THIẾU NIÊN CA HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiếu niên ca hành - Chương 201 - Chương 205

Chương 201: Như tắm gió xuân

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Hai tên xà thủ dẫn ba người lên thuyền, nhìn từ xa chiếc thuyền dài Tuyết Tùng này đã rất to lớn, nhưng khi thật sự đặt chân lên thuyền mới cực kỳ chấn động.

“Giữ miệng một chút, đừng có làm mất mặt đấy.” Tiêu Sắt lạnh lùng nói.

Lôi Vô Kiệt vẫn lộ vẻ thán phục: “Ta sống ở Giang Nam từ nhỏ, thuyền bè lớn nhất từng thấy chỉ là thuyền rồng bên hồ, ngươi không cho phép ta cảm thán chút à?”

Đường Liên ho nhẹ một tiếng: “Có tên ngu ngốc làm nền cũng tốt.”

Ba người cứ thế được dẫn lên boong thuyền. Trên thuyền gió nhẹ thổi tới mang theo mùi tanh của biển nhàn nhạt. Tiêu Sắt khoanh tay trong áo, ho nhẹ một tiếng.

“Không sao chứ?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Không sao.” Tiêu Sắt lấy từ trong áo ra một viên thuốc bỏ vào miệng.

“Các vị chờ ở đây một chút, ta đi thông báo đã.” Một xà thủ hạ giọng nói, bước chân nhanh hơn một chút, tiến vào trong khoang thuyền.

“Đúng là kiêu căng phách lối.” Lôi Vô Kiệt bĩu môi.

Đường Liên ngắm nhìn xung quanh, thấy trên boong thuyền đầy những võ sĩ cầm đao, trong thuyền mơ hồ để lộ một luồng khí tức cường đại. Đường Liên hơi nhíu mày một cái, nhẹ giọng nói: “Trên thuyền có cao thủ.”

Tiêu Sắt lắc đầu: “Mộc gia là nhà giàu nhất tại Thanh Châu. Người tới lần này mang theo chiếc thuyền dài Tuyết Tùng giá trị liên thành, địa vị trong gia tộc chắc chắn không thấp, đương nhiên có cao thủ bảo vệ bên cạnh.”

“Mời ba vị.” Xà thủ kia đi ra, tránh sang bên nhường đường cho họ vào.

“Đúng là cố ra vẻ bí ẩn.” Lôi Vô Kiệt oán trách một câu, ba người cùng vào trong khoang thuyền. Vừa đi vào ba người cùng kinh ngạc, ngay cả Tiêu Sắt cũng lộ vẻ ngạc nhiên. Trong này như một thế giới khác.

Trên măt đất trải lông hổ, trong góc đặt một lư hương. Khói hương lượn lờ mang theo mùi đàn hương làm tan mất mùi tanh của cá biển xung quanh. Bốn phía bày những tủ sách, trên bàn bày một loạt giấy và bút mực. Trên nóc còn để một cửa sổ nhìn lên trời, ánh mặt trời chiếu xuống sáng rọi cả khoang. Nơi này không giống khoang thuyền, tựa như có người cố ý chuyển cả thư phòng hoàn chỉnh lên thuyền. Một nam tử mặc áo gấm hoa lệ đang đứng thẳng ở đó, bên cạnh là một võ sĩ mặc thiết giáp che kín mặt tay cầm trường thương, nhìn qua đã thấy khí thế bất phàm.
“Hân hạnh được gặp ba vị thiếu hiệp.” Một giọng nói mang chút ý cười vang lên. Chỉ thấy nam tử mặc áo gấm hoa lệ quay lại, mặc dù hắn rất cao lớn nhưng lại khá gầy gò, bộ áo gấm trên người hắn có vẻ lỏng lẻo, để lộ hai xương quai xanh thanh tú. Một người sinh ra trong đại gia tộc giàu sang, lại có vẻ yếu ớt như vậy, nhưng gương mặt mỉm cười cùng khí tức hiền lành nhã nhặn trong hành động khiến ba người Tiêu Sắt buông lỏng phòng bị.

“Xin chào các vị, ta tên là Mộc Xuân Phong.” Nam tử kia đặt quyển sách trên tay xuống, chậm rãi nói: “Con thứ ba của Thanh Châu Mộc gia, đi qua nơi này ra biển lớn kiếm chút dược liệu. Vốn nghe trong thành này có không ít cao thủ bắt rắn, nhưng kết quả mấy hôm nay khiến ta rất thất vọng. Ba vị đến đây coi như hóa giải nỗi lo trong lòng ta.”

“Con thứ ba của Mộc gia?” Ba người nhìn nhau, bọn họ cũng đoán được người trên thuyền có thân phận cao quý, nhưng không ngờ lại là con thứ ba của gia chủ Thanh Châu Mộc gia. Để một người thân phận như vậy tới biển xa nguy hiểm khó lường, rắn trên đảo Tam Xà có quý giá như vậy không?”

“Ta đã rất phóng khoáng nói rõ họ tên và lai lịch của mình rồi, thế nhưng ba vị trông không giống ngư dân bên bờ biển, chẳng hay có thể báo tên được không?” Khi Mộc Xuân Phong nói chuyện, người cũng như tên, khiến người ta có cảm giác ấm áp và thư giãn như tắm gió xuân.

"Tại hạ Tiêu Vô Tâm." Tiêu Sắt gật đầu đáp.

"Tại hạ Lôi Trận Vũ!" Lôi Vô Kiệt theo sát sau đó

"Tại hạ Đường Thập Tam Thiểu!" Đường Liên cũng bịa theo.

Một tiếng cười trầm trầm vang lên, ba người ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy võ sĩ cầm thương tuy đã mặc thiết giáp, có vẻ cực kỳ nghiêm túc nhưng thân thể vẫn run bần bật, rõ ràng đang cố nín cười.

“Ài, ba vị.” Mộc Xuân Phong thở dài: “Cho dù muốn lừa gạt Mộc mỗ thì cũng nên bỏ chút công sức ra bịa tên chứ? Các ngươi xem, ngay hộ vệ của ta cũng chẳng nhịn cười nổi.”
Lôi Vô Kiệt thầm nghĩ mình xông xáo giang hồ trước nay luôn quang minh lỗi lạc, thấy Mộc Xuân Phong nói chuyện thẳng thắn như vậy, hào khí trong lòng dâng lên: “Tại hạ Lôi Vô Kiệt.”

Tiêu Sắt thầm nghĩ, ta vốn dùng tên giả, việc gì phải bịa tên giả lần nữa? Cũng thản nhiên nói: “Tại hạ Tiêu Sắt.”

Đường Liên hơi ngừng lại một chút nói: “Tại hạ Đường Mạc Hà.”

Lôi Vô Kiệt và Tiêu Sắt khinh bỉ nhìn hắn một cái. Đường Liên nhún vai, thầm nghĩ: Ta đâu giống các ngươi, nói tên ra khắp giang hồ không mấy ai biết. Ta là đại đệ tử Tuyết Nguyệt thành, chiếm hạng đầu Anh Hùng yến mấy năm liền, trên giang hồ mấy ai chưa nghe tới tên ta?

“Đều là tên hay.” Mộc Xuân Phong gật đầu một cái: “Chẳng hay vì sao chư vị thiếu hiệp lại tới thành nhỏ cạnh biển này?”

“Ba người chúng ta cùng một sư môn. Ta là sư huynh, lớn hơn bọn họ vài tuổi, lần này phụng lệnh sư phụ dẫn hai vị sư đệ ra ngoài du lịch, muốn chứng kiến đỉnh núi chạm tới bầu trời, điểm cuối của biển xanh.” Đường Liên đáp: “Cho nên lần này tới đây vốn là định thuê thuyền ra biển.”

‘Phù thiên thương hải tẫn, nhập vân khung sơn điên. Lời này của huynh đài có khí khái nhà thơ.” Mộc Xuân Phong khen ngợi. “Chỉ có điều muốn thấy điểm cuối của biển xanh, e rằng thuyền nhỏ trong thành cá này không thỏa mãn được ba vị. Ta có một chiếc thuyền dài Tuyết Tùng, muốn tới điểm cuối của vùng biển Bắc Ly, đảo Tam Xà. Ba vị có thể cùng đồng hành.”

“Ồ? Đồng hành?” Tiêu Sắt mỉm cười: “Chẳng phải Mộc huynh tới bắt rắn kiếm tiền cho thuyền à?”

Mộc Xuân Phong lắc đầu nói: “Huynh đài nói vậy sai rồi. Ta và ba vị vừa gặp mà như đã quen từ lâu. Nếu ba vị chịu giúp ta một tay đương nhiên sẽ giúp, nếu không chịu giúp, vậy Mộc gia ta được coi là đệ nhất Thanh Châu, ngoại trừ của cải còn phải có khí độ. Chẳng qua chỉ mang thêm ba người, ba vị cứ lên thuyền là được.”

“Nói vậy khiến chúng ta có vẻ hẹp hòi rồi.” Lôi Vô Kiệt vỗ ngực một cái: “Mộc huynh cứ nói đi, cần chúng ta làm gì?”

Mộc Xuân Phong gật đầu nói: “Được, nếu Lôi huynh đã hỏi, Mộc mỗ cũng không ngại nói cho ba vị. Thân thể từ nhỏ đã yếu ớt, lớn lên nhờ uống thuốc. Hơn nữa gia tộc vốn chú trọng chuyện buôn bán dược liệu cho nên nhiều năm qua cũng có chút nghiên cứu về mặt dược lý. Gần đây đại ca nhà ta bị một loại bệnh, tìm hết các lương y vẫn không chữa được. Ta xem trong một quyển sách cổ có cách chữa trị, trên đó có ba vị thuốc dẫn lần lượt là ba loại mật rắn: Kim Tuyến, Ngân Y và Thiết Lưu Ly. Cho nên chuyến đi này tuy cũng tiện tay kiếm thêm chút dược liệu quý giá, nhưng chủ yếu là Mộc mỗ muốn chữa bệnh cho gia huynh.”

“Chẳng hay huynh trưởng Mộc gia bị bệnh gì?” Đường Liên hỏi.

Mộc Xuân Phong do dự một chút rồi thở dài, chậm rãi nói: "Điện hậu đào hoa mạn thiên hạ, đường hạ hà tu liễu nhân duyến. Cẩm trướng phong vân nan tương hội, uổng phục đào hoa tích lộ ân."

“Thơ hay thơ hay.” Lôi Vô Kiệt khen vài lời trước, sau đó đầu óc vẫn mơ hồ: “Nhưng có ý gì.”

Tiêu Sắt lộ vẻ lúng túng, hắng giọng một cái rồi hạ giọng nói: “Thứ Mộc Xuân Phong muốn pha chế, là một liều thuốc tráng dương.”

Chương 202: Thừa vân hóa long

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Nghe Tiêu Sắt nói ba chữ ‘thuốc tráng dương’, gương mặt Mộc Xuân Phong cũng hơi ửng đỏ. Hắn ho nhẹ một tiếng: “Cái này, nói trắng ra thì đúng như lời Tiêu Sắt.”

“Bệnh này khó chữa lắm à?” Lôi Vô Kiệt nghi hoặc nói.

Tiêu Sắt lắc đầu nói: “Ngươi còn trẻ, không hiểu.”

Đường Liên cau mày: “Thật ra ta nghe cũng không hiểu.”

Tiêu Sắt bất đắc dĩ giang hai tay: “Hóa ra chỉ mình ta hiểu? Các ngươi như vậy khiến ta rất lúng túng, thật ra ta chỉ hiểu biết nhiều thôi.”

Mộc Xuân Phong thở dài một tiếng nói: “Đại ca ta tuổi đã không nhỏ, hắn trời sinh tính cách phong lưu, khi còn trẻ không biết cách tiết chế nên giờ thân thể không được tốt. Đã mời rất nhiều danh y tới, ban đầu còn có tác dụng nhưng sau càng ngày càng nghiêm trọng. Ta tra khắp các sách cổ, tìm được một vị thuốc cần có ba loại mật rắn Kim Tuyến, Ngân Y, Thiết Lưu Ly. Nếu muốn gom đủ phải tới đảo Tam Xà. Ta bèn hỏi mượn phụ thân một chiếc thuyền dài Tuyết Tùng, một mặt là để chữa bệnh cho gia huynh, mặt khác là giống ba vị, muốn chứng kiến cảnh đẹp tuyệt mỹ trên thế gian.”

“Kim Tuyến, Ngân Y, Thiết Lưu Ly?” Đường Liên trầm ngâm nói: “Kim Tuyến xà dễ tìm, Ngân Y xà khó tìm, còn Thiết Lưu Ly, đây là loại rắn gì?”

“Đảo Tam Xà chia làm đảo Kim Xà, đảo Ngân Xà và đảo Lưu Ly. Thiết Lưu Ly ở trên đảo Lưu Ly. Nghe nói là một con rắn lớn cực dài, đã sống tới vài trăm năm, chỉ chờ ngày cưỡi mây hóa rồng.” Khi nhắc tới đảo Tam Xà, hai mắt Mộc Xuân Phong đột nhiên sáng bừng lên: “Ta rất muốn thấy nó.”

“Muốn ba chúng ta giúp ngươi không thành vấn đề.” Tiêu Sắt lười biếng nói: “Nhưng ta có một yêu cầu.”

“Cứ nói đừng ngại.” Mộc Xuân Phong cười đáp.

“Sau khi đến đảo Tam Xà, giúp ngươi lấy được ba loại mật rắn, ngươi phải về?” Tiêu Sắt hỏi.

“Lần này ra biển, nếu có thể tới đảo Tam Xà đương nhiên phải bắt thêm chút Kim Tuyến xà về. Không dối gạt ba vị, để vào cấm hải này chúng ta cũng phải đưa không ít bạc cho quan phủ.” Mộc Xuân Phong nói: “Thanh Châu Mộc gia, xưa nay chưa từng làm ăn lỗ vốn.”

“Được, ba người chúng ta sẽ giúp ngươi lấy được ba loại mật rắn Kim Tuyến, Ngân Y, Thiết Lưu Ly. Nhưng sau đó ngươi phải cho ta mượn một chiếc thuyền nhỏ ra biển, chờ ta bảy ngày sau lại về.” Tiêu Sắt nói.

Mộc Xuân Phong kinh ngạc: “Ba vị định đi đâu?”

“Ngươi định quản à?” Tiêu Sắt nhíu mày.

“Cái này, Mộc mỗ đương nhiên không có ý đó. Chỉ có điều xung quanh đảo Tam Xà chỉ có biển cả, không có chỗ nào đặt chân. Ngươi chỉ đi bảy ngày, ta e là không kịp. Hơn nữa phía đông đảo Tam Xà là khu vực chết, sóng ngầm rất mạnh, cho dù là thuyền dài Tuyết Tùng cũng chẳng qua được, huống chi một chiếc thuyền nhỏ.” Giọng điệu của Mộc Xuân Phong rất thành khẩn: “Ta chỉ lo lắng thôi.”

Tiêu Sắt mỉm cười hỏi: “Xem ra Mộc huynh học thức uyên bác, đọc hết sách cổ. Như vậy trong sách cổ có nói phía ngoài đảo Tam Xà khung cảnh ra sao không?”

Mộc Xuân Phong suy nghĩ một chút rồi đáp: “Đô đốc Đông Cập hải thành tiền triều từng viết ‘Đông Hành Hải Vực Chí’, nói phía ngoài đảo Tam Xà là khu vực chết. Không sóng không gió, người thường không thể qua nổi, thuyền không đi hết, có tốn cả đời cũng không cách nào tiến thêm một dặm, là điểm cuối cùng của biển cả. Sách cổ ‘Sơn Hải Đồ Chí’ có nói nơi đó là điểm cuối của thế giới, dẫn tới một vách đá sâu không thấy đáy, nước biển tập trung chảy thẳng xuống đó, chảy nhanh tới mức tóe lửa, thiêu đỏ cả bầu trời. Nhưng một quyển sách cổ khác ‘Thiên Phong Dã Lục’ lại nói, nơi đó có chúng tiên tới chầu, vạn phật cúi chào, là nơi ở của tiên nhân tuyệt thế.”

“Bất luận là trường hợp nào cũng đáng để xem thử.” Tiêu Sắt nói. “Nhưng phải trả giá rất lớn.” Mộc Xuân Phong nói tiếp.

“Nếu sau bảy ngày ta vẫn chưa về, ngươi có thể lái thuyền đi.” Tiêu Sắt ngáp một cái. “Được hay không được, trả lời đi.”

Mộc Xuân Phong đi về cạnh bàn, nhấc bình trà trên bàn lên rót cho mình một chén. Hắn nhìn võ sĩ mặc giáp một cái rồi nói: “Được.”

“Được, mấy ngày nữa thì ra biển?” Tiêu Sắt hỏi.

“Đợi thêm ba ngày, triệu tập đủ người bắt rắn xong, ta sẽ lên đường.” Mộc Xuân Phong nói.

“Được, vậy ba ngày sau gặp lại.” Tiêu Sắt xoay người đi ra ngoài, Đường Liên và Lôi Vô Kiệt ôm quyền với Mộc Xuân Phong rồi đi theo.

“Đợi đã.” Mộc Xuân Phong nhẹ giọng gọi.

“Sao vậy? Ngươi đổi ý à?” Tiêu Sắt xoay người.

“Mộc mỗ chỉ tò mò, vừa rồi nghe hai vị thủ hạ của ta nói vị Lôi huynh này nội lực thâm hậu có thể khiến Kim Tuyến xà cũng sợ hãi né tránh. Còn vị Đường huynh này lại tinh thông ám khí, kỹ thuật sử dùng Long Tu châm như thần. Chẳng hay Tiêu huynh có bản lĩnh gì?” Mộc Xuân Phong vẫn mỉm cười nhìn Tiêu Sắt.

Tiêu Sắt kéo mũ trùm đầu xuống: “Ta không có bản lĩnh gì.”

“Hả?” Mộc Xuân Phong nhướn mày một cái.
“Nhưng hai người bọn họ đều nghe lời ta.” Tiêu Sắt ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén: “Sao nào?”

“Rất tốt.” Mộc Xuân Phong gật đầu.

Sau khi ba người đi từ trên thuyền xuống, Đường Liên hỏi: “Tên Mộc Xuân Phong này đáp ứng sảng khoái như vậy? Liệu hắn có vấn đề gì không?”

"Sẽ không." Tiêu Sắt lắc đầu.

“Sao lại nghĩ vậy?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

Tiêu Sắt cười lạnh một tiếng: “Ta gặp nhiều loại công tử nhà có tiền như vậy rồi. Tự cho là thanh thoát phong độ, khí độ bất phàm, nghe ta nói muốn gặp cảnh tuyệt mỹ trên biển bèn như gặp tri kỷ móc hết tim gan ra. Hắn không có tâm cơ gì, rất dễ lừa. Ta đang nghĩ, lúc về có nên lừa ít tiền của hắn không.”

Lôi Vô Kiệt đầu tiên gật đầu một cái, sau đó càng nghĩ càng cảm thấy lời này không đúng, hình như đâm trúng mình ở đâu đó. Mãi tới khi hắn nghe thấy câu ‘lừa ít tiền của hắn’ mới bừng tỉnh hiểu ra: “Tiêu Sắt, có phải ngày trước ngươi cũng nghĩ về ta như vậy không?”

“Lần đó thứ cho ánh mắt ta vụng về, nhìn sai mất rồi.” Tiêu Sắt lạnh lùng nhìn Lôi Vô Kiệt một cái: “Vốn tưởng ngươi chỉ có trang phục nghèo nàn, hóa ra ngươi nghèo thật.”

“Nhưng tìm được thuyền ra biển cũng tốt rồi.” Đường Liên nói: “Nếu dựa theo kế hoạch trước, phải lẻn vào thuyền quan đi biển, sau đó cướp thuyền giữa đường, như vậy sẽ gây động tĩnh quá lớn.”

Ba người vừa đi vùa nói, lại về trong chợ cá. Chỉ thấy Trân Châu vẫn ngồi bên quầy ngây ngốc, thấy ba người đi tới lập tức nhảy cẫng lên: “Ngươi về rồi à, có nhận được cái việc tệ hại kia không?”

“Việc tệ hại?” Lôi Vô Kiệt kinh ngạc, tiếp đó gật đầu: “À à à, được.”

“Chúc mừng chúc mừng.” Bạn hàng trong chợ cá nghe vậy rối rít chúc mửng, mừng ba người ngoài này nhận được việc tốt, ánh mắt đầy vẻ ao ước. Dù sao thù lao cũng khoảng hai mươi lượng vàng, bọn họ vất vả hơn mười năm mới dành dụm được.

Đường Liên hỏi Trân Châu: “Con cá chấm xanh kia còn không?”

Trân Châu chỉ chậu gỗ bên cạnh: “Chỉ còn lại mình nó, để lại cho các ngươi đấy.”

“Vậy tối nay nấu canh cá ăn đi, coi như chúc mừng một chút.” Đường Liên cười nói.

“Được, tới nhà ta đi.” Trân Châu ngẩng đầu, gương mặt đầy ý cười.

Tiêu Sắt như có suy nghĩ, liếc nhìn Lôi Vô Kiệt một cái rồi gật đầu: “Được.”

__

Vì qidian có biến nên dịch giả cũng tạm thời thất nghiệp, nên quỳ cầu donate để có mì gói sống qua mùa dịch ạ, huhuhu

Chương 203: Nữ Nhi Hồng

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Mọi người đi tới một con hẻm nhỏ sâu trong thành Tiểu Ngư, lúc này mặt trời đã chìm xuống phía tây, các nhà đã đốt nến, mùi thơm của thức ăn lơ lửng trong con ngõ, khiến người ta bỗng thấy thật ấm áp.

“Ài, nhớ nhà.” Lôi Vô Kiệt hít một cái, nói.

Tiêu Sắt và Đường Liên khoanh tay trong áo, không nói gì.

“Đến rồi.” Tiêu Sắt đẩy một cánh cửa nhỏ hơi rách nát, đi vào gian nhà tối đen. Trân Châu chạy thẳng vào trong nhà, sau đó bưng một cây nến ra, đốt cái đèn lồng nhỏ treo trong sân.

Lôi Vô Kiệt nhìn quanh, mặc dù nhà bé thế nhưng được sắp xếp ngay ngắn rõ ràng, kinh ngạc hỏi: “Ngươi ở đây một mình à?”

Trân Châu gật đầu một cái: “Mấy hôm nay phụ thân tới phủ thành giúp việc, mẫu thân ta đã mất từ khi ta còn rất nhỏ. Nhưng đường ca ta ở ngay bên cạnh, thi thoảng ta lại qua ăn chùa bên đấy.”

“Nơi này tuy nhỏ nhưng rất sạch sẽ.” Tiêu Sắt ngồi xuống một ghế đá.

“Gần đây trời trở lạnh, hay là vào trong nhà ngồi đi.” Trân Châu nói.

“Không cần, đốt lửa trong sân đi, tiện nấu canh cá luôn.” Đường Liên cho tay vào thùng gỗ, con cá chấm xanh bên trong đang giãy dụa bất an.

“Được.” Trân Châu lập tức xoay người vào phòng bếp, Đường Liên buông thùng gỗ xuống, vào theo.

Tiêu Sắt nhẹ giọng nói với Lôi Vô Kiệt: “Chắc là cô gái này để ý tới ngươi rồi.”

Lôi Vô Kiệt ‘xì’ một tiếng: “Cô ấy mới gặp ta có mấy lần, làm sao để ý tới ta được?”

Tiêu Sắt nói đầy ẩn ý: “Vậy ngươi quen Nhược Y lâu lắm à?”

Lôi Vô Kiệt ngây ra tại chỗ, không trả lời.

Tiêu Sắt ngáp một cái: “Tình cảm chính là như vậy đấy. Vừa gặp là thích, không kịp đề phòng, có lúc chỉ là một ánh mắt, chỉ một khoảnh khắc, khó lòng nói rõ.”

“Tiêu Sắt, có phải ngươi có vương phi rồi không?” Lôi Vô Kiệt đột nhiên hỏi.

Tiêu Sắt lập tức nghẹn lời: “Không, không có!”

“Vậy ngươi có thích Nhược Y không?” Lôi Vô Kiệt lại hỏi.

“Sao ta phải nói cho ngươi biết?” Tiêu Sắt trợn mắt nhìn hắn một cái.

“Vậy tức là thích.” Lôi Vô Kiệt nói.
“Không thích.” Tiêu Sắt không nhịn được nói.

“Vậy ngươi có thích Thiên Lạc sư tỷ không?” Lôi Vô Kiệt cườigian.

Tiêu Sắt lấy Vô Cực côn ra gõ lên mặt đất vài cái, lạnh lùng nói: “Ngươi chỉ có một cái mạng thôi đấy.”

“Dọa ai chứ?” Lôi Vô Kiệt đi tới đẩy Tiêu Sắt ngã xuống đất. “Ta còn không biết ngươi bây giờ sao.”

Tiêu Sắt bị đẩy xuống đất, ngã chổng vó, lập tức ngây ngẩn. Một lúc lâu sau mới phản ứng lại, hung hăng bò dậy cầm gậy định đánh Lôi Vô Kiệt.

“Đừng làm trò nữa, mau tới đây giúp.” Đường Liên ôm đống củi đốt đi ra, Lôi Vô Kiệt nhân cơ hội chạy tới né tránh lửa giận ngập trời của Tiêu Sắt. Hai người đốt lửa tại đó, Tiêu Sắt tức giận ngồi một bên, nhìn hắn không nói câu nào.

Sau khi đốt lửa xong Đường Liên cắm hai cây gỗ hai bên đống lửa, đặt một cây chính giữa rồi treo cái nồi sắt lên. Hắn lấy từ trong lòng ra ít bột, bỏ vào bụng con cá chấm xanh đã làm sẵn, lau nhẹ một cái, khép bụng cá lại.

“Sư huynh, ngươi bỏ độc gì vào trong đó vậy?” Lôi Vô Kiệt ghét bỏ nói, Đường môn dùng độc cực kỳ tàn nhẫn, chỉ đứng sau Lão Tự Hào Ôn gia, bọn họ đã từng chứng kiến.

“Là một chút hương liệu thôi.” Đường Liên bỏ con cá chấm xanh vào trong nồi sắt rồi đổ một nồi nước lớn vào. Đầu tiên nấu nước cho sôi, sau đó cho củi đốt vào, hầm từ từ bằng lửa nhỏ. Cuối cùng cho một chút muối vào. Canh hầm sẽ có màu trắng sữa, ngon lành mà đậm đà, thịt cá đều hòa vào trong canh, sẽ rất mềm.”

“Sư huynh, ngươi còn là đầu bếp à?” Lôi Vô Kiệt thán phục.

“Bình thường luôn phải ra ngoài chấp hành một số nhiệm vụ do các sư tôn sai phái, không tránh được chuyện qua đêm ở bên ngoài, dần dần luyện được bản lĩnh này.” Đường Liên đứng dậy: “Chờ chút đi.”

Lúc này Trân Châu cũng đi từ trong bếp ra, bưng theo vài món thức ăn, đặt lên bàn đá. Lần lượt là một chút cá khô, ốc biển, cuối cùng lại bưng một mâm cua lớn. Tiêu Sắt hơi biến sắc, Đường Liên cũng cười lúng túng. Trân Châu ngượng ngùng vuốt mái tóc bị thổi qua trán: “Nhà ta không giàu, khổ cho các ngươi rồi.”

“Không khổ, chúng ta sinh trong đất liền, rất hiếm khi được ăn cua biển tươi như vậy.” Tiêu Sắt mỉm cười hòa nhã, cầm một con cua lên: “Mọi người ăn trước đi, chắc phải chờ một lúc nữa canh mới được.” Lôi Vô Kiệt và Đường Liên cũng ngồi xuống, Lôi Vô Kiệt thở dài: “Nếu có rượu thì tốt.”

Tiêu Sắt liếc sang Đường Liên: “Đại sư huynh, ngươi chẳng phải truyền nhân của Tửu Tiên à? Còn có quyển ‘Tửu Kinh’ kia nữa, có học được cách ủ rượu không?”

Đường Liên nhíu mày nói: “Ta đã đọc qua quyển ‘Tửu Kinh’ kia, nhưng mấy thứ rượu trong đó rất kỳ quái...”

“Nhà ta có rượu!” Trân Châu đi tới bên cạnh một cây hòe già: “Dưới cây này có rượu, ta tận mắt thấy cha ta chôn xuống.

“Ồ?” Đường Liên bước tới, tìm tòi dưới đất rồi gật đầu một cái: “Đúng là có rượu.” Tiếp đó vỗ nhẹ tay xuống, chỉ thấy một bình rượu chôn dưới đó bay lên khỏi mặt đất. Đường Liên nắm lấy bình rượu, cười một tiếng, tung người nhảy tới cạnh bàn đá.

"Thật là lợi hại!" Trân Châu thở dài nói.

Đường Liên mở nắp bình hít một hơi, khen: “Thơm quá.”

Chỉ thấy hương rượu lập tức bay khắp nơi. Lôi Vô Kiệt cầm bát lên định lấy nhưng Tiêu Sắt giơ tay cản lại: “Không được uống.”

“Sao lại không được uống?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Đúng là không được uống.” Đường Liên đậy nắp bình rượu lại.

“Rượu này là Nữ Nhi Hồng.” Tiêu Sắt chậm rãi nói: “Bắc Ly có tập tục, trong năm sinh con gái sẽ chôn một bình Nữ Nhi Hồng trong sân, đến khi con gái xuất giá mới lấy ra uống. Đây là rượu xuất giá của người ta. Ngươi định uống bây giờ là muốn kết hôn với người ta à?”

“Không sao.” Trân Châu đi tới rất sảng khoái đoạt lấy bình rượu kia, rót luôn cho hắn: “Ta sẽ không lấy chồng đâu. Nếu ta gả cho người khác, cha ở một mình sẽ rất cô đơn. Vừa hay hôm nay uống rượu này, cắt đứt suy nghĩ đó của ông ấy.”

Đường Liên suy nghĩ một chút rồi nói: “Như vậy đi, mai ta sẽ ra chợ mua một bình Nữ Nhi Hồng rồi lén chôn xuống.”

“Ý kiến hay!” Lôi Vô Kiệt đã không nhịn được, bưng bát rượu lên uống một ngụm lớn.

“Cũng được.” Tiêu Sắt cũng uống một ngụm.

“Thùng thùng thùng.” Đúng lúc này bỗng có tiếng gõ cửa vang lên, Trân Châu lập tức đứng lên: “Chắc chắn là đường ca đưa đồ ăn tới.”

Đường Liên và Tiêu Sắt nhìn nhau một cái, lập tức giơ tay ngăn cô lại, lắc đầu với cô: “Đây không phải ca ca của ngươi.”

“Thùng thùng thùng.” Lại ba tiếng gõ cửa.

Trân Châu ngẩng đầu lên, chỉ thấy rất nhiều chim chóc sợ hãi bay từ trong sân ra.

“Là cao thủ.” Lôi Vô Kiệt đặt chén rượu xuống, thở dài.

Chương 204: Tự Tại giết Tiêu Dao

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Đường Liên nhìn Tiêu Sắt: “Là người của Ám Hà à?”

“Không, khí tức của người này.” Tiêu Sắt uống một bát rượu rồi nói đầy ẩn ý: “Có cảm giác quen thuộc tới khó tả.”

“Để ta thử xem.” Lôi Vô Kiệt đứng dậy nhấc kiếm lên. “Gõ liên tục như vậy như thúc vào linh hồn, bức bối lắm.”

Trân Châu lặng lẽ lui về phía sau một bước, Đường Liên kéo cô ra sau ngồi xuống, cười với cô: “Không sao đâu.”

“Thùng thùng thùng.” Lại ba tiếng gõ cửa, Lôi Vô Kiệt dừng người, Tâm kiếm trong tay ngâm vang không ngừng.

“Hả?” Trân Châu kinh ngạc che miệng: “Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?”

Tiêu Sắt lại rót cho mình một bát rượu, nhẹ giọng nói: “Tiểu cô nương, phải nói với cô câu này. Sau này không nên tùy tiện đưa người khác về nhà ăn cơm, nhất là nam tử xa lạ. Cô sống ở ngư thành từ nhỏ, không hiểu người bên ngoài, thật ra họ rất xấu xa.”

Trân Châu nhìn Lôi Vô Kiệt một hồi, lại nhìn Tiêu Sắt một hồi, cuối cùng nhìn sang Đường Liên.

Đường Liên dùng ngón tay gõ nhẹ lên bàn đá: “Chẳng qua cô rất may mắn, ta là người tốt ở bên ngoài. Nhưng người gõ cửa...”

Đường Liên còn chưa dứt lời, tiếng gõ cửa đã ngưng lại, một chiếc lá rụng trên mặt đất nhẹ nhàng bay lên, trước cửa là một bóng người. Dáng vẻ gầy gò cao lớn, tay cầm trường kiếm, người mặc áo tím phối hợp với ánh trăng, mang theo vẻ tăm tối khó tả.

“Quỷ.” Trân Châu trợn tròn hai mắt.

“Không phải quỷ.” Tiêu Sắt trầm giọng nói: “Là người chuyên bắt quỷ.”

Lôi Vô Kiệt bước tới một bước, hắn xuất một kiếm, cuốn theo lá rụng đầy đất. Người áo tím kia cũng nâng trường kiếm trên tay lên, quát khẽ một tiếng: “Ngừng!”

Lá rụng đột nhiên bị xé thành từng mảnh, bóng người áo tím đã lóe lên, cầm kiếm áp sát bên cạnh Lôi Vô Kiệt. Lôi Vô Kiệt xoay người, trường kiếm vạch qua ngực hắn. Dưới ánh trăng, hắn thấy rõ trên thân kiếm của người áo tím dán đầy phù triện, gió thổi qua thân kiếm khiến phù triện màu vàng lung lay không ngừng, có cảm giác đáng sợ tới khó tả.

Hai người giao đấu một chiêu đều không có thành quả gì, Lôi Vô Kiệt xoay người lẩm bẩm: “Ta từng nghe tới kiếm của ngươi, tuy là danh kiếm nhưng không được xếp vào kiếm phổ. Bởi vì có quá nhiều vong hồn dưới kiếm, lệ khí quá nặng, chỉ có thể dùng phù triện của Khâm Thiên giám áp chế. Kiếm này tên là Uyên Nhã, là bội kiếm tùy thân khi hoàng đế khai quốc ra trận. Ngươi là ai, sao lại có thanh kiếm này.”

Người áo tím không để ý tới hắn, chỉ tự nói với mình: “Ta cũng nhận ra kiếm của ngươi, hạng tư trong thiên hạ danh kiếm - Tâm. Ngươi là con trai của Lý Tâm Nguyệt?”
“Thì sao?” Lôi Vô Kiệt nhướn mày.

“Kiếm pháp của ngươi kém quá xa so với Thanh Long sứ.” Người áo tím tung người, nhảy tới bên cạnh Lôi Vô Kiệt, trường kiếm của hắn đột nhiên chém xuống, thân kiếm vang lên tiếng quỷ khóc mơ hồ.

“Được, vậy ta cho ngươi thấy!’ Lôi Vô Kiệt mỉm cười, cầm kiếm hất lên trên, tạo thành một tiếng sấm nơi đất bằng.

Song kiếm giao nhau, khoảnh khắc đó Lôi Vô Kiệt đột nhiên có cảm giác như rơi vào Địa ngục. Bên tai hắn có tiếng quỷ kêu không ngừng, phù triện trên trường kiếm lung lay, như có thứ gì sắp thoát khỏi trường kiếm. Tay phải hắn vung kiếm, tay trái đột nhiên xuất quyền.

La Hán Phục Ma quyền!

“Quyền này còn tạm được.” Tiếng quỷ kêu lập tức biến mất, người áo tím giơ cao thanh kiếm, hóa thành vô số kiếm ảnh dưới ánh trăng.

“Nguyệt Ảnh kiếm?” Đường Liên kinh ngạc, hắn đã từng chứng kiến sát thủ Nguyệt Cơ dùng công phu này, lúc đầu Nguyệt Cơ dùng chính kiếm thuật này đánh bại Lôi Vô Kiệt.

“Không, không phải Nguyệt Ảnh kiếm.” Tiêu Sắt trầm giọng: “Kiếm pháp này tên là Ảnh Nguyệt.

“Nguyệt Ảnh với Ảnh Nguyệt thì khác gì nhau.” Đường Liên nhướn mày, đột nhiên quát: “Lôi Vô Kiệt, những thứ đó không phải ảo ảnh đâu!”

“Ta biết!” Con mắt Lôi Vô Kiệt lập tức đỏ rực, hắn vung Tâm kiếm, đỡ lấy vài kiếm ảnh, hai chân lún xuống đất một tấc, bị kiếm khí ép lui hơn mười bước, để lại một rãnh dài.

“Cẩn thận!” Trân Châu kinh hãi hét lên. Khi còn bé cô từng nghe chuyện giang hồ hiệp khách, nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy có người giao chiến thần kỳ như vậy. Trong lòng cô chỉ thấy cực kỳ kinh ngạc, hoàn toàn quên đi mình đang trong tình cảnh nguy hiểm tới mức nào. Đường Liên nhìn Tiêu Sắt một cái: “Cần ta giúp hắn không?”

Tiêu Sắt lắc đầu hỏi: “Đại sư huynh, canh được chưa?”

Đường Liên kinh ngạc: “Được rồi. Ngươi ăn một bát nhé?”

“Vậy cảm ơn.” Tiêu Sắt nhận lấy bát canh đã nấu xong của Đường Liên, thổi nhẹ một cái rồi uống một ngụm, nhắm mắt lại thưởng thức một hồi. “Đúng là ngon thật.” Lôi Vô Kiệt tức giận quay đầu lại nhìn Tiêu Sắt. Tiêu Sắt đặt bát xuống, vẻ mặt vô tội nói với hắn: “Lôi thiếu hiệp, đánh đi. Ngươi vô cùng anh dũng, thiên hạ vô song, chẳng lẽ không đánh nổi hắn.?”

Người áo tím cầm kiếm nhìn Lôi Vô Kiệt: “Một thanh kiếm mới bước vào Tự Tại Địa Cảnh, thật sự không ngăn nổi ta.”

“Nói vậy ngươi là cao thủ bước vào Tiêu Dao Thiên Cảnh rồi?” Lôi Vô Kiệt hừ lạnh nói.

“Tự Tại có gông xiềng, Tiêu Dao mặc ta đi. Có người nói năm xưa Cơ Nhược Phong phân chia bốn cảnh giới võ học này chỉ là võ lực cao hay thấp. Thế nhân ngu muội, bốn cảnh giới này là nói tới cảnh giới của con người. Thân phận của ta là gông xiềng, kiếm của ta cũng là gông xiềng, cuộc đời này ta sẽ không bước vào Tiêu Dao Thiên Cảnh. Nhưng ta có thể dùng Tự Tại giết Tiêu Dao. Đó là cảnh giới của ta.” Người áo tím hạ giọng nói, hắn vung trường kiếm, ba phù triện ở mũi kiếm rơi xuống, để lộ ra trường kiếm lấp lánh ánh sáng lạnh.

“Dùng Tự Tại giết Tiêu Dao!” Đường Liên kinh ngạc: “Ngươi là tổng quản chưởng kiếm Cẩn Uy công công?”

“Nếu không phải tổng quản chưởng kiếm, thiên hạ ai có tư cách mang Uyên Nhãn của tiên hoàng kia chứ?” Tiêu Sắt thở dài nói: “Lôi Vô Kiệt, lui lại đi, ngươi không đánh được hắn đâu.”

“Ai nói ta không đánh được hắn?” Lôi Vô Kiệt cả giận nói.

“Một trong Thiên Khải Ngũ Đại Tổng Quản, ngoại trừ Cẩn Tuyên đại tổng quản công lực hơi cao hơn một chút, bốn vị công công còn lại có võ công không phân cao thấp. Lúc ở Đại Phạm Âm tự ngươi đã thấy kiếm pháp của Cẩn Tiên, ngươi nghĩ mình đánh được không? Với chút bản lĩnh vừa vào Thiên Cảnh là ngất xỉu của ngươi, thôi bỏ đi.” Tiêu Sắt cười lạnh nói.

Lôi Vô Kiệt nhíu mày, vừa rồi hắn không dùng toàn lực, thi triển vài chiêu kiếm với Cẩn Uy công công cũng chỉ là thăm dò, không cảm thấy thực lực đối phương mạnh mẽ tới mức ép được Vô Tâm ở Đại Phạm Âm tự ngày trước. Tiêu Sắt như nhìn thấu nghi vấn của hắn, tiếp tục nói: “Thanh kiếm trong tay Cẩn Uy công công là gông xiềng tự áp chế bản thân. Hắn là người có lệ khí mạnh nhất trong Ngũ Đại Tổng Quản. Phù triện trên kiếm là để áp chế kiếm tâm, cũng là sát tâm của hắn. Nếu phù triện rơi hết, hôm nay không ai trong chúng ta rời khỏi đây được.”

“Đại sư huynh!’ Lôi Vô Kiệt đột nhiên quát lớn.

“Sao vậy?” Đường Liên kinh ngạc.

“Chúng ta!” Lôi Vô Kiệt vẻ mặt đầy chính nghĩa: “Cùng tiến lên đi!”

Đường Liên mỉm cười lắc đầu một cái: “Ta thấy Cẩn Uy công công không có ác ý, chẳng bằng ngồi xuống uống bát canh rồi cùng trò chuyện?”

Chương 205: Làm mưa làm gió

Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

“Không có ác ý?” Lôi Vô Kiệt nhìn thanh kiếm Uyên Nhãn tràn ngập quỷ khí trong tay Cẩn Uy công công, giọng nói không tin tưởng: “Sao ta không nhìn ra nhỉ?”

“Bởi vì trong Thiên Khải Ngũ Đại Tổng Quản chỉ một người mới có thể sai khiến hắn. Người đó có thể làm rất nhiều chuyện, chỉ không phái người tới giết ta.” Tiêu Sắt quét bụi trên chiếc ghế đá bên cạnh. “Cẩn Uy công công, mời.”

Cẩn Uy công công gật đầu một cái, thu kiếm về bước tới. Lúc tới gần Lôi Vô Kiệt mới thấy rõ mặt hắn, chỉ thấy hắn có mày rậm mắt to, không giận mà uy, hoàn toàn khác với vẻ tăm tối vừa rồi. Cẩn Uy công công ngồi xuống cạnh Tiêu Sắt, nhận bát canh cá do Đường Liên đưa tới, uống một ngụm rồi khen: “Không tệ.”

Trân Châu ngây ngốc, không hiểu chuyện gì xảy ra. Cô thấy Lôi Vô Kiệt thu kiếm đi về vội vàng hỏi: “Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy?”

Lôi Vô Kiệt suy nghĩ một chút rồi nói: “Thật ra vị Tiêu huynh đệ của ta là tiểu thiếu gia trong nhà có tiền, nhưng có chút mâu thuẫn với người nhà nên hẹn chúng ta bỏ trốn. Vị này là trưởng bối trong nhà hắn, tới bắt hắn về.”

“Ồ... Hóa ra là vậy.” Tiêu Sắt gật đầu cái hiểu cái không.

Tiêu Sắt hỏi nhỏ: “Chủ nhân của ngươi phái ngươi tới à?”

Cẩn Uy công công lắc đầu: “Vốn là ta tới Đông Cập hải thành xử lý một chút công vụ, có điều mấy hôm trước đột nhiên nhận được thư, trên thư nói ngươi sẽ ra biển từ nơi này, lệnh cho ta chặn ngươi ở đây và mang ngươi về Thiên Khải.”

“Lan Nguyệt Hầu còn không dẫn ta đi được. Cẩn Uy công công lấy lòng tin ở đâu ra vậy?” Tiêu Sắt hỏi đầy ẩn ý.

Thần sắc của Cẩn Uy công công vẫn không đổi, nói: “Vì thế nhân đều biết Cẩn Uy ta đã nhận được lệnh là sẽ làm theo lệnh, không ai thuyết phục được ta, cũng không ai ngăn được ta. Ngươi có thể thuyết phục Lan Nguyệt Hầu nhưng không thuyết phục được ta.”

“Đúng vậy, nếu nói cả Thiên Khải có ai không hiểu tình nghĩa nhất, vậy người đầu tiên mọi người nghĩ tới chắc chắn là ngươi.” Tiêu Sắt đặt bát xuống: “Cho nên công công định dùng thủ đoạn cứng rắn à?”

Lôi Vô Kiệt xì một tiếng, bật cười: “Công công không cứng nổi.”

Lông mày Cẩn Uy công công đột nhiên nhíu lại, đặt tay lên chuôi kiếm, Tâm kiếm trong tay Lôi Vô Kiệt cũng lập tức rời vỏ một nửa, hàn quang lẫm liệt.

“Cẩn Uy công công, nơi này ta có một truyền nhân Tâm kiếm, mặc dù đầu óc không được tốt nhưng được chân truyền từ Lôi Oanh của Lôi gia bảo, Lý Hàn Y của Tuyết Nguyệt thành cùng với Lý Tổ Vương của Kiếm Tâm trủng, chỉ cách Tiêu Dao Thiên Cảnh một chút. Còn vị này là đại sư huynh của Tuyết Nguyệt thành, là đệ tử của Bách Lý Đông Quân là Đường Liên, đã đứng đầu Anh Hùng yến vài lần.” Tiêu Sắt nhún vai nói: “Công công, nếu ta thật sự không muốn đi, hai người bọn họ có ngăn được ngươi không?”

“Thắng bại là năm năm, ngươi có cơ hội.” Cẩn Uy công công đáp rất thẳng thắn. Tiêu Sắt đột nhiên giơ tay ra, đôi tay trắng lóa như ngọc, là cánh tay công tử đường đường chính chính.

“Công công thấy rõ tay ta không?” Tiêu Sắt hỏi.

Cẩn Uy công công ngạc nhiên, không hiểu gì cả: “Thì sao?”

“Đôi tay ta từng quát tháo gian thần trong triều, đánh bại gian tặc trong giang hồ. Thế nhưng hiện giờ đôi tay này chỉ có thể uống canh, bóc cua, gảy bàn tính.” Tiêu Sắt đột nhiên lật tay lại, khác với mặt trắng lóa như ngọc kia, mặt này đầy những vết chai: “Ta luyện công đã hơn mười năm, là vì một đôi tay như vậy sao?”

Ngón tay Cẩn Uy công công đặt nhẹ lên chuôi kiếm, không nói gì.

“Hiện giờ ở phía ngoài đảo Tam Xà, ta có một cơ hội, một cơ hội nắm giữ đôi tay của thiên hạ lật tay thành mưa gió. Vì sao ta lại không đi cơ chứ? Cho dù có chết trong biển rộng mênh mông, ta cũng đồng ý!’ Tiêu Sắt nói rất trịnh trọng.

“Nhưng phụ thân của ngươi chỉ hy vọng con trai hắn trở lại bên cạnh mình. Hắn nói hắn đồng ý nhận sai với ngươi, đồng ý khôi phục mọi thứ của ngươi, cũng có thể bảo vệ ngươi cả đời không phải lo nghĩ. Phụ thân ngươi có thân phận cao quý, nhưng nguyện vọng của ngài chỉ là nguyện vọng của một người cha già bình thường.” Cẩn Uy công công nói.

“Đúng, ta biết.” Tiêu Sắt ngửa đầu, ánh mắt sắc bén: “Nhưng người khác có suy nghĩ của người khác, còn ta là Tiêu Sở Hà!”

Toàn sân yên tĩnh không một tiếng động, chỉ có câu nói bá đạo của Tiêu Sắt vang vọng xung quanh. “Còn ta là Tiêu Sở Hà!”

Cẩn Uy công công thở dài: “Ta biết ngươi từ nhỏ, lúc đó ngươi là người được tất cả mọi người công nhận có thể ngồi lên vị trí đó. Nhưng chuyện bốn năm trước...”

“Công công biết gì về chuyện bốn năm trước?” Tiêu Sắt đột nhiên hỏi.

Lôi Vô Kiệt và Đường Liên thầm giật mình. Bốn năm trước, án mưu phản của Lang Gia Vương, có liên quan tới hai truyền nhân của Thiên Khải Tứ Thủ Hộ bọn họ.

Sắc mặt Cẩn Uy công công hơi đổi: “Bốn năm trước, Lang Gia Vương mưu phản, cuối cùng tự vẫn trên pháp trường, chuyện này cả thiên hạ đều biết. Chẳng lẽ ngươi vẫn cho rằng Lang Gia Vương vô tội à?”

“Hoàng thúc là người ra sao, ta hiểu rất rõ. Ngươi về nói với người phái ngươi tới, nếu hắn không thể nói với ta chân tướng chuyện bốn năm trước, vậy ngày ta trở về Thiên Khải chính là ngày ta bắt đầu điều tra chân tướng!” Tiêu Sắt rất ít khi lớn tiếng nói chuyện, nhưng khi hắn to tiếng sẽ khiến người ta không khỏi kinh hãi.

Có lẽ đó là uy thế của lục hoàng tử năm xưa, còn trẻ tuổi đã chấn nhiếp triều đình.

“Ta biết.” Cẩn Uy công công đứng dậy: “Ba ngày nữa ta sẽ chờ các ngươi bên bờ biển. Mệnh lệnh ta nhận được chỉ là mang ngươi về Thiên Khải, cơ hội duy nhất của các ngươi là đánh bại ta.”

“Ngươi không sợ ta về Thiên Khải gây sự với ngươi à?” Tiêu Sắt hừ lạnh nói.

“Thiên hạ không có phiền toái nào mà Ngũ Đại Tổng Quản phải sợ.” Cẩn Uy công công cầm thanh kiếm Uyên Nhãn lên, chậm rãi đi về phía cửa, bóng dáng hắn từ từ tan vào bóng tối cũng như lúc hắn đột nhiên xuất hiện.

“Người được phái tới rất khó chơi.” Đường Liên nhẹ giọng thở dài.

Tiêu Sắt lắc đầu: “Nếu người được phái tới là tổng quản chưởng ấn Cẩn Ngôn, vậy chắc chắn hắn sẽ bắt cóc cô gái tên là Trân Châu này, sau đó ép ta vào khuôn khổ. Nếu là đại tổng quản Cẩn Tuyên tới, vậy chúng ta trực tiếp đầu hàng, không cần đánh, ngoan ngoãn chịu trói về Thiên Khải là được. Tổng quản chưởng kiếm Cẩn Uy mặc dù không hiểu tình nghĩa nhưng ít nhất hắn làm việc có quy củ, chỉ cần thắng quy củ của hắn là được. Chúng ta nên thấy may vì trong Ngũ Đại Tổng Quản, người tới đây là hắn.”

“Tổng quản chưởng hương Cẩn Tiên và tổng quản chưởng sách Cẩn Ngọc thì sao?” Lôi Vô Kiệt hỏi.

“Tổng quản chưởng sách Cẩn Ngọc rất ít khi ra khỏi Thiên Khải. Còn Cẩn Tiên công công là chí giao với sư phụ ta. Khi ở Đại Phạm Âm tự hắn đã nhận ra thân phận của ta nhưng không cưỡng ép mang ta đi. Khi đó chỉ cần hắn muốn, không ai ngăn được hắn.” Tiêu Sắt nói.

Lôi Vô Kiệt xắn ống tay áo: “Nhưng bây giờ không giống khi xưa nữa, giờ ai muốn dẫn ngươi đi phải hỏi kiếm trong tay ta.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau