi Hiên lại không tức giận như mọi khi, nhưng bước được vài bước lại quay đầu lại, dường như thấy trên bậc thang đó đã từng có một thiếu niên dịu dàng như ngọc, sau đó lại hóa thành một đạo sĩ trung niên để hai hàng ria nhìn về phía xa, ánh mắt đầy ao ước.

Sư phụ, mong rằng lần này xuống núi người tìm được thứ trong lòng người. Còn việc người chưa hoàn thành, cứ giao cho Phi Hiên.

Chương 209: Thiên Hạ phường

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Sòng bạc, nơi tập trung những kẻ vung tiền như rác, có người giàu sang phú quý chỉ trong một đêm, lại có kẻ táng gia bại sản. Dục vọng, tham lam, tàn bạo, tất cả mọi nhược điểm của con người từ trong bụng mẹ đều được bộc lộ trọn vẹn tại đây.

Tại Bắc Ly có bốn sòng bạc nổi tiếng nhất.

Thiên Kim thai tại Thiên Khải thành. Nó được gọi là Thiên Kim thai là vì chính giữa nơi đó là một đài cao chế tạo từ thiên kim. Nó ở hoàng thành, trên quý tộc họ Tiêu, dưới thì thương gia giàu có, người bước vào Thiên Kim thai tuyệt đối không phải kẻ bình thường. Nhưng cho dù là bậc quyền quý trong triều, một khi thua tiền ở đây chỉ có thể ngoan ngoãn chấp nhận. Lý do là vì đại lão bản sau lưng Thiên Kim thai có thân phận cực kỳ thần bí. Từng có chuyện con trai cả của thượng thư bộ Hộ thua tiền ở Thiên Kim thai, gây sự một hồi sau đó biến mất vô hình. Ngày hôm sau tên công tử kia được một chiếc xe ngựa đưa về phủ thượng thư, không mất đi tên họ nhưng vĩnh viễn không còn cánh tay phải. Nếu bàn về sòng bạc đệ nhất Thiên Khải, có thể nói là Thiên Kim thai.

Mỹ Nhân trang tại Tam Cố thành, nơi tiêu tiền ở vùng biên cảnh. Do buôn bán ở khu vực biên giới không cần nộp thuế, cho nên ở nơi đó các thương nhân đến từ các nơi lấy từng khay minh châu ra thay cho kim phiếu thông dụng ở Bắc Ly để tiến hành đổi chác. Tiền đặt cược rất lớn, đám cờ bạc chi tiêu phóng khoáng, chỉ đứng sau Thiên Kim thai ở Thiên Khải.

Sòng bạc hạng ba nằm tại Bạch thành ở Thanh Châu. thương nhân của Thanh Châu Cửu Thành bao phủ gần tám thành việc buôn bán ở Bắc Ly, cho nên sòng bạc do họ dựng nên là sang trọng nhất. Nơi vào cửa có chín viên minh châu, nghe nói cho dù đêm xuống ở cửa cũng không cần đốt đèn lồng, là vì chín viên dạ minh châu có thể chiếu sáng toàn bộ nơi đó. Sòng bạc này được đặt tên là Tiêu Dao phường, nhưng không phải ai cũng có thể vào ngồi trong sòng bạc này. Người tới lần đầu phải được Tiêu Dao phường công nhận là khách quý mới có thể bước vào.

Còn sòng bạc thứ tư lại có cái tên ngang ngược nhất, nó là Thiên Hạ phường. Nó cũng thật sự là sòng bạc rộng lớn nhất Bắc Ly. Thiên Hạ phường được chia làm khu đánh cược và khu vật đánh cược, khu máy đánh cược. Chia ra làm lục bác, xư bồ, tắc hí, bài cửu, đánh cờ, mã điếu, mạt trượt, áp bảo, hoa hội, tự bảo đẳng, khu đấu vật, chọi gà, chọi chim cút, chọi họa mi, chọi chim hồng tước, chọi dế và chọi hoa mi, chọi ngỗng. Còn có đua ngựa, chó săn các loại, không gì không có. Thậm chí trước đây còn có chọi người, mười năm trước mới bị cấm. Đương nhiên nó tên là Thiên Hạ phường không chỉ vì nó rộng lớn, mà còn vì chủ nhân sau lưng nó.

“Thiên Hạ Vô Song thành.” Gã cao to một mắt toét miệng cười nói: “Cô nương muốn tới Thiên Hạ Vô Song thành?”

“Đúng vậy.” Một cô gái vóc dáng thướt tha mặt mũi xinh đẹp, ngay khi bước vào sòng bạc đã khiến tất cả mọi người chú ý tới. Cô mặc một bộ y phục màu trắng, sau lưng viết một chữ cược lớn. Phía sau cô là một thiếu niên, trên người treo đầy kiếm, lúc đi đường kêu leng keng không ngừng. Thiếu niên và cô gái này mặc kiểu quần áo giống nhau, sau lưng áo đều có một chữ cược lớn.

Gã cao to kia ra vẻ đang xỉa răng nói: “Thiên Hạ Vô Song thành được gọi là võ thành, không chào đón người ngoài vào. Nếu muốn vào Thiên Hạ Vô Song cần có Vô Song lệnh. Nếu không từ nơi này tới Vô Song thành là ba mươi dặm, trên đường sẽ có vài chục cao thủ phục kích ngươi.”

“Sư phụ, con mà phải sợ đám cao thủ cứt chó đó á? Cần gì phải có Vô Song lệnh?” Thiếu niên hạ giọng nói.

“Im đi.” Cô gái xinh đẹp kia trừng mắt với hắn.

“Nhưng Thiên Hạ phường chúng ta thật sự có một tấm Vô Song lệnh. Cô nương vừa tới đã nói muốn lấy Vô Song lệnh, có biết quy củ của Thiên Hạ phường không?” Gã cao to thu hồi nụ cười, ánh mắt lóe lên vẻ tàn bạo.

“Biết. Chín bàn đoạt mệnh thiên hạ cược, lưu tài lưu mạng lưu Diêm Vương. Ta đánh cược bao năm rồi, vẫn muốn cược như vậy một lần.” Ánh mắt vốn ôn nhu như nước của cô gái cũng toát lên vẻ hung ác. Gã cao to kinh ngạc, gã đã thấy ánh mắt này không ít lần, đó là ánh mắt chỉ xuất hiện trên người đám cờ bạc tới quên mệnh. Tiếp đó gã cười nhạt: “Xem ra ngươi không biết Thiên Hạ phường là nơi thế nào, không biết chúng ta là người như thế nào. Cho dù ngươi muốn đi nữa, ngươi nghĩ mình có tư cách gì để ta mở đánh cược Cửu Trác Đoạt Mệnh?”

Cô gái mỉm cười yêu kiều: “Phải là ngươi không biết ta là người như thế nào mới đúng. Đồ nhi, nói cho hắn, ta là ai”

Thiếu niên bước lên trước một bước, cao giọng quát: “Ta là Lạc Minh Hiên!”

Gã cao to hít một hơi lạnh: “Lạc Minh Hiên!” Sau khi hô xong mới hoàn hồn, trong lòng thầm nhủ: Hình như chưa từng nghe cái tên này, vội vàng quay đầu lại nhìn một đồng bọn đang phe phẩy quạt lông vũ.

Người nọ vung quạt, khổ sở suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu: “Chưa từng nghe, cái tên này rất lạ tai.”

“Thằng nhãi, ngươi dám trêu ta?” Gã cao to cả giận nói.

“Vị này là sư phụ ta.” Lạc Minh Hiên không buồn để ý tới gã, hắng giọng một cái: “Doãn Lạc Hà.”

“Hả, Lạc Hà Thải Hà cái gì, chưa từng nghe...” Gã cao to vô thức khoát tay một cái, nhưng ngay sau đó thân thể run bần bật, nhìn về phía đồng bọn, giọng nói run rẩy: “Doãn... Doãn Lạc Hà?” “Doãn Lạc Hà!” Mọi người trong Thiên Hạ phường đều hét lên.

“”Là con gái của vua đánh bạc, từng báo thù cho cha trong Tiêu Dao thành, thắng kẻ thanh thế lớn nhất Thanh Châu bấy giờ là Liên Như Kiệt liền ba ván, đoạt lại ngôi vua đánh bạc, Doãn Lạc Hà?” Lần này gã cao to thật sự hít một hơi lạnh.

“Đúng, năm đó ta mới mười tuổi.” Doãn Lạc Hà cười nói, một chân đạp lên ghế, tay đặt lên đùi, nhìn gã cao to với vẻ hứng thú: “Năm nay ta ba mươi tuổi.”

Lạc Minh Hiên khoanh tay trước ngực, đứng bên cạnh Doãn Lạc Hà tiếp lời: “Mặc dù sư phụ ta xinh đẹp như hoa, dáng vẻ vẫn như năm hai tám.”

Doãn Lạc Hà gõ một phát vào gãy hắn: “Ngươi im đi cho ta. Khó khăn lắm mới tích cóp được khí thế, lại khiến ngươi làm hỏng rồi!”

Gã cao to lúc trước luôn giữ vẻ mặt coi thường nhưng lúc này lại hết sức cung kính. Ngay cả đám cờ bạc trong Thiên Hạ phường vốn đang mang vẻ giễu cợt, chuẩn bị xem kịch vui lúc này cũng đứng dậy đầy tôn kính. Trận chiến vua đánh bạc trong Tiêu Dao thành ở Thanh Châu năm xưa đã được đám cờ bạc truyền miệng suốt mười mấy năm. Hôm nay vua đánh bạc đích thân tới Thiên Hạ phường, trong lòng hắn thật sự rất hưng phấn. Gã cao to chắp tay nói: “Nếu tiên tử nể mặt, muốn đánh cược Cửu Trác Đoạt Mệnh của Thiên Hạ phường chúng ta, vậy ta cung kính chẳng bằng tuân lệnh.” Hắn vỗ tay ba lần.

Tất cả mọi người vây xem thối lui sang hai bên, nhường một con đường dài. Người trong sòng bạc nhanh chóng xếp chín cái bàn thành một hàng, bên cạnh mỗi bàn lại có một người.

“Xư bồ, bài cửu, tuyên hòa, mã điếu, áp bảo, hoa hội, tự bảo, mạt chượt, lục bác.” Gã cao to cất cao giọng: “Đây chính là đánh cược Cửu Trác Đoạt Mệnh của Thiên Hạ phường chúng ta. Không cược tài bảo, chỉ phán sinh tử. Tiển tử, xin mời!”

“Phải thế chứ, được lắm.” Doãn Lạc Hà đứng dậy đi về phía chín bàn cược kia.

“Không cược tài bảo, chỉ phán sinh tử?” Lạc Minh Hiên Côn Lôn một tiếng, nhẹ nhàng ấn kiếm trong tay xuống, cũng bước theo.

____

Hiện tại gia đình mình đang có tang sự nên mình sẽ tạm dừng các hoạt động đăng truyện vài hôm.

Cảm ơn các bạn đã ủng hộ mình trong thời gian qua ạ.

Chương 210: Đánh cược Cửu Trác Đoạt Mệnh

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Cái gọi là Cửu Trác Đoạt Mệnh là quy củ riêng của Thiên Hạ phường. Chín bàn liên tiếp, chín loại đánh cược, chín vị cao thủ đánh cược của Thiên Hạ phường làm nhà cái trán thủ. Chỉ cần thua trong bất cứ bàn nào, như vậy tuy không thảm tới mức thật sự mất mạng, nhưng từ nay về sau ngươi không thuộc về mình nữa mà thuộc về Thiên Hạ phường.

Đây là quy củ của Thiên Hạ phường.

“Lạc Hà tiên tử đại giá quang lâm là vinh hạnh của Thiên Hạ phường, cũng là vinh hạnh của Bành mỗ.” Người trung niên ngồi trên bàn đánh cược đầu tiên mỉm cười nói.

“Chưởng quỹ của Thiên Hạ phường à.” Doãn Lạc Hà cũng cười nói.

“Tạm biệt đã mười năm, khi gặp lại tiên tử lần nữa ta đã là người trung niên, còn tiên tử vẫn xinh đẹp như lúc ban đầu.” Bành chưởng quỹ phất tay: “Mời.”

“Là Bành Khâm Hải Bành chưởng quỹ của Thiên Hạ phường. Kỹ thuật xư bồ thiên hạ vô song.” Doãn Lạc Hà nói với Lạc Minh Hiên.

Lạc Minh Hiên ngẩn người, không rõ ý tứ, ôm quyền nói: “Kính chào Bành chưởng quỹ.”

“Đi đi.” Doãn Lạc Hà lạnh nhạt nói.

“Hả?” Lạc Minh Hiên cả kinh.

“Ta đâu có nói mình sẽ đánh cược Cửu Trác Đoạt Mệnh, mấy thứ lặt vặt này cần gì sư phụ ngươi đích thân ra tay?” Doãn Lạc Hà nhíu hàng mi xinh: “Chẳng phải ngươi muốn phá trận Tiên Nhân Lục Bác à? Không hứng thú với loại đánh cược nhỏ này ư?”

“Đánh cược nhỏ?” Bành Khâm Hải cười một tiếng: “Tiên tử vẫn cuồng ngạo như lúc ban đầu.”

“Không phải ta cuồng ngạo.” Doãn Lạc Hà khinh thường đảo mắt qua chín bàn cược: “Chỉ có điều, ngươi đúng là rác rưởi.”

“Ngươi!” Bành Khâm Hải cả giận nói.

“Được rồi được rồi, đừng ồn ào, ta đánh cược được chưa?” Lạc Minh Hiên bước tới, ngồi xuống bàn cược đầu tiên. “Tới đi.”

Bành Khâm Hải khinh thường: “Thằng nhãi, ngươi mới mấy tuổi mà dám đánh cược với ta?”

Lạc Minh Hiên không ngẩng đầu lên, chậm rãi nói: “Ta năm nay hai mươi, khi sư phụ ta thành vua đánh cược mới có mười tuổi.”

Thiên Hạ Vô Song thành.

Thành chủ Vô Song trẻ tuổi cõng một hộp kiếm cùng đại đệ tử đồng lứa Lô Ngọc Địch đứng trên tường, nhìn về phía một ngọn núi xa xa. “Hôm nay sư phụ sẽ vào Kiếm Lư bế quan, sau khi người xuất quan chắc chắn sẽ đạt tới cảnh giới Kiếm Tiên.” Lô Ngọc Địch chẩm dãi nói.

Vô Song gật đầu một cái: “Có lẽ thế, nói thật ra thì thiên phú của sư phụ còn thiếu một chút ý.”

“Bên phía nhị hoàng tử có tin tức gì đưa tới không?” Lô Ngọc Địch không buồn để ý tới lời nói đại nghịch bất đạo của Vô Song.

Vô Song suy nghĩ một chút rồi lắc đầu một cái: “Quên rồi.”

“Quên rồi?” Lô Ngọc Địch cả kinh: “Cái này mà cũng quên được?”

“Đúng vậy, chỉ nhớ Triệu Ngọc Chân chết, Lý Hàn Y tẩu hỏa nhập ma. Hai vị đó đều là Kiếm Tiên, chuyện của bọn họ thì ta không quên được.” Vô Song cười toét miệng: “Những thứ khác ta không quản.” Sau khi nói xong hắn lấy lá thư ra đưa cho Lô Ngọc Địch: “Hay là huynh đọc thử đi.”

Lô Ngọc Địch nhận lấy lá thư, càng đọc càng kinh hãi: “Triệu Ngọc Chân bỏ mạng, Lý Hàn Y tẩu hỏa nhập ma, sau đó Lôi gia bảo xảy ra đại chiến. Lôi Thiên Hổ của Lôi môn, Đường lão thái gia của Đường môn, Tạ Thất Đao của Ám Hà chết trận. Nói vậy kế hoạch tiêu diệt Lôi gia bảo của nhị hoàng tử đã thất bại.”

Thiên Khải thành, Bạch Vương phủ.

“Đệ cảm thấy chúng ta thất bại ư?” Tiêu Sùng hai mắt buộc khăn trắng ngồi trong sân yên tĩnh phơi nắng hỏi nhỏ. Đối diện với hắn là thất hoàng tử, Tiêu Cảnh Hà.

Tiêu Cảnh Hà thở dài: “Thật ra chỉ kém chút thôi là diệt trừ được Lôi môn rồi. Giờ mất cả Đường lão thái gia và gia chủ Tạ gia, đúng là chúng ta không kiếm được chút lợi nào.”

“Đệ sai rồi.” Tiêu Sùng lắc đầu một cái: “Trước nay ta không coi Đường môn là đồng minh, dã tâm của Đường lão thái gia quá lớn. Lần này coi như Lôi môn và Đường môn đã kết thù, hai nhà bất hòa, đây là đả kích khổng lồ đối với Tuyết Nguyệt thành. Sau chuyện này chưa chắc Tuyết Nguyệt thành đã là giang hồ đệ nhất thành. Đây là lúc một đồng minh khác của chúng ta, Vô Song thành lại quật khởi!”
“Đường môn không tính là đồng minh? Vậy Ám Hà thì sao?” Tiêu Cảnh Hà nhỏ giọng nói.

“Ám Hà.” Tiêu Sùng nhíu mày một cái: “Ta càng ngày càng cảm thấy lúc đầu không nên tìm bọn chúng. Bọn chúng là ác quỷ trong bóng tối, ta không nắm được trong tay.”

Tiêu Cảnh Hà cúi đầu: “Khi đó là đệ hành động lỗ mãng.”

“Không sao, chuyện Ám Hà để ta nghĩ kỹ đã.” Tiêu Sùng phất tay: “Đúng rồi, gần đây bên phủ Xích Vương có động tĩnh gì không?”

“Vẫn ca hát hàng đêm, ngày ngày uống rượu mua vui. Nghe nói Xích Vương Tiêu Vũ cải tạo toàn bộ vương phủ thành một sân săn bắn, đúng là hoang đường.” Tiêu Cảnh Hà đáp.

Tiêu Sùng gõ nhẹ ngón tay lên đầu gối: “Xích Vương Tiêu Vũ, lần này trên giang hồ có động tĩnh lớn như vậy, thế mà hắn lại không tham dự. Đúng là khiến người ta bất an.”

Phủ Xích Vương.

Tiêu Vũ ngồi trên ghế trải lông cừu, uống rượu không chút lo lắng: “Chết một con cờ lợi hại như Đường lão thái gia nhưng lại khiến Lôi môn và Đường môn kết thù không thể hóa giải, suy yếu lực lượng Tuyết Nguyệt thành. Đối với người đặt cược vào Vô Song thành như Tiêu Sùng, đây là vụ mua bàn chỉ lời không lỗ.”

Long Tà đứng bên cạnh hắn gật đầu: “Một núi không thể có hai cọp, nếu Bạch Vương muốn nâng đỡ Vô Song thành, như vậy tương lai chắc chắn sẽ khiến Đường môn bất mãn. Cái chết của Đường lão thái gia có thể coi là chuyện tốt với Bạch Vương phủ.”

“Cứ để bọn chúng đấu đá thôi.” Tiêu Vũ uống một hơi cạn sạch rượu trong chén. “Đấu tới cá chết rách lưới, sau này thiên hạ sẽ là của ta. Chỉ có điều lần này ta đánh giá cao Tiêu Sùng rồi. Ta tưởng hắn sẽ không giết Tiêu Sở Hà, nhưng thật không ngờ hắn còn nhát gan hơn nhiều so với tưởng tượng của ta. Mời đệ đệ võ công tuyệt thế rời núi, thực ra là một nước đi sai.”

“Nghe nói lần này Tiêu Sở Hà sống được đều là nhờ Diệp An Thế và Nho Kiếm Tiên Tạ Tuyên.” Long Tà nói.

“Ta sợ Tiêu Sùng tìm được Tiêu Sở Hà trước, lợi dụng hắn làm một số chuyện đáng sợ nên mời đệ đệ ra tay cản lại. Nhưng Tiêu Sùng lại chỉ một lòng muốn giết chết Tiêu Sở Hà. Cũng đúng thôi, nếu Tiêu Sở Hà trở lại Thiên Khải, bất kể hôm nay hắn ra sao, ít nhất lực uy hiếp vẫn còn. Giờ Tiêu Sở Hà đi đâu rồi?” Tiêu Vũ hỏi.

“Cái này thì không tra được.” Long Tà lắc đầu.

“Nham Sâm thì sao? Không tìm được hắn à?” Tiêu Vũ hơi cau mày, hôm đó nghe nói Nham Sâm được Bách Hiểu đường truyền tin cái là vội vội vàng vàng đi tìm hắn. Thế nhưng vị cao thủ tình báo đệ nhất Xích Vương phủ này lại như bốc hơi khỏi trần gian.

“Không tìm thấy, Nham Sâm xuất thân từ Bách Hiểu đường, vốn là cao thủ theo dõi. Người trong vương phủ cũng do hắn đào tạo ra, tạm thời không tìm được hắn.” Long Tà lắc đầu.

“Đành vậy.” Tiêu Vũ thở dài: “Bây giờ cũng chẳng quản được nhiều, chắc giờ đệ đệ kia của ta đang chạy tới Thiên Khải. Trước khi gặp lại nó, ta phải chuẩn bị sẵn sàng.”

“Long Tà biết!” Long Tà gật đầu nói.

___

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau